Đế Bá
Tập 290 [Chương 1446 đến Chương 1450]
❮ sautiếp ❯Chương 1446: Một chút chuyện cũ (1)
Đối với Lý Thất Dạ nói, hai thanh âm bên trong uông dương hãn hải đồng loạt trầm mặc xuống.
– Lần này ta tới, ta chỉ là có một cái phỏng đoán mà thôi, hiện tại, phỏng đoán đã xác nhận.
Lý Thất Dạ chậm rãi nói ra:
– Lần này ta đến, không màng bảo vật gì, nhưng mà, cô bé trên Kim Liên của các ngươi kia, nàng là một cố nhân của ta, nếu như các ngươi không có ý kiến, ta cần mang nàng đi!
– Không được…
Hai thanh âm bên trong uông dương hãn hải trăm miệng một lời, bọn hắn không hẹn mà cùng cự tuyệt Lý Thất Dạ yêu cầu.
Đối với bọn hắn cự tuyệt, Lý Thất Dạ không khỏi híp con mắt một cái, chậm rãi nói ra:
– Các ngươi hẳn là minh bạch, con người của ta là thề không bỏ qua. Mặc dù ta là một người nhân từ, nhưng mà, nếu ai ngăn đường ta đi, giết không tha!
– Ha ha, chết quạ đen, ngươi khẩu khí không nhỏ, hắc, hắc, mặc dù chúng ta bị vây ở nơi này, nhưng mà, coi như là tiểu tử Thiên Đồ kia cũng giết không chết bọn ta, ngươi cảm thấy ngươi có thể giết chết được chúng ta sao?
Cái thanh âm thứ hai vang lên.
Lý Thất Dạ nhàn nhạt nói ra:
– Ta không nhất định phải giết chết các ngươi, ta có thể trấn áp đến làm cho các ngươi vĩnh viễn lật người không nổi, năm đó Cổ Minh tộc dùng dạng thủ đoạn gì, hôm nay ta cũng có thể dùng thủ đoạn như vậy! Các ngươi hẳn phải biết, năm đó ta ở chỗ này bức ra rất nhiều bí mật!
– Huống chi, đối với ta mà nói, thế gian không có cái gì không có khả năng!
Lý Thất Dạ chậm rãi lấy ra hai kiện đồ vật, một kiện là thanh đăng, một kiện khác thì là đạo kiếm.
Thanh đăng, toát ra Hắc Hỏa, mà đạo kiếm thì cổ phác vô hoa, hai món đồ này bất luận nhìn thế nào cũng không phải đặc biệt thu hút.
– Má ơi…
Thời điểm Lý Thất Dạ lấy ra hai món đồ này, cái thanh âm thứ hai cũng không khỏi kinh hô một tiếng.
Thanh âm đầu tiên cũng bất khả tư nghị nói ra:
– Đây là chuyện không thể xảy ra, mấy kiện bảo vật này không biết có bao nhiêu người đoạt phá đầu. Chúng thần chư đế cũng vót nhọn đầu muốn lấy được một kiện trong đó. Ngươi vậy mà được hai kiện!
– Cho nên nói, các ngươi phải hiểu, nếu như ta hạ quyết tâm đi làm, ta sẽ không tiếc bất cứ giá nào!
Lý Thất Dạ chậm rãi nói ra:
– Các ngươi cũng rõ ràng, các ngươi ở chỗ này có được đại lượng bảo tàng, coi như ta nỗ lực lại nhiều, chỉ sợ cũng đáng giá!
Đối với Lý Thất Dạ uy hiếp, hai thanh âm bên trong uông dương hãn hải đồng thời trầm mặc.
Qua một hồi lâu về sau, rốt cục thanh âm đầu tiên mở miệng nói:
– Chúng ta đối với cô nương này không có ác ý. Càng chuẩn xác mà nói, chúng ta là đưa nàng một tuyệt thế tạo hóa! Mặc dù chúng ta không biết nàng là lai lịch gì, nhưng, ngươi đã là cố nhân của nàng, ngươi hẳn phải rõ ràng, tình trạng của nàng cũng không tốt, rời khỏi nơi này, đối với nàng mà nói, không nhất định là chuyện tốt.
Lý Thất Dạ trầm mặc một chút, một lát sau. Hắn híp mắt, trầm giọng nói ra:
– Các ngươi dự định đưa nàng tạo hóa như thế nào!
Hai thanh âm bên trong uông dương hãn hải bắt đầu trầm mặc. Qua một hồi lâu về sau, cái thanh âm thứ hai vang lên, nói ra:
– Hừ, cùng món đồ kia có quan hệ, hừ, ngươi cái chết quạ đen này cũng từng có chủ ý với nó!
– Món đồ kia!
Nghe được như vậy, ánh mắt Lý Thất Dạ lập tức ngưng tụ, vẫn là nhìn chằm chằm một mảnh hãn hải phía trước kia.
Nhìn lấy hãn hải, Lý Thất Dạ nói ra:
– Điều đó không có khả năng, hai người các ngươi đã từng vì thứ này tranh đoạt vô số tuế nguyệt, các ngươi ai cũng không chiếm được! Ta hiểu được, chính xác mà nói, là nàng mang đến tạo hóa lớn lao cho các ngươi! Cùng nói là các ngươi cho nàng tuyệt thế đại cơ duyên, không bằng nói là nàng mang đến cho các ngươi hi vọng quay về thế gian, nàng là chúa cứu thế của các ngươi!
– Hừ, chúng ta cần người khác tới cứu thế sao?
Cái thanh âm thứ hai đối với Lý Thất Dạ nói như vậy mười phần khó chịu, lạnh lùng nói ra:
– Nếu như chúng ta không chỉ điểm nàng, nàng cũng không có tuyệt thế cơ duyên dạng này.
– Nhưng mà, không có nàng, các ngươi cũng vĩnh viễn không có cơ hội.
Lý Thất Dạ chậm rãi cười một tiếng, nói ra.
