1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Đế Tôn
  4. Tập 348 [Chương 2379 đến 2386]

[Dịch] Đế Tôn

Tập 348 [Chương 2379 đến 2386]

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2379: Ma Cổ tịch diệt kiếp

– Cứ tiếp tục thế này e rằng ta không chống đỡ được lâu.

Tận thế kiếp âm lại vang lên, xua tan bốn tầng kiếp số một chút. Giang Nam thở phào, kiên trì lao hướng tận thế kiếp âm.

So sánh thì dấu ấn nguyên chung mạnh hơn, Giang Nam càng quen tay dùng nó đối kháng tận thế kiếp âm. Các dấu ấn tiên thiên pháp bảo tiên thiên ngũ sắc liên đối phó kiếp số khác hơi kém một chút, tiêu hao pháp lực rất nhiều. Cho nên Giang Nam biết rõ xông hướng kiếp âm có thể dấu ấn nguyên chung sẽ không chịu nổi nhưng hắn buộc lòng thiêu thân lao đầu vào lửa.

Tận thế kiếp âm chấn động, Giang Nam càng tiến lên uy lực kiếp âm càng mạnh hơn, có xu hướng lấn át dấu ấn nguyên chung.

Giang Nam gầm lên, dốc hết pháp lực ra thúc giục dấu ấn nguyên chung xông lên trước.

Mới rồi huyết vũ tận thế tạo thành tổn thương không ngừng khuếch tán, bắt đầu ảnh hưởng cơ thể hắn, phát huy pháp lực. Vết thương tiếp tục ác hóa.

Giang Nam không thể chữa lành loại vết thương này, đành mong trước khi nó hoàn toàn ác hóa hắn đã lao ra khỏi tuyệt cảnh.

Thùng thùng thùng!

Tiếng trống vang lên dồn dập, thần chung mộ cổ, thần chung đại biểu sự sống, mộ cổ là cái chết. Càng đến gần mảnh đất khởi nguồn tận thế kiếp âm thì càng đến gần cái chết hơn. Tiếng trống chấn động cơ thể Giang Nam, làm thân thể hắn nứt nẻ nhiều đường. Chấn động pháp lực của Giang Nam, làm pháp lực hỗn loạn. Chấn động thần thức của Giang Nam, khiến thần thức hắn mơ hồ.

Tiếng trống còn chấn động đạo quả, làm đạo quả của Giang Nam nứt rạn li ti. Trong thế giới do đạo cung hình thành, các ảo ảnh thần ma bị chấn nát, đạo cung nguyên thần cũng cũng gặp tổn hại nặng.

Đến đây thì Tiên Quân bình thường sẽ bị một tiếng trống chấn giết, nếu Giang Nam không nhờ dấu ấn dấu ấn nguyên chung thì hắn sớm chết không có chỗ chôn.

Đang lúc Giang Nam hết chống đỡ nổi chợt cảm thấy áp lực bốn phía giảm bớt. Giang Nam bước ra một bước, tiến vào thiên địa kỳ diệu trong tuyệt cảnh.

Tiếng trống chấn động làm Giang Nam rất khó chịu, uy lực dấu ấn nguyên chung bị áp chế. Giang Nam thúc giục dấu ấn nguyên chung lơ lửng cách đầu mình ba tấc, dấu ấn dấu ấn nguyên chung rung rinh đối kháng với tiếng trống.

Tiếng trống đẩy lùi tất cả kiếp số khác hình thành thời không thoạt trông khá an toàn, không có quang lôi phong vũ.

– Đây là…

Giang Nam nhìn đằng trước, rùng mình. Nơi phát ra tiếng trống trầm đục kinh người hủy diệt hết thảy sự sống là một cái trống to.

Trước mặt Giang Nam là cái trống to, rộng mấy chục mẫu, được một cái giá cao làm bằng trụ hoang thần thạch dựng đứng. Trống to lắc lư bên trên cái giá, chuyển động một vòng sẽ phát ra một tiếng trống vang dội.

– Trống to này không phải thực chất mà là ảo ảnh hình thành từ đại đạo tịch diệt.

Giang Nam hộc búng máu. Huyết vũ tận thế tạo thành vết thương đang ác hóa, phá hỏng pháp lực cơ thể Giang Nam, khiến thực lực của hắn bây giờ chỉ còn sáu, bảy phần.

Giang Nam giương mắt nhìn, rất nhanh phát hiện manh mối. Cái trốngto không phải pháp bảo, nó đơn thuần là đại đạo tịch diệt. Chỉ có cái giá cao làm bằng trụ hoang thần thạch bên dưới trống to là vật thực, khắc hoa văn kỳ lạ.

Cái giá hình thành tự nhiên, mặt trên có dấu vết bị tịch diệt thiên hỏa đốt cháy. Chắc lúc tịch diệt kiếp bùng nổ, tịch diệt thiên hỏa hòa tan vạn vật hình thành trụ hoang thần thạch, lúc này cái trống to cũng hình thành. Một thanh âm chấn động chế tạo ra giá cổ quái dị.

– Lạ lùng, đại đạo tịch diệt là Tịch Diệt Đạo Nhân cảm ngộ tịch diệt kiếp sáng tạo ra đại đạo. Trong tịch diệt kiếp không có loại đại đạo này, cái chuông cổ lại là ảo ảnh đại đạo tịch diệt biến ra. Tịch diệt kiếp trong mảnh đất bỏ hoang không thể xuất hiện ảo ảnh báu vật như vậy mới đúng.

Giang Nam đánh giá kỹ càng, bỗng tim đập nhanh. Giang Nam dùng tịch diệt ma nhãn nhìn, chính giữa cái trống to có một mảnh nhỏ đạo quả cỡ nắm tay.

Mảnh nhỏ đạo quả tràn ngập đại đạo tịch diệt huyền diệu tinh túy, là những đại đạo tịch diệt này hình thành dị tượng cái trống to.

– Chẳng lẽ là mảnh nhỏ đạo quả của Tịch Diệt Đạo Nhân.

Tim Ginag Nam đập nhanh. Đế và Tôn, Bất Không giết Tịch Diệt Đạo Nhân, phân thây gã ra, đạo quả bị đánh nát, có một phần đạo quả rải rác trong vô nhân cấm khu.

Giang Nam từng nghe tin đồn những mảnh nhỏ đạo quả mọc thánh dược tiền sử, nổi tiếng nhất là tịch diệt hoa và trường sinh liên. Ngọc Kinh Tiên Quân từng phát hiện tung tích hai thánh dược tiền sử này, tiếc nuối là không biết bị ai cho một gậy bất tỉnh, cuỗm mất thánh dược.

Không ngờ tại đây Giang Nam phát hiện một mảnh đạo quả của Tịch Diệt Đạo Nhân.

Giang Nam quyết định:

– Lần này được cứu rồi. Nếu thu mảnh nhỏ đạo quả của Tịch Diệt Đạo Nhân là ta có thể ung dung xuyên qua tuyệt cảnh này!

Mảnh nhỏ đạo quả của Tịch Diệt Đạo Nhân không dễ chiếm hữu, mỗi mình tận thế kiếp âm đủ chấn Giang Nam tan vỡ, nếu tùy tiện dến gần chỉ có đường chết.

– Phải cảm ứng được mảnh nhỏ đạo quả này, luyện hóa nó dung nhập vào đại đạo của ta!

Giang Nam dốc sức thúc giục dấu ấn kiếp âm bảo vệ quanh thân, Nguyên Thủy đại đạo biến thành hơi thở đại đạo tịch diệt, cảm ứng mảnh nhỏ đạo quả của Tịch Diệt Đạo Nhân.

Mảnh nhỏ đạo quả của Tịch Diệt Đạo Nhân ngưng tụ đại đạo tịch diệt cực cao, chất chứa thần thức, thần hồn của gã. Nhưng thần thức, thần hồn bên trong đã bị xóa bỏ, nếu không đạo quả của Tịch Diệt Đạo Nhân sẽ chẳng vỡ vụn.

Điều này cho Giang Nam cơ hội cảm ứng mảnh nhỏ đạo quả của Tịch Diệt Đạo Nhân, thậm chí luyện hóa chiếm làm của riêng.

Thật lâu sau Giang Nam bắt giữ một chút dao động yếu ớt, thành công cảm ứng mảnh nhỏ đạo quả của Tịch Diệt Đạo Nhân.

Giang Nam cảm ứng mảnh nhỏ đạo quả của Tịch Diệt Đạo Nhân ngày càng mãnh liệt, tiếng trống dần trầm thấp, các kiếp số tịch diệt kiếp xung quanh ập đến. Kiếp quang, kiếp vũ, kiếp phong, kiếp lôi ùa vào không gian.

Giang Nam không chút suy nghĩ nhảy vọt lên, lao hướng trống to.

Vù vù vù vù vù!

Sau lưng Giang Nam, phong lôi quang vũ dâng lên bám sát gắt gao.

Ngay sau đó, Giang Nam nhảy lên giá trống, vươn tay bắt lấy ảo ảnh trống to, một tay cầm mảnh nhỏ đạo quả của Tịch Diệt Đạo Nhân. Cùng lúc đó, Nguyên Thủy đại đạo khóa thần thức của hắn chạy xuống bàn tay nhập vào mảnh nhỏ đạo quả.

Bốn kiếp số phong lôi quang vũ đã gần trong gang tấc, mắt thấy sắp xé xác Giang Nam ra. Đột nhiên tiếng trống lại vang lên. Thùng một tiếng, đinh tai nhức óc. Kiếp quang, kiếp vũ, kiếp lôi, kiếp phong bị đánh tan tác.

Giang Nam thả mảnh nhỏ đạo quả của Tịch Diệt Đạo Nhân ra, ngồi bệch xuống đất, lau mồ hôi lạnh. Tiếng trốngchấn động, uy lực kiếp vũ trong vết thương Giang Nam bị tiếng trống bài trừ ra ngoài người. Cơ thể Giang Nam dần lành lặn, pháp lực phục hồi.

* * *

– Còn sống thật tốt.

Trong tuyệt cảnh, Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân liên tục gặp nguy hiểm, suýt chết. May mắn hai người cách nhau không xa, biết rõ dựa vào chính mình không thể xuyên qua tuyệt cảnh nên hợp tác cùng đối kháng các tầng kiếp uy.

