Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 214 [ chương 1066 đến 1070 ]
❮ sautiếp ❯Chương 1066: Lại trở về Hãn Hải sâm lâm (hạ)
Đinh Hạo không nói cho Nạp Lan Sơ suy đoán của mình. Có lẽ Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức là người hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp muốn tìm, có lẽ không phải. Đinh Hạo muốn tìm hiểu rõ ràng, tại sao nhiều năm qua Thiên Nộ Kiếm Nạp Lan Tính Đức không quay về Thiên Hoang bộ lạc tìm con của mình, gã có phải kẻ lạnh lùng bạc tình không?
Từ khi Đinh Hạo đi đến Thần Ân đại lục, Nạp Lan Sơ là người thứ nhất hết lòng chăm sóc hắn, còn có ơn cứu mạng. Một giọt nước đáp trả cả thùng nước là nguyên tắc làm người của Đinh Hạo, huống chi mấy ngày nay tiếp xúc hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp không chỉ đơn giản là ân nhân của hắn.
Hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp càng giống bằng hữu, người thân, là thân nhân đầu tiên trong Thần Ân đại lục.
Vì vậy Đinh Hạo không hy vọng hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp lại bị tổn thương.
Xe máy huyền khí Tia Chớp Đen xẹt qua không trung, cắt tầng mây rít gào bay hướng tây. Chỗ này là khu vực vòng ngoài Hãn Hải sâm lâm, không có thần thú trong danh sách thiên cương địa sát xuất hiện. Đinh Hạo tăng tốc độ xe máy huyền khí Tia Chớp Đen lên mức cao nhất.
Đến buổi tối đoàn người Đinh Hạo, Lệ Thính Thiền, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp gặp mấy nhóm cao thủ nhân loại. Bọn họ không chào hỏi mà cảnh giác từ xa, né tránh xa xa.
Đinh Hạo thầm yên lòng, hắn không đi nhầm đường, đám võ giả này đến vì di tích tông môn cổ đại trong tin đồn.
Đinh Hạo bám theo các võ giả.
Sáng sớm hôm sau đoàn người Đinh Hạo, Lệ Thính Thiền, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp đến mục đích.
Mặt trời mới mọc, ánh nắng rọi xuống Hãn Hải sâm lâm có vẻ đẹp tĩnh lặng.
Đây là một vùng núi mọc lởm chởm, núi cao mấy vạn thước đứng thẳng như từng ngọn thần tháp đâm lên trời. Chướng khí màu đen lượn lờ trong núi, những thực vật màu đen đã thích ứng với khí độc sinh trưởng trên ngọn núi, nhuộm phạm vi mấy ngàn dặm một màu đen kỳ dị.
Ngọn núi cao ngất đâm mây che ánh mặt trời sâu trong đá núi vạn thước quanh năm không thấy mặt trời, ban ngày lạnh lẽo âm u như bóng đêm.
Đồn rằng di tích tông môn cổ đại nằm trong rừng đá kiếm phong tử vong hẻo lánh này.
Có lẽ bởi vì nơi này tràn ngập khí độc, trùng độc đầy rẫy, quá âm u lạnh lẽo, ánh sáng tối tăm nên mấy vạn năm qua hiếm có ai đến đây. Nửa tháng trước có một đội hái thuốc đi lạc vào đây mới phát hiện di tích tông môn cổ đại.
Đinh Hạo đi theo đám người vào rừng đá kiếm phong, phát ra huyền khí hỏa diễm nhàn nhạt hình thành vòng bảo hộ bên cạnh che chở hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp, tránh cho hai người hút phải khói độc.
Càng vào sâu bên trong thì bầu trời hoàn toàn tối đen, cho người cảm giác đi vào thế giới hắc ám dưới lòng đất.
Qua nhiều lần thám hiểm giống nhau, Đinh Hạo rất có kinh nghiệm trong hoàn cảnh này. Trên đường đi mấy lần gặp nguy hiểm Đinh Hạo nhẹ nhàng giải quyết, gặp vài sát thủ nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của muốn chặn giết người thám hiểm bị Đinh Hạo mạnh mẽ càn quét.
Khoảng ba canh giờ sau di tích tông môn cổ đại xuất hiện trước mắt.
Một mảnh phế tích hỗn độn, thần điện sụp đổ phủ lớp bụi dày. Pho tượng nứt vỡ, nền vật kiến trúc mơ hồ tồn tại. Có thể thấy được chỗ này từng có một kiến trúc vô cùng hùng vĩ nhưng bây giờ đã phủ đầy cát bụi tối đen. . ngôn tình sủng
Phế tích hoang tàn kéo dài ra xa, chỗ này chỉ là vòng ngoài di tích tông môn cổ đại.
Trong vô số di tích Đinh Hạo từng thấy thì di tích tông môn cổ đại này bị tổn hại trầm trọng nhất, hầu như không thể phân biệt ra năm tuổi của nó. Không thể từ phong cách kiến trúc, đường nét pho tượng phân biệt ra chỗ này từng tồn tại tông môn như thế nào.
Đinh Hạo thầm nghĩ:
– Di tích bị tàn phá cỡ này chắc không còn thứ gì đáng giá tại đây.
Dọc theo phế tích sụp đổ thhấy bậc thang mơ hồ không hướng lên trên mà kéo dài xuống dưới đi thông lòng đất.
Trên bậc thang đầy dấu chân, chắc là các đội đến trước đã leo xuống.
Đinh Hạo cẩn thận bảo vệ hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp, cùng Lệ Thính Thiền đi xuống.
Nạp Lan Du Hiệp khờ bỗng kéo áo Đinh Hạo, nói:
– Người tốt, nơi này tối qua, hình như phía trước có thứ gì kỳ kỳ, ta sợ…
Đinh Hạo giật nảy mình.
Đinh Hạo phát hiện trong bóng tối trước mặt cách hai mươi thước có thứ gì ẩn núp phát ra sát khí sắc bén nhưng cố ý thu giấu, không ngờ Nạp Lan Du Hiệp cũng cảm ứng được. Trong cơ thể thiếu niên này thật sự có một loại lực lượng kỳ diệu.
Lệ Thính Thiền cười cười, vườn đôi tay ra nắm tay hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp.
