Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 211 [ chương 1051 đến 1055 ]
❮ sautiếp ❯Chương 1051: Không để vào mắt
– Không, ta không có…
Mặt Nạp Lan Sơ trắng bệch, kinh hoàn giải thích rằng:
– Ta chỉ muốn đi tìm phụ thân…
Đức Bưu rống to:
– Hừ! Viện cớ. Lúc trước mẫu thân của ngươi không nghe bộ lạc khuyên can tư thông với người vực ngoại sinh ra các ngươi đã là tội lớn. Nếu không phải bộ lạc nghĩ tình tuổi ngươi còn nhỏ, mấy năm nay thu nhận chăm sóc thì ngươi đã chết sớm. Không ngờ ngươi chẳng những không biết cảm ơn còn giống như mẫu thân của ngươi, trời sinh phản nghịch, lại cùng người vực ngoại gian díu với nhau. Thật là không biết liêm sỉ!
Giọng Đức Bưu như sấm không cho giải thích.
Thiếu niên áo trắng ngốc nghếch bỗng nổi khùng:
– Không cho phép ngươi nói mẫu thân của ta như vậy!
Nạp Lan Du Hiệp bỗng nhặt một cục đá ném vào Đức Bưu.
– Không biết sống chết!
Đức Bưu búng hướng cục đá.
Cục đá nhỏ khựng lại sau đó nhanh chóng bắn ngược về, rạch phá hư không, thanh âm như cường cung ngạnh nổ bay hướng Nạp Lan Du Hiệp ngốc.
Mắt Đinh Hạo lóe tia sáng.
Bùm!
Cục đá cách Đinh Hạo ba thước như đụng phải tường khí vô hình nổ tung thành bột phấn tan biến trong không trung.
Đinh Hạo mỉm cười nói:
– Với thân phận của các hạ cần gì xuống tay ăn hiếp con nít?
Đức Bưu lạnh lùng cười:
– Ngươi là người ngoài có tư cách gì xen vào chuyện của Thiên Hoang bộ lạc ta?
Đinh Hạo không nói chuyện với Đức Bưu, dời mắt nhìn một người khác.
Đinh Hạo hỏi:
– Các hạ dẫn đám người đến đây là muốn bắt chúng ta trở về sao?
Người này khoảng hơn bốn mươi tuổi, khoác giáp thú có hơi thở lực lượng gió, tóc ngắn như cây kim chĩa lên, cơ bắp như nước thép bê – tông.
Nam nhân trung niên mắt sắc bén như chim ưng nhìn Đinh Hạo, nói:
– Người vực ngoại, ngươi vươn tay quá dài, tự mình đi thì thôi còn muốn bắt cóc người của Thiên Hoang bộ lạc ta là có ý gì?
Đinh Hạo mỉm cười nói:
– A Sơ, Du Hiệp muốn đi tìm phụ thân của họ, ta không có lý do gì không dẫn đi.
– Nàng sống là người của Thiên Hoang bộ lạc, chết là quỷ của Thiên Hoang bộ lạc. Không được thủ lĩnh bộ lạc tuyệt đối không được phép rời khỏi bộ lạc.
Nam nhân trung niên hơn bốn mươi tuổi lạnh lùng cười:
– Sống là nữ nhân của Thiên Hoang bộ lạc, nên hiến dâng chính mình vì kéo dài bộ lạc. A Sơ chưa sinh con dưỡng cái cho bộ lạc, không thể đi.
Nam nhân trung niên thốt lời làm mặt Nạp Lan Sơ trắng bệch, người run rẩy.
– À. Nguồn truyện audio Podcast
Đinh Hạo gật gù, vẻ mặt cười nói:
– Nếu vậy thì làm phiền ngươi trở về nói cho thủ lĩnh bộ lạc là ta mang A Sơ đi, kêu hắn cho phép là được.
– Càn rỡ!
Nam nhân trung niên tức giận quát:
– Ngươi nghĩ mình là ai? Dám ăn nói kiểu đó với ta?
Đức Bưu cười âm trầm, bước ra một bước nói:
– Người vực ngoại không biết sống chết, nếu vậy thì hôm nay lão tử làm thịt ngươi cũng là ngươi tự tìm!
Cơ thể Nạp Lan Sơ run rẩy, bỗng bước ra run giọng nói:
– Không, là ta muốn đi theo Đinh đại ca, không thể trách hắn. Các ngươi đừng xử Đinh đại ca, ta nguyện ý các ngươi trở về, tất cả xin nghe theo bộ lạc sắp đặt.
Nạp Lan Sơ sợ liên lụy Đinh Hạo.
Chiến sĩ trong Thiên Hoang bộ lạc cường đại, đặc biệt là Đức Bưu, nam nhân trung niên, Nạp Lan Sơ biết thực lực của bọn họ đáng sợ cỡ nào. Nạp Lan Sơ cảm thấy Đức Bưu, nam nhân trung niên như thần linh, không ai chiến thắng được. Nạp Lan Sơ muốn ra khỏi Hãn Hải sâm lâm tìm phụ thân của mình, nhưng nàng không muốn vì điều đó liên lụy Đinh Hạo.
Đinh Hạo thở dài, nhẹ vỗ vai thiếu nữ Nạp Lan Sơ.
Giọng điệu Đinh Hạo bình tĩnh mà kiên quyết nói:
– A Sơ yên tâm, hôm nay có ta ở đây không ai có thể cưỡng ép nàng.
Nam nhân trung niên lạnh lùng cười:
– Buồn cười, lớn lối quá.
Mắt nam nhân trung niên ẩn chứa sát khí.
Đinh Hạo đứng trước mặt Nạp Lan Sơ, che nàng sau lưng, nụ cười dần tắt.
Khóe môi Đinh Hạo cong lên, nói:
– Chỉ là một Võ Thánh cảnh, vài tiểu Võ Đế cảnh. Sự kiên nhẫn của ta có hạn, khuyên các ngươi đừng tự rước lấy nhục, đừng chọc ta giận mang đến tai họa ngập đầu cho Thiên Hoang bộ lạc.
Nam nhân trung niên ngây ra.
Biểu tình trên cao nhìn xuống của nam nhân trung niên chậm rãi biến mất, nhìn kỹ Đinh Hạo như thể lần đầu tiên gặp hắn. Ánh mắt nam nhân trung niên trầm trọng.
