- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
- Tập 11 : Lục Thủy Chính Là Lưu Hỏa? (c101-c110)
[Dịch] Đạo Lữ Hung Mãnh Của Ta Cũng Trùng Sinh
Tập 11 : Lục Thủy Chính Là Lưu Hỏa? (c101-c110)
❮ sautiếp ❯Chương 101: Lục Thủy Chính Là Lưu Hỏa?
Lưu Hỏa đi xuống, tiến về phía bọn hắn khiến cho Kiếm Khởi cảm thấy hơi ngoài ý muốn, nhưng cũng có chút chờ mong.
Có thể được tận mắt gặp người như vậy, thật sự cao hứng.
Kiều Càn không giống Kiếm Khởi, hắn muốn rời đi, nhưng bây giờ mà rời đi khả năng cao sẽ khiến cho Kiếm Khởi nghi ngờ, mình rời đi đột ngột như vậy đương nhiên sẽ làm cho người ta cảm thấy bản thân đang trốn tránh Lưu Hỏa.
Hơn nữa hành động như thế cũng không phù hợp với tác phong của thiếu gia phế vật mới này của Kiều gia.
Hắn hẳn là nên ở lại, sau đó khi trở về thì khoe khoang với những người kia, đây mới là chuyện hắn nên làm.
Do dự một chút, hắn quyết định cúi đầu không nhìn Lưu Hỏa.
Có một vài người, có thể không nhìn thẳng thì không nhìn thẳng.
Biết về họ càng ít càng an toàn.
Nhưng trong lòng của hắn vẫn mong muốn có thể trực tiếp gặp mặt người này một lần.
Lưu Hỏa, thiên kiêu số một đương thời.
Có biết bao nhiêu người muốn được một lần gặp mặt hắn.
Lời đồn đại cũng chỉ là lời đồn, chắc chắn sẽ không hoàn toàn là thật.
Bất chợt, Kiều Càn cảm thấy làm rác rưởi trong gia tộc thật ra cũng khá nhẹ nhàng.
Khó trách Lục Thủy luôn một mực không bước ra khỏi cửa.
Lục Thủy cầm Tử Lung Mộc đi, những thứ còn lại hắn đều không động vào, bàn cờ kia cũng vẫn giữ nguyên, đây là kết quả của toàn bộ quá trình đánh cờ của hắn và Mặc Vân Tử.
Lục Thủy không có ý định động vào, dù sao thì đạo của Mặc Vân Tử cũng được ghi lại ở nơi đây.
Tương lai nếu có người tới nơi này, có lẽ còn có thể tiếp tục kế thừa đạo truyền thừa hắn giấu ở đây.
Sau đó Lục Thủy xuống núi.
Về phần Lưu Hỏa giả kia, hắn không muốn để mắt tới.
Chẳng qua là khi hắn rời đi, một trận gió bỗng nổi lên, thổi qua người Lưu Hỏa giả.
Ngọn gió này mang theo Lưu Hỏa giả đã hóa thành bột phấn bay đi.
Trong quá trình xuống núi, Lục Thủy đã biết đứa nhóc mà Mặc Vân Tử để lại là cái gì, hắn cũng không từ chối, chủ yếu vì đây là ý nguyện của người khác, hắn không từ chối được.
Nhưng dù sao cũng không quan trọng.
Thông qua đứa nhóc này, hắn biết được một chuyện, có một số lượng lớn cao thủ đã vây quanh chỗ này.
Lục Thủy không để ý, những người này khả năng lớn là đến để tìm hắn và Đông Phương Trà Trà.
‘Nhưng phải chuẩn bị ra ngoài.’
Lục Thủy quyết định đi tìm Chân Võ Chân Linh trước, sau đó đưa đám người ở bên trong kia ra ngoài.
‘Tới rồi.’ Kiếm Khởi thầm nghĩ trong lòng.
Hắn có thể nghe được tiếng bước chân, Lưu Hỏa rất nhanh sau đó đã xuất hiện trong tầm mắt hắn.
Kiều Càn cũng nghe thấy, nhưng vẫn cúi đầu, hắn thực sự không dám nhìn.
Thu liễm, thu liễm, giảm cảm giác tồn tại, giảm cảm giác tồn tại.
Hắn cảm thấy với khí phách kia của Lưu Hỏa, hẳn là sẽ không để ý đến hắn, càng không có khả năng đến gây chuyện với hắn.
Bóng người nhanh chóng xuất hiện, Kiếm Khởi dần dần thấy rõ người đang đi đến.
Khi hắn hoàn toàn nhìn rõ người đang đi xuống, thì liền ngây ngẩn cả người, nhưng sau đó cũng dần bình tĩnh trở lại.
Thật bất ngờ nha, nhưng mà cũng hợp lí.
Thảo nào.
Kiều Càn rất muốn nhìn, nhưng cuối cùng vẫn không dám nhìn, ngay lúc này hắn nghe được một giọng nói kinh ngạc vang lên:
“Kiều Dã?”
Giờ khắc này, Kiều Càn sững sờ, giọng nói quen thuộc này, như là tiếng sấm giữa trời quang ầm ầm gào thét trong đầu hắn, cảm giác như não không thể hoạt động được nữa rồi.
Hắn vô thức ngẩng đầu nhìn lên.
Đập vào mắt là một khuôn mặt quen thuộc.
Lục Thủy.
Kiều Càn không thể tin được, Lục Thủy lại là Lưu Hỏa?
Lưu Hỏa lại là Lục Thủy?
Thiên kiêu số một đương thời, người giết chết Hoa Tiên, chém chết Thái Dương Chi Tử, cùng thánh hiền đánh cờ, thiên kiêu đến mức có thể sánh cùng thánh thần, chính là Lục Thủy?
Ở trong mắt Kiều Càn, Lưu Hỏa nào chỉ giống như một truyền kỳ, hắn chính là một bộ truyền kỳ chân chính, thậm chí hai từ truyền kì này cũng không thể diễn tả hết được.
Nhưng hắn dù thế nào cũng chưa từng nghĩ đến, Lưu Hỏa lại chính là Lục Thủy.
Hắn biết Lục Thủy rất mạnh, rất đặc biệt.
Nhưng cũng không nghĩ tới lại đặc biệt đến như vậy, lớn mạnh đến như thế.
Lưu Hỏa chính là Lục Thủy, chuyện này, Lục gia có lẽ cùng không biết đâu?
Hắn, lại biết một chuyện không nên biết.
Nhưng không biết vì sao, trong lòng hắn bỗng cảm thấy nhẹ nhõm.
Nếu đối phương là Lục Thủy, đối với hắn mà nói ngược lại sẽ không có nguy hiểm gì, chỉ cần mình không làm gì ngu xuẩn, Lục Thủy cũng khinh thường phải động thủ với hắn.
Thế giới trong mắt Lục Thủy không giống trong mắt những người khác.
Người khác sẽ để tâm tới Khuynh Thiên Minh Thần Quyết của hắn, sẽ thăm dò hai kiện pháp bảo kia của hắn.
Nhưng Lục Thủy sẽ không.
Nếu như Lục Thủy thực sự muốn, thì hắn cũng nguyện ý dùng hai tay dâng lên.
Cuối cùng Kiều Càn cúi đầu nói:
“Là Kiều Càn.”
Lục Thủy cũng không để ý lắm, hắn chỉ là hơi cảm thấy ngạc nhiên.
Sau đó hắn quay đầu nhìn về phía Kiếm Khởi và con khỉ nhỏ kia.
Trạng thái khỉ nhỏ này nhìn có vẻ rất không tệ.
Thấy Lục Thủy nhìn qua, Kiếm Khởi cúi đầu cảm khích nói:
“Đa tạ Đông Phương đạo hữu.”
‘Đông Phương?’ Kiều Càn có chút bất ngờ, sau đó tự nhắc nhở mình về sau khi có người thì tốt nhất không nên trực tiếp gọi đối phương là Lục Thiếu gia.
Người này rốt cuộc có bao nhiêu cái danh tính giả chứ?
Kiếm Khởi không nói thẳng ra thân phận Lưu Hỏa của đối phương, nếu đối phương đã nói với hắn danh tự của mình là Đông Phương Hạo Nguyệt, vậy thì cứ gọi là Đông Phương Hạo Nguyệt đi.
Lục Thủy gật gật đầu, sau đó nhấc chân rời đi.
Lúc rời đi còn thuận miệng nói:
“Chuẩn bị xuống đi, người nơi này sắp được đưa ra ngoài rồi.”
Kiếm Khởi và Kiều Càn không nói gì, đạo tàng đã được đưa ra, nên giác ngộ thì cũng đã giác ngộ, nên lấy thì cũng đã lấy hết.
Đến lúc nên đi ra rồi.
Lục Thủy rời đi xong, Kiếm Khởi và Kiều Càn cũng lần lượt rời đi.
Một người đi tìm đồ ăn cho khỉ nhỏ, một người đi tụ họp với mấy người của Kiều gia.
Rất nhanh sau đó Lục Thủy đã tìm được Chân Võ Chân Linh.
Chân Võ Chân Linh thấy Lục Thủy trở về, nhẹ nhàng thở phào, mặc dù biết là sẽ không có vấn đề gì, nhưng lại vẫn lo lắng sẽ có vấn đề xảy ra.
Thiếu gia tuy là rất rất lợi hại, nhưng chính vì lợi hại quá mức như thế, cho nên việc Thiếu gia làm đều không phải việc mà người bình thường sẽ làm.
Đều vô cùng nguy hiểm.
“Thiếu gia.” Chân Võ gọi một tiếng, nói:
“Trà Trà Tiểu thư còn đang lĩnh hội đạo tàng truyền thừa.”
Lục Thủy gật đầu:
“Vào xem.”
Chân Võ Chân Linh vẫn luôn canh giữ ở ngoài trận pháp, chủ yếu là để Hương Dụ bên trong yên tâm.
Cũng may mà không ai chạy đến chỗ này gây chuyện, nếu không đã phải đánh nhau vài trận rồi.
Sau đó Lục Thủy liền mang theo Chân Võ Chân Linh đi tới trung tâm trận pháp.
Hương Dụ lúc này đang ở gần trông nom Đông Phương Trà Trà.
Nàng nghe thấy động tĩnh, lập tức quay đầu nhìn sang, phát hiện là đám người Đông Phương Hạo Nguyệt trở về.
Mặc dù không có biểu hiện ra ngoài, nhưng Hương Dụ vẫn có chút lo lắng.
“Đông Phương Thiếu gia có thu hoạch được gì không?” Hương Dụ cúi đầu hỏi.
Lục Thủy gật gật đầu, nhưng không nói chi tiết, rồi nhìn sang Đông Phương Trà Trà nói:
“Ta vừa mới điều tra, truyền thừa kia lai lịch không rõ, cho nên ngươi đừng tùy tiện nói chuyện Đông Phương Tra Tra thu hoạch được truyền thừa ra ngoài.”
Đạo tàng truyền thừa là nhờ sự giác ngộ của cá nhân, cho nên hiểu cũng chỉ là hiểu được con đường đến đó, căn bản cũng không biết mình hiểu được cái gì cho đến tận sau này.
Loại chuyện này không phải ai cũng sẽ tin, cho nên nói ra ngoài ngược lại còn có thể mang đến nguy cơ không cần thiết.
Hương Dụ có chút bất ngờ, mặc dù không biết thực hư thế nào, nhưng vẫn gật đầu nói:
“Được, ta sẽ căn dặn Tiểu thư.”
“Còn nữa, sau khi rời khỏi đây các ngươi muốn đến Lục gia đúng không?” Lục Thủy hỏi.
Việc này Hương Dụ cũng không che giấu gì, lập tức gật đầu nói:
“Đúng thế.”
“Đến Lục gia, các ngươi nếu gặp được một cô gái nhỏ đi tới hỏi chuyện, ngươi nhớ kỹ là không cần mở miệng, cứ để Đông Phương Trà Trà nói là được.” Lục Thủy biểu tình nghiêm túc nói.
Hương Dụ hoàn toàn không hiểu, hơn nữa đối phương sao lại cho rằng sẽ có một cô gái nhỏ đến hỏi chuyện hai người họ chứ?
Nhưng nàng cũng chỉ có thể gật đầu đáp ứng:
“Được.”
Sau khi Hương Dụ đồng ý xong, Lục Thủy âm thầm vận dụng một sợi thiên địa chi lực, làm cho tia công đức bên trong Đông Phương Tra Tra mờ ảo hiện ra.
Làm xong những cái này, Lục Thủy ra lệnh cho đứa nhỏ kia.
Sau đó không gian bắt đầu lắc lư.
Một lực hút đột nhiên xuất hiện, như muốn cuốn tất cả mọi người lên không trung, rời khỏi nơi này.
Hương Dụ lập tức bắt lấy Đông Phương Trà Trà, sợ Tiểu thư nhà nàng bay đi mất.
Tiếp đó, khi nàng muốn quay sang nhìn xem mấy người Đông Phương Hạo Nguyệt bên cạnh có sao không, lại phát hiện bọn hắn đã biến đi đâu mất.
Bị cuốn đi rồi sao?
Hương Dụ không nghĩ nhiều nữa, nàng nên trông chừng tốt Tiểu thư nhà mình trước đã.
Lúc này Lục Thủy đã mang theo Chân Võ Chân Linh trốn đi.
Hắn không thể nào đi ra cùng lúc với Đông Phương Tra Tra được, đi ra cùng một lúc cũng có nghĩa là hắn sẽ phải cùng các nàng trở về Lục gia.
Mà nếu cùng trở về, thì Đông Phương Tra Tra sẽ không có cơ hội gặp được cơ duyên nữa.
Lục Thủy không nỡ.
Dịch: MB_Boss
Chương 102: Mộ Tuyết Mỉm Cười Thiện Ý
An Ngữ gọi không ít người tới, lúc này bọn hắn đang dùng tay giữ chặt thân thể con Côn kia.
Chủ yếu là do quá lớn, khó có thể vây khốn hoàn toàn.
Mà lúc bọn hắn còn đang bày trận pháp, Vũ Quý đột nhiên nói:
“Nó sắp tỉnh lại rồi.”
Lần này phần lớn người bắt đầu rút lui.
Sau khi người của Lục gia lùi về đằng sau một khoảng, con Côn quả nhiên bắt đầu chuyển động, nó giật giật cái đuôi, sóng lớn theo đó cuồn cuộn dâng lên.
Đến khi những người xung quanh không thể lùi lại được nữa, con Côn đột nhiên há miệng ra.
An Ngữ kinh hãi:
“Mau phòng ngự, cẩn thận nó công kích.”
Con Côn lớn như vậy, mặc dù không biết nó mạnh bao nhiêu, nhưng bọn hắn chắc chắn không thể chống cự được.
Cũng may trong số bọn hắn ở đây còn có một vài cường giả, tuy là đánh không lại nhưng cũng không phải không có chút năng lực đánh trả nào.
Chỉ là rất nhanh sau đó bọn hắn liền phát hiện con Côn này không phải là muốn công kích, mà là đang không ngừng nôn ra một đống người.
“Như vậy là kỳ ngộ đã kết thúc rồi?” An Ngữ suy đoán, sau đó nói với Hoa Quý và Vũ Quý:
“Cảm nhận thử xem có thể thấy được Đông Phương Tiểu thư và Thiếu gia, không, đừng đi tìm Thiếu gia, nhìn xem xem có Chân Võ và Chân Linh ở đó không.”
Hoa Quý và Vũ Quý chưa từng gặp qua Lục Thủy, có thể sẽ cảm nhận sai, về phần Đông Phương Trà Trà ít nhất còn có vài hàng mẫu mang khí tức của nàng.
Nhưng mà Lục Thủy thì không có
Cho nên cảm nhận Chân Võ Chân Linh là thích hợp nhất.
