Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 252 [ chương 1256 đến 1260 ]
❮ sautiếp ❯Chương 1256: Không nghĩ đến đúng không (hạ)?
Đây là một trận pháp rất đáng sợ, với tạo nghệ minh văn của Đinh Hạo nhưng trong phút chốc không nhìn rõ manh mối, không thể phân biệt ra mắt trận nằm ở đâu. Từng hoa văn minh văn lóe ánh sáng trắng phức tạp, mênh mông như biển cả, nhìn một lần sẽ làm người hoa mắt choáng váng.
Trận pháp này chắc chắn do cao thủ rất kinh khủng bày ra.
Hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ cũng đang quan sát nhưng không nhìn thấu manh mối.
Đinh Hạo thầm nghĩ:
– Mặc kệ nó, nếu không nhìn ra mắt trận vậy thì cưỡng ép phá trận!
Đinh Hạo chậm rãi đặt xác Nạp Lan Sơ nằm xuống đất, tùy tay vung lên bày trận pháp bảo vệ quanh cái xác. Đinh Hạo siết chặt thanh kiếm rỉ sét, ma đao tàn khuyết, rót lực lượng huyền khí vào trong, định thi triển lực lượng cấm kỵ.
Nạp Lan Sơ đã chết, tuyệt đối không thể để Nạp Lan Du Hiệp xảy ra chuyện gì.
Điều Đinh Hạo đã hứa với Nạp Lan Du Hiệp kiên quyết làm được, dù phải trả bất cứ giá nào.
Người đeo mặt nạ vàng nhạt nhìn Đinh Hạo tùy tay vung bày ra trận pháp, mắt hơi sáng lên rất là kinh ngạc, thưởng thức. Người đeo mặt nạ vàng nhạt đứng yên tại chỗ, không nói chuyện hay ra tay hoặc chạy trốn.
Thanh kiếm rỉ sét, ma đao tàn khuyết rung rung trong tay Đinh Hạo, lực lượng cấm kỵ cường đại bùng phát.
Hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ biết tâm tình, quyết tâm của Đinh Hạo vào lúc này nên hết sức giúp hắn thúc giục lực lượng thanh kiếm rỉ sét, ma đao tàn khuyết, không chút giữ lại.
Người đeo mặt nạ vàng nhạt bỗng lên tiếng:
– Thời gian đã đến.
Đinh Hạo ngây người, ngừng hành động.
Người đeo mặt nạ vàng nhạt mỉm cười nói:
– Thời gian tiên khí xuất thế đã đến. Thế nhân đều cho rằng tiên khí sẽ xuất thế tại Lạc Thánh sơn mạch, ha ha ha ha ha ha! Bọn họ sai rồi, mọi người đều sai, tất cả chỉ là biểu hiện giả.
Chớp mắt…
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Lực lượng cực kỳ cường đại bùng phát từ Long Ngâm Thiên Biến Trận, sức mạnh khó tả phóng lên cao. Thoáng chốc nóc căn phòng bí mật bị hất tung, đá dày vài trăm thước và bùn đất bị tạc nổ. Cột sáng trắng bắn ra khỏi lòng đất đâm vào trời sao xa xôi.
Cột sáng trắng quán thông thiên địa kích thích thị giác.
Cùng lúc đó, tiếng gầm rống đau khổ của Nạp Lan Du Hiệp ngừng bặt.
Mặt đất chạm khắc minh văn Long Ngâm Thiên Biến Trận vỡ va, trận văn bị đập nát, đạn vụn bay đầy. Ánh sáng trắng chói mắt phát ra từ đá vụn như ngọn lửa trắng rực cháy làm người không mở mắt nhìn được.
Đinh Hạo cũng khép mắt lại.
Cộp cộp cộp cộp!
Tiếng bước chân nhẹ nhàng từ bên trong truyền ra.
Ánh sáng trắng chói mắt tán đi lộ ra hai bóng người, một lớn một nhỏ dắt tay nhau bước ra từ lửa trắng đi hướng Đinh Hạo.
Đinh Hạo giương mắt nhìn, cơ thể run lên, con ngươi co rút.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức cười đắc ý nói:
– Ha ha ha ha ha ha! Không ngờ đến đúng không?
Cơ thể Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức đã hoàn toàn hồi phục.
Lúc trước Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức bị Đinh Hạo hoàn toàn đánh nát, tứ chi vỡ vụn thành bãi máu, xương cốt nát bấy chỉ còn mỗi cái đầu. Bây giờ cơ thể Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức đã hồi phục, không chỉ thế còn cường đại hơn, cơ bắp khắp người như đồng thần thiết thần lóe ánh sáng lấp lánh, lực lượng gần như tiên đạo phát ra từ người gã.
Trước lực lượng này dù là cường giả thần cảnh cũng nhỏ bé như con kiến.
Đứng bên cạnh Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức là Nạp Lan Du Hiệp.
Thiếu niên bình thường ngớ ngẩn chỉ biết cười khờ và ăn lúc này hoàn toàn thay đổi. Áo trắng đổi thành áo giáp lấp lánh ánh bạc che khắp người, làn da lộ ra ngoài như rắc bột bạc lên, trông tựa như làn da Nạp Lan Du Hiệp mọc vỏ kim loại.
Nạp Lan Du Hiệp thay đổi nhiều nhất không phải trang phục mà là khí chất.
Thiếu niên ngốc nghếch đáng yêu giờ đây trên mặt không còn nét chất phác, đôi mày như kiếm bén treo cao, mắt không có con ngươi mà là ánh sáng trắng kim loại không cảm tình. Cơ mặt Nạp Lan Du Hiệp cứng rắn, gã không giống ngời sống mà càng như vũ khí giết người vô địch.
– Suýt chút nữa, chỉ một chút nữa là ngươi phá hỏng việc lớn của ta.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức thở hắt ra, mỉm cười nói:
– Tiếc rằng vận mệnh vẫn đứng về phía ta, ngươi không giết ta ngay mà hất ta vào Long Ngâm Thiên Biến Trận, cho ta cơ hội. Hiện tại ta rốt cuộc được đến tiên khí, hỏi thiên hạ này còn ai là địch thủ của ta?
Đinh Hạo ngây người, tia chớp lóe qua đầu óc, hắn hiểu điều gì.
