- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
- Tập 123 : Lục Thiếu gia, ta khuyên ngươi nên thông minh lên một chút (3) (c1221-c1230)
[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
Tập 123 : Lục Thiếu gia, ta khuyên ngươi nên thông minh lên một chút (3) (c1221-c1230)
❮ sautiếp ❯Chương 1221: Lục Thiếu gia, ta khuyên ngươi nên thông minh lên một chút (3)
Lục Thiếu gia, ta khuyên ngươi nên thông minh lên một chút (3)
“Mộ tiểu thư nên ăn cái gì đó đi.”
Lục Thủy đẩy đồ ăn tới trước mặt Mộ Tuyết.
“Lục thiếu gia đã ăn xong rồi à?”
Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy, giọng nói có hơi bất mãn:
“Đây là người nam ăn trước, còn người nữ chỉ có thể ăn đồ thừa đó à.”
“…”
Lục Thủy lườm Mộ Tuyết một cái rồi nói:
“Mộ tiểu thư, nếu như ngươi không thích ăn thì cứ nói, ta sẽ ăn.”
“Không được.”
Mộ Tuyết lập tức cầm muỗng lên, bắt đầu ăn.
Lúc này, vợ của ông chủ cầm một đĩa điểm tâm tới, nàng đặt nó xuống bàn của Lục Thủy.
Sau đó ra dấu xin mời.
Mộ Tuyết tò mò nhìn bà chủ:
“Tặng sao?”
Bà chủ lập tức cười rồi gật đầu.
“Bà chủ có chuyện vui à?”
Mộ Tuyết không khỏi hiếu kỳ hỏi.
Nàng thấy bà chủ có vẻ rất cao hứng.
Lục Thủy vẫn tiếp tục ăn điểm tâm, hắn không hề nói gì cả, không hiểu, không tiếp lời được.
Lúc này, bà chủ mới lấy ra một quyển sổ nhỏ, viết lên đó một vài chữ.
Sau đó, nàng đưa nó cho Mộ Tuyết xem.
Mộ Tuyết xem xong liền cười nói:
“Vậy thì ta xin chúc mừng bà chủ.”
Bà chủ cười cười, sau đó ra dấu tạm biệt rồi quay đầu lại làm việc tiếp.
Quyển sổ nhỏ kia cũng được nàng lấy về.
“Lục thiếu gia có tò mò hay không?”
Mộ Tuyết vừa ăn vừa hỏi Lục Thủy, chờ Lục Thủy nói ra chữ tò mò.
“Không tò mò.”
Lục Thủy đưa điểm tâm vào trong miệng, hắn liếc mắt nhìn Mộ Tuyết rồi thầm nghĩ, không biết nói gì rồi phải không.
Nếu như hắn tò mò thì hắn có thể hỏi ông chủ mà.
Mộ Tuyết đưa đồ ăn vào trong miệng, sau đó ngấu nghiến nó rồi nói:
“Lục thiếu gia, ngươi biết thứ còn quan trọng hơn cả tri thức chính là cái gì không?”
“Là cơ thể khỏe mạnh?”
Lục Thủy tò mò hỏi.
“Không, đó chính là sự tò mò.”
Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy rồi chân thành nói:
“Cho nên, Lục thiếu gia, ta khuyên ngươi nên thức thời một chút, nên duy trì sự tò mò của mình.”
“…”
Lục Thủy nhìn Mộ Tuyết, hắn luôn cảm giác xung quanh mình có sát ý, vì để bảo đảm an toàn, hắn “tò mò” hỏi một câu:
“Khi nãy bà chủ nói gì vậy?”
“Khi nãy, bà chủ nói trong tiệm của bọn họ có phần thưởng.”
Gương mặt của Mộ Tuyết lập tức tươi cười trở lại:
“Phần thưởng này rất kỳ lạ.
Bởi vì, Mộ gia có rất nhiều người, đặc biệt là có không ít người bình thường.
Cho nên, có một vài việc khá là quan trọng, cũng phù hợp với bọn họ, bình thường đều sẽ lựa chọn hình thức rút thăm trúng thưởng, tìm ra người đại diện, để cho bọn họ cùng tham dự vào trong đó.
Lục thiếu gia biết phần thưởng lần này là gì không?”
“Đại biểu tham dự hôn lễ?”
Lần này, Lục Thủy là thật sự tò mò.
“Đúng thế.”
Mộ Tuyết cười nói:
“Người trong Mộ gia, chỉ cần có tu vi cũng như là địa vị nhất định thì đều có thể tham dự.
Cũng rút thăm ra vài hộ trong thị trấn.”
“Vận khí của bọn họ đúng là rất tốt.”
Lục Thủy có hơi kinh ngạc.
Lúc nãy, hắn còn do dự không biết có nên phát thiệp mời cho bọn họ hay không, không ngờ rằng bọn họ đã có rồi.
Nhưng mà vẫn có chút khác biệt, được bọn họ mời sẽ khiến cho ông bà chủ gặp một chút phiền toái, nhưng nếu được đi tới đó theo cách này, thì chỉ là đi ngắm phong cảnh mà thôi.
Cũng sẽ không có gánh nặng gì cả.
Cùng lắm là sẽ cảm thấy có chút mới lạ.
Ừm, có thể còn sẽ có cả kinh ngạc nữa.
Bởi vì, bọn họ không biết rằng tân nương và tân lang đang ở trước mặt bọn họ.
“Ta cảm thấy đây không phải là do vận khí.”
Mộ Tuyết vừa ăn vừa nói:
“Khả năng cao là do Lục thiếu gia thường xuyên tới tiệm này, cho nên bọn họ được hưởng một chút vận khí của Lục thiếu gia.
Vì thế, loại chuyện như tham dự được hôn lễ của Lục thiếu gia đương nhiên là sẽ dễ hơn với bọn họ rồi.”
“Mộ tiểu thư nói rất đúng.
Nhưng mà cảm phiền ngươi ăn cho hết đã.”
Lục Thủy thấy Mộ Tuyết hình như đã ăn no rồi, cho nên trực tiếp khuyên đối phương không được lãng phí đồ ăn.
Đương nhiên, đa phần Mộ Tuyết đều sẽ đẩy qua cho hắn ăn.
Nhưng mà không thể nuôi dưỡng thói quen xấu này được.
“Lục thiếu gia ăn phần còn lại đi, ta ăn phần điểm tâm còn thừa.”
Mộ Tuyết nói xong liền đẩy phần mình đang ăn qua trước mặt Lục Thủy:
“Không được lãng phí đồ ăn.”
Lục Thủy:
“…”
Đây chính là điểm xấu khi bị Mộ Tuyết phát hiện hắn cũng trùng sinh.
Được thiên vị, cho nên không biết sợ là gì cả.
Nếu như là trước kia, chắc chắn nàng sẽ khôn khéo mà ăn hết cái đống này.
Mộ Tuyết thấy Lục Thủy không nhúc nhích gì cả, cho nên đi qua ngồi ở bên cạnh hắn.
Nàng nhìn xung quanh một vòng, sau khi đã xác nhận xung quanh không có ai, nàng mới lặng lẽ tiến gần tới một bên mặt của Lục Thủy, dùng mặt mình chạm vào mặt của Lục Thủy.
Sau đó, im lặng ngồi ở bên cạnh Lục Thủy ăn điểm tâm.
Lúc này, Lục Thủy mới bắt đầu cầm cái muỗng lên để ăn phần thừa kia.
Nghiệp chướng.
…
Không Minh Hải Vực.
Chỗ ở của Hải Yêu.
“Tiểu Tiểu Đình, ngươi có muốn hợp tác với người khác hay không?”
Cửu ngồi ở trên tế đàn, đung đưa hai chân ở trên không nói:
“Tiểu Tiểu Vi đã phát xong thiệp mời rồi, bây giờ đến lượt của ngươi.
Ngươi phát xong thì tới lượt của Tiểu Tiểu Tranh.
Ngươi không phát thì Tiểu Tiểu Tranh cũng chẳng dám làm gì cả.
Tiểu Tiểu Tranh bất động, Tiểu Tiểu Cổ và Tiểu Tiểu Âm cũng không động được.
À, Tiểu Tiểu Âm không thể động, quá nguy hiểm.”
Nhị trưởng lão nói:
“Hợp tác với ai? Lợi ích có giảm đi hay không?”
“Không giảm.
Ta thấy tương lai của Tiểu Tra Tra, ba người các nàng cùng nhau xây dựng một cái tế đàn, vừa nhẹ nhàng lại vừa được lợi.
Nơi khác có phí sức cũng không chiếm được nhiều ích lợi hơn.”
Cửu nằm ở trên tế đàn, chân nhỏ vẫn đung đưa qua lại.
“Việc hỏi vấn đề cụ thể là như thế nào?”
Nhị trưởng lão hỏi.
“Không biết, không nhìn thấy.
Hoặc có lẽ là sẽ có rất nhiều biến số.
Trên đời này, có một số việc gần như không tồn tại biến số.
Ví dụ như việc Tiểu Tra Tra khiêu chiến với Lục Thủy, kết quả chắc chắn là bị đánh cho sưng mặt.
Nhưng mà, nếu như não của Tiểu Tra Tra và Lục Thủy thay đổi cho nhau, như thế sẽ xảy ra biến số.”
Cửu giải thích đại khái cho Nhị trưởng lão nghe:
Tóm lại, một khi đề cập tới suy nghĩ, thì cái gì cũng có thể phát sinh cả.
Phương hướng thì có thể sẽ không khác biệt lắm.
Ví dụ như việc, trả lời câu hỏi này sẽ kết thúc rất viên mãn chẳng hạn.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết chính là tất cả các tế đàn đều được tiến hành thuận lợi.”
Chương 1222: Lục Thiếu gia, ta khuyên ngươi nên thông minh lên một chút (4)
Lục Thiếu gia, ta khuyên ngươi nên thông minh lên một chút (4)
“Tìm ai để hợp tác?”
Nhị trưởng lão lại suy nghĩ một chút rồi nói:
“Đại trưởng lão đi mời những người đã hỗ trợ ngăn chặn tam đại thế lực.
Cho nên, ta không cần phải đi mời bọn họ nữa, ta chỉ cần đi tìm Ngưng Hạ là được.”
Nàng thật sự không cần phải đi mời quá nhiều người, vì Đại trưởng lão đã mời rồi.
Ngưng Hạ khá là đặc biệt, cho nên nàng phải đi một chuyến.
Những người khác thì không cần.
“Ngươi đã nói rằng mấy người bên Nha Đông tiên nhân sẽ do Lục Thủy mời, cho nên ta cũng không cần phải đi.”
Nhị trưởng lão bổ sung thêm một câu.
Trước đây, Nha Đông tiên nhân và Cẩu Tử đã ra tay rồi, nhưng mà bọn họ không cần những người khác của Lục gia đi mời.
Giống như Nghịch Tinh vậy, Đại trưởng lão sẽ không đi mời.
Bởi vì, người thích hợp để đi mời nhất chính là Lục Thủy.
Đương nhiên, đây cũng là do Cửu nhắc nhở.
Dù sao thì nó cũng sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống bình thường của Nghịch Tinh.
Cho nên, Đại trưởng lão không thể tự mình đi mời được.
Nhị trưởng lão cũng không thể.
“Bởi vì, lúc đó ngươi sẽ phải tốn không ít thời gian ở bên phía của Ngưng Hạ.”
Cửu nói.
“…”
Nhị trưởng lão tin.
Nàng không thích Ngưng Hạ, nhưng mà Ngưng Hạ đúng là có thể giữ chân nàng ở lại được.
Nhị trưởng lão trầm mặc một chút rồi mới nói:
“Tìm ai mới thích hợp?”
Nàng muốn tìm một người để hợp tác sau khi đã hoàn thành xong phân nửa.
“Hải Yêu Nữ Vương, bây giờ chắc chắn nàng vẫn còn đang nằm, chuẩn bị ra tay.
Nếu để nàng phát hiện ra cái tế đàn này, nàng chắc chắn sẽ rất hưng phấn, sau đó sẽ hoàn thành phân nửa phần còn lại.
Không cần phải mời.”
Cửu vừa cười vừa nói.
“Xem ra, đầu óc của Hải Yêu không tốt cho lắm.”
Nhị trưởng lão bình tĩnh nói.
Sau đó, nàng biến mất tại chỗ, khí tức của nàng lập tức phát ra.
Trong vô số Hải Yêu, có lẽ chỉ có một người có thể phát giác ra được sức mạnh mà nàng thả ra mà thôi.
Quả nhiên, sau khi Nhị trưởng lão rời đi, trong không gian liền xuất hiện một nữ tử, trên người nàng tỏa ra khí tức cao quý.
Là Hải Yêu Nữ Vương.
Nàng thấy không có ai, cho nên khí tức của nàng lập tức biến mất.
“Lại có cường giả xây dựng tế đàn ở đây?”
Hải Yêu Nữ Vương có chút ngoài ý muốn.
Nàng quan sát nó thật kỹ, tế đàn không có bất kỳ vấn đề gì cả, chỉ có điều là mới xây dựng được phân nửa mà thôi.
“Nếu như vẫn còn đang trong quá trình xây dựng, vậy ta cũng có thể được coi như là một trong những người tham dự đúng hay không?”
Hải Yêu Nữ Vương nghĩ như thế, cho nên quyết định xây xong phần còn lại.
Cuối cùng thì người hoàn thành chính là nàng.
Cho nên…
Mặc kệ đi, cứ xây đã.
Xây lại một cái khác là chuyện quá phiền toái.
Xây xong liền nằm ngủ ở trên tế đàn.
Như vậy thì sẽ không phải sợ mình bị đá ra rồi.
…
“Hải Yêu Nữ Vương đã bắt đầu xây dựng tế đàn rồi, nàng dùng sự cơ trí của mình cảm thấy người mất đi tư cách chính là người rời đi.”
Cửu bay ở bên cạnh Nhị trưởng lão, thở dài nói:
“Hải Yêu Nữ Vương đúng thật là khuyết thiếu kiến thức sống.”
“Nàng muốn hỏi vấn đề gì?”
