- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
- Tập 51 : Nguyện Làm Tùy Tùng Của Ngài! (c501-c510)
[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
Tập 51 : Nguyện Làm Tùy Tùng Của Ngài! (c501-c510)
❮ sautiếp ❯Chương 501: Nguyện Làm Tùy Tùng Của Ngài!
Sau đó Hồng Tố lại một lần nữa thử xác minh thân phận.
Tuy nhiên, còn chưa đợi hệ thống xác minh lên tiếng, Hồng Tố đã nói:
“Vừa rồi không nghe thấy thông báo xác minh, người vừa rồi không cần xác minh sao?”
Hồng Tố thật ra muốn thử hỏi một lần xem có thể có được đáp án hay không.
Nhưng cũng không ôm hy vọng gì.
Thế nhưng, nàng vậy mà lại thật sự có được đáp án.
Tiếng của hệ thống xác minh vang lên:
“Ngươi chọc vào được à, sao ngươi không đi mà xác minh đi?”
Hồng Tố: “…”
Lục Thủy không còn quan tâm đến cha mẹ hắn bên kia nữa, thật ra người của Thần Điện Quang Minh đã bỏ mình, hắn cũng có thể rời đi được rồi.
Nhưng hắn lại phát hiện ra một nơi có cách bài trí không giống những nơi khác.
Sau đó hắn kiểm tra tất cả mọi thứ một lần, phát hiện không chỉ có bề ngoài, mà bên trong cũng hoàn toàn tương tự.
Lục Thủy: “…”
Cuối cùng Lục Thủy vẫn đặt lực chú ý lên trang sách.
“Không biết tất cả có bao nhiêu trang sách?”
Lục Thủy không chắc chắn về tổng số trang sách, nhưng người có thể cầm được những trang sách này, hẳn chỉ là số ít.
Cha mẹ hắn không quá bình thường, không thể tính ở trong đó.
Sau đó Lục Thủy quay đầu nhìn về phía chân trời, lại liếc mắt nhìn thời gian, hơi do dự.
Hắn nhận ra đã hơn hai giờ chiều rồi.
‘Gần đến giờ rồi, nên đi về thôi.’
Lục Thủy cũng không còn lưu luyến gì nữa.
Số đồ còn lại hẳn đều sẽ bị Chân Thần Duy Nhất kia đem đi.
Đến lúc đó sang nhà nàng một chuyến là được.
Nếu như cha mẹ hắn lấy được, hắn hẳn cũng sẽ biết.
Cộng thêm nguy hiểm Thần Chúng đã biến mất, nơi này chắc cũng sắp kết thúc rồi, có thể trở về.
“Đi thôi, trở về.” Lục Thủy nói với Chân Võ.
Chân Võ có chút bất ngờ, Thiếu gia thế mà lại rời đi sớm như vậy.
Nhưng rời đi cũng tốt, tránh bị Tộc trưởng và Phu nhân Tộc trưởng phát hiện.
Sau đó hai người biến mất ngay tại chỗ, từ trong này đi ra ngoài đối với Lục Thủy mà nói, vô cùng đơn giản.
Rất nhanh sau đó, Lục Thủy và Chân Võ đã xuất hiện phía trên phong ấn.
Lần này Lục Thủy không trực tiếp rời đi từ phần cuối của biển, mà là nhảy lên, đi vào trong khu vực biển sâu.
Mặc dù vốn không dễ dàng như thế, nhưng phong ấn đã không còn, tương đối mà nói cũng không có gì khó.
Bịch một tiếng, Lục Thủy và Chân Võ đã đi vào trong khu vực biển sâu.
Một con Côn to lớn lập tức xuất hiện trước mặt bọn họ, tiếp đó há miệng ra, một ngụm ngậm bọn hắn vào miệng.
Sau đó rời đi.
Là Lục Thủy triệu hoán nó tới.
Ngay sau khi Côn rời đi không lâu, Chưởng môn Thiên Nữ đi tới phần cuối của biển.
Đoạn đường này có thể nói là nguy hiểm không gì sánh được, nếu không phải có Thần Nữ đại nhân, nàng không biết đã chết bao nhiêu lần rồi.
“Thần Nữ đại nhân, đã đến nơi.” Nhìn thấy hải vực đen kịt, Chưởng môn Thiên Nữ liền biết mình đã đến phần cuối của biển.
Nơi này là nơi nàng không thể nào tưởng tượng ra được.
Tạo vật thiên địa thật đáng sợ.
Lời nói của Chưởng môn Thiên Nữ vừa dứt, một luồng ánh sáng tím ngưng tụ ở xung quanh, sau đó hình bóng Mộ Tuyết xuất hiện trong biển sâu.
Nàng một thân áo tím, dung nhan bị mạng che mặt màu tím che lấp.
“Ở chỗ này chờ ta, đừng chạy loạn.” Mộ Tuyết dặn dò Chưởng môn Thiên Nữ một câu, sau đó lập tức đi về phần cuối của biển.
Đương nhiên, lúc này Chưởng môn Thiên Nữ đã được một đạo tử khí bảo hộ, có đạo tử khí này ở đây, Chưởng môn Thiên Nữ chắc chắn sẽ không bị vết nứt nuốt chửng.
Trong nháy mắt, Mộ Tuyết đã xuất hiện ở phía trên phong ấn.
Chẳng qua khi nàng đứng trên phong ấn thì liền cảm thấy có chút kỳ quái.
“Phong ấn cấp bậc Chân Thần, nhưng đã bị cưỡng ép phá vỡ, chỉ là…”
Mộ Tuyết trầm ngâm, lẩm nhẩm:
“Loại sức mạnh cấp bậc này, làm sao lại bị phá ra?
Mà lại không có dấu hiệu đọ sức giữa sức mạnh nào.”
Không có đọ sức giữa các sức mạnh, cũng tức là tuyệt đối không có việc dùng số lượng áp chế chất lượng xảy ra.
Phong ấn này chỉ đơn giản là được một người ngang sức phá giải.
“Có thể ngang bậc đối kháng với sức mạnh này như vậy, không có mấy người.”
“Thế nhưng trong nhận biết của ta, hẳn là không có người nào có thừa loại sức mạnh đẳng cấp này mới đúng.”
Do dự một lát, Mộ Tuyết tạm thời không suy nghĩ nhiều nữa, nhìn nhìn một chút rồi trực tiếp đi vào trong nơi phong ấn.
Nàng đi giữa không trung, không lâu sau thì phát hiện ra một người.
Là Hải Yêu.
Hải Yêu Ly Thường vốn đang xoắn xuýt với đồ vật bên trong, nhưng đột nhiên lại nhận ra có khí tức cường đại đang tới gần.
Lúc nàng phát hiện ra thì người kia đã xuất hiện trước mặt nàng rồi.
“Hải Yêu?” Mộ Tuyết nhìn Hải Yêu Ly Thường, mở miệng hỏi.
“Là người trong miệng Chưởng môn Thiên Nữ Tông kia, Tử Y Thần Nữ?” Hải Yêu Ly Thường lập tức đưa ra suy đoán.
Hải Yêu vốn là một vòng tròn không lớn, loại người như Chưởng môn Thiên Nữ này, các nàng đương nhiên đều biết.
Cũng biết bọn họ là theo mệnh lệnh của Tử Y Thần Nữ mới tới khu vực của Hải Yêu.
Mà hình tượng của Tử Y Thần Nữ, các nàng cũng có biết một chút.
Mộ Tuyết gật gật đầu, mặc dù không biết là ai đặt ra cái tên này, nhưng cũng tốt, nàng không cần phải nghĩ nhiều về vấn đề này nữa.
Sau đó nàng đưa ánh mắt về phía cái bàn bên trong.
Lúc vừa nhìn thấy những đồ vật trên bàn, nàng liền biết, đây chính là đồ vật quan trọng trong nơi phong ấn này.
“Đó hẳn là đồ vật cốt lõi ở nơi phong ấn, chỉ là phải thông qua xác minh thân phận rồi mới có thể đi vào.
Tạm thời không biết điều kiện xác minh thân phận là gì.” Hải Yêu Ly Thường nói.
Mộ Tuyết gật gật đầu, sau đó đi tới, nàng muốn đi qua xem xem sẽ có chuyện gì xảy ra.
Đi được vài bước, Mộ Tuyết bỗng cảm giác được lực cản.
Lực cản vừa mới xuất hiện, nàng liền nghe thấy âm thanh của hệ thống xác minh:
“Nghiệm chứng thất bại, ngươi đi đi.
Ta đã nói bao nhiêu lần rồi…”
Hệ thống xác minh vừa mới nói tới đây, một đạo tử quang nháy mắt vọt tới.
Sau đó hệ thống xác minh nhận ra mình đã bị treo máy, còn đối phương thì thong dong đi vào.
Trong chớp mắt này, ngữ điệu của hệ thống xác minh tăng nhanh hơn rất nhiều:
“Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, dạng đại lão như ngài về sau nếu đến thì chỉ cần nói một tiếng là được.”
“Không cần xác minh.”
“Hệ thống xác minh vì ngài nguyện đi theo làm tùy tùng.”
“Mời ngài vào.”
Mộ Tuyết: “…”
Nàng sao lại có cảm giác như hệ thống này đang bị bắt nạt?
Một chút khí phách cũng không có.
Đương nhiên, Hải Yêu Ly Thường còn hoang mang hơn.
Phản ứng của hệ thống xác minh này hoàn toàn vượt ra khỏi nhận thức của nàng, nàng cố gắng lâu như vậy cũng không thể đi vào.
Vậy mà Tử Y Thần Nữ vừa đến, hệ thống xác minh đã quỳ rồi.
Làm sao nàng ta làm được?
Dịch: MB_Boss
Chương 502: Mộ Tuyết Bắt Đầu Hoài Nghi 1
‘Đây chính là thứ đứa nhóc kia nói, bật hack sao?’
Hải Yêu Ly Thường không khỏi thầm nghĩ trong lòng.
Nhưng bây giờ nàng vẫn đặt lực chú ý lên Tử Y Thần Nữ, nàng muốn biết ba món đồ kia rốt cuộc là cái gì.
Mộ Tuyết lúc này đã đi tới bên bàn, cầm quyển sách lên, nàng lật ra, cứ tiếp tục lật như vậy, không hề dừng lại, không lâu sau đã lật hết cả quyển sách.
Không có tin tức gì hữu dụng, chỉ thấy Thần Quyến Aiz.
Về phần hai trang đầu, nói như thế nào đây, còn không bằng da Lục Thủy.
Khép sách lại, Mộ Tuyết quay đầu nhìn Hải Yêu Ly Thường một chút, sau đó ném ra ngoài:
“Cho ngươi.”
Hải Yêu Ly Thường lập tức đỡ lấy cuốn sách, nàng có chút ngoài ý muốn:
“Thế này, có ổn không vậy?”
Mặc dù nàng thật sự rất muốn.
“Lần sau Chưởng môn Thiên Nữ tới chỗ các ngươi mua đồ, các ngươi giảm giá cho nàng là được.” Mộ Tuyết nói.
Nàng sẽ mua đặc sản của Hải Yêu rất thường xuyên.
Hơn nữa, cuốn sách kia cũng vô dụng.
Sau đó Mộ Tuyết lại cầm hạt châu trắng tinh kia lên, phát hiện cái này chỉ là thần lực tinh khiết, tiếp đó, nàng lại đưa tay cầm lấy đồ vật bị thần lực bao phủ, nhưng vừa mới đụng vào, đột nhiên có thứ gì đó cắn nàng một cái.
Không do dự, Mộ Tuyết nhẹ nhàng búng nó một cái.
Bụp!
Một cô bé tóc bảy màu bị đẩy ra ngoài.
“Đừng có cứ gặp đồ vật có thần lực là ăn.
Không sợ ăn nhầm à?” Mộ Tuyết cầm trang sách lên, bình tĩnh nói.
Nàng đương nhiên là nói cho cô bé tóc bảy màu nghe.
Hải Yêu Ly Thường đang lật sách ở bên ngoài nghe vậy thì có chút tò mò, nàng đương nhiên sẽ không cho rằng Tử Y Thần Nữ đang nói chuyện với nàng.
Hơn nữa loại cảm giác này, giống như là ở xung quanh có cái gì đó tồn tại.
Tuy nhiên lại không phát hiện ra bất cứ đồ vật nào.
Nhưng càng khiến nàng bất đắc dĩ hơn chính là, sách này thế mà lại hạn chế người bình thường xem, có vẻ như khá là phiền phức.
Cô bé tóc bảy màu ngoan ngoãn đi tới bên người Mộ Tuyết, nàng đương nhiên nhận ra Mộ Tuyết.