Có thể nói chính xác cảnh giới thực lực của gã làm nam nhân trung niên nổi lòng cảnh giác, nhìn vẻ mặt hờ hững của Đinh Hạo không giống như làm bộ. Nam nhân trung niên không còn khinh thường như trước.
Nhưng Đức Bưu không nhận ra điều đó.
Đức Bưu rống to:
– Thật là không biết chết sống, chết đi!
Đức Bưu giẫm mặt đất bùm một tiếng, đất đai sụp xuống như bị thiên thạch đập xuống. Đức Bưu như đạn pháo vọt lên cao một đấm đánh vào Đinh Hạo.
Lực lượng cơ thể cảnh giới Võ Đế cảnh thể hiện rõ trong cú đấm này.
Nắm đấm mới tung ra tiếng khí bạo giống như sấm.
Quyền ấn trong suốt mắt thường thấy rõ bay ra, quyền tốc đáng sợ ma sát ra lửa trong không khí.
Sức chiến đấu của thể tu trong thế giới này đúng là khủng bố.
Đinh Hạo đứng im tại chỗ như đã bị hù ngu.
Khi quyền ấn sắp đập vào người Đinh Hạo thì hắn giơ tay lên, tay dựng đứng như đao. Quyền ấn đốt cháy lửa đỏ rực bị xẻ đôi, Đinh Hạo xòe tay ra bắt lấy nắm tay Đức Bưu đánh tới gần.
Trong khoảnh khắc, từng kình khí vô hình như sóng gợn lan tràn hai bên cơ thể Đinh Hạo.
Đức Bưu biến sắc mặt nói:
– Ngươi…!
Đức Bưu phát hiện quyền lực có thể đấm vỡ một ngọn núi khi đụng vào bàn tay Đinh Hạo như giống như trâu đất xuống biển không còn chút gì. Mặc cho Đức Bưu thúc giục lực lượng cỡ nào, nắm đấm bình thường đấm ántgiao long, cự thú bây giờ như mọc trong tay Đinh Hạo, khó thể nhúc nhích một li.
Đinh Hạo nhìn Đức Bưu, nhấn mạnh từng chữ:
– Ngươi động sát tâm với ta, vốn theo thói quen trước giờ ta sẽ giết ngươi. Nhưng nghĩ tình A Sơ đã cứu ta, Thiên Hoang bộ lạc có ơn với ta nên tha cho ngươi một mạng. Ta chỉ hơi trừng phạt để ngươi nhớ kỹ bài học, lần sau sẽ không tha. Cút đi!
Đinh Hạo dứt lời.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Không thấy Đinh Hạo làm gì, Đức Bưu cảm giác có lực lượng hùng hồn như biển cả từ nắm đấm truyền đến. Đức Bưu kêu lên, bị hất ngược về với tốc độ nhanh hơn, đập mạnh vào vách đá ngọn núi phía xa thủng một lỗ to.
– Phụt.
Đức Bưu mềm nhũn trượt xuống vách đá sụp đổ, há mồm phun búng máu. Tuy Đức Bưu có thể miễn cưỡng đứng nhưng vẻ mặt ủ rũ, gã bi gì thương khá nặng.
– Đức Bưu đại nhân…
Có chiến sĩ Thiên Hoang bộ lạc vội chạy qua dìu Đức Bưu.
– Giết hắn!
– Dám bị thương người của Thiên Hoang bộ lạc ta?
Mấy chiến sĩ Thiên Hoang bộ lạc khác vừa kinh vừa giận xông hướng Đinh Hạo.
Nam nhân trung niên luôn im lặng chợt quát to:
– Dừng tay, tất cả trở lại cho ta.
Nam nhân trung niên kêu đám chiến sĩ Thiên Hoang bộ lạc rút về.
Biểu tình Đinh Hạo bình tĩnh.
– Xem ra bản trưởng lão đã đánh giá thấp ngươi.
Chương 1052: Ma tinh chuyển thế
Mặt nam nhân trung niên nghiêm túc nói:
– Không ngờ tuổi ngươi còn trẻ mà thực lực mạnh mẽ như vậy, nhưng tổn thương người Thiên Hoang bộ lạc ta tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua. Ngươi phải trả giá lớn!
Khóe môi Đinh Hạo cong lên lạnh lùng nói:
– Trên danh nghĩa lùng bắt A Sơ nhưng sự thật thì mục tiêu của các ngươi là ta đúng không? Ha ha ha ha ha ha! Có lúc quá tham lam không phải chuyện tốt. Bí mật trên người ta sao Thiên Hoang bộ lạc nho nhỏ dám mơ ước? Khuyên các ngươi thành thật ngừng tay lại thì ta sẽ không làm khó dễ các ngươi, nếu không…
Nói đến đây khóe môi Đinh Hạo nhếch lên, hàm răng trắng lóe tia sáng sắc lạnh.
Đinh Hạo nói:
– Còn ép ta thì từ nay trong Hãn Hải sâm lâm không còn Thiên Hoang bộ lạc.
Đinh Hạo dứt lời, một đại quân kim loại lửa bỗng nhiên xuất hiện sau lưng Đinh Hạo.
Đây là một quân đội kim loại tử vong khoảng năm trăm người, mỗi chiến ngẫu kim loại cơ thể cao to dữ tợn, sắc lạnh trong ánh nắng. Ngọn lửa rực cháy trên người chiến ngẫu kim loại tăng phần quái dị như thể quân đội tử thần bước ra từ địa ngục, khiến bên cạnh hồ nước yên tĩnh vọt lên khí huyết sát khủng khiếp.
Kinh Diễm Phạt Thiên Quân.
Trong cuộc chiến Thanh Gian trấn Đinh Hạo chiếm được một đại quân kim loại chiến ngẫu lửa tử vong.
Mỗi một chiến ngẫu kim loại đều có sức chiến đấu cảnh giới Võ Đế cảnh, cơ thể chế tạo bằng thần liệu cực kỳ cứng rắn, có sức chiến đấu không gì phá nổi. Đối với thể tu đơn thuần thì đại quân kim loại chiến ngẫu lửa tử vong là lực lượng trời sinh khắc chế bọn họ.
