Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 287 [ chương 1431 đến 1435 ]
❮ sautiếp ❯Chương 1431: Thật hâm mộ những người trẻ tuổi này
Cuồng Đao Trương Phàm là ai? Là thần thoại võ đạo Tuyết Châu, là bằng hữu thân nhất cả minh chủ võ minh Bắc Vực Đinh Hạo, là nhân vật số một toàn Vấn Kiếm tông. Chu Phàm trở thành đệ tử thân truyền của Cuồng Đao Trương Phàm nghĩa là gã chớp mắt vượt qua đệ tử ký danh, ngoại môn, nội môn, trực tiếp thành đệ tử thân truyền của Vấn Kiếm tông, thành tựu tương lai không thể đo lường.
Bao thiếu niên nho nhã Lý Vân, thư sinh Mộc Thiên có thành tích thần đẳng thông qua cuộc thi nghị lực cũng hâm mộ nhìn Chu Phàm.
Lúc này một thanh âm khác vang lên.
– Ô, không ngờ Trương sư đệ cũng muốn thu đồ đệ?
Một thanh niên mặc áo vải xanh bước ra, nở nụ cười ấm áp, tiêu chuẩn mỹ nam. Thanh niên áo xanh có hơi thở quang minh làm người ta kiềm không được một quỳ lạy, khi nói chuyện giọng điệu ấm áp làm người nghe cảm thấy toàn thân tràn ngập lực lượng.
– Hài tử này có duen với ta.
Cuồng Đao Trương Phàm cười nói:
– Lúc trước trong quý chúng ta thì Đinh sư huynh đã có mấy đệ tử nên ta cũng muốn tìm một truyền nhân.
– Ánh mắt ngươi chọn đệ tử rất khá.
Thanh niên áo xanh gật đầu, nhìn Chu Phàm, nói:
– Tâm tính của hài tử này rất tốt, về sau sẽ thành châu báu.
Thanh niên áo xanh xòe tay ra, ánh sáng chợt lóe, một bình nhỏ ngọc xanh xuất hiện. Thanh niên áo xanh đưa qua cho Chu Phàm.
Thanh niên áo xanh nói:
– Bình ‘thanh ngọc cửu chuyển hoán thai đan’ này là quà gặp mặt ta tặng sư điệt.
Chu Phàm ngơ ngác nhìn thanh niên áo xanh.
Chu Phàm không biết thanh niên áo xanh, nhưng một người giống như người bình thường có khí chất rất lạ, như là… Chu Phàm không biết nên hình dung thế nào, thanh niên áo xanh càng cường đại, bí ẩn hơn sư phụ của gã.
Cuồng Đao Trương Phàm bật cười nói:
– Tiểu tử còn ngẩn ra làm gì? Thứ Đinh sư huynh tặng toàn là bảo bối, mau nhận lấy. Bình ‘thanh ngọc cửu chuyển hoán thai đan’ này sư tôn ta còn thèm.
Cùng lúc đó.
Mọi người nín thở.
Mỗi thiếu niên trong mắt tràn ngập điên cuồng.
Bọn họ không ngốc, ngeh đoạn đối thoại xong đoán được ngay thanh niên áo xanh là ai. Trong Vấn Kiếm tông khiến Cuồng Đao Trương Phàm cung kính gọi một tiếng Đinh sư huynh trừ đao cuồng kiếm si Đinh Hạo ra còn có ai?
Trời ạ!
Mọi người choáng váng.
Minh chủ võ minh Bắc Vực, thần thoại võ đạo toàn Bắc Vực, thần tượng nhân tài mới xuất hiện, trụ cột mới của nhân loại Bắc Vực, thần thoại võ đạo không tưởng nhất mấy ngàn năm qua.
Có rất nhiều danh hiệu truyền kỳ đặt trên người hắn.
Đám thiếu niên không ngờ ngày thứ nhất đến Vấn Kiếm tông đã thấy nhân vật như thần tiên này, bao gồm một số đệ tử Vấn Kiếm tông bình thường cũng điên cuồng.
Chu Phàm cảm giác hôm nay bị vàng từ trên trời rớt trúng đầu. Thiếu niên gầy đen chỉ muốn vào Vấn Kiếm tông, trở thành một kiếm sĩ Vấn Kiếm tông quang vinh thay đổi vận mệnh của mình và người nhà. Chu Phàm không ngờ sẽ gặp chuyện tốt ngàn năm một thuở như vậy.
Chu Phàm kích động lắp bắp nói:
– Tạ… Đa tạ… Đa tạ Đinh tiền bối.
Đầu óc Chu Phàm trống rỗng.
Đinh Hạo mỉm cười nói:
– Gọi ta là tiền bối sao?
Nhậm Ngã Hành mập mạp hiểu ngay, gã là đệ tử của Cuồng Đao Trương Phàm tính theo bối phận nên gọi Đinh Hạo là sư thúc.
– A? À… Vâng, đa tạ sư thúc.
Thiếu niên gầy đen nghị lực kinh người, vui vẻ cười toác mang tai như kẻ khờ.
Không ai cười nhạo thiếu niên gầy đen.
Đám thiếu niên bên cạnh tự hỏi lòng nếu bọn họ là Chu Phàm, có cơ duyên nghịch thiên như vậy sợ là biểu hiện thua xa gã.
Trong đám người.
Mấy thiếu niên áo gấm lúc này vừa kinh vừa sợ.
Bọn họ đã nhận ra Đinh Hạo, Cuồng Đao Trương Phàm lúc trước bị họ mắng là tạp dịch tông môn. Đám thiếu niên áo gấm không ngờ chuyện như vậy xảy ra, đúng là tạo nghiệt. Nghĩ đến mới rồi vênh váo trước mặt đám Đinh Hạo, Cuồng Đao Trương Phàm là bọn họ sợ tè quần.
May mắn Đinh Hạo không so đo với mấy thiếu niên áo gấm.
Tâm tính thiếu niên là như vậy, chỉ cần vào tông dạy dỗ hướng dẫn tin tưởng mấy thiếu niên áo gấm không phải kẻ ngang ngược.
Nói vài câu với trưởng lão ngoại môn chấm thi xong đám người Đinh Hạo, Cuồng Đao Trương Phàm xoay người đi.