Lực lượng phật tính thần thánh tràn ngập, trấn an tâm hồn hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp, xua tan nỗi sợ. Lực lượng phật gia có công hiệu khắc chế tự nhiên với tồn tại hắc ám, dơ bẩn. Hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp cảm thấy nhẹ nhàng rất nhiều.
Nạp Lan Du Hiệp cười khờ:
– Đa tạ địa tỷ tỷ xinh đẹp, tỷ là thê tử của người tốt đúng không?
Trong thời gian này Nạp Lan Du Hiệp ngốc bí hiểm kiên quyết cho rằng Lệ Thính Thiền là vợ của Đinh Hạo, đây không phải là lần đầu gã nói câu đó.
Đinh Hạo, Lệ Thính Thiền chỉ cười cười.
Cách hai mươi thước bỗng có một con rắn đen nhỏ nhanh như chớp phóng ra, lặng lẽ ẩn trong bóng tối hầu như không thấy được nó. Con rắn nhỏ có khí thế đáng sợ, hung ác không xứng với hình thể nhỏ bé.
Đinh Hạo búng tay. Nguồn truyện audio Podcast
Con rắn đen nhỏ bị một luồng kiếm quang chém làm hai khúc rơi xuống đất.
Làm người ta kinh ngạc là hai khúc cơ thể nhúc nhích biến thành ia con rắn đen càng nhỏ dung nhập vào bóng tối.
Đinh Hạo khen một câu:
– Lại một con hồng hoang di chủng, không ngờ có thể phân thân.
Đinh Hạo không để bụng.
Đoàn người Đinh Hạo, Lệ Thính Thiền, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp tiếp tục đi tới.
Cái gọi là kẻ tài cao gan cũng lớn, lòng Đinh Hạo rất sốt ruột, cất bước đi nhanh. Đoàn người Đinh Hạo, Lệ Thính Thiền, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp đuổi kịp một số người đi trước, trong không gian tối tăm tất cả giữ cảnh giác, cách một khoảng với người không quen biết. Các cường giả đi chung thì trao đổi điều gì.
Những lời bàn bạc tất nhiên là khó thể lọt khỏi tai Đinh Hạo.
Đinh Hạo biết được chút tin tức từ cuộc trò chuyện của đám người.
Thanh niên Lý Ninh ở Bắc Địa thành nói đúng, trong di tích tông môn cổ đại thật sự phát hiện dấu vết của ma tinh chuyển thế. Cao thủ binh sĩ Hắc Giáp Quân nghe tin chạy đến bao vây tiễu trừ, kết quả chẳng những không bắt được ma tinh ngược lại tổn thất thảm trọng. Chờ viện quân cao thủ Thần Đình đến thì ma tinh chuyển thế đã trốn sâu vào di tích tông môn cổ đại, mất tích.
Có người phát hiện trong di tích tông môn cổ đại có một chiếc hoàng kim chiến ủng, sau này chứng minh là Lý Vân chiến ủng của Đinh Thánh Thán. Điều này càng khiến Thần Đình chú ý, thật nhièu cường giả, cao thủ đến đây điều tra.
Lòng Đinh Hạo cực kỳ kích động.
Chương 1067: Vây giết ma tinh
Chỗ này có chiến ủng của phụ thân ít nhất nói nên Đinh Thánh Thán từng đến đây, bây giờ Thần Đình còn nhạy cảm với tin tức này nói lên phụ thân chưa bị Thần Đình giết hay bắt giữ, vẫn sống sót trên đời.
Đinh Hạo không hy vọng sẽ gặp Đinh Thánh Thán, Vũ Khuynh Thành trong di tích tông môn cổ đại này.
Đinh Hạo chỉ hy vọng tìm được một ít manh mối dấu vết, hoặc phát hiện đồ đạ Đinh Thánh Thán, Vũ Khuynh Thành để lại. Vậy thì Đinh Hạo có phương hướng tìm kiếm phụ mẫu của mình.
Đoàn người Đinh Hạo, Lệ Thính Thiền, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp đi khoảng một nén nhang sau đằng trước xuất hiện nhiều người.
Các cường giả, cao thủ từ khắp nơi tụ tập lại, dường như đang chờ đợi điều gì.
Đây là một quảng trường to lớn đã sụp đổ, khắp nơi là cột đá gãy đổ, tảng đá to. Mặt đất nứt ra, có gió lạnh luồn từ khe hở, không biết sâu bên trong là cái gì. Tiếng gió hú như tiếng cú đêm kêu làm không gian âm trầm, khủng khiếp.
Tận cùng quảng trường là một dãy kiến trúc cổ.
Dãy kiến trúc lưu trữ hoàn chỉnh một chút, lâu vũ sừng sưng san sát nhau phu tầng bụi xám dày, nhìn từ xa như rừn cây chết, hoàn toàn không còn bất cứ sự sống.
Những lâu vũ này kéo dài sâu trong bóng tối, không biết quy mô lớn đến đây.
Khoảng mấy ngàn binh sĩ Hắc Giáp Quân xếp trận ở tận cùng quảng trường hợp thành bức tường đen, không cho phép bất cứ người nào vào trong dãy kiến trúc lâu vũ.
Một vị tướng quân bộ dạng thần tướng mặc áo giáp thần long đen, gần trăm hộ vệ vây quanh đứng trước đội binh sĩ Hắc Giáp Quân. Kiếm bén chỉ vào vết kiếm ngân lóe ánh bạc dưới mặt đất.
Tướng quân binh sĩ Hắc Giáp Quân quát to:
– Thần Đình đang truy bắt ma tinh chuyển thế, không ai được vào tòa quỷ thành này, tránh cho ma tinh lẫn vào đám đông bỏ trốn. Có thấy vạch trắng này không? Ai vượt qua nó, giết không tha!
Tướng quân binh sĩ Hắc Giáp Quân rất có uy nghiêm, không tha cãi lại.
Không ai dám chống lại uy nghiêm của Thần Đình.
Dù có nhiều cao thủ đến từ tông môn, thế gia đứng đây cộng lại dư sức đánh bại binh sĩ Hắc Giáp Quân nhưng không ai dám lộ ra bất mãn, đây là uy nghiêm Thần Đình tích lũy nhiều năm, không dễ khiêu khích.