Nhị trưởng lão đi từng bước lên bậc thang ở đại điện Lục gia.
Lúc nãy nàng mới mở một cánh cổng không gian, cho nên ngay lập tức liền quay lại Lục gia.
Thiệp mời ở bên chỗ của Tam trưởng lão, cho nên nàng phải đi tới đó để lấy.
Sau đó sẽ đi tìm Ngưng Hạ.
Không biết Ngưng Hạ sẽ dùng lý do để giữ nàng lại nữa.
Chỉ cần không đề cập tới chuyện lúc trước, thì đều dễ nói chuyện.
Đây chính là nguyên nhân khiến nàng chán ghét Ngưng Hạ.
Nếu như Ngưng Hạ không biết những chuyện kia, thì nàng rất sẵn lòng thân cận với Ngưng Hạ.
Dù sao thì trong số những trưởng bối là con gái, thì chỉ còn có mỗi mình Ngưng Hạ là sống mà thôi.
Nhưng mà…
Ngưng Hạ biết quá nhiều chuyện.
“Tìm tỷ tỷ của nàng, Triều Tịch.”
Cửu nói.
Những chuyện này, hỏi Cửu cái gì Cửu liền trả lời cái nấy, bí mật gì cũng nói ra được hết.
Nhưng mà, Nhị trưởng lão đều không cảm thấy hứng thú.
Dù sao thì nàng cũng không biết Hải Yêu Triều Tịch là ai.
Nhị trưởng lão đi tới cửa đại điện, Tam trưởng lão đang ở đó chờ nàng.
Tam trưởng lão thấy Nhị trưởng lão tới, lập tức đưa thiệp mời cho nàng.
“Việc sửa đổi ngày thành hôn có gây ra ảnh hưởng gì không?”
Nhị trưởng lão nhận lấy thiệp mời rồi hỏi.
“Nhị trưởng lão yên tâm, không gây ra bất kỳ ảnh hương nào cả.”
Tam trưởng lão cung kính nói.
Khi nói chuyện với Nhị trưởng lão, Tam trưởng lão còn khách khí hơn cả khi nói chuyện với Đại trưởng lão nữa.
Không vì cái gì cả.
Chỉ là tôn kính trưởng bối mà thôi.
“Được.”
Nhị trưởng lão nói xong liền quay bước đi ra ngoài, sau đó biến mất.
Tam trưởng lão thấy Nhị trưởng lão rời đi thì cũng tính rời đi.
Hắn cũng phải phát thiệp mời.
Không có ai là dễ phát cả, đại khái là phải đi tới Kiều gia một chuyến.
Những người khác như ma tu thì không cần thiết phải mời.
Cũng đã không liên lạc rất nhiều năm rồi, hắn chưa từng mời bao giờ cả, cho nên việc vãn bối của Lục gia thành hôn, đương nhiên là cũng sẽ không mời.
Với lại…
Nhị trưởng lão khá là nhạy cảm với vấn đề này.
Chương 1223: Chúc cho quyển sách tiếp theo của ngươi sẽ nổi tiếng(1)
Chúc cho quyển sách tiếp theo của ngươi sẽ nổi tiếng(1)
Khi trời còn chưa sáng.
Mộ Tuyết mở mắt ra, nàng định đi làm đồ ăn sáng, Lục Thủy đã rất lâu không ăn được bữa sáng do nàng làm rồi.
Chỉ có điều, khi nàng vừa định ngồi dậy, thì lập tức cảm thấy tóc mình bị kéo một cái.
“A.”
Có hơi đau.
Nàng chỉ có thể bất đắc dĩ nằm xuống.
Sau đó, nàng nhìn sang phía người đang nằm đưa lưng về phía nàng mà ngủ – Lục Thủy.
Sáng sớm thức dậy, thứ đầu tiên thấy vậy mà không phải là mặt, xem ra là không chào đón vợ của mình rồi.
Ghi thêm một bút nữa.
Nhưng mà cũng phải dậy trước rồi mới ghi được.
Nàng đẩy Lục thiếu gia ra.
“Lục thiếu gia, ngươi lại đè tóc của ta.”
Lục Thủy vốn dĩ đang ngủ, bị lay một cái liền mở mắt ra, xoay người lại nhìn Mộ Tuyết, trên tay hắn ngưng tụ ra một cây kéo:
“Mộ tiểu thư, ngươi cần phải cắt tóc.”
Mộ Tuyết lạnh lùng nhìn Lục Thủy, giọng nói cũng lạnh như băng:
“Lục thiếu gia, ngươi thử chạm vào tóc của ta thử xem.”
“Tóc dài có gì tốt cơ chứ.”
Lục Thủy ngồi dậy, không đè tóc của Mộ Tuyết nữa.
Lúc này, Mộ Tuyết mới chỉnh sửa lại tóc của mình, sau đó tùy ý cột lại.
“Sắp lập gia đình rồi, cắt tóc ngắn đi thì làm sao lấy chồng được?”
Mộ Tuyết trừng mắt nhìn Lục Thủy.
Tu Chân Giới vẫn sống ở trong thời đại xưa, tất cả mọi người đều quen với việc để tóc dài.
Lấy chồng mà tóc không để dài, nàng cứ cảm thấy khác biệt như thế nào ấy.
Giống như không phải đang sống cùng một thời đại với mọi người vậy.
Mặc dù vốn dĩ cũng không có sống cùng một thời đại, nhưng mà Mộ Tuyết cũng rất thích để tóc dài.
Ở kiếp trước, cũng do bản thân mình để tóc dài, cho nên Lục Thủy mới thích.
Nàng sẽ không để tóc ngắn vào lúc mình lập gia đình đâu.
Lỡ đâu Lục Thủy sẽ không còn kinh diễm như khi nàng để tóc dài nữa thì sao?
“Đúng rồi.”
Mộ Tuyết đột nhiên nhìn sang Lục Thủy rồi nói:
“Lục thiếu gia có nghĩ rằng sắp tới lúc gả đi rồi, ta nên nghiêm túc một chút hay không?”
“Hả?”
Lục Thủy sửng sốt một chút, lập tức nói:
“Mộ tiểu thư, có đôi khi muốn cười thì hãy cứ cười đi.
Sắp tới ngày đại hôn rồi, nên thả lỏng một chút, không cần phải nghiêm túc như thế.”
“Hừ!”
Mộ Tuyết quay đầu sang một bên:
“Ta không cười, Lục thiếu ta tự mình cười đi.”
Sau đó, Mộ Tuyết sửa sang lại quần áo của mình, trước khi rời đi nàng nói:
“Đúng rồi, Lục thiếu gia nên dậy sớm một chút, ta định đi làm bữa sáng, nhớ phải tới giúp đó.”
Mộ Tuyết nói xong liền biến thành ánh sáng màu tìm rồi biến mất.
Lục Thủy:
“…”
Hắn cảm giác mình rất lỗ.
Mộ Tuyết không cười sao mà được chứ?
Độ thiện cảm đã lên tới cao như vậy rồi.
…
Sáng sớm.
Lục Thủy đi tới viện tử nơi mà Mộ Tuyết đang ở, chờ Mộ Tuyết đi ra ngoài.
Chỉ chốc lát sau, Mộ Tuyết đi ra với một chiếc váy dài và một mái tóc được chiếc dây đỏ cột lại, nàng đi tới bên cạnh Lục Thủy.
Nhìn qua thì trông rất giống như một người đang chuẩn bị xuống bếp.
“Lục thiếu gia chờ có lâu không?”
Mộ Tuyết hỏi.
“Đã tới được ba phút rồi.”
Lục Thủy khẽ gật đầu:
“Có hơi lâu.”
Mộ Tuyết liếc Lục Thủy, không nói gì nữa, lấy quyển sổ nhỏ ra.
Đêm nay nàng sẽ thực thi chính nghĩa.
Sau khi ghi xong rồi nàng mới quay qua hỏi Lục Thủy:
“Lục thiếu gia muốn ăn cái gì?”
“Sườn xào chua ngọt.”
Lục Thủy nói.
Mộ Tuyết gật đầu tỏ vẻ mình đã biết rồi:
“Được, vậy ta sẽ làm cháo nấm với thịt nạc nổi tiếng.”
Lục Thủy:
“…”
…
Phòng bếp.
Lục Thủy giúp Mộ Tuyết rửa những thứ cần thiết, sau đó lấy các dụng cụ ra.
“Mộ tiểu thư, xin mời.”
Lúc này, Mộ Tuyết cũng đã vo gạo xong rồi, đang nấu nó lên.
Vừa đúng lúc có thể làm thứ mà Lục Thủy đã chuẩn bị.
Nàng đưa tay ra, ý bảo Lục Thủy xắn tay áo của nàng lên.
Lục Thủy cẩn thận xắn tay áo của Mộ Tuyết lên.
Lúc này, Mộ Tuyết mới bắt đầu xắt thịt và nấm hương.
Lục Thủy ngồi ở bên cạnh nhìn nàng, không còn việc của hắn nữa rồi.
“Lục thiếu gia, ngươi nhìn ta xắt chúng như thế nào này, sau này ngươi sẽ phải làm lại cho ta ăn.”
Mộ Tuyết nói.
Lục Thủy nhìn chằm chằm Mộ Tuyết rồi gật đầu nói:
“Được.”
Mộ Tuyết xắt xong rồi thì nhìn sang Lục Thủy đang ở bên cạnh, Lục Thủy vẫn còn đang nhìn chằm chằm nàng.
“Lục thiếu gia, ngươi đã biết cách xắt thịt chưa?”
“Hả? Xắt xong rồi à?”
“Lục thiếu gia, chú tâm vào.”
“Ta rất chú tâm mà, chú tâm nhìn Mộ tiểu thư.”
“…”
Ngươi nghĩ rằng khen ta vài câu thì ta sẽ bỏ qua cho ngươi à?
“Vậy thì lần sau ta sẽ dạy ngươi.”
Giọng nói của Mộ Tuyết còn lẫn ý cười vào trong đó.
Dạy Lục Thủy cũng là một chuyện rất vui vẻ.
Kiếp trước hình như nàng cũng đã từng dạy hắn rồi.
Đúng thế, Lục Thủy nhớ rất rõ, ở kiếp trước, Mộ Tuyết đã từng dạy hắn rất nhiều lần.
Hắn cũng không phải là hoàn toàn không biết.
Chẳng qua là, ngoài miệng thì Mộ Tuyết bảo sẽ để cho hắn xuống bếp, nhưng trên thực tế thì gần như không cho hắn cơ hội đó.
Cho nên, hắn chưa bao giờ học cả, chỉ nhìn Mộ Tuyết mà thôi.
Nhìn nàng vui hơn nhiều so với việc nhìn Thiên Địa Trận Văn…
Lục Thủy lấy lại tinh thần, hắn có phải đã rơi vào mỹ nhân kế của Mộ Tuyết rồi hay không?
Không cố gắng để trở nên mạnh mẽ hơn, mà lại chạy tới đây trầm mê sắc đẹp.
Sao có thể chứ?
Chỉ là nhìn Mộ Tuyết thôi mà.
Nhìn thêm một chút nữa thôi.
Một lúc sau.
Trên tay Lục Thủy bưng một chén cháo, hắn nhìn Mộ Tuyết rời đi.
“Lục thiếu gia, ngươi phải ăn cho hết nó trước khi ta trở về đó.”
Mộ Tuyết nói xong liền đi tới viện tử của Đường di.
Vừa nãy, Lục Thủy và Mộ Tuyết đã ăn một chén cháo rồi.
Làm gì có chuyện Mộ Tuyết sẽ để lại cho hắn một chén cháo rồi rời đi, không quan tâm hắn có ăn hay không được.
Lục Thủy tìm một chỗ yên tĩnh để ngồi xuống, vừa ăn cháo vừa đọc sách.
Vô cùng nhàn hạ.
Tu vi của hắn càng ngày càng tới gần 6.3, có lẽ ngày mai sẽ tới được mức đó.
Gần như là không lãng phí ngày nào cả.
Chủ yếu là do mấy ngày trước không có Mộ Tuyết ở bên cạnh hắn, cho nên tốc độ tiến giai của hắn vẫn luôn rất ổn định.
Bây giờ mặc dù sẽ có ảnh hưởng đôi chút, nhưng phần lớn ảnh hưởng đều xuất hiện vào buổi tối.
Vẫn ổn.
“Theo sự tăng cao của cảnh giới, trực giác cũng càng ngày càng mãnh liệt.”
Lục Thủy nhìn Thiên Đại Trận Văn, có chút bất đắc dĩ.
Xem ra, hắn phải phải trực tiếp thăng lên tới thất giai mới được.
“Không biết Mộ Tuyết có cái trực giác này hay không?”
“Có lẽ là không.”
Mộ Tuyết không có tu vi, cho nên nàng có lẽ sẽ không có trực giác này.
Việc này rất khó.
Nhưng mà mệnh lý của bọn họ gần như là dính liền với nhau, nếu như trực giác quá mãnh liệt, thì sẽ có thể ảnh hưởng tới Mộ Tuyết.
Lục Thủy không suy nghĩ nhiều nữa, yên tâm nhìn Thiên Địa Trận Văn.
Về phương diện tế đàn, người nên tham dự đều tham dự cả rồi, bây giờ chỉ còn chờ đợi kết quả nữa mà thôi.
Trễ nhất là tháng 12 này, hắn sẽ có thể giải quyết được tam khỏa tinh.
Có đủ thời gian để cho bọn họ hoàn thành, nếu như vẫn không hoàn thành, vậy có lẽ là do không đặt nó ở trong lòng.
Như thế cũng tốt, có thể bớt đi rất nhiều linh thạch.
Nhưng mà, người chọn linh thạch đều rất liều mạng.
Dù sao thì linh thạch cũng là thật sự, vấn đề cũng có chút hên xui.
Lục Thủy nghĩ tới đây liền nhớ tới Lam Dạ Quốc, hình như vẫn chưa hỏi tình hình của bọn họ.
Lục Thủy lập tức lấy Anh Linh Điện ra, triệu hoán Cô Ảnh lão nhân.
Rất nhanh, hình dáng của Cô Ảnh lão nhân đã xuất hiện trước mặt Lục Thủy.
