- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
- Tập 44 : Suy Đoán (c431-c440)
[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
Tập 44 : Suy Đoán (c431-c440)
❮ sautiếp ❯Chương 431: Suy Đoán
“Trước đó nàng ta không có ý định giết ta, nhưng từ sau khi ta thể hiện thực lực ra, nàng ta liền không có ý định buông tha, rồi sau khi bị ta đánh bại thì lại bắt đầu hoảng hốt sợ hãi, nhất quyết muốn giết ta.
Cho nên, chỗ sai là ở ta sao?”
“Bọn họ cho rằng ta rất yếu, đây là điều xác định.”
“Nhưng giờ ta rất mạnh, đây là điều bọn họ không biết.”
“Tổng hợp lại là, nội dung bên trong Sách Khải Huyền thế nhưng có liên quan đến ta?”
“Mà trong nhận biết của bọn họ, thật ra người được ghi trong đó không phải là ta?”
“Vậy bọn họ cho rằng là ai?”
Lục Thủy nhất thời không tìm ra được đáp án, cái này không thể tùy tiện kết luận được.
“Cho nên có người nhằm vào ta, là vì muốn thăm dò xem ta có phải là người đó hay không sao?”
“Nhưng tại sao phải động thủ với mẹ?”
Lục Thủy giờ vẫn còn nhớ rõ con mãnh thú kia, nó đã từng công kích mẹ hắn.
“Cũng là vì thăm dò sao?”
“Không đúng.” Lục Thủy bỗng nhiên nghĩ tới một điều.
“Lục gia không phải chỉ có mình ta, giả sử bọn họ hoài nghi ta, thì mấy vị trưởng lão và cha sẽ không phải là đối tượng bị nghi ngờ.”
“Như vậy mục đích tấn công mẹ là gì? Đối phương không phải là vì thăm dò, mà là vì bất thế kỳ công, hung thú kia đã chính miệng nói thế.”
“Vậy theo như ở kiếp trước, sau khi đối phương thành công khiến mẹ bị thương thì kết quả là gì? Chỉ là bị bệnh mấy tháng.”
Lục Thủy do dự một chút, sau đó đạt được một kết luận.
“Ta ở kiếp trước không có đệ đệ muội muội gì đúng không?”
“Kiếp này mẹ nói thương thế đã tốt lên rồi, có thể thì muốn có thêm đứa nữa.”
“Cho nên dịch bệnh mà hung thú làm ra, có thể là vì không muốn để cho thương thế trước kia của mẹ tốt lên?”
“Cho nên người bọn họ phòng, thế nhưng thật ra là đệ đệ muội muội của ta?”
“Ta không thể chết, là bởi vì chỉ cần ta chết, cha mẹ chắc chắn sẽ sinh ra đứa thứ hai?”
Lục Thủy trầm mặc.
“Khả năng này rất lớn, nhưng cũng không loại trừ khả năng giả thiết sai.”
“Dù sao thì, nếu như đối phương thật sự sai, vậy ta sẽ chính là trọng điểm, nhưng ở kiếp trước ta cũng không có làm cái gì, điểm này không phù hợp.”
“Nhưng vẫn cần phải để ý, nhỡ đâu thật sự là nhằm vào đệ đệ muội muội của ta, kiếp trước tuy không có, nhưng kiếp này thì khó nói.”
Mẹ hắn bây giờ khỏi bệnh rồi, hắn và Mộ Tuyết tới năm sau tất nhiên sẽ bại lộ, khi đó cha mẹ hắn liền không còn áp lực gì, khẳng định sẽ sinh thêm một đệ đệ muội muội cho hắn.
Đương nhiên, có thật hay không cũng khó nói.
Dù sao cha hắn cũng không yếu.
Cuối cùng, Lục Thủy thở ra một hơi.
Hắn đứng lên, thuận tiện cất cái ghế đi, hắn bây giờ phải rời khỏi nơi này.
Người của Tiên Đình và Phật môn sẽ tới đây.
Hắn không thể tiếp tục đợi.
Lần này mặc dù bị thương, nhưng không lỗ.
Ít nhất cũng có được chút manh mối, mặc dù chỉ là giả thiết bổ sung, nhưng có thể sớm chú ý cũng coi như là chuyện tốt.
Giờ chỉ còn nghiệm chứng.
Sau đó Lục Thủy quay người rời đi, khí tức hay vết tích của hắn ở đây, tất cả đều bị hắn xóa sạch.
“Thiếu gia?” Chân Võ nhìn thấy Lục Thủy bị thương đi ra, lo lắng nói.
Lập tức dùng Trì Dũ Thuật.
Lục Thủy lại đưa tay ra ngăn cản:
“Đừng nóng vội, rời khỏi nơi này trước.”
“Thiếu gia, uống thuốc trước đã, là do Thiếu nãi nãi chuẩn bị.” Chân Linh đưa thuốc lên.
Lục Thủy ban đầu tạm thời không muốn ăn, hắn dùng sức mạnh thiên địa để che chở, uống thuốc vào rất dễ khiến tiết tấu thân thể của hắn xáo trộn.
Nhưng cuối cùng hắn vẫn nhận lấy thuốc, sau đó nuốt vào.
Nuốt vào xong thì lại không hiểu, Mộ Tuyết chuẩn bị thuốc cho hắn làm gì?
Chưa gả vào đã bắt đầu quản người rồi à?
Lục Thủy cầm đan dược, phát hiện đan dược này rất có hiệu quả.
Đương nhiên, nếu như ảnh hưởng quá lớn, hắn vẫn sẽ không ăn.
Ừm, nếu đan dược này ảnh hưởng quá lớn, Mộ Tuyết thật ra cũng sẽ không để người khác cho hắn ăn.
Nói đến Mộ Tuyết, trừ tính tình không được tốt lắm, những phương diện khác đều đặc biệt tốt.
Chậc chậc.
Bây giờ hẳn là thời điểm dễ bắt nạt Mộ Tuyết nhất, dù sao thì bây giờ nàng có muốn hung cũng không hung được.
Đặc biệt thú vị.
Nghĩ đến đây, Lục Thủy liền ép mình dừng suy nghĩ về Mộ Tuyết, chuyện này rất dễ ảnh hưởng đến phán đoán của hắn.
Vẫn là đừng nghĩ nhiều đi.
Đối với phỏng đoán về Sách Khải Huyền và Dự Ngôn Thạch Bản, tạm thời chưa có kết luận, nhưng câu “sai” kia đã truyền ra ngoài, đối phương hẳn sẽ có hành động.
‘Để xem Thần Chúng sẽ có hành động gì, càng cố gắng thăm dò ta, thì càng chứng thực phỏng đoán của ta rồi.’
Lục Thủy nghĩ.
Nếu như bây giờ đủ mạnh, ngược lại có thể trực tiếp đi.
Nhưng sau khi cưới còn cần một khoảng thời gian nữa hắn mới đủ mạnh được.
Nếu không thì kể cả có cộng thêm Mộ Tuyết vào cũng không lật nổi ba thế lực này.
Đế Tôn Tiên Đình, Phật Đà Phật môn, Chân Thần Thần Chúng, không một người nào là đèn đã cạn dầu.
Nhưng cụ thể cần bao nhiêu thời gian, cái này còn phải nhìn tình huống thăng cấp sau này của hắn.
Hắn có cảm giác như thực lực của mình bị gọt bớt đi mất, nhưng tốc độ tiến giai lại nhanh hơn rất nhiều.
So với kiếp trước mà nói thì quả thực nhanh hơn rất nhiều.
Lúc này, Lục Thủy đang đi ở trong hành lang lúc trước, hắn muốn ra ngoài tìm một nơi an toàn, nghỉ ngơi hai ngày.
“Đúng rồi, các ngươi có thể ra thêm một yêu cầu nữa.” Lục Thủy nói với đám Lạc Phong.
Thu hoạch lần này, rất lớn.
Cho nên hắn có thể cho Lạc Phong ra thêm một yêu cầu.
“Đông Phương Thiếu gia, lần này không cần, coi như là báo đáp ân cứu mạng.” Lạc Phong nói.
Hắn biết kể cả mình đồng ý thì Lục Thủy cũng sẽ không nói gì.
Nhưng làm người, quan trọng nhất là kìm được lòng tham.
Đòi hỏi nhiều thêm một điều, sẽ chỉ làm cho hắn ngày càng chìm sâu vào, tâm cũng khó mà giữ được nữa.
Đương nhiên, chủ yếu là vì hắn tin tưởng vào cách làm người của Lục Thủy, Lục Thủy sẽ không vì chuyện hắn từ chối mà trở nên hà khắc hơn.
Lục Thủy nhìn Lạc Phong một chút, bình tĩnh nói:
“Ngươi lên ngũ giai rồi?”
“Đúng vậy, may mà có Đông Phương Thiếu gia viện trợ.” Lạc Phong cảm kích nói.
Hắn thực sự cảm kích, không có Lục Thủy, thì giờ hắn vẫn sẽ còn cách ngũ giai không biết bao xa.
Bây giờ mới được mấy tháng hắn đã thành công lên ngũ giai, trước kia thật là nghĩ cũng không dám nghĩ.
Lục Thủy đưa ánh mắt nhìn về phía Nhiếp Hạo, sau đó bình tĩnh nói:
“Thiên kiếp ngũ giai, ngươi có thể bình an vượt qua.”
“Nhưng cũng đừng có coi thường thiên kiếp.” Lục Thủy lại bổ sung thêm một câu.
Sau đó tiếp tục chăm chú bước đi.
Nghe Lục Thủy nói xong, Nhiếp Hạo mừng rỡ trong lòng, cúi đầu cảm tạ:
“Đa tạ Đông Phương Thiếu gia chúc phúc.”
Dịch: MB_Boss
Chương 432: Tiếp Tục Thăm Dò
Lấy thực lực của hắn, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, thì quả thực có thể vượt qua thiên kiếp.
Nhưng nhỡ đâu xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì sao?
Cho nên câu nói này của Lục Thủy chẳng khác nào đã ngăn chặn toàn bộ chuyện ngoài ý muốn có thể phát sinh.
Giờ hắn có thể tập trung toàn lực để đối đầu thiên kiếp.
Về phần coi thường?
Không thể nào, ai dám coi thường thiên kiếp chứ, kể cả khi Lục Thủy đã nói hắn có thể bình an vượt qua, hắn cũng không dám có chút ý nghĩ coi thường nào, mà chỉ tập trung toàn lực để chuẩn bị đối phó.
Lạc Phong không chừng còn muốn tẩy não hắn, đối mặt với thiên kiếp tuyệt đối không thể có một xu một hào thư giãn nào.
Lạc Phong ở bên cạnh cũng vui vẻ, loại chuyện này có bao nhiêu người có thể gặp được chứ?
Bọn hắn là gặp vận may.
Gặp Lục Thủy.
Chân Võ Chân Linh không nói gì, cũng không có gì cần để ý.
Hai người có lòng tin tuyệt đối mình sẽ vượt qua thiên kiếp.
Mà kỳ ngộ, đi cùng với Thiếu gia, bình thường gặp phải đều là kỳ ngộ.
Đi vào được trong này cũng là một loại kỳ ngộ.
Nhưng bây giờ phải rời đi rồi.
Bên trong hồ băng, Băng Hải Nữ Thần đứng đó, dường như đang lắng tai nghe nỗi khổ của thế gian.
Rất nhanh sau đó, nàng đã nghe được giọng nói của sứ đồ Băng Hải, âm thanh này có chút chói tai, như đang hét lên, chất chứa sự tuyệt vọng khôn cùng, dường như người nói đang phải đối mặt với nguy hiểm khôn lường, nhưng lại từ bỏ tất cả, chỉ để truyền đi câu nói này:
“Sai, sai rồi, sai rồi Nữ thần.”
m thanh bỗng dừng lại, im bặt.
