[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách
Tập 18 : Không Có Thiên Đường (c171-c180)
❮ sautiếp ❯Chương 171: Không Có Thiên Đường
Nơi này cũng không phải địa bàn của Khánh thị.Tiểu Ngọc Tỷ lo lắng hỏi:- Tìm La Lam được không?- Hắn có thể cho chúng ta chứng minh thư, xử lý chuyện này hẳn không khó lắm.Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ một chút rồi nói:- Ta cảm thấy không có vấn đề gì.- Vạn nhất tối nay hắn không tới thì sao?Tiểu Ngọc Tỷ hiếu kỳ nói.Nhan Lục Nguyên đứng bên cạnh lên tiếng:- Không sao đâu, Đông Phụ Nam vẫn còn trong tay chúng ta mà…Kết quả vừa dứt lời, hắn chợt nghe âm thanh động cơ xe tới gần cửa hàng.
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn lại thì thấy La Lam ngồi kế bên ghế tài xế.Chờ xe dừng lại trước cửa hàng, Nhâm Tiểu Túc nhìn La Lam hỏi:- Lại đổi xe mới?La Lam cũng thật có tiền.
Lúc trước Tiểu Ngọc Tỷ đi tới cửa hàng bán xe có hỏi, dù là ô dạng nào đi nữa cũng có giá trên trời.Mà La Lam này, chỉ ngắn ngủi vài ngày đã đổi mấy chiếc xe.Chỉ là Nhâm Tiểu Túc không biết.
Với thực lực của tập đoàn mà nói.
Những chiếc ô tô giá trên trời này bất quá chỉ là vài món đồ chơi thôi.La Lam nhảy xuống xe, vui tươi hớn hở cười nói:- Sao các người đều đứng ở đây?- Vương Phú Quý bị đội trật tự bắt đi rồi.Nhâm Tiểu Túc nói thẳng vào vấn đề.La Lam sững sờ:- Có chuyện gì?Nhâm Tiểu Túc kể lại đầu đuôi một lần.
La Lam cau mày:- Xem ra hắc dược của các ngươi bị người để mắt tới rồi.
Đại khái là dược hiệu quá tốt.
Kết quả có người trong hàng rào muốn chiếm làm của riêng.
Loại chuyện này ta thấy nhiều rồi.
Đầu tiên kiếm chuyện khiến các ngươi bối rối, sau đó lại cho người ra mặt thu mua công thức điều chế thuốc từ ngươi.- Thu mua công thức điều chế?Nhâm Tiểu Túc trầm mặt hỏi.
Trên thế giới này, người muốn cướp cách điều chế hắc dược từ tay hắn vẫn chưa ra đời đâu.
Chung quy ngay cả hắn còn không biết công thức điều chế kia mà…- Việc này chắc chắn chưa xong.La Lam nói:- Chuyện phiền toái phía sau còn nhiều lắm.
Ngươi giải quyết xong chuyện này, chuyện khác sẽ kéo tới.
Họ sẽ làm cho ngươi sứt đầu mẻ trán.
Sau đó dùng giá cực thấp thu mua cách điều chế hắc dược từ tay ngươi.- Trước không đề cập đến chuyện về sau.Nhâm Tiểu Túc nhìn La Lam:- Trong đội trật tự có người của Khánh thị không?La Lam nói:- Có nha, hai hôm trước có hai huynh đệ bị bắt vào đó…Nhâm Tiểu Túc:- ???Nhâm Tiểu Túc xém nữa cười ra tiếng:- Ý ta là…- Ha ha ha, ta chỉ đùa với ngươi thôi.La Lam vui tươi hớn hở nói.- Bất quá người Khánh thị của các ngươi cũng bị bắt à?Nhâm Tiểu Túc không nói nên lời.
Hắn tính tìm La Lam giúp từ bên trong, không ngờ người của Khánh thị cũng bị bắt.- Ngươi hiểu lầm rồi.La Lam giải thích:- Ta và Lục Viễn sẽ nói chuyện với Lục Viễn, tối nay Vương Phú Quý sẽ được thả thôi.- Vậy sao ngươi không cứu người của ngươi?Nhâm Tiểu Túc khó hiểu.La Lam có chút xấu hổ:- Bây giờ họ vẫn chưa thể bộc lộ thân phận.La Lam nói thế, Nhâm Tiểu Túc liền hiểu.
Hai huynh đệ của La Lam bị bắt hẳn là do làm chuyện xấu gì đó dưới sự sai sử của hắn.
Vì thế hiện tại La Lam không có cách nào ra mặt cứu họ.
Có điều cứu Vương Phú Quý vẫn được.Chỉ là chưa nói hết câu đã thấy Vương Phú Quý đi vào từ ngoài cửa.
Nhâm Tiểu Túc nhìn thấy thì hết hồn:- Lão Vương, không phải ngươi bị đội trật tự bắt đi rồi à?- Ặc.Vương Phú Quý giải thích:- Ta vừa tới văn phòng của đội trật tự.
Kết quả họ nhận được thông báo từ bên trên nên thả ta ra…- Ai thông báo?Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ hỏi:- Họ không làm gì ngươi à?- Không có không có, có người nói là Lý Lục Viễn bảo họ thả người.Vương Phú Quý như chẳng có gì mà cười đáp.La Lam ở bên cạnh đắc ý:- Ngươi thấy sao.
Họ vẫn phải nể mặt ta.
Tiểu tử Lục Viễn này rất hiểu chuyện.Chỉ là, đột nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm thấy có gì đó không đúng.
Dù Lục Viễn cho La Lam mặt mũi đi nữa cũng không đến mức không chào hỏi gì đã thả người.Hay là trong chuyện này còn có nguyên nhân gì khác? Nhâm Tiểu Túc cũng không biết đến cùng Lục Viễn có quan hệ gì với Khánh thị, vì vậy Nhâm Tiểu Túc chẳng có tin tức gì để phán đoán cả.Tóm lại, Vương Phú Quý được thả là tốt rồi.- Các ngươi tự nói chuyện đi.
Ta đi kiếm Đông Phụ Nam.La Lam cười nói:- Chắc chắn về sau sẽ có chuyện khác.
Có điều nếu ngươi tìm ta thì nhất định giải quyết được.- Lục Viễn đa ra mặt, những người kia vẫn muốn dây dưa?Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ nói.- Tiền tài động lòng người.La Lam giải thích:- Diêm Vương có lớn cũng không bằng tiểu quỷ khó chơi.
Hơn nữa Lục Viễn cũng không phải người quản lý chân chính của hàng rào 109.
Nói không chừng người để ý tới hắc dược là người của Lý thị thì sao? Hoặc có quan hệ gì với Lý thị, loại người này chỉ cần không vừa mắt ngươi cũng làm ngươi khó chịu nửa ngày.Nhâm Tiểu Túc im lặng.
Đây là lần đầu tiên hắn thấy được sự xuất xa của lòng người trong hàng rào.
Nếu là nơi hoang dã thì có thể dùng dao găm trực tiếp cướp rồi.
Còn người trong hàng rào thì dấu dao găm sau lưng, lén lút đâm người khác.Nhưng cuối cùng cả hai đều là cướp bóc cả.Mặc lên người đồ tây cũng không làm thay đổi bản chất cường đạo của những người này.Nhâm Tiểu Túc nói:- Cám ơn ngươi trước nhé.
Nếu có chuyện ta sẽ đi tìm ngươi.La Lam cười:- Vào hàng rào phải thích ứng với hoàn cảnh ở nơi này.
Không thể đụng một chút là chém chém giết giết.
Đường Chu, ngươi đưa số điện thoại của chúng ta cho họ đi.Nhâm Tiểu Túc bỗng nhiên buồn bực:- Chẳng phải chuyện các ngươi làm gần đây là chém chém giết giết đó à?- Ha ha ha, phải không?La Lam xấu hổ cười nói:- Đây là sách lược của ta!- Sách lược gì?Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói.- Ngươi nhìn đi, Lý thị xem thành quả nghiên cứu kia chẳng khác nào bảo bối.
Tất cả binh lực đều dồn vào, bảo vệ thứ kia.La Lam đắc ý:- Ngươi nhìn hiện tại mà xem, bây giờ họ đâu thể an vị, chỉ có thể phân tán tinh lực mà thôi.
Chẳng phải lực lượng phòng thủ ở bên trường đại học đã bị thả lỏng đó ư.Nhâm Tiểu Túc ngạc nhiên:- Ngươi cũng có loại đầu óc này? Sao ta cảm thấy ngươi chỉ đang miễn cưỡng tìm lý do nhỉ.La Lam không vui:- Ngươi xem thường ai vậy, biết vậy không nói với ngươi nhiều thế, lãng phí tình cảm!La Lam đi vào sân sau.
Nhâm Tiểu Túc nói với đám Vương Phú Quý:- Gần đây các người cẩn thận một chút.- Chẳng lẽ việc này không có biện pháp trị tận gốc?Đây cũng là lần đầu tiên Vương Phú Quý gặp phải chuyện này:- Ở nơi hoang dã cũng không có thứ gì ác tâm như đám người trong hàng rào này.Nhâm Tiểu Túc thở dài:- Trước kia chúng ta đều cảm thấy hàng rào là thiên đường.
Bất kỳ lưu dân nào cũng muốn vào đây.
Chỉ có khi tới đây ta mới biết, nguyên lai trên đời này không có thiên đường..
Chương 172: Quy Tắc Nơi Hoang Dã
Không khác La Lam dự liệu là bao.
Những người ngấp nghé hắc dược trong tay Nhâm Tiểu Túc không vì Lục Viễn can thiệt mà từ bỏ.Tác dụng của hắc dược chậm rãi lan truyền trong hàng rào.
Mỗi ngày cửa hàng đều có người liên tục tới xin thuốc.
Nếu chỉ là công hiệu chữa thương của hắc được cũng không khiến người khác điên cuồng như thế.
Có điều có thể trị bệnh vô sinh thì quá thần kỳ rồi.Từ trước tới nay Vương Phú Quý chưa từng thừa nhận công dụng này của hắc dược.
Thế nhưng hiện tại đại bộ phận mọi người đều tới vì điều này.Không biết có phải vì tai biến hay không mà càng nhiều người bị vô sinh.
Việc này mở ra một thị trường cho hắc dược.Tuy thị trường còn khá nhỏ nhưng những công ty dược phẩm tầm trung đã có năng lực bán thuốc cho những hàng rào khác.
Ít nhất đối với mười mấy hàng rào dưới quyền quản lý của Lý thị là không có vấn đề.Nếu nắm giữ được cách điều chế hắc dược.
Vậy công ty của họ có được một phần lợi nhuận ổn định rồi.Có ai ngại nhiều tiền đâu?…Sáng sớm, Nhâm Tiểu Túc đi tới trường thi tiếp.
Hôm nay chưa tới ngày bán hắc dược của Vương Phú Quý, Vương Phú Quý quyết định ra ngoài thăm dò giá xe đạp.
Nếu Nhâm Tiểu Túc nói muốn mua xe đạp, hắn phải đi thăm dò cho tốt một tí.Ông chủ đã lên tiếng, chưỡng quỷ như ông không thể lơ là.Tiểu Ngọc Tỷ dặn dò Trần Vô Địch một tiếng rồi ra ngoài mua đồ ăn.
Nàng tính hầm canh xương sườn cho đám Nhâm Tiểu Túc.
Chung quy trong nhà có mấy đứa nhóc đang trong tuổi phát triển.
Cơm nàng nấu cũng phải có đủ dinh dưỡng mới được.Chỉ là vào sáng hôm đó, bỗng nhiên có mấy người mặc chế phục màu đỏ tới cửa hàng.
Họ đi vào tiệm thì thấy được Trần Vô Địch đang ngồi vắt chéo chân trong tiệm:- Ai là Vương Phú Quý?Trần Vô Địch nhìn họ:- Tìm hắn là gì?- Chúng ta là người của đội tư pháp trong hàng rào.
Ta là Trần Bột Hàn, hiện tại có người tố cáo Vương Phú Quý cạnh tranh bất chính.
Chúng ta tới đưa giấy triệu tập của tòa án cho hắn.Trần Vô Địch sững sờ một chút:- Cạnh tranh bất chính là sao?- Đến tư pháp đình ngươi liền biết.Trần Bột Hàn lườm Trần Vô Địch:- Ngươi không phải Vương Phú Quý hả.