“Vương.”
Cô Ảnh lão nhân cúi người hành lễ, cung kính nói.
“Đã chuẩn bị gì cho việc xây dựng tế đàn chưa?”
Lục Thủy hỏi.
Nếu như vẫn chưa, thì cũng không sao cả, thật ra thì cũng không cần tới.
Mấy trăm ngàn tế đàn của Trùng Cốc, còn có cả bên Tịnh Thổ và Hải Yêu nữa, tóm lại là có rất nhiều rồi.
Hắn tuyệt đối không thiếu tế đàn.
Nhưng mà, Lam Dạ Quốc lại khá là đặc biệt, chỗ đó có lẽ có thể cung cấp được rất nhiều cam lộ dư trạch.
Thế nhưng, Lam Dạ Quốc có mối liên hệ nhất định với Thiên Sinh Thần, cho nên rất dễ bị phát hiện.
Ngay cả Lục Thủy, hắn cũng phải tự mình đi một chuyến tới Không Minh Hải Vực thì mới có thể yên tâm được.
“Đã chuẩn bị xong rồi, chỉ chờ Vương hạ lệnh mà thôi.”
Cô Ảnh lão nhân nói.
Chuyện của Vương, bọn họ dám chần chờ sao? Lập tức lấy ra tế đàn ngay trong ngày.
Nếu không phải là có nguy hiểm, thì bọn họ có thể đã xây nên vô số tế đàn rồi.
Mở đường cho Vương.
Lục Thủy:
“…”
Đây chắc chắn là cái tế đàn được xây dựng nhanh nhất.
Chương 1224: Chúc cho quyển sách tiếp theo của ngươi sẽ nổi tiếng (2)
Chúc cho quyển sách tiếp theo của ngươi sẽ nổi tiếng (2)
“Tọa độ?”
Lục Thủy hỏi.
Hắn cần biết tọa độ để có thể cho Bất Tử Tộc tiếp nhận.
Cô Ảnh lão nhân không dám chần chờ, sau khi báo tọa độ thì lập tức nói:
“Vương.
Mặc dù Lam Dạ Quốc khá là nguy hiểm, nhưng chúng ta có thể đi ra khỏi Lam Dạ Quốc.”
Tất cả tướng sĩ trong Anh Linh Thần Điện đều nguyệt ý chết vì Vương.
Bọn họ không sợ, cũng không hối hận.
“Không cần đâu, đã đủ rồi.”
Lục Thủy lắc đầu.
Hắn do dự một chút rồi lấy một tấm thiệp mời ra:
“Còn nhớ chuyện hôn lễ không?”
Lục Thủy nhìn Cô Ảnh lão nhân, cảm thấy hiện tại có thể cho đối phương thiệp mời được rồi.
Lần trước đã nói qua rồi, chỉ có điều là chưa phát thiệp mời.
Bây giờ bổ sung thiệp mời.
“Ta nhớ, là đầu năm.”
Cô Ảnh lão nhân lập tức trả lời.
Bọn họ làm sao có thể quên được hôn lễ của Vương và Vương hậu cơ chứ?
Chuyện này oanh động toàn bộ Lam Dạ Quốc.
Đến lúc đó, bọn họ sẽ tổ chức sự kiện cho cả nước cùng chúc mừng.
“Hôn lễ được dời lên trước.”
Lục Thủy viết ba chữ Lam Dạ Quốc xuống dưới thiệp mời, sau đó đưa nó cho Cô Ảnh lão nhân:
“Không cần phải quá chú trọng nó, tùy tiện để cho vài người rảnh rỗi đi tham dự là được rồi, đừng ảnh hưởng tới việc nghỉ ngơi của bọn họ.”
Người của Anh Linh Điện cần phải ngủ say.
Còn dân chúng của Lam Dạ Quốc, bọn họ không ở cùng một thế giới với thế giới bên ngoài, quấy rầy bọn họ là chuyện không tốt.
Sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn.
Rất nhiều chuyện đều cần phải có quá trình.
Mỗi một nơi đều có một hướng đi khác nhau, phải xem thử xem tương lai của bọn họ sẽ đi về hướng nào.
Cuối cùng thì ai có thể đi xa nhất, đều là ẩn số.
“Đổi, đổi thời gian?”
Cô Ảnh lão nhân có chút kinh ngạc, bọn họ vẫn còn đang trong quá trình chuẩn bị quà, nếu như nó được dời lên quá sớm thì sẽ không kịp.
Hắn vội vàng xem thời gian, sau đó thở phào nhẹ nhõm.
Còn hơn ba mươi, bốn mươi ngày nữa, vẫn kịp.
Còn dư thời gian nữa.
Còn việc Vương bảo rằng không nên quấy rầy tới những người khác…
Vì có thể được nằm trong danh sách tham dự, bọn họ đã phải lựa chọn rất lâu.
Mấy người bình thường không thấy tiếng tăm gì, lúc này lại vô cùng sinh long hoạt hổ.
Bọn họ chỉ có thể đi tối đa được 9 người, nhiều hơn thì sẽ không thích hợp cho lắm.
Thực ra thì 9 người cũng đã là rất nhiều rồi.
“Ừ, sớm hơn gần hai tháng, có ảnh hưởng gì tới các ngươi không?”
Lục Thủy hỏi.
“Không ảnh hưởng.”
Cô Ảnh lão nhân lắc đầu.
Chuyện này đương nhiên là không có ảnh hưởng gì rồi.
“Vậy là được.”
Lục Thủy khẽ gật đầu:
“Ta sẽ đi một chuyến tới Không Minh Hải Vực, để bảo đảm tế đàn bên phía các ngươi sẽ không xảy ra vấn đề gì.
Hôn lễ thì chỉ cần tới đúng giờ là được.”
“Vâng, Vương.”
Cô Ảnh lão nhân cúi đầu cung kính nói.
Sau đó, Lục Thủy để cho Cô Ảnh lão nhân quay trở về.
Đương nhiên là phải mời Lam Dạ Quốc, họ giúp hắn không ít việc.
Lục Thủy tiếp tục đọc sách, có lẽ không có ai cần hắn phải tự mình liên hệ cả.
Cha vợ thì không cần mời.
Minh Nguyệt thì mời không nổi.
…
Nam Thành.
Trong một cửa tiệm ở bên đường.
“Lão bản, cho một cái hotdog, loại rẻ nhất ấy.”
Giọng nói của Sơ Vũ vang lên.
Kiếm Lạc đang ngồi ở bên cạnh đọc sách liếc hắn Sơ Vũ một cái, nói:
“Đã không có tiền rồi mà còn đưa cho người khác ăn, nghèo mà vẫn sĩ diện.”
“Tiên tử không dính khói lửa trần gian như ngươi thì biết cái gì chứ?”
Sơ Vũ cầm hotdog lên rồi nhìn sang Kiếm Lạc, nói:
“Cái này gọi là xây dựng nhân mạch, tiền bối là một đại năng.
Chúng ta hiếu kính tiền bối một chút, sau này có gặp nguy hiểm, tiền bối sẽ nhắc nhở chúng ta.”
Kiếm Lạc hừ lạnh một tiếng, sau đó tiếp tục đọc sách.
Nàng muốn tốt nghiệp, cho nên đương nhiên là phải cố gắng.
Nàng đã mua được thứ mà mình muốn mua rồi, một hai ngày nữa sẽ giao tới.
Cảm giác mua đồ mà không cần phải nhìn sắc mặt Sơ Vũ đúng là rất sảng khoái.
“Nói mới nhớ, ngươi không định mua quần áo à?”
Sơ Vũ nhìn đồng phục của Kiếm Lạc, tò mò hỏi.
Kiếm Lạc cứ mặc hai bộ quần áo này, còn lại thì đều là trang phục khá là nhẹ nhàng, thiên hướng cổ trang, cũng có một vài cái tiên váy, nhưng mà không thích hợp để mặc.
Khi ra khỏi cửa, Kiếm Lạc rất ít khi mặc tiên váy, nhất là lúc cần động thủ.
Khi không cần phải động thủ, nàng liền sẽ thể hiện ra sự vô tri của mình.
Nếu như cần phải động thủ, thì nàng sẽ không còn vô tri như thế nữa.
Kiếm Lạc nhìn Sơ Vũ một cái, không nói gì nữa.
Chỉ có hai trăm đồng thôi, không đủ.
“Hiểu rồi, không có tiền.”
Sơ Vũ tỏ vẻ đã hiểu, hắn cũng đã cảm nhận qua rồi.
“Không phải là ngươi muốn nổi giận đó chứ?”
Kiếm Lạc nhìn Sơ Vũ rồi nói:
“Ta dùng linh thạch để đổi với ngươi.”
“Nhắn vào trong quyển sách trước của ta rằng ta chắc chắn sẽ nổi tiếng.”
Sơ Vũ nói.
“Có bệnh.”
Kiếm Lạc bình tĩnh nói một câu.
Sau đó, nàng lấy điện thoại ra, lưu lại một câu.
“Được rồi.”
Kiếm Lạc lại nói.
Sơ Vũ kinh ngạc, hắn nhìn xuống điện thoại, phát hiện đúng là nhận được một tin nhắn:
“Logic hỗn loạn, còn ngược đãi nữ chính, tên cặn bã.
Quyển sách tiếp theo chắc chắn sẽ nổi tiếng.”
Sơ Vũ quay đầu sang nhìn Kiếm Lạc.
Kiếm Lạc trốn tránh ánh mắt của hắn, nàng không dám đối mặt với Sơ Vũ.
Mặt của Kiếm Lạc cũng đỏ rần cả lên.
“Đêm nay chúng ta sẽ thảo luận với nhau về vấn đề logic ở đại sảnh.”
Sơ Vũ nói.
Hiện tại không có thời gian để thảo luận, phải tới trường học.
Kiếm Lạc không nói chuyện, chỉ yên lặng cúi đầu đọc sách.
Không lâu sau, Sơ Vũ đã đi tới cửa sổ của phòng an ninh, hắn thấy chú bảo vệ đang chuẩn bị ăn mì tôm.
“Chú ơi, ta có chuyện muốn hỏi ngươi.”
Sơ Vũ đưa hotdog ra rồi nói:
“Lần này ta có thể nổi tiếng chứ?”
Chú bảo vệ nhìn Sơ Vũ rồi gật đầu nói:
“Chúc mừng, sắp nổi rồi.”
“Khà khà khà.”
Sơ Vũ cười nói:
“Chú khách khí rồi.”
“Đạo đức giả.”
Có một giọng nói đột nhiên vang lên.
Đương nhiên là không có ai để ý tới cả.
Chú bảo vệ nhìn Sơ Vũ rồi nói:
“Có mấy lời cần các ngươi truyền đạt giúp ta.”
Hắn bỏ hotdog vào trong mì tôm, có thêm đồ ăn, coi như cũng không tệ.
“Là cái gì?”
Sơ Vũ tò mò hỏi.
“Một giọt máu tươi của Bất Tử Tộc ngươi có thể giúp được hắn.”
Chú bảo vệ nói.
“Được.”
Mặc dù Sơ Vũ không hiểu ý lời này là gì, nhưng mà hắn vẫn gật đầu nói:
“Một chút nữa ta sẽ nói với bọn họ.”
Sau đó, hai người Sơ Vũ liền biến mất ở cửa sổ phòng an ninh.
Chủ bảo vệ kinh ngạc nhìn về phương hướng mà Sơ Vũ rời đi.
“Đến cùng là đã đạt được kỳ ngộ gì vậy? Lại có thể dùng việc viết sách để kiếm tiền.”
…
Sáng sớm ngày hôm sau, Lục Thủy dẫn Mộ Tuyết rời khỏi Mộ gia.
Chuyến đi đầu tiên là tới Đông Phương gia.
Đông Phương gia cũng không cách Mộ gia quá xa, có thể tới đó trước khi mặt trời lặn.
“Tạm biệt tỷ tỷ.”
Nhã Lâm phất tay la lên.
Mộ Tuyết cũng vẫy tay tạm biệt.
Mộ Tuyết thấy Nhã Lâm vừa dùng tay ôm chặt Hỏa Vân Thú vừa phất tay với mình, nàng không khỏi cảm thấy buồn cười.
Lúc này, Hỏa Vân Thú đã sắp bị Nhã Lâm ôm chặt tới chết luôn rồi.
Một lúc sau, Mộ Tuyết đã không nhìn thấy được mấy người Nhã Lâm nữa.
Nhưng mà nàng sẽ rất nhanh sẽ trở lại, cho nên chẳng thành vấn đề gì cả.
Lúc về sẽ bồi mấy người Nhã Lâm chơi một khoảng thời gian.
Có lẽ cũng phải gần một tháng.
Chuyến đi này, có lẽ sẽ kéo dài khoảng bảy ngày.
Còn một tháng nữa mới xuất giá.
“Lục thiếu gia, Chân Linh không đi chung với chúng ta sao?”
Mộ Tuyết tò mò hỏi.
Mấy người Chân Linh không đi chung xe với bọn họ.
“Quay về chuẩn bị một chút đồ, bọn họ sẽ đợi chúng ta ở Xảo Vân Tông.”
Lục Thủy giải thích.
Mộ Tuyết gật gật đầu.
Nàng đã từng nghe Thiên Nữ Chưởng Môn nói qua về việc này, nói có rất nhiều người lựa chọn linh thạch, nếu như Thiên Nữ Tông mà mời người với quy mô lớn như thế, chắc chắn sẽ chịu không nổi.
Phải tiêu tốn quá nhiều.
Mộ Tuyết cũng không quan tâm quá nhiều tới việc này, những thứ này đối với Lục gia mà nói, thực ra cũng chẳng là gì cả.
Tài nguyên của Lục gia còn nhiều hơn người khác nghĩ rất nhiều,
Những linh dược ở sau núi cũng không phải là thứ mà có thể tùy tiện dùng linh thạch là mua được.
Đừng nói chi tới việc bọn họ còn có một gốc trà Ngộ Đạo.
Số lượng linh thạch mà Lục Thủy tiêu tốn chẳng đáng là gì cả,
Chỉ có điều, không dễ lấy chúng ra cho lắm.
