- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
- Tập 117 : Kiều Càn trở về đàm phán 1 (c1161-c1170)
[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
Tập 117 : Kiều Càn trở về đàm phán 1 (c1161-c1170)
❮ sautiếp ❯Chương 1161: Kiều Càn trở về đàm phán 1
Kiều Càn trở về đàm phán 1
Chân Võ Chân Linh nghe xong có chút kinh ngạc.
Thiếu gia rất ít khi nói sẽ quan hệ tới chuyện trọng đại.
Nhưng thiếu gia nói, vậy chứng tỏ chuyện này rất lớn, rất nguy hiểm.
Phải biết rằng, lúc trước giết cường giả Minh Thổ, trấn áp hải vực Không Minh, Thiếu gia cũng chưa từng nói lời này.
“Là do ba ngôi sao đột nhiên xuất hiện sao?” Chân Võ mở miệng hỏi.
“Đúng.” Lục Thủy cầm bút vẽ trận pháp phù văn, thuận miệng nói:
“Là thủ đoạn của ba thế lực lớn, cần áp chế bọn họ một chút.
Công trình hơi lớn và cần thời gian chuẩn bị không ngắn.”
Chân Võ Chân Linh lập tức cúi đầu:
“Xin Thiếu gia phân phó.”
Bọn họ tự nhiên sẽ không chút lơ là, ba thế lực lớn nhắm vào Lục gia, Thiếu gia cố gắng lâu như vậy mới có thể ổn định thế cục.
Chắc hẳn tiếp theo cũng vô cùng trọng yếu.
Có thể tham dự trong đó, là vinh hạnh của bọn họ.
Lục Thủy không nói gì, mà tiếp tục vẽ trận pháp phù văn của hắn, đây là điểm mấu chốt.
Sau khi vẽ xong, hắn đưa giấy cho Chân Võ.
Chân Võ Chân Linh nhìn xuống, phát hiện chỉ là một trận pháp cùng với một phần đá chất thành… Tế đàn?
Không hiểu lắm.
Nhưng kế tiếp thiếu gia sẽ giải thích.
Đúng vậy, sau khi Lục Thủy đưa đồ cho bọn họ, liền mở miệng:
“Tế đàn, là trọng điểm lần này.
Đây là những việc cần làm.
Thứ nhất, các ngươi cần tìm người hỗ trợ, phải kiến tạo ra bản đồ trên núi, tế đàn có khả năng tự ẩn nấp, trước khi kích hoạt sẽ không có người phát hiện ra được.
Thứ hai, địa phương thành lập tốt nhất là trong phạm vi thế lực nhất định, phòng ngừa hư hại, chỉ là rất có thể sẽ đắc tội với ba thế lực lớn, cho nên cần tìm thế lực thích hợp.
Về thù lao, có thể cho phép những người tham gia hỏi một câu hỏi, bất kỳ vấn đề, nhỏ đến săn kho báu, lớn đến đại đạo.
Tất nhiên, bọn họ lén lút chạy đến những nơi khác để thành lập cũng có thể.
Miễn là thành công.
Ba, tất cả những người hỗ trợ, muốn thuyết phục các thế lực liên quan đều có thể dùng tên Lưu Hỏa.”
Dừng lại một chút, Lục Thủy tiếp tục nói:
“Định danh sách người có thể tìm ra, sau đó bảo Nhạc Phong đi theo vào Thành cổ Họa Loạn, lại hỏi hắn có phương thức liên lạc của cao tầng Ẩn Thiên tông hay không.
Thiên Nữ Tông cũng để cho bọn họ đi liên lạc, các nàng dựa lưng vào Tử Y Thần Nữ, không đến mức xảy ra chuyện.
Làm xong những chuyện này, đi tiểu trấn Thu Vân tìm một chút, xem có hình bóng Lệ Thiên Xích hay không, tóc bạc, bên người có một vị tiên tử mặc đồ đen đi theo, thích ăn mì.
Đại khái là những việc này.”
“À, tất cả các tế đàn được xây dựng xong phải đánh dấu trên bản đồ.
Đến lúc đó giao ho ta.” Lục Thủy bổ sung một câu.
“Vâng.” Chân Võ do dự nói:
“Thiếu gia, nếu như bọn họ đưa ra điều kiện khác mới chịu hỗ trợ thì sao?”
“Nếu như là linh thạch, công pháp, pháp bảo, đan dược đều có thể thỏa mãn.” Lục Thủy trả lời.
Dù sao quyền hạn của hắn có giới hạn cao nhất.
Sẽ không để trong nhà phá sản.
“Vâng.” Chân Võ Chân Linh ứng tiếng.
Sau đó bọn họ liền rời khỏi viện của Lục Thủy, cần phải đi tìm người liên hệ.
Đúng vậy, bước đầu tiên là người liên hệ.
Ví dụ như Cẩu Tử, chuyện tìm Lệ Thiên Xích tốt nhất nên giao cho bọn Cẩu Tử.
Tuy rằng Cẩu Tử là liếm chó, nhưng liên quan tới tiểu trấm Thu Vân không có gì rõ ràng hơn bọn họ.
Cẩu Tử cũng không phải kẻ yếu, Đau Răng tiên nhân càng là cường giả trong cường giả.
Nhìn Chân Võ Chân Linh bọn họ rời đi, Lục Thủy liền không chú ý chuyện này nữa.
Trước mắt có đại trưởng lão chống đỡ, không có vấn đề gì.
Về phần tế đàn, cần không ít thời gian.
Nhiều nhất là một tháng.
Đại Trưởng lão không thành vấn đề, cùng lắm thì để cho mẹ hắn mang thai thêm một tháng.
Không phải là vấn đề gì lớn.
Đi ra sớm cũng là một loại tai họa.
Cũng may kiếp này hắn tương đối lợi hại, bằng không trong nhà khó khăn biết bao nhiêu.
Ra ngoài vụng trộm đánh một trận đi.
Biểu hiện một chút uy nghiêm làm ca ca, hẳn là cha mẹ có thể hiểu được.
Cũng không đến nỗi ngày hôm sau đưa hắn vào Phong Sương Hà chứ?
Hắn chính là con ruột, Đại Thiếu gia Lục gia, Đại Tộc trưởng Lục gia tương lai.
Sau đó Lục Thủy lật Thiên Địa Trận Văn ra xem.
Qua vài ngày nữa, tu vi của hắn có thể tấn thăng 6.2, tấn thăng so với thời điểm Ngũ giai còn dễ dàng hơn.
Hắn thật sự rất tò mò, sau Thất giai, muốn thăng cấp một tiểu cảnh giới cần mấy ngày.
Hiện tại có lẽ có thể tấn thăng Thất giai.
Trực giác nói cho hắn biết, cho dù không tấn thăng cũng không cách nào làm cho Mộ Tuyết mang thai, hiện tại hắn đang đánh mặt trực giác.
Vả mặt thành công, có thể tấn thăng thất giai.
Vả mặt thất bại…
Cũng có thể tấn thăng Thất giai.
Thật tuyệt vời.
“….”
Đây là tiết tấu muốn mở mật thất nghiên cứu lần nữa sao?
Lục Thủy có chút bất đắc dĩ, sau đó không nghĩ nhiều nữa, chờ tới đỉnh phong Lục gia rồi nói sau.
Vẫn còn một tháng nữa.
Xem ra có khả năng bắt kịp Cổ thành Họa Loạn, khi đó tương đối có dư lực.
Một khi tiến vào Thất giai hắn liền lợi hại.
Đến lúc đó…
Nhất định bị gọt giống như thứ gì đó.
Nhưng hắn cảm giác gọt càng nhiều, hắn tấn thăng lại càng nhanh, đến lúc đó có phải bốn năm ngày là có thể tấn thăng tiếp không?
Nếu nhu vậy, cũng quá mạnh.
Hy vọng đi.
Nhưng cảm giác rất không có khả năng.
Sau đó Lục Thủy liền nghĩ đêm nay mấy giờ xuất phát tốt hơn một chút, muộn quá không tốt, sớm quá cũng không tốt lắm.
Thật sự phiền phức
Lại đi một hai lần nữa là có thể triệu hoán Nha Thần, hẳn là cho phép nguyện tốt gì đây?
Buồn rầu.
“Tìm một nam tử tóc bạc? Nhân loại này có phải trông tao không?
Hơn nữa, tại sao ta phải đi tìm?
Gọi bổn đại gia một tiếng Cẩu gia, ta sẽ giúp các ngươi tìm.” Cẩu Tử nhìn Chân Võ bọn họ phi thường kiêu ngạo nói.
Thân là chó nhà giàu có, tự nhiên phải có bộ dáng nhà giàu.
“Thiếu gia muốn tìm.” Chân Võ lạnh lùng mở miệng.
“Gâu gâu.” Cẩu Tử sủa hai tiếng, lập tức nói:
“Nhân loại ngu xuẩn, các ngươi đừng ngăn cản ta, nói cái gì đêm nay ta cũng phải tìm ra tên trộm này.
Chuyện của Cẩu gia, chính là chuyện của chó tôn tử ta.”
Chân Võ Chân Linh: “…”
Bọn họ mỗi lần đều nói vấn đề, sau đó để cho Cẩu Tử kiêu ngạo một chút, tiếp theo nói là chuyện của thiếu gia.
Sau đó, Cẩu Tử sẽ tích cực hơn bất cứ ai khác.
“Là Lục Thủy tiểu huynh đệ muốn làm gì sao?” Đau Răng Tiên Nhân lúc này ngồi dưới gốc cây công viên, bọn họ đang hóng mát.
Đây là địa bàn của bọn họ.
Ngủ công viên là chuyện thường.
Ban ngày sẽ ngồi ngoài đường.
Ăn xin?
Đó không đến nỗi, nhiều chó có chủ nhân như vậy, bọn họ sẽ hiếu kính.
Đau Răng Tiên Nhân tương đối thích nghi với cuộc sống này.
“Là muốn làm một vài chuyện tương đối quan trọng.” Chân Võ khẽ gật đầu, sau đó nói đại khái chuyện này một lần.
“Nói cách khác, tùy tiện một ngọn núi là được?” Đau Răng Tiên Nhân hỏi.
Chân Võ Chân Linh gật đầu.
“Thiếu gia đưa ra thù lao là trả lời một vấn đề, bất kỳ vấn đề nào cũng được.
Muốn pháp bảo, công pháp, linh thạch, đan dược, linh dược cũng có thể.” Chân Linh nói thêm.
“Đưa bản đồ cho ta xem.” Đau Răng Tiên Nhân nói.
Chuyện này hắn có thể tìm.
Cẩu Tử cũng có thể làm.
Hai người bọn họ có thể mỗi người đi một ngọn núi, dù sao Tu Chân Giới cũng không thiếu núi lớn.
Chân Võ tự nhiên không dám chần chờ, lập tức giao đồ cho Đau Răng Tiên Nhân.
Đây là một vị đại tiền bối chân chính.
“Gâu gâu.”
Cẩu Tử sủa một tiếng.
Đau Răng Tiên Nhân nhận lấy, sau đó đặt trên mặt đất, bọn họ cùng nhau xem xét.
Chỉ là một lát sau, Đau Răng Tiên Nhân liền gật gật đầu:
“Ngược lại bằng không thì, chỉ là có chút khó hiểu.
Chúng ta có thể ra ngoài một chuyến.”
Chương 1162: Kiều Càn trở về đàm phán 2
Kiều Càn trở về đàm phán 2
Sau khi trả lại giấy cho Chân Võ, Đau Răng Tiên Nhân nhìn về phía Cẩu Tử:
“Tiểu huynh đệ nhà giàu có muốn cùng nhau đi tìm một ngọn núi không?
Chúng ta một người xây dựng một nơi.”
Cẩu Tử giật giật móng vuốt vỗ vỗ ngực nói:
“Thân là chó nhà, phải vì Cẩu gia phân ưu.”
“Vậy đến lúc đó ta nói với Thiếu gia.” Chân Võ Chân Linh vui vẻ.
Có hai vị này hỗ trợ, vậy thì dễ dàng hơn rất nhiều.
“Gâu.” Cẩu Tử kêu lên một tiếng rồi nhìn Chân Võ nói:
“Thân là chó nhà, tự nhiên không thể đòi thù lao.
Con người, ngươi hiểu ý ta không?”
Chân Võ Chân Linh: “…”
Hiểu.
Đến lúc đó nói với Thiếu gia Cẩu Tử lòng son dạ sắt, không từ chối khổ cực.
Chỉ muốn gặp Thiếu gia một lần.
Chờ cùng thảo luận cùng hai người Đau Răng Tiên Nhân xong, Chân Võ Chân Linh liền rời đi, nếu có tin tức Lệ Thiên Xích, Đau Răng Tiên Nhân sẽ thông báo trước tiên.
Cẩu Tử rất gấp gáp, nó cần phải lập công.
Để Cẩu gia biết, sinh ra là một con chó nhà, nó xuất sắc như thế nào.
Sau này tè ra mặt cháu trai Đế Tôn kia cũng không thành vấn đề.
Cái gì Đế Tôn, cái gì Chân Thần, cái gì Phật Đà, đều là cháu của nó.
