[Dịch] Đế Tôn
Tập 350 [Chương 2394 đến 2399]
❮ sautiếp ❯Chương 2394: Âm hiểm như cáo (2)
Kim Đồng Cổ Thần cầm cánh tay Giang Nam lên nhét vào miệng, nhe răng cười:
– Nếu rất ngon thì ta không ngại tha cho ngươi sống, hôm nay ăn một lần, ngày mai ăn tiếp.
Ngân Đồng Cổ Thần kinh kêu:
– Ca ca cẩn thận!
Ngân Đồng Cổ Thần vội vung lưỡi hái che trước miệng Kim Đồng Cổ Thần. Ngân Đồng Cổ Thần huơ đao quá nhanh cắt rớt mũi Kim Đồng Cổ Thần, hai bờ môi cũng bị cắt lộ ra hàm răng vàng.
Cánh tay Giang Nam bị Kim Đồng Cổ Thần đưa đến bên miệng đột nhiên xòe tay, búng ngón tay. Ánh sáng đỏ mỏng như lông trâu bắn hướng Tịch Trọng, đó là tịch diệt huyết châm là Tổ Cừ đại đế tế luyện ra.
Huyết câm này chuyên môn đối phó đạo quả, nếu bị đâm trúng người, mặc kệ đạo quả ở đâu đều bị huyết châm đánh chết, là vũ khí âm hiểm, độc ác nhất.
Kim Đồng Cổ Thần không ngờ Giang Nam bị chặt đứt tay nhưng ngón tay còn cầm một cây tịch diệt huyết châm chờ ám toán giết gã.
May mắn Ngân Đồng Cổ Thần phát hiện kịp lúc huơ lưỡi liềm, mặc dù cắt rớt mũi và môi Kim Đồng Cổ Thần nhưng rốt cuộc chặn lại huyết châm.
Đao quang lấp lóe, trong khoảnh khắc cắt nhỏ huyết châm.
Kim Đồng Cổ Thần lấy lại tinh thần, tức giận dập nát cánh tay Giang Nam.
– Huyền Thiên âm hiểm!
Kim Đồng Cổ Thần hét lên:
– Tên này đã vào trong cửa, bên trong không lớn, hắn không có đường trốn!
Ngân Đồng Cổ Thần ngơ ngẩn nhìn sau lưng Kim Đồng Cổ Thần.
Kim Đồng Cổ Thần nghiêm túc hỏi:
– Nhị đệ, có chuyện gì?
Kim Đồng Cổ Thần ngoái đầu nhìn, sững sờ. Sau lưng Kim Đồng Cổ Thần, trán Long La Bồ Đề Tiên Quân xuất hiện một lỗ máu nhỏ.
Long La Bồ Đề Tiên Quân gật mình, cười hỏi:
– Hai vị đạo hữu nhìn ta làm gì?
Kim Đồng Cổ Thần hút ngụm khí lạnh, quát to:
– Long La, đạo quả của ngươi ở đâu? Mau lấy đạo quả ra, nếu không sẽ không cứu mạng ngươi được!
Tim Long La Bồ Đề Tiên Quân rớt cái bịch, cười khẩy nói:
– Hai vị đạo hữu, đạo quả quan trọng biết mấy, sao ta dễ dàng lấy ra cho x…
Long La Bồ Đề Tiên Quân chưa nói xong bỗng biến sắc mặt.
Ngân Đồng Cổ Thần lạnh lùng nói:
– Khốn kiếp, kêu ngươi lấy ra thì lấy mau! Đạo quả mạch Hỗn Độn Long Tổ các ngươi đều ký thác trong thân thể, nếu ngươi lấy ra thì còn cứu kịp…
Bỗng toàn thân Long La Bồ Đề Tiên Quân biến thành một bãi máu, đạo quả rơi vào vũng nước đen nhanh chóng tan rã. Trong khoảnh khắc đạo quả Long La Bồ Đề Tiên Quân tan biến.
Trán Tịch Trọng, Ngân Đồng Cổ Thần toát mồ hôi lạnh. Vừa rồi Ngân Đồng Cổ Thần chặn lại một cây tịch diệt huyết châm nhưng không đề phòng cây thứ hai, cánh tay Giang Nam bắn trúng ngay trán Long La Bồ Đề Tiên Quân.
Chính là cây huyết châm thứ hai này lấy mạng Long La Bồ Đề Tiên Quân.
Tịch diệt huyết châm bay lên muốn rời khỏi thuyền báu trở về bên cạnh Giang Nam. Kim Đồng Cổ Thần vươn tay định bắt lại nhưng Ngân Đồng Cổ Thần huơ lưỡi lièm vội chém nát huyết châm.
Ngân Đồng Cổ Thần nói:
– Tuyệt đối không thể bắt nó bằng tay không.
Kim Đồng Cổ Thần hiểu ra, lòng run sợ nói:
– Long La chết, e rằng chúng ta không cướp kho báu Hỗn Độn Long Tổ được…
Ngân Đồng Cổ Thần lắc đầu, nói:
– Không có huyết mạch Long Tổ thì không được Long Tổ công nhân, Long La bị Huyền Thiên giết, chặt đứt hy vọng của chúng ta.
Ngân Đồng Cổ Thần rất hận, phòng tới phòng lui nhưng không ngừa được Huyền Thiên giáo chủ âm hiểm độc ác như thế, thủ đoan kỳ bí khiến người rét run.
– Tuy Long La chết nhưng phụ tử Ma Thiên còn sống.
Ngân Đồng Cổ Thần cười nói:
– Ca ca, chúng ta đi!
Mắt Kim Đồng Cổ Thần sáng lên:
– Nhị đệ giỏi quá! Huyền Thiên giáo chủ và phụ tử Ma Thiên cộng lại không phải đối thủ của chúng ta, xử lý bọn họ là chúng ta sẽ độc chiếm kho báu Hỗn Độn Long Tổ, lại thiếu đi một người chia chác.
Đằng trước hai Cổ Thần, Giang Nam đứng trên tịch diệt ma trống, vạt áo bay phần phật, cánh tay đã mọc ra. Giang Nam chặn đường Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần.
Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần hừ mạnh, tăng tốc độ lao hướng Giang Nam.
Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng thì đã đến bên ao máu dưới một cây cột rồng. Ma Thiên Tiên Quân túm Linh Lung đạo đồng ném vào trong ao máu, chuyển đầu thuyền giết ngược về chỗ Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần.
Linh Lung đạo đồng hét to:
– Phụ thân không cùng ta sao?
Ma Thiên Tiên Quân điều khiển thuyền báu xông lên, cười to bảo:
– Giáo chủ chiến đấu vì phụ tử hai ta, sao vi phụ có thể để giáo chủ một mình nghênh địch? Linh Lung, ngươi nhanh chóng hấp thu huyết mạch Long Tổ, lấy sách quý trên ngọc đài đi!
Linh Lung đạo đồng chui vào trong ao máu, năng lượng cái ao bị dẫn động, ao máu sôi sục. Huyết vụ dày đặc bốc lên chui vào cơ thể Linh Lung đạo đồng.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Vang tiếng nổ điếc tai, ao máu dâng lên ngày càng cao, bay lên mặt đất. Bên dưới là một cái đỉnh to, hỗn độn hỏa rực cháy trong đỉnh, ao máu lơ lửng trên cái đỉnh.
