Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 223 [ chương 1111 đến 1115 ]
❮ sautiếp ❯Chương 1111: Thạch Chủy thành
Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi cắn răng nói:
– Không cần biết các hạ là người nào, ta khuyên ngươi một câu, đừng đối đầu với Nạp Lan thế gia ta. Nội tình, lực lượng của Nạp Lan thế gia không phải thế lực nhỏ các ngươi trêu vào được, dù là Thần Đình cũng phải nể mặt Nạp Lan thế gia!
Đinh Hạo không đáp, tay nhẹ bắn.
Vù vù vù vù vù!
Một lũ ánh sáng trắng xẹt qua.
Người Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi cứng ngắc như bị sét đánh, nhìn Đinh Hạo như gặp quỷ. Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi xoay người đi, không dám nói gì thêm.
Mấy thị vệ võ giả áo trắng của Nạp Lan thế gia vội vã theo sau Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi, không biết chuyện này là sao.
Chỉ mình Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi thấy rõ ràng người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng hơi búng ngón tay, trong một thoáng có ngàn luồng kiếm quang bắn ra cắt vụn một sợi tóc trên trán gã. Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi chưa từng nghe thấy loại kiếm thuật này, nhanh đến vượt qua sự tưởng tượng, phạm vi chấp nhận của gã. Trước kiếm thuật đó danh hiệu Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi như con nít.
Những người này có lai lịch gì?
Tuyệt đối không phải thương đội đơn giản.
Thực lực của người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng khủng bố, cao thủ kiếm thuật như vậy tại sao trước kia Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi chưa từng nghe tiếng? Hay người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng đội mặt nạ là vì muốn che giấu thân phận thật sự?
Trong lòng Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi nổi lên rất nhiều dấu chấm hỏi.
Chuyện liên quan đến dược nữ của Thiên Hoang bộ lạc và gia chủ năm xưa ít có ai biết, dù bên ngoài đồn nhưng chỉ nói là nữ man trong Hãn Hải sâm lâm. Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng nói thẳng bốn chữ Thiên Hoang bộ lạc nghe như đang chất vấn, hắn có ý gì?
Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi không dám chậm trễ.
Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi ngoài đầu nhìn chỗ cắm trại, bước nhanh đi nơi Nạp Lan thế gia trú đóng. Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi chạy vào trong, đi thẳng đến cái lều xa hoa trắng và lam giao nhau, sau khi báo cáo được cho phép vào trong.
Trong lều có tám vũ cơ thân hình quyến rũ đang lắc eo nhảy múa.
Một thiếu niên tuấn tu phấn điêu ngọc mài mặc trang phục kiếm sĩ trắng như tuyết, mắt sáng hơn sao. Thiếu niên tuấn tú ngồi sau cái bàn cẩm thạch hào hứng xem múa, ngón cái tay phải đeo nhẫn phỉ thủy trong suốt. Thiếu niên tuấn tú nhẹ xoay chiếc nhẫn trên ngón cái.
– Thiếu chủ…
Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi quỳ một gối kể lại sự việc.
Khóe môi thanh niên tuấn tú cong lên, trong mắt như sao lóe tia độc ác.
Thiếu niên tuấn tú khinh thường nói:
– Chuyện đã qua nhiều năm còn có người không biết sống chết muốn mượn chuyện này gây sóng gió, thật đáng chết!
Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi dò hỏi:
– Thiếu chủ, có nên báo cho gia chủ biết không?
Thiếu niên tuấn tú lắc đầu, ngẫm nghĩ, chợt hỏi:
– Ngươi mới nói thuộ hạ của người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng đều luyện thể tu, rất có thể ra từ Hãn Hải sâm lâm? Còn có một thiếu nữ mặt mũi giống phụ thân bảy, tám phần ở bên cạnh người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng?
Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi gật đầu, ngẫm nghĩ, tiếp tục bảo:
– Trừ thiếu nữ ra còn có thiếu niên hơi khùng, bộ dạng giống gia chủ lúc còn trẻ y như đúc.
Thiếu niên tuấn tú phất tay, mặt lạnh băng.
Tám vũ cơ hội hành lễ lùi ra ngoài.
– Chuyện này đừng nói cho ai, để ta xử lý.
Ánh mắt thiếu niên tuấn tú lướt qua mặt Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi, bổ sung một câu:
– Tám nữ nô đã nghe đối thoại vười rồi, ngươi giải quyết sạc sẽ cho ta.
Lòng Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi lạnh lẽo. Thiếu gia nhà gã tuy còn trẻ nhưng làm việc cẩn thận, máu lạnh vô tình. Tám vũ cơ thật xui xẻo, nghe đoạn đối thoại nên chắc thiếu gia sẽ không tha cho bọn họ.
– Thuộc hạ tuân lệnh!
Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi cung kính lùi ra.
Trong lều kim ngọc xa hoa chỉ còn một mình thiếu niên anh tuấn.
Ánh nến mập mờ chiếu trên khuôn mặt tuấn tú như tiên vẽ ra đường nét âm trầm khiến người không rét mà run.
Thiếu niên tuấn tú lẩm bẩm:
– Ha ha ha ha ha ha! Là một đám cuồng man Hãn Hải sâm lâm sao? Không biết chúng bị gì mà dám mang hai tiện chủng cố ý xuất hiện trước mặt Nạp Lan thế gia. Ha ha ha ha ha ha! Muốn giành vị trí gia chủ với ta? Thật ngây thơ, ta sẽ khiến các ngươi có mạng ra Hãn Hải sâm lâm nhưng không sống trở về.
* * *
Sáng sớm ngày thứ hai.
Đinh Hạo dẫn người rời khỏi Thông Thiên Hà tiếp tục đi hướng Thạch Chủy trấn.
Lòng lo lắng an toàn của phụ thân, Đinh Hạo hành quân gấp một đường. Chờ đến buổi trưa đoàn người Đinh Hạo, các thể tu Hãn Hải sâm lâm đã vào lãnh thổ Thạch Chủy trấn, cách tòa thành cổ biên cương Thạch Chủy thành chưa đến năm ngàn dặm.
