Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 188 [ chương 936 đến 940 ]
❮ sautiếp ❯Chương 936: Cố gắng xoay chuyển (hạ)
– Không… Ta không phục. Không thể nào, trên đời làm sao có lực lượng như vậy? Sao có thể khắc chế áo nghĩa địa ngục đạo của ta? Không elx mọi thứ đã định trước?
Trong giọng nói của Sở Cuồng Đồ tràn ngập bi thương, không cam lòng.
Lực lượng Sở Cuồng Đồ bị cướp đi, cơ thể gã dần rõ ràng hơn, lực lượng hủy diệt quanh thân dần tán đi. Mọi người thấy rõ Sở Cuồng Đồ hơn. Một bộ đồ rách rưới tùy thời bay theo gió đầy rẫy lỗ thủng, vị trí mép như răng cưa mặc trên thân thể Sở Cuồng Đồ hơi lớn.
Không ai ngờ siêu cường giả thống lĩnh vô số đại quân thi hồn vạn năm đáng sợ sẽ mặc bộ đồ ăn mày như vậy.
Càng khiến người không ngờ là cơ thể của Sở Cuồng Đồ… Cũng rách nát như bộ đồ đen.
Hình dạng của Sở Cuồng Đồ rất âm u, khủng bố, như quái vật bị ném vào chảo dầu một nửa rồi vớt lên. Thịt trên mặt Sở Cuồng Đồ đa phần rớt ra lộ xương trắng hếu, chỉ có gò má, xương trán là mơ hồ dính chút thịt cùng xơng. Phần cổ toàn là xương, nhìn xuống, xuyên qua áo đen rách rưới sẽ thấy thịt nát màu đỏ và xương trắng.
Hình dạng Sở Cuồng Đồ thế này như bộ xương khô treo lên chút thịt, âm trầm, đáng sợ.
Cường giả nhân tộc, yêu tộc há hốc mồm, không ngờ bộ dạng của Sở Cuồng Đồ là người không ra người, quy không ra người. Đám thi hồn vạn năm dữ tợn nếu so sánh với Sở Cuồng Đồ thì trông đáng yêu hơn nhiều.
Trên thân thể Sở Cuồng Đồ đã xảy ra chuyện gì?
Rất nhiều bí ẩn.
Sở Cuồng Đồ điên cuồng rống to:
– A! Không… Ta không phục, ta không phục!
Nhưng Sở Cuồng Đồ không thể thay đổi sự thật là lực lượng bị địa ngục đạo cánh cửa ánh sáng màu xám khổng lồ cướp đi. Sở Cuồng Đồ không có năng lực chống cự, lực lượng trên người càng lúc càng yếu, càng lúc càng yếu.
Cùng lúc đó, đại quân thi hồn vạn năm đầy trời thưa dần.
Khác với Sở Cuồng Đồ điên cuồng chống cự, ngược lại đại quân thi hồn vạn năm vui vẻ phát ra tiếng hú chen chúc nhau chạy vào cánh cửa ánh sáng màu xám khổng lồ như thể trong đó có cái gì hấp dẫn chúng nó.
Quá trình làm cường giả nhân tộc, yêu tộc trợn mắt há hốc mồm kéo dài một canh giờ.
Lực lượng vô hình trong thiên địa ảnh hưởng ít ai có thể tham gia quá trình này, cũng không ai muốn xen vào, sợ phá hủy thần thông của Đinh Hạo, cho Sở Cuồng Đồ bộ xương khô cơ hội chạy trốn.
Thời gian trôi qua.
Không biết từ khi nào đại quân thi hồn vạn năm hoàn toàn biến mất.
Khi tiếng hét chói tai của thi hồn vạn năm cuối cùng biến mất bên tai mọi người thì thủy triều ánh sáng xanh biến mất sạc. Màu sắc làm người nặng nề tan biến, thiên địa trở về trong trẻo. Trên bầu trời xanh thăm thẳm, áng mây trắng ngà, gió có mùi đất phất vào mặt mang đến sức sống dào dạt.
Cánh cửa ánh sáng màu xám khổng lồ sau lưng Đinh Hạo thu nhỏ lại.
Cánh cửa ánh sáng màu xám khổng lồ thu nhỏ lại còn cỡ bàn tay trở về với năm cánh cửa nhiều màu khác, ráp thành Luân Hồi Thiên Bàn hoàn chỉnh. Ánh sáng sáu màu không biến mất, sau khi thu nạp ngàn vạn thi hồn vạn năm xong mảnh nhỏ cánh cửa ánh sáng màu xám khổng lồ càng trơn bóng hơn.
Hơi thở bảo tướng trang nghiêm, như thần ma nhập xác Đinh Hạo dần tán đi.
Đinh Hạo mở mắt ra, con mắt trong trẻo, kiên định.
Tuy lúc trước Đinh Hạo không thể khống chế cơ thể, như một bản thân khác hoàn thành mọi việc nhưng không cản trở hắn cảm giác mọi chuyện xảy ra. Ban đầu Đinh Hạo rung động đến bây giờ bình tĩnh, mặt không đổi sắc.
Mới rồi chuyện quá đột ngột, Đinh Hạo cảm thấy vô hình trung cảm ứng, nắm giữ Luân Hồi Thiên Bàn càng sâu sắc hơn.
Thần khí Luân Hồi Thiên Bàn không cường đại như Niên Hoa Chi Sa, Trấn Thần Ấn, không có lực công kích trực tiếp nhưng nó thống trị lực lượng khác hẳn. Luân Hồi Thiên Bàn có diệu dụng rất dắc biệt liên kết với thế giới khác.
Đinh Hạo xuyên qua cánh cửa ánh sáng màu xám khổng lồ mơ hồ trông thấy một thế giới hoàn toàn mới.
– Ta không phục! Ta nằm gai nếm mật, vất vả tích lũy mới có uy thế hôm nay vậy mà thất bại trong gang tấc, hoàng đồ bá nghiệp chôn vùi trong tay một hậu bối chưa dứt sữa. Ta không phục!
Sở Cuồng Đồ đã lộ ra bản thể, trên người không còn uy thế như trước. Sở Cuồng Đồ ngửa đầu gầm lên, gã cảm giác đã mất đại thế.