Chân Võ Chân Linh rời đi, bọn họ muốn đi tìm Kiều Dã cùng với bán thuốc giả.
Sau đó còn phải liên hệ Kiếm Khởi bọn họ cùng với Danh Dữ Trọng bọn họ.
Cũng may lúc ấy có bí pháp lưu lại liên lạc.
Dù sao mệnh lý liên hệ quá khó khăn.
Kiều Càn vừa tan tầm cùng Lâm Hoan Hoan, đang định đi dạo một vòng rồi trở về.
Chỉ là vừa đi không bao lâu liền nghênh đón Chân Võ Chân Linh.
Kiều Dã đi làm ở chỗ này, Chân Võ Chân Linh đương nhiên biết.
Nhìn thấy Chân Võ Chân Linh, Kiều Càn liền biết khẳng định sẽ có đại sự gì đó.
Ngược lại cũng không lo lắng bị ép buộc, dù sao hắn cũng không quan trọng như vậy.
Lục Thủy tồn tại sao có thể ép buộc một kẻ yếu.
Sau đó, bọn họ ngồi trong một đình nghỉ ngơi.
“Đi các thế lực liên quan, nói chuyện hợp tác?” Kiều Càn có chút ngoài ý muốn.
Có thể đắc tội với tam đại thế lực, điều này có nghĩa là Lục Thủy sẽ ra tay với ba thế lực lớn.
Có thể đặt một câu hỏi, mà là những người tham gia đều có thể hỏi.
Những người khác có thể cảm thấy không có tác dụng gì, nhưng đối với một số người, vấn đề này đủ để thay đổi cả đời.
Chẳng hạn như tổ gia gia hắn, lại ví dụ như mẹ của hắn.
Cơ hội đột phá, cùng với cơ hội thương thế chuyển biến tốt đẹp.
Chỉ là câu nói kia có thể đắc tội với ba thế lực lớn, đủ để dọa tất cả mọi người.
“Đúng vậy, chỉ muốn hỏi các ngươi một chút, có muốn thử xem không?” Chân Võ nói.
Sau lưng Kiều Càn có Kiều gia, sau lưng Lâm Hoan Hoan có Băng Nguyên Tuyết Vực.
Băng Nguyên Tuyết Vực hẳn sẽ khó, thế nhưng Kiều gia không nhất định không có khả năng.
Kiều Càn bị đuổi ra ngoài, trong đó khẳng định có rất nhiều nguyên nhân.
Bọn họ không hỏi cũng không kiểm tra.
Không cần thiết.
Kiều Càn suy nghĩ một chút.
Kiều gia bởi vì hắn, không có khả năng đi Tiên Đình, cho nên vốn có chút đắc tội.
Một khi Tiên Đình phát triển an toàn, như vậy Kiều gia có chỉ lo thân mình sao?
Hiện tại được coi là trung lập.
Nếu như đáp ứng chuyện này, chẳng khác nào thiên về Lưu Hỏa.
Theo quan điểm của hắn, không có chỗ xấu.
Bởi vì cuối cùng có thể có thêm một đường lui, nhưng từ gia tộc đến xem, chẳng khác nào ép buộc bọn họ lựa chọn.
Thậm chí còn bị cuốn vào cuộc chiến.
Nhất là không biết thân phận Lưu Hỏa, làm người ta không có cảm giác an toàn.
Nhưng Lưu Hỏa là ai, hắn không thể nói.
“Có phải chỉ cần hoàn thành một tòa tế đàn là được không?” Kiều Càn mở miệng hỏi.
Lâm Hoan Hoan có chút không hiểu, chuyện bọn họ nói có hơi phức tạp.
Sao còn kéo theo Lưu Hỏa?
Chỉ là nàng nghe ra, dường như muốn đứng đội vậy.
Nàng không có nhân quyền trong nhà nàng.
Không thể nói, có vẻ như không có giá trị.
Nhưng nàng cũng không thèm để ý, dù sao sau này ở lại tiểu trấn Thu Vân, tự do lại vui vẻ.
Không lo ăn không lo mặc, cái gì cũng tốt.
“Đúng vậy.” Chân Võ trả lời một câu, lại nói thêm:
“Còn chưa nói với Kiếm Khởi, đến lúc đó các ngươi có thể thử giao tiếp.
Chỉ là nếu tham dự, thù lao muốn vấn đề hay là muốn đan dược công pháp, có thể lựa chọn’
Kiều Càn chắc chắn sẽ chọn vấn đề.
Chỉ là đan dược công pháp thật ra càng thực dụng hơn.
Chỉ là bọn họ ở chỗ này tương đối vui vẻ, không thiếu những thứ đó.
Cũng không coi trọng chuyện tu luyện như vậy.
Cuối cùng có thể đi đến đâu, bản thân bọn họ cũng không biết, có lẽ không quá xa.
Chỉ là hắn biết, trong những người hắn quen biết, hẳn chỉ có Kiếm Khởi mới có thể đi đến tận cùng.
Kiều Càn cảm thấy kỳ ngộ của mình thật ra không ít, nhưng trong những người này vẫn coi như bình thường.
Dù sao nguồn gốc kỳ ngộ của bọn họ đều giống nhau.
“Hai ngày nay ta trở về hỏi một chút.” Cuối cùng Kiều Càn khẽ gật đầu đáp ứng.
Chuyện này hắn nhất định phải tự mình đi một chuyến, chuyện trọng đại.
Phải suy nghĩ một chút lý do.
Gia nhập trận doanh bên này cũng sẽ không bình yên vô sự.
Nhưng nếu hai bên giao đấu.
Chắc chắn là một lối thoát tốt.
Chỉ là đây đều là nhận thức của hắn, trong tộc rất khó đáp ứng.
Trong lúc nhất thời hứn quả thật muốn trao đổi với Sơ Vũ một chút, hỏi xem bọn họ muốn thuyết phục thế lực nhà mình như thế nào.
Kiếm Khởi thì không nên tham khảo.
Thực lực sau lưng Sơ Vũ không khác gì Kiều gia.
Có thể tham khảo một chút.
Kiếm Nhất Phong kiên cường, căn bản không thèm để ý đắc tội với ba thế lực lớn.
“Đây là bản vẽ, các ngươi cầm, nếu như bọn họ đáp ứng liền nói với ta.” Chân Võ lấy bản vẽ phục chế ra.
Đau Răng Tiên nhân có thể nhớ kỹ, những người khác không nhất định, không phải ai cũng có thể.
Để không phạm sai lầm, hắn còn biết phát ảnh chụp qua.
“Có nhu cầu nào khác không?” Chân Võ hỏi.
“Có thể cho ta một bộ áo bào đen không?” Kiều Càn hỏi.
Hắn đương nhiên là xin cho Lâm Hoan Hoan.
“Có.” Chân Linh lập tức cầm một kiện ra.
Nàng đưa cho Lâm Hoan Hoan.
Thiếu gia chuẩn bị cho bọn họ không ít.
Khi đó Thiếu gia cảm thấy đánh một trận có thể phải dùng một bộ, cho nên chuẩn bị nhiều hơn.
Lâm Hoan Hoan nhận lấy, tuy rằng không hiểu lắm, nhưng Kiều Càn muốn gia nhập, nàng cũng phải gia nhập theo.
Đại khái còn muốn về nhà một chuyến.
Trở về thăm mej cũng tốt.
Chờ Chân Võ Chân Linh bọn họ rời đi, Lâm Hoan Hoan liền hỏi Kiều Càn:
“Khi nào xuất phát?”
“Ngày mai hoặc ngày mốt đi.” Kiều Càn trả lời, sau đó nhìn Lâm Hoan Hoan nói:
“Không cảm thấy kỳ quái sao?”
“Cảm giác.” Lâm Hoan Hoan gật đầu, sau đó nhìn Kiều Càn cười nói:
“Nhưng ngươi sẽ không hại ta, đúng không?”
Kiều Càn gật đầu, nghiêm túc nói:
“Đúng.”
“Vậy tối nay ta trở nên xinh đẹp cho ngươi xem đi, lần trước thất bại, là tương đối khẩn trương.” Lâm Hoan Hoan nói.
Nói xong liền định đi mua bánh bao ăn.
Ăn nhiều sẽ không căng thẳng.
Kiều Càn không nói gì, thật ra không cần.
Chương 1163: Kiều Càn trở về đàm phán 3
Kiều Càn trở về đàm phán 3
Ban đêm Sơ Vũ ngồi trước bàn máy tính.
Hắn đang gõ chữ.
Ý tưởng như suối trào, tốc độ gõ chữ phi thường nhanh.
Cố gắng một chút, hắn có thể ra sách, sau đó đi đến đỉnh cao, lần này hắn đã sử dụng áo giáp.
Chỉ là có một vấn đề không nhỏ, đó chính là tu chân giả đọc tiểu thuyết sao?
Hắn viết đạo pháp lĩnh ngộ được ra, thật sự có người hiểu được sao?
“Hẳn là bắt đầu từ thô thiển, nam chủ từng chút một khôi phục, sau đó đạt tới đỉnh phong.
Viết ra toàn bộ quá trình tu luyện.
Sau đó nhìn người khác tu luyện, chỉ ra điểm vấn đề.
Cái này phải hỏi Kiếm Lạc bọn họ một chút, xem có trong vấn đề tu luyện hay không, trước tiên để người khác trào phúng hai câu.
Sau đó lật bàn vả mặt.
Tốt lắm.”
Sơ Vũ gõ bàn phím, cảm thấy cốt truyện tiếp theo quá dễ viết.
Một tu chân đại gia chân chính.
Mặc dù ông đã học được, nhưng nó không có nghĩa là hắn sẽ.
Sau này từ từ học đi.
Thật dễ dàng.
“Chỉ là để không bị bắt sơ hở, lúc viết tốt nhất là luyện một chút, bảo đảm không thành vấn đề.
Ừm, còn phải cố ý nói một nửa giữ một nửa, treo cổ bọn họ.”
Sơ Vũ gật gật đầu, trong đầu đầy thủ pháp viết sách.
Hắn muốn hot, thật sự muốn hot.
Đùi thật sự quá lợi hại, vì hắn nghịch thiên cải mệnh.
Tích tích!
Đột nhiên điện thoại của Sơ Vũ vang lên, Chân Võ gọi tới.
Trả lời điện thoại, một lúc lâu sau.
Hắn cúp máy.
Lúc này, vẻ mặt hắn u ám.
“Xong rồi, phải trở về tông môn.”
Sư tỷ nói không mặc nữ trang thì không cho trở về.
Hắn không có khả năng mặc nữ trang, đường đường là nam nhi bảy thước, sao lại chịu ủy khuất như vậy?
Sau đó Sơ Vũ quay đầu sang phòng bên cạnh.
Kiếm Lạc là nữ?
Để nàng đi thật ra cũng không sai biệt lắm.
Đi qua thương lượng.
Cốc cốc cốc!
“Ai?” Phía bên kia cửa vang lên tiếng nói, mang theo cảnh giác.
“Còn có người nfo khác gõ cửa sao?” Vẻ mặt Sơ Vũ bất đắc dĩ.
Rất nhanh sau đó, cửa mở ra, là Kiếm Lạc xõa tóc dài.
Mặc đồ ngủ.
Kiểu che đi toàn thân.
Giống như bị Sơ Vũ nhìn thấy, là một tổn thất cực lớn.
“Ta đề nghị ngươi đi mua một bộ đồ ngủ gấu trắng, cả người được đặt bên trong.
Tốt hơn so với bộ đồ ngủ bình thường này.” Sơ Vũ hảo tâm nhắc nhở.
“Có phải ngươi trạch tới điên rồi, thích nhìn người thay trang phục không?” Kiếm Lạc nhìn chằm chằm Sơ Vũ nói.
“Thay trang phục quả thật không tệ, chỉ là…” Sơ Vũ cúi đầu nhìn xuống nói:
“Bộ đồ ngủ này không dày, có vẻ ngươi vô não nghiêm trọng.”
Nghe được những lời này Kiếm Lạc cúi đầu nhìn, sau đó mặt đỏ lên, nàng xoay người, quay đầu nói:
“Cũng không phải động thủ với người khác, không cần bọc, không bình thường sao?”
“Không có gì không bình thường, ta thấy ngươi dễ dàng đỏ mặt như vậy, nhắc nhở ngươi mà thôi.” Sơ Vũ sao để ý chuyện này, tiếp tục nói:
“Là ngươi đi ra hay là ta đi vào, ta có chuyện muốn nói.”
“Ngươi nghĩ ta sẽ cho ngươi xem phòng ta sao?” Kiếm Lạc nhìn Sơ Vũ nói.
Nghe được câu này, Sơ Vũ lấy tay đè đầu Kiếm Lạc, sau đó giúp nàng quay về phía ban công:
“Đồ dùng cá nhân của ngươi treo ở bên ngoài, phòng ngươi có gì để xem?”
Toàn bộ lỗ tai của Kiếm Lạc đỏ bừng.
Nàng hừ lạnh một tiếng, nói:
“Khó trách ngươi mãi mãi không tìm được đạo lữ.”