Ký thay cũng được.
Bất quá phải là người nhà.
Ngươi là người nhà của hắn?- Là ta.Trần Vô Địch nói.- A, người ký vào đây.Trần Bột Hàn đưa một cây bút cho Trần Vô Địch:- Ngươi có quan hệ gì với bị cáo?Trần Vô Địch nói:- Ta là đại sư huynh của hắn.Trần Bột Hàn:- ???Trong lúc nói chuyện, Trần Bột Hàn giật lại tờ giấy:- Đại sư huynh thì làm sao tính là người nhà.
Ngươi ồn ào cái gì?Trần Vô Địch không vui:- Ta ồn ào? Bốn thầy trò chúng ta chẳng khác nào người thân.
Sao lại không phải người nhà.Trần Bột Hàn nghe lời giải thích mà nghẹn hết nửa ngày:- Người nhà không phải như thế, Vương Đại Long mới là người nhà của Vương Phú Quý, ngươi không phải.Trần Vô Địch càng nghĩ càng mơ hồ:- Có gì mà khác đâu.
Vương Đại Long là tam sư đệ của ta, tam sư đệ là người nhà thì mắc gì đại sư huynh không phải?Trần Bột Hàn:- ???Quan hệ của cái nhà này bừa bộn thế nhỉ!Việc này khiến Trần Bột Hàn tức giận rời đi.
Hắn cảm thấy mình và Trần Vô Địch không cùng hệ mặt trời.Buổi tối, lúc Nhâm Tiểu Túc trở về liền nhíu mày.
Giờ khắc này, bỗng nhiên hắn cảm thấy mình và hàng rào phồn hoa không hợp nhau.Lúc mới vào, người trên tàu điện vì họ là lưu dân mà nhao nhao muốn xuống xe.Khi tới trường, phụ huynh vì hắn là lưu dân muốn hắn chuyển trường.Hiện tại, cửa hàng họ vừa náo nhiệt, đối phương lại dùng quy tắc trong hàng rào đối phí họ, muốn họ giao ra cách điều phối hắc dược.
Bằng không sẽ bắt họ ngồi tù, khiến họ cửa nát nhà tan.Nhâm Tiểu Túc từng có khát vọng vào hàng rào.
Giờ khắc này, hắn và Nhan Lục Nguyên đều như nhau, đều muốn rời đi.Sống trong hàng rào đã lâu, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy nơi này còn không tự tại bằng nơi hoang dã.Đôi khi Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, bao giờ hắn mới có một nơi thuộc về riêng mình?Không, hắn không có năng lực này.Từ trước tới nay, Nhâm Tiểu Túc không phải đào binh.
Nếu hắn không biết gì về quy tắc trong hàng rào, hắn sẽ dùng quy tắc của mình để giải quyết vấn đề.Nhâm Tiểu Túc nói với Vương Phú Quý:- Nếu họ có tới nữa ngươi cứ nhận lệnh rồi đi tới đó nhìn xem có chuyện gì.
Rốt cuộc là ai giở trò quỷ, chuyện còn lại cứ để ta lo.- Sẽ không có vấn đề gì chứ?Vương Phú Quý lo lắng.- Sẽ không.Nhâm Tiểu Túc cười nói.Không phải La Lam đã nói, hiện tại Lý thị sẽ không để mắt tới mấy chuyện nhỏ này à.Lúc này, trong mắt những kẻ có tiền kia, đây chỉ là cửa hàng của một đám lưu dân vừa vào hàng rào.
Dù có Lục Viễn và La Lam bảo hộ thì đây vẫn là địa bàn của Lý thị họ!Nhưng họ không biết, tối hôm qua người tạo nên cảnh thảm diệt của đội Lăng Thần là chủ nhân của cửa hàng này.Lúc này, chuyện Lăng Thần đoàn diệt đã oanh động tầng lớp cao cấp của tập đoàn.
Hiện trường điều tra cho thấy, khi đó chỉ có 2 người đối đầu với Lăng Thần.
Trong đi còn có một người lấy 1 địch 3.Lăng Thần khá nổi danh.
Lúc này lại có siêu phàm giả đả kích tiểu đội này, mấu chốt là đám người đó không biết người nọ là ai.Lúc này, Ác Ma Thầm Thì Lý Thần Đàn đang dẫn theo Tư Ly Nhân ngồi ăn mì trong một cửa hàng nhỏ, nghe người bên cạnh thảo luận chuyện tối hôm qua.Đội trật tự cũng không cố ý giữ bí mật này.
Vì thế việc này được truyền bá đi rất nhanh.
Trước kia, việc của siêu phàm giả cách bá tánh bình dân như họ quá xa.
Sau đêm nay có vẻ gần gũi hơn nhiều.Một đại thúc ngồi uống rượu bên cạnh nói:- Cũng chưa biết là ai làm đâu, chưa tìm được hung thủ.- Quá tàn nhẫn, loáng một cái giết nhiều người như vậy.Có người cảm thán.- Ngươi thì biết cái gì.
Hỏa Chủng cũng chẳng phải thứ tốt lành gì.Một đại thúc khinh thường nói:- Một người bạn nói cho ta biết, vụ nổ lần trước là do họ alf.Lúc này, Lý Đàn Thần cười với tiểu cô nương:- Hẳn chính là Nhâm Tiểu Túc kia.- Sao ngươi biết?Tư Ly Nhân hiếu kỳ, nháy mắt hỏi.- Siêu phàm giả trong hàng rào nhiều như thế.
Người ta chưa biết năng lực gì chỉ có mỗi hắn.Thời điểm Lý Thần Đàn cười rộ lên như ánh mặt trời rọi sáng.
Tất nhiên người bên ngoài không ngờ hắn chính là Ác Ma Thì Thầm, người khiến tất cả tập đoàn phải khẩn trương.
Lý Thần Đàn nói tiếp:- Ngươi nhìn xem.
Ta đã nói hắn rất lợi hại mà.- Vì ngươi không thể thôi miên hắn?Tư Ly Nhân hiếu kỳ.- Không không không, ta chưa từng thử thôi miên hắn.Lý Thần Đàn cười:- Trực giác nói ta biết, nếu thôi miên hắn, khả năng người ngủ sẽ là ta.
Đương nhiên, đây chỉ là trực giác.- Vậy ngươi có muốn ta đi giết hắn không?Tư Ly Nhân hiếu kỳ nói, bộ dáng ngây thơ nhưng lạnh lùng.
Lời nói tràn đầu sát cơ xuất hiện từ khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của nàng.Lý Thần Đàn lắc đầu:- Giết hắn làm gì? Ngươi quên rồi à.
Chúng ta và hắn vừa mới làm bạn.- À đúng.Tư Ly Nhân gật đầu:- Bây giờ là bạn bè.- Hơn nữa, chưa chắc ngươi thắng được hắn.Lý Thần Đàn thở dài..
Chương 173: Vật Thí Nghiệm Biến Mất
Hàng rào 113 đã trở thành một đống phế tích.
Thành thị đại diện cho nền văn minh phồn hoa của nhân loại nay đã hôi phi yên diệt.
Chuột, mèo, chó hoang nấn ná tới đây kiếm đồ ăn.
Chỉ trong 10 ngày ngắn ngủi, cỏ hoang từ những khe nứt trên mặt đất đâm chồi.Chỉ là đám chuột, chó mèo hoang kia luôn cẩn thận từng li từng tí hành động.
Dường như đang né tránh thứ gì đó cực kỳ đáng sợ.Đột nhiên, vài binh sĩ mặc đồng phục tác chiến màu đen của Khánh thị chui ra từ một con đường nhỏ.
Bọn họ luôn trong tình trạng cảnh giác, ai ai cũng giơ súng trên tay lên, võ trang đầy đủ.Đám chó mèo hoang to lớn thấy họ thì cuống quýt chạy trốn.
Một người cầm đầu ra dấu thủ thế.
Ngay sau đó, hai người trong đột nhiên chạy về phía trước, dò xét bên trong chướng ngại vật phía trước.Chướng ngại vật kia là một tòa nhà bị sụp.Hết thảy đều được tiến hành trong im lặng.
Hai người lính tiên phong ra dấu không có mục tiêu.Đội tác chiến lần nữa đi về phía trước.
Nếu nhìn từ trên không xuống.
Tiểu đội 30 người này chẳng khác nào mấy con mèo rừng to lớn, từng người từng người nằm rạp xuống bò tới.Sau khi họ kiểm tra xong, phía sau có một nhóm tổ đội khác tiến vào.
Có tổ còn mang theo vũ khí hạng nặng, có tổ thì mang theo thiết bị phòng ngự.Đội hình cứ thế dần tiến vào từ phía bắc của hàng rào.
Đây là đội tác chiến số 1 do Khánh Duẫn dẫn đầu, đã hợp nhất với tàn quân của đội tác chiến số 7 của Khánh Hoài.Khánh Hoài đã chết trong một lần đánh lén của vật thí nghiệm.
Hiện giờ đội tác chiến số 7 chỉ còn trên danh nghĩa.
Khánh Duẫn tính nuốt luôn tàn quân của đội tác chiến số 7 để mở rộng lực lượng của mình.Chỉ cần lần tác chiến này thành công.
Hắn có thể hoàn toàn thay thế vị trí của Khánh Chẩn trong mắt của đoàn chủ tịch.Sở dĩ tập đoàn không bao giờ thỏa hiệp với cá thể là vì bản thân tập đoàn có năng lực “thay máu” mạnh.
Đoàn chủ tịch cho rằng, lực ảnh hưởng của cá nhân với tập đoàn không đáng kể.
Một tập đoàn muốn tồn tại thời gian dài cần phải có lợi ích đoàn thể, nhất định phải tin tưởng vào lực lượng của tổ chức chứ không phải lực lượng cá thể.Khánh Duẫn ngồi trong xe, lạnh lùng quan sát thế trận trên màn hình.
Lúc này, trên hàng chục cái màn hình là cảnh di chuyển của các đội tác chiến.Hết thảy đều vô cùng thuận lợi.
Chỉ là Khánh Duẫn cảm thấy có phần kỳ lạ.
Vì phế tích này quá mức an tĩnh.Khánh Duẫn nhìn nam nhân trung niên bên cạnh:- Trung úy Lý, lúc trước các ngươi bị tập kích ở nơi này?- Không sao.Trung uy Lý gật đầu:- Vật thí nghiệm tấn công vào giữa đội hình, chặt đứt tất cả đường lui.
Khiến chiến trường phân thành hai nửa.
Chúng cực kỳ quen thuộc đội hình ở đây, hơn nữa sức chiến đấu còn kinh người, đạn bình thường bắn lên người chúng nó chẳng chút xi nhê.
Ngài nhất định phải cẩn thận, phòng ngừa chúng đánh lén lần nữa.Khánh Duẫn gật đầu:- Yên tâm, ta không phải Khánh Hoài.
Ta đang chờ chúng xuất hiện.Thế nhưng tổ đội tác chiến khổng lồ tiến về phía trước đã lâu vẫn không thấy bóng dáng bất kỳ vật thí nghiệm nào.
Hiện giờ thành thị yên tĩnh tới mức quỷ dị.Người đi qua có thể nhìn thấy thi hài ở hai bên đường.
Từ đó có thể tưởng tượng ra được trận thiên tai này đã phá hoại hàng rào 113 thế nào.Chẳng biết bọ mặt người ở đây đã đi đâu.
Dựa theo tin tức hiện nay, hàng rào 113 đã là lãnh địa của vật thí nghiệm.Có điều, vật thí nghiệm đang ở đâu?Trong vô tiếng vang lên tiếng người nói:- Phát hiện khe nứt lớn, có dấu vết leo trèo, hoài nghi phía dưới là nơi ẩn nấp của vật thí nghiệm.- Cử hai tiểu đội xuống thăm dò.Khánh Duẫn nói.Đầu dây bên kia do dự một chút:- Nếu hai tiểu đội đụng phải vật thí nghiệm, e rằng sẽ chết sạch.Khánh Duẫn cau mày:- Đã làm binh sĩ thì không cần suy nghĩ, chấp hành mệnh lệnh là được.- Vâng.Âm thanh im bặt.Lý trung sĩ ở bên cạnh không dám nói lời nào.
