Đế Bá
Tập 292 [Chương 1456 đến Chương 1460]
❮ sautiếp ❯Chương 1456: Lôi tháp (1)
Ngày thứ hai, mặt trời chậm rãi mọc lên, mặc kệ là lúc nào, Thánh Thành cũng sẽ không biến, đều như cũ là cổ phác, vẫn là trang nghiêm, vẫn là tràn đầy thần bí.
Tại một ngày này, khi mặt trời lên, rất nhiều người đều là mong mỏi cùng trông mong, từng đôi mắt đều chú ý nhất cử nhất động của Xích Tử Tiên cùng Lý Thất Dạ, tất cả mọi người muốn biết trận sóng gió này sẽ kết cuộc như thế nào.
Đương nhiên, ở đa số người xem ra, Lý Thất Dạ khiêu khích Xích Dạ quốc như thế, đó là tự tìm đường chết, bọn hắn chẳng qua là muốn nhìn Lý Thất Dạ chết như thế nào một chút mà thôi.
Cũng có Nhân tộc hi vọng Lý Thất Dạ có thể tới một cái nghịch tập, chèn ép khí diễm của Huyết tộc một chút. Đối với Nhân tộc ở Nam Xích Địa mà nói, những năm này đến nay, Hộ Thiên giáo không xuất thế, Kỳ Trúc Sơn điệu thấp, cái này khiến Huyết tộc khí diễm tăng vọt, Nhân tộc làm chủng tộc mạnh nhất Nam Xích Địa, vào hôm nay tựa hồ cũng nhận lấy Huyết tộc chèn ép!
Đương nhiên, buổi sáng một ngày này, Xích Tử Tiên cũng không có đem Tư Viên Viên trả lại, Xích Tử Tiên cũng không có quỳ gối ở ngoài cửa Lý Thất Dạ nhận tội.
Cho nên, khi mặt trời lên, Lý Thất Dạ là tự mình đi Lôi Tháp một chuyến, Diệp Sơ Vân cũng đi theo ở phía sau hắn.
Thời điểm Lý Thất Dạ bước ra tiểu viện, liền đã có vô số ánh mắt nhìn chăm chú lên nhất cử nhất động của hắn.
Trong đó có không ít người, đặc biệt là nam tu sĩ thế hệ trẻ tuổi nhìn thấy Diệp Sơ Vân kiều thuận đi theo phía sau Lý Thất Dạ như vậy, cái này khiến trong lòng bọn họ đặc biệt khó chịu.
– Hừ, một đóa hoa nhài cắm bãi cứt trâu, thật không rõ Diệp tông chủ là một đời tông sư, sẽ coi trọng tiểu bối Nhân tộc này cái gì?
Có một ít cường giả thế hệ tuổi trẻ Huyết tộc, đặc biệt là người ái mộ Diệp Sơ Vân, trong nội tâm cảm giác đặc biệt khó chịu.
Ở rất nhiều người nhìn tới, Lý Thất Dạ căn bản chính là không xứng với Diệp Sơ Vân. Luận xuất thân không có xuất thân, luận tướng mạo không có tướng mạo, thực lực cũng chưa chắc có thể cường đại cỡ nào.
– Ha ha, liền để hắn đắc chí đi, hắn là đắc chí không được bao lâu, đối địch với Xích Dạ quốc, Diệp tông chủ cũng che chở không được hắn, một con đường chết.
Có người cười lạnh một tiếng, trong nội tâm ước gì Lý Thất Dạ chết thảm ở trong tay bọn người Xích Tử Tiên .
Phân đà của Xích Dạ quốc tại Thánh Thành là xây ở chỗ tốt nhất bên trong Thánh Thành, toàn bộ phân đà lấy Lôi Tháp làm trung tâm xây lên, từ xa nhìn lại, nói nó là phân đà, không bằng nói nó là một lâu đài nhỏ thích hợp thỏa đáng hơn.
Lôi Tháp, cao vạn trượng, thẳng vào trời cao, Lôi Tháp là một trong những kiến trúc cao nhất Thánh Thành! Lôi Tháp cổ phác, cả tòa tháp bát giác. Không biết là lấy loại chất liệu nào sở kiến, cả tòa Lôi Tháp thoạt nhìn hiện ra màu sắc cổ xưa.
Tại đỉnh cao nhất Lôi Tháp, trong lúc mơ hồ có thể gặp hồ quang điện vút qua, như có như không, giống như chỗ kia là lôi trạch, tựa hồ, ở nơi đó là trung tâm phong bạo!
Có truyền thuyết cho rằng, Lôi Tháp đã từng là địa phương Lôi Thần ở lại qua, cũng có truyền thuyết cho rằng, Lôi Tháp chính là nối thẳng lôi mạch dưới mặt đất Thánh Thành, cùng thiên khung tương thông. . .
Mặc kệ thế nào, Lôi Tháp là mười phần trân quý, nó cùng Hổ Khâu Long Đài nổi danh. Một chỗ như vậy, năm đó Xích Dạ Tiên Đế cũng là dùng giá trên trời mới từ trong tay cổ thế gia mua lại.
Đã trải qua Xích Dạ quốc một đời lại một đời kinh doanh, Xích Dạ quốc ở bên trong Thánh Thành thành lập phân đàn khổng lồ, lấy Lôi Tháp làm trung tâm, hướng bốn phía khuếch trương, cái này khiến toàn bộ phân đà thoạt nhìn giống như là một tòa thành to lớn.
Tại Thánh Thành dạng địa phương tấc đất tấc vàng này, Xích Dạ quốc có được phân đà như vậy, cái này đầy đủ chứng minh thực lực Xích Dạ quốc là cường đại bực nào.
Yết yết yết…
Thời điểm Lý Thất Dạ đi vào phân đà, hai phiến cửa sắt đóng chặt kia từ từ mở ra, sau khi cửa sắt mở ra, đệ tử Xích Dạ quốc canh giữ ở cổng cũng không cản Lý Thất Dạ , mặc cho Lý Thất Dạ tiến đến.
– Chính diện tiếp xúc muốn tới.
Nhìn thấy một màn dạng này, có không ít tu sĩ cường giả cũng theo ở phía sau đi vào phân đà Xích Dạ quốc, muốn nhìn náo nhiệt một chút, cũng có người là quan sát từ đằng xa, không muốn bị tai bay vạ gió.