Đối với Lý Thất Dạ nói như vậy, hai thanh âm bên trong uông dương hãn hải bắt đầu trầm mặc, bởi vì Lý Thất Dạ nói đúng.
Lý Thất Dạ cũng bắt đầu trầm mặc, nhìn lấy nữ hài tử ngồi trên Kim Liên, nhìn lấy bóng lưng quen thuộc, trong lòng của hắn không khỏi nhẹ nhàng thở dài một tiếng, hắn cũng không biết nên nói cái gì cho phải, mặc dù nói hắn cũng không thua thiệt nàng cái gì, nhưng mà trong lòng, Lý Thất Dạ cũng không dễ chịu, bởi vì là hắn đưa nàng vào trận chiến tranh tàn khốc kia.
– Nàng có khỏe không? Nguồn truyện audio Podcast
Qua rất lâu sau đó, Lý Thất Dạ nhẹ nhàng hỏi thăm.
Thanh âm đầu tiên bên trong uông dương hãn hải vang lên, nói ra:
– Thời điểm nàng vừa tới, trạng thái là mười phần không ổn định, tâm thần tĩnh mịch như bụi, hiện tại nàng thần du vào trong đó, chậm rãi khôi phục lại, cả người đã có sinh khí, ta tin tưởng, nàng có thể quét qua vẻ lo lắng, khôi phục tâm thái không linh.
– Thôi được, đây đối với nàng mà nói, cũng là chuyện tốt.
Lý Thất Dạ yên lặng nhẹ gật đầu, nói ra:
– Quá khứ, là khó quên nhất, nếu có thể quên quá khứ, cái kia chính là một loại trùng sinh!
Nói đến đây, hắn không khỏi nhẹ nhàng thở dài một tiếng.
Mặc dù hắn muốn mang đi nàng, bất quá, hiện tại xem ra, nàng lưu ở nơi này lại chưa hẳn không phải là một chuyện tốt, đối với nàng mà nói, nếu như có thể quên quá khứ, đi ra bóng ma, đây chính là tương đương đổi lấy trùng sinh.
– Đây đối với nàng mà nói là cơ hội trời cho, cơ duyên như vậy đối với vô số người mà nói, nghĩ đến cũng không chiếm được.
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải vang lên.
Trầm mặc thật lâu về sau, Lý Thất Dạ thu hồi tâm thần, nhìn lấy uông dương hãn hải, lộ ra tiếu dung, nói ra:
– Nói như vậy, các ngươi là có cơ hội xuất thế.
– Ha ha, hắc, không nói cho ngươi cái chết quạ đen này, ngươi là muốn lừa gạt chúng ta đi.
Cái thanh âm thứ hai cười lạnh một tiếng.
– Lời nói có thể nói như vậy sao? Hôm nay là một ngày tốt lành, cái này không chỉ là cố nhân chúng ta gặp nhau, hơn nữa, một đôi đối thủ một mất một còn các ngươi tàn sát vô số năm tháng rốt cục bắt tay giảng hòa.
Lý Thất Dạ cười nói ra:
– Các ngươi nói một chút, ngày tốt lành dạng này, có phải nên đưa ra một chút đồ vật có tính hữu nghị hay không.
– Thật sao?
Thanh âm đầu tiên bên trong uông dương hãn hải nói ra:
– Chết quạ đen, mặc dù ngươi không giống tiểu tử Thiên Đồ ác như vậy, nhưng mà, ngươi cũng không phải người tốt lành gì, ngươi một bụng ý nghĩ xấu, ta cũng không phải không có lĩnh giáo qua.
Không hề nghi ngờ, hai tồn tại bên trong uông dương hãn hải đối với Lý Thất Dạ đều có cảnh giác rõ ràng, bọn hắn biết Lý Thất Dạ tuyệt đối không có hảo ý.
Chương 1447: Một chút chuyện cũ (2)
Thật sao?
Lý Thất Dạ nở nụ cười, nhàn nhã nói ra:
– Các ngươi tranh đoạt món đồ kia ta sẽ không có ý đồ với nó, coi như ta có ý đồ với nó, các ngươi cũng sẽ cùng ta liều mạng, các ngươi nói có đúng hay không?
– Hừ, ngươi muốn từ chỗ chúng ta được cái gì?
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải lạnh lùng nói.
– Các ngươi cũng quá coi thường ta đi, thẳng thắn mà nói, ta con quạ đen này xưa nay không thiếu bảo vật, mặc dù bảo khố của các ngươi có không ít đồ tốt, nhưng, còn không đến mức để cho ta thèm chảy nước miếng, thế gian địa phương có bảo vật so với các ngươi tốt còn không ít.
Lý Thất Dạ một bộ không hứng thú lắm nói.
– Ngươi cái chết quạ đen này là không thiếu bảo vật, nhưng mà, chưa nghe nói qua ngươi sẽ đem thịt ăn vào miệng phun ra.
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải lạnh lùng nói ra:
– Nếu như ngươi cần bảo vật, chúng ta có thể cho ngươi một chút, nhưng mà, ngươi cũng đừng được một tấc lại muốn tiến một thước!
– Không, không, không…
Lý Thất Dạ lắc đầu, nói ra:
– Các ngươi đây là ở trong khe cửa đem người coi thường, lần này ta đến không phải hướng các ngươi muốn bảo vật, tương phản, nói không chừng ta còn có thể đưa cho các ngươi một cái đại lễ.
Đối với Lý Thất Dạ nói, hai tồn tại bên trong uông dương hãn hải đều là đồng thời trầm mặc, hoặc là, bọn hắn cũng không làm sao tin tưởng Lý Thất Dạ. Bởi vì bọn họ đều đã lĩnh giáo qua thủ đoạn hố người của Lý Thất Dạ, theo bọn hắn nghĩ, Lý Thất Dạ tuyệt đối không phải người hiền lành gì.
