1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Đế Bá
  4. Tập 284 [Chương 1416 đến Chương 1420]

Đế Bá

Tập 284 [Chương 1416 đến Chương 1420]

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1416: Bán Nguyệt công chúa (2)

Cái Lý Thất Dạ nào?

Lý Thất Dạ cười cười, nói ra:

– Ở trong ấn tượng của ta, có thể dung tên Lý Thất Dạ, giống như chỉ có ta.

– Hừ, ít cùng ta miệng lưỡi trơn tru.

Bán Nguyệt công chúa lạnh lùng nói ra:

– Ta hỏi ngươi, ngươi có phải là Lý Thất Dạ cùng Diệp Sơ Vân đi chung một chỗ hay không!

Lý Thất Dạ nhìn thoáng qua Bán Nguyệt công chúa, nói ra:

– Không sai, như ngươi vừa nói, vậy ta liền là Lý Thất Dạ kia rồi!

– Rất tốt, vậy bản công chúa liền tìm đúng người.

Bán Nguyệt công chúa nhẹ gật đầu, tư thái rất cao, nhưng, cũng không có tư thế khi dễ Lý Thất Dạ, nàng liền là trời sinh cao ngạo, tự cho mình tài trí hơn người.

Lý Thất Dạ chỉ cười một tiếng, không them lý đến, rót đầy rượu, chậm rãi uống. Rượu lâu năm bị lửa than ấm qua uống vào trong miệng như là quỳnh tương ngọc dịch, một ly vào trong bụng, Lý Thất Dạ không khỏi chép miệng tắc lưỡi.

Bao nhiêu năm qua đi, rượu lâu năm của Từ gia, vẫn là mùi vị này, vẫn là để cho người ta dư vị vô tận. Năm đó Từ gia lão tổ không chỉ là một tồn tại vô địch, còn có một tay nhưỡng rượu ngon.

Lý Thất Dạ cộp cộp ăn quà vặt đặc sắc của Từ gia tửu quán, đối với Bán Nguyệt công chúa ngồi ở trước mặt không để ý.

Đối với Lý Thất Dạ khinh thường như thế, sắc mặt Bán Nguyệt công chúa không khỏi lạnh một cái, nàng không khỏi hừ nhẹ một tiếng, nhưng mà, nàng vẫn là nhịn được trong nội tâm không vui.

– Nghe nói ngươi cùng Diệp Sơ Vân là song phi song túc. . .

Bán Nguyệt công chúa nhìn lấy Lý Thất Dạ, chầm chậm nói.

Lý Thất Dạ vẩy mí mắt một cái, nói ra:

– Không cần cùng ta vòng vo, có chuyện mau nói, có rắm mau thả. Ta hiện tại tâm tình tốt, không muốn bị người quấy rầy.

– Ngươi…

Bán Nguyệt công chúa lập tức biến sắc, nhìn hằm hằm Lý Thất Dạ. Dưới cái nhìn của nàng, Lý Thất Dạ như vậy chẳng qua là vô danh tiểu bối mà thôi, nàng cũng không rõ vì sao Diệp Sơ Vân lại coi trọng loại vô danh tiểu bối này, hơn nữa còn là thuộc về loại bề ngoài xấu xí, phổ la đại chúng!

– Lý Thất Dạ, ngươi có biết bản công chúa là người nơi nào sao?

Bán Nguyệt công chúa lạnh lùng nói.

Lý Thất Dạ nhai lấy quà vặt, khoan thai uống rượu, ngay cả mí mắt cũng chẳng muốn vẩy một cái, nói ra:

– Không cần con mắt nhìn, dùng cái mũi ngửi một chút, ta cũng có thể nghe ra cỗ tanh tưởi kia của Huyết Ma tộc các ngươi.

– Thứ không biết chết sống…

Lý Thất Dạ lời này lập tức để sắc mặt Bán Nguyệt công chúa đại biến, quát khẽ nói:

– Lý Thất Dạ, ngươi mở miệng làm nhục, là sống đến không kiên nhẫn được nữa sao?

Lý Thất Dạ không thèm để ý nàng, khoát tay một cái, nói ra:

– Được rồi, không cần cùng ta nói nhảm, nếu như ngươi có chuyện gì, liền mau nói, nếu không, xéo ngay cho ta.

Bán Nguyệt công chúa bị tức đến run rẩy, nàng thân là công chúa Bán Nguyệt Huyết tộc, được người tôn xưng là một trong Nam Xích Địa Ngũ Thánh, lại bị một hạng người vô danh xem thường như thế, cái này khiến nàng cắn nát hàm răng, nếu như không phải muốn để lại Lý Thất Dạ một cái mạng, nàng không giết Lý Thất Dạ không thể.

Bán Nguyệt công chúa nghĩ đến sự tình của mình, nàng hít thở một cái thật sâu, lạnh lùng nhìn lấy Lý Thất Dạ, nói ra:

– Họ Lý, ngươi lấy Diệp Sơ Vân, ta cho ngươi chỗ tốt!

Bán Nguyệt công chúa nói để Lý Thất Dạ đang nhàn nhã uống rượu dừng động tác một chút, chậm rãi đem rượu đặt ở trên bàn, lúc này mới nhìn Bán Nguyệt công chúa, lộ ra tiếu dung, nói ra:

– Có chút ý tứ.

– Ngươi có làm hay không?

Bán Nguyệt công chúa lạnh lùng nhìn lấy Lý Thất Dạ nói.

Lý Thất Dạ nhìn Bán Nguyệt công chúa mấy lần, cười nói ra:

– Ngươi vì cái gì cảm thấy Diệp cô nương nhất định sẽ gả cho ta đây?

Bán Nguyệt công chúa hừ lạnh một tiếng, nàng cũng nhìn Lý Thất Dạ một chút, nói thật, nàng căn bản nhìn không ra Lý Thất Dạ có gì đặc biệt, dưới cái nhìn của nàng, Diệp Sơ Vân cùng nam nhân như vậy song phi song túc, vậy đơn giản liền là mắt bị mù.

– Nữ nhân bên trong yêu đương, là không thể tưởng tượng nổi, thừa dịp ngươi bây giờ cùng Diệp Sơ Vân tình yêu cuồng nhiệt, hướng nàng cầu hôn, đem nàng lấy trở về. Nếu như ngươi lấy Diệp Sơ Vân, cái kia chính là cá vượt Long Môn, từ đó thành cô gia của Thanh Liên tông, cho đến lúc đó ngươi chính là muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.

