Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 271 [ chương 1351 đến 1355 ]
❮ sautiếp ❯Chương 1351: Thật sự cho rằng mình vô địch sao (hạ)?
– Tay không đánh phi điện thanh đồng?
– Hắn điên rồi!
– Phi điện thanh đồng là một báu vật khó có được!
Đám người thấy tình cảnh này thì sôi trào.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Vang tiếng nổ điếc tai.
Mọi người cảm giác ù tai, vô số bản năng bịt tai lại. Có kẻ thực lực hơi thấp miệng mũi trào máu. Phi điện thanh đồng chấn động, sóng âm bình thường không thể bắt giữ cực độ khuếch tán. Sáu, bảy hộ vệ Xuất Vân thế gia không né kịp biến thành bột phấn.
Mặt đất đá dưới chân Đinh Hạo vỡ ra thành hạt cát, hắn lún xuống đất như chìm vào bãi cát.
Nhưng phi điện thanh đồng bị hất bay ra, minh văn rậm rạp tầng ngời chớp lóe như vằn nước, xiêu vẹo mất điều khiển.
Đinh Hạo cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Phi điện thanh đồng cũng chỉ có thế!
Đinh Hạo phóng lên cao, như bóng với hình liên tục tung cú đấm.
Đinh Hạo quyết định đại náo.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Phi điện thanh đồng bị đánh móp méo, ánh sáng chớp lóe không ngừng đổi hướng muốn thoát khỏi nhưng không thể tránh oanh kích quyền phong của Đinh Hạo.
Cuối cùng.
Đinh Hạo quát to:
– Từ đâu đến thì biến về chỗ đó!
Đinh Hạo đánh ra cú đấm mạnh nhất vào phi điện thanh đồng.
Mặt thường trông thấy minh văn vo ngoài phi điện thanh đồng như xích sắt nứt ra, một lỗ hõm to trên đồng điện. Phi điện thanh đồng bị đánh bay ra đình đài phía xa.
Đó là nơi phi điện thanh đồng xuất hiện.
– Càn rỡ!
Trong tiếng gầm tức giận, khí thế cường đại phát ra từ đình đài phía xa lật tung nóc nhà.
Ánh sáng chớp lóe.
Một thân hình cao to thon dài bay tới vịn phi điện thanh đồng, ánh sáng lấp lánh. Phi điện thanh đồng nhanh chóng thu nhỏ cuối ùng to cỡ bàn tay. Thanh niên cao to nâng phi điện thanh đồng trong lòng bàn tay.
Xuất Vân Cuồng Chiến!
Cuối cùng Xuất Vân Cuồng Chiến ra tay.
Xuất Vân Cuồng Chiến lạnh lùng quát:
– Đủ rồi, ngươi đang khiêu khích quy nghiêm của Xuất Vân thế gia ta, sẽ phải trả giá đắt!
Xuất Vân Cuồng Chiến đạp từng bước trong không trung, khí thế lay động thiên địa, như thể hoa viên Thiên phủ rung rinh theo bước chân gã.
Mọi người biến sắc mặt, kẻ cuồng chiến đấu cuối cùng cũng giận?
Đinh Hạo thì biểu tình thản nhiên, cười nói:
– Tài mọn cũng dám khoa khoang trước mặt ta, cho rằng mình là vô địch sao? Tự cao tự đại, hôm nay ta sẽ cho ngươi hiểu có thể gọi là ngoài người có người, ngoài trời có trời.
– Ta gặp nhiều cuồng đồ, ngươi là thứ ngu xuẩn nhất trong số đó.
Tay Xuất Vân Cuồng Chiến nâng phi điện thanh đồng, ánh sáng xanh di động. Phi điện thanh đồng bị Đinh Hạo đánh biến hình hồi phục nguyên trạng. Xuất Vân Cuồng Chiến đứng trong không trung, khí thế tăng vọt như mưa lũ ban đêm, sương hỗn độn quanh quẩn bên người.
Xuất Vân Cuồng Chiến hét to:
– Cũng sẽ là kẻ chết thảm nhất, ta bảo đảm!
Phía đối diện.
Đinh Hạo cười nhạt, khinh thường nói nhiều, giơ tay chỉ một cái.
Vù vù vù vù vù!
Kiếm quang như cửu thiên thất luyện, ánh sáng trắng rạch phá hư không.
Xuất Vân Cuồng Chiến cười to bảo:
– Tài mọn cũng dám khoe khoang trước mặt ta, Xuất Vân Chưởng Ấn, giết!
Xuất Vân Cuồng Chiến tung chưởng ấn, lực lượng khủng bố làm hư không trũng xuống. Một chưởng ấn trắng khổng lồ như bàn tay thần linh vươn ra từ giữa hư không, to mấy chục thước. Năm ngón tay xòe ra như dãy núi đè xuống, muốn chộp Đinh Hạo vào lòng bàn tay như bắt con gà.
Các cao thủ Xuất Vân thế gia bên dưới reo hò.
– Chết chắc rồi, hắn chết chắc rồi.
Xuất Vân Chưởng Ấn là một trong mấy chục thần thông trấn tông của Xuất Vân thế gia, ai địch lại được?
Nhưng mà…
Vù vù vù vù vù!
Kiếm khí gào thét.
Một luồng kiếm quang trắng thất luyện trong tiếng người ồn ào đánh nát Xuất Vân Chưởng Ấn, như thể thần kiếm chặt vào khúc gỗ mục. Dư thế chưa tan bay thẳng vào trán Xuất Vân Cuồng Chiến.
– Cái gì?
Xuất Vân Cuồng Chiến giật mình không kịp nét tránh, trán đau nhức, da thịt sắp nứt ra. Cái bóng chết chóc bao phủ Xuất Vân Cuồng Chiến.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc Xuất Vân Cuồng Chiến giơ phi điện thanh đồng ra che.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
– Phụt… A!
Xuất Vân Cuồng Chiến cảm thấy có sức mạnh hùng hồn xuyên qua phi điện thanh đồng truyền tới, lực lượng của gã quá nhỏ bé, không thể ngăn cản. Cổ họng Xuất Vân Cuồng Chiến ngứa, gã há mồm hộc búng máu. Xuất Vân Cuồng Chiến bay ngược ra ngoài.
– Đây chính là cao thủ đệ nhất thế hệ trẻ của Xuất Vân thế gia sao? Quả nhiên là thứ mồm mép mạnh hơn thực lực, vô dụng.
