- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
- Tập 22 : Sư Thúc Tổ (c211-c220)
[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
Tập 22 : Sư Thúc Tổ (c211-c220)
❮ sautiếp ❯Chương 211: Sư Thúc Tổ
Sau một lát, Thiên Ngâm mở hai mắt ra, linh dược xung quanh đã biến mất.
Nàng sững sờ nhìn hai tay của mình, hốc mắt ẩm ướt:
“Đã tốt hơn rất nhiều, tiếp tục như vậy thì chỉ cần một tháng là ta sẽ khỏi hẳn.
Sư đệ Thạch Minh đã chữa khỏi cho ta rồi?”
Sau đó nàng buông nắm tay xuống, ngồi im ở đó trầm mặc thật lâu.
Cuối cùng cúi đầu nhìn phù văn trên mu bàn tay mình, tự lẩm bẩm:
“Nếu như chuyện này cũng không thể tính là duyên, thế thì như thế nào mới được tính?”
Thạch Minh trốn trong nơi ở của mình, tất nhiên hắn biết sư tỷ Thiên Ngâm trở về, bây giờ chắc cũng đã nhìn thấy tờ giấy mà hắn lưu lại.
“Không biết lúc nào sư tỷ sẽ dùng phi kiếm truyền thư đến.” Thạch Minh tự nói.
Hắn cảm thấy muộn nhất là đêm nay.
Hắn cũng sắp phải rời đi.
Ngay khi Thạch Minh đang nghĩ như vậy, hắn đột nhiên nghe được một tiếng vèo.
Sau đó hắn phát hiện có một thanh kiếm nhỏ bay đến.
Cắm thẳng vào trên tường gỗ.
Thạch Minh có chút ngoài ý muốn, nhưng lại không ngoài ý muốn.
Cuối cùng vẫn phải rời xa!
Sau đó hắn rút kiếm ra, phía trên đúng là có một tờ giấy.
Hắn mở ra nhìn xuống:
Phương thuốc vô dụng, ta đã thử.
Nhìn thấy mấy chữ này, Thạch Minh mộng bức.
Thử rồi? Lại còn không có tác dụng?
Đại lão lừa hắn?
Thế thì không đến mức!
Chỉ theo ở bên người đại lão đã có thể thu hoạch được nhiều linh dược như vậy, mà đối phương còn không để vào mắt, căn bản không có lý do gì lừa hắn.
Nói cách khác, chắc chắn mười phần là do hắn còn chưa đi?
Thạch Minh rất muốn biết sư tỷ có bị thương hay không, nhưng nếu đi vào chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng lớn hơn.
Cuối cùng hắn dùng phi kiếm truyền thư đi vào, chủ yếu vẫn là hỏi thăm xem có bị thương hay không.
Trong nháy mắt bên trong lại có phi kiếm bay tới, chỉ có hai chữ: Không sao.
Thạch Minh lập tức thở phào nhẹ nhõm, sau đó nói cho sư tỷ chờ hắn rời đi rồi thử lại.
Rất nhanh đã có tin trở về: Cần chờ hai ngày, mà linh dược có chỗ thiếu sót, cần đến tông môn đổi một chút.
Đương nhiên Thạch Minh sẽ không để sư tỷ Thiên Ngâm đi, nói thẳng ra để hắn đi.
Thiên Ngâm nhận được trả lời, nhìn chữ bên trên, do dự một chút rồi ngượng ngùng viết một câu: Phi thư quá phiền phức, nghe nói bên ngoài có thứ tên là điện thoại.
Ta, chúng ta có thể thêm bạn bè, tiện cho việc liên hệ.
Do dự mãi, cuối cùng Thiên Ngâm quay đầu cắn răng ném thanh phi kiếm ra ngoài.
Sau đó nàng lấy ra hai cái điện thoại và hai tấm thẻ, trên thực tế lúc nàng trở về đã tiện đường mua.
Nàng cũng không biết cuối cùng bọn hắn sẽ như thế nào.
Nhưng mà, nhưng mà dù sao cũng tốt hơn so với không hề làm gì.
—— ——
Trên đường phố ở Xảo Vân tông, một người phụ nữ xinh đẹp nhẹ nhàng cất bước, phảng phất đang thưởng thức cảnh đẹp xung quanh.
“Thật lâu không ra ngoài đi lại, không nghĩ tới thế giới biến hóa nhanh như vậy.” Hồng Tố nhìn đường phố và người đi đường, âm thầm tự nhủ.
Lần này nàng đi ra chủ yếu là để thấy người nào đó một lần, khó có cơ hội đi vào địa bàn của nàng, đi ra thấy một chút cũng là nên.
“Nghe nói là rất phế! Nếu không nhìn nổi thì cứ lôi cha mẹ hắn ra giáo dục một trận.”
Nghĩ tới đây, Hồng Tố đột nhiên sửng sốt.
“Khí tức này có chút quen thuộc.”
Hồng Tố đưa ánh mắt lên trên một cửa hàng quần áo.
Hôm nay tiên tử trông cửa hàng mở cửa rất sớm, nàng vừa đến đã lấy thanh kiếm nhận được tối hôm qua ra để ở một bên, chờ đợi chủ nhân thanh kiếm đến chuộc về.
Nàng đặt đó rất tùy ý, chỉ để tựa ở một bên.
Nhưng hôm nay mới mở cửa không lâu, tiên tử trông tiệm luôn có cảm giác bên ngoài là lạ, tại sao lại có một số người nhìn chằm chằm vào trong cửa hàng của mình.
Nhưng cuối cùng đều sẽ rời đi.
Không hiểu nổi! Hôm nay cũng không có hàng mới đến mà.
“Hôm nay sư phụ nói muốn đi qua, lúc đó làm bộ chăm chỉ một chút, biểu hiện tốt sẽ có được linh đan diệu dược.” Tiên tử trông tiệm thầm nói, sau đó dự định dọn dẹp đôi chút.
Nhưng còn không đợi nàng dọn dẹp, cửa ra vào đã xuất hiện một vị mỹ phụ.
Tiên tử trông tiệm nhìn thấy đối phương thì giật nảy mình:
“Sư, sư phụ? Làm sao ngài lại đến nhanh như vậy?”
Mỹ phụ kia nhìn tiên tử trông tiệm, tức giận nói:
“Không tới sớm thì làm sao biết mỗi ngày ngươi đều lười biếng?”
Tiên tử trông tiệm không nói gì.
Sau đó mỹ phụ kia đi đến, chỉ thoáng qua nàng đã thấy được Thất Lân Long Ngâm Kiếm bị tùy ý đặt ở một bên.
Trong nháy mắt khi nhìn thấy kiếm, nàng bỗng sửng sốt.
Sau đó đưa tay để kiếm bay vào trong tay nàng.
Xem xét kỹ, lập tức mỹ phụ sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
“Kiếm này ở đâu ra?” Mỹ phụ nghiêm túc hỏi.
Tiên tử trông tiệm giật nảy mình, dáng vẻ này của sư phụ thật là dọa người: “Là một người thế chấp, hắn mua quần áo không mang tiền.”
“Hắn mua bao nhiêu tiền?”
“Một viên linh thạch ngũ phẩm.”
“Bao nhiêu?”
“Một, một viên linh thạch ngũ phẩm.
Sư phụ, có phải ta bị lừa rồi hay không?” Tiên tử trông tiệm nhỏ giọng nói.
Hôm nay sư phụ thật sự quá dọa người.
“Ngươi đúng là ăn gan hùm mật gấu, vì một viên linh thạch ngũ phẩm mà lại dám thu thanh kiếm này.
Hơn nữa, còn dám đặt ở nơi dễ thấy như thế.
Ngươi có biết một buổi sáng mình đã đi vòng quanh Quỷ Môn Quan bao nhiêu lần không?” Mỹ phụ trách móc.
Nghe được câu này, tiên tử trông tiệm sững sờ, nàng đã bị hù dọa.
Nhất là khi luôn có cảm giác có người nhìn chằm chằm vào trong tiệm.
Cho nên kỳ thật lúc có người nhìn một lần, tương đương với việc nàng đứng trước mặt tử vong một lần?
Làm sao có thể chứ?
“Sư, sư phụ, ngài đừng dọa ta, một thanh kiếm mà thôi.” Tiên tử trông tiệm nói.
“Mà thôi? Thất Lân Long Ngâm Kiếm, ngươi lại dám nói một câu mà thôi? Tất cả mọi thứ trong tiệm chúng ta cộng lại cũng kém thanh kiếm này, ngươi còn không hiểu sao?” Mỹ phụ trịnh trọng nói.
Ví von như thế, tiên tử trông tiệm đã hiểu.
Kiếm này quý giá như vậy sao?
“Thế nhưng, thế nhưng người kia chỉ là nói là kiếm bình thường, hắn tùy tiện lấy ra như thế không sợ bị cướp sao.”
“Đó là bởi vì trên thân kiếm có cấm chế, hắn nắm người khác không thể phát hiện ra dễ dàng như vậy được.
Nhưng khi rời khỏi hắn thời gian dài, cấm chế sẽ mất đi hiệu lực.
Dễ dàng bị những người khác phát hiện được.
Tiểu gia hỏa, ngươi rất may mắn, nếu như không phải chuyện tối hôm qua gây ra náo loạn, chắc đã có người hạ thủ rồi.” Hồng Tố đi từ bên ngoài vào.
Thấy có người tiến đến, tiên tử trông tiệm lập tức bị hù chạy đến sau lưng sư phụ mình.
Tất nhiên mỹ phụ cũng cảnh giác.
Nhưng khi nàng nhìn thấy Hồng Tố, cả người đều bị hù dọa, sau đó cung kính nói:
“Vãn bối gặp qua Sư thúc tổ.”
Dịch: MB_Boss
Chương 212: Tiền Bối Tìm Lục Thủy? Tại Hạ Đông Phương Thập Lý
Tiên tử trông tiệm cảm giác hôm nay gặp phải quá nhiều chuyện ly kỳ.
Nhất là tại sao lại xuất hiện một vị Sư thúc tổ?
Không đúng, sư phụ gọi như vậy, nhưng nàng không thể gọi như vậy.
Thế thì, nàng phải gọi làm sao?
Cuối cùng tiên tử trông tiệm chỉ có thể cúi đầu không dám nói gì.
Hồng Tố đưa tay lấy Thất Lân Long Ngâm Kiếm, nói:
“Người thế chấp kiếm này ở đây, họ gì?”
“Bẩm tiền bối, ta nghe người phụ nữ kia gọi đối phương là Lục thiếu gia.” Tiên tử trông tiệm không dám chần chờ, lập tức trả lời.
Hồng Tố gật gật đầu, sau đó quay người rời đi.
Chỉ là lúc rời đi có lưu lại một viên linh thạch ngũ phẩm và một câu:
“Về sau thu được đồ vật thì nhớ cất kỹ, kiếm này ta sẽ trả giúp các ngươi.”
Chờ sau khi Hồng Tố rời đi, hai người các nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó mỹ phụ gõ đầu tiên tử trông tiệm, kéo nàng rời đi:
“Đóng cửa, trở về diện bích một thời gian.
Bị ngươi tức chết rồi!”
Tiên tử trông tiệm cúi đầu không dám nói lời nào.
Nàng cũng biết ở lại nơi này sẽ có thể gặp nguy hiểm, trở về mới là an toàn nhất.
Sư phụ đúng là yêu thương nàng.
Trên đường đi, Hồng Tố nhìn Thất Lân Long Ngâm Kiếm, trên mặt đầy ý cười:
“Lục Thủy?
Rất có tiền đồ đó.
Dám lấy kiếm mà ta đưa cho Chân nhi đi thế chấp, mà lại chỉ có một viên linh thạch ngũ phẩm.
Chậc chậc, Đại thiếu gia Lục gia quả nhiên rất khác người, tài đại khí thô.
Loại người này sao có thể là phế vật?
Đây là thiên tài.
Đáng tiếc tiểu tử Lục Cổ kia không giáo dục được, có tội cha không dạy con.”
Sắc mặt Hồng Tố mang theo ý lạnh, sau đó bước từng bước một về phía trước.
Mục đích của nàng tất nhiên là chỗ của đám người Lục Thủy.
—— ——
Lục Thủy đã tu luyện xong tỉnh lại, nhưng không biết tại sao lại cảm thấy thời tiết hôm nay hơi lạnh.
Nhưng rất nhanh hắn đã dời lực chú ý lên người mình.
Hôm qua lúc hắn tu luyện, vốn cho rằng sẽ có thể trực tiếp tiến vào trạng thái luyện thể tam giai.
Nhưng đáng tiếc vẫn còn kém một bước cuối cùng.
Trở về tu luyện hai ngày, chắc có thể bình yên tiến vào.
