- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
- Tập 132 : Vận khí của các ngươi thật tốt (2) (c1311-c1320)
[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
Tập 132 : Vận khí của các ngươi thật tốt (2) (c1311-c1320)
❮ sautiếp ❯Chương 1311: Vận khí của các ngươi thật tốt (2)
Vận khí của các ngươi thật tốt (2)
“Lục Thiếu gia, sao lại đột nhiên nhớ tới chuyện chỗ này?”
Đi trên đường núi, Mộ Tuyết nắm tay Lục Thủy hỏi.
Nàng không nhớ rõ chuyện chỗ này, lúc tới nơi mới nghĩ tới.
“Lần trước bị Tam Trưởng lão phái đi, ngoài ý muốn nghe thấy tên nơi này, sau đó liền theo đến đây.” Lục Thủy nắm lấy tay Mộ Tuyết, quay đầu nhìn nàng nói:
“Đây đều là để tạ ơn Mộ Tiểu thư.
Nếu không phải Mộ Tiểu thư chế giễu ta, ta cũng sẽ không đặc biệt chạy tới đây.”
“Nói bậy.” Mộ Tuyết tiến lên trước một bước, kéo tay Lục Thủy, nói:
“Ta chế giễu Lục Thiếu gia lúc nào chứ?
Thích còn không kịp.”
“Thích và chễ giễu, không mâu thuẫn.” Lục Thủy mở miệng nói.
Mộ Tuyết trừng Lục Thủy một cái, tiếp tục nói:
“Đánh Lục Thiếu gia và thích cũng không mâu thuẫn, cho nên Lục Thiếu gia thật dễ nói chuyện.”
Lục Thủy dẫn theo Mộ Tuyết bước lên một bước, vượt qua đoạn đường núi khúc khuỷu.
Lại đi thêm một lát nữa thì dừng lại.
“Đến nơi rồi.” Lục Thủy chỉ về phía dưới.
Mộ Tuyết nhìn theo phía Lục Thủy chỉ.
Giờ phút này, đập vào mắt nàng là một biển hoa phủ khắp nửa sườn núi, tú lệ lóa mắt, mênh mông rộng lớn.
Gió nhẹ thổi qua, hương hoa thanh mát bao phủ một vùng.
Thấm vào ruột gan.
Mộ Tuyết ngắm biển hoa, nắm chặt tay Lục Thủy, gọi một tiếng:
“Lục Thiếu gia.”
“Ừ.” Lục Thủy đáp lại.
“Ta thích chàng.” Mộ Tuyết vừa cười vừa nói.
“Ta cũng thích Mộ Tiểu thư.” Lục Thủy nhẹ giọng đáp.
“Lục Thiếu gia có thể hôn ta.” Mộ Tuyết lại nói.
“Không phải nên quỳ hai gối xuống đất cầu hôn sao?” Lục Thủy hỏi.
“Ý của Lục Thiếu gia là, hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, nên đi xuống mồ nhanh đi sao?” Mộ Tuyết nhìn chằm chằm Lục Thủy, nghiến răng.
“Mộ Tiểu thư thật hài hước.” Lục Thủy quay người nhìn thẳng vào mắt Mộ Tuyết, chân thành nói:
“Vậy Mộ Tiểu thư có nguyện ý đi cùng ta vào trong cái lồng giam không có tự do này không?”
Mộ Tuyết ôm lấy Lục Thủy, vẻ mặt tươi cười rạng rỡ:
“Ta nguyện ý.
Bởi vì đó không phải là lồng giam, đó là thế giới của ta.”
Lục Thủy cúi đầu tới gần Mộ Tuyết.
Lúc này, mặt trời đã bắt đầu xuống núi, giống như không dám quấy nhiễu cặp tình nhân.
Ánh trăng hiện lên trên bầu trời, vài làn mây mỏng che khuất mặt trăng.
Nhưng đang cùng nói, không nhìn thấy, không nhìn thấy.
Đóa hoa nở cũng cúi đầu, bắt đầu khép lại.
Thật xấu hổ.
…
Trong đêm.
Lục Thủy và Mộ Tuyết ngồi trên sườn núi.
“Ta nói nơi này có biển hoa, nàng còn không tin.”
Lục Thủy nhẹ vuốt mái tóc Mộ Tuyết trong ngực, mùi thơm nhàn nhạt phảng phất quanh mũi.
“Lục Thiếu gia nói chuyện thật không có trước có sau.
Khi đó rõ ràng còn chưa có biển hoa.” Mộ Tuyết nhìn mặt trăng tròn đã lên cao, nói.
“Mộ Tiểu thư nghĩ tiêu cực quá rồi, đây không phải là biển hoa sao?
Cũng chứng tỏ, điều ta nói chính là sự thật.
Ta đọc sách nhiều, sẽ không lừa gạt Mộ Tiểu thư.” Lục Thủy nói.
Mộ Tuyết: “…”
“Lục Thiếu gia có phải đang ghét bỏ ta đọc sách ít hay không?” Mộ Tuyết hỏi.
“Không có, ta chỉ đang khoe khoang ta đọc sách nhiều.” Lục Thủy trả lời.
“…”
Mộ Tuyết không hề nghĩ ngợi, trực tiếp quay đầu bổ nhào vào trong ngực Lục Thủy.
Há miệng cắn.
Lục Thủy: “…”
Một lát sau.
“Hừ!” Mộ Tuyết buông Lục Thủy ra, tức giận nói:
“Lục Thiếu gia hay là trở về mà triệu hoán Nha Thần đi, ta không muốn ngươi.”
Dừng một chút, Mộ Tuyết lại tiếp tục nói:
“Đúng rồi, triệu hoán Nha Thần cần bảy dấu răng, bây giờ mới có năm cái, để ta cho Lục Thiếu gia thêm hai cái.”
Lục Thủy hoảng hốt nói:
“Không được, không được, Nha Thần gần đây tâm tình tốt, năm cái là có thể triệu hoán được.”
“Ồ…, Nha Thần thích Lục Thiếu gia như thế sao?” Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy, nói:
“Là ta thích Lục Thiếu gia nhiều hơn, hay là Nha Thần thích Lục Thiếu gia nhiều hơn?”
“Là ta thích Mộ Tiểu thư nhiều hơn.” Lục Thủy lập tức đáp.
“Hừ!”
— —
Sáng sớm hôm sau.
Lục Thủy ngồi trong sân nhỏ đọc sách, tối hôm qua hắn đã trở về triệu hoán Nha Thần.
Nha Thần trở về hắn liền ra đây xem sách.
Vẫn là đọc sách vui hơn, đòn trả đòn, Nha Thần còn không vui.
Ha ha.
Tối hôm qua nhất định là Nha Thần giả.
Có điều hôm nay sẽ phải trở về, trở về rồi sẽ không thể triệu hoán Nha Thần được nữa.
Khu vực Lục gia, dư chấn không gian rất dễ bị phát hiện.
Cái này rất nguy hiểm.
Nhất là khi còn có Cửu ở đó.
Nhị Trưởng lão sao có thể để người nguy hiểm như vậy ở trong Lục gia chứ?
Thật ra còn có thể ở đây thêm hai ngày, nhưng trong nhà sẽ thúc giục.
Bảo hắn trở về, chờ ngày đại hôn.
Cũng không phải lần đầu, có cái gì mà chuẩn bị?
Ừm, câu này không dám nói ra ngoài miệng.
Cho nên vẫn là ngoan ngoãn trở về đi, đại khái còn phải nghe Tam Trưởng lão dạy dỗ một lần.
Lâu như vậy cũng không thấy mặt đâu.
Một lát sau, Lục Thủy liền cất sách đi, sau đó đi về phía phòng bếp.
Lúc này đại khái là thời gian Mộ Tuyết làm bữa sáng.
Trong phòng bếp.
“Lục Thiếu gia sao lại tới đây?”
Mộ Tuyết vốn đang vo gạo nhìn Lục Thủy đi tới, hơi bất ngờ.
Trên mặt nàng hiện lên ý cười nhàn nhạt.
“Mộ Tiểu thư không phải để ta học một chút sao?” Lục Thủy đi tới bên cạnh Mộ Tuyết, nói.
Mộ Tuyết hơi kiễng chân lên, nhìn thẳng vào mắt Lục Thủy, nói:
“Ta phát hiện chiều cao của ta và Lục Thiếu gia không quá chênh lệch.”
Lục Thủy hơi cúi về phía trước, đụng nhẹ lên miệng Mộ Tuyết một cái, rồi lập tức tách ra, nói:
“Vẫn kém một chút.”
Mộ Tuyết cười cười, vui vẻ đi chuẩn bị bữa sáng.
“Vậy Lục Thiếu gia tự nhìn mà học đi, học không được ta sẽ làm cho Lục Thiếu gia ăn, học được ta cũng sẽ làm cho Lục Thiếu gia ăn.”
Lục Thủy: “…”
Cho nên còn không bằng ngồi xem Thiên Địa Trận Văn.
Có điều hắn vẫn ngồi xuống một bên nhìn Mộ Tuyết, ngẫu nhiên sẽ giúp một chút.
Đương nhiên, không để tâm đến bữa sáng, hắn chỉ đơn thuần nhìn Mộ Tuyết.
Có cái gì đẹp mắt?
Cũng không biết có cái gì đẹp mắt, rõ ràng đã nhìn không biết bao lâu, nhưng chính là thấy thuận mắt.
Động tác, hình dáng, ăn mặc, không có lấy một điểm khiến hắn ngứa mắt.
“Chị dâu…” Lúc này, bên ngoài cửa đột nhiên có một cái đầu nhỏ thò vào.
Lục Thủy nhìn sang, rốt cuộc cũng nhìn thấy thứ không vừa mắt.
“A chị dâu không có ở đây.” Cái đầu nhỏ vừa thò ra lại rụt trở về.
Lục Thủy: “…”
Mộ Tuyết: “…”
Cộc cộc cộc!
Tiếng bước chân dồn dập chạy đi.
Phụt!
Mộ Tuyết cười ra tiếng:
“Lục Thiếu gia, có vẻ Trà Trà vừa bị Lục Thiếu gia hù chạy.”
“Ta cảm thấy chỉ một mình ta thì không đủ để dọa chạy Đông Phương Tra Tra.” Lục Thủy bình tĩnh nói.
“Hừ.” Mộ Tuyết hừ lạnh một tiếng.
“Lục Thiếu gia nhìn cho kỹ, học nghệ phải chuyên chú.”
Chương 1312: Vận khí của các ngươi thật tốt (3)
Vận khí của các ngươi thật tốt (3)
Buổi chiều.
Lục Thủy và Mộ Tuyết đang đi trên đường phố.
Chân Võ Chân Linh, mấy người Đông Phương Trà Trà đi theo phía sau.
Bởi vì Lục Thủy muốn rời đi, bọn họ không đi theo không được.
Nếu không đến lúc đó chỉ có một mình Mộ Tuyết, người bình thường nhiều khi sẽ không tiện.
Nhất là khi xung quanh có không ít tu chân giả.
“Lục Thiếu gia, lần này đi rồi có phải sẽ không ra ngoài nữa hay không?” Trên đường, Mộ Tuyết hỏi Lục Thủy.
“Ừm.” Lục Thủy gật đầu nói.
“Nếu ra, thì đại khái chính là đi đón Mộ Tiểu thư.”
“Vậy Lục Thiếu gia có chạy tới Thần Vực của Nha Thần không?” Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy, hỏi.
“…”
Đây không phải là chờ bị bắt sao?
Đúng là khí tiết tuổi già khó giữ.
Sau đó, Lục Thủy nhìn Mộ Tuyết, trong lòng cũng bắt đầu có suy nghĩ hai người cùng phê bình nhau, vấn đề này có vẻ như cũng không quá lớn.
Mộ Tuyết lui về phía sau hai bước, sau đó nói:
“Lục Thiếu gia, nếu chàng kéo ta xuống nước, ta sẽ…”
“Mộ Tiểu thư định làm gì?” Lục Thủy tò mò hỏi.
Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy, rơi vào trầm tư.
“Liền…” Mộ Tuyết cuối cùng nghĩ tới cái gì, sau đó lấy cuốn sổ ra:
“Trước hết ghi lại đã.”
“…” Không có gì mới mẻ.
Còn không bằng dùng con tin uy hiếp.
“Không có cách nào nha, ai bảo ta thích đối tốt với Lục Thiếu gia chứ, Lục Thiếu gia có thích đối tốt với ta không?” Mộ Tuyết cười hỏi.
Lúc này, nàng lại đi tới cạnh Lục Thủy.
“Mộ Tiểu thư xem cuốn sổ, kết toán có bao nhiêu nợ?” Lục Thủy tò mò hỏi.
“Hôm nay đặc biệt, tổng 18.000 quyền, bốn bỏ năm lên, 20.000 quyền.” Mộ Tuyết tươi cười nói.
“…”
“Mộ Tiểu thư vì sao không bốn bỏ năm lên chút nữa, đổi thành không quyền?” Lục Thủy hỏi.
Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy, nói:
“Lục Thiếu gia có phải thấy ta đọc ít sách, đầu óc không dùng được không?”
“…, có thể là ta bị tình yêu làm cho choáng váng đầu óc, đầu óc không dùng được.”
Một lát sau.
Lục Thủy vẫy tay tạm biệt Mộ Tuyết.
Đông Phương Tra Tra bên cạnh Mộ Tuyết cũng vẫy tay không ngừng.
Giống như đang nói, cuối cùng biểu đệ Lục Thủy cũng đi.
Chị dâu là của chúng ta.
Aiz!
Rất muốn đánh nàng một trận rồi mới về.
Đáng tiếc, không có thời gian.
Sau đó, Lục Thủy đi lên xe lửa.
Lần tiếp theo đến, hẳn là tới đón Mộ Tuyết.
Trên lý thuyết là sẽ không tới nữa, ở tiếp trước cũng không có tới, mà là mở cổng không gian để Mộ Tuyết đi qua.
Hắn đứng trước cổng không gian chờ.
Lúc nhìn thấy Mộ Tuyết, hắn đã cảm thấy thành thân thật tốt.
“…”
Bị Mộ Tuyết làm mê muội đến thần hồn điên đảo, thật không có tiền đồ.
Nhất là sau khi biết Mộ Tuyết là hạng người gì, hắn thậm chí một chút suy nghĩ nhảy ra cũng không có.
