[Dịch] Câu Lạc Bộ Thiên Tài
Tập 69 : Cha của ai, con gái của ai (6) (c681-c690)
❮ sautiếp ❯Chương 681: Cha của ai, con gái của ai (6)
“Được rồi.”
Sở An Tình cười nói:
“Anh nói vậy làm em thực sự rất hứng thú.
Du hành thời gian… Đúng là khiến người ta khao khát, nếu em thực sự có thể xuyên không, du hành thời gian thì tốt biết mấy.”
Lâm Huyền đưa hành lý trong tay cho tài xế rồii quay đầu nhìn Sở An Tình:
“Em muốn xuyên về thời điểm quá khứ, hay là xuyên đến tương lai sau vài trăm năm?”
“Tất nhiên là về quá khứ rồi!” Sở An Tình mơ mộng nói:
“Xuyên đến tương lai thì chẳng có gì thú vị cả… Em còn chưa đến 20 tuổi, em có thể sống đến tương lai, cho dù không dùng khoang thuyền ngủ đông, em cũng có thể sống đến tương lai sau vài chục năm.
Huống hồ bây giờ khoang thuyền ngủ đông sắp bước vào giai đoạn sử dụng thực tế rồi… Người người đều có thể đi khoang thuyền ngủ đông hàng trăm năm, đến tương lai sau vài trăm năm nữa.”
“Trên mạng rất nhiều người nói, vì sự tồn tại của khoang thuyền ngủ đông nên từ tương lai này đã mất giá rồi! Ngày nay sử dụng khoang thuyền ngủ đông để ‘xuyên không’ đến tương lai đã không còn là chuyện gì khó khăn, mọi người đều có thể đến tương lai.
Ngược lại là quá khứ… những thứ đã xảy ra, lịch sử đã xác định, học trưởng không thấy nó hấp dẫn hơn sao? Chỉ có thời gian quá khứ là không ai có thể quay lại, mãi mãi không thể quay lại quá khứ, cho dù là công nghệ cao đến đâu, khoang thuyền ngủ đông lợi hại đến đâu thì cũng không thể quay lại quá khứ dù chỉ một giây trước.”
“Vì vậy… nếu em thực sự có khả năng xuyên không hay du hành thời gian thì em chắc chắn sẽ nhắm mắt chọn quá khứ, chứ không phải tương lai!”…
Lâm Huyền chớp chớp mắt:
“Cách suy nghĩ này của em… thực sự rất mới lạ.”
Hắn chân thành nói:
“Anh nghĩ rằng hầu hết mọi người đều thích xuyên đến tương lai hơn, không ngờ em lại không chút do dự chọn quá khứ.
Có… lý do đặc biệt nào, hay là có chuyện gì đặc biệt muốn làm, muốn bù đắp điều gì hối tiếc không?”
Lâm Huyền có chút tò mò nhìn Sở An Tình:
“Nếu em thực sự có thể xuyên về quá khứ thì em muốn làm gì nhất?”
“He he…”
Sở An Tình tinh nghịch cười, hai lúm đồng tiền nhỏ ẩn hiện.
Cô đưa ngón trỏ ra, đưa lên trước môi làm động tác ra hiệu im lặng:
“Bí mật-“
“… Bí ẩn quá.” Lâm Huyền không nhịn được cười.
Vừa rồi thực sự bị Sở An Tình kéo theo sự mong đợi.
Nhưng nghĩ kỹ lại.
Đây chỉ là ảo tưởng không thực tế của một “thiếu nữ vô tri” mà thôi.
Haizz…
Chỉ có thể nói rằng, sức hấp dẫn của quả khai tâm này thực sự quá mạnh.
Một lúc không giữ vững được tâm trí rơi hẳn vào bẫy trí tuệ của cô ấy, thậm chí còn ngoạ long phượng sồ, có qua có lại.
“Nhưng mà, học trưởng Lâm Huyền yên tâm nhé.”
Sở An Tình cười híp mắt vỗ ngực đảm bảo:
“Nếu em thực sự có khả năng xuyên không này thì em chắc chắn sẽ nói với anh ngay! Em đảm bảo sẽ tìm được anh khi còn nhỏ, nói cho anh biết tất cả các số trúng thưởng của vé số! Để anh còn giàu hơn cả cha em!”
“Vậy thì cảm ơn em trước.”
Lâm Huyền mở cửa xe điện Alphard cho Sở An Tình, để cô lên xe trước:
“Nhớ nhắc anh mua Bitcoin.”
“Ôi không được đâu!” Sở An Tình nghiêm mặt xua tay:
“Vi phạm pháp luật đấy!”…
Xe riêng của Lâm Huyền đưa Sở An Tình đến trường Đại học Đông Hải.
Sở An Tình xuống xe, vẫy tay với Lâm Huyền:
“Tạm biệt học trưởng Lâm Huyền, anh lái xe chậm một chút nhé, chú ý an toàn!”
“Ừ, em nghỉ ngơi cho khỏe đi.”
Lâm Huyền cũng vẫy tay với Sở An Tình, kéo cửa sổ lênr ồi rời khỏi khuôn viên trường.
Sở An Tình tiễn xe Alphard khuất sau góc tòa nhà ký túc xá, nhớ lại những lời học trưởng Lâm Huyền vừa nói với mình:
“Môn tự chọn của thầy Trương Dương à… Học kỳ này đã chọn học kỳ trước rồi, vậy thì chỉ còn cách cuối học kỳ này tranh thủ đăng ký học thôi.”
“Nhưng mà, có thể lén vào lớp nghe trộm mà! Dù sao thì lớp tự chọn đều là lớp học chung, một lớp có đến mấy trăm người, không phát hiện ra đâu-“
Cô duỗi người.
Cảm thấy mấy ngày qua mình thực sự đã làm một chuyện lớn mà trước đây không dám nghĩ tới.
Nhưng lại rất có cảm giác thành tựu.
Quả nhiên…
Sống trên đời thì vẫn nên làm những việc mình thích làm, muốn làm.
Cái gì nặng hơn Thái Sơn, nhẹ hơn lông hồng, không phải cuộc đời của mỗi người đều phải có giá trị, cũng không phải mỗi lần chết đều phải có giá trị.
Vui vẻ là được!
Không hổ thẹn với lòng là được!
Quay người, cô vừa đi vừa hát tiến về phía cửa ký túc xá.
“Ơ?”
Cô mở to mắt.
Trước cửa ký túc xá, có một người phụ nữ cao ráo đeo kính râm đang đứng.
Cô ấy mặc chiếc áo khoác gió đẹp, dáng người vừa mảnh mai vừa đầy đặn, khí chất phi phàm, đôi khuyên tai màu xanh lam đeo trên tai lấp lánh dưới ánh nắng như những vì sao, bao quanh khuôn mặt dịu dàng của cô ấy——
Chương 682: Cha của ai, con gái của ai (7)
“Chị Hoàng Tước?”
Sở An Tình chạy vụt tới, nhìn người phụ nữ anh dũng đang đứng trước cửa ký túc xá.
Vài ngày trước khi chia tay tại hiện trường cuộc thi giải Hacker, cô ấy đã nói với mình rằng sẽ sớm gặp lại.
Nhưng mà…
Nhanh quá rồi đấy!
Là có chuyện gì tìm mình sao?
Sở An Tình đến trước mặt Hoàng Tước:
“Chị Hoàng Tước, sao chị lại đến đây?”
Người phụ nữ thanh lịch cao hơn mình nửa cái đầu trước mặt mỉm cười, cô ấy tháo kính râm trên mặt xuống, đôi mắt sâu thẳm màu xanh lam lại một lần nữa xuất hiện trước mặt Sở An Tình, vẻ đẹp như pha lê khiến Sở An Tình không thể rời mắt.
“An Tình, bây giờ em có thời gian không?”
Hoàng Tước hơi cúi đầu nhìn cô:
“Chị có một số chuyện… muốn nói chuyện tử tế với em.”… …
Tầng ba nhà ăn của trường, trong một gian phòng yên tĩnh của quán cà phê, Sở An Tình và Hoàng Tước ngồi đối diện nhau qua bàn.
Hai cốc đồ uống trên bàn đã nguội lạnh từ lâu.
Nhưng cả hai người đều không ai uống một ngụm.
Sở An Tình há hốc mồm, lắng nghe những gì Hoàng Tước vừa nói với mình.
“Cái này… cái này đều là thật sao… Chị Hoàng Tước, em, em hơi không hiểu.”
Nếu nói.
