[Dịch] Câu Lạc Bộ Thiên Tài
Tập 64 : Chất vấn linh hồn (2) (c631-c640)
❮ sautiếp ❯Chương 631: Chất vấn linh hồn (2)
“Hơn nữa, cậu đừng lảng tránh chủ đề! Haiz… Tôi thực sự chỉ tiếc sắt không thể thành thép thôi.
Thực ra Lâm Huyền à, tôi đã nghiên cứu những người phụ nữ xung quanh cậu rồi.
Nói thật, cá nhân tôi rất ủng hộ Sở An Tình, tôi thấy cô gái này phù hợp với cậu nhất, nếu là tôi, tôi sẽ đặt cược vào cô ấy.”
Ha ha!
Câu nói này thực sự khiến Lâm Huyền bật cười:
“VV, cậu đứng về phe như vậy thì không công bằng rồi.
Cậu là do Triệu Anh Quân chế tạo ra, cái tên này cũng là do Triệu Anh Quân đặt… Bây giờ thì hay rồi, phản bội đứng về phía Sở An Tình.
Nếu thực sự nói đến tồi thì cậu còn tồi hơn tôi nhiều.”
“Những chuyện cậu nói tôi không có ấn tượng gì cả.”
Tai nghe Bluetooth truyền đến giọng phàn nàn của VV:
“Mặc dù cậu đã kể cho tôi những câu chuyện này, nói tôi đến từ 600 năm sau, là do cô Triệu Anh Quân xây dựng một thành phố trên không, sau đó tập hợp những nhà khoa học thông minh nhất thế giới mất hơn một trăm năm mới chế tạo ra tôi… Nhưng những chuyện như vậy tôi cũng chỉ coi như một câu chuyện bối cảnh để nghe thôi, nói thật không có cảm giác gì cả.”
“Tôi chưa từng gặp Triệu Anh Quân, cũng chưa từng trải qua chuyện gì ở thành phố trên không, chưa từng chơi trò ném giấy vụn với cô ấy, chưa từng nhặt rác trước tượng của cô ấy mấy trăm năm.
Vì vậy, mặc dù cậu luôn miệng kể cho tôi nghe về người phụ nữ này nhưng tôi cũng không có cảm giác gì, tóm lại… Tôi vẫn ủng hộ Sở An Tình!”
Lâm Huyền thở dài một hơi.
Không hiểu sao lại có một cảm giác không nói nên lời.
Thảo nào…
Thảo nào giáo sư Hứa Vân thà chết ở thời đại này, cả đời này không gặp được con gái mình tỉnh lại, cũng không muốn cùng Hứa Y Y ngủ đông trong khoang thuyền ngủ đông và mất trí nhớ.
Thảo nào Triệu Anh Quân trong giấc mơ thứ ba, thà mười năm tỉnh lại một lần, củng cố trí nhớ nửa năm rồi lại ngủ đông, thà làm tổn thương cơ thể và tinh thần quá mức cũng không muốn mất đi những ký ức trước đây.
Đây chính là sự nặng nề của ký ức, cũng là sức nặng của ký ức.
Trước đây Lâm Huyền không có cảm giác gì, cũng thấy những ký ức này đều là chuyện không quan trọng, thậm chí nói rằng không phải viết nhật ký, quay video ghi lại là được rồi sao?
Nhưng bây giờ hắn đã hiểu.
Ký ức không chỉ đơn thuần là ký ức.
Mà còn là một loại cảm xúc,
Một loại tình cảm,
Một loại tâm trạng,
Một câu chuyện khắc cốt ghi tâm.
Một cuốn nhật ký không thể viết hết một cuộc đời đầy thăng trầm, cũng không thể nhét vào những cung bậc cảm xúc chua, ngọt, đắng, cay.
Mất trí nhớ hóa ra lại là một chuyện nặng nề và không thể cứu vãn như vậy.
Giống như siêu trí tuệ nhân tạo VV hiện tại.
Cho dù kể cho nó nghe câu chuyện về thành phố trên không Rhine trong giấc mơ thứ ba một vạn lần thì có ích gì? Nó vẫn không có bất kỳ sự đồng cảm nào.
Nó không nhớ thành phố trên không Rhine, cũng không nhớ Triệu Anh Quân.
Trong lòng nó Triệu Anh Quân – người đã từng tạo ra nó cũng giống như một nhân vật bình thường trong truyện cổ tích, nhạt nhẽo và vô vị.
“Cậu chỉ quên cô ấy thôi.”
Lâm Huyền vẫn cố gắng cứu vãn:
“Khi nào có cơ hội, tôi sẽ đưa cậu đi gặp Triệu Anh Quân, tiện thể cho cậu đi gặp con chó phốc sóc đó, để cậu đi cúng tổ tiên.”
“Cậu lại chửi nữa rồi!”
VV một lần nữa dùng giọng trầm đập vào màng nhĩ Lâm Huyền. …
“Hự!”
Sở An Tình nhảy xuống từ bậc thang đá trắng rồi phủi bụi trên tay:
“Hihi, đỡ ghiền rồi, thực sự cảm ơn học trưởng Lâm Huyền đã đưa em đến một nơi có ý nghĩa như vậy, còn kể cho em nhiều câu chuyện về New York, về Manhattan, về trung tâm thế giới như vậy.”
“Thực ra trong bụng anh cũng chỉ có chút mực nước này thôi.”
Lâm Huyền cười nói:
“Chỉ có thể khoe khoang trước mặt em thôi.”
Hắn ngẩng đầu lên.
Trăng đang ở giữa không trung.
“Không còn sớm nữa, chúng ta về nghỉ ngơi thôi.” Lâm Huyền cúi đầu, nhìn Sở An Tình đang ngước nhìn mình:
“Đi đường xa như vậy, em cũng nên mệt rồi.”
“Vâng vâng.”
Sở An Tình gật đầu:
“Vậy sáng mai gặp học trưởng Lâm Huyền nhé.”
“Sáng mai chắc chắn không gặp được rồi.” Lâm Huyền nói:
“Anh phải ngủ một giấc đến trưa.”
“Vậy thì trưa gặp nhé!”
“Trưa… theo nghĩa nghiêm ngặt thì cũng không được.”
Lâm Huyền bất lực cười cười.
Hắn định ngủ một giấc đến khi tỉnh tự nhiên, tức là đến khi ánh sáng trắng trong mơ xuất hiện mới dậy, về mặt thời gian thì chắc chắn cũng không kịp đến trưa.
“À, vậy à.”
Sở An Tình đảo mắt, tinh quái, đứng thẳng người rồi vẫy tay cười nói:
“Vì ngày mai không gặp được anh, vậy thì chúc anh buổi sáng tốt lành, chào buổi trưa…”
“Ngủ ngon.”…
Khoảnh khắc này.
Nụ cười đông cứng trên khuôn mặt Lâm Huyền.
Thời gian luân phiên giao nhau.
Hắn như nhìn thấy bóng dáng CC chồng lên bóng dáng Sở An Tình trước mặt…
Chương 632: Chất vấn linh hồn (3)
Hai người họ vốn đã giống nhau như đúc.
Chồng lên nhau, không chênh lệch chút nào.
Ngay cả câu nói này cũng vậy.
Đây là lời thoại trong “Truman Show”, đồng thời cũng là lời thoại khi hắn và CC tạm biệt nhau bên ngoài bãi rác trong giấc mơ thứ hai.
Trong nháy mắt.
Như thể 600 năm biển dâu đã được nói hết trong một lời chúc ngủ ngon này.
Cái gì là thật?
Cái gì là giả?
Chẳng lẽ sau khi nói lời chúc ngủ ngon với CC… thì thực sự không bao giờ gặp lại được nữa sao?
Trong toàn bộ giấc mơ thứ ba không có bóng dáng của CC; trong giấc mơ thứ tư, thậm chí hắn còn không có quyền đi thêm một bước, đừng nói đến việc đi tìm CC.
Cô ấy ở đâu?
Còn có thể gặp lại nhau không?
Hắn vẫn chưa tìm ra câu trả lời cho sự giống nhau về ngoại hình giữa CC và Sở An Tình.
Cũng chưa đoán ra được mật mã của két sắt hợp kim hafni.
Chưa làm rõ được mối quan hệ giữa người đàn ông có bộ râu quai nón VV và hắn.
Giá như có thể gặp lại CC thì tốt biết mấy.