“Ta đã ăn hai bàn rồi, không có vấn đề gì.” Cô bé tóc bảy màu nhỏ giọng nói.
Mộ Tuyết xem trang sách, cuối cùng phát hiện vật này không hoàn chỉnh, chỉ một trang thì nhìn không ra cái gì.
“Há miệng.” Mộ Tuyết nói.
Hải Yêu Ly Thường ở bên ngoài nghe vậy suýt chút nữa đã vô thức há miệng ra, nhưng nàng vẫn yên lặng đứng bên ngoài nhìn.
Rất nhanh sau đó, nàng phát hiện trang sách trên tay Tử Y Thần Nữ đã bị cái gì đó nuốt mất.
‘Cho nên quả nhiên có thứ gì đó ta không nhìn thấy ở đây sao?
Tử Y Thần Nữ này là ai, vì sao có thể nhìn thấy?’
“Không phải ngươi không thể nhìn thấy, mà là ngươi không biết nhìn.” Mộ Tuyết dường như biết được Hải Yêu Ly Thường đang nghĩ gì, quay đầu nhìn Ly Thường, một đạo ánh sáng tím đột nhiên phóng ra.
Sau khi Hải Yêu Ly Thường tiếp nhận đạo ánh sáng tím này, Mộ Tuyết mới mở miệng nói:
“Dùng cách này nhìn, ngươi miễn cưỡng có thể thấy được.”
Hải Yêu Ly Thường lập tức theo chỉ dẫn bắt đầu nhìn, rất nhanh sau đó, nàng rốt cuộc đã thấy được.
Là một cô bé.
Một có bé có mái tóc màu sắc rực rỡ.
“Mái tóc thật xinh đẹp.” Hải Yêu Ly Thường vô thức nói.
Nghe được câu này, cô bé tóc bảy màu lập tức vui vẻ nói:
“Nhân loại, ngươi có tướng thành thần.
Không đúng, ngươi không phải nhân loại.
Không cần biết ngươi là cái gì, ngươi đều có tướng thành thần.”
Nói xong, cô bé tóc bảy màu lập tức chạy đến bên Mộ Tuyết, hất tóc nói:
“Tôm cá ở Thần Vực cũng rất hâm mộ ta.”
Mộ Tuyết nhìn cô bé tóc bảy màu một chút, nói:
“Mấy đứa nhóc hư cũng giống như ngươi vậy.”
Nói xong Mộ Tuyết liền giơ hạt châu thần lực ra cho cô bé tóc màu.
Cô bé tóc màu lập tức há miệng ngậm vào, sau đó nuốt xuống.
Lại ăn được đồ đại bổ.
Hải Yêu Ly Thường nhất thời ngẩn người, nàng không thể nào hiểu được cô bé kia.
Tại sao cô bé kia đi vào không cần xác minh?
Hơn nữa khí tức trên người nàng cũng rất hợp với khí tức ở đây.
‘Chân Thần?’ Trong đầu Ly Thường xuất hiện một ý nghĩ hoang đường.
Nhưng nàng biết là không có khả năng.
“Đến chỗ khác xem một chút đi.” Nói rồi, Mộ Tuyết liền mang theo cô bé tóc bảy màu biến mất tại chỗ.
Hải Yêu đứng nhìn hai nàng biến mất.
“Cứ thế mà đi?” Hải Yêu Ly Thường có chút không dám tin.
Sau đó nàng lại một lần nữa tới gần hệ thống xác minh, muốn xem xem liệu có biến hóa mới gì hay không, khi vừa chạm đến vách ngăn, âm thanh của hệ thống xác minh lại lần nữa vang lên:
“Ngươi còn muốn làm thế này bao nhiêu lần nữa?”
“…”
Mộ Tuyết mang theo cô bé tóc bảy màu đi trong nơi phong ấn, nàng đi một đường dài cũng không thấy có người nào.
Nhưng ngược lại nhìn thấy vợ chồng Lục Cổ.
“Thương thế không nặng, nhưng kẻ địch có vẻ như đã chết rồi.” Sau khi xác định hai người không có nguy hiểm gì, Mộ Tuyết liền trực tiếp đi tới một chỗ khác.
Nàng đi qua hầu hết các khu vực, lại cảm nhận không ít nơi.
Nàng nhìn thấy một số người, cũng nhìn thấy tiền bối Hồng Tố, nhưng lại không nhìn thấy đồ vật liên quan đến thần lực mấy.
Sau đó Mộ Tuyết nhíu mày.
“Phong ấn bố trí ở phần cuối của biển, bên trong chỉ có những thứ đồ này thôi sao?”
Mộ Tuyết có chút ngoài ý muốn.
Nàng còn tưởng rằng nơi này hẳn là có rất nhiều vật kỳ lạ, nhưng lại bình thường ngoài dự kiến.
Nghĩ như vậy, Mộ Tuyết quay đầu nhìn về phía cô bé tóc bảy màu.
“Ngươi có thể cảm giác được sự tồn tại của những vật kia?”
Nghe thấy Mộ Tuyết hỏi, cô bé tóc bảy màu lập tức gật đầu:
“Ta có thể nghe thấy bọn chúng đang triệu hoán ta, sau đó ta liền ăn bọn chúng.”
“Ngươi là Chân Thần Duy Nhất?” Mộ Tuyết hỏi một câu.
Cô bé tóc bảy màu nghe được vấn đề này, lập tức lên tinh thần, tăng âm lượng lên, nói:
“Là Chân Thần Duy Nhất Thiên Địa.”
“Ngươi dùng thần lực rất tốt sao?” Mộ Tuyết đi trên đường, nhẹ giọng hỏi.
Lại cảm thấy cô bé có thể sẽ nghe không hiểu, Mộ Tuyết bổ sung thêm một câu:
“Biết làm thế nào để chuyển hóa thần lực thành lực lượng sinh mệnh không?
Biết dùng tỉ lệ như nào để gia trì cho bản thân, khiến người khác nhìn thấy ngươi không?”
Cô bé tóc bảy màu nhìn Mộ Tuyết, bĩu môi không nói gì.
“Không à?” Mộ Tuyết nhìn cô bé, cười nói.
Lúc nói còn nhéo má cô bé tóc bảy màu một cái, rất đáng yêu.
Nhị Trưởng lão cũng đáng yêu như vậy.
Đáng tiếp kiếp này mới được bóp mặt nàng một lần.
Bị Mộ Tuyết nhéo má, cô bé tóc bảy màu liền vội vàng đưa mắt nhìn xung quanh một vòng, sau khi phát hiện không có ai mới nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Bị thấy được sẽ ảnh hưởng tới uy nghiêm Chân Thần của nàng.
“Chỉ là thần lực không đủ, đủ rồi chắc chắn sẽ học được.” Cô bé tóc bảy màu biện giải cho mình một câu.
Mộ Tuyết đã biết những thứ kia để lại cho người nào.
Dịch: MB_Boss
Chương 503: Mộ Tuyết Bắt Đầu Hoài Nghi 2
“Quan hệ của ngươi với Chân Thần Độc Nhất là như thế nào?” Mộ Tuyết hỏi.
Nàng đương nhiên là nói tới người tên Cửu kia.
“Không có độc nhất, mới có duy nhất.” Cô bé tóc bảy màu nói.
Mộ Tuyết nhíu mày, đây là ý gì?
“Chân Thần Độc Nhất chết rồi sao?” Mộ Tuyết hỏi.
Cô bé tóc bảy màu lắc đầu:
“Không biết, dù sao thì không có độc nhất mới có thể có duy nhất.”
Mộ Tuyết trầm mặc một lát, sau đó cũng không thể nghĩ ra cái gì cụ thể.
‘Đến lúc đó bảo Chưởng môn Thiên Nữ hỏi Hải Yêu một chút, có lẽ có thể biết được đại khái.’
Mộ Tuyết thầm nghĩ trong lòng.
Sau đó nàng nói với cô bé tóc bảy màu:
“Ngươi đã ăn quyển sách kia chưa?”
“Ăn hai quyển.” Cô bé tóc bảy màu nói.
“Nhớ là phải mở ra nhìn nội dung bên trong.” Mộ Tuyết dặn dò cô bé một câu.
Nghe thấy câu này, cô bé tóc bảy màu trừng mắt nhìn, sau đó vẻ mặt trở nên khó xử.
Mộ Tuyết không quản cô bé nghĩ như thế nào, chỉ nói:
“Lần sau ta sẽ kiểm tra.”
Cô bé tóc bảy màu: “…”
Nàng cảm giác uy nghiêm Chân Thần của nàng đang bị mạo phạm.
“Vậy có thể đợi lâu lâu một chút được hay không?” Cuối cùng, cô bé tóc bảy màu cúi đầu, đụng đụng hai ngón tay nói.
Mộ Tuyết gật đầu, sau đó hiếu kỳ hỏi:
“Ngươi có biết trang sách ta vừa mới cho ngươi ăn là cái gì không?”
Cô bé tóc bảy màu lắc đầu.
Mộ Tuyết cũng không còn xoắn xuýt, nơi này có vẻ như không còn đồ vật đặc biệt gì.
“Còn nghe được tiếng triệu hoán không?” Mộ Tuyết hỏi.
Cô bé tóc bảy màu lắc đầu, nàng cảm thấy mình có thể đi về.
Không quay lại nhanh, có khi còn bị bắt, sau đó lại bị ném.
“Vậy thì trở về đi.” Nói rồi Mộ Tuyết mang theo cô bé tóc bảy màu rời khỏi nơi phong ấn.
Phần cuối của biển đã yên tĩnh trở lại, hẳn là sẽ không ảnh hưởng đến hải vực nữa.
Như vậy là đủ rồi.
Chỉ là lúc rời khỏi phần cuối của biển, Mộ Tuyết lại chăm chú nhìn cửa phong ấn một chút.
Sau đó, nàng liền xuất hiện ở bên cạnh Chưởng môn Thiên Nữ:
“Trở về đi.”
Nói xong, bóng dáng của nàng trực tiếp biến mất.
Chưởng môn Thiên Nữ cũng không chần chờ, vèo một tiếng chạy trở về.
Trải nghiệm tốc độ như vậy, đối với nàng mà nói có không ít chỗ tốt.
Cô bé tóc bảy màu không có chạy, mà trực tiếp nhảy vào một không gian, biến mất trong biển sâu.
Nàng đã ăn rất no, trở về tiêu hóa xong thì sẽ không có ai giữ được nàng nữa.
Uy nghiêm Chân Thần sẽ hiển lộ rõ ràng giữa thiên địa.
Đông Phương Lê m nâng má ngồi trước mặt Lục Cổ, nhìn hắn chữa thương.
Nàng đã bố trí trận pháp xung quanh, dưới tình huống bình thường, chỉ cần có người tới gần thì nàng sẽ lập tức biết.
Lần này vì đề phòng thủ đoạn ẩn nấp kỳ quái của Lưu Hỏa, nàng còn cho truyền hình ảnh lại, giúp nàng nhìn thấy động thái cụ thể xung quanh.
Thật ra nàng không hề yếu chút nào, thể thuật thì không thể so với chồng nàng được, nhưng về thuật pháp trận pháp, chồng nàng lại không so với nàng được.
Trong số những người cùng giai, nàng cũng là người nổi bật.
Đáng tiếc, chồng nàng chính là muốn bảo vệ nàng.
Nàng đương nhiên cũng không có ý kiến gì.
“Lần nào cũng thích đánh vượt cấp, sau đó lại một thân vết thương.” Đông Phương Lê m nhìn Lục Cổ, nhẹ nhàng nói.
Lục Cổ ổn định lại hơi thở, sau đó mở mắt nói:
“Từ lúc thành thân đến nay, ta cơ bản không có xuất thủ, thi thoảng có xuất thủ mấy lần thì đều là vì luận bàn với Đông Phương Dạ Minh.”
Đông Phương Dạ Minh là Tộc Trưởng đương nhiệm của Đông Phương gia, thiên phú kinh người, tu vi cao cường, hắn mạnh tới mức khiến cho Đông Phương gia giật mình, khiến cho người khác sợ sệt.
Nhưng lại không muốn luận bàn với Lục Cổ.
Hắn sợ Lục Cổ ư?
Đúng, hắn chính là sợ Lục Cổ, nắm đấm kia, chưa được mấy cái đã làm hắn gãy xương rồi.
Mỗi lần luận bàn đếu muốn tới nửa cái mạng.
“Lúc ngươi còn trẻ, không phải là hào khí ngút trời, muốn so độ cao với viễn tổ sao.” Đông Phương Lê m hai tay chống cằm, nhìn Lục Cổ cười nói.
