- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
- Tập 26 : Bé Gái Trong Băng Trụ (c251-c260)
[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
Tập 26 : Bé Gái Trong Băng Trụ (c251-c260)
❮ sautiếp ❯Chương 251: Bé Gái Trong Băng Trụ
Nhưng khi Mộ Tuyết đã từ bỏ, một bàn tay đột nhiên đặt lên trên đầu Nhị trưởng lão.
Là Đông Phương Trà Trà.
“Biểu đệ Lục Thủy nói rất đúng, thật sự không đến một mét ba, còn để cho ta tự mình lấy tay so sánh một chút.” Đông Phương Trà Trà lấy tay đo thân cao của và Nhị trưởng lão rồi nói.
Đông Phương Lê Âm: “…”
Mộ Tuyết: “…”
Không bao lâu, bên ngoài viện truyền đến tiếng khóc.
“Nhị trưởng lão không cần so đo với trẻ con, vui vẻ mới là quan trọng nhất.” Đông Phương Lê Âm đưa cho Nhị trưởng lão một cái bánh, sau đó nói.
Nhị trưởng lão cắn một miếng, sau đó mới đưa tay nhận lấy, trả lời:
“Ta không so đo với trẻ con, bọn hắn không chịu đựng nổi.”
Đông Phương Lê Âm: “…”
Mộ Tuyết ngồi một bên không nói chuyện.
Kỳ thật việc Trà Trà đụng chạm Nhị trưởng lão hai lần, không có vấn đề gì lớn.
Chủ yếu là lời nói của Trà Trà.
“Lục Thủy nghịch ngợm như vậy sao? Đã lừa dối Trà Trà thành thế nào rồi đây?” Mộ Tuyết thở dài trong lòng.
Trên thực tế, lúc Lục Thủy nói những lời này thì nàng cũng ở đó, chỉ là không để ý mà thôi.
Lúc này Nhị trưởng lão nhìn về phía Mộ Tuyết, nói:
“Ở Lục gia quen thuộc rồi chứ?”
Mộ Tuyết lập tức gật đầu:
“Đã quen, Lê Âm di rất chiếu cố ta.”
Sinh sống vô số năm rồi nên chắc chắn rất quen thuộc, mặc dù còn chưa gả đến Lục gia cũng vậy.
Đương nhiên, đúng là nàng vẫn luôn được chiếu cố.
Nhị trưởng lão gật đầu:
“Vậy là tốt rồi, nhưng qua một thời gian nữa ngươi cần về Mộ gia.”
Nghe được câu này Mộ Tuyết có chút ngoài ý muốn, thậm chí hơi bối rối, có loại cảm giác bị đuổi trở về.
Nhưng nàng không hề biểu hiện ra ngoài.
Dù sao, đối với mấy người Nhị trưởng lão, đúng là để nàng về nhà.
“Là Mộ gia truyền đến tin tức, nói thời gian tế tổ sắp tới, để ngươi trở về một chuyến.
Chắc không lâu sau sẽ thông báo cho ngươi.
Sau đó nếu như vẫn muốn tới, ta sẽ để Lục Thủy đi đón ngươi qua đây chơi một thời gian, nhưng không thể quá lâu, đến cuối năm các ngươi sẽ phải chuẩn bị hôn lễ rồi.” Đông Phương Lê Âm cười giải thích.
Mộ Tuyết vâng một tiếng, nhẹ nhàng thở ra.
Nhưng tế tổ năm năm một lần của Mộ gia, đúng là nàng đã quên.
Ở kiếp trước, cũng bởi vì chuyện tế tổ nên nàng và người trong nhà đã náo loạn một trận, bắt đầu từ lúc đó nàng không về Mộ gia nữa.
Chồng của nàng đã san bằng Mộ gia, nàng trở về thế nào đây?
Đến nay nàng vẫn không thể hiểu vì sao cha nàng lại làm như vậy.
Thậm chí ngay cả khi đại nạn sắp tới, sắp nhắm mắt, cũng không cho nàng trở về.
Nhưng lần này có thể vào cũng tốt, rất lâu rồi nàng chưa tế bái mẹ nàng.
“Nhưng cũng không vội trở về, Nhị trưởng lão còn muốn giúp ngươi kiểm tra thân thể, sau khi xác định không sao, chờ Lục Thủy trở về liền để hắn đưa ngươi đi.
Ừm, nếu muốn tới đây thì cứ để Lục Thủy chờ đợi, sau khi kết thúc tế tổ thì cùng về với nhau.
Như vậy được chứ?” Đông Phương Lê Âm nói.
Mộ Tuyết cúi đầu, nói:
“Tuyết Nhi nghe Lê Âm di.”
Đông Phương Lê Âm mỉm cười, tâm tư của cô bé này khó hiểu, nhưng như vậy mới đúng.
Hai người là lưỡng tình tương duyệt.
“Thế thì cứ quyết định như vậy.”
“Ừm.”
Mộ Tuyết nhẹ nhàng gật đầu, kỳ thật còn có chút tiếc nuối.
Luôn cảm giác đã biểu hiện quá rõ ràng.
“Mọi chuyện đại khái là như vậy, lát nữa nhớ đi một chuyến ra phía sau núi.” Nhị trưởng lão bỏ phần bánh còn lại vào trong miệng, sau đó nói với Mộ Tuyết.
Sau khi Mộ Tuyết đáp lại, Nhị trưởng lão liền để Mộ Tuyết đi về trước.
Lúc Mộ Tuyết đi đến cửa viện, đã nghe được tiếng nói của Nhị trưởng lão:
“Gọi Lục Cổ về đây.”
Chờ khi Mộ Tuyết trở lại sân nhỏ, nàng phát hiện có người gọi điện thoại cho mình, là Đường di.
Rất nhanh Mộ Tuyết tiếp nhận điện thoại:
“Đường di?”
Phía đối diện truyền đến giọng nói:
“Trong tộc muốn tế tổ, ngươi biết không?”
“Ừm, biết.” Mộ Tuyết đáp lại.
“Thời gian đại khái sau hai tuần nữa, ngươi muốn về nhà lúc nào?”
Nghe thấy câu hỏi của Đường di, trong lúc nhất thời Mộ Tuyết hơi hoảng hốt.
Về nhà?
Bao nhiêu năm rồi nàng không nghe thấy câu nói này.
Ở kiếp trước, đối với nàng thì Mộ gia chỉ là Mộ gia, không ai ngóng trông nàng trở về, không ai để ý nàng có trở về hay không.
Chỉ có Lục Thủy mới để ý đến nàng.
“Nhã Lâm một mực hỏi ta lúc nào tỷ tỷ trở về.” Đường di lại nói một câu.
“Qua mấy ngày nữa.
Không đúng, mấy ngày nay sẽ trở về, lúc nào trở về sẽ nói với Đường di.
Nói cho Nhã Lâm, ta trở về sẽ mang đồ ngon cho nàng.” Mộ Tuyết đáp lại.
Sau đó các nàng trò chuyện vài câu mới cúp điện thoại.
Bên trong Mộ gia, Đường Y để điện thoại di động xuống, trong lòng cảm thấy là lạ.
Tiếp theo nàng nói với một thị nữ bên cạnh:
“Đi sang chỗ Đại tiểu thư, thu thập lại gian phòng và sân nhỏ của nàng một chút.”
Chờ thị nữ rời đi, Nhã Lâm học viết chữ ở một bên mới ngẩng đầu nhìn mẹ mình, nói:
“Mẹ, có phải tỷ tỷ sắp trở về rồi không?”
Đường Y gật đầu:
“Ừm.”
Gương mặt Nhã Lâm tràn đầy vui vẻ, nhưng không hề lên tiếng.
Nàng đã cất giấu thật nhiều đồ ăn vặt, chỉ chờ tỷ tỷ trở về rồi đưa cho tỷ tỷ ăn.
Đường Y không để ý, con gái của mình đang suy nghĩ gì nàng còn không biết sao?
Do dự một chút, Đường Y đứng lên, vươn tay nắm lấy Nhã Lâm rồi nói:
“Đi, đi dọn dẹp phòng ở giúp tỷ tỷ.”
“Vâng.”
Không thích viết chữ.
—— ——
Nhà Sơ Vũ, Lục Thủy thất thần tiếp tục nghe câu chuyện về thiên tài của tông môn.
Hắn vẫn có hứng thú đối với mấy câu chuyện như này.
Chuyện của Thạch Minh phát triển không đủ ly kỳ, không biết tên thiên tài này phát triển như thế nào.
Mộ Tuyết không ở đây, bằng không thì có thể để cho Mộ Tuyết nhặt hạt dưa cho hắn.
“Nếu vị tiền bối kia đã đi, tông môn lại không truy cứu, vậy thì còn chuyện gì nữa?” Sơ Vũ hỏi.
“Bởi vì bọn hắn có con, năm nay mới 6 tuổi thôi, là một bé gái rất đáng yêu.” Vãn Nguyệt trả lời.
Sơ Vũ nhướng mày:
“Đối thủ của ta không phải là nàng chứ?”
Vãn Nguyệt cười gật đầu:
“Đúng vậy, cho nên muốn ngươi thua đẹp một chút.”
“Vì sao?” Sơ Vũ không thể nào hiểu được, chuyện này không hợp lý.
“Vì để cho bé gái kia vui vẻ, để nàng cảm thấy nàng là thiên tài vạn người không có một.
Chính vì thế, khiêu chiến nàng nhất định phải là thiên tài của tông môn chúng ta.
Mà là đệ tử nam duy nhất, tất nhiên là tiêu chí của thiên tài.” Không đợi Sơ Vũ hỏi thăm, Vãn Nguyệt trực tiếp nói:
“Còn tại sao phải làm cho nàng vui vẻ, bởi vì nàng vừa mới sinh không bao lâu đã phải chịu một chút thương thế, cho đến ngày nay, đại khái chỉ có thể sống thêm được một tháng.”
Nghe được câu này, Lục Thủy đã nghĩ ra.
Đông Lâm Sơn, bé gái trong băng trụ.
Dịch: MB_Boss
Chương 252: Chuyện Cũ
Đông Lâm Sơn.
Lục Thủy nhớ rõ hắn và Mộ Tuyết đã đi qua, dường như là dẫn Mộ Tuyết đi giải sầu.
Khi đó bọn hắn còn không mạnh, vì thế đã vụng trộm chạy ra ngoài.
Dù sao lúc ấy hắn đã thể hiện ra chính mình biết Thiên Địa Trận Văn.
Vì thế gần như không được ra ngoài.
Mà sở dĩ hắn muốn chạy ra ngoài, là cảm thấy Mộ Tuyết hơi rầu rĩ không vui, vì thế hắn chỉ có thể lợi dụng Thiên Địa Trận Văn vụng trộm dẫn Mộ Tuyết ra khỏi Lục gia.
Còn tại sao lại rầu rĩ không vui, chuyện này chính là chủ đề vĩnh hằng.
Sau khi Mộ Tuyết đạt đến ngũ giai, hai người vẫn luôn không thể có con.
Mà đến Đông Lâm Sơn, là bởi vì Lục Thủy nghe nói bên kia có biển hoa đẹp nhất tu chân giới.
Ừm, hắn bị lừa, Đông Lâm Sơn không có gì cả.
Mặc dù không thấy được biển hoa, nhưng cũng làm cho Mộ Tuyết rất vui sướng.
Mang vợ mình đi ngắm biển hoa, cuối cùng lại chả có gì cả.
Sau đó bọn hắn dạo một vòng quanh Đông Lâm Sơn, ngoài ý muốn phát hiện một sơn động bị trận pháp che giấu.
Nhưng Lục Thủy đã học được Thiên Địa Trận Văn, tạo nghệ trận pháp đã đạt đến cảnh giới siêu phàm nhập thánh, cho nên tất nhiên rất nhẹ nhàng đã dẫn theo Mộ Tuyết đi vào trong trận pháp.
Sau đó bọn hắn phát hiện bên trong không có thứ gì, chỉ có một cây băng trụ.
Mà trong băng trụ có một bé gái đang nhắm mắt.
Khi đó hắn và Mộ Tuyết đều rất kinh ngạc, nhưng sau khi bọn hắn kiểm tra, phát hiện sinh cơ của bé gái này đã sớm mất đi.
Mà ở trong cơ thể còn trống không, phát hiện này làm cho Mộ Tuyết nhất thời không thể tiếp thu được.