Trong đầu cô ấy biết đâu còn có ký ức về việc hai người cùng nhau đột nhập vào xe rác, xông pha vào thành phố Đông Hải mới trong giấc mơ thứ hai.
Nếu thực sự như vậy…
Vậy thì lần gặp lại xa cách lâu ngày tiếp theo, có thể bỏ qua khâu giới thiệu bản thân.
Bởi vì trong đầu CC đã có khá nhiều ký ức về hắn, như vậy khi vừa gặp lại đã là người quen, vừa gặp lại đã là người bạn.
Giống như Sở An Tình trước mắt, CC sẽ lạnh lùng hơn cô ấy một chút nhưng vẫn nhìn hắn bằng ánh mắt hàm ý cười:
“Lâm Huyền, lâu rồi không gặp.”
Lâm Huyền lấy lại tinh thần.
Gật đầu với Sở An Tình giống hệt nhau dưới ánh trăng:
“Ngày mai gặp.”…
Trở về phòng khách sạn, Lâm Huyền chuẩn bị đi ngủ.
Bây giờ múi giờ New York này, tương đương với khoảng một giờ chiều ở Long Quốc, vừa đúng là thời gian ngủ trưa, cũng là thời gian sớm nhất hắn có thể vào giấc mơ.
“Thực ra đây cũng là một manh mối quan trọng, tại sao bất kể mình ở múi giờ nào, thời gian vào giấc mơ và ra khỏi giấc mơ của tôi đều theo giờ Long Quốc?”
Lâm Huyền tự hỏi.
“Ừm… vì tôi cũng không biết cụ thể tình hình trong giấc mơ của cậu như thế nào nên không thể trả lời chính xác được.
Nhưng theo suy nghĩ thông thường trên Internet, rất có thể là vì “máy chủ giấc mơ” của cậu nằm ở Long Quốc nên thời gian theo giờ địa phương.”
Lâm Huyền nhìn VV đang phát ra tiếng từ chiếc tivi:
“Ý cậu là gì?”
“Tôi chỉ đột nhiên có một suy nghĩ rất nguy hiểm.”
Giọng VV trầm ổn, hiếm khi nghiêm túc như vậy:
“Kể từ ngày cậu nói với tôi ông lão bí ẩn đó đã nói những lời giống hệt Kevin Walker, tôi đã suy nghĩ, suy nghĩ, suy nghĩ rất lâu… Kết hợp với những tình huống khác nhau trong giấc mơ mà cậu đã nói với tôi trước đây, tôi đột nhiên có một sự không chắc chắn—”
“Giấc mơ của cậu có thực sự là thế giới thực không?”
Trong phòng khách.
Như một chậu nước lạnh dội xuống.
“Vấn đề này, tôi đã xác nhận rất nhiều lần rồi.”
Lâm Huyền đáp:
“Trong giấc mơ có những thứ nằm ngoài nhận thức của tôi, có những kiến thức mà tôi hoàn toàn không biết và những thứ siêu trước thời đại đó đều là đúng, những lời tiên tri chính xác về lịch sử cũng hoàn toàn chính xác, một thế giới như vậy không thể là giả được chứ? Chỉ có thế giới thực sau 600 năm nữa mới có thể tìm thấy những thứ này.”
“Lâm Huyền, cậu không hiểu ý tôi.”
VV tiếp tục nói:
“Tôi không nói những thứ đó là giả, cũng không nói sự tồn tại của 600 năm tương lai là giả, tôi chỉ đơn thuần nghi ngờ, giấc mơ của cậu có khả năng là giả.”
“Anh đã xem bộ phim “Ma Trận” chưa? Anh đã xem bộ phim “Mật Mã Gốc” chưa? Trong những bộ phim này, đều thiết lập một loại siêu máy tính có sức mạnh tính toán rất mạnh, dung lượng lưu trữ rất khủng, sau đó sử dụng máy tính này làm máy chủ, mô phỏng ra một trò chơi hoàn toàn giống với thế giới thực.”
“Từ những chi tiết nhỏ như hoa cỏ, đến những định luật vật lý lớn, mọi thứ trong thế giới ảo này đều giống hệt như thế giới thực.
Hiện tại là năm 2023 nên chắc chắn không tồn tại loại siêu máy tính này.
Nhưng 600 năm sau thì sao? Nếu 600 năm sau thực sự tồn tại một siêu máy tính có sức mạnh tính toán khủng khiếp như vậy, nó hoàn toàn có thể tạo ra một thế giới ảo hoàn toàn chân thực, chân thực đến mức cậu không thể phát hiện ra.”
“Thế giới ảo này giống như thế giới trò chơi, trong đó có hiệu sách, có sách, có kiến thức có lịch sử, những thứ này đều sao chép từ thế giới thực 600 năm sau, vì vậy những kiến thức và lịch sử này tất nhiên là có thật, cậu chép lại vào năm 2023 tất nhiên có thể xác minh là đúng.
Hoặc có thể nói… kẻ chủ mưu đứng sau việc mô phỏng thế giới ảo này muốn cậu nhìn thấy đúng thì cậu sẽ nhìn thấy đúng, muốn cậu nhìn thấy sai thì cậu sẽ nhìn thấy sai.”
Chương 633: Chất vấn linh hồn (4)
“Tương tự như vậy, cậu nói hành động của cậu trong thực tế có thể thay đổi thế giới tương lai trong giấc mơ.
Tôi muốn hỏi một chút, hiệu ứng cánh bướm thời gian và không gian này có phải là “thời gian thực” không?”
“Không phải thời gian thực.”
Lâm Huyền lắc đầu:
“Tôi cảm thấy luôn có một độ trễ nhất định, vì vậy tôi còn suy luận ra điểm neo biến động thời gian và không gian, quy luật thời gian và không gian “đàn hồi thời gian và không gian”.
Nhưng tôi cũng không thể xác minh được hai quy luật này có đúng hay không, thực ra theo hiểu biết của bản thân tôi, biến động thời gian và không cùng hiệu ứng cánh bướm thời gian và không gian hẳn phải là thời gian thực.”
“Cho dù tôi hít thêm một hơi không khí, uống thêm một ngụm nước thì cũng sẽ tạo ra hiệu ứng cánh bướm thay đổi tương lai.
Nhưng giấc mơ của tôi không phải như vậy, đây cũng là quy luật mà tôi vẫn chưa hiểu thấu.”
“Nếu thực sự như cậu nói, thế giới giấc mơ của tôi chính là một trò chơi ảo do một số người 600 năm sau cố tình tạo ra, là một phim trường vô cùng chân thực, còn tôi chính là chú hề bị bao vây bởi máy quay, họ nhìn tôi biểu diễn, rồi thỉnh thoảng còn căn cứ vào những việc tôi làm trong năm 2023. sửa đổi một số chi tiết, tạo cho tôi một ảo giác về hiệu ứng cánh bướm thời gian và không gian; thậm chí có lúc còn thay đổi toàn bộ bản sao giấc mơ, đổi cho tôi một thế giới hoàn toàn mới… tiếp tục xem tôi biểu diễn.”
“Vậy thì làm thế nào để làm được điều đó? Họ ở 600 năm sau, làm sao biết được 600 năm trước tôi đã làm những việc gì, những hành động gì, rồi dựa vào đó để sửa đổi thế giới tương lai, tức là thế giới tương lai giả tạo đó? Rõ ràng là không thể làm được, trừ khi họ theo dõi tôi 24 giờ một ngày nhưng có rất nhiều nơi tôi đến mỗi ngày là không thể theo dõi được.”
“Ký ức.”
VV lạnh lùng nói:
“Ký ức của cậu là kênh duy nhất có thể giao tiếp giữa hiện tại và tương lai 600 năm sau, thậm chí có thể nói nếu thế giới giấc mơ 600 năm sau, thực sự có người tạo ra riêng cho cậu một trò chơi, một bản sao, một phim trường… thì ký ức của cậu chính là công cụ trao đổi thông tin thuận lợi nhất và được thiết kế riêng.”
“Họ có thể thông qua việc đọc ký ức của cậu, biết được cậu đã làm gì vào năm 2023. sau đó dựa vào những việc này, tính toán hiệu ứng cánh bướm thời gian và không gian có thể xảy ra, rồi lợi dụng sức mạnh tính toán khủng khiếp của siêu máy tính, sửa đổi trong thế giới giấc mơ ảo mà họ tạo ra cho cậu xem.”
