Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 209 [ chương 1041 đến 1045 ]
❮ sautiếp ❯Chương 1041: Quỷ sứ
Không phải hai loại lực lượng tương khắc mất đi mà là sáng tạo cái mới.
Ánh sáng vàng và trắng bao phủ cơ thể Đinh Hạo.
Không gian, thời gian xung quanh chớp mắt như bị phong tỏa đóng băng ngưng kết lại. Cơ thể to lớn của Hắc Ngưu Ma Yêu Thánh giữ tư tế xông lên khựng giữa không trung. Chân phải Cáp Mô Yêu Thánh khổng lồ đặt trên bụng, chân trái giơ cao giữ tư thế vỗ trống.
Khuôn mặt hai cường giả tuyệt đối đọng lại vẻ kinh khủng, hãi hùng.
Cơ thể Hắc Ngưu Ma Yêu Thánh, Cáp Mô Yêu Thánh khổng lồ bị lực lượng bí ẩn tỏa định, như ốc sên chìm vào đầm lầy chỉ có thể chậm chạp vùng vẫy, không thể phản ứng nhanh nhạy.
Thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá giao nhau trước ngực Đinh Hạo sau đó đâm ra.
Lực lượng vô hình như ý chí tiên ma không thể đảo ngược dời núi lấp biển trút xuống.
Biểu tình Hắc Ngưu Ma Yêu Thánh, Cáp Mô Yêu Thánh khổng lồ dữ tợn, không tiếc đốt cháy lực lượng căn nguyên, dấu hiệu điên cuồng. Thế nhưng Hắc Ngưu Ma Yêu Thánh, Cáp Mô Yêu Thánh khổng lồ không thể thoát khỏi lực lượng bí ẩn tỏa định, động tác cực kỳ chậm chạp, lảo đảo.
Mắt thấy Cáp Mô Yêu Thánh khổng lồ, Hắc Ngưu Ma Yêu Thánh sắp chết.
Ngay lúc đó…
Một thanh âm quen thuộc vang trong thiên địa:
– Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, cần gì đuổi tận giết tuyệt?
Lực lượng vượt qua thánh nhân cảnh từ chân trời bay tới muốn ngăn cản một kích của Đinh Hạo.
Đó là giọng của chí tôn yêu tộc.
Hắc Ngưu Ma Yêu Thánh, Cáp Mô Yêu Thánh khổng lồ như người chết chìm bắt lấy cọng cỏ cứu mạng, vẻ mặt mừng như điên.
Mắt Hắc Ngưu Ma Yêu Thánh, Cáp Mô Yêu Thánh khổng lồ lóe tia độc ác, tức giận, thầm thề một khi thoát nguy thì sau này sẽ không dễ dàng buông tha Đinh Hạo. Hắc Ngưu Ma Yêu Thánh, Cáp Mô Yêu Thánh khổng lồ không đấu lại Đinh Hạo nhưng không có nghĩa là không làm gì được đệ tử Vấn Kiếm tông đi ra ngoài. Nhục nhã to lớn làm trong lòng Hắc Ngưu Ma Yêu Thánh, Cáp Mô Yêu Thánh khổng lồ tràn ngập oán hận điên cuồng.
Giọng Đinh Hồng Lệ cũng vang lên:
– Bọn họ đánh tới cửa là tự chịu chết, xin đạo hữu đừng xen vào.
Khói đỏ Hồng La Sa Trướng bao phủ sơn môn Vấn Kiếm tông phóng lên cao biến thành bức tường đỏ ngăn cách lực lượng chí tôn yêu tộc từ chân trời bay tới.
Chí tôn yêu tộc vẫn không từ bỏ:
– Trong hội minh thánh nhân không được chết.
Đinh Hồng Lệ cười to bảo:
– Trước tiên xâm lược, không trong điều lệ.
Giằng co giây lát sau trong thiên địa vang tiếng thở dài, lực lượng chí tôn yêu tộc như thủy triều rút đi.
Khói đỏ Hồng La Sa Trướng của Đinh Hồng Lệ lại trở về mặt đất.
Hắc Ngưu Ma Yêu Thánh, Cáp Mô Yêu Thánh khổng lồ hết hy vọng.
Gió nhẹ thổi qua thân hình Hắc Ngưu Ma Yêu Thánh, Cáp Mô Yêu Thánh khổng lồ như núi.
Chớp mắt tất cả chấm dứt.
Cơ thể cường giả cao giai thánh nhân cảnh đốt cháy lực lượng căn nguyên không thể ngăn cản lực lượng bí ẩn thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá liên hợp lại. Hắc Ngưu Ma Yêu Thánh, Cáp Mô Yêu Thánh khổng lồ cứng ngắc trong không trung như hóa đá, tiếng răng rắc khẽ vang. Trong vô số cặp mắt ngơ ngác nhìn chăm chú, cơ thể Hắc Ngưu Ma Yêu Thánh, Cáp Mô Yêu Thánh khổng lồ hóa thành tro bay đầy trời.
Chết!
Cùng chết!
Thế đi thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá chưa giảm, cường giả yêu tộc bị giam trong thiên địa cũng bị tiêu diệt.
Đinh Hạo đứng trong không trung.Nguồn truyện audio Podcast
Thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá mất lực lượng huyền khí thúc giục, tiếng kêu vù vù yếu dần. Lực lượng cấm kỵ chí tôn trong thanh kiếm rỉ sét, thanh ma đao đen chậm rãi tán đi, trở về vẻ hoang lổ, tàn phá như cũ.
Ánh sáng vàng, bạc trên người Đinh Hạo dần tán đi.
Đinh Hạo nhắm mắt, lực lượng trong cơ thể bị hút sạch nhưng hắn còn chìm đắm trong trạng thái gần như vô địch.
Tuy Đinh Hạo sớm dự đoán được cùng khởi động thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá sẽ sinh ra lực lượng đáng sợ. Dù sao lúc trước Đinh Hạo cùng dùng đao kiếm đã có kinh nghiệm, tuy nhiên lực lượng vừa rồi vẫn làm Đinh Hạo rất giật mình.
Trong chớp mắt đó Đinh Hạo có ảo giác hắn là tồn tại duy nhất chúa tể thiên địa này, có thể nghiền nát tất cả, không gì làm trái ý hắn được.