Vấn đề không lớn.
Thời gian ba năm, trừ đi một năm dưỡng thương thì còn lại hai năm, đầy đủ hắn trưởng thành đến tình trạng có thể đối kháng Mộ Tuyết.
Đến lúc đó việc từ hôn sẽ không có bất kỳ ngoài ý muốn nào.
Rất tốt, cứ đi từng bước một, không cần phải gấp gáp.
Thùng thùng.
Khi Lục Thủy đang suy nghĩ thì đột nhiên tiếng đập cửa truyền đến.
“Lục thiếu gia còn chưa dậy sao?” Là tiếng của Mộ Tuyết.
Bọn hắn cùng ở trong một gian phòng, chỉ là gian phòng khác biệt mà thôi.
Sau đó Lục Thủy mở cửa đi ra ngoài.
Vừa mới vừa đi ra ngoài hắn đã thấy Mộ Tuyết mặc quần áo thoải mái, nhìn qua giống như em gái nhà bên.
Là hai loại khí chất với lúc bình thường.
“Lục thiếu gia?” Mộ Tuyết nhỏ giọng gọi.
Trong thanh âm lộ ra một loại vui sướng.
Phảng phất đang nói, đẹp mắt không? Vị hôn thê của ngươi nhìn rất đẹp đúng không? Về sau cả người đều là của ngươi, vui vẻ chứ?
Rất nhanh Lục Thủy lấy lại tinh thần, trong lòng hắn có chút khinh thường.
Thuật mê hoặc mỹ nhân kế, bàng môn tả đạo mà thôi.
Đã thấy nhiều nên tự động miễn dịch.
Trò xiếc ngây thơ.
“Mộ tiểu thư dậy sớm vậy?” Lục Thủy hỏi.
Sau đó hai người cùng đi ra ngoài.
Không có ai, tất nhiên hắn phải dẫn theo Mộ Tuyết ra ngoài tìm đồ ăn.
“Trà Trà dậy sớm, cứ lôi kéo ta theo nàng đi xem mặt trời mọc.” Mộ Tuyết nói.
Lục Thủy ngừng lại, sau đó cảm thấy lần sau hắn nên đi tìm Mộ Tuyết cùng xem, còn Đông Phương Tra Tra cứ trực tiếp trấn áp là được.
Sau đó Lục Thủy và Mộ Tuyết đi vào trong sân.
Nhưng chỉ vừa mới đi đến sân nhỏ, Lục Thủy bỗng sửng sốt.
Có chút yên tĩnh, mà nơi này còn bị người khác dùng pháp thuật cô lập lại.
Lục Thủy không nói gì, hắn nghe thấy tiếng bước chân ở bên ngoài viện.
Từng bước từng bước tới gần sân nhỏ.
Mộ Tuyết đứng ở bên người Lục Thủy, tất nhiên nàng cũng biết nơi này không đúng.
Thế nhưng nàng không hiểu, ai lại mạo hiểm ra tay với nàng và Lục Thủy ở Xảo Vân tông?
Khi Lục Thủy ra ngoài, trừ bị ma tu kia trọng thương ra, chuyện khác không có vấn đề gì.
Cho nên lần này là hữu kinh vô hiểm?
Mộ Tuyết không hiểu.
Lục Thủy đứng ở trước mặt Mộ Tuyết, nhỏ giọng nói:
“Mộ tiểu thư cẩn thận chút, tình huống nơi này không đúng.”
Mặc dù chắc chắn Mộ Tuyết biết, nhưng hắn vẫn nhắc nhở trước một câu.
Ai biết Mộ Tuyết đi theo hắn có thể vô thức xem nhẹ cảm giác nguy cơ hay không, mà hiện giờ thân thể của Mộ Tuyết còn ở trạng thái bình thường.
Vạn nhất bị thương sẽ không tốt.
“Hừ, vợ chồng nhỏ rất ân ái đó.” Tiếng nói của Lục Thủy vừa dứt, bên ngoài đã truyền đến tiếng cười lạnh.
Là giọng phụ nữ.
“Không có sát ý, nhưng lại mang theo cảm giác lạnh cả người.” Lục Thủy thầm nghĩ.
Trong đầu Mộ Tuyết thì lại quanh quẩn ba chữ vợ chồng nhỏ.
Quả nhiên nhìn nàng và Lục Thủy giống như vợ chồng.
Lục Thủy nhìn chằm chằm cửa ra vào, lúc này đã có một cái chân xuất hiện bên cạnh cửa, tiếp theo chính là một người phụ nữ từ.
Lục Thủy có thể cảm giác được, khi nàng ta xuất hiện thì ánh mắt đã trực tiếp rơi vào trên người hắn và Mộ Tuyết.
Phảng phất trước kia đã biết vị trí của hai người.
“Không biết! Vậy tại sao đối phương lại muốn ra tay với ta và Mộ Tuyết?” Lục Thủy thầm nghĩ.
Lúc này tất nhiên Mộ Tuyết cũng nhìn thấy người kia.
Nàng hơi sửng sốt, dường như đang tự hỏi, đang nhớ lại gì đó.
Rất nhanh nàng đã nhớ ra rồi.
“Tiền bối Hồng Tố? Thế nhưng lại không đúng! Dù tiền bối Hồng Tố đến gặp Lục Thủy, chắc chắn cũng không đến mức có loại ánh mắt này.
Làm sao lại cảm thấy đến để giáo dục người?” Trong lòng Mộ Tuyết có chút ngoài ý muốn.
Bởi vì ở kiếp trước rất ít gặp tiền bối Hồng Tố, cho nên nàng không hề suy nghĩ chuyện này.
Tất nhiên cũng quên mất, chỉ cần lần đầu tiên Lục Thủy tới Xảo Vân tông, chắc chắn tiền bối Hồng Tố sẽ tới một chuyến.
Đúng vậy, người tới tất nhiên là Hồng Tố.
Nàng nhìn Lục Thủy, bình tĩnh nói:
“Ngươi chính là Lục Thủy? Con trai của Lục Cổ và Đông Phương Lê Âm?”
Lục Thủy nhìn người này, cuối cùng cung kính nói:
“Bẩm tiền bối, vãn bối tên Đông Phương Thập Lý, cũng không phải là Lục Thủy trong miệng tiền bối.
Chắc tiền bối đã nhận nhầm người.”
Hồng Tố: “…”
Mộ Tuyết cũng ngoài ý muốn, nàng hoàn toàn không nghĩ tới Lục Thủy sẽ ứng đối như vậy.
Cuối cùng Hồng Tố nhìn Mộ Tuyết, nói:
“Vậy còn ngươi?”
“Vãn bối Tuyết Tễ.” Mộ Tuyết nhỏ giọng trả lời.
Hồng Tố cất bước đi đến, nàng nhìn Mộ Tuyết và Lục Thủy rồi cười ha ha:
“Phu xướng phụ tùy.
Đã như thế, vậy ta sẽ công khai nói cho các ngươi biết, chẳng qua ta chỉ thuận tiện nhắc đến Lục Thủy mà thôi, ta đến tìm người có tên Đông Phương Thập Lý.”
Nói xong, Hồng Tố ngồi vào trên ghế ở bên cạnh, bắt chéo chân nhìn Lục Thủy và Mộ Tuyết.
Hai tiểu gia hỏa này, rất nghịch ngợm.
Dịch: MB_Boss
Chương 213: Quá Ngây Thơ
“Tiền bối, ngài nói.” Lục Thủy mở miệng nói.
Hắn đang nghĩ, tại sao lại đột nhiên có người tìm tới cửa, mà đối phương còn không có ác ý.
Trên lý thuyết thì không cần quá lo lắng, nhưng không thể thả lỏng cảnh giác.
Nếu như đối phương xuất thủ, lấy thực lực trước mắt của hắn, nhiều lắm là thở dốc được năm giây, sau đó hắn sẽ phải quấy rầy đến anh linh của Lam Dạ Quốc.
Đương nhiên, khả năng cao là Mộ Tuyết sẽ xuất thủ.
Chỉ cần đối phương thật sự ra tay nặng, chắc chắn Mộ Tuyết sẽ không che giấu thực lực của mình nữa.
Đương nhiên Hồng Tố sẽ không xuất thủ.
Nàng đưa tay lấy ra một thanh kiếm, sau đó đưa đến trước mặt Lục Thủy:
“Biết thanh kiếm này không?”
Nhìn thấy nó, trong lòng Lục Thủy có chút ngoài ý muốn.
Đây không phải Thất Lân Long Ngâm Kiếm của hắn sao?
“Ánh mắt vãn bối vụng về.” Mặc dù không rõ xảy ra chuyện gì, nhưng chỉ cần giả vờ không hiểu là được.
Mộ Tuyết thì đã hiểu ra.
Hình như nàng đã nhớ được lai lịch của Ngâm Kiếm.
Sau đó cúi đầu không nói lời nào, giả bộ nhu thuận.
Hồng Tố cũng không thèm để ý câu trả lời của Lục Thủy, nhìn kiếm trong tay rồi nói:
“Kiếm này tên là Thất Lân Long Ngâm Kiếm, chính là bội kiếm bên người của Chân nhi.
Mãi đến khi nàng gả vào Lục gia, kiếm này mới bị nàng cất giữ.
Thanh kiếm này đi theo hơn nửa cuộc đời của Chân nhi.
Đáng tiếc, con cháu bất hiếu Lục Thủy của Lục gia, lại dám lấy di vật của bà nội để đi thế chấp.
Ngươi nói người này có quá đáng hay không?”
Hồng Tố nhìn Lục Thủy, trong mắt lộ ra một tia khí lạnh.
Lục Thủy mộng bức, đây là di vật của bà nội hắn?
Hắn không biết mà, hắn chỉ đến nhà kho lấy ra một thanh kiếm thuận tay.
Cha hắn cũng không nói chuyện quan trọng như vậy cho hắn biết.
Nhưng Lục Thủy đã hiểu, đây cũng là một vị tiền bối, mà còn có quan hệ với bà nội hắn.
Mặc dù hắn còn không biết dáng dấp của bà nội mình ra sao, nhưng hắn cũng không dám bất kính.
Chỉ là, ở kiếp trước hắn từng gặp qua vị tiền bối này chưa? Được rồi, không nhớ rõ.
“Tiền bối, việc này có thể là hiểu lầm.” Lục Thủy cúi đầu nói.
Hồng Tố không muốn nghe giải thích, nàng trực tiếp ném thanh kiếm ra, sau đó thanh kiếm này cắm xuống trước mặt Lục Thủy.
“Lục Thủy sai, không có quan hệ với Đông Phương Thập Lý ngươi.
Ta không tới để nghe Đông Phương Thập Lý giải thích.”
Lục Thủy: “…”
“Ta sẽ chuyển lời cho Lục Cổ phải quản giáo Lục Thủy thật tốt.
Đông Phương Thập Lý tiểu hữu cảm thấy ta làm đúng hay không?” Hồng Tố nhìn Lục Thủy rồi nói.
“Đúng, đúng.” Lục Thủy cúi đầu trả lời.
Sau đó Hồng Tố đứng lên, nàng không hề nhìn Lục Thủy, mà đưa ánh mắt đặt lên người Mộ Tuyết.
Tất nhiên Mộ Tuyết có thể cảm giác được ánh mắt của tiền bối Hồng Tố, nàng khẽ nói:
“Tiền bối?”
“Quan hệ của ngươi và Đông Phương Thập Lý ra sao?” Hồng Tố hỏi.
“Là vị, vị hôn thê của hắn.” Mộ Tuyết hơi ngượng ngùng.
Dù làm người hai đời, nhưng nói ra ở ngay trước mặt Lục Thủy, cũng rất thẹn thùng.
“Ngươi thích Lục Thủy không?” Hồng Tố lại hỏi tiếp.
Nghe được vấn đề này, Mộ Tuyết cúi đầu không dám trả lời.
Là thật sự không có cách nào trả lời, cũng không thể nói thích và không thích.
Đều là do Lục Thủy sai, nhất định phải gọi Đông Phương Thập Lý gì đó.
Cuối cùng Hồng Tố nhìn Lục Thủy và Mộ Tuyết, quay người rời đi:
“Hai đứa trẻ ngây thơ, lần sau thông minh lên một chút.”
Lục Thủy: “…”
Mộ Tuyết: “…”
Cảm giác bị mạo phạm.
Hồng Tố rời đi.
Nàng sẽ trách Lục Thủy thế chấp Thất Lân Long Ngâm Kiếm sao?
Cũng sẽ không, chỉ là việc này làm cho nàng nhớ tới Chân nhi mà thôi.
Chân nhi lúc còn trẻ sẽ thường xuyên thế chấp Thất Lân Long Ngâm Kiếm, cũng chỉ khi đến Lục gia mới không có chỗ để làm vậy, cho nên mới cất giữ.