Đám thiếu niên áo gấm nhìn Chu Phàm đi theo sau Cuồng Đao Trương Phàm thì vừa hâm mộ vừa thất vọng. Đinh Hạo không như Cuồng Đao Trương Phàm chọn đệ tử trong đám người, bọn họ không thể biểu hiện, bỏ qua cơ duyên như vậy không biết khi nào mới có lại.
– Đinh… Đinh tiền bối, chờ một chút, đệ tử Lý Vân xin… Xin nhận ta…
Trong chớp mắt đó thiếu niên nho nhã Lý Vân lấy hết can đảm lao ra hét to, muốn giành một cơ hội.
Thư sinh Mộc Thiên cũng phồng can đảm nói:
– Ta… Ta cũng vậy…
Đầu óc Lý Vân, Mộc Thiên trống rỗng, không biết sao đứng ra, giọng run rẩy.
Khiến Lý Vân, Mộc Thiên thất vọng là Đinh Hạo, Cuồng Đao Trương Phàm không ngừng lại, như không nghe thấy, lắc người đã biến mất phía xa như hòa vào không khí.
Thất bại!
Hai thiếu niên nho nhã Lý Vân, thư sinh Mộc Thiên nhìn hướng Đinh Hạo, Cuồng Đao Trương Phàm biến mất, vô cùng thất vọng, thất bai chưa từng có làm bọn họ đứng ngây như phỗng.
Mọi người đồng tình nhìn Lý Vân, Mộc Thiên.
Tuy niên cả đám đã đoán trước được điều này, nếu có thể dễ dàng thành đệ tử của Đinh Hạo thì ai đều tranh làm. Muốn trở thành đệ tử của truyền kỳ thần thoại võ đạo không phải chuyện dễ.
Trưởng lão ngoại môn chấm thi vỗ vai Lý Vân, Mộc Thiên, nói:
– Hậu sinh khả úy, các ngươi là người đầu tiên dám đuổi theo Đinh sư thúc tổ xin làm đệ tử.
Lý Vân, Mộc Thiên buồn bã gục đầu, chìm trong thất vọng.
Lý Vân, Mộc Thiên có tư chất rất xuất sắc, từ vạn dặm xa xôi đến Tuyết Châu không chỉ có thần đăng thi nghị lực, mấy cuộc thi khác cũng biểu hiện rất xuất sắc, vào Vấn Kiếm tông không thành vấn đề. Đây vốn là chuyện đáng kiêu ngạo nhưng bị người kia từ chối làm Lý Vân, Mộc Thiên vô cùng thất vọng.
Trưởng lão ngoại môn cười to bảo:
– Hai tiểu tử không chịu nổi đả kích? Rồi, không đùa các ngươi nữa, cầm hai khối ngọc bài đi, ngày mai trước khi mặt trời mọc cầm ngọc bài đi đại điện chưởng môn, Đinh sư thúc tổ sẽ chờ các ngươi ở đó.
Trưởng lão ngoại môn thốt lời làm bốn phía ồ lên.
Lý Vân, Mộc Thiên như bị sét đánh chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt thất vọng sáng rực, khó tin nhìn trưởng lão ngoại môn.
Lý Vân, Mộc Thiên run giọng hỏi:
– Trưởng lão… Trưởng lão… Trưởng lão nói là…
Lý Vân, Mộc Thiên không dám tin điều mình nghe thấy, sợ đây là trò đùa.
Trưởng lão ngoại môn cười nói:
– Ha ha ha ha ha ha! Hai ngươi khá may mắn, có thể lọt vào mắt xanh của Đinh sư thúc tổ, sau này sẽ không thua gì Chu Phàm. Có hai ngọc bài này sau này các ngươi xem như là đệ tử ký danh của đao cuồng kiếm si.
Nói thật là trưởng lão ngoại môn hơi hâm mộ đám thiếu niên.
Chương 1432: Cái gì gọi là nhân đạo (hạ)?
Bây giờ Đinh Hạo cần nhất là cảm ngộ, biểu biết thiên địa pháp tắc, biến lực lượng pháp tắc thành của mình.
Tu vi huyền khí của Đinh Hạo là song mạch lục khiếu Võ Thần cảnh, sức chiến đấu mạnh hơn lục khiếu thần cảnh bình thường. Theo lý thuyết Đinh Hạo có thể như Bắc vực Huyền Sương Chiến thần đúc lại quy tắc, thế giới, mở ra tiểu thế giới làm đạo của mình. Giống như băng tuyết đạo của Bắc vực Huyền Sương Chiến thần, từ bi đạo của Phật Chủ, vân vân và vân vân. Nhưng bây giờ Đinh Hạo chưa làm được điều đó.
Đây là một loại khiếm khuyết về lĩnh ngộ, vận dụng thiên địa pháp tắc, là khuyết điểm Đinh Hạo cần cổ sung.
Nếu chỉ có tu vi huyền khí song mạch lục khiếu Võ Thần cảnh, không có khả năng nắm giữ pháp tắc xứng đôi với cảnh giới thì không xem là cường giả thần cảnh cao giai thật sự.
Đinh Hạo ngồi dưới gốc cây đào, thiên nhãn võ đạo, Thất Tinh Tạo Hóa Chi Đồng cùng mở ra. Ba đồng mang xuyên suốt thiên địa như ba thần kiếm đâm thủng hư không, thấy rõ thiên địa huyền cơ.
Đinh Hạo chìm trong trạng thái vào thần du thiên ngoại.
Trong trạng thái này mắt Đinh Hạo nhìn thấy không phải núi non sông nước, vật chất tự nhiên thực chất mà là xuyên qua hiện tượng nhìn bản chất. Quy tắc, quỹ tích vô hình vận chuyển trong thiên địa, thiên địa chi khí, lực lượng vô hình trói buộc vạn vật đều bị nhìn thấu.
Thần thức của Đinh Hạo bay khắp bốn phương.
Đinh Hạo tiến vào trạng thái huyền diệu khó giải thích, diệu không thể tả.
Thất Tinh Tạo Hóa Chi Đồng giúp ích tu luyện thật là kỳ diệu, hèn gì thực lực của Đinh Đồng từng mạnh như vậy. Tuy Đinh Hạo chưa kích phát ra đồng thuật ngàn vạn biến hóa kia nhưng thấy rõ hư vọng hơn, nhìn pháp tắc vận chuyển rõ ràng.
Đinh Hạo như say như mê.
Lần này Đinh Hạo ngộ đạo bế quan suốt một đêm.
Hôm sau khi bình minh elen, Đinh Hạo tỉnh lại khỏi trạng thái tu luyện.
