[Dịch] Câu Lạc Bộ Thiên Tài
Tập 85 : Lời nhắn của VV (2) (c841-c850)
❮ sautiếp ❯Chương 841: Lời nhắn của VV (2)
Say sưa.
Còn Lâm Huyền, dựa người vào ghế ngồi ngoài ban công, nhìn dòng xe tấp nập của Đế Đô ở ngoài cửa sổ, bắt đầu trầm tư.
Năm 1952…
Quả thật, đối với thế giới này mà nói, đó là một năm vô cùng bình thường và không phát sinh chuyện kinh thiên động địa gì cả.
Nhưng đối với Lâm Huyền mà nói.
Cái năm này là một năm có cảm giác tồn tại khá cao.
Hắn vừa nghiêm túc nhớ một chút.
Năm 1952. không chỉ là năm hoạ sĩ theo trường phái tả thực Henry Dawson vẽ 8 bức tranh sơn dầu “Einstein Ưu Sầu” có các chi tiết hoàn toàn khác biệt cho Einstein.
Mà còn có một việc nữa.
Hắn cũng chỉ vừa mới nghĩ ra.
“Đường Tới Dải Ngân Hà” chính là tác phẩm khoa học viễn tưởng đã đưa khái niệm khoa học viễn tưởng 42 lần đầu tiên xuất hiện ở trên thế giới.
Tác giả của nó là Douglas Adams, cũng sinh ra ở năm 1952.
Thật ra, chính Douglas Adams là người đã đề xuất ra khái niệm 42 này.
Dù sao một chiếc bút máy cũng không thể tự mình viết sách được, tất cả nội đứng bên trong quyển sách “Đường Tới Dải Ngân Hà” đều là do Adams biên soạn.
Trong bộ phim “Đường Tới Dải Ngân Hà”, nền văn minh hàng đầu trong vũ trụ đã chế tạo ra siêu máy tính Deep Thought, và họ đã đặt ra cho nó một câu hỏi:
“Hãy tính toán ra đáp án cuối cùng của cuộc sống, vũ trụ, và mọi thứ trên thế gian này.”
Vấn đề này quá khó.
Deep Thought đã không ngừng tính toán trong 7,5 triệu năm, mới cho ra được đáp án:
“Đáp án cuối cùng cho cuộc sống, vũ trụ, và mọi thứ trên thế gian này chính là——”
“42.”
Cho nên.
Lại là 42.
Vẫn là 42.
Luôn luôn là 42!
Hiện tại, Lâm Huyền có chút kích ứng với con số này.
Cho dù đó là điều tra Câu Lạc Bộ Thiên Tài, thu thập Hạt thời gian và không gian, nghiên cứu về thiên niên trụ, hay thậm chí là bẻ khóa nhật ký của một cô gái…
Cho dù là làm chuyện gì.
Cuối cùng kiểu gì nó cũng sẽ quấn thành một vòng lớn rồi khép lại ở Hàng số Vũ Trụ số 42 này.
Lâm Huyền sớm đã có dự cảm.
Ngay từ khi hắn ở trong phòng của bố của Đại Kiểm Miêu, nhìn thấy con số 42 được viết tràn ngập khắp tường… hắn đã biết con số này tuyệt đối không đơn giản.
Nhưng đến tận bây giờ.
Đã hơn 1 năm trôi qua.
Nghiên cứu liên quan đến Hằng số Vũ Trụ vẫn không có chút tiến triển nào.
“Phải mất bao lâu nữa… mới có thể tìm ra chân tướng của 42…”
Lâm Huyền duỗi lưng một cái, không nhịn được mà cảm thán:
“Hằng số Vũ trụ 42, rốt cuộc là cái gì đây…”
Vấn đề này.
Dường như đây không phải thứ mà một người có bộ não như Lâm Huyền có thể nghĩ rõ ràng.
Đừng nhìn Đại Kiểm Miêu rất ngốc.
Nhưng cha của hắn, ba Miêu chính là một nhà toán học đạt giải thưởng Fields, trí thông minh và tài năng của ông ấy nằm trong số những người giỏi nhất Trái Đất.
“Trường hợp tốt nhất, là tôi có thể tìm được cha của Đại Kiểm Miêu trong thế giới giấc mơ, rồi trực tiếp hỏi ông ấy về sự thật và ý nghĩa của Hằng số Vũ Trụ.
Nhưng mà… hiện tại tôi đang bị mắc kẹt trong thế giới giấc mơ thứ tư, đừng nói là cha của Đại Kiểm Miêu, nghiên cứu của ông ấy chỉ hơi bị lộ ra thôi, là ông ấy có thể đã bị xe tải bắt đi vào đúng 00:42 rồi, giống như giấc mơ đầu tiên.”
Trước mắt, Lâm Huyện vẫn chưa thể giải quyết chuyện của mình trong giấc thứ 4, bây giờ hắn vẫn không có cách gì khác.
Hy vọng của hắn vẫn đặt ở trên người của Lưu Phong.
Lúc này.
Cao Dương cũng đã đọc xong hết quyển nhật ký của Trương Vũ Thiến, không có chút hứng thú nào đi tới, đưa cho Lâm Huyền:
“Chẳng có gì thú vị để đọc cả.
Đây hẳn là nhật ký của Trương Vũ Thiến khi cô ấy mới mười mấy tuổi.
Tất cả đều là về âm nhạc và những chuyện liên quan, hết, không còn gì cả.”
Lâm Huyền nhận lấy quyển nhật ký:
“Không thì sao? Cậu còn muốn nhìn thấy cái gì?”
“Dù sao cũng nên có một chút tình cảm thiếu nữ! Xấu hổ! Thầm mến các nam sinh đẹp hoặc là cái gì đó! Kết quả là trong lòng cô bé Trương Vũ Thiến này ngoại trừ âm nhạc thì không còn gì suy nghĩ bất kỳ chuyện gì nữa, bên trong quyển nhật ký này không phải là đánh giá bài hát thì cũng là chép lời bài nhạc.”
Lâm Huyền cười ha ha:
“Cậu suy nghĩ nhiều rồi, những năm tám mươi chín mươi của thế kỷ trước, tư tưởng vẫn còn bảo thủ như vậy, nam sinh và nữ sinh còn không nói chuyện với nhau, thậm chí lên đến đại học rồi vẫn không nói lời nào.”
“Khi chúng tôi học đại học, giảng viên của chúng tôi từng kể với chúng tôi rằng những năm đó nội quy của trường Đại học Đông Hải cấm yêu đương.
Ban đêm, các giảng viên còn tụ tập lại thành nhóm cầm đèn pin để đi ra sân tập bắt người, cả nam lẫn nữ đều không dám đi cùng nhau.”
“Có nghĩa là từ sau khi bước vào thế kỷ 21, tư tưởng của mọi người đã thoải mái hơn, trường học cũng không quản nghiêm như vậy nữa.
Nhưng dù sao thì đại học những năm tám mươi chín mươi khác với đại học ngày nay, không khí học tập vô cùng sôi nổi, tốt nghiệp là có việc làm, bắt đầu đi làm còn được cấp phòng ở, điều đó khiến mọi người cũng có động lực để học.”
Chương 842: Lời nhắn của VV (3)
“Bất công!”
Cao Dương gào khóc:
“Nếu sau khi tốt nghiệp mà có công việc, lại còn được cấp phòng ở, tôi cũng sẽ tới Thanh Hoa!”
“Bớt khoác lác đi.”
Lâm Huyền không thèm để ý đến cậu ta nữa, cầm lấy quyển nhật ký của Trương Vũ Thiến lên xem.
Quyển nhật ký này quả thực rất tinh xảo và cao cấp, mặc dù giấy bên trong đã hơi ố vàng nhưng vẫn rất chắc chắn, đọc bình thường thì không có vấn đề gì.
Lâm Huyền mở ra…
Quả nhiên, bên trong quyển nhật ký này không có bất kỳ thông tin có giá trị nào.
Một chút cũng không có.
Trương Vũ Thiến là con gái của một gia đình giàu có, xuất sắc cả về đạo đức lẫn học tập, nhu thuận nghe lời, không bao giờ chạy loạn, ngoài việc học, cô chỉ nghe nhạc và chơi piano.
