Đế Bá
Tập 265 [Chương 1321 đến Chương 1325]
❮ sautiếp ❯Chương 1321: Ta chính là quy tắc (2)
Lúc này một thanh âm lười biếng vang lên, nói ra:
– Hiện tại, ta mới là quy tắc, ta mới là chúa tể của Bệ Ngạn thành!
Ông một tiếng vang lên, pháp tắc toàn bộ Bệ Ngạn thành trong nháy mắt chìm vào dưới mặt đất, tất cả lực lượng đều lập tức quy về chỗ cũ, tất cả thạch nhân đều giống như là thuỷ triều lui về phía sau.
Phanh một tiếng, đã mất đi lực lượng của Bệ Ngạn thành chèo chống, toàn bộ phong ấn trong cổ chiến trường đều vỡ nát.
Dạng biến dị đột nhiên này, đem tất cả cường giả của Đề Thiên Cốc, Tinh Hải giáo, mười tám đại giáo đều dọa đến sắc mặt đại biến, đều trong nháy mắt lui lại, để tránh phát sinh biến dị gì.
Mở ra mây mù, lúc này Lý Thất Dạ bước vào Bệ Ngạn thành. Đạp vào thiên không trong cổ chiến trường, hắn bình thường đứng ở nơi đó, lại nắm trong tay toàn bộ Bệ Ngạn thành, tại thời khắc này, hắn mới là chúa tể của Bệ Ngạn thành.
– Cái này, cái này sao có thể!
Ở bên ngoài cổ chiến trường, vô số tu sĩ cường giả quan sát nhìn thấy một màn dạng này, cũng không dám tin tưởng, giật mình nói ra.
– Làm sao có thể…
Diệp Khuynh Thành hét lên một tiếng, đột nhiên, hết thảy thành khoảng trống, phong ấn vỡ nát, hắn khống chế lực lượng Bệ Ngạn thành bị bóc ra, hắn không dám tin tưởng quát to một tiếng.
Đây hết thảy đều ở trong lòng bàn tay của hắn, nhưng mà, không nghĩ tới, câu nói đầu tiên của Lý Thất Dạ liền đem hết thảy của hắn tách ra, hắn không thể tin được chuyện như vậy.
Lý Thất Dạ đứng ở trên trời, phong khinh vân đạm nhìn Diệp Khuynh Thành một chút, nói ra:
– Ngươi không nên cùng ta là địch, lại càng không nên đến Bệ Ngạn thành, ở chỗ này, ta chính là quy tắc, ta chính là chúa tể!
Diệp Khuynh Thành nhìn lấy Lý Thất Dạ vừa sợ vừa giận, cho tới nay, hắn xem Lý Thất Dạ là kình địch, nhưng mà, Lý Thất Dạ đáng sợ, lại xa xa vượt qua tưởng tượng của hắn.
Lúc này, Thiên Tùng Thụ Tổ hét lên một tiếng, một ấn trấn vạn đạo, tuyệt đối trấn áp, “Oanh” một tiếng vang thật lớn, coi như là Đế Tôn có Đế binh che chở cũng trong nháy mắt bị oanh bay ra ngoài, máu tươi cuồng phun.
– Thụ Tổ, nơi này hết thảy đều giao cho ta đi, ta đến xử lý bọn hắn.
Lý Thất Dạ nhìn chiến trường một chút, nói với Thiên Tùng Thụ Tổ.
Thiên Tùng Thụ Tổ nhìn thoáng qua Bất Phá Đế Hoàng còn có Thiên Mệnh Tinh Thể che chở, sau đó xoay người rời đi, lui sang một bên.
Ánh mắt Lý Thất Dạ ở trên người chúng địch quét qua, chậm rãi nói ra:
– Các ngươi đều quỳ đầu hàng đi, tự phế đạo hạnh, ta tha thứ tông môn các ngươi, không làm đồ sát!
– Ha ha, a, a, khẩu khí thật lớn, chỉ bằng ngươi cũng dám miệng ra cuồng ngôn, tiểu súc sinh, bản tọa muốn lấy đầu chó của ngươi, vì tử tôn của ta báo thù!
Kim Ô Thái Dương Vương cuồng tiếu một tiếng, đối với Lý Thất Dạ quát lên.
– Tiểu bối, bản tọa trước lấy thủ cấp của ngươi!
Nhưng mà, Kim Ô Thái Dương Vương còn không có xuất thủ, Bất Phá Đế Hoàng liền chịu không được Lý Thất Dạ khinh thị như thế, Đế binh thẳng đến Lý Thất Dạ.
“Ông” một tiếng vang lên, ngay thời điểm Bất Phá Đế Hoàng xuất thủ, trên người Lý Thất Dạ hiện lên quang mang trong suốt, “Phanh” một tiếng, coi như là Đế binh kích trên người Lý Thất Dạ, cũng không làm bị thương Lý Thất Dạ mảy may.
– Thiên Mệnh Tinh Thể…
Nhìn thấy quang mang trong suốt trên người Lý Thất Dạ, coi như là Bất Phá Đế Hoàng cũng đông đông đông liền lùi lại mấy bước, đôi mắt trợn trừng lên.
Rất nhiều người đều bất khả tư nghị nhìn lấy Lý Thất Dạ, Diệp Khuynh Thành cũng kêu to cả kinh, hắn nhìn chằm chằm Thiên Mệnh Tinh Thể trên người Lý Thất Dạ, cũng vì đó hãi nhiên, hắn vẫn luôn muốn được Tinh Hải giáo Thiên Mệnh Tinh Thể, nhưng hắn chưa từng có thành công qua, nhưng mà, hiện tại Thiên Mệnh Tinh Thể lại xuất hiện ở trên người Lý Thất Dạ.
– Ngươi, ngươi, ngươi làm sao có thể tu luyện thiên mệnh bí thuật của Tinh Hải giáo ta!
Bất Phá Đế Hoàng cũng không thể tin được, bởi vì thiên mệnh bí thuật của Tinh Hải giáo bọn họ là không truyền ra ngoài!
– Bất Phá, loại tiểu nhân vật như ngươi năm đó cụp đuôi, hôm nay vậy mà chạy ra nhảy nhót, ngươi không sợ ta diệt Tinh Hải giáo của ngươi sao?
Lý Thất Dạ lãnh đạm nhìn Bất Phá Đế Hoàng một chút.