Bán Nguyệt công chúa lộ ra tiếu dung.

Nàng vốn là một cô gái xinh đẹp, thời điểm lộ ra nụ cười, có thể nói là trăm hoa đua nở.

Lý Thất Dạ đặt chén rượu, không khỏi nở nụ cười, nhàn nhã nói ra:

– Như ngươi vừa nói, ta là tim đập thình thịch. Như vậy, ta có cưới Diệp cô nương hay không, liên quan gì tới ngươi?

Bán Nguyệt công chúa hừ lạnh một tiếng, nói ra:

– Cái này ngươi không cần đi hỏi! Nếu như ngươi lấy Diệp Sơ Vân, ta có thể cho ngươi chỗ tốt, ta có thể đưa ngươi một kiện bảo vật, một bình bảo đan. Ngươi ngẫm lại xem, cái sự tình nhất tiễn song điêu này sao lại không làm đây?

– Ta hiểu được.

Lý Thất Dạ nhìn lấy Bán Nguyệt công chúa, nở nụ cười, nói ra:

– Nhất định là nam nhân ngươi ưa thích lại thích Diệp cô nương, cho nên, ngươi là hận không thể để Diệp cô nương gả cho ta, như vậy, nam nhân ngươi ưa thích liền chết ý niệm kia, ngươi liền có cơ hội thượng vị đúng không.

– Lắm miệng!

Bán Nguyệt công chúa biến sắc, quát lạnh nói.

Lý Thất Dạ lạnh lùng lườm nàng một chút, nói ra:

– Nhớ kỹ, là ngươi cầu ta, không phải ta cầu ngươi, là chính ngươi đưa tới cửa!

– Ngươi…

.Mình trong cõi cửa điện nên mọi vấn đề ở đây là Chính Xác chuẩn chỉnh nhất . Cửa Điện mình đang trông dữ Thầy Ý Ăn Lộc Bói Toán nha! …!

Bán Nguyệt công chúa sắc mặc nhìn không tốt, không khỏi nhìn hằm hằm Lý Thất Dạ, nhưng, nàng vẫn là hít thở một cái thật sâu, lạnh lùng nhìn chằm chằm Lý Thất Dạ, nói ra:

– Ngươi có muốn lấy hay không!

– Chuyện này không liên quan tới ngươi.

Lý Thất Dạ lắc đầu nói ra.

Trong nội tâm Bán Nguyệt công chúa tức giận đến không nhẹ, nhưng, nàng vẫn là nhịn xuống, nói ra:

– Lý Thất Dạ, đây đối với ngươi mà nói là cơ hội trời cho. Nếu như ngươi lấy Diệp Sơ Vân, ta có thể chuẩn bị cho ngươi một phần hậu lễ. Có một phần hậu lễ như thế làm sính lễ, đối với ngươi mà nói, vậy liền xứng với Diệp Sơ Vân. Ngươi lấy Diệp Sơ Vân, cũng sẽ để ngươi cả đời hưởng dụng không hết.

– Được rồi, ta minh bạch tâm tư của ngươi.

Lý Thất Dạ nở nụ cười, nói ra:

– Bất quá, sự tình của ta không cần ngoại nhân đến quan tâm, huống chi là ngươi, mời trở về đi.

Sắc mặt Bán Nguyệt công chúa không khỏi lạnh lẽo, nàng làm công chúa Bán Nguyệt Huyết tộc, hôm nay có thể tới cùng Lý Thất Dạ luận chuyện như vậy đã là đầy đủ khiêm tốn hạ mình, Lý Thất Dạ lại còn không bán thể diện của nàng!

– Lý Thất Dạ, ta cùng ngươi bàn điều kiện, đó là ta để mắt ngươi.

Bán Nguyệt công chúa lạnh lùng nói ra:

– Nếu không, ngươi không thể nhảy nhót tưng bừng ngồi ở chỗ này!

Đối với Bán Nguyệt công chúa uy hiếp, Lý Thất Dạ không khỏi híp con mắt một cái, nở nụ cười nói:

– Thế nào, mềm đến không được, tới cứng đúng không?

Bán Nguyệt công chúa lạnh lùng nói ra:

– Ngươi đã biết Huyết Ma tộc, vậy liền hẳn phải biết Huyết Ma tộc chúng ta cường đại, cũng cần phải biết Bán Nguyệt Huyết tộc ta cường đại!

Chương 1417: Thiên Huyền lão nhân (1)

Huyết Ma tộc, đây là một chi cường đại nhất trong Huyết tộc, có thể nói, Huyết Ma tộc tại Nam Xích Địa có được lực ảnh hưởng rất cường đại. Huyết Ma tộc tại Nam Xích Địa có ba mươi lăm đại truyền thừa, có mười bốn đại quốc, hơn nữa đã từng đi ra ba vị Tiên Đế!

Mà Bán Nguyệt Huyết tộc, liền là một trong ba mươi lăm đại truyền thừa của Huyết Ma tộc, có thể nói, bọn hắn tại Nam Xích Địa có được đầy đủ lực ảnh hưởng.

– Vậy thì thế nào?

Lý Thất Dạ không hứng thú lắm, cũng chẳng muốn lại nhìn nhiều Bán Nguyệt công chúa một chút.

Bán Nguyệt công chúa lạnh lùng nói ra:

– Nếu như bản công chúa muốn gây bất lợi cho ngươi, không cần bản công chúa tự mình xuất thủ, chỉ cần bản công chúa nói một câu, toàn bộ Nam Xích Địa, không có ngươi nơi sống yên ổn, thậm chí để ngươi sống không bằng chết!

– Được rồi, ý tứ của ngươi ta hiểu được, ngươi nói nhảm ta cũng nghe đến.

Lý Thất Dạ uống rượu, lười biếng nói ra:

– Thừa dịp ta còn không có động sát tâm, cút đi cho ta.

– Ngươi…

Bán Nguyệt công chúa sắc mặt đại biến, lập tức đứng lên, trong đôi mắt đẹp lộ ra sát ý. Nhưng mà, Lý Thất Dạ lại ngay cả hứng thú liếc nhìn nàng một cái cũng không có.

Lý Thất Dạ chậm rãi uống rượu lâu năm, nhẹ nhàng hớp lấy, là nhàn nhã như vậy, là tự tại như vậy, ở thời điểm này, trong mắt của hắn không có Bán Nguyệt công chúa.

