Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 234 [ chương 1166 đến 1170 ]
❮ sautiếp ❯Chương 1166: Hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ thức tỉnh
Mặt chưởng quầy trung niên ục ịch không đổi sắc, rất có kiên nhẫn hỏi:
– Nếu không có số phiếu thì ta giúp gì được cho người . . .
Chưởng quầy trung niên ục ịch chưa nói hết . . .
Một thanh âm vênh váo ở bên cạnh Đinh Hạo cười nhạo:
– Đúng là vô tri, không có cả phiếu số mà dám bước vào cửa Thánh Nguyên tiền trang? Ngó bộ dáng ngươi nghèo rớt mồng tơi, soi nước tiểu đi, không biết xấu hổ chạy đến Thánh Nguyên tiền trang mất mặt. Cút mau!
Đinh Hạo quay đầu nhìn.
Một thanh niên mặc áo gấm biểu tình coi rẻ đi hướng hắn, bốn, năm người đi theo bên gã. Trong đó một ngời là Đinh Sát, một trong các thiên tài tuyệt thế của Thần Đình phương đông.
Một thiếu nữ xinh đẹp tóc dài màu vàng đi bên cạnh Đinh Sát, đó là công chúa nhân ngư hải tộc.
Thanh niên áo gấm càng kiêu căng hơn:
– Nhìn cái gì? Ta đang nói ngươi!
Thanh niên áo gấm là một trong các tùy tùng theo đuôi Đinh Sát, biểu tình kiêu căng, biểu tình trên cao nhìn xuống hung dữ trừng Đinh Hạo.
Đinh Hạo định nói gì thì nghe Đinh Sát mất kiên nhẫn phất tay nói:
– Đừng gây sự. Thất công chúa, nơi này là tiền trang lớn nhất Thạch Chủy thành, nếu nàng muốn bán chút báu vật biển sâu tin tưởng bọn họ có thể mua được.
Công chúa nhân ngư hải tộc gật đầu, mỉm cười nói:
– Đa tạ Đinh thiếu hiệp giúp đỡ.
Đinh Sát cười cười:
– Nếu thất công chúa cần huyền tinh thạch thì cứ nói một tiếng, tuy Đinh Sát không phải phú khả địch quốc nhưng có chút tài sản. Thất công chúa cần cứ lấy, đến tiền trang đổi đồ làm gì?
Công chúa nhân ngư hải tộc từ chối:
– Không dám nhận lợi mình không làm.
Mắt công chúa nhân ngư hải tộc lóe tia sáng nhìn Đinh Hạo, trong lòng dâng lên cảm giác kỳ dị. Hơi thở người này làm công chúa nhân ngư hải tộc thấy rất quen, dường như đã gặp ở đâu.
Công chúa nhân ngư hải tộc không quá để ý, bước tới gần quầy. Công chúa nhân ngư hải tộc giơ tay lên lấy ra mấy thứ, cả quầy hàng tỏa sáng lấp lánh.
– Cái này . . .
Chưởng quầy trung niên ục ịch nhìn lướt qua, rung động nói:
– Mấy thứ này quá quý giá, ta là chưởng quầy nho nhỏ không thể tự quyết định. Xin các vị khách quý chờ chút, ta đi mời đại chưởng quầy ra.
Công chúa nhân ngư hải tộc bình tĩnh, trang nhã nói:
– Làm phiền.
Chưởng quầy trung niên ục ịch vội chạy đi.
Đinh Hạo nhìn lướt qua quầy hàng, thầm giật mình.
Không uổng là công chúa nhân ngư hải tộc, ra tay rộng rãi. Thứ công chúa nhân ngư hải tộc bán ra rất hiếm thấy, trừ mười nội đan tinh nguyên thần giao, san hô hải hoàng, mai long quy vạn năm năm còn có mấy tinh hoáng đáy biển hiếm thấy ẩn chứa lực lượng kinh khủng, phát ra hơi thở kỳ dị.
Mấy thứ này đều là vật báu vô giá.
Đao Khải Đao Biến Khả Khái – Tu La Đao Đế – Thỉnh chư vị nghé thăm…!
Hèn gì công chúa nhân ngư hải tộc đến tận Thánh Nguyên tiền trang, chỗ khác chắc không ai nuốt nổi nhiều bảo bối hải tộc. Nhưng không biết công chúa nhân ngư hải tộc đổi nhiều huyền tinh thạch làm cái gì.
Giây lát sau chưởng quầy trung niên ục ịch mang một lão nhân vàng vọt bước tới.
Lão nhân vàng vọt người như gậy tre, khuôn mặt không giận tự uy, phát ra khí thế. Lão nhân vàng vọt nhìn lướt qua quầy hàng, biểu tình không thay đổi.
Lão nhân vàng vọt chắp tay, thong dong nói:
– Thì ra là tiểu vương gia Thần Đình và công chúa hải tộc, hai vị khách quý ghé đến, không từ xa tiếp đón, có lỗi có lỗi.
Thanh niên áo gấm ban đầu kiêu căng thấy vậy đắc ý nói:
– Xem như lão già nhà ngươi có ánh mắt, thất công chúa muốn đổi mấy trân bảo này, ngươi mau báo giá đi.
Công chúa nhân ngư hải tộc lộ biểu tình bực mình.
Thanh niên áo gấm quá ngang ngược, không nói năng đàng hoàng, cứ câu mâu châm chích. Thanh niên áo gấm không có giáo dưỡng, làm bạn với kiểu người này là sỉ nhục.
Đinh Sát nhíu mày.
Lão nhân gầy guộc mặt không biểu tình liếc thanh niên áo gấm kiêu căng, nhìn như không nhìn. Lão nhân gầy guộc cẩn thận kiểm tra từng châu báu trên quầy, báo giá hợp lý. Công chúa nhân ngư hải tộc không trả giá, hầu như gật đầu đồng ý.
Lão nhân gầy guộc hỏi:
– Tổng cộng là một trăm ba mươi vạn cực phẩm huyền tinh thạch, không biết công chúa điện hạ muốn thanh toán bây giờ hay làm thẻ khách quý?
Công chúa nhân ngư hải tộc trầm ngâm nói:
– Làm thẻ khách quý đi. Ta ở dưới đáy biển có nghe tiếng Thánh Nguyên tiền trang, trên đại lục phương đông thẻ khách quý của Thánh Nguyên tiền trang còn quý giá hơn cả huyền tinh thạch.
Lão nhân gầy guộc lộ biểu tình kiêu ngạo:
– Công chúa quá khen.
Lão nhân gầy guộc rất tự hào về Thánh Nguyên tiền trang, nói:
– Thẻ khách quý Thánh Nguyên tiền trang chia làm bốn loại trung bình, đỏ, vàng, bạch kim. Mức giá một trăm ba mươi vạn huyền tinh thạch có thể làm thẻ đỏ. Nhưng thân phận của công chúa điện hạ cao quý lại là khách quý tiểu vương Đinh Sát mang đến nên lão hủ tự quyết định làm thẻ vàng, ý của công chúa ra sao?
Lão nhân gầy guộc nói rất khôn khéo, âm thầm nịnh hót công chúa nhân ngư hải tộc, Đinh Sát.
Công chúa nhân ngư hải tộc gật đầu, cười nói:
– Vậy xin đa tạ.
Trong quá trình Đinh Hạo bị lơ một bên. Đinh Hạo ăn mặc vải xanh bình thường, sau khi dịch dung thì mặt mũi, khí chất vô cùng bình thường, nhìn sao cũng không giống nhà giàu nên bị lơ là đương nhiên.
– Người đâu, cẩn thận cất giữ những trân bảo hải tộc.
Lão nhân gầy guộc xoay người ra lệnh tiểu tư Thánh Nguyên tiền trang cẩn thận chuyển kho báu đi.
Lúc này Đinh Hạo luôn im lặng bỗng lên tiếng:
– Khoan đã, xin hỏi đại chưởng quầy, mấy món tinh khoáng thâm hải này quý tiền trang có bán không?
Lão nhân gầy guộc ngẩn ra, liếc Đinh Hạo, gật đầu, nói:
– Nếu có người ra giá cao thi đương nhiên sẽ bán, tiền trang chúng ta không chỉ giao dịch, tất cả chủ yếu thanh toán bằng huyền tinh thạch.
Đinh Hạo gật gù:
– Vậy thì tốt, ta muốn mấy món tinh khoáng thâm hải này.
Lão nhân gầy guộc giật mình, mắt nhìn thẳng vào Đinh Hạo.
Lão nhân gầy guộc nói:
– Có thể bốn tinh khoáng thâm hải tổng cộng một trăm vạn cực phẩm huyền tinh thạch.
Giá cao hơn lúc mua gấp ba, bốn lần, lão nhân gầy guộc sư tử mở miệng rộng.