Long mã kéo xe ngựa kim loại lửa to lớn chạy nhanh.
Một ngàn cường giả cận vệ doanh cưỡi tọa kỵ phong thú của mình theo sau, đoàn người như luồng sáng xẹt qua hư không, cắt tầng mây thành các khe hở lớn.
Đinh Hạo ngồi trên ghế đặt ở càng xe, khẽ hỏi:
– A Sơ rất muốn gặp phụ thân sao?
Nạp Lan Sơ gật đầu, nói:
– Lúc ta còn rất nhỏ phụ thân đã ra đi, mẫu thân luôn mong chờ phụ thân trở về thực hiện lời hứa của mình. Sau này mẫu thân nhớ nhung thành bệnh qua đời nhưng phụ thân mãi không quay về. Ta muốn gặp người kia, hỏi một câu tại sao không đến tìm mẫu thân?
Đinh Hạo khẽ thở dài:
– Nếu hắn không nhận nàng thì sao?
Nạp Lan Sơ cúi đầu lặng im, nửa ngày sau mới ngẩng lên hỏi:
– Có phải Đinh đại ca sợ ta gặp phụ thân sẽ càng thêm đau lòng nên mới hỏi như thế? Cho ta chuẩn bị tâm lý trước không?
Thật là nữ hài tử băng tuyết thông minh.
Đinh Hạo cảm thấy hắn và nữ hài tử Nạp Lan Sơ đồng mệnh tương liên, từ nhỏ mất đi phụ mẫu, chỉ có hai huynh muội dựa vào nhau, tuổi thơ gian khổ.
Nhưng Đinh Hạo may mắn hơn Nạp Lan Sơ rất nhiều, bởi vì phụ mẫu luôn yêu hắn, không tiếc mọi thứ suy nghĩ cho hắn. Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức nếu thật sự là phụ thân của Nạp Lan Sơ, rõ ràng gã có năng lực quay về Hãn Hải sâm lâm tìm ruột thịt của mình nhưng chưa từng quay về, sợ là đã sớm quên đi hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp.
Khi Đinh Hạo đi ra Hãn Hải sâm lâm mang theo hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp là vì muốn giúp bọn họ tìm phụ thân. Đinh Hạo thấy hơi lo, nếu Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức là loại người bạc tình thì Nạp Lan Sơ sẽ càng đau buồn, chẳng bằng vĩnh viễn không gặp.
Nạp Lan Sơ cắn răng nói:
– Đinh đại ca yên tâm, ta chỉ muốn hỏi thay mẫu thân, chỉ hỏi một câu. Nếu hắn thật sự quên lời hứa thì ta sẽ không đau lòng vì loại người đó.
Đinh Hạo nhẹ vuốt đầu Nạp Lan Sơ.
Đinh Hạo khẽ nói:
– Sau này hãy gọi ta là sư phụ đi.
Nạp Lan Sơ ngơ ngác, biểu tình mừng như điện vội quỳ xuống trước mặt Đinh Hạo, cung kính dập đầu lạy ba cái.
Chương 1112: Thạch Chủy thành (hạ)
Nạp Lan Sơ nói:
– Đệ tử Nạp Lan Sơ tham kiến sư phụ!
Mấy ngày nay Nạp Lan Sơ đi theo Đinh Hạo học nghệ nằm mơ cũng muốn trở thành đệ tử nhập môn của hắn, nhưng nàng không dám hỏi. Không ngờ hôm nay Đinh Hạo mở miệng thu Nạp Lan Sơ vào môn, cái này tương đương với hoàn thành giấc mơ của nàng, như vàng từ trên trời rơi xuống.
Đinh Hạo nhận ba lạy, gật đầu mỉm cười nói:
– Đứng lên đi.
Nạp Lan Sơ vui sướng.
Chính lúc này, Đinh Hạo bỗng hơi nhíu mày, dường như nhận ra cái gì. Đinh Hạo truyền âm nhập mật nói với Đan Hùng theo bên cạnh xe ngựa kim loại lửa to lớn, gã thúc giục phong thú dưới thân mang theo cao thủ cận vệ doanh nhanh chóng xông tới trước.
Khoảng một phần bốn nén nhang sau bảy người quay về.
Trong tay Đan Hùng xách một võ giả áo trắng ũ rủ đi tới trước xe ngựa kim loại lửa to lớn, báo cáo:
– Bẩm báo Thiên Tôn, phía trước quả nhiên có người của Nạp Lan thế gia mai phục, tổng cộng ba mươi người. Tất cả đã bị thuộc hạ đánh tan bỏ trốn, bắt được một người sống. Thiên Tôn muốn hỏi chuyện hắn sao?
Đinh Hạo lắc đầu.
Không có gì để hỏi.
Đêm qua người tên Đoan Mộc Lỗi chắc chắn nhìn ra cái gì, khi trở về sẽ báo cáo. Đinh Hạo muốn xem Nạp Lan thế gia làm gì, nhìn thái độ của bọn họ với hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp.
Tốt nhất là bọn họ đừng chọc giận hắn, không thì…
Thấy Đinh Hạo không hứng thú hỏi chuyện thì Đan Hùng tùy tiện ném võ giả áo trắng như vứt rác, kiếm sĩ từ trên trời rớt xuống.
Người Nạp Lan thế gia ra quyết định này chắc là tên ngu ngốc kiêu ngạo. Gần bốn mươi cường giả cảnh giới Võ Đế cảnh đã muốn đối phó với đám người Đinh Hạo, có thể thể thấy tên này không biết sức chiến đấu của đám thể tu Hãn Hải sâm lâm đáng sợ, tính toán lực lượng nhóm Đinh Hạo bằng tu vi huyền khí.
Đinh Hạo lười quan tâm đối thủ như thế.
* * *
– Cái gì? Thất bại?
Thiếu niên tuấn tú lộ biểu tình kinh ngạc nói:
– Ngươi nói cái gì? Đối phương chỉ có bảy người ra tay đã đánh bại tất cả?
Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi bị đánh mặt mũi bầm dập, đầu gục sát ngực.
Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi hậm hực nói:
– Đối phương che giấu thực lực, là bảy thể tu thánh nhân cảnh, có hồng hoang phong thú tọa kỵ. Chúng ta vừa chạm mặt đã bị đánh bay, Phong Thanh Dương bị bắt giữ.
Thiếu niên tuấn tú lộ biểu tình tức giận:
– Chẳng phải ngươi nói tu vi huyền khí của nhóm người này thấp. Chỉ là đám thể tu dã man sao?
– Cái này… Thuộc hạ đáng chết, tính sai, không ngờ trận pháp của thể tu Hãn Hải sâm lâm khủng bố như vậy. Nhưng chắc bọn họ chỉ có bảy thể tu thánh nhân cảnh, ngoài ra kiếm thuật của thủ lĩnh người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng rất cao mình, hơn xa thuộc hạ.
Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi phập phồng lo sợ, biết vị tiểu tổ tông này mà giận lên là trở mặt, chuyện gì cũng làm được. Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi vội báo cáo những gì gã biết.
May mắn thiếu niên tuấn tú bình tĩnh lại, lầm bầm:
– Bảy thể tu thánh nhân cảnh sao? Rắc rối đây, ta phải cầu viện với mẫu thân.
Nhất Kiếm Vô Huyết Đoan Mộc Lỗi mừng rỡ nói:
– Nếu phu nhân chịu ra tay thì tuyệt đối không thành vấn đề.
Thiếu niên tuấn tú cười lạnh gật đầu.
Có người kêu lên:
– Phong Thanh Dương đại nhân trở lại.
Mọi người quay đầu thấy Kiếm sĩ Phong Thanh Dương mặc áo trắng lảo đảo trở về, biểu tình tức giận.
– Đám dã man Hãn Hải sâm lâm thả ngươi trở về?
Thiếu niên tuấn tú nheo mắt nói:
– Bọn họ hỏi ngươi cái gì?
Kiếm sĩ Phong Thanh Dương lúng túng nói:
– Không hỏi cái gì, người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng sai người vứt ta.
Kiếm sĩ Phong Thanh Dương muốn phát cuồng, bị xử lý như vậy càng làm gã nhục nhã hơn là bị tra tấn dữ dội.
Thiếu niên tuấn tú ngẩn người, cẩn thận đánh giá Kiếm sĩ Phong Thanh Dương, không nói gì thêm.
* * *
Lúc hoàng hôn.
Đám người Đinh Hạo, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp, thể tu Hãn Hải sâm lâm đến Thạch Chủy trấn.
Tòa trấn cổ gần với đại lục phương tây là Thần Đình phương đông xây dựng trọng trấn quân sự ngày xưa, vì vị trí địa lý quan trọng, qua nhiều năm phát triển Thạch Chủy trấn thành điểm trung chuyển quan trọng với đại lục đông tây. Khách thương nối liền không dứt, quy mô liên tục mở rộng, đến bây giờ đã là thành phố lớn có thể chứa vài ức người.
Thương đội đến Thạch Chủy trấn từng đoàn là mấy trăm, hàng ngàn người nên đám Đinh Hạo, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp, thể tu Hãn Hải sâm lâm không gây nhiều chú ý.
Giao thuế xong đám Đinh Hạo, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp, thể tu Hãn Hải sâm lâm vào Thạch Chủy trấn.
Hướng dẫn viên đưa đám Đinh Hạo, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp, thể tu Hãn Hải sâm lâm đến khách sạn trong Thạch Chủy thành theo như kế hoạch. Không ngờ lúc này các phương thế lực đến Thạch Chủy trấn quá nhiều, khách sạn chật ních người. Cuối cùng Đinh Hạo vung tiền như rác mua một trang viên chiếm trăm mẫu đất.
Đám Đinh Hạo, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp, thể tu Hãn Hải sâm lâm đều ở trong trang viên đó.
Sắp xếp chỗ ở xong Đan Hùng mang người đi sửa sang lại trang viên. Đinh Hạo, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp, đại ma vương Tà Nguyệt, chó con lông đen theo hướng dẫn viên du lịch Thạch Chủy thành.
Thạch Chủy thành lớn đủ chứa mấy ức người, các con đường giao nhau chia làm vô số khu vực, trong thành có thành, người đông như mắc cửi, rất là phồn hoa. Các cửa tiệm cờ màu sặc sỡ, nhiều loại người qua lại. Nghe nói người địa phương chỉ khoảng một nửa, nửa khác là thương đội, dong binh, tán tu, võ giả lưu lạc từ nam đến bắc.
Đinh Hạo còn thấy người chim sau lưng mọc cánh.
Hướng dẫn viên là lão nhân hơn chín mươi tuổi, râu tóc bạc phơ, nhìn thấu chuyện đời.
Hướng dẫn viên giới thiệu với Đinh Hạo:
– Đây chính là vũ nhân của đại lục phương tây. Ba, bốn tháng trước vương đình vũ nhân phương tây ký kết hiệp nghị ngừng chiến với Thần Đình, mậu dịch biên cảnh trở lại. Nhiều thương đội vũ nhân tới đây buôn bán, có tiền tài thúc giục, những tên kia dám mạo hiểm. Nhân loại phương đông chúng ta cũng có rất nhiều thương đội mạo hiểm đi lãnh thổ vũ nhân phương tây.
Đinh Hạo gật đầu, đây là lần đầu tiên hắn thấy vũ nhân trong truyền thuyết.
Trông vũ nhân khá giống với thiên sứ phương tây trên địa cầu kiếp trước của Đinh Hạo, nhưng cánh vũ nhân không phải trắng tinh khiết mà đủ các màu. Đinh Hạo cảm giác được cánh năm màu khác nhau ẩn chứa lực lượng thuộc tính cũng khác. Tuổi chênh lệch, vũ nhân giương cánh ra ngắn thì ba, bốn thước, dài thì cỡ hai mươi thước.
Khuôn mặt vũ nhân giống người da trắng châu âu, tròng mắt nhiều màu, khác với nhân loại địa lục phương đông.
