Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 151 [ chương 751 đến 755 ]
❮ sautiếp ❯Chương 751: Cho rằng ta sẽ không giết người sao (thượng)?
Mới đầu Võ tiên sinh mặt chữ điền có thể vận kiếm thức hoàn chỉnh phản kích nhưng sau này mặc cho gã bùng phát ra huyền khí thế nào, biến đổi kiếm thức ra sao vẫn bị băng kiếm quỷ mị lôi kéo, thân bất do kỷ bị kéo đi.
Võ tiên sinh mặt chữ điền giật mình kêu lên:
– Ngươi… Đây là yêu pháp gì?
Võ tiên sinh mặt chữ điền hết sức vùng vẫy.
Mặt Đinh Hạo bình tĩnh không đáp lời Võ tiên sinh mặt chữ điền.
Đinh Hạo mặc áo xanh, tay cầm băng kiếm không nhanh không chậm đến đi biến đổi, thân pháp cực kỳ tiêu sái, như thần tiên múa dưới ánh trăng. Võ tiên sinh mặt chữ điền có khổ không nói nên lời, gã như người say bị Đinh Hạo mang theo lảo đảo, cuối cùng gã không thể thi triển kiếm thuật hoàn chỉnh.
Từ đầu đến cuối cuộc quyết đấu kiếm thuật không có một chút thanh âm trường kiếm va chạm.
Cố Tinh Nhi nhìn trợn mắt há hốc mồm.
– Thì ra thư sinh ngốc thật sự là cao thủ tuyệt đỉnh, nói vậy ban ngày người khiển trách Chu Hoành cũng là hắn. Với thực lực như hắn có thể hoành hành các châu, không biết tại sao xen lẫn trong Đà Linh thương đội? Hắn cóm ục đích gì?
Cố Tinh Nhi thông minh cả đời cũng không bao giờ nghĩ ra Đinh Hạo bị mfu đường nên mới nuộc lòng đi theo Đà Linh thương đội.
Lúc này Cố Tinh Nhi vẫn không thể nhúc nhích, nói chuyện, nếu không thì nàng đã hét to lên.
Cố Tinh Nhi cực kỳ giật mình.
Chính lúc này…
Võ tiên sinh mặt chữ điền nghiêng ngả một lúc sau không kiềm được la lên:
– Đủ rồi!
Võ tiên sinh mặt chữ điền ném song kiếm mới thoát ra khỏi lực dính kỳ dị, nghiêng ngả lùi năm bước miễn cưỡng đứng vững. Võ tiên sinh mặt chữ điền thấy chóng mặt như uống rượu say, gã chỉ vào Đinh Hạo.
Võ tiên sinh mặt chữ điền hét to:
– Ngươi sử dụng yêu pháp bậy bạ gì?
Đinh Hạo thu kiếm thức băng kiếm bạc tan biến trong không khí.
Đinh đinh!
Song kiếm dính trên băng kiếm rớt xuống đất cắm vào khe đá, thân kiếm rung rinh.
– Mười hai môn kiếm thuật, dính tự quyết là một trong các kiếm quyết mỗi một kiếm giả đều thông hiểu. Nếu ngươi tự xưng là cường giả kiếm đạo vì sao không có ánh mắt nhìn ra nó?
Đinh Hạo khoanh tay đứng, hơi thở bình tĩnh như thanh trường kiếm có sự sống, quần áo phất phơ, cực kỳ tiêu sái, có phong độ tông sư.
Mặt Võ tiên sinh mặt chữ điền đỏ rần, tức giận bác bỏ:
– Không thể nào! Người nàoh ọc kiếm thuật đều hiểu dính tự quyết nhưng không thể đến mức độ biến thái như thế, nó chỉ là pháp môn vận kiếm cơ bản nhất, sao có thể dính được kiếm thuật ta thúc giục huyền khí cảnh giới Đại Tông Sư cảnh? Ngươi đừng hòng lừa ta!
Đinh Hạo mỉm cười nói:Nguồn truyện audio Podcast
– Vậy chỉ có thể trách ngươi thiếu kiến thức.
Lòng Đinh Hạo máy động.
Vù vù vù vù vù!
Hai thanh trường kiếm cắm dưới đất bay hướng Võ tiên sinh mặt chữ điền.
Võ tiên sinh mặt chữ điền vươn hai tay bắt lấy song kiếm.
Đinh Hạo lắc người, một thanh băng kiếm bạc lại ngưng tụ trong tay. Đinh Hạo đâm một kiếm.
Võ tiên sinh mặt chữ điền cảm thấy một đóa hàn mang như ngôi sao trong bóng đêm ập đến, ánh sáng lạnh đập vào mặt như đao cắt. Võ tiên sinh mặt chữ điền hét một tiếng, song kiếm rung lên. Xoẹt xoẹt, một chuỗi kiếm hoa phản kích ra ngoài.
Nhưng trong chớp mắt đóa hàn mang như phân thân ảo ảnh bỗng nổ tung hóa thành vô số ánh sao.
Tựa như pháo hoa nở trong trời đêm.
Võ tiên sinh mặt chữ điền cười to bảo:
– So kiếm nhanh với ta? Ha ha ha ha ha ha! Đừng quên ta có song kiếm.
Song kiếm như ảo ảnh nhanh như chớp đâm ra từng cái bóng.
Một lớn hơn hai, chắc chắn song kiếm nhanh hơn đơn kiếm.
Chỉ cần đối thủ không sử dụng chiến pháp lực dính quái dị gần như yêu pháp thì Võ tiên sinh mặt chữ điền tin tưởng tuyệt đối gã sẽ thắng.
Đặc biểt là đạo khoái kiếm, Võ tiên sinh mặt chữ điền đã là cao thủ khoái kiếm số một Quắc thành, trong một giây ra một trăm lẻ tám kiếm độc bộ Nê Châu. Thiếu niên quái dị trước mắt không biết tự lượng sức mình muốn so khoái kiếm với gã? Đúng là tự rước nhục.
Lòng máy động, chớp mắt Võ tiên sinh mặt chữ điền đã đâm ra hơn một trăm kiếm.