Vừa nãy ở bãi đỗ máy bay sân bay, những khái niệm về du hành thời gian mà học trưởng Lâm Huyền nói với mình còn có thể hiểu được trên khái niệm thông thường.
So sánh thì.
Những chuyện mà chị Hoàng Tước nói với mình bây giờ, quả thực là chuyện hoang đường! Hoàn toàn vượt quá nhận thức của cô! Giống như nghe tiểu thuyết huyền huyễn vậy!
“Em… em em…”
Sở An Tình nhất thời luống cuống tay chân, hai tay sờ khuôn mặt lạnh ngắt của mình:
“Em thực sự không hiểu và thực sự…”
“Không sao đâu, An Tình.”
Bên kia bàn ăn, Hoàng Tước nhìn cô, bình tĩnh nói:
“Chị không bắt em phải trả lời ngay bây giờ, chị cũng biết yêu cầu này đối với em mà nói là rất miễn cưỡng, rất quá đáng.
Vì vậy em không cần phải trả lời chị ngay bây giờ, em còn rất nhiều thời gian để suy nghĩ, để đưa ra quyết định nhưng nhất định phải nhớ, những chuyện chị nói với em, đừng nói với bất kỳ ai khác.”
Cô hạ giọng nhấn mạnh:
“Bất kỳ ai cũng không được! Bất kể là cha mẹ em hay Lâm Huyền, bất kỳ ai… đều không được nói ra.
Chuyện này, em phải tự mình đưa ra quyết định.”
“Hả?”
Sở An Tình sửng sốt, cảm thấy mình bị nhìn thấu:
“Lâm… Học trưởng Lâm Huyền cũng không được sao? Chuyện này em thực sự định bàn bạc với anh ấy… Anh ấy, anh ấy cũng không được nói sao?”
Hoàng Tước từ từ lắc đầu:
“Tin chị đi An Tình, không cho em nói với Lâm Huyền hoàn toàn là vì tốt cho Lâm Huyền.”
“Vì lý do đàn hồi, những thông tin quan trọng mà chị nói với em, về cơ bản đều là sai, thậm chí hoàn toàn ngược lại.
Nếu em nói những chuyện này với Lâm Huyền, nhất định sẽ gây nhiễu cho anh ấy.
Đến lúc đó nếu anh ấy tin vào những thông tin sai lệch này… nhất định sẽ đi đường vòng, sẽ bỏ lỡ cơ hội duy nhất, hiếm có, quý giá và quan trọng này.”
“Đợi đến khi độ đàn hồi tăng lên, chị sẽ sửa lại những sự thật này cho em.
Nhưng hãy tin lời chị nói, mặc dù những thông tin và tình báo này là sai nhưng không ảnh hưởng đến việc những chuyện chị nói là thật.
Giống như số pi vậy, cho dù chị nói với em rằng số pi là 5,14, con số này rõ ràng là sai nhưng không có nghĩa là bản thân số pi là sai.”
“Xin lỗi vì chị chỉ có thể dùng cách giải thích phức tạp và vòng vo như vậy để giải thích những chuyện này, chị cũng bất đắc dĩ, không còn cách nào khác.
Thực ra đưa em theo cũng chỉ là để tăng thêm một sự bảo hiểm mà thôi, những chuyện xảy ra sau này, không nằm trong [kịch bản] mà chị biết ban đầu, đối với chị mà nói cũng là một cuộc phiêu lưu hoàn toàn mới, vì vậy chị phải thận trọng vả cân nhắc toàn diện hơn.”…
Sở An Tình vô cùng kinh ngạc.
Vẫn không thể thoát ra khỏi những câu chuyện giống như tiểu thuyết huyền huyễn này.
Dù sao thì, điều này cũng không thực tế!
Im lặng.
Im lặng rất lâu.
Hai người đều không nói gì.
Sở An Tình nhíu chặt mày, trong lòng không thể bình tĩnh trong một thời gian dài.
“Em, em muốn hỏi một chút…”
Như đã quyết định, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt nghiêm túc, nhìn Hoàng Tước:
“Cái [vật chất Alpha] mà chị nói… Ý là [vật chất Alpha] mà nhất định phải tìm thấy trong vũ trụ không gian, thực sự… Thực sự rất quan trọng sao?”
Hoàng Tước buông chân đang bắt chéo xuống.
Nhìn Sở An Tình nghiêm túc.
Gật đầu thật mạnh:
“Đúng vậy, rất quan trọng.” Cô ấy nhẹ giọng nói:
“[Mọi sự sụp đổ thất bại, đều bắt đầu từ việc bỏ lỡ vật phẩm quan trọng nhất này… Đến khi nhận ra thì mọi chuyện đã muộn rồi. ]”…
Hoàng Tước đứng dậy, để lại một tờ giấy:
“Trên này là số điện thoại của chị.”
Cô ấy cầm chiếc áo khoác gấp ở bên cạnh:
“Bây giờ mới là tháng 9 năm 2023. còn chưa đến tháng 10.
Em còn rất nhiều thời gian để cân nhắc và quyết định chuyện này, khi nào em quyết định xong thì gọi điện cho chị, chị sẽ nói cho em biết mọi sự thật mà chị có thể.”
Chương 683: Cha của ai, con gái của ai (8)
Xoạch——
Chiếc áo gió đẹp đẽ mặc trên người Hoàng Tước, cô ấy lấy chiếc kính râm trong túi áo khoác ra rồi đeo lên mặt:
“Cuối cùng vẫn phải nói rõ một điều, An Tình, chuyện này dù em lựa chọn thế nào cũng là đúng.
Bởi vì… câu trả lời đúng là gì, ngay cả chị bây giờ cũng không đoán được.
Chị cũng chỉ cố gắng hết sức, nỗ lực hết sức làm những gì chị cho là đúng.”
“Chỉ là, rất tiếc…”
Cô ấy cười cười:
“Thực ra chị biết nhiều chuyện về em hơn, cũng vì lý do đàn hồi nên bây giờ chị không thể nói cho em biết.
Nếu không thì em sẽ dễ dàng đưa ra quyết định hơn.”
“Tạm biệt, hẹn gặp lại.”
Nói xong.
Hoàng Tước quay người, đi xa dần với tiếng giày cao gót lộp cộp…
Ánh mắt Sở An Tình thu lại từ bóng người ở góc cầu thang.
Nhìn tờ giấy nhỏ ghi một dãy số điện thoại trên mặt bàn.
Giơ tay ra…
Nắm chặt.
Bỏ vào túi mình. …
“Trên đây là sự hiểu biết đơn giản về thuyết tương đối hẹp của Einstein.”
Trong phòng học lớn chật ních người.
Sở An Tình ngồi ở góc hàng cuối cùng, căng thẳng ghi chép bài giảng trên bảng, chiếc máy ghi âm bên cạnh ghi lại đầy đủ nội dung mà thầy Trương Dương vừa giảng.
Cô đẩy đẩy chiếc kính trên sống mũi.
Mặc dù thị lực không có vấn đề gì lớn, chỉ hơi cận thị một chút, bình thường sinh hoạt, học tập, chơi game đều không có vấn đề gì.
Nhưng ở hàng cuối cùng của phòng học lớn chứa tới hàng trăm người này… Sở An Tình vẫn lo không nhìn thấy bài giảng trên bảng, bỏ lỡ một số nội dung chi tiết, vì vậy cô đã đặc biệt đeo chiếc kính này.
“Bạn học, thị lực của bạn hoàn toàn không có vấn đề gì! 1. 0 là đủ dùng rồi, không cần đeo kính đâu.”
Sau khi kiểm tra thị lực, nhân viên cửa hàng kính mắt trong trường đã nói như vậy:
“Đeo thêm… Thì thành ống nhòm mất.”
“Đúng đúng đúng!”
Sở An Tình gật đầu như gà mổ thóc:
“Em muốn thành ống nhòm ấy!”
“Nhưng như vậy không tốt cho mắt đâu… Sẽ gây mỏi mắt, ngược lại sẽ làm tăng độ cận thị hơn đó.”
“Không sao đâu- Em chỉ đeo khi lên lớp thôi.”
Cuối cùng.
Dưới sự kiên trì của Sở An Tình, cô đã có được chiếc “ống nhòm” này, đồng thời mỗi lần đều trà trộn vào lớp học kiến thức phổ thông của thầy Trương Dương, ngồi ở hàng cuối cùng trong lớp, trông cô như một điệp viên đang lén học kiến thức.
Học kỳ trước cô thực sự không chọn môn kiến thức phổ thông này.