…
“Biểu đệ Lục Thủy trở về rồi, có phải chúng ta có thể đi thám hiểm rồi hay không?” Đông Phương Trà Trà quay sang hỏi người bên cạnh.
Bên cạnh đương nhiên là Mộ Tuyết và Nhã Lâm Nhã Nguyệt.
“Muốn thám hiểm chỗ nào?” Mộ Tuyết tò mò hỏi.
Mộ gia không nhỏ, nhưng còn lâu mới lớn bằng Lục gia.
Đã lâu như vậy rồi, Trà Trà hẳn đã thám hiểm xong hết rồi mới đúng.
Đông Phương Trà Trà nhìn xung quanh một vòng, sau đó lấy ra một cái đĩa CD, trên đó viết ‘Yên Tĩnh Lĩnh’:
“Chúng ta đến ngọn núi này thám hiểm một chút, trảm yêu trừ ma.”
Mộ Tuyết: “…”
Đây là niên đại nào?
“Vậy tối nay chúng ta cùng ngủ.” Nhã Nguyệt lập tức nói.
Mộ Tuyết: “…”
Đã nhát gan còn thích xem.
Sau đó.
Đông Phương Trà Trà trừng mắt nhìn:
“Có vẻ như rất bình thường mà, chúng ta đổi núi khác đi.
Ngọn núi này không tốt lắm.”
Nhã Nguyệt: “…”
…
Lục Thủy về Lục gia cần hơn một ngày.
Chạng vạng tối ngày hôm sau, Lục Thủy một bước đạp xuống con phố ở tiểu trấn Thu Vân.
Trời coi như còn sớm.
“Bây giờ là mùng 5, cách ngày thành hôn chỉ còn 9 ngày.
9 ngày có thể làm gì đây?”
Lục Thủy nghĩ nghĩ, cảm thấy 9 ngày này có thể đến Băng Sương Hà một chuyến.
Nghe nói bên kia xuất hiện một con đường thông xuống dưới sông.
Lần này đi náo ra chuyện gì Tam Trưởng lão cũng sẽ không thể trừng phạt hắn đi?
Dù sao cũng sắp thành hôn, chuyện khác hoãn chút là được.
Có điều cũng phải đợi một hai ngày.
Ngày mai phải gặp Tam Trưởng lão, hôm nay còn phải đi phát chỗ thiếp mời còn lại.
“Kiều Dã ở đây sao?” Lục Thủy hỏi Chân Võ Chân Linh.
Nhìn xung quanh một vòng, Lục Thủy phát hiện ở tiểu trấn hình như có nhiều người hơn trước.
Khả năng là có liên quan tới cửa đá, cộng thêm đại hôn sắp tới.
A, còn có người nhặt rác.
Bên ngoài phế tích có vết tích Đại Đạo, rất nhiều người muốn nhặt, như vậy sẽ có khả năng đốn ngộ nhất định.
Đối với tu luyện ngộ đạo sẽ có chỗ hữu ích.
Đây cũng là cách Lục gia xử lý dấu vết Đại Đạo, cứ giữ lại xung quanh sẽ không thể khôi phục.
Cũng may không ảnh hưởng tới hôn lễ, Lục gia cũng không vội khôi phục.
Nếu không hôn lễ sẽ có thể không kịp.
Trừ khi Đại Trưởng lão ra tay.
Nhất cử bình định…
Có thể sao?
Đương nhiên là có thể.
Không có thứ gì có thể ngăn cản việc hắn thành hôn, việc mở thưởng của mấy vị Trưởng lão cũng không biết đã mong chờ bao lâu.
A, có thể mới chỉ có hai mươi năm.
Từ sau khi hắn sinh ra mới nghĩ tới việc mở thưởng lần nữa.
Cũng vì việc mở thưởng này cho nên mới cấp bách tổ chức hôn lễ cho hắn.
Lục Thủy cảm thấy mình cũng là người hiếu thuận, vì việc mở thưởng mà vẫn luôn cố gắng.
Đáng tiếc, kiếp trước không mở được.
Kiếp này cho đến bây giờ vẫn trong trạng thái thất bại, nhưng luôn có cảm giác có thể thành công.
Hắn sẽ nghĩ cách, cùng lắm thì lại mở mật thất.
“Bọn hắn hẳn là còn đang đi làm.” Chân Võ nói.
Lục Thủy gật đầu, sau đó đi về phía siêu thị.
Hắn một đường đi vào bên trong, sau đó không bao lâu thì nhìn thấy Kiều Dã đang khuân đồ ở gần đó.
Mặc dù chỉ có một tay, nhưng dọn đồ làm việc cũng không có khó như vậy.
Dù sao thì ở đây cũng có thể sử dụng tu vi, cho nên sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
“Lục Thiếu gia?” Kiều Càn nhìn Lục Thủy đi tới, hơi kinhngajc.
“Lục Thiếu gia lần này cần mua cái gì?” Kiều Càn hỏi.
Siêu thị không nhỏ, Lục Thủy không phải người hay dạo siêu thị, không biết đồ ở đâu là chuyện bình thường.
Trước đây hắn cũng không biết.
Đồ đều để cho người ta sắp xếp.
Bây giờ..
Phần lớn đồ ở đây đều là hắn và Hoan Hoan để lên.
“Cũng không phải vậy.” Lục Thủy lắc đầu, sau đó lấy ra thiếp mời, nói:
“Đây là thiếp mời của các ngươi.”
Thấy Lục Thủy lấy ra thiếp mời, Kiều Càn hơi sửng sốt.
Thông qua Đông Phương tiên tử, hắn đã biết mình không có thiếp mời.
Sao giờ lại có rồi?
Hắn nhận lấy thiếp mời, nhìn xuống, sau đó…
Được rồi.
Đúng là không có.
“Chúng ta chắc chắn sẽ đến.” Kiều Càn lập tức nói.
Đương nhiên sẽ đi.
Nhưng có một vấn đề, hắn nên đưa một phần tiền, hay hai phần?
Cảm giác có chút thiệt thòi.
Sau đó, Lục Thủy rời khỏi siêu thị, hắn muốn đi tìm Đau Răng TIên Nhân và Cẩu Tử, cuối cùng đi tìm A Mãn.
Vẫn còn rất nhiều.
Kiều Càn cầm thiếp mời, sau đó lúc sắp tan làm, tìm thấy cô gái mập nhỏ.
Là ở phòng nghỉ.
“Hoan Hoan, lão công ngươi tới tìm ngươi.” Lập tức có nữ đồng nghiệp ồn ào báo.
“Không phải lão công, là chồng.” Một nữ đồng nghiệp khác lại mở miệng nói.
Lâm Hoan Hoan lập tức nhảy dựng lên, sau đó chạy tới trước mặt Kiều Càn.
“Cái này, nhiều thêm một tấm.” Kiều Càn đưa thiếp mời cho Lâm Hoan Hoan xem.
Lâm Hoan Hoan hơi kinh ngạc, vậy đến lúc đó bọn họ phải đưa hai phần tiền sao?
Không phải nói không có sao?
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
“Đây là thiếp mời sao? Của ai?”
Một vị tiên tử nhìn thiếp mời một chút, vừa vặn nhìn thấy Lâm Hoan Hoan mở ra.
Sau đó ngây cả ngời.
“Đây, đây là thiếp mời tới hôn lễ của Thiếu gia sao?
Trời ạ, các ngươi không phải có một tấm rồi sao? Sao lại có thêm một tấm nữa?
Đừng giải thích, bán cho ta được không?
Ta mua giá cao.”
“Các ngươi đi theo ông chủ, không phải cũng đi vào được sao?”
“Có thể đi vào, nhưng không giống, thân phận công nhân với thân phận khách mời là hoàn toàn khác biệt.
Khách quý khí chất hơn, chỗ ngồi cũng tốt.”
“Đúng vậy, chúng ta hoàn toàn không có loại cơ hội này, các ngươi thế mà còn buồn rầu.”
“Rất đắt.”
Lâm Hoan Hoan vì thế mà cực kỳ buồn rầu.
“Không nên không nên, đêm nay vợ chồng hai ngươi phải mời chúng ta ăn, hai tấm thiếp mời đó, phát điên mất.”
“Được trời ưu ái không sợ hãi, không giống như chúng ta phải bạo động.”
Chương 1313: Thần Vực của Lục gia (1)
Thần Vực của Lục gia (1)
Dưới gốc đại thụ.
“Cẩu gia vẫn yêu ta, ta đã hỏi Cửu rồi.”
Cẩu Tử dựa lên trên người của Cẩu Ngạo Thiên ăn đùi gà nói.
“Hàm răng của ta có thể tốt lên, Cửu đã nói như thế đó.”
Nha Đông tiên nhân đã ăn xong đùi gà, bọn họ dự định sẽ nghỉ ngơi một chút.
“Các ngươi đều ở đây à?”
Giọng nói của Lục Thủy vang lên từ phía sau bọn họ.
Cẩu Ngạo Thiên nhìn Lục Thủy, nó cảm thấy có chút khó hiểu, đây chẳng phải là thiếu gia hay sao?
Lục Thủy cũng nhìn sang Cẩu Ngạo Thiên, hắn nhăn mày lại.
Con chó này, cả người đều là lông, còn vô cùng chói sáng:
“Con chó này thật là nhiều thịt.”
“Gâu gâu!”
Cẩu Ngạo Thiên bị dọa nhảy dựng lên.
Sau đó, nó chạy tới trốn vào sau lưng của Nha Đông tiên nhân.
Nha Đông tiên nhân an ủi nó, sau đó để cho Cẩu Ngạo Thiên quay về.
Cẩu Ngạo Thiên như được đại xá, nhanh chân chạy, thật là kinh khủng, thiếu gia muốn ăn thịt nó.
Sau này nó nên ăn ít thịt lại mới được, để thịt có thể ít đi một chút.
Lục Thủy hơi nghi hoặc, tại sao con chó đó lại chạy?
Khen nó thịt nhiều, tại sao nó lại không vui?
Dù cho nó có ở lại thì bản thiếu gia cũng đâu có ăn nó.
“Lục tiểu hữu, có chuyện gì quan trọng muốn làm sao?”
Nha Đông tiên nhân tò mò hỏi.
“Gâu gâu!”
Cẩu Tử lập tức đi tới bên cạnh Lục Thủy, ngoắt ngoắt cái đuôi:
“Cẩu gia muốn làm gì hả?
Thân là cẩu cháu trai của Cẩu gia, ta nhất định sẽ dốc hết toàn lực.”
Lục Thủy:
“…”
Lần nào hắn cũng cảm thấy nó đang chửi mình.
Cũng chẳng biết là ai đã nuôi nó lớn lên thành bộ dạng như thế này.
Chắc chắn tám phần là có liên quan tới Kiếm Nhất.
“Cho các ngươi cái này.”
Lục Thủy lấy hai tấm thiệp mời ra, đưa một tấm cho Nha Đông tiên nhân, còn một ấm khác thì đặt xuống trước mặt Cẩu Tử.
“Gâu gâu!”
Cẩu Tử hưng phấn kêu lên.
Suýt chút nữa là lăn lộn trên mặt đất luôn rồi.
Cẩu gia yêu nó, thừa nhận nó là chó nhà.
Nha Đông tiên nhân nhìn thiệp mời, sau đó gật đầu nói:
“Giữa tháng, xem ra trong khoảng thời gian này Lục thiếu gia rất bận rộn.”
“Không hẳn, người nhà ta khá là quen thuộc với quá trình này, cho nên chỉ cần phối hợp với bọn họ là được rồi.”
Lục Thủy nói.
“Chúng ta chắc chắn sẽ tới đúng giờ.”
Nha Đông tiên nhân lập tức nói.
Lục Thủy khẽ gật đầu, sau đó hắn tạm biệt Nha Đông tiên nhân.
Hắn tìm một vị khác nữa.
Trên người của hắn cũng chỉ còn lại duy nhất một tấm thiệp mời, thiệp mời của Cửu.
Cái này không cần phải đưa ra, tùy tiện tìm một chỗ rồi cất kỹ là được.
Cho Cửu tự mình tới lấy, Cửu chắc chắn biết.
Nhưng mà…
Không quá lễ phép.
Mất lễ nghi.
Dù hắn không có lễ nghi gì, nhưng mà đúng là không thích hợp cho lắm.
Sau khi Lục Thủy rời đi, Cẩu Tử lập tức nói với Nha Đông tiên nhân:
“Mau tới đây giúp ta nhìn xem Cẩu gia viết tên ta là gì, có phải là cẩu cháu trai hay không.”
Nha Đông tiên nhân ngồi xuống, cầm thiệp mời nhìn.
Sau đó, hắn nói đúng sự thật:
“Lục Thủy tiểu huynh đệ viết tên của đại hộ tiểu huynh đệ là, Cẩu Tử.”
“Gâu!”
Gương mặt của Cẩu Tử tràn đầy vẻ si mê:
“Tên mà Cẩu gia đặt cho ta vừa đơn giản vừa tuyệt vời.
Ta thích cái tên này.
Cái tên này sẽ đi theo ta cả đời này, đó là sự yêu thích mà Cẩu gia dành cho ta.”
Nha Đông tiên nhân đứng lên nói:
“Đại hộ tiểu huynh đệ muốn cất thiệp mời đi không?”
“Đương nhiên, ta muốn giữ nó.”
Cẩu Tử cắn lấy thiệp mời, sau đó thiệp mời biến mất.
Không biết là đã đi tới chỗ nào.
Nha Đông tiên nhân đương nhiên là không quan tâm tới chuyện này rồi.
Đại hộ tiểu huynh đệ nói thế nào đi nữa, thì nó cũng là cường giả Đại Đạo Thiên Thành.
Hoàn toàn không cảm thấy kinh ngạc.
…
Lục thủy đi thẳng tới vườn linh dược, hắn không nhìn thấy A Mãn.
Sau đó, hắn liền đi tới viện tử của A Mãn.
A Mãn đã người đã từng lập công lớn, cho nên hắn có một cái viện tử cũng là chuyện bình thường.
Cây Chuyển Sinh thế mà lại do A Mãn cấy ghép.
Đương nhiên là vị trí của nó không thể nào nằm ở trong Lục gia được rồi.
Một lúc sau.
Lục Thủy đã đi tới tiểu viện của A Mãn, nhìn có khá là bình thường, có hàng rào vây quanh lấy viện tử, có gian phòng ở chính giữa.
Xung quanh là đồng ruộng, được trồng một vài loại linh dược thông thường.
