- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
- Tập 56 : Nếu Đại Đạo Có Đỉnh Phong, Thế Thì Nhất Định Là Lưu Hỏa! 2 (c551-c560)
[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
Tập 56 : Nếu Đại Đạo Có Đỉnh Phong, Thế Thì Nhất Định Là Lưu Hỏa! 2 (c551-c560)
❮ sautiếp ❯Chương 551: Nếu Đại Đạo Có Đỉnh Phong, Thế Thì Nhất Định Là Lưu Hỏa! 2
Ngay lúc này, nơi này đã tụ tập không ít người, nhưng khu vực này đủ rộng, không xuất hiện sự chen chúc nào.
Lục Thủy mang theo Chân Võ, Chân Linh đi tới bên cạnh một trụ đá.
Nơi này giống với vị trí Đông Phương Trà Trà cho.
Đúng vậy, trên giấy có vẽ hình dạng trụ đá, mà vị trí đánh dấu chính là ở bên cạnh của trụ đá đó.
Nhưng Lục Thủy không có đi đến vị trí đánh dấu.
Mà là tùy tiện chọn một trụ đá.
Hiệu quả tuyệt đối tốt hơn so với vị trí cho trước đó.
“Đứng ở chỗ này đừng cử động, chờ đi vào.” Lục Thủy mở miệng nói.
Đương nhiên Chân Võ, Chân Linh hiểu ý của Lục Thủy, vị trí này không tầm thường.
“Rõ!” Chân Võ Chân Linh thấp giọng đáp.
Sau đó Lục Thủy lấy ra Thiên Địa Trận Văn tiếp tục xem.
Người ở đây không ít, không thể nhanh chóng mà tập hợp hết, đối phương hiển nhiên muốn cho tất cả mọi người đồng thời đi vào trong.
Mà không phải từng nhóm một tiến vào.
Kiểu này giúp cho Lưu Hỏa dễ dàng hòa vào đoàn người.
Nơi đây thậm chí không kiểm tra thân phận bất kì ai.
Cho dù là có Ma tu, Yêu tộc trà trộn vào, Kiếm Nhất Phong cũng không để ý.
“Lưu Hỏa thật sự sẽ đi vào sao?” Một vài cường giả của Kiếm Nhất Phong canh chừng lối vào Mê cung hỏi.
“Không biết, chỉ cần là có khả năng xảy ra, chúng ta không thể không bày tỏ chút gì.
Chí ít cũng làm cho đối phương nhìn thấy thành ý của ta.
Dựa vào những tin đồn gần đây mà nói, có thể hắn chẳng thèm để ý đến Đại Đạo Mê Cung của chúng ta.
Thế nhưng đây là một phần tâm ý.
Biểu thị cho chân thành của Kiếm Nhất Phong.” Có người mở miệng nói.
Kỳ thực một phần là những người này không tìm hiểu con người của Lưu Hỏa, một khi tìm hiểu rồi, họ sẽ biết Lưu Hỏa nhất định sẽ khởi đầu một truyền kì.
Đối phương quả thật vô cùng trẻ tuổi, người như vậy đã định sẵn một tương lai rực rỡ phía trước, danh chấn tu chân giới.
“Vậy làm sao xác định được Lưu Hỏa có đi vào hay là không?” Có người hỏi.
Nghe được vấn đề này, tất cả mọi người đều trầm mặc.
Một chút đáp lại cũng không có, quả thực là không có cách gì xác định được Lưu Hỏa có đi vào hay là không.
Nhưng mà, không làm không được.
“Có lẽ cũng như những lần khác, nơi Lưu Hỏa đi qua, tất nhiên sẽ phát sinh những dị tượng kinh thiên.”
“Thế nhưng Đại Đạo Mê Cung thì có thể phát sinh dị tượng gì?”
“…”
Trong nháy mắt, mọi người lại rơi vào trầm mặc.
Vấn đề nan giải.
Chỉ có thể đi một bước tính một bước thôi.
Lúc này Sơ Vũ và Kiếm Lạc đã đứng bên trụ đá, nhưng bọn họ không có ý định đi vào, chỉ là đang chờ người.
“Vì sao vẫn chưa tới?” Sơ Vũ tò mò hỏi.
Khi Kiếm Khởi, Kiếm Lạc đưa cho Đông Phương Trà Trà vị trí, thì mục đích của Sơ Vũ chính là muốn cho biểu đệ của Đông Phương Trà Trà đi qua đây.
Sau đó phía bọn hắn sẽ quan sát, nếu như hắn cũng bình thường, thì hắn sẽ bước đến chào hỏi, tự mình làm quen.
Trò chuyện những chủ đề chung.
Nếu như đối phương có xem tiểu thuyết càng tốt, có thể giới thiệu tiểu thuyết do hắn viết.
Sơ Vũ đã nghĩ kỹ, dù sao Tu chân giới không có mấy người cùng sở thích như hắn, không dễ gì mới gặp được một cái, tiếc là đối phương nhưng không đến.
“Yên lành làm một người tu chân, cuối cùng lại chạy đi viết tiểu thuyết, người nghĩ ai cũng giống như ngươi sao?” Kiếm Lạc đang ở một bên chơi đùa với khỉ con, thuận miệng nói.
Sơ Vũ cũng không để ý, mà chỉ nói:
“Còn ngươi sao không đi tu luyện?”
“Nếu ngươi không phải do ca ca của ta dẫn đến, ai thèm để ý kẻ mất mặt như ngươi” Kiếm Lạc nói.
Loại người như Sơ Vũ vậy, cùng với bọn họ không giống nhau, người sống lâu nơi thế tục, tư duy tương đối quái lạ.
Đến lúc đó, có mất thể diện thì cũng là nàng và ca ca của nàng mất mặt.”
Kiếm Lạc giành lấy trái cây của khỉ con, chọc cho nó tự tay bắt lấy trái cây.
“Sắp bắt đầu, đối phương vẫn chưa tới.” Kiếm Lạc nhắc nhở một câu, do dự một chút nàng vẫn là tò mò hỏi:
“Ngươi không đi vào sao?”
Tuy rằng Sơ Vũ không có ý muốn tiến vào kiếm trì, thế nhưng Đại Đạo Mê Cung hắn cũng có thể vào được.
Ít nhiều gì cũng chiếm được chút lợi ích.
Từ xưa tới nay chưa từng có ai đi vào mà tay trắng đi ra.
“Ta rất hài lòng với mình lúc này.” Sơ Vũ nghĩ nghĩ, lại nói:
“Ta sợ mình lĩnh ngộ được cái gì lợi hại, sư phụ và các sư tỷ sẽ không cho ta viết tiểu thuyết, mà sẽ đem ta nhốt lại, bắt ta tu luyện.”
Kiếm Lạc liếc mắt nhìn Sơ Vũ một cái, lạnh giọng nói:
“Viết tiểu thuyết, da mặt đều dày như vậy sao?”
Sơ Vũ cũng không để tâm lời Kiếm Lạc nói, bình thường cùng với người khác nói chuyện, Kiếm Lạc chẳng mấy khi được hoan nghênh.
Hắn chỉ là có nhiều sư tỷ sư muội, từng trải nhiều nên mới chịu đựng được.
Cho nên chuyện không đáng chấp nhặt, hắn sẽ không đi để tâm.
“Được rồi, ngươi có nhìn thấy bắp đùi lớn không?” Sơ Vũ đưa mắt nhìn bốn phía.
Bởi vì không đợi được biểu đệ của Đông Phương Trà Trà, chỉ có thể nhìn xem bắp đùi lớn có hay không.
“Hắn không muốn cho người khác nhìn thấy, chúng ta sẽ thấy được sao? Có vài người có não như không.
Không có chút hiểu biết, chết như thế nào cũng không biết.” Kiếm Lạc nói.
Sơ Vũ đưa tay đặt lên đầu Kiếm Lạc, sau đó nhẹ nhàng xoa đầu nàng về một phía:
“Nhìn kỹ trước hẵng nói.”
Kiếm Lạc hừ lạnh một tiếng, sau đó cũng nhìn khắp xung quanh.
Ý đồ tìm ra bóng dáng của Lưu Hỏa.
Nhưng mà có quá nhiều người, cảm nhận khí tức cũng vô dụng, cơ bản là bọn họ không tìm ra được.
Lục Thủy vẫn còn đang đọc sách, hắn không muốn bị người khác quấy rầy, tất nhiên không ai có thể tới quấy rầy hắn được.
Lần này Lục Thủy chưa xem được bao lâu, xung quanh đã không còn người đi tới nơi này.
Lực lượng cũng bắt đầu bị kích hoạt.
Lục Thủy cất sách vào.
Đến lúc đi vào.
“Các vị, Đại Đạo Mê Cung tức thời sẽ mở ra, xin đợi tại chỗ.” Đột nhiên có tiếng nói truyền ra:
“Đại Đạo Mê Cung không có bất kì quy tắc gì.
Sau khi tiến vào, có thể gặp được kì ngộ gì, hoàn toàn dựa vào cá nhân.
Ba phút sau Đại Đạo Mê Cung sẽ mở ra.
Những ai vẫn chưa tiến đến lối vào, xin mời nhanh chóng đến đây.”
Câu nói sau cùng là đối với toàn Kiếm Nhất Phong.
Chỉ sợ Lưu Hỏa không biết chuyện này, vì vậy sẽ bỏ lỡ.
Bọn họ cũng sợ Lưu Hỏa sẽ đến trễ.
Ba phút vô cùng ngắn.
Trong ba phút này, các cường giả Kiếm Nhất Phong không thấy bất kì ai tiến vào, cũng không cảm nhận được có người sắp tới gần.
Còn lại không phải không muốn tới, chính là không thể tới.
Chắc chắn không phải quên.
“Đã đến giờ, mời các vị bắt đầu tiến vào Đại Đạo Mê Cung.”
Nghe được những lời này, tất cả mọi người đều kích động.
Cuối cùng có thể đi vào xem một chút Đại Đạo Mê Cung của Kiếm Nhất Phong rồi.
Chuyện này chính là ước mơ đối với rất nhiều người, không dám nghĩ lại có ngày thực hiện được.
Đương nhiên, rất nhiều người cũng hi vọng Lưu Hỏa có thể đi vào.
Không có lý do gì, chỉ là để Kiếm Nhất Phong cảm thấy lần mở ra này là đáng giá, như vậy bọn họ cũng an tâm một chút.
Dù sao Kiếm Nhất Phong vui vẻ, bọn họ chắc chắn sẽ không gặp phiền phức.
Dịch: MB
Chương 552: Nếu Đại Đạo Có Đỉnh Phong, Thế Thì Nhất Định Là Lưu Hỏa! 3
Lục Thủy nhìn trụ đá xuất hiện ánh sáng, sau đó bình tĩnh nói:
“Sau khi đi vào không cần đi tìm người, tự mình đi dạo là được rồi.
Bên trong không có nguy hiểm”.
Chân Võ Chân Linh gật đầu, chưa kịp đáp lời, bọn họ phát hiện mình đã bị ánh sáng bao phủ.
Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ người trên sân cỏ, đều giống nhưng là tia sáng biến mất ngay tại chỗ.
Tất cả ánh sáng đều vọt về phía tế đàn.
Ngay khi sân cỏ không một bóng người thì trên trụ đá mới xuất hiện một số người.
Bọn họ chính là cường giả của Kiếm Nhất Phong.
“Đã vào, không biết bên trong sẽ xảy ra chuyện gì, nếu như có cách để biết Lưu Hỏa có vào trong hay không thì tốt rồi”.
“Thuận theo tự nhiên vậy.”
Sau đó những người đó không nói nữa, mà ngồi xếp bằng ở phía trên trụ đá, lần này có quá nhiều người đi vào, bọn họ cần phải ở tại chỗ mà thủ hộ.
Để đề phòng Đại Đạo Mê Cung xuất hiện vài chuyện nhỏ ngoài ý muốn.
Mặc dù Đại Đạo Mê Cung chưa từng xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn, đồng thời cũng chưa từng có nhiều người như vậy đồng thời đi vào.
Cẩn thận một chút mới tốt.
Chỉ là bọn hắn vừa mới yên tĩnh lại, thình lình có một vệt sáng dừng ở trên tế đàn, lúc này bầu trời phía trên tế đàn xuất hiện một một tấm bia đá.