Đinh Hạo lẫn trong đám đông, quan sát kỹ càng.
Cường giả đến đây đa số là từ cảnh giới Võ Hoàng cảnh trở lên, cũng có Võ Đế cảnh, Võ Thánh cảnh. Hơn một ngàn binh sĩ Hắc Giáp Quân dàn hàng ngang thực lực bình quân cỡ đỉnh Võ Vương cảnh. Tướng quân binh sĩ Hắc Giáp Quân lúc trước lên tiếng là cường giả đỉnh Võ Đế cảnh.
Hơn một ngàn Tướng quân binh sĩ Hắc Giáp Quân sắp hàng ngay ngắn, áo giáp đen cùng kiểu. Tuy thực lực cá nhân không cao nhưng binh sĩ Hắc Giáp Quân xếp trận thì có khí thế cường đại như núi cao làm người nhìn e ngại.
– Tình hình bị Hắc Giáp Quân khống chế, nếu cứ tiếp tục thế này thì mọi manh mối sẽ đứt…
Đinh Hạo nóng nảy.
Trong cường giả các nơi có một số người cũng sốt ruột. Nhìn dãy kiến trúc lâu vũ màu đen phía xa hoàn chỉnh, nếu di tích tông môn cổ đại có thần tàng thì chắc chắn nằm trong đó, nhưng không ai dám đạp qua lằn ranh trắng.
Phải tìm cách đánh vỡ tình huống này.
Đinh Hạo đang vắt óc suy nghĩ thì biến dị xảy ra.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Vang tiếng nổ điếc tai.
Trong dãy kiến trúc lâu vũ màu đen phía xa có ánh sáng chói mắt nhấp nháy, năng lượng khủng khiếp tựa biển cả bùng nổ. Kình phong tốc lên tro bụi đen bao phủ khắp nơi, bụi bay mịt mù làm không gian vốn tối tăm trở nên mong lung. Thoáng chốc trông không gian như có vô số ma quỷ bò dưới đất trồi lên.
Một bóng người hộc máu lùi ra khỏi dãy kiến trúc lâu vũ màu đen phía xa, người đó đụng vỡ vô số lâu vũ văng ra ngoài.
Có binh sĩ Hắc Giáp Quân nhận ra thân phận người đó, hét to:
– Là Tinh Thần Tướng!
Người này nằm trong nhóm bước vào dãy kiến trúc lâu vũ màu đen phía xa truy bắt ma tinh chuyển thế, cao thủ của Thần Đình, Tinh Thần Tướng.
Không ngờ Tinh Thần Tướng không phải địch thủ của ma tinh chuyển thế, bị đánh bay ra.
Lập tức có mấy chục cường giả binh sĩ Hắc Giáp Quân dìu Tinh Thần Tướng hộc máu bay trở về, muốn cứu gã. Ai ngờ lúc này phía sau Tinh Thần Tướng thân hình khôi ngô, một bóng người toàn thân phủ trong ánh sáng đen nhanh như chớp xông tới, mấy chưởng vỗ ra đánh nổ mấy chục cường giả binh sĩ Hắc Giáp Quân.
Thì ra Tinh Thần Tướng chết từ lâu, xác bị đánh bay. Kẻ giết người thì núp sau lưng Tinh Thần Tướng, đánh lừa binh sĩ Hắc Giáp Quân, chớp mắt thành công đánh lén.
– Chết tiệt, là ma tinh chuyển thế!
Tướng quân giáp đen thần long vung rống to, vung kiếm.
– Khục khục khục khục…
Trong tiếng cười âm trầm, ma tinh chuyển thế lắc người. Ma tinh chuyển thế không đánh với tướng quân giáp đen thần long mà như hổ vào bầy dê giết vào đại trận binh sĩ Hắc Giáp Quân. Trong phút chốc máu tung tóe, xương trắng bay đầy. Chớp mắt vô số binh sĩ Hắc Giáp Quân bị đánh chết.
Tướng quân giáp đen thần long căng thẳng:
– Chết tiệt!
Vậy là trận pháp đội quân binh sĩ Hắc Giáp Quân bày ra hoàn toàn mất hiệu quả, sứt mẻ không thành hình, không thể khống chế được ma tinh chuyển thế. Tinh Thần Tướng đã chết, còn ai có thể chết ngự được ma tinh chuyển thế?
Tướng quân giáp đen thần long trong lúc gấp gáp nổi ý hay, quát to với cường giả các phương trên quảng trường:
– Giết hắn, mọi người cùng ra tay! Ai giết được hắn thì Thần Đình sẽ thưởng hậu hĩnh!
Đám đông giật mình qua đi có người chọn ra tay.
Mấy trăm bóng người bao vây ma tinh chuyển thế, trong đó có cường giả thánh nhân cảnh.
Chỉ cần bắt giữ hay giết ma tinh chuyển thế là sẽ được Thần Đình thưởng hậu hĩnh, ích lợi quá lớn. Nhiều người có mặt như vậy chẳng lẽ không bắt giữ được một người sao? Ma tinh chuyển thế không phải chí tôn cường giả thần cảnh, dù có tiêu hao thời gian cũng đủ làm ma tinh chuyển thế mệt chết.
Tình huống hỗn loạn.
Ban đầu Đinh Hạo nhìn chằm chằm ma tinh chuyển thế nhưng không thể thấy rõ khuôn mặt thật, làm hắn ngạc nhiên là ma tinh chuyển thế này không phải nhân loại.
Lệ Thính Thiền nhỏ giọng nói:
– Là yêu tộc.
Đinh Hạo gật gù.
Toàn thân ma tinh chuyển thế lượn lờ yêu khí đen, âm u hùng hồn, đó là tượng trưng của yêu tộc.
Từ khi đi đến Thần Ân đại lục Đinh Hạo chưa từng nghe tin tức liên quan yêu tộc, dường như mảnh đại lục này không tồn tại yêu tộc. Nếu ma tinh chuyển thế là yêu tộc thì rất có thể đến từ Vô Tận đại lục.
Đinh Hạo không công kích cường giả yêu tộc đó.
