Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 147 [ chương 731 đến 735 ]
❮ sautiếp ❯Chương 731: Không tự tin như vậy sao?
Mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt liếc xéo cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi, không thèm để mắt đến cô bé:
– Nha đầu thối, sang một bên chơi đi.
Mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt đắc ý nghĩ bây giờ đại gia Tà Nguyệt không như ngày xưa. Nó đã dung hợp thần hỏa tháp nhỏ Ngụy Thần thành thị, xem như một nửa thần linh, lại có nhiều kỳ ngộ. Không biết mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt nuốt bao nhiêu thần tài bảo dược, thậm chí mọc cánh thiên sứ.
Bây giờ gia không sợ ngươi, còn dám chọc vào thì meo không khách sáo!
Còn nhớ năm xưa con bé này khi dễ meo rất nhiều trong Vấn Kiếm tông.
Cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi tức giận quát:
– Mèo hư, ngươi ngứa da sao?
Cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi duỗi tay ra túm đuôi mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt vùng mạnh.
– Meo meo, đừng chọc ta!
Mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt cũng giận, xòe vuốt sắc bén nhất cào cánh tay như cũ sen của cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi.
Vuốt của mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt sánh bằng thần binh, dù là cương thiết cũng biến yếu ớt.
Cánh tay mũm mĩm của cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi tất nhiên là không chịu nổi vuốt của mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt, ba vệt máu da tróc thịt bong hiện ra, nhưng giây sau vết thương nhanh chóng khép lại không có một vết sẹo.
Cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi quen tay giơ bàn tay mủm mĩm nắm sau gáy mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt xách lên.
Một tấc sau gáy là chỗ hiểm của mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt, thật ra cũng là điểm yếu trí mạng của loài mèo. Sau khi bị nắm chỗ hiểm, mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt ngoan ngoãn thu móng vuốt lại, không dám nhúc nhích. Cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi cười tủm tỉm cầm kiếm hoàn, tay nhỏ gãi bụng mềm của mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt.
Cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi mỉm cười nói:
– Mèo con phải ngoan, tỷ tỷ chơi chút rồi đưa cho ngươi.
Phía xa.
Đinh Hạo nhìn thấy hình ảnh đó khóe môi cong lên.
Mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt và cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi đúng là trời sinh oan gia.
Đừng nhìn mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt bình thường không sợ trời không sợ đất như địa ma vương, nhưng trước mặt cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi mỗi lần đều ăn bồ hòn. Còn nhớ lần đầu tiên hai kẻ dở hơi gặp nhau, bộ dạng mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt sợ gần chết khi thấy cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi, đến bây giờ Đinh Hạo nhớ lại vẫn buồn cười.
Nay tầm mắt Đinh Hạo đã tăng trưởng rât nhiều so với khi đó, nhưng hắn không thể nhìn thấu hai lịch của cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi trưởng thành sớm này. Đinh Hạo mờ hồ phát hiện trong người cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi ẩn giấu lực lượng vô cùng khủng khiếp, sâu như vực thẳm.
Tạ Giải Ngữ cười tươi như hoa xuất hiện trước mặt Đinh Hạo:
– Hạo ca ca.
Đinh Hạo nhìn hướng nữ võ thần Tạ Giải Ngữ, nở nụ cười dịu dàng như ánh nắng.
Đinh Hạo mỉm cười hỏi:
– Đến rồi? Lần này có trở về Vấn Kiếm tông nhìn xem hay là bận chuyện khác?
Tạ Giải Ngữ lắc đầu, nói:
– Ta… Tạm thời chưa thể trở về Vấn Kiếm tông.
Đinh Hạo gật đầu, không hỏi thêm.
– Đúng rồi, có vài thứ muốn tặng ngewơi.
Tạ Giải Ngữ nhớ ra, xòe tay, một cái hộp sắt đen hiện ra.
– Là cái gì?
Đinh Hạo nhận cái hộp, mở nắp ra nhìn, ngẩn ngơ.