– Tiểu súc sinh, coi như ngươi tu luyện Thiên Mệnh Tinh Thể, hôm nay cũng khó thoát khỏi cái chết!
Lúc này, Đế Tôn nghiêm nghị nói ra:
– Bất Phá huynh, chúng ta liên thủ, chém tiểu súc sinh này!
Lý Thất Dạ vừa xuất hiện, Đế Tôn liền biết Diệp Khuynh Thành gặp được kình địch, nếu như Lý Thất Dạ chưa trừ diệt, Diệp Khuynh Thành vô vọng trở thành Tiên Đế!
– Đúng, tất cả chúng ta liên thủ, chỉ cần chúng ta dốc sức một kích, tuyệt đối có thể đánh bại Lý Thất Dạ!
Diệp Khuynh Thành cũng thét dài một tiếng, cổ động tất cả cường giả của Đề Thiên Cốc, Tinh Hải giáo.
– Chúng ta giết…
Trong nháy mắt, Bất Phá Đế Hoàng, Đế Tôn thậm chí Kim Ô Thái Dương Vương… tất cả mọi người oanh sát hướng Lý Thất Dạ, coi như là Thạch Long Thần cũng từ bỏ Minh Dạ Tuyết, thẳng đến Lý Thất Dạ.
Đối với tất cả mọi người bọn hắn mà nói, Lý Thất Dạ chưa trừ diệt, bọn hắn căn bản không có hi vọng thắng lợi!
Phanh phanh phanh…
Tất cả công phạt giết tới trên người Lý Thất Dạ, đều hoàn toàn vô hiệu, bất luận là Đế thuật, hay là Đế binh, hết thảy đều bị không để ý tới!
Về phần tất cả mọi người Mai Ngạo Nam ngược lại bị bỏ qua một bên, thành người đứng xem, tất cả mọi người bọn hắn chỉ có thể ngây ngốc nhìn một màn trước mắt này, nhìn lấy tất cả địch nhân đối với Lý Thất Dạ đánh tung nát nổ.
– Thiên Mệnh Tinh Thể!
Nhìn thấy một màn dạng này, ngay cả Thiên Tùng Thụ Tổ cũng không khỏi cảm thán một tiếng.
Coi như là hắn thời điểm quyết đấu Bất Phá Đế Hoàng, hắn cũng không phá được Thiên Mệnh Tinh Thể, hắn chỉ có thể đem Bất Phá Đế Hoàng cách ly, kéo ra khoảng cách của song phương!
Một phen điên cuồng công kích, vô số binh khí oanh sát ở trên người Lý Thất Dạ, coi như là Thạch Long Thần, Bất Phá Đế Hoàng, Đế Tôn cũng điên cuồng xuất thủ.
Oanh sát như thế, coi như là Thần Hoàng bình thường cũng khó chịu đựng được, nhưng mà ở dưới Thiên Mệnh Tinh Thể, không nhìn hết thảy tổn thương, bất kể công pháp như thế nào, binh khí như thế nào oanh tạc, đều không gây thương tổn Lý Thất Dạ.
Oanh sát đến cuối cùng, cái thứ nhất không xuất thủ liền là Bất Phá Đế Hoàng, những người khác cũng chỉ phải nhao nhao dừng tay. Bất Phá Đế Hoàng danh xưng là trừ Tinh Ngọc Tiên Đế ra tinh thông Thiên Mệnh Tinh Thể nhất, trong lòng của hắn minh bạch, Thiên Mệnh Tinh Thể của Tinh Hải giáo bọn hắn, ngoại trừ trục xuất, cách ly, hoặc là Tiên Đế trấn áp, nếu không, trên căn bản là không làm gì được Thiên Mệnh Tinh Thể.
Coi như là trục xuất, cách ly thậm chí là Tiên Đế trấn áp, cũng giết không được người có được Thiên Mệnh Tinh Thể, trừ khi là Thiên Mệnh Tinh Thể đã qua tác dụng trong thời gian hạn định.
Ngay từ đầu, trong lòng Bất Phá Đế Hoàng còn ôm may mắn, hi vọng Lý Thất Dạ chẳng qua là học được một chút xíu da lông mà thôi, nhưng mà, trải qua nếm thử, hắn biết Lý Thất Dạ tu luyện tuyệt đối không phải da lông, hắn là tu luyện Thiên Mệnh Tinh Thể hoàn chỉnh, hơn nữa nắm giữ tinh túy!
Chương 1322: Thiên diệt nã tiên (1)
– Thiên Mệnh Tinh Thể…
Lý Thất Dạ không khỏi cảm khái thở dài một tiếng, nói ra:
– Không hổ là Thiên mệnh bí thuật có thể so sánh với Kim Cương Bất Diệt thể.
Lúc này, coi như là địch nhân, thời điểm nhìn chằm chằm Lý Thất Dạ, không khỏi vừa sợ vừa giận, thậm chí là hâm mộ mười phần, bao nhiêu người muốn được Tinh Hải giáo Thiên Mệnh Tinh Thể, nhưng mà, từ xưa tới nay chưa từng có ai thành công qua, hơn nữa, coi như là Tinh Hải giáo, cũng chỉ có số ít người mới có tư cách nắm giữ Thiên mệnh bí thuật Thiên Mệnh Tinh Thể.
– Tiểu súc sinh, ngươi là từ đâu có được Thiên Mệnh Tinh Thể!
Bất Phá Đế Hoàng hai mắt phun ra lửa, tức giận quát.
Bất Phá Đế Hoàng cũng không dám tin tưởng, ở Tinh Hải giáo bọn hắn. Trừ hắn ra, người trong tay nắm giữ Thiên Mệnh Tinh Thể không cao hơn ba cái, hơn nữa bí kíp Thiên Mệnh Tinh Thể bọn hắn giấu ở địa phương không có ai biết, cũng không có người có thể mở ra, hiện tại vậy mà Lý Thất Dạ có được Thiên Mệnh Tinh Thể, đây quả thực là để cho người ta không thể tin được!
Ngay cả Diệp Khuynh Thành nhìn thấy một màn dạng này, cũng ghen ghét đến phát cuồng, hắn một mực mơ ước đạt được Thiên Mệnh Tinh Thể, hắn chính là một khỏa Thần thạch vô thượng, nếu hắn có thể được đến Thiên Mệnh Tinh Thể. Hắn tin tưởng, hắn sẽ đem Thiên Mệnh Tinh Thể tu luyện đến cường đại nhất, thậm chí là có thể đuổi sát Tinh Ngọc Tiên Đế năm đó!