Theo số người liên tục bay ra tăng lên, xung quanh bắt đầu dần loạn lên.
Còn có một vài người vẫn đặt ánh mắt ở trên thân con Côn to lớn kia, phải biết rằng nếu đoạt được nó, thì sẽ có thể đoạt được càng nhiều thứ hơn.
Nhưng người của Lục gia cũng không có ý định này, mục đích của bọn hắn chỉ là tìm người.
Tuyệt đối sẽ không đi kiếm thêm phiền phức cho mình.
Bây giờ quan trọng nhất là tìm được Đại Thiếu gia của Lục gia.
Việc gì cũng không quan trọng bằng việc này.
Khi số người đi ra ít dần đi, Hoa Quý bỗng lên tiếng:
“Hình như có khí tức của Đông Phương Tiểu thư.”
“Vị trí.” An Ngữ lập tức hỏi.
Sau khi có được vị trí rồi, nàng lập tức phái người tới đó, rồi lại tiếp tục chờ đợi.
Đông Phương Trà Trà đã không có việc gì, vậy Thiếu gia của bọn họ hẳn là cũng không có việc gì.
Chỉ là đợi một lúc lâu sau, đến tận khi Côn ngậm miệng lại, An Ngữ cũng không đợi được tin tức gì từ Hoa Quý và Vũ Quý.
Lúc này con Côn kia đã lật mình lại, cuối cùng biến mất trong nước, con Côn to như vậy, một người bình thường căn bản không thể ngăn cản được.
Côn muốn đi, ở đây không có người nào có đủ năng lực để giữ nó lại.
Cho đến tận lúc Côn rời đi, Hoa Quý mới mở miệng nói:
“Không có, chúng ta đều đã cố, nhưng không cảm giác được gì.”
An Ngữ trầm mặc một lát, sau đó nói:
“Ta sẽ nói với Tộc trưởng.”
Lục Thủy không ở bên trong thân thể Côn, điều này cho thấy, khả năng là Thiếu gia không bị mất tích vì chuyện này.
Chờ thu xếp tốt cho Đông Phương Trà Trà và Hương Dụ xong, An Ngữ mới gọi điện thoại báo cáo cho Tộc trưởng.
Nhưng khiến cho An Ngữ kinh ngạc chính là, Tộc trưởng thế mà lại không thèm để ý gì:
“Không tìm thấy thì không cần tìm, trả đứa nhỏ của Đông Phương gia kia về là được rồi.”
An Ngữ đương nhiên không dám hỏi nhiều, lập tức đồng ý.
Chờ An Ngữ cúp điện thoại xong, Hoa Quý và Vũ Quý mới hỏi:
“Tộc trưởng nói thế nào?”
“Tộc trưởng nói không cần phải để ý đến.” An Ngữ hoang mang đáp.
Tộc trưởng cũng không thể mặc kệ sống chết của Thiếu gia như thế chứ?
Hoa Quý và Vũ Quý cũng rất kinh ngạc, đây là xảy ra chuyện gì rồi?
Lục Cổ đương nhiên sẽ không mặc kệ sống chết của chính con trai mình, chủ yếu là do hắn vừa mới nhận được điện báo của thằng con này.
Sau khi báo bình an xong, Lục Thủy liền nói tối này sẽ trở về, hắn định bơi qua biển về Lục gia.
Lục Cổ suýt chút nữa bóp nát điện thoại.
Hắn vậy mà dám để cho cha mẹ lo lắng lâu như vậy.
“Trở về để hắn đến Phong Sương Hà là được rồi.” Lục Cổ tức giận nói.
Đông Phương Lê Âm nhẹ nhàng thở ra:
“Không có việc gì là tốt rồi, nhưng chàng nói thử xem liệu con có phải cũng gặp được kỳ ngộ rồi không?
Theo như báo cáo của An Ngữ, nó đại khái cũng là đi ra từ bên trong thân thể của Côn mà.”
“Đợi đứa nhỏ kia của Đông Phương gia tới, hỏi nó một chút là được rồi, xem xem tình huống cụ thể bên trong là như thế nào.” Lục Cổ đáp..
Đông Phương Lê Âm gật gật đầu, sau đó cười nói:
“Chàng nói xem, lúc con bình an trở về rồi, ta có nên làm một bàn tiệc chúc mừng nó không?”
Lục Cổ nghiêm mặt lại, trả lời:
“Nên chứ, ta sẽ tự mình giám sát nó ăn.”
Đông Phương Lê Âm nhìn chồng mình cười cười không đáp.
Lục Cổ bị nhìn chằm chằm đến toàn thân khó chịu, cuối cùng nói:
“Hay là thôi đi, chuyện vui như vậy, để phòng bếp làm là được rồi, nàng không cần phải tự làm mình mệt mỏi như vậy.”
Đông Phương Lê Âm vẫn như vậy, cười cười không đáp nhìn Lục Cổ.
“…” Lục Cổ bị nhìn đến phát sợ, chỉ có thể gượng cười:
“Chuyện vui vẻ như vậy, là người một nhà đương nhiên phải cùng nhau ngồi ăn rồi.”
Lúc này, Đông Phương Lê Âm mới khẽ cười ra tiếng.
Hôm nay Mộ Tuyết đi theo Nhị Trưởng lão trở về, lúc vừa mới về lại nghe nói Lục Thủy đã mất tích, liền giật nảy mình.
Nàng vốn định trực tiếp đi ra ngoài tìm, với năng lực của nàng, hẳn là rất nhanh sẽ có thể tìm được.
Nhưng còn chưa kịp hành động thì đã nghe nói Lục Thủy bình an vô sự rồi.
Lúc này Mộ Tuyết mới an tâm lại.
Trong hai ngày vừa qua, Nhị Trưởng lão đã mang theo nàng đi làm một vài thí nghiệm, có vẻ như đang nỗ lực dò xét nguyên nhân khiến tu vi của nàng hoàn toàn biến mất.
Thật ra cốt yếu không phải là do tác động bên ngoài, mà là do ý nguyện cá nhân.
Mộ Tuyết không cố ý giấu diếm, nhưng cũng không cố ý để lộ ra.
Cứ thuận theo tự nhiên là được rồi, bất kể Nhị Trưởng lão đã có suy đoán gì hay chưa thì nàng cũng không sợ.
Chuyện duy nhất cần lo lắng chính là mình có thể hay không sẽ sớm bị trả về.
Nhưng lúc trở về Nhị Trưởng lão cũng không nhắc tới vấn đề này, hẳn là sẽ không xảy ra vấn đề gì sớm.
“Đại Tiểu thư, nghe nói có một vị thiên kim của Đông Phương gia sắp đến, không biết là tới làm gì, cũng không biết liệu nàng ta có gây khó dễ gì cho người hay không?” Đinh Lương nói với Mộ Tuyết.
Dù sao thì trong mắt nàng, gần như tất cả mọi người đều có khả năng sẽ khi dễ Đại Tiểu thư nhà mình.
Mộ Tuyết khẽ lắc đầu.
Đông Phương Trà Trà, một đứa nhỏ rất, rất đặc biệt.
Cả đời đều chỉ gọi Lục Thủy bằng hai tiếng biểu đệ.
Sau đó Mộ Tuyết nhìn về phía Đinh Lương, nói:
“Giúp ta chuẩn bị một ít sữa chua.”
Đinh Lương hơi cảm thấy kỳ quái, Đại Tiểu thư nhà nàng có bao giờ uống sữa chua đâu?
Mộ Tuyết khẽ mỉm cười, nói:
“Là để mời Tiểu thư Đông Phương Trà Trà của chúng ta.”
Đinh Lương không hiểu, nhưng vẫn tuân mệnh đi chuẩn bị sữa chua.
Tiểu trấn Thu Vân.
Đông Phương Trà Trà và Hương Dụ một đường đi về phía Lục gia.
An Ngữ đã đưa các nàng đến tiểu trấn Thu Vân, sau đó để các nàng tự đi lên.
Đông Phương Trà Trà cũng không có ý kiến gì.
Lúc này nàng đang cúi đầu, bẻ ngón tay, lẩm bẩm nói:
‘Phải lễ phép, nhìn thấy trưởng bối thì phải chào hỏi cẩn trọng, không thể như ở nhà mà không kiêng nể gì cả, không được tùy tiện gọi người khác là đệ đệ muội muội, không được nói đùa bừa bãi, không được nói chuyện lớn tiếng.’
Đông Phương Trà Trà cảm thấy muốn tìm Lục Thủy biểu đệ chơi một chút thôi mà cũng thật phiền phức, nhưng mà nàng vẫn muốn tìm Lục Thủy thỉnh giáo xem làm cách nào mới có thể muốn làm gì thì làm như vậy.
Đương nhiên, nàng vẫn phải nhớ kỹ những hạng mục công việc cần làm ở trên.
Nếu không thì sau này không thể đến chơi với Lục Thủy biểu đệ nữa.
Rất nhanh sau đó các nàng đã ra khỏi tiểu trấn Thu Vân, lúc này đang đi trên một con đường nhỏ.
Chỉ là vừa mới đi được nửa đường, Đông Phương Trà Trà và Hương Dụ đột nhiên ngừng lại, hai nàng nhìn thấy ở phía trước có một cô bé mặc áo khoác màu trắng đang đứng nhìn ngó hai nàng.
Đông Phương Trà Trà lập tức nhớ tới lời Đông Phương đệ đệ nói.
Cơ duyên tới rồi sao?
Nhị Trưởng lão ban đầu chỉ là xuống núi để tìm chút đồ vật, nhưng đột nhiên có một vệt ánh sáng hiện lên hấp dẫn lấy nàng.
Rất nhanh sau đó nàng liền phát hiện ánh sáng này là ở trên người một cô gái.
‘Đông Phương Trà Trà của Đông Phương gia à? Lớn như vậy rồi sao?’
Nhị Trưởng lão đương nhiên nhận ra Đông Phương Trà Trà, mười mấy năm trước Đông Phương Trà Trà cũng tình cờ gặp được nàng.
Hồi đó còn xem nàng như đứa nhỏ cùng tuổi mà kéo đi chạy chạy chơi chơi đùa đùa hơn nửa ngày.
Dịch: MB_Boss
Chương 103: Để Cho Lục Thủy Phách Lối Thêm Ba Năm?
Đại dương mênh mông bao la, Côn đang thong thả du động trên mặt nước.
Mà ở trên thân nó có ba người đang đứng.
“Thiếu gia, thứ này là Côn sao?” Chân Võ có suy đoán, nhưng không dám xác định.
Đúng vậy, đứng trên Côn là ba người Lục Thủy.
Lục Thủy cúi đầu nhìn xuống con Côn dưới chân, nói:
“Mặc Vân Tử để thằng nhóc này lại cho ta, nó lại có vẻ như cũng rất nguyện ý, cho nên ta đành để mặc nó như vậy.”
Thằng, thằng nhóc?
Chân Võ và Chân Linh liếc nhìn nhau một cái, Thiếu gia bọn hắn có phải có hiểu nhầm gì với từ thằng nhóc này rồi không?
Nhưng bọn hắn vẫn có chút kiêu ngạo, Linh thú Viễn Cổ Côn, lại là thú cưỡi của Thiếu gia nhà mình?
Mặc kệ là bằng cách gì, đây vốn không phải chuyện mà bất kì người nào có thể làm được.
Ngừng một chút, Chân Võ nói:
“Thiếu gia định lúc nào thì trở về?”
Lục Thủy sờ vào chiếc túi đựng lung ngọc màu tím phía dưới, hắn thật ra rất nóng lòng muốn trở về.
“Từ từ bơi về thôi.” Lục Thủy nói.
Không thể gấp được.
“Thiếu gia định mang Côn về Lục gia?” Chân Linh hỏi.
Nếu như mang về, nàng phải đi dò hỏi một chút xem cách nuôi như thế nào.
“Không mang theo.” Lục Thủy trả lời.
Khi Lục Thủy vừa mới nói ra câu này, Chân Võ Chân Linh bỗng như cảm giác được sự mất mát thất vọng của Côn.
Một loại cảm giác như kiểu bị vứt bỏ ấy.
Lục Thủy đương nhiên cũng cảm giác được, tiếp tục nói:
“Để lại ở vùng hải vực này đi, khi ra ngoài có thể sẽ cần, đến lúc đó có thể lập tức gọi nó đến.”
Nghe thấy mình vẫn còn hữu dụng, Côn liền cảm thấy hơi hơi hào hứng, không bị vứt bỏ là tốt rồi.
Chân Võ Chân Linh cảm giác con Côn này cũng thật khó khăn, giờ mới thấy nó đúng thật như một đứa nhóc vậy.
Lục Thủy đương nhiên không thể mang Côn về, mặc dù Côn có thể thu nhỏ, hắn cũng có thể giúp nó giấu đi khí tức.
Nhưng cũng chỉ giấu giếm được người khác, chứ không gạt Mộ Tuyết được.
Hiện tại Mộ Tuyết thế nhưng còn đang cố gắng xoát độ hảo cảm với hắn, nếu như bị Mộ Tuyết phát hiện được, còn xoát hảo cảm nữa sao?
Không, đến lúc đó hắn chính là đã trực tiếp xoát đầy điểm thù hận của Mộ Tuyết.
‘Nhắc đến mới nhớ, nhiều ngày như vậy, Mộ Tuyết hẳn là cũng đã trở về.’ Lục Thủy nghĩ thầm trong lòng.
Bây giờ lại càng muốn trở về sớm một chút, đến chỗ Mộ Tuyết tiếp tục xoát độ hận thù.
Dáng vẻ giận mà không dám nói gì của Mộ Tuyết, thật sự rất đẹp mắt.
Mộ Tuyết ngồi ngay ngắn trong phòng, nàng đang tự hỏi làm sao để tới gần Lục Thủy, làm sao để nhắc nhở hắn mua cho nàng một chiếc điện thoại.
Sau đó Mộ Tuyết nhìn tay của mình một chút, bắt đắc dĩ nói:
‘Nhưng mà ngay cả tay cũng chưa từng nắm, chưa gì đã tặng quà như vậy có phải hơi nhanh không?’
Mộ Tuyết cảm thấy siêu phiền phức, ở kiếp trước nàng cũng không cần phải để ý những thứ này.
Hai người bọn họ từ lúc bắt đầu quen biết đã là vợ chồng, làm cái gì cũng không tính là quá phận.
Ngẩng đầu không thấy thì cúi đầu gặp, tìm cảm nóng lên siêu cấp nhanh.
Nào giống như hiện tại, mình mới chỉ là vị hôn thê của người ta.
Chỉ là vị hôn thê như thế, đây còn không phải là để cho Lục Thủy phách lối thêm ba năm nữa à?
Mộ Tuyết cảm thấy mình quá thua thiệt, nếu mà trùng sinh vào hai ngày trước ngày thành thân thì tốt rồi.
Như vậy sẽ không có tiếc nuối gì, cũng sẽ không phải phiền não như vậy.
‘Lại nói, ta làm thế nào mà lại trùng sinh? Một chút xíu ấn tượng về việc này ta cũng không có.’
Suy ngẫm một chút, Mộ Tuyết cuối cùng chỉ lắc đầu:
‘Được rồi, không nghĩ nữa, sau này lại nói sau.’
Ngay lúc này, Đinh Lương mang theo một chút sữa chua trở về.
Nhìn thấy sữa chua, Mộ Tuyết cũng có chút nóng lòng muốn gặp Trà Trà.
Nhưng cũng không gấp được, cứ từ từ là được rồi.
Chân núi Lục gia.
Đông Phương Trà Trà nhìn cô bé đứng trước mặt, nàng nhớ tới lời dặn dò của Đông Phương đệ đệ, sau đó định tiến lên bóp mặt cô bé này một chút.
