[Dịch] Đế Tôn
Tập 342 [Chương 2337 đến 2343]
❮ sautiếp ❯Chương 2337: Vạn chú (1)
Giang Nam khẽ kêu:
– Lạ lùng. Dù là biên giới vô nhân khu cũng có tác dụng áp chế tiên đạo, trong khu vực tịch diệt không dùng được một chút pháp lực nào. Tại sao chỗ này vận dụng được pháp lực, hoàn toàn không trúc trắc gì?
Nơi cách sau lưng Giang Nam, Quỷ Bà Thiên xa thật xa, bên ngoài khu vực tịch diệt, Vạn Chú Đạo Quân nhắm chặt mắt.
Vạn Chú Đạo Quân bỗng mở mắt ra, chỉ tay cười nói:
– Các vị đạo hữu, ta đã cảm ứng được vị trí Chú Đạo thiên đàn, ở đằng đó!
Viên Không Tiên Quân, Đông Vân Tiên Quân phấn chấn tinh thần.
Viên Không Tiên Quân cười hỏi:
– Vạn Chú Tiên Vương, ngươi có nắm chắc nhờ vào lực lượng Chú Đạo thiên đàn cưỡng ép thu về Vạn Chú Thiên Chung được không?
Vạn Chú Đạo Quân cất bước tiến tới, cười to bảo:
– Chú Đạo thiên đàn tụ tập vô số người tài trí thông thiên luyện chế ra báu vật độ kiếp Chú Đạo thiên đàn, báu vật này không phải loại hung dữ như Thần Mẫu Đạo Quân mà luyện tất cả tinh hoa chú đạo của ta. Năm xưa ta cũng là một trong các nhân vật chủ yếu luyện bảo, nếu không phải chú đạo của ta đột nhiên bị…
Mặt Vạn Chú Đạo Quân vặn vẹo dữ tợn, lạnh lùng nói:
– Bị ma đầu kia giết một nửa người thì không chừng đã độ qua tịch diệt kiếp!
Đông Vân Tiên Quân kinh ngạc hỏi:
– Là ma đầu gì?
Vạn Chú Đạo Quân không muốn nhắc đến Vạn Vật Đạo Tổ, gã lắc đầu, nói:
– Chúng ta mau đi đi, các vị hãy giúp ta một tay, gia cố cùng ta là ta có thể điều động lực lượng Chú Đạo thiên đàn giành lại Vạn Chú Thiên Chung!
Quái nhân không nói không rằng theo sau lưng đoàn người, các tầng ánh sáng vẫn bao phủ gã.
Tuy quái nhân rất muốn đấu thêm mấy lần với Quỷ Bà Thiên nhưng qua ngũ tuyệt sát lần trước, Đông Vân Tiên Quân, Viên Không Tiên Quân vẫn còn run. Hai người đồng ý đề nghị của Vạn Chú Đạo Quân, tìm Chú Đạo thiên đàn, mượn uy lực của nó lấy về Vạn Chú Thiên Chung rồi giết Giang Nam.
Ở nơi như vô nhân cấm khu, hai cao thủ thần toán đấu pháp rất mạo hiểm, nguy hiểm. Đông Vân Tiên Quân, Viên Không Tiên Quân, Vạn Chú Đạo Quân là đẳng cấp Đạo Quân, hiếm như lông phượng và sừng lẫn trong Tiên giới, nếu bỗng nhiên chết vì bị cường giả thần toán đánh nhau thì chẳng phải là chết oan?
Quái nhân im lặng, không biết trong lòng gã nghĩ gì. Quái nhân vẫn hợp tác giúp cả đám gần cát tránh hung đi đến Chú Đạo thiên đàn.
Qua mấy chục ngày, cuối cùng đoàn người đến di tích Chú Đạo thiên đàn. Chỗ khác trong vô nhân cấm khu toàn là cây cối to lớn, thực vật kỳ lạ. Nhưng ở Chú Đạo thiên đàn thì không có một cọng cỏ, một mảnh đổ nát thê lương, các cây cột đá gãy đổ, bia đá sụp xuống, khắp nơi đầy vết máu khô.
Nhìn di tích thiên đàn hùng vĩ có thể thấy thời đại chú đạo phồn vinh hưng thịnh, là thời hoàng kim, vượt qua tiên đạo bây giờ.
Nơi đây tràn ngập hơi thở đại đạo quái dị, là hơi thở chú đạo, chưa bị tịch diệt kiếp phá hủy hết.
Tòa Chú Đạo thiên đàn to lớn không vượt qua tịch diệt kiếp, khi đó vô số sinh linh đứng trên tòa thiên đàn khổng lồ tế trời, tế thiên đàn, dùng hết lực lượng định vượt qua tai họa tận thế.
Khi ấy thần luân hủy diệt, chỉ có thiên đàn là sừng sững trong thiên địa tan vỡ. Các sinh linh đứng trên Chú Đạo thiên đàn cầu phúc. Nhưng Tịch Diệt Đạo Nhân đến, biến tất cả sinh linh trên thiên đàn thành xương khô, hủy diệt mọi sinh mệnh.
Chú Đạo thiên đàn trôi nổi trong mảnh tĩnh mịch cuối cùng rơi vào vô nhân cấm khu.
Chỉ có Vạn Chú Đạo Quân dựa vào Vạn Chú Thiên Chung là sống sót.
Tuy kiến trúc mặt ngoài Chú Đạo thiên đàn đã bị hủy hoại hoàn toàn, uy lực pháp bảo bị tịch diệt kiếp phá hủy gần hết nhưng còn giữ lại một phần tinh hoa chú đạo.
Viên Không Tiên Quân, Đông Vân Tiên Quân, nhìn quanh, lòng rung động. Bọn họ cảm nhận được năng lượng khủng bố ngủ say trong pháp bảo Chú Đạo thiên đàn.
Năng lượng này hủy thiên diệt địa, uy lực cường đại chỉ đứng sau tiên thiên pháp bảo khủng bố. Nhưng năng lượng này ngủ say, khó mà thức tỉnh.
Đi đến đây Vạn Chú Đạo Quân đột nhiên thở phào, cười nói:
– Các vị đạo hữu, nơi này tụ tập trí tuệ của vô số người, vô số thiên tài địa bảo chế tạo ra vật độ kiếp.
Ánh mắt Vạn Chú Đạo Quân đầy hoài niệm, bình tĩnh nói:
– Năm xưa tồn tại cường đại nhất chú đạo trước kia cảm ứng được đại đạo thời đại chú đạo suy kiệt, đang héo tàn, biết tịch diệt kiếp giáng xuống. Thế là sử dụng vô số tồn tại chế tạo ra báu vật này.
Vù vù vù vù vù!
Gió tà thổi qua phế tích, vô số âm linh tiền sử bay tới bay lui, chúng chui ra từ tường đổ gạch vỡ thiên đàn, đứng trong gió lạnh.
Đó là sinh linh chú đạo chết trong tịch diệt kiếp, bọn họ tế tự trên thiên đàn, vào lúc sự sống bồng bột nhất bị Tịch Diệt Đạo Nhân phá hủy, âm linh bị nhốt trong Chú Đạo thiên đàn.
Các âm linh bay lượn trong gió hướng tới Đông Vân Tiên Quân, quái nhân, Vạn Chú Đạo Quân, Viên Không Tiên Quân. âm linh im lặng, mọi ánh mắt nhìn vào Vạn Chú Đạo Quân, nhìn gã chằm chằm. Có lão nhân tóc bạc phơ, có đế hoàng cao cao tại thượng, có phụ nữ và trẻ em, có kẻ khuyết tật, tất cả âm linh nhìn Vạn Chú Đạo Quân chằm chằm.
Vạn Chú Đạo Quân run run, quỳ xuống, đầu sát đất:
– Ta có lỗi với các ngươi, ta sợ, không cùng các ngươi cùng sống cùng chết.
– Các ngươi tôn kính ta, bởi vì ta là Đạo Quân, xem ta như hy vọng để độ qua tịch diệt kiếp. Còn ta chỉ muốn chui vào Vạn Chú Thiên Chung trốn tịch diệt kiếp.
– Ta sợ Tịch Diệt, ta sợ Vạn Vật Đạo Tổ…
Vù vù vù vù vù!
Không biết là gió tà thổi hay tiếng gào khóc của Vạn Chú Đạo Quân. Bờ vai gã run run, đầu vùi sâu vào phế tích.
Các quái nhân trong gió tà nhìn Vạn Chú Đạo Quân, không phát ra chút thanh âm. Vạn Chú Đạo Quân gào khóc. Đông Vân Tiên Quân, Viên Không Tiên Quân thấy buồn bã. Thời đại chú đạo đã hoàn toàn bị hủy, chỉ còn lại Đạo Quân này cô độc sống trên đời.
Đạo Quân cường đại biết bao.
Giờ phút này, Vạn Chú Đạo Quân khóc như đứa trẻ, làm người sinh ra lòng trắc ẩn, thương hại.
