- Home
- Truyện Tiên Hiệp
- [Dịch] Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên
- Tập 151 : Vãi Đậu Thành Binh 3 (c1501-c1510)
[Dịch] Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên
Tập 151 : Vãi Đậu Thành Binh 3 (c1501-c1510)
❮ sautiếp ❯Chương 1501 – Vãi Đậu Thành Binh 3
Phương Tịch đều có thể vận dụng trận pháp, khôi lỗi, thậm chí linh thực ở trong đó!
– Ban đầu vốn còn định đi tới Địa Tiên Giới vơ vét một ít đạo binh hệ mộc, Kim Ngân Đậu Mẫu này lại tương đối thích hợp…
Đương nhiên, ngay cả như vậy, Phương Tịch vẫn sẽ tiếp tục vơ vét một ít đạo binh và linh căn hệ mộc.
Dù sao loại chuyện nô bộc và khôi lỗi như vậy dĩ nhiên trồng càng nhiều, càng không dễ bị kẻ địch kìm chế.
Từ Thần Đậu Linh Tướng cao nhất của Kim Ngân Đậu Mẫu chỉ đạt tới Hóa Thần lại thấy được, đây chỉ là một loại hàng quá độ, sau này tất nhiên sẽ bị cho ra rìa.
Lúc này, bên ngoài cuối cùng đưa lên vật ép trục của hội đấu giá lớn lần này:
– Món đồ đấu giá ép trục đầu tiên của buổi đấu giá lần này… Tam Động Chân Đan Nhất Lạp!
Minh chủ Tiêu Diêu Minh mặc áo bào tím lộ ra vẻ mặt nghiêm túc, hai tay bấm pháp quyết.
Từng ánh sáng màu tím phóng lên cao, hóa thành lồng giam bảo vệ cả đài bán đấu giá.
– Không ngờ là Tam Động Chân Đan?
– Viên đan dược này có thể trợ giúp tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ đột phá bình cảnh hậu kỳ… Trước kia có thể xem là món đồ đấu giá cuối cùng, bây giờ mới vật thứ nhất đã được lấy ra, lão thân lại càng mong đợi những vật sau hơn…
Trong hội trường đấu giá là cảnh tượng khí thế ngất trời.
Phương Tịch nhìn thấy cảnh tượng này lại khẽ nhíu mày.
Đẳng cấp món đồ đấu giá ép trục này vẫn hơi thấp, không quá phù hợp với tâm tư của hắn.
Ngoài Ly Câu Tiên Thành.
Một lá cờ phướn tối đen bao phủ cả một khu vực, khiến bên ngoài thoạt nhìn không có gì khác thường.
Mẫn Hồng Nho dẫn theo sư đệ và sư muội nhìn mấy lão ma Hóa Thần đối diện.
Ở trong những lão ma này còn có một thiếu nữ thiên kiều bá mị, đi hai chân trần, vẻ mặt kinh ngạc.
– Cung Lão Ma, đã lâu không gặp… Ngươi còn chưa phi thăng sao?
Mẫn Hồng Nho nhìn về phía lão ma đầu tóc bạc da mồi đối diện, thoạt nhìn có vẻ đã sắp gần đất xa trời, hỏi.
– Hì hì… Mẫn Lão Quỷ ngươi còn ở đây, lão phu để tránh tông môn bị ngươi bắt nạt, tất nhiên vẫn phải cố nhịn…
Cung Lão Ma mở miệng, giọng nói khàn khàn khó nghe giống như cái chiêng vỡ.
– Cung Lão Ma ngươi đã sắp hai nghìn tuổi nhỉ? Ngươi không sợ bỗng nhiên hết thọ nguyên, chết già ở hạ giới à? Nếu vậy thì buồn cười lắm đấy.
Mẫn Hồng Nho cười lạnh.
Thái Thanh Tông và Nguyên Thủy Ma Môn vốn có quan hệ không tốt, đệ tử phía dưới gặp mặt cũng có thể đấu pháp chém giết.
Bây giờ bọn họ chỉ châm chọc nhau vài câu đã xem như vô cùng khách sáo rồi.
– Hừ… Ta không nghĩ tới lần này lại phải liên thủ cùng các ngươi.
Cung Lão Ma hừ lạnh một tiếng, lại nhìn trái nhìn phải:
– Đám lừa ngốc Quảng Lôi Tự đâu?
– Quảng Hoằng đại sư vẫn chưa đến đây…
Mẫn Hồng Nho thở dài.
– Thiếu mấy người…
Vẻ mặt Cung Lão Ma khó coi:
– Chẳng lẽ tổ sư phi thăng của bọn họ cũng không hạ ý chỉ xuống?
– Theo ta được biết thì đúng là vậy…
Mẫn Hồng Nho trả lời.
Hắn thậm chí mơ hồ cảm giác được hậu trường của Quảng Lôi Tự ở Thượng Giới hình như không hợp với chỗ dựa của tổ sư nhà mình.
Đương nhiên, việc này không cần phải nói tới.
– Bây giờ chúng ta đã xác nhận được người kia lại ở Ly Câu Tiên Thành, chỉ cần bảo đảm hắn không rời đi, chậm rãi chờ sứ giả Thượng Giới hạ xuống là được rồi…
Mẫn Hồng Nho nói:
– Đáng tiếc Truy Nguyệt Thiện Sư không có tổ sư môn phái, bằng không chỉ cần kéo dài hội đấu giá lớn thêm mấy ngày, chúng ta sẽ đỡ không biết bao nhiêu công sức…
Nhưng nhiều người nhiều miệng, Truy Nguyệt Thiện Sư kia và Vân Kiệt Tử có quan hệ rất tốt, hắn không dám hiểm, bởi vậy hành sự tất nhiên phải giấu nữ ni kia…
– Đơn giản thôi, dựa theo lệ cũ, sau hội đấu giá lớn bình thường còn có hội trao đổi tư nhân của tu sĩ cao cấp… Chúng ta lại thông báo với Truy Nguyệt Thiện Sư muốn tổ chức một hội trao đổi loại nhỏ trong tu sĩ Hóa Thần, chỉ cần lùi lại mấy ngày là được rồi.
Cung Lão Ma cười hì hì giống như tiếng chiêng vỡ nói.
– Kế sách này của đạo hữu quả nhiên không tệ!
Ánh mắt của Mẫn Hồng Nho lập tức sáng lên.
Cung Lão Ma này không hổ danh là lão ma của ma đạo, quả thực là quỷ kế đa đoan.
Cùng lúc đó, trong lòng hắn càng thêm kiêng kỵ Cung Lão Ma.
– Chỉ cần chúng ta thả ra tin tức về một vài bảo vật đỉnh cấp, có tu sĩ Hóa Thần nào sẽ bằng lòng rời đi?
Cung Lão Ma mỉm cười.
Về phần cuối cùng có lấy ra bảo vật hay không lại là một chuyện khác.
Chỉ là hắn nhìn về phía thánh nữ:
– Sư muội cảm thấy có gì không ổn à?
Thánh nữ mới từ trong kinh ngạc lấy lại tinh thần, cười gượng lắc đầu:
– Cũng không có chỗ nào không ổn, chỉ là chẳng biết tại sao, tiểu muội vẫn thấy hãi hùng khiếp vía… Muốn quay về tông môn trấn giữ.
Vẫn mong Cung sư huynh chấp thuận!
– Sư muội, sư huynh biết rõ công pháp của ngươi lợi hại, xem ra lần hành động này thật sự có chút nguy hiểm.
Chương 1502 – Ra tay
Sắc mặt Cung Lão Ma chợt thay đổi:
– Nếu ngươi cố ý muốn về cũng được, nhưng sau khi trở về lại mở ra Chân Ma Điện…
– Chân Ma Điện?
Mẫn Hồng Nho kinh ngạc kêu lên một tiếng.
Làm hai đại tông môn Hóa Thần yêu nhau giết nhau, hắn gần như hiểu rõ Nguyên Thủy Ma Môn còn hơn Nguyên Thủy Ma Môn.
Chân Ma Điện trong tông môn đó chuyên trấn áp một vị ma đầu tuyệt thế.
Lấy nội tình của Nguyên Thủy Ma Môn, thậm chí có thể phong ấn ma đầu này, khống chế đối phương làm một vài chuyện…
Mà thực lực của vị ma đầu này sợ rằng đã đến cấp Hóa Thần viên mãn!
– Thả ma đầu kia ra à? Cũng được…
Thánh nữ khẽ khom người, từng bước dưới chân sinh ra bông sen, trong nháy mắt đã lập tức đi xa.
Nhìn thấy cảnh tượng này, ba vị Hóa Thần chính đạo còn tốt, trong lòng Cung Lão Ma lại đột nhiên cảm thấy không tự tin…
Ở Tiểu Nguyệt Hồ của Ly Câu Tiên Thành.