Hương Dụ rất kinh ngạc, Đông Phương Thiếu gia vậy mà lại nói trúng, thật sự có một cô bé đến.
Nàng thật ra còn muốn làm rõ một điểm nữa, nhưng cuối cùng cũng không mở miệng nói gì.
Bốp!
Tay Đông Phương Trà Trà vừa mới chạm vào Nhị Trưởng lão, đã lập tức bị gạt đi.
Đông Phương Trà Trà giật nảy mình, đau quá.
“Cha ngươi không dạy ngươi phải kính già yêu trẻ sao?” Nhị Trưởng lão nhìn Đông Phương Trà Trà nói.
Nhị Trưởng lão vốn không trông mong câu trả lời từ Đông Phương Trà Trà, dù sao thì cũng chưa từng có ai thật sự trả lời loại vấn đề này bao giờ.
Không nghĩ tới Đông Phương Trà Trà lại lập tức gật đầu, nhỏ giọng nói:
“Cha ta thật sự không có dạy ta.”
Nhị Trưởng lão: “…”
Sau đó, Đông Phương Trà Trà lại nhẹ giọng nói tiếp:
“Nhưng mà mẹ ta có dạy, mà ta cũng rất yêu trẻ con mà, ngươi còn nhỏ như vậy, ta chắc chắn sẽ không ỷ lớn mà bắt nạt ngươi đâu.
Đúng rồi, ngươi gọi ta một tiếng tỷ tỷ đi, về sau chúng ta sẽ là tỷ muội với nhau.”
Nhị Trưởng lão nhìn Đông Phương Trà Trà trầm mặc không nói.
Đông Phương Trà Trà cũng chớp chớp mắt nhìn Nhị Trưởng lão.
“Không nên chỉ nhìn bề ngoài như vậy, ta trông nhỏ, chứ thực ra lớn tuổi hơn ngươi nhiều.” Nhị Trưởng lão bình tĩnh nói.
Nàng ngược lại càng để ý đến tia sáng kia trên người Đông Phương Trà Trà hơn.
Ánh sáng công đức.
Đứa nhỏ này của Đông Phương gia, thế mà lại có thể đeo trên lưng công đức lớn như vậy.
Đáng tiếc đầu óc lại không được tốt.
Đông Phương Trà Trà tò mò hỏi:
“Lớn tuổi hơn ta? Vậy sao ngươi lại thấp hơn ta vậy?”
“Bởi vì ta chưa lớn.” Nhị Trưởng lão mở miệng nói.
“Chưa lớn?” Đông Phương Trà Trà có chút ngạc nhiên, rồi như nghĩ tới cái gì đó, lập tức mở miệng nói:
“Lúc còn nhỏ ngươi đã nhìn thấy chuột chết bao giờ chưa? Ta nghe nói khi nhìn thấy chuột chết, nếu nhảy qua, trong lòng mặc niệm cao lên cao lên, thì sẽ cao lên đó.”
Nhị Trưởng lão: “???”
Nhị Trưởng lão còn chưa kịp nói gì, thì đã thấy Đông Phương Trà Trà ngồi xuống vẽ hình một con chuột chết trên mặt đất, sau đó ở trước mặt nàng nhảy qua 3 lần.
Đông Phương Trà Trà làm xong, thấy Nhị Trưởng lão đang nhìn mình liền nói:
“Đến đây cùng làm với ta đi, nói không chừng ngày mai thực sự có thể trở nên cao lớn.”
Nhị Trưởng lão: “…”
Xem ra lần sau trước khi ra ngoài cần phải nhìn hoàng lịch.
Dù vậy nhưng Nhị Trưởng lão vẫn nhẹ nhàng đi về phía con “Chuột chết” kia, sau đó “bịch bịch bịch” nhảy qua ba lần, trong lòng mặc niệm cao lên cao lên cao lên.
“Được chưa?” Nhị Trưởng lão nhìn Đông Phương Trà Trà nói.
Đông Phương Trà Trà một mặt vui vẻ gật đầu.
Sau đó Nhị Trưởng lão bảo Đông Phương Trà Trà cúi người xuống, rồi điểm vào mi tâm Đông Phương Trà Trà một cái.
Làm xong liền quay người biến mất ngay tại chỗ.
Đông Phương Trà Trà ngây ngẩn cả người, nàng dụi mắt, phát hiện cô bé kia đã không thấy đâu nữa.
Hương Dụ cũng cảm thấy kỳ quái, chuyện này, rõ ràng là không bình thường mà.
Sân nhỏ chỗ Lục Cổ.
Hiện tại Lục Cổ đang cùng phu nhân của mình thảo luận về chuyện bàn tiệc ngày mai.
Chỉ là càng nói thì sắc mặt hắn càng kém.
Một lát sau hai người bỗng thấy Nhị Trưởng lão đột nhiên xuất hiện ở trong sân nhỏ của mình.
Nhìn thấy Nhị Trưởng lão, Lục Cổ sắc mặt vốn không tốt trong nháy mắt lập tức trở nên trắng bệch.
Càng đáng sợ hơn chính là, hắn nghe thấy Nhị Trưởng lão điểm danh đến mình:
“Lục Cổ, ngươi đến đây, đứng trước mặt ta.”
Lục Cổ sợ sệt, nhưng vẫn chỉ có thể đứng dậy đi qua, vừa đi vừa nhanh chóng giải thích cho mình trước:
“Nhị Trưởng lão, ta cảm thấy ngài có phải hiểu lầm cái gì rồi hay không? Lục Thủy vẫn chưa trở về mà!”
Nhị Trưởng lão gật đầu:
“Ta biết, ừm, ta nói một câu này ngươi nhắc lại theo ta.”
Lục Cổ: “…”
Không bao lâu sau, Nhị Trưởng lão đã rời khỏi sân nhỏ chỗ Lục Cổ.
Bị Đông Phương Trà Trà làm cho tâm phiền ý loạn như thế, Nhị Trưởng lão quyết định hôm nào cần phải đi làm một chuyện này.
Không lâu sau đó.
Từ bên ngoài viện truyền đến một tiếng nức nở yếu ớt:
“Hức hức, Đông Phương đệ đệ rõ ràng đã nói là cơ duyên mà, hức hức hức, tay tê quá, cổ đau quá.
Hu hu hu hu.”
Ở bên ngoài viện, Đông Phương Trà Trà hai tay xách theo hai thùng nước, phía trên cổ còn đang đỡ lấy một thùng, đứng bên cạnh tường.
Tu vi toàn thân của nàng đều bị phong lại, sức lực bây giờ chỉ giống như một cô gái trưởng thành bình thường.
Nàng đứng ở đó rất lâu, khóc đến thương tâm.
Hu hu hu hu, Đông Phương đệ đệ không chỉ từng đánh nàng, còn lừa nàng nữa.
Dịch: MB_Boss
Chương 104: Đông Phương Hạo Nguyệt Là Lục Thủy?
Ở trong sân, Đông Phương Lê Âm nhìn Hương Dụ đang bất an cúi đầu phía trước, không nói gì.
Thật ra Trà Trà là do nàng gọi tới, Nhị Trưởng lão lúc đó đáng nhẽ là nên tìm nàng.
Nhưng xét thấy nàng chỉ là một đứa con gái yếu ớt, Nhị Trưởng lão sẽ không động thủ.
Cuối cùng chồng nàng vẫn là người phải gánh chịu tất cả.
Mà chồng nàng thì đương nhiên sẽ không trách tội nàng, chàng cuối cùng lại quay mũi nhọn về phía ca ca của nàng là Đông Phương Dạ Minh, cũng chính là cha của Trà Trà.
Nàng cũng rất khó chịu.
Anh của nàng dường như đánh không lại chồng nàng.
Thảm thực sự.
Thôi kệ, cứ coi như không biết đi.
Nhưng khi nghe thấy Đông Phương Trà Trà nói thầm, Đông Phương Lê Âm ngược lại rất tò mò.
Nàng nhìn Hương Dụ, hỏi:
“Đông Phương đệ đệ?”
Hương Dụ lập tức trả lời:
“Là Đông Phương Hạo Nguyệt, chúng ta ở bên ngoài gặp được hắn, hắn còn tự xưng là đệ tử của Đạo Tông.
Ta đã kiểm tra danh tự của từng Thiếu gia ở Đông Phương gia, thật sự không có người nào tên như vậy.
Nhưng Trà Trà Tiểu thư lại cứ muốn gọi là Đông Phương đệ đệ.”
“Chuyện trêu chọc Nhị Trưởng lão kia, cũng là do hắn xúi giục?” Đông Phương Lê Âm lại hỏi.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hóa ra là Nhị Trưởng lão của Lục gia, Hương Dụ có nằm mơ cũng không ngờ rằng đối phương thế mà lại là Nhị Trưởng lão của Lục gia.
Vị này, đừng nói tới các nàng, ngay cả toàn bộ Đông Phương gia cũng không dám đắc tội.
Cũng may đây là Trà Trà Tiểu thư, nếu đổi thành người khác, thì hình phạt sẽ không chỉ có như vậy.
Hồi tưởng lại… nghĩ thôi cũng đã thấy đáng sợ.
“Ta không rõ lắm, nhưng mà Đông Phương Hạo Nguyệt có nói là, lúc tới Lục gia nếu thấy một cô bé đến thì ta đừng có nói gì cả, để tự Trà Trà Tiểu thư nói chuyện là được rồi.
Là lỗi của ta, ta không nên tin người như thế.” Hương Dụ đã sợ đến mức muốn quỳ xuống.
Đông Phương Lê Âm nhăn mày lại, chuyện này không bình thường.
Người này thế mà lại biết tình huống của Nhị Trưởng lão nhà bọn họ.
Hơn nữa làm sao lại chắc chắn rằng Nhị Trưởng lão nhất định sẽ đáp lời?
Trùng hợp?
Vận khí của đứa nhỏ Trà Trà kia cũng thật kém.
Nhưng người này vẫn nên đề phòng một chút thì hơn.
Mục đích của hắn là gì?
Mượn đao giết người?
Trên lý thuyết, đắc tội với Nhị Trưởng lão của một gia tộc, đây thật sự là chuyện không thể làm.
“Ngươi còn nhớ hắn ta trông như thế nào không?” Đông Phương Lê Âm hỏi.
Hương Dụ gật đầu.
“Ngươi vẽ ra đi, người kia không biết có mục đích gì, không cẩn thận đề phòng, nói không chừng sẽ mang đến nguy cơ khó lường.” Đông Phương Lê Âm nói.
Hương Dụ không dám không nghe theo, cuối cùng nhỏ giọng hỏi một câu:
“Còn Trà Trà Tiểu thư thì sao?”
“Cứ để nó đứng đấy cho ta.” Đông Phương Lê Âm nói.
Hương Dụ không dám nói gì nữa.
Nhưng nàng thật sự không hiểu tại sao Đông Phương Hạo Nguyệt lại làm như thế, tuy lời nói của hắn lúc đó nói không có chủ đích gì thì cũng không phải, nhưng nói bọn hắn có ác ý với các nàng thì cũng không đúng lắm.
Chẳng lẽ là muốn tạo ra mâu thuẫn giữa Đông Phương gia với Lục gia?
Việc này căn bản là không cần thiết, Đông Phương gia làm sao có thể chọc vào Lục gia được chứ.
Nàng trước tiên phải nghĩ cách vẽ lại được Đông Phương Hạo Nguyệt đã, hy vọng là có thể có manh mối.
Lục Thủy rời khỏi hải vực rồi, liền để Côn tự chạy đi chơi.
Côn lại có chút không nỡ, còn muốn chạy theo chủ nhân thêm một đoạn đường nữa.
Nhưng lại bị Lục Thủy trừng trở về.
Chủ nhân mới này có chút hung nha.
Cuối cùng Côn trốn xuống dưới đáy biển.
Đương nhiên, không cần biết là cách bao xa, chỉ cần chủ nhân triệu hoán nó, nó sẽ có thể lập tức biết được mà chạy tới.
Vì chủ nhân làm trâu làm ngựa.
Chân Võ Chân Linh nhìn con Côn rời đi, trong lòng cảm thán.
Cả đời này bọn hắn cũng khó mà có thể có được một con thú cưỡi khoa trương như vậy.
Mà Thiếu gia bọn hắn không cần làm gì, đã có thể khiến cho đối phương trực tiếp nhận chủ.
Quả thực là mạnh không biên giới.
Chỉ là cho đến bây giờ bọn hắn vẫn chưa biết được tu vi thật của Thiếu gia nhà mình rốt cuộc là gì.
Nhìn qua thì mới chỉ có nhị giai Khải Linh, nhưng trên thực tế thì hẳn đã là tam giai Thông Thức.
Nhưng những chiêu thức kia, lại giống như thuộc phạm trù của tứ giai Minh Thần.
Nhưng một tứ giai có thể làm được những chuyện mà Thiếu gia bọn hắn đã làm sao?
Rõ ràng là không thể nào, cho nên tu vi của Thiếu gia bọn hắn vẫn là một ẩn số.
Rất nhanh sau đó bọn người Lục Thủy đã trở về tiểu trấn Thu Vân, Lục Thủy cũng không dừng chân, nghĩ đến chuyện nên xảy ra lúc này cũng đã xảy ra, nếu mà còn không xảy ra thì chỉ có thể nói Đông Phương Trà Trà phúc vận tề thiên mà thôi.
Lúc trở lại Lục gia, Lục Thủy liền trực tiếp đi về chỗ của mẹ hắn bên kia, có một số việc cần phải lập tức xử lý một chút.
Là việc liên quan đến Tử Lung Mộc.
Mộ Tuyết thích không có nghĩa là hắn sẽ tự đưa, hắn mà tự đưa thì khác gì đang cùng nàng xoát độ hảo cảm chứ?
Thứ hắn muốn xoát chính là độ thù hận.
Chỉ là vừa mới đến gần sân nhỏ của mẹ hắn, hắn đã nghe được một tiếng khóc thút thít truyền đến, nghe rất là thương tâm ủy khuất.
Lục Thủy hơi kinh ngạc, vốn định để Chân Võ Chân Linh đi qua nhìn trước một chút, thế nhưng Chân Võ Chân Linh đã rời đi từ lúc hắn trở về Lục gia rồi.
Tuy hơi do dự, xong Lục Thủy vẫn tới gần ngó ngó một chút..
Đông Phương Trà Trà cũng vừa vặn quay sang.
Lục Thủy: “…”
Đông Phương Trà Trà: “…”
Đông Phương Lê Âm vốn đang ngồi bên trong suy nghĩ lại đột nhiên nghe thấy tiếng hô to từ bên ngoài vọng đến:
“Đông Phương đệ đệ, là Đông Phương đệ đệ, tiểu di, tiểu di, người mau ra đây nhìn đi.”
Đông Phương Lê Âm hơi kinh ngạc, đối phương còn phách lối đến mức trực tiếp chạy thẳng tới Lục gia cơ à?
Sau đó liền đứng dậy đi ra ngoài.
Chỉ là vừa đi ra ngoài thì nàng lại ngây ngẩn cả người.
Nàng không thấy người nào khác, chỉ thấy mỗi đứa con trai vừa mới trở về của mình.
Đông Phương Trà Trà vẫn đứng nguyên tại chỗ, gương mặt vô cùng kích động, nước trong thùng lắc lư lắc lư như muốn trào ra ngoài.
“Tiểu di, đó chính là Đông Phương đệ đệ, là hắn bảo ta trêu chọc cô bé kia.”
Đông Phương Lê Âm híp mắt nhìn về phía con trai bảo bối của mình.
Lục Thủy nhìn nhìn mẹ mình, sau đó lại hơi liếc nhìn Đông Phương Trà Trà, tò mò hỏi:
“Mẹ à, đây là ai vậy?”