Ở bên trong phân đà, quảng trường võ đài, lúc này, cường giả Xích Dạ quốc gạt ra tả hữu, huyết khí như hồng, khí thế đoạt người! Ở dưới mái hiên bốn phía, lúc này đã có không ít cường giả các môn các phái của Huyết tộc ngồi ở chỗ đó chờ. Thế hệ thiên tài trẻ tuổi như Xích Thiên Vũ cũng đều ở đây, không hề nghi ngờ, Xích Tử Tiên mời không ít cường giả Huyết tộc đến quan sát trận thẩm phán này.
Rất nhiều tu sĩ cường giả đi theo đằng sau Lý Thất Dạ tiến đến nhìn thấy vậy mà đã có nhiều đại nhân vật của Huyết tộc đến như vậy, bọn hắn cũng không khỏi âm thầm hít một hơi lãnh khí, xem ra lần này Xích Tử Tiên là muốn chơi lớn.
Mọi người đều biết, thẩm phán giống như vậy, không nên nói là gióng trống khua chiêng, mà Xích Tử Tiên lại lao sư động chúng như thế, cái này khiến tất cả mọi người ngửi được đồ vật không đồng dạng.
– Xem ra Xích Tử Tiên muốn làm hoàng chủ Xích Dạ quốc, nàng là muốn lập thần uy, không cho người khiêu khích.
Có người ẩn ẩn đoán được cái gì, không khỏi thì thào nói.
Ánh mắt của Lý Thất Dạ chỉ là nhìn lướt qua, ánh mắt rơi vào trên người Tư Viên Viên, tại một chỗ khác, Tư Viên Viên bị khóa ở nơi đó, trên người mang theo gông xiềng, tựa như phạm nhân.
Mặc dù trên người Tư Viên Viên mang theo gông xiềng, nhưng mà, nàng còn có thể thong dong chống đỡ, cũng không có bi thương, coi như hôm nay nàng gặp được bất trắc gì, nàng cũng chết trấn định, sẽ không gào khóc, sẽ không cầu xin tha thứ.
Mặc dù Tư Viên Viên không phải nhân vật danh chấn thiên hạ gì, nhưng mà, nàng lại có một phần trấn định khó được.
– Lý công tử, ngươi không nên tới.
Tư Viên Viên nhìn thấy Lý Thất Dạ, thần thái ảm đạm, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, nói ra:
– Thanh quan khó gãy việc nhà, đây là sự vụ của Xích Dạ quốc, chỉ sợ Lý công tử cũng bất lực.
Trước đó, trong lòng Tư Viên Viên còn ôm lấy một điểm ảo tưởng, dù sao, nàng là đệ tử của Xích Dạ quốc, dù sao chư lão Xích Dạ quốc là có ước định.
Nhưng mà hôm nay, Xích Tử Tiên vậy mà lao sư động chúng bắt nàng, bên trong Đại Hiền tùy hành lại có mấy vị là cấp bậc lão tổ, cái này để Tư Viên Viên minh bạch. Xích Tử Tiên muốn trèo lên cửu ngũ, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho nàng, nếu không, nàng sẽ trở thành cái đinh trong mắt Xích Tử Tiên!
Nhìn thấy Tư Viên Viên thân mang gông xiềng, Lý Thất Dạ híp con mắt một cái, hai mắt lóe lên hàn quang. Lại nghe Tư Viên Viên nói, Lý Thất Dạ cười nhạt một tiếng, nói ra:
– Ở trước mặt ta, coi như là chư thiên cũng bằng phẳng, đừng bảo là việc nhà.
Chương 1457: Lôi tháp (2)
Tư Viên Viên há miệng muốn nói, nhưng, cuối cùng nàng vẫn là ngậm miệng lại. Nàng cũng không muốn đem Lý Thất Dạ lôi xuống nước, nhưng mà, nàng minh bạch mình tuyệt đối là khuyên không được Lý Thất Dạ! Cho nên, nàng không nói thêm gì nữa, để Lý Thất Dạ an tâm tĩnh thần đi đối mặt địch nhân!
– Ngươi rốt cuộc đã đến!
Ngay lúc này, một âm thanh lãnh ngạo vang lên.
Ở trước Lôi Tháp, long ỷ cao cứ, trên long ỷ ngồi một nữ tử, nữ tử này vô cùng lãnh diễm, động lòng người, dáng người nhất lưu, sóng cả mãnh liệt.
Nàng là Xích Tử Tiên, truyền nhân Xích Dạ quốc, không bao lâu, nàng chính là hoàng chủ Xích Dạ quốc.
Hai bên trái phải Xích Tử Tiên đều có ba lão nhân, tổng cộng là sáu Đại Hiền hộ đạo cho nàng. Sáu tôn Đại Hiền này mặc dù đều là Đại Hiền bình thường, nhưng mà, người mạnh nhất đã là bình thế Đại Hiền, đây đã là tồn tại cấp bậc lão tổ của Xích Dạ quốc.
Mặc dù nói, Xích Tử Tiên là truyền nhân của Xích Dạ quốc, hoàng chủ tương lai, nhưng mà, làm truyền nhân một môn phái, còn chưa đủ để nhiều Đại Hiền hoặc lão tổ hộ đạo cho nàng như vậy, dù sao, mặc kệ là truyền thừa, môn phái nào đều có không ít đệ tử dự tuyển.
Truyền nhân có thể được nhiều Đại Hiền hoặc lão tổ hộ đạo như vậy, đa số là thiên tài kinh tài tuyệt diễm. Đương nhiên, Xích Tử Tiên không thuộc về một loại này, mặc dù nàng là thiên tài, nhưng, chưa nói tới kinh tài tuyệt diễm!
Xích Tử Tiên có thể được sáu vị Đại Hiền tự thân vì nàng hộ đạo, nguyên nhân rất đơn giản, chỗ dựa sau lưng nàng là Bạo Phong Thần! Chính là bởi vì có Bạo Phong Thần cho nàng chỗ dựa, này mới khiến Xích Tử Tiên tại Xích Dạ quốc có được địa vị vô cùng quan trọng.
Mọi người đều biết Xích Tử Tiên muốn trở thành hoàng chủ Xích Dạ quốc, mặc kệ là rất nhiều tu sĩ ở đằng sau theo vào xem náo nhiệt, hay là Huyết tộc cường giả được mời, đối với Xích Tử Tiên đều có chỗ kiêng kị, bọn hắn kiêng kỵ không phải bản thân Xích Tử Tiên, mà là Bạo Phong Thần sau lưng nàng!