Phương Tịch mặc một bộ pháp bào màu xanh, trong tay cầm phật châu, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã.
Theo bụng ngón tay gảy, hắn chỉ cảm thấy tu dưỡng của bản thân cũng tốt hơn nhiều, sát khí giảm xuống rất nhiều.
Hạt châu này không hổ danh là bảo vật của Phật Môn, am hiểu nhất là hóa giải khí thế tàn ác.
Hội đấu giá lớn đã kết thúc thuận lợi, hắn nhân cơ hội tiêu gần nửa linh thạch thượng phẩm tích góp được trong Sơn Hải Châu, mua không biết bao nhiêu đặc sản của Minh Hoàn Giới.
Sau này, bất luận hắn tự dùng hay vận chuyển tới Địa Tiên Giới bán đi, đều có thể kiếm một khoản lớn.
Tuy một số linh vật quý hiếm cũng có trong Địa Tiên Giới, nhưng hắn căn bản không lấy được.
Mà ở trong hạ giới lại là cơ duyên xảo hợp, có khả năng thu vào tay.
Đương nhiên, đây chỉ là tài nguyên cấp bốn, cấp năm…
Sau khi đạt đến Phản Hư cấp sáu, cơ bản rất khó tìm được linh vật liên quan ở hạ giới, nhưng đi tới Địa Tiên Giới lại không thể.
Phương Tịch ngồi im một lát, trong tay hiện ra một miếng ngọc giản.
– Đa Bảo Đồng Thuật…
Hắn tu hành Linh Mục Thuật không nhiều, nhưng ở trong Địa Tiên Giới có không ít kiến thức.
Lúc này, cho dù để Thái Nhất Kinh xem, cũng thấy môn Linh Mục Thuật này khá cao cấp, chính là truyền thừa hiếm có.
“Một ít truyền thừa vô cùng cao minh bình thường cũng có ở hạ giới…”
“Cho dù thuật này đặt ở Địa Tiên Giới cũng khá tốt…”
“Tuy Đa Bảo Đồng Thuật này ở phương diện rèn luyện linh mục, dự đoán trước tiên cơ rất bình thường, nhưng ở trên phương diện phân biệt bảo quang lại không thể coi thường được… Đương nhiên, điều kiện đầu tiên là phải để bảo vật thể hiện ra, bằng không đặt trong túi trữ vật vẫn khó có thể nhìn thấu.”
“Ngay cả như vậy, năng lực giám bảo của nó vẫn không tệ, có lẽ có thể tu luyện một lúc…”
Phương Tịch vuốt ve ngọc giản, lộ vẻ ngẫm nghĩ.
Sau khi hội đấu giá lớn chấm dứt, theo thường lệ vẫn có hội trao đổi tư nhân của tu sĩ cao cấp.
Dựa theo lời Truy Nguyệt Thiện Sư nói, đến lúc đó tu sĩ Hóa Thần đều sẽ đến đây, có không ít thứ thật sự tốt, hắn cũng không muốn bỏ qua.
Về phần người của Thượng Giới tới à?
Lấy lực áp chế của giới diện, tối đa là có một Phản Hư sơ kỳ, cũng không tính là gì.
Thậm chí, lần này hắn lựa chọn ở Minh Hoàn Giới cũng chỉ bởi vì tu vi tạm thời chưa đủ mà thôi.
Chờ đến khi sống thêm mấy trăm năm năm, mình thăng cấp Phản Hư lại ngưng tụ Địa Tiên Linh Cảnh, sau khi thu được lực lượng của Linh vực, ở hạ giới hoàn toàn có thể mở ra vô song.
Nguyên Anh thứ hai của Trường Thanh Tử phái người tới, tới một người hắn sẽ giết một người, tới hai người sẽ giết cả đôi!
Năm đó, bản tôn của Trường Thanh Tử đã làm như thế.
Phương Tịch tự nghĩ mình sẽ làm được tốt hơn Trường Thanh Tử.
Về phần tu sĩ Hợp Thể à? Bọn họ căn bản không có cách nào hạ giới, trừ khi đối phương muốn chết luôn…
– Có thể tu luyện trước mấy môn bí thuật, sau đó chờ đợi hội trao đổi mở ra…
– Chỉ có điều… Trước kia đều là hội đấu giá lớn kết thúc sẽ lập tức mở ra hội trao đổi cá nhân, bây giờ có thể lùi lại… Tuy nghe nói nguyên nhân là do mấy vị đồng đạo Hóa Thần chưa đến, nhưng vẫn cảm thấy kỳ lạ…
Trên mặt Phương Tịch thoáng hiện ra vẻ hoài nghi.
Hắn bỗng nhiên giơ hai tay lên bấm pháp quyết.
Thần thức của hắn không xa không gần, lấy Tiểu Nguyệt Hồ làm trung tâm không ngừng lan tràn ra bốn phía xung quanh…
Thần thức của Phương Tịch vốn đã cực kỳ mạnh mẽ, vượt xa cùng cấp, lúc thăng cấp lại thu được lợi ích lớn hơn nữa, còn tu luyện công pháp thần thức.
Quan trọng hơn là… Có Chư Thiên Bảo Giám trấn áp thức hải, hắn vẫn luôn kiên định chậm rãi rèn luyện thần thức, khiến thần thức của hắn vừa mạnh mẽ lại thuần túy.
Lúc này, lực thần thức của hắn đã vượt xa tu sĩ Hóa Thần viên mãn từ lâu.
Thậm chí chỉ sợ cũng không kém gì Phản Hư sơ kỳ.
Mà giới hạn thần thức của hắn ở trong Nhân Gian Giới còn vượt xa khi ở Địa Tiên Giới.
Chương 1503 – Ra tay 2
Thần niệm của hắn nhanh chóng bao phủ cả tòa Ly Câu Tiên Thành, thậm chí ngay cả pháp tiên thành trận cũng không có cách nào ngăn cản được, một đường chạy thẳng tới rất nhiều chỗ tối tăm, nhìn thấy không ít bí mật.
“Quả nhiên, cho dù Ly Câu Tiên Thành được xưng là vùng đất mộng tưởng của tán tu, nhưng trong bóng tối vẫn có không ít chuyện dơ bẩn và chèn ép…”
Tầm mắt vừa rời khỏi một nhà giam tu sĩ, thần thức của Phương Tịch lại mở rộng, thậm chí vượt qua phạm vi của Ly Câu Tiên Thành.
– Ơ?
Hắn bỗng nhiên giật mình.
Ở ngoài Ly Câu Tiên Thành, một thần niệm từ hư hóa thực, biến thành một thanh đao nhỏ màu trắng phát ra tiếng nổ mạnh, một đao cắt phá hư không.
Phụt!
Hư không vặn vẹo một lúc, hiện ra mấy con hồ điệp tung bay.
Những con bướm này rất đẹp, trên cánh có hoa văn giống như con mắt, lúc này chúng đang hoảng hốt lo sợ muốn chạy tản ra xung quanh.
– Chém!
Từ trên thanh đao nhỏ lại truyền đến giọng nói lạnh lùng của Phương Tịch.
Phụt phụt!
Thanh đao nhỏ hóa thành một tia sáng nhanh chóng đâm tới, xuyên qua từng con hồ điệp mọc ra con mắt…
– Mê Thần Điệp của ta?
Trong một động phủ di động dưới cờ phướn tối đen, bỗng nhiên truyền đến tiếng kêu đau đớn.
Cung Lão Ma đang ngồi xếp bằng bất chợt mở mắt ra, lại nhìn thấy một lão ma Hóa Thần khác đang che trán, trên mặt lộ vẻ đau đớn.
Hắn không khỏi nhíu mày:
– Ta không phải đã từng cảnh cáo ngươi không nên dùng thủ đoạn vặt theo dõi người kia sao? Vì sao ngươi còn thả ra Mê Thần Điệp?
– Cung sư huynh…
Vị lão ma Hóa Thần này là một nam tử tuấn mỹ, trên mặt lại mang theo chút âm khí, trong lúc hành động còn khẽ nhăn nhó:
– Ta không bảo Mê Thần Điệp theo dõi người này, chỉ ra lệnh cho chúng theo dõi cổng thành Ly Câu Tiên Thành mà thôi… Không ngờ lại bị người kia phát hiện, thậm chí truy sát.
– Ngươi… Ôi!
Cung Lão Ma thở dài.
– Cung sư huynh… Không phải sư đệ ta cố ý làm như vậy.
Mà người này xuất hiện trùng hợp như thế, còn là tu sĩ Hóa Thần xa lạ.
Có lẽ hắn là cùng một người với Hóa Thần thần bí xuất hiện ở trong bí cảnh trước đây… Không ngờ sư muội cũng không thể là đối thủ của người kia.
Nếu hắn có tu vi Hóa Thần hậu kỳ, lại có thể giải thích được.
