Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 194 [ chương 966 đến 970 ]
❮ sautiếp ❯Chương 966: Lại lạc đường
Trước tồn tại đó, tu vi đỉnh Võ Hoàng cảnh của Tống Khuyết nhỏ bé như con kiến gặp thần long, không cùng một đẳng cấp.
Dó là lực lượng chỉ người thống trị khí vận yêu tộc mới có.
Lão quái vật trong truyền thuyết đã ngàn vạn năm chưa từng xen vào việc yêu tộc mà cũng bị chuyện này kinh động? Có chút kỳ lạ.
Tống Khuyết há mồm muốn nói gì, nhưng gã sợ hĩa phát hiện không có khả năng lên tiếng.
Tồn tại sâu trong chỗ trú Yêu Thần cung không cố ý phát ra lực lượng, một ý niệm đã chúa tể tất cả sinh linh trong mấy ngàn dặm.
Cường giả yêu tộc không cho Tống Khuyết nói chỉ một nguyên nhân.
Vì Tống Khuyết không có tư cách đối thoại cùng cường giả yêu tộc.
Sau khi cường giả yêu tộc nói xong không lên tiếng, dường như đang chờ cái gì.
Thật lâu về sau, một thanh âm khác phát ra từ chỗ trú Tuần Sát Sử Huyền Sương Thần Cung Kính hồ, cũng lạnh nhạt gằn từng chữ:
– Mười ngày sau, lôi đài sinh tử, nhân tộc Tuyết Châu chọn một võ giả.
Thanh âm này vang lên, trong thiên địa thêm một lực lượng kỳ dị.
Áp lực tạo thành từ thanh âm tồn tại khủng bố của Huyền Sương Thần Cung bị tiêu trừ hơn một nửa. Ác võ giả nhân loại bị áp chế bỗng thấy lực lượng vô hình bao trùm cơ thể, lực lượng đánh mất lại trở về và càng cường đại hơn.
Tống Khuyết nhẹ người, mọi thứ lại nằm trong tay gã.
Biểu tình trên mặt Tống Khuyết vui sướng.
Vị kia của nhân loại rốt cuộc lên tiếng rồi?
Tồn tại khủng bố của Huyền Sương Thần Cung phun ra một chữ:
– Tốt.
Lực lượng khủng khiếp biến mất như chưa từng xuất hiện.
Thanh âm từ Tuần Sát Sử Huyền Sương Thần Cung nhân loại cũng không vang lên nữa.
Hai lực lượng như đại đọa khí cơ chí cao hùng hồn trong không trung rất nhanh rút đi.
Mọi thứ trở về bình thường.Ầy nói đến Kumanthong thật sự mình rất đau đầu. 10 người đến cửa điện có đến 7,8 người hỏi vấn đề này .! Mình chỉ khuyên tiền đó anh chị lên đi Gieo Hạt giúp đỡ người khó khăn hơn mình là tốt nhât…^^…!
Các cường giả yêu tộc quỳ dưới đất lại đứng dậy, biểu tình kiêu ngạo, ngang ngược như cũ.
Tống Khuyết nhíu mày.
Nếu hai tồn tại chí cao của nhân loại, yêu tộc đã quyết định thì không thể thay đổi.
Nhưng khiến nhân tộc Tuyết Châu phái hai võ giả tham gia cuộc chiến Cố Tinh Nhi thì khẳng định là chịu chết. Đưa mắt toàn Tuyết Châu võ giả nổi danh như Lý Lan, Cuồng Đao Trương Phàm, Độc Công Vương Tuyệt Phong, cường giả thế hệ trước của các đại môn phái Tuyết Châu thực lực cao nhất chỉ cỡ đỉnh Võ Vương cảnh, không phải đối thủ của Yêu Thần cung. Một khi leo lên lôi đài thì cường giả nhân tộc chỉ có nước bị đè đầu.
Nhân tộc thua chắc.
Kết quả Tống Khuyết nhìn thấy làm sao vị tồn tại kia của nhân loại không thấy được? Không hiểu sao Tuần Sát Sử của Huyền Sương Thần Cung quyết định lôi đài sinh tử chiến?
Cố Tình Nhi đứng sau lưng Tống Khuyết hỏi:
– Sư thúc, tiếp theo chúng ta nên làm sao?
Tống Khuyết gác nỗi lòng nghi hoặc sang bên, mỉm cười nói:
– Còn làm sao bây giờ? Đương nhiên là tới đâu hay tới đó. Cái tên già ngoan cố sư phụ của nàng nếu biết nàng chạy đến đây gây sự thì sẽ giận điên lên.
Cố Tình Nhi thè lưỡi, cười tinh nghịch nói:
– Sợ cái gì? Ta cứ nói là sư thúc dụ ta đi ra.
Tống Khuyết trợn mắt, tóc dựng đứng nói:
– Nha đầu thối, mỗi lần gây sự lại lôi ta làm lá chắn, mấy năm nay ta đã chiều hư nàng!
Cố Tình Nhi cười khúc khích.
Đám võ giả nhân loại Đao Khuynh Thành nhìn muốn rớt tòng mắt.