Đinh Hạo đứng tại chỗ như ma vương trong mắt mọi người, tóc đen bay múa. Thân hình một mình Đinh Hạo trở nên to lớn che lấp ánh mặt trời trong mảnh thiên địa này.
Mọi người đứng bên dưới hóa đá.
Tình hình vượt qua dự đoán của bọn họ.
Kẻ chiến đấu cuồng của Xuất Vân thế gia bị thua trong một chiêu, tình hình này không giống cùng thế hệ so kè mà như chí tôn thế hệ trước chỉ điểm, ăn hiếp hậu bối.
Mấy cao thủ tứ đại thế gia vốn hớn hở chờ ra sân giờ đều rụt vòi. Đùa gì vậy, Xuất Vân Cuồng Chiến còn bị người ta nhẹ nhàng đánh bại, bọn họ đi lên là tự ngược.
Phía xa vọng về tiếng gầm điên cuồng của Xuất Vân Cuồng Chiến:
– A a a a!!!
Xuất Vân Cuồng Chiến nhanh chóng bay về, cuồng kêu:
– Ta vẫn chưa thua! Ngươi thành công chọc giận ta, ta muốn ngươi trả giá đắt! A a a a, xuất vân thiên công, thiên nhân cửu biến!!!
Toàn thân Xuất Vân Cuồng Chiến lượn lờ sương trắng hỗn độn, khí thế càng cuộc bạo hơn, hơi thở lực lượng tăng lên cực độ, không ngừng đột phá cực hạn. Bùm một tiếng, không khí xung quanh chấn động, lực lượng mới sinh đáng sợ khuếch tán bốn phía, giống như ma thần giáng lâm.
Người bên dưới kinh kêu:
– Cuồng Chiến công tử đột phá đỉnh thánh cảnh!
– Ha ha ha ha ha ha! Nửa bước thần cảnh, này là lực lượng nửa bước thần cảnh, ha ha ha ha ha ha! Xuất Vân thế gia ta lại có một vị cường giả thần cảnh!
Đệ tử cao thủ Xuất Vân thế gia càng mừng như điên.
Mấy trưởng lão Xuất Vân thế gia cười phá lên.
Vốn là một chuyện bực mình không ngờ xảy ra việc như vậy.
Cùng lúc đó phía xa có mấy khí thế cường đại vọt tới.
Hiển nhiên hơi thở lực lượng bán thần cảnh làm nhiều lão quái vật tứ đại thế gia không lộ mặt bị kinh động. Dù Thiên phủ có nội tình thâm sâu nhưng một cường giả thần cảnh mới xuất hiện là việc siêu lớn.
– Xuất Vân thế gia không thể bị nhục, tội nhân, chết đi!
Xuất Vân Cuồng Chiến đạp mây trắng, trở về phong độ vô địch. Xuất Vân Cuồng Chiến tràn đầy tự tin, coi rẻ Đinh Hạo. Một tay Xuất Vân Cuồng Chiến chắp sau lưng, tay kia nhanh chóng bắt ấn khống chế phi điện thanh đồng.
Minh văn trên phi điện thanh đồng nhấp nháy biến thành phù văn cổ xưa, phi điện thanh đồng hóa thành màu vàng, co lực lượng gần như tiên. Phi điện thanh đồng xoay tít từ lòng bàn tay Xuất Vân Cuồng Chiến bay lên cao trướng to cỡ ngọn núi đè xuống Đinh Hạo.
Lực lượng nửa bước thần cảnh lộ rõ ràng.
Đám người bên dưới lại thụt lùi.
Lực lượng thần cảnh hoàn toàn bộc phát khiến bọn họ cảm thấy nghẹt thở run rẩy. Dù lực lượng phi điện thanh đồng không hướng về bọn họ, chỉ bị lan đến nhưng họ đã không thể chịu nổi.
Chương 1352: Mảnh vỡ thanh đồng
Có cường giả thế hệ trước đứng bên ngoài rống to:
– Mau khởi động trận pháp bảo vệ hoa viên!
Bốn phía hoa viên Thiên phủ lập tức bay lên các xiềng xích minh văn trói buộc hơi thở nửa bước thần cảnh khủng bố. Xuất Vân Cuồng Chiến mới vào nửa bước thần cảnh, chưa thể viên mãn khống chế lực lượng. Toàn hoa viên Thiên phủ sắp hoang tàn.
Trong ánh mắt của mọi người cho rằng Xuất Vân Cuồng Chiến thắng chắc.
Giữa không trung, Đinh Hạo cất tiếng cười lớn.
Đinh Hạo cười to bảo:
– Nửa bước thần cảnh mạnh lắm sao?
Đinh Hạo không lùi càng tiến tới một bước, người khựng lại, hư không quanh hắn trở nên mơ hồ, hắn hòa cùng thiên địa.
Mượn thế trời, đây là lĩnh ngộ võ đạo thế của Đinh Hạo càng tiến bộ một bước.
Hồng nhạn hú dài, kiếm ý lập xuân bộc phát.
Nắm tay của Đinh Hạo ngưng tụ kiếm ý kiếm quang rực rỡ như một đoàn sáng ngân hà lượn lờ trên cánh tay phải, không biết ra kiếm ảnh nhưng lực công kích càng mạnh. Tay chậm rãi đánh ra.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Kiếm quang như gió giật mưa rào trút xuống.
Lĩnh ngộ kiếm ý, đao ý đến trình độ như Đinh Hạo thì trong tay không kiếm, không cố chấp với hình mà là đạo vận, lòng máy động tất cả đều có thể phát kiếm ý.
Nắm đấm đánh ra, lực lượng kiếm ý bùng phát.
Răng rắc! Răng rắc!
Phi điện thanh đồng to lớn vang tiếng gãy giòn.
Chỉ giây lát một trong các chí bảo của Xuất Vân thế gia yếu ớt không chịu nổi một kích. Phi điện thanh đồng như tờ giấy thành ngàn mảnh vụn bắn tứ tung, mảnh vỡ thanh đầu bay đầy trời. Minh văn vàng đã thành công diễn hóa nhưng không thể phát huy chút tác dụng, nó như cọng cỏ đứt từng khúc.
Vô số cặp mắt trân trân nhìn.
Mọi người ở bên dưới nhìn đều hóa đá, hình ảnh bọn họ không thể hiểu nổi.
Các cao thủ, cường giả Xuất Vân thế gia như bị sét đánh, há to mồm không nói nên lời. Các trưởng lão Xuất Vân thế gia lúc trước tràn đầy tự tin đều biến sắc mặt, muốn ra tay cứu nhưng không kịp.