Đinh Hạo nhìn Nạp Lan Du Hiệp, biểu tình giật mình, tràn ngập khó tin.
– Không ngờ đúng không?tiên khí thật sự không phải lợi kiếm, không phải trường đao, không phải vật chết mà là người sống, là nhi tử của ta, ha ha ha ha ha ha!
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức cuồng cười nói:
– Nếu không có nhất đại kỳ nhân Nê Bồ Tát tính hết tiên đạo thiên cơ thì ta sẽ không biết bí mật lớn nhất từ xưa đến nay. Mọi người đều bị lừa, bọn họ như đồ ngu bị lừa vào Lạc Thánh sơn mạch tàn sát lẫn nhau còn ta dễ dàng lấy được tiên khí.
Đinh Hạo vẫn há hốc mồm.
Nạp Lan Du Hiệp chính là… Tiên khí?
Tiên khí hình người?
Không thể nào!
Chẳng lẽ cái gọi là tiên khí chính là thứ kỳ dị có sinh mệnh, linh hồn?
Nhưng mọi thứ trong Lạc Thánh sơn mạch, ngai vàng, Thần Điện Hoàng Kim, lôi đài hoàng kim, cuộc chiến thiên tuyển, ánh sáng tiên hoàng kim thì giải thích thế nào?
Cơ thể Nạp Lan Du Hiệp đúng là lạ, Đinh Hạo sớm phát hiện trong người gã ẩn chứa lực lượng bí ẩn. Tuy Nạp Lan Du Hiệp chưa từng tu luyện nhưng trong một vài tình huống bùng nổ ra lực lượng cực kỳ cường đại.
Đinh Hạo chỉ cho rằng đó là lực lượng huyết mạch bí ẩn Nạp Lan Du Hiệp chưa kích phát ra, hắn không bao giờ ngờ người sống là tiên khí chưa kích hoạt.
– Ha ha ha ha ha ha! Ha ha ha ha ha ha! Thế nào? Ngươi nằm mơ cũng không ngờ đúng không? Tự mình giao tiểu tử này cho ta chính là tiên khí vô số người tha thiết ước mơ, cảm giác như thế nào? Có phải rất hối hận, rất tức giận không? Bởi vì tiên khí này rõ ràng từng ở trong tay ngươi nhưng ngươi không biết hàng đưa hắn đến bên ta…
Ngữ điệu của Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức rất hưng phấn, đắc ý.
Suýt chút nữa Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức sắp thành công nhưng thất bại, suýt vụt mất tất cả, may mắn phút cuối xuất hiện kỳ tích. Cảm giác tuyệt vọng rồi lại có hy vọng thật là tuyệt. Nay mọi thứ đã định, tiên khí nằm trong tay Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức, trong thiên địa này không ai là đối thủ của gã. .
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức muốn lấy Đinh Hạo mài dao trước.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức có hào khí lâng lâng tiên khí trong tay, ta vô địch thiên hạ.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức cười to bảo:
– Dùng ngươi làm đá mài dao thử lực lượng của tiên khí một lần xem!
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức chợt ngừng cười, lắc người nắm tay Nạp Lan Du Hiệp nhanh như chớp xông hướng Đinh Hạo, tốc độ siêu nhanh.
Đinh Hạo biến sắc mặt, vội thụt lùi lại.
Chương 1257: Lực lượng của tiên khí
Tuy nhiên tốc độ thụt lùi của Đinh Hạo không bằng Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức xông lên.
Chớp mắt khoảng cách giữa hai người rút ngắn chỉ còn gần một thước.
Khóe môi Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức cong lên coi rẻ, đắc ý. Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức cười to, giơ tay chỉ một cái.
Lực lượng hùng hồn đáng sợ bắn ra từ đầu ngón tay Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức đè ép Đinh Hạo.
Đinh Hạo vội né qua nhưng ngón tay đó ẩn chứa thay đổi vô cùng, như bóng với hình phong kín mọi góc độ. Đinh Hạo có cảm giác không thể né tránh, có trốn cỡ nào thì đầu ngón tay lóe ánh sáng bạc nhắm ngay trán hắn.
Ầm!
Đinh Hạo tung cú đấm.
Lực lượng cường đại dâng lên, kình khí tứ tán.
Trong cú đấm ẩn chứa tất cả lực lượng của Đinh Hạo, hư không bị đánh nát, sức mạnh cơ thể siêu cường đại bùng phát.
Nhưng mà…
– Phụt.
Khi quyền chỉ giao nhau, người Đinh Hạo rung mạnh, há mồm phun búng máu. Lực lượng đáng sợ ập đến, cơ thể Đinh Hạo cưỡi mây về gió té ra sau, đập mạnh vào vách tường sụp đổ đụng một cái hố to.
– Ha ha ha ha ha ha! Thế nào? Cảm giác bị đánh nát ra sao?
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức thành công trong một chiêu nhưng không tiếp tục truy kích hạ sát thủ, gã chậm rãi bước tới gần. Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức muốn hành hạ Đinh Hạo từ từ, báo mối thù cơ thể bị đánh nát lên người hắn.
Đây là trận chiến đầu tiên khi Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức có được tiên khí, gã muốn nhấm nháp cảm giác tuyệt vời muốn làm gì thì làm cái nấy.
Từ nay về sau tiên khí không cần luồn cúi phục tùng Thần Đình phương đông nữa, không cần nhún nhường với người đại tông môn nào, không phải cẩn thận che giấu dã tâm của mình, sẽ vắt óc mưu tính từng bước như đi trên miếng băng mỏng, không phải hao tâm tốn sức hết lòng lo lắng củng cố địa vị, quyền lực của mình trong Nạp Lan thế gia!
Có tiên khí trong tay, vô địch thiên hạ!
Chỉ cần Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức muốn, gã rất nhanh sẽ thay thế Thần Đế của Thần Đình phương đông, tây phá vũ tộc, bắc chinh thú tộc, nam hạ đại dương. Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức sẽ dùng sức mạnh bản thân chinh phục các chủng tộc Thần Ân đại lục, khiến tất cả cường giả, thế lực, chủng tộc trong thiên địa này run rẩy dưới chiến ủng của gã.
Mùi vị quá tuyệt vời!
Đây chính là uy lực của sức mạnh.