Quyển nhật ký này cũng không hẳn là nhật ký, chi bằng nói nó là một quyển sách ghi chép lời bài hát và cảm nhận âm nhạc còn đúng hơn.
Đúng thật là giống như lời Cao Dương nói, nó vô cùng tẻ nhạt và vô vị.
Nhưng vì sợ bỏ lỡ một số thông tin quan trọng, nên Lâm Huyền vẫn kiên nhẫn đọc từ đầu đến cuối.
Sự thật đã chứng minh.
Quả nhiên là hắn đã lãng phí nửa giờ đồng hồ.
“Cậu thấy chưa, tôi nói không sai mà, may là trước kia cậu không dùng bạo lực để phá hủy khóa mật mã này.”
Lâm Huyền đặt quyển nhật ký lên bàn trà ở ngoài ban công, quay đầu nhìn Cao Dương:
“Cuốn nhật ký này căn bản không có một chút giá trị gì.
Nó chẳng có một thông tin hữu dụng nào cả, ngược lại là… tổ hợp mật mã của ổ khóa này, khiến hắn có phần tò mò.”
“Tại sao một cô gái sống từ năm 1980 đến 2000 như Trương Vũ Thiến lại đặt mật mã quyển nhật ký là 1952? Vì sao năm này lại đặc biệt với cô như vậy? Sao cô ấy lại chú ý tới năm này?”
Cao Dương kéo một cái ghế dựa, ngồi đối diện Lâm Huyền:
“Còn phải tùy theo cậu nghĩ như thế nào, nếu như nghĩ theo hướng của thiên niên trụ, năm 1952 chắc chắn đã có một cô gái có tướng mạo giống Trương Vũ Thiến và Sở An Tình như đúc, và cô ấy cũng bị biến thành những tinh thể màu xanh lam, hoàn thành sứ mệnh làm thiên niên trụ, đóng xuống một cây cột trong lịch sử.”
“Cho nên, việc Trương Vũ Thiến đặt mật mã thành năm này liệu có liên quan gì đến chuyện đó hay không? Chẳng hạn như… cô ấy đã từng mơ thấy có một chuyện gì đó đã xảy ra vào năm 1952? Hoặc là mơ thấy một cô gái giống mình y như đúc ở năm 1952? Cho nên mới cứ để cái năm này ở trong lòng?”
“Nhưng mà bây giờ nghĩ những thứ này cũng không có tác dụng gì, dù sao Trương Vũ Thiến cũng đã chết rồi, người chết không biết nói chuyện, không có chứng cứ.
Chẳng có bằng chứng nào cho thấy những suy đoán này của chúng ta là đúng hay sai.”
“Dù sao thì điều duy nhất chúng ta có thể xác minh chính là, năm 1952. chắc chắn đã có một cô gái tiêu tan để làm thiên niên trụ, chỉ thế thôi.
Còn về phần cô ấy có phải là cái cột đầu tiên hay không, hoặc là cô ấy có gì đặc biệt hay không… E là trừ khi cậu thật sự xuyên không về năm 1952 để tìm hiểu, nếu không thì chẳng còn cách nào khác.”
“Cho dù, coi như là cậu thật sự có thể xuyên về năm 1952. thế giới lớn như vậy, khoa học kỹ thuật không phát triển, giao thông cũng không phát triển, cậu định tìm một cô gái có tướng mạo giống y hệt Sở An Tình ở đâu được! Điều này là quá viển vông, quá phi thực tế, tốt nhất là quên đi.”…
Lâm Huyền nâng cằm suy nghĩ trong chốc lát.
Quả thật.
Hiện tại vẫn còn quá ít manh mối và quá ít thông tin, không thể kết luận bất cứ điều gì về khoảng thời gian năm 1952.
“Hãy tạm gác lại vấn đề này sang một bên.
Chúng ta quay trở lại Đông Hải đã.”…
Oanh —— ——
Máy bay Boeing chở Lâm Huyền và Cao Dương lại cất cánh.
Đây sẽ là chặng cuối cùng trong cuộc hành trình của bọn họ trong khoảng thời gian này.
Trở lại Đông Hải, Lâm Huyền và Cao Dương cũng phải giải tán.
Ai về nhà nấy, làm chuyện riêng của mình.
Bọn họ đã bắt được Hạt thời gian và không gian, nhưng vẫn còn rất nhiều chuyện cần phải giải quyết.
Không biết kẻ địch ở nơi nào, Kevin Walker;
Không biết VV còn sống hay không, không biết hắn có thể phục sinh nó được hay không;
Sở Sơn Hà bên kia, hắn cũng phải tìm lại công đạo cho ông ấy.
Hắn cũng phải đi nhìn xem Hằng số Vũ Trụ mà Lưu Phong đang nghiên cứu có tiến triển gì hay không, nhìn xem đồng hồ thời gian và không gian sau khi được hiệu chỉnh, và nhìn xem bọn họ định xử lý Hạt thời gian và không gian như thế nào;
Quan trọng nhất, hắn phải bỏ mảnh giấy nhỏ mà Sở An Tình để lại cho hắn vào trong chiếc két sắt hợp kim hafni của hắn ở trong ngân hàng Thái Mỗ.
Phần còn lại là câu đố tấm gương mà Hoàng Tước đã để lại cho hắn.
Hắn luôn cảm thấy đây sẽ là một điểm đột phá cục diện, một điểm đột phá cực kỳ quan trọng.
Bởi vì ngay từ đầu Hoàng Tước cũng đã nói:
“Trong gướng… có thứ mà cậu muốn.”
Chương 843: Lời nhắn của VV (4)
Vậy nên.
Đợi sau khi xử lý xong những chuyện linh tinh này, hắn chắc chắn sẽ phải nghiêm túc suy nghĩ một chút, rốt cuộc thì tấm gương này đang ám chỉ điều gì.
Một vài tiếng sau.
Máy bay đến sân bay quốc tế Phổ Đông.
Tài xế của Lâm Huyền đã đợi sẵn ở lối ra của sân bay.
Sau khi đưa Cao Dương về nhà, tài xế quay lại hỏi:
“Tổng giám đốc Lâm, tiếp theo chúng ta đi đâu?”
“Đi về nhà trước đi.”
Lâm Huyền nói.
Hắn rất quan tâm đến VV, muốn nhanh chóng về nhà để xem tình hình của nó; sau đó điểm dừng tiếp theo là đến Đại học Đông Hải để tìm Lưu Phong; cuối cùng…
Ai.
Tóm lại là vẫn phải đối mặt.
Hắn phải đi đến trang viên của Sở Sơn Hà, đối mặt với người cha vừa mất mất đi con gái.
Nhưng mà cũng may, Sở An Tình vẫn còn có cơ hội sống sót.
Sau khi xác nhận một số chuyện với CC xong, có lẽ bí ẩn về thiên niên trụ sẽ hoàn toàn được hé lộ, hắn cũng có thể tìm lại được Sở An Tình.
“Về nhà đi.”
Lâm Huyền lại nói:
“Lại nhanh một chút.”…
Đi đến dưới lầu.
Lâm Huyền kéo chiếc vali hành lý, nhanh chóng chạy vào thang máy của khu chung cư, nóng lòng ấn nút số tầng.
Đã lâu không liên lạc với VV.
Hắn có chút nhớ nó.
Đinh—
Cửa thang máy mở ra.
Lâm Huyền lấy chìa khóa ra, mở cửa rồi bước vào phòng khách.
“Cái quái gì thế này? Đã xảy ra chuyện gì?”
Cảnh tượng trong phòng khiến cho hắn khiếp sợ.
Khắp nơi đều có vết cháy sém!
TV, tủ lạnh, điều hòa, bộ định tuyến, máy giặt, bộ sạc, đồng hồ báo thức điện tử… ngay cả chú robot quét nhà mà VV yêu thích nhất cũng đều bị cháy rụi từ bên trong!
Lâm Huyền có thể nhận ra được sự khác biệt.
Đây không phải hỏa hoạn, những thiết bị này đều bị quá tải và cháy rụi từ bên trong.
Hắn đi lên trước.
Cầm con robot quét nhà đã “tử vong” từ trên mặt đất lên.
