- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
- Tập 113 : Các ngươi có dám hay không 1 (c1121-c1130)
[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
Tập 113 : Các ngươi có dám hay không 1 (c1121-c1130)
❮ sautiếp ❯Chương 1121: Các ngươi có dám hay không 1
Các ngươi có dám hay không 1
Trên con đường Mê Đô, Lục Thủy đứng tại chỗ.
Quả nhiên là lại đi ra ngoài.
Hắn rất muốn có một cái tên bình thường.
Một tiếng Long Nhi kia của Kiếm Nhất khiến hắn thật sự không muốn đi nữa.
Nhưng không đi không được, phần tiếp theo mới là phần đặc sắc.
Kiếm Nhất được đỡ ra ngoài, Cửu sẽ xuất hiện.
Điều đáng tiếc duy nhất là, lúc Cơ Tầm đi ra, hắn lại xuống sân.
Đành kiên trì chờ thêm nửa tiếng nữa vậy.
Có điều với thực lực của Cơ Tầm bây giờ, hẳn là hoàn toàn bị Kiếm Nhất ngược.
Cho dù bị hoàn toàn bị ngược những cũng vẫn rất mạnh, hắn thân là Mê Đô cũng không thể chịu nổi.
Trước kia Mê Đô chính là biến mất ở chỗ đó, hắn đương nhiên cũng muốn biến mất ở chỗ đó.
Không liên quan gì tới thực lực.
“Có điều, Truyền ký Thần Ma là do ta viết, Kiếm Nhất Vi Kỳ Truyện cũng là do ta viết.
Hơn nữa, ta nhìn thấy hai quyển sách này rồi, mới có thể viết ra được hai quyển này.
Cái kia, ban đầu vốn là do Mê Đô viết sao?”
Mê Đô không có nguồn gốc, không thuộc về bất kỳ vòng nào trong mệnh lý thế giới.
Cho nên, quyển sách là xuất hiện từ hư vô.
Đây chính là lỗ thủng của mệnh lý, nguồn gốc sự sụp đổ của thế giới/
Mà hắn chính là tới để lấp đầy phần trống rỗng này ở Mê Đô.
Hắn trở thành Mê Đô, hoặc là Mê Đô trở thành hắn.
Để tất cả có nguồn gốc, có dấu vết mà lần theo.
Sách là hắn viết, nhưng có phải hắn tự nghĩ ra hay không, cũng không quan trọng.
Quan trọng là , từ tay hắn, cũng không phải xuất hiện từ hư vô.
‘Đại khái chính là vậy đi.’
Lục Thủy không nghĩ nhiều nữa.
Hắn ngược lại tò mò, ở kiếp trước thế giới có phải vì vậy mà tuổi thọ bị rút ngắn hay không.
Chưa từng chú ý qua.
Dù gì thì thế giới có sụp đổ, tiểu trấn Thu Vân cũng vẫn tốt.
Loại chuyện này không cần phải suy nghĩ nhiều, hắn đi, dựa theo quá trình bình thường, chẳng khác nào hàn gắn cho Mê Đô.
Sau này muốn đi cũng không thể.
Muốn thay đổi, cũng không mảy may có khả năng.
Một khi có hành vi không phù hợp với Mê Đô, sẽ lập tức bị đá ra khỏi Mê Đô.
Dù đổi thành Mộ Tuyết tới Mê Đô, chuyện cần làm cũng cơ bản là giống nhau.
Nếu không sẽ bị đá đi.
Nhưng là Mộ Tuyết đến, hẳn là sẽ bị đá tương đối nhanh.
Nàng sẽ không chỉ không viết sách, mà còn hoàn toàn không nhìn đến hai quyển sách kia.
Cùng lắm là qua được Kiếm Nhất Vi Kỳ Truyện.
Đại khái là viết được mấy chữ liền bị đá.
Sau đó, Lục Thủy tiếp tục hướng về phía trước, hẳn là vẫn còn.
Hơn nữa ba mươi năm sau, cờ vây cao hứng, trận chiến Kỳ Thánh bùng nổ.
Là lúc thấy Kỳ Thánh Kiếm Nhất hồi cờ.
Đáng tiếc, hắn hẳn là không còn cơ hội đánh cờ với Kiếm Nhất, nếu không hắn thân có Hối Kỳ Truyện, cũng không nhất định sẽ thua.
Aiz, mặt hắn cũng không dày như vậy.
Kiếm Nhất thân là người sáng lập Kiếm Đạo, là người đứng đầu tu chân giới, lúc đánh cờ thế mà lại đi lại.
Một chút mặt mũi cũng không cần.
Đi một hồi trên con đường, hắn lại một lần nữa nghe được tiếng nói.
“Lục, ta có dự cảm, lần này ta nhất định có thể thành công.”
“Câu nói này ta đã nghe được 30 năm.”
“Lần này ta nói thật, Cẩu Tử, ngươi nói xem có đúng hay không?”
“Gâu.”
“Đó, Cẩu Tử cũng đã công nhân, lần này nếu thất bại, chúng ta đêm nay ăn thịt chó.”
“Gâu gâu, gâu gâu.”
“Nghe theo hiệu lệnh của ta, trở về đi, Tiểu Long Nhân của ta.”
Ầm ầm!
Tiếng động vang vọng khắp con đường, vết nứt bắt đầu xuất hiện, Lục Thủy trực tiếp bị kéo vào.
Chỉ trong nháy mắt, hắn lại xuất hiện ở trong cái sân trước đó.
Là nơi ở của Lục.
Bên cạnh là Kiếm Nhất trong bộ áo trắng đang đứng, vẻ mặt hắn xen lẫn kinh hỉ và khẩn trương.
Tóc của Lục có vẻ như ngắn hơn, những vẫn một màu đen như vậy.
Cẩu Tử vẫy vẫy cái đuôi, không hề thay đổi chút nào.
Vẫn nhỏ như vậy.
“Long Nhi, là ngươi sao?” Kiếm Nhất nhìn Lục Thủy, có chút khẩn trương hỏi.
“…”
Lục Thủy muốn trả lời là không phải, nhưng hắn cảm giác được, nếu như trả lời như vậy, hắn sẽ phải trở về.
Cuối cùng, hắn tương đối uyển chuyển mở miệng:
“Có phải muốn so tài hay không?”
“Long Nhi thật sự là ngươi sao?” Kiếm Nhất có chút hưng phấn.
Hắn đã triệu hoán 30 năm, rốt cuộc cũng đã triệu hoán được huynh đệ của hắn.
Lục Thủy: “…”
“Được, nghe nói tranh tài đã sắp bắt đầu, không đi nữa sẽ không kịp trận đầu.” Lục nói.
Sau đó đưa sách bút trong tay cho Lục Thủy.
Tất cả đều mang sức mạnh của Lục, cho nên không mảy may hư hao chút nào.
Kiếm Nhất nhìn Lục Thủy, lấy ra một đôi sừng rồng, sau đó gắn trên đầu Lục Thủy, nói:
“Đây là sừng rồng của Yêu Long trước đó, như vậy rất có khí thế.
Còn về người tên Cơ Tầm đã đánh ngươi kia, ta sẽ dạy nàng làm người.”
Lục Thủy vốn muốn hỏi chuyện Cơ Tầm, cuối cùng vẫn không nói gì.
“30 năm.” Kiếm Nhất vỗ vỗ bả vai Lục Thủy, nặng nề nói:
“Đại ca đã triệu hoán ngươi suốt 30 năm, ngươi có cảm động không?”
Nếu như thực lực cho phép, hắn muốn động thủ với Kiếm Nhất.
Thế mà còn đeo đồ lên người hắn.
“Không dám động.” Lục Thủy bình tĩnh nói.
“Cảm động là tốt, vậy chúng ta nói một chút về thay đổi mấy năm nay, ngươi xem mà viết lại.
Ta tin tưởng ngươi.” Kiếm Nhất cực kỳ tín nhiệm Lục Thủy.
Cảm giác được sự tín nhiệm của Kiếm Nhất, Lục Thủy nhớ tới lần đầu tiên được triệu hoán ra.
Đủ loại chất vấn.
Quả nhiên, một thân kỹ năng, chính là khiến cho người ta lau mắt mà nhìn.
Mặc dù là sao chép.
Nhưng hắn có năng lực chép sách trong tay.
Mặc dù là mượn.
“Ngồi xuống nói đi.” Vẻ mặt của Lục vẫn bình tĩnh như thế.
Chờ Lục Thủy ngồi xuống rồi, Kiếm Nhất mới bắt đầu nói về những chuyện trải qua trong 30 năm qua:
“Chúng ta đã đi khắp tất cả địa bàn của con người, tất cả cũng rất thuận lợi.
Giống như ngươi viết như vậy, chúng ta dùng tình động lý, khiến cho tất cả mọi người hiểu được sự vĩ đại của cờ vây.
Hoàng thành cũng không chút lười biếng.
Đại đạo cờ vây đã mở khắp toàn dân, năm nay bọn hắn sẽ chính thức bắt đầu tuyển Kỳ Thánh.
Cái này không cần tranh luận, Kỳ Thánh đương nhiên là ta, có điều quá trình thì vẫn phải theo.
Thôn trấn bắt đầu sớm nhất chính là Hải Thành.
Hôm nay chúng ta định xuất phát.
Bây giờ có thể viết ra được gì chưa?” Kiếm Nhất có chút chờ mong.
Thứ Lục Thủy viết, thật sự quá hợp khẩu vị của hắn, huynh đệ nhà mình chính là khác biệt như vậy.
Người khác giúp hắn viết tự truyện, đều là thứ đồ gì đâu.
Lục Thủy an tĩnh ngồi ở chỗ đó, nghe Kiếm Nhất nói.
Quả nhiên, không có bất kỳ ích lợi gì.
Hoàn toàn không đề cập tới Cơ Tầm.
Lục Thủy từ trước tới giờ không trông cậy vào Lục, thứ Lục biết có vẻ như rất nhiều.
Chuyện hắn là Mê Đô, hẳn không thể gạt được Lục.
Lục có lẽ sớm đã biết, người viết sách trước mắt không thể nào tìm được tới căn nguyên.
Nghĩ một chút, Lục Thủy nhấc bút lên.
“Ba mươi năm sao.
Trận tranh tài cờ vây cuối cùng cũng mở ra.
Bọn hắn gọi người mạnh nhất là Kỳ Thánh, đây chính là vì ta mà tạo ra.
Ta đến dự thi trận tranh tài sớm nhất, Vi Kỳ hương trấn.” Lục tiếp tục nói.
“Được.” Kiếm Nhất lập tức gật đầu:
“Quả nhiên là tự truyện của ta.”
Chỉ ngắn ngủi mấy câu, đã lộ rõ tự tin của Kỳ Thánh hắn.
Lục Thủy: “…”
Thật ra những lời này, Kiếm Nhất vừa rồi đã nói.
Quả nhiên là người khác nói ra vẫn dễ nghe hơn.
“Đi thôi, chúng ta đi chinh phục tinh thần biển cả.” Kiếm Nhất vứt thanh kiếm qua một bên, hăng hái nói.
Đỉnh phong nhân sinh của hắn, sắp tới rồi.
Con đường cờ vây, tên tuổi Kỳ Thánh.
Chương 1122: Các ngươi có dám hay không 2
Các ngươi có dám hay không 2
Lục Thủy nhìn Kiếm Nhất trước mặt, hỏi Lục bên cạnh:
“Hắn vẫn luôn tự tin như vậy sao?”
“Vẫn luôn.” Lục gật đầu.
Không cần biết là cái gì, chỉ cần Kiếm Nhất cảm thấy hứng thú, hắn đều tự tin.
Hơn nữa lại không sợ hãi.
Chỉ cần hắn tự tin, đều chưa bao giờ yếu thế, cho đến khi gặp cờ vây.
Lục Thủy có thể cảm giác được, Lục rất bội phục Kiếm Nhất.
Nếu như Kiếm Nhất không lao vào con đường cờ vây.
Không bao lâu sau, ba người biến mất tại chỗ.
Cổng không gian đối với bọn hắn mà nói, là kỹ năng bình thường.
Bọn hắn lên Thất giai đã có thể trực tiếp mở cổng không gian.
Hai người là mạnh nhất thời đại này, bất kể là chủng tộc gì, cũng không thể tranh phong với bọn hắn.
Hơn nữa lúc này, ngay cả Cơ Tầm cũng đã Cửu giai.
Những người khác đương nhiên cũng không kém, lúc này, Đau Răng Tiên Nhân có lẽ cũng ở Cửu giai, chỉ là đang yên lặng bế quan.
Nghĩ tới không bao lâu nữa hắn sẽ tỉnh lại, sau đó phát hiện bản thân đã đứng ở đỉnh của Tiên.
Toàn bộ tu chân giới, số người đánh thắng được hắn có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Đáng tiếc, không trị hết được bệnh đau răng.
Khi xuất hiện lần nữa, Lục Thủy phát hiện Hải Thành chính là thành phố hắn tới trước khi đi.
Lúc này, nơi này phồn hoa hơn rất nhiều, thời gian 30 năm đã tạo nên thay đổi to lớn.
Sớm đã không thể so sánh nổi.
Trước đó, đường đi vẫn còn là cát đá bùn đất.
Bây giờ nơi này toàn bộ đã được lát gạch men sứ, hoàn toàn trở thành một tòa thành phồn hoa rộng lớn.
“Chư vị, trận tranh tài cờ vây sắp bắt đầu, trận đấu tranh đoạt Kỳ Thánh bốn năm một lần.
Chỉ cần chiến thắng, sẽ trở thành đại biểu của Hải Thành chúng ta, tiến đến Đô Thành, tham gia lần tranh tài thứ hai.
Ta rất kỳ vọng Kỳ Thành đời đầu tiên sẽ người của Hải Thành chúng ta.
Ta tin rằng trong khắp Nhân Tộc, không có một nơi nào vượt qua Hải Thành chúng ta về cờ vây.”
Ở phía trên Hải Thành, một người đàn bà lớn tuổi cất tiếng nói, âm thanh cực kỳ lớn.
Làn da của bà hơi đen, nhưng con mắt lại dáng ngời dị thường.
Lục Thủy biết, người này chính là người quản sự 30 năm trước kia.
Không nghĩ tới bà lại là người dẫn đầu, Hải Thành thật sự trở thành nơi phát triển cờ vây nhanh nhất.
Rầm rầm!
Một trận reo hò vang lên.
“Tiểu cô nương này thật tinh mắt, trước kia đã biết ta chính là Kỳ Thánh.” Kiếm Nhất cười.