Cùng lúc đó, thế lực các phương, đại nhân vật ở trong bóng tối âm thầm quan sát đều giật mình, mất hết khả năng tự hỏi.
– Đó là loại lực lượng gì?
– Trên người tiểu tử này còn ẩn giấu bí mật gì?
– Đáng sợ, nhìn thuộc tính lực lượng thì còn trên cả thần cảnh,đó là một loại lực lượng càng cao cấp.
là vì đôi đao kiếm kia sao?
Cường giả thần cảnh chú ý trận chiến không chỉ có Đinh Hồng Lệ, chí tôn yêu tộc lúc trước điều khiển tất cả. Có rất nhiều cường giả thần cảnh núp trong bóng tối, một kích thủng trời cuối cùng của Đinh Hạo kinh động vô số cường giả thần cảnh.
Cường giả thần cảnh cảm nhận được thứ gì vượt qua phạm trù hiểu biết từ người thanh niên áo xanh đứng trên bầu trời.
Trong sơn môn Vấn Kiếm tông.
Vô số đệ tử Vấn Kiếm tông đứng ngây ngốc tại chỗ, nhìn người đứng trên bầu trời như bái thần linh. Đệ tử Vấn Kiếm tông đã quên cả hoan hô, hít thở. Ngàn vạn đao kiếm lơ lửng trên bầu trời vào khoảnh khắc này rơi xuống như mưa rơi.
Tia sáng cuối cùng phía chân trời biến mất sau dãy núi.
Giọng Độn Thiên Thạch Thi vang trong đầu Đinh Hạo:
– Đến lúc rồi, nếu không đi thì lão tử không thể về được.
Lúc này lực lượng trong cơ thể Đinh Hạo bị hút sạch, hắn miễn cưỡng đứng trong không trung. Đinh Hạo cảm giác trong Độn Thiên Thạch Thi bùng phát lực lượng bao phủ thân thể hóa thành luồng sáng trắng lao nhanh hướng địa huyệt thâm uyên.
Ánh sáng trắng chợt lóe, Đinh Hạo biến mất trước mắt mọi người.
Người Tạ Giải Ngữ cũng lóe ánh sáng trắng.
Đinh Hạo, Tạ Giải Ngữ cùng nhau biến mất trong tầm mắt mọi người.
Đinh Hạo mơ hồ thấy mình ở trong hang động bí ẩn, Độn Thiên Thạch Thi chủ động bay ra khỏi không gian trữ vật, đáp xuống trận pháp truyền tống trên bàn cờ đá. Bong bóng thủy ngân kỳ dị bay lên bao bọc Đinh Hạo.
trận pháp truyền tống trên bàn cờ đá bị khởi động.
Cảm giác mất cân bằng, xuyên qua thời không truyền đến, mọi thứ trong tầm mắt biến mất, thay thế là bóng tối vô tận.
– Ta sắp đi tiên giới sao?
Đó là suy nghĩ cuối cùng trong đầu Đinh Hạo sau đó mất hết ý thức.
Đinh Hạo hôn mê không thấy khi cơ thể bay hướng địa huyệt thâm uyên thì ánh sáng thần khí Luân Hồi Thiên Bàn lại chớp lóe bắn ra ngoài. Lần này không phải màu sáng mà là đỏ rực quét qua chiến trường như hấp thu cái gì.
Mọi người cảm giác khí huyết sát âm u cuồng chiến tràn ngập bên trên sơn môn Vấn Kiếm tông bỗng mất sạch.
Thấy hình ảnh này, mọi người ngây ngốc.
Lý Lan nhìn địa huyệt thâm uyên, thầm thở dài, ánh mắt lóe tia dứt khoát.
Lý Lan gằn từng chữ:
– Từ hôm nay trở đi, trưởng lão Đinh Hạo bế quan trong địa huyệt thâm uyên, mọi người không được quấy rầy. Các phong các tọa Vấn Kiếm tông giữ chức của mình, không được lơ là.
Trưởng lão, đệ tử tông môn cúi đầu lớn giọng vâng dạ.
Chương 1042: Quỷ sứ (hạ)
Nghe giọng điệu của chưởng môn thì trưởng lão Đinh Hạo tạm thời không rời khỏi Vấn Kiếm tông làm trái tim nhiều người rớt lại xuống bụng. Trải qua rất nhiều kiếp nạn, sâu trong lòng mọi người đương nhiên cho rằng chỉ cần Đinh Hạo còn ở Vấn Kiếm tông thì sơn môn này vĩnh viễn sừng sững không ngã.
Trong đám người, Tây Môn Thiên Tuyết mặc váy dài màu tím lặng im, nàng cảm giác được Đinh Hạo đi đâu.
Liên kết tâm hồn khiến đại sư đan thuật Tây Môn Thiên Tuyết cảm giác bị thiếu một mảnh trái tim.
Lý Y Nhược đứng cạnh Tây Môn Thiên Tuyết siết chặt tay nàng, khớp xương trắng bệch.
– Chỉ mong ngươi… An toàn trở về.
Mấy tài nữ nhất Vấn Kiếm tông lúc này đều lo lắng cho một nam nhân.
Lý Lan chợt nghĩ đến điều gì, hỏi:
– Sương nhi và Ngã Hành đâu?
Tình huống náo nhiệt như vậy mà không thấy hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành đi ra góp vui tuyệt đối không bình thường. Lý Lan cảm thấy không may.
– Mới rồi hai tiểu tổ tông còn đây…
Vương Tuyệt Phong nhìn sau lưng, hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành lúc trước núp trong đám đông không biết lén lút giở trò gì bây giờ đã biến mất. Thần thức của Vương Tuyệt Phong lan tràn ra ngoài nhưng không thấy hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành đâu.
– Khởi bẩm chưởng môn nhân, khởi bẩm Vương sư thúc, đệ tử vừa thấy… Thấy Thiên Sướng và Ngã Hành đi hướng địa huyệt thâm uyên…
Một đệ tử chân truyền nội môn nhớ lại hình ảnh mơ hồ thấy, nhưng vì quá giật mình chiến đấu trên bầu trời nên gã không thấy rõ ràng.
– Cái gì?
Lý Lan, Vương Tuyệt Phong, Nhậm Tiêu Dao, Mộc Anh giật mình.
Bốn luồng sáng cùng lao hướng địa huyệt thâm uyên.
Một lát sau.