“Đây không phải là tốt hơn à.” Sơ Vũ đi vào phòng khách:
“Muốn đạo lữ làm gì? Có thể giúp ta gõ chữ sao?
Nó sẽ chỉ ảnh hưởng đến tốc độ gõ chữ của ta.”
Kiếm Lạc đi theo, thì thầm nói:
“Có bệnh.”
Sau đó bọn họ ngồi trên sô pha, Kiếm Lạc ôm gối đầu, chặn phía trước.
“Ngươi muốn nói gì?” Kiếm Lạc nhìn Sơ Vũ.
Ghế sofa rất thoải mái, nhưng gối không thoải mái.
Nàng muốn mua một cái thoải mái, nhưng Sơ Vũ không trả tiền cho nàng, nàng cũng không có cách nào.
Hơn nữa, bây giờ nghèo.
Gia đình cũng không cho tiền, bọn họ chỉ có thể tự lực cánh sinh.
Lúc này vẻ mặt Sơ Vũ nghiêm túc:
“Một chuyện rất lớn, có liên quan đến đùi.”
Nghe được đùi, Kiếm Lạc liền cúi đầu nhìn chân, không lộ ra.
“Có phải ngươi quá tự luyến rồi không? Là đùi Lưu Hỏa.” Nghe được Kiếm Lạc liền nghiêm túc lại, có quan hệ với vị tồn tại kia, vậy thật sự không thể khinh thường.
“Vừa rồi Chân Võ gọi điện thoại cho ta…” Sơ Vũ nói đơn giản Chân Võ nói với hắn.
Nói một cách đơn giản, đây không phải là nhiệm vụ khó khăn.
Về chuyện Tiên Đình, tông môn bọn họ ngược lại cũng không đi.
Dù sao tông môn bọn họ có tiền, có thế, không sợ.
Chủ yếu là có tiền.
Có tiền tài nguyên thì nhiều, cường giả thì nhiều.
Đừng nhìn đều là nữ, tuy rằng so ra kém Xảo Vân Tông, nhưng so với thế lực nhất lưu, bọn họ cũng là hàng đầu trong đó.
Toàn bộ Tu Chân giới chỉ có ba tông môn đều là nữ.
Xảo Vân Tông thuộc về thế lực đỉnh cấp, Bách Hoa Cốc thuộc thế lực nhất lưu, Thiên Linh Phong miễn cưỡng nhị lưu.
Đương nhiên, Thiên Linh Phong trở thành Thiên Nữ Tông hiện tại, tuy rằng vẫn là nhị lưu nhưng lại không giống.
Ba tông môn này đơn giản mà nói đều tương đối có tiền.
Chủ yếu là đều sự nghiệp riêng của họ.
Cho nên đối với chỗ tốt của Tiên Đình, các nàng chướng mắt, nhưng nếu có áp lực từ bên ngoài, đương nhiên cũng phải đi theo tình thế.
Thực sự có thể thoát khỏi tình thế, chỉ có thế lực đỉnh cấp.
Chỉ là trước mắt không có áp lực bên ngoài, Bách Hoa Cốc còn chưa lui tới với Tiên Đình.
Về phần yêu cầu của đùi, sư phụ hắn có thể đáp ứng hay không, hắn cũng không biết.
Chỉ cần hỏi.
Tóm lại, cảm thấy một chút khó khăn cũng không có.
Đương nhiên, cũng may đùi không cưỡng cầu, bằng không sẽ có khó khăn.
Nếu cần phải đứng đội, đó chắc chắn là đứng bên đùi.
“Chuyện này có liên quan gì đến ta?” Nghe xong, Kiếm Lạc tò mò nhìn Sơ Vũ:
“Ngươi muốn trở về tông môn không?
Dù là Kiếm Nhất Phong cũng muốn, đó là ca ca ta đi nói.
Địa vị của ca ca ta ở Kiếm Nhất Phong, chuyện này khẳng định không có vấn đề gì.
Cho nên ngươi nói với ta chuyện này làm gì?”
“Ta trở về không tiện.” Sơ Vũ suy nghĩ:
“Gần đây không phải ngươi muốn mua một cái gì đó sao? Ta sẽ trả tiền cho ngươi.
200 tệ.”
Kiếm Lạc lạnh lùng nhìn Sơ Vũ, sau đó nói:
“Nhưng các nàng không có khả năng nghe lời ta, ngươi đây là đang qua loa với Lưu Hỏa sao?
Ngươi không phải muốn ra sách hot sao?
Vừa mới hot, người liền không còn?”
Sơ Vũ: “…”
“Ta gọi điện thoại chào hỏi sư tỷ, sau đó ngươi đi qua.” Sơ Vũ nói.
Chuyện này có tỷ lệ thành công.
Có thể nói rõ ràng là tốt rồi.
Kiếm Lạc không có phản đối, đại khái là bị hai trăm khối mua chuộc.
Sau đó Sơ Vũ lấy điện thoại ra gọi điện thoại cho sư tỷ.
Hắn dùng khuếch đại âm thanh để đảm bảo mọi người đều biết nội dung.
Là điện thoại của sư tỷ Vãn Nguyệt.
Kêu vài tiếng, đối diện liền truyền đến thanh âm:
“Không có tiền ăn cơm?”
“…” Sơ Vũ không thèm để ý chuyện này:
“Không phải đâu sư tỷ, ta thương lượng với ngươi một chuyện.”
“Vay tiền?” Vãn Nguyệt có chút tò mò.
“…” Sơ Vũ vẫn lựa chọn không để ý
“Là có quan hệ nhất định với cả tông môn.”
“Chuyện lớn như vậy?” Vãn Nguyệt có chút tò mò.
“Ừm, rất lớn, cũng có chút phức tạp.” Sơ Vũ gật đầu nói.
“Chuyện lớn như vậy, vậy thì trở về nói, chúng ta đã lâu không nhìn thấy ngươi mặc nữ trang.” Vãn Nguyệt ngáp một cái, giống như muốn ngủ.
Kiếm Lạc vụng trộm liếc Sơ Vũ một cái.
Nàng chưa bao giờ nhìn thấy.
“Sư tỷ, ta đường đường là nam nhi bảy thước…”
“Một thước ba mươi ba cm, bảy thước hai thước một.”
“Sư tỷ có thể là học toán không tốt, hơn nữa nữ trang quá khó cho ta.”
“Vậy mang theo bạn gái trở về là được rồi, ngươi suy nghĩ kỹ, ta muốn ngủ.”
Sau đó, điện thoại cúp máy.
Sơ Vũ có chút bất đắc dĩ, hắn ngẩng đầu nhìn Kiếm Lạc.
Nhìn thấy Sơ Vũ nhìn lại, Kiếm Lạc lập tức giật giật chân, để mình dựa vào phía sau.
Càng ôm gối thật chặt.
“Tuy rằng ngươi tóc dài rất đẹp, ngũ quan rất tinh xảo, dáng người nhất lưu lại không có não.
Chỉnh thể đến nói xác thực rất xinh đẹp, rất hoàn mỹ.
Nhưng tại sao ngươi lại lùi lại như vậy?”
Ngươi không có tiền, không thuê được bạn gái khác.”
“…”
Cảm giác bị xúc phạm.
–
Đêm khuya.
Lục Thủy khép lại Thiên Địa Trận Văn, hắn nhìn đồng hồ.
“Mười hai giờ rưỡi, đã đến nửa đêm, nên tu luyện đã tu luyện, nên ai cũng ngủ.”
Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn chân trời, ba đạo tinh quang kia rất chói mắt.
“Rất ảnh hưởng đến việc ta ra ngoài vào ban đêm, quả nhiên là phải nổ tung tất cả.”
Chương 1164: Mộ Tuyết: Lục Thiếu gia, ta thành công cụ hình người rồi? 1
Mộ Tuyết: Lục Thiếu gia, ta thành công cụ hình người rồi? 1
Lục Thủy đi trên một con đường nhỏ.
Dưới tình huống bình thường, hắn lên Lục giai, toàn bộ Lục gia sẽ không có ai có thể phát giác được hắn.
Nhưng lần này, hắn trực tiếp sử dụng sức mạnh thiên địa.
Đừng nói Đại Trưởng lão trên trời không rảnh, có rảnh cũng không phát hiện được hắn.
Hắn muốn giấu, ngay cả Mộ Tuyết cũng…
Được rồi, nếu Mộ Tuyết tìm đến.
Có đôi khi, vấn đề không phải ở sức mạnh.
Mộ Tuyết không nói đạo lý, khó đối phó.
Lúc đi vào trong sân nhỏ của Mộ Tuyết, sức mạnh thiên địa bắt đầu khuếch tán, bao trùm gian phòng của Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết dù có ở bên trong vận dụng sức mạnh cường đại, thì hắn cũng không bị phát hiện.
Kẽo kẹt!
Lục Thủy đẩy cửa vào.
Đợi hắn bước vào phòng, đóng cửa vào rồi, Mộ Tuyết mới chui từ trong ổ chăn ra ngoài, nàng nhìn Lục Thủy, vẻ mặt khẩn trương, hỏi:
“Không bị ai theo dõi chứ?”
Lục Thủy: “…”
Hai người rõ ràng là vợ chồng bình thường, vì sao phải làm thành thế này?
Cho dù có công khai, thật ra cũng không có gì.
Gì mà chưa thành hôn chứ.
Cũng chỉ còn có ba tháng nữa.
“Mộ Tiểu thư, lời nói của nàng sẽ khiến người khác hiểu lầm.” Lục Thủy tiếp lời.
“Lục Thiếu gia đã là người trưởng thành, phải học cách trở nên thông minh hơn một chút.” Mộ Tuyết ngồi dậy, nhìn Lục Thủy.
Chăn mền bị xốc lên, có thể thấy được váy ngủ của Mộ Tuyết.
Lúc này, Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy, không nói lời nào.
Giống như đang chờ Lục Thủy khen nàng.
“Không đốt đèn, ta không nhìn thấy.” Giọng nói của Lục Thủy vang lên.
Soạt!
Tử khí khuếch tán.
Lục Thủy: “…”
Hắn chỉ nói thật mà thôi.
Lốp bốp.
Ầm!!!
Ánh sáng tím lấp lóe.
Hồi lâu sau, tiếng động mới lắng xuống.
Lúc này, Lục Thủy bị đè trên chăn đánh, cảm giác như toàn bộ máu trên người đều bị ứ đọng lại.
Mộ Tuyết dựa trên bụng Lục Thủy, sau đó vẫy vẫy đôi chân dài phát ra ánh sáng màu tím nhạt, vẻ mặt vui vẻ.
Có thể trực tiếp đánh Lục Thủy, quả nhiên mới là vui vẻ nhất.
Lục Thủy sẽ không tỉnh lại, bị nàng đánh đều là đáng đời.
(Lục Thủy: Ta tỉnh, ta cảm thấy mình không có vấn đề gì, là do lòng của nữ nhân như kim đáy bể.)
“Ngươi vừa nói cái gì?” Mộ Tuyết đang tựa đầu trên bụng Lục Thủy đột nhiên ngẩng lên hỏi.
Là đang chất vấn.
“A?” Lục Thủy ngơ ngác:
“Ta vừa mới nói cái gì?”
“Lục Thiếu gia, về sau ít nói xấu ta trong đầu đi.” Mộ Tuyết quơ quơ nắm tay nhỏ, cảnh cáo nói.
Lục Thủy: “???”
Đầu óc Mộ Tuyết lớn lên thế nào vậy?
Nói chuyện không có logic.
“Hừ.” Mộ Tuyết hừ lạnh một tiếng, sau đó tiếp tục dùng bụng Lục Thủy làm gối đầu.
Chân của nàng để giữa không trung, có tử khí đỡ lấy giúp nàng.
Dường như chính là để cho Lục Thủy nhìn.
“Lục Thiếu gia nói xem liệu bụng ta sẽ có phản ứng gì không?” Mộ Tuyết hỏi.
“Nói thẳng cho nàng biết là sẽ không, cho nên ta mới tới đây để vả mặt trực giác.” Lục Thủy nói.
Nghe thấy câu này, Mộ Tuyết đột nhiên ngồi dậy nhìn Lục Thủy, rất nghiêm túc hỏi:
“Ý của Lục Thiếu gia là, chỉ vì muốn vả mặt trực giác nên mới tới đây?
Ta chỉ là một công cụ hình người sao?”
Lục Thủy: “…”
Có thể nói đạo lý một chút không?
…
Sáng sớm hôm sau.
Lục Thủy mở mắt, sắp tới thời gian đọc sách.
Nhìn Mộ Tuyết vẫn còn ngủ say bên cạnh, Lục Thủy cũng không có ý định ở lại thêm, hoạt động thường ngày không thể ngừng được.
Nếu không sao có thể mạnh lên?
Mộ Tuyết cho rằng như vậy là có thể ngăn cản hắn mạnh lên sao?
Người si nói mộng.
Có điều…
Mộ Tuyết nhìn quả nhiên đẹp mắt, chắc chắn đã tu luyện mị thuật, nếu không sao người một lòng muốn mạnh lên như hắn sao lại có ý muốn ở lại chỗ này chứ?
Mị thuật này thật đáng sợ.
Thế mà có thể khiến hắn cam tâm tình nguyện trầm luân ở đây.
