- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
- Tập 49 : Câu Chuyện Của Cô Gái Mập (c481-c490)
[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
Tập 49 : Câu Chuyện Của Cô Gái Mập (c481-c490)
❮ sautiếp ❯Chương 481: Câu Chuyện Của Cô Gái Mập
Như vậy phải chờ rất lâu, bây giờ nàng muốn cắn Lục Thủy luôn, sau đó đánh cho hắn một trận.
Tình cảm đủ, đánh Lục Thủy cũng không cần phải che mặt.
Chỉ là cũng không thể nhét đồ vào miệng hắn.
Nghĩ như vậy, Mộ Tuyết lại cảm thấy, hay là trong lúc tình cảm còn chưa có chuyển biến gì tốt, tìm thời điểm thích hợp đánh hắn một trận đi.
“Hình như cũng không có chỗ nào, à, lúc đi đến Xảo Vân tông hình như sẽ phải đi qua Đường gia, nếu như Lục Thiếu gia không thấy phiền, ta muốn vào thăm hai đứa em gái một chút.” Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy nói.
Lục Thủy hình dung lại hai đứa em gái của Mộ Tuyết trong đầu.
Một đứa không có ấn tượng gì, một đứa thì còn rất nhỏ.
Sau đó Lục Thủy không nghĩ nhiều nữa:
“Được, ngày mai đi Đường gia.”
Nghe thấy câu trả lời của Lục Thủy, Mộ Tuyết tự nhiên thấy rất vui vẻ.
Sau đó hai người đi lên trên núi tuyết.
Vừa lên đến nơi, Lục Thủy liền nhận ra dưới chân có biến hóa.
Nơi này hội tụ sức mạnh tự nhiên.
Không bao lâu sau, hắn nhìn thấy một bãi cỏ, trên cỏ còn có cả vài bông hoa điểm sắc.
Thật sự có à?
Lục Thủy cũng không đi nghiên cứu sức mạnh tự nhiên vừa mới phát giác được, với hắn mà nói, chỉ cần cảnh sắc đẹp là được.
Hình thành như thế nào, không cần thiết phải đi truy vấn ngọn nguồn.
Mộ Tuyết vui vẻ là được.
Sau đó Lục Thủy và Mộ Tuyết nhìn thấy một cái hồ, từ hồ nước có một luồng nhiệt bốc lên, ven hồ cũng có cỏ cây hoa lá, mặc dù cỏ cây ở khu vực biên giới mới là tươi tốt nhất, nhưng nơi đây cũng vẫn là một phong cảnh hữu tình.
Quả thực nhìn rất đẹp.
Đây chính là Thiên Trì mà Mộ Tuyết muốn xem.
Lục Thủy và Mộ Tuyết đứng ở nơi đó, hai người phát hiện ở gần Thiên Trì còn có không ít người.
Có nam có nữ, nhưng phần lớn có vẻ như đều là cặp đôi như bọn hắn.
‘Đi xem Lãng Hải Tinh Dũng, phần lớn cũng đều là đi theo cặp.’ Lục Thủy thầm nghĩ trong lòng.
Hắn cảm thấy cha mẹ hắn chắc chắn cũng sẽ ở lại bên kia.
Tìm cảm giữa cha mẹ hắn vẫn luôn rất tốt, loại kỳ cảnh như vậy không có lý do gì không cùng nhau đi ngắm.
Ở kiếp trước có đi xem hay không thì hắn lại không biết.
Dù sao mẹ hắn cũng từng bị thương.
Sau đó Lục Thủy mang theo Mộ Tuyết đi tới một bên của Thiên Trì, Mộ Tuyết ngồi xổm xuống, nàng lấy tay đụng đụng lên mặt nước trong Thiên Trì.
“Nóng.” Mộ Tuyết nói với Lục Thủy.
“Suối nước nóng à?” Lục Thủy hỏi một câu.
Mộ Tuyết lắc đầu, nàng không biết.
Nàng giống như Lục Thủy, hoàn toàn không hề có suy nghĩ đi nghiên cứu nguyên nhân hình thành của nơi này.
Xinh đẹp là được.
Mà lại còn được cùng Lục Thủy ngắm nhìn.
Tùm!
Một tiếng động lớn bỗng vang lên ở gần đó, có người rơi xuống nước.
Không chút do dự, Lục Thủy trực tiếp kéo Mộ Tuyết lại.
Là để phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn xuất hiện.
Mộ Tuyết bị Lục Thủy kéo ra phía sau, nàng không hề cảm thấy khó chịu, ngược lại lại nhớ tới kiếp trước.
Gặp phải chuyện gì, Lục Thủy cũng sẽ lập tức kéo nàng ra sau lưng.
Sau đó không ngừng lặp lại một câu: Tránh ra phía sau, tránh ra phía sau, sát lục chi khí quá nặng rồi, hù chết vật thí nghiệm của ta mất.
Mộ Tuyết: “…”
Hình như cũng không phải hồi ức vui vẻ gì.
Bất tri bất giác, Mộ Tuyết bỗng có xúc động muốn đánh Lục Thủy.
Lục Thủy quay đầu nhìn Mộ Tuyết, không biết có phải là ảo giác hay không, ánh mắt Mộ Tuyết nhìn hắn dường như hơi hung một chút.
‘Nàng lại đang suy nghĩ lung tung cái gì rồi?’ Lục Thủy cảm thấy có chút nguy hiểm.
Nhưng ngay sau đó, bọn hắn đã quay lại nhìn ra phía phát ra tiếng động kia.
Chỉ là vừa mới nhìn sang, Lục Thủy và Mộ Tuyết đều sửng sốt, rơi xuống nước vừa rồi là một người tương đối mập mạp.
“Cô gái mập nhỏ?” Mộ Tuyết và Lục Thủy hơi kinh ngạc nói.
Sau đó hai người nhìn xung quanh, xung quanh bọn họ cũng không có ai khác.
Tất cả những cô gái mập nhỏ đều nhảy cầu tự sát như vậy à?
“Cứu, cứu mạng.” Cô gái mập nhỏ đột nhiên kêu lên.
Mộ Tuyết nhìn về phía Lục Thủy.
Lục Thủy bất đắc dĩ, hắn bấm ngón tay làm phép.
Sau đó, một tiếng động vang lên từ dưới nước.
Bịch!
Cô gái mập nhỏ trực tiếp bị ném lên trên bờ.
Nếu như không phải có Mộ Tuyết ở đây, Lục Thủy muốn kéo người lên thì chỉ cần một cái búng tay là đủ rồi.
Đương nhiên, nếu như hắn không ở đây, Mộ Tuyết có lẽ chỉ cần dùng một ánh mắt.
Cô gái mập nhỏ sau khi bị kéo lên thì rơi xuống trước mặt hai người Lục Thủy và Mộ Tuyết.
Những người khác chỉ liếc mắt nhìn thoáng qua một cái, cũng không để tâm đến chuyện bên này.
Ở tu chân giới, đôi khi không tham gia náo nhiệt cũng tốt, nhỡ đâu xảy ra đánh nhau, lại đụng phải tiền bối thì thật sự xui xẻo.
“Làm sao ngươi lại rơi xuống nước?” Mộ Tuyết ngồi xổm xuống, tò mò nhìn cô gái mập nhỏ hỏi.
Lục Thủy đứng ở bên cạnh Mộ Tuyết, phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn xuất hiện.
Cô gái mập nhỏ giương mắt nhìn trước một chút xem là ai đã vớt nàng lên, chỉ là vừa mới nhìn rõ khuôn mặt của Mộ Tuyết, nàng liền cảm thấy kinh ngạc.
“Là, là các ngươi?” Cô gái mập nhỏ bất ngờ hỏi lại.
Mộ Tuyết chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
Chờ cô gái mập nhỏ ngồi xuống xong, Mộ Tuyết mới đứng dậy bên cạnh Lục Thủy.
Cô gái mập nhỏ nhìn hai người trước mặt, không cần hỏi cũng biết hai người họ là đạo lữ.
Một lát sau, cô gái mập nhỏ mới chậm rãi mở miệng nói:
“Ta đi gặp mấy bằng hữu ở chỗ này, thế nhưng sau khi bọn hắn biết ta không có tiền, liền nói ta không phải bằng hữu của bọn hắn, ta muốn giải thích, nhưng bọn hắn lại đẩy ta xuống nước.”
“Tu vi của ngươi là nhị giai, sao lại không bơi được?” Lục Thủy hỏi một câu.
Cô gái mập nhỏ cúi đầu:
“Ta không dùng được tu vi, trước đó bị cha hạ Cấm Linh Thuật.”
Lục Thủy và Mộ Tuyết liếc nhìn nhau, nghĩ tới việc cô gái mập nhỏ này là bỏ nhà ra đi.
Về phần trước đó nàng biến mất kiểu gì, bọn hắn cũng không có ý định hỏi.
“Là quen trên mạng à?” Mộ Tuyết hỏi một câu.
Cô gái mập nhỏ gật đầu, nàng buồn bã nói:
“Ta ở địa giới ma tu không chơi được với ai, ta cho rằng đạo tu sẽ tốt hơn nhiều.”
Mộ Tuyết: “…”
Lục Thủy: “…”
“Chữa bệnh cũng là bọn hắn bảo ngươi đi?” Mộ Tuyết lại hỏi.
“Bọn hắn nói đến Xảo Vân tông có người có thể khiến ta trở nên yêu diễm, mang đủ linh thạch là được.” Cô gái mập nhỏ nói.
Lục Thủy và Mộ Tuyết cùng lắc đầu, không cứu nổi.
“Nếu như ta không yêu diễm, đến lúc liên hôn, với bộ dáng này của ta nhất định sẽ bị gả cho một người không có cái gì, mà còn có khả năng là tính tình không tốt, chỉ biết đánh vợ đánh con để trút giận.
Trở nên yêu diễm rồi, có lẽ sẽ có mối tốt hơn.” Cô gái nhỏ giọng thều thào.
Dịch: MB_Boss
Chương 482: Rời Đi
“Con gái thứ chín của Vực chủ Băng Nguyên Tuyết Vực cũng cần phải liên hôn sao?” Mộ Tuyết có chút bất ngờ.
Nhà nàng liên hôn với Lục gia còn có thể hiểu được, dù sao Lục gia cũng rất mạnh.
Mộ gia có thể tranh thủ được rất nhiều chỗ tốt.
Thế nhưng Băng Nguyên Tuyết Vực cũng không phải nơi mà thực lực tu chân bình thường có thể so sánh được.
Cũng giống như Kiếm Nhất phong hay Xảo Vân tông vậy, bọn họ cần liên hôn à?
Không cần.
“Chín đứa con gái, nhiều như vậy, không gả đi thì ở nhà làm gì?
Cũng không dễ nhìn.” Cô gái mập nhỏ cúi đầu khó chịu nói.
Lục Thủy và Mộ Tuyết nhất thời cảm thấy đối phương nói rất có lý.
Nhưng bọn hắn cũng biết một chuyện, đó là cô gái mập nhỏ này thật sự là con gái thứ chín của Vực chủ Băng Nguyên Tuyết Vực, đạo hiệu là Băng Thủy Cơ, tên thật là Lâm Hoan Hoan.
Băng Thủy Cơ trưởng thành thành dạng này, quả thật khiến cho người ta khó có thể tin được.
“Ngũ quan ngươi cũng không phải là tệ, giảm cân một chút là được rồi.” Mộ Tuyết nói.
“Thứ ta tu là bạo thực, mà thể chất lại có vấn đề, đã không gầy được lại còn phải ăn.
Còn có thể cứu sao?” Lâm Hoan Hoan nói.
Mộ Tuyết suy nghĩ một chút, sau đó uyển chuyển nói:
“Có hơi khó, nhưng theo ta được biết, bạo thực có một bước ngoặt, tên là Hiến Tế Huyết Nhục, có thể tự chọn phần huyết nhục trên người để hiến tế, từ đó đạt được dáng người cân đối.”
Lâm Hoan Hoan nhìn về phía Mộ Tuyết, biểu thị không hiểu, nàng sao lại chưa từng nghe nói qua điều này?
“Phải lên tam giai mới có thể làm.” Mộ Tuyết giải thích một câu.