Lúc này, người ở chỗ này đều ngừng thở nhìn một màn trước mắt này, chỉ cần không phải người quá đần đều có thể nhìn ra được, Xích Tử Tiên đây là muốn giết gà dọa khỉ, muốn dựng lên uy nghiêm của mình.
Lý Thất Dạ nhìn Xích Tử Tiên một chút, nói ra:
– Nếu như bây giờ ngươi thả nàng, ta chỉ làm sơ trừng phạt, liền tha thứ các ngươi!
– Khẩu khí thật lớn!
Tử Tiên cười lạnh một tiếng, cao cao ở đó, bao quát Lý Thất Dạ, lạnh lùng nói ra:
– Lý Thất Dạ, ngươi có biết bản tọa là người phương nào không?
Lý Thất Dạ cũng chẳng muốn đi liếc nhìn nàng thêm một cái, nói ra:
– Có chút buồn cười, một truyền nhân của Xích Dạ quốc mà thôi, cũng dám đem mình làm một chuyện. Ta kiên nhẫn có hạn, ngươi là thả, hay là ta tự mình xuất thủ?
– Thứ không biết chết sống!
Đại Hiền đứng ở bên người Xích Tử Tiên đều quát lạnh một tiếng nói.
Xích Tử Tiên lạnh lùng nhìn xuống Lý Thất Dạ, cười lạnh nói ra:
– Lý Thất Dạ, ngươi thật sự cho rằng ngươi có ba đầu sáu tay, dám ở trên địa bàn Xích Dạ quốc ta khẩu xuất cuồng ngôn!
– Thật sao?
Lý Thất Dạ nói ra:
– Nói như vậy, các ngươi là không thả người, là muốn ta tự động tay!
– Thả người?
Xích Tử Tiên cười lạnh một tiếng, nói ra:
– Lý Thất Dạ, ngươi cùng phản đồ tông môn ta cấu kết, tàn sát Xích Dạ Bảo Vương, hãm hại Thái Thượng trưởng lão, luận tội, phản đồ là ngũ mã phanh thây, mà ngươi, sẽ bị chém đầu! Ngươi bây giờ nếu như quỳ xuống thừa nhận tội của mình, có thể miễn đi nổi thống khổ của ngươi, thống khoái mà chết!
– Thật sao?
Lý Thất Dạ không khỏi lộ ra tiếu dung, nhàn nhã nói ra:
– Cho tới nay, tất cả mọi người nói ta cuồng vọng tự đại, không coi ai ra gì, làm sao hôm nay ta cảm thấy cuồng vọng tự đại không phải ta nhỉ?
Nói đến đây, lúc này Lý Thất Dạ lười biếng nhìn Xích Tử Tiên một chút, nói ra:
– Hôm nay, nhất định phải muốn ta tự mình xuất thủ, vậy cũng tốt. Ta cũng có rất nhiều thời gian không có huyết tẩy qua, hôm nay vừa vặn dùng máu tươi tắm hai tay một chút.
– Ở trước khi ngươi chết, ta có thể nói cho ngươi biết, ta hôm nay, không chỉ là muốn cứu ra Tư Viên Viên, hơn nữa, ta còn muốn đem đầu các ngươi từng cái một chặt xuống! Nếu như ta không cao hứng, liền tự mình đi Xích Dạ quốc của các ngươi một chuyến, giết tới tay ta mềm nhũn, có lẽ ta sẽ tha thứ Xích Dạ quốc các ngươi!
– Ha ha, khẩu khí thật lớn…
Lý Thất Dạ lời này vừa ra, không ít người cười ha hả.
– Thứ không biết chết sống, cũng dám khẩu xuất cuồng ngôn, Xích Dạ quốc chính là một môn song đế, một ngón tay liền có thể nghiền chết ngươi.
Xích Thiên Vũ ngồi ở ghế khách quý cũng cười lạnh một tiếng nói ra.
Khách quý khác ngồi ở ghế khách quý cũng cười lạnh, có Huyết tộc tông chủ rét căm căm nói ra:
– Nhân tộc tiểu bối, thật sự là càng ngày càng tùy tiện, ngươi thật sự cho rằng Nam Xích Địa còn là thiên hạ cảu Nhân tộc các ngươi sao? Hừ, chỉ là một Nhân tộc sâu kiến mà thôi, cũng dám khiêu khích thần uy của Huyết tộc chúng ta! Cái đồ không biết trời cao đất rộng.
– Điện hạ, ta xem ra, vô tri tiểu nhi này cũng không vội chém. Sâu kiến như thế cũng dám khiêu khích quyền uy của Huyết tộc chúng ta, hẳn là hủy hắn một thân tu hành, đoạn tay chân hắn, quất gân cốt hắn, đem hắn cột ở bên ngoài Thánh Thành, làm gương cho thiên hạ đại chúng, để người trong thiên hạ minh bạch hạ tràng khi khiêu khích quyền uy của Huyết tộc chúng ta!
Ghế khách quý có một vị Huyết tộc cường giả lạnh giọng nói.
– Họ Lý, ngươi cũng nghe được đi.
Xích Tử Tiên ngồi ở trên long ỷ, cao cao tại thượng, nhìn xuống Lý Thất Dạ, nói ra:
– Hôm nay, ngươi muốn sống rời đi nơi này, cái kia chính là người si nói mộng!
Lúc này, theo Xích Tử Tiên vung tay, thanh âm keng keng keng vang lên, hai hàng cao thủ của Xích Dạ quốc trong nháy mắt là thần kiếm ra khỏi vỏ, kiếm quang chiếu sáng thiên không, từng cao thủ Xích Dạ quốc hai tay chấp thần kiếm, đã vây lại bọn người Lý Thất Dạ, sát ý đáng sợ tràn ngập toàn bộ võ đài.
– Đến thật.
Nhìn thấy cao thủ Xích Dạ quốc hai tay chấp thần kiếm, sát khí ngút trời, không ít cường giả theo vào xem náo nhiệt đều nhao nhao lui lại, để tránh bị tai bay vạ gió.