Dù vậy Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân liên tiếp gặp tổn hại nặng, bị tịch diệt kiếp đánh hộc máu liên tục, liều mạng xông hướng tận cùng tuyệt cảnh.

Chương 2380: Bóp chết ngươi một trăm lần (1)

Mông Tốn Đạo Chủ ho ra mau, dốc sức thúc giục minh kính, thở dài nói:

– Tiếc rằng ngươi và ta không đợc dấu chân của Đế và Tôn, Bất Không, nếu không đã chẳng đến nỗi chật vật thế này.

Thái Nhất Tiên Quân rên rỉ, bị một kiếp quang sót lại suýt chém đưét eo.

Thái Nhất Tiên Quân vội né kiếp quang, nhíu mày nói:

– Vạn Chú chết trong tuyệt cảnh, dù chúng ta có vượt qua chỗ này thì thế lực vẫn yếu hơn đám người Tổ Cừ. Tiếc thật, hai chúng ta miễn cưỡng đến được đây, nếu mang Vạn Chú theo thì chết chắc.

Kiếp vũ rơi xuống gần như đâm hai người thủng lỗ chỗ. Bỗng có tiếng trống trầm đục vang lên, ngày càng gần, chấn Thái Nhất Tiên Quân, Mông Tốn Đạo Chủ ngã trái ngã phải.

Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân dốc hết sức chống cự, thấy một khung xương to nâng cái trống lớn bay qua trước mặt hai người. Trên cái trống to có một người đứng khoanh tay trước ngực, ngự trống bay xuyên qua tuyệt cảnh tịch diệt kiếp như vào chốn không người.

Thái Nhất Tiên Quân, Mông Tốn Đạo Chủ kinh ngạc nói:

– Vạn Chú? Đó là Vạn Chú!

Hai người giật mình nhìn người đứng trên giá trống, đó là Vạn Chú Đạo Quân.

– Vạn Chú có thần thông dữ dội như thế?

Thái Nhất Tiên Quân, Mông Tốn Đạo Chủ mừng rỡ, cao giọng quát:

– Vạn Chú đạo hữu, chúng ta sắp không chống nổi, cứu với!

Mông Tốn Đạo Chủ hét to:

– Vạn Chú đạo hữu, chúng ta là ác ôn mạnh nhất lịch sử… Phi, là tổ hợp tinh anh, ngươi đã quên sao?

Giang Nam ngoái đầu lại, thấy Thái Nhất Tiên Quân, Mông Tốn Đạo Chủ thì nhoẻn miệng cười.

– Hóa ra là Thái Nhất đạo hữu, Mông Tốn đạo hữu. Hai đạo hữu thật vất vả, theo lý thì chúng ta là minh hữu, ta nên cứu trợ nhưng…

Giang Nam áy náy nói:

– Bây giờ ta chỉ đủ sức tự bảo vệ mình. Hai vị đạo hữu, xin lỗi, ha ha ha ha ha ha!

Giang Nam cười to nghênh ngang đi.

Thái Nhất Tiên Quân, Mông Tốn Đạo Chủ bị tiếng cười chọc tức hộc máu. Xung quanh trống to hình thành không gian khoảng trăm mẫu tịch diệt kiếp không xâm nhập vào được. Hai người biết Giang Nam đang trả thù lúc nãy bọn họ bỏ lại hắn chạy trốn một mình.

Thái Nhất Tiên Quân chửi:

– Khốn kiếp!

Mông Tốn Đạo Chủ bất bình mắng:

– Tiện nhân!

Mắt Thái Nhất Tiên Quân hấp háy, đột nhiên mở miệng nói:

– Xem ra trên người Vạn Chú cũng cũng có một số bí mật, quả nhiên thần thông có thể thành tựu Đạo Quân đều không phải hư danh.

Mông Tốn Đạo Chủ mỉm cười nói:

– Thái Nhất đạo hữu nói như vậy là vì chính mình cũng có bí mật đúng không? Có lẽ đến bây giờ Thái Nhất đạo hữu chưa sử dụng thực lực thật sự?

Vẻ mặt Mông Tốn Đạo Chủ thản nhiê, gã cười nói:

– Mông Tốn đạo huynh cũng giấu nghề đúng không? Đường đường là Đạo Quân cùa thời đại thần đạo, tránh thoát Thần Mẫu tiêu diệt, độ qua tịch diệt kiếp mấy lần. Nếu Mông Tốn đạo huynh chết trong tuyệt cảnh này chẳng phải khiến người cười rụng răng? Đạo huynh, ta biết ngươi dang giấu nghề, sợ bị ta biết tẩy sẽ dề phòng ngươi. Sao Mông Tốn đạo huynh không sử dụng bản lĩnh thật của mình đi?

Mông Tốn Đạo Chủ cười to bảo:

– Thái Nhất đạo hữu, tại sao Đế và Tôn lưu đày ngươi ở đây? Chuyện này ngươi chưa từng nhắc đến, bí mật trên người của ngươi không ít hơn ta. Nhưng bây giờ dại nạn trước mắt, ngươi và ta cần ngay thẳng đối diện, tin tưởng vào nhau.

Mông Tốn Đạo Chủ nghiêm túc nói:

– Hay như vậy đi, Thái Nhất đạo hữu sử dụng bản lĩnh thật của mình, ta cũng vậy, không ai giấu diếm ai, quang minh lỗi lạc một phen. Thái Nhất đạo hữu thấy sao?

Biểu tình Thái Nhất Tiên Quân nghiêm nghị nói:

– Được, ta đếm một hai ba. Sau ba tiếng, chúng ta tự sử dụng tuyệt học dưới đáy hòm của mình đối kháng kiếp số tịch diểt tuyệt cảnh này. Một!

Thái Nhất Tiên Quân giơ từng ngón tay:

– Hai, ba!

Hai người trợn tròn mắt nhìn đối phương, không ai bộc lộ bí mật cuối cùng của mình ra.

Thái Nhất Tiên Quân, Mông Tốn Đạo Chủ trợn to mắt trừng nhau, cười gượng quay đầu đi, lòng thầm mắng: Tiện nhân.

Thái Nhất Tiên Quân, Mông Tốn Đạo Chủ dành hợp tác với nhau, vất vả ngăn chặn kiếp số tịch diệt ập đến.

Sâu trong tịch diệt tuyệt cảnh có một giá trống to lớn làm bằng trụ hoang thần thạch luyện lướt đi trong bão tố. Trên giá trống là một cái trống to mấy chục mẫu, trống liên tục chuyển động, mỗi quay một vòng là sẽ phát ra một tiếng tống trầm đục kinh người.

Giang Nam đứng trên cái trống to, đôi chân không đạp cái trống mà lơ lửng cách ba thước, lăng không bay đi.

Có trống to này, nơi Giang Nam đi qua, tịch diệt kiếp tan tác, để lại khu vực an toàn trăm mẫu đất.

– Từ tiếng trống dường như có thể lĩnh ngộ ra ảo diệu khác của đại đạo tịch diệt.

Giang Nam chắp hai tay sau lưng, quần áo phấp phới, suy nghĩ chìm đắm trong tĩnh lặng. Mọi tiếng ồn biến mất, thanh âm duy nhất Giang Nam nghe thấy là một chuỗi nhịp trống.

Nhịp trống là cơn ác mộng với người khác, ác mộng gần cái chết. Với Giang Nam là tiết tấu vô cùng tuyệt vời. Giang Nam nghe tất cả điê linh mất đi, sinh mệnh chết, vũ trụ quay về yên tĩnh, hư vô tiêu điều, bối cảnh trống trải sa mac hoang vu.

Sinh mệnh sinh ra rất tuyệt vời, nhưng cái loại cảnh tượng đại tiêu điều đại hủy diệt, vũ trụ tan vỡ tan rã cũng đẹp khiếp hồn người.

Tiếng trống chấn động, Giang Nam lĩnh ngộ chút ít về tận thế kiếp âm. Nhưng thời gian quá ngắn, muốn hoàn toàn tham ngộ ra ảo diệu tận thế kiếp âm cần cố gắng nhiều hơn nữa.

Nhưng có tận thế kiếp trống, mảnh nhỏ đạo quả của Tịch Diệt Đạo Nhân thì Giang Nam lĩnh ngộ ra tận thế kiếp âm chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Giang Nam đột nhiên cảm giác có hơi thở vô cùng hùng hồn từ chỗ sâu nhất tịch diệt tuyệt cảnh truyền ra. Hơi thở cực mạnh, siêu bá khí. Giang Nam từng gặp Đạo Quân tiền sử, ví dụ chân thân của Vạn Chú Đạo Quân, Thần Mẫu Đạo Quân, Bất Không Đạo Nhân. Trong đó chân Thần Mẫu Đạo Quân làm Giang Nam rung động lớn nhất.

Trong mảnh đất Đế và Tôn truyền pháp, vì cách quá xa nên Giang Nam không rung động mãnh liệt khi nhìn thân thể Bất Không Đạo Nhân.

Khí thế này khiến Giang Nam rung động cỡ chân thân Vạn Chú Đạo Quân và Thần Mẫu Đạo Quân.

Giang Nam hít sâu, nói:

– Hỗn Độn Long Tổ, Hỗn Động Thiên Quân, thủ lĩnh đứng đầu trong Thiên Quân, tồn tại đứng sau Đạo Quân!

Biểu tình Giang Nam trầm trọng, khí thế của Hỗn Độn Long Tổ xâm nhập vào tịch diệt tuyệt cảnh, khiến tịch diệt kiếp trong tuyệt cảnh này dần suy yếu. Có thể thấy Hỗn Độn Long Tổ cường đại, khủng bố đến mức nào.

– Uy thế cường đại như vậy? Sau khi chết sao Hỗn Độn Long Tổ có uy thế bá khí đến mức đó? Chẳng lẽ Quỷ bà bà tính sai, Hỗn Độn Long Tổ vẫn còn sống?

Khí thế quá mạnh, dù là Đạo Quân chết để lại cơ thể cũng chỉ đến thế là cùng. Hỗn Độn Long Tổ là cảnh giới Thiên Quân, làm sao có thể đạt đến loại trình độ này?