Hang động bí ẩn.
Lý Lan, Vương Tuyệt Phong, Nhậm Tiêu Dao, Mộc Anh biểu tình khó xem nhìn bàn đá trơn bóng không dấu vết, không biết nên làm sao. Bởi vì bên cạnh bàn đá có miếng vải váy áo của nữ hài tử Đinh Thiên Sương, nửa cái bình sữa thủy tinh bể, đó là bảo bối của Nhậm Ngã Hành mập mạp.
trận pháp truyền tống trên bàn cờ đá đã hoàn toàn biến mất.
Trong hang động bí ẩn còn sót lại hơi thở của hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành.
Cho đến nay được rót vào căn cơ võ đạo khiến tu vi của hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành đã là Võ Sĩ cảnh, không khó khăn gì từ mặt đất lao xuống hang động bí ẩn. Nhìn các loại dấu vết thì hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành từng đến đây. Lúc trước Lý Lan, Vương Tuyệt Phong, Nhậm Tiêu Dao, Mộc Anh tìm khắp địa huyệt thâm uyên nhưng không thấy bóng dáng hai đứa trẻ Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành đâu, giải thích duy nhất là…
Nhậm Tiêu Dao há hốc mồm:
– Hai đứa… Đã vào cánh cửa truyền tống đến tiên giới trên bàn cờ?
Giọng Nhậm Tiêu Dao đau khổ. Mộc Anh mắt ngấn lệ siết chặt vai Nhậm Tiêu Dao.
Lý Lan nhắm mắt lại, cẩn thận suy nghĩ hình ảnh lúc hừng đông.
* * *
– Mẫu thân, phụ thân lại sắp đi sao?
– Sắp đi nơi xa sao? Xa tới đâu?
– Sương nhi nhớ phụ thân, Sương nhi muốn đi cùng phụ thân. Đương nhiên Sương nhi cũng muốn cùng mẫu thân nhưng…
* * *
Giọng Đinh Thiên Sương trong trẻo như chuông còn quanh quẩn bên tai. Lý Lan hiểu biết tiểu tổ tông này, nữ hài tử là kẻ điên một khi khùng lên là bất chấp hậu quả. Nếu nói nữ hài tử Đinh Thiên Sương qua cách nào đó biết Đinh Hạo sắp đi đâu thì rất có thể lén đi theo hắn.
Không lẽ hai tiểu tổ tông dùng cách gì đi vào cánh cửa truyền tống đến tiên giới?
Xưa nay Lý Lan bình tĩnh, thông minh, bình thường trời sập cũng mặt không đổi sắc nhưng lúc này lòng rối loạn, đầu óc trống rỗng không biết nên làm sao.
Vương Tuyệt Phong trợn mắt há hốc mồm lên tiếng:
– Có lẽ đây là cơ duyên của hai đứa.
* * *
Bốn phía đều là hỗn độn không thấy ánh mặt trời.
Đinh Hạo ngạc nhiên nhìn phong cảnh xung quanh, cảm thấy hơi quen thuộc và là lạ. Đinh Hạo nhìn xuống, mặt đất đen u ám mênh mông bát ngát, trong thiên địa không có gió thổi, tĩnh lặng như bị đóng băng.
Một con sông đen như khe nứt to lớn dâng trào trong mặt đất mênh mang, dấy lên sóng dữ. Bọt nước trắng bốc lên, to lớn tựa đại dương làm người kinh thán, nhưng không có tiếng nước.
Phía chân trời xa xôi vô tận.
Một thần đài khổng lồ khoảng mười thước đứng sừng sững trong sông đen, trên thần đài có một thần kính lượn lờ tia chớp bạc phát ra ánh sáng rực rỡ bắn vào sông đen như thể phán xét, tuần tra cái gì.
– Đây là… Địa ngục đạo?
Đinh Hạo lấy lại tinh thần.
Đây rõ ràng là cảnh tượng giấc mộng nam kha hồi trước, khi ấy Đinh Hạo đi tới không gian kỳ dị, gặp thi hồn vạn năm trong Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp đều ở đây. Đinh Hạo đánh bậy đánh bạ với truyền thuyết thần thoại trên địa cầu kiếp trước sáng tạo ra Nghiệt Kính Đài, với một thi hồn vạn năm lên ban cho thần thông, đặt tên là Tần quảng Vương
Khi ấy Đinh Hạo nghĩ tới nghĩ lui cảm thấy giấc mộng thật là lạ.
Sau này không xảy ra dị tuợng này nên Đinh Hạo không mấy để ý tới nó, ai ngờ hôm nay hắn lại vào không gian này.
Chẳng lẽ là…
Đinh Hạo đang nghi ngờ thì bầu trời trước mặt bỗng có tia chớp trắng giống như thần long cuồng múa rạch phá hư không, cực kỳ xinh đẹp, uốn lượn xoay quanh. Nháy mắt thần long đã đến trước mặt Đinh Hạo.
Tia chớp trắng thu lại biến thành một thân hình vạm vỡ mặc áo giáp, da nâu cho cảm giác chắc khỏe đáng tin.
Nam nhân quỳ một gối trong không trung, cung kính nói:
– Tần quảng Vương Tưởng, tham kiến chủ nhân.
Quả nhiên là Tần quảng Vương!
Tất cả hoàn toàn phù hợp với giấc mộng lúc trước của Đinh Hạo, tức là… Đây không đơn giản là mơ. Có lẽ mấy thứ này liên quan đến thần khí Luân Hồi Thiên Bàn trong cơ thể Đinh Hạo.
Đinh Hạo gật đầu, nói:
– Đứng dậy đi.
Tần quảng Vương Tưởng đứng lên, cung kính nói:
– Thuộc hạ không biết chủ nhân tiến đến tuần tra nên không có từ xa tiếp đón, xin chủ nhân trách phạt.
– Người không biết vô tội.
Đinh Hạo quan sát kỹ phát hiện so với lần trước thì cơ thể Tần quảng Vương Tưởng ngưng kết nhiều, gần như hữu hình. Lực lượng ẩn chứa trong người Tần quảng Vương Tưởng mạnh mẽ gấp vô số lần, đặc biệt là lực lượng thiểm điện chi tiên có thể uy hiếp cường giả cảnh giới Võ Đế cảnh.
Chắc mấy ngày nay Tần quảng Vương Tưởng không bỏ bê tu luyện.