Vì vậy về lý thuyết thì cô không thể đến lớp.
Nhưng…
Lớp học có tới hàng trăm người như vậy, về cơ bản rất ít khi điểm danh, giáo viên cũng không quan tâm đến việc có thêm một người hay bớt một người, trà trộn vào vẫn rất dễ dàng.
Như lời học trưởng Lâm Huyền đã nói.
Giáo viên Trương Dương có phong cách giảng bài dí dỏm, dễ hiểu, rất được lòng mọi người, mỗi tiết học đều chật ních người.
Thậm chí có tiết học không tìm được chỗ ngồi… Sở An Tình đã đứng ở cuối lớp nghe một tiết.
Tiết học đó, Sở An Tình nhớ rất rõ, thầy Trương Dương đã kể những câu chuyện khoa học thú vị như nghịch lý ông nội, thí nghiệm người du hành thời gian của Hawking để phủ nhận tính khả thi của du hành thời gian.
Nghịch lý ông nội là một vấn đề trong nghịch lý của du hành thời gian, hay hiểu đơn giản là vấn đề không thể hiểu hoặc không có cách giải.
Đồng thời, cũng kể về cuộc tranh luận thế kỷ nổi tiếng giữa Einstein và Bohr——
Tranh luận Copenhagen.
Một cuộc tranh luận xoay quanh cơ học lượng tử, gần như tất cả các nhà khoa học thông minh nhất trong lịch sử loài người đều tham gia, mỗi người một ý, tranh luận khó phân thắng bại, cuối cùng vẫn không ai phục ai.
“Oa…”
Sở An Tình cảm thấy đầu óc mình đã chín muồi, có thể rắc thêm ớt bột rồi.
Đây là thứ mà con người có thể hiểu được sao?
Đây là kiến thức mà con người có thể học được sao?
Bohr, Planck, Einstein… những người này đều là thần tiên sao!
Tiết học đó đã khiến Sở An Tình thực sự nghi ngờ bản thân, có lẽ mình thực sự không bao giờ hiểu được những thứ phức tạp này.
Thực ra, cô chăm chỉ học môn này như vậy không phải vì học trưởng Lâm Huyền đã khơi dậy hứng thú cho cô, mà là vì Hoàng Tước.
Là chị Hoàng Tước đã nói với cô những điều khiến cô khó đưa ra quyết định, khó đưa ra lựa chọn.
Không chỉ đơn giản là lên vũ trụ lần trước…
Có quá nhiều điều cô không thể hiểu.
Vì vậy.
Cô muốn hiểu rõ!
Muốn hiểu rõ tất cả những điều này!
Chỉ là…
“Khó quá!”
Trong ký túc xá, đã là hai giờ sáng.
Sở An Tình kéo rèm giường, bật đèn bàn nhỏ, thức đêm khổ học trong “lều” của mình.
Hy vọng có thể hiểu thêm một chút… những điều mà chị Hoàng Tước đã nói, rốt cuộc có phải là thật hay không.
Nhưng mà.
Cô thậm chí còn không hiểu được những điều cơ bản nhất.
“Hôm nay là tiết học cuối cùng của học kỳ này.”
Hoàn hồn lại.
Trên bục giảng phía trước, thầy Trương Dương thu dọn giáo án của mình, nhìn quanh lớp học chật kín người rồi mỉm cười nói:
Chương 684: Cha của ai, con gái của ai (9)
“Mỗi khi đến thời điểm này của học kỳ, tôi đều cảm thấy rất vui, vì có rất nhiều sinh viên quan tâm đến những giả thuyết khó hiểu, khó phân biệt thật giả, không có bất kỳ lý thuyết và dữ liệu thực nghiệm nào hỗ trợ như vậy.”
“Mọi sự phát triển của nghiên cứu khoa học đều bắt đầu từ giả thuyết, giả tưởng, một ý tưởng, một giấc mơ, thậm chí là một lần khoác lác.
Sự quan tâm mãi mãi là động lực đầu tiên để con người hướng về biển sao kia.”
“Tôi hy vọng trong những ngày sắp tới, mọi người vẫn có thể duy trì sự quan tâm và chú ý nhất định đến khoa học, đến những điều chưa biết, đến những ngành học ít được quan tâm.
Trên thế giới này, luôn có những việc cần có người làm.
Có thể là bạn, có thể là tôi, có thể là anh ấy.”
“Nhưng chính vì không biết là ai nên có thể là bất kỳ ai.
Tôi không thể phủ nhận rằng mỗi học sinh có mặt ở đây hôm nay, trong tương lai không thể trở thành những vĩ nhân sánh ngang với Einstein, sánh ngang với Newton.
Lý do là gì? Lý do nằm ở chỗ——”
“Vẫn là câu nói vừa rồi, trên thế giới này, luôn có những việc đáng để bạn làm, cần bạn làm, phải do bạn làm! Các bạn đừng lúc nào cũng cảm thấy mình tầm thường, bình thường, vô dụng.
Các bạn có thể không tưởng tượng được rằng…”
“[Mỗi nguyên tử trong cơ thể bạn đều đến từ một ngôi sao đã nổ tung.
Các nguyên tử ở tay trái của bạn và các nguyên tử ở tay phải của bạn có thể đến từ các dải ngân hà khác nhau.
Bạn được tạo thành từ vật chất cổ xưa như Trái Đất, trong đó một phần ba vật chất thậm chí có tuổi đời tương đương với vũ trụ. ]”
“Chính những nguyên tử đến từ khắp các ngóc ngách của vũ trụ, thậm chí là từ biên giới của vũ trụ này đã tụ hợp lại với nhau và tạo nên bạn.
Vì vậy… làm sao bạn có thể tầm thường? Học trò của tôi… mỗi người trong số các bạn đều là một kỳ tích của vũ trụ này.”
Nói xong.
Thầy Trương Dương vặn chặt bình giữ nhiệt của mình, đối mặt với lớp học hàng trăm người, ông ấy cười sảng khoái:
“Vì vậy! Sự tò mò của các bạn đối với vũ trụ chính là bài trả lời tốt nhất của các bạn! Cũng giống như những năm trước, môn kiến thức phổ thông này của tôi không bao giờ sắp xếp thi cử, chỉ cần những sinh viên đã đăng ký, tất cả đều đạt điểm tối đa!”
“*!”
Trong tiếng reo hò như sấm của toàn trường, Sở An Tình thầm chửi một tiếng.
Cuối cùng cũng biết tại sao môn học này lại có nhiều người tranh giành, cạnh tranh gay gắt như vậy, mỗi lần hệ thống chọn lớp vừa mới làm mới, danh sách đã hết ngay!
Hóa ra!
Hóa ra lý do thực sự là kỳ cuối cùng không thi!
Tất cả đều đạt điểm tối đa! Học điểm miễn phí!…
Cứ như vậy.
Học kỳ đầu năm thứ hai đã sắp kết thúc.
Trong quá trình ôn tập và thi cử bận rộn, cô cũng đã vắng mặt trong “tiệc từ thiện khoa học” do cha cô tổ chức, lại một lần nữa bỏ lỡ cơ hội gặp được học trưởng Lâm Huyền.
“Các nguyên tử ở tay trái của bạn và các nguyên tử ở tay phải của bạn có thể đến từ các dải ngân hà khác nhau…”
Sở An Tình nhìn bàn tay trái của mình, rồi lại nhìn bàn tay phải.
Từ từ đưa hai bàn tay lại gần nhau.
Nắm chặt lại.
“Thật lãng mạn…”
Sở An Tình nhắm mắt lại, cảm nhận cuộc gặp gỡ vượt qua dải ngân hà, sự lãng mạn vượt qua vũ trụ này.
Cô mở ngăn kéo bàn học trong ký túc xá.
Cô lấy ra tờ giấy nhỏ mà Hoàng Tước để lại…
Kể từ ngày chia tay ở quán cà phê hôm đó, cô vẫn chưa liên lạc với Hoàng Tước.
Mặc dù hàng ngày hàng đêm đều suy nghĩ về chuyện này.
Nhưng vẫn không có đủ can đảm để gọi điện thoại.
Nhưng bây giờ…
Cô đã hiểu ra rồi.
“Mình chính là ngôi sao.”
Cô lặp lại lời thầy Trương Dương đã nói, ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt kiên định của mình trong gương:
“Mình chính là vũ trụ!”…
“Không thể nào!”
Trong tòa lâu đài nguy nga tráng lệ, Sở Sơn Hà giận dữ gầm lên:
“Con đừng hòng nghĩ đến chuyện đó!!”
