Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 277 [ chương 1381 đến 1385 ]
❮ sautiếp ❯Chương 1381: Vị châu bạch y vương
Tiếc rằng cá heo nhỏ Manh Manh mỗi ngày trừ kêu ‘két két’ ra không biết tiếng người, nếu nó giống đại ma vương Tà Nguyệt thì nhiều đáp án sẽ vén màn. Có lẽ khi cá heo nhỏ Manh Manh lấy lại ký ức, lực lượng huyết mạch, tái hiện sức mạnh Hải Thần thì nhiều bí ẩn sẽ rõ ràng.
Nói đến đại ma vương Tà Nguyệt.
Bây giờ người tứ đại thế gia trên Thiên Chi đảo sắp bị đại ma vương Tà Nguyệt lăn qua lộn lại đến thần kinh.
Trong mấy ngày ngắn ngủi vườn thuốc, chỗ nuôi linh thú của tứ đại thế gia bị đại ma vương Tà Nguyệt lật ngược. Nhiều bảo dược thần dược, linh cầm đặc biệt nuôi dưỡng đột nhiên biến mất chỉ để lại chút cặn, lông chim. Đan phòng, kho tinh thạch cũng tổn thất nặng nề. Vốn mọi người không nghi ngờ đến đại ma vương Tà Nguyệt nhưng ngày nọ, một trưởng lão làm nhiệm vụ phát hiện đại ma vương Tà Nguyệt ngủ ngáy bên hồ nước, khóe miệng còn treo lông đuôi vũ hạc năm sắc mới mất tích. Các đệ tử tứ đại thế gia điên lên.
Từ khi bị lộ đuôi, Đinh Hạo răn dạy một trận, đại ma vương Tà Nguyệt biểu thị hối cải, không lên đảo săn bắn mà trấn lột hải vực xung quanh.
Kết quả ngày thứ ba, hạm đội hải tộc Thần Ân đại lực yêu tộc sợ hãi lùi ra sau ngàn dặm.
Ngày hôm nay.
Cuối cùng Đinh Hạo quyết định đồng ý lời đề nghị của công chúa nhân ngư hải tộc.
Nhưng trước đó Đinh Hạo tìm Lý Y Nhược, lặng lẽ giao thuốc dẫn tiên dược cho nàng.
Biểu tình Đinh Hạo nghiêm túc nói:
– Lúc trước Tà Nguyệt nhờ thuốc dẫn tiên dược mới nhặt về một mạng. Chuyến đi thất hại sẽ không thuận buồm xuôi gió, tuy rằng nhân ngư tộc bảo vệ nhưng ta không yên tâm. Nàng hãy luôn mang theo tiên dược, nếu có gì ngoài ý muốn, vào phút mấu chốt có thể hóa giải một lần kiếp nạn.
– Như vậy sao được? Hạo ca ca, tiên dược này có giá trị quá quan trọng, ta…
Lòng Lý Y Nhược ngọt ngào như uống mật, phu quân vì nàng không tiếc đưa thuốc dẫn tiên dược, điều này đã quá đủ.
Lý Y Nhược lắc đầu, nói:
– Giữ tiên dược lại có lẽ còn tác dụng quan trọng.
Đinh Hạo cười nói:
– Tác dụng duy nhất của nó bây giờ là bảo vệ nàng bình an trở về.
Cuối cùng Đinh Hạo quá kiên quyết, Lý Y Nhược nhận thuốc dẫn tiên dược. Đinh Hạo ngẫm nghĩ lại đưa thần khí Luân Hồi Thiên Bàn, hai mươi thể tu Hãn Hải sâm lâm tinh nhuệ cho thê tử. Đinh Hạo tự mình luyện chế ba bình thần đan tục mệnh, hồi phục huyền khí cho Lý Y Nhược, xong xuôi mới yên lòng.
Nửa tháng sau.
Đinh Khả Nhi giải quyết chuyện trong Thiên Chi đảo xong, thời gian ngắn không còn việc quan trọng nào khác. Đinh Khả Nhi hẹn Ôn Đa Tình cùng Lý Y Nhược, đại quân nhân ngư tộc xuất phát đi hải vực thất hải Thần Ân đại lục.
Đinh Hạo tiễn đoàn người đi, hắn ở lại Thiên Chi đảo nửa ngày mới khởi động chiến hạm số hiệu Viễn Phàm trở về Bắc Vực.
Khoảng nửa tháng sau, chiến hạm số hiệu Viễn Phàm ra lãnh thổ Nam Hoang vào Trung Thổ Thần Châu.
Trên đường đi Đinh Hạo qua nhiều sóng gió, biến cố Thiên phủ chưa truyền ra, nhiều đảo Thiên phủ tạm thời bình an. Nhưng một số châu vực Nam Hoang vẫn chiến loạn không dứt, hải tộc thất hải từ Thần Ân đại lục lục tục xuất hiện, thế lực khác nhau hợp lại đánh nhau như rơi vào thời chiến quốc.
Chiến hạm số hiệu Viễn Phàm nhiều lần bị cuốn vào chiến tranh.
– Rốt cuộc đi ra Nam Hoang.Cái j là bá đạo,cái j bá khí,cái j khinh cuồng… [ duy Đế Đá Lý Thất Dạ mà thui ] ….Thỉnh chư vị nghé thăm…!
Đinh Hạo đứng ở đầu thuyền, phong cảnh trước mắt bắt đầu thay đổi, không còn là vùng nước xanh nối trời mà đất đai núi non trập trùng, rừng rậm nguyên thủy, thảo nguyên không thấy cuối. Trung Thổ Thần Châu được gọi là mảnh đất phì nhiêu nhất năm đại vực, tú lệ hơn Bắc Vực rất nhiều.
Theo Đinh Hạo tính toán thì cỡ mười ngày nữa sẽ đến Bắc Vực.
Trên đường đi Đinh Hạo nhận tin Đinh Hồng Lệ thúc giục kêu hắn nhanh chóng chạy về Bắc Vực, bảo là cánh cửa luân hồi đã mở, sắp xảy ra việc lớn. Nhiều cao thủ, cường giả Bắc Vực đã tụ tập, chỉ chờ Đinh Hạo quay về là sẽ vào cánh cửa luân hồi.
Truyền tin ghi đơn giản, Đinh Hồng Lệ không giải thích kỹ cánh cửa luân hồi là gì.
