- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
- Tập 59 : Luận Chia Tay Với Bạn Gái Như Thế Nào! 1 (c581-c590)
[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
Tập 59 : Luận Chia Tay Với Bạn Gái Như Thế Nào! 1 (c581-c590)
❮ sautiếp ❯Chương 581: Luận Chia Tay Với Bạn Gái Như Thế Nào! 1
‘Không phải là ta đã vô tình khiến Mộ Tuyết cảm thấy rằng ta thích nàng đấy chứ? Mặc dù là sự thật, nhưng ta hẳn là rất ít biểu hiện ra ngoài mới đúng.’ Lục Thủy bắt đầu tỉnh lại.
Hắn cảm thấy sau này phải cẩn thận một chút.
Dù sao nếu quá quen thuộc, hắn làm cái gì cũng vô dụng.
Nhưng chỉ cần Mộ Tuyết không biết hắn trùng sinh, như vậy vấn đề hẳn sẽ không quá lớn.
Trong lòng Mộ Tuyết tồn tại lo lắng, sẽ không dám làm ra chuyện không phù hợp thiết lập nghiêm trọng với người mình sẽ gả cho.
“Chuyện của Mộ Tiểu thư đã xử lý xong chưa?” Thấy Mộ Tuyết cất quyển sổ đi, Lục Thủy mới mở miệng hỏi.
Vận mệnh của quyển sổ đó đã được định sẵn, Lục Thủy hắn nói, không ai có thể cứu được nó.
“Đã tốt rồi.” Mộ Tuyết nói.
Hai người có thể về Lục gia bất kỳ lúc nào.
Về phần xây dựng Mộ gia, vẫn còn cần mấy tháng nữa, mặc dù có chút vội, nhưng chắc chắn có thể khôi phục hoàn toàn trước hôn lễ.
Tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng đến hôn lễ của hai người bọn họ.
Lục gia cực kỳ tích cực đối với chuyện này, tuyệt đối không cho phép có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, từ đó trì hoãn hôn lễ.
“Nếu là như vậy, thì ngày mốt lên đường về Lục gia luôn đi, Mộ Tiểu thư thấy có vấn đề gì không?” Lục Thủy hỏi.
Mộ Tuyết ăn đồ ăn chính mình làm, cảm giác thật ngon, lần trước cũng không kém.
Vừa rồi Lục Thủy tuyệt đối là cố ý nói đồ ăn nàng làm khó ăn.
“Nghe theo Lục Thiếu gia.” Mộ Tuyết đáp một tiếng.
Lục Thủy đặc biệt để cách ra một ngày, chính là không muốn thể hiện rằng mình đi quá gấp, phải quan tâm tới tâm tình của Mộ Tuyết.
Vừa đến đã dẫn người đi, luôn cảm giác có chút không khách khí.
Mặc dù không khách khí rất phù hợp với tên Thiếu gia phế vật như hắn, nhưng con người đều sẽ thay đổi.
Nhất là sau khi gặp được Mộ Tuyết.
Kiếp trước cũng là sau khi cưới Mộ Tuyết hắn mới trở nên chăm chỉ hơn chút.
Đối mặt với một số việc, cũng sẽ lo lắng đến Mộ Tuyết.
Kiếp này như vậy cũng là bình thường.
Đương nhiên, xúc động cũng không phải không có, nhất là lúc Mộ Tuyết bị gây khó dễ, rất dễ xúc động nhất.
Ví dụ như kiếp trước san bằng Mộ gia.
Cả cuộc đời trước, hẳn là không có chuyện nào bốc đồng hơn chuyện này.
Đời này hẳn là không có chứ.
Khi đó thật sự là một bồn lửa giận, không cố kỵ cái gì, tóm lại trước cứ đánh ngã bọn họ rồi lại nói.
“Lục Thiếu gia ăn xong có muốn đi ra phố dạo chơi không?” Mộ Tuyết hỏi.
Bây giờ cũng chưa muộn, Mộ Tuyết cảm thấy Lục Thủy không đến mức ngủ sớm như vậy.
“Ra phố?” Lục Thủy có chút ngoài ý muốn.
Mộ gia còn có con phố nào à?
“Mặc dù Mộ gia bị hủy, thế nhưng người vẫn còn, mà người thì đương nhiên cần phải sinh hoạt, những nhu cầu cuộc sống nhất định sẽ được trang bị trước tiên.
Cho nên khu phố cần thiết cho sinh hoạt nhất định sẽ được xây dựng tạm thời.” Mộ Tuyết giải thích.
“Nghe theo sắp xếp của Mộ Tiểu thư.” Lục Thủy đáp.
Ở Mộ gia, đương nhiên là nghe theo Mộ Tuyết tương đối tốt.
Mộ Tuyết gật đầu, có thể dạo phố cùng Lục Thủy nhất định khiến cho người ta vui vẻ.
Ăn cơm tối xong, Mộ Tuyết liền dẫn theo Lục Thủy đến khu phố tạm thời.
Chân Võ Chân Linh và Đinh Lương thì đi theo phía sau, không dám tới gần.
Không có nguy hiểm, bọn họ thậm chí còn sẽ không đi tìm bóng dáng của Lục Thủy và Mộ Tuyết.
Đương nhiên, Mộ gia cũng thuộc khu vực an toàn cho nên bọn họ mới dám như vậy.
Lục Thủy nhìn từng người đến người đi, mặc dù có chút đơn sơ, nhưng cực kỳ náo nhiệt.
Tinh thần người Mộ gia, một chút ảnh hưởng cũng không có.
Thậm chí còn tốt hơn so với trước đó một chút.
Có lẽ bởi vì gặp kiếp nạn, lại qua đại nạn không chết, cho nên càng thêm trân quý những người và vật mà trước đó không quý trọng đủ đi.
Lục Thủy thầm nghĩ trong lòng.
Có điều vẫn quá mức đơn sơ, không có cửa hàng món ngọt gì.
Mộ Tuyết đại khái là không có cái ăn.
“Lục Thiếu gia muốn ăn điểm tâm không?” Trên đường đi, Mộ Tuyết nhẹ giọng hỏi.
Lục Thủy nhìn Mộ Tuyết một chút, nói:
“Mộ Tiểu thư là cảm thấy quần áo của mình quá rộng rãi sao?”
Mộ Tuyết: “…”
Lục Thủy là nói ta béo đúng không? Chắc chắn vậy.
Tìm một góc nhỏ đánh rụng răng hắn.
Mộ Tuyết nhẹ nhàng bóp bóp nắm tay, sau đó nói khẽ:
“Lục Thiếu gia ăn không?”
“Mộ Tiểu thư cảm thấy con phố này có điểm tâm gì có thể ăn?” Lục Thủy hỏi.
Quà vặt ngược lại là có, nhưng Mộ Tuyết chịu ăn sao?
Nàng chỉ thích ăn món ngọt, bánh ngọt hoặc kem ly.
“Lục Thiếu gia từng nếm qua cái kia chưa?” Mộ Tuyết đưa tay chỉ vào một khu vực phía trước.
Theo hướng tay Mộ Tuyết nhìn sang, Lục Thủy phát hiện là một tiệm bán kem que nhỏ.
Là loại kem que một cây có thể bẻ thành hai nửa kia.
“Có thể thử một chút.” Lục Thủy mở miệng nói.
Hắn đương nhiên đã từng nếm qua, bây giờ thử lại lần nữa cũng được, dù sao cũng là ăn chơi.
“Ta mời Lục Thiếu gia.” Mộ Tuyết mở miệng nói.
Lục Thủy hơi kinh ngạc trong lòng, Mộ Tuyết có tiền lúc nào?
Không suy nghĩ nhiều, Lục Thủy theo Mộ Tuyết đi tới.
Đi vào cửa tiệm, Mộ Tuyết nhìn đống kem que, thuận tay chọn một cây rồi đi tính tiền:
“Ông chủ, cái này bán bao nhiêu tiền?”
“Một khối.”
“Cho.”
m thanh của Mộ Tuyết rất nhẹ, không mang theo tâm tình gì.
Nói rồi nàng lấy ra một khối tiền từ bên trong quyển sổ, là kẹp ở trong quyển sổ, chỉ có duy nhất một khối.
Lục Thủy: “…”
Hắn không biết nên đậu đen rau muống từ đâu.
Không bao lâu sau, Mộ Tuyết quay lại bên cạnh Lục Thủy, sau đó đưa kem que cho Lục Thủy:
“Lục Thiếu gia có thể bẻ cái này thành hai nửa.”
Lục Thủy hiểu rõ ý tứ của Mộ Tuyết, bọn hắn mỗi người một nửa.
“Mộ Tuyết Tiểu thư không thể tự bẻ sao?” Lục Thủy nhận lấy kem que hỏi.
“Kem tương đối cứng, ta không bẻ ra được.” Mộ Tuyết chậm rãi nói.
Tiểu gia bích ngọc, sức lực nhỏ, không có cách nào.
Lục Thủy gật đầu, sau đó nắm lấy kem que, hơi dùng sức.
Không gãy.
“Cái kem que này quả thật khá cứng.” Lục Thủy nhìn Mộ Tuyết, nói.
Mộ Tuyết trừng mắt nhìn, không nói gì.
Sau đó Lục Thủy gia tăng “sức lực”, nét mặt của hắn có vẻ hơi cố hết sức.
“A.”
Hai tay Lục Thủy lộ ra gân xanh, mấy giây sau.
Kem que vẫn hoàn hảo không chút tổn hại.
“Mộ Tiểu thư, độ cứng của kem que này vượt quá tưởng tượng, ta bẻ không được.” Lục Thủy nói với Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết lúc này nhìn chằm chằm Lục Thủy, trầm mặc một hồi, mới mở miệng nói:
“Lục Thiếu gia thử lại lần nữa đi.”
“Để ta thử lại lần nữa.”
Nói xong, Lục Thủy liền đặt kem que lên đầu gối, gầm nhẹ một tiếng, gân xanh lại nổi lên.
“Hừ.”
“Ha ha!”
Lại qua mấy giây sau, Lục Thủy dừng dùng sức, hắn ngẩng đầu nhìn Mộ Tuyết, lắc đầu, biểu thị bất lực.
Dịch: MB
Chương 582: Luận Chia Tay Với Bạn Gái Như Thế Nào! 2
Mộ Tuyết không nói gì, lấy ra quyển sổ nhỏ, mở ra bắt đầu ghi chép.
Lục Thủy: “…”
Thật sự là một lời không hợp liền bắt đầu ghi lại.
Lần này, Lục Thủy không để cho Mộ Tuyết thuận lợi ghi chép, mà ngay lúc Mộ Tuyết đặt bút viết, nháy mắt bẻ kem que ra.
Rắc.
Một tiếng thanh thúy vang lên.
Kem que phân thành hai.
“A, gãy rồi.” Lục Thủy đưa ra một nửa que kem, nói:
“Mộ Tiểu thư, cho này.”
Lần này còn nhớ ghi sao?
Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy, đưa tay nhận lấy que kem, cho vào miệng cắn.
Sau đó tiếp tục viết.
Lục Thủy: “…”
Cuối cùng, Lục Thủy và Mộ Tuyết ngồi ở trước một sạp hàng nhỏ ăn kem que, đây là một sạp hàng bán cơm.
Một đôi vợ chồng nhỏ bận rộn.
Người vợ không thể nói chuyện, chân người chồng có chút không tốt.
“Đây là điểm tâm của hai vị.” Ông chủ kia để điểm tâm lên bàn, nói.
Lục Thủy nhìn đối phương, lại nhìn chân của hắn một chút, nói:
“Chân ông chủ bị thương sao?”
Ông chủ ngượng ngùng cười cười:
“Trước đó bị thương, nhưng cũng đã sắp lành.
Thương cân động cốt, 100 ngày đã có thể đi, như vậy đã là rất khá.
Qua hai ngày nữa hẳn là liền giống như bình thường.”
Bọn họ đều là người bình thường, bị thương cũng phải chờ tốt lên dần.
Không thể so sánh với tu chân giả.
Lục Thủy vốn còn muốn hỏi chút vấn đề nhỏ, chỉ là còn chưa hỏi ra lời, bà chủ liền thở phì phò đi đến bên cạnh ông chủ, nàng nhìn chằm chằm chồng của mình không nói gì, cũng nói không ra.
Có điều lần này thủ ngữ của không dùng.
“Biết rồi, không được động loạn.” Ông chủ có chút bất đắc dĩ.
Sau đó hắn không tiếp tục ở đó nữa, nói lời xin lỗi với hai người Lục Thủy rồi đi vào trong ngồi.
“Lục Thiếu gia biết ông chủ nơi này sao?” Mộ Tuyết ăn kem que, hỏi.
Lục Thủy gật đầu:
“Trước đây từng ăn qua điểm tâm ở cửa hàng này, so với điểm tâm mẹ ta làm ngon hơn nhiều.”
Mặc dù độ sai không bằng.
Nhưng mùi vị ngon.