Không khí bị mũi kiếm đâm nổ vang tiếng rít sắc nhọn không ngừng, như có hai bồng hỏa hoa nổ trong tay Võ tiên sinh mặt chữ điền. Ánh sáng chói mắt bắn ra bốn phía, bởi vì Võ tiên sinh mặt chữ điền ra kiếm quá nhanh, ma sát không khí hai bên trường kiếm sinh ra hỏah oa nóng cháy.
Võ tiên sinh mặt chữ điền rất có lòng tin chẳng những chặn được toàn bộ kiếm quang của thiếu niên áo xanh còn phản kích lại.
Nhưng xảy ra chuyện quái dị.
Ngay khi Võ tiên sinh mặt chữ điền đâm kiếm ra thì kiếm quang đầy trời trước mặt gã bỗng biến mất, tan trong hư vô như chưa từng xuât hiện.
Cùng lúc đó, Đinh Hạo lắc người nhẹ nhàng trở về chỗ cũ.
Võ tiên sinh mặt chữ điền cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Như thế nào? Không dám so…
Hào khí dâng trào trong ngực Võ tiên sinh mặt chữ điền, gã định nói gì chợt thấy lồng ngực lạnh lẽo. Võ tiên sinh mặt chữ điền cúi đầu nhìn, mặt đổi sắc như ăn phải chuột chết.
Thì ra không biết từ khi nào ngực áo Võ tiên sinh mặt chữ điền bị đâm thủng lỗ chỗ.
Mỗi một lỗ thủng nhỏ cỡ đầu kim vừa đúng đâm rách ba lớp vải nhưng không bị thương làn da, nếu nhìn kỹ sẽ càng thêm rung động phát hiện những lỗ nhỏ ch icthí hợp thành đồ án mèo mập mọc cánh, cực kỳ tinh xảo!
Võ tiên sinh mặt chữ điền mặt đỏ rực như gan heo.
Võ tiên sinh mặt chữ điền hiểu ngay mới rồi khi thiếu niên áo xanh vung kiếm đã đâm ra mấy trăm kiếm, mỗi kiếm ngừng đúng lúc chỉ đâm rách y phục, không bị thương làn da. Tốc độ này vượt qua phạm trù phản ứng của Võ tiên sinh mặt chữ điền tự nhận là khoái kiếm số một Nê Châu, gã không hề phát hiện ra.
Đáng sợ hơn là tốc độ kiếm quá nhanh, lặng lẽ hoàn thành.
Bản thân Võ tiên sinh mặt chữ điền nổi danh khoái kiếm, gã biết rõ ra kiếm càng nhanh thì tiếng mũi kiếm đâm không khí càng chói tai. Nếu tốc độ kiếm vượt qua tốc độ âm thanh thì trong khoảng cách gần thế này không thể nào không có chút tiếng động.
Nhưng kiếm của đối phương đã…
Võ tiên sinh mặt chữ điền nghĩ đến đây như bị đổ thau nước đá từ đầu đến chân, lòng lạnh lẽo.
Võ tiên sinh mặt chữ điền dùng thuật khoái kiếm rung động Nê Châu nhưng bây giờ không thể phát hiện tốc độ thiếu niên áo xanh xuất kiếm.
Chênh lệch lớn đến đáng sợ.
Trong khoảnh khắc này Võ tiên sinh mặt chữ điền bắt đầu tin tưởng lúc trước song kiếm bị dính không phải đối phương dùng yêu pháp mà là dính tự quyết, một trong mười hai pháp môn kiếm thuật cơ bản nhất. Tức là tạo nghệ đạo kiếm thuật của thiếu niên áo xanh cao đến Bắc Vực giục ngựa khó theo kịp.
Càng khiến lòng Võ tiên sinh mặt chữ điền lạnh lẽo là mới rồi trong quá trình chiến đấu, đối thủ từ đầu đến cuối không hề kích phát ra huyền khí.
Tức là đối phương chỉ dựa vào kiếm thuật cao minh tinh diệu đánh bại Võ tiên sinh mặt chữ điền cảnh giới Đại Tông Sư cảnh.
Chương 752: Cho rằng ta sẽ không giết người sao (hạ)?
Kiếm thuật như vậy Võ tiên sinh mặt chữ điền chưa từng nghe thấy, gần như truyền thuyết hoang đường.
Võ tiên sinh mặt chữ điền khó nhọc nói ra từng chữ:
– Ngươi… Võ ta… Thua… Ài…
Cuộc quyết đấu kiếm thuật hôm nay là đả kích lớn nhất đời Võ tiên sinh mặt chữ điền, mọi thứ gã thấy kiêu ngạo vào lúc này, trước mặt thiếu niên áo xanh chỉ cỡ mười bảy tuổi không chịu nổi một kích. Đối thủ nhẹ nhàng đánh vỡ mọi niềm tin của Võ tiên sinh mặt chữ điền.
Lúc trước Võ tiên sinh mặt chữ điền không tin trên thế giới có loại kiếm thuật này.
Nhưng bây giờ…
Võ tiên sinh mặt chữ điền cảm thấy gã là ếch ngồi đáy giếng.
Đinh Hạo không nói, vung tay áo. Bốn cây cờ to đỏ rực cắp bốn góc hậu viện bị rút lên cắm trước mặt Võ tiên sinh mặt chữ điền, nói cho gã biết thủ đoạn con nít này không thể làm gì được hắn. Đinh Hạo muốn phá vỡ trận pháp này chỉ cần một ý nghĩ.
Cùng lúc đó.
Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ đứng bên cạnh sợ hãi mặt trắng bệch.
Võ tiên sinh mặt chữ điền là cao thủ kiếm thuật số một Quắc thành, sức chiến đấu mạnh đếm trên đầu ngón tay, nhưng trước mặt thiếu niên áo xanh như yêu nghiệt lại thất bại thảm hại, thua không có cớ gì để chối. Cái tên này còn trẻ tuổi mà sao khủng bố đến vậy? Hắn là ai?
Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ nghĩ đến mình chọc vào người như vậy, gã rất hối hận.