“So độ cao với viễn tổ, nàng nghe cái này ở đâu thế.” Lục Cổ có chút bất đắc dĩ nói.
“Con trai nói, lúc đó ngươi cũng ở đấy.” Đông Phương Lê m đáp.
“Con trai bịa đặt lung tung mà ngươi cũng tin?” Lục Cổ nói.
Lúc Lục Cổ con trẻ, quả thực là hào khí ngút trời, cực kỳ hăng hái nhiệt tình, vô địch trong số người cùng giai, một lòng muốn xây dựng sự nghiệp trong tu chân giới.
Không muốn kế thừa gia sản Lục gia.
Chỉ là sự nghiệp này còn chưa bắt đầu đã kết thúc.
Bởi vì lúc hắn sắp bắt đầu, lại gặp được Đông Phương Lê m.
Cuối cùng hắn buông lỏng nắm đấm, từ bỏ xông xáo, lựa chọn thành hôn với Đông Phương Lê m.
Cũng chính trong ngày thành hôn ấy, hắn tiếp quản vị trí Tộc trưởng Lục gia từ cha hắn.
Kết hôn sớm đương nhiên phải từ bỏ một vài thứ, nhưng hắn chưa từng hối hận về quyết định này, có thì đại khái chỉ là may mắn.
Dù sao thì hắn cũng rất thích cuộc sống bây giờ, chỉ cần con trai hắn không hố cha nữa thì tốt.
“Có phải ta đã làm ảnh hưởng đến con đường nổi danh tu chân giới của Tộc trưởng đại nhân rồi hay không?” Đông Phương Lê m cười tủm tỉm nói với Lục Cổ.
Lục Cổ đứng lên, đi tới trước mặt Đông Phương Lê m, chân thành nói:
“Ta từ bỏ tu chân giới, nhưng lại có được cả thế giới.”
Đông Phương Lê m kinh ngạc nhìn Lục Cổ, ủy khuất nói:
“Ý Tộc trưởng đại nhân là, ta béo thành quả cầu luôn rồi?”
Lục Cổ sửng sốt, cuối cùng lạnh lùng nói:
“Về nhà.”
“Tuân mệnh, Tộc trưởng đại nhân.” Đông Phương Lê m cười, kéo kéo Lục Cổ.
Sau đó hai người cùng nhau rời đi.
“Tộc trưởng đại nhân, người nói xem, ta rốt cuộc có mập hay không?”
“Gầy, con của ngươi đã hơn trăm cân, ngươi hẳn là đã giảm hơn trăm cân rồi.”
“Tộc trưởng đại nhân, người đang coi ta như đứa trẻ ba tuổi sao?”
“Bốn tuổi.”
“15 tuổi có được hay không? Ta cảm thấy tuổi cập kê chính là tuổi ta nhìn đẹp nhất.”
Giọng nói của Lục Cổ và Đông Phương Lê m dần trở nên xa xôi, chỉ còn một chút tiếng xì xào truyền lại.
Nhưng cũng không có ai nghe được cuộc đối thoại này giữa hai người.
Nếu có, đó nhất định là hệ thống xác minh.
Nhưng hệ thống xác minh lúc này không có thời gian đi nghe bất cứ thứ gì ở nơi phong ấn, hiện tại nó đang trong quá trình biến hóa.
Hoặc là nói, đang restart sau khi bị treo.
Phía trên cành cây gãy, âm thanh của hệ thống xác minh vang lên không ngừng:
“Load một lần nữa, một lần nữa xác minh.”
“Xác minh thất bại, hệ thống bị lỗi.”
“Load một lần nữa…”
“Load một lần nữa, một lần nữa xác minh.”
“Xác minh thành công.”
“Phân tích thành công thông tin không biết.”
“Tổng kết nhật ký sự cố của hệ thống.”
“Phát hiện ra một sinh mệnh không biết tồn tại, nghi ngờ là sự hình thành của con non.”
“Phát hiện ra sức mạnh không thể diễn tả được, không cách nào cảm giác, không thể nào hiểu được, không thể mạo phạm.”
“Kết luận tổng quát cuối cùng: Gặp mặt quỳ tốt là được.”
Dịch: MB_Boss
Chương 504: Lưu Hỏa Là Nữ Thì Tốt!
Hồng Tố có chút bất đắc dĩ, nàng phát hiện mình đi một chuyến đến đây chỉ để ngắm cảnh.
Cộng thêm nhìn thấy một vị không thể nào hiểu được.
Nhưng nàng cũng không cảm thấy tiếc nuối gì, nàng rõ ràng không có duyên với những thứ kia.
“Không thấy được người mở phong ấn kia, ngược lại có chút thua thiệt.”
Hồng Tố lẩm bẩm.
Chẳng qua lúc nàng đang định rời đi thì lại nhìn thấy vợ chồng Lục Cổ.
“Bị thương rồi?” Hồng Tố cau mày lại.
Sau đó nàng trực tiếp đáp xuống trước mặt Lục Cổ và Đông Phương Lê Âm.
“Hồng Tố tiền bối?” Lục Cổ và Đông Phương Lê Âm kinh ngạc mở miệng.
“Bị thương rồi?” Hồng Tố hỏi một câu.
“Chút phiền toái nhỏ thôi, đã không sao rồi.” Lục Cổ lập tức cung kính đáp.
Hồng Tố đương nhiên biết Lục Cổ sợ làm phiền nàng, nhưng nếu thật sự có vấn đề gì, Lục Cổ sẽ không mạnh miệng.
Dù sao Lê Âm cũng vẫn còn ở đây.
“Các ngươi có thu hoạch được gì không?” Hồng Tố tùy tiện hỏi một câu.
“Lấy được hai thứ.” Lục Cổ lấy hạt châu và quyển sách kia ra cho Hồng Tố xem.
Hồng Tố có chút ngoài ý muốn, nàng nhận ra đây là đồ vật bên trong hệ thống xác minh.
Cầm lấy quyển sách, Hồng Tố lật ra nhìn thử, chân mày nàng cau lại, bên trên có chữ viết, nhưng nàng muốn nhìn rõ lại có chút khó khăn.
‘Tu vi không đủ.’
Đây là cảm giác trực quan nhất của Hồng Tố.
Nhưng những thứ này vốn đặc biệt, nếu như ai cũng có thể xem, ngược lại sẽ khiến người ta thất vọng.
Đương nhiên, mượn nhờ chút trợ giúp, nàng vẫn có thể nhìn rõ chữ viết bên trong được.
Nhưng nàng cũng không có ý định đi xem, mà khép sách lại trả cho Lục Cổ.
Đồ của tiểu bối, nàng còn chưa đến mức đi lấy.
Sau đó nàng lại cầm hạt châu lên quan sát, chỉ cảm thấy sức mạnh trong rất đặc biệt, chứ không hiểu.
Nàng liền không thèm để ý nữa.
“Các ngươi thông qua được xác minh thân phận?” Hồng Tố tò mò hỏi một câu.
Lục Cổ liền kể lại một lần chuyện làm sao hắn và Đông Phương Lê m thông qua được xác minh thân phận.
Đương nhiên, cũng nhắc tới chuyện của Lưu Hỏa.
Loại chuyện bị cướp này, hắn đương nhiên là nói giảm nói tránh đi, thân là Tộc trưởng Lục gia, kể cả đối mặt với trưởng bối của chính mình thì cũng phải có chút mặt mũi.
Sau khi Hồng Tố nghe xong thì có chút bất ngờ.
“Nói cách khác, Lục Cổ là thành công thông qua xác minh thân phận, mà đến Lê Âm lại là không xác định được?”
Hồng Tố không rõ lắm, nàng vẫn chưa biết điều kiện thông qua xác minh thân phận là gì.
Nhưng nàng cũng không nghĩ nhiều.
Ngược lại chuyện người mở phong ấn là Lưu Hỏa khiến nàng cảm thấy rất ngạc nhiên.
‘Aizz, Lưu Hỏa là nữ thì tốt rồi, nói thế nào ta cũng sẽ kéo hắn vào tông môn.’ Hồng Tố thở dài trong lòng.
“Tới đây, để ta kiểm tra thử xem nào.” Hồng Tố nói với Đông Phương Lê Âm.
Nàng muốn nhìn một chút xem thân thể của Đông Phương Lê Âm có vấn đề gì hay không.
Chủ yếu là xem xem có nguy hiểm hay không.
Lê m ngoan ngoãn đi tới trước mặt tiền bối Hồng Tố, sau đó tiếp nhận kiểm tra.
Một lát sau, Hồng Tố thu tay lại, nói:
“Không có vấn đề gì.”
Đông Phương Lê Âm và Lục Cổ cùng thở phào nhẹ nhõm, không có việc gì là tốt.
Nhỡ đâu trong thân thể lại có tai họa ngầm gì đó, vậy liền khó qua.
“Bên ngoài khả năng là có Hải Yêu, bộ tộc các nàng cũng coi như là thân thiện, gặp phải thì đừng nổi xung đột.” Dặn dò một câu xong, Hồng Tố liền một mình rời đi.
Người trẻ tuổi có đôi có cặp, có nàng đi cùng, bọn họ sẽ không được tự nhiên.
Cho nên vẫn là để hai đứa nó tự đi về đi.
Lục Cổ và Đông Phương Lê Âm đương nhiên là cẩn thận đồng ý.
Lục Thủy đi trên mặt nước.
Hắn một đường đi về phía Xảo Vân Tông.
Lúc sắp đến nơi, Lục Thủy liền để Côn Bằng tự đi chơi, tới gần thêm nữa sẽ rất dễ bị phát hiện.
Trên đường, Lục Thủy lại nhìn thời gian một chút.
‘Chưa đến ba giờ, không biết Mộ Tuyết có tỉnh lại hay không.’
Lục Thủy có chút để ý trong lòng.
Đương nhiên, hắn cũng không có bảo Chân Võ hỏi Chân linh, loại chuyện này vẫn nên để hắn về tự mình xác nhận thì hơn.
Không bao lâu sau, Lục Thủy bước lên hòn đảo của Xảo Vân Tông, lúc này, Xảo Vân Tông đã khôi phục trạng thái bình thường.
Tình huống bên ngoài cũng chưa từng ảnh hưởng đến nơi này.
Côn xuất thủ, Hồng Tố tiền bối cũng xuất thủ.
Quan trọng nhất là bên Hải Yêu cũng xuất động rất nhiều người.
Lần này chuyện ở phần cuối của biển cũng không mang đến bất cứ dị thường nào cho hải vực.
Mấy phút sau, Lục Thủy về tới sân nhỏ.
Vừa đi vào đã thấy Chân Linh đứng ở cửa.
“Thiếu gia.” Chân Linh nhìn thấy Lục Thủy thì nhẹ giọng gọi một câu.
Lục Thủy phát hiện không có Đinh Lương ở đây liền đoán được có chuyện gì.
“Mộ Tiểu thư tỉnh lại lúc nào?” Lục Thủy hỏi.
“Không bao lâu sau khi Thiếu gia rời đi.” Chân Linh trả lời.
Lục Thủy gật đầu, sau đó đi vào bên trong.
Không biết vì sao, hắn có một loại cảm giác như mình đang có tật giật mình.
Lục Thủy đi từng bước một, bước lên cầu thang, chậm rãi lên tầng.
Chỉ là vừa mới đi được một nửa, hắn liền nghe thấy động tĩnh, phía trên có người đi xuống.
Không bao lâu sau, Lục Thủy dừng lại, hắn nhìn thấy Mộ Tuyết.
Nhìn không có tinh thần lắm.
“Mộ Tiểu thư không nghỉ ngơi thêm chút nữa sao?” Lục Thủy hỏi.
Mộ Tuyết cúi đầu nhìn Lục Thủy, nàng có chút ngoài ý muốn.
‘Xem ra Chân Linh nói thật, Lục Thủy định là sẽ trở lại trước khi ta tỉnh.” Mộ Tuyết cảm thấy có chút vui vẻ trong lòng.
Rất nhanh nàng liền không suy nghĩ nhiều nữa, bởi vì nàng đã tỉnh lại được rất lâu rồi.
Nói cách khác, Lục Thủy trở về rất muộn.
“Lục Thiếu gia có phát hiện ra cái gì ở ngoài biển không?” Mộ Tuyết hỏi.
“Không phát hiện gì.” Lục Thủy trả lời thẳng.
Mộ Tuyết: “…”
Không biết vì sao nàng rất muốn đánh người trước mặt mình này.
Tức giận.
Lục Thủy không để ý Mộ Tuyết có tức giận hay không, mà hỏi lại:
“Mộ Tiểu thư còn chưa ăn cơm sao?”
Mộ Tuyết: “Ta no rồi.”