– Nếu Hỗn Độn Long Tổ còn sống trên đời thì kinh khủng.

Giang Nam do dự một lúc, tăng tốc độ xông hướng nơi phát ra hơi thở. Không lâu sau tịch diệt kiếp càng lúc càng mỏng, hơi thở Hỗn Độn Long Tổ càng mạnh mẽ vô biên.

Chương 2381: Bóp chết ngươi một trăm lần (2)

Cuối cùng tịch diệt kiếp biến mất, Giang Nam từ từ đáp xuống, nhìn bốn phía. Dãy núi to trập trùng, liên miên bát ngát, cây lạ um tùm xanh biếc hình thành khu rừng. Có vân hà bốc lên từ sơn cốc, cực kỳ huyễn lệ.

Từng đó vân hà lơ lửng trên trời, hoàn toàn bao sư huynh bầu trời. Trong vân hà có phù văn hồng mông tráng lệ, hỗn độn đại đạo, như rồng như rắn bơi trong vân hà.

Nơi này không thấy được ánh mặt trời chỉ có phù văn hồng mông ngẫu nhiên bay ra khỏi vân hà, kích thước khổng lồ cỡ mấy trăm dặm, phức tạp huyền ảo.

Giang Nam thu tịch diệt ma trống, định bước tới trước chợt nghe tiếng răng rắc đinh tai nhức óc. Một chiếc thuyền to như đế giày lao ra tịch diệt tuyệt cảnh bay vào đây.

Chiếc thuyền to bị kiếp số trong tịch diệt tuyệt cảnh mài mòn rách nát, nhiều cường giả trên thuyền có chết có bị thương, chỉ còn lại mấy chục người.

Giang Nam nhìn ướt qua, thầm thất vọng. Chiếc thuyền to này không phải của Tổ Cừ đại đế mà là thuyền của Thái Nguyên. Giang Nam không thấy bóng dáng Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế trên thuyền.

– Chắc Tổ Cừ đã vào đây, nếu đến đây vậy mình cứu hai đạo hữu Bỉ Ngạn, Càn Khôn ra trước, rồi tụ hợp cùng Ma Thiên, Linh Lung, trở về đường cũ. Còn đám người Thái Nhất, Mông Tốn, Tổ Cừ, mấy tên đó tốt nhất cứ bị nhốt trong mảnh đất bỏ hoang là hơn.

Giang Nam nghĩ đến đây cất bươc đi hướng dãy núi, hắn cảm ứng được hơi thở cực kỳ đậm đặc của Hỗn Độn Long Tổ. Chỉ cần đi theo hơi thở này là có thể gặp Hỗn Độn Long Tổ.

Đột nhiên một thanh âm vang lên:

– Tiểu bối phía trước, đứng lại!

Một người bay ra khỏi thuyền to, vươn tay chộp Giang Nam, cười khùng khục nói:

– Nhãi con, thấy Thái Nguyên đại đế liền quay đi, thế là hơi thất lễ. Thái Nguyên đại đế có chuyện muốn hỏi ngươi, hãy ở lại!

Giang Nam xoay người, bàn tay to ập vào mặt che đậy bầu trời, trừ bàn tay ra hắn không thấy cái gì khác.

Giang Nam khen:

– Thực lực không tệ, xứng là cường giả đỉnh Tiên Vương.

Giang Nam chậm rãi xòe tay ra, một chưởng mở ra làm người kia cảm giác mình nhanh chóng rút nhỏ, Giang Nam thì không ngừng biến to, ngày càng vạm vỡ, càng lúc càng khổng lồ, lớn như trời sao, lớn như vũ trụ hồng hoang.

Ngay sau đó, người kia rơi vào lòng bàn tay Giang Nam. Gã ngước lên nhìn, lòng hoảng sợ. Xung quanh gã là vô số tinh cầu khổng lồ, khoảng cách giữa các tinh cầu hàng ức vạn dặm, trời sao rộng lớn, mênh mông bát ngát.

tốc độ của gã siêu nhanh, trong khoảnh khắc vọt ra các tinh cầu, xé gió mà đi. Nhưng gã bay ra, ngày càng nhiều tinh cầu rậm rạp hiện ra trong không trung. Trong không trung các tinh cầu biến thành ngân hà xoay quanh, thành một itnh hệ lớn.

Người kia nhanh chóng chạy đi, thật khó khăn bay ra khỏi phạm vi một tinh hệ. Gã ngước lên nhìn, lòng kinh hoàng, các ngân hà tinh hệ ập vào mặt.

Tim gã rớt cái bịch:

– Nguy rồi, đá trúng sắt!

Gã ngừng lại, khom người hét to:

– Bệ hạ cứu ta với!

Giang Nam xòe tay ra, trong lòng bàn tay vang tiếng hét nhỏ như muỗi kêu.

– Thủ đoan hay!

Trên thuyền to bỗng có thân hình đế hoàng đứng lên, đứng ở đầu thuyền, chắp hai tay sau lưng nhìn Giang Nam từ xa. Khí thế bá khí cuồng dã, là một trong ba dân bản xứcủa mảnh đất bỏ hoang, Thái Nguyên đại đế, được nửa truyền thừa từ Bất Không Đạo Nhân, tồn tại gần với Thiên Quân.

Giọng Thái Nguyên đại đế ồm ồm truyền đến:

– Vị đạo hữu này, xin hãy thả Thiên Cữu Pháp Vương ra!

Giang Nam biến sắc mặt, cảm thấy trong thanh âm ẩn chứa năng lượng vô biên đánh vào bàn tay mình. Thái Nguyên đại đế phun ra chữ cuối, năm ngón tay Giang Nam bị chấn mềm nhũn, cổ tay nứt toác, thế giới trong bàn tay sụp đổ thành ảo ảnh.

Thiên Cữu Pháp Vương vội bay ra đáp xuống đầu thuyền, đứng sau lưng Thái Nguyên đại đế. Thiên Cữu Pháp Vương sợ hết hồn.

Giang Nam chắp tay hướng Thái Nguyên đại đế:

– Lĩnh giáo!

Giang Nam xoay người đi.

Thái Nguyên đại đế đứng ở đầu thuyền, mỉm cười nói:

– Người trẻ tuổi, ngươi còn chưa lĩnh giáo sao đã vội đi?

Thái Nguyên đại đế xòe tay ra:

– Ngươi làm nhục Thái Nguyên đại đế thuộc hạ của ta, hay cũng nếm thử xem ngươi có thể trốn khỏi tay ta không?

Thái Nguyên đại đế xoe tay ra, khí tượng khác với bàn tay của Giang Nam. Hỗn độn hồng mông khí vô tận tuôn ra từ bàn tay Thái Nguyên đại đế biến thành các ngôi sao hỗn độn cực kỳ to lớn nặng nề. Trong hư không, các ngôi sao to hiện ra, cực kỳ huyễn lệ.

Giang Nam đứng lại, quay đầu nhìn. Thái Nguyên đại đế xòe tay ra, muôn vàn khí tượng dẫn đến hư không sụp đổ cùng rơi vào lòng bàn tay gã. Hư không cắn nuốt ập đến trước mặt Giang Nam bỗng ngừng lại.

Giang Nam đứng thẳng tắp, dường như có màn trời chắn trươc hắn và bàn tay. Thái Nguyên đại đế không thể bắt Giang Nam vào lòng bàn tay,m diễn biến thế giới hỗn độn.

Giang Nam mỉm cười nói:

– Đạo hữu, đang đòi tiền tiêu với ta sao?

Giang Nam cầm một đồng tiền nhẹ đặt vào lòng bàn tay Thái Nguyên đại đế.

Giang Nam cười cười:

– Đạo hữu cầm đi.

– Có chút thủ đoan, nhưng chàng trai, ngươi kiêu ngạo hơi quá đáng, người trẻ tuổi nên biết trời cao đất rộng.

Đồng tiền trong bàn tay Thái Nguyên đại đế kêu bóc một tiếng biến thành khí hỗn độn mỏng manh. Thái Nguyên đại đế búng tay, một chỉ như kiếm đâm vào trán Giang Nam.

Giang Nam đánh một đấm, ngón tay và nắm đấm va chạm. Ngón tay Thái Nguyên đại đế bị đấm cong, gã biến sắc mặt, rụt tay về.

Thái Nguyên đại đế cười nói:

– Đạo hữu đúng là có thực lực kinh người, là trẫm lỗ mãng…

Thái Nguyên đại đế rụt tay về một nửa bỗng vỗ mạnh, lần này dùng cả năm ngón.

– Trong mảnh đất bỏ hoang quả nhiên không có người tốt, toàn là thứ âm hiểm gian xảo!

Nguyên thủy chứng đạo kiếm bay ra khỏi trán Giang Nam, một kiếm chém vào bàn tay Thái Nguyên đại đế, xoẹt xoẹt chặt đứt ba ngón, đến ngón thứ tư thì hết sức.

– Đại đạo Bất Không! Thái Nguyên luyện đại đạo tinh thuần hơn đại đạo Bất Không của ta!

Giang Nam biết không đấu lại, vội thu kiếm về chạy mất.

Thái Nguyên đại đế vừa kinh vừa giận, phất tay áo. Ống tay áo bay lên, trong tay áo như có hỗn độn hồng mông cuồn cuộn cắn nuốt tất cả ập hướng Giang Nam.

Đinh!

Một giá trống nâng cái trống to bay ra từ trán Giang Nam, kêu ầm ầm. Thái Nguyên đại đế bị chấn đầu váng mắt hoa rớt xuống đất, gã đừng vững lại. Giang Nam đã chân đạp trống to bay đi xa.

Đằng sau, đám người trên thuyền to vội giục thuyền đuổi theo. Mặt Thái Nguyên đại đế xanh mét, tay phải đầm đìa máu tươi khu trục ba kiếm khí.

Thái Nguyên đại đế trầm giọng nói:

– Tiểu tử khốn kiếp này rốt cuộc là ai? Dám báo tên không?

Giang Nam cười to bảo:

– Thái Nguyên con rùa, bản Đạo Quân đi không đổi tên ngồi không đổi họ, ta là Vạn Chú Đạo Quân!