Vẻ mặt lão ma Hóa Thần có dáng vẻ ẻo lả kia bỗng nhiên trở nên dữ tợn:
– Bí cảnh Nguyên Thủy Ma Môn của chúng ta chẳng biết từ lúc nào biến thành nơi người ngoài muốn tới thì tới, còn muốn chạy lại chạy?
Cung Lão Ma không khỏi im lặng.
Hắn biết, chỉ sợ Chiêm sư đệ vẫn còn nhớ mãi chuyện năm đó không quên.
Cũng đúng, bất luận là tu sĩ nào gặp cảnh con cháu trong xuất sắc nhất của nhà mình chết không rõ ràng ở bên trong bí cảnh, sẽ luôn nghĩ mọi cách điều tra rõ chân tướng.
Năm đó, nếu không phải hắn cố ép xuống, chỉ sợ đối phương đã khai chiến với Thái Thanh Tông và Quảng Lôi Tự từ lâu.
Chỉ có điều hung thủ năm đó chỉ là Kết Đan trung kỳ, tính thế nào cũng không thể là tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ bây giờ.
Chỉ có thể là sư đồ hoặc đến từ cùng một thế lực.
Ào ào!
Đúng lúc này, ngoài Ma Phiên có ánh sáng màu vàng đất lóe lên.
Một con hổ lớn màu vàng nhạt hiện ra, từ trong miệng phun ra cột ánh sáng cực lớn, đánh mạnh vào sương mù màu đen do Ma Phiên thả ra, khiến vô số sương mù màu đen bốc hơi lên, hiện ra động phủ được che giấu trong đó.
Vèo vèo vèo!
Từng độn quang hiện ra.
Mẫn Hồng Nho dẫn theo sư đệ, sư muội, Cung Lão Ma và Chiêm lão ma xuất hiện ở giữa không trung, vẻ mặt đều hết sức khó coi.
Mà Phương Tịch đang đứng giữa không trung ở phía đối diện bọn họ, trong tay hắn cầm một ấn tỳ vàng nhạt.
Đó chính là Cửu Diệp Ấn!
– Các vị… Vì sao các vị tổ chức hội nhỏ như thế mà không gọi bản tọa một câu, chẳng lẽ các vị cảm thấy bản tọa không xứng làm bạn với các vị sao?
Phương Tịch cười dài và hỏi một tiếng.
– Điều này…
Mẫn Hồng Nho lộ ra vẻ mặt xấu hổ.
Vị sư đệ Hóa Thần trung kỳ kia lại hừ lạnh một tiếng:
– Sư huynh, ngươi cần gì phải nói nhiều như vậy chứ? Từ khi hắn trực tiếp công kích chúng ta, hắn đã biết người tới không có ý tốt rồi.
Hôm nay chắc chắn không thể hòa giải được!
Bọn họ nói không sai.
Khi Phương Tịch phát hiện còn có một ổ tu sĩ Hóa Thần như thế ở ngoài Ly Câu Tiên Thành theo dõi mình, trong lòng hắn đã nổi lên ý định giết người.
Dù sao, hắn và hai tông môn lớn này không thù không oán… Được rồi, thánh tử tu sĩ Kết Đan không tính là gò!
Vì chính là một vài đệ tử môn nhân mà gây phiền phức cho một tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ, đây vốn là một chuyện khó tin.
Càng không cần phải nói tới chuyện chính ma liên thủ!
Trừ khi bọn họ nhận được phù chiếu của thượng giới, như vậy mới có vài phần khả năng!
– Đúng là như vậy…
Mẫn Hồng Nho thở dài, tay phải khẽ rạch một cái.
Chương 1504 – Đấu pháp
Hư không nghiền nát, một thanh trường kiếm với lôi quang lập lòe hiện ra trong tay.
Không ngờ là Thái Thanh Thần Tiêu Kiếm đeo trên lưng nữ kiếm tu Nguyên Anh kia!
Không biết hắn vận dụng loại bí pháp gì, không ngờ có thể khống chế được thanh kiếm này, thậm chí được nó gia tăng, uy năng lôi pháp của bản thân vô cùng mạnh mẽ!
Vèo vèo!
Trong thiên địa bỗng nhiên có sấm sét nhảy nhót, vô số lực lôi linh điên cuồng hội tụ, mang đến cảm giác cực kỳ nguy hiểm.
Trên mặt Cung Lão Ma lại lóe lên màu xám trắng, thân hình bỗng nhiên biến mất…
Loại độn thuật lặng lẽ này thật ra còn khủng khiếp hơn lôi hỏa đầy trời kia!
Chiêm lão ma và hai vị tu sĩ Hóa Thần chính đạo còn lại nhìn thấy hai đại tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ ra tay, bọn họ đều cảm thấy có lòng tin, lần lượt thi triển bảo vật thậm chí là thần thông…
Năm Hóa Thần liên thủ nhất thời, cho dù là tu sĩ Hóa Thần viên mãn cũng phải tạm tránh mũi nhọn!
Phương Tịch nhìn thấy cảnh tượng này, trên mặt thoáng tươi cười.
Hắn đánh ra một pháp quyết, Cửu Diệp Ấn hóa thành một ngọn núi ngọc màu vàng đất chắn ở trước người.
Hắn bất chợt chắp hai tay lại, một ấn gỗ màu đen hiện ra, đó chính là Sinh Tử Ấn!
Vô số Long Chương Văn màu tím xoay quanh, sắc mặt Phương Tịch nghiêm nghị, đã phong tỏa Mẫn Hồng Nho và Cung Lão Ma Hóa Thần hậu kỳ!
– Thái Thượng Bắc Đấu… Tư Nhữ Chi Vong!
Vèo!
Hai ánh sáng rực rỡ khó hiểu xẹt qua hư không.
Trong chớp mắt tiếp theo, vô số sấm sét tản ra.
Mẫn Hồng Nho đứng trên không trung với vẻ mặt kinh ngạc, Thái Thanh Thần Tiêu Kiếm trong tay rơi xuống xuống.
Khí tức trên người hắn nhanh chóng tiêu tan, Nguyên Anh trực tiếp quay về hư vô…
Cuối cùng hắn lại chết bởi Thiên Nhân Ngũ Suy!
Mà ở nơi nào đó trong hư không, một thân ma với gương mặt xám trắng giống như cương thi cũng hiện ra, cắm đầu ngã xuống đất.
Không ngờ đó là Cung Lão Ma!
Nguyên nhân cái chết là… Thái Thượng Bắc Đấu Tư Mệnh Thần Quang!
Bây giờ, Phương Tịch đã tu luyện thần thông này nhập môn, cho dù đi gọt thọ nguyên của Phản Hư cũng có thể làm được mười đổi một.
Mà hắn gọt thọ nguyên của tu sĩ cùng cảnh giới lại là một đổi mười!
Nói cách khác, sau khi Khô Vinh Huyền Quang thăng cấp hoàn toàn mới, chỉ cần hắn tiêu hao một năm thọ nguyên, lại có thể gọt đi mười năm tuổi thọ của tu sĩ Hóa Thần!
Lấy thọ nguyên của Phương Tịch có thể tương đương với thọ nguyên của tu sĩ Hợp Thể, không thể nghi ngờ đây là một chuyện rất kinh khủng.
Hai vị này đều là tu vi Hóa Thần hậu kỳ, đặc biệt là Cung Lão Ma, thọ nguyên của Hóa Thần trong nhân gian chỉ có khoảng hai nghìn tuổi, thọ nguyên của hắn chỉ còn lại hơn hai trăm năm.
Mà Mẫn Hồng Nho này đỡ hơn, thọ nguyên còn lại bốn tới năm trăm năm.
Nói cách khác, lấy Thái Thượng Bắc Đấu Tư Mệnh Thần Thông gọt chết hai tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ này, Phương Tịch thậm chí tiêu hao thọ nguyên chưa tới một trăm năm!
Quả thật giống như vẩy nước…
Đây cũng là nguyên nhân hắn lại lựa chọn hai vị này ngay từ lúc đầu, ai bảo tu vi của bọn họ cao nhất?
Người ở dưới hạ giới muốn khổ luyện tới cảnh giới như thế, tất nhiên cần tốn thời gian khá dài, cũng đại biểu cho… đại nạn không xa!
Đó cũng chính là đối tượng giết tốt nhất!
Ba vị tu sĩ Hóa Thần khác nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt biến đổi!
Bất kể thế nào bọn họ cũng không ngờ được, chỉ vừa đối mặt, hai vị tu sĩ mạnh nhất của hai bên chính ma đã chết…
Tu sĩ đấu pháp, mạng chỉ cách nhau một đường, Phương Tịch căn bản sẽ không cho hai vị tu sĩ mạnh nhất này có cơ hội ung dung thi triển ra công pháp bí thuật gì, vừa bắt đầu đã giết chết!
