Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 155 [ chương 771 đến 775 ]
❮ sautiếp ❯Chương 771: Gặp lại Đinh Hồng Lệ
Bên cửa sổ tửu lâu, biểu tình Cố Tinh Nhi vô cùng lo lắng hỏi:
– Đó là ai? Tại sao kiếm chuyện với ngươi?
Cố Tinh Nhi nhìn ra được vấn đề rất lớn, nếu không thì thân phận như Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy khi ra mặt mà đối phương vẫn cứng rắn không chịu nhân nhượng. Vì cách nhau quá xa, hai bên đối thoái dùng huyền khí ngăn cách nên Cố Tinh Nhi không biết chuyện gì xảy ra.
Đinh Hạo bình tĩnh nói:
– Ta đi xem thử.
Đinh Hạo đứng dậy, chợt bị một bàn tay nhỏ xinh kéo lại.
Cố Tinh Nhi nhỏ giọng nói:
– Ngươi… Đừng đi.
Đinh Hạo ngây người, sau đó nhẹ nhàng rút tay ra, mỉm cười nói:
– Yên tâm, không có gì.
Trong lòng Đinh Hạo biết rõ rắc rối đến kỳ diệu mà không phải chuyện nhỏ.
Lúc trước đám người Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy, Lâm Liệt đối thoại Cố Tinh Nhi không nghe được nhưng với thực lực như Đinh Hạo tất nhiên nghe rõ ràng. Giống như Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy suy đán, Đinh Hạo cảm thấy bị thế lực lớn nào đó trong Huyền Sương Thần Cung nhắm trúng.
Đinh Hạo không muốn khiến Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy khó xử.
Chuyện đã đến mức này, Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy không thể giải quyết.
Nếu thật sự không được thì Đinh Hạo dựa vào lực lượng cấm kỵ chí tôn trong thanh kiếm rỉ sét, ma đao có thể giết ra. Thiên hạ rộng lớn không phải đều do Huyền Sương Thần Cung khống chế, dù gì Đinh Hạo tạm thời rời khỏi Bắc Vực, Huyền Sương Thần Cung có phái cao thủ ra chưa chắc sẽ bắt được hắn.
Có Tống Khuyết mập, Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy ở, Đinh Hạo tin tưởng bọn họ sẽ chăm sóc tốt cho Vấn Kiếm tông xa ở Tuyết Châu.
Đinh Hạo mỉm cười với Cố Tinh Nhi.
Chớp mắt Đinh Hạo biến mất trong tửu lâu.
* * *
Trên bầu trời.
Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy cắn răng, lắc đầu nói:
– Nếu vậy thì ta không còn cách nào khác. Khả Di, hãy dẫn mọi người đi đi.
Trương Khả Di ngẩn ra:
– Bạch sư thúc…
Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy phất tay ý bảo nhóm Trương Khả Di đệ tử Diệt Tuyệt Kiếm tông mau rời đi.
Biểu tình Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy nghiêm túc nhìn đám người Huyền Sương Thần Vệ Lâm Liệt, bình tĩnh nói:
– Đinh Hạo là bằng hữu của ta, lúc này ta không thể bỏ mặc. Nếu Triệu huynh nhất quyết mang Đinh Hạo đi ngay bây giờ thì Bạch ta đành đắc tội. Chuyện hôm nay ta làm là ý cá nhân, không liên quan đến Diệt Tuyệt Kiếm tông, mọi hậu quả do Bạch Tuyền Thủy ta gánh.
Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy tuyên bố khiến đám người Huyền Sương Thần Vệ Lâm Liệt biến sắc mặt.
Trương Khả Di nghe giọng Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy truyền âm:
– Giờ ngươi đi, lặng lẽ tìm Đinh huynh đệ, lập tức mang hắn từ vực môn bí mật rời đi, đi càn xa càng tốt. Nói với Đinh Hạo là sau này nếu không có ta hay Tống mập lên tiếng thì đừng quay về Bắc Vực. Ta sẽ chăm sóc người Vấn Kiếm tông cho hắn.
Phái đối diện, Lâm Liệt thay đổi sắc mặt, nét mặt sa sầm, trầm giọng nói:
– Bạch tiểu chưởng môn, ta khuyên ngươi lần cuối, đừng làm chuyện sai lần. Ngươi tuyệt đối không thể gánh vác hậu quả.
Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy không nói nữa, huyền khí ngưng tụ toàn thân, khí thế khiếp người.
Lâm Liệt cười nhạt, định nói gì thì mọi người thấy hoa mắt.
Một bóng dáng áo xanh như ngọc bỗng nhiên xuất hiện.
Chính là Đinh Hạo.
Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy căng thẳng, chưa kịp nói gì thì Đinh Hạo cười cười vỗ vai gã.
Đinh Hạo nói:Nguồn truyện audio Podcast
– Bạch huynh đừng khó xử, ta có cách giải quyết chuyện này, nếu ngươi ra tay sẽ khiến Diệt Tuyệt Kiếm tông rơi vào kiếp nạn.
– Ha ha ha ha ha ha! Ngươi nói gì vậy? Ngươi và ta là bằng hữu, sao ta có thể ngồi xem ngươi bị bọn họ mang đi? Nếu thật sự làm vậy thì tên mập Tống Khuyết sẽ xem thường ta, cắt áo đoạn nghĩa, tuyệt giáo với ta.
Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy đã đặt quyết tâm, không hề do dự.
Hào khí dào dạt, Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy cười to bảo:
– Lại nói Bạch Tuyền Thủy ta là thứ tiểu nhân tham sống sợ chết, bằng hữu gặp nạn mà lờ đi sao?
Nói đến đây Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy định ra tay thì chợt biến sắc mặt, nhìn Đinh Hạo.
Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy sốt ruột và tức giận nói:
– Ngươi…
Chớp mắt dao động huyền khí quanh thân Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy tán đi, gã lắc lư trong không trung.
– Bạch huynh, uất ức cho ngươi. Tiểu đệ bất đắc dĩ, đành tạm thời phong lại đường kinh mạch của ngươi, nửa canh giờ sau sẽ tự động hồi phục.
Đinh Hạo mỉm cười nói với Trương Khả Di nói:
– Trương sư điệt hãy mang Bạch huynh đi, chuyện của Đinh Hạo thì Đinh Hạo tự giải quyết.