Vạn Chú Đạo Quân có tấm lòng son, gã dập đầu trước quái nhân nhỏ yếu hơn mình rất nhiều, khẩn cầu tha thứ.
Thật lâu sau Vạn Chú Đạo Quân đứng dậy, đờ đẫn nhìn các khuôn mặt quen thuộc, lẩm bẩm:
– Các ngươi yên tâm, tương lai ta sẽ hồi sinh các ngươi, thời đại của chúng ta không kết thúc, đạo của chúng ta bất diệt, ta chắc chắn sẽ…
Gió tà biến mất, âm linh đầy trời cũng mất.
Vạn Chú Đạo Quân cất bước đi tới. Đông Vân Tiên Quân, Viên Không Tiên Quân, quái nhân theo sau, không thấy rõ mặt Vạn Chú Đạo Quân.
Vạn Chú Đạo Quân trầm giọng nói:
– Các vị, đằng trước là trung tâm Chú Đạo thiên đàn, xin các vị giúp ta một tay, gia cố cho ta để triệu hồi Vạn Chú Thiên Chung!
Viên Không Tiên Quân cười to bảo:
– Vạn Chú Tiên Vương, hy vọng sau khi ngươi lấy được Vạn Chú Thiên Chung sẽ giữ lời tru giết Huyền Thiên.
Khóe mắt Vạn Chú Đạo Quân run rẩy, nói:
– Các ngươi yên tâm, Huyền Thiên chết chắc!
Chương 2338: Vạn chú (2)
Ba người đi theo Vạn Chú Đạo Quân hết mấy ngày mới tới trung tâm Chú Đạo thiên đàn. Khắp nơi đầy dấu vết chiến đấu còn sót lại, xương vụn, máu nhuộm tế đàn.
Đông Vân Tiên Quân, Viên Không Tiên Quân, quái nhân, Vạn Chú Đạo Quân nhìn xung quanh, lòng thầm sợ hãi. Nói trận đấu chẳng bằng bảo đây là đồ sát, cuộc đồ sát nghiêng về một phía.
Có thể xuất hiện tại đây toàn là tồn tại mạnh nhất thời đại chú đạo, những người này bị đồ sát sạch trong Chú Đạo thiên đàn.
Đây là việc Tịch Diệt Đạo Nhân đã làm.
Tâm tình Vạn Chú Đạo Quân trở về như cũ, đại đạo quanh thân, nhiều cỡ mấy vạn.
Vạn Chú Đạo Quân trầm giọng nói:
– Các vị đạo hữu, ở đây ta có thể điều động lực lượng Chú Đạo thiên đàn. Nhưng bây giờ pháp lực của ta không đủ, còn cần các ngươi trợ giúp.
Viên Không Tiên Quân, Đông Vân Tiên Quân đồng thanh kêu lên:
– Tất nhiên!
Tiên đạo bay lượn quanh thân Viên Không Tiên Quân, Đông Vân Tiên Quân, cũng nhiều cỡ mấy vạn giao hòa với đại đạo của Vạn Chú Đạo Quân, chiếu rọi phạm vi mấy trăm vạn dặm sáng tỏ.
Vạn Chú Đạo Quân là nhân vật đẳng cấp Đạo Quân, Viên Không Tiên Quân, Đông Vân Tiên Quân cũng là Đạo Quân. Ba cường giả hợp sức, Chú Đạo thiên đàn chấn động kêu ầm ĩ. Vô số gạch bể ngói nát thê lương bay lên, tự động ghép lại, gầy dựng các kiến trúc hùng vĩ, các bia đá, cây cột đá, cung điện.
Vạn Chú Đạo Quân nhìn quái nhân, trầm giọng hỏi:
– Vị đạo hữu này, ngươi không giúp đỡ ta sao?
Ánh sáng lấp lánh quanh thân quái nhân, gã lắc đầu, nói:
– Vạn Cú, ngươi nên biết ta tinh thông thần toán, sao có thể bị ngươi ám toán?
Quái nhân thụt lùi, một bước cách mấy ngàn vạn dặm, súc địa thành thốn lao nhanh ra ngoài Chú Đạo thiên đàn.
Đông Vân Tiên Quân kinh ngạc hỏi:
– Đạo hữu, ngươi nói vậy là sao?
Tim Viên Không Tiên Quân rớt cái bịch, lạc giọng hỏi:
– Tiên sinh, tại sao ngươi thụt lùi?
Đông Vân Tiên Quân, Viên Không Tiên Quân đột nhiên cảm thấy năng lượng dồi dào ngủ ay trong Chú Đạo thiên đàn dần thức tỉnh. Năng lượng hùng hồn biết mấy, xuyên suốt chú đạo và không gian hiện tại, xuyên suốt thời gian chậm rãi thả ra nguồn năng lượng.
Viên Không Tiên Quân, Đông Vân Tiên Quân cảm giác uy lực khủng bố tỏa định mình, đè ép hai người không thể nhúc nhích.
Viên Không Tiên Quân, Đông Vân Tiên Quân sợ hết hồn, cảm giác năng lượng xói mòn, bị hút khỏi cơ thể. Đạo quả hai người ký thác trong hư không bí ẩn ở Tiên giới cũng bị hút năng lượng.
Viên Không Tiên Quân, Đông Vân Tiên Quân bị hiến tế, hiến tế cho Vạn Chú Đạo Quân, cho Chú Đạo thiên đàn, cho chú đạo.
Quái nhân từng bước đi xa, thanh âm văng vẳng truyền vào tai hai Đạo Quân:
– Ta rút lui bởi vì ta sớm đã biết mưu kế của Vạn Chú. Hắn không muốn dùng Chú Đạo thiên đàn triệu hồi Vạn Chú Thiên Chung mà muốn mượn Chú Đạo thiên đàn nuốt trọn các ngươi, dể các ngươi trở thành chất dinh dưỡng chú đạo, trợ giúp hắn đột phá, thành tựu Tiên Quân. Hắn muốn khống chế một phần uy lực Chú Đạo thiên đàn, dùng máu và đạo của Kế Đô kích hoạt thiên đàn.
– Tiên sinh…
Viên Không Tiên Quân khó khăn quay đầu, cay đắng hỏi:
– Tại sao ngươi không nói sớm? Ngươi còn nhớ không? Ngươi thiếu ta một nhân tình. Đây chính là nhân quả…
– Ta đến giúp ngươi xóa sổ Huyền Thiên là đã trả lại nhân tình, giải quyết nhân quả.
Quái nhân đi ra khỏi Chú Đạo thiên đàn, thản nhiên nói:
– Ngươi yên tâm, ta sẽ giết Huyền Thiên giáo chủ, kết thúc tâm nguyện của ngươi. Mới rồi ta không nói là vì…
Quái nhân đứng bên ngoài thiên đàn, khẽ nói:
– Ta muốn nhìn xem uy lực của chú đạo. Hợp tác với Vạn Chú, nương nhờ uy lực Chú Đạo thiên đàn là ta có thể tiêu diệt cao thủ thần toán, Huyền Thiên giáo chủ, kết thúc nhân quả này. Vạn Chú, có cần hợp tác không?
Vạn Chú Đạo Quân đã hoàn toàn khống chế Đông Vân Tiên Quân, Viên Không Tiên Quân, ngoái đầu nhìn quái nhân.
Quái nhân lạnh nhạt nói:
– Ngươi đừng có ý định gì, ngươi không nuốt ta được. Hơn nữa trong vô nhân cấm khu này ngươi cần nhờ vào thần toán của ta.
Vạn Chú Đạo Quân mỉm cười nói:
– Tốt, hợp tác đi.
Lúc này thân thể, đại đạo, thần thức, pháp lực của Đông Vân Tiên Quân, Viên Không Tiên Quân nhanh chóng héo mòn. Năng lượng đạo quả hai người ký thác trong Tiên giới cũng bị xói mòn. Năng lượng, đại đạo cuồn cuộn xuyên qua hư không, vượt qua tầng tầng cấm khu ùa vào Chú Đạo thiên đàn.
Đông Vân Tiên Quân, Viên Không Tiên Quân gầm rống, vùng vẫy chạy trốn. Nhưng áp lực từ Chú Đạo thiên đàn làm hai người giãy dụa chỉ uổng công.
Trong Tiên Tôn, Ngọc Kinh Tiên Quân ngồi đoan trang chợt có linh cảm, vội đứng dậy đi ra tiên thành nhìn hướng Viên Không tiên tành. Tòa tiên thành to lớn hình tròn dần sụp đổ. Các tòa cung điện giao nhau từ không trung rơi xuống, xuyên qua các tầng hư không kéo đuôi lửa dài đập vào Tiên giới.
Ngọc Kinh Tiên Quân giật mình. Đạo quả của Viên Không Tiên Quân bị lực lượng kỳ diệu kéo ra khỏi hư không. Đạo quả nhanh chóng héo rút, trong đạo quả hiện ra khuôn mặt của Viên Không Tiên Quân.