– Nếu như các ngươi không hứng thú, vậy liền thôi, có câu nói rất hay, mua bán không thể ép, ta cứ như vậy cáo từ.
Lý Thất Dạ cười một cái nói.
– Nói nghe một chút.
Rốt cục, thanh âm đầu tiên bên trong uông dương hãn hải vang lên, hắn rốt cục mở miệng nói.
Lý Thất Dạ bình chân như vại, nhìn lấy uông dương đại hải, nói ra:
– Đầu tiên, ta muốn các ngươi trả lời ta một vấn đề, nếu như các ngươi không trả lời, phần đại lễ của ta thật đúng là không tốt đưa ra ngoài. Nếu các ngươi có cơ duyên này, như vậy, hai người các ngươi lúc nào có thể đi ra đây?
– Đừng nói cho hắn…
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải vang lên, hắn rõ ràng là không tin Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ giang tay ra nói:
– Nếu như các ngươi không nói cho ta, vậy ta cũng không có cách, ta chỉ có thể nói, các ngươi là bỏ lỡ thời cơ tốt tuyệt thế.
Thanh âm đầu tiên bên trong uông dương hãn hải trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng hắn vẫn là mở miệng nói:
– Một thế này, chúng ta nhất định có thể xuất thế!
– Chuyện tốt.
Lý Thất Dạ sờ lên cằm, cười nói ra:
– Nếu như các ngươi từ nơi này bò ra ngoài, các ngươi có tính toán gì đây? Là cao lai cao vãng, hay là độc bá thiên hạ? Hoặc là tìm kiếm cái gì?
Đối với lời này, hai tồn tại bên trong uông dương hãn hải đồng loạt trầm mặc, bọn hắn ở chỗ này quá lâu, đều không nghĩ tới ra ngoài có tính toán gì.
– Các ngươi có nghĩ qua muốn trở về sao?
Rốt cục, Lý Thất Dạ ném ra một cái chủ đề.
– Hắc…
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải nở nụ cười gằn, nói ra:
– Chết quạ đen, ngươi không phải là muốn hại chúng ta đi, hắc, trở về, đồ vật trong này chúng ta so với ngươi biết không ít.
Đối với lời này, Lý Thất Dạ nở nụ cười, nói ra:
– So với ta biết được nhiều? Các ngươi ở chỗ này bao lâu? Chính các ngươi nói một câu xem?
Nói đến đây, Lý Thất Dạ nhàn nhã nói ra:
– Các ngươi biết ta đi qua bao nhiêu lần sao? Các ngươi có biết, ta ở nơi đó ngây người bao lâu sao? Các ngươi lại có thể biết, ta ở nơi đó đã làm những sự tình gì sao?
– Ha ha, có thể có chuyện tốt gì, hơn nữa có thể khẳng định là, ngươi nhất định là bị một đám vương bát đản giết đến trốn chui trốn nhủi.
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải cười ha hả, không khỏi có chút cười trên nỗi đau của người khác.
Lý Thất Dạ khoan thai cười một tiếng, nói ra:
– Cái này sao, ta không phủ nhận, con người của ta làm chuyện tốt hoàn toàn chính xác không nhiều, nơi nào có ta, nơi đó chính là có họa sát thân, đây cũng là sự tình bình thường. Đều nói quạ đen là điềm không may, cho nên, địa phương ta xuất hiện, chú định không phải có chuyện tốt gì.
– Ha ha, chết quạ đen, đừng tránh nặng tìm nhẹ, ngươi nói cố sự ngươi bị người giết đến chạy trốn đầy trời, để cho chúng ta nghe vui một chút.
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải cười ha ha, hắn nói rõ là muốn nhìn thấy bộ dáng Lý Thất Dạ ăn thiệt thòi.
– Tốt a, trước kia nghiền ép các ngươi nhiều như vậy, nói ra để cho các ngươi vui cũng không có gì.
Lý Thất Dạ nhàn nhã nói ra:
– Không có gì, lần thứ nhất ta đi là chuẩn bị không đủ, đám tự đại cuồng kia đích thật là có chút tài năng, ta là bị thua thiệt không nhỏ. Bất quá nha, các ngươi cũng cần phải biết, con người của ta từ nơi nào té ngã liền ưa thích từ nơi đó đứng lên. . .
– . . . Sự tình phía sau, các ngươi có thể tưởng tượng một chút, về sau ta là quét ngang đến bọn hắn máu chảy thành sông, thi cốt như núi, giết đến bọn hắn thiên băng địa liệt, giết đến bọn hắn nhật nguyệt vô quang! Mặc kệ là địa phương nào, mặc kệ là người nào, ngay cả chúng thần chư đế phía trên chư thiên, ta cũng sẽ để bọn hắn minh bạch, ai cản đường ta, giết không tha!
Nói đến đây, Lý Thất Dạ lộ ra nụ cười ôn nhu, trong tiếu dung này mang theo hàn khí lại làm cho người không rét mà run.
Lý Thất Dạ nói lời này xong, coi như là thanh âm thứ hai cười trên nỗi đau của người khác cũng bắt đầu trầm mặc, bọn hắn biết loại tồn tại như Lý Thất Dạ này hoàn toàn không cần thiết ở trước mặt bọn hắn khoác lác, huống chi, bọn hắn biết Âm Nha chính là người như vậy, coi như hắn thất bại, một ngày nào đó, hắn sẽ quyển thổ trọng sinh, sẽ đem tất cả kẻ địch mạnh mẽ nhất giết đến hôi phi yên diệt!
– Cái chỗ kia ngươi công qua sao?
Rốt cục, thanh âm đầu tiên bên trong uông dương hãn hải nhịn không được hỏi, hỏi một vấn đề tuyệt thế cơ mật.
Đối với vấn đề này, Lý Thất Dạ trầm mặc một chút, chậm rãi nói ra:
– Không chỉ là ta công qua, rất nhiều người đều công qua. Chỉ tiếc không thể thành công, nếu như thành công, ta cũng sẽ không đứng ở chỗ này nói chuyện với các ngươi.