Mà lúc này, hắn lại có thể chậm rãi xử lý mấy vị tu sĩ Hóa Thần còn lại.
Ầm ầm ầm!
Lúc này, bảo vật pháp thuật của ba vị tu sĩ Hóa Thần kia mới đánh vào trên núi lớn màu vàng đất do Cửu Diệp Ấn biến thành, khiến ngọn núi ngọc này phát ra tiếng nổ chấn động trời cao.
– Đi!
Một tay Phương Tịch bấm pháp quyết, Cửu Diệp Ấn lập tức rít gào một tiếng, lại hóa thành một con hổ lớn màu vàng đất, quấn lấy nữ tử Hóa Thần sơ kỳ xinh đẹp kia.
Không biết nữ tử xinh đẹp này tu luyện loại công pháp nào, khi ra tay có cánh hoa bay lượn đầy trời.
Hai tay nàng bỗng nhiên bấm pháp quyết, một chùm hào quang màu hồng hiện ra, ở trong cánh hoa đầy trời, hiện ra từng con ong lớn bằng nắm tay.
Những con ong lớn này phát ra linh quang pháp thuật mạnh mẽ, từng con đánh vào trên thân con hổ lớn, khiến con hổ lớn màu vàng đất liên tục rít gào.
Nó há cái miệng to như chậu máu và phun ra một cột ánh sáng màu vàng đất.
Ở trong cột sáng còn có vô số triện văn cổ di chuyển không ngừng.
Giữa không trung, từng con ong lớn hạ xuống, phụ nhân xinh đẹp thấy vậy lại cắn răng, lấy ra một chiếc khăn gấm màu hồng.
Chương 1505 – Đấu pháp 2
Bốn góc của chiếc khăn đều có một Phượng Triện Văn.
Lúc này, theo pháp lực cấp Hóa Thần được rót vào, bốn phù văn kia nhảy lên và phát ra ánh sáng lấp lánh, tám góc rủ xuống, từng hào quang màu hồng phấn hiện ra, hình thành hình dáng của tấm lá chắn lớn ngăn cản cột ánh sáng màu vàng đất.
Sư đệ Hóa Thần trung kỳ ở bên cạnh phụ nhân xinh đẹp hung hăng đấm vào ngực một cái, từ trong miệng phun ra một thanh phi kiếm màu bạc.
Trên phi kiếm này không ngờ có vô số hoa văn giống như những vảy rắn rất nhỏ, chuôi kiếm có hình dáng như đầu rắn, ở vị trí con mắt có gắn hai viên Huyết Hà Thạch màu đỏ tươi.
Đây là Linh Xà Kiếm, cũng một món Thông Linh Chi Bảo, vật truyền thừa của Thái Thanh Tông, do vị sư đệ này nắm giữ.
Hắn nhìn thấy Mẫn sư huynh mất mạng, biết mình tuyệt đối không phải là đối thủ của Vân Kiệt Tử, chỉ có thể cố đỡ một chiêu của đối phương, sau đó nhân cơ hội chạy thoát thân!
Lúc này, trong lòng người này đã sớm không còn tâm tư tạo dựng sự nghiệp gì đó nữa, chỉ nghĩ làm sao chạy thoát thân.
Vị tu sĩ Hóa Thần này vừa nghĩ đến đây, chợt cắn rách đầu lưỡi, phun một tinh huyết lên trên Linh Xà Kiếm.
Linh Xà Kiếm nhận được trợ lực này thì ầm một tiếng, hóa thành một con rắn lớn mắt đỏ vảy trắng lao vào trong hư không, trên mỗi mảnh vảy đều có phù văn lập lòe.
Nó bỗng nhiên mở cái miệng to như chậu máu, đớp về phía Phương Tịch!
Sắc mặt Phương Tịch không thay đổi, vẫy tay một cái.
Thanh Hòa Kiếm đời thứ tư chạy một đường từ đan điền khí hải dọc theo kinh mạch hiện ra ở trong tay, kéo theo một ánh kiếm màu xanh dài tới trăm trượng vô cùng ngưng thực, giống như một con Giao Long màu xanh nhe nanh múa vuốt đấu với con rắn lớn vảy trắng.
Trong lúc hai bên lao đi, linh lực thiên địa gào thét, hư không cũng bị vặn vẹo…
– Thần thông lớn của người này chắc hẳn có hạn chế… Bằng không chúng ta sẽ sớm đi theo Mẫn sư huynh!
Sư đệ Hóa Thần trung kỳ nhìn thấy cảnh tượng này, trên mặt thoáng hiện vẻ vui mừng:
– Chiêm đạo hữu… Ba người chúng ta liên thủ, nhất định có thể giữ được…
Nhưng hắn còn chưa truyền âm xong, thần niệm đã nhìn thấy vị Chiêm lão ma kia rú lên một tiếng quái dị và nhanh chóng thay đổi, hóa thành một Thần Ma nghìn trượng có ba đầu sáu tay.
Sáu cánh tay của Thần Ma này đồng thời bấm pháp quyết, có ma diễm tối đen thiêu đốt, hóa thành các loại binh khí đập xuống.
Nhưng vào lúc Thần Ma này rít gào, từ phía sau Thần Ma không ngờ bay ra một độn quang vô cùng ảm đạm, bắt đầu bỏ chạy một cách cực kỳ khiêm tốn!
Chiêm lão ma với dáng vẻ ẻo lả này không ngờ đã bỏ chạy!
– Ngươi chạy đi đâu?
Chẳng qua lão ma này có trăm phương ngàn kế, nhưng làm sao có thể che giấu được thần thức của Phương Tịch?
Người này tự cho rằng mình thi triển bí thuật kim thiền thoát xác, không biết ở trong mắt Phương Tịch chỉ là một chuyện nực cười.
– Không ngờ ngươi có thể tách rời thân thể thần ma, luyện hóa thành một khôi lỗi cùng loại với Thân Ngoại Hóa Thân… Bí thuật ma đạo quả nhiên không thể tưởng tượng nổi, đáng thưởng!
Phương Tịch cười ha ha, một tấm lá chắn màu đen bay ra.
Từ trên tấm lá chắn xuất hiện vô số quả cầu ánh sáng tối đen.
Ào ào!
Từ trong quả cầu ánh sáng xuất hiện từng dòng nước màu đen, giống như vô số con rồng nước màu đen quấn lấy thân thể Thần Ma ba đầu sáu tay kia.
Bản thân Phương Tịch lại hóa thành một tia sáng màu xanh không ngừng theo sát.
Chiêm lão ma thấy thế thì rú lên một tiếng quái dị, máu trên toàn thân cuộn trào mãnh liệt.
Hắn lại muốn thi triển Huyết Độn Pháp nào đó để chạy thoát thân.
Nhưng theo một tiếng hét dài của Phương Tịch, năm ngón tay của hắn mở ra, từng Thái Ất Thanh Mộc Thần Quang qua lại ngang dọc, đan xen tạo thành một tấm lưới lớn màu xanh ở trong thiên địa.
Rắc!
Từ trong lưới lớn màu xanh, từng Thái Ất Thần Lôi ầm ầm đập xuống!
Sấm sét vừa vang lên, thân hình Chiêm lão ma hiện ra giữa không trung với vẻ mặt khó coi, Huyết Độn Pháp trên toàn thân thình lình bị phá!
Thái Ất Thanh Mộc Thần Quang là thần thông đỉnh cấp hệ mộc, đặc biệt sẽ theo tu vi của tu sĩ không ngừng đột phá để nâng cao uy lực.
Khi Phương Tịch tu luyện Trường Sinh Thuật đại thành, lại luyện Vạn Cổ Trường Thanh Thể, mức độ uy năng càng không thể tưởng tượng nổi, thậm chí còn muốn vượt qua Thông Linh Chi Bảo cấp năm bình thường!
Chiêm lão ma gào thét một tiếng, trong tay hiện ra một lá cờ phướn tối đen.
Trên đó có không biết bao nhiêu âm hồn oán quỷ, còn hiện ra mấy chục con quỷ vương Nguyên Anh.
Không ngờ đó là một cây Vạn Hồn Phiên!
Ầm ầm!
Một Thái Ất Thần Lôi hạ xuống, lôi này chí cương chí dương lại tràn đầy sức sống, chính là lực khắc tinh của âm quỷ!
Thần lôi màu xanh ngọc bích rơi vào trong Vạn Hồn Phiên, lập tức bổ ra cả mảng lớn sương mù quỷ, đánh cho một con đại quỷ vương Nguyên Anh hậu kỳ hóa thành tro tàn!
Chương 1506 – Đấu pháp 3
Rắc!
Sau thần lôi này, từng thần lôi không ngừng lan tràn ở trên lưới lớn màu xanh đánh ra, giống như thiên kiếp vậy.
Vô số thần lôi hóa thành một tấm lưới lớn không ngừng ép Vạn Hồn Phiên vào bên trong.
