- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
- Tập 70 : Lấy Chồng Theo Chồng, Ta Nghe Theo Lời Của Lục Thủy 3 (c691-c700)
[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
Tập 70 : Lấy Chồng Theo Chồng, Ta Nghe Theo Lời Của Lục Thủy 3 (c691-c700)
❮ sautiếp ❯Chương 691: Lấy Chồng Theo Chồng, Ta Nghe Theo Lời Của Lục Thủy 3
Dịch Sơn vẫn chưa nói xong đã bị Lục Thủy ngắt lời, hắn nói:
“Chúng tôi không cần linh dược, trái cây là được.”
“Ừm, được.” Mặc dù Dịch sơn không hiểu vì sao nhưng vẫn gật đầu.
Hắn phát hiện hai người kia hình như không hề quan tâm tới tu vị của bọn hắn.
Thái độ khi nói chuyện không hề khách sáo.
Cũng không biết là do tuổi trẻ nóng tính hay vì có chỗ dựa.
Hắn cũng không thèm để ý, có thể bán được trái cây thì tốt rồi.
Bởi vì rất cần tiền và một vài lý do đặc biệt cho nên bọn họ mới tới nương nhờ Lục gia.
“Tổng cộng chỉ có bao nhiêu đây.” Du Nhã lấy ra khá nhiều trái cây.
Tất cả trái cây được bày gọn gàng ở trên bàn, rất dễ quan sát.
Lục Thủy chỉ nhìn thoáng qua, không có thứ hắn cần.
Nhưng đối phương muốn giới thiệu, hắn không thể không nghe.
Bởi vì hiện giờ, hắn không thể tỏ ra là mình thật am hiểu về các loại linh dược hay trái cây.
Mộ Tuyết kín đáo quan sát Lục Thủy, muốn cười thầm trong lòng, nàng cảm thấy Lục Thủy giả bộ bình thường cũng rất thú vị.”
Rất nhiều kiến thức hắn đều không được thể hiện ra.
Lần sau trêu hắn một chút.
Sau đó Mộ Tuyết an tĩnh ngồi ở bên cạnh Lục Thủy, khi có mặt Lục Thủy, mọi chuyện nàng đều nghe theo hắn.
Nàng chỉ cần ngồi, không nói gì cả cũng có thể hạn chế được Lục Thủy.
“Đây là Hỏa Tiễn Quả, ăn vào có thể chống chịu được nhiệt độ cao, ngay cả…” Dịch Sơn đang giải thích từng loại cho Lục Thủy.
Khi hắn vừa mới giải thích tới Hỏa Tiễn Quả thì Lục Thủy lại bất ngờ ra hiệu cho hắn dừng lại.
“Có chuyện gì vậy, Đông Phương tiểu huynh đệ?” Dịch Sơn hỏi.
“Ngươi chỉ cần trực tiếp nói, ăn ngon hay không là được.” Lục Thủy đã không muốn nghe tiếp.
Như thế này thật là lãng phí thời gian.
Dịch Sơn và Du Nhã liếc nhìn nhau, nói vậy là nghĩa làm sao?
“Đông Phương tiểu huynh đệ, người muốn dùng mùi vị để định giá của mỗi loại linh quả sao?” Dịch Sơn gượng gạo mở miệng hỏi.
Lục Thủy cầm một cái Thánh Quý Quả, nói:
“Ví dụ trái cây này đi, ngươi cảm thấy nó đáng giá bao nhiêu thì cứ nói ra đi, ta không ép giá.”
Dịch Sơn cười ha ha:
“Tiểu huynh đệ nói đùa, nếu ta nói là một viên thất phẩm, chẳng lẽ tiểu huynh đệ cũng sẽ mua sao?”
Lục Thủy cười không nói.
Dịch Sơn nhìn xem Lục Thủy, trong lúc nhất thời cũng không dám kêu giá cao đến thế, làm vậy sẽ dễ dàng gây hiềm khích với người khác.
Nhưng hắn suy nghĩ một hồi, phát hiện ngoài Thánh Quý Quả, mùi vị của những loại trái cây khác đều rất bình thường.
Dịch Sơn ra hiệu cho vợ mình cất trái cây đi, sau đó nói với Lục Thủy:
“Đông Phương tiểu huynh đệ, nếu như chỉ nói về mùi vị, có lẽ chỉ có hai cái Thánh Quý Quả.”
Lục Thủy cầm hai cái Thánh Quý Quả, một lớn một nhỏ, hắn đang phân vân là rốt cuộc nên cho Mộ Tuyết trái lớn hay là nhỏ.
Nhỏ đi, Mộ Tuyết đang giảm cân.
“Ra giá đi.” Lục Thủy tùy ý nói.
“Dựa vào công dụng thì giá của hai trái cây này khoảng một viên ngũ phẩm.
Nhưng mà xét theo độ quý hiếm, giá trị chừng hai viên ngũ phẩm.
Tuy nhiên, Điều mà Đông Phương tiểu huynh đệ để ý đó là mùi vị, không phải công dụng, cho nên giá trị của nó chính là sự quý hiếm.
Tóm lại, giá của hai Thánh Quý Quả này tổng cộng là hai viên linh thạch ngũ phẩm được không?” Dịch Sơn nhìn Lục Thủy và hỏi.
Hai viên ngũ phẩm cũng không phải là số tiền lớn, nhưng mà bọn họ phải dè xẻn, tiết kiệm mới có thể lên đến lục giai và ngũ giai.
Bọn họ rất để ý thu nhập.
Ban đầu, bọn họ vẫn có thể tiếp tục tiết kiệm để sống ở tu chân giới, nhưng đã xảy ra một vài chuyện ngoài ý muốn, khiến cho bọn họ phải tìm nơi nương tựa.
Tuy rằng từ nay về sau sẽ mất đi tự do, nhưng bọn họ sẽ có thể lấy lại tự do của mình khi mà tu vi đạt tới thất giai Nhập Đạo.
Nghe Dịch Sơn nói vậy, Lục Thủy nhìn đối phương một cái nói:
“Không ra giá cao một chút sao?”
Trái cây này thật sự không tệ, cao thêm chút nữa cũng được.
Dù gì hiện giờ hắn cũng không có tiền, ra giá cao một chút thì hắn có thể lấy ra Thất Lân Long Ngâm Kiếm làm vật thế chấp.
Hắn nhớ rất rõ những sự tích về bà nội của mình, đương nhiên, không cần thiết hắn sẽ không làm như vậy.
Dù sao cũng là di vật.
Dịch Sơn hơi ngượng ngùng, cười nói:
“Nếu như tiểu huynh đệ cảm thấy giá cả cao, có thể nói thẳng.”
Thật ra thì hắn cũng đang đợi đối phương trả giá.
Giá cả đúng là cao hơn một chút.
Ăn ngon cũng không hẳn là đáng tiền.
“Được rồi, cứ tính hai viên linh thạch ngũ phẩm đi.” Lục Thủy nhìn Dịch Sơn, thông thả nói:
“Linh thạch cần chờ một chút, trên người của ta không có nhiều linh thạch như vậy.”
“Có thể hiểu được.” Dịch Sơn gật đầu.
Tu vi nhị giai đúng là rất ít khi mang theo linh thạch.
Cũng không cần đi ra ngoài.
“À phải, hiếm có người trẻ tuổi như tiểu huynh đệ có thể lên được lầu 3, là nhờ vào bậc cha chú hay sao?” Dịch Sơn nhẹ giọng hỏi.
Nhưng hỏi xong lại cảm thấy có chút hối hận, nếu như đối phương là người ghét dựa dẫm vào cha mẹ, vậy thì chuyện làm ăn này coi như xong.
Lục Thủy không có chú ý nhiều, hắn suy nghĩ một chút rồi gật đầu nói:
“Đúng là nhờ vào cha mẹ.”
Ai bảo cha hắn là tộc trưởng đâu?
Dịch Sơn nghĩ thầm ở trong lòng, hóa ra là do cha mẹ.
Lúc này Lục Thủy đã rửa sạch trái cây, cầm một trái lớn hơn đưa tới trước mặt của Mộ Tuyết.
Chút nữa dễ dàng ăn.
Mộ Tuyết nhìn thấy là phần trái cây hơi to hơn thì trong lòng rất vui vẻ, tuy nhiên, lúc này nàng vẫn đang quan sát Du Nhã.
Sau đó hiếu kỳ nói:
“Tiền bối đang mang thai?”
Du Nhã và Dịch Sơn đều sững sờ khi nghe được câu hỏi của Mộ Tuyết.
Bọn họ hơi kinh ngạc nói:
“Làm sao tiểu tiên tử biết được?”
Đúng là Du Nhã đang mang thai, đây cũng là lý do chính khiến cho bọn họ phải tìm tới Lục gia.
“Có thể để cho vãn bối bắt mạch được không?” Mộ Tuyết nói với Du Nhã.
“Vậy thì làm phiền tiểu tiên tử.” Du Nhã hơi do dự, nhưng mà vẫn duỗi tay ra.
Nhìn thoáng qua thì tuổi tác của nàng không lớn hơn Mộ Tuyết là bao, nhưng thật sự thì có thể thuộc vào hàng trăm rồi.
Có khi đã được mấy trăm.
Lục Thủy nhìn xem Mộ Tuyết, cảm thấy nàng có thể là đang hâm mộ đối phương.
Nhưng mà đột nhiên muốn bắt mạch, đứa nhỏ này có thể là có chút vấn đề nhỏ.
Mộ Tuyết đưa tay ấn lên cổ tay của Du Nhã, và chỉ trong chốc lát thì đã thu tay lại.
Du Nhã tò mò nhìn Mộ Tuyết, không biết vị tiểu cô nương này sẽ đưa ra kết luận như thế nào.
Mộ Tuyết ngẫm nghĩ một chút, nói:
“Có phải thai nhi bị ảnh hưởng bởi những di chứng sau khi tiến giai không?
Khoan nói đến việc chữa trị tận gốc, chỉ là giữ cho thai nhi phát triển bình thường cũng đã tốn kém rất nhiều linh thạch.”
“Ngươi, ngươi làm sao nhìn ra được?” Du Nhã hơi kinh ngạc.
Bọn hắn thật sự đã gặp rất nhiều người mới tìm ra được nguyên nhân.
Thiếu nữ này rõ ràng chỉ là một người bình thường, vì sao có thể tìm được nguyên nhân chỉ trong nháy mắt?
Dịch: MB
Chương 692: Ai Mới Là Tác Giả 1
Dịch Sơn và Du Nhã đều nhìn vào Mộ Tuyết.
Đối phương không cần hỏi han gì nhiều, đã có thể trực tiếp đưa ra kết luận một cách nhanh chóng.
Điều này không bình thường chút nào.
Nếu như bọn họ chưa từng tìm gặp nhiều người, mời tới nhiều người tu chân có y thuật siêu phàm, thì sẽ không thể nhận ra.
Bởi vì tự mình trải qua rồi, bọn họ mới nhận ra rằng, người đối diện chắc chắn không phải là người bình thường, như nàng đang thể hiện ra ngoài.
Chỉ riêng về kiến thức và y thuật, đã là không tầm thường rồi.
“Gần đây ta cũng đang tìm hiểu về lĩnh vực này, bây giờ lại trùng hợp gặp được trường hợp tương tự, cho nên có thể nhìn ra.” Mộ Tuyết nhỏ nhẹ nói.
Ở kiếp trước, trong lúc Lục Thủy đang nghiên cứu, nàng cũng không có khoanh tay ngồi chờ.
Y thuật của nàng cũng không tốt lắm, nhưng mà những kiến thức liên quan đến việc mang thai thì nàng vẫn biết được một ít.
Chỉ là chưa có tự mình trải qua mà thôi.
Đều tại Lục Thủy, không có để nàng mang thai.
Còn về y thuật, đương nhiên là Nhị trưởng lão tài giỏi.
Lục Thủy mặc kệ đối phương có mang thai hay không, hắn chỉ nghiên cứu làm sao dễ dàng mang thai, mà không phải là tình trạng khi mang thai.
Đương nhiên, hắn có nhìn ra thì cũng không thể nói ra được.
Làm vậy chẳng khác nào nói với Mộ Tuyết là, kiến thức về lĩnh vực này của hắn rất là phong phú?
Vậy thì khác gì chịu chết đâu.