Đinh Hạo không có hứng thú với mấy sinh vật này.
Chương 1113: Thiên Thính Địa Thị
Đinh Hạo vội vàng muốn đi dạo trong Thạch Chủy thành thật ra là vì thu tìm tin tức liên quan phụ thân của mình, nhưng bây giờ xem ra đi lung tung nghe tin vỉa hè không có ích gì.
Lão nhân hướng dẫn viên chỉ vào kiến trúc thạch điện màu đen phía xa, nghiêm túc cảnh cáo Đinh Hạo:
– Phía tây nhất Thạch Chủy thành là quân doanh đại quân Thần Đình phương đông, đề phòng nghiêm ngặt. Các vị đừng bao giờ đi nhầm vào dó, sẽ bị xem là gian tế không thể sống sót.
Đinh Hạo liếc tòa thạch điện màu đen, ghi nhớ nó.
Nếu luôn không có tin tức của phụ thân Đinh Thánh Thán có lẽ Đinh Hạo phải lẻn vào quân doanh đại quân Thần Đình phương đông tìm hiểu xem.
Lão nhân hướng dẫn viên huyên thuyên dông dài:
– A! Đúng rồi, trong thành còn có nhiều thế lực lớn nhỏ, có mấy nhà tuyệt đối đừng trêu vào. Ví dụ như Thiên Từ Đường của Nạp Lan thế gia, Bắc Minh phường trà của Bắc Minh tông vân vân, đều là thế lực cao cao tại thượng. Có khi bọn họ làm việc bá đạo một chút, ngươi phải nhịn, không thì sẽ gây ra họa sát thân.
Lão nhân hướng dẫn viên nói rõ ràng một số cấm kỵ trong Thạch Chủy thành.
Lòng Đinh Hạo mấy động.
Lão nhân hướng dẫn viên cực kỳ quen thuộc Thạch Chủy thành, mọi thứ rõ ràng như nằm trong lòng bàn tay lão.
Đinh Hạo dò hỏi:
– Không biết lão trượng có biết trong Thạch Chủy thành chỗ nào tin tức nhanh nhạy không? Thương đội chúng ta lần đầu vào Thạch Chủy thành, không quen mọi thứ…
Lão nhân hướng dẫn viên liếc Đinh Hạo, nói:
– Chỉ cần đại nhân có tiền thì muốn tin tức gì cũng được. Thạch Chủy thành chỉ có năm thế lực rành nhất tin tức buôn bán. Hai thế lực lớn hơn chút như Thiên Thính Hiên, Địa Thị Các chỉ cần ngươi có tiền là muốn tin tức gì cũng có. Tin càng bí ẩn thì giá càng cao.
Đinh Hạo mừng rỡ:
– A? Có chuyện như vậy?
Lão nhân hướng dẫn viên cười nói:
– Nhìn là biết lần đầu đại nhân đến Thạch Chủy thành. Thạch Chủy thành là thành lớn số một biên cương đại lục đông tây, rất nhiều người gọi là thành bảo giao nhau giữa bình minh và đêm tối. Chỉ cần ngươi có đầy đủ thế lực, tiền tài thì có thể mua bất cứ phục vụ gì.
* * *
Nửa canh giờ sau, Đinh Hạo đến cửa Thiên Thính Hiên.
Đinh Hạo đưa hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp trở về trang viên, một mình hắn tới Thiên Thính Hiên.
Đinh Hạo vốn tưởng vị trí thế lực buôn bán tin tức sẽ rất bí ẩn, không ngờ Thiên Thính Hiên công khai ngay mặt tiền đường cách quân doanh đại quân Thần Đình phương đông chưa đến hai ngàn thước. Đây là một tòa tháp cao cẩm thạch mười tám tầng, cao gần trăm thước, bề ngoài trọn trịa, trắng tinh. Tòa tháp đặc biệt bắt mắt trong ánh hoàng hôn u ám.
Ba chữ to Thiên Thính Hiên xếp hàng dọc treo trên thân tháp, chữ rồng bay phượng múa, như móc sắt. Nhìn sơ có đại đạo khí vận tự nhiên phát ra, như có ba phù văn chí tôn kỳ dị, ẩn chứa sức mạnh to lớn.
Va chữ đó như ba cường giả đáng sợ bảo vệ tháp trắng.
Đinh Hạo thầm giật mình kêu lên:
– Người viết chữ chắc là một vị cường giả thần cảnh, ngực có khí phách, chạm khắc vận đạo vào chữ viết.
Đinh Hạo tu luyện đạo minh văn dùng minh văn chữ hán cũng xem nh một loại chữ nên có thể nhìn thấu ba chữ kia đáng sợ thế nào.
Không ngờ trong Thiên Thính Hiên có cao thủ thần cảnh tọa trấn, Đinh Hạo thu về lòng khinh thường.
Đinh Hạo bước vào tháp trắng, bên trong là không gian rộng rãi.
Không ngoài dự đoán của Đinh Hạo, đây là tòa trận pháp không gian.
Mười bảy truyền tống trận lóe ánh sáng khác nhau ngay chính giữa không gian, đằng trước mỗi trận pháp có một cao thủ mặc áo choàng che mặt màu đen đứng. Mười bảy trận pháp truyền tống đi hướng mười bảy tầng tháp trắng, theo như lão nhân hướng dẫn viên nói thì số tầng càng cao đại biểu tin tức bán ra càng bí mật và giá cao.
Đinh Hạo tùy ý chọn một trận pháp truyền tống, đến trước mặt cao thủ mặc áo choàng che mặt màu đen.
Đinh Hạo nói:
– Ta muốn biết tin tức liên quan Đại Thần Tử Thần Đình.
Cao thủ mặc áo choàng che mặt màu đen chỉ một trận pháp lóe ánh sáng đỏ rực bên cạnh, nói:
– Tầng mười bảy.
Ý của cao thủ mặc áo choàng che mặt màu đen là tin tức về Đại Thần Tử Thần Đình phương đông rất bí mật, chỉ tầng mười bảy mới bán.