Rắc!
Trên cột cờ xương trắng của Vạn Hồn Phiên hiện ra từng vết nứt, cuối cùng ầm ầm gãy xuống.
– Không!
Chiêm lão ma mất đi Vạn Hồn Phiên che chở, hắn hét lên một tiếng và bị tấm lưới sấm sét do Thái Ất Thần Lôi biến thành nhấn chìm.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Ma quang hộ thể của hắn gặp phải Thái Ất Thần Lôi, lập tức hóa thành làn khói trắng.
Ngay sau đó, vô số sấm sét màu xanh lóe lên, pháp thể của lão ma này không ngờ lại chia năm xẻ bảy…
Vèo!
Ánh sáng lóe lên, một Nguyên Anh tối đen hiện ra, lảo đảo trốn ra khỏi tấm lưới lớn.
Hắn vừa thuấn di đã đi tới sát ngoài tấm lưới lớn màu xanh, mở miệng phun ra.
Một hạt châu đen hiện ra, rơi lên trên tấm lưới lớn do Thái Ất Thanh Mộc Thần Quang biến thành, lập tức phát ra hào quang chói lòa.
Chờ đến ánh sáng tan hết, trên tấm lưới lớn màu xanh kia thình lình xuất hiện thêm một lỗ thủng cực lớn màu đen.
Nguyên Anh của Chiêm lão ma thấy thế thì mừng rỡ, đang muốn bay qua lỗ thủng ra ngoài.
Nhưng ở chỗ lỗ thủng trên tấm lưới lớn màu xanh bỗng nhiên hiện ra từng sương mù màu xanh ngọc bích.
Sương mù này giống như có sinh mạng, quấn lấy Nguyên Anh của Chiêm lão ma.
Gương mặt nhỏ nhắn của Nguyên Anh này vô cùng nặng nề, nhìn thân thể của mình.
Rắc!
Chỉ thấy động tác của hắn dần dần trở nên cứng đờ, trên hai tay, hai chân cũng hiện ra hoa văn giống như bằng gỗ vậy.
Hình như thân thể nguyên khí của Nguyên Anh hóa thành búp bê gỗ.
… Vạn Mộc Mẫu Khí!
Từ khi Vạn Cổ Trường Thanh Thể đại thành, Phương Tịch nhận được bí thuật thần thông này từ trong ký ức của Trường Thanh Tử, đã lập tức biết.
Dù sao nói trắng ra Bản Nguyên Chi Khí hệ mộc như thế chẳng qua chỉ vận dụng chút Thái Ất Thanh Mộc Thần Quang mà thôi.
Năm ngón tay của hắn chộp một cái, từng chùm Thái Ất Thanh Mộc Thần Quang hạ xuống, quấn lấy con búp bê gỗ này, không ngờ lại bắt sống Chiêm lão ma!
Sau khi lão ma này bị bắt, thân thể Thần Ma ba đầu sáu tay kia không biết xuất hiện biến cố nào đó, tự nhiên vỡ ra từng tấc, hóa thành từng ma khí tinh thuần khuếch tán ra xung quanh…
“Xem ra thể ma này vẫn bị bản tôn khống chế…”
Phương Tịch thì thào một tiếng.
Hắn thấy, Chiêm lão ma này còn mạnh hơn ba vị Hóa Thần còn lại.
Sau khi xử lý xong người này, hai vị tu sĩ Hóa Thần của Thái Thanh Tông căn bản không thể chạy thoát được nữa.
Hắn vừa nghĩ đến đây lại tay vung lên.
Ầm!
Trong thiên địa hiện ra từng điểm sáng màu xanh và không ngừng bị chuyển hóa thành Thái Ất Thanh Mộc Thần Quang, kèm theo uy năng có thể địch nổi Thông Linh Chi Bảo ầm ầm rơi xuống thân thể hai đại tu sĩ Hóa Thần của Thái Thanh Tông!
Ly Câu Tiên Thành.
Mấy vị tu sĩ Hóa Thần giao đấu đã khuấy động linh lực thiên địa, hình thành thủy triều.
Áp lực kia khiến rất nhiều tu sĩ Luyện Khí, Trúc Cơ cảm giác như có tảng đá lớn nện xuống ngực, gần như không thở nổi, thậm chí khó có thể điều động pháp lực trong cơ thể, sắc mặt hoàn toàn tái nhợt.
– A di đà phật!
Theo tiếng phật hiệu vang lên, Truy Nguyệt Thiện Sư khống chế Tâm Quang Độn Pháp xuất hiện ở trên cổng thành lâu, hai tay chắp lại.
Một phù văn chữ Vạn màu vàng bay lên giữa không trung, kèm theo hào quang mười nghìn trượng dồn sức kích hoạt trận pháp hộ sơn của Ly Câu Tiên Thành, lúc này mới có thể bảo vệ được toàn thành.
Cho dù là vậy, từng đợt linh lực thiên địa hóa thành thủy triều công kích mãnh liệt vào trận pháp, khiến cho ánh sáng đủ mọi màu sắc bùng lên.
– Thiền sư…
Từng vị Nguyên Anh Chân Quân đi tới trên cổng thành lâu, hành lễ cảm kích Truy Nguyệt Thiện Sư, sau đó mới nhìn về phía chiến trường.
– Trong lúc giơ tay nhấc chân cũng có uy lực thiên địa.
Đây cũng là tu sĩ Hóa Thần sao?
Vị nam tử vạm vỡ minh chủ Tiêu Diêu Minh mặc áo bào tím thở dài.
Trong lòng hắn biết, cho dù mình là đại tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, nhưng chống lại tu sĩ Hóa Thần như thế, chỉ sợ trong vòng ba chiêu hai thức đã bị chém đầu!
Vạn Bảo Chân Quân trà trộn ở trong một đám tu sĩ Nguyên Anh, có vẻ không đáng chú ý.
Nhưng trong phút chốc hắn nhìn thấy tu sĩ đang đấu pháp kia, hắn bỗng chốc trợn tròn mắt:
– Không ngờ là vị… tiền bối này…
Ban đầu, hắn thấy đối phương là Kết Đan kỳ còn gọi đối phương một tiếng đạo hữu, chính là có ý thân cận.
Lúc này xem ra, mình vẫn quá sơ suất…
Khi thấy Phương Tịch thi triển thần thông Vạn Mộc Mẫu Khí khống chế Nguyên Anh của một lão ma Hóa Thần, trong lòng hắn chỉ có một ý nghĩ:
“Cái đầu này của ta vẫn còn, quả nhiên là cực kỳ may mắn…”
Phương Tịch căn bản lười để ý tới một đám tán tu trong Ly Câu Tiên Thành.
Bọn họ nghĩ thế nào thì liên quan gì tới mình chứ?
Chương 1507 – Đấu pháp 4
Về phần Truy Nguyệt Thiện Sư, nữ tử này cùng lắm kìm chế được phụ nhân xinh đẹp Hóa Thần sơ kỳ kia một lát, có cũng như không!
Lúc này, sau khi hắn bắt được vị lão ma Hóa Thần kia, tình hình trên chiến trường đã hết sức rõ ràng.
– Ta có một kiếm, vẫn mong hai vị đạo hữu đánh giá!
Phương Tịch liếc mắt phụ nhân xinh đẹp còn đang chiến đấu gian khổ với con hổ màu vàng nhạt, hắn bĩu môi, tay bấm kiếm quyết.
Thanh Hòa Kiếm đời thứ tư đang quấn lấy con rắn lớn vảy trắng bỗng nhiên bay ra, rơi vào trong tay hắn.
Tay phải Phương Tịch cầm kiếm, tay trái vuốt một đường trên thân kiếm.
Cho dù chỉ là Thanh Hòa Kiếm đời thứ tư, nhưng kiếm này đã theo hắn chinh chiến nhiều năm, đánh bại không biết bao nhiêu kẻ địch mạnh!
Chỉ sợ cuộc chiến hôm nay là lần cuối cùng nó tỏa sáng…
– Đi!
Hắn chém ra một kiếm, Thanh Hòa Kiếm đời thứ tư phát ra một tiếng kiến ngân vô cùng trong trẻo, tiếp theo ầm ầm nổ tung, hóa thành một tỷ hai trăm chín mươi sáu triệu cái Thanh Hòa Châm!
Một cái Thanh Hòa Châm nổ tung, lại hóa thành trăm vạn Thanh Hòa Vô Hình Châm!
Tu sĩ Nguyên Anh ngoại trừ dùng thần thông hư không mới miễn cưỡng chống đỡ được loại pháp bảo cấp Femtometre này, nếu không gần như khó giải quyết được!
Nhưng đối với tu sĩ Hóa Thần, thần niệm của bọn họ từ hư hóa thực, vẫn có thể nắm bắt được mấy phần bóng dáng của Thanh Hòa Vô Hình Châm!