Lục Thủy: “…”
Bởi vì Mộ Tuyết không có ý định ăn cơm, Lục Thủy liền mang Mộ Tuyết ra ngoài dạo chơi.
Xảo Vân Tông thật ra cũng không có cái gì để dạo, trừ khi mua quần áo.
Thật ra nhìn Mộ Tuyết mặc quần áo mới cũng là một loại hưởng thụ, nhưng giờ Lục Thủy không có ý định dẫn Mộ Tuyết đi.
“Mộ Tiểu thư, nếu như không có vấn đề gì thì chúng ta đến gặp Chưởng môn Xảo Vân Tông một chút đi.” Trên đường đi, Lục Thủy nói.
Mộ Tuyết có chút ngoài ý muốn, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu:
“Được!”
Chưởng môn Xảo Vân Tông, đối với bọn hắn mà nói cũng coi như trưởng bối.
Là sư muội của bà nội Lục Thủy.
Đi gặp là chuyện nên làm.
Vấn đề duy nhất là Mộ Tuyết nàng chỉ là vị hôn thê của Lục Thủy, về mặt thân phận, có lẽ không thích hợp lắm.
Nhưng cũng sắp thành hôn rồi, hẳn là không có vấn đề gì.
Sau đó Lục Thủy đi tới khu vực tông môn của Xảo Vân Tông, chỉ là vừa mới tới liền bị người ta ngăn lại.
Là hai vị tiểu tiên tử.
Dịch: MB_Boss
Chương 505: Vay Tiền? Không Cho Mượn!
“Nơi này là khu vực tông môn chúng ta, người bình thường không được đi vào.” Một vị tiên tử tóc thắt bím nói.
“Chúng ta đến bái kiến Du Dao tiền bối.” Lục Thủy mở miệng nói.
Tin tức cụ thể của Du Dao, hắn đã để Chân Võ điều tra.
Bởi vì vốn là danh nhân, cho nên việc điều tra không hề có chút khó khăn nào, thậm chí không cần Chân Võ đi hỏi thăm, chính hắn cũng đã biết.
Hai tiểu tiên tử nhìn Lục Thủy và Mộ Tuyết một lúc, cuối cùng nói:
“Hai vị là?”
Lục Thủy và Mộ Tuyết liền báo tên của mình ra:
“Lục Thủy Lục gia.”
“Mộ Tuyết Mộ gia.”
“Có tín vật không? Hoặc là đồ vật nào đó có thể chứng minh thân phận.” Vị tiên tử tóc thắt bím lại hỏi một câu.
Mộ Tuyết quay đầu nhìn Lục Thủy.
Lục Thủy hẳn là có tín vật, ví dụ như Thất Lân Long Ngâm Kiếm.
Lục Thủy cũng biết Thất Lân Long Ngâm Kiếm có thể dùng làm tín vật, nhưng vấn đề là bây giờ kiếm không ở chỗ hắn, vậy hắn còn có tín vật gì khác không?
Suy nghĩ một chút, Lục Thủ phát hiện, hắn không có.
Nhưng giờ cũng không thể đi về được đúng không?
Sau đó hắn lấy ra Bất Diệt Tiên Kiếm từ túi trữ vật, nói với hai tiểu tiên tử kia:
“Đây là Thất Lân Long Ngâm Kiếm, người cầm đi hỏi một chút là biết.”
Mộ Tuyết: “…”
Nàng nhìn thanh kiếm trong tay Lục Thủy, nhất thời không biết nói cái gì.
Giả danh thì cũng thôi đi, giờ còn giả cả kiếm.
Hai tiểu tiên tử nhìn thanh kiếm một chút, phát hiện cái này quả thực không giống một thanh kiếm bình thường.
Sau đó nhận lấy nói:
“Bây giờ chúng ta sẽ đi lên hỏi.”
Sau đó một tiểu tiên tử liền biến mất trong tầm mắt của Lục Thủy và Mộ Tuyết.
“Hai vị có thể đến cái đình bên cạnh nghỉ ngơi một lát, có thông báo ta sẽ lập tức báo lại với hai vị.” Một tiên tử tóc không thắt bím khác nói.
Lục Thủy và Mộ Tuyết gật gật đầu, sau đó đi tới cái đình bên cạnh nghỉ ngơi.
“Lục Thiếu gia, Thất Lân Long Ngâm Kiếm đâu rồi?” Sau khi tới nơi, Mộ Tuyết liền tò mò hỏi một câu.
Nàng sợ Lục Thủy lại đem nó đi thế chấp.
“Sáng sớm đã bị Hồng Tố tiền bối mượn đi rồi.” Lục Thủy trả lời.
Mộ Tuyết gật gật đầu, Hồng Tố tiền bối muốn đi tới phần cuối của biển, có Thất Lân Long Ngâm Kiếm quả thực cũng có chỗ tốt.
Nhưng vấn đề bây giờ là, Du Dao tiền bối nhìn thấy thanh kiếm kia thì sẽ có phản ứng gì.
Trên đại điện Xảo Vân Tông.
Hai người con gái trẻ tuổi mỹ mạo đang ngồi, sắc mặt của các nàng cũng không quá thoải mái.
Nhưng rất nhanh các nàng liền nhẹ nhàng thở phào.
Hải vực đã dần dần yên tĩnh trở lại, không cần các nàng phải chú ý từng giây từng phút nữa.
“Vấn đề cũng không lớn, không biết sư phụ bên kia thế nào.” Du Miêu tiên tử nói.
“Hẳn là không có chuyện gì, nghe sư phụ nói nàng định mượn Thất Lân Long Ngâm Kiếm rồi qua đó, như vậy kể cả có ở khu vực biển sâu cũng sẽ không ở thế bị động.” Du Dao tiên tử nói.
Các nàng chính là người quản lý Xảo Vân Tông, Du Dao tiên tử và Du Miểu tiên tử.
Du Miểu gật gật đầu, khi nàng đang định nói tới chuyện khác, đột nhiên có người đi vào đại điện, nói:
“Bái kiến Chưởng môn.”
“Có chuyện gì?” Du Dao hỏi.
“Bên ngoài có người nói muốn gặp Chưởng môn, nói là Lục Thủy Lục gia và Mộ Tuyết Mộ gia.” Nói đến đây, tiên tử liền lấy ra một thanh kiếm, sau đó tiếp tục nói:
“Đây là tín vật của bọn họ, nói là Thất Lân Long Ngâm Kiếm.”
Du Dao và Du Miểu kinh ngạc, Lục Thủy và Mộ Tuyết?
Hơn nữa còn mang đến Thất Lân Long Ngâm Kiếm?
Sau đó Du Dao vẫy tay một cái, thanh kiếm kia trực tiếp bay lên, rơi vào tay nàng.
Không cần nghĩ cũng biết đây không phải Thất Lân Long Ngâm Kiếm.
Nhưng nàng phát hiện phẩm chất của kiếm này vô cùng cao, đây cũng không phải một thanh kiếm mà người bình thường có thể lấy ra được.
“Sư muội, ngươi xem kiếm này một chút đi.” Du Dao đưa thanh kiếm cho Du Miểu.
Ánh mắt của Du Miểu đương nhiên cũng không kém, nàng nhìn kỹ một lần, sau đó thấy được một dòng chữ phía trên kiếm:
“Bất Diệt Tiên Kiếm?
Thanh kiếm này không tầm thường chút nào, tu chân giả bình thường không có khả năng có được loại kiếm cấp bậc này.”
“Hai người phía dưới tu vi gì?” Du Dao mở miệng hỏi.
“Một người nhị giai và một người không có tu vi.” Tiên tử ở dưới đại điện đáp.
Du Dao gật đầu, sau đó nói:
“Để bọn họ tới gặp ta.”
Sau đó tiên tử kia liền lui ra ngoài.
“Xem ra hẳn là bọn họ.” Du Dao nói.
Du Miểu đặt thanh kiếm sang một bên, cười nói:
“Nói mới nhớ, ta cũng chưa từng gặp thằng nhóc Lục Thủy này, có điều ta lại càng muốn nhìn thấy đứa nhỏ Mộ gia kia hơn.
Nghe nói lúc trước khi Lục Thủy tới từ hôn, sau khi nhìn thấy đứa nhỏ Mộ gia kia liền ở tại chỗ làm trái lời mệnh lệnh trong tộc.”
Trong đình, Lục Thủy và Mộ Tuyết nhận được thông báo, bọn họ có thể đi vào.
Mộ Tuyết thật ra cảm thấy khá ngoài ý muốn, thế mà thật sự có thể đi vào.
Sau đó Mộ Tuyết đứng lên, nàng nhìn váy tiên của mình một chút, thấy không có vấn đề gì xong mới lên đường.
Gặp trưởng bối là một chuyện khó khăn.
Lúc trước đến Lục gia, mặc dù cũng sẽ có chút để ý, nhưng kiếp trước nàng vẫn luôn ở Lục gia, rất thân cận với bọn họ, cho nên vấn đề không lớn.
Lần này thì không giống.
Nhỡ đâu lại bị mất mặt.
Lục Thủy ở bên cạnh nhìn Mộ Tuyết, hắn có cảm giác Mộ Tuyết đang khẩn trương.
Lớn vậy rồi mà còn cứ như một đứa trẻ vậy.
Hắn còn không khẩn trương đâu.
“Đêm nay Mộ Tiểu thư muốn ăn cái gì?” Trên đường đi, Lục Thủy hỏi.
“Ăn món điểm tâm ngọt?” Mộ Tuyết hỏi thử một câu.
“Mộ Tiểu thư mời sao?”
“Lục Thiếu gia cho ta mượn tiền sao?”
Lục Thủy: “…”
Này là chủ động vay tiền rồi?
“Không cho mượn.”
Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy một chút, sau đó lấy cuốn sổ nhỏ ra viết viết.
Lục Thủy: “…”
Chuyện như này mà cũng muốn nhớ?
Nhưng cũng không quan trọng, để cho cuốn sổ nhỏ này sống thêm mấy tháng nữa, sẽ có lúc hắn khiến nó tỏa sáng.
Thấy Mộ Tuyết giở sổ ra ghi chép, Lục Thủy liền đi chậm lại, sau đó sát lại bên người Mộ Tuyết, sợ nàng không cẩn thận té ngã.
Thân là người bình thường, Mộ Tuyết mà ngã sẽ cảm thấy rất đau.
Đương nhiên, lúc đi bên người Mộ Tuyết, hắn cũng thử len lén liếc nhìn cuốn sổ của Mộ Tuyết.
Hắn rất tò mò không biết Mộ Tuyết rốt cuộc là nhớ như thế nào.
Chỉ là vừa mới lại gần, Mộ Tuyết đã đóng cuốn sổ lại.
“Mộ Tiểu thư lần này lại viết cái gì vậy?” Lục Thủy hỏi.
“Ghi lại một chút kiến thức, thuận tiện xem còn nợ Lục Thiếu gia bao nhiêu linh thạch.” Mộ Tuyết nhẹ giọng giải thích.
Lục Thủy không hỏi thêm nữa, hai người đã đi tới trước đại điện, đi vào là sẽ thấy hai vị tiền bối.
Sau đó, hai người Lục Thủy và Mộ Tuyết được một người khác dẫn vào trong.
Vừa đi vào, Lục Thủy và Mộ Tuyết liền cung kính nói:
“Vãn bối là Lục Thủy.”
“Vãn bối là Mộ Tuyết.”
“Xin ra mắt tiền bối.”
Du Dao nhìn Lục Thủy và Mộ Tuyết, cười cười nói:
“Xem ra không phải là người khác giả mạo rồi, vậy thì đổi một chỗ bình thường đi.”
Dịch: MB_Boss
Chương 506: Ba Thế Hệ Nhà Sư Tỷ Thành Thân Rồi, Còn Chúng Ta Vẫn Độc Thân!
Tách!
Tiếng búng tay vang lên.
Lục Thủy và Mộ Tuyết trực tiếp cảm thấy có trận pháp di chuyển vị trí của bọn họ.
Đương nhiên, không có hành động thiếu suy nghĩ gì.
Chuyện này không cần thiết.
Mà Lục Thủy cũng không dám.
Trong chớp mắt, Lục Thủy liền phát hiện bọn họ đã đứng ở bên trong một ngôi đình lớn bên hồ.
Phía trước có hai vị tiên tử đang ngồi.
Hai người này nhìn còn rất trẻ, nhưng Lục Thủy biết, đây đều là người cùng thế hệ với bà nội mình.
“Tới đây ngồi đi.” Du Dao tiên tử nhẹ nhàng nói.
Lục Thủy và Mộ Tuyết đi tới, Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy ngồi xuống trước, nàng mới ngồi xuống theo.