Đông Phương Trà Trà sửng sốt.
“Đông Phương đệ đệ, ngươi sao lại có thể giả vờ như không biết ta chứ? Ta… A, ngươi vừa gọi tiểu di là cái gì?”
Đông Phương Trà Trà bỗng bừng tỉnh đại ngộ:
“Hóa ra ngươi chính là Lục Thủy biểu đệ, ngươi không những đánh ta mà còn lừa ta, còn hại ta bị tiểu di phạt đứng.”
Lục Thủy nhìn nhìn mẹ ruột của mình, biểu cảm vô cùng hoang mang, dáng vẻ như hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đông Phương Lê Âm cười như không cười nhìn con trai mình.
Cuối cùng, Lục Thủy xách theo mấy thùng nước đứng bên ngoài viện.
Lục Thủy: “…”
Mẹ thật quá đáng, lại còn phong tu vi của hắn lại chứ.
Sau đó không lâu thì Hương Dụ trở về, nàng đem tờ giấy vẽ chân dung của Đông Phương Hạo Nguyệt kia tới, này là do nàng nhờ một tu chân giả có chút năng lực đặc thù vẽ giúp.
Dù sao thì nàng cũng không biết vẽ.
Chẳng qua là khi nàng trở về, liền trực tiếp ngây ngẩn cả người.
Nàng nhìn thấy Đông Phương Hạo Nguyệt cũng đang đứng phạt ở bên ngoài viện.
Chuyện gì đây?
Nhưng nàng cũng không dám hỏi nhiều, mà lập tức đi thẳng vào trong gặp phu nhân tộc trưởng.
Đông Phương Lê Âm nhìn thấy Hương Dụ đi vào, cũng không nhìn chân dung mà trực tiếp hỏi:
“Tên Đông Phương Hạo Nguyệt mà ngươi nói có phải là người đang đứng phạt ở bên ngoài kia không?”
Hương Dụ lập tức gật đầu:
“Đúng vậy, chi ít là giống nhau như đúc.”
“Bên cạnh hắn có phải còn có hai người đi theo không? Người biết hai người kia gọi là gì không?” Đông Phương Lê Âm hỏi.
Đông Phương Lê Âm ngay từ đầu đã biết bên người Đông Phương Hạo Nguyệt còn có người, nhưng chưa từng để ý tới.
“Chân Võ Chân Linh.” Hương Dụ trả lời.
Đông Phương Lê Âm thở dài, đến cuối cùng, người hố chồng nàng, vẫn là con trai của bọn họ.
Ngày hôm sau.
“Quỳ xuống.” Lục Cổ ngồi trên xe lăn nói với Lục Thủy.
Lần này Lục Cổ có chút nghiêm túc.
Lục Thủy không nói gì, lập tức quỳ gối xuống trước mặt cha hắn.
Hắn thật ra chỉ muốn hố Đông Phương Tra Tra mà thôi, ai mà biết được người bị hại sau cùng lại là cha hắn.
“Đông Phương Hạo Nguyệt? Họ Lục gia của ta khiến cho ngươi cảm thấy rất mất thể diện sao?”
Dịch: MB_Boss
Chương 105: Lục Thủy Đã Nhận Ra Ác Ý
Lục Thủy cúi đầu không nói gì, hắn không phải là cảm thấy họ của Lục gia khiến cho hắn mất mặt, mà là cái tên Lục Thủy này khiến cho hắn thấy rất mất thể diện.
Ra ngoài dùng cái tên này rõ ràng là không tiện.
Lần sau không thể dùng tên Đông Phương Hạo Nguyệt nữa, đổi thành Đông Phương Tuế Nguyệt đi.
“Ngươi cho rằng không nói lời nào thì chuyện này liền có thể bỏ qua sao?” Lục Cổ nhìn Lục Thủy trầm giọng nói.
Lục Thủy vẫn không mở miệng, cãi nhau với cha hắn thì làm được cái gì?
Nói nói vài lời chẳng qua cũng chỉ là để cổ vũ tinh thần mình một chút mà thôi.
Qua lại vài lời không được, cha hắn sẽ lại dùng nắm đấm nói lí lẽ với hắn.
Chưa nói đến chuyện hắn hiện tại đánh không lại, kể cả có đánh thắng được thì chẳng lẽ hắn lại đi đánh cha mình?
Lục Cổ nhìn Lục Thủy, tiếp tục nói:
“Chuyện này không chỉ là vừa mới gần đây thôi đúng không?”
Đúng vậy cha, con trai của ngài bị người bên ngoài đồn thành thiên kiêu đương thời số một, nhưng ngài sẽ không biết đâu.
Lục Thủy trong lòng im lặng tự an ủi.
“Lúc đầu ta không muốn để cho ngươi gặp nguy hiểm, nhưng xem ra bây giờ Lục Đại Thiếu gia đã có tiền đồ tốt rồi.
Vậy thì mấy ngày tới hãy đến thủy vực Không Minh tìm Tiên Sơn cơ duyên đi.
Nơi đó là chỗ cường giả trong thế hệ trẻ tuổi các ngươi tụ tập, ngươi dù có mang theo Chân Võ Chân Linh đi, cũng không khá hơn được bao nhiêu đâu.
Nếu như không tìm về được cơ duyên gì, ta sẽ đánh gãy chân ngươi.” Lục Cổ hung hãn nói.
Lục Thủy hơi kinh ngạc.
Thủy vực Không Minh?
Đây không phải là địa bàn của Hải Yêu sao? Mộ Tuyết thường chạy đến đó khi dễ các nàng, chắc là vì bên kia là hải sản đi.
Nhưng cho đến lúc bị Hải Yêu phát hiện còn cách một khoảng thời gian rất xa nữa.
Chỉ là nơi đó có Tiên Sơn cơ duyên à?
Tiên Sơn cơ duyên là cái gì thật ra hắn cũng không biết, nhưng Tiên Sơn thì lại biết, chỗ đó đã từng đi qua mấy lần.
Nếu như hắn nhớ không lầm, thì hình như Thiên Cơ các cũng nằm trên một tòa Tiên Sơn thì phải.
Ừm, có cơ hội thì đi nhìn Thiên Cơ Lâu Vũ một chút, xem xem Thiên Cơ Lâu Vũ có thể cho hắn một chút mặt mũi hay không, nếu có thể, thuận tiện hỏi xem hắn mà luyện thể thì có đánh thắng được Mộ Tuyết không.
Bây giờ hắn yếu như vậy, Thiên Cơ Các chủ hẳn là sẽ không giả chết như kiếp trước nữa đâu nhỉ?
“Được, con đi.” Lục Thủy đáp.
“Ngươi…” Lục Cổ có một câu không biết có nên nói ra hay không.
“Ha ha, thật sự cảm thấy mình có tiền đồ rồi nhỉ.” Lục Cổ thật ra chỉ muốn dọa con mình một chút mà thôi.
Không nghĩ tới, thằng con này mới ra ngoài được mấy lần, lá gan đã lớn hơn không ít.
Xem ra lại được căn dặn Chân Võ Chân Linh nhiều hơn một chút, lại được cùng vợ hắn ngày đêm lo lắng không yên rồi.
Hắn đây là bị gậy ông đập lưng ông à?
Một lúc lâu sau, Lục Cổ cũng không nói thêm gì nữa.
Đông Phương Lê Âm cười cười, nói với Lục Thủy.
“Đến ngồi cạnh mẹ đi, nghe nói trước đó có chuyện định tìm mẹ đúng không?”
Lục Cổ đương nhiên sẽ không tiếp tục tức giận nữa, tính khí của cha mình thế nào Lục Thủy còn không biết à?
Hắn đã quen rồi.
Lục Thủy đứng lên đi đến ngồi bên cạnh mẹ hắn, hắn có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn lấy Tử Lung Mộc ra, nói:
“Mẹ, cái này cho người.”
Đông Phương Lê Âm nhìn Tử Lung Mộc trong tay, từ đầu nàng chưa nhìn ra, nhìn nhìn thêm vài lần mới nhận ra được:
“Tử Lung Mộc? Con lấy ở đâu ra?”
Tử Lung Mộc cực kỳ hiếm, có thể nói là đã tuyệt chủng rồi.
Tìm được một khối nhỏ thôi, cũng đã khó hơn rất nhiều so với việc gặp được kỳ ngộ.
Lục gia cũng không có.
Nàng đương nhiên sẽ không nghĩ tới, con trai của nàng lại có thể mang ra được một khối lớn như thế.
Lục Thủy ăn ngay nói thật đáp:
“Nhặt được bên trong bụng Côn.”
“Ngươi không đi lĩnh ngộ đạo tàng?” Lục Cổ ngồi một bên hỏi.
“Không có cảm giác.” Lục Thủy nói.
Hắn nói là sự thật, hắn thật sự đến một chút cảm giác cũng không có, cho nên hắn chưa từng nghĩ đến chuyện đi tìm hiểu hay lĩnh ngộ gì đó.
Lục Cổ không muốn nói chuyện, đứa con gái kia của Đông Phương Dạ Minh cũng đã đi lĩnh ngộ đạo tàng truyền thừa, con của hắn thì tốt rồi, còn nhặt được một khúc gỗ đem về.
Mặc dù là rất hiếm, nhưng cũng chỉ là một khúc gỗ.
Đông Phương Lê Âm không để ý tới những việc này, mặc dù nàng cũng cảm thấy có chút đáng tiếc, nhưng không làm thì không làm, dù sao con của nàng từ trước tới nay đều như thế.
Sau đó nàng cười nói:
“Tại sao lại đột nhiên đưa Tử Lung Mộc cho mẹ?”
Lục Thủy đã sớm nghĩ ra lý do thoái thác, lập tức nói:
“Con ngẫu nhiên nhìn thấy một vài ghi chép trong một cuốn sách cổ, nghe nói Tử Lung Mộc sau khi được gia công, sẽ có một vẻ đẹp khác, cực kỳ hiếm gặp.
Khi đó rất thích hợp làm trâm cài tóc hay lược chải đầu gì đó.
Cho nên muốn đưa cho mẹ.”
Đông Phương Lê Âm cười cười:
“Nhưng mà nhiều như vậy, chắc không chỉ để làm lược với trâm đâu nhỉ?”
“Mẹ cũng có thể cân nhắc chuyện chia cho người khác một ít.” Lục Thủy đề nghị.
Đông Phương Lê Âm gật gật đầu:
“Cũng đúng, có thể đưa cho Nhị Trưởng lão, dạo gần đây Nhị Trưởng lão gần đây đặc biệt dễ nổi nóng, chỗ còn lại vừa vặn có thể cho Trà Trà, nó dù sao cũng đã lặn lội vất vả đến đây, hẳn là nên tặng chút lễ vật rồi.
Như vậy thì Mộ Tuyết bên kia thì không đủ để chia nữa, đành phải đợi lần sau vậy.”
Lục Thủy: “…”
Lục Thủy không muốn nói chuyện.
“Như vậy được chứ?” Đông Phương Lê Âm mang theo ý cười nhìn con mình.
Lục Thủy quay đầu, cắn răng nói:
“Tùy mẹ, mẹ vui là được rồi.”
Cùng lắm thì lại đi nhặt thêm một khối mà thôi.
Đông Phương Lê Âm càng cười tươi hơn, nói thêm một câu:
“Mẹ dạy cho con một chuyện, so với việc tìm người làm hộ, thì tự mình làm vẫn tốt hơn rất rất nhiều.”
Lục Thủy nhìn mẹ mình.
Trên thực tế, ở kiếp trước mẹ hắn cũng đã từng dạy thế này.
Quả nhiên mẹ vẫn là không đáng tin cậy như vậy, hơn nữa thời điểm quan trọng còn có thể nhìn thấu hắn.
Vào lúc này, Đông Phương Lê Âm lại đột nhiên nói:
“Tự mình làm rồi đưa cho mẹ mới có ý nghĩa nha.”
Lục Thủy: “…”
Rất muốn bỏ đi.
Nhưng cuối cùng, Lục Thủy vẫn ở lại, sau đó dưới sự chỉ đạo của mẹ, làm ra một vài chiếc lược và trâm cài tóc.
Không có hoa văn dư thừa, cũng không có chạm trổ thừa thãi nào.
Tuy là bình thường, nhưng nhìn rất đẹp.
Bỏ ra một ngày, Lục Thủy cuối cùng cũng làm xong hai thứ này.
Hiện tại chỉ còn một bước là đưa cho Mộ Tuyết nữa thôi.
Lần này Lục Thủy không chờ mẹ mình mở miệng nói chuyện nữa mà trực tiếp đứng dậy rời đi.
“Cha mẹ, con về đây.”
Đông Phương Lê Âm: “…”
Con trai đi quá nhanh.
“Con trai không chỉ đang trong thời kỳ phản nghịch, mà còn đang trong thời kỳ tương tư nữa nha.” Đông Phương Lê Âm cười nói.
Lục Cổ trầm tư.
Đông Phương Lê Âm tò mò hỏi:
“Chàng đang suy nghĩ gì đấy?”
Lục Cổ nghĩ xong xuôi, mới bắt đầu nói:
“Ta định xuống núi một chuyến.”
“Đi đâu?” Đông Phương Lê Âm truy hỏi.
“Đi mua cho nàng bó hoa.” Lục Cổ trả lời, sau đó liền biến mất không thấy tăm hơi.
Đông Phương Lê Âm nhỏ giọng cười cười.
Sau đó nàng cất lược và trâm cài tóc đi, cũng tiện tay giấu Tử Lung Mộc đi.
Những thứ như này chỉ có độc nhất vô nhị mới là trân quý.
Cho nên không cần có cái giống như vậy xuất hiện nữa.
Nếu chuyện con của nàng đưa cái này cho nhiều người như vậy bị lộ ra, thì hiệu quả sẽ giảm bớt đi nhiều.
Sau khi thu dọn xong, Đông Phương Lê Âm mới mở miệng nói:
“Kỳ Khê.”
Kỳ Khê lập tức đi từ ngoài vào:
“Phu nhân.”
“Mộ Tuyết có ra ngoài không?” Đông Phương Lê Âm hỏi.
Kỳ Khê lập tức lắc đầu:
“Ta chưa từng nhận được tin tức nào như vậy.”
Đông Phương Lê Âm gật gật đầu, sau đó cất bước đi về phía chỗ ở của Mộ Tuyết.
Kỳ Khê cũng tự nhiên đi theo ở phía sau.
Mộ Tuyết ngồi trong gian phòng của mình, Lục Thủy rõ ràng đã trở về hai ngày, thế nhưng nàng còn chưa gặp hắn được một lần.
Có chút khó chịu.
Nhưng ngược lại đã gặp qua đứa nhỏ Trà Trà kia.
Trà Trà cũng đã biết gọi chị dâu rồi, chậc chậc, quả thực là ngoan ngoãn.
Có điều nàng cũng rất ngạc nhiên, Trà Trà thế mà lại bị Lục Thủy hố cho một trận như vậy.
Quả nhiên, Lục Thủy vẫn luôn cảm thấy mình bị gọi thành biểu đệ là một loại vũ nhục.
Dù sao cũng bị ép gọi thành như thế.
Nhưng nàng cũng phát hiện Lục Thủy kiếp này từ lúc xảy ra chuyện từ hôn kia đã không còn giống như kiếp trước nữa.
Là bị nàng kích thích, nên tốc độ trưởng thành tăng lên à?
‘Có điều, việc hắn bắt đầu trưởng thành kia, hắn khẳng định là đang cố che giấu.
Nhưng cũng không quan trọng, dù có trưởng thành thế nào, thì cũng sẽ không phải là đối thủ của ta, ít nhất là trong vòng ba năm tới.’