Gió nhẹ tiêu điều thổi áo đen rách rưới bay phần phật giống như một khúc táng ca.
Sở Cuồng Đồ rống to:
– Không lẽ thủ đoạn người đó để lại thật sự không thể phá giải sao? Hắn đã chết, đã cách vạn năm vẫn có thể tính toán ta, ta hận!
Trong giọng nói của Sở Cuồng Đồ tràn ngập không cam lòng.
– Ác giả ác báo.Nguồn truyện audio Podcast
Đinh Hạo nhìn đại địch đã không còn uy hiếp, lòng không hề xót thương. Nghe đối thoại giữa hai bóng sáng bí ẩn màu bạc và Sở Cuồng Đồ thì gã không phải người thiện lương gì, năm xưa Thánh Đường Thần Điện bị hủy diệt có quan hệ trực tiếp với gã.
Sở Cuồng Đồ ngửa đầu hét to:
– Nếu thiên địa là bàn cờ, chúng ta là cờ thì ai là người cầm cờ?
Sở Cuồng Đồ cười phá lên:
– Ta trải qua gian khổ tưởng đâu mình sẽ siêu thoát, ai ngờ kết quả là như thế này. Ha ha ha ha ha ha! Vô Tận đại lục rốt cuộc chỉ là một góc, chỉ là một góc!
Trong giọng nói của Sở Cuồng Đồ tràn ngập thê lương.
Nhưng thanh âm như tiếng sấm bên tai cường giả nhân tộc, yêu tộc.
Vô Tận đại lục chỉ là một góc?
Điều này sao có thể?
Đinh Hạo sớm biết đến Thần Ân đại lục diện tích lãnh thổ bao la, càng thêm mênh mông nên không quá kinh ngạc, tuy nhiên Sở Cuồng Đồ hiểu biết nhiều hơn hắn.
Sở Cuồng Đồ cuồng cười nói:
– Tiêu Thu Thủy, ngươi thắng. Tuy ngươi mượn lực lượng của người đó nhưng ngươi thật sự thắng, mọi thứ nên kết thúc. Ngươi và ta phong hoa tuyệt đại, kết quả cũng chỉ là con cờ để người ta đọ kỳ. Ha ha ha ha ha ha! Còn liên lụy nguyên Thánh Đường Thần Điện. Hãy để tất cả kết thúc đi, trong địa ngục nhìn xem trong chúng ta ai là người cười cuối cùng!
Tiếng cười chợt tắt.
Bùm!
Một tiếng vang khẽ, nửa thân thể Sở Cuồng Đồ nổ tung thành luồng khói tan biến trong không trung. Cơ thể, linh hồn Sở Cuồng Đồ đều tan biến trong thiên địa, từ nay không còn người đó nữa.
Áo đen rách nát đầy lỗ thủng theo gió không biết bay đi đâu.
Tất cả đã kết thúc.
Tai nạn đáng sợ nhất đặt dấu chấm hết không ai ngờ.
Trong thiên địa còn giữ lại hơi thở thảm liệt cuộc địa chiến điên cuồng. Gần vạn cao thủ nhân loại, yêu tộc không đủ một phần mười sống sót. Một số cường giả cảnh giới thánh nhân cảnh chết trong cuộc chiến. Cao thủ Võ Hoàng cảnh, Võ Đế cảnh vùi xác thì nhiều vô số kể.
Cường giả nhân tộc, yêu tộc cảm thấy rất mệt mỏi, không thể gợi lên chút sức chiến đấu nào nữa.
– Đinh Hạo, hôm nay ngươi giết Sở Cuồng Đồ tuy là tự bảo vệ mình, Ôn Đa Tình ta mặc dù là yêu tộc nhưng không muốn nhận ơn huệ của người khác. Ta thiếu ngươi một phần nhân tình, ngày sau chỉ cần có việc trong khả năng của ta thì ta sẽ giúp ngươi một lần. Sau này còn gặp lại!
Chương 937: Thì ra là hắn
Người đầu tiên phản ứng lại là thiên tài yêu tộc, Ôn Đa Tình.
Ôn Đa Tình chắp tay với Đinh Hạo, để lại một câu rồi cùng Yêu Thánh Đầu người mình giao long bị thương nặng hóa thành luồng sáng biến mất phía chân trời.
Thiên tài yêu tộc Ôn Đa Tình nói năng dõng dạc.
– Đinh Hạo, ta là tộc Hùng Nhĩ Sơn Ngân Giáp cũng nợ ngươi nhân tình, sau này sẽ trả lại.
Một đại yêu bản thể là xuyên sơn giáp cả người mặc giáp trụ lóe ánh bạc chắp tay hành lễ, nói xong rút một miếng vảy bạc từ trên người xuống làm tín vật, xoay ngươi đi.
Một đại yêu dị chủng huyết ngư màu đỏ hầm hừ nói:
– Ha ha ha ha ha ha! Đúng vậy, tuy nhân tộc và yêu tộc đối địch nhau nhưng lão tử không phải thứ xấu xa tri ân không báo đáp. Lão tử là chủ Huyết Đàm Nam Hoang, hôm nay thiếu ngươi một mạng, sau này hễ chuyện gì không làm hại yêu tộc ta thì ngươi kêu lão tử làm gì cũng được.
Nói xong đại yêu dị chủng huyết ngư màu đỏ rút một cái râu rồi biến thành luồng sáng rời đi.
– Không sai, chúng ta cũng thiếu ngươi một mạng.
– Ha ha ha ha ha ha! Không ngờ bản tôn có ngày nhờ một tiểu tử anhna tộc để sống, sớm muộn gì bản tôn sẽ trả nhân tình cho ngươi.
Các cường giả yêu tộc để lại tín vật rồi rời đi.
Đương nhiên có một vài cường giả yêu tộc không nói câu nào thậm chí làm biếng nói cảm ơn, xoay người đi ngay, trong đó bao gồm lão tổ Hắc Sát Lang tộc cảnh giới yêu thánh.