Thiên Điên Nữ Hạ Nghê Thường rút đi bộ dáng lạnh lùng, khi nàng cười thì sáng sủa hút hồn người. Nhiều võ giả nhìn trân trân, mỹ nhân tuyệt trần như vậy cố tình thực lực cường đại, xuất thân danh môn, không biết nam nhân nào mới xứng đôi với nàng được.
Tống Khuyết phất tay nói:
– Được rồi, mọi người đều tan đi.
Các võ giả nhân loại cảm ơn:
– Đa tạ Tống tiền bối ra tay.
Cường giả nhân tộc xoay người rời đi.
Xung quanh Yêu Bôi Lâu Kính hồ lại trở về bình thường.
Có Tống Khuyết tọa trấn tại đây, các cường giả yêu tộc không dám ngang ngược khiêu khích như trước.
– Bà nội nó, bây giờ ta thành tiền bối rồi. Ài, ta còn rất trẻ, tươi non mơn mởn!
Tống Khuyết buồn bực lắc đầu, lật tay lại xòe ra một viên đan dược đưa đến trước mặt Đao Khuynh Thành.
Tống Khuyết nói:
– Nói trước là ngươi không được gọi ta là tiền bối, kêu Tống đại ca được rồi. Ngươi bị thương không nhẹ, mau nuốt nó trị thương đi.
Tống Khuyết hành động quái đản không làm theo lẽ thường, điển hình ăn mềm không ăn cứng. Đao Khuynh Thành xông pha thà chết chứ không chịu khuất phục lọt vào mắt Tống Khuyết, gã rất thích tính cách đó. Tương lai nếu nhân loại có địa vị ngang nhau với yêu tộc trong thánh chiến chính là nhờ và võ giả thà chết không cong này.
Đao Khuynh Thành lập tứcn hạn đan dược nuốt vào.
Tống Khuyết không lớn không nhỏ lên tiếng:
– Yêu Bôi Lâu vẫn thuộc về Trảm Nhật thành, ta chống mắt xem có thế lực yêu tộc nào còn dám tới đây gây sự.
Các cường giả yêu tộc xung quanh đều nghe thấy lời của Tống Khuyết.
Có tiểu chưởng môn Thanh Vân tông cảnh cáo, thế lực yêu tộc bình thường thật sự là không trêu vào được.
Qua trận chiến hôm nay biểu hiện cứng rắn của Tống Khuyết, Cố Tình Nhi khiến 2tlYêu tộc kiêu căng, ngang ngược bắt đầu có điều kiêng dè. Nhân loại không yếu như yêu tộc suy nghĩ, trước mặt cường giả nhân tộc thật sự thì bọn họ không chịu nổi một kích.
Đặc biệt là Tuần Sát Sử Huyền Sương Thần Cung nhân loại phát ra thanh âm ẩn chứa đại đạo, một tồn tại đáng sợ đủ để trấn áp khí vận một tộc. Có tồn tại như vậy tọa trấn, yêu tộc sẽ không chiếm ưu thế tuyệt đối được.
Có chuyện hôm nay dù yêu tộc chiếm ưu thế tuyệt đối cũng sẽ thu lại một chút.
Tin tức như chắp cánh bay ra ngoài, không bao lâu sau nhiều người đều biết Cố Tình Nhi, tiểu chưởng môn Thanh Vân tông tên mập tai to đại ma đầu thiếu đạo đức đại náo Yêu Bôi Lâu. Các võ giả nhân loại vỗ tay tỏ ý vui mừng, hân hoan cổ vũ, trút bực tức trong lòng ra.
Rất nhiều cường giả nhân tộc vào Kính hồ có thể ngẩng cao đầu.
Yêu Bôi Lâu lại thuộc về Trảm Nhật thành nâng cao sĩ khí nhân loại.
Danh tiếng Nhất Đao Khuynh Thành Đao Khuynh Thành thế hệ trẻ của Trảm Nhật thành nhanh chóng lan rộng, tăng cao. Tuy thực lực của Đao Khuynh Thành không cường đại nhất nhưng sự can đảm, xương cứng đó làm vô số võ giả bình thường máu nóng sục sôi.
* * *
Yêu Bôi Lâu.
Đao Khuynh Thành nuốt đan dược vết thương đã lành lại.
Đao Khuynh Thành mời Tống Khuyết, Cố Tình Nhi vào Yêu Bôi Lâu, bày rượu chiêu đãi.
Mấy năm nay võ đạo Tuyết Châu bởi vì Vấn Kiếm tông nổi bật mà thanh thế dần to lớn lên, đặc biệt chưởng môn Tu La Ngọc Nữ Lý Lan, Cuồng Đao Trương Phàm, Tiểu Ma Đầu Nhậm Tiêu Dao nổi bật, không chỉ khiến thực lực Vấn Kiếm tông tăng vọt thành đệ nhất đại tông môn không thể lay động càng khiến võ đạo nguyên Tuyết Châu manh mẽ hơn trong mấy chục châu xung quanh.
Vấn Kiếm tông bây giờ cường đại hơn ba năm trước gấp mấy trăm lần.