Dịch: MB_Boss
Chương 106: Mộ Tuyết Muốn Giúp Lục Thủy Mở Sọ Não
Trong khi Mộ Tuyết còn đang suy nghĩ, Đinh Lương đột nhiên gõ cửa nói:
“Đại Tiểu thư, Lục Phu nhân tới.”
Mộ Tuyết gật đầu, sau đó đứng dậy đi ra ngoài.
Mẹ đã có thời gian rảnh đến đây, vậy cũng có nghĩa là Lục Thủy hẳn cũng đang rảnh rỗi, như thế ngày mai liền có thể nhìn thấy hắn rồi đúng không?
Nghĩ tới đây, Mộ Tuyết cảm thấy thật cao hứng.
Khi Mộ Tuyết vừa mới đến chỗ cửa ra vào thì đã thấy Đông Phương Lê Âm bước tới.
Mộ Tuyết lập tức nhẹ giọng kêu lên:
“Di Lê m.”
Mặc dù nàng quen gọi là mẹ hơn, nhưng lúc này chưa thể gọi được.
Mà gọi tiền bối thì cảm giác quá lạnh nhạt, gọi bá mẫu thì lại hơi già, gọi tỷ tỷ thì không phù hợp với thân phận lắm, cho nên gọi di là tốt nhất.
Đông Phương Lê Âm cười nói:
“Vào nhà đi.”
Sau khi Mộ Tuyết và Đông Phương Lê Âm đi vào trong nhà, Đinh Lương cũng tự động rời đi cùng với Kỳ Khê ở bên ngoài.
“Đến đây ngồi, ta mang tới cho con một vài thứ, ừm, coi như là lễ vật đi.” Đông Phương Lê Âm ngồi bên cạnh bàn nói.
Mộ Tuyết có chút tò mò, nàng ở Lục gia vẫn luôn nghe người ta nói rằng Phu nhân Tộc trưởng có chuẩn bị lễ gặp mặt cho nàng.
Chỉ là vẫn chưa có đưa đến.
Nói là chưa đến thời điểm thích hợp.
‘Đã đến lúc tặng lễ gặp mặt rồi sao?’ Mộ Tuyết suy đoán trong lòng.
Lúc này Mộ Tuyết đang đi tới ngồi ở bên cạnh Đông Phương Lê Âm.
Chờ Mộ Tuyết ngồi xuống xong, Đông Phương Lê Âm liền lấy ra hai đồ vật nhỏ, sau đó để lên bàn.
Thuận tiện hỏi:
“Nhìn xem có thích không?”
Sau khi Đông Phương Lê Âm thu tay lại rồi, Mộ Tuyết mới nhìn rõ đồ vật ở trên bàn.
Trong nháy mắt, nàng ngây ngẩn cả người.
Lược và trâm cài tóc làm từ Tử Lung Mộc?
Thứ này tuy là nhìn không ra hồn lắm, nhưng ở kiếp trước nàng vẫn vô cùng thích.
Nhìn đẹp là một chuyện, chủ yếu bởi vì là đồ Lục Thủy tặng, do hắn tự tìm tới, tự tay làm.
Có ý nghĩa hơn rất nhiều so với bất kì món quà nào mà nàng từng nhận được.
Là món quà nàng yêu thích nhất trong số những thứ từng nàng được tặng.
Một kiếp này cũng vẫn phải là do Lục Thủy làm, Lục Thủy tặng mới được.
Nếu là do những người khác tặng, những người khác làm, thì nàng không cần.
Đông Phương Lê Âm nhìn Mộ Tuyết không nhúc nhích, tò mò hỏi:
“Không thích?”
Mộ Tuyết lập tức lắc đầu:
“Không phải, con rất thích, nhưng mà…”
“Nhưng mà không phải là do Lục Thủy tặng, cho nên không cần có đúng không?” Đông Phương Lê Âm cười hỏi.
Nghe thấy Đông Phương Lê Âm nói như vậy, Mộ Tuyết mặt đỏ rần đứng lên, nhanh chóng lắc đầu:
“Không, không phải.”
Đông Phương Lê Âm vui vẻ cười.
Nàng phát hiện ra không chỉ có con trai nàng đơn phương thích Mộ Tuyết, mà Mộ Tuyết cũng thích nó.
Thật sự là một chuyện khiến người ta vui mừng, con trai nàng có lẽ là người ngốc có ngốc phúc chăng?
Trà Trà còn ngốc hơn, phúc khí của nó cũng không tệ, nhưng là về mặt tu luyện.
Mộ Tuyết cúi đầu, không nói gì.
Bốp.
Đông Phương Lê Âm vỗ tay một cái.
Sau đó, một loạt hình ảnh bỗng xuất hiện trước mặt Mộ Tuyết:
“Nhìn đi.”
Mộ Tuyết tò mò quay đầu nhìn sang.
Ngay sau đó nàng liền sững sờ, nàng phát hiện người trong hình ảnh trước mặt nàng chính là Lục Thủy, đang yên tĩnh ngồi cạnh cha mẹ hắn khắc lược và trâm cài tóc.
Động tác kia hoàn toàn không phải là của một người thành thạo, hơn nữa còn liên tục bị mẹ hắn ngồi bên cạnh gõ đầu dạy dỗ.
Nhìn dáng vẻ Lục Thủy giận mà không dám nói gì, Mộ Tuyết cảm thấy có chút buồn cười.
Tiếp đó, nàng nhìn thấy Lục Thủy suýt chút nữa thì đã tự khiến bản thân bị thương, liền giật nảy mình.
Tách.
Một tiếng búng tay vang lên.
Hình ảnh biến mất.
Sau đó Đông Phương Lê Âm nói:
“Nếu như con đã không cần, thì ta đành phải mang về vậy.”
Mộ Tuyết lập tức nói:
“Đồ di Lê m tặng, Mộ Tuyết không dám không nhận.”
Đông Phương Lê Âm cũng không đùa cợt quá nhiều, dù sao thì Mộ Tuyết cũng vẫn chỉ là một cô gái nhỏ, da mặt mỏng.
Con trai của nàng thì đã không còn giống như trước nữa, da mặt dày lên rồi.
Thời điểm cố ra vẻ bị phát hiện, vẫn còn có thể kiên trì giả vờ mà lảng sang chuyện khác.
Sáng sớm hôm sau, Lục Thủy thức dậy, mấy ngày nay tu vi của hắn đã đột phá lên 3.5 rồi, không lâu nữa là có thể lên đến tứ giai.
Thiên địa chi lực cũng không tiêu hao nhiều.
Hắn nhận ra mình có thể đi bồi dưỡng cho Chân Võ Chân Linh một chút, chỉ cần hắn không động thủ, như vậy thiên địa chi lực liền có thể để dành rồi.
Cứ như thế thì hắn sẽ có khả năng đánh bại Mộ Tuyết.
Sau đó Lục Thủy đi ra khỏi phòng, vừa bước ra ngoài thì đã nhìn thấy người thị nữ kia đi tới.
Kỳ Khê bước tới bên người Lục Thủy, nói khẽ:
“Thiếu gia, Phu nhân nói Mộ Tuyết Tiểu thư ở Lục gia có thể cảm thấy buồn chán, cho nên mong Thiếu gia có thể mang nàng đến tiểu trấn Thu Vân dạo chơi.
Phu nhân còn nói, nếu như người không đi, vậy thì hôm nay hãy sang phía Phu nhân bên kia ăn một bữa cơm.”
“Hiểu rồi.” Lục Thủy không quay đầu lại đi ra sân nhỏ.
Lần này hắn ngược lại không có ý định từ chối.
Cũng đã thật lâu rồi chưa được thấy Mộ Tuyết, lần này đi gặp tiện thể xoát độ tức giận của nàng luôn.
Rất nhanh sau đó, Lục Thủy đã gặp được Mộ Tuyết.
Tóc của Mộ Tuyết đã được cột lại, trên đầu cài chiếc trâm hắn vừa làm hôm qua.
Mặc dù một cái trâm cài tóc bình thường thì không có khả năng tăng thêm hào quang hay giá trị nhan sắc gì gì đó, nhưng nhìn nàng như vậy vẫn cảm thấy thật xinh đẹp.
Thật sự rất đẹp.
“Lục Thiếu gia.” Mộ Tuyết thấy Lục Thủy cứ nhìn nàng mãi, đành nhẹ giọng gọi một tiếng.
Đương nhiên, trong lòng nàng bây giờ đang rất là vui vẻ.
Lục Thủy có lẽ là thật sự thích nàng rồi, dù bây giờ mới chỉ là ưa thích vẻ bề ngoài của nàng mà thôi.
Nàng còn muốn khiến cho Lục Thủy thích nàng từ trong ra ngoài.
Từ chuyện trâm cài tóc, Mộ Tuyết biết rằng Lục Thủy rất có hảo cảm đối với nàng.
Nếu không thì cũng sẽ không đưa nàng những vật này.
Đây thực sự là một chuyện vui.
Lục Thủy lấy lại tinh thần, nói:
“Mộ Tiểu thư đã ăn bữa sáng chưa?”
Mộ Tuyết lắc đầu:
“Chưa, còn Lục Thiếu gia thì sao?”
Lục thủy cũng lắc đầu:
“Cũng chưa, ta đang định đến tiểu trấn Thu Vân ăn, ta nhớ ở dưới đó có một tiệm bánh bao cũng không tệ, Mộ Tiểu thư có muốn thử một chút không?
Nhưng mà ta nghe nói phải xếp hàng khá lâu.”
Mộ Tuyết nhảy cẫng lên trong lòng, cùng ăn bữa sáng như vậy, tình cảm chắc chắn sẽ nhanh chóng ấm lên.
Sau đó nàng gật gật đầu, nói:
“Được.”
Thấy Mộ Tuyết gật đầu, Lục Thủy lấy pháp bảo phi hành ra, nói:
“Ta có một cái pháp bảo phi hành dùng cho hai người, tốc độ cũng khá nhanh.”
Mộ Tuyết định để Đinh Lương trở về, một mình nàng đi cùng Lục Thủy là được rồi.
Chỉ là nàng còn chưa mở miệng ra được, Lục Thủy đã nhanh chóng lên tiếng trước:
“Vậy ta chờ Mộ Tiểu thư ở dưới chân núi.”
Nói xong Lục Thủy liền khởi động pháp bảo phi hành, lập tức rời đi.
Pháp bảo rời đi tạo lên một cơn gió nhẹ, lay động mái tóc của Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết nhìn Lục Thủy đã rời đi, mái tóc bị thổi lên cũng từng sợi từng sợi rơi xuống trên vai.
Mộ Tuyết không nói gì, gỡ trâm cài tóc xuống.
Nàng quyết định, dùng trâm cài tóc này, cắm vào trong sọ của Lục Thủy, rồi đổ thêm chút nước giúp hắn tỉnh táo lại.
Sau đó Mộ Tuyết nghĩ hay là cứ bảo Đinh Lương trở về trước, nàng cảm thấy hình ảnh kia quá máu me, không thích hợp để người khác vây xem.
Một lát sau, Mộ Tuyết đi vào tiểu trấn Thu Vân.
Nàng nhìn thấy Lục Thủy đang ăn bánh bao.
Nàng nắm lấy cây trâm từng bước đi về phía Lục Thủy, chỉ là ngay khi nàng vừa mới đến gần, lại đột nhiên nghe được một câu khiến nàng có chút vui vẻ.
“Ta bỗng phát hiện, Mộ Tiểu thư hôm nay ăn mặc thật đẹp.” Đây là Lục Thủy nói.
Nghe được câu này, Mộ Tuyệt lặng lẽ thu trâm cài tóc lại.
Coi như còn có mắt nhìn.
Chỉ là câu nói tiếp sau đó lại khiến cho nàng cảm thấy không thể không đâm chết người trước mặt này.
“Lần trước nhìn rất khó coi.” Đây cũng là Lục Thủy nói.
Mộ Tuyết vô cùng tức giận, nàng phồng má, vô thức đi lên đạp Lục Thủy xuống dưới chân mà giày vò, ủy khuất nói:
“Có biết nói chuyện hay không vậy, ngươi rốt cuộc có biết nói chuyện hay không!”
Làm xong những chuyện này, nàng mới lấy lại tinh thần, cảm thấy mình hình như đã hơi vượt quá giới hạn rồi.
Nàng cúi đầu đầu không dám nhìn Lục Thủy.
Lục Thủy âm thầm kêu đau trong lòng, hắn không nghĩ tới Mộ Tuyết sẽ tức giận đến mức động thủ động cước như thế.
Mộ Tuyết có chút lo lắng cúi đầu, mà vừa lúc này, trước gót chân nàng đột nhiên xuất hiện hai cái bánh bao, là Lục Thủy đưa tới.
“Mua nhiều quá, ăn không hết, Mộ Tiểu thư mà không ăn thì đành phải bỏ phí rồi.”
Mộ Tuyết hơi sửng sốt, sau đó nhận lấy chiếc bánh bao đã được gói cẩn thận, từng chút từng chút mở giấy gói ra, rồi nhẹ nhàng cắn một miếng.
Thật nóng hổi.
Dịch: MB_Boss
Chương 107: Mộ Tuyết Muốn Ám Hiệu
Ngọn núi phía sau Lục gia.
Nhị Trưởng lão đang hái linh dược, nàng cần tiếp tục làm một vài thí nghiệm.
Mặc dù đã mang theo Mộ Tuyết đi sơn mạch Thiên Tuyết, mặc dù cũng đã làm một vài thử nghiệm.
Nhưng hiệu quả cực kỳ ít.
Ừm, chút hiệu quả nhỏ này, chính là làm cho làn da Mộ Tuyết trở nên tốt lên không ít.
Thật ra nàng cũng không quá để ý đến tình huống của Mộ Tuyết, nàng chỉ là muốn thử một chút.
Đã làm thì ít nhất cũng phải cố gắng hết sức.
Nếu thực sự vẫn không có cách nào, thì cũng không có vấn đề gì, Mộ Tuyết tất nhiên vẫn sẽ được gả vào Lục gia.
Trong lúc nàng đang hái linh dược, bỗng nhiên có một trận gió thổi tới.
Nhị Trưởng lão nhìn về phía nóc của căn phòng trúc, hỏi:
“Xảy ra chuyện gì rồi?”
“Ta nghe được một tin tức, Thiên Nữ tông có một vị Thần Nữ xuất hiện.” Một giọng nói thong thả vang lên từ trong không trung.
Nhị Trưởng lão không quá để ý, chỉ nói:
“Chưa từng nghe qua.
Ngươi nên lo lắng đến Thiếu tông chủ kia của Ẩn Thiên tông đi thì hơn, thanh danh của Lưu Hỏa quá lớn, mà lại còn là nổi danh dưới thân phận của Thiếu tông chủ Ẩn Thiên tông.
Thiếu tông chủ thật sự còn chưa xuất hiện, như vậy kể cả Lưu Hỏa không phải là Thiếu tông chủ thật thì cũng sẽ trở thành Thiếu tông chủ.”
Bầu không khí lập tức yên tĩnh trở lại.
Cuối cùng, trong không trung lại vang lên một giọng nói, âm thanh mang theo sự bất đắc dĩ:
“Tùy duyên đi, vốn là muốn để cho hắn trải qua chút sự đời.”
Lúc này, Nhị Trưởng lão đột nhiên nói:
“Thần Thái Dương đã bắt đầu khôi phục rồi.”
“Hắn không dám tới.” Tiếng nói thong thả vang lên.
Nhị Trưởng lão không nói gì thêm nữa, tiếp tục phân loại linh dược.
Gió lại bắt đầu thổi lên một hồi, sau đó dần lắng xuống.
Lục Thủy cùng Mộ Tuyết đi trên phố.