Thì ra mới rồi tay Đinh Hạo nhẹ vỗ vai Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy đã lén ra chiêu, phong ấn mấy đường kinh mạch trong người gã.
Đây là tiểu pháp môn hai lão quái vật Kiếm Tổ, Đao Tổ dạy cho Đinh Hạo, khiến Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy không thể ra tay trong vòng nửa canh giờ, tránh cho gã dính vao chuyện này.
– Ngươi cần gì như vậy…
Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy vừa kinh vừa giận chất vấn:
– Chẳng lẽ ngươi không xem ta là bằng hữu sao?
– Ha ha ha ha ha ha! Mấy ngày nay Bạch huynh quan tâm, Đinh Hạo sẽ không bao giờ quên. Núi xanh còn đó, sẽ có ngày gặp lại. Bạch huynh, yên tâm đi, ngươi và ta còn gặp lại nhau.
Nói đến đây Đinh Hạo xoay người, bình tĩnh nhìn đám Lâm Liệt, Huyền Sương Thần Vệ.
Đinh Hạo nói:
– Các vị, đi đi, Đinh Hạo theo các ngewơi đi.
Đinh Hạo đã đặt quyết tâm không để Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy, Diệt Tuyệt Kiếm tông bị liên lụy. Chờ khi rời khỏi cổ thành Kiếm Đô Đinh Hạo sẽ phản kháng, rời khỏi Bắc Vực.
Đi theo đám người Lâm Liệt, Huyền Sương Thần Vệ đi Huyền Sương Thần Cung mới là ngu.
Lâm Liệt nhìn Đinh Hạo, ngừng một lúc, lắc đầu lạnh lùng cười:
– Đi? Đi đâu? Tiểu tử, ngươi sai rồi, ta nhận được mệnh lệnh là giết ngươi tại chỗ!
Lâm Liệt thốt ra câu này, bốn phía tràn ngập sát khí.
Đinh Hạo biến sắc mặt, nhíu mày hỏi:
– Lý do là gì?
Lâm Liệt cười to.
Lâm Liệt khách sáo với Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy là vì thế lực Diệt Tuyệt Kiếm tông không tầm thường. Đinh Hạo hoàn toàn không lọt vào mắt Lâm Liệt. Không có quyền không có thế, thực lực cao thì sao? Không thành Võ Đế cảnh, Võ Thánh cảnh thì chỉ là con kiến.
Lâm Liệt cười lạnh, khinh thường nói:
– Bổn tọa giết một man dân quê mùa không biết chết sống cần gì lý do? Tiểu tử, cho ngươi một lựa chọn, ngươi tự sát hay muốn bổn tạo ra tay?
Lửa giận dâng trào trong lòng Đinh Hạo, hắn không nói nhiều, cười lạnh nói:
– Tốt, nếu các ngươi đã buộc ta đến tận đây thì ta cũng cho các ngươi cơ hội lựa chọn, tự xéo đi hay để ta phế ngươi rồi ném ra ngoài?
Mặt Lâm Liệt đông cứng.
Một Huyền Sương Thần Vệ đứng bên cạnh Lâm Liệt bước tới gần Đinh Hạo, quát to:
– Tiểu nhi vô tri, khiêu khích Triệu Tuần Sát Sử, ta thấy ngươi chán sống rồi. Hãy nạp mạng!
Huyền Sương Thần Vệ nói xong tung nắm đấm, không khí vang tiếng gió rít, thiên địa biến sắc.
Đây là một cao thủ cảnh giới Võ Hoàng cảnh, không thể khinh thường.
Chương 772: Trọng Tài giả mới (thượng)
Đinh Hạo hít sâu một hơi, nháy mắt triệu hoán thanh kiếm rỉ sét, ma đao ra khỏi không gian trữ vật. Đinh Hạo rót huyền khí vào định thúc giục lực lượng cấm kỵ chí tôn trong thanh kiếm rỉ sét.
Ngay từ đầu Đinh Hạo đã không muốn dây dưa. Mười mấy Huyền Sương Thần Vệ trước mặt Đinh Hạo đều là cường giả cảnh giới tứ khiếu, ngũ khiếu Võ Hoàng cảnh, nếu kéo dài sẽ nguy hiểm. Đã không có đường cứu vãn thì Đinh Hạo không khách sáo, trước tiên dùng lá bài mạnh nhất của mình.
Hơi thở khiến người sợ hãi chậm rãi thức tỉnh từ thanh kiếm rỉ sét.
Mắt thấy Đinh Hạo sắp ra tay thì chợt có biến đổi không ai ngờ.
Trong không trung chợt nứt ra một cái khe.
Không gian nứt ra vừa lúc ngăn giữa Đinh Hạo và Huyền Sương Thần Vệ. Khe nứt đen toát ra lực hút, cắn nuốt hết quyền kình khủng khiếp của Huyền Sương Thần Vệ, hơi thở Đinh Hạo phóng ra. Sau đó khe nứt khép lại.
Trước mắt mọi người bỗng có hai người hiện ra.
Một người là lão nhân tóc xám, vóc dáng trung bình.
Một người là mỹ phụ trung niên tuyệt sắc vóc dáng yêu kiều, cực kỳ quyến rũ chết người.
Lão nhân tóc xám mặt mũi bình thường nhưng trong cơ thể phát ra khí thế thánh giai làm người run sợ, cường đại khủng bố. Mới rồi người rạch hư không chính là lão nhân tóc xám.
Mỹ phụ trung niên tuyệt sắc thì khí chất cực kỳ cao quý, mặt mày đẹp tuyệt trần như thần vương mẫu trên tầng trời. Mỹ phụ trung niên tuyệt sắc dính chút khói lửa nhân gian, cực kỳ hấp dẫn. Mỹ phụ trung niên tuyệt sắc mặc váy mỏng, da thịt trắng như ẩn như hiện, tuy hơi thở mờ mịt nhưng giống người bình thường, không có gì khác lạ. Tuy nhiên mỹ phụ trung niên tuyệt sắc đứng trước mặt lão nhân tóc xám, địa vị trên cả lão.
Khi Đinh Hạo trông thấy lão nhân tóc xám, mỹ phụ trung niên tuyệt sắc thì ngây ra.
Vì Đinh Hạo biết mặt hai người này.