Linh Lung đạo đồng ngửa đầu gầm rống, thân bất do kỷ hiện ra nguyên hình, biến thành một hỗn độn cự long nằm khoanh tròn trong ao. Nhiều huyết vụ ập đến, cự long quay quanh các cột rồng thì há mồm phun ra từng dòng lũ hồng mông đại đạo xâm nhập cơ thể Linh Lung đạo đồng.
Huyết mạch Linh Lung đạo đồng tăng nhanh vùn vụt, tu vi tiến bộ. Lúc này trên ngọc đài chính giữa ao máu, sách quý mở ra, từng đợt long văn hiện ra trong sách rất khó hiểu. Linh Lung đạo đồng thì như đọc được, nhìn chằm chằm sách quý.
Sách quý mở ra, mỗi giở một trang là chữ trang trước biến mất. Đây là Hỗn Độn Long Tổ để lại sắp xếp, không muốn truyền thừa của mình rơi vào tay người ngoài.
Sách quý giở từng trang, Linh Lung đạo đồng không dám thả lỏng tinh thần, liều mạng ghi nhớ, lĩnh ngộ.
Bên kia, Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần đánh nhau với Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân. Ngân Đồng Cổ Thần đấu cùng Giang Nam, Kim Đồng Cổ Thần đứng trên thuyền báu quyết đấu với Ma Thiên Tiên Quân đứng trên chiếc thuyền khác.
Chiếc thuyền to dưới chân Ma Thiên Tiên Quân là dấu chân Bất Không Đạo Nhân, uy lực siêu phàm. Thuyền báu dưới chân Kim Đồng Cổ Thần là dấu chân Tiên Tôn, uy lực hai chiếc thuyền lớn không chênh lệch bao nhiêu. Nhưng Ma Thiên Tiên Quân kém hơn Kim Đồng Cổ Thần, không phát huy ra uy lực thuyền báu nên có.
Kim Đồng Cổ Thần thúc giục dị tượng hoa sen, uy lực thuyền báu kinh người. Ma Thiên Tiên Quân bị áp chế ngay, lưỡi liềm tung bay quay quanh gã. Mới mây giây va chạm, Ma Thiên Tiên Quân suýt bị lưỡi liềm chém trúng.
Cùng lúc đó, Ngân Đồng Cổ Thần liên tục gặp nạn. Tuy thực lực tu vi của Ngân Đồng Cổ Thần vượt trên Giang Nam rất nhiều, lại có trụ hoang thần thạch luyện thành lưỡi hái, không gì phá nổi. Nhưng Giang Nam có tịch diệt ma trống, trống rung một cái là chấn Kim Đồng Cổ Thần suýt tan rã cơ thể, đạo quả tan nát.
Dưới chân Giang Nam cũng có một chiếc thuyền báu, là luyện chế bằng dấu chân Tiên Đế. Mặc dù Giang Nam không thể hoàn toàn phát huy ra uy lực thuyền báu nhưng cũng làm Kim Đồng Cổ Thần luống cuống.
Huống chi Giang Nam còn điều khiển tịch diệt huyết châm, trong tay có nửa kiếp quang, giết Kim Đồng Cổ Thần lo đầu không lo đuôi
Chương 2395: Long Tổ thánh dược
Nhưng dù gì Giang Nam không là Tiên Quân, khó giết Kim Đồng Cổ Thần.
Ma Thiên Tiên Quân cao giọng gầm rú, lắc người biến thành cự long đánh xáp lá cà. Ma Thiên Tiên Quân đẩy thuyền báu xông hướng Kim Đồng Cổ Thần, hai chiếc thuyền va chạm vào nhau. Thuyền báu dấu chân Bất Không Đạo Nhân bị đụng bay. Kim Đồng Cổ Thần cười to, đao quang chợt lóe chém Ma Thiên Tiên Quân thành hai khúc.
Kim Đồng Cổ Thần định thừa dịp giết Ma Thiên Tiên Quân luôn chợt nghe Giang Nam quát to:
– Kim Đồng, hãy xem huyết châm!
Khóe mắt Kim Đồng Cổ Thần liếc thấy Giang Nam giơ tay, gã rùng mình bỏ qua Ma Thiên Tiên Quân, vội huơ lưỡi liềm bảo vệ mình kín không kẽ hở.
Tay kia Giang Nam cầm thuyền báu như cầm một chiếc đế giày, hắn nhấc thuyền lên đập xuống Ngân Đồng Cổ Thần.
Ngân Đồng Cổ Thần bị quất té xuống đất, chổng mông lên trời, lưỡi hái lăn lóc một bên, hai tay che mặt. Giang Nam cầm thuyền báu đập mạnh liên hồi, Ngân Đồng Cổ Thần bầm mình.
Kim Đồng Cổ Thần gầm rống, vội vận chuyển thuyền báu đụng vào Giang Nam.
Giang Nam giơ tay khác lên. Quát to:
– Kim Đồng, đỡ huyết châm!
Kim Đồng Cổ Thần vội huơ lưỡi hái nhưng không có gì xảy ra, Giang Nam không bắn tịch diệt huyết châm.
Kim Đồng Cổ Thần yên lòng, khởi động thuyền báu lao qua.
Tịch Trọng cười khẩy nói:
– Huyền Thiên, ngươi chỉ có hai tịch diệt huyết châm mà muốn hù ta?
Giang Nam lại giơ tay quát to:
– Đỡ huyết châm!
Kim Đồng Cổ Thần cười nhạt, mặc kệ. Đột nhiên một luồng sáng đỏ máu ập vào mặt, đâm vào trán Kim Đồng Cổ Thần. Gã gào rú, vội huơ lưỡi hái chặt đầu mình xuống, cổ lắc một cái mọc đầu mới.
Kim Đồng Cổ Thần thật độc, huơ lưỡi hái băm nát đầu mình ra, định chém nát huyết châm cuối cùng của Giang Nam.
Giang Nam không thành công đành thu về huyết châm cuối cùng. Giang Nam giơ tịch diệt ma trống bay hướng Ngân Đồng Cổ Thần bị hắn đập dẹp, định làm ma âm xuyên não.
Ầm!
Kim Đồng Cổ Thần đẩy thuyền báu đụng mạnh vào tịch diệt ma trống, đánh bay trống to. Kim Đồng Cổ Thần vươn tay chộp Ngân Đồng Cổ Thần bị đập không thành hình người.
Giang Nam tặc lưỡi tiếc nuối. Ma Thiên Tiên Quân trở về hình người, điều khiển thuyền báu lao tới.
– Nhị đệ, đừng nuương tay nữa, hợp thể!
Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần cùng rống lên, hai cơ thể hợp lại thành một. Hai đầu bốn cánh tay, pháp lực hòa thành một, đại đạo cũng vậy, khí thế tăng mạnh lên đến đỉnh Tiên Quân.
Hai huynh đệ biến thành một người, thực lực tăng vọt, lực lượng cũng tăng cường gấp đôi. Bốn cánh tay cầm hai lưỡi hai làm bằng trụ hoang thần thạch, lưỡi liềm tung tay, đao quang tứ giăng chém bay Giang Nam và thuyền báu.
Ma Thiên Tiên Quân mới lao tới đã bị đánh lăn lông lốc ra xa, miệng ọc máu.
Giang Nam ngừng thân hình, bay tới gần Ma Thiên Tiên Quân, quát to:
– Ma Thiên sư huynh, chúng ta cũng hợp thể!
Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần đang định đuổi theo, nghe Giang Nam nói thì nổi lòng cảnh giác, vội dừng bước.