Lúc này Mộ Tuyết đã ăn xong bánh bao, nàng cũng đã cài lại trâm lên mái tóc.
Chuyện mở sọ thông não kia, để hôm khác đi.
Lục Thủy cảm thấy có chút bất đắc dĩ, hắn phát hiện sau này tốt nhất là đừng có chê bai gì ngoại hình của Mộ Tuyết, nếu không nàng sẽ rất dễ không kiềm được lòng mà động thủ.
Người khác nói nàng một chút thì không có vấn đề gì, nhưng là hắn nói, thì lại trở thành vấn đề lớn.
Mộ Tuyết đã từng nói với hắn, ai nói nàng xấu hay khó coi cũng được, nàng không để tâm đến, nhưng chỉ riêng hắn là không thể nói.
Nữ nhân nào cũng như thế này à?
Lục Thủy cảm thấy không phải, hắn thấy nếu đã là nữ thì rõ ràng đều không thích người khác nói các nàng xấu.
Vậy Mộ Tuyết đây tính là lòng dạ rộng lượng rồi?
Sau đó Lục Thủy đi tới cửa hàng bán kem ly, lại gọi một ly kem vị ô mai, lần này nhìn cũng không thèm nhìn Mộ Tuyết, trực tiếp vừa đi vừa ăn một mình.
Mộ Tuyết cũng không thèm để ý, tự mua cho mình một phần.
Lúc ra ngoài còn lấy ra một cuốn sổ ghi ghi chép chép gì đó.
Lục Thủy đã hoàn toàn không quan tâm tới cái này nữa, hắn phát hiện ra mình chỉ cần tìm thời cơ trộm cuốn sổ kia đi, sau đó hủy thi diệt tích là được.
Khi đó Mộ Tuyết sẽ không có chứng cứ gì để bắt bẻ hắn được nữa.
“Đúng rồi, lát nữa ta muốn đi thay luôn cái điện thoại di động, thôn trấn đã đổi thiết bị truyền phát rồi, là 8G, ta cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ tới tốc độ đường truyền có thể nhanh như vậy.”
Một câu nói này đột ngột truyền đến tai của Lục Thủy và Mộ Tuyết.
“Nhanh? Nhanh đến mức nào, lúc muốn xem phim, thời gian giảm xóc nửa giờ thì có đủ không?’
“Chậc chậc, ngươi không hiểu sao? 8G, có thể vừa giảm xóc vừa xem phim, lúc xem cũng không cần phải đợi load, tốc độ download cũng siêu nhanh, ảnh chụp 300K chỉ cần một chút là có thể down xong rồi, lợi hại không?”
“Đúng đúng, ta cũng nghe nói, lúc nói chuyện trời đất qua điện thoại, cũng có thể lập tức truyền đến bên kia được, siêu nhanh luôn.
Nhưng mà chỉ có loại điện thoại đặc biệt mới dùng được, ta đã chuẩn bị kỹ càng tiền tiết kiệm rồi.”
“Thật sự lợi hại như vậy? Thế thì tan tầm ta cũng phải đi mua một cái.”
Lục Thủy đứng một bên nghe, cảm thấy hơi kinh ngạc, đổi thiết bị?
Hắn thế mà không nhận được chút tin tức nào.
Sau đó hắn lấy điện thoại di động của mình ra nhìn nhìn, quyết định hôm nay phải đi đổi một cái di động mới.
Mộ Tuyết ở bên cạnh thì lại cảm thấy là cơ hội đã tới rồi, lập tức nói khẽ:
“Lục Thiếu gia có điện thoại sao?”
Lục Thủy nhìn Mộ Tuyết, nói:
“Ngươi không có?”
Mộ Tuyết lắc đầu, nàng đang nghĩ xem làm sao để ám chỉ Lục Thủy mua cho nàng một cái.
Chỉ là vừa mới nghĩ như vậy, lại chợt nghe thấy Lục Thủy:
“Hay là ta mua cho ngươi một cái?”
Mộ Tuyết hơi kinh ngạc, lại có chút mừng rỡ, sau đó nhanh chóng suy nghĩ xem làm cách nào để uyển chuyển đồng ý chuyện này.
Nhưng là rất nhanh sau đó, lông mày nàng liền nhíu lại, bởi vì Lục Thủy lại nói:
“Đáng tiếc ta không có nhiều tiền, chỉ đủ để mua một cái mà thôi.
Trừ khi được mua một tặng một, không thì Mộ Tiểu thư đành phải tự mình đi mua rồi.”
Mộ Tuyết: “…”
Gạt quỷ à? Đường đường là Lục Đại Thiếu gia, mua đồ còn cần trả tiền sao?
Nhưng dù Mộ Tuyết biết là Lục Thủy cố ý, cũng không thể nói cái gì.
Tiếp tục ghi chép.
Lục Thủy có chút vui vẻ trong lòng, Mộ Tuyết trong tình thế này thì không có cách nào nổi cáu với hắn được.
Hắn tạm thời không mua, chờ Mộ Tuyết về Mộ gia rồi mua sau đi.
Rất nhanh sau đó Lục Thủy đã đi tới cửa hàng điện thoại, chỉ là vừa bước vào, vẻ mặt của hắn đã trở nên kỳ quái.
Bên trong cửa hàng điện thoại treo một đống tờ quảng cáo, nội dung đại khái là như thế này:
Chương trình kỷ niệm tròn năm khai trương cửa hàng, bán hạ giá, điện thoại kiểu mới mua một tặng một, mua loại của nam tặng loại của nữ, mua loại của nữ tặng loại của nam.
Mua nhiều tặng nhiều, chỉ còn ngày cuối cùng, đi ngang đi dọc cũng đừng đi qua mà bỏ lỡ cơ hội này.
Phụt.
Mộ Tuyết nhịn không được, lập tức cười ra tiếng.
Nhưng nàng rất nhanh liền khôi phục về dáng vẻ bình thường.
Nàng quay sang nhìn Lục Thủy, nói khẽ:
“Đa tạ Lục Thiếu gia đã tặng ta điện thoại.”
Lục Thủy không nói gì.
Hắn quyết định khi nào trở về thì phải đi tra một chút xem chủ tiệm này là ai, ngày mai liền cho hắn đóng cửa đi.
Sau đó Lục Thủy đi vào trong tiệm, người nghênh tiếp bọn hắn là một cô gái, nhìn cũng không lớn tuổi lắm.
“Hoan nghênh hai vị tới cửa hàng, hai vị muốn mua điện thoại gì? Điện thoại kiểu mới mua một tặng một, ta đề nghị không nên mua loại cũ, thôn trấn bây giờ đã đổi thiết bị rồi, tốc độ đường truyền vô cùng nhanh, nhưng điện thoại kiểu cũ thì không sử dụng được.”
Lục Thủy khẽ gật đầu, rồi trực tiếp đi qua xem điện thoại.
Mộ Tuyết mỉm cười với cô bé kia:
“Chúng ta đi qua xem trước một chút.”
“Ừm, được rồi, ta chỉ là đến thay ca, cho nên cũng không hiểu lắm, mong hai vị thứ lỗi, đúng rồi, tên ta là Tuyết Quý.” Tuyết Quý nói.
Mộ Tuyết gật gật đầu, sau đó đi đến bên Lục Thủy, Tuyết Quý tự nhiên cũng đi theo sau.
Thật ra Mộ Tuyết có biết Tuyết Quý.
Là đứa nhỏ nhất trong ba đứa song sinh kia, các nàng hợp lại sẽ có được năng lực nhận biết cực kì lợi hại.
Ở kiếp trước Mộ Tuyết cũng từng tìm các nàng tới hỗ trợ mình.
Ba đứa không thường tới bên này, cho nên Lục Thủy không biết cũng không có gì lạ.
Chỉ một lát sau Lục Thủy đã tìm được điện thoại thích hợp, một của nam một của nữ.
Của nữ màu tím, của nam là màu đen phổ thông.
“Cái này sao? Vậy ta giúp các ngươi lắp thẻ thử một chút.” Tuyết Quý lập tức nói.
Lục Thủy lấy điện thoại di động của mình ra.
Mộ Tuyết thì lắc đầu nói:
“Ta không có thẻ điện thoại.”
Tuyết Quý lập tức nói:
“Vậy có thể đến quầy hàng bên kia chọn một cái, chúng ta cũng tặng miễn phí cả thẻ điện thoại.”
Lục Thủy: “…”
Mộ Tuyết mỉm cười, sau đó chờ Lục Thủy đi chọn.
Lúc đi tới quầy hàng, Lục Thủy đột nhiên sửng sốt một chút, hắn thấy được số điện thoại di động kiếp trước của Mộ Tuyết cũng ở đây.
Không nghĩ tới sớm ba năm mà còn có thể gặp được.
Cuối cùng Lục Thủy giả vờ tùy ý chọn một cái, đương nhiên là lấy cái giống với kiếp trước kia.
Mộ Tuyết cũng nhìn thấy, nở nụ cười xán lạn với Lục Thủy.
Lục Thủy hơi ngây người, sau đó quyết định né tránh ánh mắt nhìn ra chỗ khác.
Mộ Tuyết hạ lông mày xuống thu lại nụ cười, nhưng trong lòng vẫn tràn đầy vui sướng.
Cuối cùng Mộ Tuyết nhận lấy chiếc điện thoại màu tím, nhập số của Lục Thủy vào rồi lưu lại, cả hai đều ghi chú thêm ở tên của đối phương trong danh bạ.
Mộ Tuyết ngạc nhiên, vô cùng tò mò không biết Lục Thủy lưu tên nàng như thế nào.
Nhưng Lục Thủy không cho nhìn.
Lục Thủy thật ra cũng rất muốn biết Mộ Tuyết lưu tên hắn như thế nào, nhưng lúc quay đầu nhìn sang, thì Mộ Tuyết đã để điện thoại di động qua một bên.
Nhưng mà cũng không quan trọng, dù sao thì tên hắn lưu cũng rất bình thường, chỉ là hai chữ Mộ Tuyết.
Mộ Tuyết nhìn hai chữ hiện lên trên điện thoại của Lục Thủy, trong lòng có chút vui vẻ.
Dịch: MB_Boss
Chương 108: Thứ Mạnh Nhất Là Gì?
Sau khi đưa Mộ Tuyết trở về xong, Lục Thủy liền quyết định đi đến quảng trường, hắn muốn luyện thể một chút.
Nếu bây giờ sang đó, khả năng có thể gặp được cha hắn.
Tiện thể thỉnh giáo ông một chút.
Mộ Tuyết thì trở về sân nhỏ.
Nàng đương nhiên không thể chạy loạn như người nào đó, nhưng cảm giác khi được Lục Thủy đưa về cũng khá tốt.
Mặc dù trước kia nơi Lục Thủy đưa nàng về là sân nhỏ của hắn, nhưng về nơi này cũng ổn, cách chỗ Lục Thủy cũng không quá xa.
Mộ Tuyết vừa trở về, Đinh Lương liền chạy ra đón:
“Đại Tiểu thư, người trở về rồi.”
Mộ Tuyết gật đầu, nàng do dự một chút, nói:
“Đinh Lương, ngươi có số điện thoại của dì Đường không?”
Đinh Lương gật đầu.
Một lát sau, Mộ Tuyết lưu thêm số điện thoại của Đinh Lương và dì Đường vào trong máy mình.
Nàng ngồi trong phòng, lại do dự thêm một hồi lâu, cuối cùng nhấn vào một dãy số.
Rất nhanh sau đó, một giọng nói vang lên:
“Ai đó?”
Là giọng của dì Đường.
“Dì Đường, là con, Mộ Tuyết.” Mộ Tuyết nhẹ giọng trả lời.
Nghe được tiếng của Mộ Tuyết, phía đối diện yên lặng một lát, như là có chút bất ngờ.
“Con, con mua điện thoại rồi?” Đường Y hơi lắp bắp nói.
Nàng có chút không biết nên nói chuyện với Mộ Tuyết thế nào.
Đã qua nhiều năm như vậy rồi, đây là lần đầu tiên Mộ Tuyết gọi điện thoại cho nàng.
Đương nhiên, một phần cũng là do đây là lần đầu tiên Mộ Tuyết đi ra ngoài.
Dạ một tiếng, Mộ Tuyết giải thích, nói:
“Có một cái cũng thuận tiện hơn.”
Sau đó cả hai đều trầm mặc, không biết nên nói cái gì tiếp.
Cuối cùng, Đường Y phá vỡ sự trầm mặc này, hỏi:
“Con, con ở Lục gia vẫn tốt chứ?”
“Vâng, vẫn tốt ạ, Nhã Lâm giờ vẫn chăm chỉ luyện công chứ?” Mộ Tuyết hỏi.
“Ừ, chỉ là mỗi ngày đều hỏi đến con.” Ngừng một chút, Đường Y lại hỏi:
“Con lúc nào thì trở về?”
Đường Y biết, đối với Mộ Tuyết mà nói, ở Lục gia khẳng định là còn tốt hơn so với ở Mộ gia.
Mộ Tuyết lắc đầu, chầm chậm nhẹ nhàng nói:
“Không biết nữa, nhưng hẳn là còn phải qua một thời gian nữa, đúng rồi, dì Đường, trong ngăn tủ ở phòng con có một quyển sách.
Vốn là định sau khi lấy chồng thì sẽ tặng lại cho dì, nhưng có lẽ nên đưa sớm thì tốt hơn.”
Lại nói thêm vài câu, Mộ Tuyết liền cúp điện thoại.
Nàng hơi hạ mày xuống, ngồi ngay ngắn tại chỗ.
Không nói gì.
Có chút muốn gặp Lục Thủy.
Mộ gia.
Đường Y để điện thoại dì động xuống, nàng vốn đang ở trong viện của Mộ Tuyết.
Là dẫn Nhã Lâm tới luyện công.
Đối với Nhã Lâm mà nói thì chỉ là tới đây chơi trò chơi.
Đứa nhỏ đó thật ra hoàn toàn không hiểu là mình đang luyện cái gì.
Những người khác trong tộc cũng cảm thấy là nàng bị lừa, nói rằng Mộ Tuyết làm sao mà có thể tùy tiện dạy người khác Thiên Nữ Chân Kinh như thế.
Nàng thật ra cũng có chút hoài nghi, vì muốn nghiệm chứng, nàng thậm chí đã tự mình đi vào trận pháp kia.
Đáng tiếc là không cảm nhận được gì.
Đổi thành đứa con gái lớn của nàng là Nhã Nguyệt thì cũng vậy.
Đường Y lại càng thêm hoài nghi, nhưng nàng cũng không nói gì, vẫn tiếp tục mang Nhã Lâm tới đây.
Nàng đi vào gian phòng của Mộ Tuyết.
Nàng rất ngạc nhiên khi nghe Mộ Tuyết nói muốn đưa cho mình một cuốn sách, tuy cũng đã có chút suy đoán trong lòng, nhưng lại nhanh chóng gạt bỏ.
Nhưng là đến mức khiến cho Mộ Tuyết tự đi gọi điện thoại cho nàng, thật sự khiến cho người ta cảm thấy bất ngờ.
Rất nhanh Đường Y đã tìm được cuốn sách mà Mộ Tuyết nói tới.
Là một quyển sách không có tên, tự làm, nhìn không ra có nội dung gì.
“Giống như là đã có từ rất lâu rồi vậy.” Đường Y cảm thấy cuốn sách này có chút cũ kỹ.
Đương nhiên, đối với một quyển sách bình thường, hai ba năm đã được coi như là rất cũ rồi.
Nàng lật trang thứ nhất ra.
Vừa nhìn thấy nội dung trong này, nàng liền ngây ngẩn cả người.
Nàng thấy rất rõ trên đó viết một dòng chữ: Thiên Nữ Chân Kinh.