Mặc dù Lục gia không hạn chế Lục Thủy, nhưng mà hắn cũng không thể tùy tiện lấy đi được.
Đương nhiên, nếu như chính hắn đi lấy thì sẽ dễ dàng hơn một chút.
Cũng chẳng có ai dám hỏi cả, Lục thủy nói cái gì chính là cái đó.
Ai dám chất vấn?
Cùng làm là thông báo với Tộc trưởng mà thôi.
Tộc trưởng không nói gì, bọn họ cũng chẳng thể làm gì được.
Chương 1225: Chúc cho quyển sách tiếp theo của ngươi sẽ nổi tiếng (3)
Chúc cho quyển sách tiếp theo của ngươi sẽ nổi tiếng (3)
“Lục thiểu gia, có cần đưa cho Tra Tra một tấm thiệp hay không?”
Mộ Tuyết ngồi ở bên cạnh Lục Thủy, nàng tính lương thượng với Lục Thủy một chút.
“Tại sao?”
Lục Thủy hiếu kỳ hỏi.
Tại sao phải đưa thiệp mời cho Đông Phương Tra Tra?
Không vào được cổng à?
Đừng có đùa.
Thành viên thuộc Lục gia có thể không biết người thiếu gia là hắn, nhưng mà rất ít người không biết Đông Phương Tra Tra.
Đưa thiệp mời cho loại người như thế này làm gì cơ chứ?
Với lại, cho nhà nàng một tấm thiệp còn chưa đủ à?
“Đại khái là muốn khoe khoang với đệ đệ, muội muội của nàng một chút.”
Mộ Tuyết cảm thấy việc này có khả năng xảy ra cao nhất.
“Ngươi nói với nàng, đưa thiệp mời là phải tặng quà, hỏi nàng đã chuẩn bị xong chưa?”
Lục Thủy nói.
“Rồi, Tra Tra nói rằng nàng sẽ dùng mấy tiền tiêu vặt của mấy năm trước làm quà.”
Mộ Tuyết cười nói.
Lục Thủy:
“…nàng không cảm thấy đau lòng à?”
“Tra Tra nói rằng, cầm nó ra ngoài thì cũng bị cướp mà thôi, coi như là bị Lục thiếu gia cướp vậy, không sao cả.”
Mộ Tuyết tựa người vào Lục Thủy, cười nói.
Được rồi, Lục Thủy không còn gì để nói nữa.
Đưa nàng một tấm thiệp vậy.
“Đúng rồi.”
Mộ Tuyết đột nhiên ngồi dậy:
“Lục thiếu gia, lấy thiệp mời của ngươi ra đây.
Muốn mời cha của Tra Tra thì phải viết tên lên trên đó, ngươi có viết chưa?”
“Mẹ ta viết rồi.”
Lục Thủy đưa thiệp của Xảo Vân Tông và Đông Phương gia cho Mộ Tuyết xem.
“Chữ của mẹ thực sự rất đẹp.”
Mộ Tuyết bội phục nói.
Thực ra chữ của nàng cũng rất đẹp, nhưng mà không thể nào so sánh với mẹ và Tra Tra được.
Không biết tại sao, nhưng mà chữ của các nàng đều nhìn cực kỳ đẹp.
“Mộ tiểu thư có muốn viết thử hay không?”
Lục Thủy lấy một tấm thiệp mời khác ra.
Nếu như Mộ Tuyết muốn viết, đúng lúc nàng có thể viết hết giúp hắn.
Chỉ có điều, Mộ Tuyết cũng lấy ra mấy tấm thiệp mời, sau đó đặt lên đống thiệp mời của Lục Thủy, nói:
“Đến lúc đó, chúng ta nhờ Tra Tra viết hộ, nàng chắc chắn sẽ rất vui.
Để nàng có thể mời người cùng thế hệ với mình, nói rằng tên của họ là do nàng viết.”
Lục Thủy:
“…”
Đông Phương Tra Tra nghe xong chắc muốn phi thăng luôn mất.
…
Chạng vạng tối.
Lục Thủy nhìn Mộ Tuyết đang dựa trên người mình mà ngủ, thở dài một tiếng.
Mỹ nhân say giấc.
“Mộ tiểu thư, dậy thôi, đến nơi rồi.”
Lục Thủy thấy Mộ Tuyết không có phản ứng gì cả liền bóp cái mũi của nàng.
Hắn vừa mới bóp mũi thì Mộ Tuyết đã mở mắt ra, sau đó vỗ cái tay của Lục Thủy xuống, nhỏ giọng nói:
“Lục thiếu gia, muốn mỹ kiều thê tỉnh lại không phải nên hôn một cái sao?”
“Nhưng mà, Mộ tiểu thư không có kiều, chỉ mỹ mà thôi.”
Lục Thủy nói.
Mộ Tuyết giơ nắm đấm lên, sau đó cắn một cái vào vai của Lục Thủy.
Lục Thủy:
“…”
Hắn thủ cái bụng mình, không nghĩ tới lại bị cắn vào vai.
Không bao lâu sau đó thì xe lửa dừng lại.
Lục Thủy cầm tay Mộ Tuyết, bắt đầu xuống xe.
Cùng nhau đi phát thiệp mời mà, nắm tay nhau là chuyện bình thường.
“Chị dâu, chị dâu, ở bên này, bên này nè.”
Giọng nói của Đông Phương Tra Tra vang lên.
Hai người Lục Thủy nhìn qua, thấy Đông Phương Tra Tra đang nhảy lên vẫy vẫy tay ở bên trong đám người.
Cảm giác đầu tiên của Lục Thủy đó chính là, ở đây có thật nhiều người.
Lục Thủy dẫn Mộ Tuyết đi tới chỗ của Đông Phương Tra Tra.
Khi Tra Tra nhìn thấy chị dâu, nàng liền vô thức lấy điện thoại di động ra chụp hình.
Tách!
Hình ảnh đã được chụp lại.
Trong hình là cảnh tượng Lục Thủy biểu đệ đang nắm lấy tay của vợ mình, bức hình vô cùng đẹp mắt.
“Ngươi đang chụp cái gì vậy?”
Mộ Tuyết đi tới bên cạnh Đông Phương Tra Tra hỏi.
“Cái này.”
Đông Phương Tra Tra đưa ảnh chụp qua cho Mộ Tuyết xem, nói:
“Chị dâu, có phải ngươi lại trở nên đẹp ra nữa rồi không?”
Bụp!
Mộ Tuyết búng vào trán Tra Tra một cái, nói:
“Đi về nhà thôi.”
Sau đó, Mộ Tuyết trả ảnh lại cho nàng.
“A.”
Đông Phương Tra Tra xoa xoa cái trán, sau đó đi ở phía trước đề dẫn đường.
Nàng nhỏ giọng nói:
“Chị dâu, ta cho ngươi biết một bí mật nè, là đường dây nội bộ đó…”
Lần này, Lục Thủy không đi ở phía sau nữa, hắn đi ở ngay bên cạnh Mộ Tuyết, nghe hai người nói chuyện phiếm với nhau.
Sau đó, hắn nghe thấy chuyện về tế đàn, tiếp đó lại nghe được việc 3 người cùng nhau làm một cái tế đàn, có thể có được ba phần thù lao.
Cuối cùng, hắn phát hiện, một người định giá năm viên linh thạch lục phẩm, nhưng mà có tới tận ba người tham gia, cho nên giá chính là một viên linh thạch thất phẩm.
Lục Thủy:
“…”
Hy vọng người khác nên thông minh lên một chút, đừng có làm loại chuyện giống như thế này.
Thực tế thì, ngay từ đầu, một cái tế đàn có thể tính cho ba bốn người, hắn dùng mức độ nhân quả để tính toán.
Người tham gia xây dựng chỉ cần nằm trong 1 trong 4 người là có quyền được đặt câu hỏi.
Ai mà ngờ rằng, cuối cùng lại có một đống người lựa chọn linh thạch.
Nhưng mà, vì lý do an toàn, đều là một người một cái tế đàn.
Lục Thủy nghĩ tới đây thì cảm thấy vô cùng tò mò, tại sao lại biết được việc này?
Ai là người tiết lộ?
Đương nhiên, thêm một cái cũng không sao cả.
“Chị dâu, ngươi nói thử xem ta có thể sẽ bị họ để mắt tới hay không?”
Đông Phương Tra Tra nhìn Mộ Tuyết rồi nói:
“Ta xây tế đàn ở rất xa trên núi, còn dùng trận pháp để che đậy nó nữa.”
“Không có vấn đề gì đâu.”
Mộ Tuyết cười nói.
Xa như thế đương nhiên là sẽ không ảnh hưởng tới Đông Phương gia rồi.
Với lại, Tra Tra cũng khôn trông coi nó, cho nên rất an toàn.
Dù có người tới để phá hủy tế đàn, thì cũng sẽ không thương tổn tới mấy người Tra Tra, đúng thật là rất an toàn.
Đông Phương Tra Tra nghe chị dâu nói xong thì cảm thấy vô cùng an tâm.
Điều chị dâu nói chắc chắn là đúng.
….
Một lúc sau.
Bọn họ đã đi tới Đông Phương gia, Đông Phương Tra Tra dẫn Lục Thủy và Mộ Tuyết đến một viện tử.
“Cha nói đây là viện tử lúc trước của tiểu di, thường xuyên được quét dọn, bên trong rất sạch sẽ.”
Đông Phương Tra Tra chỉ vào gian phòng ở giữa rồi nói:
“Ta đi vào đó xem thử rồi, có ảnh chụp tiểu di lúc còn nhỏ nữa.”
Lục Thủy và Mộ Tuyết nghe xong câu này đều nổi lên sự hiếu kỳ, sau đó đi vào bên trong.
Ba người Hương Dụ đương nhiên là ở bên ngoài chờ.
…
Xảo Vân Tông.
Ngưng Hạ nhìn Nhị trưởng lão mặc sườn xám hưu nhàn hỏi.
“Đẹp không?”
Trên sườn xám có hoa văn chìm, cho nên cũng không quá đơn điệu.
Khí chất hoàn toàn khác biệt với lúc trước.
“Không có túi.”
Giọng nói bình tĩnh của Nhị trưởng lão vang lên, nghe không ra bất kỳ cảm xúc nào cả.
“Quao, Tiểu Tiểu Đình đáng yêu quá đi.
Giống như búp bê vậy.”
Cửu ngồi ở một bên dùng hay tay chống cằm nhìn Nhị trưởng lão.
“Búp bê đáng yêu được như ta sao?”
Nhị trưởng lão nhìn Cửu, âm thầm đặt câu hỏi.
“Tiểu Tiểu Đình, người không đáng yêu.”
Cửu cười nói.
Sau đó, nàng quay trở lại bên cạnh Nhị trưởng lão, chọc chọc vào gương mặt của Nhị trưởng lão.
Mềm.
Ngưng Hạ ngồi ngay ngắn ở bên cạnh, nàng nhìn Nhị trưởng lão rồi nói:
“Không có túi mới đẹp.
Đúng rồi, có chính sự muốn hỏi ngươi.”
“Chuyện gì?”
Nhị trưởng lão biết ngay là Ngưng Hạ có chuyện gì đó.
“Có liên quan tới Lưu Hỏa.”
Ngưng Hạ nói khẽ.
Chương 1226: Danh sách khách mời (1)
Danh sách khách mời (1)
Trong Vũ Đình bên hồ.
Ngưng Hạ ngồi ở phía trước chỗ thêu thùa, nàng vẫn làm việc mà mình đã làm suốt nhiều năm qua.
Trong đình ngoại trừ Ngưng Hạ, thì còn có Nhị trưởng lão đang mặc sườn xám đang cố gắng tìm nơi để đặt tay.
Bộ đồ mà Ngưng Hạ làm cho nàng vậy mà lại không có cái túi nào cả.
Sau đó, nàng khoác cái áo khoác trắng để mặc vào.
Cái áo này có cái miệng túi.
Thoải mái.
Quả nhiên vẫn là mặc cái này thoải mái này hơn.
“Ngày nào cũng mặc loại quần áo này, thoải mái tới như thế à?”
Ngưng Hạ không hiểu.
Đã mặc suốt bao nhiêu năm rồi.
Nhị trưởng lão không quan tâm, ngồi xuống đối diện Ngưng Hạ nói:
“Tại sao lại đột nhiên muốn trò chuyện về Lưu Hỏa?
Xảo Vân Tông định phá lệ nhận hắn à?”
“Đương nhiên là không rồi.”
Ngưng Hạ lắc đầu, cầm châm nói:
“Xảo Vân Tông có lẽ sẽ không phá lệ việc này.
Còn tại sao lại muốn nói chuyện về Lưu Hỏa.”
Ngưng Hạ nói tới đây thì cắm châm lên châm cầu rồi nói:
“Lần trước, khi Lục Vô Vi tới, hắn đã nói với ta một chuyện.
Hắn nói lần này ta có lẽ sẽ có hứng thú tham dự hôn lễ của Lục gia.”
“Không đi cũng không sao cả.”
Nhị trưởng lão nói thẳng.
Nàng không chào đón Ngưng Hạ.
“Nhưng mà, điều Lục Vô Vi nói đúng thật là khiến cho ta cảm thấy hứng thú.”
Ngưng Hạ đặt nắm tay ở trước người, nhìn Nhị trưởng lão rồi nói:
“Cho nên, ta muốn hỏi thử ngươi một chút.”
“Đại trưởng lão nói với nàng chuyện gì vậy?”
Nhị trưởng lão hỏi thầm trong lòng.
“Không biết.”
Cửu nhìn Ngưng Hạ đang thêu thùa, thuận miệng nói:
“Ta chỉ là một Chân Thần mà thôi, ngươi không thể mong rằng ta có thể toàn trí toàn năng được.
Với lại, đáp án cũng đang ở ngay trước mặt ngươi, ngươi hỏi ta làm gì?”
Nàng không muốn hỏi Ngưng Hạ.
Đây là suy nghĩ ở trong đầu Nhị trưởng lão.
Còn việc Ngưng Hạ tặng đồ cho nàng, nàng đương nhiên là sẽ nhận lấy rồi.