Đặt nó gần sát mũi để ngửi một chút, có thể ngửi thấy mùi dây điện bị cháy khét ở bên trong…
Hắn đi kiểm tra cầu dao của hộp cấp điện thì phát hiện mọi thứ cũng bị cháy, từng cái cầu dao điện dẫn vào các phòng trong nhà cũng đều ở trạng thái bị ngắt điện.
Tất nhiên trong tủ lạnh toàn là mùi hôi thối và nước đá chảy ra.
Đi vào phòng bếp.
Cũng giống như vậy.
Tất cả các thiết bị điện tử đều bị cháy khét, tất cả cầu dao đều bị ngắt.
“Là ai làm ra chuyện này?”
Lâm Huyền nheo mắt lại, nhanh chóng nghĩ đến khả năng duy nhất——
VV!
Đây chắc chắn là do VV làm!
Bởi vì, kiểu ra tay phá hỏng toàn bộ mọi thứ mà lại không dẫn đến thảm hoạ này, thì chỉ có thể là do VV làm ra!
Nếu như có người đố kỵ hoặc là muốn hãm hại hắn, vậy chẳng phải chỉ cần trực tiếp đốt nhà là được rồi sao? Chẳng phải sẽ triệt để hơn sao?
Giống như bây giờ, thật ra hắn cũng không bị tổn thất quá nhiều.
Chỉ là toàn bộ dây điện đều bị cháy, toàn bộ thiết bị điện tử cũng bị cháy, cầu dao đồng hồ và đường dây cấp điện cũng bị cháy… Thực ra cũng không có gì to tát, chỉ cần thay cái mới là được, công ty dọn dẹp sẽ giải quyết hết mọi việc.
Vì vậy.
Kiểu tấn công chỉ công kích các thiết bị điện tử, lại còn không tạo thành bất kỳ hư tổn gì khác, đồng thời cũng đảm bảo không gây hoả hoạn hay làm ảnh hướng đến các thiết bị điện tử phức tạp khác…
Lâm Huyền không khỏi nhớ lại chuyện đã xảy ra với máy bay vũ trụ của Long Quốc ở trên độ cao 300km.
Khi đó, VV đã bị giết chết bởi một cuộc tấn công không xác định, nhưng vì để bảo vệ máy bay vũ trụ của bọn họ không bị kẻ thù cướp đi, nên trước khi chết, VV đã phá hủy toàn bộ thiết bị tín hiệu liên lạc trên máy bay vũ trụ.
Cũng chính vì vậy mà một người mạnh mẽ như Kevin Walker cũng chỉ có thể điều khiển các vệ tinh Starlink và máy bay vũ trụ X-37B của Mỹ để tấn công bọn họ, hắn ta lại hoàn toàn không thể trực tiếp cướp máy bay vũ trụ của Lâm Huyền.
Đây là sự bảo vệ của VV dành cho Lâm Huyền.
Nó cũng sử dụng thủ đoạn tàn nhẫn nhất để chống lại tin tặc —
Ngắt kết nối internet!
Còn nó.
Lâm Huyền nhìn quanh nhà mình, tất cả các thiết bị điện đều bị cháy, dây điện cũng bị cháy, công tắc chính bị cắt để đảm bảo trong nhà không có chút điện nào.
Không khó để nhận ra loại hành vi này là…
VV đang tự bảo vệ mình.
Lần đầu tiên gặp VV, nó nói rằng nó không cần cáp mạng và có thể thoát ra ngoài chỉ bằng cách dựa vào sóng âm, sóng điện từ và sự dao động của dòng điện.
Tương tự như vậy, một cao thủ có thể giết được VV, nhất định cũng phải có những kỹ năng như vậy.
Vì vậy…
VV đã phải đối mặt với một đối thủ xứng tầm.
Để bảo vệ mình, cũng là cứu lấy tia hy vọng cuối cùng cho mình, VV đã dùng đến một thủ đoạn còn tàn nhẫn hơn cả việc cắt Internet—
Chương 844: Đồng hồ không gian và thời gian (1)
Ngắt điện!
Ở nơi không có điện, bất kỳ hacker, trí tuệ nhân tạo, chương trình, virus, tín hiệu hoặc luồng dữ liệu nào cũng sẽ không thể vùng vẫy được.
Cúp điện là đòn tấn công mạnh mẽ nhất của siêu trí tuệ nhân tạo VV, đồng thời… cũng là đòn phòng thủ tuyệt đối nhất.
Ở nơi hoàn toàn không có điện này, VV không thể ra ngoài, và kẻ địch cũng không thể vào được.
“Laptop…”
Nhận ra điều này, Lâm Huyền lập tức đi đến tủ sách tìm chiếc laptop có chứa 130. 000 dòng mã đầu tiên của VV, cũng là chiếc laptop đã đưa VV đi đến Mỹ!
“Tìm được rồi!
Kỳ tích!
Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc laptop này, Lâm Huyền nhận ra được những suy đoán trước đó của hắn là hoàn toàn chính xác!
Bởi vì, toàn bộ thiết bị điện tử trong cả ngôi nhà đều bị cháy.
Nhưng chỉ có chiếc laptop này là còn nguyên vẹn!
Vì nó không có kết nối Internet, không có dây cắm nguồn, bản thân pin cũng không có điện, không thể khởi động được…
Chính chiếc laptop mà hắn nghĩ là vô dụng này.
Lại cứu sống VV một mạng, trở thành chiếc hộp bảo vệ VV, khi nó đối mặt với một kẻ thù hùng mạnh không thể đánh bại!
“VV!”
Lâm Huyền không khỏi bật cười.
Nghĩ đến chuyện bạn của mình vẫn chưa chết, may mắn nhặt lại được một cái mạng từ trước quỷ môn quan.
Không hổ là siêu trí tuệ nhân tạo đến từ 600 năm sau, nó vẫn tìm được cơ hội sống sót vào giây phút cuối cùng, và bảo vệ được bản thân.
Quá tốt rồi.
Ít ra thì… trong hai người Sở An Tình và VV, hắn cũng đã tìm được một người.
Có thể tìm được một người, thì cũng có thể tìm về được hai người!
Lâm Huyền đặt máy tính xách tay lên bàn, mở nó ra, đưa tay nhấn nút nguồn —
Nhưng đột nhiên.
Hắn cảm thấy ớn lạnh ở lưng.
Tựa như có một bàn tay đen vô hình thò ra từ khe cửa, gầm giường, sau tủ sách và từ khe nứt trên trần nhà… Ôm chặt lấy hắn, dùng một lực vô cùng mạnh mẽ siết chặt lấy hắn, đè bẹp hắn, khiến hắn nát nhừ.
“Không đúng.”
Hắn tỉnh táo lại.
Nếu kẻ địch có thể giết VV một lần thì cũng có thể giết VV lần thứ hai.
Tất nhiên hắn biết rằng chiếc laptop này đã hết pin, hắn chỉ muốn thử một lần, muốn cảm nhận ảo giác gọi cho VV, cho nên mới nghĩ đến việc tùy tiện nhấn nút nguồn.
Nhưng bây giờ.
Hắn kiềm chế bản thân.
Hắn nhận ra… kẻ địch có thể giết được VV, thì có lẽ hắn còn mạnh hơn VV rất nhiều, và còn mạnh hơn những gì hắn biết.
Theo kiến thức của hắn, thì đúng là chúng ta sẽ không thể tiến hành một cuộc tấn công nếu không có nguồn điện.
Nhưng mà.
Bên ngoài kia, núi cao còn có núi cao hơn.
Những thứ đi trước thời đại như VV có thể xuất hiện; những thứ kinh khủng như Hạt thời gian và không gian có thể đến trái đất… Còn gì mà không thể?
Nếu VV đã nín nhịn biến mất lâu như vậy, điều đó có nghĩa là nó thực sự đang gặp nguy hiểm đến mức nó không dám ló đầu ra ngoài, nếu thò đầu ra thì sẽ bị giết ngay lập tức.
Vì vậy.
“Vẫn là chờ thêm một chút nữa đi.”
Lâm Huyền vẫn có chút lo lắng.
Bên trong chiếc laptop này chính là VV, là mảnh vỡ cuối cùng của VV.
Nếu do sự bất cẩn của hắn mà mảnh vỡ cuối cùng của VV bị lộ ra, bị giết chết…
Thì VV sẽ thực sự rời xa hắn mãi mãi.
Bụp.