Kim Đồng, Ngân Đồng thầm nghĩ:
– Hai huynh đệ chúng ta vừa sinh ra đã dính vào nhau,m sau này được cao nhân điểm hóa mới tách ra. Sau khi hợp thể thực lực tăng vọt, tu vi trướng lên. Chẳng lẽ Huyền Thiên giáo chủ, Ma Thiên Tiên Quân cũng là huynh đệ ruột, hợp thể được?
Ma Thiên Tiên Quân cũng rất khó hiểu, ngừng thế thụt lùi.
Ma Thiên Tiên Quân nghi hoặc hỏi:
– Giáo chủ, làm sao hợp?
Giang Nam đáp xuống, cưỡi hỗn độn cự long, cười nói:
– Thì hợp thế này. Ta cưỡi ngươi, pháp lực, đại đạo của ngươi rót ào người ta, để ta đánh đấm với bọn họ.
Ma Thiên Tiên Quân ngây người, cảm thấy pháp lực, đại đạo bị Giang Nam khống chế liên tục rót vào cơ thể hắn. Đại đạo của Giang Nam rất kỳ dị, kiêm dung tịnh súc, pháp lực và đại đạo của Ma Thiên Tiên Quân bị đại đạo của Giang Nam chỉnh hợp thành một, luyện thành một thể, không chút bài xích.
Khí thế Giang Nam tăng vọt, thực lực trướng lớn. Giang Nam lấy thuyền báu dấu chân Bất Không Đạo Nhân ra, hắn tu luyện đại đạo Bất Không nên năng lực khống chế thuyền báu mạnh hơn xa Ma Thiên Tiên Quân. Giang Nam kích phát uy lực thuyền báu, tuy không thể khởi động dị tượng nhưng không đến nỗi bị đụng một cái liền văng ra.
Ma Thiên Tiên Quân không cam lòng hét lên:
– Giáo chủ, đây là ngươi xem ta như tọa kỵ, không phải hợp thể…
Hai chân Giang Nam kẹp lại, điều khiển cự long dưới thân xông hướng Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần. Giang Nam dốc sức khởi động tịch diệt ma trống, trên giá trống, cái trống to liên tục chuyển động, tiếng trống thùng thùng vang lên.
Giang Nam quát to:
– Đều giống nhau!
Giọng Ma Thiên Tiên Quân ồm ồm nói:
– Hôm nào ta sẽ đè ngươi, cưỡi ngược lại.
Giang Nam cười to, nét mặt sa sầm, thầm cười lạnh:
– Mơ đẹp quá.
Hai chiếc thuyền to va chạm, tiên quang như thủy triều dâng lên nổ không gian trời sụp đất nứt, hư không tan vỡ sụp xuống. Ba người bị chấn hộc máu, ma âm va chạm, người Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần nứt rạn đẫm máu. Hai lưỡi liềm chém xuống, Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân bị cắt máu thịt tung tóe.
Ầm!
Hai chiếc thuyền báu lại đụng vào nhau. Quái nhân hai đầu bốn cánh tay té ra sau, khựng người lại, huơ lưỡi liềm xung phong lao lên. Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân bị trùng kích bay ngược về. Pháp lực hai người không bằng Ngân Đồng Cổ Thần, Kim Đồng Cổ Thần hợp thể, khó đứng vững. Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần đã giết tới.
Giang Nam gầm rống, dốc sức vận chuyển pháp lực, thúc giục kiếp quang chém hướng Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần.
Quái nhân hai đầu bốn cánh tay rống to:
– Kiếp quang? Kiếp quang cũng không làm gì được chúng ta!
Lưỡi hái tung bay, đao quang cắt vỡ hư không xuất hiện các thế giới, rất nhanh mài mòn kiếp quang sạch sẽ.
– Chết đi!
Đao quang chém xuống hút hồn người. Giang Nam lắc mình, thần luân hiện ra sau gáy, các loại dấu ấn tiên thiên pháp bảo bay ra đỡ lưỡi hái. Tịch diệt ma trống đánh tới. Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần bị tận thế kiếp âm công kích, thân hình hợp thể bay ra, hộc máu liên tục. Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần né qua tận thế kiếp âm lại hợp nhất, đao quang rậm rạp đổ ập xuống, chém nát các thần thông Giang Nam phát ra.
Ầm!
Hai chiếc thuyền báu một lần nữa va chạm. Hư không trong cánh cửa bỗng sụp xuống cuốn hai người một rồng, hai chiếc thuyền báu, tịch diệt ma trống vào hư không loạn lưu.
Giang Nam, Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần ở trong loạn lưu vẫn đánh nhau túi bụi. Hai người một rồng người đẫm máu ác chiến không ngừng.
Đột nhiên hư không loạn lưu bình ổn, hai người một rồng chân đạp đất liền. Nơi àny là một thời không khác trong cơ thể Hỗn Độn Long Tổ. Thời không này do một mảnh đạo quả to khủng khiếp tạo dựng không gian hỗn độn. Mảnh đạo quả như núi to, trên núi mọc một gốc bảo thụ, bảo thụ không cao, chỉ cỡ một thước nhưng cành lá tươi tốt, um tùm, nhỏ xíu xiu.
Bảo thụ lắc lư, vô số hồng mông đại đạo bay ra gia cố thời không này.
Mùi thuốc nồng nặc xông vào mũi, vết thương trên người Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân, Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần nhanh chóng lành lặn. Pháp lực bị tiêu hao nhanh chóng bổ sung lại, đám người phấn chấn tinh thần
Chương 2396: Nuốt sống thánh dược (1)
Tiền sử thánh dược?
Mắt ba người sáng rực nhìn bảo thụ.
Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần run giọng nói:
– Đây là thánh dược mọc từ đạo quả của Hỗn Độn Long Tổ?
Thùng thùng thùng!
Giang Nam liều mạng đánh trống, tận thế kiếp âm vang ầm ĩ ập hướng Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần.
Giang Nam giơ tay quát to:
– Hãy đỡ huyết châm!
Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần vội né tránh. Ma Thiên Tiên Quân chở Giang Nam lao nhanh hướng thánh dược, cái bóng trong không trung ngày càng to lớn hơn, đó là một chiếc thuyền to vỗ mạnh xuống, đè bẹp Giang Nam và Ma Thiên Tiên Quân.
Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần né huyết châm, rít gào xông hướng thánh dược. Một thuyền to hình đế giày khác đè hai người dưới thuyền.
Giang Nam nâng thuyền lớn che phủ mình lên, Ma Thiên Tiên Quân xông hướng thánh dược. Lại một chiếc thuyền lớn khác giáng xuống. Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần tách ra, lao tới chỗ bảo thụ cao cỡ một thước.
Thánh dược thơm phức, mùi hương say lòng người. Cả ba bị tổn hại nặng nhưng ngửi mùi thuốc xong pháp lực, cơ thể phục hồi đến trạng thái cao nhất.
Tuy Hỗn Độn Long Tổ không phải Đạo Quân nhưng cách Đạo Quân chỉ khoảng nửa bước. Mảnh vỡ đạo quả cực kỳ to lớn, sinh trưởng ra thánh dược có dược hiệu không thua gì thánh dược mọc trên mảnh đạo quả của Đạo Quân tiền sử.
Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần, Ma Thiên Tiên Quân dốc hết tốc độ chạy hướng thánh dược.
