- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
- Tập 37 : Quần Đảo Mê Vụ (c361-c370)
[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
Tập 37 : Quần Đảo Mê Vụ (c361-c370)
❮ sautiếp ❯Chương 361: Quần Đảo Mê Vụ
“Có thể ăn không?” Đông Phương Trà Trà có chút muốn thử.
Sau khi nhận được sự đồng ý, Trà Trà liền ăn thử một cái.
Ngọt, là hương vị nàng thích.
“Đúng rồi, không phải có người vẫn chặn ngươi ở đây suốt mấy chục năm sao? Là ai vậy? Để ta xem một chút xem có đánh thắng được hắn không.” Đông Phương Trà Trà hỏi.
Nàng quyết định gặp người hung tàn này một lần.
Không chỉ đả thương người khác, còn chắn đường người khác, một lần chắn này lại là mấy chục năm, người có nghị lực như thế, nhất định rất khó đối phó.
Nhưng nàng hiện tại đang cảm thấy rất bức bối.
Thiên Ngâm nhìn Đông Phương Trà Trà, nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải.
“Chính là người đã đưa các ngươi tới kia.”
Trà Trà có chút bất ngờ, sau đó hiếu kỳ nói:
“Hắn nhìn không mạnh nha.”
“Tiểu thư, hắn là tứ giai, không phải là đối thủ của chúng ta.” Lúc này, Hương Dụ vẫn luôn đứng ở một bên lên tiếng nhắc nhở.
Sau đó Trà Trà cảm thấy Hương Dụ nói rất đúng.
Chuyện vượt ra khỏi năng lực thì đừng có làm loạn.
“Nhưng trong khoảng thời gian này, có người có vẻ như muốn trực tiếp khiêu chiến với ta và sư đệ Thạch Minh.
Thua thì phải rời khỏi nơi này.
Bởi vì thi đấu, cho nên không thể không ứng chiến.” Thiên Ngâm mở miệng nói.
Có điều nàng không để ý.
Dù sao cũng có thể chuyển sang nơi khác để sư đệ nàng tiếp tục chặn, không đúng, không đúng, là để sư đệ tiếp tục trông coi.
Suýt chút nữa bị tiên tử Trà Trà làm sai lệch.
Trà Trà không hiểu lắm, nhưng vẫn gật đầu để tỏ vẻ nàng rất thông minh.
Đợi lát nữa hỏi lại Hương Dụ sau.
Nếu như tiên tử Thiên Ngâm hỏi nàng bây giờ, nàng sẽ trực tiếp quay sang hỏi Hương Dụ.
Đúng không, Hương Dụ?
Như vậy Hương Dụ tự nhiên sẽ trả lời thay nàng.
Ừm, chị dâu cũng nói là muốn qua đây, đến lúc chị dâu qua cũng có thể hỏi chị dâu.
Ah, biểu đệ Lục Thủy cũng sẽ tới.
Nghĩ tới đây, Trà Trà đột nhiên cảm thấy mình có thể đấu với biểu đệ Lục Thủy ở chỗ này.
‘Đúng rồi, ta thật thông minh mà, cái này cũng có thể nghĩ ra được.’
‘Như vậy cha mẹ sẽ không quản ta được nữa.’
‘Lần này cần phải đánh khóc biểu đệ Lục Thủy, đánh vào mặt đi.’
‘Còn phải mang mặt nạ Lưu Hỏa lên nữa, ngã nơi nào thì cần phải đứng lên ở nơi đó.’
“Gần đây có tin tức gì không?” Lục Thủy ở dưới gốc cây, mở miệng hỏi.
Người hắn hỏi là Chân Võ.
Bởi vì sau đó không lâu Lục Thủy và Mộ Tuyết cần phải rời khỏi khu vực Mộ gia.
Cho nên Mộ Tuyết bây giờ đang ở cạnh Nhã Lâm.
Hình như là đang nhìn Nhã Lâm chơi với tiểu yêu quái.
Mộ Tuyết không ở đây, Lục Thủy tự nhiên nhàn rỗi, cho nên nên chú ý một chút xem các thế lực Tiên Đình gần đây đang làm gì.
Dù sao chuyện tế tổ cũng đã hoàn toàn qua đi, không có việc gì cần hắn để ý thêm nữa.
Có thể nói tế tổ lần này kết thúc rất hoàn mỹ.
“Bọn người Lạc Phong đã mất tích.” Câu nói của Chân Võ khiến cho Lục Thủy hơi kinh ngạc, Chân Võ tiếp tục nói:
“Tin tức cuối cùng Lạc Phong truyền đến nói là bọn hắn sẽ đi tới một nơi để tra tin tức, có điều Lạc Phong khá là cẩn thận, không đủ thông tin thì sẽ không đưa ra kết luận.
Nhưng hắn cũng đã để lại đường lui cho chính mình, đó chính là tin nhắn tự động được thiết lập trong điện thoại.
Thời gian đến, nếu hắn không tự hủy lệnh thì tin nhắn sẽ được gửi đến chỗ ta.
Điều này cũng có nghĩa là bọn hắn đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”
Nội dung tin nhắn là gì?” Lục Thủy hỏi.
“Quần đảo Mê Vụ.” Chân Võ đáp.
Nghe được bốn chữ này, Lục Thủy trầm mặc một chút.
Hắn biết quần đảo Mê Vụ là gì, nhưng vật này căn bản sẽ không xuất hiện.
Quần đảo Mê Vụ và đảo Mê Vụ không giống nhau.
Quần đảo Mê Vụ tiếp cận Mê Vụ Chi Đô, là nơi khá nguy hiểm.
‘Xem ra là Mê Vụ Chi Đô xảy ra việc ngoài ý muốn, nếu không quần đảo Mê Vụ không có lý gì lại đột nhiên xuất hiện như thế.’ Lục Thủy suy đoán trong lòng.
Về phần rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, hắn không thể nào biết được.
Lấy thực lực của hắn bây giờ, căn bản là không thể tiến vào Mê Vụ Chi Đô, số người có thể tiến vào Mê Vụ Chi Đô mà vẫn sống sót ở tu chân giới, hai bàn tay là có thể đếm hết.
‘Nếu như là quần đảo Mê Vụ, vậy bọn người Lạc Phong mất tích ở bên trong ngược lại lại là chuyện bình thường.’ Lục Thủy nghĩ.
Sau đó, hắn mở miệng nói:
“Nghe ngóng xem vị trí quần đảo Mê Vụ ở đâu.”
“Thiếu gia định đi sao?” Chân Võ hỏi.
“Để nói sau.” Lục Thủy thực sự định đi qua.
Lạc Phong không phải người ngu, hoặc là nói đặc biệt thông minh.
Nếu không có đủ lý do, hắn sẽ không đi tiếp xúc với quần đảo Mê Vụ làm gì, nói cách khác nơi đó rất có khả năng tồn tại một vài thứ gì đó đáng giá để hắn mạo hiểm.
Về phần là cái gì, Lục Thủy dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán được, chắc chắn có quan hệ với nhiệm vụ hắn giao cho Lạc Phong.
Chân Võ không hỏi nhiều, gật đầu đáp ứng.
“Tiên Đình và Khổ Hải Phật Môn thì sao?” Lục Thủy lại hỏi.
“Khổ Hải Phật Môn rất thận trọng, vẫn luôn không đạt được bất kì tin tức nào liên quan tới bọn họ, trước mắt đang trong trạng thái phong bế.
Tiên Đình thì khóa chặt phù tu, bọn họ ngược lại có thể nói là tương đối năng động, nhưng cũng chưa từng xuất hiện cảnh tượng gì hoành tráng, cho nên cũng không biết cụ thể là bọn họ đang làm gì.
Thần Chúng gần đây rất hung, chủ yếu là từ Thái Dương Thần Điện mà ra, dường như là đang tranh vị trí Thái Dương Thần.
Tạm thời có thể biết Băng Hải Nữ Thần đang trong quá trình thức tỉnh, hiện đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, còn mấy đại thần điện khác thì không có âm thanh gì.” Chân Võ tổng kết đại khái lại.
Lục Thủy gật gật đầu, những người này an tĩnh như vậy khiến hắn có chút thất vọng.
Bọn họ không nháo chút chuyện, hắn sẽ không có cách nào tìm hiểu được.
Có điều cũng có khả năng những chuyện bọn họ làm, con đường bình thường sẽ không thể tra ra được.
“Đúng rồi, đi tìm hiểu ma tu một chút đi.” Nói tới đây, Lục Thủy lại lắc đầu:
“Được rồi, chờ Lạc Phong, để bọn hắn tra đi, có lẽ sẽ dễ hơn một chút.”
Ngẫm lại thời gian, có lẽ cũng sẽ nhanh đến đi?
Lần này, hắn trái lại muốn dạy cho ma tu kia cách làm người.
Nói gì thì nói cũng phải nhặt được mặt mũi về.
Cũng không nhọc công Đại Trưởng lão phải tự mình xuất thủ.
Lục Thủy hắn sẽ dùng tuyệt thế chi tư, ở trước mặt ma tu kia, nói với hắn rằng không ai mãi mãi hèn.
Không cần 30 năm, Hà Đông cũng sẽ biến thành Hà Tây.
Về chuyện bọn người Lạc Phong mất tích kia, tìm thời gian đi một chuyến đến quần đảo Mê Vụ là được.
Lấy đặc tính của quần đảo Mê Vụ, chỉ cần không tìm đường chết, thì tạm thời không chết được.
Mà loại người như Lạc Phong chắc chắn sẽ không tự đào hố chôn mình.
Chân Võ tự nhiên cũng gật đầu đồng ý.
Thiếu gia nói cái gì thì dĩ nhiên chính là cái đó.
Dịch: MB_Boss
Chương 362: Giết Người Diệt Khẩu
Chiều đến, một đoàn người Lục Thủy cáo biệt nhóm người dì Đường.
Trước khi đi, Nhã Lâm đưa Mộ Tuyết một nắm đồ ăn vặt lớn, nói rằng để tỷ tỷ ăn trên đường.
Đây đều là do nàng không nỡ ăn vụng trộm giấu đi,
Mộ Tuyết tự nhiên là nhận lấy, lễ vật Nhã Lâm cho, nàng không có chuyện không nhận.
Nhưng Nhã Lâm cũng không lỗ, Điều Hòa Huyết Đề của Mộ Tuyết phần lớn đều giao cho Nhã Lâm, chỗ của dì Đường cũng có rất nhiều.
Cái này đối với nhiều người mà nói đều có tác dụng lớn.
Đối với Mộ Tuyết, nàng có thể dùng nó để làm đồ ăn vặt cho Nhã Lâm ăn.
Còn những người khác, thực sự là không nỡ xa xỉ như vậy.
“Đi đường cẩn thận.” Dì Đường vẫy tay với Mộ Tuyết.
So với thời điểm tới đón Mộ Tuyết trước đó thì tự nhiên hơn rất nhiều.
“Tỷ tỷ, hẹn gặp lại.” Nhã Lâm cũng vẫy tay.
Mộ Tuyết ngồi trên xe lửa cũng nhẹ nhàng vẫy tay.
Cảnh tượng như thế này, cả một đời trước nàng chưa từng trải nghiệm qua.
Nguyên một đời người, là thời gian không biết bao nhiêu năm.
Vậy mà chưa một lần được trải nghiệm qua.
Trước khi nàng xuất giá thì rất ít khi gặp mấy người dì Đường, Nhã Lâm lại càng hiếm khi thấy hơn.
Thời điểm đó nàng cũng quá ngu, không biết yêu thương mấy đứa trẻ nhỏ.
Một kiếp này, nàng vốn cho rằng cũng sẽ giống như kiếp trước, nhưng nàng lại may mắn.
Bây giờ, cuộc sống nàng đã đi theo một hướng hoàn toàn khác.
“Mộ Tiểu thư, đã khuất khỏi trạm xe rồi.” Lục Thủy ngồi đối diện Mộ Tuyết nhẹ nhàng nói.
Lục Thủy vốn không định quấy rầy Mộ Tuyết, nhưng nhìn nàng vẫn đứng đến thất thần ở đó, hắn cảm thấy Mộ Tuyết chắc chắn đang nhớ tới kiếp trước.
