Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 228 [ chương 1136 đến 1140 ]
❮ sautiếp ❯Chương 1136: Nhân thần biến
Một vị cường giả thần cảnh gật đầu, nói:
– Được!
– Những người không liên quan nhanh chóng lùi ra trăm dặm, nếu có chết thì là tự tìm!
Một cường giả thần cảnh khác phát ra khí thế, ánh mắt như điện quét bốn phía. Cường giả thần cảnh quát ra lệnh các thế lực, cường giả, binh sĩ Hắc Giáp Quân xung quanh lùi lại.
Cường giả thần cảnh khác chậm rãi tới gần đỉnh ngọn núi đỏ.
Người xung quanh nghe vậy đều rút lui.
Cường giả các đại tộc vũ tộc, giao nhân tộc, hải tộc, tộc tạm rút lui. Tình huống diễn biến đến mức này bọn họ không tiện xen vào, huống chi Đinh Đồng, Đinh Thánh Thán thể hiện thực lực đáng sợ làm họ e ngại. Dù là ai trong hai người chiến thắng đều không dễ chọc.
Bóng người đầy trời như thủy triều rút lui.
Chỉ có một người không nhúc nhích.
Vô số người lùi lại tôn lên thân hình thon dài áo xanh đeo mặt nạ quỷ thanh đồng đặc biệt bắt mắt.
Luồng gió thổi quần áo người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng, hắn như thanh trường kiếm thẳng tắp đứng.
Ánh mắt cường giả thần cảnh kia lộ rõ bực mình:
– A? Ngươi là ai? Tại sao ngươi không lùi?
Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng lạnh nhạt nói:
– Chỉ là người qua đường.
Một thần tướng Hắc Giáp Quân gầm lên:
– Nếu là qua đường còn không mau cút đi.
– Người qua đường lo chuyện thiên hạ.
Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng vẫn bình tĩnh nói:
– Mấy chục cường giả thần cảnh hợp sức vây công người yếu hơn mình, ta thấy gai mắt.
Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng thốt lời làm mọi người xôn xao.
Nhiều người nhìn người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng như ngó kẻ điên.
Cái tên này bị khùng sao? Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng chỉ là một võ giả sơ giai thánh nhân cảnh bình thường lại dám nói kiểu đó.
– Làm bộ làm tịch nổi trội, không biết sống chết.
Cường giả thần cảnh lạnh lùng cười:
– Tiểu tử, cuộc sống quý giá, nghĩ tình ngươi còn trẻ tu vi không tầm thường, có chút can đảm cũng hiếm có, mau cút đi, tha ngươi khỏi chết. Còn dám dây dưa thì bản tôn tự tay giết chết ngươi.
Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng bình tĩnh nói:
– Được, nghĩ tình câu nói này, chút nữa ta có đánh bại cũng tha cho ngươi một mạng.
Phía xa. Đao Khải Đao Biến Khả Khái – Tu La Đao Đế – Thỉnh chư vị nghé thăm…!
– Là hắn?
Công chúa nhân ngư hải tộc ngẩn ngơ, khuôn mặt đẹp tuyệt trần lộ vẻ tò mò.
Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng lại xuất hiện.
Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng đến từ phe nào?
Lúc trước trong Thạch Chủy thành người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng từng giúp đỡ Phong Hành Lịch, nhưng tại sao đám người Đinh Hành Họa, Đinh Bất Tam, Đinh Bất Tứ, Ngô Phong, binh sĩ áo giáp trắng trên đỉnh núi đỏ có vẻ như không quen hắn? Điều này nói lên người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng không phải thuộc hạ của Đại Thần Tử. Tại sao người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng hết lần này đến lần khác mạo hiểm giúp đỡ cho hệ Đinh Thánh Thán?
Với trực giác nữ nhân nhạy bén, công chúa nhân ngư hải tộc phân biệt được người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng rất trẻ tuổi, là nhân vật phong lưu hiếm thấy.
Công chúa nhân ngư hải tộc cười đầy hứng thú:
– Thú vị, đại lục phương đông quả nhiên có thiên tài lớp lớp.
Bên kia.
Một thần tướng Hắc Giáp Quân chợt nhớ điều gì, vội báo cáo với Thập Thần Tử:
– Bẩm báo thần vương điện hạ, trong Thạch Chủy thành chính là người này ra tay cứu Phong Hành Lịch phản nghịch của Đinh Thánh Thán.
Mặt Thập Thần Tử lộ biểu tình độc ác, vung tay nói:
– Một con kiến nho nhỏ châu chấu đá xe không biết lượng sức, không cần hỏi nguyên do, giết ngay.
Cùng lúc đó…
– Giết!
Một cường giả thần cảnh hành động, lực lượng hùng hồn như biển đánh hướng đỉnh núi đỏ.
Đinh Hành Họa cười to bảo:
– Hình lão quỷ, ta đến chơi với ngươi!
Đinh Hành Họa lắc người ngăn chặn cường giả thần cảnh này.
Hai người nhẹ nhàng mà kịch liệt đấu với nhau.
Cường giả thần cảnh thu giấu hơi thở, cách chiến đấu thoạt trông rất đơn giản. Từng chiêu một thức ngươi qua ta lại, động tác chậm chạp, rõ ràng như đang luận bàn nhưng đều ẩn chứa lực lượng khủng bố. Dù là cường giả đỉnh thánh nhân cảnh cũng không đỡ nổi một chiêu đơn giản.
Đinh Bất Tứ rống lớn khiêu chiến:
– Đinh Linh, có dám đấu một trận không?
Trên hạm đội Ma Kha to lớn phái đối diện, Đinh Linh từ từ bước ra, mấy bước đã vượt qua ngàn thước. Đinh Linh phong thần như ngọc, khí chất bất phàm.
Đinh Linh mỉm cười nói:
– Có gì không dám? Giữa ngươi và ta sớm nên có trận chiến.
Đinh Linh dứt lời, hai người đánh nhau.