Mộ Tuyết cầm điểm tâm lên nhẹ nhàng cắn một miếng, sau đó gật đầu:
“Quả thực so với mẹ… so với dì Lê m ăn ngon hơn, nhưng độ dai không ngon bằng dì Lê m.”
Lục Thủy không để ý Mộ Tuyết suýt chút nữa gọi sai:
“Ngày mai Mộ Tiểu thư có muốn làm gì không?”
“Trà Trà ngày mai hẳn là sẽ tỉnh lại, mang nàng đến gần đây chơi đùa.” Mộ Tuyết ăn điểm tâm, nói.
Đối với việc này, Lục Thủy không có phản đối, hắn hẳn là không cần đi theo chứ?
“Lục Thiếu gia ngày mai có muốn đi cùng không?” Mộ Tuyết hỏi.
“Mộ Tiểu thư muốn dẫn Đông Phương Tra Tra đi đâu?” Lục Thủy hỏi.
“Một thắng cảnh nhỏ ở gần đây.” Mộ Tuyết đã ăn xong điểm tâm, tiếp tục nói:
“Cả đi cả về đại khái hơn nửa ngày là đủ, vừa vặn một vài thứ dì Đường cần cũng có ở bên kia, có thể mang về giúp dì Đường.”
Phải ngồi xe mà cũng gọi là gần sao?
Lục Thủy có chút bất đắc dĩ.
Xa như vậy, hắn đương nhiên phải đi cùng.
“Ngày mai mấy giờ xuất phát.” Lục Thủy hỏi.
“Nghe theo Lục Thiếu gia.” Mộ Tuyết nói.
Lục Thủy: “…”
Sáng sớm hôm sau.
Trời hửng sáng.
Hương Dụ vẫn luôn ngồi bên cạnh Đông Phương Trà Trà, hôm nay nếu Đông Phương Trà Trà còn chưa tỉnh lại, nàng sẽ liên hệ với Tộc trưởng.
Nhưng nàng cảm thấy Trà Trà Tiểu thư hẳn là có thể tỉnh lại, bởi vì Đậu Nha thế mà còn không khô héo nữa, đã dần chuyển sang trạng thái bình thường.
Đậu Nha còn bình thường lại, Trà Trà Tiểu thư hẳn là cũng có thể tỉnh lại.
Hương Dụ vừa nghĩ như vậy, một tiếng bịch đột nhiên vang lên.
Đông Phương Trà Trà đang nằm trên giường bỗng nhảy dựng lên.
Hương Dụ giật nảy mình.
Khi thấy rõ người, tảng đá trong lòng nàng rốt cuộc cũng buông xuống.
Nàng nhìn thấy Trà Trà Tiểu thư vẻ mặt mê mang đứng trên giường.
“Hương Dụ, đây là chỗ nào?” Đông Phương Trà Trà nhìn Hương Dụ hỏi.
Nàng vừa tỉnh lại, cảm giác trạng thái đặc biệt tốt.
Cũng không biết vì sao.
Mặc dù vừa tỉnh lại đã ở trong hoàn cảnh xa lạ, nhưng có Hương Dụ ở đây, vậy liền không tính là xa lạ.
“Trà Trà Tiểu thư, trước xuống giường đã, một chút đoan trang của đại tiểu thư cũng không có.” Hương Dụ lập tức nói.
Chờ Đông Phương Trà Trà nhu thuận ngồi xuống xong, Hương Dụ mới giải thích:
“Nơi này là nơi ở của Mộ Tiểu thư, bây giờ Mộ Tiểu thư hẳn là đang ở ngay bên ngoài.”
“Vậy ta đi tìm chị dâu.” Đông Phương Trà Trà lập tức nói.
Nàng muốn nói với chị dâu chuyện con mắt.
Có một con cá tiến vào, không biết có vấn đề gì không.
“A, quần áo còn chưa mặc, nếu không ở nhà thì sẽ bị mắng.” Ngay lúc Hương Dụ vừa muốn mở miệng nhắc, Đông Phương Trà Trà đã tự phản ứng lại.
Hương Dụ nhẹ nhàng thở ra.
Xem ra Trà Trà Tiểu thư không có thay đổi gì lớn.
Mức độ thông minh không rõ ràng không có chuyển biến xấu.
Nhưng Trà Trà Tiểu thư thật sự đã tỉnh lại, Lục Thiếu gia và Mộ Tiểu thư đều nói đúng.
Kiến thức hai người họ uyên bác như thế sao?
Nàng thật ra cũng đã điều tra, có vẻ như vấn đề của Trà Trà Tiểu thư không nhỏ chút nào.
Hương Dụ có chút không hiểu.
Một người bị gọi là Thiếu gia phế vật, một người thì là Đại tiểu thư tu vi hoàn toàn biến mất, chỉ có tầm nhìn của người thường.
Cái này thật sự bình thường sao?
Nếu như đây là hai người khác, Hương Dụ tuyệt đối sẽ không muốn để Trà Trà Tiểu thư ở cùng một chỗ với bọn họ.
Quá nguy hiểm.
Lục Thủy sáng sớm đã tỉnh lại, hắn mỗi ngày đều dậy sớm đọc sách.
Bởi vì là chỗ ở tạm thời, cho nên hắn đi tới dưới cây đại thụ chỗ bờ sông.
Chỉ là mới xem sách một hồi, Chân Võ đã đi tới bên người Lục Thủy:
“Thiếu gia, Lạc Phong truyền tin tức đến.”
Lục Thủy có chút ngoài ý muốn, nhanh như vậy đã có tin tức mới rồi?
“Vé xe lúc mấy giờ?” Lục Thủy hỏi.
Nếu không có thời gian, vậy để sau hẵng nói.
“Tám giờ, còn hai giờ.” Chân Võ trả lời.
“Nói đi, Lạc Phong có phát hiện gì?” Lục Thủy nói.
Thời gian còn rất nhiều.
“Lạc Phong hai ngày nay đã tra xét một vài tàng thư trong Tông môn, bọn hắn phát hiện ra một tin tức ngoài ý muốn.” Chân Võ nhìn Lục Thủy một chút, phát hiện Lục Thủy không có ý định cắt ngang liền tiếp tục nói:
“Lạc Phong ngoài ý muốn phát hiện người mà Thiếu gia cho điều tra trước đó kia, nếu như không có gì sai, thì người xuất hiện ở nhà ga quần đảo Mê Vụ kia hẳn là Ma Kiếm Trảm Đồ.
Thông tin cụ thể Lạc Phong không có, đó là một người tương đối ít tin tức.
Điều biết được duy nhất là đây là một người vô cùng mạnh.
Còn là cường giả có niên đại rất xa xưa.”
‘Ma Kiếm Trảm Đồ?’ Lục Thủy lặp lại một lần trong lòng.
Không chút ấn tượng nào.
“Để bọn hắn từ từ tra đi, người này là người của Tiên Đình.” Lục Thủy nói.
Chân Võ có chút ngoài ý muốn, đối phương lại là người của Tiên Đình.
Hắn biết Thiếu gia và Tiên Đình không hợp nhau, nhưng cụ thể vì cái gì, bọn hắn cũng không biết.
Dù sao Thiếu gia bọn họ vẫn luôn điều tra về Tiên Đình.
Dịch: MB
Chương 583: Luận Chia Tay Với Bạn Gái Như Thế Nào! 3
Nhưng mà, từ chỗ Minh Thổ đó, Chân Võ Chân Linh cảm thấy Thiếu gia có khả năng đã cuốn vào trong vòng xoáy lớn.
Câu nói kia, giết Lục Thủy Minh Thổ liền có thể phục hưng, khiến cho bọn hắn cảm thấy tất cả còn lâu mới đơn giản như những gì bọn hắn thấy.
Có điều chức trách của bọn hắn không phải là biết rõ những thứ này, mà là giúp Thiếu gia làm chút việc nhỏ.
Thiếu gia bọn họ cuối cùng cũng sẽ có ngày giải quyết được cái vòng xoáy này.
Nhất định sẽ.
Chân Võ không nghĩ nhiều nữa, đáp một tiếng, sau đó liền tiếp tục nói:
“Lạc Phong nói gần đây Bỉ Chi Hải Ngạn mở ra vì bị người truyền ra, hơn nữa còn nói độ khó tiến vào Bỉ Chi Hải Ngạn đã thấp xuống.
Mặc dù không có chứng cứ, nhưng Bỉ Chi Hải Ngạn mở ra, khẳng định có cất giấu mục đích của một số người.
Lạc Phong tra được Bỉ Ngạn có thể có liên quan tới cường giả nào đó của Phật Môn.
Một vài ghi chép không đáng tin cậy cho thấy, vị cường giả Phật Môn này có thể làm cho Phật tiến vào Bỉ Ngạn, đặc biệt xuất gia tiến vào Khổ Hải, cầu kiến chúng phật.”
Lục Thủy chỉ nghe, không nói gì thêm.
Lần này Bỉ Chi Hải Ngạn mở ra quả thực là ngoài ý muốn.
Minh Thổ và Tịnh Thổ đều không an phận, cộng thêm chuyện ở phần cuối của biển, đã trực tiếp đẩy nhanh việc Bỉ Chi Hải Ngạn mở ra.
Nhưng người lan truyền thông tin này, Lục Thủy thật sự không biết là ai sẽ làm như thế.
Về phần Phật Môn, cái này dính đến điểm mù của Lục Thủy, hắn hoàn toàn không biết.
Có điều cũng không có hứng thú gì.
Bỉ Chi Hải Ngạn cũng coi như đặc biệt, nếu đi có lẽ có thể có được một chút tin tức.
Nhưng gần đây hẳn là không có thời gian đi.
Cho nên, trước tiên tạm thời mặc kệ đi.
“Còn gì nữa không?” Lục Thủy hỏi.
“Lạc Phong nói bọn hắn có một vấn đề muốn thỉnh giáo Thiếu gia.” Chân Võ nói.
Thật ra Chân Võ cũng rất tò mò với vấn đề kia.
Loại người cấp bậc như bọn hắn này, cả đời này khả năng đều không thể tiếp xúc với đáp án của vấn đề này.
Cho nên, nếu như Thiếu gia có thể trả lời, vậy thật khiến người ta vui mừng.
Chỉ là loại vấn đề này, Thiếu gia thật sự sẽ có thể trả lời sao?
Chân Võ cảm thấy rất không có khả năng.
“Hỏi đi.” Lục Thủy mở miệng nói.
Một vấn đề, hắn còn chưa đến mức từ chối.
“Lạc Phong hỏi, trên đời này có tồn tại luân hồi không?” Chân Võ trình bày lại y nguyên câu nói một lần.
Nghe được vấn đề này, tay lật sách của Lục Thủy cũng dừng lại.
Mấy người này mới cấp mấy?
Đột nhiên lại đi hỏi loại vấn đề này.
Giống như hai đứa học sinh tiểu học hỏi nhìn con trai mình ly hôn có cảm giác như thế nào vậy.
Đương nhiên, điều này cũng như một đám người thân ở dưới mặt đất, hỏi trong vũ trụ vô tận có tồn tại sinh mệnh hay không.
Những việc chưa biết nói chung luôn sẽ hướng con người ta tới đáp án.
“Vậy phải xem có cái nhìn thế nào về vấn đề luân hồi này.” Lục Thủy khép sách lại nói.
Vấn đề này không phải một hai câu là có thể nói rõ, cho nên lúc trả lời vấn đề này, Lục Thủy không tính đọc sách.
“Giống như kiểu Địa Phủ mà một số người hay nói kia.” Chân Võ suy nghĩ, nói.
Thật ra hắn rất bất ngờ, Thiếu gia dường như thật sự biết đáp án của vấn đề này.”
“Không tồn tại.” Lục Thủy mở miệng nói:
“Sinh tử là một bộ phận tuần hoàn của thế gian, loại tuần hoàn này không thi hành ở bất kỳ một chỗ gì.”
Lục Thủy dừng lại, nói:
“Đương nhiên, nơi Luân Hồi xác thực không tồn tại, nhưng loại chuyện luân hồi này là có thể tồn tại, chỉ là hình thức có chút khác biệt mà thôi.”
“Hình thức khác biệt?” Chân Võ có chút không hiểu.
“Ví dụ như Phật Môn Chính Quả, một khi có được Phật Môn Chính Quả, như vậy sẽ có tư cách mở ra kiếp sau.
Kiếp sau xem như hồi sinh.
Tương xứng với luân hồi, chỉ là số lần có hạn, kiếp sau cũng không có cách nào dự đoán được thôi.” Lục Thủy tiếp tục nói.
“Nhưng bên ngoài Phật Môn, người có thể nắm giữ loại phương thức hồi sinh này cũng không nhiều.”
“Vậy liệu rằng có thế lực cường đại nào lập ra nơi Luân Hồi không?” Chân Võ hỏi.
Lục Thủy lắc đầu, bình tĩnh nói:
“Không thể nào, nắm giữ luân hồi của người khác, đồng nghĩa với nắm giữ phương pháp phục sinh.