Ngày nào thiếu tiền, chắc sẽ lại bị thế chấp.
Nhưng chỉ thế chấp một viên linh thạch ngũ phẩm thì thật sự quá mức rồi.
Khu vực Lục gia.
Sau khi Thạch Đầu Nhân đến đây, nhất thời không biết nên làm gì.
Bởi vì lúc đến nơi đã là đêm, cho nên hắn chỉ có thể chờ đợi đến hừng đông, đợi đến khi lượng người ngoài phố bắt đầu tăng lên.
“Tìm việc làm? Tìm thế nào đây? Cũng không thấy có ai gào thuê người.” Thạch Đầu Nhân nhìn con đường náo nhiệt trước mắt, có chút không biết nên làm thế nào mới tốt.
Thế giới bên ngoài rất lạ lẫm đối với hắn, hắn cũng không dám làm loạn.
Hơn nữa nơi này còn là địa bàn của ông chủ.
Càng phải tự giác hơn.
Về phần Bất Diệt Tiên Nhân, Bất Diệt Tiên Nhân là đi tìm người, sớm đã không còn ở cùng một chỗ với hắn.
Dù sao thì Bất Diệt Tiên Nhân giống như là đau răng đến không chịu được.
Còn tại sao Bất Diệt Tiên Nhân lại đau răng, hắn cũng không biết.
Do dự hồi lâu, Thạch Đầu Nhân mới bước ra ngăn cản một thanh niên đi qua.
Người thanh niên này rất ngạc nhiên nhìn Thạch Đầu Nhân:
“Thạch Đầu Quái? Thật hiếm gặp.”
“Là Thạch Đầu Nhân.” Thạch Đầu Nhân mở miệng uốn nắn lại.
Bây giờ hắn không còn tự xưng là Sơn Thần nữa, Sơn Thần là xưng hô khi còn ở Tiên Đình, giờ đã rời khỏi Tiên Đình, tự nhiên không thể tiếp tục dùng.
Tiên Đình vong quả thật là đáng tiếc, nếu như Tiên Đình vẫn còn, thì hắn nhẫn nhịn làm việc lâu như vậy nhất định bây giờ có thể chính thức chuyển.
Nhưng dù sao chuyện cũng đã qua, làm người, không, làm một tảng đá, nên nhìn về phía trước mà sống.
Vững vàng từng bước một tiến về phía trước, cố gắng đạt được một chức vị nào đó tốt, sau đó bảo dưỡng tuổi thọ
“Có chuyện gì sao? Nhìn ngươi rất lạ mặt, ngươi tới đây bằng cách nào?” Thanh niên hỏi.
Thanh niên mặc dù tò mò, nhưng Thạch Đầu Nhân lại rất đặc thù, gần đây hay có vài yêu vật hung ác lộng hành, thanh niên tất nhiên sẽ cảnh giác.
“Ta tới đây bằng cách nào? Đầu lĩnh bảo ta tới, hắn nói ta ở chỗ này tìm việc làm.” Thạch Đầu Nhân nói.
Thanh niên không hiểu lắm:
“Tìm việc làm? Đầu lĩnh của ngươi là ai?”
“Những người kia nói đây là địa bàn của ông chủ, à, bọn họ còn nói đầu lĩnh họ Lục.” Thạch Đầu Nhân cảm thấy mình nên nói rõ ràng, nếu không bị khó xử sẽ không tốt.
Dù sao hắn hiện tại đã là người có hậu đài, không, là Thạch Đầu Nhân có hậu đài.
Thanh niên sửng sốt một chút, không hỏi nhiều nữa, ở chỗ này làm gì có ai dám mạo phạm Lục gia.
Sau đó, thanh niên chỉ chỉ phía trước, nói:
“Đi lên phía trước, có một cửa hàng điểm tâm được sửa sang rất tốt ở trên đó, vừa nãy ta đi qua có nhìn thấy chỗ đó dán thông báo tuyển dụng.
Cứ tìm chỗ nào có ba người giống nhau như đúc là được.”
Sau khi tạ ơn xong, Thạch Đầu Nhân liền đi về phía người thanh niên vừa chỉ.
Bình thường hắn đều đi ở nơi ít người.
Chưa nói đến việc bản thân hắn cùng với những người này có khác biệt rất lớn, thế giới này đường đi này quá xa lạ đối với hắn, thật sự không có cách nào thích ứng được.
Hắn cảm thấy mình thật thông minh, vừa kiếm được tiền lại vừa kiếm được công việc.
Không có thu nhập, hắn thật sự không có cách nào tưởng tượng nổi mình sẽ sống thế nào ở nơi xa lạ này.
Không, nếu không có đầu lĩnh, hắn có thể tới đây hay không cũng là một vấn đề.
Có lẽ nửa đường liền bị người ta coi thành yêu ma mà trừ khử.
Trước kia cũng thường hay bị như vậy.
Dịch: MB_Boss
Chương 214: Thạch Đầu Nhân Tìm Việc
Rất nhanh sau đó, hắn liền nhìn thấy ba người trông như từ một khuôn đúc ra.
Những thứ khác, hắn thật sự nhận không ra, chữ viết cũng vậy.
Hoàn toàn không thể hiểu.
Lại phải đi học chữ việt của nhân loại, trước kia hắn đã từng bỏ ra một thời gian rất dài để học rồi.
Về phần tại sao lại có thể giao tiếp được ở thời đại này, thân là một Thạch Đầu Nhân, điều này hiển nhiên không làm khó được hắn.
Thiên phú ngôn ngữ của hắn cao đến mức nào cơ chứ.
Mỗi lần có người tiến vào thí luyện, hắn liền bắt đầu học, đây đều là để thích ứng với hoàn cảnh.
Chỉ có thích ứng mới có thể đứng vững và phát triển trên một cương vị.
“Xin hỏi, nơi của ba người đang tuyển người đúng không?” Thạch Đầu Nhân đi đến chỗ ba người như một kia hỏi.
Ba người Hoa Vũ Tuyết Quý hơi kinh ngạc nhìn Thạch Đầu Nhân đột nhiên xuất hiện.
Các nàng liếc nhau một cái, đều thật bất ngờ, sau đó Hoa Quý nói:
“Chúng ta đúng là đang tuyển người, nhưng mà có yêu cầu tu vi nhất định.”
Thạch Đầu Nhân lập tức nói:
“Ta có tu vi.”
Do dự một chút, Thạch Đầu Nhân lại nói thêm:
“Nhưng mà không cao.”
Hắn chưa phải là Chân Tiên, cho nên luôn có cảm giác chính mình rất rất yếu, dù sao cũng có một Bất Diệt Tiên Nhân bên cạnh để so sánh.
“Không cao cũng không sao, nhưng có điều tiền lương cao nhất của chúng ta một tháng chỉ có hai viên tam phẩm linh thạch.
Nếu như tu vi ngươi quá thấp thì sẽ còn bị giảm bớt đi.”
Đúng rồi, tu vi ngươi có đến nhị giai đỉnh phong không?” Hoa Quý hỏi.
Thạch Đầu Nhân có chút khó khăn lắc đầu:
“Ta không phải nhị giai đỉnh phong.”
“Vậy có đến 2.1 không?” Vũ Quý hỏi.
Thạch Đầu Nhân càng cảm thấy khó xử hơn.
“1.5 thì sao?” Tuyết Quý hỏi.
Thạch Đầu Nhân có chút tuyệt vọng lắc đầu, hắn có vẻ như không có khả năng đảm nhiệm việc làm ở đây rồi.
Hoa Quý thở dài một tiếng nói:
“Ngay cả 1.5 cũng không đến thì tối đa một tháng chỉ được một viên linh thạch nhị phẩm thôi.
Đúng rồi, vậy ngươi rốt cuộc là tu vi gì?”
“Ngũ, ngũ giai.” Thạch Đầu Nhân có chút không tự tin lắm trả lời.
Tu vi cao thấp là một chuyện, quan trọng là có đáp ứng được yêu cầu công việc không.
Hắn có vẻ như không phù hợp lắm.
Mà ba ngươi Hoa Vũ Tuyết Quý sau khi nghe được câu trả lời của Thạch Đầu Nhân đều hơi sửng sốt một chút.
Hoa Quý nhìn chằm chằm Thạch Đầu Nhân nói:
“Ngươi, ngươi nói ngươi bao nhiêu giai cơ?”
“Ngũ giai, để ta làm cho ba người nhìn một chút.” Sau đó Thạch Đầu Nhân thả ra một chút khí tức thuộc về ngũ giai Pháp Thân.
Ba người Hoa Vũ Tuyết Quý kinh hãi, lập tức nói:
“Dừng, dừng lại đi, đừng thả ra.”
Thạch Đầu Nhân lập tức thu liễm lực lượng lại, sau đó thử hỏi:
“Ta liệu có thể đảm nhận công việc này được không?”
Hoa Quý thực sự rất kinh ngạc, dù có thế nào nàng cũng chưa từng nghĩ đến sẽ có một ngũ giai đến nhận lời mời, nàng hỏi Thạch Đầu Nhân:
“Ngươi có biết chúng ta muốn tuyển người vào việc gì không?”
Thạch Đầu Nhân lắc đầu, hắn cũng không kén chọn.
“Chính là…” Hoa Quý nhất thời không biết nên mở miệng nói thế nào, nàng có cảm giác nói cái này với một tiền bối ngũ giai như vậy, có chút vô lý.
Cân nhắc một chút, Hoa Quý nói:
“Chúng ta có lẽ không thường xuyên ở trong tiệm được, những lúc như vậy cần có người giúp chúng ta trông tiệm, cũng không cần phải buôn bán gì, chỉ cần không để người khác đến quấy rối là được.
Chính là công việc như vậy.”
“Kiểu như canh cổng đúng không? Việc này ta lành nghề, ta có thể làm.” Thạch Đầu Nhân nói thẳng.
Lúc còn ở trong thí luyện kia hắn cũng được coi như một loại canh cổng đi, kiêm chức tay chân nữa.
Hoa Vũ Tuyết Quý đều ngẩn người ra, tiền bối ngũ giai à, thật sự có thể tùy ý như vậy sao?
Tiền bối ngũ giai Pháp Thân, không thể lừa gạt được.
Hoa Quý khó khăn mở miệng nói:
“Cái này, có lẽ chúng ta không mời nổi ngươi, chúng ta nhiều nhất cũng chỉ có thể trả ngươi hai viên linh thạch tam phẩm một tháng.”
“Không có vấn đề gì, ta không để ý.” Thạch Đầu Nhân lập tức nói.
Hoa Vũ Tuyết Quý: “…”
“Một vấn đề cuối cùng.” Việc đã đến nước này, ba người Hoa Quý cũng không có cách nào, không có vấn đề gì thì liền thuê đi.
Thạch Đầu Nhân nhìn Hoa Quý, chờ đợi nàng mở miệng nói.
“Là ai mang ngươi đến tiểu trấn Thu Vân này? Nói cách khác, người mang ngươi đến nơi này là ai, nếu như không phải người chúng ta biết rõ, thì chúng ta cũng không dám chiêu một tiền bối cường giả như tiền bối đây.” Hoa Quý nói.
Thạch Đầu Nhân suy tư trong lòng, nói:
“Ta là theo chân một người gọi là An Dật đến đây.”
Ba người Hoa Quý hơi kinh ngạc, hóa ra là tiền bối An Dật.
Vậy liền không có vấn đề gì nữa.
Nhưng các nàng sẽ xác nhận lại cái này.
Cuối cùng, Hoa Quý đưa tay ra nói:
“Vậy công việc này liền giao cho tiền bối, làm phiền tiền bối rồi.”
Trời còn chưa sáng, Đau Răng Tiên Nhân đã bắt đầu đi tìm con chó mà Lục Thủy nói tới kia.
Nhưng đi hết một vòng cũng không tìm được.
Chó nơi này thật sự ít.
Tìm tới tận hừng đông, hắn mới thấy xung quanh chỗ này bắt đầu có nhiều chó hơn.
Đương nhiên, cái gọi là nhiều hơn này chính là ngẫu nhiên có thể nhìn thấy một con trên đường.
Trước đó phải đi rất lâu mới có thể tìm được một hai con.
Thân là một nam nhân ở đỉnh tiên chi, hắn có thể trực tiếp giao lưu với người dân ở đây, hoàn toàn không có bất kì chướng ngại gì.
Nhưng nhận mặt chữ thì không làm được.
Sau đó, Đau Răng Tiên Nhân ngồi xổm ở trước một con chó lớn, hỏi:
“Xin hỏi, ngươi có phải là Cẩu Tử không?”