– Ngươi cái chết quạ đen này không vui, nhưng tiểu tử Thiên Đồ kia càng không vui.
Lần này, thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải cũng không có chế giễu Lý Thất Dạ, cảm khái thở dài một tiếng.
– Thiên Đồ, tại thời đại Cổ Minh, Thiên Đồ đích thật là vênh váo trùng thiên, nhưng mà, sau thời đại Chư Đế, thiên địa vạn giới, ta nói mới tính! Thiên Đồ lại như thế nào, ta không phải cũng giết đến Cổ Minh vĩnh viễn không có nơi sống yên ổn sao!
Lý Thất Dạ chậm rãi nói ra, nói đến đây, bên trong ánh mắt của hắn lộ ra sát ý vô cùng bức người!
Chương 1448: Giao dịch
Chỗ kia, một mực chưa từng có ai thành công.
Thanh âm đầu tiên bên trong uông dương hãn hải không khỏi thở dài nói ra:
– Bao nhiêu đời người nếm thử, vẫn là không ai có thể thành công!
– Biết.
Lý Thất Dạ chậm rãi nói ra:
– Một thế này, không có cái gì có thể ngăn cản bước tiến của ta. Coi như chỗ kia cũng không được! Một ngày nào đó, ta sẽ san bằng hết thảy tồn tại ngăn cản bộ pháp của ta!
Lý Thất Dạ lời nói này rất nhẹ nhàng. Nhưng mà, bá khí trùng thiên, khí thế khinh người, thanh âm âm vang hữu lực, cái này đầy đủ chứng minh Lý Thất Dạ quyết tâm!
– Khẩu khí thật lớn, ngươi có thể san bằng chỗ kia sao?
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải cũng không khỏi nói ra.
– Sẽ, nhất định sẽ, nếu như các ngươi có thể trở về, liền có thể nhìn thấy ngày đó đến, các ngươi sẽ thấy ngày ta san bằng chỗ kia!
Lý Thất Dạ lộ ra tiếu dung.
Hai tồn tại bên trong uông dương hãn hải đồng thời trầm mặc, bọn hắn cũng không hoài nghi Lý Thất Dạ quyết tâm, bọn hắn cũng rõ ràng, chỉ cần Âm Nha này quyết định đi làm sự tình, chỉ sợ không có cái gì làm không được!
Lý Thất Dạ lộ ra tiếu dung, nói ra:
– Chúng ta lại nói chuyện vừa rồi kia như thế nào?
– Ngươi biết, đây là không thể nào. Nếu như đương thời, ngươi cái quạ đen này muốn đi, chúng ta không có khả năng lại có cơ hội trở về, chỉ có thể chờ đợi đời sau.
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải nói ra.
– Nếu là như vậy, ta không cần thiết cùng các ngươi nói chuyện này.
Lý Thất Dạ nhàn nhạt nói ra:
– Đối với người khác mà nói, đó là sự tình không có khả năng, nhưng mà, đối với ta mà nói, không có cái gì không có khả năng! Không nên quên, ta là người đi qua rất nhiều lần, mỗi lần đều là tới lui tự do.
– Ngươi nắm giữ bí mật gì!
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải nhịn không được hỏi.
– Cái này sao, ta không thể nói cho ngươi biết.
Lý Thất Dạ cười cười, nói ra:
– Ta chỉ có thể nói với các ngươi, nếu như các ngươi có thể kịp lúc, ta có thể mang các ngươi đi. Cảm giác về nhà, các ngươi có nghĩ tới không?
Hai tồn tại bên trong uông dương hãn hải lập tức trầm mặc một chút, trở về? Đây đối với bọn hắn mà nói, trí nhớ quá xa xôi, bọn hắn đều sắp không nhớ ra được cái loại cảm giác này.
– Ngươi có điều kiện gì!
Rốt cục thanh âm đầu tiên bên trong uông dương hãn hải mở miệng nói.
– Ta điều kiện rất đơn giản, ta mang các ngươi trở về, sau khi trở về, các ngươi hiệu lực cho ta.
Lý Thất Dạ nở nụ cười, nói ra.
– Ha ha, ngươi thật đúng là lòng ham không nhỏ, trong lòng ngươi rõ ràng chúng ta là tồn tại như thế nào, cúi đầu cho ngươi, ngươi cảm thấy khả năng sao? Đám tiểu tử Thiên Đồ kia cũng không thể để cho chúng ta cúi đầu, ngươi cũng không thể!
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải cười lạnh nói ra.
Đối với lời này, Lý Thất Dạ lắc đầu, nói ra:
Cái này ngươi nghĩ nhiều lắm, ta cũng không cần các ngươi cúi đầu cho ta, chỉ cần thời điểm thiết yếu, các ngươi giúp ta bình định một chút chướng ngại liền có thể.
– Cái này chỉ sợ là chuyện không thể nào, ta không thích câu thúc.
Thanh âm đầu tiên bên trong uông dương hãn hải lần nữa vang lên nói ra.
– Luôn có một ít chuyện các ngươi sẽ thích, hai người các ngươi chắc chắn sẽ có đồ vật theo đuổi, các ngươi nói đúng không.
Lý Thất Dạ cũng không nóng nảy, bình tĩnh nói ra.
– Ha ha, chết quạ đen, chỉ sợ ngươi là đánh sai chủ ý.
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải cười lạnh một tiếng, nói ra:
– Chúng ta có thể bỏ lỡ một thế, được, một thế này ngươi muốn đi lên, chúng ta không tranh với ngươi, ngươi đi lên thôi, chúng ta đợi đời sau!
Lý Thất Dạ cười nói ra:
– Nếu quả thật là như thế, các ngươi tuyệt đối là bỏ qua đại thế chói mắt nhất thế gian.