Về sau bọn hắn phát hiện một chút chữ viết trên vách đá.
Nội dung ghi lại là, cha mẹ của bé gái đóng băng nàng ở chỗ này, hi vọng có thể bảo trụ một hơi cuối cùng, còn bọn họ thì đi tìm biện pháp cứu chữa.
Kết quả cuối cùng chính là, đóng băng không hề có tác dụng, bé gái vẫn không thể bảo trụ một hơi cuối cùng, mà cha mẹ của nàng cũng chưa từng từng trở về.
Còn bị bệnh gì, khi đó hiểu biết của Lục Thủy không đủ, không thể nào suy đoán ra được.
Nhưng bây giờ nghĩ lại thì chắc chắn là một bệnh rất khó giải quyết.
Lúc đầu Mộ Tuyết còn đang vui vẻ, nhưng bởi vì chuyện này nên đã bắt đầu buồn bực.
Nhất là khi người khác làm cha làm mẹ, nhưng cuối cùng vẫn không thể cứu được con của mình.
Làm cho người vẫn luôn khát vọng có được đứa con như nàng rất khó chịu.
Nàng muốn giúp đỡ cứu bé gái này, thế nhưng lại không đủ sức để xoay chuyển đất trời.
Bé gái này đã sớm mất đi sinh cơ vào mấy chục năm trước.
Mặc dù nhìn qua nàng chỉ ngủ thiếp đi ở trong băng trụ, nhưng đã vĩnh viễn không thể nào tỉnh lại được nữa.
Nhớ lại những chuyện này, trong lòng Lục Thủy thở dài một hơi.
“Mặc dù có lẽ Mộ Tuyết đã quên, nhưng vạn nhất nàng nhớ tới thì sẽ không tốt.
Đi một chuyến, hiểu rõ tình hình trước.
Nếu quả thật như dự đoán năm đó, thì phải tránh làm cho Mộ Tuyết khó chịu.”
Đương nhiên, cũng có thể là nhận lầm người.
Nhưng dành chút thời gian đi qua xác nhận, không có vấn đề gì lớn.
Sau khi đã có quyết định trong lòng, Lục Thủy cũng muốn nghe xem những người này định làm thế nào.
Sơ Vũ nghe sư tỷ nói xong, lông mày hơi nhíu lại:
“Chỉ có thể sống thêm một tháng?
Thế nhưng vị tiền bối kia không phải thiên tài đệ nhất của tông môn chúng ta sao?
Tông môn chúng ta am hiểu trị liệu, vì sao lại để xảy ra chuyện này?”
“Nếu như vị tiền bối kia không phải là thiên tài đệ nhất, con gái nàng sẽ sống không quá năm tháng.” Vãn Nguyệt nhẹ nhàng trả lời.
Lời này rất tàn nhẫn, nhưng lại là sự thật.
“Vậy tại sao lại đột nhiên để cho tông môn chúng ta phối hợp chứ?”
“Là vị tiền bối kia tự mình tìm tới cửa.
Con gái nàng biết nàng là thiên tài đệ nhất của tông môn chúng ta, cho nên bé gái kia rất hy vọng có thể giống như mẹ nàng.
Vị tiền bối kia nói, chỉ cần có thể giúp con gái nàng vui vẻ, nàng có thể sắp xếp lại tâm đắc khi lĩnh ngộ Tâm Trán Liên Hoa rồi đưa cho tông môn.
Tông môn đã đồng ý.
Mà tông môn chúng ta cũng không phải vô tình như thế, sư phụ các nàng cũng đã tìm đến một số tiền bối gần như không xuất thế đến xem qua bệnh cho bé gái kia, nhưng không có ngoại lệ, đều không đủ sức để xoay chuyển càn khôn.”
“Không đi tìm môn phái lớn chuyên môn chữa bệnh sao?”
“Tông môn chúng ta còn chưa đủ lớn à?”
Trong lúc nhất thời Sơ Vũ không còn lời nào để nói.
Ở trong vòng chữa bệnh, tông môn của bọn hắn có thể tính là tinh thông nhất rồi.
Vãn Nguyệt thở dài một tiếng:
“Cha mẹ của bé gái cũng đã đi đến những nơi khác, nhưng đã không còn hy vọng.”
Sơ Vũ không nói gì thêm.
“Xem ra ngươi không có vấn đề gì.” Vãn Nguyệt nhìn Sơ Vũ nói:
“Bây giờ phóng thích Trì Dũ Thuật của ngươi ra.
Không thể biểu hiện quá kém, cũng không thể biểu hiện quá tốt.”
Ở Bách Hoa Cốc, pháp danh của Trì Dũ Thuật là Bách Linh Thuật.
Sau khi tu luyện, có thể ngưng tụ một đường cong trị liệu.
Đến đỉnh phong nhất của cảnh giới sẽ có chín đường cong trị liệu.
Mà trình độ khống chế những đường cong trị liệu này, chính là cảnh giới lĩnh ngộ thuật pháp.
Càng trở nên thông thuận, tương đương với việc lĩnh ngộ càng sâu.
Lúc này Sơ Vũ đưa tay ra, ở trên cánh tay hắn xuất hiện hai mươi bảy đường cong trị liệu.
Nhìn thấy những đường cong này, Vãn Nguyệt hơi kinh ngạc:
“Hai mươi bảy đầu?
Ngươi đã tu luyện tới cực hạn của tam giai?”
Sơ Vũ tấn thăng tam giai mới bao lâu, không thể nào lại tu luyện ra hai mươi bảy đầu nhanh như vậy được.
Thế nhưng mà đối phương lại làm được.
Vãn Nguyệt hoài nghi việc Sơ Vũ viết là giả, mỗi ngày tu luyện mới là thật.
“Gần nhất mới đột phá, từ sau khi trở về từ Binh Mộ.” Sơ Vũ nói.
Kỳ thật sau khi hắn được đại lão chỉ điểm.
Lúc đó Bách Linh Thuật của hắn tấn thăng thật nhanh, sau khi trở về chỉ nhất luyện là thông.
Vãn Nguyệt gật gật đầu, Binh Mộ có kỳ ngộ, gặp được kỳ ngộ rồi đột nhiên minh ngộ là chuyện bình thường.
Nhưng khi nàng nhìn đường cong trị liệu của Sơ Vũ, cảm thấy trôi chảy một cách lạ thường.
Sau đó nói:
“Ngươi có thể dung hợp đường cong lại với nhau, sau đó chuyển động không?”
Sơ Vũ gật đầu:
“Có thể.”
Tiếp theo hai mươi bảy đạo đường cong dung hợp thành một đường, nó không hề biến lớn, chỉ là màu sắc đậm hơn một chút mà thôi.
Vãn Nguyệt thấy vậy thì hơi kinh ngạc, rơi suối thành sông, sư đệ của nàng đã đến loại cảnh giới này.
Rất tốt!
Rất nhiều người luyện Bách Linh Thuật cả đời cũng chỉ ở cảnh giới này.
Chẳng qua khi nàng muốn khen ngợi Sơ Vũ một chút, lại phát hiện Sơ Vũ đã khống chế đường cong trị liệu vờn quanh trong tay hắn, chín quẹo mười tám rẽ không hề dừng lại.
Chuyện này, không bình thường.
Dịch: MB_Boss
Chương 253: Thuật Pháp Không Phải Chỉ Nhìn Là Biết Sao?
“Sơ Vũ, ngươi có thể làm được như ta không?” Nói xong, Vãn Nguyệt liền sử dụng đường cong trị liệu ở trong tay ngưng tụ thành một đóa hoa sen.
“Có thể, rất dễ dàng.” Sơ Vũ gật đầu nói.
Sau đó dùng đường cong trị liệu trong tay ngưng tụ thành một đóa hoa sen.
Hoa sen trong lòng bàn tay.
Vãn Nguyệt nhìn Sơ Vũ với vẻ không thể tin được, vô thức nói:
“Ngươi làm sao làm được?”
Sơ Vũ có chút ngoài ý muốn:
“Sư tỷ, chuyện này rất khó sao? Ta còn biết làm thứ khác, gần nhất mới thí nghiệm thành công.
Ngài chờ một chút, nhìn rất đẹp mắt đó.”
Vãn Nguyệt hơi buồn bực, sau đó nghĩ tới điều gì, nàng không quá tin tưởng, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào Sơ Vũ.
Lúc này Sơ Vũ chắp tay trước ngực, mà hai mươi bảy đường cong trị liệu thì đang du đãng trong lòng bàn tay của hắn, sau một lát, đường cong trị liệu bắt đầu dung nhập vào trong ngực Sơ Vũ.
Lúc này một luồng khí tức chữa trị xuất hiện trên người Sơ Vũ.
Theo nó xuất hiện, một đóa hoa sen dần dần nở rộ ở vị trí tim của hắn, sau đó xung quanh Sơ Vũ bắt đầu hiện ra những đóa hoa sen khác, tất cả có hai mươi bảy đóa.
Thấy cảnh này, Vãn Nguyệt ngẩn người, nàng nhìn chằm chằm Sơ Vũ, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi.
Tâm Trán Liên Hoa, làm sao Sơ Vũ lại biết?
Chuyện này là không thể! Ngay cả tri thức phía sau Sơ Vũ còn chưa học hết, thế thì làm sao lĩnh ngộ được cái này.
“Ai, ai dạy ngươi?” Vãn Nguyệt có chút thất thố, mở miệng hỏi.
“Ai dạy?” Nghe được vấn đề này, Sơ Vũ vô thức quay đầu nhìn về phía Lục Thủy ở bên kia.
Đây là do đại lão chỉ điểm.
Lúc này Vãn Nguyệt mới nhìn theo về phía Lục Thủy.
Không nên nhìn ta, không phải ta dạy.
Lục Thủy thấy Sơ Vũ nhìn qua, trong lòng thầm nói.
Cái này thật sự không phải do hắn dạy, hắn chỉ đề điểm một chút, còn công pháp gì đó hắn không hề dạy qua, mà hắn cũng có biết đâu.
“Đạo hữu biết Bách Linh Thuật?” Vãn Nguyệt đi đến cách Lục Thủy không xa, sau đó hỏi.
“Không biết.” Lục Thủy trực tiếp trả lời mà không cần nghĩ ngợi.
“Vậy thì Tâm Trán Liên Hoa của Sơ Vũ, đạo hữu dạy hắn thế nào?” Vãn Nguyệt hỏi.
Ngữ khí của nàng giảm xuống rất thấp, nàng chỉ muốn hỏi một chút mà thôi.
“Ta không hề dạy.” Lục Thủy trả lời.
Trong lúc Vãn Nguyệt vẫn đang nghi ngờ, Lục Thủy tiếp tục nói:
“Ta chỉ quan sát thuật pháp hắn sử dụng, nói cho hắn biết phương hướng nào chính xác hơn mà thôi.”
Vãn Nguyệt không tin lắm:
“Ý của đạo hữu là, chỉ cần nhìn một chút là có thể biết phương hướng tu luyện?”
“Rất khó sao?” Lục Thủy hỏi ngược lại.
Lập tức Vãn Nguyệt không biết nói gì nữa.
“Theo cách nói của các ngươi, Tâm Trán Liên Hoa là cảnh giới tối cao.
Đúng không?” Lục Thủy hỏi.
Vãn Nguyệt gật đầu:
“Đúng thế.”
Lục Thủy quay đầu nhìn về phía Sơ Vũ, nói:
“Phía sau còn có một phương hướng nữa, đã học xong chưa?”
Sơ Vũ vốn còn đang ngây người, hình như hắn không cẩn thận đã biến thành thiên tài rồi.
Nhưng nghe được câu hỏi của Lục Thủy, Sơ Vũ lập tức trả lời:
“Không hoàn toàn thành công, chỉ là bán thành phẩm, nhưng cũng có thể phóng xuất ra.”
Vãn Nguyệt đầy vẻ khó có thể tin, còn có tầng thứ cao hơn?
Chỉ điểm một chút, Sơ Vũ đã luyện thành?
Đúng là quá mức không thể tưởng tượng nổi?
Lúc này Vãn Nguyệt nhìn thấy đường cong trị liệu của Sơ Vũ lưu chuyển khắp người hắn, cuối cùng trực tiếp dung nhập vào mặt đất.
Ngay khi nàng còn đang không hiểu, dưới mặt đất bỗng xuất hiện một đạo ánh sáng nhạt, tiếp đó một đóa hoa sen hiện lên từ dưới đất, bông hoa sen này lấy Sơ Vũ làm trung tâm bắt đầu nở rộ.