Một đệ tử Vấn Kiếm tông đệ tam, tứ đại hơi ưu tú một chút đều có thực lực đến cảnh giới Tiên Thiên Võ Tông cảnh. Nếu vào ba, bốn năm trước xem như võ giả thiên tài Tuyết Châu kỳ tài ngút trời, càng đừng nói đến đệ tử hạch tâm của Vấn Kiếm tông.
Chương 967: Lại lạc đường (hạ)
Nhưng cho đến nay Vấn Kiếm tông rất điệu thấp, khiêm tốn hơn người cầm đầu võ đạo Tuyết Châu Thanh Bình học viện năm xưa nhiều. Đệ tử Vấn Kiếm tông đi trong giang hồ phần nhiều là rèn luyện hoặc giếtông môn ột số yêu tộc phá hỏng quy tắc.
Các đệ tử Vấn Kiếm tông ít khi nào tham gia việc tư của tám đại môn phái, chưa từng hao tay mua chân với môn phái khác. Đệ tử Vấn Kiếm tông không như đệ tử Thanh Bình học viện cao cao tại thượng hếch mặt nhìn đệ tử môn phái khác. Lúc đệ tử tông môn khác hoặc võ giả tán tu bình thường gặp nguy hiểm sẽ chủ động ra tay giúp đỡ.
Ba năm nay danh tiếng và thực lực của Vấn Kiếm tông tăng trưởng đều đều.
Đao Khuynh Thành đi giang hồ ba năm từng ra khỏi Tuyết Châu, có được danh tiếng không nhỏ. Đao Khuynh Thành sánh ngang với Cuồng Đao Trương Phàm Vấn Kiếm tông, trở thành Tuyết Châu Song Tuyệt Đao. Nhưng trong lòng Đao Khuynh Thành biết rõ thực lực của Cuồng Đao Trương Phàm đã đến trình độ gã không thể với tới, chẳng qua gã làm người điệu thấp, ít ai thấy gã ra tay nên không có tiếng tăm gì.
Trảm Nhật thành là môn phái ủng hộ Vấn Kiếm tông kiên quyết nhất, Trảm Nhật thành cùng các tông môn Thiên Âm cốc, Vô Niệm phái đều vì Vấn Kiếm tông nổilên mà được lợi, càng hiểu thực lực Vấn Kiếm tông bây giờ khủng khiếp đến đâu nhiều hơn người ngoài.
Đao Khuynh Thành chiêu đãi Tống Khuyết, Cố Tình Nhi xong trở vào mật thất Yêu Bôi Lâu tiếp tục chữa thương.
Tống Khuyết, Cố Tình Nhi tạm thời ở lại Yêu Bôi Lâu.
– Sư thúc, mười ngày sau lôi đài sinh tử chiến hãy để ta xuất chiến.
Cố Tình Nhi nói:
– Chuyện này do ta mà ra, không thể để người khác đi mạo hiểm.
Tống Khuyết lắc đầu, nói:
– Bây giờ không còn do chúng ta quyết định, nếu vị kia của Huyền Sương Thần Cung đã xác định Tuyết Châu chọn ra một nhân tộc thì chỉ có thể là võ giả Tuyết Châu xuất chiến. Nàng không xuất thân từ Tuyết Châu, không có tư cách đại biểu Tuyết Châu xuất chiến.
– A?
Cố Tình Nhi ngây người, nghĩ kỹ lại đoạn đối thoại thì đúng là hai vị tồn tại khủng bố có nói như vậy.
Cố Tình Nhi căng thẳng nói:
– Nhưng Bắc Vực là châu yếu nhất trong nhân tộc Bắc Vực, dù vt cao cấp nhất Tuyết Châu xuất chiến cũng chết chắc, vậy chẳng phải chúng ta nhất định sẽ thua sao?
Tống Khuyết cười tủm tỉm nói:
– Vậy thì chưa chắc. Thực lực hiện tại của nhân tộc Tuyết Châu đã xưa đâu bằng nay, có mấy nhân vật ghê gớm. Không lẽ nàng quên Đinh sư thúc của nàng cũng ra từ Tuyết Châu?
– Đinh sư thúc…
Nhắc đến ba chữ kia là vẻ mặt Cố Tình Nhi kỳ dị.
Ba năm qua đi, hình ảnh ba năm trước như mới xảy ra ngoài hôm qua.
Cố Tình Nhi vĩnh viễn không quên chuyến đi tiêu vốn rất bình thường gặp kỳ ngộ ly kỳ. Gặp thanh niên thư sinh tuấn tú dịu dàng như ngọc, từ đó cuộc đời nàng thay đổi.
Nếu như không có người kia thì bây giờ Cố Tình Nhi vẫn là một tiêu sư bình thường, có lẽ bị áp lực sinh hoạt gả cho người, bình thường sống đần độn qua ngày, không thể trở thành đệ tử siêu thế lực như Diệt Tuyệt Kiếm tông, càng không tự do bay lượn trên trời như hôm nay.
Ba năm qua mỗi buổi tối thân hình như tiên luôn xuất hiện trong giấc mơ của Cố Tình Nhi.
Dù bao nhiêu thiếu niên thiên tài ưu tú, nhân kiệt tài tuấn thì luôn kém xa thân hình áo xanh như ngọc trong lòng Cố Tình Nhi.