Đinh Hạo lẫn trong đám đông âm thầm đến gần chiến trường, đi hướng dãy kiến trúc lâu vũ màu đen.
Không ít người có cùng suy nghĩ giống Đinh Hạo.
Tướng quân giáp đen thần long không rảnh quan tâm những chuyện đó, điều quan trọng với gã bây giờ là có bắt được ma tinh chuyển thế trước mắt hay không. Một khi ma tinh chuyển thế chạy tốn thì tướng quân giáp đen thần long không gánh nổi trách nhiệm.
Cho nên Đinh Hạo mang threo hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp, Lệ Thính Thiền thoải mái vào dãy kiến trúc lâu vũ màu đen sau chiến trường.
Chương 1068: Sơn môn trống
Thanh âm chiến đấu phía xa nhỏ dần.
Đoàn người Đinh Hạo, Lệ Thính Thiền, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp đi trong thành thị hoang tàn như quỷ thành, hơi thở âm u đập vào mặt.
Không hiểu sao trong dãy kiến trúc lâu vũ màu đen như mê cung này Đinh Hạo bỗng trở nên nhạy bén, có thứ gì vô hình đang chỉ dẫn hắn. Đinh Hạo không chút do dự đi thẳng đến mục tiêu duy nhất.
Đinh Hạo đi rất nhanh.
Không biết qua bao lâu, dãy kiến trúc lâu vũ màu đen bên cạnh đã thay đổi.
Đoàn người Đinh Hạo, Lệ Thính Thiền, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp đến một cây cầu đá kỳ lạ.
Trên cầu đá bầu trời tối tăm, các đốm xanh ma trơi lấp lánh trông như cảnh rời đêm tuyệt đẹp, quanh cây cầu là vực sâu vô tận. Gió lạnh rít gào như tiếng gầm rống của ác thú, ma quy khủng bố dưới đáy vực sâu, làm người ta rùng mình.
Từ khi nào sau lưng đoàn người Đinh Hạo, Lệ Thính Thiền không có một bóng người.
Tất cả cường giả, cao thủ vào dãy kiến trúc lâu vũ màu đen đều bị Đinh Hạo cắt đuôi.
Đoàn người Đinh Hạo, Lệ Thính Thiền, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp dọc theo cầu đá hẹp hòi đi hơn năm trăm thước thì một tế đàn trắng khắc bằng bạch ngọc thạch hiện ra trước mắt. Tế đàn trắng khắc bằng bạch ngọc thạch tỏa ánh sáng thuần khiết trong không gian tối đen như ánh trăng mông lung.
Tế đàn trắng khắc bằng bạch ngọc thạch là điểm cuối con đường, phía trước không còn đường đi.
Đinh Hạo đứng trước tế đàn trắng khắc bằng bạch ngọc thạch, hắn cảm giác có lực lượng huyết mạch kêu gọi như thể tế đàn chuẩn bị vì hắn. Có tại sao trong tế đàn trắng khắc bằng bạch ngọc thạch không ngừng thúc giục Đinh Hạo.
Tình huống hơi kỳ lạ.
– Ta đi lên nhìn xem.
Vì cẩn thận Đinh Hạo quyết định leo lên quan sát tế đàn trắng khắc bằng bạch ngọc thạch trước, hắn cứ cảm thấy di tích tông môn cổ đại này rất tà, như chuyên môn xuất hiện vì Đinh Hạo.
Đinh Hạo từng bước một đạp trên tế đàn trắng khắc bằng bạch ngọc thạch.
Tế đàn trắng khắc bằng bạch ngọc thạch có sáu tầng, mỗi tầng cao nửa thước, tởn bóng trắng tinh, không có hoa văn, đồ án nào, như mặt gương phản chiếu thân hình Đinh Hạo. Khi Đinh Hạo leo lên đỉnh tế đàn trắng khắc bằng bạch ngọc thạch bỗng thấy tầm mắt rộng thoáng, bốn phía không còn gì trừ đốm sáng lam trong không gian chớp lóe, cực kỳ xinh đẹp.
Đinh Hạo kinh ngạc nói:
– Đây là…
Đốm sáng lam đầy trời chậm rãi di chuyển như ngôi sao chuyển dời, khác hẳn với lúc ở dưới tế đàn trắng khắc bằng bạch ngọc thạch nhìn chúng. Nhìn thoáng qua Đinh Hạo thấy choáng váng, ánh sáng lam vận chuyển tình cờp hù hợp đại đạo thiên địa, như đang diễn hóa vũ trụ tinh thần, ẩn chứa huyền bí vô tận.
Đây rốt cuộc là chỗ như thế nào?
Dưới tế đàn trắng khắc bằng bạch ngọc thạch, hai tay Lệ Thính Thiền cầm hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp, ngẩng đầu nhìn Đinh Hạo từng bước một đi lên tế đàn. Trong lòng Lệ Thính Thiền, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp bỗng nổi lên cảm giác rất kỳ lạ.
Bởi vì thân hình Đinh Hạo lấp lóe.
Loại cảm giác này như là hư không biến không ổn định theo bước chân Đinh Hạo, như cái tv cũ bị hư tùy thời mất hình. Đặc biệt là lúc Đinh Hạo bước lên tầng cao nhất tế đàn trắng khắc bằng bạch ngọc thạch, cảm giác hình ảnh bị nhòe càng lúc càng mãnh liệt.
Đinh Hạo không hề hay biết điều đó.
Lệ Thính Thiền hét nhắc nhở Đinh Hạo:
– Đinh sư huynh, cẩn thận!
Trong chớp mắt không gian vặn vẹo bỗng co rút nhanh tụ lại một điểm, vèo một tiếng, đốm sáng lam đầy trời cùng Đinh Hạo biến mất trên tế đàn trắng khắc bằng bạch ngọc thạch.
Lệ Thính Thiền giật mình kêu lên:
– Có chuyện gì?
Lệ Thính Thiền chạy lên tế đàn trắng khắc bằng bạch ngọc thạch nhưng không cảm giác được chút lực lượng dao động, dường như hình ảnh không gian vặn vẹo lúc trước chỉ là ảo giác. Thế nhưng Đinh Hạo đã hoàn toàn biến mất.