Du Nhã thở dài một hơi, nói:
“Sau khi ta thăng cấp lên ngũ giai, đúng là có để lại một vài di chứng, nhưng mà đã điều dưỡng trong thời gian dài, cứ ngỡ là không có vấn đề gì.
Đến khi mang thai lại vô tình phát hiện ra, sinh mệnh bé nhỏ đang từ từ suy yếu.
Khi đó chúng ta rất lo lắng, lập tức đi tìm người giúp đỡ.
Thời gian đó, đã tìm tới rất nhiều người, tiêu tốn tất cả tiền bạc tích lũy được, cuối cùng mới tra ra là có liên quan tới di chứng trước đó của ta.
Nhưng chỉ biết nguyên nhân, không tìm được cách chữa trị.
Cuối cùng, hết đường xoay sở, chỉ có thể gia nhập Lục gia.
May mắn là điều kiện Lục gia đưa ra khá tốt, tạm thời cũng không cần làm cái gì.”
Mộ Tuyết nghe, gật gật đầu nói:
“Chắc là có người kê toa thuốc cho ngươi rồi?”
“Đúng là có, thuốc này không thể ngừng, rất tốn kém, cho dù gia nhập vào Lục gia thì cũng chỉ vừa đủ.” Dịch Sơn có chút bất đắc dĩ nói:
“Nhưng mà người của Lục gia cũng đã gợi ý cho chúng ta một phương hướng để giải quyết vấn đề, đó là dùng công pháp trung hòa.
Vị tiền bối kia nói, chỉ cần tìm được một bộ công pháp thích hợp, có lẽ sẽ thay đổi được tình thế hiện giờ, nhưng không có nói rõ đó là loại công pháp gì.”
Vì vậy mà chúng ta vẫn luôn ở lại lầu ba.
Công pháp thích hợp? Lục Thủy có chút ngạc nhiên, như vậy là sức sống của sinh mệnh nhỏ kia cũng không đơn giản.
Phúc họa tương y.
Chỉ cần để cho hắn bắt mạch, thì hắn có thể biết đó là loại công pháp gì.
Nhưng mà Mộ Tuyết chắc chắn cũng biết được.
Cho nên hắn không định nhúng tay vào.
Hắn chuẩn bị gọi Chân Võ đến đây một chuyến.
Không có Chân Võ thì hắn lấy đâu ra linh thạch?
Mộ Tuyết suy nghĩ một chút, lại vẽ vẽ lên mặt bàn, sau đó mới mở miệng nói:
“Các ngươi có từng nghĩ đến công pháp của ma tu hay chưa?”
“Công pháp của ma tu?” Điều này khiến cho Dịch Sơn và Du Nhã đều có chút bất ngờ.
Bọn họ chưa bao giờ suy nghĩ tới công pháp của ma tu, luôn cảm thấy nó quá cực đoan.
Rất nguy hiểm.
“Ừ, công pháp của ma tu.” Mộ Tuyết giải thích nói:
“Bởi vì bản chất của di chứng là là cực đoan, mà phần lớn công pháp của ma tu cũng có tính chất cực đoan, ngược lại là có thể trung hòa lẫn nhau.
Nhưng ít nhiều sẽ ảnh hưởng tới tu vi.”
Du Nhã nhìn xem Mộ Tuyết, cảm thấy rất kì lạ, nhịp tim của nàng hơi rối loạn, người thiếu nữ trước mặt tạo cho nàng một cảm giác thật vi diệu.
Cử chỉ và lời nói của đối phương, còn có sắc mặt, đều không phù hợp với tu vi của nàng.
Những gì nàng nói, giống như là đã biết trước đáp án, đang chờ ngươi từng bước hỏi tới.
Nhưng lại cảm thấy không thể nào, vì đối phương còn quá trẻ lại không có tu vi.
Hơn nữa công pháp của ma tu rất dễ bị bác bỏ, bình thường người ta chỉ nghe cho có lệ hoặc ôm tâm tính là có dịp sẽ thử.
Công pháp của ma tu cũng không phải là loại công pháp tốt với bọn họ, bởi vì chỉ cần sơ suất một chút thôi cũng sẽ nguy hiểm tới tính mạng.
Nhưng mà xuất phát từ một loại trực giác mơ hồ, Du Nhã cảm thấy đó lại là cơ hội ngàn năm một thuở, nếu như bỏ lỡ thì có lẽ là không thể nắm bắt được nữa.
Nàng há miệng thở dốc, cuối cùng níu lấy tay của chồng mình lúc này đang định từ chối khéo, mở miệng nói trước:
“Tiểu, tiểu tiên tử cảm thấy công pháp ma tu nào mới là thích hợp nhất?”
Dịch Sơn hơi sửng sốt một chút, nhìn về phía đạo lữ của mình với ánh mắt ngạc nhiên.
Làm vậy không phải là quá liều lĩnh hay sao?
Hơn nữa, đối phương trẻ tuổi như vậy, làm sao có thể biết được cách giải quyết vấn đề này?
Nhưng điều khiến hắn khó hiểu hơn chính là, đạo lữ của hắn dùng lực rất mạnh để níu lấy tay hắn.
Giống như thật để ý đến câu trả lời sau đó.
Hắn thì không tin tưởng.
Mộ Tuyết cười nhẹ và nói:
“Có thể thử Ma Ngôn Lục Chân Quyết xem sao.”
Mộ Tuyết không có nói hết, chỉ là đưa ra một gợi ý.
Lục Thủy nghe được tên của công pháp, cảm thấy hình như mình vừa mới nhìn thấy, nhưng hắn cũng không có ý kiến gì đối với sự giúp đỡ của Mộ Tuyết.
Có lẽ là vì đối phương đang mang thai.
Cho nên Mộ Tuyết mới muốn giúp đỡ một chút.
Bởi vì đây là điều mà nàng khao khát có được.
Nghe được câu trả lời chắc chắn của Mộ Tuyết , Du Nhã nhẹ nhàng thở ra, sau đó cảm kích nói:
“Sau đó ta sẽ thử, đúng rồi, nếu như có thể làm được, thì ta làm cách nào để tìm được hai vị mà cảm tạ đây?
“Dù gì cũng là một gợi ý mới, khi có thời gian, thật sự là nên tìm đến nhà để tạ ơn.” Dịch Sơn cũng mở miệng nói.
Mặc dù không hiểu vợ mình đang nghĩ gì, nhưng đây thật sự là một hướng giải quyết khác.
Mộ Tuyết không có trả lời câu hỏi này, mà là nhìn về phía Lục Thủy.
Dịch Sơn và Du Nhã cũng nhìn về phía Lục Thủy.
“Không cần, cha của ta cũng rất bận rộn.” Lục Thủy bình tĩnh nói.
Cha hắn thật sự rất bận.
Mẹ hắn lại không để ý tới.
“Vậy thì chúng ta đã làm phiền rồi, cha của ngươi chắc là có không ít việc phải làm cho Lục gia.” Dịch Sơn hơi ngượng ngùng một chút, nhưng không nói thêm gì nữa.
Mỗi người đều có ý nghĩ của mình, điều này rất bình thường.
Lúc này, Dịch Sơn muốn đứng dậy tiếp tục tìm công pháp và tài liệu.
Mà hắn cũng không muốn lấy linh thạch của đối phương nữa, dù gì cũng đưa ra gợi ý mới.
Hắn cũng không phải là người cổ hủ, hẹp hòi như vậy.
Nhưng hắn vừa mới đứng lên, đã nghe được tiếng bước chân nơi cầu thang lầu ba, hình như có người đang đi lên.
Tầng lầu vốn an tĩnh, đột nhiên nghe được tiếng vang, khó tránh khỏi sẽ tò mò muốn biết người tới là ai.
Dịch: MB
Chương 693: Ai Mới Là Tác Giả 2
Khô Thụ lão nhân đang đi trên cầu thang của Tàng Kinh Các, hắn vừa mới trở về thì nghe nói thiếu gia bị phạt đi tới Tàng Kinh Các.
Hắn cũng nhanh chóng biết được nội dung của hình phạt.
Thay vì dưỡng thương, hắn quyết định đi tới Tàng Kinh Các trước.
Để đảm nhận công việc này.
Hắn sợ rằng những người khác trong Tàng Kinh Các sẽ xem thường thiếu gia.
Chuyện này cũng không tốt đẹp gì.
Tàng Kinh các đang do hắn quản lý, để hắn làm là hợp lý nhất.
Hơn nữa, hắn cũng có vài vấn đề muốn hỏi thiếu gia, ví dụ như những chuyện trong Bỉ Chi Hải Ngạn.
Mặc dù không cách nào nói ra.
Nhưng mà vẫn tò mò muốn biết.
Chỉ trong chốc lát, hắn đã đi tới lầu ba của Tàng Kinh Các.
Trước tiên nhìn thấy là hai khuôn mặt xa lạ, không, phải nói là chỉ từng gặp mặt có một lần.
Sau đó nhìn thấy tự nhiên là thiếu gia Lục gia và thiếu phu nhân.
Hai người kia không biết thân phận của thiếu gia? Đây là ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Thụ lão.
Thụ lão đi lên, một vị cường giả thất giai Nhập Đạo thật sự.
Người đứng dậy trước tiên là Dịch Sơn và đạo lữ của hắn, Du Nhã.
Bọn họ không dám tỏ ra vô lễ đối với những bậc tiền bối như thế này, nhất là đối phương đang đi tới đây.
“Xin chào tiền bối.” Dịch Sơn và Du Nhã cúi đầu cung kính nói.
Bọn hắn nói xong, lại không nghe được giọng nói nào tiếp theo.
Theo lý thì có lẽ hai người trẻ tuổi kia cũng phải chào hỏi mới đúng.
Sau đó hắn cúi đầu nhìn sang và sững sờ khi thấy hai người kia vẫn còn ngồi ở trên ghế, làm như không liên quan đến mình.
Điều này làm cho Dịch Sơn và Du Nhã có chút lo lắng.
Dịch Sơn nhẹ giọng nhắc nhở:
“Đông Phương tiểu huynh đệ.”
Từ nãy giờ Lục Thủy vẫn đang nhìn xem làm cách nào để ăn trái cây, nghe được Dịch Sơn gọi nên hắn nhìn qua.
Sắc mặt của Dịch Sơn lúc này khá là phong phú, liên tục ra hiệu ngầm cho Lục Thủy.
Để hắn đứng lên hành lễ.
Nhưng mà Lục Thủy vẫn không hề nhúc nhích.
Du Nhã cũng đang nhắc nhở Mộ Tuyết, nhưng mà Mộ Tuyết chỉ mỉm cười đáp lại.
Đến đây thì hai người bọn họ cũng đành chịu, hai người trẻ tuổi này thật là không biết cách đối nhân xử thế gì cả!?
Ngẫm lại cũng đúng thôi, ngay từ đầu bọn họ cũng không có vẻ gì là lễ phép.
Con nít không hiểu chuyện, chắc là Thụ lão cũng sẽ không để ý đâu.
Dịch Sơn cảm thấy hắn vẫn nên mở miệng nói vài lời, dù gì Thụ lão cũng đã đến đây.
Nhưng Dịch Sơn vừa muốn mở miệng đã thấy, Thụ lão vừa tới thì lập tức cúi đầu, cung kính chào Lục Thủy.
Lúc này Dịch Sơn và Du Nhã đều sững sờ ngay tại chỗ.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Không cần chờ lâu, bọn họ nghe được Thụ lão cất tiếng nói.
“Thiếu gia, thiếu phu nhân.”
Thiếu, thiếu gia?
Dịch Sơn và Du Nhã liếc mắt nhìn nhau, sau đó lại nhìn về phía Lục Thủy và Mộ Tuyết một lần nữa.
Và rồi bọn họ đã hiểu ra, vì sao hai người kia có thể tự do lên lầu ba.
Cũng hiểu vì sao Lục Thủy lại nói là nhờ vào bậc cha chú mà được lên trên này.
Bởi vì cha hắn là tộc trưởng, Tàng Kinh Các là nhà hắn.
Đừng nói lầu ba, lầu năm hắn đều có thể lên.
Dịch Sơn toát hết mồ hôi trán, vừa rồi hắn còn muốn đến thăm viếng cha mẹ của đối phương.
Đó không phải là đòi gặp mặt tộc trưởng và tộc trưởng phu nhân sao?