Đinh Hạo đi tới trước trận pháp đỏ rực.
Cao thủ mặc áo choàng che mặt màu đen đứng bên trận pháp tầng mười bảy không ngẩng đầu lên, lạnh nhạt nói:
– Một ngàn cực phẩm huyền tinh thạch hoặc vật phẩm khác đồng giá.
Đây mới chỉ là cái giá sử dụng trận pháp.
Đinh Hạo không trả giá, lấy một ngàn cực phẩm huyền tinh thạch tím ra khỏi không gian trữ vật đưa cho cao thủ mặc áo choàng che mặt màu đen, bước vào trận pháp truyền tống.
Ánh sáng chợt lóe, Đinh Hạo bị truyền tống đi.
Chớp mắt Đinh Hạo đến một không gian tối đen chỉ có ánh sáng nghệ thuật chiếu xuống. Một người mặc trường bào ngồi trên ghế gỗ cũ kỹ đưa lưng về phía Đinh Hạo, tóc dài xõa chấm đất.
– Một vấn đề một ngàn cực phẩm huyền tinh thạch hoặc vật phẩm khác có giá trị ngang nhau. Một phần tư liệu ngọc bài một vạn cực phẩm huyền tinh thạch hoặc vật phẩm khác có giá trị ngang nhau.
Thanh âm tang thương già nua vang lên, người tóc dài vẫn đưa lưng hướng Đinh Hạo.
Đinh Hạo hít sâu.
Đinh Hạo nêu vấn đề thứ nhất:
– Gần đây trên phố đồn nói Đinh Thánh Thán ngày xưa của Thần Đình xuất hiện tại Thạch Chủy trấn là thật hay giả?
Một cái bàn màu đen lặng lẽ bay tới trước mặt Đinh Hạo.
Đinh Hạo ngây người sau đó hiểu ngay, bỏ một ngàn cực phẩm huyền tinh thạch vào.
Người tóc đen dài trong bóng tối chỉ đáp một chữ:
– Thật.
Một chữ đáng giá một ngàn cực phẩm huyền tinh thạch.
Tim Đinh Hạo rung lên, mừng như điên.
Thiên Thính Hiên có lịch sử gần ngàn năm, từ khi nó xuất hiệ trong Thạch Chủy thành đến nay bán ra tin tức chưa từng sai lầm hay có chuyện tin dỏm lừa khách hàng. Biển chữ vàng là thật, đáng tin tưởng.
Không nói cái khác, ba chữ Thiên Thính Hiên treo trên tháp trắng đã đủ nói lên tất cả.
Với tôn nghiêm của cường giả thần cảnh làm ăn tuyệt đối khinh thường lừa gạt người.
Nói vậy là tin tức phụ thân xuất hiện là thật.
Đinh Hạo ngẫm nghĩ, đặt một ngàn cực phẩm huyền tinh thạch lên bàn đen, tiếp tục bảo:
– Đại Thần Tử còn ở trong khu vực Thạch Chủy thành không?
Người tóc đen dài trong bóng tối vẫn chỉ một chữ:
– Còn.
Đinh Hạo hỏi tới:
– Ở đâu?
Người tóc đen dài bí ẩn trong bóng tối không đáp.
Đinh Hạo ngây người sau đó cười khổ, lại đặt một ngàn cực phẩm huyền tinh thạch lên bàn.
Lần này không phải một chữ:
– Đa số thời gian ở trong thành.
Tim Đinh Hạo đập nhanh.
Cái gì? Phụ thân ở ngay trong Thạch Chủy thành này?
– Làm sao tìm được Đại Thần Tử?
Đinh Hạo hỏi, định đặt thêm cực phẩm huyền tinh thạch lên bàn.
Nhưng bàn đen dịch chuyển không nhận cực phẩm huyền tinh thạch.
Bóng lưng nam nhân bí ẩn cất giọng nói tang thương chậm rãi nói:
– Thiên Thính Hiên không phải vạn năng, ta không biết vấn đề này.
Không biết?
Đinh Hạo vô cùng tiếc nuối.
Chương 1114: Hồng Thạch trang viên
Nhưng Đinh Hạo hiểu rằng câu hỏi của hắn quá tỉ mỉ, với tính cách, thực lực cường đại, cẩn thận như phụ thân thì thủ đoạn của Thiên Thính Hiên không thể xác nhận Đinh Thánh Thán ở đâu.
Nếu không thì người Thần Đình phương đông chỉ cần đến Thiên Thính Hiên hỏi vài vấn đề, bỏ tiền ra là sớm phát hiện được phụ thân Đinh Thánh Thán.
Đinh Hạo bình tĩnh tâm tình ngẫm nghĩ, đặt một vạn cực phẩm huyền tinh thạch.
Đinh Hạo nói:
– Cho ta một phần tin tức kỹ càng nhất về khu vực Đại Thần Tử xuất hiện quanh Thạch Chủy trấn trong ba tháng gần đây, bao gồm chiến đấu mấy trận, kết quả thế nào.
Nam nhân bí ẩn im lặng.
– Ngươi rất biết tiết kiệm tiền.
Thanh âm già nua nhìn thấu chuyện đời ngập ngừng, một ngọc bài to cỡ bàn tay từ bên cạnh bay vào lòng bàn tay Đinh Hạo.
Đinh Hạo rót thần thức vào xem thử, tin tức bên trong rõ ràng.
Tuy Đinh Hạo mù đường không thuốc chữa nhưng trí nhớ rất tốt, chỉ một lần là nhớ hết nội dung trong ngọc bài. Đọc xong Đinh Hạo trả lại ngọc bài.
Thật ra sau khi trả tiền thì ngọc bài đã thuộc về Đinh Hạo.
Nhưng Đinh Hạo rất cẩn thận, lỡ Thiên Thính Hiên gieo khắc ấn siêu cao minh trong ngọc bài, hắn mang theo nó tương đương với để lại tai họa ngầm. Dù sao Thiên Thính Hiên có một vị cường giả thần cảnh tọa trấn, Đinh Hạo không muốn mạo hiểm.