Vì đạt được Thiên Mệnh Tinh Thể, hắn hao tốn vô số tâm huyết, một lần lại một lần hướng Bội Ngọc công tử lấy lòng, nhưng mà, lại một mực không thể thành công, hiện tại, Lý Thất Dạ lại thành công, hơn nữa còn tu luyện xong rồi. Này làm sao không cho hắn ghen ghét đến phát cuồng đây.
Trong nội tâm Diệp Khuynh Thành nhất thanh nhị sở, một khi tu luyện thành Thiên Mệnh Tinh Thể. Cái kia chính là mang ý nghĩa đứng ở thế bất bại!
– Các ngươi đã đánh mệt mỏi, nên đến phiên ta xuất thủ!
Lý Thất Dạ nhìn lấy đám người, cười nhạt một tiếng, nói ra.
Bất Phá Đế Hoàng cười lạnh nói ra:
– Ngươi xuất thủ lại như thế nào, sâu kiến mà thôi!
Đối với dạng vãn bối như Lý Thất Dạ, Bất Phá Đế Hoàng căn bản không để ở trong lòng! Hắn cũng như nhau là có Thiên Mệnh Tinh Thể hộ thể, trong chín ngày chín đêm, ai cũng giết không chết hắn!
– Thật sao?
Lý Thất Dạ nở nụ cười, vừa dứt lời, mệnh cung của Lý Thất Dạ mở ra, Thiên Địa Ấn bay ra, đây là bản mệnh chân khí của hắn.
Oanh một tiếng, Thiên Địa Ấn trong nháy mắt sáng chói, trong chớp mắt này, Thiên Địa Ấn biến thành một cái giỏ trúc, ngay ở giữa thạch hỏa điện quang kia, giỏ trúc mở ra.
– Không thể nào!
Hạt Thần một mực âm thầm bảo tồn thực lực nhìn thấy cái giỏ trúc này sắc mặt liền đại biến, cái gì cũng không để ý tới, trong nháy mắt độn địa, bỏ trốn mất dạng, những người khác còn không có lấy lại tinh thần, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Oanh… một tiếng vang lên, vô tận đế uy cuồn cuộn nghiêng xuống, trong nháy mắt này, cái giỏ trúc kia tựa như là muốn đem Cửu Thiên Thập Địa, vạn giới chư tiên thu nhập trong đó.
– Trốn a…
Ở trong nháy mắt đế uy cuồn cuộn nghiêng xuống, coi như là loại tồn tại như Thạch Long Thần, Đế Tôn, Bất Phá Đế Hoàng cũng biết đại nạn lâm đầu.
Nhưng mà, bất kể là ai, đều không có thể chạy thoát, “Hoa” một tiếng, thời điểm giỏ trúc mở ra, lại đem tất cả mọi người thu vào, trong nháy mắt, tất cả mọi người Bất Phá Đế Hoàng, Thạch Long Thần, Đế Tôn cùng Đề Thiên Cốc, Tinh Hải giáo, mười tám đại giáo bị bắt vào giỏ trúc, thiên quân vạn mã, hơn vạn cường giả toàn bộ bị thu.
Ngoại trừ Diệp Khuynh Thành ra, trên thực tế, Diệp Khuynh Thành cũng trốn không thoát, chỉ bất quá, Lý Thất Dạ không có thu hắn mà thôi!
Duy nhất đào tẩu liền là Hạt Thần trước khi Thiên Diệt còn chưa đánh ra, gặp thời cơ không đúng liền độn địa mà đi!
– Cái này, cái này, đây là Thiên Diệt sao?
Ở bên ngoài Bệ Ngạn thành, bên ngoài cổ chiến trường, rất nhiều tu sĩ cường giả bị đế uy vô địch chấn nhiếp đến trực tiếp quỳ trên mặt đất.
– Thiên Diệt!
Coi như là Mai Ngạo Nam sắc mặt cũng đại biến, lầm bầm nói ra:
– Đây là Dược quốc Tróc Long Lâu Thiên Diệt… Nã Tiên!
Nói đến đây, nàng cũng không khỏi nhìn về phía Minh Dạ Tuyết.
Minh Dạ Tuyết chỉ là bình tĩnh đứng ở nơi đó, là xuất trần siêu phàm như thế, tựa hồ nàng đã liệu đến hết thảy.
– Thật là bá đạo, truyền thuyết Dược Tổ Tiên Đế tự tay đánh ra Thiên Diệt Nã Tiên, coi như là Tiên nhân cũng có thể bắt sống, mặc cho cắt làm thịt!
Thiên Tùng Thụ Tổ cũng không khỏi cảm khái một tiếng.
– Đây là cái bảo vật gì?
Ngay cả Long Kinh Tiên nhìn lấy giỏ trúc chìm nổi trên đỉnh đầu Lý Thất Dạ, cũng không khỏi kích động, không hề nghi ngờ, trong tay Lý Thất Dạ không phải Tróc Long Lâu!
Nhưng mà, thế nhân lại không biết, Thiên Địa Ấn của Lý Thất Dạ chính là Thiên mệnh chân thạch vạn cổ vô song, có thể xưng vạn cổ duy nhất! Sau khi nó tự động luyện thành Thiên Địa Ấn, khiến cho nó có thể thác ấn xuống hết thảy thế gian.
Bất luận là thiên địa sơn hà, hay là phi cầm tẩu thú, hoặc là chiêu thức vô địch! Nó đều có thể từng cái thác ấn xuống!
Vật giống như Thiên Diệt cũng như nhau có thể thác ấn xuống, bất quá, quá trình này là mười phần khó khăn, phải có phối hợp cực cao độ, đây cũng chính là nguyên nhân vì cái gì Lý Thất Dạ ở Dược quốc để chư Thần Vương chuộc tội làm chuyện kia.
Hắn để chư Thần Vương Dược quốc liên thủ đánh ra Thiên Diệt của Dược quốc Tiên Đế chân khí, hắn tốn hao vô số tâm huyết, đem Thiên Diệt này từng cái thác ấn xuống!
So sánh với Tiên Đế chân khí đánh ra Thiên Diệt, Thiên Địa Ấn thác ấn xuống Thiên Diệt uy lực có chỗ suy yếu, nhưng mà, Thiên Diệt liền là Thiên Diệt, coi như không bằng Tiên Đế chân khí đánh ra Thiên Diệt, nó cũng vẫn có thể trấn sát tồn tại vô cùng cường đại!