Băng Hải Nữ Thần đứng trên mặt hồ, không nói gì, nàng có thể cảm giác được, khí tức thuộc về sinh mệnh của sứ đồ Băng Hải đã hoàn toàn biến mất.
“Sai rồi? Cái gì sai rồi?” Băng Hải Nữ Thần bình tĩnh nói.
Ngữ khí của nàng không có chút biến hóa nào.
“Không sợ trả giá, liều lĩnh truyền lại câu nói này, cũng tức đây không phải vấn đề bình thường.”
“Vậy là chỗ nào sai?”
“Quần đảo Mê Vụ có bẫy rập, tình huống nơi đó không phải như chúng ta biết?”
“Hay là nàng nhìn thấy thứ gì đó không nên thấy, từ đó phát hiện một bí mật động trời?”
“Không, không đúng.
Nàng không tiếc sinh mạng truyền ra những lời này như vậy, chứng tỏ chuyện này rất cấp bách.”
“Quần đảo Mê Vụ cho dù có bí mật, thì cũng chỉ liên quan tới chủ nhân của bí mật đó, nhưng nàng nói là sai, là chuyện sai đến mức không hợp thói thường à?”
Băng Hải Nữ Thần rơi vào trầm mặc.
Một hồi lâu sau, nàng mới tìm được điểm đáng nghi khác.
“Như vậy ở bên ngoài quần đảo Mê Vụ có đồ vật gì sai à?”
“Là Chủ chưa từng trở về…. Hoặc là, Sách Khải Huyền?”
“Sách Khải Huyền?”
Bất chợt, thần sắc Băng Hải Nữ Thần biến đổi, nếu như là đồ vật nàng nghĩ tới kia.
Vậy ngay cả nàng cũng có chút khó có thể chịu nổi.
“Xem ra cần dò xét Lục Thủy một chút, tuyệt đối không thể làm qua loa được.”
Sau đó, Băng Hải Nữ Thần trực tiếp tuyên bố thần dụ:
“Liên hệ với các thần điện khác, toàn viện chuẩn bị chiến đấu.”
Nàng phải làm tất cả chuẩn bị cho tốt, nếu như, nếu như chuyện sai quả thật là chuyện này, vậy nàng không tiếc bất cứ giá nào, phải giết được Lục Thủy.
Vì sao?
Bởi vì thời gian không đợi người, nếu như sứ đồ Băng Hải thật sự chết trong tay Lục Thủy, thì đáng sợ đến cỡ nào chứ?
Đáng sợ đến mức khiến thần cũng phải lạnh sống lưng.
Sau đó Băng Hải Nữ Thần phất tay, hai tin tức từ phía nàng truyền ra bên ngoài.
Một cái truyền cho Tiên Đình, một cái truyền cho Khổ Hải PHật Môn.
Đối với chuyện này, ba phía đều có cùng một lập trường.
“Thăm dò Lục Thủy một lần nữa?” Tam Hỏa Cổ Phật sau khi nhận được tin tức kia xong, rơi vào trầm tư.
“Chuyện này cũng cần thiết, nhưng thăm dò như thế nào được?”
Đối với Phật môn mà nói, loại chuyện này, có thể cẩn thận thì đương nhiên phải cẩn thận.
Cẩn thận nhiều hơn một chút, chắc chắn không sai.
Nhưng là làm thế nào mới là mấu chốt của vấn đề.
Nhất là khi Lục gia đã chú ý tới Tiên Đình và Thần Chúng.
Mặc dù tạm thời Phật môn chưa bị để ý tới, nhưng dù sao cũng là ba thế lực lớn từ thời Viễn Cổ, Lục gia không có khả năng ngồi yên được.
“Làm thế nào để không đánh cỏ động rắn mới là mấu chốt của vấn đề.”
Ngay khi Tâm Hỏa Cổ Phật đang đau đầu vì không tìm ra được biện pháp nào phù hợp, thì đột nhiên có một tin tức mới truyền đến.
Hắn dùng thần thông bắt lấy tin tức.
Trong tin tức này chỉ có một câu: Chiến Thần Tiên Đình sắp tới sẽ ra tay thăm dò.
Tâm Hỏa Cổ Phật tuyên một câu phật hiệu, cuối cùng nhắm mắt lại.
Mặc dù như vậy, nhưng hắn vẫn muốn để người của mình đi dò xét một lần, có lẽ Thần Chúng cũng vậy.
Tuy nhiên, bây giờ mọi người đều không muốn đánh cỏ động rắn.
Nếu không sẽ dẫn đến lửa thiêu thân.
Ở bên ngoài quần đảo Mê Vụ, Ma Kiếm Trảm Đồ cau mày lại.
“Phải hoàn thành thăm dò sao?” Ma Kiếm Trảm Đồ hỏi.
“Đúng vậy, theo tin tức mới nhất, Thần Chúng đột nhiên nói rằng muốn thăm dò Lục Thủy một lần nữa, nguyên nhân cụ thể thì không rõ.
Chiến Thần muốn thăm dò cũng phải qua một đoạn thời gian nữa, trước khi Chiến Thần thăm dò, dùng vật Tinh Ti Tiên Quân để lại, thử một chút xem có phản ứng hay không đi.” Vị tiền bối cầm đầu kia nói.
“Nếu có phản ứng thì sao?” Ma Kiếm Trảm Đồ hỏi.
Thăm dò vốn cũng không phải là việc khó gì, cho nên hắn sẽ không từ chối.
Mà kể cả có khó, hắn cũng sẽ làm.
“Dốc toàn lực.” Phía bên kia dừng một chút, rồi mới nói:
“Giết chết.”
“Ta hiểu rồi.” Ma Kiếm Trảm Đồ đáp.
Sau đó bọn hắn liền ngắt liên lạc.
Ma Kiếm Trảm Đồ nhìn về phía trước, đồng thời cảnh giác bốn phía.
Hắn đang chờ Lục Thủy đến, hoặc là nói chờ Lục Thủy đi ra.
Theo như tin tức hắn biết được, Lục Thủy hẳn là ngày mai ngày kia mới ra, nhưng lại không đảm bảo được độ chuẩn xác của tin tức.
Cho nên cứ đứng chờ là tốt nhất.
“Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra mà khiến cho người của Thần Chúng lại đem ánh mắt đặt trên người Lục Thủy thế?” Ma Kiếm Trảm Đồ có chút ngoài ý muốn.
Hồi tưởng lại, hắn cũng không thấy Lục Thủy có gì đặc biệt.
Nhưng chuyện thăm dò thì không thể tránh khỏi.
Cuối cùng, Ma Kiếm Trảm Đồ nhìn quần đảo Mê Vụ, kiếm đạo vô thượng sớm đã không thấy đâu, lắc đầu thở dài.
Kiếm đạo vô thượng.
Nếu như hắn có thể lĩnh hội, con đường tương lai chắc chắn sẽ càng dài rộng hơn.
Lục Thủy đang ngồi trên một bãi cỏ, trận pháp đã được bày ra chung quanh hắn.
Chân Võ Chân Linh và Nhiếp Hạo đều đang canh giữ ở bên cạnh.
Lục Thủy nhắm mắt lại chữa thương, đồng thời phác họa Thiên Địa Trận Văn trong đầu.
Hắn cần thời gian hai ngày để khôi phục lại.
Đương nhiên, chủ yếu vẫn là khôi phục sức mạnh thiên địa.
Dù sao sau này cũng phải đối mặt với kiếm đạo vô thượng.
Đến lúc đó cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Dịch: MB_Boss
Chương 433: Kiếm Lời Lớn
Chưa nói tới nguy hiểm, hắn hẳn là có ưu thế hơn so với những người khác.
Ưu thế này khả năng rất lớn là có liên quan tới Đại Trưởng lão.
Lão nhân gia đã có lòng tốt chuẩn bị, hắn cũng không nên từ chối, chủ yếu là trước mắt cũng không có chuyện gì dư thừa để làm.
Hơn nữa, còn có thể thuận tay giải quyết phiền phức bên Trùng cốc.
Trong lúc Lục Thủy đang chữa thương, Chân Võ Chân Linh đứng gần đó nhẹ nhàng thở phào.
Lần này, Thiếu gia bọn hắn bị thương không nặng.
Không gian bên trong mặc dù ở ngay gần bọn hắn, nhưng tất cả lại bị sức mạnh kia ngăn cách, căn bản là không thể thăm dò, cũng không có cách nào nhìn vào.
Tất cả những gì ở bên trong đều không thể truyền ra ngoài được.
Bao gồm cả sức mạnh.
Trừ khi sức mạnh bên trong vượt qua cả sức mạnh bao quát không gian đó.
Nhưng có thể khẳng định một việc, Thiếu gia bọn hắn ở bên trong đã đánh một trận với người khác.
Thắng thì thắng, nhưng bị thương không nhe.
Mảnh vỡ của kiếm đạo vô thượng cũng đã dùng hết.
Mấy người Lạc Phong cũng rất ngạc nhiên, bên trong rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng bốn người bọn hắn cũng chỉ có thể tò mò.
Ầm!
Cách đó không xa, bỗng truyền đến dư chấn của sức mạnh.
“Là của ngũ giai.” Chân Võ lập tức nói.
Lạc Phong và Nhiếp Hạo tiến về phía trước.
“Cường giả ngũ giai đang đọ sức với nhau, mà càng ngày càng tới gần bên này.” Lạc Phong nói.
Chân Võ Chân Linh gật đầu, bọn hắn đương nhiên sẽ không để những người này quấy rầy Thiếu gia.
“Ta sẽ dẫn mấy người kia đi, nếu thực sự không được thì sẽ ra tay trực tiếp ám sát.” Lạc Phong nói.
Đây là nghề cũ.
“Vậy ta cũng đi.” Nhiếp Hạo mở miệng nói:
“Đã lâu rồi chưa nhận người sống.”
Chân Võ Chân Linh không nói gì, Ẩn Thiên tông là nơi nào, bọn hắn đương nhiên có nghe qua.
Lại nói, Thiếu gia bọn hắn dùng danh của Thiếu Tông chủ Ẩn Thiên tông, cũng là bởi vì bọn hắn giới thiệu.
“Được, ta sẽ nói với Thiếu gia.” Chân Võ nói.
Những người này nếu có thể tự ra ngoài, đại khái cũng sẽ không tụ hợp với bọn hắn.
Ra không được thì chắc chắn sẽ tự mình tìm cách.
Lạc Phong và Nhiếp Hạo không chút do dự, trực tiếp ẩn thân.
Chiêu ẩn nấp này hiệu quả vô cùng mạnh, Chân Võ Chân Linh cũng không phát giác ra được.
Nhưng thiên phú chiến đấu của hai người bọn hắn vô cùng mạnh, có người công kích bọn hắn, bọn hắn có thể nhanh chóng phản ứng lại.
“Ta nhìn thấy rồi, đó là công pháp sao?” Một người đàn ông cầm kiếm trong tay, đứng giữa không trung nói.
Ở phía trước, cách hắn không xa, Tố Nhiễm sắc mặt hơi tái nhợt đang đứng trên mặt đất.
Trước đó, nàng đã bị thương.
Bằng không thì chỉ với một tên 5.3 làm sao có thể là đối thủ của nàng?
“Ngươi nói ngươi là người của Đạo Tông?” Tố Nhiễm nhìn nam nhân trung niên trước mặt, nói.
“Vân Hải Kinh Đào của Đạo Tông.” Người đàn ông trung niên nói.
Tố Nhiễm nhíu mày, nếu như quả thật là người của Đạo Tông, vậy thì cái tên Thiên Nữ tông của nàng liền khó mà dùng được.
Nhưng nàng cũng sẽ không tùy tiện giao đồ vật ra, đó thế nhưng là manh mối nàng thật vất vả mới lấy được.
Mặc dù không biết bên trong ghi cái gì, nhưng khả năng lớn là có liên quan tới thời kỳ Viễn Cổ.