Chuyện này với chuyện chán ghét Ngưng Hạ là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
“Ta không biết.”
Nhị trưởng lão nói thẳng.
Ngưng Hạ thở phào nhẹ nhõm, không để ý lắm nói:
“Lục Vô Vi nói ngươi biết nhiều hơn, ngươi không nói cho ta, vậy thì ở lại chỗ của ta để ăn tết đi.
Ta sẽ làm món mà ngươi thích ăn nhất…”
“Đủ rồi, ta nói.”
Nhị trưởng lão ngắt lời Ngưng Hạ.
Ngưng Hạ không nói nữa, nàng chờ Nhị trưởng lão nói chuyện.
“Rốt cuộc thì Đại trưởng lão đã nói với ngươi cái gì?”
Nhị trưởng lão hỏi.
“Lưu Hỏa, là nhà ngươi.
Phía sau không cần ta phải nói nữa chứ?”
Ngưng Hạ nói khẽ.
Có một số việc khá trọng đại, cho dù xung quanh có lực lượng của nàng bao trùm, nàng cũng không có ý định muốn nói rõ ràng.
“Đúng là như thế.”
Nhị trưởng lão gật đầu.
Ngưng Hạ kinh ngạc nhìn Nhị trưởng lão, sau đó nói:
“Hắn xây dựng tế đàn là để đối phó với tam khỏa tinh?”
“Đúng vậy, thực lực của hắn vẫn chưa vượt qua được Đại trưởng lão, hắn chưa thể nào đối mặt trực tiếp với tam khỏa tinh được.
Nhưng mà việc này cũng không đại biểu rằng không còn cách nào khác.
Tế đàn chính là sự phản kích của hắn.”
Nhị trưởng lão nói.
“Tại sao Lục Vô Vi lại nói ngươi biết nhiều hơn hắn?”
Ngưng Hạ rất tò mò về việc này.
“Ta có một người bạn là toàn trí toàn năng.”
Nhị trưởng lão nói thẳng.
Lúc này, Cửu đang đứng ở bên cạnh Nhị trưởng lão, ngẩng đầu ưỡn ngực, vô cùng đắc ý.
Ngưng Hạ kinh ngạc nhìn Nhị trưởng lão rồi nói:
“Toàn trí toàn năng? Nếu vậy thì Y Tử Thần Nữ thì sao?
Bạn của ngươi có biết nàng là ai không?”
Nhị trưởng lão nhìn chằm chằm Ngưng Hạ, sau đó lấy thiệp mời ra, đặt xuống trước mặt Ngưng Hạ rồi nói:
“Cho ngươi.”
“Có cho ta cũng chưa chắc đã đi.”
Ngưng Hạ nói.
Nàng chính là không muốn đi.
“Không phải là bảo ngươi đi.”
Nhị trưởng lão bình tĩnh nói:
“Ta đang cho ngươi đáp án.”
“Đáp án?”
Ngưng Hạ lập tức sửng người ra, sau đó nàng nhìn xuống tấm thiệp mời ở trên bàn.
Sau đó, không thể tưởng tượng nổi mà nhìn Nhị trưởng lão.
“Ngươi sẽ không phải muốn nói rằng, Lưu Hỏa và Y Tử Thần Nữ là vợ chồng đó chứ?”
“Không phải rất xứng đôi hay sao?”
“…”
Ngưng Hạ lập tức cảm thấy hoài nghi cuộc đời.
Nhị trưởng lão nhìn Ngưng Hạ, nàng đột nhiên hiểu tại sao Đại trưởng lão muốn nói việc này cho Ngưng Hạ.
Người ở cấp bậc này như bọn họ, chỉ khi khiến cho Ngưng Hạ mở mang một chút kiến thức về sự lợi hại của vãn bối nhà mình, thì mới có cảm giác tự hào.
Những người khác, không có hứng thú để nói.
Ngưng Hạ trầm mặc một lúc lâu rồi mới chân thành hỏi:
“Để Mộ Tuyết gia nhập vào trong Xảo Vân Tông được không?”
Nhị trưởng lão:
“…”
“Tiểu Tiểu Đình, Tiểu Tiểu Hạ đang đào góc tường nhà ngươi.”
Gương mặt của Cửu tràn đầy sự đề phòng nói:
“Ngươi đừng có lừa nàng.”
“Còn có việc gì nữa không?”
Nhị trưởng lão không trả lời vấn đề kia.
“Nói về hai người bọn họ một chút đi, ta muốn nghe truyền kỳ của bọn họ.”
Ngưng Hạ nói.
Nhị trưởng lão nhìn về phía Cửu, thật ra nàng cũng không biết nhiều lắm.
Mà Cửu thì lại biết đến tám chín phần.
Chuyện có người thấy được, Cửu đều sẽ có thể biết được.
Nếu không thì cho dù là Cửu, nàng cũng chỉ có thể đoán mà thôi.
Sự đặc biệt của Lục Thủy khiến cho Cửu không thể nào trực tiếp quan sát được cả.
Dù sao thì nàng cũng đã chết rồi, chỉ còn lại một tia quyền năng mà thôi.
“Thấy các ngươi đều chân thành muốn hỏi, cho nên ta sẽ từ bi mà nói cho các ngươi biết.
Ta chính là Chân Thần duy nhất trong thiên địa.
Xuyên qua năm tháng dài đằng đẵng.
Vì tình yêu và hòa bình…”
“…”
“Nghe rất hay có phải hay không? Làm lại một lần nữa, lần này sẽ có cả động tác.
Làm xong rồi ta sẽ kể cho ngươi nghe chuyện xưa về việc Lục Thủy trở thành Lưu Hỏa, Mộ Tuyết trở thành Y Tử Thần Nữ.
Trong đó còn bao gồm cả động cơ và kinh nghiệm của Lưu Thủy.
Từng bị thương, cũng từng đổ máu.
Ra tay giết địch.
Trèo lên đỉnh cao, nhìn ngắm núi sông.
Đứng thẳng giữa trời đất, vô địch thế gian.
Câu chuyện truyền kỳ của hắn.”
“…”
…
Lục Thủy thấy hình chụp lúc nhỏ của mẹ mình thì có chút kinh ngạc.
Trong bức hình là cảnh tượng mẹ hắn đang ngồi ngay ngắn đọc sách ở trong đình, trông vô cùng điềm tĩnh, ưu nhã, liếc mắt nhìn một cái liền làm cho người ta có cảm giác bình yên.
Sau đó, hắn nhìn sang bức hình ở bên cạnh, trong bức hình là hình ảnh mẹ hắn quay đầu nhìn sang, hình như phát hiện có người đang chụp mình.
Trên gương mặt còn hơi mỉm cười.
Tiểu thư khuê các.
Hàm súc nhưng lại không làm mất đi vẻ kinh diễm.
“Lúc nhỏ mẹ an tĩnh dịu dàng như thế, tại sao trưởng thành lại có bộ dạng như kia cơ chứ?”
Lục Thủy âm thầm thở dài ở trong lòng.
Nhìn thế nào cũng thấy mẹ hắn nên là kiểu tiểu thư dịu dàng ít nói mới phải.
Thế nhưng, ở trong Lục gia, mẹ hắn lại là kiểu người cực kỳ không đáng tin cậy, còn rất thích trêu cợt người khác.
Đặc biệt là người con trai hắn đây.
Trêu hắn tới mức hắn chẳng còn biết nói gì nữa cả.
Nhưng mà, lúc trẻ chắc hẳn là có không ít người cầu hôn mẹ.
May mà lão cha hắn có thực lực mạnh, bối cảnh cũng dày.
Nếu không thì chưa chắc đã lấy được mẹ hắn.
“Nhìn nè, ở đây còn có hình của ta nữa đó, là do ta lén bỏ vào trong đấy.”
Đông Phương Tra Tra đưa bức hình của nàng qua cho Mộ Tuyết xem.
Lục Thủy nhìn qua, không phụ sự kỳ vọng của hắn, trong hình chính là cảnh tượng Đông Phương Tra Tra đang nở một nụ cười trông vô cùng thiểu năng.
Từ nhỏ đã như thế rồi.
“Lúc nhỏ Tra Tra rất dễ thương.”
Mộ Tuyết nhìn bức hình xong thì nói.
Đúng là rất dễ thương.
Đông Phương Tra Tra có chút ngượng ngùng mà gãi gãi đầu, nói:
“Cha cũng hay khen ta như vậy, rõ ràng hồi nhỏ đáng yêu như thế, tại sao trưởng thành lại biến thành bộ dạng đáng giận như này.”
“Xem ra, cha của Tra Tra rất thương Tra Tra.”
Mộ Tuyết cười nói.
“Đúng vậy, đúng vậy, cha cực kỳ yêu thương ta, không đánh ta.
Chỉ đưa roi cho mẹ ta, để mẹ ta đánh ta mà thôi.”
Tra Tra gật đầu, cực kỳ tán đồng với ý kiến của chị dâu.
Lục Thủy:
“…”
Hắn cảm thấy hai người này không cùng một tần sóng với nhau.
Chương 1227: Danh sách khách mời (2)
Danh sách khách mời (2)
Sau khi xem ảnh xong, Lục Thủy và Mộ Tuyết bắt đầu chọn lựa những gian phòng khác trong viện tử, sau đó mỗi người đi vào trong một gian phòng khác nhau.
Nhưng cả hai gian phòng này chỉ cách nhau có một bức tường mà thôi.
“Chị dâu, đêm nay chị muốn ăn cái gì? Ta sẽ tự mình xuống bếp.”
Đông Phương Tra Tra nói.
“Ngươi biết nấu ăn?”
Lục Thủy kinh ngạc hỏi.
“Không biết.”
Đông Phương Tra Tra nhìn Lục Thủy biểu đệ nói:
“Ta sẽ tự mình đi xuống bếp để tìm mẹ, sau đó nói món ăn để cho nàng làm.
Mẹ ta nói rằng, thiên phú của ta đều nằm trong việc ăn đồ ăn, ai cũng thích kiểu thực khách như ta cả.”
Lục Thủy:
“…”
Có ăn được hay không thì ngươi đều cảm thấy nó ăn rất ngon.
“Đúng rồi, cha và mẹ của Tra Tra có bận nhiều việc lắm không?”
Mộ Tuyết tò mò hỏi.
Hôm nay bọn họ đã tới lâu như thế rồi mà vẫn chưa thấy họ ở đâu cả.
“Không biết, nhưng mà bọn họ nói rằng sẽ tới vào giờ cơm tối.”
Đông Phương Tra Tra ngồi xuống bàn, nàng cảm thấy có hơi đói bụng.
Sau đó, nàng cầm lấy một quả trái cây đút cho Đậu Nha ăn.
Nhìn Đậu Nha ăn ngon lành, nàng không còn cảm thấy đói bụng nữa.
Đậu Nha đã no rồi mà nàng vẫn còn đói bụng, đó chẳng phải là nàng còn chẳng bằng Đậu Nha hay sao.
Lục Thủy cũng không biết cữu cữu và mợ mình đang bận rộn chuyện gì.
Nhưng mà hắn cũng không quan tâm lắm.
Hôm nay khó mà đi tới Xảo Vân Tông được rồi.
Muộn một hai ngày cũng không sao cả.
“Tra Tra.”
Mộ Tuyết cầm một xấp thiệp mời để lên bàn rồi nói:
“Ngươi muốn viết chữ không?”
“Cái này, để cho ta viết?”
Đông Phương Tra Tra hưng phấn hỏi.
Nàng cực kỳ am hiểu việc viết chữ này.
Mẹ nàng cũng thường hay khen nàng, thiên phú nấu ăn có thể bằng một phần mười thiên phú viết chữ là được rồi.
“Đúng vậy.”
Mộ Tuyết khẽ gật đầu, sau đó nàng nhìn về phía Lục thiếu gia Lục Thủy.
“Lục thiếu gia cũng nghĩ như thế có đúng hay không?”
Lục Thủy không nói gì cả chỉ gật đầu.
Đông Phương Tra Tra nhìn Mộ Tuyết, sau đó lặng lẽ hỏi:
“chị dâu, ta có thể bỏ bịt mắt ra để viết được không?
Có khí thế hơn.”
Mộ Tuyết đương nhiên là đồng ý.
Có nàng ở đây, Tra Tra có thể tùy tiện bỏ bịt mắt xuống, không có vấn đề gì cả.
Sau đó, Đông Phương Tra Tra cởi bịt mắt ra, bắt đầu dùng bút để viết thiệp mời.
Tờ đầu tiên, nàng viết tên của mình.
Đông Phương Tra Tra.
“Đông Phương Tra Tra?”
Lục Thủy nhìn chữ mà Đông Phương Tra Tra viết, hắn cảm thấy hình như Đông Phương Tra Tra đã viết sai cái gì rồi thì phải?
“Nó đã là của Tra Tra rồi.”
Đông Phương Tra Tra viết xong, nàng cầm lấy tấm thiệp mời rồi nói:
“Đây chính là tấm thiệp mời của ta.”
Sau đó, nàng đưa tấm thiệp mời cho Mộ Tuyết, nói:
“Chị dâu, ngươi đưa nó cho ta đi, ta sẽ đi uống rượu mừng của chị dâu.”
Lục Thủy:
“…”
Không phải người mời nên là ta hay sao?
“Không phải nên để Lục thiếu gia mời sao?”
Mộ Tuyết hỏi.
“Hả?”
Đông Phương Tra Tra hiếu kỳ nói:
“Nhưng mà, việc Lục Thủy biểu đệ mời ta thì không phù hợp với quy củ, chị dâu mời ta mới phù hợp với quy củ.”
Lục Thủy và Mộ Tuyết đều rùng mình.
Làm sao mới có thể làm rõ được chuyện này?
Nhưng mà Mộ Tuyết cũng không nói thêm gì nữa, nàng đưa thiệp mời cho Tra Tra rồi nói:
“Đông Phương tiên tử, ngươi nhớ phải đến đúng giờ đó.”
Đông Phương Tra Tra vô cùng vui vẻ mà nhận lấy thiệp mời.