“Đại Đạo Bi Văn? Lão tổ muốn dùng Đại Đạo Bi Văn để nhận diện hay sao?”
“Đúng là một biện pháp tốt! Có thể cảm nhận được tu vi của người bên trong, cũng biết được thân phận của bọn họ.”
“Chờ chút xem qua thử, nếu xuất hiện tu vi hơn người, đó chắc chắn phải là Lưu Hỏa.”
Những người khác tự nhiên là sắc mặt vui mừng.
Nếu như có thể thông qua liên kết với Đại Đạo Mê Cung mà phán đoán, Lưu Hỏa có ở bên trong hay không, đối với bọn họ mà nói là một sự kiện đáng vui mừng.
Chỉ sợ đến lúc đó, không nhìn thấy người này.
“Thường thì Đại Đạo Mê Cung sẽ liên tục trong hai ba ngày, cứ bình tĩnh chờ đi!”
Nhóm ba người của Kiếm Khởi lúc này cũng từ đằng xa quan sát.
Nói cách khách, lân cận Kiếm Nhất Phong đang có không ít người vây quanh, họ muốn nhìn một chút các tiền bối có biện pháp gì để xác định Lưu Hỏa có đi vào hay không.
Lúc này nghe nói có Đại Đạo Bi Văn, một đám liền hưng phấn lên.
Đương nhiên, bọn họ cũng không biết Đại Đạo Bi Văn là vật gì, họ chỉ biết nó rất lợi hại, có thể xác định Lưu Hỏa có bên trong hay không.
Bọn người Kiếm Khởi không nói gì, kỳ thực biện pháp đơn giản nhất là, từng người từng người bọn họ nhìn xem.
Sau đó có thể xác định Lưu Hỏa có bên trong hay là không.
“Không phải ta khoác lác không não, ta cảm thấy nếu Lưu Hỏa thật sự đi vào, không cần cái Đại Đao Bi Văn này, vẫn có thể tạo nên oanh động như thường”.
Sơ Vũ nhìn nhìn Đại Đạo Bi Văn rồi mở miệng nói.
Kiếm Lạc không thèm để ý Sơ Vũ, nàng đang cầm một quả đào cho khỉ con ăn.
Nàng phát hiện, khỉ con vẫn không ngừng ăn.
Còn Sơ Vũ, sau này có thể đánh thắng thì, cầm đao chém là được rồi.
Trước khi dùng đao chém, nàng cần phải mặc chút quần áo phù hợp cho việc rút đao, chứ không phải một thân tiên y, tự nhiên phóng khoáng như này.
Đáng mặt là đệ nhất tiên tử của Kiếm Nhất Phong.
Những người khác đứng cùng một chỗ với nàng, đều cảm thấy áp lực.
Đáng tiếc Sơ Vũ lại không, hắn sớm thấy qua các loại tiên tử.
Xinh đẹp, vô cùng xinh đẹp, đẹp tuyệt trần, toàn bộ đều gặp rồi.
Tông môn của hắn, loại gì tiên tử mà không có?
Theo như lời Sơ Vũ, hắn tại tu chân giới nói ra thận phận Tông môn của mình, có hàng đống người muốn làm anh rể, em rể, thậm chí một số tiền bối cũng sẽ đối xử tốt với hắn.
“Sáng lên.”
Đúng lúc này, có người kêu lên.
Nhóm người Kiếm Khởi và Sơ Vũ lập tức nhìn tới.
Bọn họ phát hiện phía dưới Đại Đạo Bi Văn, có hai tia sáng đang sáng lên, hai tia sáng tương tự nhau.
Bọn chúng giống như một đốm sáng nhỏ, từ từ kéo dài hướng lên phía trên.
“Tia sáng xuất hiện, điều này có nghĩa là có người bắt đầu liên kết được với Đại Đạo Mê Cung, tiếp xúc được hạch tâm.
Tia sáng càng lên cao bao nhiêu, càng chứng tỏ được thiên phú và những kì ngộ mà họ gặp được”.
Một cường giả của Kiếm Nhất Phong ở trên trụ đá mở miệng nói.
Là cố ý nói cho đệ tử phía dưới nghe thấy.
Bởi vì những người này căn bản không biết cách sử dụng Đại Đạo Bi Văn.
Một số đệ tử của Kiếm Nhất Phong nghe xong có chút kinh ngạc.
“Cái này có nhanh quá hay không? Chỉ mời đi vào một lúc mà thôi”.
“Đúng là có chút nhanh, khi ta đi vào thì vẫn mê mang một lúc lâu.”
“Nhưng ta nghe nói khi Du sư huynh đi vào, chỉ trong nháy mắt đã trực tiếp lĩnh ngộ kiếm đạo.”
“Im đi! Hơn hai trăm năm trước, Du sư huynh chính là truyền kì của tông môn, sao ngươi có thể sánh được?”
“…”
Kiếm Khởi cũng có chút kinh ngạc, mới đi vào đã có thu hoạch, hơn nữa là hai người, thật sự rất lợi hại.
Tuy nhiên, chuyện này phần lớn là dựa vào kì ngộ, tương lai có thể làm gì vẫn là không chắc chắn.
Những cường giả trên trụ đá kia, tất nhiên không mấy kinh ngạc, chuyện này không đáng giá để bọn họ phải kinh ngạc.
Trừ khi hai người này có thể vượt qua 1⁄3 quãng đường.
1⁄3 có thể xem là nhân tài kiệt xuất, một nửa chính là thiên kiêu, 2⁄3 trên đời hiếm thấy.
Còn như cao nhất của Bi Văn, từ xưa hiếm lại càng hiếm, nếu có thì khẳng định là Lưu Hỏa.
Đương nhiên, đây không phải là tuyệt đối, nhưng đủ để thấy những người này là người này bất phàm.
“Đột nhiên có chút chờ mong, xem tia sáng của Đông Phương Trà Trà sẽ tới độ cao nào”.
Kiếm Lạc mở miệng nói.
“Thật sự thì nàng mới mười tám tuổi, tu chân giới cơ bản không có tên của nàng.
Thế nhưng nàng lại sớm vượt qua mọi người”.
Sơ Vũ cũng cảm thán nói.
Trong số bọn họ, có thể đem ra so sánh với Đông Phương Trà Trà, đại khái chỉ có Kiếm Lạc.
Nhưng mà dùng cảnh giới tu vi ở mười tám tuổi để so, Kiếm Lạc cũng bị treo lên đánh.
Hoặc phải nói, toàn bộ tu chân giới, không ai không bị treo lên mà đánh.
Bên trong Đại Đạo Mê Cung, có một đường nhỏ, xung quanh cây cỏ tươi tốt, tựa hồ không thể nhìn rõ đối diện có gì.
Lúc này Chân Võ đang đi trên đường, hắn vừa vào thì đã có cảm ngộ.
Hắn cảm thấy mình càng đi về phía trước, cảm ngộ càng nhiều.
Loại cảm giác này rất kì lạ, hắn cảm thấy sau khi ra khỏi mê cung, mình sẽ có thể ngộ ra tất cả.
Hơn nữa hắn cũng cảm giác rõ, có gì đó đang từng chút một tích lũy bên trong cơ thể, rất nhanh sẽ có đột phá.
Đa số kỳ ngộ đều là đi theo Thiếu gia mà gặp được.
Chân Linh không ở bên cạnh Chân Võ, thế nhưng Chân Võ vẫn cảm giác được nàng đang ở rất gần hắn.
Bọn họ có cùng từng trải, cùng cảm ngộ, giống nhau về nội tình.
Con đường của bọn hắn hẳn nhiên là giống nhau, tâm ý là như nhau.
Nếu như có thể đồng thời nhìn thấy hai người họ, sẽ thấy lúc này bọn họ đang vai kề vai đi về phía trước.
Toàn bộ Đại Đạo Mê Cung bên trong, trước nhất tiến vào cảm ngộ chính là hai người bọn họ.
Hai người cũng là người đầu tiên tìm ra con đường của chính mình.
Bọn họ biết, việc này có liên quan với việc Thiếu gia bảo bọn họ đứng yên tại chỗ.
Dịch: MB
Chương 553: Cá Chép Vượt Long Môn Hóa Thành Rồng 1
Con đường mà Chân Võ, Chân Linh đang đi vẫn bình thường, chưa gặp phải trở ngại gì.
Nhưng mà, những gì người khác trải qua lại không giống như vậy.
Đông Phương Trà Trà đang đứng giữa một hòn đảo nhỏ, nàng thật sự không nhìn thấy được con đường nào cả.
“Đây là cái Mê Cung kiểu gì?” Đông Phương Trà Trà bĩu môi, cảm thấy mình bị bắt nạt.
Bốn phía xung quanh Đông Phương Trà Trà không có gì khác ngoài biển, cả thế giới đều là nước.
Nơi nàng đang đứng rất nhỏ, chỉ cần thêm một người nữa thôi cũng làm nơi này trở nên chen chúc.
Nơi này phải gọi là gò đất nhỏ thì đúng hơn.
Trên mặt đất có một ít cỏ, nếu như nàng có thể thu nhỏ lại vài lần, thì có thể nói bản thân đang ở trên đảo.
“Thì ra không có đường đi cũng gọi là Mê cung.”
Đông Phương Trà Trà ngồi xuống đất, hai tay nâng má nhìn biển cả.
Hương Dụ nói, biển cả rất nguy hiểm, không có chuyện gì thì đừng tùy tiện đi lại lung tung, dễ dàng gặp nguy hiểm.
Sau đó Đông Phương Trà Trà đem Đậu Nha đặt ở bên cạnh, lấy ra cần câu, bắt đầu câu cá.
Biểu tẩu nói cần câu này là lúc đi câu với Lục Thủy biểu đệ, nàng nhờ Hương Dụ đi mua.
Sẵn dịp này có thể lấy ra dùng.
“Ngươi đừng nhìn ta rồi chảy nước bọt, chờ chút ta câu cá cho ngươi ăn.” Đông Phương Trà Trà nhìn dáng vẻ của Đậu Nha, sau đó nói.
Đông Phương Trà Trà cứ như vậy mà ngồi câu cá, nàng vẫn còn mang khăn che mắt.
…
Tại một nơi khác trên biển, cũng toàn nước và nước.
Trên mặt nước cũng có một hòn đảo, chỗ này thì lớn hơn một chút so với chỗ của Đông Phương Trà Trà.
Có một cô gái tóc ngắn đang đứng trên đảo, vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt có chút hờ hững.
Đạo Tông Vũ Niết.
Gia thế của nàng và Đông Phương Trà Trà tương đương nhau.
Nhưng điều kiện sống của nàng tương đối tốt hơn.
Khi phải đối mặt với biển cả mênh mông, lựa chọn của nàng lại khác hẳn Đông Phương Trà Trà.
Sau chốc lát trầm tư, nàng từ từ cất bước đi về phía biển.
Nàng đi cũng không chậm, nhưng mỗi bước đi đều làm mặt biển phát sinh một ít biến hóa.
Có lúc nhiều ra một đóa hoa, khi thì nhiều hơn một bụi cỏ, cũng có lúc xuất hiện một con côn trùng, hay là một chút đất cát.
Những thứ xuất hiện thêm, từ từ thay thế cho nước biển vô tận.
“Ban đầu không có đường, có bước chân đi qua, chậm rãi sẽ thành đường.”
“Nếu tạo hóa không vì ta mở đường, thì ta tự tạo con đường cho bản thân.”
Đạo Tông Vũ Niết từng bước từng bước mà đi, biển cả từng chút một bị thay đổi.
Con đường mới trong cuộc đời nàng cũng đang từ từ hiện ra.
Con đường này, là nàng dùng bước chân của chính mình đi nếm trải mà có.
Khi nàng chọn con đường này, nàng cũng tạo nên tên tuổi cho riêng mình.
Khi Đạo Tôn Vũ Niết tìm ra con đường của mình, thì Đại Đạo Bi Văn cũng cảm ứng được.
Rất nhanh lại có tia sáng mới xuất hiện, sau đó dùng tốc độ cực nhanh hướng về phía trước kéo dài.
Tia sáng này đột ngột xuất hiện,còn có tốc độ cực kì nhanh, làm cho mọi người đang có mặt nơi này cảm thấy kinh ngạc.
