Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 165 [ chương 821 đến 825 ]
❮ sautiếp ❯Chương 821: Lão bản xinh đẹp
Thư sinh tuấn tú lắc người biến mất, không ai biết thư sinh tuấn tú làm sao rời khỏi Đao Kiếm các, trông như hòa tan tại chỗ.
Thanh âm còn văng vẳng trong Đao Kiếm các.
Đinh Hạo đăm chiêu.
Thiếu nữ thư sinh tuấn tú lai lịch bí ẩn, mới rồi chắc sớm biết đám người La Tương Tài đi vào nên nàng cố ý khiêu khích, làm gã tức giận ra tay. Thư sinh tuấn tú chuyển dời Lạc Thần Đại Chưởng Ấn đi xa, chọc vào nhân vật ghê gớm gì đó trong Tổ Nga tửu lâu phía xa, giờ nàng cố ý vạch thân phận của Đinh Hạo.
Thư sinh tuấn tú cố ý châm ngòi các thế lực tranh đấu với nhau.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Đất rung rinh, mấy chục người toàn thân phu ánh sáng xuyên qua vách tường xông vào Đao Kiếm các. Người dẫn đầu ánh mắt sắc bén như tia chớp trong bóng đêm nhìn hướng La Tương Tài.
Nam nhân lạnh lùng cười:
– Mới rồi là ngươi đánh lén?
Thực lực mấy người này không tầm thường, rất là kiêu căng.
Đao Kiếm các yên lành bị đám người này quậy phá sắp sập. Đám võ giả lúc trước bị La Tương Tài tai họa giận mà không dám nói gì, đều chạy ra ngoài. Các võ giả muốn ở lại xem trò vui cũng lặng lẽ lùi ra.
Một khi La Tương Tài, Đinh Hạo hay mấy cường giả cao thủ kia đánh nhau, bọn họ không thể chịu nổi dư âm kình khí.
– Phi Hùng, ngươi quá nóng nảy.
Sau lưng La Tương Tài, một nam nhân trung niên khí độ bất phàm đứng ra, người này long hành hổ bộ, phong vân màu vàng nhạt lượn lờ quanh thân gã như có người không, cho cảm giác sâu không lường được.
Nam nhân trung niên này có địa vị cao nhất trong đoàn người Lạc Thần Sơn, mấy người khác đều vây quanh gã.
Đoàn người Chiến Thần Điện hùng hổ xông vào có một nam nhân râu xồm bước ra, lạnh lùng cười:
– Ha ha ha ha ha ha! Ta đã nói phế phẩm như La Tương Tài bị man dân Bắc Vực đánh abàm dập sao dám kiêu ngạo như thế? Thì ra là đại sư huynh Chung Tình của Lạc Thần Sơn cũng có mặt. Như thế nào? Lạc Thần Sơn các ngươi cũng có hứng thú với di tích Thánh Đường Thần Điện?
Nam nhân râu xồm mặc áo giáp dày nặng, lóng lánh ánh bạc, sau lưng cõng hai cây búa to cỡ ván cửa. Nam nhân râu xồm như cự linh thần.
Nam nhân trung niên tên Chung Tình mỉm cười, biểu tình bình tĩnh nói:
– Thượng cổ di tích thần tàng hiện thế, Trung Thổ Thần Châu chấn động, muốn có được di tích Thánh Đường Thần Điện tự dựa vào bản lĩnh, cơ duyên của mình. Chiến Thần Điện các ngươi có thể đến đây, còn phái ra nhà ngươi, Cự Chiến Thần Liêu Cự Chiến một trong Ngân Giáp Tứ Thần, chẳng lẽ Lạc Thần Sơn ta không thể đến?
Nam nhân vạm vỡ mặc giáp nặng, cõng búa lớn, Cự Chiến Thần Liêu Cự Chiến lạnh lùng cười:
– Hừ! Tông ta gọi là Chiến Thần Điện, các ngươi cố tình tự xưng Lạc Thần Sơn, giữa ngươi và ta sớm muộn gì sẽ đánh một trận.
Các cao thủ Chiến Thần Điện đứng bên cạnh Cự Chiến Thần Liêu Cự Chiến cũng mặc giáp nặng, trông như từng hung khí kim loại.
Chung Tình không lùi bước cũng vặt lại:
– Chung ta tùy thời thỉnh giáo.
Cự Chiến Thần Liêu Cự Chiến không yếu thế:Nguồn truyện audio Podcast
– Tốt, nếu ngươi có thể sống vào Mai Cốt sâm lâm thì ta sẽ dạy ngươi ‘thật kỹ’.
Trông Cự Chiến Thần Liêu Cự Chiến lỗ mãng, thô kệch nhưng rất nhanh trí, nếu không thì đã chẳng là một trong Ngân Giáp Tứ Thần của Chiến Thần Điện siêu thế lực Trung Thổ Thần Châu. Cự Chiến Thần Liêu Cự Chiến thấy đám người Chung Tình đều có mặt, thầm tính toán nếu đánh nhau sẽ không có nhiều phần thắng, cộng với đánh nhau trong Hội Ninh thành sẽ dẫn đến Siêu Thiên Thần Vệ, không đáng.
Mắt Chung Tình lóe tia sáng, chộp sau lưng hút một luồng khí lãng vàng ra.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Hai tầng vách tường bị đánh mở, trong tiếng kinh kêu, một thân hình yểu điệu bị ánh sáng vàng hút tới.
Mắt Chung Tình như điện quát to:
– Là ai? Lén lút núp sau tường làm gì?
Người bị Cự Chiến Thần Liêu Cự Chiến bắt là một mỹ nữ trẻ tuổi, hoảng loạn giãy dụa nhưng không thể thoát khỏi ánh sáng vàng:
– Tha mạng… Ta… Ta là chưởng quầy của tửu lâu này…
– Một nữ chưởng quầy cảnh giới Võ Vương cảnh?
Ánh mắt Chung Tình sắc bén nhìn chằm chằm nữ nhân nửa ngày, biểu tình nghi ngờ dần rút đi. Chung Tình hừ lạnh, thả tay ra. Bùm một tiếng, nữ nhân té xuống đất, ôm cổ thở hổn hển. Chung Tình vùng vẫy đứng dậy, xoay người bỏ đi.