Đinh Hạo gật đầu, mua giá thấp bán giá cao là nguyên tắc của tiểu thương.
– Xin vị thiếu hiệp này hãy đưa số phiếu của tiệm hoặc thanh toán bằng huyền tinh thạch cũng được.
Lão nhân gầy guộc thấy Đinh Hạo đồng ý ngay món hàng lớn thì biết lai lịch của đối phương không nhỏ, thái độ cung kính hơn.
Đinh Hạo lắc đầu, nói:
– Trong tay ta không có số phiếu hay huyền tinh thạch . . .
Đinh Hạo chưa nói xong thì thanh niên áo gấm kiêu căng đã cười phá lên:
– Ha ha ha ha ha ha! Nhà nghèo kia, bị điên rồi sao? Không có gì mà định nhúng chàm báu vật của công chúa của hải tộc? Ngươi cho rằng ngươi là ai? Báu vật hải tộc quý giá như vậy ngươi có thể đụng vào sao? Mau cút đi!
Đinh Hạo bỗng ngoái đầu lại, mắt lóe tia sáng khí.
Thoáng chốc mọi người có mặt cảm giác sống lưng ớn lạnh, có thứ gì đáng sợ sắp bùng nổ.
Nguyên mẫu tinh khoáng!
Đây chính là nguyên mẫu tinh khoáng!
Cái gọi là nguyên mẫu tinh khoáng tức là lực lượng thủy tinh đơn giản, đơn sơ ban đầu nhất trong thiên địa, là tinh hoa trong tinh khoáng thâm hải. Dù trong hải tộc thì tinh hoa nguyên mẫu tinh khoáng rất hiếm thấy, mấy ngàn vạn mạch khoáng, tinh khoáng thâm hải chưa chắc khai thác ra được một tinh khoáng ẩn chứa nguyên mẫu tinh khoáng.
Bất cứ tài nguyên khoáng sản nào một khi dính vào hai chữ ‘nguyên mẫu’ thì đều là thần vật, đây là thần liệu rèn thần khí.
Có truyền thuyết nói tinh luyện nguyên mẫu tinh khoáng lần hai có thể rèn tiên khí.
Thứ như vậy đổi lại trước đây là báu vật bị điên cuồng tranh giành.
Ánh sáng xanh thẳm kích thích mắt và trái tim mọi người.
Đinh Sát hóa đá, công chúa nhân ngư hải tộc trợn mắt há hốc mồm. Đôi mắt to tròn tràn ngập khó tin, tay tuhôn dài che môi son, lần đầu công chúa nhân ngư hải tộc hoảng hốt như vậy.
Đinh Hạo mỉm cười lấy nguyên mẫu tinh khoáng ra khỏi tinh khoáng thâm hải này.
Tay Đinh Hạo cầm đoàn năng lượng tinh thuần cảm xúc như râu câu thạch, nó lắc lư trong tay hắn, có đạo vận khí cơ vô hình lấy Đinh Hạo làm trung tâm khuếch tán tán ra. Đoàn năng lượng rau câu thạch ẩn chứa lực lượng pháp tắc rõ ràng.
Trong các cặp mắt giật mình, Đinh Hạo bỏ nguyên mẫu tinh khoáng vào trữ vật giới chỉ.
Ánh sáng lam khiếp hồn người biến mất.
Mọi người lộ biểu tình tiếc nuối, thất vọng lan tràn. Nếu nguyên mẫu tinh khoáng thuộc về bọn họ thì thật tốt, mỗi người đều nghĩ như vậy.
Bao gồm công chúa nhân ngư hải tộc thầm hối hận, nàng không biết mình có gia tài lớn như vậy. Bảo bối như thế nhưng nàng xem như đồ bỏ đổi huyền tinh thạch, nếu tin này đồn ra nàng sẽ trở thành trò cười lớn nhất.
Trong khoảnh khắc này công chúa nhân ngư hải tộc muốn đổi ý lấy lại mấy món tinh khoáng thâm hải.
Nhưng hoàng thất giáo dục bao nhiêu năm khiến công chúa nhân ngư hải tộc im lặng.
Công chúa nhân ngư hải tộc không biết tại sao thanh niên này nhìn ra trong tinh khoáng thâm hải có báu vật nhưng trực giác nói với nàng thanh niên cố ý cho nàng xem nguyên mẫu tinh khoáng.
Thanh niên muốn kích thích nàng?
Công chúa nhân ngư hải tộc nghi hoặc.
Bởi vì nếu lộ ra báu vật quý như vậy sẽ tạo thành xôn xao, các phương mơ ước. Không chừng sau lưng có người bí quá hoá liều lừa gạt, cái gọi là thất phu vô tội hoài bích kỳ tội, rất có thể bị nguy hiểm sinh mạng.
Thanh niên làm như vậy là có mục đích gì?
Một nam nhân trung niên dò hỏi:
– Tiểu huynh đệ có bán nguyên mẫu tinh khoáng không? Tại hạ nguyện mau với giá cao.
– Đúng vậy. Tiểu huynh đệ nói giá đi, bảo đảm khiến ngươi vừa lòng.
Một bà lão mặt mũi kiêu căng chậm rãi nói:
– Ta là Tây Môn Phiêu Tuyết của Tây Môn thế gia, nếu tiểu huynh đệ đồng ý chuyển nhượng khối nguyên mẫu tinh khoáng này thì Tây Môn thế gia sẽ đối xử với ngươi như khách quý.
Nhiều người trong đại sảnh đều nổi lòng tham.
Đinh Hạo lắc đầu, nói:
– Xin lỗi các vị, tại hạ cần dùng khối nguyên mẫu tinh khoáng này, sẽ không bán.
Đám đông thất vọng.
Có kẻ âm trầm nói:
– Báu vật như vậy người có tài sẽ được, sợ là ngươi có mạng lấy nhưng không có mạng dùng. Biết điều thì ngoan ngoãn nhường lại có lẽ sẽ được một món tiến, nếu không đó là tai họa mất mạng!
– Không có đủ tài đứng thì không xứng có được.
Lại có người uy hiếp:
– Người bình thường không xứng chiếm giữ nguyên mẫu tinh khoáng!
Bà lão Tây Môn thế gia chống gậy đầu rồng đi tới trước một bước, âm trầm nói:
– Tiểu huynh đệ, bà bà khuyên ngươi hãy bán đi, tránh cho gặp nguy hiểm, khi đó hối hận đã không kịp.
Đinh Hạo nhướng mày, định nói gì thì . . .
Từ Trường Khanh lên tiếng:
– Hừ hừ, lớn lối thật. Ta khuyên các vị đừng có ý đồ gì, thiếu hiệp này là khách quý của Thánh Nguyên tiền trang ta. Nếu hắn gặp tập kích trong Thạch Chủy thành thì Thánh Nguyên tiền trang tuyệt đối sẽ điều tra đến cùng, không chết không ngừng.
Từ Trường Khanh nói đến câu cuối sắc bén nhấn mạnh từng chữ, biểu tình thân thiện thay đổi, đầu chân mày phát ra sát khí tia chớp. Từ Trường Khanh như thanh thần kiếm tuyệt thế, khí thế cường đại phát ra từ thân’ hình mảnh khảnh.
Từ Trường Khanh là một cường giả đỉnh cao.
Từ Trường Khanh tuyên bố làm không khí trong đại sảnh nặng nề.
Mỗi người đều cảm giác đến uy hiếp đậm đặc từ trong lời nói của Từ Trường Khanh, tuy thầm bực mình nhưng không dám lộ ra ngoài. Lời một mình Từ Trường Khanh thì không sao, nhưng gã đại biểu cho Thánh Nguyên tiền trang. Bọn họ không thể trêu vào vật khổng lồ như thế.
Thanh niên này có quan hệ gì với Thánh Nguyên tiền trang?
Nhiều người thầm tính toán nếu lén ra tay cướp nguyên mẫu tinh khoáng, có đáng mạo hiểm đắc tội Thánh Nguyên tiền trang không?
Đinh Sát mắt lạnh nhìn tất cả.
Đinh Sát hừ lạnh một tiếng, mang thuộc hạ và nhóm công chúa nhân ngư hải tộc xoay người đi, không truy cứu Đinh Hạo vả miệng thanh niên áo gấm kiêu căng.
Đinh Sát nhìn bóng lưng Đinh Hạo, khóe môi quỷ dị cong lên.
Đinh Hạo chắp tay cảm ơn:
– Đa tạ Từ chưởng quầy.
Đinh Hạo cất bốn khối tinh khoáng thâm hải chưa xẻ ra vào không gian trữ vật, xoay người đi ra ngoài.
– Xin thiếu hiệp dừng bước!