Lục Thủy tự nhiên cũng biết Hiến Tế Huyết Nhục, tuy là có thể giảm béo, nhưng người tu luyện bạo thực mà bị béo phì cũng vốn không có mấy, cho nên Hiến Tế Huyết Nhục này có vẻ hơi tàn nhẫn.
Hiến tế ít thì vô dụng, hiến tế nhiều thì lại có chút không giống người.
Cho nên người tu luyện Hiến Tế Huyết Nhục cũng không nhiều, còn không bằng bỏ thời gian ra tu luyện cái khác.
“Phải lên tam giai?” Nghe thấy lời này, Lâm Hoan Hoan liền tuyệt vọng.
Không lâu nữa nhà nàng sẽ xác định mối liên hôn.
Mà nàng muốn đạt tới tam giai, không mất nhiều năm là chuyện không thể nào.
“Xong.”
“Thật ra lấy chồng không nhất định là không tốt, có đôi khi sẽ cảm thấy bản thân rất may mắn.” Mộ Tuyết nhỏ giọng nói.
Trong giọng nói dường như có chút thẹn thùng.
Dù sao Lục Thủy cũng đang ở ngay bên cạnh nàng.
“Thế nhưng ta nghe nói người ta sắp gả cho có thể là một tên tu vi gần như đã bị phế đi, trên thân còn có khiếm khuyết.” Lâm Hoan Hoan khổ sở nói.
Mộ Tuyết nhất thời không có cách nào mở miệng an ủi.
Lục Thủy thì không có cảm giác gì, là Mộ Tuyết muốn lo chuyện bao đồng, là hắn thì đã sớm rời đi rồi.
Hắn chỉ là muốn ở cùng Mộ Tuyết mà thôi.
Mộ Tuyết nhìn Lâm Hoan Hoan, nhất thời không nói gì.
Nhưng nàng tốt bụng để lại ít linh thạch cho Lâm Hoan Hoan.
“Sắp tới nghe nói sẽ có Lãng Hải Tinh Dũng, ngươi có thể đến đó xem.
Sau đó thì nhanh chóng liên lạc với người nhà đi về đi.
Ở bên ngoài rất nguy hiểm.”
Nói xong, Mộ Tuyết nhìn về phía Lục Thủy, nàng mỉm cười, dường như đang nói rằng: Lục Thiếu gia, chúng ta có thể đi rồi.
Lục Thủy gật gật đầu, sau đó cùng Mộ Tuyết quay người rời đi, thuận tiện nói:
“Nhớ trả lại linh thạch cho ta.”
Mộ Tuyết không có linh thạch, linh thạch nàng vừa cho đi kia là mượn của Lục Thủy.
“Được.” Mộ Tuyết đáp lại.
Nàng đã quen với việc đòi lại linh thạch của Lục Thủy, nhưng vẫn lấy một cuốn sổ ra ghi lại.
Việc này vẫn sẽ tính.
Nhìn Lục Thủy và Mộ Tuyết rời đi rồi, Lâm Hoan Hoan cũng đứng dậy rời đi.
Bây giờ nàng chỉ còn lại linh thạch Mộ Tuyết vừa cho, cũng không biết nên làm cái gì.
Có lẽ đành phải trở về chấp nhận sự an bài của vận mệnh thôi.
Nhưng mà năm viên linh thạch cửu phẩm đã không còn nữa rồi.
Bây giờ mà trở về thì sẽ chết rất thảm đi?
Nhưng tốt xấu gì cũng đã biết được chuyện hiến tế huyết nhục, cũng không tính là quá thua thiệt đâu đúng không?
“…”
“Vị tiên tử kia đâu?
Đi đâu rồi?
Phải hỏi nàng cho rõ ràng?”
Lục Thủy và Mộ Tuyết lúc này đã xuống núi.
Bây giờ là giữa trưa, đã đến thời gian ăn cơm trưa rồi, hơn nữa còn phải bảo Chân Võ đi mua vé xe đến Đường gia.
Chờ đến khi hai người trở lại sân nhỏ, vừa đến gần liền nghe thấy tiếng của Đông Phương Trà Trà:
“Ngươi xuống đây, có bản lĩnh thì quang minh chính đại đấu với ta đây này.
Nhả ra, nhả ra mau.”
Mộ Tuyết và Lục Thủy đều có chút bất ngờ, Đông Phương Trà Trà lại làm cái gì rồi?
Khi hai người bước vào, phát hiện Đông Phương Trà Trà đang không ngừng bứt tóc của mình.
Trên đầu nàng có một đóa hoa treo lơ lửng, hoặc là nói đang gắt gao cắn lấy đầu nàng.
Thật ra cũng chỉ là cắn vào tóc chứ chưa cắn được đầu.
Hương Dụ thì đang cố gắng giúp Đông Phương Trà Trà lấy Nhục Thực Hoa xuống, nhưng mãi vẫn không lấy xuống được.
Mộ Tuyết tò mò hỏi:
“Có chuyện gì thế?”
“Chị dâu, Đậu Nha cắn tóc em, không chịu nhả ra.” Đông Phương Trà Trà lập tức khóc lóc kể lể:
“Nhanh nhanh lấy Đậu Nha ra, đeo bông hoa hồng lớn như vậy trên đầu trở về, sẽ thành trò cười mất.”
“Hoa này cũng không phải màu đỏ mà.” Mộ Tuyết nói.
“Vậy cũng sẽ thành trò cười.” Đông Phương Trà Trà ấm ức nói.
Mộ Tuyết nghĩ nghĩ một chút, đột nhiên hỏi:
“Trà Trà phải trở về sao?”
“Vâng, cha nói trong tộc có chuẩn bị cho em một vài chỗ tốt, bảo em trở về cầm đi.” Đông Phương Trà Trà nói.
18 tuổi tu vi tam giai, có thể nói là thiên tài chưa từng xuất hiện ở bất cứ tông môn nào, Đông Phương gia đột nhiên xuất hiện một thiên tài như vậy, tự nhiên sẽ được cho không ít chỗ tốt.
Mà Lục gia thật ra cũng đã cho rất nhiều.
Đông Phương gia sợ rằng nếu không cho nhiều nhiều một chút, Đông Phương Trà Trà sẽ quên mất mình luôn.
Đặc biệt là khi biết được Lục gia đã tiện tay cho nàng tận hai pháp bảo linh khí, áp lực thật sự quá lớn.
Lục gia quả thật là tài đại khí thô, pháp bảo quý hiếm như vậy mà cũng không coi ra gì.
Trẻ con mang trên người loại pháp bảo này nhiều sẽ rất nguy hiểm a.
Lấy kinh nghiệm mỗi lần ra ngoài của Trà Trà, đồ không phải là bị trộm thì cũng là bị cướp, loại pháp bảo như này nói không chừng không bao lâu nữa cũng mất luôn.
Đương nhiên, bọn họ không dám tịch thu.
Trừ khi cha mẹ Đông Phương Trà Trà tự tịch thu.
Nhưng Đông Phương Dạ Minh thân là Tộc trưởng của Đông Phương gia, thiên phú kinh người, cực kỳ có khí phách.
“Vậy lúc nào thì trở về?” Mộ Tuyết hỏi.
Đông Phương Trà Trà nắm lấy tóc mình nhìn sang Hương Dụ bên cạnh, Mộ Tuyết và Lục Thủy cũng đồng thời nhìn về phía Hương Dụ.
Đông Phương Tra Tra hoàn toàn không quan tâm đến những chuyện này, cho nên biết lúc nào trở về, đại khái chỉ có thị nữ của nàng, Hương Dụ.
Dịch: MB_Boss
Chương 483: Lại Đến Đường Gia
Hương Dụ lập tức cúi đầu, nói:
“Là vé chiều, ngày mai có thể đến nơi.”
Mộ Tuyết gật đầu, sau đó nói:
“Đậu Nha có vẻ như rất thích đi theo em, vậy trước cứ mang theo đi.”
“Ah?” Đông Phương Trà Trà đầy uể oải.
Nó chảy nước miếng đấy.
Lúc cho nó đánh răng, nó còn cắn bàn chải đánh răng.
Nhưng có mấy cái răng mọc sai chỗ, hôm nào thừa dịp nó ngủ thiếp đi, phải nhổ ra cho nó.
Sau đó Mộ Tuyết lại dặn dò thêm một vài điều.
Lần dặn dò này kéo dài đến tận lúc lên xe vào buổi trưa.
Đám người Lục Thủy đương nhiên là đi theo tiễn Đông Phương Trà Trà đến nhà ga.
“Bái bai.” Đông Phương Trà Trà vẫy tay với Lục Thủy và Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết tự nhiên cũng vẫy tay lại, Lục Thủy thì không hề động đậy.
Loại biểu muội như này, tốt nhất là đừng chào làm gì, Nhục Thực Hoa cũng cho nàng luôn đấy, không quay lại nữa cũng được.
Không lâu sau, xe lửa rời đi, Lục Thủy và Mộ Tuyết cũng xoay người rời đi.
“Lục Thiếu gia, ngày mai chúng ta xuất phát lúc mấy giờ?” Mộ Tuyết hỏi một câu.
“Vé xe là đêm nay, sáng mai có thể đến nơi.” Lục Thủy nói.
Hắn vừa mới bảo Chân Võ đi mua.
Đám người Đông Phương Tra Tra đã trở về hết, hắn nghĩ rằng Mộ Tuyết hẳn là cũng sẽ nghĩ đến việc trở về.
Mặc dù không phải là về Mộ gia, nhưng có thể nhìn thấy hai đứa em gái của mình, nàng có lẽ cũng sẽ vui vẻ hơn một chút.
“Đêm nay sao?” Mộ Tuyết có chút ngoài ý muốn.
“Ừm, nhưng bây giờ trước tiên cần phải ăn no đã.” Lục Thủy nói.
“Được.” Mộ Tuyết cười nhẹ đáp.
Hôm sau, Lục Thủy và Mộ Tuyết đã đến gần Đường gia, bởi vì không thể đi thẳng tới Đường gia cho nên hai người chỉ có thể xuống xe ở gần đó.
Bởi vì vé xe là liên đới, cho nên Mộ Tuyết tối hôm qua lại dựa vào người Lục Thủy ngủ một đêm.
Mộ Tuyết cảm thấy Lục Thủy chính là cố ý.
Nhưng mà không có chứng cứ.
Đương nhiên, nàng không hề ghét việc dựa lên người Lục Thủy ngủ.
“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, bên này.” Mộ Tuyết vừa xuống xe liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
Quay đầu nhìn qua, là Nhã Lâm đang được Nhã Nguyệt nắm tay.
Nhìn thấy Mộ Tuyết, Nhã Lâm và Nhã Nguyệt lập tức đi tới.
“Chị Mộ Tuyết.” Nhã Nguyệt nhẹ giọng gọi một câu.
Lúc này nàng cũng buông tay Nhã Lâm ra, nàng đã nắm tay cô bé từ nãy tới giờ rồi.
Có chị Mộ Tuyết ở đây thì không phải lo lắng Nhã Lâm chạy loạn nữa, nếu không, để cô bé chạy loạn trong nhà ga sẽ rất nguy hiểm.
Mộ Tuyết cười với Nhã Nguyệt, nói:
“Chờ rất lâu sao?”
“Không lâu…”
“Lâu lắm rồi, trời còn chưa sáng chị Nhã Nguyệt đã kéo em dậy, mệt chết luôn rồi.” Nhã Nguyệt còn chưa kịp nói hết thì đã bị Nhã Lâm cắt ngang.
Nhã Nguyệt trừng Nhã Lâm một chút, thật muốn giáo huấn đứa em gái này.
Nhưng có chị Mộ Tuyết ở đây, nàng chỉ có thể bỏ qua.
Lục Thủy nhìn hai người, không nói gì thêm, cần đánh thì có thể gọi hắn.
Hắn có kinh nghiệm.
Đặc biệt trong việc dạy dỗ em gái.
“Anh rể.” Nhã Nguyệt lễ phép gọi Lục Thủy một tiếng.
Nàng nghe thấy Chân Võ Chân Linh gọi Mộ Tuyết là Thiếu nãi nãi, cho nên nàng cảm thấy gọi Lục Thủy là anh rể hẳn là khá lễ phép.
Lục Thủy nhìn Nhã Nguyệt một chút, sau đó gật đầu.
Có mắt nhìn hơn Đông Phương Tra Tra.