Khuôn mặt Viên Không Tiên Quân nhăn nhó đau đớn, hét to:
– Sư tôn cứu ta! Ta bị Vạn Chú khống chế…
Các Tiên Quân cổ xưa trong Tiên Tôn cung bị kinh động, các tân hình cường đại hiện ra, trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng.
– Viên Không…!
Ngọc Kinh Tiên Quân kiềm nén nỗi kinh hoàng, vội quát to:
– Ngươi hãy cố chống, ta điều động lực lượng Tiên Tôn cung, thỉnh tiên thiên thần đăng sẽ cứu được ngươi! Các vị đạo hữu, Vạn Chú muốn giết Viên Không, xin các vị hãy giúp ta một tay!
Tiên đạo rực rỡ tỏa sáng quanh thân Ngọc Kinh Tiên Quân bắn lên cao, chiếu sáng Tiên Tôn cung.
Các Tiên Quân lên tiếng:
– Nên giúp!
Tự Nhiên Tiên Quân khẽ thở dài:
– Ngọc Kinh sư huynh, đã muộn…
Lúc này Đông Vân mười bốn châu Tiên giới cũng dấy lên sóng gió, đột nhiên đạo quả của Đông Vân Tiên Quân vỡ nát.
Trong một ngày hai Đạo Quân chết chấn kinh Tiên giới.
Đông Vân Tiên Quân là thiên tài mới thăng lên Tiên Quân, thực lực và nội tình không thể sánh bằng những tồn tại đã thành tựu Đạo Quân từ lâu. Đông Vân Tiên Quân chết trong vô nhân cấm khu không khó hiểu, nhưng Viên Không Tiên Quân đã chứng đạo Tiên Quân hàng ức năm, gã chết làm nhiều người bất ngờ.
Ngọc Kinh Tiên Quân thẫn thờ thật lâu:
– Viên Không ơi Viên Không, tại sao là ngươi chết?
Viên Không Tiên Quân là đệ tử của Ngọc Kinh Tiên Quân, nhiều Tiên Quân trong Tiên Tôn cung thông cảm cho nỗi đau đớn của gã, thi nhau an ủi. Ngọc Kinh Tiên Quân lắc đầu, đóng cửa từ chối tiếp khách.
Ngọc Kinh Tiên Quân không đau lòng, gã chỉ thắc mắc.
– Ngươi cực kỳ tinh ranh lại có nhiều bí mật, dám tính kế cả ta, tại sao là ngươi chết?
Ngọc Kinh Tiên Quân khó hiểu là Viên Không Tiên Quân chết như thế nào, đạo quả của gã vỡ trước mắt Ngọc Kinh Tiên Quân, hoàn toàn biến thành hư ảo, không phải trò bịp. Các Tiên Quân khác trong Tiên Tôn cung làm chứng điều này.
– Viên Không đã chết, hắn là nhân vật mấu chốt để ta thoát khỏi nhiều nhân quả dây dưa thành tựu Thiên Quân. Viên Không chết, nhiều hậu chiêu của ta bị rối loạn. Vạn Chú đáng chết!
Chương 2339: Đế trảm linh bảo tại đây
Giờ phút này, Đông Vân mười bốn châu rối bời. Đông Vân Tiên Quân chết không gây náo động như Viên Không Tiên Quân nhưng các Tiên Vương Đông Vân mười bốn châu pahạp phồng lo sợ.
Bên cạnh Đông Vân mười bốn châu là vật khổng lồ Huyền Châu, khi Đông Vân Tiên Quân còn sống có hắn và Huyền Thiên giáo chủ đánh lôi đài, Tiên Vương không cần sợ nguy hiểm gì.
Nhưng Đông Vân Tiên Quân đã chết, Tiên Vương khác phải hết sức cẩn thận bị Huyền Châu xâm lăng.
Hiện giờ thế lực Huyền Châu trướng to, trừ Tiên Quân hai cung ra, những người khác khó thể áp chế.
Ngày hôm sau khi Đông Vân Tiên Quân thân chết đạo tiêu, Đạo Vương, Tịch Thiên Vương Huyền Châu đến phúng viếng. Các Tiên Quân hai cung phái người đến phúng viếng, tỏ ý lôi kéo.
Các thuộc hạ cũ của Đông Vân Tiên Quân không thiếu trung thần nghĩa sĩ, bảo vệ huyết mạch của Đông Vân Tiên Quân, trong đó Huyền Vũ Tiên Vương tọa kỵ của Đông Vân Tiên Quân dẫn đầu. Nhưng đối diện nhiều sứ giả Tiên Quân, Huyền Vũ Tiên Vương hiểu rằng nếu không chọn đầu vào một phương thì sẽ đối mặt tai họa ngập đầu.
Sứ giả các Tiên Quân hứa hẹn đủ điều, trong ngôn ngữ chứa lưỡi dao nói rõ nếu không đầu phục Tiên Quân sau lưng bọn họ sẽ bị gì.
Huyền Vũ Tiên Vương đang không biết làm sao thì Đạo Vương mỉm cười nói:
– Huyền Vũ đạo hữu, hai cung quá xa, Huyền Châu rất gần.
Tim Huyền Vũ Tiên Vương rung lên, bàn bạc với các thuộc hạ Đông Vân Tiên Quân. Phe Đông Vân Tiên Quân đồng ý tiến cử hiền tài Đạo Vương thống lĩnh Đông Vân mười bốn châu.
* * *
Trên Chú Đạo thiên đàn, Vạn Chú Đạo Quân luyện hóa tất cả tu vi của Đông Vân Tiên Quân, Viên Không Tiên Quân, hiến tế máu thịt cho Chú Đạo thiên đàn, mở rộng uy lực Chú Đạo thiên đàn nhiều hơn.
Khí thế của Vạn Chú Đạo Quân tăng lên vùn vụt, trong vùng đất nguyên thủy gã đã tu luyện đến cảnh giới đỉnh Tiên Vương, bây giờ hấp thu hai Đạo Quân, tu vi tăng vọt một hơi lên cảnh giới Tiên Vương đại viên mãn, có cơ sở để thăng cấp Tiên Quân.
Nhưng kiếp trước gã là Đạo Quân, kiếp này ngóc đầu trở lại, tu vi cực kỳ dồi dào, muốn đột phá cần tích lũy kinh người. Năng lượng, đại đạo của hai Đạo Quân không đủ để Vạn Chú Đạo Quân thành tựu Tiên Quân!
Vạn Chú Đạo Quân quát to:
– Chú Đạo thiên đàn, giúp ta một tay!
Trong Chú Đạo thiên đàn dâng trào năng lượng ùa hướng Vạn Chú Đạo Quân.
khí thế Vạn Chú Đạo Quân lại tăng vùn vụt, gã một hơi đột phá vách tường Đạo Quân, thành tựu Tiên Quân!
Vạn Chú Đạo Quân cười to bảo:
– Lên!
Trong Chú Đạo thiên đàn, năng lượng khủng bố, các tòa kiến trúc, các khối bia đá các cây cột đá chấn động không dứt. Vô số chú đạo phù văn hiển hiện, lóe sáng cuốn phong vân.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Chú Đạo thiên đàn rung lắc bần bật, bay lên khỏi mặt đất vô nhân cấm khu lơ lửng trong không trung.
Vạn Chú Đạo Quân xõa tóc ngang vai, chân đạp cương đấu, cắn đầu lưỡi phun ra búng máu.
Vạn Chú Đạo Quân quát to:
– Huyền Thiên, ta dùng lực lượng Chú Đạo thiên đàn cộng với pháp lực Đạo Quân của bản thân ta, không tin không thể tỉuệ hồi Vạn Chú Thiên Chung!
Vạn Chú Đạo Quân dốc hết sức làm phép, Chú Đạo thiên đàn tỏa uy lực khủng bố xông hướng sâu trong vô nhân cấm khu, xé mở các tầng hư không bay tới chỗ Giang Nam.
– Có chuyện gì?
Vạn Chú Đạo Quân giật mình, cảm giác Chú Đạo thiên đàn phát ra uy lực có thể lao ra ức vạn dặm đột nhiên như đồng trâu đất xuống biển, không có bóng dáng.
Vạn Chú Đạo Quân thử lại lần nữa, lần này giống y như trước, uy lực Chú Đạo thiên đàn đến nơi kỳ lạ kia lại biến mất.
– Vạn Chú, ngươi khỏi thử nữa.
Quái nhân đứng bên cạnh Chú Đạo thiên đàn lên tiếng:
– Nơi này và Huyền Thiên giáo chủ cách một khu vực tịch diệt, trong khu vực tịch diệt không thể sử dụng bất cứ pháp lực nào. Chú Đạo thiên đàn của ngươi không thể đột phá phong tỏa của khu vực tịch diệt.
– Khu vực tịch diệt?
Chú Đạo thiên đàn đáp xuống, Vạn Chú Đạo Quân bước xuống thiên đàn, đánh giá quái nhân từ trên xuống dưới.