Đây là một con chó lớn màu nâu, nó đưa mắt nhìn Đau Răng Tiên Nhân, dùng tiếng người hỏi lại:
“Ngươi cảm thấy ta không phải là chó sao?”
Đau Răng Tiên Nhân hơi bất ngờ, con chó này thế mà lại có thể nói tiếng người.
Thật ra không nói tiếng người thì sẽ tương đối khó giao lưu.
Thậm chí là không thể giao lưu được.
Đau Răng Tiên Nhân nhanh chóng đáp:
“Không phải, ý ta là tên của ngươi có phải là Cẩu Tử không?”
“Ta gọi là Cẩu Ngạo Thiên, rõ chưa?” Cẩu Ngạo Thiên lườm Đau Răng Tiên Nhân một cái, sau đó ngẩng đầu ưỡn ngực nhấc chân rời đi.
Đau Răng Tiên Nhân chỉ có thể đi tìm con khác.
Không bao lâu sau, hắn lại ngồi xổm trước mặt một con chó màu tuyết trắng, hỏi:
“Ngươi là Cẩu Tử sao?”
“Ngươi không biết cái gì gọi là Tuyết Lang không? Ta là sói, không phải chó.” Tuyết Lang cũng dùng tiếng người đáp lại.
Đau Răng Tiên Nhân nói lời xin lỗi xong, lập tức đi chỗ khác.
Cuối cùng, ở trên một cầu thang, hắn nhìn thấy một cái đầu chó nhỏ đen kịt, con chó đen này đang vểnh đuôi lên, bắt chéo chân gặm đùi gà.
“Xin hỏi, ngươi có phải là Cẩu Tử không?” Đau Răng Tiên Nhân tiến tới gần bên cạnh con chó đen, hỏi.
Cẩu Tử liếc nhìn Đau Răng Tiên Nhân, nói:
“Cẩu Tử? Sẽ có người dùng cái tên như vậy để gọi chó sao? Ai nói cho ngươi thế?”
“Là tiểu huynh đệ Lục Thủy nói cho ta, hắn bảo ta đến đây tìm một con chó gọi là Cẩu Tử.” Đau Răng Tiên Nhân giải thích, sau đó nói:
“Nếu không phải là cẩu huynh đệ đây, vậy ta không quấy rầy nữa.”
Cẩu Tử nghe được cái tên Lục Thủy thì hơi sửng sốt, sau đó lập tức buông đùi gà xuống, nghiêm túc đứng lên nói:
“Không cần tìm nữa, ta chính là Cẩu Tử, cái tên Cẩu Tử dễ nghe như vậy, vô cùng xứng với ta.
Không, cái tên Cẩu gia lấy làm sao có thể dùng từ êm tai hay khó nghe để diễn tả?
Cái tên Cẩu gia lấy đó chính là uy vũ bá khí, cử thế vô song, ẩn chứa chân lý vô thượng.
Nói đi, ngươi tìm Cẩu đại gia ta có chuyện gì?”
Dịch: MB_Boss
Chương 215: Tìm Nha Sĩ
Đau Răng Tiên Nhân có chút ngoài ý muốn, nhưng nếu đối phương đã thừa nhận mình là Cẩu Tử, hắn cũng không nghi ngờ nhiều nữa, mà mang theo vẻ mong đợi nói:
“Nghe nói ngươi biết nha sĩ, có thể mang ta đến đó kiểm tra một chút được không? Ta bị đau răng.”
“Gâu?” Cẩu Tử hơi sửng sốt, nói:
“Nha sĩ?
Ai nói với ngươi như vậy?
Ta chỉ biết bác sĩ thú ý thôi.”
“Bác sĩ thú y? Nhưng tiểu huynh đệ Lục Thủy đã nói rõ ràng là ngươi biết nha sĩ.” Đau Răng Tiên Nhân bất ngờ nói.
Lúc này, Cẩu Tử nghiêm túc nói:
“Bác sĩ thú y?
Người Cẩu đại gia biết rõ ràng là nha sĩ, làm sao lại biết bác sĩ thú y được?
Cẩu gia nói không sai, ngươi đau răng đến tìm ta là đúng rồi.”
Nghe thấy Cẩu Tử nói như vậy, Đau Răng Tiên Nhân vô cùng vui mừng.
“Vậy Cẩu Tử huynh đệ có thể dẫn ta đi gặp, gặp nha sĩ kia được không?”
“Gọi ta là Cẩu Đại Hộ.” Cẩu Tử đi về phía trước, thuận tiện nói:
“Cùng lên đến đi.”
Sau đó Đau Răng Tiên Nhân một mực mừng rỡ đi theo.
Cẩu Tử cũng có chút muốn khóc, Cẩu gia rõ ràng là làm khó nó, đây là để nó biết khó mà lui sao?
Không, cẩu tôn tử nó là đương đinh.
Chó hoang nào có mùi của chó nuôi trong nhà chứ.
“Vị nha sĩ ta biết kia thường xuyên ra ngoài, muốn tìm được thật ra rất phiền toái.
Nhưng không sao, ta còn biết một vài nha sĩ khác, trước hết để hắn kiểm tra trước cho ngươi, nếu như mấy người này không giải quyết được, thì ta sẽ tìm nha sĩ đại lão kia cho ngươi.” Cẩu Tử vừa đi vừa nói.
Đau Răng Tiên Nhân lập tức nói:
“Đa tạ Đại Hộ tiểu huynh đệ, có gì cần hỗ trợ xin cứ nói cho ta biết.”
“Ngươi làm được cái gì?” Cẩu Tử hỏi.
“Làm ruộng, nấu cơm, trước khi thành Tiên ta làm nghề trồng trọt.” Đau Răng Tiên Nhân nói.
Cẩu Tử không nói gì, bởi vì đã đến nơi.
“Chính là chỗ này, đi thôi, ta mang ngươi vào.”
Đau Răng Tiên Nhân ngẩng đầu nhìn, phát hiện chỗ này là một tiệm thuốc.
Sau đó cũng không nghĩ nhiều nữa, mà theo Cẩu Tử đi vào.
Mà tên của tiệm này là: Khẩu Khang Tiểu Trấn.
Lục Thủy lúc này đang đợi Mộ Tuyết và Đông Phương Trà Trà, bây giờ đang là thời gian Đông Phương Trà Trà đổi bịt mắt.
Lần này hắn có thể đi vào, nhưng hắn không muốn đi vào.
Hoàn toàn không muốn gặp tiền bối của Xảo Vân tông chút nào.
Có trời mới biết lại gặp phải tiền bối có bối phận cao nào.
Ở Lục gia, hắn tốt xấu gì cũng biết mặt mấy vị Trưởng lão, có thể nghe lời thì nghe lời, có thể không mắt mù náo chuyện thì không mắt mù náo chuyện.
Nhưng ở Xảo Vân tông, một người hắn cũng không biết, không đúng, mà là một người hắn cũng không nhớ được.
Thế này thì làm sao chơi?
Nhất là sau khi hắn đã cẩn thận suy nghĩ, nơi này không phải chỉ có một tiền bối có chút quan hệ với Lục gia hắn.
Nhỡ đâu lại có người muốn nhìn phế Thiếu gia Lục gia một chút, như vậy lúc về kiểu gì hắn cũng sẽ bị giáo huấn.
Trưởng bối muốn giáo dục vãn bối, hắn dù có đánh thắng được, thì cũng phải nghe thuyết giáo.
Trùng sinh luôn luôn gặp trưởng bối, quá oan uổng.
Đương nhiên, chỉ cần những tiền bối này dám phản đối việc hắn cưới Mộ Tuyết, hắn sẽ lập tức cho những tiền bối này biết cái gì gọi là khí phách, cái gì gọi là phách lối.
Ai!
Thở dài một tiếng, Lục Thủy cảm thấy đời này đều không có cơ hội được nói một câu kia, ai đồng ý, ai phản đối.
“Thiếu gia.” Chân Võ đi đến bên cạnh Lục Thủy, nhẹ giọng gọi một tiếng.
Lục Thủy quay đầu nhìn Chân Võ, nói:
“Vừa đi vừa nói đi.”
Sau đó Lục Thủy đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi chờ, tất cả mọi người đều ngồi chỗ này chờ, cho nên Lục Thủy định ra chỗ khác.
Chờ đi được một đoạn xong, Chân Võ mới mở miệng nói:
“Lục gia bên kia truyền tới một tin tức, gần đây có vẻ như Thái Dương Thần Điện sẽ có chút động thái.”
“Nhằm vào Lục gia?” Lục Thủy hỏi.
“Đúng vậy, nghe nói là có quan hệ với Thái Dương Thần.” Chân Võ nói.
Lục Thủy đi đến bờ biển, sau đó nói:
“Lạc Phong, hai người bọn họ đã ra chưa?”
Chân Võ tự nhiên cũng đã biết Lạc Phong và Nhiếp Hạo đang ở bên trong Bất Diệt Tiên Điện.
“Hẳn là không nhanh như vậy đâu.” Chân Võ nói.
Người không biết sẽ nghĩ là Lục Thủy vì thất bại nên mới đi ra nhanh như vậy, nhưng Chân Võ Chân Linh đều hiểu rõ Lục Thủy đi ra như thế nào.
Tuyệt đối là dùng tư thế nghiền ép đi vào thí luyện.
Lục Thủy nhìn về phía Chân Võ, nói:
“Tay.”
Chân Võ không hiểu, cuối cùng vẫn đưa tay ra.
Sau đó Lục Thủy vẽ một cái phù văn lên tay Chân Võ:
“Tới gần Bất Diệt Tiên Điện rồi kích hoạt phù văn, khi đó có thể kết nối với thí luyện, tìm tới hai người Lạc Phong kia, bảo hai người đó đi ra ngoài tra chuyện này một chút.
Chuyện này cũng không nhỏ, muốn tra được hẳn là không khó.”
Về phần Lục gia bên kia, cha hắn chắc chắn đã biết rồi.
Chân Võ tiếp xúc không đến đám người An Dật kia, không chiếm được tin tức cũng không có gì ngạc nhiên.
Chân Võ vâng một tiếng, sau đó liền ra ngoài biển, bên ngoài Bất Diệt Tiên Điện hiện có không ít người, cho nên không cần phải lo lắng chuyện hành động quá lộ liễu.
‘Cho đến khi Thái Dương Thần hành động hẳn là còn một khoảng thời gian nữa, nếu không thì chuyện này đã phải truyền ra khắp khu vực Lục gia rồi.’ Lục Thủy nhìn Chân Võ đang rời đi, tự nhủ trong lòng.
Chuyện Thái Dương Thần xuất thủ này, Lục Thủy không có ý định tham dự vào.
Đẳng cấp hai bên hoàn toàn không cùng nằm trên một đường thẳng.
Tùy tiện tham dự vào chính là đi tìm thêm phiền toái cho gia tộc.
Nhưng hắn muốn thông qua chuyện này để xem xem mục đích của Thái Dương Thần là gì.
Nếu như nội dung nhìn thấy trong Tàng Kiếm cốc không sai, như vậy Thần Chúng hẳn là đang nắm giữ Sách Khải Huyền.
Thật ra Lục Thủy cũng rất muốn nhìn xem trong những thứ này viết cái gì.
Đáng tiếc, những thứ này tạm thời nằm ngoài tầm với của hắn.
Sau đó Lục Thủy không tiếp tục suy nghĩ về những vấn đề này nữa.
Hắn vẫn là nên tập trung suy nghĩ làm cách nào để từ hôn thì hơn.
Loại chuyện như từ hôn này, cả một đời chỉ có một lần, Dự Ngôn Thạch Bản gì gì đó kia, ba năm sau muốn nhìn vẫn có thể được.
Nghĩ vậy, Lục Thủy xoay người lại, hai người Mộ Tuyết và Đông Phương Tra Tra giờ này cũng nên đi ra rồi.
Chờ Mộ Tuyết đi ra, các nàng sẽ cần phải về Lục gia.
Lục Thủy đi vào, mà từ bên trong lại có một vị tiên tử đi ra.
Khi tiên tử kia nhìn thấy Lục Thủy đi ngang qua mình, trong lòng liền cảm thấy hơi bất ngờ:
‘Lục Thủy? Hắn ở chỗ này sao?
Nhưng đến tận bây giờ mà vẫn còn ở 2.1, thật là, một chút tiến bộ cũng không có.
Chỉ là, tu vi như vậy mà chạy đến nơi này có sợ nguy hiểm không?’
Thính Vân Tích không quay đầu lại, hiện tại nàng cảm thấy để cho Chiến Thần dạy dỗ Lục Thủy một chút cũng tốt.
Ít nhất sẽ không tiếp tục chạy loạn, hơn nữa bên người hắn ngay cả một người cũng không có, nhỡ đâu bị ma tu nào đó có tâm tư gì đuổi giết, đối với Tiên Đình bọn hắn mà nói, không phải là một chuyện tốt.