Đinh Hạo mở mắt thấy thế giới này như biến thành hình dạng khác.
Đinh Hạo chậm rãi duỗi người, tay trái có cây đao nhỏ màu vàng xoay tròn, tay phải có kiếm nhỏ ánh bạc nở rộ ánh sáng. Một kiếm một đao như ảo như thật, như thật như ảo, có hơi thở kỳ lạ chảy xuôi. Chỉ một mình Đinh Hạo trông thấy khí đó, người ngoài không thấy được.
Đây là Đinh Hạo lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc bước đầu.
Nhất đao nhất thế giới.
Nhất kiếm nhất thiên địa.
Muốn giống như các cường giả tuyệt đối Bắc vực Huyền Sương Chiến thần, Phật Chủ mở ra một tiểu thế giới thì Đinh Hạo cần cảm ngộ thiên địa pháp tắc sâu hơn. Khi đao vàng bay ra thế giới chuyển đổi, kiếm bạc bay ra không gian chỗ lạ thì là lúc tiểu thế giới của Đinh Hạo đại thành.
– Thì ra là vậy, ta hiểu rồi.
Mặt Đinh Hạo nở nụ cười. Thể chất của Đinh Hạo quá yêu nghiệt, có đao kiếm song thánh thể, Thất Tinh Tạo Hóa Chi Đồng, tu luyện bay vùn vụt không có bình cảnh, sẽ không gặp chướng ngại lĩnh ngộ, mọi chuyện nước chảy thành sông.
Những áo nghĩa đối với người khác là khó lĩnh ngộ, nắm giữ nhưng trong mắt Đinh Hạo chỉ một giây là lĩnh ngộ hết, đơn giản như người thường ăn cơm uống nước.
– Đạo của ta đã có.
Đinh Hạo tràn đầy tự tin.
Cứ theo xu hướng này nếu không có gì bất ngờ xảy ra Đinh Hạo bước vào tiên cảnh trong truyền thuyết chỉ là vấn đề thời gian.
Đinh Hạo thở hắt ra, gác chuyện tu luyện sang một bên.
Đinh Hạo nhớ đến lời Đinh Hồng Lệ trối trước khi chết:
– Phụ mẫu của ngươi chờ ở nhân đạo.
Nhân đạo chắc là một trong lục đạo, nhưng không ai biết rõ nhân đạo ở đâu.
Nhân đạo là một trong ba thiện đạo. Trong vài điển tịch cổ, tin đồn của Vô Tận đại lục thì võ giả Thần Ân đại lục thực lực siêu đẳng, pháp tắc rõ ràng, linh khí dồi dào là thiên đạo trong lục đạo. Tu La đạo thì thần thức của Đinh Hạo từng đi qua, cũng bị phái ra ngoài. Nhân đạo tất nhiên chính là Vô Tận đại lục cằn cỗi, hoang vu, lạc lâu.
Không lẽ phụ mẫu ở Vô Tận đại lục chờ ta?
Đinh Hạo thầm nghi hoặc.
Nếu đúng là trong Vô Tận đại lục thì Đinh Hồng Lệ nói thẳng là được, không nên dùng chữ nhân đạo.
Bên trong có gì đó là lạ.
Hơn nữa trong lục đạo thì Đinh Hạo đã biết chỗ của địa ngục đạo, ngạ quỷ đạo, Tu La đạo. Thiên đạo, súc sinh đạo, nhân đạo không biết ở đâu. Theo Đinh Hạo suy đoán Thần Ân đại lục rất có thể thể là thiên đạo trong ba thiện đạo, Vô Tận đại lục là nhân đạo trong ba thiện đạo.
Nhưng bây giờ xem ra không đúng.
Tiếc rằng khi đó Đinh Hồng Lệ đã hao hết lực lượng thần nguyên, không thể nói nhiều, không để lại tin tức của Đinh Thánh Thán, Vũ Khuynh Thành đã chết. Hoặc bởi vì lý do nào đó Đinh Hồng Lệ không muốn nói nhiều cho Đinh Hạo biết, hắn phải tự mình đi tìm.
Nghĩ đến dây Đinh Hạo nhức đầu.
– Nếu Đinh Hồng Lệ có thể tái sinh thì…
Đinh Hạo nhớ đến bảo ngọc kỳ lạ, đó là bản thể của Đinh Hồng Lệ, một vật cực kỳ quý hiếm. Lúc trước mẫu thân Vũ Khuynh Thành cơ duyên xảo hợp có được bảo ngọc, dùng thần thông chế tạo ra huyền thể phân thân. Nếu Đinh Hạo nắm giữ loại thần thông này, rót vào lực lượng căn nguyên thần cảnh không chừng Đinh Hồng Lệ sẽ sống lại.
Nên biết tuy huyền thể phân thân và bản thể chia chủ yếu, thứ yếu nhưng về ý nghĩa nhất định là một cá thể chân thật, có nhân cách riêng. Vì vậy tính tình của Đinh Hồng Lệ, Vũ Khuynh Thành không giống nhau. Đinh Hồng Lệ sẽ đùa giỡn Đinh Hạo, như một chị cả. Đinh Hạo đã xem Đinh Hồng Lệ như người thân của mình, nàng mất khiến hắn rất đau buồn.
– Lần sau nếu gặp Bắc vực Huyền Sương Chiến thần nhất định phải xin chỉ giáo, cho hắn biết pháp môn luyện chế huyền thể phân thân.
Đinh Hạo cẩn thận suy nghĩ, tiếc là lúc ở ngạ quỷ đạo quá vội vàng, hắn không kịp hỏi nhiều Bắc vực Huyền Sương Chiến thần đã rời đi.
Nhớ ngạ quỷ đạo là Đinh Hạo lại nghĩ đến Lý Tàn Dương, Lâm Tín.
Đinh Hạo chưa nói cho mọi người nghe tin tức về Lý Tàn Dương, Lâm Tín.
Một mặt là Đinh Hạo không biết nên mở lời như thế nào. Đối với các bằng hữu Cuồng Đao Trương Phàm, Phương Thiên Dực là sự đả kích. Mặt khác Đinh Hạo muốn thử lần cuối xem có thể dùng chút dao động ý thức sống lại Lâm Tín, Lý Tàn Dương, hoặc ít nhất không chết. Sau này thực lực Đinh Hạo lại đột phá vào Võ Tiên cảnh trong truyền thuyết không gì không làm được, có lẽ sự việc sẽ có hy vọng.