Chính lúc này…
La Tương Tài lên tiếng:
– Khoan đã.
Nữ nhân cứng người, không dám nhúc nhích, đưa lưng hướng mọi người.
La Tương Tài từng bước đến gần nữ nhân, hít ngửi không khí.
La Tương Tài lạnh lùng cười:
– Tại sao trên người của ngươi có mùi diệu dục hương của Diệu Dục Trai? Ngươi là đệ tử của Diệu Dục Trai?
Nữ nhân run lẩy bẩy, lắc người định bỏ chạy.
La Tương Tài đã chuẩn bị trước, vươn tay điểm, một luồng sáng vàng bao phủ nữ nhân hóa thành hoa văn trói người. Nữ nhân vùng vẫy cách mấy cũng không thể chạy thoát.
La Tương Tài cười to bảo:
– Không lẽ đây là một phân đà kín của Diệu Dục Trai?
La Tương Tài bóp vai nữ nhân, chậm rãi nói:
– Tiện tỳ, hãy ngoan ngoãn nói cho ta biết người của Diệu Dục Trai trốn đi đâu thì hôm nay sẽ tha cho ngươi một mạng.
Nữ nhân vô cùng kinh hoảng vùng vẫy:
– Không, không, ta không biết, ta sớm không phải đệ tử của Diệu Dục Trai…
– Nói vậy lúc trước ngươi là đệ tử của Diệu Dục Trai?
La Tương Tài cười tàn nhẫn. Tay đặt trên vai nữ nhân xinh đẹp như kiềm sắt mạ vàng. Nữ nhân hét đau như thể bị phỏng.
Chung Tình trầm ngâm nói:
– Đệ tử cảnh giới Võ Vương cảnh cũng coi như là đệ tử tinh anh của Diệu Dục Trai, chắc chắn ngươi biết nhiều bí mật, hãy ngoan ngoãn nói ra hết đi.
Nữ nhân xinh đẹp đau đớn la hét xin tha:
– Ta thật sự không là đệ tử của Diệu Dục Trai nữa, các ngươi hãy tha ta…
Người xung quanh không nhìn được.
Trong không khí tràn ngập mùi thịt khét.
La Tương Tài ra tay tàn nhẫn, không cho nữ nhân cơ hội giải thích.
Đinh Hạo thở dài, bỗng ra tay.
Vù vù vù vù vù!
Đinh Hạo búng tay, mấy kiếm ý bắn ra.
– Đã sớm chờ ngươi!
Mắt Chung Tình lóe tia sáng lạnh, tay phải ngưng tụ một thanh kiếm vàng, cổ tay rung lên. Đinh đinh đinh hơn mười kiếm hao đánh bật kiếm khí, kiếm ý Đinh Hạo phát ra.
Cùng lúc đó, Đinh Hạo ngồi trước cái bàn bỗng như hồn ma lướt qua Chung Tình, chớp mắt xuất hiện trước mặt La Tương Tài. Kiếm quang xẹt qua, phập một tiếng, bàn tay vàng La Tương Tài đặt trên vai nữ nhân đứt từ tận cổ tay. La Tương Tài không kịp phản ứng thì Đinh Hạo lắc người mang nữ nhân quay về cái bàn.
Một chuỗi động tác động tác mau lẹ, siêu nhanh.
Rất nhiều cường giả cao thủ có mặt nhưng đều không kịp phản ứng.
– A! Tay của ta…
La Tương Tài đau đớn hét to, bị Chung Tình trừng một cái cắn răng im miệng. La Tương Tài đau đớn trán toát mồ hôi, cắn răng vận chuyển huyền khí nhặt bàn tay rớt dưới đất lên dính lại. La Tương Tài là cường giả đẳng cấp Võ Hoàng cảnh nên làm chuyện này không khó khăn.
Chương 822: Dường như cố nhân (thượng)
Chung Tình tức giận quát:
– Đinh Hạo, ngươi cho rằng Lạc Thần Sơn ta không thể làm gì được ngươi sao?
Chung Tình nhìn chằm chằm Đinh Hạo, sát khí cuồn cuộn trong mắt gã.
Mới rồi Chung Tình đã chuẩn bị đầy đủ nhưng vẫn bị Đinh Hạo chiếm tiên cơ.
Bị cướp một nữ nhân không quan trọng không tính là tổn thất, nhưng Chung Tình chú ý là Đinh Hạo chống lại gã, cứu người thành công. Cái này chẳng khác gì Chung Tình bị tát mấy bạt tai.
Đinh Hạo không thèm nhìn Chung Tình cái nào.
Đinh Hạo nhìn nữ nhân xinh đẹp, hỏi:
– Tại sao nàng ở đây?
Nữ nhân này là một trong hai mỹ nữ Diệu Dục Trai tặng cho Đinh Hạo sau đêm ở Sở Hà, tên là Mộc Anh, nữ võ giả thủ lĩnh. Đinh Hạo cho Mộc Anh, Diệu Ngọc tự do, không ngờ Mộc Anh đến Hội Ninh thành mở một tửu lâu. Tiếc rằng Mộc Anh không may mắn gặp đám người La Tương Tài, bị nhận ra ngay.
Mộc Anh nén đau hành lễ:
– Đa tạ Đinh công tử cứu mạng.
Đinh Hạo nhớ đến một nữ nhân khác, hỏi:
– Nàng và Diệu Ngọc chia tay?
Mộc Anh gật đầu, nói:
– Chia tay hơn ba tháng, không biết nàng đi đâu. Vốn nô gia muốn tránh người quen, ẩn cư biên cương, không ngờ…
Nói đến đây nữ nhân số phận trân chuyên thở dài. Xương vai trái của Mộc Anh bị ám kình từ tay La Tương Tài chấn vỡ, đau thấu xương.
Đinh Hạo cho Mộc Anh một viên đan dược chữa thương, không hỏi thêm.
– Ngươi chính là Đinh Hạo?
Cự Chiến Thần Liêu Cự Chiến, các cao thủ khác của Chiến Thần Điện nhìn chằm chằm Đinh Hạo, hớn hở muốn thử.