Con ngươi nam nhân trung niên co rút.
Đáy mắt nam nhân trung niên tràn ngập sợ hãi.
Nam nhân trung niên cảm giác được đại quân kim loại chiến ngẫu lửa tử vong đáng sợ cỡ nào.
Hơn năm trăm chiến ngẫu kim loại sức chiến đấu cảnh giới Võ Đế cảnh hợp thành đại quân kim loại chiến ngẫu lửa tử vong đối với Thiên Hoang bộ lạc là kẻ thu đáng sợ. Nguyên Thiên Hoang bộ lạc cộng lại chỉ có mấy chục cao thủ thể tu Võ Đế cảnh, số lượng chênh lệch quá xa.
Thực lực của Đinh Hạo cao thâm khó dò, ai biết bên cạnh hắn còn có bao nhiêu chiến ngẫu kim loại khủng khiếp như vậy?
Lần này thật sự đạp đinh.
Nam nhân trung niên và mấy chiến sĩ Thiên Hoang bộ lạc ngơ ngác nhìn nhau, lưng ướt đẫm mồ hôi.
Đức Bưu vẻ mặt ủ rũ cũng hoảng sợ, nghĩ mà run.
Mãi đến lúc này bọn họ mới hiểu lực lượng của thanh niên bí ẩn này khủng khiếp như thế. Khống chế một đại quân kim loại chiến ngẫu lửa tử vong, đây là những siêu bộ lạc thế lực lớn vô cùng, đại tông môn vực ngoại mới có được sức mạnh đó.
Đối với tồn tại như thế thì Thiên Hoang bộ lạc nho nhỏ không đáng là gì.
Vào lúc này nam nhân trung niên, Đức Bưu, các chiến sĩ Thiên Hoang bộ lạc hiểu ra thanh niên bí ẩn không phải người bọn họ có thể chọc vào.
Đinh Hạo mỉm cười nhìn đám người nam nhân trung niên, Đức Bưu, các chiến sĩ Thiên Hoang bộ lạc, rất vừa lòng hiệu quả này.
– Được rồi, xem ra các ngươi đã hiểu, chuyện này ngừng ở đây, ta sẽ không truy cứu thêm. Ta mang A Sơ, Du Hiệp đi, nếu sau này bọn họ muốn trở về Thiên Hoang bộ lạc thì ta sẽ không ngăn cản. Tốt nhất là các ngươi đừng bám theo gây sự nữa, không thì dù là tộc trưởng cảnh giới thánh nhân cảnh trung giai, một vị trưởng lão thánh nhân cảnh khác của các ngươi cũng không chịu nổi đòn sấm sét của ta!
Đinh Hạo dứt lời, ánh sáng kim loại chợt lóe, Kinh Diễm Phạt Thiên Quân biến mất.
Nam nhân trung niên há mồm không nói nên lời.
Đinh Hạo vạch ra tu vi ba người có thực lực mạnh nhất Thiên Hoang bộ lạc nói lên hắn biết rõ sức chiến đấu mạnh nhất của Thiên Hoang bộ lạc và không thèm để vào mắt. Giọng điệu, tư thế như vậy đánh nát chút may mắn cuối cùng trong lòng nam nhân trung niên.
Tay trái Đinh Hạo kéo Nạp Lan Sơ, tay phải dắt Nạp Lan Du Hiệp quay người, chậm rãi rời đi.
Đinh Hạo đi vài bước chợt nhớ điều gì, xoay người hỏi:
– Đúng rồi, thuận tiện cho hỏi thăm một câu, muốn ra khỏi Hãn Hải sâm lâm trong thời gian ngắn nhất nên đi hướng nào.
– A? Cứ đi thẳng hướng đông là được.
Nam nhân trung niên ngẩn ra, không hiểu tại sao Đinh Hạo đột nhiên hỏi câu này, bản năng chỉ mấy cây to quái dị ven hồ nhỏ.
Nam nhân trung niên nói:
– Ngọn loại cây này vĩnh viễn chỉ hướng đông, rất dễ phân biệt.
Đinh Hạo mỉm cười nói:
– Đa tạ.
Chớp mắt ánh sáng chợt lóe, bóng dáng Đinh Hạo, Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp biến mất bên bờ hồ.
Gió nhẹ thổi, các cao thủ, chiến sĩ Thiên Hoang bộ lạc rùng mình.
Nam nhân trung niên run lên, trong lòng vừa sợ vừa tức giận. Vào phút cuối cùng nam nhân trung niên là Hãn Hải sâm lâm Võ Thánh cảnh nhưng bị ánh mắt của thanh niên chấn nhiếp, như đứa con nít làm sai chuyện gặp người lớn. Nam nhân trung niên không thể thốt lời hăm dọa.
Gã bị một hậu bối chấn nhiếp?
Bỗng có luồng sáng xẹt qua, Lãnh Vân xuất hiện trước mặt mọi người.
Các chiến sĩ Thiên Hoang bộ lạc cùng cúi đầu hành lễ, nói:
– Tham kiến Lãnh Vân trưởng lão.
Lãnh Vân sốt ruột hỏi:
– Người đâu?
Nam nhân trung niên thở dài kể lại chuyện đã xảy ra, không chút giấu giếm.
Cuối cùng nam nhân trung niên nói:
– Bạn già, xem ra ta nên nghe lời ngươi.
Lãnh Vân ngẩn ngơ, cảm thán rằng:
– May mắn không tạo thành hậu quả nghiêm trọng. Tuy ta biết ngươi vì tốt cho bộ lạc nhưng nên sửa lại tật xấu xúc động, may mắn lần này không đến nỗi không thể điều hòa. Thanh niên đó lai lịch bí ẩn, không phải vật trong ao, Thiên Hoang bộ lạc chúng ta không thể trêu vào. Lần này hắn mang A Sơ đi cũng nằm trong dự đoán của ta. Trong cơ thể nha đầu đó chảy dòng máu tộc Nạp Lan, sớm muộn gì sẽ rời đi. Thả nha đầu đó đi xem như bán một nhân tình cho Đinh Hạo, có lẽ sau này sẽ là một đoạn cơ duyên.
Nam nhân trung niên gật đầu, khiêm tốn nghe dạy.