Nghĩ đến đây lòng Đinh Hạo máy động, quan sát trạng thái trong thức hải.
Nhưng nhìn một cái hù Đinh Hạo giật nảy mình.
– Có chuyện gì? Sao không thấy đâu?
Trong thức hải thần cảnh mênh mông như ngân hà vũ trụ, thần khí Luân Hồi Thiên Bàn tỏa ánh sáng xanh, quả cầu ánh sáng vàng Tam Đầu Thiên Khuyển tặng còn đó, thanh kiếm rỉ sét, ma đao tàn khuyết cũng ôn nhuận tu dương trong thức hải. Chỉ có hai đoạn ngắn ý thức của Lâm Tín, Lý Tàn Dương hắn cất vào thức hải ôn dưỡng là không biết đã đi đâu.
Đinh Hạo giật mình cẩn thận tìm tòi thức hải của mình nhưng vẫn không phát hiện tung tích gì.
Hay hai đoạn ngắn ý thức của Lâm Tín, Lý Tàn Dương đã tan biến?
Không thể nào!
Chương 1433: Cái gì gọi là nhân đạo?
Bọn họ trẻ tuổi, có nhiệt huyết xung phong, có khả năng vô hạn lại được thần thoại võ đạo Đinh Hạo chỉ dẫn. Sau này Lý Vân, Mộc Thiên đi đến cỡ nào thật khiến người mong chờ.
Lúc này Lý Vân, Mộc Thiên chìm trong mừng như điên.
Mấy người khác ngơ ngẩn nghe trưởng lão ngoại môn nói.
Hôm nay làm sao vậy?
Liên tục xảy ra nhiều chuyện khó tin.
Không chỉ Cuồng Đao Trương Phàm xuất hiện thu đệ tử, đao cuồng kiếm si Đinh Hạo cũng nhận đồ đệ, đây là sự kiện lớn. Các thiếu niên vô cùng hối hận, nếu vừa rồi bọn họ cũng có can đảm như Lý Vân, Mộc Thiên, bước ra lớn tiếng nói có lẽ Đinh Hạo sẽ nhận họ làm đệ tử ký danh.
Đáng tiếc cơ hội ngắn ngủi thoáng qua sẽ không quay về.
Lý Vân, Mộc Thiên nhìn nhau, khó thể kiềm nén kích động, hưng phấn. Giờ thì Lý Vân, Mộc Thiên không cần hâm mộ Chu Phàm, có thể trở thành đệ tử của Đinh minh chủ đao cuồng kiếm si là cơ hội mấy vạn năm một thuở.
Lý Vân, Mộc Thiên sốt ruột không thể chờ đợi ngày mai đến.
* * *
Thật ra Đinh Hạo chỉ nổi hứng cùng Phương Thiên Dực, Cuồng Đao Trương Phàm, Vương Tiểu Thất đi dạo một vòng khu vực đệ tử ký danh thi, nhớ lại năm xưa mình cố gắng vất vả vì trở thành đệ tử ký danh của tông môn, giống như các thiếu niên bây giờ.
Chỉ tiếc năm năm tuổi tuổi hoa tương tự, tuổi tuổi năm năm người đã khác.
Tâm tình bây giờ khác xưa, tuy đám người Đinh Hạo, Phương Thiên Dực, Cuồng Đao Trương Phàm, Vương Tiểu Thất là thanh niên hơn hai mươi tuổi nhưng nhìn các thiếu niên, Đinh Hạo cảm thấy mình rất già.
Đinh Hạo trở về tông môn đã ba ngày.
Đinh Hạo không vội vã tu luyện mà làm bạn cùng các thê tử, nữ hài tử Đinh Thiên Sương, hưởng thụ tình thân gia đình, thả lỏng thư giãn. Đinh Hạo suy nghĩ tiếp theo nên làm cái gì, chuyện thứ nhất là nhận đệ tử quy mô lớn, truyền dạy lĩnh ngộ võ học võ đạo của mình.
Hai trăm đệ tử này sẽ thành nền tảng của Vấn Kiếm tông, nhân loại toàn Bắc Vực sau này. Đinh Hạo sẽ bỏ công sức ra bồi dưỡng bọn họ, dù là võ đạo hay tín niệm. Bọn họ sẽ không cầm quyền trong tông môn mà như người chấp pháp, giống Huyền Sương Thần Vệ của Huyền Sương Thần Cung.
Đinh Hạo hy vọng càng nhiều hơn.
Đinh Hạo hy vọng hai trăm người sẽ chống đỡ cả chủng tộc.
Nguyên ngày Đinh Hạo âm thầm quan sát nhiều thiếu niên thiên tài, thật ra trước đó Vấn Kiếm tông đã kiểm tra một lần. Thiếu niên thiên tài hơi nổi tiếng đều xếp vào danh sách, là đối tượng Đinh Hạo kiểm tra.
Lý Vân, Mộc Thiên không nằm trong danh sách nhưng xem các loại kết quả kiểm tra thì hai người thỏa mãn yêu cầu của Đinh Hạo.
Đặc biệt là thiếu niên nho nhã Lý Vân, từ ánh mắt đầu tiên Đinh Hạo thấy gã đã ngẩn người.
Đinh Hạo nhớ đến một người.
Lý Mục Vân.
Tuy thiếu niên nho nhã Lý Vân, Lý Mục Vân chỉ sai một chữ trong tên nhưng khí chất rất giống nhau. Trong chớp mắt đó Đinh Hạo như thấy phong độ đứng đầu Thất nghĩa Minh, phát ra khí chất vương giả, như Lý Mục Vân chuyển thế trọng sinh.
Vì vậy Đinh Hạo động tâm, thu thiếu niên nho nhã Lý Vân vào danh sách đệ tử ký danh.
Cuồng Đao Trương Phàm thu một đệ tử cũng nằm trong dự đoán của Đinh Hạo, hắn rất vui vẻ.
Cuồng Đao Trương Phàm bây giờ có tu vi cơ thể siêu phàm nhập thánh, là cường giả nổi tiếng toàn Bắc Vực đương nhiên có tư cách thu đồ đệ. Đặc biệt là Cuồng Đao Trương Phàm thúc giục Thập Hoàng Thể Tôn lên cảnh giới càng ao thâm khó dò, có lẽ gã sẽ khai sáng ra lưu phái tu luyện hoàn toàn mới, khai chi tán diệp truyền bá đạo của mình.