Bộp!
Đinh Hạo chậm rãi trượt xuống vách tường, tay trái vịn tay phải.
Máu tuôn như suối dọc theo cánh tay phải của Đinh Hạo, bàn tay thủng một lỗ máu to cỡ ngón tay, xương trắng hếu, máu thịt bầy nhầy. Nguyên cánh tay phải bị một chỉ của Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức xuyên thủng, tay Đinh Hạo xem như đã phế.
Có lực lượng phá hư kỳ dị điên cuồng nổ từ miệng vết thương làm khả năng tự chữa lành của Đinh Hạo vô ích.
Đó là lực lượng của tiên khí sao?
Đinh Hạo hít sâu, hắn biết lần này đã gặp rắc rối.
Rắc rối to!
Bây giờ Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức mạnh đáng sợ, dù là Đinh Đồng trong trạng thái đỉnh cao ở Thập Vạn Đại Sơn mạch cũng không phải đối thủ của gã. Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức chỉ tùy ý chỉ một cái đã bị thương nặng Đinh Hạo.
Đinh Hạo nhìn hướng Nạp Lan Du Hiệp.
Thiếu niên trong trạng thái không linh như rối gỗ giật dây, mặt không biểu tình. Nạp Lan Du Hiệp như pho tượng hình người đúc bằng ngân thủy, đôi mắt bắn ra ánh sáng bạc không có cảm tình nhân loại, như không còn linh hồn.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức có được lực lượng chắc là truyền từ cơ thể Nạp Lan Du Hiệp.
Đinh Hạo nhìn hướng tay trái Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức.
Tay trái của Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức nắm chặt tay Nạp Lan Du Hiệp, dù là bước chậm hay ra chiêu đều không thả ra, có đoàn sáng trắng nhạt bao phủ bàn tay hai người.
Nạp Lan Du Hiệp thì giữ tần suất đồng bộ tuyệt đối, dù Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức làm gì Nạp Lan Du Hiệp cũng thoải mái theo kịp, sẽ không ảnh hưởng đến hành động của gã. Nạp Lan Du Hiệp như cái bóng của Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức.
Đinh Hạo thầm nghĩ:
– Nếu tách tay bọn họ ra…
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức đùa cợt nhìn Đinh Hạo:
– Lúc trước ngươi rất cường đại mà, ha ha ha ha ha ha! Bây giờ ngươi không ngăn được một ngón tay của ta, có phải là rất tuyệt vọng không? Có phải rất tức giận. Đáng tiếc, tức giận mà không có thực lực thì càng có vẻ ngươi tội nghiệp hơn.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức thỏa thích nhấm nháp sự tuyệt vọng của đối thủ.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức thích thú dùng ngôn ngữ kích thích Đinh Hạo:
– Ha ha ha ha ha ha! Đúng vậy, là ta ép chết Nạp Lan Sơ, ta dùng trận pháp luyện chết Nạp Lan Du Hiệp rồi sao, ngươi làm gì được ta? Lúc trước ở trong Hãn Hải sâm lâm ta rảnh rỗi quá nên mới chơi đùa với nữ nhân ngu ngốc kia, nàng còn khờ khạo cho rằng ta thật sự thích nàng. Ha ha ha ha ha ha! Ngu ơi là ngu, không chịu soi gương nhìn xem. Về sắc đẹp diện mạo, thiên phú tu luyện, thân phận địa vị nàng có tư cách gì làm nữ nhân của ta? Ta ngủ nàng là may mắn cho nàng ta, ai ngờ nữ nhân ngu xuẩn sinh ra một đôi song sinh, còn mơ mộng hảo huyền kêu chúng đến tìm ta…
Quả nhiên Đinh Hạo nổi khùng lên.
Đinh Hạo rống to:
– Đồ súc sinh, ngươi là rác rưởi không bằng heo chó!
Đinh Hạo lao ra, đao xuân hạ thu đông vèo vèo rạch hư không, kiếm quang đầy trời ập hướng Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức giễu cợt lắc đầu, nói:
– Quá yếu.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức xòe tay phải ra rồi co lại.
Kiếm quang, đao quang đầy trời bị Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức bắt lấy, bóp nhẹ. Kiếm quang vỡ thành luồng sáng tan biến trong không trung. Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức khoe khoang xòe tay ra, lòng bàn tay không có một vết trầy.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức khinh thường cười to bảo:
– Lực lượng cỡ nào mà muốn tổn thương ta sao?
Quá mạnh!
Đinh Hạo giật nảy mình.
Kiếm ý xuân hạ thu đông của Đinh Hạo thúc giục bằng tu vi huyền khí hiện giờ dù là cường giả nửa bước thần cảnh bị công kích cũng sẽ bị thương, nhưng Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức dùng cách này phá kiếm quang, kiếm ý không thể tổn thương gã.
Lực lượng tiên khí khủng bố như vậy sao?
Xem ra Nạp Lan Du Hiệp biến thành tiên khí hình người không chỉ có lực công kích mạnh mẽ, lực phòng ngự cũng vững chắc vô cùng, chớp mắt tăng sức mạnh cho Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức về chất lượng. Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức gần như đứng trên thần cảnh, loại vũ khí này không có chút điểm yếu.
– Từ bỏ vùng vẫy đi, mọi thứ là ông trời đã định, có giãy dụa chỉ phí công.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức đắc ý nói:
– Có ai ngờ lực lượng tiên khí ẩn trong cơ thể tên ngốc này? Ngay cả Thần Đế của Thần Đình cũng bị ta lừa trong lòng bàn tay.
Chương 1258: Tiên khí đổi chủ
Ta biểu đạt trung tâm với Thần Đình, nói cho bọn họ biết ta không hề mơ ước tiên khí, sẽ không để cao thủ Nạp Lan thế gia vào Lạc Thánh sơn mạch. Thần Đế rất cảm động trung thần ta đây. Trong cơ thể tiên khí chảy huyết mạch của ta, điều này chứng minh nó là tạo hóa ông trời ban cho một mình ta. Ngay từ đầu mọi chuyện đã định, ta là chúa tể duy nhất của kỷ nguyên này!
Đinh Hạo im lặng.