Tuần Sát Sử Tuyết Châu Đinh Hồng Lệ, người hầu Trần bá thực lực cao thâm khó dò.
Trong thời gian này Đinh Hạo luôn muốn gặp lại Đinh Hồng Lệ.
Tuyết Châu xảy ra nhiều chuyện, trên cơ bản xem như các đại môn phái bạo loạn. Đinh Hồng Lệ là Tuần Sát Sử Tuyết Châu nhưng vẫn không có tin tức gì, không quan tâm chuyện gì, cái này không hợp tình lý. Đinh Hồng Lệ cho Đinh Hạo vòng tay chất ngọc, ngọc bội có câu thơ thất nguyệt thất nhật trường sinh điện, nửa đêm vô nhân tư ngữ thì, các dị tượng trong chiến trường bách thánh đều liên quan đến thân thế cơ thể Đinh Hạo, hắn muốn hỏi rõ ràng.
Tiếc rằng Đinh Hồng Lệ là thần long thấy đầu không thấy đuôi, toàn Tuyết Châu không ai tìm ra nàng. Đinh Hạo buộc lòng tạm gác lại.
Đinh Hạo không ngờ hôm nay, vào lúc này, mỹ phụ trung niên tuyệt sắc và Trần bá xuất hiện.
Huyền Sương Thần Vệ lúc trước hung hăng gây sự hét to:
– Là ai? Muốn chết sao?
Huyền Sương Thần Vệ không biết thân phận của Đinh Hồng Lệ, Trần bá.
Tuy nhiên Lâm Liệt biến sắc mặt, bản năng lùi ra sau một khoảng cách, dường như rất sợ Đinh Hồng Lệ.
Lâm Liệt kinh kêu:
– Đinh… Sao ngươi đến đây?
Lâm Liệt vội ra hiệu Huyền Sương Thần Vệ kia lùi lại.
Ngón tay Đinh Hồng Lệ quấn lũ tóc bên thái dương, phong tình vô hạn, tư thế quyén rũ, lười biếng ngái ngủ.
Đinh Hồng Lệ cười nhạt nói:
– Oáp, ha ha, có kẻ nhân lúc ta vắng mặt muốn đụng vào người của ta nên đương nhiên ta phải xuất hiện, nếu không thì chẳng phải là để các ngươi vừa lòng đẹp ý?
Lâm Liệt biểu tình cực kỳ khó xem.
Huyền Sương Thần Vệ đứng bên cạnh Lâm Liệt lúc trước gây sự lúc này hiểu ra điều gì, sợ hãi mặt trắng bệch lén lút lùi ra sau.
Trần bá hừ lạnh một tiếng:
– Bây giờ muốn lùi? Muộn rồi.
Trần bá bỗng nhiên ra tay.
Trần bá lắc người một cái, thoạt trông lão không làm gì.
Nhưng ngực giáp vàng của Huyền Sương Thần Vệ in dấu chưởng ấn rõ ràng.
Đây là huền sương kim giáp do cao thủ rèn của Huyền Sương Thần Cung thiết kế chế tạo ra, vô cùng cứng rắn, là áo giáp đẳng cấp gần với bảo khí. Thế nhưng nó không thể ngăn cản lực lượng đó. Huyền Sương Thần Vệ hét lên, ahs mồm hộc máu, rớt xuống đất, gã đã bị thương nặng.
Đinh Hạo kinh ngạc.
Thực lực của Trần bá quá khủng khiếp, thị lực như Đinh Hạo nhưng không thấy rõ mỏiòi lão ra tay như thế nào.
Huyền Sương Thần Vệ bị thương khá nặng, tuy rằng không nguy hiểm đến tính mạng nhưng phải tu dưỡng mấy tháng mới lành được.
Trần bá nhìn Huyền Sương Thần Vệ hộc máu rớt xuống đất, mặt không biểu tình, giọng lạnh lùng nói:
– Vẽ đường cho hươu chạy vốn nên đánh chết, nghĩ tình ngươi từng có công giết yêu ma nên tha mạng, ghi tội sau này tính. Ngươi tu dưỡng nửa năm, ngày sau cải tà quy chính dốc lòng tu luyện, bảo vệ nhân tộc thì sẽ không giết ngươi.
Biểu tình của Trần bá là thái độ răn dạy thuộc hạ thật tự nhiên.
Huyền Sương Thần Vệ nghe Trần bá nói không hề tức giận, biểu tình như được ban ân, liên tục cảm ơn:
– Vâng, đa tạ đại nhân tha cho.
Huyền Sương Thần Vệ gồng mình hóa thành ánh sáng biến mất cuối trời.
Đám người Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy, Trương Khả Di hoảng sợ nhìn nhau.
Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy không biết Đinh Hồng Lệ, chưa từng gặp Trần bá.
Nhưng nhìn biểu tình vừa kính vừa sợ của Lâm Liệt, đám Huyền Sương Thần Vệ, Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy đoán được mỹ phụ trung niên tuyệt sắc, lão nhân tóc xám chắc chắn có thân phận, địa vị kinh người.
Nghe giọng điệu của mỹ phụ trung niên tuyệt sắc dường như đứng về phía Đinh Hạo?
Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy thầm thở phào.
Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy chậm rãi vận chuyển huyền khí, rên một tiếng, dùng tu vi kiếm khí mạnh mẽ liều mạng bị thương phá mở phong ấn của Đinh Hạo. Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy lấy lại thực lực, đứng bên cạnh hắn, nâng cao tinh thần cảnh giác.
Đinh Hạo nhìn thấy hết, vừa cảm động vừa áy náy, vội đưa cho Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy một viên đan dược hồi huyền chữa thương.
Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy không khách sáo, cười nhận lấy, nuốt đan dược vào.
Đinh Hồng Lệ nói:
– Lâm Liệt, ngươi không phải loại người hồ đồ. Nghĩ tình ngươi bị người lợi dụng, ta không làm khó dễ ngươi. Hãy tới đây xin lỗi Đinh Hạo xem như cho qua chuyện này.
Đinh Hồng Lệ bỗng chộp hư không.
Không khí phía không xa gợn sóng, bỗng có tiếng ‘meo’ chói tia. Mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt núp trong chỗ tối biểu tình hoảng loạn bị chộp ra, nó cứng ngắc bị mỹ phụ trung niên tuyệt sắc ôm vào ngực vuốt ve như trúng thần chú giam cầm.