Cũng chẳng biết tiểu đội nào không may bị cử xuống dưới đó?Bất quá Lý trung sĩ biết, khi trở lại hàng rào 111, hắn nhất định phải chịu sự thẩm tra của tòa án quân sự.
Thay vì đồng tình cho người khác còn không bằng thương xót cho bản thân.
Hắn phải hết lòng hỗ trợ đợt tấn công này, lỡ mà Khánh Duẫn quay về có thể nói đỡ cho hắn vào câu, hắn không cần nhận hết trách nhiệm trước cái chết của Khánh Hoài.Nguyên bản mọi người còn tưởng sẽ nghe tiếng kêu rên thảm thiết cùng tiếng súng bắn ở phía dưới.
Kết quả chẳng nghe thấy gì, tất cả chỉ có yên tĩnh.Đột nhiên, đầu dây của hai tiểu đội kia phát ra:- Dưới đấy hẳn từng là sào huyệt của vật thí nghiệm, bị đào ra một cái động rất ta.
Chỉ là hiện giờ chẳng thấy vật thí nghiệm nào hết!Khánh Duẫn nhíu mày.
Những vật thí nghiệm đó chạy đi đâu rồi?!Ngay sau đó, trong máy truyền tin có người nói:- Bên trong đột này còn có phòng thí nghiệm cỡ nhỏ.
Dường như vật thí nghiệm đem tới không ít máy móc tới nơi này.
Hơn nữa dưới đất còn có ống kim tiêm đã qua sử dụng?!Những lời này khiến người nghe đều không khỏi sửng sốt.
Trong nhận thức của mọi người, vật thí nghiệm chẳng khác nào dã thú.
Ai cũng không ngờ những thứ này có liên quan tới vật thí nghiệm.Khánh Duẫn lạnh lùng nói:- Thu gọn đội hình.
E rằng nơi này không còn vật thí nghiệm nữa.
Lấy toàn bộ thiết bị thí nghiệm và kim tiêm về cho ta.
Quay lại hàng rào 111 tiến hành nghiên cứu.
Ta muốn biết đến cùng chúng đã tiêm thứ gì!Nói xong, Khánh Duẫn lấy điện thoại vệ tinh báo cáo tình huống cho đoàn chủ tịch đang ở hàng rào 111.
Hiện giờ hàng rào 113 đã là một tòa thành trốn, không ai biết cả ngàn vật thí nghiệm kia đi đâu.Tin tức vật thí nghiệm có thể tự mình nghiên cứu, thậm chí còn biết tiêm thuốc cho bản thân khiến người nghe không khỏi chấn kinh.Đoàn chủ tịch nhận được tin cũng lâm vào trầm tư.
Họ không biết việc này là sao.Đột nhiên có thư ký tiến vào phòng họp nói:- Khánh Chẩn đã mất tích.
Vừa rồi có một đoàn xe rời khỏi hàng rào.
Chúng tôi hoài nghi Khánh Chẩn trốn trong đoàn xe đó.Một người thanh niên trong đoàn chủ tịch nhíu mày khiển trách:- Có mỗi một Khánh Chẩn cũng không trông chừng cho tốt?!Người khác nói:- Phải nghiêm tra làm sao Khánh Chẩn thoát khỏi giám thị.
Chuyện này ắt có người giúp hắn.
Bằng không sao hắn có thể yên lặng không một tiếng động chạy khỏi hàng rào?- Xem ra lúc trước Khánh Chẩn cũng không nhàn rỗi.Có người thở dài.Lão giả bình tĩnh hỏi:- Vậy đoàn xe kia chạy tới nơi nào?- Xem hướng đi là tới hàng rào 109.Thư ký nói.- Đó không phải là hàng rào của Lý thị à.
Chẳng lẽ Khánh Chẩn muốn phản bội chúng ta?Có người nghi ngờ nói:- Ta đề nghị lập tức truy kích hắn.
Khánh Chẩn biết quá nhiều bí mật của tập đoàn.
Nếu phản bội đầu quân cho Lý thị sẽ đem tới tổn thất lớn cho chúng ta..
Chương 174: Khánh Chẩn Phản Bội
Phản bội chạy trốn?Đoàn chủ tịch lâm vào trầm mặc, tội danh này hơi to.Trước giờ Khánh thị chưa có ai phản bội chạy trốn quá.
Những năm gần đây hầu như không có, vì cái giá phải trả quá lớn.
Tập đoàn chưa bao giờ buông tha cho bất kỳ thành viên nào phản bội cả.Có người hỏi thư ký:- Khánh Chẩn có lưu lại tin tức gì không?- Khánh Chẩn để một lá thên trên bàn của biệt thự.Thứ ký nói tiếp:- Hắn bảo muốn ra ngoài giải sầu.Những người khác trong phòng họp không khỏi sững sờ.
Khánh Chẩn này xem đoàn chủ tịch là trò đùa mà.
Không cho ngươi rời khỏi biệt thự nửa bước, kết quả ngươi rời khỏi hàng rào.Lão giả suy nghĩ một chút:- Hắn khinh thường phản bội chạy trốn tới Lý thị.
Ta hoài nghi hắn biết được tin vật thí nghiệm biến mất.
Hắn có người nằm vùng, bằng không sao lại trùng hợp như thế?Có người nghi ngờ nói:- Ý ngài là, Khánh Chẩn vì tin này nên mới rời khỏi hàng rào?- Hẳn là vậy.Lão giả mặt mày âm trầm nói.Đoàn chủ tịch ngồi trong phòng hợp nghe vật, bỗng nhiên có phần khó hiểu:- Thế nhưng việc vật thí nghiệm biến mất có liên quan gì tới Khánh Chẩn? Sao hắn lại chạy trốn?- Xem ra Khánh Chẩn đã đoán ra cái gì đó.
E rằng vật thí nghiệm kia đã đi tới hàng rào 109.Lão giả nói tiếp:- Mà Khánh Chẩn tới đó là vì cứu ca ca La Lam của hắn.La Lam ở hàng rào 109 cũng chẳng phải bí mật gì.
Sở dĩ tập đoàn không cưỡng chế La Lam về là vì chẳng muốn quản đứa con riêng đó mà thôi.Tình cảm La Lam và Khánh Chẩn rất tốt.
Đây là chuyện mọi người đều biết.
Thế nhưng họ không nghĩ tới Khánh Chẩn sẽ tới cứu La Lam.
Hắn cam tâm tình nguyện có thể gánh trên lưng tội danh phản bội cũng phải trốn ra khỏi hàng rào 111.- Nhưng Khánh Chẩn đơn thương độc mã tới hàng rào 111 thì làm được có gì?Có người nghi ngờ hỏi:- Dưới tay hắn đâu có ai.Có người hỏi thư ký:- Những binh sĩ bị chia đi của hắn có động tĩnh gì không?- Không có, đều thành thật.
Tất cả đang nghĩ ngơi trong quân doanh.Thư ký đáp.Lời này vừa nói xong, mọi người đều trầm mặc.
Với tính cách của Khánh Chẩn, sao có thể không dẫn theo người tới hàng rào 109 chứ?Vậy chỉ có một lời giải thích, e rằng trong tay Khánh Chẩn còn khống chế binh sĩ bí mật mà đoàn chủ tịch không biết.Kỳ thật, đây chính là lý do mà đoàn chủ tịch muốn rút lại quyền lực trong tay Khánh Chẩn.
E rằng ảnh tử nổi danh nhất trong tập đoàn sắp thoát khỏi sự khống chế rồi.…Nhâm Tiểu Túc cảm giác mấy hôm nay có gì đó không thích hợp.
Hàng rào trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều.Không có ai gây sự, cũng không phát sinh trận chiến nào.
Phảng phất như những thế lực kia chỉ tới hàng rào 109 để ngắm cảnh.Thi cuối kỳ xong, Nhâm Tiểu Túc không thấy Dương Tiểu Cận nữa.
Dựa vào quá trình, thời điểm này chỉ cần làm bài tập hè là được.
Sau đó sẽ công bố thành tích cuộc thi, thuận tiện lão sư cũng giải bài thi cuối kỳ cho mọi người.Kết quả Dương Tiểu Cận lại trực tiếp mất tích.Việc duy nhất khiến Nhâm Tiểu Túc không bất ngờ là bài thi của Dương Tiểu Cận, mỗi môn đều đạt 140 điểm.
Không hơn không thiếu.Thời điểm phát bài thi, Khương Vô liền hỏi, đây là bài thi của lớp trưởng Nhâm Tiểu Túc, đâu là bài thi của ủy viên Nhâm Tiểu Túc.Kết quả Nhâm Tiểu Túc thừa dịp Dương Tiểu Cận không có ở đây, không biết xấu hổ nhận phần bài thi có điểm cao hơn kia.Khương Vô có phần nghi hoặc nói với Nhâm Tiểu Túc:- Chữ viết của bài thi này rất thanh tú, nhìn không giống của ngươi.Có điều khi nhìn lên bài thi, nàng lấy thấy ở phần Tên thí sinh là Lớp trưởng Nhâm Tiểu Túc.Khương Vô thả lỏng:- Đúng là bài thi của ngươi rồi.
Không ngờ ngươi lại đạt điểm cao như thế.Lúc này lại tới phiên Nhâm Tiểu Túc không biết nên nói gì…Nghe nói xế chiều hôm đó, có một nữ sinh lớp khác kéo theo bạn học tới muốn đánh Nhâm Tiểu Túc.
Kết quả vừa tới cửa lớp đã bị học sinh cùng lớp Nhâm Tiểu Túc chặn lại hết.Lúc ấy, học sinh lớp khác còn có chút nghi hoặc.
Dù lớp đó có đoàn kết đến đâu thì họ đảm bảo Nhâm Tiểu Túc sẽ không bao giờ đi một mình?Có điều những bạn học cùng lớp lại thành khẩn nói.
Cả các ngươi là muốn bảo vệ các ngươi đó, có hiểu không?Lê Mặc không phục:- Rõ ràng Nhâm Tiểu Túc lớp các ngươi cái gì cũng không biết còn cố ý để ta chép bài của hắn.
Hắn hại ta thi chỉ được 50 điểm.
Có còn là con người không vậy?Lúc này Nhâm Tiểu Túc không ở trong lớp.
Bạn học của hắn hai mặt nhìn nhau nói:- Ngươi có nhầm không vậy.
Kết quả thi lần này của Nhâm Tiểu Túc tới 560 điểm đó!Lê Mặc:- ???Vậy càng không giống người hơn!Lúc này, Nhâm Tiểu Túc không tính tới trường, cũng không muốn để ý mấy chuyện này.Vì hắn biết vài ngày tới, trong hàng rào nhất định sẽ có chuyện.
Hiện giờ, hết thảy chỉ là bình yên trước bão táp.Khi Nhâm Tiểu Túc trở thành siêu phàm giả, tầm mắt hắn cũng khác những học sinh bình thường khác.Lúc những học sinh đó nghĩ cách vượt qua kỳ thi thì Nhâm Tiểu Túc đã bắt đầu nghĩ tới bản thân phải làm sao để sống sót qua lần hỗn loạn này.Sau khi hoàn thành nhiệm vụ chép bài.
Cung điểm thưởng cho Nhâm Tiểu Túc 1 điểm tốc độ.
Hiện giờ điểm sức mạnh của Nhâm Tiểu Túc là 8.5, điểm tốc độ là 6.1.
Chỉ sợ nguy cơ lần này không phải nhanh nhẹ hơn là có thể cải biến.Nhâm Tiểu Túc chờ mong phần thưởng khi hoàn thành nhiệm vụ Đông Phụ Nam.Phải biết, phần thưởng của nhiệm vụ nhánh lần trước là hắc đao đó.Bây giờ, ba chữ nhiệm vụ nhánh trong lòng Nhâm Tiểu Túc đại biểu cho phần thưởng chất lượng cao.Kỳ thật, không chỉ Dương Tiểu Cận bỗng nhiên mất tích.
Đã mấy ngày La Lam cũng không tới cửa hàng.
Trên đường binh sĩ tuần tra từ từ giảm bớt, cuối cùng chỉ còn tư quân và người của đội trật tự.Hết thảy đều rất khác thường nhưng không khí lại quá mức yên tĩnh.Nhâm Tiểu Túc đứng trước cửa hàng nhìn người tới người lui bên ngoài.