Mặc dù nói, Thiên Địa Ấn thác ấn xuống Thiên Diệt không bằng Tiên Đế chân khí đánh ra Thiên Diệt, nhưng mà, Thiên Địa Ấn của Lý Thất Dạ đánh ra Thiên Diệt có một chỗ tốt, là có thể vô hạn thi xuất.
Đối với tu sĩ mà nói, bản mệnh chân khí của mình là có thể vô hạn sử dụng, hơn nữa, hao tổn huyết khí rất nhỏ! Nếu đổi lại sử dụng Tiên Đế chân khí, đây là cực kỳ hao tổn huyết khí.
Dù là Thần Hoàng, sau khi đánh ra một cái Thiên Diệt, cũng khó mà liên tục đánh ra cái Thiên Diệt thứ hai! Cần nghỉ ngơi.
Thiên Địa Ấn của Lý Thất Dạ đánh ra Thiên Diệt, cái kia chính là không cần dừng lại nghỉ ngơi, có thể vô tận đánh ra tất cả Thiên Diệt!
– Thiên Diệt Nã Tiên!
Nhìn thấy trên đỉnh đầu Lý Thất Dạ treo lấy giỏ trúc, không biết bao nhiêu người đặt mông ngồi dưới đất, dạng Thiên Diệt này vừa ra, người mạnh mẽ đến đâu cũng trốn không thoát, đều sẽ bị bắt sống.
– Không hổ là tồn tại chúa tể vạn cổ.
Long Hổ Quân Vương sắc mặt trắng bệch, kính sợ vô cùng, đương nhiên thanh âm hắn lẩm bẩm cũng chỉ có hắn có thể nghe được.
Chương 1323: Thiên diệt nã tiên (2)
Lý Thất Dạ thu giỏ trúc, rơi vào phía trên cổ chiến trường, thu hồi Thiên Mệnh Tinh Thể, nhìn lấy Diệp Khuynh Thành thần thái âm tình bất định, chậm rãi nói ra:
– Ngươi biết vì cái gì ta không bắt ngươi sao? Đó là ta cho ngươi một cơ hội, ngươi đã thả ra lời muốn khiêu chiến ta, vậy thì tốt, ta liền cho ngươi một cơ hội!
Diệp Khuynh Thành chung quy là một thiên tài, hắn hít thở một cái thật sâu, trầm giọng nói ra:
– Tốt, ta đánh với ngươi một trận, ngươi có dám tay không tấc sắt đánh với ta một trận hay không!
Diệp Khuynh Thành ở thời điểm này minh bạch, so binh khí, hắn tuyệt đối không phải là đối thủ của Lý Thất Dạ, cho nên, hắn ký thác vào cùng Lý Thất Dạ tay không tấc sắt chiến một trận!
– Tay không tấc sắt đánh một trận?
Lý Thất Dạ không khỏi nở nụ cười, chậm rãi nói ra:
– Vì cái gì một mực có người cho rằng có thể cùng ta tay không tấc sắt chiến một trận nhỉ? Tốt, ngươi đã có lòng tin như vậy, vậy ta liền thành toàn ngươi!
Lúc này, tất cả mọi người không khỏi ngừng thở nhìn lấy trận chiến sắp bộc phát, Diệp Khuynh Thành danh xưng đệ nhất nhân, nhưng mà, hiện tại Lý Thất Dạ làm hung nhân đã xa xa che lại danh tiếng của hắn, trong nội tâm mọi người đều rõ ràng, nếu có binh khí mà nói, Thiên Diệt của Lý Thất Dạ vừa ra, liền có thể diệt Diệp Khuynh Thành.
Hiện tại tay không tấc sắt chiến một trận, điều này cũng làm cho không ít người cảm thấy rất đáng xem, Diệp Khuynh Thành đã từng quét ngang thế hệ tuổi trẻ, hơn nữa nhiều khi hắn cũng là tay không tấc sắt, hắn am hiểu tay không chém giết là mọi người đều biết, hiện tại tất cả mọi người muốn nhìn một chút, Diệp Khuynh Thành tay không tấc sắt có thể trấn sát Lý Thất Dạ hay không.
Trong mọi người, chỉ có Tiễn Vô Song khinh thường nở nụ cười gằn, chỉ có nàng mới hiểu, vĩnh viễn đừng cùng Lý Thất Dạ tay không tấc sắt đánh cược một lần!
Ông…
Lúc này, quanh thân Diệp Khuynh Thành trồi lên từng cái dị tượng, từng Đại Hiền cổ lão xuất hiện, trong đó có Thần Hoàng, Cổ yêu,… ở bên trong dị tượng, có cửu nhật trầm thiên, có Chân Long tiềm uyên, có vạn vực tề phóng. . .
Vào lúc này, Diệp Khuynh Thành không chút nào giữ lại, thọ luân hiển hiện, tất cả thọ huyết dâng trào, hơn nữa, tại thời khắc này, Diệp Khuynh Thành đang thiêu đốt thọ huyết.
Oanh… trong chớp mắt này, toàn thân Diệp Khuynh Thành bạo phát Thần Vương chi uy, tựa hồ tại giờ khắc này hắn leo lên vị trí Thần Vương!
– Đủ đáng sợ, vô số lực lượng Tiên Hiền gia trì, thiêu đốt thọ huyết, vậy mà để hắn phát huy uy lực Thần Vương!
Rất nhiều người nhìn thấy Diệp Khuynh Thành như vậy, sắc mặt đều đại biến.
Diệp Khuynh Thành là tuyệt thế cổ kim, bị nhiều đời Đại Hiền Thần Vương của Thạch Phong quốc gia trì, thậm chí ngay cả Thạch Phong Tiên Đế cũng từng vì hắn gia trì qua, hơn nữa, hắn còn trải qua một đời lại một đời con dân của Thạch Phong quốc huyết khí uẩn dưỡng, cái này khiến hắn có được điều kiện tuyệt thế vô song, không người có thể so sánh!
Đối với tu sĩ mà nói, thiêu đốt thọ huyết là tối kỵ, nhưng mà, hiện tại Diệp Khuynh Thành không để ý tới những thứ này, trong mắt hắn, Lý Thất Dạ là kình địch đáng sợ nhất trong cuộc đời hắn, nếu như hắn không bắt được cơ hội này, chỉ sợ vĩnh viễn không có cơ hội!