Nam nhân bí ẩn khẽ kêu, gật gù nhận lấy ngọc bài.
Nam nhân bí ẩn tang thương nói:
– Ngọc bài này đáng giá một ngàn cực phẩm huyền tinh thạch, nếu ngươi trả lại thì lão phu có thể miễn phí đáp một vấn đề.
Đinh Hạo ngẫm nghĩ, hỏi:
– Đồn rằng năm xưa Đại Thần Tử, Đại Thần Tử phi ẩn núp đều là nhân vật ghê gớm, tại sao lần này chỉ có Đại Thần Tử xuất hiện, không có tin tức của Đại Thần Tử phi?
Nam nhân bí ẩn hỏi ngược lại:
– Dường như ngươi đặc biệt thấy hứng thú với chuyện của phu phụ Đại Thần Tử?
Đinh Hạo đội mặt nạ quỷ thanh đồng nên không thể thấy biểu tình của hắn, lạnh nhạt nói:
– Ta nhớ tôn chỉ của Thiên Thính Hiên không có điều khoản nào là tìm hiểu về khách.
– Lão phu chỉ tò mò.
Đinh Hạo thản nhiên nói:
– Ai cũng có tật tò mò nhưng ta đáp một vấn đề cũng phải trả một ngàn cực phẩm huyền tinh thạch.
– Ha ha ha ha ha ha!
Nam nhân bí ẩn cười to, thanh âm tang thương nói:
– Thú vị, đã lâu không gặp khách thú vị như các hạ. Thiên Thính Hiên ta không chỉ bán tin tức còn muốn mua tin, nếu các hạ biết chuyện bí mật gì mà muốn bán thì Thiên Thính Hiên tuyệt đối sẽ trả giá cao.
Đinh Hạo không dao động, lạnh nhạt nói:
– Các hạ đáp lại câu hỏi của ta trước đi.
Nam nhân bí ẩn ngừng cười, nói:
– Theo tin tức chúng ta sưu tầm được thì dường như Đại Thần Tử phi bị thương nặng, không tiện xuất hiện. Đại Thần Tử mạo hiểm lộ ra dấu vết là vì tìm một loại dược chủ yếu để luyện chế tiên dược trị thương cho Đại Thần Tử phi.
Tim Đinh Hạo rung rinh, hắn không hỏi gì thêm, xoay người đi.
Mãi khi ánh sáng truyền tống trận vụt tắt, nam nhân bí ẩn ngồi trên ghế gỗ cũ kỹ mới chậm rãi xoay người lại. Chùm sáng trắng trên đỉnh đầu nam nhân bí ẩn chiếu xuống nhưng không thể soi rõ khuôn mặt.
Có ánh sáng dao động bên cạnh người tóc đen dài bí ẩn trong bóng tối.
Một bóng người như hồn ma xuất hiện bên cạnh người tóc đen dài bí ẩn trong bóng tối, cung kính nói:
– Đại nhân, người này đáng ngờ.
– A! Ngươi cảm thấy hắn có phải là người của Thần Đình không?
– Không giống, thuật đọc tâm của ta không có tác dụng với hắn, không thể nhìn thấu lòng người đó.
– Một người rất thú vị. Nếu ta không đoán sai thì hắn rất trẻ, cực kỳ trẻ tuổi. Còn trẻ đã vào thánh nhân cảnh, thiên phú của người này cao, không kém hơn các thiên tài tuyệt thế bên Thần Đình phương đông.
– Nếu vậy có cần thuộc hạ đi điều tra hắn không?
– Không cần, người này rất cảnh giác, ngươi không thể lừa được hắn.
– Không thể nào! Thuật man thiên quá hải của thuộc hạ dù là cường giả nửa bước thần cảnh cũng…
– Ngươi không phát hiện vừa rồi hắn đã nhận ra ngươi sao?
– Cái gì? Hắn… Cái này… Không lẽ hắn là cường giả thần cảnh?
– Không, người này che giấu nhiều bí mật, ngươi không nhìn thấu, ta cũng vậy. Có lẽ hắn là người chúng ta luôn chờ đợi. Tạm gác chuyện này sang một bên đi, sớm muộn gì hắn sẽ xuất hiện trước mặt ta. Ha ha ha ha ha ha! ở chỗ này quá lâu, ta mong chờ người thú vị như vậy.
– Ngay cả đại nhân đều thấy hứng thú thì hắn rất không đơn giản, nhưng thuộc hạ cảm thấy người này đeo mặt hạ khá giống với mặt nạ Quỷ điện.
– Không phải giống mà là mặt nạ quỷ hồn cấp thấp nhất của Quỷ điện. Tuy nhiên người này không phải u hồn của Quỷ điện, cơ thể hắn có chính khí, hơi thở quang minh chính đại, khí phách không tầm thường, khác hẳn với đám quỷ hồn. Đây là điều ta thấy lạ, danh tiếng Quỷ điện không tốt nhưng tại sao hắn muốn đeo mặt nạ u hồn cấp thấp nhất của Quỷ điện?
– Thuộc hạ sẽ phái người giám sát hành động của Quỷ điện ngày gần đây. Bọn họ đã phái bốn trong mười quỷ thánh đến Thạch Chủy trấn. Ngoài ra Thánh Phủ, Thiên Sách, Ngũ Độc, Vị Thủy, các tông môn cổ xưa đều có cường giả tuyệt đối tập hợp tại Thạch Chủy trấn. Những thiên tài thế hệ trẻ của Thần Đình hầu như tới đủ.
– Các ma tinh chuyển thế thì sao?
– Thuộc hạ đang định báo cáo. Theo tin tức mới nhất thì Phật ma, Sương Thần, Siêu Thần, ba cái thế ma tinh đều từng xuất hiện trong lãnh thổ Thạch Chủy trấn chắc bây giờ vẫn chưa đi. Một vài tiểu ma tinh khác cũng lộ mặt, dường như các ma tinh rất có hứng thú với thần vật sắp xuất thế.