Đột nhiên có người nhét một tấm da trâu vào tay Nhâm Tiểu Túc.Hắn quay vào cửa hàng mở phong thứ ra.
Bên trong là một mảnh lá bạch quả màu vàng và một tờ tin nhắn.Đây là La Lam cho người gửi hắn, nhưng sao lại thần bí thế này.Nhâm Tiểu Túc mở tờ giấy ra, trên tờ giấy viết:“Một số lượng lớn vật thí nghiệm mất tích ở hàng rào 113 có vẻ đang tụ tập tới hàng rào 109.
Trong ba ngày này, phải nghĩ cách rời đi.”Trong thư không nói cách rời đi.
Có điều đối đây cũng là La Lam hết lòng quan tâm rồi.
Chung quy giao tình mọi người cũng không thâm hậu như trong tưởng tượng.Chỉ là, Nhâm Tiểu Túc cua mày nhìn tin nhắn trên tờ giấy.
Xem ra, tình huống của Khánh thị với vật thí nghiệm cũng không quá lạc quan.Những vật thí nghiệm đó điên rồi ư? Sao bỗng nhiên lại công kích hàng rào 109?Dù thế nào đi nữa, e rằng trong vòng 3 ngày nhất định sẽ có chuyện lớn.
Những người ngấp nghé thành quả nghiên cứu sẽ động thủ trong 3 hôm này.Tất cả mọi người không có thời gian để lãng phí.
Chỉ là chẳng biết ai sẽ là người mở đầu mà thôi.Nhâm Tiểu Túc quay người nói với Vương Phú Quý và Tiểu Ngọc Tỷ:- Nên rời đi rồi, mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc đi.Vương Phú Quý vừa lau sạch quầy hàng, hắn tiếc hận nói:- Cửa hàng tốt thế này, không ngờ bây giờ phải chạy.Nhâm Tiểu Túc cười nói:- Làm sao, không nỡ bỏ?- Cũng không phải.Vương Phú Quý cười đắng chát:- Tiểu Túc, ngươi biết không? Hơn 100 hàng rào tồn tại sừng sững vài chục đến vài trăm năm trên đất chết.
Vậy mà năm nay liên tục gặp không may, đây không phải ngẫu nhiên.
Mà là loạn thế đã đần bắt đầu lại..
Chương 175: Thương Phẩm Mới Trong Cung Điện
Dường như cư dân trong hàng rào cũng không biết tin vật thí nghiệm mất tích.
Trên đường, cư dân không khác gì trước, nên làm gì lại làm, nên mua đồ ăn thì mua, nên khiêu vũ thì khiêu vũ.Lúc tối, Nhâm Tiểu Túc đã giao chuyện cho đám Vương Phú Quý xong.
Bất quá, buổi sáng bất ngờ có một cổ xe việt dã màu đen dừng trước cửa hàng.
Hai thanh niên bước xuống từ trên xe:- Chúng ta tới mang hàng hóa đi, Dương Tiểu Cận nói đã nói trước với ngươi rồi.Hai người này nói hàng hóa e rằng là Đông Phụ Nam.
Nhâm Tiểu Túc không hề hoài nghi thân phận của họ.
Vì chuyện này chỉ có hắn và Dương Tiểu Cận biết.Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ:- Các ngươi là đồng bộ của Dương Tiểu Cận và Lạc Hinh Vũ?Kết quả hai thanh niên nhìn nhau cười nói:- Chúng ta còn chưa đủ tư cách, ngài cũng không cần hỏi nhiều.Tình huống này là sao? Nhâm Tiểu Túc có phần buồn bực không biết chức vị của Dương Tiểu Cận trong tổ chức là gì.
Nhìn qua rất giống ở tầng lớp cao?Bất quá thời gian còn chưa tới.
Lúc này Nhâm Tiểu Túc đang đợi cung điện thông báo nhiệm vụ đã hoàn thành.
Hắn nhìn đồng hồ, cách thời gian 7 ngày còn nửa tiếng nữa.Nhâm Tiểu Túc nhìn hai thanh niên:- Bây giờ còn chưa tới lúc, ráng chờ một lát.Hai thanh niên nghi ngờ:- Sao phải chờ? Ngài còn chuyện gì quan trọng ư?Trong lòng Nhâm Tiểu Túc tự nhủ, cũng không thể nói các ngươi biết là nhiệm vụ chưa hoàn thành a.
Hắn suy nghĩ một lúc:- Đúng, rất quan trọng.
Các ngươi tới sân sau trước, ta phải nói chuyện với nàng.Không tới 5 phút đồng hồ sau, hai thanh niên thấy Đông Phụ Nam đã hết sưng thành thật ngồi trên ghế đẩu.
Đối diện với nàng là Nhâm Tiểu Túc:- Tin rằng quá trình lao động gần đây đã khiến ngươi nhận ra sai lầm của mình.
Hôm nay ta cho ngươi rời đi.
Hy vọng ngươi tới bên kia sống cho thật tốt, công hiến với xã hội.
Làm một siêu phàm giả có ích…Nói một chút mà đã qua nửa canh giờ…Hai thanh niên của Tên Côn Đồ chấn kinh.
Đây chỉ là chờ một lát ư?!Vốn họ tưởng Nhâm Tiểu Túc chỉ nói một hai câu, nhưng họ tuyệt đối không ngờ Nhâm Tiểu Túc lại có thể nói lâu đến vậy.Đến cùng Đông Phụ Nam đã làm ra tội ác tày trời gì mà phải chịu giáo dục tư tưởng trong thời gian dài thế này…Mắt thấy biểu tình Đông Phụ Nam dần tan vỡ.
Rốt cuộc Nhâm Tiểu Túc cũng nghe âm thanh thông báo của cung điện:“Nhiệm vụ nhánh đã hoàn thành.
Mở khóa thương phẩm mới trong máy bán hàng tự động.”Nhâm Tiểu Túc thả lỏng, kéo thời gian xong rồi.
Đông Phụ Nam thấy Nhâm Tiểu Túc ngừng nói thì kích động tới phát khóc.
Lúc trước Trần Vô Địch nói Nhâm Tiểu Túc là sư phụ hắn, Đông Phụ Nam còn không tin, không ngờ Nhâm Tiểu Túc dài dòng chẳng khác nào Đường Tăng!Nhâm Tiểu Túc vui vẻ hớn hở nói với hai thanh niên:- Đi đi, các người dẫn nàng đi được rồi.Lúc này, hai thanh niên nhìn thấy vẻ mặt chờ mong của Đông Phụ Nam thì họ thầm nhủ trong lòng, khả năng sau này không cần quá trình cảm hóa nữa.
họ cảm thấy chỉ cần mình dẫn Đông Phụ Nam rời khỏi Nhâm Tiểu Túc, nàng đã cảm động tới chết rồi…Đợi Đông Phụ Nam được mang đi, Nhâm Tiểu Túc mới có cơ hội vào xem thương phẩm mới.
Chỉ thấy bên trong cửa kính trong suốt của máy bán hàng tự động có thêm một ô vuông mới.Nhâm Tiểu Túc nhìn đồ vật kia có phần nghi hoặc.
Sao trông cứ như một bộ bài vậy?Hắn thật vất vả mới hoàn thành nhiệm vụ, phần thưởng lại là bộ bài quỷ quái gì thế này? Kêu hắn chơi đấu địa chủ với Vương Phú Quý và Nhan Lục Nguyên à?Bài tú lơ khơ là một trong những loại giải trí đứng đầu của thời đại này.
Vì thế khi thấy nó trong máy bán hàng tự động, Nhâm Tiểu Túc không khỏi hoang mang.Chỉ thấy ở dưới ô vuông kia viết giới thiệu là: Bài tú lơ khơ bạo liệt!Nhâm Tiểu Túc thở bỏ 1 cảm tạ tệ vào.
Kết quả máy bán hàng tự động lại cho ra một lá bài!… Lá bài tú lơ khơ này cũng chẳng có gì đặc biệt.
Ngươi bạo liệt cái gì mà bạo liệt? Hơn nữa người ta bán bài tú lơ khơ đều là bán 1 bộ cả.
Ngươi lấy 1 cảm tạ tệ mà chỉ bán có 1 lá bài?!Nhâm Tiểu Túc không tin, hắn lại bỏ vào 1 cảm tạ tệ.
Kết quả lần này lại cho ra một lá bài khác.
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn máy bán hàng tự động.Nhâm Tiểu Túc như nghĩ ra cái gì đó, lại nhanh chóng bỏ vào 10 cảm tạ tệ, lần này lại cho ra 10 lá bài.Mà Nhâm Tiểu Túc nhìn bốn chữ bài tú lơ khơ, lại nhìn mấy lá bài trong tay mình, cạn lời……Hôm sau, Nhâm Tiểu Túc và Vương Phú Quý chia nhau ra ngoài hàng động.
Trong hàng rào 109 có 2 miệng cống, một ở phía đông, một ở phía tây.Hàng rào 113 nằm ở hướng đông bắc của hàng rào 109.
Cho nên vật thí nghiệm muốn tấn công sẽ tấn công cửa Đông trước.
Nhâm Tiểu Túc kêu Vương Phú Quý thuê một cái sân nhỏ ở bên cạnh cửa Tây.
Đêm nay họ sẽ dời qua đó.Vạn nhất có chuyện gì, họ có thể chạy trốn từ cửa Tây.Việc còn lại là mua sắm vật tư!Dưới tình huống biết trước được tai nạn, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy bản thân không cần chạy trốn một cách hoảng hốt như lần trước.
Lần này có thể lên kế hoạch chuẩn bị kỹ càng hơn.Nhưng trước đó, thứ họ cần phải chuẩn bị nhiều nhất là… tiền mặt.Kỳ thật, trong tay mọi người cũng không nhiều tiền như thế.
Hắc dược vừa bán ra không bao lâu, thuốc tiêu viêm của lão Vương cũng chưa kịp đổi hết.
Vì thế Nhâm Tiểu Túc cảm thấy việc cần nhất bây giờ là đổi vàng!Lúc trước, Nhâm Tiểu Túc sợ đổi vàng sẽ làm bại lộ thân phận.
Sau đó sẽ bị đội trật tự truy tìm, cho nên một mực vẫn chậm chạp.Vạn nhất khiến La Lam nghi ngờ hắn thì sao?Hiện nay Nhâm Tiểu Túc không cần lo việc này nữa.
Đợi rời khỏi đây thì lo sau cũng được.Hơn nữa, Hứa Hiển Sở đã lộ mặt trong hàng rào.
Chuyện Hứa Hiển Sở vào hàng rào 109 đổi vàng không phải là không có khả năng…Một ngày sau, Nhâm Tiểu Túc đeo theo mũ lưỡi trai cùng mười thỏi vàng.
Mỗi thỏi nhỏ vừa vặn có khối lượng 100 gram.
Chỉ là vàng thỏi mà thôi, dựa vào giá trong hàng rào thì ước chừng 40.000 đồng.Số lượng này bán vào tiệm vàng cũng không nhiều lắm, không gây nên sự chú ý.Nếu lấy ra một thỏi vàng đúng chuẩn thì nhất định sẽ khiến ngươi chú ý.
Người bình thường ai rảnh rỗi mà để tâm tới.
Người bình thường sẽ bán đồ trang sức.Nhưng Nhâm Tiểu Túc còn cách nào khác.
Nếu hắn không bán vàng thỏi.
Số trang sức đã bị oxy càng đáng chú ý hơn.Cho nên Nhâm Tiểu Túc vừa rời khỏi tiệm vàng.
Vài chủ tiệm lập tức báo cho hàng rào.
Cuối cùng, một chủ tiệm vàng nhìn thỏi vàng trong tay, chần chờ nói:- Ngài là… Hứa Hiển Sở?!Nhâm Tiểu Túc cực kỳ hoảng sợ:- Sao ngươi biết?!Nói xong, Nhâm Tiểu Túc quay người chạy khỏi khách điếm, bộ dáng thất thố hoảng hốt….
Chương 176: Chuẩn Bị Chạy Trốn
Trong lúc Nhâm Tiểu Túc chạy tới mười mấy tiệm vàng, hắn đã thu được 430.000 đồng.
Nói thật, số tiền một ngày này ahwns kiếm được còn nhiều hơn 17 năm qua.