Vốn mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt núp trong chỗ tối định vàop hút mấu chốt giúp Đinh Hạo, đám người Lâm Liệt, Huyền Sương Thần Vệ không phát hiện nhưng Đinh Hồng Lệ nhận ra ngay.
Mặt Lâm Liệt thay đổi nhiều lần, lúc xanh lúc đỏ, rất là do dự.
Cuối cùng Lâm Liệt cứng rắn nói:
– Đinh Hồng Lệ, dù ngươi xuất hiện thì sao? Đinh Hạo ở trong Tuyết Châu liên tục giết nhiều cao thủ chưởng môn nhân tộc, ở Thiên Hàn Tuyệt phong giết Mục Thiên Dưỡng Huyền Sương Thần Vệ, bây giờ có mặt ở hiện trường tập kích giết Liệt Thiên Kiếm tông. Các tội trạng này mỗi một cái là tội chết, Đổng điện chủ đã ban lệnh tất sát, hắn phải chết.
Chương 773: Trọng Tài giả mới (hạ)
Đinh Hồng Lệ cười khẽ:
– Ha ha ha ha ha ha! Đổng Kỳ Phong đúng là già lú lẫn, dám đụng vào người của ta? Hắn cho rằng địa vị chấp pháp điện gì đó có thể khiêu khích được ta sao?
Lâm Liệt biến sắc mặt nói:
– Hãy chú ý lời mình nói, dù là ngươi cũng không được gọi tên trực tiếp của Đổng điện chủ, ta sẽ báo lên chấp pháp điện!
Đinh Hồng Lệ cười to bảo:
– Nô tài chính là nô tài, không biết gì còn dám ở đây mượn danh chủ sủa?
Đinh Hồng Lệ nói rồi nhẹ nâng tay ném cho Đinh Hạo một thứ hình tròn bằng ngọc to cỡ bàn tay.
Đinh Hồng Lệ cười nói:
– Tiểu tử, thứ này là thưởng cho ngươi, về sau có chó điên nào mùa mắn nhảy ra sủa thì cho hắn nhìn.
Đinh Hạo nhận lấy, cảm giác tay chìm xuống, người lảo đảo như cầm một ngọn núi cổ.
– Đây là…
Đinh Hạo nhìn kỹ, đó là một ngọc bài đầy ý cổ.
Ngọc bài hình trứng, dài hai tấc rộng một tấc, hơi lạnh, xúc cảm trơn trọwt. Quanh ngọc bài khắc hoa văn rồng, ngay mặt có chữ pháp ta, không biết là ai viết.
Chữ pháp rất kỳ idj, nhìn sơ đã thấy choáng váng đầu. Mỗi một nét chữ tràn đầy khí thế như đao búa, ẩn chứa chí sy trong thiên địa, đại đạo.
Mặt sau ngọc bài là một ngọn núi phu băng tuyết, cao lồng lộc, mây mù bao phủ, khí thế vô song.
Nó chỉ to nửa bàn tay nhưng rất nặng ít nhất cỡ năm vạn cân, thật là khó tin. Tài liệu cực kỳ hiếm thấy, dường như là bạch ngọc nhưng cho người cảm giác giống kim loại.
Đinh Hạo nhìn lướt qua, không biết đây là thứ gì.
Lâm Liệt phái đối diện liếc qua, trong mắt tràn ngập khó tin như thấy quỷ. Lâm Liệt nhìn chằm chằm ngọc bài.
Lâm Liệt hét to:
– Trọng Tài lệnh bài? Đinh Hồng Lệ, ngươi thật to gan, dám ích kỷ giao Trọng Tài lệnh bài cho Đinh Hạo? Ngươi có biết đây là lỗi gì không?
Đinh Hạo thầm nghĩ:
– Thì ra thứ này tên là Trọng Tài lệnh bài.
Nghe thì hình như rất có lai lịch, nhưng không biết tác dụng là gì?
Đinh Hồng Lệ vuốt ve lông trắng mềm của mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt, bộ dáng lười biếng chưa tỉnh ngủ.
Đinh Hồng Lệ cười hỏi:
– Cái gì gọi là ích kỷ giao cho? Lệnh bài kia vốn là cung chủ thưởng cho Đinh Hạo, ta chỉ chuyển giao. Sau này Đinh Hạo là Trọng Tài giả thứ bốn của Huyền Sương Thần Cung. Lâm Liệt, sao không mau đến bái kiến Trọng Tài giả mới?
Người Lâm Liệt run bần bật, gã vô cùng giật mình, rung động.
Lâm Liệt hét chói tai:
– Không thể nào! Đinh Hạo có tư cách gì được Trọng Tài lệnh bài? Đinh Hạo thậm chí không phải là người của Huyền Sương Thần Cung, hắn…
Lâm Liệt cố tìm cách thuyết phục mình.
Mặt Trần bá lạnh băng, ánh mắt như đao nhìn chằm chằm Lâm Liệt:
– Thấy lệnh bài như cung chủ đến, Lâm Liệt, ngươi bất kính như vậy là muốn chết sao?
Lâm Liệt cảm giác như có lưỡi hái tử thần cứa cổ, khí lạnh từ sống lưng chạy thẳng lên não.
Lâm Liệt tỉnh táo lại, thầm giật mình, xấu hổ nhìn hướng Đinh Hạo, cắn chặt răng.
Cuối cùng Lâm Liệt nửa quỳ trong không trung, trầm giọng nói:
– Tuần Sát Sử Kiếm Châu Lâm Liệt kính chào Trọng Tài đại nhân.
Mặc kệ sự thật là gì, nếu Đinh Hạo cầm Trọng Tài lệnh bài thì Lâm Liệt phải cúi đầu.
Nếu không thì với tội bất kính Lâm Liệt có bị giết cũng không chỗ kêu oan.
Đinh Hạo cúi đầu nhìn chăm chú lệnh bài bằng ngọc trong tay, không biết Trọng Tài giả có ý nghĩa gì nhưng hắn hiểu đôi chút tình huống trước mắt.