Tuy Chu Phàm rất kém nhưng ưu điểm là tâm tính siêu tốt, là nhân tuyển hoàn mỹ kế thừa võ đạo của Cuồng Đao Trương Phàm.
Cuồng Đao Trương Phàm thu đồ đệ kích thích đám người Phương Thiên Dực, Vương Tiểu Thất, Nhậm Tiêu Dao tên mập siêu may mắn, Vương Tuyệt Phong. Cả đám kêu gào muốn chọn lương tài để đào tạo, truyền thừa võ đạo của mình.
Đinh Hạo nghe vào tai, cười trong bụng.
Đây là chuyện tốt cho Vấn Kiếm tông, đặc biệt là Phương Thiên Dực. Tuyệt học của Phương Thiên Dực đến từ Thần Ân đại lục, công pháp khác với Vấn Kiếm tông, nếu có thể truyền thừa trong tông môn nhất định sẽ danh chấn các phương.
* * *
Đinh Hạo quay về Ẩn Kiếm phong, ngồi xếp bằng dưới gốc hao đào.
Đây là cây đào rất thần kỳ, dù khi nào cũng có cánh hoa hồng rơi xuống, mỗi năm mỗi lúc hoa đều nở. Mỗi giây mỗi phút có cánh hoa cũ héo tàn lại có cánh hoa mới nở, giống như luân hồi.
Đinh Hạo ngồi xếp bằng dưới cây đào, tâm thần không linh.
Ẩn Kiếm phong lơ lửng trên cao, là một sơn mạch bay. Ngày xưa Ẩn Kiếm phong là chỗ chí tôn tu luyện, là một trong các cơ cấu vô cùng quan trọng của Vấn Kiếm tông. Phong chủ Ẩn Kiếm phong có quyền lực giám sát toàn tông môn, hầu như chính là một vị thái thượng tông chủ.
Đinh Hạo ngồi dưới cây đào trước vực núi có thể nhìn xuống toàn Vấn Kiếm tông.
Đinh Hạo quét mắt khắp tông môn, thấy cảnh tượng sơn môn phồn hoa náo nhiệt, khí nhân đạo vượng thịnh bao phủ sơn môn như cột rồng bay lên trời. Đây là tượng trưng tông môn đông đúc người, nói lên lúc này Vấn Kiếm tông nhảy lên cao, khí vận suôn sẻ vượng thịnh.
– Nếu Thanh Sam sư tôn, Kiếm Ý chưởng môn, Phật Lệ chủ tọa trông thấy hình ảnh này sẽ ngậm cười nơi chín suối. Những người được bọn họ che chở sống sót không làm họ thất vọng.
Đinh Hạo khẽ thở dài, sau đó hắn chậm rãi nhắm mắt lại, bắt đầu bế quan tu luyện.
Lần này Đinh Hạo bế quan là kiểu sống, tùy thời kết thúc. Từng luồng khói vàng và trắng hiện ra trong người Đinh Hạo, di chuyển quanh thân, cuối cùng biến thành song ngư âm dương đồ hai màu trắng và vàng bao phủ toàn thân hắn.
Trong chuyến đi ngạ quỷ đạo Đinh Hạo thu hoạch lớn nhất là lĩnh ngộ một số áo nghĩa âm dương luân hồi.
Giếng nước hai màu trắng đen dẫn dắt Đinh Hạo phát hiện võ đạo chí lý, hấp thu sức mạnh luân hồi trong ngạ quỷ đạo, biến hai loại lực lượng trong thập nhị chính kinh, lục kỳ mạch thành song ngư âm dương đồ hai màu trắng và vàng, có thể thúc giục ra thế cực mạnh. Dựa vào lá bài này Đinh Hạo đánh bại Đinh Đồng, tan rã Thất Tinh Tạo Hóa Chi Đồng tái hiện trong mắt mình.
Đinh Hạo cảm thấy hắn trải qua một lần sinh tử luân hồi.
Đinh Hạo giờ là sau khi luân hồi hình thành.
Bởi vì trận chiến đó khiến tu vi huyền khí của Đinh Hạo lên đến viên mãn song mạch lục khiếu Võ Thần cảnh. Tăng trưởng điên cuồng thế này liên quan đến sức mạnh luân hồi ngạ quỷ đạo, thanh kiếm rỉ sét, ma đao tàn khuyết, song ngư âm dương đồ hai màu trắng và vàng, đao kiếm song thánh thể, Đinh Đồng. Tóm lại từ các mặt cao duyên xảo hợp khiến Đinh Hạo tăng vọt thực lực cực kỳ khó tin trong lịch sử tu luyện võ đạo.
Chính vì kiểu tăng tiến quá mức điên cuồng này làm Đinh Hạo không thể hoàn toàn tiêu hóa lực lượng trong cơ thể, nắm giữ thần thông cường giả lục khiếu Võ Thần cảnh nên có. ít nhất về lĩnh ngộ, vận dụng thiên địa pháp tắc thì Đinh Hạo cách biệt lớn với các cường giả thần cảnh thật sự nổi danh từ lâu.
Chương 1434: Lại đến địa ngục đạo
Nên biết lúc trước Đinh Hạo sợ dấu vết cuối cùng của Lâm Tín, Lý Tàn Dương biến mất khỏi thế giới nên dùng thần thông Thắng Tự Quyết ôn nhuận, bảo vệ hai đoạn dao động ý thức. Đinh Hạo cẩn thận lưu trữ hai đoạn ngắn ý thức của Lâm Tín, Lý Tàn Dương, bảo đảm trong mấy chục năm không tan biến. Hai đoạn ngắn ý thức của Lâm Tín, Lý Tàn Dương không thể nào biến mất trong thời gian ngắn như vậy.
Vấn đề nằm ở đâu?
Đinh Hạo suy nghĩ giây lát, chú ý vào thần khí Luân Hồi Thiên Bàn.
Đồ vật trong thức hải chỉ có thần khí Luân Hồi Thiên Bàn là Đinh Hạo không thể khống chế nó. Thần khí kỳ lạ thường không nghe Đinh Hạo khống chế làm chuyện lạ lùng, có mấy lần cướp đồ ăn từ miệng đại ma vương Tà Nguyệt, kiêu kỳ đến không biên giới.
Không lẽ hàng này lén nuốt hai đoạn ngắn ý thức của Lâm Tín, Lý Tàn Dương sao?