Lâm Huyền nhẹ nhàng đóng chiếc laptop lại, cất vào tủ rồi giấu đi:
“VV, xin hãy đợi thêm một chút nữa.
Ít nhất là cho đến khi tôi xử lý xong Kevin Walker, và xử lý xong hùng thủ đã giết chết cậu, rồi tôi lại hồi sinh cậu, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu.”
Sau đó.
Lâm Huyền lại quay về phòng khách, mở tấm rèm che nắng đã đóng kín mấy tháng nay—
Rẹp.
Ánh sáng chói mắt chiếu vào.
Hiệu ứng Tyndall tràn ngập khắp căn phòng, những hạt bụi bay trong không khí hiện rõ dưới tia nắng.
Căn phòng không có người ở trong nhiều tháng cuối cùng cũng trở nên sáng sủa hơn.
Cùng lúc đó, Lâm Huyền quay người lại…
Lúc này hắn mới chú ý tới.
Màn hình tinh thể lỏng của TV hiển trị những vết cháy khét rõ ràng dưới ánh mặt trời.
Ngang ngang dọc dọc.
Chắp vá những vết cháy này lại thì sẽ thành các chữ cái——
“J-A-S-K!”
Jask?
Lâm Huyền cúi người ngồi xuống, tìm góc độ thích hợp để nhìn ánh sáng phân cực trên màn hình tinh thể lỏng của TV.
Đúng rồi…
Hắn đi sang bên cạnh, nhìn ánh sáng mặt trời chiếu lên màn hình tinh thể lỏng của TV.
Ở những chỗ có vết cháy, độ phản chiếu rõ ràng là không mịn lắm, hiện lên những nét đen; trong khi những vùng không có vết cháy thì phẳng và mịn nên phản chiếu ánh sáng mặt trời đều, lộ ra bề mặt đáy màu trắng.
Giấy trắng mực đen.
VV đã khéo léo dùng những vết cháy trên màn hình tinh thể lỏng của TV để viết một bức di thư:
Jask
Lâm Huyền kéo ghế ngồi trước mặt TV.
Nâng cằm, nhìn cái tên quen thuộc này.
Đây là tên của người giàu nhất thế giới mà mọi người đều biết.
Trong khoảng thời gian này, thậm chí là rất lâu trước kia, tin tức về ông ta vẫn tràn ngập trên các tiêu đề của các tạp chí lớn, chưa bao giờ dừng lại.
Chương 845: Đồng hồ không gian và thời gian (2)
Trong bữa tiệc tối của buổi từ thiện khoa học đầu năm, ông ta đã đặc biệt đến gặp hắn, tặng 500 triệu đô làm quà gặp mặt.
Ông ta còn bắt tay và tặng hắn một con dấu sáp của Câu Lạc Bộ Thiên Tài để chứng minh danh tính.
Từ đó trở đi, Jask và hắn không còn gặp nhau.
Mãi cho đến ngày diễn ra chiến dịch bắt giữ Hạt không gian và thời gian, khi Kevin Walker cướp máy bay vũ trụ X-37B của Mỹ và thả nó ra khỏi không gian, Jask đã phóng một tên lửa Tinh Hạm để làm nổ tung nó, biến nguy thành an, cứu Lâm Huyền và những người khác.
Vì vậy, bắt đầu từ lúc đó, vị trí của Jask trong lòng Lâm Huyền chính là bốn chữ——
Địch bạn khó phân.
Hắn không không thể biết được Jask là bạn hay thù.
Mặc dù là Jask đã phóng tên lửa cứu sống bọn họ trong thời khắc sinh tử, nhìn thì có vẻ là một ân nhân lớn.
Nhưng trong một nơi có đầy rẫy những âm mưu, lục đục nội bộ, mỗi người đều có mục đích riêng như Câu Lạc Bộ Thiên Tài, ai có thể đảm bảo rằng đây không nằm trong kế hoạch của Jask?
Ngay cả một tổ chức như Bảy Tội Lỗi cũng biết để Quý Lâm lấy thân phận là một người yêu thích mèo Rhine để tiếp cận hắn, sau đó chờ thời cơ thu thập tình báo.
Chứ đừng nói đến một kẻ có mưu mô thâm sâu như Jask?
Không có bằng chứng nào cho thấy Jask và Kevin Walker là cùng một đội.
Lúc nào Kevin cũng ném vệ tinh của Jask như một món đồ chơi.
Lâm Huyền cảm thấy dù bọn họ có là anh em bạn bè thân thiết, thì những chuyện như vậy cũng phải có chừng mực.
Vì vậy, từ điểm này không khó để nhận ra Jask và Kevin Walker không khó đối phó như vậy, ít nhất thì… hình như Jask và Kevin Walker không phải là đối tác có cùng mối hận thù.
Sau trận đại chiến trên vũ trụ vô cùng nguy hiểm kia.
Có vẻ như cả hai vị thiên tài này đều thua và không thu hoạch được cái gì.
Nhưng Lâm Huyền không tin mọi chuyện lại đơn giản như vẻ bề ngoài.
Hai người bọn họ đều là thiên tài của Câu Lạc Bộ Thiên Tài… Làm sao những thiên tài cực hạn lại có thể để thua dễ dàng như vậy?
Mặc dù bề ngoài có vẻ như mỗi bên đều chịu tổn thất nặng nề.
Nhưng đó cũng chỉ là vẻ bề ngoài.
Sau lưng, trong bóng tối, phía sau tấm màn… Ai biết được hai người bọn họ được lãi hay chịu lỗ? Nói không chừng có khi là cả hai đều thắng, một tình huống đôi bên cùng có lợi!
Cho nên.
Đến bây giờ.
Lâm Huyền vẫn không thể nghĩ ra được Jask là bạn hay thù.
Trong tiềm thức, hắn đã coi Kevin Walker là kẻ thù, dù sao thì đối phương cũng đã thực sự dùng vũ lực chống lại hắn, cầm Tinh Liên đánh hắn và cướp một chiếc máy bay vũ trụ của Mỹ để đâm vào máy bay vũ trụ của hắn.
Điều này chắc chắn có thể coi là kẻ thù.
Jask thì ngược lại, ông ta không những không thực hiện bất kỳ cuộc tấn công thực sự nào nhắm vào Lâm Huyền, mà còn lãng phí một tên lửa lớn để giúp hắn thoát khỏi vòng vây.
Điều này có vẻ thân thiện giống với bạn bè hơn.
Nhưng bây giờ…
Sau khi nhìn thấy những lời cuối cùng của VV để lại trên TV là tên của Jask được viết bằng những vết cháy sém, Lâm Huyền chắc chắn phải suy nghĩ lại vấn đề này.
“Vào thời điểm quan trọng cuối cùng của sự sống và cái chết, VV đã làm tổng cộng ba việc.”
Lâm Huyền kết luận nhẹ nhàng:
“Đầu tiên, nó cho nổ tung tất cả các thiết bị mạng liên lạc trên máy bay vũ trụ của Long Quốc để ngăn chặn Kevin Walker cướp máy bay.”
“Thứ hai, đốt hết dây điện và các thiết bị điện để ngắt điện ngắt mạng trong nhà để tạo thành hàng phòng thủ tuyệt đối, nhằm bảo vệ chiếc laptop cuối cùng.”
“Thứ ba, khắc tên của Jask lên TV để nhắc nhở hắn rằng hắn phải chú ý đến người này.”
So sánh với nhau cũng có thể thấy, hai điều đầu tiên đều vấn đề quan trọng, là vấn đề liên quan đến sinh tử.
Vậy thì không khó để đoán rằng điều thứ ba cũng quan trọng không kém.
Nếu không, trong thời khắc sinh tử phải đối mặt với nguy cơ bị xoá bỏ đó VV cũng sẽ không để lại lời nhắc nhở này cho hắn.
“Nhìn như vậy…”
“Người đã giết chết VV… Rất có thể chính là Jask!”
Lâm Huyền đứng dậy.
Đi đi lại lại quanh phòng.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận được mùi cao su cháy khét trong không khí.
Hắn bắt đầu suy luận về mục đích hành vi của Jask, bắt đầu suy nghĩ về ý nghĩa sâu xa trong mọi hành động của Jask.
Cộc cộc cộc.
Đôi giày da của Lâm Huyền cọ xát với sàn nhà, khiến những hạt bụi nhỏ bắn tung tóe và vương vãi khắp nơi.