Thân phận Lâm Liệt là Tuần Sát Sử đại châu như Kiếm Châu, tương đương với chư hầu một phương của Huyền Sương Thần Cung. Trong Kiếm Châu Lâm Liệt chính là thổ hoàng đế, nhưng vì một khối lệnh bài quỳ trước Đinh Hạo, điều này nói lên Trọng Tài lệnh bài đại biểu quyền thế trên Tuần Sát Sử.
Đinh Hạo phất tay:
– Cút đi.
Đinh Hạo không có hảo cảm với đám người Lâm Liệt, Huyền Sương Thần Vệ nên nói chuyện không khách sáo.
Lâm Liệt cắn răng đứng dậy, không nói không rằng xoay người dẫn theo Huyền Sương Thần Vệ xám xịt rời đi.
Đám người Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy, Trương Khả Di, đệ tử Diệt Tuyệt Kiếm tông giật mình không nói nên lời.
Không ai ngờ sự việc sẽ biến chuyển như vậy. Đinh Hạo từ tội nhân Chấp Pháp điẹn Huyền Sương Thần Cung nhảy vọt lên làm Trọng Tài giả thứ bốn, thân phận biến đổi nhanh làm người ta líu lưỡi, một hơi xông thẳng lên mây.
Trọng Tài giả là tồn tại gần như cung chủ, đứng trên mọi người, có quyền chấp pháp.
Đinh Hạo cố nén rung động, quay đầu nhìn Đinh Hồng Lệ, biểu tình nghi hoặc.
Đinh Hồng Lệ không để ý mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt khóc ròng vùng vẫy, vừa vuốt long nó vừa quyến rũ nói:
– Được rồi, tiểu tử, không cần giật mình như thế, đó là thứ ngươi nên có được. Còn nhớ chuyện ngươi làm trong Quắc thành không?
Chuyện trong Quắc thành?
Đinh Hạo đăm chiêu.
Khi đó Đinh Hạo tình cờ gặp yêu tộc rầm rộ công thành, ra tay đẩy lùi yêu tộc kia. Là một thành viên nhân loại, trong tình huống đó Đinh Hạo nên ra tay, vậy cũng xem như công lao ghê gớm sao?
Có lẽ nhìn thấy Đinh Hạo thắc mắc nên Đinh Hồng Lệ tiếp tục bảo:
– Yêu tộc Nê Châu bạo loạn, trong mười thành thị nhân tộc trú ngụ giờ chỉ còn Quắc thành tồn tại. Mấy thành thị lớn khác, mấy ngàn vạn nhân tộc trong một đêm thành cát bụi, xác chất như núi, máu chảy thành sông.
Đám người Đinh Hạo, Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy, Trương Khả Di ngạc nhiên, hoảng sợ nhìn nhau, kinh kêu.
Tin tức này quá khủng khiếp.
Nói vậy là Nê Châu đã trở thành thiên hạ của yêu ma, sát phạt trình độ này hoàn toàn phá hủy hiệp ước giữa cường giả chí tôn yêu tộc, nhân loại trong Vô Tận đại lục, gần như thánh chiến. Yêu tộc Nê Châu điên rồi sao? Làm như vậy là muốn lại mở ra thánh chiến?
Nhưng tại sao bên ngoài không nhận được tin tức nào?
Siêu thế lực cỡ như Diệt Tuyệt Kiếm tông nhưng không nghe được chút tiếng gió.
– Yêu ma Nê Châu bạo loạn đột ngột, dù là Huyền Sương Thần Cung cũng không chút đề phòng. Nếu không có Đinh Hạo đêm đó trong Quắc thành ra tay thì bây giờ nhân tộc ở Nê Châu đã không có thành thị trú ngụ. Đối với Huyền Sương Thần Cung là khiêu khích không thể chịu nổi, ngươi tồn tại cứu về chút mặt mũi của Huyền Sương Thần Cung.
Năm ngón tay sơn móng đỏ yêu diễm của Đinh Hồng Lệ vuốt ve mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt, khẽ cười nói:
– Chuyện này do Tuần Sát Sử Quắc thành báo cáo lên ngay, cung chủ còn khen ngươi.
Thì ra là vậy.
Đinh Hạo hơi hiểu ra.
Nhưng đây không phải tất cả nguyên nhân.
Đinh Hạo hỏi:
– Vậy tình huống Nê Châu bây giờ ra sao?
Được cung chủ Huyền Sương Thần Cung tự mình khen đã là vinh hạnh lớn, đổi lại người khác sẽ hưng phấn như điên. Đinh Hạo càng quan tâm tình hình Nê Châu hơn.
Dù sao trong Quắc thành có mấy trăm vạn nhân loại, một khi bị công phá sẽ thành thức ăn cho yêu ma, xác chất thành núi.
Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy cắn răng, căm hận nói:
– Đám yêu ma chết tiệt kia, ta muốn tự mình dẫn kiếm tu Diệt Tuyệt Kiếm tông đi nhổ tận gốc yêu tộc Nê Châu!
Người nào có mặt tại đây nghe thấy tin này đều căm hận.
Chương 774: Thế giới lớn cỡ nào?
Dù bình thường các đại tông môn, võ giả có đủ loại mâu thuẫn, có lẽ lén xung đột đổ máu. Nhưng khi đối diện yêu tộc xâm nhập thì mọi người đứng cùng một chiến tuyến.
Dù sao đây là chiến tranh liên quan đến chủng tộc.
Thù ấn nhiều năm qua bốn kỷ nguyên gom góp lại không phải một sớm một chiều có thể hóa giải.
Đinh Hồng Lệ liếc Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy, gật đầu, nói:
– Tiểu tử, lần này ngươi làm rất đúng, biết bảo vệ tiểu Đinh Hạo nhà ta. Bổn tọa sẽ không quên ngươi tuyển chọn, chờ đi, ngày sau sẽ có thưởng cho ngươi.
Trán Đinh Hạo nổi gân xanh.
Cái gì mà tiểu Đinh Hạo nhà ta?
Đại tỷ, chúng ta không quen thân, chỉ mới gặp mặt lần thứ hai!
Nhưng Đinh Hạo nhanh chóng nhận ra Đinh Hồng Lệ nói đầy ẩn ý, hay là nàng biết được điều gì?
Đinh Hồng Lệ cũng họ Đinh, chẳng lẽ có quan hệ thân thuộc gì với Đinh Hạo?