Nhưng ba năm đã qua, từ khi người kia rời khỏi Bắc Vực không còn tin tức.
Ba năm qua Cố Tình Nhi nhờ lực lượng Diệt Tuyệt Kiếm tông, Thanh Vân tông từng nhiều lần tìm hiểu tin tức của người đó nhưng chỉ được lác đác vài tin. Người kia không bao giờ chịu yên tĩnh, ở Trung Thổ Thần Châu một người một kiếm đấu với mấy ngàn cường giả Trung Thổ Thần Châu, một cuộc chiến chấn động thiên hạ. Tiếc rằng sau cuộc chiến Hoàng Hạc lâu thì không còn tin tức của hắn, như thể hắn đã biến mất khỏi thế giới này.
Nhớ nhúng, lo lắng ăn mòn Cố Tình Nhi ba năm qua.
Không ai biết Cố Tình Nhi đại chiến tứ phương bao nhiêu đêm dài yên tĩnh ngẩng đầu nhìn trời sao rực rỡ, lệ chảy dài.
Cố Tình Nhi biết rõ cuộc đời nàng không thể yêu nam nhân nào khác.
Nhưng Đinh Hạo ơi Đinh Hạo, khi nào ngươi mới chịu trở về?
Trong lòng Cố Tình Nhi một trăm vạn lần gào thét.
Bên kia.
Tống Khuyết chú ý thấy biểu tình Cố Tình Nhi thay đổi, lòng thở dài.
Có ai không biết nỗi lòng của tiểu nha đầu này? Nhưng Đinh Hạo huynh đệ ba năm trước rời đi như biến mất khỏi thế giới này, lực lượng như Thanh Vân tông cũng không thăm dò được tin tức. Tống Khuyết lén hỏi thăm Huyền Sương Thần Cung mấy lần nhưng không thu hoạch được gì.
Trước khi đi Đinh Hạo từng bảo sẽ đi Nam Hoang nhưng Tống Khuyết hỏi thăm tin tức thì hắn chưa từn xuất hiện ở Nam Hoang.
Từ khi Đinh Hạo lật mặt Nguyệt Hoa Tiên Nữ trong cuộc chiến Hoàng Hạc lâu thì không còn xuất hiện nữa.
Điều này khiến Tống Khuyếtlấy làm lạ.
Nhìn mặt mũi thì Đinh Hạo là người có đại khí vận, sẽ không dễ dàng chết. Nhưng nếu Đinh Hạo còn sống thì không thể nào chẳng có tin tức.
Tống Khuyết cười nói:
– Được rồi, tiểu nha đầu yên tâm đi, Đinh sư thúc của nàng có phúc duyên thâm sâu, chắc gặp kỳ ngộ gì. Thực lực đến cảnh giới như hắn dù có bế quan mấy chục năm cũng là bình thường, sớm muộn gì hắn sẽ trở về.
Cố Tình Nhi gật đầu, lặng im.
Lúc này một luồng sáng xenh xẹt qua bầu trời, chớp mắt đến gần Yêu Bôi Lâu, bay qua cửa sổ đến trước mặt Tống Khuyết.
Tống Khuyết nhíu mày giơ tay bắt lấy ánh sáng xanh.
Đó là một con hạc nhỏ màu ngọc sống động như thật, toàn thân đầy minh văn bay trong lòng bàn tay Tống Khuyết, trông rất đáng yêu.
Tống Khuyết đọc tin tức trong con hạc nhỏ màu ngọc xong biến sắc mặt nói:
– Vấn Kiếm tông có biến.
* * *
– Bà nội đó, đi đến đây là sẽ lạc đường…
Trong băng tuyết bao trùm, khắp nơi trắng xóa, dãy núi trập trùng, tuyết bay lất phất, thiên địa mênh mông bao lau. Trên đầu âm u xám xịt không có ánh nắng, không thể phân biệt đông nam tây bắc.
Đinh Hạo đứng trên đỉnh một ngọn núi nhìn bốn phía, không biết nên đi đâu.
Chuyện này đúng là mất hết mặt mũi.
Đinh Hạo được người Huyền Sương Thần Cung một đường dẫn đến Tuyết Châu, hắn không đi Kính hồ ngay mà chuẩn bị đến Vấn Kiếm tông nên chỉ một mình tiến lên.
Đinh Hạo vốn tưởng vào Tuyết Châu như về nhà, sẽ không lạc đường, ai ngờ đi nửa ngày thì không còn biết phương hướng.
Bây giờ đang là mùa đông dài dặc, trong thiên địa mọi thứ trắng mịt mù, phong cảnh trong trí nhớ Đinh Hạo đã hoàn toàn mất đi tác dụng.
Ba năm trôi qua, mảnh đất Tuyết Châu có thay đổi.
Đinh Hạo mang theo chó con lông đen, đại ma vương Tà Nguyệt, thái cổ tiên điệp Tiểu Điệp lạc đường trong tuyết trắng mênh mông không biết nên đi đâu.
Không hiểu sao Đinh Hạo cảm thấy bệnh lạc đường ngày càng nặng.
Đến Tuyết Châu mà lạc đường, chuyện này đồn ra thì danh hiệu đao cuồng kiếm si của Đinh Hạo sẽ là trò cười bể bụng
Chương 968: Hai tên nhóc con
– Làm sao đây?