Lòng Đinh Hạo máy động, hắn và Tần quảng Vương Tưởng đến dưới Nghiệt Kính Đài.
Ánh sáng thần kính từ bên trên chiếu xuống bao phủ Tần quảng Vương Tưởng. Thần quang chiếu rọi cơ thể Tần quảng Vương Tưởng vẫn trong sáng như ngọc, có thêm hỗn độn chi khí vàng nhạt yếu ớt, lúc trước có chút nghiệp lực tội nghiệt màu xám ít ỏi đã tan biến.
Đinh Hạo vừa lòng gật gù.
Điều này chứng minh trong khoảng thời gian này Tần quảng Vương Tưởng không ỷ vào thân phận chủ điện thứ nhất thập điện địa ngục đạo làm xằng làm bậy mà nghiêm khắc tuân thủ trách nhiệm. Hỗn độn chi khí vàng nhạt như có như không trong cơ thể Tần quảng Vương Tưởng là lực lượng công đức trong truyền thuyết.
Chương 1043: Lại vào địa ngục đạo
Tần quảng Vương Tưởng trấn thủ sông vong xuyên, Nghiệt Kính Đài, phán đoán thiện ác, độ hóa người chết là có công đức rất lớn. Tần quảng Vương Tưởng có thể ngưng tụ ra lực lượng công đức hỗn độn không ngoài dự đoán của Đinh Hạo.
Đinh Hạo mỉm cười nói:
– Ừm! Ngươi làm rất tốt, vất vả.
Tần quảng Vương Tưởng nghe vậy rất kích động, những gì gã làm đã được Đinh Hạo thừa nhận, điều này khiến gã hưng phấn hơn được thưởng thứ gì.
Đinh Hạo liếc hướng sông đen rộng lớn.
Trong sông rậm rạp thân hình thi hồn lênh đenh như mấy khúc gỗ đen trôi theo dòng nước, chết lặng, không chút linh tính.
Thi hồn trong dòng sông dường như nhiều hơn lúc trước Đinh Hạo đến.
Sao có thể như vậy?
Theo lý thì lúc trước thần khí Luân Hồi Thiên Bàn hấp thu thi hồn trong cánh cửa truyền tống đến tiên giới dù nhiều nhưng có giới hạn, nếu Tần quảng Vương Tưởng xử lý có trách nhiệm nghiệp vụ thì số lượng thi hồn nên thiếu bớt mới đúng, không lẽ…
Tần quảng Vương Tưởng vội nói:
– Khởi bẩm chủ nhân, từ lần trước người giáng xuống không hiểu sao số lượng quỷ hồn trong sông vong xuyên dần tăng lên. Thuộc hạ ngày đêm thẩm phán mới miễn cưỡng giữ cho con sông trước Nghiệt Kính Đài thông suốt.
Đinh Hạo gật đầu, nói:
– Chuyện này ta biết rồi.
Có lẽ địa ngục đạo mở ra, hồn phách người chết ở bên ngoài liên miên tự chui vào.
Nếu đúng như vậy, cứ tiếp tục thế này thì một mình Tần quảng Vương Tưởng không thể phán xử hết thi hồn. Có lẽ mấy ngày nay Tần quảng Vương Tưởng giành giật từng giây vất vả làm việc.
Xem ra nên tìm trợ thủ cho Tần quảng Vương Tưởng.
– Ngươi là chủ một điện không thể không có thuộc hạ.
Đinh Hạo chỉ vào quỷ hồn trong sông vong xuyên, nói:
– Từ nước suối vàng này chọn một ngàn người còn sống làm việc thiện ghi vào danh sách điện thứ nhất làm quỷ sứ, giúp đỡ người phán xét thiện ác.
Đinh Hạo dứt lời, trên bầu trời có pháp tắc giáng xuống, thanh âm ầm ầm khuếch tán.
Trong thế giới này lời của Đinh Hạo như pháp giống lần trước.
Tần quảng Vương Tưởng ngyâ người, gã cảm thấy trong cơ thể có thêm thứ gì. Một quyển sách nhỏ đỏ rực hiện ra trong bàn tay Tần quảng Vương Tưởng. Quyển sách không phải kim hay ngân, không biết đúc bằn chất liệu gì mà nhẹ như không lại cực kỳ cứng cỏi, ẩn chứa chút hơi thở thần tính kỳ dị.
Mặt ngoài quyển sách nhỏ có ba chữ đen to cổ kính, tang thương.
Quỷ Sứ Lục.
Ba chữ Quỷ Sứ Lục đen chớp lóe ánh sáng, ẩn chứa lực lượng hùng hồn.
Tần quảng Vương Tưởng cẩn thận lật xem, thấy Quỷ Sứ Lục có một ngàn tờ, mỗi tờ chỉ có thể ghi một cái tên quỷ sứ. Quỷ Sứ Lục còn nhiều điều ảo diệu tạm thời không thể lĩnh ngộ hết, Tần quảng Vương Tưởng cảm giác được quyển sách nhỏ không đơn giản là danh sách mà gần như pháp khí.
Tần quảng Vương Tưởng làm theo lời Đinh Hạo, gã khống chế Nghiệt Kính Đài tuần tra sông vong xuyên. Thần quang chiếu vào một thi hồn toàn thân rực rỡ sáng trắng, có chút vết bẩn. Tần quảng Vương Tưởng hút thi hồn đó ra khỏi nước sông.
Khi thi hồn bay ra khỏi sông thì Quỷ Sứ Lục tự động bắn ra ánh sáng đen bao phủ thi hồn. Trang thứ nhất Quỷ Sứ Lục có cái tên hiện lên như vệt nước, ghi chép cuộc sống kiếp trước của thi hồn, nguyên nhân cái chết, vân vân. Quỷ Sứ Lục còn đánh giá thiện ác của thi hồn dó.
Tần quảng Vương Tưởng há hốc mồm, lòng rất rung động.
Dò xét chuyện kiếp trước chỉ thần khí mới làm được, quyển Quỷ Sứ Lục mỏng manh trong tay Tần quảng Vương Tưởng không lẽ sánh bằng thần khí?
Tần quảng Vương Tưởng cảm giác rõ ràng khi cái tên thi hồn hiện lên trong Quỷ Sứ Lục thì gã có thể điều khiển quỷ sứ, một ý niệm là sẽ khiến nó hồn phi phách tán, suốt đời không siêu sinh.