Trong ruộng có một người trung niên bịt mắt, hắn đang cẩn thận quan sát linh dược.
Lục Thủy bước vào viện tử.
Tiếng bước chân cũng vì thế mà vang lên.
Cạch! Cạch!
A Mãn nghe thấy âm thanh thì nhìn về phía viện tử, hỏi:
“Có nhiệm vụ khẩn cấp gì sao?”
“Là ta.”
Lục Thủy nói khẽ.
A Mãn nghe thấy giọng nói của Lục Thủy, lập tức đứng lên.
Sau đó, hắn lau tay lên trên người, không thể để tay dơ đi gặp người khác được.
Nhất là khi người đó là loại người như Lục thiếu gia.
“Tại sao Lục thiếu gia lại đột nhiên tới đây?”
A Mãn nói xong thì lập tức đi tới cái bàn ở bên cạnh, nói:
“Lục thiếu gia có muốn ngồi một lát không?”
“Ừ, ngồi một chút.”
Lục Thủy khẽ gật đầu.
Hắn ngồi xuống bên cạnh cái bàn, nói:
“Ngươi cũng ngồi đi, đúng lúc ta có một số việc muốn nói với ngươi.”
“Vâng.”
A Mãn lập tức ngồi xuống.
Hắn có hơi thấp thỏm, bình thường Lục thiếu gia sẽ không tới tìm hắn.
Bây giờ không chỉ tìm, mà còn tự mình tới, chuyện này…
Hắn lo rằng sẽ có tin tức xấu gì đó.
Lục Thủy nói:
“Không cần phải quá bận tâm, không có chuyện gì xấu cả.
Chuyện mà ta đã đồng ý với ngươi, đương nhiên là sẽ không nuốt lời, không cần phải khẩn trương như thế.”
“Vâng.”
A Mãn gật đầu.
Vẫn khẩn trương như cũ.
Lục Thủy không để ý nữa, nói:
“Đã quen với chỗ này chưa?”
“Đã quen rồi.”
A Mãn lập tức gật đầu nói:
“Bọn họ đối xử với ta rất tốt, hơn nữa còn cho ta tiền công rất cao.
Làm tốt, còn sẽ được ban thưởng nữa.x
Bọn họ giúp ta tìm mảnh đất này, viện tử này cũng là do bọn họ giúp ta xây nên.
Bọn họ nói nó có hơi đơn sơ, nhưng mà ta rất thích nó.”
A Mãn dừng lại một chút, hỏi:
“Sau này…
Ta vẫn có thể tiếp tục ở lại đây để làm việc chứ?”
Lục Thủy đương nhiên biết sau này mà A Mãn nói là khi nào.
Là sau khi nhận tiểu nam hài về.
Lục Thủy không từ chối việc này:
“Nếu như ngươi tình nguyện thì có thể ở lại nơi này.
Nhưng mà, sau khi tiểu nam hài trở về, phải chờ một thời đại.
Một thời đại rất dài.
Nếu như ngươi có thể sống đến thời đại kia, Lục gia đương nhiên cũng có thể trường tồn tới thời đại đó.”
Mặc dù Lục gia vẫn trường tồn, nhưng mà càng về sau, Lục gia sẽ càng ngày càng không thể can thiệp tới chuyện của Tu Chân Giới.
Đây là quyết định của Lục Thủy.
Tuy rằng Đại trưởng lão đã từng can thiệp vào, nhưng mà lần đó Đại trưởng lão đã dùng mạng để can thiệp.
Sau đó, Đại trưởng lão không thể nào can thiệp vào bất kỳ chuyện gì ở Tu Chân Giới được nữa.
Những người khác đều có tư cách can thiệp vào một lần, nhưng mà ngoại trừ Đại trưởng lão, thì những người khác không thể nào ảnh hướng tới sự suy vong của toàn bộ Tu Chân Giới được.
“Ta có thể đợi.”
A Mãn lập tức gật đầu.
“Cho ngươi cái này.”
Lục Thủy không nói thêm nữa, hắn đưa thiệp mời qua.
A Mãn có thể cảm nhận được sự tồn tại của thiệp mời, hắn lập tức chà tay lên quần áo, sau đó mới đưa tay ra nhận lấy thiệp mời.
“Là thiệp mời đại hôn của ta, ngươi có lẽ đã nghe qua chuyện này rồi.
Giữa tháng.”
Lục Thủy nói.
“Ta hình như có thể tham gia.”
A Mãn lập tức nói.
“Việc có thể tham gia, và có được ta mời hay không là hai chuyện khác nhau.
Được rồi, ta không quấy rầy ngươi nữa.”
Lục Thủy nói xong liền đứng lên, quay người rời đi.
A Mãn chỉ có thể nhìn Lục Thủy rời đi.
Hắn chạm vào thiệp mời, sau đó cất kỹ thiệp mời.
Chương 1314: Thần Vực của Lục gia (2)
Thần Vực của Lục gia (2)
Lục Thủy phát xong thiệp mời thì quay về nơi mình ở.
Hắn định đi vấn an cha mẹ.
Khi hắn đi qua, đúng lúc nhìn thấy Lục đại tộc trưởng và Tộc trưởng phu nhân đang dắt tay nhau đi dạo.
Bọn họ cũng nhìn thấy Lục Thủy.
Lúc này, Lục Thủy thấy Lục đại tộc trưởng đang chau mày lại.
Còn trên gương mặt của Tộc trưởng phu nhân thì lại tràn đầy ý cười.
Sau đó…
Ở con đường nhỏ phía sau, Lục Thủy đứng trong một cái vòng.
Mẹ nói rằng, hắn không được rời khỏi nó trước 12 giờ.
Lục Thủy:
“…”
Có cần thiết phải làm như thế này không?
Có lòng tốt với vấn an ia người, vậy mà hai người lại đối xử với hắn như thế này à?
Do có tài khoản phụ rồi, cho nên không thèm quan tâm tới tài khoản chính sao?
Ha ha.
Hai người cổ hủ.
Các ngươi có biết con trai của hai người mới thật sự là cường giả hay không hả.
Lục Thủy rơi vào đường cùng, hắn chỉ có thể lấy Thiên Địa Trận Văn ra đọc, góp nhặt Thiên Địa Chi Lực.
Sau này Thiên Địa Chi Lực có còn hữu dụng hay không?
Hình như chẳng có tác dụng gì cả.
Nhưng mà tích lũy nhiều lực lượng một chút cũng chẳng sao cả, đừng để tới lúc cần dùng lại không đủ Thiên Địa Chi Lực.
Hắn vẫn đang trong trạng thái bị gọt, phải dựa vào Thiên Địa Chi Lực để đọ sức với người khác.
Sau đó, Lục Thủy trực tiếp đọc sách từ trời tối tới hừng đông, hoàn toàn không hề có ý định rời đi.
Cũng không có ý muốn nghỉ ngơi.
Nhưng mà, đọc được phân nửa thì hắn lấy ghế dựa ra, ngồi xuống tiếp tục đọc sách.
Trời dần sáng lên.
Kỳ Khê đặt một cái bàn ở bên cạnh Lục Thủy, sau đó để một chút điểm tâm lên.
Sau đó yên lặng rời đi.
Nàng không biết thiếu gia muốn làm gì, chỉ có thể thông báo với phu nhân.
Hắn nhìn điểm tâm, cắn một cái, mày nhăn lại.
“Bữa sáng do mẹ làm, ai!”
Lục Thủy lắc đầu thở dài, ánh mắt của hắn chưa từng rời khỏi Thiên Địa Trận Văn.
Rất nhanh, hắn đã nghe thấy một giọng nói khác phát ra từ phía đối diện:
“Bữa sáng do mẹ làm khó ăn tới mức đó à?
Con còn lắc đầu thở dài?”
Lục Thủy sửng sốt một chút, chẳng biết mẹ đã ngồi đối diện mình từ lúc nào.
“…”
Quên phòng bị cha mẹ.
“Tại sao mẹ lại đột nhiên tới đây?”
Lục Thủy đặt sách xuống.
Nói xong, hắn còn thuận tiện đặt thêm một miếng điểm tâm vào trong miệng, mặt không hề đổi sắc mà nhai mấy cái, sau đó nuốt xuống.
“Ngươi biết mình đang ở chỗ nào không?”
Đông Phương Lê Âm nâng má nhìn Lục Thủy.
Lục Thủy sửng sốt một chút, sau đó…
Quên trở về.
“Bây giờ ta sẽ đi về.”
Hắn nói xong liền đứng dậy định quay trở về.
“Ngồi xuống trước đi.”
Đông Phương Lê Âm ngăn Lục Thủy lại.
“Còn có chuyện gì nữa hả mẹ?”
Lục Thủy hỏi.
“Mẹ dẫn em gái của ngươi tới thăm ngươi, ngươi không muốn chào hỏi em gái mình một tiếng à?”
Đông Phương Lê Âm hỏi.
Lục thủy:
“…”
Mẹ, ngươi bệnh, hay là ta bệnh?
“Mẹ, Lục Lai Sự còn chưa có chào đời.”
Lục Thủy nói.
Với lại, nàng mới mấy tháng kia chứ?
Một tháng.
Nàng biết cái gì?
Có biết người anh của nàng phải chạy ngược chạy xuôi vì nàng, cực kỳ mệt mỏi hay không?
Nàng không biết.
“Lục Lai Sự?”
Đông Phương Lê Âm tò mò hỏi Lục Thủy:
“Ngươi đặt tên cho em gái của ngươi?”
“Mẹ, ngươi cảm thấy cái tên này như thế nào?”
Lục Thủy ngồi xuống, hỏi ý kiến của mẹ hắn.
Cái tên này cực kỳ hay.
“Có ngụ ý gì không?”
Đông Phương Lê Âm tò mò hỏi.
“Đây là một lời chúc phúc.”
Lục Thủy nghiêm túc nói:
“Lục Lai Sự đối ứng với Nhị trưởng lão – Lục Hữu Đình.
Mẹ, ngươi nhìn xem, Đại trưởng lão là Lục Vo Vi, tam trưởng lão là Lục Bất Tranh, Nhị trưởng lão là Lục Hữu Đình, bây giờ có thêm Lục Lai Sự xuất thế nữa, nàng chắc chắn sẽ trở thành Tứ trưởng lão.
Vô hữu vô lai.
Hoàn mỹ.”
“Ngươi đang trù cho em gái của ngươi không gả đi được đó hả?”
Đông Phương Lê Âm nhìn Lục Thủy rồi cười, sau đó vẻ mặt của nàng lập tức trầm xuống nói:
“Con trai lấy vợ rồi, nhưng vẫn không muốn thoát ra khỏi sự yêu thương của cha mẹ, cho nên chán ghét em gái của mình ư?
Nhưng mà, con trai lấy vợ rồi, không còn thời gian dành cho mấy lão nhân này nữa.
Chúng ta chỉ muốn có một tiểu khả ái để bồi bạn thôi cũng không được sao?”
Lục Thủy:
“…”
Ta chỉ giải thích về cái tên thôi mà…
“Mẹ, Tam trưởng lão gọi ta, ta đi trước đây.”
Lục Thủy lập tức đứng lên, chạy lấy người.
Nếu mà nghe tiếp nữa, hắn chắc chắn sẽ phải vào Phong Sương Hà để hối lỗi.
Nhưng mà, trước khi rời đi, hắn đặt một tấm thiệp mời xuống.
Lần này, Đông Phương Lê Âm không ngăn cản hắn nữa.
Nàng nhìn Lục Thủy rời đi, sau đó nếm thử một khối điểm tâm.
“Con trai không thích nó, không biết con gái có thích hay không.”
Đông Phương Lê Âm nâng má, trong mắt tràn đầy ý cười.
Sau đó, nàng nhìn thiệp mời, cảm thấy có chút hiếu kỳ, tại sao con trai nàng lại để lại một tấm thiệp mời?
Có điều, nàng vừa mới cầm lấy nó, thì lập tức có một đôi tay nhỏ nhận lấy thiệp mời.
Là Nhị trưởng lão.
Sau đó, Đông Phương Lê Âm thả thiệp mời ra, nàng nhéo một cái vào gương mặt của Nhị trưởng lão.
Bụp!
Tay nàng vừa mới chạm vào liền bị đẩy ra.
“Không biết lớn nhỏ.”
Nhị trưởng lão ngồi xuống, đưa tay ra nói:
“Tay.”
Đông Phương Lê Âm đưa tay ra, cẩn thận hỏi:
“Hôm nay Nhị trưởng lão không đi tìm những người khác sao?”
Nhị trưởng lão nhìn Đông Phương Lê Âm, nói:
“Không tìm.”
Vậy à, Đông Phương Lê Âm thở phào nhẹ nhõm, lần này con trai khá ngoan.
Nhưng mà, nàng phát hiện rằng thiệp mời bị Nhị trưởng lão cất đi, cũng không biết là thiệp mời dành cho ai.
Nàng cũng không quan tâm lắm.
Yên lặng chờ Nhị trưởng lão bắt mạch.
“Tiểu Tiểu Tiểu, ngươi hỏi Tiểu Tiểu Âm thử xem con gái của nàng có thể tên là Lục Lai Sự được không, ta cảm thấy cái tên này rất hay.”
Cửu nhìn thiệp mời xong thì lập tức nói.
Nàng không quan tâm tới cái thiệp mời này chút nào cả, tùy tiện ném vào chỗ nào đó.
“Tại sao lại đặt là Lục Lai Sự?”
Nhị trưởng lão hỏi thầm trong lòng.
“Lục Thủy nói rằng, ngươi tên là Lục Hữu Đình, em gái của hắn có thể tên là Lục Lai Sự.
Như thế thì Tứ trưởng lão mới có thể ra đời được.”
Cửu nói.
“À, hắn nói ra tên của ngươi, chúng ta đi đánh Tiểu Tiểu Cổ đi.”
Cửu bổ sung thêm một câu.
Nhị trưởng lão:
“…”
Cuối cùng nàng chỉ trả lời lại một câu:
“Lục Hữu Đình nghe hay hơn Lục Lai Sự.”
“Cũng dễ thương hơn Lục Lai Sự có phải hay không?”
Cửu hỏi.
Nhị trưởng lão:
“…”
…
Lục Thủy đi thẳng tới đại điện.
Hắn đặt thiệp mời ở chỗ kia, Cửu có lẽ sẽ tới lấy.
Người phát thiệp mời không phải hắn, nhưng mà có mẹ hắn ở đó.