Đinh Hạo không muốn đi lung tung tránh cho đi ngược hướng cách Vấn Kiếm tông ngày càng xa.
Đại ma vương Tà Nguyệt không chút che giấu biểu đạt khinh thường Đinh Hạo:
– Meo, ngươi thật là càng lúc càng ngốc. Nhân sủng, đến cửa nhà Tuyết Châu mà cũng lạc đường, meo đồng tình ngươi.
Đinh Hạo nghiến răng nói:
– Có giỏi thì ngươi tự tìm đường đi.
Đại ma vương Tà Nguyệt không chút do dự từ chối ngay:
– Nói ngươi ngu đúng thật là ngốc, meo là một con mèo, tìm đường không phải sở trường của meo!
Chó con lông đen sủa vang dội;
– Gâu gâu gâu gâu gâu!
Chó con lông đen ra vẻ nó chưa từng đến Tuyết Châu nên không biết đường đi Vấn Kiếm tông là bình thường.
Tiểu Điệp thái cổ tiên điệp không quá hích thời tiết lạnh giá, tinh thần uể oải sớm trốn vào không gian trữ vật của Đinh Hạo ngủ đông.
Đinh Hạo không khách sáo cốc đầu đại ma vương Tà Nguyệt, mặc kệ nó tức giận phản kích. Đinh Hạo gọi ra xe máy huyền khí Tia Chớp Đen định nhờ vào tốc độ tìm tòi mấy ngàn dặm xung quanh, hắn không tin không thấy người hỏi đường.
Chính lúc này…
Đại ma vương Tà Nguyệt vò rối tóc Đinh Hạo bỗng nghiêng tai chỉ băng tuyết phía xa:
– Meo, hình như đằng trước có người…
– A? Đúng là có người.
Ánh mắt Đinh Hạo như điện xuyên qua màn tuyết mênh mông thấy cách hơn mười dặm có một tiểu đội võ giả khoảng hai mươi người từ khe núi quẹo ra, đạp bước đi.
* * *
Một bé con mập mạp đi giữa đội, thơra một chuỗi hơi trắng, thở hổn hển hét to:
– Cách tông môn còn bao xa? Ta sắp mệt chết, ta muốn uống sữa!
Người bé con bọc áo khoác da cừu dày nhảy nthó đi, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào dưới lớp lông trông không đến ba tuổi nhưng đi trên tuyết sâu tới chân người trưởng thành mà không tốn chút sức nào. Sau lưng bé con còn cõng mấy cái bao to, trông khao trương như sóc nhỏ cuốn đuôi.
Bé con vừa nói vừa lấy ra một bình sữa minh văn thủy tinh từ trong bao bỏ vàom iệng mút.
Một giọng non nớt khác vang lên từ đoàn người phía trước:
– Nhậm Ngã Hành, đồ lười, lại không đi nổi? Cứ đi rồi ngừng như ngươi biết bao giờ mới trở về được? Chúng ta lén ra ngoài nửa tháng nếu không trở về sẽ bị phát hiện.
Người nói chuyện là một đứa trẻ, một bé gái khoảng hai, ba tuổi mặc áo giáp nhỏ màu trắng, rất la sạch sẽ. Khuôn mặt nhỏ phấn điều ngọc mài cực kỳ tinh xảo, nhìn ra được sau này là mỹ nhân bại hoại.
Nữ hài tử đi đằng trước nhất đón gió tuyết, hành động nhanh nhẹn, có căn cơ võ đạo không tầm thường.
Có bảy, tám võ giả trẻ tuổi đi theo hai đứa bé, mặc áo kiếm sĩ thống nhất, có nam có nữ. Các võ giả trẻ khoảng mười bảy, tám tuổi, đều là tuấn nam mỹ nữ, khí chất xuất trần. Thực lực của bọn họ không tầm thường, trong đó có ba người tu vi huyền khí trên Tiên Thiên Võ Tông cảnh, ở trong giới võ đạo Tuyết Châu tính vào hàng cao thủ.
Bảy võ giả trẻ vây quanh hai đứa bé, vẻ mặt nhăn nhó bảo vệ chúng.
Chất liệu áo kiếm sĩ của bọn họ không tầm thường, trước ngực thêu kiếm nhỏ vàng nhạt. Nếu có người khác ở đây sẽ nhận ra đó là trang phục đệ tử hạch tâm sơ giai nội môn Vấn Kiếm tông.
Các võ giả trẻ tuổi đều là đệ tử Vấn Kiếm tông.
– Đinh Thiên Sương cô nãi nãi của ta, ngươi đã là tu vi tam khiếu võ sĩ cảnh, còn ta mới đột phá đỉnh Võ Đồ cảnh đương nhiên không thể so với ngươi.
Nam hài tử mập Nhậm Ngã Hành hút sữa thú trong bình sữa minh văn thủy tinh, liếm mép, vẻ mặt đau khổ nói:
– Huống chi ta cõng cái bao to như vậy, thứ bên trong nặng ít nhất trăm cân. Ngươi đừng đứng nói chuyện không đau lưng, một nửa thứ bên trong là của ngươi.
