Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 219 [ chương 1091 đến 1095 ]
❮ sautiếp ❯Chương 1091: Lang Gia ngọc phong
Đệ tử bình thường của Thần Kiếm môn dù có đi lướt qua vai Đinh Hạo cũng không thể cảm giác ra hắn tồn tại.
Đinh Hạo lắc người đi tới bên một kiếm tháp cao hơn mười thước, ngẩng đầu lên nhìn. Trên tầng cao nhất có ánh đèn chiếu ra từ khung cửa sổ. Đinh Hạo thả thần thức ra điều tra, lòng máy động tới bên ngoài cửa sổ tầng mười.
Đinh Hạo cẩn thận nhìn vào trong.
Bên trong là một gian phòng đá cực kỳ gọn gàng sạch sẽ trống trải, không đặt đồ đạc gì, không dính hạt bụi. Một lão nhân tóc bạc da hồng ngồi trên bồ đoàn đang luyện.
Thực lực của lão nhân không yếu, bốn phía có kiếm khí cường đại lượn lờ, mũi phun ra hai kiếm khí bạc như kiếm hoàn, hít vào thở ra kiếm hoàn càng ngưng tụ thực chất.
Đây là công pháp tu luyện kiếm khí rất cao minh.
Đinh Hạo tính sơ thực lực của lão nhân này ít nhất cỡ cao giai Võ Thánh cảnh.
– Với thực lực như lão chắc là cao tầng của Thần Kiếm môn, không biết có địa vị gì. Có lẽ lão biết tung tích nhóm Sương nhi?
Đinh Hạo ngần ngừ.
Là cường giả Võ Thánh cảnh thì Đinh Hạo phải khởi động thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá mới mong đánh bại được, vậy thì rất dễ khiến người trong Thần Kiếm môn chú ý, khi đó rắc rối to. Lục tìm thức hải của cường giả Võ Thánh cảnh tốn nhiều công sức, nếu đối phương có ý chí kiên cường thì Đinh Hạo sẽ không tìm được thứ hữu dụng.
Có nên ra tay hay không?
Lỡ như Thần Kiếm môn đối xử tốt với nhóm Sương nhi mà hắn ra tay thì tương đương với lấy oán trả ơn.
Đang lúc Đinh Hạo rối rắm thì cửa nhà đá trong tháp cao mở ra, một đọa đồng mười một, hai tuổi bước vào.
Đạo động nói:
– Sư tôn, chưởng môn cho mời.
Lão nhân tóc bạc da hồng thu giấu hơi thở, hai kiếm hoàn biến mất trong lỗ mũi.
Lão nhân tóc bạc da hồng mở mắt ra, hỏi:
– Có chuyện gì?
Đạo đồng cung kính nói:
– Đệ tử không biết, có lẽ liên quan đến mấy ma tinh kia.
Lão nhân tóc bạc da hồng gật đầu, đứng dậy bước ra ngoài.
Lão nhân tóc bạc da hồng bỗng ngoái đầu, có kiếm quang lóe lên trong mắt. Ánh mắt lão nhân tóc bạc da hồng như điện nhìn ra cửa sổ ngoài tháp, một lúc sau kiếm quang tan biến trong mắt. Lão nhân tóc bạc da hồng lộ biểu tình nghi hoặc, trong khoảnh khắc vừa rồi rõ ràng lão cảm ứng được một chút hơi thở kỳ dị, dường như có ai dòm ngó nhưng tại sao khi chăm chú tìm kiếm thì lại không có gì?
Không lẽ thể khí kiếm lão tu luyện có vấn đề gì?
Lão nhân tóc bạc da hồng lắc đầu, giấu đi nghi ngờ theo đạo đồng rời khỏi.
Đinh Hạo lắc người xuất hiện trong nhà đá.
– Lão nhân này thật cảnh giác, ta mới dùng bí pháp Thắng Tự Quyết gieo dấu ấn thần thức trên người lão suýt nữa bị phát hiện. Cường giả Võ Thánh cảnh cao giai đúng là đáng sợ, phải cẩn thận đối phó.
Đinh Hạo thầm giật mình.
May mắn đã gieo dấu ấn thần thức xong, Đinh Hạo có muốn bám theo lão nhân tóc bạc da hồng cũng tiện hơn nhiều.
Mới rồi đạo đồng nói bí tịch Thần Kiếm môn mời lão nhân tóc bạc da hồng đi là vì bàn bạc chuyện ma tinh, hay là liên quan đến nhóm hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành, đại ma vương Tà Nguyệt, chó con lông đen. Đinh Hạo quyết định đi theo sau nhìn xem.
Trong đại điện chưởng môn Thần Kiếm môn, lão nhân tóc bạc da hồng nhíu mày hỏi:
– Theo cách nhìn của chưởng môn sư huynh thì chúng ta nên xử lý hai tiểu tử kia ra sao?
Chưởng môn Thần Kiếm môn nói:
– Thần Đình đã ban thần lệnh phải giết mỗi một ma tinh, ngôn từ nghiêm khắc. Theo lý thì chúng ta không nên làm trái lệnh của Thần Đình, nhưng hai tiểu ma tinh mới có ba, bốn tuổi, mơ hồ vô tri, sẽ không có uy hiếp gì. Quan trọng nhất là ta chấp chưởng Thần Kiếm môn trăm năm chưa từng gặp hạt giống có tư chất, thể chất tốt như hai ma tinh. Dù mấy hạt giống huyết mạch trong tông môn cũng thua xa hai tiểu ma tinh này.
Lão nhân tóc bạc da hồng giật mình kêu lên:
– Ý của chưởng môn sư huynh là muốn giữ hai tiểu ma tinh lại thu làm đệ tử?
Chưởng môn Thần Kiếm môn lắc đầu, nói:
– Dù gì là ma tinh chuyển thế, không phải tộc ta thì là khác lạ, nếu thu làm môn đệ sợ là ngày sau trở thành mối họa. Vì hai tiểu ma tinh mạo hiểm bị Thần Đình phát hiện, giáng tội thì không đáng.
Trong đại điện trừ chưởng môn Thần Kiếm môn, lão nhân tóc bạc da hồng ra còn có bảy đường chủ các đường Thần Kiếm môn thực lực cường đại, đều là nhân vật nắm quyền, tuổi tác khác nhau.
Một nam nhân trung niên nghi hoặc hỏi:
– Vậy ý của chưởng môn sư huynh là?