Giọng Giang Nam văng vẳng thật xa:

– Chờ bản Đạo Quân phục hồi tu vi kiếp trước sẽ bóp chết ngươi một trăm lần!

Mặt Thái Nguyên đại đế xanh như tàu lá chuối, lạnh lùng nói:

– Đạo Quân? Có cái gì ghê gớm? Tương lai trẫm cũng sẽ trở thành Đạo Quân! Vạn Chú, sau khi trẫm rời khỏi đây, bay lượn trên trời sẽ khiến ngươi muốn sống không được muốn chết không xong!

Chương 2382: Vạn Chú đạo hữu, làm tốt lắm! (1)

Giang Nam bay ra mấy ngàn vạn dặm, che giấu tung tích.

– Thái Nguyên được truyền thừa của Bất Không Đạo Nhân thật là lợi hại.

Giang Nam nhìn bàn tay của mình. Cổ tay nứt toác, máu chảy ròng ròng. Mới rồi Giang Nam cầm nguyên thủy chứng đạo kiếm chặt ba ngón tay Thái Nguyên đại đế nhưng cũng bị chưởng lực chấn thương.

– Thái Nguyên chịu thiệt ở chỗ không biết dùng trụ hoang thần thạch luyện ra nguyên thủy chứng đạo kiếm, không cảnh giác nên mới ngậm bồ hòn. Nếu ta ngay mặt đấu với Thái Nguyên, bị hắn tìm hiểu chi tiết thì người chịu thiệt chính là ta.

Giang Nam lấy lại bình tĩnh, cất tịch diệt ma trống đi, thầm nghĩ:

– Đế và Tôn, Bất Không sáng tạo ba vũ trụ, để lại sáu dấu chân đúng là không tầm thường, trong mỗi dấu chân chứa một nửa công pháp, đại đạo của bọn họ. Tham ngộ công pháp, đại đạo trong dấu chân là sẽ được truyền thừa Đế và Tôn, Bất Không. Nếu mình có những dấu chân này thì chẳng phải là tập công pháp của ba người đó?

Giang Nam động tâm. Tuy Nguyên Thủy Đại La kinh của Giang Nam phi phàm nhưng bên trong tạo nghệ tiên đạo chỉ đến đẳng cấp Tiên Quân, không được truyền thừa tiên đạo thâm sâu hơn.

Đại đạo Bất Không thì Giang Nam chỉ tham ngộ một lần trong vùng đất Đế và Tôn truyền pháp. Sau này tại Trấn Ngục Giang Nam được một lũ tinh khí đạo quả Bất Không, rồi trong vùng đất nguyên thủy, trên cây cột đá Đạo Quân được dấu ấn cây cột Bất Không Đạo Nhân để lại.

Tạo nghệ đại đạo Bất Không của Giang Nam chỉ cỡ đẳng cấp Tiên Quân, tuy hiểu biết càng cao sâu hơn nhưng không đầy đủ.

Nếu có thể được sáu dấu chân, tham ngộ dấu ấn ảo diệu trong đó thì sẽ được truyền thừa hoàn chỉnh của ba tồn tại cường đại nhất. Sức hấp dẫn quá lớn lao.

Dãy núi trước mắt gãy biến thành không gian hồng mông, vân khí lơ lửng bên trên mảnh đất cổ bị người điều động nhét vào không gian hồng mông. Vân khí và không gian hồng mông hình thành lạch trời chặn đường tiến tới.

Giang Nam tập trung nhìn:

– Ủa? Đây là… Thần thông của Đại Diễn Cổ Thần!

Giang Nam nhận ra ngay đây là đạo pháp thần thông của Đại Diễn Cổ Thần. Gã điều động phù văn đại đạo Hỗn Độn Long Tổ để lại trong mảnh đất cổ chế tạo ra lạch trời cắt đứt đường đi.

Thần thông liên kết với phù văn đại đạo mảnh đất cổ, uy lực bao la cường đại, rất khó bình an đi qua.

– Kim Đồng, Ngân Đồng cũng có một chiếc thuyền to như vậy, tất nhiên đám người Đại Diễn Cổ Thần đi qua nơi này bằng thuyền, muốn đánh chiếm tiên cơ! Người này hùng tài vĩ lược, chắc biết sau lưng có người truy tung nên để lại ải khó ngăn cản người đi sau.

Giang Nam hít sâu, mắt nhìn chằm chằm không gian hồng mông cắt đứt mảnh đất cổ.

Giang Nam sớm lĩnh giáo bản lĩnh của Đại Diễn Cổ Thần, một bàn tay, sáu ngón tay gần như giết Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân, Linh Lung đạo đồng. Thực lực tu vi của Đại Diễn Cổ Thần trên Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nguyên đại đế.

Đương nhiên Giang Nam không dám chắc Tiên giới đại sư huynh có giấu nghề gì không, nhưng nhìn biểu hiện của Thái Nguyên đại đế thì kém cỏi hơn Đại Diễn Cổ Thần nhiều.

Giang Nam xem xét kỹ, lòng thầm sợ hãi. Đại Diễn Cổ Thần hoàn mỹ thống nhất phù văn đại đạo Hỗn Độn Cổ Thần để lại, biến thành lực lượng trong thần thông của gã, để lạch trời trở thành nơi có tiến không ra, sát khí bốn phía.

– Lợi hại! Đại Diễn Cổ Thần không uổng là mạnh nhất dưới Thiên Quân!

Giang Nam lấy lại bình tĩnh, cất bước đi vào không gian hồng mông.

– Ta rất muốn nhìn xem chênh lệch giữa ta và tồn tại đỉnh cao!

Giang Nam mới bước vào không gian hồng mông bỗng cảm giác áp lực vô biên ập đến, lực lượng kia như thể đè trọng lượng nguyên vũ trụ lên người. Giang Nam rất khó di chuyển.

Đằng trước là hỗn độn đục ngầu, hồng mông mênh mang. Lòng Giang Nam gióng hồi chuông cảnh báo, hắn quát to, dấu ấn nguyên chung bay ra. Vang tiếng nổ điếc tai, dấu ấn nguyên chung ngày càng to, trong khoảnh khắc biến to cỡ ngọn núi, ầm ầm chấn động, thanh âm diệt tuyệt tất cả ập đến.

Lúc này trong không gian hồng mông, một luồng sáng lóe lên. Sâu trong không gian hồng mông hiện ra ra một hỗn độn tiên kiếm, thân kiếm đầy vảy rồng. Tiên kiếm lơ lửng trong hư minh, xa xôi không thể với tới. Tiên kiếm chấn động, một luồn kiếm quang chém xuống.

Dấu ấn nguyên chung trên đầu Giang Nam bị chém đôi, nhát kiếm như cầu vồng giáng xuống.

Đinh!

nguyên thủy chứng đạo kiếm bay ra va chạm với kiếm quang, Giang Nam khẽ rên, người rung bần bật. Kiếm quang đẩy ùi nguyên thủy chứng đạo kiếm, vẫn chém xuống Giang Nam.

– Tiên thiên tạo hóa chi môn!

Thần luân hiện ra sau gáy Giang Nam, thần luân quay một vòng Nguyên Thủy đại đạo tuôn ra hóa thành nguyên thủy chi khí, thương thương mang mang cổ kính như nhất. Nguyên Thủy đại đạo biến thành một khung cửa to lớn, cánh cửa mở rộng nuốt mất kiếm quang.

Ngay sau đó, tạo hóa chi môn bị phá vỡ, kiếm quang xé rách tạo hóa chi môn. Giang Nam giơ tay, một ấn giáng xuống. Lòng bàn tay Giang Nam hiện ra ảo ảnh Chú Đạo thiên đàn cứng rắn đỡ kiếm quang.

Uy lực thần thông Chú Đạo thiên đàn là mạnh nhất trong tất cả thần thông Giang Nam đang có, bá khí hơn cả nguyên thủy tam ấn. Tính riêng lực công kích Chú Đạo thiên đàn vượt trên cả thần thông nguyên chung.

Dù sao Giang Nam chỉ có dấu ấn nguyên chung, Chú Đạo thiên đàn thì đang ở trong biên cảnh Huyền Châu.

Ầm!

Thiên đàn tràn ngập sức mạnh hùng dũng thời đại chú đạo đối kháng với kiếm quang. Hai bên xói mòn, kiếm khí biến mất, ảo ảnh Chú Đạo thiên đàn cũng tan biến. Lòng bàn tay Giang Nam hiện ra từng vết kiếm sâu tận xương, máu chảy ròng ròng.

Giang Nam thở phào:

– Chặn được.

Nhưng trong lòng Giang Nam vẫn gióng hồi chuông cảnh báo, hỗn độn tiên kiếm sâu trong không gian hồng mông vẫn liên tục chấn động kêu leng keng. Mỗi lần tiên kiếm rung là một luồng kiếm quang bắn ra, trong khoảnh khắc kiếm chấn động trăm ngàn lần.

Kiếm quang ù ù chém xuống Giang Nam, da đâu hắn tê dại.

Lúc này sâu trong không gian hồng mông, các hỗn độn tiên kiếm hiện ra như những cây cột trời. Tổng cộng năm mươi hỗn độn tiên kiếm hợp thành đại trận con số đại diễn, sát trận hoàn mỹ vô khuyết.

Năm mươi hỗn độn tiên kiếm rung bần bật, kiếm khí phô thiên cái địa, chi chít chiếu sáng không gian hồng mông.

Đại diễn sát trận không nhằm vào Giang Nam, chỉ có một hỗn độn tiên kiếm chém về phía hắn. Những hỗn độn tiên kiếm khác chém vào chiếc thuyền to sâu trong không gian hồng mông, chém đám người Tổ Cừ đại đế trên đỉnh đầu.

Bốn mươi chín hỗn độn tiên kiếm rung bần bật, kiếm quang cắt nát tiên quang bảo hộ chiếc thuyền to của Tổ Cừ đại đế, kiến trúc lớn trên thuyền bị chém sập ầm ầm. Người trên thuyền tử thương không dứt.

Quần thần triều đình của Tổ Cừ đại đế bị chém chết hết chỉ còn một mình gã.