Đường Y ngạc nhiên, lại cảm thấy đây vốn là điều nằm trong dự liệu.
Đồng thời vẫn có chút kích động, đây là đồ vật nàng vẫn luôn cầu có được.
Nàng thường xuyên đến nơi này, còn không phải vì quyển Thiên Nữ Chân Kinh này sao?
Sau đó Đường Y lật qua lật lại quyển sách.
Nàng phát hiện bên trong có ghi phương pháp tu luyện hoàn chỉnh, hơn nữa còn có chú giải kỹ càng.
Tất cả được viết bằng tay, nhìn chữ viết cũng phải được ít nhất hai năm rồi.
Một lúc sau, nàng khép quyển sách lại.
Hóa ra ngay từ đầu Mộ Tuyết đã định đưa Thiên Nữ Chân Kinh cho nàng, vậy mà nàng lại không để ý thể diện, bất chấp mọi giá mà đoạt lấy thứ này từ chỗ Mộ Tuyết.
Đường Y đặt sách xuống, lẩm bẩm:
‘Đột nhiên cảm thấy mình thật đê tiện bẩn thỉu.’
Đường Y đóng ngăn tủ lại, mang theo Thiên Nữ Chân Kinh rời đi.
Chỉ là vừa rời khỏi đây, nàng lại châm một mồi lửa đốt đi Thiên Nữ Chân Kinh.
Đường Y cúi đầu nhìn cuốn sách bị đốt, khẽ nói:
‘Cháy đi, cháy nhanh lên, có lẽ có thể sạch sẽ hơn một chút.’
“Con muốn luyện thể?” Lục Cổ đứng trên quảng trường, kinh ngạc nói.
Hắn đã từng nghe Tam Trưởng lão nhắc tới chuyện này, nhưng lúc đó cũng chỉ cho là con mình đang qua loa vài câu cho xong chuyện với Tam Trưởng lão mà thôi.
Dù sao chuyện này cũng không phải hiếm lạ gì.
Ai biết con của hắn lại thật sự muốn luyện thể.
Lục Thủy gật đầu:
“Vâng ạ.”
“Con có thể chịu khổ được sao?” Lục Cổ lại hỏi.
Thật ra nếu con của hắn thật sự chịu khó học tập, thì hắn cũng rất vui mừng.
Có chút năng lực rồi, thì khi rời nhà đi ra ngoài, hắn cũng sẽ không cần phải quá lo lắng nữa.
“Cha cứ dạy trước đi đã.” Lục Thủy nói.
Một tháng sau hắn mà không đánh thắng tu chân giả luyện thể nhị giai, thì hắn cũng không thể ra ngoài.
Lục Cổ gật đầu, nếu con mình đã muốn học, hắn cũng không thể không dạy được.
“Được rồi, đầu tiên cha sẽ nói qua một chút về một vài thuật luyện thể hiện đang được công nhận là mạnh nhất.
Thời kỳ Viễn Cổ có ba nhóm lớn luyện thể, mỗi nhóm đều có một thuật nổi bật riêng.
Thứ nhất là Cửu Chuyển Bất Tử Chân Kinh của tộc Bất Tử.
Thứ hai là Phật môn công pháp Đại Thừa Minh Vương Quyết của đệ tử Phật môn.
Thứ ba chính là Viễn Cổ Tiên Đinh của Bất Dìệt Tiên Thể.
Có điều tộc Bất Tử về cơ bản thì đã dìệt tộc, Cửu Chuyển Bất Tử Chân Kinh sớm đã không rõ tung tích.
Mà kể cả có tìm được, thì cũng không có ai đọc được văn tự của tộc Bất Tử.
Cái này không cần cân nhắc tới.
Phật môn công pháp thì trực tiếp bỏ qua đi.
Chỉ còn lại Bất Dìệt Tiên Thế, cũng chính là thứ duy nhất có thể lấy để học tập, nhưng cũng chỉ là để mở đầu mà thôi.”
Lục Thủy hơi kinh ngạc:
“Nhà chúng ta có pháp môn tu luyện Bất Dìệt Tiên Thế sao?”
Ở kiếp trước hắn cũng chưa từng thấy qua nha.
Hắn lúc đó mặc dù lợi hại, nhưng cũng chưa gặp qua hết tất cả các loại công pháp.
Cửu Chuyển Bất Tử Chân Kinh cũng là đến kiếp này mới thấy được.
Kiếp trước mới chỉ nghe danh.
Dù sao thì hắn và Mộ Tuyết cũng rất ít khi rời khỏi khu vực Lục gia.
Dù có là thời điểm tâm tình Mộ Tuyết không tốt, thì bọn hắn cũng chỉ chạy đến tiểu trấn Thu Vân dạo chơi mà thôi.
Đương nhiên, nếu Mộ Tuyết vẫn không vui, thì Lục Thủy sẽ mang nàng đi ngắm cảnh đẹp thiên hạ.
Đáng tiếc là, Mộ Tuyết lại cảm thấy nàng cùng hắn dạo chơi tiểu trấn Thu Vân, hắn mua đồ ăn vặt cho nàng ăn, thế là đủ rồi.
Mộ Tuyết từng có một lần hỏi hắn rằng, cảnh đẹp thiên hạ khắp chốn, vậy chỗ nào là đẹp nhất.
Hắn nói đủ các loại kỳ cảnh, Mộ Tuyết đều lắc đầu.
Mà đáp án của nàng lại là: Cùng chàng ngắm chung một bầu trời, cùng hưởng chung một làn gió, cùng nhau ăn đồ ăn vặt, đây chính là phong cảnh đẹp nhất trên đời này.
Tiếng nói của Lục Cổ vang lên, đánh gãy hồi ức của Lục Thủy:
“Con cảm thấy nhà chúng ta không có Bất Dìệt Tiên Thể sao?”
“Không có.” Lục Thủy trả lời.
Hắn thật đúng là chưa từng thấy qua.
Nhưng Lục Cổ lại lắc đầu:
“Có.”
Trong lúc Lục Thủy vẫn còn đang kinh ngạc, Lục Cổ lại chỉ chỉ vào đầu của mình, nói:
“Ở chỗ này.”
“Thứ cha tu chính là Bất Dìệt Tiên Thể?” Lục Thủy vô thức hỏi, hắn nhớ rõ là không phải mà.
“Ai nói với con rằng cứ là đã xem qua thì sẽ tu luyện? Hay là ai nói cho con Viễn Cổ Tối Cường Thể Thuật là mạnh nhất à?
Tất cả những con đường này đều đã sớm có người đi qua, giới hạn của nó từ lâu đã bị nhiều người biết rồi.
Chỉ có một con đường mới, mới có thể đột phá lên được một tầm cao mới.”
Dịch: MB_Boss
Chương 109: Khiến Cha Lục Thủy Kinh Ngạc
Lục Thủy nhìn cha mình, bỗng cảm thấy hơi xúc động.
Lại là câu nói này, kiếp trước cha hắn cũng từng nói hắn một câu như vậy.
Từ sau khi hắn sinh ra, cha hắn cơ bản đều mặc kệ hắn, người quản giáo hắn chủ yếu là Tam Trưởng lão.
Mà lớn đến từng này, cha hắn cơ bản cũng mới chỉ dạy hắn đúng hai chuyện.
Một là trước khi kết hôn, cha dạy hắn làm người, hắn từ nhỏ đến lớn đều là phế vẫn phế, vô tri hoàn vô tri, bao nhiêu năm tháng như vậy vẫn luôn có thể khiến cho người nhà mất mặt được.
Nhưng từ đó đến giờ những chuyện hắn từng làm cũng chưa có chuyện gì là thương thiên hại lý, lấy thân phận của hắn mà nói, chỉ cần không cẩn thận một chút thôi, là có thể đi lệch hướng sang một con đường khác.
Cho nên cha dạy hắn đạo lý làm người.
Cũng may là tâm tính lúc đó của hắn không tệ lắm, yên tĩnh ngồi nghe cho đến cùng.
Đương nhiên lúc trưởng thành rồi thì sẽ không giống với trước đó nữa, khi đó hắn tự có tư tưởng của mình.
Về phần chuyện thứ hai.
Đó chính là sau khi hắn kết hôn, cha dạy hắn làm thế nào để trở thành một người chồng tốt.
Lần dạy dỗ này không tính là quá thành công, nhưng cũng không tính là quá thất bại.
May mắn là, người hắn cưới là người mà hắn tự cho là một người vợ tốt.
Đương nhiên, chuyện này và chuyện hắn muốn từ hôn hoàn toàn không có gì mâu thuẫn cả.
Làm người hai đời, cũng không thể làm giống y nguyên như kiếp trước chứ, hắn chính là muốn làm một chút chuyện kinh thiên động địa với Mộ Tuyết.
Cùng lắm thì hôm nào để Chân Võ ra ngoài thăm hỏi một chút, xem xem tu chân giới có ai muốn mở một cái công ty bảo hiểm không.
Như vậy hắn vẫn có thể kiếm được một món hời.
Sau đó Lục Thủy hỏi:
“Vậy cha tu cái gì?”
Lục Cổ cười cười không đáp, nhanh chóng hướng sang chuyện khác:
“Nếu như con muốn luyện thể, vậy thì học Bất Diệt Tiên Thể cơ sở đi.”
“Không thể học cái giống cha sao?” Lục Thủy có chút hoài nghi hỏi lại.
Nói như thế nào đây, mặc dù hắn không rõ lắm thứ cha hắn luyện cụ thể là công pháp gì, nhưng luận về kết quả cuối cùng, thì Bất Diệt Tiên Thể không thể sánh được.
Nhưng tên công pháp luyện thể của cha hắn thì hắn hẳn là không nhớ lầm.
Quên đi, không nghĩ nữa, phiền phức.
Biết tên thôi thì cũng vô dụng.
Hắn bây giờ dù sao cũng chỉ muốn tu luyện cơ sở mà thôi, sau đó hắn tự mình biên tiếp cũng không có vấn đề gì.
“Tạm thời không thể, Bất Diệt Tiên Thể cơ sở xác thực không tệ, bất kể là nhất giai nhị giai tam giai gì thì khi học cũng không có khác biệt gì lớn, chờ đến khi năng lực con đạt đến luyện thể tam giai rồi, cha sẽ dạy con cái khác.” Lục Cổ nói.
Lục Thủy cảm thấy khi đó hắn có thể tự biên tự diễn được rồi.
Hiện tại đương nhiên là vẫn vâng vâng dạ dạ đáp ứng.
Thấy Lục Thủy đáp ứng, Lục Cổ liền điểm lên mi tâm Lục Thủy một cái.
Sau đó Lục Thủy phát hiện tu vi của mình đã bị phong lại.
“Nếu muốn luyện thể, thì không thể vận dụng tu vi được, đưa tay ra.” Lục Cổ nói.
Lục Thủy có chút bất đắc dĩ, không dùng tu vi thì không dùng tu vi đi.
Rồi lập tức đưa tay ra.
Hắn thấy cha vẽ lên trên tay mình một phù văn.
Những phù văn này không ngừng lan tràn ra khắp thân thể hắn.
Rất nhanh đã bao trùm toàn thân hắn.
Cảm giác nặng, siêu cấp nặng.
Lúc này hắn cảm thấy trên lưng mình như có một ngọn núi lớn đè lên.
Là phù văn Thiên Trọng.
“Phù văn Thiên Trọng, không biết con có biết hay không, mà không biết thì cũng không có vấn đề gì.
Nói đơn giản là nó sẽ khiến cho con cảm thấy nặng nề mà thôi.
Bây giờ chạy quanh quảng trường này đi, chạy một vòng đại khại có thể làm tiêu biến một cái phù văn, con chạy đến khi tất cả phù văn tiêu biến hết, thì có thể dừng lại.” Lục Cổ nói.
Lục Thủy nghe xong liền cảm thấy nghẹn họng.
Thế này là phải chạy bao nhiêu vòng chứ?
Luyện thể đều phải mệt nhọc như vậy sao?
Hữu Vi Pháp cũng không so được.
Nhưng mà nếu đã là để đối phó với Mộ Tuyết, hắn đương nhiên không thể từ bỏ.
Sau đó Lục Thủy hít sâu một hơi, bắt đầu nhấc chân chạy quanh quảng trường.
Hắn từng bước từng bước chạy, luôn có cảm giác thân mình như bị ngàn cân treo xuống vậy.
Rõ ràng là có thể nhàn nhã thăng cấp, hắn lại muốn đi hưởng thụ cái loại khổ nhọc này.
Rõ ràng chỉ cần tu vi hắn đủ cao là được rồi, cái gì mà luyện thể, gì mà nhất thông bách thông, hắn căn bản không cần chịu khổ như vậy mà.
Sau đó Lục Thủy cũng không suy nghĩ nhiều nữa, quyết định trước hết phải chạy cho xong đống phù văn trên người đã.
Bởi vì khi chạy thì không cần phải suy nghĩ gì, cho nên hắn cũng thuận tiện phác họa lại Thiên Địa Trận Văn ở trong đầu.
Như vậy thì sẽ không lãng phí thời gian.
Hắn cố gắng như vậy, tất cả cũng là vì Mộ Tuyết.
Một đời này, Mộ Tuyết đại khái là đáng để hắn làm nhiều như thế.
Cũng không có cách nào, hiện tại Mộ Tuyết quá mạnh.
Lục Cổ nhìn đứa con trai của mình, hắn không nghĩ rằng Lục Thủy có thể chạy được mấy vòng.
Có lẽ còn chưa đến hai vòng đã trực tiếp nằm xuống dưới đất, hoặc là chạy về than vãn với hắn, nói không muốn tu luyện nữa.
Đương nhiên, nghĩ thì nghĩ như vậy, chứ nó mà chạy được hai vòng thật ra đã là rất tốt rồi, mỗi ngày hai vòng, góp gió thành bão, hiệu quả cũng vẫn rất tốt.
‘Có thể kiên trì xong hai vòng là đủ rồi, ba vòng thì thật sự quá khó, mà đến bốn vòng thì thật đúng là đã lột xác rồi.’ Lục Cổ nghĩ thầm trong lòng.
Hôm nay Đông Phương Lê Âm tự mình xuống bếp.
Chủ yếu là để chúc mừng thân thể chồng nàng đã khôi phục trở lại.
Nhân tiện để cho con trai nàng cùng Mộ Tuyết và Trà Trà ăn luôn.
Nói đến Mộ Tuyết, Đông Phương Lê Âm cảm thấy lễ vật nàng chuẩn bị hẳn là không có vấn đề gì nữa rồi, ngày mai đại khái là có thể đưa cho Mộ Tuyết được.
Trà Trà hai ngày nay cũng không biết có chuyện gì mà vẫn chưa thấy đến tìm nàng chơi.
Có điều nàng cũng không quá để ý.
Sau đó Đông Phương Lê Âm liền bắt đầu chờ chồng mình trở về.
Chỉ là nàng đợi rất lâu, thậm chí đã đến giờ cơm, nhưng vẫn chưa thấy chồng mình đâu.
Đông Phương Lê Âm nhìn đồng hồ nói:
‘Sao lại về muộn như vậy? Không phải nói là chỉ ra ngoài vận động tay chân chút thôi sao?’
Lại nhìn giờ một chút, Đông Phương Lê Âm quyết định gọi điện thoại cho chồng.
Chờ một lúc sau phía bên kia mới bắt máy.
“Vẫn chưa về sao?” Đông Phương Lê Âm bình thản ưu nhã nói.
Không nũng nịu cũng không nghe ra chút nóng nảy sốt ruột nào.
Không phải là vì nàng không tức giận, mà là nàng sợ xung quanh chồng mình còn có người, nếu quát mắng to tiếng thì sẽ làm chồng mất mặt.
Dù sao lần này cũng tính là ngoài ý muốn.