Mộ Tuyết ở bên cạnh cũng cảm thấy thú vị, nàng không nghĩ tới Nhã Nguyệt sẽ trực tiếp gọi Lục Thủy là anh rể.
Nhã Lâm thì nhìn chằm chằm Lục Thủy, Lục Thủy cũng nhìn chằm chằm Nhã Lâm, cho đến tận khi Nhã Lâm sợ sệt mà trốn vào sau lưng Mộ Tuyết mới coi như thôi.
Đứa nhóc này khả năng cũng là một đứa nhóc cần ăn đòn.
‘Cũng không biết kiếp này ta có thể có đứa em gái hay em trai nào không, nếu như có, thì ra tay đến mức nào mới thích hợp đây?’ Lục Thủy cảm thấy đánh nhiều thêm mấy lần là biết.
“Tỷ tỷ, đồ ăn vặt nè.” Nhã Lâm đưa cho Mộ Tuyết một ít đồ ăn vặt.
Đây là những thứ mà nàng cho là tốt nhất trong những ngày này.
Nàng vẫn luôn nhớ là phải để phần cho Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết đưa tay nhận lấy.
Sau đó bọn họ cùng nhau đi về Đường gia.
Đường gia không giống với Mộ gia hay Lục gia.
Họ sống giữa một cái hồ.
Ở trung tâm hồ có một hòn đảo, đây là nơi trực hệ Đường gia ở.
Mà ông bà ngoại của Nhã Lâm Nhã Nguyệt cũng không phải trực hệ, tất cả không ở trên hòn đảo mà là ở trong một ngôi nhà không tệ ở bên hồ.
Trên thực tế, Đường Y đã gia nhập Mộ gia, bọn họ hoàn toàn có đủ tư cách vào trong đảo ở.
Phải biết rằng, Đường Y gả cho Mộ Trạch, một trong ba vị chủ sự của Mộ gia, làm phu nhân, luận về thân phận địa vị thì hoàn toàn không kém trực hệ Đường gia, chỉ có lớn hơn chứ không kém.
Chỉ là cha mẹ Đường Y không muốn đi mà thôi.
Lục Thủy và Mộ Tuyết muốn ở chỗ này một ngày, cho nên sẽ phải quấy rầy hai vị tiền bối một chút.
Về phần lễ gặp mặt, đương nhiên là cần.
Đồ tặng không thể quá quý giá, cũng không thể quá xuề xòa được.
Lục Thủy không có khái niệm về mấy cái này, cho nên đều là do Chân Võ Chân Linh chuẩn bị.
Mộ Tuyết cũng bảo Đinh Lương chuẩn bị đồ, nếu không dì Đường có thể sẽ bị nói.
Kiếp trước, nàng và những người khác của Mộ gia không giao lưu gì nhiều.
Mà Mộ gia cũng không chào đón nàng, nhưng kiếp này lại không giống lắm, cho nên nàng vẫn muốn vì dì Đường mà cân nhắc.
Dù sao Nhã Lâm Nhã Nguyệt cũng đã gọi nàng hai tiếng tỷ tỷ.
Không bao lâu sau, đám người Lục Thủy đã đi tới khu vực Đường gia, bọn hắn đi thẳng tới chỗ bên hồ, bây giờ vẫn còn sớm, người trên đường không nhiều, nhưng nơi này cũng không kém so với Mộ gia.
Miệng ăn cũng rất nhiều.
Về phần có phải đều là Đường gia hay không, Lục Thủy không thể nào biết được.
Kiếp trước chưa từng nghe nói về Đường gia.
Cũng không có chỗ nào khiến người ta chú ý tới.
Có điều đường đi ở đây có chút khác so với Mộ gia, nơi này có rất nhiều trận pháp.
Đường gia là người chơi hệ trận pháp.
Tạo nghệ của trận pháp này, chỉ có thể nói là tạm được.
Lục Thủy tùy tiện liếc một cái rồi thôi, hoàn toàn không có ham muốn tìm tòi khám phá gì.
“Chị Mộ Tuyết, chúng ta có thể đi sạn đạo gỗ, xuôi theo hồ, cảnh ở đó rất đẹp.” Nhã Nguyệt nói với Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết lặng lẽ nhìn Lục Thủy một chút.
“Mộ Tiểu thư làm chủ là được.” Lục Thủy bình tĩnh nói.
Ở chỗ này không cần Mộ Tuyết phải hỏi ý kiếm hắn.
Hắn vốn chỉ là nhân viên đi kèm.
Chỉ là rất nhanh Lục Thủy lại có chút ngây ngẩn cả người, Mộ Tuyết còn chưa gả vào, hắn tích cực cùng Mộ Tuyết đi khắp nơi thăm thân thích như vậy làm gì?
Thua lỗ.
Sau đó bọn hắn đi tiếp, người ở chỗ này càng ít hơn.
Nhã Nguyệt dẫn bọn họ đi tới bên trên đường lát gỗ.
Nhã Lâm đi cạnh Mộ Tuyết nói líu ríu không ngừng, thi thoảng lại than phiền vài câu rằng Nhã Nguyệt bắt nạt cô bé.
Dịch: MB_Boss
Chương 484: Mộ Tuyết Từ Chối Nói Chuyện
Nhã Nguyệt lập tức phản bác:
“Nào có, rõ ràng là do Nhã Lâm không nghe lời.
Đây cũng không phải là nhà mình, mà em đến lễ phép cơ bản cũng không có.
Nếu mẹ ở chỗ này thì đã sớm bị đánh đòn rồi.”
Mộ Tuyết nhìn hai nàng, mỉm cười.
Nhã Nguyệt có thể cảm giác được, chị Mộ Tuyết đang rất vui vẻ.
Nàng nhỡ rõ rằng từ nhỏ đến lớn, chị Mộ Tuyết đều là một bộ dáng mặt lạnh như băng, cho người ta một loại cảm giác xa cách.
Nàng muốn tới gần cũng không dám.
Bây giờ thì không giống với lúc trước.
Lục Thủy đi ở phía sau, hắn không định đi lên quấy rầy ba người Mộ Tuyết.
Với hắn mà nói, cảnh tượng này cũng không đến nỗi nào.
Ở kiếp trước, Mộ Tuyết vẫn luôn sống lẻ loi một mình.
Tận cho đến khi gặp được hắn.
Kiếp này nàng không cần phải cô độc như vậy nữa.
Lục Thủy có thể cho nàng rất nhiều thứ, nhưng loại tình thân như này thì muốn cũng không cho được.
Trên đường đi, nhóm Lục Thủy cũng gặp được không ít người, nhưng không ai chú ý tới bọn hắn.
‘Xem ra người của Đường gia cũng không ít, không nhớ hết được mặt người trong nhà nên đối với người xa lạ chẳng có chút tò mò gì.’ Lục Thủy nghĩ, cảm thấy cũng đúng, dù sao đây cũng không phải khu vực trực hệ.
Người xa lạ tới tiểu trấn Thu Vân cũng sẽ không có ai đi để ý.
Kể cả nhìn thấy Chân Võ Chân Linh mang theo người xa lạ đi vào tiểu trấn Thu Vân, hắn cũng không cảm thấy có gì đáng tò mò.
Sau đó bọn hắn đi tới trước một tòa nhà tương đối lớn.
Hẳn là tòa nhà lớn nhất ở khu vực này.
“Đến rồi.” Nhã Nguyệt nói.
Đám người Lục Thủy vừa đi vào liền thấy có hai người đi ra.
Một người đàn ông trung niên, người còn lại là một người đàn bà trẻ trung, trên người hoàn toàn không có dấu vết của thời gian.
Đây chính là cha mẹ của Đường Y, ông bà ngoại của Nhã Nguyệt Nhã Lâm.
“Ông ngoại, bà ngoại.” Nhã Nguyệt và Nhã Lâm ngoan ngoãn gọi một tiếng.
Nhìn thấy hai người này đi ra, Lục Thủy tất nhiên cũng cung kính hành lễ, Mộ Tuyết cũng vậy:
“Vãn bối là Lục Thủy.”
“Vãn bối là Mộ Tuyết.”
“Ra mắt hai vị tiền bối.”
“Khách khí, khách khí rồi, người trong nhà không cần phải như vậy.” Ông ngoại của Nhã Nguyệt, Đường Quân lập tức mở miệng nói.
“Nhã Nguyệt và Nhã Lâm nghe nói hai đứa muốn tới đây, đã hào hứng suốt cả một đêm đấy.
Vào nhà ngồi trước đi.” Bà ngoại Nhã Nguyệt, Trần Văn, cũng cười nói.
Thiếu gia Lục gia hai người cũng biết.
Mộ Tuyết là Thiếu phu nhân của Lục gia, loại chuyện này hai người lại càng rõ hơn.
Cho hai ông bà già như hai người mười cái lá gan, hai người cũng không dám lơ là chuyện tiếp đãi.
Đừng nói là hai người, ngay cả Tộc trưởng Đường gia mà nhìn thấy Lục Thủy thì cũng phải hạ giọng nói chuyện.
Nếu như bọn họ biết người tới là Lục Thủy, chắc chắn sẽ có hành động.
Xoát chút cảm giác tồn tại cũng tốt.
Dù sao thì Đường gia cũng hoàn toàn không thể so sánh được với Lục gia.
Lục Thủy và Mộ Tuyết đương nhiên không ý kiến gì.
Chuyện nhỏ, tùy cảnh ứng phó.
Kể cả Tộc trưởng Đường gia tới, bọn hắn cũng sẽ không cảm thấy khó chịu, chuyện như vậy đã gặp qua nhiều rồi.
Kiếp trước thân là Thiếu nãi nãi, Thiếu gia Lục gia, chỉ cần nghe được thân phận này thì không có người nào dám bất kính đối với bọn hắn.
Về sau bọn hắn mạnh lên, đừng nói là bất kính, người ta ngay cả gặp mặt cũng không dám gặp.
Cũng may bọn hắn căn bản không bước ra khỏi cửa mấy, nếu không lúc đánh nhau cãi nhau, thì đối với những tu chân giả khác mà nói chính là tin dữ.
Đương nhiên, lúc phát sinh loại tình huống như này, thời đại đã đổi.
Mà lại không phải lần một lần hai.
Đến chạng vạng tối, Mộ Tuyết ngồi trong sân nhìn Nhã Lâm chơi với tiểu yêu quái, vừa chơi vừa kêu lên:
“Tóc, tóc, đừng nhổ tóc ta.”
“Không được kéo quần áo của ta, là chị ta mua cho đấy.”
Đúng vậy, hôm nay Mộ Tuyết đã đưa hai đứa nhỏ này đi dạo phố.
Lục Thủy không có đi cùng.
Hắn nói là đi câu cá, câu đến giờ vẫn chưa thấy mặt mũi đâu.
“Chị Mộ Tuyết, em cho chị xem cái này nè.” Nhã Nguyệt ngồi xuống bên cạnh Mộ Tuyết, nói.
Sau đó Nhã Nguyệt vươn tay, tiếp đó nắm hai tay vào nhau, rồi từ từ mở ra.
Nàng vừa mở tay ra, một luồng ánh sáng bỗng xuất hiện, mờ mờ ảo ảo, lại lung linh như cảnh đẹp thế gian.
Mộ Tuyết hơi ngạc nhiên, cái này thật đúng là đẹp mắt.
“Đẹp không ạ? Đây là em lĩnh ngộ được ở tổ địa, có điều cái này chẳng có chút tác dụng gì với tu vi cả.” Nhã Nguyệt vừa cười vừa nói.
Dường như không để tâm mấy đến chuyện này.
Người khác ở tổ địa để lĩnh ngộ công pháp, thông hiểu pháp thuật.
Nàng thì tốt rồi, trực tiếp lĩnh ngộ được một thứ đồ chơi giống như pháo hoa này.
Không có lực công kích, không có lực phòng ngự, ngoại trừ đẹp mắt thì hoàn toàn không có tác dụng gì.
“Đẹp.” Mộ Tuyết nhẹ giọng trả lời một câu.
Sau đó nàng vươn tay đặt lên tay của Nhã Nguyệt, tiếp đó nhẹ nhàng lật mu bàn tay của Nhã Nguyệt lên.
Phía trên mu bàn tay của Nhã Nguyệt xuất hiện một ấn ký.