Sau khi chuẩn bị thỏa đáng xong, Lục Thủy liền cất bước rời đi, không có ý định đánh thức Mộ Tuyết.
“Lục Thiếu gia, vừa sáng sớm đã không muốn nhận nợ rồi sao?” Lục Thủy vừa mới đi được hai bước thì đột nhiên nghe thấy giọng nói của Mộ Tuyết.
Hắn quay đầu nhìn Mộ Tuyết trốn trong ổ chăn lộ ra con mắt thật to, giống như có chút oán giận, khiến hắn nhất thời cảm thấy mình quả thật không đúng.
Sau đó, hắn ngồi xuống mép giường, chân thành nói:
“Ta không đi.”
Mộ Tuyết: “…”
“Mộ Tiểu thư chắc hẳn rất vui vẻ.” Lục Thủy ôn nhu nói.
Mộ Tuyết: “…”
Nàng trùm chăn lên, xấu hổ nói:
“Vừa rồi ta không nói gì cả.”
Lục Thủy không nói gì, mà chậm rãi kéo chăn xuống, khi khuôn mặt Mộ Tuyết dần lộ ra, hắn liền đụng nhẹ trán lên trán Mộ Tuyết.
Lúc này, hắn mới đứng dậy rời đi.
Mộ Tuyết đầy ý cười nhìn Lục Thủy rời đi.
Đến cửa, Lục Thủy lại đột nhiên dừng lại, sau đó quay đầu nhìn về phía Mộ Tuyết, nói:
“Đầu của Mộ Tiểu thư, thật cứng.”
Nói xong, Lục Thủy lập tức động thủ.
Ầm!
Nháy mắt rời khỏi phòng Mộ Tuyết.
Cùng lúc, gồi của Mộ Tuyết cũng nện lên trên cửa.
Mộ Tuyết thở phì phò, mở cuốn sổ nhỏ ra.
Trước ghi lại đã, tránh sau này lại quên mất.
— —
Lục Thủy không quay về sân nhỏ của mình ngay, mà lại đi thẳng về phía tiểu trấn Thu Vân.
Hôm nay hắn muốn liên lạc với một số người.
Làm chuẩn bị cho chuyện sau này.
Không đến mấy ngày nữa hẳn sẽ phải đi Mộ gia.
Không biết có thể kéo cha vợ xuống nước hay không, hẳn là sẽ không dễ.
Thôi được rồi, bên kia có Khởi Nguyên Thạch, nhỡ đâu bị nhằm vào, cái được không bù nổi cái mất.
Nếu như có thể liên hệ được với Tông chủ Ẩn Thiên Tông, không biết có thể lấy được chút tin tức nào từ chỗ hắn hay không.
Cũng không dễ dàng.
Đẳng cấp không bằng nhau.
Trước mắt chỉ có thể dựa vào chính hắn, có điều cũng không quá gấp.
Trước tiên làm rơi ba ngôi sao trên trời đi.
Lục Thủy nhìn lên ba ngôi sao đã không còn rõ ràng trên bầu trời, thầm nhủ.
Trước kia chưa từng làm công trình nào lớn như vậy, cũng chỉ có ba vị kia mới có thể khiến hắn đi bố trí thứ phiền toái như vậy.
Cũng may, Thiên Sinh Thần không tham dự vào trong đó, nếu không thì công trình sẽ càng lớn hơn.
Lần thức tỉnh trước khiến Thiên Sinh Thần tiêu hao không ít.
Lần thức tỉnh tiếp theo không biết sẽ là khi nào, hoặc là bây giờ đang ẩn núp, hoặc là muốn ngư ông đắc lợi.
Có điều áp chế ở hải vực Không Minh vẫn còn, đối phương cũng không tạo ra động tĩnh quá lớn.
Chi ít tam đại thế lực không có sinh động như vậy.
Đi vào tiểu trấn Thu Vân, Lục Thủy tùy tiện tìm một chỗ không người, lấy ra điện An Linh.
Triệu hoán xong, Lục Thủy liền an tĩnh chờ Cô Ảnh lão nhân tới.
Cô Ảnh lão nhân từ trong An Linh điện xuất hiện.
Lão đứng trước mặt Lục Thủy, quỳ một chân trên đất, cung kính nói:
“Vương.”
“Cần các ngươi làm một số việc.” Lục Thủy ra lệnh cho Cô Ảnh lão nhân đứng lên.
Cái danh vương này hắn không thoát được đúng không?
Có điều vấn đề cũng không lớn.
Chờ nhóm người Cô Ảnh lão nhân này chết đi rồi, Vương cũng không còn ai gọi nữa.
Mặc dù bọn họ đều đã chết rồi, nhưng anh linh cũng có giới hạn cuối cùng.
Trước sự vĩnh hằng, trường sinh cũng chỉ là thứ nhỏ bé.
Chương 1165: Mộ Tuyết: Lục Thiếu gia, ta thành công cụ hình người rồi? 2
Mộ Tuyết: Lục Thiếu gia, ta thành công cụ hình người rồi? 2
“Vì Vương xông pha khói lửa.” Cô Ảnh lão nhân lập tức nói.
“Cũng không phiền toái như vậy.” Lục Thủy lắc đầu, sau đó nói lại đại khái tình huống.
“Bởi vì các ngươi có chút liên hệ với Thiên Sinh Thần, cho nên nhiều nhất chỉ có thể gánh chịu một chỗ.
Ta chỗ này có thể giúp các ngươi che giấu hoàn hảo.” Lục Thủy nói.
Lam Dạ Quốc khác với những chỗ khác.
Nơi nào có vết tích vĩ lực, dư trạch phải gánh chịu nhất định không ít.
Điều duy nhất cần phải chú ý chính là bị Thiên Sinh Thần phá hư.
Ừm, đi một chuyến đến hải vực Không Minh, xác định tình huống, nhìn một chút xem đối phương có thực lực phá hư hay không.
Nếu có, liền trực tiếp chèn ép.
Tránh khỏi phiền phức.
Tuy rằng có thể hoàn toàn né được, nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.
Một khâu nào đó phạm sai lầm thôi cũng sẽ rất dễ bị phát hiện.
“Chỉ là lập một tế đàn, sau đó giữ vững thôi?” Cô Ảnh lão nhân cảm thấy hình như có chút quá dễ dàng.
Có điều Thiên Sinh Thần đúng là tồn tại nguy hiểm nhất.
Thần dưới biển sâu, hắn đã biết đó là Thiên Sinh Thần.
Vương gọi như vậy, vậy chắc chắn là đúng.
“Trước khi bắt đầu, ta sẽ đi một chuyện, đảm bảo hắn không còn dư lực gì.” Lục Thủy nói.
Cô Ảnh lão nhân quỳ một gối xuống:
“Tuyệt không cô phụ tín nhiệm của Vương.”
Sau khi nói hết, Lục Thủy vốn định trực tiếp đưa thiếp mời luôn.
Sau đó phát hiện mình chưa có sang bên mẹ lấy.
Vậy chờ lần sau đi.
“Hoàn thành xong thì cho ta biết.” Nói rồi Lục Thủy lại hỏi:
“Đúng rồi, Thiên Sinh Thần gần đây có động tĩnh gì không?”
“Không có bất kỳ động tĩnh gì, dường như đã đi vào giấc ngủ vô tận.” Cô Ảnh lão nhân nói.
Lần thức tỉnh trước đã khiến cả tâm gan hắn nứt ra.
Vị tồn tại kia thật sự là khủng bố vô biên, dường như tất cả đều sẽ bị đối phương phá hủy.
Nhưng lại bị Vương trấn áp.
“Ngươi có quen biết với Hải Yêu không?” Lục Thủy lại hỏi.
Nói thật, địa bàn của Hải Yêu rất lớn.
Hơn nữa lại tương đối mạnh.
Chưa nói các nàng lưng tựa Mộ Tuyết, thực lực của các nàng cũng không phải thứ những người khác có thể so sánh được.
Các nàng lúc này không hề kém so với tam đại thế lực.
“Đúng là từng tiếp xúc mấy lần.” Cô Ảnh lão nhân suy nghĩ một chút, nói:
“Trở về ta sẽ thử liên hệ.”
“Nói cả cho các nàng biết chuyện thù lao, các ngươi cũng có thể hỏi.” Lục Thủy bổ sung.
Cô Ảnh lão nhân cúi đầu, không nói gì.
Làm việc vì Vương, không dám lấy thù lao.
Cô Ảnh lão nhân rời đi.
Lục Thủy đang suy nghĩ xem còn phải liên hệ với ai, chủ yếu là người mà Chân Võ không liên hệ được.
Chân Võ có thể liên hệ thì hắn không cần phải liên hệ.
Suy nghĩ kỹ một chút, ngoại trừ Cô Ảnh lão nhân, những người khác Chân Võ đều có thể tự mình giải quyết.
Đương nhiên, có vài người có liên hệ được cũng vô dụng.
Ví dụ như ma tu Huyết Trần, có tìm hắn, hắn cũng sẽ không động thủ.
Thiên Cơ cũng vậy.
Nếu không thì đã có thể cho Tiên Sơn thêm một cái.
Những chỗ khác nhiều hơn một chút thì vấn đề cũng không lớn.
Nếu như số lượng không đủ, liền phải tìm những cách khác bổ sung cho đủ.
Nghĩ vậy, Lục Thủy liền lấy Thiên Địa Trận Văn ra xem.
Tạm thời không nghĩ xem cần liên hệ ai nữa, đợi Chân Võ báo cáo đi.
Trong đó, Ẩn Thiên Tông có lẽ là hiệu quả tốt nhất.
Đáng tiếc là, không nhất định sẽ tìm được Lệ Thiên Xích.
Người của Lục gia rất nhiều, thật ra cũng có thể dùng, chỉ là sẽ tạo động tĩnh quá lớn.
Từng giây từng phút đều bị Lục gia nhìn chằm chằm.
Ẩn Thiên Tông gần như là hành động cá nhân, tính bảo mật cao.
Không nghĩ nhiều nữa, Lục Thủy xem sách chờ thời gian trôi qua.
Trước giữa trưa Chân Võ còn chưa tới, hắn sẽ đi mua ít điểm tâm cho Mộ Tuyết ăn.
Sau đó lại xem xem đi đâu.
Thực sự không được thì có thể đến Phong Sương Hà dạo chơi, nghe Mộ Tuyết nói chỗ đó xuất hiện một con đường.
Có điều đi vào Phong Sương Hà có cảm giác sẽ cho Đại Trưởng lão thêm phiền phức, dễ bị nghiêm trị.
Cho nên, tùy tình huống.
— —
Kiếm Nhất Phong.
Kiếm Khởi đi trên cầu thang, hắn một thân áo trắng, đi về chỗ cao nhất Kiếm Nhất Phong.
Đoạn đường này cũng không dễ đi, cảm ngộ với kiếm nếu như không đủ, sẽ không cách nào đến chỗ cao nhất.
Kiếm tâm, kiếm ý, thiếu một thứ cũng không được.
Ngược lại, yêu cầu về tu vi không cao.
Chỉ yêu cầu về lý giải với kiếm.
Cho nên, Kiếm Khởi mới có thể từng bước một đi lên.
Hắn đối với kiếm xác thực hiểu rõ, nhưng so với những tiền bối kia, có vẻ như không bằng.
Hoặc là nói, chênh lệch rất xa.
Thứ duy nhất có thể giúp hắn tiếp tục tiến lên, là trái tim kia.
Trái tim nắm chặt thanh kiếm vô địch.
Cực hạn Kiếm Đạo cũng có thể từ bỏ trái tim.
Qua nhiều năm như vậy, Kiếm Khởi là người đầu tiên, còn ở Tam giai, đã có thể đi lên đến đỉnh phong.
“Kiếm Khởi đi lên.”
Trong đại điện Kiếm Nhất Phong có mười hai cây trụ.
Trong đó, có ba cây trụ có người ngồi.
Một thanh niên áo đỏ, một người đàn ông trung niên, còn có môt người đàn ông trung niên khác đầu trọc.
Trên cái đầu trọc của hắn có khắc thanh trường kiếm đậm nét.
Vì đầu trọc cho nên nhìn không giống kiếm tu, chỉ có thể để thanh kiếm kia đâm trên đầu.
Để cho người ta biết, hắn là người trong đầu chỉ có kiếm.
Người đầu tiên mở miệng chính là thanh niên áo đỏ.
“Bắt đầu từ tối hôm qua, không biết xuất phát từ nguyên nhân gì.” Đầu trọc tiếp lời.
“Chờ hắn đi lên không phải là biết rồi sao?” Người đàn ông trung niên nhìn khá bình thường kia nói.
Một lát sau.
Cộp cộp!
Tiếng bước chân của Kiếm Khởi vang lên trong đại điện.
Ba vị trên trụ cột cũng đưa mắt về phía cửa lớn.
Rất nhanh sau đó, ba người nhìn thấy Kiếm Khởi một thân áo trắng, ung dung đi tới, dường như tất cả áp lực trên thế giới cũng không khiến hắn dao động được, điều này khiến ba người có chút kinh hãi.
