Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 162 [ chương 806 đến 810 ]
❮ sautiếp ❯Chương 806: Yêu nữ hiện thân
Cú đấm này rất chậm, như một người bình thường tập thể dục, dù là người không biết võ đạo cũng thấy rõ động tác của Đinh Hạo.
Nhưng động tác chậm chạp đó tạo thành uy thế khiến người nghẹt thở.
Từng ảo ảnh thiên long màu tím liên tục bay ra khỏi nắm dấm của Đinh Hạo, như bầy long tuần du lao hướng Hắc Thương Vương Cẩu Kim.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Quyền long màu tím va chạm vào thương diễm màu đen.
Khí lưu khựng lại giây lát rồi nổ tung sóng xung kích trong không trung, từng vụ nổ, khí lưu mắt thường trông thấy hùng dũng bạo loạn như sóng thần chớp mắt khuếch tán bốn phương tám hướng.
– Nguy rồi!
Các cao thủ võ giả quanh Hoàng Hạc Lâu lập tức lùi ra sau.
Một số người không phản ứng kịp bị dư âm kình khí đánh trúc, hét lên văng ra ngoài, miệng phun máu tươi.
Những kết giới minh văn chớp lóe trong trời đêm có mấy tầng gần Hoàng Hạc Lâu nhất răng rắc vỡ nát, vòng bảo hộ trong suốt vỡ thành mảnh vụn bắn tung tóe, biến mất trong không trung.
Đám võ giả Trung Thổ Thần Châu tốn nhiều thời gian, công sức cực khổ bày ra kết giới minh văn nhưng không thể ngăn cản kình khí dư âm chiến đấu trùng kích.
Có người kinh kêu:
– Nguy rồi, Hoàng Hạc Lâu sắp sập!
Kình khí màu đen và tím không ngừng mà va chạm, dư âm bắn ra. Hoàng Hạc Lâu dưới chân Đinh Hạo, Hắc Thương Vương Cẩu Kim run run. Có mái ngói vàng rớt xuống, nguyên Hoàng Hạc Lâu run rẩy. Long cốt phát ra tiếng gào thét, cột bên trong lắc lư. Hoàng Hạc Lâu không thể chịu được lực lượng đáng sợ va chạm, tùy thời sẽ sụp xuống.
Hoàng Hạc Lâu sừng sững trong Hoàng Châu mấy ngàn năm nếu bị hủy hoại trong chốc lát thì thấy hơi tiếc.
Chính lúc này…
Đinh Hạo hét to một tiếng:
– Lồng lộng Trường Thành, bất động như sơn… Định!
Dưới chân Đinh Hạo bỗng bay ra từng minh văn chữ hán như bướm vàng thần dị hóa thành hoa văn lan tràn ra ngoài, rất nhanh bao phủ nguyên Hoàng Hạc Lâu, dễ dàng tiêu trừ lực lượng đáng sợ va chạm.
Trong bóng đêm, Hoàng Hạc Lâu ngừng run rẩy, vững như Thái sơn.
– Trời ạ, trong chiến đấu đẳng cấp nay mà hắn còn có dư sức!
– Đó là minh văn gì? Tại sao chưa từng thấy? Không lẽ cuồng ma giết người Đinh Hạo còn là minh văn sư thiên tài?
Đám người sục sôi kinh kêu.
Bọn họ vốn tưởng Hắc Thương Vương Cẩu Kim đột nhiên bùng nổ buộc cuồng ma giết người đến từ Bắc vực lộ ra thực lực thật sự, ai ngờ ngươi ta đánh chơi, trong kịch chiến còn dư sức bảo vệ Hoàng Hạc Lâu dưới chân.
Cuộc chiến tối nay, kiếm khách cuồng ma giết người đến từ Bắc vực liên tục đổi mới giới hạn tâm lý của mọi người.
Hắc Thương Vương Cẩu Kim vừa kinh vừa giận rống to:
– Ngươi…
Đối thủ còn dư sức, đấu với gã như chơi đùa nhưng Hắc Thương Vương Cẩu Kim không thể nói một câu hoàn chỉnh.
Nắm đấm phải của Đinh Hạo chỉ mới đẩy ra một nửa.
Hắc Thương Vương Cẩu Kim tức giận quát:
– Song sát, ám ảnh ma sát thương!
Hắc Thương Vương Cẩu Kim phun ngụm máu lên trường thương, mặt gã từ đen biến thành đỏ như bôi son. Trường thương đen tách làm hai, mũi thương bên kia hóa thành cột khí đen bắn ra, lực công kích tăng gấp đôi.
Đinh Hạo lắc đầu, nói:
– Dù ngươi có nhờ vào lực lượng yêu ma thì vẫn kém quá xa, cút!
Đinh Hạo quyết định không dây dưa nữa, nắm đấm trái tăng tốc đánh ra một nửa.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Tiếng rồng ngâm đầy trời.
Hai cột khói đen mắt thường trống thấy bị thiên long màu tím va chạm tan vỡ từng tấc lộ ra trường thương đen. Trường thương bảo khí chế tạo bằng thần liệu hiếm thấy từ từ thành bột phấn.
Toàn quá trình nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, động tác mau lẹ, thắng bại đã rõ.
Lực lượng khói đen quanh đỉnh Hoàng Hạc Lâu như tuyết bị đổ nước sôi tan biến. Hắc Thương Vương Cẩu Kim nhờ trường thương đen nổi danh bị quyền kình chấn vỡ, hóa thành bột phấn tan biến trong không trung.
Đinh Hạo vẫn giữ động tác đánh ra nắm đấm.
Tay phải của Đinh Hạo chỉ đấm một nửa.
Cánh tay chưa hoàn toàn duỗi ra.Nguồn truyện audio Podcast
Như Đinh Hạo nói, hắn chỉ dùng nửa chiêu đã đập bẹp Hắc Thương Vương Cẩu Kim.
Không ai nghi ngờ nếu Đinh Hạo hoàn toàn đánh ra cú đấm này thì Hắc Thương Vương Cẩu Kim sẽ như một nửa thần thương đen của gã, sớm thành bột phấn tan biến trong không trung.
Mặt Hắc Thương Vương Cẩu Kim xám xịt.
Hắc Thương Vương Cẩu Kim nghĩ đến điều gì, kinh sợ, tuyệt vọng quay người bỏ chạy.