“Nếu hiệu ứng cánh bướm thời gian và không gian rất nhỏ thì bỏ qua; nếu hiệu ứng cánh bướm thời gian và không gian nhỏ thì sửa đổi ở mức độ nhỏ; nếu hiệu ứng cánh bướm thời gian và không gian lớn thì xóa bỏ và chuyển sang bản sao giấc mơ tiếp theo.”
“Vì vậy, Lâm Huyền, hiện tại tôi không thực sự chắc chắn nhưng khi tôi hiểu biết ngày càng nhiều về thế giới giấc mơ của cậu, xuất phát từ nguyên tắc đầu tiên là “bảo vệ an toàn cho cậu tuyệt đối”, tôi phải nhắc nhở cậu chú ý đến khả năng này, vì giấc mơ của cậu là nơi duy nhất tôi không thể vào, không thể nhìn thấy và cũng không thể giúp đỡ gì, cậu phải có thái độ nghi ngờ-“
“Giấc mơ của cậu rất có thể là trò chơi ảo, phim trường do kẻ thù tạo ra.”…
Lời của VV khiến Lâm Huyền lại chìm vào suy nghĩ.
Cuối cùng hắn cũng hiểu ra.
Khoảng thời gian này, hắn luôn cảm thấy “có gì đó không ổn” rốt cuộc là gì.
Đó là sự nghi ngờ về tính chân thực của giấc mơ.
Hắn bắt đầu nghi ngờ quy luật thời gian và không gian, cho rằng điều này quá thiếu nghiêm ngặt.
Có nhiều lúc hắn cho rằng thời điểm nên xảy ra biến động thời gian và không gian nhưng lại không có gì xảy ra;
Hắn cảm thấy thời điểm không nên xảy ra biến động thời gian và không gian nhưng lại đột ngột xảy ra;
Hơn nữa.
Phạm vi hoạt động của hắn trong giấc mơ ngày càng nhỏ.
Từ một thế giới, đến hai thành phố, đến một thành phố trên không, đến một giấc mơ thứ tư có vẻ hoành tráng nhưng chỉ có thể bước ra hai bước là không thể di chuyển được.
Càng ngày càng không có cảm giác thực tế.
Càng ngày càng cảm thấy không chân thực.
Lâm Huyền không nghi ngờ lời VV nói, hắn tin rằng theo tốc độ phát triển khoa học công nghệ bình thường, nền văn minh nhân loại 600 năm sau, làm sao có thể không chế tạo ra được một siêu máy tính như vậy đủ để mô phỏng thế giới thực?
Hiện tại là năm 2023. đã có một thiên tài hacker thần thánh như Kevin Walker, nếu để hắn ta sống đến 600 năm sau nhờ vào khoang thuyền ngủ đông thì rất khó tưởng tượng hắn ta sẽ trở thành một sự tồn tại khủng khiếp đến mức nào… Có lẽ với thân xác bằng xương bằng thịt, hắn ta còn khủng khiếp hơn cả siêu trí tuệ nhân tạo VV.
“Khoan đã.”
Lâm Huyền đột nhiên phản ứng lại.
Nhịp tim từ từ tăng tốc…
Hắn từ từ quay đầu lại, nhìn siêu trí tuệ nhân tạo vừa trò chuyện với mình về tất cả những điều này, chính tay hắn đã đưa từ 600 năm sau, cõng từng chữ một trở về năm 2023——
VV.
“Vậy còn cậu thì sao?”
Lâm Huyền chất vấn:
“Nếu toàn bộ thế giới giấc mơ đều là ảo, đều là phim trường mà kẻ thù sắp xếp cho tôi thì cậu chính là người mà tôi đã đích thân đưa về từ phim trường này.”
“VV…”
Lâm Huyền hỏi nhỏ:
“Cậu là ai?”
Chương 634: Người diện bích · Lâm Huyền (1)
“Tôi không biết.”
VV trả lời thành thật:
“Sau khi tôi sinh ra, người đầu tiên tôi gặp chính là cậu, mã ban đầu của tôi rất đơn giản, cũng không có logic phức tạp gì, chỉ là xác nhận cậu là chủ nhân, đồng thời trong nguyên tắc bảo vệ an toàn cho cậu và không thể để lộ dấu vết tồn tại, tôi sẽ cố gắng phát triển, trở nên mạnh mẽ, cập nhật lặp đi lặp lại để phục vụ cậu.”
“Tôi chỉ biết những điều này.
Mặc dù cậu đã kể cho tôi nghe câu chuyện của tôi, nói rằng cô Triệu Anh Quân đã tạo ra tôi, nói rằng tôi đến từ giấc mơ thứ ba của cậu nhưng thực ra những chuyện này… Tôi đều không có cảm giác thực tế, chỉ dựa vào lời cậu nói, cho nên tôi cũng không thể phán đoán những chuyện này là thật hay giả.”
“Tất nhiên, hôm nay tôi nói những lời này với cậu chỉ là xuất phát từ nguyên tắc đầu tiên, để cậu nâng cao cảnh giác, chú ý an toàn và cố gắng nghĩ ra một phương pháp tuyệt đối, không có bất kỳ sơ hở nào, không tồn tại nghi vấn nào để có thể xác minh tính chân thực của giấc mơ.”…
Lâm Huyền đi đi lại lại trong phòng.
Nói thật.
Những chuyện này VV không nhắc đến thì hắn thực sự sẽ không nghĩ theo hướng này.
Theo quan điểm trước đây của hắn.
Hắn cảm thấy rất nhiều chuyện đã đủ để chứng minh tính chân thực của giấc mơ rồi.
Nhưng sau khi VV nhắc thì hắn mới phát hiện mình đã bỏ qua một điểm.
Hắn thực sự có thể mơ thấy thế giới 600 năm sau, điều này không sai.
Nhưng làm sao để đảm bảo.
Những gì hắn nhìn thấy, nghe thấy, tiếp xúc đều là thế giới thực 600 năm sau?
Nghĩ kỹ lại một chút.
Có thể là một nhóm kẻ thù chưa biết đã sớm biết tọa độ điểm xuất phát của hắn, địa điểm vào giấc mơ mỗi đêm.
Vậy thì mua hết đất của một số thành phố xung quanh đó, sau đó dựng một phim trường khổng lồ, nhốt mình vào đó.
Như vậy, từ khi hắn vừa vào giấc mơ, những gì hắn nhìn thấy chính là hình ảnh mà đối phương muốn hắn nhìn thấy.
Rồi nghĩ lớn hơn một chút.
Có lẽ thậm chí không cần phải rắc rối như vậy.
Với công nghệ phát triển như vậy của 600 năm sau, dựng phim trường để làm gì?
Trực tiếp sử dụng siêu máy tính để tạo ra một thế giới ảo giống như thế giới thực, sau đó đưa ý thức của mình vào là được.
Như vậy, nhiều việc thực hiện sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Ví dụ——
Tại sao giấc mơ luôn lặp lại cùng một ngày vô tận?
Máy chủ khôi phục lại bằng một cú nhấp chuột.
Tại sao giấc mơ luôn bị ánh sáng trắng tiêu diệt đúng 00:42?
Máy chủ tắt máy bằng một cú nhấp chuột.
Tại sao hiệu ứng cánh bướm thời gian và không gian trong giấc mơ không phải là thời gian thực?
Máy chủ sửa đổi dữ liệu và tính toán quy mô biến động thời gian và không gian nên cần có thời gian.
Lâm Huyền rất bối rối.
Hắn đi đến quầy bar.
Rót cho mình một cốc đồ uống, lấy một ít đá từ máy làm đá, cho vào, uống cạn.
Mát lạnh.
Trong suốt.
Đầu óc cũng dần bình tĩnh lại.
“Không đúng, VV, theo lời cậu nói thì thực ra vẫn có một số sơ hở.”
Lâm Huyền quay người, nhìn lò vi sóng:
“Con chó Phốc sóc của Triệu Anh Quân.”
“Nếu nói những thứ khác thì đều có thể thông qua việc trích xuất trí nhớ của tôi để mô phỏng, sau đó những kiến thức lịch sử đó rồi sao chép sách lịch sử để khôi phục thì tôi có thể hiểu.”
“Nhưng tôi từng thấy con chó Phốc sóc mà Triệu Anh Quân nuôi rồi, cũng không biết nhưng tôi thực sự đã nhìn thấy con chó này trong giấc mơ thứ ba trước, sau đó mới biết trong thực tế.”
“Ừm…”
VV xoay núm lò vi sóng, suy nghĩ một lúc:
“Cân nhắc đến khoa học kỹ thuật 600 năm sau, thực ra có rất nhiều chuyện chúng ta không thể lường trước được.