– Quạ đen, chúng ta đã già, chúng ta kéo dài hơi tàn ở chỗ này vô số tuế nguyệt, chúng ta ngay cả mối thù tử sinh cũng có thể coi nhẹ, còn có cái gì nhìn không nhạt đây.
Thanh âm đầu tiên bên trong uông dương hãn hải chậm rãi nói ra.
Lý Thất Dạ nhẹ gật đầu, nói ra:
– Ta hiểu được, xem ra các ngươi là sợ, không nguyện ý cùng chúng thần chư đế tranh phong, hoặc là, các ngươi sợ hãi thất bại, có hại uy danh của các ngươi.
– Ha ha, chết quạ đen, loại phép khích tướng này quá non.
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải cười hắc hắc, lạnh lùng nói ra:
– Chúng ta là sẽ không mắc lừa ngươi.
Lý Thất Dạ nhàn nhã cười một tiếng, nói ra:
– Các ngươi biết không? Trên thực tế, con người của ta làm việc có thể làm tuyệt một điểm, nói thí dụ như, ta đem nha đầu mang đi, lại nói thí dụ như, ngày ấy khi thời cơ thành thục, ta tới một lần nữa, các ngươi hẳn là minh bạch, nha đầu sẽ nguyện ý đi theo ta. . .
– . . . Nếu như nói, hôm nay ta đem nàng mang đi, các ngươi vĩnh viễn là không có thời gian xoay sở, nếu như nói, chờ ngày đó thời cơ chín muồi ta lại đến, ta không chỉ là mang đi nàng, hơn nữa ta còn muốn đem món đồ kia đào đi, ép khô hết thảy của các ngươi!
Nói đến đây, Lý Thất Dạ nở nụ cười, nói ra:
– Các ngươi cảm thấy ta có thể làm được hay không? Ta tin tưởng, các ngươi là không hy vọng xảy ra chuyện như vậy.
– Đây coi như là uy hiếp sao?
Thanh âm đầu tiên bên trong uông dương hãn hải lập tức lạnh xuống, tựa hồ hắn bị lời nói của Lý Thất Dạ chọc giận.
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải cũng mang theo nộ khí, lạnh lùng nói ra:
– Chết quạ đen, cùng lắm thì cá chết lưới rách, chúng ta cũng không sợ tử vong!
– Đây không tính là uy hiếp, ta cũng không quan tâm các ngươi sợ tử vong hay không.
Lý Thất Dạ nhàn nhạt nói ra:
– Nhưng, ta có thể cho các ngươi rõ ràng, hai loại lựa chọn này ta đều không có đi làm, đó là bởi vì cái gì? Bởi vì ta nhân từ, ta chỉ là để cho các ngươi minh bạch, việc ta có thể làm, lại không đi làm, chỉ có một nguyên nhân, là ta nhân từ, ta nhân từ, không phải là bởi vì các ngươi!
– Ta nhân từ, đó là bởi vì nàng! Nếu không, ta thật không quan tâm.
Lý Thất Dạ nói ra:
– Ta hi vọng các ngươi giúp ta bình định một chút chướng ngại, có thể nói, ta chỉ là tiện tay mà làm. Nếu như các ngươi không nguyện ý, ta cũng có thể kéo ra một số người đến vì ta hiệu lực, chỉ cần ta nguyện ý ra giá, ta tin tưởng, có một ít tồn tại vẫn là nguyện ý cùng ta hợp tác. Các ngươi cảm thấy thế nào?
Đối với Lý Thất Dạ nói, thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải hừ lạnh một tiếng, thanh âm đầu tiên trầm mặc, bọn hắn cũng không thể không thừa nhận Lý Thất Dạ nói là tình hình thực tế.
– Có lẽ, các ngươi nhìn thấu rất nhiều thứ.
Lý Thất Dạ nở nụ cười, nói ra:
– Nhưng mà, các ngươi dám nói, các ngươi đã không có truy cầu sao?
– Phúc che chở tử tôn, đây không tính là một loại truy cầu sao?
Lý Thất Dạ chậm rãi nói ra.
Chương 1449: Thừa thiên vương (1)
Nhưng mà, hai thanh âm bên trong uông dương hãn hải vẫn trầm mặc, bọn hắn y nguyên không trả lời Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ cũng không nóng nảy, chậm rãi nói ra:
– Đi theo ta, một ngày nào đó, vinh quang sẽ thuộc về tử tôn của các ngươi, phúc đạt tới vạn thế. Một ngày nào đó, các ngươi sẽ cùng theo bước tiến của ta, thành tựu sự tình mà lịch đại chúng thần chư đế đến nay đều không thể hoàn thành! Cùng ta chinh chiến sa trường, một ngày nào đó, các ngươi có thể chứng kiến đến chuyện khó tin nhất thế gian, nói thí dụ như chỗ kia, các ngươi thật không muốn đi nhìn xem sao!
– Ha ha, phải có mệnh đi xem mới được.
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải lạnh lùng nói ra:
– Quạ đen, chuyện của ngươi chúng ta cũng biết một chút, người đi theo ngươi, bao nhiêu là chiến tử ở sa trường!
– Cái này, ta không phủ nhận, đứng tại đỉnh phong, tổng không phải một chuyện dễ dàng như vậy, đỉnh phong, cần máu tươi tưới nước, cần xương khô lót đường.
Nói đến đây, Lý Thất Dạ nhẹ nhàng thở dài một tiếng, nói ra:
– Các ngươi cảm thấy mình có thể chiến đến cuối cùng sao? Ngay cả Thiên Đồ Tiên Đế các ngươi cũng không sợ qua, còn có cái gì có thể để các ngươi sợ?
Đối với Lý Thất Dạ nói, hai thanh âm bên trong uông dương hãn hải đồng thời trầm mặc xuống.
– Nếu như nói, các ngươi thật không có truy cầu, ta cũng không có cái gì đễ nói.
Lý Thất Dạ nhàn nhạt nói ra:
– Bất quá, có một ít đồ vật, các ngươi luôn luôn muốn biết a.