Dưới tình huống bình thường, nếu Lục Cổ không trở về đúng giờ thì nàng đều sẽ nói một chút.
Phía đối diện nhanh chóng trả lời:
“Đã trễ như vậy rồi sao?”
“Chàng đang làm gì?” Đông Phương Lê Âm có chút tò mò hỏi.
“Lê m, ta phát hiện ra một chuyện, một chuyện khiến ta không thể nào không chú ý tới.” Giọng nói của Lục Cổ mang theo sự kinh ngạc, thậm chí là có chút khó tin.
Đông Phương Lê Âm lại càng tò mò hơn.
“Nàng đến quảng trường đi, đến là có thể nhìn thấy.” Lục Cổ nói.
Sau đó liền cúp điện thoại.
Đông Phương Lê Âm không thể nào hiểu nổi, quảng trường thì sẽ có chuyện gì đáng để chồng nàng kinh ngạc như vậy được chứ?
Lúc Đông Phương Lê Âm vừa bước ra ngoài, Kỳ Khê liền đi tới, là vừa từ bên ngoài trở về, nàng vừa được phái đi tìm Lục Thủy.
“Phu nhân, Thiếu gia không ở trong nhà.” Kỳ Khê lập tức bẩm báo.
“Đã đi tới chỗ Mộ Tuyết bên kia xem chưa?” Đông Phương Lê Âm hỏi.
“Đã xem rồi, cũng không có.” Kỳ Khê trả lời.
Dưới tình huống bình thường, Kỳ Khê có thể thông qua một số người mà thăm dò được Thiếu gia đang ở đâu.
Nhưng hôm nay rất kỳ quái, nàng tìm không thấy người.
Ngừng một chút, Kỳ Khê lại nói:
“Phu nhân, quảng trường bên kia đã bị Tộc trưởng phong lại, Thiếu gia có khả năng là ở bên kia.”
“Phong lại?” Đông Phương Lê Âm kinh ngạc trong lòng.
Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, đến mức mà khiến cho chồng nàng trực tiếp phong quảng trường lại?
Chuyện này không bình thường.
Nhưng nàng cũng không biểu hiện gì ra bên ngoài.
Sau đó liền cất bước, đi về phía quảng trường.
Nàng đang vô cùng ngạc nhiên, trong lòng cũng đã có chút suy đoán.
Nhưng là vẫn không đoán ra được cụ thể là có chuyện gì.
Thế nhưng nếu mà nói chuyện này nhất định là có quan hệ với con trai của nàng, thì nàng lại cảm thấy không có khả năng.
Dù sao nó cũng đã lớn như vậy rồi, mặc dù thường thường sẽ làm một vài chuyện khiến cho người ta kinh hãi không thôi, những chuyện đó cũng không phải chuyện tốt đẹp gì, nhưng sẽ không khiến cho chồng nàng kinh ngạc tới mức như vậy.
Rất nhanh sau đó nàng đã đi tới quảng trường.
Những người khác mặc dù không đi vào được, nhưng nào thì có thể tùy ý ra vào.
Kỳ Khê an tĩnh đứng ở bên ngoài.
Chỉ là vừa mới bước vào, Đông Phương Lê Âm liền nhíu mày lại.
Càng cảm thấy không thể nào hiểu nổi.
Nàng nhìn thấy đứa con trai kia của mình đang chân đất chậm rãi đi lại trên quảng trường, mỗi một bước chân đều không ngừng run rẩy, như là đang mang theo gánh nặng ngàn cân vậy.
Dịch: MB_Boss
Chương 110: Ngươi Dám Từ Chối Mộ Tuyết?
Đông Phương Lê Âm có hơi để ý, nàng có thể nhìn ra, thân thể Lục Thủy hình như đã đến cực hạn, lúc nào cũng có thể hôn mê.
Tiếp tục như vậy nữa sẽ rất đau đớn.
Nàng có hơi lo lắng.
Sau đó nàng đi tới bên cạnh Lục Cổ:
“Con trai lại chọc tới Tam trưởng lão à?”
Có thể trừng phạt như vậy, nhất định là Tam trưởng lão.
Lục Cổ nhìn Đông Phương Lê Âm, lắc lắc đầu nói:
“Nói ra có thể nàng không tin, nó đang luyện thể.
Là ta vẽ cho hắn bùa thiên trọng, sau đó để cho nó chạy ở đây.”
Đông Phương Lê Âm cau mày, có ý gì?
Lục Cổ nhìn về phía Lục Thủy còn đang chậm chạp đi lại, có chút xúc động nói:
“Ban đầu ta cho là thằng nhóc có thể chạy hai vòng đã là không tệ, nhưng sau hai vòng, ta phát hiện thằng nhóc thối này vẫn còn đang chạy.
Ba vòng, ta cứ nghĩ ba vòng là đến cực hạn.
Sau đó nó chạy đến vòng thứ tư.
Ta cứ nghĩ rằng vòng tiếp theo là giới hạn của nó.
Nhưng cũng đã một trăm ba mươi vòng, thân thể nó đã sớm tới cực hạn, nhưng vẫn còn đang chạy, chưa từng ngừng nghỉ.
Ta cứ nhìn như vậy, một mực chờ, chờ nó ngã xuống.
Nhưng điều làm ta bất ngờ là, thằng nhóc này vẫn không ngã xuống.
Gánh nặng trên người không thể đè bẹp nó.”
Đông Phương Lê Âm nghe có chút kinh ngạc, không dám tin.
Đây là con trai nàng?
Con trai nàng có nghị lực như vậy từ lúc nào?
Nàng rất lo lắng:
“Ông nói thử xem có phải thằng bé gặp phải biến cố lớn gì không?
Nếu không tại sao có thể như vậy?
Chuyện này không bình thường.”
Lục Cổ cũng cảm thấy không bình thường, nhưng cũng không phải chuyện gì xấu.
Nghị lực lớn thế này, dù thiên phú của con trai ông kém đi chăng nửa, luyện tập cũng sẽ có thành tựu.
Nhưng rất nhanh, Đông Phương Lê Âm nghĩ tới điều gì đó, nói:
“Có phải chuyện Mộ Tuyết không?”
Sự xuất hiện Mộ Tuyết vốn đãảnh hưởng con của bọn họ.
Từ hôn biến thành vì đối phương ra mặt không nói, vừa ra khỏi cửa nhặt được thứ tốt, người đầu tiên nghĩ tới là Mộ Tuyết.
Bây giờ Mộ Tuyết yếu đi, có phải kích thích ý muốn bảo vệ của nó?
Lục Cổ có chút bất ngờ, nhưng cẩn thận suy nghĩ một chút, đúng là có thể.
Con của bọn họ là vì Mộ Tuyết mới cố gắng như vậy?
Lúc này Lục Thủy đột nhiên ngừng lại.
Chậm rãi ngã xuống đất.
Rốt cuộc hắn đã chạy xong tất cả bùa thiên trọng.
Lục Cổ và Đông Phương Lê Âm kinh hãi, lập tức chạy tới.
“Con trai?” Đi tới bên cạnh Lục Thủy, Đông Phương Lê Âm lập tức thi triển thuật chữa trị.
Thân thể Lục Thủy rất đau.
Cảm nhận được thuật chữa trị Lục Thủy cảm thấy cả người cũng thư thái không ít.
Sau đó hắn thấy mẹ hắn, vừa nhìn thấy hắn mẹ, Lục Thủy liền mở miệng nói:
“Mẹ, cha ta quá độc ác, ta mới vừa học luyện thể, hắn đã để cho ta chạy lâu như vậy.
Toàn thân bùa thiên trọng.”
Đông Phương Lê Âm nhìn về phía Lục Cổ.
Lục Cổ há hốc mồm có cảm giác không cách nào phản bác.
Nhưng không phải như vậy.
————
Ngày tiếp theo.
Lục Thủy mở mắt.
Hắn nắm tay một cái, cảm giác thân thể thật sự mạnh hơn không ít.
Hôm qua chạy không tốn công.
Dĩ nhiên, sau khi chạy cha hắn còn dạy hắn phương pháp tu luyện, phương pháp tu luyện cơ bản nhất.
Nhưng dùng cũng rất tốt, trợ giúp thân xác hắn không ít, hắn sửa lại nó một chút.
Bây giờ hắn thân thể giống như bị cát ép chặt vậy, coi là có chút căn cơ.
Cho hắn thêm một ít thời gian, chắc chắn có cơ hội đuổi kịp tu vi của mình.
Chẳng qua là cần vận dụng thiên địa lực.
Không thành vấn đề.
Thiên địa lực dùng để luyện thể, chẳng qua là đổi sang một kiểu lực khác thôi, không tính là lãng phí.
Đến lúc đó, hắn lên cấp ba, đứng bất động, người cùng cấp cũng không thể đả thương hắn.
Khi người khác cho rằng hắn luyện thân thể mạnh nhất, muốn không tìm mọi cách phá vỡ sự phòng ngự của cơ thể hắn, hắn sẽ để cho họ biết, thật ra hắn mạnh nhất ở thuật pháp.
Luyện thể chẳng qua là việc yêu thích của hắn sau giờ làm (từ hôn cũng không muốn luyện).
————
Mộ Tuyết ngồi ngay ngắn ở vách đá bên đình, một mình nhìn mặt trời mọc, một mình nàng cảm thấy hơi nhàm chán.
Trà Trà vì có sự trợ giúp của Nhị trưởng lão, lại bởi vì nàng điểm hóa hạ, bây giờ đã bế quan, lúc đi ra thì có thể ở thẳng trên đỉnh cấp hai.
Cơ hội tốt vô cùng, tốt đến quá đáng.
Trà trà bế quan, tự nhiên không ai tìm nàng chơi.
Trông cậy vào Lục Thủy?
Không có tới thì nàng cũng không tệ, mỗi lần tới là nàng cũng thiếu chút nữa không nhịn được đánh Lục Thủy.
Lúc này Đinh Lương từ đằng xa tới, nàng đứng ở bên cạnh Mộ Tuyết, nhẹ giọng nói:
“Đại tiểu thư, nghe ngóng được, nghe nói Lục thiếu gia ngày hôm qua đang tu luyện, hình như là luyện thể.”
Mộ Tuyết gật đầu một cái.
Nàng quả thật có chút bất ngờ, bị nàng uy hiếp, Lục Thủy quả nhiên sẽ không yên lặng chịu đựng.
“Theo tính cách hắn, khẳng định còn tu vi đại thành, rồi mới tìm về.
Là muốn từ hôn với ta chứ gì?
Hay là đánh thắng người tái giá với ta?” Trong lòng Mộ Tuyết có chút nghi vấn.
Đương nhiên nàng sẽ không ngăn cản Lục Thủy luyện thể, luyện cũng tốt.
Cảm giác thức tỉnh sau kết hôn cũng tốt.
————
Buổi trưa.
Lục Thủy lại gặp Mộ Tuyết.
Lần này Mộ Tuyết chỉ đơn giản gật đầu một cái, Lục Thủy nhìn thấy cũng chỉ gật đầu.
Lễ nghi cơ bản còn vẫn phải có.
Chuyện lúc trước, chơi một hai lần là được, chơi nhiều quá không kéo được cừu hận.
Nhưng vốn dĩ lần này bọn họ không mở miệng, chủ yếu là muốn cùng cha mẹ hắn đi đến vườn linh thú.
Nói là đưa cho Mộ Tuyết quẩ mặt, đã đến lúc có thời gian đưa.
Lục Thủy hiếu kỳ nói:
“Mẹ, tại sao con cũng phải đi?”
Có thời gian này, hắn có thể xem trận văn trời đất.
Đông Phương Lê Âm liếc nhìn Lục Thủy, cười nói:
“Bởi vì mẹ vui.”
Sau đó Đông Phương Lê Âm đẩy Lục Thủy tới bên cạnh Mộ Tuyết.
Lục Thủy vốn định mở miệng nói chuyện, nhưng bị cha mình trừng mắt nên thôi.
“Được rồi, không muốn so đo cùng những người này.” Trong lòng Lục Thủy âm thầm nói.
Hai người cũng đã năm mươi tuổi có lẻ, coi như hắn nghe lời đi.
Sau đó bọn họ đi tới vườn linh thú.
Không lãng phí thời gian, bọn họ đi thẳng tới băng nguyên.
Không lâu lắm Lục Thủy thấy một quả trứng.
Quả trứng bị đặt ở giữa băng nguyên, giống như có thể nở bất cứ lúc nào.
“Băng phượng? Đây chính là quà ra mắt mẹ đưa cho Mộ Tuyết?” Lục Thủy tự lẩm bẩm.
Hắn lại không nhạc nhiên lắm, kiếp trước hình như cũng là mẹ hắn đưa.
Mộ Tuyết đương nhiên cũng nhìn thấy, nàng không kinh ngạc, băng phượng dường như trước thời hạn ấp trứng, cũng không biết chuyện gì.
“Là bởi vì mẹ tặng ta nên cố ý gia tăng khí lạnh ở đây?” Mộ Tuyết có chút nghi ngờ.
Thật ra thì muốn ấp trứng băng phượng, tốt nhất chính là đặt ở nơi lạnh vô cùng, như vậy có thể tăng tốc độ ấp trứng.
“Đây là trứng băng phượng, bởi vì lúc sắp đem đi ấp nó đã có ít linh trí, cho nên không có cách nào để cho nó tự nguyện nhận chủ.
Nó cần liếc mắt đánh giá chủ nhân, mới có thể tự nguyện nhận chủ.” Đông Phương Lê Âm vừa nói, liền đưa cho Mộ Tuyết một viên thuốc nhỏ trong suốt:
“Đây là băng linh đan, bên trong có nhận chủ cấm chế, cũng có nguyên liệu nấu ăn băng phượng thích nhất.
Chút nữa cho nó ăn là được.
Ăn thì sẽ nhận chủ.”
Mộ Tuyết dĩ nhiên là nhận lấy đan dược.
“Được.”
Sau đó bọn họ bắt đầu chờ đợi, khí lạnh xung quanh cũng đột nhiên trở nên lạnh buốt.
Tựa như đang gọi tên nhóc bên trong thức dậy.
Quả nhiên, bên trong trứng băng phượng bắt đầu xuất hiện phản ứng, là tiếng mổ vỏ.
Rắc rắc.
Rất nhanh vỏ trứng xuất hiện vết nứt, bên trong băng phượng đang cố gắng phá vỏ.
Lục Thủy và Mộ Tuyết đều nhìn, phá vỏ một bước mấu chốt, nếu phá vỏ thất bại, thì chẳng khác nào băng phượng hỏng.
Ngay tại lúc này tiếng rắc rắc truyền tới, vỏ trứng thủng một lỗ.
Không lâu sau cái đầu nhỏ thò ra, nó nhìn xung quanh, sau đó giật giật cánh bắt đầu gạt vỏ trứng ra.
Rất nhanh băng phượng đã xuất hiện hoàn chỉnh từ trong trứng.
Nó không lớn, nhưng là ánh mắt có linh động, nói rõ trí tuệ không hề thấp.
“Mộ Tuyết, đút nó ăn đi.” Đông Phương Lê Âm nhỏ giọng nói.
Giống như sợ mình dọa băng phượng.
Mộ Tuyết lập tức gật đầu, sau đó đem băng linh đan đưa tới bên cạnh băng phượng.
Băng Phượng nhìn Mộ Tuyết một chút, lại nhìn băng linh đan một chút, cuối cùng lui về phía sau hai bước.
Nó, từ chối.
Dịch: MB_Boss








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Audio] Trọng Sinh Đô Thị Cuồng Long [Audio] Trọng Sinh Đô Thị Cuồng Long](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Trong-Sinh-Do-Thi-Cuong-Long.jpg)