Từ Trường Khanh vội chạy theo nói:
– Bên ngoài sẽ nhanh có bão tó, hay là người ở lại tiền trang nghỉ ngơi vài ngay chờ bão qua rồi hãy đi?
Từ Trường Khanh nói mờ mịt nhưng dễ hiểu.
Đinh Hạo tự tin mỉm cười nói:
– Bão tố thì sao? Bão mặc bão, gió xanh thổi qua núi, cuồng mặc cuồng, trăng sáng chiếu sông lớn.
Lão nhân gầy guộc Từ Trường Khanh ngây người, cảm giác Đinh Hạo nói câu này có vận ý vô hình.
Một tia chớp lóe lên trong đầu Đinh Hạo, hắn ngẫm nghĩ lấy ra một danh sách đưa cho Từ Trường Khanh.
Đinh Hạo nói:
– Từ chưởng quầy, ta còn cần thu mua một vài thứ, nhờ người hỗ trợ chú ý giùm. Nếu có hàng thi ta đồng ý thu mua với giá cao, đa tạ.
Đinh Hạo nói xong tiêu sái rời đi.
Từ Trường Khanh muốn nói gì cũng không kịp, gã cúi đầu nhìn danh sách trong tay. Chỉ một hàng chữ đầu đã khiến Từ Trường Khanh giật nảy mình, đọc hết danh sách thì người gã chết lặng.
Những thứ liệt kê bên trên quá quý giá.
Không, không chỉ quý mà là hiếm thấy, tất cả đều là thần tài bảo liệu, mỗi thứ quý giá không thua gì nguyên mẫu tinh khoáng, kho báu thần giai, khiến người điên cuồng.
Cần nhiều thần tài như vậy là vì hắn sắp rèn thần khí sao?
Khi Lão nhân gầy guộc Từ Trường Khanh muốn hỏi thêm đã không thấy bóng dáng Đinh Hạo đâu.
Từ Trường Khanh không dám khinh thường, dù sao thân phận của thanh niên đặc biệt. Lai lịch tử tinh tạp không giống người thường, tuy danh sách liệt kê hàng hiếm chưa chắc Thánh Nguyên tiền trang tìm được nhưng Từ Trường Khanh vẫn sẽ cố gắng tìm kiếm.
Biểu tình Từ Trường Khanh nghiêm túc thầm nghĩ:
– Phải nhanh chóng báo chuyện này lên trên, tử tinh tạp xuất hiện,
Các cao thủ, cường giả thế lực trong đại sảnh thấy vậy đều chạy ra ngoài, mục tiêu khác nhau.
Từ Trường Khanh nhìn thấy hết, nói chuyện với không khí sau lưng:
– Chú ý đám người này, nếu cần thiết thì lén bảo vệ thanh niên kia, tuyệt đối không thẻ để hắn xảy ra chuyện.
– Tuân lệnh!
Một thanh âm vang trong hư không, có sóng gợn trong suốt dao động rồi biến mất.
* * *
Ra Thánh Nguyên tiền trang, Đinh Hạo lẫn vào dòng người như nước.
Chỉ mấy bước khuôn mặt Đinh Hạo đã thay đổi, thân thể chắc nịch, da ngăm đen, dù là khí chất hay mặt mũi, màu tóc đều khác hẳn với trước kia.
Đinh Hạo cảm giác các hơi thở theo dõi mình.
Đinh Hạo chỉ biến hình một lần không thể thoát khỏi đám theo đuôi. Các cường giả, đại thế lực đều có cách tủy tung của mình. Khi mới bước ra đại sảnh Thánh Nguyên tiền trang Đinh Hạo cảm giác rõ ràng trên người có thêm bảy dấu ấn thần thức.
Đinh Hạo đi khoảng mấy ngàn thước dần ít người theo dõi.
Đinh Hạo cười nhạt, lòng máy động. Đinh Hạo xóa đa phần dấu ấn thần thức trên người, chỉ chừa lại một. Đinh Hạo bước ra một bước chớp mắt đã ra ngàn thước, thân hình lại thay đổi. Đinh Hạo biến mất trong đám đông.
Mấy chục người theo dõi sau lưng Đinh Hạo biến sắc mặt, vội vã đuổi theo nhưng đã không còn dấu vết.
– Hỏng rồi, hắn đã thoát!
– Thật không đơn giản, vậy mà cũng trốn được.
– Hừ! Chắc chắn còn trong Thạch Chủy thành, phải tìm ra hắn. Ta đã nhớ kỹ hơi thở lực lượng của hắn, chỉ cần hắn xuất hiện bên cạnh ta ngàn thước là chắc chắn sẽ nhận ra ngay, dù hắn hóa trang thành hình dạng gì.
– Đây chính là nguyên mẫu tinh khoáng, báu vật tuyệt thế, dù cướp báu vật đắc tội Thánh Nguyên tiền trang cũng đáng giá!
Đám người thầm nghĩ, biến mất trong dòng người.
Rất nhanh có tin tức kinh người lan tràn mỗi con đường trong Thạch Chủy thành. Có một thanh niên bí ẩn gặp may từ trên trời rớt xuống, lúc xử tinh khoáng thâm hải chui ra nguyên mẫu tinh khoáng. Tin tức này chấn động các phương, dẫn tới các thế lực chạy ra.
Nguyên mẫu tinh khoáng là một vật rèn thần khí, có nhiều cách dùng khác, báu vật hiếm hoi như vậy có ai không động tâm?
Ngay cả lực lượng Thần Đình phương đông cũng lén điều tra.
Thạch Chủy thành vốn bởi vì tiên khí, thuốc dẫn tiên dược mà điên cuồng, buổi tối càng điên hơn. Mọi người phát điên truy tìm Đinh Hạo, tranh vẽ hình dạng hắn xuất hiện trong đại sảnh Thánh Nguyên tiền trang bị các đại thế lực phát ra.
Thạch Chủy thành vốn là nơi rồng rắn hỗn tạp, ngưu quỷ xà thần khắp nơi. Nhiều thế lực muốn tìm một người không phải việc khó, giờ chờ xem là ai tìm ra thanh niên may mắn đó trước.
* * *
Trong khi toàn Thạch Chủy thành nháo nhào tìm Đinh Hạo thì hắn đã trở lại Hồng Thạch trang viên.
Đinh Hạo đi ngay vào căn phòng luyện công bí mật, đặt trận pháp ngăn cách bốn phía. Đinh Hạo lấy một khối nguyên mẫu tinh khoáng cỡ nắm tay ra.
Trong phút chốc nguyên mật thất tràn đầy ánh sáng xanh biếc, sóng nước mộng ảo, loáng thoáng nghe sóng vỗ như thủy tinh linh đến từ viễn cổ đang ca hát.
Đinh Hạo hưng phấn hỏi:
– Hai vị tiền bối rốt cuộc tỉnh!
Trong óc Đinh Hạo vang lên giọng của Đao Tổ:
– Oáp, kỳ này ngủ hơi lâu.
– Tiểu Đinh Tử, ngươi đã vào thánh nhân cảnh? Giỏi, rất giỏi. Cảnh giới song mạch thánh nhân cũng xứng với hai chữ cường giả. À phải rồi, Tiểu Đinh Tử muốn ăn đòn phải không? Gọi ta là tiền bối?
Trán Đinh Hạo toát mồ hôi, vội sửa miệng:
– Xin lỗi, ta sai rồi, Đao tỷ, Đao tiên.
Đao Tổ vừa lòng hừ một tiếng:
– Hừ hừ.
Kiếm Tổ vẫn hay hục hặc với Đao Tổ, há mồm liền gây hấn:
– Đã lớn tuổi còn giả bộ ngây thơ mãi, không biết xấu hổ.
Kiếm Tổ tiếp tục bảo:
– Phải rồi Tiểu Đinh Tử, đã qua bao lâu? Trong lúc này xảy ra chuyện gì nói ta nghe.
Đinh Hạo nhanh chóng kể lại những chuyện trong thời gian hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ ngủ say.
Hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ nghe xong im lặng.
Đao Tổ lầm bầm:
– Không ngờ xảy ra nhiều chuyện như vậy, Tiểu Đinh Tử thật biết gây chuyện.
Trong lúc hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ ngủ say Đinh Hạo trải qua nhiều chuyện làm Đao Tổ phải thở dài.
Kiếm Tổ đắc ý nói:
– Không uổng là nhân tuyển lão nhân gia ta chọn.
Đao Tổ phản bác:
– Mắc mớ gì tới ngươi, rõ ràng là bản tiên ta chọn hắn trước!
Đao Tổ quay sang nói với Đinh Hạo:
– Tiểu tử, ngươi may mắn nghịch thiên, có thể gặp phải nguyên mẫu tinh khoáng thủy hệ còn thuận lợi giành lấy.