“Đây là ai? Sao có thể thăng tiến nhanh như vậy?”
“Mọi người xem, tia sáng này sắp vượt qua hai tia sáng trước đó rồi, và không có dấu hiệu chậm lại.”
Tia sáng mới đúng là dùng tốc độ rất nhanh để vượt qua hai tia sáng ban đầu.
Lúc này vẫn không ngừng hướng lên trên, cho đến khi vượt qua 1⁄3 quãng đường thì mới dần dần chậm lại.
“Rốt cục dừng lại rồi? Nhanh như vậy thì đạt được một 1⁄3? Thật sự rất lợi hại.
Tuy là tốc độ chậm lại, nhưng không ai biết được tia sáng này cuối cùng sẽ dừng lại ở đâu.”
Đại Đạo Mê Cung sẽ còn tiếp tục trong hai ba ngày? Bây giờ chỉ mới hơn nửa giờ đã vượt qua một 1⁄3.
Hai ba ngày sau? Nói không chừng, có thể lại tăng thêm 1⁄3 nữa, vậy thì vô cùng lợi hại.
Lúc nãy bọn họ nghe nói, một nửa chính là thiên tài.
Như vậy 2⁄3 thì sao? Chính là thiên tài trong thiên tài? Đạt tới cấp bậc yêu nghiệt.
Nếu người này cứ tiếp tục như vậy mà đi tới, rất có khả năng đạt tới cấp bậc đó.
“Thật là không đơn giản chút nào”.
Một cường giả của Kiếm Nhất Phong ở trên trụ đá cũng cảm thán.
Kẻ này thiên phú kinh người, điều kiện tiên thiên lại cao hơn rất nhiều người.
Về phần có thể ở bên trong đạt được bao nhiêu lợi ích nữa.
Vậy thì phải xem đối phương có thể đi được bao xa.
“Đúng rồi, theo ta nhớ thì Đại Đạo Mê Cung cũng phân chia cấp bậc phải không?”
“Đúng! Những người có thiên phú tốt nhất? Thường là ở trên mặt nước, thấp hơn một chút thì sẽ gặp núi, lại thấp hơn nữa thì sẽ bắt đầu tại đường mòn trong mê cung.
Xếp sau nữa như là Mộc Sạn Mê Cung, bình thường không có ai gặp phải.
Đại môn phái như Kiếm Nhất Phong, thu nhận đệ tử đương nhiên yêu cầu thiên phú tốt.
Thiên phú quá thấp? Chắc chắn không có cơ hội gia nhập đại môn phái.
“Còn nơi nào thấp hơn Mộc Sạn Mê Cung không?”
“Có! Đó là Cầu Độc Mộc, nhưng chỉ là ghi chép lại mà thôi? Trong tông môn hình nhưng chưa từng có đệ tử nào kém cỏi tới vậy.”
“Thật ra phân loại cũng không phải tuyệt đối, còn tùy thuộc vào tính cách nữa? Dựa vào hoàn cảnh ban đầu để xác định thiên phú, không hợp lý cho lắm.” Có người giải thích.
“Phải không? Ta nghe nói một vài người sẽ gặp được cảnh trước nay chưa từng gặp? Du sư huynh cũng không gặp qua những cảnh bình thường.”
Nhóm người của Kiếm Khởi không biết nói gì? Bọn họ chưa bao giờ đi vào.
Không biết rốt cuộc bên trong có những gì.
Tình huống bên trong như thế nào, cần chú ý cái gì.
Các trưởng bối cũng không nói bất cứ điều gì với họ.
Trước khi đi vào, Đại Đạo Mê Cung là một bí ẩn.
Cùng một hoàn cảnh, vẫn có những chi tiết khác xa nhau.
“Lại có tia sáng mới xuất hiện, nhưng mà quá yếu.”
Kiếm Lạc thu hồi ánh mắt, tò mò hỏi:
“Các ngươi nghĩ tia sáng kia có thể là Đông Phương Trà Trà hay không?”
“Rất khó nói, Đạo Tông Vũ Niết cũng ở bên trong, nếu đem so sánh thì nàng có phần chói mắt hơn.” Sơ Vũ nói.
Rất nhiều người đều biết Đạo tông Vũ Niết, nhưng chỉ có vài người biết đến Đông Phương Trà Trà.”
Chưa kể Đạo Tông Vũ Niết mọi mặt đều rất xuất sắc, theo như hiểu biết của Sơ Vũ thì đối phương từ nhỏ đến lớn vẫn luôn như thế.
Rất ít khi bị vượt qua.
Thiên phú của Đông Phương Trà Trà từ nhỏ cũng rất là cao.
Nhưng nếu so sánh với Đạo Tông Vũ Niết và Kiếm Lạc, vẫn còn thua xa.
Dù gần đây có đột ngột vượt qua mọi người.
Nhưng có thể ở trong Đại Đạo Mê Cung tỏa sáng hay không, là chuyện rất khó nói.
Trong lúc mọi người ở bên ngoài đang thảo luận, rất nhiều chuyện đã xảy ra với những người bên trong.
Trước mặt Kinh Hải là một ngọn núi lớn.
Ngọn núi này bị sương mù dày đặc vây quanh, có một ít âm thanh hung mãnh phát ra từ phía trên.
Sâu bên trong ngọn núi, dường như ẩn giấu thứ gì đó rất nguy hiểm.
Lưng chừng núi có một con đường nhỏ, là đường để đi vào núi.
Con đường này đầy dẫy bụi gai, một khi bước chân vào là sẽ đi lên con đường không có lối về.
Dưới chân núi, hai bên có hai con đường.
Một cái rộng rãi thênh thang, có ánh sáng mặt trời soi rọi.
Một cái nhỏ hẹp gồ ghề, gian khổ trùng trùng.
Chuyện Kinh Hải phải đối mặt là, chọn lựa một trong ba con đường đó.
Dịch: MB
Chương 554: Cá Chép Vượt Long Môn Hóa Thành Rồng 2
Kinh Hải không nhìn hai con đường bên cạnh, mà trực tiếp bước về phía con đường ở giữa núi.
“Đối mặt một ngọn núi, đối mặt ba con đường, thì nên mạnh dạn một chút.
Đường tu chân có mấy khi thuận buồm xuôi gió?
Và đứng ở nơi cao, mới có thể thấy được nhiều cảnh đẹp.”
Kinh Hải bước từng bước một đi về phía trước, sương mù dày đặc vây quanh ngọn núi cũng từ từ tản ra, Kinh Hải càng đi lên cao, sương mù tản ra càng nhiều.
Chờ đến khi lên được đỉnh núi, sẽ là lúc trời quang mây tạnh.
Có thể đem hết thảy cảnh đẹp thu vào tầm mắt.
Cũng là đối mặt với ngọn núi, nhưng có người sẽ lựa chọn rút lui, người thì chọn đường lớn thênh thang để đi.
Không chọn lựa con đường trước mặt, nhìn như né tránh, nhưng biết đâu lại có cơ hội nhìn thấy một thế giới mới.
Con đường tu chân vốn gập ghềnh, thành quả của sự cố gắng có khi không nhiều, nhưng mà đường rộng thênh thang thì sẽ thu được rất ít thành quả.
Chọn con đường dễ đi, vẫn sẽ có thu hoạch.
Sao phải làm khó chính mình?
Những người đang trong Mộc Sạn Mê Cung, có người chọn lựa đi ra ngoài, có người thì chọn bay lên phía trên.
Đối mặt với những gì xảy ra trước mắt.
Có người sẽ tuân theo quy tắc, từng bước một mà làm.
Có người sẽ nảy ra ý tưởng khác, không làm theo lẽ thường.
Đây chính là lựa chọn, và hãy thử xem, chúng ta có thể tìm được gì trong lựa chọn của chính mình.
Nếu tìm được đó là cơ duyên của tạo hóa.
Nếu có thể từ trong đó, ngộ ra con đường cho riêng mình, thì thật là tốt.
….
Trong khi rất nhiều người đã chọn con đường cho mình, thì cũng có một số người đứng yên tại chỗ giống như Đông Phương Trà Trà.
Chỉ cần không đi, sẽ không bị lạc đường.
Lúc này Lục Thủy cũng đứng yên tại chỗ.
Hắn không có cách nào, bởi hắn đang đứng trên một vách núi.
Phía dưới vách núi, là một cái vực sâu thăm thẳm không thấy đáy.
Giữa hai vách núi có một cây cầu, đây là một cây cầu độc mộc.
Thân cầu đã hơi mục nát, làm cho người ta cảm thấy bước lên sẽ gãy.
Vì vậy Lục Thủy không biết nên đi qua hay không, phải làm thế nào mới tốt.
Còn phía sau hắn là một con đường mờ mịt.
Đường này có thể là đường xuống núi, cũng có thể là đường đi ra biển.
Không cần để ý, bởi vì hắn muốn đi qua vách núi, xem phía bên kia có gì.
Hắn cảm giác ở đối diện có một chút ánh sáng le lói, đi qua bên đó biết đâu nhìn thấy cái gì thú vị.
Nhưng mà phải đi qua cầu độc mộc, nếu không đi qua cây cầu này, nơi mà hắn đi đến sẽ là một nơi khác.
“Thật là phiền phức.”
Lục Thủy trong lòng bất đắc dĩ thở dài.
Ở trong này không thể sử dụng bất kỳ sức mạnh gì, cầu kia thì quá cao.
Lục thủy ngẩng đầu nhìn lên, trên cao trời xanh mây trắng, giống y như bên ngoài.
“Hiện thân của Đại Đạo là gì? Có thể dùng ý nghĩ của Đại Đạo để gian lận hay không.
Nhưng ta chỉ là một gã tứ giai.”
Lục thủy lắc đầu, sau đó nhấc chân bước lên cầu độc mộc.
Cót két!
Vừa mới bước lên, Lục thủy đã nghe được tiếng cây gỗ kêu.
Y như một ông già bị người ta đá trúng, xương cốt đều muốn gãy hết.
Lục thủy cúi đầu nhìn thoáng qua, tiếp tục bước thứ hai.
Cót két!
Lục Thủy bước một bước, cây gỗ bị hắn giẫm cũng kêu lên một tiếng.
Không quá lâu, Lục Thủy sắp đi được nửa cầu, hắn đi rất vững vàng, rất chậm.
Khi đi đến giữa cầu thì thân cầu bắt đầu lắc lư.
Này là chuyện không thể tránh khỏi, cho nên hắn đành dùng cách của người bình thường để đi qua.
Không thể dùng bất cứ lực lượng đặc biệt nào.
Lục Thủy đành đứng yên ở giữa đường, chờ cho thân cầu ổn định lại.
Qua một hồi, cảm thấy thân cầu độc mộc đã bình thường trở lại, hắn mới tiếp tục đi.
Lần này hắn đi nhanh hơn một chút, nhưng vẫn rất vững vàng.
Từng bước có trật tự, cố gắng không gây quá nhiều áp lực lên cây cầu độc mộc.
Rất nhanh Lục Thủy đã đến được vách núi phía đối diện.
Ngay khi hai chân hắn đều đứng trên vách núi, cây cầu độc mộc phía sau chợt vang lên mấy tiếng thật lớn.
Soạt!
Ầm!
Cầu độc mộc gãy nát, rơi xuống vực sâu.
Con đường này đã không thể quay lại.
Lục Thủy dường như biết trước sẽ có như vậy, nên hắn không có ngoảnh đầu lại mà tiếp tục đi về phía trước.
Bờ bên này, không có đường xuống núi như là bên kia.
Chỉ có sương mù dày đặc, mênh mông vô bờ.
Vào trong màn sương, đưa tay không thấy rõ năm ngón, cúi đầu nhìn không rõ đường đi.
Cuối cùng sẽ đi đến đâu, này là một ẩn số.
Giống như được sinh ra để làm người ta lạc lối.
Gặp phải sương mù, người ta thường e sợ những nguy hiểm bên trong, thế nhưng Lục Thủy lại không thèm để ý.
Dứt khoát đi vào trong sương mù.
“Có thể mất chút thời gian, nhưng mà không quá lâu, cũng không biết sẽ gặp được cái gì đây”.