Dù Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ có thân phận là thiếu thành chủ, có lẽ nó rât tôn quý với nhiều người nhưng khi gặp cường giả thật sự thì không đáng nhắc đến.
Đinh Hạo vẫy tay nói:
– Các ngươi đi đi.
Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ, Võ tiên sinh mặt chữ điền thở phào, xoay người đi.
Đinh Hạo lên tiếng:
– Chờ đã.
Ánh mắt Đinh Hạo như kiếm liếc Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ, Võ tiên sinh mặt chữ điền, gằn từng chữ:
– Đã quên lời ta nói lúc đầu sao? Để lại chút gì rồi đi.
Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ, Võ tiên sinh mặt chữ điền biến sắc mặt.
Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ hiểu ý Đinh Hạo, không cam lòng nói:
– Cái này… Chúng ta tài nghệ không bằng người, nên chịu nhục, nhưng các hạ yêu cầu hơi quá đáng, chúng ta…
Đinh Hạo nhướng mày, sát khí lướt qua:
– Không lẽ ngươi nghĩ rằng ta sẽ không giết người?
– Các hạ bớt giận…
Võ tiên sinh mặt chữ điền bị luồng sát khí ngút trời hù run rẩy, hiểu là thiếu niên áo xanh không chỉ có thực lực cao sâu mà càng là sát thần đi trong núi thây biển máu, lạnh lùng vô tình.
Bộp!
Vòi máu phun ra, kiếm quang trong tay Võ tiên sinh mặt chữ điền chợt lóe, ngón út tay trái đứt lìa rớt xuống đất.
Mặt Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ lúc xanh lúc đỏ, thấy thực lực cường đại như Võ tiên sinh mặt chữ điền còn ngoan ngoãn chịu thua, gã cắn răng giơ kiếm chặt nửa khúc ngón út, xoay người định đi.
– Đứng lại.
Đinh Hạo nhìn chằm chằm Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ, gằn từng chữ:
– Ta nói là một ngón tay, không phải nửa ngón.
– Ngươi… Đừng hiếp người quá đáng! Phủ thành chủ ta không dễ ăn hiếp, cùng lắm chúng ta ai đi đường nấy, ai sợ ai?
Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ cố nén đau đớn, tức giận người run rẩy.
Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ cứng cổ lên, gã là nhân vật nào? Từ lúc rớt khỏi bụng mẹ Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ đã không chịu cơn tức này, hôm nay tự cắt một khúc ngón tay mà đối phương vẫn còn hùng hổ dọa người, gã không thể nhịn nữa.
– Hừ! Thứ không biết sống chết.
Ánh mắt Đinh Hạo mất kiên nhẫn, nhướng mày kiếm.
Vù vù vù vù vù!
Một luồng kiếm quang xẹt qua.
Máu phun ra.
Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ rú lên:
– A!
Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ đau muốn xỉu.
Bàn tay trái của Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ bị kiếm khí chặt đứt tận cổ tay, máu tuôn như suối lộ khúc xương trắng phau.
– Ngươi…
Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ định chửi cái gì. Võ tiên sinh mặt chữ điền đứng bên cạnh sợ quá vội bịt miệng Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ, sợ tiểu thiếu gia không biết nặng nhẹ nói ra câu nào chọc giận sát thần trước mắt thì toàn phủ thành chủ sẽ bị liên lụy.
Thực lực Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ không đủ, không cảm giác được thiếu niên áo xanh đáng sợ. Võ tiên sinh mặt chữ điền thật sự sợ teo tim.
Thật ra mấy năm nay Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ tác oai tác quái trong Quắc thành, đặc biệt là gã làm hại những thiếu nữ, chỉ mấy tội đã đủ cho gã chết mấy trăm lần. Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ quá kiêu căng, hôm nay đạp trúng đinh cũng xem như báo ứng.
Võ tiên sinh mặt chữ điền nhìn ra được thiếu niên áo xanh không phải người thích giết chóc, nếu đổi lại cường giả cùng đẳng cấp khác thì Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ nói mấy câu đã sớm phơi thây tại chỗ.
Nói đùa, cường giả trình độ này ánh mắt như pháp, sao có thể tùy tiện khiêu khích?
Võ tiên sinh mặt chữ điền kéo Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ lắc người chạy ra ngoài hậu viện, trở về đường cũ. Thân hình Võ tiên sinh mặt chữ điền như hồn ma lướt qua con phố bay hướng phủ thành chủ. Quắc thành xuất hiện cường giả như vậy, Võ tiên sinh mặt chữ điền phải nhanh chóng báo cho thành chủ và hai thế lực khác.
Khi Võ tiên sinh mặt chữ điền rời khỏi hậu viện Địa Hổ khách sạn khoảng mấy ngàn thước thì bỗng trên bầu trời vang một chuỗi tiếng nổ khủng khiếp.
Võ tiên sinh mặt chữ điền bản năng ngẩng đầu lên nhìn, ngạc nhiên.
Yêu khí xanh biếc cuồn cuộn vô tận như tầng mây rậm rạp che trời không biết từ khi nào bao trùm nguyên Quắc thành. Yêu khí cuồn cuộn đậm đặc như chất dịch xanh ẩn chứa lực lượng ăn mòn khủng khiếp, nơi yêu khí đi qua phát ra tiếng xèo xèo. Màn sáng minh văn trận pháp bảo vệ Quắc thành mấy ngàn năm bị ăn mòn dần biến mỏng, tùy thời tan vỡ.
Một con yêu ma khổng lồ không biết bản thể là gì ẩn hiện trong yêu khí xanh biếc, bốn con mắt to đỏ rực như ao máu bắn ra bốn cột đỏ như kiếm quang không ngừng đánh vào màn sáng minh văn trận pháp.
– Đây là… Sao có thể? Đại yêu cảnh giới yêu hoàng. Trời ạ, Quắc thành nguy hiểm rồi!
Võ tiên sinh mặt chữ điền cảm thấy đầu óc trống rỗng.
Vì sao xuất hiện địa yêu cảnh giới này?
Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ cũng bị hù ngu ra:
– Đây là…
Xuất hiện yêu ma khủng bố như vậy tuyệt đối là ác mộng với Quắc thành.
Cứ mặc cho công kích tiếp tục thì e rằng vòng bảo hộ minh văn sẽ tan vỡ, một khi thành phá, số lượng yêu tộc chen chúc tràn vào trong một đêm biến tòa cổ thành ngàn năm Quắc thành thành một tòa Tu La huyết ngục.
Bốn phía Quắc thành vang tiếng la hét.
Có vài luồng sáng rực rỡ từ trong Quắc thành bắn lên cao công kích yêu khí cuồn cuộn, là mấy vị người thủ hộ thực lực mạnh nhất thành, cảnh giới đến đỉnh nửa bước Võ Vương cảnh. Bọn họ nương nhờ tất cả bảo khí kích phát ra lực lượng tăng gấp mấy lần mong sẽ ngăn được địa yêu.
Mọi người nín thở.
Nhưng rất nhanh phân ra thắng bại.
Mấy người kia bị hất về càng nhanh hơn, hộc máu tung tóe.
Chương 753: Thanh y như ngọc là thư sinh
– Nguy rồi…
Mặt Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ, Võ tiên sinh mặt chữ điền trắng bệch.
Người trong Quắc thành nhìn thấy hình ảnh này trái tim rớt xuống đáy vực.
Tai nạn đáng sợ nhất sắp xảy ra.
Chính lúc này…
Chợt vang tiếng hét to:
– Nghiệt chướng!
Vù vù vù vù vù!
Một luồng kiếm quang vô cùng rực rỡ từ hướng Địa Hổ khách sạn bay lên cao nhập vào yêu khí xanh đậm cuồn cuộn.
Kiếm quang như thần kéo, nơi nó đi qua cắt yêu khí xanh đậm táchra hai bên.
Lần đầu tiên có người rẽ được tầng mây yêu khí như biển cả, biến cố đột ngột làm mọi người ngẩn ngơ sau đó hét ra tiếng.
– Là người đó!
Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ, Võ tiên sinh mặt chữ điền liếc nhau, chớp mắt hiểu ra điều gì.
Là thiếu niên áo xanh kiếm thuật như thần hành động.
Tinh thần Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ, Võ tiên sinh mặt chữ điền rung lên, mắt sáng ngời.
Đúng rồi, tại sao bọn họ quên mất thiếu niên áo xanh?
Kiếm thuật xuất thần nhập hóa đó vô cùng đáng sợ, cùng là nhân loại thiếu niên áo xanh không nên thấy chết không cứu, giờ hắn đã chịu ra tay. Có thiếu niên cao thủ bí ẩn ở, tối nay Quắc thành còn có hy vọng giữ vững đi?
Trái tim Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ, Võ tiên sinh mặt chữ điền thít chặt.
Tuy trước đó Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ, Võ tiên sinh mặt chữ điền hận thiếu niên kiếm thần muốn chết nhưng lúc này hai người thầm cầu nguyện, Đinh Hạo sẽ chiến thắng đại yêu. Nếu Quắc thành bị phá thì ngàn vạn yêu tộc như thủy triều ập đến, Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ, Võ tiên sinh mặt chữ điền khó thể thoát khỏi cái chết.
* * *
– Đó là ai?
Chỗ trú của Ngọa Hổ tông, một cường giả tóc bạc toàn thân đẫm máu ngửa đầu nhìn lên trời, trong mắt chất chứa mong chờ.
– Tông chủ, hình như là cường giả bí ẩn nào đó ra tay.
Mấy trăm đệ tử Ngọa Hổ tông cảnh giác vây quanh cường giả tóc bạc, cùng nhau reo lên. Mới rồi tông chủ sử dụng bảo khí ngạo Hổ Chi Nha của tông môn Ngọa Hổ tông chém đao nhưng không thể phá mở mây yêu, bị yêu hoàng chấn rớt xuống dưới. Các đệ tử Ngọa Hổ tông tuyệt vọng, không ngờ vào phút nguy cấp bất ngờ xuất hiện cứu tinh.
– Kiếm thuật thật mạnh mẽ, người đó là ai? Trong Quắc thành có bao nhiêu cao thủ ta đều gặp qua nhưng chưa từng thấy kiếm khí cường đại đến vậy.
Cường giả tóc bạc ổn định vết thương, lòng hoảng sợ.
Cường giả tóc bạc không nghĩ ra người bí ẩn ra tay có lai lịch gì.
Có đệ tử Ngọa Hổ tông kiềm không được hỏi:
– Sư phụ, người này ngăn được yêu hoàng không?
Cường giả tóc bạc lắc đầu, nói:
– Với thị lực của ta tạm thời không nhìn ra, nhưng kiếm thuật của người này tinh tuyệt đời này ta hiếm thấy, chắc là có hy vọng.
Nghe tông chủ nói, các đệ tử Ngọa Hổ tông yên bụng, nhìn chằm chằm mây yêu khí xanh biếc cuồn cuộn trên bầu trời, kiếm quang to màu bạc không ngừng đâm xuyên mây yêu, sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
* * *
Phủ thành chủ.
Nam nhân trung niên mặc giáp vàng ngực ấn ba dấu vuốt ghê người, khóe môi chảy máu ngẩng đầu nhìn chiến đấu trên bầu trời, vừa mừng vừa kinh nói:
– Là ai? Có thể phá mở mây yêu hộ thân của yêu hoàng đó? Từ khi nào Quắc thành ta xuất hiện một người kiếm thuật thần như vậy?
– Thành chủ hồng phúc tề thiên, Quắc thành của ta được cứu rồi!
– Đây đều là thành chủ cai trị tài giỏi, Quắc thành phồn thịnh nên mới có cường giả thần bí ẩn cư tại đây…
Đủ các thanh âm nịnh hót reo lên.
Nam nhân trung niên mặc giáp vàng lại hộc ngụm máu, vận khí ức chế thương thế. Nam nhân trung niên giáp vàng hừ lạnh một tiếng, nhìn bốn phía.