Chưởng môn Thần Kiếm môn mỉm cười nói:
– Các vị sư đệ có nhớ khoảng năm mươi năm trước, Thanh Dương sư thúc tổ ngẫu nhiên đi du lịch được đến một bộ bí pháp có thể trợ giúp võ giả thay trời đổi đất giao hoán thân hình không?
Lão nhân tóc bạc da hồng giật nảy mình, bản năng nói:
– Ý sư huynh nói là Di Hoa Tiếp Mộc Si Mị Thần Pháp? Đó là bộ tàp háp.
– Công pháp không chia chính tà chỉ pahna biệt trong mắt người.
Chưởng môn Thần Kiếm môn mỉm cười nói:
– Hai ma tinh còn nhỏ tuổi, tông môn hết sức bồi dưỡng chờ khi thân hình trưởng thành có thể dùng Di Hoa Tiếp Mộc Si Mị Thần Pháp đoạt hồn phách, trở thành lô đỉnh tốt nhất. Khi đó có thể bồi dưỡng ra hai chiến thần vô địch cho Thần Kiếm môn ta.
Lão nhân tóc bạc da hồng ngẫm nghĩ thật lâu, trầm ngâm gật đầu, nói:
– Cái này… Cũng là cách hay.
– Nếu thành công thì Xích Hổ bộ lạc chúng ta sẽ tiến thêm một bước.
Một vị nam nhân trung niên gật đầu, nói:
– Nếu chưởng môn sư huynh suy nghĩ như vậy đúng là đáng giá mạo hiểm, dù có đắc tội Thần Đình cũng được. Huống chi nếu chúng ta giữ kín thật tốt chưa chắc sẽ phát hiện ra. Nhưng giải quyết con mèo mập, Tam Đầu Thiên Khuyển như thế nào?
Một lão nhân áo đen âm trầm nói:
– Con mèo mập chỉ là dị thú tạp giao, tùy tiện giải quyết là xong. Con Tam Đầu Thiên Khuyển chó con thì huyết mạch tinh thuần, có chút giá trị. Tiếc rằng nó bẩm sinh khiếm khuyết, trưởng thành có hạn chết. Phải giải quyết sạch sẽ tránh cho để lộ tiếng gió.
Chưởng môn Thần Kiếm môn vừa lòng cười nói:
– Mục sư đệ nói đúng, cứ quyết định vậy đi.
Chưởng môn Thần Kiếm môn nghĩ đến điều gì, nói:
– Phải rồi có mấy đệ tử lúc trước mang đám ma tinh về tông môn?
Nam nhân trung niên cười nói:
– Ta hiểu ý của chưởng môn sư huynh, cứ yên tâm, mấy đệ tử này về sau không còn xuất hiện trong tông môn nữa.
Chưởng môn Thần Kiếm môn gật gù, khẽ thở dài:
– Thật có lỗi với bọn họ.
Nam nhân trung niên hờ hững nói:
– Tông môn nuôi bọn họ là vì sử dụng, chết vì tông môn là vinh hạnh cho bọn họ.
Chưởng môn Thần Kiếm môn nói:
– Hãy đối xử tốt với người nhà của họ.
Mọi người đồng thanh vâng dạ.
Ngoài đại điện.
Trong bóng tối một góc thần tượng, mắt Đinh Hạo rực cháy sát ý.
Đinh Hạo nghe hết cuộc họp của Thần Kiếm môn.
Chương 1092: Không chuyên nghiệp chút nào
Thần Kiếm môn quả nhiên không phải thứ tốt, nghe đoạn đối thoại rõ ràng tiểu ma tinh là hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành. Nếu đại ma vương Tà Nguyệt biết chưởng môn Thần Kiếm môn nói nó là dị thú tạp giao không biết sẽ có phản ứng gì?
Đinh Hạo ngẫm nghĩ, đặt quyết tâm.
Tối nay hắn phải cứu Sương nhi ra ngoài.
Trong đại điện rất nhanh họp xong.
Cao thủ Thần Kiếm môn nối đuôi nhau đi ra. Người ra cuối cùng là chưởng môn Thần Kiếm môn, lão nhân tóc bạc da hồng. Hai người đứng trước cửa đại điện.
Chưởng môn Thần Kiếm môn nói:
– Côn Ngọc sư đệ, hai tiểu ma tinh còn ở trong Lang Gia Kiếm tháp sao?
Lão nhân tóc bạc da hồng đáp:
– Vẫn luôn ở trong tháp, được chăm sóc rất tốt. Nhưng tiểu tử kia luôn ồn ào đòi đi ra tìm phụ thân, gây chuyện ầm ĩ khiến người nhức đầu.
– Tìm phụ thân?
Mắt chưởng môn Thần Kiếm môn lóe tia sáng lạnh, trầm ngâm nói:
– Ngươi nói nói xem phụ thân của hai tiểu tử này có phải là ma tinh một năm trước giáng xuống không?
Lão nhân tóc bạc da hồng đánh rùng mình:
– Chắc… Chắc không phải?
Một năm trước ma tinh giáng xuống Thần Kiếm sơn mạch có thực lực cường đại rợn cả người, hầu như hủy hết Thần Kiếm môn. Khi đó chưởng môn Thần Kiếm môn dẫn người đi truy bắt kết quả bị giết tè ra quần. Hai cường giả thần cảnh trong tông môn bị đánh trọng thương, phải ngủ say dưỡng thương.
Có thể nói Thần Kiếm môn mất hết mặt mũi trong trận chiến đó.
Nếu không phải ma tinh chuyển thế không muốn đại khai sát giới thì Thần Kiếm môn đã biến mất trên thế giới này.
Nhớ lại tình cảnh hôm đó, chưởng môn Thần Kiếm môn, Côn Ngọc rét run.
Nếu người đó là phụ thân của hai đứa trẻ thì Thần Kiếm môn sẽ gặp rắc rối.
Chưởng môn Thần Kiếm môn xoa trán, nói:
– Theo ta đi gặp hai tiểu tử kia, tạm thời phải trấn an bọn họ, không thể khiến chúng sinh ra tâm lý mâu thuẫn.
Chưởng môn Thần Kiếm môn, Côn Ngọc lắc người biến mất tại chỗ.
Phía xa, Đinh Hạo chậm rãi bước ra từ đằng sau thần tượng.
