Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 242 [ chương 1206 đến 1210 ]
❮ sautiếp ❯Chương 1206: Một cây gai
Trong chớp mắt này Đinh Hạo hận không thể lập tức lao ra băm vằm hung thủ Đinh Xuất Lâm thành nhiều mảnh, nhưng chút lý trí trong đầu ức chế hắn không xúc động.
Bởi vì trong cuộc giao đấu ngắn ngủi vừa rồi thực lực của Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm cao hơn Đinh Hạo tưởng tượng, đã đến trình độ trung giai cường giả thần cảnh, đây còn là vì áp lực thiên địa hạn chế. Nếu trong môi trường bình thường có lẽ thực lực của Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm lên đến cao giai thần cảnh?
Đinh Hạo thầm giật mình.
Phía đối diện.
– Tuổi còn trẻ đã có tu vi như vậy xem như thiên tài trong thiên tài, rất khá, rất khá.
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm nhìn chằm chằm Đinh Hạo, Tạ Giải Ngữ, quan sát kỹ.
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm mặc áo giáp vàng rực rỡ, cười tủm tỉm có chút nho nhã. So sánh với Đinh Xuất Lâm lúc trẻ lòng âm trầm, thủ đoạn độc ác thì bây giờ Tịnh Kiên Vương đã trầm ổn hơn. Thời gian dài ngồi trên địa vị cao khiến Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm có khí chất không giận tự uy, đúng là ung dung, cao quý hơn cường giả thần cảnh tông môn khác.
Đinh Hạo nhạy bén quan sát thấy mắt Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm chất chứa sát ý, trong đôi mắt ôn hòa khép mở chợt lóe tia sáng sắc bén.
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm chỉ trầm ổn mặt ngoài, gã vẫn là kẻ điên vì đạt đến mục đích không từ thủ đoạn. Chẳng qua Tịnh Kiên Vương bây giờ biết che giấu sâu hơn Đinh Xuất Lâm ngày xưa.
Đinh Hạo ra phán đoán như vậy.
– Bản vương thương tiếc tư chất của các ngươi, hay là đầu vào Thần Đình của ta đi.
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm nhìn Đinh Hạo, Tạ Giải Ngữ, rất có phong độ cười nói:
– Đưa mắt nguyên đại lục phương đông này trong nhân loại chỉ Thần Đình ta mới có năng lực bồi dưỡng các ngươi. Nếu các ngươi đồng ý tham gia thì hai thuốc dẫn tiên dược thuộc về các ngươi.
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm tuyên bố làm mọi người giật nảy mình.
Thật rộng rãi, đưa tăng thuốc dẫn tiên dược thì quá khoa trương đi?
Vì lôi kéo hai thanh niên này Thần Đình phương đông nguyện ý đưa tặng thuốc dẫn tiên dược khoáng thế cơ duyên, khí độ, sự dứt khoát đó đúng là chỉ Tịnh Kiên Vương của Thần Đình phương đông mới có. Mấy năm nay đồn rằng Ngụy Thần Đế ít khi xử lý công việc Thần Đình phương đông, đa số qua tay Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm, gã đích thân làm nhiều chuyện, được bình luận rất tốt. Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm không tiếc khom người chiêu lãm nhiều thiên tài trẻ, hình tượng của gã rất quang minh, cao lớn.
Trừ mấy ngày này bởi vì con trai yêu quý Đinh Sát bị hại, Đinh Xuất Lâm tức giận giết lung tung trong Thạch Chủy thành ra Tịnh Kiên Vương để lại ấn tượng rất tốt với nhiều người.
Lúc này Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm chiếm ưu thế tuyệt đối mà mở miệng lôi kéo hai con chim trong lòng, gã biểu thị quyết đoán, phong độ rộng lớn của mình.
So sánh thì đám cường giả thần cảnh vì tranh giành thuốc dẫn tiên dược mà giết lung tung như dân cờ bạc thua đỏ mắt rơi vào tiểu thừa.
Nhiều người tự hỏi lòng nếu bọn họ là Đinh Hạo, Tạ Giải Ngữ tuyệt đối không từ chối điều kiện này. Vào Thần Đình phương đông là trở thành cao quý nhất đại lục phương đông, lại có thuốc dẫn tiên dược, cơ duyên nghịch thiên đó là chuyện tốt nhiều người nằm mơ đều không mộng được.
Nhưng mà…
– Tiên dược vốn là của chúng ta, cần gì ngươi ban ơn?
Đinh Hạo cười khẩy nói:
– Cút đi, chó ngoan không cản đường!
Bốn phía xôn xao, các cặp mắt kinh ngạc, trố mắt líu lưỡi nhìn Đinh Hạo.
Cái tên này bị khùng rồi, dám từ chối Đinh Xuất Lâm, lại còn mắng Tịnh Kiên Vương cao cao tại thượng là chó, đây là muốn chết thảm.
Mặt Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm cứng ngắc, sát khí sắc bén lóe qua đáy mắt gã. Nhưng rất nhanh mặt Đinh Xuất Lâm lại nở nụ cười.
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm khẽ thở dài:
– Người trẻ tuổi càng có tư chất xuất chúng thì càng kiêu ngạo, nên biết rằng thế giới này này có vô số người, thiên tài dsù nghịch thiên đến đâu nếu không thể lớn lên thì chỉ là nắm đấm vàng. Ta rất thưởng thức thanh niên có ngạo khí, ta khuyên các ngươi hãy suy nghĩ kỹ càng. Chỉ có một cơ hội, nếu bỏ qua thì sẽ không có nữa.
Phía xa, một cao thủ tông môn khác cười nịnh nói:
– Tịnh Kiên Vương ngực rộng lớn làm chúng ta hổ tẹn, cần gì hạ mình với hai tạp chủng không biết phân biệt? Bọn họ đã giết nhièu người của Thần Đình 9
Đinh Hạo cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Hay cho một con chó vẫy đuôi mừng chủ, không biết xấu hổ!