– Bây giờ muốn đi? Muộn rồi!
Đinh Hạo lắc người chặn đường Hắc Thương Vương Cẩu Kim, tới sau mà đến trước vỗ một chưởng. Hắc Thương Vương Cẩu Kim giơ tay đỡ nhưng kình khí đáng sợ như sóng lớn ùa vào người gã, xương cốt kêu răng rắc. Hắc Thương Vương Cẩu Kim xụi lơ trên đỉnh Hoàng Hạc Lâu, máu chảy ròng ròng.
Vang tiếng kinh kêu, Đinh Hạo đáp xuống đạp trên ngực Hắc Thương Vương Cẩu Kim, mắt lạnh lẽo như đao, sát khí bắn ra.
Đinh Hạo nói:
– Nói đi, người cho ngươi yêu lực sương đen đang ở đâu?
– Ta… Không biết ngươi đang nói gì.
Hắc Thương Vương Cẩu Kim hộc máu, ánh mắt độc ác nhìn Đinh Hạo.
Răng rắc!
Đinh Hạo dùng sức đạp gãy mười khúc xương sườn của Hắc Thương Vương Cẩu Kim, giọng lạnh lùng vô tình:
– Hỏi ngươi lần cuối, không nói, chết.
– U u, bản thân ngươi khó giữ mạng… Thực lực của ngươi đúng là mạnh nhưng còn kém xa…
– Vậy ngươi chết đi.
Đinh Hạo nổi sát khí đạp xuống.
Chính lúc này…
Một giọng nữ lạnh lùng vang lên:
– Đủ rồi, Đinh Hạo, ngươi còn muốn giết bao nhiêu võ giả Trung Thổ Thần Châu của ta?
Một luồng hỗn độn chi khí như kiếm đánh lén sau lưng Đinh Hạo.
– Ha ha ha ha ha ha! Yêu nữ, rốt cuộc ngươi xuất hiện.
Thanh kiếm rỉ sét màu đỏ chớp mắt nằm trong tay Đinh Hạo, hắn cười to chém ngược một kiếm. Tiếng kim loại trong trẻo va chạm, kiếm hoa bắn ra bốn phía đánh tan hỗn độn chi khí.
Phía đối diện.
Nguyệt hoa ngưng tụ, gió thơm thoang thoảng.
Dưới ánh trăng sáng trong, một thân hình yểu điệu như tiên đứng trong không trung. Thân hình nàng hoàn mỹ, môi son kiều diễm, mắt sáng như sao, da trắng như ngọc. Cơ thể hấp dẫn, tăng một phần là mập, thiếu một phần là gầy, tập trung thần tú trong thiên địa, tịnh hóa trời trăng, mỹ diễm vô song, tuyệt đại phong hoa, nháy mắt cướp đi ánh trăng đầy trời.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ.
Người Đinh Hạo chờ đã xuất hiện.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ biểu tình từ bi như ngọc Bồ Tát, khổ tâm khuyên nhủ Đinh Hạo:
– Đinh Hạo, hãy mau dừng tay. Ngươi đã tạo ra sát nghiệt vô biên, hai tay dính đầy máu đồng tộc, tội ác chồng chất. Chẳng lẽ ngươi còn muốn giết người nữa? Đêm khuya nằm mơ ngươi có thấy bất an không ngủ yên? Nô gia khuyên ngươi hãy bỏ đồ đao, lập địa thành phật. Ngươi còn trẻ như vậy, có tài hao như thế, chỉ cần ngươi thật sự hối hận thì ta sẽ tìm cách bảo vệ ngươi sống sót.
Lời nói này giành được hảo cảm của vô số người.
Dưới Hoàng Hạc Lâu, đám người rống to tên Nguyệt Hoa Tiên Nữ. Giờ phút này, Nguyệt Hoa Tiên Nữ là hóa thân của hoàn mỹ, thuần khiết, lương thiện. Ở trong lòng nhiều người, Nguyệt Hoa Tiên Nữ là tồn tại trong trắng nhất thế giới.
Chương 807: Yêu nữ hiện thân (hạ)
Đinh Hạo cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Đúng là mèo khóc chuột, giả từ bi. Yêu nữ, sự thật như thế nào trong lòng ngươi roàng nhất. Những tên ngu ngốc bị ngươi mê hoặc, không rõ trắng đen. Trường kiếm trong tay Đinh Hạo chưa từng thương hương tiếc ngọc!
Mắt Đinh Hạo bắn ra sát khí.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ mỉm cười nói:
– Đến lúc này ngươi vẫn chấp mê bất ngộ, thật tiếc cho tư chất, tài hoa kinh người của ngươi. Nếu ngươi hạn ta thấu xương thì đấu với ta một trận, thả Cẩu thiếu hiệp ra được không?
Đinh Hạo không hề bị ảnh hưởng:
– Còn muốn giả nhân giả nghĩa thu mua lòng người sao? Ta từ khi võ đạo có tiểu thành, tung hoành Bắc Vực chưa từng giết nữ nhân như ngươi. Yêu nữ, dù ngươi che mờ mắt thiên hạ nhưng khó tránh nhất kiếm truy hồn.
Vẻ mặt Nguyệt Hoa Tiên Nữ từ bi nói:
– Nếu giết một mình Nguyệt Hoa có thể đổi lấy những oan hồn chết trong tay ngươi thì Nguyệt Hoa nguyện chết.
Mặt Đinh Hạo bình tĩnh nhưng ánh mắt nóng rực:
– Giết ngươi đúng là có thể cho những oan hồn an nghỉ. Ngươi kêu ta thả con chó của ngươi? Cũng được, thả hắn thì có sao. Hắn tự cam đọa lạc, lạm dụng yêu lực, sớm đã biến thành bán yêu. Cái thứ giả dối đê tiện như vậy giết hắn làm bẩn kiếm của ta.
Đinh Hạo nhấc chân đá Hắc Thương Vương Cẩu Kim từ hai mươi mốt tầng Hoàng Hạc lâu xuống đám đông.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ biến sắc mặt nói:
– Ngươi thật độc ác.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ hóa thành một luồng ánh trăng muốn đón lấy Hắc Thương Vương Cẩu Kim.
Đinh Hạo cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Như thế nào? Sợ người ta thấy cái gì trên người hắn sao?