Lý Thất Dạ còn không có xuất thủ, Diệp Sơ Vân đứng dậy, nàng nhìn đông đảo cường giả Xích Dạ quốc ở chung quanh một chút, nói ra:
– Tất cả người Xích Dạ quốc các ngươi ở đây cùng nhau lên đi, đừng để ta từng bước từng bước đến đuổi, lãng phí thời gian!
Diệp Sơ Vân lời này vừa nói ra, không ít người ở đây lập tức ngạt thở, vừa rồi nàng đứng sau lưng Lý Thất Dạ. Đê mi thuận nhãn, mọi người còn không có cảm nhận được thần uy của nàng.
Nhưng mà, thời điểm nàng đứng ra, khí thế Đại Hiền trùng thiên, vô cùng vô tận huyết khí Đại Hiền bay lượn, tràn đầy sức sống, tràn đầy thần uy.
Người ở chỗ này, bất kể là ai, đều sẽ cảm nhận được áp lực, dạng thiên tài như Xích Tử Tiên, Xích Thiên Vũ trong nội tâm càng là có một loại tư vị không nói được, một loại cảm giác không được tự nhiên tràn ngập trong lòng!
Chương 1458: Xuất nhập như chỗ không người
Giống như Xích Tử Tiên, nàng tự cao tự đại, thậm chí đem mình liệt vào đứng đầu Huyết tộc Ngũ Thánh, nhưng mà, hôm nay cùng Diệp Sơ Vân so sánh, chênh lệch liền lập tức đi ra!
Diệp Sơ Vân, là vị Đại Hiền thứ nhất trong thế hệ tuổi trẻ của Nam Xích Địa, đây cũng không phải chỉ là hư danh. Thời điểm Diệp Sơ Vân bạo phát thần uy Đại Hiền cường đại, Xích Tử Tiên cũng lộ ra ảm đạm phai mờ.
Trong lòng Xích Tử Tiên không khỏi ghen ghét. Nàng xuất thân từ Xích Dạ quốc một môn song đế, bây giờ lại không bằng Diệp Sơ Vân, cái này khiến trong nội tâm nàng giống như có đồ vật gì cắn xé!
– Diệp tông chủ, ngươi cần phải nghĩ lại!
Lúc này, Xích Tử Tiên lạnh lùng nói ra:
– Ngươi cũng không thể bởi vì bản thân chi tư đem toàn bộ Thanh Liên tông các ngươi lôi xuống nước! Đây đối với Thanh Liên tông các ngươi mà nói, đó cũng không phải là một chuyện tốt.
Diệp Sơ Vân chỉ lạnh lùng nhìn Xích Tử Tiên một chút, nói ra:
– Ta muốn làm gì, trong nội tâm của ta nhất thanh nhị sở. Phải nghĩ lại, chính là ngươi. Chớ bị sự ngu xuẩn của mình che đôi mắt, nếu đem Xích Dạ quốc đẩy vào nơi vạn kiếp bất phục. Ngươi chính là tội nhân của Xích Dạ quốc!
– Diệp tông chủ, ta niệm tình ngươi là một tông chi chủ, mới có thể khuyên bảo.
Xích Tử Tiên biến sắc, lạnh lùng nói ra:
– Nếu như Thanh Liên tông các ngươi đại nạn lâm đầu, chớ nói ta không có cảnh cáo ngươi. . .
Diệp Sơ Vân đánh gãy Xích Tử Tiên, nói ra:
– Đừng cùng ta bưng tư thái nói chuyện, lời nói không cho thể diện, ngươi còn chưa đủ tư cách cùng ta yêu ba uống bốn! Coi như ngươi trở thành hoàng chủ Xích Dạ quốc, còn không có bước vào Đại Hiền, ngươi ở trước mặt ta, vẫn là một tên tiểu bối mà thôi!
Diệp Sơ Vân lời này vừa ra, sắc mặt Xích Tử Tiên khó coi tới cực điểm. Trước mặt người trong thiên hạ, Diệp Sơ Vân tổn hại mặt mũi nàng như thế, cái kia nào chỉ là khiêu chiến thần uy của nàng.
– Diệp tông chủ, ngươi quá mức!
Lúc này, Đại Hiền vì Xích Tử Tiên hộ đạo lạnh lùng nói ra:
– Xích Dạ quốc ta kính ngươi là một tông chi chủ, nếu không. . .
– Không cần nếu không!
Diệp Sơ Vân đánh gãy vị Đại Hiền này, chậm rãi nói ra:
– Hoặc là, lấy lời nói của Lý huynh đi làm, thả người nhận lầm, hoặc là, một trận chiến đến cùng, các ngươi tuyển đi!
– Xem ra, Diệp tông chủ là lòng tin mười phần.
Lúc này, sáu vị Đại Hiền vì Xích Tử Tiên hộ đạo ánh mắt đều phát lạnh, đối với bọn hắn mà nói, thần uy của Xích Dạ quốc là không dung bất luận kẻ nào khiêu khích!
– Như vậy, sáu vị lão tổ cùng nhau lên đi, lần trước vội vàng giao thủ, còn chưa lĩnh giáo vô thượng Đế thuật của sáu vị.
Diệp Sơ Vân mười phần dứt khoát, trực tiếp khiêu chiến sáu vị Đại Hiền.
Diệp Sơ Vân lời này vừa ra, bất kể là ai, cũng không khỏi vì đó cứng lại hơi thở, nói như vậy thật sự là quá bá khí.
– Không hỗ là vị Đại Hiền thứ nhất của thế hệ trẻ tuổi, không hổ là thiên tài Nhân tộc của chúng ta.
Nhân tộc cường giả gặp Diệp Sơ Vân khiêu chiến sáu tôn Đại Hiền của Xích Dạ quốc, cũng không khỏi vì đó nhiệt huyết sôi trào.
Sáu vị Đại Hiền vì Xích Tử Tiên hộ đạo lập tức nhìn nhau một chút, ánh mắt bọn hắn phát lạnh, lộ ra sát cơ.
Không hề nghi ngờ, bọn hắn đều có sát tâm chém Diệp Sơ Vân. Mặc dù nói, Diệp Sơ Vân làm Thanh Liên tông tông chủ, để không ít người kiêng kị, nhưng mà, đối với Xích Dạ quốc mà nói, căn bản là không sợ Thanh Liên tông.
– Sơ Vân, chút chuyện nhỏ này, liền để ta tới đi. Không lấy máu tươi tắm tay của ta, người khác còn tưởng rằng ta là ăn bám.