Còn chưa đến một canh giờ là trời sáng, Đinh Hạo bấm đốt tay tính toán. Đại quân Đan Hùng dẫn dắt chắc sắp đến trấn nhỏ bên ngoài Thần Kiếm sơn mạch, mọi thứ đã bày sẵn.
Bởi vì Côn Ngọc bị gieo dấu ấn thần thức ênn Đinh Hạo không lo lắng sẽ mất dấu hai người chưởng môn Thần Kiếm môn.
Đinh Hạo cẩn thận theo phía sau không khiến Thần Kiếm môn cảnh giác.
Một lát sau, một tòa kiếm phong như làm bằng bạch ngọc xuất hiện trong tầm mắt Đinh Hạo. Bóng tối bao phủ các ngọn núi vây quanh, ngọn núi trắng kia đặc biệt khác hẳn, như điêu khắc bằng cẩm thạch. Kiếm phong cao năm ngàn thước, bốn phía không có đường núi.
Vách núi phía đông trơn trượt như mặt kính khắc bốn chữ to.
Lang Gia Kiếm Phong.
Bốn chữ khắc bằng kiếm khí, khí thế bàng bạc, ẩn chứa ý kiếm đọa hùng vĩ. Tưng nét bút toát ra kiếm ý sắc bén đâm mây, cường giả Võ Thánh cảnh không thể khắc nổi. Có lẽ là kiệt tác của cao nhân tiền bối Thần Kiếm môn đời trước.
Trên đỉnh Lang Gia Kiếm Phong có một kiếm tháp lấp lánh bạc đừng sừng sững.
– Chắc đây là Lang Gia Kiếm Tháp lão nhân Côn Ngọc đã nói, nhóm Sương nhi bị nhốt trong đó.
Đinh Hạo phấn chấn tinh thần, thả thần thức ra tìm bốn phía. Đinh Hạo không phát hiện có gì khác lạ mới nhảy lên.
Quanh Lang Gia Kiếm Tháp quả nhiên có minh văn trận pháp cực kỳ cao minh. Đinh Hạo bất đắc dĩ nhờ thiên nhãn mới nhìn thấu sở hở của trận pháp, cẩn thận vượt qua.
Rốt cuộc đến gần Lang Gia Kiếm Tháp, lòng Đinh Hạo thấp thỏm bất an.
Lỡ như người trong Lang Gia Kiếm Tháp không phải hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành, đại ma vương Tà Nguyệt, chó con lông đen thì…
Đinh Hạo lắc người nháy mắt đến bên một cửa sổ Lang Gia Kiếm Tháp, bên trong có ngọn nến toát ra ánh sáng mờ mịt, loáng thoáng có tiếng người. Đinh Hạo cẩn thận nhìn vào trong, kích động gần như run lên.
Không sai!
Thật sự là hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành.
Tóc nữ hài tử Đinh Thiên Sương xõa ngang vai, bộ váy đổi thành trang phục đệ tử Thần Kiếm môn rất bình thường. Bộ đồ có sẵn nên không quá vừa người nữ hài tử Đinh Thiên Sương, sau mông kéo cái đuôi dài, tắm rửa sạch sẽ. Đinh Thiên Sương nằm ngửa nằm trên mặt đất, duỗi chân, vung tay phát cáu.
Nữ hài tử Đinh Thiên Sương vừa vặn vẹo vừa hét chói tai:
– A a a a! Ta muốn tìm phụ thân, mau thả ta ra ngoài!
Đinh Thiên Sương nho nhỏ hét chói tai gần như vũ khí giết người, nữ hài tử nhỏ con mà sao phát ra thanh âm lớn như vậy.
Bên cạnh Đinh Thiên Sương, đại ma vương Tà Nguyệt dùng cánh che lỗ tai ngăn tiếng ồn. Chó con lông đen mọc thêm hai cái đầu rất tội nghiệp, nó chỉ có tứ chi không che được sáu lỗ tai. Chó con lông đen chỉ có thể vùi đầu vào bụng đại ma vương Tà Nguyệt, bị tiếng hét chói tai của nữ hài tử Đinh Thiên Sương hành hạ sắp điên.
Nhậm Ngã Hành mập mạp dựa vào người chó con lông đen, lỗ tai nhét hai dúm lông mèo trắng, chắc giật từ người đại ma vương Tà Nguyệt, hiệu quả cách âm không tệ. Chẳng biết Nhậm Ngã Hành lấy đâu ra đùi gà nướng cắn miệng đầy mỡ, ánh mắt bất đắc dĩ nhìn Đinh Thiên Sương.
Nhậm Ngã Hành mập mạp khuyên nhủ:
– Ta nói này tiểu cô nãi nãi, có thấy mệt không? Mỗi cách một nén nhang là ngươi lại gào lên, ta sắp bị tiếng hét làm thủng lỗ tai…
Đinh Thiên Sương trợn to mắt nói:
– Liên quan gì ngươi? Ngươi là đồ có thực vật không còn biết ai, ngươi quên chúng ta đến tiên giới làm cái gì sao?
Nhậm Ngã Hành uất ức nói:
– Dù đến làm gì thì phải ăn no trước đã.
Đinh Thiên Sương tức giận ngứa răng:
– Chỉ biết ăn!
Nhưng bụng nhỏ kêu ùng ục, có lẽ Đinh Thiên Sương gào la mệt mỏi nên ngồi dậy.
Nữ hài tử Đinh Thiên Sương vẫy tay nói:
– Bé mập, còn đùi gà không? Cho ta một cái đi.
Nhậm Ngã Hành mập mạp mừng rỡ hỏi:
– Rốt cuộc ngươi không la hét nữa?
– Ừm!
Nữ hài tử Đinh Thiên Sương cắn đùi gà, nghiêm túc nói:
– La mệt rồi, ăn no lấy sức chút nữa tiếp tục.
Trán Nhậm Ngã Hành nổi gân xanh, ngã ngửa ra sau.
Lúc này cửa nhà đá mở ra, chưởng môn Thần Kiếm môn, Côn Ngọc bước vào.
Nữ hài tử Đinh Thiên Sương thấy vậy nhanh chóng ăn hết đùi gà, bắt đầu lăn lộn dưới đất:
– A a a a, thả ta ra ngoài, ta muốn tìm phụ thân, mau thả ta ra!!!
Thanh âm như thanh kiếm đâm vào màng tai mỗi người.