– Ha ha ha ha ha ha! Tiên tri ngàn năm, vào năm nay sẽ có thiên đạo tiên khí xuất thế tại mảnh đất Thạch Chủy trấn này. Đây là chí tôn chi khí ngưng kết từ pháp tắc thiên đạo, dù là Thần Đình cũng thèm nhỏ dãi. Vũ tộc phương tây, hải tộc phương na, thú nhân tộc phương bắc đều sẽ phái người đến, chuyện càng đặc sắc còn ở phía sau.
– Sợ là không lâu sau sẽ có cuộc giết chóc lớn. Đại nhân, Thiên Thính Hiên chúng ta có nên chuẩn bị trước không? Để tránh bị lan đến?
– Không cần, loạn thế này là cơ hội tốt cho chúng ta. Đã mấy ngàn năm, bất kể như thế nào, dù cóp hải trả giá đắt cũng quyết tìm ra vị đại nhân kia.
– Tuân lệnh!
* * *
Đinh Hạo rời khỏi Thiên Thính Hiên đi trên đường cái, lòng càng nôn nóng.
Mẫu thân bị thương.
Mẫu thân trọng thương.
Phụ thân bất đắc dĩ xuất hiện là vì tìm vị thuốc làm thuốc trị thương cho mẫu thân!
Tin tức này khiến lòng Đinh Hạo nóng nảy táo bạo, hận không thể lập tức đến bên phụ thân, giúp Đinh Thánh Thán một tay. Đinh Hạo có nhiều thánh dược có lẽ sẽ dùng được.
Nhưng Đinh Hạo làm sao tìm phụ thân đây?
Trong đầu Đinh Hạo lóe lên nhiều suy nghĩ.
Đinh Hạo có xúc động bay lên trên Thạch Chủy thành hét to với mọi người hắn là con trai của Đại Thần Tử năm xưa, có lẽ làm như vậy hắn sẽ tìm được phụ thân. Đinh Hạo đã điên cuồng, bất chấp tất cả.
Nhưng Đinh Hạo phải nhịn.
Chương 1115: Hồng Thạch trang viên (hạ)
Đinh Hạo làm vậy có lẽ tìm được phụ thân nhưng cũng khiến các thế lực khác chú ý, khi đó sẽ có trận ác chiến, rất có thể làm hỏng kế hoạch tìm tiên dược của Đinh Thánh Thán, không thể chữa trị cho mẫu thân Vũ Khuynh Thành.
Nhưng Thạch Chủy thành rộng lớn có vài ức nhân khẩu, Đinh Hạo muốn tìm một người như biển rộng tìm kim.
Ta phải làm thế nào?
Đinh Hạo suy nghĩ rối loạn đi lung tung trên đường.
Bỗng người Đinh Hạo run lên, hắn ngẩng đầu thấy mười mấy nam nhân khôi ngô cơ thể vạm vỡ vây quanh một thiếu nữ xinh đẹp tóc dài màu vàng trừng hắn. Thì ra mới rồi Đinh Hạo phân tâm đụng vào đối phương.
Đinh Hạo xin lỗi:
– A! Xin lỗi, vừa rồi suy nghĩ nên… Ta không cố ý.
Nam nhân khôi ngô tóc dài màu lam bất mãn chửi:
– Tiểu tử đáng chết, ngươi…!
Nam nhân khôi ngô tóc dài màu lam định mắng thêm thì thiếu nữ xinh đẹp, tóc dài màu vàng mềm bóng như lụa mở miệng nói:
– Kim thúc thúc, thôi, ta thấy hắn không phải cố ý. Sau này đi đường cẩn thận chút, đừng đụng vào ai nữa.
Giọng thiếu nữ xinh đẹp tóc dài màu vàng dịu dàng, trong trẻo, khi nàng nói chuyện như có thánh linh đang ngâm xướng. Da thịt thiếu nữ xinh đẹp tóc dài màu vàng trắng như sữa, mắt xanh biếc như biển cả lóe tia sáng kỳ dị.
Thiếu nữ xinh đẹp tóc dài màu vàng nói xong mang theo đám nam nhân khôi ngô xoay người rời đi.
– Lạ thật.
Đinh Hạo nhìn bóng lưng bọn họ, đăm chiêu.
Tuy mặt mũi mấy người này giống nhân loại nhưng có hơi thở rất kỳ dị. Đặc biệt là thiếu nữ xinh đẹp tóc dài màu vàng, khi nàng nói chuyện cơ thể bản năng phát ra dao động như sóng nước, nội liễm mà cường đại. Đinh Hạo thầm thấy giật mình.
Đám nam nhân khôi ngô bên cạnh thiếu nữ xinh đẹp tóc dài màu vàng cho Đinh Hạo cảm giác huyết khí vượng thịnh như thể tu Hãn Hải sâm lâm nhưng không giống nhau hoàn toàn. Quanh thân đám nam nhân khôi ngô có năng lượng nguyên tố thủy dày đặc như thủy triều lên xuống.
Đinh Hạo phán đoán thầm nghĩ:
– Thực lực của đám người này rất đáng sợ.
Nhưng Đinh Hạo không để ý nhiều, lão nhân hướng dẫn viên đã cười tới trước mặt hắn.
Lão nhân hướng dẫn viên hỏi:
– Đại nhân còn muốn đi đâu không?
Đinh Hạo ngẫm nghĩ, nói:
– Đi Địa Thị Các.
Thiên Thính Hiên, Địa Thị Các là thế lực buôn bán tin tức lớn nhất Thạch Chủy trấn, thiên thính địa thị. Mọi tin tức không thoát khỏi bàn tay Thiên Thính Hiên, Địa Thị Các. Chúng nó xuất hiện cùng lúc, bối cảnh thâm sâu, tấm biển vàng. Có lúc tin tức Thiên Thính Hiên không có nhưng Địa Thị Các thì được, Đinh Hạo muốn đi cầu may.
* * *
Hai canh giờ sau.
Đinh Hạo ra khỏi đại điện ngầm dưới đất của Địa Thị Các.