Đối với Mộ Tuyết mà nói, ở kiếp trước, Mộ gia chính là một phiền muộn không thể bỏ cũng không thể giải quyết.
Đó là nhà mẹ nàng, đây là sự thật không thể nào thay đổi.
Nhưng nhà mẹ đẻ này đối với nàng không có yêu thương, hoặc là nói nàng không cảm giác được yêu thương.
Như vậy còn lại cũng chỉ là khổ sở.
Nhất là sau khi Mộ gia bị san bằng.
Mộ Tuyết lấy lại tinh thần, sau đó ngồi xuống chỗ ở phía đối diện Lục Thủy.
Lúc này, quần áo nàng đã đổi về thành quần áo bình thường, dưới chân đi ủng.
Nàng lo lắng rằng đường cung Thu Cảnh không dễ đi, váy tiên sẽ dễ bị bẩn, đến lúc đó lại phải thay quần áo sẽ rất phiền phức.
Mặc như bây giờ nhẹ nhàng hơn rất nhiều, nhỡ đâu trên đường đi mệt, Lục Thủy cũng dễ cõng nàng hơn.
Nhưng có Đinh Lương ở đây, hẳn là sẽ không tới phiên Lục Thủy cõng nàng.
Ừm, nếu thực sự không được có thể đánh gãy chân Đinh Lương và Chân Linh, như thế Lục Thủy sẽ buộc phải cõng nàng.
“Lục Thiếu gia biết Thu Cảnh Cung sao?” Mộ Tuyết không nghĩ nhiều nữa mà hỏi một câu.
Lục Thủy lắc đầu đáp:
“Hình như từng nghe nói qua, cụ thể thì không rõ.”
Hắn hẳn là từng nghe qua ở đâu, nhưng chắc chắn là không quan trọng, ngay cả nghĩ cũng không muốn nghĩ, trừ khi Mộ Tuyết muốn hắn trả lời.
Vậy hắn sẽ cố gắng nhớ lại tất cả ký ức có liên quan đến cung Thu Cảnh.
Ngừng một chút, Lục Thủy mở miệng hỏi:
“Mộ Tiểu thư biết sao?”
Mộ Tuyết lắc đầu, nàng tự nhiên cũng không có khả năng biết:
“Không biết rõ, nhưng lần trước ở đảo Mê Vụ có quen biết một đệ tử cung Thu Cảnh, Trà Trà hiện tại hẳn là đã tìm tới nàng.
Chuyện xưa của người này rất thú vị, Lục Thiếu gia có muốn nghe một chút không?”
Lục Thủy gật đầu.
Không có chuyện từ chối được.
Rời nhà đi ra ngoài mà chọc giận Mộ Tuyết không phải là một chuyện sáng suốt gì.
Ai mà biết sẽ phát sinh chuyện gì.
“Là như vầy, vị tiên tử kia có một sư đệ, là truyền kỳ trong tông môn.
Căn nguyên truyền kỳ là, hắn có một loại thể chất kỳ lạ, vận rủi.” Mộ Tuyết bắt đầu giảng giải về kinh lịch Thiên Ngâm.
Nghe được quá nửa, Lục Thủy càng nghe càng cảm thấy không thích hợp.
Quen thuộc, quá quen thuộc.
Có điều góc độ hình như không giống, dường như cái hắn biết được nhìn từ góc độ khác.
Là góc độ nhà trai.
Nghĩ tới đây, Lục Thủy rốt cuộc cũng nhớ ra.
Thạch Minh.
Chuyện xưa này hắn từng nghe qua, là câu chuyện máu chó giữa Thạch Minh và sư muội, sư tỷ hắn.
Nhưng được nghe lại một lần từ góc nhìn của sư tỷ hắn, có cảm giác rất thú vị.
Không biết liệu sau này hắn có thể nghe lại cố sự này từ góc nhìn của vị sư muội kia được không?
Đương nhiên, đây đều là vấn đề nhỏ, còn có một vấn đề lớn.
Mộ Tuyết biết sư tỷ Thạch Minh, mà hắn lại biết Thạch Minh, Thạch Minh lại từng nhìn thấy hắn xuất thủ.
Như vậy bốn người đụng vào nhau thì sẽ phát sinh chuyện gì?
Lục Thủy mới không tin Mộ Tuyết không có nhúng tay vào chuyện giữa hai người bọn họ.
Đông Phương Trà Trà đã đi tìm Thiên Ngâm kia, cũng tức là đối phương có thể lọt vào mắt Mộ Tuyết, như vậy nàng tất nhiên sẽ xuất phát từ một loại hảo tâm nào đó mà giúp đối phương một tay.
Về phần là giúp cái gì thì khó nói.
Có điều khả năng nàng cho đối phương lựa chọn sẽ cao hơn.
Tóm lại, bây giờ hắn đang ở trong tình huống rất nguy hiểm.
‘Giết người diệt khẩu đi, giết chết tên Thạch Minh kia.’
‘Ngay trước khi hắn mở miệng, dùng Kinh Hồng Nhất Chỉ một phát diệt.’
‘Người chết sẽ không thể mở miệng.’
‘Hoàn mỹ.’
Thạch Minh đi tới chỗ linh dược, hắn đến đổi linh dược.
Không phải là linh dược quý giá gì, chỉ là chút linh dược phụ trợ bình thường.
Dùng để giúp sư tỷ hắn khôi phục thương thế.
Bởi vì mỗi lần lĩnh, số lượng không nhiều, cho nên sư tỷ hắn thường xuyên phát tin tức tới, nói là không có.
Thạch Minh tự nhiên sẽ thuận thế hỏi tình huống thương thế của nàng, sư tỷ hắn mỗi lần như vậy đều sẽ chăm chú trả lời hắn.
Tóm lại đã có một chút chuyển biến tốt.
Đều nhờ vào đại ân của Đông Phương đại lão.
Nhưng khiến hắn ngoài ý muốn chính là, thân thích của Đông Phương đại lão là Đông Phương Trà Trà thế mà lại tới đây.
Hơn nữa còn quen biết sư tỷ Thiên Ngâm.
Thật sự là hiếm lạ.
Đương nhiên, loại chuyện này hắn đã xác nhận lại, sau khi biết không có vấn đề gì xong, hắn mới đi lấy thuốc.
Về phần trước đó, hắn muốn đi tìm người khiêu chiến bọn hắn.
Đáng tiếc những người kia đã trốn đi, làm cho hắn không có cách nào theo đuôi được.
Cũng không thể đợi trước cửa chặn đường đối phương được mà?
Hắn còn phải trông coi sư tỷ Thiên Ngâm để nàng không bị quấy rầy, không có thời gian ngồi xổm trước cửa nhà người khác.
“Trước tiên lấy thuốc về đã, nếu thực sự không được thì chỉ có thể đối kháng chính diện.” Thạch Minh cầm lấy thuốc, định trở về.
Gần đây tông môn thi đấu, đối với hắn mà nói rất là phiền phức.
Nếu có thể đợi thêm mấy năm, vậy thì vấn đề liền không lớn.
Hắn sẽ không cần trông coi sư tỷ Thiên Ngâm nữa.
Dù sao mấy năm sau, thương thế của sư tỷ Thiên ngâm sẽ khôi phục, thuận lợi bước vào ngũ giai.
Đệ tử trẻ tuổi tu vi ngũ giai, khi đó có thể cùng mấy đại sư huynh bây giờ tranh phong tồn tại.
Đáng tiếc, thời gian không đợi người.
Dịch: MB_Boss
Chương 363: Có Người Muốn Đoạt Chỗ Ở Của Sư Tỷ
“Sư huynh Thạch Minh?” Một giọng nói đột nhiên vang lên.
Là giọng nữ.
Thạch Minh có chút ngoài ý muốn, nhưng chủ nhân của giọng nói này là ai hắn không nghĩ cũng biết.
Dù sao ở tông môn này cũng không có mấy người dám đối đáp với hắn.
Mà cũng chỉ có một người Hải Yến này.
Đúng vậy, người gọi Thạch Minh chính là Hải Yến.
Người thay thế Thiên Ngâm trở thành Đại sư tỷ hiện tại.
Tu vi ngũ giai Pháp Thân.
Thiên phú dị bẩm.
Hải Yến cột tóc, trong tay cầm một cây dù che mưa.
Thạch Minh nhìn cây dù trong tay Hải Yến một chút, lại ngẩng đầu lên nhìn trời một chút.
Trời không có mưa, nắng cũng không quá gắt, cầm dù làm gì?
“Sư muội Hải Yến tìm ta sao?” Thạch Minh không nghĩ nhiều nữa.
Lòng của nữ nhân như kim dưới đáy biển, có trời mới biết vị sư muội này đang nghĩ gì.
Có điều hắn vốn hẳn là nên gọi đối phương một tiếng sư tỷ, nhưng đây là chuyện không thể nào.
Hắn không gọi đấy.
Có bản lĩnh thì đánh hắn đi.
Hải Yến nhìn Thạch Minh, nàng đương nhiên biết Thạch Minh không hiểu lắm về việc việc nàng cầm dù, nhưng nàng sẽ không nói cho hắn biết, dù này là dùng để phòng vận rủi.
Mặc dù hiệu quá không phải rất mạnh, nhưng hẳn là sẽ giúp nàng tránh khỏi vận rủi không cần thiết.
Lần trước nói chuyện với Thạch Minh xong, các nàng suýt chút nữa đã thành trò mèo trong mắt người khác, còn may là tu vi không bị hao hụt gì.
Lần này tự nhiên cần phải mang theo chút bảo vật hộ thể.
Nhưng nàng vẫn không dám đứng quá gần Thạch Minh.
“Sư huynh Thạch Minh, ta tới nói về chuyện thi đấu.
Là tân tú muốn cướp chỗ ở của sư tỷ Thiên Ngâm mà lần trước ta nói với sư huynh.” Hải Yến nói.
Thạch Minh tự nhiên biết là vị tân tú kia, hắn còn đặc biệt nghe nghóng được, đó hẳn là con gái của một vị Trưởng lão của tông môn nào đó.
Tu vi tam giai, thiên phú kinh người.
Về phần tại sao nàng lại coi trọng chỗ ở của sư tỷ Thiên Ngâm.
Đó là bởi vì nơi đó vốn dành cho Đại sư tỷ ở, là chỗ tốt.
Hải Yến không dám đoạt là bởi vì kiêng kị Thạch Minh hắn.
Nhưng tân tú kia thì khác, bối cảnh nàng đủ mạnh, người lại kiêu ngạo, việc này cũng đồng nghĩa với việc nàng đang tuyên chuyến với Hải Yến.
Nàng muốn đoạt lấy vị trí thủ tịch Đại sư tỷ.
Vị trí kia không chỉ có danh dự, mà còn có thể cho nàng rất nhiều tài nguyên tu luyện.
“Sư muội Hải Yến còn chuyện gì muốn nói không?” Thạch Minh mở miệng hỏi.
Nếu như không có thì hắn sẽ trở về.
Sư tỷ vẫn còn ở nhà chờ hắn lấy thuốc.
“Thiên phú của vị sư muội kia mạnh là một chuyện, nhưng thứ cần cảnh giác nhất chính là pháp bảo trên người nàng.
Mà lần thi đấu này còn có thêm hạng mục tranh đoạt tài nguyên.
Có bất kỳ đồ vật nào muốn tranh đoạt, đều có thể trực tiếp gửi lên giải thi đấu, tiền bối ở tông môn sẽ tự mình chấp hành giám sát.
Cho nên hai người không thể không ứng chiến.
Quy tắc ba lượt hai thắng thì thắng.
Mỗi người một ván.
Bởi vì chỗ ở của sư tỷ Thiên Ngâm đặc biệt, cho nên quy định là tỷ thí bằng thực lực.
Sắp xếp trước mắt là hai tứ giai và một tam giai.
Sư huynh Thạch Minh hiểu điều này có nghĩa là gì không?