Cũng đâm vào tim Đinh Hạo.
Trong khoảnh khắc này Đinh Hạo không kiềm được muốn nhảy ra ngoài, nhưng cuối cùng hắn cố nén.
Chưởng môn Thần Kiếm môn, Côn Ngọc biểu tình bất đắc dĩ nhìn Lý Vân Kỳ. Mới rồi chưởng môn Thần Kiếm môn, Côn Ngọc lén quan sát, không biết làm sao với Đinh Thiên Sương ranh mãnh. Mặc kệ lúc trước chưởng môn Thần Kiếm môn, Côn Ngọc nói bao nhiêu lời hay đều khó thể giành được nữ hài tử Đinh Thiên Sương tin tưởng.
Côn Ngọc cố ý hù dọa:
– Này nữ hài tử kia, đừng làm ồn nữa, nếu không sẽ ném ngươi vào rừng rậm!
Ai ngờ Đinh Thiên Sương nghe xong mắt sáng rực, hỏi:
– Thật không?
Nữ hài tử Đinh Thiên Sương gào khóc gấp đôi, bộ dáng ngươi mau ném ta vào Hãn Hải sâm lâm.
Chương 1093: Không chuyên nghiệp chút nào (hạ)
Côn Ngọc che mặt.
Chưởng môn Thần Kiếm môn dở khóc dở cười.
Đinh Thiên Sương vừa khóc vừa đạp mạnh vào Nhậm Ngã Hành mập mạp đang nhai ngon lành, nháy mắt ra dấu.
Nhậm Ngã Hành vẻ mặt ngu ngơ, ngừng nhai. Một lát sau Nhậm Ngã Hành mập mạp hiểu chuyện, ồ ừ, ném đùi gà sang một bên.
Nhậm Ngã Hành nằm dưới đất hơ tay múa chân gào khan:
– A a a a, thả ta ra ngoài, ta muốn tìm sư phụ, mau thả ta ra!!! Nếu không thì sẽ làm ồn chết các ngươi!
Đinh Thiên Sương tức giận quát:
– Tên mập kia, ngươi không chuyên nghiệp chút nào!
Nhậm Ngã Hành:
-…
Hai cao thủ chưởng môn Thần Kiếm môn, Côn Ngọc suýt phì cười. Hai tiểu tử này thật thú vị, không biết phụ mẫu gì sinh ra hai đứa trẻ đáng yêu như vậy. Chưởng môn Thần Kiếm môn, Côn Ngọc nổi lòng yêu thương.
Nhưng nghĩ lại hai đứa trẻ này liên quan đến việc lớn Thần Kiếm môn bồi dưỡng ra Chiến thần vô địch, lại là ma tinh chuyển thế, là tai họa trong truyền thuyết, trái timChưởng môn Thần Kiếm môn, Côn Ngọc lại cứng rắn lên.
Nhân vật như chưởng môn Thần Kiếm môn, Côn Ngọc sẽ không bị tình cảm lấn át lý trí.
Côn Ngọc nhức đầu nói:
– Cứ chịu đựng như vậy không phải là cách.
Chưởng môn Thần Kiếm môn khẽ thở dài:
– Sửa chữa thức hải đi, xóa một phần ký ức của bọn chúng. Tuy làm vậy sẽ tổn thương một phần trí tuệ nhưng không giảm thấp thiên phú của hai đứa, chúng ta cần hai rối gỗ nghe lời chứ không phải con nít khóc quậy.
Côn Ngọc ngây người, gật đầu, nói:
– Đành vậy.
Chưởng môn Thần Kiếm môn, Côn Ngọc giao lưu bằng truyền âm nhập mật nên hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành không nghe thấy.
Côn Ngọc chậm rãi vươn tay ra, bàn tay tỏa ánh sáng đỏ mông lung chụp lên đầu nữ hài tử Đinh Thiên Sương.
Đinh Thiên Sương bản năng lùi ra sau, cảm giác có nguy hiểm:
– Lão già xấu xa muốn làm gì?
Côn Ngọc mỉm cười hiền từ nói:
– Ngoan, gia gia mang ngươi đi tìm phụ thân.
– Lão già xấu xa quỷ mới tin tưởng ngươi…
Đinh Thiên Sương ranh mãnh nhanh chóng lùi lại.
Nhưng thực lực của nữ hài tử Đinh Thiên Sương có hạn, sao đấu lại cường giả Võ Thánh cảnh như Côn Ngọc. Lực lượng vô hình vọt tới làm Đinh Thiên Sương không tự chủ được bay hướng Côn Ngọc.
Côn Ngọc dịu giọng nói:
– Ngoan, nghe lời. Hài tử, ngươi sẽ quên tất cả chuyện không vui…
Chính lúc này xảy ra dị biến.
Chợt vang tiếng mèo kêu:
– Meo!
Đại ma vương Tà Nguyệt vốn lười biếng nằm sấp dưới đất cơ thể bỗng trướng to lên biến thành mèo hai cánh khổng lồ. Bề ngoài ngốc nghếch đáng yêu trở nên dữ tợn, mồm máu há to, đại ma vương Tà Nguyệt nhanh như chớp cắn chân Côn Ngọc.
Côn Ngọc rú lên:
– A!
Côn Ngọc là cường giả Võ Thánh cảnh nhưng huyền khí hộ thể không ngăn được răng nhọn của đại ma vương Tà Nguyệt, nửa cẳng chân sắp bị cắn đứt, máu chảy đầm đìa.
Cùng lúc đó, ba tiếng chó dữ sủa vang lên.
Chó con lông đen Tam Đầu Thiên Khuyển vốn ủ rũ bỗng bật dậy, một đầu phun lửa, một đầu phun độc dịch, một đầu phun ra tia chớp đen táp chưởng môn Thần Kiếm môn.
– Meo bà nội nó, liều mạng! Con thỏ gấp còn có thể cắn người, nếu để hai tên khốn nhà ngươi làm tổn thương hai đứa trẻ này thì meo không còn mặt mũi nào gặp Tiểu Đinh Tử.
Đại ma vương Tà Nguyệt nhả miệng, nuốt một miếng thịt. Đôi vuốt như thần đao xẹt qua mặt Côn Ngọc.