“Tại sao chứ!!!”
Sở An Tình hét lớn hơn cả giọng của cha mình:
“Con tưởng cha sẽ không chút do dự mà đồng ý chứ! Chẳng phải cha vẫn luôn ủng hộ sự nghiệp khoa học, rất kính trọng những anh hùng vũ trụ sao? Tại sao lại không cho con đi!!”
Sở An Tình không ngờ rằng.
Mình đã khó khăn lắm mới hạ quyết tâm nhưng cuối cùng lại bất ngờ bị cha mình ngăn cản!
Đây là tình huống mà cô hoàn toàn không ngờ tới!
Cô vốn tưởng rằng cha mình sẽ ủng hộ cô làm chuyện này hơn bất kỳ ai… Đi tham gia kế hoạch bí mật của quốc gia, lên vũ trụ, thực hiện nhiệm vụ bí mật, chẳng phải đây là một chuyện rất vinh quang sao!?
“Tại sao không cho con đi!”
Sở An Tình gào lên:
“Con đang làm một việc tốt mà! Chứ đâu phải con đi du lịch chơi bời đâu!”
“Con thà đi du lịch còn hơn!”
Sở Sơn Hà khoanh tay lại, cau mày nhìn tập tài liệu bìa đỏ đặt trên bàn trà.
Do Cục Hàng không vũ trụ Long Quốc ký.
Nhiều bộ phận đóng dấu.
Không thể làm giả.
Nhưng lại vô cùng phi lý!
Chương 685: Cha của ai, con gái của ai (10)
Phi lý cực kỳ!
Vậy mà lại để một cô bé 19 tuổi chưa qua đào tạo, không có bất kỳ tài năng nào lên vũ trụ, đúng là chuyện hoang đường!
“Tóm lại là con không được đi!”
Sở Sơn Hà phẩy tay, tỏ ý không cần bàn bạc chuyện này.
Lúc này.
Tô Tú Anh cũng tiến lên, xoa xoa khuôn mặt sắp khóc của Sở An Tình:
“Con nhóc này cũng thật là… Nghĩ lung tung gì thế.
Lên vũ trụ thực hiện nhiệm vụ… Mẹ còn tưởng con nói đùa chứ! Chuyện này đến lượt con sao? Làm sao đến lượt con được?”
“Hơn nữa, cho dù có đến lượt con thì con có thể đi không? Con biết gì chứ? Có thể giúp được gì nào? Con đi chẳng phải chỉ làm phiền đất nước thôi sao? Tại sao cha con không cho con đi? Chẳng phải là lo lắng cho sự an toàn của con, lo lắng con sẽ gặp chuyện, gặp nguy hiểm sao… Sao con không hiểu thế?”
Sở Sơn Hà đang đi đi lại lại cũng quay người lại, nhìn Sở An Tình đang bướng bỉnh, chu môi, hai hàng nước mắt chảy dài: “Con có biết chuyện này nguy hiểm đến mức nào không? Mặc dù cha không biết con đã thuyết phục Cục Hàng không vũ trụ cấp cho con tập tài liệu vô lý này bằng cách nào nhưng cha không thể để con gái mình tham gia vào một kế hoạch nguy hiểm như vậy! Cha không tin là nhiệm vụ vũ trụ lần này không có con thì không được! Cả Long Quốc không có ai sao?”
“Long Quốc thật sự không có ai thì cha lên! Mẹ con lên! Cho dù hai chúng ta cùng lên! Cũng không đến lượt con! Con tưởng đây là đi máy bay? Đi tàu thủy? Đó là vũ trụ đấy! Nếu thật sự xảy ra chuyện gì thì không có một chút khả năng sống sót nào đâu!”
Ông ta thở dài, trừng mắt nhìn Sở An Tình:
“Con tưởng rằng cha không biết chuyện con lén sang Mỹ, đến cuộc thi hacker để cổ vũ cho Lâm Huyền sao?”
Sở An Tình đang nức nở thì nghẹn lại, mở to mắt nhìn cha.
Chuyện này…
Chẳng lẽ?
“Con vừa về chưa được mấy ngày thì cha đã biết rồi!” Sở Sơn Hà chỉ tay vào Sở An Tình một cách dữ dội.
Tô Tú Anh xoa đầu Sở An Tình:
“Sau khi cha con biết chuyện thì đã lo lắng đến mức mấy ngày không ngủ được… nói là không trông chừng con cho tốt.
Lúc đó con đã về Mỹ rồi nhưng cha con nghĩ đến vẫn sợ hãi, vẫn không ngủ được mấy ngày.”
“Không cần nói những chuyện này với con bé.”
Sở Sơn Hà ngắt lời Tô Tú Anh, tiếp tục nhìn Sở An Tình, cau mày:
“Tại sao cha không tìm con nói chuyện này? Cha có mắng con không? Có cãi nhau với con không?”
“CHa và mẹ con thấy con đã lớn rồi, cũng 19 tuổi rồi, có suy nghĩ riêng rồi, có tâm tư riêng rồi.
Vì vậy chúng ta coi như không biết, chúng ta không nói gì cả, coi như không có chuyện này, không vạch trần tâm tư của con là vì tôn trọng con!”
“Nhưng ai ngờ con càng ngày càng quá đáng! Càng ngày càng quá đáng! Cha không thể dung túng cho con nữa! Cha đã xem tài liệu này rồi, cần cha ký tên.
Con sớm từ bỏ ý định này đi, cha không thể ký tên cho con được! Cha sẽ tìm lãnh đạo Cục Hàng không vũ trụ nói, đổi bất kỳ ai cũng được, chỉ không thể để con đi!”
Nước mắt tức khắc làm mờ mắt Sở An Tình, cô bật khóc nức nở:
“Dựa vào đâu chứ! Dựa vào đâu mà không cho con đi…”
“Cha nói lên vũ trụ nguy hiểm, vậy thì canh giữ biên cương không nguy hiểm sao? Làm lính không nguy hiểm sao? Thời chiến tiền tuyến không nguy hiểm sao? Những phi công thử nghiệm, cảnh sát, công nhân gỡ bom, họ không nguy hiểm sao? Trong số những người này không thiếu những đứa trẻ bằng tuổi con! Không thiếu những cô gái như con!”
“Dựa vào đâu mà con không thể đi… Tại sao người khác có thể đi mà con không thể đi? Cha cho con một lý do đi!”
“[Vì con là con gái của Sở Sơn Hà!!]”
Sở Sơn Hà tức đến nổi gân xanh nổi lên:
“Nghe rõ chưa! Vì con là con gái của Sở Sơn Hà! Vì vậy con không thể đi! Đơn giản vậy thôi!”
Sở An Tình nức nở.
Thở không ra hơi.
Nhưng cô nắm chặt tay.
Thẳng lưng!
Mắt đẫm lệ nhìn thẳng cha mình…
“Cha…”
Cô nghẹn ngào run rẩy:
“Cô gái nào không phải là con gái của người khác? Cô gái nào… Mà không có cha? Không có ai từ trong đá chui ra… Cho dù cha của họ không phải là Sở Sơn Hà nhưng mỗi người họ đều là viên ngọc trên tay cha.”
“Chỉ là bây giờ là thời bình rồi… không cần làm những chuyện nguy hiểm đó nữa nhưng nếu thực sự có chuyện gì đó, cần cha lên, cần con lên, cần mọi người lên… nếu mọi người đều từ chối, đều không dũng cảm đứng ra… thì đất nước sẽ ra sao? Cuộc sống sẽ ra sao?”
“Chẳng lẽ chỉ vì con là con gái của Sở Sơn Hà, con có thể trốn ở phía sau, nhìn những người con gái khác ở phía trước xông pha… chiến đấu… liều mạng… mà con chỉ đứng nhìn như vậy! Nhìn cả đời sao!!!”
“Con không muốn!!!”
Sở An Tình hét lớn!
Cô dùng cánh tay lau nước mắt.
Cắn răng, trừng mắt nhìn người cha uy nghiêm của mình:
“[Vì con gái nhà người khác có thể.
Nên con gái của Sở Sơn Hà… cũng có thể!]”
Chương 686: Thành viên cuối cùng (1)
Ngày 21 tháng 1 năm 2024.
Đế đô, căn cứ huấn luyện bí mật của phi hành gia.
Lâm Huyền nhìn Sở An Tình bất ngờ xuất hiện ở đây, quay đầu nhìn chằm chằm Hoàng Tước, cau mày:
“Cô nói sẽ tìm thêm một thành viên nữa, sao lại là An Tình?”