Vừa mới ngồi xuống, Du Dao tiên tử liền nói:
“Hôm nay sao lại đột nhiên tới gặp hai bà già chúng ta vậy?”
Ngươi hỏi ta ta cũng không biết, Lục Thủy tự nói trong lòng.
Sau đó mở miệng đáp:
“Vừa vặn tới đây, mang theo Mộ Tuyết tới gặp hai vị tiền bối.”
Ngồi trước mặt hắn là hai vị trưởng bối, Lục Thủy cũng không dám tùy tiện nói bừa.
Cũng như lúc đối mặt với Tam Trưởng lão, hắn không dám mở miệng nói nửa câu đùa cợt.
Không cẩn thận liền bị thuyết giáo.
Du Dao và Du Miểu quay đầu nhìn về phía Mộ Tuyết.
“Quả thực rất xinh đẹp.” Du Miểu khen một câu.
Nàng nói thế nhưng là nói thật, Mộ Tuyết thật sự đẹp mắt, khí chất lại tốt.
Mộ Tuyết cúi đầu nói khẽ:
“So ra vẫn kém hai vị tiền bối.”
Du Dao và Du Miểu nghe vậy nhẹ nhàng cười.
Miệng đứa nhỏ này thật ngọt.
“Đây, quà gặp mặt.” Nói rồi Du Dao liền lấy ra một cái hộp nhỏ, đẩy về phía Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết lập tức nói cảm ơn:
“Tạ ơn Du Dao tiền bối.
“Đây là của ta.” Du Miểu cũng đẩy một cái hộp đến trước mặt Mộ Tuyết.
Quà gặp mặt được nhiên không thể hà tiện.
“Tạ ơn Du Miểu tiền bối.” Mộ Tuyết lại nói cảm ơn với Du Miểu.
Lục Thủy ở bên cạnh thật tò mò không biết bên trong là thứ gì.
Theo lý mà nói, Mộ Tuyết không thiếu gì cả, vậy còn có thể tặng cái gì?
“Mở ra nhìn xem.” Du Dao khẽ nói.
Du Miểu cũng phụ họa:
“Xem thử có thích hay không.”
Mộ Tuyết gật gật đầu, tiếp đó có chút mong đợi mở hộp ra.
Thật ra nàng biết bên trong là cái gì, nhưng vẫn có chút chờ mong.
Sau đó cái hộp bị nàng mở ra, trong hộp chính là một bộ váy tiên.
Một bộ váy tiên màu tím nhạt.
“Bộ này là dùng hà vân của Xảo Vân Tông để dệt ra, có thích không?” Du Dao giải thích một câu, sau đó hỏi.
“Thích ạ.” Mộ Tuyết cười cười, đáp lại.
Du Dao nhìn Mộ Tuyết, sau đó gật đầu:
“Thích là tốt rồi.”
Mộ Tuyết tuy là hay cười, nhưng từ lúc đi vào tới bây giờ, đây là lần đầu tiên Du Dao cảm thấy đối phương thật sự cười.
Lục Thủy nhìn bộ váy tiên, cảm thấy rất có ấn tượng.
Bộ váy tiên này hắn chắc chắn đã từng nhìn thấy Mộ Tuyết mặc rồi.
‘Hóa ra là do hai vị tiền bối này tặng.’ Lục Thủy có đáp án trong lòng.
Hộp thứ hai, hắn đại khái cũng đã biết là cái gì.
“Xem của ta xem.” Du Miểu lúc này cũng mở miệng nói.
Mộ Tuyết lập tức mở chiếc hộp Du Miểu tặng ra.
Là quần áo hiện đại, một chiếc váy quá gối, màu hồng phấn, nhưng rất nhạt.
“Có hơi bình thường, nhưng mặc vào chắc chắn sẽ rất đẹp mắt.” Du Miểu cười nói.
“Nhìn rất đẹp.” Mộ Tuyết nói từ tận đáy lòng.
Thật sự nhìn rất đẹp, kiếp trước nàng mặc rất thường xuyên.
“Mặc vào thử một chút xem.” Du Miểu đề nghị.
“Ah?” Mộ Tuyết có chút ngoài ý muốn.
Nàng nhìn về phía Lục Thủy.
Lục Thủy nhìn Mộ Tuyết, bình tĩnh nói:
“Lòng tốt của tiền bối, hẳn là nên thử một chút.”
Ngươi chính là muốn nhìn đúng không? Mộ Tuyết thầm nói trong lòng.
Nhưng nơi này không phải cửa hàng quần áo, cho nên nàng không thể vì muốn khiến Lục Thủy tức giận mà không mặc.
Cuối cùng chỉ có thể gật đầu:
“Được!”
Hôm nay tiện nghi cho Lục Thủy rồi.
Lục Thủy khinh thường trong lòng, nếu không phải là lo lắng về vấn đề kích thước, hắn sẽ để cho Mộ Tuyết mặc sao?
Ha ha!
Sau đó Lục Thủy bắt đầu mong đợi
Mặc dù ở kiếp trước đã nhìn thấy rất nhiều.
Nhưng kiếp này, đây là lần đầu tiên Mộ Tuyết mặc nó.
Hơn nữa còn là trước hôn nhân.
Nghe thấy Mộ Tuyết đồng ý, Du Miểu đứng dậy dẫn Mộ Tuyết đi thay quần áo.
Du Dao không đi cùng, mà ngồi tại chỗ chờ đợi.
“Có muốn chụp kiểu ảnh kỉ niệm không?” Du Dao nhìn Lục Thủy, nhẹ giọng cười nói.
Lục Thủy nghe thấy thì hơi sửng sốt, sau đó lắc đầu:
“Tiền bối nói đùa, về sau ta còn có thể nhìn thấy thường xuyên.”
Du Dao không nói gì thêm nữa, nàng đã có chút xác định lời nói của Lục Cổ và Lê m là đúng, Lục Thủy thật sự thích Mộ Tuyết.
Loại chuyện thích hay không này rất khó nói rõ, nàng càng không giải thích được tại sao Lục Thủy lại thích Mộ Tuyết, nhưng nói chung đây là một chuyện tốt.
Rất nhanh sau đó, Lục Thủy đã thấy Mộ Tuyết đi ra.
Váy tiên màu tím nhạt đối với nàng mà nói cực kỳ phù hợp, hoặc là nói cái váy tiên này chính là vì Mộ Tuyết mà tạo ra, đẹp mắt nhưng không quá hoa lệ, có thể mặc lúc nào cũng được.
Mộ Tuyết đoan trang đứng đó, nàng nhìn Lục Thủy, nói khẽ:
“Lục Thiếu gia cảm thấy thế nào?”
Lục Thủy không có phản ứng.
“Lục Thiếu gia?”
Lúc này Lục Thủy mới khôi phục tinh thần, sau đó lại rơi vào trầm tư.
Có phải vừa rồi Mộ Tuyết dùng mị thuật với hắn không vậy?
“Rất xinh đẹp.” Lục Thủy cho ra một đáp án đúng trọng tâm.
Du Dao và Du Miểu cùng mỉm cười nhìn hai người.
Tuổi trẻ thật tốt.
Dường như hai nàng vừa thấy được dáng vẻ yêu đương của sư tỷ mình.
“Tốt, nếu thích hợp, hôm nay cứ mặc như vậy đi.
Chúng ta còn có không ít chuyện cần làm, không ăn tối với các ngươi được.” Du Miểu mở miệng nói.
Lục Thủy sửng sốt, không được, váy bình thường còn chưa thử, sao đã đuổi người rồi?
Mộ Tuyết cũng có chút bất ngờ.
Nàng còn muốn mặc nốt cái kia cho Lục Thủy nhìn.
Nhưng hai người cũng không dám mạo phạm hai vị tiền bối.
Chỉ có thể nói cáo từ.
“Chờ chút, mang thanh kiếm này về đi.” Nói rồi Du Miểu liền đưa Bất Diệt Tiên Kiếm cho Lục Thủy.
Lục Thủy nhận lấy kiếm, sau đó cùng Mộ Tuyết rời đi.
Nhìn hai người đi ra khỏi đình, Du Dao mới tò mò hỏi:
“Vì sao không nhìn xem váy ngươi làm có đẹp hay không?”
“Sư tỷ, váy ta làm chắc chắn là đẹp.” Du Miểu trả lời một câu.
“Nhưng ngươi không cảm thấy hai người kia có chút ngạo kiều sao?” Du Miểu nói.
“Sau đó thì sao?” Du Dao nhìn Du Miểu.
Du Miểu cười nói:
“Đương nhiên là tác thành cho bọn họ ngạo kiều.”
Du Dao: “…”
“Hai đứa nó thành thân, ngươi có muốn đi không?” Du Dao hỏi một câu.
Dưới tình huống bình thường, nàng và sư muội nàng có thể đi, nhưng nếu sư phụ các nàng không cho đi thì không thể đi được.
Lão tổ không để cho mấy người lớn tuổi các nàng đến gần Lục gia.
“Sư tỷ không đi sao?” Du Miểu hiếu kỳ hỏi.
“Nhìn sư tỷ thành hôn, lại nhìn con trai sư tỷ thành hôn, giờ lại nhìn cháu trai sư tỷ thành hôn.
Chúng ta thì vẫn độc thân.
Ngươi không có chút cảm giác nào sao?” Du Dao nhìn Du Miểu, bình tĩnh nói.
“…”
Du Miểu lập tức không muốn nói chuyện với sư tỷ nàng nữa.
Dịch: MB_Boss
Chương 507: Nhìn Mộ Tiểu Thư Sẽ Càng Ngọt Một Chút (1)
Lục Thủy và Mộ Tuyết đi trên đường, giờ hai người đã đi ra ngoài tông môn Xảo Vân Tông.
“Lục Thiếu gia, có thể cất đi giúp ta được không?” Trên đường, Mộ Tuyết đưa hai cái hộp nhỏ cho Lục Thủ.
Trong đây có hai bộ quần áo của nàng.
Là một người bình thường, nàng không có pháp bảo trữ vật.
Bộ quần áo trước còn có chỗ để nhét ít đồ, cái này thì không có chỗ cất.
“Cuốn sổ kia không cần ta cất giúp Mộ Tiểu thư sao?” Lục Thủy nhận lấy hai cái hộp, lại tốt bụng hỏi.
Mộ Tuyết ôm cuốn sổ trước người, lắc đầu nói:
“Không cần, thi thoảng ta lại cần nhớ một vài thứ gì đó.”
Nàng làm sao có thể đưa cái này cho Lục Thủy được?
Lục Thủy cảm thấy có chút đáng tiếc, hắn còn chưa đến mức đi khiến cho cuốn sổ này tỏa sáng bây giờ, chủ yếu là muốn nhìn một chút xem Mộ Tuyết rốt cuộc là nhớ như thế nào.
Biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng.
Hai người đi gần hết con phố thì nhìn thấy một cửa hàng đồ ngọt.
“Mộ Tiểu thư muốn ăn không?” Lục Thủy mở miệng hỏi.
Giữa trưa Mộ Tuyết không ăn gì, trên lý thuyết thì sẽ đói.
Con đường này lại không có cái gì để nhét đầy bao tử, chỉ có thể ăn chút điểm tâm ngọt.
Dù sao béo cũng là Mộ Tuyết béo.
Nhưng cẩn thận nghĩ lại, người thua thiệt hình như là hắn thì phải?
Lại nghĩ thêm một chút, hình như cũng không đúng lắm, nặng hơn thì hắn hẳn là kiếm được lời mới đúng, bán theo cân cũng đáng tiền.
Chính là không nỡ.
Sau đó Lục Thủy không nghĩ nhiều nữa, vẫn là để Mộ Tuyết đi lấp đầy bao tử đi.
Mộ Tuyết nhìn cửa hàng đồ ngọt một chút, nhe nhàng gật đầu.
Lúc vào cửa hàng, một vị tiên tử phục vụ lập tức nói:
“Hoan nghênh quý khách.”
Vừa nói xong câu này, vị tiên tử liền hơi sửng sốt.
Hai người này sao lại nhìn quen mắt như vậy?
Vị tiên tử này suy nghĩ một chút, sau đó liền bị dọa sợ.
‘Hai người này không phải lần trước đến mua quần áo, dùng một thanh kiếm có thể gọi là Thần Kiếm để thế chấp sao?’
‘Vì sao ta chạy đến đây làm người phục vụ rồi mà vẫn đụng phải bọn họ?’
Đúng vậy, đây chính là vị tiên tử trông tiệm bán quần áo lần trước.