Đại ma vương Tà Nguyệt, chó con lông đen vốn định chờ đệ tử Thần Kiếm môn vào mới bùng nổ làm khó dễ, nhưng chưởng môn Thần Kiếm môn, Côn Ngọc muốn xóa ký ức của nữ hài tử Đinh Thiên Sương. Đại ma vương Tà Nguyệt, chó con lông đen buộc phải hành động.
Lúc này hai vật nuôi đáng yêu bất chấp mạng sống.
Chưởng môn Thần Kiếm môn giật mình kêu lên:
– Hừ! Không biết sống chết!
Tuy nhiên chưởng môn Thần Kiếm môn có thực lực cỡ nào? Chưởng môn Thần Kiếm môn chỉ hơi giật mình rồi phản ứng lại ngay, chó con lông đen chưa đến gần gã đã búng tay. Ba luồng kiếm khí rạch phá hư không bắn bể đầu phun lửa, phun độc dịch, tia chớp của chó con lông đen. Kiếm khí để lại ba vết thương sâu thấy xương trên người chó con lông đen.
Côn Ngọc cũng kịp phản ứng lại, thực lực bùng nổ, đánh một đấm vào cổ đại ma vương Tà Nguyệt.
Bùm!
Đại ma vương Tà Nguyệt bị đánh bay, đập mạnh vào vách tường.
Chó con lông đen rống to:
– Grao!
Người chó con lông đen đầm đìa máu tươi, bị kích thích hung tính. Lực lượng huyết mạch bị kích phát, cơ thể chó con lông đen trướng to gấp mấy lần. Chó con lông đen như voi con, sáu con mắt trên ba cái đầu lóe ánh sáng hung ác. Chó con lông đen nhanh như chớp xông lên.
– A? Trong tình huống khiếm khuyết bẩm sinh vẫn có thể kích phát lực lượng huyết mạch? Thú vị.
Chưởng môn Thần Kiếm môn kêu lên, lắc người né tránh một kích kia. Bàn tay chưởng môn Thần Kiếm môn ấn hư không.
Bùm!
Chó con lông đen bay ra ngoài.
Tuy chó con lông đen bùng phát lực lượng huyết mạch nhưng dù gì nó còn nhỏ, không phải đối thủ cường giả đỉnh Võ Thánh cảnh như chưởng môn Thần Kiếm môn.
Mắt chưởng môn Thần Kiếm môn tràn ngập sát khí:
– Giết hai con súc sinh này, không chừa một con.
Đại ma vương Tà Nguyệt, chó con lông đen biểu hiện làm chưởng môn Thần Kiếm môn hiểu được nếu để hai con vật nuôi sống thì sẽ là tai họa ngầm.
– Không được đụng vào chó và mòe của ta!
Nữ hài tử Đinh Thiên Sương nhào lên người đại ma vương Tà Nguyệt, Nhậm Ngã Hành mập mạp thì che chở chó con lông đen. Hai đứa trẻ muốn dùng cơ thể mình bảo vệ đồng bạn nhỏ.
Chưởng môn Thần Kiếm môn quát to:
– Kéo chúng ra, hành động!
Vết thương trên chân Côn Ngọc đã lành, biểu tình dữ tợn, hoàn toàn không tương xứng với ngoại hình tóc trắng, da dẻ hồng hào hiền từ. Côn Ngọc vươn tay muốn kéo nữ hài tử Đinh Thiên Sương.
Bỗng nhiên…
Nữ hài tử Đinh Thiên Sương nhìn hướng cửa nhà đá, đôi mắt xinh đẹp trong veo như thủy tinh mã não tràn ngập vui mừng.
– Phụ thân!
Côn Ngọc buồn cười nói:
– Tiểu tử nghịch ngợm, lúc này còn muốn lừa ta…
Côn Ngọc chưa nói xong bỗng nghe phía sau lưng chưởng môn Thần Kiếm môn kinh kêu:
– Ngươi là ai? Tại sao vào đây?
Côn Ngọc giật nảy mình, ngoái đầu lại khó tin phát hiện từ khi nào có người áo xanh đeo mặt nạ quỷ thanh đồng đứng trước cửa nhà đá, đôi mắt lạnh băng đốt cháy sát ý.
Gió nổi lên.
Mắt Côn Ngọc hoa lên, người áo xanh đeo mặt nạ quỷ thanh đồng lắc người một cái đã đến trước mặt nữ hài tử Đinh Thiên Sương.
Đinh Thiên Sương vui mừng nhảy cẫng lên:
– Phụ thân, thật sự là phụ thân sao?
Nữ hài tử Đinh Thiên Sương ôm cổ Đinh Hạo, chu môi hôn gò má hắn. Đinh Thiên Sương vùi đầu vào ngực Đinh Hạo, khóc nức nở.
Mấy ngày nay dù gặp nguy hiểm trong Hãn Hải sâm lâm, bị đệ tử Thần Kiếm môn lừa đến đây bắt nhốt, kinh hoàng, khủng hoảng vận mệnh không biết trước nhưng Đinh Thiên Sương chưa hề khóc. Vào lúc này, Đinh Thiên Sương không kiềm được nữa.
Tiếng khóc chất chứa uất ức, làm nũng nhưng càng nhiều là vui sướng.
– Sao bây giờ sư phụ mới đến?
Nhậm Ngã Hành mập mạp ôm chặt đùi Đinh Hạo cố nặn hai giọt nước mắt, chỉ vào đại ma vương Tà Nguyệt.
Chương 1094: Đánh khắp Thần Kiếm môn
Nhậm Ngã Hành mập mạp nói:
– Mèo của sư phụ sắp bị người ta đánh chết, đồ đệ đáng yêu mê người ta đây cũng bị bọn họ khi dễ. Sư phụ đừng dễ dàng bỏ qua đám rùa Thần Kiếm môn!
Nhậm Ngã Hành mập mạp nói xong khóc toáng lên.
Lúc trước hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành bướng bỉnh đi theo Đinh Hạo vào trận pháp truyền tống trên bàn cờ đá, ai ngờ không được truyền tống cùng hắn. Hai đứa trẻ, một con mèo, một con chó ở trong Hãn Hải sâm lâm gặp muôn vàn khó khăn. Có mấy lần hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành, đại ma vương Tà Nguyệt, chó con lông đen suýt bị mãnh thú nuốt sống. Từ khi hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành ra đời đã được nâng niu như trứng, đã bao giờ chịu cực khổ như vậy?