Tên của nam nhân trung niên là thanh, địa vị trong Thiên Hoang bộ lạc ngáng ngửa với Lãnh Vân, cùngx là bối phận trưởng lão. Tính tình nam nhân trung niên rất xúc động, nóng nảy, người gặp người sợ lần này ăn bồ hòn trước mắt Đinh Hạo, nam nhân trung niên bắt đầu suy nghĩ lại.
Lãnh Vân ra lệnh:
– Được rồi, trở về đi, truyền mệnh lệnh của ta, ngày sau nếu có chiến sĩ trong bộ lạc gặp nhóm Đinh Hạo, A Sơ thì phải lễp hép đối xử, không được tranh chấp. Ai vi phạm sẽ bị phạt nặng. Đi!
Lãnh Vân mang theo các chiến sĩ Thiên Hoang bộ lạc quay về bộ lạc.
* * *
Bên tai nghe tiếng gió thổi vù vù, dãy núi nguy nga dưới lòng bàn chân nhanh chóng trôi tuột ra phía sau.
Nạp Lan Sơ túm chặt tay áo Đinh Hạo, ánh mắt cực kỳ tôn sùng nhìn Đinh Hạo. Nạp Lan Sơ không ngờ nàng congx thanh niên trở về từ hoang dã sau khi hôn mê ba tháng tỉnh lại có lực lượng cường đại như vậy, trưởng lão Thanh, một trong các chiến sĩ mạnh nhất Thiên Hoang bộ lạc đều bị Đinh Hạo trấn áp.
Lần này nguện vọng rời khỏi Hãn Hải sâm lâm tìm phụ thân của Nạp Lan Sơ có thể hoàn thành.
Chương 1053: Ma tinh chuyển thế (hạ)
Bên kia Nạp Lan Du Hiệp khờ không có hứng thú mọi chuyện xảy ra, gã ăn mấy cái chân thú nướng xong nằm bên cạnh Đinh Hạo ngủ say như chết.
Đinh Hạo tọa một vòng bảo vệ phạm vi năm thước bao bọc hai huynh muọi Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp, tốc độ nhanh như chớp bay hướng đông.
Đường núi Hãn Hải sâm lâm hiểm trở, một ngọn núi cao mấy vạn thước đâm vào áng mây, bao la hùng vĩ, cổ mộc um tùm, chướng khí giăng đầy. Có cự thú viễn cổ cực kỳ hung tàn mạnh mẽ ẩn hiện trong Hãn Hải sâm lâm, một vài con thực lực đến trình độ Võ Thánh cảnh, làm vua hùng bá bốn phương.
Một vài ngọn núi hùng vĩ che mặt trời, cái bóng bao phủ mấy vạn thước mặt đất, âm khí nảy sinh, độc trùng hoành hành.
Hoàn cảnh như vậy càng dễ lạc đường, huống chi Đinh Hạo bị bệnh mù đường siêu nặng.
Mấy lần Đinh Hạo vào nhầm lãnh địa của hồng hoang cự thú, bị công kích điên cuồng. Đinh Hạo mang theo hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp chật vật chạy trốn.
Càng đi tới Đinh Hạo càng giật mình.
Đinh Hạo thấy vô số cự thú đã tuyệt chủng chỉ tồn tại trong truyền thuyết Vô Tận đại lục, đều là hồng hoang di chủng thời thái cổ viễn cổ, trời sinh chảy dòng máu mạnh nhất sinh vật thế giới nguyên thủy, có thần thông khống chế lực lượng tự nhiên. Khác với yêu tộc, thân hình hồng hoang di chủng thời thái cổ viễn cổ to như dãy núi, vô cùng đáng sợ.
Cuối cùng Đinh Hạo thậm chí thấy Cùng Kỳ, Thanh Long, Huyền Vũ, những hậu đại của thiên cương thần thú.
Những bá chủ viễn cổ ẩn hiện trong dãy núi rừng rậm, chiếm khu vực gần vạn dặm mỗi phương. Vô số hồng hoang dị chủng kẻ thống trị sinh ra trí tuệ, như vị vua cao cao tại thượng hình thành thế lực lớn nhỏ khác nhau. Như xã hội nhân loại, các hồng hoang dị chủng chinh phạt lẫn nhau.
Với thực lực như Đinh Hạo có nhiều lúc ngoan ngoãn cụp đuôi làm rùa rút đầu cẩn thận xuyên qua lĩnh vực của các thần thú hồng hoang dị chủng.
May mắn bí pháp Thắng Tự Quyết thần kỳ, giúp Đinh Hạo ẩn núp và thay đổi hơi thở của mình.
Co lúc Đinh Hạo đi ngang qua một vài bộ lạc nhân loại.
Những bộ lạc này giống như Thiên Hoang bộ lạc, chiến sĩ thực lực cường đại có địa vị cao thượng trong bộ lạc. Hầu như cường giả đều tu luyện thể tu là chính, lực lượng kích động nói: Mạnh kinh khủng. Đinh Hạo thậm chí thấy một cường giả thể tu thực lực lên đến đỉnh cảnh giới thánh nhân cảnh.
Nhưng các chiến sĩ trong bộ lạc lại lạc hậu về khí tu, dường như đạo thể tu hưng thịnh hơn trong thế giới này.
Đinh Hạo không định tiếp xúc với những bộ lạc này. Con người sinh hoạt trong rừng rậm khủng bố, nguy hiểm bốn phía, nhiều bộ lạc có lòng cảnh giác rất mạnh với người từ bên ngoài đến, rất có hòa vào sinh hoạt của bọn họ. Đinh Hạo chỉ âm thầm quan sát tất cả, không ngừng hoàn chỉnh hiểu biết về thế giới này.
Có mấy lần Đinh Hạo lạc đường trong Hãn Hải sâm lâm gặp vài bộ lạc bị hồng hoang mãnh thú xâm nhập, chiến đấu thảm liệt bùng nổ, thây ngã khắp nơi, máu chảy thành sông, vô số người thường trở thành mồi ngon trong miệng thú.
Trong hoàn cảnh này nhân loại cực kỳ yếu thế.
Một khi bộ lạc bị công phá ý nghĩa một thị tộc tuyệt chủng diệt vong.