Cuối cùng, Bán Nguyệt công chúa còn không có động thủ, nàng hô hấp một hơi thật sâu. Chậm rãi nói ra:

– Ngươi tốt nhất cân nhắc. Nếu như ngươi nghĩ thông suốt, tùy thời có thể tới tìm ta. Nếu như ngươi muốn cưới Diệp Sơ Vân, Bán Nguyệt Huyết tộc ta tuyệt đối có thể giúp ngươi một tay.

Sau khi nói xong, nàng xoay người rời đi, chớp mắt liền biến mất.

Bán Nguyệt công chúa rời đi, Lý Thất Dạ chỉ là nở nụ cười, nhàn nhạt nói ra:

– Cũng coi là một người thông minh.

Nói xong, tiếp tục uống rượu, cộp cộp nhai lấy quà vặt.

Qua một hồi lâu, rượu uống nửa ấm, lúc này Lý Thất Dạ mới chậm ung dung nói:

– Được rồi, ngươi có thể lên, chớ né ở phía dưới.

Tiếng bước chân vang lên, dưới lầu đi lên một người, chính là lão nhân thần bí đầu mang mũ giấy kia.

Lão nhân thần bí cũng không hề rời đi, hắn là lưu ở dưới lầu, đối với hắn mà nói, không có mệnh lệnh của Lý Thất Dạ hắn là không dám rời đi.

Lão nhân thần bí đi lên, đứng ở trước mặt Lý Thất Dạ, thần thái hết sức khó xử, đôi tay hắn cũng không biết để ở nơi đâu tốt.

Lão nhân thần bí này rất cường đại, thậm chí ở niên đại của hắn, hắn là nhân vật giậm chân một cái liền phong vân thất sắc, nhưng mà lúc này, ở trước mặt Lý Thất Dạ, hắn không dám có chút lỗ mãng.

Lý Thất Dạ nhìn lấy lão nhân thần bí, nói ra:

– Ta cảm thấy lá gan của ngươi thật không nhỏ, ta chạy tới nơi đâu, ngươi cũng đi theo chạy tới nơi đó, còn đào không ít đồ vật của ta.

– Đại nhân, tiểu nhân chỉ là đi theo phía sau đại nhân nhặt điểm vụn vặt, đại nhân bớt giận.

Lão nhân thần bí vội phục bái nói.

– Được rồi, đứng lên đi, nếu như ta thật trách cứ ngươi, tại Chư Thiên Động liền sẽ không tha con chuột nhỏ ngươi rồi, nếu như ta muốn giết ngươi, thời điểm tại Thiên Nhai cũng có thể giết ngươi.

Lý Thất Dạ nhẹ nhàng khoát tay, nói ra.

– Tạ đại nhân long ân.

Lão nhân bái một cái, nói ra:

– Lão tiểu nhân thời điểm ở Thiên Nhai cũng không có thể nhận ra đại nhân, có đắc tội chỗ, xin đại nhân giáng tội.

– Không biết không tội.

Lý Thất Dạ nói ra:

– Bất quá, ngươi cũng là có bản sự cao minh, vậy mà ở trong thời gian ngắn như vậy đào ra lai lịch của ta, vậy mà đoán được lai lịch của ta.

Lão nhân thần bí cười khan một cái, vội nói ra:

– Tiểu nhân từ nhỏ liền là sùng bái đại nhân, đặc biệt là tại Chư Thiên Động đại nhân tha tiểu nhân một mạng, tiểu nhân càng là đối với đại nhân nhân từ ấn tượng không thể xóa nhòa. Thiên Nhai gặp một lần, tiểu nhân lòng còn nghi vấn, cho nên ngược dòng tìm hiểu một chút chuyện cũ, trong nội tâm liền có suy đoán, tiểu nhân chỉ là không dám mạo hiểm phạm đại nhân, cho nên một mực không dám chứng thực.

– Được rồi, ta cũng không trách ngươi, năm đó ngươi có thể tiến vào Chư Thiên Động của ta, cũng coi là một loại duyên phận.

Lý Thất Dạ khoát tay áo, nói ra:

– Ngươi một mực khảo cứu lấy sự tích của ta, có thể dấu diếm được cặp mắt của ta sao? Nếu như ta muốn tiêu diệt ngươi, chỉ một câu mà thôi.

Lão nhân thần bí thần thái có chút xấu hổ, cười khan một tiếng, nói ra:

– Đại nhân vạn thế vô địch, tiểu nhân cũng chỉ là đi kiểm tra một chút di tích cổ của đại nhân mà thôi. Năm đó đại nhân cùng Hắc Long Vương bao trùm cửu thiên, tiểu nhân cũng không dám lỗ mãng, chỉ ở xa xa liếc mắt nhìn.

– Ngươi đã biết ta là ai, ngươi hẳn phải biết cấm kỵ của ta.

Lý Thất Dạ uống rượu, nhàn nhã nói ra.

Lão nhân thần bí vội nói:

– Tiểu nhân minh bạch, tiểu nhân tuyệt đối sẽ không cùng người thứ ba nói sự tình của đại nhân, tiểu nhân có thể lấy chân mệnh thề!

Lão nhân thần bí nói lời này cũng không phải là nói đùa, đích thật là lấy chân mệnh phát thệ.

Lý Thất Dạ vỗ vỗ cái bàn, để lão nhân thần bí ngồi xuống, sau khi lão nhân thần bí ngồi xuống, Lý Thất Dạ nhìn hắn một cái, nói ra:

– Nếu như ta nhớ không lầm, năm đó ngươi gọi Thiên Huyền Thiếu Đế đúng không.

Lão nhân thần bí cười khan một tiếng, nói ra:

– Hồi đại nhân, năm đó ta là tuổi nhỏ vô tri, lại bởi vì địa phương xuất thân là Khiếu Thiên Huyền Sơn, cho nên tự xưng Thiên Huyền Thiếu Đế. Năm đó ta tuổi nhỏ, muốn cùng Cố Tôn tranh giành Tiên Đế, nhưng về sau minh bạch Ngâm Thiên Tiên Đế mới là người đại nhân lựa chọn, cho nên, tiểu nhân tự biết không dám cùng đại nhân tranh giành thiên mệnh, cho nên đổi tên Thiên Huyền lão nhân.

Ngâm Thiên Tiên Đế là Tiên Đế trước Đạp Không Tiên Đế, xuất thân từ Kỳ Trúc Sơn!