Sau khi Đinh Hạo nhận tin ngựa không dừng vó chạy nhanh về.
Một đệ tử Vấn Kiếm tông đi theo Đinh Hạo trở về nói:
– Chỗ này là Vị Châu của Trung Thổ, coi như tốp mười đại châu Trung Thổ Thần Châu.
Người trên chiến hạm số hiệu Viễn Phàm rất ngạc nhiên, không ngờ tình hình Vị Châu rất bình tĩnh, đi nửa ngày toàn thấy thành thị cư trú đâu vào đấy, một số đội võ giả tuần tra bốn phía.
Chiến hạm số hiệu Viễn Phàm cũng nhận kiểm tra.
Tuy đội tuần tra cảnh giác, nghiêm ngặt nhưng không khó xử đám người Đinh Hạo. Chỉ cần không phải yêu tộc, ác ma dong binh đến từ Thần Ân đại lục thì đều cho qua.
Có người đoán:
– Không lẽ Trung Thổ Siêu Thiên Thần Điện đã ra tay, cai quản Trung Thổ Thần Châu?
Nhưng không đúng, trên đường đi chỉ thấy Vị Châu là hòa bình, không có chiến loạn. Các đại châu khác của Trung Thổ Thần Châu vẫn chiến tranh liên miên, nhân loại và yêu tộc, thế lực Thần Ân đại lục, Vô Tận đại lục không ngừng đánh nhau, khắp nơi đầy mùi thuốc sung, chiến hỏa ngập trời, xác chất cao như núi, máu chảy thành sông.
Cho nên bước vào Vị Châu làm mọi người, bao gồm Đinh Hạo thấy ngạc nhiên.
So sánh đối lập quá rõ ràng.
Ít nhất vẫn thấy được nụ cười trên mặt nhân loại Vị Châu, không phải biểu tình kinh hoàng, tuyệt vọng, chết lặng mà là dào dạt sức sống, đó là lực lượng tinh thần phát ra từ tận đáy lòng. Dù là bình dân cũng biểu lộ hy vọng cuộc sống, trung thành với Vị Châu.
Nếu Trung Thổ Siêu Thiên Thần Điện cai quản thì tình huống này không nên chỉ có ở một châu vực Vị Châu.
Hơn nữa Vị Châu không phải châu vực tổng bộ Trung Thổ Siêu Thiên Thần Điện.
Thời gian trôi qua.
Khi chiến hạm số hiệu Viễn Phàm chuẩn bị xuyên không gian thì gặp phải một đội cao thủ tuần tra khác của Vị Châu, áo giáp sáng choang, đằng đằng sát khí. Người dẫn đầu là một thanh niên hai mươi ba, bốn tuổi, mày kiếm mắt sáng, khá điển trai. Mái tóc dài màu tím đỏ rất bắt mắt, mặt mày có sự kiêu ngạo, lanh lợi.
– Dừng lại nhận kiểm tra.
Thanh niên tóc dài màu tím đỏ vung tay, một kình khí rực rỡ chặn đằng trước chiến hạm số hiệu Viễn Phàm, không cho qua.
Mấy trăm cường giả sau lưng thanh niên thực lực cỡ Võ Thánh cảnh nghe vậy bao vây chiến hạm số hiệu Viễn Phàm, địc ý tràn ra trên không trung.
Mấy đệ tử Vấn Kiếm tông, thể tu Hãn Hải sâm lâm trên chiến hạm số hiệu Viễn Phàm lộ biểu tình tức giận.
Đinh Hạo lắc đầu cản đệ tử Vấn Kiếm tông, thể tu Hãn Hải sâm lâm lại.
Vòng phòng hộ chiến hạm số hiệu Viễn Phàm rút đi, lơ lửng trong không trung. Thanh niên tóc dài màu tím đỏ cười nhạt bay lên sàn tàu, ánh mắt như kiếm liếc qua đám người Đinh Hạo.
Thanh niên tóc dài màu tím đỏ thuận miệng hỏi:
– Các ngươi là ai, từ đâu tới, muốn đi đâu?
Một đệ tử Vấn Kiếm tông thong dong nói:
– Chúng ta là đệ tử của Vấn Kiếm tông Bắc Vực, từ Nam Hoang trở về, đang trên đường về Bắc Vực.
Chương 1382: Vị châu bạch y vương (hạ)
– A? Vấn Kiếm tông? Chưa từng nghe nói.
Thanh niên tóc dài màu tím đỏ nửa cười nửa không nói:
– Mở rộng các cánh cửa khoang thuyền, chúng ta muốn kiểm tra kỹ xem có Nạp Lan Du Hiệp, yêu tộc lẫn bên trong không. Bao gồm khoang thuyền chỉ huy, động lực, không thể bỏ sót cái nào.
Đệ tử Vấn Kiếm tông tức giận:
– Các ngươi…!
Đinh Hạo ngăn đệ tử Vấn Kiếm tông nói tiếp. Đám thể tu Hãn Hải sâm lâm buộc phải mở các cửa khoang chiến hạm số hiệu Viễn Phàm bao gồm phòng ngủ của Đinh Hạo, khoang thuyền động lực chiến hạm.
Cao thủ đội tuần tra cười lạnh tràn vào trong cẩn thận điều tra.
Đinh Hạo im lặng.
Chuyện này hơi lạ, lúc trước máy đội kia tuần tra biểu hiện rất khách sáo, không khắt khe như vậy. Thái độ của thanh niên tóc dài màu tím đỏ đối địch ra mặt.
– Báo cáo Đoan Mộc đại nhân, không phát hiện có gì lạ.
– Khởi bẩm đại nhân, trong khoang thuyền không có khác lạ.
Rất nhanh các cao thủ tuần tra báo cáo kết quả, không phát hiện điều gì trên chiến hạm số hiệu Viễn Phàm.
Thanh niên tóc dài màu tím đỏ liếc Đinh Hạo, khóe môi cong lên trào phúng nói:
– Ngươi là thủ lĩnh đúng không? Ngụy trang khá giỏi, không lộ ra chút sơ hở nhưng tiếc là không thể thoát khỏi hỏa nhãn kim tinh của Đoan Mộc Huy ta.
Đinh Hạo nhíu mày hỏi:
– Ngươi có ý gì?
Thanh niên tóc dài màu tím đỏ Đoan Mộc Huy cười khẩy nói:
– Có ý gì?