Tuổi tác Đinh Bất Tứ, Đinh Linh tương đương, cùng là thiên tài tuyệt thế giới trẻ trong Thần Đình phương đông, có thể chất đặc biệt. Một người là sấm sét quanh quẩn, người kia sau lưng có bóng hàng ngàn thần linh chớp lóe, công kích lực lượng đáng sợ. Lôi điện phun ra, thần linh lầm rầm, tình huống rực rỡ hơn trận của Đinh Hành Họa, cường giả thần cảnh họ Hình.
Đinh Bất Tam vẫy tay với Đinh Sát đứng ở phía xa:
– Qua đây nhận cái chết.
Đinh Sát bay vọt ra:
– Ta đã nói rồi, sẽ giết ngươi!
Lại là hai thiên tài tuyệt thế giới trẻ trong Thần Đình phương đông đứng trong không trung.
* * *
– Hừ! Nếu ngươi đã không biết điều thì chết đi!
Thập Thần Tử quyết định tự mình tiêu diệt Đinh Hạo.
Nếu người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng là thủ phạm cứu Phong Hành Lịch thì tất nhiên cùng phe Đinh Thánh Thán, là người rất quan trọng, nên giết ngay.
Không hiểu sao trong lòng Thập Thần Tử có cảm giác rất lạ là gã giết người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng sẽ đả kích lớn với Đinh Thánh Thán.
Đinh Hạo không gọi thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá ra.
Giờ phút này, nếu Đinh Hạo thi tienr đao kiếm sẽ khiến Đinh Đồng chú ý. Thất Tinh Tạo Hóa Chi Đồng có thể nhìn thấu hư ảo, không chừng Đinh Đồng nhìn ra thân phận Đinh Hạo, lần theo dấu vết thấy tin tức liên quan Vấn Kiếm tông, sẽ dẫn đến tai nạn. Thực lực Thập Thần Tử kém xa Đinh Đồng, tạm thời người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng không cần sử dụng lực lượng cấm kỵ.
Lòng Đinh Hạo máy động kích phát tinh huyết Tất Phương trong trung đan điền phần ngực.
Hơi thở nóng cháy bạo ngược lan tràn trong cơ thể bao phủ toàn thân Đinh Hạo, trướng to như hằng tinh. Khí nóng cuồn cuộn khuếch tán trong thiên địa, sóng nhiệt đáng sợ hòa tan không khí vặn vẹo. Lửa biến thành cánh chim to hừng hực duỗi ra hai bên người Đinh Hạo.
– Gri!
Trong tiếng gầm sắc nhọn, khí thế hung tàn, thô bạo xuất hiện trong thiên địa.
Thượng cổ thần thú Tất Phương xuất hiện.
Đôi cánh vỗ, biển lửa đầy trời ập hướng Thập Thần Tử.
Đây không phải nhân vương biến.
Cũng không phải nhân hoàng biến.
Mà là…
Nhân thần biến!
Năm xưa khi Đinh Hạo còn ở cảnh giới Tiên Thiên Võ Tông cảnh từng vượt cấp thi triển nhân vương biến, ở cảnh giới Võ Vương cảnh có thể thi triển nhân thần biến. Bây giờ Đinh Hạo đã vào thánh nhân cảnh, thi triển nương nhờ tinh huyết thần thú mượn thần thông của thượng cổ thần thú đến mức tận cùng, cơ hồ có thể hoàn toàn sử dụng thần thông từ những thượng cổ thần thú đã diệt chủng. Đinh Hạo thi triển các thần thông đó càng khủng khiếp hơn.
Cảnh giới nhân thần biến có thể uy hiếp đỉnh Võ Thánh cảnh.
Chương 1137: Phật ma
Thập Thần Tử cười khẩy nói:
– Hừ! Tài mọn.
Dù mượn được tất cả thần thông của Tất Phương thì sao?
Thập Thần Tử từng tự tay giết Tất Phương, sợ gì một Tất Phương diễn biến từ một con người?
Hai tay Thập Thần Tử khép lại, một thanh kiếm to che trời biến ra chém mạnh xuống, một xẻ đôi Tất Phương.
Tiếng hú dài hung dữ, bạo ngược:
– Gri!!!
Tất Phương khổng lồ đập hai cánh, vô số trường kiếm lửa rậm rạp bắn ra va chạm vào kiếm to che trời, đụng vỡ thanh kiếm.
Thập Thần Tử giật mình kêu lên:
– Cái gì?
Đây không phải thần thông của Tất Phương, lửa hóa kiếm có thể đánh nát thần thông của Thập Thần Tử, điều này vượt xa gã dự đoán.
– Gri!!!
Tất Phương lửa đập cánh, vô số trường kiếm lửa bắn ra.
Trường kiếm lửa sắc bén làm Thập Thần Tử sợ hãi, gã có cảm giác nếu bị trường kiếm lửa đến gần thì sẽ đâm thủng cơ thể gã. Áp lực chưa từng có dù đối diện với Tất Phương thật sự sinh ra trong lòng Thập Thần Tử.
Thập Thần Tử rống to:
– Cách thế chi tường!
Hai tay Thập Thần Tử huơ trước ngực, bỗng lùi ra sau.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Khí thế bán cường giả thần cảnh cường đại dâng trào, tường ánh sáng khổng lồ ngăn cách thiên địa chắn trước mặt Thập Thần Tử.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Vô số kiếm quang lửa đâm vào tường ánh sáng, nổ tung thành hỏa hoa như đốm sao đầy trời nổ, cực kỳ rực rỡ, chói lọi, một giây va chạm đã là vĩnh hằng. Biểu tình Thập Thần Tử trầm trọng, trong cú va chạm liên miên gã cảm giác áp lực lớn như thể bị cả thế giới đè lên.
Răng rắc! Răng rắc!
Tầng ngoài cách thế chi tường có các vết nứt trắng, không thể chịu được kiếm quang va chạm vô cùng vô tận.
– Gri!!!
Tất Phương bay lượn trên trời, thân hình to lớn đốt cháy ngọn lửa nặng nè đập vào cách thế chi tường.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Cách thế chi tường vỡ rea.
Một móng vuốt rực cháy chân hỏa đáng sợ xé rách bầu trời thẳng hướng Thập Thần Tử.
Thập Thần Tử giận run người:
– Càn rỡ!
Thập Thần Tử không ngờ bị một tiểu bối vô danh đè đầu.
Keng!