Quỷ sứ quỳ xuống hành lễ:
– Thuộc hạ tham kiến Tần quảng Vương!
Đó là một thân hình mặc áo trắng rách rươis, mặt ngựa gầy guộc, hơi xấu xí, trông không giống người tốt, nhưng Nghiệt Kính Đài sẽ không nói dối. Lúc quỷ sứ còn sống nhất định là một vị đại thiện nhân nên khi chết hồn thể mới trắng trong như ngọc.
Cái tên đăng ký trong Quỷ Sứ Lục, không cần Đinh Hạo, Tần quảng Vương Tưởng giải thích cái gì quỷ sứ đã hiểu đầu đuôi câu chuyện, công việc của mình.
Cơ thể quỷ sứ chậm rãi ngưng tụ nửa thực chất, mắt lóe tia hưng phấn. Quỷ sứ thân chết đọa tiêu, vốn tưởng tất cả chấm dứt, gã không ngờ sau khi chết còn có cơ hội tu luyện, trở về đại đạo. Đối với bất cứ ai thì chuyện này từ xưa đến nay chưa hề có, giống như tạo hóa nghịch thiên.
– Trên Quỷ Sứ Lục có thể ghi một ngàn quỷ sứ, một khi tên đăng ký trên Quỷ Sứ Lục là ngươi có thể hoàn toàn khống chế bọn họ. Nếu có ai làm trái quy tắc không có cơ hội vào sông vong xuyên mà trực tiếp hồn phi phách tán. Ngươi hãy tự lựa chọn người sử dụng.
Đinh Hạo chậm rãi nói:
– Sau này tu vi của ngươi tăng lên thì số lượng danh sách Quỷ Sứ Lục cũng tăng theo.
Tần quảng Vương Tưởng mừng rỡ nói:
– Đa tạ chủ nhân.
Mấy hôm nay ngày càng nhiều quỷ hồn trong sông vong xuyên, một mình Tần quảng Vương Tưởng bận rộn hụt hơi. Tần quảng Vương Tưởng mệt nhọc một chút không có gì, gã chỉ sợ phụ lòng tin tưởng của Đinh Hạo nên gã rất là lo. Bây giờ đã có Quỷ Sứ Lục thì sau này công việc nhẹ nhàng hơn.
Đinh Hạo gật đầu, định nói gì bỗng thừ người, hắn cảm ứng được cái gì.
– Ta sắp rời đi một đoạn thời gian, chuyện chỗ này do ngươi cai quản.
Đinh Hạo dứt lời chậm rãi bay lên trời, chớp mắt đã lên cao mấy ngàn thước.
Tần quảng Vương Tưởng, quỷ sứ quỳ đưa tiễn.
Ánh mắt Đinh Hạo nhìn xuống sông đen, nước sông hung dũng chảy qua Nghiệt Kính Đài trôi về nơi xa như vĩnh viễn không đến tận cùng.
Địa ngục đạo mới mở chưa thành hệ thống.
Lòng Đinh Hạo máy động, ngón tay vạch hư không.
Tiếng sấm ầm ầm vang tận mây xanh, vô số tiachớp trắng như con rắn uốn éo bao trùm bầu trời đen tối tăm. Tần quảng Vương Tưởng, quỷ sứ ở dưới Nghiệt Kính Đài trợn mắt há hốc mồm nhìn. Hình ảnh này gần như sáng tạo thế giới, không phải lực lượng thần thông bình thường.
Đinh Hạo khẽ quát:
– Mở!
Lời nói như pháp.
Sông vong xuyên rộng rãi mênh mông như đại dương sau khi chảy qua Nghiệt Kính Đài bỗng tách ra thành chín dòng sông, uốn lượn như thần long mãng xà đen ẩn nấp dưới đất chảy hướng khác nhau.
Sông vong xuyên chia thành chín nhánh.
Đinh Hạo thiết kế con sông chảy các điện khác trong thập điện diêm la, cụ thể như thế nào thì hắn chưa nghĩ ra hoàn chỉnh. Dù sao trừ điện thứ nhất ra mấy điện khác chưa dựng lên, địa ngục thập điện chỉ một điện không thể thực hiện tác dụng cuản ó.
Nhưng bây giờ có dòng chảy này ít nhất hiện cho Tần quảng Vương Tưởng thưởng thiện phạt ác.
Làm Đinh Hạo xong tất cả, trong ánh mắt giật mình, tôn sùng của Tần quảng Vương Tưởng, quỷ sứ, tia chớp trắng đầy trời từ từ tán đi. Một vòng xoáy đỏ đột nhiên xuất hiện, bình chướng hư không dần trong suốt. Mơ hồ thấy bên kia vòng xoáy có thế giới kỳ dị, Đinh Hạo lắc người tiến vò vòng xoáy đỏ trong suốt.
Vòng xoáy biến mất.
Trong địa ngục đạo trở về bình tĩnh.
Chương 1044: A Sơ
Tần quảng Vương Tưởng, quỷ sứ quỳ dưới đất thật lâu cung kính đưa tiễn Đinh Hạo rời đi. Tần quảng Vương Tưởng, quỷ sứ không biết Đinh Hạo đi đâu nhưng chắc là chỗ bọn họ không thể hiểu biết.
* * *
– Chỗ này là đâu?
Đinh Hạo nhìn thế giới kỳ dị trước mắt.
Mới rồi trong địa ngục đạo Đinh Hạo mơ hồ cảm giác hơi thở kỳ dị, tin tức lạ xuất hiện trong não như thể nó luôn ở đó chẳng qua hắn không chú ý thấy, chớp mắt bụi bị tẩy đi tự nó nhảy ra.
Những tin tức đó liên quan đến thế giới trước mắt Đinh Hạo.
Thế giới kỳ dị kế bên địa ngục đạo, Đinh Hạo bản năng cảm thấy hắn có thể tùy ý xuyên toa hai thế giới.
Vì vậy Đinh Hạo đến thế giới kỳ dị ngay.
Đưa mắt nhìn bốn phía là dãy núi trập trùng, rừng rậm um tùm. Phương xa trời chiều như máu nhuộm ngàn vạn dặm một màu đỏ rực. Có gió thổi qua, rừng rậm trập trùng như biển đỏ gào thét dâng trào. Phương xa nghe tiếng dã thú gào thét như có như không, thiên địa rộng mênh mông, bí ẩn mà xinh đẹp.