Không thrể nào. Trong Ngụy Thần thành thị, Đinh Hạo nhìn tin tức quang nguyên vàng biết cơ thể của hắn đã tồn tại từ mấy vạn năm trước, thông qua bí pháp nào đó được lưu trữ đến bây giờ. Giọng điệu của Đinh Hồng Lệ xưng mình là trưởng bối, nếu nàng biết thân thể Đinh Hạo mà vẫn nói như vậy không lẽ nàng là lão quái vật mây vạn năm trước?
Thân phận như Lâm Liệt vừa hận vừa sợ Đinh Hồng Lệ, hay nàng là người của Huyền Sương Thần Cung?
Các câu hỏi không ngừng nêu lên trong đầu Đinh Hạo.
Cơ mặt Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy giật giật.
Uy danh Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy lẫy lừng trong Kiếm Châu hay thậm chí là toàn Bắc Vực. Nếu tính tuổi thì Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy sắp bốn mươi, bị mỹ phụ trung niên tuyệt sắc cao quý thoạt trông hơn ba mươi tuổi gọi là tiểu tử làm sao chịu nổi? Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy không thể cãi lại, đến bây giờ đám đệ tử Diệt Tuyệt Kiếm tông vẫn chưa biết thân phận thật của Đinh Hồng Lệ.
Biểu tình Đinh Hồng Lệ khinh thường nói:
– Chuyện Nê Châu sẽ có cao thủ Huyền Sương Thần Cung xử lý. Mấy đại yêu tộc trong đó không biết sống chết, tự cho là đắc thế, từ nay sẽ vĩnh viễn biến mất. Ha ha ha ha ha ha! Mấy tà ma vực ngoại tính kế, sắp đặt lâu như vậy cuối cùng không nhịn được nữa. Huyền Sương Thần Cung kinh doanh mấy vạn năm, bọn chúng làm sao xứng thăm dò được?
Đinh Hạo, Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy thả lỏng.
Nếu mọi chuyện còn trong tầm nắm giữ của Huyền Sương Thần Cung thì tốt rồi.
Phái đối diện.
Mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt bị Đinh Hồng Lệ ôm trong ngực, nước mắt lưng tròng, ánh mắt đáng yêu mềm mại nhất ra hiệu Đinh Hạo cứu mạng. Mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt bị ôm trong ngực Đinh Hồng Lệ với nó đây là chỗ đáng sợ nhất thế giới, hình như đã bị phạt từ trước nên không dám giãy dụa.
Đinh Hạo thói quen lờ mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt đi, hắn nhìn ngọc bài trong tay.
Đinh Hạo thử hỏi:
– Khối ngọc bài này là…
Đinh Hồng Lệ gian ác cười to bảo:
– A! Ngươi nói thứ kia sao? Ta tiện tay cuỗm trong phòng cung chủ. Hì hì hì, đây la thứ tốt, nguyên Huyền Sương Thần Cung chỉ phát bốn cái, thấy lệnh bài như cung chủ tự đến. Có lệnh bài này về sau lời ngươi nói là pháp, nếu còn có loại người như Lâm Liệt đến gây sự thì ngươi lấy nó ra hù bọn họ, bảo đảm xìa được. Ha ha ha ha ha ha!
Tay Đinh Hạo run run suýt làm rớt Trọng Tài lệnh bài.
Tiện tay cuỗm?
Còn là trong phòng của cung chủ?
Cung chủ Huyền Sương Thần Cung chẳng phải chính là Bắc vực Huyền Sương Chiến Thần vị cực chí tôn sao? Đinh Hồng Lệ có thể tùy ý ra vào phòng ngủ của Bắc vực Huyền Sương Chiến Thần? Không lẽ Đinh Hồng Lệ là thê tử của Bắc vực Huyền Sương Chiến Thần? Hoặc là… Tình nhân?
Đinh Hạo liên tưởng rất nhiều.
Đinh Hạo bỗng cảm thấy mỹ phụ trung niên tuyệt sắc luôn quan tâm đến hắn hơi không đáng tin.
Đám người Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy, Trương Khả Di, đệ tử Diệt Tuyệt Kiếm tông trợn mắt há hốc mồm.
Mấy tin này làm cho người ta sợ hãi muốn chết.
Đinh Hạo còn muốn hỏi cái gì thì Đinh Hồng Lệ như nhìn thấu tim hắn, phất tay nói:
– Được rồi, điều nên biết sớm muộn gì ngươi sẽ biết, điều ngươi không nên biết dù có hỏi ta cũng sẽ không nói. Lần này cứ như vậy, lần sau có chuyện gì cứ lấy Trọng Tài lệnh bài ra, đến Huyền Sương Thần Cung tìm ta. À, con mèo mập của ngươi khá đáng yêu, cho ta chơi vài ngày được không?
Chơi vài ngày?
Mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt nghe Đinh Hồng Lệ nói xong điên cuồng giãy dụa.
Đinh Hạo nhìn mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt sợ đến thế thì không nỡ đùa nữa, vội nói:
– Nó gần bướng bỉnh, bình thường gây sự nhiều chuyện, đã theo bên ta quen thói gàn…
– Rồi rồi, nói nhiều vậy tóm lại là không muốn cho mượn chứ gì? Thôi được, ta không cướp đồ của người.
Đinh Hồng Lệ như thiếu nữ bị chọc giận, giậm chân, thả bàn tay ôm mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt.
– Meo meo!
Khi ngón tay Đinh Hồng Lệ thả lỏng mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt liền hét chói tai, như ngựa hoang thoát cương vèo một tiếng hóa thành luồng sáng biến mất tại chỗ, tốc độ nhanh nhất từ trước đến nay.
Đinh Hồng Lệ cười khúc khích.
Đinh Hồng Lệ là nữ ma đầu, vui buồn bất thường, hấp dẫn chết người.
Còn nhớ lần đầu tiên Đinh Hạo gặp Đinh Hồng Lệ, trong đại điện đó bình phong hồng có ảo giác xuân cung đồ, bên người có mấy chục thiếu nữ oanh yến ăn mặc hở hang cực kỳ xinh đẹp đi theo. Đinh Hồng Lệ như nữ nhân phong trần trong chố nnhân gian, làm người ta không hiểu nổi phẩm tính của nàng, nhưng thật lòng tốt với Đinh Hạo.