Sư huynh Thạch Minh có thể sẽ thắng, nhưng sư tỷ Thiên Ngâm chắc chắn sẽ thua, mà tam giai hẳn là không có người nào dám đắc tội vị sư muội kia.
Tứ giai nàng chọn cũng không phải bình thường.” Hải Yến nói một hơi dài.
Thạch Minh không nói gì cả, yên lặng đợi Hải Yến nói xong.
Nói thật, thứ hắn biết cũng không nhiều, những tin tức này đối với hắn mà nói vẫn vô cùng quan trọng.
Ba người, hắn căn bản không tìm được người thứ ba.
Sau đó Thạch Minh nhìn về phía Hải Yến nói:
“Sư muội Hải Yến nói cho ta biết những thứ này, là muốn dùng ta ngăn cản đối phương làm rung chuyển vị trí của ngươi sao?”
Chuyện rõ ràng như vậy, đồ đần cũng nhìn ra được.
Chẳng lẽ đối phương lại là vì muốn tốt cho hắn và sư tỷ Thiên Ngâm?
Ai mà tin?
Hải Yến nhấp môi, một bộ dáng chua xót khi bị hiểu lầm:
“Sư huynh Thạch Minh hẳn là không tín nhiệm ta.”
Thạch Minh nhìn Hải Yến, biểu tình bình tĩnh:
“Nếu không còn chuyện gì, vậy sư muội đừng cản đường ta nữa.”
Hải Yến nhìn Thạch Minh, hoàn toàn không kinh ngạc gì, giống như phản ứng của đối phương đã hoàn toàn nằm trong dự liệu của nàng:
“Sư huynh Thạch Minh, mặc dù là ta lừa sư huynh, nhưng ta cũng đã thực sự tạo ra hi vọng cho ngươi.
Bây giờ nói sư tỷ Thiên Ngâm đối với ngươi cũng giống như đối với sư đệ bình thường, ngươi có tin không?”
“Ngươi muốn nói cái gì?” Thạch Minh nhìn Hải Yến.
Có một số việc hắn không thể nào né tránh được.
“Sư huynh Thạch Minh phải hiểu một việc, ta mặc dù lợi dụng ngươi để lên tới vị trí thủ tịch đại sư tỷ này, nhưng ta cũng chưa bao giờ tìm các ngươi gây phiền phức.
Sáng tối trưa chiều đều không có.
Ta không nhất định là có điểm mấu chốt, mà là ta kiêng kị sư huynh Thạch Minh.
Nhưng vị sư muội kia lại không như vậy, nàng dám đoạt chỗ ở với sư tỷ Thiên Ngâm.
Mặc dù ta lo lắng nàng sẽ làm lung lay vị trí của ta, nhưng đó là chuyện của mấy trăm chục năm sau.
Khi đó, nàng có lẽ vẫn còn chưa đuổi được bước tiến của ta.
Nhưng vấn đề của sư tỷ Thiên Ngâm là vấn đề gần ngay trước mắt.
Ngươi không ngăn cản nàng được.
Ta có một vài nhân tuyển, chỉ cần sư huynh Thạch Minh nghĩ ra được biện pháp để những người kia giúp ngươi, như vậy tỷ lệ thắng sẽ rất cao.
Người khác không mời được bọn họ, nhưng sư huynh Thạch Minh khẳng định có thể.” Hải Yến nói.
Đúng vậy, thế hệ trẻ tuổi trong tông môn có rất ít người giống như Thạch Minh.
Mặt mũi Thạch Minh người khác không muốn mua cũng phải mua, trừ khi là cùng một dạng giống vị tân tú kia.
Hải Yến xác thực không sợ tân tú kia, nhưng thế lực sau lưng tân tú quả thực rất phiền phức.
Tương lai nàng muốn toàn lực trùng kích lục gia, làm gì có tâm tình cãi cọ với một đứa nhỏ như vậy?
Không chuẩn bị cho tương lai, nàng khả năng sẽ chính là sư tỷ Thiên Ngâm tiếp theo.
Nhưng chỉ cần nàng lên đến lục giai thì sẽ không sợ gì nữa.
Vị trí thủ tịch này có hay không cũng không quan trọng.
Nhưng bây giờ thì không như thể, nàng còn muốn dựa vào tài nguyên của thủ tịch, nếu không thì khó mà tiến vào lục giai được.
Thạch Minh nhìn Hải Yến, không nói gì.
Hắn cũng không biết mình nên nói cái gì.
Hải Yến nói rất đúng, chi ít từ ngoài nhìn vào thì rất đúng.
Mặc kệ hắn có nguyện ý bị lợi dụng hay không, bây giờ hắn cũng phải cố gắng giải quyết khốn cảnh trước mắt.
Hắn phải cố gắng hết sức để giữ chỗ ở hiện tại cho sư tỷ Thiên Ngâm.
Nói thật ra, chuyện đoạt chỗ này cũng là đang gây khó dễ với hắn.
Trong khi tất cả mọi người đều lo lắng bị hắn để mắt tới, tân tú này lại có vẻ như không hề lo lắng chút nào.
Dịch: MB_Boss
Chương 364: Vấn Đề Khó
Thạch Minh liền nghĩ đến một chuyện.
Bối cảnh đối phương không đơn giản, không nhất định phải lấy ở chỗ của sư tỷ Thiên Ngâm, đối phương hoàn toàn có thể ở bên ngoài tông môn như hiện nay.
Như này rất khó giải quyết.
Thấy dáng vẻ Thạch Minh đã có chỗ hiểu ra, Hải Yến liền lấy ra một tờ giấy, nàng trực tiếp ném tờ giấy về phía Thạch Minh.
Sau khi Thạch Minh bắt được tờ giấy, Hải Yến mới tiếp tục nói:
“Nhỡ rõ, lai lịch vị sư muội kia không đơn giản, đối chiến mà là tam giai thì cơ bản không có phần thắng, nhưng chỉ cần tạo được thế hòa không phân thắng bại là đủ rồi.
Người được chọn kia chắc chắn có thể làm được điều này.
Lực phòng thủ của hắn thật sự rất kinh người.
Mà tứ giai, bản thân sư huynh Thạch Minh rất quan trọng, đối phương có khả năng không muốn sống, nhưng chỉ cần sư huynh Thạch Minh chịu đựng, liền có thể ở trong trạng thái tất thắng.
Ván cuối cùng cũng quan trọng không kém, ván này thắng, sư huynh Thạch Minh cơ bản là thắng.
Về phần nơi ở của sư tỷ Thiên Ngâm, bây giờ là do chính sư huynh Thạch Minh gánh chịu.
Đã nhiều năm như vậy, ai cũng biết cái chỗ kia đã sớm trở thành ấn ký của sư huynh.
Đối phương cũng cần mặt mũi, sẽ không chơi xấu.
Thế thôi.”
Nói xong, Hải Yến liền che dù rời đi, nàng chỉ có thể nói đến thế.
Sự kiện cụ thể sẽ phát triển thành như thế nào thì còn phải xem kết quả.
Nàng phải căn cứ vào kết quả mới có thể lập nên phương án ứng phó.
Nàng rất hy vọng bọn Thạch Minh có thể thắng.
Những người này không có lòng trả thù mãnh liệt gì, sư tỷ Thiên Ngâm thiện tâm, chỉ cần mình còn ngồi tại vị trí thủ tịch đại sư tỷ, không gây khó dễ với những người này, cơ bản sẽ không bị trả thù gì.
Nàng rất kiêng kị Thạch Minh, cũng rất kiêng kị Thiên Ngâm.
Không còn dám làm loạn nữa.
Thạch Minh nhìn đối phương rời đi.
Hắn nhìn tờ giấy trầm mặc hồi lâu.
Cứ để sư tỷ Thiên Ngâm dọn đi nơi khác như vậy, hắn đương nhiên không nguyện ý.
Đáng tiếc không tìm thấy chính chủ, như vậy chắc chắn không thể theo đuôi mấy tháng được.
Cho nên hắn vẫn phải nhận trợ giúp của sư muội Hải Yến à?
Như vậy quan hệ mối thù truyền kiếp giữa mọi người không phải sẽ bị biến chất sao?
Đương nhiên, nếu như thật sự có thể giúp sư tỷ Thiên Ngâm ở lại nơi này, hắn cũng không để ý việc từ bỏ mối thù truyền kiếp này.
Dù sao cũng không đánh lại đối phương, cũng không muốn lãng phí thời gian trên người đối phương.
Đi theo đuôi sư muội Hải Yến còn không bằng ở lại trông coi sư tỷ Thiên Ngâm.
Do dự một lát, Thạch Minh mở tờ giấy ra, bên trong có ghi hai cái tên và chỗ ở đại khái của hai người.
Hải Yến còn ghi chú phải nói thế nào cho tốt.
Cũng giống như trước kia giúp hắn theo đuổi sư tỷ Thiên Ngâm vậy.
Thạch Minh cũng không biết hai người kia, nhưng hắn dự định ngày mai tới xem thử.
Trước khi đi hắn muốn hỏi sư tỷ Thiên Ngâm một chút, loại chuyện này nhận được sự đồng ý của đối phương thì sẽ tốt hơn.
Nếu không đến lúc đó sư tỷ Thiên Ngâm lại cảm thấy chỗ ở này giống như là của hắn thì sẽ không tốt.
‘Ba ván hai thắng, nếu như ván đầu tiên ở thế hòa không phân thắng bại, thì muốn thắng hai ván sau có chút khó.’
‘Không đúng, chỉ cần thắng một ván là đủ rồi, một hòa một thắng một thua, như vậy đối phương cũng không thắng, không thắng thì sẽ không có khả năng cướp đi nơi ở của sư tỷ Thiên Ngâm.’
‘Cho nên ván đầu tiên hòa, ván thứ hai ta chí ít có thể đưa vào thế hòa không phân thắng bại, vậy chỉ cần ván thứ ba thắng là được.’
Thạch Minh cẩn thận nghĩ nghĩ, phần thắng của bọn hắn cũng khá lớn.
Nhưng đây là nghĩ theo hướng tốt, nếu như ván đầu tiên thua, vậy thì phía sau sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
Mà bối cảnh đối phương lại không kém, nhỡ đâu đối phương lại dựa vào bối cảnh, thì có lẽ hắn ngay cả cơ hội tìm người cũng không có.
‘Hy vọng có thể thuận lợi qua đi.’
Nếu như không thuận lợi thì hắn phải đi tìm một chỗ thích hợp khác.
Sau đó tiếp tục trông coi sư tỷ Thiên Ngâm.
Chờ đến khi sư tỷ Thiên Ngâm tốt lên rồi, nàng liền đi theo vị tân tú kia.
Lại đoạt lại chỗ ở.
“Ngươi có nghe nói chưa? Nghe nói sư huynh Lạc Kỳ được Trưởng lão đề cử đi vào Nhược Thủy Trì, thật sự may mắn mà.”
“Cái gì mà may mắn, đó là dựa vào thực lực.
Nghe nói sư huynh Lạc Kỳ là vô địch trong số tam giai.
Thiên phú dị bẩm, được đề cử cũng là bình thường, nhưng có điều phải từ bỏ thi đấu, có chút đáng tiếc.”
“Thi đấu làm sao hấp dẫn bằng Nhược Thủy Trì được, đây quả thật là cơ hội tốt ngàn năm có một với sư huynh Lạc Kỳ.
Công pháp của hắn cần có Nhược Thủy Trì kích thích.”
Trên đường trở về, Thạch Minh đột nhiên nghe được mấy lời bàn tán này.
Thạch Minh đi ngang qua bọn họ, tự nhiên nghe thấy rõ ràng.
‘Lạc Kỳ?’ Thạch Minh có hơi ngạc nhiên, sau đó hắn mở tờ giấy ra, một trong hai cái tên trên đó cũng là Lạc Kỳ.
‘Quả nhiên không có đơn giản như vậy.
Xem ra vị sư muội kia không thay đổi chút nào.’ Thạch Minh thở dài một tiếng.
Hắn cần tìm phương pháp khác.
Thế nhưng sư muội Hải Yến không đề cử người nào khác, chứng tỏ trong số tam giai ở đây không có lựa chọn tốt hơn.