– Cố Tôn cũng có tư cách làm Tiên Đế?

Lý Thất Dạ nở nụ cười, nói ra:

– Ta không bắt hắn đi lấp Hải Nhãn, hắn liền muốn cám ơn trời đất! Hắn cũng dám chạy đến xưng thiên mệnh sở quy!

Lão nhân thần bí, cũng chính là Thiên Huyền lão nhân cười khan một tiếng, trong này ân oán mặc dù hắn biết một chút, nhưng mà, hắn không dám đi bình luận, bởi vì trong này liên quan đến cấm kỵ của Âm Nha!

– Xem ra, những năm này ngươi lại chạy không ít địa phương nha, có phải địa phương ta đã từng đi qua ngươi đều muốn đào móc một lần hay không?

Lý Thất Dạ nhìn lấy Thiên Huyền lão nhân nói ra.

Thiên Huyền lão nhân hết sức khó xử, cười khan một tiếng, lão thủ xoa xoa quần áo, nói ra:

– A, a, a, tiểu nhân không có ý tứ mạo phạm thần uy của đại nhân, chỉ là, chỉ là, tiểu nhân có chút bệnh vặt, cho nên nhịn không được đi theo dấu chân của đại nhân.

Nguyên lai, Thiên Huyền lão nhân là một con chuột thành tinh, chuột tinh thành đạo. Ở thời điểm hắn còn không có chân chính cường đại, có một lần hắn nhân duyên tế hội, vậy mà chạy tới Chư Thiên Động của Lý Thất Dạ, hắn bị Lý Thất Dạ làm Âm Nha bắt được.

Chương 1418: Thiên Huyền lão nhân (2)

Lúc đó là dọa phá mật hắn, bất quá về sau Lý Thất Dạ không có giết hắn, chỉ là tiện tay đem hắn ném ra mà thôi.

Về sau, Thiên Huyền lão nhân đối với Âm Nha trong truyền thuyết sinh ra hứng thú, đuổi tìm dấu chân của Lý Thất Dạ, tìm kiếm lấy dấu vết Lý Thất Dạ lưu lại. Cái này khiến hắn thu hoạch không nhỏ, vậy mà cũng làm cho hắn đào được một chút đồ vật Lý Thất Dạ vứt bỏ.

Cho nên về sau, Thiên Huyền lão nhân đối với truy tìm dấu chân của Lý Thất Dạ có hứng thú nồng hậu, chỉ cần sự tình trong truyền thuyết cùng Âm Nha có liên quan, hắn đều sẽ đi kiểm tra một phen, nhìn có phải thật vậy hay không.

– Cho nên, ngươi đào được tới nơi này?

Lý Thất Dạ nhìn lấy Thiên Huyền lão nhân.

Sắc mặt Thiên Huyền lão nhân đại biến, lập tức nói ra:

– Đại nhân, tiểu nhân, tiểu nhân, tiểu nhân tuyệt đối không có loại ác ý kia, tiểu nhân, tiểu nhân tới nơi này chỉ là theo một manh mối tới. Tiểu nhân, tiểu nhân tuyệt sẽ không tổn thương những người khác, tiểu nhân có thể lấy chân mệnh thề.

Nói đến đây, Thiên Huyền lão nhân còn sợ Lý Thất Dạ hiểu lầm, vội nói ra:

– Đại nhân, mặc dù nói tiểu nhân là theo sau dấu chân của ngươi, đào đào đồ vật, nhưng mà, tiểu nhân xưa nay không dám phá hư một chút đồ vật cùng đại nhân có liên quan, lại không dám đi tổn thương hậu đại của người dưới trướng đại nhân. Đại nhân lưu lại rất nhiều thứ, chỉ cần là vật có chủ, tiểu nhân sẽ không dám đi nhúng chàm. . .

Lý Thất Dạ nhìn lấy Thiên Huyền lão nhân, qua một hồi lâu, chậm rãi nhẹ gật đầu, nói ra:

– Rất tốt, ngươi cuối cùng biết ranh giới cuối cùng của ta ở nơi nào.

Thiên Huyền lão nhân nghe nói như thế, lúc này mới thở dài một hơi, hắn cũng không khỏi lau mồ hôi lạnh trên trán. Mặc dù hắn là rất cường đại, lúc tuổi còn trẻ thậm chí danh xưng Thiếu đế, nhưng mà, hắn hiểu rất rõ, ở trước mặt tồn tại cấm kỵ ngay cả Tiên Đế cũng có thể chém giết, người như hắn đáng là gì?

– Ngươi có thể đuổi tới Từ gia, xem ra đích thật là có chút bản sự.

Lý Thất Dạ nhìn chằm chằm Thiên Huyền lão nhân, nói ra:

– Ngươi là từ phương diện nào đuổi tới nơi đây.

– Không dám giấu diếm đại nhân, tiểu nhân là từ Phục Long Sơn đạt được một chút phỏng đoán, tiểu nhân lật xem rất nhiều cổ tịch biết một chút quá khứ liên quan tới Từ gia, cho nên, tiểu nhân liền đến bên này nhìn.

Thiên Huyền lão nhân vội nói.

– Khó lường, vậy mà có thể từ Phục Long Sơn đạt được dấu vết để lại.

Lý Thất Dạ nói ra:

– Ngươi phát hiện cái gì đây?

Nói xong, hai mắt hắn híp một cái.

Trong nội tâm Thiên Huyền lão nhân lập tức nhảy một cái, hắn vội đứng lên, bái một cái, nói ra:

– Đại nhân, tiểu nhân tuyệt không dám có ý nghĩ bất lương, tiểu nhân, tiểu nhân chưa từng có nghĩ tới động Từ gia, nếu như đại nhân không yên lòng, tiểu nhân nguyện ý tiếp nhận đại nhân xem duyệt thức hải của tiểu nhân!

Thức hải, đây là địa phương bí mật nhất của tu sĩ, bất kể là ai, tình nguyện mất đi tính mệnh, cũng không nguyện ý để cho người ta xem thức hải.

Nhưng, Thiên Huyền lão nhân nguyện ý, hắn có hôm nay, đó là bởi vì Lý Thất Dạ, hắn từ bên trong dấu chân của Lý Thất Dạ đạt được rất nhiều thứ, công pháp, bảo vật, kiến thức …

Có thể nói, ở trên một loại ý nghĩa nào đó tới nói, hết thảy của hắn đều là Lý Thất Dạ ban tặng!