Đinh Hạo chặn Nguyệt Hoa Tiên Nữ lại, kiếm thức như hồng, sát khí lạnh lẽo chặn Nguyệt Hoa Tiên Nữ lại giữa không trung.
Hai tay Nguyệt Hoa Tiên Nữ cầm hỗn độn mông lung như thần binh, kín không kẽ hở phong lại kiếm thức của Đinh Hạo nhưng cũng bị bám chặt.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ hét hướng bầu trời:
– Không mau cứu người?
Trong không trung có vài cái bóng chớp lóe lao hướng Hắc Thương Vương Cẩu Kim té xuống dưới.
Đinh Hạo cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Yêu nữ, ngươi có trợ thủ chẳng lẽ ta không có sao?
Đinh Hạo húy sáo:
– Doremon, ra đi, nhờ vào ngươi!
Một tiếng mèo kêu kỳ dị vang lên:
– Meo!
Trên bầu trời có một ánh sáng bạc siêu nhanh xẹt qua.
Mấy bóng người định bắt lấy Hắc Thương Vương Cẩu Kim bị tia chớp bạc đụng văng ra ngoài, hét đau. Cuối cùng Hắc Thương Vương Cẩu Kim rớt xuống đất, bị người bên dưới nâng đỡ.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ biến sắc mặt.
– Như thế nào? Yêu nữ sợ rồi?
Đinh Hạo cười nhạt, trực giác của hắn rất sắc bén, thanh kiếm rỉ sét như bão táp mưa sa áp chế nàng không thể thoát ra.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ cười khúc khích nhưng không nói lớn mà truyền âm nhập mật khiêu khích Đinh Hạo:
– Đinh Hạo, mặc cho ngươi có thực lực thông thiên thì chỉ là con cờ của ta.
Kiếm thức của Đinh Hạo không ngừng, hắn cũng truyền âm:
– Nói vậy là ngươi giết những người đó?
Nguyệt Hoa Tiên Nữ truyền âm nhập mật đáp lại:
– Ha ha ha ha ha ha! Ngươi là người thông minh, tiếc rằng đã định là kẻ thất bại, chỉ là con cờ trong tay ta.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ biến hỗn độn chi khí thành song kiếm, thân hình ưu mỹ, giống như tinh linh xinh đẹp múa trong trời trăng.
Đinh Hạo không thể không công nhận chỉ nhìn bề ngoài, khí chất thì Nguyệt Hoa Tiên Nữ là trời sinh vưu vật, có năng lực hấp dẫn hồn người.
Thực lực của Nguyệt Hoa Tiên Nữ rất mạnh, đôi hỗn độn chi hình hóa kiếm chặn lại kiếm thức của Đinh Hạo.
Đinh Hạo cười to bảo:
– Cờ? Ngươi đừng quên con tốt qua sông có thể lật trời. Yêu nữ, dù ngươi dụ dỗ chúng sinh thì sao? Hôm nay ta chém ngươi chết thì dù ván cờ còn đó cũng không liên quan đến ngươi!
Kiếm thức của Đinh Hạo nhanh và gấp, như bão táp mưa sa, kiếm pháp tinh diệu không gì sánh kịp.
Đao kiếm song thánh thể có thể nhìn thấu mọi kiếm pháp trần gian, tuy chỉ mới đánh nhau cỡ một chén trà nhưng Đinh Hạo đã bắt giữ được sơ hở áo nghĩa kiếm pháp của Nguyệt Hoa Tiên Nữ. Thanh kiếm rỉ sét như thủy ngân trút xuống, len vào sơ hở.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ rơi vào thế bị động.
Đôi mắt Nguyệt Hoa Tiên Nữ tràn ngập giật mình, thiên phú, sự cường đại của Đinh Hạo khiến nàng không ngờ.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ kinh hoảng.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ thi triển kiếm quyết do người kia dạy, không phải kiếm thuật trên Vô Tận đại lục, sự mạnh mẽ tinh diệu càng khó nói rõ. Ai ngờ chưa đến một chén trà Đinh Hạo đã tìm ra sơ hở trong kiếm thuật này, Nguyệt Hoa Tiên Nữ dần không thể ngăn cản.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ mơ hồ cảm giác bất cứ kiếm pháp nào cũng không thể khắc chế được thiếu niên áo xanh trước mặt nàng.
Thanh kiếm rỉ sét như vũ khí ăn xin vỉa hè sử dụng giống con rắn độc mỗi một kích làm Nguyệt Hoa Tiên Nữ cảm nhận chết chóc tới gần.
– Muốn qua sông? Sợ là con tốt nhà ngươi không có cơ hội đó. Dù ngươi có thực lực thông thiên thì sao? Ha ha ha ha ha ha! Không thành thần rốt cuộc chỉ là con kiến. Muốn lấy bạo lực phá cục, rất nhiều đồ ngu đều nghĩ thế nhưng cuối cùng chúng đều thành xương khô.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ cười khúc khích lùi lại.
Đinh Hạo lạnh lùng cười:
– Vậy chờ xem ai mới là đồ ngu.
Kiếm thức của càng thêm gấp gáp điên cuồng, giống như cuồng phong bão tố, như bóng với hình, không cho Nguyệt Hoa Tiên Nữ cơ hội thở dốc. Thanh kiếm rỉ sét bám riết không tha điểm yếu trán đối thủ.
Ánh sáng hỗn độn mông lung chớp lóe quanh thân Nguyệt Hoa Tiên Nữ có xu hướng suy kiệt.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ đổi kiếm thức, hóa thành luồng sáng trốn khỏi vòng chiến.
– Muốn đi? Muộn rồi!
Tối nay Đinh Hạo một mình bước vào nguy hiểm là vì dụ người Diệu Dục Trai ra, sao có thể trơ mắt nhìn Nguyệt Hoa Tiên Nữ trốn thoát? Đinh Hạo như bóng với hình, kiếm quang tựa mưa sao băng bao phủ Nguyệt Hoa Tiên Nữ.
– Kiếm pháp hay!
Nguyệt Hoa Tiên Nữ khen từ tận đáy lòng, khuôn mặt phong hoa tuyệt địa không hề kinh hoàng, nhẹ vẫy tay hướng đối diện.
Đinh Hạo biến sắc mặt.
Bởi vì hơi thở vô cùng đáng sợ bỗng nhiên làm khó dễ âm thầm đánh lén sau lưng Đinh Hạo.