Giới hạn sức mạnh của thế giới, không ai có thể phục sinh người đã chết đi từ lâu.
Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa cũng không ngoại lệ.
Muốn làm được loại chuyện này đầu tiên cần…”
Lục Thủy dừng lại, không tiếp tục nói, chỉ lắc đầu:
“Trong đó dính tới rất nhiều sức mạnh và nhận thức về thế giới liên quan, cộng thêm kết cấu sinh mệnh, nói ngươi cũng không hiểu.”
Chân Võ: “…”
Hắn quả thật hoàn toàn không hiểu, nhưng cũng coi như biết được đáp án.
Nơi Luân Hồi không tồn tại, nhưng luân hồi có thể tồn tại.
Đương nhiên, có tồn tại hay không không liên quan đến hắn.
Hữu dụng duy nhất chính là gia tăng kiến thức.
Mặc dù tri thức này cũng không có chỗ nào để dùng.
Trên mặt biển rộng lớn vô biên.
Một con rùa đen to lớn đang chậm rãi bơi.
Trên lưng con rùa đen này có một người đàn ông đang ngồi.
Trong mắt người đàn ông này dường như trải rộng huyền bí vô tận, hắn ngồi ở chỗ đó cho người ta một loại cảm giác nhìn thấu tương lai.
“Lần này ngươi muốn đi đâu?” m thanh già nua chậm rãi vang lên từ trong miệng rùa đen.
“Tùy tiện đi đến một nơi nhiều người gần đây làm một thầy bói đi.” Thiên Cơ Lâu Vũ nói.
Đúng vậy, hắn chính là chủ nhân Thiên Cơ Các, Thiên Cơ Lâu Vũ.
Bọn hắn rời khỏi Tiên Sơn, đi lại không ngừng khắp tu chân giới.
“Bây giờ mới đi ra được bao lâu mà đã đổi nhiều nơi như vậy, có phải có chút cẩn thận quá hay không?” Thạch Quy tò mò hỏi.
“Luôn có người theo đuôi phía sau, cũng không có cách nào, nhưng lần này hẳn là không có theo đuôi.” Thiên Cơ Lâu Vũ mở miệng nói.
“Ngươi giống như đã thật lâu rồi không có tiến vào loại trạng thái kia.” Thạch Quy nói.
Dưới tình huống bình thường, Thiên Cơ Lâu Vũ mặc dù thân ở hiện tại, nhưng hắn sống ở tương lai, ánh mắt của hắn vẫn luôn ở trong tương lai.
Mà bây giờ, Thiên Cơ Lâu Vũ thân ở hiện tại, cũng sống ở hiện tại.
Ánh mắt vẫn luôn không dám nhìn vào tương lai.
“Ngươi không hiểu, tương lai đột nhiên có nhiều hơn rất nhiều biến số, ta không dám nhìn.
Ngươi hẳn là cũng cảm thấy, hai tháng gần đây không ngừng xảy ra chuyện lớn, chuyện xảy ra trong hai ba tháng nay, so với mấy trăm năm trước đó có khi còn nhiều hơn.
Mà phía sau mỗi một chuyện đều có hướng phát triển không giống với bình thường.
Ví dụ như Bỉ Chi Hải Ngạn sắp mở ra, lần này Bỉ Chi Hải Ngạn dường như là mở ra vì con người.
Tịnh Thổ, Minh Thổ, biển cả, đều có sức mạnh thúc đẩy.” Thiên Cơ Lâu Vũ thở dài một tiếng.
Tu chân giới hiện tại, hắn càng xem càng không hiểu.
Càng ngày càng không dám nhìn.
Tu chân giới tương lai biến thành cái dạng gì, hắn không biết.
Cũng không dám biết.
“Là bởi vì những thế lực Tiên Đình kia đang thức tỉnh sao?” Thạch Quy mở miệng hỏi.
“Ai biết được.” Thiên Cơ Lâu Vũ lắc đầu, tiếp tục nói:
“Thời đại này, cấm kỵ kèm theo cũng không ít, không gian sinh tồn của ta cũng càng ngày càng nhỏ hẹp.”
“Đến hồ Hải Đường rồi.” Thạch Quy nhìn về phía trước, mở miệng nói.
Ở trước mặt bọn họ có một hòn đảo, đảo này không lớn, cũng không có nơi quá đặc biệt.
Nhưng trên hòn đảo có một cái hồ lớn.
Hồ này trong vắt thấy đáy, nhìn thấy hình phản chiếu rõ ràng, trong hồ có cột đá đan xen, có thể cho người đi qua.
Rất nhiều người nhàn rỗi sẽ đến đây đi dạo một vòng.
Không tính là quá đẹp, nhưng cũng được.
Mà ở bên hồ này có một con đường bằng đá dẫn đến đình, trong đình có một vị đạo nhân ngồi, phía trước hắn có bày một cái sạp nhỏ, trên sạp viết hai chữ xem bói.
Đạo sĩ kia hơi lim dim mắt, lúc cảm giác được phía trước có người xuất hiện, thì nhẹ nhàng chậm chạp nói:
“Nhân duyên tương lai, đạo hữu muốn coi gì?”
Nói rồi đạo nhân mở mắt, chỉ là vừa mới mở mắt, hắn liền ngây ngẩn cả người.
Phía trước hắn có một con rùa lớn, trên lưng rùa có một người đàn ông đang ngồi.
Nhìn thế nào cũng thấy không đơn giản.
“Cái này, tiền bối có gì cần hỗ trợ sao?” Đạo sĩ lập tức đứng lên nói.
Đối phương nhìn thế nào cũng thấy là sâu không thấy đáy.
Hắn cũng không dám khinh thường trước mặt đối phương.
“Mấy ngày tới để lão phu ở chỗ này giúp ngươi đoán mệnh, thế nào?” Thiên Cơ Lâu Vũ mở miệng nói.
–
“Không có chuyện gì sao?” Đông Phương Trà Trà đeo cái che mắt lại, hỏi.
Vừa rồi chị dâu nói với nàng rằng con mắt nàng không có vấn đề, không cần để ý.
Lo lắng của nàng liền trút xuống, mặc dù trước cũng không có bao nhiêu.
“Ừm, không cần để ý, chỉ là sau này thiếu người hỗ trợ đánh nhau thì có thể thử dùng con mắt vẽ một con Linh thú ra hỗ trợ.
Tốt nhất là Tứ Thượng Thánh Thú.” Mộ Tuyết nhẹ nhàng nói.
“Vậy phải học vẽ tranh?” Đông Phương Trà Trà lẩm bẩm một câu, lại hỏi:
“Chị dâu vừa nói muốn ra ngoài dạo chơi, là muốn đi đâu?”
“Vốn là muốn đi núi Hải Cảnh, nhưng dì Đường nói ở hồ Hải Đường rất dễ mua được đồ vật nàng muốn.
Cho nên đi hồ Hải Đường.” Mộ Tuyết nói.
Dịch: MB
Chương 584: Chúc Mừng Rút Được Thẻ Xăm Tốt Nhất 1
Hồ Băng Hải, Băng Hải Nữ Thần từ trong hồ xuất hiện.
Nàng ngắm nhìn biển cả bao la, sau đó nhíu nhíu mày.
“Không thích hợp.”
“Biển cả đã trở nên yên tĩnh hơn một chút so với dĩ vãng, điều này không bình thường chút nào.”
“Đã xảy ra chuyện gì sao?”
Băng Hải Nữ Thần nhìn ra phía ngoài khơi, trầm mặc không nói.
Một lát sau, Băng Hải Nữ Thần há miệng, lực lượng của nàng bắt đầu truyền ra ngoài:
“Bên phía ngươi có gì khác thường không?”
m thanh này truyền đi rất xa, nhưng chỉ có một người có thể nghe được.
Quang Minh thần.
Rất nhanh, âm thanh của Quang Minh thần truyền tới:
“Ánh sáng trở nên nhẹ nhàng hơn.”
Hai vị Chủ Thần đều không có nói nữa.
Mà lựa chọn trầm mặc.
Một lúc lâu, Băng hải Nữ Thần lại một lần nữa mở miệng:
“Có cách nào làm cho Hắc Ám Nữ Thần tỉnh lại không?”
Quang Minh và Hắc Ám đối lập với nhau, nên dễ dàng kích thích đến đối phương nhất.
“Đang cố gắng.”
“Phải trả giá sao?”
Phía đối diện không có âm thanh truyền tới, Quang Minh thần lựa chọn trầm mặc.
Xem ra cái giá phải trả cũng không nhỏ.
Sau đó bọn họ chấm dứt liên lạc.
Băng Hải Nữ Thần lại quan sát biển cả bao la, nhẹ giọng nói:
“Có một linh cảm không rõ ràng.”
Với cấp bậc của bọn họ, có linh cảm không rõ ràng thì chắc chắn không phải là ảo giác.
Vì vậy trong tương lai sẽ xảy ra chuyện gì đó mà bọn họ không thể chịu nổi.
Nhưng không có ai đoán được đó là chuyện gì.
Cuối cùng Băng Hải Nữ Thần lặn xuống đáy hồ, điều duy nhất có thể làm là tăng cường thực lực của Thần Chúng.
Ngoài ra phải thăm dò Lục Thủy, cần phải gạt bỏ tất cả các nghi vấn.
“Gần đây các ngươi có phát hiện chuyện gì kì lạ không?” trong hội nghị Phù Không Đảo của Tiên Đình, tiền bối chủ trì mở miệng hỏi.
“Không biết có phải ảo giác hay không, gần đây tu luyện thuận lợi hơn rất nhiều.” Ma Kiếm Trảm Đồ mở miệng nói.
“Đó là tác dụng mà ngươi có được khi tiếp xúc với Kiếm Đạo vô thượng.” Tiền bối chủ trì hội nghị giải thích.
Ma Kiếm Trảm Đồ gật gật đầu, hắn cũng nghĩ tới lý do đó.
Nhưng ngoài sự thay đổi này thì hắn thật sự không còn thay đổi nào khác.
“Hình như khắc họa phù chú càng thêm thuận lợi.” Cao Viễn cũng mở miệng nói.
“Có thể có liên quan với Thiên Cơ Lâu Vũ, ngươi đã để cho đối phương trốn thoát rồi đúng không?” Tiền bối chủ trì hội nghị lại một lần nữa mở miệng.
Cao Viễn nhất thời im lặng.
Cuối cùng gật đầu.
Có thể thấy, Thiên Cơ Lâu Vũ đã tìm đủ mọi cách để trốn tránh hắn.
Nhưng vì sao như thế?
Từ đầu đến cuối hắn vẫn không hiểu được.
Bởi vì Tiên Đình?
Vậy thì không đúng lắm.
“Phải chăng nơi nào đó đã xảy ra vấn đề? Tại sao tiền bối lại đột nhiên nhắc đến chuyện này?” Thính Vân Tích tò mò nói.
Không phải là xung quanh có vấn đề sao.
Nàng cảm thấy mùa thu năm nay, lá cây không rụng nhiều.
Một ít phong cảnh không có lá vàng nên vẻ đẹp giảm đi ít nhiều.
Vị tiền bối chủ trì hội nghị kia nhìn mọi người nói:
“Các ngươi có phát hiện hay không, một ít đất đai hoang vu có dấu hiệu của những mầm sống mới, hoặc là đã vào thu nhưng lá cây vẫn chưa bị úa vàng”
Những người khác đều sửng sốt.
Những thay đổi này có gì mà kì lạ?
Cao Viễn càng cảm thấy khó hiểu hơn.
“Hiện tại gần tháng 9, trên lý thuyết thì còn một khoảng thời gian nữa lá cây mới bắt đầu úa vàng.
Cho dù có vài nơi lá cây rụng sớm, thế nhưng chậm lại thì khó mà nhận thấy được.
Mà thật sự có chậm lại, cũng không thể xem như một hiện tượng kỳ lạ được.”
Những người khác gật đầu, bọn họ quay đầu nhìn về phía tiền bối đứng đầu, hy vọng có thể nghe được lời giải thích.
“Chiến Thần trong lòng có linh cảm, những thay đổi nhìn như tầm thường này sẽ mang đến vấn đề rất lớn.” Tiền bối chủ trì hội nghị tiếp tục nói:
“Ở cấp bậc của Chiến Thần, nếu trong lòng có linh cảm, tuyệt đối không phải là ảo giác.”
Những người khác có chút không hiểu, những vấn đề nhỏ này, thật sự sẽ mang đến nguy cơ không xác định?
“Tuy rằng ta cũng cảm giác lá cây úa vàng chậm hơn so với năm trước? Thế nhưng cái này sẽ tạo thành biến đổi lớn gì?” Thính Vân Tích tò mò hỏi.
“Sẽ có chuyện lớn gì, tạm thời không nói đến.
Chiến Thần đã có đối sách gì chưa?” có người mở miệng hỏi.
“Cụ thể sẽ xảy ra chuyện gì. thật sự không ai biết.