Trong sương mù, Lục Thủy vừa đi vừa cười.
Bên ngoài trăng đã lên cao.
Rất nhiều người vẫn chờ ở xung quanh cửa vào Đại Đạo Mê Cung.
Bọn họ quyết định ở chỗ này chờ thêm hai ba ngày, để xem cuối cùng có thể nhìn thấy bóng dáng của Lưu Hỏa hay không.
Bọn họ không rời đi, mà thời gian này cũng không có gì khác thường xảy ra.
Mọi người bắt đầu tìm chỗ ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại chậm rãi điều chỉnh tu vi.
Để hiểu rõ hơn lực lượng đang có trong người.
Lúc này trên Đại Đạo Bi Văn đã xuất hiện rất nhiều tia sáng, nhưng không có tia sáng nào làm người ta kinh ngạc.
Ngoại trừ ba tia sáng lúc đầu đạt tới 1⁄3, những tia sáng khác cũng tốt, nhưng chưa đủ để thu hút sự chú ý của mọi người.
“Tia sáng kia là Vũ Niết phải không!? Đã hơn phân nửa, nhất định có thể đạt tới 2⁄3.
Trời sinh Không Minh Tâm mạnh như vậy sao?” Sơ Vũ có chút ngạc nhiên.
Thiên phú này cao đến khác thường, đem người khác bỏ xa cả con đường.
Hiện tại, đa số tia sáng đều nằm ở 1⁄3 quãng đường.
Ví dụ như hai cái ban đầu, và vài cái sau đó.
Không có cái nào so sánh được với tia sáng thứ ba kia.
Đạo Tông Vũ Niết là người sáng chói nhất trong số những người có tiếng tăm, đang ở trong Đại Đạo Mê Cung.
“Một phần cũng do tâm tính.” Kiếm Khởi mở miệng nói.
Thiên phú rất quan trọng, nhưng tâm trí cũng quyết định một phần.
Thiên phú như nhau, nhưng thành tựu lại khác nhau một trời một vực, có thể thấy rõ tính quyết định nằm ở tâm trí.
“Kiếm Lạc, nếu ngươi đi vào, đại khái sẽ tới cấp bậc nào?” Sơ Vũ tò mò hỏi.
Nghe Sơ Vũ hỏi vậy, Kiếm Lạc do dự một chút, sau đó lắc đầu:
“Không biết, nhưng ta cảm thấy mình không thể so sánh với Đạo Tông Vũ Niết.
Nàng lợi hại hơn ta nhiều.
Chẳng những thiên phú, mà còn về tâm tính.”
Kiếm Lạc sẽ không phùng má giả làm người mập.
Không thể sánh bằng thì thôi.
Nàng sẽ không cố ý đi so sánh, nhưng đôi khi nàng không thể không thừa nhận, đối phương ưu tú hơn.
“Nhưng mà ca ca chắc chắn mạnh hơn nàng, mọi mặt đều mạnh hơn.” Kiếm Lạc lại nói thêm.
Kiếm Khởi không nói gì, không phải hắn cảm thấy mình mạnh.
Đối với ai cũng vậy, kiếm của hắn không bao giờ xem nhẹ người khác.
Sơ Vũ không tiếp tục rối rắm chuyện này nữa, mà tò mò nói:
“Đã lâu như vậy, các ngươi nói xem tia sáng của Đông Phương Trà Trà, đã xuất hiện hay chưa?”
Kiếm Lạc lắc đầu, chuyện này thì nàng thật sự không biết.
Đông Phương Trà Trà mới mười tám tuổi, thực lực đã đạt tới tam giai, thật sự là đủ chói mắt.
Dịch: MB
Chương 555: Cá Chép Vượt Long Môn Hóa Thành Rồng 3
Trong khoảng thời gian này, đã có nhiều tia sáng lần lượt xuất hiện.
Với thực lực và tuổi tác của Đông Phương Trà Trà, thì không có lý do gì, nàng không tìm được con đường cho mình.
“Cũng không có tung tích của Lưu Hỏa.” Kiếm Lạc nói.
“Không xác định được Lưu Hỏa có đi vào trong không, nhưng mà Đông Phương trà trà chắc chắn đã vào, còn là vị trí tốt nữa.” Sơ Vũ nói.
Nhất thời, Kiếm Lạc không biết phải nói thế nào.
Có thể tia sáng của Đông Phương trà trà đã xuất hiện rồi, là một trong những tia sáng kia!?
Có phải là cái dài nhất hay không?
Cái kia có khả năng cao nhất, là thuộc về Đạo Tông Vũ Niết.
Cuối cùng, bọn họ cũng không thể đưa ra bất kỳ đáp án nào.
Đông Phương Trà Trà vẫn đang câu cá, nàng câu lâu rồi, mà chưa có con cá nào mắc câu.
“Lâu như vậy mà không được con nào.” Đông Phương Trà Trà nhìn ra ngoài biển, cảm thấy có chút buồn ngủ.
Cá vẫn không chịu cắn câu.
“Đừng nhìn ta, không câu được cá ta cũng hết cách rồi.
Ta cũng dùng đồ ăn ngon để làm mồi nhử rồi.” Đông Phương Trà Trà ấn ấn đầu của Đậu Nha, làm cho nó cúi xuống, để nó không nhìn mình chảy nước miếng.
“Ha!” Đông Phương Trà Trà mở miệng ngáp một cái.
“Có phải ta đã quên gì đó hay không? Để ta nghĩ xem.”
“Hương Dụ nhắc nhở ta, đừng đi lung tung, chuyện gì nguy hiểm thì đừng làm, phải đề cao cảnh giác với những người bỗng nhiên xuất hiện.”
Đông Phương Trà Trà ngẫm nghĩ, cảm thấy mấy việc đó nàng đều làm được.
“Biểu tẩu không có dặn dò gì, Lục Thủy biểu đệ. . .”
“À, Lục Thủy biểu đệ kêu nàng tháo khăn che mắt ra.”
Nhớ tới việc này, Đông Phương Trà Trà muốn tháo khăn che mắt gỡ ra, nhưng mà vừa giơ tay lên, thì cần câu bỗng nhiên rung rung.
Đông Phương Trà Trà bị dọa sợ, vội vàng nắm chặt cần câu.
Soạt!
Cần câu được kéo lên.
Sau đó, một quả trái cây từ dưới biển nhảy lên mặt nước, bị cần câu treo lơ lửng giữa không trung.
Đông Phương Trà Trà: “…”
“Câu được một quả trái cây dưới biển?”
Đông Phương Trà Trà có chút do dự, cảm thấy không bình thường:
“Trái cây có thể bị mặn hay không?”
Nghĩ vậy, Đông Phương Trà Trà lấy trái cây xuống, nàng xoa xoa vài cái, định nếm thử xem sao.
Nhưng mà Đậu Nha vẫn đang nhìn nàng chảy nước miếng.
“Cho ngươi!”
Đông Phương Trà Trà nói xong, cầm trái cây đặt xuống trước mặt Đậu Nha.
Đậu Nha cắn một miếng trái cây, sau đó lại nhìn Đông Phương Trà Trà chảy nước miếng, rồi lại tiếp tục ăn trái cây.
Dáng vẻ rất là hung dữ.
“…”
Đông Phương Trà Trà tháo khăn che mắt ra.
“Được rồi, tiếp tục câu cá.”
Mọi thứ dần dần yên tĩnh như lúc ban đầu, mà Đông Phương Trà Trà cũng không biết, khoảnh khắc nàng tháo khăn che mắt ra, cả một vùng biển đều xuất hiện biến hóa.
Biển cả cảm nhận được có chuyện bất thường xảy ra, bắt đầu sục sôi.
Con cá bắt đầu bơi lội, từng con sóng lần lượt cuộn trào.
Nhưng Đông Phương Trà Trà cũng không phát hiện những chuyện này, nàng vẫn đang tập trung câu cá.
Lần này nàng không chờ bao lâu, cần câu lại rung lên, rung mạnh hơn rất nhiều so với lần trước.
“Lần này chắc chắn là cá lớn.”
Đông Phương Trà Trà có chút hưng phấn, nàng dùng sức thật mạnh để kéo cá lên.
Sột soạt!
Ào Ào!
Một con cá vàng vẫy đuôi, bị kéo lên từ trong nước.
Là một con cái nhỏ dài khoảng 10cm.
Đông Phương Trà Trà nhìn thấy con cá thì có chút thất vọng, nàng tưởng sẽ câu được cá lớn, bởi vì nàng suýt kéo không nổi cần câu.
Đông Phương Trà Trà kéo con cá đến trước mặt, nhìn nhìn, con cá cũng nhìn lại nàng, ban đầu là như vậy.
Sau đó thì con cá nháy nháy mắt với Đông Phương Trà Trà.
Đông Phương Trà Trà gỡ con cá khỏi lưỡi câu và ném nó xuống nước.
Cá nhỏ quá.
Một lần nữa, Đông Phương Trà Trà lại bắt đầu câu cá, rất nhanh cần câu lại rung, lần này nàng câu được trái cây.
Đông Phương Trà Trà dùng phép thuật rửa sạch, sau đó ăn một miếng.
“Ngọt?”
Đông Phương Trà Trà vừa câu cá vừa ăn trái cây, nàng định câu cho mình và Đậu Nha mỗi người một quả.
Cần câu lại rung lên, nhưng lần này thứ Đông Phương Trà Trà câu được là cá, hình như nó là con cá lúc nãy.
Đông Phương Trà Trà lưỡng lự một chút, rồi đem con cá đặt trước mặt Đậu Nha:
“Đậu Nha, coi chừng nó.”
Đậu Nha nhìn con cá vàng, chảy nước miếng.
Cá: “…”
Sáng sớm hôm sau.
Mặt trời chậm rãi mọc lên.
Bên ngoài Đại đạo Mê Cung, mọi người còn đang nhìn Đại Đạo Bi Văn, lúc này tia sáng thứ ba sắp đạt tới mức 2⁄3.
Điều này làm cho các cường giả phải chú ý tới.
“2⁄3 quãng đường, Kiếm Nhất Phong của chúng ta có đệ tử như vậy sao?”
Có cường giả mở miệng nói khẽ.
“Cùng thế hệ, chỉ có hai huynh muội Kiếm Khởi là có khả năng này.”
“Những người này không thể so sánh với Kiếm Khởi được, Kiếm Lạc thiên phú không tệ, nhưng nàng vẫn còn trẻ, tâm tính chưa đủ thành thục.”
Nghe được câu này, có người lập tức phản bác:
“Tạm thời không nói đến Kiếm khởi, ta cũng đồng ý là trong cùng thế hệ, không ai giỏi hơn hắn.
Còn Kiếm Lạc, mặc dù tu kiếm không có thành tựu, nhưng sau khi chuyển sang tu đao đã thể hiện thiên phú kinh người, nói như ngươi là không hợp lý.
Gần đây tu vi của nàng đột nhiên tăng mạnh, tu đao cũng có tiến bộ.
Kể ra thì, mạnh hơn so với vài người tu kiếm chúng ta hồi trẻ nhiều lắm.
Dù đối phương có là Đạo Tông Vũ Niết đi nữa, Kiếm Lạc cũng không yếu hơn bao nhiêu.
Khi nàng còn nhỏ đã chọn sai con đường, mới thua kém người ta mà thôi.”
Vị Tiên tử này vô cùng thiên vị cho Kiếm Lạc.
Những người khác không muốn tranh cãi với nàng.
Bọn họ nhìn chuyện chứ không nhìn người.
Ngược lại, Tiên tử thì nhìn người chứ không nhìn việc.
Nhưng bản thân nàng cũng phải thừa nhận một việc, đó là Đạo Tông Vũ Niết quả thật lợi hại.
Hiện nay, các tiên tử cùng thế hệ trong tu chân giới, không ai có thể vượt qua.
“Các trưởng bối trong tông môn của ngươi đang phê bình ngươi kìa.” Sơ Vũ khều khều Kiếm Lạc, nói.
Kiếm Lạc không nói gì.
Khi có Trưởng bối vì mình nói chuyện, nàng nên vui mừng mới phải.
Nhưng vị trưởng bối kia không biết được, tu vi của nàng đột nhiên tăng mạnh là vì gặp được cơ duyên, tu đao tiến bộ nhanh chóng, vì trong Minh Thổ nàng được đại lão chỉ dạy.