Vạn Chú Đạo Quân dào dạt hứng thú hỏi:
– Bản thân ta còn không biết trong vô nhân cấm khu có khu vực tịch diệt, vậy mà các hạ biết. Ta rất tò mò, tồn tại như ngươi chắc chắn không phải hạng vô danh trong Tiên giới, rốt cuộc ngươi là ai?
Vạn Chú Đạo Quân lạnh lùng nói tiếp:
– Nếu hợp tác với nhau thì đạo hữu hãy lộ mặt ra đi, ta không muốn hợp tác với kẻ giấu đầu lòi đuôi, đến lúc chết cũng không biết chết như thế nào. Nếu ngươi không lộ bộ mặt thật thì ta đành tự mình ra tay!
tiên quang quanh thân quái nhân rút đi, gã cười nói:
– Vạn Chú đạo hữu, nếu ngươi đã yêu cầu vậy ta sẽ cho ngươi thấy bộ mặt thật.
Vạn Chú Đạo Quân nhìn khuôn mặt quái nhân, người run rẩy, biểu tình khó tin.
Vạn Chú Đạo Quân hét thất thanh:
– Sao có thể là ngươi? Không đúng, không đúng, làm sao có thể là ngươi được?
– Tại sao không thể là ta?
Tiên quang lại bao bọc người quái nhân, gã cười nói:
– Vạn Chú, ta cũng là người có bí mật, bài bố tầng tầng là vì thay da đổi thịt. Nếu không có chút thủ đoạn làm sao đứng vững trong Tiên giới? Đạo hữu, ngươi từng nhận ân huệ của ta, cũng muốn xuống tay với ta sao?
Vạn Chú Đạo Quân như gặp quỷ, vẻ mặt liên tục thay đổi.
Quái nhân hỏi:
– Bây giờ ta có tư cách ngang hàng với ngươi chưa?
Vạn Chú Đạo Quân im lặng giây lát sau khẽ thở dài:
– Có, nhân vật kiêu hùng như ngươi dù là thời đại chú đạo cũng hiếm thấy, tất nhiên có tư cách ngang hàng với ta. Bây giờ chúng ta giết vào khu vực tịch diệt, tìm Huyền Thiên?
Quái nhân lắc đầu, nói:
– Huyền Thiên đã vào trung tâm vô nhân cấm khu, chỗ đó có tồn tại siêu khủng bố. Đế từng đi tới đó, bị trọng thương nặng, thực lực như chúng ta đi vào sẽ chín chết một sống. Chúng ta hãy chờ tại đây, đợi Huyền Thiên quay về ngươi liền triệu hồi Vạn Chú Thiên Chung là có thể tiêu diệt Huyền Thiên. Ta muốn trừ khử bà lão thần toán kia, kết thúc hết thảy nhân quả, tiếp tục thần hồn tinh khiết.
– Trung tâm vô nhân khu rốt cuộc có cái gì?
Vạn Chú Đạo Quân nhíu mày hỏi:
– Đế là nhân vật khiến Vạn Vật, Ôn Đế, Bất Không, Tịch Diệt chịu thiệt lớn, sao có thể bị thương?
Quái nhân im lặng nửa ngày sau chậm rãi nói:
– Nơi đó là… Đạo Quân điện.
* * *
Giang Nam, Quỷ Bà Thiên đi ra khu vực tịch diệt, bỗng bà lão kích động bước nhanh tới trước.
– Bệ hạ, lão thân cảm ứng được chỗ ta xuất thân ngày càng gần!
Quỷ Bà Thiên run giọng nói:
– Lão thân cảm ứng hơi thở cực kỳ đậm đặc của mảnh đất ta xuất thân, không xa, ngay đằng trước! Vượt qua ngọn núi này là đến nơi.
Giang Nam đi theo Quỷ Bà Thiên, lòng có chút bất an. Nơi này như thế ngoại đào nguyên trong vô nhân cấm khu, bình yên hòa bình, không quái dị như khu vực tịch diệt. Trong khu vực tịch diệt biến mọi người thành phàm nhân, không giống mấy nơi ngoài rìa vô nhân cấm khu tràn đầy nguy hiểm, áp chế tiên đạo.
Nơi này hồn nhiên không giống vô nhân cấm khu mà như đất lành, không có chinh chiến, không có chém giết.
Càng như vậy nỗi lòng Giang Nam càng bất an.
Chương 2340: Mạo hiểm cầu sinh (1)
Vô nhân cấm khu không phải đất lành, ngược lại càng vào sâu càng nguy hiểm hơn, đây là mảnh đất nguy hiểm nhất.
Bất giác Giang Nam và Quỷ Bà Thiên leo lên dãy núi trước mắt, ngọn núi xanh mơn mởn, cây cối rậm rạp, chim hót véo von, hoa thơm ngát, cảnh tượng bình yên như cảnh tiên.
Giây lát sau hai người leo lên đỉnh núi.
Quỷ Bà Thiên cười nói:
– Ta cảm ứng mảnh đất xuất thân nằm dưới núi…
Quỷ Bà Thiên ngừng bặt, ngơ ngác nhìn ngọn núi phía đối diện. Giang Nam nhìn theo, hắn giật mình.
Đối diện ngọn núi lớn này là hư không nứt toác, như bức tranh bị đốt nham nhở. Không trung trôi nổi dãy núi lụn bại, cả thế giới tan vỡ tại đây. Dưới núi là hư không loạn lưu vô tận, loạn lưu hủy diệt hết thảy, diệt tuyệt tất cả.
Như Giang Nam cũng cảm nhận được khủng bố, nguy hiểm từ nó. Giang Nam không cẩn thận đi vào loạn lưu sẽ bị cắn nuốt ngay, sẽ bị nghiền nát, thân chết, đạo tiêu.
Nơi đây là một chiến trường, một chiến trường cực kỳ cổ xưa. Như có người khổng lồ rạch một đường phân cách, dùng hư không tan vỡ ngăn núi gãy bên này và bên kia.
Bên kia ngọn núi, Giang Nam, Quỷ Bà Thiên trông thấy một tòa thần điện vô cùng thần thánh, trang nghiêm đứng thẳng đỉnh thế giới phía đối diện. Tòa thần điện tang thương, cổ xưa như thể đã ở đó bao nhiêu thời đại.
Giang Nam cảm ứng được hơi thở quen thuộc:
– Nơi này có… Hơi thở của Tiên Đế!
Giang Nam hét lên:
– Lạch trời này là Tiên Đế và tồn tại nào đó chiến đấu để lại di tích. Là tồn tại gì có thể đại chiến với nhân vật như Tiên Đế?
Giang Nam cực kỳ giật mình, Tiên Đế nghênh chiến đối thủ cực kỳ kinh khủng tại đây, thực lực hai người tương xứng, là cường giả đẳng cấp như Đế và Tôn, Bất Không.
Nhân vật ngang ngửa với Đế và Tôn, điều này đảo điên kiến thức cả Giang Nam.
Giang Nam suy tư:
– Chẳng lẽ người đánh nhau với Tiên Đế đến từ tòa thần điện đối diện? Trong chỗ sâu nhất vô nhân khu tại sao có thần điện? Trong thần điện có cái gì?
Quỷ Bà Thiên kinh kêu:
– Bệ hạ, có một tấm bia đá lơ lửng trong không trung! Lão thân cảm ứng được hơi thở trên bia đá và ta đồng nguyên, nhưng mắt lão thân không thấy chỗ đó được, xin bệ hạ nhìn xem!
Giang Nam tập trung nhìn kỹ, trong hư không loạn lưu tan vỡ đúng là có một tấm bia đá trôi nổi. Mặc kệ hư không tan vỡ, tấm bia đá vẫn cứ lơ lửng.
Bia đá dính máu, giọt máu như vật sống mấp máy trên bia đá.
– Hôm nay Đế và Tôn lập cột mốc biên giới tại đây, bước qua bia đá một bước thì… Giết!
Trừ dòng chữ đó ra còn có một hàng chữ nhỏ bằng máu, Giang Nam nheo mắt đọc:
– Linh Bảo Đạo Chủ vi phạm, Đế chém Linh Bảo tại đây luyện làm nguyên đỉnh.
Giang Nam lẩm bẩm:
– Đế chém Linh Bảo tại đây luyện làm nguyên đỉnh?
Giang Nam hét thất thanh:
– Nguyên đỉnh một trong ba Linh Bảo là dùng Đạo Quân uyện thành?
Đầu óc Giang Nam ngơ ngẩn, bị tin tức rung động. Nguyên đỉnh là một trong ba Linh Bảo, được tiếng làp blợi hại nhất đương thời, ngang hàng với nguyên tháp, nguyên chung, thậm chí được Tiên Đế dùng làm sáng lập Tiên giới.
Nếu không có ba linh bảo nguyên đỉnh, nguyên tháp, nguyên chung thì Tiên giới không ổn định như bây giờ.
Nguyên đỉnh trấn áp khí vạn Tiên giới, mở mang lãnh thổ khiến Tiên giới bình an đến hiện tại.
Tiên thiên linh bảo lợi hại như thế là dùng một Đạo Quân tên Linh Bảo Đạo Chủ luyện chế ra, điều này vượt sức tưởng tượng của Giang Nam.