Lý Thất Dạ cười cười, nói ra.
Diệp Sơ Vân chỉ nhìn các cao thủ của Xích Dạ quốc một chút, không nói hai lời, chậm rãi thối lui đến sau lưng Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ nhìn sáu vị Đại Hiền hộ đạo bên người Xích Tử Tiên một chút, sau đó ánh mắt rơi vào trên người Xích Tử Tiên, chậm rãi nói ra:
– Lần này, ta vốn là không có ý định tại Thánh Thành đại khai sát giới, bất quá, ngươi đã muốn để ta xuất thủ, vậy ta làm lớn một trận!
– Chỉ bằng ngươi sao?
Xích Tử Tiên cười lạnh một tiếng, khinh thường nói ra:
– Nếu Diệp Sơ Vân không xuất thủ, chỉ bằng ngươi một vô danh tiểu bối, bản tọa một tay liền có thể bóp chết ngươi…
Ngay ở giữa thạch hỏa điện quang này, rất nhiều người còn không có kịp phản ứng, hình ảnh tựa như định dạng, Xích Tử Tiên lời nói vẫn chưa nói xong đã đột nhiên ngừng lại.
Tại thời khắc này, một màn trước mắt tựa như thành vĩnh hằng, chỉ gặp một tay giơ lên cao cao, Xích Tử Tiên bị người nắm cổ, giống như là một con vịt bị người nắm cổ dẫn theo, không thể động đậy được, hai mắt sắp trắng dã.
Phanh… một tiếng vang lên, này mới khiến thời gian dừng lại tiếp tục chảy xuôi, vừa rồi cường giả Xích Dạ quốc ngăn ở trước mặt Lý Thất Dạ lúc này cả người cao cao quăng lên, máu tươi bắn tung tóe, khi bọn hắn “Phanh” một tiếng ngã trên đất, đã không có hô hấp.
Từ lúc cường giả Xích Dạ quốc cao cao quăng lên rơi xuống đất, đến lúc cả người Xích Tử Tiên bị nắm cổ nhấc lên, toàn bộ quá trình này chẳng qua là trong nháy mắt phát sinh mà thôi, trong chốc lát hoàn thành.
Thậm chí có thể nói rất nhiều người không có thấy rõ ràng đây là chuyện gì xảy ra, chỉ có Đại Hiền cấp mới nhìn rõ một màn này, coi như là thời điểm sáu vị Đại Hiền hộ đạo bên người Xích Tử Tiên thấy rõ ràng một màn này, cũng không kịp xuất thủ hỗ trợ, đây hết thảy thật sự là quá nhanh, nhanh đến mức khó mà tin nổi.
– Đúng, một tay liền có thể bóp chết, bất quá, cái này nói không phải ta, mà là ngươi.
Lý Thất Dạ kẹp lấy cổ của Xích Tử Tiên, thong dong tự tại nói ra.
– Tiểu bối, ngươi, ngươi muốn làm gì!
Lúc này, một vị Đại Hiền hộ đạo lệ quát lên:
– Nếu ngươi dám động điện hạ một sợi lông, Xích Dạ quốc ta để ngươi sống không bằng chết!
Lúc này, sáu vị Đại Hiền hộ đạo của Xích Dạ quốc sợ ném chuột vỡ bình, muốn ra tay cứu, nhưng lại sợ Lý Thất Dạ lập tức đem Xích Tử Tiên bóp chết.
– Yên tâm, ta sẽ không động nàng một sợi lông, ta đối với một sợi lông của nàng là không có chút hứng thú nào.
Lý Thất Dạ liền nhìn cũng không nhìn sáu vị Đại Hiền hộ đạo một chút, nói ra:
– Ta chỉ là muốn thoáng dùng thêm chút sức, đem cổ nàng bóp gãy mà thôi.
– Ngươi, nếu ngươi dám giết ta, Tư Viên Viên hẳn phải chết!
Lúc này, Xích Tử Tiên thật vất vả thở qua một hơi, nghiêm nghị quát.
Quả nhiên, Xích Tử Tiên vừa dứt lời, gông xiềng trên người Tư Viên Viên xiết chặt, Tư Viên Viên kêu một tiếng, mặc dù nàng không có kêu thảm, nhưng mà, từ thần thái của nàng nhìn ra được, lúc này nàng thừa nhận thống khổ không nhỏ.
– Uy hiếp ta?
Lý Thất Dạ híp hai mắt một cái, năm ngón tay thu nạp, hai mắt Xích Tử Tiên lập tức trắng dã, tứ chi run rẩy!
Ông… một tiếng, ngay trong nháy mắt Xích Tử Tiên mạng sống như treo trên sợi tóc, Lôi Tháp đột nhiên nhúc nhích, tất cả mọi người còn chưa hiểu là chuyện thế nào, Xích Tử Tiên “Ba” một tiếng, ngã văng ra ngoài, ném xuống đất.
Chương 1459: Lôi Tháp chi chủ (1)
Một hồi thanh âm ho khan khô khốc vang lên, Xích Tử Tiên bưng bít lấy cổ, thật vất vả bò lên. Cùng lúc đó, giữa thạch hỏa điện quang này, sáu vị Đại Hiền hộ đạo trong nháy mắt đem Xích Tử Tiên bảo vệ, để tránh lần nữa rơi vào trong tay Lý Thất Dạ.
– Tiểu hữu, nơi này không phải địa phương ngươi có thể càn rỡ.
Ngay trong nháy mắt Xích Tử Tiên nhặt về một cái mạng, trên Lôi Tháp rốt cục vang lên một tiếng nói già nua.
– Lôi Tháp chi chủ….
Nghe được thanh âm già nua này, ở đây có người không khỏi kinh hô một tiếng.
Mọi người ở đây, đặc biệt là cường giả Huyết tộc thậm chí là nhất quốc chi quân, nhất giáo chi chủ, cũng không khỏi hít một hơi lãnh khí, có người lầm bầm nói ra:
– Lôi Tháp chi chủ, rốt cục kinh động đến hắn!
– Hừ, tiểu tử này, chết chắc!
Lúc này, Xích Thiên Vũ cũng không khỏi lộ ra vui mừng. Vừa rồi Lý Thất Dạ trong nháy mắt đem Xích Tử Tiên kẹp cổ, cái này khiến trong nội tâm Xích Thiên Vũ run rẩy, tiểu tử này thật là đáng sợ, hoàn toàn nhìn không ra hắn là thuộc về người thâm tàng bất lộ!