Trừ Lạc Kỳ, trong số tam giai tuyển ai cũng cùng một kết quả.
Ầm!
“Á!”
“Đau quá.”
Hai người ở phía sau vốn đang nói chuyện, đột nhiên hụt chân ngã sấp xuống.
Đến lúc hai người đứng dậy mới nhìn thấy Thạch Minh vừa đi qua, hai người bị hù lập tức chạy đi.
Đáng chết, quên để ý xung quanh.
Bọn hắn không sợ những sư huynh sư đệ khác, nhưng đối với Thạch Minh, đó là sự e ngại xuất phát từ nội tâm.
Cái này nếu như bắt đầu tấn thăng, có thể dọa cho người ta hồn bay phách lạc.
Không chừng còn muốn đưa một cái lễ đến cho sư huynh Thạch Minh.
Thạch Minh không để ý đến hai người kia.
Hắn có chút bất đắc dĩ, không có cách gì, hắn cần giúp sư tỷ Thiên Ngâm chuẩn bị việc chuyển nhà thật tốt.
Nhưng như thế thì có chút không cam lòng.
Thiên Ngâm nhìn điện thoại, chân mày cau lại.
Nàng đang xem tin nhắn Thạch Minh gửi tới, là liên quan tới người khiêu chiến bọn hắn.
Loại chuyện này nàng vốn đã chuẩn bị kỹ càng, bây giờ chỉ chờ dọn đi mà thôi.
Bởi vì nàng không thể thắng, nàng vẫn phải ở trong trạng thái trọng thương.
“Sao thế?” Vừa ăn điểm tâm, Đông Phương Trà Trà vừa tò mò hỏi.
“Là chuyện khiêu chiến, bởi vì là thi đấu, cho nên dùng phương thức đấu ba thắng hai, mà còn có tiền bối trong tông môn giám sát, không muốn tham gia cũng không được.” Thiên Ngâm nhẹ nhàng nói.
“Các ngươi không đánh lại sao?” Đông Phương Trà Trà hiếu kỳ hỏi.
“Ừm, đánh không lại là một chuyện, chủ yếu là vấn đến ba ván thắng hai, chúng ta thật ra chỉ có hai người.” Trừ khi toàn thắng, nếu không thì kiểu gì cũng sẽ thua.
Dịch: MB_Boss
Chương 365: Ta Có Tính Là Người Không?
Đông Phương Trà Trà trừng mắt nhìn Thiên Ngâm, sau đó hỏi ra một vấn đề rất có tính triết học:
“Ta có tính là người không?”
Thiên Ngâm: “…”
Hương Dụ: “…”
Tiểu thư Trà Trà, người nghĩ thế nào mà lại hỏi ra cái vấn đề này?
Trà Trà cũng cảm thấy cách hỏi của mình không được đúng lắm, liền lên tiếng giải thích:
“Ý của ta là, chắc hẳn ta cũng tính là người.
Không đúng, ta là người mà.
Hình như cũng không đúng lắm.”
Sau đó Trà Trà nhìn về phía Hương Dụ.
“Hương Dụ, ngươi hiểu không?”
Hương Dụ thở dài một tiếng trong lòng, sau đó nói:
“Ý của Tiểu thư Trà Trà là, nàng cũng có tư cách tham gia thi đấu, có lẽ cũng có thể gia nhập với các ngươi.”
Nghe được lời Hương Dụ nói, Đông Phương Trà Trà lập tức gật đầu, ý của nàng chính là như vậy.
Thiên Ngâm có chút bất ngờ, nàng không rõ tiên tử Trà Trà lấy đâu ra tư cách, nhưng nàng cũng không đi chất vấn chuyện này, mà hỏi:
“Người chúng ta cần là một tam giai, mà đối phương cũng là tam giai, khả năng chính là loại khó dây dưa nhất kia.”
Đông Phương Trà Trà lập tức nói:
“Ta cũng là tam giai, bây giờ ta đang rất bức bối, ta cảm thấy mình đi không có vấn đề gì.”
Nàng cẩn thận hồi tưởng lại, cha và mẹ nàng chỉ giúp nàng ấn giấu tu vi, không nói lúc đánh nhau không được để lộ tu vi.
Thiên Ngâm hơi kinh ngạc, mặc dù biết rõ Trà Trà là tam giai, thế nhưng khi đối phương tự nói ra vẫn khiến cho người khác khó có thể tin được.
Có điều đối với đề nghị của Trà Trà, nàng có chút do dự.
Cuối cùng chỉ có thể nói:
“Tuy có thể, nhưng tiên tử Trà Trà tuyệt đối không nên miễn cưỡng chính mình.”
Trà Trà là ai, Thiên Ngâm không rõ lắm.
Nhưng nàng biết, nếu như có chuyện gì không hay xảy ra với Trà Trà, vậy có khả năng Thu Cảnh Cung cũng sẽ xong đời.
Trà Trà tự nhiên gật đầu đồng ý, nàng không đủ mạnh, thì sẽ không muốn làm gì thì làm.
Cho nên nàng rất nghe lời.
Lúc nhận được tin nhắn của Thiên Ngâm, Thạch Minh có chút ngoài ý muốn.
‘Để Đông Phương Trà Trà đấu với vị sư muội kia?”
Đây chính là thân thích nhà Đông Phương Hạo Nguyệt đó, thật sự không có vấn đề gì sao?
Thạch Minh cũng không phải lo lắng thực lực đối phương có vấn đề, mà lo lắng nhỡ đây Đông Phương Trà Trà xảy ra chuyện không hay gì thì phải làm sao bây giờ?
Tông môn bọn hắn còn có thể tồn tại sao?
Đông Phương đại lão đáng sợ đến mức nào thì hắn không rõ ràng lắm, nhưng các loại dấu hiệu đã cho thấy, toàn bộ tông môn này cũng không đủ khả năng trêu vào đối phương.
Để Đông Phương Trà Trà ra sân không phải là đi đặt bom hẹn giờ sao?
Hơn nữa một quả bom này còn có thể tùy thời nổ rớt cả Thu Cảnh Cung.
Nhưng hắn lại không thể nói ra chuyện của Đông Phương đại lão được.
Cho nên chỉ có thể ngầm thừa nhận việc này?
‘Hi vọng sẽ không xuất hiện bất kì chuyện ngoài ý muốn gì.’
Không xuất hiện việc ngoài ý muốn, muốn hắn dọn đi cũng được.
Nếu như việc ngoài ý muốn xuất hiện, đừng nói là sư tỷ Thiên Ngâm không có chỗ ở, có lẽ cả Thu Cảnh Cung cũng sẽ không còn chỗ ở nữa.
Khi đó sẽ thật sự phải lang thang ngoài đường đó.
Sâu dưới lòng đất ở Thu Cảnh Cung.
Cô bé tóc bảy màu đi tới một không gian thật lớn bên trong.
Nàng nhìn thấy một con sông, con sông này chia không gian ở đây thành hai nửa.
Cô bé tóc bảy màu đứng ngay cạnh bờ sông, ban đầu nàng muốn bay qua phía đối diện, nhưng lại không bay qua được.
Lúc bay đến giữa không trung liền rơi xuống.
Nàng chỉ có thể lui về.
“Thật kỳ quái, hay là dùng thần lực bay qua?”
“Chỉ dùng một chút xíu, sẽ không bị bắt về đâu nhỉ?”
“Hẳn là không đâu.”
Cô bé tóc bảy màu rất muốn qua phía đối diện nhìn, nàng cảm thấy bên trong hẳn là có đồ vật gì đó.
Cô bé tóc bảy màu rất nhanh liền vận dụng thần lực, sau đó thành công bay qua phía bờ sông bên kia.
Mà sau khi cô bé tóc bảy màu bay qua con sông, trong một ngôi đền ở đó, một người vốn đã yên lặng rất nhiều năm bỗng nhiên mở mắt.
“Ai?”
“Có, có người có thể đi vào nơi này?”
“Nhược Thủy biến mất sao? Ta có thể đi ra được sao?”
Là giọng nữ.
Ngay lúc đó, Chưởng môn Thu Cảnh Cung cũng mở mắt.
“Cảm giác có thứ gì đó vừa rơi xuống.”
Chưởng môn Thu Cảnh Cung là một người đàn ông trung niên.
Ngay khi cảm thấy có gì đó không đúng, hắn liền thử cảm nhận lại lần nữa, nhưng lại phát hiện không có bất cứ vấn đề gì.
Sau đó hắn liền không nghĩ nhiều nữa.
Gần đến thi đấu rồi, hắn cũng có chuyện cần quan tâm.
Giữa trưa ngày hôm sau.
Lục Thủy và Mộ Tuyết xuống xe lửa.
Mộ gia cách Thu Cảnh Cung không quá xa.
“Lục Thiếu gia, Trà Trà vào tam giai, có thể muốn đấu một một với ngươi.” Mộ Tuyết đi bên cạnh Lục Thủy mở miệng nói.
Hai bọn họ đứng chung một chỗ, vì quần áo tương đối giống nhau khiến cho rất nhiều người nhìn sang đều cảm thấy hai người này là một đôi.
Nhất là giữa hai người không có ngăn cách gì, bầu không khí rất hòa hợp.
Mặc dù không tay trong tay, nhưng cảm giác bầu không khí giữa hai người cũng không kém thân mật mấy so với nắm tay.
Chân Võ Chân Linh và Đinh Lương tự nhiên là đi theo ở phía sau, nếu không cần thiết bọn hắn cũng sẽ không đứng ở quá gần.
Nghe được lời Mộ Tuyết nói, Lục Thủy không khỏi đáp lại:
“Nàng không có việc gì tự nhiên đi đấu với ta làm gì.”
“Trà Trà nói ngươi đánh nàng, còn lừa nàng.” Mộ Tuyết nói.
“Thật sao?” Lục Thủy bình tĩnh hỏi lại.
Mộ Tuyết gật đầu:
“Đúng vậy, Lục Thiếu gia định làm thế nào?”
“Trẻ nhỏ không ngoan đánh một trận thì có gì sai.
Một người Chân Linh cũng có thể đánh nàng đến kêu trời trách đất.” Lục Thủy nói.
Mộ Tuyết gật gật đầu, nàng biết Lục Thủy sẽ không để bản thân thiệt thòi.
Trà Trà muốn đòi lại danh dự cũng thật khó.
Nhưng nàng cũng không thèm để ý, việc Trà Trà tìm đường chết như thế này, nàng đã quen rồi.
Lúc bọn hắn sắp đến Thu Cảnh Cung, liền phát hiện có không ít người đi về phía Thu Cảnh Cung.
Có một ít nhìn giống như không phải người Thu Cảnh Cung.
Lục Thủy nhìn về phía Mộ Tuyết, Mộ Tuyết cũng không hiểu.
“Chân Võ.” Lục Thủy gọi một tiếng.
Lúc này, Chân Võ lập tức đi đến bên người Lục Thủy:
“Thiếu gia?”
“Có chuyện gì xảy ra?” Lục Thủy hỏi.
Chân Võ tự nhiên biết Lục Thủy đang hỏi chuyện gì, lập tức đáp:
“Thi đấu Thu Cảnh Cung thật ra cũng có mời một vài tông môn, đương nhiên cũng chỉ là mấy tông môn không khác họ lắm.
Đạo Tông, Kiếm Nhất Phong, Xảo Vân Tông, loại tông môn đỉnh cấp này, bọn hắn không dám quấy nhiễu.
Càng không dám quấy rầy.
Có thể mời đều là một vài tông môn quen thuộc hoặc là có chút lợi ích, hay lui tới.
Có điều hôm nay nhiều người, là bởi vì Thu Cảnh Cung cảm thấy đồ đều đã chuẩn bị xong, người cũng đã tới, liền tạm thời quyết định khai mạc thi đấu.”
Dịch: MB_Boss
Chương 366: Chứng Minh Thân Phận
Như thế không phải quá tùy hứng sao?
Lục Thủy có chút bất đắc dĩ, nhưng có một số tông môn luôn gấp gáp như vậy đấy.
Mà tạm thời khai mạc cũng có chỗ tốt, đó chính là nếu như có người nhằm vào thì có thể trực tiếp làm rối kế hoạch của đối phương.