Đinh Hồng Lệ rất hứng thú với Đinh Hạo, hỏi:
– Tiểu tử, xong chuyện nơi này rồi ngươi định đi đâu?
Đinh Hạo thản nhiên nói:
– Ta muốn đi Nam Vực.
Đinh Hồng Lệ trầm ngâm nói:
– Nam Vực? À, phải rồi, ngươi định tìm muội muội mất tích đúng không?
Lòng Đinh Hạo run lên, kinh ngạc hỏi:
– Tuần Sát Sử cũng biết muội muội của ta ở Nam Vực? Người hiểu ta như vậy, cùng họ Đinh, có phải là…
Đinh Hạo không kiềm được, các loại dấu hiệu chứng minh hắn và Đinh Hồng Lệ có quan hệ gì đó.
Đinh Hồng Lệ nửa cười nửa không nhìn Đinh Hạo:
– Ngươi muốn biết ta với ngươi có quan hệ gì?
Đinh Hạo dứt khoát gật đầu, nói:
– Đúng vậy.
Nhưng Đinh Hồng Lệ lắc đầu, nói:
– Bây giờ chưa phải lúc nói với ngươi, sẽ có ngày ngươi hiểu. Ngươi muốn đi Nam Vực cũng tốt, ra ngoài hiểu biết nước ngoài như thế nào. Mặt nước bình tĩnh không thể rèn luyện ra thủy thủ ưu tú. Sau này ngươi phải hoàn thành sứ mạng của mình, nên đi ra ngoài nhìn ngươi mới hiểu thế giới lớn bao nhiêu.
Sứ mạng của ta?
Ta có sứ mạng quái quỷ gì?
Đinh Hạo cảm thấy Đinh Hồng Lệ nói chuyện lảm nhảm, bất đắc dĩ thở dài, không hỏi thêm.
Nếu Đinh Hồng Lệ đã nói vậy Đinh Hạo đành nhận sự thật có hỏi gì nàng cũng không chịu nói.
– Hì hì hì, tiểu tử, đừng nản lòng, sự thật không phức tạp như ngươi nghĩ, sẽ có ngày ngươi biết. Được rồi, chỗ này không cần ta nữa. Trần bá, chúng ta đi.
Tiếng cười chưa dứt Đinh Hồng Lệ đã biến mất trong không trung.
Trần bá thực lực cao thâm khó dò không biết biến mất từ khi nào.
Chương 775: Cửu Thiên Huyền Nữ Kim Thuyền (thượng)
Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy nhìn thấy hết, lòng vô cùng rung động. Thực lực của Đinh Hồng Lệ, Trần bá quả thực là không thể tưởng tượng.
Với ánh mắt của Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy mà không thể nhìn ra Đinh Hồng Lệ, Trần bá rời đi như thế nào. Huống chi trên bầu trời cổ thành Kiếm Đô bày đầy các loại minh văn trận pháp hư không, người bình thường không thể xé rách hư không. Trần bá, Đinh Hồng Lệ ra vào cổ thành Kiếm Đô như đến chốn không người, thực lực như vậy còn trên cả cường giả Võ Thánh cảnh.
* * *
Chớp mắt nửa tháng qua đi.
Tin tức Liệt Thiên Kiếm tông bị tiêu diệt dẫn đến chấn động dần bình ổn lại. . truyện tiên hiệp hay
Trên thế giới này tùy thời có cường giả, đại thế lực như pahó hoa biến mất. Mạnh thắng yếu thua, cường giả là vua, từ xưa đã như vậy. Ban đầu rung động qua đi mọi người thói quen sự việc.
Ngược lại tin tức yêu ma Nê Châu bạo loạn dần lan trong Bắc Vực.
Trong kiếp nạn này nhân loại bị tổn hại nặng. Nguyên Nê Châu có ít nhất ba, bốn ngàn vạn tộc nhân chết đi, trở thành thức ăn cho yêu ma, sinh linh đồ thán, tử thương vô số, máu chảy thành sông, xác chất đống thành núi. Nghe nói nguyên Nê Châu trừ Quắc thành ra nhân loại chết hết, không ai may mắn sống sót, vô cùng thảm thiết.
Đây là quy mô đồ sát lớn nhất Bắc Vực trong gần trăm năm qua.
Tin tức lộ ra dấy lên thù hận lắng động nhiều năm qua của nhân loại và yêu tộc.
Rất nhiều cường giả nổi tiếng xuất thân từ Nê Châu sau đó đầu vào tông môn đại châu khác nghe tin xong lòng đầy thù hận chạy ngay đến Nê Châu, thề phải báo thù cho người thân, bằng hữu đã chết, quyết tiêu diệt sạch yêu tộc Nê Châu. Ai nấy mắt đỏ ngầu, thấy yêu ma là giết. Toàn Nê Châu hỗn loạn, sát khí ngập trời.
Ai đi tới Nê Châu đều giật mình trước cảnh tượng thê thảm trên đường đi.
Kên kên bay đầy trời, chim ăn xác chết và quạ, xác chưa thối rữa, tứ chi rải rác, máu đông thành từng cục như nham thạch, tường thành cháy đen nhanh đổ nát thê lương, sụp xuống. Võ giả chết trận, đao kiếm gãy, mặt đất bị máu nhuộm đó hóa thành vũng bùn.
Đưa mắt nhìn ngay cả thực vật cũng biến thành màu đỏ.
Mùi hôi nồng nặc, các loại giòi bọ sinh ra, như địa ngục trần gian.
Tình huống biến cực kỳ hỗn loạn.
Mãi đến một vị điện chủ vòng ngoài Huyền Sương Thần Cung mang theo gần ngàn Huyền Sương Thần Vệ giáng xuống Nê Châu, một hơi nhổ hai mươi mốt thế lực yêu tộc thì cuộc hỗn chiến lên đến đỉnh. Cuối cùng Huyền Sương Thần Cung mạnh mẽ trấn áp yêu tộc tạm thời đặt dấu chấm hết.
Sau chiến tranh, yêu tộc Nê Châu trả giá nặng nề, cuộc chiến hai bên đâu thua.
Khói thuốc súng chậm rãi tán đi.