Đinh Hạo nhìn Cự Chiến Thần Liêu Cự Chiến, lại ngó Chung Tình, bình tĩnh nói:
– Chỗ này không tiện, ba ngày sau trong Mai Cốt sâm lâm, đấu.
Thực lực của Đinh Hạo tăng nhiều, dù không dựa vào thanh kiếm rỉ sét, ma đao cũng có thể đấu với cao giai Võ Hoàng cảnh. Cỡ như La Tương Tài không bằng một móng tay của Đinh Hạo, chỗ này chỉ có Cự Chiến Thần Liêu Cự Chiến, Chung Tình là khiến hắn hứng thú.
Chung Tình hừ lạnh một tiếng:
– Hy vọng đến lúc đó ngươi đừng sợ hãi rụt cổ không dám ra.
Chung Tình mang theo cao thủ Lạc Thần Sơn rời đi.
Cự Chiến Thần Liêu Cự Chiến cười to, gật đầu, dẫn cao thủ Chiến Thần Điện đi.
Tuy Hội Ninh thành là thành nhỏ nhưng dù gì cũng có Tuần Sát Sử của Siêu Thiên Thần Vệ trú đóng, là nơi nhân loại cư trú, không phải chỗ chiến đấu. Hôm nay bọn họ không thể đánh nhau.
Không khí căng thẳng, nôn nóng chấm dứt khi hai đại phái Chiến Thần Điện, Lạc Thần Sơn rời đi.
Người xung quanh định xem cuộc chiến, trái tim treo cao rớt xuống bụng, thở phào.
Trong lịch sử quá khứ, võ giả đẳng cấp Võ Hoàng cảnh, Võ Đế cảnh đại chiến hủy diệt thành tihj rất thường thấy. Nhiều người sợ hôm nay mấy vị tuyệt thế cao thủ đnhá nhau thì nguyên Hội Ninh thành sẽ bị dư âm chiến đấu san bằng.
Mộc Anh nhỏ nhẹ cầu xin:
– Công tử, hãy cho nô gia đi theo bên công tử. Nô gia là nữ nhân yếu đuối, trong loạn thế như bèo dạt mây trôi, không có sức tự bảo vệ mình.
Nếu hôm nay không có Đinh Hạo thì kết cuộc của Mộc Anh thê thảm.
Nay tình hình biến đổi, đệ tử Diệu Dục Trai trở thành chuột chạy qua đường người người đòi đánh, thiên hạ to lớn không còn chỗ cho Mộc Anh ở.
Đinh Hạo lắc đầu, nói:
– Theo bên ta sẽ càng nguy hiểm nhiều hơn.
Mộc Anh nói ngay:
– Ta không sợ…
Đinh Hạo phất tay ngắt lời Mộc Anh:
– Chuyện này đừng nói nữa, ta không thể mang nàng đi theo.
Ngọn lửa hy vọng trong mắt Mộc Anh nhanh chóng dập tắt, nàng thất vọng thẫn thờ.
Đinh Hạo tiếp tục bảo:
– Nhưng nếu nàng thật sự muốn thì ta có một chỗ đề cử.
Mắt nữ võ Vương cảnh Mộc Anh lại sáng lên, vui sướng hỏi:
– Thật không? Là ở đâu?
* * *
Sáng sớm ngày thứ hai, Mộc Anh rời khỏi Hội Ninh thành.
Đinh Hạo dạy cho Mộc Anh cách dịch dung liễm tức, thay đổi khí chất, hình dạng. Đinh Hạo cho Mộc Anh bản đồ đại khái đi Tuyết Châu Bắc Vực để nàng đầu vào Vấn Kiếm tông.
Đinh Hạo cảm giác được nữ võ giả thủ lĩnh Mộc Anh không phải loại người âm mưu tính kế.
Thực lực cảnh giới Võ Vương cảnh của Mộc Anh có lẽ không là gì trong Trung Thổ Thần Châu nhưng nếu tại Tuyết Châu cũng xem như cao thủ một phương. Nếu Mộc Anh ẩn cư gần Vấn Kiếm tông cũng là trợ lực lớn cho Vấn Kiếm tông, tin tưởng Bắc Vực xa xôi sẽ không ai nhận ra thân phận của nàng. Mộc Anh có được sinh hoạt bình tĩnh hằng mong chờ.
Đinh Hạo từ miệng Mộc Anh biết được nhiều tin tức hơn về di tích Thánh Đường Thần Điện.
Đinh Hạo quyết định ngày mai đi Mai Cốt sâm lâm thử.
Nghe nói trong thần tàng di tích Thánh Đường Thần Điện có vô số kỳ trân dị bảo, có ngọc trong thạch thiên địa chí bảo trong truyền thuyết. Đinh Hạo chỉ muốn kiếm mười bảy loại ngọc trong thạch rèn luyện xương cốt bản thân, luyện cơ thể kim cương bất tử nên hắn quyết định đi thử vận may.
Mai Cốt sâm lâm ở giao giới Trung Thổ Thần Châu và Nam Hoang. Nghe nói rất nhiều cao thủ tông môn Nam Hoang cũng vào Mai Cốt sâm lâm tìm di tích Thánh Đường Thần Điện. Đinh Hạo ôm chút may mắn nói khôngchừng sẽ gặp muội muội Đinh Khả Nhi tại đó, dù gặp cao thủ gia tộc Mạc Hoàng Nam Hoang cũng tốt.
Sáng sớm hôm sau, Đinh Hạo rời khỏi Hội Ninh thành xuất phát đi Mai Cốt sâm lâm.
* * *
La Tương Tài đã chết.
La Tương Tài chết rất thảm.
La Tương Tài bị một con dực kim cương hống phát cuồng xé nát vụn, nuốt thần hồn khi mới vào Mai Cốt sâm lâm ngàn dặm.
Tuy người Lạc Thần Sơn cuối cùng giết con dực kim cương hống cuồng bạo nhưng đám người Chung Tình bị thương. Lạc Thần Sơn phái ra cao thủ tổn hao một nửa số người, tổn thất trầm trọng.
Đây là hình ảnh thu nhỏ các cao thủ nhân loại vào Mai Cốt sâm lâm gặp sự việc.