Đây là lần đầu Nhâm Tiểu Túc cảm thấy mình giàu tới thế.
E rằng đa số người trong hàng rào có tích góp cả đời cũng chưa chắc nhiều bằng hắn.Vào lúc này, cung điện bỗng lên tiếng:“Kiểm tra đo lường tiền tài của ký chủ.
Tiền tài của ký chủ đã đạt tới quyền hạn mở khóa không gian.
Có giải tỏa không?Nhâm Tiểu Túc sửng sốt.
Lúc ở Cảnh Sơn hắn từng mở khóa một lần.
Lúc ấy hắn dùng 20.000 đồng đổi được 1 mét vuông không gian lưu trữ.Khi ấy, Nhâm Tiểu Túc liền biết không gian có thể tiếp tục nâng cấp.
Nhưng Nhâm Tiểu Túc không xác định những cấp tiếp theo cần bao nhiêu tiền, chỉ có thể đợi cung điện thông báo lần nữa.Mà bây giờ, rốt cục Nhâm Tiểu Túc cũng đợi được.Dù Nhâm Tiểu Túc thích tiền đến đâu đi nữa, hắn cũng hiểu rõ mang theo trên người cũng không bằng bỏ vào không gian lưu trữ.
Có được không gian lưu trữ càng thêm quan trọng.Hơn nữa, rất nhanh họ sẽ chạy trốn.
Nếu không gian lớn hơn, hắn chạy trốn càng thêm nhẹ nhàng, có nguồn nước sạch sẽ, vạn nhất gặp phải tàn tích, Nhâm Tiểu Túc còn có thể thu được nhiều vàng hơn…Bất quá, Nhâm Tiểu Túc nghĩ mãi không ra.
Tiền của Khánh thị cung điện nhận, tiền Lý thị cung điện cũng nhận.
Rốt cuộc cái cung điện này là ngân hàng nhà ai thế hả?Một cái cung điện thì đòi tiền làm gì!“Ngươi có thể nói ta biết, ngươi cần tiền làm gì không?Nhâm Tiểu Túc thầm hỏi.Cung điện đáp:- Không có quyền hạn được biết.- Kỳ thật là ngươi không muốn ta giàu lên phải không…Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi.Cung điện đáp:“… Không có quyền hạn được biết.Nhâm Tiểu Túc im lặng nửa ngày:“Ngươi thu tiền mã không?”Lần này, cung điện không thèm trả lời nữa…- Ha ha.Nhâm Tiểu Túc không vui:- Tiền của địa phủ không phải tiền chắc.
Có phải ngươi xem thuờng địa phủ không?Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, cung điện mà nhận tiền mã, có khi hắn mở khóa không gian tới tầng cao nhất luôn đấy!Đáng tiếc a…Nhâm Tiểu Túc không chút do dự thầm nói trong đầu:“Mở khóa!”Một khắc sau, không gian lưu trữ chỉ có chừng 1 mét vuông trong cung điện lập tức khuếch trương.
Sau đó, Nhâm Tiểu Túc trơ mắt nhìn 430.000 đồng tiền của mình biến thành 150.000Khoan đã…!Nhâm Tiểu Túc chấn kinh.
Sao còn ít tiền quá vật!Nhâm Tiểu Túc tỉ mỉ quan sát không gian lưu trữ một hồi.
Tính toán đại khái một chút thì thấy nó to lên chừng 14, 15 lần.Nhâm Tiểu Túc nhẩm tính liền rõ.
Thể tích của không gian phong tỏa tương ứng với số tiền.1 mét vuông = 20.000 tiền mặt.2 mét vuông = 40.000 tiền mặt.4 mét vuông = 80.000 tiền mặt.8 mét vuông = 16.000 tiền mặt.Cho nên lần này Nhâm Tiểu Túc tiêu hết 280.000 tiền mặt.
Không gian lưu trữ mở rộng 15 mét vuông!Nhâm Tiểu Túc chậc chậc mấy tiếng, không gian này vẫn rất được nha.Hiện giờ Nhâm Tiểu Túc còn thừa lại 150.000 đồng tiền.
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy đã đủ để mua vật tư chạy nạn!…Lần chạy trốn này phải được chuẩn bị đầy đủ.
Một người muốn sống ở nơi hoang dã cần thứ gì?Nhâm Tiểu Túc đi tới cửa hàng tạp hóa mua hơn mười túi muối và đường, rất nhiều bánh quy áp súc.
Ông chủ cửa hàng tạp hóa vừa nhìn là biết đây là khách hàng lớn a.Ông chủ cười nói:- Ngươi mua nhiều lương thực như thế làm gì? Người bình thường sẽ không mua nhiều như thế.Nhâm Tiểu Túc nhìn ông chủ cửa hàng:- Lo trước khỏi họa.Ông chủ vui cười:- Mấy năm trước cũng có người nói với ta như thế.
Lão nói trong hàng rào không an toàn, nhất định phải chuẩn bị vật tư cho tốt.
Kết quả mua xong trong hàng rào chẳng có chuyện gì.
Ngươi nhìn đi, qua mấy chục năm chẳng phải vẫn tốt sao?- Ta đây là muốn sống an ổn lúc nguy nan thôi.Nhâm Tiểu Túc đáp.- Tiểu tử, ta khuyên ngươi, ngươi mua nhiều như thế, về nhà không xài lại hư thì sao?Ông chủ khuyên nhủ.Trong lòng Nhâm Tiểu Túc tự nhủ, tâm địa ông chủ này xem như cũng được.
Không mừng vì người khác mua đồ mà ngược lại còn khuyến khích hắn không mua.
Bất quá Nhâm Tiểu Túc cũng không thể bảo ông chủ hắn sắp rời hàng rào được.
Có nói đi nữa cũng phải biết người ta tin mới nói chứ.Ông chủ thấy Nhâm Tiểu Túc khư khư cố chấp như thế thì không nói thêm nữa.
Chờ Nhâm Tiểu Túc tính tiền xong thì rời đi, ông chủ cười nói với nhân viên cửa hàng:- Ta thấy tiểu tử này điên rồi.
Ngươi nhìn hắn đi, hắn mua nhiều lương thực như thế, bỏ trong nhà vài chục năm e rằng cũng không cần dùng tới.Tình huống này không chỉ xảy ra ở cửa hàng tạp hóa.
Nhâm Tiểu Túc đi tới tiệm thuốc mua thuốc cũng gặp tình trạng như thế.
Ông chủ thấy hắn mua nhiều thuốc như vậy thì có chút khó hiểu.Nhâm Tiểu Túc mua thuốc cũng có mục tiêu.
Thuốc tiêu viêm hắn không cần nhưng thuốc kháng virus ribavirin và thuốc nấm khá hữu dụng.
Thuốc chống tiêu chảy là nhu yếu phẩm ở nơi hoang dã.
Trên đường chạy nạn mà bị tiêu chảy, làm không tốt một ngày đi 20 lần là chết người đấy.Còn lại là các loại công cụ, chùy, cưa, xẻng, kìm, dây thừng, thùng nhựa, giấy vệ sinh, kem đánh răng, đánh răng, xà phòng…Cùng với một cái ba lô, hơn mười hộp diêm, kim chỉ nam và thảm.Nhâm Tiểu Túc mua sắm một ngày trời.
Đấy đều là những thứ cần thuốc cho việc sống sót ở nơi hoang dã.
E rằng cái khái niệm “nước, đồ ăn và dao” mà áp dụng vào thực tế thì khi tới nơi chắc chắn sẽ hoang mang.Hôm nay, vì Nhâm Tiểu Túc mua quá nhiều nên nhận được vô số câu hỏi, có điều hắn chưa từng giải thích qua.Nhâm Tiểu Túc không quay về cửa hàng ngay mà ngồi tàu điện tới sân nhỏ phía tây.
Đám Nhan Lục Nguyên đã ở đó.Lúc ngồi trên tàu điện, Nhâm Tiểu Túc còn nghe năm người trẻ tuổi ngồi trên đó nói, qua mấy ngày nữa sẽ có sự kiện âm nhạc nhỏ.
Nghe nói sẽ có nam thần, nữ thần nào đó tới biểu diễn.Có người nhỏ giọng bàn tán về mấy chuyện bát quái của minh tinh.
Ví dụ họ nghe nói nữ minh tinh nọ thích nấu ăn.
Ví dụ minh tinh Phương Ngọc từng học qua trung y.Dưới ánh chiều tà, tàu điện chạy ầm ầm.
Phía chân trời là ánh nắng vàng núp phía sau rặng mây.
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm thấy bản thân có chút không hợp với mấy thứ về âm nhạc.Phồn hoa trước mắt lại phảng phất như sắp hủy diệt trước mặt Nhâm Tiểu Túc.Nhâm Tiểu Túc cũng không phải đám người tỉnh tỉnh mê mê kia.
Hắn biết vật thí nghiệm sắp tới, hắn biết trong vòng ba ngày tới thế lực các nơi sẽ khiêu chiến Lý thị, vì thế hắn phải chuẩn bị sẵn sàng.Đến lúc đó, chỉ sợ trong hàng rào sinh linh đồ thán.
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc tự tin, hắn có thể chiếm được tiên cơ hơn những người khác.Có điều nghĩ tới nhiều người chết đi như thế.
Nhâm Tiểu Túc đột nhiên cảm thấy cũng chẳng phải chuyện gì đáng cao hứng.Sống ở thời đại này là một loại bi thảm.Đến sân nhỏ đã thuê, Nhâm Tiểu Túc bỗng nhiên sửng sốt, vì Khương Vô cũng ở đó.Nhan Lục Nguyên nhỏ giọng nói với Nhâm Tiểu Túc:- Ta dẫn lão sư Khương Vô tới.
Những người khác chúng ta có thể mặc kệ nhưng đám người của lão sư thì phải nhắc nhở một chút.- Ừ.Nhâm Tiểu Túc sờ sờ đầu Nhan Lục Nguyên:- Ngươi làm không sai..
Chương 177: Hàng Xóm Mới Là Dương Tiểu Cận
Kỳ thật, dù Nhan Lục Nguyên không báo cho Khương Vô thì ngày mai Nhâm Tiểu Túc cũng sẽ đi.Bất quá hắn có nói rõ với Khương Vô:- Khương lão sư, e rằng sắp tới hàng rào không còn an toàn.
Chúng ta thuê cái sân nhỏ này là để tiện cho việc chạy trốn.Khương Vô vén tóc mình ra sau tay, nhẹ giọng:- Ừ, ta đã rõ.- Ngươi có gì muốn hỏi không?Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ:- Ví dụ cái gì nguy hiểm? Sao nghiêm trọng tới mức phải chạy trốn?Khương Vô cười nói:- Ngươi làm thế nhất định có lý do.
Lúc trước chúng ta đi theo ngươi mới có thể sống sót.
Hiện tại ngươi phán đoán nguy hiểm, chúng ta có gì mà không tin.Cả ngày này, Nhâm Tiểu Túc đối mặt với vô số nghi vấn.
Hiện tại có người tin hắn, khiến hắn không khỏi ngoài ý muốn:- Khương lão sư, ngươi có thể dẫn theo học sinh tới ở tạm trong nhà này của chúng ta.
Nhưng nói trước, phòng trong nhà không đủ.
Các ngươi chỉ có thể ngủ dưới đất hoặc trong sân.
Hơn nữa lúc chạy trốn, chúng ta sẽ không cung cấp thức ăn cho các ngươi.
Ai chạy theo kịp thì chạy.- Ừ, ta đã rõ.Khương Vô gật đầu.Tuy Nhâm Tiểu Túc có thiện ý muốn giúp Khương Vô một tay nhưng hắn tuyệt không mạo hiểm khiến người khác liên lụy tới mình khi chạy nạn.Vật thí nghiệm có thể khiến La Lam chạy trốn nhất định rất kinh khủng.
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, hẳn số lượng vật thí nghiệm còn nhiều họ tưởng tượng lúc trước.Lúc này, Khương Vô nhìn về phía thật nhiều xe đạp trong sân nhà Nhâm Tiểu Túc:- Các ngươi tính lái xe đạp chạy trốn?- Vâng.Nhâm Tiểu Túc gật đầu:- Đến lúc đó tốc độ của chúng ta sẽ khá nhanh.