Nam nhân trung niên mặc giáp vàng nét mặt sa sầm nói:
– Hoành nhi dâu? Đi đâu rồi? Tiểu nghiệt súc đó suốt ngày lấy danh phủ thành chủ làm xằng làm bậy, trong phút quan trọng như vậy không thấy bóng người, tức chết ta!
– Thành chủ bớt giận!
* * *
Bên dưới pho tượng Bắc vực Huyền Sương Chiến Thần.
Một nam nhân tráng niên khôi ngô mặc huyền sương chiến giáp, mái tóc đen xõa tung, eo có một vết thương bị cào nát gần như xé người gã ra làm hai. Nam nhân tráng niên khôi ngô mặc huyền sương chiến giáp vẫn đứng thẳng, kiếm to cắm trên mặt đất trước mắt, hai tay gác lên chuôi kiếm. Mười mấy Huyền Sương Thần Vệ đứng bên cạnh nam nhân tráng niên khôi ngô mặc huyền sương chiến giáp.
– Từ khi nào Nê Châu có cao thủ kiếm thuật như vậy? Tại sao Huyền Sương Thần Cung không có chút tin tức?
Mắt nam nhân tráng niên khôi ngô mặc huyền sương chiến giáp như điện nhìn chằm chằm chiến đấu trên bầu trời, lầm bầm:
– Nếu người này có thể đẩy lùi yêu hoàng, cứu mạng mấy trăm vạn người thì xem như công đức lớn, phải bẩm báo thần cung khen hắn.
Nói đến đây nam nhân tráng niên khôi ngô mặc huyền sương chiến giáp nhỏ giọng nói:
– Ta thấy luồng kiếm quang đó phát ra gần khu mười thành bắc, lập tức phái người điều tra xem có manh mối gì không.
– Tuân lệnh!
Hai Huyền Sương Thần Vệ mặc giáp vàng khom người, hóa thành tia chớp bay nhanh hướng Địa Hổ khách sạn.
Một Huyền Sương Thần Vệ kiềm không được nói:
– Tuần Sát Sử đại nhân hãy chữa vết thương đi.
– Không sao, nhìn xem tình hình đã, chờ nhìn xem đã. Ài, hy vọng người này sẽ thành công, không thì…
Một tay nam nhân tráng niên khôi ngô mặc huyền sương chiến giáp che vết thương bên hông, nhìn chăm chú chiến đấu trên bầu trời, biểu tình căng thẳng.
* * *
Hầu như mọi người đều chú ý đến chiến đấu trên bầu trời.
Vào lúc các cường giả Quắc thành đều thua trận, mọi người đã tuyệt vọng, lúc này lòng dâng lên hy vọng.
Vang lên tiếng yêu ma gầm rống trong trời đêm, yêu khí xanh đậm như nước sôi dâng trào, thường có một luồng kiếm quang bạc thô to đâm xuyên yêu khí xanh nghiền trời đêm.
Bởi vì mây yêu xanh bao phủ nên mọi người không thể thấy rõ cho đến giờ rốt cuộc là ai chiếm ưu thế trong trận chiến đấu này.
Nhưng kiếm quang bạc không ngừng đâm ra, cắt yêu khí xanh đậm nói lên cường giả kiếm thuật cho đến bây giờ vẫn chưa thua.
Trên bầu trời chợt vang tiếng gầm giẫn dữ:
– Grao! Grao!
Thanh âm như dã thú bị thương nổi điên.
Biến dị xảy ra.
Mây yêu xanh đậm vô biên vô hạn nhanh chóng co rút lại như cá voi hút nước, ánh sáng càng chói mắt hơn. Cuối cùng mây yêu co rút thành một đoàn sáng xanh biếc cỡ vài trăm thước như mặt trời yêu dã treo trên bầu trời, chiếu rọi Quắc thành sáng như ban ngày.
Mọi người đã thấy hai đối thủ.
Thiếu niên mặc áo xanh, phong độ như ngọc, tóc đen như suối, khí chất giống tiên. Tiếc rằng mặt hắn có ánh sáng mông lung bao phủ không thể thấy rõ mặt thật, nhưng chỉ một bóng dáng đã làm người kiềm không được liên tưởng các từ hình dung như tiêu sái, anh tuấn, phong lưu, hoa quý
Thư sinh áo xanh bí ẩn lơ lửng trong không trung, đâm ra từng chỉ là sẽ hiện kiếm quang sương lạnh rực rỡ chói mắt rạch không gian bắn hướng mặt trời xanh quái dị.
Thư sinh như tiên đứng yên, giơ tay nhấc chân phát ra lực lượng cực kỳ cường đại, vững vàng áp chế yêu hoàng của yêu tộc.
Chương 754: Ngươi có tin ta mù đường không?
Từng giọt máu xanh biếc từ trên bầu trời rơi xuống.
Nhiều cường giả võ đạo hiểu rằng yêu hoàng của yêu tộc đã bị thương.
Phát hiện này khiến bọn họ mừng rỡ như điên.
Trong mặt trời xanh biếc phát ra tiếng rống to:
– Grao! Nhân loại, ngươi là ai? Dám phá hư việc lớn của yêu tộc ta?
Thanh âm như sấm rền quanh quẩn trong thiên địa.
Thư sinh áo xanh không đáp, kiếm khí vô cùng kỳ dị phát ra từ hai tay hắn như luồng thần quang bạc bay lượn trong không trung, cắt đứt trời đêm. Nơi kiếm khí đi qua không gì chắn nổi, kiếm ý mạnh mẽ có thểp há hủy tất cả.
Đoàn sáng xanh biếc rất e ngại kiếm quang bạc này, liên tục né tránh, không dám cứng đối cứng.
– Nhân loại, ngươi không phải người Quắc thành, hay mau lùi lại, đừng để bị cuốn vào. Nếu không thì dù ngươi có thực lực mạnh mẽ cũng khó thoát khỏi cái chết!
Yêu hoàng bí ẩn lên tiếng khuyên nhủ Đinh Hạo, hiếm khi thể hiện thấp người như vậy.