Đinh Hạo từ bỏ Nguyệt Hoa Tiên Nữ, xoay người giơ kiếm ngưng kết tường băng trước mặt.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Một bàn tay to như tay thần đánh nát tường băng, mang theo khí thế không gì sánh bằng bóp Đinh Hạo như muốn bóp nát con kiến, cực kỳ kiêu căng.
– Đây là… Đây là Thần Linh Thủ Ấn, thần thông trấn giáo của Lạc Thần Sơn…
– Trời ạ, truyền nhân của Lạc Thần Sơn ra tay rồi sao?
– Tốt qua, cuồng ma giết người đến từ Bắc vực chết chắc!
– Ha ha ha ha ha ha! Cao thủ thật sự xuất hiện, Lạc Thần Sơn là siêu tông phái xếp hai mươi hàng đầu Trung Thổ Thần Châu, tông môn nặng ký trong Trung Thổ Thần Châu, không thể khinh thường.
– Lạc Thần Đại Chưởng Ấn được gọi là có thể đánh rơi thần linh, vô cùng thần diệu, chiến quyết xếp hạng chín trên Bảng Trung Thổ kỳ công võ điển. Cuồng ma giết người đến từ Bắc vực đó làm sao đỡ nổi?
Kim thủ ấn cực kỳ kiêu căng vừa xuất hiện dẫn đến những người xung quanh hò reo.
Chương 808: Lạc Thần Đại Chưởng Ấn
Quanh Hoàng Hạc Lâu tụ tập nhiều tán tu võ giả, trong đó có nhiều người tuy thực lực tầm thường nhưng kiến thức rộng, liếc mắt nhận ra ngay thủ ấn vàng to lớn đánh hướng Đinh Hạo là thần thông cực kỳ đáng sợ.
Đinh Hạo giơ kiếm trước ngực, tay phải cầm chuôi kiếm, tay phải ấn mũi kiếm chậm rãi đẩy ra.
Xẹt!
Một tiếng vang khẽ, thanh kiếm rỉ sét chém Lạc Thần Đại Chưởng Ấn từ giữa thành hai nửa, tựa như một kiếm chém ảo ảnh yếu ớt.
Lạc Thần Đại Chưởng Ấn thành hai nửa, màu sắc tối đi lướt qua người Đinh Hạo dánh hướng Hoàng Hạc Lâu. Trong tiếng nổ điếc tai, kiến trúc phía sau Hoàng Hạc Lâu vài trăm thước bị Lạc Thần Đại Chưởng Ấn tàn khuyết đánh thành tro, bụi bay ngập trời. Trên mắt đất thủng hai lỗ to hình chưởng ấn.
– A!
– Không!
Một số người mới rồi cười to vui sướng khi người gặp họa bất ngờ không kịp đề phòng, nháy mắt bị nghiền nát.
Cùng lúc đó, trên bầu trời Hoàng Hạc Lâu bỗng xuất hiện năm hơi thở cực kỳ cường đại.
Huyền khí dao động khủng khiếp như vật hữu hình dâng trào, khuếch tán, mắt thường trông thấy. Trong không khí xuất hiện sóng gợn trong suốt. Mọi người cảm thấy trước mắt tối sầm, dường như có dãy núi cổ đáng sợ che bầu trời.
Thân hình giống như thần linh lơ lửng trong không trung.
Khí thế đáng sợ kia phát hiện trên người bọn họ.
Ánh sáng chói mắt lấp lánh quanh cơ thể họ làm người ta không thấy rõ mặt mày. Thân hình khôi ngô, vmạ vỡ ẩn trong ánh sáng mông lung. Võ giả bình thường dưới đáy lòng sinh ra ảo giác không thể nhìn gần, can đảm ngẩng lên nhìn cũng không có.
Bọn họ như thần dân nơm nớp lo sợ quỳ dưới đất trước mặt quân vương cao cao tại thượng.
– Đa tạ các vị giúp đỡ. Tên cuồng ma giết người đến từ Bắc vực này có thực lực không tầm thường, nô gia suýt bị thương.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ cười yểu điệu đi tới bên cạnh một người, đứng sóng vai.
– Tiên nữ quá lương thiện, lòng bất nhẫn nên mới bị hắn chiếm tiên cơ. Nếu đánh hết sức thì hắn không phải là đối thủ của nàng.
Trong mấy người đó có một người toàn thân phủ ánh sáng vàng cười an ủi Nguyệt Hoa Tiên Nữ, giọng trong trẻo nghe như thanh niên khoảng hai mươi mấy tuổi.
Hơi thở quanh thân thanh niên này rất giống với hơi thở Lạc Thần Đại Chưởng Ấn, mới rồi là gã đánh lén Đinh Hạo.
– La đạo huynh chê cười.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ hành lễ nói:
– Vừa rồi nếu không có La đạo huynh thi triển thần kỹ thì Nguyệt Hoa không đối phó nổi. Tên cuồng ma giết người này không đơn giản, La đạo huynh hãy cẩn thận.
La Tương Tài giọng điệu dịu dàng mỉm cười nói:
– Ha ha ha ha ha ha! Chỉ là tên hề mà dám hung hăng, cho rằng Trung Thổ Thần Châu ta không có người sao?
Giây sau La Tương Tài cúi đầu nhìn Đinh Hạo, hai luồng thần mang ánh vàng bắn ra từ đôi mắt gã như thần kiếm, đầy coi rẻ và cao cao tại thượng.
La Tương Tài vô cùng uy nghiêm, kiêu ngạo nói:
– Chỉ là man dân Bắc Vực, nếu ngươi tự sát ngay thì ta sẽ cho ngươi chết tốt, không truy cứu sư môn, người thân của ngươi.
Đinh Hạo cười to bảo:
– Truy cứu cái đầu ngươi, con ưng đuôi to ở đâu đến?
Đinh Hạog bay lên cao, chém ra một kiếm giết hướng La Tương Tài ẩn trong ánh sáng vàng.
La Tương Tài tức giận bật cười nói:
– Không biết sống chết.
La Tương Tài từ trên cao nhìn xuống, vung chưởng.
Chưởng ấn giống như thiên phạt, như hoàng kim chú, hoa văn rõ ràng, mỗi khớp, lỗ chân lông như thực chất. Phong lôi kích động, thiên địa biến sắc, giống như trời nứt.