– A!
Xuất Vân Cuồng Chiến không kịp phản ứng, gã chắp một tay sau lưng làm hơi bị lố, hét thê thảm bị kiếm ý kiếm quang hung dũng nhấn chìm thành bãi máu xương vụn bay ra ngoài.
Người Xuất Vân Cuồng Chiến bầy nhầy, tứ chi thành bãi máu.
Một tiếng gầm giận dữ vang lên:
– Tên giặc này, ngươi dám…!?
Ánh sáng từ xa lao tới chiến trường.
Cao thủ Xuất Vân thế gia thật sự ra tay, ôm Xuất Vân Cuồng Chiến đã xỉu vào lòng. Xuất Vân Chưởng Ấn rực rỡ như thủy ngân phát ra miễn cưỡng chặn lại kiếm ý kiếm quang.
Vù vù vù vù vù!
Bóng người chớp lóe, lại mấy chục người xuất hiện trong không trung.
Đám người này đều lớn tuổi, mặc trang phục trưởng lão tứ đại thế gia, là cường giả thế hệ trước trong Thiên phủ. Bọn họ bao vây Đinh Hạo.
Trưởng lão ôm Xuất Vân Cuồng Chiến biểu tình tức giận, độc ác hỏi:
– Ngươi là ai?
Không đợi Đinh Hạo đáp, trưởng lão ôm Xuất Vân Cuồng Chiến cười tàn nhẫn nói:
– Không, ngươi không cần trả lời, dù ngươi là ai thì ngươi chết chắc, hôm nay ngươi phải chết. Xuất Vân Cuồng Chiến tuyệt đối không tha cho ngươi!
Đinh Hạo không biết nên nói cái gì.
Đánh nhỏ thì già đến, già còn kiêu căng cứng đầuh ơn nhỏ. Người của tứ đại thế gia đều là thứ ngu si như vậy sao?
Thân hình trưởng lão ôm Xuất Vân Cuồng Chiến ục ịch nhưng khí thế dào dạt rõ ràn là cường giả bán thần cảnh. Tóc trưởng lão Xuất Vân thế gia ngắn ngủn đỏ rực như lửa, gã giống con hỏa ngạc, mắt lóe ánh sáng tàn nhẫn. Trưởng lão Xuất Vân thế gia nhìn bốn phía, ra lệnh với trưởng lão cao thủ gia tộc mình.
– Đối phó thứ ác đồ này đừng nương tay, cùng xông lên giết hắn, báo thù cho Chiến Nhi.
Mấy chục trưởng lão Xuất Vân thế gia cùng đồng ý, lấy ra một mảnh phi điện thanh đồng, trôi nổi hợp thành trận pháp. Từng vầng sáng lóe lên bao vây Đinh Hạo lại.
– Thú vị.
Khóe môi Đinh Hạo cong lên, hắn phát hiện một chuyện lạ.
Trưởng lão Xuất Vân thế gia lấy ra mảnh vụn thanh đồng mỗi một khối chỉ cỡ nắm tay, đầy vết loang lổ, không chút linh tinh như đồ bỏ. Nhưng khi thúc giục mảnh vụn thanh đồng thì toát ra hơi thở quen thuộc.
Là hơi thở luân hồi.
Mấy chục trưởng lão này thực lực mạnh nhất chỉ cỡ đỉnh Võ Thánh cảnh, với thiên phú tuổi tác như bọn họ suốt đời cũng không thể tiến thêm một bước, không là chí tôn thần cảnh thật sự. Nhưng có mảnh vụn thanh đồng gia cố khiến Đinh Hạo cảm giác uy hiếp.
Đinh Hạo thầm nghĩ:
– Đây là lực lượng luân hồi sao?
Đinh Hạo cảm giác vầng sáng thanh đồng bao phủ, hư không xảy ra biến đổi như thời gian chảy nhanh trong phạm vi nhỏ, làm người nhanh chóng già nua.
Nhưng lực lượng này quá yếu ớt, ngoài người Đinh Hạo nổi lên từng tầng ánh sáng kiếm ý, đao ý, dùng ý chí siêu mạnh ngăn cách lực lượng này. Thần khí Luân Hồi Thiên Bàn trong đầu Đinh Hạo phát ra dao động kỳ dị hoàn toàn hấp thu lực lượng luân hồi từ mảnh vụn thanh đồng.
Kiếm Tổ nói:
– A? Mảnh vỡ thanh đồng này rất quan trọng, cướp lại đây nhìn xem.
Đinh Hạo gật đầu, bàn tay như đao chậm rãi vạch một đường.
Trong không trung bỗng noeoi gió lốc.
Một trưởng lão Xuất Vân thế gia chưa kịp phản ứng đã bị chém ngang eo, vết cắt thẳng thớm như thần binh. Trưởng lão Xuất Vân thế gia chỉ hộc búng máu, chưa nhận thấy cơ thể đã bị cắt đứt. Khối mảnh vỡ thanh đồng của trưởng lão Xuất Vân thế gia này bị khống chế, gió lốc xoay tròn kéo khối mảnh vỡ thanh đồng bay vào tay Đinh Hạo.
Hai trưởng lão Xuất Vân thế gia bên cạnh trưởng lão kia giật nảy mình, định ngăn cản. Làm sao Đinh Hạo cho bọn họ có cơ hội?
Phụt phập!
Chớp mắt kiếm quang xẹt qua, cơ thể hai trưởng lão Xuất Vân thế gia cũng thành hai khúc.
Hai trưởng lão Xuất Vân thế gia là đỉnh cường giả thánh nhân cảnh, thực lực siêu mạnh, cho rằng ngay mặt chiến đấu thắng Đinh Hạo là cái chắc. Không ngờ hai trưởng lão Xuất Vân thế gia không có cả thời gian phản ứng lại để né tránh đã bị chém eo, hai phi điện thanh đồng bị gió lốc xanh bao bọc.
Trưởng lão hỏa ngạc Xuất Vân thế gia nhận ra điều gì, thất thanh hét lên:
– Đao khí, đó không phải gió mà là thần thông đao khí diễn hóa ra. Mau tránh đi, đừng tới gần!
Trưởng lão hỏa ngạc Xuất Vân thế gia nhận ra gió lốc đó không phải thần thông gió bình thường mà là đao khí đáng sợ nhất diễn hóa cực độ công kích, sức mạnh vô địch ẩn chứa ý đại đạo khủng bố. Chỉ toát ra một lũ đủ chém nát một ngón núi trong giây lát, rất khủng bố, diễn biến đao pháp lên đến cực độ.