Có mấy lần Đinh Hạo âm thầm ra tay cứu vận mệnh vài bộ lạc nhân loại, nhưng hành động này chỉ như muối bỏ biển. Trong Hãn Hải sâm lâm lúc nào cũng xảy ra vận mệnh như vậy.
Nam nhân trung niên Thanh nói cây to kỳ dị đó thường thấy trong Hãn Hải sâm lâm, ngọn cây thật sự chỉ thẳng hướng đông. Nhờ bí quyết nhỏ này Đinh Hạo không còn đi lòng vòng, va vấp tiến tới.
Đoàn người Đinh Hạo, Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp đi khoảng hai tháng, trên đường gặp vô số nguy hiểm, có mấy lần suýt bị hồng hoang thần thú nuốt trọn. May mắn cuối cùng Đinh Hạo, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp cũng ra khỏi Hãn Hải sâm lâm.
Thế núi bớt dốc hơn, cây cối dần thưa thớt.
Khi ra khỏi rừng cây, đoàn người Đinh Hạo, Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp đứng trên một ngọn núi không cao trông về phía xa, rốt cuộc thấy thảo nguyên mênh mông vô bờ. Mặt đất bằng phẳng, tầm nhìn rộng thoáng làm mắt người sáng lên, lồng ngực cũng sảng kháoi hơn.
Đinh Hạo cảm thán rằng:
– Cuối cùng đi ra.
Đi tới bình nguyên phải chang ý nghĩa sẽ thấy thành trấn nhân loại?
Muốn tìm hiểu về thế giới này thì phải hoàn toàn dung nhập vào xã hội nhân loại đó. Thành trấn nhân loại khu vực bình nguyên thoải mái hơn bộ lạc bảo thủ hẻo lánh trong Hãn Hải sâm lâm, càng dễ lẩn vào trong, có thể tìm hiểu nhiều tin tức hơn.
Nếu đám cường giả thần cảnh Trung Thổ Siêu Thiên Chiến thần đi vào thế giới này, với thực lực của bọn họ tin tưởng sẽ khiến các phương chấn động. Nhân vật siêu đẳng, chói lọi như vậy đi đến đi đến đâu cũng tỏa sáng rực rỡ, sẽ không bình thường không tăm gì.
Chỉ cần tìm được chút dấu vết, Đinh Hạo tin tưởng sẽ tìm thấy đám cường giả thần cảnh Trung Thổ Siêu Thiên Chiến thần.
Nghỉ ngơi một lúc trên ngọn núi cuối cùng, Đinh Hạo lấy ra xe máy huyền khí Tia Chớp Đen, mang theo hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp bay ra Hãn Hải sâm lâm dán sát mặt đất mười thước lao sâu vào thảo nguyên.
Đại khái hơn hai canh giờ sau.
Phía trước rốt cuộc óc dấu hiệu nhân loại hoạt động. Một tòa thành thị nhân loại màu trắng quy mô khá lớn xuất hiện phía cuối trời.
Tinh thần Đinh Hạo phấn chấn.
Chớp mắt đoàn người Đinh Hạo, Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp đã đến gần thành thị. Xung quanh người đông như cửi, có rất nhiều người trông như thương đội, tán tu, dong binh xếp hàng dài trước cửa thành nhận kiểm tra để đi vào.
Đinh Hạo mang theo hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp xếp hàng.
Đám đông quanh người trò chuyện lọt vào tai Đinh Hạo.
– Gần đây có chuyện gì vậy? Sao Bắc Địa thành kiểm tra nghiêm ngặt như vậy?
– Ngươi không biết sao? Qua nửa năm nay khắp góc đại lục xuất hiện dị tượng thiên địa, từng ngôi sao đốt cháy lửa hừng hực từ trên trời giáng xuống. Có bặc toán tông sư nói đây là ma tinh chuyển thế sắp tai hạo nhân gian. Thần Đình đã ban ra nghiêm lệnh, các nơi điều tra ma tinh chuyển thế. Không chỉ là Bắc Địa thành, các thành trấn đại tông môn khác đều không dám lơ là.
– Thì ra sao băng chính là ma tinh chuyển thế?
– Nói vậy thì thật tình cờ, nửa năm trước tiểu đệ ở Huyền vực từng thây dị tượng sao rơi. Quả cầu lửa to như dãy núi từ trên bầu trời rơi uống, ẩn chứa lực lượng khủng khiếp đập vào mé sơn môn Thần Kiếm môn, suýt hủy diệt cả tông môn. Chưởng môn Thần Kiếm môn tức giận dẫn theo cao thủ tông môn điều tra, ai ngờ trong quả cầu lửa bao bọc một người nhẹ nhàng xông mở vòng vây cao thủ Thần Kiếm môn, chợt biến mất.
– Trời ạ. Thần Kiếm môn dù gì là tông môn lớn nhất trong phạm vi mấy ngàn dặm, là truyền thừa cổ xưa từng sinh ra cường giả thần cảnh vậy mà không thể chặn lại ma tinh kia, thật khiến người khó tin.
– Nói vậy bóng người đó chính là ma tinh chuyển thế?
– Nhất định là ma tinh rồi.
– Ma tinh vừa chuyển thế sao có thực lực cường đại đến vậy?
Chương 1054: Ma tinh hiện, Thần Đình băng
– Đồn rằng trong nửa năm qua các nơi có khoảng vài trăm quả cầu lửa từ trên trời giáng xuống khiến các phương chấn động. Chẳng lẽ có mấy trăm ma tinh chuyển thế sao? Thế giới này sắp loạn rồi.
– Đúng là việc lớn, nếu không thì Thần Đình sẽ không căng thẳng như vậy.
– Từng có tiên tri cổ xưa lưu truyền ‘Ma tinh hiện, Thần Đình băng’, chẳng lẽ lời tiên tri này sắp ứng nghiệm?
Đám đông bàn tán xông xao.
Đinh Hạo nghe thầm hoảng hốt.
Bởi vì lúc trước Nạp Lan Sơ từng nói chỗ Đinh Hạo hôn mê cách Thiên Hoang bộ lạc không xa, bầu trời buổi sáng hôm đó cũng có một quả cầu lửa từ trên trời giáng xuống. Thiên Hoang bộ lạc từng nghi ngờ Đinh Hạo có liên quan đến quả cầu khủng khiếp đó, nhưng chỗ hắn nằm không có dấu vết lửa nên sau này gác lại mọi chuyện.