Trong hai ngày ngắn ngủi có mấy vạn cao thủ nhân loại chôn xác trong Mai Cốt sâm lâm, không thiếu cường giả từ cảnh giới Võ Hoàng cảnh trở lên. Nghe đồn một vị cảnh giới đỉnh Võ Hoàng cảnh Kim Ngân thành cũng chết trên đường thăm dò di tích Thánh Đường Thần Điện.
Cách nhiều năm sau, nhân loại bước vào Mai Cốt sâm lâm đã trả cái giá cực đắt.
Yêu tộc cũng tổn thất trầm trọng như nhân loại.
Nghe nói mấy ngày ngắn ngủi có vài chục vạn cao thủ yêu tộc chôn xác trong Mai Cốt sâm lâm.
Mặc dù tổn thất thảm trọng nhưng rất nhiều thế lực yêu tộc không muốn từ bỏ tông môn nhân loại di tích Thánh Đường Thần Điện, nếu bảo khố Thánh Đường Thần Điện thật sự có ở đây thì không thể đánh giá số thần tàn đó. Một ít công pháp bí quyết xem như yêu tộc không thể dùng chúng cũng không muốn rơi vào tay nhân loại.
Đây chính là bảo khố di truyền trong Thánh Đường Thần Điện.
Đồn rằng năm xưa Thánh Đường Thần Điện đại sát tứ phương Trung Thổ Thần Châu, cơ hồ là đánh đâu thắng đó, trừ Siêu Thiên Đình ra hầu như không tông môn nào đối kháng được. Thánh Đường Thần Điện nổi danh lên đến đỉnh cao tông môn nhân loại.
Sau này tông môn Thánh Đường Thần Điện như vật khổng lồ vào lúc đỉnh cao nhất trong một đêm bị diệt, thần bí biến mất, một vụ án bí ẩn.
Chương 823: Dường như cố nhân (hạ)
Có người nói là tại Thánh Đường Thần Điện không biết tự lượng sức mình muốn khiêu chiến địa vị của Siêu Thiên Đình trong Trung Thổ Thần Châu, rốt cuộc chọc giận vị chí tôn kia, bị Trung Thổ Siêu Thiên Chiến Thần tự mình ra tay, cách xa mây trăm vạn dặm đánh một chưởng xóa sổ khỏi Trung Thổ Thần Châu.
Có truyền thuyết chưởng giáo Thánh Đường Thần Điện may mắn sống sót sau một kích kinh thể, dùng đại thần thông chuyển vận thần tàng của tông môn chôn vào vùng đất bí ẩn, mong đợi đời sau có người hữu duyên lấy được thần tàng sẽc vực dậy Thánh Đường Thần Điện, báo thù Siêu Thiên Đình.
Đây đều là đời sau nói.
Các loại truyền thuyết chân chân giả giả, giả giả chân chân, không ai có thể phân biện rõ ràng.
Hơn một ngàn năm qua liên tục có tin tức di tích Thánh Đường Thần Điện hiện thế.
Nhưng cuối cùng đều chứng minh tất cả là lời nói vô căn cứ, là giả.
Tuy nhiên lần này thì khác. Một vị cường giả đẳng cấp Võ Thánh cảnh sống sót ra khỏi Mai Cốt sâm lâm, cầm một thánh đường chiến trượng tàn phá, chứng minh là vật thời Thánh Đường Thần Điện ở đỉnh cao, uy lực không tầm thường. Tin tức truyền ra khiến vô số đại thế lực, cao thủ chấn động.
Tiếc rằng cường giả đẳng cấp Võ Thánh cảnh đó sau khi ra khỏi Mai Cốt sâm lâm thì điên điên khùng khùng không còn lý trí, không thể biết gã ở bên trong gặp gỡ điều gì, muốn qua gã tìm hiểu tin tức càng là không thể.
Khi mặt trời lên cao, Đinh Hạo đứng trong khu vực trăm dặm Mai Cốt sâm lâm.
Đinh Hạo nhíu mày, có chút chật vật.
Trên đường đi Đinh Hạo gặp nhiều cự thú mãnh thú, với thực lực như hắn có mấy lần cực kỳ nguy hiểm.
Mai Cốt sâm lâm đúng là danh bất hư truyền.
Từng rậm nguyên thủy mênh mông vô bờ, vô số cổ thụ không biết tên chẳng rõ có từ bao giờ, mấy chục người ôm không hết, rậm rạp che bầu trời và ánh sáng. Mặt đất chồng cất lá cây mục trở thành nước bùn hôi tanh, độc trùng rắn rít nhiều vô số.
Có nhiều độc trùng kịch độc to cỡ ngón tay cắn một miếng thì dù là cao thủ đẳng cấp Võ Vương cảnh cũng đi bán muối ngay.
Mấy chuyện này chưa phải đáng sợ nhất.
Đáng sợ nhất là thượng cổ hồng hoang di chủng cự thú cát cứ trong Mai Cốt sâm lâm mênh mông. Thượng cổ hồng hoang di chủng cự thú có cơ thể mạnh mẽ, thiên phú thần thông đáng sợ, có thể khống chế lực lượng ngũ hành thiên địa. Tuy thượng cổ hồng hoang di chủng cự thú không phải yêu tộc nhưng càng hung ác, mạnh mẽ hơn yêu tộc. Nếu không phải số lượng, khả năng sinh sản của thượng cổ hồng hoang di chủng cự thú không bằng yêu tộc, nhân loại thì không chừng Vô Tận đại lục sớm đã trở thành thiên hạ của chúng nó.
Mấy ngày này nhân tộc và yêu tộc tổn thất thảm trọng là vì gặp mấy chục con thượng cổ hồng hoang di chủng cự thú.
Đinh Hạo đi tới khu vực tám trăm dặm Mai Cốt sâm lâm thấy mảng lớn doanh điện, gần ngàn võ giả nhân loại rải rác tạo ra khu vực an toàn, xây dựng chỗ ở tạm thời, tu sửa lại.
Mới hơn một ngày chỗ này đã như một tòa thành thị nhỏ.