Có vẻ như rất tán thành với lời nói của người quản sự kia.
Lục Thủy chìm trong yên lặng, không nói gì.
Hai người chỉ nhìn xem.
“Đi thôi, bắt đầu rồi.” Ba người Kiếm Nhất đi về phía nơi tranh tài.
Mà ở chỗ cao nhất của Hải Thành, người quản sự nhìn Kiếm Nhất.
“Hắn tới rồi.” Bà có chút kích động.
Đến nay bà vẫn chưa quên được một màn 30 năm trước kia.
Trời đất bị một kiếm thay thế, người này như Thiên Thần giáng lâm, vạn vật đều cúi đầu trước mặt hắn.
Yêu Long thần phục trước hắn.
Khắp vùng đất run rẩy trước mặt hắn.
Hắn, chính là thần.
Một câu, ‘Chỉ là ngoại tộc cũng dám đến địa bàn của Nhân Tộc ta’, kinh thiên động địa.
Hải Thành đến nay không ai dám mạo phạm, cũng là bởi vì truyền thuyết mà người này để lại.
Thủ hộ của Hải Thành.
Thiên Tuyển Chi Thành.
Bà muốn gặp lại tồn tại giống như thần này một lần, nhưng bà biết, nếu đối phương không đến, bà vĩnh viễn không có khả năng nhìn thấy.
Nhưng bà đã hoàn thành lời hứa của mình.
Hy vọng vị đại nhân kia có thể nhìn thấy.
Đối với người quản sự này, không ai trong ba người để ý tới.
Kiếm Nhất không thèm để ý, Lục Thủy và Lục càng không có khả năng để ý.
Cẩu Tử…
Trông cậy vào một con chó làm gì?
Ngược lại lúc động thủ có thể trông cậy vào nó.
Rời nhà ra ngoài, Lục cơ bản sẽ không động thủ, Kiếm Nhất thì phải xem tình huống.
Động thủ thường xuyên nhất là Cẩu Tử.
Nên vậy.
Dù sao cũng là chó nuôi trong nhà.
Mặc dù phần lớn thời gian đều bị Kiếm Nhất ép.
Lục Thủy phát hiện, Cẩu Tử rất sợ Kiếm Nhất, bởi vì Kiếm Nhất thật sự có thể mang nó đi nấu lên.
Lúc sắp tiến vào, Kiếm Nhất nhìn Lục Thủy và Lục, nói:
“Hành trình của ta đã bắt đầu, các ngươi thật may mắn, có thể đồng hành cùng Kỳ Thánh.”
“Thật giống như vinh hạnh.” Lục Thủy bình tĩnh đáp lại.
Thật ra có thể đồng hành cùng Kiếm Nhất đúng là một chuyện khiến người ta cao hứng.
Người sáng lập Kiếm Đạo.
Một kiếm khai thiên, vô số truyền kỳ.
Nhưng tự xưng là Kỳ Thánh.
Có chút xấu hổ.
Nhưng Lục Thủy không thèm để ý, dù sao cũng không ai biết hắn.
Bọn hắn biết đây là Mê Đô, nhưng ai có thể biết được Mê Đô là hắn chứ?
Lục và Kiếm Nhất đến chết cũng không biết.
Rất nhanh sau đó, ba người đã đi tới nơi tranh tài.
Lúc này, chỉ có Kiếm Nhất mới có thể bị nhìn thấy, Lục Thủy, Lục và Cẩu Tử đi theo phía sau, không ai có thể phát hiện ra.
Là thủ đoạn của Lục.
Thủ đoạn này của hắn cực kỳ cao minh.
Lục Thủy cũng kinh ngạc.
Khó trách Cửu vẫn luôn không tìm được Lục, Lục trốn đi, ngay cả đại đạo mạch lạc cũng khó mà phát hiện ra.
Đây là thiên phú sao?
“Kiếm Nhất sẽ thắng sao?” Lục Thủy hỏi Lục bên cạnh.
Mặc dù hắn đã biết kết cục.
“Nghe nói tòa thành này là tòa thành mạnh nhất về cờ vây, thực lực bình quân rất mạnh.” Lục khẽ nói:
“Chuẩn bị tốt để đến thành khác đi.”
Lục Thủy gật đầu, xem ra Lục rất có lòng tin đối với kỹ năng cờ vây của Kiếm Nhất.
Lúc này, Kiếm Nhất ngồi trước bàn cờ, đối diện là một thiến niên.
Nhìn thấy là thiếu niên, Kiếm Nhất hơi mỉm cười.
Lục Thủy và Lục đứng bên cạnh.
Chắp bút viết sách.
“Gặp phải một thiếu niên, nhìn giống như chỉ vừa mới tiếp xúc với cờ vây.” Lục nói.
Kiếm Nhất nghe đến cực kỳ hài lòng.
Không hổ là huynh đệ của hắn.
“Tranh tài bắt đầu.”
Sau khi tất cả mọi người đã đến đông đủ.
Trận đấu bắt đầu.
Kiếm Nhất đi trước.
“Trận tranh tài bắt đầu.
Trận cờ như chiến trường, ta chấp tử đi đầu, muốn cho thiếu niên này biết ý nghĩa thật sự của cờ vây.” Lục nhìn Lục Thủy viết chữ, nói.
Nghe được nội dung này.
Tâm tình của Kiếm Nhất rất tốt.
Viết thật hay.
Lục Thủy không để ý, mà nhìn hai người đánh cờ.
Hai bên hạ cờ rất nhanh, Lục Thủy khẽ gật đầu, sau đó hỏi Lục bên cạnh:
“Bây giờ thế nào?”
Hắn đương nhiên nhìn hiểu, nhưng mà.
Cho cổ nhân cơ hội biểu hiện.
“Sắp hồi cờ.” Lục nói.
Lục Thủy nghe vậy, cầm sách lên, chuẩn bị viết bất cứ lúc nào.
Lúc này, Kiếm Nhất rơi vào trầm tư, Lục Thủy nhìn thấy cảnh này liền biết, đã bắt đầu tiền vào nội dung cốt truyện.
Một lúc sau, thiếu niên kia mở miệng:
“Ngươi đã suy tư rất lâu rồi, còn muốn nghĩ nữa sao?” Thiếu niên thử hỏi thăm.
Lục Thủy động bút, hắn viết xuống điều mà thiếu niên nói, câu nói này không phải do Lục tường thuật lại, mà lời bộc bạch phía sau.
“Thiếu niên kia có vẻ khinh thường ta.
Tên thiếu niên ngu dốt.”
Giọng nói Lục vừa dứt, Kiếm Nhất ngạc nhiên quay lại nhìn.
Giống như không rõ hai người này đang viết cái gì.
Chương 1123: Các ngươi có dám hay không 3
Các ngươi có dám hay không 3
Lục Thủy không nói tiếng nào, thản nhiên đối mặt.
Lục đương nhiên cũng một mặt bình tĩnh.
Kiếm Nhất đang đánh cờ cũng không suy nghĩ nhiều, nhưng hắn có cảm giác không đúng lắm.
Ngay lúc này, giọng nói của Lục lại vang lên:
“Ta đã trầm tư rất lâu, cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề ở chỗ nào.”
Kiếm Nhất lại quay đầu lại nhìn Lục Thủy và Lục.
Một người cúi đầu viết sách, một người chơi đùa với Cẩu Tử.
“…”
Hắn không để ý, mà nhìn thiếu niên, nghiêm mặt nói:
“Cái này không tính.
“Đây là kết quả sau khi ta đã suy sâu tính kỹ.” Giọng nói của Lục lại vang lên lần nữa.
Kiếm Nhất không để ý tới.
Thiếu niên: “Hả?”
Lục: “Thiếu niên kia chấn kinh.”
“Tranh tài còn có thể đi lại sao?” Thiếu niên quả thật rất kinh ngạc.
Chưa từng nghe qua loại chuyện này.
Lục Thủy và Lục đều chỉ nhìn xem.
Mặt không biểu tình.
Giống như đối với loại chuyện này, đã không còn cảm thấy kinh ngạc.
Người ngoài thì không biết.
“Quy tắc tranh tài cũng không nói không thể đi lại.” Kiếm Nhất nhìn thiếu niên, nói.
Ngay sau đó, giọng nói của Lục lại vang lên:
“Mặc dù ta chưa hề đọc qua quy tắc, nhưng chắc chắn không có mục này.”
Kiếm Nhất nhìn Lục, có chút cạn lời, nhưng hắn cũng không quá để ý, đánh cờ quan trọng hơn.
Thiếu niên: “Ngươi xem lại quy tắc so tài đi, có mục này mà.”
Lục: “Thiếu niên đem điều lệ tranh tài ra.”
Lúc này, thiếu niên quả thật mang điều lệ tranh tài ra cho Kiếm Nhất đọc.
Kiếm Nhất hơi kinh ngạc, người này lấy đâu ra điều lệ tranh tài vậy?
Nhưng hắn vẫn nhận lấy điều lệ, nhìn xuống.
Thật sự có một mục như vậy.
“Người không biết là vô tội, ta cũng không hiểu rõ tình hình, cho nên lần đầu vi phạm có thể được tha thứ, việc này không tính.”
Kiếm Nhất vừa dứt lời, giọng nói của Lục lại vang lên.
“Ta giảng giải cho hắn.
Thiếu niên kia bị ta nói đến rõ ràng.”
Lúc này, thiếu niên đúng là đang suy nghĩ.
Kiếm Nhất đã không còn muốn để ý tới Lục và Lục Thủy nữa, hai người này là tới để quấy rối sao?
Lúc này, thiếu niên hơi hiểu ra.
“Sau đó.” Lục mở miệng.
Sau đó không có gì nữa, hắn im lặng, không nói gì.
“Trọng tài, đến đây một chút.” Thiếu niên gọi.
Có điều Lục Thủy không viết tiếp, một đoạn này, hắn không nhìn thấy.
Hắn còn tưởng rằng Kiếm Nhất sẽ trực tiếp bị ném ra ngoài.
Rốt cuộc cũng có thể nhìn thấy Kiếm Nhất bị ném đi.
Không biết có phải vì bị đi lại nhiều lần hay không, hắn đột nhiên rất chờ mong nội dung phía sau, hắn rất muốn viết.
Đáng tiếc, không thể gấp.
“Làm sao?” Trọng tài là một người đàn ông trung niên mập mạp.
Có lẽ là do ngồi chơi cờ vây lâu.
“Trọng tài, có thể đi lại không?” Thiếu niên hỏi.
“Đương nhiên không được, ngươi hồi cờ sao?” Trọng tài nhìn thiếu niên, nghiêm khắc nói:
“Kỳ Tướng hối hận với nước đi của mình, sẽ mất tư cách dự thi.”
Thiếu niên lắc đầu, chỉ chỉ Kiếm Nhất, nói:
“Hắn muốn đi lại.”
Trong tài hơi bất ngờ nhìn Kiếm Nhất, dáng dấp Kiếm Nhất đẹp trai, đồ mặc trên người lại đẹp, nhìn đã thấy không đơn giản.
“Ngươi hồi cờ sao?” Trọng tài hỏi.
Hắn không hề để ý tới thân phận của Kiếm Nhất.
Thân phận của hắn cũng không kém
“Ngươi có biết ý nghĩa của cờ vây không? Có hiểu sự vĩ đại của cờ vây không?” Kiếm Nhất nhìn trọng tài, muốn vị trọng tài hiểu ra chân lý.
“Không phủ nhận, người đâu.” Trọng tài hô lên.
Hai tráng hán tiến tới.
“Mời vị công tử này ra ngoài đi, nước cờ phải dứt khoát, đi lại đã tự động hủy bỏ tư cách tham dự.”
“Kỳ Đạo vĩ đại, bao hàm tất cả, có thể hạ cờ, tất có thể hồi cờ.” Kiếm Nhất nói.
“Con nhà ngươi ra đời, còn có thể nhét trở về sao?” Trọng tài hỏi ngược lại.
“Không thể, cho nên đây chính là ý nghĩa và sự vĩ đại của cờ vây, nó cho con người cơ hội làm lại.
Nếu như không thể đi lại, vậy chẳng phải là đã tự giới hạn khả năng rồi sao?” Kiếm Nhất nghiễm nhiên nói.
“…” Trọng tài nghẹn họng, nhìn trân trối, nhất thời không biết phản bác thế nào, cuối cùng phất tay:
“Kéo ra ngoài.”
Hai tráng hán không chần chờ chút nào, trực tiếp kéo Kiếm Nhất ra bên ngoài.
Kiếm Nhất là ai, nào có thể chịu đựng loại khuất nhục này?
“Thả ta ra, các ngươi có biết ta là ai không?”
“Chẳng cần biết ngươi là ai, ngươi tới quấy rối, liền phải lăn ra ngoài?” Tráng hán nói thẳng.
“Lớn mật.” Kiếm Nhất giãy dụa.
“Chỉ với thân thể nhỏ bé này của ngươi, ta khuyên ngươi chớ nên lộn xộn, tránh cho xương cốt bị lệch vị trí.
Bây giờ chỉ là ném ngươi ra bên ngoài, động loạn thì khó nói trước được.” Tráng hán có lòng tốt nhắc nhở.
Lúc này, Lục và Lục Thủy ở sau lưng Kiếm Nhất, cả hai đều chậm rãi làm việc của mình.
Lục Thủy cầm sách bắt đầu viết.
Lục xem sách.
Lúc này, Kiếm Nhất đã bị kéo đến gần cửa ra vào.
“Một đám không hiểu ý nghĩ của cờ vây lại dám can đảm ném ta ra ngoài, thả ta ra!” Kiếm Nhất kêu lên.
Chẳng qua lúc hắn còn đang muốn tiếp tục, tên Lục đáng chết lại mở miệng nói:
“Ta cực kỳ phẫn nộ.
Ta là cha của cờ vây.
Bọn điêu dân này.”
Kiếm Nhất nghe được thì sửng sốt, mà lúc này đây, hắn cũng bị hai tráng hán kia ném ra ngoài.
“Ầm!” Giọng nói của Lục tiếp tục vang lên:
“Ta bị ném xuống đất.”
Tráng hán: “Lại đến quấy rối nữa, sẽ hủy bỏ tư cách tranh tài năm sau của ngươi.”
“Người kia dám to tiếng mắng ta, còn dám uy hiếp ta.
Những người này đều quá phận.” Giọng nói của Lục theo đó vang lên.