Cuối cùng thư sinh áo xanh cũng chịu mở miếng nhưng đáp án là lạnh lùng không nể mặt:
– Chết đi.
Thư sinh áo xanh tuấn tú lắc người, một đoàn sáng trắng đỏ chớp lóe, thân hình phong độ như ngọc bỗng trướng to ra chớp mắt cao vài trăm thước, biến thành một con vượn to lớn ba đầu sáu tay, toàn thân lông trắng tuyết. Khí lưu trắn mắt thường trông thấy bao phủ quanh thân thư sinh áo xanh tuấn tú, sáu cánh tay đều cầm vũ khí kỳ dị, bốn thanh kiếm, hai thanh đao, lưỡi chớp lóe hoa văn kỳ lạ.
Ba cái đầu của thần vượn màu trắng ba đầu sáu tay cùng gầm lên như ba tiếng sét giữa trời xanh.
Nhiều người cảm giác màng tai ù vang, đầu óc trống rỗng.
Chớp mắt thần vượn màu trắng ba đầu sáu tay di chuyển, tốc độ nhanh nhẹn không tương xứng với thân hình khổng lồ lao vào đoàn sáng màu xanh. Từng đoàn năng lượng kình khí cực kỳ khủng bố dao động, giống như sóng vỗ bờ biển liên miên bất tận.
Chiến đấu trong khoảnh khắc này trở nên khủng bố hơn.
– Có chuyện gì? Tại sao thư sinh áo xanh tuấn tú biến thành cự thú? Chẳng lẽ hắn cũng là yêu ma sao?
– Ngươi thì biết gì, đây là thần thông nhân vương biến, thủ đoạn của cường giả thật sự. Xem ra thư sinh áo xanh tuấn tú quyết giết chết con yêu hoàng này, yên tâm đi, lần này Quắc thành của chúng ta không gặp nguy hiểm gì.
– Thần thông nhân vương biến? Con vượn to màu trắng này trông giống với Ma Sát Bạch Vượn trong thượng cổ bảy mươi hai địa sát thần thú. Nhưng Ma Sát Bạch Vượn không có thần thông ba đầu sáu tay. Loại lực lượng, hơi thở này vượt xa phẩm cấpv Ma Sát Bạch Vượn.
– Mặc kệ là cái gì, chỉ cần hôm nay thư sinh áo xanh tuấn tú xoay chuyển được tình thế cứu Quắc thành thì sau này ta lạy hắn như thân, tạc tượng kim thân cho hắn, mỗi ngày đốt nhang cúng.
Vô số người cầu nguyện, hy vọng cường giả kiếm thuật như kỳ tích đột ngột xuất hiện sẽ cứu được Quắc thành.
Trong vô số cặp mắt nhìn chăm chú, nhiều người cầu nguyện, chiến đấu trên bầu trời bắt đầu có kết quả.
Tiếng gào thét kinh hoàng giận dữ vang lên, một cái chân dị thú to lớn dính máu xanh biếc rớt xuống từ đoàn sáng màu xanh.
Đó là chân thú quái dị to như ngọn núi nhỏ, lông xanh cứng như cương mâu chớp lóe ánh sáng kim loại như đúc bằng kim loại nào đó, vô cùng sắc bén. Dù chân đứt lìa khỏi bản thể vẫn phát ra hơi thở hung ác không gì sánh bằng, dù là cường giả cảnh giới Võ Vương cảnh nếu đến gần sẽ bị lệ khí nghiền nát.
– Con yêu hoàng đó bị thương!
Có người reo lên, thầm thở pahò.
Điều này nói lên cường giả nhân loại bí ẩn kia sau khi thi triển thần thông nhân vương biến đã chiếm ưu thế.
Trong phút chốc tiếng gào thê lương liên tục vang trên bầu trời.
Từng phần cơ thể, móc xanh biếc chảy ào ào như mưa xối trong trời đêm rơi trên vòng bảo hộ minh văn Quắc thành, không ngừng trượt xuống ngoài thành. Giọt máu rơi xuống đất kêu xèo xeo ăn mòn, hòa tan mặt đất thành từng cái hố sâu không thấy đáy.
Trong trời đêm, đoàn sáng màu xanh rực rỡ như mặt trời dần tối đi.
Mơ hồ thấy thần vượn màu trắng ba đầu sáu tay vung đao kiếm, thân hình nhanh nhẹn, một chiêu một thức dạt dào cổ ý, không tinh diệu nhưng cho người cảm giác đại xảo không công, đại đạo chí giản. Lực lượng khủng khiếp, sát khí trắng âm u khuếch tán áp chế yêu ma hình dạng con nhện toàn thân tỏa yêu quang xanh. Mỗi một đao, mỗi một kiếm đều cắt vào người quái thú này, xẻo từng miếng thịt.
Rào rào rào!
Máu đổ ào ào, lại một chân thú bị chém đứt rơi xuống.
– Nhân loại, ta nhớ kỹ ngươi!
Trong tiếng gào giận dữ, yêu hoàng không chịu được nữa liều bị đâmm ột kiếm lại đứt một cái chân to, nó hóa thành luồng sáng xanh biếc chạy hướng tây, tốc độ siêu nhanh, chớp mắt đã biến mất.
Thần vượn màu trắng ba đầu sáu tay không đuổi theo.
Thần vượn màu trắng ba đầu sáu tay lắc người, thân hình khổng lồ như ngọn núi bỗng nhiên thu nhỏ, lại trở về bộ dạng thư sinh áo xanh tuấn tú tuấn tú. Thư sinh áo xanh tuấn tú đứng trong không trung phất tay, ba cái chân to của yêu hoàng bị cắt đứt hóa thành luồng sáng bay vào tay hắn. Thư sinh áo xanh tuấn tú lắc người biến mất tại chỗ.
Trời đêm vốn tràn ngập tiếng chiến đấu, yêu ma gào thét bỗng nhiên yên tĩnh trở lại.
Tiếng thú gầm như thùy triều xung quanh Quắc thành, tiếng mặt đất rung rinh trong khoảnh khắc rút đi.