– Đây là… Trận pháp truyền tống? Đinh sư huynh bị truyền tống đến đâu?
Lệ Thính Thiền nhíu mày, quan sát kỹ tế đàn trắng làm bằng bạch ngọc thạch.
* * *
Đinh Hạo cảm thấy ánh sáng lam đầy trời vận chuyển ngày càng nhanh, cuối cùng thực lực, 12 cường đại của hắn bắt đầu thấy choáng váng mặt mày.
Đinh Hạo vội nhắm mắt lại, cúi đầu không nhìn đốm sáng.
Giây lát sau bớt chóng mặt, Đinh Hạo lại mở mắt ra.
Đinh Hạo đứng ngây như phỗng.
Không còn không gian tối đen, đốm lam đầy trời cũng biến mất. Không có cầu đá, gió rét lạnh rít gào. Không thấy Lệ Thính Thiền, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp. Xuất hiện trước mắt Đinh Hạo là ánh nắng rực rỡ, bầu trời xanh mây trắng, chim chóc bay lượn và rừng cây mênh mông không giới hạn. Gió thổi qua lá cây như đại dương đang hát.
Một nơi hoàn toàn xa lạ, một nơi Đinh Hạo chưa từng gặp.
Đinh Hạo nhìn quanh bốn phía, há to mồm đến tận mang tai.
Đập vào mặt là không khí trong lành, không phải mùi khí độc, mốc meo trong di tích tông môn cổ đại, đây không phải ảo giác. . truyện ngôn tình
Đinh Hạo cúi đầu thấy chỗ đang đứng vẫn là tế đàn trắng làm bằng bạch ngọc thạch nhưng so với cái trong không gian tối đen thì cái này khổng lồ gấp mấy trăm ngàn lần. Tế đàn trắng làm bằng bạch ngọc thạch như một ngọn núi thần thánh màu trắng sừng sững giữa thiên địa.
Càng khiến Đinh Hạo rung động là lấy thần thánh tế đàn làm trung tâm, quanh năm mươi dặm là võ xá, điện đường, cự tháp, quảng trường, thần tượng, núi nhỏ xinh đẹp lơ lửng trong hư không liên miên bất tận.
Hình ảnh quá đẹp, tựa như tiên cảnh.
Đây là một sơn môn hoàn chỉnh, những ngọn núi lơ lửng có lớn có nhỏ. Trên núi có lầu đỏ ngói xanh, lâu vũ điêu tháp. Cầu dài bằng gỗ nối liền các ngọn núi khác nhau. Có thác nước trắng trút xuống, tiên hạc, bạch ưng, các loại tiên cầm rong chơi phát ra tiếng hót réo rắt.
Thậm chí có thái cổ tiên điệp bay khắp nơi.
Hơi thở bình yên, an lành quanh quẩn trong sơn môn.
Chỗ này ẩn chứa khí vận đại đạo tuyệt đối là động tiên hiếm thấy tuyệt thế, linh khí đậm đặc hơn bất cứ chỗ nào trong Thần Ân đại lục. Không khí mát mẻ, Đinh Hạo cảm giác mỗi tế bào trong người đều reo hò.
Càng khó tin là trong sơn môn to lớn, hoàn chỉnh không có một bóng người.
Thần thức của Đinh Hạo như thủy triều lan tràn, cẩn thận quan sát nguyên sơn môn. Đinh Hạo hoàn toàn khẳng định trừ tiên cầm trên bầu trời, kỳ thú dưới đất, cá lạ trong nước ra chỗ này không có bóng người.
Động tiên trống rỗng, như đang chờ đợi chủ nhân của nó.
Đinh Hạo đi khắp sơn môn, khẳng định nơi này không có ai, thậm chí không có dấu vết nhân loại hoạt động. Chỗ này cực kỳ sạch sẽ, như thể sơn môn khổng lồ mới sinh ra ngày hôm qua.
Thác nước lưu thủy, phù phong điêu tháp, xiềng xích rực rỡ, điêu khắc lâm lập.
Đinh Hạo đi trong sơn môn như đi qua tiên giới thiên cung.
Đinh Hạo phát hiện bố cục sơn môn rất hợp lý, công năng rõ ràng. Có nơi thảo dược mọc đầy, có chỗ linh khí đầy đủ, có quảng trường diễn võ nghệ, có các mật thất luyện công, chỗ ở, có nơi đúc vũ khí, áo giáp, vân vân và vân vân.
Chương 1069: Sơn môn trống (hạ)
Dù là trong sơn môn các siêu tông môn như Thanh Vân tông, Diệt Tuyệt Kiếm tông so với phúc địa trước mắt cũng kém xa gấp vô số lần.
Chim quý thú lạ ẩn hiện bốn phía, không hề sợ người lạ. Có mấy con nai nhiều màu tổng thấy Đinh Hạo còn tò mò đến gần, theo sau đuôi hắn.
Các con thái cổ tiên điệp năm màu bay lượn giữa thác nước phù phong, hơi nước tràn ngập. Từng cầu vồng nhỏ hiện ra trên không trung như đi thông thần bí cảnh.
Từ trên bầu trời nhìn xuống sơn môn thần kỳ mênh mông như bàn bát quái lớn, đại khái hình tròn, chia làm tám phần khác nhau, thần thánh tế đàn màu trắng khổng lồ làm trung tâm lan tràn bốn phía. Các ngọn núi lớn nhỏ, dãy núi dưới đất hợp thành phúc địa lập thể đầy đủ.
Những ngọn núi lơ lửng chậm rãi chuyển động quanh thần thánh tế đàn màu trắng khổng lồ, như trời sao trăng sáng xoay quanh mặt trời rực rỡ, ẩn chứa lực lượng kỳ dị giống như âm dương luân hồi, khuấy động lực lượng thiên địa mấy trăm dặm hình thành tầng năng lượng như vòng phòng hộ bao phủ nguyên sơn môn.
– Rốt cuộc là người nào xây dựng một nơi kỳ diệu như vậy? Tại sao sau khi xây dựng nó nhưng không sử dụng?
Đinh Hạo thấy mờ mịt.
Đinh Hạo đi trong sơn môn thần kỳ, cảm thấy tâm hồn phơi phới.