Lúc đó, ngoại trừ ca ca của nàng, những người còn lại đều được chỉ dạy.
Nàng cảm thấy mình đã phụ lòng mong mỏi của các tiền bối trong tông môn.
Sau này cần phải cố gắng hơn nữa, cố gắng trong mười lăm năm phải chém được Sơ Vũ.
“Vậy thì ngoài Đạo Tông Vũ Niết, không còn cái gì đáng xem hay sao?” Một người vừa ngáp vừa nói.
Nhìn suốt một đêm, thật là nhàm chán.
Tuy rằng những người khác cũng sắp tiếp cận phân nửa, nhưng mà Đạo Tông Vũ Niết vẫn là người xuất chúng nhất, áp đảo hết thảy hào quang của người khác.
Mọi hào quang đều tụ tập ở trên người nàng.
Vì vậy tia sáng kia mới được suy đoán là của Đạo Tông Vũ Niết.
Dịch: MB
Chương 556: Cá Chép Vượt Long Môn Hóa Thành Rồng 4
Lúc này, cái người vừa mới ngáp chợt nhìn thấy, trên Đại Đạo Bi Văn lóe lên một vệt Kim quang.
Hắn hoàn toàn tỉnh ngủ, lập tức nói:
“Ta có hoa mắt hay không, ta nhìn thấy Đại Đạo Bi Văn lóe ra kim quang kìa.”
“Ngươi không có hoa mắt ta mới bị hoa mắt, ta nhìn thấy hai lần rồi.” Có người lập tức đáp lại.
Tức thì, tất cả mọi người đều hướng mắt nhìn về phía Đại Đạo Bi Văn.
Có một vệt Kim quang xuất hiện trên Đại Đạo Bi Văn.
Lần này kim quang không nhấp nháy nữa.
“Tình huống này là bình thường phải không?” Một số cường giả của Kiếm Nhất Phong cũng không thể xác định được.
Cuối cùng thì dị tượng cũng xuất hiện rồi.
Bọn họ có chút hưng phấn.
Bởi vì dị tượng thường đại diện cho Lưu Hỏa.
Nếu đúng là Lưu Hỏa, thì quyết định mà bọn họ đưa ra, là vô cùng chính xác.
Sau khi kim quang xuất hiện, bên cạnh Đại Đạo Bi Văn lại có thêm một cái bóng dáng màu vàng, là một con cá đang nằm dưới đất.
“Cá?”
Trong chốc lát, mọi người đều cảm thấy khó hiểu, tại sao lại có thêm một con cá?
Trong Đại Đạo Mê Cung, Đông Phương Trà Trà đã câu được rất nhiều trái cây, nàng đã ăn trái cây suốt một ngày rồi.
“Hình như trái cây này không có tác dụng chống đói.”
Nàng ăn cả ngày nhưng không có cảm giác no bụng.
Mà mí mắt lại hơi hơi sưng lên.
Con cá vàng kia trừng mắt nhìn Đông Phương Trà Trà, sau đó trở mình nhảy xuống nước.
Đông Phương Trà Trà thấy được, nhưng không thèm quan tâm.
Điều khiến nàng bất ngờ là, con cá vừa bơi vào trong nước thì cả người nó cũng tỏa ra kim quang.
Kế tiếp, Đông Phương Trà Trà nhìn thấy con cá đang nhảy nhảy lên trên mặt nước.
Rào rào, con cá đã lao ra khỏi mặt nước.
Lúc nó nhảy vọt lên thì bóng dáng của nó cũng từ từ lớn dần, toàn thân phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Ngao!
Một tiếng long ngâm làm rung động đất trời.
Cá vượt Long Môn hóa thành rồng.
Khi con cá ở trong này đang hóa rồng, thì bên ngoài, con cá bên cạnh Đại Đạo Bi Văn cũng bắt đầu bơi lội, trong nháy mắt từ trong Đại Đạo Bi Văn phát ra một tiếng long ngâm.
Cá vượt Long Môn, rồng bay lên trời.
Ngao!
Những người đang vây xem ở trên Kiếm Nhất Phong đều kinh sợ rồi.
Đây là cái gì biến hóa?
Sau khi rồng bay lên thì tiếp tục có tiếng phượng minh truyền ra.
Rồng bay lên trời rồi hóa thành Phượng Hoàng.
Sau đó, lại có huyễn tượng khác xuất hiện, Phượng từ trên trời bay xuống.
Phượng lạc đại địa, Long ngâm sơn lâm.
Rống!
Có tiếng gầm đinh tai nhức óc.
Mãnh hổ xuống núi vọt vào trong biển.
Bạch Hổ vào biển thì hóa thành Huyền Vũ.
Oong!
Trên mình Huyền Vũ bộc phát ra ánh sáng, những tia sáng này lại xông về phía chân trời.
Long Phượng trình tường, Tứ Tượng tề thiên.
Tất cả mọi người đều bị kim quang bao phủ.
Sau đó, tất cả dị tượng hóa thành một vệt sáng, vọt vào Đại Đạo Bi Văn.
Bên trong Đại Đao Mê Cung, Đông Phương Trà Trà nhìn thấy con cá kia hóa Rồng rồi lại hóa thành Phượng, sau đó trực tiếp lao về phía của nàng.
Trong nhất thời, nàng không có cách nào nhúc nhích.
Oanh!
Tia sáng kia trực tiếp vọt vào trong mắt phải của Đông Phương Trà Trà.
Mà ở bên ngoài thì, mọi người nhìn thấy ánh sánh kia vọt vào bên trong Đại Đạo Bi Văn.
Khi ánh sáng biến mất, mỗi người đều nhìn chằm chằm vào Bi Văn, xem xét.
Bọn họ rất muốn biết, tiếp theo sẽ còn phát sinh chuyện gì khác.
Bọn họ càng xem càng bị thứ mình nhìn thấy, làm cho ngây ngẩn cả người.
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
“Bi Văn còn có công dụng như vậy sao?”
“Không biết, trước đây chưa thấy tiền bối nào sử dụng qua.”
“Ta cảm thấy không thể! Dù sao Đại Đạo Bi Văn cũng là vật đàng hoàng, có tôn nghiêm.”
Người bên ngoài hoang mang là chuyện bình thường.
Nhưng lúc này bản thân các cường giả của Kiếm Nhất Phong cũng cảm thấy hoang mang.
Bọn họ cũng không thể hiểu rõ tình hình hiện tại là sao.
Trên lý thuyết, Đại Đạo Bi Văn là dùng tia sáng để thể hiện thiên phú và lĩnh ngộ của những người có mặt trong Đại Đạo Mê Cung.
Trước đây chưa từng phát sinh chuyện gì kì lạ.
Nhưng bây giờ lại phát sinh dị tượng.
Làm cho người ta không cách nào giải thích được.
Bọn họ rõ ràng nhìn thấy một con cá vàng nhỏ, đang bơi lội ở trong Đại Đạo Bi Văn.
Tất cả mọi người đều cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Vì sao con cá nhỏ kia có thể tự do bơi lội trong Đại Đạo Bi Văn được?
Con cá nhỏ bơi trong Đại Đạo Bi Văn mà giống như bơi trong hồ cá, khi thì ở phía dưới cùng, khi thì ở trên cao nhất, không gặp bất cứ trở ngại nào cả.
Chuyện này là sao vậy?
“Các ngươi có suy nghĩ gì không?” Sau một thời gian dài im lặng, một cường giả của Kiếm Nhất Phong lên tiếng hỏi.
“Các ngươi nhìn ra điều gì không?” Có người lại hỏi.
“Không biết các ngươi nhìn hiểu không, riêng ta không hiểu.”
Những người khác đều không nói nên lời.
Sau đó, một ông lão ngồi ở trụ đá phía trước nhất, mở miệng giải thích:
“Đại Đạo Bi Văn ẩn chứa ba ngàn Đại đạo, ngàn vạn con đường.
Con cá này có thể đi vào Bi Văn, có thể ở trong Bi Văn tự do bơi lội.
Điều đó cho thấy, con Cá Chép Vàng này thỏa mãn được vô số khả năng ẩn chứa bên trong Đại Đại Bi Văn.
Là một cũng là hai, là hai cũng là ba, là ba cũng là vô số.
Người này đứng ở giữa ngã ba đường rộng lớn, có vô số con đường tùy ý hắn lựa chọn.”
Những cường giả kia nghe xong có chút kinh ngạc, vì bọn họ điều biết chuyện này có ý nghĩa như thế nào.
Tương lai của người này rộng mở hơn rất nhiều so với bất kỳ ai.
“Đây là thể chất Đại Đạo sao?” Có người hỏi.
“Phải nói là thời đại sủng nhi.” Ông lão ở phía trước nhất, nói rằng.
Thời đại sủng nhi, ở trong thời đại này, đối phương có thể may mắn gặp được vô số kỳ ngộ.
Người bình thường khó mà với tới được.
“Có phải Lưu Hỏa hay không?” Ngừng lại một chút, cuối cùng có người hỏi ra một câu như vậy.
Đối với vấn đề này, không có ai lên tiếng đáp lại.
Các đệ tử đang có mặt bên dưới, đều hướng mắt nhìn về phía các vị tiền bối, trông chờ bọn họ đưa ra kết luận.
“Chắc là không.” Ông lão kia đáp.
“Vì sao?”
“Khí chất không giống nhau.” Đây là kết luận chung của những người khác.
Mọi người cảm thấy câu trả lời trên giống như một câu nói đùa vậy.
Nhưng mà suy nghĩ kĩ, lại cảm thấy vô cùng hợp lý, thật sự là không giống với khí chất của Lưu Hỏa.
Mặc dù đối phương cũng làm cho Đại Đạo Mê Cung xuất hiện dị tượng, nhưng mà dị tượng này tương đối nhẹ nhàng, không giống với phong cách vốn có của Lưu Hỏa.
Nhưng mà các cường giả của Kiếm Nhất Phong vẫn rất muốn biết đối phương là ai.
Nếu như hắn đồng ý gia nhập KIếm Nhất Phong, vậy thì trong tương lai, Kiếm Nhấp Phong sẽ đạt được những thành tựu xuất sắc hơn nữa.
Trước có Kiếm Khởi, giờ mà có thêm “thời đại sủng nhi”.
Thì trong tương lai, Kiếm Nhất Phong chắc chắn sẽ có hai cao thủ vang danh khắp tu chân giới.
Đáng tiếc, bọn họ không có chút manh mối gì về người này.
“Người này là Đông Phương Trà Trà sao?” Kiếm Lạc mở miệng nói.
Dịch: MB
Chương 557: Kinh Tứ Tọa Chấn Bát Phương 1
Chỗ bọn họ đang đứng đã được cách âm, những gì họ nói sẽ không bị người khác nghe được.
Sẽ không ai rảnh rỗi đến nỗi chạy đến chỗ của bọn họ để nghe trộm.
Có cách âm, lỡ như bọn họ vô tình nhắc đến Lưu Hỏa, cũng sẽ không gây ra phiền phức cho hắn.
Bởi vì ba người bọn họ đều biết Lưu Hỏa là ai.
Ở tu chân giới, rất ít người biết được thân phận thật sự của Lưu Hỏa.
Ba người bọn họ may mắn nằm trong số ít đó.
Sơ Vũ suy nghĩ một chút, tỏ vẻ đồng ý:
“Có khả năng rất cao, không có định tính rõ ràng, năng lực lợi hại nhưng nhìn qua rất bình thường.
Không xử sự theo lẽ thường.
Tính tình khá thoải mái, dễ chịu.
“Các ngươi có cảm thấy là, con cá tự mình nhảy vào Đại Đạo Bi Văn hay không? Nói một cách khác, không phải Đông Phương Trà Trà tìm thấy cơ duyên, mà là cơ duyên chủ động tìm tới nàng.” Kiếm Khởi mở miệng nói.
Kiếm Lạc và Sơ Vũ cũng cảm thấy Kiếm Khởi nói rất có lý.
“Thời đại sủng nhi” là như vậy sao?
Nhưng mà Kiếm Lạc có thể xác định, tất cả mọi người đều thấp hơn so với Đông Phương Trà Trà rồi.