Như thế thì cũng không xem là thất lễ.
Cửu sẽ không bảo Nhị trưởng lão lấy giúp nàng đó chứ?
Ừm, lấy dùm cũng không sao cả.
Hắn sắp trở thành vô địch thiên hạ rồi, Nhị trưởng lão cũng biết chuyện này, cho nên sẽ không ngăn cản việc hắn đi ra ngoài.
Chương 1315: Thần Vực của Lục gia (3)
Thần Vực của Lục gia (3)
Dưới đại điện.
“Gặp qua Tam trưởng lão.”
Lục Thủy cúi đầu cung kính nói.
Lúc này, người đang ngồi ở phía trên cùng của đại điện là, Tam trưởng lão với khuôn mặt bị người ta thiếu 5 triệu.
Chỉ cần vẫn luôn ổn định ở mức 5 triệu là có thể qua ải.
Chỉ cần không tới mấy chục triệu thì sẽ không cần phải tiếp nhận hình phạt.
“Đã phát thiệp mời xong rồi à?”
Giọng nói uy nghiêm của Tam trưởng lão vang lên.
“Vâng.”
Lục Thủy cúi đầu nói.
“Có xảy ra chuyện gì không?”
Tam trưởng lão nói.
“Không có.”
Lục Thủy lắc đầu.
“Rất tốt, trước khi đại hôn kết thúc, ngươi không được phép đi ra khỏi phạm vi Thu Vân Trấn, không thành vấn đề chứ?”
Tam trưởng lão hỏi Lục Thủy.
“Không thành vấn đề.”
Lục Thủy cúi đầu, chuyện này đúng thật là không thành vấn đề gì cả.
Có vấn đề thì cũng không ra ngoài được.
Cho nên, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.
“Trong khoảng thời gian này, sẽ có rất nhiều người tới Thu Vân Trấn, đừng làm ra chuyện gì quá phức tạp.
Có vấn đề gì không?”
Tam trưởng lão tiếp tục hỏi.
“Không có vấn đề.”
Lục Thủy nói.
Vấn đề phức tạp này chính là chuyện mất mặt.
Chỉ cần đừng làm ra mấy chuyện mất mặt, thì những thứ khác chỉ là phù du, không đáng nhắc tới.
Ví dụ như việc xông vào Phong Sương Hà.
“Người được mời chưa chắc đã quen thuộc với Lục gia, loại sự tình này cần phải báo với cha mẹ ngươi, hoặc là để cho Chân Võ và Chân Linh đi xử lý.
Hiểu chưa?”
Tam trưởng lão nói.
“Đã hiểu.”
Lục Thủy gật đầu.
Tam trưởng lão lại hỏi thêm hai câu nữa, sau đó để cho Lục Thủy rời đi.
Khuôn mặt bị thiếu 5 triệu không thay đổi gì nhiều.
Cũng chẳng chú ý tới tu vi của Lục Thủy, càng không an bài bất kỳ lịch luyện nào cả.
Đại hôn sắp diễn ra rồi, tất cả đều phải lấy đại hôn làm chủ.
Đây là nhận thức chung của ba vị trưởng lão.
“Đây là người mà hắn chọn, không đến mức sẽ quậy ra chuyện xấu gì.”
Tam trưởng lão nhin Lục Thủy.
Mấy tháng nay, Lục Thủy mạnh hơn rất nhiều so với trước kia, hắn biết tất cả là do Mộ Tuyết.
Hy vọng hắn có thể tiếp tục duy trì.
Nhưng mà, bọn họ càng thích mở thưởng hơn.
Hắn cũng hy vọng Lục Thủy sẽ cố gắng nhiều hơn nữa ở phương diện này.
Không có yêu cầu gì khác, một trăm năm mở hai lần là được.
“Nói tới đây, hôn lễ lần này, có lẽ sẽ là lần náo nhiệt nhất.”
Tam trưởng lão nhìn ra bên ngoài, nói thầm.
Bởi vì chiến dịch trước đó, cho nên danh vọng của Lục gia đã cao hơn một chút.
Cũng không ít người muốn tới.
Đương nhiên, bọn họ cũng không phất thêm thiệp mời, vẫn phát như bình thường, không có hợp tác, thì dù đó là thế lực đỉnh cấp, cũng sẽ không mời.
Nhưng mà, lão tổ của những thế lực đỉnh cấp kia thì phải phát.
Còn việc, bọn họ có tới hay không…
Không ai biết cả.
Ít nhất thì như mọi lần có lẽ tiền bối Xảo Vân Tông sẽ không tới, lần này thì không thể nói trước được.
…
Lục Thủy rời khỏi đại điện.
Lần này, Tam trưởng lão thật là dễ nói chuyện, nhưng mà số tiền bị thiếu vẫn không giảm bớt một chút nào cả.
5 triệu vẫn là 5 triệu.
“Xem ra, sắp thành hôn rồi cho nên có đặc quyền.”
“Nhưng mà, việc đón người vẫn nên giao cho Chân Võ và Chân Linh.
Hứa Phương nhất gia, những người bên Lam Dạ Quốc, Danh Dữ Trọng, còn có cả Thâm Hải Thủy Long nữa, bọn họ không biết đường.
À, còn có cả Ma Tu Huyết Trần nữa.”
Thiên Cơ không tới.
Minh Nguyệt cũng sẽ không tới, tới không được.
Kiếm Nhất thì đã không còn nữa rồi.
Cơ Tầm có lẽ sẽ tới.
Nhưng mà, ngoại trừ Lam Dạ Quốc ra, thì những người này có lẽ đều có thể liên lạc được với Chân Võ và Chân Linh, chuyện này không thành vấn đề gì cả.
Lục Thủy suy nghĩ một chút, không còn chuyện gì mà hắn cần phải bận tâm nữa.
“Nếu vậy thì vào trong Phong Sương Hà xem một chút đi.”
Lục Thủy nghĩ xong liền đi tới Phong Sương Hà.
Một lúc sau.
Lục Thủy đã đi tới bên cạnh Phong Sương Hà.
Hàn khí cũng theo đó mà tới.
Hắn không biết rõ ở dưới đó có cái gì, nhưng chắc chắn rằng ở dưới đó có một nơi gì đó.
Thần Vực của Chân Thần Duy Nhất.
Còn về việc Chân Thần Duy Nhất có ở đó hay không, Lục Thủy không dám khẳng định, nàng có ở đó cũng chẳng sao cả.
Lục Thủy cất bước đi vào bên trong.
Rất nhanh sau đó hắn đã đi tới trước Điếu Ngư Đài.
Hắn không hề dừng lại, tiếp tục đi vào bên trong, dù sao thì hắn vẫn chưa thấy được thông đạo đi xuống phía dưới.
Việc Mộ Tuyết nói Đông Phương Tra Tra thấy được có lẽ không phải là giả.
Mặc dù Đông Phương Tra Tra khiến cho người ta cảm thấy không được vừa mắt cho lắm, nhưng mà nàng sẽ không lừa người khác.
Lục Thủy tiếp tục đi về phía trước.
Đi một lúc rất lâu mới dừng lại.
Nơi này có một ao chứa nước hình bầu dục.
Là ngã rẽ của Băng Sương Hà.
Ở biên giới của ngã rẽ này, dòng nước không hề di chuyển nữa, giống như bị thứ gì ngăn cách lại vậy.
Sau khi đi qua sẽ nhìn thấy một thông đạo đang bị chặn lại.
Lục Thủy nhìn thông đạo, hắn biết đây chính là thông đạo mà Đông Phương Tra Tra đã nói.
Nàng thông minh đó chứ, không đi xuống dưới.
Dù sao thì đi vào rồi còn có thể đi ra hay không cũng là một vấn đề.
Trên thông đạo lấp lóe Thần Lực.
Sau khi đi vào bên trong sẽ bị vây ở trong Thần Lực.
Không biết là bẫy do ai làm ra.
Nhưng nếu có đủ thực lực, thì muốn đi ra cũng không phải là chuyện khó.
Ví dụ như Đại trưởng lão.
Nhị trưởng lão có lẽ cũng có thể.
Lục Thủy không nghĩ nhiều nữa, cất bước đi xuống thông đạo.
Lục Thủy đi dần xuống phía dưới Phong Sương Hà.
Trong nước mang theo hàn ý, trong veo một cách khác thường, nhìn qua lập tức có cảm giác như có thể trực tiếp nhìn thấy đáy sông.
Dường như có cung điện ở đây, xung quanh có rất nhiều con cá đang bơi lội.
Còn có những con cua lớn đang nhìn chằm chằm vào Lục Thủy, dường như có thể tấn công hắn bất cứ lúc nào.
Lục Thủy không thèm quan tâm tới bọn chúng, hắn càng bước xuống, thì bậc thang lại càng kéo dài ra thêm.
Dường như vẫn luôn chờ người tới.
Lục Thủy bước đi một cách chậm rãi, hắn từ tốn đi từng bước.
Một lúc sau.
Chân của Lục Thủy chạm xuống mặt đất.
Lúc này, hắn thấy được một toàn cung điện, nhìn qua không hề tầm thường một chút nào cả, nhưng lại vô cùng bình thường.
Nó cao hai tầng, có màn nước chặn dòng nước lại.
Đây chính là Thần Vực của Chân Thần Duy Nhất.
Lục Thủy đi trên mặt đất, giống như đình viện vậy.
Trên mặt đất bày một số món đồ chơi, có trống, có đu dây.
Lục Thủy đi qua, hắn dường như trông thấy một thất thải tiểu nữ hài đang hưng phấn gõ trống.
Khi đi ngang qua đu dây, hắn dường như nhìn thấy một tiểu nữ hài đang lắc lư ở trên đó.
Ngoại trừ âm thanh của trò đu dây, dường như không còn âm thanh nào khác nữa.
Nàng cô độc mà quan sát thủy cảnh xinh đẹp ở bên ngoài.
Rầm!
Một con rùa đen rơi từ màn nước xuống sân.
Nó bị lật người.
Đang giãy dụa lật lại.
Lục Thủy nhìn rùa đen, dường như nhìn thấy một tiểu nữ hài đang vui vẻ chạy tới giúp nó lật lại.
Sau đó, đưa nó ra ngoài.
Bên tai còn vang lên một câu nói:
“Nhân loại nên có ước nguyện, ta sẽ thỏa mãn họ.”
Lục Thủy đi tới bên cạnh rùa đen, giúp nó trở mình.
Rùa đen nhìn thấy Lục Thủy không khỏi cảm thấy ngoài ý muốn, nó có chút e ngại.
Khác với dự đoán của nó sao?
Lục Thủy không nghĩ nhiều, giúp nó xong thì ném nó ra bên ngoài.
Không nói cảm ơn mà còn bày ra vẻ mặt kinh ngạc.
Sau đó, Lục Thủy đi về phía cung điện.
Hắn muốn xem thử xem Thần Vực này có cái gì.
Thần Vực vô cùng sạch sẽ, mọi thứ ở xung quanh cũng được xếp rất ngay ngắn.
Sau khi đi vào trong đại điện, thứ mà hắn nhìn thấy vẫn là đồ chơi, ngoài ra còn có một số thứ trông khá là đẹp.
Hoàn toàn không thể nào phân loại được những thứ này, chúng dường như chỉ là những món đồ chơi được Chân Thần Duy Nhất nhặt về khi đi ra ngoài mà thôi.
“Không có thứ gì đặc biệt cả.”
Lục Thủy đi tới cuối đại điện, ở đây có vài gian phòng.
Kẽo kẹt!
Lục Thủy mở một cách cửa ra.
Đập vào mắt hắn là một gian phòng vô cùng đơn giản.
Có một cái giường lớn khá xinh xắn, bên cạnh giường có một vài tấm ảnh và giá sách.
Lục Thủy đi tới bên cạnh giá sách, tùy tiện nhìn lướt qua, phát hiện có một quyển sách đang được mở ra.
Sách hướng dẫn vận dụng Thần Lục.
“Đây chẳng phải là quyển sách của Hải Tẫn Đầu kia sao?”
Bên cạnh còn có một quyển sổ.
“Cố lên! Thân là Chân Thần Duy Nhất Thiên Địa, tại sao phải sợ cuộc thi của nhân loại chứ?”
“Sau khi học xong, ta sẽ cho nhân loại ngu xuẩn biết được sự uy nghiêm của Chân Thần, không cho phép người khác khinh nhờn Chân Thần.”
“Bầu trời trong xanh ở bên ngoài cũng chẳng đẹp bằng Thần Vực, nhân loại ngu xuẩn làm sao tốt bằng những con cá chứ.”
“Ta không thích ở bên ngoài đâu, chỉ là muốn cho nhân loại vây khốn ta biết rằng, ta có thể ra ngoài bất cứ lúc nào ta muốn mà thôi.
Ta quay về là do lưu luyến những tôm cá ở nơi này, bọn chúng rất thích ta.”
“Ta đâu có hét lên đâu, tại sao lại có gió thổi tới…”
Lục Thủy nhìn những dòng chữ này, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì.
Hắn có thể tưởng tượng ra khung cảnh một vị tiểu nữ hài đang ngồi trước bàn, cắn bút bĩu môi.
Dường như một mình cũng có thể vô cùng vui vẻ.
“Bình thường hơn tưởng tượng rất nhiều, Chân Thần Duy Nhất cũng giống như một đứa bé bình thường vậy.”
Lục Thủy cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
Sau đó, hắn lại xem một vài quyển sách khác, phát hiện chúng là chương trình giáo dục bắt buộc – chín năm thành thần.
Tổng cộng có 5 quyển.
Hình như thiếu mất 2 quyển.
Có một quyển ở chỗ của hắn, một quyển khác hình như đang ở chỗ của Đông Phương Tra Tra.
Hắn từng nghe Mộ Tuyết đề cập qua chuyện này một lần rồi.
Hắn vậy mà lại cùng một cấp với Đông Phương Tra Tra ư?
Cực kỳ nhục nhã.
Chương 1316: Trừ khi đánh bại được ta (1)
Trừ khi đánh bại được ta (1)
Cũng không biết ai là người viết chín năm giáo dục bắt buộc này.
Lục Thủy đang nghĩ không biết bản thân có nên đi xem thử hay không.
Lỡ đâu là Mê Đô viết thì sao?
Sau này gặp cũng dễ tiếp tục đục nước béo cò hơn.