Oanh…
Ở thời điểm này, Diệp Khuynh Thành xuất thủ, một chưởng thẳng đến Lý Thất Dạ, chưởng vừa ra, đại đạo hạo nhiên, từng đầu đại đạo hiển hiện, vạn đạo tùy hành, bên trong một chưởng, tựa như là Tiên Đế xuất hành, một chưởng này không chỉ có hình thức ban đầu của Tiên Đế, còn có thần uy của Chư Thánh hộ đạo!
– Chư Hiền Hộ Đế Chưởng!
Diệp Khuynh Thành miệng phun chân ngôn, chân ngôn điên cuồng gia trì, để một chưởng này của hắn uy lực phát huy đến cực hạn, thiên địa run rẩy, bát phương tùy hành!
Dưới một chưởng này, đừng nói là Thánh Hoàng, coi như là Đại Hiền cũng không nhất định có thể chịu đựng được, đặc biệt là đại đạo chi lực vô cùng vô tận dâng trào lên, tựa hồ một chưởng này là vô cùng vô tận, có thể oanh sát đến thiên hoang địa lão.
Đây là đạo của Diệp Khuynh Thành, hắn sáng tạo ra một chưởng mạnh nhất, hắn từng nói, sau khi hắn trở thành Tiên Đế, chưởng này nhất định có thể quét ngang Cửu Giới!
– Đã thành thiên đạo…
Nhìn thấy chưởng này, coi như là thiên tài thế hệ trước như Long Hổ Quân Vương cũng không khỏi động dung, Diệp Khuynh Thành đã đi ra thiên đạo của mình, thiên phú như vậy đích thật là khiến người vô cùng rung động.
Thời điểm một chưởng vô địch của Diệp Khuynh Thành trấn sát mà đến, Lý Thất Dạ vẩy mí mắt một cái, “Oanh” một tiếng vang thật lớn, mười ba mệnh cung phóng lên tận trời, Lý Thất Dạ đạp không mà lên, đánh ra một quyền.
Một quyền ra, vô chiêu vô thức, mười ba mệnh cung sáng chói, sinh mệnh chi chu chìm nổi, thương thiên phía trên, Cửu U phía dưới, bên trong vạn thế, hết thảy đều dưới một quyền này, vạn đạo pháp tắc, trong nháy mắt bị phong ấn, chư thiên thập phương, trong nháy mắt bị trấn áp.
Dưới một quyền, coi như là thương thiên cũng run rẩy, một quyền vô địch, vạn cổ đều hãi nhiên!
Một quyền ra, không biết bao nhiêu người trong nháy mắt bị trấn áp, giữa thạch hỏa điện quang này, vô số người cảm giác được đạo pháp của mình gào thét không ngừng, đại đạo của mình trong nháy mắt mất đi lực lượng, giật mình ở giữa, tất cả mọi người cảm thấy một tồn tại vạn cổ vô địch trấn áp ở trong lòng mình!
– Trấn Phong Thương Thiên Quyền!
Lại một lần nữa nhìn thấy quyền này, sắc mặt Tiễn Vô Song y nguyên trắng bệch, không khỏi thì thào nói. Một quyền này, chỉ cần gặp một lần, bất luận là ai, đều trọn đời khó quên, vạn cổ đệ nhất quyền, cũng không quá là như thế!
Dưới một quyền, bao nhiêu người bị trấn áp, quản chi là Thiên Tùng Thụ Tổ, cũng hãi nhiên thất sắc, một quyền này, so với Trấn Đế thuật của hắn còn muốn đáng sợ!
Phanh một tiếng, dưới một quyền này, Chư Hiền Hộ Đế Chưởng của Diệp Khuynh Thành trong nháy mắt vỡ nát, đông đảo dị tượng hủy diệt. Chư thiên đại đạo nháy mắt vỡ nát.
Dưới một quyền, huyết nhục bay tung tóe. Diệp Khuynh Thành ngay cả kêu thảm cũng kêu không ra, “Phanh” một tiếng, cuối cùng máu tươi nhuộm hồng cả cổ chiến trường, thân thể còn sót lại của Diệp Khuynh Thành bị đụng vào phía trên chiến trường cổ!
Trấn Phong Thương Thiên Quyền, không chỉ là một quyền hủy Chư Thánh dị tượng của Diệp Khuynh Thành, không chỉ là phá Chư Hiền Hộ Đế Chưởng của Diệp Khuynh Thành, càng là một quyền đánh nát nhục thân của Diệp Khuynh Thành!
Dưới một quyền, thân thể của Diệp Khuynh Thành phá thành mảnh nhỏ. Huyết nhục tung tóe bay, thân thể vỡ vụn đụng vào trên mặt đất, nhuộm hồng cả cổ chiến trường.
Bất quá, dưới một quyền này, Diệp Khuynh Thành cũng chưa chết đi, chân mệnh của hắn ở trong máu thịt hiển hiện, bất quá, chân mệnh của hắn đã ảm đạm vô quang, hắn là bị thương cực nặng!
– Vạn cổ đệ nhất quyền!
Nhìn thấy Trấn Phong Thương Thiên Quyền, Long Hổ Quân Vương cũng hãi nhiên thất sắc, thì thào nói.
– Không có khả năng…
Nhìn thấy trên đầu Lý Thất Dạ chìm nổi mười ba mệnh cung, quản chi là Mai Ngạo Nam vô cùng tự tin cũng đăng đăng đăng liền lùi lại ba bước, không dám tin vào hai mắt của mình.
Chương 1324: Một quyền nát Diệp Khuynh Thành
Mai Ngạo Nam có được mười một mệnh cung, cái này đã là vạn cổ kỳ tích, chính là vì nàng có được mười một mệnh cung, mới khiến nàng có thể khinh thường đệ nhất nhân như Diệp Khuynh Thành, nhưng mà, hiện tại Lý Thất Dạ lại có được mười ba mệnh cung, loại tồn tại này đơn giản là trấn áp nàng hít thở không thông!
– Làm sao có thể!
Tất cả mọi người nhìn thấy trên đỉnh đầu Lý Thất Dạ có mười ba mệnh cung, hoàn toàn là bị chấn động, mười ba cái mệnh cung, chưa từng có nghe nói qua, cho dù có rất nhiều người tận mắt thấy, cũng không thể tin được!