Đinh Hạo cười gian, vội nói:
– À mà nguyên mẫu tinh khoáng có tác dụng gì? Hai vị tiền bối… A không, sao Đao tỷ xem trọng nó như vậy?
Hôm nay trong đại Thánh Nguyên tiền trang Đinh Hạo không nhận ra mấy tinh khoáng thâm hải quý giá, là hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ luôn ngủ say bỗng thức tỉnh nhắc nhở hắn không tiếc trả giá phải lấy bộ mấy tinh khoáng thâm hải.
Sau này hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ nói cho Đinh Hạo biết trong hai tinh khoáng thâm hải ẩn chứa bảo bối tuyệt thế.
– Ngươi còn nhớ điều ta từng nói với ngươi không?
Giọng Đao Tổ hơi kích động nói:
– Nếu thời cơ thích hợp thì ta và tiện tổ có lẽ sẽ thoát khỏi thức hải của ngươi, chọn thân hình mới…
Mắt Đinh Hạo sáng lên:
– Ý của người là…
– Đúng vậy. Nguyên mẫu tinh khoáng là báu vật cần thiết để thực hiện quá trình này, ha ha ha ha ha ha!
Đao Tổ cười to bảo:
– Thủy là mẫu của vạn vật, nguyên mẫu tinh khoáng thủy hệ có tác dụng an dưỡng, tu bổ cường đại nhất thiên địa. Thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá của ngươi từng bị tổn hại nặng không hoàn chỉnh, có khiếm khuyết. Nguyên mẫu tinh khoáng này có thể tu sửa lại những thiếu sót đó.
Đinh Hạo thở dồn dập:
– Ý của Đao tỷ là nguyên mẫu tinh khoáng thủy hệ có thể làm thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá trở về như cũ?
– A! Không phải.
Đao Tổ lúng túng nói:
– Chỉ một khối nhỏ cỡ nắm tay thế này thì thua xa. Đôi đao kiếm của ngươi không phải vật thường, muốn hoàn toàn sửa lành thì muôn vàn khó khăn. Một khối nguyên mẫu tinh khoáng thủy hệ miễn cưỡng chỉnh sửa được một phần.
Đinh Hạo ậm ừ, gật gù, biết đã hy vọng quá nhiều.
Kiếm Tổ lên tiếng:
– Bây giờ ta dạy ngươi cách dùng nguyên mẫu tinh khoáng sửa thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá, quá trình này khá nguy hiểm nên ngươi phải tập trung vào. Từ đầu đến cuối không thể có chút sai lầm, nếu không thì nhẹ báu vật bị hủy, ănnjg thì lực lượng đao kiếm phản phệ làm ngươi bị thương.
Đao Tổ tiếp tục bảo:
– Sửa xong thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá thì thần hồn của ta và Kiếm Tổ có thể nhập vào hai thanh đao kiếm, không phải ở trong thức hải của ngươi nữa. Quá trình sẽ có nguy hiểm nhưng cũng có ích cho ngươi, chờ khi thành công sữa chữa thì uy lực đao kiếm sẽ tăng vọt. Trong lúc thực hiện còn có thể rèn luyện thần thức, kiếm ý của ngươi.
Cuối cùng Đao Tổ trưng cầu ý kiến của Đinh Hạo:
Cho nên ngươi phải suy nghĩ kỹ, nếu ngươi đồng ý thì chúng ta bắt đầu ngay đi.
Đinh Hạo lập tức cười nói:
– Dù không có ích gì cho ta nhưng chỉ cần có lợi với hai vị tiền bối là Đinh Hạo sẽ không từ chối.
Đinh Hạo nói câu này hoàn toàn thật lòng, không phải nịnh hót.
Chương 1167: Chân thân của Đao Tổ
Giọng Kiếm Tổ kích động vang lên:
– Chắc đó là kiếm linh kiếm hồn của thanh kiếm rỉ sét, cẩn thận tới gần đi.
Lòng Đinh Hạo máy động phóng lên cao, chớp mắt đã đi tới đỉnh kiếm phong băng tuyết. Đỉnh núi nhọn như kiếm châm, không thể đứng trên nó.
Một đoàn sáng bạc như ánh hoàng hôn chớp lóe trên đỉnh núi.
Đinh Hạo nheo mắt lại quan sát cẩn thận.
Đoàn sáng này có đường kính khoảng hai, ba thước, hình trứng, lơ lửng trên đỉnh kiếm phong băng tuyết, nhấp nháy lúc sáng lúc tối. Hơi thở yếu ớt co bóp, đã không còn ý thức dao động, hoàn toàn là vật chết.
Kiếm Tổ khẽ thở dài:
– Nó đã chết.
Kiếm linh kiếm hồn của thanh kiếm rỉ sét không còn dao động ý thức sinh mạng nói lên nó sớm chết, đoàn sáng bạc này là dấu vết cuối cùng kiếm linh kiếm hồn trong tiểu thế giới thanh kiếm rỉ sét, chứng minh nó đã từng tồn tại. Kiếm linh kiếm hồn đã không thể khống chế thanh kiếm rỉ sét.
– Ánh sáng trắng này là kiếm linh chi phôi ban đầu, là cơ ở nguyên thủy nhất thần kiếm sinh ra kiếm lịnh, không có ý thức linh hồn, chỉ là một đoàn linh vận chi khí, là thể hiện sức sống của kiếm.
Kiếm Tổ giải thích rằng:
– Chỉ thần kiếm có thể sinh ra kiếm linh chi phôi mới tạo thành ý chí thật sự. Một khi kiếm chủ có liên kết, cộng minh với ý chí này là sẽ đạt đến cảnh giới người kiếm hợp nhất, tùy tâm khống chế thần kiếm, phát huy uy lực lớn nhất của kiếm.
Giọng Kiếm Tổ nặng nề vang lên, bóng sáng một thanh niên tuấn tú điển trai hiện ra trước mắt Đinh Hạo.
Đầu nam nhân đội cao quan, trâm gài tóc hình rồng hoàng kim xuyên qua quan miện như tơ vàng. Trên trán cột dây khảm mỹ ngọc cổ, trường bào bay bay, vạt áo theo gió. Nam nhân như một nho sinh bác học, khí chất phiêu phiêu, nở nụ cười như gió xuân ấm áp.
Đinh Hạo ngây người giây sau hiểu ra, trợn mắt há hốc mồm:
– Người… Là… Kiếm Tổ tiền bối?
Nho sinh mỉm cười nói:
– Đúng vậy. Đúng là ta.
Đinh Hạo há to miệng, không biết nên nói cái gì.
Đinh Hạo từng ngàn vạn lần tưởng tượng lão quái vật xấu xa hay kéo thù hận sẽ có hình tượng gì, hắn không ngờ sẽ là thanh niên tuấn tú có khí chất đại nho thế này, cảm giác hoàn toàn không hợp phong cách nói chuyện lúc trước!
Kiếm Tổ mỉm cười hỏi:
– Có phải rất bất ngờ không?
Mắt Kiếm Tổ lóe tia đắc ý, nói:
– Ha ha ha ha ha ha! Thiếu niên, đừng bị khí chất tiêu sái tuấn tú bề ngoài của ta mê hoặc, ta là một người vô cùng bình thường.
Đinh Hạo:
-…
Ta bị ngươi mê hoặc hồi nào? Ta chỉ cảm thấy hình dạng ngươi thế này không hợp với khí chất xấu xa đáng đánh!
Đinh Hạo nói thầm trong bụng.
Chính lúc này…
Giọng Đao Tổ bỗng vang lên:
– Ta phi! Không uổng là lão già đến chết vẫn muốn mặt mũi, đã mấy vạn tuổi rồi, ngươi dám dùng mặt thật gặp người không?
Đao Tổ lạnh lùng cười:
– Vì lòng hư vinh tội nghiệp kia lấy bề ngoài của chủ nhân lừa gạt Tiểu Đinh Tử, ta thấy ngứa mắt!
Kiếm Tổ nổi khùng lên:
– Bà điên chết tiệt, lại phá rối ta? Lão tử già mấy vạn tuổi thì sao? Hả? Chính ngươi cũng hơn một vạn tuổi! nam nhân một vạn tuổi vạm vỡ như tháp, nữ nhân một vạn tuổi là bã đậu, ngươi tự lo thân mình đi!
Kiếm Tổ dứt lời bùm một tiếng, bóng sáng nho sinh tuấn tú biến mất.
Thay thế là một tên mập mặt đen, to mọng, thoạt trông cỡ mười mấy tuổi, cạo trọc nửa đầu, sau gáy để một cái bím dài. Tên mập trợn to mắt, nghiến răng giậm chân cãi nhau với Đao Tổ, nhưng bộ dạng vừa buồn cười vừa đáng yêu.
Miệng Đinh Hạo tròn vo, khóe môi sắp toét tận mang tai.
Chết tiệt!