Đinh Hạo lắc người, ánh sáng lóe qua hư không.
Vù vù vù vù vù!
Tiếng kiếm ngân xé gió vang lên, Đinh Hạo biến mất tại chỗ, sau khi mơ hồ bỗng dưng rõ ràng.
Đinh Hạo không khác gì lúc trước khi biến mất nhưng nếu nhìn kỹ thì Thiên Sát thần kiếm trong tay hắn có từng giọt máu tròn trịa chảy xuống hư không.
Bùm!
Cường giả tông môn lúc trước lên tiếng mặt cứng ngắc, biểu tình vô cùng sợ hãi nổ tung. Máu phun tung tóe, xương cốt bay đầy. Cao thủ tông môn không còn một mẩu xương.
Giết ngay!
Không ai ngờ trong hoàn cảnh này Đinh Hạo dám ra tay giết người.
– Càn rỡ! Tạp chủng này đến bây giờ còn dám làm dữ!
– Giết hắn!
– Khiêu khích Tịnh Kiên Vương như vậy, ngươi có biết đang làm cái gì không?
– Tiểu tử không biết trời cao đất rộng, dám vô lễ với Tịnh Kiên Vương. Sao không mau quỳ xuống xin lỗi!
Các cao thủ Thần Đình phương đông, tông môn tức giận gầm lên.
Biểu tình Đinh Hạo bình tĩnh.Kiếm chi nguyên giản – Hạ cố vi nhân | Truyện Kiếm Tu – Kiếm Đạo Độc Tôn – Thỉnh chư vị nghé thăm…!
Đinh Hạo thổi nhẹ thân Thiên Sát thần kiếm, giọt máu đọng cuối cùng rơi xuống.
Đinh Hạo nhìn lướt bốn phía, cười khinh thường nói:
– Làm chó thì nên có tư duy của chó, tùy thời sẽ bị người đánh gãy xương. Thứ chó vẫy đuôi mừng chủ như các ngươi xứng làm nam nhi thân dài bảy thước, xứng đeo kiếm giết người sao?
Thiên Sát thần kiếm ngâm nga, mũi kiếm như thu thủy xích mang, sát khí âm trầm khuếch tán.
Nhiều người cảm thấy lưng lạnh lẽo như bị lưỡi dao dán sát, giật mình câm miệng.
Đinh Hạo một người một kiếm vào lúc này giống như sát thần sừng sững đứng trong hư không, có ánh sáng chưa từng có phát ra từ người hắn làm nhiều người tự biết xấu hổ. Ánh sáng này không phải lực lượng võ đạo mà là ngạo cốt, tự tin nam nhi võ giả, sáng rực không thể nhìn gần.
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm biến sắc mặt nói:
– Người trẻ tuổi, ngươi muốn đối địch với Thần Đình ta sao?
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm đứng ngay lối vào đường hầm, người phát ra ánh sáng vàng hùng dũng, đó là lực lượng chí cường. Xung quanh không một ai sánh bằng Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm, mỗi từ thốt ra từ môi gã có uy nghiêm đáng sợ khiến người run rẩy.
– Ngươi nghĩ ngươi là ai?
Đinh Hạo lạnh lùng cười:
– Chỉ là một kẻ tiểu nhân lật lọng, phản bội huynh trưởng. Mấy năm nay đúc khuôn mặt giả dối đó tưởng mình là thánh nhân thật sao?
Bốn phương giật mình, xôn xao.
Câu nói này khiến mọi người biến sắc mặt.
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm cũng thay đổi biểu tình, nụ cười thường trực biến mất, thay thế là tức giận và độc ác.
Chương 1207: Một cây gai (hạ)
Mười năm qua chuyện quá khứ như cây gai đâm vào lòng Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm, khiến gã kinh khủng, hoảng hốt. May mắn sự lựa chọn của Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm được đáp trả, gã ở địa vị cao, dưới một người trên vạn người, không ai dám nhắc lại chuyện năm đó, cây gai dần biến mất.
Nhưng bây giờ trước mặt nhiều người bị nhắc đến quá khứ đen tối, Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm vừa kinh vừa giận phát hiện năm tháng trôi qua, cây gai kia đâm càng sâu, càng đau hơn.
– Ngươi – Nói – Cái – Gì?
Tiếng gầm độc ác khủng bố phát ra từ cổ họng Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm như núi lửa phun trào.
Đinh Hạo không hề sợ hãi, gằn từng chữ nói:
– Ta nói ngươi là kẻ vong ân phụ nghĩa, là tiểu nhân bán đứng huynh trưởng. Ha ha ha ha ha ha! Thế giới này này thật kỳ lạ, tại sao nhiều kẻ ngu không dám nhìn thẳng những gì mình làm? Nếu ngươi thản nhiên làm một tiểu nhân có lẽ ta còn xem trọng ngươi mấy phần, nhưng ngươi ngụy trang mình thành thánh nhân, ha ha ha ha ha ha! Thật là làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ!
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Ánh sáng vàng rực rỡ bùng lên, nước lũ kình khí khuếch tán bốn phương tám hướng. Nhiều người không không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy bên tai bùm một tiếng, sau đó bị hất văng ra.
– Chết đi!
Mặt Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm âm trầm, vặn vẹo như tử thần, gã giận run người, khí thế hoàn toàn bùng nổ. Kình phong dao động như trời sập đất nứt, huyền khí vàng biến thành bàn tay to vượt qua không gian vô tình đè xuống Đinh Hạo.
Quần áo Đinh Hạo bay phấp phới, tóc đen bay rối như thể hắn đang đứng trước bão biển.
Đinh Hạo nhỏ giọng nói với Tạ Giải Ngữ:
– Ta bám lấy hắn, nàng hãy đi mau.
Nói thật là đối đầu cường giả như Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm bản thân Đinh Hạo không có chút phần thắng, ván cờ hôm nay chỉ có đường chết. Mới rồi nếu Đinh Hạo thuận theo ý Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm giả bộ đầu hàng, trà trộn vào Thần Đình phương đông có lẽ sẽ giữ được mạng, làm được nhiều chuyện hơn.