Tuy nhiên nghe nội dung đám người vừa bàn tán thì phù hợp một ít suy đoán.
Đầu tiên trong nửa năm có mấy trăm quả cầu lửa to lớn từ trên trời giáng xuống, bên trong mỗi quả cầu lửa bao phủ người, thời gian trùng khớp với cuộc chiến Siêu Thiên Nhai trong Vô Tận đại lục. Tại Vô Tận đại lục lục tục có mấy trmă người thông qua trận pháp truyền tống trên bàn cờ đá, số lượng khớp với quả cầu lửa to lớn mọi người nói.
Có lẽ nào…
Lòng Đinh Hạo máy động. Không lẽ cường giả thần cảnh vào Siêu Thiên Nhai, thiên tài các phương thông qua trận pháp truyền tống trên bàn cờ đá giáng xuống thế giới này đều là kiểu ở trong quả cầu lửa từ trên trời giáng xuống?
Ngẫm nghĩ thi có lẽ Đinh Hạo cũng xuất hiện trên thế giới bằng cách này.
Chẳng qua lúc trước khi vào trận pháp truyền tống trên bàn cờ đá Đinh Hạo cưỡng ép thúc giục thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá nên lực lượng trong cơ thể thiếu thốn, không đủ sức bảo vệ nên sau khi đến thế giới này rơi vào hôn mê. Đinh Hạo thật may mắn khi gặp Nạp Lan Sơ.
Trong khi Đinh Hạo suy nghĩ đã cùng hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp đến dưới cửa thành.
Hơn hai mươi binh sĩ mặc áo giáp đen lập chốt chặt, đều là cường giả cảnh giới Võ Vương cảnh, thực lực không tầm thường. Bọn họ mặc áo giáp, cầm binh khí, biểu tình hung tợn. Bất cứ ai có dấu hiệu đáng ngờ sẽ bị lặp đi lặp lại hỏi han hay thậm chí là bắt ngay tại chỗ.
Đinh Hạo cũng bị binh sĩ giáp đen hỏi han, lén nhét vào mười khối tiên đạo phong tím mới được cho qua.
Đinh Hạo, hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp thuận lợi vào Bắc Địa thành.
Toà thành thị này quy mô khá lớn, nếu đặt ở Vô Tận đại lục đủ xếp vào năm mươi hàng đầu. Nhưng lịch sử Bắc Địa thành không quá lâu, khoảng ba, năm mươi năm mới xây dựng.
Thành thị này có chỗ tốt là quy hoạch cực kỳ hợp lý, đường cái rộng rãi, phố chợ và khu dân cư cách biệt. Kiến trúc cơ bản vuông vức, đường giăng ngang phân chia Bắc Địa thành thành mấy khối vuông lớn nhỏ.
Bắc Địa thành xây dựng chỉ trong một lần.
Trong thành có quân sĩ giáp đen có quy luật tuần tra tới lui, phía xa có quân doanh hùng vĩ, Bắc Địa thành như yếu tắc quân sự.
Đinh Hạo cảm ứng có lực lượng khủng khiếp giấu dưới lòng đất các góc Bắc Địa thành, là minh văn trận pháp. Một số vật kiến trúc, nền đá đều chạm khắc minh văn trận pháp ẩn. Nguyên Bắc Địa thành một khi kích hoạt điểm mấu chốt sẽ bùng phát phòng ngự, lực công kích khủng khiếp.
Hơi thở minh văn cùng loại với phù văn viễn cổ Đinh Hạo gặp trong chiến trường bách thánh, tuy nhiên minh văn này càng phức tạp, tinh thần hơn.
Đinh Hạo thấy pho tượng Thần Đế cao ngất ở khắp trong Bắc Địa thành, đồ sộ sừng sững. Tín đồ, thương nhân sùng bái đốt nhang, hương khói rất là hưng thịnh.
Điều này khiến Đinh Hạo khắc sâu ấn tượng.
Trong Vô Tận đại lục rất nhiều thành thị pho tượng là điểm xuyến cho phong cảnh, ít ai lạy, đốt nhang trước tượng. Ở thế giới này mọi thứ khác hẳn, có không khí sùng đạo thịnh hành.
Đường cái Bắc Địa thành cực kỳ phồn hoa, người đông như mắc cửi.
Đinh Hạo quan sát kỹ càng.
Xã hội nhân loại thế giới này thoạt tổng không quá khác với Vô Tận đại lục nhưng quần áo hơi khác biệt. Mọi người ăn mặc càng tinh xảo, phức tạp hơn. Trường bào bên trong, giáp ngắn bên ngoài, nhiều kiểu dáng mọi người càng thích làm đẹp, cách phát âm nghiêng hướng ngôn ngữ cổ đại Vô Tận đại lục.
Võ giả nhân loại chỗ này và bộ lạc trong Hãn Hải sâm lâm tu luyện khác nhau, lấy tu luyện huyền khí làm chính, số lượng thể tu ít hơn.
Đinh Hạo mang theo hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp tìm một khách sạn quy mô khá lớn trong khu vực phố phường, tạm ở lại.
Ở trong khách sạn này da phần là tán tu, thơng nhân qua lại. Nhiều người nhiều chuyện, tụ tập đủ loại người, các tin vỉa hè đầy trời. Đinh Hạo hy vọng biết nhiều tin tức liên quan ma tinh tại đây.
Tiền tệ thông hành trong Bắc Địa thành là huyền tinh thạch, vàng bạc không không có giá cao.
May mắn Đinh Hạo phát hiện huyền tinh thạch tím dưới địa huyệt thâm uyên sau núi Vấn Kiếm tông, thu gom số lớn cực phẩm huyền tinh thạch nên xem như nhà giàu mới nổi, không lo lắng tiền bạc.
Ổn định chỗ ở xong Đinh Hạo mang hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp đi dạo trong khu phố nội thành.
Đinh Hạo vào nam ra bắc, thấy nhiều biết rộng nhưng cũng rung động vì nội thành Bắc Địa thành.
Rất nhiều kim loại thiên tài địa bảo, dược liệu trên Vô Tận đại lục rất dễ thấy tại đây. Huyền sâm vạn năm như cà rốt chất thành núi nhỏ, bán bằng cân. Dùng cao phẩm huyền khí huyền thiết kim tinh, một khối huyền tinh thạch có thể đổi được rất nhiều thứ.