Lục Thủy do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định không xem, trở thành Mê Đô xong rồi thì chẳng làm gì được nữa cả, ngày nào cũng chỉ biết viết sách thôi là có ý gì hả?
Sau đó, Lục Thủy nhìn sang những bức ảnh ở bên cạnh.
Muốn nhìn thử những bức ảnh mà Chân Thần Duy Nhất để lại là cái gì.
Trên bức ảnh có hai người, một thanh niên đăng dắt tay một người có hơi nhút nhát – Chân Thần Duy Nhất.
“Là pháp thuật lưu ảnh.”
Người thanh niên này khá là đẹp trai, trên người còn mang theo kiếm ý.
Chân Thần Duy Nhất có hơi sợ hãi, cầu viện phía trước.
“Đại trưởng lão?”
Lục Thủy nhìn bức ảnh, không khỏi cảm thấy bất ngờ:
“Thoạt nhìn thì đây có lẽ là Đại trưởng lão lúc trẻ.
Vậy người đã giúp bọn họ lưu giữ lại là ai?”
Lục Thủy suy tư một chút, chắc chắn không phải là Tam trưởng lão, cũng không thể là Nhị trưởng lão.
Rất lâu trước đây, Đại trưởng lão chỉ là Nhị trưởng lão.
Cho nên…
Người lưu lại bức ảnh này là Đại trưởng lão trước kia.
Chỉ có Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão là từng gặp người này, Tam trưởng lão cũng chưa gặp qua.
“Có điều, tại sao Chân Thần Duy Nhất lại chụp ảnh chung với Đại trưởng lão?”
Sau đó, Lục Thủy nhìn tiếp những bức hình khác, hắn phát hiện Chân Thần Duy Nhất còn chụp ảnh chung với những người khác nữa.
Khá là gần với lúc trước cũng là chụp chung với một vị thanh niên, nhưng mà không phải là Đại trưởng lão.
Lần này, Chân Thần Duy Nhất bay trên không trung, dường như nàng rất thích người thanh niên này.
Nàng vẫn nhìn về phía trước, nhưng trông vô cùng vui vẻ.
Lục Thủy suy tư một chút, hắn nghĩ tới một khả năng.
“Sẽ không phải là đang bàn giao chứ?”
Lục Thủy cẩn thận quan sát, không tìm ra được bức ảnh chụp chung nào giữa nàng và Nhị trưởng lão.
Vậy có nghĩa là, những bức ảnh chụp chung ở đây, tất cả đều là Đại trưởng lão?
Hoặc là người sắp trở thành Đại trưởng lão?
Bức ảnh chụp chung với Đại trưởng lão được đặt ở vị trí rõ ràng nhất, là do chỉ còn có Đại trưởng lão là còn sống thôi sao?
Nhất thời, Lục Thủy nghĩ tới những món đồ chơi ở bên ngoài, có lẽ đó là những món đồ do Đại trưởng lão Lục gia các đời trước tặng.
Vậy thực ra, Chân Thần Duy Nhất chính là người đã chứng kiến sự thay đổi của các đời Đại trưởng lão Lục gia.
“Khiến người ta cảm thấy có chút kỳ lạ.”
Nhưng mà, cũng coi như là một chuyện tốt, quen biết càng nhiều người, thì cũng sẽ nhìn thấy càng nhiều chuyện sinh tử.
Sau đó, Lục Thủy định tìm kiếm trong ngăn kéo.
Nhưng mà, khi tay hắn vừa mới chạm tới thì liền ngừng lại.
“Tuy nói rằng đây là Thần Vực của Chân Thần Duy Nhất, tìm hiểu Thần Vực cũng không có gì sai cả.”
“Nhưng mà đây là gian phòng của Chân Thần Duy Nhất, ta lục lọi như thế này, có phải có hơi không tôn trọng trẻ em hay không?”
Lục Thủy thở dài, thu tay về.
Không động vào phòng của nàng nữa, đổi phòng.
Nếu như tiếp tục tìm kiếm, thì đúng là không thích hợp.
Hắn lại nhìn lên đống ảnh chụp, phát hiện có một tấm hình bị đè ở phía dưới.
Lục Thủy tò mò nhìn qua.
Phát hiện trên đó có ba người.
Một ông lão đang nằm ở trên giường, một tiểu nữ hài đang ngồi ở cạnh giường khóc, còn có một thất thải tiểu nữ hài đứng ở chính giữa cố gắng mỉm cười.
“Đây là…”
“Đây là bức hình Đại trưởng lão trước kia về cõi tiên sao?”
Lục Thủy đặt bức hình về vị trí cũ.
Dường như mối quan hệ giữa Đại trưởng lão trước kia và Chân Thần Duy Nhất rất tốt, lúc hắn rời đi, càng khiến cho Chân Thần đau buồn hơn.
Đại trưởng lão bây giờ thì khác, trực tiếp dùng sức mạnh của một người để trấn áp Chân Thần Duy Nhất.
Vô cùng nghiêm túc.
Đã không cho Chân Thần Duy Nhất ra ngoài rất nhiều năm rồi.
Gần đây mới được thả lỏng một chút.
Nhưng mà, rất nhanh sau đó hắn lại cảm thấy có chút khó hiểu.
Nhìn hình thì có thể thấy được quan hệ giữa Chân Thần và Lục gia không hề bình thường, hơn nữa còn có các đời Đại trưởng lão quan sát.
Thời đại này, người quan sát nàng vẫn là một vị Đại trưởng lão cực kỳ mạnh.
Nếu vậy thì, tại sao sau này hắn chưa từng gặp Chân Thần Duy Nhất.
Thật sự có người có thể giết chết được Chân Thần Duy Nhất dưới sự giám hộ của Đại trưởng lão sao?
Lục Thủy không tin.
Dù sao thì cũng không ai có thể giết chết được hắn, Chân Thần Duy Nhất càng không thể nào bị giết chết được.
Thế nhưng, hắn thật sự chưa từng gặp Chân Thần Duy Nhất…
Ít nhất thì hắn không có ký ức về phương diện này.
Bỏ qua đi, không nghĩ tới nó nữa, đi qua những phòng khác xem thử đã.
Ở lại đây lâu, hắn đột nhiên có hơi bận tâm tới việc Chân Thần Duy Nhất sẽ chạy về, còn trùng hợp trông thấy hắn đang làm trộm nữa.
Không tốt cho lắm.
Cạch!
Lục Thủy lui ra khỏi cửa, tiện tay đóng cửa lại.
Đồ vật ở bên trong đó có lẽ không có giá trị gì, vẫn nên xem những phòng khác thì hơn.
Hy vọng có thể nhìn thấy được lai lịch của Chân Thần Duy Nhất.
Lục Thủy đi tới cánh cửa thứ hai.
Kẽo kẹt!
Cửa vừa mở ra, đập vào mắt hắn là vô số giá sách.
Có điều, trên giá sách đặt rất nhiều thứ kỳ lạ, nhưng mà những thứ đó dường như đều bị nhiễm Thần Lực.
Cho dù là đồ vật bình thường đi nữa, thì khi bị nhiễm Thần Lực trong thời gian dài, cũng sẽ trở thành Thần Khí.
Lục Thủy quan sát chúng, những món ở bên trong cùng có khí tức Thần Lực rõ ràng nhất.
Niên đại cũng xa xưa nhất.
Đây là một căn phòng trưng bày rất nhiều giá sách.
Sau khi bước vào trong, Lục Thủy thấy ở một mặt tường có treo một bức tranh.
Trong tranh là hình ảnh một bãi cỏ, trên đồng cỏ có một thất thải tiểu nữ hài đang cười xán lạn, nàng đang chạy.
Gió thổi nhè nhẹ.
Dường như nó đang nghênh tiếp vị Chân Thần thiên chân vô tà này.
Lục Thủy nhìn Chân Thần Duy Nhất ở bên trong bức tranh, phát hiện trên cổ của Chân Thần Duy Nhất đeo một sợi dây chuyền.
Hoặc cũng có thể một cái lệnh bài nho nhỏ.
Nó óng ánh trong suốt, bên trong hình như có chữ gì đó.
Có điều, bức tranh này chỉ vẽ đại khái hình dạng của nó mà thôi, không vẽ ra chữ ở bên trong đó.
“Hình như chưa từng thấy nàng đeo cái này.”
Lục Thủy cẩn thận hồi tưởng lại, đúng thực là chưa từng thấy Chân Thần Duy Nhất đeo cái này.
Hắn không nghĩ nhiều nữa, tiếp tục đi vào bên trong.
Dọc theo đường đi, hắn cảm giác Thần Lực hơi hơi gợn sóng.
Dường như mỗi một chỗ đều sẽ có một thân ảnh, đều có vết tích lưu lại.
Hắn giống như thấy được quá khứ của Chân Thần Duy Nhất vậy, thấy nàng cầm mỗi một món đồ ở trên giá sách.
Trong miệng còn đang lẩm bẩm cái gì đó.
Món này là do nhân loại hiến tế, cái này là do trời ban, cái này là sự kính yêu của động vật.
Trong mắt nàng tràn đầy ý cười, trong lòng cũng rất vui vẻ.
Dường như nàng không hề một mình.
Lục Thủy chưa từng suy nghĩ nhiều.
Có lẽ đây quả thực là một vị Chân Thần trưởng thành.
Rất nhanh, hắn đã đi tới cái bàn ở bên trong, ở đây không tính là riêng tư.
Hắn vừa mới bước tới đây liền nhìn thấy trên bàn có một sợi dây chuyền, dùng dây thừng bảy màu xuyên qua một tấm bảng nhỏ.
Bên trong lệnh bài có hai chữ.
Lục Thủy không khỏi cảm thấy ngoài ý muốn, đây là cái mà Chân Thần Duy Nhất đeo ư?
Lục Thủy tò mò nhìn vào mặt dây chuyền.
Sau đó thấy được hai chữ ở bên trong đó.
“Lục? Thất?”
Lục Thủy có chút nghi hoặc.
Tại sao ở trên đó lại có hai chữ này?
“Lục là chỉ tới Lục ở thời kỳ Viễn Cổ? Thất là chỉ tới Chân Thần Duy Nhất sao?”
Hắn cảm giác có chút không đúng.
Nhưng mà rất nhanh sau đó, trong đầu hắn đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ kỳ quái.
“Khoan đã.”
“Nếu như…
Nếu như ta không biết Lục, nếu như ta không biết Chân Thần Duy Nhất, vậy thì khi nhìn thấy hai chữ này, suy nghĩ đầu tiên là gì?”
“Lục và Thất, có khi nào là một cụm từ hay không?”
“Nếu như Thất là chỉ tới Chân Thần Duy Nhất, vậy thì Lục…là họ của nàng?”
Lục Thủy có hơi kinh ngạc.
“Không thể nào?”
“Chân Thần có họ sao? Không có đúng không?”
Lục Thủy cảm thấy có lẽ mình nghĩ nhiều rồi, nếu như Chân Thần Duy Nhất thật sự họ Lục, vậy thì chuyện kia có vẻ phức tạp hơn tưởng tượng một chút.
Có sự nghi hoặc này, cho nên Lục Thủy lập tức tìm kiếm ở xung quanh, xem thử xem có ghi chép nào không.
Rất nhanh, hắn tìm được một cái hộp ở dưới một giá sách.
Trên hộp có ghi dòng chữ: Người sáng lập Lục gia.
Không cần hỏi cũng biết, cái này chắc chắn là do tổ tiên Lục gia ghi lại.
Sau đó, Lục Thủy mở hộp ra.
Tiếp theo…
Trống rỗng.
“Ai lấy đi rồi?”
Lục Thủy không biết tên trộm này là ai, dám đến nhà hắn trộm.
Không đúng, đây là Thần Vực của Chân Thần Duy Nhất, hắn cũng là trộm.
Người có thể tiến vào trong này, có lẽ chỉ có Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão.
Hai người này có hiềm nghi lớn nhất.
Nhị trưởng lão lớn hơn một chút.
Bên cạnh nàng có Chân Thần Độc Nhất.
Chương 1317: Trừ khi đánh bại được ta (2)
Trừ khi đánh bại được ta (2)
Phía sau núi.
Nhị trưởng lão quay về viện tử của mình, nàng vừa mới xem xong quyển sách ở trên tay.
Khép quyển sách lại, trên đó có ghi dòng chữ: Người sáng lập Lục gia.
“Tất cả những thứ viết ở trong này đều là thật sao?”
Nhị trưởng lão hỏi lại Cửu.
Cửu gật đầu:
“Thật, hắn đúng là mạnh như thế, chính là truyền kỳ.”
“Nhưng nội dung cũng không quá chi tiết, nếu như hắn có thiên phú cao như vậy, thì tại sao lại chết chứ?”
Nhị trưởng lão hoàn toàn không hiểu.
“Không phải trong đó cũng có viết rồi sao, chính hắn muốn chết.”
Cửu nói.
“Nhưng mà, trong này không viết tại sao hắn lại muốn chết, chỉ viết là hắn cần phải làm như thế.
Hơn nữa, trong này chỉ ghi chép lại tuổi thơ của hắn, ghi lại khi nào hắn cưới vợ.
Bỗng một ngày kia, sau khi thức dậy thì bắt đầu xây dựng phòng ốc, sau đó nhặt được Thiên Địa Trận Văn.
Lúc đó, tâm còn cao hơn cả trời.
Sau khi đi ra ngoài một chuyến, lúc quay về đột nhiên ngộ ra rồi, lựa chọn con đường kỳ quái nhất.
Ghi chép này không hề chi tiết một chút nào cả.”
Nhị trưởng lão chau mày nói.
“Ngươi xem…”
Cửu mở quyển sách ra, chỉ vào một phần ở trong đó rồi nói:
“Ở đây rõ ràng có ghi chép cách làm sao để xây dựng phòng ốc nhanh nhất, vững chắc nhất.
Quá trình viết rõ ràng như thế này, vậy mà còn không chi tiết sao?”
Nhị trưởng lão:
“…”
Nhị trưởng lão một lần nữa đóng sách lại, nói:
“Mặc dù ta đã biết được đại khái rồi, nhưng mà cũng không biết thêm được bao nhiêu tin tức.
Ngươi bảo ta đi lấy quyển sách này để làm gì?”
“Ngươi không lấy nó, thì quyển sách này sẽ rơi xuống đầu Lục Thủy.
Quá dễ dàng, phải tăng thêm độ khó cho hắn.”