Kiếm Nhất không để ý đến tráng hán, mà mặt không đổi nhìn Lục Thủy và Lục:
“Các ngươi có thể thay thành ngôi thứ ba để viết hay không?
Có bệnh hay không vậy?”
Lục Thủy vẫn tiếp tục viết, không có ý dừng lại.
Lục tiếp tục nói:
“Ta cực kỳ tức giận gào thét.
Phàm nhân ngu dốt, không bao giờ biết cách khiến người khác vừa lòng đẹp ý.”
Kiếm Nhất: “…”
Con mắt nào của các ngươi nhìn thấy ta phẫn nộ?
“Các ngươi thật sự không phải tới quấy rối sao?” Kiếm Nhất cảm thấy tâm tình tốt ban sáng đều đã mất ráo.
Lục Thủy khép sách lại.
Đã qua được một đoạn nội dung cốt truyện.
“Ta cảm thấy rất thú vị.” Lục mỉm cười nói.
Quả thật rất thú vị.
“Không hề dùng ngôi thứ ba, ngay từ đầu đã là ngôi thứ nhất.
Hơn nữa, ta cảm thấy viết như vậy, càng chân thật hơn.” Lục Thủy nói lên quan điểm của mình.
“Gâu gâu.” Cẩu Tử cũng biểu thị rất hài lòng.
“…” Kiếm Nhất tỏ vẻ khinh thường:
“Các ngươi chính là ghen ghét ta sẽ trở thành Kỳ Thánh, cố ý quấy rầy ta trong lúc đánh cờ.
Thật bỉ ổi.”
“Tiếp theo đi đâu?” Lục hỏi thẳng.
Không cần phải nói chuyện dư thừa.
Kiếm Nhất cũng sẽ không từ bỏ.
“Ai biết được, đi điều tra một chút, nơi nào một hai ngày nữa có tranh tài thì đến.” Kiếm Nhất phủi phủi bụi bẩn trên quần áo, nói.
“Những người này căn bản không hiểu cờ vây.” Quay đầu thoáng nhìn nơi tranh tài, Kiếm Nhất tỏ vẻ đau lòng.
Hắn đường đường là Kỳ Thánh, cũng dám đuổi ra.
Quả thật là vũ nhục đạo cờ vây.
“Đi thôi, điều tra gần đây một chút, muộn quá thì ngày mai xuất phát.” Kiếm Nhất khí chất ngạo nghễ nói:
“Đến lúc ta trở thành Kỳ Thánh, sẽ một lần nữa trở lại Hải Thành.
Để bọn hắn biết, ngày hôm nay, bọn hắn đã ngu xuẩn cỡ nào.
Phải rửa mối nhục này.”
Kiếm Nhất đi.
Lục Thủy đi theo phía sau bọn họ, lần này rời đi, đại khái vĩnh viễn sẽ không quay lại đây nữa.
Về phần Kiếm Nhất có trở về hay không.
Kiếp sau cũng không thể.
Tất cả mọi người đều hiểu.
Lục Thủy ngược lại có chút chờ mong, bởi vì ở nơi tiếp theo sẽ thấy Cửu.
Sau đó cũng không biết Cửu có đồng hành cùng hay không.
Nếu có, Cửu biết nhiều như vậy, cũng không biết có thể ảnh hưởng đến hắn hay không.
“Ừm, sẽ không, Mê Đô không có nguồn gốc, bọn hắn cũng không biết cụ thể sẽ như thế nào.
Hành động thiếu suy nghĩ, sẽ chỉ ảnh hưởng tới mệnh lý thế giới.”
Lục Thủy rất tò mò, Cửu bây giờ, liệu có thể đoán trước được tương lai mình sẽ bám vào người Nhị Trưởng lão hay không?
Quyền năng độc nhất, gần như là toàn tri.
Lục Thủy không biết được.
Dù sao thì Cửu cũng không phải thật sự toàn tri.
Thứ nàng biết hầu hết đều là chuyện đã xảy ra.
Tương lai trống không, có vài biến hóa có thể nhìn thấy, có vài biến hóa thì hoàn toàn không thấy.
Ví dụ như nhìn xem lúc nào Mộ Tuyết sẽ mang thai.
Không ai nhìn ra.
Còn không phải dựa vào cố gắng của chính hắn à.
Mấy người Lục Thủy theo Kiếm Nhất rời đi.
Mà một lát sau, vòng đấu loại bên trong cũng kết thúc.
Người quản sự Hải Thành tự mình tới thông báo.
Chỉ là khi nhìn xuống tất cả mọi người, bà lại thở dài trong lòng.
Bà cho rằng có thể gặp lại người kia, hy vọng có thể nhận được sự tán thành của người kia.
Bà không có nuốt lời.
Đáng tiếc, người kia cũng không dự thi.
Nếu như dự thi, nhất định có thể trở thành Kỳ Thành.
‘Cũng đúng, tồn tại như hắn không phải thứ những phàm phu tục tử chúng ta có thể so sánh được.
Để cờ vây chấn hưng, là vì hắn muốn làm như vậy, chứ không phải vì hắn muốn trở thành Kỳ Thánh, được thế nhân cung kính tuần lễ.’
Chương 1124: Nhìn thấy Cửu lúc còn sống 1
Nhìn thấy Cửu lúc còn sống 1
“Ta quyết định từ bỏ hương trấn này để đi tới một hương trấn khác, tiếp tục tham gia trận đấu tranh tài còn chưa bắt đầu.
Với ta mà nói, đường xá xa xôi cũng không chẳng sao cả.”
Lục nhớ lại lời Lục Thủy sau khi rời đi.
Viết xong những thứ này, Lục Thủy liền đưa sách cho Kiếm Nhất, để cho người trong cuộc xem thật kỹ.
Một lát sau.
“Các ngươi chắc chắn rằng không phải tới đây để xem trò cười chứ?”
Kiếm Nhất nhìn quyển tự truyện ở trong tay, sắc mặt vô cùng khó coi.
Hắn đã quyết liệt với Lục Thủy rồi, tình huynh đệ dối trá mất rồi.
“Đúng là thú vị.”
Lục bình tĩnh nói.
“Con đường Kỳ Thánh này nhất định phải có khó khăn trắc trở, trước khổ sau sướng.
Đến lúc đó, khi Kỳ Thánh trở về, thiên địa sẽ reo hò.
Thiên mệnh sở quy.”
Lục Thủy cảm thấy lời nói của mình đã bị ảnh hưởng bởi năng lực sáng tác.
Kiếm Nhất nghe xong thì gật gật đầu:
“Cũng hợp lý.”
Hiện tại, bọn họ vẫn là huynh đệ, chỉ cần viết xong đoạn hắn thành Thánh Kiều là được rồi.
Khó khăn trắc trở trước mặt, cần phải vượt qua.
“Gâu gâu.”
Cẩu Tử đột nhiên kêu lên.
Lục Thủy tò mò nhìn sang.
Cẩu Tử chỉ chỉ về phía rừng cây ở phía trước.
Hiện tại, bọn họ đang đi trên Đại Đạo, không biết thành thị nào sẽ mở ra cờ vậy, bọn họ cần phải tìm xem.
Loại sự tình này, bình thường đều là Kiếm Nhất tự mình làm, hắn khá quen thuộc, nhưng những người khác thì hoàn toàn mù mờ.
Lục Thủy thân là một triệu hoán thú, hoàn toàn không biết.
Kiếm Nhất Vi Kỳ Truyện cũng không viết điều gì liên quan tới việc này.
Đột nhiên, hắn phát hiện rằng nội dung ở trong sách thật sự là quá ít.
“Trong rừng cây có người, có lẽ sẽ biết.”
Lục nói.
Thực lực của những người ở đây đều đã đạt tới một mức nhất định, không chú ý tới tình hình xung quanh.
Có cái gì đang hướng về phía bọn họ, bọn họ đều có thể tiếp lấy.
Chỉ có Cẩu Tử mới phát hiện ra vấn đề ở xung quanh.
“Đi tới xem một chút.”
Kiếm Nhất nói.
Vừa mới bị kéo ra cho nên tâm trạng của hắn đang không tốt, có người đến tìm bọn họ gây phiền phức thật sự là quá tốt.
Hắn sẽ dạy bọn họ cách làm người.
Lục không có ý kiến gì cả, Lục Thủy đương nhiên cũng không có ý kiến gì.
Đúng lúc có thể xem thử xem sẽ gặp phải ai.
Lúc bọn họ đi vào, lập tức nhìn thấy khung cảnh bị bao tươi bao trùm.
“Ma Tu Huyết Trần?”
Chỉ tùy tiện liếc mắt một cái, Kiếm Nhất liền biết là ai đang ở trong rừng cây.
Sau khi Kiếm Nhất vừa dứt lời, một nam tử trẻ tuổi liền ngưng kết ở trong rừng cây.
Trang phục từ trên xuống dưới của hắn đều là màu đen, bên trong mái tóc màu đen của hắn còn trộn lẫn tóc đỏ.
“Đúng thật là Ma Tu Huyết Trần.”
Lục Thủy cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
Suy nghĩ kỹ lại một chút, đúng là Ma Tu Huyết Trần đã gặp qua hắn, thấy trên đầu của hắn có sừng.
Bây giờ, hắn có phải nên mở sách ra chuẩn bị viết hay không?
Tốt nhất là để cho đối phương biết rằng tác giả của cuốn sách này chính là hắn.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu Lục Thủy liền bị hắn bác bỏ.
Chỉ cần có quyển sách kia, Ma Tu Huyết Trần chắc chắn sẽ biết người đột nhiên xuất hiện, chính là hắn, là tác giả của cuốn sách này.
Hơn nữa, đối phương cũng không biết là ai.
Chỉ biết rằng trên đầu của hắn có sừng mà thôi.
Nhưng mà, sau khi chuyện này kết thúc, hắn thực sự là rất muốn quay về gặp lại Kiếm Nhất một lần, sau đó nói cho hắn biết…
Thôi bỏ đi, vẫn là không nói thì tốt hơn, lỡ đâu lại gọi là hắn là Long Nhi thì không tốt.
Vẫn nên tiếp tục bảo trì thần bí thì hơn.
Hiện tại, Ma Tu Huyết Trần cũng chỉ mới là cửu giai chứng đạo mà thôi, mạnh hơn Cơ Tầm một chút.
Hắn nhìn Luc một cái, không quan tâm.
Sau đó lại nhìn sang Lục Thủy, hơi nghi hoặc một chút nhưng mà hắn cũng không quan tâm lắm.
Cuối cùng, hắn nhìn Kiếm Nhất:
“Kiếm Nhất, người đứng đầu thời đại? Ta muốn thưởng thức một chút.”
“Được thôi, bị ta đánh cho tàn phế thì đừng có mà khóc nhè.”
Kiếm Nhất xuất kiếm ra.
Chuẩn bị giáo dục thật kỹ cái tên Ma Tu không biết trời cao đất rộng này.
Những người có cấp bậc như bọn họ đều nghe qua tên của nhau rất nhiều lần rồi.
Nhưng mà, lại cực kỳ ít giao thủ với nhau, tất cả đều đang kiềm chế chính mình.
Đây là lần đầu tiên Ma Tu Huyết Trần khiêu chiến với Kiếm Nhất, hắn không muốn chờ đợi.
Hắn cảm nhận được rằng mình đang có bình cảnh, nhất định phải động thủ, nếu không thì sẽ để lại nuối tiếc.
Sau khi thắng được Kiếm Nhất, hắn sẽ khiêu chiến với Lục.
“Vậy ngươi xuất thủ trước đi, thấy ngươi phải đi ngàn dặm xa xôi như thế, ta nhường ngươi trước.”
Kiếm Nhất nói.
Ma Tu Huyết Trần không nói nhảm, trực tiếp động thủ.
Huyết Vụ ngập trời.
Lục đứng ở bên ngoài bìa rừng, sau đó vung tay lên che đậy lại nơi này.
Sẵn tiện áp súc luôn sức mạnh lại bên trong đó, nếu không thì sức mạnh của cửu giai chứng đạo, sẽ gây ra thương tổn rất lớn đối với người bình thường ở phụ cận.
Oanh!
Phát động đại chiến.
Kiếm ý xuyên qua cây cối, Huyết Vụ nở rộ.
“Kiếm Nhất sẽ thắng rất nhẹ nhàng sao?”
Lục Thủy hỏi.
Người thắng chắc chắn là Kiếm Nhất, nhưng mà có thể thắng một cách nhẹ nhàng thoải mái hay không thì khó mà biết được, hắn không hiểu rõ người này cho lắm.
“Chắc là khá nhẹ nhàng.
Tuy Ma Tu Huyết Trần rất mạnh, nhưng mà hiện tại hắn còn cách Kiếm Nhất rất xa.
Bọn họ bắt đầu quá muộn.”
Lục suy nghĩ một chút, rồi đưa ra một đáp án đúng trọng tâm:
“Sau khi thắng được rồi thì sẽ không nhẹ nhàng như thế nữa.
Nếu như bọn họ không dừng bước, đi thẳng tới cuối.”
Rất rõ ràng, Lục tán thành sức mạnh của Ma Tu Huyết Trần.
Nhưng mà, trạng thái hiện tại của Ma Tu Huyết Trần không tốt tới mức đó.
Tương lai hắn có thể đi tới cuối cùng được hay không thì chưa biết được.
Lục Thủy nhìn Huyết Vụ, cảm giác đối phương vẫn chưa được Cửu chỉ đạo.
Oanh!
Sức mạnh Đại Đạo bộc phát, toàn bộ rừng cây hóa thành hư vô.
Một lúc lâu sau.
Tất cả đều lắng xuống.
Kiếm Nhất rơi xuống phía trước Lục và Lục Thủy, gương mặt vô cùng nhẹ nhõm:
“Ma Tu đệ nhất thiên kiêu mà cũng muốn giao tranh với Kỳ Thánh ta sao?
Ba người như hắn gộp lại cũng chẳng phải là đối thủ của ta.”
Lục Thủy và Lục không nói gì cả.
Không tiếp lời được.
Sau khi Kiếm Nhất nói xong không lâu, Huyết Vụ bắt đầu hội tụ ở phía sau, sau đó xuất hiện tia sáng.
Giờ phút này, có một khí tức cường đại bắn ra.
Vô tận Huyết Vụ ngưng kết thành một người đàn ông mặc áo đen, hắn đứng giữa không trung, uy thế kinh người.
“Còn bạo chủng?”