Nhìn thấy ấn ký này, Nhã Nguyệt lập tức nói:
“Ấn ký này cũng là có lúc ở tổ địa.
Lúc tối thi thoảng nó sẽ lại sáng lên, rất ảnh hưởng đến giấc ngủ, lúc tu luyện cũng dễ khiến người ta phân tâm.
Ngoài ra cũng không có gì.
Bố cũng nói tạm thời không có vấn đề gì cả, xảy ra chuyện gì khác thì lại nói với bố.”
Mộ Tuyết gật gật đầu, không nói gì thêm.
Nhưng nàng vẫn cầm tay Nhã Tuyết quan sát ấn ký.
Ấn ký này liên kết với thông đạo Khởi Nguyên Thạch, có người muốn dựa vào thông đạo này để đạt được một mục đích nào đó.
Về phần mục đích này là gì, nàng không biết.
‘Có nên liên lạc thử một chút hay không đây?’ Câu hỏi này thoáng hiện lên trong lòng Mộ Tuyết.
Suy nghĩ một lát, Mộ Tuyết liền nảy ra một ý.
“Nhã Tuyết, trước tiên em đừng động đậy.” Mộ Tuyết nhẹ nhàng nói.
Nhã Nguyệt không rõ Mộ Tuyết định làm gì, nhưng chị Mộ Tuyết trước đây là một thiên tài, có lẽ là biết khá nhiều.
Ví dụ như chuyện dạy nàng tu luyện chẳng hạn, cho nên nàng rất tin tưởng Mộ Tuyết.
Sau đó Nhã Tuyết liền ngồi im, yên lặng chờ.
Mộ Tuyết nắm tay, đặt tay mình lên tay Nhã Nguyệt, sau đó một luồng sức mạnh đi từ tay nàng vào tay Nhã Nguyệt.
Khi luồng sức mạnh này vừa liên kết với ấn ký, Mộ Tuyết liền nghe thấy giọng nói của một người, rất rõ ràng:
“Làm ơn, làm ơn đồng ý nói chuyện với ta.”
“Ta, ta không có ác ý.”
Mộ Tuyết hơi bất ngờ, vậy mà lại có người cầu xin được nói chuyện.
Sau đó, Mộ Tuyết trực tiếp đáp lại một câu:
“Không.”
Phía đối diện im bặt.
Giống như là chưa từng nghĩ tới việc đối phương sẽ lựa chọn trực tiếp từ chối.
“Không phải, ngươi nghe ta nói, ta…”
Mộ Tuyết không cho đối phương thời gian phản ứng, trực tiếp phong ấn lại.
Ngăn cách ấn ký ở giữa thông đạo.
Dịch: MB_Boss
Chương 485: Tin Tức
Đàn ông, nàng không muốn xử lý, hơn nữa trực giác nói với nàng rằng chuyện này sẽ rất phiền phức.
‘Chờ Lục Thủy xử lý đi, kiếp trước bí mật mạnh lên như vậy, kiếp này sau khi kết hôn chắc chắn cũng sẽ bí mật mạnh lên.
Để xem lần này ta đào ngươi thế nào.’ Mộ Tuyết thầm nghĩ trong lòng.
Sau này Lục Thủy nhất định có thể xử lý chuyện kia, cho nên nàng không cần phải nhúng tay vào.
Lại nói đối phương cũng không phải Lục Thủy, tại sao nàng phải đồng ý nói chuyện với hắn chứ?
Dù sao ở kiếp trước, kiếp nạn lớn nhất của Mộ gia chính là bị Lục Thủy san bằng, ngoài ra cũng không có vấn đề gì nhiều.
Ai mà biết được người ở bên trong Khởi Nguyên Thạch là tốt hay là xấu đây.
“Được rồi, trong khoảng thời gian này hẳn là nó sẽ không sáng lên nữa, nếu như có, nhớ nói cho chị biết.” Mộ Tuyết thu tay lại, nói.
Nhã Nguyệt cũng không thấy Mộ Tuyết làm gì, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Lúc Thủy lúc này đang ngồi ở bên hồ câu cá, người câu cá ở nơi này cũng không chỉ có một mình hắn.
Câu cá thật ra cũng khá thú vị, nhưng Lục Thủy tới đây chủ yếu vẫn là để tranh thủ thời gian tích lũy sức mạnh thiên địa.
Thuận tiện nghe Chân Võ báo cáo tin tức gần đây có được.
“Gần đây có nghe ngóng tin tức của Minh Thổ, rất phiến diện, chỉ biết là Minh Thổ không xảy ra chuyện lớn gì.” Chân Võ mở miệng nói.
Lục Thủy gật đầu, mặc dù tin tức này quả thật chẳng hữu ích gì mấy, nhưng đối với hắn mà nói, thế đã là đủ rồi.
Nếu như Đại Trưởng lão xuất thủ thì sẽ không phải là không có chuyện lớn gì nữa.
‘Tạm thời không cần lo lắng đến Đại Trưởng lão phía bên kia nữa, cũng coi như là chuyện tốt, nếu không thì còn phải đi đàm phán với mấy vị Trưởng lão, thật sự rất phiền phức.’ Lục Thủy nhẹ nhàng thở phào trong lòng.
Lần đàm phán này sẽ không phải là “Ta muốn cưới Mộ Tuyết, ai đồng ý, ai phản đối” mà là…, tóm lại là không tốt lắm.
Có thể tránh thì đương nhiên phải tránh.
“Hai người Lạc Phong đã đi đến địa giới ma tu, bọn hắn đang điều tra người mà Thiếu gia nhắc đến lần trước kia, Chiến Vô Ảnh.
Cũng đã tra được một ít tin tức rồi, đối phương ở ma tu có thanh danh rất lớn, nghe nói là ma tu có thiên phú nhất trong mấy năm trở lại đây.
Thực lực cao cường.
Nhưng lại không tra được nguồn gốc, Lạc Phong nói đối phương giống như xuất hiện từ hư không vậy.” Chân Võ nói.
Ngừng một chút, Chân Võ lại bổ sung thêm:
“Liên quan tới danh sách người tiếp đơn của Thiếu gia ở bên phía Ẩn Thiên tông kia, bọn hắn cũng đã làm xong một cái.
Bây giờ Lưu Hỏa đang xếp thứ mười một trên bí giám, ngay dưới Thần Nữ Tử Y mới nổi kia.”
Những thứ khác Lục Thủy không quá để ý, nhưng khi nghe được câu cuối cùng, hắn lại có chút ngạc nhiên:
“Sắp đuổi kịp Thần Nữ Tử Y rồi?”
“Đúng vậy, nghe nói là bởi vì chuyện của kiếm đạo vô thượng, chuyện này đã nâng cao của danh tiếng của Lưu Hỏa lên rất nhiều.” Chân Võ giải thích một câu.
Những thứ này hắn đã sớm hỏi qua.
Lục Thủy cau mày lại, nói tới nói lui hắn vẫn không bằng Mộ Tuyết.
Gọi một tiếng Thần Nữ thì là lợi hại à?
Được rồi, Mộ Tuyết đúng là lợi hại.
‘Xếp hạng chỉ còn kém một bậc, có phải đã nói rõ rằng ta sắp có thể đánh thắng Mộ Tuyết rồi hay không?’ Lục Thủy thầm an ủi mình một câu.
Hắn cũng biết thực lực của Mộ Tuyết không phải thứ mà bây giờ hắn có thể so sánh được, nhưng năm rộng tháng dài, tất cả đều có khả năng.
Mộ Tuyết không tu luyện, bản thân đã trở thành người bình thường, tiến độ chắc chắn không nhanh bằng hắn.
Hơn nữa hắn cũng chỉ cần một cơ hội để có thể đánh Mộ Tuyết một quyền, vậy là đủ rồi.
Với thân thể của một người bình thường, nàng chắc chắn không chịu nổi.
Đụng một cái là có thể đập nát nàng.
Sau đó Lục Thủy không nghĩ nhiều nữa, hắn có tận hai thân phận ở trên bí giám, Mộ Tuyết có không?
Cố gắng thêm một chút, hắn còn có thể đưa cả Đông Phương Hạo Nguyệt lên.
Nhưng mà đưa Đông Phương Hạo Nguyệt lên thì sẽ có ảnh hưởng tương đối lớn tới hắn.
Không thích hợp.
“Ma tu bên kia không cần tra rõ ràng nguồn gốc, thi thoảng để mắt tới là được, có bảo vật quan trọng xuất hiện thì phải lập tức báo cho ta biết.” Lục Thủy nói.
Kiếp này đã bị sự xuất hiện của hắn ảnh hưởng tới rất nhiều, sau này đối phương có thể thành công dạy hắn làm người hay không vẫn còn là ẩn số.
Vì để không thay đổi quỹ tích lịch sử, hắn quyết định tự đưa mình qua, để cho đối phương dạy hắn làm người.
Chân Võ gật đầu, tiếp tục nói:
“Truyện ký Thần Ma đã đưa đến chỗ Cẩu Tử, Cẩu Tử nói cái đó căn bản là một cuốn nhật ký, cần thì đợi đến lúc nó có linh cảm sẽ cố gắng viết tiếp.
Nhưng cụ thể là lúc nào mới có thì còn chưa biết.”
Lục Thủy gật đầu, hắn thật ra rất muốn biết tình huống của Lục, đương nhiên, nếu không có thì cũng không ảnh hưởng gì mấy.
Căn cứ vào những gì hắn biết hiện tại, cũng đã có thể suy đoán được ra không ít thứ.
“Còn gì nữa không?” Lục Thủy hỏi.
Chân Võ lắc đầu:
“Tạm thời mới chỉ có như vậy, tin tức của Tiên Đình, Thần Chúng và Phật môn, trừ khi có động tĩnh lớn, không thì rất khó thu thập.”
Lục Thủy cũng không để ý nhiều, tiếp tục câu cá.
Chờ trời tối hẳn rồi về sau.
Bởi vì chỉ ở đây một buổi tối, cho nên Lục Thủy không có ý định đi quấy rầy Mộ Tuyết chơi với hai đứa em gái của nàng.
Dù sao thì có người ngoài là hắn ở đó, luôn sẽ có người để ý.
Sau khi trời tối, Lục Thủy phát hiện ven hồ có ánh đèn sáng lên, ở mép hồ còn xuất hiện ánh sao.
“Hồ này rất được nha.” Lục Thủy cảm thán.
“Nhìn rất đẹp đúng không?” Một tiếng nói đột nhiên vang lên bên tai Lục Thủy.
Lục Thủy quay đầu nhìn sang, phát hiện là Mộ Tuyết cùng hai người Nhã Lâm Nhã Nguyệt đang đi tới.
“Mộ Tiểu thư sao lại tới đây?” Lục Thủy hỏi.
Cũng may hắn cẩn thận, không lấy Thiên Địa Trận Văn ra nhìn, nếu không thì đã xong đời rồi.
“Nhã Nguyệt nói với Nhã Lâm rằng hồ ở đây ban đêm nhìn rất đẹp, cho nên chúng ta đi tới ngắm thử, vừa vặn biết Lục Thiếu gia ở chỗ này câu cá, liền tới đây.” Mộ Tuyết bình tĩnh nói.
“Mộ Tiểu thư muốn thử một chút không?” Lục Thủy đưa cần câu cho Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết lúc đầu cũng muốn thử, nhưng suy nghĩ một chút lại nói:
“Không cần, ta nhìn Lục Thiếu gia là được rồi.”
Mặc dù câu cá tương đối thú vị, nhưng nhìn Lục Thủy câu cá, đối với Mộ Tuyết mà nói lại càng thú vị hơn.
Chân Linh nghe vậy, nhanh nhẹn đặt xuống một cái ghế dựa ở sau lưng Mộ Tuyết, để nàng có thể ngồi cạnh Lục Thủy.
Lục Thủy quay đầu nhìn Mộ Tuyết, nhìn thấy ánh mắt của Lục Thủy, Mộ Tuyết khẽ mỉm cười.
Cực kỳ xinh đẹp.
Lục Thủy sửng sốt, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại, sau đó nhìn về phía mặt hồ, nói:
“Mộ Tiểu thư như này thì ta không câu được cá.”
Mộ Tuyết nghi ngờ hỏi lại:
“Tại sao?”