Thần kiếm ra khỏi vỏ.
Một thanh kiếm hoàng kim nằm trong tay Thập Thần Tử, vung kiếm lên, kiếm phong lướt qua là tất cả trong thiên địa bị xẻ đôi. Máu phun ra, một khúc móng vuốt của Tất Phương bị cắt cụt.
– Ha ha ha ha ha ha! Chết đi!
Kiếm thức của Thập Thần Tử như hồng liên tục chém ra.
Kiếm hoàng kim này là một trong các á thần khí của Thần Đình phương đông, tên gọi là Thiên Sát. Uy lực duy nhất của Thiên Sát là sắc bén, thần tượng đời trước của Thần Đình phương đông đúc ra nó, được gọi là chém hư mọi vật chất, cực kỳ mạnh mẽ. Cầm thanh kiếm, khí thế của Thập Thần Tử tăng vọt.
– Gri!!!
Tất Phương lửa nhanh chóng lùi lại, đôi cánh vỗ, kiếm quang lửa đầy trời ùa hướng Thập Thần Tử.
– Cùng một chiêu thức không làm gì được ta, mở!
Thập Thần Tử vung Thiên Sát chém đôi biển lửa, gã như luồng sáng bay ra, kiếm quang như điện truy sát Tất Phương.
Chính lúc này…
– Tiểu huynh đệ hãy lui ra, để lão tử đối phó hắn!
Một bóng sáng nhanh chóng xông hướng chiến trường, gió lốc như rồng đi theo.
Là Phong Hành Lịch.
Thần tướng tiên phong quân tây chinh cũ của Đinh Thánh Thán quả nhiên lẫn ra khỏi Thạch Chủy thành, Phong Hành Lịch luôn núp trong đám đông giờ thấy tình hình Đinh Hạo nguy hiểm vội đứng ra giúp đỡ.
– Ha ha ha ha ha ha! Phong đại ca, chờ ngươi đã lâu.
Một cường giả thần cảnh nam nhân trung niên khoảng bốn mươi mấy tuổi cười to ngăn cản Phong Hành Lịch.
Vẻ mặt Phong Hành Lịch tức giận quát:
– Hỏa Quân, ngươi còn có mặt mũi xuất hiện trước mặt ta?
Nam nhân trung niên tên Hỏa Quân từng là cường giả đỉnh cao dưới tay quân tây chinh của Đại Thần Tử, trong quân có bốn cao thủ đỉnh cao, tính tình hợp nhau, thực lực tương đương, kết bái làm nghĩa huynh đệ. Các tướng sĩ quân tinh chinh đặt tên là Phong Hỏa Lôi Điện, Phong Hành Lịch là phong, Hỏa Quân là hỏa.
Mười năm trước trong trận chiến Kỳ Liên cổ phong, hai đỉnh cường giả lôi và điện trong Phong Hỏa Lôi Điện vì yểm hộ phu phụ Đinh Thánh Thán, Vũ Khuynh Thành lần lượt chết trận, Phong Hành Lịch suýt mất mạng xỉu rơi vào khe nứt vạn thước, may mắn nhặt về mạng sống. Hỏa trong Phong Hỏa Lôi Điện mất tích, sau này có tin gã chưa chết mà đầu vào Thập Tam Thần Tử.
Hỏa Quân lạnh nhạt nói:
– Chim khôn chọn cành mà đậu, hiện giờ Thần Đình đã thay đổi, Phong đại ca là nhân kiệt sao phải ngu trung với phản nghịch Đinh Thánh Thán? Hay là trở về Thần Đình tiếp tục trung thành với Thần Đế, ngươi và ta vẫn là huynh đệ.
Phong Hành Lịch gầm lên:
– Câm miệng! Không lẽ ngươi đã quên Lôi tam đệ, Điện tứ đệ chết như thế nào sao?
Hỏa Quân mỉm cười nói:
– Nghịch thiên mà đi là tự tìm đường chết, đó là tại bọn họ quá ngu. Phong đại ca vẫn không xem thấu sao?
Hỏa Quân không để bụng chuyện quá khứ.
Phong Hành Lịch nghiến răng, chất vấn:
– Vinh hoa phú quý, thế lực quyền vị quan trọng với ngươi đến thế sao?
Hỏa Quân cười to bảo:
– Phong đại ca không nhớ năm xưa bốn huynh đệ chúng ta đầu vào Đinh Thánh Thán là vì tranh thủ công danh cả đời? Nếu Đinh Thánh Thán làm người thua cuộc, không thể đáp ứng ta thì ta tìm minh chủ khác có gì không được?
– Cưỡng từ đoạt lý, bối tín khí nghĩa.
Mắt Phong Hành Lịch lóe tia căm giận nói:
– Ta vốn tưởng tin đồn là giả, ngươi đầu vào Thần Đình là vì chịu nhục, tùy thời sẽ vùng dậy, không ngờ ngươi sa đọa như vậy. Hỏa Quân, hôm nay ngươi tránh ra thì ta vẫn xem ngươi là huynh đệ, nếu không đừng trách ta ra tay vô tình.
Hỏa Quân lắc đầu, nói:
– Đời người ngắn ngủi, khi cần đứt thì phải cắt đứt. Phong đại ca hãy nghĩ đi, mười năm trước thực lực của ta không bằng ngươi nhưng nhiều năm qua ngươi trốn đông né tây như chó cụp đuôi. Ta thì có công pháp tài nguyên Thần Đình cung phụng, tu vi tăng tiến siêu nhanh. Ngươi sớm không phải đối thủ của ta, hãy bó tay chịu trói, sau này ta cầu tình với Thần Đế tha cho ngươi khỏi chết.
Phong Hành Lịch tức giận quát:
– Vô sỉ!
Gió lốc rồng xanh đầy trời như thiên nộ quét tới.
Hỏa Quân cười to, xòe tay ra. Các đốm lửa xuất hiện, Hỏa Quân nhẹ thổi. Ngọn lửa thành biển lửa ùa hướng Phong Hành Lịch.
Cách biệt mười năm, phong và hỏa gặp lại khó tránh khỏi cuộc chiến.
* * *
– Chết đi!
Thập Thần Tử lại chém một nhát kiếm.