Mà không gian chỗ hoa sen dường như là độc lập, bên trong tràn đầy sinh cơ.
Một bông hoa một thế giới.
Vãn Nguyệt có thể cảm giác được, đây chính là Bách Linh Thuật, là cực hạn của Bách Linh Thuật.
Không, siêu việt cực hạn, đạt đến một tình trạng mà nàng hoàn toàn không thể nào lý giải được.
Đây mới là đỉnh phong của Bách Linh Thuật?
Trong vô số năm qua, Bách Hoa Cốc chưa bao giờ có người chạm đến loại cảnh giới này, thậm chí chưa chắc đã biết đến nó.
Dù là vị tiền bối khai sáng Bách Linh Thuật kia, cũng không hề để lại lý luận tương quan.
Không, chắc chắn là không tiếp xúc đến.
Nhưng mà, nàng vẫn không thể nào tin nổi.
“Chuyện này, thật sự có thể nhìn một chút là biết?” Vãn Nguyệt cảm thấy mình ở trong tông môn tu luyện nhiều năm như vậy, còn không mạnh bằng người khác nhìn một chút.
“Vãn Nguyệt tiên tử không cần quá để ý, sở dĩ nghĩ như vậy là do Vãn Nguyệt tiên tử không biết người đứng ở trước mặt là tồn tại như thế nào mà thôi.
Về sau Vãn Nguyệt tiên tử sẽ có thể nghe được tên của hắn.” Kiếm Khởi truyền âm cho Vãn Nguyệt.
Chủ yếu vẫn là lo lắng Vãn Nguyệt sẽ đắc tội Lục Thủy.
Vị này chính là Lưu Hỏa, Lưu Hỏa còn mạnh và đặc thù hơn nhiều so với lời đồn.
Tuyệt đối không thể nhìn nhận theo lẽ thường.
Lúc này Sơ Vũ thu một bông hoa một thế giới bán thành phẩm lại, sau đó nói nhỏ với Vãn Nguyệt:
“Sư tỷ, đại lão còn lợi hại hơn nhiều so với suy nghĩ của ngài, ngài cũng đừng ngu ngốc giống như Kiếm Lạc kia, làm ra chuyện đắc tội đại lão.”
Vãn Nguyệt không hề quan tâm đến lời Sơ Vũ, nàng đã nhanh chóng khôi phục lại bình thường.
Kỳ thật nàng rất để ý đến lời Kiếm Khởi nói, vị này nhìn qua chỉ có nhị giai, đến tột cùng là tồn tại như thế nào chứ?
Sau đó Vãn Nguyệt cung kính cúi đầu với Lục Thủy, nói:
“Đa tạ tiền bối chỉ điểm Sơ Vũ.”
“Thù lao khi làm tay chân mà thôi.
Mà các ngươi định lúc nào đi Đông Lâm Sơn?” Lục Thủy hỏi.
Vãn Nguyệt và Sơ Vũ hơi bất ngờ.
“Đại lão có hứng thú đối với chuyện này?” Sơ Vũ hỏi.
“Ta đi qua đó xem một chút, xác định lại một số việc.” Lục Thủy trả lời.
Vãn Nguyệt đáp lại:
“Chắc hôm nay sẽ đi.
Đông Lâm Sơn cách nơi này không xa, đêm nay là có thể đến.
Còn quyết chiến thì để ngày mai.”
“Vì sao không phải hôm nay? Trận chiến đêm trăng tròn, như vậy mới có cảm giác nghi thức.” Sơ Vũ mở miệng nói.
Lục Thủy không thèm để ý việc bọn hắn đánh vào lúc nào, nhưng nếu hôm nay đi qua thì ngày mai sẽ có thể trở về, như vậy sẽ rất tốt.
“Khi xuất phát, nói cho ta biết.” Lục Thủy nói tiếp.
Sau đó hắn lại cúi đầu đọc sách.
Tất nhiên Vãn Nguyệt muốn bàn giao với Sơ Vũ một số việc, mặc dù nàng cũng sẽ đi, nhưng vẫn lo lắng có chuyện gì đó ngoài ý muốn, ví dụ như lúc đến liền gặp phải bé gái kia.
Bàn giao xong, lúc này Vãn Nguyệt mới nhìn Sơ Vũ, xúc động nói:
“Lần này tiểu tử ngươi thật sự là thiên tài đệ nhất của tông môn chúng ta rồi.
Khi còn bé làm chuyện gì cũng không thuận lợi, trưởng thành lại say mê viết, những năm này viết đến mức mất cả ba tòa biệt thự.
Không nghĩ tới bây giờ lại nhận được cơ duyên, nhất phi trùng thiên.”
Dịch: MB_Boss
Chương 254: Đến Nơi
Mặc dù Vãn Nguyệt cảm khái, nhưng trên mặt lại mang theo ý cười, tựa như con của chính mình cuối cùng đã có tiền đồ.
“Sư tỷ, chuyện này rất bình thường thôi.
Tục ngữ nói rất đúng, làm sao tính được số trời, người có họa phúc sớm tối.
Làm người sống một đời, không bị tiền bạc cám dỗ, nghèo hèn không thể lấn, đây là thiện ác hữu báo.
Cho nên sư tỷ, thiên tài hay không cũng không quan trọng, khí vận của ta đến, lập tức sẽ dùng một sách phong thần.
Đừng nói biệt thự thua mất kia, ta có thể kiếm lời về cho các ngươi ba cái biệt thự.” Sơ Vũ nhìn Vãn Nguyệt rồi nói.
Ngừng một chút, Sơ Vũ lại nói:
“Nhưng mà sư tỷ, ngài không thể nói chuyện này cho sư phụ.
Chính là chuyện ta là thiên tài đó.”
Nếu như nói ra, lúc đầu hắn chỉ phải mặc quần áo phụ nữ, bây giờ không chừng sẽ bắt hắn đi làm phụ nữ thật sự luôn.
Chuyện này quá đáng sợ.
Vãn Nguyệt không nói gì thêm, không đến mức biến nữ, nhưng danh hiệu thiên tài đệ nhất cũng không phải chuyện tốt gì.
Nếu không cần thiết nàng sẽ không nói ra ngoài.
Buổi trưa, Lục Thủy nhận được thông báo của Sơ Vũ, đã có thể xuất phát.
Lục Thủy chuẩn bị xuất phát, nhưng còn chưa đi thì ở chỗ Chân Võ truyền đến tiếng động.
Lục Thủy nhìn qua, phát hiện Chân Võ đang giãy dụa tỉnh lại.
Không giãy dụa được bao lâu, ban công đã truyền đến một tiếng rắc, phảng phất Chân Võ đã đột phá cái gì đó, tiếp theo lập tức mở hai mắt ra.
Mấy người Sơ Vũ có chút ngoài ý muốn, bọn hắn không nghĩ tới còn có người từ bỏ cơ duyên như thế.
Lục Thủy cũng rất bất đắc dĩ, xem ra Chân Võ nghe thấy bọn hắn nói chuyện.
Nhưng Chân Linh lại không hề thức dậy.
“Thiếu gia, ta cũng đi cùng.” Chân Võ vừa ổn định trạng thái xong liền lập tức đi đến trước mặt Lục Thủy, cung kính nói.
Đối với chuyện này, Lục Thủy cũng không thể từ chối, mà nếu có Chân Võ ở bên thì cũng thuận tiện cho hắn rất nhiều.
Vãn Nguyệt rất bất ngờ, nhưng không đi hỏi thăm cái gì.
Nàng cảm giác tình hình ở phía ngoài, sau đó nói:
“Mấy vị sư muội của ta đến, các nàng sẽ ở lại chỗ này hỗ trợ trông chừng, mọi người không cần lo lắng.”
Ở lại đây còn có Kiếm Khởi, hắn đã sớm tìm một gian phòng ngồi xuống ma luyện kiếm ý.
Lục Thủy gật đầu.
Sau khi những đệ tử khác của Bách Hoa Cốc đến, bọn hắn ngay lập tức xuất phát đến Đông Lâm Sơn.
Trên đường đi đều là Vãn Nguyệt thúc đẩy pháp bảo phi hành dẫn đường, cho nên Lục Thủy vẫn đọc sách như cũ, còn Chân Võ thì đứng ở bên cạnh không nói gì.
Kỳ thật Vãn Nguyệt rất hiếu kỳ đối phương là thiếu gia nhà nào, nhưng chuyện này không thể nào tùy tiện điều tra, chủ yếu là lo lắng sẽ đắc tội vị này.
Đến lúc chạng vạng tối, Lục Thủy đã thấy một dãy núi lớn.
Nơi này chính là Đông Lâm Sơn.
Nhưng lúc tới gần Đông Lâm Sơn, Lục Thủy lại hơi bất ngờ.
Hắn nhìn thấy trong Đông Lâm Sơn có một biển hoa, một biển hoa rất đẹp.
“Biển hoa này là?” Lục Thủy lên tiếng hỏi.
“Vị tiền bối kia trồng xuống cho con gái nàng.” Vãn Nguyệt giải thích.
Lục Thủy nhìn biển hoa này rồi nở nụ cười.
Chỉ cần không phải vấn đề lớn, bất kể có phải bé gái mà lúc trước hắn nhìn thấy hay không, hắn đều sẽ lựa chọn cứu.
Không vì cái gì khác, chỉ vì biển hoa này.
Hắn muốn dẫn Mộ Tuyết đến đây xem.
Hắn đã nói rồi, tin tức ở kiếp trước làm sao lại sai được.
Rất nhanh bọn hắn đã hạ xuống chân Đông Lâm Sơn.
Vừa hạ xuống Lục Thủy đã cảm thấy có ánh mắt nhìn sang, là một ánh mắt không kém, nhưng bản thân có chút suy yếu.
“Sư tỷ, bây giờ nên đi như thế nào?” Sơ Vũ hỏi.
“Trước hết cứ tùy tiện đi dạo thôi, chắc bọn họ đã phát hiện ra chúng ta tới, sẽ để cho bé gái kia đến tìm chúng ta.” Vãn Nguyệt nói.
Sau đó bọn hắn bắt đầu lên núi, nhưng cũng chỉ tùy tiện đi một chút.
Lục Thủy đi theo phía sau bọn họ, còn Chân Võ thì theo sau lưng Lục Thủy, cảnh giác nhìn bốn phía.
Chân Võ Chân Linh ở cùng một chỗ thì chiến lực mới có thể tăng mạnh, nhưng khi chỉ có một người, thực lực của bọn hắn chỉ mạnh hơn cùng giai một chút mà thôi.
Cho nên nhất định phải càng thêm cảnh giác.
Không bao lâu, Lục Thủy thấy được trên tảng đá phía trước có một bóng người, một bóng người không cao.
Tất nhiên đám người Sơ Vũ cũng thấy được.
Bọn hắn liếc nhau một cái, sau đó đi lên phía trước.
Rất nhanh bọn hắn đã đến gần, mà thân ảnh kia cũng đứng lên.
Là một bé gái ăn mặc rất đơn giản, sắc mặt của nàng hồng nhuận phơn phớt, con mắt cũng rất có thần, nếu như nhìn từ bên ngoài vào thì thật sự không nhìn ra là đang mắc bệnh.
Nhưng trong nháy mắt khi Lục Thủy nhìn thấy nàng, lông mày hơi nhíu lại.
“Đúng là nàng, bệnh của nàng còn gai góc hơn so với suy nghĩ của ta, có thể lớn như vậy gần như là do cha mẹ của nàng dùng mệnh để tiếp.” Lục Thủy thở dài trong lòng.
Lục Thủy có thể cảm giác được, trong thân thể của bé gái này có cái gì đó đang không ngừng thôn phệ nàng, lúc nào cũng thế.
Bây giờ tốc độ cắn nuốt đã đến cực hạn, cha mẹ của nàng đã không thể duy trì nổi, lại còn vô hạn khiếm khuyết.
Nhìn từ tình hình này, đừng nói một tháng, chỉ nửa tháng cũng khó khăn.
“Theo khí tức biến hóa trước mắt, từ nhỏ đến lớn bé gái này chưa từng trải nghiệm qua đau đớn do ốm đau mang tới, nàng thật sự rất may mắn khi được sinh ra ở trong gia đình như vậy, có cha mẹ như thế.