Lần này Hắc Sát Lang tộc vạn động hết cao thủ trong tộc đến, do lão tổ Hắc Sát Lang tộc cường giả tuyệt đối thánh nhân cảnh dẫn dắt cuối cùng chết hết chỉ còn lại mình lão, đây là tai nạn với Hắc Sát Lang tộc. Đinh Hạo giết nhiều cường giả Hắc Sát Lang tộc, hai bên đã kết thù sâu đậm, tính cách lão tổ Hắc Sát Lang tộc có thù sẽ trả dĩ nhiên sẽ không đi cảm ơn Đinh Hạo.
Liêu Cự Chiến của Chiến thần Điện cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Đinh huynh đệ, lần này ngươi lời to. Ít ai giống như ngươi khiến đám cường giả yêu tộc kiêu ngạo tận xương nhớ ân tình.
Liêu Cự Chiến của Chiến thần Điện chúc mừng Đinh Hạo, gã là người may mắn sống sót trong tai kiếp này.
Còn có mấy cường giả Chiến thần Điện khác đều cảm ơn Đinh Hạo.
Đinh Hạo cùng đám người Liêu Cự Chiến của Chiến thần Điện hẹn ước chờ hắn giải quyết xong việc tư sẽ đi Chiến thần Điện. Các cao thủ Chiến thần Điện hành lễ rời đi.
Ngụy Vô Bệnh thái thượng trưởng lão của Vô Cực tông khẽ thở dài:
– Không ngờ ta còn sống sót.
Nhưng tình huống của Ngụy Vô Bệnh thái thượng trưởng lão của Vô Cực tông không quá tốt.
Lúc trước Ngụy Vô Bệnh thái thượng trưởng lão của Vô Cực tông chia sẻ áp lực cho Đinh Hạo bất đắc dĩ tiêu hao nhiều sự sống, dù có là cường giả thánh nhân cảnh cũng bị tổn hại căn nguyên, thực lực giảm đi nhiều. Không lâu sau Ngụy Vô Bệnh thái thượng trưởng lão của Vô Cực tông sẽ rớt xuống thánh nhân cảnh.
– Đinh huynh đệ, lần này đa tạ ngươi, ngày sau Vô Cực tông ta sẽ trả lại.
Biểu tình Ngụy Vô Bệnh thái thượng trưởng lão của Vô Cực tông phức tạp để lại một chiếc lệnh bài trưởng lão Vô Cực tông rồi quay người đi.
Nam nhân trung niên Võ Thánh da nâu nhìn bóng lưng Ngụy Vô Bệnh thái thượng trưởng lão của Vô Cực tông, khẽ thở dài:
– Hắn không còn bao nhiêu thời gian.
Đinh Hạo kinh ngạc nói:
– Không thể nào! Dù gì cũng là thánh nhân cảnh.
Nam nhân trung niên Võ Thánh da nâu giải thích rằng:
– Tuy cường giả thánh nhân cảnh có sự sống dài lâu nhưng Ngụy Vô Bệnh vốn đã bắt đầu hư hao huyết khí, tiến vào tiêu già, giờ lại tiêu hao quá nặng, e rằng không sống lâu hơn ba năm.
Một cường giả thánh nhân cảnh suy sụp làm cho các võ giả thây thổn thức.
Đinh Hạo thầm than.
Lại có vài cường giả nhân tộc đến cảm ơn Đinh Hạo. Bao gồm đám Võ Thánh cảnh lúc trước đối địch với Đinh Hạo như Độc Cô Vô Cực, Thiên Phủ, La Quan Thiên Võ Thánh cũng biểu tình lúng túng tới gần hắn, biểu đạt thiện ý, muốn sửa chữa quan hệ với hắn.
Trận chiến này rung động đám Độc Cô Vô Cực, Thiên Phủ, La Quan Thiên Võ Thánh rất nhiều.
Đặc biệt là Luân Hồi Thiên Bàn thể hiện ra uy lực còn trên cả Niên Hoa Chi Sa, Trấn Thần Ấn. Có vẻ như Đinh Hạo đã hoàn toàn nắm giữ uy lực Luân Hồi Thiên Bàn, cường giả như Sở Cuồng Đồ cũng thua chết. Nếu lúc trước Đinh Hạo chỉ thể hiện ra tiềm lực khủng khiếp thì bây giờ hắn đã thành thế vững chắc, không thể khinh thường.
Huống chi trận chiến này Đinh Hạo cứu mấy ngàn cường giả nhân tộc, yêu tộc, được vô số cường giả hứa hẹn. Thời địa này một lời hứa của cường giả đáng giá ngàn vạn, lực lượng này rất khủng khiếp. Đám người Độc Cô Vô Cực, Thiên Phủ, La Quan Thiên Võ Thánh có là siêu thế lực Trung Thổ Thần Châu cũng không dám làm gì Đinh Hạo.
Trong phút chốc ngày càng nhiều người rời đi.
Yêu tộc để lại tín vật nên nhiều cường giả nhân tộc cảm kích Đinh Hạo cũng đưa ra tín vật, sau này dù là Đinh Hạo hay hậu nhân của hắn chỉ cần cầm tín vật đến cửa sẽ được bọn họ giúp đỡ.
Sống sót sau tai nạn, cường giả nhân tộc, yêu tộc chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi ác mộng này.
Trong thiên địa chỉ còn lại Đinh Hạo và nam nhân trung niên Võ Thánh da nâu.
Đinh Hạo nhìn Võ Thánh cảnh nhân loại thực lực cường đại này, bỗng cười nói:
– Đúng rồi, gia đình ba con bạch hổ đi đâu?
Nam nhân trung niên Võ Thánh da nâu kinh ngạc hỏi:
– Có ý gì?
– Lão già, còn làm bộ với ta?
Đinh Hạo cười khinh thường nói:
– Lão vừa vểnh mông là ta biết lão múa cái gì. Thiên Xu đại gia, nhanh chóng hiện ra nguyên hình đi!
Nam nhân trung niên Võ Thánh da nâu lắc đầu giả ngu:
– Ta nghe không hiểu ngươi nói cái gì, ngươi nhận sai người.
Đinh Hạo lạnh lùng cười:
– Giả trang riết rồi nhập vai phải không?