So với địa ngục đạo khắp nơi là tử khí nặng nề, không chút thanh âm thì thế giới này đẹp đẽ, bừng bừng sức sống. Nếu nói địa ngục đạo là thế giới chết thì chỗ này là thiên đường.
– Không lẽ nơi này chính là tiên giới? Không, không đúng…
Đinh Hạo phu định suy đoán của mình.
Ký ức Đinh Hạo nhớ rõ lúc hắn dùng lực lượng thanh kiếm rỉ sét, ma đao đen tàn phá nghiền đại quân Thiên Yêu Điện, Hắc Sơn Ngưu Ma tộc, cường giả cao giai thánh nhân cảnh Hắc Ngưu Ma Yêu Thánh, Cáp Mô Yêu Thánh khổng lồ. Sau đó Đinh Hạo bị Độn Thiên Thạch Thi tự động đưa vào trận pháp truyền tống trên bàn cờ đá trong hang động bí ẩn, bị truyền tống rời khỏi Vấn Kiếm tông.
Nếu chí tôn yêu tộc, nhân loại không đoán sai thì Đinh Hạo nên bị truyền tống đến tiên giới trong truyền thuyết mới đúng.
Nhưng Đinh Hạo lại đến địa ngục đạo.
Đinh Hạo càng nghĩ càng thấy chỉ có một câu giải thích.
Đó là Đinh Hạo đang ngủ say nên đi tới địa ngục đạo được, lần trước hắn vào địa ngục đạo cũng là vì chiến đấu đánh bại yêu tộc bao vây Thiên Nguyên thành, mệt mỏi ngủ trong khách sạn.
Nếu Đinh Hạo trong địa ngục đạo là hồn thể hoặc tư duy lúc ngủ thì hắn bây giờ cũng là hồn thể hoặc là tư duy ý niệm thể.
Bởi vì từ đi địa ngục đạo đến thế giới kỳ dị xinh đẹp này Đinh Hạo không thấy có gì khó chịu, trực giác Thắng Tự Quyết giống như ở địa ngục đạo.
– Nếu thật là vậy thì…
Mắt Đinh Hạo lóe tia sáng, hắn đã đoán được hơn phân nửa.
Thế giới giống địa ngục đạo trong truyền thuyết chỉ có năm đạo thế giới khác, điều này phù hợp uy năng của thần khí Luân Hồi Thiên Bàn.
Nhưng thế giới xinh đẹp, bừng bừng sức sống trước mắt là đạo nào trong lục đạo?
Cái gọi là lục đạo ý chỉ địa ngục đạo, ngạ quỷ đạo, súc sinh đạo, nhân đạo, Atula đạo, thiên đạo. Địa ngục đạo thì Đinh Hạo đã thấy, hắn không biết năm đạo khác là gì.
Bây giờ Đinh Hạo không thể thoải mái khống chế thần khí Luân Hồi Thiên Bàn nên hắn không biết địa ngục đạo là đến từ cửa nào trong thiên bàn.
Chính lúc này…
Phía xa bỗng vang lên tiếng chém giết, gào thét. Đủ loại khí thế cường đại phóng lên cao, dãy núi phương xa rung rinh. Mặt đất nứt vỡ, từng cột lửa dung nham bắn ra. Dung nham đỏ nóng cháy như biển cả nhấn chìm mặt đất xinh đẹp, dãy núi sụp đổ, cảnh tượng tận thế.
Đinh Hạo giật mình kêu lên:
– Có chuyện gì?
Đinh Hạo định nhìn kỹ thì mọi thứ trước mắt trở nên mơ hồ, hắn không kiềm được bay lên càng cao hơn, mất đi ý thức.
* * *
– A Sơ, vẫn chưa tỉnh sao?
Một lão bà bà mặc áo tơi cỏ xanh đẩy cửa bước vào.
A Sơ là một thiếu nữ mười hai tuổi, người mảnh khảnh, gò mà gầy guộc, hơi suy dinh dưỡng. Mái tóc dài mềm mại màu vàng nhạt cột bằng cọng cỏ, người khoác một cái áo rơm vàng rộng thùng thình. Đôi mắt to tròn trong suốt như bảo thạch đen tỏa sáng làm A Sơ có khí chất khác với người ngoài.
Nghe lão bà bà hỏi, A Sơ vội đứng dậy đáp:
– Dược bà bà, hắn vẫn chưa tỉnh.
Sau lưng A Sơ, trên chiếc giường gỗ xanh cứng, một thanh niên tuấn tú nằm yên, đôi mắt nhắm nghiền, hít thở đều đều như chìm trong giấc ngủ say, bình tĩnh yên lành.
– Đã ba tháng rồi, sợ là hắn không thể tỉnh nữa.
Dược bà bà yêu thương nắm bàn tay A Sơ quá gầy gò, nói:
– Nha đầu ngốc A Sơ, mặc kệ người lạ này, để hắn tự sinh tự diệt đi. Trong Hoang Mãng đại sơn này người lạ chỉ mang đến tai nạn cho bộ lạc.
A Sơ chớp đôi mắt to tòn, nói:
– Dược bà bà, hắn không giống như người xấu.
Dược bà bà khẽ thở dài:
– Ài, đứa ngốc, lúc trước nam nhân bạc tình kia cũng không giống người xấu. Mẫu thân ôm người hôn mê trở về, ngày đêm chăm sóc hắn suốt nửa năm, nhưng cuối cùng thì sao? Hắn bỏ lại mẫu thân ngươi và ngươi biến mất không thấy bóng dáng.
Dược bà bà lấy dược lô đen tuyền ra khỏi giỏ thảo dược đến bên giường, cạy miệng thiếu niên ngủ say ra rót vào trong.
Bộ dạng Dược bà bà khaỏng bảy, tám chục tuổi, tóc trắng tinh như tuyết, chân mày cũng bạc phơ nhưng làn da rất tốt, không nhiều nếp nhăn, trơn bóng căng đầy. Mặt Dược bà bà hồng hào, khỏe mạnh.