Đoan Mộc Huy quát to:
– Ngươi cho rằng sửa chữa trận pháp minh văn, màu sắc chiến hạm là lừa được ta sao? Thật ngu xuẩn! Chiến hạm của ngươi rõ ràng là phong cách Thần Ân đại lục, toát ra hơi thở Thần Ân đại lục rõ ràng mà còn muốn lừa ta? Nói đi, các ngươi ngụy trang thành nhân tộc Bắc Vực đến Vị Châu của ta vì cái gì?
Đinh Hạo mỉm cười nói:
– Chiếc chiến hạm này đúng là cải trang từ chiến hạm Thần Ân đại lục nhưng nó là chiến lợi phẩm của chúng ta. Chẳng lẽ ngồi trên chiến hạm này đều thành gian tế? Lý luận của ngươi quá phi lý.
– Mau mồm mau miệng, dẻo mỏ.
Đoan Mộc Huy khinh thường nói:
– Một chiếc chiến hạm có thể xuyên không gian không giàu cũng có quyền, chắc chắn là cao tầng thế lực Thần Ân đại lục sử dụng nó. Với thực lực của nhóm các ngươi đánh chiếm được nó sao?
Đinh Hạo nhìn Đoan Mộc Huy biểu tình tự tin, lắc đầu, nói:
– Ta không cần giải thích nhiều với ngươi, chúng ta chỉ đi ngang Vị Châu về Bắc Vực. Mời ngươi nhanh chóng xuống thuyền, chúng ta có chuyện cần làm, không rảnh lãng phí thời gian.
– To gan!
– Càn rỡ!
Các cao thủ tuần tra rống to.
– Quả nhiên là đám tội nghiệp từ ngoài đến, dám vênh váo trong Vị Châu này.
Đoan Mộc Huy nói:
– Ta phụng mệnh của Bạch Y Vương tuần tra Vị Châu, ai dám cãi lời? Ta khuyên ngươi hãy ngoan ngoãn nghe lời, theo chúng ta về. Nếu chiếc thuyền này là chiến lợi phẩm của các ngươi thì tất nhiên trả lại trong sạch cho các ngươi, nếu không thì… Ha ha ha ha ha ha!
Bạch y vương?
Đinh Hạo nghe quen tai, hình như hắn đã nghe Bạch Y Vương từ đâu.
Nói vậy là Vị Châu bình tĩnh, hòa bình là công lao của Bạch Y Vương, người này chắc là một siêu cường giả trấn áp khí vận Vị Châu. Thế lực Thần Ân đại lục đều không dám làm bậy tại đây, Bạch Y Vương không phải nhân vật tầm thường, có thể bảo vệ con dân một phương tránh cho chiến hỏa, một người đáng khâm phục.
Nói thật là trên đường đi nghe và thấy khiến Đinh Hạo có hảo cảm với Bạch Y Vương.
Bạch Y Vương sẽ không lãng phí thời gian ở đây, Đinh Hồng Lệ đã thúc giục mấy lần, hiển nhiên tình hình Bắc Vực nghiêm trọng.
Đinh Hạo nói:
– Các vị hãy đi đi, ta rất thưởng thức việc làm của chủ nhân các ngươi. Nhưng ta có chuyện quan trọng không thể chậm trễ nữa.
Đinh Hạo phát ra lực lượng siêu cường đại, phất tay một cái. Đám cường giả, cao thủ Đoan Mộc Huy thấy trước mắt tối sầm, chưa kịp phản ứng lại đã bị lực lượng hùng hồn thổi bay ra chiến hạm số hiệu Viễn Phàm.
Đám người kinh ngạc, nghiêm túc đánh giá Đinh Hạo.
Mắt Đoan Mộc Huy tỏa sáng, gã nhận ra đã xem thường thanh niên áo xanh. Lúc trước đối phương chỉ lộ hơi thở trung giai Võ Thánh cảnh nhưng lực lượng cú vung tay đó mênh mông tựa biển cả, thâm sâu như tinh thần. Đoan Mộc Huy không có chút sức chống cự.
Thanh niên tóc dài màu tím đỏ Đoan Mộc Huy rống to:
– Bao vây gian tế lại, thả tín hiệu xin viện binh, đừng để chúng chạy!
Đoan Mộc Huy rống to, rút vũ khí từ sau lưng ra, là một cây trường thương đỏ rực. Thân thương thô cỡ trứng vịt, bên trên khắc minh văn lửa đỏ rực như thần hỏa, toát ra khí thế cực kỳ hung ác.
Thủ lĩnh thể tu Hãn Hải sâm lâm, Kim Khả Ngôn tức giận quát:
– Thật không nói lý!
Kim Khả Ngôn định đánh nhau, gã cảm thấy Đinh Hạo là tồn tại cao quý không tha khiêu khích. Thiên Tôn đại nhân đã rất nhường nhịn nhưng đám người này không biết tốt xấu. Bạch Y Vương, hắc y vương cái gì đều nên bị nghiền áp hết, một đám vô tri.
Biểu tình Đinh Hạo bình tĩnh nói:
– Mặc kệ bọn họ, chuẩn bị xuyên không gian.
Đinh Hạo đứng ở đầu chiến hạm số hiệu Viễn Phàm, bộc phát khí thế, từng tầng khí lãng dâng trào. Đám Đoan Mộc Huy không thể tới gần, chiến hạm số hiệu Viễn Phàm kêu vù vù rng rinh. Hoa văn minh văn trên thân chiến hạm số hiệu Viễn Phàm chớp lóe, đang chuẩn bị nhảy không gian.
Đám người Đoan Mộc Huy căng thẳng.
Lúc này bỗng có biến dị.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Phía xa bỗng vang tiếng nổ điếc tai.
Sóng năng lượng siêu khủng khiếp khuếch tán, mơ hồ thấy ánh lửa, mây nấm đen cuồn cuộn giữa hư không. Dây xích minh văn vỡ vụn bắn tung tóe, hư không vỡ từng mảnh.
– Có chuyện gì?
Mọi người ngạc nhiên.
Đinh Hạo cũng sửng sốt, vì trong loạn lưu năng lượng nổ phía xa hắn cảm giác hơi thở lực lượng của cường giả Thần Ân đại lục quen thuộc. Chuyện gì đây? Vị Châu bị thế lực Thần Ân đại lục đánh chiếm?
Một cao thủ tuần tra chỉ phía xa, vừa kinh vừa giận hét to:
– Đại nhân mau nhìn kìa, là kỳ hạm của quân sư!