Thế nhưng mà…”
Lục Thủy lắc đầu, không suy nghĩ nhiều nữa.
Kỳ thật nếu nghĩ như vậy thì chính hắn cũng rất may mắn, khi trở thành con trai của cha mẹ hắn, đáng tiếc vẫn một mực không tự giác được.
Ngay khi đám người Lục Thủy xuất hiện, bé gái kia cũng đã phát hiện ra bọn hắn.
“Ngươi, các ngươi chính là người khiêu chiến mà mẹ nói đến?” Bé gái kia nhìn bốn người Lục Thủy rồi hỏi.
Nàng có chút khẩn trương, còn có chút sợ sệt.
Chính mình chỉ có một người, mà phía đối diện có bốn người, lại còn là người lớn.
Nghe được câu hỏi này, Sơ Vũ cảm thấy hơi xấu hổ, luôn cảm thấy như ở nhà chòi.
Quá Chuunibyou.
Lục Thủy cũng như thế, hắn cảm thấy lúc này nên để Mộ Tuyết phái Đông Phương Tra Tra ra.
Nhưng mà, nói đến Mộ Tuyết thì không biết nàng đã ăn cơm tối chưa.
Nghĩ đến đây Lục Thủy liền loại bỏ những ý niệm này, bây giờ không phải lúc suy nghĩ lung tung.
“Đúng vậy, tiểu tiên tử chính là người ứng chiến sao?” Vãn Nguyệt nhỏ giọng hỏi.
Biểu hiện của nàng không hề lạnh nhạt hoặc là đoan trang, ngược lại giống như cô chị nhà bên.
Bé gái kia nhìn thấy Vãn Nguyệt thì không khẩn trương nữa.
Sơ Vũ không nhìn trạng thái thân thiết lúc này của sư tỷ, từ nhỏ đến lớn sư tỷ đã dùng chiêu này để lừa hắn mặc đồ con gái, hắn đã miễn dịch rồi.
Sư tỷ hắn có nói thế nào, hắn cũng sẽ không về tông môn.
Dịch: MB_Boss
Chương 255: Đổi Người
“Vậy ta sẽ thay mẹ xuất chiến, đến làm đối thủ của các ngươi.” Dường như bé gái đang đọc lời kịch.
“Mặc dù hơi khẩn trương, nhưng đúng là có một chút hưng phấn.” Vãn Nguyệt tự nói trong lòng.
Nàng có thể cảm nhận được trạng thái của bé gái này.
Sau đó Vãn Nguyệt mở miệng nói:
“Vậy chúng ta gặp nhau trên đỉnh núi, vào đêm trăng tròn, quyết một trận thư hùng trên đỉnh Đông Lâm.”
“Ồ? Ừm, được, ta ở đỉnh Đông Lâm chờ các ngươi đến.” Dường như bé gái này đang lặp lại lời nói của ai đó vậy.
Sau khi nàng nói xong câu đó, một vệt ánh sáng xuất hiện dưới chân nàng, sau đó bé gái liền biến mất trong đạo ánh sáng này.
Là truyền tống trận.
Lục Thủy nhìn thấy thế thì mỉm cười, đứa bé này có chút thú vị.
Vì hắn vẫn luôn không có con cái, cho nên Mộ Tuyết rất ưa thích trẻ con.
“Sư tỷ, ngài không xấu hổ sao?” Sơ Vũ hỏi Vãn Nguyệt tiên tử ở bên cạnh.
Vãn Nguyệt tiên tử nhìn về phía Sơ Vũ, nói:
“Có cái gì phải xấu hổ chứ? Uổng cho ngươi là tu chân giả.”
Sơ Vũ: “…”
Sau đó Sơ Vũ nhìn về phía Chân Võ và Lục Thủy, phảng phất đang hỏi các ngươi không xấu hổ sao?
Lục Thủy cũng không nhìn hắn, nói:
“Chờ lát nữa các ngươi dự định để ai xuất thủ?”
Nghe được vấn đề này, Vãn Nguyệt và Sơ Vũ đều hơi ngoài ý muốn.
“Chuyện này không phải đã được định tốt ngay từ đầu rồi sao?” Vãn Nguyệt trả lời.
“Để ta xuất thủ, đại lão cảm thấy có vấn đề gì không?” Sơ Vũ mở miệng hỏi.
“Thay người đi.” Lục Thủy nhìn về phía Vãn Nguyệt rồi nói:
“Ngươi đến đánh với nàng.”
Vãn Nguyệt không hiểu, mà nếu như thế sẽ đắc tội vị tiền bối kia.
Nhưng rất nhanh nàng đã bị câu nói tiếp theo của Lục Thủy hù dọa.
Lục Thủy bình tĩnh nói:
“Ngươi không cần thua, giúp ta xác nhận tình hình thân thể nàng một chút là được.
Nếu như sau đó bọn họ hỏi vì sao lại làm như vậy.
Ngươi cứ nói cho bọn họ, nếu như có thể trị hết bệnh cho con gái bọn họ, thì trị hay là không trị.”
Vãn Nguyệt sững sờ nhìn Lục Thủy, nàng không thể tin nổi những gì mình mới nghe được.
Căn bệnh mà tất cả mọi người thúc thủ vô sách, người này lại có thể trị hết?
“Có vấn đề gì sao?” Lục Thủy bình tĩnh hỏi.
Cuối cùng Vãn Nguyệt cúi đầu, nói:
“Không, không có.”
Mặc kệ là thật hay giả, chuyện này nàng không thể nào từ chối.
Đối với vị tiền bối kia, câu nói này có thể bù đắp được tất cả chỗ tốt?
Cứu hay là không cứu?
Bọn hắn sẽ không hề có chút do dự nào.
Mặc dù chỉ có một tia cơ hội, bọn hắn cũng sẽ lựa chọn nếm thử.
Làm cha làm mẹ, nàng có thể hiểu được loại cảm giác này.
Chính nàng cũng coi Sơ Vũ là con trai để nuôi, à, không đúng, coi là con gái để nuôi.
Sau đó bọn hắn bắt đầu đi lên trên ngọn núi.
Sơ Vũ đi theo sau sư tỷ, hắn cảm thấy lần này chính mình quá dư thừa, thảm.
Trên đường, Chân Võ đi đến bên người Lục Thủy, nhỏ giọng nói:
“Thiếu gia, vừa mới nhận được tin tức, tối hôm qua Thái Dương Thần đã vẫn lạc.”
Lục Thủy không hề ngoài ý muốn, mà chỉ hỏi:
“Bản thể?”
“Đúng thế.” Chân Võ gật đầu.
Lục Thủy cảm thấy đáng tiếc, Đại trưởng lão quá mạnh mẽ, nhưng mà như vậy cũng tốt.
Thái Dương Thần vừa chết, những người kia cũng không dám trực tiếp nhằm vào Lục gia.
Nhưng ngấm ngầm vẫn sẽ có, cũng không biết sẽ nhằm vào hắn, hay là nhằm vào mẹ hắn.
Nhằm vào hắn thì cũng không quan trọng, chỉ sợ nhằm vào mẹ hắn.
Nếu như bắt buộc, hắn không để ý đến việc tất cả manh mối biến mất.
Nghĩ tới đây, Lục Thủy đột nhiên cảm thấy cha mẹ có được một người con trai tốt như hắn, cũng thật sự là chuyện may mắn.
Được rồi, nói đùa thôi.
Tốc độ đám người Lục Thủy lên núi cũng không nhanh.
Là Vãn Nguyệt đang trì hoãn thời gian.
Nàng một mặt muốn để cho người trên núi chuẩn bị sẵn sàng, mặt khác chính là nàng cần chút chuẩn bị tâm lý.
Dù sao người ra tay là nàng, hơn nữa không phải thua, mà phải thắng.
Hoặc là nói sẽ giúp Lục Thủy động tay chân ở trên người của cô bé, cơ bản đều có liên quan tới y thuật, cho nên Sơ Vũ không có cách nào gánh vác được, chỉ có thể do nàng ra tay.
Đây là nguyên nhân thay người.
Khi Lục Thủy nói cho nàng biết cần phải làm gì, nàng đã đoán được.
“Thiên tài đứng đầu rời sân, thiên tài đứng thứ hai ra sân.” Vãn Nguyệt ngầm trêu chọc.
Nhưng những người khác tuyệt đối không biết được chuyện thiên tài đứng đầu Sơ Vũ này, cho nên nàng vẫn được tính là thiên tài đứng đầu.
Ừ, thiên tài đứng đầu trong các đệ tử cùng thế hệ.
Sư phụ của các nàng không thể nào là trưởng bối bình thường gì.
Nếu không, sao có thể thu được Sơ Vũ vào Bách Hoa Cốc?
Lại làm sao có được ba biệt thự cho Sơ Vũ bại?
Nhưng khi Sơ Vũ còn bé thật sự đáng yêu, đáng tiếc lớn lên lại bình thường.
Lớn lên bình thường thì cũng thôi, đệ tử trong môn thông thường không lo gả đi, nhưng Sơ Vũ lại khác, hắn cần phải cưới vợ.
Hắn không thể cưới sư muội trong tông môn, chỉ có thể cưới tiên tử bên ngoài.
Chuyện này làm mấy sư tỷ các nàng buồn phiền rất nhiều năm.
Lát sau, mặt trăng lên cao.
Trăng tối nay không quá tròn.
“Đến rồi.” Vãn Nguyệt bước lên đỉnh Đông Lâm Sơn, mở miệng nói.
Lục Thủy đi mấy bước cũng lên đỉnh tới Đông Lâm.
Chân Võ và Sơ Vũ đứng sau lưng hắn, Sơ Vũ đã xem mình là tay chân.
Thạch Minh nói cho hắn biết, không có việc gì có thể tới làm tay chân cho Đông Phương đại lão, chắc chắn sẽ không bị thiệt.
Nhưng đáng tiếc, lần này đại lão không mở miệng yêu cầu, nguyên nhân chủ yếu chắc là Chân Võ bên cạnh hắn.
Tên tùy tùng thiếp thân đáng chết này.
Chân Võ cảm nhận được gì đó, quay đầu nhìn về phía Sơ Vũ.
Sơ Vũ lập tức mỉm cười lễ phép.
Trong giây lát, Chân Võ không biết nên nói gì.
Những người thiếu gia quen biết đều rất kỳ lạ.
Theo trước đây thì chính là hồ bằng cẩu hữu.
Lục Thủy tất nhiên không biết hai người phía sau đang làm gì, hắn còn đang nhìn người đối diện.
Phía đối diện có ba người đang đứng, một người là đàn ông trung tuổi, bên thắt lưng có giắt một cây đao chẻ củi, thoạt nhìn rất bình thường, giống như một lão nông thật sự.
Mà bên cạnh hắn là một người phụ nữ mặc trang phục rất giản dị.
Hai người kia có điểm giống nhau chính là vẻ mặt hơi trắng bệch, lực lượng trong cơ thể trống rỗng.
Mà ở trước mặt hai người bọn họ là một cô bé.
Cô nhóc này rất có tinh thần, chính là cô nhóc trên tảng đá vừa rồi.
Lục Thủy nhìn bọn họ một lát, cuối cùng mới thu ánh mắt lại.
Người đàn ông là thất giai nhập đạo, người phụ nữ chỉ có thất giai.
Hai người này rất mạnh, có thể nói là mạnh hơn tông môn gia tộc bình thường.
Đáng tiếc, bây giờ bọn họ đã đào sạch tất cả lực lượng, thậm chí mơ hồ có trạng thái rơi xuống.
Bởi vì chưa từng làm cha mẹ, cho nên Lục Thủy không hiểu lắm.
Còn cha mẹ hắn, hắn luôn cảm thấy cha mẹ chỉ luôn thích trêu đùa mình.
Nhưng Lục Thủy cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ lặng lẽ đứng ở đó.
Hắn cần phải quan sát hai người kia quyết chiến.
Dịch: MB_Boss
Chương 256: Bắt Đầu Quyết Đấu
Lúc này Vãn Nguyệt bước lên vài bước, sau đó cung kính nói:
“Vãn bối là Vãn Nguyệt, Đại đệ tử của Bách Hoa Cốc, tới đây khiêu chiến.”
Nghiên Như nhíu mày, nàng có hơi bất ngờ.
Vãn Nguyệt thật sự là đệ tử thiên tài của Bách Hoa Cốc, trên lý thuyết thì không phải do nàng tới.
Nhưng đối phương đã đến, chắc hẳn cũng đã có sự chuẩn bị.