“Sao lại không thể là An Tình?”
Hoàng Tước khoanh tay nhìn Lâm Huyền:
“Nếu xét đến khả năng thích ứng với công việc trong không gian, một chuyên gia vũ đạo, lại được rèn luyện lâu dài như Sở An Tình, ngược lại còn phù hợp hơn nhiều so với những người ngoài cuộc như bọn cậu, hoàn toàn chưa từng được đào tạo liên quan.
Đặc biệt là Cao Dương…”
Cô ấy cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi sắp bung cúc và cái bụng bia sắp nổ tung của Cao Dương:
“Tôi rất lo lắng không biết cậu có chịu được gia tốc khi tên lửa cất cánh không, cứ có cảm giác cậu có thể nôn ói đầy khoang hành khách ấy.”
“Không thể nào!”
Cao Dương tự tin phẩy tay:
“Cái bụng này của tôi chính là túi càn khôn một chiều, thứ đã vào thì không bao giờ quay lại! Uống rượu bao nhiêu năm nay, tôi chưa từng nôn ra lần nào! Đồ tôi ăn vào, đừng hòng bắt tôi nôn ra!”
Ngụy Thành nhìn Cao Dương cười nói:
“Có tâm lý như vậy mới tốt hơn, thực ra chỉ cần ngồi tên lửa lên không gian, không ra khỏi khoang thì không nguy hiểm như mọi người tưởng.
Trước hết là nhờ sự tiến bộ của công nghệ nên tên lửa hiện nay dù là về tư thế hay gia tốc đều rất ổn định, sau khi trải qua “huấn luyện thích ứng quá tải trọng lực”, những người bình thường khỏe mạnh lên không gian không phải là vấn đề gì lớn.”
“Trước đây, tỷ phú thế giới Jask đã đưa bốn người bình thường lên du lịch vũ trụ, tuổi tác lớn hơn bọn cậu rất nhiều, chỉ huấn luyện vài tuần là đã thích ứng được.
Gia tốc trọng lực do tên lửa gây ra, nghe thì có vẻ đáng sợ nhưng thực ra chỉ khoảng 4g thôi.”
“4g là khái niệm gì? Một số tàu lượn siêu tốc trong công viên giải trí, khi ở thời điểm kích thích nhất, gia tốc có thể đạt tới 4g, so sánh như vậy, có phải cũng không quá đáng sợ không? Hơn nữa, gia tốc trọng lực quá tải của tên lửa rất ổn định, thích ứng sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Vì vậy, tôi mới nói… so với thể chất thì tâm lý thoải mái như Cao Dương mới là điều cần thiết nhất.”
“Tất nhiên rồi, thể chất vẫn là thứ cơ bản nhất, vẫn phải thực hiện huấn luyện thích ứng quá tải trọng lực, tôi nói những lời này chỉ để bọn cậu đừng quá căng thẳng, ngay cả đối với người bình thường thì đây cũng không phải là chuyện gì quá khó khăn; trong lịch sử, chó mèo đều đã ngồi tên lửa lên không gian, du ngoạn vũ trụ, huống chi là khả năng thích ứng và khả năng học tập của con người.”…
Anh cả Ngụy Thành là phi công lái máy bay không gian lần này, đồng thời cũng là huấn luyện viên chính của mọi người trong hai tháng qua nên vẫn rất chuyên nghiệp.
Lâm Huyền cũng hiểu.
Ngụy Thành nói như vậy cũng là để nâng cao tinh thần của mọi người, tránh việc chưa bắt đầu huấn luyện đã chùn bước.
Không giống như tàu vũ trụ thông thường cất cánh, bay quanh quỹ đạo rồi rơi trở lại Trái Đất.
Máy bay không gian hạ cánh đã tiết kiệm được khâu rơi vào tầng khí quyển này.
Khâu này…
Mới thực sự là cửa ải kiểm tra thể chất của phi hành gia.
Không giống như gia tốc tăng dần ổn định 4g khi ngồi tên lửa lên, trong quá trình khoang trở về của tàu vũ trụ rơi vào tầng khí quyển, gia tốc quá tải có thể đạt tới 6g, 8g, thậm chí trên 10g.
Nhưng đám người Lâm Huyền không cần lo lắng về vấn đề này.
Máy bay không gian có động cơ riêng nên sẽ đưa họ trở lại tầng khí quyển một cách ổn định, hạ cánh tại sân bay.
Vì vậy, anh cả Ngụy Thành mới nói, chuyến du hành bằng máy bay không gian này không có gì nguy hiểm.
Chỉ cần không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì tuyệt đối sẽ không có chuyện gì ngoài ý muốn.
Chỉ là…
Mặc dù Lâm Huyền cũng hiểu điều này nhưng hắn vẫn không hiểu tại sao Hoàng Tước lại tìm Sở An Tình đến.
Rõ ràng có rất nhiều người phù hợp hơn Sở An Tình mà?
Ngay cả xét về góc độ có thể tin tưởng.
Thì cũng không nhất thiết phải là Sở An Tình?
Hắn bước đến trước mặt Sở An Tình mặc đồng phục huấn luyện của căn cứ vũ trụ:
“Lại trốn ra ngoài phải không?”
“Lần này không phải đâu!”
Sở An Tình lấy ra một văn bản có đầu đề màu đỏ từ phía sau, đưa đến trước mặt Lâm Huyền:
“Tèn ten- Anh xem này! Cha em đã đồng ý rồi!”
Lâm Huyền nhìn văn bản có đầu đề màu đỏ đó.
Quả thực…
Trên đó ngoài con dấu của các bộ phận nhà nước, còn có chữ ký và dấu tay của Sở Sơn Hà.
Thật kỳ lạ.
Ông bố chiều con gái này lại trở nên sáng suốt từ bao giờ thế?
Hay là Sở Sơn Hà thực sự rất yên tâm về chuyện du hành vũ trụ này, cho rằng không có gì nguy hiểm?
“Em thuyết phục cha thế nào vậy.” Lâm Huyền hỏi.
“Á… Chuyện đó khó lắm…”
Chương 687: Thành viên cuối cùng (2)
Sở An Tình cảm thán:
“Cãi nhau mãi ông ấy mới đồng ý.
Cuối cùng em nói ra một lý do mà ông ấy không thể từ chối, ông ấy mới cho em đến!”
Đôi mắt tinh quái của cô đảo một vòng, cười hì hì nói:
“Ai bảo ông ấy là Sở Sơn Hà chứ? Người cha như thế nào thì chỉ có thể dạy dỗ ra đứa con như thế ấy, ông ấy sớm nên tự biết mình và chuẩn bị tâm lý đi-“
“Được rồi.” Hoàng Tước vỗ tay, ngắt lời hai người:
“Đừng nói chuyện phiếm nữa, về đội hình đi, tôi sẽ nói chi tiết về kế hoạch “máy bay không gian thu thập vật chất Alpha” lần này.”…
Vật chất Alpha chính là hạt thời không.
Hoàng Tước không nói rõ, chủ yếu là vì Ngụy Thành ở đây nnê cô ấy không muốn để “người ngoài” này biết kế hoạch thực sự của họ.
Còn Cao Dương và Sở An Tình sẽ được thông báo sự thật trước khi kế hoạch cuối cùng bắt đầu.
Dù sao thì khi thực hiện nhiệm vụ cuối cùng, họ đều ở cùng nhau, còn Ngụy Thành thì tập trung lái máy bay không gian trong buồng lái, không tham gia vào hoạt động bắt giữ trong khoang hành khách và khoang vận hành thiết bị.
Lâm Huyền và Sở An Tình cùng nhau trở về đội hình, đứng lại bên trái Cao Dương.
Bốn người xếp thành một hàng, nghe Hoàng Tước nói.
“Nhà khoa học chính trong đội của chúng ta… tất nhiên cũng là nhà khoa học kiêm kỹ sư duy nhất Lưu Phong, có lẽ sẽ đến đây hội ngộ với chúng ta sau khoảng một tháng nữa.
Anh ấy sẽ mang theo thiết bị bắt giữ vật chất Alpha, cũng như dữ liệu về thời gian, vị trí, độ cao cụ thể mà vật chất Alpha đến tầng khí quyển của Trái Đất, v. v.
Kế hoạch bay chi tiết cần phải đợi sau khi có thông tin tình báo cụ thể mới có thể xác định.”