Nhưng đã muộn.
Vù vù vù vù vù!
Gió rít gào.
Chớp mắt mấy chục trưởng lão Xuất Vân thế gia đều bị chém eo.
Tình hình này như xắt rau chứ không phải cường giả đối trận.
Các trưởng lão Xuất Vân thế gia bày trận pháp không tạo nên chút ảnh hưởng với Đinh Hạo.
Trưởng lão hỏa ngạc Xuất Vân thế gia nhận ra một chút nhưng gã nói sai, gió lốc không phải đao khí gì mà là lực lượng đao ý cực độ. Với sức mạnh hiện tại của Đinh Hạo khi thi triển là phong chi đao trong khí tượng tứ quý đao ý. Các trưởng lão Xuất Vân thế gia khởi động trận pháp luân hồi không làm gì được Đinh Hạo càng đừng nói đến chống đỡ đao ý cực độ.
Chương 1353: Đều không phải đối thủ
Mấy chục khối mảnh vỡ thanh đồng đều rơi vào tay Đinh Hạo.
Đinh Hạo cười khinh thường nói:
– Xuất Vân thế gia chỉ có thế.
Đinh Hạo lắc đầu, biểu tình chân thành.
Câu nói này làm người Xuất Vân thế gia hận điên lên.
Bọn họ là một trong tứ đại thế gia, đã bao giờ bị người chỉ vào cái mũi miệt thị?
Xuất Vân Cuồng Chiến tỉnh táo lại, tứ chi bầy nhầy chưa khỏe hẳn, nghe Đinh Hạo nói xong há mồm hộc máu, bị tức xỉu.
Đinh Hạo quan sát khối mảnh vỡ thanh đồng giây lát, tạm thời không nhìn ra manh mối gì. Đinh Hạo ngẩng đầu nhìn trưởng lão hỏa ngạc Xuất Vân thế gia, thấy vẻ mặt không cam lòng, tức giận của gã.
Đinh Hạo cười khinh thường nói:
– Lần này ta đến Thiên Chi đảo chỉ tìm người Mạc Hoàng thế gia, không liên quan đến các ngươi, đừng đi lên cho ta tát mặt. Đây chỉ là bài học nho nhỏ, nếu còn không biết sống chết chọc ta thì thật sự sẽ chết người.
Trưởng lão hỏa ngạc Xuất Vân thế gia tức đến nhức răng, cơn giận bốc lên tận não.
Mấy chục trưởng lão Xuất Vân thế gia bị chém eo dùng bp hồi phục thân thể nhưng nguyên khí đại thương, bị thương căn nguyên. Các trưởng lão Xuất Vân thế gia mặt tái nhợt tụ tập bên cạnh trưởng lão hỏa ngạc Xuất Vân thế gia ục ịch, ánh mắt kinh khủng nhìn Đinh Hạo.
Đám người này bị Đinh Hạo đánh sợ.
Một chiêu nhẹ nhàng gần như giết hết bọn họ, nếu không phải bởi vì Đinh Hạo chưa muốn giết người thì uy lực đao ý chỉ một giây đủ diệt thần hồn các trưởng lão Xuất Vân thế gia.
Đinh Hạo cất khối mảnh vỡ thanh đồng, đứng trong hư không, thanh âm như sấm vang vọng:
– Mạc Hoàng Thiên Linh, cút ra đây cho ta!
Thanh âm của Đinh Hạo quanh quẩn toàn Thiên Chi đảo, mọi người biến sắc mặt. Bởi vì Đinh Hạo gọi thẳng tên người như thần trong lòng tứ đại thế gia Thiên Chi đảo.
– To gan!
– Càn rỡ, dám gọi thẳng tên của lão tổ nhà ta, muốn giết!
Người Mạc Hoàng thế gia nổi khùng.
Mạc Hoàng Thiên Linh có địa vị, thân phận cao quý trên Thiên Chi đảo, lão như là thần linh, không tha khinh nhờn. Bây giờ một tiểu tử hậu bối càn rỡ gọi thẳng tên Mạc Hoàng Thiên Linh, thế này là tát mặt Mạc Hoàng thế gia, sao có thể nhịn?
Mạc Hoàng Anh, Mạc Hoàng Hùng ở phía xa hoàn toàn biến sắc mặt.
Mạc Hoàng Anh, Mạc Hoàng Hùng không thể ngờ hậu bối này càn rỡ, làm việc thẳng thắn như vậy. Gọi thẳng tên lão tổ chẳng khác nào trở mặt với Mạc Hoàng thế gia, hắn lấy đâu ra lá gan và điểm dựa?
Sóng âm cuồn cuộn dao động.
Trưởng lão hỏa ngạc Xuất Vân thế gia đứng mũi chịu sào, chỉ cảm thấy kình khí như nước lũ ập tới, sóng âm đáng sợ vượt qua sức tưởng tượng của gã. Trưởng lão hỏa ngạc Xuất Vân thế gia tựa trái bóng trong bão tố bị lực lượng hất bay, ngực trầm đau, hộc máu. Trưởng lão hỏa ngạc Xuất Vân thế gia ôm Xuất Vân Cuồng Chiến bay ngược ra ngoài.
Mấy chục trưởng lão sau lưng trưởng lão hỏa ngạc Xuất Vân thế gia cũng không chịu nổi, da thịt nứt toác phun máu, bọn họ như đồ sứ không chịu nổi mạnh tay hét thảm văng ra.
Trong hoa viên Thiên phủ, mọi người cảm nhận áp lực khủng bố khuếch tán. Ai nấy mặt trắng bệch nhanh chóng thụt lùi, sức người không thể ngăn cản. Người đứng gần nhất bị chấn xỉu bay ra ngoài.
– Trời ạ!
– Ma vương này là ai?
– Quái vật từ đâu ra?
– Không lẽ là yêu ma khoác da người sao?
Từng tiếng hét chói tai vang lên, sự việc đến bây giờ đã vượt qua dự đoán của mọi người. Vốn tưởng là một võ giả tán tu không biết sống chết huênh hoang, ai ngờ là rồng vượt sông, điểm danh khiêu chiến lão tổ của Mạc Hoàng thế gia.
Phong vân hối tài tuấn thiên phú trẻ tuổi lần này trở thành võ đài cá nhân của thanh niên áo xanh vải bông.
Bá Thiên thiếu gia run cầm cập trong đám người, đầu óc mụ mị.