Nàng sẽ không nói gì nữa.
Chỉ cần có thể làm con gái nàng vui vẻ là được rồi.
Sau đó Nghiên Như khẽ đẩy con gái của nàng ra.
Cô bé thoáng cái đã bước tới vài bước, sau đó nhìn Vãn Nguyệt, có chút khẩn trương nói:
“Ta, ta là Hứa Tiểu Hồng, tiếp nhận khiêu chiến của ngươi.”
Nàng nói nghe có chút xấu hổ, nhưng cái tên Hứa Tiểu Hồng này hình như hơi tùy ý.
Sau khi Lục Thủy nghe tên của đối phương, theo bản năng nghĩ:
“Nhưng nghĩ kỹ vẫn cảm thấy cái tên này còn tạm được.
Nếu sau này ta có con trai, đặt tên Lục Tiểu Minh là được, chỉ không biết Mộ Tuyết có đồng ý không? “
Khi Lục Thủy còn đang nghĩ Mộ Tuyết có thể nóng nảy cắn người, Vãn Nguyệt và Hứa Tiểu Hồng đã đi tới bãi đất trống bên cạnh.
Các nàng sẽ quyết một trận sống mái ở đó.
“Tu vi nhất giai, nhưng trên người có lực lượng của cha mẹ nàng.
Hơn nữa cách tăng thêm có phần đặc biệt, nếu không nàng thậm chí còn không có khả năng thi pháp.” Lục Thủy vừa nhìn Hứa Tiểu Hồng vừa đưa ra kết luận cơ sở.
Nhưng hắn vẫn không hiểu hai người kia tính so tài thế nào.
Lúc này Lục Thủy thấy Hứa Tiểu Hồng giơ tay ra, trên tay nàng có chín đường cong chữa trị.
“Không phải là đường cong chữa trị, công pháp này đã được sửa lại.” Lục Thủy nhìn thấy đường cong kia liền đưa ra kết luận.
Ngay từ đầu, Vãn Nguyệt đã thấy rất kỳ quái, nàng cho rằng Hứa Tiểu Hồng muốn dùng đường cong chữa trị để đả thương người.
Thứ này có thể hạ người sao?
Nhưng chờ tới lúc nàng nhìn thấy cô nhóc Hứa Tiểu Hồng ngưng tụ đường cong thành một cây gậy, nàng mới biết công pháp này đã được sửa qua.
Chắc là sửa theo phương hướng đơn giản, có thể ngưng tụ thành hình, có vẻ lợi hại, hơn nữa tu luyện khá dễ.
Đại khái là tiền bối Nghiên Như sửa lại cho Tiểu Hồng vui.
Lúc này Hứa Tiểu Hồng bắt đầu đi về phía Vãn Nguyệt.
“Rất ra dáng.” Vãn Nguyệt nhìn Tiểu Hồng, trong lòng thầm nghĩ.
Từ điểm này, nàng có thể nhìn ra cô nhóc Tiểu Hồng này vẫn rất chăm chỉ, hơn nữa có thiên phú nhất định.
Nếu không, mới sáu tuổi làm sao có thể làm được tới mức này.
Sáu tuổi, mấy sư muội của nàng còn đang khóc nhè đấy.
Phù!
Một tiếng xé gió vang lên bên tai Vãn Nguyệt, đòn tấn công của Hứa Tiểu Hồng đã đánh tới.
Vãn Nguyệt nghiêng đầu tránh thoát, bắt đầu ra tay phản kích.
Nàng không dùng sức, chỉ dùng thực lực của nhất giai bình thường.
Ầm, ầm, ầm.
Vãn Nguyệt đánh với Hứa Tiểu Hồng, có thể nói hai người tám lạng nửa cân, đánh có tới có lui.
Sơ Vũ và Chân Võ xem cũng có chút xấu hổ.
Nhưng lúc này Lục Thủy không có lúng túng gì, ánh mắt hắn vẫn nhìn chằm chằm vào Hứa Tiểu Hồng.
Không chỉ vậy, trong mắt Lục Thủy còn có sức mạnh thiên địa chớp hiện.
Sau khi đánh một lúc, Vãn Nguyệt cảm thấy đến lúc rồi, cô nhóc cũng vui vẻ được một lúc lâu, đã tới lúc ra tay.
Lúc này hai ngón tay Vãn Nguyệt kẹp lại thành kiếm, giống như muốn liều mạng vậy.
Hứa Tiểu Hồng cảm thấy thế lực ngang nhau, cũng muốn cố gắng.
Lúc này cây gậy trong tay nàng đâm thẳng về phía ngón tay của Vãn Nguyệt.
Ầm một tiếng, gậy gộc đối đầu với hai ngón tay của Vãn Nguyệt.
Hứa Tiểu Hồng cảm giác mình có chút không chịu nổi.
Nàng nghe được Vãn Nguyệt trầm giọng quát tiếng, sau đó lực lượng của đối phương lại mạnh hơn một phần.
Ầm một tiếng, Hứa Tiểu Hồng nhìn thấy cái gậy vỡ ra.
Mà vào lúc này, ngón tay của Vãn Nguyệt đã tới gần.
Một ngón tay này lao về phía trán nàng.
Hứa Tiểu Hồng hơi lo lắng nhưng vẫn ép mình phải bình tĩnh lại, nàng không thể thua.
Dưới tình thế cấp bách, nàng lui lại một bước.
Ầm một tiếng, nàng tránh thoát ngón tay của Vãn Nguyệt, nhưng chỉ tránh được một nửa, ngón tay này đánh trúng vai của nàng.
“Đau.” Hứa Tiểu Hồng bị đau nhưng không phát ra tiếng.
Cha mẹ vẫn đang nhìn.
Sau đó nàng cố gắng điều chỉnh tốt trạng thái, định tiếp tục tấn công.
Nhưng nàng phát hiện ra đòn tấn công của đại tỷ tỷ này lại tới, vẫn là nhằm vào trán nàng.
Nàng bị dọa, chỉ có thể lui lại tiếp.
Bịch một tiếng, một vai khác của nàng cũng bị đánh trúng.
“Đau quá.” Hứa Tiểu Hồng cắn răng, vẫn không kêu lên thành tiếng.
Sau đó nàng đã bị đè lênh đánh, vài lần thoát đi đều bị đối phương ép về, hình như đối phương mạnh hơn nàng một chút, chẳng qua nếu cố gắng một chút vẫn có cơ hội thắng.
Khi Hứa Tiểu Hồng cố gắng, trên người nàng bị tấn công nhiều lần, lần sau còn đau hơn lần trước, nhưng nàng vẫn cố chịu.
Cha mẹ đều đang ở đây, mình không thể làm cha mẹ lo lắng được.
Mà Nghiên Như nhìn thấy con gái mình luôn bị tấn công thì tức giận, thật sự rất tức giận.
Nhưng khi nhìn thấy con gái mình vẫn cố gắng, nàng cảm thấy mình không thể qua làm phiền con.
Nàng quay đầu nhìn chồng của mình, cuối cùng chồng nàng lại lắc đầu.
Nghiên Như không thể nào hiểu được, tại sao vãn bối này lại làm như vậy? Đây không phải là ỷ lớn hiếp nhỏ sao?
Hứa Phương nhìn về phía Lục Thủy.
Hắn phát hiện người này có chút đặc biệt, đó là vấn đề địa vị.
Từ lúc mới bắt đầu, đối phương dường như là trung tâm của những người này.
Tuy không biết mục đích của những người này là gì, nhưng chỉ cần không làm hại con gái hắn là được.
Chẳng qua bọn họ nhanh chóng biến sắc.
Vãn Nguyệt ra tay càng lúc càng nhanh, con gái bọn họ đã đau đến mức phải kêu thành tiếng.
Lúc này, Nghiên Như không chờ được nữa, nàng muốn ra tay ngăn cản đối phương.
Nàng không biết vì sao Bách Hoa Cốc phải làm thế, nhưng bất kể thế nào, nàng cũng phải giáo huấn tiểu bối dám làm hại con gái của nàng như vậy.
Vãn Nguyệt biết mình không có thời gian, nàng vận dụng toàn lực, không ngừng dùng ngón tay điểm ở trên người Tiểu Hồng.
Tiểu Hồng đã kêu đau lớn hơn.
Lúc này Vãn Nguyệt cảm giác được một khí tức mạnh mẽ ép xuống, nàng cắn răng điểm ra một lần cuối cùng.
Ngón tay của Vãn Nguyệt điểm ở giữa mi tâm của Tiểu Hồng.
Phụt…
Tiểu Hồng phun ra một ngụm máu tươi, trực tiếp bay ra ngoài.
Cũng vào lúc này, một đao ý cực kỳ bá đạo từ trên cao hạ xuống, trực tiếp chém về phía Vãn Nguyệt.
Ầm!
Vãn Nguyệt bị đao ý chém bay ra ngoài.
Phụt…
Vãn Nguyệt phun ra một ngụm máu tươi, quỳ một chân trên đất, có phần không thể động đậy.
Vị tiền bối kia đã nương tay, nếu không có lẽ nàng phải chết ở đây.
Chuyện này quả nhiên rất nguy hiểm.
Lúc này, Tiểu Hồng được mẹ nàng ôm trong lòng, đang hấp hối.
Hứa Phương đứng ở phía trước Tiểu Hồng, hắn lạnh lùng nhìn Vãn Nguyệt, không ngừng phát ra đao ý bá đạo.
“Có cần nặng tay với một đứa bé như vậy không? Nếu các ngươi bất mãn thì có thể nói thẳng.” Trong mắt Hứa Phương có sát ý.
Dịch: MB_Boss
Chương 257: Chữa Trị
Vãn Nguyệt muốn giải thích nhưng nàng bị đao ý áp chế, không có cách nào mở miệng.
Đúng vào lúc này, trong không trung đột nhiên truyền đến tiếng nổ vang.
Là tiếng đao ý bị kích thích.
Hứa Phương hơi bất ngờ.
Cho dù là Nghiên Như đang ôm Hứa Tiểu Hồng phía sau cũng thấy bất ngờ.
Dường như có người với lực lượng mạnh mẽ nào đó đột nhiên xông vào vậy.
Bọn họ rất nhanh lại nhìn qua Lục Thủy.
Nếu bọn họ cảm nhận không sai, người vừa kích thích đao ý chính là hắn.
Khi bọn họ nhìn qua, Lục Thủy đã thu tay về và thuận tiện nói:
“Nếu ngươi muốn cứu con gái ngươi, tốt nhất nên thu đao ý của ngươi lại.”
Nghe Lục Thủy nói vậy, Hứa Phương và Nghiên Như lập tức ngẩn người, thậm chí có chút khó tin.
“Ngươi nói vậy là sao?”
Tuy mở miệng hỏi thăm nhưng Hứa Phương vẫn thu lại đao ý.
Con gái hắn chính là điểm yếu của hắn.
Nếu có người có cách, hắn có thể lựa chọn tin tưởng.
Lúc này Vãn Nguyệt mới có cơ hội mở miệng:
“Hai vị tiền bối, vãn bối tuyệt đối không có ý mạo phạm, là… là có người nói cho vãn bối biết, làm thế có lẽ có thể cứu được con gái của tiền bối.
Vãn bối không thể không làm như vậy.”
Ầm ầm!
Trong giây lát, Hứa Phương và Nghiên Như giống như bị sét đánh.
Có thể cứu được thật sao?
Cuối cùng, bọn họ vội vàng nhìn về phía Lục Thủy.
Lục Thủy bước tới trong ánh mắt chú ý của bọn họ.
Hắn bảo Vãn Nguyệt nhất định phải ra tay, hơn nữa phải làm cho đối phương dùng hết sức phản kháng, càng phản kháng, hắn mới càng thấy rõ hơn.
Nếu nói trước lại chẳng có ý nghĩa gì.
Lúc này Lục Thủy đã đứng ở trước mặt Hứa Tiểu Hồng.
Bây giờ, sắc mặt Hứa Tiểu Hồng tái nhợt, hơi thở yếu ớt như sắp chết đến nơi.
Cũng khó trách bọn họ kích động, muốn giết người như vậy.
Nếu là người khác, không chừng đã vung đao giết người rồi.
Đương nhiên, Lục Thủy vẫn có cách dẫn người rời đi.
Hắn không lỗ mãng, trừ khi nhất định phải ra tay.