Cái tên như chiêu tài này là hình tượng thật của Kiếm Tổ? Không thể nào, thật khiến người khó chấp nhận. Tại sao một lão quái vật sống mấy vạn năm lại có bộ dạng trẻ con? Đùa hơi lố rồi.
Kiếm Tổ hầm hừ nói:
– Nhìn cái gì? Kiếm linh kiếm hồn chúng ta không như nhân loại các ngươi sẽ trưởng thành theo tuổi tăng lên, kiếm linh kiếm hồn vĩnh viễn giữ hình tượng ban đầu. Hừ hừ, đây là trường sinh bất lão, ngươi hâm mộ cũng không được!
Kiếm Tổ mặc kệ Đinh Hạo, biến thành đoàn sáng bạc chậm rãi bay hướng đoàn kiếm linh chi phôi trên đỉnh kiếm phong băng tuyết. Kiếm Tổ chậm rãi dung hợp với đoàn kiếm linh chi phôi, khi đã hoàn toàn dung nhập sau đó trải qua năm tháng và cơ duyên rèn luyện có lẽ Kiếm Tổ sẽ hợp nhất với thanh kiếm rỉ sét, trở thành kiếm linh kiếm hồn của kiếm thần.
Nhưng trước mắt Kiếm Tổ chỉ có thể cưu chiếm thước sào, ốc mượn hồn sống nhờ trong đoàn kiếm linh chi phôi thanh kiếm rỉ sét đã mất kiếm linh kiếm hồn, nghỉ ngơi lấy sức lâu dài.
Đến bước này là Đinh Hạo đã hoàn thành điều cần làm.
Sau lưng Đinh Hạo chợt vang tiếng nổ, bão tuyết vốn ngừng lại phóng lên cao. Cái xác khổng lồ dường như là tiên nhân bắt đầu phun ra uy nhiếp. Bão tố đáng sợ giống như hỗn độn loạn lưu mạnh hơn lúc đầu bùng nổ gấp vô số lần, muốn hủy diệt mảnh thiên địa này.
Đinh Hạo quát to:
– Tiền bối, ta đi đây!
Đinh Hạo biết thần thức của hắn không thể chống lại nổi uy nhiếp bão tố trình độ này.
Giọng Kiếm Tổ vang lên:
– Đi đi.
Đinh Hạo thúc giục khẩu quyết bí pháp lúc trước Kiếm Tổ dạy cho, tinh thần chuyển đổi, thân hình hắn hòa tan.
* * *
Chớp mắt.
Trong mật thất luyện công, Đinh Hạo từ từ mở mắt ra.
Đinh Hạo thở hắt ra:
– Phù!
Trán Đinh Hạo toát mồ hôi hột. Quá trình hữu kinh vô hiểm, rốt cuộc Đinh Hạo thành công đưa Kiếm Tổ vào thanh kiếm rỉ sét.
Bởi vì hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ ở trong thức hải của Đinh Hạo, không có năng lực tự hành động nên cần thần thức hắn vào trong thanh kiếm rỉ sét mới đưa Kiếm Tổ vào được.
Quá trình này cực kỳ tiêu hao thần thức.
Đinh Hạo rút tay khỏi thanh kiếm rỉ sét, lòng bàn tay hiện lên một vệt máu băng giá, không quá đau. Nửa khối nguyên mẫu tinh khoáng đã hoàn toàn biến mất, dung hợp với thân thanh kiếm rỉ sét như vết loang lổ rỉ sét.
Đinh Hạo ngoái đầu nhìn kỹ thanh kiếm rỉ sét, nó không có biến đổi gì.
Không biết sau khi Kiếm Tổ dung hợp hợp với kiếm linh chi phôi sẽ có hiệu quả gì.
Đinh Hạo thả lỏng người, sau đó ôm nguyên thủ nhất vận chuyển Thắng Tự Quyết hồi phục thần thức. Khoảng một nén nhang sau tinh thần Đinh Hạo lại tràn đầy, thần thức căng bóng, có thể làm giai đoạn tiếp theo.
Đinh Hạo vẫn thúc giục bí pháp trước đó.
Tay trái Đinh Hạo còn ấn trên thanh ma đao đen, máu chảy ào ạt cùng nửa miếng nguyên mẫu tinh khoáng thủy hệ thấm vào thân đao. Máu đỏ rực nhanh chóng thấm vào thanh ma đao đen, trông rất kỳ dị.
Đinh Hạo hỏi:
– Đao tỷ, ta bắt đầu đây, sẵn sàng chưa?
Đao Tổ trầm giọng nói:
– Bắt đầu đi.
Đinh Hạo chậm rãi nhắm mắt lại.
* * *
Tiểu thế giới bên trong thanh ma đao đen.
Thế giới lửa.
Lực lượng triều tịch nguyên tố hỏa cực kỳ đậm đặc giống như chất lỏng chảy trên không trung, dưới đất là dung nham sôi trào, thỉnh thoảng có bong bóng lam bắn ra. Hỏa diễm xanh thẳm phun ra uy lực còn mạnh hơn cả huyền khí lửa của Tất Phương.
Chương 1168: Ai là người trong ván cờ
Đinh Hạo thể thần thức cẩn thận đi trong thế giới lửa.
Đinh Hạo phải tránh cho bị các màu lửa trong dung nham bên dưới công kích, nếu không thỉ chỉ một giây là thần thức bị thương nặng rút khỏi tiểu thế giới ngay.
Tiểu thế giới bên trong thanh ma đao đen càng khắc nghiệt hơn của thanh kiếm rỉ sét.
May mắn Đinh Hạo không phát hiện cái xác khổng lồ dường như là tiên nhân.
Khoảng mười phút sau, Đinh Hạo cảm giác hơi lạnh, càng đi tới thì càng lạnh hơn, nhiệt độ nhanh chóng giảm thấp. Hiện tượng kỳ lạ khiến Đinh Hạo tăng cao cảnh giác, đi khoảng hơn một vạn thước thì nhiệt độ đã rất mát mẻ, lực lượng hỏa nguyên tố triều tịch xung quanh không giảm.
Thật là hiện tượng kỳ lạ.
Đinh Hạo nhanh chóng phát hiện nguồn gốc việc lạ này.
Một đoàn máu tươi.
Một đoàn máu đỏ chói mắt lơ lửng cách Đinh Hạo trăm thước, không ngừng thay đổi hình dạng, như chất lỏng sôi trào. Mùi máu đậm đặc tràn ngập bốn phía, ánh sáng đỏ chói mắt bắn ra từ đoàn máu này như mặt trời bị nhuộm đỏ.
Chính là đoàn máu chói mắt này hấp thu tất cả hơi nóng nên mới khiến nhiệt độ không khí bên này giảm thấp, mát mẻ.
Đinh Hạo càng nghĩ càng giật mình.
Hơi nóng nhanh chóng bị hút, không gian trong thanh ma đao đen là thế giới nóng cháy. Đoàn máu nho nhỏ đường kích tối đa mười thước lại khiến không gian quanh nó vạn thước mát mẻ như vậy, chuyện này không đơn giản. Đoàn máu đỏ đang đối kháng với nguyên tiểu thế giới thanh ma đao đen.
Tức là nói hơi nóng đáng sợ trong tiểu thế giới thanh ma đao đen không thể đốt nóng không khí quanh đoàn máu vạn thước.
Nhìn từ mặt này thì lực lượng ẩn chứa trong đoàn máu không yếu hơn lực lượng từ cái xác khổng lồ dường như là tiên nhân trong tiểu thế giới thanh kiếm rỉ sét, địa vị ngang nhau.
Cho đến nay thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá biểu hiện lực lượng cấm kỵ cùng đẳng cấp, quả nhiên điểm kỳ lạ cũng giống nhau.
Không dám đến gần đoàn máu đỏ.
Bởi vì khi Đinh Hạo đến gần khoảng trăm thước liền cảm nhận các cảm xúc mặt trái bạo ngược, tàn nhẫn, huyết tinh, điên cuồng, báo thù, tuyệt vọng, kinh khủng phát ra từ đoàn máu đỏ, khiến người ta hoảng loạn.
– Đừng đến gần, đây là một đoàn ma huyết.
Giọng Đao Tổ vang lên trong đầu Đinh Hạo:
– Một đoàn ma thần chân huyết, tuy rằng ý thức bên trong đã nát nhưng vẫn có lực lượng phá hủy đáng sợ, nếu nó dính vào thần thức của ngươi thì sẽ ô nhiễm thức hải.
Đinh Hạo gật gù.