“Cá dưới nước không chừng lại đang xếp hàng bên hồ để nhìn Mộ Tiểu thư mất rồi, còn con nào thèm cắn lưỡi câu của ta nữa chứ.” Lục Thủy nói.
Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy, không trả lời vấn đề này.
Không câu được thì không câu được.
Lục Thủy vừa dứt lời thì cần câu của hắn động đậy.
Một con cá vừa mắc câu.
Lục Thủy hơi bất ngờ, sau đó dùng lực kéo cần lên, soạt, một con cá lớn trực tiếp bị kéo ra khỏi mặt nước.
Lục Thủy: “…”
Mộ Tuyết: “…”
Nhìn con cá mắc câu, bầu không khí nhất thời trở nên xấu hổ.
Mộ Tuyết mở lời phá vỡ sự bối rối này, nói khẽ:
“Lục Thiếu gia nhanh vậy đã câu được cá rồi?”
Lục Thủy quay đầu nhìn về phía Mộ Tuyết, bình tĩnh nói:
“Có thể là do tú sắc khả xan.”
Mộ Tuyết: “…”
Dịch: MB_Boss
Chương 486: Đông Phương Thập Lý?
Cuối cùng, Lục Thủy để Chân Võ nướng con cá không có mắt kia lên.
Sớm không mắc câu muộn không mắc câu, tại sao lại cứ vào đúng lúc hắn nói chuyện với Mộ Tuyết mới mắc câu?
Đây là đang làm gì?
Đến tìm ấm áp à?
Cho nên, Lục Thủy chỉ có thể thành toàn cho con cá này, để nó trở thành mỹ thực trong miệng bọn hắn.
“Chị Mộ Tuyết ngày mai định đi Xảo Vân tông sao?” Nhã Nguyệt đang ăn cá nướng, đột nhiên tò mò hỏi một câu.
Mộ Tuyết nhìn Nhã Nguyệt, nhẹ nhàng gật đầu:
“Ừm, đi xem chút cảnh sắc gọi là Lãng Hải Tinh Dũng.”
“Thứ mà mấy trăm chục năm mới có một lần trong truyền thuyết kia?” Mắt Nhã Nguyệt sáng lên, thứ này nàng mới chỉ nghe nói qua, chứ chưa từng nhìn thấy.
Thậm chí nó cụ thể như thế nào cũng không biết.
“Ừm.” Do dự một chút, Mộ Tuyết lại nói:
“Nhã Nguyệt muốn đi à?”
“Muốn đi.” Nhã Nguyệt vừa cười vừa nói, chỉ là không đợi Mộ Tuyết nói gì đã tiếp tục:
“Nhưng không thể đi được.”
Mộ Tuyệt hơi nghi hoặc:
“Vì sao không thể đi?”
“Chúng ta còn nhỏ, mẹ không cho chúng ta ra ngoài, nói rằng bên ngoài rất nguy hiểm.
Chị Mộ Tuyết cùng anh rể bồi đắp tình cảm, chúng ta cũng không thể quấy rầy.
Cho nên để lần sau đi.” Nhã Nguyệt giải thích.
Mộ Tuyết sững sờ nhìn Nhã Nguyệt.
Cuối cùng, nàng đưa tay xoa xoa đầu Nhã Nguyệt:
“Yên tâm đi, sau này chắc chắn sẽ có người mang Nhã Nguyệt đi xem.”
“Em đây? Cả em nữa!” Nhã Lâm chen cái đầu nhỏ vào giữa hai người, muốn để Mộ Tuyết sờ một chút.
Nhã Nguyệt mỉm cười gật gật đầu, có một người chị thật ra rất tốt.
Lục Thủy nhìn Mộ Tuyết, không nói gì.
Hắn đang nghĩ, nếu như em trai em gái mình cũng nhu thuận nghe lời, thì có nên nhượng bộ hay không?
‘Không nghĩ nữa, chờ đến lúc ba mẹ có thì lại nói.’
Lục Thủy đương nhiên sẽ không không thích việc có thêm em trai em gái, chỉ sợ trí thông minh của chúng nó cũng như Đông Phương Tra Tra mà thôi.
Đây là một chuyện rất nhức đầu.
Buổi chiều hôm sau, Lục Thủy và Mộ Tuyết tạm biệt Nhã Nguyệt, Nhã Lâm.
Bởi vì Lãng Hải Tinh Dũng có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, cho nên qua đó sớm hai ngày sẽ dư dả thời gian hơn.
Trước khi đi, Nhã Lâm lại cho Mộ Tuyết không ít đồ ăn vặt, đây đều là các nàng bớt ăn bớt mặc mà tiết kiệm được.
Hương vị quả thật không tệ.
Đến Xảo Vân tông cần đi mất một đêm.
Lục Thủy cảm thấy mấy ngày nay ngày nào cũng như ở trên đường vậy.
Từ sau khi hắn rời khỏi Minh Thổ, chính là nghỉ ngơi một ngày đi đường một ngày.
Đây hình như đã là ngày thứ năm rồi thì phải?
Dưới tình huống bình thường thì hắn đã sắp tấn thăng 4.5 rồi.
Đáng tiếc mấy ngày nay ngày nào cũng ở cùng Mộ Tuyết, cho nên tiến độ chậm xuống rất nhiều, nhưng còn cách mục tiêu cũng không quá xa.
Trước khi trở về, tất nhiên có thể lên được 4.5, vậy sẽ chỉ còn cách ngũ giai rất gần.
Trên đường đi, Lục Thủy không ngủ, cũng không tu luyện Vô Vi PHáp hay Hữu Vi Pháp.
Mộ Tuyết dựa vào người hắn như vậy, không thể không để ý.
Ngày hôm sau.
Lục Thủy đã tới Xảo Vân tông.
“Thiếu gia, Tộc trưởng và Tộc trưởng Phu nhân tạm thời không ở Xảo Vân tông, nghe nói đã ra biển rồi, hành tung cụ thể thế nào chúng ta cũng không biết.” Chân Võ nói.
Lục Thủy gật gật đầu, không nói gì thêm, cha mẹ hắn muốn đi đâu còn cần phải khai báo với người khác sao?
Có lẽ ra biển chỉ là nói vậy, không chừng còn đang nấp ở Xảo Vân tông nhìn trộm bọn hắn đấy.
Dựa vào tính cách của mẹ hắn, loại chuyện này không phải là không thể.
Có điều gần đây cha mẹ hình như muốn sinh thêm đứa thứ hai, như vậy khả năng xảy ra chuyện kia sẽ giảm đi nhiều.
Hai cụ già đi tốn thời gian nặn ra một đứa nhỏ.
Trên lý thuyết cũng không dễ dàng gì, thực lực của cha hắn đã gần tới thất giai Nhập Đạo, chỉ còn một bước nữa là sẽ thoát khỏi cảnh giới thông thường.
Mẹ hắn cũng không kém cha hắn bao nhiêu.
Trông cậy hai người họ có thể có một đứa nữa, quá khó rồi.
Lục Thủy trước đây nghiên cứu vấn đề này rất kỹ, nếu chờ hắn kết hôn xong rồi mà cha mẹ vẫn còn đang xoắn xuýt vấn đề “đứa thứ hai” thì hắn có thể làm ra một loại thuốc giúp loại bỏ ảnh hưởng của cảnh giới thực lực đối với việc mang thai.
Đáng tiếc những thứ thuốc này ở kiếp trước đối với hắn cũng chẳng có tác dụng gì.
Cảnh giới thực lực đã vượt ra khỏi phạm vi công hiệu của thuốc.
“Trước tìm một chỗ nghỉ ngơi đi.” Lục Thủy nói.
Mộ Tuyết ở trên xe mặc dù đã ngủ khá nhiều, nhưng tinh thần có lẽ cũng không quá tốt.
Cứ để nàng nghỉ ngơi tiếp đi.
Không bao lâu sau, bọn hắn đi đến sân nhỏ nơi từng nghỉ ngơi lần trước.
“Mộ Tiểu thư hay là cứ đi nghỉ ngơi một lúc đi.” Lục Thủy nói.
Mộ Tuyết gật đầu.
Tối hôm qua nàng thật ra không ngủ chút nào, chỉ là nhắm mắt giả vờ ngủ để dựa lên người Lục Thủy mà thôi.
Nàng định dựa một hồi rồi sẽ ngủ tiếp, ai mà biết trời lại sáng nhanh như vậy.
Cả một đêm không ngủ.
Cho nên nàng bây giờ rất buồn ngủ.
“Lục Thiếu gia cũng chú ý nghỉ ngơi.” Mộ Tuyết khẽ nói.
Lục Thủy gật đầu biểu thị đã biết.
Sau khi nhìn Mộ Tuyết trở về phòng rồi, Lục Thủy liền ngồi xuống sân, bắt đầu phác họa Thiên Địa Trận Văn ở trong đầu.
Một lúc lâu sau, hắn bỗng cảm thấy có chút đói, thuận tay lấy một miếng điểm tâm ăn, chẳng qua lúc hắn đang định tiếp tục giả vờ đọc sách thì đột nhiên cảm thấy bầu trời hình như tối xuống.
Lục Thủy ngẩng đầu nhìn lên.
Sau đó lông mày liền nhíu lại.
Trong mắt hắn, sóng biển ngập trời đang lao về phía bên này.
Toàn bộ Xảo Vân tông đều nằm dưới ngọn sóng đó.
Giống như chỉ một giây sau, ngọn sóng kia sẽ bao phủ toàn bộ Xảo Vân tông.
Ngay lúc này, một bóng người xuất hiện trên trời cao.
Bóng người này đè hai tay xuống, sóng biển cũng trực tiếp bị nhấn xuống dưới, chỉ trong nháy mắt, mặt biển lại trở về yên bình.
Lục Thủy hơi kinh ngạc, dị thường ở hải vực, so với suy nghĩ của hắn còn lớn hơn.
‘Xem ra không chỉ có vấn đề chỗ Minh Thổ, hẳn là còn có vấn đề khác, không biết cụ thể là cái gì?’ Lục Thủy thì thầm trong lòng.
Nhưng hắn cũng không suy nghĩ nhiều nữa, bởi vì bóng người trên trời kia có vẻ như đang đi tới chỗ hắn bên này.
Chỉ tầm chục giây sau, đối phương đã tới trước sân nhỏ của hắn.
Khi người này đến, Chân Võ Chân Linh và Đinh Lương lập tức trở nên bất động.
Đương nhiên, cảm giác của mấy người đó cũng bị che đậy.
“Đông Phương Thập Lý?” Người tới nhìn về phía Lục Thủy, mở miệng nói.
Lục Thủy cảm thấy đắng chát trong lòng, cuối cùng đứng dậy, cung kính nói:
“Tiền bối Hồng Tố.”
Lục Thủy hơi tò mò, động tĩnh nhỏ như vậy, cần tiền bối Hồng Tố tự mình xuất thủ trấn áp sao?
Chưởng môn Xảo Vân tông, tu vi ít nhiều đều đến Nhập Đạo mà?
Dịch: MB_Boss
Chương 487: Đáng Đời
“Vị hôn thê Tuyết Tễ của ngươi đâu?” Hồng Tố đi tới bên cạnh ngồi xuống, bởi vì không thấy Mộ Tuyết đâu cho nên muốn hỏi một chút.
Tuyết Tễ so với Đông Phương Thập Lý này nhìn thuận mắt hơn rất nhiều.
“Đang nghỉ ngơi bên trong, tiền bối muốn gặp nàng, ta có thể đi gọi nàng dậy.” Lục Thủy cung kính nói.
“Không cần.” Hồng Tố nhìn Lục Thủy, nói:
“Đột nhiên tìm ngươi như này, là muốn mượn một thứ.”
Lục Thủy hơi nghi hoặc, nhưng vẫn lập tức đồng ý:
“Tiền bối cứ nói.”
Hồng Tố trước nay chưa hề nói nhảm, vào thẳng vấn đề:
“Có mang theo Thất Lân Long Ngâm Kiếm không?”
Lục Thủy lấy Thất Lân Long Ngâm Kiếm ra, sau đó đưa tới:
“Có mang theo.”
Loại tiền bối cấp bậc này muốn Thất Lân Long Ngâm Kiếm, hắn đương nhiên sẽ không có ý từ chối.
Dưới tình huống bình thường, hắn dùng thanh kiếm này chẳng qua cũng là vì tương đối thuận tay mà thôi.