“Vị đạo hữu này, ngươi có cách cứu con gái ta sao?” Nghiên Như nhìn Lục Thủy, có chút kích động nói.
Nàng ôm chặt con gái mình, dường như rất sợ con rời khỏi nàng.
Lục Thủy nhìn bọn họ nói:
“Muốn thử một chút không?”
Đám người Hứa Phương im lặng, trong giây lát không biết có nên tin hay không.
“Đề nghị nên quyết định nhanh đi, vừa rồi ra tay có phần đặc biệt, nếu bỏ qua thời cơ tốt nhất thì đại khái sẽ không còn nữa đâu.” Lục Thủy nói thêm một câu.
Lời hắn nói là sự thật.
Lần đầu tiên hoàn toàn kích phát căn bệnh này, cho nên mới là cơ hội tốt nhất.
Hắn đã thấy rõ, bây giờ là thời điểm tốt nhất để ra tay.
Nếu đối phương từ chối, như vậy sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
Hứa Phương không do dự bao lâu, nói thẳng:
“Cần chúng ta phải làm gì?”
Thử, bọn họ thật sự không còn cách nào khác, chỉ còn lại tuyệt vọng, không muốn, không cam lòng.
Nếu không phải vì bọn họ sơ suất, con gái bọn họ đã không bị thương, còn nặng tới mức này.
“Đặt ở trên bãi đất trống, sau đó lùi lại.” Lục Thủy đứng ở trên mảnh đất trống, mở miệng nói.
Sau đó Nghiên Như đặt Hứa Tiểu Hồng xuống đất đất, chỉ là có chút không nỡ, nhất là khi Hứa Tiểu Hồng còn nắm tay nàng.
Khi Nghiên Như thả tay con gái mình ra, Hứa Tiểu Hồng lại bất an kêu lên một tiếng, giống như bị vứt bỏ:
“Mẹ, mẹ.”
Nghiên Như nghe vậy lại muốn qua ôm con mình, nhưng bị Hứa Phương cứng rắn lôi đi.
“Chàng để ta qua, con gái đang gọi ta.” Nghiên Như giãy giụa vài cái, có chút khó chịu nói.
Chỉ cần vừa nghĩ tới con gái bọn họ không sống qua được tháng này, trong lòng bọn họ lại đau như dao cắt.
Đây là chuyện tàn nhẫn tới mức nào chứ.
Hứa Phương tất nhiên hiểu rõ, cho nên hắn hy vọng người này thật sự có thể cứu được con gái hắn.
Bây giờ không thể làm ảnh hưởng đến đối phương.
Lục Thủy đứng ở trước mặt Hứa Tiểu Hồng.
Hắn nhìn thấy đối phương đang bất an, khẽ sờ xung quanh như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Chỉ là nàng bị thương nặng, không mở mắt ra nổi.
Lúc này Lục Thủy cách không vẽ trận văn, không ai nhìn hiểu những trận văn này.
Nhưng trong mắt Hứa Phương, trận văn này vô cùng huyền ảo, tương tự với đại đạo, có thể còn vượt xa cả đại đạo.
Trong giây lát, hắn nhìn có chút mê mẩn, có chút chấn động.
Hắn đột nhiên rất muốn hỏi xem đối phương rốt cuộc là ai.
Vãn Nguyệt tất nhiên cũng không thể nào hiểu được, nhưng nàng cũng thật sự bị thương.
“Sư tỷ, lau máu đi.” Sơ Vũ đưa khăn giấy qua, nói.
Vãn Nguyệt thầm thở dài, nghĩ:
“Qua mấy năm nữa, hay là bảo sư phụ đi Kiếm Nhất Phong cầu hôn vậy.
Kiếm Lạc còn nhỏ chắc hẳn không dám chống lại lệnh của cha mẹ nàng.”
Lúc này, Lục Thủy đã khắc xong tám trận văn, những trận văn theo thứ tự rơi xuống bốn phương tám hướng của Hứa Tiểu Hồng.
“Chân Võ, lấy ra ba viên linh thạch thất phẩm.”
Chân Võ lập tức lấy ba linh thạch thất phẩm rồi đi tới bên cạnh Lục Thủy:
“Thiếu gia, linh thạch đây.”
Lục Thủy nhận lấy linh thạch, trực tiếp đặt ở ba hướng quanh người Hứa Tiểu Hồng.
Sau đó, ba viên linh thạch thất phẩm bắt đầu tan ra, hoặc có thể nói là đang dung nhập vào trong trận văn.
Sau đó trận văn bắt đầu nối liền.
Khi ba viên linh thạch thất phẩm hoàn toàn dung nhập vào trong đó, tám trận văn đã hoàn toàn liên kết, từ đó hình thành một trận pháp đầy khí tức cổ xưa.
Sau khi hoàn thành xong tất cả , Lục Thủy vung tay lên, khẽ nói:
“Lên.”
Lục Thủy vừa dứt lời, trận pháp phát ra một ánh sáng chói mắt.
Sau khi ánh sáng phát ra, cơ thể Hứa Tiểu Hồng cũng dần bay lên trên không trung.
Sau đó không ngừng có ánh sáng dung nhập vào trong cơ thể Hứa Tiểu Hồng.
Theo ánh sáng dung nhập, vẻ mặt Hứa Tiểu Hồng càng lúc càng đau khổ.
“Mẹ, trên người đau qua.” Hứa Tiểu Hồng đang mơ màng lại khó chịu nói nhỏ.
Nghiên Như đứng một bên có chút không đành lòng, nhưng không thể qua.
Lục Thủy tất nhiên không để ý tới, thò tay ra làm cho ánh sáng phóng ra mạnh hơn.
Lúc này càng có nhiều ánh sáng tràn vào trong cơ thể Hứa Tiểu Hồng.
“Đau, đau, đau quá.”
Hứa Tiểu Hồng càng lúc càng đau đớn, tiếng kêu càng lúc càng lớn.
Đau đớn quá mức cơ thể nàng có thể chịu được, nàng bắt đầu kêu to:
“Đau, a a a a a a, đau quá.”
Lục Thủy nhìn chằm chằm vào Hứa Tiểu Hồng, mặc đối phương kêu gào.
Vẻ mặt vợ chồng Hứa Phương đầy lo lắng, bọn họ hoàn toàn không biết Lục Thủy đang làm gì, chẳng lẽ cứ đứng nhìn như vậy sao?
Nhưng trong lúc bọn họ đang nghi ngờ, đột nhiên có một tiếng kêu thảm thiết chói tai truyền đến.
“Ahhhh…”
Tiếng hét này đặc biệt kỳ lạ, tuyệt đối không phải là tiếng người.
Sau đó bọn họ tìm được nơi phát ra âm thanh, đó là trong cơ thể con gái bọn họ truyền tới.
Lúc này bọn họ phát hiện máu thịt trên người con gái của bọn họ đang vặn vẹo, dường như có thứ gì đó đang đau đớn giãy giụa.
Có… có chuyện gì vậy?
Trong cơ thể con gái bọn họ có tà vật sao?
Sao bọn họ lại không biết gì.
Dịch: MB_Boss
Chương 258: Ngươi Nên Quỳ Xuống Trước Mặt Bản Thiếu Gia
Sau khi Lục Thủy nghe được âm thanh chói tai này, hắn giơ tay ấn một cái về phía Hứa Tiểu Hồng, khẽ nói:
“Trói buộc.”
Giờ phút này, rất nhiều ánh sáng biến thành sợi dây xích trói buộc phần máu thịt vặn vẹo này.
Khi những sợi dây xích quấn quanh những máu thịt vặn vẹo kia, nó đột nhiên càng vặn vẹo mạnh hơn.
Âm thanh chói tai này cũng càng cao hơn.
Sau đó, một luồng khí tức thuận theo sợi dây xích kia kéo dài ra ngoài, dường như muốn lan đến người đang khống chế sợi dây xích.
Khi khí tức kia xuất hiện, một luồng ý chí bắt đầu hiện rõ.
Ý chí này kèm theo sự bừa bãi, vặn vẹo, coi thường, không coi ai ra gì.
Khí tức này nhanh chóng phong tỏa Lục Thủy, sau đó muốn đi về phía hắn.
Đám người Hứa Phương có chút lưu ý, bọn họ tất nhiên biết người này thật sự có thể cứu được con gái mình.
Nhưng đối phương rõ ràng đang gặp nguy hiểm.
Chân Võ cũng để ý.
Tuy thiếu gia lợi hại, nhưng không nhìn thấy kết quả, hắn vẫn sẽ lo lắng.
Chờ bọn họ muốn nhắc nhở Lục Thủy, đột nhiên một giọng nói uy nghiêm truyền ra.
“Làm càn.”
Giọng nói này phát ra từ trong miệng Lục Thủy, trực tiếp công kích khí tức đột nhiên tràn ra kia.
Một câu “Làm càn” giống như sấm sét lôi đình trấn áp tất cả, nghiền nát tất cả khí tức.
Hắn vừa dứt lời đã trực tiếp nghiền nát ý chí bừa bãi đó, đạp bằng vẻ ngạo mạn của phần máu thịt vặn vẹo này, khí thế không coi ai ra gì lập tức bị nghiền nát.
Lục Thủy nhìn tất cả mọi chuyện xảy ra, lại mở miệng nói.
Giọng nói của hắn giống như sét đánh giữa trời quang:
“Ở trước mặt bản thiếu gia còn tới lượt các ngươi dương oai sao? Quỳ xuống.”
Giọng nói này giống như uy lực của trời đất, toàn thân Hứa Tiểu Hồng đều đang run rẩy, giống như gặp phải chuyện gì đáng sợ.
Sau đó Hứa Tiểu Hồng trực tiếp quỳ trước mặt Lục Thủy.
Máu thịt vặn vẹo trên người nàng đã mất vẻ cao ngạo trước đó, chỉ còn lại sợ hãi theo bản năng, sợi dây xích tất nhiên cũng thành công trói buộc máu thịt vặn vẹo.
Ngay sau đó, Lục Thủy giơ tay điểm vào mi tâm của Hứa Tiểu Hồng, khẽ nói:
“Giam cầm.”
Tiếng giam cầm vừa dứt, trận pháp bắt đầu rời khỏi mặt đất, tiến tới rồi nhanh chóng thu nhỏ lại, sau đó tập trung ở trên trán của Hứa Tiểu Hồng, cuối cùng in lên trên trán nàng, không bao lâu đã tiến vào trong máu thịt của nàng.
Sau khi trận pháp dung nhập, máu thịt vặn vẹo bắt đầu biến mất, Hứa Tiểu Hồng theo đó trở lại bình thường, đau đớn cũng bắt đầu giảm đi.
Khi ánh sáng tan biến hết, Lục Thủy mới thu tay lại.
Hắn khẽ thở phào nhẹ nhõm, nói:
“Được rồi.”
Lúc này Hứa Tiểu Hồng nằm yên ổn trên mặt đất.
Sau khi tất cả kết thúc, Lục Thủy mở miệng nói xong, cha mẹ Hứa Tiểu Hồng lập tức chạy tới.
Nghiên Như bế Hứa Tiểu Hồng lên trước, sau đó bắt đầu kiểm tra cơ thể con gái nàng.
Chỉ vừa mới kiểm tra, nàng bỗng sửng sốt.
Trong mắt nàng lộ vẻ khó tin, theo sau chính là mừng như điên.
Nàng ôm chặt đứa con gái còn nhỏ tuổi của mình vào trong lòng, nước mắt không ngừng tuôn trào.
Đây là nước mắt vui sướng.
Bệnh của con gái nàng đã khỏi, còn có thể sống rất lâu.
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Hứa Phương đã biết con gái của hắn thật sự đã tốt hơn.
Con gái của hắn không cần rời khỏi hắn, hắn cũng không cần mất đi đứa con gái còn nhỏ tuổi này.
Nghĩ tới đây, Hứa Phương lập tức nhìn về phía Lục Thủy.
Hắn không để ý mình có phải là tu chân giả hay không, cũng không để ý mình là cường giả thất giai nhập đạo.
Hắn chỉ biết mình là người làm cha, nên bái tạ ân nhân cứu mạng con gái mình.
Khi Hứa Phương muốn quỳ xuống cảm ơn Lục Thủy, lại bị Lục Thủy ngăn cản:
“Không cần quỳ ta, cũng không cần cám ơn ta.
Ta có điều kiện.”