Quả nhiên thấy một chiếc chiến hạm trắng lảo đảo bay ra khỏi đoàn năng lượng nổ, thật nhiều chiến hạm Thần Ân đại lục rượt theo truy sát. Chiến hạm màu trắng bị tổn hại nặng nề, thân tàu bốc lửa. Đám võ giả điên cuồng chạy dập lửa, tình huống cực kỳ nguy hiểm.
Đoan Mộc Huy tức giận quát:
– Chết tiệt, là đám tạp chủng Thần Ân đại lục, dám mai phục quân sư. Sao bọn họ biết kỳ hạm của quân sư hôm nay đi ngang qua đây? Mau cứu viện…!
Đám người Đoan Mộc Huy càng quan tâm quân sư hơn, thanh niên dẫn theo cường giả tiểu đội tuần tra chạy cuống cuồng đi xa.
Đinh Hạo ra lệnh:
– Tạm dừng khởi động.
Bởi vì Đinh Hạo trông thấy trên bầu trời phía xa có cường giả vũ tộc rợp trời bay đến, phương xa hơn cửa không gian truyền tống mở ra. Đại quân vũ nhân tộc như thủy triều ập đến, quyết tâm giết chết quân sư của Bạch Y Vương.
Chương 1383: Thanh Long quân sư
– Giết!!!
Đoan Mộc Huy cầm trường thương như rồng đâm ra, mấy trăm con hỏa long phóng lên cao, cuốn sạch đại quân vũ nhân tộc. Thoáng chốc vô số cường giả vũ nhân tộc rơi lộp bộp xuống đất.
– Bảo vệ quân sư!
Mấy trăm cao thủ tuần tra không sợ chết xông vào ngăn cản đại quân vũ nhân tộc, người trên kỳ hạm trắng tan vỡ rất quan trọng với bọn họ.
Đáng tiếc mấy trăm người mặc dù dũng mãnh nhưng số người quá ít. Chớp mắt có một nửa cao thủ tuần tra chết đi, hình ảnh rất bi tráng. Mỗi cao thủ tuần tra trước khi chết sẽ tự bạo, thà chết cũng quyết kéo theo mấy kẻ thù.
Đoan Mộc Huy rống to:
– A a a, chết tiệt, giết!
Đoan Mộc Huy giống như mãnh hổ bước vào bầy dê, sức một mình đối kháng với mấy vạn đại quân vũ nhân tộc chen chúc tới. Đoan Mộc Huy dốc hết sức kéo dài thời gian đại quân vũ nhân tộc truy sát, tranh thủ câu giờ cho kỳ hạm màu trắng.
Vù vù vù vù vù!
Pháo hao đỏ nở rộ trên bầu trời, là tín hiệu cầu cứ của Bạch Y Vương quân.
Nhưng đã không kịp, chỉ có hai tiểu đội tuần tra gần đó chạy tới, khoảng trmă người, khó thể ngăn cản đại quân vũ nhân tộc điên cuồng.
– Quân sư đại nhân mau đi đi, ta bám chân đám tạp chủng này!
Đoan Mộc Huy phát điên, người đầy vết thương thà chết không lùi, muốn kéo dài thời gian. Một cường giả vũ nhân tộc trẻ sau lưng có sáu cánh trắng đen biến thành luồng sáng dây dưa với Đoan Mộc Huy, không cho gã cơ hội.
Đinh Hạo nhìn hướng kỳ hạm màu trắng tả tơi.
Thân hạm tan vỡ, khắp nơi là ánh lửa. Đầu chiến hạm có một lão nhân tóc bạc phơ ngồi trên xe lăn bình tĩnh chỉ huy võ giả quân sĩ dập lửa, phản kích.
Chắc lão nhân chính là quân sư Bạch Y Vương quân liều mạng muốn bảo vệ. Thân dưới lão nhân tê liệt, lão ngồi trên ghế khắc minh văn, ghế lơ lửng. Đầu gối lão nhân đắp chăn lông, lão không thể đi đường. Mặt lão gầy guộc, đường nét khuôn mặt sắc bén như đao tước. Đôi chân mày như đao treo trên mắt, mắt hẹp dài tựa phác đao. Lão nhân toát ra sát khí sắc bén.
Thực lực của lão nhân không cao, miễn cưỡng đến Đại Võ Sư cảnh, chưa lên Tiên Thiên Võ Tông cảnh.
Một nữ hài tử phấn điêu ngọc mài đứng bên cạnh lão nhân, khoảng mười tuổi nhưng gặp hiểm cảnh chẳng hề hoảng hốt, nữ hài tử có sự bình tĩnh hiếm thấy dù ở người trưởng thành. Nữ hài tử nhẹ đấm chân cho lão nhân.
Tia chớp lóe qua trong đầu Đinh Hạo.
Đinh Hạo từng thấy nữ hài tử này, là nữ hài tử xinh đẹp Mục Thiên Dưỡng ôm trong ngực lẫn vào đám đông ngày thành hôn của hắn.
Đinh Hạo hiểu ra.
Chính lúc này.
Bùm!
Một đoàn năng lượng cuồng bạo nổ tung.
Một người đẫm máu bị đánh bay ra, là Đoan Mộc Huy. Cơ thể Đoan Mộc Huy rách nát, trường thương đã gãy. Đoan Mộc Huy ọc máu, mắt tràn ngập chiến ý. Đoan Mộc Huy gầm lên xung phong tiếp.
Chớp mắt một kiếm quang trắng lướt qua vai Đoan Mộc Huy.
Vù vù vù vù vù!
Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt!
Thoáng chốc mấy trăm cường giả vũ nhân tộc bị kiếm quang siêu cường đại chém nát, mưa máu bay đầy, lông chim tung tóe.
Đoan Mộc Huy ngây người, bản năng nhìn ra sau.
Trên chiến hạm số hiệu Viễn Phàm, thanh niên áo xanh liên tục búng ngón tay.
Vù vù vù vù vù!
Từng luồng sáng trắng bay ra từ đầu ngón tay của thanh niên áo xanh, chớp mắt biến thành kiếm quang trắng dài mấy ngàn thước chém ngang hư không giết vào đại quân vũ nhân tộc, dễ dàng như dao nung đỏ cắt pho mát tươi mới. Đại quân vũ nhân tộc như thủy triều bị cắt một khe hở.
Thực lực thật cường đại, quá khó tin.