Vị sư đệ Hóa Thần trung kỳ kia phát hiện sát cơ trong thiên địa bỗng nhiên tăng mạnh!
Vô số Thanh Hòa Vô Hình Châm hình như hợp thành một kiếm trận vô hình, vẫn đang không ngừng tiến vào giữa!
– Sư huynh… cứu ta!
Phụ nhân xinh đẹp Hóa Thần sơ kỳ nhất thời biến sắc, trên mặt hiện ra một tầng khí đen, lại có thể trúng kịch độc!
Không chỉ có kịch độc còn Thiên Tuyệt Độc có thể độc chết tu sĩ Hóa Thần!
Bây giờ, Thanh Hòa Kiếm đời thứ tư của Phương Tịch còn có tác dụng đối với tu sĩ Hóa Thần, là vì từng ngâm qua kịch độc…
Đương nhiên, năm đó hắn mua không nhiều Thiên Tuyệt Độc, bây giờ đã dùng sắp hết rồi.
Thanh Hòa Kiếm đời thứ tư này cũng hoàn toàn có thể về hưu…
Gào gào!
Cửu Diệp Ấn biến thành con hổ lớn bỗng nhiên rít gào một tiếng, xé rách khăn gấm màu hồng kia, vuốt hổ cực lớn bất chợt vỗ xuống.
Xoẹt!
Tiếng vải bị xé rách lập tức vang lên, bảo quang của phụ nhân xinh đẹp Hóa Thần sơ kỳ kia bị móng vuốt của con hổ lớn xé rách.
Vèo!
Trong ánh sáng máu xuất hiện một Nguyên Anh với gương mặt giống như phụ nhân xinh đẹp, trên gương mặt đầy vẻ nghiêm trọng, sử dụng một miếng ngọc phù trắng như tuyết.
Ở trên ngọc phù có từng Phượng Triện Văn không ngừng di chuyển, không ngờ lan tràn ra vô số vệt trắng, hình thành một trận pháp truyền tống tạm thời ở trong hư không!
– Hừ!
Phương Tịch hừ lạnh một tiếng, phát động Thiên Ma Ngâm.
Nguyên Anh của nữ tử xinh đẹp kia nhất thời ôm đầu kêu thảm một tiếng, động tác tiến vào truyền tống trận chậm lại.
Cùng lúc đó, hắn vung tay đánh ra một Cấm Không Phù!
Một loạt Phượng Triện Văn màu bạc tiến vào trong trận pháp hư không kia, hòa làm một thể cùng với Phượng Triện Văn của nó.
Ầm!
Truyền tống trận nhất thời vỡ nát!
Phương Tịch bắn ra một chỉ, một Thái Ất Thần Lôi đánh trúng Nguyên Anh của nữ tử này, khiến hai mắt nàng trợn trắng và bất tỉnh, bị bắt vào trong Tỏa Yêu Tháp.
Mà lúc này, Thanh Hòa Vô Hình Châm ở khắp nơi trong không trung bất chợt tập hợp lại chính giữa!
Chỉ nghe một tiếng kiếm ngân thê lương!
Cơ thể của vị sư đệ Hóa Thần trung kỳ kia vỡ nát, ngay cả Nguyên Anh cũng hóa thành bột mịn…
Phương Tịch trong lúc giơ tay nhấc chân, đã liên tục tiêu diệt năm tu sĩ Hóa Thần!
Hắn đi tới trên mặt đất, thu hồi thi thể của Cung Lão Ma và Mẫn Lão Quỷ.
HẮn lại quay đầu liếc nhìn rất nhiều tu sĩ trên tường thành.
Truy Nguyệt Thiện Sư còn tốt, các tu sĩ Nguyên Anh còn lại lần lượt rụt đầu lại.
Vạn Bảo Chân Quân còn gần như ngất đi.
Cũng may Phương Tịch chỉ nhìn lướt qua lại hóa thành một tia sáng biến mất ở phía chân trời…
Mấy canh giờ sau, trong động phủ của Sơn Hải Châu.
Tiểu Huyền Quy vô cùng buồn chán nằm sấp ở bên ống quần của Phương Tịch, đang tò mò đùa bỡn thanh Linh Xà Kiếm màu bạc kia.
Toàn thân Phương Tịch phát ra ma quang mơ hồ, đang vận dụng Tam Tương Diệt Nguyên Công hóa thành ma tu, lại vận dụng bí thuật soát hồn.
Lúc này, hắn tiện tay ném ra, Nguyên Anh bị Mộc Hoá của Chiêm lão ma đã bị một cành cây của Yêu Ma Thụ quấn chặt và kéo vào trong tán cây, nhanh chóng biến mất.
Tiếp theo, hắn lại thực hiện tương tự với Nguyên Anh của nữ tử xinh đẹp kia…
Rất lâu sau, Phương Tịch mở hai mắt ra:
– Quả nhiên là phù chiếu của thượng giới…
Hắn đã biết lý do năm vị tu sĩ Hóa Thần luẩn quẩn tới tìm chết.
Đầu tiên là tổ sư của hai nhà này đưa tin, lệnh cho bọn họ theo dõi mình, tốt nhất là bắt sống.
Nếu thật sự không được thì phải tìm được tung tích, bẩm báo thượng giới chờ giải quyết.
Chương 1508 – Đấu pháp 5
Thế nhưng tin tức Phá Giới Hương truyền lại có hạn, Thượng Giới hình như có chỗ cố kỵ, cũng không nói rõ về thần thông Khô Vinh Quyết, chỉ căn dặn bọn họ theo dõi mình từ phía xa là được rồi.
Kết quả bọn họ không ngờ được phạm vi thần thức của mình xa như vậy, mình vừa tìm được manh mối đã một đường xông qua.
– Nói một cách nghiêm khắc, Mẫn Lão Quỷ và Cung Lão Ma mới là hai người chết thảm nhất… Rõ ràng toàn thân có thần thông pháp lực, có thể dùng tới sát chiêu đấu pháp với ta rất lâu, nhưng vừa gặp mặt đã phải chết…
Đây vẫn luôn là cách làm của Phương Tịch.
Khi đối mặt với kẻ địch, đương nhiên phải lấy ra đòn sát thủ, đánh chết ngay từ lúc đầu!
Nhưng đối mặt với kẻ địch Phản Hư, ví dụ như sứ giả hàng giới lần này, vậy hắn có thể dứt áo ra đi.
Dù sao hắn mới chỉ là Hóa Thần, cần gì phải vượt cấp đấu pháp với Phản Hư chứ?
Chờ đến tương lai hắn trở thành Phản Hư, thậm chí Hợp Thể, hắn tới đòi lại cũng không muộn!
– Ngược lại kho báu của hai tông môn này… không thể lãng phí.
Phương Tịch cầm lên một thanh phi kiếm Thông Linh Chi Bảo, không ngờ đó là thanh Thái Thanh Thần Tiêu Kiếm kia.
Ở trong cấp này, kiếm này cũng được xem là nhóm cực kỳ xuất sắc.
Ngoài ra, hắn còn tìm được một chiếc Thái Thanh Thần Lôi Hạm cùng với các nhiều tài nguyên và linh dược quý hiếm ở trong động phủ tùy thân của Mẫn Hồng Nho.
Pháp bảo trữ vật của một vị Cung Lão Ma khác cũng không kém hơn bao nhiêu, khiến Phương Tịch lại phát tài được một khoản.
Ít nhất hắn không chỉ bù lại số linh thạch tiêu trong hội đấu giá lớn lần này, còn kiếm thêm được rất nhiều…
– Linh thạch càng tiêu càng nhiều, cũng là một nỗi khổ…
Phương Tịch than một câu, sau đó lấy ra một nắm linh thạch thượng phẩm ném cho Tiểu Huyền Quy dưới chân.
Tiểu Huyền Quy há miệng rùa chớp vài cái đã nhai gần hết số linh thạch thượng phẩm.
Cuối cùng nó còn gật gù đắc ý đưa ra lời bình:
-… Ăn không ngon bằng Chân Huyết Đan, chủ nhân…
– Ừ, lần sau ta cho ngươi ăn no!
Hắn nói qua loa vài câu rồi đi ra khỏi động phủ của Sơn Hải Châu.
Không lâu sau, một tin tức rất chấn động được truyền khắp Minh Hoàn Giới.
Ba vị lão tổ Hóa Thần của Thái Thanh Tông không ngờ đều đã chết trong cùng một ngày!
Không chỉ có vậy, có người nói vào đêm hôm đó còn có vô số thần lôi tập kích đại trận hộ sơn của Thái Thanh Tông.
Căn cứ theo lời người sống sót nhớ lại, một đêm đó có ba trăm sáu mươi lăm Thái Thanh Thần Lôi cùng phát, đánh thủng một lỗ trên đại trận trấn tông của Thái Thanh Tông.