Nữ hài tử phấn điêu ngọc mài Đinh Thiên Sương hếch cằm non nớt nói:
– Cho ngươi vác bao là bản cô nương coi trọng ngươi, tu hành vác đồ nặng là một môn tu hành Vương Tuyệt Phong sư thúc tổ dạy chúng ta. Như thế nào, ngươi không vui?
Nhậm Ngã Hành mập mạp nhăn nhó nói:
– Vui vui, cô nãi nãi của ta, đương niên là ta rất vui nhưng ngươi cũng nên cho ta nghỉ một chút uống ngụm sữa đi.
Đinh Thiên Sương như người lớn nhéo tai Nhậm Ngã Hành mập mạp, kêu lên:
– Năm nay ngươi sắp ba tuổi còn uống sữa? Ngươi còn nhớ biết bao nhiêu lần bởi vì uống sữa mà ngươi say gây chuyện không? Đã lớn rồi sao còn ấu trĩ đến vậy? Ngươi không thể chính chắn một chút sao?
Bảy, tám võ giả trẻ kiềm không được bật cười.
Hai đứa bé này là bảo bối của Vấn Kiếm tông, trẻ con cùng lứa tuổi Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành mập mạp còn nằm trong ngực bà vú uống sữa, không đi đường vững vàng. Nhưng hai đứa bé vì có nền móng bẩm sịnh quá tốt, tư chất thông minh, ahạu thiên được rót vào các loại thiên tài địa bảo nên đã tu luyện đến võ sĩ cảnh.
Không biết bao lần sơn môn Vấn Kiếm tông bị Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành mập mạp quậy phá gà bay chó sủa.
Cố tình phụ mẫu của Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành mập mạp là trụ cột tông môn nên không ai dám trêu vào hai tiểu tổ tông này.
Lần này hai tiểu tô tông mượn cớ bế quan tu luyện thật ra là lén lút chạy đi chơi.
Mấy thanh niên này là đệ tử bình thường chơi thân với hai tiểu tổ tông, bị Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành mập mạp cưỡng ép, dụ dỗ cùng đi theo. May mắn bọn họ rèn luyện, nhận các loại nhiệm vụ trong phạm vi mấy ngàn dặm sơn môn Vấn Kiếm tông nên không có nguy hiểm gì.
Một đệ tử Vấn Kiếm tông nhỏ xinh cười nói:
– Được rồi, hai vị tiểu tổ tông. Lần này đi ra đã sắp nửa tháng, nếu không trở về thì tông môn sẽ nổ tung, các ngươi cũng bị lộ tẩy.
Một nam đệ tử mặt chữ điền chững chạc nói:
– Đúng vậy. Đi đường nửa ngày là đến tông môn, trong thời gian này Tuyết Châu rối loạn, mau chóng trở về là hơn.
Nam đệ tử mặt chữ điền nói xong phát hiện điều gì, biến sắc mặt nhìn hướng bên phải.
Từ khi nào một thanh niên mặc áo xanh, mặt trắng trẻo như ngọc, quá đẹp trai từng bước một đi đến. Chớp mắt thanh niên áo xanh đã đến gần đoàn người không tới mười thước.
Thanh niên áo xanh chắp tay nói:
– Các vị thiếu hiệp, tại hạ hữu lệ.
Bảy đệ tử trẻ Vấn Kiếm tông mới giật mình phát hiện ra thanh niên áo xanh.
Đệ tử Vấn Kiếm tông trẻ mặt chữ điền rùng mình thầm nghĩ:
– Thực lực của người này đáng sơ, âm thầm đến gần mình mười thước mới bị phát hiện.
Đệ tử Vấn Kiếm tông trẻ mặt chữ điền nháy mắt ra hiệu, cá sư đệ, sư muội khác lập tức phản ứng lại bao vây hai đứa bé vào giữa thành trận hình bảo vệ.
Vẻ mặt đệ tử Vấn Kiếm tông trẻ mặt chữ điền cảnh giác hỏi:
– Các hạ có gì chỉ giáo?
Thanh niên áo xanh mỉm cười nói:
– Tại hạ đi trong băng nguyên này bị lạc đường không biết đường nên đến hỏi, thứ lỗi đã làm viện, mong các vị thiếu hiệp Vấn Kiếm tông đứng trách.
Vẻ cảnh giác trên mặt đệ tử Vấn Kiếm tông trẻ mặt chữ điền không thay đổi, lạnh nhạt nói:
– Thì ra là thế, không biết các hạ muốn đi đâu?
Chương 969: Đại thúc thật lợi hại
Thanh niên áo xanh cười ấm áp như gió xuân, nói:
– Ta đang muốn đi sơn môn Vấn Kiếm tông, không biết các vị thiếu hiệp mang ta đi một đoạn đường được không?
Vấn Kiếm tông?
Đệ tử Vấn Kiếm tông trẻ mặt chữ điền ngẩn người. Nếu thanh niên áo xanh đi hướng khác thì gã chỉ đại là được, nhưng hắn muốn đi Vấn Kiếm tông, vậy chẳng phải sẽ luôn đi theo đoàn người đệ tử Vấn Kiếm tông?