Nhị trưởng lão:
“…”
Theo lý thuyết mà nói thì Lục Thủy biết rất nhiều thứ, cho nên cần có quyển sách này để nghiệm chứng à?
“Nói tới đây mới nhớ, tại sao quyển sách này lại không có ghi tên?
Với lại, tại sao Lục gia lại hoàn toàn không có ghi chép gì về vị tổ tiên này?”
Nhị trưởng lão hiếu kỳ hỏi.
“Có lẽ là do hắn không thích, với lại lưu lại cũng có tác dụng gì đâu.”
Cửu ngồi ở bên cạnh xử lý linh dược nói.
“…”
…
Lục Thủy không tìm được thứ kỳ khác ở gian phòng thứ hai.
Nhưng mà, hắn cũng coi như là biết được tên của Chân Thần Duy Nhất.
Mặc kệ cái Lục kia là gì.
Nhưng mà, tên của Chân Thần Duy Nhất có lẽ là Thất.
Chân Thần Độc Nhất tên là Cửu, Chân Thần Duy Nhất tên là Thất, cũng không có gì là lạ.
Hắn đi dạo một vòng, Lục Thủy tiếp tục đi tới gian phòng thứ ba.
Vừa mở cửa ra, Lục Thủy lập tức cảm nhận được Thần Lực.
Là Thần Lực thuần túy.
Nguồn gốc của nó đến từ quyền năng độc nhất.
Mở cửa ra, trên mặt đất vô cùng trống trải, cũng có rất ít đồ vật ở trong phòng.
Có một giá sách, trên giá sách để một vài trang sách kim loại.
Trên trang sách hội tụ Thần Lực.
Lục Thủy đi tới trước kệ sách.
Sau đó, hắn phát hiện ra rằng hắn cũng có mấy cái trang sách kim loại này.
Trên người hắn có hai tấm, ở đây có sáu tấm.
Tổng cộng có tất cả tám tấm.
Hắn lấy hai tấm của hắn ra, muốn thử xem có thể tự động giải khóa Thần Lực trên trang sách, nhìn thấy nội dung ở bên trong được hay không.
Vật này là nhất thể, tùy tiện mở ra thì bên trong rất dễ bị hao tổn, cho nên Lục thủy vẫn luôn chờ đợi tới khi tập hợp đủ tất cả.
Hắn cứ nghĩ rằng đến Thần Vực thì có thể tập hợp đủ tất cả, nhưng mà…nghĩ sai rồi.
“Có lẽ còn thiếu một tấm nữa, không biết tấm cuối cùng ở đâu.”
Hắn suy nghĩ một chút, có lẽ bị Chân Thần Duy Nhất ăn rồi.
Với bộ dạng ăn Thần Huyết của nàng, thì việc nuốt trang sách có Thần Vực vào người hoàn toàn không thành vấn đề gì cả.
Bỏ đi, hai ngày nữa đi đánh nàng hai cái, để nàng ói nó ra.
Nếu như không muốn thì…
Ha ha.
Sau khi xem sách xong Lục Thủy cũng không rời đi, hắn tiếp tục đi vào bên trong, hắn thấy ở bên trong này còn có một cánh cửa nữa.
Nhưng mà, khi vừa tới gần, hắn liền cảm nhận được khí tức của Mê Vụ Chi Đô.
Không, là khí tức của Mê Đô.
Cuối cùng, Lục Thủy đứng trước cánh cửa.
“Thì ra Mê Đô của Lục gia đều ở chỗ này.”
Hắn còn nghĩ rằng chúng ở chỗ của Đại trưởng lão.
Sau đó, hắn thử đẩy cửa ra.
Mê Đô ở chỗ này có lẽ ảnh hưởng không lớn, nếu vậy thì Chân Thần Duy Nhất là người canh giữ Mê Đô ư?
Mỗi một cái Mê Đô đều cần có người trấn thủ.
Tịnh Thổ là Cơ Tầm, Mê Vụ Chi Đô là Minh Nguyệt, ở chỗ này có lẽ là Chân Thần Duy Nhất.
Dù sao thì nơi này cũng là Thần Vực.
Ngay khi Lục Thủy vừa chạm tay vào cửa, đột nhiên có một cỗ lực lượng đánh về phía hắn.
Ầm!
Bên trong cánh cửa xuất hiện một lực lượng cường đại trực tiếp đánh về phía Lục Thủy.
Thậm chí còn khiến cho Lục Thủy phải lùi về sau.
“Lực lượng rất mạnh.”
Lục Thủy không khỏi cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
Lực lượng này có hơi vượt ra khỏi suy đoán trước đó của hắn, không phải là quyền năng, chỉ đơn thuần là sức mạnh tu vi.
Mà còn là sức mạnh cấp bậc Đại Đạo.
Vượt xa Đại Đạo bình thường, là cấp bậc như Đại trưởng lão.
“Cấm đi vào.”
Trong tai Lục Thủy đột nhiên vang lên thông tin này.
Không hề có ý định thương tổn hắn.
Sau đó, hắn lại nhận được một thông tin khác:
“Trừ khi đánh bại được ta.”
“Tiền bối là vị nào?”
Lục Thủy hỏi.
Lục Thủy nhìn cánh cửa rồi nói.
Bởi vì chỉ là thông tin, cho nên không thể nào phân biệt được đối phương là nam hay nữ.
Nhưng mà, người có được thực lực như thế này cũng chỉ có vài người mà thôi.
Hiện tại, trong Tu Chân Giới, có lẽ chỉ có một mình Đại trưởng lão.
Cho nên, người này là người ở thời kỳ Viễn Cổ sao?
Hay là, Lục gia đã từng có cường giả như thế này?
Nhưng mà, dù là gì đi chăng nữa, Lục Thủy phát hiện ra rằng mình không thể tiến vào trong đó được.
Bởi vì, ngay cả Nhị trưởng lão hắn còn không đánh thắng được.
Thì đối mặt với người này, hắn càng không thể nào đánh thắng nổi, trừ khi đối phương dùng uy năng, quyền năng.
Nếu không thì…
Tấn công chính diện, thì hắn cũng chỉ mới là một người tu chân có cấp bậc thất giai nhập đạo mà thôi.
Thất giai nhập đạo đúng thật là rất mạnh, nhưng mà một khi đứng trước mặt tồn tại cổ lão một chút, thì cũng chẳng đáng là gì cả.
Dù hắn có thể đánh được cửu giai, có thể sờ Đại Đạo.
Thế nhưng…
Đối phương cũng không nằm ở trong phạm vi cấp bậc này.
Lục Thủy chờ một lúc, cuối cùng vẫn không được giải thích nghi hoặc, cho nên hắn lại đi tới cửa, thử đẩy một lần nữa.
Ầm!
Lại bị bắn ra, sau đó thông tin kia lại xuất hiện ở trong đầu hắn.
“Cấm đi vào.”
“Trừ khi đánh bại được ta.”
Lục Thủy:
“…”
Còn cứng rắn hơn cả hệ thống nghiêm chứng nữa ư?
“Tiền bối, làm sao mới có thể được coi là đã đánh bại ngươi?”
Không có tiếng trả lời.
Lục Thủy:
“…”
Lục Thủy chờ thêm một lúc nữa, sau đó hắn quay người rời đi.
Sau khi hắn tấn thăng lên bát giai rồi, vị tiền bối này sẽ hiểu cái gì gọi là vô tri.
Nhưng mà, Mê Đô này kết nối tới nơi nào?
Có liên quan tới Chân Thần Duy Nhất, có lẽ kết nối tới cội nguồn của Chân Thần Duy Nhất, hoặc là cội nguồn của Lục gia.
Còn về việc có phải là như thế hay không.
Thì sau khi tiến vào trong đó mới có thể biết được.
Sắp tới ngày đại hôn.
Lúc đó có lẽ hắn cũng sắp tấn thăng lên bát giai rồi.
Hiện tại, tu vi của hắn đã tới 7.2, thực lực mạnh…
Thôi bỏ đi.
Không mở được cửa.
Sau đó, Lục Thủy rời khỏi căn phòng này.
Hắn quay đầu nhìn về phía cánh cửa còn lại, đi qua mở thử.
Sau đó…
“Cấm đi vào.”
“Trừ khi đánh bại được ta.”
Được rồi, quay về thôi.
Coi như ngươi lợi hại.
Lục Thủy rời khỏi Thần Vực, quay về Phong Sương Hà.
Thần Vực không nhỏ, nhưng mà cũng không quá lớn, bên trong có Chân Thần Duy Nhất và một người thủ hộ dấu tên.
Không biết người đó là ai.
Lục Thủy cất bước đi ra khỏi Phong Sương Hà.
“Không tiến vào được cũng là chuyện tốt, nếu như tiến vào trong rồi rất có thể sẽ bị nắm vào trong Mê Đô, có thể sẽ không về kịp.”
Lần trước tiến vào Mê Đô, hắn phải ở trong đó tới tận sáu ngày.
Hiện tại, chỉ còn tám ngày nữa là tới ngày thành hôn.
Mấy ngày này nhất định phải làm một vài chuyện.
Với lại, một khi khác với trước kia, cần tốn nhiều thời gian hơn, thì sẽ xảy ra hậu quả rất khó lường.
Cho nên, không tiến vào được thực ra là một chuyện tốt.
Ít nhất thì sau này sẽ không phát sinh vấn đề gì cả.
Vẫn nên an ổn đọc sách chờ tới hôn lễ thì hơn.
Chương 1318: Đại hôn gây nên oanh động (1)
Đại hôn gây nên oanh động (1)
Hòn đảo trên không.
Năm người Tiên Đình lại mở ra hội nghị.
Bầu không khí có chút nghiêm trọng, vì sự xuất hiện của mấy người Đế Tôn trước đó trên trời rõ ràng đã bắt đầu trấn áp Lục gia.
Nhưng ai biết lại có thể có một tên Lưu Hỏa nửa đường giết tới.
Dẫn đến Tiên Đình, Phật Môn, Thần Chúng, ba thế lực đều thất bại trong gang tấc.
May mà mấy người Đế Tôn vẫn còn đang thức tỉnh, hơn nữa, Chiến Thần cũng mang về tin tức tốt.
Nhưng có đôi khi, tin tức tốt cũng sẽ khiến người ta buồn rầu.
Bởi vì chỉ nói là một thời gian ngắn nữa, không có xác định rõ, ai mà biết một thời gian ngắn là bao lâu.
Là một tháng, hay là nửa năm, hoặc là một năm, thậm chí là mười năm.
Trong tu chân giới, chục năm trăm năm cũng chỉ tính là một thời gian ngắn.
“Không có cách nào xác định được thời gian, như vậy nên chuẩn bị cẩn thận thế nào đây?” Người chủ trì công việc bắt đầu hỏi ý kiến mọi người.
Vấn đề này rất quan trọng, bởi vì không có tin tức gì khác về sự xuất hiện của tường vân.
Thời gian, vị trí, tất cả đều không có.
Như vậy sẽ rất dễ bỏ lỡ.
Mà một khi bỏ lỡ sẽ như thế nào?
Tức là sẽ thua cả bàn.
Loại chuyện này, bọn hắn sao có thể tiếp nhận được?
Cho nên bọn hắn phải cẩn thận một chút.
Mấy người Cao Viễn trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng, Ma Kiếm Trảm Đồ đột nhiên lên tiếng:
“Chúng ta có nên đổi cách suy nghĩ một chút không?
Ví dụ như, tại sao tường vân phải hiện ra?”
Lúc bình thường, bọn hắn đều cố thu thập điềm lành, Vân Đoan Tam Tiên có lẽ vẫn còn ở xung quanh Cổ thành Họa Loạn xem xét, xem xem dòng máu có tác dụng gì không.
Bọn hắn đều đang cố gắng giúp Đế Tôn tỉnh lại.
Cho nên mặc dù tường vân có thể tăng lên nhiều hơn, cũng không biết thời gian, tùy tiện dừng lại, đối với bọn hắn mà nói, sẽ có ảnh hưởng rất lớn.
Loại chuyện này đương nhiên cần phải tránh.
Nếu không còn cần thảo luận làm gì?
“Vậy tại sao tường vân lại phải xuất hiện?” Tiền bối chủ trì công việc hỏi.
Cái này khó mà biết được.
Vì sao tường vân đến, cái này đoán thế nào?
Theo kinh nghiệm trước mắt mà nói, không có kinh nghiệm.
Tường vân xuất hiện cơ bản không có quy luật.
Là kỳ quan ngàn năm khó gặp.
Cũng tương đương với việc không thể biết được.
“Thật ra suy nghĩ kỹ một chút, cũng không phải không có manh mối.” Thính Vân Tích nhìn tất cả mọi người, tiếp tục nói:
“Lần cuối tường vân xuất hiện là khi nào?”
“Khi Lục gia có mang con thứ hai?” Có người thử nói.
Những người khác cũng nghĩ lại, phát hiện quả đúng như vậy đi?
“Hơn nữa, lần tường vân kia cực kỳ khoa trương, trời đất cũng xuất hiện biến hóa.
Cho nên đứa con thứ hai vốn đặc biệt, chúng ta chỉ cần thuận theo đó, có lẽ là có thể suy tính ra được thời gian tường vân xuất hiện đi?” Ma Kiếm Trảm Đồ nói ra lời không ai dám nói ra.
Tường vân có thể vì một người mà liên tục xuất hiện sao?
Cảm giác rất không có khả năng.
Thế nhưng, đứa con thứ hai thật sự quá đặc biệt.
Lời này nói ra, đầu óc tất cả mọi người đều nhanh chóng hoạt động.
“Cho nên, lúc đứa con thứ hai sinh ra nhất định sẽ có tường vân?”
“Đã có khoảng gần hai tháng, nói vậy là còn khoảng bảy tháng nữa?
Khi đó sẽ có tường vân xuất hiện sao?” Thính Vân Tích mở miệng hỏi.
“Hoài thai mười tháng, hẳn là còn khoảng tám tháng chứ?” Cao Viễn hỏi lại.
Những người khác gật đầu đồng tình, hẳn là như vậy.
“Người bình thường mang thai, chín tháng sẽ lâm bồn.
Đương nhiên, không ngoại trừ khả năng đứa con thứ hai đặc biệt.” Thính Vân Tích giải thích.
Những người khác gật gật đầu, biểu thị ra là thế.
“Vậy là phải chú ý xem khi nào đứa thứ hai sinh ra đúng chứ?” Tiền bối chủ trì công việc nhìn bốn người còn lại, xác nhận.