Đinh Hạo nhẹ vuốt tóc nữ nhi, lòng vô cùng dịu dàng:
– Rồi rồi, đừng khóc nữa, Sương nhi ngoan.
Trái tim luôn treo cao cuối cùng rơi xuống ngực Đinh Hạo.
May mắn tối nay Đinh Hạo lẻn vào Thần Kiếm môn, nếu không thì đến ngày mai hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành bị xóa ký ức, hắn sẽ tự trách mình suốt đời.
Đại ma vương Tà Nguyệt nhảy vọt lên:
– Meo, nhân sủng, ngươi đến rồi? Tại sao mỗi lần ta bị đánh ngươi mới xuất hiện? Mau giết đám tạp chủng Thần Kiếm môn này!
Đại ma vương Tà Nguyệt to vẻ rất hưng phấn, giương nanh múa vuốt hướng chưởng môn Thần Kiếm môn.
– Tôn tử, nhân sủng của ta đã đến, ngươi tiêu đời rồi!
Chó con lông đen chạy lại, ba cái đầu thân thiết dụi chân Đinh Hạo.
Đối diện.
Chưởng môn Thần Kiếm môn biểu tình cực kỳ khó xem. Có người lẻn vào tông môn mà chưởng môn Thần Kiếm môn không phát hiện ra.
Chưởng môn Thần Kiếm môn sắc mặt âm trầm nói:
– Rốt cuộc ngươi là ai? Dám không mời mà đến, xông vào sơn môn Thần Kiếm môn ta?
Đinh Hạo không thèm nhìn chưởng môn Thần Kiếm môn.
Đinh Hạo dịu dàng nói:
– Tốt rồi, Sương nhi ngoan, không khóc nữa. Ngã Hành cũng đứng lên đi, chúng ta rời khỏi đây.
Chưởng môn Thần Kiếm môn cười khẩy nói:
– Đi? Ha ha ha ha ha ha! Đi đâu? Hôm nay ngươi phải ở đây!
Côn Ngọc giơ tay lên, mũi tên cảnh báo chói tai bắn lên cao nổ vang trong trời đêm. Buổi tối yên tĩnh trở nên ồn ào, vô số bóng dáng kiếm quang tụ tập hướng Lang Gia Kiếm Tháp.
Đinh Hạo đặt hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành lên lưng đại ma vương Tà Nguyệt biến to ra, hai tay hắn chộp hư không. Thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá cùng xuất hiện trong tay Đinh Hạo, chớp mắt lực lượng kỳ dị tràn ngập.
Đinh Hạo cười to bảo:
– Chờ xem hôm ai chặn được ta!
Đinh Hạo giơ tay chém một đao.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Lang Gia Kiếm Tháp có vô số minh văn trận pháp gia cố bị chém thành hai khúc. Lang Gia Kiếm Tháp nghiêng rớt xuống vách đá Lang Gia Kiếm Phong. Đinh Hạo cùng với ánh sáng vàng bạc bắn lên cao, tới giữa không trung. Đại ma vương Tà Nguyệt cõng hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành cùng chó con lông đen đi theo Đinh Hạo.
Chưởng môn Thần Kiếm môn quát to:
– Đi đâu được?
Chưởng môn Thần Kiếm môn giơ tay lên!
Vù vù vù vù vù!
Chớp mắt vô số kiếm quang bắn ra như sao rơi đầy trời, hình thành lưới kiếm quang đáng sợ.
Đinh Hạo lạnh lùng quát:
– Múa búa trước cửa Lỗ Ban.
Tay phải Đinh Hạo cầm thanh kiếm rỉ sét đâm ra, trong một thoáng bốn loại kiếm ý xuân hạ thu đông bùng nổ. Vô số kiếm ý kiếm khí phun ra.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Lưới kiếm quang đầy trời bị đập nát.
– Cái gì?
Con ngươi chưởng môn Thần Kiếm môn co rút:
– Đó là… Kiếm ý?
Tông môn này lấy thần kiếm làm khẩu hiệu, có thể thể thấy là tông môn kiếm tu ghê gớm, có tạo nghệ siêu phàm về kiếm đạo. Gã là chưởng môn Thần Kiếm môn, liếc sơ liền nhận ra Đinh Hạo thi triển kiếm ý trong truyền thuyết.
Không ngờ là kiếm ý.
Đây chính là áo nghĩa cuối cùng của kiếm đạo khó tu luyện nhất. Sau khi kiếm ý đại thành, một luồng thần niệm có thể hóa thành vô số kiếm quang không chỗ không ở. Lấy ý niệm làm kiếm, không gì phá vỡ dược. Nguyên Thần Kiếm môn hiện nay không người nào nắm giữ được kiếm ý.
Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng bí ẩn vừa ra tay thế nhưng chính là bốn loại kiếm ý.
Làm sao không khiến chưởng môn Thần Kiếm môn giật mình?
Chưởng môn Thần Kiếm môn rống to:
– Đừng để hắn chạy, mở ra hết trận pháp tông môn, nhất định phải bắt hắn lại!
Chưởng môn Thần Kiếm môn biết Đinh Hạo thi triển kiếm ý thì muốn bắt sống hắn, tra khảo cách tu luyện kiếm ý.
Trong trời đêm, đệ tử Thần Kiếm môn ồ ạt ngự kiếm bay đến, giống như bươm bướm, châu chấu đầy trời. Các luồng sáng kiếm khí khiến trời đêm cực kỳ rực rỡ, xinh đẹp.
Bọn họ từ bốn phương tám hướng bao vây Đinh Hạo vào giữa.
Đinh Hạo hét to:
– Cút đi!
Đao kiếm cùng xuất hiện.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Hỏa long và băng long cùng hiện ra, đánh bay đệ tử Thần Kiếm môn trong phạm vi ngàn thước, vòng vây to lớn xuất hiện một lỗ hổng. Đinh Hạo mang theo đám người hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành, đại ma vương Tà Nguyệt, chó con lông đen nhanh như chớp xông ra ngoài.
Cùng lúc đó, trận pháp các góc sơn môn Thần Kiếm môn đều mở ra.
Từng tầng vòng bảo hộ năng lượng mắt thường trông thấy lập tức dựng lên. Vô số ngọn núi bị bao phủ, như tù giam trong thiên địa che phủ mọi thứ trong tông môn.
Chưởng môn Thần Kiếm môn lạnh lùng cười:
– Chỉ là con cá trong lưới, ha ha ha ha ha ha! Chờ xem ngươi có thể chạy trốn tới đâu!