Lạc Thần Đại Chưởng Ấn!
Chiến kỹ được cho rằng có thể đánh chết thần linh vừa ra tay quả nhiên là bất phàm. Trong không trung mơ hồ có thánh ca chinh phạt thần linh, có tiếng gầm giận dữ khi thần chết, dao động hồn người.
Đây là chiến kỹ thần thông thật sự, truyền thừa lâu, nội tình khủng bố.
Đinh Hạo không đổi thế đi, tay trái chộp không trung. Ma đao tàn xuất hiện trong tay Đinh Hạo. Tay phải kiếm, tay trái đao, mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt ở trước mặt Đinh Hạo vạch nửa vòng tròn, đao kiếm hợp bích. Một vòng tròn màu vàng và bạc nối liền nhau như hai thần long uốn lượn.
Đinh Hạo hét to một tiếng:
– Phá!
Đao kiếm đều xuất hiện.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Lạc Thần Đại Chưởng Ấn lần nữa bị xẻ đôi.
Đinh Hạo nhanh như chớp bay ra từ khe nứt Lạc Thần Đại Chưởng Ấn, đao mang kiếm khí chỉ hướng La Tương Tài.
La Tương Tài giật mình kêu lên:
– Cút về!
La Tương Tài liên tục đánh ra hai chưởng, trên bầu trời phong lôi ầm ầm, chưởng ấn vàng đầy trời như sông ngân sao băng rơi kéo đuôi thật dài giáng xuống.
Tình huống khủng bố, tiếng gầm không cam lòng của thần linh vang bên tai, như tận thế của các vị thần.
Chỗ đáng sợ của Lạc Thần Đại Chưởng Ấn thể hiện rõ ràng.
Bốn phía Hoàng Hạc Lâu người người biến sắc mặt, võ giả thực lực không tốt sợ hãi xụi lơ tại chỗ, không thể nhúc nhích.
Ngay cả Nguyệt Hoa Tiên Nữ cũng kiềm không được nghiêm túc nhìn.
Lạc Thần Sơn không uổng là một trong siêu thế lực xếp hàng đầu Trung Thổ Thần Châu, các tông môn xưng bá châu vực không thể sánh bằng. La Tương Tài không uổng là một trong các truyền nhân ưu tú nhất Lạc Thần Sơn, thực lực cường đại nghe rợn cả người. Bạch Y vương Vương Hiến Chi, Hắc Thương Vương Cẩu Kim so với thiên tài này còn kém rất xa.
Nhưng chớp mắt mọi người trợn mắt há hốc mồm.
Bởi vì chiến cuộc thay đổi nhanh.
Đinh Hạo ở trên bầu trời lao nhanh như tia chớp, tựa như thiêu thân lao đầu vào lửa. Mắt thấy Đinh Hạo sắp bị Lạc Thần Đại Chưởng Ấn đầy trời đánh nát vụn thì đao mang, kiếm quang bắn lên cao, chớp mắt nghiền nát Lạc Thần Đại Chưởng Ấn vụn.
Mảnh vụn Lạc Thần Đại Chưởng Ấn màu vàng bay đầy đất.
Đao mang kiếm phong của Đinh Hạo đã đến trước mặt La Tương Tài.
Bóng người lướt qua nhau, chợt lóe vội qua.
Đinh Hạo lơ lửng trong không trung, thu đao kiếm về.
– Nhanh quá… Ngươi… Đây là chiến kỹ gì?
Ánh sáng vàng bao phủ quanh thân La Tương Tài dần tán đi, lộ ra thân hình gầy gò, trường bào vàng nhạt, khuôn mặt thanh tú trắng bệch, mắt hẹp dài, miệng mũi chảy máu. La Tương Tài nhìn chằm chằm vào Đinh Hạo.
Biểu tình Đinh Hạo bình tĩnh, không tổn hao lông tóc gì:
– Tự sáng tạo, Thất Tình Trảm.
– Tự sáng tạo? Phụt…
La Tương Tài không thể tin, miệng hộc máu rơi xuống đất.
Mặt mọi người cứng ngắc.
Đinh Hạo giơ đao, đao phong chỉ hướng mấy người khác:
– Thứ này chính là chỗ dựa của ngươi sao?
Nói đến đây ánh mắt Đinh Hạo thương hại nhìn Nguyệt Hoa Tiên Nữ, lắc đầu, nói:
– Muốn dựa vào bọn họ là không thể được, kêu tất cả cùng lên đi. Hôm nay ta muốn cho ngươi xem ai là cờ, ai là người đánh cờ. Để ngươi thấy bạo lực có phá ván cờ được không!
Trong khoảnh khắc này không hiểu sao Nguyệt Hoa Tiên Nữ luôn tự tin nắm chắc tất cả trái tim dâng lên nỗi sợ hãi.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ nhìn khuôn mặt đầy nghĩa khí của thiếu niên áo xanh, thái độ tùy tiện, rất khó tả về hắn.
Lần đầu tiên Nguyệt Hoa Tiên Nữ cảm thấy có một loại nam nhân mà nàng không cách nào khống chế, dự đoán.
Chương 809: Ai dám chắn ta
Suy nghĩ lóe qua đầu Nguyệt Hoa Tiên Nữ:
– Có lẽ không nên đối địch với hắn?
Nhưng rất nhanh suy nghĩ đó bị Nguyệt Hoa Tiên Nữ tống khỏi óc.
Kế hoạch Nguyệt Hoa Tiên Nữ mong chờ thật lâu đã phát triển, không thể thay đổi. Thiếu niên trước mắt là bước khởi đầu tốt nhất, huống chi Nguyệt Hoa Tiên Nữ còn có hậu chiêu, không có gì sơ sẩy. Mặc cho thực lực của Đinh Hạo ngập trời thì không có khả năng lật bàn.
– Khiêu chiến với tất cả chúng ta? Tiểu tử, ngươi hơi không biết trời cao đất rộng.
Một người quanh thân lượn lờ ánh sáng tím nhẹ giọng nói:
– Chúng ta không cần hợp tác đối phó với ngươi. Đánh bại một La Tương Tài không nên thân đã cho rằng ngươi có thể lật trời đổ nước sao?
Một người quanh thân có vòng xoáy xoay như phong đao rậm rạp hộ thể cười khẽ nói:
– Tự cao tự đại, ếch ngồi đáy giếng. Khuấy động chút phong vân đã khoác lác.