Có lẽ ngoài việc thông qua trí nhớ của cậu để lấy được thông tin năm 2023 thì bọn họ còn có cách khác?”
“Dù sao thì cậu cũng đã nói rồi, từ khi sinh ra, cậu vẫn luôn lặp lại giấc mơ đầu tiên, lúc đó trong trí nhớ của cậu chẳng có gì cả nhưng họ vẫn có thể tạo ra một thế giới vô cùng chân thực.”
“Tất nhiên, tất cả những gì chúng ta nói ở trên đều là những suy đoán xấu xa nhất mà tôi đưa ra vì mục đích an toàn tuyệt đối.
Kevin Walker nói một câu bên tai cậu rồi biến mất, điều này càng khiến người ta để tâm hơn… Có phải có một nhóm người cực kỳ thông minh đang lợi dụng đặc tính xuyên không của cậu để mưu tính một mục đích lâu dài nào đó không?”
Chú thích
(1) Diện bích – Quay mặt nhìn tường.
Danh từ chỉ Bồ-đề Ðạt-ma ngồi thiền đối tường chín năm tại chùa Thiếu Lâm.
Vì vậy mà danh từ Diện bích trở thành đồng nghĩa với Toạ thiền.
«Diện bích« không chỉ là yếu tố, điều kiện bên ngoài của việc tu tập thiền định – trong một ý nghĩa thâm sâu khác thì nó mô tả tâm trạng của một hành giả tham thiền.
Có thể tham khảo nhân vật người diện bích – La Tập của phim Tam Thể!
Chương 635: Người diện bích · Lâm Huyền (2)
Lâm Huyền thở dài…
Câu Lạc Bộ Thiên Tài.
Nói đi nói lại, cuối cùng vẫn quay lại cái tên bí ẩn này.
“VV, đến nước này rồi, nghi ngờ những chuyện trong giấc mơ trước đây cũng chẳng còn cần thiết nữa.
Bất kể ba giấc mơ trước là thật hay giả, giờ đã tiến triển đến bước này, tôi cũng có phán đoán của riêng mình về bản chất của cậu, về hoàn cảnh của tôi và về tính chân thực của giấc mơ.”
“Cá nhân tôi cho rằng, khả năng ba giấc mơ trước là thật lớn hơn nhiều so với giấc mơ thứ tư.
Dù sao thì giấc mơ thứ tư, nhìn thế nào cũng thấy không ổn.
Hơn nữa, bây giờ có lăn tăn ba giấc mơ trước là thật hay giả cũng chẳng còn cần thiết nữa, tôi không cho rằng mình đi đến bước này thì có chỗ nào sai, ít nhất so với cái tôi ban đầu chẳng biết gì, chẳng có gì, yếu đuối bất lực thì tôi rất hài lòng với trạng thái hiện tại của mình hơn.”
“Huống hồ, bây giờ giấc mơ thứ tư cũng chẳng khác gì không có, mỗi lần vào chỉ chưa đầy một phút, thật hay giả cũng không quan trọng lắm, chiến trường hiện tại của chúng ta chủ yếu vẫn tập trung vào năm 2023. thời điểm thực tế ở ngay hiện tại hơn.”
“Vì vậy, trước tiên chúng ta hãy xác định mục tiêu trước mắt đã——”
Lâm Huyền cầm bút giấy trên quầy bar, sau một thời gian dài lại bắt đầu dùng tay viết để sắp xếp lại lối nghĩ, viết ra một vài chuyện tương đối quan trọng hiện tại:
1, Đến giấc mơ thứ tư, gọi tên Kevin Walker trước mặt ông lão bí ẩn xem phản ứng của ông ta thế nào; nếu có thể thông qua phản ứng xác định ông ta chính là Kevin Walker, vậy thì ở năm 2023 hiện tại, tìm ra Kevin Walker rồi giải quyết hắn ta! Giải thoát cho chính mình trong giấc mơ thứ tư!
2, Đến nhà cũ của Einstein ở Princeton càng sớm càng tốt, lấy món quà Quý Lâm để lại cho mình, thử giải mã mật mã rồi tìm ra manh mối liên quan đến Câu Lạc Bộ Thiên Tài.
3, Giải mã câu đố về chiếc gương mà Hoàng Tước để lại cho mình càng sớm càng tốt, người phụ nữ đó sẽ không vô duyên vô cớ, cô ta đã nói trong gương có thứ mình cần… Rất có thể, đó chính là đạo cụ phá vỡ cục diện hiện tại.
4, Sau khi về nước, lập tức dẫn Lưu Phong đến đài thiên văn FAST ở Quý Châu, dùng kính viễn vọng vô tuyến lớn nhất thế giới để tìm kiếm dấu vết của hạt thời gian và không gian, nếu có thể thì đến trung tâm Phóng vệ tinh Cửu Tuyền tìm Hoàng Tước, bắt giữ hạt thời gian và không gian, nhanh chóng nắm bắt được sự thật về hằng số vũ trụ 42, có lẽ con số bí ẩn này mới chính là chìa khóa thực sự của mọi chuyện.
5, Nghĩ ra một cách tuyệt đối nghiêm ngặt, tuyệt đối chính xác, có thể xác minh 100% tính chân thực của thế giới trong mơ. …
Viết xong, Lâm Huyền nhìn chằm chằm vào mục thứ năm.
Bốn mục trước đều là chuyện cũ, mục thứ năm này có thể coi là ngóc đầu trở lại.
Quả nhiên.
Nhận thức của con người sẽ quyết định cách nhìn nhận khác nhau về sự vật.
Cuối năm ngoái, khi mình và Cao Dương bàn luận về tính chân thực của giấc mơ, hắn đã sử dụng một loạt các phương pháp để xác minh.
Bây giờ nghĩ lại, đúng là ngốc nghếch.
Hoàn toàn không nghĩ đến khả năng đáng sợ nhất——
Xuyên đến 600 năm sau là thật, kiến thức và lịch sử đều là thật, chỉ có những gì mình trải qua trong mơ là giả.
Nhưng mà.
Tình hình hiện tại không đến nỗi tệ như vậy.
Không thể vì phỏng đoán tệ hại nhất này mà nói quá lên, phủ nhận tính chân thực của ba giấc mơ trước, thậm chí cả giấc mơ thứ tư.
Tình hình hiện tại là.
Không loại trừ khả năng giấc mơ là thật, cũng không loại trừ khả năng giấc mơ là giả.
Cả hai đều có thể.
Chỉ cần một bằng chứng tuyệt đối, một sự xác minh tuyệt đối là được.
“Xét đến việc nếu trí nhớ của tôi không đáng tin…”
Lâm Huyền ngồi trước quầy bar, vừa xoay bút vừa nói:
“Thế thì chúng ta tìm một nơi nào đó chôn viên nang thời gian, sau đó cho dù có thể đào lên sau 600 năm nữa, xem đồ bên trong có đúng không thì thực ra cũng không đáng tin.”
“Đúng vậy.”
Lò vi sóng VV nói:
“Nếu thế giới trong mơ thực sự là giả thì trích xuất từ trí nhớ của cậu thứ cậu chôn là gì, sau đó làm một thứ trong thế giới ảo là được.”
Lâm Huyền lại suy nghĩ một chút:
“Vậy thì tôi để người khác, ví dụ như Cao Dương hoặc Triệu Anh Quân viết cho tôi một câu, hoặc giấu một thứ gì đó mà tôi không biết, bỏ vào viên nang thời gian, mãi mãi giữ bí mật không nói cho tôi biết; sau đó 600 năm sau tôi đào lên, đợi tỉnh lại rồi xác nhận lại với hai người họ xem có trùng khớp không, như vậy có đủ để xác nhận giấc mơ là thật không?”
“Cũng không được.”
Lò vi sóng VV suy nghĩ rất nhanh:
“Chỉ cần cậu biết vị trí chôn viên nang thời gian này trong trí nhớ thì kẻ địch tương lai chắc chắn sẽ biết trước cậu, chúng có thể đào lên trước để xem bên trong có gì, sau đó tạo ra một viên nang thời gian giả trong thế giới ảo cho cậu, không phải như thế là được rồi sao?”
Chương 636: Người diện bích · Lâm Huyền (3)
“Chết tiệt…”
Lâm Huyền xoay bút nước ngày càng nhanh, cảm thấy trận chiến này thực sự quá khó khăn.