– Sao các pho tượng này chỉ có thân hình, biểu tình mơ hồ không có mặt mũi?
Trong sơn môn có khoảng mấy trăm pho tượng hùng vĩ lớn nhỏ, vị trí dưới cổ thì đường nét mạnh mẽ, tỉ lệ hoàn mỹ, có thể nói là quỷ phủ thần công, vô cùng đẹp đẽ như vật sống. Một cơn gió thổi đến có lẽ sẽ thổi vạt áo pho tượng phất phơ, nhưng mặt pho tượng không có ngũ quan.
Đinh Hạo đã đi hết sơn môn.
Trong tám khu vực Đinh Hạo nhìn thấy các loại thần tàng.
Bên trong dược phố khu luyện đan mọc đầy thần tài bảo dược, cỡ nhiều năm tuổi. Trong đan điện bày mấy trăm đan lô lớn nhỏ hình dạng khác nhau, phẩm chất rất kinh người, có cả đan lô á thần kỳ. Lửa rực cháy, là dị hỏa hiếm thấy.
Trong kho vũ khí khu rèn đặt mấy ngàn binh khí đã luyện chế xong, dao nĩa kiếm kích đủ mọi thứ, tất cả chế tạo bằng thần tài hiếm thấy, kém nhất cũng là bảo khí trung phẩm, cực phẩm bảo khí càng là nhiều không đếm xuể.
Trong khoáng mỏ khu vực khai thác khoáng Đinh Hạo thấy các khaóng thạch lớn hình vuông sắp hàng ngay ngắn trên quảng trường, phân loại đầy đủ, ghi rõ thuộc tính, tác dụng của các loại khoáng thạch, thậm chí là cách tinh luyện.
Tóm lại trong sơn môn thần kỳ này trừ người ra mọi thứ đều có đủ.
Chỉ cần có đủ số võ giả khiến sơn môn không bóng người vận chuyển thì không lâu sau sẽ sinh ra một tông môn cường đại.
Đinh Hạo trở lại chỗ xuất hiện, trên thần thánh tế đàn màu trắng khổng lồ.
Đinh Hạo nhìn quanh, hắn cảm thấy như nằm mơ.
Nhìn từ mặt nào thì đây là một động tiên chất chứa vô số thần tàng, nó không nên bị vứt bỏ. Không thể tưởng tượng nổi thế lực lúc trước xây dựng chỗ này có nguyên nhân gì mà có thể từ bỏ nó.
Có ba vấn đề Đinh Hạo cần tìm hiểu.
Chỗ này là đâu?
Tại sao Đinh Hạo bị truyền tống đến đây?
Đinh Hạo làm cách nào để rời đi?
Đinh Hạo muốn quay về di tích tông môn cổ đại, còn có Lệ Thính Thiền, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp chờ đợi hắn. Phát hiện Đinh Hạo mất tích chắc khiến Lệ Thính Thiền, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp rất lo lắng.
Một thanh âm lười biếng trêu chọc bỗng vang lên:
– Ha ha ha ha ha ha! Vội vã đi vậy?
Ánh sáng trắng chợt lóe.
Độn Thiên Thạch Thi xuất hiện trước mặt Đinh Hạo, tỏa ánh sáng mông lung hợp thành hình người ảo ảnh trắng. Đó là một đứa trẻ trắng mập khoảng năm tuổi, mặc yếm đỏ, cột bím tóc nhỏ, bộ dạng chân chất, cười toe toét.
Đây là hình tượng Độn Thiên Thạch Thi tự biến ra, lần đầu tiên lệnh bài bằng đá kỳ lạ làm điều này.
Đinh Hạo không chú ý nhiều đến điều đó, hắn nhạy bén bắt giữ ẩn ý trong câu nói của Độn Thiên Thạch Thi.
Đinh Hạo ngây người hỏi:
– Ngươi biết chỗ này là đâu?
– Đương nhiên biết.
Bé mập mặc yếm đỏ bắt chéo chân nằm nghiêng trong không trung, nói:
– Đây là nơi hai tên ngốc vất vả hết sức tạo ra cho nhi nữ của họ ngủ đông, đã tồn tại mấy ngàn năm. Mãi đến hôm nay ngươi là người thứ nhất tới chỗ này.
Đinh Hạo hiểu ra:
– Là ngươi mang ta tới đây?
Trên tế đàn trắng làm bằng bạch ngọc thạch nhỏ trong di tích tông môn cổ đại không có minh văn điều khắc, Đinh Hạo không phát ra lực lượng kích hoạt, khởi động cái gì nhưng bị truyền tống đến đây, giải thích duy nhất là Độn Thiên Thạch Thi dùng năng lực truyền tống đưa Đinh Hạo đến nơi này.
Bé mập mặc yếm đỏ cười tủm tỉm nói:
– Ha ha ha ha ha ha! Bingo, đoán đúng rồi.
Giọng điệu nói chuyện của bé mập mặc yếm đỏ khiến Đinh Hạo thấy khá quen thuộc.
Đinh Hạo hỏi:
– Tại sao dẫn ta đến chỗ này?
Bé mập mặc yếm đỏ nhìn Đinh Hạo như ngó đồ ngốc, khinh thường nói:
– Ngươi vẫn chưa hiểu sao? Tất cả trong này đều là chuẩn bị cho ngươi, chúng nó chờ đợi ngươi mấy ngàn năm, ngươi sớm nên đến.
Tim Đinh Hạo run lên, một tia chớp xe qua đầu óc, nghĩ đến một khả năng.
Giọng Đinh Hạo run run:
– Ý ngươi nói… Di tích sơn môn này… Là phụ mẫu ta… Bọn họ…
Bé mập mặc yếm đỏ cảm thán rằng:
– Trên đời này trừ phụ mẫu ra còn ai ngốc tiêu hao tất cả chuẩn bị thứ tốt như vậy cho người khác?