Đinh Hạo nhìn từ xa, lòng máy động, vận chuyển cách dịch dung Đao Tổ dạy, hơi thay đổi xương cốt hình dạng thành một nam nhân vạm vỡ mặt chữ điền thô kệch, đổi áo trắng. Đinh Hạo bốc nắm đất đen lên, không để ý mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt liều mạng phản đối bôi nó thành con mèo đen, sau đó sải bước đi hướng doanh địa.
Đinh Hạo chưa vào doanh địa đã bị một thanh âm hấp dẫn.
Một thanh âm như vịt kêu rống to:
– Bán bản đồ, bản đồ di tích Thánh Đường Thần Điện. Một bảo khí đổi một tấm bản đồ, số lượng có hạn, đến trước được trước.
Thật sự có người bao vây gian hàng muốn coi bản đồ.
Giọng vịt đực keo kiệt nói:
– Nhìn một lần một cái cực phẩm huyền khí, không thể xem miễn khí.
Có người kháng nghị:
– Nếu chúng ta không xem thì sao biết bản đồ của ngươi là thật hay giả?
Giọng vịt đực không chút khách sáo nói:
– Dù ngươi có xem cũng không nhận ra thật hay giả. Muốn xem thì xem, không xem thì cút. Nhìn một lần một cực phẩm huyền khí, mua một tấm một bộ cực phẩm bảo khí. Mau đến xem, có bản đồ của ta thì có cơ hội lớn sống sót trong di tích Thánh Đường Thần Điện.
Đinh Hạo bị đoạn đối tohại hấp dẫn, chen vào đám đông.
Rốt cuộc có người chọn mau thử:
– Ta ra một cực phẩm huyền khí, cho ta nhìn thử.
Đó là nam nhân khôi ngô mặt bặm trời, gã lấy một bộ thanh đồng chiến ủng, ống ủng có đôi cánh bạc, rất bất phảm, mặt trên đầy minh văn thần diệu, đúng là một bộ cực phẩm huyền khí.
Nam nhân khôi ngô mặt bặm trợn nhìn chủ gian hàng, nói:
– Nếu ngươi dám lừa ta… Thì ta bóp chết ngươi!
Chủ tiệm giọng vịt đực là một lão nhân gầy gò, mặt mày hớn hở nhận lấy thanh đồng chiến ủng rồi mới đưa ra một tấm da thú đen nhạt, kêu mấy người khác lùi ra. Lão nhân gầy gò xấu xa huơ tấm da thú trước mặt nam nhân khôi ngô mặt bặm trợn sau đó cẩn thận cất về.
Nam nhân khôi ngô mặt bặm trợn không hiểu ra sao:
– A? Vậy là xong?
Lão nhân gầy gò xấu xa chắc chắn gật đầu, nói:
– Đương nhiên.
Nam nhân khôi ngô mặt bặm trợn trợn to mắt nói:
– Nhưng ta không thấy rõ.
Lão nhân gầy gò xấu xa cười gian nói:
– Đã nói nhìn một cái thì chỉ có thể nhìn một cái, nhìn không rõ là lỗi của ngươi.
Nam nhân khôi ngô mặt bặm trợn tức giận quát:
– Lão già khốn kiếp, ngươi đang chơi ta sao? Bản đồ rách rưới gì? Trả lại thanh đồng chiến ủng đây, không thì hôm nay lão tử đánh nát xương già nhà ngươi!
Nam nhân khôi ngô mặt bặm trợn nói rồi thò tay ra.
– Nhãi con chơi ăn giựt với ta?
Lão nhân gầy gò xấu xa hờ hững phất tay. Nam nhân khôi ngô mặt bặm trợn cảnh giới đỉnh Võ Vương cảnh như người nộm bay ra ngoài, té ra xa vài trăm thước, không đứng lên nổi.
Mọi người đều kinh ngạc.
Lão nhân gầy gò xấu xa tóc rối xù, ăn mặc như ăn mày là cao thủ thâm tàng bất lộ?
Đinh Hạo cũng giật mình, bởi vì vừa rồi hắn nhìn lướt qua bản đồ da thú, mơ hồ cảm ứng có đồ án rất thần dị giống như thượng cổ minh văn. Chỉ liếc mắt một cái đã thấy hoa mắt, bản đồ da thú tuyệt đối không phải vật thường.
Một thanh niên khí độ bất phàm bước ra, đưa một bộ cực phẩm bảo khí:
– Ta ra một bộ bảo khí, đưa ta một tấm bản đồ.
– Ha ha ha ha ha ha! Tốt, quả nhiên là người của Nhật Nguyệt sơn trang có ánh mắt, tấm bản đồ đây, cầm lấy, không tiễn.
Lão nhân gầy gò xấu xa một hơi nói ra thân phận của thanh niên, lấy một tâm da thú đen nhanh như chớp đưa qua.
Thanh niên nhận bản đồ, không nói câu nào, không thèm nhìn bản đồ đã xoay người đi.
Nhật Nguyệt sơn trang là một siêu địa giáo trong Trung Thổ Thần Châu.
Thanh niên diện mạo bất phàm, thực lực sâu không lường được, hiển nhiên gã đã nhìn ra cái gì.
Lại có một vị cường giả đứng ra trả một bảo khí cực phẩm:
– Ta cũng muốn một tấm.
Mọi người giật mình.
Chương 824: Chính là một tiện nhân
Bởi vì cường giả này là một trong mấy vị cường giả cảnh giới đỉnh Võ Hoàng cảnh, rất nổi tiếng, đến từ Thông Thiên thần giáo, là cường giả dẫn đội thế mà tin tưởng lão nhân gầy gò xấu xa.
Cuối cùng cường giả đỉnh Võ Hoàng cảnh cầm bản đồ rời đi.
Mọi người như ong vỡ tổ.
Chẳng lẽ bản đồ này là thật sự?
– Ta muốn một tấm!
– Ta cũng muốn một tấm!
Mọi người giành giật nhau. Có thể đến khu vực này đều là cường giả một phương, có thể cầm ra một bộ bảo khí. Nếu bản đồ là thật thì đúng là báu vật vô giá.
Đinh Hạo không có cực phẩm bảo khí, lấy ra một viên cực phẩm thần đan, nói:
– Ta dùng thứ này đổi một tấm bản đồ.