– Đồ vật như thế nào!
Rốt cục, thanh âm đầu tiên bên trong uông dương hãn hải mở miệng.
Lý Thất Dạ nói ra:
– Nếu như ta nhớ không lầm, các ngươi đã từng đi tìm một cái tổ đúng không, một cái tổ không tầm thường! Các ngươi đều truy đuổi qua nó, không sai đi.
– Chuyện này ngươi là thế nào biết đến!
Thời điểm Lý Thất Dạ nói ra như vậy, ngay cả thanh âm đầu tiên bên trong uông dương hãn hải cũng không khỏi lấy làm kinh hãi.
Lý Thất Dạ nở nụ cười, nói ra:
– Ta là thế nào biết đến, cũng không trọng yếu, hơn nữa, không nên quên, ta là Âm Nha, sự tình có thể dấu diếm được ta, cái này cũng không nhiều, các ngươi nói có đúng hay không!
– Nói như vậy, ngươi đối với nó là có hiểu biết.
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải cũng kìm nén không được hỏi thăm.
Lý Thất Dạ sờ lên cằm, nói ra:
– Cái này nên nói như thế nào đây, cụ thể nha, ta không dám hứa chắc, nhưng mà, ta có thể vỗ ngực hướng các ngươi cam đoan chính là, ta tuyệt đối so với các ngươi biết được nhiều!
– Nếu như ngươi có thể kiếm nó về cho chúng ta, chúng ta có thể vì ngươi làm việc, chí ít ta là tuyệt đối có thể!
Thanh âm đầu tiên bên trong uông dương hãn hải mười phần quả quyết nói.
– Ta cũng có thể đáp ứng!
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải cũng lập tức nói tiếp.
– Các ngươi yêu cầu này quá cao.
Lý Thất Dạ cười nhẹ nhàng lắc đầu, nói ra:
– Nếu như hiện tại trong tay ta có được nó, các ngươi cảm thấy ta còn cần đến cùng các ngươi thương lượng sao? Đồ vật giống như vậy, muốn, lại không chỉ là các ngươi mà thôi! Trong lòng các ngươi cũng minh bạch, chỉ cần ta có đồ vật này, hắc, chúng thần chư đế cũng khó nói sẽ vạch mặt, các ngươi cảm thấy thế nào!
Hai thanh âm bên trong uông dương hãn hải bắt đầu trầm mặc, trong này liên quan đến bí mật, ngoại nhân là nghe không hiểu.
– Ngươi muốn thế nào?
Cuối cùng, thanh âm đầu tiên bên trong uông dương hãn hải mở miệng nói ra.
Lý Thất Dạ nói ra:
– Ta chỉ có thể cho các ngươi một cam đoan, đi với ta. Nếu như nó xuất hiện, như vậy, nó liền thuộc về các ngươi. Thuộc về con cháu các ngươi! Cái này đủ minh xác đi.
– Vật như vậy ngươi lại không muốn?
Qua một hồi lâu, thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải vang lên.
Lý Thất Dạ nở nụ cười, nói ra:
– Đồ tốt, ta cũng là muốn, nhưng mà, phải nhìn là đồ vật thế nào, mọi người truy cầu khác biệt, cần thiết cũng khác biệt. Con người của ta nha, chí ở giết tới cuối cùng thương thiên! Ta truy cầu, liền là vĩnh viễn không bao giờ dừng lại!
– Đồng thời, lời hứa của ta, tuyệt đối là vô giá! Điểm này, không cần ta đi nói thêm đi.
Lý Thất Dạ nói đến đây, thần thái trang trọng.
Lúc này, hai người bên trong uông dương hãn hải lại một lần nữa bắt đầu trầm mặc, tựa hồ bọn hắn là đang suy tư chuyện này.
– Ta đồng ý, chúng ta có thể ký hiệp nghị, ta chỉ vì ngươi bình định một chút Cự Vô Phách, ngươi hẳn là minh bạch!
Cuối cùng, thanh âm đầu tiên bên trong uông dương hãn hải làm ra quyết định.
Lý Thất Dạ lộ ra tiếu dung, nói ra:
– Yên tâm, dạng tồn tại vô địch như các ngươi, chẳng lẽ ta còn lấy ra làm việc lặt vặt sao? Việc nhỏ, không dám làm phiền các ngươi!
– Tính cả ta một phần.
Cuối cùng thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải cũng làm ra quyết định, nói ra:
– Chúng ta đã nửa chết nửa sống lâu như vậy, có một cái truy cầu, cũng không phải một chuyện xấu! Chí ít, còn có dã vọng tái chiến tiếp!
– Ta tin tưởng, tương lai bởi vì sự gia nhập của các ngươi mà càng rực rỡ hơn!
Lý Thất Dạ cười nói ra:
– Khi các ngươi liên thủ sóng vai, nên là thời điểm chúng thần chư đế run rẩy.
– Ha ha, chết quạ đen, đừng tâng bốc cho chúng ta, chúng ta biết địch nhân phải đối mặt là thế nào!
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải không bán mặt mũi của Lý Thất Dạ, cười lạnh nói ra:
– Ha ha, nếu như địch nhân ngay cả ngươi cái chết quạ đen này cũng muốn chúng ta xuất thủ, dùng đầu ngón chân cũng có thể tưởng tượng đây là cấp bậc gì!
– Lời nói sao có thể nói như vậy, nói không chừng các ngươi sẽ đối quyết với lão cố nhân, chẳng lẽ nói, có một ít người các ngươi không muốn tự tay giết bọn hắn sao?
Lý Thất Dạ nở nụ cười, nói ra.
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải lạnh lùng nói ra:
– Ta cũng muốn một tay bóp chết ngươi! Ngươi cảm thấy ta có phải hẳn là đem ngươi xử lý hay không!
– Ha ha, cái này ta rất yên tâm.