Nam nhân trung niên cũng không nói nhiều nữa, mà trực tiếp động thủ.
Tên đều đã nói, đương nhiên sẽ không tiếp tục nói nhảm.
Oanh!
Sức mạnh cường đại trực tiếp lao về phía Tố Nhiễm.
Tố Nhiễm cắn răng, chỉ có thể ép mình phòng thủ.
Phải biết rằng, nàng đã được Thần Nữ chỉ điểm qua, tùy thời đều có thể bước vào Lục giai, nàng không để ý dẫn xuống thiên kiếp lục giai ở đây.
Hai luồng sức mạnh cường đại không ngừng va chạm.
Hình bóng của hai người ẩn hiện liên tục trên không trung, rừng cây phía dưới cũng sắp bị phá nát.
Ầm!
Tố Nhiễm bị đánh ra xa.
Nam nhân trung niên kia cũng lùi về sau một khoảng.
Tố Nhiễm dù gì cũng ở đỉnh phong ngũ giai, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa.
“Hừ, vị tiên tử này, ngươi cảm thấy ngươi còn duy trì được bao lâu chứ?” Người đàn ông trung niên bình ổn lại khí tức, nói.
“Ta đã nói, đây không phải là công pháp, đây chỉ là truyện ký thời kỳ Viễn Cổ, đối với ngươi không có một chút tác dụng nào.” Tố Nhiễm khó khăn đáp.
“Ha ha, ngươi cảm thấy lời của ngươi có chỗ nào tin được không?” Người đàn ông trung niên nói.
Tố Nhiễm cắn răng, nàng đang suy nghĩ phải làm thế nào mới phá giải được thế cục bây giờ.
Thiên kiếp là lựa chọn cuối cùng, bởi vì có khả năng nàng không thể qua được thiên kiếp.
Mà trong lúc Tố Nhiễm còn đang khổ não, nàng đột nhiên phát hiện sau lưng Vân Hải Kinh Đào của Đạo Tông kia bỗng xuất hiện một bóng người.
Bóng người kia thần không biết quỷ không hay công kích nam nhân trung niên.
Ngay trong khi công kích tới gần, người đàn ông trung niên kia mới cảm giác được nguy cơ.
Hắn không chút do dự, triển khai toàn bộ lực lượng, phòng ngự sau lưng.
Vụt.
Trước phòng ngự của đối phương, một thanh chùy thủ xẹt qua cổ nam nhân trung niên.
Nhưng vào thời khắc mấu chốt, người đàn ông trung niên kia đã kịp né ra, một kích này cũng không trí mạng.
Người đàn ông trung niên nhanh chóng lùi lại một khoảng.
“Ngũ giai, lại còn am hiểu chuyện ẩn nấp ám sát, đáng chết, là người của Ẩn Thiên tông.” Trong lòng người đàn ông trung niên kinh hãi.
Hắn trước tiên muốn rời đi.
Cổ hắn đã bị thương, bây giờ không có chút ưu thế nào.
Song ngay khi hắn định chạy đi, ở phía trước bỗng vọt tới một người, tốc độ cực nhanh.
“Tứ giai? Muốn chết mà.” Người đàn ông trung niên có chút tức giận, trực tiếp công kích đối phương.
Ầm!!!
Tứ giai bị đánh bay ra ngoài.
Phụt.
Tứ giai kia phun một ngụm máu tươi ra.
Chỉ là lúc bị đánh bay, hắn lại cười lên một tiếng:
“Hắc hắc, ngươi xong rồi.”
Nghe được câu này, người đàn ông trung niên kinh hãi.
Ngay lúc hắn định làm gì đó, thì lại phát hiện thân thể của mình bỗng trở nên trì độn.
Độc.
Trên chùy thủ vừa rồi có độc.
Mà lại không phải độc bình thường.
Lúc này, hắn phát hiện trong mắt của hắn chỉ toàn vết tích của chùy thủ.
Hắn muốn động thủ phòng ngự, nhưng vừa nghĩ đến đây, suy nghĩ của hắn như bị đứt mạch, triệt để ngừng lại.
Ầm!
Thân thể người đàn ông trung niên rơi từ trên cao xuống, cuối cùng vỡ vụn ra.
Phụt.
Lạc Phong xuất hiện bên người đàn ông trung niên kia, trực tiếp phun ra một ngụm máu.
Sắc mặt cũng tái nhợt đi không ít.
Giết địch 1000, tự tổn 800.
Đây là chuyện bất đắc dĩ.
Người xuất thủ vừa rồi tự nhiên là Lạc Phong và Nhiếp Hạo.
“Kéo dài thêm một chút, chúng ta cũng không cần phải vất vả như vậy.” Lúc này, Nhiếp Hạo đã trở về, hắn bị thương cũng không quá nặng.
“Ai biết hắn có thủ đoạn gì, có thể tận dụng được cơ hội giết hắn càng nhanh càng tốt.
Càng kéo dài càng dễ dẫn đến chuyện ngoài ý muốn, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.” Lạc Phong nói.
“Đáng tiếc cho một đống chuẩn bị đằng sau của ngươi rồi.
Nhưng không nghĩ tới ở đây lại có thể gặp được người trong Tam Thập Lục Diện, kiếm lợi lớn rồi.” Nhiếp Hạo nhìn người đàn ông trung niên đang nằm trên mặt đất kia, giọng nói có chút hưng phấn.
Dịch: MB_Boss
Chương 434: Truyện Ký Ma Thần
Nhiếp Hạo cúi xuống lục soát người đàn ông trung niên kia, thu thập vật phẩm.
Người của Ẩn Thiên tông, có thể thì sẽ tuyệt đối không lãng phí.
Nào giống Đại Thiếu gia Lục gia, từ trước tới giờ giết người xong đều không đoạt pháp bảo.
Gia lớn nghiệp lớn, bản thân còn mạnh đến vô lí, căn bản là khinh thường loại chuyện phiền toái này.
“Hắn là người của Tam Thập Lục Diện?” Tố Nhiễm nhìn hai người kia, hỏi.
Nàng đương nhiên vẫn duy trì cảnh giác.
Hai người kia nàng biết, nhưng không nghĩ tới một tên thế mà đã lên ngũ giai rồi, tốc độ có hơi nhanh nha.
Giữa bọn nàng có chút thù, cũng không quá lớn.
Nhưng một chút này thôi cũng đủ để tạo thành cớ báo thù.
Có điều Tố Nhiễm rất bất ngờ, hai người này lại có thể nhận ra được người đàn ông trung niên kia là ai.
“Tam Thập Lục Diện thường xuyên sử dụng danh tính của tông môn chúng ta làm mấy chuyện bọn hắn muốn làm, cho nên tất cả những người trong Tam Thập Lục Diện đều đã bị đưa lên Ẩn Thiên Bí Giám của chúng ta.
Tông môn của chúng ta có nhằm vào nghiên cứu ngụy trang của Tam Thập Lục Diện, về phần là cái gì, thì không thể nói cho tiên tử được.” Lạc Phong nhìn Tố Nhiễm, nói.
Hắn không định trở thành địch thủ của Tố Nhiễm, không cần thiết.
Nhất là khi Thiếu Tông chủ của bọn hắn còn đã thông báo, nếu không cần thiết thì đừng có kết tử thù với Thiên Nữ tông.
Tố Nhiễm không nói gì, đây là chuyện đương nhiên.
Người của Tam Thập Lục Diện quả thật thường xuyên lấy tên của người khác để làm việc.
Tam Thập Lục Diện rất đáng sợ sao?
Thật ra Ẩn Thiên tông còn đáng sợ hơn.
Chiêu ám sát kia thật khiến người ta khó lòng phòng bị nổi.
Bị để mắt tới là một chuyện rất đáng sợ.
Đương nhiên, cũng không phải người nào của Ẩn Thiên tông cũng giống hai người này, đáng sợ như vậy.
Đối phương lúc còn là tứ giai đã vô cùng khó chơi, đừng nói bây giờ.
Tố Nhiễm không nói gì, Lạc Phong lại có chuyện muốn nói.
“Tại hạ là Lạc Phong của Ẩn Thiên tông, tiên tử có phải vừa mới nói là đang cầm truyện ký thời kỳ Viễn Cổ không?” Lạc Phong hỏi.
“Chỉ là truyện ký, không phải công pháp.” Tố Nhiễm cảnh giác từ đầu, giờ căng cả người lên, sẵn sàng động thủ.
Nếu như không phải nàng bị trọng thương thì cũng sẽ không yếu thế như vậy.
Lạc Phong không tùy tiện tới gần, chỉ nói:
“Chúng ta không có ác ý, không định đoạt công pháp, đương nhiên, cũng không định đoạt quyển sách trên tay tiên tử.
Cho chúng ta sao chép lại một bản bằng tay là được rồi.”
Tố Nhiễm: “???”
Người của Ẩn Thiên tông có bệnh thần kinh à?
Sau đó Tố Nhiễm đi vẽ trận pháp ở xung quanh, trận pháp này là để bảo hộ nàng, phòng ngừa có người thừa cơ đánh lén nàng.
Sau khi chuẩn bị trận pháp xong, Tố Nhiễm liền cầm bút và giấy đi vào bên trong trận pháp, ngồi xuống bắt đầu chép sách.
Mà bọn Lạc Phong thì đang đứng bên ngoài nhìn chằm chằm.
Không biết vì sao, Tố Nhiễm cảm giác mình như đang bị vũ nhục vậy.
Tại sao nàng lại phải ở đây chép sách, mà không phải là Lạc Phong bị nàng giam ở bên trong chép sách.
Nhưng bản thân đã bị trọng thương, nàng chỉ có thể làm như vậy.
Dù sao thì, đối phương nhìn như nhất định phải có cuốn truyện ký này.
‘Hẳn là cũng đang điều tra chuyện thời kỳ Viễn Cổ, chỉ là không biết bọn hắn có biết nhiều hay không.’ Tố Nhiễm hơi tò mò trong lòng.
“Các ngươi biết rất nhiều về thời kỳ Viễn Cổ sao?” Tố Nhiễm mở miệng dò hỏi.
“Không nhiều, nhưng nhiều hơn so với người bình thường.” Lạc Phong giải thích, sau đó hỏi:
“Thiên Nữ tông cũng có hứng thú đối với chuyện thời Viễn Cổ sao?
Hay là tiên tử cảm thấy có hứng thú?”
“Các ngươi có biết Tiên Đình không?” Tố Nhiễm lật sách, hỏi một câu, nhìn như chỉ là tùy ý hỏi một chút.
Về phần vấn đề của Lạc Phong, nàng không định trả lời.
“Biết một chút.” Lạc Phong nói.
“Các ngươi biết bao nhiêu về người của Tiên Đình.” Tố Nhiễm vẫn tiếp tục chép sách, nhìn chỉ giống như thuận miệng hỏi một câu.
“Đế Tôn thì biết một chút, Tinh Ti Tiên Quân cũng có biết một chút, Ma Binh cũng như vậy.
Tiên tử Tố Nhiễm thì sao? Đối với người của Tiên Đình thì biết bao nhiêu?” Lạc Phong hỏi.
“Không biết.” Tố Nhiễm bình tĩnh nói.
Sau đó không nói gì nữa.
‘Xem ra nàng đối với mấy cái này đều không có hứng thú, vậy nàng có hứng thú với người nào của Tiên Đình?” Lạc Phong nghĩ.
Nhưng đối phương có vẻ như là biết không nhiều, nếu không, ngược lại có thể hợp tác một chút.
Sau đó Lạc Phong không nghĩ nhiều nữa, sau này xem xem còn cơ hội hay không.
Loại chuyện này, không gấp được.
Hai ngày sau.
Lục Thủy mở mắt.
Vết thương trên người hắn đã khỏi hẳn, tu vi sắp lên tới 4.4.