Nhưng với tính cách của Đinh Hạo thà gãy không cong làm sao chịu cúi đầu trước kẻ thù của mình?
Dù có chết trận tại chỗ thì Đinh Hạo tuyệt đối sẽ không yếu đuối trước mặt Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm.
Cho nên Đinh Hạo chọn cách cứng rắn nhất và cũng chọc giận Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm, để gã đánh mất lý trí, có như vậy Tạ Giải Ngữ mới thừa dịp bỏ chạy được.
Nhưng Đinh Hạo dùng hành động thực tế đáp lại Đinh Hạo.
Chân hoàng hú lên:
– Gri!!!
Tạ Giải Ngữ như phượng hoàng lửa giành công kích Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm trước.
Tạ Giải Ngữ hiểu thấu Đinh Hạo.
Ngay khi Đinh Hạo dùng ngôn ngữ khiêu khích Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm thì Tạ Giải Ngữ đã hiểu ý hắn, nhưng trong hoàn cảnh này dù có thịt nát xương tan thì nàng tuyệt đối không bỏ lại hắn. Nếu hôm nay chỉ một người có thể sống sót rời khỏi không gian hang động ngầm, Tạ Giải Ngữ nguyện để cho Đinh Hạo an toàn rút lui.
Ảo ảnh chân hoàng vỗ cánh bao bọc Tạ Giải Ngữ.
Vù vù vù vù vù!
Từng tia sáng tím phát ra từ hộp kiếm chân hoàng như lông chim vòng quanh Tạ Giải Ngữ.
Tạ Giải Ngữ quát to:
– Mở!
Bàn tay ngọc thuôn dài bắt ấn kiếm quyết trước ngực, vòng tròn tím hiện ra trước mặt Tạ Giải Ngữ, lông chim hoàng xoay chuyển bên trên ngưng tụ thành vô số phù văn bí ẩn, phát ra khí thế cường đại như có thượng cổ thần thú giáng xuống. Một bóng sáng hoàng kiếm khổng lồ trồi lên từ vòn ánh sáng tím chém bàn tay khổng lồ ngưng tụ từ huyền khí vàng của Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm.
Đinh Hạo giật mình nhắc nhở:
– Cẩn thận!
Đinh Hạo thi triển thuốc dẫn tiên dược chém nát hư không.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Vang tiếng nổ điếc tai như thiên địa vỡ tan.
Rất nhiều người không kịp phản ứng lần thứ hai bị đánh bay, miệng mũi trào máu.
Dù một số cường giả cảnh giới bán thần cảnh bị lực lượng này lan đến cũng mặt trắng bệch nhanh chóng bay ngược ra.
– Phụt.
Cổ họng Tạ Giải Ngữ ngứa phun búng máu bay ngược về.
Đinh Hạo lắc mình ôm người ngọc, xoay người dùng lưng chặn sóng xung kích thay Tạ Giải Ngữ. Tay phải cầm Thiên Sát thần kiếm liên tục biến đổi kiếm thức, cực âm ngục băng huyền khí không chút giữ lại trút ra. Khí lạnh cực độ ngưng kết trở thành huyền băng tạo thành bức tường trong không trung.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Tường băng chỉ ngăn được sóng xung kích một chút đã bị chấn vỡ.
Sau lưng Đinh Hạo máu thịt nhầy nhụa, áo xanh nửa người trên rách nát lộ ra cơ thể lõa lồ.
Làn da trắng trên lưng Đinh Hạo thoáng chốc bị chấn động cắt nát, độ mạnh luyện thể của hắn nhưng không thể ngăn cản loại sóng xung kích này. May mắn Đinh Hạo từng dung hợp tuyệt phẩm ngọc trong thạch, phần lưng đặc biệt là cột sống cực kỳ cứng rắn, có thần long màu tím gầm rống hộ thể nên cuối cùng ngăn được sóng xung kích.
Nhưng xương cốt trắng phau đã lộ ra ngoài.
Vào phút mấu chốt…
Vù vù vù vù vù!
Thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá tự động bay ra ngoài.
Hai thanh binh khí như thần long bay ra mặt biển, ánh sáng xé rách hư không phát ra lực lượng cấm kỵ đẳng cấp chí tôn bay thẳng lên. Mọi người chưa kịp phản ứng thì thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá đã chém nát sóng xung kích đáng sợ.
Hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ ra tay.
Hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ dung hợp vào phôi chi linh thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá, có năng lực nắm giữ hai thanh vũ khí chí tôn ở một phần nhất định. Không cần Đinh Hạo khởi động hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ cũng phát huy ra lực lượng cấm kỵ chí tôn trong thanh kiếm rỉ sét, thanh ma đao đen. Vào phút mấu chốt hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ ra tay ngăn lại sóng xung kích đáng sợ.
Phía đối diện.
– Phụt.
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm của Thần Đình phương đông bị chấn văng ra ngoài.
Sóng xung kích vô tận không ngừng đập vào người Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm làm gã phải thụt lùi lại.
Chiến giáp màu vàng tỏa ánh sáng rực rỡ giống như từng tầng mặt trời không ngừng đối kháng với sóng xung kích. Giờ phút này, chiến giáp màu vàng như vật sống. Ảo ảnh bước ra từ thân giáp, giang đôi tay thành vách tường vàng chặn lại sóng xung kích đáng sợ.
Nhưng lực lượng chấn động liên tục xuyên qua thân giáp vàng đánh vào người Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm.
Dù Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm là cường giả thần cảnh nhưng bị chấn động cơ thể nứt ra, khóe mắt, chóp mũi chảy máu đỏ.
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm trợn to mắt nói:
– Sao có thể như vậy? Đây rốt cuộc là lực lượng gì?
Lòng Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm vô cùng giật mình.