Lý Thất Dạ nở nụ cười, không có chút nào giật mình, nhàn nhã nói ra:
– Nếu như nói, ta là địch nhân của các ngươi, nếu như nói, các ngươi muốn giết chết ta, như vậy, ta tuyệt đối là xếp ở sau mười vị trí đầu. Trên một điểm này, ta vẫn là rất có lòng tin, người nhân từ giống như ta, các ngươi cũng chưa chắc có thể bỏ được giết ta, các ngươi nói đúng không.
Cái thanh âm thứ hai bên trong uông dương hãn hải lạnh lùng hừ một tiếng, không nói gì nữa.
Sau khi Lý Thất Dạ tiến nhập Phục Long Sơn, Thánh Thành tới ba người, cái thứ nhất tới chính là Xích Dạ quốc truyền nhân Xích Tử Tiên!
Xích Tử Tiên làm truyền nhân Xích Dạ quốc, làm một trong Huyết tộc Ngũ Thánh, nàng tại Nam Xích Địa được hưởng nổi danh, nàng đến, dẫn tới không ít người chú ý!
– Hướng về phía cái gọi là Lý Thất Dạ kia đến.
Thời điểm Xích Tử Tiên đi vào Thánh Thành, rất nhiều người lập tức ý thức được Xích Tử Tiên là vì sao mà đến.
Chương 1450: Thừa thiên vương (2)
Xích Tử Tiên vì Lý Thất Dạ mà đến, mọi người cũng không thấy kỳ quái. Lý Thất Dạ đem Xích Dạ quốc Thái Thượng trưởng lão ném vào bên trong hang lớn, chuyện này tuyệt đối sẽ không kết thúc như vậy.
Đối với Xích Dạ quốc mà nói, làm đế thống tiên môn, làm một môn song đế, nếu như ngay cả Thái Thượng trưởng lão bị người giết hại cũng có thể nhẫn nhịn, như vậy uy nghiêm của bọn hắn liền bị quét qua hết sạch.
Làm đế thống tiên môn, Xích Dạ quốc tuyệt đối không cho phép người khác khiêu khích thần uy của bọn hắn, đặc biệt là đại nhân vật cấp bậc Thái Thượng trưởng lão bị người giết hại, Xích Dạ quốc tuyệt đối phải báo thù rửa hận, nếu không, về sau địa vị của Xích Dạ quốc tại Nam Xích Địa khó giữ được!
– Không biết lần này Xích Dạ quốc tới mấy Đại Hiền.
Nghe được Xích Tử Tiên tới Thánh Thành, có người suy đoán nói.
– Có lẽ ngay cả Lôi Tháp tháp chủ cũng xuất thế, Thái Thượng trưởng lão bị hại, chuyện như vậy quá lớn, đổi lại là ai cũng nuốt không trôi khẩu khí này.
Cũng có một chút đại nhân vật Huyết tộc suy đoán nói.
Xích Tử Tiên tới Thánh Thành, một đại nhân vật khác của Huyết tộc cũng xuất hiện tại Thánh Thành.
– Thừa Thiên Vương đến rồi!
Có người nhìn thấy một thiên tài Ngũ Thánh khác, giật mình nói ra.
– Thừa Thiên Vương tới?
Nghe được tin tức này, không ít tuổi trẻ trong Nhân tộc giật nảy cả mình.
Thừa Thiên Vương, một trong Huyết tộc Ngũ Thánh, thậm chí có người cho rằng, hắn là đứng đầu Huyết tộc Ngũ Thánh. Mặc dù nói, Bạch Kiếm, Xích Thiên Vũ, Bán Nguyệt công chúa thậm chí là Xích Tử Tiên bên trong Huyết tộc Ngũ Thánh, bọn họ đều là thiên tài, nhưng mà, không thuộc về loại thiên tài kinh tài tuyệt diễm kia.
Nếu như nói, trong Huyết tộc bình luận thiên tài kinh tài tuyệt diễm, như vậy, Thừa Thiên Vương tuyệt đối là một cái, thậm chí Huyết tộc đối với hắn gửi kỳ vọng cao. Đối với Huyết tộc mà nói, nếu như nói, Huyết tộc có ai trong tương lai có thể vượt qua Diệp Thiên Đế, như vậy, Thừa Thiên Vương là người có hi vọng nhất!
Thừa Thiên Vương, tên của hắn gọi Vương Thiên Thừa, nhưng mà, hiện tại không có mấy người nhớ rõ tên của hắn, chỉ biết hắn gọi là Thừa Thiên Vương!
Thừa Thiên Vương hắn không chỉ là xuất thân từ Huyết Ma tộc, hơn nữa, hắn là truyền nhân Huyết Ma tộc, hắn tại Huyết tộc địa vị so với Xích Thiên Vũ, Bạch Kiếm cao hơn, thậm chí là so với Xích Tử Tiên cao hơn!
– Thừa Thiên Vương tới làm gì? Chẳng lẽ muốn tìm Diệp tông chủ luận bàn một chút!
Có người tò mò nói ra.
– Cái này khó mà nói chắc được, Thừa Thiên Vương chỉ sợ đối với Diệp tông chủ là cái thứ nhất trở thành Đại Hiền canh cánh trong lòng, có truyền ngôn nói, Thừa Thiên Vương từng mấy lần tìm Diệp tông chủ luận bàn, nhưng đều không chiếm được chỗ tốt!
Cũng có một chút đại nhân vật nói ra.
Tại Nam Xích Địa, người thứ nhất của thế hệ trẻ tuổi trở thành Đại Hiền, không phải là Diệp Thiên Đế kinh tài tuyệt diễm, cũng không phải Thừa Thiên Vương bị Huyết tộc gửi kỳ vọng cao, mà là Diệp Sơ Vân xuất thân từ Thanh Liên tông một mực điệu thấp!
Ở bên trong Huyết tộc Ngũ Thánh, bốn thánh khác luận bối phận muốn thấp hơn Diệp Sơ Vân nửa bối phận, mà Thừa Thiên Vương là duy nhất có thể cùng Diệp Sơ Vân ngang hàng.