Nếu là bình thường thì đệ tử Vấn Kiếm tông trẻ mặt chữ điền dẫn thanh niên áo xanh đi Vấn Kiếm tông cũng không có gì.
Nhưng bây giờ Tuyết Châu thay đổi bất ngờ, rồng rắn trộn lẫn, yêu tộc xuất hiện ồ ạt. Đoàn người đệ tử Vấn Kiếm tông dẫn theo hai tiểu tổ tông Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành mập mạp là người vô cùng quan trọng của Vấn Kiếm tông. Nếu thanh niên áo xanh là địch không phải bạn e rằng sẽ có rắc rối lớn.
Đệ tử Vấn Kiếm tông trẻ mặt chữ điền gặn hỏi:
– Không biết các hạ đi Vấn Kiếm tông vì chuyện gì?
Thanh niên áo xanh tất nhiên chính là Đinh Hạo.
Đinh Hạo không ngờ đoàn người này là đệ tử Vấn Kiếm tông, chuyện này không còn gì ốt hơn, có thể cùng bọn họ quay về Vấn Kiếm tông. Tuy nhiên Đinh Hạo cố ý muốn thử xem cách ba năm phẩm đức nhóm đệ tử mới thu của Vấn Kiếm tông như thế nào, vì vậy hắn không lộ thân phận ngay.
Đinh Hạo ở trong Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp chưa đến ba năm lại liên tục dung hợp ngọc trong thạch nên làn da càng trơn mịn, trẻ trung hơn như mới mười bảy tuổi. Các đệ tử Vấn Kiếm tông này không anhạn ra thanh niên áo xanh trước mắt là thái thượng trưởng lão Đinh Hạo khiến các cao thủ đệ tử tông môn quỳ lạy.
Đinh Hạo rất vừa lòng phản ứng của mấy đệ tử trẻ.
Đinh Hạo mỉm cười nói:
– Tại hạ đi Vấn Kiếm tông tìm một vị bằng hữu.
– A! Xin hỏi bằng hữu của các hạ là ai? Tại hạ vào Vấn Kiếm tông đã hai năm tại sao chưa không có thấy qua các hạ?
Đệ tử Vấn Kiếm tông trẻ mặt chữ điền vẫn rất cảnh giác.
Đinh Hạo lôi tên Tổng giáo sư bụng đen ra:
– Vị bằng hữu của ta đã ba năm không gặp, tên của hắn là Vương Tuyệt Phong.
Vương sư thúc tổ?
Đinh Hạo thốt tên Vương Tuyệt Phong khiến biểu tình các đệ tử trẻ Vấn Kiếm tông nhẹ nhõm hẳn ra, ánh mắt nhìn hắn thân thiện hơn.
Nhưng đệ tử Vấn Kiếm tông trẻ mặt chữ điền vẫn giữ cảnh giác, hỏi mấy đặc điểm của Vương Tuyệt Phong. Đinh Hạo đối đáp không sai, cuối cùng đệ tử Vấn Kiếm tông trẻ mặt chữ điền đồng ý dẫn hắn đi Vấn Kiếm tông.
Nữ hài tử Đinh Thiên Sương cười tươi nói:
– Tiền sư huynh cẩn thận quá, theo ta thấy đại thúc không giống như người xấu, hỏi nhiều làm gì?
Nhậm Ngã Hành mập mạp cõng bao lớn lầm bầm:
– Cẩn thận thì lái thuyền được lâu.
Đinh Hạo cười to.
Hai đứa trẻ này thật là vô cùng đáng yêu, chỉ là nhóc con nhưng nội dung đối thoại y như người lớn, nghiêm túc chính chắn khiến người cười bể bụng. Đinh Hạo nhớ đến nữ hài tử Đinh Đinh trưởng thành sớm đi theo Tạ Giải Ngữ.
Không biết bằng hữu, thân nhân ngày xưa bây giờ ra sao.
Đinh Hạo có cảm giác gần hương tình khiếp.
Đinh Hạo vốn định moi tin tức từ nữ hài tử Đinh Thiên Sương, Nhậm Ngã Hành mập mạp nhưng đệ tử Vấn Kiếm tông trẻ mặt chữ điền rất cảnh giác. Đệ tử Vấn Kiếm tông trẻ mặt chữ điền sai mấy đệ tử Vấn Kiếm tông lùa hai đứa bé sang một bên, không cho Đinh Hạo có cơ hội tiếp xúc tiểu tổ công Nhậm Ngã Hành mập mạp, nữ hài tử Đinh Thiên Sương. Đệ tử Vấn Kiếm tông trẻ mặt chữ điền vẫn đang đề phòng Đinh Hạo.
Đinh Hạo thầm quan sát, ra kết luận:
– Tiền Phi Tinh lão luyện chính chắn, đáng giá đào tọa.
Tám đệ tử Vấn Kiếm tông trẻ thực lực không tầm thường, có cảnh giác cao, kinh nghiệm sinh tồn hoang dã mạnh, âm thầm bảo vệ Nhậm Ngã Hành mập mạp, nữ hài tử Đinh Thiên Sương vào giữa. Địa vị của hai đứa bé không tầm thường.
Trên đường đi Đinh Hạo thử dò hỏi nhưng Tiền Phi Tinh đánh bật về.