Nếu còn nhiều tháng như vậy, vậy bọn hắn cũng có thể thong thả.
“Thật ra, các ngươi có nghĩ tới chuyện anh trai của đứa thứ hai hay không?” Cao Viễn đột nhiên nói.
“Con thứ hai có khả năng sinh ra minh chi, anh trai của nó sắp thành hôn, liệu có chúc phúc hay không?”
Câu nói này khiến tất cả mọi người kinh ngạc.
Giả sử là có đi.
Vậy hôn lễ của Lục Thủy là lúc nào?
Theo như trước mắt, chỉ còn có bảy tám ngày nữa.
“Nói cách khác, khả năng sớm nhất là sẽ vào tám ngày sau, ngày thành hôn của Lục Thủy?” Thích Vân Tích nói.
Những người khác cũng rơi vào trầm mặc.
Không phải là không được, bọn hắn cần cân nhắc cả những thứ này.
“Coi như là vậy, vậy thì chúng ta phải làm thế nào?” Có người hỏi.
Nhất thời, cả năm lại lần nữa rơi vào trầm mặc.
Một lát sau.
Tất cả mọi người nhìn về phía tiền bối chủ trì công việc.
Tiền bối chủ trì công việc nhất thời cũng không quyết định chắc chắn được, cuối cùng thở dài, nói:
“Bỏ phiếu đi, người cho rằng tường vân sẽ xuất hiện vào ngày thành hôn của Lục Thủy, giơ tay.”
Cao Viễn giơ tay: “Ta cảm thấy có khả năng rất lớn.”
Thích Vân Tích cũng giơ tay: “Quả thật có khả năng, một khi bỏ lỡ, vậy hậu quả khó mà chịu đựng được.”
Ma Kiếm Trảm Đồ cũng giơ tay theo: “Đáng giá mạo hiểm.”
Năm người đã có ba người đồng ý, sau đó cũng không có ý nghĩa gì nữa.
Có điều mọi người vẫn tiếp tục bày tỏ quan điểm cá nhân của mình.
“Quả thật có thể thử một chút, tổn thất một ngày dù sao cũng tốt hơn là bỏ lỡ cơ hội, bây giờ bỏ lỡ, hậu quả trí mạng.” Người thứ tư giơ tay.
Tiền bối chủ trì công việc đứng dậy nói:
“Quyết định như vậy, ngày thành hôn của Lục Thủy, dừng toàn bộ hoạt động.
Đứng yên chờ tường vân đến.”
“Nếu như không đến thì sao?” Có người hỏi.
“Vậy coi như cho Lục Thiếu gia, Lục Thủy, mặt mũi, chúc mừng đại hôn của hắn, dừng hoạt động một ngày.” Tiền bối chủ trì công việc nói.
“Ngược lại có khả năng sẽ khiến bọn họ tưởng lầm rằng ngày hôm đó chúng ta muốn tiến công Lục gia.” Cao Viễn nói.
Quả thật có loại khả năng này.
Mặc dù bọn hắn sẽ không thể công kích Lục gia vào hôm đó, nhưng bọn hắn cho rằng như vậy cũng tốt.
“Vậy cứ để bọn họ phòng bị, chấn nhiếp Lục gia, tiêu hao tinh thần chiến đấu của bọn họ cũng coi như chuyện tốt.” Tiền bối chủ trì công việc nói khẽ.
“Có điều đình chỉ một ngày cũng có ảnh hưởng khá lớn, chuyện này cần sự đồng ý của mấy người Tiên Quân Thái Nhất.
“Có thể đưa tin tức cho Phật Môn và Thần Chúng, mặc dù chúng ta cùng chung kẻ địch, nhưng chúng ta vẫn là kẻ địch của nhau.
Cho nên chúng ta chậm một bước, cũng là đang nhường họ đi trước một bước, cái này đối với chúng ta mà nói là rất nguy hiểm.
Chỉ có kéo tới cùng một chỗ, vậy mới là an toàn nhất.
Nhưng đối với chúng ta mà nói cũng không tính là chuyện xấu, chi ít ba bên đều là cùng chiến cùng lùi, vẫn có thể bảo trì cân bằng như cũ.
Mặc dù một khi thành công liền có thể kéo theo bọn hắn thành công.
Một khi một bên bị rớt lại phía sau, hoặc một bên dẫn tước, đều sẽ phá vỡ cân bằng, đến lúc đó dù con thứ hai chưa sinh ra thì bọn hắn đã tiêu hao hết rồi.
Con thứ hai chưa ra đời đã thắng.” Có người nói.
Cái này tất cả mọi người đều tán đồng, hiện tại thế lực ba bên đều giống như châu chấu trên sợi dây từng, cân bằng không nên bị phá vỡ.
Một bên dẫn trước, hai phe còn lại chắc chắn sẽ liên thủ.
“Ta sẽ đi đề nghị với mấy người Tiên Quân Thái Nhất, loại cấp bậc kia, chúng ta rất khó liên quan tới.
Như vậy sẽ hoàn thiện việc tiếp sau một chút.” Tiền bối chủ trì công việc nói.
Chương 1319: Đại hôn gây nên oanh động (2)
Đại hôn gây nên oanh động (2)
Hải vực Vô Tận, sông băng trải rộng.
Trong sông băng có một hồ nước, lúc này, hồn nước phun trào, một thiếu nữ chậm rãi nổi lên từ trong hồ nước lên.
Nữ Thần Băng Hải vững vàng đứng trên mặt hồ.
Không bao lâu sau, một ánh sáng chiếu sáng, Thần Quang Minh tới.
Sau đó, một bóng đen rơi xuống, Nữ Thần Hắc Ám từ trong bóng tối đi ra.
Bọn họ là bị gọi tới, hẳn đã xảy ra chuyện gì.
“Tiền Đình truyền đến một chuyện.” Nữ Thần Băng Hải nhìn Nữ Thần Hắc Ám và Thần Quang Minh, nói:
“Bọn hắn suy đoán thời gian tường vân xuất hiện, nhưng cũng không chắc chắn.
“Là lúc nào?” Thần Quang Minh hỏi.
Bọn hắn thật ra cũng đã đoán, nhưng thời gian bọn hắn đoán cách bây giờ có chút xa.
Nữ Thần Hắc Ám cũng chăm chú nghe xem đối phương cảm thấy khi nào sẽ có tường vân.
“Tám ngày sau.” Nữ Thần Băng Hải nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Thần Quang MInh và Nữ Thần Hắc Ám, tiếp tục nói:
“Tám ngày sau, là ngày thành hôn của Lục Thủy.
Cũng chính là ngày thành hôn của anh trai của đứa con thứ hai Lục gia.
Bọn hắn đoán rằng đứa con thứ hai sẽ chúc phúc cho anh trai nó, tường vân sẽ xuất hiện.”
Thần Quang Minh và Nữ Thần Hắc Ám hơi sửng sốt.
Ban đầu bọn hắn cảm thấy hoang đường, nhưng cẩn thận suy nghĩ lại, dường như rất có đạo lý.
Bọn hắn không có nghĩ tới chuyện này.
Cấp độ khác biệt, tầm mắt cũng khác biệt.
Bọn hắn không hề nghĩ tới chuyện đứa thứ hai sẽ chúc phúc cho anh trai.
Nhưng con người có tình thân, hơn nữa còn rất coi nặng tình thân.
“Nhưng đứa con thứ hai không phải người bình thường, khả năng nó sẽ chúc phúc cho anh trai mình không cao.” Thần Quang Minh nói ra nghi vấn của mình.
“Ừm, khả năng xác thực không cao, nhưng có tồn tại.” Nữ Thần Băng Hải đáp lại, sau đó cũng không có gì cần nói nữa.
Bọn hắn không ai biết thời gian chính xác là lúc nào, như vậy chỉ cần có khả năng, đều phải coi trọng.
Phạm chút sai lầm thì không có gì, nhưng bỏ lỡ tường vân, khả năng sẽ không có cơ hội thắng đứa con thứ hai.
“Cái kia…” Nữ Thần Hắc Ám nhìn Nữ Thần Băng Hải, nói:
“Cần chuẩn bị không?”
“Chuẩn bị đi, nếu như ngày đó gió êm sóng lặng…” Nữ Thần Băng Hải cúi đầu.
“Coi như chúc phúc đại hôn của Lục Thiếu gia.” Thần Quang Minh nói.
Sau đó ba người đạt được sự đồng thuận.
Ánh sáng rời đi, bóng tối lùi lại.
Nữ Thần Băng Hải nhìn về phía chân trời, chui vào trong hồ.
…
Phật Điện Khổ Hải.
Tâm Hỏa Cổ Phật ngồi trong Phật Điện, nhìn Diệu Tôn Cổ Phật.
“Nói như thế cũng không phải không có khả năng.” Diệu Tôn Cổ Phật nói.
“Ngày đại hôn sao?” Tâm Hỏa Cổ Phật nhìn ra bên ngoài Phật Điện, tuyên câu phật hiệu, rồi tiếp tục nói:
“Vậy ngày hôm đó cứ dừng việc truyền pháp, lắng nghe thiên địa chi pháp.
Bọn họ như vậy, chúng ta cũng không thể chỉ lo thân mình.”
“Nếu như Phật thức tỉnh, tất cả sẽ có định số.” Diệu Tôn Cổ Phật nhẹ nhàng nói.
Diệu Tôn Cổ Phật tuyên câu phật hiệu, không nói thêm gì nữa.
Cứ như vậy, Phật Môn lại bắt đầu vang lên phật âm.
Cái này sẽ truyền tới tất cả đệ tử của Phật Môn.
…
Không chỉ Phật Môn.
Tiên Đình, Thần Chúng cũng đều truyền ra âm thanh giống nhau.
Đó chính là đình chỉ mọi hành động ngày mười lăm tháng mười hai.
Ảnh hưởng của tam đại thế lực ở tu chân giới không lớn như vậy, nhưng rất nhiều người có thể tiếp xúc được với tam đại thế lực.
Bởi vì Phật Môn có truyền pháp, Thần Chúng thì truyền thần tích.
Mà Tiên Đình thì lại càng thu hút người tới, tổ chức tặng đồ cho tu chân giới.
Bây giờ rất nhiều tu chân giả đều nhận được tin tức, ngày 15 tháng 12 Tiên Đình sẽ tạm dừng việc hỏi vấn đề.
Cái này khiến tất cả mọi người có chút không hiểu, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?
Nếu như chỉ có Tiên Đình thì có lẽ cũng không có cái gì.
Xác suất lớn là đã có được đáp án của vấn đề.
Thế nhưng, nghe nói Phật Môn, Thần Chúng cũng ngừng theo.
Vậy cũng cho thấy rõ rằng ngày hôm đó sẽ có chuyện đặc biệt gì đó xảy ra.
“Ngày 15 tháng 12 là ngày gì?”
“Không biết, nhưng có thể khiến cho tam đại thế lực Viễn Cổ ngừng kinh doanh, ta cảm thấy là chuyện động trời.”
“Nhỡ đâu bọn họ chỉ muốn họp thì sao?”
“…”
Không ai rõ tình huống ngày hôm đó là như thế nào.
Bởi vì việc Lục Thủy thành hôn, ở tu chân giới, đây chẳng qua cũng chỉ là chuyện bình thường.
Làm sao có thể ảnh hưởng tới tam đại thế lực Viễn Cổ được?
…
Rời khỏi Phong Sương Hà, Lục Thủy liền
Lần này, hắn an tĩnh ngồi xem Thiên Địa Trận Văn.
Lúc này đã nhìn thấy hừng đông.
Khi mặt trời mọc, Lục Thủy buông sách xuống, nhìn về phía đông, nói khẽ:
‘Còn bảy ngày, cảm giác ngày thành hôn đã đến rất gần rồi.’
Mấy ngày nay không phù hợp đến gặp Mộ Tuyết.
Cứ để nàng an tâm chờ đợi đi, hắn cũng sẽ an tâm chờ đợi.
Có điều ngày nào Mộ Tuyết cũng gửi ảnh chụp tới, đôi khi là dùng điện thoại của Đông Phương Tra Tra.
Còn có cả tranh vẽ của Đông Phương Tra Tra.
Nhìn Đông Phương Tra Tra vẽ Mộ Tuyết thành xiêu xiêu vẹo vẹo, hắn liền muốn trực tiếp qua đó xé.
Có điều khiến Lục Thủy ngạc nhiên chính là, trong bức vẽ của Đông Phương Tra Tra cũng có cả Chân Thần Duy Nhất.
Cho nên, Lục Thủy nói tên của Chân Thần Duy Nhất cho Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết nói, nàng đi thử xem.
‘Bảy ngày tới hẳn là sẽ có không ít người đến, tiểu trấn Thu Vân sẽ rất náo nhiệt.
Có điều cũng sẽ không ảnh hưởng tới tu chân giới.’
Như vậy liền không có chuyện gì cần hắn để ý.
Trong đoạn thời gian này, hắn cũng phải quan sát tu chân giới, đừng đang yên đang lành lại xảy ra chuyện.
Hy vọng Lục Lai Sự cũng thức thời một chút, đừng tìm phiền phức cho người anh trai là hắn này.
Nếu không…
Sinh ra được hai giờ, hắn sẽ che mặt đi đánh.
Chỉ cần Lục Lai Sự không gây sự, tu chân giới có xảy ra chuyện gì lớn cũng rất khó ảnh hưởng tới việc thành hôn của hắn.
Trời sáng rõ, Lục Thủy ăn sáng, xem sách.
Chân Võ im lặng đi vào sân nhỏ, yên tĩnh chờ đợi.
Lục Thủy ăn sáng xong mới khép lại Thiên Địa Trận Văn.
“Xảy ra chuyện lớn sao?” Lục Thủy quay đầu nhìn về phía Chân Võ.
Không có chuyện gì, Chân Võ sẽ không tới tìm hắn.
Nhất là khi sắp thành hôn, có việc đều sẽ đẩy ra sau.
Lục Thủy cảm thấy rất có thể là trước đó mình lừa mất quá nhiều linh thạch, trong tộc muốn hỏi tội.
Nhưng mà, không phải.
“Thiếu gia, tam đại thế lực có hành động quái dị.” Chân Võ lập tức nói.
“Quái dị?” Điều này khiến Lục Thủy hơi ngạc nhiên.
Mấy người Tiên Đình thì có thể làm ra hành động quái dị gì?