Kiếm Nhất cảm thấy có hơi ngoài ý muốn, nhưng mà sau đó lại dùng giọng điệu kinh thường nói:
“Bạo chủng thì ghê gớm lắm à? Ngay cả năng lực gây ra một cái động ở trên người ta cũng không có, có thể bạo thành cái gì chứ?”
Ma Tu Huyết Trần:
“…”
Chắc chắn sẽ có ngày ta tạo nên một cái động ở trên người của ngươi, sau đó hắn nhìn về phía Lục.
Hiện tại, hắn đang ở trạng thái mạnh nhất, là thời điểm khiêu chiến mạnh nhất ở trong truyền thuyết.
“Ta muốn khiêu chiến với ngươi.”
Giọng nói trầm thấp của Ma Tu Huyết Trần vang lên.
Kiếm Nhất sững sờ.
“Ngươi đúng là rất biết chọn người để ra tay.”
Hắn không nói gì cả, trực tiếp lui về phía sau.
Bây giờ đến lượt hắn xem kịch.
“Ngươi đoán xem Lục cần bao nhiêu thời gian?”
Kiếm Nhất nhìn Lục Thủy.
“Một hơi?”
Lục Thủy tò mò nói.
Hiện tại, chiến lực cụ thể của Lục là như thế nào, Lục Thủy không biết.
Kiếm Nhất cười ha ha nói đúng.
Đối mặt với lời khiêu chiến như thế này, Lục không hề từ chối.
Hắn đi về phía trước một bước.
Ngay sau đó, sức mạnh của Ma Tu Huyết Trần bộc phát.
Bắt đầu chiến đấu.
Oanh!!!
Ma Tu Huyết Trần bị một bàn tay vô hình trực tiếp bắn thành Huyết Vụ ngay trong tích tắc.
Ma Tu Huyết Trần suýt nữa đã tan thành mây khói.
“Có phải Ma Tu này bị ngốc hay không? Khiêu chiến với cao giai mà lại không yêu cầu áp tu vi xuống?
Còn tự tin hơn cả ta?”
Kiếm Nhất có chút bội phục.
“Ta cũng rất bất ngờ, nhưng ta sẽ tôn trọng đối phương, dùng không ít sức mạnh.”
Lục bình tĩnh nói.
Lục Thủy:
“…”
Tại sao hắn cứ cảm giác rằng hai người này cố ý vậy?
Quả nhiên, hai người này còn trẻ như vậy mà đã bị dị tộc khắp nơi truy sát. chắc chắn là phải có nguyên nhân gì đó.
Hắn có thể nói gì được chứ?
Ma Tu Huyết Trần thật là can đảm.
“Đi thôi, chúng ta còn phải chạy tới trạm tiếp theo nữa.”
Kiếm Nhất nói.
Lục không hề có ý kiến gì, nhưng mà trước khi rời khỏi nơi này, hắn phải xóa sạch hết vết tích Đại Đạo ở đây đã.
Bảo đảm sau này sẽ không phát sinh vấn đề gì.
Sau đó, hắn dùng thuật pháp để dọn dẹp cái hố ở nơi này.
Chương 1125: Nhìn thấy Cửu lúc còn sống 2
Nhìn thấy Cửu lúc còn sống 2
Sau khi ba người và một con chó đi không bao lâu, Ma Tu Huyết Trần mới chật vật mà ngưng tụ cơ thể.
Sắc mặt của hắn trắng bệch, lúc trước thì tóc đỏ, bây giờ thì tóc thành màu trắng luôn rồi.
“…”
Hắn đương nhiên là nghe được cuộc đối thoại của Kiếm Nhất và Lục.
Nhưng mà, việc áp xuống tu vi không phải là thường thức hay sao?
Tại sao còn cần phải nói?
Suýt nữa thì bị đánh chết luôn rồi.
Lục rất mạnh, nhưng mà là dùng cảnh giới cao để ức hiếp kẻ cảnh giới thấp, hắn không phục.
Chờ tới khi đi tới đạo tẫn, hắn sẽ khiêu chiến lại một lần nữa.
Lần này không tính.
Sau đó, Ma Tu Huyết Trần cũng thoát đi nơi này, hắn muốn tìm nơi nào đó để khôi phục thương thế.
…
Ngày hôm sau.
Lục Thủy nhìn cái thành trấn được coi như là phồn hoa này, hắn cảm giác rằng mình đã từng đi qua nơi này rồi.
Có lẽ, đây là lần đầu tiên Kiếm Nhất tới chỗ này.
Ở đây không phồn hoa như Hải Thành, công trình ở xung quanh cũng có sự chênh lệch, nhưng mà rất tốt.
Đã tốt hơn không biết là bao nhiêu lần so với 30 năm trước rồi.
“Ở đây cũng rất nhanh, bắt đầu tranh tài vào ngày hôm nay, may mà ta báo danh kịp.”
Gương mặt của Kiếm Nhất trở nên nhẹ nhõm:
“Lần này, ta muốn đi thẳng tới Kỳ Thánh.
Khiến cho người Hải Thành phải hối hận.
Vốn dĩ, Kỳ Thánh ở bên bọn họ, nhưng bây giờ không phải nữa rồi.”
Lục và Lục Thủy im lặng đi theo sau Kiếm Nhất, bọn họ cũng không tiếp lời hắn.
Khi dạng người cường giả như Kiếm Nhất lên tiếng, bọn họ chỉ có tư cách nghe mà thôi.
Cẩu Tử thỉnh thoảng sẽ tiếp một câu.
Đương nhiên, phần lớn đều phải đón nhận ánh mắt hung ác của Kiếm Nhất, sau đó Cẩu Tử sẽ trốn đằng sau Lục, không chịu ra.
Có Lục ở đây cho nên nó rất yên tâm.
Lục không có ở đây, một câu nó cũng không dám nói.
Mặc dù, Lục Thủy không nói câu nào, nhưng mà hắn viết.
Viết tiếp nội dung trước đó.
“Nhưng mà trong nháy mắt ta đã đi tới một hương trấn mới, cách đó khá xa.
Sau khi báo danh xong, ta lập tức tham gia tranh tài.
Việc tranh tài trước đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn, lần này ta sẽ chỉ dẫn cho bọn họ về con đường cờ vây, giống như 30 năm trước vậy.”
Lục tiếp tục đọc thầm.
Kiếm Nhất nghe xong liền vô cùng đồng tình, viết rất tốt.
Hắn sẽ giống như 30 năm trước vậy, nói cho bọn họ chân lý và sự vĩ đại của cờ vây.
“Gâu gâu.”
Cẩu Tử đột nhiên kêu to lên.
Lục Thủy nhìn qua, phát hiện có người hình như đang trộm túi tiền.
Là hình dáng của một người đàn ông, đang trộm của một tiểu cô nương.
Tiểu cô nương này khoảng 14 tuổi.
Ngay khi nhìn thấy đối phương, Lục Thủy không khỏi cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
Nhưng mà, hắn cũng không lên tiếng.
Thế nhưng, âm thanh của Cẩu Tử đã kinh động tới thiếu nữ kia.
“Trộm?”
Thiếu nữ lập tức lui về sau, cảnh giác mà nhìn người đàn ông kia.
Người đàn ông kia sợ hết hồn, luống cuống mà nhìn người thiếu nữ ở trước mặt.
Dường như không biết phải làm sao cho phải.
Lục và Kiếm Nhất không để ý tới, bọn họ tiếp tục đi về phía trước.
Lục Thủy cũng không quan tâm.
Tiếp tục đi về phía trước.
Đi chưa được bao lâu thì hắn nghe thấy giọng nói của thiếu nữ kia vang lên:
“Ngươi không chạy sao?”
“Đúng, thật xin lỗi, ta…”
“Thiếu tiền ư? Ta cho ngươi mượn.”
“A? Có thể, có thể chứ?”
“Viết giấy nợ đi, lúc trả lại phải đưa thêm tiền lãi cho ta.”
…
Kiếm Nhất hoàn toàn không để ý tới tình huống vừa nãy, hiện tại bọn họ đang đi tới hiện trường tranh tài.
“Lần này, ta muốn cho các ngươi biết được phong thái của Kỳ Thánh là như thế nào.”
Kiếm Nhất quay đầu lại nhìn về phía Lục Thủy:
“Nhất định phải ghi chép đúng sự thật, biểu lộ rõ ràng hình tượng vĩ ngạn của Kỳ Thánh.”
Lục Thủy trịnh trọng gật đầu.
Nội dung thì hắn nhớ kỹ hết rồi, chỉ chờ lúc đặt bút xuống viết mà thôi.
Hắn cũng biết đối thủ lần này là ai luôn rồi.
Bắt đầu tranh tài.
Kiếm Nhất ra trận ngay từ đầu, cho nên Lục Thủy và Lục đương nhiên cũng theo vào.
Cẩu Tử đi ở sau cùng, bộ dạng của nó vô cùng nhàn nhã.
Có chủ nhân ở bên cạnh cho nên nó rất an tâm.
“Lần này có thể kiên trì được bao lâu?”
Lục Thủy hỏi Lục đang ở bên cạnh.
“Khó mà nói được, trình độ ở đây không cao như Hải Thành, người có khả năng thắng khá là thấp.”
Lục suy nghĩ một chút rồi đưa ra kết luận.
Lục Thủy gật đầu.
Hắn đã biết được tình hình cụ thể, cho nên phân tích của Lục là đúng.
Người ở nơi này không quá mạnh.
Rất nhanh, Kiếm Nhất đã đi tới chỗ bàn cờ, ở phía đối diện hắn là một người thiếu nữ.
Chính là cô gái bị trộm tiền khi nãy.
Lục Thủy không kinh ngạc, Lục cũng không quan tâm, Kiếm Nhất thì nhíu mày một cái, đối thủ của hắn vậy mà lại là một thiếu nữ.
Được lắm.
Đây chính là thời điểm thể hiện kỳ lực của hắn.
Lúc này, giọng nói của Lục truyền tới, Kiếm Nhất biết rằng người anh em tốt của hắn lại bắt đầu động bút.
“Bắt đầu tranh tài, đối thủ lần này của ta là một thiếu nữ.
Lại là người trẻ tuổi dốt nát.
Kỳ nghệ sao có thể sánh được với ta?”
Lục đọc lên.
Gương mặt của Kiếm Nhất tràn đầy ý cười, đúng là anh em của hắn.
Một người viết ra được tiếng lòng của hắn, một người đọc lên tiếng lòng của hắn.
Hắn nhìn thiếu nữ kia, cảm thấy đối phương chết chắc rồi.
“Bắt đầu.”
Giọng nói của trọng tài vang lên.
“Chúng ta thai tiên* đi.”
Người thiếu nữ nói.
Kiếm Nhất tôn trọng nàng, thai tiên.
Hắn mà nhường nàng thì chính là đang vũ nhục cờ vây.
Thai tiên kết thúc.
Đối phương đi trước.
“Lần này, đối phương là người đi trước.
Từ cách thức cầm cờ của đối phương, ta đã biết được rằng kỳ nghệ của đối phương chẳng ra gì.”
Giọng nói của Lục vang lên.
Thiếu nữ đúng là đang cầm lấy quân cờ.
Kiếm Nhất khẽ gật đầu, lại là tiếng lòng của hắn.
Hôm nay chính là trạm đầu tiên của việc chứng đạo Kỳ Thánh của hắn.
Lục Thủy quan sát hai người đang đánh cờ kia, hắn cảm nhận được sự tự tin của Kiếm Nhất.
Người thiếu nữ hình như mới học đánh cờ không được bao lâu.
Hắn đương nhiên là biết người thiếu nữ này.
Chính là Cửu, người bò ra từ trong nước.
Nhưng mà, điều khiến cho hắn nghi ngờ chính là việc hắn và Lục đều ở đây, Lục còn đọc lên.
Nhưng lúc đó hắn không nghe thấy, cũng không biết Cửu có phát hiện hay không, hay là cố ý che chở cho đoạn này.
Mê Đô không có nguồn gốc, có khả năng là do cố ý che đậy lại.
Hay là nàng muốn chuyên tâm đánh cờ, không muốn bị lời nói của Lục ảnh hưởng.
Cũng có khả năng này.
“Đúng là có khả năng thắng.”
Lục nói khẽ.
“Khả năng lớn không?”
Lục Thủy tò mò hỏi.
“Không lớn, có lẽ chỉ có thể có ưu thế ở đợt thứ nhất mà thôi.”
Lục cực kỳ tự tin.
Lục Thủy khá là bội phục Lục.
Đã đánh bao nhiêu ván cờ với Kiếm Nhất rồi mới có thể có nhận thức sâu sắc tới thế chứ.
Thời trẻ của hai người kia quả thực là tiêu dao khoái hoạt.
Làm chuyện mình muốn làm, còn giúp nhân tộc quật khởi, thắp lên đống lửa.
Điểm này chính là vạn cổ.
Sau đó, nhân tộc chính là nhân vật chính của mảnh đất này, chưa từng thay đổi bao giờ.
Ngay cả thời điểm suy sụp nhất cũng vậy.
Nhìn thấy Cửu bắt đầu khó khăn, Lục Thủy cầm bút lên viết xuống hai chữ.
“Quả nhiên.”
“Cái này, cái này có thể không tính không?”
Cửu chỉ vào quân cờ mà mình mới hạ xuống, mở miệng hỏi.
Nàng vừa dứt lời, giọng nói của Lục liền vang lên:
“Thiếu nữ kia không khỏi khiếp đảm hỏi.”
“Không được.”
Kiếm Nhất không có bất kỳ biểu tình gì, bởi vì đã có người bổ sung biểu tình cho hắn rồi.
Lục đọc:
“Ta nghĩa chính ngôn từ mà từ chối.”
Kiếm Nhất nhìn thoáng qua Lục và Lục Thủy, phối hợp không tệ.
Tiếp đó, hắn bắt đầu phổ cập khoa học cho thiếu nữ kia:
“Điểm thần thánh của cờ vây chính là hạ cờ dứt khoát, dù cho ta có đồng ý với ngươi, thì ta cũng không thể nào vi phạm quy tắc của cờ vây được.
Ngươi nhìn đi, trên quy tắc có ghi là không thể đi lại.”
Lục:
“Ta lấy quy tắc ra cho đối phương xem.
Để đối phương hiểu được rằng, việc đi lại chính là vi phạm quy tắc.”
Thứ mà hiện tại Kiếm Nhất lấy ra chính là quy tắc mà thiếu niên trước kia lấy ra, hắn vẫn luôn mang nó theo bên người.
Không nghĩ tới rằng sẽ có lúc thật sự phải dùng tới nó.
Vui vẻ.