Lúc này, chân mệnh của Diệp Khuynh Thành từ bên trong máu tươi đứng lên, tại thời khắc này, coi như hắn có thể còn sống, nhìn lấy Lý Thất Dạ cũng không khỏi có chút sợ hãi, hắn cả đời tự phụ, nhưng mà, Lý Thất Dạ lại đem tự tin của hắn đánh cho phá thành mảnh nhỏ, nát rơi đầy đất!
– Lấy ngươi ba lần bốn lượt tính toán ta, ta cũng đang suy nghĩ có nên không cho ngươi bị chết nhanh như vậy hay không.
Lý Thất Dạ nhìn lấy Diệp Khuynh Thành thân thể vỡ vụn, chậm rãi nói ra:
– Ngươi quá không thông minh, một viên Minh Kính Thạch, có thể chiếu rọi cổ kim, nhưng xưa nay không có chiếu mình một chút. Ta cho ngươi hết thảy, ngươi lại còn dám bất kính với ta, thật sự là đáng buồn.
– Ngươi nói cái gì!
Diệp Khuynh Thành biến sắc, nhìn lấy Lý Thất Dạ, hắn cũng không nghe rõ Lý Thất Dạ nói.
– Thật đáng buồn, uổng ngươi là một viên Minh Kính Thạch! Lại bị tự đại của mình che đậy gương sáng chi tâm.
Lý Thất Dạ nhẹ nhàng lắc đầu, nói ra:
– Trên một điểm này, Bệ Thạch Tiên Đế so với ngươi có trí tuệ hơn nhiều lắm!
Diệp Khuynh Thành vừa sợ vừa nghi, Lý Thất Dạ lời này hắn nghe như lọt vào trong sương mù, không phải quá rõ ràng, nhưng hắn lại biết một điểm, cùng lai lịch của mình có quan hệ!
Người ở chỗ này, ngoại trừ Minh Dạ Tuyết nghe hiểu một chút ra, những người khác toàn bộ đều không có nghe hiểu. Minh Dạ Tuyết nghiêng đầu tưởng nhớ, một ít chuyện ở thời đại xa xưa hiển hiện trong lòng, từng màn hiển hiện trong lòng tựa như mới hôm qua, đó là một con Âm Nha, đã từng hóa thành một thanh niên nam tử, đã từng mang theo một hòn đá hành tẩu Cửu Giới. . .
Diệp Khuynh Thành danh xưng là Thạch Phong quốc trấn quốc Thần thạch, trên thực tế, hắn đối với lai lịch của mình cũng không phải hết sức rõ ràng, trong lúc mơ hồ có chút cảm ngộ mà thôi.
Diệp Khuynh Thành hắn cũng không biết, tại thời đại xa xôi, Lý Thất Dạ đã từng sát nhập vào bức họa bên trong chủ phủ Bệ Ngạn thành kia, ở nơi đó, hắn lay động đất trời, cuối cùng, từ bên trong nện xuống ba viên Thần thạch.
Trong nháy mắt ba viên Thần thạch bị nện xuống muốn bay đi, hắn làm Âm Nha trong nháy mắt lấy được viên Thần thạch nhất thông minh kia! Hai viên khác đều thành công trốn ra bức họa, trốn ra Bệ Ngạn thành, trốn ra Bệ Ngạn thú thổ!
Hai viên Thần thạch chạy trốn, có một viên bị Dược quốc đạt được, có một viên ở lúc sau bị Thạch Phong Tiên Đế đạt được.
Dược quốc lấy được viên Thần thạch kia, cuối cùng bồi dưỡng được Bệ Thạch Tiên Đế, về phần Thạch Phong Tiên Đế lấy được viên kia, về sau trở thành Thạch Phong quốc trấn quốc Thần thạch, cũng chính là Diệp Khuynh Thành hiện tại.
Về phần viên của Âm Nha kia, hắn một mực mang ở trên thân thể, dùng thiên địa cực khí tốt nhất thế gian uẩn dưỡng nó, lấy tiên tuyền cam lộ tốt nhất bồi dưỡng nó, hắn muốn đem nó bồi dưỡng thành sinh linh vô song nhất vạn cổ đến nay!
Thẳng đến về sau, hắn cùng Hồng Thiên Nữ Đế trở mặt, dự định ngủ say một khoảng thời gian, Bách Thọ Dược Đế liền thỉnh nguyện, Dược quốc hắn nguyện nghiêng cả nước chi lực, lấy linh dược tốt nhất thế gian, lấy linh khí tốt nhất Dược Mạch uẩn dưỡng khối Thần thạch này!
Ở dưới Bách Thọ Dược Đế cầu khẩn, từ tín nhiệm đối với Bách Thọ Dược Đế, cuối cùng, hắn làm Âm Nha đồng ý.
Bách Thọ Dược Đế cũng thật là nói được thì làm được, chí ít, trên một điểm này, Lý Thất Dạ đối với Bách Thọ Dược Đế vẫn là rất thưởng thức, hắn không có quên lời hứa năm đó!
– Làm một viên Minh Kính Thạch, ngươi hẳn phải biết, bản nguyên của ngươi để ngươi không phải trở thành nhân vật mạnh cỡ nào, ngươi tồn tại, không phải là vì vô địch thiên hạ, mà là vì Bệ Ngạn thú thổ này, đáng tiếc, ngươi vĩnh viễn không rõ.
Lý Thất Dạ nhìn lấy Diệp Khuynh Thành kinh nghi bất định, hắn lắc đầu.
Lý Thất Dạ chậm rãi hướng Diệp Khuynh Thành đi đến, nói ra:
– Hết thảy đều kết thúc, một bước đi nhầm, ngươi vĩnh viễn không có ngày quay đầu!
Diệp Khuynh Thành hãi nhiên, không khỏi lui lại, hắn hét lớn:
– Tiền bối, không nên quên hứa hẹn giữa chúng ta!
Diệp Khuynh Thành vừa dứt lời, trong nháy mắt một bóng người từ trên trời giáng xuống, liền chắn ở trước mặt Diệp Khuynh Thành.
Khi một người này từ trên trời giáng xuống, cả người tản ra khí tức đáng sợ, như là kinh đào hải lãng, mỗi một sợi khí tức đều vuốt rất nhiều người ở đây.