Ma Thiên Tiên Quân ngoái đầu lại không thấy bóng dáng Giang Nam đâu:
– Nguy rồi, tại sao Huyền Thiên không đuổi theo?
Chỉ còn lại hai Cổ Thần tranh phong với Ma Thiên Tiên Quân.
Giờ phút này, Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần hoàn toàn tách ra, nhìn thoáng qua còn mỗi Ma Thiên Tiên Quân tranh giành với hai người thì mừng rỡ trong bụng. Không có Giang Nam, ai trong hai huynh đệ đều dư sức đè bẹp Ma Thiên Tiên Quân.
Lúc này bọn họ chợt cảm thấy rời đất quay cuồng, bị hất bay. Núi to từ đạo quả hình thành đột nhiên bay lên cao, xoay nửa vòng trong không trung. Ma Thiên Tiên Quân, Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần bị hất rơi xuống.
Giang Nam đứng dưới chân núi giơ núi to đạo quả lên ném vào không trung.
Đầu núi rơi xuống đất, Giang Nam thò tay bắt lấy thánh dược, bứng đứt thánh dược.
Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần trợn trừng muốn rách khóe mắt:
– Cặn bã, gian manh!
Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần chỉ muốn leo lên núi giành thánh dược nhưng không ngờ thánh dược mọc trên đạo quả Hỗn Độn Long Tổ. Ma Thiên Tiên Quân cũng ngây người, thầm nhủ rất xấu hổ, gã chỉ lo giành thánh dược đã quên mất điều này.
Ma Thiên Tiên Quân hơi bất bình nói:
– Tên giáo chủ khốn kiếp, hắn nâng chiếc thuyền báu kia lên kêu ta chạy đi tranh thánh dược chắc chắn để làm mồi cho hắn, tổ cha nó!
Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần lao tới. Giang Nam đứng thẳng tắp như núi, đối diện công kích của hai Cổ Thần.
Giang Nam uy phong ngang nhiên nói:
– Để ta chặn bọn họ lại, Ma Thiên sư huynh hãy thu đạo quả Hỗn Độn Long Tổ đi. Đạo quả dựng sinh thánh dược không đơn giản chút nào.
Ma Thiên Tiên Quân vốn đã muốn thu đạo quả Hỗn Độn Long Tổ, nghe xong ngây người. Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần bỏ mặc Giang Nam lao hướng Ma Thiên Tiên Quân ngay.
Ma Thiên Tiên Quân tức giận quát:
– Huyền Thiên, tên khốn!
Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần mới vừa vòng qua Giang Nam thì thấy hắn nâng núi to mảnh nhỏ đạo quả lên nhét vào tử phủ của mình.
Hai Cổ Thần tức giận bật cười, lại hợp thể giết hướng Giang Nam.
– Huyền Thiên khốn kiếp, hôm nay hai huynh đệ ta nếu không giết ngươi thề không làm người!
Đột nhiên hư không sụp xuống, chấn ba người lảo đảo. Hư không này do đạo quả Hỗn Độn Long Tổ, thánh dược chống đỡ, bây giờ thánh dược, mảnh nhỏ đạo quả bị Giang Nam lấy đi nên tất nhiên không gian sụp đổ.
Giang Nam xoay người đi ngay. Ma Thiên Tiên Quân biến thành hỗn độn cự long bay tới, Giang Nam đứng trên lưng cự long, pháp lực hai người hòa vào nhau. Giang Nam dùng tịch diệt ma trống đoạn hậu, tiếng trống chấn trời. Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần hợp thể lao tới, hai người một rồng ác chiến không dứt.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Hư không hoàn toàn khép kín đè hai người một rồng hộc máu, cơ thể nứt toác bị đẩy ra khỏi hư không. Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần bị đè ép lại tách ra.
Bốn người té xuống đất, cơ thể như giẻ rách, pháp lực, đại đạo, đạo quả đều bị hư không nghiền nát.
Ma Thiên Tiên Quân thảm nhất, cơ thể của gã không bằng Giang Nam, tuy có pháp lực cường đại nhưng khác với Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần, Ma Thiên Tiên Quân bị áp lực đè ngất xỉu.
– Huyền Thiên giáo chủ, chịu chết đi!
Bốn người cùng bị thương nặng nhưng Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần có thực lực tu vi vượt qua Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân. Hai người trút ra pháp lực còn sót lại, hợp nhất xông lên.
Giang Nam cắn răng lấy bảo thụ thánh dược ra, há mồm nhai nuốt.
Bảo thụ vừa chui vào bụng bên tai Giang Nam ù vang. Dược lực siêu kinh khủng bùng nổ thoáng chốc lan tràn toàn thân Giang Nam, thần luân trướng to, đạo đài, thần phủ, thiên cung, thiên đình, thậm chí đạo quả, đạo cung đều bị lực lượng khủng bố nhét đầy.
Giang Nam rên rỉ, người bị đè ép nhanh chóng trướng to ra, trong khoảnh khắc biến thành người khổng lồ cao cả vạn trượng. Thần luân kêu răng rắc, vết nứt li ti trên thần luân. Cơ thể Giang Nam nứt rạn, đạo đài trướng to ra, rộng lớn bát ngát. Trong thần phủ, thiên cung, thiên đình, đạo quả, đạo cung, năng lượng khủng bố dâng lên khiến những ảo ảnh thần ma trong thần phủ, thiên cung, thiên đình, đạo quả, đạo cung phình to ra.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Các ảo ảnh thần ma nổ tung, bị năng lượng thánh dược tiền sử trướng nứt.
Những ảo ảnh thần ma trong thần phủ, thiên cung, thiên đình, đạo quả, đạo cung do đại đạo của Giang Nam biến ra, số lượng nhiều vô cùng, cỡ ức vạn. Dù vậy không thể chịu nổi năng lượng từ bảo thụ thánh dược.
Ngay sau đó, trong thần phủ, thiên cung, thiên đình, đạo cung lại có ảo ảnh thần ma mới được tạo ra. Ảo ảnh thần ma mới sinh hầu như bị luyện thành thực chất, mạnh mẽ hơn trước. Nhưng vẫn không chịu nổi năng lượng từ bảo thụ thánh dược, lại nổ tung.
Thoáng chốc các ảo ảnh thần ma nổ rồi lại tạo ra, mỗi lần tái tạo là càng mạnh mẽ hơn trước.
Pháp lực của Giang Nam cũng liên tục nổ rồi tái tạo lại, pháp lực càng lúc càng thuần túy, cứng cỏi.
May mắn cơ thể Giang Nam đủ cường đại, chịu đựng năng lượng bảo thụ thánh dược trùng kích nếu không thân hình đã nổ nát.
Trên đạo quả Giang Nam hiện ra vết nứt, nhưng hắn tham ngộ chư thiên vô lậu đạo trong thời đại sa môn, đạo quả vô lậu, vô cùng cứng cỏi, cứng rắn chống đỡ năng lượng này trùng kích.
Nguyên Thủy đại đạo không ngừng cắn nuốt, luyện hóa năng lượng thánh dược, duy trì thần luân không phá. Nếu thần luân bị phá thì đạo cơ sẽ bị hủy hoại chỉ trong chốc lát, pháp lực mất khống chế, trong khoảnh khắc sẽ trướng nổ.
Mảnh nhỏ đạo quả Hỗn Độn Long Tổ mọc thánh dược có dược hiệu không thua gì thánh dược tiền sử.