Huyền khí lửa của Tất Phương hầu như bị Thập Thần Tử chém rách.
Một chân Tất Phương đã bị cắt đứt.
Thập Thần Tử chiếm ưu thế tuyệt đối.
Đinh Hạo buộc phải né sang bên.
– Không được, cứ tiếp tục như vậy là vô ích, có kéo chân Thập Thần Tử cũng không xoay chuyển tình hình được.
Đinh Hạo sốt ruột.
Phía xa Đinh Thánh Thán, Đinh Đồng chiến đấu vẫn khó phân thắng bại. Đinh Bất Tam, Đinh Bất Tứ dù thắng địch thủ cũng không ảnh hưởng đại cục. Đinh Hành Họa, cường giả thần cảnh họ Hình lực lượng tương đương. Mấy trăm binh sĩ áo giáp trắng đối diện cường giả thần cảnh khác chỉ có nước bị đè chết.
Phải làm thế nào?
Đường phá cục ở đâu?
Chương 1138: Phật ma (hạ)
Lúc này thể tu Hãn Hải sâm lâm còn trong thánh nhân, bọn họ có quá nhiều người, không thể lẫn ra ngoài. Đinh Hạo chỉ mang theo hơn năm trăm Kinh Diễm Phạt Thiên Quân, dù có thêm vào hai mươi bốn nữ nhân thánh nhân cảnh băng bình huyết ngọc cũng không đủ xoay chuyển thế cục.
Đinh Hạo vừa lùi vừa suy nghĩ.
Nhiều ý nghĩ lóe lên trong đầu Đinh Hạo nhưng bị hắn phủ định hết.
Ánh mắt Đinh Hạo nhìn hướng Đinh Đồng phía xa.
Thân phận của Đinh Đồng không giống bình thường, gã nhịn nhiều năm, Thập Thần Tử đều phải cung kính với gã, lại là nhi tử ruột của Ngụy Thần Đế, tư chất vô song. Nhân vật như vậy vô cùng quan trọng với Thần Đình phương đông, nếu Đinh Hạo bắt được Đinh Đồng là có thể buộc Hắc Giáp Quân, các cường giả thần cảnh Thần Đình phương đông rút lui.
Thực lực của Đinh Đồng rất cao, muốn bắt gã khó như lên trời.
Đinh Hạo thầm nghĩ có lẽ vì quá tin vào thực lực của Đinh Đồng nên Thần Đình phương đông sẽ không đề phòng, gã cũng không cảnh giác. Nếu Đinh Hạo đột nhiên phối hợp lực lượng thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá, phát huy đao kiếm song thánh thể đến mức tận cùng đánh ra một kích chắc chắn sẽ uy hiếp được Đinh Đồng. Chỉ cần làm Đinh Đồng phân tâm, với thực lực của Đinh Thánh Thán có thể bắt được gã ngay.
Cách làm này như chơi với lửa.
Đinh Hạo càng nghĩ càng thấy đây là cách duy nhất về mặt lý luận đáng tin trong tình huống khó khăn này.
Trừ Đinh Đồng ra địa vị, thân phận của người khác quá thấp. Dù Đinh Hạo bắt giữ Thập Thần Tử thì Đinh Đồng sẽ không rút binh, qua trận chiến mười năm trước hắn rất hiểu gã tàn nhẫn, độc ác thế nào. Trực giác Thắng Tự Quyết nói cho Đinh Hạo nếu bắt cóc Thập Thần Tử làm con tin thì Đinh Đồng sẽ từ bỏ gã.
Lòng quyết định, Đinh Hạo vừa tránh né vừa chậm rãi tới gần chiến trường Đinh Đồng, Đinh Thánh Thán.
Chính lúc này…
Trên bầu trời vang thanh âm lạnh lùng, tàn nhẫn của Đinh Đồng:
– Các ngươi còn chờ gì nữa? Ra tay giết đám phản nghịch này, để tránh đêm dài lắm mộng.
Đinh Đồng nói với mấy cường giả thần cảnh khác, giọng điệu ra lệnh.
Cường giả thần cảnh xung quanh biến sắc mặt, bị một hậu bối quát mắng làm họ tác giận. Nhưng nghĩ đến thực lực của thiếu niên trên bọn họ, địa vị, thân phận không giống người thường, đã định tương lai là chúa tể chí tôn đại lục này, cường giả thần cảnh đành nhẫn nhịn nghe theo.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Một cường giả thần cảnh ra tay, bàn tay huyền khí to như dãy núi đè xuống đám quân tây chinh Ngô Phong, binh sĩ áo giáp trắng
Lực lượng như vậy làm sao cường giả thánh nhân cảnh ngăn được? Dù có mấy trăm thánh nhân cảnh cũng không thể.
– Cho ngươi trông thấy những người trung thành với ngươi từng người chết trước mặt ngươi, như thần tướng quân tây chinh, nhi tử, nữ nhi của ngươi.
Đinh Đồng cười độc ác, kích thích trái tim vđ của Đinh Thánh Thán.
Khóe môi Đinh Thánh Thán cong lên rào phúng.
Đinh Đồng sửng sốt.
Chính lúc này… . ngôn tình hay
– A di đà phật, thiện tai thiện tai. Ông trời có đức hiếu sinh, cần gì phải đuổi tận giết tuyệt?
Thanh âm niệm phật vang vọng trong thiên địa, phật quang vàng mông lung, một thân hình lùn tịt cất bước trong không trung, chớp mắt đã đến trên đỉnh núi đỏ. Người đó mặc cà sa màu đỏ sắc vàng, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt tiều tụy, là một tăng nhân già vóc người thấp lùn.
Mọi người chưa kịp phản ứng thì lão tăng nhân ngẩng đầu, há mồm, một phật vàng bay ra khỏi miệng lão.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Bnà tay huyền khí của cường giả thần cảnh Hắc Giáp Quân bị phật đánh trúng, vỡ nát.
Cường giả thần cảnh Hắc Giáp Quân ra tay người run lên văng ra mấy trăm thước.
Cường giả thần cảnh Hắc Giáp Quân hét to:
– Là ngươi? Phật ma?
Trong mắt cường giả thần cảnh Hắc Giáp Quân tràn ngập sợ hãi, khó tin.