Các đệ tử của Thái Thanh Tông tử thương nặng nề, kho báu và Linh Dược Viên của tông môn bị cướp sạch…
Tuy người xâm nhập kia không giết bao nhiêu tu sĩ, chỉ đánh những kẻ ngăn cản thành tro bụi, nhưng Thái Thanh Tông vẫn không tránh khỏi suy yếu, thậm chí nghe đồn sắp phân tông…
Nguyên Thủy Ma Môn.
Một chỗ trận pháp với sát khí ngút trời được mở ra hết sức.
Qua sương mù màu đen dày đặc có thể nhìn thấy từng con quỷ vương, thần ma… đang không ngừng tuần tra ở trong trận pháp.
Tin tức Thái Thanh Tông gần như hủy diệt được truyền đến, Nguyên Thủy Ma Môn tất nhiên căng thẳng muốn đối đầu tới chết.
Cũng may bây giờ trong Nguyên Thủy Ma Môn còn có một vị thái thượng trưởng lão cấp Hóa Thần đang xử lý sự vụ, mới không tới mức lập tức giải tán.
Ngày này, một chiếc linh hạm màu xanh mang theo uy thế trấn áp muôn dân trăm họ ầm ầm hạ xuống Nguyên Thủy Ma Môn!
– Nguyên Thủy Ma Môn còn thức thời hơn Thái Thanh Tông, ít nhất còn biết giữ lại một vị Hóa Thần giữ nhà…
Phương Tịch khoanh hai tay, đứng ở trên sàn thuyền của Thái Thanh Thần Lôi Hạm với vẻ mặt lãnh đạm.
Mà lúc này, trong Nguyên Thủy Ma Môn đang hỗn loạn.
– Thái thượng trưởng lão ở đâu?
– Chân Ma Điện! Thái thượng trưởng lão đi Chân Ma Điện!
– Chẳng lẽ nàng muốn thả đại ma kia ra à? Có phải quá mạo hiểm không?
– Có gì mà mạo hiểm chứ? Ta nghe đồn đại ma kia đã từng là một vị tổ sư của chúng ta!
Rất nhiều ma đầu Nguyên Anh bàn tán ầm ĩ, cuối cùng tập trung ở trước một tòa thạch điện cổ xưa.
Thạch điện phát ra ánh sáng màu xám trắng, trên đó có từng chữ triện được khắc sâu vào trong nham thạch tạo thành vô số phù chú, hình như phong ấn cả thạch điện.
Đây cũng là một chỗ cấm địa của Nguyên Thủy Ma Môn… Chân Ma Điện.
Lúc này, cửa lớn của Chân Ma Điện mở rộng, từ bên trong cửa điện không ngừng truyền ra tiếng chú ngữ khàn khàn.
Chóp mũi rất nhiều lão ma khẽ động đậy, lại ngửi được mùi máu nồng nặc.
Người tương đối lành nghề còn có thể lập tức phân biệt được chỗ này đã sử dụng bao nhiêu tinh huyết tu sĩ, thậm chí trong đó có khả năng còn có mấy vị linh thể hiếm thấy…
Ầm!
Đỉnh của Chân Ma Điện đột nhiên vỡ nát, một ma quang tối tăm xông thẳng lên trời.
– Tới chào hỏi trước đã…
Trên Thái Thanh Thần Lôi Hạm, Phương Tịch khẽ giơ tay lên.
Chương 1509 – Tai họa ngầm
Bảo bối chiến tranh được hắn hoàn toàn tiếp quản lập tức nổ ầm một tiếng, từng Thái Thanh Thần Lôi màu xanh ngọc đan xen, hóa thành một tấm lưới sấm sét cực lớn ầm ầm rơi về phía đại trận!
Trong đại trận, một bóng đen bỗng nhiên xuất hiện.
Nó biến hóa nhanh chóng, lại biến thành một thân thể thần ma đầy tử khí.
Nó tức giận gào thét, cắn nuốt Thái Thanh Thần Lôi.
– Hả?
Phương Tịch khẽ nhướng mày:
– Không ngờ là Vạn Hóa Thần Ma Chi Thể… Không ngờ giới này cũng có cự pháp ma đạo tu luyện Tha Hóa Tự Tại Thiên Tử Thống Ngự Vạn Linh Chân Ma Công!
– Không đúng!
Phương Tịch nhìn chằm chằm vào thân thể một thần ma thiên biến vạn hóa kia, trong đôi mắt lóe lên ánh sáng màu xanh ngọc:
– Khôi lỗi? Thân Ngoại Hóa Thân? Hay là ma điên bị hạ cấm chế?
Hắn gào to một tiếng, Cửu Diệp Ấn và Hắc Thủy Thuẫn bay ra, một công một thủ.
Một màn nước màu đen bao quanh người hắn.
Cửu Diệp Ấn bất chợt gầm lên giận dữ, hóa thành một con hổ lớn dữ tợn.
Con hổ lớn há miệng to như chậu máu ra, phun ra một cột ánh sáng vàng nhạt, ở bên trong cột ánh sáng còn có vô số phù văn không ngừng di chuyển.
Thu!
Thần Ma kia rít gào một tiếng, bỗng nhiên lại hóa thành một con chim khổng tước có lông đuôi năm màu, toàn thân đen xì!
… Ngũ Ngục Khổng Tước Ma Thể!
Tha Hóa Tự Tại Chân Ma Công tu luyện ra được Vạn Hóa Thần Ma Thể, có thể mô phỏng rất nhiều thân thể thần ma, đồng thời có phần lớn uy năng của nó!
Ngũ Ngục Khổng Tước chính là ma vật trời sinh ngũ hành, lúc này linh vũ vừ quét, một huyền quang năm màu hiện ra.
Trên đó có ngũ hành luân chuyển, trực tiếp bao quanh cột ánh sáng màu vàng đất kia và cắn nuốt… Tiếp theo biến mất.
Cửu Diệp Ấn vốn là một món Thông Linh Chi Bảo thuộc tính thổ thuần khiết, thậm chí được Khô Vinh Quyết miễn cưỡng luyện hóa thăng cấp Phản Hư.
Lúc này, nó gặp phải thân ma ngũ hành tất nhiên bị khắc chế chặt chẽ.
Ngũ Ngục Khổng Tước hót dài một tiếng, vỗ cánh.
Từng đợt cuồng phong lại đi tới trước mặt Phương Tịch, dẫn dắt linh lực thiên địa kèm khí thế mạnh mẽ khó có thể ngăn cản, đánh từng đợt vào phía trên Hắc Thủy Thuẫn.
Hắc Thủy Thuẫn chấn động, xung quanh hiện ra vô số gương tròn tối đen, không ngờ giống như đang không ngừng cắn nuốt lực lượng của cơn lốc, sau đó bắn ngược trở lại!
Hai đại tu sĩ Hóa Thần giao đấu, linh lực thiên địa trong phạm vi ngàn dặm vuông đều chấn động kịch liệt, vô cùng hỗn loạn.
Trong Nguyên Thủy Ma Môn, hễ là đệ tử Luyện khí còn đang đả tọa đều phun ra một ngụm tinh huyết, bị pháp lực cắn trả, thậm chí có người tẩu hỏa nhập ma mà chết!
Nhưng thánh nữ căn bản quản không để ý tới những đệ tử cấp thấp bế tử quan.
Trong tay nàng cầm một lệnh bài màu đen, trong miệng không ngừng lẩm bẩm vài từ, trong lòng hết sức bất đắc dĩ.
Vị ma đầu này và Nguyên Thủy Ma Môn có quan hệ rất lớn, bởi vậy có khả năng bị phong ấn, hóa thành một loại trạng thái sinh mệnh kỳ dị, thậm chí còn giữ lại tu vi Hóa Thần viên mãn!
Còn bởi vì hắn có ma công quỷ bí, các loại thủ đoạn còn muốn cao hơn Cung Lão Ma.
Bây giờ, hắn vẫn cân sức ngang tài với người kia.
Thánh nữ đại khái biết được tại sao năm tu sĩ Hóa Thần Cung sư huynh, Mẫn Lão Quỷ lại thân chết đạo tiêu…
– Gào gào!
Lại vào lúc này, con Ngũ Ngục Khổng Tước lăn một vòng, hóa thành một bóng người mặc áo đen.
Gương mặt hắn đờ đẫn, mắt đỏ như máu, hai tay bỗng nhiên bấm pháp quyết.
Từ phía sau hắn hiện ra từng ma quang, hóa thành chín ảo ảnh Thần Ma.
Phương Tịch nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức vươn tay phải ra, năm ngón tay chộp một cái.
Xuy xuy!
Từ đầu ngón tay của hắn bắn ra từng Thái Ất Thanh Mộc Thần Quang, giống như có thể cắt qua vạn vật trong thiên địa!
Phụt!