Đứng bên bờ biển, Thính Vân Tích nhìn Bất Diệt Tiên Điện, nàng có cảm giác rằng Bất Diệt Tiên có lẽ đã rời khỏi điện đường này.
“Có hơi đáng tiếc, nhưng chuyện của tiền bối bên kia ngược lại lại thuận lợi, vị kia đã thức tỉnh rồi.
Chỉ cần để cho vị đó khôi phục một chút thực lực, là có thể bắt đầu hé mở ra nửa sau của nội dung bên trong Dự Ngôn Thạch Bản.” Thính Vân Tích nhìn Bất Diệt Tiên Điện, khóe miệng mang theo ý cười.
Tìm được tai họa ngầm, giải quyết tai họa ngầm, làm xong những điều này thì chỉ còn cần chờ đợi Đế Tôn thức tỉnh nữa là đủ.
Nhưng bây giờ ánh mắt của bọn hắn đều đặt ở Lục gia, hoặc là đều đang đợi Thái Dương Thần đến Lục gia thăm dò Lục Vô Vi.
Lần thăm dò này sẽ quyết định hành động tiếp theo của tất cả mọi người.
Dịch: MB_Boss
Chương 216: Thái Dương Thần Đích Thân Tới Lục Gia
Lúc trở về, Lục Thủy quả nhiên thấy Mộ Tuyết và Đông Phương Trà Trà.
Đông Phương Trà Trà đã không còn buộc một tấm vải màu sắc rực rỡ trên mặt nữa, mà đang đeo một cái bịt mắt, trên bịt mắt có viết một chữ “Kiếm”, nhìn vô cùng có khí thế.
“Chúng ta đã xong việc ở bên này rồi, Lục Thiếu gia còn có việc gì cần làm ở đây nữa không?” Mộ Tuyết đi đến trước mặt Lục Thủy, hỏi.
“Nếu như không có chuyện gì, để ta ngự “Kiếm” phi hành đưa mọi người trở về.” Đông Phương Trà Trà đứng một bên nói.
Đã đến phiên nàng thể hiện rồi, nàng đương nhiên vô cùng vui vẻ.
Dù sao thì chị dâu và biểu đệ Lục Thủy cũng không biết ngự kiếm phi hành.
Lục Thủy lắc đầu nói:
“Ngồi xe đi, sẽ nhanh hơn một chút.”
Hắn cũng không muốn phải nhìn vẻ mặt đắc ý của Đông Phương Tra Tra, trừ khi chỉ có hai người hắn với Mộ Tuyết.
Cuối cùng ba người chọn đi tàu về, sáng sớm hôm sau là có thể về tới Lục gia.
Trên xe lửa, Lục Thủy ngồi ở phía đối diện Mộ Tuyết, Đông Phương Tra Tra thì ngồi bên cạnh Mộ Tuyết.
Lục Thủy nhìn hai người trước mặt, bỗng có xúc động muốn ném Đông Phương Tra Tra ra ngoài, nếu như chỉ có hai người mà nói, thì chắc chắn sẽ chỉ mua hai vé hai chỗ, vậy thì hắn với Mộ Tuyết sẽ ngồi cùng một chỗ.
Hiện tại thì không thể.
Trong lúc Lục Thủy còn đang suy nghĩ miên man, Đông Phương Trà Trà đột nhiên nhớ tới cái gì, quay sang Mộ Tuyết, hỏi:
“Đúng rồi, chị dâu và biểu đệ Lục Thủy là một đôi có phải không?”
Mộ Tuyết sững sờ, ngay cả Lục Thủy đang nghiêm túc tự hỏi trong lòng cũng sửng sốt, đề tài này đi cũng có chút xa rồi nha, làm sao lại đột nhiên hỏi chuyện này?
Mộ Tuyết hơi đỏ mặt, nhưng vẫn nhẹ nhàng gật đầu, không nói gì.
Đông Phương Trà Trà nhìn thấy thái độ của Mộ Tuyết, lập tức kéo Mộ Tuyết đứng dậy, sau đó ấn Mộ Tuyết xuống chỗ ngồi bên cạnh Lục Thủy.
Khoảnh khắc này, cả hai người đều hoang mang.
Đông Phương Trà Trà đây là đang làm gì vậy?
“Hai người ngồi gần hơn chút nữa đi, để ta chụp một tấm hình.
Mẹ nói đầu óc ta không dùng được, dễ dàng nhầm lẫn các mối quan hệ giữa người với người, các quan hệ khác thì cũng thôi đi, nhưng riêng quan hệ nam nữ thì không được nhầm lẫn, nếu không sẽ bị người ta chán ghét.
Cho nên chụp một tấm hình ghi chép lại, như vậy sẽ không nhầm lẫn nữa.
Thật ra ta cảm thấy mẹ chẳng qua chỉ là lo lắng quá mức, nhưng không làm như vậy, thì mẹ sẽ không để ta đi ra ngoài nữa.
Ài, hai người lại gần hơn chút nữa đi.” Đông Phương Trà Trà nói.
Lục Thủy và Mộ Tuyết nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải.
Dù sao thì lúc này, Lục Thủy cũng cảm thấy bản thân chưa ném Đông Phương Tra Tra ra ngoài quả là một lựa chọn đúng đắn.
Cuối cùng, Lục Thủy và Mộ Tuyết ngồi chung một chỗ, một đường dựa vào nhau về tới Lục gia.
Chủ yếu là do kỹ thuật của Đông Phương Trà Trà quá kém, nháy máy liên tục vẫn không được tấm nào ra hồn.
Đến tận lúc gần về đến nơi mới miễn cưỡng vượt qua kiểm tra.
Ngày hôm sau.
Nhóm người Lục Thủy đi ra từ nhà ga.
Mộ Tuyết mở miệng nói:
“Tại sao Trà Trà lại gọi Lục Thiếu gia là biểu đệ vậy?”
Mộ Tuyết thật ra đã sớm biết đáp án, nàng chẳng qua chỉ hỏi để Trà Trà nói cho Lục Thủy nghe mà thôi.
Nghe được vấn đề như vậy, Lục Thủy bỗng có cảm giác mình trước kia hình như cũng từng nghe qua câu trả lời rồi.
Nhưng chuyện cẩn thận hồi tưởng lại quá phiền toái, hơn nữa cũng không nhất định có thể nhớ ra được.
Hay là bây giờ nghe một chút đi.
“Không phải là đều gọi như vậy sao?” Đông Phương Trà Trà nói:
“Dì nhỏ là muội muội của cha ta đúng không?”
Mộ Tuyết cảm thấy bản thân câu nói này có vấn đề, nhưng quan hệ lại không sai, cho nên vẫn gật gật đầu.
“Mà ta là con gái của cha ta, biểu đệ Lục Thủy là con trai của dì nhỏ, đúng không?” Đông Phương Trà Trà nói.
Mộ Tuyết gật đầu.
Lục Thủy cũng thấy tạm thời chưa có vấn đề gì.
Đông Phương Trà Trà tiếp tục nói:
“Ta kế thừa thân phận của cha ta, biểu đệ Lục Thủy kế thừa thân phận của dì nhỏ, là em gái.
Nhưng ta là nữ, biểu đệ Lục Thủy là nam.
Cho nên thân phận phải đổi lại một chút, ta trở thành biểu tỷ của biểu đệ Lục Thủy, biểu đệ Lục Thủy là đệ đệ của ta.
Không sai đúng không?”
Không sai?
Không sai, ngươi nói đều đúng.
Lục Thủy hoàn toàn không muốn phản bác, ở kiếp trước cũng chưa có lần nào Đông Phương Tra Tra sửa được cách xưng hô.
Hắn dám đánh cược rằng, trong cùng thế hệ, không tìm ra được một người là tỷ tỷ hay ca ca của người này.
Mộ Tuyết cũng không nói gì, nàng lại không thể nói là sai.
Nếu nói sai lại phải giải thích một đống, cuối cùng còn chưa chắc đã vào được não của Trà Trà.
Lúc đầu Đông Phương Trà Trà còn muốn hỏi thêm xem có phải là không sai đúng không, thế nhưng vừa mới đi ra khỏi nhà ga, nàng liền có cảm giác toàn bộ tiểu trấn đều tràn ngập khí tức trận pháp.
Lục Thủy cũng có chút ngạc nhiên.
“Chân Võ?” Lục Thủy nhẹ giọng gọi.
Hắn muốn biết chuyện gì đang xảy ra.
Chân Võ lập tức đi đến bên người Lục Thủy, nói:
“Vừa mới nhận được tin tức trong tộc, nói là ba ngày sau có thể Thái Dương Thần sẽ đích thân tới khu vực Lục gia.
Vì lý do an toàn, tiểu trấn Thu Vân đã mở ra trận pháp, đề phòng vạn nhất.”
Lục Thủy có chút ngoài ý muốn, Lục gia phản ứng như vậy, đã nói rõ rằng chín phần là Thái Dương Thần sẽ tới.
Nhưng đối phương có mục đích gì, hắn vẫn chưa biết, chỉ có thể đợi tin tức bên kia của Lạc Phong.
Hoặc là trực tiếp đến hỏi cha hắn.
Nhưng hỏi cha thì sẽ bị chú ý tới, tạm thời không cần.
Mộ Tuyết cũng có chút ngoài ý muốn, một kiếp này biến hóa cũng thật nhiều, nàng cũng không hiểu là có chuyện gì xảy ra.
Nhưng có chuyện gì thì cứ tùy cơ ứng biến là được.
Lục gia căn bản không cần phải sợ một cái Thái Dương Thần.
Đông Phương Trà Trà hiếu kỳ hỏi:
“Thái Dương Thần muốn đánh đến đây? Vậy trước tiên có phải đến nhà Thái Dương Thần trộm hay không?”
“Thái Dương Thần ở trên mặt trời, mặt trời nóng như vậy, ngươi định đến kiểu gì?” Lục Thủy tùy ý trả lời một câu.
Mộ Tuyết đứng bên cạnh Lục Thủy, theo chân Lục Thủy đi về phía Lục gia.
Đông Phương Trà Trà cũng đi theo, nàng nghe Lục Thủy nói vậy, lập tức nói lại:
“Tại sao lại đi trộm ban ngày? Chúng ta có thể đến vào ban đêm mà, khi đó mặt trời sẽ không nóng nữa.”
Nghe được câu này, Lục Thủy và Mộ Tuyết đều chết lặng.
Chỉ là chưa đợi hai người kịp mở miệng, Đông Phương Trà Trà đã tự phản bác lại chính mình:
“Không đúng, như vậy không được.”
Lục Thủy và Mộ Tuyết đều nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng phát hiện là không đúng rồi à.
Mộ Tuyết vừa mới định mở miệng nói ra nguyên nhân đại khái, nhưng nàng còn chưa kịp mở lời thì đã nghe được giọng nói của Trà Trà vang lên, một lời sắp ra khỏi miệng này của Mộ Tuyết liền bị ép lại, không thốt ra được nữa.
Đông Phương Trà Trà một mặt ảo não nói:
“Ban đêm mặt trời cũng biến mất, nhà Thái Dương Thần cũng sẽ biến mất theo.
Xem ra việc này không làm được rồi.”
Lục Thủy và Mộ Tuyết không nhìn Đông Phương Trà Trà nữa, cũng không mở miệng nói chuyện, chỉ tiếp tục đi về phía Lục gia.
Hương Dụ đi ở phía sau cúi đầu, thật ra Trà Trà tiểu thư cũng rất thông minh, chỉ là có đôi khi thông minh không đủ rõ ràng.
Trừ chút khuyết điểm nhỏ này, cả người Trà Trà tiểu thư đều là ưu điểm.
Dịch: MB_Boss
Chương 217: Đột Phá Thể Thuật Tam Giai
“Được rồi, tiền bối, ta hiểu rồi, là do ta quản giáo không đủ nghiêm, đợi đến khi tiểu tử kia trở về ta sẽ thu thập nó.
Tiền bối quá lời rồi, việc này là do vãn bối sơ sẩy, tiền bối không cần phải ngàn dặm xa xôi lặn lội đến đây.
Nếu rảnh, vãn bối sẽ đích thân tới bái phỏng tiền bối, nghe tiền bối chỉ bảo.”
Ở trên pháp bảo phi hành, Lục Cổ để điện thoại di động xuống, vẻ mặt buồn thiu.
Hôm nay là ngày hai vợ chồng hắn từ Mộ gia trở về Lục gia.
Hôm qua ở đó chủ yếu là thảo luận việc sính lễ.
Mộ gia phối hợp như vậy, Lục Cổ hắn cũng không phải là người không có đầu óc, sính lễ chỉ có nhiều hơn, không có nhiều nhất, chắc chắn sẽ không để thiếu thứ gì.