Đinh Hạo sợ hết hôn.
Đùa sao? Nếu thần khí Luân Hồi Thiên Bàn nuốt mất hai đoạn ngắn ý thức của Lâm Tín, Lý Tàn Dương có khác gì hai người vĩnh viễn không siêu sinh, đã khi nào thấy hàng nào phun ra đồ trong miệng?
Khi Đinh Hạo sắp nổi khùng, có lẽ cảm giác hắn kích động quá nên thần khí Luân Hồi Thiên Bàn khẽ rung rinh. Chớp mắt thần khí Luân Hồi Thiên Bàn tỏa ánh sáng kỳ lạ, ánh sáng trướng to trong thức hải của Đinh Hạo biến thành sáu cánh cửa ánh sáng cao trăm thước, rộng hơn hai mươi thước.
Chuyện gì nữa?
Đinh Hạo giật nảy mình.
Lúc này một một cánh cửa ánh sáng bắn ra ánh sáng kỳ lạ như dậy sóng trong thức hải. Sóng ập đến, Đinh Hạo cảm thấy mắt hoa lên, thức hải tối sầm xuống. Đinh Hạo mất khống chế cơ thể, lơ lửng như bước vào đường hầm thời không.
– Cha nó, tên này định giết chủ sao?
Đinh Hạo câm nín với thần khí Luân Hồi Thiên Bàn.
Sau đó Đinh Hạo mất ý thức.
* * *
Có lẽ rất lâu hoặc chỉ một chớp mắt, khi Đinh Hạo thấy rõ mọi thứ thì ngây người sau đó yên tâm.
Không ngờ đến địa ngục đạo.
Lần này thần khí Luân Hồi Thiên Bàn đưa Đinh Hạo vào địa ngục đạo đã rất lâu hắn không đi. Trên bầu trời là đám mây đen âm trầm, nặng nề. Trong không khí di chuyển hơi thở tử vong, cô đơn. Ánh sáng tối tăm, mặt đất bao a đen thui. Một con sông lớn chảy xiết không có thanh âm lao ra xa. Quỷ hồn rậm rạp trôi trong sông.
Cách Đinh Hạo đến địa ngục đạo lần này khác hẳn với hai lần trước.
Hai lần trước là Đinh Hạo hôn mê, trạng thái thần hồn bị truyền tống đến địa ngục đạo. Lần này Đinh Hạo tỉnh táo bị đưa vào địa ngục đạo. Nên biết tu vi hiện giờ của Đinh Hạo là song mạch lục khiếu Võ Thần cảnh, sức chiến đấu ngang ngửa cao giai thần cảnh. Đưa mắt toàn Tuyết Châu thậm chí Bắc Vực người đấu ngang với Đinh Hạo chỉ đếm trên đầu ngón tay, vậy mà thần khí Luân Hồi Thiên Bàn nhẹ nhàng truyền tống hắn đến địa ngục đạo.
Loại uy lực này nghe lạnh sống lưng.
Từ mặt nào đó thì thần khí Luân Hồi Thiên Bàn đã thoát khỏi phạm trù thần khí, nó càng giống với thứ tiên khí. Tầng bí hiểm trên người thần khí Luân Hồi Thiên Bàn càng lúc càng đậm, giờ Đinh Hạo không dám đối xử với nó như thần khí bình thường. Thần khí Luân Hồi Thiên Bàn như vật sống có suy nghĩ.
Đinh Hạo hơi thử nghiệm.
Đinh Hạo phát hiện giống như hai lần trước, hắn có năng lực không gì sánh bằng. Lòng máy động là Đinh Hạo có thể vượt qua ngàn vạn dặm như thể là chúa tể của địa ngục đạo, tùy ý điều khiển mọi thứ ở đây.
Đinh Hạo quát:
– Tần Quảng Vương Tưởng ở đâu?
Thanh âm ẩn chứa lực lượng pháp tắc vô tận vang vọng trên không trung địa ngục đạo.
Vù vù vù vù vù!
Bầu trời ầm vang, tia chớp trắng chấn động thiên địa, như rắn bạc múa, cực kỳ xinh đẹp. Từng luồng sáng trắng chớp lóe dã đến trước mặt Đinh Hạo, ánh sáng thu lại biến thành một người cao to vạm vỡ, mặc áo giáp, da nâu chắc khỏe.
– Tần Quảng Vương Tưởng, tham kiến chủ nhân.
Nam nhân quỳ một gối trong không trung, biểu tình kích động, chính là Tần Quảng Vương Tưởng người thứ nhất Đinh Hạo sắc phong làm thập điện diêm la.
– Bình thân.
Đinh Hạo phất tay, lực lượng dịu dàng nâng Tần Quảng Vương Tưởng dậy. Đinh Hạo quan sát kỹ thấy từ lần trước hắn đi thực lực của Tần Quảng Vương Tưởng lại tăng lên, đã đến trình độ nửa bước thần cảnh. Thân hình mờ ảo của Tần Quảng Vương Tưởng càng ngưng tụ, không khác gì người bình thường.
Xem ra mấy ngày nay Tần Quảng Vương Tưởng tu luyện rất thuận lợi.
Trước mặt Đinh Hạo mọi tình huống cơ thể Tần Quảng Vương Tưởng không che giấu được. Lúc trước Đinh Hạo ban roi tia chớp cho Tần Quảng Vương Tưởng sắp bị gã tế luyện hoàn toàn, dung hợp cùng bản thể, hấp thu lực lượng trong thiên địa địa ngục đạo biến càng cường đại hơn, có thể uy hiếp cường giả thần cảnh trung giai.
Điều này làm Đinh Hạo giật nảy mình.
Tốc độ tăng thực lực của này còn trên cả Đinh Hạo, quá mức kinh thế hãi tục.
Nhưng Đinh Hạo nhanh chóng nhận ra một mặt vì Tần Quảng Vương Tưởng là cường giả cổ đại giữ lại thần hồn, cách tu luyện quỷ tu giúp gã từng bước hồi phục thực lực ngày xưa. Mặt khác là lực lượng này chỉ có thể thi triển trong địa ngục đạo, rời khỏi đây thì Tần Quảng Vương Tưởng và roi tia chớp không có sức mạnh đó.