Khi Đinh Hạo liếc mắt qua, nỗi sợ nhất chìm Bá Thiên thiếu gia. Bây giờ thánh chủ điện hạ ẻo lả đã hiểu rằng gã luôn tính kế đối phó loại tồn tại gì, chút ý chí võ đạo cuối cùng vỡ nát trong lòng. Mắt Bá Thiên thiếu gia tối sầm, đan điền đau nhức. Bùm một tiếng, hạt giống huyền khí nổ tung.
Bá Thiên thiếu gia bị hù sợ đến phế bỏ công lực, đời gã đã chấm dứt.
Xuất Vân Bái được cao thủ hộ vệ Xuất Vân thế gia cứu về nuốt một viên thần đan tứ chi mới lành alựn, từ xa thấy hình ảnh này thì tan vỡ. Vốn Xuất Vân Bái tràn đầy oán hận muốn báo thù, nhục nhã Đinh Hạo tơi bờ nhưng bây giờ nhìn thân hình như ma thần đứng trên không trung, gã hú lên bỏ chạy, sợ teo tim.
Uy nhiếp của cường giả thật sự là một ý nghĩ đủ diệt ý chí kẻ thù.
Trong chớp mắt này Đinh Hạo phát tán khí thế, bên trong ẩn chứa sát ý vô tần. Đó là sát ý tích lũy từ nhiều lần rèn luyện sống chết bao phủ bốn phương tám hướng, như mây đen che trời. Dù trên bầu trời là ban ngày mặt trời sáng sủa nhưng mọi người cảm thấy âm u rét lạnh, ánh nắng cũng lạnh thấu xương.
Trong chớp mắt này Thiên Chi đảo chìm trong kỷ nguyên huyền băng bóng tối.
Trong phút chốc Thiên Chi đảo to lớn, nơi được gọi là thánh địa võ đạo lớn nhất Nam Hoang không một ai có can đảm đối diện mắt của Đinh Hạo, không bất cứ ai đứng trước mặt hắn.
Một lúc sau.
– Mặc kệ ngươi là ai, dám gọi thẳng tên lão tổ Mạc Hoàng thế gia ta, hãy qua ải của ta rồi tính.
Một luồng thương mang bay ra từ hư không, như sao băng từ chín tầng trời rơi xuống mang theo lực lượng hủy diệt không gì sánh kịp công kích Đinh Hạo.
Trường thương như long.
Người nắm thương thân hình thon dài, phong độ như ngọc, tóc đen rậm như suối bay lên, mặt như quan ngọc, mày kiếm tà bay xéo vào thái dương, anh tuấn tiêu sái. Áo trắng bay trong gió, trường long bạc bay quanh người, thật như thiên thần.
Đinh Hạo kiềm không được khen ngợi, đúng là một người tuấn tú hiếm thấy.
– Là ai?
Đinh Hạo giơ tay, một luồng kiếm quang tùy ý chém thương mang đầy trời.
Thanh niên áo trắng rống to:
– Mạc Hoàng Phẩm!
Thanh niên áo trắng báo tin xong quay người rút thương đâm tiếp. Thương mang đầy trời như ngôi sao rực rỡ trong trời đêm, mưa ám khí rơi rụng ẩn chứa đạo vận kỳ lạ.
Mạc Hoàng Phẩm có tạo nghệ rất sâu trên đường tu luyện, lĩnh ngộ thương đạo.
Dù sắc bén tiếc rằng chưa đến cảnh giới ý.
Đinh Hạo gật gù, thì ra thanh niên áo trắng là Mạc Hoàng Phẩm một trong tứ đại công tử Thiên phủ, đúng là danh bất hư truyền, thương như long người như tiên, không uổng danh công tử.
Lúc này còn dám tấn công Đinh Hạo, Mạc Hoàng Phẩm có chút can đảm.
– Ngươi không phải đối thủ của ta, lùi xuống!
Bàn tay Đinh Hạo như kiếm chém ra.
Lực lượng kiếm ý vô hình chém hư không, như một ánh sáng mờ mịt nhưng chém nát hết thương mang rực rỡ tựa trời sao. Hình ảnh duy mỹ mà tàn nhẫn, khung trời sao nứt sụp, hư không vỡ thành từng mảng.
Thương mang sắc bén biến mất hết.
Mạc Hoàng Phẩm bị thương nặng hộc búng máu, thương bạc trong tay đứt từng khúc. Mạc Hoàng Phẩm bay ra ngoài té vào đám người bên dưới.
Chỉ một chiêu, thiên tài mạnh nhất thế hệ trẻ Mạc Hoàng thế gia đã mất sức chiến đấu.
Thực lực chênh lệch quá lớn.
Chương 1354: Đều không phải đối thủ (hạ)
Điều khiến các tài tuấn trẻ tuổi trong hoa viên Thiên phủ khó thể chấp nhận. Bình thường Mạc Hoàng Phẩm là thần linh cao cao tại thượng không thể chiến thắng trong lòng bọn họ, dù họ có cố gắng cỡ nào, được cơ duyên gì đều không đuổi kịp bước chân của thiên tài này. Bọn họ vững tin cho rằng Mạc Hoàng Phẩm nhất định là thượng cổ thiên thần chuyển thế!
Nhưng bây giờ thần thoại võ đạo thế hệ trẻ Thiên phủ bị đánh nát.
– Ta cũng đến thử!
Gió mạnh lại nổi lên, một thanh niên tuấn tú, khôi ngô khác xuất hiện, đạp bước trong không trung. Bàn tay thanh niên xòe ra, một con Thiên Dực Côn Bằng biến ra, sà xuống, khí thế hung ác cuồn cuộn muốn nuốt Đinh Hạo.
Một trong tứ đại công tử, Doãn Ly Sinh của Doãn gia.
– Ngươi cũng không được.
Đinh Hạo không thèm ngẩng đầu, tung cú đấm.
Thiên Dực Côn Bằng rít gào, lông chim bay đầy. Thiên Dực Côn Bằng trực tiếp bị chấn nát.
Đây là bản mệnh huyễn thú chứ không phải Thiên Dực Côn Bằng chân thân.
Doãn Ly Sinh ho ra máu, bay ngược ra ngoài.
Lại một thiên tài võ đạo Thiên phủ thua, thua còn rõ ràng hơn Mạc Hoàng Phẩm.
Mọi người chết lặng. Hôm nay là ngày nhục nhã nhất Thiên phủ, các thiên kiêu cao cao tại thượng bị người giẫm nát tôn nghiêm, mọi ánh sáng bị một người che giấu. Tất cả phải cúi đầu trước mặt thanh niên áo xanh vải thô này.