Nữ võ thần tuyệt trần mặc chiến y đỏ thẫm rốt cuộc đánh ra thần thông gì, cự kiếm xuyên qua vòng tròn màu tím ẩn chứa lực lượng gì mà sau khi nổ có lực xung kích khủng bố như thế? Tựa như chọc giận một vị chúa tể chí tôn, lực lượng đáng sợ đó dù là áo giáp thái dương thần của Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm cũng khó thể triệt tiêu hết.
Nguyên không gian hang động ngầm đều bị lực lượng này lan đến.
Chương 1208: Mạnh mẽ chém giết
Rất nhiều người chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã bị chấn hộc máu, ngất xỉu.
– Đi!
Lưng Đinh Hạo lộ xương, máu thịt nhầy nhụa ôm Tạ Giải Ngữ biến thành luồng sáng. Đinh Hạo không lùi còn tiến tới thẳng vào đường hầm, hắn đã phát hiện Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm khác lạ. Đinh Hạo vốn tưởng Tịnh Kiên Vương có lực lượng rất cường đại nhưng xem tình hình này thì gã cũng bị lan tới.
Vù vù vù vù vù!
Thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá một trái một phải như hộ vệ ủng thành lượn lờ bên cạnh Đinh Hạo, xé gió rít gào bay đi.
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm rống to:
– Đi đâu?
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm cưỡng ép thúc giục áo giáp thái dương thần bùng phát lực lượng khủng bố muốn kéo Đinh Hạo về.
Dù sao hai thuốc dẫn tiên dược nằm trong người Đinh Hạo, nếu cướp thuốc dẫn tiên dược về có lẽ Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm sẽ chữa được cho nhi tử, Đinh Sát sẽ hồi phục thiên phú, thực lực ngày xưa. Đừng nhìn trước đó Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm nói năng dõng dạc thật ra dù Đinh Hạo, Tạ Giải Ngữ có đầu vào Thần Đình phương đông cũng sẽ bị gã lấy đủ loại lý do lừa đi.
Vù vù vù vù vù!
Thanh ma đao đen rung lên biến thành ánh sáng đỏ chém xuống đầu Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm.
Hai tay Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm thành hình thập tự che trên đầu.
Bùm một tiếng, ánh sáng vàng vỡ vụn tung tóe.
Thanh ma đao đen chém vào ánh sáng vàng, từng tầng ánh sáng chấn động lấy điểm va chạm làm trung tâm điên cuồng khuếch tán ra như hạt nhân bức xạ. Thân thanh ma đao đen rung động nhanh bật lên cao.
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm như đạn pháo bị bắn ngược về.
Đinh Hạo ôm Tạ Giải Ngữ đã hôn mê nhanh như tia chớp xẹt qua đường hầm bay nhanh ra ngoài.
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm căng thẳng hét to: .
– Để thuốc dẫn tiên dược lại!
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm cố chịu đựng vết thương truy sát Đinh Hạo, Tạ Giải Ngữ.
Vù vù vù vù vù!
Thanh kiếm rỉ sét rung rinh như rồng bạc xé gió.
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm rống to:
– Ta chờ xem ngươi làm sao phá vỡ chiến giáp thái dương thần của ta!
Áo giáp thái dương thần trước ngực Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm tỏa ánh sáng cứng rắn đỡ một kích từ thanh kiếm rỉ sét, gã phun búng máu chộp thanh kiếm muốn bóp nát nó.
– Giết hắn!
Đinh Hạo cúi đầu nhìn Tạ Giải Ngữ hôn mê, thù mới hận cũ chồng chất khiến núi lửa bùng nổ trong lòng hắn, không thể kiềm nén thêm.
Đinh Hạo ngoắc tay cầm thanh ma đao đen, định bất chấp tất cả khởi động lực lượng cấm kỵ trong thanh ma đao đen giết Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm.
Nhưng lúc này biến dị xảy ra.
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm hét thất thanh:
– A? Tại sao sẽ như vậy?
Thì ra khi Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm sắp bắt lấy thanh kiếm rỉ sét thì chiến giáp thái dương thần màu vàng trên người gã vụt tắt, các khớp nối thả lỏng sắp rơi ra. Lực lượng quang minh màu vàng vốn bảo vệ Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm như thủy triều rút đi.
Thanh ma đao đen rung lên, trong đầu Đinh Hạo vang giọng Đao Tổ:
– Thì ra là vậy.
Đinh Hạo tạm ngừng khởi động lực lượng thanh ma đao đen, yên lặng theo dõi kỳ biến.
Đinh Hạo hỏi:
– Đao tiên nhìn ra cái gì?
– Thực lực của người này chỉ khoảng nhị khiếu thần cảnh, nếu không có áo giáp vàng trên người hắn đã bị áp chế dưới cảnh giới bán thần cảnh.
Đao Tổ cười khẩy nói:
– Chỉ là một tiểu nhân vật cũng dám truy giết chúng ta, ha ha ha ha ha ha! Lần này hắn tiêu đời, áo giáp sắp vứt bỏ hắn. Một kích vừa rồi của ngươi không đơn giản, chấn vỡ dấu ấn tinh thần trong áo giáp vàng.
Đinh Hạo ngây người.
Là như vậy sao?
Thì ra áo giáp thái dương thần màu vàng có thể bài trừ áp lực thiên địa nên thực lực của Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm không bị áp chế. Thế là đúng rồi, theo lý thì thực lực của Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm không nên cường đại như vậy. Đinh Hạo đã lo quá nhiều, nếu không có áo giáp thái dương thần màu vàng thì Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm đã bị áp chế đến dưới bán thần cảnh, không chịu nổi một kích của Đinh Hạo.
Áo giáp thái dương thần màu vàng là thứ tốt.
Mắt Đinh Hạo sáng lên, thứ có thể tiêu trừ áp lực trong thiên địa tuyệt đối là bảo bối, không chừng là đẳng cấp thần khí cao giai. Nếu lấy áo giáp thái dương thần màu vàng vào tay thì…
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm rống to:
– Không, tất cả trở lại cho ta!