Khi tất cả mọi người thấy rõ ràng người này, không khỏi hít một hơi lãnh khí. Đây là một yêu vật lão hủ đến không thể lại lão hủ, lại là đầu trâu thân người, hơn nữa còn là ba cái chân.
Càng khiến trong nội tâm người ta run lên chính là, trên thân người này tản ra khí tức Thần Hoàng nồng đậm, mỗi một sợi khí tức Thần Hoàng tựa như là từng đạo từng đạo thác trời, có thể áp sập chư thiên.
– Một Thần Hoàng!
Sau khi người này xuất hiện, coi như là Thiên Tùng Thụ Tổ cũng không khỏi hai mắt ngưng tụ, nhìn chằm chằm lão nhân này.
– Nguyên lai là di nghiệt của Thần Thú Thiên Vực!
Lý Thất Dạ nhìn thoáng qua lão nhân giống quái vật trước mắt, vểnh lên khóe miệng một cái, lộ ra tiếu dung.
Bị Lý Thất Dạ một cái nói toạc ra, lão nhân này cũng ngơ ngác một chút, sau đó âm âm cười một tiếng, nói ra:
– Hiện tại người trẻ tuổi là càng ngày càng khó lường, trăm ngàn vạn năm sau, lại còn có người nhớ rõ lão cốt đầu như ta.
– Người của Thần Thú Thiên Vực sao?
Rất nhiều người nghe được cái tên này cũng không khỏi giật mình kêu lên, bởi vì Thần Thú Thiên Vực đã từng xưng bá Thạch Dược giới mấy thời đại, sau khi Thần Thú Thiên Vực bị diệt, thế gian không còn có đệ tử của Thần Thú Thiên Vực xuất hiện qua, hiện tại đột nhiên toát ra một di lão của Thần Thú Thiên Vực, hơn nữa còn là một Thần Hoàng, này làm sao không đem tất cả mọi người dọa đến kêu to một tiếng.
– Đã từng là một vị lão tổ của Thần Thú Thiên Vực.
Long Hổ Quân Vương kiến thức uyên bác thì thào nói.
– Một đám di nghiệt các ngươi trốn ở trong Thần Cốc chim không thèm ị đã rất khá, chí ít không có ai đi truy sát ngươi. Hiện tại một đám lão cốt đầu các ngươi lại leo ra, cái này thật sự là quá không lý trí.
Lý Thất Dạ nhìn lấy lão nhân này cười một cái nói.
– Đây là sự tình của Thần Cốc chúng ta, không cần ngươi quan tâm.
Lão nhân trầm giọng nói:
– Tiểu bối, chúng ta làm giao dịch, tiểu tử này đối với chúng ta rất trọng yếu, ta muốn dẫn hắn đi, ta cho ngươi chỗ tốt là lúc sau Thần Cốc chúng ta tuyệt không ngăn cản con đường của ngươi!
Chương 1325: Bàn long phiên (1)
Có thể làm cho một Thần Hoàng đưa ra giao dịch, cái này đích xác là khó lường, trên thực tế, Thần Hoàng này đối với Lý Thất Dạ cũng vô cùng kiêng kỵ, Thiên Diệt vừa ra, ai cũng sẽ kiêng kị!
– Ngươi sai rồi.
Lý Thất Dạ nói ra:
– Dạng di nghiệt các ngươi này nếu như muốn từ bên trong Thần Cốc leo ra, vậy ta nhất định sẽ chém giết các ngươi. Hiện tại ngươi là Nê Bồ Tát qua sông tự thân khó đảm bảo, còn muốn bảo đảm người khác?
– Tiểu bối, ngươi chớ khinh người quá đáng, nếu như ta xuất thủ, ngươi không nhất định có thể giữ được ta, tiểu bối này ta nhất định phải mang đi!
Lão nhân này trầm lãnh nói.
– Dã tâm không nhỏ, Thần Thú Thiên Vực các ngươi còn muốn đoạt lại Bệ Ngạn thú thổ, Diệp Khuynh Thành là có thể câu động nơi này, đối với bọn di nghiệt các ngươi có tác dụng lớn, đáng tiếc, đây là si tâm vọng tưởng, các ngươi vẫn là chết cái ý niệm này đi.
Lý Thất Dạ cười lạnh một tiếng.
– Lên…
Trong nháy mắt này, lão nhân tế ra một lá cờ, lá cờ này vừa bay ra, long ngâm không dứt, chỉ thấy phía trên có thêu một đầu Kim Long, tựa hồ, đầu Kim Long này muốn từ bên trong lá cờ bay ra.
– Bàn Long Phiên…
Lý Thất Dạ vừa nhìn thấy, hai mắt lập tức sáng ngời, ánh mắt lập tức tập trung vào lá cờ này!
– Giết…
Lão nhân lấy chút ít thọ huyết phun ở trên lá cờ này, trong nháy mắt đế uy cuồn cuộn, “Rống” một tiếng, một đầu Kim Long bay ra, lao thẳng tới Lý Thất Dạ.
Một đầu Kim Long dạng này bay ra, không phải huyễn tượng, giống như là thật! Tuyệt thế vô song!
– Đi…
Sau khi tế ra lá cờ này, lão nhân đối với Diệp Khuynh Thành hét lớn một tiếng, đồng thời, hắn dự định rút lui, hắn không muốn cùng Lý Thất Dạ đánh lâu!
Bàn Long Phiên hóa thành Kim Long lao thẳng về phía Lý Thất Dạ, thời điểm một đầu Kim Long sống sờ sờ xuất hiện, ôm theo đế uy vô địch, có thể xé rách thiên địa.
– Thu cho ta…
Lý Thất Dạ thét dài một tiếng, mở ra giỏ trúc, hướng đầu Kim Long này thu đi. Thời điểm giỏ trúc vừa mở ra, thiên uy hàng lâm, thiên địa vạn vật vì đó nằm phục, bất kỳ sinh linh gì cường đại hơn nữa cũng sẽ bị bắt!
– Thiên Diệt Nã Tiên!
Lý Thất Dạ lại đánh ra Tróc Long Lâu Thiên Diệt Nã Tiên, cái này khiến trong lòng rất nhiều người cũng không khỏi run rẩy, thậm chí ở dưới thiên uy trấn áp trực tiếp ngồi dưới đất.