Bỗng có tiếng nước chảy róc rách, các con cá kỳ dị hiện ra trong không trung. Tiếng hồng nhạn quay về nam hót ríu rít, đông phong rít gào. Giọt nước rơi tí tách, cá xếp lớp, các loại ảo giác hiện ra trong không trung.
Hai kiếm ý lập xuân, vũ thủy âm thầm bộc phát.
Kiếm ý bùng nổ.
Mọi ảo giác biến thành kiếm ý vô cùng sắc bén bay trên xuống dưới bao phủ Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức, bão tố kiếm quang nhấn chìm gã, cắt người gã, không thể tránh né.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức biến sắc mặt.
Từng luồng kiếm quang, kiếm ý xẹt qua để lại vết thương cạn trên người Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức, có máu chảy ra.
Bị thương!
Đinh Hạo thầm mừng.
Nhưng mà…
Đinh đinh đinh đinh đinh!
Một chuỗi tiếng kim loại va chạm đột nhiên vang lên, hỏa hoa văng khắp nơi.
Ánh sáng trắng kim loại chảy xuôi trên người Nạp Lan Du Hiệp, chớp mắt tràn ra ngoài bàn tay phủ lên cơ thể Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức. Tuy chỉ là một tầng mỏng manh nhưng có lực phòng ngự khó tin, hai kiếm ý lập xuân, vũ thủy bùng phát cắt người Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức nhưng không thể làm gã bị thương, ngược lại hai kiếm ý lập xuân, vũ thủy bị chấn nát.
Hai kiếm ý lập xuân, vũ thủy cắt ghiền Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức lâu đến nửa nén nhang.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức cười khình thường đứng trong cuồng phong kiếm vũ nửa nén nhang, gã không thèm tránh né, mặc cho kiếm vũ kiếm ý chém giết. Ánh mắt đầy ý cười nhìn Đinh Hạo như xem con kiến mưu toan lay động khủng long.
Lòng Đinh Hạo chìm xuống.
Lực lượng tiên khí này gần như không thể phá.
– Như thế nào? Có phải là rất tuyệt vọng không? Thần thông cường đại nhất của ngươi không thể đụng vào một cọng lông của ta, đây chính là chênh lệch. Nếu năng lực của ngươi chỉ có như vậy thì mọi chuyện hãy dừng tại đây, ta sẽ cho ngươi biết cái gì là lực lượng thật sự.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức dứt lời, mắt đầy ý cười bỗng biến thành mũi nhọn lạnh băng.
Sát khí phụt ra.
Chớp mắt Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức thuấn di đến trước mặt Đinh Hạo, đánh ra cú đấm như trước kia hắn đánh bạo gã. Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức muốn dùng cách Đinh Hạo đã đánh bại gã để nhục nhã, đè bẹp hắn.
Đinh Hạo không thể tránh né cú đấm này, hắn chỉ có thể nâng tay lên đỡ.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Lực lượng dời núi lấp biển ập đến, tiếng răng rắc chói tai, đau nhức thấu óc. Đôi xương tay của Đinh Hạo hõm xuống, hoàn toàn gãy xương.
Đinh Hạo bị lực lượng này đánh bay đập vào vách tường.
Đinh Hạo phun ra bãi máu:
– Phụt.
Lực lượng tiên khí quá cường đại, sức người không thể đối kháng.
Vù vù vù vù vù!
Thanh kiếm rỉ sét, ma đao tàn khuyết tự động bay ra thành hai luồng sáng đỏ chém vào Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức.
Đinh đinh!
Hai tiếng vang khẽ, Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức bị chém, lần này gã bi jđánh bay.
Hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ khống chế lực lượng cấm kỵ chí tôn trong thanh kiếm rỉ sét, thanh ma đao tàn khuyết bùng phát, đối đầu với tiên khí hình người Nạp Lan Du Hiệp. Có vẻ một kích kia ngang sức ngang tài, bởi vì thanh kiếm rỉ sét, ma đao tàn khuyết cũng bị chấn bay ra sau.
– Chính lúc này!
Mắt Đinh Hạo sáng lên.
Đinh Hạo biến thành tia chớp, cánh tay gãy lành hơn một nửa. Đinh Hạo ở trong không trung, tay chộp lấy thanh kiếm rỉ sét, ma đao tàn khuyết bay ngược về, chớp mắt đến bên cạnh Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức. Đao kiếm như điện chém xuống cánh tay trái của Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức.
Lực lượng cấm kỵ chí tôn trong thanh kiếm rỉ sét, thanh ma đao tàn khuyết vào lúc này hoàn toàn bộc phát.
Huyền khí hỏa diễm, cực âm ngục băng huyền khí trong thập nhị chính kinh, lục kỳ mạnh trong cơ thể Đinh Hạo cùng lúc bị lực lượng cấm kỵ chí tôn trong thanh kiếm rỉ sét, thanh ma đao tàn khuyết hút sạch. Đây là lần thúc giục lực lượng đến cực độ. Trong khoảnh khắc thanh kiếm rỉ sét biến thành lưỡi trong suốt màu bạc, thanh ma đao tàn khuyết thì như máu chảy.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Thanh kiếm rỉ sét, ma đao tàn khuyết cùng lúc nhanh chóng chém vào cổ tay trái của Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức.
Tuy Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức cũng là cường giả nổi danh đã lâu, trải qua trăm trận, kinh nghiệm chiến đấu cực kỳ phong phú nhưng dù sao gã làm gia chủ Nạp Lan thế gia quá lâu, quen sống an nhàn sung sướng, không đi giữa đường sống cõi chết. Lần này Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức lộ ra sơ hở bị Đinh Hạo bắt lấy.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức biến sắc mặt.
Bởi vì dù cổ tay có ánh sáng trắng tiên khí bao phủ nhưng Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức vẫn thấy đau đớn như bị gãy xương, gã tưởng cổ tay mình thật sự bị chặt đứt.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức hoảng hốt thầm nghĩ:
– Đôi đao kiếm này có lai lịch gì mà đáng sợ như vậy? Chẳng lẽ có thể phá mở phòng ngự của tiên khí?
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức cúi đầu nhìn, cổ tay trái đúng là bị chặt đứt. Bàn tay trái Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức hoàn toàn mất tri giác nhưng gã lộ nụ cười hưng phấn, nhẹ nhõm.