Nghe thấy Lục Thủy nói vậy, Hứa Phương không hề do dự, lập tức cung kính nói:
“Ngài cứ nói đi, Hứa mỗ có chết ngàn lần cũng không từ chối.”
“Ta muốn hỏi các ngươi mấy vấn đề.” Lục Thủy nhìn Hứa Phương rồi nói:
“Nếu không phải ta ra tay, các ngươi định làm gì?”
Lục Thủy rất muốn biết có phải bọn họ gây ra chuyện của Băng Phong năm đó hay không.
“Chúng ta định phong ấn Tiểu Hồng, đi tới Cực Hỏa Chi Địa để tìm kiếm Sinh Chi Hỏa.
Chỉ cần tìm được thì có khả năng trị hết bệnh của Tiểu Hồng.
Lúc trước chúng ta vẫn không tìm được vị trí của Cực Hỏa Chi Địa, bây giờ mới có tin tức.” Hứa Phương nói.
Cực Hỏa Chi Địa?
Lục Thủy suy tư, hắn chắc hẳn đã đi qua chỗ này, bên trong đúng là có Sinh Chi Hỏa.
Sinh Chi Hỏa có thể đốt lên sinh cơ, đốt cháy tà vọng, có khả năng nhất định trị hết bệnh cho cô nhóc này.
Đáng tiếc là cuối cùng bọn họ cũng không thể lấy được Sinh Chi Hỏa, bởi vì rất nhiều năm sau đó, Sinh Chi Hỏa bị hắn lấy đi.
Còn xung quanh có xương khô hay không, đáp án là không.
Người chết ở trong Cực Hỏa Chi Địa, sẽ không thể còn thi thể.
Nhưng hắn nhớ có một đao ý như ẩn như hiện, giống như oan hồn không chịu tiêu tan.
Khi đó hắn nhớ mình đã liếc nhìn qua, cuối cùng mới đưa Sinh Chi Hỏa về tiếp tục nghiên cứu.
Cho nên, hai người này cuối cùng chết ở trong Cực Hỏa Chi Địa sao?
“Vấn đề thứ hai, biển hoa sau núi là do ai trồng?” Lục Thủy lấy lại tinh thần, tiếp tục hỏi.
Hứa Phương và Nghiên Như liếc mắt nhìn nhau.
Bọn họ không hiểu lắm, lẽ nào biển hoa đã đắc tội đối phương?
Cuối cùng Hứa Phương nói thật:
“Con gái ta từ nhỏ đã thích hoa, cho nên vợ chồng chúng ta mới tốn không ít công sức để trồng ra biển hoa.
Nếu có gì đắc tội, mong ngài cứ nói.”
Lục Thủy thầm vui mừng, nhưng không lộ cảm xúc nói tiếp:
“Nếu vậy, đã tới lúc ta đưa ra điều kiện rồi.”
“Mong ngài cứ nói.” Hứa Phương cúi đầu cung kính nói.
Sống hay chết, hắn đều không có một câu oán hận nào.
Hứa Phương cúi đầu.
Không quan tâm người đối diện này muốn mạng của hắn, hay muốn hắn làm thanh đao trong tay đối phương, hắn đều có thể nhận lời.
Cho dù cuối cùng chết ở bên ngoài, hắn cũng cam tâm tình nguyện.
Trước đó, cho dù có đổi mạng, hắn vẫn không thể cứu được con gái mình về, bây giờ tối đa là phục vụ quên mình để đổi lấy.
Không sao cả.
Hắn đã chuẩn bị tốt tâm lý rồi.
Lúc này Vãn Nguyệt và Sơ Vũ cũng nhìn Lục Thủy, không biết Lục Thủy sẽ đưa ra điều kiện thế nào.
Lục Thủy tất nhiên không biết suy nghĩ của những người này, hắn chỉ dựa theo suy nghĩ trong lòng mình, nói ra điều kiện:
“Ta chỉ có một điều kiện, giữ lại biển hoa này, đừng để nó biến mất.
Ít nhất không thể biến mất trong mấy năm tới.”
Nghe được câu này, Hứa Phương sửng sốt, Nghiên Như phía sau cũng sửng sốt.
Vãn Nguyệt đứng bên cạnh nghĩ có phải mình nghe nhầm hay không?
Chỉ có Chân Võ vẫn thản nhiên, Sơ Vũ lại là vẻ mặt có thể hiểu được.
Đại lão còn cần gì nữa chứ?
Hứa Phương cảm thấy không chân thật, sau đó theo bản năng hỏi một câu:
“Ngài có thể lặp lại lần nữa không?”
Lục Thủy nhìn Hứa Phương, nói:
“Rất khó hiểu à?”
“Đúng là hơi khó hiểu.
Thật sự là trồng hoa sao? Không cần bảo ta làm thanh đao trong tay ngài, giết kẻ địch cho ngài sao?” Hứa Phương nói.
Dịch: MB_Boss
Chương 259: Chỗ Tốt Của Việc Làm Tay Chân
Lục Thủy lộ vẻ khó hiểu.
Hắn cần thanh đao giết người làm gì?
Kẻ nào đối địch với hắn chính là đối địch với Lục gia.
Người ngoài sáng đối địch, hắn hoàn toàn có thể tìm cha hắn.
Người trong bóng tối, hắn có thể bảo Chân Võ Chân Linh ra tay, không được thì hắn có thể tự mình ra tay.
Hắn còn cần thanh đao làm gì?
Bên cạnh hắn có hai thanh kiếm là đủ rồi.
Thêm một người lại thêm một phần tiền lương, rất phiền toái.
Hơn nữa, còn có Lạc Phong và Nhiếp Hạo đang làm việc giúp hắn, cần bao nhiêu cứ việc yêu cầu.
Lúc ở chỗ Tinh Ti Tiên Quân lại thêm một người, chính là ba người để yêu cầu.
Hắn cũng không muốn vô duyên vô cớ lại thêm một người nữa.
Vậy chẳng phải càng thiệt hơn sao? Cứu con gái hắn còn phải phát lương cho hắn.
“Ta không cần đao, ta chỉ cần trồng hoa, ngươi làm được không?” Lục Thủy nhìn Hứa Phương hỏi.
“Làm, có thể, ngài. . .”
“Gọi ta Đông Phương Hạo Nguyệt là được rồi.” Lục Thủy ngắt lời Hứa Phương, nói.
“Đông Phương.. Đông Phương thiếu gia thật sự chỉ cần chúng ta trồng hoa ở đây mấy năm thôi sao?” Hứa Phương hỏi.
Hắn vừa nghe Chân Võ gọi Lục Thủy là thiếu gia, cho nên hắn cảm thấy gọi theo là được.
Chân Võ nghe vậy, trong lòng thầm thở dài.
Lúc này mà bị Tộc trưởng biết được, thiếu gia có lẽ sẽ bị mắng một trận mất.
Họ Lục gia làm thiếu gia cảm thấy mất mặt.
“Nếu ngươi muốn có thể trồng mấy chục năm, nhưng qua mấy năm nữa không thể để cho biển hoa xảy ra vấn đề.” Lục Thủy nói.
Hứa Phương cúi đầu nhận lời.
Vì con gái hắn, cũng vì điều kiện mà Lục Thủy đưa ra, hắn tuyệt đối sẽ bảo vệ tốt biển hoa này.
Nhưng hắn vẫn cảm giác không thật, luôn cảm thấy mình không trả giá đắt thì con gái mình không thể nào thoát khỏi nguy hiểm.
Lúc này, Hứa Tiểu Hồng giãy giụa mở mắt ra.
Đám người Hứa Phương lập tức nhìn qua.
Bọn họ lại thấy sắc mặt Hứa Tiểu Hồng lúc này có phần tái nhợt.
Nàng nhìn cha mẹ của mình, sau đó yếu ớt nói:
“Mẹ, ta, ta thua rồi, làm mẹ mất mặt rồi.”
Nghiên Như nhìn con gái mình, viền mắt nhất thời đỏ hoe, sau đó lắc đầu nói:
“Không, Tiểu Hồng làm rất tốt, rất giỏi.”
Lúc này Vãn Nguyệt cũng nói:
“Đúng vậy, Tiểu Hồng rất lợi hại.
Khi tỷ tỷ bằng tuổi muội, mười tỷ cũng không phải là đối thủ của Tiểu Hồng.”
“Thật, thật sao?” Mắt Tiểu Hồng sáng lên.
“Thật.” Vãn Nguyệt liên tục gật đầu.
Lúc này, Hứa Tiểu Hồng mới có chút hài lòng, chỉ là nàng khẽ cử động lại phát hiện mình kiệt sức.
Nghiên Như nhìn thấy vậy, lập tức nói:
“Để mẹ chữa bệnh giúp con.”
Nàng muốn truyền lực lượng cho con gái nàng, như vậy cơ thể con gái nàng sẽ trở nên hoạt bát, mấy năm nay đều làm như thế.
Chẳng qua khi nàng muốn ra tay, Lục Thủy bình tĩnh nói:
“Nếu ngươi muốn nàng trưởng thành như đứa trẻ bình thường, vậy không nên làm chuyện này nữa.
Chức năng trong cơ thể nàng bây giờ đã cung cấp đủ hoạt động cơ bản của nàng, ngươi còn làm vậy chính là đang hại nàng đấy.”
Nghiên Như lập tức bị dọa.
Đúng vậy, nàng quá khẩn trương, quên mất con gái nàng đã có thể lớn lên bình thường.
“Có chuyện này, các ngươi cần phải biết rằng, con gái của các ngươi tuyệt đối không tốt.
Nói đơn giản, ta chỉ khống chế được “bệnh” của nàng, có thể duy trì được mười mấy, hai mươi năm, nhưng dù sao cũng không phải là trị tận gốc.” Lục Thủy nói.
Nghiên Như tất nhiên hiểu điều này, Hứa Phương cũng hiểu rõ.
“Đủ rồi, chúng ta không quá tham lam.” Hứa Phương khẽ nói, trong lời nói còn lộ vẻ cảm kích.
Lục Thủy có chút bất đắc dĩ, là hắn nói quá chậm sao?
Hắn còn chưa nói hết mà.
“Nhưng không phải không có trị hết cách.” Lục Thủy chỉ có thể lại mở miệng.
Hứa Phương và Nghiên Như liền nhìn về phía Lục Thủy.
Không cần bọn họ mở miệng, Lục Thủy cũng biết hai người kia có ý gì.
“Ta tạm thời không trị được cho nàng, nhưng không có nghĩa là không ai có thể trị khỏi bệnh của nàng.
Các ngươi không cần hỏi là ai, chỉ cần trồng tốt biển hoa này là được.
Đến lúc đó, nàng tất nhiên sẽ tới.
Chỉ cần nàng chịu ra tay, khả năng chữa được sẽ rất cao.” Lục Thủy nói.
Người hắn nói tới, tất nhiên là Mộ Tuyết.
“Bệnh” trên người cô bé này không phải là thứ bình thường.
Vật này cùng loại với người trong cơ duyên Tiên Sơn kia, cho nên rất khó giết.
Lấy sức mạnh thiên địa của hắn bây giờ, tạm thời không giết chết được đối phương.
Muốn dễ dàng giết chết đối phương, chỉ có thể để Mộ Tuyết khống chế Sát Phạt ra tay, tuyệt đối sẽ dễ như trở bàn tay.
Nghe Lục Thủy nói vậy, Hứa Phương lại cúi đầu thật sâu.
Điều này chứng tỏ bệnh của con gái bọn họ có thể được trị hết.
Về phần tại sao lại có liên quan tới biển hoa, bọn họ thật sự không biết.
Nhưng bọn họ sẽ canh giữ ở chỗ này, canh gác biển hoa.
Sau đó, Hứa Phương lấy ra một ngọc bài, đưa cho Lục Thủy nói:
“Mong Đông Phương thiếu gia nhận lấy.
Ngọc bài này có thể liên hệ trực tiếp với tại hạ.
Nếu Đông Phương thiếu gia có gì cần gì, Hứa mỗ có chết ngàn lần cũng không chối từ.”
Lục Thủy liếc mắt nhìn Hứa Phương, không nhận.
Nhưng Hứa Phương vẫn duy trì tư thế cúi đầu và đưa đồ qua, vẫn chờ đợi Lục Thủy nhận lấy ngọc bài.
Cuối cùng Lục Thủy nhận lấy ngọc bài:
“Nếu có gì cần phải, ta sẽ bảo Chân Võ liên hệ với ngươi.”