Là bốn đầu người.
Bốn cái đầu đại yêu từng hiển hách một thời trong yêu tộc Tuyết Châu.
Đầu Hổ Vương của Yêu Thần cung, Thanh Giao Vương của Thần Tiêu Điện, Vĩ Yêu Vương của Tà Yêu Cốc, Phong Lôi Yêu Vương của Phong Lôi Cung.
Bốn yêu vương này từng chúa tể yêu ma đạo Tuyết Châu, đều là tồn tại cao quý nói một không hai, gaiạm chân một cái toàn Tuyết Châu run rẩy. Lúc này Đầu Hổ Vương của Yêu Thần cung, Thanh Giao Vương của Thần Tiêu Điện, Vĩ Yêu Vương của Tà Yêu Cốc, Phong Lôi Yêu Vương của Phong Lôi Cung bị giết không toàn thây, chỉ còn lại mỗi cái đầu sau khi bị phơi khô chứa trong hộp sắt, không hư hại gì.
Đinh Hạo còn ngửi thấy mùi máu đọng lại, có vẻ bốn yêu vương mới chết vài hôm.
Đầu Hổ Vương của Yêu Thần cung, Thanh Giao Vương của Thần Tiêu Điện, Vĩ Yêu Vương của Tà Yêu Cốc, Phong Lôi Yêu Vương của Phong Lôi Cung là thủ phạm công phá Vấn Kiếm sơn trang bên Kính hồ, cũng là kẻ thù Đinh Hạo thề tru sát đến chân trời góc biển.
Kế hoạch ban đầu của Đinh Hạo là ước chiến trên Thiên Hàn Tuyệt phong xong sẽ mang theo Hoàng Dung đi thế lực yêu tộc như Yêu Thần cung giết đám thủ lĩnh này, rồi đi Tiên Hoàng Cung gặp Tiên Hoàng Đại Thánh, hoàn toàn giải quét ân oán giữa Vấn Kiếm tông và yêu tộc. Đinh Hạo không ngờ sự việc sẽ biến chuyển thế này.
– Đây là… Nàng tự mình giết?
Tạ Giải Ngữ dịu dàng nói:
– Hạo ca ca, lúc trước bốn thế lực yêu tộc tập kích Vấn kiếm sơn trang thì Tiên Hoàng Đại Thánh không hay biết, khi ấy Tiên Hoàng Cung chưa thống nhất yêu tộc. Các thế lực Yêu Thần cung, Thần Tiêu Điện chưa thuộc về Tiên Hoàng Cung quản lý, mấy ngày sau Tiên Hoàng Đại Thánh mới ra tay thống nhất yêu tộc Tuyết Châu. Đám người Đầu Hổ Vương, Thanh Giao Vương đắc tội Vấn Kiếm tông, tội đáng muôn chết. Ta từng tránh trong Vấn Kiếm tông học nghệ xem như là đệ tử Vấn Kiếm tông, ra tay giết bọn họ là có tình lý.
Đinh Hạo ật gù.
Thì ra mấy hôm nay Tạ Giải Ngữ không thấy bóng người là đi làm chuyện này.
Lúc trước Đinh Hạo suy đoán chắc Tạ Giải Ngữ sớm nghe chuyện xảy ra trong Vấn Kiếm tông, nàng chậm chạp không lộ mặt quay về Vấn Kiếm tông ủng hộ giết địch là vì nguyên nhân gì? Bây giờ Đinh Hạo đã biết rõ.
Nhưng mà…
Đinh Hạo khẽ hỏi:
– Giải Ngữ, nàng nói những chuyện này là muốn bảo ta biết nàng là người của Tiên Hoàng Cung sao?
Ánh mắt Đinh Hạo lướt qua Thần Mục Yêu Vương và Quỳ Ngưu Yêu Vương, thấy lông chim phượng hoàng lấp lánh năm sắc màu trôi nổi trong không trung, thầm hiểu ra. Hôm nay Tạ Giải Ngữ xuất hiện trước mặt Đinh Hạo trong trạng thái này có lẽ vì muốn nói điều gì.