Bởi vì tâm trạng tốt, cho nên giọng nói của Lục cũng càng trở nên êm tai hơn.
Chương 1126: Nhìn thấy Cửu lúc còn sống 3
Nhìn thấy Cửu lúc còn sống 3
Cửu cảm thấy có chút đáng tiếc, nàng thu tay lại, sau đó nhẹ nhàng gật đầu:
“Được, được thôi.”
Lục tiếp tục đọc:
“Mặc dù thiếu nữ kia cảm thấy đáng tiếc, nhưng nàng vẫn lựa chọn chấp nhận.”
“…”
Lục vừa dứt lời, tay của Cửu rõ ràng có chút bất lực.
Dường như nàng nghe thấy nó, nhưng mà lại cố gắng không quan tâm.
Hiện tại, Lục Thủy cảm thấy vô cùng hiếu kỳ, hắn có lẽ đã nhìn qua đoạn này rồi, nhưng đáng tiếc là hắn hoàn toàn không cảm nhận được.
Khi đó có lẽ hắn đang xem video.
Nhưng mà, hình như ngay từ đầu Cửu không giống như là đang nhường Kiếm Nhất, lần đầu tiên hắn đọc sách, hắn còn tưởng rằng Cửu cố ý.
Một lúc sau.
“Kiếm Nhất sắp thua rồi.”
Lục nói nhỏ.
Cẩu Tử ngẩng đầu nhìn bàn cờ, nó không nhìn thấy được.
Nó chỉ có thể ghé vào bên cạnh Lục, đong đưa cái đuôi quan sát xung quanh.
Cuộc sống thật nhàm chán, cường giả như nó lại phải nhẫn nhịn chịu đựng.
Lục Thủy nhìn Kiếm Nhất, hiện tại Kiếm Nhất đúng là đang rơi vào tình thế khó xử.
Hắn không hề chần chừ, lập tức cầm bút lên viết xuống sách, đây là thời điểm để viết nội dung kế tiếp.
“Ván tiếp theo.”
Giọng nói của Lục vang lên.
Nội dung của cuộc đời Kiếm Nhất lại bắt đầu.
Kiếm Nhất cầm một quân cờ được đặt xuống trước đó lên:
“Cái này không tính, ta đánh sai.”
Kiếm Nhất làm như nghe không thấy câu nói này, nhìn Cửu.
Lúc này, Cửu nở một nụ cười thân thiện, nhắc nhở:
“Thế nhưng, trên quy tắc đã viết là phải hạ cờ một cách dứt khoát.”
“Thiếu nữ kia cầm quy tắc lên, còn đặc biệt chỉ cho ta xem.”
Lục đọc lên.
Cửu run lên, sau đó lập tức cầm lấy quy tắc ở bên cạnh lên, chỉ cho Kiếm Nhất xem.
Kiếm Nhất:
“…”
Hắn có cảm giác rằng mình đã dẫn theo một đám đồng đội heo.
Đường đường là Kỳ Thánh vậy mà lại dẫn theo một đám đồng đội heo.
Hắn nhìn Cửu, chân thành nói:
“Quy tắc là vật chết, còn người là vật sống, tại sao vật sống lại bị gò bó bởi vật chết?
Việc này chỉ khiến cho con người ta phải dừng bước ngay lập tức mà thôi.”
Giọng nói của Lục đương nhiên là không thể vắng mặt:
“Ta cảm thấy đối phương hẳn là hiểu được điều này.”
“Thế nhưng, điểm thần thánh của cờ vây chính là hạ cờ dứt khoát, mặc dù ta đồng ý cho ngươi đi lại.”
Khi nói câu này, Cửu vô cùng vui vẻ, nhưng mà nàng cũng không làm ra bất kỳ biểu tình gì, vì lời bộc bạch sẽ giúp nàng biểu hiện điều đó.
Quả nhiên, giọng nói của Lục lại vang lên.
“Thiếu nữ kia nghĩa chính ngôn từ nói.”
Kiếm Nhất lại liếc qua chỗ của Lục và Lục Thủy.
Lần sau hắn tuyệt đối sẽ không dẫn theo hai người này nữa.
Thế nhưng, hắn vẫn muốn cho đối phương biết được chân lý của cờ vây.
“Thần thánh tại tâm, dừng bước tại ý.
Cờ vây thần thánh như thế là tại người, không phải tại quy tắc.
Để cho ta đi lại, là sự tán thành mà ngươi dành cho cờ vây.
Chân lý của cờ vây được biểu lộ trong tay của ta và ngươi.”
Kiếm Nhất cầm quân cờ lên, bắt đầu đi lại.
Lục lại đọc tiếp:
“Nói xong ta liền cầm quân cờ lên, tính đi lại một lần nữa.
Ta nghĩ rằng thiếu nữ kia đã hiểu được chân lý của cờ vây rồi.”
Kiếm Nhất cảm thấy Lục nói rất đúng.
Hắn hạ cờ.
Cạch!
Vô cùng khí thế.
Nhưng mà, hắn nghe thấy một âm thanh quen thuộc.
“Trọng tại, hắn đi lại.”
Sau đó, chính là giọng nói của Lục, Lục dường như đang nói cho hắn biết rằng đó là giọng của ai:
“Thiếu nữ kia đột nhiên la lên.”
Kiếm Nhất:
“…”
Trọng tài là một người phụ nữ xinh đẹp như hoa, nàng bước tới hỏi.
“Ai đi lại?”
Lục Thủy và Lục đều nhìn sang.
Lục Thủy ngừng bút, Lục đương nhiên là không cần phải đọc nữa.
Nhìn Kiếm Nhất bị đỡ ra ngoài là được rồi.
Thật thú vị.
“Hắn.”
Cửu chỉ vào Kiếm Nhất.
Trọng tài nhìn Kiếm Nhất, giọng điệu mang theo sự khinh thường, nói:
“Uổng cho có một túi da tốt như thế, vậy mà lại đi cờ lại với một đứa bé?
Ngươi có cảm thấy mất mặt hay không hả?”
“Ngươi hiểu được sự vĩ đại của cờ vây không?”
Kiếm Nhất nhìn trọng tài, sau đó nghiêm mặt nói:
“Cờ vây không phân biệt chủng tộc, không phân biệt nam nữ, không phân biệt lớn nhỏ.
Sự thần thánh của bàn cờ chính là có thể san bằng hết tất cả mọi sự bất công.
Sau khi ngồi lên bàn cờ, mọi người đều bình đẳng.
Tại sao lại nói là chuyện giữa người lớn với đứa bé?
Người kỳ thị trẻ em như ngươi không thích hợp để làm trọn tại, đừng ảnh hưởng tới việc đánh cờ của chúng ta.
Chúng ta đang tranh tài.”
Khuôn mặt của trọng tài vô cùng cạn lời:
“…Ngươi đã đi lại mà ngươi còn lý do? Ngươi có còn muốn đánh cờ nữa hay không hả?”
“Nhìn qua thì giống như là ta đang đi lại, nhưng thực ra ta đang phá bỏ nguy cơ của tiểu nữ hài này.”
Kiếm Nhất tràn đầy vẻ trách trời thương dân:
“Ngươi thấy dáng dấp của tiểu nữ hài này như thế nào?
Dễ nhìn, tiểu thư khuê các đúng không?
Nhưng mà, ngươi không biết rằng, đây chỉ là mặt ngoài mà thôi, cha mẹ của nàng đã sớm đi về trời rồi.
Một người không có nơi nương tựa như vậy, sao có thể tiếp tục đi trên Kỳ Đạo vô tận?
Nàng còn nhỏ, không hiểu đạo lý đối nhân xử thế.
Từ nhỏ, đầu óc của nàng đã không được tốt.
Sau khi ra khỏi thành, sẽ phải đối mặt với sự nguy hiểm của khắp mọi nơi trên thế giới.
Có lẽ sẽ lạc đường, lưu lạc nơi đầu đường, ngươi có phụ trách không?
Nhưng mà, chỉ cần nàng không ra khỏi thành thì sẽ không sao cả.
Ta đi lại?
Không.
Ta là đang cứu vớt nàng.”
Trọng tài giật mình, nàng nhìn Kiếm Nhất, sau đó lại nhìn Cửu.
Trong mắt nàng lóe lên ánh sáng của một người mẹ.
Không đợi Cửu giải thích, trọng tài nói thẳng:
“Kéo người này ra ngoài.
Còn việc tranh tài sau này của nàng, chúng ta đương nhiên sẽ phụ trách, sẽ không phát sinh loại chuyện mà ngươi nói.”
Sau đó, hai tráng hán đi tới để dẫn Kiếm Nhất đi ra ngoài.
“Tại sao các ngươi lại nghe không hiểu cơ chứ? Các ngươi không lĩnh ngộ được chân lý của cờ vây.”
Kiếm Nhất quằn quại nói, nhưng vẫn bị kéo ra ngoài.
Lục Thủy, Lục và Cẩu Tử lại tiếp tục đi theo hắn ra ngoài.
Trận đấu này thật sự rất thú vị.
Lúc này, Lục Thủy chuẩn bị viết tiếp.
“Thả ta ra, buông ta ra.”
Kiếm Nhất bị kéo tới cửa chính, sau đó bị ném ra bên ngoài.
Lục lại đọc tiếp tự truyện:
“Ta lại bị ném ra ngoài một lần nữa.
Rầm!
Ta bị ném xuống mặt đất, ta cảm thấy rất tức giận.
Ta muốn một kiếm chém sạch hiện trường trận đấu này.”
Kiếm Nhất đứng lên, lạnh lùng nhìn Lục Thủy và Lục:
“Các ngươi thật là chó, ta muốn chém sạch hiện trường tranh tài lúc nào cơ chứ?
Đi tới nơi khác
Còn nữa, viết thì viết đi, đọc ra làm gì?”
Lục Thủy tiếp tục viết, Lục vẫn tiếp tục đọc:
“Ta cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.
Người ở đây không hiểu được chân lý của cờ vây, ta quyết định sẽ đi tới một nơi khác, ta sẽ cho mọi người thấy được khả năng cờ vây của mình.
Dựa vào đâu mà đào thải ta?”
Kiếm Nhất nhìn Lục Thủy, hai tên này người tung người hứng.
Sẽ có một ngày, hắn rút kiếm chém chết hai tên này.
Anh em?
Hai tên này không xứng.
Lục Thủy đương nhiên là không thèm quan tâm, trò vui mới bắt đầu mà thôi.
“Chờ một chút, các ngươi chờ ta một chút.”
Kiếm Nhất nhìn.
Sau đó hắn lại nghe được lời tự truyện:
“Bên trong đột nhiên truyền ra một giọng nữ.
Là giọng của thiếu nữ đánh cờ với ta.”
Thấy cảnh này, Lục Thủy cảm giác mình có phải nên ngẩng đầu lên hay không?
Lúc trước hắn đã thấy qua rồi, nếu vậy thì không ngẩng đầu sẽ như thế nào?
*thai tiên: thuật ngữ trong cờ vây, dùng để xem ai được đi trước.
Chương 1127: Chân Thần uy vũ 1
Chân Thần uy vũ 1
Cửu đi ra, hắn muốn chờ tới khi Cửu tự giới thiệu xong thì ngẩng đầu nhìn qua.
Không nhìn, khả năng cao sẽ bị đá ra.
Nếu như khi đó hắn không biết cái này, có phải là cũng không cần nhìn không?
Bởi vì cũng không ảnh hưởng tới bất kỳ vật gì.
Không chắc chắn, Lục Thủy cũng không suy nghĩ nhiều, tóm lại, làm theo những gì đã biết là được.
Bảo đảm bản thân không bị đá ra khỏi cuộc trò chuyện nhóm.
Nếu không có trời mới biết Kiếm Nhất có triệu hoán hắn ra hay không.
Khả năng cao là không được, nơi này có thể sẽ tồn tại một vết rách vĩnh hằng.
Cửu đi ra, Kiếm Nhất nhìn thiếu nữ khó ưa này, giọng điệu không tốt nổi:
“Ngươi có việc gì?”
“Ta hỏi.” Lời tự truyện của Lục lập tức vang lên theo.
Chủ yếu vẫn là Lục Thủy viết nhanh.
Kiếm Nhất không để ý đến hai người kia, đã kết thúc rồi vẫn còn chơi.
“Ta có thể đồng hành cùng các ngươi được không?” Cửu hỏi.
Lời tự truyện của Lục lại vang lên: “Thiếu nữ hỏi, sau đó nàng tự giới thiệu.”
Nghe thấy giọng nói của Lục, Cửu lập tức hiểu ra, bắt đầu tự giới thiệu:
“Ta gọi là Cửu, là Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa, các ngươi chắc chắn đã từng nghe nói về ta rồi đi.”
Giọng nói vang lên, Lục Thủy biết Cửu hẳn đang nhìn sang đây, hắn theo đó ngẩng đầu trông qua.
Đối diện với con mắt của Cửu.
Giống như con mắt của Cửu có thể nhìn thấy được tương lai của hắn.
Nhưng hắn không thấy gì cả.
Rất tốt, rất phù hợp.
Hắn có một loại cảm giác, không ngẩng đầu lên, thật sự sẽ bị đá ra ngoài.
Mê Đô thật sự khiến người ta bất đắc dĩ.
Có điều hắn nhìn Cửu như này thật ra đã tính là rất bình thường.
Cửu bây giờ không có nhỏ như vậy, vẻ mặt nàng tươi cười, ánh mắt gần như chỉ đặt trên người Lục.
Kiếm Nhất nhìn Cửu một chút, thẳng thắn nói:
“Thật có lỗi, chúng ta không đồng hành với chó và phụ nữ.”
Lục Thủy lập tức chép lại lời tự truyện của Lục: “Một người chỉ là trọng tài không có đủ tư cách đồng hành cùng chúng ta.
Xuất phát đến nơi tranh tài tiếp theo.”
Kiếm Nhất nhìn Cửu, nhún vai nói:
“Ngươi nghe thấy đấy, Lục đã nói rồi, một người chỉ là trọng tài như ngươi không đủ tư cách đồng hành cùng chúng ta.”
Cửu nhìn Lục: “…”
Lục ngẩng đầu nhìn Cửu, sau đó nhìn Lục Thủy: “…”
Đó là Lục Thủy viết.
Cửu cũng quay sang nhìn Lục Thủy.
Đối diện với ánh mắt của hai người này, Lục Thủy lựa chọn không thấy, sau đó khép sách lại, nói:
“Tiếp theo chúng ta đi đâu?”