Bởi vì dù cổ tay trái đã bị chặt đứt nhưng lực lượng tiên khí bạc phát ra từ tay Nạp Lan Du Hiệp vẫn dán vào chỗ cổ tay đứt, khuỷu tay của Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức. Tầng sáng bạc mỏng manh mềm mại như chất lỏng, tựa như lớp da cuối cùng không bị thanh kiếm rỉ sét, ma đao tàn khuyết xé ra.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức thấy hưng phấn vì sống sót sau tai nạn, gã cười phá lên:
– Ha ha ha ha ha ha! Ha ha ha ha ha ha!
Trong tiếng cười của Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức tràn ngập đắc ý, trào phúng.
Ánh sáng tiên bao bọc cổ tay bị chặt đứt chớp mắt được chữa lành.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức nhìn Đinh Hạo, lạnh lùng cười:
– Đáng tiếc, chỉ kém một chút, một chút xíu.
Vẻ mặt Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức trào phúng, gã huơ cổ tay đã lành lặn như cũ, nói:
– Ngươi quá xui xẻo, nếu ngươi mạnh thêm một chút có lẽ sẽ cắt đứt liên kết giữa ta với tiên khí. Bây giờ mọi thứ hãy dừng ở đây đi, ta đã mất hứng thú với ngươi.
Đinh Hạo thầm thở dài.
Vẫn không được sao?
Cảm giác mệt mỏi ập đến với Đinh Hạo.
Hoàn toàn bộc phát thanh kiếm rỉ sét, ma đao tàn khuyết hút hết huyền khí trong người Đinh Hạo, cơ thể của hắn mạnh như vậy vẫn thấy chóng mặt, muốn nhắm mắt ngủ cho rồi.
Lực lượng tiên khí cường đại đến nỗi thanh kiếm rỉ sét, ma đao tàn khuyết không thể phá mở sao?
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức từ trên cao nhìn xuống Đinh Hạo, cười khẩy nói:
– Vẫn không nhận mệnh sao?
Chương 1259: Tiên khí đổi chủ (hạ)
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức nhìn ra được vì bộc phát một kích kinh thiên kia mà Đinh Hạo đã tiêu hao hết lực lượng. Đinh Hạo bây giờ cực kỳ suy yếu, trước mặt Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức gã là một con kiến mới sinh, đừng nói làm gã bị thương, đụng một cái cũng là hy vọng xa vời.
Chân Đinh Hạo nhẹ hẫng, người lảo đảo.
Mắt Đinh Hạo lóe tia quyết tuyệt, không xoay người bỏ chạy mà cắn chặt ra, tập trung hết ý chí, dùng cạn lực lượng cuối cùng vung thanh kiếm rỉ sét.
Đây là thanh kiếm rỉ sét song song cùng Đinh Hạo vuốt quãng đời võ đạo, nó nhẹ nhàng vung lên sau đó ủ rũ chém xuống.
Giờ phút này, thanh kiếm rỉ sét không có chút ánh sáng, không như trước kia mỗi khi Đinh Hạo vung nó thì tỏa sáng chói lòa. Không có lực lượng huyền khí dao động, không có biến dị gì, lưỡi kiếm loang lổ vết rỉ sét, thanh kiếm rỉ sét như cây củi bình thường chém vào cổ tay trái của Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức.
Động tác mềm nhũn, yếu ớt như không phải chặt tay đối thủ, chỉ dùng thanh kiếm rỉ sét chạm nhẹ.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức cười khinh miệt.
Đối diện một kiếm mềm nhũn kiểu này gã không thèm né.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức muốn khiến đối thủ trước mắt hoàn toàn tuyệt vọng, hành hạ thần kinh Đinh Hạo, trả thù nỗi nhục lúc trước bị hắn đánh tơi bời.
Thanh kiếm rỉ sét nhẹ đụng vào cổ tay Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức.
Xẹt!
Một tiếng vang khẽ, máu phun ra.
Nạp Lan Tính Đức ngây người.
Đinh Hạo cũng ngây người.
Đứ… Đứt?
Cổ tay trái Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức đỡ được đòn công kích mạnh nhất của Đinh Hạo, trước lực lượng siêu cường đại lông tóc không tổn hao gì, thế nhưng trước một kiếm mềm nhũn nhẹ nhàng bị gãy đôi.
Thời gian đứng lại vào giây phút này.
Nụ cười đông trên mặt Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức sau đó biến thành kinh sợ, khó tin. Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức thậm chí không cảm giác đau đớn vì đứt tay, gã nhìn bàn tay rơi dưới đất, đầu óc trống rỗng.
– Sao… Sao… Sao có thể… Có thể…?
Ánh sáng tiên khí bạc bảo vệ cổ tay Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức đã biến mất từ khi nào, gã không chút đề phòng bị thanh kiếm rỉ sét tứ bên trên chém xuống cổ tay, chỗ cắt thẳng thớm, mạch máu, cơ bắp, xương cốt rõ ràng.
Ánh sáng tiên khí bạc phủ lên người Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức lặng lẽ biến mất.
Đinh Hạo bản năng nhìn thanh kiếm rỉ sét trong tay mình lại ngó bàn tay đứt nằm dưới đất, không dám tin điều mình trông thấy. Tình huống này… Là sao?
Một thanh âm vang bên tai Đinh Hạo:
– Còn ngẩn ra làm gì? Mau cầm tiên khí!
Là giọng của người đeo mặt nạ vàng nhạt.
Người đeo mặt nạ vàng nhạt dùng cách tuyền âm nhập mập, thanh âm xen lẫn loại sư tử rống tỉnh táo tinh thần nhắc nhở Đinh Hạo. Giọng người đeo mặt nạ vàng nhạt bình tĩnh, thản nhiên, có lực lượng kỳ dị như thể gã đã sớm tính toán hết tất cả.
Đinh Hạo giật mình, lập tức phản ứng lại.
Lúc này Đinh Hạo không rảnh nghĩ nhiều tại sao cao thủ của Nạp Lan thế gia dùng cách truyền âm nhập mật nhắc nhở hắn. Lòng Đinh Hạo máy động, không biết lấy đâu ra lực lượng xua tan cơ thể mệt mỏi, nhanh như chớp xông lên chộp lấy tay phải Nạp Lan Du Hiệp.