Mộ Tuyết thấy nàng như thế cũng không khỏi nở một nụ cười.
Lục Thủy cũng không nói gì cả, còn có rất nhiều thiệp mời cần phải viết.
Nhưng mà chữ của Đông Phương Tra Tra có mang theo khí tức công đức, là do đôi mắt.
Xem ra, khi mở mắt ra viết chữ, đúng là sẽ khiến cho chữ của nàng càng có uy thế hơn.
Lúc về phải cho mẹ mở mang thêm một chút kiến thức mới được.
“Còn muốn viết tên của ai nữa?”
Đông Phương Tra Tra cẩn thận cất thiệp mời đi, sau đó hỏi Lục Thủy và Mộ Tuyết.
Tên trên thiệp mời là do nàng viết, nàng có thể khoe khoang một thời gian dài.
“Ta chỉ cần hai tấm thôi, một cái viết Thiên Nữ Tông, một cái viết Hải Yêu.”
Mộ Tuyết suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:
“À, còn cần thêm một cái nữa, viết Thiên Ngâm tiên tử và Hoan Hoan.”
“Cô bé mập mạp 5 tỷ.”
Đông Phương Tra Tra lập tức nói.
Nàng nhớ kỹ cô bé mập mạp bị lừa 5 tỷ này.
“Ừ, còn có cả Chân Thần duy nhất nữa.”
Mộ Tuyết lại nghĩ tới thêm một người cần mời nữa.
“Chân Thần cũng tới sao.”
Đông Phương Tra Tra lập tức không vui nổi nữa.
Chân Thần sẽ đánh lén nàng, cũng có thể đánh chính diện nàng luôn.
Nói đạo lý cũng đánh.
Đợi tới khi nàng vô địch thiên hạ rồi, đầu tiên là sẽ phản bác lại Hương Dụ, sau đó là khiêu chiến với Lục Thủy biểu đệ, cuối cùng sẽ đi tìm Chân Thần để đọ sức.
Qua một khoảng thời gian nữa, nàng phải hỏi Lưu Hỏa cách để có thể vô địch thiên hạ mới được.
Bụp!
Mộ Tuyết búng nhẹ một cái vào trán của Tra Tra:
“Tập trung vào.”
“A.”
Đông Phương Tra Tra kêu lên một tiếng, sau đó bắt đầu viết chữ.
Người mà Mộ Tuyết mời đúng thật là rất ít, tính tới tính lui cũng chỉ có khoảng năm tấm thiệp mà thôi.
Sau khi Tra Tra viết xong, Mộ Tuyết xác định lại một lần nữa là không có vấn đề gì liền đưa chúng cho Đinh Lương.
Đinh Lương không hiểu tại sao tiểu thư nhà mình lại mời Thiên Nữ Tông và Hải Yêu, nhưng mà nàng cũng không hỏi nhiều.
Chỉ cần tiểu thư không đi tưới hoa vào giữa đêm hôm khuya khoắt, thì không có chuyện là là lớn cả.
Thực ra Hương Dụ cũng không hiểu cho lắm, nhưng nàng cũng không quan tâm.
Trước kia Mộ tiểu thư cũng là thiên kiêu, cho nên nàng quen biết được một vài nhân vật lợi hại là điều rất bình thường.
Chân Võ thì hiểu rất rõ, nhưng mà hắn không nói.
Hắn đã thu thập bản đồ của Đông Phương gia rồi, có nó sẽ giúp thiếu gia và thiếu nãi nãi dễ tìm được người, hoặc là phòng bếp hơn.
Cũng đã biết được những công trình ở xung quanh đây.
Điều phiền toái duy nhất khi chỉ có một người đó chính là, không thuận tiện mua đặc sản ở xung quanh, để phòng ngừa việc thiếu gia và thiếu nãi nãi muốn ăn.
Nếu không ăn, thì lấy về để bán cũng được.
Sẽ không đột ngột tăng thêm chi phí khi đi ra ngoài.
“Còn ngươi?”
Đông Phương Tra Tra dùng vẻ mặt mong đợi mà nhìn Lục Thủy.
Nàng đang chờ đợi càng nhiều cái tên hơn nữa.
“Lục thiếu gia muốn mời những ai?”
Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy rồi hỏi.
Hắn nói ra thì nàng cũng sẽ biết được đại khái là hắn đang làm cái gì.
Đông Phương Tra Tra cũng nhìn Lục Thủy. đương nhiên là nàng sẽ không mở miệng thúc giục hắn rồi.
Như thế sẽ quấy rầy tới việc Lục Thủy biểu đệ suy nghĩ.
Lục Thủy do dự một chút rồi nói:
“Người đầu tiên, thiên địa độc nhất Chân Thần, Cửu.”
Đông Phương Tra Tra sửng sốt một chút, sau đó nói:
“Năm chữ trước đó cũng phải viết vào luôn sao?”
“Sáu chữ.”
Lục Thủy sửa lại, sau đó nói:
“Viết hết.”
Đông Phương Tra Tra mở tay ra đếm, sau đó nàng mới bừng tỉnh đại ngộ rồi bắt đầu viết chữ.
Mộ Tuyết có chút ngoài ý muốn, nàng cũng có thể mời, nhưng mà người nàng mời là duy nhất, độc nhất thì để cho Lục Thủy.
“Xong rồi.”
Đông Phương Tra Tra nhìn Lục Thủy, chờ đợi cái tên tiếp theo.
Mộ Tuyết thì cầm lấy thiệp mời, kiểm tra xem có sai chỗ nào hay không.
“Đạo Tông, Kiếm Nhất.”
Lục Thủy tiếp tục nói.
“Xong.”
Đông Phương Tra Tra lại tiếp tục nhìn Lục Thủy.
“Tiên Sơn, Thiên Cơ.”
“Ma Tu Huyết Trần.”
“Thiên Linh Tộc, Cơ Tầm.”
“Bất Tử Tộc, Cổ Lý.”
“Nguyệt Tộc, Minh Nguyệt.”
Lục Thủy nói hết tên của những người này ra.
Kiếm Nhất không đi, nhưng mà vẫn phải đưa thiệp mời cho hắn.
Thiên Cơ và Huyết Trần thì không cần phải nói.
Cơ Tầm cũng có thể đưa.
Cổ Lý thì có lẽ sẽ có thể tìm được, mặc dù trước khi hôn lễ diễn ra thì bọn họ đều đã hoàn toàn biến mất cả rồi.
Nhưng mà, đưa thiệp cho đối phương là được. còn việc họ có đến hay không, không quan trọng lắm.
Minh Nguyệt cũng như thế.
Ít nhất thì cũng cho đối phương biết một chút.
Đây là những cái tên mà hiện tại hắn có thể nghĩ tới.
Ngay cả thời gian mình đại hôn mà còn không nói, không hợp tình hợp lý cho lắm.
Cho nên, những người mà hắn từng gặp qua, hắn đều chuẩn bị cho bọn họ một tấm thiệp.
Đông Phương Tra Tra không biết những người này là ai, nhưng thoạt nhìn bọn họ có vẻ như rất lợi hại.
Lục Thủy biểu đệ quen biết những người lợi hại tới như thế sao?
Mộ Tuyết cũng cảm thấy có chút kinh ngạc.
Những người này hoàn toàn không có ai là người của thời đại này cả đúng không?
Nguyệt Tộc Minh Nguyệt có lẽ là người ở phía bên kia của Khởi Nguyên Thạch.
Bây giờ Mộ Tuyết mới phát hiện ra Lục Thủy quen biết xa tới mức nào.
Chương 1228: Danh sách khách mời (3)
Danh sách khách mời (3)
“Còn ai nữa không?”
Đông Phương Tra Tra nhỏ giọng hỏi.
Những cái tên này lợi hại tới mức khiến cho nàng vô cùng kinh sợ.
Nàng có phải nên ghi thêm gì đó ở phía trước nữa hay không?
Hậu Thổ Nữ Thần, Đông Phương Tra Tra.
Lúc này, Lục Thủy lại tiếp tục nói.
“Nha Đông tiên nhân.”
“A Mãn.”
“Cẩu Tử.”
“Diệp Tân, Thanh Điểu.”
“Hả?”
Đông Phương Tra Tra có hơi kinh ngạc, tại sao lập tức lại bình thường lại rồi?
Mộ Tuyết thấy Tra Tra lại bắt đầu lớn mật thì có chút buồn cười.
“Còn ai nữa?”
Giọng nói của Tra Tra đã hùng hồn trở lại.
“Nhạc Phong.”
“Nhiếp Hạo.”
“Kinh Hải.”
“Hứa Phương.”
“Kiều Dã.”
“Kiếm Khởi.”
“Thạch Minh.”
Lục Thủy dừng lại một chút, để Đông Phương Tra Tra có thời gian viết.
Mộ Tuyết phát hiện ra rằng Lục Thủy quen biết rất nhiều người.
“Làm sao mà Lục thiếu gia quen biết được với những người đó thế?”
Mộ Tuyết hỏi.
“Ta quen biết họ khi đi ra ngoài.”
Lục Thủy nhìn Mộ Tuyết đang kiểm tra thiệp mời, nói:
“Tam trưởng lão thường xuyên bảo ta đi ra ngoài lịch luyện, ta quen biết những người này trên đường đi.”
“Có cần viết em gái của Kiếm Khởi, Kiếm Lạc tiên tử không?”
Đông Phương Tra Tra tò mò hỏi.
“Có gì khác biệt à?”
Lục Thủy hỏi.
Kiếm Khởi và Kiếm Lạc không phải là người một nhà à?
“Không viết tên cảm giác có hơi bị xa lánh, sẽ bị người nàng quen biết chế giễu.
Nhưng mà đã viết Kiếm Khởi rồi, không thích hợp để viết tên nàng lên đằng trước nữa.”
Đông Phương Tra Tra cảm thấy có chút buồn rầu.
Lục Thủy:
“…”
Mộ Tuyết:
“…”
Rốt cuộc thì ai là người thành hôn hả.
“Viết chung với Sơ Vũ đi, ta nhớ rằng hai người bọn họ đang ở cùng với nhau.”
Cuối cùng thì Lục Thủy vẫn quyết định là viết thêm tên của Kiếm Lạc lên trên đó.
Nhưng mà không viết tên nàng chung với Kiếm Lạc, mà là chung một chỗ với Sơ Vũ.
Đông Phương Tra Tra cũng không suy nghĩ nhiều, viết tên Sơ Vũ và Kiếm Lạc trên cùng một tấm thiệp mời.
Mộ Tuyết nhìn tấm thiệp, viết thế này có phải càng dễ bị trêu chọc hơn không vậy?
Nhưng mà cũng không sao cả.
Bọn họ ở cùng với nhau, viết như thế này tốt hơn.
“Minh Dữ Trọng và Mộc Nhiễm cũng viết chung với nhau đi.”
Lục Thủy lại nói.
“Còn có cả Miêu Đồng nữa.”
“À, với cả Ma Tu Cát An và Ma Tu Đương Thời.”
“Viết luôn cả Thâm Hải Thủy Long đi.”
“À, còn có Lệ Thiên Xích và Hòa Vũ Diệp nữa.”
“Cuối cùng là Thiên Cơ Lâu Vũ.”
“À, viết một cái cho Côn luôn đi.”
Lục Thủy ngẫm nghĩ lại một chút nữa, có lẽ là không còn người nào nữa.
Người nên mời thì đều đã mời rồi.
Chắc hẳn là không còn sót ai nữa đâu, nếu như bỏ sót, thì sẽ bổ sung sau.
“Phù, cuối cùng cũng viết xong rồi.”
Đông Phương Tra Tra nhẹ nhàng thở ra.
Nàng có nhìn thấy vài cái tên khá là quen thuộc.
Ví dụ như là Kiếm Lạc tiên tử.
Mộ Tuyết nhìn danh sách khách mời, phát hiện người mà Lục Thủy mời nhiều hơn nàng rất nhiều.
Mấy người bên Thiên Nữ Chưởng Môn tới đây có thể sẽ cảm thấy Thần Nữ như nàng có chút kỳ lạ hay không?
Ngay cả một người bạn cũng chẳng có.
Ừm, tất cả đều là do Lục Thủy cả.
Nhưng mà suy nghĩ thêm một chút nữa, lúc nàng chưa quen biết Lục Thủy, thì một người nàng cũng chẳng nhận ra.
Muốn mời một người nào đó cũng chẳng có để mà mời.
Bây giờ có thể có tới năm sáu người đã là chuyện không dễ dàng gì rồi.
Nhưng mà, nàng dùng tên Thần Nữ để mời bọn họ thật sự là điều tốt sao?
Nên suy nghĩ lại.
…
“Con trai đã tới Đông Phương gia rồi, hai ngày nữa sẽ đi tới Xảo Vân Tông, sau đó có lẽ quay trở lại đi?”
Đông Phương Lê Âm tựa người vào trong ngực Lục Cổ, hỏi.
Hiện tại, bọn họ đang ngồi ở trong đình nhìn lên trên bầu trời, không thể nhìn thấy được mặt trăng.
Chỉ có thể nhìn thấy tam khỏa tinh đang sáng tới chói mắt mà thôi.
Cảm giác giống như đang bị tam khỏa tinh vây lấy vậy.
“Có lẽ sẽ không thể nhanh như thế được.”
Lục Cổ xoa xoa đầu Đông Phương Lê Âm rồi nói:
“Hắn chẳng phải là muốn mời một đống người mà mình quen sao?
Có lẽ sẽ kéo khá nhiều thời gian.”
“Cũng đúng, dù sao thì có quay về nhà cũng không có việc gì cần tới hắn cả.
Nhưng mà, không biết Tiểu Tuyết Nhi sẽ quay về đây hay là Mộ gia.”
Đông Phương Lê Âm gật gật đầu, sau đó lại hiếu kỳ nói:
“Khi nào thì Tộc trưởng đại nhân mới đi phát thiệp mời?”
“Khi Nhị trưởng lão quay về, thì ta sẽ xuất phát.
Đã định sẵn con đường rồi, toàn bộ hành trình chỉ cần một ngày là đủ.”
Lục Cổ nói.