Tần Quảng Vương Tưởng cung kính nói:
– Đã lâu chủ nhân không giáng xuống, bây giờ địa ngục đạo thay đổi nhiều. Mọi thứ phát triển theo ý tưởng lúc trước của chủ nhân, thần điện thập điện diêm la đã xây dựng xong, có ngàn quỷ sứ làm việc. Mọi quỷ hồn qua Nghiệt Kính Đài đều đăng ký trong sách Quỷ Sứ Lục.
Đinh Hạo cười gật đầu.
Lòng Đinh Hạo máy động, hai người đi tới bên trên sông vong xuyên, phía trước là Nghiệt Kính Đài. Trên Nghiệt Kính Đài cao ngất đâm mây thần kính chiếu ánh sáng xuóng sông phân biệt thiện ác, phân loại quỷ hồn đưa vào dòng nước khác nhau trôi đi xa. Trên Nghiệt Kính Đài có ngàn quỷ sứ đen ngày đêm làm việc.
Những quỷ sứ này là Tần Quảng Vương Tưởng lựa chọn thiện hồn từ vô số quỷ hồn, ban cho cách tu luyện tránh cho đau khổ địa ngục, thấy hy vọng rời biển khổ. So với những quỷ hồ ngơ ngẩn chịu khổ trong sông vong xuyên thì đám quỷ sứ may mắn biết bao.
Tần Quảng Vương Tưởng báo cáo:
– Đoạn thời gian này số lượng quỷ hồn bơi trong sông vong xuyên có tăng không giảm. Một ngàn quỷ sứ luân phiên làm việc mới miễn cưỡng phán xử xong. Thuộc hạ từng muốn đi đầu nguồn sông vong xuyên nhìn xem, ai ngờ với tu vi của thuộc hạ nhưng không thể tìm ra đầu nguồn.
Đinh Hạo gật đầu, nói:
– Ngươi không cần lo cho chuyện này.
Địa ngục đạo và thần khí Luân Hồi Thiên Bàn có liên quan, bây giờ Đinh Hạo chưa biết bí ẩn trong Luân Hồi Thiên Bàn. Tuy thực lực của Tần Quảng Vương Tưởng tăng nhanh nhưng gã là sinh linh trong địa ngục đạo, bị pháp tắc thế giới này trói buộc, không thể tìm ra áo nghĩa căn nguyên.
Đinh Hạo hỏi:
– Gần đây có chuyện gì xảy ra không?
Tần Quảng Vương Tưởng vội nói:
– Ta đang định báo cáo với chủ nhân, hôm nay trong địa ngục đạo có một việc lạ.
Chương 1435: Bốn diêm la
Đinh Hạo nhướng mày nói:
– Việc lạ gì?
Tần Quảng Vương Tưởng cung kính nói:
– Hai canh giờ trước bầu trời bỗng xé rách, có hai quả cầu ánh sáng to từ vực ngoại cùng ánh thần quang rơi xuống sông vong xuyên. Thần quang trắng chiếu rọi bốn phương, ẩn chứa lực lượng kỳ lạ, quỷ sứ không thể đến gần. Thuộc hạ từng thử quan sát nhưng chỉ miễn cưỡng đến gần đoàn sáng trong mười thước, muốn đến gần hơn cũng không được. Hai đoàn sáng bắn ra thần quang chiếu rọi sông vong xuyên, quỷ hồn nào bị lan đến sẽ la hét hòa tan, nghiêm trọng ảnh hưởng sông vong xuyên và Nghiệt Kính Đài vận chuyển. Thuộc hạ vô năng, không thể thăm dò kỹ càng, xin chủ nhân trách phạc.
Hai quả cầu to?
Quỷ sứ không thể đến gần?
Đinh Hạo ngây người, chợt nghĩ đến điều gì. Đinh Hạo thầm nhủ: Không lẽ là hai đoạn ngắn ý thức của Lý Tàn Dương, Lâm Tín? Số lượng thích hợp, nhưng hai đoạn ngắn ý thức của Lý Tàn Dương, Lâm Tín sao lại ở trong ánh sáng đỏ, có uy thế cường đại như vậy?
– Mang ta đi xem.
Đinh Hạo dứt lời, Tần Quảng Vương Tưởng đi trước dẫn đường. Lòng Đinh Hạo máy động, hai người vượt qua vô số khoảng cách không gian đến bên trên sông vong xuyên cách Nghiệt Kính Đài mười vạn dặm.
Khu vực này sáng rực như nhân gian ban ngày, không giống mấy chỗ khác trong địa ngục đạo, có sức sống. Tất cả đều tại hai quả cầu ánh sáng trắng khổng lồ trên bầu trời, nó lơ lửng cách sông vong xuyên ngàn thước, tỏa ánh sáng trắng rực rỡ chiếu rọi bốn phương tám hướng như hai vầng mặt trời, ngăn cách xung quanh.
Đinh Hạo chậm rãi đến gần.
Lực lượng kỳ lạ ập vào mặt.
Nhưng đối với Đinh Hạo thì không có cản trở gì, hắn thoải mái đến trước hai đoàn sáng.
Không như Tần Quảng Vương Tưởng nói quỷ sứ không thể đến gần, có lẽ vì Đinh Hạo không có thân xác quỷ. Tần Quảng Vương Tưởng thấy hình ảnh này không quá ngạc nhiên, gã cảm thấy Đinh Hạo là không gì làm không được, hắn làm chuyện này dễ như ăn cháo.
Đinh Hạo cẩn thận quan sát giây lát.
Nhìn từ mặt ngoài không thấy có chỗ quái dị, Đinh Hạo thả thần thức ra xâm nhập vào hai quả cầu ánh sáng to lớn. Giống như lúc trước, thần thức không bị ngăn cản. Thần thức của Đinh Hạo thu được tin tức trong quả cầu.
Đinh Hạo lộ biểu tình nhẹ nhõm.
Thần thức quét qua hai đoàn sáng, vẻ mặt Đinh Hạo đầy nghi hoặc. Đinh Hạo nhắm mắt lại phân tích cái gì, biểu tình trầm trọng.
Tần Quảng Vương Tưởng đứng một bên chờ, thái độ cực kỳ cung kính.
Đinh Hạo tựa như tiên nhân không gì không làm được trong lòng Tần Quảng Vương Tưởng.
tu luyện trong địa ngục đạo khiến Tần Quảng Vương Tưởng xóa bỏ ký ức ngày xưa, hoàn toàn chấp nhận cuộc sống mới. Mặc dù đến bây giờ Tần Quảng Vương Tưởng không biết thân phận thật của Đinh Hạo là gì, không biết hắn muốn làm gì nhưng nhìn biến đổi từ địa ngục đạo thì Tần Quảng Vương Tưởng biết chủ nhân của mình đang làm sự nghiệp lớn đủ thay đổi kỷ nguyên luân hồi.