Tổ Cừ đại đế rống to, đáy thuyền hình đế giày đỡ kiếm quang. Tổ Cừ đại đế bay lên chộp một hỗn độn tiên kiếm. Nhìn như hỗn độn tiên kiếm treo trên đầu bọn họ, cách không xa nhưng thật ra thân kiếm giấu trong hỗn độn hư minh. Tốc độ của Tổ Cừ đại đế siêu nhanh, đạp mấy bước nhưng mãi không đến gần hỗn độn tiên kiếm được, khoảng cách cứ không xa không gần. Tổ Cừ đại đế không cách nào lấy hỗn độn tiên kiếm xuốn, phá vỡ đại diễn sát trận.

Chương 2383: Vạn Chú đạo hữu, làm tốt lắm! (2)

Tổ Cừ đại đế rơi vào tình trạng cơ hội, các thần tử trên thuyền tử thương hơn phân nửa, buộc cường giả gần bằng Thiên Quân này phải đứng lên dốc sức đối kháng.

Hai người một được một nửa truyền thừa của Tiên Đế, người kia được nửa truyền thừa từ Tiên Tôn, cùng đi con đường tiên đạo, thực lực tu vi đến đỉnh Tiên Quân. Giờ phút này, hai người dốc hết sức ra, vận dụng thuyền lớn chỉ có thể miễn cưỡng tự bảo vệ mình.

Xoẹt xoẹt, hai người bị kiếm quang chém trúng, người xuất hiện vết máu.

Giang Nam rống to:

– Đại Diễn không thể nào mạnh mẽ như vậy, một thần thông có thể áp chế tồn tại cùng đẳng cấp với mình!

Giang Nam dốc sức thúc giục Nguyên Thủy Đại La kinh, thần luân chuyển động sau gáy. Các loại thần thông bay ra hình thành ảo ảnh tiên thiên pháp bảo rồi lại liên tục bị chém nát. Giang Nam lại vận dụng tịch diệt ma trống, lần này hắn không dứng trên cái trống mà tự mình vỗ trống, hoàn toàn phát huy uy lực tịch diệt ma trống.

Thùng thùng thùng!

Từng tiếng trống mạnh mẽ vang lên. Giang Nam biến thành người khổng lồ hiện ra Cự Linh bá thể, lõa thân đứng trước cái trống to, người nổi cơ bắp cục cục như đúc bằng kim cương sắt đá. Giang Nam đánh từng cú đấm chấn vỡ các kiếm quang.

– Đại Diễn nhờ vào uy thế của Hỗn Độn Long Tổ, nếu không hắn chẳng thể nào bày ra sát trận có uy lực kinh người như thế. Tuy thực lực của Đại Diễn mạnh nhưng không phải Thiên Quân! Đại Diễn mượn uy thế Hỗn Độn Long Tổ vậy tòa sát trận chắc chắn có cực hạn, trong lúc vận chuyển sẽ có sơ hở.

Giang Nam dần xâm nhập, kiếm quang chém hướng hắn ngày càng nhiều hơn. Một số kiếm quang đột phá thế công của tịch diệt ma trống lướt qua người hắn, máu tuôn ra.

Biểu tình Giang Nam trầm trọng, hắn biến thân người khổng lồ đầu đội trời chân đạp đất, tóc đen bay lên, nắm đấm rơi như mưa đánh tịch diệt ma trống kêu đinh tai nhức óc. Giang Nam xông hướng Phụng Hạ đại đế, Tổ Cừ đại đế.

– Tổ Cừ, Phụng Hạ có thể chặn lại kiếm quang nhưng Bỉ Ngạn, Càn Khôn thì không thể, sợ là hai người kia không chống được lâu.

Giang Nam cách Phụng Hạ đại đế, Tổ Cừ đại đế ngày càng gần, nhưng kiếm quang càng lúc càng dày đặc. Giang Nam khó khăn di chuyển, toàn thân bị chém đẫm máu.

Lúc này Giang Nam cảm giác kiếm quang bỗng giảm bớt, lòng máy động, ngoái đầu nhìn. Có một chiếc thuyền to xông vào không gian hồng mông, là đoàn người Thái Nguyên đại đế.

Năm mươi hỗn độn tiên kiếm liền chia ra một it kiếm quang chém hướng thuyền to của Thái Nguyên đại đế, khiến áp bên Giang Nam, Tổ Cừ đại đế, Phụng Hạ đại đế giảm bớt.

Thái Nguyên đại đế bị cuốn vào đại diễn sát trận, gã có được nửa truyền thừa của Bất Không Đạo Nhân, thực lực tu vi ngang ngửa với Tổ Cừ đại đế, Phụng Hạ đại đế, là cường giả gần bằng Thiên Quân. Nhưng trong đại diễn sát trận, Thái Nguyên đại đế liên tục gặp nạn, triều thần trên thuyền lần lượt chết đi, máu nhuộm đỏ con thuyền.

Kiếm quang bỗng giảm bớt, Giang Nam thở phào, quay đầu nhìn. Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân cũng xâm nhập đại diễn sát trận.

Hai người rất ranh ma, mới xông vào liền quay đầu chạy ra. Nhưng đại diễn sát trận kỳ dị phức tạp, có vào không ra. Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân không cách nào trốn khỏi.

Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân đi vào đại diễn sát trận, năm mươi hỗn độn tiên kiếm chia sáu phần chém hướng sáu người, mặc dù cực kỳ nguy hiểm nhưng áp lực không khủng bố như trước.

Mắt Giang Nam hấp háy ngước lên nhìn, uy lực năm mươi hỗn độn tiên kiếm bị thúc đẩy đến tận cùng, uy lực đại diễn sát trận đến cực hạn.

Giang Nam thầm nghĩ:

– Đại Diễn mượn lực lượng Hỗn Độn Long Tổ sắp đến cực hạn, tòa sát trận có sơ hở hay không phải xem lúc này đây!

Bỗng nhiên đại diễn sát trận khựng lại, Giang Nam nhận ra sơ hở ngay. Giang Nam đứng dậy, cầm tịch diệt ma trống vọt lên trời, nhanh như chớp tới gần một hỗn độn tiên kiếm.

Thùng!

Tiếng trống vang vọng chấn nát hỗn độn tiên kiếm kia.

Cùng lúc đó, đám người Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ, Thái Nhất Tiên Quân, Mông Tốn Đạo Chủ bắt lấy cơ hội trong phút chốc, mỗi người tự đánh nát một hỗn độn tiên kiếm.

Vang tiếng nổ điếc tai, đại diễn sát trận tán đi, vân khí bốc lên cao, thiên địa trong sáng. Mọi người thân thể đẫm máu nhìn nhau, lòng thầm sợ hãi.

Lúc này Giang Nam bỗng vọt lên đấm vào tịch diệt ma trống, trống to bị đẩy thẳng tới trước đập mạnh vào Tổ Cừ đại đế.

Tổ Cừ đại đế bị chấn khí huyết cuồn cuộn, đạo quả gần vỡ ra. Tổ Cừ đại đế biến sắc mặt, người chùng xuống, hai tay đẩy tới trước, tiên quang như mây như sóng dánh vào trống to.

Bàn tay Giang Nam ghì chặt thuyền to, nhấc chân đá tịch diệt ma trống. Tịch diệt ma trống lăn một vòng đập vào đôi tay Tổ Cừ đại đế, tiếng trông rung trời.

Phụng Hạ đại đế, Thái Nguyên đại đế thấy vậy vội bay tới cứu. Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân cười to tự chọn đối thủ.

Hai người đồng thanh kêu lên:

– Vạn Chú đạo hữu, làm rất tốt!

Mông Tốn Đạo Chủ cười to bảo:

– Vạn Chú đạo hữu, cùng nhau giải quyết ba con rùa mảnh đất bỏ hoang này đi! Trừ khử ba người, chia đều ba chiếc thuyền to, lại hợp tác giải quyết Đại Diễn là chúng ta có thể rời khỏi đây, trở về Tiên giới, lần nữa thống trị Tiên giới!

Mông Tốn Đạo Chủ sung sướng thầm nghĩ:

– Vạn Chú quả nhiên là con rắn độc tâm ngoan thủ lạt, thấy có cơ hội liền giết người, là kẻ cuồng giết người. Ta thích!

Mắt Thái Nhất Tiên Quân hấp háy, thầm nghĩ:

– Giải quyết ba con rùa mảnh đất bỏ hoang, dù không giết Đại Diễn tù binh Kim Đồng, Ngân Đồng rời khỏi đây được thì vẫn có thể xưng vương xưng bá trong này. Sau đó làm thịt Mông Tốn, Vạn Chú, mọi kho báu trong mảnh đất bỏ hoang sẽ thuộc về ta. Dù có thể trở về Tiên giới cũng cần xử hai tên này trước.

Thùng!

Tịch diệt ma trống chấn vỡ công kích của Tổ Cừ đại đế dánh vào đôi tay tồn tại Tiên Quân đại viên mãn. Vang tiếng nổ điếc tai, người Tổ Cừ đại đế rung bần bật, thịt trên đôi tay rơi xuống, từng khối cơ bắp toàn thân rớt xuống dưới đất. Tổ Cừ đại đế chỉ còn lại khung xương đứng yên, nội tạng trong bụng cũng thành bãi nước đen.

Đây là uy lực của tịch diệt ma trống, dù là đỉnh Tiên Quân cũng không ngăn lại được.

Lúc này tay Giang Nam chộp chiếc thuyền to giật mạnh hướng mình. Đột nhiên một bàn tay xương vươn ra kiềm chặt đầu bên kia chiếc thuyền, là khung xương Tổ Cừ đại đế.

Ong ong ong ong ong!

Thuyền to hình đế giày tỏa tiên quang rực rỡ, uy lực khủng bố ập đến chấn gãy cánh tay Giang Nam. Bùm một tiếng, cánh tay biến thành mưa máu.

Thuyền lớn là pháp bảo luyện hóa từ dấu chân Tiên Đế để lại, nó bị Tổ Cừ đại đế tế luyện không biết bao nhiêu lần. Giang Nam chộp thuyền to nhưng không thể trấn giết Tổ Cừ đại đế, cho nên hắn chịu thiệt lớn.