Đây chính là tương lai của Kiếm Nhất Phong bọn hắn.
Thật sự tới rồi.
“Ra mắt ba vị Trưởng lão.”
Kiếm Khởi đứng giữa đại điện, cúi người cung kính nói.
“Đột nhiên đi lên, là có đại sự liên quan tới bản thân sao?” Thanh niên áo đỏ hỏi.
Đi lên được có nghĩa là có tư cách cò kè mặc cả với Trưởng lão.
Chuyện gì cũng có thể thương lượng.
Cưới vợ thì không thể đáp ứng.
Chuyện này sẽ làm chậm trễ Kiếm Khởi, tuyệt đối không thể đụng đến thứ này.
“Nếu như chuyện này có khả năng sẽ đắc tội tam đại thế lực Viễn Cổ thì sao?” Kiếm Khởi hỏi.
Nói thẳng ra chuyện khiến người ta e ngại nhất.
“Ồ?” Đầu trọc nhìn Kiếm Khởi, có chút bất ngờ:
“Vậy phải xem là chuyện gì.”
Kiếm Khởi có thể biết tới thế lực Viễn Cổ đã là rất cao minh, có thể trở thành kẻ địch với tam đại thế lực, đó chính là ghê gớm.
“Giúp một người dựng tế đàn.”
Kiếm Khởi kể ra những chuyện liên quan một lần.
“Tình huống đại khái chính là như vậy.”
Nghe Kiếm Khởi nói xong, những người khác hơi nhíu mày lại.
“Tế đàn vô hại sao?” Thanh niên áo đỏ hỏi.
“Vị kia nói là vô hại.” Kiếm Khởi xem không hiểu.
Có điều Lưu Hỏa không đến mức phải lừa gạt hắn, còn nữa, cũng không cần phải ở trong phạm vi Kiếm Nhất Phong.
Có người thủ ở đó là đủ.
Tùy tiện tìm một ngọn núi lớn hoang tàn vắng vẻ cũng được.
“Ta ngược lại thật ra rất tò mò về thù lao của hắn, có thể hỏi một chuyện, chuyện này là gì?
Hắn có thể trả lời được vấn đề của ta sao?” Đầu trọc nhìn Kiếm Khởi, trực tiếp chất vấn:
“Ta đã đứng ở Chứng Đạo nhiều năm, vô vọng tiến vào Đại Đạo.
Ta muốn một cơ hội, hắn có thể cho ta biết đáp án được sao?
Hắn lấy đâu ra tư cách mà dám cuồng vọng như thế?”
Đối mặt với chất vấn của đầu trọc, hai vị còn lại không mở miệng, chỉ nhìn Kiếm Khởi, xem Kiếm Khởi sẽ trả lời như nào.
Kiếm Nhất Phong bọn hắn cũng không phải chỗ làm từ thiện.
Không đủ lợi ích, không đáng để bọn hắn mạo hiểm.
Chương 1166: Mộ Tuyết: Lục Thiếu gia, ta thành công cụ hình người rồi? 3
Mộ Tuyết: Lục Thiếu gia, ta thành công cụ hình người rồi? 3
“Ba vị Trưởng lão cảm thấy trận đại chiến kinh khủng nhất trong tu chân giới, là trận chiến nào?” Kiếm Khởi trầm tư một lát, trực tiếp hỏi thẳng.
Trước khi đi lên, hắn đã suy nghĩ qua, đại khái là có chuẩn bị.
Cho nên không cần suy nghĩ bao lâu, hắn đã có thể đưa ra đáp án đủ rung động.
“Đại chiến kinh khủng nhất?” Người đàn ông trung niên nhìn khá bình thường kia không suy nghĩ bao lâu, lập tức đưa ra đáp án:
“Vài ngày trước đó, ngày điềm lành rơi từ trên trời xuống đó.
Trận chiến lấy Lục gia làm trung tâm kia.”
“Quả thật là vậy, vô số năm qua, chưa từng có trận chiến nào có thể vượt qua trận chiến kia.” Thanh niên áo đỏ tán đồng.
“Vậy tiếp theo, ngươi muốn nói cái gì?” Đầu trọc tiếp tục hỏi.
“Trong trận chiến kia, ba vị Trưởng lão cảm thấy ai là đáng chú ý nhất, thuộc về loại tầng thứ nào?” Kiếm Khởi nhìn ba vị phía trên trụ cột, hỏi.
Vấn đề này khiến ba người trầm mặc một lát.
Bọn hắn đang tự hỏi.
“Nếu như nhất định phải chỉ ra, hẳn là có ba người xuất sắc nhất.” Người đàn ông đầu trọc trả lời trước tiên:
“Một, Thiếu Tông chủ Ẩn Thiên Tông, Lưu Hỏa, một mình trấn áp dị biến nơi chân trời, trời đất e ngại, suốt vạn cổ chưa từng thấy qua.
Hai, Tử Y Thần Nữ của Thiên Nữ Tông, một mình một khoảng trời, trấn giữ thiên địa, rung động lòng người.
Ba, Đại Trưởng lão Lục gia, đối với ngươi mà nói có thể có chút xa lạ, nhưng sự cường đại của hắn, khắp tu chân giới không ai có thể sánh bằng.
Hai vị phía trước đã vượt qua truyền thuyết, mà Lục gia Đại Trưởng lão, chính là truyền thuyết.
Đáp án này đã đủ hài lòng chưa?
Những người khác có ý kiến gì không?”
Thanh niên áo đỏ cùng người đàn ông trung niên bình thường kia đều lắc đầu.
Cũng không có bất kỳ ý kiến gì.
Đây là sự thật.
Sau đó ba người nhìn về phía Kiếm Khởi, muốn nghe ý kiến của Kiếm Khởi một chút.
Có thể tới đây, đương nhiên là có tư cách nói chuyện.
“Trưởng lão đã nói như vậy, cho nên ta cũng muốn nói cho ba vị Trưởng lão một chuyện.” Kiếm Khởi ngẩng đầu nhìn ba vị Trưởng lão của Kiếm Nhất Phong, nghiêm mặt nói:
“Người đưa ra vấn đề thù lao kia, chính là vị kia trong miệng Trưởng lão, là cường giả khiến trời đất e ngại, suốt vạn cổ chưa từng thấy qua, Thiếu Tông chủ Ẩn Thiên Tông, Lưu Hỏa.
Toàn bộ vấn đề liên quan tới đạo, với hắn mà nói, đều không phải là vấn đề.”
Nghe được câu này, cả ba người đều giật mình.
Lưu Hỏa.
Lưu Hỏa cực kỳ thần bí đó.
“Ngươi chắc chắn?”
“Chắc chắn.”
“Bản vẽ.” Thanh niên áo đỏ mở miệng đầu tiên:
“Chuyện này bản tọa nhận thầu.
Chủ yếu là vì người đề xuất chuyện này là Lưu Hỏa, là người có ân với Kiếm Nhất Phong chúng ta.
Kiếm Nhất Phong chúng ta không phải là loại người có ân không báo.”
“Im miệng đi, ta muốn, đừng có ai tranh với ta.” Đầu trọc trực tiếp đứng lên.
Dường như ai dám tranh với hắn, hắn sẽ lập tức đánh người đó.
“Vậy đánh một chầu đi, người nào thắng người đó nhận.” Người đàn ông trung niên bình thường lên tiếng.
Trên người thanh niên áo đỏ bắt đầu phát ra ánh sáng màu hồng, dường như có thể đánh nhau bất cứ lúc nào.
Kiếm Khởi: “…”
Xem ra danh vọng của Đông Phương đạo hữu, so với dự đoán còn lớn hơn.
Kiếm Nhất Phong không thành vấn đề, về phần tam đại thế lực, ba vị Trưởng lão chưa từng nhắc đến.
Hẳn là không thèm để ý.
Có điều có một số việc hắn muốn nói rõ ràng.
“Ba vị Trưởng lão đừng nóng vội, dựa theo yêu cầu, chỉ cần tham dự là có thể đặt câu hỏi.”
Nghe thấy lời Kiếm Khởi nói, ba người sững sờ.
“Ý ngươi là, nếu như cả tông môn chúng ta cùng đi xây thì tất cả đều có thể hỏi sao?” Thanh niên áo đỏ hỏi.
“Hẳn là có giới hạn, nhưng cụ thể là một người hai bay người, cũng không nói rõ.
Có điều tế đàn có thể sẽ có rất nhiều, miễn là cuối cùng có thể thành công dùng được là đủ.” Kiếm Khởi giải thích.
Một cái tế đàn, cả một tông môn đi đặt câu hỏi, chắc chắn là không có khả năng.
Không cần nghĩ cũng biết.
“Không cần để ý, vậy một người lập một cái đi, dù sao chúng ta cũng nhiều núi.” Đầu trọc nhìn bốn phía, nói:
“Để mấy lão già bế quan tới chết kia đi ra.
Còn bế quan làm gì?
Chờ chết à?
Trực tiếp hỏi.”
“Nhỡ đâu Lưu Hỏa chỉ trả lời đại khái thì sao?” Người đàn ông trung niên nhìn khá bình thường hỏi.
“Những lão già kia có thể bế quan đại khái rồi đi ra sao?” Đầu trọc hỏi lại.
Không ai nói gì nữa.
“Chấp hành đi.” Cuối cùng, thanh niên áo đỏ nhìn Kiếm Khởi, nói:
“Đưa bản vẽ trận pháp cho chúng ta.”
Đến lúc này, Kiếm Khởi mới nhẹ nhàng thở ra.
Nghĩ đến Kiếm Nhất Phong sẽ có thể hoàn thành rất nhiều.
Về phần cuối cùng có làm được gì hay không, bọn hắn không biết.
Nhưng mục đích, hẳn là ba ngôi sao ban đêm đột nhiên xuất hiện kia.
Đó là dị biến duy nhất gần đây.
Đông Phương đạo hữu làm những chuyện như vậy, không hề bình thường.
“Đúng rồi.” Lúc này, thanh niên áo đỏ đột nhiên hỏi Kiếm Khởi:
“Có phải ngươi cũng đã từng hỏi một vấn đề rồi hay không?”
“Vâng.” Kiếm Khởi gật đầu.
“Nắm chặt thanh kiếm vô địch, chính là thu hoạch lúc đó.”
“Chuyện này có cần bí mật hành động không?” Người đàn ông trung niên hỏi.
“Hẳn là có.” Kiếm Khởi nói.
Hắn thật ra cũng không chắc, nhưng vốn sẽ bị phá hư.
Vậy hành động bí mật là chuyện đương nhiên.
Nếu không, thật sự có khả năng sẽ đánh nhau với tam đại thế lực.
Xong xuôi mọi việc rồi, tầng cao của Kiếm Nhất Phong liền hành động, bắt đầu tìm kiếm ngọn núi thích hợp.
Xây dựng tế đàn.
Đối với những người tu vi yếu, một câu hỏi quả thật không quan trọng đến thế.
Đan dược có lẽ quan trọng hơn.
Nhưng đối với người tu vi cao như bọn hắn, một câu hỏi đã tương đương với một cơ duyên.
Có thể gặp nhưng không thể cầu.
‘Phia ta bên này đã hoàn thành, Sơ Vũ và Kiều Càn bên kia thì không nói được rồi.’ Kiếm Khởi lắc đầu.
Tương đối mà nói, chỗ hắn là dễ dàng nhất.
Cũng không phải là vì bản thân hắn, chủ yếu là Kiếm Nhất Phong cũng không e ngại tam đại thế lực.
Bọn hắn không sợ chiến.
— —
Rất nhanh đã đến buổi trưa.
Lục Thủy khép sách lại, cần phải trở về rồi.
Mua cho Mộ Tuyết món điểm tâm.
Hôm nay Mộ Tuyết hẳn là sẽ dậy sớm hơn chút, dù sao tối qua cũng đã ngủ không ít.
Còn nữa, ngày nào cũng dậy muộn không bình thường, sẽ bị phát hiện.
Nhất là mẹ hắn.
Vừa thấy Mộ Tuyết dậy muộn sẽ bắt đầu đoán.
Còn đoán cái nào chuẩn cái đó.
Quá đáng ghét.
Lục Thủy sờ người mình, trên người hắn thật ra đã có đủ bảy dấu răng.
Phía trên có sức mạnh lưu chuyển, chỉ cần hắn muốn, liền có thể triệu hồi Nha Thần.
Tìm ngày tốt triệu hồi một lần.
Không biết có được ước hay không.
Có một vài sinh vật trao ước nguyện rất khó giao tiếp, hy vọng Nha Thần sẽ là loại dễ giao tiếp kia.
Lục Thủy vừa định đi mua một ít đồ ăn thì Chân Võ đột nhiên tìm tới.
“Thiếu gia, có tin tức.”
Đây là câu nói đầu tiên của Chân Võ.
“Tin tức gì?” Lục Thủy hỏi.
Câu nói này không đầu không đuôi.
“Đã tìm được Lệ Thiên Xích, đang chờ Thiếu gia qua đó.” Nói xong, Chân Võ lại bổ sung thêm.
“Là Cẩu Tử tìm được.”
Lục Thủy khẽ gật đầu, nói đến Cẩu Tử, hắn liền nghĩ tới Cẩu Tử nhìn thấy trong Mê Đô.