Ô… nhưng mà, đầu Kim Long này tựa như là có sinh mệnh, tràn đầy linh tính cùng trí tuệ, trong nháy mắt giỏ trúc mở ra, nó vậy mà cũng biết có nguy hiểm hàng lâm, trường ngâm một tiếng, trong nháy mắt vượt qua thiên địa, xuyên phá không gian, trong nháy mắt bỏ trốn mất dạng.
Mà lão nhân vì Diệp Khuynh Thành bọc hậu nhìn thấy Kim Long trong nháy mắt đào tẩu, sắc mặt hắn đại biến, đây chính là binh khí bọn hắn tổ truyền nha, vậy mà liền chạy đi.
Ngao…
Diệp Khuynh Thành chạy ra Bệ Ngạn thành, mà lão nhân bọc hậu còn chưa chạy ra Bệ Ngạn thành, đột nhiên một tiếng thú rống rống lên, ở giữa thạch hỏa điện quang, một tiếng thú rống này chấn nhiếp tất cả sinh linh, tựa hồ, một tiếng thú rống này đến từ thời đại Hồng Hoang cổ lão, là vạn thú chi vương hô.
Ngay thời điểm thú rống vang lên, con thạch điêu Bệ Ngạn chiếm cứ ở trên nóc chủ phủ kia vậy mà sống lại, Bệ Ngạn từ trên chủ phủ xông lên, “Phanh” một tiếng vang thật lớn, bốn chân nặng nề chụp về phía lão nhân.
Lão nhân đầu trâu ba chân này là một Thần Hoàng, nhìn thấy Bệ Ngạn đánh tới, hắn cuồng hống một tiếng, diễn biến Đế thuật vô thượng, chặn một kích của Bệ Ngạn.
Nhưng mà, Bệ Ngạn hét lên, “Yết” một tiếng, đại môn chủ phủ mở ra, bên trong chủ phủ trong nháy mắt xông ra lực lượng mênh mông vô tận, tựa hồ ở bên trong có một nguồn suối vạn thú vô tận, ở nơi đó có ngàn vạn con Bệ Ngạn trong nháy mắt thức tỉnh, đầu Bệ Ngạn này trở thành Bệ Ngạn chi thần, mượn lực lượng mênh mông vô tận “Phanh” một tiếng, đem lão nhân đạp ở dưới chân!
Coi như lão nhân này là một Thần Hoàng, hắn diễn biến Đế thuật khó người có thể địch, nhưng mà, vẫn là bị Bệ Ngạn giẫm ở dưới chân, đạo pháp toái diệt.
Ở bên trong thời gian ngắn ngủi, bất luận vị lão nhân này giãy giụa thế nào, bất luận hắn thi xuất công pháp vô địch thế nào oanh sát Bệ Ngạn, nhưng mà, hắn đều bị Bệ Ngạn phá tan thành từng mảnh, huyết nhục tung tóe bay, cuối cùng chết thảm ở dưới Bệ Ngạn.
Một Thần Hoàng bị xé đến huyết nhục văng tung tóe, ở bên trong thời gian ngắn ngủi sống sờ sờ chết đi, một màn kinh tâm động phách như thế làm cho tất cả mọi người sợ mất mật.
Trước đó, tất cả mọi người cho rằng đầu Bệ Ngạn chiếm cứ ở phía trên chủ phủ kia bất quá là dùng tảng đá điêu khắc thành tác phẩm nghệ thuật mà thôi, không có người đem nó coi là vật sống.
Nhưng mà, bây giờ thấy đầu Bệ Ngạn này lại đem một Thần Hoàng sống sờ sờ giết chóc, không biết bao nhiêu người bị dọa đến trực tiếp run rẩy, dạng tồn tại này không khỏi quá kinh khủng đi, có người bị dọa đến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trong lòng âm thầm may mắn, còn tốt ngay từ đầu không có đi gây đầu thạch điêu này, nếu không nói không chừng mình cũng sẽ bị nó xé rách.
Đầu Bệ Ngạn này xé rách Thần Hoàng kia xong, tựa như là một con Thần thú, nhìn xuống tất cả người ở đây, Thạch nhãn của nó vậy mà phát sáng lên, bị đôi mắt của nó nhìn, không biết bao nhiêu người hồn phi phách tán.
Tại thời khắc này, đầu Bệ Ngạn kia giống như là một Thần thú cao cao tại thượng, nó tựa hồ là dò xét lãnh địa của mình. Người ở chỗ này bị nó dò xét, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh một cái.
– Trở về!
Lúc này, Lý Thất Dạ quát khẽ một tiếng, không biết lúc nào, hắn đã là tay nắm Bệ Ngạn Tiên Côn, là hắn đang khống chế con Bệ Ngạn này.
Lý Thất Dạ chấp chưởng Bệ Ngạn Tiên Côn, hắn ra lệnh một tiếng, Bệ Ngạn về tới nóc nhà, y nguyên chiếm cứ ở nơi đó, vẫn là hóa thành một thạch điêu, mà ở thời điểm này, đại môn chủ phủ oanh một tiếng, lại một lần nữa đóng kín, lực lượng mênh mông vô tận kia cũng biến mất theo.
Qua một hồi lâu, có người lấy lại tinh thần, nhìn lấy đại môn chủ phủ đóng chặt, không khỏi lầm bầm nói ra:
– Bên trong đến tột cùng là cái gì đây?
Thời điểm Bệ Ngạn đánh giết xuống, nó là mượn lực lượng mênh mông vô tận bên trong chủ phủ, chính là bởi vì như thế, nó mới có thể ở trong nháy mắt đem một Thần Hoàng giết chóc! Cái này để cho người ta hiếu kỳ, trong này đến tột cùng có đồ vật cỡ nào, đến tột cùng là có lực lượng gì để Bệ Ngạn trở nên đáng sợ như thế.
Nhưng mà, coi như vừa rồi đại môn chủ phủ mở ra, nhưng mà, không người nào dám mượn cơ hội này xông vào, ngay cả Thần Hoàng cũng bị đánh giết, người nào dám làm càn?
Lúc này, cũng không ít người nhìn lấy Bệ Ngạn thạch điêu chiếm cứ ở phía trên chủ phủ, tất cả mọi người sởn hết cả gai ốc, hiện tại đầu Bệ Ngạn này bất luận nhìn thế nào đều là một thạch điêu, nhưng mà, mọi người luôn cảm thấy đôi mắt nó nhìn chằm chằm tất cả mọi người tiến vào Bệ Ngạn thành.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