Nhìn thấy Lục Thủy và Mộ Tuyết, tiên tử trông tiệm vẻ mặt cay đắng, sợ lại mang tới họa sát thân.
“Hai người ăn gì?” Tiên tử trông tiệm mỉm cười hỏi.
Nàng đã quyết định rồi, nếu lần này bọn họ lại không có tiền, lại dùng đồ vật thế chấp, nàng sẽ trực tiếp mời khách.
Lời được ít tiền đã không dễ dàng, lại còn muốn cả nửa cái mạng, còn không bằng hao tài tiêu tai.
Nàng mỉm cười với cuộc sống, nhưng cuộc sống lại cứ bóp cổ nàng hết lần này tới lần khác.
Mộ Tuyết nhìn thực đơn, sau đó gọi hai món nàng thích ăn.
Lục Thủy cũng không ăn đồ ngọt nhiều, gọi giống nàng là được.
Tiên tử trông tiệm nhìn món ăn Mộ Tuyết gọi, nhẹ nhàng thở phào trong lòng.
Không quý, nàng bao được.
“Xin chờ một chút.” Tiên tử trông tiệm mỉm cười nói.
Mộ Tuyết gật đầu, sau đó liền ngồi xuống.
Nơi này không giống chỗ của Hoa Vũ Tuyết Quý, vẫn có một vài khách khác.
“Lục Thiếu gia, có tin tức của dì Lê Âm chưa?” Mộ Tuyết hỏi một câu.
Mặc dù Mộ Tuyết biết hai người họ không có vấn đề gì, nhưng có tới Xảo Vân Tông hay không thì nàng không biết.
Lục Thủy lắc đầu, bình tĩnh nói:
“Mẹ ta thật vất vả mới ra ngoài được một lần, chắc chắn không muốn thế giới của hai người bị quấy rầy.”
Dù sao cha mẹ hắn cũng không có việc gì, hắn thân làm con trai đi quan tâm bọn họ làm cái gì?
Ngứa đòn à?
Mộ Tuyết gật đầu, sau đó lại muốn hỏi chuyện liên quan đến điện thoại di động, nàng thường xuyên tỏ vẻ yếu đuối thì Lục Thủy chắc chắn sẽ sinh ra ý muốn bảo vệ, như vậy có thể kéo gần khoảng cách giữa bọn họ.
Khoảng cách gần, đấm cũng thuận tiện hơn.
Cả vốn lẫn lãi đều đã ghi trong sổ rồi.
Nàng bỗng cảm thấy lúc trước mình hẳn nên mua một quyển dày hơn.
Chẳng qua khi nàng đang định mở miệng thì món điểm tâm ngọt đã được đưa lên.
Thật nhanh.
“Mộ Tiểu thư có thể ăn rồi.” Lục Thủy nhìn Mộ Tuyết, nói khẽ.
Mộ Tuyết không vui lắm, đột nhiên có cảm giác món điểm tâm này như vừa ngáng đường mình vậy.
Nhưng nàng vẫn xúc một miếng lên ăn.
Sau đó lại hơi kinh ngạc nói:
“Lục Thiếu gia thử một chút đi, món điểm tâm ngọt ở đây ăn thật ngon.”
Lần nào ngươi cũng nói như vậy, Lục Thủy âm thầm nói trong lòng.
Sau đó cũng ăn thử một miếng.
“Hương vị quả thật không tệ, Mộ Tiểu thư nhớ đừng ăn quá nhiều.” Lục Thủy mở miệng nói.
“Vì sao?” Mộ Tuyết nghi hoặc hỏi lại.
“Quá ngọt, dễ béo.” Lục Thủy nói.
Lúc Lục Thủy nói ra câu này, miếng điểm tâm ngọt đang chuẩn bị đưa tới miệng Mộ Tuyết đột nhiên dừng lại.
Lục Thủy thật chẳng biết nói chuyện chút nào, hừ.
“Nhưng Mộ Tiểu thư có thể ăn từng miếng nhỏ một, như vậy lượng ăn sẽ ít hơn, sẽ không dễ béo nữa.” Lục Thủy nhìn Mộ Tuyết, lại nói.
Mộ Tuyết: “…”
Mộ Tuyết không nói chuyện, đổi một miếng nhỏ hơn đưa lên miệng.
Lục Thủy ngồi đối diện Mộ Tuyết, chỉ nhìn như vậy.
Hắn cảm thấy nhìn Mộ Tuyết ăn là đủ rồi, Mộ Tuyết so với món điểm tâm ngọt này còn thú vị hơn.
Mộ Tuyết cúi đầu ăn một hồi, lúc nàng ngẩng đầu thì phát hiện Lục Thủy vẫn đang ngồi nhìn nàng.
“Lục Thiếu gia không ăn à? Món điểm tâm ngọt ở đây dễ ngấy quá sao?” Mộ Tuyết mở miệng hỏi.
Bị Lục Thủy nhìn, nàng cũng không có cảm giác khẩn trương, ngược lại còn thích được Lục Thủy ngắm như vậy.
Thứ nàng để ý nhất chính là ánh mắt của Lục Thủy.
Cho nên mọi người không nhìn nàng cũng chẳng sao, chỉ cần ánh mắt Lục Thủy luôn đặt trên người nàng là được rồi, nàng sẽ vì một ánh mắt duy nhất này mà thể hiện ra tư thái đẹp nhất.
“Cũng không phải là không thể ăn món điểm tâm ngọt này, chẳng qua là cảm thấy không cần thiết phải ăn.” Lục Thủy nhẹ nhàng nói.
Mộ Tuyết không hiểu:
“Không đói bụng sao?”
Lục Thủy lắc đầu, nhìn Mộ Tuyết giải thích:
“Cũng không phải, chẳng qua là cảm thấy so với món điểm tâm ngọt này, thì Mộ Tiểu thư còn ngọt hơn.”
Nghe được câu nói này của Lục Thủy, Mộ Tuyết hơi sửng sốt.
Sau đó cúi đầu tiếp tục ăn từng miếng điểm tâm ngọt.
Vậy ta cho ngươi xem, nhìn cả một đời, ngọt cả một đời.
Mộ Tuyết ăn được hai miếng, mới khẽ nói:
“Cẩn thận sâu răng.”
“…”
Lục Thủy khinh thường, hắn đường đường là tu chân giả, làm sao có thể sâu răng.
Ăn được một nửa, Mộ Tuyết cảm thấy có chút không ăn vào nữa, nàng thật sự muốn đưa phần còn lại cho Lục Thủy ăn, nhưng thời cơ lại chưa tới.
Đúng lúc này, Mộ Tuyết đột nhiên nhìn thấy bên ngoài cửa sổ thủy tinh có người đang nằm sấp xuống.
Nàng cẩn thận nhìn lại, là một cô gái mập nhỏ, trông có chút quen mắt.
“Lục Thiếu gia, ngươi nói xem người bên ngoài kia có phải có chút quen mắt hay không?” Mộ Tuyết mở miệng hỏi.
Lục Thủy quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ thủy tinh, quả thật nhìn thấy một người nằm gục chỗ đó, trên người có chút bẩn, tóc hơi loạn, lại có chút béo, hẳn là con gái.
“Không biết.” Lục Thủy trực tiếp đáp
Dịch: MB_Boss
Chương 508: Nhìn Mộ Tiểu Thư Sẽ Càng Ngọt Một Chút (2)
“Là Lâm Hoan Hoan, Băng Thủy Cơ.” Mộ Tuyết nói.
Nàng cảm thấy Lục Thủy ngay cả nghĩ cũng không muốn nghĩ, trực tiếp nói không biết.
Lục Thủy nhìn lại một chút, phát hiện người này quả thật rất giống với cô gái mập nhỏ kia.
Không lâu sau khi Lục Thủy nhìn sang, Lâm Hoan Hoan dường như cũng nhìn lại.
“Nàng hình như đang nhìn ngươi.” Lục Thủy mở miệng nói.
Lục Thủy vừa dứt lời, hai người liền thấy cô gái mập nhỏ động đậy, sau đó đứng dậy ở chỗ cách cửa hàng điểm tâm ngọt không xa.
Giống như đang chờ đợi cái gì vậy.
“Nàng có phải là đang chờ ngươi hay không?” Lục Thủy nhìn Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết hơi nghi hoặc hỏi lại:
“Chờ ta làm gì?”
Lục Thủy lắc đầu, đối phương nhìn thấy Mộ Tuyết lại đột nhiên đứng ở gần cửa ra vào chờ đợi.
Tám chín phần mười là đang chờ Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết mắt thấy mình đã không ăn nổi món điểm tâm ngọt này nữa, nói:
“Vậy chúng ta đi ra xem một chút?”
Nàng không có ý định đi ra ngoài một mình, đương nhiên là cần Lục Thủy đi cùng với nàng.
Lục Thủy cũng đưa mắt nhìn vào món điểm tâm ngọt của Mộ Tuyết, nói:
“Mộ Tiểu thư ăn xong rồi đi.”
Hừ!
Đối với lời nói của Lục Thủy, Mộ Tuyết cảm thấy mình có thể không nghe, nếu là kiếp trước, món điểm tâm ngọt này của nàng bây giờ Lục Thủy đã ăn rồi, chỗ nào đến lượt nàng tiếp tục ăn.
Nhưng kiếp trước là kiếp trước, kiếp này không ăn không được, nàng chỉ có thể tiếp tục chậm rãi ăn.
‘Nhìn ta ăn đi, ta sẽ càng ngọt hơn, về sau ngươi cắn một cái là sâu răng, sau đó ta sẽ nhổ đi từng cái răng của ngươi.’ Mộ Tuyết hung tợn thầm nghĩ trong lòng.
Mà lúc này Lục Thủy cũng đang ăn phần điểm tâm ngọt của hắn, Mộ Tuyết làm gì có chỗ nào là ăn không vào?
Nàng chính là bị dưỡng thành thói quen xấu, ăn một nửa là không muốn ăn nữa, đổi một loại khác nàng vẫn có thể tiếp tục ăn một nửa.
Cũng không biết là thứ bệnh gì.
Đương nhiên, quan trọng nhất chính là hắn có thể thừa dịp chưa thành hôn để cho Mộ Tuyết hiểu rõ đồ của mình thì mình phải tự mình ăn hết.
“Lục Thiếu gia có đói bụng không?” Thấy Lục Thủy ăn, Mộ Tuyết hiếu kỳ hỏi một câu.
Lục Thủy lắc đầu:
“Không, chỉ là lo rằng nhìn Mộ Tiểu thư quá ngọt, sẽ dễ sâu răng.”
Mộ Tuyết: “…”
Không thích Lục Thủy.
Ăn xong lại thích tiếp.
Sau đó rất nhanh, Mộ Tuyết đã ăn xong.
Lục Thủy: “…”
Hắn phát hiện tốc độ ăn của Mộ Tuyết tăng vọt trong nháy mắt.
Chờ Lục Thủy ăn xong, hai người liền định đi ra ngoài xem Lâm Hoan Hoan kia một chút.
Đương nhiên, tiền thì vẫn phải tính.
“Bao nhiêu?” Ở trước quầy, Lục Thủy mở miệng hỏi.
“Hai viên linh thạch nhất phẩm.” Tiên tử trông tiệm mỉm cười chuyên nghiệp, nói:
“Nếu như đạo hữu trùng hợp không mang theo linh thạch, vậy không cần mang đồ ra thế chấp, trực tiếp đi ra ngoài rẽ trái là được.”
Tiên tử trông tiệm vẻ mặt tươi cười, không hề giả dối.
Lục Thủy: “…”
Mộ Tuyết: “…”
Sau đó Lục Thủy lấy linh thạch ra thanh toán, chút linh thạch này hắn đương nhiên vẫn có, bình thường hắn luôn có một hai viên linh thạch tam phẩm, nhiều hơn thì không có.
“Hoan nghênh lần sau lại đến.” Tiên tử trông tiệm vẫn mỉm cười nói.
Chờ sau khi Lục Thủy và Mộ Tuyết đi ra, tiên tử trông tiệm mới hai tay che mặt, cảm thấy đặc biệt thống khổ:
“Thật xấu hổ mà.”
Lúc Lục Thủy và Mộ Tuyết cùng đi ra từ cửa hàng điểm tâm ngọt, Lâm Hoan Hoan liền chạy tới.
Nàng chạy đến trước mặt Mộ Tuyết, có chút luống cuống.
Nhất thời không biết nên mở miệng như thế nào.
Mộ Tuyết cũng biết đối phương thật sự là chờ nàng, liền chỉ vào bãi đất trống bên cạnh, nói:
“Sang bên kia nói chứ?”
Lâm Hoan Hoan gật đầu.