Nếu có ai đứng trên đài cao nhìn xuống sẽ thấy lấy Quắc thành làm trung tâm, mấy ngàn vạn yêu ma cự thú vào lúc yêu hoàng bỏ trốn thì chúng cũng hoảng hốt thụt lùi, không dám ở lại lâu.
Một cường giả cảnh giới Võ Hoàng cảnh của nhân loại đủ đồ diệt mấy ngàn vạn yêu ma cấp thấp.
Đây chính là sức uy hiếp của siêu cường giả.
Qua một lúc sâu toàn Quắc thành ầm ĩ tiếng hoan hô.
Nhưng mọi người không còn thấy thư sinh áo xanh tuấn tú kia.
* * *
Trong con hẻo không bóng người.
Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ, Võ tiên sinh mặt chữ điền liếc nhau, trong mắt tràn ngập vui mừng và rung động.
Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ, Võ tiên sinh mặt chữ điền nghĩ mà run, dòng điện chạy dọc sống lưng tê dại.
Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ, Võ tiên sinh mặt chữ điền nghĩ lại lúc trước bọn họ không biết sống cehét đi Địa Hổ khách sạn gây sự với thư sinh áo xanh tuấn tú đó. Đặc biệt là Võ tiên sinh mặt chữ điền, gã còn muốn dùng kiếm thuật nhục nhã thư sinh áo xanh tuấn tú.
Bây giờ xem ra lúc trước thư sinh áo xanh tuấn tú đánh nhau với Võ tiên sinh mặt chữ điền là đùa chơi, nếu hắn thi triển thần thông lúc quyết đấu với yêu hoàng thì có một ngàn, một vạn Võ tiên sinh mặt chữ điền cũng không đủ một ngón tay thư sinh áo xanh tuấn tú nghiền.
Trong bụng Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ đầy oán hận, định bụng sẽ nhờ vào lực lượng phủ thành chủ trả thù.
Nhưng lúc này Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ sợ hãi bay mất ba hồn bảy vía, gã không ngờ lỡ khiêu khích siêu cường giả như vậy. Chỉ đứt một bàn tay mà còn sống sót đúng là mộ tổ tiên Chu Hoành bốc khói.
– Đi, chuyện tối nay vĩnh viễn mục trong bụng của chúng ta.
Võ tiên sinh mặt chữ điền nghĩ mà run, dìu Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ bay đi.
Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ đã sợ không nói nên lời.
Chương 755: Kiếm đô (thượng)
Cố Tinh Nhi cảm thấy toàn thân buông lỏng, có thể nhúc nhích.
Cố Tinh Nhi xoay người nhìn Đinh Hạo mặc áo xanh cười tủm tỉm đứng sau lưng mình.
Cố Tinh Nhi giật mình lắp bắp hỏi:
– Thư sinh ngốc… Ngươi… Người vừa rồi… Thật sự là ngươi?
Lúc này nguyên Địa Hổ khách sạn vẫn im lặng, mọi người đều ngủ say. Địa Hổ khách sạn bị lực lượng nào đó phủ lên ngăn cách mọi thanh âm bên ngoài nên khách trọ ngủ rất say, hoàn toàn không biết chuyện xảy ra bên ngoài.
Đinh Hạo mỉm cười nói:
– Cố cô nương, xin nàng hãy giữ bí mật chuyện hôm nay giúp ta.
Cố Tinh Nhi gật đầu, giây sau bản năng hỏi:
– Ngươi lợi hại như vậy… Tại sao không cho người ta biết?
Đinh Hạo cười nói:
– Bởi vì nguyên nhân đặc biệt nên ta không muốn người khác biết tung tích của mình.
Cố Tinh Nhi lấy làm lạ hỏi:
– Nhưng mới rồi ngươi đã ra mặt, rất nhiều người trông thấy.
Đinh Hạo lắc đầu, nói:
– Không sao, bọn họ không thấy mặt ta. Hai tên vừa rồi không dám nói lung tung, sau này có ai điều tra ra thì khi đó không cần giữ bí mật nữa.
– A! Ngươi yên tâm, ta sẽ giấu luôn ca ca.
Trong đầu Cố Tinh Nhi suy đoán rất nhiều điều kỳ lạ, nàng đứng trước mặt Đinh Hạo, cảm thấy áp lực, không biết nên nói cái gì.
Qua một lúc Cố Tinh Nhi giật mình, biểu tình cảnh giác hỏi:
– Ngươi lợi hại như vậy thế nhưng chịu hạ giá ẩn giấu trong thương đội, tiêu cục của chúng ta, vì sao?
Đinh Hạo lúng túng nói:
– À… Chỉ là muốn cùng các ngươi đi Kiếm Châu, ta không quá rành đường.
– Ngươi lợi hại như vậy mà không biết đường đi Kiếm Châu?
Cố Tinh Nhi không quá tin tưởng:
– Chẳng lẽ ngươi không phải là người Bắc Vực? Hay ngươi là yêu ma biến thân?
Trán Đinh Hạo nổi gân xanh, bất đắc dĩ thẳn thắn thừa nhận:
– Nha đầu nghĩ lung tung gì vậy, ta chỉ bị mù đường.
Cố Tinh Nhi ậm ừ nhưng biểu tình rõ ràng không tin.
Không thể trách Cố Tinh Nhi, đổi lại là ai nếu nghe nói một siêu cường giả có thể trấn áp yêu hoàng là kẻ mù đường thì cũng thấy khó tin.
– Được rồi, cứ vậy đi, nàng hãy sớm đi nghỉ ngơi.
Đinh Hạo xoay người vào phòng.
Mắt Cố Tinh Nhi sáng rực nhìn bóng lưng Đinh Hạo.
Tên thư sinh này thật sự là siêu cao thủ, vượt qua nàng dự đoán khoa trương nhất.
Cố Tinh Nhi vốn tưởng loại tồn tại này cách cuộc sống của nàng rất xa xôi, như nhân vật thần thoại thấy đầu không thấy đuôi. Cố Tinh Nhi không ngờ nàng sẽ có dịp tiếp xúc với hắn gần như vậy.