Một người khác kiêu căng nói:
– Tối nay bản tôn sẽ bắt ngươi, sau này kêu sư trưởng của ngươi đến Thông Thiên thần giáo chuộc người.
Năm người đều là truyền nhân của đại giáo một phương, thành danh đã lâu, uy chấn một cõi.
Bọn họ khác với Bạch Y vương Vương Hiến Chi, Hắc Thương Vương Cẩu Kim chỉ nổi tiếng trong mấy đại châu. Bọn họ là cường giả thế hệ trẻ vô cùng nổi tiếng trong toàn Trung Thổ Thần Châu, bối cảnh thâm sâu, sau lưng có siêu thế lực chống lưng, là rồng trong cõi người.
Người như bọn họ rất quý trọng mặt mũi, khinh thường hợp tác đối phó với một thiếu niên chưa từng nghe tên. Tuy nhiên bọn họ khí thế hùng hổ, tư thế cao cao tại thượng nhìn xuống Đinh Hạo, lời nói tỏ rõ không để hắn vào mắt.
Chiến kỹ đánh bại La Tương Tài không đáng lọt vào mắt xanh của họ.
– Chẳng lẽ các ngươi, những truyền nhân siêu thế lực trừ đứng đó khoe khoang cảm giác ưu việt gì đó ra không biết làm gì khác sao?
Đinh Hạo càng kiêu ngạo hơn, thanh kiếm rỉ sét chỉ hướng năm người, hắn nói:
– Năm ngươi ra tay một lượt đi, ta một kiếm nghiền các ngươi.
Bóng người trong ánh sáng tím tức giận quát:
– Thứ không biết sống chết!
– Cầm cây kiếm đồng nát loảng lổ rỉ sét mà dám diễu võ dương oai trước mặt ta? Quả nhiên là kẻ đáng thương đến từ địa phương nhỏ, ngươi có biết mình đang nói gì không?
Cường giả toàn thân quanh quẩn lốc xoáy phong đao có cảm giác hoàng đệ bị ăn mày khiêu khích, không biết nên khóc hay cười.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ cười nói:
– Đinh Hạo, ngươi có biết năm vị này là ai không? Ngươi chưa có tư cách càn rỡ trước mặt bọn họ.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ rất vui trông thấy tình huống này.
Hôm nay vì dụ ra mấy vị này Nguyệt Hoa Tiên Nữ tốn nhiều công sức, nàng chưa xúi giục thì Đinh Hạo đã kiêu căng chọc giận mấy truyền nhân của siêu thế lực Trung Thổ Thần Châu. Nguyệt Hoa Tiên Nữ mở cờ trong bụng.
Ánh mắt Đinh Hạo sắc bén như tia chớp:
– Yêu nữ, ngươi đừng châm ngòi, chẳng phải ngươi muốn bọn họ đối phó ta sao? Vậy cho ngươi vừa lòng đẹp ý có là gì?
Hai tay Đinh Hạo nắm thanh kiếm rỉ sét, chậm rãi rót cực âm ngục băng huyền khí vào.
Trường kiếm loảng lổ vết rỉ sét bỗng nhiên bắt đầu lột xác.
Từng ánh sáng trắng chói mắt bắn ra từ thanh kiếm rỉ sét, hơi thở hùng hồn lan tràn. Mũi kiếm trắng trong như tuyết như ngọc, thân kiếm kêu vù vù như có mãnh thú tuyệt thế nào đó sắp thoát khỏi thanh kiếm rỉ sét.
Trong tay Đinh Hạo như đang nắm lấy vũ khí thần linh.
Trên bầu trời có từng đoàn khí lưu xoay tròn mắt thường trông thấy với Đinh Hạo làm trung tâm hình thành vòng xoáy vân khí khổng lồ, như biển cả treo ngược trên trời. Vân khí tựa sóng thần ập xuống, nơi ánh mắt nhìn thấy trở nên vặn vẹo, ánh sáng thác loạn, ánh mắt không thể nhìn được hình ảnh.
Cường giả thật sự cảm giác được trong chớp mắt này thiên địa pháp tắc xung quanh vặn vẹo, biến đổi.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ hoàn toàn biến sắc mặt, giác quan thứ sáu của nữ nhân khiến nàng di chuyển ra xa.
Đinh Hạo hít sâu một hơi, cực âm ngục băng huyền khí trong người như thác nước đổ ập xuống thân kiếm. Chớp mắt huyền khí trong đường kinh mạch sắp bị thanh kiếm rỉ sét hút sạch.
– Muốn ngăn ta thì hãy đỡ được một kiếm đã!
Đinh Hạo bước ra một bước chém xuống.
Thanh kiếm rỉ sét xẹt qua không trung.
Kiếm thức như điện.
Một chuỗi tiếng nổ trầm đục vang lên cùng lúc, ánh sáng đỏ bay ra, máu phun tung tóe.
Chuyện cực kỳ khó tin xảy ra.
Năm cường giả phái đối diện toàn thân bao phru ánh sáng huyền khí hộ thể cường đại, ánh sáng rực rỡ như mặt trời. Thế nhưng trong chớp mắt này như bong bóng không chịu nổi một kích bị đánh nát, cùng tan rã lộ ra năm khuôn mặt trẻ tuổi cùng biểu tình kinh sợ, tuyệt vọng. Năm vòi máu phun ra, thân hình rớt xuống như diều đứt dây.
Tình cảnh này rung động mọi người.
Đầu óc mọi người trống rỗng, bọn họ cảm giác mọi thứ trong thiên địa không còn sắc màu, thanh âm. Hiện thực và tưởng tượng trái ngược nhau làm bọn họ trong phút chốc mất đi năng lực suy nghĩ, không thể tin những điều mình trông thấy.
Năm người như giẻ rách rớt xuống từ bầu trời thật sự là truyền nhân của năm đại giáo sao?
Chẳng phải bọn họ luôn vô địch, như chiến thần không thể khiêu khích sao?
Chẳng phải bọn họ lựa ra một người là sẽ nhẹ nhàng giết Đinh Hạo cuồng ma giết người đến từ Bắc vực sao?
Bọn họ đại biểu cho đỉnh cao võ đạo thế hệ trẻ của siêu thế lực thật sự trong Trung Thổ Thần Châu, đối đầu với thanh niên thế hệ trẻ Bắc Vực thấp nhất năm vực chẳng phải nên nhẹ nhàng đè bẹp sao?