Thời điểm đó, Cẩu Tử không phải như bây giờ.
Vẫn còn rất ngại ngùng.
Thấy có người trộm đồ còn mở miệng nhắc nhở, có có thể trừ bạo giúp kẻ yếu.
Còn rất nghe lời, chưa biết nói chuyện.
Bây giờ…
Có cảm giác xã hội đen tối đã biến nó thành du côn lưu manh.
“Dẫn đường đi.” Lục Thủy đứng dậy, nói.
Đi qua xử lý, sau đó trở về, sẽ không để mất quá nhiều thời gian.
“Là gặp phải ở công viên, Thiếu gia đi theo ta.” Chân Võ dẫn đường phía trước.
“Đúng rồi, đây là danh sách trước mắt cần liên lạc.” Trên đường đi, Chân Võ đưa một tờ danh sách cho Lục Thủy.
Chủ yếu là muốn cho Lục Thủy xem xem có vấn đề gì không.
Nhận lấy danh sách, Lục Thủy liền đọc qua một lần.
Có không ít cái tên.
Người đầu tiên là Kiều Càn.
Kiều Càn?
Ai vậy?
Lục Thủy không quá để ý, sau đó nhìn thấy Sơ Vũ, Kiếm Khởi, Thạch Minh, Miêu Đồng, Diệp Tân.
Những người này đều có thế lực riêng.
Kiều gia, Bách Hoa Cốc, Kiếm Nhất Phong, Thu Cảnh Cung, Hợp Hoan Tông.
Diệp Tân thì tương ứng với Bỉ Chi Hải Ngạn.
Cũng miễn cưỡng tính là có đi.
Sau đó Lục Thủy nhìn thấy tên Danh Dữ Trọng và Công chúa Mộc Nhiễm của Tịnh Thổ.
Tương ứng là Tịnh Thổ.
Minh Thổ có vẻ như đã bỏ đi.
“Đạo Tông cũng có trong đây?” Lục Thủy ngược lại có chút kinh ngạc.
Người tương ứng là Kinh Hải.
Người này Lục Thủy đã gặp qua mấy lần.
Cũng là một người tin tức tương đối linh thông.
“Đúng vậy, chỉ là còn chưa có liên hệ.” Chân Võ lập tức nói:
“Bởi vì hắn không biết thân phận của Lưu Hỏa, cho nên cần hỏi Thiếu gia một chút.”
Ngay lúc Lục Thủy đang định mở miệng, đột nhiên có một đạo thần lực hướng về phía hắn bên này, là Cửu.
Tiếp đó, hắn nghe thấy một câu:
“Biết nha, ta đã nói cho hắn biết.”
Lục Thủy: “…”
Chương 1167: Thiếu tông chủ thật sự 1
Thiếu tông chủ thật sự 1
Đột nhiên nghe được tin tức này, Lục Thủy nhất thời cảm thấy có chút kinh ngạc.
Cửu vô cùng thành thực.
Hắn hoàn toàn không biết có việc này, Cửu cứ thế mà nói ra.
Hắn có cần phải nói một tiếng cảm ơn hay không?
Có phải Cửu cho rằng chỉ cần mình nhập thân vào trong Nhị trưởng lão, thì Lục đại thiếu gia hắn không dám đi tìm có phải không.
Hay lắm.
Đúng là hắn không dám.
Tạm thời không so đo với đối phương.
Nhưng mà, hắn phát hiện ra rằng, những người đã chết đều đặt biệt ngang tàn.
Đều ỷ vào câu người chết là lớn nhất.
Cửu thân là Chân Thần duy nhất trong thiên địa, cũng chẳng tốt hơn được chút nào.
Cũng may là Lục không lưu lại gì cả, nếu không thì chắc chắn cũng là một người vô cùng xấu tính.
Chẳng qua là có bề ngoài nhìn trưởng thành và chững chạc mà thôi.
Người chơi chung được với Kiếm Nhất, thì có thể tốt tới đâu được chứ?
Chỉ là khi so sánh với Kiếm Nhất vẫn luôn tỏa sáng chói mắt, thì Lục lại trông khá bình thường, khiến cho người ta có chút nhìn không thấu.
Nhưng mà ở trong mắt của Cửu, Lục lại vô cùng chói mắt.
Đó là sự đặc biệt của chính bản thân hắn.
Nhìn thì như người bình thường, nhưng lại là người không tầm thường nhất trong thời đại kia.
“Để cho hắn đi đi.”
Lục Thủy nói:
“Hắn biết nhiều hơn ngươi nghĩ.”
Chân Võ có hơi kinh ngạc, theo lý thuyết mà nói, thì đối phương đã biết được thân phận của thiếu gia rồi ư?
Làm sao mà hắn có thể biết được?
Hoàn toàn không tưởng tượng nổi.
Nhưng mà Chân Võ cũng không hỏi nhiều, chỉ im lặng gật đầu.
Lục Thủy tiếp tục xem danh sách, hắn dời mắt lên tên Miêu Đồng, nói:
“Liên lạc được với Miêu Đồng chưa?”
“Vẫn chưa.”
Chân Võ lắc đầu.
Tối qua không liên lạc được với Miêu Đồng, tới buổi sáng hôm nay cũng vẫn chưa liên lạc được.
“Đổi thù lao một chút.
Đừng để cho bọn họ cảm thấy nghi ngờ, nói với bọn họ rằng chỉ cần hoàn thành nó là được.
Ta đã đoạt một tia Tiên Thiên Chi Khí cho Miêu Đồng, có thể trợ giúp cho sự tu luyện của hắn về sau này.”
Lục Thủy nói.
Miêu Đồng tu luyện quá muộn, Tiên Thiên không đủ.
Một tia Tiên Thiên Khí cũng đã đủ để thỏa mãn bọn họ rồi.
Khí này cũng rất dễ lấy.
Vấn đề này coi như đã xong, ai biết rằng Miêu Đồng sẽ hỏi cái gì chứ, nếu trả lời không được thì sẽ rất lúng túng.
Miêu Đồng có thể không hiểu một tia Tiên Thiên Khí có thể làm được gì, nhưng mà đạo lữ của hắn chắc chắn sẽ quan tâm.
Không thể nghi ngờ thực lực của Hợp Hoan Tông được.
Kỳ tông chủ càng thần bí hơn nữa, đến tận bây giờ vẫn không biết được người đó là nam hay là nữ.
Bọn họ cũng không sợ tam đại thế lực của thời Viễn Cổ.
Chân Võ không biết tại sao phải chia nó cho Miêu Đồng, nhưng mà vẫn đáp ứng.
Lục Thủy lại tiếp tục xem danh sách.
Đúng là không thể lợi dụng Minh Thổ được, có Phật Môn U La ở đó, bất kỳ một động thái gì ở Minh Thổ, dù cho nó nhỏ như một ngọn cỏ bị gió thổi hơi lắc lư, cũng đều dễ dàng bị phát hiện.
Với lại, dù cho Danh Dữ Trọng ở trong đó cũng không thủ được.
Không bằng cứ tập trung lại hết ở Tịnh Thổ.
Sau đó Lục Thủy lại nhìn về phía tên của những người khác.
Hắn thấy được cái tên Hứa Phương, là vị Đông Lâm Sơn kia.
Bên kia có Hoa Hải.
“Bên phía Hứa Phương thì chỉ cần hỏi một tiếng là được rồi, Đông Lâm Sơn không thích hợp.”
Lục Thủy nói.
Thực lực của bọn người Hứa Phương đúng là đủ mạnh, nhưng mà bọn họ còn dẫn theo con gái, cho nên không thích hợp để tham dự.
“Nói bọn họ đi tới Bách Hoa Cốc để hỗ trợ, cùng Sơ Vũ thuyết phục Bách Hoa Cốc.”
Chân Võ nói.
Lục Thủy gật đầu.
Cái này thì có thể.
Tiếp đó, Lục Thủy lại thấy tên Ma tu Cát An.
Mặc dù là Ma tu, nhưng mà Ma tu Cát An không có thế lực, thế nhưng sau lưng lại có một người sư phụ vô cùng lợi hại.
Hắn nhìn thấy ở chỗ của Ma tu Cát An có cái ghi chú:
Ra giá một khối linh thạch cửu phẩm.
Mở miệng chính là một tỷ.
Chậc chậc.
Lục Thủy cảm thấy rằng nếu mà ai cũng giống như hắn, thì tiền tiêu vặt chắc chắn là không đủ.
Sau khi cảm khái xong, hắn phát hiện vậy mà còn có thêm một cái ghi chú nữa: Hiện tại đã chém thành năm khối lục phẩm.
Một tỷ thành năm trăm ngàn?
Là Chân Võ hay là Chân Linh chém?
Lục Thủy cũng không quan tâm nữa, vì hắn phát hiện khi mua đồ hắn không hề trả giá.
Rất nhanh, Lục Thủy đã nhìn tới cuối danh sách.
“Thâm Hải Thủy Long?”
Lục Thủy không khỏi kinh ngạc.
Chân Võ có thể liên lạc được với bọn họ luôn sao?
Khủng bố tới như thế luôn à?
Ở trên cũng có viết về Hải Yêu, nhưng mà Hải Yêu còn có dấu vết để mà lần theo.
Thế nhưng, Thâm Hải Thủy Long thì khác, sao có thể liên lạc được chứ?
“Dự định sẽ thông qua Thiên Nữ Tông, sau đó lại thông qua Hải Yêu để liên lạc tới Thâm Hải Thủy Long.
Bọn họ biết thiếu gia, cho nên xác suất tham dự là rất cao.”
Chân Võ lập tức giải thích cho Lục Thủy.
Chỉ cần biết thiếu gia, thì cơ bản đều hiểu rõ tầm quan trọng của vấn đề, đây hoàn toàn không phải là thứ mà có thể dùng linh thạch để so sánh được.
Lục Thủy:
“…”
Có suy nghĩ rất ấn tượng.
Lục Thủy đưa danh sách lại cho Chân Võ.
Ngoại trừ bên phía Miêu Đồng thì không có vấn đề gì lớn cả.
“Nếu có chuyện gì thì nói cho ta.”
Giao phó xong hắn liền đi về phía công viên.
Nếu như không tìm nhầm người, thì hắn có thể nói về chuyện sau này của Ẩn Thiên Tông.
…
Cẩu Tử đứng ở trên đầu Cẩu Ngạo Thiên, nó nhìn chằm chằm vào hai người đang đứng phía trước.
Dường như chỉ cần họ có chút dị động nào, nó sẽ lập tức cắn đứt chân của họ vậy.
“Cho các ngươi cơ hội để làm cháu trai đó, các ngươi đừng có mà không biết điều.”
Cẩu Tử nói.
“Tiền bối…”
Lệ Thiên Xích cảm thấy có thể đã xảy ra chuyện gì đó ở đoạn giữa.
“Gọi ta là chó nhà giàu.”
Cẩu Tử không chút khách khí mà uốn nắn lại bọn họ.
Lệ Thiên Xích:
“…”
Hòa Vũ Diệp:
“…”
Đúng là tai bay vạ gió.
Không phải chỉ đi tới Thu Vân Trấn một chuyến thôi sao, tại sao lại có nhiều tai họa đang chờ đón bọn họ tới vậy?
Trước đó thì gặp phải Lưu Hỏa và Y Tử Thần Nữ.
Hôm nay lại gặp phải chuyện gì nữa đây.
Một con chó?
Một con chó có thể trấn áp bọn họ ngay trong nháy mắt?
Trên đời này còn có con chó khủng bố tới như thế sao?
Chưa từng nghe qua, chưa từng nhìn thấy, Cẩu Yêu cũng không khủng bố tới như thế.
Nhưng mà, bọn họ hết lần này tới lần khác đều gặp phải.
Hơn nữa, nhìn bộ dạng hiện tại của đối phương, thì là một con chó nhà, là một con chó có chủ nhân.
Chương 1168: Thiếu tông chủ thật sự 2
Thiếu tông chủ thật sự 2
“Hai vị tiểu hữu không cần để ý tới nó.
Có người muốn tìm các ngươi, chúng ta chỉ là làm thay người đó mà thôi.”
Nha Đông tiên nhân nói.
Nghe thấy Nha Đông tiên nhân nói thế, hai người Lệ Thiên Xích mới yên tâm hơn một chút.
Không biết có phải do ảo giác của bọn họ hay không.
Lệ Thiên Xích thân là người có tu vi bát giai đỉnh phong, lại có cảm giác mình chỉ mới vừa ra khỏi Tân Thủ Thôn mà thôi.
Mấy ngày nay, hắn vẫn luôn bị xem như một tiểu tu sĩ mà khi dễ.
Có phải do cách thức mở mắt của hắn trong mấy ngày nay không đúng không?
Rất nhanh, Chân Võ đã dẫn Lục Thủy đi tới công viên.
Lúc này, tất cả mọi người đều nhìn qua, Lệ Thiên Xích đương nhiên cũng không phải là ngoại lệ.
Khi hắn nhìn thấy Lục Thủy, hắn phát hiện người tìm hắn rất có thể là Thiếu tông chủ.