Cùng lúc đó, một đoàn sáng chớp lóe, Đao Tổ bay ra khỏi thức hải của Đinh Hạo. Đó là hình dạng một thiếu nữ xinh đẹp, ngọc cốt tiên cơ, da thịt trắng bóc như dương chi bạch ngọc thượng đẳng nhất điêu khắc ra. Khuôn mặt xinh đẹp thanh tú, chân mày liễu cong cong, đôi mắt cong cong khi cười như vầng trăng khuyết. Rèm mi dài chớp chớp, đôi mắt trong như suối.
Thiếu nữ quá thanh tú, đặc biệt lúc cười làm người ta muốn che chở nàng.
Đinh Hạo ngẩn ngơ.
Không có lý nào!
Đao Tổ là lão quái vật táo bạo luôn chú ý vấn đề tuổi tác, sao nàng có bề ngoài thanh tú như thế? Làm người chịu không nổi! Bình thường khi hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ cãi nhau, Đao Tổ nói chuyện sắc bén khiến người run sợ, nhưng hình tượng trước mắt…
Đinh Hạo cảm giác thế giới sụp đổ trước mắt mình.
– Ta biết ngươi đang nghĩ gì.
Đao Tổ cười tươi như đồng trăm hoa đua nở, nói:
– Chắc chắn ngươi đang đoán hình dạng hiện tại của ta có phải như tiện nhân kia nặng lòng hư vinh đắp nặn không? Ngươi nghĩ ta mô phỏng hình tượng của chủ nhân đúng không?
Đinh Hạo thành thực gật đầu, hắn thật sự nghĩ như thế.
Bốp!
Đao Tổ cốc đầu Đinh Hạo, tức giận quát:
– Ta là hạng người như vậy sao? Sao ta có thể giống tiện nhân kia lừa gạt người khác? Ngươi dám nghi ngờ con người ta, nên đánh!
Đinh Hạo ôm đầu lùi một bước, làm bộ ngu nói:
– Khi Đao tỷ tức giận thật là đẹp.
Đao Tổ bật cười nói:
– Tiểu tử, miệng càng lúc càng ngọt.
Đinh Hạo cười hì hì, ngừng một lúc, tiếp tục bảo:
– Đao tỷ, chúng ta mau tìm đao linh chi phôi của ma đao này đi, công việc quan trọng hơn.
Đao Tổ bá khí cười nói:
– Còn cần ngươi nói? Bản tiên sớm phát hiện đao linh chi phôi, thôi, ngươi lui xuống đi.
Đao Tổ dứt lời hóa thành luồng sáng bay thẳng vào dung nham bên dưới ma huyết, biến mất trong dung nham sôi trào.
Đinh Hạo giật nảy mình, giây sau hiểu ra.
Đúng vậy, có ma huyết tọa trấn ở đây thì nhiệt độ dung nham cũng sẽ giảm đến mức độ chịu được. Đao Tổ phát hiện diều gì nên mới nhảy vào trong dung nham.
* * *
Đinh Hạo mở mắt ra, ý thức trở lại mật thất.
Đinh Hạo thu tay về, lòng bàn tay trái có vết đao cháy đen. Đinh Hạo thúc giục huyền công trị liệu, rất nhanh vết đao biến mất.
Nửa khối nguyên mẫu tinh khoáng hoàn toàn dung hợp vào thanh ma đao đen.
– Phù, rốt cuộc đưa hai lão quái vật vào đao kiếm, hoàn thành một trách nhiệm, nếu không thì trong thức hải của mình có quả cầu ánh sáng vàng sớm muộn gì sẽ uy hiếp đến bọn họ.
Đinh Hạo thả lỏng tinh thần.
Từ lúc trước Đinh Hạo đã đoán hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ không như nhân loại và yêu tộc là thể sinh mệnh mà là khí linh nào đó. Hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ luôn giấu kín lai lịch nên Đinh Hạo không dám khẳng định.
Lúc trước hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ muốn Đinh Hạo tìm thần liệu, thần tài rèn một vật chứa để bọn họ nhập vào, nếu bây giờ có thể vào thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá là lựa chọn tốt nhất.
Cảm giác mệt mỏi tràn ngập trong lòng Đinh Hạo.
Liên tục dùng thể thần thức vào tiểu thế giới trong thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá, Đinh Hạo đi trong môi trưởng nguy hiểm đó là hành động mảo hiểm rất hao phí thần thức. Đinh Hạo nội thị thấy thức hải của mình rất yếu ớt, thần thức tiêu hao quá độ.
Giọng Kiếm Tổ mệt mỏi phát ra từ thanh kiếm rỉ sét:
– Dùng Thắng Tự Quyết hồi phục thần thức, chờ ngươi khẻo rồi chúng ta nói chuyện tiếp.
Đinh Hạo giật mình, sau đó vui vẻ nói:
– Tiền bối đã dung hợp kiếm linh chi phôi trong thanh kiếm rỉ sét?
Đao Tổ cảm thán rằng:
– Ừm! Xem như dung hợp thành công, may mắn kiếm linh kiếm hồn nguyên thủy trong thanh kiếm rỉ sét bị tổn hại nặng đã chết, không còn ý thức. Kiếm linh kiếm hồn chỉ để lại tinh khí nguyên thủy nhất nên ta dễ dàng dung hợp thành công, khá may mắn.
Cùng lúc đó Đao Tổ lên tiếng:
– Dung hợp một tinh khí phôi thia vật chế mà cũng tốn thời gian dài như vậy, ngươi càng già càng dở.
Có vẻ Đao Tổ cũng dung hợp đao linh chi phôi xong, tốc độ nhanh hơn Kiếm Tổ một chút.
Tuy nhiên trong giọng nói của Đao Tổ tràn ngập mệt mỏi.
Kiếm Tổ hừ lạnh một tiếng:
– Bà diên khoe khoang làm gì? Chắc là hao phí nhiều lực lượng căn nguyên, ta chờ xem về sau ngươi làm sao ôn nhuận ma đao. Ha ha ha ha ha ha! Nếu ta không đoán ai thì thế giới trong ma đao cũng có thứ kỳ lạ.
Đinh Hạo nhếch môi cười, mặc cho hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ cãi hau. Đinh Hạo vạn chuyển Thắng Tự Quyết bổ sung thần thức.
Chương 1169: Ai là người trong ván cờ (hạ)
Chờ khi Đinh Hạo ra khỏi mật thất luận công là lúc mặt trời lặn, ánh hoàng hôn như máu chiếu rọi mặt đất.
Sứ giả của Nạp Lan thế gia đứng bên ngoài Hồng Thạch trang viên.
Sứ giả của Nạp Lan thế gia là một nam nhân trung niên kiêu ngạo, huênh hoang nói:
– Chủ nhân nhà ta không rảnh đến đây, ra lệnh cho ta truyền lời là các vị tốt nhất hay thả Vô Nhan phu nhân ra, Nạp Lan thế gia sẽ không truy cứu chuyện này. Nếu Nạp Lan thế gia tức giận là trăm vạn xác trôi, tiêu cục nho nhỏ của ngươi tốt nhất đừng tự chuốc khổ.
Nam nhân trung niên sứ giả của Nạp Lan thế gia dứt lời…
Vù vù vù vù vù!
Một luồng kiếm khí nóng cháy xẹt qua không trung.
Nam nhân trung niên sứ giả của Nạp Lan thế gia biến sắc mặt, gã muốn né tránh nhưng kiếm khí đã lướt qua cơ thể. Biểu tình kinh khủng đông trên mặt nam nhân trung niên sứ giả của Nạp Lan thế gia, nhưng gã chờ giây lát không thấy thân thể bị xét rách. Kiếm khí kia như bằng bông, vải áo không bị cắt rách.
Chuyện gì đây?
Không lẽ kiếm khí kiếm quang chỉ có hình?
Nam nhân trung niên sứ giả của Nạp Lan thế gia định cười to:
– Ha…
Xoẹt một tiếng, áo giáp đồ đạc trên người nam nhân trung niên sứ giả của Nạp Lan thế gia đốt cháy, ngọn lửa kỳ dị lan tràn toàn thân gã. Trong không trung mọi thứ trên người nam nhân trung niên sứ giả của Nạp Lan thế gia bao gồm thần khí, bảo khí, vũ khí, y phục, áo giáp, tóc, chân mày, râu ria vân vân đều bị đốt thành tro.
Gió thổi qua, nam nhân trung niên sứ giả của Nạp Lan thế gia trần truồng.
Giọng Đinh Hạo phát ra từ Hồng Thạch trang viên:
– Đây chỉ là bài học nhỏ, quay về nói với Nạp Lan Tính Đức là ta không có nhiều kiên nhẫn. Nếu Nạp Lan Tính Đức không đến, Vô Nhan phu nhân gì đó, các cường giả Nạp Lan thế gia sẽ bị bán đi chợ nô lệ.
Nam nhân trung niên sứ giả của Nạp Lan thế gia vừa kinh vừa giận phát ra huyền khí bảo vệ thân thể, gào thét:
– Man Hãn Hải sâm lâm, các ngươi sẽ trả giá đắt, ta tuyệt đối không tha cho các ngươi…!