Pháp lực của Giang Nam đôi khi nổ, có khi ngưng tụ, một chố hắn có pháp lực cực kỳ cuòng bạo, lúc khác mất hết pháp lực, không thể dùng thần thông nào
Chương 2397: Nuốt sống thánh dược (2)
Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần hợp thể công kích, mặc dù tu vi kém xa lúc trước nhưng trạng thái Giang Nam kỳ lạ, không thể phát huy thực lực vốn có. Giang Nam bị đánh liên tục thụt lùi, bị tương.
May mắn dược lực bảo thụ thánh dược siêu kinh người. Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần tạo vết thương trí mạng cho Giang Nam nhưng nhanh chóng bị thánh dược chữa khỏi, không làm gì hắn được.
Chẳng những thế, công kích của Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần rơi vào người Giang Nam, lực lượng khủng bố chấn động ngược lại giảm bớt áp lực từ bảo thụ thánh dược, giảm đi nguy hiểm dược lực thánh dược nổ, giúp đỡ hắn luyện hóa thánh dược bảo thụ.
Thật ra báu vật như thánh dược tiền sử khi luyện hóa cần hết sức cẩn thận, không thể dùng trực tiếp mà phải dùng pháp lực bao bọc, luyện hóa từ từ. Trực tiếp nuốt như Giang Nam chắc chắn sẽ bị trướng nổ, thân chết đạo tiêu.
Muốn hoàn toàn luyện hóa một gốc tiền sử thánh dược pải mất mấy chục, trăm vạn năm, không dễ làm được. Như Viên Không Tiên Quân luyện hóa trăm vạn năm mới hấp thu hết dược lực của thánh dược, thành tựu Tiên Quân
Giang Nam trực tiếp nuốt thì thánh dược không còn là thánh dược, nó trở thành chất độc trí mạng.
Chỉ có sức mạnh cường đại, thần kinh thô, đạo quả kiên cườngdẻo dai, nguyên thần biến thái như Giang Nam mới chịu nổi dược lực bảo thụ thánh dược trùng kích. Dù vậy Giang Nam mệt lả người, bị động chịu đòn.
Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần huơ lưỡi hái chém xuống, đao aláp lánh kề cổ Giang Nam. Nhưng đao quang xẹt qua, đầu Giang Nam còn trên cổ hắn, đó là vì dược hiệu bảo thụ thánh dược quá mạnh, lưỡi hái cắt đứt cổ, máu thịt nhanh chóng dính liền, không để lại chút vết trầy.
Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần tức giận hét lên, một chưởng ấn ngực Giang Nam. Lồng ngực Giang Nam hõm xuống rồi lại phình lên đánh bật bàn tay.
Công kích của Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần như bão tố cấp mười rơi vào người Giang Nam, hắn không hề thấy đau mà còn cảm giác rất sung sướng. So với thánh dược bạo phát trùng kích thì công kích của Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần như đang xoa bóp giảm áp lực giúp Giang Nam.
Giang Nam cười to bảo:
– Hai vị đạo hữu, các ngươi chỉ có chút năng lực đó sao?
Giang Nam định phát ra thần thông thì pháp lực tan vỡ, không có chút uy lực nào. Giang Nam rất lúng túng.
Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần tức giận gầm rú, bỗng nhiên tách ra.
Ngân Đồng Cổ Thần lao hướng Ma Thiên Tiên Quân, lạnh lùng cười:
– Không giết ngươi được thì giết Ma Thiên trước!
Giờ phút này, Ma Thiên Tiên Quân đã hôn mê, nằm sải lai dưới đất, không có sức đỡ đòn. Giang Nam định chạy tới cứu nhưng bị Kim Đồng Cổ Thần bám chặt, hắn không cách nào sử dụng pháp lực thần thông, không thể lấy pháp bảo ra. Giang Nam nóng ruột nóng gan.
Bỗng nhiên tiếng rồng ngâm cao vút du dương vang lên, một cái bóng khổng lồ lao tới đập mạnh vào người Ngân Đồng Cổ Thần, gã bị đụng bay đi.
Ngân Đồng Cổ Thần ở giữa không trung bị đuôi rồng quét trúng bay ra khỏi cánh cửa, rớt cái bịch.
Kim Đồng Cổ Thần vừa kinh vừa giận:
– Nhị đệ!
Kim Đồng Cổ Thần vội quay lại nhìn. Một con rồng to toàn thân bao phủ trong hỗn độn thương mang, khí thế cực kỳ bá đạo, là Linh Lung đạo đồng. Bây giờ đạo đồng nhỏ yếu sở hữu huyết mạch vô cùng tinh thuần, gần với Hỗn Độn Long Tổ, sắp đột phá thành tựu Tiên Quân.
Thực lực của Linh Lung đạo đồng mới đến đẳng cấp Tiên Quân, nhưng Ngân Đồng Cổ Thần vốn bị thương, hơn nữa Linh Lung đạo đồng đánh lén nên gã bị thương nặng.
Hỗn độn cự long hú dài, hồng lô bay lên ao máu. Ao đã khô cạn nhưng uy lực hồng lô càng bóng cháy, uy thế kinh thiên động địa, đây là báu vật Thiên Quân.
– Hỗn độn thần lô của Hỗn Độn Long Tổ?
Kim Đồng Cổ Thần tim đập nhanh, lao ra khỏi cánh cửa ngay. Thực lực tu vi của Linh Lung đạo đồng không đáng lọt vào mắt Kim Đồng Cổ Thần, nhưng hỗn độn thần lô của Hỗn Độn Long Tổ mạnh mẽ đáng sợ, gã buộc lòng phải trốn đi.
Linh Lung đạo đồng truy sát ra ngoài cửa. Hai Cổ Thần lao ra túi da Hỗn Độn Long Tổ, bay ra ngoài.
Giang Nam ngồi xếp bằng, gọi Linh Lung đạo đồng lại:
– Linh Lung, quay về!
Giang Nam trầm giọng nói:
– Nhóm Đại Diễn Cổ Thần mặc kệ ai thắng chúng ta đều chết, không thể ở lại đây lâu, hãy mang chúng ta đi ngay!
Linh Lung đạo đồng cõng Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân dậy, bay ra ngoài. Bên ngoài thì Đại Diễn Cổ Thần, Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân, Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ vẫn đang đánh nhau túi bụi.
Sáu người này là cường giả nổi bật, đỉnh cao nhất đương thời. Ác chiến liên tục đánh không gian nơi này thành tuyệt cảnh. Ba đế Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ hơi yếu, nhưng bọn họ điều khiển hai chiếc thuyền báu, hợp sức với nhau đủ đối kháng cùng đám người Đại Diễn Cổ Thần, Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân.
Đại Diễn Cổ Thần, Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân không nương tau nữa, cuộc chém giết kinh tâm động phách biết mấy.
Sáu cường giả tuyệt thế mỗi người mình đầy vết thương nhưng vẫn ung dung bình tĩnh. Bỗng Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần bay ra khỏi đại điện, hét to:
– Đại Diễn thủ lĩnh! Có biến! Hỗn Độn Long Tổ bị người ăn chỉ còn lại cái xác rỗng, Đạo Quân khác cũng bị ăn. Long Tổ truyền thừa và hỗn độn thần binh của Long Tổ bị phụ tử Ma Thiên chiếm. Có đạo quả, thánh dược Long Tổ bị Huyền Thiên giáo chủ cướp đi. Chúng ta vô dụng không phải đối thủ của bọn họ!