Đám cao thủ, trưởng lão đường chủ Côn Ngọc bao vây truy sát.
Chớp mắt Đinh Hạo đã lao ra khỏi Lang Gia Kiếm Phong mấy ngàn thước. Vòng bảo hộ trận pháp thứ nhất chặn Đinh Hạo lại, màu lam nhạt như sóng nước ngăn cản. Đây là vòng bảo hộ đủ chịu được cường giả đỉnh Võ Thánh cảnh đánh hết sức một lần, khủng khiếp hơn Thủy Mạc Thiên Hoa trận pháp phòng ngự số một Vô Tận đại lục.
Đệ tử Thần Kiếm môn bốn phía thấy tình hình này thì lộ biểu tình trào phúng.
Đám cao thủ, trưởng lão đường chủ Côn Ngọc, chưởng môn Thần Kiếm môn từ xa thấy Đinh Hạo bị bao vây không kẽ hở, cười khinh thường như mèo vờn chuột. Trước giờ chưa có ai xông ra khỏi trận pháp hộ sơn Thần Kiếm môn.
Trong đám đông, một thiếu niên mặt trắng mặc áo kiếm sĩ màu đỏ lao ra khỏi đám đông.
Thiếu niên mặt trắng mặc áo kiếm sĩ màu đỏ nhìn chằm chằm vào Đinh Hạo, lạnh lùng cười:
– Tên giặc kia, ngươi tốn đi đâu?
Đệ tử Thần Kiếm môn reo hò.
Thiếu niên mặt trắng mặc áo kiếm sĩ màu đỏ rất có uy vọng, được mọi người yêu thích, chắc cũng là thiên tài của Thần Kiếm môn.
Đinh Hạo không thèm nhìn thiếu niên mặt trắng mặc áo kiếm sĩ màu đỏ, đưa lưng hướng gã quan sát kỹ trận pháp phòng hộ thủy hệ trước mắt mình.
Thiếu niên mặt trắng mặc áo kiếm sĩ màu đỏ hừ lạnh một tiếng:
– Muốn chết!
Thiếu niên mặt trắng mặc áo kiếm sĩ màu đỏ đâm ra một kiếm, trong không khí vang tiếng xẹt xẹt. Có thứ gì mắt thường không thể thấy xuyên qua hư không bay tới.
Tiếng đệ tử Thần Kiếm môn hoan hô càng vang.
Đám cao thủ, trưởng lão đường chủ Côn Ngọc, chưởng môn Thần Kiếm môn ở phía xa gật đầu, mỉm cười.
Chương 1095: Viện quân đến
Lão nhân tóc bạc da hồng cười nói:
– Đại Hư Không Xuyên Thoa kiếm pháp của Lăng Ba ngày càng thành thạo, uy lực bất phàm, đã đến đỉnh cao. Đây là một cơ hội vừa lúc cho hắn rèn luyện, để Lăng Ba niềm hy vọng tương lai của tông môn có thêm kinh nghiệm thực chiến.
Có đám cao thủ, trưởng lão đường chủ Côn Ngọc, chưởng môn Thần Kiếm môn tọa trấn, dù thiếu niên mặt trắng mặc áo kiếm sĩ màu đỏ Lăng Ba không địch lại người đeo mặt nạ quỷ thanh đầu thì ít nhất không gặp nguy hiểm.
Nhưng chớp mắt…
Đinh Hạo không thèm quay đầu lại, vung tay.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Một chuỗi tiếng vang trầm đục.
Các điểm trong hư không nổ tung như bong bóng bể, kình khí đáng sợ thành vòi rồng khuếch tán.
– A! Phụt!
Thiếu niên mặt trắng mặc áo kiếm sĩ màu đỏ Lăng Ba hộc búng máu, bị trọng thương bay ngược ra, ngất xỉu.
Tiếng đệ tử Thần Kiếm môn hoan hô chợt ngừng bặt.
Nụ cười trên mặt đám cao thủ, trưởng lão đường chủ Côn Ngọc, chưởng môn Thần Kiếm môn đong lại.
Càng khiến đám cao thủ, trưởng lão đường chủ Côn Ngọc, chưởng môn Thần Kiếm môn kinh sợ là Đinh Hạo chậm rãi vươn tay ấn vào vòng bảo hộ trận pháp màu lam nhạt. Một tầng băng tinh trắng lấy tay Đinh Hạo làm trung tâm nhanh chóng khuếch tán, vòng bảo hộ gợn sóng lam nhạt chợt đông lại.
Răng rắc!
Có tiếng giòn vang, lòng bàn tay Đinh Hạo nhấn mạnh.
Bùm!
Vòng bảo hộ vỡ một cái lỗ to.
Đinh Hạo, đại ma vương Tà Nguyệt lắc người biến mất tại chỗ.
Chưởng môn Thần Kiếm môn hét to:
– Đuổi theo!
Các loại trận pháp, thủ hộ,g iam cầm trong sơn môn Thần Kiếm môn cỡ mấy trăm cái, tuyệt đối không thể để người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng chạy trốn.
Tiếng ngự kiếm xé gió vang lên không dứt bên tai.
Từng đợt kiếm quang xẹt qua rạch hư không.
Mỗi kiếm quang đại biểu cho một vị cường giả Thần Kiếm môn.
Khi bọn họ chạy tới trận pháp phòng hộ tiếp theo thì trên vòng bảo hộ năng lượng đỏ rực có cái lỗ to ba thước, vòng phòng hộ này không thể ngăn cản người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng.
Bọn họ tiếp tục đuổi theo.
người Thần Kiếm môn ngày càng giật mình.
Từng trận pháp phòng hộ bị phá mở, tốc độ quá nhanh. Năng lượng phòng hộ vững chắc trước mặt người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng như tờ giấy mỏng dễ dàng bị đâm thủng, không thể ngăn cản bước chân của hắn.
Trong giọng nói của chưởng môn Thần Kiếm môn chất chứa tức giận quát:
– Đuổi theo, đánh gục hắn!
Tự tin, bình thản trong lòng chưởng môn Thần Kiếm môn đã rút đi.
Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng có lai lịch gì?
Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng có thể thoải mái phá mở trận pháp tông môn Thần Kiếm môn, không lẽ hắn biết sơ hở mấy mắt trận? Hoặc… Người này là nội gian, phản đồ của Thần Kiếm môn?