Nhưng tại sao bọn họ thua?
Bị đánh bại trong một kiếm?
Năm vực Vô Tận đại lục lấy Trung Thổ Thần Châu đứng dầu.
Trung Thổ Thần Châu là mênh mông, dồi dao nhất. Cái gọi là vật hoa thiên bảo, long quang xạ ngưu đấu chi khư, nhân kiệt địa linh, tạo hóa chủng pháp tắc chi linh. Mấy ngàn vạn năm nay nhân loại Vô Tận đại lục đứng đầu là Trung Thổ Thần Châu có nhiều siêu cường giả nhất, thực lực mạnh nhất.
Loại cường đại này không chỉ thể hiện ở sức chiến đấu tổng thể mà còn có sức chiến đấu đỉnh cao cá nhân, thế hệ trẻ thiên tài.
Cho nên Trung Thổ mới được gọi là Thần Châu, nguyên chữ là Trung Thổ Thần Châu.
Người hôm nay xuất hiện quanh Hoàng Hạc Lâu đến từ môn phái võ đạo tông môn ngàn vạn trong Trung Thổ Thần Châu, dù là nội tình, lịch sử, thực lực đều dễ dàng vào năm mươi siêu thế lực hàng đầu. Bọn họ là một trong những truyền nhân của các thế lực lớn, cũng là người nổi bật thiên tài thế hệ trẻ của nhân loại.
Thế nhưng mấy thiên tài đó đã thua.
Nếu nói ban đầu truyền nhân La Tương Tài đến từ Lạc Thần Sơn thua trận khiến mọi người rung động vì thực lực của Đinh Hạo, vậy bây giờ năm truyền nhân bị hắn một kiếm đánh hộc máu rớt xuống làm đám người quanh Hoàng Hạc Lâu đầu óc trống rỗng, cảm giác xấu hổ, bất đắc dĩ vô cùng.
Mấy người này được cho là cứu tinh có thể khắc chế ma vương cuồng ma giết người đến từ Bắc vực giờ thành sỉ nhục.
Năm người đứng chung một chỗ mà không đỡ nổi một kiếm của Đinh Hạo.
Trừ từ nhục nhã ra không còn từ nào khác để hình dung một màn này.
Đây đúng là ngày tai nạn cho võ đạo Trung Thổ Thần Châu.
Chương 810: Cổ Thanh Ngọc (thượng)
Mãi đến khi năm bóng người giây trước cường đại như thần linh rớt xuống đất, bụi bay lên, phát ra tiếng rên rỉ, vang tiếng nổ điếc tai thì mọi người chìm trong ngơ ngác chậm rãi hiểu được vừa rồi có chuyện gì.
Mọi thứ được khẳng định.
Thua!
Thật sự thua!
Khi bọn họ ngẩng đầu nhìn người áo xanh giơ đao kiếm đứng trong không trung, mọi ánh mắt tràn ngập sợ hãi, không còn cảm xúc nào khác hơn có thể miêu tả cảm nhận của các võ giả Trung Thổ Thần Châu.
Thiên địa yên tĩnh.
Bóng đêm trở nên vô cùng lạnh lẽo, đau rát như cương châm.
– Không lẽ cái tên này là thần sao?
Một ý nghĩ cùng hiện ra trong đầu mọi người.
Lúc trước những kẻ lên Hoàng Hạc Lâu khiêu chiến Đinh Hạo dù là người nhà nạn nhân đã chết, một số người định thông qua trận chiến nổi tiếng giờ đây ngơ ngẩn không nói nên lời. Sâu trong lòng bọn họ thầm may mắn.
Bọn họ không dám tin mới rồi đã đánh nhau với tồn tại như vậy, và còn sống xuống Hoàng Hạc Lâu.
Bây giờ mới thấy nếu Đinh Hạo muốn giết bọn họ thì chỉ cần một suy nghĩ, không khác gì nghiền một con kiến.
Bọn họ có thể sống chỉ có một giải thích, Đinh Hạo căn bản không muốn giết người.
Đám võ giả trong lòng tràn ngập thù hận, mặc đồ tang lòng tuyệt vọng.
Thực lực của kẻ thù cao đến vậy, vượt qua cực hạn tưởng tượng của bọn họ, lại trẻ tung, phong hoa tuyệt đại. Suốt đời này bọn họ không có hy vọng trả thfu.
Bọn họ mờ mịt.
Với thực lực của Đinh Hạo tại sao lạm sát vô tội, thật sự như Diệu Dục Trai nói là vì giết người diệt khẩu?
La Tương Tài mới tỉnh lại mở mắt thấy hình ảnh đó, lời mắng chửi nuốt ngược trở vào trong bụng.
Năm người như diều đứt dây rớt xuống ám ảnh La Tương Tài, gã là một trong các truyền nhân ưu tú nhất Lạc Thần Sơn, cảm thấy kiêu ngạo và ưu việt giờ bị quét sạch sẽ. So với cách thua trận gần như sỉ nhục của năm người đó thì La Tương Tài may mắn hơn một chút.
La Tương Tài vốn tưởng gã trở thành sỉ nhục, nhưng bây giờ có người khác xếp chót.
Sau hôm nay dù có người nhắc đến cuộc chiến Hoàng Hạc Lâu, đề tài nóng bỏng nhất là một kiếm đánh bại ngũ anh. Có chuyện đó phụ trợ, thần thông Lạc Thần Đại Chưởng Ấn của La Tương Tài bị phá so sánh thì sẽ là chiếntích rất bình thường của Đinh Hạo.
Ánh mắt La Tương Tài nhìn hướng Đinh Hạo tràn ngập sợ hãi, kính sợ khó tả.
La Tương Tài nhớ đến lúc trước khiêu khích và trào phúng, có thể sống dưới kiếm của Đinh Hạo coi như siêu may mắn. La Tương Tài thua đối thủ như vậy không oan chút nào.
– Đinh Hạo này tuổi còn trẻ mà thực lực khủng khiếp như vậy, thanh kiếm rỉ sét đó nhìn rách nát nhưng chắc chắn không phải vật bình thường. Khi Đinh Hạo vung kiếm có lực lượng chí tôn tràn ngập, người như vậy lai lịch không tầm thường. Không lẽ… Không lẽ Đinh Hạo là truyền nhân của thế lực số một Bắc Vực?