Nhưng đây không phải chuyện quá đáng mừng gì, bởi vì hắn phát hiện, bây giờ đã tháng tám, cách tết chỉ còn không đến sáu tháng.
Mặc dù phần lớn người của tu chân giới không để ý đến vấn đề này, nhưng bởi vì tiểu trấn Thu Vân, Lục gia lúc sang năm mới thi thoảng vẫn sẽ tham gia mấy hoạt động này.
Dù sao cũng nhàn rỗi.
Nhất là cha mẹ hắn, cơ bản không có bế quan tu luyện gì.
Đương nhiên, ở giai đoạn sau kiếp trước, hắn ngược lại cũng không để ý chuyện ăn tết, bởi vì hắn và Mộ Tuyết một khi bế quan, đều là mấy chục đến hơn trăm năm.
Nếu như quan trọng, mấy trăm năm cũng là chuyện bình thường.
Đương nhiên, một khi bế quan thì đều là cả hai người cùng làm.
Nếu hắn xuất quan, Mộ Tuyết chắc chắn cũng sẽ xuất quan theo, thỉnh thoảng thận trọng hơn một chút, chờ thêm mười mấy đến hai mươi phút, chủ yếu là chờ hắn đi qua cửa mật thất các loại.
Nếu Mộ Tuyết xuất quan, hắn chắc chắn sẽ bị kêu ra ngoài.
Trong vòng ba ngày không tự giác xuất quan, mật thất liền nổ.
Nổ không ngừng.
Chỉ có một vài thời điểm mới có thể trì hoãn thêm mấy ngày.
Trừ nổ mật thất ra, Mộ Tuyết còn làm chuyện gì khác sao?
Sẽ, nhưng cần hắn xuất quan.
Bởi vì chuyện Mộ Tuyết làm không giống với hắn, cho nên hắn không thể giống như Mộ Tuyết, nói xuất quan liền xuất quan.
Ba ngày đại khái chính là thời gian Mộ Tuyết cho hắn thu dọn đi.
Nhưng mà, nổ mật thất là sự thật không thể chối cãi.
Nghiên cứu đang đạt được thành quả tốt đẹp, sao nói dừng là dừng được?
Đánh một trò chơi tiểu binh, cho ngươi ba phút chiến đấu.
Ngươi sẽ làm gì?
Cho nên Mộ Tuyết nổ, nổ mật thất.
Sau đó khả năng lớn là đi dạo phố.
Không nghĩ nhiều nữa, Lục Thủy liền đứng dậy đi tìm kiếm đạo vô thượng thử thời vận.
Nhìn xem bên trong rốt cuộc có cái gì.
Dù sao cũng có quan hệ với Đại Trưởng lão.
Thứ Lục Thủy muốn xem chính là cái này.
Đương nhiên, cảm thụ kiếm đạo vô thượng một chút cũng không có gì.
Chỉ là Lục Thủy vừa mới đứng lên, Chân Võ đã cầm quyển sách tới:
“Thiếu gia, đây là do bọn Lạc Phong đưa tới, nói là truyện ký lấy được ở trên đảo.
Bởi vì chủ nhân của cuốn truyện ký này không đồng ý giao bản gốc ra, cho nên chỉ có thể lấy bản viết tay.
Người này thuộc Thiên Nữ tông.”
Thiên Nữ tông? Cái có quan hệ với Mộ Tuyết sao? Lục Thủy có chút hiếu kỳ.
Nếu như không có quan hệ gì thì cũng không có cái gì để để ý tới, nhưng có quan hệ liền muốn để mắt một chút.
Để ý vợ mình không phải là rất bình thường sao?
Hôn thê cũng là vợ.
Nhưng bây giờ cũng không có được đáp án.
Lục Thủy nhận lấy quyển sách.
Trên đó có viết văn tự thời Viễn Cổ: Truyện ký Ma Thần.
Dịch: MB_Boss
Chương 435: Mang Về Cho Cẩu Tử Biên Nốt
“Truyện ký Thần Ma?” Lục Thủy có chút ngoài ý muốn, nhìn về phía Chân Võ Chân Linh:
“Các ngươi xem qua rồi?”
Cái tên này so với “Giáo dục bắt buộc thành thần” còn không đáng tin hơn.
Xác định là truyện ký Viễn Cổ, không phải là tiểu thuyết Viễn Cổ chứ?
Thời đại này có tiểu thuyết, thời Viễn Cổ không có lý do gì không có tiểu thuyết.
“Chưa xem.” Chân Võ lắc đầu nói.
Lục Thủy không nói gì, ngồi xuống cái ghế dựa mà Chân Võ lấy ra.
Lạc Phong không ở đây, cho nên hắn không thể hỏi được.
Chỉ có thể mở cuốn truyện ký Thần Ma này ra, nhìn xem bên trong viết cái gì.
Lật trang thứ nhất, Lục Thủy nhìn thấy một lời nói đầu cực kỳ đơn giản: Những thứ phi thường đều bắt đầu từ những điều bình thường, chó cũng không ngoại lệ.
Lục Thủy cũng không suy nghĩ nhiều về lời nói này.
Không cần suy nghĩ làm gì cả.
Sau đó, Lục Thủy lật sang trang tiếp theo.
Hắn cau mày lại.
Bởi vì cả một trang này toàn là chữ, đại khái là như vầy:
Uông uông uông, gâu gâu gâu gâu gâu gâu, gâu gâu gâu gâu gâu.
Gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu gâu, gâu gâu gâu gâu, gâu gâu gâu gâu, uông uông uông uông uông uông.
Lục Thủy không nhìn nữa, lật sang trang tiếp theo.
Cuối cùng hắn cũng nhìn thấy mấy dòng chữ bình thường:
Trang trước chính là giới thiệu vắn tắt, người biết đều hiểu, không hiểu thì chính là không có được phần cơ duyên này.
Bây giờ, ngôn ngữ của chó hoang và chó nuôi cũng khác nhau.
Bỏ qua, tiếp tục lật lật lật.
Càng lật càng có cảm giác như có con chó đang sủa bên cạnh hắn.
Con chó này có khả năng là một con chó nhỏ màu đen.
Cuối cùng, Lục Thủy cũng lật đến được chỗ có ghi chép bình thường:
Cường giả đến cuối cùng sẽ trở nên tịch mịch, cô độc.
Càng mạnh càng cảm nhận được rõ điều này.
Thế giới dường như đang cô lập ngươi, mà ngươi lại không thể làm gì được.
Đây có lẽ chính là cái giả phải trả để trở nên cường đại.
Chó cũng không ngoại lệ.
Năm đó, ta tìm được nơi chốn của mình, hắn mang ta theo, trở về nhà hắn, chuẩn bị cơm trưa cho ta.
Ta cảm nhận được sự ấm áp của một ngôi nhà.
Để báo đáp, ta thủ hộ hắn vào ban đêm.
Thân đứng ngoài cửa, không sợ mưa gió, không sợ địch thù.
Mạnh mẽ như ta, không một người nào có thể mảy may tới gần.
Hắn là người mà cả đời này ta để ý nhất.
Trong đời, ngươi sẽ luôn tìm được một người mà ngươi đặt cả tâm ý mình vào, chó đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Từ một số người khác, ta biết được tên của hắn, bọn họ gọi hắn là, Lục.
Tên của kẻ yếu, luôn luôn đơn điệu như vậy.
Lục Thủy có chút ngoài ý muốn, hắn thế mà lại thấy được cái tên này trong quyển sách này.
Cái tên này còn đặc biệt hơn cả Chân Thần.
Sau đó Lục Thủy tiếp tục lật sách, muốn nhìn xem sau đó sẽ có chuyện gì.
Nhưng lật mãi, cuối cùng phát hiện phía sau đều là giấy trắng.
Lục Thủy khép sách lại, nhìn Chân Võ:
“Tất cả đều đã được sao chép lại sao?”
Chân Võ gật đầu:
“Đúng vậy.”
Lục Thủy lặng lẽ ném quyển sách sang cho Chân Võ:
“Cầm về cho Cẩu Tử, để nó tự biên nốt đi.”
Chân Võ: “???”
Chân Võ không hiểu lắm, nhưng đợi đến lúc xem xong nội dung bên trong, có lẽ sẽ hiểu.
Lục Thủy tự nhiên nhìn ra, cái cuốn truyện ký Ma Thần lẳng lơ này, cực có khả năng là do Cẩu Tử viết.
Cẩu Tử biết Lục, nhưng đã quên đi Lục.
Hơn nữa lúc nhắc đến chuyện Lục đã chết, Cẩu Tử nhìn có vẻ thương tâm.
Cho nên rất phù hợp với nội dung bên trong quyển sách này.
Nhưng nội dung bên trong hẳn là đã được thêm thắt vào, tình huống cụ thể như thế nào, hắn không biết.
Hỏi Cẩu Tử, đại khái cũng không có được đáp án.
Dù sao nó cũng không có ký ức liên quan tới Lục.
Để nó biên, có thể đại khái sẽ biết được sau đó Cẩu Tử đã làm gì, có lẽ còn có thể nhớ được một số việc liên quan tới Lục.
Hỏi cũng không hỏi ra đáp án được.
Khả năng cao là sẽ chỉ nhận được một câu kia, không thể trông cậy vào một con chó được.
“Hai ngày nay có phát sinh chuyện gì không?” Lục Thủy hỏi.
“Ngoại trừ việc kiếm đạo vô thượng xuất hiện ba lần, thì không có dị thường gì khác.” Chân Võ nói.
Lúc này, Chân Linh bê một đĩa trái cây tới.
Lục Thủy đã ba ngày không ăn cái gì, cho nên Chân Linh cần chuẩn bị đồ ăn.
Về phần có ăn hay không, đây không phải là vấn đề nàng cần suy tính.
Lục Thủy nhìn thoáng qua, phát hiện trên đĩa là một loại trái cây mà hắn chưa thấy bao giờ.
Nhìn khá bình thường.
Trái cây không lớn, còn chưa bằng một nửa quả trứng gà.
Vỏ ngoài giống như lân phiến.
“Trái cây của quần đảo Mê Vụ?” Lục Thủy cầm một quả lên, tiếp đó sờ một cái, phát hiện lân phiến trên mặt trứng chỉ là hoa văn.
“Đúng vậy, Thiếu gia có thể ăn thử một chút.” Chân Linh nói.
“Cứ trực tiếp ăn là được.” Chân Linh lại bổ sung thêm một câu.
Lục Thủy gật gật đầu, sau đó đưa thứ quả vô danh này vào miệng, cắn lấy một miếng.
Lúc cắn cảm giác rất mềm, vị chua chua ngọt ngọt, rất ngon miệng:
“Ở đâu?” Lục Thủy hỏi.
“Ở phía xa kia có một vườn cây ăn quả, có khá nhiều thứ quả này.” Chân Linh đáp.
Lục Thủy không nói gì thêm, mà đi về phía cây ăn quả kia, định mang về cho Mộ Tuyết nếm chút thức ăn tươi.
Nàng chắc chắn cũng chưa từng ăn.
Nhưng nhận ra mình gần như lần nào cũng mang về trái cây, trong lòng Lục Thủy không khỏi bất giác ảo não trước vấn đề này.
‘Trừ trái cây ra, còn cái gì ăn ngon nữa không?’ Lục Thủy không khỏi nghĩ đến vấn đề này trong lòng.
Sau đó liền không để ý nữa, mặc kệ là gì, ăn ngon là được.
Rất nhanh sau đó, Lục Thủy đã đi tới bên cây ăn quả kia.
Nơi này quả thật còn có không ít trái cây.
Lục Thủy tùy tiện hái một quả, quả này vừa lớn vừa đỏ, nhìn như rất ngọt.
Cất quả này đi, Lục Thủy liền đưa tay định hái quả thứ hai, chỉ là vừa mới đưa tay ra, một vệt ánh sáng đột nhiên hiện lên.
Oanh!