Đoan Mộc Huy bị rung động.
Thực lực cảnh giới này đã không vượt tầm tưởng tượng của Đoan Mộc Huy.
Đoan Mộc Huy không ngờ vào pthú mấu chốt, thanh niên áo xanh bị gã xem như gian tế ra tay xoay chuyển tình thế.
Cường giả vũ nhân tộc sáu cánh trắng den lúc trước ra tay rống to:
– Đối diện là ai? Tại sao làm hỏng việc lớn của vương đình vũ nhân tộc ta?
Lần này vũ nhân tộc trả giá cực lớn là vì giết chết quân sư đáng sợ dưới tay Bạch Y Vương, vốn đã nắm chắc phần thắng ai ngờ đột nhiên ra một sát tinh làm hỏng việc.
Đinh Hạo đứng ở đầu chiến hạm số hiệu Viễn Phàm, không nói một lời.
Vù vù vù vù vù!
Lòng Đinh Hạo máy động chém ra từng luồng kiếm quang.
Ban đầu kiếm quang chỉ là ánh sáng trắng yếu ớt, nhưng nó bắn ra mấy thước rất nhanh biến thành kiếm quang to lớn dài mấy ngàn thước. Trong không trung trở nên lạnh lẽo, tuyết bay lất phất như thể mùa đông đến. Các cường giả vũ nhân tộc cảm giác tứ chi lạnh lẽo, kiếm quang đáng sợ chém ngang như gặt lúa cắt đi vô số sinh linh!
Trong phút chốc kiếm quang lóe lên rồi vụt tắt phạm vi mấy trăm dặm, khí lạnh khiếp người, lĩnh vực kiếm chết chóc.
Cường giả vũ nhân tộc sáu cánh trắng den gào thét:
– Chết tiệt, rốt cuộc là ai? Có dám nói tên không?
Cường giả vũ nhân tộc sáu cánh trắng den khẳng định sát tinh bỗng chui ra không phải người của Bạch Y Vương, tình báo cho biết thực lực Bạch Y Vương cũng cỡ hắn.
Đinh Hạo vẫn im lặng.
Vù vù vù vù vù!
Một kiếm ý siêu mạnh chém ra.
Cường giả vũ nhân tộc sáu cánh trắng den nhận ra điều gì, biến sắc mặt. Cường giả vũ nhân tộc sáu cánh trắng den chưa kịp phản ứng lại bỗng thấy cổ lạnh lẽo, cái đầu bị cắt thẳng hàng, sáu cánh sau lưng thành mười hai khúc. Máu phun ra, cường giả vũ nhân tộc sáu cánh trắng den bị chém chết.
Đại quân vũ nhân tộc tan vỡ niềm tin.
Nam nhân áo xanh đứng ở đầu chiến hạm số hiệu Viễn Phàm không nói không rằng như sát thần không thể ngăn cản, nhẹ nhàng giết mấy ngàn đại quân vũ nhân tộc. Thống soái của bọn họ bị giết chết ngay, làm đại quân vũ nhân tộc có cảm giác nam nhân áo xanh là không thể chiến thắng.
Đại quân vũ nhân tộc chia rẽ, một phần sợ hãi thụt lùi, phần khác xông lên trả thù cho thống soái cường giả vũ nhân tộc sáu cánh trắng den.
Nhưng dù thế nào thì từng kiếm quang chém ra không chút chần chừ.
Kiếm quang không nương tay.
Lại có mấy ngàn quân sĩ vũ nhân tộc bị chém.
Chút cna đảm cuối cùng trong lòng đại quân vũ nhân tộc biến mất.
Cường giả vũ nhân tộc đập cánh xoay người bay mất.
* * *
Thanh Long quân sư ngồi trên ghế lơ lửng, ngạc nhiên nhìn nam nhân áo xanh.
Thực lực thật đáng sợ.
Lần dầu tiên Thanh Long quân sư trông thấy một người giơ tay nhấc chân áp chế gần vạn đại quân vũ nhân tộc, trong đó bao gồm thống soái cường giả vũ nhân tộc sáu cánh trắng den. Kiếm quang to lớn không ngừng chém ra tung hoành hư không, có sức công kích sắc bén khó thể tưởng tượng.
Loại thực lực này tuyệt đối là thần cảnh.
Một cường giả thần cảnh trẻ như vậy, có thể đứng ngang hàng với Bạch Y Vương điện hạ.
Nếu có thể lôi kéo người này làm trợ thủ cho Bạch Y Vương thì thế lực Bạch Y Vương quân sẽ đi ra Vị Châu, khống chế sáu, bảy châu xung quanh dễ như chơi. Có thể che chở nhiều nhân loại hơn, có thể thực hiện khát vọng, dã tâm của lão.
Nữ hài tử Lưu Linh Túy bỗng lên tiếng:
– Ta biết hắn.
Thanh Long quân sư nhướng mày đao nói:
– A?
Chương 1384: Ta sẽ bị bệnh kén ăn
– Hắn là kẻ thù của Mục ca ca.
Lưu Linh Túy nghiêm túc nói:
– Nhưng ở Bắc Vực nhiều người nguyện ý tùy tùng hắn, chiến đấu vì hắn. Hắn có sức ảnh hưởng rất lớn trong Bắc Vực, hơn xa Mục ca ca ảnh hưởng Trung Thổ Thần Châu.
Chân mày Thanh Long quân sư nhúc nhích.
Thì ra là vậy.
Hèn gì nam nhân áo xanh có thực lực đáng sợ đến thế một mình đàn áp một đại quân vũ nhân tộc. Người như vậy sao có thể vô danh? Lúc trước lão muốn lôi kéo hắn đúng là ngây thơ. Nghe nói Bạch Y Vương điện hạ cũng xuất thân từ Bắc Vực, hèn gì với thực lực của gã bị buộc phải đi xa xứ Trung Thổ Thần Châu, hóa ra đối thủ bất phàm đến thế.
Thanh Long quân sư có chút hưng phấn.
Đối thủ càng cường đại thì Thanh Long quân sư càng hưng phấn.
Đây là tại sao khi Thanh Long quân sư chưa đến Tiên Thiên Võ Tông cảnh đã bị đánh tàn phế, trong thời gian ngắn nhảy lên làm quân sư, phụ tá được Bạch Y Vương tintưởng nhất. Mười lăm năm gặp nhiều chuyện khiến Thanh Long quân sư dưỡng thành tâm trí bình tĩnh gần như tàn nhẫn, hầu như thấy rõ lòng mọi người. Mấy chục cuộc sống kinh nghiệm khác nhau giúp Thanh Long quân sư có tài bố cục, dẫn quân đội xuất sắc.