Trong khu vực tịch diệt, khi Giang Nam thấy con rồng to từng suy đoán nó là tiên thiên pháp bảo bị người luyện chế, không phải thiên địa sinh. Bây giờ nhận thức của Giang Nam bị đảo điên, Tiên Đế bắt giữ một Đạo Quân luyện thành tiên thiên linh bảo!
Nghe nổi hết da gà.
– Nguyên đỉnh do Linh Bảo Đạo Chủ biến ra, vậy nguyên chung, nguyên tháp cũng luyện chế từ Đạo Quân? Phải rồi, Đạo Không Đạo Nhân luyện tiên thiên bất diệt linh quang vào thân thể, định luyện bản thân thành tiên thiên pháp bảo. Chẳng lẽ Đạo Không Đạo Nhân muốn bản thân mình hóa thành linh bảo?
Giang Nam chợt nhớ Đạo Không Đạo Nhân có lẽ là Bất Không Đạo Nhân chuyển thế trong vùng đất nguyên thủy.
Giang Nam thầm nghĩ:
– Nói vậy mỗi tiên thiên pháp bảo đều có thể là thân xác Đạo Quân, nhưng tại sao chúng nó không có linh trí?
– Không lẽ sau khi biến thành tiên thiên pháp bảo thì linh trí sẽ mất hết? Tuy vĩnh sinh bất diệt nhưng đó chỉ là cơ thể? Rất có thể, tiên thiên pháp bảo cũng chia cao thấp. Ví dụ báu vật loại tiên thiên dao cầm quá yếu, độ qua tịch diệt kiếp ba thời đại yêu, ma, chú thì bị tổn hại.
– Phải rồi, con rồng to có linh trí thì sao? Nếu tiên thiên pháp bảo do Đạo Quân biến thành thì con rồng to không nên có linh trí mới đúng.
Đầu óc Giang Nam lộn xộn, hắn biết mình đã bắt được mấu chốt luyện chế tiên thiên pháp bảo nhưng còn nhiều mắc xích chưa thống nhất. Giang Nam nhức đầu.
– Có lẽ trong Đạo Quân điện mới có đáp án tiên thiên pháp bảo.
Quỷ Bà Thiên nhìn chằm chằm vếtm áu trên bia đá, nói:
– Bệ hạ, lão thân muốn đi chỗ đó một chuyến. Máu trên bia đá và lão thân đồng nguyê, lão thân phải có được máu trên bia đá mới khởi động thiên nhãn được.
Trên bia đá trừ chữ Tiên Đế dùng máu viết ra còn một ít vết máu, không biết là của Tiên Đế hay Linh Bảo Đạo Chủ.
Nhiều mảnh nhỏ đỉnh núi xoay tròn quanh bia đá, quỹ tích khác nhau. Các mảnh nhỏ đỉnh núi hay va chạm vào nhau nên có thể leo lên bia đá, nhưng chuyện này rất nguy hiểm, sơ sẩy một cái là sẽ rơi vào thời không loạn lưu tan vỡ kia, bị cắt nát.
Giang Nam cười nói:
– Quỷ bà bà, ta sẽ cùng bà bà.
Quỷ Bà Thiên hết hồn, vội từ chối:
– Bệ hạ, đây là việc riêng của lão thân…
– Cũng là chuyện của ta.
Giang Nam cười nói:
– Lúc trước là ta bắt buộc bà bà, ép bà bà tính cho tương lai Quân nhi, tính ra kiếp hoàng hôn chư thần để ta chuẩn bị sớm, nhờ thế mà sống đến bây giờ. Chuyện kia làm bà bà mất nửa cái mạng, gieo nhân nào gặt quả nấy, bây giờ là lúc ta trả lại.
Quỷ Bà Thiên cười phá lên:
– Bệ hạ tính sai rồi, nếu lão thân không tính mệnh cho Quân Đạo Nhân thì sao Quân Đạo Nhân bái lão thân làm nghĩa mẫu? Lão thân không có nhi tử, được một đứa con nuôi đã thỏa mãn. Nhân quả giữa bệ hạ và lão thân đã kết thúc từ lâu, lần này rất nguy hiểm, hãy để một mình lão thân đi. Nếu có thể trở về là rất may mắn, còn không về được xem như trở lại nguồn cội.
Giang Nam khoanh tay đứng, mỉm cười nói:
– Quân nhi là Quân nhi, ta là ta. Bà bà và hắn kết thúc nhân quả nhưng giữa hai ta chưa hết nhân quả. Quỷ bà bà, về thần toán ta giục ngựa không đuổi kịp bà bà, nhưng về nhân quả thì bà bà thua ta mười vạn tám ngàn dặm.
Hiện giờ Giang Nam đã là cảnh giới viên mãn Thần Vương, bắt đầu chạm đến nhân quả lợi hại, hiểu ra nhân quả quấn quanh ba hồn thiên địa nhân của mình. Giang Nam nói câu đó hoàn toàn không khoác lác.
Quỷ Bà Thiên bất đắc dĩ nói:
– Nếu bệ hạ chết thì đừng trách lão thân, bởi vì lão thân khi đó cũng chết.
Chương 2341: Mạo hiểm cầu sinh (2)
Một đỉnh núi gãy đổ bay tới, cách ngọn núi to dưới chân hai người một khoảng. Giang Nam cõng Quỷ Bà Thiên nhảy lên đỉnh núi này.
Đỉnh núi bềnh bồng trong hư không loạn lưu loạn lưu xoáy cắt nát tất cả, đỉnh ngọn núi này vẫn bình yên vô sự. Rõ ràng không gian này, dãy núi, mặt đất được đẳng cấp Đạo Quân gia cố, cực kỳ vững chắc, tịch diệt kiếp cũng không thể hoàn toàn phá hủy nó.
Bởi vậy hư không loạn lưu chỗ này cực kỳ đáng sợ. Tồn tại Đạo Quân điện gia cố hư không đã bị cắt vỡ, có thể thấy uy lực kinh người của loạn lưu.
Những loạn lưu này là dấu vết bất diệt trong cuộc chiến của Tiên Đế, Linh Bảo Đạo Chủ. Giữa hư không ngẫu nhiên thấy một góc phù văn cực kỳ phức tạp, mảnh nhỏ đại đạo, đó là đoạn ngắn thần thông của Tiên Đế, Linh Bảo Đạo Chủ.
Hư không loạn lưu có thể cắt nhỏ Giang Nam, những mảnh đại đạo, phù văn có thể giết hắn trăm ngàn lần.
Đinh!
Vạn Chú Thiên Chung treo cao, Giang Nam giơ nó lên đỉnh đầu chống cự lưu xâm nhập. Loạn lưu vọt tới, Vạn Chú Thiên Chung bị nghiền ép kêu răng rắc. Giang Nam bị ép miệng mũi trào máu đè bẹp trên đỉnh núi gãy đổ, không thể nhúc nhích.
Quỷ Bà Thiên thế mới biết nguy hiểm cỡ nào, đổi lại một mình nàng tiến lên e rằng bước đầu tiên đã bị nghiền nát.
Đỉnh núi gãy đổ lơ lửng trong hư không loạn lưu, đôi khi lên trên, có khi xuống thấp, Càn Khôn điên đảo. Trong vết nứt thời không ngẫu nhiên lóe qua các hình ảnh rộng lớn ầm ầm, có hư không mênh mông, có đại lục vô ngần, ngẫu nhiên có sinh linh ngạc nhiên nhìn hướng đỉnh núi này.
Đó là tam giới và thế giới khác. Hư không nơi này tan vỡ, trong đó có một vết nứt thông hướng tam giới. Vết nứt khác kết nối với chỗ nào thì Giang Nam không biết, nhưng hắn hiểu một điều rằng nó không phải đến Tiên giới.
– Đế và Tôn, Bất Không chưa hoàn toàn khai phá tam giới. Nghe nói trừ tam giới, Hỗn Độn thiên quốc, Tiên giới, vô nhân khu ra còn thời không khác. Ví dụ Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần bị Bất Không Đạo Nhân lưu đày đến mảnh đất bỏ hoang.
Giang Nam thầm nghĩ:
– Mảnh đất bỏ hoang đó là đâu, trong Tiên giới bây giờ không ai biết. Có lẽ trong những khe hở thời không này có một là đi hướng mảnh đất bỏ hoang.
Trước khi hai người nhảy lên đỉnh núi thì Quỷ Bà Thiên đã tính ra quỹ tích vận chuyển của tất cả đỉnh núi, tính ra tuyến đường các loại thời không loạn lưu phun trào. Không lâu sau, đỉnh núi này va chạm với ngọn núi khác, chấn Quỷ Bà Thiên, Giang Nam suýt bật ra ngoài.
Giang Nam thu Quỷ Bà Thiên vào trong Vạn Chú Thiên Chung, rống to:
– Cự Linh bá thể!
Giang Nam thi triển ra cơ thể mạnh nhất của mình, vác chuông to, nhấc chân đi từ ngọn núi này sang đỉnh núi khác.