Nhìn thấy tốc độ của Lý Thất Dạ đáng sợ như vậy, cái này khiến trong nội tâm Xích Thiên Vũ cũng có chút tuyệt vọng, nhưng mà, ngay một khắc này, Lôi Tháp chi chủ xuất thủ.
Cái này lập tức làm cho cả cục diện có chuyển cơ, để tất cả mọi người lập tức ý thức được, Lý Thất Dạ tử kỳ đến rồi, cái này có thể để bọn người Xích Thiên Vũ không cao hứng sao?
Lôi Tháp chi chủ, truyền thuyết là một trong những lão tổ cường đại nhất Xích Dạ quốc, hắn trấn thủ tại Lôi Tháp đã vô số năm tháng, thậm chí không có ai biết hắn trấn thủ tại Lôi Tháp bao lâu!
Tại Nam Xích Địa, rất nhiều người chỉ biết là, rất ít người có thể nhìn thấy Lôi Tháp chi chủ, coi như là Xích Dạ quốc truyền nhân Xích Tử Tiên, chỉ sợ cũng chưa chắc có thể nhìn thấy.
Nhưng mà, hôm nay Lôi Tháp chi chủ lại xuất thủ, hắn từ trong tay Lý Thất Dạ cứu Xích Tử Tiên.
Lúc này, tất cả người ở đây đều nín thở, tất cả mọi người nhìn một màn trước mắt này, tựa hồ, tất cả mọi người sợ bỏ lỡ bất kỳ một chi tiết thật nhỏ gì.
– Nhân tộc tiểu tử, chết chắc.Nguồn truyện audio Podcast
Ở đây có cường giả Huyết tộc sâm nhiên cười một tiếng, lộ ra nụ cười tàn nhẫn, hắn là hết sức vui vẻ nhìn thấy Lý Thất Dạ chết thảm ở trong tay Lôi Tháp chi chủ!
Ở trong sân chỉ có Lý Thất Dạ là bình chân như vại, hắn chậm rãi ở trên long ỷ ngồi xuống, lộ ra tiếu dung, nói ra:
– Lôi Tháp chi chủ, xưng hô thế này chỉ sợ ngươi còn không có tư cách thừa nhận.
– Đây chỉ là người nhàn sự phong mà thôi.
Thanh âm của Lôi Tháp chi chủ truyền đến, nói ra:
– Tiểu hữu, lão phu nhìn ngươi cũng là hiếm có chi tài. Lần này, ngươi hướng Xích Dạ quốc ta nhận lầm, lẫn nhau như vậy bỏ qua như thế nào?
Nghe nói như thế, tất cả mọi người không khỏi ngoài ý muốn, tất cả mọi người cho rằng Lôi Tháp chi chủ sẽ ra tay chém giết Lý Thất Dạ, nhưng mà, để cho người ta không có nghĩ tới là, Lôi Tháp chi chủ vậy mà tuỳ tiện tha thứ Lý Thất Dạ như thế, cái này để người ta cũng khó mà tin tưởng.
Lý Thất Dạ bình chân như vại ngồi ở trên long ỷ, khoan thai nói ra:
– Có chút ý tứ, Xích Dạ quốc rốt cục có một người biết nhìn hàng, mặc dù ngươi còn không có tư cách phong làm Lôi Tháp chi chủ, nhưng, bằng cái nhãn lực này. Xích Dạ quốc để ngươi trấn thủ Lôi Tháp, đó là đúng.
Lý Thất Dạ nói như vậy lập tức để rất nhiều người há hốc mồm, đám người hai mặt nhìn nhau, tiểu tử này đơn giản liền là phách lối đến rối tinh rối mù.
Đương nhiên, ánh mắt của Lôi Tháp chi chủ không phải cường giả bình thường có thể sánh được. Gặp tốc độ của Lý Thất Dạ, hắn liền biết Lý Thất Dạ tu luyện Phi Tiên thể, ở bên trong Cửu Giới, mặc kệ là ở nơi nào, người có thể tu luyện Tiên thể, đều tuyệt đối là nhân vật khó lường!
– Tiểu hữu, lần này Xích Dạ quốc thành tâm bỏ qua việc này, ngươi hướng Xích Dạ quốc nhận lầm, đệ tử Xích Dạ quốc, y nguyên trở về môn hạ của Xích Dạ quốc, hết thảy đều như vậy chấm dứt.
Thanh âm của Lôi Tháp chi chủ vang lên.
– Không được…
Ngay lúc này, Xích Tử Tiên nghiêm nghị nói ra:
– Lão tổ, họ Lý cùng tiện nhân kia cấu kết với nhau, tàn sát đệ tử trong môn, hãm hại Thái Thượng trưởng lão, tội không thể tha thứ. Không giết bọn hắn, khó bình phẫn nộ của các đệ tử trong tông!
– Lão tổ, lần này đệ tử được Bạo Phong lão tổ nhờ vả thẩm phán bọn hắn. Chính là vì Thái Thượng trưởng lão cùng Xích Dạ Bảo Vương chết đi lấy lại công đạo! Xin lão tổ trợ đệ tử một chút sức lực, cầm xuống kẻ này!
Lúc này, Xích Tử Tiên rốt cục khôi phục khí thế, rất có vẻ hùng hổ dọa người!
Thời điểm Lôi Tháp chi chủ xuất thủ, coi như là sáu vị Đại Hiền hộ đạo cũng không dám thốt một tiếng, quản chi trong bọn họ có người là nhân vật cấp bậc lão tổ của Xích Dạ quốc, nhưng mà, cùng Lôi Tháp chi chủ so sánh, đó thật là chênh lệch quá xa. Bọn hắn ở trước mặt Lôi Tháp chi chủ, là vãn bối bên trong vãn bối.
Ở bên trong bọn hắn, chỉ có Xích Tử Tiên dám hùng hổ dọa người như thế, bởi vì chỗ dựa sau lưng nàng là Bạo Phong Thần không sợ Lôi Tháp chi chủ. Nàng có thể nói là bảo trì không sợ hãi!
Đối với Xích Tử Tiên nói, bên trong Lôi Tháp bắt đầu trầm mặc, tựa hồ Lôi Tháp chi chủ không có trả lời Xích Tử Tiên.