Tạ Giải Ngữ nhìn chằm chằm Đinh Hạo, gật đầu.
Ánh mắt Tạ Giải Ngữ ngần ngừ, rụt rè, nàng chưa từng căng thẳng như bây giờ. Tạ Giải Ngữ nhìn chăm chú vào Đinh Hạo, không ai biết tim của nữ chiến thần đập nhanh cỡ nào. Tạ Giải Ngữ như tội phạm chờ án pahjt.
Đồ ngốc cũng biết thân phận của Tạ Giải Ngữ có ý nghĩa như thế nào.
Nhân loại và yêu tộc không đội trời chung.
Đinh Hạo xuất thân từ Vấn Kiếm tông, Tạ Giải Ngữ thì thừa nhận là người của Tiên Hoàng Cung nghĩa là công nhận nàng thuộc thế lực yêu tộc.
Không khí đông cứng.
Tạ Giải Ngữ nhìn ánh mắt của Đinh Hạo, đầu dần cúi xuống, tim đau nhói như bị kim đâm. Hốc mắt Tạ Giải Ngữ ngấn lệ.
Đinh Hạo im lặng giây lát lại dài như cả thế kỷ với Tạ Giải Ngữ, chờ đợi vận mệnh tuyên án. Tạ Giải Ngữ biết rõ sẽ có kết cuộc này nhưng nàng càng hiểu rằng không thể che giấu, phải nói sự thật cho Đinh Hạo.
Chương 732: Không tự tin như vậy sao (hạ)?
Nếu mọi chuyện có thể lặp lại, Tạ Giải Ngữ không muốn gặp nam nhân sáng hơn cả mặt trời này vào buổi chiều hoàng hôn đó bên Tẩy Kiếm Trì.
Nếu không gặp sẽ không có nhiều ràng buộc, lựa chọn, sẽ không đau khổ xé nát tim gan.
Từ lúc chào đời tới nay lần đầu tiên Tạ Giải Ngữ cảm thấy nàng thật yếu đuối.
Có lẽ hôm nay Tạ Giải Ngữ không nên đến, không nên nói sự thật cho Đinh Hạo biết.
Lòng Tạ Giải Ngữ rối loạn.
Ai ngờ Đinh Hạo chậm rãi giơ vay vuốt ve gò má Tạ Giải Ngữ, chợt bật cười nói:
– Sao vậy? Nữ võ thần dù đối diện hai yêu hoàng Bổ Thiên Quyết, Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc cũng không lùi bước vì sao không có tự tin với mình như vậy?
Tạ Giải Ngữ ngẩn ngơ.
Tạ Giải Ngữ mơ hồ hiểu điều gì, nhưng không tin nổi.
Nụ cười của Đinh Hạo vẫn rực rỡ như ánh mặt trời ngày xưa, hắn mỉm cười nói:
– Khi nào có rảnh mang ta gặp Tiên Hoàng Đại Thánh đi, ta rất tò mò tồn tại uy chấn yêu ma đạo Tuyết Châu, thống nhất yêu tộc Tuyết Châu có hình dạng gì, dùng thủ đoạn gì mà lừa Giải Ngữ muội muội của ta vào Tiên Hoàng Cung được.
Niềm vui khôn xiết tràn ngập trong lòng Tạ Giải Ngữ.
Nữ võ thần Tạ Giải Ngữ trợn to mắt nói:
– Nhưng… Nhưng mà… Ngươi thật sự không để ý…
Tạ Giải Ngữ không biết nên nói sao.