Đương nhiên, sau lần giáo dục kia, hắn đã biết đây là di vật bà nội để lại, đem đi thế chấp thì không dám nữa, nhưng dùng hay không là vấn đề khác.
Hồng Tố cầm lấy Thất Lân Long Ngâm Kiếm, khẽ nói:
“Như vậy đi xuống sâu dưới hải vực cũng sẽ không rơi vào sân nhà người khác.”
Tiền bối Hồng Tố định đi xuống biển sâu? Lục Thủy hơi bất ngờ.
Nhưng Thất Lân Long Ngâm Kiếm vốn là có chút năng lực của Long tộc, đương nhiên có khả năng khống chế nước.
“Yên tâm đợi ở Xảo Vân tông đi, bên ngoài có náo loạn lớn đến đâu thì trong đây cũng sẽ không xảy ra bất kỳ vấn đề gì.” Hồng Tố nói với Lục Thủy.
Do dự một chút, Lục Thủy mới mở miệng hỏi:
“Tiền bối, dưới biển sâu xảy ra chuyện gì sao?”
Hồng Tố nhìn Lục Thủy một chút, nhẹ giọng cười nói:
“Sẽ không ảnh hưởng tới việc ngươi và hôn thê đi xem Lãng Hải Tinh Dũng.”
Lục Thủy: “…”
‘Ta cũng không nói nó sẽ ảnh hưởng tới việc ta và Mộ Tuyết xem Lãng Hải Tinh Dũng.’ Lục Thủy thầm nói trong lòng một câu.
Quả nhiên, những tiền bối như này đều sẽ không nói cho hắn bất cứ thứ gì hữu ích.
Vẫn là Nhị Trưởng lão tốt, dù bị hắn nói là thấp cũng không động thủ với hắn, còn trả lời hắn.
Chỉ là trên người luôn mang theo tiềm ẩn thuật pháp, cái này khiến người ta xem nhẹ thân phận thực sự, Nhị Trưởng lão Lục gia, của nàng.
Nếu không thì Đông Phương Tra Tra còn dám kéo Nhị Trưởng lão đi chơi mỗi lần nhìn thấy sao?
Tìm đánh chắc?
Hồng Tố cất Thất Lân Long Ngâm Kiếm đi, sau đó đứng dậy rời đi.
“Có rảnh thì đi gặp đám Du Dao, để bọn nó gặp vị hôn thê của ngươi một chút.
Không có gì xấu.”
Lục Thủy nhìn Hồng Tố rời đi, hắn rất ngạc nhiên, không xấu, vậy có chỗ nào tốt không?
Có điều Du Dao là vị tiền bối nào?
Kiếp trước, số lần hắn đến Xảo Vân tông cũng không nhiều.
Phần lớn tiền bối ở đây, nhiều lắm thì cũng chỉ gặp mặt một hai lần.
Trước có nhớ thì giờ cũng quên rồi, được rồi, suy nghĩ thật kỹ đi.
Nếu như là ở Lục gia thì hắn khẳng định không cần phải suy nghĩ gì, bởi vì ngoại trừ ba vị Trưởng lão, không có người nào khác cần hắn đối đãi cẩn thận.
Tuy nhiên, việc cấp bách bây giờ vẫn là đi tìm hiểu xem ở biển sâu đại khái đang xảy ra chuyện gì.
Lục Thủy quay đầu nhìn Chân Võ, lúc này Chân Võ Chân Linh đã khôi phục lại, cử động được bình thường.
“Thiếu gia?” Chân Võ đi đến bên cạnh Lục Thủy, cúi đầu nói.
Hắn nhận ra được có dị thường vừa xảy ra, nhưng nhất thời lại không biết rõ ràng là có chuyện gì.
Chênh lệch sức mạnh quá lớn, hơn nữa, hắn có một loại cảm giác, đối phương là cố ý để hắn biết.
Nếu không hắn thậm chí còn không mảy may có bất cứ cảm giác gì.
“Là một vị tiền bối, không cần để ý.” Lục Thủy đứng dậy nói.
Sau đó hắn đi ra ngoài, Chân Võ đương nhiên đi theo sau.
Chân Linh và Đinh Lương thì ở lại trong viện, bởi vì Mộ Tuyết vẫn còn đang nghỉ ngơi trong phòng.
Nhiệm vụ của các nàng là đảm bảo Mộ Tuyết bình yên vô sự.
Chờ đến khi đi ra ngoài rồi, Lục Thủy mới mở miệng nói:
“Hỏi thử một chút xem có tin tức liên quan đến biển sâu hay không.”
Nói xong, Lục Thủy tiếp tục đi về phía trước, hắn đi vào trong ngôi đình nhỏ bên bờ biển ngồi xuống.
Ở trong đây cũng không có ai khác, đợt sóng biển vừa rồi sớm đã đuổi hết những người bên trong đi.
Nhỡ đâu sóng biển thực sự cuốn tới, đối với người có tu vi thấp mà nói, thì chính là bỏ mạng ở đây.
Cho nên hầu hết đều sẽ không nguyện ý trốn ở bên trong này, đợi đến khi sóng rút mới đi ra.
‘Tin tức về Lãng Hải Tinh Dũng mặc dù không được truyền ra ngoài, nhưng vẫn có không ít người biết đến, lại còn kéo nhau đến đây sớm như vậy.” Lục Thủy nhìn đám người rõ ràng đã tăng lên rất nhiều, thầm nhủ.
Chân Võ lúc này đang ở gần đó gọi điện.
Một lúc lâu sau, Chân Võ mới quay trở lại, nói:
“Thiếu gia, đã hỏi thăm qua, không có được bất cứ tin tức đặc biệt nào.”
“Xem ra là vượt ra khỏi nhận biết của tu chân giả bình thường.” Lục Thủy bình tĩnh nói.
Chân Võ ở bên cạnh không nói gì, tin tức về biển sâu thường có rất ít người biết, chứ đừng nói là chuyện vừa mới xảy ra như vậy.
Kể cả có tu vi cao, nếu như không có đủ con đường thì vẫn sẽ không thể nào biết được dưới biển sâu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Lục Thủy đứng dậy đi tới bờ biển, hắn nhúng tay vào trong nước, nghĩ:
‘Cứ thử một chút vậy, không chừng có thể thu hoạch được chút gì đó.’
Nghĩ vậy, hắn liền bắt đầu thử kết nối với Côn Bằng, lần này không phải là để gọi Côn Bằng tới, mà là muốn mượn nhờ mắt của nó, xem thử xem dưới biển sâu đang xảy ra chuyện gì.
‘May mà ở trong phạm vi kết nối được.’ Lúc liên kết được với Côn Bằng, Lục Thủy cảm thấy có chút may mắn.
Bởi vì tu vi của hắn không đủ, cần dựa vào thực lực của Côn Bằng để tiến hành kết nối.
Nếu như vượt qua phạm vi năng lực của Côn Bằng thì hắn sẽ không có cách nào mượn nhờ con mắt của nó được.
Cũng may, Côn Bằng không hề xa lạ đối với loại chuyện này.
Ha ha!
Lúc liên kết được với nó, Lục Thủy có cảm giác Côn Bằng rất vui vẻ.
Thằng nhóc này, rất thiếu người chơi.
Nếu như có thể thì để nó mang theo Đông Phương Tra Tra đi thám hiểm đáy biển, loại thám hiểm mà cả đời này không cần phải ra khỏi biển nữa ấy.
Dù sao thì bên trong thân thể của Côn tự hình thành không gian, chắc chắn sẽ không thiếu những vật dụng cần thiết bình thường.
Làm như vậy, Đông Phương gia hẳn sẽ cảm tạ hắn lắm.
Nghĩ đến đây, Lục Thủy bỗng nhớ lại kiếp trước, hình như hắn ở kiếp trước cũng từng làm qua chuyện như vậy rồi thì phải.
Hẳn là ném Đông Phương Tra Tra đến một nơi nào đó mấy trăm chục năm, lúc nào về hoàn toàn phụ thuộc vào việc lúc nào Mộ Tuyết mới đi tìm Đông Phương Tra Tra.
Đáng đời.
Dịch: MB_Boss
Chương 488: Lưu Hỏa Ta Muốn Đi Cứu Vợ Chồng Tộc Trưởng Lục Gia 1
Sau đó Lục Thủy không suy nghĩ nhiều nữa.
Nhớ không rõ, có thể nhớ tới chuyện này đã là không tệ rồi.
Cũng không phải là Mộ Tuyết, nếu như là Mộ Tuyết, hắn nhất định có thể nhớ rõ, đến tận bây giờ hắn vẫn còn nhớ dáng vẻ của Mộ Tuyết khi nổ mật thất của hắn.
Lần đầu tiên thì hơi gượng gạo, dáng vẻ sau khi nổ còn hơi ngượng ngùng.
Sau đó nổ nhiều thành thuận tay, còn nổ ra cả kinh nghiệm.
Nàng chọc tới hắn, hai người sau đó đương nhiên sẽ đánh nhau một trận.
Sau đó Lục Thủy cắt đứt hồi ức, tiếp tục thử thông qua con mắt Côn Bằng mà xem xét tình huống biển sâu.
Chuyện cũ, đều đã qua rồi.
Nhất định sẽ có một ngày hắn khiến Mộ Tuyết phải khóc.
Không lâu sau, Lục Thủy thông qua Côn thấy được một nơi đen kịt, thỉnh thoảng lại có vài vệt sáng như sét lóe lên.
‘Ừm? Đây là chỗ nào?’
‘Không đúng, không phải là sấm sét, là vết nứt không gian.’
Nghĩ như vậy, Lục Thủy liền để Côn lùi về phía sau một chút, để hắn thấy rõ toàn cảnh.
Vài giây sau, Lục Thủy nhìn thấy toàn bộ không gian phía trước, tất cả đều là một màu đen kịt, giống như bóng đêm vô tận đã bao trùm nơi đây.
Trong đó còn liên tục xuất hiện vết nứt không gian, ở hải vực bình thường cũng sẽ có vết nứt không gian xuất hiện.
Mà mỗi lần vết nứt này xuất hiện, luôn sẽ có một vài thứ gì đó bị nó nuốt chửng.
Thấy cảnh này, Lục Thủy hơi kinh ngạc:
“Phần cuối của biển?”
Phần cuối của biển thật ra cũng không phải điểm cuối cùng thật sự, mà là một vực sâu kỳ lạ, vực sâu này gần như là vô tận, căn bản là không có ai biết điểm cuối của biển kết nối với cái gì.
Ở chỗ này cũng không có nước biển, thế nhưng nhìn từ ngoài vào, mặt biển vẫn như vậy, sóng vẫn dập dờn, lượng nước không ít đi, cũng không có vòng xoáy nào hình thành.
Thế giới đôi khi chính là kỳ lạ như vậy.
Tư tưởng của nhân loại bị hạn chế, nhưng sự phát triển của thế giới đôi khi là không giới hạn.
Về phần tư tưởng của nhân loại bị cái gì hạn chế, nguyên do cũng quá nhiều, ví dụ như nghèo khó, hay thậm chí là giàu có.
Lục Thủy cảm thấy hắn thuộc về loại người sau.
Mộ Tuyết muốn hắn cảm thấy như vậy.
Không nghĩ nhiều nữa, Lục Thủy bắt đầu quan sát phần cuối của biển.
Hắn phát hiện ở chỗ này có một phong ấn, mà phong ấn này đang dần tan rã.
“Phong ấn rất kỳ lạ, không cảm nhận được khí tức, nhưng sức mạnh của nó nhìn qua đã thấy không thể coi thường.
Xem ra dị động ở hải vực có quan hệ trực tiếp với phần cuối của biển.
Cộng thêm dị động ở Minh Thổ, cả hai cái này chồng lên nhau, dẫn đến ảnh hưởng tăng lên.” Lục Thủy cảm thấy mình hẳn là không suy đoán sai.
Trong lúc suy nghĩ, Lục Thủy không tiếp tục hạ lệnh Côn di chuyển thị giác, nhưng Côn lại bắt đầu tự mình chuyển động, nó đang di chuyển về phía vùng hải vực đen kịt kia.
Hẳn là có phát hiện gì đó, muốn dẫn Lục Thủy đi xem xét.