“Không phải nói không mang theo chó sao?” Cửu nhìn Cẩu Tử, nói:
“Đây không phải là chó sao? Nó rõ ràng có thể đồng hành cùng.”
“Nó là mèo.” Kiếm Nhất chân đá Cẩu Tử, nói:
“Đến, meo một tiếng.”
Cẩu Tử hoảng sợ nhìn Kiếm Nhất.
“Gâu?” Cẩu Tử vô thức gâu một tiếng.
“Tốt, đêm nay ăn thịt chó.” Kiếm Nhất lập tức nói.
“Nướng hay nấu?” Lục Thủy tò mò hỏi một câu.
“Hầm.” Kiếm Nhất liếc mắt nhìn Cẩu Tử.
“Ẳng.” Cẩu Tử trốn ra sau lưng Lục, vẻ mặt sợ sệt.
Giống như thật sự đã bị mang đi hầm vậy.
“Đến đây Cẩu Tử, trốn đằng sau ta, hắn không đánh lại ta.” Cửu vẫy vẫy tay với Cẩu Tử.
Kiếm Nhất không để ý đến Cửu, nói thẳng:
“Đi thôi, chúng đi tới nơi tranh tài tiếp theo, đi cho những người kia biết chân lý cờ vây.”
Kiếm Nhất rời đi, Lục Thủy và Lục tự nhiên đi theo sau, hai người cũng không có ý kiến gì.
Hoặc là nói Lục Thủy không cách nào có ý kiến.
Hắn thân là Mê Đô, căn bản phải thuận theo Kiếm Nhất và Lục.
Mà Lục, hắn giống như cái gì cũng không thèm để ý, chính là ra ngoài để giải sầu một chút.
Bọn hắn hẳn đều biết sự đặc biệt của Cửu, nhưng không ai để ý tới.
Dù sao cũng không đánh lại.
Cho nên không quan trọng?
Lục Thủy cảm thấy khả năng rất cao là vậy.
Những người khác, không cần biết là dị tộc uy tín lâu năm, hay là cường giả mới nổi, bây giờ Kiếm Nhất đại khái đều có thể trấn áp.
Hắn là Cửu giai Chứng Đạo, dù chưa đến đỉnh phong, nhưng cố gắng một chút thì đối mặt với Đại Đạo cũng không có bất cứ vấn đề gì.
Còn Lục, tất cả những người ở dưới Chí Cao gộp lại cũng không đánh thắng được hắn.
Chí Cao là một bậc thang không cách nào bước qua được.
Lục có mạnh hơn nữa, hẳn là cũng không có khả năng đánh thắng Chí Cao thật sự.
Nhiều lắm gọi là khiêu chiến.
Dựa theo chiến lực, kiếp trước nếu không sử dụng sức mạnh thiên địa, thì chỉ tính dưới Chí Cao, Lục Thủy cũng không nhất định có thể vượt qua Lục.
Sau này thì khó nói.
Sau này hắn đi con đường khác, hơn nữa so với lúc Lục mất đi, càng ngày càng xa.
Nhưng hắn có sức mạnh thiên địa làm cơ sở, còn Lục lại không có cái gì.
Người này, có chút kinh khủng quá mức.
Khó trách đám người Kiếm Nhất chỉ tính mấy người bọn hắn, hoàn toàn không tính Lục vào trong đó.
Tất cả bọn hắn cộng lại cũng không đánh lại Lục.
Còn tính cái gì.
Mỗi người bọn họ đều đi tới điểm cuối con đường, cảm nhận được cảnh giới kia, sờ được cảnh giới kia.
Bọn hắn đã coi như là người mạnh nhất trong số những người ở dưới cảnh giới kia.
Nhưng Lục….
Không bình thường.
Có điều, Lục bây giờ chắc chắn cũng không phải đối thủ của Cửu.
Dù thăng lên Chí Cao, Cửu cũng vẫn có thể thắng một cách nhẹ nhàng.
Trừ khi cho Lục thời gian, để hắn trưởng thành, đi đến điểm cuối của Chí Cao.
Như vậy thì có thể nhẹ nhàng thắng được Cửu.
Có điều, Lục tấn thăng Chí Cao, cũng tức là Cửu chết đi.
Bọn hắn vĩnh viễn không có cơ hội tranh phong.
“Ngươi tên là Lục à?” Cửu trực tiếp theo sau, nàng nhìn Lục, hiếu kỳ hỏi:
“Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa trong truyền thuyết không biết chúng ta sao?” Lục tò mò hỏi một câu.
“Không phát hiện được ngươi, ngươi làm thế nào mà trốn được dưới bóng ma của đại đạo mạch lạc?
Ta vẫn luôn nghe nói có người như ngươi, nhưng chưa từng phát hiện ra cái gì từ trong đại đạo mạch lạc.
Bây giờ mới phát hiện ngươi là trốn ở chỗ khuất tốt.” Cửu lùi tới bên cạnh Lục.
Sau đó cùng đi với Lục.
Lục Thủy: “…”
“Nàng có ý gì vậy?” Lục Thủy hỏi Kiếm Nhất bên cạnh.
“Có thể là có ý xem thường ngươi.” Kiếm Nhất chân thành nói.
“Vậy nàng để mắt tới ngươi à?” Lục Thủy hỏi.
Kiếm Nhất không nói gì.
Tình huynh đệ?
Một món đồ chơi hư ảo.
Có điều đối với việc Cửu đi theo, không ai nói gì, bởi vì đuổi không đi.
Chỉ cần không ảnh hưởng tới trận tranh tài cờ vây tiếp theo của bọn hắn là được.
Mấy người đi trên đường lớn, đang nghĩ xem nên đi đâu.
“Này, ngươi không phải Chân Thần toàn năng toàn tri sao?”Kiếm Nhất liếc qua Cửu, nói:
“Có biết chỗ nào sắp báo danh tranh tài không?”
“Tại sao ta phải nói cho ngươi?” Cửu trực tiếp hỏi lại.
“Nàng không biết, lời người ngoài đừng coi là thật.” Giọng nói của Lục vang lên, giống như đang giải thích cho Cửu.
Cửu: “…”
Nàng có cảm giác mình vừa bị vũ nhục.
Cuối cùng, bọn hắn đi tới Cổ Gian Thành.
“Chính là chỗ này, đám nhân loại ngu xuẩn, các ngươi lại dám khinh nhờ uy nghiêm của Chân Thần, lần sau ta sẽ động thủ.” Cửu nói.
Lục Thủy: “Chân Thần uy vũ.”
Kiếm Nhất” “Chân Thần khủng bố.
Lục: “Chân Thần đáng sợ?”
Cẩu Tử: “Gâu gâu gâu gâu.”
“Đương nhiên, ta dù sao cũng là Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa.” CỪu ý cười đầy mặt với Lục Thủy bên cạnh đi.
Lần đầu tiên đã bị khen như thế, không thú vị.
Lục Thủy có cảm giác mình bị mấy người Kiếm Nhất làm hư.
Lục nhìn như sẽ không nói chuyện.
Thật ra rất xấu.
Khó trách lại ở cùng được với Kiếm Nhất, lúc trẻ còn cùng nhau bị đuổi giết, sau đó lại cùng nhau giết trở về.
Hắn còn tưởng rằng đều do Kiếm Nhất gây ra, bây giờ nghĩ lại, cũng không thể bỏ qua công lao của Lục được.
“Đi thôi, sau khi ta đi vào, sẽ một lần nữa bước lên con đường Kỳ Thánh.” Lòng tin của Kiếm Nhất lại đầy như trước.
Lục Thủy và Lục không hề cảm thấy kinh ngạc.
Kỳ Thánh nha.
Không có chút tự tin nào, làm sao có thể đi lại trong lúc tranh tài chứ?
“Sao hắn lại mặt dày như thế?” Cửu tò mò hỏi.
Lục Thủy thật ra cũng rất tò mò, một người sáng lập nên Kiếm Đạo, được thế nhân kính bái, đáng tiếc Kiếm Nhất lại hoàn toàn không có chút tự giác nào về phương diện này, càng không có chút suy nghĩ nào về phương diện này.
Kiếm Đạo của hắn, không bị hạn chế bởi bất kỳ ai, không bị điều khiển bởi bất kỳ ai.
Kỳ Đạo cũng thế.
“Là tự tin.” Kiếm Nhất không hề quay đầu lại, đáp.
Chẳng qua lúc bọn hắn vào thành, trời đất bất chợt truyền tới một sức mạnh công kích cường đại.
Sức mạnh này lao về phía Kiếm Nhất bên này.
Trong nháy mắt, Lục Thủy có cảm giác quen thuộc.
Đó chính là người thứ đã đá hắn ra khỏi cuộc trò chuyện nhóm lần trước… Cơ Tầm.
Chương 1128: Chân Thần uy vũ 2
Chân Thần uy vũ 2
Kiếm Nhất lập tức đánh tan sức mạnh, thuận tiện bảo vệ Lục Thủy.
Nếu không Kỳ Thánh tự truyện của hắn sẽ bị hủy hoại trong chốc lát.
Lục Thủy cũng không lo lắng, mà là có chút hưng phấn.
Rốt cuộc cũng nhìn thấy Cơ Tầm lần nữa, như vậy liền có thể biết quan hệ giữa Kiếm Nhất và Cơ Tầm là như thế nào.
Hơn nữa hắn cũng không có cảm giác mình sẽ phải xuống sân, như vậy tức là lần này có thể nhìn được rõ ràng.
Lục nhìn sức mạnh từ trên trời cao rơi xuống, vung tay lên một cái, đại thần thông xuất hiện.
Tiếp đó, tất cả mấy người bọn hắn bị sức mạnh bao trùm lấy, trực tiếp di chuyển tới nơi khác.
Một vài người bình thường nhìn thấy đều âm thầm cảm thấy thần kỳ, bọn họ vừa được nhìn thấy Tiên Nhân.
Hơn nữa, còn không phải Tiên Nhân bình thường.
Trong núi lớn.
Sức mạnh cường đại xuất hiện trong chốc lát, sau đó, một đạo kiếm ý xẹt qua trời cao, sức mạnh kia trong nháy mắt tan rã.
Sức mạnh biến mất, một bóng người xinh đẹp đứng giữa không trung.
Mỹ mạo phi thường.
Nàng nhìn chằm chằm người phía dưới, giọng nói tức giận:
“Kiếm Nhất của Nhân Tộc, lần này ta phải đánh bại ngươi.”
“Mới có 30 năm, ngươi liền dám tới đây khoác loác như vậy?
Giống như đứa trẻ vị thành niên vậy, ngươi không phải vẫn còn là trẻ con đấy chứ?
Bé gái là phiền toái nhất, không biết trời cao đất rộng.
Lần này ta sẽ đánh bại ngươi, nhiều nhất dùng hai kiếm.
Thua còn sụt sịt khóc lóc, đổ cho ta bắt nạt trẻ nhỏ.” Giọng nói khinh bỉ của Kiếm Nhất vang lên.
Cơ Tầm đỏ mặt trừng mắt nhìn Kiếm Nhất:
“Tiểu nhân vô sỉ, nếu như không phải ngươi muốn xé, xé, xé tiên y của ta, ta… Dù sao thì hôm nay ngươi cũng không trốn thoát được đâu.”
Nghe thấy câu này, Lục Thủy ngây người.
Nếu như hắn nghe không lầm thì, Kiếm Nhất xé y phục của Cơ Tầm?
Thô bạo như thế?
Hắn cũng không biết.
Bỏ qua lần trước, Kiếm Nhất thế mà lại đối xử như vậy với một người con gái?
Nhìn không giống.
“Ngươi đánh Long Nhi biến mất, ta muốn chém ngang lưng ngươi thì có gì quá phận sao?
Cái gì mà xé quần áo, đầu óc ngươi toàn chứa cái gì vậy?” Kiếm Nhất khinh thường.
Nếu không phải Lục ngăn cản, hắn đã chém đối thủ làm đôi rồi.
Mới chỉ giẫm xuống đất, còn thiếu một kiếm.
“Chịu chết đi.” Cơ Tầm lựa chọn trực tiếp khai chiến.
“Long Nhi?” Cửu tò mò nhìn Lục Thủy.
“Vì sao ngươi chắc chắn người đó là ta?” Lục Thủy tò mò hỏi một câu.
“Bởi vì ta toàn trí toàn năng.” Cửu đắc ý nói:
“Ta là Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa.”
“Đêm nay ăn gì?” Lục ở một bên tò mò hỏi.
Cửu: “…”
“Ăn cơm tối.” Lục Thủy trả lời.
“Chính xác.” Lục gật đầu.
Cửu: “…”
Sau đó, nàng nhìn chằm chằm Lục, hỏi:
“Vừa rồi tại sao ngươi xuất thủ?”
“Mặc dù Cơ Tầm của Thiên Linh Tộc không có suy nghĩ thương hại như người bình thường, nhưng giao chiến ở bên kia, ít nhiều gì cũng sẽ ảnh hưởng tới người bình thường.” Lục bình tĩnh nói.
Gió thổi lay động mái tóc đen của hắn, nhìn bình thường, nhưng lại dễ nhận ra.
“Nhưng đó là công việc của ta, ta thân là Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa, giữ gìn trật tự, là chức trách của ta.
Ngươi cướp công việc của ta.” Cửu nhìn chằm chằm Lục, nghiêm mặt nói:
“Ngươi phải xin lỗi ta.”
“Một đứa trẻ?” Lục nhìn Cửu, hơi thắc mắc.
“Có lẽ là chưa trưởng thành.” Lục Thủy ở bên cạnh bổ sung một câu.
Hắn không thể nói quá nhiều, nếu không sẽ bị đá ra ngoài.
Hơn nữa cũng sẽ khiến cho Cửu suy đoán lung tung.
Cửu nhất định đã biết hắn là Mê Đô, nhưng tuyệt đối không biết phía sau Mê Đô này có nguồn gốc gì.
Ít nhất thì bây giờ, Cửu không nhìn thấy nguồn gốc là hắn.
Một khi bị phát hiện ra có dị thường gì, chẳng khác nào vi phạm vào tồn tại của Mê Đô.
Hắn sẽ phải thoát nhóm.
Cửu rướn người lên, nhìn Lục nói:
“Ngươi cho rằng ta là trẻ con?
Hoặc là giống như Long Nhi ngu xuẩn kia, cảm thấy ta chưa trưởng thành?
Nhân loại ngu xuẩn.
Ta có thể trưởng thành.
Hơn nữa vóc người khuôn mặt đều xinh đẹp.