Toàn thân Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm bay ra các phù văn muốn kêu gọi áo giáp thái dương thần màu vàng sắp tan rã trở về, tuy nhiên tác dụng không lớn. Từng ánh sáng vàng dao động, các phần áo giáp thái dương thần màu vàng phát ra cảm xúc kinh hoàng.
Vù vù vù vù vù!
Một khối bao tay bay ra trước.
Đinh Hạo nói với Đao Tổ:
– Chăm sóc Tạ Giải Ngữ giúp ta!
Đinh Hạo biến thành ánh sáng bay trở về.
Đinh Hạo ở giữa không trung duỗi tay ra, lực lượng mạnh mẽ tuôn trào bắt lấy bao tay màu vàng.
Lực lượng bài xích mãnh liệt truyền ra, lòng bàn tay Đinh Hạo rung lên, bao tay lại vuột ra.
– A?
Đinh Hạo di hình đổi ảnh nhanh chóng đuổi theo, lại bắt lấy bao tay. Lần này Đinh Hạo có đề phòng, lực lượng phát ra bắt chặt bao tay không cho nó bỏ chạy.
Vù vù vù vù vù!
Trong tiếng xé gió, ánh sáng vàng chớp lóe, lại có mấy phần áo giáp thái dương thần màu vàng bay ra từ người Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm.
Cố Thiếu Sơ, Hoa Hoài An tức giận rống to:
– Sao có thể như vậy?
Đinh Hạo cười phá lên bắt lấy những phần áo giáp thái dương thần màu vàng.
Nhưng lực lượng bài xích cực kỳ mạnh, trong phút chốc Đinh Hạo không thể bắt hết chúng nó, những phần áo giáp thái dương thần màu vàng sắp bay tứ tán. Chính lúc này, thanh kiếm rỉ sét bỗng chủ động bay vào tay Đinh Hạo, khẽ rung lên. Hơi thở tiên đạo nhà nhạt tràn ngập.
Đinh Hạo giật mình kêu lên:
– Đây là…
Đinh Hạo nhận ra hơi thở này là lực lượng dâng lên từ cái xác khổng lồ dường như là tiên nhân lúc hắn vào tiểu thế giới thanh kiếm rỉ sét.
Chớp mắt xuất hiện biến đổi khó tin. Các phần áo giáp thái dương thần màu vàng sắp bay tứ tán bỗng như binh lính gặp tướng quân ngoan ngoãn bay trở vào tay Đinh Hạo.
Các phần áo giáp thái dương thần màu vàng còn lại miễn cưỡng dính trên người Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm cũng bay vào tay Đinh Hạo.
Đinh Hạo trợn mắt há hốc mồm. Có chuyện tốt như vậy xảy ra?
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm cực kỳ giật mình, gã sợ hãi phát hiện lực lượng huyền khí trong cơ thể bị áp lực pháp tắc thiên địa ảnh hưởng nhanh chóng giảm thấp, rất nhanh từ nhị khiếu thần cảnh xuống còn nhất khiếu rồi nửa bước thần cảnh, giảm xuống đến cuối cùng giảm còn đỉnh Võ Thánh cảnh mới dần ổn định.
– Chết tiệt, sao áo giáp thái dương thần màu vàng chủ động rơi ra?
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm vừa kinh vừa giận, cảm giác uy hiếp cực lớn vội vã bay ngược ra sau.
Làm sao Đinh Hạo chịu cho Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm bỏ trốn?
Gió mây xoay chuyển, lần này đến lượt ta!
– Trả nợ đi!
Đinh Hạo biến thành luồng sáng chớp mắt đuổi theo.
Chương 1209: Tu sửa
Vô tận kiếm quang phát ra từ Thiên Sát thần kiếm, gió đông gió gào, ảo ảnh khối băng hiện ra, mưa rơi rào rào, hư không có tiếng hú dài hồng nhạn từ phương bắc quay về. Đinh Hạo thi triển ra vũ thủy, lập xuân kiếm ý, lòng vô tình, trong đầu chỉ có sát ý.
Xẹt xẹt xẹt xẹt xẹt!
Kiếm ý xẹt qua, người Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm nở hao máu.
– A! Thiên Sát thần kiếm… Ngươi là người xuất hiện trong Thập Vạn Đại Sơn… Rốt cuộc ngươi là ai?
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm vừa kinh vừa giận, gã cảm giác không may. Đinh Xuất Lâm nhận ra thanh kiếm trong tay Đinh Hạo chính là Thiên Sát thần kiếm bản mệnh cũ của Thập Thần Tử, gã liên tưởng đến rất nhiều.
– Ta là người đòi nợ!
Đinh Hạo kích phát kiếm ý đầy trời, tay cầm nam nhân mặc trường bào màu trắng như sát thần đuổi theo Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm.
Vù vù vù vù vù!
Kiếm quang như thất luyện kinh không, lại như dải thiên hà rơi.
Phập!
Máu tươi bay tứ tung, đầu Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm bay lên trời.
Đinh Hạo cầm kiếm lướt nhanh qua, hắn chặt đứt đầu Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm.
– Giết!
Đinh Hạo không chút nương tay nhanh như ánh sáng bay tới bay lui, Thiên Sát thần kiếm vô tình chém xuống. Chỉ trong chớp mắt không biết Đinh Hạo chém ra bao nhiêu kiếm, mỗi một kiếm đều cắt người Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm.
Chốc lát sau Đinh Hạo thi kiếm đứng thẳng.
Đầu Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm bị chém bay lại rơi xuống cổ gã, biểu tình kinh sợ hoảng hốt nhìn chằm chằm Đinh Hạo.
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm cắn răng tức giận quát:
– Ngươi… Ngươi dám xuống tay với ta? Ngươi… Ngươi là người của Đinh Thánh Thán?
Đinh Hạo lạnh lùng cười:
– Ngươi xuống địa ngục sẽ biết.
Chớp mắt…
Phụt! Phụt! Phụt! Phụt! Phụt!