Không được Lôi Tháp chi chủ trả lời, Xích Tử Tiên thần thái cứng ngắc, ở thời điểm này, nàng là đâm lao phải theo lao, nhưng mà, nếu như nàng không diệt trừ Lý Thất Dạ cùng Tư Viên Viên, cái kia hết thảy cố gắng đều là mặc cho nước cuốn trôi.
– Nói thật, Xích Dạ quốc tuyển dạng truyền nhân như ngươi, thật sự là không thể cứu được, ngu xuẩn đến không thể thành người giống như ngươi, vậy mà có thể ngồi ở vị trí này, đây quả thực là chuyện bất khả tư nghị.
Lý Thất Dạ nhìn lấy Xích Tử Tiên, không khỏi nở nụ cười.
– Tiểu súc sinh, sát hại đệ tử Xích Dạ quốc ta, hôm nay ngươi liền mơ tưởng còn sống rời đi!
Xích Tử Tiên nghiêm nghị nói ra:
– Hiện tại ngươi đầu hàng còn kịp, nếu không, ta trước chém tiện nhân Tư Viên Viên này!
Xích Tử Tiên vừa dứt lời, đã có trường kiếm hàn khí bức người gác ở trên cổ Tư Viên Viên.
Diệp Sơ Vân tú mục ngưng tụ, nàng bước ra một bước, có ý tứ cứu Tư Viên Viên. Nhưng mà, Xích Tử Tiên cười lạnh nói ra:
– Diệp Sơ Vân, ngươi chớ làm loạn, gông xiềng trên người nàng là bảo vật khó lường, nếu ngươi loạn động nàng, gông xiềng sẽ đem nàng ép thành thịt nát!
Nghe nói như thế, Diệp Sơ Vân vốn là muốn ra tay lập tức sợ ném chuột vỡ bình, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
– Đủ rồi…
Ngay lúc này, một thanh âm lạnh lùng vang lên, một người đặt chân mà tới, mệnh lệnh nói ra:
– Thả người, quỳ xuống!
Ở thời điểm mọi người kinh ngạc, một người xuất hiện ở trước mắt mọi người, chỉ gặp nữ tử trước mắt này ăn mặc một thân xiêm y màu trắng, trên mặt mang theo mặt nạ, làm cho không người nào có thể thấy được dung mạo của nàng, mà cả người nàng tản ra một cỗ khí tức lạnh như băng.
Chương 1460: Lôi Tháp chi chủ (2)
Đột nhiên toát ra một người như vậy, lại mệnh lệnh Xích Tử Tiên, làm cho tất cả mọi người đều ngơ ngác một chút, bởi vì không có người nhận ra người trước mắt này, căn bản không biết vì sao nàng đột nhiên sẽ mệnh lệnh Xích Tử Tiên.
Đương nhiên, ở trong sân chỉ có Lý Thất Dạ nhận biết người trước mắt này, nàng là Đông Thương Nữ bên trong Huyết Tổ Tứ Thương Nữ!
– Ngươi là ai!
Xích Tử Tiên gặp một người đột nhiên xuất hiện như vậy, không khỏi lạnh lùng nói ra:
– Nơi này còn chưa tới phiên ngươi ra lệnh!
“Ba” một tiếng vang lên, Xích Tử Tiên còn chưa dứt lời, Đông Thương Nữ một tay vung đi qua, cả người Xích Tử Tiên bị quất bay, máu tươi cuồng phun.
– Chớ có đả thương người!
Sáu vị Đại Hiền vì Xích Tử Tiên hộ đạo quát chói tai một tiếng, xuất thủ liền hướng Đông Thương Nữ trấn sát đi qua.
Nhưng mà, Đông Thương Nữ căn bản không có nhìn nhiều bọn hắn một chút, cử chỉ ở giữa, nhật nguyệt tinh thần ảm đạm, thiên chuyển địa di, thời không trao đổi, “Phanh” một tiếng vang lên, sáu vị Đại Hiền trong nháy mắt bị đánh bay ra ngoài, bọn hắn căn bản không phải là đối thủ của Đông Thương Nữ!
Keng… một tiếng, chỉ gặp Đông Thương Nữ hàn quang lóe lên, cũng không biết nàng dùng thủ đoạn gì, gông xiềng khóa trên người Tư Viên Viên đột nhiên giải khai, rơi vào trong tay nàng.
– Năm đó truyền ra bảo vật này, không phải là vì khóa tử đệ Huyết tộc!
Đông Thương Nữ thu hồi gông xiềng, lạnh lùng nói.
Lúc này, Xích Tử Tiên cùng sáu vị Đại Hiền bò lên, vừa sợ vừa giận, bọn hắn cũng không biết người đột nhiên xông ra này là thần thánh phương nào, vậy mà cường đại như thế.
– Huyết tộc đệ tử, sau khi quỳ xuống thỉnh an, nhanh chóng rời đi!
Lúc này, Đông Thương Nữ nhìn đệ tử Huyết tộc ở đây một chút, lạnh lùng nói.
Đông Thương Nữ lời nói vừa rơi xuống, mọi người ở đây trong lúc nhất thời ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, bởi vì không có ai biết lai lịch của nàng!
– Mặc dù Tôn giá cường đại, nhưng mà, để cho đệ tử Huyết tộc chúng ta hướng ngươi quỳ lạy, tôn giá không khỏi cũng quá mức đi!
Lúc này, Xích Thiên Vũ không khỏi đứng lên, kháng nghị nói ra:
– Huyết tộc chúng ta không phải mặc cho người khi dễ. . .
– Đó là vinh hạnh của các ngươi!
Ngay lúc này, một thanh âm khác vang lên, cái thanh âm này có vẻ hơi hữu khí vô lực, ở thời điểm này, một cỗ kiệu to lớn bị giơ lên tiến đến, khiêng kiệu đều là thuần một sắc Đại Hiền!
Dạng khí thế này, coi như rất nhiều người cũng vì đó giật mình, Đại Hiền nhấc kiệu, đây là tôn uy bực nào, đây là cao quý bực nào, coi như là Thần Vương cũng không có thực lực này!
Thời điểm mọi người ở đây suy đoán người trong kiệu kia lai lịch ra sao, “Yết” một tiếng, đại môn Lôi Tháp mở ra, một lão giả bước nhanh đi ra.