Nhưng Chiến Thần hi vọng từ giờ trở đi chúng ta phải dốc sức đánh thức được Thái Nhất Tiên Quân.” Tiền bối chủ trì công việc nhìn tất cả những người có mặt, nói.
“Thái Nhất Tiên Quân?”
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Thái Nhất Tiên Quân là người mạnh nhất trong số các Tiên Quân.
Có người nói thực lực của hắn còn cao hơn Tiên Đình Chiến Thần.
Nhưng muốn thức tỉnh một cường giả như vậy vào lúc này là chuyện không thể.
Việc này quá khó khăn.
Và đối với Thái Nhất Tiên Quân mà nói? Cũng không phải là một chuyện tốt.
“Có thật sự cần thiết không?” Ma Kiếm Trảm Đồ hỏi.
Nếu phải dốc sức để đánh thức Thái Nhất Tiên Quân? thì sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch mà bọn họ đang nắm trong tay.
Như là một đòn chí mạng đối với việc phát triển thực lực của Tiên Đình sau này.
Bởi vì bọn họ không thể xác định được Thái Nhất Tiên Quân có thể tỉnh lại vào lúc này hay không.
Có thể làm cho Tinh Ti Tiên Quân tỉnh lại sớm hơn dự định là may mắn lắm rồi.
Lại muốn đánh thức Thái Nhất Tiên Quân, có thể không được may mắn như vậy đâu.
Tiền bối chủ trì hội nghị nhìn mọi người, cuối cùng nói:
“Bỏ phiếu đi!”
Hiện nay một vài cường giả của Tiên Đình có thể tỉnh lại đều do năm người bọn họ phụ trách, nên chuyện đánh thức Thái Nhất Tiên Quân cũng phải dựa vào bọn họ.
Vì vậy bỏ phiếu là lựa chọn tốt nhất.
Chiến Thần đang dốc sức chuẩn bị kế hoạch của riêng hắn, sẽ không ảnh hưởng tới năm người này.
Tất nhiên bọn họ cũng không thể chi phối suy nghĩ của Chiến Thần.
“Bắt đầu đi.” Tiền bối chủ trì hội nghị nói xong thì trực tiếp nói ra suy nghĩ của mình:
“Ta đồng ý việc dốc sức đánh thức Thái Nhất Tiên Quân.”
“Ta không đồng ý.” Ma Kiếm Trảm Đồ nhìn mọi người nói:
“Chuyện mà ta cần làm đã sắp giải quyết xong.
Có thể đạt được thành quả quan trọng, thành quả này có thể gặp mà không thể cầu.
Nếu bây giờ dừng lại thì quá đáng tiếc.”
“Ta cũng không đồng ý.
Công việc bên phía ta cũng sắp kết thúc.
Nếu dừng lại thì sẽ thất bại trong gang tấc.
Đánh thức Thái Nhất Tiên Quân cũng không phải không được., nhưng phải cho ta thêm một ít thời gian.” Thính Vân Tích cũng không đồng ý, nói.
“Ta đồng ý.” Cao Viễn nhìn mọi người nói:
“Nếu Chiến Thần ở trong lòng có linh cảm, như vậy Thần Chúng và Phật Môn cũng sẽ cảm giác được.
Bọn họ hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ dốc toàn lực làm cho một số người mạnh nhất tỉnh lại.
Mặc dù không thể chắc chắn 100%, nhưng không thể loại bỏ khả năng này.
Nếu như bọn họ thành công, sẽ có thể tạo thành ảnh hưởng vô cùng lớn đối với chúng ta”
Dịch: MB
Chương 585: Chúc Mừng Rút Được Thẻ Xăm Tốt Nhất 2
“Nói cách khác, tất cả mọi người đang đánh cuộc, chúng ta không cá cược sẽ có thể duy trì ưu thế hiện tại, hoặc là trực tiếp thua cuộc?” Người cuối cùng mở miệng nói.
Nghe qua ý kiến của những người khác, hắn trực tiếp tỏ rõ lập trường:
“Ta đồng ý.”
Cuộc bỏ phiếu đã có kết quả, không có ai nói thêm cái gì.
Đây là quyết định của bọn họ, hậu quả cũng sẽ do bọn họ gánh vác.
“Tạm thời dừng tất cả công việc hiện tại lại, dốc toàn lực làm cho Thái Nhất Tiên Quân thức tỉnh.” Tiền bối chủ trì hội nghị mở miệng nói.
“Nếu như lần này thành công, hy vọng tiền bối có thể nhắc nhở Thái Nhất Tiên Quân một câu, thực lực chưa khôi phục thì đừng hành động nông nỗi.” Cao Viễn đưa ra ý kiến.
Chuyện của Tinh Ti Tiên Quân là sự cố ngoài ý muốn.
Nhưng Phật Môn là một ví dụ điển hình.
Bọn họ không thể hiểu rõ phật pháp cho nên không thể lĩnh ngộ được, vì vậy Phật Môn liên tục có những hành động “tặng đầu người”.
Tiên Đình cũng đã chết không ít, nhưng do người khác tìm tới cửa.
Và Phật Môn không giống nhau.
Cũng không giống như Thần Chúng, bọn hắn là vì thí nghiệm xảy ra sự cố ngoài ý muốn.
Phật Môn từ đầu đến cuối đều là tự mình đưa đến cửa.
Đi cảm hóa tộc trưởng của Lục gia, trực tiếp mất tích.
Cổ Phật thức tỉnh cũng không được gì, mạnh như vậy không đi đối phó Lục gia, lại chết ở Kiếm Nhất Phong.
Người của Phật Môn đều chết một cách rất khó hiểu.
Mọi người gật đầu, chuyện này thật sự phải xem trọng.
Đương nhiên, bọn họ chỉ cần nói với Chiến Thần là được rồi.
Nhân vật có cấp bậc như Tiên Quân nên để chiến thần đi khuyên giải.
Sáng sớm nhóm người của Lục Thủy đã lên xe lửa, điểm đến lần này là hồ Hải Đường.
Tuy giữa đường phải sửa lại mục đích, nhưng cũng không có ảnh hưởng gì.
“Ở trên biển cũng có thể có hồ nước ngọt sao?” Đông Phương Trà Trà tò mò hỏi.
Nàng ngồi ở bên cạnh Mộ Tuyết.
Lúc này nàng đang cầm bản vẽ, tập tành vẽ tranh.
“Biểu tẩu, thật sự không thể trực tiếp viết sao?” Đông Phương Trà Trà lại hỏi.
Lục Thủy không muốn để ý tới Đông Phương Tra Tra, có nhiều vấn đề, nàng chỉ hỏi thôi chứ đại khái không cần người khác trả lời.
“Lo vẽ đi, bớt nói một chút.” Mộ Tuyết nhẹ giọng nói.
“Ờ.” Đông Phương Trà Trà cúi đầu vẽ vẽ.
Nàng học vẽ cũng giống như lúc nàng học viết chữ vậy, đều rất hăng hái.
Chắc chắn trong tương lai sẽ vẽ tranh giỏi giống như là viết chữ.
Chữ viết của nàng thật sự rất đẹp.
Lục Thủy tự nhiên biết Đông Phương Tra Tra học vẽ sẽ có công dụng, nhưng mà không nhiều lắm.
Năng lực của các Linh thú mà Đông Phương Tra Tra dùng ánh mắt triệu hồi tới rất là thấp, cao lắm cũng chỉ ngang hàng với tu vi của nàng.
Vừa mới nghĩ như vậy, Lục Thủy lại đột nhiên ngẩn ra.
“Suy nghĩ kỹ một chút, cũng không hẳn là như vậy.”
Lục Thủy nghĩ tới một cái khả năng, nếu như linh thú hoặc là thánh thú được triệu hồi, không có kế thừa trí thông minh của Đông Phương Tra Tra, vậy thì tổng chiến lực của bọn nó sẽ vượt qua chiến lực của Đông Phương Tra Tra.
Xem ra học vẽ cũng có một chút giá trị nhất định.
“Nghe nói cá của hồ Hải Đường với cá của hồ Đạm Nguyệt tương đối giống nhau, chút nữa Lục thiếu gia có muốn đi câu cá không?” Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy hỏi.
Nghe được câu cá Đông Phương Trà Trà vội giơ tay lên, nhỏ giọng nói:
“Ta câu cá rất giỏi.”
Đông!
Mộ Tuyết búng lên trán của Đông Phương Trà Trà một cái, nhẹ giọng nói:
“Vẽ tranh.”
“Ừm.”
Đông Phương Trà Trà cúi đầu vẽ tranh.
Thật sự thì nàng câu cá rất rất giỏi, nếu cần nàng sẽ bộc lộ tài năng cho biểu tẩu và Lục Thủy biểu đệ xem.
Lục Thủy cảm thấy có thể nhìn người khác câu cá.
Nhưng mà tự mình câu cứ cảm thấy có chút phí phạm thời gian.
“Vì sao chúng ta không bắt chứ?” Lục Thủy mở miệng nói.
Hắn cảm thấy như vậy sẽ nhanh hơn rất nhiều.
Mộ Tuyết không nói: “…”
“Bắt” nghe không êm tai bằng “câu” a.
Cá trong hồ Hải Đường ít đến thấy thương, không có ai câu được, muốn bắt cũng không thể bắt được.
Mộ Tuyết cũng không thèm để ý, nàng chỉ muốn an tĩnh đợi ở bên cạnh Lục Thủy và nhìn hắn câu cá là đủ rồi.
Xe chạy được một giờ, lúc này Chân Võ nhẹ giọng nhắc nhở:
“Thiếu gia, thiếu phu nhân, đã đến hồ Hải Đường rồi.”
Lúc này xe lửa cũng đã dừng lại.
Lục Thủy và Mộ Tuyết đứng dậy xuống xe.
Đông Phương Trà Trà cất bản vẽ vào, đi theo xuống xe.
Vừa xuống xe Đông Phương Trà Trà nhìn thấy phía xa xa có một cái hồ lớn, giữa hồ có một vài cái đình nghỉ mát và trụ đá.
Chính giữa hồ còn có một cái hồ, nhưng quá xa không thấy rõ.
Nơi đây dù gì cũng là một hòn đảo, tầm nhìn bình thường tự nhiên không thể liếc mắt một cái nhìn hết cả hòn đảo.
“Biểu tẩu, ta đi vào trong vẽ tranh.” Đông Phương Trà Trà có chút hưng phấn nói.
Nàng muốn vừa thám hiểm vừa vẽ tranh.
Đông Phương Trà Trà muốn đi vào, đương nhiên Mộ Tuyết sẽ không có ý kiến.
Vừa vặn nàng và Lục Thủy có thể ở chung một chỗ với nhau.
Sau đó Đông Phương Trà Trà dẫn theo Hương Dụ hướng bên trong mà đi.
Nhìn thấy Đông Phương Tra Tra đã đi khỏi, Lục Thủy đối với Mộ Tuyết nói:
“Mộ tiểu có muốn đi mua sắm một chút không?”
Mộ Tuyết nhẹ nhàng gật đầu:
“Lục thiếu gia muốn đi không?”
Lục Thủy tỏ vẻ đồng ý: “Mộ tiểu thư muốn mua cái gì?”
“Một loại hương hoa.”
“Trên người của Mộ tiểu thư đã rất thơm rồi.”
“Nhưng mà tự ta ngửi không thấy.”
“Ý Mộ tiểu thư là khứu giác của ta có vấn đề?”
“…”
Ngươi mới cả người có chuyện.
Nhưng ta thích vấn đề này.
Mộ Tuyết cảm thấy đợi nàng và Lục Thủy quen thuộc thì có thể trực tiếp nói ra những lời này.
Thiên Cơ Lâu Vũ ngồi trước gian hàng, hắn quan sát những người qua lại, không có ai muốn nhờ hắn xem tướng.
Nguyên Tiên đạo nhân vẫn đứng ở sau lưng Thiên Cơ Lâu Vũ giống như một tùy tùng.
Lúc này hắn cũng không biết mình nên cảm thấy may mắn hay là nên lo lắng.
Ngày hôm nay hắn nhìn thấy vị tiền bối này xem bói, đối phương là thật sự biết xem tướng, mà trình độ lại vô cùng cao .
Hắn quan sát thôi cũng cảm thấy mình được giác ngộ.
Lẽ ra đây là một chuyện tốt, nhưng mà đối phương mạnh mẽ như vậy, lại đột nhiên muốn giúp hắn bày sạp xem bói.
Chuyện này thật sự không có vấn đề gì sao?
Lỡ như muốn tiễn hắn một đoạn đường sau cuối?
Cái này càng không có lí do.
Đạo nhân ở trong lòng thở dài.
Mặc kệ như thế nào, hắn đều phải chấp nhận, bởi vì không thể phản kháng.
Chỉ có thể đi bước nào tính bước đó.
Thiên Cơ Lâu Vũ an tĩnh ngồi ở chỗ kia.
Lát sau có một người nam đứng ở trước gian hàng, hắn có chút tò mò nhìn Thiên Cơ Lâu Vũ nói:
“Đổi người xem bói rồi?”