Sau đó Chân Võ liền lui về vị trí cũ, không tiếp tục quấy rầy Lục Thủy và Mộ Tuyết.
Rất nhanh sau đó, bọn hắn đã đi tới cổng núi.
“Nam Bắc Trưởng lão của Thiên Nữ tông? Ngưỡng mộ đã lâu, tiên tử Tố Nhiễm ngày càng tài hoa rồi.” Một nam nhân trung niên cười nói với Nam Bắc Trưởng lão và Tố Nhiễm.
Nam Bắc Trưởng lão cũng cười chào hỏi, các nàng đại diện Thiên Nữ tông tới đây.
Đi theo phía sau là đệ tử Thiên Nữ tông.
Một đoàn người, Tố Nhiễm là tu vi cao nhất, ngũ giai.
Nhưng Nam Bắc Trưởng lão lại có thân phận cao.
Đây chính là thân tín của Chưởng môn Thiên Nữ, ai dám vô lễ?
Nam Bắc Trưởng lão thật ra không muốn tới, dù sao các nàng cũng yếu, nhỡ đâu để mất thể diện thì xong.
Nhưng Thiên Nữ tông hoặc là nói Thiên Linh phong lại có giao tình với Thu Cảnh Cung.
Không để nhân vật có trọng lượng tới thì sẽ không được tốt lắm.
Lần này thì tốt rồi, kéo đến tận hai vị, cộng thêm Tố Nhiễm nữa là ba vị.
Rất cho Thu Cảnh Cung mặt mũi.
Đương nhiên, trước kia Thiên Linh phong cũng không đủ để khiến Thu Cảnh Cung nhiệt tình như vậy.
Đối với Thu Cảnh Cung mà nói, Thiên Linh phong không đáng để chú ý.
Nhưng bây giờ không giống với lúc trước, nếu như lúc trước Thiên Linh phong chỉ có thể coi là thế lực trung đẳng mạt lưu, thì bây giờ Thiên Nữ tông đã hoàn toàn thoát khỏi nhóm các thế lực trung đăng, trở thành một trong những thế lực có tiếng nhất.
Thu Cảnh Cung tự nhiên sẽ nhiệt tình lên.
Lục Thủy và Mộ Tuyết đi ngay phía sau tự nhiên nghe được cuộc đối thoại này.
Bọn hắn rất kinh ngạc, thế mà lại đụng phải người Thiên Nữ tông ở đây.
“Mộ Tiểu thư có biết tông môn mới nổi này không? Lúc ta ra ngoài thỉnh thoảng có nghe nói qua, nghe nói các nàng có một Thần Nữ vô cùng lợi hại, không biết là thật hay giả.” Lục Thủy nhìn Mộ Tuyết nói.
Mộ Tuyết có chút xấu hổ.
Được chồng gọi là Thần Nữ như vậy, luôn có cảm giác là lạ.
Cuối cùng, Mộ Tuyết chỉ có thể lắc đầu đáp:
“Rất khó nói, nghe đồn có đôi khi cũng chỉ là nghe đồn, Lục Thiếu gia cần phải phân biệt rõ ràng.”
Lục Thủy gật gật đầu:
“Nghe Chân Võ nói, Thần Nữ của Thiên Nữ tông cho đến bây giờ vẫn chưa có ai biết là trông như thế nào.
Mộ Tiểu thư có cảm thấy đối phương che giấu mình như vậy liệu có phải là bởi vì xấu không?”
Che giấu bởi vì đó là hôn thê của ngươi, chẳng liên quan gì đến xấu hay không xấu cả.
Mộ Tuyết có chút tức giận trong lòng.
Bị Lục Thủy nói xấu, không vui, muốn cắn Lục Thủy.
Đến khi hắn nhận thức được sai lầm của mình thì mới nhả ra.
Mộ Tuyết mặc dù tức giận, nhưng cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài, chỉ bình tĩnh nói:
“Lục Thiếu gia cảm thấy thế nào?”
Lục Thủy lắc đầu, bình tĩnh nói:
“Ai biết, nhưng dù thế nào đi nữa, cũng không thể so sánh với Mộ Tiểu thư được.”
Mộ Tuyết cúi đầu không nói gì.
Thật ra vẫn có thể so được, mặc dù là giống nhau.
Lục Thủy đương nhiên sẽ không đi khen Thần Nữ, đối với hắn bây giờ, Thần Nữ chính là nữ nhân khác.
Khen sẽ khiến Mộ Tuyết khó chịu, không tốt.
Mấy chuyện gây khó chịu như thế, hắn không có ý định để Mộ Tuyết vô cớ tiếp nhận.
Mặt khác, giá trị thù hận ngược lại có thể thường xuyên xoát.
Chuyện ghi nợ lại vào sổ kia của Mộ Tuyết thì có là gì?
Trước ngày từ hôn một ngày liền lấy trộm đốt đi, loại đại sự như từ hôn này, đương nhiên phải cân nhắc toàn diện.
Sau đó nhóm người Lục Thủy liền đi tới trước cổng núi, người nghênh đón bọn hắn tự nhiên không phải là vị nam nhân trung niên kia.
Bọn hắn còn trẻ như vậy, hơn nữa đối phương còn không biết bọn hắn là ai, thấy thế nào cũng không cần tự mình nghênh đón.
“Đạo hữu, xin lấy thiệp mời ra.” Một đệ tử bình thường ngăn cản nhóm người Lục Thủy, nói.
Chân Võ đi tới, đưa thiệp mời ra.
Đây là do Đông Phương gia đưa tới.
Lục gia không có loại thiệp mời này.
Người đệ tử kia cầm lấy thiệp mời kiểm tra, sau đó liền nhíu mày lại, loại thiệp mời này hắn chưa từng thấy qua.
“Xin chờ một chút.” Đệ tử này nhất thời không đưa ra được quyết định, chỉ có thể để nhóm người Lục Thủy chờ một lát.
Lục Thủy tự nhiên không có ý kiến.
Hắn hoàn toàn có thể ở đây nói chuyện phiếm với Mộ Tuyết.
Có thể chọc giận Mộ Tuyết lại càng tốt hơn.
“Sư thúc, người xem thiệp mời này một chút đi, ta có cảm giác không giống với loại bình thường chúng ta thấy lắm, không rõ là thế nào.” Đệ tử kia đi đến trước mặt người đàn ông trung niên kia rồi nói.
Người đàn ông trung niên không nói gì, cầm lấy thiệp mời đưa mắt nhìn.
Hắn lập tức nhận ra.
Đây là thiệp mời cũ, chỉ dành riêng cho Đông Phương gia.
Quan hệ giữa bọn hắn và Đông Phương gia không tệ.
Trước đó, Đông Phương gia ban đầu thật ra không tốt lắm, có xu hướng xuống dốc, nhưng bởi vì có Lục gia dìu dắt, đã nhanh chóng khôi phục lại vị trí cũ, thậm chí còn tiến xa hơn trước đây.
Bây giờ Đông Phương gia có lẽ còn mạnh hơn Thu Cảnh Cung.
Nhất là Tộc trưởng bây giờ của Đông Phương gia, thiên phú kinh người, không ai biết hắn có thể đi được bao xa.
Rất nhanh sau đó, người đàn ông trung niên kia đi đến trước mặt Lục Thủy, hỏi:
“Ngươi là người của Đông Phương gia?”
Lục Thủy gật đầu:
“Xem như vậy.”
Xem như?
Vậy rốt cuộc là có hay không?
Nhưng người đàn ông trung niên cũng không đi dò xét cái này, mà hỏi thẳng:
“Có ngọc thạch chứng minh thân phận Đông Phương gia không?”
Lục Thủy quay đầu nhìn Chân Võ.
Chân Võ lập tức nói:
“Thiếu gia, Tộc trưởng Đông Phương chỉ cho thiệp mời.”
Lục Thủy nhìn người người đàn ông trung niên:
“Nhất định phải có ngọc thạch sao?”
“Nếu như là người chúng ta biết thì cũng không cần, nhưng rất xin lỗi, ra cũng không nhận ra đạo hữu là ai, để phòng ngừa có người nhặt được thiếp mời đến đây giả mạo, hi vọng đạo hữu có thể cung cấp minh chứng thân phận.” Người đàn ông trung niên nói.
Lục Thủy gật đầu, hắn cũng không cảm thấy như vậy là sai.
Muốn trách cũng chỉ có thể trách người cậu kia của hắn.
Quả nhiên, người sinh ra đã là cặn bã, thì không có khả năng trông cậy vào.
Sau đó Lục Thủy lấy điện thoại di động ra gọi cho mẹ hắn.
“Mẹ, số điện thoại của cậu con là bao nhiêu?”
“Không có việc gì, chỉ là ở cửa Thu Cảnh Cung dùng thiệp mời của Đông Phương gia, cho nên nghiệm chứng thân phận không thành công.”
“Được, mẹ gửi cho con đi.”
“Mẹ, con đã nói rồi, Mộ gia không phải do con làm nổ.”
“Cúp máy đây, có việc rồi.”
Sau đó Lục Thủy nhận được tin nhắn, là số điện thoại của cậu hắn, Lục Thủy lại bấm số gọi điện thoại cho cậu mình.
Mộ Tuyết ở một bên rất muốn cười, nhưng nàng đương nhiên sẽ không làm khó Lục Thủy.
Rời nhà ra ngoài, Lục Thủy đặc biệt để ý thể diện.
Mất mặt hắn cũng sẽ kiên trì làm cho xong chuyện.
Dù sao không ai chọc hắn, hắn sẽ không mất mặt.
Dịch: MB_Boss
Chương 367: Nghĩ Mà Kinh
Người đàn ông trung niên kia vẫn đứng chờ ở một bên, nói thật để hắn chờ như vậy, với hắn mà nói là một loại bất kính.
Nhưng có thiếp mời Đông Phương gia, hắn cũng không thể không coi trọng.
Nhưng hắn rất tò mò không biết người trước mặt này là người nào.
Quan hệ với Đông Phương gia hẳn cũng không quá tốt, dù sao ngay cả số điện thoại của người ta cũng phải gọi điện đi hỏi.
Lúc này, Lục Thủy đã kết nối được với điện thoại của Đông Phương Dạ Minh.
“Cậu, là ta, Lục Thủy.” Lục Thủy trực tiếp nói ra thân phận.
“Mặt trời không có nhô lên ở phía tây, thiếp mời cậu đưa cần có ngọc thạch chứng minh thân phận mới vào được, chúng ta không có.”
“Được.”
Sau đó Lục Thủy cúp máy.
Hắn nói với người đàn ông trung niên kia:
“Chờ một chút.”
Người đàn ông trung niên gật gật đầu, không nói gì thêm.
Mặc dù hắn không thoải mái, nhưng có một số việc cũng nên tiếp nhận.
Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.
Mà vừa lúc này, người đàn ông trung niên đột nhiên cảm giác được trong không trung truyền đến tiếng rít.
Nương theo đó mà đến còn có một cỗ lực lượng, lực lượng này không mang đến cảm giác áp bách, nhưng lại khiến người ta cảm thấy khẩn trương.
Rất nhanh sau đó, người đàn ông trung niên kia nhìn thấy, là Chưởng môn đang từ trong tông môn chạy như bay tới, tốc độ thật sự rất nhanh.
Giống như là ngựa không ngừng vó phi nước đại tới.
Đây, đây là có chuyện gì?
Xảy ra chuyện sao?
Chỉ là rất nhanh, hắn liền thấy Chưởng môn rơi xuống cách chỗ hắn không xa, tiếp đó hắn nhìn thấy Chưởng môn mặt đầy ý cười đi về phía mấy người đang đứng cạnh hắn.
“Ha ha, vị đồng hương này chính là Lục Thiếu gia? Nghe đại danh đã lâu.” Chưởng môn Thu Cảnh Cung, Thu Diệp Phong, đi đến trước mặt Lục Thủy, tươi cười nói.