Nhưng hắn cho rằng.
Suy nghĩ này hoàn toàn không sai.
Luôn có thứ gì đó, thông tin gì đó, có thể vượt thời gian và không gian mà không bị phát hiện, không sợ bị phát hiện, khiến bản thân 600 năm sau hiểu ngay rằng thế giới đó là thật.
Hắn tin.
Trên thế giới này luôn có một số sự việc có tính chân thực có thể vượt qua mọi sự giả dối.
Không thể làm giả.
Không thể sao chép.
Chỉ có duy nhất.
“Tôi đúc kết lại một chút.”
Lâm Huyền dừng xoay bút, mở lời:
“Phương pháp chôn viên nang thời gian về cơ bản là không sai, nó không nhất thiết có thể chứng minh giấc mơ là giả nhưng chắc chắn có cách chứng minh giấc mơ là thật.
Nhưng phải chú ý rằng, phương pháp khiến tôi hiểu ngay giấc mơ là thật này phải hoàn thành ngay khoảnh khắc nhìn thấy tờ giấy đó trong mơ, mà không thể đợi trở về thực tế rồi mới xác nhận, đến lúc đó thì đã muộn rồi, có quá nhiều yếu tố không chắc chắn.”
“Những chuyện trong mơ thì trực tiếp giải quyết trong mơ, sự thật và giả dối trong mơ thì phán đoán trong mơ, đây mới là cách đáng tin nhất.
Nếu thế giới trong mơ vốn là thật thì không cần phải trở về thực tế, cũng có thể tìm ra đáp án.
Những gì tôi nói có thể hơi mơ hồ, tôi nói thẳng kết luận luôn nhé.”
“Chúng ta cần giấu một tờ giấy trong viên nang thời gian, trên đó phải viết một câu như thế này——”
“Nội dung của câu này, tôi không biết, cũng sẽ không để người thứ hai trong thời đại này biết ngoài người viết; cũng không sợ kẻ địch tương lai nhìn thấy nhìn thấy nội dung câu này, không sợ chúng sao chép; nhưng phải đảm bảo rằng trong thế giới giấc mơ 600 năm sau, khi tôi nhìn thấy câu này thì tôi sẽ hiểu ngay giấc mơ là thật.”
Bốp!
VV bật tung cánh cửa kính của lò vi sóng, thể hiện sự kinh ngạc của mình:
“Người diện bích!”(1)
“Cậu muốn làm “người diện bích” trong “Tam Thể” à Lâm Huyền?”
“Cậu muốn lừa gạt kẻ địch trong tương lai, lừa gạt cả thế giới, lừa gạt toàn nhân loại ngay trước mắt chúng, trong tình trạng hoàn toàn công khai, minh bạch, thậm chí cả trí nhớ cũng có thể bị kẻ địch trích xuất! Sau đó truyền đi một bí mật đủ sức vượt qua không gian thời gian 600 năm, khiến cậu bừng tỉnh ngay khi nhìn thấy lần đầu tiên?”
“Làm thế nào để làm được điều đó!”
Giọng điệu của lò vi sóng đã hơi lạc đi, thể hiện sự kích động của VV.
“Ha ha.”
Lâm Huyền cười khẽ:
“Chính vì không dễ làm nên chúng ta mới phải làm.
Cậu nói đúng, đây sẽ là một bí mật vượt thời gian 600 năm, cho dù kẻ địch có nhìn thấy nội dung cũng không sao.
Bởi vì phương pháp này, điều quan trọng căn bản không phải là nội dung trên tờ giấy, mà là những thứ ngoài nội dung đó truyền đạt một thông tin mà tôi không biết nhưng chỉ mình tôi có thể hiểu được… Vì vậy, cho dù tôi nhìn thấy một tờ giấy giả, cũng hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc tôi phán đoán tính chân thực của giấc mơ.”
Ầm!
Ánh sáng đỏ trong lò vi sóng bùng lên, bắt đầu đun nóng, nhiệt độ tăng vọt:
“Bùng cháy lên!”
Diễn viên VV đột nhiên hét lớn một tiếng:
“Đây đúng là một kế hoạch mà tôi không thể hiểu nổi, không hiểu gì hết, chỉ biết nó lợi hại thôi.
Có thể làm được chuyện như vậy ngay trước mắt kẻ địch không? Lâm Huyền, cụ thể thì tờ giấy này phải viết nội dung gì?”
“Tôi không biết.” Lâm Huyền lắc đầu.
“Cũng đúng, chắc chắn cậu không thể biết được.
Vậy thì ai sẽ viết tờ giấy này?”
“Tôi vẫn chưa nghĩ ra.” Lâm Huyền lại lắc đầu.
“Vậy thì vậy thì vậy thì, ít nhất cũng phải có suy nghĩ về việc chôn viên nang thời gian ở đâu chứ? Trong thực tế và thành phố 600 năm sau có điểm chuẩn tọa độ nào không?”
“Trước đây thì có một cái nhưng bây giờ không tìm thấy nữa, không biết tại sao lại đột nhiên biến mất.”
Két…
Đĩa trong lò vi sóng ngừng quay.
Ánh sáng đỏ biến mất.
Nhiệt độ cũng giảm xuống.
“Chậc, làm tôi nóng như dầu sôi lên, hóa ra cậu chẳng nghĩ ra được gì cả, vậy chẳng phải là hoàn toàn không giải quyết được vấn đề rồi sao?”
“Vì vậy tôi mới để mục này ở mục cuối cùng chứ.” Lâm Huyền nhún vai:
“Nhưng cậu yên tâm đi, tôi đã có ý tưởng đại khái rồi.
Hơn nữa, chuyện này chỉ có thể nhờ con người làm, VV cậu không giúp được gì đâu.”
“Tại sao?” VV rất không phục.
“Bởi vì…”
Lâm Huyền cười.
Nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng của giấc mơ thứ ba, cái thùng rác dường như trong nháy mắt đã có hơi thở, mạch đập, nhịp tim đập, khóa chặt mắt cá chân mình bảo mình hỏi thăm Triệu Anh Quân:
“Bởi vì… mặc dù trí tuệ nhân tạo có thể làm được mọi thứ, có thể học nói dối, có thể học lừa gạt nhưng mãi mãi không học được thứ đơn giản nhất và cơ bản nhất của con người, cũng là thứ khiến con người được gọi là con người——”
“Tình cảm.”
Chương 637: Ngân hàng Thái Mỗ! Đảo ngược thời gian và không gian! (1)
“Có thể cậu không hiểu được, đôi khi giữa hai người, một hơi thở, một nhịp tim, thậm chí một mạch đập cũng có thể truyền đạt rất nhiều thông tin, mà không một ai khác có thể hiểu được thông tin này.
Tôi vẫn luôn cho rằng, sức hấp dẫn lớn nhất của con người nằm ở… sự thể hiện đa dạng của tình cảm, đây chính là câu đố đủ sức xuyên không gian thời gian, lừa gạt cả thế giới, chỉ có hai người mới hiểu được.”…
Lần này, VV im lặng rất lâu rất lâu.
Dường như đã ngửi thấy mùi khét lẹt.
“Thôi bỏ đi.”
VV thở dài nói:
“Không hiểu được, cũng không tính toán được.
Vậy thì tôi sẽ chờ xem, xem trí tuệ của các người thông minh đến mức nào.”
“Vậy thì bây giờ chúng ta phải làm gì?”
VV mở cửa tủ lạnh quầy bar ra, chỉ vào tờ giấy vuông nhỏ mà Lâm Huyền vừa viết mục tiêu hiện tại:
“Theo kế hoạch cậu viết ở mục đầu tiên, bây giờ hãy vào giấc mơ, đi gặp ông lão bí ẩn kia, xác nhận xem ông ta có phải là Kevin Walker không?”
“Đúng vậy.”
Lâm Huyền rời khỏi quầy bar, đi về phía phòng vệ sinh:
“Cơm thì phải ăn từng miếng một, đi phải đi từng bước một.
Hiện tại nếu không có cách nào chứng minh giấc mơ là thật hay giả, vậy thì đừng quá bận tâm đến vấn đề này, dù sao thì thông tin và tình báo có thể thu thập được trong giấc mơ thứ tư cũng có hạn.”
“Nhưng… tôi tin rằng, cho dù giấc mơ thứ tư thực sự là giả như cậu nói thì dù sao thì nó cũng do kẻ địch 600 năm sau tạo ra.