Hay là ba vị trưởng lão?
Vậy thì chẳng khác nào tìm đường chết?
Tuy là tộc trưởng của Lục gia tu vi chỉ có lục giai, nhưng thực lực lại rất là khủng bố, hắn may mắn được chứng kiến một lần.
Đó căn bản không thể xem là lục giai được, thất giai đều phải lùi lại ba phần.
Thật ra thì bọn hắn cũng đã được nghe kể về thiếu gia của Lục gia và thiếu phu nhân, nhưng chỉ nghe tên chứ chưa biết mặt.
Và chắc chắn không phải là Đông Phương Thập Lý và Tuyết Tễ gì đó.
Nếu không phải vậy, bọn họ làm sao dám gạ gẫm đối phương mua này nọ.
Một người nhị giai, một người bình thường, lẽ ra hắn phải nghĩ tới sớm hơn.
“Đưa cho ta hai viên linh thạch ngũ phẩm, ta sẽ kêu Chân Võ trả lại cho ngươi sau.” Lục Thủy nói với Khô Thụ Lão Nhân.
Khô Thụ Lão Nhân không dám chần chờ, lập tức lấy ra hai viên linh thạch ngũ phẩm.
Còn chuyện có trả lại hay không thì hắn mặc kệ, bởi vì người trả cũng không phải là Lục Thủy.
Thiếu gia của bọn họ cơ bản là không có mang theo linh thạch trên người.
Lục Thủy nhận lấy linh thạch, đưa tới trước mặt Dịch Sơn nói:
“Tiền trái cây, nếu có nữa thì hãy tiếp tục bán cho ta, người thật sự có thể ra giá cao hơn một chút, vì nó đáng giá.”
Dịch Sơn rốt cuộc cũng lấy lại tinh thần.
Hắn đẩy linh thạch trở về, có chút thấp thỏm nói:
“Thiếu gia nói đùa, thật ra là dự định biếu cho thiếu gia và thiếu phu nhân.
Trước đó không biết thân phận của thiếu gia và thiếu phu nhân, đã vô tình xúc phạm tới.”
Lục Thủy nhìn Dịch Sơn một chút, cuối cùng cầm lại linh thạch, nói:
“Tên Lục Thủy, không có tiện lợi bằng Đông Phương Thập Lý.”
Dịch Sơn: “…”
Du Nhã: “…”
Tuy nhiên, bọn hắn vẫn còn có chút kinh ngạc, bởi vì biểu hiện của thiếu gia cũng không có tệ hại như lời đồn đãi.
“Thiếu gia, theo lệnh của Tam trưởng lão, ta tới đây ghi lại tên sách mà thiếu gia đọc.” Khô Thụ Lão Nhân nói.
Còn việc Lục Thủy nói rằng dùng tên giả thuận tiện, thì hắn càng hiểu rõ hơn.
Cái tên giả kia đã làm chấn động tu chân giới, rất nhiều người muốn biết Lưu Hỏa rốt cuộc là ai.
Nhưng mà không ai biết được.
Mà hắn là người biết chuyện, lại không thể mở miệng nói ra.
Đây cũng là một nỗi khổ.
“Quyển này.” Lục Thủy cầm sách đưa cho Khô Thụ Lão Nhân.
Khô Thụ Lão Nhân liếc mắt nhìn, hơi nhướng mày:
“Đây là nói về cờ vây?”
“Nếu không, thì phải như thế nào?” Lục Thủy hỏi.
Khô Thụ Lão Nhân có chút khó xử:
“Thiếu gia, hay là đổi một quyển khác?”
Lục Thủy nhìn thoáng qua Khô Thụ Lão Nhân, sau đó không tiếp tục để ý.
Khô Thụ Lão Nhân: “…..”
Ôi! Có vẻ như Tam trưởng lão lại phải thở dài vì tức giận.
Khô Thụ Lão Nhân không nói thêm gì nữa, lặng lẽ rời đi.
Dịch Sơn và Du Nhã cũng chào tạm biệt, bọn họ muốn đi tìm sách thêm một lúc.
Thiếu gia và thiếu phu nhân ở đây, bọn họ không nên quấy rầy.
Vừa rồi thật là làm ẩu mà.
Chờ cho mọi người đi hết, Mộ Tuyết mới đưa tay đổi lấy trái cây trong tay của Lục Thủy và nói:
“Cái này cho Lục thiếu gia.”
Lục Thủy không nói gì hết, bỏ vào trong miệng nhai.
Ừ, đúng là ăn rất ngon.
Đáng tiếc là chỉ có hai trái.
Mộ Tuyết cũng ăn trái cây, sau đó giở quyển sách ở trên bàn ra, bắt đầu đọc.
Lục Thủy ngồi bên cạnh Mộ Tuyết, cũng đang nhìn vào sách.
Hắn thật sự tò mò, không biết “Kiếm Nhất Vi Kỳ Truyện” rốt cuộc là viết về cái gì.
Dạy người ta làm thế nào để hồi cờ sao?
Lục Thủy nghĩ xong thì lật ra trang thứ nhất của quyển sách:
Kỳ Đạo là là thứ mà ta muốn theo đuổi cả đời, Kiếm Đạo chỉ là thứ ta thuận tay tạo ra.
Hôm nay ta muốn bỏ kiếm theo cờ.
Làm một bậc thầy chơi cờ mà ai ai cũng biết tới, sau đó sẽ dùng vạn vật đánh cờ với thiên địa.
Dịch: MB
Chương 694: Ai Mới Là Tác Giả 3
Lục Thủy vừa đọc trang đầu tiên đã phải cau mày, đây là chữ viết Viễn Cổ, còn là bản gốc.
Đúng là hiếm thấy.
“Khó trách sẽ bị đặt ở lầu ba, bản thân quyển sách này cũng đã ẩn chứa một số điều phi thường.
Nội dung bên trong sẽ liên quan tới những nhân vật mạnh mẽ như là Kiếm Nhất.” Lục Thủy nghĩ thầm.
Có lẽ trước kia không có ai biết Kiếm Nhất là ai, nhưng kể từ khi Kiếm Đạo Vô Thượng xuất hiện, mọi người đã biết Kiếm Nhất căn bản không phải là một người bình thường.
Đương nhiên, cũng chỉ có số ít người biết, Kiếm Nhất rốt cuộc là nhân vật ở cấp bậc nào.
Lục Thủy không có suy nghĩ nhiều, tiếp tục xem trang tiếp theo, nhìn xem Kiếm Nhất làm thế nào trở thành bậc thầy chơi cờ, làm sao đánh cờ với thiên địa.
Trang thứ hai:
Ta đã định đánh với thiên địa một ván trước, vậy mà thiên địa không thèm nhìn đến ta.
Rơi vào đường cùng, ta chỉ có thể đi về hương trấn, nhìn xem có cuộc thì nào về lĩnh vực này hay không.
Nhưng ta nhanh chóng phát hiện, người chơi cờ vây đã ít càng thêm ít.
Vậy thì làm sao ta có thể trở thành bậc thầy chơi cờ được đây?
Cho nên ta đã đi tìm người quản lý nơi này, nói cho hắn biết sự vĩ đại của cờ vây, để hắn phổ biến rộng rãi.
Sau đó sẽ tổ chức cuộc thi.
Thế giới rộng lớn, nhưng ta chẳng ngại phiền mà bôn ba đi khắp nơi, mỗi một địa phương đều sẽ tìm người quản lý để trò chuyện, nói cho bọn họ biết là nên phát triển cờ vây.
Đa số bọn họ rất thân thiện, vui vẻ nhận lời.
Một vài người ngoan cố cũng đã hiểu ra sự vĩ đại của cờ vây dưới nguyên tắc của ta.
Ba mươi năm sau.
Cuộc thi cờ vây rốt cục được tổ chức.
Bọn họ xưng người mạnh nhất là Kỳ Thánh, đây là chế tạo cho ta.
Ta đã đăng ký tham gia cuộc thi cờ vây hương trấn đầu tiên.
Đối thủ của ta là một người thiếu niên, nhìn như là vừa mới tiếp xúc cờ vây.
Trận đấu bắt đầu.
Ván cờ như chiến trường, ta cầm cờ đi trước, muốn nói cho thiếu niên này, chân lý của cờ vây.
“Đã suy nghĩ rất lâu, còn muốn suy nghĩ nữa sao?” Thiếu niên kia hơi khinh thường ta.
Người trẻ tuổi thiếu hiểu biết.
Ta đắn đo thật lâu, rốt cuộc đã hiểu ra vấn đề nằm ở đâu.
“Nước đi này không tính.” Đây là quyết định của ta sau khi suy nghĩ cặn kẽ.
“Hở?” Thiếu niên cảm thấy choáng váng:
“Thi đấu mà muốn hồi cờ sao?”
“Quy tắc cuộc thi cũng không có nói là không được đi lại.” Mặc dù ta không có xem qua quy tắc, nhưng chắc chắn là không có điều này.
“Ngươi xem, quy tắc có điều này nha.” Người thiếu niên lấy ra một quyển luật lệ thi đấu.
“Người không biết không có tội, ta cũng không hiểu rõ tình hình, cho nên vi phạm lần đầu là có thể được tha thứ, nước đi này không tính.” Ta đang nói lý lẽ với hắn.
Thiếu niên kia bị ta thuyết phục.
Sau đó…
“Một đám người không hiểu chân lý của cờ vây, dám cả gan đuổi ta ra ngoài, bỏ ta ra.” Ta vô cùng tức giận.
Ta là bậc thầy của môn cờ vây.
Bọn xấu xa này.
Phịch!
Ta bị ném đến trên mặt đất.
“Lại đến quấy rối, hủy bỏ tư cách thi đấu vào năm sau của ngươi.” Người kia lại dám quát tháo vào mặt ta, còn đe dọa ta.
Những người này thật quá đáng.
“Các ngươi có thể dùng ngôi thứ ba để viết sách hay không? Các ngươi bị bệnh à.” Ta rất là tức giận, gào thét.
Bọn người phàm ngu dốt, vẫn không biết cách là cho người ta vừa lòng đẹp ý.
. . . .
Lục Thủy hơi ngạc nhiên khi đọc đến đây, ý của Kiếm Nhất là sao?
Hóa ra người viết sách thật sự không phải là hắn?
Hắn làm nhiều chuyện như vậy, xung quanh đều có người đi theo, còn đang giúp hắn viết sách?
Ai nhàm chán như vậy?
“Các ngươi? Vậy thì ít nhất là hai người, là Lục sao?” Lục Thủy cảm thấy khả năng này rất cao.
“Người thứ hai sẽ là ai?”
Lục Thủy cẩn thận suy nghĩ một chút, từ những tin tức bên trong, hắn cũng không biết được ai khác ngoài Kiếm Nhất và Lục .
Lần trước nói chuyện với Kiếm Nhất, nhìn theo nhiều góc độ khác nhau, hắn và Lục rất là thân, những người khác không thể nào sánh bằng.
“Được rồi, cứ đọc tiếp đã, có thể người kể chuyện sẽ tự viết về mình”
Nghĩ như vậy, Lục Thủy lại tiếp tục xem.
Chưa kể là quyển sách này cũng rất thú vị.
Nhất là nhìn xem đến đoạn Kiếm Nhất bởi vì hồi cờ mà bị ném ra ngoài, khi đó hắn cũng muốn làm như vậy.
Nếu không phải đối phương là bậc tiền bối, còn là người đã chết.
Hắn tuyệt đối sẽ không nhượng bộ.
Ta bỏ qua hương trấn này, quyết định đi tới một cái hương trấn vẫn chưa bắt đầu thi đấu để tham gia.
Đường xá xa xôi, không thành vấn đề với ta.
Chỉ trong nháy mắt, ta đi tới hương trấn mới, ở rất xa.
Vừa kịp hạn chót để đăng ký, sau đó thì ta bắt đầu tham gia tranh tài.
Cuộc thi trước đó chỉ là ngoài ý muốn, lần này ta sẽ chỉ dẫn cho bọn hắn con đường chơi cờ, giống như là 30 năm trước vậy.
Cuộc thi bắt đầu, lần này đối thủ của ta là một thiếu nữ.
Lại là một người trẻ tuổi thiếu hiểu biết.
Tài năng chơi cờ làm sao có thể so với ta?
Lần này đối phương cầm cờ đi trước.