Tứ đại công tử Thiên phủ có ba người đều thua.
Đinh Hạo quát to:
– Mạc Hoàng Thiên Linh, vẫn không chịu ra sao? Nếu ngươi làm con rùa rút đầu thì đừng trách ta đại khai sát giới, chém chết thiên tài của Mạc Hoàng thế gia ngươi!
Sát khí sục sôi, trong mắt Đinh Hạo lộ rõ mất kiên nhẫn.
Phía xa.
Mạc Hoàng Thiên Linh chậm rãi đi tới.
Mặt Mạc Hoàng Thiên Linh lạnh lùng nói:
– Đinh Hạo tiểu hữu có ý gì? Mạc Hoàng thế gia ta từ đầu đến cuối dùng lễ đãi ngươi, mời ngươi tham gia phong vân hối không ngờ ngươi thế nhưng rắp tâm hại người, đại náo Thiên phủ. Ngươi có ý đồ gì?
Mạc Hoàng Thiên Linh dù gì là cường giả thần cảnh nổi danh lâu năm, lực lượng sâu không lường được. Ngay khi Mạc Hoàng Thiên Linh xuất hiện thì ánh lửa bạc đốt cháy quanh thân lão tràn khắp thiên địa, tiêu trừ khí thế của Đinh Hạo.
Người tứ đại thế gia bên dưới cảm giác áp lực nghẹt thở biến mất, thở hổn hển, thần kinh căng thẳng thả lỏng.
Đinh Hạo cười to bảo:
– Lão già, ta lười chơi đánh đố với ngươi, rốt cuộc là chuyện gì thì trong lòng ngươi rõ ràng hơn ta, đừng vòng vo nữa! Nói thẳng đi, Mạc Hoàng Thiên Xu bị các ngươi nhốt ở đâu? Còn Mạc Hoàng Thiên Cơ, ta muốn gặp Mạc Hoàng Thiên Cơ!
Mạc Hoàng Thiên Linh biến sắc mặt, hừ lạnh một tiếng:
– Ngươi đang nói gì? Ta không biết, đó là chuyện của Mạc Hoàng thế gia, sao có thể cho phép ngươi nhúng tay?
Mặt Đinh Hạo sa sầm thẳng thắn nói:
– Ta đến đây là tìm một thiếu nữ tên Đinh Khả Nhi, kêu nàng ra gặp ta thì mọi chuyện dễ nói. Nếu các ngươi cứ đẩy tới đẩy lui, thử thách sự kiên nhẫn của ta thì đừng trách ta xuống tay vô tình, khiến Thiên Chi đảo này thành địa ngục Tu La!
Trải qua nhiều chuyện mài mòn kiên nhãn của Đinh Hạo.
Bây giờ Đinh Hạo đã khẳng định Mạc Hoàng thế gia làm gì với Đinh Khả Nhi nên mới lo lắng, che giấu điều gì.
Chính lúc đó…
Một thanh âm lạnh lùng kiêu ngạo vang lên:
– Hừ! Thật lớn lối, ngu xuẩn! Ta muốn nhìn xem một hậu bối vô danh nhà ngươi làm gì được Thiên Chi đảo ta?
Ánh sáng hư không vặn vẹo, một lão nhân tóc trắng mặt hồng hào, huyết khí như biển xuất hiện.
Đám đệ tử, trưởng lão Xuất Vân thế gia bên dưới reo hò.
Người Xuất Vân thế gia cung kính quỳ trên mặt đất, cao giọng hô to:
– Bái kiến thái thượng trưởng lão.
Người Xuất Vân thế gia sùng kính như thấy thần linh, có thể thấy lão nhân tóc trắng mặt hồng có uy vọng rất cao.
Tim Đinh Hạo đập nhanh.
Lại một cường giả thần cảnh thật sự, chắc là lão quái vật của Xuất Vân thế gia.
Lão nhân tóc trắng mặt hồng mắt lóe tia sáng, âm trầm nói:
– Người trẻ tuổi làm việc đừng quá huênh hoang, không hiểu biết kính già yêu trẻ. Cánh chưa cứng cáp đã hiếu sát như vậy, chờ khi ngươi lớn chẳng phải là trở thành đại ma vương, diệt cả thiên hạ sao?
Đinh Hạo không chút khách sáo hỏi:
– Lão là ai?
– Ha ha ha ha ha ha! Đã lâu không ai dám nói chuyện với ta như vậy, xem ra thế nhân đã quên uy danh của Xuất Vân Thiên Thương ta.
Lão nhân tóc trắng mặt hồng thở dài, trong mắt có dây xích minh văn chảy xuôi, lực lượng sinh tử tản ra.
Lão nhân tóc trắng mặt hồng nhìn chằm chằm vào Đinh Hạo, nói:
– Chàng trai, trả thanh đồng tiên thạch lại cho ta, đi Xuất Vân pHong của Xuất Vân thế gia ta diện bích tư quá trăm năm sẽ tha cho ngươi khỏi chết.
Đinh Hạo cười khinh thường nói:
– Xuất Vân Thiên Thương?
Đinh Hạo không chút nhường bước nói:
– Chưa nghe nói qua. Thời đại bây giờ đã thay đổi, ngươi đã quá già, thời đại của các ngươi qua rồi. Thông minh thì nên chịu già, đừng can thiệp vào, chọc thị phi. Coi chừng chút danh tiếng cả đời chôn vùi, xương già cũng mất.
– Ngươi… Càn rỡ! Cái miệng thật đanh đá, hôm nay ngươi có chắp cánh cũng khó thoát!
Vốn tâm tình Xuất Vân Thiên Thương bình tĩnh bị Đinh Hạo kích thích nổi giận, lạnh lùng cười:
– Tiểu tạp chủng, ngươi tìm cô nương kia đúng không? Xuống âm phu tìm đi, lão phu đưa ngươi và nàng gặp nhau!
Đinh Hạo nghe vậy tim rung lên.
Giọng Đinh Hạo run run:
– Lão già, ngươi nói cái gì? Đinh Khả Nhi… Làm sao?
Dù Đinh Hạo đối diện tất cả cao thủ, cường giả Thiên Chi đảo bao vây cũng chưa từng biến sắc, nhưng lúc này hắn hoảng hốt.
Xuất Vân Thiên Thương cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Con yêu nữ trời sinh làm phản, trong hoa viên Thiên phủ này bị đánh thành thịt nát, hình thần đều diệt. Tiểu bối, ngươi muốn tìm nàng thì xuống địa ngục đi!