Có khả năng các ngươi không đuổi kịp.Một chiếc xe đạp trong hàng rào phải hơn cả ngàn đồng.
Đầu năm nay, những thứ liên quan tới sắt thép đều cực kỳ khan hiếmTuy trường học có trả lương cho Khương Vô, hơn nữa nhóm đệ tử cũng có phụ cấp nhưng nếu mua đủ vật tư trên đường chạy nạn thì không thể mua thêm xe đạp.Khương Vô do dự nửa ngày, vốn nàng tính mở miệng mượn tiền, có điều cuối cùng lại thôi.
Chung quy nàng lấy lý do gì để mượn tiền Nhâm Tiểu Túc mua xe đạp?Trong lúc vô tình, Nhâm Tiểu Túc nói:- Kỳ thật bên cạnh hơn 10m có một cửa hàng xe đạp.
Ngươi có thể đợi khi hàng rào xảy ra chuyện thì qua đó “mượn” người ta một chiếc…Lúc này Nhan Lục Nguyên chấn kinh:- Ca, ngươi xác định là mượn chứ? Bộ ngươi tính trả lại hả?Nhâm Tiểu Túc im lặng, hắn biết như vậy có chút không tốt.Lúc này, Khương Vô lắc đầu:- Như vậy sẽ dạy xấu học sinh.Nhâm Tiểu Túc không lên tiếng.
Hắn nghĩ, người có tinh thần chính nghĩa không sai.
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc chịu giúp Khương Vô, chẳng phải là vì ánh sáng tinh khiết trên người nàng ư.Có điều bây giờ hắn cũng lực bất tòng tâm, Nhâm Tiểu Túc cũng không có biện pháp.Bấy giờ lại nghe Khương Vô nói:- Bất quá ta biết trong hàng rào có chỗ cho thuê xe*.
Một tháng 90 đồng, chỉ cần để lại chứng minh thư và 300 đồng là được.
Như thế ta có đủ tiền thuê.Số tiền 300 đồng không đủ mua xe.
Có điều nếu giữ chứng minh thư thì không sợ khách chạy.
Chung quy hàng rào đóng cửa thì chẳng ai ra được.
Mà Khương Vô và đám đệ tử có trong tay 600 đồng phụ cấp.
Sau khi thuê xe, tiền dư còn có thể mua vật tư đi đường.*Chỗ này mình chưa rõ là xe hơi hay xe đạp nên sẽ bỏ ngỏ.
Bạn nào biết hãy bình luận hỗ trợ mình nhé!Mà khi đó, chứng minh thư của hàng rào 109 đã trở nên vô dụng rồi.Bất quá Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói:- Thuê xe và mượn xe có gì khác nhau đâu? Chúng ta đều biết, xe này sẽ không cách nào trả lại mà.Khương Vô thấp giọng nói:- Tóm lại vẫn có thể bồi thường cho chủ quán một ít.Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ:- Nhưng vẫn là dạy xấu học sinh.Khương Vô kiên định:- Vậy ta không nói chúng biết.Nhan Lục Nguyên:- ….Vương Phú Quý:- ….Nhâm Tiểu Túc nhìn Khương Vô suy nghĩ, đây chẳng phải là giả nhân giả nghĩa à?Nghe lời Khương Vô nói, Nhâm Tiểu Túc cảm nhận được sự giãy dụa trong lòng nàng.Khương Vô là người nói và làm như một.
Lúc trước khi chạy tới hàng rào 109, nếu nàng không thật lòng muốn cứu học sinh, những học sinh đó cũng không sống được tới bây giờ.Giờ khắc này, nàng lại vì học sinh có xe chạy trốn mà tình nguyện vi phạm nguyên tắc làm người của mình.Khương Vô không nói việc này cho đám học sinh biết.
Nàng quyết định gánh hết mọi tội lỗi trên lưng, để học sinh tiếp tục giữ vững nhân sinh quan và giá trị quan mà ngắm nhìn thế giới.Rất khó để Nhâm Tiểu Túc đáng giá hành vi này là ti tiện hay vĩ đại.
Hắn không có tư cách đánh giá.Lúc này, tiếng cười thanh thúy đột ngột vang lên:- Chẳng phải chỉ có 20 chiếc xe đạp thôi à.
Tên Côn Đồ chúng ta khâm phục Khương lão sư, 20 chiếc xe đó chúng ta tài trợ!Nhất thời, vẻ mặt có chút cứng nhắc nhìn về phía phát ra âm thanh.
Sân nhỏ này của họ cũng không độc lập mà kế bên còn có các sân viện của những gia đình khác.
Vì thế bên cạnh sân sau của họ là sân sau của nhà người ta.Lúc này, Nhâm Tiểu Túc thấy Lạc Hinh Vũ nằm sấp trên đình viện cười nói:- Nhâm Tiểu Túc, ngạc nhiên không?- Ha ha.Nhâm Tiểu Túc đen mặt.Đúng là kinh hỉ mà.
Họ thuê căn nhà này, kế bên lại là đám Lạc Hinh Vũ? Trùng hợp dữ vậy?Bất quá Nhâm Tiểu Túc biết, hẳn là đám Lạc Hinh Vũ tới trước.
Vì khi lão Vương thuê căn nhà này, chủ nhà nói ngôi nhà kế bên cũng có người đang thue.Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc ý thức được, đây cũng không phải trùng hợp.
E rằng khá nhiều thế lực cũng nhận được tin về vật thí nghiệm nên họ tìm chỗ thích hợp mà chạy trốn…Lại còn là cùng một chỗ!Nhâm Tiểu Túc hỏi:- Dương Tiểu Cận đâu?- Hắc hắc.Lạc Hinh Vũ cười nhưng không đáp.Tiếng cười này khiến Nhâm Tiểu Túc không khỏi sợ hãi.
Ngươi cười quỷ dị như thế làm gì! Nhâm Tiểu Túc lại hỏi:- Xung quanh là những thế lực nào?- Đám La Lam cũng ở gần đây…Lạc Hinh Vũ liệt kê:- Người của Hỏa Chủng chắc bị ngươi giết nên không thấy.
Dương thị cách một dãy phố.Quả nhiên đều ở nơi này…Lúc này, đột nhiên Lạc Hinh Vũ hỏi:- Sao ngươi không bảo ngươi đã đánh gãy răng Đông Phụ Nam?Nhâm Tiểu Túc có chút sững sờ:- Nàng ta muốn hại người, kết quả tự hại mình thì trách ai? Làm sao, răng không mọc lại được?Lạc Hinh Vũ tức giận:- Ngươi gãy răng rồi có mọc lại được không? Về sau nàng ta chỉ có thể ăn chay thôi!Ăn chay?Nhâm Tiểu Túc trầm tư:- Ăn chay ý là… về sau chỉ có thể hút máu người sống đời sống thực vật à?Lạc Hinh Vũ nhướng mày.
Hút máu người sống thực vật cái đầu ngươi:- Ta nói là, về sau nàng chỉ có thể uống máu, không thể cắn người khác nữa.- À à.Nhâm Tiểu Túc không thấy có gì áy náy.
Hắn vui cười hớn hở:- Vậy có thể thay đổi khẩu vị nha.
Lúc thì uống máu bò, lúc thì uống máu heo, như vậy sẽ có năng lực của heo rồi!Kỳ thật, Lạc Hinh Vũ cũng cảm thấy đồng tình với Đông Phụ Nam.
Chung quy Đông Phụ Nam cũng không phải người tốt gì.
Nhưng nghe Nhâm Tiểu Túc nói thế, nàng lại có chút đồng cảm….
Chương 178: Lễ Vật Của Lý Thần Đàn
Dương Tiểu Cận không có ở nhà, chỉ có Lạc Hinh Vũ ở trong sân câu có câu không nói chuyện.
Chung quy Nhâm Tiểu Túc cảm thấy Lạc Hinh Vũ chỉ là rảnh rỗi không có gì làm nên giết thời gian.Nguyên lai, Nhâm Tiểu Túc tưởng buổi tối Dương Tiểu Cận sẽ trở lại.
Kết quả buổi tối Dương Tiểu Cận vẫn chưa về, Lạc Hinh Vũ ngược lại cũng ra ngoài.Nhâm Tiểu Túc cảm thấy có gì đó không đúng, hẳn đây là dấu hiệu trước khi hỗn loạn xảy ra.Không đầy một lát sau, có người đưa tới xe đạp mà Lạc Hinh Vũ hứa hẹn tới.
Nhâm Tiểu Túc dặn dò người nhà một tiếng rồi ra ngoài.
Hắn nghi ngờ tối nay các thế lực sẽ động thủ với Lý thị!Nhâm Tiểu Túc vừa đi vừa suy nghĩ.
Nếu muốn động thủ sẽ phát sinh ở đâu? Trường đại học kia à?Nhâm Tiểu Túc thừa dịp đêm tối nên chạy tới trường đại học.
Lúc trước có người đã tả cho Nhâm Tiểu Túc biết, trường đại học là nơi có cây xanh râm mát như công viên.
Sinh viên thường tản bộ trong sân trường.
Trường đại học là một nơi yên tĩnh và tường hào.Lúc này, khi tới trường đại học, Nhâm Tiểu Túc cảm thấy như mình bị lừa gạt.
Chỉ thấy trước cổng trường có xe thiết giáp chặn lại.
Trong trường có vô số pháp đài.
Binh sĩ của Lý thị không ngừng tuần tra xung quanh, mỗi người đều lạnh lùng canh giữ.Đâu giống công viên, đây rõ ràng là một trụ sở quân sự mà!Khó trách lúc trước La Lam bảo Lý thị sẽ không để ý tới.
Nguyên lai binh sĩ của Lý thị đóng quân ở đây.Rốt cuộc thành quả nghiên cứu là bảo bối gì mà Lý thị bảo vệ thành cái dạng này?Sân trường đại học cũng không nằm ở nơi hẻo lánh.
Xung quanh là cư dân trong hàng rào, tiểu thương bên đường mỗi ngày đều ra bán.Nhưng vào lúc này, một hán tử mặc thường phục đi tới bên người Nhâm Tiểu Túc.
Nhâm Tiểu Túc liếc mắt thấy ở xương sườn Nhâm Tiểu Túc giấu súng ống.Dường như người đàn ông phát hiện Nhâm Tiểu Túc một mực quan sát bên trong sân trường nên chú ý tới hắn:- Tiểu tử, ngươi tới đây làm gì?Trong lòng Nhâm Tiểu Túc tự nhủ, hẳn đây cũng là người của Lý thị.
Không ngờ chỉ mới là bên ngoài đã phòng ngự nghiêm mật như thế.
Nhâm Tiểu Túc giải thích:- Đây là trường đại học mà, ta tới nghiên cứu.Người đàn ông kia cười:- Ngươi tưởng mình là sinh viên nghiên cứu hả?Nhâm Tiểu Túc không vui:- Ta đi xem trước là xấu hả? Ngươi xem thường ai thế!Hán tử:- ???Nhất thời, hán tử thủ thế, nhiều người mặc thường phục vây quanh một chỗ.Vào lúc này, không biết người qua đường nào bỗng ném lựu đạn vào trước cửa trường.
Ném xong hắn cũng không chạy trốn mà móc súng lục nổ súng tứ phía, không hề có mục đích.
Phảng phất như hắn chỉ muốn gây rối mà thôi.Nhâm Tiểu Túc thừa dịp hỗn loạn muốn nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp.
Trong lòng hắn không khỏi tự hỏi đối phương là ai mà liều mạng dữ thế!Tiếng súng vang lên dày đặc ngoài cổng trường, phảng phất như một nồi nước đá bỗng nhiên sôi trào.
Các tiểu thương đang buôn bán bình thường đột nhiên lao tới, bắn vào người bình thường!Hỗn loạn không dễ dàng kết thúc như thế.
sau khi sát thủ giết những người mặc thường phục, Nhâm Tiểu Túc thấy vài chiếc xe tải chạy ra từ phía ngã tư, vọt tới cổng trường!Nếu chỉ là vài chết xe vận tải chắc chắn không thể ảnh hưởng tới lớp phòng ngự chặt chẽ kia.
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc quay người bỏ chạy, hắn hoài nghi trên xe là bom!Vìa sát thú chú ý tới Nhâm Tiểu Túc.
Một người trong lúc đó giơ tay nổ súng về phía Nhâm Tiểu Túc.