Đinh Hạo giật râu đen của nam nhân trung niên Võ Thánh da nâu.
– A? Dừng tay… A! Ngươi còn làm vậy là ta sẽ hét sàm sỡ… Tiểu tử… Cha nó, phục ngươi, ta thừa nhận được không? Ta thừa nhận còn không được sao?
Nam nhân trung niên Võ Thánh da nâu tức giận sau đó bất đắc dĩ, cuối cùng thừa nhận thân phận.
Cơ mặt nam nhân trung niên Võ Thánh da nâu mấp máy, khuôn mặt bắt đầu biến đổi, làn da màu đồng dần mất đi, ba lũ râu dài dưới cầm nhanh chóng rút về lớp da.
Đây là thuật dịch dung rất cao minh, như tôn ngộ không bảy mươi hai biến.
Lúc trước Thiên Xu đại gia biến thân thì Đinh Hạo từng gặp một lần, nhưng lần này lão ngụy trang hoàn toàn suýt thành công lừa được hắn.
Trong phút chốc một nam nhân trung niên cao to vạm vỡ biến thành đám người gầy guộc xấu xa, áo rộng thùng thình mặc trên người lão có vẻ buồn cười.
Đinh Hạo vừa lòng gật đầu, nói:
– Ừm! Bộ dáng hèn tỏa này nhìn thuận mắt hơn.
– Tiểu tử thối, sao ngươi nhìn ra được?
Thiên Xu đại gia tỏ vẻ khó hiểu, lão ngụy trang rất tốt vì sao bị Đinh Hạo nhận ra?
Đinh Hạo đắc ý khoe:
– Ha ha ha ha ha ha! Khí chất xấu xa từ trong xương của lão ta liếc mắt một cái là thấy ngay.
Thật ra mới đầu Đinh Hạo không phát hiện.
Chương 938: Thì ra là hắn (hạ)
Khí khái của nam nhân trung niên Võ Thánh da nâu khác xa Thiên Xu đại gia, nhưng sau này nhờ lão đại chiến với Sở Cuồng Đồ, dùng ánh sáng đen bay ra khỏi ống tay áo đối kháng thần thông U Minh Dẫn Độ. Đinh Hạo phát hiện hơi thở ánh sáng đen đó khá quen thuộc, sau này ngộ ra. Ánh sáng đen đó là hơi thở cái nồi đen của Thiên Xu đại gia, tuy có thay đổi chút ít nhưng Đinh Hạo có thần thức trực giác Thắng Tự Quyết nhạy bén vẫn nhận ra ngay.
– Tổ cha nó, coi như tiểu tử giỏi, vậy mà cũng nhận ra được.
Thiên Xu đại gia đổi bộ đồ nhỏ hơn chút, lấy cái nồi đen ra thả gia đình ba con Bạch Hổ cái ra ngoài.
Đinh Hạo ngạc nhiên:
– Ủa?
Tiểu Điệp thay đổi rất lớn, khí thếcàng hùng hồn, khủng khiếp hơn, đã lên đến trình độ cảnh giới yêu đế. Bạch Hổ cái cường đại hơn trước gấp mấy lần, hai con hỏ trắng chưa cai sữa cũng phát ra khí thế mạnh mẽ.
Càng khó tin là Đinh Hạo cảm ứng được huyết mạch trong người ba con bạch hổ càng tinh thuần, điều này ý nghĩa tiềm lực của chúng càng mạnh mẽ. Nếu huyết mạch của Bạch Hổ cái tiến bộ thêm, tương lai rất có thể tiến hóa thành thần thú Bạch Hổ.
Bạch Hổ cái biến đổi khiến Đinh Hạo thấy khó tin.
Thiên Xu đại gia đắc ý nói:
– Ha ha ha ha ha ha! Ngươi cũng nhìn ra? Ba con này gặp kỳ ngộ, tiến hóa huyết mạch. Ha ha ha ha ha ha! Tương lai không thể đo lường.
Thiên Xu đại gia chợt nghĩ điều gì, sụ mặt bảo:
– Tiểu tử thối, lần này không được giành với ta, chúng nó là của ta, chúng ta đã có cảm tình.
Đinh Hạo:
-…
Đinh Hạo làm bộ ói mửa:
– Có cảm tình? Người thú yêu nhau? Lão già, khẩu vị của lão thật nặng.
– Ta…
Thiên Xu đại gia tức giận trước mắt tối đen.
– Chúng ta là quan hệ chủ nhân và vật nuôi thuần khiết! Lúc mới quen ngươi thì ngươi còn là thiếu niên ngay thẳng, hoạt bát sáng sủa sao bây giờ bụng đen quá vậy? Thật là đọa lạc, ta đau lòng thay ngươi.
Đinh Hạo cười gian.
Đinh Hạo vốn muốn thử xem có cơ hội dụ ba con bạch hổ khả năng tiến hóa trở thành thần thú Bạch Hổ về bên mình không, nhưng thấy phản ứng bao che của Thiên Xu đại gia thì khả năng không lớn. Đinh Hạo ngẫm lại bên cạnh có con mèo mập không đáng tin, một chó con lông đen đáng yêu, một thái cổ tiên điệp, lại nuôi thêm con gì thì không xuể. Đinh Hạo đành bỏ cuộc.
Đinh Hạo thả đại ma vương Tà Nguyệt, chó con lông đen, thái cổ tiên điệp Tiểu Điệp ra khỏi không gian trữ vật.
– Meo? Lão già xấu xa? Ngươi chưa chết?
Đại ma vương Tà Nguyệt thấy Thiên Xu đại gia thì mắt sáng rỡ nhảy lên vai lão, choàng vai bá cổ dò hỏi:
– Lão có gặp kỳ ngộ gì không? Bằng hữu với nhau nên vô tư thẳng thắn và nhân hậu đi. Nếu lão được huyền tinh thạch, tứ khiếu, thánh khí gì đó thì mau lấy ra mọi người cùng nhau chia.
– Cút, lão tử không được gì hết!
Thiên Xu đại gia tỏ vẻ không quen con mèo mập này.