“Những gì chúng ta cần làm hiện tại là ba thành viên trong đội bọn cậu Lâm Huyền, Sở An Tình, Cao Dương, hãy chấp hành sự hướng dẫn của thầy Ngụy Thành trong căn cứ bí mật này, đồng thời tiến hành huấn luyện thể lực liên quan và nếu có thời gian rảnh thì học cách vận hành thiết bị trên máy bay không gian.”
Cao Dương giơ tay:
“Lưu Phong kia không cần huấn luyện sao?”
Hoàng Tước liếc Cao Dương bằng ánh mắt [Cậu đúng là lắm chuyện]:
“Lưu Phong phải mang theo thiết bị dò tìm đơn giản, liên tục xác định vị trí của vật chất Alpha để hướng dẫn Ngụy Thành điều khiển đường bay của máy bay không gian, anh ấy ngồi trong buồng lái, chỉ cần đến lúc đó tiến hành huấn luyện quá tải là được, nhiệm vụ không nặng như bọn cậu.”
“Được rồi, những vấn đề cụ thể sẽ nói sau khi đến lúc cụ thể, tích tiểu thành đại, mọi người hãy bắt đầu từ huấn luyện thể lực và huấn luyện quá tải trước.”
“Ngoài ra… thời gian gấp, nhiệm vụ nặng.
Tết Nguyên Đán sắp tới, mọi người đừng về nhà ăn Tết, tiếp tục huấn luyện ở đây.
Nhiều nhất là tối giao thừa cho các cậu nghỉ phép ra ngoài đi dạo thư giãn một chút, những lúc khác đừng nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi, thời gian của chúng ta thực sự rất gấp.”
Nói xong, Hoàng Tước vỗ tay rồi ra hiệu giải tán:
“Tôi muốn nói có vậy thôi, nếu mọi người không có vấn đề gì thì chúng ta bắt đầu huấn luyện ngay bây giờ, Ngụy Thành, anh dẫn họ trước-“
Cao Dương lại giơ tay, ngắt lời Hoàng Tước.
Hoàng Tước nhíu mày, nhìn Cao Dương bằng ánh mắt [Cậu sao lắm chuyện thế]:
“Cậu lại có vấn đề gì?”
“Chưa ăn cơm à? Không thể ăn cơm trước rồi mới làm việc sao?”
Ánh mắt Cao Dương trong sáng và thuần khiết, bàn tay mập mạp xoa xoa bụng:
“Tôi đói rồi.”… …
“Hự!”
Sở An Tình nhảy xuống khỏi chiếc ghế xoay vừa ngừng quay giống như một diễn viên múa ba lê kết thúc một điệu nhảy, mũi chân nhẹ chạm đất, đứng vững trên mặt đất, không nghiêng không ngả, không lắc không lư.
Ngụy Thành nhìn chằm chằm vào dữ liệu trên thiết bị, há hốc mồm, quay đầu nhìn Sở An Tình:
“Không chóng mặt à?”
“Không chóng mặt ạ.”
“Buồn nôn không? Hoa mắt, buồn nôn các kiểu, có không?”
“Không có ạ.”
Sở An Tình xoay tại chỗ hai vòng, thoải mái vui vẻ nhìn Ngụy Thành:
“Anh xem, không có vấn đề gì cả.”
Ngụy Thành hít một hơi thật sâu… trên cuốn sổ tay cầm ở tay phải, anh ta viết xoàn xoàn mấy dấu tích:
“Quá lợi hại rồi, thể chất này của em đúng là phi hành gia bẩm sinh!”
Lâm Huyền và Cao Dương ở bên cạnh im lặng lắng nghe Ngụy Thành khen ngợi Sở An Tình không ngớt lời.
Không có mặt mũi lên tiếng.
Từ khi đến căn cứ huấn luyện bí mật của phi hành gia đến nay đã hơn nửa tháng.
Trong thời gian huấn luyện này, Sở An Tình đã thể hiện một năng khiếu kinh ngạc đến mức không thể tin nổi.
Cho dù là máy ly tâm, ghế xoay, bể nổi, thiết bị mô phỏng không trọng lực, v. v… Sở An Tình căn bản không cần bất kỳ sự thích nghi nào!
Ngồi lên là công suất kéo căng!
Loay hoay một hồi rồi nhẹ nhàng nhảy xuống như mèo con, thản nhiên tự đắc.
Trước đây, Ngụy Thành từng nghi ngờ, không biết có phải não của Sở An Tình có trung khu thần kinh nào phát triển không hoàn chỉnh, thậm chí là chức năng ốc tai không bình thường hay không?
Chương 688: Thành viên cuối cùng (3)
Người bình thường tuyệt đối không thể trải qua quá trình huấn luyện khắc nghiệt như vậy mà không có vấn đề gì cả!
Thể chất này thực sự có chút quá mức khoa trương!
Nhưng sau khi kiểm tra, phát hiện Sở An Tình phát triển bình thường, cho dù là não hay các cơ quan khác trong cơ thể, đều không có bất kỳ chỗ nào bất thường.
Điều này khiến Ngụy Thành thay đổi ấn tượng rập khuôn trước đây về “bình hoa” của Sở An Tình, hóa thân thành giáo phái khen ngợi:
“Quá lợi hại rồi… không chỉ thể chất lợi hại như vậy, mà khả năng phối hợp cơ thể cũng rất xuất sắc, không biết có phải liên quan đến việc em luyện tập vũ đạo nhiều năm hay không.
Nhưng thực ra… khi tuyển chọn phi công của quốc gia, cũng sẽ gặp không ít trẻ em học múa từ nhỏ, khả năng phối hợp của các em cũng không mạnh như vậy…”
“Thảo nào cô Hoàng Tước lại đích thân gọi em đến! Nói thật, lúc đầu tôi chỉ là không tiện nói ra, trực giác tôi cảm thấy cô Hoàng Tước đưa một cô bé mười mấy tuổi đến cũng không thích hợp lắm nhưng dù sao cô ấy cũng là tổng chỉ huy, tôi chắc chắn phải tuân theo mệnh lệnh vô điều kiện, cho nên tất nhiên cũng không nói nhiều.”
“Nhưng bây giờ tôi hoàn toàn hiểu rồi, cô Hoàng Tước quả nhiên là người có con mắt tinh tường, thảo nào phía quốc gia lại tin tưởng cô ấy như vậy… An Tình, thể chất phi hành gia vạn người chọn một, thậm chí là ức người chọn một như em đúng là cầm đèn lồng cũng không tìm ra, mà cô Hoàng Tước lại có thể phát hiện ra em trong đám đông, quả nhiên là có bản lĩnh có thủ đoạn.”
Xoẹt xoẹt xoẹt.
Ngụy Thành lại vẽ thêm mấy dấu tích trên sổ tay, khen ngợi không ngớt.
“Còn hai người kia thì…”
Anh ta nheo mắt nhìn Lâm Huyền và Cao Dương bên tường không nói một lời với vẻ hận sắt không thành thép.
Đặc biệt là Cao Dương.
Lúc này đang huýt sáo cạy vữa tường, tỏ vẻ anh không nhìn thấy tôi, tôi không nhìn thấy anh…
Ngày đầu tiên, khi huấn luyện máy ly tâm.
Cao Dương xung phong lên đầu tiên.
Nhìn chiếc máy ly tâm giống như cái búa tạ nằm ngang, Cao Dương khinh thường:
“Đây không phải là phiên bản mở rộng của cốc cà phê xoay trong công viên giải trí sao? Để tôi làm!”
Kết quả…
Chưa xoay được mấy vòng thì đã nôn thốc nôn tháo.
May mà Ngụy Thành đã đoán trước nên trước đó anh ta đã nghiêm túc dạy Cao Dương cách sử dụng túi nôn.
Lâm Huyền thì ổn.
Máy ly tâm ngoài việc hắn cảm thấy mắt hơi khó chịu khi bị quăng ra thì cũng không thấy khó chịu gì khác.
Có lẽ điều này liên quan đến trải nghiệm trong giấc mơ của hắn.
Tăng tốc, quá tải, dù là đua xe hay nhảy dù, hắn đều đã thích nghi từ lâu rồi.
Mặc dù không đạt đến mức độ “không sao!”,”Thú vị quá! Xoay thêm một vòng nữa!” như Sở An Tình nhưng thành tích so với người bình thường đã rất xuất sắc rồi.
Tất nhiên, chắc chắn không bằng phi hành gia nhưng Ngụy Thành cũng thẳng thắn nói:
“Thực hiện nhiệm vụ lần này là đủ rồi.”