Mười mấy phút sau.
Lâm Huyền đứng yên.
Quay đầu nhìn lại những vết cháy khét trên TV.
Hắn đã hiểu.
Dựa trên tất cả những manh mối từ trước đến nay, hắn có thể suy luận ra hai khả năng về hành động của Jask:
“[Khả năng thứ nhất là Jask đã có kế hoạch được lập lên từ lâu, nhưng sự tồn tại của VV quá mạnh mẽ.
Nó sẽ cản trở ông ta thực hiện kế hoạch này.
Vì vậy, Jask đã sử dụng một số phương pháp đi trước thời đại để loại bỏ VV.
Và mục tiêu thực sự của Jask có thể không phải là hắn hay Hạt không gian và thời gian, mà là Kevin Walker.
Không cần biết là hắn có đi bắt Hạt không gian và thời gian hay không, ông ta đều sẽ phóng tên lửa để can thiệp vào hành động của Kevin Walker.”
Chương 846: Đồng hồ không gian và thời gian (3)
Đây là suy đoán thứ nhất.
Nếu Hoàng Tước tới từ tương lai cũng là thành viên của Câu Lạc Bộ Thiên Tài.
Vậy nếu nhìn từ góc độ rộng hơn để phỏng đoán, Jask cũng có thể có được một số kỹ thuật khoa học vượt thời đại nào đó, rồi dùng thứ đó để tiêu diệt VV.
Giờ phút này, hắn nhớ lại lời VV đã nói, Jask không hề sợ bị người khác theo dõi 24/24, ông ta thoải mái để người khác nhìn thấy cuộc sống ăn chơi của mình.
Nhưng khi đi lên tháp quan sát để chiêm ngưỡng tên lửa, ông ta lại không hề mang theo điện thoại di động, trên tháp cũng không có dây điện hay thiết bị điện tử nào.
Điều này rất đáng nghi ngờ.
Nó cho thấy Jask đến tháp quan sát không chỉ để chiêm ngưỡng tên lửa.
Tòa tháp không được lắp đặt điện và internet, là một căn phòng được che chắn tự nhiên, đồng thời nó cũng là hàng phòng thủ tuyệt đối trước những hacker như Kevin Walker và siêu trí tuệ nhân tạo như VV.
Chắc hẳn là ông ta đang âm mưu một kế hoạch nào đó, thậm chí là đang giấu thứ gì đó trên tòa tháp.
Cũng bởi vì không có điện và không có internet cho nên cả VV và Kevin Walker đều mơ hồ, hoàn toàn không thể nhìn thấu được âm mưu của Jask.
Trong tình huống này, đúng là Jask đã giết VV, nhưng ông ta không hề nhắm vào hắn mà chỉ muốn can thiệp vào kế hoạch của Kevin Walker.
Đây là phỏng đoán đầu tiên.
Sau đó, còn có một khả năng thứ hai:
“[Jask hy vọng hắn có thể bắt được Hạt không gian và thời gian, nhưng ông ta không muốn Hạt không gian và thời gian đó hoàn chỉnh.
Vì vậy, ông ta muốn giết VV để ngăn cản hắn bắt được Hạt không gian và thời gian hoàn chỉnh Sau đó ông ta lại phải dọn dẹp tàn cuộc cho hắn, giúp hắn chặn đòn tấn công của Kevin Walker, để hắn có thể tiếp tục bắt giữ Hạt không gian và thời gian với điều kiện là đã mất VV.
Tuy nhiên, dưới tình huống xấu như vậy, năng lượng của Hạt không gian và thời gian sẽ nhanh chóng mất hết, cho dù cuối cùng hắn vẫn bắt được Hạt không gian và thời gian, nhưng nó cũng chả có tác dụng gì. ]”
Suy đoán thứ hai phức tạp hơn nhiều so với suy đoán đầu tiên.
Lâm Huyền cũng phải sử dụng góc độ của Gia Cát Lượng, kết hợp những sự kiện quan trọng lại với nhau để suy ra khả năng này.
Nếu dự đoán thứ hai là đúng.
Vậy thì Jask thật sự rất đáng sợ.
Điều này có nghĩa là mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát và hiểu biết của ông ta.
Thậm chí ông ta còn mạnh hơn cả Hoàng Tước.
Hoàng Khuyết cũng từng đích thân nói rằng, sau khi mọi người đi lên máy bay vũ trụ thì lịch sử đã nằm ngoài hiểu biết của cô, và cô cũng không biết mọi chuyện tiếp theo sẽ như thế nào.
Vậy tại sao Jask lại biết tất cả?
Rõ ràng là ông ta không tới từ tương lai, lý lịch cuộc đời của ông ta được cả thế giới biết đến.
Jask sinh ra ở Nam Phi.
Ông ta bắt đầu học lập trình từ năm 10 tuổi.
Ông ta phát triển trò chơi và kiếm được khoản tiền đầu tiên vào năm 13 tuổi.
Sau đó, ông ta từ bỏ học Đại học Stanford để bắt đầu công việc kinh doanh của riêng mình.
Ở tuổi 28, Jask đã trở thành triệu phú, đến năm 30 tuổi ông ta đã trở thành tỷ phú.
Nhìn lý lịch cuộc đời của ông ta, hắn có thể chắc chắn ông ta đúng là thiên tài của thời đại này.
Nhưng với một cuộc đời hoàn chỉnh như vậy, cũng định trước ông ta không thể là người du hành thời gian, vậy tại sao ông ta biết được tất cả những kịch bản này?
Chẳng lẽ…
Bên cạnh ông ta cũng có những người du hành thời gian giống như Hoàng Tước? Những người đó dẫn dắt ông ta giống như Hoàng Tước dẫn dắt hắn?
Hoặc là nói…
Là do ông ta gia nhập Câu Lạc Bộ Thiên Tài, cho nên ông ta mới có thể biết được tương lại giống như Hoàng Tước?
Người du hành thời gian hoặc Câu Lạc Bộ Thiên Tài.
Câu trả lời chắc hẳn là một trong hai phương án này đúng không?
“Cho dù thế nào đi nữa.”
Lâm Huyền bước lên phía trước, đưa lòng bàn tay vuốt ve vết cháy khét trên màn hình tinh thể lỏng của TV:
“Cẩn thận là tốt.”
Sau đó.
Lâm Huyền chỉnh trang lại bản thân một chút.
Sau khi thay xong một bộ quần áo thoải mái, hắn đi xuống tầng dưới, ngồi lên xe Alphard, chuẩn bị đến phòng thí nghiệm của Đại học Đông Hải để tìm Lưu Phong.
Muốn tìm hiểu tất cả những bí ẩn xung quanh Jask cũng không quá khó khăn.
Phụ thuộc vào việc khi nào hắn có thể nhận được thư mời đến Câu Lạc Bộ Thiên Tài, đường đường chính chính gặp mặt nhóm thiên tài này một cách nghiêm túc.
Lần đầu tiên gặp nhau, Hoàng Tước cũng đã từng nói với hắn, đối với hắn mà nói việc nhận được thư mời của Câu Lạc Bộ Thiên Tài không phải là việc khó.
Điều này nói rõ, ở trong lịch sử mà Hoàng Tước biết, khả năng cao là hắn đã gia nhập vào Câu Lạc Bộ Thiên Tài, đây là một sự thật cố định.
Vậy khi nào thư mời mới được gửi cho hắn?
Đi đến đâu để lấy nó?
Trực giác của Lâm Huyền mách bảo… sẽ sớm thôi.
Hắn có thể cảm nhận.
Chương 847: Đồng hồ không gian và thời gian (4)
Hắn đang ngày càng tiến gần hơn đến cốt lõi của tất cả những bí ẩn này.
Phanh.
Một tiếng vang nhỏ, cửa điện của xe thương vụ Alphard khép lại, Lâm Huyền ngồi ở phía sau.
“Đi đến phòng thí nghiệm của Lưu Phong ở đại học Đông Hải.”…
Sau một giờ.
Trong sân trường của đại học Đông Hải.
Phòng thí nghiệm liên hợp Rhine, lầu hai.
Lâm Huyền nhặt chiếc đồng hồ điện tử màu bạc hình chữ nhật vẫn bình thường không có gì lạ lên, những con số phía trên vẫn hiển thị 0,000000. ổn định như một lão cẩu.