Trên đường đèn đuốc sáng trưng, sắp vào đêm khuya.
Khác với Thiên Thính Hiên, vị trí của Địa Thị Các rất bình thường, nhìn mặt ngoài là một cái sân nông dân rất nhỏ, có mười tám cái giếng trong sân, mỗi giếng đi thông một đại điện ngầm. Mọi người có thể thua tin tức khác nhau từ chỗ chúng nó.
Giá cả giống y như Thiên Thính Hiên, quá trình cũng giống nhau, rất bí ẩn.
Đinh Hạo xuống đại đường giếng thứ mười bảy, hỏi xong vấn đề mình muốn biết. Đáp án của Thiên Thính Hiên và Địa Thị Các giống y nhau, cho nên Đinh Hạo khẳng định tất cả là thật.
Tiếc nói là lần này chuyện Thiên Thính Hiên không biết Địa Thị Các cũng vậy.
Lão nhân hướng dẫn viên dẫn Đinh Hạo đi hướng trang viên mình mua.
– Phải rồi, đại nhân, hôm nay trong thành ta không chỉ thấy vũ tộc còn thấy hải tộc ít khi xuất hiện trên đại lục.
– Hải tộc?
Tia chớp lóe lên trong dầu Đinh Hạo, hắn hỏi:
– Hải tộc cũng có thể hoạt động trên đất liền sao?
– Hải tộc bình thường thì không thể nhưng vương tộc trong hải tộc có thể sống khỏi mặt nước. Bọn họ như hồng hoang cự thú, trời sinh có địa thần thông, là tinh linh nguyên tố thủy. Hải tộc có thể thúc giục đại dương, chủng tộc nhiều, rất đáng sợ.
Lão nhân hướng dẫn viên hăm hở nói:
– Nghe đồn nữ nhân hải tộc rất đẹp, nói chuyện như nước biển đang ca hát.
Đinh Hạo trầm ngâm gật đầu.
Chớp mắt Đinh Hạo, lão nhân hướng dẫn viên đã đến trước trang viên.
Đinh Hạo thấy có mấy võ giả áo trắng đi ngang qua trang viện, rình rập bên trong, ngó bộ dạng là người của Nạp Lan thế gia. Có vẻ Nạp Lan thế gia vẫn chưa bỏ cuộc.
– Đại nhân đã trở về.
Từ xa Đan Hùng đã chạy lại nghênh đón Đinh Hạo, nói:
– Có vài con chuột di chuyển xung quanh, có cần tiêu diệt chúng không?
Đinh Hạo lắc đầu, nói:
– Mặc kệ chúng đi.
Sau khi Đinh Hạo trở về trang viên phát hiện sân hơi rách nát được đám thể tu Hãn Hải sâm lâm sửa sang lại gọn gàng, sạch sẽ rất nhiều, rực rỡ hẳn lên. Thạch điện sụp đổ cũng sửa mới, để đám cao thủ làm loại chuyện này thật là dao mổ trâu giết gà.
Đinh Hạo ngẫm nghĩ, nói với lão nhân hướng dẫn viên:
– Đi chiêu mộ hai mươi đầu bếp, hai mươi người làm vườn, năm mươi thị nữ trong thành. Giá tiền cao cũng không sao, ta muốn những người đáng tin, đừng tìm mấy kẻ không đáng tin vào.
Lão nhân hướng dẫn viên vỗ ngực bảo đảm:
– Không thành vấn đề thưa đại nhân, cứ giao cho ta.
Đinh Hạo gật đầu, gioa một trăm viên cực phẩm huyền tinh thạch cho lão nhân hướng dẫn viên.
Lão nhân hướng dẫn viên rất quen thuộc Thạch Chủy thành, có đường riêng của mình, tin tức nhanh nhạy, để lão làm chuyện này là tốt nhất.
Trang viên Đinh Hạo thu mua tên là Hồng Thạch trang viên, nghe nói từng là tài sản của một vị quý tộc Thần Đình phương đông, sau này không hiểu sao trong một đêm quý tộc hiển hách cả nhà chết hết, thế là Hồng Thạch trang viên hoang tàn. Nhiều lần Hồng Thạch trang viên bi bán cho đi, đã có mấy đời chủ nhân nhưng đều không chết tốt. Có tin đồn nhà ma nên Hồng Thạch trang viên bị bỏ trống.
Bàn về quy mô, bố cục thì Hồng Thạch trang viên không tầm thường.
Đinh Hạo định ở lâu dài trong Thạch Chủy thành nên cần sửa sang lại Hồng Thạch trang viên, gầy dựng lên. Đám thể tu Hãn Hải sâm lâm khôi ngô làm hộ vệ, người hầu thì rất hợp nhưng kêu bọn họ dọn dẹp, chăm sóc Hồng Thạch trang viên thì như con trâu thêu hoa.
Đinh Hạo trở vào thạch điện, kiểm tra bài tập hôm nay của Nạp Lan Sơ. Đinh Hạo cùng thánh nhân ngốc chơi một lúc, hắn đi ra sau điện tu luyện.
Qua hơn một tháng tích lũy, củng cố, Đinh Hạo đã lắng đọng hoàn toàn tu vi huyền khí. Song mạch nhất khiếu Võ Thánh cảnh đã đến mức căng đầy, huyền khí thuộc tính kim bình thường chuyển hóa thành thánh huyền khí trong thánh nhân cảnh, Đinh Hạo chính thức bước chân vào thánh nhân.
Có thể nói thánh nhân cảnh là lằn ranh võ đạo nhân loại.
Ngưỡng cửa Tiên Thiên Võ Tông cảnh là tiêu chí võ giả bình thường bước lên đường võ đạo, vào Tiên Thiên Võ Tông cảnh tương đương đột phá các trói buộc hậu thiên từ khi con người sinh ra. Lần đầu tiên thoát thai hoán cốt, bài trừ cát bụi, tạp chất trong cơ thể ra.
Tiên Thiên Võ Tông cảnh lên thánh nhân cảnh lại là một lằn ranh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