Từ nước cờ của đối phương, ta biết khả năng chơi cờ của người này không tốt.
Y như rằng.
“Ừm, ờ, nước cờ này không tính có được không?” Thiếu nữ có chút sợ sệt nói.
“Không được.” Ta thẳng thừng từ chối.
“Cờ vây thần kỳ ở chỗ hạ cờ không được hối hận, dù là ta đồng ý nhường ngươi, ta cũng không thể vi phạm quy tắc cờ vây.
Ngươi xem, quy tắc viết là không thể đi lại.”
Ta đặc biệt lấy bản quy tắc ra cho đối phương xem.
Để đối phương hiểu được, đi lại là phạm quy.
“Được, hiểu rồi.” Thiếu nữ kia mặc dù bất đắc dĩ, nhưng vẫn chấp nhận.
Hạ được một nửa.
“Nước đi này không tính, ta hạ sai.” Ta cảm thấy nước cờ này có chút không đúng.
“Nhưng mà hạ cờ không được hối hận, trong quy tắc viết như thế.” Thiếu nữ kia cầm lấy quy tắc, còn đặc biệt chỉ cho ta xem.
“Quy tắc là chết, người là sống, vật sống sao có thể bị điều chết ràng buộc? Làm vậy sẽ khiến cho con người ta dậm chân tại chỗ.” Ta cảm thấy đối phương cần hiểu được điểm này.
“Thế nhưng là cờ vây thần kỳ ở chỗ hạ cờ không hối hận, dù là ta đồng ý nhường cho ngươi.” Thiếu nữ kia đưa ra lý lẽ phản bác lại.
“Điều thần kì là xuất phát từ trong tâm hồn, và tồn tại trong suy nghĩ, sở dĩ cờ vây trở nên thần kỳ như vậy là do con người chứ không phải do quy định.
Để cho ta đi lại, là ngươi đã thừa nhận điều thần kỳ đó.
Chân lý của cờ vây sẽ được thể hiện trong tay của ta và ngươi.” Ta nói xong thì cầm lấy quân cờ của mình lên, dự định đi lại.
Vì nghĩ rằng thiếu nữ này đã hiểu rõ chân lý của cờ vây.
Dịch: MB
Chương 695: Ai Mới Là Tác Giả 4
“Trọng tài, hắn hồi cờ.” Thiếu nữ kia đột nhiên kêu lên.
Ta: “…”
“Thả ta ra, buông ta ra.” Ta lại bị ném ra ngoài thêm một lần.
Phịch!
Ta bị ném tới trên mặt đất, ta cảm thấy phẫn nộ.
Ta muốn một kiếm chém đứt nhà thi đấu này.
“Các ngươi thật là chó, ta muốn chém nhà thi đấu hồi nào?
Hãy đi đến nơi thi đấu tiếp theo.
Với lại viết thì cứ viết, đừng có đọc ra được không?” Ta cảm giác vô cùng bất đắc dĩ.
Người ở đây không hiểu chân lý của cờ vây, ta quyết định đi tới một nơi khác, ta sẽ tự mình phát triển cờ vây.
Vì sao tham gia cuộc thi mà chỉ có ta bị loại?
“Chờ một chút, các ngươi chờ ta với.” Bên trong đột nhiên truyền ra một giọng nữ.
Là thiếu nữ đã đánh cờ với ta.
“Ngươi có việc gì?” Ta hỏi.
“Ta có thể đi chung với các ngươi không.” Thiếu nữ kia hỏi.
Sau đó nàng tự giới thiệu:
“Ta tên là Cửu, là Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa, chắc chắn là các ngươi đã nghe nói đến ta.”
“Xin lỗi, bọn ta không đi chung với chó hoặc phụ nữ.” Một người chỉ biết gọi trọng tài, không có tư cách đi chung với chúng ta.
Xuất phát đi tới nhà thi đấu tiếp theo.
Lục Thủy đọc đến đây thì hơi thắc mắc, Cửu vậy mà cũng xuất hiện.
“Như vậy thì Cửu không phải là một trong số những người viết truyện.”
Vừa rồi hắn còn nghĩ xem người viết truyện có phải là Cửu hay không.
Xem ra là không thể nào.
Nhưng Cửu rõ ràng là biết Kiếm Nhất, ngay từ đầu đã cố ý tiếp cận.
Sau đó phản bác chuyện Kiếm Nhất hồi cờ, nhưng không hiểu rõ chân lý của cờ vây bằng Kiếm Nhất.
“Lần sau ta sẽ hồi cờ trước.” Nghĩ đến điều này, Lục Thủy không khỏi cảm thấy tiếc nuối một chút:
“Không được, không có cơ hội.”
Lục Thủy nhất thời cảm thấy hơi khó chịu.
Sao Kiếm Nhất không chịu tập trung luyện kiếm cho thật giỏi? Nhất định phải chơi cờ vây làm gì.
Sau đó Lục Thủy dự định đọc tiếp, nhìn xem con đường chơi cờ vây của Kiếm Nhất cuối cùng sẽ đi về đâu.
Hơn nữa sách này có viết về Cửu, có thể sẽ có Lục, thật sự rất đáng xem.
“Ùng ục.”
Vừa mới lật sang trang, Lục Thủy nghe được tiếng bụng sôi lên.
Không phải hắn.
Sau đó Lục Thủy bèn quay đầu nhìn về phía Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết cúi đầu đỏ mặt, tập trung đọc sách của nàng.
Bây giờ thì Lục Thủy mới nhớ ra, hình như Mộ Tuyết không có ăn điểm tâm, mà bây giờ đã qua giữa trưa rồi.
Lục Thủy nhìn nhìn quyển sách trong tay, phát hiện đã đọc được một nửa.
“Trưa nay Mộ tiểu thư muốn ăn gì?” Lục Thủy khép sách lại hỏi.
“Lục thiếu gia thì sao?” Mộ Tuyết ngẩng đầu nhìn về phía Lục Thủy.
“Trước tiên hãy đến tiểu trấn xem thử.” Lục Thủy nói xong thì cầm sách cất vào.
Hắn muốn mang quyển sách này theo.
“Nghe theo Lục thiếu gia.” Mộ Tuyết không có ý kiến gì.
Lục Thủy cầm lấy sách của Mộ Tuyết, cất lên trên giá sách.
Ban đầu đặt ở vị trí vừa phải, nhưng hắn ngẫm nghĩ một hồi lại lấy sách đặt vào vị trí cao hơn.
Không có mục đích gì cả, làm vậy để Mộ Tuyết phải nhờ hắn lấy giúp nàng.
Đến lúc đó sẽ được nàng nhờ vả, không đúng, lúc đó hắn sẽ đặt ở vị trí cao hơn.
Chọc tức nàng.
Mộ Tuyết chỉ nhìn thoáng qua vị trí của những quyển sách, cũng không thèm để ý.
Nếu như rơi thêm vài cuốn sách xuống, thì Lục Thủy cũng sẽ bị dọa sợ, lập tức cầm sách cho nàng.
Tóm lại, Lục Thủy vẫn rất là lo lắng cho nàng, dù biết rằng trên người nàng có Hỗn Nguyên Khí.
Nàng đặc biệt thích Lục Thủy.
Dịch Sơn và Du Nhã đã rời khỏi Tàng Kinh Các từ rất sớm.
“Ngươi muốn tu luyện thật sao?” Dịch Sơn hơi nhíu mày lại.
Vừa rồi, khi bọn họ đang tìm kiếm công pháp, đã tình cờ thấy được Ma Ngôn Lục Chân Quyết.
Và vợ của hắn – Du Nhã đã nhớ kỹ phần thứ nhất, muốn trở về tu luyện thử.
Vì mượn sách mang đi là việc rất khó nên đành phải học thuộc, sau đó trở về luyện.
Đương nhiên, cũng không phải là không thể mượn, nhưng không thật cần thiết thì tốt nhất là đừng mượn.
Bởi vì số lần có giới hạn.
“Ừm, thử xem sao, nhưng nên đến xin ý kiến của vị tiền bối kia.” Du Nhã mở miệng nói.
Dịch Sơn do dự một hồi, cuối cùng nhẹ giọng nói:
“Nếu như có vấn đề thì không được thử.”
Du Nhã nhìn Dịch Sơn, cười nói:
“Ta tưởng rằng ngươi sẽ không đồng ý.”
“Đúng là ta muốn ngăn cản, nhưng thấy thái độ của ngươi nghiêm túc như vậy, trong lúc nhất thời không biết làm sao thuyết phục ngươi.” Dịch Sơn thở dài một cái, sau đó thắc mắc hỏi:
“Vì sao ngươi nhất định phải thử? Ngươi thật sự tin vào những gì thiếu phu nhân nói à?
Có nhìn như thế nào thì nàng ấy cũng chỉ là một người bình thường.”
“Mặc dù thiếu phu nhân trông giống như một người bình thường, nhưng ngươi còn nhớ, chúng ta là như thế nào tìm ra được nguyên nhân không?” Du Nhã hỏi chồng mình.
Bọn họ phải mất khá nhiều thời gian, mới biết được nguyên nhân gây bệnh, sau đó mới tìm hiểu tình trạng cụ thể.
Mà Mộ Tuyết chỉ cần bắt mạch một chút, nếu như không biết chẩn đoán của nàng là đúng, nghi ngờ là bình thường.
Nhưng mà đối phương đã đoán đúng, bọn họ không thể nghi ngờ điều đó.
“Thật vậy.” Dịch Sơn nặng nề nói:
“Nếu như không biết bọn họ là thiếu gia và thiếu phu nhân, thì trông bọn họ không có vẻ gì là vô dụng cả.”
Mặc dù cách cư xử của đối phương với người khác có vẻ không được lịch sự, nhưng cũng không quá kém cỏi hay là phô trương.
Bọn hắn mới vừa tới, cũng không biết Lục thiếu gia sẽ diễn kịch.
“Có lẽ chỉ là ảo giác, nhưng ta luôn cảm thấy đây là một cái cơ hội, không thể bỏ qua.” Du Nhã nói.
“Cảm giác? Làm sao ngươi cảm giác được?” Dịch Sơn có chút hiếu kỳ, trước đó hắn đã nhìn ra vợ mình có điều khác lạ rồi.
“Ừm ~” Du Nhã ngẫm nghĩ một hồi, ngập ngừng một chút rồi nói rằng:
“Ta cũng không diễn tả được, có lẽ là giác quan thứ sáu của người làm mẹ đi.”
Bản thân nàng cũng thấy hoài nghi, bởi vì không có bất cứ lý do gì.
Bọn họ không tiếp tục đắn đo nữa, đã không tìm được đáp án cho vấn đề này, vậy thì thử trước rồi mới tính tiếp.
Một lúc sau, bọn họ đi tới một chỗ bên sườn núi, đây là nơi sinh sống của một vị tu chân có y thuật rất giỏi của Lục gia.
Vừa bước vào cửa tiểu viện, Dịch Sơn đã cung kính nói:
“Vãn bối Dịch Sơn, xin được gặp tiền bối.”
“Cửa mở, tự mình đi vào.” Rất nhanh, có một giọng nữ vang lên ở bên trong.
Bọn họ nghe lời bước vào.
“Là các ngươi à, thai nhi có gì không ổn sao?” Tô Hồng bình tĩnh nhìn Du Nhã hỏi.
Tô Hồng là một trong những Y Tiên của Lục gia, trên mái tóc dài của nàng có vài sợi màu đỏ, vóc dáng trẻ trung, khuôn mặt xinh xắn, có thể nói là xinh đẹp như hoa.
Nhưng mọi người đều biết là tuổi tác của nàng rất cao.
Lúc này, Tô Hồng mặc một bộ váy tiên màu đỏ, đang đọc một quyển sách gì đó.
Dịch: MB
Chương 696: Gặp Được Quý Nhân 1
“Thưa tiền bối, chuyện là chúng ta dự định thử một bộ công pháp, mong tiền bối có thể chú ý giúp cho.” Dịch Sơn lập tức nói.
Muốn thử nhưng không có người lợi hại giúp đỡ, bọn họ sẽ không dám liều lĩnh.
Việc này liên quan tới con cái của bọn họ.
Sao có thể liều lĩnh được.
Mà Tô Hồng là người đã nhanh chóng tìm ra nguyên nhân khi kiểm tra cho vợ hắn, cũng giúp sửa lại toa thuốc, trực tiếp thấy được hiệu quả.