Cho nên bầu không khí của cuộc nói chuyện hôm qua vô cùng hòa hợp.
Đáng tiếc là tâm trạng đó đã hoàn toàn bị hủy sạch vào sáng hôm nay.
“Tiền bối Hồng Tố?” Đông Phương Lê Âm ở một bên hỏi.
Lục Cổ gật gật đầu:
“Ừ, tiền bối Hồng Tố nhìn thấy con trai nhà chúng ta.”
“Con trai chúng ta đã chọc tới tiền bối Hồng Tố sao? Nếu không thì chắc Hồng Tố sẽ không đến mức gọi điện thoại tới đâu?” Đông Phương Lê Âm hiếu kỳ hỏi.
Nàng tự nhiên đã từng gặp qua tiền bối Hồng Tố.
Hồi nàng và Lục Cổ thành thân, tiền bối Hồng Tố cũng tới.
Là do mẹ chồng nàng kéo tới.
Đông Phương Lê Âm nhớ rất rõ, khi đó mẹ đã không ngừng hung hăng khen nàng với tiền bối Hồng Tố.
Thật sự rất xấu hổ.
“Nó đem Thất Lân Long Ngâm Kiếm ra thế chấp.” Lục Cổ mở miệng nói.
Đông Phương Lê Âm nghe xong liền hơi sửng sốt, sau đó cười nói:
“Nếu mẹ nghe thấy, chắc chắn sẽ cảm thấy rất vui vẻ.”
“Một viên linh thạch ngũ phẩm.” Lục Cổ sâu kín nói thêm một câu.
Vẻ mặt tươi cười của Đông Phương Lê Âm lập tức cứng lại:
“Nếu như mẹ vẫn còn, đứa con trai này của chúng ta kiểu gì cũng sẽ bị đánh cho què chân, phá gia cũng không phải phá như thế đâu.”
“Đã thế chấp thì cũng thôi đi, đằng này lại còn trùng hợp bị tiền bối Hồng Tố gặp được, may mà ta không phải đích thân đến lấy.” Lục Cổ cảm thấy có chút may mắn nói.
Gần đây hắn bị Nhị Trưởng lão đánh đến phát sợ rồi, nhìn thấy tiền bối liền cảm thấy lo lắng.
Đều là tại thằng con suốt ngày đi hố cha mình kia.
Người ngồi trong nhà, mà nồi lại từ trên trời rơi xuống, hắn hoàn toàn không phòng được.
Xem ra lần này trở về phải cẩn thận một chút.
Đông Phương Lê Âm ngồi một bên buồn cười nhìn Lục Cổ, con trai nàng thường xuyên gây họa, cũng may là chỉ gây họa ở chỗ trưởng bối nhà mình.
Như vậy thì vấn đề không quá lớn, ở bên ngoài biết trên biết dưới là được.
Trong nhà tùy hứng một chút cũng không sao.
Nhưng sắp có gia đình riêng rồi, nó hẳn là sẽ trưởng thành hơn.
“Trở về liền nói cho nó biết tin tức tốt này đi, có người vợ biết điều như Mộ Tuyết ở bên cạnh, nó về sau sẽ thu liễm lại rất nhiều.” Đông Phương Lê Âm nói.
Lục Cổ gật đầu, hi vọng là như vậy.
Lục Thủy vừa về tới Lục gia liền trực tiếp đi đến quảng trường, hắn phải nhanh chóng thăng cấp, bước vào luyện thể tam giai.
Đến lúc đó, lấy tu vi tứ giai của hắn, phối hợp với thể thuật tam giai, cộng thêm thiên địa chi lực góp nhặt được mấy ngày nay, thì dù Chân Võ Chân Linh có cùng tới cũng sẽ không mảy may lay chuyển được hắn.
Đối mặt với Mộ Tuyết, hắn cũng có thêm được một chút sức mạnh.
Đến trưa, Lục Thủy không phải là đang luyện quyền thuật do cha hắn dạy thì chính là đang chạy bộ.
Sau khi xóa bỏ được hết phù văn Thiên Trọng trên người xong, hắn mới ngồi xuống, bắt đầu hấp tu thành quả hôm nay.
Phối hợp với thiên địa chi lực, hắn nhất định có thể bước vào tam giai thể thuật.
Trong quá trình này, Lục Thủy có thể cảm giác được khí huyết trong thân thể cuộn trào, huyết nhục biến hóa.
Sau khi khí huyết cuộn trào đến cực hạn, đùng một tiếng, Lục Thủy cảm thấy huyết nhục thân thể mình cũng bắt đầu biến đổi.
Đau nhức, nhưng còn chịu được.
Đau đớn cũng không duy trì bao lâu, Lục Thủy lại cảm thấy thân thể mình như được linh khí tẩm bổ, huyết khí dần ngừng cuộn trào, huyết nhục cũng sắp thôi biến hóa.
Không bao lâu sau, thân thể trở lại bình thường.
Lúc này Lục Thủy mới mở to mắt, nặng nề thở ra mấy ngụm khí liên tục.
Lần nữa cảm nhận lại sức mạnh của thân thể, khóe miệng Lục Thủy liền hiện ra nét cười.
Mặc dù biến hóa này rất bình thường, nhưng vẫn đáng để vui mừng.
Chân Võ thấy Lục Thủy đã tỉnh lại, lập tức đi tới, nói:
“Thiếu gia, Lạc Phong bên kia đã tra ra được rồi.”
“Nói đi.” Lục Thủy hơi ngạc nhiên nói.
Quá nhanh, điều này cũng có nghĩa là chuyện kia cơ bản đã được truyền ra ngoài.
“Căn cứ theo tin đồn, Thái Dương Thần là bởi vì chuyện của Thái Dương Chi Tử cho nên mới muốn tìm tới Lục gia nói đạo lý.
Mà lại chỉ muốn tìm Đại Trưởng lão để nói đạo lý.
Lạc Phong nói chuyện này có vẻ như là bị người ta cố ý truyền ra, nhưng đây chỉ là mặt ngoài.
Loại chuyện như này lại có thể tra được dễ dàng như thế, chắc chắn là do người trong cuộc cố ý muốn để cho người khác biết.” Chân Võ nói.
Lục Thủy đứng lên, sau đó bước lên một bước, tất cả mồ hôi và vết bẩn trên người hắn lập tức biến mất, lúc này hắn mới mở miệng nói:
“Cái chết của Thái Dương Chi Tử bị tính lên đầu Lục gia.”
“Đúng thế.” Chân Võ gật đầu đáp.
‘Xem ra trước kia mấy người này đã định để Thái Dương Chi Tử đi tìm chết rồi, khiêu chiến chỉ là cái cớ.
Không, hẳn là đã tính tới cả hai kết quả này.’ Lục Thủy âm thầm tự nhủ trong lòng.
Về phần tại sao Thái Dương Thần lại tới khiêu chiến Đại Trưởng lão, Lục Thủy tạm thời không biết.
Nhưng nếu Lục gia quả thật là nhân vật chính trong Dự Ngôn Thạch Bản, vậy thì chiến lực mạnh nhất Lục gia chắc chắn sẽ là cái đinh trong mắt bọn họ.
Nói cách khác, bọn họ cần phải biết thực lực thực sự của Đại Trưởng lão đến đâu.
Rồi dùng cái này để xác định hành động tiếp theo.
Nhưng thứ khiến Lục Thủy không thể nào hiểu được chính là, kiếp trước Thái Dương Thần có từng tới Lục gia sao?
Hẳn là đã từng tới, chỉ là hắn không biết mà thôi.
Khi đó, mặc dù hắn bị cấm túc trong phòng, nhưng nếu Thái Dương Thần thật sự đích thân tới Lục gia, hắn vẫn nhất định có thể nhìn thấy.
‘Không đúng, khi đó mẹ bị bệnh, Đại Trưởng lão chắc chắn sẽ không có tâm tình đi chờ đối phương tới, cha cũng sẽ không để người ngoài đến quấy rối.
Cho nên thật sự có khả năng như cặn bã đã nói, Đại Trưởng lão trực tiếp đi tìm Thái Dương Thần.” Lục Thủy suy nghĩ, cảm thấy khả năng này rất cao.
Nhất là khi người chữa bệnh cho mẹ hắn lại là Nhị Trưởng lão, Nhị Trưởng lão cũng sẽ không cho phép có người tới quấy rầy nàng chữa bệnh.
“Cứ bảo hai người kia tiếp tục tra đi, đúng rồi, trong tộc không phải có người đã treo tên ta lên Ẩn Thiên Bí Giám sao? Nói hai người kia đến tìm người tiếp đơn tiếp theo đi, bằng danh nghĩa của ta dùng tình dùng lý dùng sức mạnh, gì cũng được, miễn đừng để mấy người đó tới làm phiền ta.” Lục Thủy nói.
Hắn cũng không muốn phải đi giáo dục từng tên một, quá phiền phức.
Dịch: MB_Boss
Chương 218: Mộ Tuyết Bị Lừa
Chân Võ gật đầu.
Hắn đương nhiên đã biết Thiếu gia bị đưa lên Ẩn Thiên Bí Giám, hắn còn biết Lưu Hỏa cũng bị đưa lên Ẩn Thiên Bí Giám, hơn nữa xếp hạng còn rất cao.
Nhưng gần đây Lưu Hỏa không gây ra động tĩnh gì, cho nên hạng cũng tụt xuống vài bậc rồi.
“Đúng rồi, Thiếu gia, Lạc Phong còn điều tra thêm được một chuyện nữa.
Hắn nói là, gần đây ma tu không biết bị làm sao, giống như là đang kéo nhau chạy tới trần thế bàn nháo sự vậy, đột nhiên xuất hiện ở khắp nơi, hoàn toàn không tìm ra nguyên nhân.
Chuyện này đã kéo dài được hai ngày rồi.” Chân Võ nói ra.
“Là một ma tu, hay là một tông môn nào đó?” Lục Thủy hỏi.
“Hẳn là một tông môn nào đó.” Chân Võ nói.
“Mục đích của bọn chúng là gì?”
“Tạm thời không biết, nghe nói trên người bọn chúng có một cỗ khí tức kỳ quái, tạm thời không có ai rõ là cái gì, nhưng rất có thể là lực lượng thuộc về hệ thống Thần Chúng, cho nên Lạc Phong muốn biết có cần để ý tới cái này hay không.”
Lục Thủy hơi bất ngờ, Thần Chúng hợp tác với ma tu sao?
Làm thế nào mà hai cái này đến được với nhau vậy?
“Tiếp tục điều tra đi.” Ngừng một chút, Lục Thủy lại nói:
“Đúng rồi, bảo hai người bọn hắn chú ý đến phù tu tông môn một chút, xem xem có phải mấy tông môn đó thuộc về thế lực Tiên Đình hay không.”
Bởi vì không tìm thấy thế lực Tiên Đình, hai người Lạc Phong cho đến giờ vẫn chưa thể tra ra được Tiên Đình rốt cuộc đang làm cái gì.
Thần Chúng và Khổ Hải Phật Môn tốt xấu gì vẫn có thể trực tiếp nhìn thấy.
Tiên Đình thì thật sự là nghĩ cũng không ra.
Về phần tại sao phải chú ý đến phù tu, đó là vì Lục Thủy đã từng nhìn thấy một vị cường giả phù tu.
Khi đó hắn cho rằng đối phương là vì Lưu Hỏa mà tới, bây giờ nghĩ lại, đối phương rất có thể là một thành viên của Tiên Đình.
Mối thù giữa Lưu Hỏa và Tiên Đình cũng không nhỏ.
Giết hung thú, giết Hoa Tiên.
Đối phương không tìm tới Lưu Hỏa gây phiền phức mới là không bình thường.
Chân Võ lĩnh mệnh rời đi, Lục Thủy sau đó cũng đứng dậy đi về.
Cha mẹ hắn cũng sắp trở về rồi, thuận tiện đi qua bên đó nhìn một chút.
Đi vào sân nhỏ của cha mẹ mình, Lục Thủy lại phát hiện hai người họ vẫn chưa trở về.
Nhưng Lục Thủy cũng không định rời đi, mà trực tiếp ngồi trong sân, chờ hai người họ trở về.
Dù sao lấy tính cách của cha mẹ hắn, kiểu gì cũng sẽ gọi hắn đến, còn không bằng trực tiếp ngồi đợi ở đây đi.
Không chừng còn có thể được khen hai câu.
Không bao lâu sau, bên ngoài viện vang lên tiếng bước chân, Lục Thủy quay đầu lại nhìn, phát hiện người đến không phải cha mẹ hắn, mà là Mộ Tuyết.
Lúc này, Mộ Tuyết tay bưng đĩa, trên đĩa là hoa quả đã được cắt gọn.