Hai người cùng bị thương. Vết thương của Tổ Cừ đại đế nặng hơn một chút, tịch diệt ma trống toát ra ma uy đã xâm nhập vào xương cốt, khiến khung xương Tổ Cừ đại đế quanh quẩn khói đen. Tịch diệt ma cổ quỷ dị âm tà hơn xa Tổ Cừ đại đế vận chuyển.

Tuy nhiên Tổ Cừ đại đế đúng là lợi hại, một tay ghì thuyền lớn giơ lên cao như nhấc đế giày to đập mạnh xuống người Giang Nam

Chương 2384: Tịch diệt huyết châm (1)

Tổ Cừ đại đế bị Giang Nam cố ý vô tình ám toán cộng thêm gã không ngờ tịch diệt ma trống hung ác bá khí như thế, không đề phòng kịp bị hắn dùng tịch diệt ma trống chấn vỡ cơ thể chỉ còn lịa khúc xương. Nhưng sức chiến đấu của Tổ Cừ đại đế trên Giang Nam, một kích kia hùng hồn mạnh mẽ, Tiên Quân bình thường sẽ bị đập chết.

Nếu Giang Nam bị đập trúng chắc chắn sẽ thân chết đạo tiêu.

– Vạn Chú, ngươi là tồn tại tiền sử?

Tổ Cừ đại đế giơ thuyền to đập xuống, hốc mắt khô lâu âm u như có ngọn lửa đang rực cháy.

Tổ Cừ đại đế lạnh lùng nói:

– Nhưng ngươi không phải Tiên Quân, đối đầu với ta, muốn cướp thuyền của ta là tìm cái chết!

Trên thuyền lớn, Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế ngơ ngác nhìn Giang Nam, biểu tình kinh ngạc nhận ra hắn.

Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế đồng thanh kêu lên:

– Vạn Chú?

Giang Nam cười to bảo:

– Không sai! Đại trượng phu đi không đổi tên ngồi không đổi họ, bản Đạo Quân chính là Vạn Chú Đạo Quân uy danh hưởng vạn cổ, vô địch trấn bát hoang!

Cánh tay Giang Nam bị thuyền lớn chấn gãy, đại đạo trong thuyền tạo thành vết thuương cực kỳ nghiêm trọng phong tỏa vết thương làm cánh tay không thể mọc cái mới ra. Giang Nam không phục hồi sức chiến đấu đỉnh cao được, có chút hụt hơi.

Thùng thùng thùng!

Tịch diệt ma trống bay lên lơ lửng trong không trung, Giang Nam giơ ra đánh xuống con thuyền. Tổ Cừ đại đế quát to, thuyền to bay lên va chạm mạnh với tịch diệt ma trống. Giang Nam chém một nhát kiếm hướng Tổ Cừ đại đế, Khai Nguyên kiếm thức phô thiên cái địa trút xuống. Kiếm quang chợt lóe, các thế giới được sáng tạo, cực kỳ huyễn lệ. Cùng lúc đó, thần thức Giang Nam truyền âm cho Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế.

Giang Nam cười nói:

– Quân sư, tẩu phu nhân, đã lâu không gặp.

Mặt Bỉ Ngạn Nữ Đế đỏ ửng.

Càn Khôn lão tổ mừng rỡ truyền âm:

– Tử Xuyên, là ngươi thật sao?

– Ta đặc biệt đến tìm, đón các người quay về Tiên giới!

Thần thức Giang Nam dao động nhanh chóng truyền ngọn nguồn vụ việc vào não Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế. Hai người vừa mừng vừa sợ.

Càn Khôn lão tổ vội đáp lại:

– Tử Xuyên hãy cẩn thận, Tổ Cừ không yếu chút nào. Tổ Cừ nhờ tịch diệt thiên hỏa trong mảnh đất bỏ hoang luyện hóa trụ hoang thần thạch, luyện thành một bộ pháp bảo cực kỳ đáng sợ tên là tịch diệt huyết châm, giỏi giết đạo quả. Bộ huyết châm này có mười hai cây, bị Tổ Cừ luyện vào huyết vũ tận thế làm người ta khó đề phòng nhất trong tịch diệt kiếp.

Tim Giang Nam rớt cái bịch. Bản thân trụ hoang thần thạch là thần liệu cứng rắn nhất, khó luyện hóa nhất trên đời, chỉ có tịch diệt thiên hỏa mới luyện hóa nó nổi. Loại thần thạch này chỉ hình thành trong tịch diệt kiếp, tịch diệt thiên hỏa cũng xuất hiện trong tịch diệt kiếp. Tổ Cừ đại đế rất có thể luyện trụ hoang thần thạch thành pháp bảo trong mảnh đất bỏ hoang.

Nếu luyện trụ hoang thần thạch thành ma châm, trong thiên hạ e rằng không cơ thể người nào đề phòng nổi.

Trong mảnh đất bỏ hoang hung ác nhất là mấy kiếp số của tịch diệt kiếp. Giang Nam đỡ được tịch diệt ma nhãn, tận thế kiếp âm nhưng hắn tuyệt đối không chống nổi huyết vũ tận thế.

Nếu Tổ Cừ đại đế đột nhiên sử dụng tịch diệt huyết châm e rằng có thể một kích lấy mạng Giang Nam.

Lúc này lòng Giang Nam nổi lên cảnh giác, một luồng huyết quang xẹt qua trước mắt. Giang Nam biết Tổ Cừ đại đế đã ra tay.

Giang Nam hét dài:

– Quân sư, các người hãy giành quyền khống chế thuyền lớn!

kiếm quang xoay chuyển đỡ huyết quang, chấn kim đá mỏng như lông trâu bay ra khỏi huyết quang, bay ngược về chỗ Tổ Cừ đại đế.

Keng keng keng!

Giang Nam lấy nguyên thủy chứng đạo kiếm ra, tay trái liên tục búng ba cái vào thanh kiếm. Ba luồng kiếm quang bắn ra chém hướng xương khô Tổ Cừ đại đế.

– Sao ngươi dự đoán được tịch diệt huyết châm của ta?

Tổ Cừ đại đế vội động ý niệm ngừng tịch diệt huyết châm lại, lòng giật mình. Chuyện Tổ Cừ đại đế luyện hóa tịch diệt huyết châm thậm chí hai bằng hữu tri kỷ Phụng Hạ đại đế, Thái Nguyên đại đế cũng không biết. Giang Nam thì như sớm dự đoán được Tổ Cừ đại đế sẽ tung ra tịch diệt huyết châm, nguyên thủy chứng đạo kiếm giơ ngay trán đánh bật tịch diệt huyết châm về. Giang Nam cũng đặt ra phương hướng phản kích.

Ba kiếm khí chém tới, Tổ Cừ đại đế dù gì là tồn tại gần bằng Thiên Quân, tuy bị tổn hại nặng, lại bị Giang Nam chiếm tiên cơ nhưng lòng gã máy động. Bỗng thuyền to đang đấu với tịch diệt ma trống đổ xuống màn sáng như thác nước che trước mặt Tổ Cừ đại đế, ngăn lại ba luồng kiếm khí.

Lúc này Giang Nam gầm rống, tay trái huơ nguyên thủy chứng đạo kiếm chém mạnh xuống, một kiếm cắt mở các tầng màn sáng. Nhưng uy lực thuyền to kinh người biết mấy, Giang Nam chỉ chém đường một tầng, rất khó tiến tới tiếp.

Tổ Cừ đại đế bắt chặt kiếm quang:

– Chết đi!

Từng đợt huyết quang xuyên qua thác nước tiên quang bắn hướng Giang Nam.

– Chết đi!

Trán Giang Nam bỗng bắn ra tia sáng, là một kiếp quang dài trăm vạn dặm. Kiếp quang chui vào khe hở thác nước tiên quang quấn thân hình khung xương, cắt nát Tổ Cừ đại đế ra.

Xẹt xẹt xẹt xẹt xẹt!

Từng đợt huyết quang xuyên thủng Giang Nam.

Tuy Tổ Cừ đại đế chết nhưng tịch diệt huyết châm còn đà đi tới, cộng với Giang Nam khó chống đỡ hoang thần thạch luyện thành huyết châm.

Giang Nam rên rỉ, nguyên thủy chứng đạo kiếm bay múa, từng đợt kiếm quang dâm vào cơ thể cắt mạnh, đào từng miếng thịt ra. Trước khi uy lực tịch diệt huyết châm chưa bùng nổ Giang Nam cắt những máu thịt bị ô nhiễm và các huyết châm.

Giang Nam liếc nhanh, biến sắc mặt nói:

– Mười một miếng thịt, còn thiếu một huyết châm.

Giang Nam cảm giác một sợi chỉ đỏ mỏng manh lao nhanh trong cơ thể hướng tới đạo quả.

Giang Nam ngồi xếp bằng, hú dài:

– Mau lên, nhân dịp Tổ Cừ chưa sống lại giành quyền khống chế thuyền lớn!

Tịch diệt ma trống bay tới, Giang Nam thò tay vào ma trống lại rút về, một mảnh đạo quả cỡ nắm tay bị hắn chộp ra, đú là mảnh nhỏ đạo quả của Tịch Diệt Đạo Nhân.

Giang Nam há mồm nuốt mảnh nhỏ đạo quả vào bụng, di chuyển đạo quả của mình tránh đằng sau mảnh nhỏ đạo quả của Tịch Diệt Đạo Nhân.

Đinh!

Một tiếng vang khẽ, tịch diệt huyết châm như gặp nam châm dán chặt vào mảnh nhỏ đạo quả của Tịch Diệt Đạo Nhân. Giang Nam thở phào, há mồm phun Tịch Diệt đạo quả ra. Trên mảnh đạo quả dán cây kim đỏ như mau thô cỡ lông trâu. Lúc này máu thịt Giang Nam cắt xuống đều thành máu loãng, các cây kim đỏ mỏng như lông trâu bay lên hướng tới thuyền to.

Giây phút Giang Nam trừ bỏ tịch diệt huyết châm thì Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế ra tay ngay, giết hết những người còn sống trên thuyền. Hai người toàn thân dày đặc tiên quang ùa vào chiếc thuyền to.

Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế cũng tu luyện nửa truyền thừa của Tiên Đế, phù hợp chiếc thuyền to. Thực lực, tu vi của Bỉ Ngạn, Càn Khôn là đỉnh Tiên Vương, pháp lực dồi dào nhanh chóng xóa bỏ dấu ấn của Tổ Cừ đại đế, đẩy ra đạo quả của Tổ Cừ đại đế.

Tổ Cừ đại đế có được dị bảo như thuyền to đương nhiên sẽ không giữ đạo quả trên người mình. Tổ Cừ đại đế ký thác đạo quả vào chiếc thuyền lớn, nhờ thuyền ôn dưỡng, bảo vệ đạo quả của mình.

Chương 2385: Tịch diệt huyết châm (2)

Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế nhân dịp Tổ Cừ đại đế chưa hồi sinh trong đạo quả đuổi gã ra khỏi thuyền to, hoàn toàn chiếm cứ con thuyền.

Càn Khôn lão tổ biến sắc mặt, gầm lên:

– Nguy rồi, Tổ Cừ sắp hồi sinh!

Thuyền to lại rung lắc, các ánh sáng đỏ bay lên bắn hướng Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế, rõ ràng 69 msắp sống lịa, đang cấu tạo cơ thể. Tổ Cừ đại đế chút pháp lực vừa phục hồi sử dụng tịch diệt huyết châm giết Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế trước tránh cho thuyền lớn bị cướp.

Mắt thấy ánh sáng đro đánh trúng hai người, từng đợt kiếm quang xẹt qua che trước mặt Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế. Vang một chuỗi tiếng va chạm, một mảnh đạo quả bay ra hấp thu hai luồng sáng.

Giang Nam xuất hiện trên thuyền to, vươn tay chộp giá trống làm bằng trụ hoang thần thạch. Giang Nam búng mảnh đạo quả rơi vào giá trống, tịch diệt ma trống xuất hiện. Giang Nam đấm liên tục chấn động trống to bay hướng thuyền lớn.

– Quân sư, tẩu phu nhân, lôi hắn ra!

Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế còn đang hoảng hồn vội vã điều động tất cả pháp lực đẩy đạo quả của Tổ Cừ đại đế ra. Tổ Cừ đại đế bị tấn công trong ngoài, lắc người bay ra khỏi thuyền lớn, gã chạy thật xa trốn tịch diệt ma trống oanh kích.

Phương xa, Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân, Phụng Hạ đại đế, Thái Nguyên đại đế đang giằng co. Mông Tốn Đạo Chủ thấy thuyền to của Tổ Cừ đại đế bị cướp, bản tân gã chạy ra xa thì mừng khôn xiết.

Mông Tốn Đạo Chủ cao giọng quát:

– Vạn Chú đạo hữu, mau đến giúp!

Phụng Hạ đại đế, Thái Nguyên đại đế thấy vậy vội thoát khỏi Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân dây dưa, lắc người bỏ chạy vào tịch diệt tuyệt cảnh, biến mất không còn bóng dáng.

– Hai tên này thật hèn, ít ra nên ở lại quyết đấu tử chiến!

Mông Tốn Đạo Chủ định truy sát nhưng nhìn thoáng qua Thái Nhất Tiên Quân đứng im thì lòng máy động, cũng dừng bước.

– Thái Nhất, tại sao ngươi không dốc hết sức?

Mông Tốn Đạo Chủ cười khẩy nói:

– Uổng chúng ta là đồng minh mà ngươi cứ giấu sức!

Thái Nhất Tiên Quân trào phúng:

– Tại sao ngươi không dốc hết ra?

Hai người hung tợn trừng đối phương rồi bỗng cười to, cùng nhau đến chỗ Giang Nam.

Mông Tốn Đạo Chủ mỉm cười nói:

– Vạn Chú đạo hữu có nhiều thủ đoan, đẩy lùi được Tổ Cừ, còn cướp thuyền báu, ha ha, thật là thủ đoan siêu đẳng. Vạn Chú đạo hữu, hai người này nhận ra ngươi? Còn giúp đỡ ngươi?

Mông Tốn Đạo Chủ nhìn Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế. Thái Nhất Tiên Quân cũng đánh giá hai người. Sau đó Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân quay sang ngó Giang Nam, lòng nổi lên nghi ngờ, nếu hắn lộ ra chút sơ hở là bọn họ sẽ xông lên giết người ngay.

Bởi vì Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân rõ ràng lai lịch của Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế không phải người Tiên giới mà đến từ một nơi nhỏ có tên chư thiên vạn giới. Giang Nam nói hắn ở Tiên giới chuyển thế trọng tu, không thể nào quen biết Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế, thậm chí được hai người giúp đỡ.

– Khi ta hành động thì hai người này đã bị ta hau chú phụ thân.

Giang Nam lấy tịch diệt ma trống ra, vỗ một tiếng vào tay phải của mình. Lúc đánh nhau cánh tay phải Giang Nam bị thuyền to chấn vỡ, uy lực còn sót lại trong vết thương. Tịch diệt ma trống chấn động hủy diệt dư uy.

Giang Nam cười âm hiểm:

– Ta mưu tính sâu xa, biết mình không phải đối thủ của Tổ Cừ nên sớm hạ chú khống chế hai người này, tính kế Tổ Cừ nên mới cướp được thuyền báu. Còn hai vị…

Cánh tay phải Giang Nam dàn mọc ra, cầm lại ba tịch diệt huyết châm.

Giang Nam lạnh lùng cười:

– Hai vị đạo hữu, các ngươi thì sao? Với thực lực của hai người thì áp chế, bắt giữ Thái Nguyên, Phụng Hạ có khó khăn gì?

– Thái Nhất đạo hữu, ngươi được truyền thừa Đế và Tôn, Phụng Hạ chỉ được một nửa truyền thừa của Tiên Tôn. Mông Tốn đạo hữu, ngươi đã tu thành Đạo Quân, tôn xưng Đạo Chủ, ngang ngửa với Đế và Tôn, độ qua tịch diệt kiếp bốn tịch diệt kiếp, hơn Thái Nhất rất nhiều.

– Nhưng hai ngươi chỉ ra công không dốc sức, giấu đầu lòi đuôi, thật khiến bản Đạo Quân xem thường các ngươi!

Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân xấu hổ. Hai người đấu đá tính kế nhau, che giấu thực lực, không bằng Giang Nam quang minh lỗi lạc lật hết mọi con bài.

Mông Tốn Đạo Chủ nhìn chằm chằm ba tịch diệt huyết châm trong tay Giang Nam, cười nịnh nói:

– Đạo hữu trách đúng, ta rất xấu hổ. Ba chúng ta liên minh thì nên đồng lòng góp sức, sức mạnh như thành đồng, đồng lòng hợp lực có thể cắt đá chặt vàng.

Thái Nhất Tiên Quân cười nói:

– Vạn Chú đạo hữu hãy yên tâm, sau này ta sẽ dốc sức không để đạo hữu khó xử.

Sắc mặt Giang Nam dịu lại, lạnh lùng cười:

– Chỉ hy vọng như thế. Nhưng ta không tin các ngươi, chút nữa khi gặp Đại Diễn Cổ Thần, các ngươi phải tấn công Đại Diễn trước. Ta xem các ngươi dố hết sức thì mới hành động, bắt giữ Kim Đồng, Ngân Đồng. Nếu không liên minh tan vỡ, gà bay trứng vỡ, mỗi người một ngả đi!

Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân vâng dạ vuốt đuôi. Thái Nhất Tiên Quân liếc Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế, mắt lóe tia sáng.

Thái Nhất Tiên Quân cười nói:

– Vạn Chú đạo hữu, hai người này đã bị đạo hữu phụ thân hay là giết luôn đi? Giữ lại cũng vô dụng.

Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế nghe Giang Nam nói phụ thân chú thì hiểu ý, phu thê biểu tình đờ đẫn như thật sự bị bám vào người. Tuy nhiên nghe Thái Nhất Tiên Quân ác độc đề nghị làm tim Bỉ Ngạn, Càn Khôn rớt cái bịch.

– Không cần.

Giang Nam cười nanh tranh:

– Chút nữa gặp đám người Đại Diễn Cổ Thần, ta còn cần mượn thân hai người hiến chú, đem bọn họ làm đại thần thông chú đạo để Đại Diễn Cổ Thần chịu thiệt lớn, trên bầu trời thực lực tu vi của hai người này không yếu nhưng hơi ít, lực lượng hiến tế không mạnh.

Giang Nam liếm môi nói:

– Nếu có tìm một cường giả Tiên Quân đại viên mãn hiến chú, hoặc ức vạn vạn sinh linh hiến tế thì giết Đại Diễn Cổ Thần không khó với ta.

Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân rùng mình thầm nghĩ:

– Vạn Chú Đạo Quân này đúng là kẻ xấu xa ác ôn, may mắn tu vi của người này không cao. Nếu để Vạn Chú Đạo Quân tu luyện đến cảnh giới Tiên Quân thì không ai chế ngự được.

Giang Nam lấy thuyề to ra, Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế điều khiển con thuyền. Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân đứng trên thuyền. Thuyền to chạy tới trước, Đại Diễn Cổ Thần để lại đại diễn sát trận trong không gian hồng mông bị bọn họ đánh phá nhưng lòng run cầm cập. Không gian hồng mông đại diễn sát trận chỉ là Đại Diễn Cổ Thần để lại một thần thông, điều động hơi thở và đại đạo của Hỗn Độn Long Tổ công kích bọn họ đã khiến mấy người suýt chết.

Thực lực Cổ Thần này cường đại, bá khí kinh người.

Không lâu sau bọn họ đến một thần luân, nơi này hư không hỗn loạn, khắp nơi là dư âm thần thông, tràn ngập hơi thở thô bạo bá đạo hủy diệt hết thảy. Đây là dấu vết cường giả đánh nhau mà đám Giang Nam khó thể tưởng tượng, chỉ là dư âm thần thông đủ khiến cả đám chịu áp lực.