Vì vậy bọn họ rất là tín nhiệm nàng.
Còn toa thuốc trước đó là do một vị tiền bối ở Bách Hoa Cốc vô tình tìm được.
“Có thể nói cho ta biết là công pháp gì sao?” Tô Hồng tò mò hỏi.
Những lời yêu cầu giúp đỡ như thế này nàng sẽ không từ chối, nhưng phải xem đó là loại công pháp gì.
Có một số công pháp, không cần thử cũng biết là không thích hợp.
Nhưng bản thân nàng cũng không thể tìm ra công pháp thích hợp.
Cần có chút may mắn.
“Là Ma Ngôn Lục Chân Quyết.” Du Nhã trả lời.
“Nội dung thế nào?” Tô Hồng hỏi.
Nàng cũng không biết đây là bản công pháp gì.
“Thiên địa ba phần, Đạo – Ma không giống nhau, lý lẽ của Đạo kinh động thiên địa, đạo lý của Ma chấn động khắp nơi….” Du Nhã bắt đầu đọc ra phần đầu của “Ma Ngôn Lục Chân Quyết”.
Đương nhiên, tu luyện cụ thể như thế nào thì cần phải thử rồi mới biết được.
Một lúc sau, Du Nhã đọc xong:
“Tiền bối, chính là như vậy.”
Tô Hồng nghe xong thì không có đưa ra nhận xét ngay.
Nàng bắt đầu luyện thử để tìm ra được vấn đề bên trong, vậy mà trong lúc nhất thời lại không tìm thấy bất cứ vấn đề nào.
Sau đó nàng nhìn về phía Du Nhã, cảm thán, nói:
“Các ngươi thật sự là dám nghĩ.”
Người bình thường, làm sao có thể trực tiếp nghĩ tới công pháp của ma tu được?
“Tiền bối, môn công pháp này có vấn đề rất nghiêm trọng sao?” Dịch Sơn có chút lo lắng nói.
“Không.” Tô Hồng lắc đầu, nàng nhìn xem Du Nhã, giọng nói không lớn lắm, nhưng ẩn chứa một chút phấn khởi:
“Hoàn toàn ngược lại, ta không tìm được vấn đề gì trong công pháp này, có thể thử được!
Có lẽ thật sự hiệu quả.”
“Đi theo ta.” Tô Hồng nói xong thì xoay người đi vào bên trong.
Dịch Sơn và Du Nhã nhìn nhau một chút, điều này khiến bọn họ rất kinh ngạc, đồng thời cũng có chút xúc động, cũng có thể nói là ngọn lửa hy vọng vẫn luôn nhen nhóm, lúc này bỗng bừng cháy lên.
“Vâng.” Du Nhã cất tiếng nói xong thì đi theo Tô Hồng vào bên trong.
Ngay sau đó, Du Nhã đã bắt đầu tu luyện Ma Ngôn Lục Chân Quyết dưới sự quan sát của Tô Hồng.
Nàng ngồi dưới đất, hít sâu một hơi, sau đó điều động linh khí rồi bắt đầu vận chuyển dựa theo chỉ dẫn của Ma Ngôn Lục Chân Quyết.
Nàng không dám vận chuyển quá nhanh, chậm rãi tiến hành từng chút một.
May mắn là không có xảy ra bất cứ vấn đề gì, nàng biết rằng khi nàng cảm thấy không khỏe, sẽ xuất hiện những cơn đau nhỏ.
Nghiêm trọng, thậm chí ảnh hưởng đến thai nhi.
Dịch Sơn ở bên cạnh trông chừng, không có cách nào hỗ trợ, chỉ có thể nhìn chằm chằm.
Mà Tô Hồng thì đứng sát bên người Du Nhã, đưa tay là có thể chạm đến, để phòng ngừa bất trắc.
Tình hình trước mắt vô cùng ổn định.
Công pháp vận chuyển được một hồi, đột nhiên Du Nhã nhíu mày lại.
Dịch Sơn có chút lo lắng, Tô Hồng cũng trước tiên chạm vào Du Nhã, muốn kiểm tra xem việc vận chuyển công pháp, có gặp phải vấn đề gì không.
Chỉ trong giây lát thì nàng buông tay ra, nhẹ giọng giải thích:
“Luyện công pháp này phải chịu một chút đau đớn, không có gì đáng lo.”
Dịch Sơn nhẹ nhàng thở ra, nhưng cũng không dám lơ là.
Lúc này Du Nhã bắt đầu hội tụ linh khí, lập tức sẽ vận chuyển xong một chu kì.
Linh khí liên tục hội tụ lại và nhanh chóng hoàn thành, sau đó nguồn lực lượng này lại bắt đầu khuếch tán, len lỏi khắp các kinh mạch.
Nhưng mà chỉ trong nháy mắt, lượng linh khí vừa khuếch tán kia lại tràn về hướng khác.
Dường như ở phía đó có một lỗ thủng, tất cả linh khí đang hướng về phía đó mà tụ tập.
Rất nhanh, tất cả linh khí đã lắp vào chỗ trống kia.
Không có bù đắp được bao nhiêu, nhưng thật sự là có bù vào.
“Chuyện này, sao lại như vậy?” Du Nhã không khỏi giật mình khi cảm nhận được điều này.
Nàng chưa từng nghĩ điều này sẽ xảy ra.
Nàng chỉ mong có thể giảm bớt một chút là tốt rồi.
Nhưng lần này nàng cảm nhận được rất rõ, sự suy yếu của bào thai đã tạm thời ngừng lại rồi.
Trước đó chỉ có thể dùng lực lượng bên ngoài làm chậm lại, hoặc là chịu đựng thay.
Nhưng bây giờ, đã ngừng lại rồi.
Cứ như vậy mà ngừng lại, không có lý do.
Nàng kích động đến nỗi muốn bật khóc ngay tại chỗ.
Nhưng nàng vẫn cố gắng trấn tĩnh lại, bắt đầu thu công, không thể để xảy ra chuyện ngoài ý muốn ngay lúc này.
Sau đó nàng mở mắt.
Ánh vào tầm mắt là khuôn mặt lo lắng của chồng, lúc này đang ngồi xổm ở trước mặt nàng.
“Có khỏe không? Không có tác dụng cũng không sao, chúng ta lại tìm biện pháp khác.” Dịch Sơn nhìn xem Du Nhã, nhẹ nhàng nói.
“Thành, thành công.” Du Nhã ngay lập tức ôm lấy Dịch Sơn, kích động nói:
“Thành công, công pháp có tác dụng, ta cảm nhận được triệu chứng suy yếu của con đã biến mất rồi.”
Dịch Sơn bị vợ mình ôm lấy, nghe được điều nàng nói, cảm thấy không thể tin vào tai của mình.
“Biến mất? Thành công?” Hắn không thể tin nổi.
“Đừng kích động, để cho ta kiểm tra thử.” Tô Hồng ở một bên nói.
Hai người kia ở trước mặt nàng diễn cái gì vậy chứ?
Khi dễ người độc thân như nàng sao?
Du Nhã lập tức ngồi xuống, sau đó để Tô Hồng bắt mạch.
Tô Hồng tập trung tư tưởng bắt mạch, nàng vận dụng linh khí, kiểm tra rất cẩn thận, nàng có thể từ phản hồi của linh khí ở bên trong, phát hiện tất cả điều khác thường.
Lần này bắt mạch không mất bao nhiêu thời gian, sau đó Tô Hồng thu tay về, nói khẽ:
“Có người gợi ý cho các ngươi chọn quyển công pháp này?
“Đúng vậy.” Du Nhã gật đầu.
Tô Hồng đứng lên, nói khẽ:
“Gặp quý nhân, vấn đề thật sự được giải quyết, lại quan sát thêm một thời gian, nếu không có vấn đề gì.
Con của các ngươi hoàn toàn được bảo vệ.”
Du Nhã và Dịch Sơn liếc nhìn nhau, bọn họ đều có thể nhìn thấy sự vui mừng trong ánh mắt của đối phương.
“Cảm ơn tiền bối rất nhiều.” Hai người cảm kích nói.
“Hãy cảm ơn vị quý nhân kia đi.” Tô Hồng mở miệng nói.
Quý nhân?
Du Nhã cảm thấy thật khó tin, nàng chưa từng nghĩ tới, người thiếu nữ trông rất bình thường kia lại là quý nhân của nàng.
Nhưng cuối cùng thì nàng cũng đã nắm được cơ hội, cảm giác lúc đó thật sự rất kì diệu.
Suy nghĩ khác nhau một chút, kết quả đã là một trời một vực.
Dịch Sơn cũng vậy, nếu như khi đó vợ hắn không nắm lấy, vậy thì không có được kết quả như bây giờ.
Trong lúc bất chợt, hắn cảm thấy có thể đến Lục gia, thật sự là một lựa chọn sáng suốt.
Tô Hồng lẳng lặng nhìn bọn họ một hồi, nếu nàng đoán không sai, hai người này có lẽ đã được gặp Nhị trưởng lão.
Dịch: MB
Chương 697: Gặp Được Quý Nhân 2
Sáng sớm hôm sau.
Lục Thủy khép lại quyển sách “Kiếm Nhất Vi Kỳ Truyện”.
Nội dung cốt truyện sau đó căn bản là Kiếm Nhất đang tham gia thi đánh cờ.
Quyển sách kết thúc một cách rất kì lạ.
Nguyên văn bên trong là như thế này:
Cuộc thi cờ vây đã kết thúc, ta cũng phải rời đi, thật sự là một hành trình đầy ý nghĩa, tiếc là thời gian của ta quá gấp gáp.
Đây chỉ là một đoạn tự bạch bình thường, nhưng Lục Thủy luôn cảm giác đoạn văn này không phải là tự bạch của Kiếm Nhất , mà của người viết sách.
Còn kết quả trận đấu của Kiếm Nhất, không có gì đáng nói, đây thật sự chỉ là một quyển tự truyện dạy người ta làm sao để đi lại.
Một kỳ thủ đồng thời có hai tư tưởng trái ngược nhau.
Nhìn thấy Kiếm Nhất vô tình thăng cấp một hai lần, hắn cảm thấy quá thất vọng về đối thủ của mình.
“Nhưng quyển sách này thật sự không có ẩn chứa bất cứ công pháp hay phát thuật gì, cũng không có miêu tả bất cứ điều gì về Kiếm Đạo của Kiếm Nhất.
Toàn bộ là viết về sự tích chơi cờ vây.”
Lục Thủy đọc quyển sách này, chính là đọc một quyển sách rất bình thường.
Nhưng bản thân quyển sách lại là thứ phi thường, vì qua vô số năm tháng mà vẫn chưa bị phân hủy.
Lục Thủy cất sách đi, sau đó nhìn ra phía bên ngoài.
“Chắc là Mộ Tuyết đã đi đến trạm xe rồi?”
Nghĩ như vậy, hắn bèn đi ra ngoài.
Còn quyển sách kia, hắn cũng không dự định mang trả lại, mà muốn tự mình cất giữ.
Khi nào muốn trả thì trả, dù sao những lý lẽ để hồi cờ ở bên trong là nhiều không kể xiết, có cơ hội gặp lại Kiếm Nhất, hắn muốn lấy đạo của người trả lại cho người.
Mà vậy thì cũng có thể xem như là một quyển bí tịch về cờ vây.
Nhưng mà không thể dùng trong cuộc thi nghiêm túc.
Trong một cuộc thi nghiêm túc mà muốn hồi cờ, hậu quả như thế nào cũng được ghi lại vô cùng sinh động trong sách.
Cần lấy đó mà làm gương.
Lục Thủy ra khỏi tiểu viện, trực tiếp đi về phía tiểu viện của Mộ Tuyết.
Hắn đã tính toán rồi, có lẽ sẽ trùng hợp gặp được Mộ Tuyết đang xuống núi.
Còn thời gian đi đến nhà ga thì hôm qua hắn đã hỏi được rồi.
Mộ Tuyết cũng chắc chắn sẽ đi sớm.
Lại đoán đúng.
Lục Thủy vừa mới đi đến gần chỗ tiểu viện của Mộ Tuyết đã thấy nàng đang từ bên trong đi ra.
“Sớm như vậy, Lục thiếu gia muốn đi đâu?” Mộ Tuyết có chút mừng rỡ khi nhìn thấy Lục Thủy .