Lão nhân gầy gò xấu xa cười toe toét nhận thần đan, nói:
– Được được được, cái này có thể đổi…
Lão nhân gầy gò xấu xa ngẩng đầu trông thấy Đinh Hạo thì biến sắc mặt nói:
– Tổ cha nó, lại là ngươi…
Lão nhân gầy gò xấu xa xoay người bỏ chạy.
Đinh Hạo ngẩn ra, bỗng cảm thấy hơi thở quen thuộc. Đinh Hạo nhớ đến một người, tim rung lên, vội đi theo.
– Này, đừng đi…
Đinh Hạo vẫy tay muốn hỏi rõ ràng.
Lão nhân gầy gò xấu xa không thèm quay đầu lại chạy nhanh như ngựa hoang thoát cương, súc địa thành thốn, bước ra một bước xa vài trăm thước. Chớp mắt lão nhân gầy gò xấu xa đã biến mất trong rừng rậm phía xa.
Đinh Hạo sải bước đuổi theo:
– Hình như chúng ta quen nhau, tâm sự chút.
Mấy người khác nhìn nhau, không biết chuyện gì xảy ra.
Trong đám đông một người mới trả bảo khí chợt phản ứng lại, gào rống:
– A! Không đúng, lão già đừng đi! Mới rồi ngươi lấy cực phẩm bảo khí của ta nhưng chưa đưa bản đồ, mau trở về!
Người đó nói xong co giò đuổi theo.
Tiếc rằng tốc độ của Đinh Hạo, lão nhân gầy gò xấu xa rất nhanh, chớp mắt đã biến mất ở phía xa. Nam nhân mất của không đuổi theo kịp.
Có người kinh ngạc hỏi:
– Lão nhân này là ai? Sao chạy nhanh như vậy? Chẳng lẽ thực lực của lão rất cao?
Một người khác lên tiếng:
– Không chỉ là lão nhân đó, nam nhân khôi ngô mặt vuông mang theo con mèo đen cũng có thực lực đáng sợ, chớp mắt đã biến mất.
– Từ khi Đinh Hạo đến từ Bắc Vực một trận chiến nổi danh thì nhiều vãn bối bắt đầu bắt chước hắn, nổi hứng nuôi thú cưng mèo. Nam nhân mặt chữ điền nuôi con mèo đen rõ ràng là bắt chước mèo trắng của Đinh Hạo.
– Mù quáng bắt chước người khác làm sao đi con đường của mình được? Người như vậy không đáng nhắc tới.
* * *
Đinh Hạo chạy nhanh như bay, đã thấy được bóng lưng của lão nhân gầy gò xấu xa.
– Đừng đi!
Đinh Hạo dùng sức nhún một cái vọt lên kéo lưng áo lão nhân gầy gò xấu xa.
Lão nhân gầy gò xấu xa cắm đầu chạy, xoẹt một tiếng, áo bị xé rách.
– Tiểu tử thối, buông tay!
Đinh Hạo lắc người chặn trước mặt lão nhân gầy gò xấu xa.
– Tiểu tử thối, ngươi đuổi theo ta làm gì? Ta đã cho ngươi bản đồ.
Lão nhân gầy gò xấu xa chạy hụt hơi, căm giận nói:
– Còn xé rách y phục của ta, ngươi có biết nó rất mắc không? Ngươi mà còn đuổi theo là lão già ta sẽ hét sàm sỡ!
Đinh Hạo cười gian nói:
– Lão cứ hét đi, nơi này hoang tàn vắng vẻ, có la rách họng cũng không ai để ý lão.
-…
Lão nhân gầy gò xấu xa không biết nên nói cái gì:
– Chúng ta nói thẳng đi, nhà ngươi đuổi theo ta làm gì?
Đinh Hạo hỏi ngược lại:
– Lão chạy thì ta đuổi theo. Lão nói trước đi, tại sao lão chạy?
Lão nhân gầy gò xấu xa câm nín:
– Ta…
Đinh Hạo cười gian thử hỏi:
– Lão nhân gia, ta thấy ngươi rất giống một người quen cũ của ta, chắc chúng ta biết nhau?
Lão nhân gầy gò xấu xa hết sức phủ nhận:
– Ai biết ngươi? Ta không quen!
Đinh Hạo cười nói:
– Được rồi, lão gian thương đừng phu nhận, chạy đến tận Trung Thổ Thần Châu giả danh lừa bịp. Lúc trước một quyển đao quyết quèn lừa năm trăm kim của ta, Thiên Xu lão sư, ta đã nhận ra lão, đừng chối!
– Tiểu tử nói bậy bạ cái gì? Quyển Nhất Đao Khởi Trình Quyết của ta là thật…
Lão nhân gầy gò xấu xa nói đến đây nhận ra mình lỡ mồm, thổi râu trừng Đinh Hạo.
Lão nhân gầy gò xấu xa thở hổn hển nói:
– Tiểu tử thối gài bẫy lão nhân gia?
– Ha ha ha ha ha ha! Lần này là lão tự mình thừa nhận.
Đinh Hạo cười to bảo:
– Sao lão thay đổi hình dạng khác với trước? Như biến thành một người khác, nếu không phải xấu xa, gian trá tận xương không thay đổi được thì ta suýt không nhận ra lão.
Lão nhân gầy gò xấu xa bất mãn hú hét:
– Tiểu tử có biết ăn nói không? Ta thiên túng thần võ quang minh chính đại, xấu xa chỗ nào?
Trong khi nói chuyện lão nhân gầy gò xấu xa há mồm, đầu lắc lư. Làn da, xương mặt lão nhân gầy gò xấu xa mấp máy hòa tan. Rất nhanh khuôn mặt lão nhân gầy gò xấu xa đổi thành một người khác, hình tượng Thiên Xu gian thương Đinh Hạo quen mắt.
Đây là thần thông nhỏ thay đổi xương cốt, cơ mặt.
Thông qua những thay đổi nhỏ có thể biến đổi diện mạo, khí chất của một người, không phải thần thông biến thân hoàn toàn.