Ánh sáng này đập thẳng vào trên thân cây ăn quả.
Là pháp thuật oanh kích.
Lục Thủy buông tay xuống, bởi vì lúc này, trái cây trên cây đều đã bị một đòn công kích kia phá hủy.
Đừng nói là trái cây, ngay cả cây cũng không còn.
Nhưng công kích này cũng không đụng phải Lục Thủy.
Chân Võ Chân Linh lúc này đã đi tới bên cạnh Lục Thủy, bọn hắn lo lắng công kích sẽ lại xuất hiện.
Lục Thủy không nói gì, chỉ quay đầu nhìn về nơi phát ra đạo công kích kia.
Mặt không biểu tình.
Sau đó cất bước đi tới.
Hắn định đi xem một chút.
“Các ngươi đừng có lại đây, nếu không ta sẽ không khách khí nữa.” Trên đường, một giọng nói già nua vang lên.
Sau đó Lục Thủy lại nghe thấy tiếng gầm lên, vô cùng phẫn nộ.
Là âm thanh của dã thú.
Lục Thủy cũng không để ý mà tiếp tục đi về phía trước, nơi này là rừng cây, hắn tuy nghe được nhưng lại không thể thấy rõ tình huống cụ thể.
Dịch: MB_Boss
Chương 436: Bà Lão Người Thường
“Pháp bảo của ngươi rất đặc biệt, nhưng có thể sử dụng được mấy lần chứ?”
“Chúng ta không muốn tổn thương ngươi, cho nên khuyên ngươi đừng làm chuyện điên rồ.”
“Một con dã thú bình thường mà thôi.”
Giọng nói này là của hai nam một ữ.
“Cho là ta già đến lẩm cẩm rồi sao? Đám trộm cướp này.” Giọng nói già nua kia lại vang lên, mang theo chút vô lực.
Lúc này, Lục Thủy cuối cùng cũng đã đi tới hiện trường.
Chỉ là vừa nhìn thấy hiện trường, lông mày của hắn liền nhíu lại.
Ở đây có ba người đang đề phòng một lão già.
Ba người này đứng cách nhau một khoảng, trên người đều bị thương, nhìn như sẽ tấn công bất kỳ lúc nào.
Ba người này một tu vi tứ giai, hai tu vi tam giai.
Mà đối mặt với ba người chính là một bà lão, một người bình thường.
“Người bình thường?” Lục Thủy lúc nhìn thấy nàng, thậm chí còn có chút hoài nghi mắt của mình.
Người bình thường tới chỗ này kiểu gì?
Đi lạc à?
Sau đó Lục Thủy nhìn thấy trong tay bà lão cầm một cái quyền trượng, đại khái gọi là pháp bảo năng lượng, không phải pháp bảo chủ động, mà là pháp bảo hộ thể bị động.
Có cả công cả phòng, hai trong một.
Cũng chính nhờ nó, bà mới có thể kiên trì được đến tận bây giờ trước ba tên tu chân giả kia.
Sau đó Lục Thủy nhìn về phía sau lưng bà lão, là một con sói hoang.
Một con sói hoang nhìn rất bình thường.
Nó nhìn chằm chằm ba người kia, nhe răng trợn mắt, dáng vẻ cực kỳ phẫn nộ.
‘Xác thực chưa có linh trí, có điều trong thân thể có một cỗ sức mạnh ẩn tàng, nhưng ba người kia không có lý do gì sẽ phát hiện ra.
Hẳn là thấy con sói này bất phàm, cho nên mới nổi tâm tư.’
Lục Thủy không có hứng thú gì đối với chuyện này.
Bắt sói còn không bằng cướp pháp bảo, còn có thể chơi một lúc.
Đương nhiên, hắn tới không phải là vì cái này.
Sau đó, Lục Thủy nhìn về phía đám người này, bình tĩnh nói:
“Công kích vừa rồi là do ai làm?”
Nghe thấy tiếng Lục Thủy, tất cả đều cảm thấy hơi khác thường, đây là tới trả thù sao.
Đương nhiên, ba người kia cũng không thèm để ý, cũng không phải là công kích của bọn hắn bay lung tung.
Mà bà lão ở bên kia, sắc mặt bỗng trở nên khó coi.
Lại tới thêm ba người nữa.
Bà không còn kiên trì được bao lâu.
Nghĩ như vậy, bà liền đẩy đẩy con sói hoang ở phía sau đi.
Mặc dù sói hoang vô cùng tức giận, nhưng nó vẫn nghe theo ý của bà lão.
Chỉ là ánh mắt của nó cho người ta cảm giác giống như bất kỳ lúc nào cũng có thể lao lên cắn xé địch nhân.
“Vị đạo hữu này, ba người chúng ta không làm ra bất kỳ công kích nào, nếu như thứ đạo hữu nói tới là một vệt ánh sáng, vậy rất có thể là do bà lão kia làm.” Một nam nhân mở miệng, mặt tươi cười:
“Nếu đạo hữu phải xử lý chuyện này, vậy mấy người chúng ta trước hết sẽ đi qua một bên, đợi đạo hữu xử lý xong chuyện của đạo hữu, chúng ta lại tiếp tục giải quyết ân oán giữa chúng ta và đối phương.
Đạo hữu đừng để ý tới chúng ta làm gì.
Mời tới trước.
Chúng ta tuyệt đối sẽ không xuất thủ can thiệp.”
Nói xong ba người liền tránh ra, nhìn Lục Thủy hành động.
Lục Thủy quay đầu nhìn nam nhân vừa nói chuyện kia một chút, bình tĩnh nói:
“Vả miệng.”
Bốp!
Một tiếng thanh thúy vang lên.
Nam nhân kia bị một bàn tay của Chân Võ tát tới đứng không vững.
Tát người xong, Chân Võ chớp mắt đã trở lại đứng phía sau lưng Lục Thủy, không nói gì.
“Đừng nói nhiều mấy lời khiến người ta buồn nôn như vậy, nếu không ta sẽ cảm thấy ngươi là đang bảo ta đánh ngươi.” Lục Thủy nói với ba người kia.
Người bị đánh thế nhưng là một tứ giai.
Nhưng mới 4.1, so với 4.6 vẫn còn một khoảng lớn.
Còn là loại tứ giai đã trải qua lượng lớn kỳ ngộ như Chân Võ.
Đơn giản là một trời một vực.
“Ngươi…” Trong mắt người kia lộ vẻ phẫn nộ, xong vẫn cố nén lửa giận lại, nói:
“Đạo hữu có phải hơi quá đáng rồi hay không?”
“Vả tiếp đi.” Lục Thủy nói.
Bộp!
Rầm!
Lần này, nam nhân kia bị một bàn tay đập bay ra ngoài.
Hai người còn lại cũng có chút sợ sệt nhìn đám người Lục Thủy.
Lục Thủy vẫn một mặt bình tĩnh.
Coi hắn như một công cụ mà dùng, lại còn nói đường hoàng như thế, chẳng phải là đang kêu người ta động thủ sao?
Lúc này, nam nhân kia đứng lên, nhìn Lục Thủy không dám nói nữa, mà là mang người không ngừng lùi về phía sau.
Cuối cùng biến mất trong tầm mắt của Lục Thủy.
Người này quả thực là biến thái, một lời không hợp liền động thủ vả miệng, nhưng người của đối phương lại mạnh hơn nhiều so với hắn.
Thấy ba người kia đã hoàn toàn rời đi, Lục Thủy mới thu hồi ánh mắt, sau đó mới nhìn sang bà lão kia:
“Công kích vừa rồi là do bà làm ra?”
Bà lão kia há to miệng, cuối cùng không giải thích gì, chỉ gật đầu:
“Thật xin lỗi.”
Giọng nói hơi khàn khàn.
Lục Thủy nhìn bà lão, đối phương hẳn là từ 60 tuổi trở lên đi.
Già nửa bàn chân đã bước vào quan tài, người bình thường như này, thế mà lại ở nơi nguy hiểm như ở đây.
“Bà là một người bình thường, tại sao lại ở chỗ này?” Lục Thủy hỏi.
Bà lão do dự một chút, rồi nói:
“Chúng ta đi ra ngoài tìm chút đồ ăn, sau đó ngọn núi này đột nhiên bắt đầu chuyển động, tiếp đó, trên núi vốn không có người, đột nhiên có rất nhiều người tới.”
Lục Thủy cau mày lại.
“Ý của bà là, nơi trước kia bà sống là ở, Mê Vụ Chi Đô?” Lục Thủy hỏi.
Mê Vụ Chi Đô có thể có người sống, nhưng căn bản là không thể có người bình thường sống ở đó.
Bà lão này tuyệt đối không thể sống ở Mê Vụ Chi Đô được.
Trên lý thuyết là như thế.
Bà lão lắc đầu, nói:
“Ta không biết đó là nơi nào, từ lúc ta còn nhỏ đã ở chỗ đó, một người như vậy sống đến bây giờ.”
Lục Thủy không nói gì.
Một người bình thường ở Mê Vụ Chi Đô sống từ nhỏ tới già, chuyện này không bình thường.
Nhưng hắn có thể nhìn ra rõ ràng, bà lão này chính là người bình thường.
Sói hoang sau lưng bà lúc đầu kia cũng không đủ để bảo hộ bà.
‘Có lẽ là có nguyên nhân khác đi.’ Lục Thủy tạm thời không tìm thấy nguyên nhân, nghĩ.
Đi vào Mê Vụ Chi Đô có lẽ có thể có manh mối.
Thế nhưng hắn không có khả năng đi vào.
Sau đó Lục Thủy cúi đầu nhìn về phía con sói hoang kia.
Thấy Lục Thủy nhìn sói hoang, bà lão liền kéo sói hoang về phía sau, cố gắng che chắn, dường như lo lắng Lục Thủy sẽ ra tay cướp đoạt vậy.
Bà không cần nghĩ cũng biết, ba người trước mặt này không giống với ba người trước đó.
Ba người này, chỉ dăm ba câu đã có thể đuổi ba người kia đi, tuyệt đối không phải nhân vật cùng đẳng cấp.
“Đây là sói của bà?” Lục Thủy hỏi.
“Là do ta nuôi lớn, là con của ta.” Bà lão nói.
Lục Thủy trầm mặc không nói.
Dã tính của con sói kia chưa từng biến mất, nhưng ngược lại rất nghe lời.
Dịch: MB_Boss
Chương 437: Tiếp Tục Hành Trình
Trầm mặc một lát, Lục Thủy nhìn bà lão, lại nói:
“Đối với bà mà nói, thứ đáng giá nhất trên người là gì?”
“Khô, lương khô.” Bà lão lấy ra chút lương khô.
Trông giống như bánh
Lục Thủy nhìn thoáng qua, sau đó cầm lấy một miếng, xoay người rời đi.
“Ở yên chỗ này, đừng chạy loạn, có thể bảo vệ hai người bình an.”
Trước khi đi, Lục Thủy dặn dò một câu.
Về phần có nghe thấy hay không, không liên quan gì tới hắn.
Lúc hắn rời đi, dưới chân hắn xuất hiện mấy đạo trận văn.
Có thể ẩn giấu khu vực này.
Ra dễ vào khó.
Bà lão nhìn ba người rời đi, nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lục Thủy rời đi, hắn còn chưa đến mức xuất thủ với một người bình thường.
Nhưng người bình thường lại có thể sinh hoạt ở trong Mê Vụ Chi Đô, chuyện này thật đúng là hiếm có.
‘Khi đi vào Mê Vụ Chi Đô rồi nói sau.’ Lục Thủy thầm nghĩ trong lòng.
Sau đó hắn tùy ý đi trên đường, dự định đi dạo một vòng, nếu như không có thu hoạch gì, liền an tâm đặc sách, hoặc đi tìm con Linh thú để tu luyện thể thuật một chút.