Bé mập mặc yếm đỏ tiếp tục bảo:
– Lúc trước Đinh Thánh Thán, Vũ Khuynh Thành chế tạo sơn môn này không biết tốn bao nhiêu công sức, tâm huyết, xem nó như chỗ nho nhi nữ ngủ đỗng. Bởi vì bọn họ biết Thần Đình sẽ không từ bỏ truy sát họ và hậu đại, tạo ra động tiên này tiến có thể nuôi dưỡng thế lực cuốn sạch thiên hạ, lùi có thể núp trong góc né truy sát. Dù sau này có xảy ra chuyện gì ít nhất bảo vệ mạng sống đôi nhi nữ của mình.
Đinh Hạo ngây ngốc.
Cảm giác không thể hình dung tràn ngập trong lòng Đinh Hạo.
Có thể khiến Độn Thiên Thạch Thi lưu manh cảm thán thì năm xưa phu phụ Đinh Thánh Thán, Vũ Khuynh Thành tạo ra sơn môn này tiêu hao sức lực, tâm huyết, trải qua gian nguy khó khăn đến đâu. Sơn môn rộng lớn kỳ diệu này tạo ra bằng sức của hai người thật như chuyện cổ tích.
Đinh Hạo lướt qua núi lơ lửng, thác nước chảy, hơi nước làm mờ mắt hắn.
Đây là sự rung động từ huyết mạch, linh hồn. Đôi mắt mông lung của Đinh Hạo như trông thấy đôi nam nữ năm xưa phong hoa tuyệt đại tự tay luyện chế phù phong, tự tay điêu khắc tượng đá, từng cục đá, gạch ngói xây lên lầu các thạch điện. Dù ngày gió tuyết hay nắng nóng, bọn họ không nghỉ ngơi một giây.
– Đinh Thánh Thán, Vũ Khuynh Thành tốn thời gian ngàn năm xây dựng sơn môn này, tất cả trong đây ẩn chứa tài học cả đời bọn họ. Vì sưu tìm những thần khoáng, thần thảo, bọn họ ra vào cấm địa, đấu với hồng hoang thần thú, thiên địa pháp tắc, đại quân Thần Đình phương đông truy sát. Một ngàn năm trước Đinh Thánh Thán, Vũ Khuynh Thành xây dựng xong thì hai người đã mình đầy vết thương, tiêu hao quá độ, tóc lấm tấm bạc, sắp đèn cạn dầu.
Chương 1070: Chuyện cũ trước kia
Bé mập mặc yếm đỏ nhớ đến thời gian đó cảm thấy thổn thức.
Độn Thiên Thạch Thi từng là bằng hữu thân thiết nhất của Đinh Thánh Thán, Vũ Khuynh Thành, chứng kiến tất cả. Trong đoạn năm tháng đó phu phụ phong hoa tuyệt đại trả giá tất cả khiến bé mập mặc yếm đỏ làm bằng đá cũng phải rung động.
Đến bây giờ Độn Thiên Thạch Thi vẫn không hiểu trong các sinh vật cái gọi là tình phụ mẫu tại sao đáng sợ như vậy? Đủ làm người ta cam tâm tình nguyện trả giá tất cả.
Đinh Hạo sốt ruột hỏi:
– Vậy bọn họ ở đâu? Bây giờ họ đang ở đâu?
Rốt cuộc có tin tức của phụ mẫu, không phải ngẫu nhiên nhìn vật chết phụ mẫu để lại mà là một tồn tại có trí tuệ kể chuyện cũ cho hắn nghe. Sương mù che trước mắt Đinh Hạo sắp tan biến.
Từ khi biết thân thế của mình tuy mặt ngoài Đinh Hạo không lộ ra nhưng lúc nào cũng nhớ đến Đinh Thánh Thán, Vũ Khuynh Thành, luôn muốn tìm phụ mẫu của mình.
Ánh mắt Đinh Hạo mong chờ nhìn bé mập mặc yếm đỏ.
– Ta cũng không biết.
Độn Thiên Thạch Thi dứt khoát lắc đầu, nói:
– Ngươi nên biết trước khi thấy ngươi thì ta đã ngủ say mấy ngàn năm, trong khoảng thời gian này có xảy ra chuyện gì ta cũng không biết. Lần cuối cùng ta gặp bọn họ đã là hơn một ngàn năm trước.
Đinh Hạo ngây ra, trong lòng vô cùng thất vọng, nhưng rất nhanh hắn có thắc mắc.
Bởi vì Lệ Thính Thiền nói trên Thần Ân đại lục từ khi Đại Thần Tử bị Thần Đình phán xử mới qua mười lăm năm nhưng Độn Thiên Thạch Thi nói chuyện lại là một ngàn năm trước, thời gian quá mâu thuẫn.
Đinh Hạo thử hỏi:
– Chỗ này vẫn là Thần Ân đại lục sao?
Bé mập mặc yếm đỏ gật đầu, nói:
– Đương nhiên là trên Thần Ân đại lục, vòng tròn đại lục. Trừ Thần Ân đại lục ra năm đại lục khác không phảin ơi tu luyện tốt nhất. Với ánh mắt của Đinh Thánh Thán dĩ nhiên xây dựng tạo hóa sơn môn tại Thần Ân đại lục. Thật ra chỗ này nằm trong Hãn Hải sâm lâm, không quá xa chỗ Thiên Hoang bộ lạc lần đầu ngươi xuất hiện.
Đinh Hạo kinh ngạc nói:
– Sao có thể như vậy? Ta đi khắp xung quanh Thiên Hoang bộ lạc nhưng không hề thấy những phù phong này…
Bé mập mặc yếm đỏ rất là kiêu ngạo nói:
– Ha ha ha ha ha ha! Đinh Thánh Thán, Vũ Khuynh Thành là loại nhân vật nào? Trận pháp bọn họ bày ra đừng nói là nhìn, ngươi đến gần sát cũng không thể chạm vào tông môn tạo hóa.
– Được rồi, xem như là vậy đi, nhưng còn có một vấn đề rất lớn.
Đinh Hạo gật đầu, nói:
– Về thời gian…
– Ta biết ý ngươi là gì.
Bé mập mặc yếm đỏ làm bộ dáng ta biết hết:
– Lúc trước Đinh Thánh Thán có một thần khí cực kỳ nghịch thiên gọi là Tế Nguyệt Thạch Thoa, có thể xuyên qua dòng sông thời gian tránh né truy sát. Đây là vì sao Đinh Thánh Thán bị phương đông Thần Đình truy sát nhưng lần nào cũng trốn thoát.