Thiên Xu đại gia xấu xa gật gà gật gù thích ứng một lúc, biến trở về bộ dạng lừa bịp lúc ở sau núi Vấn Kiếm tông, nhanh chóng đổi bồ độ, hoàn toàn khác đi. Tin tưởng những người lúc trước mua bản đồ nếu gặp lại Thiên Xu đại gia xấu xa dù có quan sát cẩn thận ba ngày ba đêm cũng tuyệt đối không nhận ra.
– Sao tiểu tử nhà ngươi biến thành hình dạng này?
Thiên Xu đại gia xấu xa nhìn Đinh Hạo mặt chữ điền, khôi ngô, lại liếc mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt người đầy bùn.
Thiên Xu đại gia xấu xa nói:
– Con mèo phế vật ham ăn hám ngủ kia sao biến thành màu đen? Cnagf lúc càng xấu xí.
– Meo, tổ cha ngươi, tên gian thương kia, muốn đánh nhau phải không?
Tâm tình mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt vốn đã buồn bực giờ như bị người đạp đuôi, meo một tiếng xòe móng vuốt sắc bén ra.
Đinh Hạo cười nói:
– Gần đây hơi nổi tiếng, ta sợ mấy người sùng bái quá điên cuồng nên thay đổi bề ngoài một chút. Còn lão gian thương như lão không lẽ lừa nhiều người quá, bị toàn thế giới truy sát nên phải dịch dung?
– Nói nhảm, lão nhân gia ta làm ăn luôn giữ uy tín, chữ tín làm đầu, sao có thể gạt người? Không biết có bao nhiêu người muốn tìm lão nhân gia ta làm ăn. Tiểu tử nhà ngươi biến thành bộ dạng này chắc làm chuyện gì xấu xa, sợ bị đám truyền nhân siêu thế lực Trung Thổ Thần Châu truy sát đúng không?
Thiên Xu đại gia xấu xa vui sướng khi người gặp họa nhìn Đinh Hạo.
Tin tức Thiên Xu đại gia xấu xa rất nhạy, lão có nghe nói chuyện Đinh Hạo đã làm trong Trung Thổ Thần Châu.
Đinh Hạo bĩu môi, lấy tấm bản đồ lúc trước trao đổi ra quan sát kỹ.
Nói thật là Đinh Hạo hơi tin bản đồ bí ẩn là thật, dù sao chất liệu, nội dung không lừa người. Nhưng giờ Đinh Hạo biết lão nhân gầy gò xấu xa là Thiên Xu gian thương thì không bình tĩnh được.
Thiên Xu đại gia xấu xa rất gian xảo, không đáng tin.
Ngay cả khi Thiên Xu đại gia xấu xa ngủ mớ cũng không đáng tin.
Chương 825: Chính là một tiện nhân (hạ)
– Này lão già, bản đồ này cóp hải thật không?
Đinh Hạo không nhìn ra thật giả, hoa văn trên da thú bí ẩn đen trông rất giống, thần dị vô cùng, không có vẻ là đồ giả.
Thiên Xu đại gia xấu xa nghiêm túc nói:
– Đương nhiên là thật, ta tốn nhiều công sức mới lấy được.
Đinh Hạo nghi ngờ hỏi:
– Sao ta cứ thây lão gạt người?
Với tính cách gian thương của Thiên Xu đại gia xấu xa chim bay qua cũng nhổ sạch lông, nếu bản đồ là thật thì lão đã một mình tìm kho báu di tích Thánh Đường Thần Điện, làm sao in ấn ra nhiều phần bán cho người được? Chẳng khác nào cho nhiều người biết đến bản đồ.
Thiên Xu đại gia xấu xa tức giận quát:
– Ngươi có ý gì? Tiểu tử thối, không lẽ ngươi nghi ngờ nhân phẩm của ta sao?
Đinh Hạo chu môi khinh thường, thầm nhủ ngươi sớm không có nhân phẩm.
Thiên Xu đại gia xấu xa nhảy cẫng lên quát:
– Biểu tình đó là sao? Nếu không phải xung quanh di tích quá nguy hiểm, tay chân già cả như ta một mình đi quá nguy hiểm thì ta không thèm bán bản đồ…
Thế này Đinh Hạo mới hơi tin tưởng.
Đinh Hạo thử thăm dò:
– Phải rồi, chuyện liên quan đến Thánh Đường Thần Điện rốt cuộc là thật hay giả?
Lão nhân gầy gò xấu xa biết rất nhiều điều.
Thiên Xu đại gia xấu xa trợn to mắt nói:
– Nếu là giả thì lão già ta sẽ ngu ngốc vô góp vui sao?
Đinh Hạo ngẫm nghĩ thấy đúng.
– Như thế nào? Tiểu tử cũng có hứng thú với thần tàng Thánh Đường Thần Điện?
Thiên Xu đại gia xấu xa liếc Đinh Hạo, định nói gì chợt nhớ đến tên này luôn may mắn đến nghịch thiên. Lúc trước trong Vấn Kiếm tông Đinh Hạo gặp các loại gặp vận may từ trên trời rơi xuống, người đi theo hắn cũng có kỳ ngộ phi phàm. Nếu mang Đinh Hạo theo bên cạnh không chừng lần này tìm được thần tàng di tích Thánh Đường Thần Điện, Thiên Xu đại gia xấu xa cũng may mắn lây.
Đinh Hạo cười nói:
– Ta đến thử vạn may.
Thiên Xu đại gia xấu xa vỗ tay, cười nói:
– Vừa lúc, hai chúng ta hợp tác chắc chắn sẽ lấy được thần tàng di tích Thánh Đường Thần Điện. Sao? Có hứng thú không?
Đinh Hạo nghi ngờ nói:
– Chẳng phải mới rồi lão thấy ta liền bỏ chạy sao?
– Vừa rồi là vừa rồi, hiện tại là hiện tại, thế nào? Có hợp tác không? Ta biết nhiều tin tức bí mật liên quan đến di tích Thánh Đường Thần Điện.
Thiên Xu đại gia xấu xa cười như con hồ ly vẫy đuôi.
Đinh Hạo ngẫm nghĩ, gật đầu nói:
– Cũng tốt.