Lý Thất Dạ nhìn hắn một hồi, cuối cùng nhẹ gật đầu, nói ra:

– Rất tốt, ngươi minh bạch liền tốt. Ngươi có thể đi theo dấu chân ta mà đến, ngươi nên minh bạch ý nghĩa Thánh Thành, càng nên minh bạch quá khứ của Từ gia! Ai động Từ gia, ta liền diệt cửu tộc, thậm chí là thập tộc!

– Tiểu nhân minh bạch.

Thiên Huyền lão nhân trang trọng nói. Hắn biết đây không phải một câu nói suông, càng không phải là một câu đùa giỡn! Chỉ cần Lý Thất Dạ nguyện ý, diệt người cửu tộc, đây chẳng qua là chuyện một câu nói!

– Tốt, ngồi xuống đi, ngươi đã có thể từ Phục Long Sơn truy tìm tới nơi này, ngươi nhất định có thu hoạch.

Lý Thất Dạ nhẹ nhàng gõ mặt bàn, nói ra.

Sau khi Thiên Huyền lão nhân ngồi xuống, Lý Thất Dạ nhàn nhạt nói ra:

– Ngươi nói nghe một chút, ngươi tại Phục Long Sơn có phát hiện cỡ nào đây.

Thiên Huyền lão nhân cười khan một tiếng, xoa xoa đôi bàn tay, nói ra:

– Đầu manh mối này tiểu nhân là đuổi rất lâu, tại Phục Long Sơn, tiểu nhân phát hiện đại nhân ngươi năm đó lưu lại một chút dấu vết.

Lý Thất Dạ liếc mắt nhìn hắn, nói ra:

– Nếu như chỉ là phát hiện một chút dấu vết, cái này còn không đến mức để ngươi đem manh mối ngược dòng tìm hiểu tới nơi này. Ngươi nhất định là phát hiện cái gì đi, hảo hảo nói nghe một chút.

Thiên Huyền lão nhân vội đoan chính thái độ, hắn hiểu được ở trước mặt Lý Thất Dạ không thể có bất kỳ giấu giếm nào, thế gian không có chuyện gì có thể ẩn qua được hai mắt của Lý Thất Dạ, đôi mắt hắn giống như là ngọn lửa vĩnh hằng bất diệt, chiếu sáng lấy vạn cổ.

Thiên Huyền lão nhân hít thở một cái thật sâu, nói ra:

– Đại nhân, việc này nói đến người khác có lẽ cảm thấy quá mức, nhưng, ta tin tưởng đại nhân nhất định là biết nguyên nhân. Tiểu nhân tại Phục Long Sơn, nghe được có thanh âm thai động, rất yếu ớt, nếu không phải tiểu nhân hữu tâm truy tìm, chỉ sợ cũng khó mà nghe được thanh âm thai động này!

– Thanh âm thai động!

Nghe được lời như vậy, ánh mắt Lý Thất Dạ lập tức ngưng tụ, hắn không khỏi híp hai mắt một cái.

Phục Long Sơn, trong này ẩn giấu bí mật không có ai biết, năm đó Long Minh cổ triều tại phiến thiên địa này trúc hạ vô thượng chi cơ, không phải là không có nguyên nhân! Trong này ẩn giấu bí mật đích thật là để cho người ta thèm nhỏ dãi!

Gặp Lý Thất Dạ thần thái dạng này, Thiên Huyền lão nhân lập tức minh bạch Lý Thất Dạ là biết bí mật trong này, chính như dạng truyền thuyết kia, thế gian không có gì có thể dấu diếm được hai mắt của Lý Thất Dạ, thế gian không có chuyện gì là hắn không biết.

Thiên Huyền lão nhân vội nói:

– Vừa mới bắt đầu nghe được thanh âm thai động này, tiểu nhân cũng hết sức kỳ quái. Về sau, tiểu nhân lật xem rất nhiều cổ tịch. Ngược dòng tìm hiểu rất nhiều sự tích của đại nhân. . .

– . . . Về sau, tiểu nhân đào móc đến một ghi chép có quan hệ với truyền thuyết. Lại về sau, tiểu nhân liền có một suy đoán to gan, cảm thấy đại nhân năm đó lưu lại một tay, cho nên, tiểu nhân phỏng đoán tới lui, cuối cùng mới đem manh mối truy tìm tới nơi này.

Thiên Huyền lão nhân đem từng sự tình mình biết đều cáo tri Lý Thất Dạ.

Thiên Huyền lão nhân biết mình đối mặt là tồn tại thế nào, hắn cũng không dám đối với Lý Thất Dạ có chút giấu diếm.

– Thai động a…

Lý Thất Dạ thì thào nói.

Hắn không khỏi híp mắt nhìn ngoài cửa sổ. Trong này liên quan tới một chút truyền thuyết, một số bí mật, người biết là lác đác không có mấy.

Ngay thời điểm Lý Thất Dạ trầm mặc, dưới lầu vang lên thanh âm đông đông đông, tiếp theo, một thanh niên đi lên, người thanh niên này toàn thân phục trang đẹp đẽ, hắn vừa đi lên lầu các, liền là chiếu sáng toàn bộ trong phòng.

Chương 1419: Xích dạ bảo vương

Người thanh niên này khí vũ hiên ngang, cử chỉ ở giữa tản ra một cỗ vương khí. Hắn huyết khí bừng bừng, tựa như là giang hà lao nhanh. Cái này để người ta xem xét liền biết người thanh niên kia huyết thống cao quý, mười phần cường đại.

Sau lưng người thanh niên này theo hơn mười tùy tùng, mỗi tùy tùng ăn mặc phục sức thống nhất, cử chỉ bất phàm, xem xét liền biết những tùy tùng này xuất thân danh môn.

Sau khi người thanh niên này đi lên, thẳng đi đến trước mặt Lý Thất Dạ, sau đó ngồi xuống, mặc dù hắn không có thần thái khinh bỉ Lý Thất Dạ, nhưng mà, cử chỉ ở giữa hiển thị rõ cao ngạo.

– Ta chính là Xích Dạ Bảo Vương, xuất thân từ Xích Dạ quốc.

Người thanh niên này ngồi ở trước bàn Lý Thất Dạ, chầm chậm tự giới thiệu, trong lời nói, hiển thị rõ quý khí.