Nhìn thấy đĩa hoa quả, trong lòng Lục Thủy lập tức sinh ra cảnh giác.
An Kỳ Quả?
Quả nhiên Mộ Tuyết vẫn lấy được.
Lục Thủy đứng lên, lớn giọng nói:
“Mộ Tiểu thư đây là đem trái cây đến cho cha mẹ ta ăn sao?”
Mộ Tuyết đi đến trước mặt Lục Thủy, nói khẽ:
“Muốn mời Lục Thiếu gia thử một chút trước.”
Cứ nằm mơ đi, Lục Thủy không do dự từ chối trong lòng, ngoài miệng cũng định nói như vậy.
Ngay lúc này, Mộ Tuyết nở một nụ cười với Lục Thủy, cả gương mặt đều xán lạn mê người, nói:
“Lục Thiếu gia có thể giúp ta thử một chút được không?”
“Không thành vấn đề.” Lục Thủy ngay lập tức đáp ứng.
Chỉ là lời vừa ra khỏi miệng, Lục Thủy liền hối hận, Mộ Tuyết thật hèn hạ vô sỉ, lại dùng mỹ nhân kế với hắn.
Mộ Tuyết cười cười, quả nhiên, một kiếp này vẫn có thể dùng cách đó đối phó với Lục Thủy.
Sau đó, Mộ Tuyết đặt đĩa hoa quả xuống, nói:
“Lục Thiếu gia có thể ăn thử hai, ba miếng, hương vị khẳng định sẽ không giống nhau.”
Ngươi nghĩ ta là thằng ngu thật sao? Lục Thủy thầm nói trong lòng.
Nhưng mình đã đồng ý với nàng rồi, nếu cứ thế mà đi thì khẳng định không được, mà cứ như vậy ở lại thì chẳng lẽ lại ăn thiệt thòi?
Ngay lúc Lục Thủy còn đang do dự, đột nhiên nhìn thấy bên ngoài viện có người ló đầu vào, là Đông Phương Tra Tra.
“Ồ? Biểu đệ Lục Thủy và chị dâu? Đây không phải là chỗ ở của dì nhỏ sao?” Đông Phương Tra Tra nhìn Lục Thủy và Mộ Tuyết, tò mò hỏi.
Lục Thủy mỉm cười, ngoắc ngoắc tay nói:
“Đông Phương Tra Tra, đến đây.”
“Là Đông Phương Trà Trà.” Đông Phương Trà Trà mở miệng chỉnh sửa lại.
Sau đó đi tới.
Lục Thủy không để ý nhiều như vậy, mà lập tức cầm đĩa hoa quả lên, đưa đến trước mặt Đông Phương Trà Trà, nói:
“Đây là trái cây Mộ Tiểu thư chuẩn bị, ngươi cũng ăn thử một chút đi, thử xem có ngọt hay không.”
Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy, cảm thấy răng hơi ngưa ngứa, thật muốn cắn Lục Thủy một cái, thế mà lại còn dụ dỗ con gái nhà người ta.
Vậy không phải là nàng sẽ thua lỗ sao?
Đông Phương Trà Trà không suy nghĩ nhiều, trực tiếp cầm miếng trái cây đã cắt gọn trên đĩa lên, cho vào miệng ăn thử.
Vô tình hoặc cố ý, Lục Thủy nhích ra xa chỗ Đông Phương Tra Tra một chút, sau đó ngồi nhìn Đông Phương Tra Tra ăn An Kỳ Quả.
Mộ Tuyết cũng nhìn, chỉ nhìn người khác ăn như vậy thôi, nhưng nàng cũng có ảo giác răng mình bắt đầu tê tê.
Hai người nhìn thấy Đông Phương Trà Trà nhét trái cây vào trong miệng, sau đó cắn bẹp một cái.
Tiếp đó bắt đầu nhai nhai nhai nhai.
Lục Thủy và Mộ Tuyết ngồi nhìn, đều cảm thấy có chút không hiểu.
Phản ứng này hình như không đúng lắm.
Sau khi nuốt xuống xong, Đông Phương Trà Trà mới nhìn Lục Thủy và Mộ Tuyết, nói:
“Không đặc biệt ngọt, nhưng ăn rất ngon.”
Nói xong Đông Phương Trà Trà còn phối hợp nhét chỗ còn lại trong tay vào trong miệng, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ.
Lục Thủy: “???”
Mộ Tuyết: “???”
Nhìn thấy dáng vẻ Đông Phương Tra Tra ăn như vậy, Lục Thủy bắt đầu hoài nghi mình có phải bị ảo giác rồi không.
Sau đó lại đưa mắt nhìn đĩa trái cây, hắn do dự một chút, rồi cầm một miếng bỏ vào trong miệng.
Mộ Tuyết quay sang nhìn, muốn xem xem Lục Thủy có thể bị chua đến khóc không.
Sau đó nàng nhìn thấy Lục Thủy cũng nhai nhai, ăn đến say sưa ngon lành.
“Quả này thật sự không tệ.” Lúc này, Lục Thủy nhìn Mộ Tuyết một cái, nói.
‘Ta hái sai rồi sao?’ Mộ Tuyết nghi hoặc trong lòng.
Cuối cùng, nàng cầm một miếng trái cây lên, định tự mình thử một chút.
Một miếng trái cây được nàng bỏ vào trong miệng.
Khi nàng cắn xuống miếng đầu tiên, trong nháy mắt này, nàng cảm thấy răng mình như muốn biến mất luôn.
Chua, chua đến phát khóc.
Tiếp đó nàng quay sang nhìn Lục Thủy, phát hiện Lục Thủy mặt mày tái nhợt, đang cố gắng nhổ thứ đồ trong miệng ra.
Quả nhiên, nàng bị lừa.
Hốc mắt Mộ Tuyết đỏ lên.
Là một thiếu nữ tiêu chuẩn, phải điềm đạm nho nhã, dịu dàng thục nữ, làm sau có thể tùy tiện nhổ đồ ăn trong miệng ra được?
Rất khó coi, rất bẩn.
Nhỡ bị chán ghét thì làm sao bây giờ?
Cho nên nàng nước mắt ròng ròng, cố gắng nuốt miếng trái cây trong miệng xuống.
Dịch: MB_Boss
Chương 219: Vị Giác Không Giống Ai
Sau khi nôn hết ra xong, Lục Thủy mới nhìn Mộ Tuyết, vừa nhìn liền ngây ngẩn cả người.
Hắn nhìn thấy hốc mắt Mộ Tuyết hồng hồng, bờ môi khẽ run rẩy, cả gương mặt đều xanh mét lại.
‘Mộ Tuyết thế mà kiên trì ăn hết?’ Lục Thủy chấn kinh nghĩ.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Một giọng nói đột nhiên vang lên, kinh động đến ba người Lục Thủy.
Chờ Lục Thủy quay đầu lại, hắn phát hiện cha mẹ hắn đã trở về.
Người vừa hỏi chuyện gì xảy ra chính là mẹ hắn.
Lúc này Đông Phương Lê Âm và Lục Cổ đi tới bên người Lục Thủy, hai người nhìn Mộ Tuyết hốc mắt ướt át, sau đó quay qua nhìn Lục Thủy.
“Có liên quan đến con sao?” Lục Cổ hỏi.
“Có một chút.” Lục Thủy hơi do dự, cuối cùng vẫn mở miệng nói.
Lúc này, Mộ Tuyết lập tức đứng lên, một mực lắc đầu, ban đầu nàng vốn là muốn mở miệng giải thích, nhưng đồ trong miệng thật sự quá chua, chua đến mức nàng không mở miệng ra được.
Lục Cổ nhìn Lục Thủy, cau mày nói:
“Cha chưa từng dạy qua con sao?”
Lục Thủy quay đầu nhìn Mộ Tuyết, hắn cảm thấy đây có thể tính là lỗi của mình, cuối cùng nghiêm mặt nói:
“Là ta để Mộ Tiểu thư chịu ủy khuất, như vậy đi, cho người đem Ma Binh Phương Thiên Họa Kích của bản thiếu gia tới đây.
Bản thiếu gia muốn dùng nó gọt hoa quả cho Mộ Tiểu thư ăn.”
Kỳ Khê đứng ở gần đó một mặt hoang mang, nơi này chỉ có nàng là thị nữ tùy tùng, mặc dù nàng không biết Ma Binh là cái gì, nhưng vẫn nhanh chóng đáp:
“Vâng, xin Thiếu gia chờ một lát.”
Mộ Tuyết nghe Lục Thủy nói vậy, trong lòng nhịn không nổi muốn cười, nhưng trong miệng vẫn là vị chua đến chảy nước mắt kia, cho nên nhìn giống như là đang khóc đến nghiêm trọng hơn.
Lục Cổ và Đông Phương Lê Âm thật ra rất kinh ngạc với lời nói của con trai mình, đều cái gì cùng cái gì.
Nhưng nhìn thấy Mộ Tuyết giống như càng khóc thương tâm hơn, ánh mắt hai người nhìn con trai lại trở nên u ám.
Tiểu tử thúi này có phải đã học được cách khi dễ vợ mình rồi không?
Một lát sau.
“Các con nói đây là một loại trái cây rất chua? Mộ Tuyết là bị chua đến khóc, chứ không phải là do bị tiểu tử thúi kia khi dễ?” Đông Phương Lê Âm nhìn Trà Trà ôm đĩa hoa quả ăn đến vui vẻ, có chút không dám tin.
“Không chua mà, rất ngọt.” Đông Phương Trà Trà nói.
“Mẹ có thể ăn thử một chút.” Lục Thủy cúi đầu gọt trái cây, nói.
Thứ hắn dùng thật sự là Phương Thiên Họa Kích, nhưng không phải là cái của Cẩu Tử Ma Binh.
Bởi vì Ma Binh vừa mới nhập kho, mà lại có chút quái dị, cho nên Kỳ Khê không mang ra, chỉ có thể lấy trước một thanh khẩn cấp tới.
Lục Thủy tự nhiên cũng không kén chọn, dù sao cũng chỉ là để gọt trái cây mà thôi.
Thứ hắn gọt chính là Thu Diệp Quả, thứ quả này ăn cực kì ngon, hắn hái về là muốn đưa cho Mộ Tuyết ăn nhưng cho đến giờ vẫn chưa nghĩ ra cái cớ gì để đưa.
Vừa vặn lại bị hiểu lầm như vậy, hắn không ngại nhân cơ hội này tương kế tựu kế.
Nhưng dùng Phương Thiên Kích gọt trái cây thực sự rất khó.
Mộ Tuyết lập tức lắc đầu:
“Dì Lê Âm đừng ăn, thật sự rất chua.”
Do dự một chút, Đông Phương Lê Âm quyết định để chồng mình ăn thử.
Một lời này vừa nói ra, nàng liền thấy chồng mình tự bế.
“…”
Đúng lúc này, Lục Thủy đưa ra một miếng trái cây cho mẹ hắn, nói:
“Mẹ, mẹ bảo Đông Phương Trà Trà nếm thử thứ này một chút đi.”
Đông Phương Lê Âm nhận lấy miếng trái cây, nàng tự nhiên nhận ra đây là Thiên Y Quả, còn là đã được con trai nàng thành công gọt vỏ xong.
Nhưng Lục gia đã cấm con của nàng hái thứ quả này rồi mà, cái này rốt cuộc là ở đâu ra?
Đông Phương Lê Âm cũng không suy nghĩ nhiều, nàng đưa trái cây cho Đông Phương Trà Trà, nói:
“Nếm thử xem có vị gì.”
Đông Phương Trà Trà nhận lấy miếng trái cây, đưa lên miệng cắn một miếng, sau đó kinh ngạc nói:
“Dì nhỏ, trái cây này rất ngọt.”
Đám người: “…”
Giờ Lục Thủy đã có thể hiểu được lời Đông Phương Tra Tra nói trước đó.
Tra Tra từng nói mẹ nàng nói rằng miệng nàng cũng không giống ai, quả thật là không giống ai.
Loại vị giác này, tuyệt đối có vấn đề.
Đông Phương Lê Âm cảm khái nói:
“Khó trách mẹ con một mực nói con không có khả năng kế thừa y bát của nàng.”
Mẹ của Đông Phương Trà Trà là Tiên Trù, khẩu vị có yêu cầu vô cùng cao, mà Đông Phương Trà Trà thì lại khác hẳn, có loại vị giác khác người như vậy, căn bản không có cách nào làm Tiên Trù.
Đương nhiên, Đông Phương Lê Âm trực tiếp xem nhẹ nửa câu sau, đó chính là ở Đông Phương gia không có một người nào thích hợp làm Tiên Trù.