Đây là [Đồng hồ thời gian và không gian] do Lưu Phong đặt tên.
Nó được xây dựng dựa trên lý thuyết cơ bản về các Hằng số Planck khác nhau trong các vũ trụ có thời gian và không gian khác nhau, nó được sử dụng để đo độ cong không gian và thời gian khi hiệu ứng bướm không gian và thời gian gây ra sự thay đổi không gian và thời gian, cũng chính là… sự lệch hướng của thế giới, một loại thiết bị dùng để quan sát biên độ biến động không gian và thời gian.
“Anh có chắc chắn lần này nó đã được hiệu chỉnh về 0 không? Có thực sự được đặt lại về 0 rồi không?” Lâm Huyền hỏi.
Lưu Phong gật đầu:
“Lần này nhất định không có vấn đề gì, tôi bảo đảm!”
Anh ta chỉ chỉ vào chiếc nồi cơm điện oả góc bàn thí nghiệm, ở trong đó có Hạt không gian và thời gian không dễ tìm:
“Tôi đã dùng Hạt không gian và thời gian kia để làm vật tham chiếu, tiến hành tham chiếu để đặt Đồng hồ không gian và thời gian về 0.
Cậu nhìn nó vẫn hiển thị 0,0000000 giống trước đây, nhưng thật ra bản chất của nó đã khác 0,0000000 trước đây rồi.”
“Tôi không thể giải thích mấy cái lý thuyết phức tạp với cậu, tóm lại chính là, từ giờ trở đi, nếu không gian và thời gian chúng ta đang ở bị thay đổi, khiến quỹ đạo phát triển trong tương lai bị lệch, thì hiệu ứng cánh bướm không gian và thời gian sẽ gây ra những thay đổi không gian và thời gian trong tương lai, khiến đường đi của thế giới nhảy tới một tương lai mới…”
Lưu Phong đi tới, vỗ vỗ đồng hồ không gian và thời gian:
“Vậy thì các con số trên đồng hồ thời gian và không gian này chắc chắn sẽ thay đổi! Tin tôi đi, Lâm Huyền, lần này, sẽ không có sai sót nào cả.
Những con số trên đó chắc chắn, nhất định phải thay đổi!”
“Và những biến số tiếp theo sẽ chính là cơ sở cho nghiên cứu chuyên sâu về Hằng số Vũ Trụ của chúng ta.
Vậy nên… hiện tại chúng ta chỉ cần yên lặng chờ nó thay đổi, hãy thay đổi, khi nào các con số trên đồng hồ không gian và thời gian thay đổi.
Tôi sẽ lập tức nói cho cậu biết.”
Lâm Huyền cúi đầu nhìn đồng hồ không gian và thời gian.
Nhìn tám con số 0 tưởng chừng như sẽ mãi mãi không thay đổi này…
Hắn đã nhìn dãy số 0 này lâu đến mức không thể tin được thứ này có thể thật sự thay đổi? Các con số sẽ thay đổi sao?
Nếu một ngày nào đó tám số 0 này đột nhiên biến thành những số khác, Lâm Huyền sẽ kinh ngạc như vạn tuế nở hoa.
Nhớ lại lần trước, khi giấc mơ thứ hai biến thành giấc mơ thứ ba, đồng hồ thời gian và không gian không hề thay đổi.
Đó là bởi vì không có đối tượng tham chiếu bên ngoài để hiệu chỉnh nó.
Kể cả sau này, khi thế giới giấc mơ thứ ba biến thành thế giới giấc mơ thứ tư, và khi ngân hàng Thái Mỗ bắt đầu tồn tại ở thế giới giấc mơ thứ tư, nó cũng không gây ra bất kỳ thay đổi nào về số liệu trên đồng hồ thời gian và không gian này.
Nhưng bây giờ, [Đồng hồ thời gian và không gian] này đã được hiệu chỉnh về 0.
Chờ đợi sự thay đổi không gian và thời gian tiếp theo xảy ra, hay thậm chí khi giấc mơ thứ tư trở thành giấc mơ thứ năm…
Những con số trên đồng hồ thời gian và không gian chắc chắn sẽ thay đổi.
Sau đó, độ cong của không gian và thời gian có thể được kiểm tra!
Tóm lại.
Mặc dù chậm chạp.
Nhưng sự tiến triển của nhiều chuyện khác nhau vẫn mang lại kết quả tốt.
“Lưu Phong.”
Lâm Huyền chỉ vào bảy chữ số thập phân trong tám con số 0 trên đồng hồ không gian và thời gian:
“Vì sao độ cong không gian và thời gian nhất định phải nhỏ hơn 1, thậm chí còn nhỏ hơn 1 rất nhiều? Không thể là một số nguyên được sao?”
Lưu Phong lắc đầu:
“Không thể nào, trừ khi là long trời lở đất.”
“Nhưng trên thực tế, xét theo những quan sát của chúng tôi trong chùm ánh sáng, chúng tôi thực sự không nhận biết hay quan sát được sự xuất hiện của những thay đổi trong không gian và thời gian.”
“Nếu chỉ bằng mắt thường chúng ta cũng có thể nhìn thấy những thay đổi về độ cong của không gian và thời gian, sự thay đổi của đường thế giới và những thay đổi trong tương lai… Vậy tại sao chúng ta lại cần đồng hồ thời gian và không gian?”
“Chính là bởi vì sự thay đổi của độ cong không gian và thời gian này không thể quan sát hay nhận ra, nên giá trị của nó phải đủ nhỏ.”
Chương 848: Két sắt khóa lại! Thời gian và không gian mở ra! (1)
Lâm Huyền gật gật đầu.
Cũng hợp lý.
Sở dĩ hắn có thể quan sát mọi sự thay đổi của thời gian và không gian là vì điểm quan sát của hắn là 600 năm sau.
Không có thế giới giấc mơ xác nhận, hắn thật sự không cách nào để xác định biến động thời gian và không gian sẽ xảy ra vào lúc nào.
Giống như mèo Kha Kha biến thành mèo Rhine, hay khinh khí cầu của ngân hàng Thái Mỗ xuất hiện.
Hiện tại, những thay đổi về thời gian và không gian này không thể quan sát được.
Chỉ còn cách đi vào thế giới giấc mơ 600 năm sau để xác minh, thì hắn mới có thể biết được sự xuất hiện của những thay đổi đó.
Điều này cũng rất hợp lý khi xét từ góc độ hệ thống toán học hỗn loạn.
Hiệu ứng cánh bướm không gian và thời gian 600 năm đủ để biến bất kỳ số cực nhỏ nào thành một con số thiên văn nghiêng trời lệch đất.
Đây chính là ‘sai một ly đi một dặm’ mà mọi người thường nói.
Cho dù chỉ là một sai lệch cực nhỏ, miễn sao quãng đường di chuyển đủ dài, thì cuối cùng nó vẫn sẽ dẫn đến một hướng đi hoàn toàn khác.
“Vậy anh nghĩ thế nào… Nếu một ngày số liệu trên đồng hồ thời gian và không gian thay đổi…”
Lâm Huyền ngẩng đầu nhìn Lưu Phong:
“Anh nghĩ nó sẽ biến thành bao nhiêu?”
“Thật sự rất khó nói.”
Lưu Phong nghiêm túc lắc đầu:
“Theo suy đoán của tôi, hiệu ứng cánh bướm thời gian và không gian hẳn là sẽ thay đổi và xảy ra trong thời gian thực.
Cho nên… Nếu muốn biết con số biểu thị cho độ cong của thời gian và không gian hiển thị trên đồng hồ thời gian và không gian sẽ biến thành bao nhiêu và có biên độ như thế nào, thì chúng ta cần phải phân tích chi tiết!”
“Ví dụ, nếu sự thay đổi về không gian và thời gian là rất nhỏ và ít ảnh hưởng đến toàn bộ thế giới, thì tôi nghĩ sự thay đổi của độ cong không gian và thời gian sẽ rất nhỏ, và tất nhiên những thay đổi về các con số được hiển thị trên đồng hồ thời gian và không gian cũng sẽ rất nhỏ.”