Nếu như những người khác nghe được lời như vậy, trong nội tâm tuyệt đối vì đó cứng lại hơi thở. Xích Dạ quốc, đây là truyền thừa một môn song đế tiếng tăm lừng lẫy Nam Xích Địa, mà Xích Dạ Bảo Vương, đây là Xích Dạ quốc Quận Vương, chỗ dựa phía sau là cực kỳ hiển hách, đây cũng là để thân phận của hắn đặc biệt lộ ra cao quý!

– Sau đó thì sao?

Đối với Xích Dạ Bảo Vương tự giới thiệu, Lý Thất Dạ phản ứng bình thản, nói ra.

Xích Dạ Bảo Vương nhìn chằm chằm Lý Thất Dạ, trầm giọng nói ra:

– Ta hiện tại cần biết Bán Nguyệt công chúa tìm ngươi nói chuyện gì! Ngươi đem tất cả mọi chuyện một năm một mười đều nói cho ta biết, một chữ cũng không thể để lọt!

Lý Thất Dạ nhìn Xích Dạ Bảo Vương một cái, không khỏi nở nụ cười, nói ra:

– Ta hiểu được, nguyên lai ngươi là ưa thích cô nàng kia, hơn nữa còn là loại không thể tự thoát ra được.

– Chớ có ở chỗ này nói hươu nói vượn, nếu không vả miệng.

Đối với Lý Thất Dạ nói như vậy, khuôn mặt tuấn tú của Xích Dạ Bảo Vương lập tức trầm xuống, lạnh lùng nói.

Lý Thất Dạ bình chân như vại, chậm rãi nói ra:

– Thật sao? Nếu như ta không nói cho ngươi thì sao? Lại nói, ta dựa vào cái gì phải nói cho ngươi.

Xích Dạ Bảo Vương đem một khỏa bảo châu đặt ở trên mặt bàn, nói ra:

– Đây là đặc sản Xích Tâm Châu của Xích Dạ quốc chúng ta, có thể khử tà ô. Chỉ cần ngươi đem nội dung Bán Nguyệt công chúa cùng ngươi nói một năm một mười nói cho ta biết, viên Xích Tâm Châu này sẽ là của ngươi.

Lý Thất Dạ nhìn thoáng qua Xích Tâm Châu, mỉm cười không nói, không có tỏ thái độ gì.

Xích Dạ Bảo Vương nhìn chằm chằm Lý Thất Dạ, trầm lãnh nói ra:

– Cùng nam nhân kia có quan hệ!

Hắn vừa suy đoán, trong nội tâm lập tức hơi khẩn trương lên.

– Ngươi mau nói cho ta nghe một chút.

Nghĩ đến Bán Nguyệt công chúa ưa thích gia hoả Thuần Huyết Tông kia, trong nội tâm Xích Dạ Bảo Vương lập tức khẩn trương lên, lập tức đứng lên, trầm giọng nói ra:

– Tiểu tử, nhanh nói cho ta biết.

Lúc này Lý Thất Dạ vẩy mí mắt một cái, lười biếng nói ra:

-Ta đối với quan hệ tình cảm của những nam nữ các ngươi một chút cũng không hứng thú. Ở trước khi không có quấy rầy nhã hứng của ta, từ đâu tới đây, ngươi liền về nơi đó đi thôi.

– Tiểu tử, cái này không phải do ngươi!

Xích Dạ Bảo Vương lạnh lùng nói ra:

– Nếu ngươi không nói ra, bản vương bắt ngươi trở về!

– Điện hạ, để tiểu nhân bắt sống hắn đi, đến lúc đó tiểu nhân sẽ để cho hắn một năm một mười phun ra, không sót một chữ!

Tùy tùng sau lưng Xích Dạ Bảo Vương lập tức tranh công đứng dậy.

– Cút…

Lý Thất Dạ không có vẩy mí mắt một cái, lười biếng phun ra một chữ.

Lý Thất Dạ lời này vừa ra, không chỉ là tùy tùng bên người Xích Dạ Bảo Vương, ngay cả Xích Dạ Bảo Vương cũng biến sắc, hắn là Xích Dạ quốc Quận Vương, cao cao tại thượng, tiểu tử trước mắt này chẳng qua là vô danh tiểu bối mà thôi, cũng dám làm nhục hắn.

– Tiểu súc sinh, bản vương để ngươi sống không bằng chết!

Sắc mặt Xích Dạ Bảo Vương mãnh liệt, bàn tay xòe ra, liền hướng Lý Thất Dạ chộp tới.

– Đại nhân để cho các ngươi cút, liền lập tức cút!

Thời điểm đại thủ của Xích Dạ Bảo Vương hướng Lý Thất Dạ chộp tới, không cần Lý Thất Dạ có bất kỳ động tác, Thiên Huyền lão nhân ngồi ở bên cạnh ống tay áo quét qua.

“Phanh” một tiếng, Xích Dạ Bảo Vương cùng tất cả tùy tùng của hắn còn không có minh bạch đây là chuyện gì xảy ra, liền bị một cái ống tay áo của Thiên Huyền lão nhân quét bay, trong nháy mắt biến mất ở chân trời, cũng không biết đem bọn hắn quét đến đi nơi nào.

Cùng thực lực như Thiên Huyền lão nhân so sánh, Xích Dạ Bảo Vương đơn giản liền là không đáng giá được nhắc tới, đơn giản giống như là sâu kiến.

Đối với dạng sự tình này, Lý Thất Dạ coi như không có phát sinh, tiếp tục uống rượu, mà Thiên Huyền lão nhân cũng không dám lắm miệng, ở bên tương bồi.

Qua một hồi lâu, Lý Thất Dạ ngẩng đầu lên, để ly rượu trong tay xuống, chậm rãi nói ra:

– Ngươi vẫn luôn tìm hiểu lấy dấu vết của ta, vậy ngươi hẳn phải biết, Từ gia ai cũng không thể động.

– Đại nhân, ngươi thả một ngàn vạn cái tâm, tiểu nhân tuyệt đối không nghĩ tới muốn động Từ gia!

Trong nội tâm Thiên Huyền lão nhân cũng không khỏi lần nữa nhảy một cái.

– Ừm, ngươi không động Từ gia, cái này ta ngược lại là có thể tin tưởng.

Lý Thất Dạ nhẹ nhàng nhấp một miếng lão tửu, chậm rãi nói ra:

– Nếu như ta nhớ không lầm, ngươi đào hoàng kim tiểu quan của ta!