Khi Giang Nam thi triển Cự Linh bá thể thì không còn pháp lực khống chế Vạn Chú Thiên Chung, hư không loạn lưu xâm lấn khoảnh khắc cắt thịt khỏi khung xương.
Cuối cùng Giang Nam bước lên một ngọn núi khác, hai đỉnh núi tách ra.
Xoẹt!
Giang Nam bị cắt nát, Vạn Chú Thiên Chung rơi xuống đỉnh núi. Trong chuông, Giang Nam sống lại từ đạo quả, lại vận dụng chuông to bảo vệ quanh thân.
Lại một ngọn núi đụng vào, Giang Nam dùng trò cũ, leo lên đỉnh núi, lại bị hư không loạn lưu cắt nát, hồi sinh trong Vạn Chú Thiên Chung.
Lặp lại nhiều lần, Giang Nam càng lúc càng đến gần bia đá, chỉ kém một bước là có thể leo lên nó.
Quỷ Bà Thiên bỗng biến sắc mặt, khẽ thở dài:
– Bệ hạ, lão thân tính thiếu một điều.
Trái tim Giang Nam lạnh lẽo. Một mảnh đại đạo huyễn lệ bay tới, giắt ngang giữa bia đá và đỉnh núi, ngăn đường đi của hai người.
Chờ mảnh nhỏ đại đạo bay xa, Giang Nam và Quỷ Bà Thiên cách bia đá mấy trượng, khoảng cách nhìn như rất ngắn nhưng thật ra là khoảng cách sống chết.
Đằng sau có mấy mảnh nhỏ phù văn đang bay hướng đỉnh núi Giang Nam đứng.
Mấy mảnh nhỏ phù văn tuy không làm gì được đỉnh núi dưới chân hai người, nhưng Giang Nam và Quỷ Bà Thiên không chịu nổi uy lực của phù văn, sẽ bị giết tại chỗ. Dù Giang Nam giấu đạo quả trong Vạn Chú Thiên Chung cũng sẽ bị chấn vỡ.
Quỷ Bà Thiên áy náy nói:
– Bệ hạ, lão thân xin lỗi người.
Nét mặt Giang Nam sa sầm, cười to bảo:
– Muốn ta chết không dễ vậy! Quỷ bà bà, ngồi vững!
Cự Linh bá thể lại hiện ra, Giang Nam nâng Vạn Chú Thiên Chung lên ném mạnh hướng bia đá.
Vù vù vù vù vù!
Vạn Chú Thiên Chung bị Giang Nam ném mạnh lướt qua tầng tầng hư không loạn lưu bay hướng bia đá. Bốn trượng, năm trượng, bảy trượng, tám trượng. Tốc độ Vạn Chú Thiên Chung ngày càng chậm, cơ hồ bị hư không loạn lưu cuốn đi, rốt cuộc chuông to dến gần bia đá. Loạn lưu đột nhiên biến mất, keng một tiếng Vạn Chú Thiên Chung đáp xuống bệ đá tấm bia đá.
Quỷ Bà Thiên vội chui ra khỏi Vạn Chú Thiên Chung, ngước lên nhìn. Mấy mảnh phù văn bay vào đỉnh núi, nổ nát Giang Nam.
Quỷ Bà Thiên run giọng:
– Bệ hạ…
Trong Vạn Chú Thiên Chung phát ra giọng của Giang Nam:
– Trẫm đây.
Chuông to bay lên, Giang Nam sợ hết hồn nói:
– Phù văn quá lợi hại, thực lực như ta mà không đỡ nổi dư âm của nó. Quỷ bà bà, rốt cuộc bà bà là sinh linh do máu của Tiên Đế biến thành hay máu của Linh Bảo Đạo Chủ?
Quỷ Bà Thiên thở phào, ngước lên nhìn bia đá. Các giọt máu mấp máy trên bia đá tỏa ánh sáng màu hổ phách, có mười một giọt máu tươi.
Quỷ Bà Thiên lắc đầu, nói:
– Lão thân cũng không biết.
Giang Nam nhíu mày nói:
– Nếu ta tinh thông nguyên đỉnh thần thông, dùng Nguyên Thủy đại đạo diễn biến nguyên đỉnh, bà bà và nguyên đỉnh cảm ứng thì có thể kết luận nó do giọt máu Linh Bảo Đạo Chủ biến thành. Tiếc rằng ta chỉ được dấu ấn nguyên chung, không có dấu ấn nguyên đỉnh.
Trán Quỷ Bà Thiên tách ra lộ một con mắt đỏ như giọt máu, mắt đỏ chậm rãi di chuyển. Các giọt máu trên bia đá sáng lên, từng bay vào trán Quỷ Bà Thiên.
Con mắt đỏ trên trán Quỷ Bà Thiên ngày càng sáng chiếu rọi máu trên bia đá lấp lánh, tiếc rằng máu trên bia đá do Tiên Đế viết, nàng không hấp thu được.
– Bây giờ lão thân có thể suy tính người một đường tính kế bệ hạ là ai!
Tinh thần Quỷ Bà Thiên phấn khởi cười nói:
– Mặc kệ hắn thần thông quảng đại cũng không thể chạy ra khỏi huyết nhãn của ta!
Lòng Giang Nam máy động, cười nói:
– Hiện tại Quỷ bà bà có thể sử dụng huyết nhãn mấy lần?
– Ba mươi bốn lần.
Đôi mắt Quỷ Bà Thiên trống rỗng, thanh âm mơ hồ như không còn là nàng mà là tồn tại siêu nhiên cao cao tại thượng cúi đầu nhìn lịch sử các thời đại. Mắt đỏ chuyển động, một tia sáng bắn ra từ con mắt chiếu vào bia đá.
Quỷ Bà Thiên tiếp tục bảo:
– Nhưng lần thứ ba mươi bốn là giờ chết cả lão thân.
Quỷ Bà Thiên là sinh linh do máu biến ra, phi nhân phi yêu phi ma, phi thần phi tiên phi quỷ. Quỷ Bà Thiên sinh tồn toàn dựa vào năng lượng trong máu, mỗi khi sử dụng một lần là năng lượng sẽ giảm bớt một phần. Sau ba mươi bốn lần Quỷ Bà Thiên sẽ cạn kiệt năng lượng mà chết.
Nhưng thế đã tốt hơn trước rất nhiều. Trước kia Quỷ Bà Thiên chỉ có thể sử dụng một lần liền chết, bây giờ nàng thoải mái ‘tiêu xài rộng rãi’ khỏi lo mất mạng.
Chương 2342: Bộ mặt thật của quái nhân
Huyết nhãn bắn ra thần quang dần lộ mấy thân hình, đó là Viên Không Tiên Quân, Đông Vân Tiên Quân, Vạn Chú Đạo Quân, một người nữa là quái nhân toàn thân bao phủ trong ánh sáng. Một quả cầu lơ lửng trước mắt quái nhân.
Hình ảnh trên bia đá lắc lư, từng hình ảnh xẹt qua, xuất hiện cảnh tượng bị tập kích mấy lần, một tòa tế đàn bao la hùng vĩ nhưng rách nát. Ba người tế tự, hai người chết. Đông Vân Tiên Quân, Viên Không Tiên Quân bị Vạn Chú Đạo Quân nuốt, gã tu thành Tiên Quân.
Giang Nam hừ lạnh một tiếng:
– Hai tên ngu.
Giang Nam nhỏ giọng nói:
– Vạn Chú là ai? Đạo Quân tiền sử, trong cuộc đời Vạn Chú người khiến hắn chịu thiệt chỉ có Đế và Tôn, Thần Mẫu Đạo Quân, Vạn Vật Đạo Tổ và ta. Các ngươi muốn hợp tác với Vạn Chú đối phó ta, không bị hắn ăn không nhả xương mới lạ. Người toàn thân bao phủ trong ánh sáng rực rỡ chắc là cường giả tinh thông thần toán? Người này khá giỏi, biết trước mưu kế của Vạn Chú, lợi hại.
Huyết nhãn của Quỷ Bà Thiên ngày càng sáng tỏ, tỏa ra màn sáng rõ ràng hơn. Vạn Chú Đạo Quân đi xuống tế đàn, bước tới trước mặt quái nhân. Ánh sáng quanh người quái nhân rút đi lộ ra bộ mặt thật.
Bỗng nhiên mắt đỏ chiếu hình ảnh trên bia đá run bần bật, bị lực lượng nào đó quấy nhiễu, vặn vẹo.
Khi hình ảnh phục hồi thì quái nhân lại phủ trong ánh sáng rực rỡ.
Quỷ Bà Thiên khẽ kêu:
– Người này có điều lạ, có một loại lực lượng kỳ lạ vòng quanh người hắn, ngăn cản ta nhìn ngó! Ta không tin ta không tính ra gốc gác của ngươi!
Quỷ Bà Thiên hú dài, lặp lại lần nữa. Ánh sáng trên người quái nhân liên tục rút lui, nhưng khi tầng sáng cuối cùng biến mất sắp lộ ra bộ mặt thì hình ảnh vặn vẹo.