Đại Diễn Cổ Thần vội ngoái đầu nhìn, lòng máy động biến thành hỗn độn khổng tước vỗ cánh bay lên, ánh sáng rực rỡ đẩy lùi đám người.
Ánh sáng thu về, Đại Diễn Cổ Thần trầm giọng nói:
– Các vị đạo hữu còn muốn đnhá không? Chúng ta tranh chấp chỉ vì kho báu Long Tổ, bây giờ kho báu đã rơi vào tay người khác…
Thái Nhất Tiên Quân rụt tay về, mỉm cười nói:
– Nói đúng, không cần đấu tiếp nữa. Đạo huynh, mới rồi hai vị đạo hữu bảo Huyền Thiên giáo chủ cướp đạo quả, thánh dược Long Tổ. Huyền Thiên giáo chủ là ai? Tại sao mới rồi không thấy hắn?
Đại Diễn Cổ Thần định trả lời thì bỗng biến sắc mặt. Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân cùng lao vào Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần. Đại Diễn Cổ Thần quát to công kích Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân để cứu viện hai Cổ Thần.
Lúc này ba đế Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ cũng công kích Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần.
Đại Diễn Cổ Thần tức giận hừ mạnh:
– Các ngươi làm vậy là sao?
Đại Diễn Cổ Thần vất vả chống đỡ, lạnh lùng hỏi:
– Các vị đạo hữu, kho báu Long Tổ đã rơi vào tay người khác…
– Long Tổ có là gì?
Mông Tốn Đạo Chủ lạnh lùng cười:
– Chỉ là một Thiên Quân, ta không để kho báu trong lòng. Ta chỉ muốn Kim Đồng, Ngân Đồng để rời khỏi mảnh đất bỏ hoang!
– Đúng vậy!
Thái Nhất Tiên Quân cười nói:
– Ta có truyền thừa công pháp Tiên Đế Tiên Tôn, truyền thừa của Long Tổ không lọt vào mắt ta. Chỉ có cách rời khỏi mảnh đất bỏ hoang mới khiến ta động lòng.
Thái Nhất Tiên Quân chưa nói xong bỗng con rồng to bay ra khỏi đại điện, lưng cõng hai người lướt qua.
Chương 2398: Cổ chi nghĩa sĩ (1)
Đại Diễn Cổ Thần cười to bảo:
– Các vị đạo hữu, thì ra các người muốn rời khỏi đây, ta cứ tưởng các người định tranh giành truyền thừa Long Tổ. Nếu vậy thì ta sẽ mang các người rời khỏi.
Đám người Thái Nhất Tiên Quân, Mông Tốn Đạo Chủ, Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ nửa tin nửa ngờ ngừng chiến đấu, cùng nhìn hướng Đại Diễn Cổ Thần.
Đại Diễn Cổ Thần cười nói:
– Đừng nghi ngờ, ta sẽ không giở trò. Bây giờ Tiên giới thế mạnh, người tài năng lớp lớp, lại có Đạo Quân chuyển thế. Thế lực Hỗn Độn thiên quốc ta dần bị Tiên giới dè ép, không lâu sau e rằng sẽ diệt quốc. Cho nên ta mới đi tìm Long Tổ trở về.
– Bây giờ Long Tổ đã chết, thế lực Tiên giới mạnh mẽ, Hỗn Độn thiên quốc không cách nào ngăn cản. Chẳng bằng thả các vị ra quấy rối Tiên giới.
Thái Nhất Tiên Quân lạnh nhạt nói:
– Đại Diễn sư huynh làm sao biết chúng ta sẽ quấy rối Tiên giới?
Đại Diễn Cổ Thần cười to bảo:
– Thái Nhất đạo hữu, ngươi sẽ không gây rối Tiên giới sao?
Thái Nhất Tiên Quân im lặng.
Đại Diễn Cổ Thần phấn chấn tinh thần, cười nói:
– Nếu vậy thì mảnh đất bỏ hoang không còn gì để lưu luyến, các vị hãy cùng ta rời đi. Nhưng Thái Nguyên đạo hữu, nếu ngươi muốn đi phải giao thuyền báu chế tạo bằng dấu chân Bất Không ra đây.
Ba đế Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ nhìn nhau, gật đầu.
Thái Nguyên đại đế trầm giọng nói:
– Có thể giao chiếc thuyền báu này cho ngươi.
Đại Diễn Cổ Thần thở phào, ra hiệu cho Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần. Hai Cổ Thần cất bước đi tới trước, mọi người theo sau.
Ngân Đồng Cổ Thần nhỏ giọng nói:
– Thủ lĩnh, Huyền Thiên giáo chủ kia…
Đại Diễn Cổ Thần thản nhiên nói:
– Sau khi chúng ta rời đi hãy phong ấn con đường ngay, hắn sẽ không thể rời khỏi mảnh đất bỏ hoang được.
Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần nhìn nhau, ngoác miệng cười.
Linh Lung đạo đồng cõng Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân xông ra, không lâu sau đến tịch diệt tuyệt cảnh. Giang Nam còn đang dốc sức đối kháng sức bùng nổ của bảo thụ thánh dược, không thể lấy pháp bảo ra, chỉ dựa vào sức Linh Lung đạo đồng khởi động thuyền báu khó thể bình an vượt qua tuyệt cảnh.
Giang Nam ngăn Linh Lung đạo đồng lại:
– Linh Lung, dừng lại.
Giang Nam cắt vỡ cổ tay đặt bên môi Ma Thiên Tiên Quân, máu chảy vào cổ họng gã.
Ma Thiên Tiên Quân bị thương rất nặng, luôn hôn mê. Giang Nam dùng thánh dược bảo thụ, trong cơ thể tràn ngập dược lực của thánh dược. Máu thấm nhuần Ma Thiên Tiên Quân, cơ thể và pháp lực nhanh chóng phục hồi.
Linh Lung đạo đồng thấy vậy vội cắt vỡ cổ tay, máu long tộc vô cùng tinh thuần bao phủ Ma Thiên Tiên Quân. Huyết mạch như sương từ lỗ chân lông thấm vào người Ma Thiên Tiên Quân. Huyết mạch của Linh Lung đạo đồng hiện tại là huyết mạch Hỗn Độn Long Tổ tinh khiết nhất, lực lượng huyết mạch hơn xa Ma Thiên Tiên Quân.
Giang Nam và Linh Lung đạo đồng tấn công trong ngoài, rất nhanh Ma Thiên Tiên Quân lành vết thương, tỉnh lại.
Giang Nam vẫn ngồi xếp bằng ức chế dược lực bả thụ thánh dược, trầm giọng nói:
– Ma Thiên sư huynh hãy khởi động thuyền báu, chúng ta nhanh chóng rời khỏi đây!
Ma Thiên Tiên Quân gật đầu, thực lực tu vi của gã mạnh hơn Linh Lung đạo đồng. Phụ tử cùng nhau vận chuyển thuyền báu xông vào tịch diệt tuyệt cảnh đi ra ngoài.
Không lâu sau bọn họ lao ra tuyệt cảnh, hai phụ tử điều khiển thuyền báu đi xa. Nhóm Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân. Linh Lung đạo đồng rời đi tịch diệt tuyệt cảnh giây lát sau đám người Đại Diễn Cổ Thần ra khỏi tuyệt cảnh. Mấy người không ngừng lại, theo Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần hướng dẫn quay về đường cũ.