Khí thế vô song, đẹp nhất thiên hạ.”
Lục Thủy sợ ngây người, mặc dù bây giờ Cửu đã cao lớn hơn không ít.
Nhưng thật sự sẽ thoát khỏi được cái nhãn bé gái sao?
Lục Thủy cảm thấy rất không có khả năng.
Lục chỉ khẽ gật đầu, không nói gì.
Tỏ vẻ rất bình thường.
“Nhân loại, ta cảm thấy bị ngươi mạo phạm, ngươi đừng tưởng rằng ngươi tương đối mạnh thì ta không dám động thủ.
Ngươi dù có mạnh hơn nữa, ta dùng một ngón tay cũng có thể trấn áp được ngươi.” Cửu bay lên, định dùng một ngón tay trấn áp Lục.
Lục Thủy nhìn, hắn thật ra rất muốn nhìn một chút xem Cửu trấn áp Lục thế nào.
Mặc dù biết bây giờ Lục hoàn toàn không phải đối thủ của Cửu.
Nhưng vẫn tò mò không biết hai người sẽ giao thủ thế nào.
Dù sao thì trên người Lục cũng có hào quang bất bại.
“Cơ Tầm sắp bị đánh khóc.” Lục nhắc nhở một câu.
Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa, uy danh khắp thế gian, phần lớn người đều đã từng nghe qua.
Cho nên hẳn là sẽ tương đối để ý tình huống của Cơ Tầm.
Cơ Tầm không thuộc Nhân Tộc, mà là Thiên Linh Tộc.
Đến từ Tịnh Thổ, không có mối thù truyền kiếp nào với Nhân Tộc.
Loại cường giả có thể khiêu chiến với Kiếm Nhất này, bình thường đều có thể trở thành một người đỉnh cấp thế giới trong tương lai.
Nhỡ đâu thật sự bị Kiếm Nhất chém làm đôi, thì…
Lục Thủy cũng nhìn sang.
Phát hiện Cơ Tầm đã thua, hơn nữa Kiếm Nhất lại định chém ngang lưng Cơ Tầm.
Thật đúng là không biết thương hoa tiếc ngọc.
Ở trong mắt Cơ Tầm, đại khái là bị chém ngang lưng không đáng sợ, đáng sợ là quần áo sẽ bị chém rách.
Quả nhiên, dáng vẻ đã sắp khóc tới nơi.
Vừa mới tấn thăng Cửu giai Chứng Đạo hơn 30 năm, lấy cái gì đánh nhau với Kiếm Nhất đã đứng ở Cửu giai Chứng Đạo một thời gian dài?
Đây là tự tìm đường chết sao?
Lúc này, Kiếm Nhất vung kiếm, muốn chém thẳng xuống.
Chỉ là có chút chần chờ, giống như… đang chờ người cản hắn.
Chém được một nửa, phát hiện không ai tới, lại nhìn thoáng qua phía sau:
“Các ngươi có ý gì?”
Cửu: “…”
Lục: “…”
Lục Thủy: “…”
Cẩu Tử: “Gâu gâu.”
“Cẩu Tử nói rất êm tai, vì Long Nhi ở đây không có chuyện gì, ta buông tha cho ngươi.” Kiếm Nhất thu kiếm lại.
Trong những năm nay, đây đại khái là ngày cho Cẩu Tử mặt mũi nhất.
Cơ Tầm trừng đôi mắt đỏ hồng nhìn Kiếm Nhất.
Lục Thủy có một loại cảm giác khó hiểu, hắn có cảm giác hai người kìa sau này sẽ còn xảy ra rất nhiều chuyện.
Hôn ước có lẽ đều không phải thắng được, biết đâu chính là do Cơ Tầm tự dâng tới.
Đáng tiếc hắn không thể chứng kiến tất cả.
Ngay lúc Cơ Tầm muốn rời đi, Cửu đột nhiên gọi Cơ Tầm lại:
“Ngươi có muốn tìm Kiếm Nhất báo thù hay không?”
Cơ Tầm ngừng lại, hơi nghi hoặc nhìn Cửu.
“Ta có thể dạy ngươi, có điều chỉ có thể đơn giản chỉ điểm vài thứ.” Cửu cười nói:
“Bởi vì ta có cảm giác con đường ngươi đi có chút sai lệch, cứ tiếp tục như vậy, ngươi sẽ phải quanh co rất nhiều.”
“Ngươi có thể dạy ta?” Cơ Tầm hơi kinh ngạc, cảm thấy mình vừa nghe được chuyện cười gì.
Toàn bộ tu chân giới này, có ai có tư cách dạy nàng?
Đừng chỉ nhìn nàng đánh thua Kiếm Nhất, toàn bộ tu chân giới, ngoại trừ Kiếm Nhất có thể đánh bại nàng nhanh như vậy, hẳn là không có ai có thể thắng nàng nhẹ nhàng như thế.
Thậm chí ngay cả có thể thắng cũng không có.
Nàng thừa nhận Kiếm Nhất mạnh, nhưng chỉ là cảnh giới của nàng không bằng Kiếm Nhất mà thôi.
Lần này vốn cho rằng có thể thử vượt cấp…
“Ta có thể dạy ngươi.” Cửu gật đầu.
“Ngươi rất mạnh sao?” Cơ Tầm hỏi.
“Đúng, rất rất mạnh, ngươi có biết ta là ai không?” Cửu hỏi.
Lục Thủy có cảm giác Cửu không đợi được Cơ Tầm hỏi cái này, cho nên chủ động nhắc tới.
“Ngươi là ai?” Cơ Tầm có chút tò mò.
Nghe được câu này, Cửu liền trở nên hào hứng:
“Ta chính là Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa, ngươi có thể gọi ta là Cửu.”
Chương 1129: Chân Thần uy vũ 3
Chân Thần uy vũ 3
“Ngươi lằng nhà lằng nhằng như vậy, nàng ta nghe không hiểu đâu, cứ trực tiếp đánh cho nàng một trận, nàng ta sẽ tự giác hiểu.” Kiếm Nhất nói.
Bọn hắn đang đợi Cửu.
Cửu uy vũ như vậy.
Có thể tiết kiệm thời gian tìm nơi tranh tài cho bọn hắn.
Dù sao thì có thể không bao lâu nữa sẽ phải đi đánh trận tiếp theo.
Sớm biết Cửu dùng tốt như vậy, chuyện đầu tiên bọn hắn làm đã là kéo Cửu nhập bọn.
Thế giới mặc dù lớn, nhưng thanh danh Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa cũng không nhỏ, hơn nữa còn có Tộc Bất Tử ở đó.
Tìm Cửu cũng không khó như thế.
Cửu nhìn Cơ Tầm, nói:
“Để ta cho ngươi cảm thụ một chút đi.”
Cửu bay lên, nàng cúi đầu nhìn ngọn núi lớn này, nói:
“Ngươi biết Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa tức là như thế nào không?”
Cơ Tầm có chút cảnh giác, nàng cảm thấy khí tức trên người Cửu có chút không thích hợp.
Lục thấy cảnh này liền nói với Kiếm Nhất và Lục Thủy:
“Các ngươi đứng cạnh ta đi.”
Cẩu Tử bây giờ đang ở bên cạnh hắn.
Cửu đứng giữa không trung, nàng đứng ở đó, giống như cả trời đất đều lấy nàng làm trung tâm.
Độc nhất vô nhị, không gì sánh kịp.
Tiếp đó, một âm thanh vang vọng cả trời đất, mà nơi phát ra âm thanh là Cửu:
“Giờ phút này, nơi đây không cho phép có tu vi.”
Soạt.
Vô số sức mạnh quét ngang qua, Cơ Tầm đứng mũi chịu sào.
Chỉ trong chốc lát, tất cả tu vi trên người nàng biến mất.
Không phải ảo giác, thật sự hoàn toàn biến mất.
Lục cũng bị sức mạnh này quét qua.
Tu vi của hắn cũng biến mất.
Nhưng trên người có một đạo thuộc về hắn, đang lóe sáng.
Tia sáng này che khuất Kiếm Nhất, Lục Thủy và Cẩu Tử ở dưới chân.
Kiếm Nhất: “…”
Đánh không lại, đánh không lại.
Lục Thủy có cảm giác mình đã sắp bị đá ra ngoài.
May còn có Lục.
Không thể chọc vào, không thể chọc vào.
Tất cả chỉ trong nháy mắt đã kết thúc.
Cơ Tầm lâm vào trong hoài nghi, sao trên đời lại có thể có tồn tại đáng sợ như vậy?
Mặc dù tu vi của nàng đã khôi phục.
Nhưng tất cả vừa rồi là thật.
“Bây giờ ta có thể dạy ngươi rồi đi?” Cửu mở miệng hỏi.
Cửu rất thích dạy người khác, trong nhận biết của Lục Thủy, nàng từng chỉ dẫn rất nhiều người.
Có điều cũng không phải tất cả đều hướng dẫn lúc người khác mạnh lên.
Mà là hướng dẫn lúc thích hợp nhất.
Ví dụ như Đau Răng Tiên Nhân, Tiên Quân Tinh Ti.
Chỉ là một người nghe, một người không nghe.
Cuối cùng, Cơ Tầm gia nhập đội ngũ.
Năm người bắt đầu tiến về nơi tranh tài cờ vây tiếp theo.
Lần này bốn người đứng cạnh Kiếm Nhất, một người viết tự truyện, hai người nín cười.
“Cái này không tính.” Kiếm Nhất cầm quân cờ lên.
“Ta cảm giác được, thiếu này này cần ta dạy cho hắn biết thế nào là ý nghĩ thật sự của cờ vây, ta sớm đã chuẩn bị kỹ càng.” Lời tự truyện của Lục lại vang lên.
Không bao lâu sau.
“Trọng tài, người này đi lại còn giảng giải ngụy biện.” Thiên niên lớn tiếng tố cáo.
Kiếm Nhất: “…”
Cuối cùng, Kiếm Nhất bị ném ra ngoài.
Cơ Tầm thấy cảnh này, có một suy nghĩ.
“Ta dạy cho ngươi.” Cửu đứng bên cạnh Cơ Tầm, nói.
Dường như đã nhìn thấu tất cả.
Ba ngày trôi qua.
Kiếm Nhất đã đi tìm đấu trường mới ba lần.
Một ngày này, Kiếm Nhất và Cơ Tầm ghi danh.
Cơ Tầm muốn đánh cờ với Kiếm Nhất.
“Kỳ nghệ của Cơ Tầm thế nào?” Lục Thủy cầm sách hỏi Lục.
Hắn đã đọc qua đoạn này, khi đó thật ra không có cảm giác gì.
Ai biết người ngồi đối diện là Cơ Tầm chứ, trong sách chỉ miêu tả là một thiếu nữ.
“Kỳ nghệ của Cửu so với Kiếm Nhất, là dựa vào vận khí.
Mà Cơ Tầm là do Cửu dạy, các nàng hạ cờ vài lần, Cửu đều thắng.
Cơ Tầm muốn thắng, cần có đại vận khí.” Lục giải thích.
Mấy ngày nay, hai người kia đều đánh cờ.
Lục nhìn, Lục Thủy và Kiếm Nhất cũng nhìn.
Lục Thủy đương nhiên hiểu rõ kỳ nghệ của Cơ Tầm kém đến mức nào, chỉ là cho cổ nhân cơ hội giảng giải.
“Xem ra Kiếm Nhất sắp thăng cấp rồii.” Lục Thủy nói.
Lục khẽ gật đầu.
“Các ngươi là đang khinh thường ta không dạy nổi người khác sao?” Cửu đứng bên cạnh Lục nói.
“Chân Thần uy vũ.” Lục Thủy nói.
“Chân Thần bá khí.” Lục nói theo.
“Gâu gâu gâu gâu.” Cẩu Tử cũng sủa theo.
“Đương nhiên, ta thân là Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa, tự nhiên không phải người những phàm nhân như các ngươi có thể so sánh được.” Cửu tràn đầy tự tin.
“Tranh tài bắt đầu.” Lục nói rồi liền đi vào bên trong.
“Ta muốn tiếp tục ghi chép hành trình của Kỳ Thánh.” Lục Thủy đi theo Lục vào bên trong.
“Gâu gâu gâu.” Cẩu Tử cũng đi vào theo.
Cửu nhìn mấy người này, cảm thấy mình bị miệt thị nghiêm trọng.
Một đám nhân loại ngu xuẩn.
Một chút kính sợ đối với thần cũng không có.
Rất nhanh sau đó, mấy người Lục Thủy đã tới nơi đấu cờ.
Kiếm Nhất đánh cờ với Cơ Tầm.
“Lại là một thiếu nữ ngu xuẩn, hôm nay ta sẽ cho nàng hiểu cờ vây thật sự là cái gì.” Lời tự truyện của Lục lại bắt đầu.
“Ta trước.” Đoán trước kết cục, ý cười hiện ra trên mặt Cơ Tầm.
“Thiếu nữ vô cùng tự tin.” Lục Thủy tiếp lời tự truyện.
“Mời đi.” Kiếm Nhất không để Cơ Tầm vào mắt.
“Hừ, thiếu nữ ngu xuẩn, không có chút khiêm tốn nào, làm sao có thể hạ cờ cho tốt được?” Lục mở miệng nói.
Kiếm Nhất: “…”
Cơ Tầm: “…”
Cơ Tầm nhìn người đọc người chép sách, nhất thời có chút cạn lời.
Nàng muốn khiến cho hai người kia yên tĩnh chút.
Nhưng nàng biết là không thể, bởi vì Lục rất mạnh, nàng đã được cảm thụ qua.
Thật sự khiến cho người ta e ngại.
Hoàn toàn không có ý nghĩ đuổi theo.
Đánh cờ được một hồi, Cơ Tầm nhăn mày lại.
Kiếm Nhất mỉm cười: “Ngươi còn muốn suy nghĩ bao lâu nữa?”
“Dưới kỳ nghệ tinh xảo của ta, người kiên trì được lâu như vậy rất hiếm thấy.
Bại dưới Kỳ Thánh, nàng không oan.” Giọng nói của Lục vang lên.
“Câu tiếp theo có thể cho ta đọc không?” Cửu hiếu kỳ hỏi.
Cảm giác làm người kể chuyện rất thú vị.
Lục nhìn Cửu một chút, cuối cùng nói:
“Chỉ một câu.”
“Được, chỉ một câu.” Cửu gật đầu.
Lục Thủy: “…”
Kiếm Nhất, Cơ Tầm: “…”
“Mới nghĩ một chút, ngươi gấp cái gì.” Cơ Tầm bất mãn nói.