– Cái này, cái này, cái này. . .

Lý Thất Dạ nói như vậy lập tức để Thiên Huyền lão nhân hết sức khó xử, hắn cười khan một tiếng, xoa xoa đôi bàn tay, nói ra:

– Đại nhân, cái này, cái này. Tại trước đây thật lâu, đại nhân ngươi, ngươi, ngươi đem thứ này truyền cho Công Tôn thị, chỉ là, chỉ là về sau Công Tôn thị đã bị diệt. . .

– . . . Tiểu nhân, tiểu nhân, tiểu nhân ở trong mảnh phế tích hoang vu kia chờ thật lâu, về sau không gặp đại nhân cầm trở về, cho nên, cho nên tiểu nhân cho rằng đại nhân đã vứt bỏ đồ vật này, cho nên, cho nên tiểu nhân liền, liền, liền để thứ này lại thấy ánh mặt trời, đem nó móc ra.

Nói đến chuyện này, hắn là hết sức khó xử, trên thực tế, bên trong quá trình hắn truy tìm dấu chân của Lý Thất Dạ đạt được rất nhiều thứ, nhưng mà, trân quý nhất chính là hoàng kim tiểu quan kia.

Thiên Huyền lão nhân vội nói với Lý Thất Dạ:

– Nếu như đại nhân muốn thu hồi nó, tiểu nhân lập tức liền trả lại đại nhân.

Lúc này Lý Thất Dạ vẩy mí mắt một cái, lười biếng nói ra:

– Được rồi, nếu như ta cần, ta sẽ cầm về. Ngươi thật vất vả đem nó đem tới tay, liền tạm thời cho ngươi dùng đi.

– Đa tạ đại nhân ban ân.

Thiên Huyền lão nhân không dám thất lễ, lập tức phục bái tại đất.

Lý Thất Dạ chỉ là nhẹ gật đầu, mà Thiên Huyền lão nhân nằm dưới đất, không chịu dậy. Lý Thất Dạ đặt chén rượu xuống, nhìn lấy hắn, nói ra:

– Ngươi còn có lời gì muốn nói sao?

– Từ khi năm đó ở Chư Thiên Động gặp đại nhân một lần, tiểu nhân liền từng khát vọng có một ngày có thể giống dạng Tiên Hiền kia ở dưới trướng của đại nhân hiệu lực. Hôm nay có thể gặp lại đại nhân, tiểu nhân mừng rỡ không thôi, tiểu nhân nguyện vì đại nhân ra sức trâu ngựa.

Thiên Huyền lão nhân phục bái tại đất, vội nói.

Chương 1420: Long thụ (1)

Lý Thất Dạ nhìn lấy Thiên Huyền lão nhân, chậm rãi nói ra:

– Địa phương cần dùng tới ngươi, tự nhiên sẽ dùng tới ngươi. Ta tạm thời lưu lại Thánh Thành, có gì cần, ngươi hiệu lực cho ta là được.

– Tạ đại nhân!

Nghe được lời như vậy, Thiên Huyền lão nhân khấu đầu, trăm ngàn vạn năm đến nay, bao nhiêu Tiên Hiền vô địch ở dưới trướng đại nhân hiệu trung, từng đi theo hắn quét ngang Cửu Thiên Thập Địa, hôm nay hắn rốt cục có một cơ hội như vậy.

– Đứng lên đi.

Lý Thất Dạ nhẹ nhàng khoát tay áo, nói ra:

– Một đầu mối như vậy coi như thôi, đừng lại quấy rầy Từ gia. Từ gia đối với Cửu Giới, đối với cả Nhân tộc, có cống hiến vô cùng trọng yếu. Cái khác, không cần ta nhiều lời đi.

– Tiểu nhân minh bạch!

Thiên Huyền lão nhân khấu đầu, nói ra:

– Tương lai nếu có cần, tiểu nhân cũng nguyện ý thay đại nhân thủ hộ Từ gia.

– Tốt, tạm thời cứ như vậy, đi thôi.

Lý Thất Dạ nhẹ nhàng khoát tay.

Thiên Huyền lão nhân lại bái một cái, lúc này mới quay người rời đi, chớp mắt biến mất ở chân trời.

Lý Thất Dạ chậm rãi uống rượu, nhìn núi xanh ngoài cửa sổ, trong lúc nhất thời, hắn lâm vào trong trầm mặc thật lâu.

Tuế nguyệt xa xôi, người hắn đã từng nhớ rõ đều từng cái một già đi, đều chậm rãi theo gió lướt tới, không có người nào có thể chân chính vĩnh sinh!

Cũng không biết qua bao lâu, Lý Thất Dạ lấy lại tinh thần, gọi lão chưởng quỹ tới, trả tiền rượu, sau đó đối với lão chưởng quỹ nói:

– Chưởng quỹ, ta muốn tới Từ phủ các ngươi ở vài ngày.

Chưởng quỹ cười lắc đầu nói ra:

– Khách quan, cái này chỉ sợ ngươi đã hiểu lầm, mặc dù nói, Từ gia chúng ta ở chỗ này mở tửu quán, nhưng mà, chúng ta không mở khách sạn, Từ phủ chúng ta chính là gia quyến ở lại, không chiêu đãi khách nhân.

Lý Thất Dạ mỉm cười, nói ra:

– Cái này ta biết, bất quá, ta muốn ở Long Cư, Từ gia Long Cư các ngươi, ngươi hẳn là biết đến.

Lý Thất Dạ lời này vừa ra, lập tức để sắc mặt lão chưởng quỹ thay đổi một cái, lấy lại tinh thần, hắn nhẹ nhàng lắc đầu, nói ra:

– Khách quan, chỉ sợ ngươi là uống quá nhiều, tiểu nhân cũng không biết cái gì Long Cư, Từ phủ chúng ta không có Long Cư gì.

Lý Thất Dạ cười cười, nói ra:

– Chưởng quỹ, ta không phải ngoại nhân, ngươi đi đem cái còi cất giấu bên trong Long Cư kia mang tới cho ta. Từ gia các ngươi là có tổ huấn, chưởng quỹ ngươi hẳn còn nhớ.

Lý Thất Dạ thốt ra lời này, sắc mặt lão chưởng quỹ lập tức đại biến, hắn không còn dám lãnh đạm, khom khom thân thể, nói ra:

– Khách quan chờ một lát.

Nói xong, hắn vội vàng mà đi.