Bỗng xảy ra chuyện bất ngờ…
Một giọng nữ dịu dàng, trong trẻo vang trong đầu Đinh Hạo:
– Sư phụ, là sư phụ đúng không? Ta cảm giác được nhịp tim của sư phụ…
Là giọng của tiên đạo phong.
– A Sơ?
Đinh Hạo ngây người, mừng rỡ hỏi:
– A Sơ… Không chết sao?
Nạp Lan Sơ mừng muốn khóc đáp lời:
– Sư phụ, là sư phụ thật sao? Ta… A Sơ rất vui mừng, sư phụ đến thật. A Sơ cũng không biết mình sống hay đã chết, trạng thái của ta hơi lạ. Ta đang ở trong người Du Hiệp.
Trong cơ thể Nạp Lan Du Hiệp?
Đinh Hạo thừ người, chợt nghĩ đến điều gì, giật mình kêu lên:
– Hay mới rồi… Là A Sơ đúng không? Có phải A Sơ khống chế thân thể Du Hiệp, vừa rồi đã âm thầm giúp đỡ ta?
Trong chớp mắt vừa rồi ánh sáng tiên màu trắng không còn bảo vệ Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức, nhờ đó mà Đinh Hạo thoải mái chặt đứt tay trái của gã, cắt đứt liên kết giữa gã với Nạp Lan Du Hiệp. Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức không ngờ điều này nói lên trong chớp mắt đó tiên khí Nạp Lan Du Hiệp chủ động vứt bỏ gã.
Nếu Nạp Lan Sơ ở trong cơ thể của Nạp Lan Du Hiệp thì chắc chắn là nàng đã âm thầm làm cái gì.
– Ta chỉ có thể quấy nhiễu vài hành động của Du Hiệp, không thể khống chế hoàn toàn. Trạng thái của Du Hiệp rất lạ, ta cảm giác được hắn sống nhưng cơ thể không nghe điều khiển…
Trong giọng nói của Nạp Lan Sơ đầy vui sướng, nàng rất hưng phấn khi gặp Đinh Hạo.
Cùng lúc đó.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức phản ứng lại.
Thấy Đinh Hạo nắm lấy tay Nạp Lan Du Hiệp, vẻ mặt Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức hiện nét kinh hoàng.
Nhưng giây sau Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức nghĩ đến điều gì, bình tĩnh lại.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức lạnh lùng cười:
– Ngươi chạm vào tiên khí thì sao? Đừng quên trong thân thể Nạp Lan Du Hiệp chảy dòng máu của ta, đã định chỉ bị một mình ta điều khiển. Ngươi không thể khống chế nó!
Đinh Hạo không đáp.
Đinh Hạo cảm giác rõ có dòng nước ấm dọc theo bàn tay Nạp Lan Du Hiệp truyền vào cơ thể hắn, không ngừng bổ sung tiêu hao do vừa rồi hết sức thúc giục thanh kiếm rỉ sét, ma đao tàn khuyết.
Loại lực lượng này cực kỳ dồi dào. Giây lát sau Đinh Hạo cảm thấy toàn thân tràn ngập lực lượng, nước lũ huyền khí chảy xiết trong đường huyền khí.
Giọng Nạp Lan Du Hiệp vang trong đầu Đinh Hạo:
– Người tốt, ta đói, ta muốn ăn thịt… Thịt…
Vẫn khờ khạo, vẫn tin tưởng, dựa dẫm vào Đinh Hạo như vậy.
Đinh Hạo mừng như điên.
Phía đối diện, nụ cười trào phúng đông trên mặt Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức nhận ra có điều không đúng.
Bởi vì Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức cảm giác từ cơ thể Đinh Hạo phát ra lực lượng cường đại, thoáng chốc hồi phục khỏe mạnh, không suy yếu như trước. Một Đinh Hạo mạnh mẽ hơn đứng trước mặt Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức luống cuống:
– Không thể nào! Không… Tại sao?
Sao Đinh Hạo có thể khống chế tiên khí?
Đinh Hạo chiếm được lực lượng tiên khí?
Sao có thể như vậy?
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức chợt hiểu điều gì, vụt ngoái đầu nhìn chằm chằm vào người đeo mặt nạ vàng nhạt.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức tức giận quát:
– Nê Bồ Tát, vậy là sao? Ngươi dám gạt ta?
Người đeo mặt nạ vàng nhạt giọng điệu bình tĩnh nói:
– Ta không lừa ngươi. Chẳng phải ngươi đã có tiên khí rồi sao? Ngươi cảm nhận được lực lượng vô địch, mạnh mẽ của nó đúng không? Những gì ta nói đều thực hiện.
– Nhưng… Nhưng ngươi nói chỉ có người thân ruột thịt mới điều khiển tiên khí được.
Chương 1260: Kết cuộc của Nạp Lan Tính Đức
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức rít gao:
– Tại sao tên này cũng được tiên khí đáp lại? Tại sao e có thể thúc giục lực lượng của tiên khí?
Người đeo mặt nạ vàng nhạt Nê Bồ Tát thản nhiên nói:
– Đúng vậy. Chỉ có người thân ruột thịt mới điều khiển tiên khí được, nhưng ý ruột thịt đây không có nghĩa là cùng lực lượng huyết mạch, nó còn bao gồm người được xác thịt, linh hồn tiên khí công nhận. Người trước mắt được hai huynh muội Nạp Lan Du Hiệp, Nạp Lan Sơ thừa nhận, bọn họ xem hắn là người thân đáng tin nhất.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức ngây người:
– Ngươi…!
Đinh Hạo đăm chiêu.
Thì ra là vậy?
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức điên cuồng rống to:
– Không! Ta không phục!
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức thần kinh chất vấn:
– Nhất định là ngươi che giấu cái gì, tại sao tiên khí đột nhiên vứt bỏ ta? Vì sao? Ngươi được gọi là tính hết mọi thiên cơ, chắc chắn ngươi đã dự đoán được trước nhưng che giấu ta, ngươi đừng quên thê tử, nhi tử còn nằm trong tay ta!
– Vứt bỏ thứ rác rưởi mất trí phát cuồng, bỏ rơi thê tử, lấy oán trả ơn, tâm như rắn rết còn cần lý do gì?