Mỗi lần tu luyện thể thuật xong, đều có một loại ảo giác có thể đánh bay Mộ Tuyết.
Thật không tệ.
Khi đó cảm giác như thứ gì cũng có thể đánh bay được.
Chỉ là mới đi không được bao lâu, kiếm đạo vô thượng lại một lần nữa hiện ra trên bầu trời.
Lục Thủy ngẩng đầu nhìn một cái, phát hiện kiếm đạo vô thượng lần này không giống với trước đó lắm.
Không có khí thế như trước đó, nhưng lại không bình thường chút nào.
Là nội liễm.
Sau đó, Lục Thủy nhìn thấy có mấy tia sáng từ không trung rơi xuống.
Giống như thả một cái thang dây xuống đất vậy.
“Thiếu gia, có phải kiếm đạo vô thượng đang lựa chọn người thừa kế không?” Chân Võ tò mò hỏi một câu.
Lục Thủy không nói gì, nhưng kiếm đạo vô thượng đúng là đang để cho người ta tới gần.
Có lẽ là do chủ nhân của kiếm đạo vô thượng sắp xếp.
Về phần chủ nhân của kiếm đạo vô thượng, tám chín phần mười là đã mất.
Đây là chút Kiếm Đạo còn sót lại trên người hắn.
Có thể nói là truyền thừa còn sót lại.
“Qua xem một chút đi.” Lục Thủy nói.
Không bao lâu sau, Lục Thủy liền đi tới chùm sáng gần cầu thang nhất.
Tới thời điểm này, nơi này đã có không ít người tụ tập.
Cả đám đều không một ai dám đi vào trước.
“Nơi này thật sự có thể tùy tiện đi vào sao? Đi vào không cần điều kiện gì sao? Mảnh vỡ của ta đã bị đoạt mất, còn có thể vào không?”
“Ngươi đi thử không phải là được rồi sao? Có điều mảnh vỡ của ta cũng bị đoạt.”
“Người yếu đều bị cướp, nói ra các ngươi không tin, ta còn bị cướp hai lần, lần thứ hai đối phương không cướp được mảnh vỡ, thiếu chút nữa còn vác cả chúng ta đi.”
Cả đám người không nói gì thêm, nói một hồi lại đều là nước mắt.
Tu vi không đủ, ở chỗ này cũng rất dễ ăn thiệt, vài người tới còn không thể quay về.
Muốn cơ duyên, phải bỏ ra được cái giá tương ứng.
Mà cũng không phải cứ trả giá đắt là có thể có được cơ duyên.
Lục Thủy đứng ở phía sau, không nói gì.
Hắn thật ra cũng không có mảnh vỡ.
Nếu như không có mảnh vỡ thì không thể đi vào, vậy hắn chỉ có thể dùng chút thủ đoạn thôi.
Một cái cửa vào còn chưa đến mức ngăn được hắn lại.
Thời điểm này cũng không có ai dám đi vào đầu tiên, nhất là người có mảnh vỡ thì càng phải cẩn thận, nhỡ đâu bị nhận định là có mảnh vỡ, liền trở nên nguy hiểm.
Thưc lực không đủ ở ngoài còn có thể may mắn chạy được, nhưng ở chỗ này mà bị cướp, thật sự là thua thiệt đến muốn khóc.
“Để ta thử vào trước, xem xem không có mảnh vỡ có thể đi vào hay không.” Đột nhiên có một nam nhân nói.
Mấy người cùng hắn nói chuyện phiếm gật gật đầu.
Bày tỏ ủng hộ.
Lục Thủy nhìn, có chút muốn cười.
Người này rõ ràng có mảnh vỡ, nhưng cứ nhất định phải nói mình không có, làm người đầu tiên thử.
‘Nhóc thông minh, không tệ.’ Lục Thủy đánh giá.
Sau đó, tất cả mọi người nhìn người kia bước vào cầu thang, ai ai cũng nhìn chằm chằm, tiếp đó nhìn thấy người kia vững vàng đạt chân trên cầu thang.
Chẳng qua khi hắn vừa muốn bước lên, cả người bỗng hóa thành một vệt ánh sáng, lao lên.
Giống như là tiến nhập vào kiếm đạo vô thượng vậy.
Tất cả mọi người sững sờ.
Nhưng không kinh hoảng.
“Như vậy có phải là đã nói rõ rằng không có mảnh vỡ cũng có thể đi vào không?”
“Hẳn là đi, chúng ta cũng thử một chút.”
Sau đó lại có hai người lên thử.
Hai người kia cũng hóa thành ánh sáng lao lên.
Sau đó những người khác cũng chen lấn nhau vọt vào.
Lục Thủy nhìn những người này, trong nháy mắt không biết nói cái gì cho phải.
Cuối cùng, còn lại năm người, cũng một mặt chờ mong, chẳng qua là khi bọn họ giẫm lên câu thang, thì chân lại trực tiếp xuyên qua.
Cả năm người đều như vậy.
Bọn họ một mặt hoang mang.
“Ngươi không có mảnh vỡ sao?”
“Không có, ngươi thì sao?”
“Cũng không có.”
Sau đó năm người ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, mắt lớn trừng mắt nhỏ.
“Không phải là chúng ta bị lừa rồi chứ?”
“Không, chúng ta bị cướp, thuận tiện bị lừa.”
“…”
“Cho nên một đám vừa rồi đều là hí tinh diễn trò?”
Năm người trầm mặc.
Hóa ra những người vừa rồi kia, thật ra đều có mảnh vỡ, chỉ là cả đám đều nói mình không có.
Chỉ còn có năm người là thật sự không có mảnh vỡ.
Chân Võ Chân Linh thật ra cũng rất bất ngờ, cảm giác nên học tập một chút.
“Đi thôi, chúng ta cũng đi lên xem.” Lục Thủy nói.
“Thiếu gia, thật sự có thể chứ?” Chân Võ hỏi.
Bọn họ không có mảnh vỡ.
Lạc Phong và Nhiếp Hạo cũng không có, lúc hai người tới, kiếm đạo vô thượng cũng không hiển hiện.
Lúc đi ra, kiếm đạo vô thượng cũng không cho bọn hắn mảnh vỡ.
Sau đó, Lục Thủy đi tới phía trước cầu thang.
Năm người kia tự nhiên vẫn ngoan ngoãn đứng ở một bên, nói đùa, trong ba người này, người ở giữa kia không nói, nhưng hai người bên cạnh bọn hắn đều không nhìn thấu tu vi.
Ít cũng phải là tứ giai.
Bọn hắn cơ bản là vừa mới vào tam giai.
Đối với rất nhiều người mà nói, bọn hắn thật ra đủ mạnh, nhưng ở chỗ này thì có vẻ hơi yếu.
Ở trước Chân Võ Chân Linh thì càng yếu.
“Cái kia, thật ra nơi này hẳn là phải có mảnh vỡ mới có thể đi vào.” Có người hảo tâm nhắc nhở.
Nhưng rất nhanh liền cảm thấy mình lỡ lời, bởi vì ba người này nhìn thế nào cũng thấy không phải là người bình thường.
Cho nên sẽ không có chuyện không có mảnh vỡ.
Lục Thủy nhìn đối phương một chút, không nói gì, rồi lại quay lại, bước một bước lên cầu thang.
Ngoài ý muốn, Lục Thủy không hóa thành ánh sáng lao lên trên như những người khác, mà là cứ như vậy từng bước một đi lên.
Cái này… Đây là có chuyện gì?
Chân Võ Chân Linh cũng hơi kinh ngạc, nhưng vẫn im lặng đi theo.
Đến lúc Chân Võ Chân Linh đặt chân lên cầu thang, ba người Lục Thủy mới hóa thành ba chùm ánh sáng, vọt thẳng lên trời.
Dịch: MB_Boss
Chương 438: Là Người Đông Phương Gia?
Thấy cảnh này, có người lập tức nói:
“Ta có cảm giác, chúng ta có phải vừa làm sai cái gì không?”
“Không đâu, ba người vừa rồi nhìn thế nào cũng thấy không phải là người bình thường, nếu như chúng ta có hành vi đi quá giới hạn, thì có thể đã trở thành vong hồn dưới kiếm của đối phương rồi.”
“Nói rất đúng.”
Năm người nhẹ nhàng thở ra.
Đương nhiên, bọn họ vẫn sẽ thử đi lên lại một lần nữa.
Tóm lại thử thêm một chút cũng tốt.
Biết đâu lại tìm được điểm then chốt thì sao?
Lúc Lục Thủy xuất hiện, thì đã đang ở một chỗ trên không trung, dưới chân là một tấm Thạch Phát Quang to lớn, nhìn ra xa, còn có thể thấy có rất nhiều phiến đá đang trôi nổi ở xung quanh.
Phía trên mỗi một phiến đá đều có người, chỉ là nhiều hoặc ít.
Mà càng lên cao thì phiến đá càng lớn.
“Nơi này cấm bay, vậy đi lên kiểu gì?” Đột nhiên có người hỏi.
“Không biết, hẳn là cần phải vượt qua khảo hạch đi.”
“Ừm, chỉ là không biết sẽ là cái gì.”
Người đang ở trên những phiến đá kia, chính là đám người vừa từ phía dưới đi lên.
Hầu hết người ở đây đều biết không có mảnh vỡ thì không thể đi lên được.
Vì sao?
Vì cái gì càng hiếm thì càng lọc người.
Chỉ có một phần nhỏ thực sự cho rằng không có mảnh vỡ cũng có thể đi lên được.
Lục Thủy không có để ý đến những thứ này, mà nhìn ra xung quanh, sau đó phát hiện phía dưới tảng đá lớn ở trên đầu có kết đối với hai phiến đá khác.
‘Nói cách khác, là sàng chọn từng tầng từng tầng sao?’ Lục Thủy đưa ra đáp án trong lòng.
Nhưng sàng chọn thế nào, tạm thời chưa biết.
Lục Thủy cũng không sốt ruột, bởi vì cầu thang phía dưới vẫn còn đó, cho nên mọi thứ ở nơi này vẫn sẽ chưa bắt đầu, vậy nên không có con đường đi lên cũng là bình thường.
Một hồi lâu sau, Lục Thủy phát hiện phiến đá dưới chân mình phát sáng, sau đó dần tối lại.
Nói cách khác, mặt cầu thang đang dần biết mất.
Cũng tức là sàng chọn ở đây sắp bắt đầu.
Lục Thủy ý thức được điều này, những người khác tự nhiên cũng ý thức được.
Mỗi người đều tự động cách xa nhau ra một chút, phòng ngừa xuất hiện chuyện ngoài ý muốn không cần thiết.
Chân Võ Chân Linh đứng ở bên Lục Thủy cũng cảnh giác lên.
Nơi này, tứ giai không phải chỉ có một người hai người, ai biết những người này sẽ làm ra chuyện gì.
Cho nên không thể không đề phòng.
Rất nhanh sau đó, ánh sáng nhàn nhạt đã biến mất, tiếp đó, phiến đá ở dưới chân mỗi người bắt đầu biến hóa, giống như là đất đai đang sinh sôi, cỏ cây bắt đầu đâm chồi, nảy lộc.
Lục Thủy tránh ra một khoảng, bên cạnh hắn có một cây đại thụ đang mọc lên.
Lục Thủy nghĩ, chủ nhân của kiếm đạo vô thượng, liệu có phải là nữ không?
Không có chuyện gì đi trang trí lằng nhằng như vậy làm gì?
Một lát sau, phiến đá ban đầu đã biến thành một hòn đảo nhỏ nổi bồng bềnh giữa không trung, trên đảo có hoa có cỏ, thậm chí con có mấy con động vật nhỏ đang len lén quan sát bên này.
Mà là cho người ta chú ý nhất, chính là khu vực trung gian.
Nơi đó có một tấm bia đá.
Rất nhiều người đều vây lại đây xem, tất cả mọi người đều biết, tấm bia đá này hẳn là có manh mối để đi lên.