Sau khi thấy Lục Thủy gật đầu, hắn lại nói tiếp:
“Bên cạnh hẳn là hôn thê của Lục Thiếu gia, tiên tử Mộ Tuyết, hai người thật sự là một đôi trai tài gái sắc, đi, mời mọi người vào trong.”
Lục Thủy không nói thêm gì, hắn đang nghĩ xem đối phương có phải là đang chê hắn xấu, chê Mộ Tuyết vô tài hay không.
Mộ Tuyết cảm thấy hình như mình bị nói thành bình hoa thì phải?
Nhưng hai người đều không nói gì, mà là đi theo vào.
Để lại người đàn ông trung niên kia ở bên ngoài, gương mặt tràn đầy sự khó tin.
Chưởng môn tự mình đi ra, trừ khi người đứng đầu Đông Phương gia đến, nếu không còn có ai đáng để Chưởng môn tự mình ra đón tiếp?
‘Lục Thiếu gia? Lục Thủy?’
Nam nhân trung niên kia lập tức nghĩ đến điều gì.
‘Không, không thể nào?
Thiếu gia Lục gia?’
Thiếu gia Lục gia không mạnh, nhưng làm gì có ai dám ức hiếp hắn.
Thu Cảnh Cung nếu dám ức hiếp loại thiếu gia cấp bậc này, có khả năng hôm sau liền phải đóng cửa.
Người đàn ông trung niên nghĩ tới mà sợ, còn tốt, còn tốt, thái độ của hắn còn tạm được.
Xem ra không tùy ý xem thường khách đến thăm là lựa chọn sáng suốt.
Lễ phép là vẫn phải có.
Dù sao ngươi vĩnh viễn không biết được người trông như bình thường trước mặt sẽ có thân phận, bối cảnh gì.
Lục Thủy đang đi theo Thu Diệp Phong tới đại quảng trường cung Thu Cảnh.
Nơi này chính là nơi thi đấu.
“Ta sẽ sắp xếp vị trí cho Lục Thiếu gia, giúp Lục Thiếu gia dễ quan sát trận đấu.” Thu Diệp Phong nói.
Một người đã bước vào thất giai như hắn khách khí với Lục Thủy như vậy, không phải là bởi vì Lục Thủy mạnh.
Mà là vì Lục gia quá mạnh.
Chuyện Thái Dương Thần đích thân tới Lục gia kia, hắn biết.
Hắn cũng biết Thái Dương Thần thật sự đến Lục gia, mặc dù không biết cụ thể, nhưng theo như hắn biết, Lục gia không chịu bất kì tổn hại gì.
Thái Dương Thần Điện là nơi nào chứ?
Đó là nơi có thể tùy tiện nghiền ép cung Thu Cảnh của hắn.
Mà Lục gia lại không sợ hãi, thậm chí Thái Dương Thần Điện cũng không làm gì được Lục gia.
Chuyện này không cần nghĩ cũng biết, Lục gia không phải người một cung Thu Cảnh như bọn hắn có thể chọc được.
Nhất là khi Lục Thủy là con trai duy nhất trong Lục gia.
Tộc trưởng Đông Phương đúng là không có đạo nghĩa gì, đến tận lúc người ta đến rồi mới nói cho hắn biết.
Nếu như sớm biết, hắn sẽ để cho Thiếu gia Lục gia phải ở dưới chờ sao?
Hắn sẽ trực tiếp đứng ở cửa đợi người tới để tiếp.
Sợ gì mất chút mặt mũi chứ.
Nếu không cẩn thận thì cái cung Thu Cảnh này cũng có thể xong luôn rồi.
“Tiền bối có biết Đông Phương Trà Trà ở đâu không?” Lục Thủy mở miệng hỏi.
Hắn đến vốn là để xem Đông Phương Tra Tra ăn đòn.
Lúc này, Mộ Tuyết cũng mở miệng nói:
“Ta nghe nàng nói là đang giúp tiên tử Thiên Ngâm đối chiến.”
Nghe thấy lời Mộ Tuyết nói với Lục Thủy, Thu Diệp Phong sững sờ.
Thiên Ngâm tham gia thi đấu?
Chuyện này hắn đương nhiên biết, nhưng Đông Phương Trà Trà cũng tham dự?
Mà lại còn bị Thiếu gia Lục gia chú ý tới?
Cái này, việc này vốn đã không đơn giản, bây giờ lại càng phức tạp hơn.
Đáng chết, lúc trước đáng nhẽ không nên nghe theo lời Trưởng lão Kim, cái này nếu như làm lớn chuyện lên, người thua thiệt vẫn là cung Thu Cảnh bọn hắn.
“Con gái của Đông Phương Dạ Minh sao? Không nghĩ tới đứa nhỏ kia còn hào hứng đi giúp người ta thi đấu, có điều lại liên quan đến Thiên Ngâm, lão phu cũng có nghe qua việc thi đấu của Thiên Ngâm, hẳn là cũng không xa đây.
Đi theo ta.” Thu Diệp Phong cười ha hả nói.
Hắn có rất nhiều suy nghĩ, nhưng không dám nhắc tới một cái nào cả.
Lục Thủy không nói chuyện mà chỉ đi theo đối phương đến chỗ sân thi đấu của Đông Phương Tra Tra.
Hắn không biết vị Chưởng môn này nghĩ cái gì, cũng không có ý định đi tìm hiểu.
Mộ Tuyết cũng vậy.
Hai người bọn họ đều không có ý định nháo chuyện, dù sao đều cần phải thu mình một chút.
Chủ yếu vẫn là lo lắng Đông Phương Trà Trà sẽ náo ra việc gì đó.
Rất nhanh sau đó bọn hắn đã tới sân thi đấu, nơi này có không ít người, nhân viên còn chưa ra sân, hẳn là còn chưa bắt đầu.
“Tiền bối đưa chúng ta đến nơi này là được rồi, có lẽ tiền bối vẫn còn có việc khác phải làm.” Đã đến nơi, Lục Thủy cũng không có ý định để một người đường đường là Chưởng môn nơi này dẫn đường tiếp nữa.
Chủ yếu là do quá nổi bật.
“Vậy Lục Thiếu gia hãy mang theo tấm lệnh bài này, như vậy Lục Thiếu gia có muốn đi đâu cũng sẽ không bị người khác làm phiền.” Nói xong, Thu Diệp Phong liền đưa cho Lục Thủy một tấm lệnh bài.
Lệnh bài này làm bằng gỗ, bên trong có dòng nước lưu động, nhìn rất mới lạ.
Đây là lệnh bài chỉ có đệ tử thủ tịch mới có được.
Ở cung Thu Cảnh có rất nhiều quyền hạn.
Lục Thủy cũng không từ chối, hắn cũng không muốn lại phải gọi điện thoại cho cậu hắn.
Đã lớn như vậy, đi đâu cũng phải gọi điện thoại để giải quyết thì quá mất mặt Lục Thiếu gia hắn rồi.
Sau đó Thu Diệp Phong cáo từ nhóm người Lục Thủy.
Mà Lục Thủy tự nhiên tiếp tục cùng Mộ Tuyết đi xem Đông Phương Tra Tra tranh tài.
Dịch: MB_Boss
Chương 368: Đến Xem Trà Trà Thi Đấu
“Mộ Tiểu thư cảm thấy phần thắng của Đông Phương Tra Tra có cao không?” Lục Thủy vừa đi vừa hỏi.
Mộ Tuyết lắc đầu:
“Còn chưa biết đối thủ của Trà Trà là ai, cho nên rất khó nói phần thắng là lớn hay nhỏ.
Nếu như là cùng giai mà nói, vậy phần thắng của Trà Trà có lẽ sẽ rất lớn.”
Thiên phú của Đông Phương Trà Trà rất cao, phúc duyên lại càng không hợp thói thường, cơ bản là vô địch trong số những người cùng giai.
Nhưng, nàng lại có một nhược điểm trí mạng.
Trong việc chiến đấu, thiên phú yếu đến thành cặn bã.
Cho nên, phần thắng của đối phương cũng rất lớn.
Loại chuyện này, Lục Thủy và Mộ Tuyết đều hiểu, dù sao cũng là Tra Tra, không thể yêu cầu quá cao.
Lục Thủy và Mộ Tuyết rất nhanh đã tìm được một vị trí không tệ lắm, bởi vì tới trễ, cho nên không chiếm được vị trí tốt nhất.
Dùng lệnh bài đi đoạt chỗ thực ra là có thể, nhưng đối với Lục Thủy mà nói, đây là chuyện hoàn toàn không cần thiết.
Cùng Mộ Tuyết tìm một chỗ ngồi thích hợp, sau đó cùng nhau thư thái ngồi xem còn tốt hơn nhiều.
Yên lặng, không có người chú ý đến.
Không lâu sau đó, hai người đã nhìn thấy Đông Phương Trà Trà, nàng đang đi cùng với một nữ tử khác, mà cách các nàng không xa có một nam tử nhìn tương đối mệt mỏi.
Thạch Minh.
Lục Thủy lập tức nhận ra Thạch Minh, cho nên người bên cạnh Đông Phương Tra Tra kia chính là sư tỷ Thiên Ngâm?
‘Thương thế nhìn như khôi phục không nhiều, nhưng trên thực tế đã gần như hoàn toàn khôi phục rồi, nàng ta đang giả bệnh?’ Lục Thủy nghĩ.
Loại chuyện vặt này, hắn đương nhiên nhìn ra được.
Nhưng làm thế nào để biết được ba người đó ở trong cùng một nhóm?
Đương nhiên là bởi vì chỗ đó chỉ có mình ba người bọn họ.
Có thể ở gần Thạch Minh, trừ sư tỷ Thiên Ngâm của hắn thì còn có thể là ai?
Nhưng Lục Thủy nhìn ra được một điều bất thường.
Trên người Thiên Ngâm kia có một cỗ lực lượng đặc biệt.
‘Lực lượng này có thể bảo vệ nàng khỏi ảnh hưởng của Thạch Minh, có lẽ là do Mộ Tuyết giúp.’
Lúc này, Mộ Tuyết lại đang có chút ngoài ý muốn, thương thế của Thiên Ngâm thế mà đã gần khôi phục rồi.
Nàng biết không phải vì thương thế của Thiên Ngâm ở ngoài da, nàng nhìn lực lượng khí tức, liền có thể biết được thương thế của đối phương như thế nào.
Đương nhiên, Thiên Ngâm cuối cùng đã lựa chọn cái gì nàng nhìn ra được.
Cho nên thương thế của Thiên Ngâm khôi phục hẳn là vì có cơ duyên khác.
‘Nàng đang giả bệnh? Vì sư đệ của mình sao?’
Mộ Tuyết tự nhiên cũng nhìn thấy Thạch Minh, người này quả thật có thể chất đặc biệt.
Về phần hai người kia có thích hợp hay không, nàng làm sao biết được?
Dù sao lúc vừa mới bắt đầu cũng không ai cảm thấy nàng và Lục Thủy thích hợp.
Lúc này, một tiên tử trẻ tuổi đi về phía đài cao.
Tiên tử này nhìn tuổi cũng không lớn, nhưng tu vi đã là tam giai, mặt lại còn vô cùng ngạo khí.
“Đệ tử Thu Cảnh Cung Thi Di, đến thỉnh giáo sư tỷ Thiên Ngâm, hi vọng sư tỷ có thể tuân thủ quy củ.” Thi Di cung kính nói với Thiên Ngâm.
Quy củ chính là đấu ba thắng hai, một tam giai, hai tứ giai.
Bây giờ nàng ra sân, Thiên Ngâm bên này cũng chỉ có thể để tam giai ra.
Tứ giai không thể lên.
“Lục Thiếu gia cảm thấy tiên tử này như thế nào?” Mộ Tuyết đột nhiên hỏi.
“Dáng dấp rất bình thường.” Lục Thủy đáp.
“…” Ta có hỏi ngươi nàng có đẹp hay không à?
Nhưng khi nàng nhìn xuống, phát hiện vị tiên tử Thi Di này trông rất đẹp mắt.
So với Trà Trà có thể nói là đáng xem hơn nhiều.
Có điều vẫn không thể sánh bằng nàng.
Nghĩ đến đây Mộ Tuyết liền sửng sốt một chút, suýt chút nữa đã bị Lục Thủy làm hư rồi.