Đi vào bãi đất trống, Mộ Tuyết tìm một chỗ ngồi xuống trước, sau đó mới nói:
“Ngươi tìm ta có việc gì?”
Lục Thủy ngồi bên cạnh Mộ Tuyết, hắn chỉ là đi cùng.
Nhìn Mộ Tuyết nhìn có chút mảnh mai, không hề có chút khí thế sẽ vượt lên trên sân nhà của Lục Thủy chút nào.
Nàng cố ý, Lục Thủy liếc mắt liền nhìn ra.
Bây giờ Mộ Tuyết thật ra rất mạnh, đối với người ngoài cũng có thể rất cường thế.
Loại cường thế kia không phải là giọng điệu, mà là khí chất.
Nhưng hiện tại nàng không có chút khí thế cường thế nào, là bởi vì có hắn ở đây.
Đại khái là sợ sẽ ảnh hưởng đến lòng tự trọng của hắn đi.
“Ta, ta muốn hỏi là, sau tam giai, làm thế nào mới có thể học được Hiến Tế Huyết Nhục?” Lâm Hoan Hoan có chút xấu hổ nói.
Đây là cách duy nhất biến nàng trở nên yêu diễm, cho nên nàng mới đuổi tới tận đây.
Nàng cũng nghe Mộ Tuyết nói nơi này có Lãng Hải Tinh Dũng, đoán rằng Mộ Tuyết và đạo lữ của nàng chắc hẳn là sẽ tới đây.
Sau đó bởi vì thấy đói bụng nên khi nhìn thấy cửa hàng đồ ngọt liền muốn tới xem để giải thèm, không nghĩ tới lại tìm được Mộ Tuyết.
Không xem là bởi vì càng nhìn càng đói.
Nàng tu bạo thực, rất dễ bị đói.
Mộ Tuyết nhìn Lâm Hoan Hoan, hiếu kỳ hỏi:
“Ta nhớ Băng Nguyên Tuyết Vực không phải thế lực nhỏ gì, thứ như này tùy tiện tra một chút tư liệu là biết mà?”
“Lúc trở về có thể sẽ không có cơ hội nữa, mà từ nhỏ tới lớn bọn họ cũng chưa từng nói cho ta biết cái này.” Lâm Hoan Hoan nói.
“Ngươi có hỏi qua sao?” Lục Thủy hỏi một câu.
Lâm Hoan Hoan nghe vậy thì cúi đầu:
“Không có, bọn họ không chào đón ta.”
Mộ Tuyết nhìn Lâm Hoan Hoan, như nhớ lại chuyện trước kia, sau đó nhìn về phía Lục Thủy:
“Trên người Lục Thiếu gia có giấy không?”
Ngươi không phải có cuốn sổ đó sao? Lục Thủy nhìn quyển sổ trong tay Mộ Tuyết, hỏi một câu trong lòng.
Sau đó lấy ra một trang giấy bình thường đưa cho Mộ Tuyết.
“Mộ Tiểu thư muốn trực tiếp viết ra?”
“Ừm.” Mộ Tuyết đáp lại một câu, sau đó nhận lấy giấy bắt đầu ghi chép.
Đối với nàng mà nói, Hiến Tế Huyết Nhục bạo thực không hề khó chút nào.
Lục Thủy ngồi một bên nhìn lướt qua, phát hiện thứ Mộ Tuyết viết không phải là cách Hiến Tế Huyết Nhục bình thường, mà là cách đã được cải tiến.
Về phần tại sao nàng lại biết cách cải tiến.
Hẳn là có liên quan đến việc hắn đùa Mộ Tuyết mập.
Khi đó Mộ Tuyết liền dùng thịt trên người mình để uy hiếp hắn: Ngươi lại nói ta, ta liền xuất thủ với thịt trên người vợ ngươi, để một chút thịt trên người nàng biến mất.
Quá vô sỉ.
Nhưng nghĩ lại lúc đó Mộ Tuyết vẫn rất là đáng yêu, đáng tiếc sau này, Mộ Tuyết lại thích trực tiếp ra tay đánh người.
Thật đúng là một thùng thuốc nổ di động.
“Lục Thiếu gia, ngươi đang nghĩ gì thế?” Giọng nói của Mộ Tuyết đột nhiên vang lên.
Lục Thủy giật mình trong lòng, lên tiếng:
“Chữ viết của Mộ Tiểu thư thật đẹp mắt.
Người, lại càng đẹp mắt.”
Mộ Tuyết: “…”
Ngươi học những lời này ở đâu? Mộ Tuyết nghi ngờ trong lòng.
Sau đó lại bắt đầu viết viết, chỉ là có cảm giác như cách viết lần này của nàng đã thay đổi.
Được Lục Thủy khen một cái, nàng theo bản năng viết chậm lại.
Sợ viết xấu.
Lục Thủy quá xấu rồi.
Mộ Tuyết cảm thấy Lục Thủy đã sắp hỏng đến nơi, đã học được công tâm kế rồi.
Nhưng vừa nghĩ tới việc được Lục Thủy khen, nàng lại vui vẻ.
Không có tiền đồ.
Lâm Hoan Hoan ở một bên cảm thấy bị thương tổn, rất muốn rời khỏi nơi này.
Hai người này thật quá đáng.
Nhưng vì tương lai yêu diễm, nàng chỉ có thể kiên trì đợi.
Dịch: MB_Boss
Chương 509: Ghi Nợ
Không bao lâu sau, Mộ Tuyết dừng bút, đưa giấy cho Lâm Hoan Hoan, nói:
“Được rồi, ta đã cẩn thận suy nghĩ, nhị giai cũng có hy vọng hiến tế, nhưng chỉ có thể hiến tế lâm thời, tốt nhất lúc hiến tế hãy tiêu hao hết sức mạnh, như vậy có thể duy trì thêm chút thời gian.
Nếu không hai phút đồng hồ sau sẽ lại trở về bộ dáng ban đầu.”
Lâm Hoan Hoan luôn cảm thấy cái này có chút không bình thường
Đúng vậy, vốn là không bình thường, đây chính là bản cải tiến của Mộ Tuyết, nhưng người khác đừng nói là học, nghĩ cũng không dám nghĩ.
Đây là Mộ Tuyết vì muốn chống lại Lục Thủy mà nghĩ ra được, nhỡ đâu trong cơn tức giận nàng thật sự bị Lục Thủy hiến tế thì cũng sẽ dễ dàng quay trở về ban đầu.
Thịt trên người quen thuộc với Lục Thủy như vậy, hiến tế đi sẽ rất đáng tiếc.
Lục Thủy ở bên cạnh không nói gì, luôn có cảm giác đều là lỗi của hắn, khiến cho Mộ Tuyết phát minh ra thứ đồ kỳ kỳ quái quái như vậy.
Mà cái vừa đưa cho Lâm Hoan Hoan chính là bản cải tiến sau khi đã cải tiến của Mộ Tuyết, là thay đổi để phục vụ cho nhị giai.
Nhị giai không thể hiến tế vĩnh viễn, chỉ có thể đổi thành tạm thời.
Muốn thực sự học được Hiến Tế Huyết Nhục thì cần phải lên tam giai.
Lâm Hoan Hoan nhận lấy tờ giấy, sau đó xé phần còn trống ra:
“Có thể cho ta mượn bút được không?”
Mộ Tuyết đương nhiên không có ý kiến gì.
Lâm Hoan Hoan nhận lấy bút xong liền bắt đầu viết một vài thứ trên giấy.
Không bao lâu sau, nàng liền đưa cả mảnh giấy lẫn cây bút cho Mộ Tuyết:
“Cái này cho ngươi.”
Nhận lấy giấy bút, Mộ Tuyết tò mò nhìn lướt qua, sau khi thấy nội dung trên đó, nàng liền hơi kinh ngạc:
“Giấy nợ? Năm viên linh thạch cửu phẩm.”
Trên giấy nợ còn có dấu tay của Lâm Hoan Hoan.
“Bây giờ ta không có tiền, chỉ có thể ghi giấy nợ, năm viên linh thạch cửu phẩm là giá ta đưa ra.
Mặc dù linh thạch cuối cùng đã bị mất, nhưng ta vẫn muốn dùng giá tiền này để mua cách trở nên yêu diễm.
Ta sẽ từ từ trả lại.
Hy vọng ngươi có thể cho ta thêm chút thời gian.” Lâm Hoan Hoan cúi đầu nói.
Lâm Hoan Hoan lần này rất tỉnh táo, không hề cảm thấy việc mình làm có gì không đúng.
Mà nàng cũng không để ý chuyện linh thạch bị mất lần trước.
Những người này đã cứu nàng, chẳng lẽ còn phải chịu trách nhiệm giúp nàng lấy lại linh thạch sao?
Mộ Tuyết nhìn giấy nợ và Lâm Hoan Hoan một chút, sau đó cất đi, nói:
“Được.”
“Vậy ta không quấy rầy các ngươi nữa.” Sau khi nói cám ơn, Lâm Hoan Hoan liền trực tiếp rời đi.
Nàng lại tiến thêm một bước về tương lai trở thành hàng yêu diễm.
Chỉ cần cố gắng trở nên yêu diễm, nàng liền có thể không cần lấy chồng.
Về sau nàng cũng không phải là hàng bánh bao màn thầu nữa.
Chỉ là vừa mới chạy được không bao xa, nàng liền phát hiện trên người mình không còn chút tiền nào, ăn không đủ no sẽ không thể quay về.
Nàng liền định chạy lại tìm Mộ Tuyết mượn chút xíu.
Chỉ là lúc quay lại thì Mộ Tuyết đã không còn ở đó nữa.
Lâm Hoan Hoan: “…”
Biến thành hàng chết đói.
Nữ Thần Băng Hải xuất hiện từ trong hồ, nàng ngẩng đầu nhìn về phần cuối của biển.
“Người của Thần Điện Quang Minh không trở về sao?”
Trầm mặc một lát, Nữ Thần Băng Hải lắc đầu:
“Được rồi, dị động đã lắng lại, kể cả có liên quan tới Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa thì cũng không phải chuyện của Thần Chúng.”
Việc liên qua đến vị Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa thời Viễn Cổ kia cho tới bây giờ cũng chưa từng là chuyện của một thế lực đơn lẻ.
Đương nhiên, thứ bọn họ nên chú trọng hiện tại vẫn là giúp thành viên của Thần Chúng khôi phục, để Chủ Thần trở về.
Cùng với việc phòng ngừa sự kiện ghi trong Sách Khải Huyền xảy ra.
“Chuyện thức tỉnh, tốc độ so với trước đây đã nhanh hơn không ít, đang được tiến hành ổn định.
Hiện tại cần xem xem làm thế nào để thăm dò Lục Thủy.”
Lục Thủy nhất định phải thăm dò, mặc dù Tiên Đình vẫn luôn thử thăm dò hắn, gần đây Chiến Thần Tiên Đình cũng muốn ra tay.
Nhưng phương pháp đều rất đơn giản.
Cần đổi cách thăm dò năng lực của Lục Thủy một chút.
“Vậy dùng cách gì thì tốt đây?”
Bất kể là cách nào, Nữ Thần Băng Hải đều không muốn để cho người của Thần Chúng xuất thủ.
Thái Dương Chi Tử đã là một lần giáo huấn, giờ không có khả năng trực tiếp đối địch với Lục gia.
Đối đầu chính diện là một việc làm ngu xuẩn.
Nữ Thần Băng Hải trầm mặc một lát, sau đó, nàng há to miệng, âm thanh thong thả từ miệng nàng truyền ra:
“Người xưa có nói, giữa Tịnh Thổ và Minh Thổ có một vết nứt, bên trong vết nứt có Bỉ Chi Hải Ngạn, sông Vong Xuyên.
Bắc qua sông có cây cầu tên Nại Hà, bên kia cầu có con đường tên Kim Sinh.
Bước lên đường Kim Sinh có thể hiển lộ ra thành tựu kiếp này.
Mặc dù không chắc chắn, nhưng nếu siêu phàm thoát tục, đường Kim Sinh có thể chấn động đến Bỉ Chi Hải Ngạn.”
Nữ Thần Băng Hải nhìn về phía chân trời, giọng nói vang lên:
“Bờ bên kia Vong Xuyên, song nguyệt đồng thiên, đã tới.”
“Bỉ Chi Hải Ngạn?” Tâm Hỏa Cổ Phật mở mắt ra nhìn về phía biển khổ bên ngoài.
Sau đó thở dài một tiếng:
“Cuối cùng lại phải mở sao?”
“Làm gì phải tra tấn hắn? Nguyên khí trời đất, vận mệnh phù hợp, ngay cả phật cũng không thể rung chuyển.