Lão chưởng quỹ cáo từ Lý Thất Dạ, tửu quán lập tức treo lên bảng đóng cửa, không còn đãi khách, lão chưởng quỹ đóng kỹ tửu quán, sau đó vội vàng mà đi.

Lý Thất Dạ vẫn ngồi ở chỗ đó, lẳng lặng chờ lấy, qua thật lâu sau, lão chưởng quỹ rốt cục trở về, hắn nhìn thấy Lý Thất Dạ, hắn từ trong ngực trịnh trọng lấy ra một cái cổ hộp.

Hắn từ trong cổ hộp lấy ra một cái còi, cái còi này thoạt nhìn rất bình thường, giống như là cái còi tiểu hài tử thổi chơi.

Lão chưởng quỹ hai tay đem cái còi nâng cho Lý Thất Dạ, Lý Thất Dạ nhìn lấy cái còi quen thuộc này, nhẹ nhàng vuốt nhẹ.

– Ngươi biết tác dụng của cái còi này không?

Lý Thất Dạ nhìn lấy cái còi trong tay, cười một cái nói.

Mà lão chưởng quỹ ngậm miệng không nói, Lý Thất Dạ cười một tiếng, nói ra:

– Ta minh bạch trong lòng ngươi suy nghĩ, sợ ta là giả mạo. Cái còi này có hai tác dụng, một, là Từ gia các ngươi cầu cứu, chỉ có hậu nhân Từ gia các ngươi mới có thể thổi ra thanh âm cầu cứu. Thanh âm này có thể truyền khắp Nhân Hoàng giới, có thể thông cáo rất nhiều truyền thừa; hai, một tác dụng khác liền là phân biệt thân phận, chỉ có người bên trong Từ gia tổ huấn các ngươi mới có thể thổi ra.

– Ta nói đúng chứ?

Lý Thất Dạ nhìn lấy lão chưởng quỹ trầm mặc không nói.

Mà lão chưởng quỹ vẫn là ngậm miệng không nói, hắn chỉ là nhìn lấy Lý Thất Dạ, cái gì cũng không nói, thần thái của hắn đã rất rõ ràng.

Lý Thất Dạ cười cười, đem cái còi đặt ở trong miệng, lấy tiết tấu mà người khác không biết thổi lên, “A…” theo một tiếng quạ đen gáy gọi vang lên, chỉ gặp bên trong cái còi bay ra một con quạ.

Con quạ đen này vừa bay ra, phát ra một luồng khí tức đáng sợ. Gánh chịu vạn cổ, lưng cõng thiên địa, vạn pháp thần phục. . .

Con quạ đen này từ bên trong trạm canh gác bay ra, tại thời gian nháy mắt lại biến mất. Đây chẳng qua là từ bên trong cái còi thổi lên một cái huyễn tượng mà thôi, mà cái huyễn tượng này cũng chỉ có Lý Thất Dạ mới có thể thổi ra!

Nhìn thấy thổi ra huyễn tượng một con quạ đen, lão chưởng quỹ mới xác định thân phận của Lý Thất Dạ, hắn khom người nói ra:

– Nguyên lai là đại nhân, tổ huấn có lời, chỉ có đại nhân mới có thể ở Long Cư.

Làm một phàm nhân, lão chưởng quỹ đương nhiên không biết lai lịch của Lý Thất Dạ, hắn cũng không biết Âm Nha là ý vị như thế nào, chỉ bất quá, Từ gia bọn hắn có tổ huấn, người có thể thổi ra quạ đen liền có thể tiến vào Long Cư.

Lý Thất Dạ nhẹ gật đầu, lão chưởng quỹ vội nói ra:

– Cái kia xin đại nhân dời bước về Long Cư, tiểu nhân dẫn đường cho ngươi.

Lý Thất Dạ đi theo lão chưởng quỹ leo lên Mai Lĩnh, đi tới trước Từ phủ. Từ phủ, đây là một tòa đình viện cổ phác, một tòa đình viện cổ phác như thế, coi như là Thần Vương cũng nhìn không ra huyền cơ trong đó.

Tòa đình viện cổ phác này, không chỉ là Từ gia lão tổ chế tạo, cũng là Lý Thất Dạ dốc sức vì Từ gia dựng thành. Tòa đình viện này, không có người của Từ gia cho phép là vào không được, chẳng cần biết ngươi là ai.

Một khi phát sinh đại nguy cơ, cái đình viện này có thể thuấn gian truyền tống đến địa phương mà người khác không biết. Huống chi, Từ gia còn có thể hướng Thánh Thành cầu cứu, thậm chí là có thể hướng Lý Thất Dạ làm Âm Nha cầu cứu!

Từ phủ chiếm diện tích rất rộng, bất quá không có người nào ở lại đây. Lão chưởng quỹ liền nói với Lý Thất Dạ:

– Con cháu đều ở trong Thánh Thành, chỉ có ta già đến đi không được rồi, đại nhi tử mới nguyện ý trở lại mở tửu quán kia.

– Đã bao nhiêu năm, Từ gia các ngươi vẫn là không bỏ xuống được toà tửu quán kia a.

Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói.

Lão chưởng quỹ nói ra:

– Đây đã là chiêu bài của Từ gia chúng ta, lịch đại người truyền thừa tiếp, tửu quán còn, liền mang ý nghĩa Từ gia chúng ta đời đời kéo dài, liền mang ý nghĩa Từ gia chúng ta có người kế tục, không có chặt đứt hương hỏa.

Lý Thất Dạ cười cười, đây là nội vụ Từ gia, hắn một ngoại nhân không tiện nói cái gì.

Cuối cùng, lão chưởng quỹ mang theo Lý Thất Dạ đi vào trong phủ, trước một tòa cổng vòm, toà cổng vòm này đóng chặt, cửa gỗ nặng nề chăm chú khóa lại.

– Đại nhân, đây chính là Long Cư.Ở Đậy mọi thứ đều do Ngự Kiếm Học được trong quá trình làm kẻ gác cửa điện âm nhé…! Đôi khi là nhìn ,thấy,nghe sau đó đôi chứng gì đã học rùi mới viết nhé …!

Lão chưởng quỹ nói với Lý Thất Dạ.

Lý Thất Dạ đánh giá cổng vòm trước mắt, trong nội tâm không khỏi nhẹ nhàng thở dài một tiếng, đã bao nhiêu năm, một điểm biến hóa cũng không có.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box