Mắt A Sơ thoáng buồn, cười gượng nói:
– Có lẽ vì a cha gặp rắc rối nên tạm thời không thể về…
– Tạm thời? Mẫu thân ngươi chờ hắn suốt mười năm, mãi đến khi nhắm mắt vẫn nhắc tên hắn. Ài, nữ nhân xinh đẹp, lương thiện nhất Thiên Hoang bộ lạc ta thật đáng thương, gặp khổ sở như vậy.
Dược bà bà rót hết nước thuốc vào thanh niên tuấn tú ngủ say, đứng dậy thu dọn đồ đạc, đứng lên đi ra ngoài nhà gỗ.
Mắt A Sơ mông lung hơi nước.
Đề tài này vĩnh viễn là nỗi đau trong lòng A Sơ.
Tuy trong bộ lạc có nhiều người cho rằng nam nhân đó phản bội thê tử, nữ nhi nhưng A Sơ luôn tin tưởng nam nhân đó gặp khó khăn, trở ngại gì đó, sẽ có ngày gã quay về bộ lạc, đến trước mộ mẫu thân giải thích rõ tất cả.
Dược bà bà khẽ thở dài:
– Ài, đứa trẻ tội nghiệp.
Dược bà bà rời khỏi phòng.
Lòng Dược bà bà thầm cầu nguyện A Sơ đừng nối gót theo mẫu thân của nàng. Ba tháng trước khi A Sơ từ hoang dã bên ngoài bộ lạc cõng nam nhân điển trai kỳ lạ quay về thì câu chuyện từng xảy ra với mẫu thân nàng dường như lặp lại. Dược bà bà nhìn thấy ánh mắt A Sơ nhìn thanh niên hôn mê kia giống y như mẫu thân nàng.
Ánh nắng vàng chiếu vào khung cửa sổ khiến nhà gỗ nhỏ tăng phần ấm áp.
A Sơ xoay người lại nhìn thanh niên tuấn tú nằm trên giường, đôi mắt lo âu lầm bầm:
– Đến khi nào ngươi mới tỉnh lại? Dược bà bà là vu y tốt nhất nguyên Thiên Hoang bộ lạc, Dược bà bà làm thuốc dù là hoàng ngưu sắp chết cũng sống lại ngay. Nhưng ngươi uống thuốc ba tháng rồi tại sao vẫn bất tỉnh?
Ánh mặt trời vàng chiếu trên khuôn mặt thanh niên ngủ say vẽ ra đường cong hoàn mỹ như thể thần linh đang ngủ. A Sơ thẫn thờ nhìn thanh niên điển trai, khẽ thở dài, xoay người dọn dẹp căn phòng. A Sơ đẩy cửa định ra ngoài.
Chính lúc này…
Chương 1045: A Sơ (hạ)
Sau lưng A Sơ vang tiếng rên khẽ.
– Ưm…
Cơ thể mảnh mai của A Sơ khẽ run, trong mắt lộ ra khó tin. A Sơ vội xoay người lại, thấy thanh niên tuấn tú nằm trên giường gỗ xanh cứng khẽ nhúc nhích, hít thở dồn dập, mắt chậm rãi mở ra.
Đôi mắt như ánh sao lóe qua tia mờ mịt rồi biến thành cảnh giác, giật mình. Thanh niên tuấn tú bật người dậy muốn ngồi thẳng nhưng cơ thể yếu ớt, hơi nhúc nhích một chút chứ không thể ngồi dậy.
– Đừng nhúc nhích.
A Sơ mừng rỡ qua đi chạy tới bên giường nhẹ ấn thanh niên mới thức tỉnh, nói:
– Ngươi đã ngủ mê man, cơ thể quá yếu, đừng nhúc nhích.
Con ngươi thanh niên co rút nhìn chằm chằm A Sơ.
Trong một giây A Sơ cảm giác người lạnh lẽo như bị mãnh thú đáng sợ nhìn chằm chằm định công kích nàng.
Nhưng giây sau thanh niên tuấn tú nở nụ cười ấm áp.
Nụ cười làm ấm lòng người, khiến người say mê. A Sơ khẳng định mới rồi cảm giác khủng bố chỉ là ảo giác của nàng.
Thanh niên tuấn tú nằm yên trên giường không nhúc nhích, cười hỏi:
– Nàng là ai? Chỗ này là đâu?
Thanh âm thật êm tai.
Mặt A Sơ đỏ hồng nói:
– Chỗ này là Thiên Hoang bộ lạc, ta tên Nạp Lan Sơ, mọi người đều gọi ta là A Sơ. Ba tháng trước ta phát hiện ngươi hôn mê trong hoang dã bên ngoài tường bộ lạc nên cõng ngươi về.
Thanh niên tuấn tú ngẫm nghĩ một lúc, nghĩ thông điều gì, cười cười:
– Đa tạ A Sơ.
Nạp Lan Sơ khẽ ừ.
Thanh niên tuấn tú hít thở sâu, lồng ngực phập phồng có tiết tấu. Trong nhà gỗ bỗng có tiếng gió, khí lưu xoay tròn thổi trường bào rơm của Nạp Lan Sơ.
Nạp Lan Sơ hơi biến sắc mặt, có lực lượng nào đó đang tụ tập lại.
Thanh niên tuấn tú chậm rãi ngồi dậy.
So với lúc thanh niên tuấn tú mới tỉnh dậy yếu ớt thì bây giờ hắn hoàn toàn hồi phục tinh khí thần, động tác chậm chạp nhưng vững vàng. Thanh niên tuấn tú bước xuống đất, duỗi eo, người phát ra tiếng răng rắc, mơ hồ có tiếng rồng ngâm hổ gầm.
Nạp Lan Sơ lùi bước đi tới cửa.
Thanh niên tuấn tú phát hiện động tác nhỏ của Nạp Lan Sơ, cười dịu dàng nói:
– A Sơ đừng sợ, ta không phải người xấu…
Thanh niên tuấn tú ngừng một lúc, tiếp tục bảo:
– Tên của ta là Đinh Hạo, rất vui được quen A Sơ.
Đinh Hạo?
Cái tên thật êm tai.
Nạp Lan Sơ khẽ ừ, không biết nên nói cái gì.
Đinh Hạo nhúc nhích người, thần thức nội thị, kiểm tra tình trạng cơ thể. Đinh Hạo rất bất ngờ.