Hắn đã bảo ngươi giúp hắn thành lập một cái trận pháp không gian, có thể dùng nó để di chuyển, sau đó trở về.
“Thân là mẹ ruột mà ta lại không thể đi được, cảm thấy có chút tiếc nuối.”
Đông Phương Lê Âm dựa lên người Lục Cổ, duỗi chân ra đạp đạp hai cái để biểu thị sự bất mãn của mình.
Nhưng mà cũng chẳng thể làm gì được cả.
Trong bụng còn có con gái, Tộc trưởng đại nhân quản rất nghiêm, cái này cũng không được, cái kia cũng không thể.
“Tộc trưởng đại nhân, ngươi quản phu nhân của mình quá chặt rồi.”
Đông Phương Lê Âm ngửa đầu ra sau, nhìn đằng sau Lục Cổ.
Lục Cổ dùng tay xoa xoa bụng của Đông Phương Lê Âm rồi nói:
“Nếu như Tộc trưởng phu nhân mang thai sớm hơn thì đã không như này rồi.”
“Đây chẳng phải là lỗi của Tộc trưởng đại nhân sao?”
Đông Phương Lê Âm nắm lấy tay của Lục Cổ, chu mỏ nói:
“Nếu như Tộc trưởng đại nhân xuống tay với ta trễ một chút, thì ta sẽ mang thai sớm tới như thế sao?
Chắc chắn là do Tộc trưởng đại nhân đố kỵ người làm mẹ lại có nhân khí cao như ta, cho nên mới không cho ta đi phát thiệp mời.
Vì vậy mới nhét đứa con gái vào trong bụng của ta.
Khiến cho ta không thể đi ra ngoài được.
Ngay cả người thân cũng không thể đi xem được, mỗi ngày chỉ có thể nhìn thấy mỗi gương mặt của Tộc trưởng đại nhân mà thôi.”
“Vậy Tộc trưởng phu nhân muốn ta đền bù như thế nào đây?”
Lục Cổ nhẹ giọng hỏi.
“Khà khà.”
Đông Phương Lê Âm đứng dậy, sau đó nhìn Lục Cổ trực tiếp nói:
“Tộc trưởng đại nhân, ngươi đã rất lâu rồi không có nói thích ta.
Nói một lần đi, không phải nói hai lần mới được.”
Lục Cổ nhìn Đông Phương Lê Âm, sau đó đưa tay ra ôm lấy Đông Phương Lê Âm vào trong ngực rồi nói:
“Vậy thì, ta thích Tộc trưởng phu nhân, sau này cứ thế này, không cần phải đi ra ngoài, điều này chẳng phải là rất sao hay sao?”
“Tuân mệnh, Tộc trưởng đại nhân.”
Giọng nói tràn đầy ý cười của Đông Phương Lê Âm vang lên:
“Còn một lần nữa, còn một lần nữa.
Tộc trưởng đại nhân mau nói đi.”
“Sắp làm mẹ rồi, dè dặt một chút.”
Lục Cổ nói.
“Tộc trưởng đại nhân, chúng ta sắp phải làm gia gia và nãi nãi rồi à?
Ta cảm thấy chúng ta đã già rồi, chúng ta đuổi con trai đi đi.”
…
Vô Tận Hải Vực.
Mấy người Nhạc Phong đang chú ý tới Cự Thành.
Cự Thành bay ở trên mặt biển, nó trông giống như là u linh vậy, không cảm nhận được một chút sinh khí nào cả.
Thậm chí còn có một loại cảm giác nó đang thôn phệ bóng tối ở xung quanh.
“Khi nào thì Thiếu tông chủ mới tới?”
Nhiếp Hạo tò hò hỏi.
Hắn nhìn Họa Loạn Cổ Thành, cảm thấy nó có chút đáng sợ.
Không biết tại sao lại có loại cảm giác rằng Cự thú Viễn Cổ đang chuẩn bị thức tỉnh.
Cảm giác cực kỳ khủng bố.
“Không biết, có lẽ cần thêm một chút thời gian nữa, ở đây có lẽ cũng liên quan tới tế đàn.
Tế đàn phải hoàn thành xong trong tháng này.
Hiện tại còn chưa tới giữa tháng nữa.”
Nhạc Phong nhìn Họa Loạn Cổ Thành rồi nói.
“Nhạc Phong, ngươi có cảm thấy rằng tòa thành này càng ngày càng bất thường hay không, giống như có thứ gì đó muốn thoát ra vậy.”
Nhiếp Hạo hỏi.
“Không cảm thấy, nhưng mà…”
Nhạc Phong nhìn xung quanh rồi nói:
“Người ở xung quanh càng ngày càng ít, với lại người tới gần đều biến mất hết.
Tòa thành này bắt đầu xuất hiện sự thay đổi kỳ lạ.
Phải báo cho Thiếu tông chủ.”
“Có người biến mất?”
Nhiếp Hạo khiếp sợ nói:
“Không phải chỉ cần không đi vào trong Họa Loạn Cổ Thành là được rồi sao?”
“Loại thành như thế này vốn dĩ chính là khu vực cấm, tới gần sẽ chết ngay cũng không phải là chuyện kỳ lạ.”
Nhạc Phong nói tới đây thì dẫn theo Nhiếp Hạo lui về sau:
“Trong biển có thứ gì đó, lui.”
Chương 1229: Tam Trưởng lão: Lưu Hỏa và Lục gia có quan hệ? (1)
Tam Trưởng lão: Lưu Hỏa và Lục gia có quan hệ? (1)
Lạc Phong và Nhiếp Hạo lùi lại một đoạn dài.
Lúc này, nước biển bắt đầu phun trào.
Dường như có thứ gì sắp xuất hiện.
“Xảy ra chuyện gì rồi?” Nhiếp Hạo mở miệng hỏi, hắn không cảm giác được cái gì, có điều chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó.
Rất nhanh sau đó, thứ gì đó màu đỏ như máu bắt đầu trồi lên.
Dưới ánh sáng, nước biển chuyển thành màu đỏ nhạt.
Ánh sáng đỏ này giống như có lực hút, như muốn nuốt chửng toàn bộ máu thịt xung quanh.
Nhiếp Hạo kinh hãi.
Hắn có một cảm giác mơ hồ, tinh thần bất ổn, rơi vào ảo giác.
Lạc Phong kéo theo Nhiếp Hạo tiếp tục lui về sau, nói:
“Xem ra nơi này đã xảy ra biến cố lớn gì đó, cần phải thông báo cho Thiếu Tông chủ.”
Hai người cũng coi như là cách xa chỗ đó, không quá đáng ngại.
Nếu như gần hơn một chút, thì đã không may như vậy.
Chậm một chút cũng sẽ phải trả giá thật lớn.
Thậm chí còn mạng hay không cũng là vấn đề.
“A!!!”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên từ vài nơi.
Mấy người Lạc Phong ốc còn không mang nổi mình ốc, đương nhiên sẽ không đi để ý tới người khác.
Bọn hắn lùi ra rất xa, mới thấy dòng máu kia ngừng lan ra.
Hơn nữa, dưới dòng máu, toàn bộ Cổ thành Họa Loạn đều bị bao trùm bởi một loại khí tức chẳng lành.
Tựa như từ chối tất cả những người đi tới.
Biến cố đột ngột này không biết vì sao lại xuất hiện.
Nhưng chắc chắn là biến cố lớn, sau đó sẽ có ảnh hưởng gì cũng không biết được.
“Đi, rời khỏi nơi này, có khả năng những thế lực khác sẽ tới gần.
Sau khi nói tin tức này cho Thiếu Tông chủ thì đi điều tra thêm tư liệu.”
Lạc Phong quyết định rời khỏi nơi này trước.
Chỉ cần không để mất dấu Cổ thành Họa Loạn, sẽ không thành vấn đề.
Lúc này, Cổ thành Họa Loạn mới thật sự là Cổ thành Họa Loạn.
Hắn cũng cảm giác được tôm cá dưới biển đang chạy khỏi nơi này.
Dường như tới gần sẽ khó thoát khỏi cái chết.
— —
Khi Lục Thủy nhìn thấy Đông Phương Dạ Minh thì đã rất muộn.
Đông Phương Tra Tra cũng đã đợi đến đói dẹp bụng mới đến cơm tối.
Có điều cũng không uổng công chờ đợi, bữa cơm tối này thật phong phú.
Đầy một bàn lớn.
Ăn không hết sao?
Không thể nào, Đông Phương Tra Tra thật ra ăn rất tốt.
Lục Thủy cũng tùy ý.
Mộ Tuyết thì ăn rất thục nữ.
“Mẹ, cái này cho mẹ ăn, cái này không ăn được, để con ăn.”
“Cha, cái này, cái này chị dâu muốn ăn, cha đừng ăn.”
Mộ Tuyết: “…”
Lục Thủy nhìn Đông Phương Tra Tra, phát hiện nàng ở nhà rất khác, rất khách khí.
Ở nhà hắn cũng không có như vậy.
Có điều ở nhà hắn ăn cũng tốt một chút, còn lại…
Mặt khác Đông Phương gia không có, khó mà so sánh.
Cơm nước xong xuôi, Lục Thủy liền cùng Mộ Tuyết đưa thiếp mời cho vợ chồng Đông Phương Dạ Minh.
Tất cả hai tấm.
“Ha ha, mười chín năm trước ngươi rõ ràng vẫn còn là một đứa bé, bây giờ mới được bao nhiêu năm, đã giống như người lớn rồi.
Lúc nào mới đến phiên Trà Trà lấy chồng đây.” Đông Phương Dạ Minh có chút sầu.
Lục Thủy: “…”
20 tuổi, chính là người lớn rồi.
Có điều cũng không nói ra miệng.
“Bác con thật không biết nói chuyện.” Mộc Cận nhận lấy thiếp mời Mộ Tuyết đưa tới, nói:
“Đến lúc đó, một nhà ba người chúng ta chắc chắn sẽ tới.”
Nàng còn muốn tới phòng bếp hỗ trợ.
Ngược lại sẽ không bận bịu, phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn mà thôi.
Nàng cũng là khách bình thường.
“Mẹ.” Đông Phương Trà Trà đột nhiên giơ tay, nói:
“Con sẽ không tham gia hôn lễ của biểu đệ Lục Thủy.”
Mộc Cận: “???”
Con gái thích ăn đòn rồi?
Sau đó, nàng thấy Đông Phương Trà Trà lấy ra một tấm thiếp mời, nói:
“Con muốn tham gia hôn lễ của chị dâu, chị dâu cũng đã mời, con không thể không đi.”
Mộc Cận: “…”
Đúng là thích ăn đòn.
“Hai đứa muốn đến Xảo Vân Tông sao?” Đông Phương Dạ Minh hỏi.
Sau đó Lục Cổ hẳn cũng sẽ đến một chuyến, em gái của hắn thì không thể tới.
Có chút đáng tiếc.
Nếu không có thể ở trong nhà vài ngày.
Phòng cũng đã giữ lại.
Đương nhiên, về sau vẫn còn rất nhiều cơ hội.
Ví dụ như nếu hoàn cảnh cho phép, để em gái hắn thay thế cháu gái hắn, trở về ở vài ngày.
Cũng không biết hoàn cảnh có cho phép hay không.
Xem ra có chút khó.
“Ngày mốt lên đường, ngày mai Trà Trà sẽ đưa bọn con đi thám hiểm.” Mộ Tuyết nói.
Đông Phương Dạ Minh và Mộc Cận khẽ gật đầu.
Trời không còn sớm.
Bọn hắn kéo theo con gái rời khỏi sân nhỏ.
Mấy người Chân Võ cũng đi theo ra.
Trong sân chỉ còn Lục Thủy và Mộ Tuyết.
Là công của cậu mợ.
Tất cả mọi người đã bị bọn họ kéo đi, thời gian cũng vẫn còn sớm, thật sự là không khí rất tốt.
Cô nam quả nữ…
“Lục Thiếu gia, lúc này không phải chúng ta nên làm chút gì đó sao?” Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy hỏi.
Lục Thủy khẽ gật đầu, nói:
“Mộ Tiểu thư nói có lý, vậy…”
Lục Thủy lấy điện thoại di động ra, nói tiếp:
“Ta mở phòng, chúng ta đánh bài.”
“Không, ta mở phòng, chúng ta chơi cờ ca rô.” Mộ Tuyết cũng lấy điện thoại di động ra nói.
“Cờ ca rô không có ý nghĩa, cờ vây hay hơn.”
“Lục Thiếu gia là đang chất vấn sở thích của ta sao?”
“Đúng vậy, Mộ Tiểu thư mới phát hiện ra sao?”
“Lục Thiếu gia có điện thoại cũ không?”
Lục Thủy tìm tìm, sau đó lấy ra một cái điện thoại dự phòng, đưa cho Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết nhận điện thoại, hơi dùng sức.
Choang!
Điện thoại vỡ nát.
“Lục Thiếu gia vừa nói gì nhỉ?”
“… Mộ Tiểu thư, chúng ta đánh cờ ca rô đi.”
…
Sáng sớm, Lục Thủy đi ra khỏi phòng.
Quá mệt mỏi.
Một đêm đánh cờ ca rô.
Mộ Tuyết còn đi lại.
Không tuân theo quy củ chút nào, còn không bằng đánh cờ vây, đánh cờ vây dù Mộ Tuyết có đi lại cũng vô dụng.
Cờ ca rô, đi lại hai lần liền kết thúc.
Tìm một chỗ ngồi xuống, Lục Thủy liền bắt đầu xem Thiên Địa Trận Văn.
Thời gian càng ngày càng ít, hắn cần mau chóng góp đủ sức mạnh thiên địa.
Có điều lúc này tu vi hắn là 6.3, qua khoảng bốn ngày nữa, hắn liền có thể tấn thăng 6.4, trên lý thuyết, lúc đó sẽ không ở cùng Mộ Tuyết.
Trên thực tế thì khó nói.
Có điều tháng này hẳn là có thể đạt được tới đỉnh phong Lục giai.
Về phần có tấn thăng Thất giai hay không.
Cái này phải xem tình huống khi đó như thế nào.