Mộ Tuyết lúc này đã lấy lại tinh thần, vị giác của Trà Trà thật sự có chút vấn đề, dù sao thì Trà Trà chỉ uống sữa chua thôi cũng sẽ say được.
Đông Phương Trà Trà không thèm để ý người khác nghĩ về nàng như thế nào, vẫn tập trung ăn trái cây.
Nhưng chỉ dùng có một mắt thật sự không được quen lắm.
Lục Thủy lúc này đã gọt xong Thu Diệp Quả, hắn cầm một miếng đưa cho Mộ Tuyết, sau đó nói:
“Mộ Tiểu thư thử một chút đi.”
Mộ Tuyết nhận lấy miếng trái cây, nàng lại không ngốc, đương nhiên biết đây là loại trái cây gì.
Đông Phương Lê Âm cười nói:
“Thu Diệp Quả? Con lấy ở đâu ra thế?”
“Nhặt được ở Binh Mộ, một quả đã ăn rồi, quả này chưa kịp ăn.” Lục Thủy giải thích.
“Cũng không bắt con giải thích tại sao vẫn còn một quả nha, không giải thích chúng ta cũng sẽ không cảm thấy là con cố ý để lại cho vị hôn thê của mình ăn đâu.” Đông Phương Lê Âm như cười như không nói.
Lục Thủy: “…”
Mộ Tuyết hơi xấu hổ cúi đầu.
“Con về đây.” Lục Thủy đứng dậy định rời đi.
Chỉ cần hắn không còn ở đây nữa, mẹ tự nhiên sẽ không còn cách nào để trêu đùa hắn.
Lục Thủy vừa định đứng lên, lại bị cha hắn một tay đè xuống, nói:
“Có chính sự cần nói với con, chớ nóng vội rời đi.”
Lục Thủy hơi bất ngờ, chính sự?
Có liên quan đến Thái Dương Thần sao?
Lục Thủy nhìn cha hắn, hiếu kỳ hỏi:
“Cha nói chính sự là việc gì?”
“Liên quan tới hôn sự của con.” Nói xong, Lục Cổ cầm lấy Phương Thiên Kích trên tay Lục Thủy, ném thẳng ra khỏi sân nhỏ, cũng không biết là bay về chỗ nào.
Có lẽ đại khái là về phía nhà kho đi.
“Có liên quan đến hôn sự của con?” Lục Thủy nhíu mày, hắn không muốn hôn sự của mình có biến gì.
Đây quả thực là đả kích trí mạng đối với kế hoạch từ hôn của hắn.
Mộ Tuyết cũng có chút bất ngờ nhìn về phía Lục Cổ, hôn sự của Lục Thủy?
Đây không phải cũng là hôn sự của nàng sao?
Mộ Tuyết hơi lo lắng.
Đông Phương Lê Âm nhìn Mộ Tuyết, nói:
“Yên tâm đi, không phải chuyện xấu.”
Nghe được câu này, Mộ Tuyết mới thở phào nhẹ nhõm.
Lục Thủy cũng hơi thả lỏng, chỉ cần không phải loại đại sự như hối hôn, thì vẫn còn tốt.
Chỉ là rất nhanh sau đó, Lục Thủy liền cảm thấy không thể nào tốt được nữa.
Dịch: MB_Boss
Chương 220: Hôn Sự Sớm Con Vui Không?
“Chúng ta vừa đi một chuyến tới Mộ gia, cùng thảo luận với trưởng bối của Mộ Tuyết, bởi vì cảm thấy hai con cũng không còn nhỏ nữa, quyết định để hai đứa sớm thành hôn, thời gian là khoảng đầu năm.
Đại khái còn bảy tháng nữa.” Lục Cổ nói.
“Ồ?” Lục Thủy nghe thấy lời cha hắn nói xong, cảm thấy đầu óc đều trở nên trống rỗng, ngồi ngây người tại chỗ.
Sau đó, hắn chết lặng, quay đầu sang nhìn cha ruột của mình.
“Cha vừa mới nói cái gì cơ?”
“Năm sau con sẽ thành hôn, có vấn đề gì sao?” Lục Cổ nói.
“Là chủ ý của ai vậy?” Lục Thủy lại hỏi.
“Là chủ ý của mẹ, con có ý kiến gì sao?” Đông Phương Lê Âm nhìn Lục Thủy, sau lại quay sang nói với Mộ Tuyết.
“Tuyết Nhi nghe theo người trong nhà.” Mộ Tuyết cúi đầu nói.
Hơn nửa năm, hơn nửa năm nữa là có thể gả cho Lục Thủy.
Có chút khẩn trương.
Sau đó Đông Phương Lê Âm nhìn Lục Thủy, hỏi:
“Thành hôn sớm, không vui à?”
Lục Thủy ngoài cười nhưng trong không cười, nói:
“Vui.”
Có thể không vui sao? Vui đến muốn khóc rồi.
Ban đêm, Lục Thủy ngẩn người ngồi trong viện của mình.
Hắn có cảm giác, một kiếp này của mình làm chuyện gì cũng không thuận lợi, ừm, hoặc là nói chuyện từ hôn này là ngàn khó vạn ngăn.
Lần đầu tiên đi từ hôn, hắn có cảm giác phần thắng sẽ rất lớn.
Nhưng lại xảy ra một vấn đề, Mộ Tuyết thế mà cũng trùng sinh.
Đến lần thứ hai, hắn dự định lấy ưu thế tuyệt đối của mình để cưỡng ép từ hôn.
Thế nhưng, ưu thế này mới bước được một bước nhỏ, hắn còn đang vì một bước nhỏ này mà vui vẻ, thì Thành Hôn Thần Thú đã giết tới phía sau hắn.
Nửa năm sau, lấy tốc độ của Vô Vi Pháp, hắn tối đa cũng chỉ có thể đạt đến lục giai, dùng một cái lục giai này đi từ hôn, còn không phải là đi nộp mạng à?
Xem ra chỉ có thể trông cậy vào thể thuật rồi?
Thế nhưng nửa năm vẫn là quá nhanh, kế hoạch hai năm hoàn mỹ của hắn rút lại chỉ còn một nửa năm? Đây rõ ràng là tiết tấu của việc đại kế từ hôn chết từ trong trứng nước mà!
Ài!
Thật sầu.
Sáng sớm hôm sau, Lục Thủy cảm thấy mí mắt mình có chút nặng, tối hôm qua hắn mãi vẫn không ngủ được.
Qua hai đời mới có cơ hội thực hiện kế hoạch từ hôn một lần, lại cứ như vậy bị bỏ qua.
‘Không, vẫn còn sáu tháng nữa, chỉ cần cơ duyên ta đầy đủ, khẳng định vẫn có thể có được khả năng thực hiện kế hoạch này.’
Lục Thủy tự mình cho thêm dầu vào, đột cháy nhiệt huyết của bản thân.
Sau đó hắn cũng không nghĩ nhiều nữa, dù sao cũng đã nghĩ một đêm, mà phương pháp giải quyết thì vẫn chưa ra được.
Đi một bước nhìn một bước vậy.
Biết đâu Vô Vi Pháp lại cho hắn một kinh hỉ thì sao.
Sau đó Lục Thủy đi ra sân nhỏ, chẳng qua lúc hắn ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, lông mày không khỏi nhíu lại.
‘Có hai mặt trời?’
Đúng vậy, lúc này hắn đang nhìn thấy có thêm một mặt trời nhỏ vô cùng chướng mắt ở trên không trung.
‘Hẳn là ấn ký của Thái Dương Thần, xem ra đối phương đã đang đến đây rồi.
Đây là đang súc thế?
Trưởng lão trong tộc thế mà lại cho hắn súc thế, có lẽ là Đại Trưởng lão đang cho đối phương một cơ hội.’
Đại Trưởng lão rất mạnh, cái này Lục Thủy biết.
Tu chân giới bây giờ, có rất ít người có thể đánh thắng được Đại Trưởng lão.
Một Thái Dương Thần này chắc chắn không đủ.
Thứ hắn mong đợi ở trận chiến này chính là, Thái Dương Thần sẽ thua như thế nào, thua trong vòng bao lâu.
‘Nhưng khí tức này, rõ ràng là không cùng một đẳng cấp với Đại Trưởng lão, không phải là bản thể sao?’
Nghĩ tới đây, Lục Thủy liền có suy đoán, đối phương hẳn là chỉ để phân thân tới mà thôi, mục đích chủ yếu là để dò xét thực lực của Đại Trưởng lão.
Nhưng cái này cũng không chắc chắn.
‘Trước mắt chờ Thái Dương Thần đến đây đã, có lẽ có thể nhìn ra được vài thứ.’
Thái Dương Thần tới đây hẳn là sẽ không mất tới hai ngày, trận chiến này tùy thời đều có thể xảy ra.
Mà thời điểm ấn ký của Thái Dương Thần xuất hiện trên bầu trời phía trên Lục gia, rất nhiều thế lực đang để mắt tới khu vực Lục gia đều hiểu là Thái Dương Thần sắp tới.
Đồng thời cũng vào hôm nay, những tồn tại cực kỳ quyền năng cũng đưa mắt nhìn qua, hoặc là nói lưu lại một tia ý thức, chỉ cần Thái Dương Thần giáng lâm, những tồn tại này sẽ trực tiếp mở mắt để quan sát trận chiến này.
Đây là một trận chiến giữa đỉnh tiêm chiến lực của tu chân giới, đã rất nhiều năm rồi chưa có một trận chiến như vậy xuất hiện.
Xảo Vân tông.
“Lão tổ, ngài nói xem liệu Đại Trưởng lão Lục gia có thua không?” Hồng Tố đi đến một cái hồ.
Bốn phía xung quanh hồ là hoa tươi trải rộng, ở giữa hồ có một cái đinh, trong đình có một người phụ nữ đang ngồi, dường như là đang thêu thùa gì đó.
Tiếp đó, một giọng nói dễ nghe của nữ nhân truyền từ trong đình ra:
“Ngươi nói xem?”
Đối mặt với câu trả lời này, Hồng Tố nhất thời không biết trả lời thế nào.
Bây giờ tất cả mọi người biết Thái Dương Thần muốn đi tới Lục gia để khiêu chiến với Lục Vô Vi.
Loại cấp bậc như Thái Dương Thần đã siêu việt Hồng Tố không biết bao nhiêu, cũng do cảnh giới kém hơn rất nhiều, cho nên trong giây lát nàng mới không có cách nào kết luận được.
Suy nghĩ một lát, Hồng Tố mở miệng nói:
“Trước đây có lời đồn lão tổ thua ba chiêu trước Đại trưởng lão Lục gia.
Nếu tốc độ trưởng thành của Đại trưởng lão Lục gia không chậm đi, vậy chắc hẳn có thể thắng được Thái Dương Thần.”
“Sai rồi.” Người phụ nữ trong đình thả đồ may vá trong tay xuống, mở miệng nói.
Nàng đứng lên, xoay người nhìn về phía Hồng Tố.
Đây là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, gương mặt trẻ trung không hề có dấu vết của năm tháng để lại, trong mắt nàng sáng lạ thường, dường như trong đó có vô vàn ánh sao.
Ngưng Hạ, lão tổ Xảo Vân Tông là cường giả cùng một thời đại với Đại trưởng lão Lục gia.
“Tiểu Hồng Tố, ngươi nói sai một chuyện rồi.”
“Lão tổ muốn nói tới chuyện nào?”
“Không phải bản tọa bại ba chiêu trước Lục Vô Vi.”
Hồng Tố hơi bất ngờ, nàng chưa bao giờ hỏi thăm lão tổ về chuyện này, đây là tin đồn được Tông chủ các đời truyền miệng lại với nhau.
Trong tông môn, những ghi chép liên quan đều bị lão tổ tiêu hủy, không cho phép ghi chép về chuyện này, trừ khi lão tổ bỏ mạng.
Vì vậy chỉ có thể nghe lời truyền miệng.
Nhưng Tông chủ các đời truyền lâu như vậy, lão tổ vẫn còn sống tốt.
Nàng vẫn nhớ có một quyển sách là do Tông chủ các đời nhắn lại.
Phần lớn đều do Tông chủ lên chức và khi sắp mất mới để lại.
Nội dung đại thể là:
Lúc nhậm chức, ngày hôm nay nhận chức Tông chủ, nhận được tin tức truyền miệng, ta sẽ sống tới cuối cùng.
Lúc đại nạn tới, thấy xấu hổ với sự tín nhiệm của tông chủ các đời trước, vãn bối cả đời không thể sống đến cuối cùng, hy vọng đời kế tiếp có thể sống qua được lão tổ.
Phần lớn đều như vậy.
Dịch: MB_Boss








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Tạo Thần [Dịch] Tạo Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/08/Dich-Tao-Than-Audio-full.jpg)