Từng vệt máu phun ra từ khắp người Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm, cơ thể gã nứt ra vô số kẽ hở như pho tượng sụp đổ hóa thành giọt máu rơi xuống. Thân hình Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm sớm bị Đinh Hạo chém nhiều nhát kiếm, toàn thân không có một miếng thịt to lớn một lóng tay.
Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm tức giận rống to:
– Ta sẽ trở về, ta nhớ kỹ ngươi, ngươi chết chắc rồi!
Thoáng chốc một luồng sáng đen tràn ra từ thịt Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm nổ tung trong không trung biến thành vòng xoáy ánh sáng đen, như cái lỗ đen cỡ nhỏ hút đầu gã vào trong.
Đinh Hạo giật mình kêu lên:
– Đó là cái gì?
Lòng Đinh Hạo máy động, vũ thủy, lập xuân kiếm ý trút xuống vòng xoáy ánh sáng lỗ đen.
Chớp mắt vòng xoáy ánh sáng lỗ đen biến mất.
Đinh Hạo muốn ngăn cản nhưng không kịp.
– Hắn đã chạy thoát!
Vòng xoáy ánh sáng lỗ đen đó là lực lượng gì? Vòng xoáy ánh sáng lỗ đen rất giống với lực lượng Đinh Đồng thi triển ra trong cuộc chiến Thập Vạn Đại Sơn mạch, có thể phá giải hư không thiên địa pháp tắc áp chế truyền tống đầu Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm rời đi, quá kỳ dị.
Sức sống của cường giả thần cảnh rất dẻo dai nên dù bị chém người nát vụn chỉ cần thần hồn, cái đầu còn đó là Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm vẫn hồi phục được, sẽ không bị nguy hiểm sinh mạng. Tuy nhiên không thể tránh khỏi rớt cảnh giới, trong thời gian ngắn Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm đừng mơ hồi phục tu vi thần cảnh.
Đinh Hạo thấy tiếc vì không thể giết kẻ thù Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm.
Giọng Kiếm Tổ phát ra từ thanh kiếm rỉ sét nhắc nhở Đinh Hạo:
– Đi, rời chỗ này trước.
Đinh Hạo gật đầu, nhặt hết từng phần áo giáp thái dương thần màu vàng cất vào trữ vật giới chỉ, sau đó ôm Tạ Giải Ngữ hôn mê nhanh như chớp rời khỏi chiến trường, dọc theo đường hầm mê cung biến mất trong đường giao nhau.
Đinh Hạo mới đi không lâu thì có nhiều người chạy lại.
– Không thấy?
Một cường giả thần cảnh Thần Đình phương đông đầu trọc nhíu mày, cẩn thận cảm ứng, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc nói:
– Ta cảm ứng được hơi thở của Tịnh Kiên Vương điện hạ dường như suy giảm tại đây.
– Suy giảm? Không lẽ điện hạ đã…
Một cường giả thần cảnh Thần Đình phương đông khác giật nảy mình. Lực lượng cường giả thần cảnh có dấu hiệu suy giảm gần như chết.
Cường giả thần cảnh Thần Đình phương đông đầu trọc cũng hết hồn, nghĩ đến loại khả năng này.
Lát sau cường giả thần cảnh Thần Đình phương đông đầu trọc lắc đầu, nói:
– Không thể nào! Thực lực của Tịnh Kiên Vương điện hạ không tầm thường lại có áo giáp thái dương thần màu vàng trong người, ai đấu lại nổi điện hạ?
Một cường giả thần cảnh Thần Đình phương đông khác quát to:
– Đuổi theo, tuyệt đối không để đôi nam nữ đó chạy!
Vừa nghĩ đến Đinh Hạo, Tạ Giải Ngữ có hai thuốc dẫn tiên dược là ngực mọi người bốc lửa. Một số người thầm cầu nguyện Tịnh Kiên Vương Đinh Xuất Lâm không bao giờ bắt được Đinh Hạo, Tạ Giải Ngữ thì bọn họ mới có cơ hội giành lấy thuốc dẫn tiên dược.
* * *
Đinh Hạo ôm Tạ Giải Ngữ rời khỏi mê cung dưới lòng đất.
Đinh Hạo dùng tốc độ nhanh nhất trở về trong Thạch Chủy thành.
Để phòng ngừa vạn nhất, Đinh Hạo không trở lại Hồng Thạch trang viên mà tìm một sân nhà nông hẻo lánh trong khu bần dân, bày trận pháp thu hơi thở mới ôm Tạ Giải Ngữ vào nhà tranh sắp sụp uống.
Thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá lơ lửng bên cạnh Đinh Hạo.
Trong lúc gấp gáp Đinh Hạo không rảnh lo nam nữ khác biệt, hắn kiểm tra vết thương trên người Tạ Giải Ngữ, một lúc sau mới yên lòng.
Tạ Giải Ngữ bị thương đúng là nặng nhưng chỉ là vết thương bình thường, nàng bị sóng xung kích chấn động tổn thương nội tạng nên xỉu. Với tu vi của Tạ Giải Ngữ có lực lượng huyết mạch kỳ lạ trong cơ thể chậm rãi tu sửa chỗ bị thương, tính theo xu hướng này thì không bao lâu nàng sẽ tỉnh dậy.
Trong khi kiểm tra vết thương Đinh Hạo giật mình phát hiện lực lượng trong cơ thể Tạ Giải Ngữ, đường kinh mạch đều khác với người bình thường, thật là thể chất kỳ lạ.
Đinh Hạo thầm nghĩ:
– Có lẽ đây là nguyên nhân tại sao trong mấy năm nàng tăng vọt thực lực, trở thành thánh nữ Tiên Hoàng Cung Bắc Vực Vô Tận đại lục.
Tiên Hoàng Cung là thế lực yêu tộc, thể chất của Tạ Giải Ngữ không hoàn toàn là nhân loại. Có lẽ liên quan chút ít đến yêu tộc nên Tạ Giải Ngữ mới trở thành thánh nữ của yêu tộc. Đinh Hạo khẳng định Tiên Hoàng Đại Thánh bí ẩn kia biết cái gì.