Thiên Cơ Lâu Vũ quan sát người trẻ tuổi này, mặt mỉm cười nói:
“Tiểu hữu có muốn coi một quẻ?”
Thanh niên này ngồi đối diện quầy hàng, hiếu kỳ nói:
“Tiền bối là đệ tử của tông môn nào?”
Dịch: MB
Chương 586: Chúc Mừng Rút Được Thẻ Xăm Tốt Nhất 3
Đối phương gọi hắn là tiểu hữu, không gọi là tiền bối luôn cảm giác mình không lễ phép.
“Chỉ mà một Tán tu.” Thiên Cơ Lâu Vũ đặt một bó thăm bằng trúc ở phía trước người đàn ông này, nói:
“Tiểu hữu tùy tiện rút một cây.”
Do dự một chút, người đàn ông tự tay lấy ra một thẻ xăm.
Hắn tự mình nhìn thoáng qua, nhìn xem trên thẻ xăm có ký hiệu gì.
Nói thật, hắn đối với phương diện này cũng có một chút xíu nghiên cứu.
Nếu như đối phương là người ăn nói bừa bãi hắn cảm thấy mình cũng có căn cứ để thể vạch trần.
Nếu như nói quá êm tai, hắn cảm thấy tốn một ít tiền nghe một chút cũng không thành vấn đề.
Nhưng vừa mới nhìn về phía thẻ xăm, người đàn ông sửng sốt một chút, mặt trên không có gì cả.
Không có kì hiệu gì hết, giống như một thẻ trúc bình thường.
Thẻ xăm gì vậy nè?
“Thẻ xăm tốt nhất.” Thiên Cơ Lâu Vũ mở miệng nói.
Người nam: “…”
Chỉ như vậy đã nhìn ra?
Nhưng đối phương nói là thẻ xăm tốt nhất, lẽ nào hắn còn muốn phản bác một cái?
“Tiền bối làm sao thấy được là xăm tốt nhất?” Người nam do dự một chút nhưng vẫn mở miệng hỏi.
“Quẻ bói.” Thiên Cơ Lâu Vũ nhìn người nam nói:
“Quẻ có ngàn loại, phong phú toàn diện, nơi trên thẻ xăm chỉ là chính đông.
Cầm thẻ xăm đi về phía đông, đó là cơ hội của tiểu hữu.”
Người nam nhíu mày, nói:
“Tiền bối cảm thấy ta muốn có cơ hội gì?”
“Cơ hội để tiếp cận.” Thiên Cơ Lâu Vũ lại cười nói.
Người nam sửng sốt, cuối cùng yên lặng để lại linh thạch, cầm thẻ xăm hướng phía đông mà đi.
Chờ người nam kia đi xa, Thiên Cơ Lâu Vũ mới cười nói:
“Rất thú vị, đúng không?”
“Ngươi cảm thấy hắn sẽ thành công hay là thất bại?” Thạch quy mở miệng dò hỏi.
Có đôi khi chỉ biết được phân nửa là chuyện rất là khó chịu.
Nhất là đi theo Thiên Cơ Lâu Vũ, chỉ biết được bắt đầu nhưng không cách nào biết được kết quả.
“Ta nói, thẻ xăm tốt nhất.
Nhưng mà không giống với suy nghĩ ở trong lòng của vị tiểu hữu này mà thôi.
Một số thời điểm, người ta luôn quan tâm tới những thứ không thuộc về mình, từ đó bỏ quên những thứ tốt đẹp bên cạnh mình.” Thiên Cơ Lâu Vũ bình tĩnh mở miệng, giống như nhìn thấu được sự thay đổi của vạn vật.
“Mỗi lần đều là nói một nửa giấu một nửa.” Thạch quy thở dài.
Đạo nhân ở một bên, lại cảm thấy nói nói một nửa giấu một nửa thật thần bí, cũng thật hợp lý.
Nói sai sẽ không bị vạch trần.
“Quả bói tuy có ngàn loại, bao hàm nhiều mặt, nhưng thiên cơ khó đoán, có muôn vàng chuyện xấu, thiên địa vượt xa so với vạn vật , khó có thể kết luận.” Thiên Cơ Lâu Vũ nói.
Hắn sẽ không đưa ra đáp án chắc chắn.
Có thể nói một vài khả năng.
Từ đó dẫn đường cho đối phương, đi đến tương lai trong lòng họ mong muốn.
“So với ngươi lúc còn trẻ, thần côn nhiều.” Thạch quy thấp giọng nói.
Đạo nhân ở một bên, không cảm thấy có gì không đúng, ngược lại cảm thấy quá đúng.
Hắn muốn nghe rõ nhớ kỹ, về sau nói chuyện càng thể hiện được sự cao thâm của hắn.
Thế nhưng, chỉ cần có thể thấu hiểu những lời này.
Hắn có thể đạt được chút thu hoạch cho việc xem bói.
Thiên Cơ Lâu Vũ cười không nói.
Có ai chưa từng trải qua tuổi trẻ ngông cuồng đâu?
“Hương Dụ, chút nữa ngươi ngồi để cho ta vẽ.” Đột nhiên có giọng nói truyền đến bên tai Thiên Cơ Lâu Vũ.
“Trà Trà tiểu thư đã biết vẽ chân dung rồi?” Hương Dụ có chút kinh ngạc.
“Không biết đâu, chỉ cảm thấy nói như vậy có vẻ rất giỏi.” Đông Phương Trà Trà nói rằng.
Hương dụ: “…”
Nàng thật không biết mình sẽ bị vẽ thành hình dạng gì.
Lúc này Thiên Cơ Lâu Vũ nhìn đến hai người từ phía trước hắn đi qua.
Hắn bỗng nhiên sững sờ một chút, khi nhìn thấy một trong hai người đó.
“Trên người có kim quang, biểu hiện người này trên người tích công đức, chân đạp ngàn vạn cơ duyên, ý nghĩa phúc duyên thâm hậu, đường tương lai trải rộng khắp nơi, tương lai của cô gái này có vô hạn khả năng.
Tu Chân giới lại có người đặc thù tới vậy.” Thiên Cơ Lâu Vũ trong lòng chấn động, sau đó theo bản năng nói:
“Hai vị xin dừng bước.”
Thiên Cơ Lâu Vũ đột nhiên mở miệng, làm cho thạch quy có chút ngạc nhiên.
Bao nhiêu năm rồi nó không có nghe được Thiên Cơ Lâu Vũ chủ động lên tiếng?
Hai người nữ này có gì đặc thù sao?
Nó nhìn sang, một người nhìn cũng được.
Trong đó người đeo cái khăn che mắt có thể có chút khác thường, nhưng nó vẫn không nhìn ra được người thiếu nữ này có điểm nào xuất sắc.
Nhiều lắm chữ “Kiếm” trên cái khăn che mắt được viết khá tốt.
Đông Phương Trà Trà và Hương Dụ đều sửng sốt, sau đó nhìn sang quầy hàng bên cạnh.
“Ngươi đang nói với chúng ta sao?” Đông Phương Trà Trà nhìn chủ nhân gian hàng ,chỉ chỉ chính mình hỏi.
Thiên Cơ Lâu Vũ gật đầu:
“Tiểu cô nương, có muốn xem một quẻ không?
Không chính xác không lấy tiền.”
Vừa rồi Thiên Cơ Lâu Vũ là sốt ruột nên buộc miệng nói, nhưng hắn không cảm thấy có vấn đề gì.
Thiếu nữ này thật sự quá đặc thù, nếu như có thể làm cho nàng bái nhập Thiên Cơ Các, đối với bọn họ mà nói là một chuyện vô cùng tốt.
Tuyệt đối không thể bỏ qua.
Đến nỗi hắn muốn thu làm đồ đệ của mình.
Nếu thiếu nữ này có thiên phú về phương diện này.
“Đúng thì sẽ thu tiền sao?
Cảm giác bí mật bị người biết, còn phải trả tiền, thì thật lỗ vốn.” Đông Phương Trà Trà nói rằng.
Thiên Cơ Lâu Vũ: “…”
Hương dụ: “…”
Thạch quy: “…”
Trong lúc nhất thời bọn họ vậy mà không có cách nào phản bác.
“Tiểu cô nương có thể hỏi một ít chuyện không quan trọng, không chính xác không lấy tiền, đúng cũng không lấy tiền.” Thiên Cơ Lâu Vũ mở miệng nói.
Hắn muốn cho đối phương thấy khả năng đặc biệt của mình, từ đó làm cho đối phương bái nhập Thiên Cơ Các.
Đông Phương Trà Trà có chút cảnh giác:
“Hương Dụ nói trên đời không có bữa cơm nào là miễn phí, miễn phí chính là cái giá đắc nhất, những gì Hương Dụ nói bình thường đều đúng hết.”
Hương Dụ: “…”
Nhưng mà cái người này bỗng nhiên tìm các nàng, bộ dạng thật sự có chút đáng ngờ.
Kẻ lừa đảo thông thường đều thích gọi ngươi lại, sau đó xem cho ngươi một quẻ.
Thiên Cơ Lâu Vũ chưa bao giờ cảm thấy muốn xem bói cho người ta mà lại khó tới vậy.
Toàn bộ Tu Chân giới bao nhiêu người khóc lóc năn nỉ để được hắn xem giúp một quẻ, ngược lại thiếu nữ này thì viện đủ lý do không muốn cho hắn xem.
“Tiểu cô nương muốn đi giữa hồ vẽ tranh?
Nếu như không cần thiết thì đừng đi tốt hơn, ở trong đó sắp có mưa.” Thiên Cơ Lâu Vũ mở miệng nói.
Đông Phương Trà Trà và Hương Dụ liếc nhau một cái.
Trong mưa vẽ tranh khẳng định càng có cảm giác.
Ầm ầm!
Trong lúc bất chợt, Đông Phương Trà Trà nghe được tiếng sấm, quay đầu nhìn lại.
Phát hiện giữa hồ thật sự có mây đen tụ tập, có vẻ trời sắp mưa.
“Đây là tính ra?” Đông Phương Trà Trà nhìn về phía Thiên Cơ Lâu Vũ hỏi.
Thiên Cơ Lâu Vũ không thể phủ nhận mở miệng:
“Ngươi cảm thấy thế nào?”
Dịch: MB
Chương 587: Chúc Mừng Rút Được Thẻ Xăm Tốt Nhất 4
Do dự một chút Đông Phương Trà Trà ngồi xuống trước mặt Thiên Cơ Lâu Vũ, Hương Dụ theo sau Đông Phương Trà Trà, chuyện này không nhìn ra cái gì.
Cho nên nàng không có lý do gì can ngăn Trà Trà tiểu thư.
Duy trì cảnh giác là tốt rồi.
Hơn nữa Lục thiếu gia và Mộ tiểu thư đều ở đây gần đây, có chuyện cũng không cần lo lắng.
Nghĩ tới đây Hương Dụ mới sửng sốt.
Tu vi của Lục thiếu gia mới có nhị giai, Mộ tiểu thư là người thường.
Vậy mà nàng lại cảm thấy có mặt hai người kia thì sẽ thật an toàn.
Cảm giác an toàn này cũng không biết ở đâu ra.
Hương Dụ lập tức xua đi ý tưởng làm người ta kinh ngạc kia.
“Tiểu cô nương muốn xem cái gì?” Thiên Cơ Lâu Vũ mang theo chút ý cười hỏi.
Hắn tin tưởng mình đủ sức làm cho cô gái này bái nhập Thiên Cơ Các.
Đông Phương Trà Trà hiếu kỳ nói:
“Vấn đề gì cũng được?”
Thiên Cơ Lâu Vũ gật đầu:
“Cứ nói đừng ngại.”
“Ta muốn biết khi nào thì ta mới có thể trở nên mạnh mẽ.” Đông Phương Trà Trà mở miệng hỏi.
“Muốn mạnh đến mức độ nào?” Thiên Cơ Lâu Vũ hỏi.
Muốn trở nên mạnh mẽ nhất, nhìn thấu sinh mệnh, đủ mạnh đi!?
Đông Phương Trà Trà tự hỏi một chút, nói:
“Mạnh đến nỗi tất cả mọi người đánh không lại ta.”
Thật ra là muốn mạnh hơn so với biểu tẩu, thế nhưng biểu tẩu không cho nàng nói ra chuyện nàng ấy rất mạnh.
Thiên Cơ Lâu Vũ lắc đầu:
“Tu Chân giới có vô số cường giả, ngươi làm sao xác định được trong bóng tối không có ai mạnh hơn ngươi?”
“Vậy phải thế nào xác định?” Đông Phương Trà Trà tò mò hỏi.
Đương nhiên nàng không thể nào biết đáp án.
“Nhìn trộm thiên cơ.” Thiên Cơ Lâu Vũ nhìn Đông Phương Trà Trà nói:
“Nếu ngươi có năng lực đi nhìn trộm thiên cơ, nhìn thấu sinh mệnh trên thế gian, như vậy thì có thể từ trong thiên địa, nhìn thấy sự tồn tại của cường giả, nhìn đến cấp bậc của họ.