Làm gì có người nào có thể nghịch thiên cải mệnh?”
“Tại sao phải chấp mê bất ngộ?”
“Chờ vô số năm lại có kết quả gì?”
Tâm Hỏa Cổ Phật lắc đầu, sau đó nhìn về phía phật điện phía dưới.
Lúc này, dưới phật điện có một người đang quỳ, là một vị hòa thượng ăn mặc đơn giản.
“Có thu hoạch gì không?” Tiếng Phật vang vọng khắp phật điện.
Người bên dưới tuyên một câu phật hiệu, rồi nói:
“Chỉ thấy ngọc vỡ.”
“Có đăm chiêu không?” Tiếng Phật lại một lần nữa vang lên.
“Gặp phật tính, mừng rỡ, không đăm chiêu.” Giọng nói suy tư lại vang lên.
“Đi đi.” Tâm Hỏa Cổ Phật mở miệng nói.
Người bên dưới tuyên câu phật hiệu, sau đó liền lui ra ngoài phật điện.
Tâm Hỏa Cổ Phật lại nhìn ra ngoài biển khổ.
“Phật quang chợt hiện trong dãy núi Lôi Minh, Lâu La Cổ Phật hẳn cũng sắp trở về.”
“Hy vọng thực lực của hắn không bị ảnh hưởng quá nhiều.”
Phật môn có hai vị Cổ Phật tọa trấn, mặc dù thực lực không còn như thời hoàng kim nhưng ở trong ba đại thế lực cũng không tính là yếu thế.
Rất nhiều chuyện đều có thể đọ sức tranh đoạt một phen.
Thời đại này, đương nhiên có không ít bảo vật giúp bọn hắn khôi phục.
Mưa máu ở Thiên Tai Cổ Thành cũng tính là một.
Lục Cổ và Đông Phương Lê Âm không đến Xảo Vân Tông, hai người dự định về thẳng nhà.
Đã bị thương, tốt hơn hết là đi thẳng về.
Về phần Lãng Hải Tinh Dũng, lần sau lại đến nhìn.
Lần này nhường cho con trai bọn họ.
“Chàng nói xem con trai và Tiểu Tuyết Nhi xem Lãng Hải Tinh Dũng xong liệu có thể phát sinh vài việc gì đó hay không?” Trên đường, Đông Phương Lê Âm mở miệng hỏi.
“Có thể xảy ra chuyện gì?” Lục Cổ nắm tay Đông Phương Lê Âm nói.
Dịch: MB_Boss
Chương 510: Sẽ Nhanh Thôi!
Hai người giờ vẫn còn đang ở trên biển.
Đang tản bộ.
Đợi đến khi mệt lại lấy pháp bảo phi hành ra.
Tộc trưởng Lục gia chắc chắn không thiếu những pháp bảo nhỏ này.
Càng sẽ không hai tay trống trơn đi ra ngoài, kể cả hai tay hắn trống trơn, thì phu nhân hắn chắc chắn cũng đã chuẩn bị tất cả mọi thứ.
Thấy Lục Cổ hỏi lại, Đông Phương Lê Âm hừ lạnh một tiếng, nói:
“Tộc trưởng đại nhân, đến khi nào ta mới có cái thai thứ hai?”
“Ta có cảm giác sẽ nhanh thôi.” Lục Cổ thuận miệng nói.
Chủ yếu là vì phu nhân hắn ngày nào cũng lẩm bẩm chuyện đứa con gái thứ hai.
Đông Phương Lê Âm cười nói:
“Ta cũng có cảm giác này.”
Nàng thật sự có cảm giác này, giống như trước đây luôn có cảm giác mình hẳn nên có một đứa con gái vậy.
Rất khó hiểu.
Lục Cổ không nói gì, nếu thật sự có con gái, vậy đương nhiên là một chuyện vui vẻ.
Lại sinh thêm một đứa con trai, hắn cũng không mặn mà lắm với chuyện này.
Có một đứa con trai là đủ rồi, hai đứa sẽ rất ầm ĩ.
Nhỡ đâu đứa lớn đứa nhỏ đều vô dụng, vậy lại càng ầm ĩ.
Đông Phương Lê Âm cũng muốn có con gái, nếu không nàng cũng sẽ không muốn mang thai lần nữa.
“Trở về để Nhị Trưởng lão bắt mạch xem có hay không.” Đông Phương Lê Âm nói.
“Chúng ta mới ra ngoài có mấy ngày, có cũng không nhanh như vậy.” Lục Cổ nói.
“Vậy đợi qua một tháng lại đến để Nhị Trưởng lão bắt mạch.”
“Nếu thật sự có, nàng ngay cả cửa lớn Lục gia cũng không đi ra được.”
“Có Tộc trưởng đại nhân bầu bạn, ta rất vui lòng.”
Lục Cổ nhìn Đông Phương Lê Âm, sờ sờ đầu nàng, sau đó nói:
“Ta cũng vui vẻ.”
Lúc chạng vạng tối, hai người Lục Cổ về tới Lục gia.
Vừa mới đến quảng trường, Lục Cổ liền nhìn thấy Nhị Trưởng lão đi tới.
Trong nháy mắt khi thấy Nhị Trưởng lão, Lục Cổ vô thức lùi về sau một bước.
Yêu cầu hắn đánh thất giai Pháp Thần, hắn một cái chớp mắt cũng không chớp, đánh vượt cấp không phải việc ghê gớm gì.
Nhưng nhìn thấy Nhị Trưởng lão, trong lòng hắn cũng không nhịn được run lên.
“Con trai hẳn là chưa trở lại đúng chứ?” Lục Cổ hỏi nhỏ Đông Phương Lê Âm bên cạnh.
Đông Phương Lê Âm cũng có chút lo lắng:
“Hẳn là chưa mới đúng, trừ khi hai đứa chúng nó không xem Lãng Hải Tinh Dũng.”
Nhị Trưởng lão đi đến trước mặt Lục Cổ, tò mò hỏi:
“Đi ra ngoài một chuyến cũng bị thương?”
Lục Cổ nhẹ nhàng thở phào, không phải gọi hắn đi theo nói chuyện là tốt rồi.
Nỗi lòng lo lắng rốt cuộc cũng buông xuống được.
Sau đó Lục Cổ nói lại đại khái về chuyện bị thương.
Nhị Trưởng lão nghe xong, nhìn Lục Cổ một chút, giơ tay lên nói:
“Tay.”
Lục Cổ không dám không nghe theo, lập tức đưa tay ra.
Nhị Trưởng lão nắm lấy tay Lục Cổ, bắt đầu kiểm tra.
“Ngươi nói là ngươi gặp Lưu Hỏa của Ẩn Thiên Tông?” Nhị Trưởng lão mở miệng hỏi.
“Đúng vậy, đã dạy dỗ qua, rất mạnh.” Lục Cổ đáp.
“Bị hắn cướp đồ?” Nhị Trưởng lão lại hỏi.
Lục Cổ cảm thấy chuyện này nên tính là hắn cố ý cho thì đúng hơn, nhưng đúng là hắn bị cướp đồ.
Cuối cùng gật đầu, không nói gì.
Nhị Trưởng lão nhìn Lục Cổ một chút, tiếp tục nói:
“Ngươi cảm thấy Lưu Hỏa thế nào?”
“Thực lực rất mạnh, trận pháp siêu phàm nhập thánh, hành động có chút không thể tưởng tượng.
Chính là cảm giác…” Lục Cổ hơi dừng lại, sau đó nói:
“Cảm giác đối phương có lẽ vẫn còn nhỏ, hành vi tác phong khiến người ta không hề phát hiện ra chút ác ý nào.”
Nhị Trưởng lão không tiếp tục hỏi nhiều, mà thu tay lại, quay sang nhìn về phía Đông Phương Lê Âm:
“Tay.”
Đông Phương Lê Âm lập tức đưa tay ra.
Chờ Nhị Trưởng lão bắt mạch.
Nhị Trưởng lão tới lần này chủ yếu là vì Đông Phương Lê Âm.
Ra ngoài một chuyến vừa mới trở về, đương nhiên cần kiểm tra xem thân thể có vấn đề gì hay không.
Vết thương trước đó, nàng không có kết luận cụ thể.
Cho nên cần quan tâm kỹ một chút.
Lúc Nhị Trưởng lão kiểm tra, Đông Phương Lê Âm lên tiếng:
“Nhị Trưởng lão, cũng không có vấn đề gi chứ?”
Nhị Trưởng lão không nói gì khiến Đông Phương Lê Âm và Lục Cổ có chút lo lắng.
Sẽ không lại bị bệnh chứ?
Một lát sau, Nhị Trưởng lão mới thu tay lại, nói:
“Không để ngươi động thủ là đúng, không biết vì nguyên nhân gì mà thân thể ngươi có chút suy yếu.
Mấy ngày nay tĩnh dưỡng thật tốt đi.”
Nghe được câu này, Lục Cổ và Đông Phương Lê Âm đều nhẹ nhàng thở ra.
Chỉ cần không phải bệnh tật là tốt rồi.
Nghỉ ngơi một chút liền tốt.
Sau khi xác định Đông Phương Lê Âm không có việc gì, Nhị Trưởng lão liền định rời đi.
Chỉ là lúc rời đi, theo thói quen muốn cầm một miếng điểm tâm theo.
Vừa mới định đưa tay ra cầm lại phát hiện bây giờ không có điểm tâm.
Sau đó Nhị Trưởng lão liền định trực tiếp rời đi.
Ngay lúc này, Đông Phương Lê Âm lấy ra một miếng điểm tâm đưa đến bên miệng Nhị Trưởng lão.
“Nhị Trưởng lão, ăn miếng điểm tâm đi.”
Nhị Trưởng lão liếc mắt nhìn, sau đó đưa đầu lại gần, nhẹ nhàng cắn một miếng.
Đông Phương Lê Âm nhân cơ hội duỗi tay ra định bóp mặt Nhị Trưởng lão một chút.
Bốp!
Tay Đông Phương Lê Âm vừa mới ngang nhiên đưa ra liền bị Nhị Trưởng lão gạt đi.
Nhị Trưởng lão nhìn Đông Phương Lê Âm một chút, cầm lấy miếng điểm tâm nói:
“Không biết lớn nhỏ, ngươi…”
“Cha mẹ đã dạy ta phải kính già yêu trẻ.” Nhị Trưởng lão còn chưa nói xong, Đông Phương Lê Âm đã mở miệng bổ sung đoạn còn lại.
Nhị Trưởng lão không đáp lại, chỉ nhìn Lục Cổ nói:
“Xem trọng Lê Âm.”
Nói xong quay người bước ra một bước, biến mất ngay tại chỗ.
Khi Nhị Trưởng lão xuất hiện lần nữa thì đã ở ngay trước căn phòng trúc của mình.
Nàng cắn một miếng điểm tâm trên tay, âm thầm tự nói:
“Lưu Hỏa động thủ đoạt đồ vật của Lục Cổ.”
“Lục Cổ đánh gãy hai tay của Lưu Hỏa.”
“Từ khi thanh danh của Lưu Hỏa truyền ra đến bây giờ, hoặc là ngoài sức tưởng tượng, hoặc là vênh váo hung hăng.”
“Chỉ có người khác ăn thiệt thòi, chưa từng có chuyện hắn yếu thế hơn người khác.”
“Nhưng khi gặp Lục Cổ và Lê Âm thì lại có vẻ bình thường.”
Nghĩ đến đây, Nhị Trưởng lão cho toàn bộ chỗ điểm tâm còn lại vào miệng, vui vẻ nhai nhai nhai.
Trăng sáng nhô lên cao, Mộ Tuyết cuối cùng cũng được đường đường chính chính ăn cơm tối.
Hôm nay đói bụng cả một ngày.
Nàng cảm thấy mình bị Lục Thủy ngược đãi.
Còn chưa lấy vào nhà đã như vậy, sau này hắn lấy mình về nhà rồi thì sẽ còn phách lối đến cỡ nào chứ.
Mộ Tuyết nhấp một ngụm canh, cảm thấy mình suy nghĩ hơi nhiều.
Bởi vì sau khi gả cho Lục Thủy rồi, liền đến nàng trở nên phách lối.
Lục Thủy nhìn Mộ Tuyết ăn, đương nhiên, lần này hắn không chỉ nhìn không.
Chỉ là nhìn nhiều ăn ít.
Chỉ khi có hắn nhìn, Mộ Tuyết mới có thể ngoan ngoãn ngồi ăn.
Nếu không nàng có lẽ cũng chỉ nhìn chứ không ăn.
Cái này gọi là tiên hạ thủ vi cường.
Dịch: MB_Boss








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