“Nếu như Lưu Hỏa có mặt, thì hắn có thể vượt qua Đông Phương Trà Trà hay không?” Kiếm Lạc mở miệng nói.
Bên trong Đại Đạo Mê Cung, Đông Phương Trà Trà cảm thấy có gì đó rơi vào trong mắt rồi? Nàng lập tức che mắt lại.
“Ơ? Có thể cử động rồi.”
Đông Phương Trà Trà kinh ngạc phát hiện mình đã có thể cử động.
Trước đó nàng đã thử nhiều lần mà không được.
Lúc này, tất cả tia sáng đã dung hòa vào trong ánh mắt của nàng rồi.
Bị ảo giác hay sao vậy? Đông Phương Trà Trà cảm thấy mắt mình có thể bao quát toàn bộ vùng biển này, biết rõ đến từng ngóc ngách.
Trên trời hay dưới nước nàng đều có thể đi tới.
Nhưng không có nơi nào thú vị cả? Cuối cùng Đông Phương Trà Trà quơ quơ cần câu? Nàng quyết định sẽ tiếp tục câu cá.
Trước khi câu cá, nàng dùng gương để kiểm tra hai mắt của mình, nhưng không nhìn thấy con cá nào bên trong.
Lúc này nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Nàng thầm ghi nhớ chuyện này, chờ gặp biểu tẩu sẽ hỏi.
Biểu tẩu có chút hiểu biết đối với đôi mắt của nàng.
Nếu có chuyện gì biểu tẩu sẽ nói cho nàng biết.
Trong khi Đông Phương Trà Trà tỏa sáng, thì Lục thủy vẫn đang đi trong sương mù.
Hắn bước từng bước thật vững vàng? Nhưng mà mỗi lần giẫm chân xuống đều cảm thấy hụt hẫng? Không có cảm giác như đang đi trên mặt đất.
Nếu như tâm lý không tốt, ở trong này đi nửa bước cũng rất khó khăn.
Không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, đưa tay cũng không thấy được năm ngón.
Một màu trắng xóa tựa như bóng tối vô tận.
Ngoài ra, nơi đây cũng không có gì phức tạp, chỉ là đường đi có hơi xa.
Hắn không thể hiểu được, chủ nhân của nơi này nghĩ như thế nào? Tạo ra một địa phương xa xôi như thế này thì đối với hắn có ích lợi gì sao?
Hơn nữa, không thể tùy ý vận dụng năng lực, cũng không được nôn nóng.
Nếu không làm được, ngươi sẽ không thể đi đến nơi mình muốn.
“Sự hiểu biết của người này đối với Đại Đạo, vượt xa người thường rất nhiều.” Lục Thủy ở trong lòng âm thầm đưa ra nhận xét đối với người đã bố trí nơi này.
Nếu chỉ dùng lực lượng của Đạo để ngăn chặn người ngoài, thì đây là một vấn đề rất đơn giản đối với Lục Thủy.
Lỡ sinh ra “tác dụng phụ” thì sao? Có chút phiền phức.
Lục Thủy lắc lắc đầu, tiếp tục đi về phía trước.
Rất gần.
Hắn cảm giác tia sáng kia đang ở cách đó không xa.
Lao xao!
Một lúc sau, khi Lục Thủy giẫm chân xuống, sương mù dày đặc bỗng nhiên chuyển động.
Lục Thủy mỉm cười.
Sau đó giơ tay xua đi màn sương trắng.
Lần này sương trắng trực tiếp bị hắn xua tan? Lộ ra con đường phía trước.
Là một con đường trải bằng đá cuội? Hai bên đường hoa tươi đua nở, tỏa ra hương thơm thoang thoảng.
“Cuối cùng cũng đến nơi.”
Lục Thủy đi ở trên đường nhỏ, mỗi bước đi đều làm sương trắng cuộn trào dữ dội hơn.
Bên trong sương trắng cuộn trào, nghĩa là ở bên ngoài sương trắng dần dần tản sang nơi khác.
Ở chỗ vách núi đen, sương trắng bắt đầu chuyển động, bắt đầu tản ra bên ngoài.
Rất nhanh sương trắng sẽ lan tới bên vách đá, không bao lâu sẽ vượt qua vách núi.
Một phần lớn rơi vào bên dưới vách núi, nhưng vẫn còn lại rất nhiều, chúng nó trực tiếp hướng về phía đối diện của vách núi mà đi.
Sau khi đến được vách núi, chẳng những sương trắng không ngừng lại, mà còn cuộn trào dữ dội hơn.
Giống như ở giữa trung tâm của một vụ nổ.
Sương trắng một đường đi xuống, đi tới bên cạnh một cái hồ lớn, bên trong hồ có rất nhiều Mộc Sạn Đạo, phía trên có rất nhiều người, nhưng họ không can thiệp chuyện của người khác.
Sương trắng đi xuống dưới, trực tiếp tràn vào chỗ của mọi người, dính lên người họ.
“Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao đột ngột có sương mù?”
Một số người đang có mặt trên Mê Cung Mộc Sạn có chút ngạc nhiên.
Đột nhiên có sương mù làm cho bọn họ phải dừng lại, nhất là sương mù này vô cùng dày đặc, ảnh hưởng đến tầm nhìn của bọn họ.
Ở trong sương mù, bọn họ không dám làm càn, chỉ có thể đối với xung quanh cảnh giác hơn.
Sương trắng đi qua Mộc Sạn Mê Cung, tiếp tục tràn xuống phía dưới.
Rất nhanh đi tới chân núi, nơi này có Mê Cung Tiểu Đạo, trong đường nhỏ có thật nhiều người, bọn họ vẫn như cũ không can thiệp chuyện của nhau, hơn nữa khoảng cách đều vô cùng xa, chỉ có hai người là đi sát bên nhau.
Sương trắng dâng lên với tốc độ nhanh vô cùng, nháy mắt đã đem mọi người bao phủ ở bên trong.
Màn sương làm ảnh hưởng con đường của mọi người, trong Mê Cung Tiểu Đạo, không ai tránh khỏi.
Chân Võ, Chân Linh bắt buộc phải dừng lại.
Sương mù này đến quá bất ngờ, trực tiếp che khuất con đường trước mặt họ, làm cho bọn họ có chút ngoài ý muốn.
“Vì sao trời bỗng nhiên có sương mù?”
“Sương mù này không bình thường chút nào.”
Rất nhiều người cũng cảm thấy ngạc nhiên.
“Đại Đạo Mê Cung đúng là không đơn giản chút nào, tưởng rằng tìm được con đường thích hợp.
Không ngờ mới đi được nửa đường thì gặp phải sương mù.”
“Đáng tiếc, ta đã cảm nhận được đường đi, bây giờ mất rồi.”
“May mắn ta có mua thuốc, nhanh chóng ăn một viên, tinh thần đã tốt hơn nhiều.”
“Ta đặc biệt đi mua tin tức, không có nói về trường hợp nào liên quan với sương mù, thế này là sao?”
Rất nhiều người bị bất ngờ, nhưng bọn họ không tìm được cách gì.
Mặc kệ bọn họ làm như thế nào, đều không tránh khỏi ảnh hưởng của sương mù.
Mà sương mù thì ngày càng nhiều và dày đặc hơn.
Theo bước chân của Lục Thủy, ở vị trí trung tâm sương trắng sôi trào càng mãnh liệt hơn.
Giống như con sóng to trong cơn giông bão, che khuất cả bầu trời.
Nhưng mà chỉ trong nháy mắt, đã từ Mê Cung Tiểu Đạo tràn về phía một ngọn núi khác.
Ở đây trên đường có người, chân núi cũng có người, ngọn núi này có ba con đường, mỗi con đường đều có một vài người.
Những người này trực tiếp bị sương mù bao phủ, nhưng trong nháy mắt, sương mù này đã hướng lên phía trên ngọn núi.
Dịch: MB
Chương 558: Kinh Tứ Tọa Chấn Bát Phương 2
Kinh Hải dừng chân đứng lại, sau đó kinh ngạc nói:
“Sương mù này tới thật là hung mãnh, có chỗ nào đã xảy ra vấn đề?”
Hắn đã hỏi qua bạn thân ở Kiếm Nhất Phong, người kia không có nói gì về sương mù cả.
Như vậy, chuyện này là một sự cố ngoài ý muốn, sự cố vượt qua mức bình thường.
“Lưu Hỏa?”
Đây là người đầu tiên mà Kinh Hải nghĩ tới.
Nhưng hắn không dám xác định, cũng không có cách nào kết luận.
Việc duy nhất có thể làm chính là đứng yên tại chỗ, bởi vì mọi thứ đều bị bao phủ trong lớp sương mù đáng sợ này.
Phía trước đã không có đường rồi, muốn bước ra con đường của mình đều không thể làm được.
Sương mù này là một mê chướng.
“Không biết có ai khắc phục được mê chướng này hay không.”
Ở chỗ Kinh Hải, tất cả mọi người đều dừng lại, nhưng sương mù thì không có ngừng nghỉ, nó trực tiếp vượt qua núi lớn tiến về phía vô tận Đại Hải.
Một lúc sau, Vũ Niết đang đi thì dừng lại.
Nàng quay đầu nhìn về phía bên cạnh, vô tận sương trắng cuồn cuộn lao đến, giống như một cơn sóng thần không thể né tránh,cũng không thể rút lui.
“Đây là?”
Đạo Tông Vũ Niết có chút kinh ngạc, nhưng nàng chưa kịp phản ứng, sương mù đã trực tiếp bao trùm nàng, cũng che khuất tất cả con đường của nàng.
“Không gây thương tổn, nhưng làm cản trở con đường của ta.”
“Kinh Hải sư huynh không có nhắc tới sương mù, vậy thì đây không phải là tình huống bình thường.”
“Vì sao tình huống này lại là một hiện tượng tự nhiên?”
Đạo Tông Vũ Niết thử phất phất tay, nhưng không có tác dụng gì, tay không đặt ở trước mặt đều khó nhìn thấy.
Sương mù này thật đặc biệt, nếu có người dung nhập vào trong sương mù, thật sự dễ dàng để ám sát một người nào đó.”
Khi Đạo Tông Vũ Niết bị sương mù bao phủ, thì Đông Phương Trà Trà cũng đã bị bao phủ bởi sương mù.
Nàng giật mình, vội vàng đưa tay nắm lấy Đậu Nha.
Nếu như bất thình lình bị thay đổi vị trí mà không mang theo đậu nha, vậy thì không tốt.
Trở về sẽ bị biểu tẩu cằn nhằn.
Sau đó bị tiểu di phạt đứng, về nhà còn bị cha mẹ dạy dỗ.
Có một sủng vật cũng không giữ được.
“Hô~”
“May quá, Đậu Nha vẫn còn.”
Sau đó Đông Phương Trà Trà đem Đậu Nha đặt ở trên vai, như vậy có thể nhìn thấy, không sợ bị lạc mất trong tíc tắc.
“Vì sao ở đây bỗng nhiên có sương mù?”
“Cũng may không có chạy lung tung, không thì gặp phải nguy hiểm rồi, Hương Dụ nói rất đúng.”
Sau đó Trà Trà tiếp tục cầm cần câu, câu cá.
Sương mù có thể giúp nàng câu cá dễ dàng hơn, hoa quả dưới biển đều không nhìn thấy cạm bẫy, trực tiếp bị mắc câu.
Nhưng sương mù này làm cho nàng không thể cảm nhận tình hình dưới biển, trước đó nàng cảm nhận được rất rõ ràng.
Đối với chuyện này, Đông Phương Trà Trà cũng không quan tâm, tiếp tục câu cá là được.
Vì sao lại có sương mù, Đông Phương Trà Trà chưa từng nghĩ tới.
Chỉ là sương mù mà thôi, có gì lạ đâu?
…
Ở bên ngoài Kiếm Nhất Phong, mỗi người đều đang nhìn vào Đại Đạo Bi Văn.
Bọn họ hết sức tò mò đối với con cá ở bên trong.
Nếu không có tiền bối tông môn ở đó, sẽ có vài người muốn lên đó để kiểm tra.
Nếu có thể, bọn họ còn muốn bỏ vào đó một ít thức ăn cho cá, nhìn xem con cá này có thể ăn được hay không.