Phải rồi, nghe nói siêu cường giả đều là lão quái vật sốngơn môn ấy trăm năm, ngàn năm. Tên thư sinh thoạt trông trẻ tuổi khoảng mười bảy, tám tuổi búng ra sữa, chắc không phải vì huyền công quá thâm sâu nên có thuật trú nhan?
Cố Tinh Nhi đứng trong sân yên tĩnh, suy nghĩ lung tung.
Có thiếu nữ nào không hoài xuân?
Tuy Cố Tinh Nhi kiêu ngạo, tự phụ, chưa từng khuất phục ai, ít khi để mắt đến nam nhân vây quanh mình suốt ngày. Nhưng lúc này, Cố Tinh Nhi không phát hiện trái tim như băng phong vạn năm đã rục rịch.
* * *
Ngày thứ hai.
– Cái gì? Người đã rời khỏi Quắc thành?
Tuần Sát Sử tóc đen rậm vô cùng thất vọng.
Một Huyền Sương Thần Vệ báo cáo:
– Đúng vậy, đại nhân, thuộc hạ điều tra tất cả người ở hướng đó. Chưởng quầy Địa Hổ khách sạn và khách trọ từng thấy một người bộ dạng thư sinh áo xanh tuấn tú, thuộc hạ dựa theo bọn họ miêu tả vẽ lại thấy rất giống với cao thủ kiếm thuật hôm qua. Nhưng mọi người kể thư sinh áo xanh tuấn tú kia không khác gì người bình thường, không giống như có võ công. Thư sinh áo xanh tuấn tú đi theo tiểu thương đội không có tên tuổi, nghe nói nói là đi Kiếm Châu.
– A? Đi Kiếm Châu?
Tuần Sát Sử tóc đen rậm nhận lấy bức tranh, nhìn kỹ càng, trong đầu lóe lên một cái tên.
Không lẽ tiểu sát tinh quậy Tuyết Châu trời long đất lở đã đến Nê Châu?
Nghe nói hắn và Liệt Thiên Kiếm tông có mối thù lớn, lần này đi Kiếm Châu chắc là gây sự.
Tuổi khoảng mười bảy, tám, áo xanh, kiếm thuật tinh tuyệt, Ma Sát Bạch Vượn… Không sai được, nhìn các loại dấu hiệu thì chắc chắn là tiểu sát tinh kia.
Thật nhỏ!
Trước kia gã chỉ nghe tiếng, không ngờ người thật mạnh mẽ như vậy. Nhìn từ cuộc chiến đêm qua thì tiểu sát tinh chưa dùng vũ khí bí mật vậy mà giết đến tam khiếu yêu hoàng chạy trối chết, có thể thấy thực lực thật của hắn trên cả truyền thuyết.
Tuần Sát Sử tóc đen rậm thân hình vạm vỡ thầm tính toán, có đắn đo.
Tuần Sát Sử tóc đen rậm phải báo cáo chuyện này lên Huyền Sương Thần Cung ngay.
Cuộc chiến hôm qua một mình Đinh Hạo cố gắng xoay chuyển, cứu được tòa Quắc thành nổi danh ngàn năm là công đức lớn, Tuần Sát Sử tóc đen rậm không thể không báo cáo. Thưởng như thế nào thì tùy cao tầng Huyền Sương Thần Cung.
Tuần Sát Sử tóc đen rậm nghe nói lai lịch, bối cảnh của Đinh Hạo không đơn giản như mặt ngoài.
Đinh Hồng Lệ là nhân vật như thế nào? Đồn rằng Đinh Hồng Lệ vì Đinh Hạo nên mới hạ giá đi Tuyết Châu làm Tuần Sát Sử mấy ngày, nội bộ Huyền Sương Thần Cung có nhiều người tin tức nhanh nhạy đều đoán Đinh Hạo và Đinh Hồng Lệ rất có thể là cùng huyết mạch. Nếu thật sự như vậy thì lai lịch của Đinh Hạo lớn khủng khiếp.
Hiện giờ yêu tộc rục rịch, thế cục toàn Bắc Vực thậm chí là Vô Tận đại lục hỗn loạn, mỗi người đều suy tín hđường lui cho mình.
Tuần Sát Sử tóc đen rậm là Tuần Sát Sử của Huyền Sương Thần Cung, không thể không sớm lên kế hoạch.
* * *audio coi am
– Cái gì? Đêm qua các ngươi đánh nhau với cường giả bí ẩn đó? Các ngươi đúng là…
Thành chủ Quắc thành ngồi bệch xuống ghế dựa lớn, lòng lạnh lẽo.
Trước mặt thành chủ Quắc thành là Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ quỳ dưới đất lạnh băng.
Chỗ cổ tay Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ quấn băng vải trăng thấm máu đỏ ngày xưa gã kiêu căng, ngang ngược, không ai bì nổi lúc này như bé ngoan vô hại, biểu tình hoảng hốt, không dám thở mạnh.
Mới rồi Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ đã ngoan ngoãn báo cáo chuyện ngày hôm qua.
Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ không dám che giấu điều gì, không dám thêm mắm dặm muối.
– Ài, mẫu thân của ngươi qua đời sớm, mấy năm nay ta một lòng kinh doanh Quắc thành, ít có thời gian dạy dỗ ngươi nên thấy áy náy với ngươi. Ngươi ỷ vào uy nghiêm phủ thành chủ muốn làm gì thì làm trong thành ta cũng mắt mở mắt nhắm, không ngươi suýt chọc vào tai họa lớn như vậy. Đứt một bàn tay xem như một bài học, tuyệt đối đừng có ý đồ trả thù, không thì sẽ là tai họa ngập đầu.
Đêm hôm qua thành chủ Quắc thành đối đầu với yêu hoàng đã bị thương, nguyên khí chưa hồi phục, hiếm thấy dáng vẻ già nua.
Chu Hoành thiếu chủ phủ thành chủ quỳ dưới đất, thái độ chân thành không hề giả dối:
– Phụ thân, Hoành nhi biết sai rồi, Hoành nhi tuyệt đối không dám có ý nghĩ trả thù.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