– Cha nó, lão keo kiệt như vậy thì sau này chúng ta làm sao cùng nhau vui vẻ chơi đùa?
Đại ma vương Tà Nguyệt nổi giận:
– Lão đã quên chúng ta là đồng đội tuyệt vời cùng nhau cướp của trấn lột sao?
Thiên Xu đại gia đau khổ nói:
– Thật sự là không được thứ gì tốt còn suýt bị đại quân thi hồn thiên đao vạn quả. Mọi ích lợi đều bị ba con này chiếm hết.
Thiên Xu đại gia chỉ vào ba con bạch hổ, nói:
– Sớm biết như vậy ta không nên mang bọn chúng theo.
– Meo? Thật sự? A? Huyết mạch tiến hóa, meo, ha ha ha ha ha ha! Trông rất ngon. Ta chưa từng ăn thần thú huyết mạch tinh thuần như vậy, không biết nên nướng hay nấu ăn ngon hơn?
Đại ma vương Tà Nguyệt nhìn ba con bạch hổ lập tức cảm ứng được chúng nó biến biến đổi. Đại ma vương Tà Nguyệt thèm thuồng nhễu nước miếng.
Ba con bạch hổ cảm ứng được nguy hiểm. Bạch Hổ cái gầm lên, lông trắng dựng đứng như cương châm. Hai con bạch hổ nhỏ run lẩy bẩy chui vào ngực mẫu thân.
– Gâu gâu gâu gâu gâu!
Chó con lông đen nhảy ra cắn đuôi đại ma vương Tà Nguyệt kéo nó đi.
– A? Tiểu Hắc, đừng cắn đuôi ta, còn không nhả? Ta trở mặt thật đấy! Nhả ra! Bà nội nó, sợ ngươi. Cho chút mặt mũi được không? Ngươi là vật nuôi của ta… A, rồi, ta không ăn chúng được chưa?
Cuối cùng đại ma vương Tà Nguyệt nhăn nhó thỏa hiệp.
Chó con lông đen như khắc tinh trời sinh của đại ma vương Tà Nguyệt, khi chó con lông đen há mồm cắn đuôi là dù nó có bản lĩnh thông thiên cũng không thi triển ra được. Mấu chốt nhất là đại ma vương Tà Nguyệt có trốn tránh cỡ nào thì chó con lông đen luôn có thể cắn trúng đuoi nó.
Chó con lông đen kéo đại ma vương Tà Nguyệt ra xa mấy chục thước mới nhả ra,nhảy tới trước mặt gia đình bạch hổ, thân thiết chào hỏi.
Chó con lông đen rất đơn thuần thân mật, có quan hệ tốt với gia đình bạch hổ.
Đại ma vương Tà Nguyệt căm giận nói:
– Ta muốn tuyệt giao với ngươi!
Chó con lông đen chạy tới gần đại ma vương Tà Nguyệt, thè lưỡi hồng liếm mặt nó.
Đại ma vương Tà Nguyệt vẻ mặt bất đắc dĩ lùi mấy bước, nói:
– Được rồi, ta phục ngươi, chúng ta vẫn là bằng hữu. Nhưng ngươi có thể đừng liếm mặt ta được không?
Chó con lông đen vừa lòng gật gù:
– Gâu gâu gâu gâu gâu!
Chó con lông đen quay đầu liếc Thiên Xu đại gia.
Thiên Xu đại gia giật mình vội kêu lên:
– Ngươi nhìn ta làm gì? Cùng lắm thì đời này ta không ăn thịt cầy nữa được chưa?
Thiên Xu đại gia bị chó con lông đen cắn sợ, lão sợ nó lại cắn gót chân, khi đó thì lão vừa đau vừa mất mặt.
Đinh Hạo nhìn thấy hình ảnh này ôm bụng cười to.
Rất nhanh Thiên Xu đại gia ngây người, trợn to mắt nhìn thái cổ tiên điệp đậu trên trán Đinh Hạo, chảy nước miếng.
Giọng Thiên Xu đại gia run run hỏi:
– Đây… Không lẽ đây là thái cổ tiên điệp? Thứ này còn sống không? Sao ngươi có được?
Đinh Hạo đắc ý cố tình khoe khoang:
– Tiên cảnh lâm viên bên ngoài thần điện cuối cùng có rất nhiều. Ha ha ha ha ha ha! Tiểu Điệp chính là vua của thái cổ tiên điệp, đã nhận ta làm chủ.
– Ta… Rất muốn chửi thề!
Thiên Xu đại gia vỗ đùi chỉ lên trời chửi um lên:
– Trời hỡi, ông mù mắt rồi! Thiên Xu ta quang minh chính đại anh minh thần vũ tuyệt đại phong tư, thế mà không vào được thần điện cuối cùng. Tiểu tử này đi dạo một vòng được thần khí cũng đành thôi, lại được tiên điệp nhận chủ, ta kháng nghị, ta…
Đại ma vương Tà Nguyệt rất xấu xa, không chút khách sáo đả kích Thiên Xu đại gia:
– Lão già thật không biết xấu hổ, ngươi so với nhân sủng của meo thì kém rất xa.
– Bươm bướm nhỏ, ngươi hãy suy nghĩ kỹ lại đi, nhận ta làm chủ đi? Ngươi xem, ta có ngàn vạn hóa thân, thực lực cường đại, làm người lương thiện, nội liễm thơ ngây…
Thiên Xu đại gia mặc kệ đại ma vương Tà Nguyệt, dụ dỗ Bí Kim Cương Ngọc trong Thạch Tiểu Điệp:
– Nói thật đấy, bươm bướm nhỏ, nhận ta làm chủ đi, tuyệt đối có tương lai hơn đi theo tiểu tử này…
Tiểu Điệp xoay sang bên kia, không thèm nhìn Thiên Xu đại gia.
Chương 939: Bên ngoài biến dị
Thiên Xu đại gia lại một lần nữa bị phớt lờ, tan nát trái tim tức giận nói:
– Bà nội nó, sau này lão tử phải thêm một yêu thích là chuyên môn thu thập buôn bán tiêu bản bươm bướm!
Chó con lông đen sủa với Thiên Xu đại gia:
– Gâu gâu gâu gâu gâu!