Nam nhân trung niên sứ giả của Nạp Lan thế gia nói xong chạy trối chết.
Với thân pahạn của nam nhân trung niên sứ giả của Nạp Lan thế gia chạy trần truồng trong Thạch Chủy thành sẽ bị người cười chết.
Cùng lúc đó.
Đằng trước đại điện trong Hồng Thạch trang viên, Đinh Hạo đứng yên lặng.
Đám người Đan Hùng, Kim Khả Ngôn đứng sau lưng Đinh Hạo. Nạp Lan Sơ ngập ngừng, nàng cảm thấy mình gây rắc rối cho sư phụ. Nạp Lan Sơ cảm thấy nàng là cục nợ, trong lòng tràn ngập áy náy, bất an.
Nạp Lan Du Hiệp vẫn cười khờ ngốc, vô tư vô tâm.
Đinh Hạo dặn dò:
– Ta sắp đi ra ngoài một chuyến, các ngươi ở lại trang viên mở trận pháp thủ hộ ra, không cho ai vào. Nếu cao thủ Nạp Lan thế gia tấn công thì hãy mở sát trận ra, nếu có cường giả thần cảnh xâm nhập thì thả chi cảnh tấn kiếm này, ta sẽ nhanh chóng tới ngay.
Đan Hùng vội hỏi:
– Đại nhân định đi đâu? Có cần thuộc hạ đi theo không?
Kim Khả Ngôn lên tiếng:
– Đúng vậy. Đại nhân cho ta theo đi.
Kim Khả Ngôn là vị vệ cận thân của Đinh Hạo, từ khi đi theo hắn chưa lập công gì, rất muốn góp sức.
Đinh Hạo cười nói:
– Lần này chỉ một mình ta đi, các ngươi ở lại đây.
Đinh Hạo nói xong triệu hoán thanh kiếm rỉ sét ra, bàn tay đẩy kiếm vào đại sảnh đại điện trấn thủ.
Kiếm Tổ đã dung hợp vào kiếm linh chi phôi trong thanh kiếm rỉ sét, có thể sử dụng thanh kiếm rỉ sét một chút. Trong thời gian ngắn Kiếm Tổ có thể đánh ra lực lượng cấm kỵ chí tôn trong thanh kiếm rỉ sét, có thanh kiếm rỉ sét trấn giữ Hồng Thạch trang viên Đinh Hạo yên tâm rất nhiều.
Đinh Hạo lắc người biến mất tại chỗ.
Kim Khả Ngôn nghi hoặc hỏi:
– Đại nhân đi đâu?
Đan Hùng lắc dầu.
Vẻ mặt Nạp Lan Sơ lo lắng nhìn vị trí Đinh Hạo biến mất.
Con chó mực to, đại ma vương Tà Nguyệt lười biếng nằm trên bậc thang trước đại điện sưởi nắng. Lúc trước Đinh Hạo đã dặn dò con chó mực to, đại ma vương Tà Nguyệt không được đi theo.
– Meo, lo lắng cái gì? Dù sao người tốt không sống lâu, tai họa sống ngàn năm. Nhân sủng đó chỉ gây rắc rối cho người khác chứ không ai ăn bớt được hắn.
Đại ma vương Tà Nguyệt lạnh nhạt nói:
– Ta có dự cảm lần này có kẻ xui xẻo.
* * *
Sau khi Đinh Hạo rời khỏi Hồng Thạch trang viên liền đổi hình dạng, thả chậm bước chân đi dạo trong Thạch Chủy thành.
Cùng lúc đó, ở nơi bí ẩn có người bỗng mở mắt ra, lộ biểu tình vừa mừng vừ sợ nói:
– Tìm ra hắn, rốt cuộc xuất hiện. Hừ, mặc kệ ngươi là ai đều khó thoát khỏi lòng bàn tay ta.
Người đó biến mất tại chỗ.
* * *
Có vẻ Đinh Hạo không biết hắn đã lộ tung tích.
Đinh Hạo nhàn nhã đi dạo trong Thạch Chủy thành, ăn một tô mì vỉa hè. Đinh Hạo đi qua mấy tiệm nhỏ, mau quà cho bảo bối nữ hài tử Đinh Thiên Sương, mấy hồng nhan tri kỷ.
Khi Đinh Hạo làm xong mọi thứ thì bóng tối bao phủ mặt đất.
Đường cái trên Thạch Chủy thành đèn đuốc sáng trưng giống như ban ngày. Đinh Hạo nhàn nhã đi trong đám đông, dần ra khỏi đường cái đi hướng hẻo lánh vắng bóng người.
Trong Thạch Chủy thành khu vực rộng lớn, Đinh Hạo dần đến gần Lạc Thánh sơn mạch.
Lạc Thánh sơn mạch là chỗ ban đầu Thần Đình phương đông đặt bẫy truy sát Đinh Thánh Thán.
Trong bóng đêm dãy núi Lạc Thánh sơn mạch nguy nga đứng thẳng như cự thú ẩn núp chực chờ cắn người, rừng rậm màu xanh phát ra tiếng gầm rú khiến người không rét mà run.
Khóe môi Đinh Hạo cong lên.
Đinh Hạo đang định bước vào rừng rậm màu đen thì một người chợt xuất hiện trước mắt hắn. Trời đêm không thể che đi mái tóc vàng dài, thân hình xinh đẹp hoàn mỹ, có sức hấp dẫn làm tim người đập nhanh.
Là công chúa nhân ngư hải tộc.
Đinh Hạo nhíu mày.
– Đừng vào sơn mạch, quay về khu phồn hoa ngay.
Ánh mắt công chúa nhân ngư hải tộc kỳ lạ nhìn chằm chằm Đinh Hạo, nói:
– Ngươi đã bị người theo dõi, một khi vào Lạc Thánh sơn mạch sẽ khó thoát khỏi cái chết.
Đinh Hạo giãn chân mày, mỉm cười hỏi:
– Sao công chúa điện hạ nhận ra ta được?
– Điều này không quan trọng.
Công chúa nhân ngư hải tộc thúc giục:
– Mau đi đi, trên người của ngươi bị người gieo dấu ấn thần thức bí pháp rất cao minh, bọn họ sớmôn phái hát hiện ra ngươi. Khu náo nhiệt không tiện công kích, nhưng khi ngươi vào sơn mạch vắng vẻ thì chính là đi chịu chết.
Đinh Hạo vẫn chậm rãi nói:
– Thì ra là vậy, đa tạ công chúa nhắc nhở, làm ta hết hồn. Ta còn tưởng công chúa đến cướp lại nguyên mẫu tinh khoáng.
Công chúa nhân ngư hải tộc nhíu mày nói:
– Nếu còn dằng dai thì thần tiên cũng không thể nào cứu được ngươi, đi mau!
Đinh Hạo chắp tay hỏi:
– Tại sao công chúa muốn giúp ta?
Công chúa nhân ngư hải tộc dần lùi vào bóng tối, nói:
– Ngươi hơi giống người ta quen, ta đã nói xong, ngươi hãy đi mau.
Công chúa nhân ngư hải tộc dứt lời đã biến mất trong bóng tối.
Đinh Hạo cười tủm tỉm, lắc đầu. Đinh Hạo không rời đi theo lời công chúa nhân ngư hải tộc mà vào thẳng Lạc Thánh sơn mạch mênh mang, biến mất trong bóng đêm.
Chương 1170: Tên của ta gọi là Đinh Hạo
Chớp mắt.
Công chúa nhân ngư hải tộc lại xuất hiện nhìn chỗ Đinh Hạo biến mất, biểu tình bực tức.
Công chúa nhân ngư hải tộc hừ lạnh một tiếng:
– Thật là kẻ không biết điều, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Hôm nay ngươi tự tìm cái chết, không thể trách ta!
Công chúa nhân ngư hải tộc tức giận giậm chân, do dự giây lát cuối cùng vẫn đi theo Đinh Hạo.
Khi công chúa nhân ngư hải tộc biến mất khoảng nửa nén nhang sau, tong trời đêm tối tăm, từng bóng người vô hình xẹt qua không trung như có luồng sáng đen xông vào Lạc Thánh sơn mạch.
Người dẫn đầu mái tóc dài màu đen bay bay, mặt trắng trẻo, điển trai, chính là Đinh Sát của Thần Đình phương đông.
Cao thủ, thân tín theo sát Đinh Sát.
– Ha ha ha ha ha ha! Đúng là thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi xông vào. Nếu ngươi luôn ở trong khu náo nhiệt thì ta còn phải tốn công sức, cố tình ngươi đến Lạc Thánh sơn mạch hoang vu này, đỡ ta tốn công sức theo dõi.