Khi Lục Thủy đi tới, Lệ Thiên Xích không chút do dự, lập tức quỳ một chân xuống, cung kính hành lễ:
“Cung nghênh Thiếu tông chủ.”
Cẩu Tử vốn dĩ đang lắc lắc cái đuôi lên trời bị hành động này của Lệ Thiên Xích làm cho vô cùng chấn động, đây là đang cướp cẩu gia của nó à?
Cháu trai ngu xuẩn.
Rầm!
Cẩu Tử đụng Lệ Thiên Xích một cái, trực tiếp đánh cho Lệ Thiên Xích bay ra ngoài.
Sau đó, nó đứng trước mặt Lục Thủy mà lúc lắc cái đuôi:
“Gâu gâu, gâu gâu.”
Hòa Vũ Diệp đang đứng ở bên cạnh cũng không biết phải làm sao.
Cái trấn này không hề bình thường chút nào cả.
Lục Thủy thấy Cẩu Tử đang kêu la, hắn nhìn mấy cái bánh bao vừa mới mua ở trong tay của mình.
Lấy một cái ra đưa cho Cẩu Tử.
Khi Cẩu Tử cắn được cái bánh bao ấy, nội tâm của nó cực kỳ xúc động.
Quả nhiên, cẩu gia vẫn rất yêu thương nó, chỉ có điều bình thường hắn không biểu hiện ra mà thôi.
Tình yêu của cẩu gia đối với nó vô cùng kín đáo.
Sau này, nó nhất định phải làm một chú chó nhà kiêu ngạo của cẩu gia.
Cẩu Tử dùng móng vuốt để ôm bánh bao, dường như nó là món đồ ăn ngon nhất trên đời này.
Cẩu Ngạo Thiên:
“…”
Thì ra Cẩu đại gia lại là loại Cẩu Vương như thế.
Lúc này, Chân Võ đi tới trước mặt Cẩu Ngạo Thiên:
“Đi tìm chủ nhân của ngươi đi.”
Không thể để Cẩu Ngạo Thiên ở lại chỗ này được, nó sẽ nghe thấy rất nhiều chuyện không nên nghe.
Thiếu gia có chuyện cần phải làm, việc này đương nhiên có càng ít người biết càng tốt.
Có thể để cho người ta biết rằng có người muốn làm như thế, nhưng tuyệt đối không thể để cho người ta biết rằng, người muốn làm chính là thiếu gia.
Việc này chỉ có những người nằm trong danh sách có hạn kia mới có thể biết được.
Sau đó, Chân Võ lấy cái ghế dựa ra đặt xuống sau lưng Lục Thủy, để cho Lục Thủy ngồi xuống.
“Tới tìm các ngươi là do có chuyện nghiêm túc cần các ngươi hỗ trợ.”
Lục Thủy ngồi xuống, hắn nhìn Lệ Thiên Xích mới vừa đứng dậy và Hòa Vũ Diệp đang đứng ở bên cạnh nói,
“Thiếu tông chủ cứ việc nói.”
Hòa Vũ Diệp nói.
Bọn họ hoàn toàn không có quyền lựa chọn.
Lục Thủy bảo bọn họ hỗ trợ, bọn họ dám nói chữ “Không” sao?
Vị này chính là Lưu Hỏa, tên tuổi vang danh Tu Chân Giới, vị hôn thê của hắn cũng là một vị tồn tại dương danh Tu Chân Giới.
Bọn họ không thể chọc nổi.
Hơn nữa, bối cảnh của Lục Thủy như thế, Lục gia không phải là nhân vật mà Ẩn Thiên Tông có thể đối kháng.
“Thiếu tông chủ muốn làm gì?”
Lệ Thiên Xích đi tới.
Hắn phát hiện ra rằng ở bên cạnh Thiếu tôn chủ có vô số cường giả.
Tùy tiện lấy ra một con chó thôi cũng đã là một nhân vật khủng bố rồi.
Tuyệt đối không phải là cửu giai.
Không phải là người.
Lục Thủy đưa tay ra phía sau.
Chân Võ hiểu ý, lập tức giao bản vẽ qua cho Lục Thủy.
“Nhìn.”
Lục Thủy động ngón tay, bản vẽ bay tới trước mặt hai người Lệ Thiên Xích.
Hai người vô cùng tò mò.
Bọn họ nhìn bản vẽ, sau đó phát hiện rằng mình xem không hiểu.
“Thiếu tông chủ, đây là tế đàn sao?”
Lệ Thiên Xích cảm giác nó giống như thế.
Trên thực tế thì cũng đúng là như vậy,
“Đúng.”
Lục Thủy gật đầu:
“Chính là tế đàn.
Bây giờ, ta cần các ngươi giúp ta xây dựng nên một cái tế đàn ở trong vùng núi.
Phải đảm bảo rằng nó có thể vận hành thành công.
Với lại…”
Lục Thủy dừng lại một chút rồi mới tiếp tục nói:
“Với lại, ta muốn tất cả các người có tu vi cao của Ẩn Thiên Tông phải đi tìm một ngọn núi, xây dựng một cái tế đàn.
Thù lao của việc này chính là các ngươi có thể hỏi ta một vấn đề.
Hoặc là những thứ khác.
Công pháp, linh thạch, đan dược.
Chỉ cần thích hợp là được.”
“Xây một tế đàn, có thể hỏi một vấn đề?
Có thể hỏi cách khả thi nhất để có thể trực tiếp thăng cấp lên thành cửu giai chứng đạo không?”
Lệ Thiên Xích hỏi.
“Có thể.”
Lục Thủy gật đầu.
Lệ Thiên Xích:
“…”
Nhiệm vụ này chắc chắn là rất nguy hiểm.
“Thiếu tông chủ muốn hành động bí mật?”
Hòa Vũ Diệp cân nhắc thứ khác:
“Bởi vì không thể để cho người khác biết sao?”
“Chính xác mà nói thì người tham dự vào việc này, có thể đắc tội với tam đại thế lực thời Viễn Cổ.
Nhưng mà, chỉ cần các ngươi làm việc cẩn thận, thì sẽ không sao cả.”
Lục Thủy dựa lưng vào ghế nói.
Lệ Thiên Xích và Hòa Vũ Diệp nhìn nhau.
Đúng là rất biết cách làm.
Hơn nữa, bởi vì có Lục Thủy ở đây, cho nên bọn họ căn bản là không thể đi cùng một hướng với tam đại thế lực thời Viễn Cổ được.
Thiếu tông chủ, Lục gia và Tông chủ, bọn họ buộc phải lựa chọn.
Lục gia đi cùng với Thiếu tông chủ, cho nên đi theo hắn rất an toàn.
Ít nhất thì cũng an toàn hơn so với tam đại thế lực.
Có thể làm.
“Chuyện của Thiếu tông chủ, chúng ta đương nhiên sẽ dốc hết toàn lực để làm.
Chỉ có điều, Thiếu tông chủ có thể dùng thứ gì đó để làm tín vật được không?”
Lệ Thiên Xích nhìn Lục Thủy rồi nói.
“Các ngươi cũng không phải là không biết rằng ta là giả, tín vật ở đâu ra chứ?”
Lục Thủy dùng vẻ mặt nghiền ngẫm mà nhìn Lệ Thiên Xích.
Việc hắn là Thiếu tông chủ giả, ai cũng biết cả.
Tín vật đương nhiên là không có.
Có mới là không bình thường.
“Tín vật, Thiếu tông chủ lấy ra cái gì thì cái đó chính là tín vật.”
Lệ Thiên Xích giải thích:
“Cái này phải mở nhiệm vụ cao nhất của Tông môn, cần có tín vật để kiểm chứng.
Nếu không thì dù cho có bốn vị cao tầng cũng không thể mở ra được.
Tông chủ lại không có ở đây.
Cho nên, chỉ có thể dùng tín vật của Thiếu tông chủ, xem như là hạch tâm để kiểm chứng.
Đây là quyền uy của Thiếu tông chủ.”
Chương 1169: Thiếu tông chủ thật sự 3
Thiếu tông chủ thật sự 3
Lục Thủy cũng không cảm thấy có gì là không đúng cả:
“Nếu vậy thì nên dùng cái gì để làm tín vật mới tốt?
Đồ vật của Chân Thần duy nhất trong thiên địa có được hay không? Hay là đồ của Tà Thần?”
Lệ Thiên Xích:
“…”
Loại đồ vật như thế này không phải là thứ mà hắn có thể đụng vào được.
“Bình thường một chút là được rồi.”
Lệ Thiên Xích cười nói:
“Như là ngọc thạch chẳng hạn, không cần phải quá đặc biệt.
Nhưng mà, Thiếu tông chủ có thể để vào đó một tia khí tức, vì để kiểm chứng thêm phần uy nghiêm, không gì có thể tốt hơn nó được.”
“Ngọc thạch?”
Lục Thủy suy nghĩ một chút, hắn phát hiện bản thân đúng là có một khối ngọc thạch.
Hình tròn, có thể dùng để phòng ngự.
Cũng không biết nó từ đâu ra nữa.
Sau đó, hắn liền lấy khối ngọc kia ra, ném nó qua cho Lệ Thiên Xích.
Lệ Thiên Xích nhận lấy khối ngọc thạch, hắn định dùng bí pháp để chạm trổ vào, sau đó dùng nó để tuyên bố nhiệm vụ cao nhất của Tông môn.
Biểu lộ rõ sự quyền uy của Thiếu tông chủ.
Chẳng qua là…
Khi hắn quan sát cẩn thận khối ngọc này, thì đột nhiên rùng mình một cái.
Hắn mở to hai mắt, quan sát thật kỹ khối ngọc thạch.
Hòa Vũ Diệp cảm thấy có chút hiếu kỳ, cũng lại gần để quan sát.
“Ngươi đang làm gì vậy?”
Hòa Vũ Diệp hỏi.
“Ngươi tự xem đi.”
Lệ Thiên Xích đưa khối ngọc thạch qua cho Hòa Vũ Diệp.
Hòa Vũ Diệp chau mày quan sát, càng nhìn càng kinh ngạc, thậm chí là còn có chút không dám tin.
Đây là…
Ẩn Thiên Bí Lệnh của Tông chủ.
Người cầm Ẩn Thiên Bí Lệnh trong tay, xem như là Môn chủ kế tiếp do chính Tông chủ khâm định.
Theo lý thuyết mà nói, người cầm trong tay Bí Lệnh không phải là Tông chủ, mà đó chính là Thiếu tông chủ do Tông chủ quyết định.
Mà thứ này lại ở trong tay Lưu Hỏa.
Vậy điều này đã chứng tỏ một điều, từ đầu tới cuối, Lục Hỏa đều không phải là Thiếu tông chủ giả mạo.
Mà hắn đúng thật là Thiếu tông chủ hàng thật giá thật của Ẩn Thiên Tông.
Là điều mà tất cả mọi người đều biết, nhưng cũng không biết mà thôi.
“Các ngươi biết thứ này à?”
Lục Thủy hiếu kỳ mà nhìn hai người bọn họ.
Chỉ là ngọc bội thôi mà, có cần phải kích động tới như thế không?
Lệ Thiên Xích và Hòa Vũ Diệp đều không nói thêm gì nữa cả, quỳ một chân xuống trước mặt Lục Thủy, cung kính nói:
“Một trong tứ mệnh của Ẩn Thiên Tông, Lệ Thiên Xích.”
“Một trong tứ mệnh của Ẩn Thiên Tông, Hòa Vũ Diệp.”
“Cung nghênh Thiếu tông chủ trở về.”
Lục Thủy:
“???”
Hắn không khỏi kinh ngạc.
Thái độ của hai người này hoàn toàn không giống lúc trước, hơn nữa còn là một trong tứ mệnh, theo lý thuyết thì cao tầng của Ẩn Thiên Tông có bốn vị?
Đây là hai người trong số đó.
Trước kia bọn họ chưa từng nói qua về việc này.
Thái độ cũng không đúng cho lắm.
“Giải thích một chút đi.”
Lục Thủy cũng không vội vàng.
Hắn chỉ là hiếu kỳ mà thôi.
Thái độ của hai người bọn họ đột nhiên thay đổi, từ e sợ biến thành cung kính.
Tất cả chỉ bởi vì khối ngọc mà hắn ném cho bọn họ.
Hắn cũng không biết khối ngọc này dùng để làm gì, cũng chẳng biết nó từ đâu ra.
“Thiếu tông chủ thật sự không biết sao?”
Lục Thủy ra hiệu cho Lệ Thiên Xích và Hòa Vũ Diệp đứng lên.
“Ta nên biết nó sao?”
Lục Thủy hỏi.
“Cái này.”
Hòa Vũ Diệp lấy khối ngọc thạch ra rồi nói:
“Ẩn Thiên Bí Lệnh, tín vật của Tông chủ Ẩn Thiên Tông, người cầm Bí Lệnh trong tay, nhất định là Tông chủ hoặc là Thiếu tông chủ.”
Lục Thủy cảm thấy có chút kinh ngạc.
Chân Võ đang đứng ở phía sau cũng không khỏi cảm thấy có hơi ngoài ý muốn.
Thiếu gia không phải là giả mạo sao?