Đây cũng không phải là một con cá trầm lặng.
Nó thích tham gia náo nhiệt, gặp được đồ tốt cũng sẽ nuốt vào bụng.
Ví dụ như Điện Đường Bất Diệt Tiên lần trước.
Có đồ tốt liền mang về chỗ chủ nhân, tính cách rất nhu thuận.
Côn đi một đường, tốc độ cực kỳ nhanh, nhưng cũng không gây ra dao động gì dưới biển sâu.
Chỗ này chịu được nó vẫy đuôi xuyên thẳng qua như vậy.
Sau một thời gian ngắn, quang cảnh di chuyển trong tầm mắt của Côn dần chậm lại, hẳn là đã đến đích.
Lục Thủy nhận ra điều này, hắn cũng có chút tò mò không biết Côn đang dẫn hắn đi nhìn cái gì.
“Con Côn này lại tới nữa.” Một âm thanh đột ngột vang lên.
Là ý niệm.
Ý niệm này trực tiếp vang lên trong não của Côn, Lục Thủy vì đang kết nối với nó cho nên cũng nghe thấy, cảm giác như có người ở rất xa đang nói chuyện với hắn vậy.
Sau đó, một bóng người xuất hiện trong mắt Côn, là một người con gái xinh đẹp.
“Hải Yêu?” Vừa nhìn thấy nàng, Lục Thủy liền biết đối phương là ai.
Có điều chức trách của Hải Yêu chính là bảo vệ phần cuối của biển, cho nên thấy Hải Yêu ở đây cũng không có gì kỳ lạ.
Thứ khiến Lục Thủy chú ý tới chính là, bên cạnh Hải Yêu còn có một đứa trẻ, nhìn gần như là trong suốt.
Đây là bởi vì Côn không nhìn thấy đối phương.
Nếu không phải tu vi hiện tại của Lục Thủy là tứ giai, lúc liên kết với Côn sẽ mang theo một chút năng lực của bản thân, thì thông qua mắt của Côn, hắn cũng sẽ không thể nhìn thấy người này.
Giờ Côn hẳn cũng có thể thấy được, nó đại khái còn đang buồn bực đi.
“Chân Thần Duy Nhất? Sao nó lại ở chỗ này?” Lục Thủy liếc mắt liền nhận ra đứa trẻ này là ai.
Dưới tình huống bình thường ở Phong Sương Hà, chỉ có gặp được đồ vật liên quan đến Chân Thần, nó mới có thể trốn nhà rời đi.
Ví dụ như lần thần huyết xuất hiện, hay như chuyện của Nhược Thủy Tam Thiên, những cái này đều có quan hệ với Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa.
“Cho nên phong ấn ở phần cuối của biến có một mối liên hệ nhất định với Cửu?” Lục Thủy cho ra kết luận.
“Có chút phiền phức đây, dù ta muốn đi xem nhưng có Mộ Tuyết ở đây thì lại không chạy đi đâu được.”
Lục Thủy lắc đầu, từ bỏ ý định đi đến phần cuối của biển.
“Nhanh rời đi đi, nơi này sắp phát nổ rồi, mặc dù sẽ không làm ngươi bị thương, nhưng nếu bị vết nứt nuốt vào thì muốn trốn cũng không trốn được.” Một ý niệm khác truyền tới.
Là của vị Hải Yêu kia.
Nghe thấy lời đối phương nói, Côn có vẻ như hơi để ý, sau đó lại bắt đầu di chuyển.
Thấy Côn lại tiếp tục di chuyển, Lục Thủy có chút ngoài ý muốn, vẫn còn người khác sao?
Thời gian bơi lần này của Côn lâu hơn lần trước một chút, lúc nó ngừng lại, trong tầm mắt lại xuất hiện thêm hai bóng người.
Một nam một nữ.
“Con Côn này chính là con lần trước đã nuốt con trai của chúng ta sao? Nhìn có vẻ rất mạnh thì phải?”
“Ừm, nhưng đối với con người không có ác ý, không biết nó bơi qua bơi lại ở chỗ này làm gì.”
Lục Thủy: “…”
Cha mẹ hắn tại sao lại ở đây?
Đúng vậy, hai người này chính là Tộc trưởng Lục gia, Lục Cổ, và Phu nhân Tộc trưởng Lục gia, Đông Phương Lê Âm.
Cũng chính là cha mẹ Lục Thủy.
“Việc liên quan đến Chân Thần như này, hai người đó sẽ không bị làm sao chứ?” Lục Thủy cảm thấy không yên tâm lắm.
Sức mạnh Chân Thần khác với đám người bệnh tâm thần của Thần Chúng, nó ngang bằng với cấp độ thế giới.
Tu vi thông thường của cha mẹ hắn sẽ rất dễ bị hạn chế, đúng không?
“Có vẻ như vẫn phải đến đó một chuyến rồi?” Lục Thủy biểu thị mình rất không yên lòng về hai ông bà già này.
Suy nghĩ này nếu như để vợ chồng Lục Cổ biết được, thì có khả năng rất lớn Lục Thủy sẽ bị treo ngược lên đánh.
Nhưng mà, chỉ cần không biết, thì sẽ không ngăn được Lục Thủy nghĩ như vậy.
Dịch: MB_Boss
Chương 489: Lưu Hỏa Ta Muốn Đi Cứu Vợ Chồng Tộc Trưởng Lục Gia 2
Sau đó Côn lại một lần nữa di chuyển.
Lục Thủy biết còn có người tham gia trong đó, đương nhiên, ở những chỗ khác mà Côn không biết, hẳn là vẫn còn nhiều người khác nữa.
Phần cuối của biển vốn rất đặc biệt, người biết đến phong ấn hẳn là đều sẽ xuống đây đi dạo một vòng.
Chỉ là người biết cũng không nhiều, việc phong ấn này bị nới lỏng cơ bản không có cách nào phát giác được.
Biết đến chuyện này, hoặc là tình cờ nhìn thấy, hoặc là một vài tồn tại cổ xưa.
Ví dụ như Hải Yêu.
Cha mẹ Lục Thủy thì thuộc về vế trước, hoàn toàn là trùng hợp gặp được.
Ầm!
Trong lúc Lục Thủy vẫn còn đang suy tư, một luồng ánh sáng chói mắt đột nhiên lóe lên.
Lục Thủy không cần nhìn cũng biết đối phương là ai.
Thần Chúng, người của Quang Minh Thần Điện.
“Thất giai Pháp Thần? Mạnh hơn một bậc so với cha mẹ.”
Đối phương đang không ngừng công kích, Lục Thủy chỉ có thể để Côn rời đi, sau đó cắt đứt liên hệ.
Không cần biết phía sau còn có ai, hắn vẫn quyết định phải đi một chuyến.
Liên quan đến Chân Thần là một chuyện, chủ yếu là cha mẹ hắn cũng ở đó, không biết liệu có xảy ra chuyện gì hay không.
Mà Thần Chúng cũng đã phái người đi, luôn có cảm giác có thể thu hoạch được vài thứ thú vị.
Lục Thủy đứng dậy, quay trở lại đình ngồi xuống, phiền phức duy nhất còn lại chính là Mộ Tuyết.
“Mộ Tuyết mới ngủ được khoảng hơn một giờ, bình thường thì nàng sẽ ngủ hết khoảng bốn giờ.”
“Nói cách khác, ta chỉ cần trở về trong vòng ba giờ thì sẽ không có vấn đề gì nữa?”
Hắn cũng không phải là đang lo lắng chuyện lấy cớ giải thích với Mộ Tuyết, mà là hắn bỏ lại Mộ Tuyết một mình ở đây sẽ khiến nàng không vui.
Cho nên cách tốt nhất là trở về trước khi Mộ Tuyết tỉnh lại.
Đưa ra được quyết định, Lục Thủy liền không do dự gì nữa.
Càng do dự, thời gian càng ít đi.
“Ra biển một chuyến.” Lục Thủy đột nhiên nói.
Chân Võ hơi kinh ngạc:
“Bây giờ sao?”
Lục Thủy gật đầu, sau đó nói:
“Quay lại chỗ nghỉ trước rồi mới xuất phát.”
Hắn muốn trở về nhìn Mộ Tuyết một chút, xác định nàng ngủ say xong rồi mới đi.
Không bao lâu sau, Lục Thủy đã đứng trước cửa phòng Mộ Tuyết, sau khi chắc chắn rằng Mộ Tuyết đã ngủ say, hắn lập tức rời đi.
“Nếu như Mộ Tiểu thư tỉnh lại thì nói với nàng rằng ta đi ra ngoài biển xem xét tình hình, tình hình tốt thì sẽ ở đó câu cá một lúc, rất nhanh sẽ trở về.
Nếu như không gọi điện thoại cho ta được, thì phần lớn là do ở hải vực không có tín hiệu.”
Trước khi đi, Lục Thủy dặn dò Đinh Lương và Chân Linh.
Chân Linh nhất định phải ở lại.
Một phần là vì an nguy của Mộ Tuyết, phần khác là để cho Mộ Tuyết biết hắn chỉ tạm thời ra ngoài một lát, rất nhanh sẽ trở về.
Đương nhiên, tình huống tốt nhất là lúc hắn trở về thì Mộ Tuyết vẫn chưa tỉnh lại.
Vừa rời khỏi phạm vi Xảo Vân tông, Lục Thủy liền triệu hoán Côn, có Côn ở đây, đi đến phần cuối của biển sẽ nhanh hơn rất nhiều.
Quả nhiên, Côn lấy tốc độ cực nhanh chạy đến phần cuối của biển, tuy nhiên thời gian còn lại của Lục Thủy cũng không quá nhiều.
Giờ chỉ còn lại hai tiếng, muốn giải quyết được vấn đề chỗ này trong thời gian đó cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
Khi Lục Thủy và Chân Võ đi ra từ miệng Côn, cả hai đều mặc một bộ áo bào đen.
Áo này là Lục Thủy tự chuẩn bị, tuyệt đối không có ai có thể nhìn qua nó được.
Chủ yếu là để đề phòng cha mẹ hắn.
Khi Lục Thủy bước ra khỏi người Côn, đứng trên mặt biển, nó liền yên lặng chui xuống biển sâu, tâm tình của nó đang rất tốt.
Lại được cùng chủ nhân làm việc.
“Thiếu gia, phần cuối của biển có rất nhiều truyền thuyết, tương truyền nơi này là điểm cuối của thế giới, cực kỳ hỗn độn, loạn lạc.
Có vào không có ra.” Chân Võ mở miệng nói.
Khi biết Thiếu gia muốn tới phần cuối của biển, Chân Võ rất kinh ngạc.
Phần cuối của biển căn bản không phải là nơi tu sĩ bình thường có thể đến gần, nơi này có rất nhiều truyền thuyết.
Tuyệt đối là cấm địa đối với tu chân giả.
Lục Thủy tiến về phía trước một bước, lần này hắn nhìn thấy một lỗ thủng khổng lồ, nước biển đang ào ào chảy xuống đó, giống như là một vòng xoáy.
Vòng xoáy này nhìn không thấy đáy, thậm chí còn khiến cho người ta có cảm giác như chỉ cần tới gần thì sẽ bị hút vào trong đó.
Mà ở trong vòng xoáy này có rất nhiều vết nứt không gian.
Đây chính là phần cuối của biển.
Chân Võ đứng sau lưng Lục Thủy, hắn vẫn luôn nhìn chằm chằm Lục Thủy, sợ Thiếu gia trước mắt mình sẽ không cẩn thận mà ngã vào vòng xoáy vô tận này.
“Phong ấn tuy rằng bị nới lỏng, nhưng thiếu cơ hội.” Lục Thủy nhìn phần cuối của biển, bình tĩnh nói.
Ngay cả phong ấn Chân Võ cũng không nhìn thấy, cho nên hoàn toàn không hiểu Lục Thủy đang nói cái gì.
Nhưng vẫn mở miệng hỏi một câu:
“Vậy Thiếu gia có biết thời cơ là lúc nào không?”
Lục Thủy nhìn phần cuối của biển, lắc đầu nói:
“Không biết, nhưng cũng chỉ là phong ấn mà thôi, phá vỡ là được.”
Nếu như phong ấn này chưa bị nới lỏng, thì phá vỡ nó có lẽ sẽ hơi khó khăn, nhưng đã bị nới lỏng như vậy rồi, thì muốn phá vỡ cũng không khó.