Một, vả mặt trực giác, có thể tấn thăng Thất giai.
Hai, vả mặt thất bại, trực giác đúng, cũng có thể tấn thăng Thất giai.
Nhìn thì đều có thể tấn thăng Thất giai, nhưng mà… nhỡ đâu vả mặt trực giác cần phải mất thời gian hơn chút thì sao?
Cho nên, vẫn phải xem tình huống.
Sau đó mới quyết định.
Lần tấn thăng này, có vẻ như không cần độ kiếp.
Không có nơi chúc mừng.
Hơn nữa Thất giai cũng có chút khác, động tĩnh sẽ hơi lớn.
Ừm, hẳn là cũng không lớn.
Chỉ là không có chuyện gì, độ kiếp cảm giác không có gì vui.
Vậy thì không độ, trực tiếp tấn thăng Thất giai.
Cho thiên kiếp nghỉ chút.
Chương 1230: Tam Trưởng lão: Lưu Hỏa và Lục gia có quan hệ? (2)
Tam Trưởng lão: Lưu Hỏa và Lục gia có quan hệ? (2)
Lúc này, trời đã dần sáng lên, đám mây trên trời như tạo thành một khuôn mặt tươi cười.
Giống như vui vẻ, lại như có chút uể oải.
Lục Thủy xem sách, Chân Võ ở bên ngoài viện nhìn vào bên trong.
Thấy Chân Võ tới, Lục Thủy liền biết là có việc.
Sau đó đi ra bên ngoài.
Thấy Thiếu gia đi tới, Chân Võ lập tức đứng sang một bên, chờ Thiếu gia đi ra trước, hắn mới theo sau nói:
“Thiếu gia, Cổ thành Họa Loạn xảy ra chuyện.”
Lục Thủy cúi đầu xem sách, sau đó phát hiện ở đây có một cái hồ, cạnh hồ có một cái đình.
Ngồi trong đình, Lục Thủy mới mở miệng hỏi:
“Cụ thể?”
Cổ thành Họa Loạn xảy ra chuyện, có chút khiến người ta bất ngờ.
Trước đó, Cổ thành Họa Loạn cũng không xảy ra vấn đề gì.
A, hoặc là nói vấn đề có liên quan tới hắn.
Có điều, lần trước Cổ thành Họa Loạn xuất hiện nhanh, biến mất cũng nhanh, lần này không giống lắm, đã được rất lâu rồi.
Không có bất kỳ dị động gì, cũng coi như có chút không bình thường.
“Tối hôm qua Lạc Phong ở gần Cổ thành Họa Loạn, mà sau đó phía dưới Cổ thành Họa Loạn đột nhiên xuất hiện dòng máu.
Bao trùm nước biển.
Dòng máu này phát ra ánh sáng nhàn nhạt, vây xung quanh Cổ thành Họa Loạn.
Có thể nuốt chửng máu thịt, ảnh hưởng tới tinh thần.
Bọn hắn đang tra nguyên do.
Có điều dị động xuất hiện, sau đó rất có thể sẽ thu hút những thứ khác.
Cho nên báo cáo lại tình huống trước.” Chân Võ trực tiếp nói cho Thiếu gia tin tức Lạc Phong báo tới .
Cổ thành Họa Loạn đối với Thiếu gia mà nói hẳn là tương đối quan trọng.
Nếu không cũng sẽ không để hai người Lạc Phong tới xem vào thời điểm này.
Cho nên chuyện này, tương đối lớn.
Lục Thủy cau mày, Cổ thành Họa Loạn xuất hiện loại tình huống này, ngược lại khiến người ta ngạc nhiên.
Nhưng hắn hiểu vô cùng ít về Cổ thành Họa Loạn.
Đau Răng Tiên Nhân biết không nhiều, Cẩu Tử chỉ là một con chó, không trông cậy vào được.
Cửu ngược lại sẽ biết, đáng tiếc không thể hỏi.
Có điều chỉ cần không phải việc nhỏ, hẳn là sẽ không có vấn đề.
“Đúng rồi Thiếu gia.” Chân Võ cắt ngang suy nghĩ của Lục Thủy, nói:
“Có một việc hẳn là có liên quan tới chuyện này, là lời Sơ Vũ truyền tới.”
“Sơ Vũ truyền lời?” Lục Thủy hơi ngạc nhiên.
Nhưng rất nhanh hắn liền hiểu ra, là Thiên Cơ.
“Hắn nói cái gì?” Lục Thủy hỏi.
“Sơ Vũ nói, có người bảo hắn truyền một câu cho Thiếu gia, nội dung là: Một giọt máu tươi của người tộc Bất Tử, có thể giúp được Thiếu gia.” Chân Võ nói.
Lục Thủy suy nghĩ, sau cũng vẫn không hiểu máu tươi của người tộc Bất Tử có thể làm được cái gì.
Hẳn là không có bất kỳ chỗ dùng nào với biển máu.
Những vật kia cũng không gây chút tổn thương nào cho hắn.
Vậy, tác dụng ở đâu?
Tộc Bất Tử gì đó đều không ngăn được hắn.
Hắn chỉ để ý duy nhất một người, đó chính là Cố Lý tộc Bất Tử.
Xem ra có quan hệ với người này.
“Tộc Bất Tử à.” Lục Thủy suy nghĩ, hắn hình như đã gặp tộc Bất Tử ở đâu đó rồi.
A, là vị kia của Thiên Nữ Tông, người phát ngôn của Mộ Tuyết.
“Mấy người Lạc Phong hẳn là biết, để bọn hắn đi xem xem có thấy lấy một giọt máu hay không, hỏi nàng xem cần trao đổi gì.” Lục Thủy nói.
“Vâng.” Chân Võ gật đầu.
Hắn cũng nhớ rõ quả thật có một người như thế.
Chưởng môn Thiên Nữ của Thiên Nữ Tông.
Lúc đó gặp đối phương ở Cổ thành Họa Loạn, khiến tộc Bất Tử ở Cổ thành Họa Loạn xuất thủ, hộ tống nàng rời đi.
Không ai có thể ngăn được.
“Còn gì khác không?” Lục Thủy cúi đầu nhìn nước hồ cạnh đình.
Phát hiện nơi này có rất nhiều cá đang há mồm đớp đớp, giống như đang ăn cái gì.
Chân Võ lập tức cầm cái đĩa đặt bên cạnh Lục Thủy, bên trong toàn là đồ ăn.
Lục Thủy: “…”
Thứ này cũng có?
Có điều hắn cũng không nói gì thêm, mà nắm một nắm ném vào trong hồ.
Soạt.
Một đám cá tranh nhau ăn.
Thật thú vị.
Lát nữa gọi Mộ Tuyết ra, cùng nhau cho cá ăn.
Không biết có được hay không.
“Ngoại trừ một vài tế đàn đã sắp hoàn thành, tạm thời không có nhiều thay đổi.” Chân Võ suy nghĩ, nói:
“Phía Chân Linh bên kia cũng thuận lợi.
Trong tộc đang chuẩn bị cho hôn lễ của Thiếu gia, đại khái cũng cần Thiếu gia sớm trở về.”
Chuyện hôn lễ này cực kỳ quan trọng.
Cho nên Chân Võ cảm thấy nên nhắc nhở một chút, nhỡ đâu Thiếu gia quá bận bịu thì sẽ không tốt.
Ba ngôi sao trên trời hẳn sẽ còn khiến Thiếu gia bận bịu nhiều.
Lục Thủy khẽ gật đầu:
“Tam đại thế lực vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì sao?”
“Bọn hắn vẫn đang làm chuyện lúc trước, toàn bộ tu chấn giới đều bị đối phương rung chuyển, Tiên Đình tiến triển rất nhanh.
Phật Môn có lẽ còn nhanh hơn một bước.
Mà Thần Chúng so với hai thế lực này lại càng nhanh hơn.
Gần như tất cả thần điện đều đang thi triển thần tích.” Chân Võ nói.
“Có tin tức về người kia chưa?” Lục Thủy cũng rất tò mò về chuyện này.
Người này đúng ra không thể không có tiếng tăm gì.
“Tạm thời không có.” Chân Võ thẳng thắn nói.
Thật ra hắn cũng rất tò mò, người mà Thiếu gia nói kia, nghe thế nào cũng thấy là truyền kỳ.
Vì sao ở tu chân giới lại không có bất kỳ ghi chép nào?
Hơn nữa lại không phải nhân vật thời kỳ Viễn Cổ, trên lý thuyết là có thể tra được.
Trừ khi phạm vi hoạt động của đối phương quá nhỏ, thời gian 100 năm quá ngắn, sức ảnh hưởng không đủ.
Nhưng nếu như có thể giết tu chân giả mạnh nhất trong nháy mắt…
Có lẽ là quá hoang đường.
Đổi thành trước kia, Chân Võ nhất định không tin.
Nhưng nếu là Thiếu gia nói, vậy hẳn là thật.
Còn nữa, Thiếu gia cũng là loại người không thể tưởng tượng nổi.
Lúc trước hắn vẫn luôn không tin, cảm thấy Tộc trưởng đã ban cho Thiếu gia pháp bảo.
Tận đến khi Thiếu gia giết Tà Thần, hắn mới hiểu ra.
Thiếu gia chính là rồng trong loài người.
Lục Thủy không nói gì thêm, không tìm được người kia có lẽ cũng là chuyện tương đối bình thường.
Đối phương có vẻ như giấu rất kỹ.
Mặc dù có thể giết người mạnh nhất trong nháy mắt, nhưng hắn không giết.
Đánh giá từ đủ loại ghi chép, đối phương không nói sai.
Hơn nữa người có thể viết ra loại chữ kia, nói láo sẽ phá hỏng nét chữ.
“Tiếp tục điều tra thêm.” Lục Thủy nói.
Hắn không vội, dù sao người này cũng không phải nhân vật quan trọng gì.
Có thể điều tra được hay không, vấn đề cũng không lớn.
Không ảnh hưởng đến bất kỳ kế hoạch gì.
Hắn bây giờ có chút để ý tới trực giác.
Tu vi càng tăng lên, loại trực giác kia càng mạnh hơn, cũng không biết vì sao.
Nhập Đạo hay không, không liên quan tới việc Mộ Tuyết mang thai.
Chính là loại cảm giác này.
Không tấn thăng Thất giai, Mộ Tuyết cũng không thể mang thai.
Cái này mới là vấn đề lớn.
Gần đây vả mặt chăm chỉ như vậy, cũng không biết Mộ Tuyết có tin vui không.
Mộ Tuyết nghiên cứu rất kỹ về dấu hiệu mang thai, một khi có, hẳn là sẽ lập tức biết.
Nhưng cho đến nay vẫn không thấy nói gì.
Vậy chính là không có.
Đêm nay sờ sờ bụng kiểm tra thử.
Lục Thủy cảm thấy có thể thử một chút.
Sau đó hắn tiếp tục xem sách, từ từ mạnh lên.
Chân Võ lui xuống, chờ đợi phân phó mới.
Lúc trời sáng rõ, Lục Thủy liền thấy Đông Phương Tra Tra mang theo bữa sáng tới.
Trên đường còn chào hỏi với Lục Thủy, sau đó chạy tới.
“Cái này cho biểu đệ Lục Thủy, là mẹ tự mình làm, ăn cực kỳ ngon.
Còn lại ta muốn cho chị dâu.”
Đặt đồ xuống, Đông Phương Tra Tra mang theo bữa sáng đi về phía sân nhỏ.
Lục Thủy nhìn thứ Đông Phương Tra Tra nói là ăn cực kỳ ngon, phát hiện là một món giống với nem rán.
Thứ đồ chơi này có thật sự ăn ngon không vậy?
Đông Phương Tra Tra nói ăn ngon, so với ăn ngon trong nhận thức của người bình thường, chắc chắn khác nhau.
Có điều là do bác gái tự làm, vậy nhất định là ăn ngon.
Đảm bảo.
Lục Thủy dùng đũa gắp lên, sau đó cắn một miếng.
Xốp giòn mềm mại, sau khi cắn xuống, vị tươi ngon tràn vào miệng, kích thích vị giác, giống như thượng phẩm nhân gian.
Lại nhìn xuống miếng nem rán đã cắn, phát hiện bên trong lớp da vàng óng giòn tan bên ngoài là tôm bóc vỏ băm nhỏ, ở giữa có nước dùng tràn ra.
Cẩn thận thưởng thức, Lục Thủy phát hiện, thứ này thật sự ăn ngon đến không thể nói ra.
Đều là do người mẹ làm, sao lại có chênh lệch lớn đến vậy?
Nếu như cho mẹ hắn làm, thứ này có thể ngọt, có thể chua.
Không suy nghĩ nhiều, Lục Thủy bưng đĩa đi tìm Mộ Tuyết.
Cho Mộ Tuyết nếm thử.
…
“Chị dâu, cái này cho chị, đặc biệt ăn cực kỳ cực kỳ cực kỳ ngon.”
Đông Phương Trà Trà đi vào trong sân nhỏ, gọi Mộ Tuyết, sau đó liền đưa đồ ăn cho Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết nếm thử một chút, phát hiện quả thực là ăn dị thường ngon.
Nàng còn tưởng rằng Trà Trà nói đặc biệt, thì sẽ rất đặc biệt.
“Chị dâu, còn có cái này, đặc biệt đặc biệt đặc biệt ăn cực kỳ ngon.”
Mộ Tuyết nếm thử, phát hiện Trà Trà nói một chút cũng không sai.
“Không có đặc biệt ăn cực kỳ ngon sao?” Mộ Tuyết tò mò hỏi.
Trà Trà vừa đi vào, đã là ba tiếng ăn cực kỳ ngon.
Dường như một món bình thường cũng không có.
“Có nha.” Đông Phương Trà Trà chân thành nói:
“Đặc biệt ăn cực kỳ ngon, ta đã cho biểu đệ Lục Thủy, hẳn là đang ăn rồi.”
“Vậy món cực kỳ ngon thì sao?” Mộ Tuyết hỏi.
Trà Trà gãi đầu một, cười khúc khích nói:
“Lúc đi tới đây đã bị ta ăn rồi.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