Nghĩ đến đây chưởng môn Thần Kiếm môn rất giật mình, dù thế nào thì gã không thể để người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng chạy thoát.
Chớp mắt đám người người Thần Kiếm môn đuổi theo ra mấy trăm dặm, vượt mấy chục trận pháp thủ hộ.
Mơ hồ thấy phía trước có bóng dáng người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng, mấy tầng trận pháp phòng hộ phía ngoài cùng chính là trận pháp mạnh nhất Thiên Tôn, dụng để phòng ngự ngoại địch. Tốc độ phá trận pháp của người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng đã chậm lại.
– Đừng để hắn chạy!
– Giết!
– Bao vây hắn, bắt hắn lại!
Các đệ tử Thần Kiếm môn tức giận.
Đùa gì vậy? Bị đối phương xâm nhập tông môn đại náo, hiện tại mắt thấy hắn sắp bỏ tốn, nếu chuyện này đồn ra thì Thần Kiếm môn không còn mặt mũi nào nữa, tuyệt đối sẽ thành trò cười của tông môn khác.
Lão nhân tóc bạc da hồng lắc người biến thành luồng sáng công kích Đinh Hạo.
Đinh Hạo đang phá giải trận pháp thủ hộ này. So sánh với trận pháp trong tông môn thì trận pháp càng ở vòng ngoài càng cường đại, Đinh Hạo cần nhiều thời gian hơn. Tất nhiên quan trọng nhất là lúc trước đi vào Đinh Hạo đã nhìn thấu các trận pháp, hơi sửa đổi nó một chút để dễ ra ngoài. Nếu không làm vậy dù Đinh Hạo có là thần trận pháp giáng xuống thế gian cũng không cách nào nhẹ nhàng phá giải nhiều trận pháp của Thần Kiếm môn.
– Đi đâu?
Người Côn Ngọc chưa đến hai kiếm hoàn đã bay ra khỏi lỗ mũi, hóa thành ánh sáng sắc bén bắn hướng Đinh Hạo.
Côn Ngọc là cường giả tuyệt đối cảnh giới Võ Thánh cảnh cao giai, vừa ra tay khí thế vô song, cực kỳ sắc bén.
Đinh Hạo nhíu mày, tay phải cầm thanh kiếm rỉ sét bỗng rung lên. Lực lượng cấm kỵ chí tôn trong thanh kiếm rỉ sét bùng nổ, thoáng chốc chí tôn chi khí tràn ngập. Vết rỉ sét loang lổ như có sự sống tách ra khỏi thân kiếm, biến thành luồng sáng bay ra.
Đinh đinh!
Chợt vang hai tiếng khẽ khàng.
Vết loang lổ và kiếm hoàn va chạm vào nhau, tự bay ngược về.
Cùng lúc đó, vang tiếng nổ điếc tai, trận pháp thứ một trăm bị phá hở. Đinh Hạo, đại ma vương Tà Nguyệt biến thành tia chớp bay đi xa.
– Cái gì?
Côn Ngọc giật này mình, trong mắt tràn ngập sợ hãi.
Côn Ngọc vất vả tu luyện bí thuật kiếm hoàn thế nhưng bị đối phương nhẹ nhàng phá giải, vừa rồi hơi thở trong thanh kiếm rỉ sét rốt cuộc là…
Chưởng môn Thần Kiếm môn không bình tĩnh được nữa.
– Cùng nhau ra tay, đối phó với loại giặc này không cần nói đến đạo nghĩa, giết!
– Ba, bốn mươi cao thủ Võ Thánh cảnh của Thần Kiếm môn cùng ra tay, lực lượng đáng sợ dời núi lấp biển đánh hướng Đinh Hạo. Hư không bị chấn vỡ nát, bão tố hình thành trong không trung.
Lúc này còn lại tám trận pháp thủ hộ.
Đinh Hạo nhíu mày.
Nhiều cường giả thánh nhân cảnh ra tay, Đinh Hạo ứng đối sẽ rất khó khăn. Đinh Hạo cảm thấy áp lực quá lớn, bên cạnh còn có hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành, hắn phải phân tâm chăm sóc chúng tránh cho bị lan đến.
Đinh Hạo không do dự nữa.Vấn chi tối dạ – Hạ chi nguyên giản – Các bạn làm sao Vấn chi : ngư kiếm biết chi đáp chi ^^ …!
Tay phải hoàn toàn khởi động thanh kiếm rỉ sét. Lực lượng cấm kỵ chí tôn trong thanh kiếm rỉ sét hoàn toàn bùng nổ, cực âm ngục băng huyền khí ở hạ đan điền ở bụng bị hút sạch. Thân thanh kiếm rỉ sét trướng to mười thước, thân kiếm giống như cửa thành lấp lánh ánh sáng, không có một chút tỳ vết. Thanh kiếm rỉ sét như mặt trời tỏa ánh sáng chói mắt, trong mấy trăm dặm Thần Kiếm sơn mạch được chiếu sáng rõ như ban ngày.
Hơi thở quân lâm thiên hạ quét sạch bốn phía.
– Cái gì?
– Đây là…
Các cao thủ Võ Thánh cảnh Thần Kiếm môn kiềm không được sinh ra nỗi sợ, đó là lực lượng rất đáng sợ.
Đinh Hạo xuất kiếm.
Đinh Hạo không ra tay với người Thần Kiếm môn.
Thanh kiếm rỉ sét chém vào trận pháp thủ hộ trước mắt.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Tiếng gầm rống như thiên địa tan vỡ vang lên, như thần linh đang tức giận rít gào. Nguyên Thần Kiếm sơn mạch rung rinh, một luồng kiếm quang khủng khiếp sắp hủy diệt thời gian chớp mắt xuyên thấu vài trận pháp cuối cùng còn lại.
Cùng đó, thân hình Đinh Hạo, đại ma vương Tà Nguyệt theo kiếm quang bay ra khỏi phạm vi sơn môn Thần Kiếm môn.
– Chết tiệt, đuổi theo! Không thể cho hắn trốn!
– Mau đi mời lão tổ tông ra tay!
– Hừ! Hắn chỉ có tu vi huyền khí chưa đến Võ Đế cảnh, ta đoán thần kiếm trong hắn không húc giục được mấy lần, giết!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