Trong thế giới cường giả là vua có khi trí tuệ cũng sẽthay đổi được nhiều thứ.
Những suy nghĩ lóe qua trong đầu Thanh Long quân sư, không còn ý định lôi kéo Đinh Hạo. Thanh Long quân sư ngồi trên ghế xa xa chắp tay hướng Đinh Hạo.
Thanh Long quân sư lớn tiếng nói:
– Đa tạ các hạ ra tay giúp đỡ, Thanh Long vô cùng cảm kích.
Phía xa.
Đinh Hạo không truy sát tàn quân vũ nhân tộc.
Đinh Hạo nghe giọng Thanh Long quân sư thì chắp tay đáp lễ, cảm thấy cái tên Thanh Long khá đặc biệt nhưng không để bụng. Lúc này Đinh Hạo lờ mờ đoán ra Bạch Y Vương là ai.
– Lúc trước Đoan Mộc Huy có điều đắc tội, xin các hạ tha thứ.
Đoan Mộc Huy người dính đầy máu cúi đầu trong không trung, thái độ rất chân thành.
Đối với Đoan Mộc Huy thì dù trả giá mạng sống cũng quyết bảo vệ Thanh Long quân sư, nếu Đinh Hạo cố gắng xoay chuyển thành công thì kêu gã quỳ xuống cũng chịu. . Ngôn Tình Sủng
Đinh Hạo rất thưởng thức thanh niên cương cường này, nhưng nếu Đoan Mộc Huy là người của Bạch Y Vương thì hắn sẽ không có ý định gì. Đinh Hạo nói không cần cảm ơn, ra lệnh chiến hạm số hiệu Viễn Phàm bắt đầu khởi động. Trong không trung khuếch tán sóng gợn không gian, chiến hạm số hiệu Viễn Phàm chui vào làn sóng không gian, biến mất.
– A? Đi nhanh vậy?
Đoan Mộc Huy tiếc núi nói:
– Ta còn muốn mời hắn đi Vị thành làm khách.
– Ngươi không mời hắn được.
Trong mắt hẹp dài như đao của Thanh Long quân sư lóe tia ấm áp.
Đoan Mộc Huy kinh ngạc hỏi:
– A? ý của quân sư là… Người quen hắn?
Lúc này một thanh âm lạnh lùng nói:
– Ta quen hắn.
Khi thanh âm vang lên thì Đoan Mộc Huy lộ biểu tình vui vẻ, xoay người quỳ một gối xuống đất, cung kính nói:
– Đoan Mộc Huy bái kiến vương thượng.
Thanh Long quân sư ngồi trên ghế lơ lửng, chắp tay nói:
– Vương thượng.
Nữ hài tử Lưu Linh Túy biểu tình luôn bình tĩnh như búp bê sứ lúc này cười tươi, trong trẻo kêu lên:
– Mục ca ca đến rồi.
Mục Thiên Dưỡng mặc áo trắng như tuyết xuất hiện trước mắt mọi người, mái tóc dài màu trắng, lông mày cũng trắng tinh, khuôn mặt tuấn tú. Mục Thiên Dưỡng như hóa thân của băng tuyết, có sức hấp dẫn khó tả, trong lạnh lùng lộ ra khí túc sát. Mục Thiên Dưỡng tựa bông tuyết tỏa sắc bạc dưới ánh nắng.
Mục Thiên Dưỡng vừa xuất hiện nhiệt độ không khí xung quanh bỗng giảm xuống.
– Tham kiến vương thượng!
Cao thủ tuần tra còn sống sót đều quỳ xuống, biểu tình cuồng nhiệt, tôn sùng. Ánh mắt bọn họ nhìn Mục Thiên Dưỡng mê say như thấy vị thần, họ nguyện làm bất cứ chuyện gì vì nam nhân này.
– Đứng dậy đi.
Mục Thiên Dưỡng phất ống tay áo dài màu trắng, lực lượng vô hình nâng mọi người dậy.
Mục Thiên Dưỡng gật đầu với Thanh Long quân sư, an ủi:
– Thanh Long quân sư, lần này đã làm ngươi sợ hãi, là bản vương không bảo vệ chu đáo.
Nói thật là tuy Mục Thiên Dưỡng làm việc lạnh nhạt nhưng rất xem trọng lão nhân tàn tật Thanh Long quân sư.
Hôm đó Mục Thiên Dưỡng đến Trung Thổ Thần Châu vừa lúc gặp Thanh Long quân sư bị kẻ thù truy sát. Mới đầu Mục Thiên Dưỡng không quan tâm, chẳng qua thấy thủ đoạn kẻ truy sát quá hung tàn nên động lòng cứu, sau này dần phát hiện tuy thực lực Thanh Long quân sư không cao nhưng mưu lực, ánh mắt rất cao, thủ đoạn làm việc dứt khoát, là loại quân sư hiếm thấy. Ma Sư cũng khen Thanh Long quân sư nức nở.
Nhờ có Thanh Long quân sư giúp đỡ nên Mục Thiên Dưỡng trong thời gian ngắn quét các đại thế lực Vị Châu, tổ chức một bạch y thiết quân liên tục chiến thắng, đánh đại quân vũ nhân tộc không dám bước chân vào Vị Châu.
Lần này đại quân vũ nhân tộc muốn nhổ cái đinh Thanh Long quân sư, mưu tính đã lâu, sắp đặt mai phục muốn một hơi giết phụ tá đắc lực của Bạch Y Vương. Có lẽ vũ nhân tộc cảm thấy nếu không còn Thanh Long quân sư thì Mục Thiên Dưỡng chỉ là võ phu có thực lực mạnh.
– Vương thượng đừng tự trách.
Thanh Long quân sư như một cây đao rỉ sắc nhưng lưỡi vẫn sắc bén, có sát khí phát ra.
Thanh Long quân sư nheo mắt nói:
– Chuyện này tuyệt đối không đơn giản, trong chúng ta có vấn đề.
Mục Thiên Dưỡng ngẩn người sau đó hiểu ra, nếu không có nội ứng thì đại quân vũ nhân tộc không thể biết hành trình của Thanh Long quân sư.