Đinh Hạo buồn cười, không hỏi gì thêm.
Đi hơn nửa ngày rốt cuộc đoàn người đến một vùng núi trắng xóe, dãy núi ven đường quen thuộc với Đinh Hạo hơn.
Sơn môn Vấn Kiếm tông đã ở trong tầm mắt.
Nhìn dãy núi quen thuộc nguy nga từ xa, trong tuyết trắng ngần từng tòa kiến trúc cổ kính, thần tượng to lớn, điện vũ lầu các ẩn hiện dều quen thuộc với hắn. Đinh Hạo vĩnh viễn không quên ngày đầu tiên hắn xuyên qua, đứng trước Tẩy Kiếm Trì nhìn sơn môn phía xa cũng là cảnh tượng như vậy.
Rốt cuộc tới rồi.
Vấn Kiếm tông là gốc của Đinh Hạo ở thế giới này.
Không biết đám người tiểu Lan, tên mập Nhậm Tiêu Dao vận đạo kinh người, Trương Phàm, Vương Tuyệt Phong bây giờ ra sao? Phương Thiên Dực rơi xuống vực thẳm sau núi có tung tích gì không?
Tâm tình Đinh Hạo kích động, nhưng rất nhanh hắn biến sắc mặt, chân mày nhíu chặt đầy sát khí.
Bởi vì quanh sơn môn Vấn Kiếm tông tràn ngập yêu khí đậm đặc từ bốn phương tám hướng vây quanh sơn môn. Tẩy Kiếm Trì phía xa truyền đến năng lượng dao động kịch liệt, tiếng chém giết ầm ĩ dường như có chiến đấu xảy ra.
Không lẽ yêu tộc tấn công Vấn Kiếm tông?
Muốn chết!
Sát ý dâng lên trong lòng Đinh Hạo.
Đám người Tiền Phi Tinh cảm giác đến thay đổi vội thụt lùi, bảo vệ Nhậm Ngã Hành mập mạp, nữ hài tử Đinh Thiên Sương, cho rằng sát ý của Đinh Hạo là hướng về bọn họ.
Chính lúc này…
Giọng nói giễu cợt vang lên:
– A? Lại có mấy con chuột nhỏ, là cá lọt lưới.
Trong không khí ngoài trăm thước gợn sóng, hai thân hình yêu khí ngút trời bước ra.
Hai yêu vương!
Hai yêu vương xuất hiẹn, trong hư không có yêu văn cường đại vụt qua. Xung quanh nguyên Vấn Kiếm tông bị đặt đại trận yêu tộc rất khủng khiếp hoàn toàn vây khốn Vấn Kiếm tông.
Đám người Tiền Phi Tinh thấy vậy đều biến sắc mặt.
Bọn họ làm sao có thể ngăn cản hai yêu vương?
Bây giờ đám người Tiền Phi Tinh có muốn chạy cũng không kịp.
Tiền Phi Tinh lùi lại mấy bước, tay trái giấu sau lưng phát ra cảnh báo của Vấn Kiếm tông. Một luồng kiếm quang rực rỡ bắn lên cao cùng với tiếng kiếm ngân mong tông môn cứu viện.
Một cường giả yêu tộc yêu vương cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Kẻ đáng thương còn muốn giãy dụa?
Cường giả yêu tộc yêu vương giơ tay lên, yêu khí hùng hồn rít gào nuốt hết kiếm quang mới bay lên năm mươi thước.
Cảnh báo chưa hoàn toàn nở rộ, động tĩnh như vậy không thể khiến sơn môn Vấn Kiếm tông chú ý.
Tiền Phi Tinh biết tình hình cực kỳ nguy hiểm, không thể để hai tiểu tổ tông gặp tai họa.
Tiền Phi Tinh hét to một tiếng:Cầu Cơ mình gặp khá nhiều trong 5 năm làm kẻ gác cửa điện. Trong đó đa số là thanh thiếu thiên niên : Nhẹ có ,Nặng có :Vong theo có – Ma Ám có thâm chí Chết có…! Các Bạn nên đọc chuyện mục này để tránh tình huống xấu nhất sảy ra nhé ^^ …!
– Đi, mang theo Thiên Sương và Ngã Hành chạy đi!
Tiền Phi Tinh rút kiếm xông hướng hai cường giả yêu tộc yêu vương, ra lệnh cho sư đệ, sư muội dẫn Nhậm Ngã Hành mập mạp, nữ hài tử Đinh Thiên Sương rời đi.
– A? Trên người hai đứa nhóc này có nhiều bảo bối chắc có thân phận không thấp trong Vấn Kiếm tông. Đúng là thu hoạch ngoài ý muốn, thiếu chủ đang lo không thể công phá đại trận thủ sơn của Vấn Kiếm tông. Bắt hai đứa nhóc này là có thể uy hiếp khiến Vấn Kiếm tông rút đại trận, ha ha ha ha ha ha!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Vạn Yêu Chi Tổ [Dịch] Vạn Yêu Chi Tổ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Van-Yeu-Chi-To-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Đế Trụ [Dịch] Đế Trụ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-De-Tru-Audio-Truyen.jpg)