Qua mấy chục ngày, cuối cùng đoàn người đến nơi phong ấn mảnh đất bỏ hoang thả lỏng. Đám người Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân, Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ cực kỳ kích động. Mọi người lần lượt xuyên lỗ hổng phong ấn đi vào hỗn độn hồng mông.
Đại Diễn Cổ Thần lắc người, vô số tử khí hồng mông huyễn lệ bay lên rơi vào lỗ hổng phong ấn, lại phong kín lỗ hổng, không để lại đường chạy trốn nào.
Đại Diễn Cổ Thần cười to hỏi:
– Các vị đạo hữu, có cần ta đưa về Tiên giới không?
Vẻ mặt Thái Nhất Tiên Quân thản nhiên cất bước vào hỗn độn thương mang bát ngát.
Thái Nhất Tiên Quân khẽ nói:
– Đa tạ ý tốt của đạo hữu, mặc dù Tiên giới gấu trong hỗn độn nhưng không gạt được cảm ứng của ta, cáo từ!
Mông Tốn Đạo Chủ cũng rời đi. Đại Diễn Cổ Thần nhìn Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ, ba đế lắc đầu.
Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ vào hỗn độn, nói:
– Đi chung với đạo huynh ta sợ ba người chúng ta sẽ bị Đại Diễn đạo huynh xử lý.
Đại Diễn Cổ Thần nhìn theo bọn họ rời đi, ra lệnh Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần lên đường, gã lấy thuyền báu vốn thuộc về Thái Nguyên đại đế ra.
Đại Diễn Cổ Thần thản nhiên nói:
– Có thuyền này, một nửa công pháp của thủ lĩnh Bất Không, sau khi ta về có thể chứng Thiên Quân. Hy vọng nhóm Thái Nhất, Mông Tốn sẽ tranh thủ một đoạn thời gian giúp ta, chỉ cần ta tu thành Thiên Quân là có thể bảo vệ mạch Cổ Thần…
Lúc này trong mảnh đất bỏ hoang, một tịch diệt ma nhãn to lớn lăn lộn. Quái nhân kia đo đạc thiên địa, hai ay vung điều động các tầng lực lượng trong mảnh đất tịch diệt, dùng uy lực các kiếp số kiếp quang, ma nhãn, lôi bạo, thiên hỏa, lại luyện hóa chín mươi chín sợi xích tinh cầu hỗn độn.
Trong tịch diệt ma nhãn, Thiên Nguyên thần tổ thấy bản lĩnh của quái nhân thì thầm hoảng sợ.
Quái nhân dùng hơn nửa năm điều động vô số kiép, lại mài mòn lực lượng chín mươi chín sợi xích tinh cầu hỗn độn cuối cùng hao hết hơn một nửa uy lực xiềng xích Bất Không Đạo Nhân luyện ra.
Thiên Nguyên thần tổ làm hỗn độn Thiên Quân tám ức năm nhưng không thể mài mò bao nhiêu uy lực xiềng xích, quái nhân chỉ là Tiên Quân lại làm được điều này. Bản lĩnh của quái nhân thật là kinh thiên động địa.
– Thần tổ, hôm nay là ngày ngươi thoát khốn!
Quái nhân bài bố đại cấm cuối cùng, thở phào nói:
– Chúc mừng thần tổ!
Trong tịch diệt ma nhãn truyền ra giọng của Thiên Nguyên thần tổ:
– Thoát khốn…
Thiên Nguyên thần tổ lẩm bẩm:
– Rốt cuộc thoát khốn, ha ha ha ha ha ha! Rốt cuộc thoát khốn!
Chín mươi chín sợi xích tinh cầu hỗn độn rung lắc dữ dội, tiếng cười Thiên Nguyên thần tổ dai dẳng. Thiên Nguyên thần tổ mạnh mẽ vùng vẫy, bỗng một sợi xích đứt. Các sợi xích đứt gãy, gần một nén nhang sau chín mươi chín sợi xích đứt hết.
Vang tiếng nổ điếc tai, tịch diệt ma nhãn vỡ tành nhiều mảnh. Một người nhỏ nhắn khô đét, tay chân ngắn ngủn trông như con khỉ đáp xuống dất, cất tiếng cười to, thanh âm kinh thiên động địa. Phạm vi mấy ức ức mảnh đất bỏ hoang nổ tung.
Người nhỏ xíu này là Thiên Nguyên thần tổ, tuy hỏ bé như con nít ba tuổi nhưng khí thế thì cắn trời nuốt đất, cực kỳ kinh người. Mắt Thiên Nguyên thần tổ bắn ra thần quang xuyê qua hư không quét ngang mảnh đất bỏ hoang.
– Bất Không, ngươi trấn áp ta lâu như vậy, món nợ này sớm muộn gì sẽ có lúc thanh toán với ngươi!
Thiên Nguyên thần tổ vươn tay chộp quái nhân, đụng vỡ vòng xoáy lao ra khỏi mảnh đất bỏ hoang.
Chương 2399: Cổ chi nghĩa sĩ (2)
Quái nhân vội nói:
– Xin thần tổ ra tay phong ấn vòng xoáy, tránh cho Huyền Thiên giáo chủ trốn thoát.
– Huyền Thiên giáo chủ là thứ gì? Dù chạy ra mảnh đất bỏ hoang thì có sao?
Thiên Nguyên thần tổ cười nhạt, nhưng vẫn làm theo lời quái nhân, phất tay xóa bỏ vòng xoáy và bày ra các tầngp hong ấn.
Thiên Nguyên thần tổ cười gian:
– Hôm nay thoát khốn nên đi Hỗn Độn thiên quốc nhìn xem, để coi đám vật nhỏ kiến thiết Hỗn Độn thiên quốc thành bộ dạng gì, ha ha ha ha ha ha! Còn tên khốn La Ma kia, cái đuôi của Bất Không quản lý trận pháp dại gia tộc hỗn độn ta. Tiểu tử này phụng mệnh trấn áp ta lâu như vậy…
Thiên Nguyên thần tổ túm quái nhân xông vào hỗn độn, biến mất.
Thời gian trôi qua, chớp mắt đã mấy năm. Mông Tốn Đạo Chủ phục hồi cảnh giới Thiên Quân, tu vi pháp lực vẫn không ngừng tăng trưởng. Mông Tốn Đạo Chủ dạo chơi trong hỗn độn, đi khắp chốn cũ. Hôm nay Mông Tốn Đạo Chủ cảm ứng được vị trí Tiên giới, gã cất bước xuên qua vách tường tiến vào trời sao Tiên giới.
– Tiên giới Đế và Tôn sáng tạo ra…
Mông Tốn Đạo Chủ đi vào trời sao, bước chân nặng nề chấn động dãy sao, sắc mặt âm u.
Bỗng một luồng sáng vàng bay tới, ánh sáng vàng khựng lại biến thành một cây gậy to ánh vàng rực rỡ chắn ngang trước mắt Mông Tốn Đạo Chủ.
Mông Tốn Đạo Chủ dừng bước nhìn cây gậy vàng trước mặt mình. Ánh sáng vàng tuôn ra từ cây gậy, Càn Nguyên Tiên Quân mỉm cười bước ra từ ánh sáng vàng, khom người hành lễ.
Càn Nguyên Tiên Quân cười nói:
– Càn Nguyên, đệ tử dưới tay Tiên Tôn, kính chào Mông Tốn Đạo Chủ.
Mông Tốn Đạo Chủ phất tay áo, lạnh lùng nói:
– Đứng dậy đi. Càn Nguyên, bằng vào ngươi cũng mơ ngăn cản ta vào Tiên giới?