Nàng còn tưởng rằng sẽ gặp nhau ở cửa chính.
“Xuống núi, Mộ tiểu thư cũng phải xuống núi đúng không?” Lục Thủy nhẹ giọng hỏi.
Mộ Tuyết nhìn xem Lục Thủy, không có trả lời câu hỏi trước, mà là hiếu kỳ nói:
“Lục thiếu gia muốn dùng phi hành pháp bảo bay xuống sao?”
Cũng không phải chưa từng xảy ra.
Lần này nàng cần phải hỏi rõ ràng.
“…”
Lục Thủy nhất thời không nói nên lời.
Hắn lạnh nhạt liếc nhìn Mộ Tuyết một cái rồi tiếp tục đi về phía trước:
“Đi xuống.”
Nghe được câu này, Mộ Tuyết lập tức đi theo, bọn họ thuận đường.
Sẽ luôn luôn thuận đường.
Đinh Lương không dám tới gần, chỉ theo từ xa.
Bởi vì phải đi đón hai vị tiểu thư, nếu không nàng đã chọn ở lại nơi đây.
—— ——
Khổ Hải Phật Môn.
Tâm Hỏa Cổ Phật cau mày, cuối cùng thở dài một tiếng:
“Không ngờ là tất cả đầu mối liên lạc đều bị cắt đứt, Lục gia trừ Lục Vô Vi, vẫn như cũ, không thể khinh thường.”
“Tuy nhiên, những sự biến đổi trên thế giới ngày càng rõ ràng hơn, thậm chí còn giúp khôi phục lực lượng, rốt cuộc là do đâu mà ra?”
Chuyện này hắn đã tìm hiểu rất lâu, lại không tìm được một chút manh mối nào.
Tất cả những thay đổi khác thường đều không có nguyên nhân gì cả, trống rỗng mà xuất hiện.
Hắn đã lật tìm tất cả ghi chép, không có tình huống như thế này.
“Nếu tiếp tục như vậy nữa, có thể thử làm cho Phật trở về.”
Tâm Hỏa Cổ Phật nhìn ra bên ngoài, nhìn xem Vô Tận Khổ Hải, cuối cùng niệm câu phật hiệu.
Hắn muốn chuẩn bị một chút, hai phe thế lực khác, có lẽ cũng nghĩ như vậy, hoặc không bao lâu nữa sẽ nghĩ tới.
Nhưng khả năng thành công thật sự quá thấp.
Trừ khi mức độ biến đổi của thế giới này có thể không ngừng tăng lên.
“Liên quan tới việc thăm dò Lục Thủy, cần bàn bạc kỹ hơn.”
Không thể phái thêm người khác đi tới Lục gia theo dõi.
Hiện giờ trong mắt của hai thế lực còn lại, Phật Môn chẳng khác gì một trò cười.
Nếu chuyện này mà bị bọn hắn biết được, lại có thêm một trò hề.
“Kiếp sau của Tân Cổ Phật cũng nên xuất hiện rồi, không biết sẽ là người thế nào.”
“Meo meo~ “
Hắc Bạch Miêu nhoài người nằm ở trong tiệm của Nhàn Cẩm, nó nhìn xem bên ngoài và cất tiếng kêu hơi bi thương.
Nó nghĩ rằng mình có thể đã bị Phật Môn vứt bỏ.
Đương nhiên, điều quan trọng nhất là, nó không muốn chữa khỏi vết thương, nếu không sẽ phải đi gặp con chó kia, đó thật sự là chó.
Thật đáng sợ.
Nó cảm giác con chó này còn khủng bố hơn so với bất kì người nào trong Phật Môn.
Vừa nghĩ tới vết thương sắp khỏi thì phải đi, nó lại vô thức rùng mình một cái.
Con chó kia chỉ biết đánh nó, chứ có chịu hỏi nó câu nào đâu.
Trái lại, ngươi muốn biết gì thì cứ nói ra đi.
“Lục thiếu gia ta muốn ăn bánh bao chay.”
“Không có, chỉ có bánh bao thịt.”
“Vậy thứ Lục thiếu gia đang ăn không phải là bánh sao?”
“Cái cuối cùng.”
“….”
Hắc Bạch Miêu nhìn thấy hai người đi ngang qua, nó lập tức chạy trốn, người này nó biết, nhưng mà không bị nhìn thấy thì tốt hơn.
Đó là thiếu gia Lục gia, nếu như hắn biết nó là mèo nội gián, chắc chắn nó sẽ bị ăn sạch.
Nơi này thật là khủng khiếp.
Muốn về nhà.
Mộ Tuyết đi ở bên cạnh Lục Thủy, nàng nhìn về phía sau và nói:
“Lục thiếu gia, trong tiệm vừa rồi hình như có bé mèo dễ thương.”
Lục Thủy cũng quay đầu nhìn một cái, không thấy gì cả:
“Không thấy được.”
Hắn thật sự không nhìn thấy, có Mộ Tuyết ở bên cạnh hắn, không có việc gì thì hắn nhìn xung quanh làm gì?
Chưa kể Mộ Tuyết vẫn còn nhìn chằm chằm vào bánh bao của hắn.
Đây là hắn vừa mới xếp hàng mua.
Mua cho Mộ Tuyết là bánh bao thịt, hắn cũng không muốn nghe được tiếng bụng của Mộ Tuyết sôi lên lần nữa.
Thấy Lục Thủy không thèm để ý, Mộ Tuyết tự nhiên cũng không thèm để ý.
Bọn họ cứ tiếp tục đi về phía trước, không bao lâu nữa sẽ đến được nhà ga.
“Chỉ có hai muội muội của ngươi tới? Không có hầu gái sao?” Lục Thủy vừa ăn bánh bao vừa hỏi.
“Ừm, chỉ có hai người, Nhã Nguyệt và Nhã Lâm là do Đường di trông nom tới lớn, hình như không có hầu gái.” Thật ra thì Mộ Tuyết cũng không biết rõ về chuyện này.
Nàng không hề quan tâm tới hai người muội muội.
Chẳng trách các nàng cũng không dám lại gần mình.
“Ta nhớ Mộ tiểu thư nói có một người đã 16 tuổi rồi? Không nhỏ.” Lục Thủy nói.
“Ta năm nay 19 tuổi, Lục thiếu gia cảm thấy là ta già sao?” Mộ Tuyết nhìn xem Lục Thủy tò mò hỏi.
“…”
Dịch: MB
Chương 698: Gặp Được Quý Nhân 3
Logic gì thế này?
Lục Thủy tránh né vấn đề này, nói về chuyện của tuổi 16:
“Trong TV, nam nữ nhân vật chính 16 tuổi, đều có thể cứu vớt thế giới.
Em gái ngươi cũng 16 tuổi, có khi đã lén xem “Ma Pháp Thiếu Nữ cứu vớt thế giới” mà ngươi không biết.”
Cái gì mà “Ma Pháp Thiếu Nữ cứu vớt thế giới”, thật là lộn xộn.
“Hừ.” Mộ Tuyết hừ lạnh một tiếng, không muốn nói chuyện với Lục Thủy.
“Chút nữa Lục thiếu gia có cần đi đến Tàng Kinh Các không?” Mộ Tuyết cắn bánh bao, nhẹ nhàng hỏi.
Không nhắc đến, suýt nữa thì quên mất chuyện này.
“Xem tình hình.” Lục Thủy nhìn Mộ Tuyết một chút rồi nói.
Không muốn đi thì sẽ không đi Tàng Kinh Các.
Dù sao hắn có đọc sách, có thể vượt qua kiểm tra của Tam trưởng lão thì không có vấn đề gi.
Còn ở chung với Mộ Tuyết, Tam trưởng lão có ý kiến cũng sẽ không nói ra.
Hắn luôn suy nghĩ cho đời sau của Lục gia.
Một lúc sau, bọn họ đã tới nhà ga, chờ để đón Nhã Nguyệt và Nhã Lâm đến.
Nhưng vừa mới đứng chờ, Mộ Tuyết lại đột nhiên ngẩn ra một chút:
“Đúng rồi, Nhã Lâm và Nhã Nguyệt chắc cũng chưa ăn điểm tâm, cần phải mua cho các nàng.”
Lần đầu đi đón muội muội, bối rối tới vậy sao?
Lục Thủy thấy hơi khó tin, Mộ Tuyết bao nhiêu tuổi rồi, vậy mà lại vì chút chuyện nhỏ này mà bối rối.
“Tiểu thư, ta có mua.” Lúc này Đinh Lương đang ở cách đó không xa, lập tức mở miệng.
Bởi vì đến nhà ga nên Đinh Lương đã đứng gần hơn rất nhiều.
Mộ Tuyết nhẹ nhàng thở ra.
Sau đó đứng ở bên cạnh Lục Thủy, nhìn về hướng xe sẽ tới.
Lục Thủy cũng là nhìn xem hướng của xe, sau đó hững hờ tới gần Mộ Tuyết, chạm vào vai của Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết trộm nhìn Lục Thủy một chút, sau đó cũng không nói gì.
Nếu không phải mang theo ký ức áp chế bản thân, chắc chắn sẽ đưa tay ôm lấy vai của ta.
Mặc dù chỉ là tới gần, nhưng mà Mộ Tuyết vẫn rất là vui vẻ.
Nàng không dám làm động tác dư thừa gì, phải cẩn thận.
Rất nhanh, xe lửa vào trạm.
Ngay sau khi xe dừng lại hẳn, cửa xe cũng được mở ra.
“Tỷ tỷ.”
Cửa xe vừa mở ra, Lục Thủy và Mộ Tuyết đã nghe thấy có người đang gọi tỷ tỷ.
Lúc này, Nhã Lam ôm chậu hoa nhỏ chạy về phía Mộ Tuyết bên này.
Nàng cột mái tóc ngắn lên, trông giống như một đứa bé trai, trên mặt tràn đầy ý cười.
Nhã Nguyệt theo sát phía sau, cũng mang theo chậu hoa.
Nàng mặc váy dài, tóc dài được tạo kiểu rất xinh đẹp, phóng khoáng tự nhiên.
Nàng thấy mọi thứ thật mới mẻ nhưng cũng có chút dè dặt đối với nơi này.
Và các nàng còn mang theo hoa, đều là hoa mà Mộ Tuyết muốn cấy ghép, vì an toàn, chỉ có thể mang theo ở bên mình.
“Tỷ tỷ, mẹ không cho ta mang đồ ăn vặt, nhưng ta vẫn lén mang theo một bao, trong túi, ăn rất ngon.” Nhã Lâm vô cùng vui vẻ chạy đến trước mặt Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết xoa xoa đầu Nhã Lâm, cười nói:
“Cho tỷ tỷ ăn?”
“Ừm.” Nhã Lâm gật đầu lia lịa.
Lúc này Nhã Nguyệt đi tới, nói khẽ:
“Mộ Tuyết tỷ, tỷ phu.”
“Có đói bụng không?” Mộ Tuyết hỏi.
“Không đói bụng.”
“Đói.”
Nhã Nguyệt trừng mắt nhìn Nhã Lâm vì đã than đói.
Lúc này Đinh Lương mang điểm tâm mua được đưa cho Nhã Nguyệt và Nhã Lâm, sau đó chính mình ôm chậu hoa, đừng lùi sang một bên.
Nhã Nguyệt hơi e dè, nơi này là Lục gia, không phải Mộ gia.
Nàng không phải là đứa trẻ, từ những điều mà nàng biết, Lục gia mạnh hơn rất nhiều so với Mộ gia.
Loại cảm giác này, giống như mình là người đến từ nông thôn vậy.
“Đi thôi, trước tiên chúng ta sẽ đi đến Hoa Vũ Tuyết Quý ngồi nghỉ, chờ các ngươi ăn xong, lại đi về chỗ ở.” Mộ Tuyết cười dịu dàng nói.
“Được đó.” Nhã Lâm lập tức reo lên.
Nhã Nguyệt thì nhẹ nhàng gật đầu:
“Vâng.”
Lục Thủy không nói gì, chỉ đi theo bên cạnh Mộ Tuyết, với hắn mà nói thì nhìn xem
Nói chuyện dễ dàng khiến cho những người này cảm thấy áp lực.
Không đi chung thì thật sự là không được.
Rất nhanh, bọn họ đã đi tới Hoa Vũ Tuyết Quý.