Chương 2386: Đạo Quân ẩn giấu

Đám người Giang Nam cưỡi thuyền cẩn thận vào thời không hỗn loạn này, con đường đã đứt, dãy núi biến mất, chỉ còn lại một con đường sao và hư không tan vỡ vô tận.

Mông Tốn Đạo Chủ nhìn bốn phía:

– Con đường sao này…

Mông Tốn Đạo Chủ trầm giọng nói:

– Đây là con đường bị người dùng đại pháp lực đánh thông.

Thuyền to lướt đến bên tinh cầu lạnh băng toàn bằng tảng đá. Giang Nam thò tay hái tinh cầu, nhíu mày. Những tinh cầu này là thực chất, tức là tồn tại đánh nhau ở đây vung tay một cái chế tạo vô số ngôi sao.

Giang Nam cũng có thể chế tạo dị tượng ngôi sao trong lòng bàn tay, thậm chí diễn biến ra thế giới, vũ trụ.

Nhưng cái loại chế tạo đó chỉ là đại đạo ngưng tụ ra ngôi sao, không phải đồ thật.

Muốn sáng tạo sao trời vạn vật thật sự thì Giang Nam phải nhờ cậy hỗn độn hồng mông chi khí, tách hỗn độn hồng mông ra, diễn biến huyền hoàng thì mới ra ngôi sao.

Người để lại con đường sao này là thật sự sáng tạo ngôi sao, dùng pháp lực đại đạo của mình từ giữa hư không sáng tạo ra con đường sao, vô số ánh sáng.

Vẻ mặt Thái Nhất Tiên Quân nghiêm túc:

– Là thủ đoan của Đạo Quân.

Thái Nhất Tiên Quân trầm giọng nói:

– Mảnh đất bỏ hoang từ khi nào có đẳng cấp Đạo Quân bị lưu đày?

Biểu tình Mông Tốn Đạo Chủ cũng nặng nề, tuy gã là Đạo Quân nhưng trong tịch diệt kiếp tổn hại nặng, tu vi đã rớt xuống cảnh giới Tiên Quân. Nơi đây người chiến đấu với Hỗn Độn Long Tổ là Đạo Quân thật sự.

Bọn họ bị lưu đày đến mảnh đất bỏ hoang được tám ức năm, hiểu biết mảnh đât này rất rõ ràng. Nhưng trong tám ức năm qua Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân không biết trong mảnh đất bỏ hoang còn giấu một Đạo Quân thật sự.

Ngẫm nghĩ làm hai người sợ hãi. Một Đạo Quân thật sự ẩn náu bên cạnh bọn họ, đại chiến với Hỗn Độn Long Tổ thế nhưng Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân không phát hiện có gì lạ lùng.

– Tuy mảnh đất bỏ hoang có thể lưu đày đẳng cấp Tiên Quân, Thiên Quân nhưng không thể nào giam cầm Đạo Quân.

Thái Nhất Tiên Quân lẩm bẩm:

– Nếu không nhốt được Đạo Quân vậy Đạo Quân đó đến mảnh đất bỏ hoang vì chuyện gì? Có khi nào người này chuyên môn đến vì giết Hỗn Độn Long Tổ không? Mục đích thật sự là gì?

Thuyền to lướt đi, các ngôi sao to lớn lạnh băng lướt qua con thuyền. Tim Giang Nam đập nhanh, hắn chợt nhớ lúc mới vào mảnh đất bỏ hoang có thấy một quả trứng to giống thánh địa, trẻ sơ sinh khổng lồ đang dựng dục trong quả trứng.

Giang Nam thầm nghĩ:

– Trẻ sơ sinh khổng lồ chưa sinh ra nhưng đã có sức chiến đấu đẳng cấp Tiên Quân, Thiên Quân. Nó có pháp, thân, đạo hợp nhất, cảnh giới rất cao, rõ ràng là một tồn tại cực kỳ cổ xưa chuyển thế. Hay đó là Đạo Quân ẩn trong mảnh đất bỏ hoang chuyển thế thành trẻ sơ sinh khổng lồ?

Giang Nam đánh rùngm ình. Trong mảnh đất bỏ hoang có nhiều bí mật chưa ai biết, bao phủ từng tầng sương mù khó thể nhìn rõ ràng.

Hư không tan vỡ xao động. Giữa hư không ngẫu nhiên có ánh sáng vô cùng huyễn lệ hiện ra, như hà quang cuồn cuộn, rất đẹp. Đó là thần thông tàn khuyết sót lại trong trận chiến tuyệt thế. Thuyền to cẩn thận tiến tới, né tránh những hà quang huyễn lệ. Tuy hà quang đẹp nhưng vô cùng nguy hiểm, đó là dấu vết Đạo Quân và Hỗn Độn Long Tổ đánh nhau để lại.

Hai cường giả chiến đấu, sáng tạo không gian tràn ngập năng lượng hủy diệt. Bởi vậy tuy chiến đấu cực kỳ kịch liệt nhưng không kinh động tồn tại khác trong mảnh đất bỏ hoang.

– Đây là cái gì?

Đám người vào sâu trong hư không đột nhiên trông thấy một tấm thuẫn to đỏ rực. Tấm thuẫn to hơn tinh cầu v6kiếm quang lần, thuẫn lơ lửng giữa hư không tỏa ánh sáng đỏ sậm. Thunè cũng rất to nhưng trước tấm thuần này thì nó thật nhỏ bé.

Giang Nam xòe bàn tay, không gian vặn vẹo, thuẫn ngày càng nhỏ rơi vào tay hắn.

Biểu tình Giang Nam nghiêm túc nói:

– Đây là vảy rồng, vảy của Hỗn Độn Long Tổ!

Giang Nam nhẹ nhàng vuốt mép vảy rồng, bàn tay hắn rách một đường. Giang Nam hoảng sợ, cơ thể của hắn mạnh mẽ biết bao, tuy chưa đến trình độ pháp, thân, đạo, quả hợp nhất nhưng thân thể hiếm có trong Tiên Quân.

Giang Nam chạm nhẹ vào vảy rồng đã bị rách da, có thể tưởng tượng vảy rồng sắc bén cỡ nào, đã bị tế luyện ôn dưỡng ngang ngửa với trụ hoang thần thạch.

– Vảy của Hỗn Độn Long Tổ, e rằng… Hỗn Độn Long Tổ dữ nhiều lành ít.

Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân gật gù, thòm thèm vảy rồng. Hỗn Độn Long Tổ là bá chủ vô địch trong Thiên Quân, lại xuất thân là Hỗn Độn Cổ Thần, cơ thể cường đại vô biên ngang ngửa với Đạo Quân. Vảy rồng của Hỗn Độn Long Tổ là báu vật hiếm có.

Giang Nam tùy tay đặt vảy rồng vào tay Càn Khôn lão tổ, cười nói:

– Nếu Hỗn Độn Long Tổ chết thật, chỉ cần tìm được xác chết là ta sẽ tổ chức hỗn độn đại tế. Ta sẽ tế tự thân xác Hỗn Độn Long Tổ, triệu hoán Chú Đạo thiên đàn, mượn lực lượng Chú Đạo thiên đàn đánh xuyên mảnh đất bỏ hoang để tất cả trở về Tiên giới. Hai vị đạo hữu, nếu các ngươi cướp được xác Hỗn Độn Long Tổ nhớ giao cho ta.

Mắt Thái Nhất Tiên Quân, Mông Tốn Đạo Chủ hấp háy, cười tủm tỉm hùa theo nhưng trong lòng nổi lên ý đồ khác.

Trên đường đi đoàn người gặp rất nhiều vảy rồng, nhưng đa số đã bị đánh nát. Có một ít vảy rồng không bị vỡ nhưng hỗn độn đại đạo chứa bên trong đã bị xóa, không còn sắc bén và độ ứng kinh người. Có lẽ chiến đấu càng lúc càng kịch liệt, Đạo Quân xuống tay giết người, không chừa chút đường sống cho Hỗn Độn Long Tổ.

Giang Nam, Thái Nhất Tiên Quân, Mông Tốn Đạo Chủ góp nhặt một ít vảy rồng, nhưng càng về sau thì đẳng cấp càng tệ, không bằng miếng vảy tứ nhất.

Dư âm chiến đấu càng lúc càng mạnh, may mắn tuy bọn họ không phải cao thủ đẳng cấp Hỗn Độn Long Tổ nhưng cũng gần bằng Thiên Quân, một đường xông pha có kinh không hiểm. Chủ yếu là vì Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân ra tay ngăn cản các hiểm cảnh, Giang Nam chỉ đứng nhìn.

Đột nhiên thuyền to tạm dừng, đường sao đến cuối, có dải đất mảnh đất bỏ hoang. Dãy núi nguy nga, tử khí bốc tận trời, hồng mông mờ mịt, áp lực khủng bố ùn ùn kéo đến, cực kỳ kinh khủng. Cỡ như Giang Nam cũng thấy áp lực lớn.

Đó là hơi thở của Hỗn Độn Long Tổ.

– Rốt cuộc đến nơi. Thuyền báu quá to dễ gây chú ý, chúng ta đi bộ.

Giang Nam, Thái Nhất Tiên Quân, Mông Tốn Đạo Chủ nhảy xuống thuyền lớn. Chân đạp đất, Giang Nam pahat tay thu Càn Khôn lão tổ, Bỉ Ngạn Nữ Đế, thuyền vào tử phủ trong trán.

Giang Nam nói:

– Rốt cuộc Hỗn Độn Long Tổ sống hay chết sẽ biết ngay.

Biểu tình Thái Nhất Tiên Quân nghiêm túc nói:

– Hơi thở đậm đặc như vậy không giống đã chết, nếu mảnh đất bỏ hoang còn sống thì nguy rồi.

Mông Tốn Đạo Chủ cũng lộ vẻ mặt trầm trọng. Hơi thở quá đậm đặc, Mông Tốn Đạo Chủ là Đạo Quân tiền sử cũng thấy áp lực nặng nề.

Giang Nam, Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân định tiến tới trước bỗng trực giác ngoái đầu nhìn. Hai chiếc thuyền to rẽ hướng về bọn họ.

– Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ cũng theo đến, thực lực ba người không yếu, chúng ta phải hết sức cẩn thận, đừng để bị bọn họ giành hái trái.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box