“Mặt khác, nếu thời gian và không gian có sự thay đổi rất lớn, do sự tác động của một thứ gì đó đủ để khiến cho thế giới tương lai rung chuyển và khiến nó trở nên hoàn toàn mới… khi đó sự thay đổi về các con số trên đồng hồ không gian và thời gian chắc chắn sẽ rất lớn, tôi nghĩ là vậy.
Thậm chí…”
Lưu Phong giơ ngón trỏ tay phải lên chỉ chỉ vào số 0 phía trước dấu thập phân trong chuỗi 0,0000000 trên mặt đồng hồ thời gian và không gian:
“Thậm chí, nếu như sự thay đổi của độ cong thời gian và không gian đủ lớn, rất lớn, hoặc vô cùng lớn! Thì có khi ngay cả số 0 ở phía trước này cũng sẽ xảy ra thay đổi.”
“Nhưng mà, hiện tại chúng ta không có dữ liệu để tham khảo, thảo luận những điều này cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Đợi sau khi số liệu trên đồng hồ thời gian và không gian thay đổi lần đầu tiên thì chúng ta mới có thể tham khảo sơ bộ; sau đó quan sát thêm vài lần nữa là chúng ta có thể tổng kết ra các quy luật, nắm bắt hoàn toàn các quy tắc về độ cong của thời gian và không gian!
Lâm Huyền gật gật đầu:
“Lần này tôi tới tìm anh chỉ để xem đồng hồ thời gian và không gian một chút mà thôi, xem anh nghiên cứu như thế nào rồi, cũng không còn việc gì khác nữa.
Trước mắt cứ như vậy đã, anh cũng đừng dừng nghiên cứu Hằng số Vũ Trụ, chúng ta cần phải nghiên cứu đa hướng, không thể đặt cược toàn bộ hy vọng vào đồng hồ thời gian và không gian và độ cong thời gian và không gian.”
“Ngoài ra…”
Lâm Huyền đưa tay ra chỉ về phía cái bẫy Hạt không gian và thời gian hình nồi cơm điện ở góc bàn thí nghiệm:
“Anh đã thực hiện nghiên cứu mới nào về Hạt không gian và thời gian ở đó chưa ? Có tiến triển hay đột phá gì không?”
Lưu Phong khẽ thở dài một cái:
“Không có.”
“Mặc dù tôi biết kết quả này sẽ khiến cậu khó lòng mà tiếp nhận, nhưng Lâm Huyền, đây chính là sự thật.
Cho dù nó rất tàn khốc, nhưng đây chính là sự thật.
Khi chúng ta bắt được Hạt thời gian và không gian, chúng ta đã đụng chạm vào nó quá nhiều, khiến cho năng lượng của nó tiêu hao gần hết.”
“Đây cũng là do chúng ta không có kinh nghiệm, không ai biết vốn dĩ thứ này không thể chạm vào, cho dù chỉ chạm nhẹ mấy lần thôi cũng đủ để làm cho nó đồng hoá với thời gian và không gian này, và khiến nó trở nên không còn bất kỳ giá trị gì.”
“Sau này nếu như còn có thể có cơ hội… Tôi tin tôi có thể làm tốt hơn, tôi sẽ cải tiến bẫy và cơ chế của bẫy để bắt giữ Hạt thời gian và không gian, trên cơ sở là đảm bảo năng lượng bên trong của nó không bị tiêu hao.”
“Như vậy, khi chúng ta tiến hành nghiên cứu nó thì còn có thể thu hoạch được một số thứ khác.
Còn Hạt thời gian và không gian này thì… Ai, không có cách nào, nó thật sự không có một chút năng lượng nào, không có bất kỳ giá trị gì, không có bất cứ tác dụng nào.”
Chương 849: Két sắt khóa lại! Thời gian và không gian mở ra! (2)
Không hiểu sao Lâm Huyền lại cảm thấy có chút thất vọng khi nghe những lời Lưu Phong nói:
“Tôi có thể mở ra xem được không?”
“Tất nhiên là được.”
Lưu Phong buông buông tay:
“Giống như tôi đã nói trước đó, Hạt không gian và thời gian này đã không còn hoạt động nữa, nó sẽ không còn nhấp nháy hay bay lượn nữa.
Và nó cũng sẽ tuân theo các quy luật cơ học và mức độ tiếp xúc vật lý nhất định của vũ trụ chúng ta.”
“Thậm chí là cậu có chạm vào nó bằng tay thì cũng sẽ không xảy ra chuyện gì… bởi vì tôi đã chạm vào nó, nó không có thực thể, nhưng lại có một chút cảm giác kỳ diệu.
Hơn nữa, tôi cũng đã làm thí nghiệm với nó, dù tôi có đặt nó trên bàn hay dưới đất thì nó cũng không xuyên qua được.”
“Đây cũng là những gì mà tôi đã nói với cậu, [Hòa nhập với thời gian và không gian này].
Tại thời điểm này, Hạt không gian và thời gian này thực sự là một thứ thuộc thế giới của chúng ta, vì vậy nó không có giá trị và cũng không có năng lượng… Đây là một logic rất đơn giản.”
Trong khi Lưu Phong đang giải thích, Lâm Huyền liền đi lên.
Đi đến góc bàn thí nghiệm.
Hắn dùng tay áo lau đi những vết bụi bặm ở trên nồi cơm điện.
Trên cái màn hình nho nhỏ kia vẫn hiện lên hai dòng chữ về thời gian và không gian giống như là được cố định…
[Hạt không gian và thời gian: Bắt giữ thành công!]
[Thời gian bắt giữ: 00:
Đây cũng là ngày sinh nhật 20 tuổi của Sở An Tình.
Là thứ phải dùng sự liều lĩnh để bắt được.
Lau sạch nồi cơm điện xong.
Lâm Huyền vuốt ve vỏ ngoài làm bằng inox của nồi cơm điện, cảm giác lạnh buốt.
Hắn thở dài ra một hơi.
Ấn xuống công tắc để mở nắp nồi.
Két.
Một tiếng giòn tan.
Nắp nồi cơm điện trực tiếp mở ra.
Lâm Huyền nhìn vào bên trong.
Một Hạt thời gian và không gian màu xanh lam đang yên lặng bay lơ lửng bên trong nồi cơm điện mà không tiếp xúc với bất kỳ thứ gì.
Thật thần kỳ.
Giống như đang bay lơ lửng.
Nhưng mà tất nhiên là nó không bay lên nhờ từ trường, bọn họ chỉ lợi dụng một vài nguyên lý vật lý tương tự để giam giữ Hạt mà thôi.
Lúc này, Hạt thời gian và không gian thật sự đã mất đi hoạt tính.
Quả cầu điện nhỏ có nội hạch sôi trào, toả điện đùng đùng, nhấp nháy tia chớp mà hắn nhìn thấy lúc trước đã biến mất.
Nó giống như đang ngủ.
Ngay cả ngáy cũng lười ngáy.
Bình tĩnh như vậy, ôn hoà như vậy, dịu dàng ngoan ngoãn như vậy, lười biếng như vậy.
Thật là khiến người ta khó có thể hình dung liên tưởng đến đối thủ khó nhằn ở trên bầu trời kia.
Lâm Huyền nghiêm túc nhìn một chút.
Mặc dù Hạt không thời gian trông vẫn giống như một quả cầu điện nhỏ màu xanh lam, nhưng nó đã không còn những tia lửa điện dữ dội, không còn nội hạch ở xung quanh.
Những cái… tia sáng màu xanh lam mỏng manh tản ra đều đều bên trong quả cầu, chậm chạp di chuyển… Vô cùng chậm chạp… Giống như không hề di chuyển… Xem ra không chỉ không có tính xâm lược, mà còn có chút rụt rè.
Đây chính là dáng vẻ của Hạt thời gian và không gian khi mất đi hoạt tính và năng lượng.
Từ một bá chủ ngoại vực, bị hợp nhất thành một tên đồng tử thấp kém.
Lâm Huyền đưa tay phải ra, thò vào trong nồi cơm điện.
Nếu Lưu Phong nói bản thân đã chạm vào và không có vấn đề gì, thì tất nhiên hắn cũng không cần phải lo lắng.
Các ngón tay.
Chạm vào Hạt không gian và thời gian.
Loại cảm giác này.
Thật sự giống như lời Lưu Phong nói.
Quả thực.