Đầu óc Đinh Hạo ù vang như có pháo nổ.
Đinh Hạo không thể tin điều nghe thấy.
Muội muội chết rồi?
Muội muội chết thật?
Không thể nào!
Đinh Hạo quát to:
– Ngươi lừa ta!
Đinh Hạo như phát điên, tóc đen rậm tựa lửa bay trong gió, mắt hắn bắn ra đao quang kiếm ý. Người Đinh Hạo phát rađao kiếm ngân vang trong thiên địa.
Xuất Vân Thiên Thương thấy vậy càng đắc ý, lạnh lùng cười:
– Như thế nào? Yêu nữ đó là người thân của ngươi? Ha ha ha ha ha ha! Đáng tiếc, ngươi đến chậm. Nhưng chết ở nơi nàng đã chết thì ngươi cũng có thể nhắm mắt.
– Khả Nhi sẽ không chết, lão già, dám gạt ta? Ta muốn ngươi chết!
Đinh Hạo có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma, lắc người đánh vào Xuất Vân Thiên Thương.
Kiếm ý tăng vọt.
Xuất Vân Thiên Thương tức giận hừ lạnh một tiếng:
– Hừ! Tiểu bối muốn chết!
Xuất Vân Thiên Thương tung cú đấm nghênh đón, tu vi huyền khí của lão cao hơn Đinh Hạo mấy cảnh giới, làm sao chịu tránh né?
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Lực lượng khủng bố nổ tung.
Đinh Hạo bay ra ngoài, khóe môi tràn máu.
Dù sao cách biệt thực lực, mấy tháng nay Đinh Hạo lên đến đỉnh song mạch cửu khiếu Võ Thánh cảnh tương đương với nửa bước thần cảnh. Đinh Hạo lĩnh ngộ kiếm ý, đao ý, thiên địa đại thế, sức chiến đấu thẳng hướng Võ Thần cảnh nhưng tu vi huyền khí vẫn kém hơn một chút.
Chương 1355: Hay là huyết tẩy Mạc Hoàng thế gia
Cú đấm cứng đối cứng làm Đinh Hạo bị thương.
Nhưng Xuất Vân Thiên Thương không khỏe hơn, lão quá sơ sẩy bị kiếm ý đánh vào nắm tay. Kiếm ý sắc bén đánh nát tay Xuất Vân Thiên Thương lộ ra xương trắng hếu, máu thịt. Kiếm ý xâm nhập vào kinh mạch từ miệng vết thương, chạy khắp cơ thể Xuất Vân Thiên Thương.
– Giết!
Đinh Hạo lại xông lên.
Lần này Đinh Hạo không giữ sức, tay trái đao ý chém ra, tay phải ngưng tụ kiếm ý. Đoàn sáng trắng và vàng ngưng tụ ở hai tay, lực lượng một dương một âm diễn hóa, tương sinh tương khắc sinh ra lực lượng mới giống như hỗn độn chi nguyên.
Đao kiếm đều xuất hiện.
Xuất Vân Thiên Thương hoàn toàn biến sắc mặt.
Kinh nghiệm của Xuất Vân Thiên Thương phong phú nên nhìn ra được chiêu này khủng bố, đủ uy hiếp sinh mệnh mạnh mẽ của lão. Sau khi nếm kiếm ý đáng sợ thì Xuất Vân Thiên Thương không dám ngay mặt đón đỡ, lắc người né một kích kinh người.
Xuất Vân Thiên Thương quát to:
– Xuất Vân Đạo!
Ánh sáng vặn vẹo trong không trung, lực lượng pháp tắc di chuyển. Khe nứt không gian xuất hiện muốn hút Đinh Hạo vào.
Đây là chiêu tất sát của cường giả thần cảnh trung giai, dùng lực lượng pháp tắc tạo ra không gian mới như băng tuyết đạo của Bắc vực Huyền Sương Chiến thần, từ bi đạo của Phật Chủ vân vân và vân vân. Một khi vào trong đó thì sống chết không do mình.
Đinh Hạo cảm giác cơ thể bị lực lượng đáng sợ kéo vào khe nứt hư không.
Đinh Hạo biết nếu bị hút vào là coi như vào Xuất Vân Đạo của Xuất Vân Thiên Thương, thua chắc.
Đinh Hạo rống to:
– Càn Khôn vô cực, thiên địa dựa thế.
Đinh Hạo khựng người như hợp thành một cùng thiên địa, xung quanh người hắn mơ hồ. Thiên địa đại thế ghim Đinh Hạo tại chỗ đối kháng với uy lực Xuất Vân Đạo.
Xuất Vân Thiên Thương biến sắc mặt nói:
– Cái gì?
Có người dùng cách này chống lại được lực lượng pháp tắc của Xuất Vân Đạo?
Đầu Đinh Hạo lấp lánh ánh sáng sáu màu.
Thần khí Luân Hồi Thiên Bàn chủ động bay ra biến thành sáu cánh cửa ánh sáng sau lưng hắn, tỏa vầng sáng kỳ lạ. Một cửa ánh sáng màu xám nhạt bắn ra ánh sáng bay hướng lối vào Xuất Vân Đạo.
Xuất Vân Thiên Thương rống to:
– A!
Xuất Vân Thiên Thương hộc máu.
Vẻ mặt Xuất Vân Thiên Thương kinh khủng, duỗi tay chỉ Đinh Hạo, hoảng sợ không biết nên nói cái gì. Cô đọng ra đạo không phải chuyện dễ dàng với cường giả thần cảnh, nó cần tiêu hao nhiều công sức thử dung hợp, thay đổi pháp tắc. Sau khi vào thần cảnh, Xuất Vân Thiên Thương tốn hơn năm trăm năm mới chế tạo ra Xuất Vân Đạo.
Nhưng trong chớp mắt Xuất Vân Thiên Thương cảm giác cánh cửa ánh sáng xám nhạt sau lưng Đinh Hạo bắn trúng Xuất Vân Đạo thì Xuất Vân Đạo tan rã, như cao ốc bị đốn sập bức tường chịu lực chậm rãi sụp đổ.
Sao có thể như vậy?
Xuất Vân Thiên Thương ngây như phỗng, chưa từng nghe nói đạo tiểu thế giới của cường giả thần cảnh có hiện tượng tan vỡ.
– Lão già, nói đi, Đinh Khả Nhi rốt cuộc ở đâu? Chắc chắn nàng không chết.