Đang ở hiện tại, nhưng có thể sống trong tương lai.
Khi đó ngươi sẽ biết bản thân mạnh đến đâu, có phải vô địch thiên hạ hay không.”
“Nhưng mà ta không biết cách nhìn thiên cơ a.” Đông Phương Trà Trà nói.
“Có thể học, tiểu cô nương có thiên phú, được trời ưu ái, cơ duyên vô số, học cái gì cũng nhanh.
Có thể chính ngươi cũng không biết bản thân đặc thù đến mức nào.
Sự đặc thù này nếu như không có người chỉ dẫn, sẽ dễ dàng mờ nhạt giữa đám đông.” Thiên Cơ Lâu Vũ nhìn Đông Phương trà trà, nghiêm túc nói.
Thạch quy ở một bên nghe được, đây là Thiên Cơ Lâu Vũ lại muốn thu đồ đệ sao?
“Tiểu nha đầu này đặc thù tới vậy sao? Thiên Cơ Lâu Vũ vậy mà cố ý dẫn dụ đối phương bái sư?”
Thạch quy có chút kinh ngạc.
Nhưng mà nó vẫn không có nhìn ra đối phương có điểm nào là đặc thù.
Đông Phương Trà Trà cảm thấy có chút phức tạp.
“Trước xem một quẻ, để ta giúp ngươi tính một chút con đường trở thành cường giả sẽ thuận lợi hay là có muôn ngàn trắc trở.” Thiên Cơ Lâu Vũ mở miệng nói.
Đương nhiên hắn sẽ không quá vội vàng.
Mục đích thể hiện quá rõ, sẽ bị cảnh giác, rất khó đánh động đối phương.
“Được. ” Chuyện vừa rồi quá phức tạp, trực tiếp đoán mệnh đơn giản hơn.
Đợi nàng mạnh lên, Hương Dụ có nói gì cũng vô dụng, Lục Thủy biểu đệ đánh lén cũng sẽ bị nàng đánh lại.
“Hãy rút một thẻ xăm đi.” Thiên Cơ Lâu Vũ đặt thẻ trúc ở trước mặt Đông Phương Trà Trà, kêu nàng chọn một cây.
Đông Phương Trà Trà ngắm nghía thẻ trúc, sau đó rất cẩn thận chọn ra cây đẹp nhất.
Nàng cảm thấy đẹp mắt nhất.
Chờ cho Đông Phương Trà Trà rút thăm xong, Thiên Cơ Lâu Vũ để những thẻ trúc còn lại qua một bên.
Sau đó nói:
“Đem thẻ xăm để lên bàn.”
Đông Phương Trà Trà làm theo.
Nhìn thấy Đông Phương Trà Trà đặt thẻ trúc lên bàn, Thiên Cơ Lâu Vũ mới cầm tiền đồng ở một bên lên.
Những đồng tiền này bị hắn bỏ vào trong mai rùa.
Đây là những vật dụng của chủ gian hàng, Thiên Cơ Lâu Vũ làm như vậy là để cho tiểu cô nương trước mặt hắn cảm thấy chân thật một chút.
Khi những đồng tiền đã nằm trong mai rùa, Thiên Cơ Lâu Vũ dùng tay lắc lư hai cái, lúc này một vệt kim quang ở bên trong mai rùa hiện ra, tia sáng này thay đổi thành muôn hình vạn trạng, vô cùng huyền diệu.
Đông Phương Trà Trà và Hương Dụ đều có chút kinh ngạc.
Tia sáng này vừa mới hiện lên không bao lâu, Thiên Cơ Lâu Vũ đặt mai rùa ở phía trên thẻ trúc, rồi nghiêng mai rùa về phía sau, tiền đồng từ mai rùa trượt ra, từng đồng từng đồng rơi ra phía trên thẻ trúc, từng đồng liên tiếp đè lên nhau.
Khi tất cả tiền đồng đều nằm ngay ngắn ở phía trên thẻ trúc.
Một tia sáng từ phía cuối thẻ trúc xuất hiện.
“Tia sáng này là tương lai của ngươi đó, tiểu cô nương.
Ánh sáng sẽ từ từ xuyên thấu qua đồng tiền, xuyên được càng nhiều đồng tiền thì đồng nghĩa với đường tương lai của ngươi càng thuận lợi.
Trái lại cũng vậy.” Thiên Cơ Lâu Vũ mở miệng giải thích.
Nghe được Thiên Cơ Lâu Vũ nói, Đông Phương Trà Trà và Hương Dụ đều nhìn chằm chằm vào thẻ trúc và ánh sáng phía trên nó.
Nhìn cái này, có thể đoán trước được con đường để trở nên mạnh mẽ trong tương lai, có thuận lợi hay là không.
Đương nhiên là ai cũng sẽ muốn nhìn kỹ rồi.
Đạo nhân ở bên cạnh cũng đang quan sát, thạch quy hiển nhiên cũng đang chăm chú.
Thiếu nữ loài người này đã làm cho Thiên Cơ Lâu Vũ làm nhiều chuyện như vậy.
Nên nó thật tò mò, con đường của nàng sẽ như thế nào.
Đồng tiền đại biểu cho kỳ ngộ, cũng đại biểu cho kiếp nạn.
Nó đã thấy Thiên Cơ Lâu Vũ dùng biện pháp này tính toán cho một số người.
Nhưng mà nhiều nhất là đi tới đồng tiền thứ 7 trong tổng số 11 đồng tiền.
Mà người có thể qua được 7 cái đồng tiền, thực lực đã muốn vượt qua nó.
Nó nhớ rõ người kia tên là Kiếm Xuyên.
Lúc này thạch quy nhìn thấy tia sáng đi tới cái đồng tiền thứ nhất, chỉ cần không phải người xui xẻo, thông thường đều có thể dễ dàng xuyên qua cái đồng tiền thứ nhất.
Thiên Cơ Lâu Vũ cũng đang quan sát, hắn cũng muốn nhìn xem cuối cùng tia sáng sẽ đi tới cái đồng tiền thứ mấy.
Rất nhanh ánh sáng chiếu lên cái đồng tiền thứ nhất, khi ánh sáng chạm vào thì cái đồng tiền thứ nhất trực tiếp sáng lên.
Không ngừng lại chút nào.
Cái này rất bình thường.
Thiên Cơ Lâu Vũ và thạch quy đều cảm thấy thật bình thường.
Sau khi cái đồng tiền thứ nhất bị chiếu sáng, tia sáng trực tiếp đi tới cái đồng tiền thứ 2.
Cái đồng tiền thứ 2 cũng được chiếu sáng, tốc độ giống y như lần đầu, không ngừng lại một chút xíu nào.
Cái này cũng thật bình thường.
Thiên Cơ Lâu Vũ và thạch quy gật gật đầu.
Những thay đổi sẽ bắt đầu từ đồng tiền thứ 3, đặc thù một chút thì sẽ bắt đầu ở đồng tiền thứ 4.
Rất nhanh ánh sáng đi đến cái thứ 3, lần này thật sự bắt đầu có thay đổi rồi.
Nhưng sự thay đổi này làm cho Thiên Cơ Lâu Vũ và thạch quy có chút bất ngờ không kịp trở tay.
Dịch: MB
Chương 588: Xem Bói Chỉ Cần Nói Hưu Nói Vượn Một Chút Là Tốt Rồi 1
Khi ánh sáng đi qua cái đồng tiền thứ 3 thì bắt đầu gia tăng tốc độ, trong tíc tắc đã đi tới cái thứ 4.
Sau đó lại lần nữa gia tăng tốc độ, vèo một cái, ánh sáng xuyên thấu tất cả đồng tiền, kế tiếp là qua toàn bộ thẻ trúc và biến mất ở trong không khí.
Một màn này làm cho Thiên Cơ Kâu Vũ có chút bất ngờ.
Thạch quy càng là nhất thời không kịp phản ứng.
Đông Phương Trà Trà cũng là vẻ mặt choáng váng, nàng nhìn Thiên Cơ Lâu Vũ muốn nghe được đáp án.
Hương Dụ cảm thấy rằng, thế này cũng bình thường thôi mà.
Đường tương lai của tiểu thư nhà nàng, sẽ không có quá nhiều gian nan hiểm trở.
“Đây có nghĩa là thời gian qua mau sao? Tương lai của ta sẽ sớm biến mất phải không?” Đông Phương Trà Trà mở miệng hỏi.
Nàng có chút để ý.
Nghe được Trà Trà tiểu thư nói như vậy? Hương Dụ cũng hồi hộp.
Nếu thật sự là như vậy, thì đó là một thảm họa.
Thiên Cơ Lâu Vũ: “…”
Thạch quy trong lúc nhất thời cũng không biết phải nói như thế nào, người thiếu nữ này không bình thường.
Tình huống như vậy chưa bao giờ xảy ra, Thiên Cơ Lâu Vũ có từng thấy qua ghi chép hay không cũng khó nói.
“Khó trách Thiên Cơ Lâu Vũ sẽ chủ động giữ đối phương lại, còn muốn thu nhận làm đồ đệ.
Chỉ riêng quẻ bói này, cũng đủ để hắn có ý nghĩ thu nhận đệ tử rồi.” Thạch quy nghĩ thầm, nói.
Nhưng hiện tại nó cũng rất tò mò, cuối cùng thì quẻ tượng này có ý nghĩa gì.
Thiên Cơ Lâu Vũ quan sát quẻ tượng, trầm mặc không nói.
“Nhanh như tia sáng thoáng qua, đã xuyên thấu toàn bộ 11 cái.
Cả đời này không gió, không mưa, không kiếp, không nạn.
Đường tu hành như nước chảy thành sông.
Từ xưa đến nay, người như thế không nhất định là mạnh nhất, nhưng nhất định có thể đi rất xa.
Bọn họ có tên gọi chung là Thời Đại Sủng Nhi.” Thiên Cơ Lâu Vũ trong lòng rung động.
Dưới tình huống bình thường là không có Thời Đại Sủng Nhi.
Hắn không thể nào ngờ được, thời đại này lại có.
Mà còn ở ngay trước mắt hắn.
“Dù thế nào đi nữa cũng phải thu nhận nàng, cho dù nàng không làm gì cả, cũng có thể trở thành nhân vật đại diện tốt nhất cho Thiên Cơ Các.”
Thiên Cơ Lâu Vũ khống chế tất cả cảm xúc lại, nhìn Đông Phương Trà Trà nói rằng:
“Quẻ tượng này là xem xét đường tu hành của tiểu cô nương, không liên quan tới sinh mệnh.”
“Như vậy quẻ tượng có nói trong tương lai ta sẽ rất mạnh hay không?” Đông Phương Trà Trà hỏi.
“Đường tương lai sẽ rất thuận lợi, nhưng có mạnh hay không phải xem tiểu cô nương làm thế nào nắm chắc cơ duyên.” Thiên Cơ Lâu Vũ nói rằng.
Hắn đang đợi đối phương hỏi như thế nào nắm chắc cơ duyên.
Nắm chắc cơ duyên là thế mạnh của Thiên Cơ Các.
Chỉ cần đối phương có hứng thú, thì hắn có thể thuận thế dẫn đường đối phương bái nhập Thiên Cơ Các.
“Còn có thể coi cái khác sao?” Đông Phương Trà Trà hỏi.
Về phần nắm chắc cơ duyên, nàng chắc chắn sẽ không nắm bắt được.
Hương Dụ nói có chút kỳ ngộ rất là nguy hiểm, không thích hợp cho nàng đi .
Đi rồi có khi không về được.
Cho nên cơ duyên gì gì đó, quá nguy hiểm thì nàng sẽ chọn rút lui.
Đoạt được mới gọi là cơ duyên, liên lụy tới tính mạnh, đó chính là tử kiếp.
Hương Dụ nói đúng.
Thiên Cơ Lâu Vũ nhíu mày, thay đổi vấn đề cho chút nhanh.
Nhưng Thiên Cơ Lâu Vũ không thèm để ý, đối với người trẻ tuổi thì có hai chuyện để ý nhiều nhất.
Tương lai và nhân duyên.
Nếu đối phương bỏ qua tiền đồ, như vậy thì chắc chắn là có hứng thú với nhân duyên.
Hiện giờ đang đối mặt với hắn chính là Thời Đại Sủng Nhi, cho nên hắn không dám tùy ý quan sát tương lai, cũng như những nhân quả kỳ ngộ khác của đối phương.
Có vài thứ không nên xem.
Cho nên hắn mới chơi mấy trò chơi nhỏ này với một cái tiểu cô nương.
“Có thể tính nhân duyên.” Thiên Cơ Lâu Vũ tiện tay thu hồi tiền đồng và mấy cái thẻ trúc.
Lần này hắn muốn dùng những cách khác để xem thử nhân duyên của đối phương.
Hắn cũng rất muốn biết, người nào sẽ cưới được Thời Đại Sủng Nhi.