Lục Thủy tự nhiên cũng đi tới nhìn thoáng qua một cái.
Phía trên tấm bia có khắc một câu: Kiếm Đạo, thức thứ nhất, ngộ giả có thể lên Quan Vân các.
Quan Vân Các?
Lục Thủy ngẩng đầu nhìn lên, nếu như hắn đoán không sai, Quan Vân Các chính là trên ngón tay?
Chủ nhân nơi này, thật văn nhã, kiếm tu đều như vậy sao?
Lục Thủy nghĩ nghĩ, có lẽ kiếm tu đều là như thế đi.
Nhưng cái này cũng cho thấy rằng đối phương rất mạnh, nơi này gần như là một không gian độc lập, mà lại tạo thành dựa trên quần đảo Mê Vụ.
Kiếm Đạo vô thượng, năng lực không gian cũng cao minh như vậy.
Sau đó Lục Thủy nhìn về phía tấm bia đá một lần nữa, dòng chữ khắc trên tấm bia đá lúc này đã biến mất, giờ chỉ còn một vết kiếm ở trên đó.
Đây chính là chốt mở đường đi lên.
Lĩnh ngộ được vết kiếm này, liền có thể đi lên.
Rất nhiều người lúc này đều cảm thấy hoang mang.
“Cái này thì lĩnh ngộ kiểu gì?”
“Xem ra, ở chỗ này, kiếm tu quả thực chiếm hết ưu thế.”
Nhưng có một vài người không nói gì, mà ngồi xuống một bên, thử lĩnh hội vết kiếm kia.
Lục Thủy cũng không sốt ruột, hắn thử nhìn lên, thế nhưng thị giác giống như bị ảnh hưởng, không nhìn nổi phía trên rốt cuộc còn có bao nhiêu tầng.
Nếu như chỉ là hai ba tầng thì không có vấn đề gì, nhưng nếu như nhiều hơn, thì có trời mới biết còn phải đợi ở chỗ này bao nhiêu ngày.
Mặc dù như vậy hắn có thể chuyên tâm vào việc mạnh lên, tích lũy thật nhiều thật nhiều sức mạnh thiên địa.
Nhưng hắn đi lâu như vậy, cộng thêm việc cha mẹ hắn không có ở nhà, Mộ Tuyết mà sốt ruột chạy đi vớt hắn về sẽ không tốt.
Được rồi, hắn cũng nghĩ nên giải quyết chuyện ở nơi này sớm một chút, sau đó trở về.
Ngồi nhìn Mộ Tuyết ăn đồ ngọt, rồi trêu chọc hai câu, thật sự rất thú vị.
Sau đó Lục Thủy lại nhìn vào vết kiếm, muốn xem xem có chuyện gì xảy ra, chỉ là còn chưa kịp xem xét tỉ mỉ thì đột nhiên có một tiếng nói vang lên:
“Ta hiểu rồi.”
Lục Thủy nhìn sang, người minh ngộ chính là một nam nhân, tu vi tứ giai.
Không phải kiếm tu.
Những người khác tự nhiên cũng nhìn sang, ngay lúc có người định hỏi người kia đã ngộ được cái gì, thì người kia đột nhiên hóa thành một vệt ánh sáng, biến mất tại chỗ.
Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người đều hiểu, người vừa rồi thật sự lĩnh hội được, hắn đã đến Quan Vân Các.
Cũng chính là một hòn đảo ở tầng trên.
Thấy có người thành công, những người khác cũng không nghĩ nhiều nữa, chăm chú vào việc lĩnh hội vết kiếm kia.
“Ta hiểu rồi.” Bất chợt, một vị tiên tử nói.
Sau đó từng người từng người đều hướng ánh mắt về phía nàng.
Có hâm mộ, có không cam lòng.
Lục Thủy cũng nhìn sang, nhưng một lát sau, vẫn chưa thấy nàng biến mất.
Những người khác cũng cảm thấy ngờ vực, vì sao nàng vẫn còn ở đây?
Bị nhìn chằm chằm hồi lâu, tiên tử kia mới lúng túng mở miệng nói:
“Ta có một tỷ tỷ, không đúng, là một muội muội, nàng từng nói, có đôi khi chỉ cần hô khẩu hiệu lên là được.
Cho nên ta liền thử hô một chút.”
Đám người: “…”
Lục Thủy: “…”
Này là người của Đông Phương gia à?
Những người khác cũng chết lặng, trên đời này còn có loại người này à, vị muội muội kia của ngươi, đầu óc có bị bệnh không thế?
Sau khi xác định tiên tử kia chỉ là hô hô thử một chút, những nhân tài ở đây đã không còn quan tâm đến nàng nữa, lại bắt đầu lĩnh hội từ đầu.
Vị tiên tử kia vô cùng xấu hổ, lùi về sau một khoảng, không dám đợi ở phía trước nữa.
Nàng lùi về phía sau, lại vô tình rút ngắn khoảng cách với Lục Thủy.
Dịch: MB_Boss
Chương 439: Thiên Địa Kỳ Bàn, Ván Cờ Đỉnh Phong 1
Tò mò, Lục Thủy mở miệng hỏi một câu:
“Ngươi là người của Đông Phương gia sao?”
Nghe được tiếng nói của Lục Thủy, tiên tử kia một mặt kinh ngạc nhìn hắn, cuối cùng gật đầu nói:
“Đạo hữu là?”
Lục Thủy không có ý định trả lời vấn đề này, chỉ bình tĩnh nói:
“Ngươi hiểu.”
Đông Phương Hiểu Hiểu: “???”
Sau đó còn chưa chờ nàng chuẩn bị kỹ, thì đột nhiên, vụt, nàng hóa thành một vệt ánh sáng, tiếp đó biến mất tại chỗ.
Động tĩnh của Lục Thủy bên này cũng không gây ra bất kì chú ý gì.
“Thiếu gia, chúng ta đã có thể.” Chân Võ Chân Linh nói.
Lục Thủy thật ra rất ngạc nhiên, không biết Chân Võ Chân Linh ngộ được cái gì.
Hắn không ngộ được.
Nhưng hắn có thể xem hiểu vết kiếm kia.
Cho nên hắn có thể tùy ý để người khác đi lên.
Đương nhiên, đưa lên tùy tiện như vậy cũng có chỗ tốt chỗ xấu, tốt là nếu đi lên rồi thì có thể lĩnh hội được thứ cao thâm hơn.
Tuy nhiên, người đi lên mà không có cơ sở lĩnh hội, thì đại khái cũng không tốt.
“Vậy liền lên đi.” Lục Thủy bình tĩnh nói.
Sau đó, ba người trực tiếp hóa thành một vệt ánh sáng, biến mất tại chỗ.
Lần này, những người khác cảm giác được, thấy cảnh này liền ngây cả người, cái này, nói đi lên là đi lên như vậy à?
Hay là ba người vừa rồi, thiên phú kinh người đến như vậy?
Rất nhanh sau đó, ba người Lục Thủy đã xuất hiện trên một hòn đảo khác.
Hoàn cảnh nơi này tốt hơn so với bên dưới rất nhiều, có hồ nước, còn có một lầu các.
Trên lầu các có ghi, Quan Vân Các.
Lục Thủy nhìn hồ nước, phát hiện bên trong còn có cả cá.
“Nước không tệ.” Lục Thủy nói với Chân Võ:
“Lấy đóa Nhục Thực Hoa kia ra đi.”
Hắn muốn nhìn một chút xem đóa Nhục Thực Hoa này có ăn cá hay không, không ăn thì để nó uống nước ở đây cũng được.
Chân Võ trước tiên lấy Nhục Thực Hoa ra, phải biết pháp bảo trữ vật của Chân Võ cũng không phải pháp bảo trữ vật bình thường.
Để Nhục Thực Hoa sống ở bên trong cũng không có vấn đề gì.
Lục Thủy nhận lấy Nhục Thực Hoa, vừa đi ra nó liền hướng về phía Chân Võ chảy nước miếng, xong lại hướng về phía Lục Thủy chảy nước miếng.
Lục Thủy không để ý, thả Nhục Thực Hoa vào trong nước.
Một lát sau, một con cá bơi về phía nó, lắc lư bên cạnh.
Con cá kia bơi bơi hai vòng cũng không thấy Nhục Thực Hoa phản ứng gì.
Chỉ là cứ hướng về phía tay Lục Thủy chảy nước miếng.
Lục Thủy rời khỏi chỗ đó, để Nhục Thực Hoa không phát hiện được hắn.
Sau đó Nhục Thực Hoa liền hướng về phía con cá trong hồ nước, tiếp tục chảy nước miếng.
Vù!
Lục Thủy ném một thứ trái cây về phía Nhục Thực Hoa, Nhục Thực Hoa không nói hai lời mở lớn miệng cắn lấy trái cây, chỉ là lúc cắn vẫn hướng về phía con cá kia không ngừng chảy nước miếng.
Đến nỗi hù cho con cá kia phải điên cuồng chạy trốn.
Lục Thủy lắc đầu.
Để Chân Võ thu hồi Nhục Thực Hoa xong, ba người liền đi về phía Quan Vân Các.
Nơi này có hai tầng, người hẳn là đều ở lầu hai, lối đi lên đảo tiếp theo hẳn cũng ở lầu hai.
Đúng vậy, Lục Thủy nhìn thấy được, phía trên đầu bọn họ còn có một hòn đảo lớn hơn.
Vẫn là kết nối hai bên.
Tiếp tục như vậy, những kẻ mạnh nhất còn sót lại, có thể sẽ gặp mặt ở hòn đảo trên cùng.
Chỉ là có người nào có thể đi lên đến hòn đảo trên cùng hay không, lại là một việc khác.
Lục Thủy đi lên lầu hai của Quan Vân Các.
Lúc lên đến nơi mới phát hiện ra nơi này đã có năm người.
Còn có mấy người nhìn khá quen mắt.
Người của Đông Phương gia và nam nhân ban đầu kia không nói.
Còn lại là hai nam một nữ.
Hẳn là người của Đạo Tông.
Đạo Tông Kinh Hải và Đạo Tông Vũ Niết đều hiếu kỳ nhìn về phía những người mới tới.
Một nhị giai, đi theo phía sau đại khái là hai tứ giai, nhìn thế nào cũng là thiếu gia của nhà nào đó, về phần là nhà ai thì không ai biết.
Đông Phương Hiểu Hiểu nhìn Lục Thủy, thật ra nàng rất muốn đối phương lại tới chỗ nàng nói thêm một câu ‘ngươi hiểu’, biết đâu nàng lại được đi lên tiếp.
Dù sao nàng vẫn không biết mình đã đi lên kiểu gì.
Nàng cảm thấy Trà Trà nói rất đúng, hô khẩu hiệu một cái là được rồi.
Sau đó nàng liền trốn ở một bên tiếp tục lĩnh hội, lĩnh hội không được liền gióng tai để ý xem khẩu hiệu là cái gì.
Lục Thủy không để ý đến những người ở đây, mà nhìn xung quanh, phát hiện thứ phải đối mặt lần này chính là một bàn cơ.
Trên bàn cờ có ghi một câu: Ván cờ Kiếm Đạo, người phá được có thể lên Thính Vũ lâu.
Lục Thủy hiểu được, hòn đảo phía trên gọi là Thính Vũ lâu.
Nhưng trên bàn cờ không hề có quân cờ.
Lục Thủy tìm một vị trí ngồi xuống, sau đó nhắm mắt lại, kéo ý thức đến bàn cờ.
Hắn muốn nhìn một chút xem ván cờ này phá thế nào.
Nếu như là lĩnh ngộ Kiếm Đạo, vậy sẽ hơi khó đối với hắn.
Trong nháy mắt khi chạm tới bàn cờ, Lục Thủy có cảm giác như mình bị mắc kẹt trong đó.