Tế Nguyệt Thạch Thoa?
Đinh Hạo nhíu mày.
Đinh Hạo nhớ lúc trong quang nguyên vàng ở Ngụy Thần thành thị thấy một đoạn ký ức Đinh Thánh Thán từng đúc thần kiếm tên Trảm Tuế cho Bát Thần Tử, thanh kiếm này ẩn chứa lực lượng thời gian năm tháng. Bát Thần Tử dùng thanh kiếm này đâm vào người Đinh Thánh Thán, muốn dùng lực lượng thời gian giết chết gã nhưng không chút tác dụng.
Thì ra là vì Đinh Thánh Thán có thần khí Tế Nguyệt Thạch Thoa.
Xuyên qua thời gian, đây đúng là thần thông rất nghịch thiên.
Nhưng có một vấn đề khác, nếu có Tế Nguyệt Thạch Thoa thì chẳng phải là Đinh Thánh Thán có thể xuyên qua trước khi thảm án thần đô xảy ra, thay đổi tất cả sao? Vậy thì mọi chuyện sau này đã không xảy ra. Tại sao Đinh Thánh Thán không làm như vậy?
Đinh Hạo thấy nhức đầu.
Với trí tuệ, lực lượng của Đinh Thánh Thán, điều Đinh Hạo nghĩ ra thì chắc Đinh Thánh Thán cũng có thể. Đinh Thánh Thán không làm như vậy nhất định là có nguyên nhân đặc biệt gì.
Xuyên đến mấy ngàn năm trước tạo ra sơn môn tạo hóa tập trung linh tú trong thiên địa chắc cũng nằm trong bố cục của Đinh Thánh Thán. Trả giá nhiều tâm huyết cho hậu đại của mình, chỉ có phụ mẫu mới chịu gian khó không cần báo đáp.
Đinh Hạo hỏi ngược lại:
– Vậy ý của ngươi là có lẽ phụ mẫu của ta lợi dụng thần thông Tế Nguyệt Thạch Thoa ẩn trong giai đoạn thời gian nào đó, tạm thời an toàn?
Vẻ mặt bé mập mặc yếm đỏ nghiêm túc nói:
– Hoàn toàn ngược lại, tình cảnh hiện giờ của bọn họ nguy hiểm hơn trước rất nhiều, bởi vì Đinh Thánh Thán đã mất Tế Nguyệt Thạch Thoa.
Đinh Hạo sốt ruột:
– Mất Tế Nguyệt Thạch Thoa? Sao có thể…
– Nếu không thì ngươi nghĩ ta đến từ đâu?
Độn Thiên Thạch Thi nói:
– Ta chính là một phần của Tế Nguyệt Thạch Thoa. Hơn một ngàn năm trước Tế Nguyệt Thạch Thoa thành mấy trăm mảnh vỡ rải rác các không gian, địa điểm khác nhau. Dù là chiến thần nếu dùng lực lượng thường xuyên thì nó cũng sẽ hao hết tuổi thọ.
Không ngờ là vậy, Đinh Hạo hiểu ra.
Đinh Hạo hiểu rằng những Độn Thiên Thạch Thi trên Vô Tận đại lục đều là mảnh vỡ của Tế Nguyệt Thạch Thoa. Tuy Độn Thiên Thạch Thi chỉ là một phần của thần khí nhưng có uy lực nhất định, có thể xuyên qua thời không, khởi động trận pháp truyền tống trên bàn cờ đá đưa người từ Vô Tận đại lục đến Thần Ân đại lục.
Độn Thiên Thạch Thi trước mắt Đinh Hạo có tính cách con nít, không chịu nổi khích tướng. Đinh Hạo hỏi vòng vèo một lúc đã giải mở mọi thắc mắc trước kia.
Giống như Đinh Hạo suy đoán, trận pháp truyền tống trên bàn cờ đá, thứ trong hang động bí ẩn sau núi Vô Tận đại lục đều là phu phụ Đinh Thánh Thán, Vũ Khuynh Thành để lại.
Mục đích của Đinh Thánh Thán, Vũ Khuynh Thành là vì hậu đại.
Nhiều năm trước Đinh Thánh Thán, Vũ Khuynh Thành từng đến Vô Tận đại lục, bởi vì có thần khí Tế Nguyệt Thạch Thoa nên bọn họ có thể trở về quá khứ lâu thật lâu trước kia, kết tình bằng hữu với đoàn sáng vàng trong Ngụy Thần thành thị. Đinh Thánh Thán, Vũ Khuynh Thành không ngừng xuyên qua các đoạn thời gian khác nhau là vì tìm một thời gian, địa điểm sắp xếp cho nhi nữ của mình.
Cuối cùng tại sao Đinh Thánh Thán, Vũ Khuynh Thành chọn Vấn Kiếm tông, một chỗ vô cùng hẻo lánh chắc vì lý do riêng, có lẽ liên quan đến đạo tiên môn dưới địa huyệt thâm uyên?
Đinh Hạo từng xuống đáy địa huyệt thâm uyên, phát hiện một bao tay của Đinh Thánh Thán nói lên lúc trước gã từng đến đây. Tuy nhiên tuổi tác đạo tiên môn và bí ẩn của nó chắc không phải Đinh Thánh Thán tạo ra mà có lịch sử càng bí hiểm hơn.
Đầu óc Đinh Hạo rộng mở, tất cả có đường nét rõ ràng hơn.audio coi am
Nhiều thứ ngay từ đầu đã nhất định. Nói vậy là Đinh Hạo vào hang động bí ẩn trong địa huyệt thâm uyên sau núi không phải ngẫu nhiên mà là trùng hợp cộng với trước đó phụ mẫu sắp đặt. Nếu lúc trước Đinh Hạo không mạo hiểm hái thảo dược sau núi rơi xuống vực bị cuốn vào hang động bí ẩn thì cũng vẫn có chuyện khác khiến hắn chiếm được thần tàng trong đó.
Nói vậy thì hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ cũng liên quan đến phụ mẫu?
Chắc chắn hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ biết điều gì nhưng không chịu lộ ra.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