Càn Nguyên Tiên Quân cười lắc đầu, nói:
– Ta phụng mệnh sư phụ chờ Đạo Chủ, Tiên Tôn bảo ta hỏi Đạo Chủ định báo ân như thế nào?
Mông Tốn Đạo Chủ cứng người, im lặng giây lát sau khô khốc nói:
– Sao Tiên Tôn khẳng định ta sẽ báo ân? Ta và đạo của hắn khác biệt, ta là ma đầu tiền sử giết người vô tình, làm gì biết báo ân?
Càn Nguyên Tiên Quân trả lời:
– Tiên Tôn nói Đạo Chủ có tấm lòng son, ân oán rõ ràng. Tuy rằng thủ đoạn cực đoan nhưng Đạo Chủ có ân sẽ trả, có thù sẽ báo. Tiên Tôn không nhìn lầm Đạo Chủ, Tiên Tôn còn bảo Đạo Chủ tự giải bản thân, tan rã đại đạo, đạo quả chuyển thế đến Tiên giới là xem như báo ân.
Mông Tốn Đạo Chủ im lặng, gã đã phục hồi cảnh giới Thiên Quân, vô địch trên đời. Không lâu sau Mông Tốn Đạo Chủ sẽ phục hồi tu vi đến Đạo Quân, trong thiên địa không còn đối thủ.
Nếu Mông Tốn Đạo Chủ tự giải bản thân, sau khi chuyển thế không biết đến bao giờ mới phục hồi thực lực hiện tại.
Càn Nguyên Tiên Quân yên lặng chờ. Trán Mông Tốn Đạo Chủ dần sáng lên, một tấm minh kính hiện ra, mép minh kính rất sắc bén. Xoẹt một tiếng minh kính cắt đầu Mông Tốn Đạo Chủ, ánh sáng kính luyện xác thịt thành tro, đầu cũng hóa tro tàn.
Tiếp theo đạo quả tan rã, nguyên thần sụp đổ, Mông Tốn Đạo Chủ chỉ còn lại thần hồn.
Thần hồn thều thào nói:
– Ta đã báo ân, từ nay không còn nợ Đế và Tôn cái gì.
Càn Nguyên Tiên Quân phất tay cuốn lấy lũ thần hồn, xoay người rời đi.
Càn Nguyên Tiên Quân khẽ thở dài:
– Thật là cổ chi nghĩa sĩ. Đạo Chủ, ta đưa người đến một gia đình tốt.
Không lâu sau, ba đế Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ đến Tiên giới. Ba Tiên Quân tuyệt đỉnh vào Tiên giới gây ra sóng to gió lớn, liên tục công chiếm mấy tiên châu, thu phục các Tiên Vương. Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ tự xưng tam đế, uy danh rung động đương thời.
Nhưng sau lưng các Tiên Vương có Tiên Quân ủng hộ, Tiên Quân hai cung giáng xuống, tranh chấp với Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ. Các Tiên Quân lần lượt thua trận, An Thanh Tiên Quân suýt bị giết. Tiên Quân cổ xưa nhất trong nhóm là Tu A Tiên Quân suýt bị chém, tăng thêm uy danh cho Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ.
Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ cưỡi thuyền vào hư không thứ bảy của Tiên giới, tuyên bố muốn khiến hai đạo cung đổi chủ, từ ba người quản lý Tiên giới tạo sóng thần dữ dội hơn.
Nhưng ba cường giả siêu đẳng trên đường vào hư không thứ bảy gặp người bịt mặt bí ẩn gõ ba gậy, chật vật vô cùng. Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ đến hư không thứ bảy lại gặp thiếu niên áo trắng ở giữa hư không bày bàn cờ, mời ba người ngồi xuống đánh một ván.
Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ ứng chiến, hai phe tranh đấu thật lâu, dùng tinh cầu làm quân cờ. Đấu nửa năm mãi không thắng được thiếu niên áo trắng, ngược lại quân cờ phe Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ bị giết bỏ giáp đầu hàng, gần như bị lột sạch.
Thái Nguyên đại đế phất tay chấn vỡ vô số quân cờ, lạnh lùng nói:
– Bày cờ thiên hạ chỉ là tiểu đạo, thiên hạ có nhiều biến số, sao không quang minh chính đại đấu một trận? Dùng vũ lực quyết định thắng thua?
Thái Nguyên đại đế nổi khùng định ra tay giết người, thiếu niên áo trắng cười dài chạy mất.
Cuối cùng Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ đến bên ngoài hai đạo cung. Khắp nơi là rừng tiên xây um tùm, cây ốci che trời. Ngoài rừng có một lương đình, trong đình có một thiếu niên áo vàng, thuộc hạ một người là nam nhân sừng trâu, một nữ yêu tiên xinh đẹp, còn có một nam nhân mặt vàng. Bọn họ ngồi trong đình nghe thiếu niên áo vàng giảng pháp.
Thiếu niên áo vàng mời:
– Ba vị đạo hữu từ xa đến, muốn nghe giảng không?
Tổ Cừ đại đế cười to bảo:
– Nghe giảng? Cũng tốt, ta muốn nghe xem đạo lý của ngươi có thắng đạo lý Đế và Tôn, Bất Không mà chúng ta ngộ được?
Ba đại đế không vào lương đình mà ngồi trên thuyền báu, cùng thiếu niên áo vàng bàn kinh luận đạo. Thời gian qua mấy chục năm.
Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ, thiếu niên áo vàng cãi pháp, nói đến đạo và lý, tranh cãi đến cuối cùng không cãi lại được, ba người hoảng sợ.
Phụng Hạ đại đế đứng dậy, chắp tay nói:
– Hạnh ngộ!
Mặt Thái Nguyên đại đế cứng ngắc chắp tay:
– Lĩnh giáo.
Tổ Cừ đại đế ho khan:
– Ngày sau gặp lại.
Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ biết khó mà lui, biết trên đường gặp ba người là tồn tại đỉnh cao trong hai cung Tiên giới, người nào cũng là bá chủ Tiên Quân. Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ không phải đối thủ của ba người kia, thế là khởi động thuyền báu trở về đại châu, mỗi người tự chiếm một đế quốc, tự xưng tiên đế.
Thiếu niên áo vàng đứng dậy mang theo mấy đạo đồng, đồng nữ kỳ lạ trở về đạo cung tiên thành.
Không lâu sau có tin tức nói ba Tiên Quân tuyệt đỉnh Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ truy giết Vạn Chú Đạo Quân, làm nhiều tiên châu không yên bình.
Trong Hỗn Độn thiên quốc, thiên quốc linh chấn động. Trên một tòa tế đàn nguy nga vô song, một luồng ánh sáng tím hồng mông ngút trời, cực kỳ thô to, chấn động tất cả Cổ Thần.
Hôm nay Hỗn Độn thiên quốc nghênh đón một vị đại nhân vật, Thiên Quân trong hỗn độn, một trong những tồn tại cổ xưa nhất, Thiên Nguyên thần tổ.
Năm xưa Thiên Nguyên thần tổ ngỗ nghịch Bất Không Đạo Nhân bị trấn áp, biến mất hơn mười ức năm. Trong hỗn độn khó tìm thấy đường cũ, không ai biết vị Thiên Quân này bị trấn áp ở đâu.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ [Dịch] Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Tu-Do-Thi-Den-Manh-Nhat-Vu-Tru-Audio-Truyen.jpg)