Sự thật là, những cường giả của Kiếm Nhất Phong ở đằng kia cũng nghĩ như vậy, nhưng vì sĩ diện, nên họ không có làm chuyện ngây thơ như vậy.
“Nếu như câu con cá này ra ngoài, các ngươi nghĩ có thể ăn được hay không?” Có người hỏi.
“Vậy thì ngươi nên nghĩ cách để câu nó trước đi.”
“Không, các ngươi không có mồi câu, có thể con cá này không ăn mồi câu thông thường.”
“Các ngươi đều sai, Đại Đạo Bi Văn không có lỗ hổng, các ngươi cần nghĩ cách để cắm cần câu vào trong.”
“…”
Nhóm người của Sơ Vũ nghe những người xung quanh bàn tán mà cảm thấy cạn lời.
Những người này không thể nói chuyện gì đó nghiêm túc hơn sao?
“Các ngươi nghĩ mùi vị con cá này như thế nào?” Sơ Vũ nhìn Kiếm Khởi và Kiếm Lạc, hỏi.
Kiếm Lạc không muốn để ý tới Sơ Vũ.
Trái lại, Kiếm Khởi suy nghĩ một chút mới trả lời:
“Chắc là được, những gì có trên Đại Đạo Bi Văn chính là hiện thân của Đại Đạo, tương tự như Ngộ Đạo Quả, có thể mùi vị cũng sẽ giống nhau.
Ta nghe một vị tiền bối nói, mùi vị của Ngộ Đạo Quả cũng được lắm.
Khi hắn còn trẻ, may mắn ăn được một trái.”
Sơ Vũ: “… “
Kiếm Lạc: “…”
Thật sự có thể đưa ra câu trả lời a.
Khi một số người còn đang thảo luận thì sương trắng bỗng nhiên xuất hiện.
“Ồ, sương mù ?”
Nghe được câu này, tất cả mọi người đều nhìn xung quanh, thật sự là có sương mù.
“Đúng là sương mù”.
“Không đúng, nơi này làm sao mà có sương mù được?”
Đúng vậy, trận pháp của cửa vào Đại Đạo Mê Cung không phải đồ trang trí, không thể nào có sương mù được.
Nếu sương mù thật sự xuất hiện, cũng sẽ bị trận pháp làm sạch.
Nhưng trên trời thật sự có sương mù.
Không riêng gì đệ tử của Kiếm Nhất Phong, chính những cường giả kia cũng phải nhíu mày.
“Sương mù này không bình thường, có thể ảnh hưởng đến cảm giác của con người.”
“Các ngươi có nhìn thấy sương mù từ đâu tới hay không?”
“Nháy mắt xuất hiện, hoặc là từ bốn phương tám hướng xuất hiện.”
“Không phải, là từ trong Đại Đạo Mê Cung tràn ra.”
Nghe được câu này, tất cả cường giả đều nhìn về hướng tế đàn, nhưng không nhìn thấy gì cả.
Chỉ trong nháy mắt, bọn họ bị sương mù trực tiếp bao phủ, đến người bên cạnh cũng không thấy rõ.
“Sao lại thế này? Ta cảm giác như người bên cạnh đều biến mất rồi.”
Trong đám người có người tỏ ra lo lắng.
“Ta cũng nhìn không thấy.”
“Sương mù này có chút khác thường.”
“Tiền bối không cần nói, đây là sương mù từ trong Đại Đạo Mê Cung đi ra, làm sao mà bình thường được?”
Lúc này cường giả của Kiếm Nhất Phong mở miệng nói:
“Đừng lo lắng, an tâm đứng tại chỗ và đừng làm những chuyện không cần thiết.
Sương mù này không có tác hại.”
Sau đó, trực tiếp mở ra đại trận của nơi này, để đề phòng người bên ngoài đi vào công kích.
Bên trong chắc chắn không có gì nguy hiểm.
Bọn họ có thể cảm giác được.
Nhưng mà bọn hắn vẫn không biết chuyện gì đã xảy ra.
“Dị tượng này chưa từng xuất hiện, nó không phải là một trong những dị tượng của Đại Đạo Bi Văn?”
Sơ Vũ ở trong lòng đã có chút suy đoán, muốn nhìn ánh mắt của Kiếm Lạc Kiếm Khởi.
Nhưng không nhìn thấy được.
Ngẫm lại coi như xong.
Đát, đát.
Lúc này, có âm thanh từ trong sương mù bất chợt truyền tới.
Dường như ở phía trước, không xa.
“Có tiếng bước chân?”
“Ở hướng nào?”
“Không cảm giác được, hình như từ trong sương mù truyền tới.”
Tất cả mọi người đều có chút khẩn trương, ai biết trong sương mù có cái gì, thật đáng sợ.
Những cường giả kia cũng là như vậy, bọn họ cũng không phân biệt được tiếng bước chân phát ra từ đâu.
Chuyện này thật kì lạ.
Rốt cuộc, chuyện gì đã xảy ra trong Đại Đạo Mê Cung?
Không riêng gì người bên ngoài, Đông Phương Trà Trà cũng nghe được thanh âm này, nàng thấy hơi sợ.
Vội vàng ôm lấy Đậu Nha.
Dịch: MB
Chương 559: Kinh Tứ Tọa Chấn Bát Phương 3
“Ồ, muốn trái cây thì ngươi cứ nói, ở chỗ ta còn rất nhiều, linh thạch cũng có.
Pháp bảo cũng có thể cho ngươi.”
Đông Phương Trà Trà đẩy những trái cây câu được ra ngoài, sau đó lấy thêm vài cái linh thạch ra, như vậy sẽ dễ dàng cho cái người bỗng nhiên xuất hiện có thể lấy đi.
Đậu Nha là không thể giao ra.
Không biết vì sao, tiếng bước chân của đối phương không ngừng vang lên, nhưng không tới gần cũng không đi xa.
Thật khác thường.
Đạo Tông Vũ Niết nhíu mày, nàng cảnh giác nhìn bốn phía, trên người có lực lượng mơ hồ xuất hiện.
Nhưng nàng không cảm thấy đối phương đang ở gần, dường như tiếng bước chân chỉ là ảo giác mà thôi.
“Chuyện gì xảy ra?”
Nàng có thể đoán ra tiếng bước chân là từ trong sương mù truyền tới, hoặc là tiếng bước chân đó mang đến sương mù.
…
Giữa sườn núi, Kinh Hải nghe âm thanh từ bốn hướng, có kết luận.
Tiếng bước chân này không phải ở chỗ hắn đang đứng, là từ nơi khác truyền tới.
“Lưu Hỏa đi qua, có thể ảnh hưởng đến tất cả các vùng trong Đại Đạo Mê Cung sao?”
Đó là lý do duy nhất để giải thích cho chuyện này.
Nhiều người thì đối với bốn phía đề cao cảnh giác, thậm chí bắt đầu công kích.
Chân Võ Chân Linh đứng tại chỗ, trong lòng bọn họ đã có suy đoán.
Tiếng bước chân không tồn tại nơi đây, vậy thì khả năng tăng tiến năng lực của Thiếu gia là vô hạn.
“Không biết lần này Thiếu gia gặp được cái gì vậy.”
Hai người đều rất tò mò, và cũng rất mong chờ.”
Tiền bối của Kiếm Nhất Phong đã nói là nơi này không có nguy hiểm.
Không phải tuyệt đối, nhưng cũng không có vấn đề lớn.
Đúng vậy, rất nhiều người đều nghĩ là như vậy, nơi này không có nguy hiểm, tất cả đều đang chờ đợi.
Đợi xem tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
Bọn họ không dám tùy tiện mở miệng.
Lo lắng cũng là lẽ thường tình.
Nhưng đúng lúc này, tiếng bước chân đột ngột ngừng lại.
Tiếp đó có một giọng nói vang lên, giọng nói mang theo mỉm cười, mang theo một lực hấp dẫn:
“Sau nhiều năm, ngươi là người thứ nhất tìm được chỗ này.”
Là giọng nói của nam giới.
Mọi người nghe được giọng nói này đều thở phào nhẹ nhõm.
Bọn họ biết rằng không có nguy hiểm gì đang đến gần.
Điều mà Chân Võ Chân Linh suy đoán, cũng có thể xác định rồi, đây chắc chắn là thiếu gia của bọn họ.
Tìm được nơi mà nhiều năm qua không ai tìm được.
Kinh Hải cũng đã xác định được, người này chính là Lưu Hỏa, theo như nhận thức của hắn, trong số những người đi vào, chỉ có Lưu Hỏa có thể làm ra những chuyện dị thường như vậy.
Đông Phương Trà Trà nhìn xung quanh, sau khi xác định giọng nói này không phải nói chuyện với mình, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng nàng sẽ tịch thu mọi thứ, để đề phòng rủi ro, chờ xong chuyện mới cất vào.
Trái cây chắc có thể ăn được?
Dù gì nàng vẫn còn câu tiếp.
Đạo Tông Vũ Niết im lặng lắng nghe, nàng cũng rất tò mò, rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Mà bên ngoài đã muốn “nổ tung nồi”.
Ở trong Đại Đạo Mê Cung mọi người không thể trao đổi với nhau, nên họ chỉ có thể ở trong lòng suy đoán.
Còn bên ngoài, tuy là mọi người không thể nhìn thấy nhau, nhưng họ vẫn có thể nghe được.
Cho nên bọn họ trực tiếp hét lên.
“Đây là chuyện đang diễn ra trong Đại Đạo Mê Cung?”
“Nói như vậy nghĩa là sao? Các ngươi mau giải thích.”
“Như vậy mà không hiểu sao? Đúng như nghĩa đen, có người tìm được nơi mà nhiều năm qua ngoại trừ tổ tiên trong Tông môn, thì không có ai tìm được.”
“Chuyện này không quan trọng, quan trọng là người này là ai vậy.”
“Các ngươi nghĩ đó là ai?”
“Ta nghĩ tới một người, các ngươi thì sao?”
“Ta cũng nghĩ đến một người.”
“Ta cũng vậy.”
Tất cả mọi người đều nghĩ tới một người, đệ nhất thiên kiêu của thời nay, có thể nói là truyền kỳ, Lưu Hỏa.
Nhóm người Sơ Vũ cũng nghĩ là Lưu Hỏa, dù sao bọn họn đối với Lưu Hỏa cũng có hiểu biết nhất định, đối phương là người có thể làm những chuyện người khác không làm được.
“Ta đã nói rồi, cho dù không có Đại Đạo Bi Văn, Lưu Hỏa như cũ có thể làm ra dị tượng.” Sơ Vũ mở miệng nói.
Kiếm Lạc không nói gì.
Nàng thật sự tò mò là, chỗ đó rốt cuộc là cái gì.
Tại sao lại có người nói chuyện.
Cường giả của Kiếm Nhất Phong cũng là như vậy, bọn họ có chút kích động.
Có hai lý do để kích động.
Một là, có thể bọn họ đã thành công, Lưu Hỏa thật sự đi vào.
Bọn họ công khai Đại Đạo Mê Cung, là một việc làm sáng suốt, chí ít thì Lưu Hỏa đã tiếp nhận thành ý của bọn họ.
Thứ hai, Lưu Hỏa lại có thể tìm được nơi mà bọn họ đã tìm kiếm nhiều năm, hơn nữa bên trong còn có tiếng người nói chuyện.
Chuyện này đối với người của Kiếm Nhất Phong mà nói, thật sự là thế giới mới.
Không phải người của bọn họ đi vào, nhưng mà bọn hắn đã nghe được, biết đâu bọn họ còn có thể nhìn thấy thứ gì đó.
Lo lắng truyền thừa bị Lưu Hỏa đoạt?
Không, bọn họ không lo lắng vấn đề này, có truyền thừa nào có thể so với Vô Thượng Kiếm Đạo?
Hiện tại Vô Thượng Kiếm Đạo đang ở trên người của Lưu Hỏa.
Kiếm Đạo truyền thừa, Lưu Hỏa không cần.
Đối phương sẽ không để ý đến.
Lại nói, chiếm được cũng tốt, qua đó ít nhiều cải thiện được mối quan hệ với Lưu Hỏa.
Xem như đầu tư cho Lưu Hỏa.
Bọn họ tuyệt đối không thua thiệt.