Quỷ Bà Thiên quát to, ánh sáng bắn ra từ mắt đỏ càng rực rỡ hơn, cố định hình ảnh. Tuy nhiên hình ảnh chậm rãi vặn vẹo, dần dần hình ảnh chiếu trên bia đá bị vặn vẹo thành thứ hình tròn quái dị.
Quỷ Bà Thiên rất chán nản, buồn rầu nói:
– Vẫn thất bại.
Giang Nam nhìn chằm chằm hình ảnh chiếu trên bia đá, lắc đầu, nói:
– Không có thất bại, đây chính là bộ mặt thật của người đó.
Quỷ Bà Thiên nhìn hình ảnh chiếu trên bia đá, các bóng sáng chồng chất biến thành một thứ nhăn nheo hình tròn.
Quỷ Bà Thiên hét thất thanh:
– Bộ mặt thật của người này là quả cầu nhăn nheo?
– Đây là đạo quả.
Biểu tình Giang Nam trầm trọng, thở hắt ra:
– Đạo quả của hắn quá mạnh, cường đại không thua gì Linh Bảo Đạo Chủ. Bà bà là giọt máu của Linh Bảo Đạo Chủ biến ra nên tất nhiên không thể vượt qua đạo quả, thấy bộ mặt thật của hắn. Tuy nhiên đạo quả lộ thân phận của hắn, ta đã biết người kia là ai.
Lòng Quỷ Bà Thiên máy động, nói:
– Cường đại ngang ngửa với Linh Bảo Đạo Chủ, chẳng lẽ là đạo quả Đế và Tôn?
Giang Nam lắc đầu, nói:
– Đây là… Đạo quả Bất Không.
Giang Nam nhìn chằm chằm hình ảnh, bình tĩnh nói:
– Viên Không đã chết, vậy người này chắc là Ngọc Kinh… Không đúng, không đúng..
Giang Nam nhíu mày, nghĩ đến điểm mấu chốt, lẩm bẩm:
– Ngoc Kinh là loại tồn tại nào? Nhân vật ngang ngửa với Huyền Đô, Càn Nguyên, nếu muốn giết ta không cần tốn công như vậy. Hay quái nhân không phải Ngọc Kinh?
Giang Nam nhức đầu, hắn cứ nghĩ rằng mình đã biết quái nhân là ai nhưng hắn không dám khẳng định.
– Năm xưa ma Kha Cổ Thần bắt Viên Không, trộm đạo quả Bất Không giả, còn đạo quả Bất Không thật đã rơi vào tay Viên Không. Viên Không là đệ tử của Ngọc Kinh, chắc chắn có Viên Không sai khiến sau lưng, người nắm giữ đạo quả Bất Không chỉ có thể là Ngọc Kinh hoặc Viên Không.
– Viên Không bị Vạn Chú tế tự nên không thể là hắn, nhưng nếu Ngọc Kinh muốn giết ta không cần tốn công sức như thế. Vậy đạo quả Bất Không rơi vào tay ai?
Giang Nam càng lúc càng hoang mang, bỗng rùng mình:
– Có khi nào Viên Không giống như Bất Không Đạo Nhân, thần hồn song sinh? Một thần hồn là Viên Không, đạo quả ký thác ở Tiên Tôn cung, một thần hồn khác ở bên ngoài, một hình dạng khác lang thang trên thế gian.
Nhưng còn điểm đáng ngờ. Hiếm ai có thần hồn song sinh, nghe Băng Liên Thánh Mẫu nói loại người này thường giốn như Bất Không Đạo Nhân là thần ma tiên thiên sinh ra. Ví dụ Bất Không Đạo Nhân là Hỗn Độn Cổ Thần.
– Chẳng lẽ Viên Không là Hỗn Độn Cổ Thần? Không giống.
Giang Nam đau đầu như búa bổ, hắn biết mình bỏ qua điểm mấu chốt nào đó, mắc xích bị thiếu làm hắn mãi không đoán ra bộ mặt thật của quái nhân là ai.
Quỷ Bà Thiên căng thẳng nói:
– Bệ hạ, chúng ta phải đi ngay!
Quỷ Bà Thiên nhìn phương xa, vị trí thần điện. Lòng Giang Nam máy động, vụt ngẩng đầu. Có bóng người bay ra từ thần điện cổ kính hùng vĩ hướng về phía Giang Nam.
– Một vị Linh Bảo Đạo Chủ đi ra từ thần điện có thể luyện thành tiên thiên linh bảo nghịch thiên như nguyên đỉnh, tùy tiện ai xuất hiện đều mạnh hơn ta rất nhiều.
Giang Nam cõng Quỷ Bà Thiên lên, bây giờ năng lực suy tính của nàng mạnh hơn trước nhiều, chỉ điểm cho hắn đường đi. Dù vậy Giang Nam chết sáu, bảy lần, tiêu hao hết sạch tiên dịch tích lũy. Những gốc thần dược Giang Nam cướp đoạt trên đường đi đều bị dùng trong việc hồi sinh, cuối cùng hai người bình an ra khỏi tuyệt cảnh.
Giang Nam hồi sinh trong Vạn Chú Thiên Chung, hít sâu, nói:
– Bây giờ nếu ta chết một lần nữa e rằng không có năng lượng hồi sinh.
Giang Nam ngoái đầu nhìn, người bay ra từ thần điện đã dáp xuống bờ bên kia, không vượt qua lạch trời nguy hiểm này, chỉ đứng từ xa nhìn Giang Nam.
Thân hình yêu kiều đứng ở góc trời, vạt váy tung bay. Đây là một nữ nhân xinh đẹp, dù trẻ tuổi nhưng khí thế cổ kính thương mang. Nữ nhân đứng đó như vô số thời đại ập vào mặt, thời gian tang thương trôi qua mang đi tất cả, chỉ có nàng là còn đứng đây.
Nữ nhân mở miệng nói:
– Tiểu bối Tiên giới, đây là Đạo Quân điện, không được tự tiện xông vào.
Thanh âm lạnh nhạt xuyên qua lạch trời rõ ràng truyền ra.
– Đế và Tôn và Đạo Quân điện ta đã định ra thề ước, hy vọng Tiên giới đừng làm trái lời thề.
Giang Nam khom người nói:
– Vãn bối không biết có thề ước này, đã xúc phạm, xin thứ tội.
Nữ nhân gật đầu, xoay người rời đi. Giang Nam mang Quỷ Bà Thiên quay về đường cũ.
Quỷ Bà Thiên hỏi:
– Bệ hạ, đó là…?
– Một vị Đạo Quân còn sống.
Giang Nam ngoái đầu nhìn Đạo Quân điện, nói:
– Không thua gì Đế và Tôn, Linh Bảo Đạo Chủ. Không ngờ trên đời tồn tại như thế còn sống, chắc bọn họ là người sáng tạo ra vô nhân khu, Đạo Quân điện…
Giang Nam nhìn thần điện đứng thẳng, nhỏ giọng nói:
– Sau lưng thần điện kia là thế giới gì?
Không lâu sau hai người trở về khu vực tịch diệt. Đến khu vực tịch diệt là Giang Nam lại thấy lo. Vạn Chú Đạo Quân, quái nhân ngăn đường về, Chú Đạo thiên đàn cộng thêm hai người này đương nhiên dư sức lấy về Vạn Chú Thiên Chung.
Giang Nam không còn Vạn Chú Thiên Chung, hắn và Quỷ Bà Thiên chỉ có con đường chết.
Hiện giờ Giang Nam là cảnh giới Thần Vương viên mãn, ngày càng hiểu rõ nhân quả lợi hại, sáng tỏ mình không cách nào giữ Vạn Chú Thiên Chung được nữa.
Chương 2343: Vĩ đại như ta (1)
Đây là kiếp số, Giang Nam không bị kiếp số che mắt, vẫn thấy rõ ràng.
– Vạn Chú Đạo Quân đã tu thành Tiên Quân, thực lực không thua gì ta. Nếu Vạn Chú Đạo Quân có được Vạn Chú Thiên Chung, Chú Đạo thiên đàn thì hắn sẽ là tồn tại kinh khủng nhất trong các Tiên Quân. Thêm vào ta mất Vạn Chú Thiên Chung, đạo quả còn đang ký thác trong chuông, ta chết chắc.
– Huống chi ở bên cạnh Vạn Chú có cường giả thần toán bí ẩn kia.
Quỷ Bà Thiên lên tiếng:
– Bệ hạ, bà bà có thể ngăn chặn cường giả thần toán…
Giang Nam lắc đầu, nói:
– Đơn thuần so thần toán có lẽ bà bà ngăn cản được, nhưng người này thâm tàng bất lộ, cũng là một vị cao thủ tiên đạo, cỡ Tiên Quân. Nếu khi đánh nhau hắn thi triển thần thông công kích thì bà bà không ngăn lại được.