Nói xong, Lục Thủy liền thả người nhảy xuống phần cuối của biển tràn ngập vết nứt không gian này.
Chân Võ kinh hãi, cái này nhìn kiểu gì cũng thấy là một vấn đề rất nguy hiểm.
Nhưng hắn vẫn theo sát Lục Thủy, nhảy xuống.
Tùm!
Lúc nhảy vào phần cuối của biển, Chân Võ có cảm giác như vừa nhảy vào trong biển vậy.
Điều này khiến cho hắn thật không thể hiểu nổi, rõ ràng đây chỉ là một vực sâu không đáy.
“Đi theo ta.” Tiếng nói của Lục Thủy truyền vào trong tai Chân Võ.
Chân Võ không nghĩ nhiều nữa, toàn lực đuổi theo Lục Thủy, phòng ngừa bản thân nổi lên ngoài ý muốn.
Lục Thủy đương nhiên biết mình đã đi vào phần cuối của biển, bây giờ hắn đang hướng thẳng về phía phong ấn.
Đương nhiên, hắn cũng cần phòng ngừa để không rơi vào Vô Chỉ Chi Cảnh ở phần cuối của biển, đây thực sự là một chuyện phiền phức.
Điều hắn cần làm bây giờ chính là phá vỡ phong ấn, đi vào nơi phong ấn, nơi đó có Động Thiên khác.
Sở dĩ hắn không đi từ dưới đáy biển vào là vì như thế hắn sẽ không thể tiếp xúc với phong ấn ở phần cuối của biển.
Muốn tiếp xúc với phong ấn thì bắt buộc phải đi từ ngoài biển vào.
Chuyện này đối với rất nhiều người mà nói là một hành động cực kỳ nguy hiểm, cho nên cả đám đều chỉ đợi dưới đáy biển, chờ cho đến khi phong ấn bị phá vỡ, sau đó tìm cơ hội đi vào nơi phong ấn.
Lúc hai người Lục Thủy đi vào phần cuối của biển, Hải Yêu Ly Thường đã nhận ra dị thường.
Nàng nhìn hải vực đen kịt trước mắt, cau mày lại:
“Có người đi vào phần cuối của biển?
Người nào to gan như vậy?”
Ngay cả nàng cũng không dám tùy ý bước vào phần cuối của biển, mặc dù không biết rơi vào có thể chết hay không, nhưng chắc chắn là không có đường về.
Dịch: MB_Boss
Chương 490: Dù Sao Cũng Không Phải Con Trai Chúng Ta!
Ầm ầm!
Một vết nứt lớn xuất hiện ở phần cuối của biển.
Vết nứt này hiện lên, chiếu sáng vùng biển xung quanh, một chớp ánh sáng lóe lên này giúp Ly Thường bắt được tung tích của người ngoài.
“Hai con người? Bọn họ điên rồi à?”
Nàng có thể thấy rõ có hai bóng người mặc áo bào màu đen đang bơi xuống dưới phần cuối của biển.
“Con người vẫn lớn mật như vậy, như thế này có khác gì đi tìm chết không chứ?”
Ly Thường mặc dù nói như vậy nhưng vẫn dựa vào cảm giác lần theo dấu vết của hai người kia.
Phải biết rằng, đã nhiều năm như vậy rồi, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy có người dám đi vào phần cuối của biển.
Nhất là khi đến tận giờ vẫn bình an vô sự.
Mặc dù cuối cùng khả năng cao là bọn họ sẽ hoàn toàn mất tích ở trong đó, nhưng rất ít người có thể nhịn được tò mò mà không đi xem.
Cô bé tóc bảy màu cũng nhìn chằm chằm vào phần cuối của biển, cô bé cũng không nhìn ra hai người kia rốt cuộc là ai.
Nhưng dáng vẻ có vẻ rất lợi hại.
Thế giới trong mắt nàng không giống với những người khác.
Nàng có thể nhìn thấy rõ hai người kia, trông có vẻ như rất biết đường, không chút do dự liên tục đi về phía trước.
“Hai người kia thật kỳ quái, không biết bọn họ có thể nhìn thấy ta hay không.” Cô bé tóc bảy màu có chút hiếu kỳ.
Số người có thể thấy được nàng vô cùng ít.
Nhiều thêm một người thì tốt hơn một chút, nàng cũng không muốn không có ai để nói chuyện.
Ầm!
Ở bên trong phần cuối của biển lại xuất hiện vết nứt, ở rìa của nó có hai bóng người đang bơi qua.
“Không đúng.” Ly Thường kinh ngạc.
Không biết có phải là ảo giác hay không, nàng luôn có cảm giác hai người kia đang dựa vào vết nứt mà chuyển động, nhưng mỗi lần lại có thể vừa vặn tránh khỏi bị nuốt vào trong đó.
Không lâu sau, càng ngày càng có nhiều vết nứt xuất hiện trong hải vực đen kịt.
Mà mỗi lần vết nứt xuất hiện sẽ có một chút ánh sáng lóe lên.
Trước ánh sáng này luôn thấy có hai bóng người đang bơi qua.
“Cái này, hai người này đang…”
Hải Yêu Ly Thường rốt cuộc cũng thấy rõ hai người bên trong đang làm gì.
Chuyện này quả thực là không thể tưởng tượng nổi.
“Hắn đang lợi dụng sức mạnh của vết nứt không gian? Làm sao có thể, hắn sao lại có thể phán định nơi xuất hiện vết nứt không gian, làm sao có thể tìm tới vị trí an toàn nhất để đi qua?
Phải biết phần cuối của biển có chứa sức mạnh đặc thù của hải vực, đừng nói là tu chân giả thông thường, ngay cả sức mạnh đạo cũng sẽ bị ngăn chặn.
Cuối cùng khó tránh khỏi bị nuốt chửng.” Lục Cổ nhìn hai bóng người trong hải vực đen kịt kia, hai bóng người này thật sự khiến cho người ta có cảm giác không chân thực.
Hai người kia gần như đã vượt ra khỏi nhận biết của bọn hắn đối với tu chân giới.
Trong số những người bọn hắn biết, tuyệt đối không có người nào có thể làm được chuyện này.
Loại tình huống này, chỉ tồn tại trong lý thuyết.
“Hẳn là chưa nhập đạo, tu sĩ nhập đạo vào đó, phần cuối của biển sẽ không phản ứng như thế.
Nhưng một tu sĩ thông thường lại có thể hiểu rõ sức mạnh không gian như vậy, trong tu chân giới thật sự có người như vậy sao?
Hơn nữa khả năng tính toán của hắn cũng thật tốt.” Đông Phương Lê Âm cũng kinh ngạc nói.
“Tu chân giới thật đúng là ngọa long tàng hổ.” Lục Cổ cảm khái.
Ở tu chân giới thật là người nào cũng có thể xuất hiện, mỗi một thời đại kiểu gì cũng sẽ có một vài thiên kiêu khiến người ta khó mà hiểu nổi.
Đông Phương Lê Âm sờ lên bụng nói:
“Chờ con gái chúng ta ra đời, nhỡ đâu cũng là thiên kiêu như vậy.”
Lục Cổ nhìn Đông Phương Lê Âm một chút, lo lắng nói:
“Còn chưa có đâu, sinh gì mà sinh.”
Đông Phương Lê Âm nhìn chằm chằm Lục Cổ:
“Vậy Tộc trưởng đại nhân không định cố gắng ư?
Loại chuyện này không phải đều phụ thuộc vào Tộc trưởng đại nhân đây sao?”
Lục Cổ: “…”
Chuyện như này cứ cố gắng là có thể có à?
Đây là vấn đề may rủi.
“Nhưng không biết người này rốt cuộc là ai, chưa từng nghe nói qua.” Lục Cổ đưa mắt nhìn người phía trước kia.
Hắn có thể cảm giác được, tất cả đều là do người này làm.
Hóa mục nát thành kỳ tích, chuyện hắn làm nhìn như rất đơn giản, nhưng đối với người khác mà nói lại khó như lên trời.
“Dù sao cũng không phải con trai chúng ta.” Đông Phương Lê Âm nói.
Trong mắt nàng đại khái chỉ có con trai, con dâu, cộng thêm Tộc Trưởng đại nhân của nàng.
Anh trai nàng bên kia cũng không có gì cần để ý tới, chỉ cần để mắt tới chồng của nàng là được rồi, anh trai nàng bình thường không có vấn đề gì.
Mà anh trai nàng còn có vẻ như ước gì nàng không bao giờ về lại Đông Phương gia nữa.
Đều là lỗi của chồng nàng, mỗi lần đến đó là lại muốn luận bàn với anh trai nàng một lần.
Mà mỗi lần ra tay đều rất nặng.
“Con của chúng ta nếu có loại năng lực này, vậy cũng sẽ không trở thành một tên suốt ngày chỉ biết đi hố cha mình.” Lục Cổ bình tĩnh nói.
Đông Phương Lê Âm không nói gì, chỉ im lặng đứng bên cạnh Lục Cổ.
Lục Cổ dù nói ra lời ghét bỏ con mình, nhưng đó cũng vẫn là con trai của bọn họ, con trai nhà khác dù tốt, so ra cũng vẫn kém con trai của bọn hắn.
Ở một chỗ khác dưới biển sâu, một quầng sáng chiếu sáng bốn phía, giữa quầng sáng có một người đàn ông trung niên đang đứng.
Y chính là thất giai Pháp Thần của Thần Điện Quang Minh mà Lục Thủy nhìn thấy kia.
“Hai người kia muốn làm gì?” Kỵ sĩ Quang Minh của Thần Điện Quang Minh cau mày nhìn hải vực đen kịt.
Đối phương khiến y rất bất ngờ, tu chân giả quả thật khiến cho người khác ngoài ý muốn.
Nhưng kể cả thế thì mạnh yếu cuối cùng cũng vẫn do thực lực quyết định.
Y tới đây là vì muốn xem xét tung tích của Cực Thần, cũng không có ý định trở thành kẻ địch với bất cứ tu chân giả nào.
Đương nhiên, nếu có tu chân giả nào cản trở y, thì y sẽ đưa ra quang minh phán quyết.
“Hai người này đang tiến về chỗ phong ấn, bọn họ có cách đi vào sao?” Đây là thứ mà kỵ sĩ Quang Minh chú ý tới.
Đi vào sau người khác một bước cũng không sao cả, y là đang lo lắng sau khi người khác đi vào rồi, y sẽ không vào được nữa.
“Thế mà đến, thật tò mò không biết hai người kia là ai, nếu là con gái thì tốt rồi.” Hồng Tố đứng trong hải vực quan sát toàn bộ, nàng đứng rất xa, nhưng lấy tu vi của nàng thì vẫn thấy rõ ràng tình huống bên trong.
Mà ở bên cạnh nàng có một thanh kiếm đang lơ lửng.
Thanh kiếm này dường như đã phân chia chủ quyền hải vực, để Hồng Tố có đầy đủ quyền chủ động trong khu vực này.
Đây chính là tác dụng của Thất Lân Long Ngâm Kiếm.
Đồ đệ Chân Nhi của nàng lại cảm thấy tác dụng duy nhất của Thất Lân Long Ngâm Kiếm chính là dễ đem đi thế chấp.
Con trai Chân Nhi ngược lại không hề động tới thanh kiếm này, nhưng cháu trai của Chân Nhi, có vẻ như cũng không hiểu rõ lắm về tác dụng của Thất Lân Long Ngâm Kiếm.
Đương nhiên, Hồng Tố cũng không cảm thấy đáng tiếc.
Đều đã qua mấy thế hệ, nàng đi quan tâm làm gì?
Không mệt sao?
Mà cháu trai của Lục gia, vẫn nên để ba vị Trưởng lão Lục gia quan tâm thì hơn.
Dịch: MB_Boss








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Tiên Ma Đồng Tu [Dịch] Tiên Ma Đồng Tu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Tien-Ma-Dong-Tu-Luu-Lang-Giong-doc-Vo-Danh-Audio-Site.jpg)





![[Dịch] Ma Thần Thiên Quân [Dịch] Ma Thần Thiên Quân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Ma-Than-Thien-Quan-dich-Truyen-MA-Dao-sieu-pham.jpg)