Một nén nhang sau.
Đinh Hạo từ từ lùi lại, vẻ mặt còn nghi hoặc nhưng có nét cười.
– Tạm thời đừng quan tâm hai đoàn sáng này, phái một quỷ sứ ngày dêm canh gá, quan sát, nếu có biến dị gì thì trước tiên…
Đinh Hạo ngừng lại, hắn vốn định nói nếu có biến dị gì thì báo cáo cho mình ngay nhưng chợt nhớ Tần Quảng Vương Tưởng không thể liên lạc với hắn được.
Đinh Hạo chần chừ một lúc, nói:
– Nếu có biến dị gì hãy ghi chép kỹ càng.
Tần Quảng Vương Tưởng cung kính nói:
– Thuộc hạ tuân mệnh.
Đây là ưu điểm lớn nhất trong tính cách của Tần Quảng Vương Tưởng, chuyện gì chỉ cần Đinh Hạo không nói là dù trong lòng gã có tò mò đến đâu cũng không hỏi.
– Đi xem thập điện diêm la.
Đinh Hạo xoay người rời đi.
Hai đoàn sáng này đúng như Đinh Hạo nghĩ, là hai đoạn ngắn ý thức của Lý Tàn Dương, Lâm Tín. Có lẽ hai đoạn ngắn ý thức của Lý Tàn Dương, Lâm Tín bị thần khí Luân Hồi Thiên Bàn đưa vào địa ngục đạo, không hiểu sao trong hoàn cảnh này khiến chúng nó biến dị. Vừa rồi Đinh Hạo quan sát không thấy hai đoạn ngắn ý thức của Lý Tàn Dương, Lâm Tín bị tổn hại, thậm chí có dấu hiệu mạnh lên.
Điều này khiến Đinh Hạo khó hiểu.
Địa ngục đạo là vùng đất người chết, đại biểu tử vong. Hai đoạn ngắn ý thức của Lý Tàn Dương, Lâm Tín tuy rất suy yếu nhưng là ‘sống’, vật sống vào đất chết chẳng những không tan biến mà còn mạnh hơn?
Đây là đạo lý gì?
Không lẽ điều này lại liên quan đến luân hồi?
Đinh Hạo không nghĩ thông, nhưng lần này thần khí Luân Hồi Thiên Bàn tự quyết định làm một điều tốt. Nếu hai đoạn ngắn ý thức của Lý Tàn Dương, Lâm Tín dần mạnh lên thì Đinh Hạo không lo gì nữa.
Kiểu biến mạnh quái dị này khiến Đinh Hạo nhìn thấy chút hy vọng, hy vọng hai đồng bạn cũ sống lại.
* * *
Tần Quảng Vương Tưởng dẫn đường Đinh Hạo quan sát địa ngục đạo thay đổi.
Trong truyền thuyết trên địa cầu kiếp trước của Đinh Hạo trong địa ngục có thập điện diêm la. Đinh Hạo dựa vào truyền thuyết đó thay đổi địa ngục đạo, nhưng trừ Tần Quảng Vương Tưởng Quỷ Phán Điện là gã lấy niệm lực tạo ra, chín điện khác Tần Quảng Vương Tưởng làm theo ý nghĩ của Đinh Hạo, đốc thúc quỷ sứ xây dựng.
Bây giờ trong chín điện có bốn điện xây dựng xong.
Bởi vì khoảng cách mười điện xa xôi nên sẽ là công trình lớn, Tần Quảng Vương Tưởng có thể xây bốn điện trong thời gian ngắn đã quá siêu, dù sao gã không thể như Đinh Hạo một ý niệm mọc tháp, một ý niệm biển sinh.
Trong thập điện diêm la 0q là vua điện thứ nhất.
– Cũng tới lúc sắc phong vua địa ngục khác.
Đinh Hạo ngẫm nghĩ, vẫy tay một cái. Quỷ Sứ Lục bay ra khỏi tay Tần Quảng Vương Tưởng rơi vào tay Đinh Hạo. Quỷ Sứ Lục cổ kính, cầm trong tay mềm nhẹ như không, giở ra có một ngàn trang, mỗi trang ghi tên một quỷ sứ.
Đối với quỷ hồn ngơ ngẩn trôi nổi trong sông vong xuyên thì được ghi tên vào Quỷ Sứ Lục là sự giải thoát, trọng sinh. Bây giờ dưới tay Tần Quảng Vương Tưởng có một ngàn quỷ sứ đều là thiện quỷ gã sàn lọc ra, lúc còn sống làm thiện nhiều hơn việc ác nên được giải thoát.
Đinh Hạo tùy tay lật xem một lần, nói:Nguồn truyện audio Podcast
– Ta muốn sắc phong bốn vị vua địa ngục, bọn họ sẽ ngang hàng với ngươi, nắm giữ thần thông, quản lý địa ngục đạo. Một ngàn quỷ sứ dưới tay ngươi đã có cong đức, trong số đó có ai thích hợp không? Ngươi có thể đề cử.
Tần Quảng Vương Tưởng nghe vậy suy nghĩ kỹ, nói:
– Đúng là có nhân tuyển thích hợp, chủ nhân muốn gặp thiếu niên ngay không?
Đinh Hạo gật đầu.
Đinh Hạo thích nhất điểm này của Tần Quảng Vương Tưởng, nếu là người khác có lẽ sẽ kinh sợ biểu thị mọi chuyện tùy chủ thượng chọn, không dám nói nhiều sợ dẫn đến nghi kỵ. Tần Quảng Vương Tưởng xem mỗi một câu Đinh Hạo nói là mệnh lệnh không thể làm trai, nghiêm ngặt chấp hành. Đinh Hạo muốn Tần Quảng Vương Tưởng làm cái gì thì gã làm cái đó, sẽ không nghĩ nhiều.
Giây lát sau bốn nhân tuyển đi đến trước mặt Đinh Hạo.
Hai nam hai nữ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Chế Tạo Siêu Huyền Huyễn [Dịch] Chế Tạo Siêu Huyền Huyễn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Che-Tao-Sieu-Huyen-Huyen-Audio.jpg)