“Các ngươi nói chút nữa sẽ xảy ra chuyện gì?” Trên trụ đá, có người mở miệng hỏi.
Nói thật, hắn có chút kích động.
“An tĩnh lắng nghe.” Người ở trên trụ đá trước nhất mở miệng nói.
Vì vậy bọn họ không nói nữa mà an tĩnh lắng nghe, sợ bỏ qua cái gì.
Lúc đầu, Lục thủy đi trên đường nhỏ có lát đá cuội.
Lần này đường xá cũng không xa.
Hắn có thể cảm giác được.
Phía trước, sương mù dày đặc đang nhanh chóng hướng bên ngoài bay đi, cảnh vật nơi này càng rõ ràng hơn,như được lau sạch bụi bặm, ngăn nắp xinh đẹp.
Không lâu sau Lục thủy đã đi tới cuối đường, ở đó có một cây đại thụ.
Đại thụ này tươi tốt lạ thường, cành lá rậm rạp.
Chỉ có vài ánh nắng lưa thưa có thể chiếu xuống dưới.
Dưới gốc cây có một chiếc bàn đá, phía trên đang bày một bàn cờ.
Đương nhiên đây không phải là điều Lục Thủy chú ý, làm cho Lục Thủy thấy bất ngờ là người đang ngồi trên ghế.
Là một thanh niên mặc áo trắng.
Khi Lục Thủy đang quan sát hắn, thì hắn cũng đang nhìn Lục thủy, nét mặt mang theo ý cười.
“Sau nhiều năm, ngươi là người thứ nhất tìm được chỗ này.”
Nhìn thấy người, nghe được tiếng, Lục thủy biết, sự tồn tại của người này mới là điều đặc biệt nhất ở đây.
Hắn liếc nhìn trên cao, nơi này có ánh sáng mặt trời, vẫn là hiện thân của Đại Đạo.
Đương nhiên, hắn để ý không phải cái này, mà là nơi đây hình như đối diện với bên ngoài.
Vì thế Lục Thủy tăng thêm Thiên Địa Chi Lực vào trong giọng nói của mình, làm cho người khác không thể nào phân biệt:
“Đạo tông, Kiếm Nhất?”
Dịch: MB
Chương 560: Đối Thoại Với Viễn Cổ Kiếm Nhất 1
Nghe được câu này, tất cả mọi người trong Kiếm Nhất Phong đều chấn động.
Kiếm Nhất?
Mặc dù bọn họ cũng đều biết rằng Đạo Tông là Kiếm Nhất, nhưng hóa ra Kiếm Nhất Phong mới là truyền thừa của Kiếm Nhất.
Nói cách khác, Kiếm Nhất chính là lão tổ khai sơn chân chính của bọn hắn.
Cho nên, vị tiền bối giống như thần thoại này, vẫn còn sống?
Không ai nói chuyện, chỉ an tĩnh nghe.
Lục Thủy cũng nhìn về phía người thanh niên trước mắt dáng vẻ tươi cười ấm áp.
Hắn rũ mắt nhìn bàn cờ Lục Thủy bày ra trước mặt, mở miệng nói:
“Vì sao cho rằng như vậy?”
Lục Thủy nhìn bàn cờ một chút, nói:
“Tùy tiện đoán.”
“Vậy ngươi cảm thấy ta còn sống hay đã chết?” Thanh niên vẫn tươi cười như cũ nói.
Với hắn mà nói, đàm luận chuyện sinh tử giống như không phải một chuyện không tốt, mà giống như một chuyện thú vị vậy.
“Giống với Mặc Vân Tử tiền bối, đều là một tia thần thức.” Lục Thủy mở miệng nói.
Đúng vậy, người này đương nhiên không thể nào là chân thân của Kiếm Nhất, nếu như là chân thân, uy thế của đối phương cũng không chỉ có như vậy.
Kiếm Nhất, chỉ từ chút gì đó hắn lưu lại này, có thể thấy hắn tuyệt đối không kém hơn so với Đại Trưởng lão.
Đương nhiên, đối phương cho đến bây giờ cũng chưa từng thừa nhận mình là Kiếm Nhất.
Nhưng một tia thần thức là thật.
“Mặc Vân Tử?” Người thanh niên có chút ngoài ý muốn, sau đó hiếu kỳ hỏi:
“Ngươi thế mà đã từng gặp qua hắn, hắn để lại cái gì?”
“Đạo tàng.” Lục Thủy mở miệng đáp.
“Ngươi cầm?” Người thanh niên nói.
Lục Thủy lắc đầu, hắn cảm nhận gió bốn phía, nói:
“Cho tất cả mọi người cùng hưởng.”
Nghe được câu này, người thanh niên sững sờ, cảm giác như vừa nghe được chuyện gì đó không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng nụ cười trên mặt lại càng đậm hơn.
Hắn cũng không hỏi thêm về chuyện Mặc Vân Tử nữa, mà hỏi:
“Tại sao ngươi phải tiến vào Mê Cung?
Ngươi không giống lắm với những gì ta nghĩ.”
Đúng vậy, người nào tới, có ý nghĩa cho thấy tình huống bên ngoài.
Nếu như người tới là người hắn dự liệu, thì tình huống có hỏng bét cũng không hỏng bét đến nỗi nào.
Thế nhưng lại hoàn toàn không giống như hắn nghĩ.
Là Đạo Tông đã không còn sao?
Đối với vấn đề này, Lục Thủy đương nhiên hiểu rõ ý tứ của đối phương.
“Kiếm Nhất Phong phá lệ công khai Đại Đạo Mê Cung.”
Nghe được cái tên này, người thanh niên sững sờ:
“Kiếm Nhất Phong?
Thì ra là thế.
Thoát khỏi Đạo Tông tự thành một phái, cũng tốt.”
Quan trọng không phải là Đạo Tông có còn hay không, mà quan trọng là truyền thừa vẫn còn ở đó.
“Nói như vậy truyền thừa của ta hiện tại là Kiếm Nhất Phong rồi?” Người thanh niên mang theo ý cười nói:
“Lại dùng tên của ta để đặt, lá gan của những người này cũng thật lớn.”
Nghe được câu này, Lục Thủy liền biết, người trước mắt này chính là Kiếm Nhất.
Đạo Tông Kiếm Nhất.
Mà bên ngoài Kiếm Nhất Phong, tất cả mọi người cứ thế ở yên tại chỗ.
Kiếm Nhất Phong thật sự là truyền thừa của Kiếm Nhất, hơn nữa vị tiền bối này cũng đã thừa nhận Kiếm Nhất Phong.
Nói như thế nào đây?
Loại cảm giác này rất kỳ quái, tiền bối Viễn Cổ không phủ nhận bọn hắn, đây là một loại vinh hạnh.
Chủ nhân của kiếm đạo vô thượng, chính là Kiếm Nhất Phong bọn hắn.
Không một ai nói chuyện, cả đám đều yên tĩnh tại chỗ lắng nghe.
Có thể được nghe tiền bối dạy bảo, đây là mộng tưởng của biết bao nhiêu người chứ.
Lục Thủy ngược lại không có cảm giác gì, hắn nhìn Kiếm Nhất, nói:
“Có chút vấn đề nhỏ muốn thỉnh giáo tiền bối, không biết tiền bối có tiện hay không?”
Kiếm Nhất không trực tiếp trả lời, mà chỉ chỉ vào một chỗ, nói:
“Ngồi đi.”
Lục Thủy không chần chờ, hắn đi tới cạnh bàn đá, sau đó ngồi xuống.
Ngồi ngay đối diện Kiếm Nhất, mà ở giữa hai người, là một bàn cờ.
“Từng chơi cờ bao giờ chưa?” Kiếm Nhất hỏi.
“Đã từng.” Lục Thủy mở miệng trả lời.
“Kỳ nghệ thế nào?”
“Tương tự như tiền bối.”
Nghe được câu này, Kiếm Nhất sững sờ:
“Chúng ta đã từng chơi cờ với nhau rồi?”
Lục Thủy đưa tay cầm quân cờ lên quan sát, nói: “Bên trong kiếm đạo vô thượng từng đánh ba ván với tiền bối.”
“Ngươi thua?”
“Ta thắng.”
“…”
Kiếm Nhất nhất thời không nói gì, bình tĩnh lại một hồi, mới mở miệng nói:
“Tiểu hữu không phải có vấn đề cần hỏi sao?
Vừa hạ một quân vừa hỏi đi.”
Lục Thủy nhìn quân cờ, nói:
“Quân cờ này cùng loại với quân cờ của Mặc Vân Tử tiền bối.”
Nghe vậy, Kiếm Nhất cười cười nói:
“Ngươi thật không đơn giản chút nào, lúc đầu ta còn có lo nghĩ trong lòng, bây giờ, ta tin.
Quân cờ này đại biểu cho vật ta lưu lại.
Là đặc biệt để lại cho người tìm tới ta, ngươi tu kiếm sao?”
“Không tu.” Lục Thủy nói.
“Vậy ngươi có biết kiếm đạo vô thượng bị ai cầm không?” Kiếm Nhất mở miệng hỏi.
Hắn muốn nhìn một chút xem có liên quan đến truyền thừa của hắn hay không.
Nếu có, hắn có thể cho đối phương đồ vật hắn để lại, chỉ cần đối phương thông qua được thử nghiệm của hắn.
Chỉ là rất nhanh, hắn liền ngây ngẩn cả người.
“Bị ta chiếm được.” Lục Thủy mở miệng nói.
Kiếm Nhất: “…”
Thế nhưng hắn không cảm giác được một chút kiếm ý nào, xem ra đối phương căn bản không sử dụng kiếm.
Không sử dụng kiếm mà lại có thể có được kiếm ý vô thượng, cái này có chút không tưởng tượng nổi.
Nhưng mà có chút đáng tiếc.
“Tiền bối cảm thấy kiếm đạo vô thượng không còn có chút đáng tiếc sao?” Lục Thủy không chờ đối phương mở miệng, tiếp tục nói:
“Nếu như ta nói khi đó còn có một người khác cùng ta đến tầng cao nhất, mà hắn ở nơi đó đã cầm được thanh kiếm vô địch thì sao?
Hơn nữa, người này còn vừa vặn là người của Kiếm Nhất Phong thì sao?”
Kiếm Nhất sửng sốt một chút, hỏi:
“Hắn tu vi gì?”
“Tam giai.” Lục Thủy nói.
“Tam giai?” Nghe được lời này, Kiếm Nhất đột nhiên cười, cười ra tiếng:
“Kiếm Nhất Phong ta còn có đệ tử bậc này?
Tam giai, muộn một chút, nhưng cũng không khiến ta mất mặt.
Như vậy tiểu hữu là không quan tâm tới vật ta để lại rồi?”
Lục Thủy gật đầu.
Không cần biết đối phương để lại cái gì, hắn đều không thèm để ý.
“Như vậy để tùy đám sương mù này khuếch tán đi, người hữu duyên sẽ có được.” Kiếm Nhất nói.
Hiện tại ở Đại Đạo Mê Cung không có kiếm tu, nhưng Kiếm Nhất không thèm để ý.
Chút quyết đoán này, hắn có.
“Vậy đánh cờ đi.”
Bộp một tiếng, Kiếm Nhất ngăn cách toàn bộ tình huống bên trong.
Không một âm thanh nào có thể truyền ra ngoài.
Mà những người ở bên ngoài kia có chút ngạc nhiên.
Nhất là người ở trong Đại Đạo Mê Cung.
Những lời vừa rồi kia có ý gì, tất cả mọi người đều biết.
Bọn hắn có khả năng nhất định nhặt được vật mà loại tồn tại thần thoại như Kiếm Nhất này để lại.
“Đi theo Thiếu gia luôn có cảm giác chính là một loại cơ duyên.
Thiếu gia ở đâu, cơ duyên ở đó.
Toàn bộ tu chân giới đều đang nhặt cơ duyên.” Chân Võ Chân Linh thở dài trong lòng.
Người khác đối với cái này có lẽ còn chưa có nhận thức quá lớn, nhưng bọn hắn thì biết cực kỳ rõ ràng.
Thiếu gia bọn họ chính là không tưởng tượng nổi như thế.
Dịch: MB








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