Nếu đúng vậy thì khó gặm đây.
– Ta đại khái đã biết đó là ai.
Thanh Long quân sư cười nói:
– Ta sẽ giải quyết chuyện này.
Mục Thiên Dưỡng gật đầu.
Lưu Linh Túy nắm tay Mục Thiên Dưỡng, trong trẻo nói:
– Mục ca ca, thực lực của người đó có vẻ càng mạnh hơn trước.
Trong toàn bạch y quân chỉ Lưu Linh Túy có thân phận đặc biệt, dám gần gũi Mục Thiên Dưỡng như vậy.
Mục Thiên Dưỡng gật đầu, im lặng.
Đinh Hạo giết người thân của Mục Thiên Dưỡng, giữa hai người phải có trận chiến.
Nhưng Mục Thiên Dưỡng bây giờ không nóng nảy, kiêu căng như ngày xưa, nghĩ thông nhiều chuyện. Báo thù không phải chuyện một sớm một chiều, tiến cảnh tu vi, võ đạo của Mục Thiên Dưỡng tăng trưởng hơn lúc trước nhiều, sẽ có một ngày gã lại chiến đấu với Đinh Hạo để phân ra thắng bại.
* * *
Sau khi rời khỏi Vị Châu đoàn người Đinh Hạo đi qua mấy chục châu trong Trung Thổ Thần Châu, chiến hỏa liên miên. Nhiều lần đoàn người Đinh Hạo, Kim Khả Ngôn, thể tu Hãn Hải sâm lâm bị cuốn vào chiến tranh, vũ nhân tộc xâm nhập mạnh mẽ vào Trung Thổ Thần Châu. Trên đường đi Đinh Hạo giết khá nhiều cường giả vũ nhân tộc.
Từ mặt nào đó thì Trung Thổ Thần Châu là đại vực hỗn loạn nhất trong năm vực, không chỉ vũ nhân tộc, Đinh Hạo còn thấy hải tộc Thần Ân đại lực, Thần Đình phương đông, thú tộc. Lực lượng yêu tộc Trung Thổ Thần Châu cũng rất hoạt bát, các công pháp hương đánh túi bụi.
So sánh thì hòa bình ở Vị Châu càng đáng quý hơn.
Chương 1385: Ta sẽ bị bệnh kén ăn (hạ)
Đinh Hạo không ngờ Mục Thiên Dưỡng biến mất thật lâu sẽ xuất hiện với thân phận như vậy, khác với ấn tượng lúc gã còn là thần đồng trong Thanh Bình học viện. Nhưng Mục Thiên Dưỡng bảo vệ bình an con dân chủng tộc một phương, dù có mục đích gì thì điều gã làm hoàn mỹ hơn nhiều cường giả thần cảnh khác.
Đinh Hạo biết giữa hắn và Mục Thiên Dưỡng sẽ có trận chiến, nhưng sâu trong lòng hắn hy vọng bạch y quân có thể có thể nổi lên trong Trung Thổ Thần Châu hỗn loạn.
Một đường giết chóc, khoảng nửa tháng sau đoàn người Đinh Hạo, thể tu Hãn Hải sâm lâm, Kim Khả Ngôn trở về Bắc Vực.
Tại biên giới Bắc Vực, Đinh Hạo gặp Huyền Sương Thần Vệ của Huyền Sương Thần Cung chờ sẵn. Dẫn đầu là một cường giả thế hệ trước bán thần cảnh, lưng cõng song kiếm, là một cao thủ kiếm đạo, tên gọi Trần Chân, là sư đệ của lão bộc Trần bá luôn đi theo bên Đinh Hồng Lệ.
– Còn một ngày là cánh cửa luân hồi sẽ mở ra, Hồng Lệ tôn giả ra lệnh ta ở đây nghênh tiếp minh chủ.
Bề ngoài Trần Chân khoảng hơn ba mươi tuổi nhưng thật ra đã năm trăm tuổi. Không như sư huynh Trần bá im lặng ít lời, Trần Chân khéo ăn nói, trước khi nói đã cười.
– Làm phiền Trần tiền bối.
Đinh Hạo chắp tay đáp lễ:
– Chúng ta đi thần điện bây giờ sao?
– Không cần, cánh cửa luân hồi ở Quắc thành, chúng ta đi thẳng tới đó là được.
Trần Chân nói:
– Hồng Lệ tôn giả và người võ minh Bắc Vực đều ở Quắc thành chờ đại giá của minh chủ.
Đinh Hạo nghe liền biết chuyện gấp, xuất phát ngay.
Hai ngày sau, chiến hạm số hiệu Viễn Phàm đến Quắc thành.
Quả nhiên Đinh Hồng Lệ đã chờ sẵn, còn có chưởng môn Thanh Vân tông, chưởng môn Diệt Tuyệt Kiếm tông, các cường giả thế lực đỉnh cao Bắc Vực. Nhóm Phương Thiên Dực, Cuồng Đao Trương Phàm, Lý Lan, Tạ Giải Ngữ đều có mặt trong Quắc thành. Có một số cường giả yêu tộc như Thái Sơ công chúa, Thái Thủy thái tử, lão bộc Yêu Thần cung vân vân.
Tình hình long trọng làm Đinh Hạo giật nảy mình.
Giao lưu vài câu qua đi, Đinh Hạo thầm ngạc nhiên. Chuyện luân hồi liên quan đến cái gì mà khiến cường giả nhân loại và yêu tộc đỉnh cao nhất toàn Bắc Vực tụ tập lại, sống chung hòa bình?
Đại điện phủ thành chủ.
Đinh Hạo được mời vào đại điện, có người thông báo với đám người Đinh Hồng Lệ ngay.
Đinh Hạo ngồi trên ghế chờ đợi mọi người đến.
Đột nhiên.
Tiếng cười sang sảng vang lên:
– Ha ha ha ha ha ha! Tam đệ, chúng ta lại gặp mặt.
Một tên mập vừa trắng vừa phì nhảy ra ôm cổ Đinh Hạo, tiếng cười như sấm làm hắn điếc tai.
Không phải Tống Khuyết thiếu đọa đức thì là ai?
Sau lưng Tống Khuyết, Bạch Tuyền Thủy mặc áo trắng dáng người gầy gò đứng cười. Trông Bạch Tuyền Thủy gầy hơn lúc trước nhưng phát ra khí thế cường đại gấp vô số lần, đã viên mãn nửa bước thần cảnh.