Tiếp đó hắn nhìn thấy phía trước có một cái bàn đá, trên bàn đó có một bàn cờ, ở phía đối diện còn có một bóng người đang ngồi, nhìn không rõ bộ dáng.
Nhưng hẳn là một nam nhân.
Sau khi Lục Thủy xuất hiện, bóng người kia liền làm dấu tay xin mời.
Lục Thủy nhìn đối phương không nói gì, đi qua ngồi xuống.
‘Chỉ đơn thuần đánh cờ thôi sao?’ Lục Thủy có chút ngoài ý muốn.
Nếu như vậy thì khá bình thường.
Nhưng mà, bình thường với hắn mà nói có lẽ mới là thú vị nhất.
Dù sao thì những thứ phi phàm trong mắt hắn đều như nhau, còn không bằng cứ bình thường như vậy.
Sau khi ngồi xuống, Lục Thủy phát hiện bóng người đối diện vẫn giữ nguyên tư thế mời như vừa rồi, hẳn là muốn hắn đi trước.
Không do dự, Lục Thủy hạ một nước cờ.
Cộp.
Quân cờ đặt xuống, Lục Thủy có cảm giác xung quanh xuất hiện một đạo kiếm ý.
Đạo kiếm ý này khá bình thường, rất dễ khiến người ta minh ngộ.
Nhưng kiếm ý này chỉ vờn xung quanh chỗ bọn hắn, không hề ảnh hưởng đến ván cờ, cho nên Lục Thủy cũng không để ý, chỉ chờ đợi đối phương hạ nước tiếp theo.
Đối phương cũng không để ý tình huống xung quanh, ngồi phía quân trắng đánh cờ với Lục Thủy.
Cộp.
Quân trắng hạ xuống, xung quanh lại xuất hiện một đạo kiếm ý, cao thâm hơn so với trước một chút, nhưng cũng dễ dàng khiến người ta minh ngộ.
Lục Thủy không thèm nhìn.
Kiếm ý?
Với hắn mà nói chẳng qua chỉ như gió thổi, trừ việc mát mẻ hơn, thì không có chút tác dụng nào khác.
À, còn một công dụng khác nữa, cái này nếu thổi qua mái tóc dài của Mộ Tuyết, chắc chắn sẽ khiến nàng đẹp hơn.
Nghĩ đến đây, Lục Thủy lập tức xua xua Mộ Tuyết trong đầu đi, tiếp tục đánh cờ.
Lục Thủy hạ cờ.
Xung quanh vẫn tiếp tục xuất hiện kiếm ý, lại cao siêu hơn một phần.
Lúc đối phương đánh cũng như vậy.
Dịch: MB_Boss
Chương 440: Thiên Địa Kỳ Bàn, Ván Cờ Đỉnh Phong 2
Thời gian trôi qua, kiếm ý xung quanh càng ngày càng nhiều, càng ngày càng khoa trương, thậm chí đã đạt đến đạo.
Lúc này, bọn hắn đã hạ được nửa bàn cờ, kiếm ý tứ tán, tựa như mở ra tiền đồ tươi sáng phía trước, chỉ cần đi minh ngộ là có thể chạm đến mơ ước của vô số người.
Nhưng mà Lục Thủy không có ý định này, những vật này căn bản không lọt được vào mắt của hắn.
Trong mắt của hắn lúc này chỉ có bàn cờ trước mặt, đây là một ván cờ bình thường, nhưng Lục Thủy muốn thắng ván cờ này.
Gần đây hắn mới học đánh cờ.
Kỹ năng đánh cờ tuy còn bình thường, nhưng lúc này, hắn có một loại cảm giác như gặp được kỳ phùng địch thủ vậy.
Sống nhiều năm như vậy, nhưng hắn rất ít khi có cảm giác này.
Mà bóng người đối diện Lục Thủy cũng rất chăm chú, nó cảm thấy trạng thái nó rất tốt, rất ổn định, có thể thắng.
Cộp.
Quân cờ màu trắng hạ xuống, Kiếm Chi Đại Đạo chấn động, dường như đang nhảy vọt lên vui sướng.
Lục Thủy không cam lòng yếu thế, toàn lực ứng phó.
Đối với kiếm ý xuất hiện xung quanh, không hề để tâm.
Hắn là đến đánh cờ, không phải đến lĩnh ngộ Kiếm Đạo.
Hai người càng đánh càng nhập thần, càng đánh càng hưng phấn.
Một hồi lâu sau, bóng người kia mới buông quân cờ trong tay xuống.
“Đã nhường.” Lục Thủy bình tĩnh nói.
Nhưng trong lời nói nghe ra chút đắc ý.
Bóng người kia nhìn về phía Lục Thủy, lần đầu tiên phát ra tiếng nói:
“Lại thêm một ván, thấy thế nào?”
Lục Thủy nhìn đối phương, làm dấu tay xin mời.
Hình bóng đối phương bỗng lóe lên hai lần, như đại hỉ, sau đó bàn cờ trong chớp mắt trở về trạng thái ban đầu, tiếp đó, đối phương cầm quân cờ màu đen lên, lần này, nó đi đầu.
Ván này đánh thật lâu, hai bên đều không ai chịu ai.
Cuối cùng, Lục Thủy buông quân cờ trong tay xuống, trầm mặc.
“Đánh rất tốt.” Bóng người kia nhẹ giọng khiêm nhường nói một câu, nhưng trong lời nói lại hàm chứa sự vui sướng, giống như là đang khoe khoang.
Lục Thủy nhìn đối phương, bình tĩnh nói:
“Ba ván.”
“Được.” Bóng người kia gật đầu đáp.
Sau đó, quân cờ trên bàn cờ lại một lần nữa biến mất, lần này, Lục Thủy đi đầu.
Cả hai người tiếp tục đánh cờ, hoàn toàn không thèm để ý đến kiếm ý ở xung quanh sớm đã nhiều đến mức như nước lũ tràn thành, đơn giản chính là đại đạo vô thượng.
Trong mắt bọn họ bây giờ chỉ có bàn cờ, tâm trí chỉ đặt ở thắng bại của ván cờ.
Thắng bàn cờ này, đó mới là kết cục bọn hắn muốn đạt được.
Chứ không phải là kiếm ý xung quanh.
Kiếm là dư thừa.
Cộp!
Âm thanh thanh thúy vang lên, ván cờ mới chính thức bắt đầu.
Đây là ván cờ cuối cùng quyết định thắng thua.
Chân Võ Chân Linh vẫn đứng đó, Thiếu gia bọn họ đã nhập định thật lâu rồi.
Vẫn chưa có động tĩnh gì.
Đương nhiên, lúc này cũng có không ít người đã nhắm mắt lại, lựa chọn phá giải ván cờ.
Chân Võ Chân Linh tự nhiên cũng thay phiên thử qua.
Nói như thế nào đây, tuy lĩnh ngộ được không ít thứ, nhưng vẫn không có cách nào giải được ván cờ.
Đạo quang kiếm ảnh, Kiếm Đạo chi ý chảy ngang, căn bản không phải là thứ bọn hắn có thể chịu được.
Còn cần thêm chút thời gian nữa.
Bọn hắn có cảm giác, chỉ cần lĩnh ngộ được một thứ gì đó ở trong Kiếm Đạo chi ý này, liền có thể phá được thế cục.
Một kiếm đập nát bàn cờ cũng coi là phá được thế cục.
Đây gần như là ý nghĩ của tất cả mọi người, chỉ cần ở trong phạm vi mình tiếp nhận được, đi lĩnh ngộ một thức kiếm ý, hẳn là có thể phá vỡ thế cục.
Nhưng khiến Chân Võ Chân Linh ngoài ý muốn chính là, Thiếu gia bọn họ đã nhập định rất lâu rồi.
Cũng không biết có phải là ngủ thiếp đi rồi hay không.
Nghe nói Trà Trà Tiểu thư chính là như vậy, nhắm mắt bế quan cũng có thể ngủ được.
Mà trong lúc Chân Võ Chân Linh đang định lại thay phiên nhau phá vỡ thế cục, từ trong bàn cờ đột nhiên xuất hiện một vệt ánh sáng.
Lúc này, không có mấy người đang nhập định, tất cả đều đưa mắt nhìn về phía bàn cờ, biến hóa đột ngột này khiến cho tất cả mọi người đều ngạc nhiên.
Ánh sáng không mạnh, nhưng đúng là dị biến chưa từng có trước đó.
“Đây là có chuyện gì? Có người kích động đến cái gì à?”
“Đang trong lúc quan trọng thế này mà ai lại làm gì thế?”
Sau đó cả đám lại nhìn về phía mấy người đang nhập định.
Đang nhập định có tất cả ba người, một là Lục Thủy, hai là Đạo Tông Vũ Niết, ba là Đông Phương Hiểu Hiểu.
Kinh Hải nhìn ba người này, cảm giác cũng không đúng lắm.
Nếu như quả thật là do ba người này, vậy người có khả năng nhất là sư muội Vũ Niết của hắn.
Dù sao cũng là Không Minh Tâm trời sinh.
“Không đúng, các ngươi nhìn mấy hòn đảo khác xem.” Có người đột nhiên kêu lên.
Sau đó từng người mới hướng mắt ra nhìn về phía những hòn đảo khác, bọn họ phát hiện những hòn đảo khác cũng có ánh sáng nhàn nhạt phát ra.
Ánh sáng này phóng tới tận hòn đảo phía bên trên.
Mà vừa lúc này, bàn cờ chỗ bọn họ bên này cũng bộc phát ra một chùm sáng, lao thẳng lên trời.
Tiến về hòn đảo phía trên.
Rầm!
Toàn bộ không gian bỗng rung chuyển.
Chấn động bất chợt này khiến cho tất cả mọi người giật mình.
Giống như là có chỗ nào đó bị kích hoạt lên vậy.
Tiếp đó, bọn họ cảm nhận được một cỗ kiếm ý, một cỗ kiếm ý cực kỳ sinh động.
Kiếm ý này hiện ra từ phía chân trời, rơi xuống Cửu Thiên.
Ánh sáng vạn trượng.
Ầm!
Một vệt kinh quang xuất hiện ở biên giới của tất cả các hòn đảo, vệt kim quang này nhanh chóng thành hình, sau đó nhanh chóng hóa thành một tòa đình ở biên giới của tất cả các hòn đảo, mọi người đều có thể nhìn thấy rõ bên trong đình có gì.
Là một bàn đá, một bộ bàn cờ, và hai người đang đánh cờ.
Tuy không nhìn rõ được dung nhan của hai người kia, nhưng nhìn hai người này ngồi ở chỗ đó, không hiểu sao khiến người ta có một loại cảm giác cực kỳ đáng sợ.
Bọn họ đối mặt với tòa đình, cảm thấy giống như là đang đối mặt với kiếm đạo vô thượng vậy.
Cộp!
Âm thanh quân cờ được đặt xuống vang lên.
Kiếm ý tùy theo đó mà xuất hiện, mạnh mẽ quét ngang tất cả hòn đảo.
Giờ khắc này, tất cả mọi người đều nhận thấy, kiếm ý xuất hiện vì ván cờ của hai người kia, nhưng mỗi lần một quân cờ hạ xuống lại mạnh hơn gấp nghìn lần, vạn lần.
Kiếm ý này giống như một đường đại đạo, cho người ta cơ hội đặt chân lên bậc cửa đại đạo.
“Chuyện này, tình huống này là như thế nào?”
“Đừng nói là có người trong lúc phá vỡ thế cục đã dẫn phát ra loại dị tượng này nhé?”
“Nếu như không phải thế, tại sao lại xuất hiện tình huống này?”
Không ai biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng không có ai đi bỏ lỡ loại dị tượng này.
Loại cảm giác này, giống như là có hai vị kiếm tu vô thượng đang vung kiếm chém giết lẫn nhau.
Dịch: MB_Boss








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