Một ánh sáng màu xanh xẹt qua ảo ảnh Thần Ma, phát ra tiếng động giống như cắt đậu phụ.
Một ảo ảnh Thần Ma không ngờ chia năm xẻ bảy.
– Tật!
Sắc mặt Phương Tịch không thay đổi, dẫn dắt một tầng biến hóa khác của Thái Ất Thanh Mộc Thần Quang.
Từng Thái Ất Thần Lôi sinh ra, rơi vào phía trên tám ảo ảnh Thần Ma kia.
Đây rõ ràng là một pháp thuật lợi hại đến cực điểm, nhưng lúc còn chưa thành hình đã bị Phương Tịch chém mất một ảo ảnh Thần Ma, dẫn đến uy lực giảm mạnh.
Lúc này, từng Thái Ất Thần Lôi quét ngang, bởi vì là sấm sét chí dương chí cương, trời sinh khắc ma khí, chúng lập tức đánh cho tám ảo ảnh Thần Ma đồng thời tiêu tan.
Nhưng ma tu Hóa Thần viên mãn đã sớm biến mất…
Phương Tịch thoáng kinh hãi, thần niệm lập tức lan tràn ra, quan sát trăm dặm xung quanh người mình.
Ào ào!
Tiếng sóng triều truyền đến, trong hư không hiện ra một con Long Kình vô cùng khổng lồ.
Nó chỉ vừa va chạm, Hắc Thủy Thuẫn đã rên rỉ một tiếng, bị đánh bay ra ngoài.
Ánh sáng trên đó trở nên ảm đạm, rõ ràng nguyên khí bị tổn thương nặng nề.
Chương 1510 – Tai họa ngầm 2
Long Kình đen xì vô cùng khổng lồ kia hóa thành một bóng người mặc giáp đen, trên thân hắn có hình xăm Long Kình, vừa nhìn đã biết trong đó có chứa lực lớn vô biên!
… Long Kình Đại Lực Bạch Cốt Thần Ma Thể!
Loại ma thể này được gọi là lực lượng đứng đầu!
Lúc này, một quyền đánh ra, màn ánh sáng hộ thể do Thái Ất Thanh Mộc Thần Quang của Phương Tịch ngưng luyện ra đã lập tức vỡ nát.
Một quyền này vẫn lao đi không dừng, giống như kéo theo uy lực của Cửu Thiên, đập mạnh ở phía sau Phương Tịch!
Kưng!
Một tiếng kim loại va chạm truyền ra.
Bộ giáp bốn màu trên toàn thân Phương Tịch điên cuồng lập lòe, trên thân hiện ra một bộ giáp mới năm màu.
Hắn hoạt động cổ, trên bộ giáp phát ra ánh sáng rực rỡ, hóa thành bốn ảo ảnh Chân Linh.
– Lực lượng không tệ, cũng nhận của ta một quyền đi!
Phương Tịch gào to một tiếng, năm ngón tay phải nắm lại, một lớp vảy Kỳ Lân hiện ra và đánh ra một quyền.
Hư không bị nghiền nát, mơ hồ có ảo ảnh đầu của một con Kỳ Lân hiện ra, hình như muốn hòa làm một với nắm đấm của hắn.
Ầm!
Nắm đấm của hắn và nắm đấm của Long Kình Đại Lực Bạch Cốt Thần Ma va chạm vào nhau ở giữa không trung, bất chợt đánh nát một cánh tay của đối phương, tiếp theo một quyền nặng nề đánh vào vị trí hiểm trên ngực của đối phương.
Một đám khí đen bay ngược về phía sau, một lần nữa hóa thành bóng dáng của ma tu, nhưng một cánh tay cong vẹo treo trên trên bả vai, ngực còn có một vết lõm lớn.
Bùm bùm!
Phương Tịch thoáng hoạt động tay chân một lúc, Tứ Thánh Thú Giáp trên thân lại có tiếng vạn thú rít gào truyền ra.
– Người này không ngờ còn có thể vượt qua đại ma trên phương diện luyện thể?
Bên trong trận pháp, thánh nữ thì thào một tiếng, bỗng nhiên nở nụ cười khổ, trên mặt lại hiện ra vẻ kiên định…
Phương Tịch nhìn ma tu chỉ niệm một câu chú ngữ, thương thế trên người lại nhanh chóng phục hồi, trở lại thành Hóa Thần viên mãn, vẻ mặt hắn trở nên nghiêm trọng:
– Phải đánh thật sao?
Nhưng một khắc sau đó, ma tu kia bỗng nhiên dừng tất cả động tác, giống như một bức tượng.
Rắc!
Một quan tài tối đen chẳng biết từ đâu bỗng nhiên xuất hiện, nhốt hắn vào bên trong, mấy tấm phù lục đột nhiên dán lên.
Sau khi làm xong tất cả những điều này, mới có một luồng ánh sáng từ trong sơn môn Nguyên Thủy Ma Môn bay ra, đó chính là một nữ tu trẻ tuổi.
Phương Tịch nhìn nữ tử này, chân mày nhíu lại:
– Khôi lỗi máu thịt… Ngươi chính là Hóa Thần cuối cùng của Nguyên Thủy Ma Môn, không ngờ ngươi chỉ dám sử dụng khôi lỗi tới nói chuyện với ta?
– Thiên Uyển ra mắt Vân Kiệt Tử đạo hữu…
Gương mặt của khôi lỗi này trông rất sống động, có thể thể hiện ra từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt, lúc này lại lộ ra vẻ đáng thương:
– Thiên Uyển cũng muốn dùng chân thân bái kiến, nhưng sợ hãi thần uy của đạo hữu… Dù sao thần thông lớn có thể đưa người ta vào chỗ chết trong nháy mắt, Thiên Uyển quả thật không hoàn toàn nắm chắc có thể đỡ được.
Khôi lỗi máu thịt nói:
– Bây giờ Nguyên Thủy Ma Môn ta đã chết hai vị lão tổ Hóa Thần, còn bằng lòng đưa ra bồi thường, chỉ hy vọng đạo hữu có thể biến chiến tranh thành tơ lụa, được không?
Nàng không ngờ tới chịu thua.
Dù sao công pháp tu luyện của nàng có một vài năng lực tránh dữ tìm lành, tất nhiên hiểu nếu tiếp tục đấu pháp, sẽ chẳng có lợi gì cho Nguyên Thủy Ma Môn, đặc biệt là nàng.
– Lúc trước, các ngươi theo dõi ta, sau đó nói dừng tay là dừng tay à?
Phương Tịch cười lạnh.
– Vậy không biết bằng hữu muốn thế nào? Bất luận đạo hữu có yêu cầu gì, mong cứ việc nói ra, Thiên Uyển nhất định sẽ cố gắng hết sức thỏa mãn…
Khôi lỗi máu thịt nói.
Phương Tịch quả thật do dự.
Chân thân của nữ tử này không biết đang ẩn nấp ở đâu, cũng không cách nào quét được.
Có một vị Hóa Thần chủ trì trong trận pháp cấp năm, hắn muốn phá giải thật sự có chút phiền phức, trừ khi lấy ra Cửu Châu Thành Cơ Quan…
Lúc này, hắn lại nghe Thiên Uyển nói:
– Đạo hữu có biết chúng ta không cố ý gây khó dễ cho đạo hữu, đều tại thượng giới ép… sứ giả của thượng giới sẽ lập tức Hàng Giới…
– Cũng được…
Phương Tịch suy nghĩ, bỗng nhiên cười nói:
– Chuyện này có thể kết thúc ở đây, chẳng qua… Ta muốn hắn!
Hắn chỉ tay về phía quan tài tối đen kia:
– Còn tất cả ma công tu luyện liên quan đến người này!
Mặc dù Xích Luyện Ma Tôn có Tha Hóa Tự Tại Thiên Tử Thống Ngự Vạn Linh Chân Ma Công, nhưng cũng lấy được từ chỗ người khác, đồng thời chỉ tới Hóa Thần viên mãn, không có công pháp Phản Hư.
Tương lai nếu Ngoại Đạo Hóa Thân muốn đột phá Phản Hư, phải tìm kiếm công pháp mới, hoặc nhất định phải thu được phần sau này.
– Người này…
Sắc mặt Thiên Uyển chợt biến đổi.
– Ta biết sự quý giá của một Thần Ma Hóa Thần viên mãn, nhưng không như vậy, ta làm sao có thể khiến các ngươi biết không thể trêu chọc bản tọa?
Phương Tịch cười lạnh:
– Chẳng lẽ đạo hữu luyến tiếc? Vậy chúng ta có thể tiếp tục…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)

![[DỊch] Đạo Quân [DỊch] Đạo Quân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Dao-Quan.webp)



![[Dịch] Thiếp Khuynh Thành [Dịch] Thiếp Khuynh Thành](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Thiep-Khuynh-Thanh-dich-Truyen-Audio-Online.jpg)