Mấy chục cường giả thần cảnh khác giật nảy mình, không ngờ người này xuất hiện tại đây.
Lão tăng nhân mỉm cười nói:
– A di đà phật, phật ma đều là không, lòng có niệm thiện tức là phật, một ý niệm sai tức là ma. Các vị có tu vi hôm nay đủ thấy được thiên địa yêu quý, tại sao không buông đồ đao, một ý niệm thành phật?
Vóc dáng lão tăng nhân Phật Ma thấp lùn, khuôn mặt tiều tụy đầy nếp nhăn, trông xáu xí nhưng có hơi thở thần thánh quanh thân. Lão tăng nhân Phật Ma gằn từng chữ rơi vào tai người như chuông vàng mỏ to ầm vang, tác động suy nghĩ của nhiều người, mắt tất cả mờ mịt.
Một cường giả thần cảnh hét to:
– Hừ! Ma tinh chuyển thế, ba hoa chích chòe, ngươi chính là ma dụ dỗ chúng sinh, sao xứng ngôn thiện? Sao xứng ngôn phật?
Sóng âm khuếch tán đánh tan lực lượng từ bi nhiếp hồn vô hình trong không trung.
Lão tăng nhân Phật Ma mỉm cười nói:
– Thân ở trong, lòng dính bụi trần, không biết vũ trụ, sao biết ta là ma?
Lão tăng nhân Phật Ma duỗi ngón tay, một đóa se ntrắng tinh khiết nở rộ, thánh khiết không thể nhìn gần.
Lão tăng nhân Phật Ma nói:
– Luân hồi giam cầm tách ra khe hở, chúng ta đến vì truy tìm luân hồi. Thần Đình ô nhục chúng ta là ma, ma, thế giới này phật ma lẫn lộn, các vị đã siêu thoát thân thể, sao không mở tuệ nhãn phân biệt thiên địa?
– Yêu ngôn hoặc chúng, hôm nay ngươi dám xuất hiện vậy thì chết đi!
Một cường giả thần cảnh khác rống to:
– Các vị, thực lực tên ma này không tầm thường, chúng ta cùng xông lên!
* * *
Đinh Hạo trợn mắt há hốc mồm.
Đinh Hạo đã đoán ra thân phận của lão tăng nhân Phật Ma.
Là Phật Chủ.
Chí tôn Phật Chủ của Tây Mạc Đại Lôi Âm Tự Vô Tận đại lục.
Chỉ có chí tôn Phật Chủ mới có tu vi tinh thâm như vậy, tu vi thần thông phật gia lại bị gọi là chuyển thế ma tinh.
Lúc trước trong trận chiến Siêu Thiên Nhai Trung Thổ Thần Châu thì Bắc vực Huyền Sương Chiến thần, Trung Thổ Siêu Thiên Chiến Thần, Phật Chủ, vài vị cường giả thần cảnh yêu tộc thông qua cánh cửa truyền tống đến tiên giới ở Siêu Thiên Nhai đến Thần Ân đại lục, tính sơ cũng đã hai năm. Nhân vật đẳng cấp cỡ Trung Thổ Thần Châu, Bắc vực Huyền Sương Chiến thần, Trung Thổ Siêu Thiên Chiến Thần, Phật Chủ, cường giả thần cảnh yêu tộc vượt qua giai đoạn thích ứng thì thực lực sẽ tăng tiến siêu nhanh. Lúc trước Đinh Hạo đang muốn tìm bọn họ không ngờ hôm nay Phật Chủ một trong ba chí tôn xuất hiện tại đây.
Chuyện gì đây?
Chí tôn Phật Chủ ra tay giúp Đinh Thánh Thán.
Bên trong có bí ẩn gì sao?
Đinh Hạo phân tâm suýt bị Thập Thần Tử chém túng một nhát.
Nhưng đây là tin tốt. Lúc ở Vô Tận đại lục Phật Chủ là đỉnh cao trong cường giả thần cảnh, hai năm nay tại Thần Ân đại lục chắc thực lực tăng nhiều thêm. Có chí tôn Phật Chủ ra tay giúp đỡ thì tình huống có lẽ sẽ tốt lên.
Đinh Hạo yên lòng, tạm từ bỏ suy nghĩ tập kích Đinh Đồng.
Đinh Hạo tập trung chú ý cuộc chiến.
Đinh Hạo điên ucồng thúc giục huyền khí, lửa vô tận rút lại, thân hình Tất Phương khổng lồ nhanh chóng thu nhỏ biến thành con Tất Phương cao cỡ một thước. Lực lượng nóng cháy nhập vào người Tất Phương, tốc độ càng khủng bố hơn. Tất Phương bay quanh người Thập Thần Tử, tốc độ không thể trông thấy.
Chương 1139: Đoạt thiên sát
Mặt Thập Thần Tử sa sầm, kiếm thức thay đổi hóa thành kiếm quang cuồn cuộn quay quanh người, bảo vệ cơ thể.
– Gri!!!
Tất Phương há mồm phun ra ngọn lửa màu xanh thẳm.
– Chân hỏa Tất Phương?
Thập Thần Tử biến sắc mặt, vội thụt lùi lại.
Thập Thần Tử từng chiến đấu với một con Tất Phương, biết rõ sự đáng sợ của ngọn lửa xanh thẳm, đủ để đốt cháy tất cả. Cơ thể cường giả thần cảnh dính vào loại lửa này cũng bị đốt trọi, có thể nói là thần hỏa, tuyệt đối không thể đánh bừa.
May mắn là thi triển chân hỏa Tất Phương rất hao phí lực lượng căn nguyên.
Lúc trước con Tất Phương kia liên tục phun chân hỏa Tất Phương bị tiêu hao đến chết.
Thập Thần Tử lạnh lùng cười:
– Chờ xem ngươi có thể phun ra bao nhiêu chân hỏa.
Dù thi triển nhân thần biến mượn lực lượng chân hỏa thần thú viễn cổ Tất Phương cũng rất hao phí lực lượng căn nguyên bản thân, một cường giả thánh nhân cảnh nho nhỏ có thể phun ra bao nhiêu chân hỏa Tất Phương? Chiến đấu bằng cách này căn bản là tìm chết.