Từ từ nhắm hai mắt lại là có thể cảm nhận được bản thân giống như đang chạm vào thứ gì đó, có một chút cảm nhận xúc giác cực kỳ nhỏ bé.
Nó giống như một lớp mạng nhện rơi xuống, một cơn gió thổi qua.
Mà khi chúng ta cố ý muốn chạm vào nó, thì chúng ta sẽ không cảm nhận được sự đụng chạm này; nhưng khi chúng ta vô thức chạm vào nó, chúng ta sẽ có thể cảm nhận được sự tiếp xúc vì diệu như có như không.
Đó thực sự là một cảm giác không thể diễn tả bằng lời, thậm chí chúng ta gọi nó là… ảo giác cũng vẫn đúng.
Lúc này.
Toàn bộ lòng bàn tay Lâm Huyền đã tiến vào hạt thời gian và không gian, nhưng Hạt thời gian và không gian vẫn ổn định như vậy, tựa như không có chuyện gì, giống như là đang ngủ say.
Dù Lâm Huyền có chạm vào thì bên trong quả cầu vẫn không có bất kỳ gợn sóng nào.
Hắn thu bàn tay về, thử nắm chặt lấy nó.
Đương nhiên.
Các Hạt không gian và thời gian lười biếng sẽ không hợp tác với hắn.
Cho dù bàn tay của Lâm Huyền có khuấy động Hạt không gian và thời gian bên trong như thế nào, thì nó vẫn lù lù bất động, không thèm để ý.
“Xem ra, những người bình thường như chúng ta tiếp xúc với Hạt không gian và thời gian thì sẽ không có bất kỳ phản ứng thái quá nào, cũng sẽ không bị đánh thức bất kỳ ký ức, hoặc được truyền một số thông tin vào não như Sở An Tình.”
Chương 850: Két sắt khóa lại! Thời gian và không gian mở ra! (3)
“Đó là đương nhiên.”
Lưu Phong buông tay:
“Dù sao chúng ta cũng không phải là thiên niên trụ, chúng ta sẽ không có bất kỳ phản ứng gì với Hạt thời gian và không gian.
Tôi đoán, người bình thường và vật thể bình thường khi tiếp xúc với Hạt không gian và thời gian sẽ không xảy ra chuyện gì.
Chỉ có thiên niên trụ, hoặc là các vật thể đến từ không gian và thời gian khác tiếp xúc với các Hạt không gian và thời gian thì mới xảy ra phản ứng.”
“Tuy nhiên, bây giờ chúng ta chỉ có thể dựa vào trường hợp của Sở An Tình để rút ra kết luận, khi thiên niên trụ chạm vào Hạt không gian và thời gian sẽ thức tỉnh một số ký ức, sẽ có phản ứng thái quá.
Còn những thứ khác… Nếu không có dữ liệu thực nghiệm thì không có cách nào xác định được.”
“Lại nói, không phải cậu vẫn luôn nghi ngờ Hoàng Tước là người du hành thời gian đến từ tương lai hay sao? Theo lý thuyết, cô ấy cũng không phải người thuộc về khoảng thời gian và không gian này, cô ấy cũng là người ngoài đến, hay là cậu thử để cô ấy chạm vào Hạt không gian và thời gian đi? Xem có thể xảy ra chuyện thần kỳ gì không.”
“Thôi bỏ đi.”
Lâm Huyền quả quyết cự tuyệt:
“Nếu như Hoàng Tước cảm thấy cô ấy cần phải chạm vào Hạt thời gian và không gian, thì chắc chắn là cô ấy đã chạm vào nó từ lâu rồi.
Việc mà cô ấy không làm thì có nghĩa là nó là việc không cần thiết, cô ấy là người phụ nữ rất độc lập, chúng ta không cần phải nhắc nhở cô ấy bất cứ chuyện gì.”
“Hơn nữa… tình trạng sức khoẻ hiện tại của cô ấy hình như không được ổn lắm, tôi không muốn tiếp tục quấy rầy và làm phiền cô ấy nữa.
Hoàng Tước đã giúp chúng ta quá nhiều chuyện, giúp chúng ta giải quyết quá nhiều rắc rối, cô ấy cũng đã cho chúng ta rất nhiều gợi ý… chúng ta cũng không thể dựa vào cô ấy cả một đời đúng không? Lưu Phong, chính bản thân chúng ta cũng phải mạnh mẽ lên.”
Lưu Phong nghe xong, gật gật đầu:
“Nói cũng đúng, không thể làm phiền Hoàng Tước mãi được, dù sao thì Hạt thời gian và không gian và Hằng số Vũ Trụ, là hai chuyện của chúng ta, Hoàng Tước thật sự đã trợ giúp chúng ta quá nhiều.”
“Với lại vừa nãy tôi đã nghĩ cẩn thận rồi, suy luận của tôi có chỗ không đúng lắm.
Cũng không thể nói chắc chắn là chỉ có các đồ vật bên ngoài thời gian và không gian này chạm vào Hạt thời gian và không gian mới xảy ra phản ứng, bởi vì cậu nhìn đi, Sở An Tình, cô ấy cũng không phải là người ngoài thời gian và không gian này, đồng tử của cô ấy hoàn toàn bình thường, từ trước đến nay cô ấy cũng không hề bị thời gian và không gian này bài xích, cái này đủ để chứng minh —— Sở An Tình, là thiên niên trụ được sinh ra và lớn lên trong thời gian và không gian này.”
“Tôi tin tưởng quy luật thời gian và không gian là đúng, bất kỳ người nào bất kỳ vật gì cũng đều không thể vượt qua được quy luật thời gian và không gian.
Cho nên, đôi mắt Sở An Tình không đổi thành màu xanh lam, cô ấy cũng bị thời gian và không gian bài xích, đây chính là bằng chứng chứng minh cô ấy thuộc về thời gian và không gian của chúng ta.”
“Dựa vào đó để suy nghĩ, vậy việc thức tỉnh ký ức và xảy ra phản ứng quá khích khi chạm vào Hạt thời gian và không gian là đặc tính riêng của thiên niên trụ, hoặc có thể nói… ngoài ý muốn.
Chỉ tiếc, bây giờ Sở An Tình không còn tồn tại, Hạt thời gian và không gian cũng bị mất hoạt tính, chúng ta không thể nào nghiên cứu chuyên sâu hơn được nữa.”…
Nghe Lưu Phong phân tích, Lâm Huyền rút tay ra khỏi nồi cơm điện, nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Hạt thời gian và không gian màu xanh lam kia:
“Anh chắc chắn là… Hạt thời gian và không gian này đã không còn bất kỳ tác dụng gì nữa sao?”
Lâm Huyền không muốn tiếp nhận sự thật này, truy vấn:
“Có khả năng là do trình độ hiểu biết, trình độ kỹ thuật của chúng tôi ở thời điểm hiện tại chưa quá cao, cho nên mới không thể phát hiện ra công dụng của Hạt thời gian và không gian này?”
Lưu Phong trầm mặc một hồi, ý vị sâu xa nhìn Lâm Huyền:
“Từ góc độ khoa học nghiêm túc mà nói, tôi không thể phủ nhận quan điểm của cậu.
Tôi hiểu tâm trạng của cậu, Lâm Huyền.
Chúng ta đã hy sinh rất nhiều, ngay cả Sở An Tình cũng không tiếc hy sinh bản thân để bắt Hạt không gian và thời gian này… Nhưng cuối cùng lại nhận về kết thúc như thế này, cậu chắc chắn sẽ rất khó chấp nhận.”
“Nhưng với tư cách là bạn của cậu, là một nhà khoa học đang phụ trợ sau lưng cậu, tôi không thể nói dối cậu hay lừa gạt cậu chỉ vì thương cảm cho cậu, phải không? Điều đó sẽ gây hại cho cậu, nó còn có thể khiến cậu đi chệch khỏi con đường đúng đắn, đi vào con đường sai lầm.”
“Mong là cậu tin tưởng lời của tôi, dù sao, với tình tình hiện tại, thì Hạt thời gian và không gian này… Đúng là không có bất kỳ giá trị gì, nó thật sự đã bị đồng hoá với thời gian và không gian này.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Độc Tu [Dịch] Độc Tu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Doc-Tu-Audio-Truyen.jpg)