“Chào mừng quý khách.”
Ba chị em Hoa – Vũ – Tuyết lập tức nói.
Hôm nay các nàng đều có mặt.
Chờ Lục Thủy và mọi người đã ngồi xuống, Tuyết Quý cầm thực đơn đi đến bên cạnh Mộ Tuyết nói:
“Thiếu phu nhân muốn gọi món gì.”
Các nàng biết bình thường đều là thiếu phu nhân chọn món ăn.
Nhưng lần này có mới khách tới, Tuyết Quý cũng không bỏ qua:
“Ở đây vẫn còn thực đơn, các ngươi nhìn xem.”
Lục Thủy một mình ngồi một phía, Mộ Tuyết và Nhã Lâm, Nhã Nguyệt ngồi cùng một phía.
Đại khái là vì chăm sóc Nhã Nguyệt đang không được tự nhiên.
“Cho chúng ta phần giống với Mộ Tuyết tỷ là được.” Nhã Nguyệt nói.
Nhã Lâm không có tư cách nói chuyện, nàng còn chưa biết chữ.
Mộ Tuyết tự nhiên là chọn món nàng cảm thấy Nhã Nguyệt và Nhã Lâm sẽ thích.
Nhưng mà bánh bao vẫn chưa ăn.
Ừm, Nhã Lâm đã bắt đầu ăn.
Không tim không phổi, Nhã Nguyệt nhìn xem có chút hâm mộ.
Quyết định, đêm nay dạy nàng biết chữ.
Nhã Nguyệt định ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài, nhưng mới vừa nhìn ra cửa sổ pha lê, nàng đã phát hiện có người đứng ngay bên cạnh nàng, nhìn xem nàng.
Phía ngoài cửa pha lê.
Điều này dọa nàng giật mình.
Là một thiếu nữ, rất là xinh đẹp.
“Sao Trà Trà lại ở chỗ này?” Mộ Tuyết tự nhiên cũng nhìn thấy.
Đông Phương Trà Trà nhìn xem chị em Nhã Nguyệt, ban đầu còn nghi ngờ, trong nháy mắt nàng đã hiểu ra một điều.
Hôm nay biểu tẩu không phải đang hẹn hò.
Nàng có thể đi vào tham gia náo nhiệt.
Nghĩ như vậy, nàng bèn đi vào bên trong Hoa Vũ Tuyết Quý.
Chỉ thoáng cái, Đông Phương Trà Trà đã vào đến bên trong, thật hưng phấn nói:
“Biểu tẩu, biểu muội, chúng ta cùng chơi một trò chơi đi.”
Mộ Tuyết tràn đầy nghi hoặc
Nhã Nguyệt cũng thấy khó hiểu, biểu muội là gọi nàng sao?
Nàng giống như không biết đối phương nha.
Trà Trà là lần trước đi Mộ gia, nhìn thấy ảnh nên nhận ra.
Nàng cảm thấy đã quen biết.
Mộ Tuyết có chút bất đắc dĩ, những vẫn nói:
“Trò chơi gì?”
Nói xong thì nàng nhường chỗ cho Trà Trà, còn mình đến ngồi bên cạnh Lục Thủy.
Tin rằng Nhã Nguyệt và Trà Trà ở chung không có áp lực gì.
“Suy nghĩ nhanh, ta hỏi các ngươi trả lời.” Đông Phương Trà Trà ngồi xuống nói.
Nhã Lâm nhìn chằm chằm vào khăn che mắt của Đông Phương Trà Trà, cảm thấy quá giỏi, cũng muốn có một cái.
Trà Trà cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng, sau đó nhìn về phía Nhã Lâm, gần như lập tức biết nàng ấy muốn cái gì, nàng chỉ chỉ khăn che mắt của mình, hỏi:
“Ngươi cũng muốn mang?”
Nhã Lâm hồn nhiên gật đầu.
Nhưng mà lại lập tức lắc đầu, nàng không quen tỷ tỷ này.
“Hôm nay cho ngươi mượn mang trước.” Đông Phương Trà Trà nói xong thì tháo khăn che mắt xuống đưa cho Nhã Lâm.
Chăm sóc muội muội là chuyện đương nhiên.
“Ánh mắt màu vàng óng?” Nhã Nguyệt rất ngạc nhiên khi nhìn thấy ánh mắt của Trà Trà.
“Được rồi, chúng ta lập tức chơi trò suy nghĩ nhanh đi.” Trà Trà có chút không kịp chờ đợi nói.
Trí lực áp chế là một phần quan trọng nếu muốn trở nên mạnh mẽ, Hương Dụ nói vậy, Hương Dụ là đúng.
Lần này nàng muốn trực tiếp đối đầu với trí lực của Lục Thủy biểu đệ và mọi người.
Dịch: MB
Chương 699: Ta Sắp Viết Một Quyển Sách Mới 1
Lục Thủy ngồi ở một bên, hắn vốn định làm người vô hình.
Nếu như có thể không đi theo, hắn đương nhiên sẽ không ở lại nơi này.
Mà đã đi đọc sách của mình lâu rồi.
Nhưng Mộ Tuyết còn chưa gả vào Lục gia, nếu như chỉ có một mình Mộ Tuyết bận bịu cả trong lẫn ngoài.
Sẽ để cho người của Mộ gia cảm thấy, Lục gia thật ra không chào đón các nàng.
Như vậy thì không tốt lắm.
Cho nên có làm người vô hình đi chăng nữa, thì hắn cũng phải đi theo.
Đương nhiên, dẫn đến gặp cha mẹ hắn cũng được, đến lúc đó hai vị trưởng bối chỉ cần tỏ ra hoan nghênh là được.
Dù gì cũng là tộc trưởng và tộc trưởng phu nhân, không thể nào tự mình đi đón, hai đứa nhỏ này chắc chắn không thể gánh nổi.
Nhưng Lục Thủy vẫn muốn đến, đi cùng với Mộ Tuyết.
Đây là chuyện hắn nên làm.
Còn việc Đông Phương Tra Tra chạy tới quấy rối, xem như là chuyện tốt.
Đông Phương Tra Tra có vẻ dễ làm quen, làm việc cũng có chút chừng mực.
Nói đúng hơn là biết nghe lời, không nên làm tuyệt đối không làm.
Không phải vô cớ mà với chỉ số IQ thấp như vậy, đi ra ngoài thường xuyên nhưng vẫn có thể sống khỏe mạnh.
“Vậy ta hỏi nha?” Đông Phương Trà Trà nhìn bốn người và nói.
“Hỏi đi.” Mộ Tuyết nói.
Nhã Nguyệt tò mò không biết tỷ tỷ trẻ tuổi này sẽ hỏi cái gì.
Nhã Lâm đang chơi bịt mắt.
Lục Thủy cũng đang lắng nghe, hắn thật tò mò, Đông Phương Tra Tra có thể hỏi ra vấn đề gì.
“Có một ngày, cha dẫn theo mẹ đi săn, đó là một ngọn núi lớn, trên núi có thật nhiều Linh thú.
Cha mang theo cung và mười mũi tên.
Sau đó cha bắn ra một mũi tên.
Hỏi, lúc này cha còn lại mấy mũi tên?” Đông Phương Trà Trà nhìn cả nhóm hỏi.
Nghe được câu hỏi này trong nháy mắt, Lục Thủy cảm thấy câu trả lời chắc không có đơn giản như vậy.
“Không còn cái nào, mười mũi tên này là Tử Mẫu Tiễn, bắn một cây, tất cả đều bay ra theo.” Lục Thủy trả lời.
Đông Phương Trà Trà lắc đầu:
“Không đúng.”
“Vậy là mười cái? Mũi tên bay ra ngoài sẽ biết quay trở về?” Hoa Quý bưng điểm tâm lên, thuận miệng trả lời.
Các nàng đã từng gặp Đông Phương Trà Trà.
“Cũng không phải.” Đông Phương Trà Trà lắc đầu, cười có chút hả hê.
“Đây là của Trà Trà tiểu thư.” Hoa Quý mang lên thêm một phần cho Trà Trà.
Trà Trà tự nhiên là cảm ơn Hoa Quý.
Sau đó nhìn Mộ Tuyết và mọi người nói:
“Đoán đi, rất đơn giản.”
Lúc này Nhã Lâm dùng ngón tay đếm nói:
“Còn lại chín mũi tên.”
“Đúng rồi.” Đông Phương Trà Trà lập tức nói.
Mọi người: “…”
Lục Thủy cảm thấy trí thông minh của mình bị sỉ nhục.
Mộ Tuyết cười vui vẻ, không có cảm giác gì.
Nhã Nguyệt bĩu môi, vậy mà gọi là suy nghĩ nhanh sao.
“A.” Nhã Lâm vui vẻ nhất.
“Ta sắp hỏi câu tiếp theo.” Đông Phương Trà Trà thấy những người khác nhìn xem nàng, tiếp tục nói:
“Có một ngày mẹ bắt được con linh thú lớn – Khổ Ách Ngưu, mẹ muốn mang linh thú bỏ vào trong tủ lạnh, phải làm mấy bước?”
“Ba bước.” Lục Thủy ăn món điểm tâm ngọt, thờ ơ nói:
“Mở tủ lạnh ra, mang Khổ Ách Ngưu bỏ vào, đóng tủ lạnh lại.”
Câu hỏi ngây thơ, không phải giống với bỏ con voi vào sao.
“Vậy mẫu thân muốn mang một con linh thú lớn hơn nữa, Thôn Thiên Mãng bỏ vào trong tủ lạnh thì cần làm mấy bước?” Đông Phương Trà Trà lại hỏi.
“Ba bước, mở cửa tủ lạnh, bỏ vào, đóng cửa lại.” Nhã Nguyệt học theo, giành trả lời.
Nàng cảm thấy quy tắc chắc cũng giống vậy.
Nhưng mà câu trả lời là sai.
“Không đúng.” Đông Phương Trà Trà lắc đầu nói.
“Bốn bước.” Mộ Tuyết mở miệng nói:
“Mở cửa, lấy Khổ Ách Ngưu ra, lại mang Thôn Thiên Mãng nhét vào, cuối cùng đóng cửa.”
“Biểu tẩu nói rất đúng, vậy ta tiếp tục hỏi.” Đông Phương Trà Trà nói, nàng chơi rất vui vẻ.
Nhã Nguyệt cảm giác mình bị khi dễ.
Vậy thì sao có thể tiếp tục chơi với nhau.
“Trên một ngọn núi lớn có rất nhiều linh thú tụ tập, một ngày nọ, Thú Vương được sinh ra, khi nó vượt thiên kiếp, khí thế ngút trời, toàn bộ linh thú từ khắp nơi trên ngọn núi lớn nhao nhao đến đây làm lễ, nhưng mà có một con linh thú mang trong mình huyết thống Viễn Cổ lại không hề đến.
Hỏi, đó là con gì?” Giọng nói của Đông Phương Trà Trà vang lên.
Linh thú có huyết thống Viễn Cổ?
Tứ đại Thánh Thú?
Chọn một?
Lục Thủy cảm thấy tùy tiện nói ra một loài mạnh mẽ là được.
Lúc này Nhã Nguyệt đột nhiên giơ tay, nói khẽ:
“Có phải là Thôn Thiên Mãng bị nhốt trong tủ lạnh không?”
Đông Phương Trà Trà: “…”
Oa, sao lại có người thông minh như vậy ở đây?
Lục Thủy và Mộ Tuyết cũng nhìn về phía Đông Phương Trà Trà, giống như đang chờ Đông Phương Trà Trà xác định.
Đông Phương Trà Trà có chút buồn bã nói:
“Đúng rồi.”
Lục Thủy: “…”
Hắn cảm thấy mình không nên hấp tấp đưa ra đáp án thì hơn.
“Tốt, câu tiếp theo.” Đông Phương Trà Trà lấy lại tinh thần tiếp tục nói:
“Hôm nay Hương Dụ muốn đi tới một vùng đầm lầy hái trái cây, nghe nói vùng đầm lấy đó đầy rẫy linh thú hung dữ, vậy mà Hương Dụ có thể bình an vô sự đi vào trong đầm lầy.
Hỏi, tại sao như thế?”
“Bởi vì Hương Dụ dẫn theo Trà Trà, Trà Trà có khả thể khiến cho vạn thú thuần phục.” Mộ Tuyết mở miệng nói.