Không còn Xuất Vân Đạo kiềm chê,s Đinh Hạo hồi phục sức mạnh bước ra hư không. Mây đen che kín bầu trời, sấm chớp mưa to như trút nước.
Nhị thập tứ tiết khí kiếm ý.
Tứ quý khí tượng đao ý.
Đây là đạo thuộc về Đinh Hạo, lĩnh vực đao và kiếm.
Xuất Vân Thiên Thương bị nhốt trong đó, thần thức của lão nhạy bén cảm giác ngay sát khí đậm đặc giáng xuống. Xuất Vân Thiên Thương lập tức mở cương khí hộ thân ra nhưng chớp mắt bị kiếm ý, đao ý bùng phát nhấn chìm.
Lửa giận trong lòng Đinh Hạo nguội bớt, đầu óc tỉnh táo. Đinh Hạo biết đã trúng kế rối loạn tinh thần của Xuất Vân Thiên Thương.
Đinh Hạo bỗng ngẩng đầu, mắt bắn ra tia sáng nhìn Mạc Hoàng Thiên Linh chằm chằm.
– Hỏi ngươi lần cuối, Mạc Hoàng Thiên Xu ở đâu? Đinh Khả Nhi ở đâu?
Đinh Hạo như cự thú viễn cổ hủy thiên diệt địa toát ra hơi thở nguy hiểm trí mạng.
– Đã chết.
Mạc Hoàng Thiên Linh lạnh lùng nói:
– Hễ ai dám phản bội Thiên phủ đều chết. Đinh Khả Nhi đã vào Mạc Hoàng thế gia, là đệ tử của Thiên phủ ta nhưng tính tình nàng cứng đầu không nghe lời, khi sư diệt tổ, sớm đã bị thanh lý môn hộ.
Lần này Đinh Hạo không dễ bị lừa.
– Kêu Mạc Hoàng Thiên Cơ, Mạc Hoàng Thiên Xu ra gặp ta, không thì ta huyết tẩy Mạc Hoàng thế gia!
Mắt Đinh Hạo đỏ ngầu, thanh kiếm rỉ sét, ma đao tàn khuyết một trái một phải lơ lửng hai bên người hắn. Dù Đinh Hạo không rót huyền khí vào thì thanh kiếm rỉ sét, ma đao tàn khuyết chậm rãi phát ra lực lượng cấm kỵ.
Đinh Hạo mất kiên nhẫn dây dưa, tìm cách khác hỏi về muội muội Đinh Khả Nhi.
Đinh Hạo quyết định dùng áp lực cứng rắn khiến Mạc Hoàng thế gia hoàn toàn thần phục.
Nếu không biểu hiện lực lượng áp đảo thì Mạc Hoàng thế gia sẽ không buông bỏ kiêu ngạo, cảm giác ưu việt, không thỏa hiệp, không thể giải quyết vấn đề. Chỉ có đánh bọn họ tè ra quần, đánh bọn họ cúi đầu xuống thì họ mới chịu ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng.
Chỉ thực lực tuyệt đối mới có quyền lên tiếng.
Trải qua cơn tức vừa rồi Đinh Hạo đã tỉnh táo lại.
Đinh Hạo biểu hiện ra lực lượng càng mạnh, càng độc thì càng có lợi cho muội muội Đinh Khả Nhi, đối phương sẽ ném chuột sợ vỡ đồ không dám thương tổn muội muội. Đinh Hạo tin tưởng muội muội Đinh Khả Nhi không chết, có lẽ ở chỗ nào đó bị Mạc Hoàng thế gia khống chế.
– A a a!!!
Trong tiếng rống thê lương, Xuất Vân Thiên Thương thoát ra khỏi lĩnh vực kiếm ý, đao ý gió giật mưa rào. Dù Xuất Vân Thiên Thương là cường giả thần cảnh nổi danh đã lâu nhưng người đầy vết thương, bộ dạng cực kỳ chật vật.
– Giết!
Rốt cuộc Mạc Hoàng Thiên Linh chịu ra tay.
Lửa đen tím chuyển động như xúc tua quét thiên địa đánh hướng Đinh Hạo.
Đinh Hạo quát một tiếng, kiếm ý kiếm quang quanh thân bắn ra chặn lại xúc tua lửa đen tím.
– Xuất Vân Thiên Thương, cho ngươi cơ hội lần cuối, không muốn Xuất Vân thế gia của ngươi bị xóa sổ thì cút sang một bên.
Đinh Hạo vươn hai tay, thanh kiếm rỉ sét, ma đao tàn khuyết bay vào tay hắn. Nắm đao kiếm trong tay, khí thế của Đinh Hạo lại tăng vọt.
– Ha ha ha ha ha ha! Tiểu tạp chủng, ngươi cũng xứng uy hiếp Xuất Vân thế gia ta? Đồ ngu!
Xuất Vân Thiên Thương không để bụng câu uy hiếp của Đinh Hạo, lại tấn công. Xuất Vân Thiên Thương duỗi bàn tay phải ra, chưởng ấn lưu ly màu trắng khổng lồ hiện ra trong không trung vỗ hướng Đinh Hạo. .
Xuất vân chưởng ấn!
Cùng một thần thông chiến kỹ nhưng vào tay lão tổ tông Xuất Vân thế gia thì mạnh mẽ hơn Xuất Vân Cuồng Chiến, thiên tài số một thế hệ trẻ nổi tiếng gần đây rất nhiều lần. Mỗi chưởng ấn vỗ xuống như sao băng rơi, xé rách hư không, để lại dâu vết rợn người.
Chưởng ấn đầy trời, khung trời bị xé nát, vết thương nhìn thấy ghê người.
Càn Khôn Vũ Hóa – Vũ Động Càn Khôn – Lâm Động Thỉnh chư vị nghé thăm..!
Tay phải Đinh Hạo vung trường kiếm:
– Kiếm nhị thập tứ, dạ chiến bát phương!
Vết loang lổ trên thân thanh kiếm rỉ sét rơi xuống hết, thân kiếm rực rỡ như thủy tinh. Kiếm ý hùng dũng tựa cơn lũ phóng lên cao.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Chưởng ấn lưu lủy thủy tinh bị đánh nát.
Đinh Hạo vung thanh ma đao tàn khuyết trong tay trái:
– Đao nhị thập tứ, nhất đao khuynh thành.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Thiên Hạ Đệ Cửu [Dịch] Thiên Hạ Đệ Cửu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/10/Dich-Thien-Ha-De-Cuu-Audio-Truyen.jpg)