Chỉ là…
Lâm Huyền vẫn thua ghế xoay.
Đây là một chiếc ghế có thể quay tại chỗ rất nhanh như máy giặt lồng ngang.
Khi sử dụng sẽ dùng dây an toàn và dây buộc cố định người vào ghế, sau đó đeo bịt mắt, bắt đầu quay tại chỗ theo hình xoắn ốc không lên trời.
Cố gắng chịu đựng một lúc lâu, cuối cùng cũng đến lúc chóng mặt buồn nôn.
Nhưng Lâm Huyền cũng đã đến giới hạn.
Sau khi xuống khỏi ghế xoay, Lâm Huyền cũng không đứng vững, trời đất quay cuồng, phải vịn tường.
Còn nhìn Sở An Tình.
Cô ấy thậm chí có thể nhảy xuống khỏi ghế xoay trong nháy mắt, tiếp đó là một đoạn múa thiên nga… quả thực là thể chất phi hành gia bẩm sinh, lời Ngụy Thành nói không hề khoa trương chút nào.
May mà sau hơn nửa tháng huấn luyện, thể chất vốn không tệ của Lâm Huyền cũng tiến bộ rất nhiều, tạm thời coi như đạt yêu cầu trong mắt Nguỵ Thành.
Chỉ có Cao Dương…
Gầy thì gầy thật nhưng không biết có phải do làm nghề bán hàng, thường xuyên thức đêm, uống rượu, hút thuốc, tiếp khách hay không mà thể chất rất kém, các hạng mục huấn luyện đều kém xa.
“Không phải chứ…”
Cao Dương ném miếng vữa tường cạy được trong tay xuống, rất không phục đi tới:
“Chúng ta huấn luyện những thứ này đều là thừa thãi cả! Các anh bảo tôi đến, không phải để tôi điều khiển cánh tay máy sao? Vậy thì đưa cho tôi một tay cầm chơi game để tôi luyện tập thao tác đi! Nguyên lý hẳn là giống với máy xúc, lên lên xuống xuống, trái trái phải phải… Sao cứ bắt tôi luyện những thứ vô dụng này mãi thế?”
Cậu ta chỉ vào chiếc ghế xoay mà Sở An Tình vừa nhảy xuống, vừa điên cuồng xoay một lúc trước đó:
“Tình huống nào mới xảy ra trường hợp này? Chẳng lẽ máy bay không gian của chúng ta còn có thể quay tốc độ cao như máy giặt lồng ngang sao? Nhẫn thuật Nha Thông Nha (chiêu của nhân vật Inuzuka Kiba) trong Naruto à?”
“Nếu máy bay không gian thực sự quay như thế này thì e là trước khi tôi nôn, cả máy bay đã tan xác rồi!”
Ngụy Thành nghe xong, lắc đầu:
“Cao Dương, cậu nghĩ như vậy là không đúng.”
“Có thể cậu không hiểu rõ.”
Chương 689: Một canh bạc chắc chắn sẽ thua (1)
Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt nghiêm túc, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn Cao Dương:
“[99,9% huấn luyện của chúng ta là phi hành gia đều là để đối phó với 0,01% tình huống đột xuất. ]”
“Nhiệm vụ không gian không phải trò đùa, nếu cậu không thể vượt qua những bài tập này… Tôi sẽ không vô trách nhiệm để cậu lên vũ trụ.
Mặc dù cô Hoàng Tước là tổng chỉ huy nhưng tôi có quyền và nghĩa vụ chịu trách nhiệm về sự an toàn của từng đồng đội.”
“Nói đúng lắm.” Giọng Hoàng Tước vọng từ hành lang vào.
Cộp cộp cộp——
Tiếng giày cao gót của cô ấy cực kỳ vang trong phòng huấn luyện yên tĩnh này, tiếng vọng khắp nơi.
Đôi mắt xanh lam từ cửa hành lang hiện ra, Hoàng Tước mặc áo khoác đen bước từ hành lang vào phòng huấn luyện.
Lâm Huyền cố ý nhìn đôi bông tai của cô ấy…
Màu xanh lam.
Luôn là màu xanh lam.
“Đến giờ ăn rồi à!” Cao Dương gãi mông vui vẻ nhảy tới.
Cậu ta rất hài lòng với đồ ăn trong căn cứ huấn luyện này.
Thật sự là vừa lành mạnh vừa ngon!
Quả không hổ danh là nguyên liệu và đầu bếp chuyên cung cấp cho phi hành gia.
Chỉ là mỗi lần Ngụy Thành đều phải kiểm soát khẩu phần ăn của cậu ta, bắt cậu ta giảm cân khiến Cao Dương rất không vui, mỗi lần ăn đều không thỏa mãn.
Hoàng Tước nhìn đồng hồ:
“Cách giờ ăn hơi sớm.”
“Chậc, vậy cô đến đây làm gì.” Cao Dương mất hứng quay về.
Hoàng Tước vỗ tay, ra hiệu cho mọi người tập trung lại giữa phòng rồi mỉm cười nói:
“Tôi đến tất nhiên là để giới thiệu với bọn cậu một đồng đội mới đã chờ đợi từ lâu, đồng thời… cũng là thành viên cuối cùng của đội chúng ta.”
Cô ấy quay đầu nhìn về phía hành lang, gọi:
“Sao anh đi chậm thế?”
“Vì nặng chứ… Cô đúng là nói chuyện không biết đau lưng, không biết giúp tôi cầm một cái à?” Từ hành lang truyền đến tiếng phàn nàn vô cùng quen thuộc.
Sau đó.
Lưu Phong đeo kính đi ra từ góc cua.
Trong lòng hắn ta lại ôm hai cái nồi cơm điện to đùng! Xếp chồng lên nhau, che mất nửa khuôn mặt của Lưu Phong, chỉ có thể nhìn thấy cặp kính đặc trưng đó.
“Hôm nay ăn đồ mang về à, đầu bếp xin nghỉ à?”
Cao Dương thấy nồi cơm điện thì rất tự giác, đi tới định cầm lấy.
“Nồi cơm điện gì chứ…”
Lưu Phong dở khóc dở cười, đặt hai thiết bị có hình dáng rất giống nồi cơm điện này xuống đất.
Hắn ta vỗ tay rồi ngẩng đầu nhìn Lâm Huyền:
“Lâm Huyền, tôi đã chế tạo xong rồi!”
Lâm Huyền lập tức hiểu ra, chỉ vào hai thứ giống nồi cơm điện trên mặt đất:
“Chẳng lẽ thứ này chính là…”
“Đúng vậy.”
Lưu Phong gật đầu:
“Đây chính là thứ chúng ta dùng để bắt giữ khi—”
Hắn ta kịp phản ứng lại, quay đầu nhìn Hoàng Tước, sau đó tiếp tục nói:
“[Thiết bị bắt giữ]… Dùng để bắt giữ vật chất Alpha!”
[Thiết bị bắt giữ hạt thời không].
Lâm Huyền vừa nghe là biết Lưu Phong muốn nói đến cái này.
Mọi người cùng nhau tiến lên xem.
Hai thiết bị bắt giữ hạt thời không này trông thực sự giống nồi cơm điện.
“Thực sự giống nồi cơm điện quá.” Sở An Tình cảm thán.
“Cũng hợp lý!” Cao Dương chế giễu:
“Trong truyện tranh “Dragon Ball”, Quy lão tiên sinh đã dùng nồi cơm điện để phong ấn Đại ma vương Piccolo, xét theo góc độ này, nồi cơm điện thực sự là một bảo bối phong ấn rất lợi hại, biết đâu lại có thể bắt được thứ gì đó thần kỳ!”
Hoàng Tước dùng ánh mắt [cậu có ngốc không vậy] liếc Cao Dương, sau đó nhìn ba người Cao Dương, Sở An Tình, Ngụy Thành:
“Ba người bọn cậu đến phòng huấn luyện khác để huấn luyện các hạng mục khác trước đi, bọn tôi và Lâm Huyền có chuyện cần bàn bạc.”
Ngụy Thành gật đầu, dẫn theo Cao Dương và Sở An Tình rời đi.
Trong phòng huấn luyện rộng lớn chỉ còn lại Hoàng Tước, Lâm Huyền và Lưu Phong.
“Lưu Phong, bây giờ có thể nói bất cứ điều gì rồi.”
Lưu Phong gật đầu, nhìn Lâm Huyền:
“Lâm Huyền, thực ra đây chính là [Thiết bị bắt giữ hạt thời không], chỉ là Hoàng Tước bảo tôi tạm thời đừng nói với họ, dùng vật chất Alpha thay thế.”