Quỷ Bà Thiên không biết làm sao, tuy nàng được mười một giọt máu nhưng thực lực tu vi vẫn ở giai đoạn chân thần, không tăng lên chút nào. Quỷ Bà Thiên chỉ có tạo nghệ cao về đạo thần toán.
Bất giác hai người trở về chỗ gặp con rồng to, nó vẫn nằm tại đó, nhưng không ngủ say mà thường lắc lư cái đuôi làm nổi bão. Con rồng to buồn chán thò vuốt chộp một ngọn núi lên rồi đặt xuống, búng tay bắn bay đỉnh núi.
Tiên thiên pháp bảo hoang dại nhảy lên bắt đỉnh núi đó, nằm lại, đặt ngọn núi ở phía xa.
Giang Nam thấy vật khổng lồ này là da đầu tê dại, trông bộ dáng con rồng to không hứng thú ăn thịt người thì thở phào tiến lên.
– Khụ khụ, vị đạo huynh này, ngươi đang làm gì? Tại sao buồn vậy?
Giang Nam hỏi:
– Đạo huynh, sao ngươi không đi ra ngoài… ừm, ăn vài người cho vui?
Quỷ Bà Thiên toát mồ hôi lạnh thầm nghĩ:
– Chắc bệ hạ lại nổi ý xấu xa đây.
Con rồng to nhìn Giang Nam, Quỷ Bà Thiên, chớp mắt, giọng ồm ồm nói:
– Ta không ra ngoài.
Giang Nam, Quỷ Bà Thiên gần như bị con rồng to thổi một hơi bay đi, hai người vội đứng tấn.
Con rồng to che miệng mình, nhỏ giọng hơn. Nó nhìn đông ngó tây, thập thò lén lút, cái đầu khổng lồ gần sát mặt Giang Nam, Quỷ Bà Thiên.
Con rồng to nhỏ giọng nói:
– Suỵt, các ngươi nhớ đừng nói cho ai biết…
Con rồng to ngần ngừ một lúc sau trịnh trọng tuyên bố:
– Ta mất trí nhớ!
Giang Nam ngạc nhiên, Quỷ Bà Thiên cũng kinh ngạc. Hai người đứng ngây tại chỗ, dở khóc dở cười. Tiên thiên pháp bảo hoang dại nghiêm trang nói cho bọn họ nó mất trí nhớ.
Đời này Giang Nam gặp chuyện quái dị nhất, buồn cười nhất đến thế là cùng.
Giang Nam, Quỷ Bà Thiên hóa đá, nghiêm nghị không dám cười ra tiếng.
Con rồng to quá hùng mãnh, nếu bật cười sợ là nó tức giận thổi một hơi đủ làm hai người chết.
– Ta thật sự mất trí nhớ.
Con rồng to nằm sấp dưới đất, rất là buồn rầu. Ngón tay lay một ngọn núi, núi to lăn lông lốc mấy vòng.
Con rồng to lẩm bẩm:
– Ta phát hiện ký ức của mình ngày càng kém.
Con rồng to đáng thương nhìn hai người:
– Ta không nhớ chuyện tám ức năm trước, chỉ nhớ là hình như bị ai đánh. Chắc chắn ta bị người đánh hỏng não.
Giang Nam chớp mắt, hắng giọng, nghiêm túc nói:
– Đạo huynh, nếu đã mất trí nhớ vậy sao ngươi không đi ra ngoài du lịch một chuyến? Chưa biết chừng sẽ tìm về ký ức. Ta rất có kinh nghiệm chuyện này. Lần trước ta bị mất trí nhớ nên quay về chốn cũ đi dạo thế là nhớ ra.
Quỷ Bà Thiên cố nén đến vặn vẹo khuôn mặt già nau càng xấu xí đáng sợ, quá khó để nàng nhịn cười.
– Thật không?
Con rồng to nửa tin nửa ngờ:
– Tồn tại thấp hèn mà nhỏ yếu, ngươi đừng lừa ta, không thì ta thổi một hơi…
Giang Nam cười nói:
– Ngươi thổi một hơi có thể thổi chết ta, biết rồi.
Con rồng to trở nên nhát gan, nho dự nói:
– Nếu ta ra ngoài đi dạo gặp phải kẻ đã đánh ta. Bản thân ta không nhận ra hắn, còn hắn thì nhận ra ta, nếu hắn đánh ta mất trí nhớ nữa… Thôi, ta không đi.
Quỷ Bà Thiên mở miệng hỏi:
– Sao ngươi nhát gan quá vậy?
Con rồng to trừng Quỷ Bà Thiên. Bực bội nói:
– Nếu ngươi bị người ta đánh mất trí nhớ thì sẽ nhát gan hơn cả ta. Cứ cảm thấy nếu ta đi ra ngoài sẽ bị người đánh…
Giang Nam hắng giọng:
– Đạo huynh, ta cũng từng mất trí nhớ nhưng chẳng hề nhát gan, bây giờ ta dám đứng trước mắt ngươi vĩ đại thế này. Còn ngươi vĩ đại như thế mà không bằng ta sao?
Con rồng to giật mình, gật đầu nói:
– Cũng đúng, vĩ đại như ta sao có thể không bằng thấp hèn như ngươi? Ra ngoài thì ra, cùng lắm bị người ta đánh một trận… Khoan, ta hoàn toàn không biết chuyện bên ngoài, ngươi…
Con rồng to chỉ vào Giang Nam, nói:
– Ta không có chỗ trú, nhà của ngươi…
Giang Nam cười tủm tỉm:
– Nhà ta rất to, đủ cho đạo huynh ở.
Con rồng to thở phào, đứng dậy lẩm bẩm:
– Vĩ đại như ta… Hưm, vĩ đại như ta còn lâu mới sợ người xấu kia. Nhưng ta vẫn hơi lo, lỡ tên kia lại nhảy ra đánh ta…
Giang Nam vỗ ngực bồm bộp nói:
– Để ta bảo vệ ngươi! Đạo huynh, chỗ ta có một cái chuông to nặng quá, xin nhờ đạo huynh cầm giùm.
Giang Nam lấy Vạn Chú Thiên Chung ra, thu về đạo quả ký thác trong chuông. Mắt Giang Nam long lanh nhìn con rồng to.
Con rồng to thò vuốt nhẹ nhàng nắm Vạn Chú Thiên Chung lên, cười nói:
– Lục lạc nhỏ xinh đẹp thật, thích hợp cho ta đeo.
Con rồng to há mồm phun ra một luồng tiên thiên bất diệt linh quang xâu nóc chuông, linh quang vòng quanh chuông đeo trên cổ nó.
Giang Nam không cam lòng nói:
– Đạo huynh, nó là của ta!
– Biết biết.
Con rồng to cười nói:
– Ta chỉ đeo chơi, sẽ trả lại cho ngươi. Thấy đẹp không?
Vật khổng lồ ngẩng đầu ưỡn ngực, thẳng lưng đi hai bước, Vạn Chú Thiên Chung kêu đinh đang.
Con rồng to cười hỏi:
– Ngó bộ dáng thế nào?
Tuy không muốn công nhận nhưng Giang Nam phải nói con rồng to đeo Vạn Chú Thiên Chung trông rất tần võ tần tuấn, bộ dáng rất oách.
– Ngươi xác nhận sẽ bảo vệ ta?
Con rồng to cẩn thận đi theo sau Giang Nam, Quỷ Bà Thiên, lén lút nhìn đông ngó tây nói:
– Nếu ngươi không bảo vệ ta thì ta sẽ không trả cái lục lạc này lại cho ngươi!
Quỷ Bà Thiên liếc trộm con rồng to, nhỏ giọng nói:
– Bệ hạ cảm thấy con rồng to này đáng tin không? Sao lão thân thấy nó không đáng tin cậy, quá nhát gan.
Giang Nam cũng thấp thỏm, con rồng to nhát gan hơn hắn nghĩ. Lỡ con rồng to chạy ra ngoài khu vực tịch diệt, bị Vạn Chú Đạo Quân, quái nhân hù chạy mất, mang theo Vạn Chú Thiên Chung mất tích thì chẳng phải hắn bị lỗ to?
Đinh đinh đinh đinh đinh!
Con rồng to hoang dại bước ra một bước, gõ Vạn Chú Thiên Chung kêu leng keng, thò dầu ngó chừng, bộ dáng tùy thời bỏ chạy. Không thấy nguy hiểm gì con rồng to mới đi tiếp.
Bọn họ đi thật lâu sau Quỷ Bà Thiên, Giang Nam, con rồng to ra khỏi khu vực tịch diệt.
Lúc này bên Chú Đạo thiên đàn, quái nhân ngồi xếp bằng, con mắt to từ từ chuẻn động trước mắt gã.
Quái nhân bỗng đứng dậy, thản nhiên nói:
– Huyền Thiên đi ra khu vực tịch diệt.
Vạn Chú Đạo Quân phấn chấn tinh thần, cười to bảo:
– Hôm nay rốt cuộc hoàn thành tâm nguyện, thu về Vạn Chú Thiên Chung!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