Thiên Xu đại gia cười toe nói:
– Nói đùa, chỉ nói đùa, ta là hạng người như vậy sao?
Chó con lông đen gục đầu lười biếng nằm trên vai Đinh Hạo.
Đinh Hạo rất tò mò về Thiên Xu đại gia, hỏi:
– Lại nói bộ dạng này của lão chắc không phải cũng là hóa trang đi? Mặt thật của lão như thế nào?
Thiên Xu đại gia thần thông biến đổi thế này thật sự có thể hóa thân ngàn vạn. Đại gia xấu xa lúc trước bán tấm bản đồ di tích Thánh Đường Thần Điện, sau đó là Tiêu Dao, rồi nam nhân trung niên Võ Thánh da nâu. Thiên Xu đại gia lừa tất cả mọi người, thực lực thật sự của lão lên đến đẳng cấp Võ Thánh cảnh làm Đinh Hạo rất giật mình.
Nhưng mỗi người có bí mật của riêng mình, Đinh Hạo không muốn hỏi tận gốc rễ.
Đinh Hạo cũng không hỏi sau khi Thiên Xu đại gia vào kết giới ngân hà hố đen gặp kỳ ngộ gì.
Thiên Xu đại gia đau đớn nói:
– Tổ cha nó, không ngờ lần này mạo hiểm vào hố to đó không vớt được thần khí gì còn suýt tắt thở, lỗ vốn chết được.
Thiên Xu đại gia ngừng một lúc, hỏi Đinh Hạo:
– Tiếp theo ngươi có dự định gì không?
Đinh Hạo đáp thẳng:
– Đi Nam Hoang.
Đinh Hạo vốn muốn vào Nam Hoang tìm muội muội Đinh Khả Nhi, lần này hắn vào di tích Thánh Đường Thần Điện chẳng qua là tình cờ. Tiếc rằng Đinh Hạo không thấy manh mối về Đinh Khả Nhi trong di tích Thánh Đường Thần Điện, cũng không gặp cao thủ tộc Mạc Hoàng Nam Hoang. Đinh Hạo muốn tìm được Đinh Khả Nhi phải vào sâu trong Nam Hoang.
– Nam Hoang sao? Hưm, cũng tốt, đi cũng tốt.
Thiên Xu đại gia gật gù, nói:
– Vừa lúc ta có chuyện cần đi Nam Hoang, hay chúng ta đi chung?
Đinh Hạo mừng rỡ nói:
– Ha ha ha ha ha ha! Thật không? Vậy thì tốt quá.
Thiên Xu đại gia vốn là cao thủ Nam Hoang lại có họ Mạc Hoàng, tiếc rằng lão kiên quyết không đáp câu hỏi của Đinh Hạo. Nếu có Thiên Xu đại gia dẫn đường thì quá tuyệt vời.
Chính lúc này biến dị xảy ra.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Thiên địa rung lắc, mặt đất nứt ra khe hở sâu không thấy đáy, mây trên rời rối loạn, không trung rung lắc như tùy thời vụn vỡ. Từng cột đá trắng lôi đài trong mây ngã xuống.
– Meo, chuyện gì?
Đại ma vương Tà Nguyệt cong lưng nhảy lên vai Đinh Hạo.
– Mảnh thiên địa này sắp sụp đổ.
Thiên Xu đại gia trầm ngâm nói:
– Chúng ta mau chóng rời đi!
Nơi này là không gian tiểu thế giới bên trong Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp, có dấu hiệu này rõ ràng là điềm báo thần tháp sắp sụp. Có lẽ vì ba thần khí Niên Hoa Chi Sa, Luân Hồi Thiên Bàn, Trấn Thần Ấn đều có chủ nhân của mình nên di tích Thánh Đường Thần Điện to lớn không cần thiết tồn tại nữa.
Đoàn người Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia, đại ma vương Tà Nguyệt lập tức biến thành luồng sáng bay đến tận cùng tiểu thế giới.
Chờ đoàn người Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia, đại ma vương Tà Nguyệt rời khỏi tiểu thế giới lôi đài thánh chiến như tiên cảnh thì không gian này hoàn toàn sụp đổ, mọi thứ trong đó hóa thành mây khói, không gian co rút thành một điểm nhỏ sau đó biến mất trong vị diện này.
Đoàn người Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia, đại ma vương Tà Nguyệt xuất hiện trong tầng lầu Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp.
Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp rung lắc dữ dội, vách tường không thể phá vỡ nay nứt rạn lan tràn như mạng nhện.
Kết giới ngân hà hố đen lúc trước đã biến mất chỉ sót lại hơi thở trận pháp không gian. Đinh Hạo đoán đó là do Sở Cuồng Đồ phá hủy kết giới ngân hà hố đen, tiểu thế giới băng giá lạnh lẽo cũng biến mất.
Thiên Xu đại gia hét to:
– Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp sắp hủy diệt…
Kiến trúc thần thoại chứng kiến siêu thế lực Thánh Đường Thần Điện ngày xưa huy hoàng, dấu vết cuối cùng của Thánh Đường Thần Điện trên thế giới này đứng thẳng vạn năm sau rốt cuộc bắt đầu sụp xuống.
– Chúng ta từ khe nứt rời đi đ.
Thiên Xu đại gia vung cái nồi đen đập một lỗ hổng xuyên suốt trên vách tường Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp.
Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp mất thần lực gia cố không còn độ cứng như trước. Đoàn người Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia, đại ma vương Tà Nguyệt nuối đuôi nhau bay ra từ khe nứt.
Trước mắt sáng ngời, không khí mới mẻ xông vào mũi.
Đoàn người Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia, đại ma vương Tà Nguyệt đến bên ngoài Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp. .
Đinh Hạo lơ lửng trong không trung ngoái đầu nhìn lại.
Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp như cột đỏ chống trời đang lắc lư dữ dội, từng khối đá đỏ không ngừng rớt xuống. Các pho tượng tinh xảo treo trên các góc nhọn Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp rơi lác đác như mưa.
Trong thiên địa tràn ngập cảm giác thê lương. Gió thổi qua Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp tàn phá như tiếng ngâm nga ai oán, có thần ma đau thương vì tò tháp sụp xuống.