“Không sao, tôi hiểu, anh cứ nói tiếp đi.”
Lưu Phong ngồi xổm xuống, mở một trong hai thiết bị bắt giữ hạt thời không, để Lâm Huyền xem cấu trúc bên trong…
Rất bình thường.
Đúng thật là giống hệt nồi cơm điện.
“Chế tạo thiết bị bắt giữ thành như thế này, anh cũng là một nhân tài đấy.” Lâm Huyền chế giễu.
“Đây đã là cấu trúc và kích thước tối ưu nhất rồi.”
Lưu Phong giải thích:
“Muốn tạm thời trói buộc hạt thời không không khó nhưng tôi cân nhắc đến tình huống đột xuất, nếu để nó chạy mất thì phải làm sao? Vì vậy… nếu thu nhỏ [từ trường] trói buộc hạt thời không, tăng mật độ lên, giống như bây giờ, nó có thể khiến hạt thời không mất hoạt tính ngay lập tức.”
“Hoạt tính?”
Lâm Huyền hỏi:
“Ý anh là bây giờ hạt thời không vẫn đang nhảy nhót lung tung à? Trước đây không phải anh nói nó rất ổn định sao?”
“Cậu hiểu là nhảy nhót lung tung cũng được.” Lưu Phong gật đầu:
“Ổn định mà tôi nói trước đây là chỉ sự ổn định về tính chất hóa học và tính chất vật lý, thậm chí là sự ổn định về hình thái, chứ không phải nói đến sự ổn định về đường đi lộ trình.”
Chương 690: Một canh bạc chắc chắn sẽ thua (2)
“Hơn nửa tháng qua, tôi theo dõi và nghiên cứu hạt thời không ngày càng sâu, tôi phát hiện ra rằng quỹ đạo chuyển động của hạt này… Hoàn toàn không giống như chúng ta hiểu.”
Lưu Phong nhìn trái nhìn phải, tiện tay xé một tờ giấy cuối cùng trong vở của Ngụy Thành rồi vo thành một cục giấy to bằng quả bóng bàn, cầm trước mặt Lâm Huyền:
“Ví dụ như cục giấy này chính là [hạt thời không] đang bay về phía Trái Đất, bây giờ nó đã vượt qua Sao Mộc, đuổi theo Trái Đất bay tới, vẫn chưa giảm tốc độ.
Sắp tiến vào vành đai tiểu hành tinh giữa quỹ đạo Sao Hỏa và quỹ đạo Sao Mộc.”
“Theo hiểu biết của chúng ta về vũ trụ này đối với chuyển động của vật thể thì phải là [liên tục] chứ?”
Lưu Phong cầm cục giấy nhỏ, bay sang trái một cái, dịch sang phải một cái, sau đó mở chế độ điên cuồng, bay loạn xạ khắp nơi:
“Lâm Huyền cậu xem, theo hiểu biết thường ngày của chúng ta về chuyển động của vật thể, bất kể cục giấy nhỏ này chuyển động như thế nào thì nó vẫn có [quỹ đạo] và vẫn [liên tục], nó luôn phải đi qua một điểm nào đó trên đường đi vào một thời điểm nào đó, sau đó mới có thể đến đích.”
“Cậu có hiểu cách nói này không? Giống như bây giờ cậu cầm một chiếc máy quay tốc độ cao, dùng ống kính quay chậm nhất để quay lại hành động tôi di chuyển cục giấy, vậy thì bất kể cậu dừng video ở thời điểm nào thì cậu đều có thể nhìn thấy cục giấy, đều có thể nhìn thấy cục giấy ở một vị trí nào đó, nó tuyệt đối sẽ không biến mất một cách vô cớ… cho dù chính xác đến 0,0001 giây, cậu cũng có thể tìm thấy vị trí của cục giấy.”
Lâm Huyền gật đầu:
“Điều này rất dễ hiểu.”
Đúng hơn là chuyển động của vật thể chẳng phải vốn dĩ nên như vậy sao?
Bất kể là người chạy một vòng quanh sân vận động hay là máy bay bay từ Đông Hải đến đế đô, hoặc là vệ tinh nhân tạo quay một vòng quanh Trái Đất, tàu vũ trụ Voyager 1 bay ra khỏi hệ Mặt Trời, thậm chí là photon bắn ra vũ trụ với tốc độ ánh sáng… v. v.
Quỹ đạo chuyển động của tất cả các vật thể, dù lớn hay nhỏ, nhanh hay chậm, đều có quỹ đạo, có đường đi.
Không thể nói, một người đứng trong nhà rồi giây tiếp theo đột nhiên biến mất trong nhà, xuất hiện bên ngoài nhà.
Điều này không thực tế.
Người ta phải đi ra khỏi cửa lớn, hoặc trèo ra khỏi cửa sổ, tóm lại là phải đi qua một con đường nhất định mới có thể đến đích.
“Khái niệm liên tục mà anh nói thì tôi có thể hiểu.” Lâm Huyền nói:
“Ngược lại, tôi lại tò mò hơn… một [chuyển động không liên tục] rốt cuộc trông như thế nào?”
“Là như thế này.”
Lưu Phong giơ cục giấy trong tay trái lên, dùng tay nắm chặt, không nhìn thấy.
Sau đó, hắn ta lại giơ tay phải ra, mở ra cho Lâm Huyền xem——
Bên trong xuất hiện một cục giấy nhỏ.
“Sau đó, lần chuyển động tiếp theo.” Lưu Phong chỉ vào chân trái bên cạnh, lại xuất hiện một cục giấy nhỏ:
“Hạt thời không đó di chuyển theo cách này.”
“Quỹ đạo chuyển động của nó không liên tục, mà là nhảy cóc, đột nhiên biến mất khỏi nơi này, sau đó lập tức xuất hiện ở một nơi không quá xa! Nó tiến lên bằng cách nhấp nháy, dùng lời dễ hiểu trong trò chơi để nói thì…”
“[Hạt thời không này, nó không chạy, không bay, mà là không ngừng dịch chuyển tức thời để tiến lên, quỹ đạo chuyển động không liên tục, rất nhảy cóc. ]”
Dịch chuyển tức thời…
Lâm Huyền đương nhiên hiểu, đây là một kỹ năng thường thấy trong trò chơi trực tuyến, dùng để mô tả quỹ đạo chuyển động của hạt thời không thì rất thích hợp.
“Ý anh là.” Lâm Huyền cố gắng sắp xếp ngôn từ:
“Đường đi chính của hạt thời không đó đúng là đang bay về phía Trái đất nhưng trên thực tế quỹ đạo chuyển động của nó không phải là đường thẳng, cũng không phải đường cong, thậm chí có thể nói… nó căn bản không có đường đi, không ngừng dịch chuyển tức thời, nhấp nháy, chợt cao chợt thấp, thoáng trái thoáng phải, nhảy cóc tiến lên theo cách hoàn toàn không tuân theo định luật vật lý.”
“Đúng vậy.” Lưu Phong gật đầu mạnh mẽ, giơ ngón tay cái lên với Lâm Huyền, anh tuyệt lắm.
“Vậy thì làm sao bắt được!”
Lâm Huyền cảm thấy quá khó:
“Chúng ta lắp nồi cơm điện này vào cánh tay robot, đi bắt hạt thời không thì chúng ta phải nhìn thấy nó, đồng thời dựa vào quỹ đạo chuyển động để dự đoán hướng đi tiếp theo của nó thì mới có thể bắt được chứ.”
“Nhảy cóc như thế này giống như chuyển động Brown… không đúng, phải nói là chuyển động nhấp nháy còn quá đáng hơn cả chuyển động Brown, căn bản không có cách nào dự đoán được quỹ đạo của hạt thời không, bắt được nó cũng phải dựa vào may mắn đấy?”
“[Cho nên mới phải khiến hạt thời không mất đi hoạt tính. ]”
Lưu Phong chỉ vào nồi cơm điện giải thích cho Lâm Huyền:
“Dùng cánh tay robot kẹp nồi cơm điện này đi bắt hạt thời không, cho dù chưa kịp đậy nắp, chỉ cần để hạt thời không vào trong nồi cơm điện… cho dù chỉ một khoảnh khắc! Sẽ khiến nó mất đi hoạt tính… tức là mất đi đặc tính nhấp nháy, dịch chuyển tức thời, nhảy cóc.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