Không chỉ có Thiên Cơ Lâu Vũ mà chính Hương Dụ cũng rất muốn biết, nhân duyên của Trà Trà tiểu thư sẽ như thế nào.
Nhưng mà Thiên Cơ Lâu Vũ muốn coi, không có nghĩa là người khác sẽ cho hắn coi.
Sau khi Đông Phương Trà Trà nghe được có thể tính nhân duyên thì trực tiếp nhớ tới nhóm người biểu tẩu.
Sau đó hỏi:
“Ta có thể để cho biểu tẩu qua đây xem một chút sao?
Chắc chắn là bọn họ muốn coi cái này.”
“…” Thiên Cơ Lâu Vũ luôn cảm thấy tư duy logic của tiểu cô nương này không quá bình thường, nói chuyển là chuyển.
Thật sự không thể bình thường một chút sao?
Nhưng mà coi cho người khác cũng được.
Nhất là trưởng bối của đối phương.
Chút nữa phải thể hiện một chút thực lực, đủ cho đối phương hiểu được địa vị của hắn ở Tu Chân giới là nặng hay nhẹ.
Đến lúc đó đối phương sẽ đồng ý bái nhập Thiên Cơ Các.
“Có thể, nhưng thời gian cũng không nhiều.” Thiên Cơ Lâu Vũ mở miệng nói.
“Ta lập tức gọi điện thoại cho biểu tẩu.” Đông Phương Trà Trà lập tức nói.
Thiên Cơ Lâu Vũ im lặng ngồi ở chỗ kia, hắn muốn lợi dụng khoảng thời gian này, thử làm cho đối phương hiểu rõ một số chuyện, hoặc là đi tìm hiểu một chút chuyện của đối phương.
Đông Phương Trà Trà lập tức lấy điện thoại di động ra, bấm số gọi đi.
Lúc này thạch quy mới truyền âm cho Thiên Cơ Lâu Vũ:
“Ngươi muốn thu nhận nàng làm đồ đệ?
Nhưng tại sao phải dùng mấy biện pháp thông thường này làm gì?”
Với năng lực của Thiên Cơ Lâu Vũ, hoàn toàn có thể thi triển đại pháp lực, đại thần thông, sau đó thu nhận đối phương làm đồ đệ.
Hoặc là dùng biện pháp mạnh một chút cũng không thành vấn đề.
Hoàn toàn không cần thiết phải dẫn dắt từng bước như vậy.
Đây là đi giật lùi lại phía sau.
“Thời Đại Sủng Nhi, dùng biện pháp như thế này là nhẹ nhàng nhất.
Cũng tránh cho thời đại kích phát chế độ bảo vệ đối với nàng.” Thiên Cơ Lâu Vũ đáp lại nói.
Đối mặt với Thời Đại Sủng Nhi, hắn không dám tùy ý xem xét, không dám tùy ý lộ ra mục đích của bản thân.
Cái này là sự thận trọng mà hắn cần phải có.
Bởi vì bất cẩn một chút thôi, sẽ đụng chạm phải những sự tồn tại không thể trêu vào.
Thời Đại Sủng Nhi chính là đặc thù như vậy đó.
Mà thạch quy thì ngay tại chỗ ngây người, Thời Đại Sủng Nhi.
Là cái tiểu nha đầu này?
Nó nhìn thế nào cũng thấy không giống lắm.
Sau đó nó không thèm nhắc lại, chỉ có thể trước tiên quan sát, hiện tại nó có chút hiểu được quẻ bói là có ý gì.
Quẻ bói của Thời Đại Sủng Nhi.
“Biểu tẩu các ngươi xong việc chưa? Ta bên này gặp được một thầy bói, có thể tính nhân duyên, các ngươi có muốn tới xem thử hay không.” Đông Phương Trà Trà nhỏ giọng nói với Mộ Tuyết đang ở đầu dây bên kia.
Phía đối diện, Mộ Tuyết hơi ngạc nhiên, gặp được một thầy bói?
Thật ra thì xem thử một lần cũng rất thú vị.
“Ở chỗ nào vậy?” Mộ Tuyết mở miệng hỏi.
Dịch: MB
Chương 589: Xem Bói Chỉ Cần Nói Hưu Nói Vượn Một Chút Là Tốt Rồi 2
Sau khi Đông Phương Trà Trà nói ra vị trí, Mộ Tuyết liền cúp điện thoại.
Sau đó nhìn về phía Lục Thủy nói:
“Trà Trà ở phía trước gặp một thầy bói, Lục thiếu gia có muốn đi qua xem thử hay không?”
Những thứ Mộ Tuyết cần đã mua xong, cho nên bây giờ xem như là thời gian rảnh rỗi.
Phải chờ tới buổi chiều mới có thể trở về, hiện tại cũng chỉ có thể đi lang thang.
“Mộ tiểu thư dẫn đường đi.” Lục Thủy mở miệng nói.
Vừa rồi Mộ Tuyết đã lên tiếng hỏi rõ vị trí, rõ ràng là muốn đi xem thử.
Đương nhiên hắn không có lí do gì cự tuyệt.
Là thầy tướng số a, thật thú vị.
Nếu như dám nói lời khó nghe, hắn sẽ ngay tại chỗ vì đối phương vẽ vòng tròn.
Lục Thủy ở trong lòng suy nghĩ.
Đông Phương Trà Trà nói chuyện điện thoại xong, thì lập tức nói:
“Biểu tẩu bọn họ đang trên đường tới đây, đúng rồi, có làm ảnh hưởng tới việc làm ăn của ngươi hay không?
Ta có cần tránh qua một bên hay không?”
Ảnh hưởng tới người khác không phải là một chuyện tốt.
Thiên Cơ Lâu Vũ lắc đầu:
“Tiểu cô nương tiếp tục ngồi là tốt rồi, rỗi rãnh tới buồn chán, tiểu cô nương nếu như có vấn đề gì, cứ hỏi là được.”
Đông Phương Trà Trà nghĩ nghĩ, sau đó từ trên tóc cầm lấy Đậu Nha xuống, hỏi tiếp:
“Ta muốn biết, Đậu Nha khi nào mới thôi đối với ta chảy nước miếng.”
Ngày hôm nay đi ra ngoài, Đậu Nha đã bị Đông Phương Trà Trà mang theo trên người.
Biểu tẩu nói làm như vậy Đậu Nha sẽ hồi phục nhanh hơn.
Thiên Cơ Lâu Vũ nhìn về phía Đậu Nha, lập tức nhíu mày lại.
“Cây Nhục Thực Hoa này thật đặc biệt, tương lai của cây hoa này cũng rất phi thường, xứng đáng là Thời Đại Sủng Nhi, ngay cả sủng vật cũng đặc thù như vậy.”
Thiên Cơ Lâu Vũ có chút khiếp sợ.
Sau đó lắc đầu nói:
“Vấn đề này là do tập tính, cũng giống như con người khi không được ăn cơm.”
Đông Phương Trà Trà nghe hiểu, vậy là Đậu Nha sẽ tiếp tục đối với nàng chảy nước miếng.
Thật thê thảm.
Sau đó Đông Phương Trà Trà muốn tiếp tục hỏi, nhưng trong lúc nhất thời lại không biết hỏi cái gì.
Dường như không có gì cần phải hỏi.
“Muốn biết như thế nào xem xét thiên cơ, mệnh lý sao? Nếu biết, thì có thể biết được bản thân có phải là người vô địch Tu Chân giới hay không.” Nhìn thấy Đông Phương Trà Trà không có ý định nói chuyện, Thiên Cơ Lâu Vũ chỉ có thể chủ động đi dẫn đạo.
Đông Phương Trà Trà lập tức gật đầu, nhưng mà rất nhanh nàng lại lắc đầu.
Tiếp đó lấy ra tất cả linh thạch trên người, nói:
“Nhiêu đây đủ không?
Không đủ thì ngươi đừng nói nữa, ta sợ không đủ tiền trả.”
Thiên Cơ Lâu Vũ nhìn Đông Phương Trà Trà, cảm thấy tiểu cô nương này thật sự có chút ý tứ.
Chỉ là nhìn thoáng quá có vẻ không quá thông minh, tâm trí không đủ cao.
“Đủ.” Lần này Thiên Cơ Lâu Vũ không có cự tuyệt.
Đông Phương Trà Trà đẩy linh thạch đi qua, sau đó an tĩnh ngồi tại chỗ, đợi Thiên Cơ Lâu Vũ nói cho nàng biết.
Hương Dụ chỉ nhìn chứ không nói gì, tuy rằng đưa tiền, nhưng nàng cảm giác đối phương dường như không quá chú ý tới linh thạch.
“Quẻ bói, thiên cơ, xu hướng trong thiên địa, đều là một phần trong mệnh lý.
Quẻ bói rất đa dạng, không chỉ có lành – dữ, lợi – hại, thiên cơ là vô hạn, hiểu được tồn tại của nhân quả, khó dò xét được thiên địa cổ kim hàng nghìn năm.
Chỉ cần làm được này đó, thì có thể biết được mình sẽ là vô địch hay không .
Mà muốn làm được này đó, đối người khác có thể nói là vô cùng gian nan, nhưng đối tiểu cô nương ngươi mà nói, tất cả đều có thể.
Thiên cơ bên trong thì Tiên Sơn Thiên Cơ Các là nhất.
Nếu có duyên, có thể đi Tiên Sơn xem thử.”
Nói xong Thiên Cơ Lâu Vũ lấy ra một quyển sách tên là Thiên Diễn Chi Thuật:
“Hoặc là có thể học tập quyển sách này, đây là mệnh lý cơ sở, có thể bước đầu dự đoán lành, dữ.
Cái này tặng cho tiểu hữu.
Đây là quyển thượng, nếu như muốn học quyển hạ, như vậy…”
Nói tới đây, Thiên Cơ Lâu Vũ đột nhiên sửng sốt.
Hắn cảm giác trời bỗng nhiên tối xuống.
Cái này có chút không bình thường.
“Tối rồi?” hắn mở miệng hỏi.
“Không có a.” Đông Phương Trà Trà nhìn ngó bốn phía, trời chưa tối.
Nàng đối với quyển sách Thiên Diễn Chi Thuật này có chút hứng thú.
Nếu như nàng thật sự học xong, vậy thì có thể biết chính mình khi nào thì trở nên mạnh mẽ.
“Trời không có tối?” Thiên Cơ Lâu Vũ trong lòng có chút khiếp sợ.
Không có tối, vì sao thế giới của hắn đột nhiên nhìn không thấy gì hết?
“Ngươi làm sao vậy?” Thạch quy truyền âm cho Thiên Cơ Lâu Vũ.
“Ta không nhìn thấy gì.” Thiên Cơ Lâu Vũ mở miệng nói.
“Ta không phải hỏi cái này, mà là ngươi đang run rẩy.” Thạch quy có chút kinh hãi nói.
Nó chưa từng thấy Thiên Cơ Lâu Vũ vô thức run rẩy.
Thiên Cơ Lâu Vũ lập tức nắm lấy tay của mình, hắn cũng cảm thấy tay của hắn đang run rẩy.
Không chỉ có như vậy, hắn thậm chí có thể nhận thấy tim của hắn cũng đang run rẩy.
Giờ khắc này, có một nỗi sợ vô hình tràn ngập ở trong lòng.
“Ta, ta biết tại sao mình không nhìn thấy.” m thanh của Thiên Cơ Lâu Vũ mang theo từng tia hoảng sợ.
“Vì sao?” Thạch quy lập tức truyền âm hỏi.
“Con mắt của ta lấy thế giới mệnh lý làm cơ sở quan sát, mới vừa rồi, toàn bộ mệnh lý chung quanh ta trong nháy mắt mất hết hiệu lực.
Một kiếp nạn không biết trước, đang đến gần ta.” Thiên Cơ Lâu Vũ nhẹ giọng nói.
Mặc dù hắn cố gắng giữ vững bình tĩnh.
Nhưng mà hắn vẫn không khống chế được những cơn run rẩy
Lần này hắn phải đối mặt với nguy cơ lớn nhất từ trước tới nay.
Không phải đối phương chủ động tìm tới, mà bị hắn trêu chọc mới tới.
Không thì hắn nhất định sẽ phát hiện ra và nhanh chân chạy khỏi nơi này.
Hắn trốn lâu như vậy, không nghĩ tới trực tiếp từ bên vách đá rơi xuống vực sâu.
Thạch quy cũng kinh hãi không thôi, rốt cuộc là nhân vật đáng sợ nào đang đến gần bọn họ?
“Không trốn sao?” Thạch quy lập tức hỏi.
Lúc này còn ở lại đây thì không sáng suốt cho lắm.
“Không, không kịp nữa rồi, bọn họ, đến rồi.” Thiên Cơ Lâu Vũ có chút tuyệt vọng.
Ngay lúc này hắn nhìn thấy cách đó không xa đi tới hai người.
Mỗi người đều làm cho hắn không cách nào nhìn thẳng, nếu hắn dám đi xem xét vận mệnh của đối phương, trong nháy mắt, ánh mắt của hắn sẽ bị mù.