Suy nghĩ khả năng khiến người sợ hãi, La Tương Tài run cầm cập.
La Tương Tài sợ hãi mặt trắng bệch, toát mồ hôi lạnh. Bởi vì La Tương Tài nghĩ tới nghĩ lui cảm thấy suy đoán của gã rất có khả năng. Đưa mắt nguyên Bắc Vực hình như chỉ có thế lực kia mới nuôi dưỡng ra thiếu niên thiên tài tuấn tú vô song thế này.
Nếu Đinh Hạo thật sự là truyền nhân của thế lực kia thì hôm nay rắc rối to.
La Tương Tài không nên nghe Nguyệt Hoa Tiên Nữ xúi giục lén rời khỏi Lạc Thần Sơn đến tìm Đinh Hạo gây sự, bây giờ nghĩ lại những lời lúc trước gã nói đúng là muốn chết. Nếu lời La Tương Tài lọt vào tai cao tầng của thế lực kia thì nguyên Lạc Thần Sơn sẽ gặp rắc rối to.
La Tương Tài nghĩ đến đây nhìn hướng Nguyệt Hoa Tiên Nữ đứng trên bầu trời.
La Tương Tài mới phát hiện Nguyệt Hoa Tiên Nữ đứng trong không trung vốn cực kỳ bình tĩnh bị dư âm một kiếm của Đinh Hạo lan đến, hỗn độn chi khí mông lung quanh thân nàng tán đi lộ ra khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp, phong tình vô hạn. Khuôn mặt tinh xảo chạm ngọc, biểu tình kinh sợ và ngạc nhiên.
Từ khi nào Nguyệt Hoa Tiên Nữ đã biểu tình kinh sợ trốn ra xa, chuẩn bị tùy thời bỏ trốn.
Không hiểu sao khi La Tương Tài thấy khuôn mặt hoàn mỹ vô khuyết đó thì bực tức trong lòng gã tan biết, có xúc động ‘dù chết vì nữ nhân này cũng cam lòng’.
Chỉ Nguyệt Hoa Tiên Nữ mới biết rung động, kinh sợ trong lòng nàng phong phú hơn là biểu tình trên mặt.
Khi Đinh Hạo vung một kiếm kia thì Nguyệt Hoa Tiên Nữ biết nàng sai rồi.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ làm một quyết định cực kỳ sai lầm, lá bài của thiếu niên áo xanh vượt xa dự tính bi quan nhất. Đinh Hạo có tư cách dùng bạo lực phá ván cờ. Nguyệt Hoa Tiên Nữ chọn Đinh Hạo làm điểm khởi bước kế hoạch nuôi dưỡng đã lâu, giờ nghĩ lại đúng là quyết định quá ngu ngốc.
Phải thay đổi kế hoạch, thay đổi ngay!
Nguyệt Hoa Tiên Nữ vốn tưởng Kim Thiền đến từ Đại Lôi Âm Tự, thế lực sau lưng quá khủng khiếp là tồn tại tạm thời chưa thể đụng vào nênm ới chọn Đinh Hạo. Nguyệt Hoa Tiên Nữ nghĩ Đinh Hạo là trái hồng dễ bóp, ai ngờ đá trúng đinh. Nếu có thể lựa chọn lại, Nguyệt Hoa Tiên Nữ thà nhắm vào Kim Thiền cũng không muốn trêu chọc Đinh Hạo.
Nhưng tất cả không thể đảo ngược.
Nguyệt Hoa Tiên Nữ vô cùng hối hận, nàng hiểu rằng không thể cứu vãn sai lầm. Vì kế hoạch, điều bây giờ Nguyệt Hoa Tiên Nữ có thể làm đã sai thì sai tới cùng. May mắn hôm nay có một người sẽ xuất hiện giải quyết tất cả.
* * *
– Còn ai nữa?
Đinh Hạo chậm rãi đáp xuống đỉnh Hoàng Hạc Lâu, nhìn xuống bốn phương.
Ba chữ đơn giản tốt ra từ miệng Đinh Hạo có lực lượng khiếp hồn người.
Đám võ giả lòng tràn đầy thù hận giờ đây không dám đối diện thiếu niên áo xanh như ngọc. Khi Đinh Hạo đứng đó như ngọn núi không thể leo lên, là tưởng tượng cực hạn thực lực võ giả thế hệ trẻ trong lòng mọi người.
Nếu nói không lâu trước đó nhiều người khẳng định hôm nay có chuyện gì xảy ra thì các võ giả Trung Thổ Thần Châu tụ tập lại có thể đánh bại cuồng ma giết người đến từ Bắc vực, vào lúc này bọn họ từ bỏ suy nghĩ bao vây truy sát hắn. Bởi vì thiếu niên Đinh Hạo là tồn tại không thể chiến thắng.
Đinh Hạo gằn từng chữ:
– Ta muốn giết người đương nhiên sẽ quang minh chính đại, cần gì che giấu?
Người xung quanh không dám lên tiếng.
Nhiều người dần tin lời Đinh Hạo.audio coi am
Đúng vậy, võ giả thiên tài có thực lực cao như thế không có lý do gì tàn sát những võ giả yếu hơn.
Nếu lúc trước Đinh Hạo phủ định sẽ bị mắng là xạo sự, bây giờ thì rất có sức thuyết phục.
Trong thế giới lạnh lùng pháp tắc rừng rậm này chỉ có thực lực mới là căn bản quyết định đúng và sai.
Đinh Hạo thể hiện thực lực siêu phàm nhập thánh, lực lượng một mình đánh bại cường giả mạnh nhất trong mấy trăm vạn dặm xung quanh Trung Thổ Thần Châu này ngay trước mắt bao người. Chiến tích huy hoàng như thế nói rõ chỉ cần Đinh Hạo muốn thì hắn có thể biến phạm vi trăm vạn dặm Hoàng Hạc Lâu thành vùng đất chết.
Truyền nhân các siêu thế lực không phải đối thủ của Đinh Hạo.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Gen Của Ta Vô Hạn Tiến Hóa [Dịch] Gen Của Ta Vô Hạn Tiến Hóa](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Gen-Cua-Ta-Vo-Han-Tien-Hoa-Audio-Truyen.jpg)