Thập Thần Tử dứt lời Tất Phương nhỏ lại phun ra ngụm chân hỏa.
Thập Thần Tử hừ lạnh, tiếp tục né tránh.
Nhưng ngay lúc này, khí thế cực kỳ sắc bén vụt qua.
Khí thế vô cùng sắc bén, sánh bằng á thần khí Thiên Sát, có thể xé rách phòng ngự của bán cường giả thần cảnh. Nhát kiếm tính chính xác vị trí Thập Thần Tử né tránh, trông như thể gã chủ động dùng xương sườn nghênh đón. Khi Thập Thần Tử phát hiện thì nhát chém đã đến gần người.
Thập Thần Tử giật nảy mình vội vàng nghịch chuyển huyền công, thân thể kỳ diệu né qua.
Lực lượng nửa bước cường giả thần cảnh xoay chuyển pháp tắc mới miễn cưỡng né một kích.
Vù vù vù vù vù!
Một luồng kiếm ý kiếm khí lướt qua áo giáp Thập Thần Tử, áo giáp hoàng kim bị xé rách lộ ra cơ bắp.
Thập Thần Tử ăn bồ hòn, tức giận quát:
– Tên giặc này!
Thập Thần Tử định chửi thì thấy ánh sáng đỏ chớp lóe, Tất Phương nhỏ lại phun chân hỏa.
Thập Thần Tử vừa kinh vừa giận tiếp tục trốn.
Thực lực của Thập Thần Tử rõ ràng cao hơn đối thủ nhưng khi đánh nhau cứ thấy bó tay bó chân, không thể phát ra lực lượng, thần thông. Loại cảm giác này như người cao to có thể đánh con nít ba, bốn tuổi nhưng tay đứa trẻ cầm con dao sắc bén, nam nhân không thể không cẩn thận né tránh.
Quả nhiên khi Thập Thần Tử né thoát chân hỏa Tất Phương lại có một luồng kiếm ý kiếm khí sắc bén đâm thẳng vào lưng.
Thập Thần Tử cười khẩy nói:
– Hừ! Kiếm khí lạc ấn hư không? Trò vặt vãnh một lần thì thôi, thi triển lần hai, ba thật là múa búa trước cửa Lỗ Ban…
Thập Thần Tử đã sớm chuẩn bị sẵn, không luống cuống như lần đầu. Thập Thần Tử chừa sức vận chuyển huyền công, nhẹ nhàng tránh đi.
Nhưng trong chớp mắt Thập Thần Tử biến sắc mặt.
Lại có kiếm ý kiếm khí sắc bén khác xuất hiện ở vị trí không thể ngờ ập đến chỉ vào lưng Thập Thần Tử.
Như lần đầu tiên, động tác né tránh của Thập Thần Tử như tự đưa lên cửa tự hại mình.
– Hừ!
Thập Thần Tử nổi khùng, cảm giác bị trêu chọc. Thập Thần Tử bất đắc dĩ lại lần nữa nghịch chuyển huyền công, liều mạng bị nội thương cưỡng ép đổi vị trí.
Nhưng chớp mắt kiếm ý kiếm khí thứ ba bùng nổ, như có sinh mệnh từ góc độ không thể ngờ đâm tới.
Cùng lúc đó, Tất Phương nhỏ lại phun ra ngụm chân hỏa phong kín đường ra duy nhất của Thập Thần Tử.
Vù vù vù vù vù!
Tiếng kêu khe khẽ chỉ cường giả thần cảnh mới nghe được, mấy trăm kiếm ý kiếm khí sinh ra trong không trung chém vào Thập Thần Tử.
Cạm bẫy!
– Chết tiệt!
Thập Thần Tử chợt hiểu mới rồi Tất Phương khổng lồ liều mình bị gã chém liên tục thật ra là bày kiếm khí lạc ấn trong không trung. Không kích phát thì thôi, lạc ấn ẩn trong hư không, một khi bị khởi động bùng phát lực lượng sánh bằng một tòa đại sát trận.
Nhưng Thập Thần Tử không nghĩ ra thực lực đối thủ quá thấp làm sao đánh lừa được thần thức của gã để bày trận?
Hơn nữa kiếm khí sắc bén đến khó tin, có thể uy hiếp nửa bước cường giả thần cảnh.
Không lẽ người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng che giấu thực lực?
Nghĩ đến đây Thập Thần Tử tỉnh táo khỏi cơn nóng giận.
Thập Thần Tử biết đã rơi vào kế của người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng, mưu trí thật đáng sợ. Từ giờ Thập Thần Tử không thể lơ là, sơ sẩy là sẽ nguy hiểm thân chết, đạo tiêu.
Thập Thần Tử bùng nổ lực lượng bán thần cảnh đến cực độ, khí thế khủng khiếp như thủy triều tràn ra ngoài. Quanh thân Thập Thần Tử có khói đen như từng tầng sáng hỗn độn bao phủ gã. Thập Thần Tử vung Thiên Sát thần kiếm bện lưới trong không trung, nhát kiếm chém hơngs Tất Phương. Thập Thần Tử liều bị thương đỡ một kích kia.
Vù vù vù vù vù!
Kiếm ý kiếm khí va chạm vòng phòng hộ bán thần cảnh, sóng gợn lăn tăn. Có mấy kiếm ý kiếm khí lạnh băng rạch phá từng vòng sáng đen, xé rách thần giáp, cắt vào người Thập Thần Tử.
Máu phun ra!
Bị thương!
Thập Thần Tử giật mình nhưng gã không bị thương nặng.
Thập Thần Tử rên rỉ, Thiên Sát thần kiếm sắp chém vào cánh to của Tất Phương.
Nếu nhát kiếm chém trúng rất có thể sẽ giết đối thủ.
Đáng giá.
Không ngờ đối phó một kẻ địch thánh nhân cảnh nhưng lại khó khăn như vậy, Thập Thần Tử thấy tức giận.
Nhưng vào lúc này…
Đinh!
Tiếng kim loại va chạm trong trẻo vang lên.
Thập Thần Tử cảm giác có lực lượng mạnh đập trúng, cổ tay tê rần, gã sửng sốt.