Trong bóng đêm, mặt Đinh Sát tràn ngập sát ý.
Dấu ấn thần thức phản hồi lại càng rõ ràng hơn, mắt Đinh Sát sáng ngời nhìn chằm chằm thạch phong nguy nga trước mắt.
Đinh Sát đáp xuống, nói:
– Ở đó, bao vây bốn phía lại đừng để hắn chạy!
Đám cao thủ thân tín sau lưng Đinh Sát vâng dạ, bay lướt qua hư không bao vây bốn phía Lạc Thánh sơn mạch. Bọn họ giơ tay lên, từng cột trụ màu xanh sẫm bay ra khỏi bàn tay, lơ lửng trong hư không. Một trăm lẻ tám cây cột phát ra dấu ấn minh văn chớp lóe trong không trung, hoàn toàn phong tỏa không gian.
Đinh Sát mang theo mười thân tín mạnh nhất đáp xuống đỉnh thạch phong.
Ánh trăng tinh khuyết chiếu xuống soi rõ thạch phong. Một thân hình tohn dài áo xanh đứng bên vách núi, khí chất hờ hững như tiên, sức hấp dẫn kỳ lạ như thần tiên đưa lưng hướng thế gian.
– Rốt cuộc đã đến?
Thân hình áo xanh chậm rãi xoay người. Dưới ánh trăng, một khuôn mặt tuấn tú như yêu, mắt sáng hơn ngôi sao. Bóng dêm thổi mái tóc đen rậm của hắn, phong độ như ngọc, cực kỳ hoàn mỹ.
Đinh Sát ngẩn người, đáy lòng có cảm giác rất lạ. Đinh Sát cảm thấy từng gặp người này ở đâu nhưng không nhớ nổi.
Tuy nhiên những chuyện đó không quan trọng.
Đinh Sát chậm rãi tới gần, lạnh lùng cười:
– Thì ra đây là mặt thật của ngươi? Đừng nói nhảm nữa, giao nguyên mẫu tinh khoáng ra đây, cho ngươi toàn thây.
Thanh niên áo xanh như ngọc dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn Đinh Sát, lắc đầu, nói:
– Quả nhiên ngươi tham lam giống như phụ thân của ngươi, một khối nguyên mẫu tinh khoáng đã dụ được ngươi ra, có chết cũng là ngươi tự tìm.
Đinh Sát ngây người, hiểu ra:
– Hóa ra ngươi sớm biết ta gieo dấu ấn thần thức trên người của ngươi nên cố ý dụ ta tới đây?
Khóe môi thanh niên áo xanh như ngọc cong lên trào phúng nói:
– Nếu không thì ngươi nghĩ sao? Tại sao người ta gieo dấu ấn thần thức trên người ta đều bị xóa bỏ, chỉ có dấu ấn của ngươi là còn giữ đến bây giờ? Ngươi ngây thơ cho rằng là vì dấu ấn thần thức của ngươi cao minh sao?
Trong lòng Đinh Sát nổi lên lửa giận vì bị lừa gạt.
Đinh Sát hừ lạnh một tiếng:
– Hừ! Bị ngươi phát hiện thì sao? Ngươi cho rằng ngươi đang câu cá nhưng thật ra là thiêu thân đùa với lửa!
Đinh Sát tin tưởng tuyệt đối vào thực lực của mình. Trong bạn cùng lứa trừ Đinh Đồng ra không ai làm gì được Đinh Sát, huống chi tối nay gã mang theo cao thủ Thần Đình phương đông.
Thanh niên áo xanh như ngọc chậm rãi nói:
– Ngươi có biết tên của ta là gì không?
Đinh Sát khinh thường hừ lạnh một tiếng:
– Chuột nhắt vô danh sao đáng lọt vào tai ta?
Thanh niên áo xanh như ngọc không cần Đinh Sát đáp, tự báo tên:
– Tên của ta gọi là Đinh Hạo.
Đinh Sát cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Quả nhiên là tiểu bối vô danh, Đinh Hạo gì đó bản điện hạ chưa từng nghe nói…
Mặt Đinh Sát đầy coi rẻ, nhưng chớp mắt có tia chớp xẹt qua đầu gã, cơ mặt cứng lại.
Đinh Hạo?
Tên này…Đỉnh Khải Nguyên Dạ – Vấn Dạ Chi Dạ – Truyện Ma Tu Đỉnh Luyện Thần Ma – Thỉnh chư vị nghé thăm…!
Đinh Sát chợt nhớ phụ thân từng nói mười năm trước, đại thúc tỏa sáng toàn thiên hạ từng có một nhi tử tên là Đinh Hạo.
Không lẽ thanh niên áo xanh như ngọc là Đinh Hạo đó?
Sao có thể như vậy?
Khí lạnh chạy dọc sống lưng Đinh Sát, gã nhìn Đinh Hạo chằm chằm, lòng nghi ngờ. Không đúng, nghe nói đứa trẻ đó đã chết, bị rút hết tinh huyết. Dù bây giờ Đinh Hạo còn sống thì đã biến thành phế nhân, không thể nào tu luyện võ học.
Đinh Hạo mỉm cười nói:
– Có vẻ ngươi đã phản ứng lại.
Đinh Hạo nhe răng nanh trắng dưới ánh trăng như hai hàng đao sắc bén.
Đinh Hạo nói:
– Món nợ năm xưa bây giờ nên thanh toán hết. Vốn là bậc cha chú làm sai, ta nên đi tìm hắn. Nhưng ngươi giống như phụ thân của người hận không thể quỳ liếm chân Đinh Đồng, trong cuộc chiến Thập Vạn Đại Sơn ngươi đã làm ra lựa chọn, không còn gì để nói. Năm xưa khi phụ thân của ngươi xuống tay với ta chỉ mới ba tuổi đầu nên biết ngày hôm nay sẽ đến.
Đinh Sát cười to bảo:
– Ha… Ha ha ha ha ha ha! Ta phi!
Đinh Sát khinh thường nói:
– Được làm vua thua làm giặc, mọi thứ là ông trời đã định trước. Ngươi là cái thứ gì? Giả thần giả quý, gia đình Đinh Thánh Thán nên chết hết! Ngươi dám giả mạo tiện chủng dó vậy thì chết chung với bọn họ đi!
Đinh Sát nói xong vung tay lên.
Mười cao thủ thân tín Thần Đình phương đông bên cạnh Đinh Sát biến thành ánh sáng xông hướng Đinh Hạo.
Đinh Hạo cười khẩy nói:
– Ngươi giống y như phụ thân của ngươi, đồ nhát gan, chỉ dám kêu thuộc hạ chịu chết.
Một tay như kiếm dựng thẳng trước ngực.
Vù vù vù vù vù!
Kiếm ý vô hình xẹt qua hư không.
Cao thủ Thần Đình phương đông đi đằng trước nhất không kịp phản ứng bị kiếm ý xuyên qua thân hình, bùm một tiếng thành đốm lửa nổ tung. Trong khoảnh khắc cơ thể cao thủ Thần Đình phương đông thành tro tan biến trong không trung.
Một cường giả cảnh giới Võ Thánh cảnh chết trong chớp mắt.
– A a a!!!
– Nguy rồi, đây là kiếm pháp gì?
Võ Thánh cảnh khác kinh kêu, không dám đối diện mũi nhọn. Lực lượng kiếm ý vô hình cắt hư không, nơi kiếm ý đi qua bón người vàng tránh né, không dám nghênh đón chính diện. Thoáng chốc đỉnh thạch phong tràn ngập kiếm ý như có vô số thần kiếm vô hình cắt nát hư không, người ta rơi vào lưới kiếm.
Phập phập!
Có hai cường giả Võ Thánh cảnh bị kiếm ý xuyên qua, chết ngay lập tức.
Trong không trung, không khí tách ra hai bên như sóng biển, kiếm khí kiếm quang vô hình rít gào nhưng không thể bắt giữ quỹ tích của kiếm.
Có người bị chém đứt tay kinh khủng hét to:
– Đây rốt cuộc là là kiếm pháp gì?
Bọn họ đều là cường giả thánh nhân cảnh, kiến thức rộng rãi, trải qua vô số lần chiến đấu nhưng chưa từng gặp kiếm pháp kỳ dị như vậy. Không có thứ gì ngăn được nó, đao chắn đao gãy, kiếm ngăn kiếm đứt. Dù là huyền khí hộ thân cường đại cũng không thể ngăn kiểu chém giết sắc bén vô cùng này.
Cường giả Võ Thánh cảnh bị đứt tay gào thét, rất nhanh băng giá chui ra từ miệng vết thương, lực lượng băng bùng nổ. Chớp mắt cơ thể cường giả Võ Thánh cảnh bị đóng băng sau đó vỡ vụn trong không trung.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