“Ý ta là, Lục Thiếu gia thấy tu vi của nàng như thế nào.” Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy bình tĩnh nói.
Dừng một chút, nàng lại nói thêm:
“Có đôi khi những nữ nhân Lục Thiếu gia cảm thấy không dễ nhìn lắm, cũng có thể có tâm cơ vô cùng thâm trầm, hi vọng về sau lúc Lục Thiếu gia ra ngoài sẽ chú ý nhiều hơn một chút.”
Lục Thủy nghe được lời này liền quay đầu nhìn về phía Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết cảm thấy Lục Thủy lại muốn đem nàng ra làm ví dụ.
Nhưng cuối cùng, Lục Thủy chỉ bình tĩnh gật đầu:
“Được.”
Mộ Tuyết: “…”
Lục Thủy vốn là muốn đem Mộ Tuyết ra làm ví dụ, nhưng hắn cảm thấy Mộ Tuyết đã đoán được ý này, nếu còn nói nữa sẽ không thú vị.
Còn không bằng đi ngược lại, để nàng không đoán được kết cục.
Kinh ngạc chưa.
Mộ Tuyết thật ra rất vui vẻ.
Sau đó, Lục Thủy hỏi Chân Linh đi phía sau:
“Tu vi người này như thế nào?”
Nhìn nữ, tự nhiên phải hỏi Chân Linh.
Đều nói đàn ông hiểu rõ đàn ông nhất, vậy phụ nữ tự nhiên cũng hiểu rõ phụ nữ nhất.
Nghe được câu hỏi của Lục Thủy, Chân Linh lập tức mở miệng nói:
“Tu vi 3.1, không khác lắm so với Tiểu thư Trà Trà.
Nhưng nhìn biểu hiện của đối phương, thân phận hẳn là không bình thường, cho nên xác suất trên người có không ít bảo vật là khá lớn.
Nhưng lại không biết thu liễm ngạo khí, tâm trí đại khái là không đủ thành thục, không biết lúc tu hành có phải trải qua khắc khổ gì hay không.
Tạm thời chỉ có thể nhìn ra những thứ này.” Chân Linh nói.
Thật ra cũng có một khả năng, đó chính là cố ý thể hiện là mình không đủ thành thục.
Giống như Thiếu gia của bọn họ vậy, nhưng xác suất này quá thấp.
Cho nên Chân Linh không nói ra.
Lục Thủy và Mộ Tuyết gật gật đầu.
Nhưng cuối cùng vẫn khó có thể nói được là ai sẽ hơn ai.
Người tám lạng người nửa cân đi.
Lúc này, Lục Thủy và Mộ Tuyết nhìn thấy Đông Phương Trà Trà đi lên lôi đài.
Đông Phương Trà Trà nhìn người đứng trên đài kia, nàng thật ra vẫn có chút khẩn trương.
Mặc dù gần đây nàng cảm thấy tương đối bức bối, nhưng nàng vẫn thích đánh nhau với nhị giai hơn.
Tam giai nàng không quen lắm.
Có điều nàng có vũ khí bí mật, thực sự không được cũng có thể nhận thua.
Tiên tử Thiên Ngâm đã nói với nàng như thế.
Thấy Đông Phương Trà Trà đi lên, chân mày Thi Di cau lại, đối phương chỉ có 2.3, cái này không hợp quy củ.
“Vị tiểu tiên tử này, ngươi là người ứng chiến sao?” Thi Di nhìn Đông Phương Trà Trà hỏi.
Đông Phương Trà Trà gật đầu, có chút khí thế nói:
“Đúng vậy, đối thủ của ngươi là ta.”
Thua người không thua trận.
Đúng không?
“Thế nhưng đối thủ của ta nhất định phải là tam giai.” Thi Di nói.
Thật ra không nói không thể là nhị gia, nhưng không ai lại đi dùng nhị giai đánh tam giai mà?
“Ah, ngươi chờ một chút.” Lúc này, Đông Phương Trà Trà mới tỉnh ngộ, nàng lập tức hóa giải che giấu tu vi trên người.
Sau một khắc, tu vi Đông Phương Trà Trà lấy tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được tăng lên.
2.4
2.5
2.7
Cuối cùng đột phá tam giai, đạt tới 3.1.
Thi Di nhìn một màn này thì cau mày lại, nàng có thể cảm giác được tuổi tác của đối phương cũng không cao, có lẽ so với nàng còn nhỏ hơn không ít.
Thế nhưng tu vi hoàn toàn không kém hơn nàng chút nào.
Dịch: MB_Boss
Chương 369: Bắt Đầu Thi Đấu
Trẻ tuổi như vậy đã lên tam giai?
Sao nàng chưa từng nghe nói qua trong tông môn có loại thiên tài này chứ?
Những người phía dưới cũng cùng một nghi ngờ.
“Người này là ai? Tông môn chúng ta có loại thiên tài này sao?”
“Đúng vậy , sư muội Thi Di có thể nói là tân tú mạnh nhất rồi, nhảy đâu ra một người còn trẻ hơn cả sư muội Thi Di vậy?”
“Ngươi muốn chết à? Nói như vậy về sư muội Thi Di.”
“Không phải, vấn đề hiện tại là, tam giai này là ai? Tu vi nàng thể hiện ra là 3.1, liệu có phải là chỉ vì nàng vừa vặn cần 3.1 nên mới là 3.1, chứ đó không phải là tu vi thực của nàng?”
Nghe được lời nói của người này, rất nhiều người đều giật mình.
Đúng vậy, ngay từ đầu bọn hắn cũng không nhìn ra người này đang che giấu tu vi.
Mà tu vi là từ từ tăng lên, tới 3.1 thì ngừng, điều này không khỏi khiến cho người ta có chút suy nghĩ.
Lục Thủy đánh cược, Đông Phương Tra Tra chắc chắn sẽ không thông minh đến mức có thể nghĩ ra chút chiêu trò này khiến người khác hiểu lầm, nhưng cũng có khả năng là những người khác để nàng làm như vậy.
“Xem ra Trà Trà còn chưa đánh nhưng khí thế đã thắng rồi.” Mộ Tuyết cười cười nói.
Nàng không thèm để ý chút chuyện vặt vãnh này, cơ bản cũng chỉ là xem cho vui mà thôi.
Lục Thủy cũng vậy.
Nếu như chỉ nhìn thực lực, hắn tự nhiên có thể nhìn ra được người nào thắng người nào thua.
Mà một vài tiền bối chú ý tới nơi này cũng nhíu mày, tông môn bọn hắn từ lúc nào có thiên tài như vậy thế?
“Nàng là ai?” Một vị Trưởng lão hỏi người bên cạnh.
Cũng chỉ nhận được hai chữ không biết.
“Người này chưa từng thấy qua bao giờ, mà thiên tư lại như vậy, nếu ở đây không có lý do gì chúng ta không biết.” Có người mở miệng nói.
Một vài tiền bối trong tông môn cau mày lại, nói như vậy, khả năng cao đối phương là người ngoài?
Như vậy có nên đi ngăn cản hay không?
“Là người Đông Phương gia, không cần để ý.” Chưởng môn Thu Cảnh Cung Thu Diệp Phong đi tới.
Sau đó hắn ngồi xuống vị trí chính giữa.
“Chưởng môn? Sao ngài cũng tới? Ngài không phải là không tới nhìn tông môn thi đấu sao?” Kim Trưởng lão tò mò hỏi.
Bên này khiêu chiến thi đấu, thật ra rất bình thường, Chưởng môn không cần tới làm gì.
Chưởng môn nhìn Kim Trưởng lão một chút, Kim Trưởng lão có tu vi lục giai, tuổi cũng không nhỏ, nhưng bộ dáng cũng chỉ ở tuổi trung niên.
Khí chất phong nhã.
Những người khác cũng nhìn Chưởng môn, Chưởng môn nói người kia là người Đông Phương gia.
Đông Phương gia có loại người thiên phú dị bẩm này khi nào vậy?
Chưởng môn không trả lời Kim Trưởng lão, mà là nhìn Đông Phương Trà Trà nói:
“Nói thật, ta cũng không biết đứa nhỏ này lại là tam giai.
Đông Phương Dạ Minh giấu rất kín, nếu như ta nhớ không lầm, Đông Phương Trà Trà năm nay mới 18 tuổi.”
“Không thể nào.” Vừa nghe được câu này, Kim Trưởng lão kia đã lập tức mở miệng phản bác.
Không thể nào, 18 tuổi đã lên tam giai, loại chuyện này từ xưa tới nay chưa bao giờ có.
Nhìn cả toàn bộ tu chân giới, hắn chưa từng nghe nói ai 18 tuổi đã có thể đạt tới tam giai.
Người mạnh nhất Kiếm Nhất phong hiện tại, Kiếm Khởi, lúc tam giai cũng đã hơn 18 tuổi, Không Minh Tâm Vũ Niết của Đạo Tông, bây giờ khoảng 18 tuổi, cũng mới chỉ có tu vi 2.5, cách tam giai còn một đường rất dài.
Đông Phương Trà Trà này dựa vào cái gì mà mới 18 tuổi đã có thể tam giai?
Kim Trưởng lão có chút không muốn tiếp nhận, mà loại thiên tài này thực sự muốn giữ lại sao?
“Ta khuyên các ngươi đừng có nghĩ quá nhiều.
Đông Phương gia không dễ chọc.
Đương nhiên, quan trọng nhất chính là…” Chưởng môn nhìn bọn người Kim Trưởng lão, bình tĩnh nói:
“Dì của Đông Phương Trà Trà, là Phu nhân Tộc trưởng Lục gia.”
Nghe được câu này, cả người Kim Trưởng lão đều sững sờ.
Lục gia?
Đắc tội Lục gia và đắc tội Đông Phương gia hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau.
Đắc tội Đông Phương gia, bọn hắn có thể sẽ lâm vào đại chiến, có lẽ kết cục sẽ rất thảm, nhưng vẫn còn có thể giãy dụa một chút.
Nhưng nếu là đắc tội Lục gia, thứ bọn hắn phải đối mặt sẽ là hủy diệt, chút năng lực để giãy dụa cũng không có.
Thu Diệp Phong nhìn những người này không nói gì, hắn chính là lo lắng những người này có ý khác.
Dù sao thì thiên phú của Đông Phương Trà Trà cũng quá mạnh.
So với dự đoán của hắn còn mạnh hơn.
Ngay từ đầu hắn chỉ hơi lo lắng những người này sẽ giở vài thủ đoạn, nhưng sau khi hắn nhìn thấy tu vi của Đông Phương Trà Trà xong, hắn thấy nhất định phải chèn ép đám người Kim Trưởng lão.
Nếu như không chèn ép, thì sau khi biết được tên đối phương, đám người này chắc chắn sẽ đi điều tra Đông Phương Trà Trà, đến lúc đó tất nhiên sẽ có thể biết đối phương mới chỉ 18 tuổi.
Nhỡ đâu đầu óc nóng lên, làm ra chuyện gì đó không hay.
Vậy Thu Cảnh Cung cũng không còn.
“Nhỡ kỹ, lát nữa không cần biết kết quả là gì, không cho phép các ngươi giở bất cứ thủ đoạn nào ra, kể cả là nhỏ nhất.
Ta đã nhắc nhở các ngươi, xảy ra chuyện gì các ngươi tự gánh lấy hậu quả.” Thu Diệp Phong nói.
Kim Trưởng lão giống như có lời muốn nói.
Chỉ là còn chưa mở miệng, Chưởng môn đã tiếp tục nói:
“Người Lục gia đang quan sát.”
Kim Trưởng lão nghe được câu này xong liền không dám nhiều lời nữa, chỉ có thể gật đầu đồng ý.
Lục gia, hắn dù thế nào cũng không nghĩ đến, loại chuyện nhỏ nhặt này thế mà cũng có người Lục gia tham dự.
Hắn chuẩn bị nhiều như vậy, cuối cùng lại xảy ra chuyện hoàn toàn nằm ngoài khả năng dự đoán của hắn, người Lục gia đột nhiên giết tới.