Ánh mắt bình tĩnh của người đeo mặt nạ vàng nhạt Nê Bồ Tát lộ tia khinh thường, nói:
– Không lẽ ngươi cho rằng tiên khí không có linh hồn, muốn làm gì nó thì làm sao?
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức điên cuồng gào thét:
– Chỉ là một món đồ, là vũ khí ta điều khiển, ta muốn đối xử nó thế nào là quyền của ta!
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức giận điên lên, bây giờ gã khửng định trăm phần trăm bị Nê Bồ Tát lừa.
Người đeo mặt nạ vàng nhạt Nê Bồ Tát cười khẩy nói:
– Ngươi có suy nghĩ này đã định sẽ người chết đạo tiêu.
Ánh mắt người đeo mặt nạ vàng nhạt Nê Bồ Tát nhìn Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức tràn ngập thương hại, coi rẻ.
– Ngươi chết chắc rồi, thê tử, nhi nữ của ngươi cũng chết.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức độc ác rống to:
– Ta muốn cho ngươi đau khổ suốt đời!
Ánh mắt người đeo mặt nạ vàng nhạt Nê Bồ Tát càng đồng tình nhìn Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức.
Nê Bồ Tát duỗi tay nói:
– Ngươi tưởng ngươi còn sống rời khỏi đây được sao?
Người đeo mặt nạ vàng nhạt Nê Bồ Tát nói câu này làm Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức đánh rùng mình như bị người đổ thùng nước lạnh, lửa giận biến mất hết, tỉnh táo lại.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức ngoái đầu nhìn Đinh Hạo, Nạp Lan Du Hiệp.
Mắt Đinh Hạo âm trầm nhìn Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức như xem vật chết.
Giận dữ biến thành kinh khủng.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức run bần bật, gã biết ông môn ình tiêu đời.
Người trước mắt tuyệt đối sẽ không tha cho gã. Lúc trước Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức cầm tiên khí còn đánh ngang tay với Đinh Hạo, bây giờ gã không có cơ may chạy trốn, chỉ có một con đường chết.
– Ha ha ha ha ha ha! Không ngờ Nạp Lan Tính Đức ta nhẫn nhịn cả đời, mỗi bước đi như đạp miếng băng, từng bước suy tính, mắt thấy sắp thành công cuối cùng làm giá y cho người.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức ngửa đầu thở dài:
– Thật là trời bỏ ta.
Đinh Hạo cười nhạo, phản bác lại:
– Đến bây giờ ngươi không hiểu, trời không bỏ ngươi, cơ duyên tạo hóa đã đặt trước mắt ngươi. Tiên khí là kết tinh tạo hóa muôn đời, thông qua cơ thể mẹ sinh linh trí tuệ giáng thế, chảy dòng máu của ngươi, đây rõ ràng là thiên địa ban tạo hóa cho ngươi. Là bản thân ngươi tự chịu diệt vong, không biết quý trọng, máu lạnh đối xử buộc máu thịt vứt bỏ ngươi, khiến thiên đạo xem thường ngươi nên mới bị tiên khí từ bỏ. Nếu ngươi chân thành đối xử với A Sơ, Du Hiệp thì bọn họ sẽ xem ngươi là ruột thịt, tiên khí nằm trong tay ngươi, không ai cướp đi được.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức ngẩn ngơ, trong lòng gã đã rất hối hận nhưng vẫn không phục.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức rống to:
– Ngươi nói bậy bạ! Không phải lỗi của ta, là bọn họ không tròn phận làm con! Phụ muốn tử chết, tử không thể không chết, đây là định luật thiên địa, ta sai cái gì?
Người đeo mặt nạ vàng nhạt Nê Bồ Tát trào phúng: .
– Sắp chết đến nơi còn không tự biết, không biết sai. Thứ rác rưới máu lạnh như ngươi làm sao xứng nắm giữ tiên khí? Thiên dạo muốn thành toàn ngươi nhưng ngươi lại nghịch thiên đạo, ý nghĩ ích kỷ còn oán trời trách đất cái gì?
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức há mồm, không nói nên lời.
Mặt Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức ủ rũ, gã già nau mấy trăm tuổi. Một mỹ nam phiên phiên bỗng suy sụp tinh thần, mặt nhanh chóng nhănh nheo, tóc đen biến thành màu xám trắng.
Bi ai lớn nhất là chết tâm.
Dù trong lòng Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức rất tức giận, không phục nhưng gã hiểu rõ gã thật sự sai, sai rất nhiều. Nếu lúc trước Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức không bị quyền lực thế tục dụ dỗ, đối xử tốt với dược nữ Thiên Hoang bộ lạc, với hai huynh muội Nạp Lan Du Hiệp, Nạp Lan Sơ thì có lẽ mọi chuyện đã khác đi.
– Ta sai rồi, ta sai rồi…
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức khóc ròng rã, đứng không vững té cái bịch xuống đất, hai đầu gối quỳ, bò tới gần Nạp Lan Du Hiệp.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức đau khổ van xin:
– A Sơ, Du Hiệp, ta sai rồi, ta nguyện lấy cái chết tạ tội. Các ngươi… Các ngươi tha thứ cho ta được không?
Đinh Hạo, người đeo mặt nạ vàng nhạt Nê Bồ Tát cười nhạt, không có chút đồng tình cũng không nói gì.
Dù sao thứ rác rưởi này là phụ thân ruột của hai huynh muội Nạp Lan Du Hiệp, Nạp Lan Sơ, người ngoài không tiện xen vào.
Yên tĩnh giây lát, Nạp Lan Du Hiệp đã biến thành tiên khí há mồm nhưng giọng nói là của Nạp Lan Sơ, nhấn mạnh từng chữ:
– Không thể.
Hai chữ này không lớn tiếng, không ẩn chứa lực lượng gì nhưng có sự dứt khoát thiên hoang địa lão không thể thay đổi, không có chút do dự.
Hai chữ này đập mạnh vào tim Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức, gã biết chút hy vọng cuối cùng tan nát.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức luống cuống nói:
– Không… Đừng… A Sơ, phụ thân chỉ là hồ đồ nhất thời, hãy giúp ta đi, hãy tội nghiệp cho ta, đừng giết ta. A Sơ, ngươi là hài tử ngoan…
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức vứt bỏ tôn nghiêm, trước mặt cái chết gã tình nguyện làm bất cứ chuyện gì, tựa như gã mất trí phát cuồng vì tiên khí, bất chấp tất cả.