Thiên Sát thần kiếm vô địch chém vào cánh của Tất Phương nhỏ nên ngọt xớt mới đúng, tại sao có xúc cảm như vậy?
Một cường giả thần cảnh trên bầu trời phát hiện điều gì, biến sắc mặt hét to nhắc nhở:
– Thần vương điện hạ cẩn thận…
Chớp mắt cường giả thần cảnh xuất hiện bên cạnh Thập Thần Tử, một chưởng vỗ hướng Tất Phương lửa.
Đinh đinh đinh đinh đinh!
Một chuỗi tiếng kim loại va nhau vang lên. Thập Thần Tử cảm thấy cổ tay rung mạnh, năm ngón thả lỏng, Thiên Sát thần kiếm bay ra khỏi tay.
Cùng lúc đó…
Tất Phương lửa gấp giọng hú:
– Gri!!!
Tất Phương nhanh chóng thụt lùi.
Tất Phương không ngừng đổi hướng, vừa phun chân hỏa Tất Phương vừa hú. Cuối cùng Tất Phương né thoát một chưởng kinh thiên thế như chẻ tre của cường giả thần cảnh, ánh sáng đỏ di động, chớp mắt Tất Phương đã cách vài trăm thước. Thân hình Tất Phương thay đổi biến về hình người, người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng, tay trái và tay phải cùng cầm trường kiếm, đứng sừng sững. Khóe môi người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng tràn máu nhưng trong mắt đầy ý cười.
Tay phải là thanh kiếm rỉ sét.
Tay trái là Thiên Sát thần kiếm.
Thập Thần Tử vừa kinh vừa giận nhìn Đinh Hạo, mờ mịt.
Bởi vì Thập Thần Tử không thể hiểu nổi khoảnh khắc đó là sao. Vũ khí bị cướp đi, Thập Thần Tử cảm thấy kinh khủng bị lưỡi hái của tử thần cắt cổ. Thập Thần Tử hiểu rằng nếu không nhờ cường giả thần cảnh vào phút cuối cứu mạng thì bây giờ đầu gã đã lìa khỏi cổ.
Bán cường giả thần cảnh bị chặt đầu sẽ không chết, chỉ tổn thương chút thực lực.
Nhưng đối với Thập Thần Tử thì đó là sỉ nhục cực lớn.
Chương 1140: Băng Ma
Bị một đối thủ thấp gần một cảnh giới buộc đến tình cảnh chật vật thế này càng làm Thập Thần Tử tức giận, điên cuồng hơn bị người tát một bạt tai.
Cường giả thần cảnh quan tâm hỏi han:
– Thần vương điện hạ có sao không? Người này lĩnh ngộ kiếm ý, không thể xem thường.
Áo giáp vàng trên người Thập Thần Tử nứt vỡ, bốn, năm vết thương chảy máu. Thập Thần Tử nghe hỏi chỉ lắc đầu.
Cường giả thần cảnh áo giáp lửa yên lòng.
Nếu Thập Thần Tử bị con kiến thánh nhân cảnh chặt đầu trước mặt đám cường giả thần cảnh thì không cần biết Thần Đế có trách phạt cường giả thần cảnh áo giáo lửa hay không, nếu tin đồn ra ngoài các cường giả thần cảnh không còn mặt mũi nào. Cường giả thần cảnh thầm khinh thường. Thập Thần Tử có thực lực bán thần cảnh nhưng vun đắp bằng thiên tài địa bảo, kinh nghiệm thực chiến quá ít, lực lượng huyền khí không phát huy ra sức chiến đấu thật sự. Người như vậy không xứng được gọi là cường giả thần cảnh.
Thập Thần Tử không chú ý thấy biểu tình của cường giả thần cảnh áo giáp lửa.
Thập Thần Tử nhìn chằm chằm tay Đinh Hạo cầm Thiên Sát thần kiếm, nghiến răng cười khẩy nói:
– Thật là xem thường ngươi, nhưng ngươi quá ngây thơ. Thực lực như con kiến mà muốn cướp thần kiếm của ta? Thần kiếm đã dựng dục linh ý, gieo dấu ấn của ta. Thần kiếm trở về!
Thập Thần Tử vẫy tay.
Vù vù vù vù vù!
Thiên Sát thần kiếm rung lắc dữ dội như vật sống chống cự, muốn thoát khỏi tay Đinh Hạo.
Vẻ mặt Đinh Hạo châm biếm nói:
– Ngu xuẩn!
Đinh Hạo vận chuyển huyền khí, thanh kiếm rỉ sét trong tay phải khẽ rung. Vết loang lổ trên thân kiếm tỏa ánh sáng đỏ, có lực lượng hùng hồn truyền vào người Đinh Hạo, dọc theo tay trái vào Thiên Sát thần kiếm. Chớp mắt Thiên Sát thần kiếm táo bạo chợt yên lặng, như con chuột thấy mòe kính sợ không dám nhúc nhích.
Đinh Hạo mơ hồ cảm thấy thanh kiếm rỉ sét truyền ra lực lượng uy nghiêm vô thượng rót vào Thiên Sát thần kiếm, xóa đi vài thứ bên trong.
– Phụt.
Thập Thần Tử há mồm hộc búng máu, mặt trắng bệch.
– Sao có thể như vậy?
Mặt Thập Thần Tử xám xịt, mắt tuyệt vọng.
Trong Thiên Sát thần kiếm dựng dục thần niệm của Thập Thần Tử tương đương với phân thân thần thức, quanh năm có tinh khí tinh huyết tẩm bộ khiến nhân cùng kiếm hợp nhất, phát huy ra uy lực lớn nhất. Nhưng trong chớp mắt vừa rồi thần niệm phân thân trong thân Thiên Sát thần kiếm bị cưỡng ép xóa đi, cắt đứt liên hệ. Lực lượng phảnp hệ làm Thập Thần Tử bị thương, vết thương nặng hơn kiếm thương lúc trước, gần như dao động căn nguyên thần cảnh của gã.
Một con kiến thánh nhân cảnh sao có thể chặt đứt thần niệm phân thân của gã trong Thiên Sát thần kiếm?
Điều này cỉ có cường giả thần cảnh tu vi cao hơn gã mới làm được.