Huyền khí ban đầu hùng hồn như đại dương bây giờ chỉ còn lại một chút cỡ sợi tóc chạy trong kinh mạch, huyệt khiếu đã mở. Dù là hạt giống huyền khí trong trung đan điền phần ngực hay hạ đan điền ở bụng đều căng đầy trơn bóng nhưng không thể liên miên chuyển vận huyền khí cường đại vào đường huyền khí như trước kia.
Thực lực của Đinh Hạo bị áp chế dưới Tiên Thiên Võ Tông cảnh.
Thân thể Đinh Hạo nên có lực lượng cơ thể giờ trở nên gầy yếu, cảm giác như kiếp trước bị cảm nặng sau đó người yếu ớt nhẹ hẫng, khó thể khống chế.
Sao có thể như vậy?
Đinh Hạo cố nén thắc mắc, thần thức như thủy triều tuôn ra cảm nhận mọi thứ xung quanh. Rất nhanh, Đinh Hạo ngạc nhiên phát hiện trong thiên địa ẩn chứa lực lượng nguyên tố kỳ dị, lực lượng pháp tắc khác hẳn với trên Vô Tận đại lục.
Đinh Hạo nhớ lúc trước trong địa ngục đạo rồi đi thế giới xinh đẹp màu đỏ bí ẩn, sau cùng ý thức mơ hồ, khi tỉnh lại đã ở trong nhà gỗ nhỏ đơn sơ, thấy nữ hài tử mắt to suy dinh dưỡng này.
Đinh Hạo cẩn thận ngẫm nghĩ từ đầu đến đuôi, hắn nhận ra thế giới này tuyệt đối không phải không gian trong đạo mà là thế giới thật.
Tức là…
Đây là thế giới trận pháp truyền tống trên bàn cờ đá trong hang động bí ẩn sau núi Vấn Kiếm tông liên kết.
Tức là nơi các cường giả thần cảnh Đinh Hồng Lệ trên Vô Tận đại lục cho rằng là tiên giới.
Nhưng thế giới này khác với tiên giới Đinh Hạo tưởng tượng, sau khi hắn đến đây chẳng những không có hơi thở tiên gia, năng lượng vô tận, không có thần tài bảo dược khắp đồi núi, càng không có thần tiên đi tới đi lui dời núi lấp biển. Chỉ có lực lượng kỳ dị áp chế thực lực của Đinh Hạo.
Cảm giác như thần thông võ đạo Đinh Hạo tu luyện trên Vô Tận đại lục mất linh trong thế giới này.
Nữ hài tử trước mắt Đinh Hạo gầy gò, suy dinh dưỡng, thực lực rất thấp. Tiên giới không chỉ có cường giả cảnh giới tiên mà còn có kẻ yếu thực lực thấp kém sao?
May mà lực lượng thần thức của Đinh Hạo không bị áp chế.
Cảm giác nhạy bén của Thắng Tự Quyết nói cho Đinh Hạo nữ hài tử tên Nạp Lan Sơ trước mặt hắn không có ác ý gì, thời gian này nhờ có A Sơ chăm sóc hắn.
Đinh Hạo hít sâu một hơi, mỉm cười nói:
– A Sơ cô nương, ta có thể đi ra bên ngoài nhìn xem được không?
Nạp Lan Sơ vội gật đầu, nói:
– Đương nhiên có thể.
Bước ra nhà gỗ nhỏ, ánh nắng vàng chiếu xuống làm Đinh Hạo híp mắt, hưởng thụ ánh mặt trời.
Vị trí Đinh Hạo ở là trên một nhánh cây to cao hơn hai mươi thước, nhà gỗ nhỏ xây ở chạc cây to như bình đài. Xung quanh còn có gỗ lát sàn rộng rãi, bằng phẳng.
Trong phạm vi mấy ngàn thước có nhiều cây kỳ dị như vậy, tán cây giống như bình đài, bên trên xây nhà gỗ nhỏ xinh đẹp. Ánh nắng vàng chiếu xuống phủ một tầng sắc vàng trông cực kỳ đẹp như vương quốc tinh linh trong cổ tích.
Phía xa là dãy núi vô tận như từng thái cổ cự thú màu xanh ngủ động canh gác.
Nơi này chắc nằm trong khu rừng rậm rộng lớn.audio coi am
Lúc trước Nạp Lan Sơ nói chỗ này là Nạp Lan Sơ, dùng từ bộ lạc hình dung nơi ở trong ấn tượng của Đinh Hạo nên là mảnh đất hoang dã xa xôi. Ít nhất trên Vô Tận đại lục chỉ có một số dị tộc, chỗ nhỏ bé quanh năm ngăn cách với thế gian mới gọi mình là bộ lạc.
Phía xa có tiếng gào thét chắc có nhiều người đang luyện võ.
Đinh Hạo tập trung nhìn xuen thấu qua các cây rậm rạp thấy phía xa có diễn võ trường to lớn lót bằng dá xanh. Mấy trăm nam nhân vạng vỡ mình trần đang rống to luyện võ, mặt trời chiếu vào cơ bắp den nhô ra, từng giọt mồ hôi như dầu. Cơ bắp mỗi người to cục cục như người khổng lồ, vẻ đẹp lực lượng.
Đinh Hạo có thể cảm giác được tu vi huyền khí của các nam nhân vạm vỡ không quá mạnh, lực lượng nội tình hơi khác với huyền khí nhưng lực lượng cơ bắp thì siêu mạnh, ít nhất cũng cỡ Võ Vương cảnh, trong đó có người miễn cưỡng đến Võ Đế cảnh.
Xem ra bộ lạc này phổ biến đạo thể tu.
Loại lực lượng cơ thể mạnh này Đinh Hạo chỉ thấy có cường giả Chiến Thần Điện bên Trung Thổ Thần Châu, ba người khổng lồ xăm mình tên A Nặc, Sử Ngõa, Tân Cách dưới tay Vũ Diệt Tuyệt, Cuồng Đao Trương Phàm là sánh bằng. Nhiều cường giả thế hệ trước độ mạnh cơ thể không sánh bằng đám nam nhân vạm vỡ này.
Tổng hợp thực lực Thiên Hoang bộ lạc không thấp.
Nếu đặt ở Vô Tận đại lục thì Thiên Hoang bộ lạc cỡ tông môn nhân loại thượng đẳng.
Đinh Hạo quan sát rất cẩn thận.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