Hai cái cực kỳ đáng sợ nhất.
Thiên Cơ Lâu Vũ chuyển sang ánh mắt bình thường, lúc này hắn có thể thấy rõ ràng, hai nhân vật khủng bố này chỉ là một đôi nam nữ trẻ tuổi.
Nhìn qua vô cùng bình thường.
Nếu hắn không phải Thiên Cơ Lâu Vũ, hắn sẽ cho rằng đây là hai người bình thường.
Nhưng hắn chính là Thiên Cơ Lâu Vũ, cho nên hắn biết, hai người kia khủng bố đến nỗi hắn thở cũng không dám thở mạnh.
Bọn họ là mệnh lý bên trong cấm kỵ.
Xem xét tương lai của bọn họ, suy tính những sự vật có liên quan với bọn họ, không khác nào thiêu thân lao đầu vào lửa.
Dịch: MB
Chương 590: Xem Bói Chỉ Cần Nói Hưu Nói Vượn Một Chút Là Tốt Rồi 3
“Biểu tẩu, bên này, bên này.” Trong khi Thiên Cơ Lâu Vũ đang cầu khẩn đối phương không cần tới, thì Đông Phương Trà Trà lên tiếng.
Giờ khắc này Thiên Cơ Lâu Vũ hối hận.
Biết vậy chẳng làm.
Hắn không nên tìm người thiếu nữ này.
Khó trách a, khó trách gặp phải quẻ bói của Thời Đại Sủng Nhi.
Bên người nàng có hai người có thể thay thế toàn bộ thời đại.
Đây là lòng tham của hắn đưa tới mầm tai vạ, hắn rất cẩn thận rồi, cuối cùng lại từ trên người của Thời Đại Sủng Nhi, trêu chọc phải người không nên chọc.
Lục Thủy và Mộ Tuyết đã đi tới, khoảnh khắc thấy được thầy tướng số,
bọn họ đều có chút ngạc nhiên.
“Thiên Cơ Lâu Vũ?”
Mộ Tuyết là có chút ấn tượng đối với Thiên Cơ Lâu Vũ, kiếp trước bọn họ còn đặc biệt đến hỏi đối phương một vài vấn đề.
Đáng tiếc đối phương nhìn đến Lục Thủy thì trực tiếp sụp đổ.
Mệnh lý của Lục Thủy sớm vượt qua đối phương thừa nhận phạm trù, cho dù chỉ là nhìn thoáng qua.
Khi đó Lục Thủy còn nói là do nàng quá hung dữ.
Nàng một cái Sát Lục lĩnh vực, rõ ràng cũng rất phổ thông.
Lục Thủy hết sức bất ngờ, tìm nửa ngày không tìm được Thiên Cơ Lâu Vũ, cứ như vậy bị hắn vô tình gặp được.
Lại là trong thân phận của một người khác.
Hắn thật sự có một vài vấn đề muốn hỏi đối phương, nếu như đối phương phải động chạm đến mệnh lý của Mộ Tuyết vậy thì không cần hỏi.
Đã bị Mộ Tuyết phát hiện một lần, lại thêm một lần sẽ làm cho Mộ Tuyết có phòng bị.
Sau đó Mộ Tuyết và Lục Thủy đi tới trước sạp.
Đông Phương Trà Trà lập tức đứng lên, nhường chỗ cho Mộ Tuyết ngồi xuống.
” Tiền bối xem tướng số này nói, hắn có thể xem nhân duyên, các ngươi có muốn xem một lần không?” Đông Phương Trà Trà lập tức hỏi.
Lúc này sắc mặt của Thiên Cơ Lâu Vũ vô cùng xấu xí, tuy rằng cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng mà ánh mắt của hắn đã sớm mất đi màu sắc trước đó.
Thạch quy không thể nào hiểu được, rốt cuộc thì hai người kia có điểm gì đáng sợ?
Một bên, đạo nhân cũng tò mò, cảm giác vị tiền bối này dường như mất đi trạng thái.
“Tiền bối, tiền quẻ tính như thế nào?” Mộ Tuyết mở miệng hỏi.
Nàng thật sự không có lộ ra chút khí tức gì, còn Lục Thủy vẫn chưa trưởng thành.
Vì sao Thiên Cơ Lâu Vũ làm như là gặp ma vậy?
Đây chính là cái giá phải trả khi ánh mắt có thể nhìn thấu tương lai?
Nếu thật sự có thể nhìn đến tương lai xa xôi như vậy, Thiên Cơ Lâu Vũ chắc là bị Lục Thủy hù dọa.
Dù sao khi nàng và Lục Thủy đi ra ngoài, nàng đều là bộ dạng người vợ hiền.
Lục Thủy nói cái gì, nàng nghe cái gì.
Đương nhiên, lúc không có người, Lục Thủy dám trêu nàng, nàng vẫn sẽ nổi giận.
“Không chính xác không lấy tiền.” Thiên Cơ Lâu Vũ ngoài cười nhưng trong không cười nói.
Thu đồ đệ?
Cả đời này hắn cũng không thu tiểu cô nương kia làm đồ đệ.
Muốn thu chính là ngại mạng của mình quá lớn.
“Hai vị muốn xem cái gì?” Thiên Cơ Lâu Vũ cảm thấy tử vong đang hướng hắn vẫy tay.
Bản thân còn phải mua vé trước.
Mộ Tuyết quay đầu nhìn Lục Thủy đang đứng bên cạnh, giống như đang hỏi là muốn xem cái gì.
“Xem thử hai người bọn họ sang năm thành hôn xong, thì bao lâu sẽ có con.” Đông Phương Trà Trà lập tức nói.
Nàng cảm thấy biểu tẩu sẽ xấu hổ, muốn biết nhưng ngại ngùng hỏi ra.
Hương Dụ nói vậy.
“Trà trà vậy mới tốt chứ.” Mộ Tuyết ở trong lòng khen ngợi Đông Phương Trà Trà.
Lục Thủy cảm thấy người biểu muội này cũng có điểm dùng được.
Vấn đề này hắn không có cách nào nói ra khỏi miệng, Mộ Tuyết cũng không nói nên lời.
May mắn Đông Phương Tra Tra lên tiếng.
Sau đó hai người nhìn về phía Thiên Cơ Lâu Vũ, bọn họ không có phản đối.
Nếu không có phản đối, thì phải là cam chịu.
Mà sau lưng của Thiên Cơ Lâu Vũ sớm bị mồ hôi ướt nhẹp.
Hắn vừa mới thử trợn mắt một cái, đi nhìn thử đáp án của vấn đề này.
Sau đó hắn lại có cảm giác mình sẽ ngay tại chỗ nổ tung.
Hai người kia rốt cuộc có bao nhiêu khủng bố a?
Thật ra Lục Thủy và Mộ Tuyết đều rất chú ý khống chế mệnh lý của bản thân, người bình thường không thể nào tính được.
Cố gắng thế nào đều không được.
Nhưng mà Thiên Cơ Lâu Vũ không phải người bình thường.
Hắn hiểu rất rõ về Đạo này, dù cho bọn người Lục Thủy có ẩn giấu thì hắn vẫn có thể nhìn thấy sự khủng bố này như thường.
Đây chính là cái giá để trở nên mạnh mẽ.
Rất nhanh Thiên Cơ Lâu Vũ nghiêm mặt nói:
“Lão phu ngày xem sao trời, quan sát phong vân chi thế, vì hai vị tìm ra quẻ tượng thích hợp.
Nhật nguyệt đồng thiên, tinh diệu song sinh, phong vân tề tụ.
Là tiên thiên chi quẻ.
Hai vị là trời đất tạo nên một đôi, khi thành hôn trời đất cùng chúc mừng, vạn vật sinh linh vì hai vị dâng lên lời chúc phúc, sau một thời gian tất nhiên được đến quý tử.
Trai gái đủ đầy.”
Thiên cơ lâu vũ liên tục không ngừng mà nói ra kết luận
Trợn tròn mắt nói dối.
Lục Thủy và Mộ Tuyết đều có cảm giác này.
Bọn họ có thể cảm giác được, mệnh lý không có bị động chạm đến.
Một động chạm thật nhỏ cũng không có.
Một số người có một số việc, tương đối mà nói đều sẽ nhiều hoặc ít động chạm đến mệnh lý của người khác.
Đương nhiên bọn họ cũng là như vậy, chỉ là không có đi để ý tới.
Ví dụ như khi có ai đó đề cập đến bọn họ, thì có thể nghe được, hoặc là không cần nghe.
Trùng hợp là đối phương đang ăn nói bậy bạ.
Nhưng thật là dễ nghe.
Bọn họ đồng ý nghe.
Lục Thủy thật hy vọng Thiên Cơ Lâu Vũ có thể xem xét một lần, bọn hắn lúc này cũng không mạnh, sẽ không có khó khăn gì mới phải.
“Không phải xem bói thì cần thẻ xăm, vung tiền đồng sao?” Đông Phương Trà Trà tò mò hỏi một câu.
Thiên Cơ Lâu Vũ gượng gạo cử động cái cổ, sau đó nhìn hướng Đông Phương Trà Trà.
Nghiệp chướng a.
Đông Phương Trà Trà lập tức lui về phía sau một bước nhỏ, trốn ở sau lưng Hương Dụ.
Có phải nàng đã nói sai gì đó làm cho người ta thêm phiền toái?
Mộ Tuyết nhẹ giọng nói:
“Vậy ta cũng rút một thẻ xăm?”
Thiên Cơ Lâu Vũ nào dám cự tuyệt, lập tức đem thẻ trúc đưa tới.
Mộ Tuyết nhìn nhìn thẻ trúc sau đó nói với Lục Thủy:
“Lục thiếu gia rút một cây?”
Lục Thủy đương nhiên không có từ chối, hắn cảm thấy rút một cái thẻ trúc thật sự có thể đụng chạm một chút mệnh lý.
Hoặc nhiều hoặc ít có thể tính ra chút gì đó.
Thiên Cơ Lâu Vũ quan sát hai người rút thăm, lúc này hắn cảm giác cái mũi nóng lên, sau đó thì máu tươi bắt đầu chảy ra.
Chỉ mới rút một thẻ xăm mà thôi.
Hắn lập tức lấy khăn lau lau máu mũi.
Hắn muốn rời khỏi nơi này.
“Tiền bối khó chịu?” Mộ Tuyết mở miệng hỏi .
Sự tồn tại của Lục Thủy quá đặc biệt rồi đúng không?
“Nhìn trộm thiên cơ sẽ làm trời đất tức giận, hôm nay sau khi xem xong quẻ này, lão phu sẽ rời khỏi đây.” Thiên Cơ Lâu Vũ mở miệng nói.
Nỗi khổ của hắn có ai thấu hiểu?
Sau đó Lục Thủy và Mộ Tuyết đặt thẻ trúc lên bàn, lúc này tiền đồng rơi, tất cả đều dừng ở trên hai cái thẻ trúc, làm cho hai cái thẻ trúc hoàn mỹ nối liền với nhau.
Lúc rải tiền đồng, nội tâm của Thiên Cơ Lâu Vũ là như vầy:
“Ta không nghĩ gì hết, ta không muốn suy đoán, chỉ cần nối liền với nhau là được rồi.”
Quẻ tượng vô cùng dễ thấy.
Gieo xong quẻ này, trên người của hắn có thêm vài vết nứt, tiếp đó là máu tươi phún ra.
Hắn cần vượt qua cửa ải khó khăn này.
“Địa Trạch Lâm, Nhật Nguyệt chi quẻ, thiên tứ lương duyên, phu thê hảo hợp.” Thiên Cơ Lâu Vũ nhìn Mộ Tuyết và Lục Thủy, nghiêm mặt nói:
“Quẻ tượng này biểu hiện, hai vị là do ông trời tác hợp, vận số gia tăng.
Thiên địa đều đứng về phía hai vị.
Dưới gối có đủ con trai và con gái, kết hôn là lúc bắt đầu gặp được những điều tốt đẹp”
Nói xong Thiên Cơ Lâu Vũ cứ nhìn Lục Thủy và Mộ Tuyết, giống như đang nói, bài kiểm tra làm xong, có hài lòng không?
Lục Thủy nhìn nhìn Thiên Cơ Lâu Vũ, tạm thời không có mở miệng.
Bị Lục Thủy nhìn như vậy, Thiên Cơ Lâu Vũ có cảm giác như đang bị thiên địa đè ép.
Đè hắn có chút thở không nổi.
Tiếp tục như vậy nữa, hắn sẽ không chịu nổi.
Khi hắn sắp không chịu nổi nữa thì âm thanh của Lục Thủy cuối cùng cũng truyền tới:
“Quẻ này bao nhiêu tiền? “
Nghe được câu này, Thiên Cơ Lâu Vũ nhẹ nhàng thở ra.
Cuối cùng cũng qua ải.
Dịch: MB








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