Đông Phương Trà Trà có chút vui vẻ gãi gãi đầu:
“Không có lợi hại như vậy.”
Lục Thủy nhìn mà cạn lời, sau đó nói rằng:
“Mộ tiểu thư, không cần dùng thủ đoạn, Đông Phương Tra Tra không chịu nổi khen.”
“Là Đông Phương Trà Trà.” Đông Phương Trà Trà mở miệng sửa đúng lại.
Nàng nhớ là đã nhiều lần sửa đúng lại cho Lục Thủy biểu đệ rồi.
“Vậy có phải nàng đã mang theo pháp bảo trấn áp linh thú không?” Nhã Nguyệt mở miệng nói.
“Không phải.” Đông Phương Trà Trà khoái chí lắc đầu.
Cũng không biết đắc ý cái gì.
Đại khái là Hương Dụ không sợ đàn thú đi.
“Bởi vì Linh thú đều đi bái lạy Thú Vương rồi?” Ba tỷ muội Hoa Quý đang ngồi ở bên cạnh, thử trả lời.
Nghe được đáp án này, Lục Thủy cảm thấy, tám phần là chị em sinh ba này đã đoán đúng.
Đông Phương Trà Trà nhìn xem ba người Hoa Vũ Tuyết Quý, gương mặt uể oải:
“Đúng rồi.”
“A.” ba tỷ muội Hoa Vũ Tuyết Quý vỗ tay chúc mừng.
Các nàng nghe nãy giờ, cuối cùng cũng trả lời đúng một câu.
“Câu cuối cùng.” Đông Phương Trà Trà lùi về phía sau một chút, nhìn xem tất cả mọi người nói:
“Vậy mà bản thân Hương Dụ lại bị thương, khi ở trong vùng đầm lầy không có linh thú đó.
Hỏi, vì sao?”
Hương Dụ đừng ở phía cuối cùng: “???”
Sao ta lại không biết mình bị thương vậy?
Nhưng Trà Trà tiểu thư đang chơi vui vẻ, nàng đương nhiên sẽ không đi quấy rầy.
“Bởi vì đầm lầy có yêu thú.” Nhã Nguyệt lập tức nói.
Trà Trà lắc đầu.
“Bởi vì Hương Dụ cảm thấy Trà Trà không nghe lời, tức hộc máu.” Mộ Tuyết lập tức nói.
“Đâu có.” Đông Phương Trà Trà bĩu môi.
Nàng rất cẩn thận khi đi ra khỏi nhà.
“Bởi vì không có trái cây, nên Hương Dụ đã dùng khổ nhục kế để không bị Trà Trà tiểu thư mắng.” Hoa Quý nói.
Chương 700: Ta Sắp Viết Một Quyển Sách Mới 2
Trà Trà vẫn lắc đầu.
Lục Thủy nhìn thấy Đông Phương Trà Trà đắc ý, không có mở miệng.
Có trời mới biết vì sao.
“Bởi vì bị mũi tên do cha của Trà Trà tỷ tỷ bắn trúng.” Nhã Lâm nãy giờ vẫn luôn im lặng lại đột nhiên lên tiếng.
Nghe được câu này trong nháy mắt.
Những người khác đều ngẩn ra.
“…”
Đông Phương Trà Trà nhìn chằm chằm Nhã Lâm, Nhã Lâm cũng nhìn xem Đông Phương Trà Trà.
Bốn mắt nhìn nhau.
Không đúng, là ba mắt nhìn nhau.
Trà Trà cảm thấy nàng vẫn nên dựa vào tu vi để hướng tới con đường vô địch đi, dù sao mẹ của bọn họ cũng nói trí thông minh của nàng không quá nổi bật.
Không lâu sau đó, Lục Thủy một mình đi đến Tàng Kinh Các.
Có Đông Phương Tra Tra ở đó, các nàng sẽ không cảm thấy bị áp lực gì.
Bởi vì Đông Phương Tra Tra cũng là khách.
Trên đường đi, Lục Thủy dự định đi lên tầng bốn của Tàng Kinh Các.
Như vậy thì có thể an tĩnh xem Thiên Địa Trận Văn.
Vì hiện tại Mộ Tuyết và Đông Phương Tra Tra đều không thể tùy tiện đi lên tầng bốn.
Sở dĩ không có ý định đi tầng năm, là vì không ai có thể lên lầu năm tìm hắn, mà hắn cần Khô Thụ Lão Nhân đến ghi lại tên sách sẽ đọc.
Nên chọn tầng bốn là tốt nhất.
Nhưng giữa đường thì điện thoại của Lục Thủy đột nhiên vang lên.
Hắn có chút hiếu kỳ, ai lại rảnh rỗi gọi điện thoại tìm hắn?
“Mộ Tuyết muốn tìm ta?” Lục Thủy cầm ra kiểm tra một hồi, phát hiện không phải Mộ Tuyết:
“Cha vợ?”
Đúng vậy, cha vợ gọi điện thoại tới.
Hắn đại khái có thể đoán được là chuyện gì.
Sau đó ấn nút nhận cuộc gọi:
“Tiền bối, có việc gì?”
“Hai đứa con gái của ta đã đến chưa?” Im lặng một hồi, đối diện vang lên tiếng nói của Mộ Trạch.
“Mộ Tuyết đến đón họ, không hỏi thăm Mộ Tuyết sao?” Lục Thủy hỏi.
Mặc dù cảm thấy cha vợ sẽ không hỏi, nhưng mà hắn vẫn thuận miệng nói.
“Có mặt Lục thiếu gia, ta còn cần hỏi sao?” giọng nói của Mộ Trạch có chút trầm thấp.
Nghe được câu này, Lục Thủy đột nhiên cười ra tiếng.
Câu nói này, hắn thích nghe.
“Hai cô con gái của ngươi có Mộ Tuyết trông nom rồi, không có vấn đề gì, Lục gia cũng chỉ có một thiếu gia là ta, không ai dám khi dễ đến các nàng.
Nói chuyện chính đi.” Lục Thủy nói thẳng.
Điều tốt nhất của Lục gia đó là ít người.
Những người khác sao dám tùy ý khinh thường khách của Lục gia?
Vả lại, hai người kia dù gì cũng là em gái ruột của Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết sẽ không để các nàng bị khi dễ.
Còn Đông Phương Tra Tra, được rồi, không có gì đáng nói.
“Cách đây hai ngày, Khởi Nguyên Thạch lại bắt đầu lóe sáng, tần suất nhanh hơn nhiều so với lần trước đó, có lẽ là đang chờ để trò chuyện.” Mộ Trạch không tiếp tục vòng vo, trực tiếp nói đến Khởi Nguyên Thạch.
Lục Thủy cũng không thấy bất ngờ:
“Bây giờ vẫn đang nhấp nháy sao?”
“Ừm, tần suất có vẻ như nhanh hơn một chút, tần suất như vậy rất có thể sẽ lấp lóe trong hai ngày, hiện giờ là mười lăm.” Mộ Trạch nói.
Sớm hai ngày, thuận tiện chậm lại hai ngày.
Tư duy logic rất đơn giản.
“Hai ngày này ta không chắc sẽ ra ngoài được, vì vậy hãy chờ ta ra ngoài rồi nói sau.” Lục Thủy trả lời chắc chắn nói.
Có thể nói chuyện trực tiếp với Khởi Nguyên Thạch, chỉ có hắn và Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết chắc là không để ý tới, cho nên hắn đành phải tự giải quyết.
Mà những người khác cũng không thể thay thế được, chuyện này không phải chỉ cách là có thể làm được.
Không phải vậy thì Mộ Trạch đã tự mình làm lâu rồi.
Hắn vẫn luôn lo nghĩ, phía đối diện của Khởi Nguyên Thạch là cái gì.
Hắn không mong đó là thứ tốt đẹp, chỉ cần không phải là thứ mà hắn đang lo sợ thì tốt rồi.
Mặc dù Lục Thủy đã chắc chắn là không phải, nhưng không xác định được thì trong lòng vẫn không thể nào an tâm.
Những thứ không thể nắm rõ đều khiến cho người ta cảm thấy bất lực.
“Chờ Lục thiếu gia ra ngoài rồi, cho ta biết một tiếng, đến lúc đó bí mật tới một chuyến.” Mộ Trạch nói.
Lục Thủy đến, đương nhiên là phải thực hiện trong bí mật.
“Được.” Lục Thủy nhận lời xong thì kết thúc cuộc trò chuyện.
Sau khi cất điện thoại, hắn ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời nhủ thầm:
“Sự biến đổi của thế giới, làm cho đối phương sinh động hơn nhiều, cũng không biết đối diện của Khởi Nguyên Thạch được liên kết với nơi nào”
“Được rồi, đến lúc đó sẽ biết.”
Lục Thủy lắc đầu, không nên tiếp tục suy nghĩ về những chuyện này, vẫn là đến Tàng Kinh Các đọc sách đi.
—— ——
Thế giới của người bình thường.
Thành Nam.
Nhà cao tầng san sát, xe cộ tấp nập.
Có người đang quét dọn đường đi, có người hút thuốc thở dài, có người đang từ từ đi tới.
Ở phần đường dành cho người đi bộ, một đôi nam nữ đang sánh vai nhau đi về phía trước.
Nữ mặc quần dài với một chiếc áo khoác màu xanh – trắng.
Trang phục phổ thông, nhưng là vóc dáng lại vô cùng xinh đẹp, khuôn mặt không một chút tì vết, mặc kệ khí chất hay là dáng người đều không thể chê vào đâu được.
Mà người thanh niên bên cạnh, nếu chỉ xét về ngoại hình cũng đã tốt hơn so với thiếu nữ kia rất nhiều.
Nếu như mặc trang phục của nữ vào, thì thiếu nữ kế bên không thể nào so sánh với hắn được.
“Tại sao ngươi lại đến đây vậy?” Sơ Vũ nhìn Kiếm Lạc ở bên cạnh, thắc mắc hỏi.
Hắn sắp khai giảng, lại có một người khách như thế này tới nhà.
Làm cho hắn hơi đau đầu.
“Đi học.” Kiếm Lạc bình tĩnh nói.
Nàng thấy hơi khó chịu, người xung quanh luôn thích nhìn về phía nàng.
“Ngươi quá đẹp, người khác nhìn nhiều chút là chuyện bình thường, hơn nữa. . .” Sơ Vũ có thể cảm giác được Kiếm Lạc đang khó chịu, ánh mắt của hắn liếc qua ngực của Kiếm Lạc, rồi thở dài nói:
“Cái này cũng không giống với trước nữa”
Khuôn mặt của Kiếm Lạc đỏ bừng lên khi bắt gặp ánh mắt soi mói của Sơ Vũ.
Nàng xoay qua một bên, hừ lạnh một tiếng:
“Có bệnh.”
Sơ Vũ cũng không thèm để ý, mỗi lần đều khác nhau, người bình thường đều sẽ ngạc nhiên.
“Nếu như không thích bị nhìn, hãy làm một cái huyễn thuật trên người mình, trở nên bình thường một chút là được, ngoài hình của người trong tu chân giới đều quá đẹp.” Sơ Vũ nhắc nhở.
“Ngươi cũng dùng huyễn thuật sao?” Kiếm Lạc tò mò nhìn Sơ Vũ.
Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng mà dáng dấp của Sơ Vũ thật sự đẹp hơn cả nữ.
“Đương nhiên.” Sơ Vũ thở dài một tiếng nói:
“Không làm vậy thì khi đi học, nam hay nữ đều yêu thích và viết thư tình cho ta.
Mấy năm trước là như vậy.
Mấy năm gần đây người người đều trực tiếp, không còn dùng ẩn ý nữa.
Muốn tránh khỏi những rắc rối không cần thiết như vậy, đương nhiên là làm chút thủ thuật để che mắt bọn họ.
Có lẽ ngươi không thể hiểu được nỗi khổ của ta đâu.”
Kiếm Lạc: “…”
Nàng cũng không muốn tìm hiểu.
Lúc này nàng đã làm huyễn thuật xong.
Đúng là không có ai nhìn vào nàng nữa.
Cuối cùng có thể thở
Dịch: MB








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Nhân Gian Băng Khí [Dịch] Nhân Gian Băng Khí](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Nhan-Gian-Bang-Khi-Audio-Truyen.jpg)