Xung quanh Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp, đại dương quỳnh lâu điện ngọc bao la hùng vĩ như tòa thành thần ma đã bị đại quân thi hồn vạn năm xâm nhập đạp đổ từ lâu. Đá đen cháy bỏng khắp nơi, mặt đất nứt từng khe hở sâu thẳm, như vùng đất chết trong chiến trường.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp cao ngất đâm mây không chóng nổi nữa sụp đổ.
Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp tựa như thần long màu đỏ vào lúc tuổi thọ đã hết thì không thể nào bay lượn trên trời, thần long rơi xuống làm mặt đất rung rinh.
Một khe nứt to lớn tách ra nuốt phế tích Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp đỏ.
Sau đó mặt đất ầm ầm bị lực lượng đè ép, nửa khối đất va chạm vào nhau. Khe nứt nuốt Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp đỏ chậm rãi khép cái miệng đen khổng lồ, giấu kín tất cả.
Trong khoảnh khắc này thiên địa không còn chút dấu vết di tích Thánh Đường Thần Điện.
Tông môn nhân loại Thánh Đường Thần Điện từng vô cùng huy hoàng, cường đại để lại dấu vết cuối cùng trên Vô Tận đại lục nay bị xóa sổ.
Thiên Xu đại gia khẽ thở dài:
– Tất cả đều két thúc.
Tuy đoàn người Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia, đại ma vương Tà Nguyệt thám hiểm thu hoạch phong phú nhưng nhìn hình ảnh trước mắt trong lòng khó nén hụt hẫng, hoài niệm.
Thiên Xu đại gia kinh kêu:
– Ủa?
Đại ma vương Tà Nguyệt giật nảy mình xù lông lên:
– Meo, lão bất tử la hét làm chi? Hù chết cha!
Thiên Xu đại gia chỉ phía chân trời:
– Các ngươi nhìn hướng đó đi…
– Đây là… Tuyết? Băng tuyết phủ lên rừng rậm, cái này có gì lạ…
Đinh Hạo chưa nói hết câu thì ngây ngẩn.
Đinh Hạo nhận ra một vấn đề.
Khoảng một tháng trước khi Đinh Hạo vào Mai Cốt sâm lâm là đầu mùa hè, vạn vật bừng bừng sức sống, cỏ mọc đầy. Bây giờ rừng rậm phía chân trời đã bị tuyết trắng ngần bao phủ.
Có gió thổi qua mang theo cái lạnh mùa đông.
– Đã là… Mùa đông?
Đinh Hạo ngẩn ngơ.
Chương 940: Thiên hạ đại loạn?
Mới vào di tích Thánh Đường Thần Điện một tháng mà thế giới bên ngoài đã qua ba mùa? Cái này nói lên đã nửa năm trôi đi.
Sao có thể như vậy?
– Đi nhìn xem.
Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia liếc nhau, dẫn theo đám thú nuôi kỳ lạ biến thành luồng sáng vượt qua mấy trăm dặm đứng trên cao nhìn bốn phương tám hướng.
Trong thiên địa một mảnh trắng tinh, sơn vũ ngân xà, nguyên trì sáp tượng, mảng lớn rừng rậm bị băng tuyết phủ lên, ngẫu nhiên có một ít cây cối lộ ra chồi xanh đen trầm đục điểm xuyết tuyết nguyên mênh mông.
Gió lạnh thổi qua, tuyết bay lất phất.
Đúng là mùa đông đã đến.
Sao có thể như vậy?
– Không lẽ tốc độ chảy trong Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp khác với bên ngoài?
Thiên Xu đại gia không hiểu ra sao, lão không ngờ đến.
– Cái này không phải vấn đề quan trọng nhất.
Đinh Hạo nghĩ đến điều gì, biểu tình trầm trọng nói:
– Tua đúng là mùa đông nhưng chúng ta không thể xác định đã qua bao lâu, lỡ như không phải nửa năm mà là một năm rưỡi, hai năm rưỡi hay thậm chí là… Mấy trăm năm?
Giọng Thiên Xu đại gia run run:
– Tiểu tử đừng… Hù ta.
Đừng nói là trăm năm, nếu qua ba, bốn năm thì cũng là tai họa, bởi vì có rất nhiều chuyện Thiên Xu đại gia cần tự mình giải quyết.
– Có lẽ ra khỏi Mai Cốt sâm lâm mới hiểu rõ tình hình.
Đinh Hạo lấy xe máy Tia Chớp Đen ra chở Thiên Xu đại gia, một đám thú nuôi kỳ dị bay nhanh tới biên giới Mai Cốt sâm lâm.
* * *
– Rốt cuộc ra khỏi rừng rậm mênh mông.
Tia Chớp Đen đáp xuống một đỉnh banh cách Mai Cốt sâm lâm trăm dặm, tiếng nổ ầm ầm ngừng bặt.
Thiên Xu đại gia nhảy xuống Tia Chớp Đen, duỗi eo. Đã nửa tháng từ khi bọn họ rời khỏi Thông Thiên Phù Đồ Thần Tháp, một đường chạy điên cuồng rốt cuộc ra khỏi Mai Cốt sâm lâm phru đầy tuyết.
– Đi hướng bắc thêm ngàn dặm là thành thị lớn nhất Lan Châu, Hội Ninh thành.
Đinh Hạo nhìn bầu trời phía xa dày đặc mây đen, trong lòng có dự cảm không amy.
Đinh Hạo nói:
– Chúng ta phải nhanh chóng đi đến Hội Ninh thành, hỏi thăm có lẽ sẽ biết tất cả.
Thời gian bỗng nhiên thay đổi như sương mù bao phủ lòng Đinh Hạo, khiến hắn lần đầu tiên thấy nôn nóng như vậy.
Đoàn người Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia, đại ma vương Tà Nguyệt nghỉ ngơi một lúc rồi đi tiếp.
Rất nhanh Hội Ninh thành đã gần ngay trước mắt đoàn người Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia, đại ma vương Tà Nguyệt.