Chẳng qua trong nháy mắt hắn bóp cò đó, Nhâm Tiểu Túc như quỷ mị nhoáng cái đã tránh thoát!Giờ khắc này, cơ bắp trên người Nhâm Tiểu Túc được kéo căng tới cực mạnh, sức mạnh mãnh liệt như tán ra khắp tứ chi của hắn!Sát thủ kia sửng sốt, tốc độ kiểu gì mà có thể tránh luôn cả đạn!Không chờ sát thủ kịp nổ súng lần nữa.
Hắn chợt thấy Nhâm Tiểu Túc như một mũi tên bắn về phía hắn, đấm ra một quyền!Một quyền nện vào cổ sát thủ, ngay cả cơ hội trốn tránh sát thủ cũng không có đã nghe tiếng xương cổ lách cách kêu thành tiếng!Một quyền đã đánh chết người!Sát thủ bên cạnh thấy thế muốn nổ súng, kết quả không chờ họ kịp giơ tay thì chẳng biết đạn ở đâu bắn về phía họ, tạo ra một đóa huyết hoa, phiêu tán như mây.Chỉ có súng ngắm mới đạt được uy lực như thế.Bỗng nhiên, Nhâm Tiểu Túc ngẩng đầu nhìn tòa cao ốc xa xa.
Hắn thấy một thiếu nữ giơ súng ngắm to lớn.
Lúc này ánh trăng mới lên, vừa vặn bằng với độ cao của tòa nhà, dừng lại kế bên thân ảnh Dương Tiểu Cận.Mặt trăng mới mọc hẹp dài tinh xảo, chẳng khác nào làm nền cho cô gái kia.Bỗng nhiên, trong bóng đêm vang lên tiếng chuông tử trung tâm hàng rào, âm vang ra xa xôi.Thế nhưng khiến Nhâm Tiểu Túc sửng sốt là, đây không phải tiếng chuông điểm lúc 6 giờ tối như bình thường!…Một khắc sau đó, Lý Thần Đàn mặc mặc lễ phục như mục sư đứng xa xa ở đầu đường mỉm cười.
Trước mặt hắn là một cái mũ, trong mũ là một ít tiền lẻ.Hắn mở miệng nói với cư dân trong hàng rào:- Thôi miên thần ký ở chỗ, nó có thể giúp các vị nhớ tới ý thức tiềm ẩn của mình.
Có bao giờ các người ngủ tới 3 giờ sáng, đồng hồ chưa điểm mà đã ngẫu nhiên tỉnh lại đúng giờ?- Các người có từng nghe, có người tay không tiếp được đứa trẻ rơi từ trên tầng bảy?Lý Thần Đàn dừng một chút rồi nói:- Tiềm thức là cái gì? Não người được cấu tạo từ 140 triệu tế bào não.
Thông tin trong đó bằng với 50 triệu cuốn sách.
Có rất nhiều chuyện chỉ vừa xảy ra, ngươi nhớ rõ nhưng sau đó lại quên.- Có bao giờ ngươi nghĩ tới việc tự kiểm soát được tiềm thức của mình.Lý Thần Đàn cười nói:- Đây là chuyện nguy hiểm cỡ nào?Trong số người vây xem, có người bỗng nhiên hỏi:- Vậy kiểm soát được tiềm thức thì hữu dụng thế nào?Lý Thần Đàn cười nói:- Các người có nghĩ tới không… Khi con người có thể không chế tiềm thức, kỳ thật bất kỳ ai cũng có thể thành siêu phàm giả? Không, là trở thành thần linh.Nói xong, Lý Thần Đàn nhẹ nhấc tay, nâng một chiếc xe ven đường lên, phảng phất như đó là xe làm từ giấy!Người bên cạnh thấy thế thì kinh ngạc tới ngây người.
Có người bắt đầu ném tiền vào mũ Lý Thần Đàn, cũng có người xem thử xe có vấn đề gì không.Khi tiếng chuông vang lên, Lý Thần Đàn cười nói:- Trò chơi… bắt đầu.Khi tiếng chuông lạ vang lên.
Không ít cư dân trong hàng rào bỗng nhiên ngốc nghếch đứng bất động.
Sau đó họ như cái xác không hồn chậm rãi đi về phía trường đại học.Ban đầu họ đi rất chậm, nhưng dần dần tốc độ ngày càng nhanh.
Thẳng tới một lúc đỉnh điểm, mọi người như phát rồ mà chạy như điên.Tốc độ đó thậm chí vượt qua tốc độ của người bình thường.
Mọi người như dùng cả tính mạng của mình để chạy.Một cư dân mập mạp bắt đầu ốm xuống với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Một cư dân có thân thể gầy gò chạy tới mức hai mắt chảy máu.Họ liều lĩnh chạy như điên, trong đầu chỉ còn mệnh lệnh Lý Thần Đàn lưu lại, mà tiếng chuông kia chính là tín hiệu thôi miên.Tựa như thần dụ.Lý Đàn Thân xoay người nhặt có mũ pháp thuật từ dưới đất đội lên đỉnh đầu, tiền lẻ rơi đầy đường nhưng hắn chẳng bận tâm.Thanh niên bước đi thanh lãnh trên đường phố, chẳng khác nào người về từ địa ngục.Tối nay, đứa trẻ bị vứt bỏ của Lý thị tặng cho thân tộc của mình một phần đại lễ..
Chương 179: Người Máy Nano
Nhâm Tiểu Túc trốn trong bóng mờ của cổng trưởng quan sát.Ở khu tây thành của hàng rào 109, vì nhân tố không xác định là Lý Thần Đàn mà nơi đây nhất thời lâm vào điên cuồng.Giờ khắc này, Dương Tiểu Cận đứng ở nơi cao thấy rõ nhất.
Nơi bình thường là đèn hoa rực rỡ nay nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn một phần năm người trong tây thành lao đầu về phía trường đại học.
Những người kia như thiêu thân lao đầu vào lửa, chạy như điên thành từng đàn trên đường.Trông chẳng khác này một đàn dã thú.Lúc trước Dương Tiểu Cận từng nói với Nhâm Tiểu Túc, một khi Ác Ma Thì Thầm xuất hiện, sẽ chẳng biết hàng rào sẽ đi về đâu.
Không ai có thể dự đoán đến cùng mọi chuyện sẽ có kết quả gì, sợ rằng sẽ phát triển theo chiều hướng xấu.Hiện giờ, không thể nghi ngờ mọi chuyện đang đi theo chiều hướng xấu.
Thậm chí rất nhiều người không còn toàn vẹn nữa, tạo thành hỗn loạn thật lớn.Đây là thời đại siêu phàm giả quật khởi.
Rất nhiều tập đoàn vẫn không nghĩ siêu phàm giả sẽ thay đổi thế giới.Mà Lý Thần Đàn dùng hành động chân thực báo cho thế lực khắp nơi.
Đến cùng siêu phàm giả có thực lực kinh người cỡ nào.Cá thể cường đại đang dần vượt qua lực lượng cường đại.Chỉ thấy, khi đám người điên cuồng kia sắp tới cổng trường đại học thì tốc độ lần nữa nhanh hơn.
Thậm chí có vài người thân thể không toàn vẹn, đi được nửa đường đã té trên mặt đất.Những người đằng sau không ngừng bổ nhào lên, cứ như chẳng thấy có người té vậy.
Họ cứ thế giẫm qua người bị té tiến về phía trước.Trong trường đại học, quân nhân phụ trách công tác phòng ngự của Lý thị thấy một màn như thế thì kinh ngạc tới ngây người.
Không phải tố chất tâm lý họ không đủ mạnh mà là, họ chưa từng thấy cảnh tượng như địa ngục này bao giờ.Binh sĩ chỉ huy có phản ứng đầu tiên, lúc này, hắn hạ lệnh cho người nổ súng cảnh cáo!Với tư cách là người của Lý thị, hắn vô thức lựa chọn cảnh báo chứ không phải bắn chết.
Vì những cư dân này là người duy trì hàng rào.
Nếu không lưu tình mà bắn chết, e rằng tương lai sẽ gánh trên lưng tội danh lớn.Đến lúc đó, Lý thị đối mặt với lửa giận của dân chúng nhất định sẽ đẩy người chịu trách nhiệm là hắn ra chịu tội thay!Hơn nữa, mấu chốt ở chỗ, binh sĩ chỉ huy cho rằng chỉ cần nổ súng cảnh cáo thì đám người kia sẽ sợ hãi mà đứng lại.Có điều hắn đã sai, mười phần sai!Những cư dân điên cuồng kia căn bản chẳng hề sợ hãi.
Họ đã sớm không còn là chính mình.Trọng yếu của thuật thôi miên là khiến người bị thôi miên hoàn toàn giao ra ý thức của bản thân!Chính vì sự quyết định sai lầm này đã khiến quân đội của Lý thị mất đi thời cơ tốt nhất.Không đúng, kỳ thật đám quan quân này cũng không làm sai.
Chỉ là hắn chưa từng gặp đối thủ đáng sợ thế này thôi.Khi họ phát hiện cảnh cáo là vô dụng, lúc chuẩn bị nổ súng bắn chết cư dân thì cư dân đã cách cổng trường có hơn 10m.- Không thể chờ thêm! Nổ súng bắn chết bất luận tội!Tiếng súng dày đặc vang lên.
Binh sĩ Lý thị sợ hãi bóp cò.Thế nhưng họ bắn chết pháo hôi hàng đầu tiên thì người đằng sau lập tức giẫm lên thi thể xông về phía trước.
Tre già măng mọc, căn bản chẳng chút sợ hãi!Chỉ ngắn ngủi 1 phút đồng hồ, cổng trường đã bị phá tan.
Dòng người như thủy triều xé nát hàng phòng ngự kiên cố chỉ trong nháy mắt!Không chỉ vậy, còn một lượng lớn cứ dân không sợ lưới điện trên tường vây mà leo lên.Đã có một mặt tường bị sập!Nhâm Tiểu Túc nhìn cảnh này mà hãi hùng khiếp vía, những người này điên hết rồi sao?!Chỉ là đúng lúc này, dưới chân hắn bỗng nhiên lay động.Nhâm Tiểu Túc cúi đầu nhìn thì thấy bản thân đang dẫm lên một miệng cống.Dường như dưới nắp cống có người đẩy lên.
Kết quả đẩy nửa ngày cũng không được, sau đó phía dưới truyền tới âm thanh thở hổn hển của La Lam:- Đám khốn nạn Lý thị kia khóa nắp cống rồi.
Đi, chúng ta đổi chỗ khác.Vẻ mặt Nhâm Tiểu Túc cổ quái.
Hắn đi tầm 10m về phía trước, kết quả dưới miệng cống truyền lên âm thanh:- CMN! Cũng bị khóa!Không chờ Nhâm Tiểu Túc cười ra tiếng, chợt nghe La mập mạp ở phía dưới hô to:- Nổ cái nắp cống này cho ta!Nhâm Tiểu Túc nghe vậy thì chủ động lên tiếng:- Lên đây đi, không cần cho nổ…Nhâm Tiểu Túc lùi về sau, rất nhanh nắp giếng bị xốc lên.
La Lam chui qua lỗ hổng, đôi mắt nhỏ vừa vặn đối diện với Nhâm Tiểu Túc.- Thì ra là tiểu tử nhà ngươi.La Lam tức giận chui lên.
Thân thể mập mạp thiếu chút nữa kẹt lại, phải nhờ một người ở phía dưới đẩy hộ hắn mới thuận lợi leo ra…Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói:- Các ngươi là chuột à, sao cứ chui tới chui lui dưới cống thế.- Ngươi thì biết cái gì.La Lam khinh thường:- Chúng ta là nhìn xa trông rộng.
Lúc trước khi họ xây hàng rào, người của chúng ta đã lẫn vào đội ngũ thiết kế.
Hiện tại có khi Lý thị còn không quen thuộc hàng rào bằng chúng ta.
Ngươi không biết cảm giác đi lại thoải mái sau lưng người khác rất trâu bò à?- Trâu bò, trâu bò.Nhâm Tiểu Túc gật đầu- Có điều hơi thối…Chỉ thấy từ dưới cống bò lên chừng trăm binh sĩ Khánh thị.