Hơn nữa, Thừa Thiên Vương làm truyền nhân Huyết Ma tộc, hắn không chỉ là xuất thân hiển hách, hơn nữa một mực bị gửi kỳ vọng cao, tất cả mọi người cho là hắn có thể quay về Huyết Tổ thủy địa tu hành, tựa như Xích Dạ Tiên Đế năm đó chấp chưởng Huyết tộc Cửu Giới!
Nhưng mà, Thừa Thiên Vương lúc tuổi còn trẻ liền xuất sư bất lợi, bị quang hoàn kinh tài tuyệt diễm của Diệp Thiên Đế che lại thì cũng thôi, nhưng mà, tên tuổi vị Đại Hiền thứ nhất thế hệ trẻ tuổi vậy mà cũng bị Diệp Sơ Vân trước đó thanh danh không hiển hách đoạt đi.
Cho nên, Thừa Thiên Vương đối với chuyện này là canh cánh trong lòng, cái này cũng chẳng có gì lạ.
– Hừ, mặc dù Thừa Thiên Vương không tầm thường, nhưng mà, so với Diệp tông chủ của chúng ta, vẫn là có khoảng cách nhất định, Diệp tông chủ của chúng ta nói không chừng đã đi lên Thương Thiên đạo, chuẩn bị tranh đoạt thiên mệnh!
Đối với cường giả thế hệ trẻ tuổi Nhân tộc mà nói, bọn hắn đương nhiên lấy Diệp Sơ Vân làm ngạo.
Đương nhiên, Huyết tộc cũng không nguyện ý, có cường giả thế hệ trẻ tuổi Huyết tộc cười lạnh nói ra:
– Không phủ nhận, Diệp tông chủ đích thật là rất đáng gờm, nếu như Thừa Thiên Vương có thể trở về Huyết Tổ thủy địa tu hành, hừ, hắn sẽ rất nhanh siêu việt Diệp tông chủ, chỉ sợ Lâm Thiên Đế kinh tài tuyệt diễm nhất cũng sẽ bị Thừa Thiên Vương làm ảm đạm phai mờ!
– Ha ha, cái da trâu này thổi cũng quá lớn đi.audio coi am
Tuổi trẻ cường giả Nhân tộc lập tức không phục, phản kích nói ra:
– Đây chỉ là giả thiết mà thôi, chờ Thừa Thiên Vương của các ngươi có thể trở về Huyết Tổ thủy địa rồi nói sau.
Huyết tộc tuổi trẻ cường giả cũng không phục, cười lạnh nói ra:
– Ở bên trong một đời tuổi trẻ thiên tài, ai so với Thừa Thiên Vương có tư cách hơn về Huyết Tổ thủy địa? Hắc, ta nghe nói, Huyết Ma tộc đã có lão tổ đi Huyết Tổ thủy địa, không bao lâu, Thừa Thiên Vương nhất định sẽ về Huyết Tổ thủy địa, nhất định sẽ kế thừa Huyết Tổ ý chí, truyền thừa huyết thống cao quý vô thượng của Huyết tộc, đến lúc đó, Thừa Thiên Vương liền có thể hiệu lệnh thiên hạ!
– Là thiên hạ của Huyết tộc các ngươi mà thôi. . .
Cường giả thế hệ trẻ tuổi Nhân tộc khinh thường nói.
Bất quá, dạng tranh luận này không đến bao lâu, liền không có thanh âm, bởi vì Thánh Thành tới một người càng kinh diễm tuyệt thế!
Xích Tử Tiên cũng tốt, Thừa Thiên Vương cũng được, cùng người này so sánh, đều lộ ra ảm đạm phai mờ!
Lâm Thiên Đế đến rồi! Khi tin tức kia truyền khắp Thánh Thành, đông đảo thế hệ trẻ tuổi của Thánh Thành lập tức vì đó trầm mặc, ai cũng cao ngạo không nổi, quản chi là Xích Tử Tiên, Thừa Thiên Vương cũng cao ngạo không nổi.
Lâm Thiên Đế, cái tên này đầy đủ bá khí, nhưng mà, không có người sẽ đi nghi vấn cái tên này!
Lâm Thiên Đế, có người nói, trước kia hắn không gọi cái tên này, có người nói, hắn sinh ra liền là cái tên này, về phần trước kia hắn có phải thật gọi Lâm Thiên Đế hay không, kia đều đã không trọng yếu.
Hiện tại, hắn liền là Lâm Thiên Đế, tên của hắn vang dội Nam Xích Địa!
Lâm Thiên Đế, tại Nam Xích Địa tựa như một truyền kỳ, truyền kỳ của hắn để vô số người nói chuyện say sưa, sự tích của hắn càng làm cho người người truyền miệng.
Lâm Thiên Đế, năm tuổi vấn đạo, mười lăm tuổi trèo lên Thánh Hoàng, hai mươi chiến thiên hạ, thời điểm hai mươi mốt tuổi, độc chiến Huyết tộc ngũ đại tộc, hắn một mình mà vào, chấp chưởng thiên kiếp, trấn áp đến ngũ đại tộc không còn sức đánh trả, hắn mượn thiên kiếp chi uy, quét ngang năm tộc lão tổ, cuối cùng, năm tộc nhận thua, Lâm Thiên Đế mới tha thứ bọn hắn, từ đó về sau, năm tộc phong bế sơn môn, không còn xuất thế.
Lâm Thiên Đế độc chiến năm tộc, cái này khiến hắn danh chấn thiên hạ, trong lúc nhất thời, thế hệ trẻ tuổi Nam Xích Địa không người có thể sánh vai, mặc kệ là Diệp Sơ Vân hay là Thừa Thiên Vương, ở dưới quang hoàn chói mắt vô cùng của Lâm Thiên Đế đều là ảm đạm phai mờ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