“Dựa theo lời Lạc Phong nói, hôm qua tam đại thế lực đột nhiên làm một việc giống nhau.
Bọn hắn, vào ngày 15 tháng 12, muốn nghỉ ngơi.”
Lục Thủy hơi kinh ngạc, nghỉ ngơi?
Ngày 15 tháng 12, đây không phải ngày hắn thành hôn sao?
“Ngày đó bọn hắn ngừng thu thập điềm lành dư trạch?” Lục Thủy hỏi.
“Đúng vậy.” Chân Võ gật đầu.
“Tiên Đình không hỏi vấn đề, không gặp người tu chân giới.
Phật Môn hôm đó dừng truyền pháp, Thần Chúng cũng đóng Thần Điện một ngày.”
Chân Võ có chút lo lắng nói:
“Thiếu gia, thời gian quá trùng hợp, bọn hắn có phải là có ý đồ khác hay không?”
Lý do cụ thể, mấy người Lạc Phong không đoán ra được.
Chi ít chỉ một ngày thì không thể tra được cái gì, cần có một thời gian.
Nhưng loại chuyện này cần đi báo cáo trước.
Bởi vì những người khác không biết, nhưng Lạc Phong biết, ngày đó là ngày trọng đại.
Là ngày Thiếu Tông chủ Ẩn Thiên Tông, Lưu Hỏa, thành hôn.
Đương nhiên không đơn giản.
Toàn bộ tu chân giới xuất hiện chuyện không bình thường gì cũng có thể hiểu được.
Có thể quan trọng là không ai biết ngày đó là ngày Lưu Hỏa thành hôn.
Lục Thủy trầm tư một lát, sau đó nói:
“Trước cứ quan sát đi, hẳn là không có vấn đề.” Lục Thủy mở miệng nói.
Tam đại thế lực, Lục gia chắc chắn sẽ để ý, đột nhiên như vậy, thật giống như đang nói với Lục gia, bọn hắn muốn gây sự.
Nhưng người thật sự muốn gây sự, một câu cũng sẽ không nói.
Như lần đột nhiên vây công Lục gia khi đó, bọn họ cũng không có bất kỳ động tĩnh gì.
Đột ngột công kích, như vậy mới có tác dụng, còn như này, là để Lục gia để ý sao?
Hoặc là ngày ấy, bọn hắn có mục đích khác.
“Trong khoảng thời gian này hẳn là sẽ có không ít người đến, đừng để bọn họ lạc đường.” Lục Thủy nhẹ nhàng nói.
Chân Võ đương nhiên không dám để việc này xảy ra lỗi gì, đại hôn của Thiếu gia, tất cả mọi người đều toàn lực ứng phó.
Một khi có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
“Đúng rồi Thiếu gia, Tam Trưởng lão nói, nếu như Thiếu gia quá nhàn rỗi thì đến Tàng Kinh Các đọc sách đi.” Chân Võ nói.
Lục Thủy: “…”
Ta rất bận rộn được chứ?
Sau đó, Chân Võ lui ra ngoài, cũng không có tin tức gì khác.
Ngày đại hôn tới gần, bất kể là chuyện gì đều nên để sang một bên.
Việc Lục Thủy cần để ý bây giờ chỉ có vài cái…
Hướng đi của tam đại thế lực, tình huống Mê Vụ Chi Đô, Thiên Sinh Thần có bò ra không.
Chuyện tiếp theo của Chân Thần Duy Nhất.
Chuyện của Minh Nguyệt có lẽ tương đối phức tạp, cộng thêm Lục Lai Sự.
Có điều rất nhiều chuyện đều liên thông với nhau, cho nên có thể xử lý cùng nhau.
Mà những việc này đều khó có thể hoàn thành bây giờ, đều cần để tới sau khi hắn thành hôn.
Cho nên, bây giờ không cần để ý gì cả.
Dù là bí cảnh thời kỳ Viễn Cổ xuất hiện, dù là ghi chép về việc Kiếm Nhất đã chết thế nào.
Cũng không thể khiến hắn rời Lục gia.
Suy nghĩ kĩ một chút, quả thật có hơi nhàn rỗi.
‘Mộ Tuyết không ở đây, Đông Phương Tra Tra không có chỗ đánh, Chân Thần Duy Nhất cũng không đánh đến.
Lục Lai Sự cũng chưa sinh ra.”
Trừ đọc sách cũng chỉ có đọc sách.
Mà đọc sách, đến Tàng Kinh Các giống như cũng không ảnh hưởng gì.
Sau đó, Lục Thủy đứng dậy.
Vậy đến Tàng Kinh Cách đọc sách đi.
Chương 1320: Đại hôn gây nên oanh động (3)
Đại hôn gây nên oanh động (3)
Kiều gia.
Kiều Ngọc ngồi trong sân nhỏ, thỉnh thoảng nhìn cửa viện.
Thương thế của nàng bây giờ đã có chuyển biến tốt đẹp.
Kiều Thiến cũng an tĩnh ngồi ở đối diện, bên cạnh còn có Kiều Ngọc tỷ tỷ và Kiều Uẩn.
Kiều Uẩn rất bất ngờ, trước đó nàng cảm thấy Kiều Càn đã hoàn toàn phế đi, dẫn hắn ra ngoài đều trốn trốn tránh tránh, khúmnúm.
Thế nhưng mà…
Ai mà nghĩ tới đều là giả vờ.
Trên thực tế, hắn là thiên kiêu đáng sợ nhất của Kiều gia những năm gần đây.
Lại cứ nhất định phải giấu đi, để cho người ta vũ nhục, chuyện đính hôn nhìn lại cũng là thua thiệt, thế mà hắn cũng đồng ý.
Dễ dàng tha thứ, đến cuối cùng lại đối đầu với Tiên tổ.
Đơn giản là không thể tưởng tượng được.
“Mẹ, cũng không có vấn đề gì, mẹ không cần lo lắng.” Kiều Thiến an ủi.
Kiều Thiến đã hỏi Cửu, Cửu đưa ra đáp án rằng, như vậy đối với anh trai ngươi là tốt nhất.
Là con đường thích hợp nhất.
Ở lại Kiều gia cũng không tốt bằng bị trục xuất khỏi Kiều gia.
Nàng không có lời nào để nói, Cửu sẽ không lừa nàng, cho nên, Tổ gia gia làm đúng rồi?
Sau đó, nàng lại hỏi Lâm Hoan Hoan.
Lấy được đáp án là, anh của nàng thế mà thật sự thích cô gái mập nhỏ.
Cái này….
Cho nên anh trai nàng không phải là cúi đầu thỏa hiệp đáp ứng hôn lễ sao?
Ánh mắt gì vậy chứ.
Nàng chất vấn như thế, nhưng Cửu lại nói như vầy:
“Cũng không nên xem thường cô gái mập nhỏ, các phương diện khác của nàng đều không thể bắt bẻ, chỉ có thích ăn bánh bao.
Anh trai ngươi thế nhưng vận khí rất tốt, ánh mắt cũng không kém.
Cô gái mập nhỏ ngay từ đầu đã cố gắng, nàng thế nhưng sẽ khiến tất cả mọi người kinh diễm, chỉ là bây giờ nàng chỉ mới kinh diễm cho anh trai ngươi nhìn.
Đối với ngươi mà nói, cô gái mập nhỏ là người chị dâu tốt nhất, không có người thứ hai.”
Nghe xong lời Cửu nói, Kiều Thiến hơi bất ngờ, nhưng nghĩ mãi cũng không rõ.
Có lẽ về sau sẽ hiểu ra.
Chỉ là mỗi lần nhớ tới dáng vẻ ăn bánh bao của cô gái mập nhỏ, còn cả đào hôn.
Nàng liền có chút tức giận.
Nhưng nàng cũng chưa từng nói trước mặt cái gì.
Hôm nay là ngày cha nàng đi tìm Tổ gia gia, nói đã sắp tới ngày thành hôn của Lục Thiếu gia, muốn qua sớm.
Chỉ cần được đồng ý, ngày mai liền có thể qua.
Như vậy liền có thể ở tiểu trấn Thu Vân thêm mấy ngày.
Về sau, sẽ rất khó gặp.
“Đúng vậy, hẳn là không có vấn đề gì, không cần quá lo lắng.” Kiều Uẩn cũng phụ họa theo:
“Lại nói, hôm nay không được đồng ý, hai ngày nữa chắc chắn cũng sẽ đi.
Quan hệ giữa Tiên tổ và Lục gia không hề kém chút nào.
Tới sớm là đương nhiên.”
Kiều Ngọc gật gật đầu, không hề nói cái gì.
Đứa con trai này của nàng, khi còn bé hăng hái, trưởng thành lại cậy tài khinh người.
Qua một lần chướng ngại, tất cả mọi người đều cho rằng hắn sẽ không gượng dậy được nữa.
Nhưng không ai nghĩ tới hắn từ sáng chuyển ẩn, một đường vượt qua tất cả mọi người.
Đáng tiếc Kiều gia không có mấy người biết, vẫn cho rằng Kiều Càn là phế vật, bị trục xuất khỏi gia tộc.
Có lẽ, một ngày nào đó những người kia sẽ biết.
Nhưng sau khi bị trục xuất khỏi cửa chính, bọn nàng rất khó có thể gặp lại con trai mình.
Lần này có thể đi gặp, hoàn toàn là vì đại hôn của Lục Thiếu gia.
Chỉ là không biết có thể đến sớm hơn bao lâu.
Chờ thêm một lát thì thấy Kiều Thành đi tới.
Nhìn thấy Kiều Thành tới, mấy người Kiều Ngọc liền đứng lên.
“Cha, Tổ gia gia nói thế nào?” Kiều Thiến lập tức hỏi.
Thật ra trong lòng bọn họ có rất nhiều thắc mắc muốn hỏi Kiều Càn một chút, không có ai biết hắn đã trải qua cái gì.
Không phải đã trải qua chuyện gì trong quá khứ thì làm sao có thể che giấu như vậy được?
Kiều Thành nhìn mấy người Kiều Ngọc, nói khẽ:
“Chuẩn bị chút đi, đêm nay xuất phát, ngày mai liền có thể đến Lục gia.”
Nghe được câu này, Kiều Thiến nhẹ nhàng thở ra, rốt cuộc cũng có thể đến Lục gia.
Kiều Ngọc cũng mỉm cười.
Thật ra nàng rất tò mò, hai người kia đang ở chỗ nào.
…
Nam Thành.
“Mặc quần áo mà thôi, ngươi còn muốn mặc tới khi nào?”
Sơ Vũ ngồi trên ghế sô pha, hơi bất đắc dĩ nói:
“Chúng ta còn phải đánh xe đến Kiếm Nhất Phong, sau đó mới tới Lục gia.
Ngươi chậm chạp như thế, phải ngày kia mới có thể đến được Lục gia.”
“Được rồi.” Kiếm Lạc mở cửa phòng, nói.
Sơ Vũ nhìn sang, Kiếm Lạc mặc một bộ trang phục tông môn tương đối đơn giản.
Có điều khiến Sơ Vũ cảm thấy không bình thường chính là…
“Hôm nay ngươi nhìn không giống người không có não.” Sơ Vũ hơi ngạc nhiên:
“Chuyến này hẳn không cần xuất thủ đi?”
“Nhỡ đâu?” Kiếm Lạc nói.
Mỗi lần đi đều có thể gặp một số việc.
Sơ Vũ suy tư một lát, sau đó đi tới bên cạnh Kiếm Lạc, chỉ vào ban công, nói:
“Nói cách khác, vì che chắn, cho nên ngươi không mặc cái trên ban công kia?”
Kiếm Lạc đỏ mặt đánh Sơ Vũ một cái, hừ lạnh nói:
“Có bệnh.”
“Không khó chịu sao?” Sơ Vũ cực kỳ tò mò hỏi.
“Vậy cũng tốt hơn ngươi cứ nhìn chằm chằm, không biết ngày nào mắt ngươi bị mù đâu.” Kiếm Lạc nói.
Sơ Vũ không thèm để ý đến lời của Kiếm Lạc, chỉ nói đạo lý.
“Ngày nào ngươi cũng mặc đồ ngủ, quét dọn đông quét dọn tây, vừa mỏng vừa rộng, ngươi thấy ta nhìn ngươi bao giờ chưa?
Ngươi thật sự tự tin, cái này có thể đẹp mắt bằng tiểu thuyết của ta sao?”
Kiếm Lạc đỏ mặt, không nói nên lời, quay đầu không thèm nói lại Sơ Vũ.
Viết tiểu thuyết, quả nhiên đáng chết.
Chỉ là lát sau, nàng cũng không nghe thấy lời tán nhảm của kẻ viết tiểu thuyết.
Quay đầu nhìn lại, tên kia thế mà đã chạy vào phòng nàng lật tung tủ quần áo của nàng lên.
Kiếm Lạc hoảng hốt chạy vào.
Chỉ là nàng còn chưa kịp chất vấn, Sơ Vũ đã trực tiếp ném một bộ quần áo tới.
“Mặc cái này đi, thoải mái hơn, không quá rộng, động thủ cũng thuận tiện.
Nhìn cũng không tính là tùy ý.
Tranh thủ thời gian đổi đi, đồ thắt eo, lại không ngốc nghếch, cảm giác cứ là lạ.” Nói rồi, Sơ Vũ liền đi ra ngoài.
Kiếm Lạc không nhúc nhích, cũng không đóng cửa.
“Chẳng lẽ còn muốn ta ở trong giúp ngươi chọn?”
Rầm!
Cửa đóng lại.
“Đúng rồi, mặc thêm cái áo khoác rộng rãi vào, vấn đề gì cũng không có.”
Nhắc nhở một câu, Sơ Vũ lại lấy ra điện thoại tiếp tục gõ chữ.
Có trời mới biết phải bao lâu sau Kiếm Lạc mới đi ra.
Chỉ là rất nhanh sau đó, Kiếm Lạc đã mở cửa đi ra, quần áo đã đổi xong.
Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn một chút, tự nhiên hào phóng, sắc mặt bình thường.
Vẫn là Kiếm Lạc như vậy nhìn dễ chịu hơn.
“Xinh đẹp, hoàn mỹ, chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn.
Khiến người ta cảm thấy cực kỳ dễ chịu.”
Kiếm Lạc há to miệng, chỉ là lời còn chưa ra, Sơ Vũ đã mở miệng nói tiếp:
“Đừng nói chuyện, giữ lại phần đẹp này.”
“…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