Lúc này, giọng nói của Cửu vang lên: “Thiếu nữ không phục, nàng giống như cảm thấy có chỗ nào không đúng, cảm giác người thắng hẳn nên là nàng mới đúng.
Xem ra là xem thường ta.”
…
Trận tranh tài kết thúc.
Kiếm Nhất đắc ý:
“Ha ha ha, ta đã nói Kỳ Thánh là ta chưa?”
“Tiếp theo thì sao?” Lục hỏi.
“Đương nhiên là tiếp tục tích lũy.” Kiếm Nhất lập tức nói.
Lục Thủy không hề bất ngờ, sau đó Kiếm Nhất vẫn còn có thể thắng một trận.
Sau khi trận đấu thăng cấp kết thúc, liền hoàn toàn rời khỏi cuộc tranh tài.
Sau đó, Cửu mang theo bọn hắn một đường đi tới đủ loại thành thị.
Tận đến khi không còn vòng đấu loại nào nữa.
Kiếm Nhất đã như ý nguyện, bắt đầu thăng cấp.
Hắn quả thật có hai lần tư cách, lần thứ hai thắng một người đàn ông trung niên.
Thắng bằng thực lực.
Lục Thủy vẫn luôn đi theo đám bọn hắn, hắn không nói nhiều, phần lớn đều là nghe bọn hắn nói.
Cơ Tầm và Kiếm Nhất ngược lại vẫn luôn không hợp nhau, động một chút là đánh nhau.
Lần nào cũng là Cơ Tầm bị đánh.
Lần nào cũng chuẩn bị bị chém ngang lưng, khiến Cơ Tầm tức tới nổ tung, nhiều lần đỏ mặt muốn liều mạng.
Lục Thủy có cảm giác hai người kia trông như rất quen thuộc, cứ phát triển như này, hôn thư của Cơ Tầm, khả năng thật sự không phải do Kiếm Nhất cưỡng ép thắng được.
Đáng tiếc Lục Thủy vẫn luôn không thấy bọn họ đề cập đến chuyện này.
Trên đường đi, Cửu vẫn luôn dạy Cơ Tầm.
Dạy tu luyện, cũng dạy đánh cờ.
Cửu rất mạnh, Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa, không ai có thể sánh bằng.
Có điều chưa bao giờ dạy cho Lục và Kiếm Nhất.
Cơ Tầm từng hỏi qua vấn đề này.
Cửu trả lời là:
“Một người không dạy được, một người không cần dạy.”
Đây chính là hai người mạnh nhất thời đại.
Trong thời gian này, Cửu từng chơi cờ với Lục, Chân Thần thua cờ, bắt đầu hoài nghi nhân sinh, thậm chí dùng tới quyền năng độc nhất để hack.
Đáng tiếc, vẫn thua.
Kỳ nghệ của Lục, có vẻ như mạnh nhất.
Về sau, Cửu nhiều lần vén bàn cờ.
“Còn không bằng Kiếm Nhất đi lại.” Đây là đánh giá của Lục với Cửu.
Kiếm Nhất cảm thấy bị vũ nhục, muốn đánh cờ với Lục.
Lục miễn cưỡng đồng ý.
Kết quả là Kiếm Nhất thắng.
“Long Nhi, đã biết sự lợi hại của Kỳ Thánh chưa?” Sau khi Kiếm Nhất thắng liền nói với Lục Thủy, về sau lúc viết nhớ phải viết ra tư thái của Kỳ Thánh.
Lục Thủy một miệng đồng ý: “Giao cho ta đi.”
Sau đó tiếp tục chép Kiếm Nhất Hối Kỳ Truyện.
Một đường đồng hành cùng đám người này, đã một tháng trôi qua.
Sau khi Kiếm Nhất hoàn toàn mất đi tư cách tranh tài, Lục Thủy bắt đầu viết cảm nghĩ sau cùng.
Hắn cảm thấy mình sắp phải thoát ra rồi.
Chương 1130: Muốn độ kiếp rồi 1
Muốn độ kiếp rồi 1
Sắp thoát ra rồi.
Hắn cần phải viết cảm nghĩ sau cùng.
Câu cảm nghĩ từng khiến hắn nghi ngờ kia.
Khi đó hắn không thể nào hiểu được, tại sao Mê Đô lại viết thêm câu này.
Bây giờ đổi thành hắn viết, nếu là Lục nói ra, người lúng túng chính là hắn.
Đúng vậy, viết lại không được.
Quyết định, trốn Lục viết.
“Một đám nhân loại ngu xuẩn, căn bản không hiểu ý nghĩ thật sự của cờ vây, bọn hắn đã bỏ lỡ Kỳ Thánh rồi.” Kiếm Nhất nhìn tòa thành lớn, ánh mắt tràn đầy vẻ khinh thường.
“Thánh Nhân đi lại, tự xưng Kỳ Thánh, tự dát vàng lên mặt.” Cơ Tầm đặc biệt ưa thích châm chọc Kiếm Nhất.
Nàng cảm thấy người này chính là bị Lục và Cẩu Tử lợi dụng.
“Thiếu nữ ngu dốt, ta nhường ngươi một quân cờ, ngươi dám thắng ta sao?”
“Có cái gì không dám?”
“Đã hỏi qua kiếm trong tay ta chưa? Eo của ngươi cũng đồng ý?”
“…, Kiếm Nhất, lấy thân phận Nữ vương Tịnh Thổ của ta, ta khiêu chiến ngươi.” Cơ Tầm đỏ mặt, tức giận nói.
Thấy Cơ Tầm khiêu chiến Kiếm Nhất, Lục Thủy lặng lẽ lùi lại một bước, sau đó mở sách ra, quay lưng về phía bọn hắn, bắt đầu viết sách.
“Tranh tài cờ vây kết thúc, ta cũng muốn rời đi.” Giọng nói của Lục vang lên bên tai Lục Thủy.
Lục Thủy ngẩng đầu nhìn Lục bên cạnh một chút, lúc này, Lục cũng nhìn Lục Thủy, mặt không chút biểu cảm.
Giống như chỉ là vô tình nói ra.
Lục Thủy lại xoay người tiếp tục viết.
“Thật sự là một chuyến đi thú vị, chỉ tiếc rằng thời gian của ta có hạn.” Giọng nói của Cửu lại vang lên bên tai khác của Lục Thủy.
Lục Thủy nhìn một nam một nữ bên cạnh một chút, nhất thời có chút cạn lời.
“Các ngươi không đi khuyên hai người phía sau một chút sao?” Lục Thủy chỉ chỉ về phía sau.
Không cần nhìn cũng biết, Cơ Tầm sắp bị chém ngang lưng.
Hiện tại, Cơ Tầm hoàn toàn không phải đối thủ của Kiếm Nhất, cần phải qua một đoạn thời gian nữa.
Kiếm Nhất chính là bá khí như thế, dưới kiếm không hề phân biệt nam nữ.
Là người đều có thể chém.
“Có Cẩu Tử.” Lục nói.
“Ta là Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa, có thể nhìn thấy quá khứ tương lai.
Trong trận chiến này, Cơ Tầm không có việc gì.” Cửu cũng trả lời.
“Vậy hai người có thể đi sang một bên nghiên cứu thảo luận nhân sinh.” Lục Thủy nhìn xung quanh một chút, chỉ cho bọn hắn một chỗ không có ai ở gần đó.
“Long Nhi, ngươi muốn rời đi sao?” Cửu tò mò hỏi.
Bọn nàng đương nhiên không có suy nghĩ đi nói chuyện riêng.
Quả nhiên, Cửu đang quan tới Mê Đô là hắn.
Chẳng qua lúc hắn định trả lời, Cửu lại đẩy hắn ra sau, sau đó đi đến đứng bên cạnh Lục.
Lục Thủy hơi kinh ngạc.
“Ngươi không phải là…” Nói được một nửa, Lục Thủy liền ngậm miệng, không thể hỏi.
Hỏi sẽ bị đá ra ngoài.
Có điều cũng đã sắp đến lúc phải đi ra.
“Cái gì?” Cửu hỏi.
“Lục cao hơn ngươi nhiều lắm.” Lục Thủy bình tĩnh nói.
Cửu đứng thẳng người, sau đó so sánh với Lục, chưa tới bả vai của hắn.
Nhưng nàng rất tự tin:
“Đừng chỉ nhìn ta bây giờ không cao, qua vài năm nữa, ta sẽ có thể cao tới dưới tai Lục.
Đến lúc đó, người đẹp nhất thiên hạ sẽ chính là ta.
Chân Thần Độc Nhất Thiên Địa.” Cửu tự tin nói.
Nhất thời, Lục Thủy có cảm giác Cửu và Kiếm Nhất rất giống nhau ở một điểm.
Tự tin.
“Còn tên sách vẫn chưa đặt.” Lục nhắc nhở Lục Thủy.
Lúc này, Lục Thủy khép sách lại, hắn phát hiện phần ghi tên sách quả thật vẫn trống không.
“Các ngươi thấy ta nên đặt tên thế nào?” Lục Thủy tò mò hỏi.
“Kiếm Nhất Vi Kỳ Truyện.” Lục nói.
Lục Thủy gật đầu.
Tên này không có vấn đề gì.
“Ta cảm thấy Kỳ Thánh Truyện tương đối phù hợp.” Kiếm Nhất đi tới.
“Kiếm Nhất Hối Kỳ Truyện càng chuẩn xác hơn.” Cơ Tầm đỏ mắt đi tới.
Bộ dáng giống như sắp khóc.
Cơ Tầm từ nhỏ tới lớn xuôi gió xuôi buồm, không ai có thể từ trên cao nhìn xuống nào, là người không ai có thể sánh vai cùng.
Cho đến tận khi nàng gặp Kiếm Nhất.
Cảm giác mình như một đứa bé gái bị đánh khóc.
Sự chênh lệch tu vi hoàn toàn không cách nào dùng thiên phú để bù vào được.
Nàng thậm chí có cảm giác, mặc dù ở cùng một cảnh giới, nhưng vẫn rất khó để vượt mặt qua Kiếm Nhất.
Đây là chuyện chưa bao giờ xảy ra.
Ở Tịnh Thổ, nàng một mình một lãnh thổ là chuyện bình thường.
Nhưng bây giờ…
Bên cạnh không có một ai nàng đánh thắng được.
Trừ Long Nhi và Cẩu Tử.
Cửu không nghĩ tới, Lục không dám nghĩ, Kiếm Nhất vẫn đánh cờ, và vẫn luôn thua.
Nhưng không thể viết như vậy.
Lục Thủy cũng cảm thấy Kiếm Nhất Hố Hối Kỳ Truyện càng thích hợp hơn.
Nhưng không thể viết như vậy, nhất định phải là Kiếm Nhất Vi Kỳ Truyện.
Lục Thủy giao sách cho Lục, ý tứ rất rõ ràng, để Lục ghi tên.
“Muốn truyền ra ngoài sao?” Lục Thủy ngạc nhiên.
“Đương nhiên, ta muốn cho người ở tu chân giới biết, những người kia ngu xuẩn cỡ nào.
Bỏ lỡ Kỳ Thánh đầu tiên trong lịch sử.” Kiếm Nhất nói.
Lục Thủy sợ ngây người.
Hắn không có loại thể diện này.
Lục không cảm thấy ngạc nhiên, sau đó, hắn viết tên lên.
Kiếm Nhất Vi Kỳ Truyện.
Sau khi năm chữ này được viết ra, Lục Thủy cũng cảm giác được, hắn sắp phải đi.
“Viết xong rồi, ta nên rời đi.” Giọng nói của Lục Thủy vang lên.
Hắn tới chính là để viết sách, đây là ý nghĩa của việc Kiếm Nhất triệu hoán hắn.
Lúc này, tranh tài đã kết thúc.
Tất cả ý nghĩa, đã sắp biến mất.
Mê Đô sắp kết thúc.
“Long Nhi, thật ra ta còn muốn viết một bản Sinh Bình Truyện.” Kiếm Nhất nhìn Lục Thủy, tiếp tục nói:
“VIết hay, về sau ngươi hãy gọi ta là đại ca, ta gọi ngươi là nhị đệ, ngươi có thể gọi Lục là tam đệ.”
“Vậy có thể cũng giúp ta viết một bản Chân Thần Độc Nhất Truyện hay không?” Cửu hỏi.
“Ta sẽ không viết.” Lục khẽ nói.
Lục Thủy: “…”
Miễn là ta chưa xem, thì đừng có gọi ta.
Gọi ta, ta cũng không có cách nào.
Thân thể Lục Thủy dần biến mất.
“Long Nhi, đừng đi.”
Sắp thoát ra ngoài, Lục Thủy quả thật có chút không bỏ được.
Kiếm Nhất và Lục, còn có Cửu và Cơ Tầm, một đám người thật thú vị.
Chỉ là, câu nói của Kiếm Nhất vừa dứt, Lục Thủy liền tan biến.
Lục Thủy lựa chọn rời khỏi cuộc trò chuyện nhóm.
Tạm biệt.
Một tiếng động vang lên, Lục Thủy trở về con đường Mê Đô.
Giờ phút này, hắn không tiếp tục đi về phía trước nữa.
Lúc này, con đường phía trước trong Mê Đô đã không còn, hoặc là nói, con đường phía trước đã sụp đổ.
‘Mê Đô sắp biến mất.’ Lục Thủy nhìn bốn phía, suy tư:
‘Xem ra Mê Đô chỉ có những vật này, ta tu bổ xong, con đường Mê Đô liền biến mất.
Mê Đô được tu bổ đủ, sẽ không còn tồn tại.’
‘Đi về cũng tốt.’ Lục Thủy nhẹ nhàng thở phào trong lòng.
Thật sự đi viết tiếp Kiếm Nhất Sinh Bình Truyện, hắn cũng không viết ra được.
Dù sao cũng chưa đọc bao giờ.
Chỉ có thể trở về xem kỹ rồi hẵng nói.
Có điều có thể quay lại hay không cũng là vấn đề.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Trọng Sinh Đô Thị Tu Tiên [Dịch] Trọng Sinh Đô Thị Tu Tiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Trong-Sinh-Do-Thi-Tu-Tien.webp)
![[Dịch] Hộ Hoa Trạng Nguyên Tại Hiện Đại [Dịch] Hộ Hoa Trạng Nguyên Tại Hiện Đại](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Ho-Hoa-Trang-Nguyen-Tai-Hien-Dai-Audio-Truyen.jpg)