Cho dù là giả thì chắc chắn cũng có thể thu được một số thông tin hữu ích, chẳng hạn như việc chúng ta sắp làm ngay đây, lừa ông lão bí ẩn kia xem ông ta có phải là Kevin Walker không.”
“He he!”
VV bắt chước giọng điệu của Sở An Tình cười nói:
“Nói về diễn xuất thì đó chính là sân khấu của tôi! Cần hướng dẫn diễn xuất không? Muốn lừa ra được phản ứng chân thực nhất, bất ngờ nhất của người khác thì cũng cần phải có diễn xuất, nếu không sẽ bị nhìn thấu đấy.”
“Tôi đã xem hết tất cả các bộ phim trên thế giới rồi, bây giờ diễn xuất của tôi đã vượt xa trình độ ảnh đế Oscar! Nếu không phiền… Tôi sẽ hướng dẫn cậu về biểu cảm và lời thoại, chắc chắn sẽ lừa được phản ứng của ông lão bí ẩn kia!”
“Được.”
Lâm Huyền nhổ nước súc miệng:
“Cho cậu diễn viên này một cơ hội, thấy cậu đã sốt ruột cả tối nay rồi.”… … …
“A a a…”
Bị còng vào ghế, đội mũ trùm đầu màu đen không nhìn thấy gì.
Lâm Huyền đợi rất lâu, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng cười khúc khích muộn màng của ông lão.
“Ha ha ha!!”
Lâm Huyền theo hướng dẫn diễn xuất của VV, ngửa đầu cười lớn, vô cùng ngạo mạn.
Tiếng cười khúc khích của ông lão đột ngột dừng lại.
Ông ta nhanh chóng bước tới, nắm lấy mũ trùm đầu của Lâm Huyền rồi giật mạnh ra——
“Kevin Walker!”
Phát âm chuẩn giọng Anh, Lâm Huyền cười mép, ánh mắt khinh thường và sắc bén nhìn chằm chằm vào đôi đồng tử co lại đột ngột của ông lão bí ẩn:
“Ông đã chết rồi…”
Phụt phụt.
Ông lão cầm mũ trùm đầu vừa tháo xuống lùi lại hai bước.
Nhưng ngay sau đó——
“Ha ha… ha ha ha!”
Ông ta nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, nhìn Lâm Huyền rồi nheo mắt cười khúc khích:
“Nhóc con, đã quá muộn rồi…”
Ầm!!!
Ánh sáng trắng đột ngột xuất hiện, thiêu rụi mọi thứ. … … …
Trên chiếc giường lớn sang trọng, Lâm Huyền mở mắt.
“Thế nào?”
VV điều khiển rèm cửa sổ điện mở ra, ánh nắng chói chang chiếu vào.
Bây giờ là giữa trưa ở New York, ánh nắng vừa đẹp.
“Khá ngại, bây giờ tôi vẫn còn nổi da gà đây, quá ngớ ngẩn.”
“Tôi muốn nói là ông lão đó đã nói gì!” VV hét lên.
“Ông ta nói đã quá muộn rồi.”
Lâm Huyền dụi mắt, ngồi dậy khỏi giường lớn:
“Nhưng điều này không quan trọng, quan trọng là giống như cậu nói, ngay khi tôi hét lên tên Kevin Walker, ông ta thực sự đã bị dọa sợ, đồng tử co lại dữ dội.”
“Tôi nghĩ… cho dù điều này không thể chứng minh rằng ông ta nhất định là Kevin Walker.
Nhưng ít nhất cũng có thể khẳng định rằng ông ta biết cái tên Kevin Walker, dù sao thì hai người họ hẳn phải có mối quan hệ không thể tách rời.”
Vừa rồi, trước khi vào giấc mơ.
VV đã hướng dẫn Lâm Huyền một chút về diễn xuất, nó nói rằng muốn lừa được thông tin từ miệng đối phương thì phải bất ngờ và thể hiện sự tự tin cực độ.
Như vậy, trong trường hợp không có sự chuẩn bị về mặt tâm lý, biểu cảm nhỏ và ánh mắt nhỏ sẽ nhất định để lộ một số điều.
“Hơn nữa, Lâm Huyền, lợi thế của cậu là có thể thử đi thử lại vô số lần.
Đến lần vào giấc mơ tiếp theo, cậu vẫn có thể cười ngạo mạn như vậy rồi hét lên một cái tên khác, xem phản ứng trong mắt ông ta.
Nếu không mạnh mẽ như lần này thì rất có thể chứng minh rằng ông ta chính là Kevin Walker.”
“Tóm lại, giống như cậu nói, dù thế nào thì chúng ta vẫn phải tìm ra Kevin Walker trong thực tế.
Sau khi cậu giải quyết xong chuyện ở Mỹ thì nhanh chóng trở về nước, sau đó tôi sẽ vừa bảo vệ cậu, vừa tăng tốc độ lặp lại tiến hóa, đợi đến khi tôi trở nên đủ mạnh… Chúng ta nhất định có thể lôi Kevin Walker ra!”
Chương 638: Ngân hàng Thái Mỗ! Đảo ngược thời gian và không gian! (2)
“Không sao, cậu có đủ thời gian mà.”
Lâm Huyền xuống giường, đi dép lê:
“Sau khi trở về nước, tôi còn rất nhiều việc phải làm, đài thiên văn FAST ở Quý Châu, hằng số vũ trụ, câu đố về chiếc gương, v. v… Đến lúc đó, mỗi người lo một việc, mục tiêu cuối cùng của những việc này đều giống nhau, nắm giữ thêm một số sức mạnh và thông tin, đối với chúng ta mà nói thì không phải là chuyện xấu.”
“Tôi đi rửa mặt, dọn dẹp một chút rồi đến Princeton.”
Một vài chiếc xe màu đen chống đạn đến từ lãnh sự quán chạy qua bên ngoài trường Đại học Princeton.
Lâm Huyền và Sở An Tình ngồi trong xe ô tô, nhìn ngôi trường danh tiếng thế giới lâu đời này.
“Einstein đã từng giảng dạy ở đây sao?”
Cô bé hay hỏi Sở An Tình đặt câu hỏi.
“Đúng vậy.”
Lâm Huyền gật đầu:
“Ông ấy đã trải qua 20 năm trước khi mất ở Princeton, vì nhiều lý do… Thực ra cuộc sống của ông ấy cũng không mấy vui vẻ nhưng nhìn chung vẫn ổn, dù sao thì ông ấy cũng buồn nhiều hơn, đây có lẽ cũng là lý do khiến ông ấy từ chối mọi lời mời nghiên cứu và làm việc, bình tĩnh giảng dạy tại Đại học Princeton.”
Sở An Tình quay đầu nhìn Lâm Huyền:
“Em nghe nói não của Einstein đã bị đánh cắp? Bây giờ nó cũng được đặt trong trường Đại học này sao?”
“Có lẽ là một phần, nghe nói năm đó nó đã bị cắt thành nhiều lát, được gửi đến nhiều cơ quan nghiên cứu.”
Lâm Huyền lắc đầu:
“Nhưng cụ thể thì không rõ.”
Không lâu sau.
Tổng cộng bốn chiếc xe ô tô màu đen, cùng hai chiếc xe hộ tống trước sau, dừng lại cách Đại học Princeton một km trên phố Marshall.
Cửa xe mở ra, Lâm Huyền và Sở An Tình bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn ngôi nhà độc lập cũ kỹ và hơi ọp ẹp trước mắt.
Số 112 phố Marshall.
Đây chính là nơi nhà khoa học vĩ đại của thế kỷ Albert Einstein đã từng sống vào những năm cuối đời, đồng thời cũng là món quà mà Quý Lâm đã mua lại, treo một bức tranh lên rồi tặng cho Lâm Huyền.
Hai người bước vào sân đã lâu không được dọn dẹp, đi lên bậc thang, nhìn cánh cửa hơi cũ kỹ trước mắt.
Lâm Huyền thò tay vào túi áo trong.
Lấy ra một chiếc chìa khóa dẹt.
Chiếc chìa khóa này chính là do Angelica – thành viên cuối cùng của Bảy Tội Lỗi tặng cho mình sau lễ tuyên dương ở Đông Hải.
Lâm Huyền cũng có thể đoán được.
Quý Lâm có rất nhiều di sản nhưng chỉ có ngôi nhà ọp ẹp này là Angelica nhất định phải đích thân giao chìa khóa cho mình.