Có rất nhiều thần thú con xếp vào hàng thượng cổ bảy mươi hai địa sát bị các võ giả nhốt trong lồng bán bằng giá quá rẻ trong mắt Đinh Hạo.
Ở thế giới này thì mây thứ đó không phải vật hiếm hoi gì.
Đinh Hạo không kiềm được hăng say mua sắm đa số huyền thiết, kim tinh, thần dược trong chợ. Mấy thứ này vĩnh viễn đô không ngại nhiều, nếu sau này Đinh Hạo trở về Vô Tận đại lục sẽ là món tài phú kinh người. Đinh Hạo có thể rèn ra vô số vũ khí huyền khí cho Vô Tận đại lục.
Chưa đến hai canh giờ nguyên khu chợ truyền tin đồn có thanh niên thu mua kim loại, dược liệu giá cao, kinh điển người ngốc ngại tiền nhiều. Thế là nhiều thương nhân, thương đội lấy hết hàng tồn kho đưa tới trước mặt Đinh Hạo, vui vẻ kiếm lời.
Làm xong mọi thứ Đinh Hạo thuận tay mua mấy món đồ thay đổi cho hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp.
Đến trời tối Đinh Hạo quay về khách sạn, trong đại đường đã là kín người hết chỗ. Tiếng chơi đoán số uống rượu, vui đùa không dứt bên tai. Người từ các nơi tụ tập tại đây, hành động phóng túng, vô cùng náo nhiệt.
Đinh Hạo nói với Nạp Lan Sơ:
– A Sơ, dẫn ca ca đi về phòng thay đồ rồi xuống dưới ăn cơm.
Thiếu nữ Nạp Lan Sơ gật đầu, dắt theo Nạp Lan Du Hiệp ngơ ngẩn bước lên cầu thang.
Mắt Đinh Hạo lướt qua đại đường đi tới cái bàn dựa vào cửa sổ nhìn ra đường cái. Ba, bốn người ăn mặc như thương nhân ngồi quanh bàn, thấy Đinh Hạo tới gần thì ánh mắt cảnh giác ngẩng đầu nhìn.
Chương 1055: Vô pháp vô thiên
Đinh Hạo mỉm cười lấy bốn khối cực phẩm huyền tinh thạch, hỏi:
– Mấy vị có thể nhường cái bàn này cho tại hạ không?
Ánh sáng cực phẩm huyền tinh thạch mộng ảo tỏa ra.
Bốn thương nhân liền cười toe toét nói:
– Đương nhiên có thể, ha ha ha ha ha ha! Tất nhiên có thể.
Bốn thương nhân nói xong vội nhường bàn trống.
Một viên cực phẩm huyền tinh thạch tương đương doanh thu một, hai tháng bôn ba của bọn họ. Thương nhân chú trọng lợi, chỉ nhường một chỗ ngồi là được cực phẩm huyền tinh thạch tất nhiên bọn họ sẽ không từ chối.
Đinh Hạo cảm ơn, ngồi xuống, kêu tiểu nhị đến gọi đồ ăn.
Người xung quanh thấy hết, tò mò nhìn Đinh Hạo một lúc. Vì một chỗ ngồi ném ra bốn khối cực phẩm huyền tinh thạch, loại người này không giàu cũng có quyền. Đinh Hạo ăn mặc đơn giản nhưng khí chất không tầm thường càng toát ra vẻ bí ẩn. Đại đường tụ tập đủ mọi hạng người, thấy Đinh Hạo rộng rãi tiền bạc thì trong bụng nhiều người có ý đồ.
Đinh Hạo nhìn thấy tất cả nhưng không phản ứng gì, lắng nghe xung quanh ồn ào, sưu tầm tin tức hữu dụng cho mình.
Vào lúc này, môi trường này là thời cơ sưu tầm tin tức vỉa hè tốt nhất.
Người ngồi cái bàn gần đó hấp dẫn Đinh Hạo chú ý.
– Này, nghe nói chưa? Quân đội Thần Đình Bắc Địa thành bắt được một vị ma tinh chuyển thế, nghe nói là nữ.
– Hèn gì hôm nay trong Bắc Địa thành canh phòng nghiêm ngặt như vậy, là sợ đồng bạn ma tinh đén cứu người sao?
– Nghe nói Thần Đình đã phái cao thủ đến, sau này sẽ giam giữ ma nữ trong tổng bộ Thần Đình. Theo phong cách thường thấy của Thần Đình thì chắc chắn sẽ giết chết ma nữ kia.
Người ngồi bàn đó nhỏ giọng xì xầm.
Lòng Đinh Hạo máy động.
Trong Bắc Địa thành bắt nhốt một vị ma tinh chuyển thế sao? Đây là một cơ hội, Đinh Hạo nhất định phải tìm hiểu rõ ràng điều lúc trước hắn suy đoán có đúng hay không. Nếu có thể gặp nữ ma tinh kia sẽ biết nàng có đến từ Vô Tận đại lục không, vậy là mọi đáp án đều rõ ràng.
Hắn phải tìm cách gặp ma tinh kia.
Nhưng vậy là sẽ đối đầu với quân đội Thần Đình. Theo tin tức Đinh Hạo thu được thi Thần Đình là vật khổng lồ trong thế giới này, thế lực cường đại vô cùng, cao thủ như mây. Nếu chọc vào thế lực Thần Đình thì tương đương với chọc tổ ong vò vẽ, hậu hoạn vô cùng.
Đinh Hạo phải nghiêm túc suy ngẫm, lên kế hoạch, không thể hành động lỗ mãng.
Đinh Hạo đang âm thầm nghĩ kế hoạch thì hành lang trên đầu vang tiếng la lối chói tai.
– Tiểu tử thối từ đâu đến? Thật là háo sắc gan bằng trời, không muốn sống sao? Dám đụng vào tiểu thư nhà ta?
Thanh âm chói tai như gà mái già khiến người chú ý.
Tiếp theo là một thanh âm hoảng hốt yếu đuối liên tục xin lỗi:
– Xin lỗi, vô cùng xin lỗi. Đầu óc ca ca của ta không minh mẫn, ca ca không cố ý, ta xin lỗi các người, vô cùng xin lỗi.