Cuộc náo động này biến Nê Châu thành vùng đất chết chóc, dù là nhân loại hay yêu tộc giảm số lượng xuống tám mươi phần trăm.
Có thể tưởng tượng trong thời gian rất dài mảnh đất ngày xưa không quá phồn hoa sẽ càng hoang vu hơn.
Cuối cùng không biết Huyền Sương Thần Cung, thế lực đỉnh giai yêu tộc ký hiệp ước gì, lực lượng hai bên rút khỏi Nê Châu, mặc cho nhân loại, yêu tộc vùng đất này tự lo.
Nhưng còn có vài tin đồn khác nổi lên.
Nghe nói kiếp nạn Nê Châu là thế lực vực ngoại nào đó núp trong chỗ tối cố ý lên kế hoạch, gợi lên thế lực Huyền Sương Thần Cung, Bắc Vực yêu thần xung đột. Nhân loại, yêu tộc hào bình gần ngàn năm đã nghỉ ngơi lấy lại sức, vài thế lực không vừa lòng tình huống này nên rục rịch, muốn tạo ra thánh chiến hai tộc một lần nữa để ngư ông đắc lợi.
Có người tuyên bố tình huống bình tĩnh mặt ngoài này sẽ không kéo dài lâu. Bình tĩnh ngắn ngủi qua đi sẽ là bão tố càng khủng khiếp hơn.
Không chỉ có Bắc Vực, nguyên Vô Tận đại lục đều chìm trong hỗn loạn, giết chóc.
Đủ loại tin đồn nổi lên, đều truyền ra từ nội bộ một số địa thế lực. Trong phút chốc lòng người hoảng sợ, cảm giác mưa dột nóc nhà, mây đen che kín, tận thế sắp đến.
Mấy điều này tạm thời không liên quan đến Đinh Hạo.
Bởi vì bây giờ Đinh Hạo đã rời khỏi Bắc Vực.
* * *audio coi am
Vô Tận đại lục chia năm đại vực là đông, nam, tây, bắc, trung.
Xuất phát từ Bắc Vực đi hướng Nam Vực không gần nhau nên đường đi rất dài. Tuyến đường gần nhất là ngang qua Trung Thổ Thần Châu, xuyên qua vô số đại châu của Trung Thổ Thần Châu, nhờ trận pháp truyền tống trận vực môn không ngừng truyền tống đi Nam Vực.
Đây là hành trình rất dài.
Lúc trước Kim Thiền từng nói đi mãi không ngừng nghỉ, toàn dùng trận pháp truyền tống trận vực môn thì phải mất gần nửa năm.
Từ lúc Đinh Hạo tạm biệt đám người Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy, Tống Khuyết mập đã qua một tháng.
Một tháng trước Đinh Hạo, Kim Thiền gặp nhau, xuất phát đi Nam Vực tìm muội muội Đinh Khả Nhi. Bây giờ Đinh Hạo, Kim Thiền đã ra khỏi Bắc Vực đến Trung Thổ Thần Châu.
Ngày hôm nay mặt trời lặn hướng tây.
Đinh Hạo, Kim Thiền đến Hoàng Châu trong bốn mươi châu của Trung Thổ Thần Châu.
Hoàng Châu không phải là đại châu trong bốn mươi châu của Trung Thổ Thần Châu. Hoàng Châu xếp sau ba mươi, nhưng nó là mảnh đất phì nhiêu nhất Vô Tận đại lục, chỗ này bốn mùa rõ ràng, lực lượng triều tịch thiên địa hùng hậu, linh khí dồi dào, tụ tập linh khí thiên địa, địa linh nhân kiệt, phong cảnh kỳ dị tú mỹ. Từ khi Đinh Hạo xuyên qua Vô Tận đại lục hiếm khi thấy phong cảnh như vậy.
Kim Thiền nhìn nước sông chảy, nhẹ giọng nói:
– Xem ra tối nay phải ở lại bờ sông Sở Hà.
Nơi Đinh Hạo, Kim Thiền đang ở có tên là Sở thành.
Sở thành là một trong mấy thành thị quy mô khá lớn trong Hoàng Châu, bên trong có trận pháp truyền tống trận vực môn đi thông nhiều châu vực, thành thị trong Trung Thổ Thần Châu. Nhưng người từ bên ngoài đến muốn đi trận pháp truyền tống trận vực môn phải báo cáo trước, bình thường buổi tối vực môn sẽ đóng lại. Tối nay Đinh Hạo, Kim Thiền không thể đi tiếp.
Đinh Hạo gật đầu, nói:
– Cũng tốt, trước đây chưa từng gặp sông lớn như vậy, ngắm cảnh đẹp cũng hay.
Vị trí Đinh Hạo, Kim Thiền đang ở là một tửu lâu cao mấy chục tầng nằm giữa Sở thành.
Ngồi bên cửa sổ nhìn mặt trời đỏ như máu phía xa chậm rãi chìm xuống nước sông.
Sở Hà đi qua Sở thành, chia tòa thành lớn làm hai nửa. Mặt sông rộng mấy chục dặm, nước sâu không thấy đáy, thoạt trông dòng chảy chậm nhưng sâu dưới năm mươi thước là dòng nước xiết dâng lên, sóng ngầm vô số, vô cùng đáng sợ. Cường giả cảnh giới Võ Vương cảnh lặn xuống độ sâu cỡ đó là chết chắc.
Thuyền như thoi đưa lướt trên mặt sông, đều là bảo thuyền có minh văn gia cố, cực kỳ chắc chắn, không sợ ngược dòng, tốc độ rất nhanh để lại từng vệt dài không tan trong nước.
Con sông này quá rộng, như là biển cả.
Kiếp trước Đinh Hạo chưa từng gặp sông nào mênh mông như vậy, nhìn từ trên cao cảm thấy đẹp không sao tả xiết. Trời nước một màu, nước sông bị nửa vầng mặt trời nhuộm đỏ, các loại thuyền xuyên qua như tòa lầu lớn di động trên mặt nước, nhỏ thì giống như liễu lênh đênh, nhiều không đếm xuể.
Đinh Hạo kiềm không được khen:
– Đúng với danh Trung Thổ Thần Châu, cảnh tượng phồn hoa, các thành Bắc Vực không thể sánh bằng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