Sau đó hắn đưa mắt về phía Thạch Minh.
‘Ngay cả tính toán hắn cũng sẽ dính vận rủi sao?’
Cái vận rủi này nhìn như không có gì, nhưng thật sự có khả năng mang đến hủy diệt cho Thu Cảnh Cung.
Quả là khiến cho người ta kinh hãi.
Lần đầu tiên Kim Trưởng lão hối hận, hối hận vì đã rơi vào nhân quả với Thạch Minh.
“Ta tên là Đông Phương Trà Trà, không phải người của tông môn các ngươi, nhưng ta cũng có tư cách thi đấu.” Đông Phương Trà Trà nói.
“Đông Phương Trà Trà?” Thi Di nhíu mày, sau đó nhìn về phía trưởng bối trong tông môn.
Rất nhiều người cũng nhìn qua, dường như là đang chờ đáp án.
“Đông Phương Trà Trà có tư cách tham gia bất kì thi đấu nào.” Kim Trưởng lão nhìn đệ tử tông môn, mở miệng nói.
Hắn hiện tại, nhất định phải công bằng công chính.
Sau khi được xác nhận xong, Đông Phương Trà Trà lập tức nói:
“Ta không có nói láo đúng chứ?”
Thi Di cau mày nhìn Đông Phương Trà Trà, nói:
“Đã như vậy, vậy tiên tử Đông Phương cẩn thận.”
Ngay sau khi tín hiệu bắt đầu xuất hiện, Thi Di trực tiếp khởi hành bắt đầu công kích Đông Phương Trà Trà.
Tốc độ của nàng rất nhanh, nàng định tới gần Đông Phương Trà Trà để đánh cận chiến.
Chỉ trong vòng mấy hơi thở, Thi Di đã đi tới sau lưng Đông Phương Trà Trà, người chưa đến kiếm đã tới trước.
Dịch: MB_Boss
Chương 370: Trảm Diệt Kiếm
Đông Phương Trà Trà ngay lập tức kề sắt đất lăn một vòng, thành công tránh khỏi công kích của Thi Di.
Đây là nàng lĩnh ngộ được, dùng để tránh Đông Phương đệ đệ đánh lén.
À, là biểu đệ Lục Thủy.
Nàng vẫn nhớ lần biểu đệ Lục Thủy đánh lén nàng, khiến cho nàng không có chút lực trở tay nào.
Không nghĩ tới nhanh như vậy đã phải dùng tới đại chiêu.
Nhìn thấy Đông Phương Trà Trà lăn một vòng dưới đất, rất nhiều người đều vô ý thức ngây ngẩn cả người.
Ngay chính Thi Di cũng không tài nào hiểu được.
Nhưng nàng không thể mất tập trung.
Bởi vì Đông Phương Trà Trà bắt đầu phản kích, mà tốc độ còn rất nhanh.
Là nắm đấm.
Lúc này Thi Di nhìn thấy nắm đấm của Đông Phương Trà Trà đã gần sát trước mặt nàng.
Thi Di chỉ có thể lui lại.
Nhưng nắm đấm của Đông Phương Trà Trà còn mang theo quyền phong mạnh mẽ.
Ầm một tiếng.
Quyền phong này và kiếm của Thi Di đụng vào nhau.
Thi Di bị ép lui lại một chút, nhưng quyền phong kia đã bị nàng chém tan.
Chẳng qua khi nàng vừa mới đứng vững được xong, một thanh kiếm trực tiếp từ trên đầu nàng rơi xuống.
Thi Di kinh hãi, nhanh chóng điều động lực lượng tam giai của bản thân, một vệt ánh sáng xuất hiện trên người nàng.
Ánh sáng này lấy thế sét đánh không kịp bưng tai ngưng tụ thành một bóng người màu vàng óng, bóng người này vừa xuất hiện, liền trực tiếp đối mặt với kiếm của Đông Phương Trà Trà.
Ầm !!!
Lực lượng khổng lồ trong nháy mắt khuếch tán, mà Đông Phương Trà Trà cũng trực tiếp bị bay ngược ra ngoài.
Bóng người màu vàng óng kia vẫn đứng vững tại chỗ.
Không lùi lại cũng không thừa thắng xông lên.
“Á, ối, ối.” Đông Phương Trà Trà rớt xuống đất, lăn ba vòng mới ngừng lại được.
Nhưng nàng rất nhanh đã nhảy dựng lên, sau đó cảnh giác nhìn về phía Thi Di.
Trong lúc chiến đấu, bất cứ chần chờ do dự nào cũng đều có thể biến thành nguy hiểm trí mạng.
Đây là Hương Dụ dạy nàng, ánh mắt nhất định phải nhìn chằm chằm vào kẻ địch.
Như vậy đối phương muốn đánh lén cũng phải suy tính một chút.
Sẽ an toàn hơn rất nhiều.
Thấy Đông Phương Trà Trà bay ra ngoài, Hương Dụ giật nảy mình, suýt chút nữa đã xông lên, cũng may Tiểu thư không có việc gì.
Thật ra, Thiên Ngâm và Thạch Minh còn sợ hơn.
Sợ Đông Phương Trà Trà xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Bọn hắn phát hiện thật ra không có chỗ ở cũng không có vấn đề gì, bọn hắn chỉ lo lắng Đông Phương Trà Trà xảy ra chuyện.
Đến lúc đó sẽ chọc giận tới một vài người vô cùng đáng sợ.
“Pháp Tướng Kim Thân? Hẳn là dị bản giản lược đã được sửa lại, không biết nên gọi là cái gì?” Lục Thủy nhìn Thi Di kia, mở miệng nói.
“Hình như gọi là Thông Thức Đạo Ảnh, là tam giai mới có thể tu luyện pháp thuật này.
Vị tiên tử này cũng rất lợi hại, pháp thuật đó không dễ luyện lắm.” Mộ Tuyết nói.
Mọi người đều là tu chân giả, cho nên biết những việc này là rất bình thường.
Không liên quan gì đến tu vi, bọn hắn đều không lo lắng sẽ bị đối phương nhìn ra cái gì.
Về phần Thông Thức Đạo Ảnh, cái này có chút thần thông, cũng có nghĩa là không phải người nào cũng có thể tu luyện nó.
Có một số ít người nhất định sẽ không thích hợp tu luyện.
Chưa nói tốt xấu ra sao.
Dù sao Thông Thức Đạo Ảnh cũng chỉ là quá độ.
Thực sự lợi hại phải là Pháp Tướng Kim Thân.
“Đông Phương Tra Tra còn được, thế mà còn có thể đánh đối phương đến phải mở ra pháp tướng.” Lục Thủy khách quan đánh giá.
Nhất là sau khi lăn một vòng kia, hắn không hiểu sao lại có cảm giác Đông Phương Trà Trà đang rất đắc ý.
“Ừm, thiên phú chiến đấu của Trà Trà không mạnh, nhưng tiên tử Thi Di này cũng rất bình thường.” Mộ Tuyết nói.
Đương nhiên, tổng thể mà nói, ưu thế của Đông Phương Trà Trà lớn hơn.
“Mộ Tiểu thư cảm thấy Đông Phương Tra Tra có bao nhiêu phần thắng?”
“Lục Thiếu gia cảm thấy thế nào?”
“Dưới tình huống bình thường, Đông Phương Tra Tra hẳn là sẽ thua.”
“Vậy nếu Trà Trà thắng thì sao?”
Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy, gương mặt mang theo nụ cười thoải mái.
Nàng nhìn Lục Thủy lâu, trên mặt liền sẽ hiện chút xíu ý cười.
Cái này rất khó khắc chế, gần đây đều không thể nào khắc chế.
Nhất là khi sang đầu năm nàng và Lục Thủy sẽ thành hôn, nàng càng ngày càng vui vẻ.
Mặc dù là xuất giá sớm hơn hai năm, nhưng đây cũng không phải chuyện không tốt gì.
Lục Thủy nhìn Mộ Tuyết, hắn đương nhiên có thể nhận ra ý cười của Mộ Tuyết, lấy khoảng cách hiện tại giữa hai người, Lục Thủy còn có thể ngửi được hương thơm nhàn nhạt trên người Mộ Tuyết.
Kiếp trước cũng thường xuyên ngửi thấy.
Rất quen thuộc.
“Nếu như Tra Tra thắng, vậy ta sẽ đưa cho Mộ Tiểu thư một món quà nhỏ.
Còn Mộ Tiểu thư thì sao?” Lục Thủy nhìn Mộ Tuyết hỏi.
Mộ Tuyết nghĩ một chút, sau đó nói:
“Lục Thiếu gia có thể đặt ra một yêu cầu với ta.”
Ví dụ như mặc quần áo ngắn hơn một chút cho ngươi xem, hay như nhẹ nhàng hôn ngươi một cái, hoặc như để cho ngươi ôm một chút.
Những việc này đều có thể.
Mộ Tuyết cảm thấy Lục Thủy không có cơ hội, nàng là đang tạo cơ hội cho Lục Thủy.
Lục Thủy nhìn Mộ Tuyết, nghiêm trang nói:
“Yêu cầu? Ví dụ như ta muốn mua phiếu xe giờ cao điểm, Mộ Tiểu thư có thể xếp hàng trong đêm giúp ta mua sao?”
Ý cười của Mộ Tuyết trong nháy mắt cứng lại: “…”
Giết chết đi, chồng kiểu này thì làm được cái gì?
Ầm !!!
Một tiếng nổ mạnh đột nhiên vang lên khiến Lục Thủy và Mộ Tuyết phải chú ý tới Đông Phương Trà Trà đang đứng trên đài.
Lúc này, Thi Di đang không ngừng công kích Đông Phương Trà Trà.
Tốc độ của nàng rất nhanh, lực công kích rất dữ dội, gần như là đè Đông Phương Trà Trà ra mà đánh.
Theo chuyển động của hai người, sức mạnh của hai phía liên tục va chạm vào nhau, hai người cũng đang không ngừng thay đổi vị trí.
Nếu không phải quanh lôi đài còn có trận pháp, sức mạnh đã sớm lan xa ra bốn phía.
Đông Phương Trà Trà nhìn chằm chằm công kích của đối phương, nàng phát hiện mình chỉ có thể ở thế bị động chờ bị đánh.
Thật thê thảm, thật muốn kêu Hương Dụ tới giúp.
Nhưng nàng tự nhiên biết chuyện này chỉ có thể dựa vào chính nàng.
Sau đó, công kích của Thi Di lại một lần nữa đánh tới.
Điều Đông Phương Trà Trà có thể làm bây giờ chính là không ngừng phòng ngự, cũng không biết có phải chính mình đã trở nên lợi hại rất nhiều hay không, Đông Phương Trà Trà cảm thấy mình có thể ngăn cản mọi công kích của đối phương.
Ầm !!!
Lần này, Thi Di gia tăng công kích, trực tiếp bức Đông Phương Trà Trà lùi lại một khoảng.
Mà Thi Di cũng không tiếp tục phát động công kích, nàng lúc này lấy ra một hạt châu, hạt châu này bị Thông Thức Đạo Ảnh cầm trong tay.
Thông Thức đạo hữu lập tức biến lớn.
Mà kiếm trong tay Thi Di cũng đột nhiên lớn lên.
Như là một thanh cự kiếm, mà kiếm này chém thẳng về phía Đông Phương Trà Trà.
“Đây là pháp bảo đỉnh cấp của ta, Trảm Diệt Châu, nó có thể giúp ta tăng cường công kích lên đến mức lớn nhất.
Đông Phương Trà Trà, ngươi thua chắc rồi.”
Giờ khắc này, kiếm ý bắn ra bốn phía, cự kiếm đáng sợ lấy tốc độ cực nhanh rơi về phía Đông Phương Trà Trà.
“Trảm Diệt Kiếm.”
Một kiếm này chém xuống mặt đất trong nháy mắt.
Ầm !!!
Dịch: MB_Boss








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch]Hàn Thiên Bút Ký [Dịch]Hàn Thiên Bút Ký](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/DichHan-Thien-But-Ky-SE-Audio-Truyen.jpg)