Tuy Lan Châu là một châu nhỏ rất hẻo lánh trong Trung Thổ Thần Châu nhưng quy mô Hội Ninh thành không nhỏ cút nào. So sánh Hội Ninh thành với nhiều đại thành Bắc Vực chỉ có hơn chứ không kém. Trước khi Đinh Hạo vào Mai Cốt sâm lâm từng nghỉ một lúc trong Hội Ninh thành, cũng xem như quen thuộc.
Bầu trời sẫm tối, người khổng lồ xăm mình A Nặc, Sử Ngõa, Tân Cách ở phía xa yên tĩnh không tiếng động.
– Không đúng.
Biểu tình Thiên Xu đại gia nghiêm túc nói:
– Nơi này là chỗ nhân tộc cư trú nhưng tại sao có yêu khí đậm đặc như vậy?
Đinh Hạo biến sắc mặt.
Đoàn người Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia, đại ma vương Tà Nguyệt càng đến gần Hội Ninh thành càng cảm giác trong thiên địa tràn ngập yêu khí đậm đặc, hỗn tạp nhiều. Dùng vọng khí chi thuật quan sát sẽ thấy từng cột yêu khí lớn nhỏ khác nhau rậm rạp bắn lên trong Hội Ninh thành như vòi rồng lắc lư.
Mỗi một cột yêu khí đại biểu cho một cường giả yêu tộc.
Trong Hội Ninh thành trước mắt có ít nhất máy vạn cường giả yêu tộc chiếm đóng trong đó.
Một suy nghĩ rất tệ hại lóe lên trong óc Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia.
Hội Ninh thành đã luân hãm, bị yêu tộc chiếm lĩnh.
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
Đinh Hạo hét to một tiếng:
– Đi nhìn xem!
Đinh Hạo điều khiển Tia Chớp Đen như tia chớp xẹt qua không trung lao xuống Hội Ninh thành tràn ngập yêu khí.
Đinh Hạo kẻ tài cao gan cũng lớn, đổi lại cường giả nhân tộc bình thường gặp nhiều yêu tộc thế này tuyệt đối không dám nghênh ngang xông vào.
Trong Hội Ninh thành vang tiếng hét to:
– Là ai?
Có mấy chục cường giả yêu tộc bay lên cao ngăn chặn đoàn người Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia, đại ma vương Tà Nguyệt.
Một cường giả yêu tộc cảnh giới yêu vương dẫn đầu nhìn rõ thân phận đoàn người Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia, đại ma vương Tà Nguyệt, hưng phấn rống to:
– A? Lại là một nhân tộc, ha ha ha ha ha ha! Không ngờ lúc này còn có một số nhân tộc không sợ chết dám đến đây. Ha ha ha ha ha ha! Giết chúng!
Nhưng giây sau…
Vù vù vù vù vù!
Tia chớp đen xẹt qua hư không.
Đao quang lấp lóe.
Nụ cười dữ tợn đông trên mặt mấy chục cường giả yêu tộc, cơ thể chúng tách làm hai khúc rớt xuống đất.
Đinh Hạo thu đao.
Đinh Hạo điều khiển Tia Chớp Đen với sát khí vô biên xông hướng cột yêu khí cường đại nhất Hội Ninh thành.
Mọi thứ trong Hội Ninh thành rõ ràng trước mắt đoàn người Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia, đại ma vương Tà Nguyệt.
Hội Ninh thành ngày xưa yên tĩnh, xinh đẹp lúc này đã loang lổ đổ nát.
Đa phần tường thành hùng vĩ sụp đổ, minh văn trận pháp bị phá hủy. Những kiến trúc rộng lớn trong thành, thần điện, pho vượng võ sĩ, sông ngòi đều hoang tàn. Băng tuyến phủ lên, đủ loại xác chết nằm ngang dọc trên đường cái, đều là nhân loại.
Thành lớn ngày xưa bây giờ càng như phế tích chiến trường.
Thân hình yêu tộc hung tợn ẩn hiện, có vô số mãnh thú không có trí tuệ qua lại ăn thịt nhân loại đã chết.
Thần thức của Đinh Hạo như thủy triều trút xuống phủ lên khu vực mười dặm, khắp nơi là yêu khí âm trầm, không có sự sống nào của nhân loại.
Xem ra nhân loại nguyên Hội Ninh thành đều bị giết sạch.
– A? Rốt cuộc có cao thủ nhân tộc đến? Ha ha ha ha ha ha! Bản đế chờ đợi các ngươi thật lâu…
Chính giữa Hội Ninh thành, bên dưới cột yêu khí thô to chống trời, một thân hình kiêu ngạo đứng sừng sững.
Đối mặt đoàn người Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia, đại ma vương Tà Nguyệt thế tới rào rạt, tồn tại yêu tộc cảnh giới yêu hoàng biểu tình cực kỳ thong dong.
Yêu tộc cảnh giới yêu hoàng sớm phóng yêu thức tỏa định đoàn người Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia, đại ma vương Tà Nguyệt, cảm ứng thực lực của Đinh Hạo không cao bằng gã thì yên bụng. Toàn thân cường giả yêu tộc cảnh giới yêu hoàng bao phủ luồng khí đỏ, hơi thở rất khủng khiếp như cự ngạc hồng hoang. Cường giả yêu tộc cảnh giới yêu hoàng cười to, càn rỡ, huênh hoang.
– Ha ha ha ha ha ha! Hỡi nhân tộc yếu đuối, hãy xuống dưới cho ta!
Cường giả yêu tộc cảnh giới yêu hoàng đột nhiên ra tay, một bàn tay đỏ sống động như thật giống bàn tay đồ ma thần bay lên cao muốn bắt giữ đoàn người Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia, đại ma vương Tà Nguyệt.
Nhưng mà…audio coi am
Vù vù vù vù vù!
Vẫn là đao quang chợt lóe.
Bàn tay đỏ quái dị tạm dừng lại rồi bị xẻ đôi, khó thể giữ hình dạng hoàn chỉnh, bắt đầu tan rã.
– Sao có thể như vậy?
Biểu tình cường giả yêu tộc cảnh giới yêu hoàng nghiêm túc, gã mơ hồ cảm giác không ổn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