– Đại ca, nhị ca, ha ha ha ha ha ha! Cuối cùng các ngươi cũng xuất quan?
Đinh Hạo trông thấy Tống Khuyết, Bạch Tuyền Thủy thì rất mừng.
Từ khi Tống Khuyết, Bạch Tuyền Thủy qua trận pháp truyền tống trên bàn cờ đá vào Thần Ân đại lục thì Đinh Hạo không gặp hai người nữa, lòng thầm lo âu. Lúc võ minh Bắc Vực nghênh chiến Nam Thiên quân đoàn Thần Đình phương đông, Tống Khuyết, Bạch Tuyền Thủy đang bế quan, bây giờ cuối cùng cũng ra, xem hơi thở của hai người thì hiệu quả bế quan rất kinh người. Nửa chân Tống Khuyết, Bạch Tuyền Thủy đã đạp bước vào thần cảnh.
– Tiểu tử nhà ngươi bây giờ nổi thật, đã trở thành minh chủ Bắc Vực, ca ca đều thua ngươi.
Tống Khuyết không có phong độ cao thủ, choàng vai bá cổ Đinh Hạo.
Tống Khuyết cười tủm tỉm hỏi:
– Nói đi, làm minh chủ có cảm giác gì? À mà ta nghe nói ngươi cưới bốn kiều thê, còn trẻ nên kiềm chế chút, ha ha ha ha ha ha! Động phòng hoa chúc và làm minh chủ cái nào thú vị hơn?
Trán Đinh Hạo nổi gân xanh.
Mấy năm qua đi, dù tất cả đã là cao thủ đỉnh cao nhưng sao tên mập này càng trở nên không đáng tin hơn trước?
– A? Con mèo mập ngu này còn ở bên ngươi sao? Lâu vậy vẫn chưa chết?
Tống Khuyết thấy ngay đại ma vương Tà Nguyệt ngủ gật trên vai Đinh Hạo, hắn không kịp ngăn cản thì Tà Nguyệt đã bị túm đuôi xách lên.
Tống Khuyết cười to bảo:
– Sớm muốn xoa nó, xúc cảm thật tốt. Hiện giờ ta đã là nửa bước thần cảnh, sợ gì nó?
– A!
Ánh mắt Đinh Hạo nhìn Tống Khuyết tràn đầy đồng tình.
Đại ma vương Tà Nguyệt ngủ mơ màng để tiêu thực bị đánh thức, nổi khùng lên. Tà Nguyệt không cần xem ai xách mình, nó tức giận rống to, nhẹ nhàng vùng khỏi tay Tống Khuyết. Đại ma vương Tà Nguyệt quay đầu, há mồm, cái đầu trướng to táp tên mập.
Đinh Hạo giật mình kêu lên: .
– Đừng…!
– Meo? Xảy ra chuyện gì? A, hình như ta ngửi được mùi tên mập thiếu đạo đức, hắn đâu?
Đại ma vương Tà Nguyệt khờ khạo nhìn quanh, sửng hốt hỏi.
Đinh Hạo chỉ miệng đại ma vương Tà Nguyệt.
Đại ma vương Tà Nguyệt ngây người, sau đó biến sắc mặt nói:
– Trời ạ! Ta mới nuốt trọng một người… Là Tống mập ghét tắm sao? A… Gớm chết… ụa… ụa!
Đại ma vương Tà Nguyệt khạc nhổ như ói chuột chết, toẹt một cái phun Tống Khuyết và chất dịch trong bao tử ra.
Tống Khuyết té xuống đất, mặt đen thui không nói không rằng biến mất tại chỗ.
Quá mất mặt.
Tống Khuyết không còn mặt mũi ở lại đây.
Đại ma vương Tà Nguyệt uất hận nói:
– Nhân sủng, sao không nhắc nhở meo trước? Meo ăn thứ buồn nôn như vậy cộng với lần trước là ta đã nôn hai lần, thể xác và tinh thần ta bị đả kích trầm trọng. Ta cảm thấy sau này có lẽ sẽ bị bệnh kén ăn…
Đinh Hạo, Bạch Tuyền Thủy nhìn nhau, ôm bụng cười phá lên.
Lúc này Đinh Hồng Lệ, các cao thủ khác đến đại điện.
– Ủa? Tống Khuyết đâu sao không thấy? Chẳng phải đã đến trước sao?
Đinh Hồng Lệ nhìn lướt qua, gật đầu với Đinh Hạo, lại ngó mọi người.
– Thôi, không chờ tên môn pháiậ không đáng tin kia. Các vị, nếu Đinh minh chủ đã tới thì kế hoạch của chúng ta có thể bắt đầu. Nếu chúng ta không tính sai thì cánh cửa luân hồi mở vào lúc nửa đêm, chuẩn bị vào luân hồi chi vực đi.
Tại sao cánh cửa luân hồi mở trong Quắc thành là điều nhiều người suy nghĩ nhất.
Huyền Sương Thần Cung được tin trước tiên, phát ra thiệp võ đạo. Huyền Sương Thần Cung còn ngoại lệ báo cho yêu tộc, bây giờ trong Quắc thành tụ tập cường giả đỉnh cao nhân loại và yêu tộc.
– Cánh cửa luân hồi sẽ mở ra vào giữa đêm trăng tròn, các vị hãy chuẩn bị sẽ sàng.
Đinh Hồng Lệ mặc áo chaòng màu đỏ, anh tư hiên ngang đi ở phía trước. Cường giả nhân loại và yêu tộc tụ tập ở một góc chợ xưa phái tây nam Quắc thành. Chỗ này đã bị xua đi hết, trong mấy chục dặm không có bình dân, thiết kế minh văn, trận pháp ngăn cách.
Theo tin tức lúc trước Đinh Hồng Lệ lộ ra, cái gọi là cánh cửa luân hồi tức là ở thời gian, địa điểm đặc biệt mở một cánh cửa không gian truyền tống sinh linh vào đó đến một luân hồi chi vực bí ẩn. Trong luân hồi chi vực sẽ có cơ duyên lớn, có lẽ liên quan đến di tàng thời đại tiên cổ. Người được cơ duyên có thể phi thăng thành tiên ngay.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![Biệt Đội Săn Quỷ [P1] Biệt Đội Săn Quỷ [P1]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Biet-Doi-San-Quy-P1-Audio-Truyen.jpg)