Lục Thủy nói xong lại giao ngọc bài cho Chân Võ.
Trong lòng Hứa Phương thầm thở phào nhẹ nhõm, nói:
“Cảm ơn Đông Phương thiếu gia.”
Sau đó, Lục Thủy lại không nói gì nữa, những gì cần nói đã nói, chuyện cần làm cũng đã làm rồi.
Bảo vệ được biển hoa, cũng sẽ bảo vệ được thiếu nữ trong cột băng.
Mộ Tuyết nhớ tới cũng sẽ không khó chịu nữa.
Hơn nữa còn có thể dẫn nàng tới ngắm biển hoa tuyệt đẹp này.
Ừ, chắc hẳn chờ sau khi đã cưới mới nhìn thấy biển hoa, cho nên thuận theo Mộ Tuyết một chút không phải là vấn đề lớn.
Bây giờ thì không được, bút ký của Mộ Tuyết không đầy, chính là hắn không làm tròn bổn phận.
Sau đó Lục Thủy lại đi sang một bên, đọc sách dưới ánh trăng.
Những người này chắc hẳn còn có vài chuyện cần xử lý.
Chờ sau khi Lục Thủy đi qua một bên, Hứa Phương lại đi tới trước mặt Vãn Nguyệt, sau đó cúi đầu, đây là xin lỗi cũng là cảm ơn.
Xin lỗi là vì đã ra tay đánh đối phương bị thương, cảm ơn là vì đối phương đưa hi vọng tới cho bọn họ.
Lúc này Nghiên Như, cũng dẫn theo Hứa Tiểu Hồng đi tới trước mặt Vãn Nguyệt.
“Là chúng ta hiểu nhầm ngươi.” Nghiên Như cúi đầu xin lỗi.
Sau đó nàng đưa một quyển vở cho Vãn Nguyệt nói:
“Ở đây có lĩnh ngộ tâm đắc của ta trong mấy năm nay, ngươi nhận lấy đi.
Bên trong không chỉ ghi lại tâm đắc của Tâm Trán Liên Hoa, còn có phát hiện của ta trong mấy năm nay.
Ta cảm giác phía trên Tâm Trán Liên Hoa chắc hẳn còn có một cấp độ nữa.
Điểm cuối của Bách Linh Thuật không phải là Tâm Trán Liên Hoa.
Ta cảm ngộ không sâu, nhưng có thể cảm giác được sự tồn tại của tầng vi diệu kia, các ngươi có thể nghiên cứu một chút.
Ta đã ghi lại tất cả tâm đắc của ta ở trong sách.
Thật sự rất cảm ơn.”
Dịch: MB_Boss
Chương 260: Trêu Chọc Mộ Tuyết
Lúc này Hứa Phương cũng lấy ra một quyển công pháp, nói:
“Chúng ta không có gì lấy ra được.
Đây là công pháp và tâm đắc của ta trong mấy năm qua, ngươi nhận lấy đi, xem như quà tạ lỗi.
Nếu sau này có chuyện gì cần vợ chồng ta giúp, cứ việc nói, xem như quà cảm ơn cho chuyện lần này.”
Vãn Nguyệt ngây người nhìn tất cả những thứ này, dù thế nào nàng cũng không ngờ được mình nhận được nhiều đồ như vậy.
Công pháp tâm đắc này chính là vô giá đấy.
Nhất là tâm đắc của một vị thất giai nhập đạo, đúng là có thể gặp không thể cầu.
Chuyện càng làm cho nàng không ngờ được là nàng dường như có thể mời hai vị tiền bối ra tay vô điều kiện.
Điều này càng thái quá hơn.
Đương nhiên, trước mắt quan trọng nhất là nàng lấy được tâm đắc của Bách Linh Thuật.
Hơn nữa, tiền bối Nghiên Như là thiên tài thật sự, nàng lại có thể phát hiện ra cảnh giới một bông hoa một thế giới.
Tâm đắc này đơn giản là một món quà lớn siêu cấp đối với tông môn của các nàng.
Mà nàng chỉ làm công cụ cho người ta lại nhận được những điều này.
Sau đó, nàng nhớ tới chuyện lần trước Sơ Vũ nói với nàng, làm tay chân lại có lợi ích hơn nhiều.
Lúc đó, nàng còn khinh thường, đường đường là tu chân giả tam giai lại có thể làm tay chân cho người ta.
Bây giờ nghĩ lại, là tầm nhìn của nàng hạn hẹp, hơn nữa có lẽ Sơ Vũ chính là làm tay chân cho Đông Phương Hạo Nguyệt này.
Thu hoạch này đúng là đáng sợ đến cực điểm.
Sau đó Vãn Nguyệt nhận đồ, thật ra nàng từ chối nhưng không được.
Chờ nói rõ tất cả mọi chuyện, đám người Hứa Phương lại dẫn theo con gái bọn họ quay về.
Đương nhiên, Sơ Vũ và Vãn Nguyệt cũng đi theo.
Trời đã tối, bọn họ phải ở lại đây một đêm.
Lục Thủy không đi, hắn ở lại trên ngọn núi này đọc sách.
Ánh trăng tương ở đây tương đối sáng, thích hợp để đọc sách.
Sau một lúc lâu, Lục Thủy cảm giác phía chân trời sáng lên.
Trời đã sáng.
Lúc này Lục Thủy mới khép Thiên Địa Trận Văn lại.
Hắn nhìn mặt trời mọc, muốn chụp một tấm ảnh cho Mộ Tuyết xem, nói cho nàng biết mặt trời mọc trên Đông Lâm Sơn cũng rất đẹp.
Chỉ là vừa lấy điện thoại di động ra, hắn đã để lại chỗ cũ.
Chờ đi.
Nếu chẳng may quét được thiện cảm sẽ xui xẻo.
Lúc này, Chân Võ bưng một đĩa quả mâm xôi màu xanh qua.
“Thiếu gia, đây là do vị tiền bối kia đưa tới, nói là mâm xôi xanh tươi, rất ngọt đấy.” Chân Võ nói.
Lục Thủy nhìn quả mâm xôi xanh tươi mọng, sau đó cầm lấy một quả lớn nhất.
Hắn do dự một lúc mới chụp tấm ảnh, sau đó gửi cho Mộ Tuyết, thuận tiện kèm thêm một câu:
“Mộ tiểu thư muốn ăn không? Rất ngọt.”
Chờ giây lát, Lục Thủy nhận được tin tức.
Chính là tin tức Mộ Tuyết gửi lại:
“Lục thiếu gia muốn mang tới cho ta sao?”
Lục Thủy bấm điện thoại, sau đó nhắn tin cho Mộ Tuyết:
“Cũng không phải.
Ta chỉ muốn hỏi Mộ tiểu thư mà thôi, vậy không làm phiền Mộ tiểu thư nữa.”
Sau khi nhắn lại cho Mộ Tuyết xong, Lục Thủy có thể tưởng tượng Mộ Tuyết ở bên kia chắc hẳn lại muốn bùng nổ rồi.
Nghĩ vậy, Lục Thủy lại ném quả mâm xôi xanh vào miệng, đúng là ngọt thật.
Do dự một lúc, Lục Thủy nhận lấy cái đĩa trong tay Chân Võ, sau đó phóng ra một đạo hàn băng, làm đông lạnh cả đĩa và mâm xôi xanh.
Cuối cùng Lục Thủy bỏ đĩa này vào trong pháp bảo trữ vật.
Chân Võ không hiểu tại sao thiếu gia nhà mình làm thế, nhưng không mở miệng hỏi thăm.
“Bọn họ có nói bao giờ lên đường trở về không?” Lục Thủy hỏi.
“Chắc phải tới buổi trưa.
Vãn Nguyệt tiên tử đang tiếp nhận sự dạy dỗ của tiền bối Nghiên Như.” Chân Võ nói.
Lục Thủy gật đầu, không để ý lắm.
Lúc này Chân Linh vẫn đang hấp thu lực lượng, bọn họ về sớm cũng chẳng có ý nghĩa gì.
“Đúng rồi thiếu gia, đám người Lạc Phong truyền tin tức tới, nói đã giải quyết một đồng môn tiếp đơn, cũng không có dấu hiệu đã bị lộ thân phận.
Lạc Phong không nói tới quá trình cũng như cách làm.” Chân Võ nói với Lục Thủy.
Lục Thủy cũng không để ý, chỉ gật đầu.
Loại chuyện nhỏ nhặt này chẳng có gì hay để phải quan tâm.
“Bọn họ có đưa ra yêu cầu gì không?” Lục Thủy hỏi.
Đã gom góp được ba người, không dùng cũng hơi phí.
“Có, Lạc Phong hỏi, phải làm sao để hắn bước vào ngũ giai nhanh hơn.” Chân Võ chuyển đạt lại yêu cầu của Lạc Phong.
Đơn giản như vậy à? Lục Thủy bất ngờ nói:
“Chỉ hỏi thôi? Không cần giúp hắn thăng cấp à?”
“Chỉ hỏi.” Chân Võ gật đầu.
Đúng là cẩn thận, trong lòng Lục Thủy thầm nghĩ. |Nhưng nếu đối phương hỏi, hắn tất nhiên sẽ đưa ra đáp án.
“Bút giấy.” Lục Thủy nói.
Chân Võ lập tức đưa bút giấy cho Lục Thủy, còn thuận tiện lấy ra cái bàn để Lục Thủy viết.
Nhìn thấy cái bàn, Lục Thủy liền sửng sốt.
Thao tác này. . .
Đúng là tri kỷ.
Dẫn theo Chân Võ tới đây, quả nhiên là đúng rồi.
Lục Thủy ngồi xuống, sau đó bắt đầu viết.
Không bao lâu, hắn đã để bút xuống.
Lúc này, trên mặt giấy rõ ràng là một phù văn, phía dưới phù văn là một vài quan điểm.
Lục Thủy kiểm tra qua, lại đưa tờ giấy cho Chân Võ nói:
“Phù văn phía trên, bảo Lạc Phong quan sát lúc tu luyện là được.
Đến lúc đó hắn sẽ phát hiện ra làm sao mới có thể đẩy nhanh tốc độ tiến giai.
Trên đó còn có một vài cách dùng phối hợp giữa đan dược và linh vật.
Ngươi bảo người trong nhà kho gom đủ, thuận tiện đưa qua, Lục gia không thiếu những vật này.”
Chân Võ đồng ý, sau đó tò mò nói:
“Thiếu gia cảm thấy Lạc Phong phải mất bao lâu mới bước vào ngũ giai?”
“Nhanh hơn ngươi.” Lục Thủy nhìn Chân Võ nói một câu.
Chân Võ cúi đầu không nói gì.
Gần đây hắn tiến giai rất nhanh, nhưng tu vi của Lạc Phong vốn cao hơn hắn, nhanh hơn một bước là chuyện đương nhiên.
Đặc biệt còn được thiếu gia giúp đỡ.
Nhưng hắn cảm giác mình vẫn có thể nhanh chóng tiến vào giai tiếp theo, chắc chắn sẽ không kém quá xa.
Bọn họ luôn cảm thấy, chỉ cần ở bên cạnh thiếu gia, sẽ dễ dàng nhận được cơ duyên, hơn nữa còn đặc biệt phong phú nữa.
Lục Thủy nhìn Chân Võ.
Hắn đại khái có thể đoán được Chân Võ đang suy nghĩ gì, sau đó mở miệng nói:
“Đừng nghĩ tới chuyện nhanh chóng tiến giai.
Thời gian ngươi và Chân Linh ở tứ giai quá ngắn, tuy gần đây nhận được một vài cơ duyên, nhưng căn cơ của bản thân không đủ, nhanh chóng tiến giai chỉ làm các người dừng lại ở ngưỡng cửa ngũ giai, khó có thể tiến thêm, vững chắc một chút sẽ được hơn.
Đến lúc đó đạt tới tứ giai đỉnh phong, bước vào ngũ giai sẽ là chuyện nước chảy thành sông.
Lạc Phong khác với các ngươi.
Hắn đã dừng ở tứ giai rất lâu rồi, căn cơ vững chắc, tiến giai nhanh hơn sẽ không có vấn đề gì, nhưng các ngươi lại không được.
Hiểu chưa?”
Tuy Lục Thủy nói “nhanh”, nhưng có lẽ không giống với “nhanh” mà người bình thường hiểu được.
Dịch: MB_Boss








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