Chính vì thể chất kỳ lạ nên Đinh Hạo không cần dùng huyền khí chữa thương cho Tạ Giải Ngữ.
Đinh Hạo ngẫm nghĩ, lấy đan dược trị thương Tây Môn Thiên Tuyết tặng ra, chọn vài loại dược tính ôn hòa cẩn thận đút vào miệng Tạ Giải Ngữ, trợ giúp nàng hồi phục thân thể. Đinh Hạo trải da lông yêu thánh hồ tộc dưới đất, nhẹ nhàng đặt Tạ Giải Ngữ lên.
Ánh nắng vàng dọc theo các khe hở vách tường chiếu vào mặt Tạ Giải Ngữ.
Giờ phút này, nữ võ thần kiều diễm vô song, đẹp phút hồn người.
Có lẽ bình thường Tạ Giải Ngữ xuất hiện trong hình tượng mạnh mẽ, lạnh lùng, khi nàng yên tĩnh nằm thì có khí chất kỳ lạ. Vì bị thương nên mặt Tạ Giải Ngữ tái nhợt, chân mày nhíu chặt toát ra yếu đuối làm Đinh Hạo thấy đau lòng.
Hình tượng thiếu nữ ốm yếu lục bình bên Tẩy Kiếm Trì lại hiện ra trong đầu Đinh Hạo.
Chương 1210: Nhớ năm đó
Có lẽ trong trần thế mênh mông duyên phận kỳ diệu mà đơn giản như vậy đấy. Khi đó Đinh Hạo chỉ là một tên tạp dịch của Vấn Kiếm tông, Tạ Giải Ngữ không biết chút võ công, nàng không phải nữ võ thần danh chấn Vô Tận đại lục. Ban đầu thiếu nữ và thiếu niên gặp nhau đã định đoạn hành trình kỳ diệu bắt đầu.
Trong lòng Đinh Hạo tràn ngập áy náy.
Cho đến nay luôn bạn rộn đủ thứ chuyện, chưa từng chủ động chú ý, quan tâm thiếu nữ này.
Mỗi lần Tạ Giải Ngữ xuất hiện bên cạnh Đinh Hạo toàn là khi hắn cần giúp đỡ nhất.
Mỗi lần giúp Đinh Hạo xong là Tạ Giải Ngữ sẽ mang theo lưu luyến, không tha rời đi, ly biệt nhiều gần gũi ít. Đinh Hạo thậm chí không tìm hiểu mấy năm nay có chuyện gì với thiếu nữ Tạ Giải Ngữ.
Dù gặp chuyện gì, dù phải trả cái giá gì, dù biết Đinh Hạo và Lý Lan đã có con nhưng Tạ Giải Ngữ vẫn hết lòng với hắn, không chút trách móc. Trong cuộc chiến hôm nay Tạ Giải Ngữ thi triển chiêu cấm kỵ vì Đinh Hạo làm tổn thương bản thân.
Đinh Hạo tin tưởng nếu có một ngày hắn rơi vào đường cùng thì Tạ Giải Ngữ vẫn không chút do dự dùng mạng mình đổi lấy mạng của hắn.
Một kỳ nữ như vậy không biết có bao nhiêu anh hào nhân kiệt hâm mộ, nhưng nàng luôn lặng lẽ trả giá cho Đinh Hạo.
Áy náy như thủy triều nhấn chìm Đinh Hạo.
Đinh Hạo nhẹ siết bàn tay nhỏ nhắn của nữ võ thần, hắn nhìn chăm chú vào Tạ Giải Ngữ. Lòng Đinh Hạo thầm thề sau này xảy ra tình huống gì tuyệt đối không phụ lòng thiếu nữ trước mắt.
Tạ Giải Ngữ hôn mê cảm giác tấm lòng Đinh Hạo, níu tay hắn, khóe môi cong lên nụ cười ngọt ngào.
Đinh Hạo đặt tay Tạ Giải Ngữ lên mặt mình, cầu nguyện cho nàng nhanh chóng khỏe lại.
Theo ý nghĩ trước đó, Đinh Hạo định dàn xếp Tạ Giải Ngữ ổn định rồi quay về mê cung động ngầm tiểu tiên môn Lạc Thánh sơn mạch tranh cướp thuốc dẫn tiên dược tiếp. Bây giờ Đinh Hạo đỏi ý, đã có hai viên thuốc dẫn tiên dược chắc vết thương của mẫu thân sẽ lành. Đinh Hạo ngẫm nghĩ, quyết định ở bên Tạ Giải Ngữ cho đến khi nàng tỉnh dậy.
– Nếu khi nàng tỉnh lại không thấy mình ở bên cạnh chắc sẽ rất buồn.
Đinh Hạo biết lần này hắn quyết không thể rời đi, phải để Tạ Giải Ngữ thức dậy là thấy hắn ngay.
Đinh Hạo nhìn Tạ Giải Ngữ chăm chú, mắt dịu dàng như nước.
Thời gian chậm rãi trôi.
Màn đêm buông xuống mặt đất.
Đinh Hạo không tu luyện, không suy nghĩ chuyện khác chỉ yên lặng nằm bên cạnh Tạ Giải Ngữ hôn mê. Xuyên qua khe hở nóc nhà sụp có thể thấy trời đêm.
Trời đêm vẫn còn tồn tại khe nứt do cột sáng kỳ lạ tạo thành, tối đen như vực sâu yêu ma. Lực lượng kỳ lạ tuôn trào ra từ đó, là thứ áp chế huyền khí của các cường giả trong Thạch Chủy thành. Từng tơ ánh sáng đen vẽ trời đêm thành các khối vuông bàn cờ, như hoa văn minh văn nguyên thủy phủ lên bầu trời nơi Đinh Hạo nhìn thấy.