Mỗi người đều võ trang đầy đủ, còn có người vác một cây RPG* trên lưng!*Một dạng đại bác, các bạn có thể search GG với từ khóa “đại bác RPG” để dễ hình dungNhâm Tiểu Túc kinh ngạc tới ngây người:- Các ngươi cũng chuẩn bị tấn công cái trường này?- Chắc chắn rồi.
Chúng ta rất muốn biết thứ gì lại khiến Lý thị xem như bảo bối.La Lam hùng hổ nói.- Nếu các ngươi không biết đó là cái gì thì hăng say đi đoạt làm gì?Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói.- Nhìn chung vẫn biết được chút chút…La Lam nói tiếp:- Có thể là robot nano.Nhâm Tiểu Túc đen mặt:- Ngươi nắm chắc bao nhiêu phần?La Lam không vui:- Lý thị giữ bí mật rất tốt.
Hiện tại mọi người chỉ biết đoán mà thôi.
Chỉ là người trong lĩnh vực robot nano đều được Lý thị thu vào.
Khi người chúng ta chỉ đang ở giao đoàn thí nghiệm ban đầu thì người của họ đã bắt đầu đưa công nghệ này vào chữa bệnh rồi.La béo nói tiếp:- Mấy năm trước, họ chế tại được người máy nano cấu thành từ DNA, chúng có thể hỗ trợ trị tắc động mạnh và các chứng bệnh liên quan khác.
Trước kia, từng có vài ông lớn của các tập đoàn khác tới Lý thị chữa bệnh kia mà.
Họ còn có thể trị tận gốc bệnh viêm gan bằng virus nano đó.
Đây là lĩnh vực nghiên cứu chủ yếu của Lý thị.Nhâm Tiểu Túc buồn bực.
Ngay cả virus viêm gan cũng chữa được:- Làm sao, Khánh thị các ngươi muốn đầu quân vào ngành này?.
Chương 180: Bọn Họ Có Tội
– Không phải.La Lam lắc đầu:- Đây chỉ là suy đoán của chúng ta mà thôi.
Trước kia khó khăn vì quá trình lập trình khó khăn nên người máy nano chỉ có thể chấp hành những thao tác cực kỳ đơn giản.
Chúng ta cũng không quá chú ý, có điều hiện tại kỹ thuật của họ đột phá thượng thừa.Nguyên bản Nhâm Tiểu Túc còn tưởng thành quả nghiên cứu kinh thiên động địa quỷ khóc thần sầu có liên quan tới siêu phàm giả.
Kết quả lại người người máy nano.
Vừa nghe xong hắn liền muốn rời đi…Thành quả nghiên cứu này có thể có lợi cho tập đoàn nhưng đối với Nhâm Tiểu Túc hắn mà nói thì chẳng đáng nửa xu.
Loại học sinh cặn bã như Nhâm Tiểu Túc còn chẳng biết người máy nano này có hình dáng gì, cũng chưa từng nghe nói tới.Kỳ thật, đối với khoa học Nhâm Tiểu Túc cũng có lý giải của chính mình.
Nếu chưa thấy qua thì đều là mê tín, phong kiến thôi…Hơn nữa, hiện tại đám La Lam cũng chỉ suy đoán, đoán tới đoán lui cũng đâu phải đáp án chính xác.
Nhâm Tiểu Túc chắc chắn không lãng phí thời gian cho mấy chuyện chưa rõ này.La Lam nói:- Như vậy, ngươi giúp ta cướp được tư liệu nghiên cứu.
Ta sẽ trả tiền cho ngươi.- Các ngươi thích đoán như vậy thì đoán xem ta có giúp các ngươi không?Nhâm Tiểu Túc vui cười hớn hở nói.- Sẽ giúp!La Lam kích động.- Đoán lại xem!- …La Lam:- Ngươi xem, tin tức về vật thí nghiệm cũng là ta nói ngươi biết a.- Cám ơn.Nhâm Tiểu Túc chăm chú nói.- Tính tính toán toán.La Lam bất đắc dĩ vẫy tay:- Không giúp không đâu, thuận tiện ta sẽ nói ngươi biết chuyện này.
Khả năng cao những vật thí nghiệm đó đã xuất hiện sinh mạng mới.
Chúng tự lấy mình ra làm thí nghiệm.
Ngươi nghĩ đi, có đáng sợ không chứ.Nhâm Tiểu Túc có chút sững sờ:- Vật thí nghiệm không làm thí nghiệm thì làm gì?Lúc này tới phiên La Lam sửng sốt:- Cũng có đạo lý nha.Nhâm Tiểu Túc không để ý tới La Lam mà muốn trực tiếp quay về sân nhỏ của mình.
Hẳn Nhan Lục Nguyên và Vương Phú Quý đã sớm chờ ở đó.Lúc rời đi, Nhâm Tiểu Túc quay đầu lại nhìn.
Hắn phát hiện Dương Tiểu Cận vẫn còn ở trên tòa nhà kia, dường như đang yểm hộ ai đó.Lúc này, hắn thấy rõ một gương mặt quen thuộc.
Lục Viễn, người quản lý hàng rào 109.Chỉ thấy Lục Viễn một đường đi tới.
Những người muốn cả hắn đều không ngừng đổ máu.
Nguyên lai… Lục Viễn là người của Tên Côn Đồ?!Không biết vì sao, giờ khắc này Nhâm Tiểu Túc đột nhiên cảm giác được rất nhiều câu hỏi trong lòng hắn đã được giải quyết dễ dàng.Khó trách đám Dương Tiểu Cận dễ dàng có được chứng minh thư.Khó trách Dương Tiểu Cận có thể đi học.Khó trách khi lão Vương bị bắt thì Lục Viễn lập tức gọi điện thoại bảo đội trật tự thả người.Khó trách Dương Tiểu Cận muốn hố La Lam.
Đó là vì La Lam tán Lục Viễn, Dương Tiểu Cận đang giúp đồng bạn hả giận.Khi Lục Viễn thấy Nhâm Tiểu Túc cũng mỉm cười chào hỏi.
Lúc này trông Lục Viễn sáng sủa hơn nhiều, dường như không cần ngụy trang khiến hắn rất vui vẻ.Chỉ có Nhâm Tiểu Túc là nghĩ mãi không rõ.
Thủ tục nhập học của hắn hẳn cũng do Lục Viễn là.
Dương Tiểu Cận nhập học sớm hơn Nhâm Tiểu Túc hai hôm, cho nên Dương Tiểu Cận đã sớm biết hắn sẽ nhập học, cũng biết hắn học trường nào!Lúc trước, Nhâm Tiểu Túc một mực hoài nghi Dương Tiểu Cận đi học là có mục tiêu gì đó.
Vì sao nàng lại muốn tới trường, nguyên lai mục tiêu của Dương Tiểu Cận là hắn!Là vì quan sát ở khoảng cách gần hay vì chuyện gì khác?Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc cảm giác được, chỉ sợ đám người kia đang muốn lôi kéo hắn gia nhập Tên Côn Đồ.Bất quá, hiện tại Nhâm Tiểu Túc không nghĩ tới mấy cái này.
Lúc này hắn xoay người rời đi.Sân nhỏ lão Vương thuê không xa trường đại học.
Cho nên đám Nhan Lục Nguyên cũng nghe tiếng súng.
Khi Nhâm Tiểu Túc đẩy cửa vào, mọi người cũng thôi lo lắng chờ đợi, dần thả lỏng hơn.Chỉ thấy trong sân đứng đầy người, có đệ tử, có Khương Vô, bên cạnh là một hàng xe đạp.Tiểu Ngọc Tỷ hỏi:- Tiểu Tục, vừa rồi nổ súng là sao.
Ngươi ổn chứ?- Ta không sao.Nhâm Tiểu Túc nói:- Mọi người lên xe, bây giờ chúng ta lập tức rời khỏi hàng rào!Mặc kệ hàng rào có chuyện gì đi nữa.
Chuyện quan trọng nhất của Nhâm Tiểu Túc không phải cướp đồ vật mà là dẫn mọi người rời đi!Nhiều người như thế, Nhâm Tiểu Túc không thể tùy hứng được.Một đám người nhanh chóng đi theo Nhâm Tiểu Túc.
Trên lưng mỗi người đeo một một hai cái túi.
Bên trong đều là vật tư của bản thân.Đợi tới khi mọi người leo lên xe.
Bỗng nhiên Nhan Lục Nguyên do dự một chút:- Ca, sao ngươi khiêng xe đạp làm gì…Nhâm Tiểu Túc tức giận:- … Ta là sợ xe đạp hỏng! Đừng nói nhảm nữa, lên đường đi!…Lý Thần Đàn thanh lãnh đi trên đường phố của thành tây.
E rằng người trong nội thành vẫn chưa biết nơi này xảy ra chuyện gì.
Tiểu cô nương gọi là Tư Ly Nhân trôi nổi phía sau hắn, hai chân không chạm đất.- Ta sợ tiếng chuông không đủ vang nên gõ nhiều thêm mấy cái.Tiểu cô nương Tư Ly Nhân cười nói.- Làm không sai.Lý Thần Đàn cưng chiều:- Món quà này hẳn khiến Lý thị đủ kinh hỉ.- Những vì sao chúng ta phải làm thế?Tư Ly Nhân hiếu kỳ.Lý Thần Đàn đứng ở chỗ cũ, hắn nhìn hai bên đường vừa quen thuộc vừa lạ lẫm:- Chuyện mẹ ta gả và Lý thị đã rất lâu rồi, là để xung hỉ cho người cha ma ốm, bệnh tật liên miên của ta.
Ban đầu, bệnh tình lão cũng có chuyển biến tốt đẹp.
Nhưng mà tiệc vui chóng tàn, không qua mấy năm, người cha ma ốn của ta đã đi đời nhà ma.- Mẹ của ta ở Lý thị nuôi ta khôn lớn.
Về sau nàng thích một lão sư trẻ tuổi nên muốn tái giá…Nói tới đây, Lý Thần Đàn thở dài một hơi:- Kỳ thật chuyện này cũng rất bình thường.
Có điều Lý thị cảm thấy, nữ nhân gả cho người của tập đoàn thì suốt đời đều là người của tập đoàn.
Nếu mẹ ta tái giả sẽ trở thành sự sỉ nhục cho Lý thị.Tư Ly Nhân lẳng lặng nghe:- Về sau thì sao?- Về sau?Lý Thần Đàn suy nghĩ một chút:- Về sau Lý thị chôn sống mẹ ta ở con đường này.
Ngay cả nơi bà bị chôn ta cũng không biết.Vào lúc này, không xa sau lưng Lý Thần Đàn xuất hiện một Ám Ảnh chi Môn.
Lạc Hinh Vũ đứng đằng sau Ám Ảnh Chi Môn nói:- Vậy cư dân trong hàng rào thì có tội tình gì?Lý Thần Đàn nhìn về hướng đó cười nói:- Sao lại trốn phía sau cửa, không đi ra chào hỏi bằng hữu à?Lạc Hinh Vũ tức giận:- Ta biết chỉ cần một ánh mắt là ngươi có thể thôi miên người khác.
Ít hố ta đi, ngươi vẫn chưa trả lời vấn đề ta hỏi.Lý Thần Đàn cười nói:- Có một ngày, ta nhút nhát trốn ở bên cạnh phố Đạo Nhất liền thấy xe áp giải mẹ ta đi qua trên đường phố.
Ngày đó tất cả cư dân khu tây thành đều tới xem.
Có người trêu chọc, có người ồn ào.
Thế nhưng hết lần này tới lần khác chẳng ai xin tha cho bà.
Cho nên, họ đều có tội.Về sau, Lý Thần Đàn liền phát điên rồi bị đưa vào bệnh viện tâm thần.Trong bệnh viện tâm thần, hắn dần đánh mất bản thân, trở thành Ác Ma Thì Thầm trong truyền thuyết, phảng phất như người đại diện của âm ti vậy.Khóc trách lúc trước không ai tra ra được thân phận của Lý Thần Đàn.
Coi bộ Lý thị cho rằng hắn là sự sỉ nhục của họ, vì thế xóa hết dấu vết của mẹ con họ..








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Vạn Kiếm Nhân Hoàng [Dịch] Vạn Kiếm Nhân Hoàng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/09/Dich-Van-Kiem-Nhan-Hoang-Audio-Truyen.jpg)