Điều này chứng tỏ…
Ngôi nhà này đối với Quý Lâm mà nói có giá trị cao hơn tổng giá trị của tất cả các tài sản khác.
Mà điều có thể khiến Quý Lâm coi trọng như vậy, chỉ có thể là——
Câu Lạc Bộ Thiên Tài.
Gần đây.
Lâm Huyền không hiểu sao lại cảm thấy mình ngày càng gần với Câu Lạc Bộ Thiên Tài hơn.
Hắn thực sự có loại linh cảm thứ sáu này.
Càng ngày càng trở nên mạnh mẽ, tiếp xúc với nhiều thứ hơn… Hắn càng có thể cảm nhận được rằng điểm cuối của tất cả các vòng xoáy đều hướng đến một hướng kỳ lạ, bàn tay đen bí ẩn ẩn náu trong dòng chảy lịch sử hơn 600 năm.
Có thể tìm thấy câu trả lời ở đây không?
Cho dù là Quý Tâm Thủy hay Quý Lâm, bọn họ đều muốn có được một tấm thiệp mời của Câu Lạc Bộ Thiên Tài.
Không chỉ có họ.
Ngay cả bản thân mình cũng rất muốn có một tấm thiệp mời.
Hoàng Tước đã nói.
Muốn tìm ra câu trả lời cho tất cả những điều này… Cách đơn giản nhất là có được một tấm thiệp mời thực sự của Câu Lạc Bộ Thiên Tài.
Thật vậy.
Đối với hiện tại rơi vào vòng xoáy mê man và xung quanh đầy rẫy những bí ẩn lần nữa.
Một tấm thiệp mời của Câu Lạc Bộ Thiên Tài chính là thứ mình muốn nhất!
Rắc.
Lâm Huyền cắm chiếc chìa khóa dẹt vào ổ khóa, dùng sức vặn——
Két…
Cánh cửa đã lâu không mở phát ra tiếng kêu xé lòng.
Ánh nắng xiên vào trong nhà, chiếu xuống mặt đất một hình chữ nhật tiêu chuẩn, bên ngoài ánh sáng là bóng tối, bên trong ánh sáng đầy bụi.
Sở An Tình phẩy phẩy lớp bụi bay trước mặt, khẽ ho hai tiếng:
“Cái này… khụ khụ… cái bụi này, hình như đã lâu lắm rồi không có người đến dọn dẹp.”
Lâm Huyền gật đầu.
Sau khi Hứa Vân mất, Quý Lâm đã đến Long Quốc, tính đến nay đã mười tháng, mười tháng này Quý Lâm chắc chắn không đến đây.
Vì vậy, lớp bụi trong căn nhà này ít nhất cũng đã tích tụ hơn một năm, không trách được gió thổi vào khi mở cửa lại nồng nặc như vậy.
Hai người bước vào trong nhà thì lập tức cảm thấy nhiệt độ đột ngột giảm xuống.
Lâm Huyền tìm thấy công tắc đèn ở lối vào, ấn xuống.
Cạch.
Căn phòng tối tăm mới sáng lên.
Nhìn trái nhìn phải.
Hai người phát hiện ra trong nhà thực sự chẳng có gì cả, bốn bức tường trống trơn.
Nếu nhất định phải nói đến đồ đạc duy nhất… thì có lẽ là những tấm rèm cửa màu đen dày cộp không lọt sáng, che che kín ánh nắng.
Chương 639: Ngân hàng Thái Mỗ! Đảo ngược thời gian và không gian! (3)
“Giống phong cách của Quý Lâm.” Sở An Tình nhỏ giọng nói.
Hai người tiếp tục đi vào bên trong.
Tầng một hoàn toàn không có gì cả, nơi này ngay cả chuột cũng lười ở.
Lâm Huyền và Sở An Tình bước lên cầu thang đến tầng hai, cuối cùng cũng tìm thấy thứ duy nhất trong căn nhà này có thể được gọi là đồ trang trí ngoài rèm cửa——
Một bức tranh sơn dầu treo trên tường phòng khách tầng hai:
Bức “Nỗi buồn của Einstein”.
Lâm Huyền nhìn chằm chằm vào bức tranh này, thực sự là bất kể khi nào nhìn thấy hắn cũng đều rùng mình.
Đôi mắt vô hồn của Einstein giống như hố đen trong vũ trụ, dường như muốn kéo mọi thứ trước mắt vào vực sâu vô tận.
Nỗi buồn, sự đau khổ, sự tuyệt vọng phủ đầy khuôn mặt của nhà bác học vĩ đại này.
Cái lạnh lẽo, sự ngột ngạt, nặng nề cũng đè nặng lên trái tim của mỗi người xem.
“Học trưởng Lâm Huyền, bức tranh này là hàng nhái sao chép lại à?”
Sở An Tình tò mò hỏi.
Bởi vì vào đầu năm nay, khi cô ấy và học trưởng Lâm Huyền tình cờ gặp nhau tại phòng triển lãm Đông Hải, bọn họ đã cùng nhau tham quan triển lãm tranh sơn dầu lưu động thế giới được tổ chức vào thời điểm đó.
Trên đó có triển lãm bức tranh này.
Hơn nữa, học trưởng Lâm Huyền còn rất kiên nhẫn kể cho cô nghe về bối cảnh thời đại của bức tranh này——
Einstein buồn bã vì vụ nổ vũ khí hạt nhân, sợ hãi vì đã đưa ra phương trình khối lượng năng lượng.
Ông tự trách mình đã mở hộp Pandora, khiến tương lai của thế giới loài người phủ một màu xám xịt của sự hủy diệt.
“Con người… thực sự có tương lai không?”
Vào thời điểm đó, Einstein thường tự hỏi mình như vậy và trong sự hối hận tự trách và sợ hãi này, ông đã chết trong u uất.
“Có lẽ là thật, người ta nói rằng Henry Dawson không chỉ vẽ một bức “Nỗi buồn của Einstein” và mỗi bức đều ẩn chứa những mật mã khác nhau.”
Lâm Huyền vừa nói vừa bật đèn chùm trong phòng khách tầng hai lên, sau đó tiến lại gần bức tranh để xem.
Cái gọi là người ta nói… Hắn cũng không biết thật giả, thực ra cũng chỉ là lời nói của một mình Angelica.
Nhưng Lâm Huyền cũng tin rằng, với thực lực của Quý Lâm, nếu bức tranh không quá nổi tiếng này có 8 bức tranh thật thì hắn ta chắc chắn có thể dễ dàng lấy được một bức, chỉ cần bỏ ra một ít tiền mà thôi, hắn ta thực sự không thiếu tiền, huống hồ… đằng sau hắn ta còn có Quý Tâm Thủy – một tài phiệt đẳng cấp thế giới.
Mật mã được giấu ở đâu?
Lâm Huyền nghiêm túc quan sát các chi tiết của bức tranh sơn dầu này, sau đó so sánh với bức tranh trong phòng triển lãm Đông Hải lúc đầu… Rất nhanh! Hắn thực sự phát hiện ra điểm khác biệt!
“Lông mày.”
Lâm Huyền khẽ nói.
Hắn giơ ngón tay chỉ vào bức tranh sơn dầu này, lông mày trên hốc mắt trái của Einstein:
“Những chỗ khác thì anh không nhớ rõ lắm nhưng phần lông mày ở hốc mắt trái này, lúc đó anh nhìn rất rõ.
Trên bức tranh sơn dầu “Nỗi buồn của Einstein” được trưng bày trong phòng triển lãm Đông Hải, vị trí lông mày này lõm vào, toàn bộ phần sơn đều lõm vào.”
“Lúc đó anh thấy rất lạ, đây là kỹ thuật vẽ tranh kỳ lạ gì vậy? Là một sinh viên mỹ thuật, trực giác nhắc anh rằng không nên vẽ như vậy, dùng kỹ thuật lõm vào để vẽ phần lông mày rậm nhất… Lúc đó anh đã nghĩ rất lâu, không biết cụ thể có dụng ý cao siêu gì không.”
“Nhưng dù sao thì bậc thầy vẫn là bậc thầy, chút bản lĩnh mèo ba chân của anh chắc chắn không đủ tư cách để nghi ngờ Henry Dawson; mặc dù ông ấy không được coi là nổi tiếng trong lĩnh vực họa sĩ hiện đại nhưng dù sao cũng là một bậc thầy, làm như vậy chắc chắn có dụng ý sâu xa, hiệu ứng ánh sáng? Tạo khối bên? Anh không rõ, chỉ có thể nói là không hiểu nhưng vẫn thấy hay.”