Đinh Hạo nhíu mày, giọng xin lỗi này là của Nạp Lan Sơ.
Bốp!
Tiếng tát tai vang dội, rõ ràng Nạp Lan Sơ bị ai đánh một cái.
Một thanh âm kiêu ngạo, lạnh lùng lạnh nhạt nói:
– Vinh bà bà, so đo với hai con sâu đê tiện này làm gì? Ai đụng vào y phục của ta thì chặt tay kẻ đó xuống. Còn nữa, ta không thích mắt của tiểu nha đầu này, quá đẹp. Thứ đê tiện như nô lệ làm sao xứng có đôi mắt đẹp đó? Móc xuống đi.
Đây là giọng nữ, âm điệu trong trẻo nhưng nội dung thì độc ác, tàn nhẫn làm người nghe lạnh sống lưng, rởn tóc gáy.
Thanh âm gà mái già chói tai lại vang lên:
– Tuân lệnh!
Bùm!
Vang tiếng nổ điếc tai.
Chớp mắt vụn gỗ bay đầy, có hai bóng văng ra từ hành lang như bao cát rớt xuống đại đường.
Đám đông kinh kêu.
Đinh Hạo vươn tay kéo, lực lượng vô hình tuôn ra lôi hai người đứng bên mình, đó là hai huynh muội Nạp Lan Sơ, Nạp Lan Du Hiệp.
Khuôn mặt nhỏ nhăn của Nạp Lan Sơ trắng bệch, kinh hoàng, nửa bên mặt sưng lên, một dấu tay in rõ. Người Nạp Lan Du Hiệp run lẩy bẩy, trong mắt có tia sáng hoảng sợ sau đó trở về đục ngầu, bàn tay nổi gân xanh, da tróc thịt bong, máu tươi đầm đìa.
Đinh Hạo đăm chiêu.
Thật ra mới rồi mọi thứ nằm trong thần thức của Đinh Hạo giám thị.
Bà lão tên Vinh bà bà thực lực không tầm thường, cảnh giới Võ Hoàng cảnh định ra tay móc mắt Nạp Lan Sơ. Nạp Lan Du Hiệp luôn ngu ngơ đột nhiên như thức tỉnh bỗng vỗ hai chưởng va chạm vào tay Vinh bà bà, bùng nổ lực lượng cường đại đánh lui Vinh bà bà.
Nhưng Nạp Lan Du Hiệp không phải người tỉnh táo, không thể hoàn toàn khống chế lực lượng của mình nên bị lực phản chấn kéo theo Nạp Lan Sơ văng ra rơi xuống đại đường. Bàn tay Nạp Lan Du Hiệp bị chút thương ngoài da, lưng áo bị chấn nát vụn.
Nạp Lan Du Hiệp che giấu bí mật nào đó.
Chớp mắt bóng người lấp lóe, gió mạnh thổi vù vù. Một người từ hành lang nhảy xuống, chính là Vinh bà bà và đoàn người nữ nhân độc ác.
Vinh bà bà là bà lão khaỏng năm mươi tuổi, khuôn mặt dữ tợn vặn vẹo, cơ thể to khỏe. Đôi chân mày lông chổi, mắt ti hí lóe tia sáng hung dữ. Bốn bà lão bên cạnh Vinh bà bà ăn mặc giống nhau, mặc nhuyễn giáp, đánh đá trợn trừng mắt.
Dẫn đầu là thiếu nữ thanh xâun không đến mười sáu tuổi, thân hình yêu kiều, khuôn mặt xinh đẹp. Mặt thiếu nữ lạnh lùng, chân mày đầy lệ khí, là loại người được nuông chiều vô tháp vô thiên, nếu không thì nàng đã chẳng nói ra lời độc ác đến thế.
Người trong khách sạn thấy đám người này chợt nhận ra cái gì, im hơi lặng tiếng ăn cơm, rất là e ngại mấy nữ nhân đó.
Ánh mắt Vinh bà bà độc ác đi tới trước bàn, cười nhạt trừng Đinh Hạo:
– Ngươi cứu hai tiểu tiện nhân này? Ngươi là chủ nhân của chúng?
– Đinh đại ca, chúng ta không phải cố ý…
Nạp Lan Sơ sốt ruột muốn khóc, nói:
– Ca ca không cẩn thận đụng nàng một cái, thật sự không phải cố tình…
Đinh Hạo mỉm cười chỉ cái ghế bên cạnh mình, nói:
– Chỉ là chuyện nhỏ, đừng quan tâm. Ngồi xuống ăn gì đi.
Nạp Lan Sơ giật mình.
Khi Nạp Lan Sơ thấy nụ cười ấm áp quen thuộc của Đinh Hạo thì nỗi kinh hoàng, sợ hãi trong lòng chớp mắt biến mất sạch. Nạp Lan Sơ cảm thấy bình tĩnh chưa từng có, cúi đầu kéo Nạp Lan Du Hiệp lại trở về ngu khờ ngồi xuống ghế dài kế bên Đinh Hạo.
Thái độ đó chọc giận Vinh bà bà.
Bà lão hung dữ này ngẩn người sau đó cười khẩy, chỉ vào Đinh Hạo, mắng:
– Việc nhỏ? Ha ha ha ha ha ha! Tiểu tử, chắc ngươi không biết ngươi trêu vào ai. Dám bao che cho hai tiểu tiện nhân này, hôm nay ngươi cũng khó tránh…
Bốp! audio coi am
Đại đường yên tĩnh bỗng vang tiếng tát tai rõ ràng, vang dội.
Một thân hình mập mạp như người nộm bị búa đập bay ra ngoài, răng vàng gãy bay ra khỏi miệng cùng với máu.
Chính là Vinh bà bà.
Bà lão hung dữ độc ác chưa nói xong đã bị Đinh Hạo nhẹ nhàng tát một bạ tay như đuổi ruồi, Vinh bà bà không kịp phản ứng bị đánh bay ra ngoài.
Bùm!
Vinh bà bà bay ra khỏi cửa sổ đập vào vách tường đường cái, để lại dấu hình người rõ to. Vinh bà bà trượt xuống bức tường, như con chó chết xụi lơ trên đường.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