Hắn biết rất rõ ràng chuyện này, hoặc có thể nói là sau khi hắn nói về chuyện của Ẩn Thiên Tông, Thiếu gia mới làm Thiếu tông chủ của Ẩn Thiên Tông.
Tại sao Thiếu gia lại đột nhiên biến thành Thiếu tông chủ chân chính rồi?
Lục Thủy cũng cảm thấy có chút không bình thường, nhưng mà hắn cũng không quan tâm lắm:
“Vật này thật sự là trùng hợp ở chỗ ta, nếu như nó là tín vật của các ngươi, vậy thì các ngươi mang về đi.”
Ai điên mà đi làm Thiếu tông chủ gì đó chứ.
Làm Thiếu gia thôi đã rất mệt mỏi rồi, đừng nói gì tới việc làm những cái khác.
Với lại, việc giả làm Thiếu tông chủ chỉ là để thuận tiện hơn mà thôi, nếu thật sự là Thiếu tông chủ thì rất phiền phức.
Lệ Thiên Xích:
“…”
Hòa Vũ Diệp:
“…”
Không phải chứ, thứ này có thể tùy tiện cho người khác như thế sao?
“Chúng ta không dám lấy.”
Hòa Vũ Diệp lập tức dùng hai tay dâng Ẩn Thiên Bí Lệnh lên.
Nếu như Tông chủ mà biết được, nàng sẽ bị ném đi mất.
Mặc dù, Tông chủ đã không xuất hiện rất nhiều năm rồi, nhưng mà một khi Bí Lệnh xuất hiện, đồng nghĩa với việc hắn vẫn luôn quan sát Thiếu tông chủ.
Quả nhiên, mặc dù Tông chủ đang ở trong Mê Vụ Chi Đô, thì hắn vẫn có thể cảm nhận được chuyện ở bên ngoài.
Lục Thủy phất phất tay, cuối cùng thì hắn vẫn cầm lấy khối ngọc thạch đó, trong lúc nhất thời hắn cảm thấy thứ này không khỏi có chút phỏng tay.
Nhưng mà, đến tột cùng thì ai đưa nó cho hắn?
Hắn nhớ rằng, có một hôm nọ, Kỳ Khê lấy trữ vật pháp bảo của hắn ra, lúc đó đã có ngọc thạch ở trong rồi.
Trước đó chắc là vẫn chưa có.
Trong Lục gia, ai có thể vô thanh vô tức bỏ đồ vật vào trong trữ vật pháp bảo của hắn được cơ chứ?
Với lại, việc đặt nó vào trong trữ vật pháp bảo của hắn là có ý gì?
Hay là do Kỳ Khê nghĩ nhầm vật này là trữ vật pháp bảo?
Có rất nhiều vấn đề, nhưng mà sau này rồi nói tới nó sau.
Bây giờ, vẫn nên để Lệ Thiên Xích làm việc trước thì hơn.
Phải nhanh chóng giải quyết xong tam khỏa tinh trên bầu trời đã.
Mặc dù không thể nhìn thấy được vào ban ngày, nhưng mà chúng nó lại cực kỳ chói sáng vào ban đêm.
Giống như trên bầu trời có tới tận bốn mặt trăng lận vậy.
“Thiếu tông chủ chỉ cần nói rõ nên làm như thế nào là được rồi, chúng ta sẽ trực tiếp phát ra nhiệm vụ cao nhất.”
Lệ Thiên Xích nói.
Thiếu tông chủ quá mạnh mẽ.
Thì ra, người trực tiếp dẫn bọn họ vào trong cái hố này không phải là Thiếu tông chủ giả, mà là Thiếu tông chủ thật.
Hy vọng Tông chủ có thể nhìn thấy sự hối lỗi của hắn, không từ bỏ hắn.
…
Chương 1170: Thiếu Tông chủ thật sự 4
Thiếu Tông chủ thật sự 4
Nhạc Phong và Nhiếp Hạo chuẩn bị đi tới Thiên Nữ Tông, sau đó cùng nhau đi vào trong Họa Loạn Chi Thành.
Thiếu tông chủ đã phát nhiệm vụ, bọn họ đương nhiên phải dốc sức mà làm.
Nhưng mà, thù lao lần này được thống nhất là hỏi một vấn đề.
“Nhạc Phong, vấn đề được hỏi hắn có lẽ không thể tích lũy được, ngươi tính hỏi cái gì?”
Nhiếp Hạo vô cùng tò mò hỏi.
Thực ra hắn cũng không biết nên hỏi gì mới tốt nữa, còn mấy thứ như đan dược và pháp bảo thì bọn họ hoàn toàn không cần.
Đi theo Thiếu tông chủ để làm việc có thể gặp được rất nhiều kỳ ngộ.
Tạm thời bọn họ không cần tới những thứ này.
Mà bọn họ vẫn chưa nhập đạo, cho nên không thể nào hỏi về vấn đề này được.
Vì thế, rất khó để hỏi ra vấn đề có lợi nhất được.
“Chúng ta có thể hỏi một chút vấn đề riêng tư.”
Nhiếp Hạo nói.
“Ví dụ như?”
Nhạc Phong hỏi.
“Không phải Thiếu tông chủ sắp làm đám cưới sao? Chúng ta có thể làm sao mới có thể nhận được thiệp mời.”
Nhiếp Hạo nói.
“Trước đó Chân Võ đã từng nói qua rằng, chúng ta hãy để trống khoảng thời gian đầu năm.
Trên lý thuyết mà nói, thì có lẽ sẽ để cho chúng ta tham gia.”
Nhạc Phong nói.
“Ngươi cũng biết rằng đó chỉ là trên lý thuyết mà thôi.
Với lại, một câu hỏi của chúng ta cũng không biết dùng để làm gì, thì dùng nó để xác nhận một chút bộ không tốt sao?
Lỡ như Thiếu tông chủ quên mất thì sao, chúng ta cũng có thể nhắc nhở một chút.”
Nhiếp Hạo nói.
Hôn lễ của Thiếu tông chủ, bọn họ đương nhiên là phải tham gia rồi.
Dù có bận cũng phải tham gia, chỉ sợ rằng không được tham gia mà thôi.
Một câu hỏi liền nhận được tư cách tham dự.
Nghe xong lời nói này của Nhiếp Hạo, Nhạc Phong liền gật đầu một cái, đồng tình với quan điểm này.
“Nhưng mà cũng chỉ mới dùng có một câu hỏi mà thôi, còn một câu nữa, có yêu cầu gì khác hay không.”
Nhạc Phong nói.
Như vậy, bọn họ chắc là có thể đi.
Hôn lễ của Thiếu tông chủ, bọn họ có thể khoe khoang biết bao nhiêu năm.
Toàn bộ Ẩn Thiên Tông, cao lắm là chỉ có thể có cao tầng đi được mà thôi.
“Đúng rồi.”
Nhạc Phong đột nhiên nói.
“Sao vậy?”
Nhiếp Hạo tò mò hỏi.
Sau
“Nhiệm vụ cao nhất của Tông môn? Ta nhập môn lâu như thế rồi, vậy mà chưa bao giờ thấy nó cả.”
Nhạc Phong không khỏi cảm thấy kinh hãi.
“Không phải nói ngoại trừ Tông chủ ra, không ai có thể mở ra loại nhiệm vụ có cấp bậc như thế này sao?
Ngay cả cao tầng cũng không thể.”
Nhiếp Hạo cũng cảm thấy có chút ngoài ý muốn, sau đó hắn lại nhìn Bí Lệnh của bản thân mình:
“Ta không có nhận được, xem ra là có phân chia đẳng cấp.”
“Là nhiệm vụ gì?”
Nhiếp Hạo tò mò nhìn về với Nhạc Phong.
Sau khi Nhạc Phong nhận được nó vẫn luôn chưa nói cho hắn biết.
Đây chính là nhiệm vụ cao nhất của Tông môn.
Chỉ có thể nhìn không thể nói.
Cực kỳ quỷ dị.
“Có lẽ mà nhiệm vụ mà chúng ta nhận.”
Nhạc Phong cẩn thận suy nghĩ một chút nói:
“Căn cứ vào thời gian hiện tại, cao tầng có lẽ đang đi hoàn thành danh sách khách hàng, sau đó bị Thiếu tông chủ dạy dỗ làm người.
Tiếp đó, Thiếu tông chủ cần người giúp hắn làm việc.
Trực tiếp đi tìm cao tầng.
Lúc đó, cao tầng có lẽ đã biết được chân tướng, Lục thiếu gia chính là Thiếu tông chủ của Ẩn Thiên Tông.
Cho nên bọn họ mới tuyên bố nhiệm vụ cao nhất, giao cho tất cả những người ngũ giai trở lên.
Trong đó nhất định có tin tức vô cùng quan trọng.
Đó chính là…”
Nhạc Phong nhìn Nhiếp Hạo rồi chân thành nói:
“Nhiệm vụ này xuất phát từ Thiếu tông chủ Ẩn Thiên Tông, Lưu Hỏa.”
“Rất muốn xem tiếp nữa, nhưng đáng tiếc là ta còn chưa tới ngũ giai.”
Nhiếp Hạo cảm thấy mình có hơi lỗ.
Qua một khoảng thời gian nữa là hắn có thể thăng cấp lên ngũ giai rồi, sẽ được cử đi làm nhiệm vụ.
Thiếu tông chủ tự mình bảo đảm với hắn, nhưng mà hắn vẫn không dám làm loạn.
Dù sao thì thiên kiếp quá mức kinh khủng, chỉ có thể chuẩn bị thêm một chút nữa.
Cho nên phải bỏ lỡ cái nhiệm vụ này.
“Đi hỏi một vài tiền bối ngũ giai xem sao, ngươi sẽ phát hiện ra rằng khí thế của bọn họ đều sẽ có chút cao.
Dù sao thì cao tầng quyết định thân phận của Thiếu tông chủ.
Ý vị này chính là, Ẩn Thiên Tông chúng ta không phải là cứng rắn bị đẩy thành thế lực đỉnh cấp.
Mà là một thế lực nhất lưu có cơ hội đứng vững được ở đỉnh cấp.”
Nhạc Phong nói.
Nhiếp Hạo:
“…”
Nói nhiều như vậy làm gì, dù sao hắn cũng không thể nhận nó được.
Bỏ lỡ một lần, chính là một đời.
“Đi thôi, đừng xoắn quýt nữa, hoàn thành chuyện ở Thiên Nữ Tông xong thì đi tới Hải Ngoại.
Chuyện này rất quan trọng, nhiệm vụ của chúng ta còn nặng hơn những người khác nữa.
Cho nên, không thể xuất hiện bất kỳ vấn đề gì.
Hơn nữa, còn phải quan sát tam đại thế lực thật kỹ, xem bọn họ có động tác gì không.
Động tác của Thiếu tông chủ có hơi lớn, ít nhiều gì cũng sẽ bị truyền ra ngoài.”
Nhạc Phong thúc giục Nhiếp Hạo.
Sau đó hai người cùng nhau đi tới Thiên Nữ Tông.
…
Không trung Lục gia.
Khoảng cách vô tận, vị trí mà không ai có thể phát hiện được.
Một đạo kiếm ý xoay quanh ở đó.
Trên kiếm ý dường như có bóng người nào đó thoắt ẩn thoắt hiện.
Một vệt sáng bay qua, trên đó xuất hiện một vài ký tự:
Bí lệnh cao nhất Tông môn.
Liên quan tới tam đại thế lực thời Viễn Cổ.
Người đề xuất bí lệnh, Thiếu tông chủ Ẩn Thiên Tông, Lưu Hỏa.
Hôm nay, tên tuổi của Thiếu tông chủ vang danh thiên hạ.
…
Đại trưởng lão nhìn nội dung của nhiệm vụ cao nhất, phát ra giọng nói nhẹ nhàng từ tốn:
“Tiền đồ.”
Kiếm ý vờn quanh phía chân trời, mặc dù không thể thấy được tam khỏa tinh, nhưng sức mạnh lại không hề bị yếu đi.
Hắn đứng ở đây là để ngăn cản lại hết tất cả các sự tấn công.
Hắn ở đây, Lục gia nhất định sẽ bình an vô sự.
Kiếm của hắn, tuyệt đối sẽ không gãy.
Năm tháng vô tận.
Sẽ có ngày hắn phải chết đi, nhưng tuyệt đối không phải là bây giờ.
Sức mạnh của Đại trưởng lão vẫn luôn đối kháng với sự hỗn loạn ở xung quanh.
Loại cảnh giới này không phải là thứ mà hiện tại hắn có thể sánh bằng được, nhưng mà hắn tuyệt đối sẽ không lùi lại dù chỉ là nửa bước.
…
Mộ Tuyết ngồi ở trong sân, nàng nghe thấy lời của Chưởng môn Thiên Nữ xong không khỏi cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
“Bọn họ nói là có khả năng sẽ bị tam đại thế lực thời Viễn Cổ chú ý tới.
Thần Nữ đại nhân, chúng ta có thể tham dự vào việc này được không?”
Chưởng môn Thiên Nữ Tông nói đại khái lại chuyện này cho nàng nghe.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