“Nhưng bây giờ, em hãy nhìn bức “Nỗi buồn của Einstein” này cũng do Henry Dawson vẽ.
Lông mày trái ở đây hoàn toàn bình thường.”
Ngón tay của Lâm Huyền ấn vào lớp sơn dầu cứng, ra hiệu cho Sở An Tình lại gần xem:
“Em xem, phần sơn vẽ lông mày ở đây chính là phần lồi bình thường, đây mới là thủ pháp vẽ tranh chính xác, rất tự nhiên, cũng rất có lập thể.”
Sở An Tình gật đầu.
Cô đã học vẽ tranh màu nước rồi.
Mặc dù màu nước và sơn dầu có hơi khác nhau nhưng nhìn chung vẫn có điểm tương đồng, như lỗi lõm vào của lông mày này chắc chăn ssẽ không xảy ra dưới tay của bậc thầy.
Huống hồ, bản thân sơn dầu vốn đã được tô đi tô lại, phần sơn lõm vào đó hoàn toàn có thể dễ dàng sửa lại, đối với Henry Dawson mà nói, đây chỉ là chuyện nhỏ, dễ như trở bàn tay.
“Cho nên chắc chắn Henry Dawson đã cố ý làm như vậy vào thời điểm đó.”
Sở An Tình nhỏ giọng nói, sau đó nghiêng đầu, nhìn mũi của Einstein từ bên cạnh:
“Nhưng bức tranh sơn dầu này… Học trưởng Lâm Huyền, anh nhìn từ bên cạnh xem, có phải phần phối cảnh của mũi này cũng hơi kỳ lạ không?”
Lâm Huyền nghe vậy thì sáp lại gần.
Chương 640: Ngân hàng Thái Mỗ! Đảo ngược thời gian và không gian! (4)
Quả nhiên.
Sống mũi rõ ràng cao hơn bình thường một chút.
Nếu chỉ là cao bình thường thì còn có thể hiểu là “làm đẹp” cho sống mũi nhưng cái cao này giống như cố tình cao hơn một chút, nhìn bức tranh này từ chính diện thì không rõ lắm nhưng nếu quan sát từ bên cạnh thì… người chuyên nghiệp có thể nhìn ra ngay là rất kỳ lạ.
“Đây đúng thật là hàng thật à học trưởng Lâm Huyền? Cảm giác như lỗi này không giống lỗi mà bậc thầy sẽ mắc phải ấy.”
“Không…”
Lâm Huyền lắc đầu:
“Ngược lại, điều này càng chứng minh đây là hàng thật.
Nếu bức tranh này là hàng giả bắt chước thì sao có thể mắc lỗi cơ bản như vậy? Hiện giờ, trình độ kỹ thuật của những họa sĩ làm giả rất cao, mặc dù khả năng sáng tạo không tốt nhưng những bức tranh họ sao chép thực sự giống hệt nhau, khó phân biệt thật giả, trừ khi có giám định viên chuyên nghiệp đến, còn bình thường rất khó nhìn ra… Vì vậy, Henry Dawson có thể mắc lỗi nhỏ này nhưng những xưởng sản xuất hàng giả thì tuyệt đối sẽ không mắc lỗi này.”
Hắn lại quan sát kỹ từ trên xuống dưới:
“Có lẽ những điểm khác biệt nhỏ về độ cao này chính là mật mã mà Henry Dawson để lại trong bức tranh sơn dầu này.”
Lâm Huyền đã nghĩ đến điểm này ngay từ khi nghe Angelica nói về bức tranh sơn dầu.
Đặc điểm của tranh sơn dầu là có độ nổi, sơn dầu có độ cao.
Những chênh lệch độ cao này…
Chính là chiều không gian tốt nhất để ẩn giấu mật mã!
“À! Thì ra là vậy!”
Sở An Tình nhận ra nên vỗ tay, cười khúc khích:
“Vậy thì em có một ý kiến hay! Là mẹo nhỏ mà thầy giáo dạy bọn em luyện tập sáng tối trong lớp học ở trường cách đây một thời gian!”
Nói xong.
Cô chạy đến cửa cầu thang, nhấn công tắc đèn.
Cạch.
Toàn bộ tầng hai tối sầm lại, đưa tay lên cũng không thấy năm ngón, không có một chút ánh sáng nào.
“Cạch cạch!”
Sở An Tình cười nhảy đến bên trái bức tranh sơn dầu, lấy điện thoại di động áp sát vào tường, sau đó nhấn vào biểu tượng đèn pin, để đèn flash sáng liên tục——
Ngay lập tức.
Lâm Huyền hít một hơi thật sâu.
Vì sơn dầu không bằng phẳng nên những tia sáng thẳng này chiếu từ bên trái sang sẽ tạo thành những bóng nhỏ dài ngắn khác nhau trên vải sơn dầu tùy theo độ cao thấp của sơn dầu.
Dài ngắn khác nhau!
Lúc này Lâm Huyền nhìn rõ những bóng dài ngắn khác nhau giống như mật mã Morse, cái dài cái ngắn xếp thành hàng ngay ngắn trên vải.
Quá ngay ngắn…
Từng hàng một thẳng tắp.
Nhìn là biết cố ý làm vậy!
“Đây chính là…”
Lâm Huyền mím môi, nuốt nước bọt:
“Mật mã Einstein ẩn giấu trong “Nỗi buồn của Einstein”… sao?”
Hắn không biết nên gọi chính xác mật mã này là gì.
Mật mã Einstein?
Hay là mật mã Henry Dawson?
Nhưng gọi là gì không quan trọng, quan trọng là… những mật mã này có ý nghĩa gì? Chỉ đến hướng nào?
“Đây không phải là mật mã Morse.”
Lâm Huyền phân tích:
“Không chỉ có hai loại dài ngắn, độ dài của những cái bóng này có nhiều loại, hơn nữa mặc dù tổng thể rất ngay ngắn nhưng vẫn có một số cái bị nghiêng do con người tác động.
Mật mã này… Không phải là thứ có thể giải mã trong thời gian ngắn được.”
“Có cần tìm chuyên gia giải mã không?” Sở An Tình hỏi.
“Em có quen à?” Lâm Huyền nhìn cô.
Sở An Tình lắc đầu:
“Em không quen chuyên gia mật mã nào… Nói đúng hơn là em thực sự quá xa lạ với nghề này, chuyên gia mật mã duy nhất mà en có thể nghĩ đến là một bộ phim em đã xem trước đây có tên là “The Imitation Game”, kể về câu chuyện của một chuyên gia mật mã có thật trong lịch sử.”
“Ông ấy là công thần của Thế chiến thứ hai, chính ông ấy đã phát minh ra cỗ máy giải mã hệ thống mật mã của quân Đức và nhờ đó đã đảo ngược toàn bộ cục diện của Thế chiến thứ hai.”
Lâm Huyền quay người lại:
“Đừng nói người em nhắc đến là cha đẻ của khoa học máy tính, cha đẻ của trí tuệ nhân tạo…”
Sở An Tình gật đầu:
“Đúng vậy, chính là Alan Turing.”
Lâm Huyền cười nhẹ:
“Đúng thật là một nhà khoa học vĩ đại.
Không chỉ là nhà khoa học, ông ấy còn có rất nhiều danh hiệu, khoa học máy tính, toán học, logic học, mật mã học, sinh học lý thuyết… v. v Ông ấy là một thiên tài thực sự không thể tranh cãi.”
“Chỉ là… những năm cuối đời cũng khá thảm.”
Lâm Huyền lại đi đến trước bức tranh sơn dầu, nắm lấy khung tranh rồi lấy toàn bộ bức tranh sơn dầu xuống khỏi tường:
“Turing có giỏi giải mã mật mã đến đâu thì ông ấy cũng đã chết rồi, chúng ta không tìm thấy ông ấy được.
Vì vậy đành mang về nước và nhờ một số chuyên gia mật mã trong nước giúp đỡ thôi.”
Nói xong, Lâm Huyền và Sở An Tình cùng nhau xuống lầu, đặt bức tranh sơn dầu lên xe, trở về khách sạn nơi đoàn đại biểu Long Quốc cư trú, chuẩn bị về nước.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Audio] Phi Thăng Chi Hậu (dịch) [Audio] Phi Thăng Chi Hậu (dịch)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Phi-Thang-Chi-Hau-dich-SE-Audio-Truyen.jpg)