Trừ phi…
Thập Thần Tử nhìn hướng thanh kiếm rỉ sét.
Trừ phi thanh kiếm rỉ sét như cây củi tùy thời đều gãy này có gì kỳ lạ, vết loang lổ đỏ như máu bắn ra có hơi thở làm người ta hoảng loạn.
Đối diện.
Mắt Đinh Hạo lộ ý cười sung sướng.
Đinh Hạo chỉ thử xem thanh kiếm rỉ sét có thể hàng phục Thiên Sát thần kiếm được không, dù sao từng có kỳ tượng vạn kiếm hướng về lúc hắn sử dụng thanh kiếm rỉ sét. Vô số trường kiếm run rẩy bái lạy thanh kiếm rỉ sét, trời sinh nó có lực lượng khắc chế mọi thanh kiếm. Đinh Hạo không ngờ thử nghiệm thành công, Thiên Sát thần kiếm không dám giãy dụa. Linh ý, thần niệm trong chớp mắt bị hàng phục, xóa đi.
– Ha ha ha ha ha ha! Kiếm tốt!
Đinh Hạo cất thanh kiếm rỉ sét, tay phải búng Thiên Sát thần kiếm, tiếng kiếm trong trẻo ngân vang trong thiên địa.
Thân kiếm hẹp dài, bè ngang không rõ ràng, cơ hồ không có góc cạnh, sáng bóng như gương, như giọt nước ngưng kết thành, phản chiếu rõ mặt người. Động một cái là Thiên Sát thần kiếm như sóng nước dập dìu, vung kiếm lên có tiếng xé gió, suối chảy róc rách. Thiên Sát thần kiếm tỏa ánh sáng khiếp hồn người.
Hay cho một thanh thần khí Thiên Sát thần kiếm.
Đinh Hạo dùng thần thức Thắng Tự Quyết bày một cái bẫy giết người vốn định trọng thương Thập Thần Tử, ai ngờ sai sót ngẫu nhiên lấy thanh kiếm rỉ sét khuất phục thần niệm trong á thần khí Thiên Sát thần kiếm, cướp nó vào tay, có thể nói là niềm vui bất ngờ. Đinh Hạo là đại gia kiếm thuật, đao pháp, cái gọi là người chuyên nghiệm liếc sơ liền hiểu. Thiên Sát thần kiếm nằm trong tay, Đinh Hạo cảm giác được trường kiếm thần diệu.
Thập Thần Tử đứng đối diện tức hộc máu.
Thập Thần Tử luôn cố gắng giữ hình tượng nho nhã giờ thì phát cuồng gầm quát các cường giả thần cảnh xung quanh:
– Giết hắn, giết hắn cho ta a a a a!!!
Chính lúc này…
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Một chuỗi tiếng nổ khe khẽ vang trong cơ thể Thập Thần Tử, vết thương kiếm cắt vốn khép lại bỗng nổ tung, máu phun ra, mơ hồ thấy xương trắng hếu. Trong không trung Thập Thần Tử thành người máu.
– Nguy rồi, đây là kiếm ý!
Cường giả thần cảnh áo giáp đỏ cách Thập Thần Tử gần nhất hiểu ngay, giật mình biến sắc mặt. Cường giả thần cảnh áo giáp đỏ vội ấn lưng Thập Thần Tử, chân lực lửa hùng hồn liên tục truyền vào giúp gã xua lực lượng kiếm ý đi. Cường giả thần cảnh áo giáp đỏ quá sơ sẩy không nhìn ra người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng có thần thông như thế, đánh kiếm ý vào cơ thể Thập Thần Tử, khi kích phát thì là tuyệt sát.
Vù vù vù vù vù!
Kiếm khí gào thét, tiếng xé gió vang lên không dứt.
Từng đợt kiếm khí giá băng bị buộc ra khỏi cơ thể Thập Thần Tử, rạch phá hư không.
Cường giả thần cảnh mặc áo giáp lửa thở phào một hơi, lòng thầm giật mình. Lực lượng kiếm ý kia mạnh mẽ hơn cường giả thần cảnh mặc áo giáp lửa tưởng tượng, như xuân lạnh, hè nóng, thu dài, đông rét, biến ảo khó dò. Vì xua lực lượng bốn, năm kiếm ý, mới rồi cường giả thần cảnh mặc áo giáp lửa buộc phải sử dụng ngay llcăn nguyên cường giả thần cảnh mới hoàn toàn tiêu trừ kiếm ý.
Khắp người Thập Thần Tử đầy vết thương, cực kỳ chật vật.
Thập Thần Tử tức giận nói năng lung tung:
– Tốt… Tốt… Nhà ngươi… Ngươi có dám tháo mặt nạ…
– Ngươi ngốc sao?
Đinh Hạo cười nhạo:
– Ngươi nghĩ ta ngu? Tháo mặt nạ chờ ngươi mang người đến giết ta?
Đinh Hạo không có phong độ của người chiến thắng.
Thập Thần Tử tức ói máu, cục tức kẹt trong ngực thở không nổi. Mắt Thập Thần Tử tối sầm, cổ họng ngứa hộc búng máu, ngửa đầu ngã xuống. Thập Thần Tử bị chọc tức ngất xỉu.
– Thần vương điện hạ!
Cường giả thần cảnh mặc áo giáp lửa vội dìu Thập Thần Tử, lại rót khí cứu giúp.
Đám người đứng xem trợn mắt há hốc mồm nhìn tình hình.
Thiên hạ to lớn không gì không có. Đại vị của Thập Thần Tử cao quý lại là bán cường giả thần cảnh, ngày thường đi qua đâu đe nạt chỗ đó, nhưng hôm nay chiếm mọi ưu thế lại bị người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng vô danh trêu đùa đến mức này. Mọi người nhìn muốn rớt tròng mắt.
Sau trận chiến này Thập Thần Tử mất hết uy nghiêm, mặt mũi. Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng thì nổi trội một bước lên mây, từ nay trở thành truyền kỳ đại lục phương đông.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Câu Lạc Bộ Thiên Tài [Dịch] Câu Lạc Bộ Thiên Tài](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Cau-Lac-Bo-Thien-Tai-Audio-Truyen.jpg)