Tuy Thiên Xu đại gia xấu xa không đáng tin chút nào nhưng có vẻ lão nắm nhiều tin tức, hơn nữa thực lực cao thâm khó dò. Lúc Thiên Xu đại gia xấu xa còn trong Vấn Kiếm tông có giúp đỡ Đinh Hạo, hai người quen biết sơ. Thiên Xu đại gia xấu xa đến từ Nam Vực, cũng họ Mạc Hoàng, không chừng Đinh Hạo từ miệng lão dược chút tin tức về Mạc Hoàng thế gia của Nam Vực.
Đương nhiên quan trọng nhất là Đinh Hạo mù đường, trong Mai Cốt sâm lâm mênh mông vô bờ, rậm rạp này toàn là cổ mộc, tán cây tựa biển cả. Một khi lạ đường thì khả năng nhìn được của Đinh Hạo mất ba, năm năm trong Mai Cốt sâm lâm cũng bình thường. Có Thiên Xu đại gia xấu xa hướng dẫn Đinh Hạo sẽ đỡ đi lạc.
Thiên Xu đại gia xấu xa mừng rỡ.
Hai người vỗ tay nhau, bàn bạc, ước định, sau đó Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia xấu xa lại trở về doanh địa của võ giả nhân loại.
Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia xấu xa quyết định đi theo sau mọi người, không làm chim đầu đàn, hành sự tùy theo hoàn cảnh. Dùa sao di tích Thánh Đường Thần Điện đầy rẫy nguy hiểm, vào trong đó vô cùng khó khăn, không sợ bị người giành trước.
Giây lát sau doanh địa võ giả nhân loại đã ở ngay trước mặt Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia xấu xa.
Từ xa có một đám võ giả tức giận đứng trước cửa doanh địa, dường như đang lục tìm cái gì.
– Tiểu huynh đệ, ngươi trở về rồi. Có bắt được lão già lừa gạt đó không?
Một nam nhân vạm vỡ trông thấy Đinh Hạo trở về thì vui mừng chạy tới gần, chính là vị cao thủ lúc trước bỏ một bộ bảo khí mua tấm bản đồ di tích Thánh Đường Thần Điện.
– A!
Đinh Hạo liếc Thiên Xu đại gia xấu xa bên cạnh mình, nói:
– Không bắt được, sao vậy?
Nam nhân vạm vỡ tức giận ngứa răng:
– Bà nội nó, nếu để ta trông thấy lão già lừa gạt khốn kiếp đó thì sẽ đánh gãy chân lão, dám bán bản đồ giả, chúng ta đều bị lão lừa!
Đinh Hạo liếc Thiên Xu đại gia xấu xa:
– Bản đồ giả?
Thiên Xu đại gia xấu xa rất tức giận nói:
– Cái gì? Lão già đó bán đồ giả? Lão già khốn kiếp, không thể tha cho lão! . Cập nhật truyện nhanh tại || TRЦмt rцуeЛ.v N ||
Nam nhân vạm vỡ hận nghiến răng nói:
– Như thế nào? Lão ca ca cũng bị lão già đó lừa?
Thiên Xu đại gia xấu xa nhảy cẫng lên nói:
– Đúng rồi, lão già khốn kiếp lừa một bộ cực phẩm bảo khí của ta, đó là đồ của lão bà ta!
– Lão ca ca nén bi thương, chúng ta đồng bệnh tương lân.
Nam nhân thân hình vạm vỡ vỗ vai Thiên Xu đại gia xấu xa an ủi.
– Bây giờ nguyên doanh địa đều đang tìm kiếm lão già lừa gạt đó. Cường giả nhật Nguyệt sơn trang, Thông Thiên thần giáo đều khăngr định lão già đó án bản đồ không hoàn chỉnh, thiếu một vài phần mấu chốt. Chắc chắn là lão già kia cố ý giấu, tìm ra lão sẽ lấy được bản đồ thật sự.
Thiên Xu đại gia xấu xa tiếp tục căm giận nói:
– Vậy còn chờ gì nữa? Nhanh chóng hành động, bắt lây lão già đó, tra tấn nghiêm hình đi!
Trán Đinh Hạo nổi gân xanh.
Lão nhân gầy gò xấu xa đúng là tiện nhân.
Nam nhân thân hình vạm vỡ bí hiểm nói:
– Yên tâm đi, chúng ta đã bày thiên la địa võng xung quanh, bộ xương già đó mà xuất hiện thì chắp cánh cũng khó bay.
Thiên Xu đại gia xấu xa tới gần nam nhân thân hình vạm vỡ, nhỏ giọng nói:
– Là thiên hạ địa võng gì?
Hai người châu đầu ghé tai thì thầm nửa ngày, cuối cùng thân mật như huynh đệ ruột. Thiên Xu đại gia xấu xa moi được nhiều tin tức, lưu luyến vẫy tay chào nam nhân thân hình vạm vỡ.
Có người nhìn bóng lưng Thiên Xu đại gia xấu xa, trầm ngâm nói:
– Sao ta cảm thấy lão nhân này khá quen mắt.
Nam nhân thân hình vạm vỡ giải thích rằng:
– Cùng là lưu lạc thiên nhai, kẻ đáng thương cũng bị lão già kia lừa.
Mấy người khác gật gù.
* * *audio coi am
Sáng sớm ngày thứ hai, ánh nắng ấm áp.
Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia xấu xa ra khỏi lều, doanh địa đã không có bóng người. Mấy ngàn võ giả nhân loại đêm hôm qua đều rời đi.
– Chúng ta không thể lạc đội quá xa, đuổi theo mau.
Thiên Xu đại gia xấu xa sợ bị người khác chiếm tiên cơ, vội nhảy lên một nhánh cây cổ mộc cao trăm tước, nhìn bốn phía, rất nhanh tìm đúng hướng. Thiên Xu đại gia xấu xa xuất phát sâu vào Mai Cốt sâm lâm.
Mai Cốt sâm lâm nguyên thủy rậm rạp đúng là mênh mông mà bí ẩn, khắp nơi tràn ngập sát khí.
Đinh Hạo, Thiên Xu đại gia xấu xa lao nhanh trong biển cây gần mười dặm bị hơn hai mươi đợt mãnh thú công kích.
– Gri gri gri!!!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