Đinh Hạo giơ chân đá bay Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức.
Đinh Hạo khinh thường nói:
– A Sơ đã trả lại huyết mạch cho ngươi, còn ngươi đã dùng Long Ngâm Thiên Biến Trận luyện hóa hết huyết mạch của Nạp Lan Du Hiệp. Bây giờ bọn họ không liên quan gì đến ngươi nữa, thứ rác rưởi như ngươi không xứng làm phụ thân người ta.
Cú đá này phế bỏ đan điền, kinh mạch, lực lượng của Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức.
– Phụt.
Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức há mồm hộc búng máu, độc ác trừng Đinh Hạo.
Chú ý thấy ánh mắt độc ác của Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức, biết gã hận mình nhưng Đinh Hạo không để bụng.
Đinh Hạo Lơ đểnh, cười lạnh nói:
– Ta không muốn giết ngươi trước mặt A Sơ cùng Du Hiệp, tên rác rưởi nhà ngươi, chỉ cần phế bỏ tu vi lưu ngươi một mệnh, cút đi!
Tuy rằng đoạn tuyệt quan hệ cha con, nhưng Định Hạo biết diết chết Nạp Lan Tính Đức trước mặt hai người A sơ cùng Du hiệp sẽ để lại bóng ma ám ảnh trong lòng họ.
Nạp Lan Tính Đức hết sức oán độc nhìn Đinh Hạo, lảo đảo đứng dậy, bước chân vô lực cố hết sức hướng phương xa mà chạy.
Nê Bồ Tát nhìn bóng lưng hắn biết hắn chết chắc rồi. và còn chết rất thảm.
Nạp Lan Tính Đức ngay tại lúc đầu tiên khí xuất hiện lén lút giấu Thần Đình, lừa Thần Đế, coi như đem toàn bộ Thần Đình đùa bỡn, hung hăng tát Thần Đình một bạt tai trước mặt mọi người, tin tường lúc này đây dù là Nguỵ Thần Đế hay đám người Đinh Đồng đã nhận được tin tức, dưới sự tức giận của bọn họ tuyệt đối sẽ không buôn tha cho Nạp Lan Tín Đức.
Lấy Thủ Đoạn làm việc của Thần Định hiện nay, Nạp Lan Tính Đức muốn sông cũng sống không được
Đối với hắn mà nói cái này mới là hình phạt lớn nhất của mình: “Sống không bằng chết” mà nhất định phải chết
Nê Bồ Tát thờ dài một hơi, thấy ánh mặt Đinh Hạo nhìn mình, hắn mỉm cười nói:
– Ta đoán ngươi có rất nhiều vấn đề muốn hỏi ta
Đinh Hạo gật đầu.
Đinh Hạo cũng không biết nên xem tên này là bạn hay là kẻ địch nữa, nếu là bạn nhưng hắn lại bố trí trận pháp hầu như muốn diệt sát Nạp Lan Du Hiệp, trơ mắt nhìn Nạp Lan Sơ chết. Nạp Lan Tính Đức có thể bố trị ra bố cục như vậy mà không có người trợ giúp thì tuyệt đối là không thể nào.
Nhưng nếu là địch nhân nhưng tại thời điểm mấu chốt lại nhắc nhở mình nắm giữ tiên khí mà không phải nhắc nhở Nạp Lan Tính Đức nên mới thay đổi kết cục cuộc chiến, không thì giờ đây người nằm xuống chính là hắn rồi.
– Ngươi hẳn là nghe qua cái tên Nê Bồ Tát.
Đinh Hạo gật đầu.
Hắn tới Thần Ân đại lục cũng có tìm hiểu rất nhiều truyền kỳ trên Thần Ân đại lục nên cũng không xa lạ với cái tên Nê Bồ Tát này.
Lấy năng lực bói toán được xưng đệ nhất thiên hạ, không chuyện gì không tính được, ngay cả tuổi thọ của Thần Đế cũng có thể tính ra được, trong khi Thần đế còn đang khoả mạnh hắn lại tuyên bố Thần Đế sẽ chết vào ba tháng sau, khi đó không ai tin, cười nhạt phớt lờ thế mà nó lại ứng ngiệm, Thần Đế sau ba tháng chết bất đắc kỳ tử, khiến tất cả mọi người đều khiếp sợ.
Nhưng khi danh tiếng của hắn đang quá chói loá thì bổng biến mất, cho dù các siêu cấp thế lực điều tra như thế nào cũng không có được một chút tin tức.
– Ta ẩn cư tại toà thành này, cưới vợ sinh con định bụng sống hết quản đời còn lại với người thân của mình.
– Nhưng ngươi lại bị Nạp Lan gia phát hiện? Định Hạo nói thay lời hắn.
– Nạp Lan Tính Đức thì rằng phẩm đức bại hoại, nhưng đúng là một kiêu hùng, tâm tư sâu sắc, ta đã ẩn cư ngay cả thiên hạ cũng không tìm được hắn lại tìm ra ta, lấy người nhà uy hiếp bắt ta tìm thần khí cho hắn.
– Ngươi không phải có thể tính hết mọi thiên cơ sao?. Làm sao lại bị hắn phát hiện. Đinh Hạo có điều khó hiểu hỏi.
Nê Bồ Tát cười khổ nói:
– ĐÚng vậy, đúng là mọi chuyện trên thế gian này ta đều có thể tính toán ra được, đây có thể là trơi ban cho một lễ vật lớn nhưng có thể là cơn ác mộng, ngay từ đầu ta cũng hiểu dược huyền bí trong đó, nhưng không mấy để tâm. Tuổi thọ của Thần Đế mà ta còn tính ra được thì thiên hạ này có thứ gì ta không suy diễn ra, như một vị chúa tể tay nắm sợi dây vận mệnh của tất cả mọi người. Đáng tiếc không phải không có trả giá, nghịch chuyển số mạng hay tiết lộ thiên cơ đều phải trả giá.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ [Dịch] Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Tu-Do-Thi-Den-Manh-Nhat-Vu-Tru-Audio-Truyen.jpg)