Lão giả này tóc đã trắng xoá, huyết khí khô cạn, nhưng mà, cả người hắn tản ra khí tức ngay cả Đại Hiền cũng vì đó run rẩy, toàn thân hắn di động đồ đằng, cả người thoạt nhìn tựa như thần linh!
– Lôi Tháp chi chủ…
Có người nhận ra lão giả này, không khỏi giật mình nói ra. Người có thể gặp Lôi Tháp chi chủ lác đác không có mấy, chớ nói chi là để hắn tự mình nghênh đón!
Lúc này, Lôi Tháp chi chủ bước nhanh đi ra, đi đến trước kiệu, phục bái tại đất, nói ra:
– Không biết là lão tổ tông tự mình giá lâm, vãn bối không có từ xa tiếp đón, xin thứ tội!
Lôi Tháp chi chủ cũng quỳ trên mặt đất, một màn này rung động tất cả mọi người, lúc này, một loại uy hiếp không nói được tràn ngập trong lòng mọi người, đệ tử Huyết tộc ở đây, coi như là Xích Thiên Vũ, đều là hai chân mềm nhũn, lập tức quỳ trên mặt đất, không dám lỗ mãng.
– Bình thân.
Lúc này, trong kiệu truyền ra thanh âm. Lôi Tháp chi chủ đứng lên, đệ tử Huyết tộc ở đây mới dám đứng lên.
Mặc dù lúc này không có ai biết người trong kiệu lai lịch ra sao, nhưng mà, cũng không có người dám đi hỏi. Ngay cả loại tồn tại như Lôi Tháp chi chủ này cũng quỳ thỉnh an, về phần những người khác còn dám nói cái gì?
– Lý công tử, như vậy bỏ qua như thế nào?
Sau khi mọi người đứng dậy, trong kiệu truyền đến thanh âm.
Lúc này, người ở chỗ này cũng không khỏi nín thở, tất cả mọi người nhìn lấy Lý Thất Dạ. Tại thời khắc này, trong nội tâm tất cả mọi người đều vừa sợ lại rung động, Lý Thất Dạ này đến tột cùng là lai lịch gì, thậm chí ngay cả đại nhân vật thần bí như vậy cũng khách khí như thế.
– Bỏ qua?
Lý Thất Dạ y nguyên ngồi ở trên long ỷ, nói ra:
– Chỉ có thể lấy máu tươi đến lắng lại! Nàng tự sát đi, ta có thể tha Xích Dạ quốc một lần.
Nói xong, nhìn lấy Xích Tử Tiên.
Sắc mặt Xích Tử Tiên lập tức đại biến, không khỏi lui về phía sau mấy bước, lúc này nàng cảm nhận được sợ hãi!
– Lý công tử, xin tha thứ đệ tử Xích Dạ quốc ta?
Lôi Tháp chi chủ vội nói ra:
– Xích Dạ quốc ta nguyện hướng Lý công tử bồi tội!
Bất kể nói thế nào, Xích Tử Tiên đều là Xích Dạ quốc truyền nhân, nếu như Xích Tử Tiên chết thảm ở nơi này, đây đối với Xích Dạ quốc bọn hắn uy vọng tổn thương rất lớn!
– Ngươi sai rồi.
Lý Thất Dạ lắc đầu, nói ra:
– Dám đối với người bên cạnh ta động thủ, bồi tội, đây là không được, nhất định phải dùng máu tươi đến tẩy!
Nói đến đây, Lý Thất Dạ nhìn lấy Xích Tử Tiên, nói ra:
– Chính ngươi động thủ, hay là ta xuất thủ? Nếu như chính ngươi động thủ, ta tha thứ người bên cạnh ngươi!
Xích Tử Tiên vừa sợ vừa giận, nàng là truyền nhân Xích Dạ quốc, vốn là cao cao tại thượng, bây giờ ở trong mắt Lý Thất Dạ, nàng tựa như là sâu kiến.
– Ta, ta, ta là quân chủ tương lai của Xích Dạ quốc! Ta, ta tổ nãi nãi của ta là Bạo Phong Thần…
Xích Tử Tiên lui về phía sau mấy bước, nhịn không được nghiêm nghị nói ra. Lúc này nàng là ngoài mạnh trong yếu!
Lúc này, tất cả mọi người ngừng thở, tất cả mọi người nhìn lấy Lý Thất Dạ, tất cả mọi người không biết Lý Thất Dạ sẽ xử trí Xích Tử Tiên như thế nào.
Bất kể nói thế nào, thời điểm Xích Tử Tiên chuyển ra Bạo Phong Thần, trong nội tâm mọi người đều sẽ có chỗ kiêng kị! Nữ nhi của Trần Huyết Tiên Đế, ai không kiêng kị ba phần đây?
– Lời này, ta chán nghe rồi.
Lý Thất Dạ lắc đầu, nói ra:
– Cái gì Bạo Phong Thần, ta thực tình không có để ở trong lòng, vả lại, không ai có thể uy hiếp ta! Đừng bảo là dạng bát phụ như Bạo Phong Thần này, coi như phụ thân nàng Trần Huyết Tiên Đế cũng không được.
– Ngươi…
Xích Tử Tiên vừa sợ vừa giận, ngoài mạnh trong yếu nói ra:
– Ngươi, ngươi, ngươi nếu dám giết ta, ta, ta, ta tổ nãi nãi tuyệt đối sẽ không buông tha ngươi. . .
– Ngươi thật sự là làm ta quá là thất vọng, vùng vẫy giãy chết, còn không có vì người bên cạnh mình cân nhắc qua.
Lý Thất Dạ nhẹ nhàng lắc đầu, chậm rãi từ bên trong long ỷ đứng lên.
– Lý công tử…audio coi am
Lôi Tháp chi chủ không khỏi mở miệng, muốn vì Xích Tử Tiên cầu tình.
Lý Thất Dạ nhẹ nhàng khoát tay, chậm rãi nói ra:
– Ngươi không cần hướng nàng cầu tình, thẳng thắn mà nói, ta không bán ngươi thể diện, coi như là lão đầu trong kiệu, ta cũng không bán thể diện, huống chi là ngươi!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Lục Địa Kiện Tiên [Dịch] Lục Địa Kiện Tiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Luc-Dia-Kien-Tien-Audio-Truyen.jpg)