Tin tưởng trong trời đêm tĩnh lặng này, không gian hang động ngầm ở động ngầm tiểu tiên môn Lạc Thánh sơn mạch vẫn đang chiến đấu điên cuồng. Từng giây từng phút có võ giả, dị tộc cường đại đổ máu chết đi. Nhiều thế lực tụ tập lại trong một lúc không thể quyết định thuốc dẫn tiên dược thuộc về ai.
Đồn rằng thuốc dẫn tiên dược chỉ là khởi đầu, tiên khí nghịch thiên xuất hiện trong động ngầm tiểu tiên môn sau.
Lúc trước tranh đoạt thuốc dẫn tiên dược trong không gian hang động ngầm, các cường giả tuyệt đối như Bắc vực Huyền Sương Chiến thần, Phật Chủ, Đinh Đồng, Ngụy Thần Đế không ra tay. Mục tiêu của bọn họ là tiên khí nên không muốn lộ chính mình ra, chờ tiên khí trong truyền thuyết xuất thế. Có thể tưởng tượng khi đó sẽ là cuộ tranh giành cực kỳ thảm khốc.
Đinh Hạo thậm chí suy đoán phụ thân Đinh Thánh Thán sẽ ra tay.
Nhưng chiến đấu đẳng cấp đó với thực lực hiện tại của Đinh Hạo không thể tham gia, dù miễn cưỡng xen vào cũng không ích lợi gì, ki ấy còn làm phe Đinh Thánh Thán phân tâm.
Đinh Hạo suy nghĩ rối rắm.
Một đêm qua đi, chân trời phương đông đã lộ ra bình minh trắng, một ngày mới sắp đến.
Đinh Hạo quay đầu nhìn Tạ Giải Ngữ bên người, sắc mặt nàng tốt hơn nhiều, gò má hơi hồng, hít thở lâu dài, lực lượng trong cơ thể tăng mạnh lên.
Đinh Hạo đứng dậy nhúc nhích người nhìn hướng Lạc Thánh sơn mạch.
Đinh Hạo cảm giác các loại lực lượng dao động, phía chân trời có mảng ánh sáng mặt trời đỏ như máu. Đêm qua là một đêm giết chóc, không biết có bao nhiêu sinh linh mất mạng trong buổi tối kia, huyết khí hốc hơi lên trên nhuộm đỏ áng mây.
Đinh Hạo ngồi bên cạnh Tạ Giải Ngữ, lấy áo giáp thái dương thần màu vàng ra khỏi không gian trữ vật.
Đinh Hạo định nghiên cứu bí ẩn áo giáp thái dương thần màu vàng.
Đinh Hạo ghép các phần áo giáp thái dương thần màu vàng lại.
– Kỳ quái, phần khôi giáp này thú vị.
Mắt Đinh Hạo lóe tia ngạc nhiên. Áo giáp thái dương thần màu vàng tạo hình rất lạ, hầu như phủ khắp vị trí cơ thể, bao gồm ngón tay, cần cổ đều có vảy giáp rậm rạp mỏng như màng vàng dán thân thể.
Kiểu áo giáp như vậy khác hẳn phong cách đại lục phương đông thậm chí là Vô Tận đại lục, trong trí nhớ của Đinh Hạo càng như áo giáp kỵ sĩ phương tây thế kỷ thứ sáu trên địa cầu, che kín các vị cơ thể trừ con mắt.
Gắn các phần áo giáp thái dương thần màu vàng lại như kỵ sĩ thế kỷ thứ sáu đứng ngay trước mặt ngươi.
Thanh kiếm rỉ sét bay tới, Kiếm Tổ nhìn giây lát nhận ra điều gì, thất thanh kêu lên:
– A? Sao giống quá…
Thanh ma đao đen bềnh bồng trong không trung, giọng Đao Tổ vẫn luôn độc miệng vang lên:
Như thế nào? Lão tiện nhân nhà ngươi cũng cảm thấy áo giáp này quen mắt sao?
Lần này Kiếm Tổ không cãi lại Đao Tổ, giọng nói càng kinh ngạc hơn:
– Không lẽ là bộ áo giáp đó thật sao? Hơi thở tương tự nhưng ngoại hình hoàn toàn không đúng!
Đinh Hạo nghe ra điều gì, vội hỏi:
– Hai vị tiền bối phát hiện cái gì?
Bốp bốp bốp!
Sống dao thanh ma đao đen gõ mạnh vào trán Đinh Hạo ba cái.
Giọng Đao Tổ tức giận quát:Ma chi hạ vấn tâm – Hạ cố nhan | Truyện Ma Tu – Cổ Chân Nhân – Thỉnh chư vi nghé thăm …!
– Tiền bối cái đầu ngươi, gọi ta là Đao tiên, ta chưa già như vậy! Để ta quan sát xem, nếu thật sự là thứ đó thì tiểu tử ngươi gặp vận may từ trên trời rơi xuống, giá trị của nó không thua gì thuốc dẫn tiên dược.
Đinh Hạo xoa trán, trán dở khóc dở cười.
Thanh ma đao đen rung rinh phát ra doa động thần thức phủ lên áo giáp thái dương thần màu vàng, lát sau Đao Tổ nói:
– Lão tiện nhân, một mình ta không được, ngươi giúp một tay coi!
Kiếm Tổ đắc ý cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Chỉ chờ bà điên ngươi cầu ta!
Từ thanh kiếm rỉ sét bắn ra dao động thần thức như quét hình áo giáp thái dương thần màu vàng.
Khoảng một nén nhang sau, hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ ngừng lại.
Đinh Hạo sốt ruột hỏi:
– Sao sao?
– Chậc chậc chậc, không ngờ là cái đó thật. Hỏng nhiều chỗ, bị một vài kẻ ngu dốt thay hình đổi dạng, lão nương… À không, bản tiên thiếu chút nữa nhìn lầm.
Đao Tổ kích động suýt buột miệng tự xưng lão nương, may mắn nàng chú trọng hình tượng nhanh chóng sửa miệng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