Đinh Hạo vén một lũ tóc đỏ bên tai ngọc, thanh âm dịu dàng như giấc mơ đẹp nhất trần đời:
– Không cần biết nàng đến từ đâu, làm gì, xuất thân như thế nào, đứng ở trận doanh nào. Dù nàng là người hay yêu cũng thế, ta chỉ biết nàng là nữ nhân lúc Ngụy Thần thành thị trời sập đất nứt vì cứu ta không tiếc bỏ mạng, vĩnh viễn không lừa dối ta, vĩnh viễn không phụ ta. Tuy Đinh Hạo chỉ là một phàm phu tục tử nhưng sẽ không vì ân oán hư vô của người đi trước mà từ bỏ nữ nhân thật lòng với ta.
Giọt nước mắt trong suốt lăn dài trên gò má Tạ Giải Ngữ.
Vui sướng, hành phục khôn xiết nhấn chìm Tạ Giải Ngữ.
Trong nhiều ngày đêm bóng ma ác mộng ám ảnh, hành hạ Tạ Giải Ngữ tan biến vì một câu nói của Đinh Hạo.
Vốn tưởng câu chuyện ‘nếu ngươi không đi thì ta sẽ không rời bỏ’ là trò cười hư vô trong thế giới lạnh băng này, khi thân phận thật lộ ra, tình cảm quý giá nhất với Tạ Giải Ngữ, quý như mạng sống, linh hồn sẽ đặt dấu chấm hết vĩnh viễn.
Nhưng mà…
Tạ Giải Ngữ không ngờ.
Tạ Giải Ngữ tin tưởng Đinh Hạo không chỉ nói an ủi nàng.
Hôm nay phong vân tế hội, đến lúc này xung quanh Thiên Hàn Tuyệt phong còn có vô số cặp mắt, cường giả, nhiều đệ tử Vấn Kiếm tông nghe thấy. Trong tình huống này Đinh Hạo không chút che giấu thổ lộ, có thể thấy quyết tâm của hắn lớn cỡ nào.
Tạ Giải Ngữ nhìn khuôn mặt cười chân thành của Đinh Hạo, nàng cảm thấy lúc trước trả giá là đáng.
Tạ Giải Ngữ giang đôi tay vòng quanh mỹ thiếu niên cười ấm áp lòng người, môi son in lên môi hắn. Tạ Giải Ngữ hôn nồng nàn, nàng hy vọng thời gian sẽ ngừng lại trong khoảnh khắc này mãi mãi.
Đinh Hạo nhiệt tình đáp lại.
Đinh Hạo là khách qua đường từ địa cầu xuyên qua. Trên Vấn Kiếm tông, ân oán đời đời giữa nhân loại và yêu tộc không ảnh hưởng sâu sắc với Đinh Hạo. Trong thế giới lạnh lùng, khốc liệt, pháp tắc rừng rậm này Đinh Hạo vùng vẫy phấn đấu, hy vọng duy nhất của hắn là bảo vệ mỗi một bằng hữu, thân nhân bên cạnh mình không bị tổn thương. Đinh Hạo không muốn trở thành kiêu cùng tung hoành thiên hạ chấp chưởng quyền thế một phương, không muốn là vị vua có tài trí mưu lược kiệt xuất xưng bá thế giới. Đinh Hạo chỉ muốn tự do tự tại.
Nói thật ra Đinh Hạo không đồng tình thù hận giữa nhân loại và yêu tộc.
Cho nên Đinh Hạo sẽ không vì những thứ hư vô, mờ mịt đó từ bỏ, tổn thương thiếu nữ ưu tú thật lòng với mình.
– Hạo ca ca, ta phải đi. Có rất nhiều chuyện cần làm, ta sẽ chờ ngươi.
Tạ Giải Ngữ trở về hình tượng nữ chiến thần anh khí bừng bừng liếc các nữ nhân Lý Lan, Lý Y Nhược, Tây Môn Thiên Tuyết đứng trong đám người phía xa, vẫy tay từ biệt.
Đinh Hạo gật đầu.
Tạ Giải Ngữ rời đi dứt khoát, hóa thành luồng sáng đỏ xẹt qua không trung, chớp mắt biến mất.
Thần Mục Yêu Vương luôn lặng im trước khi đi đột nhiên mở miệng nói:
– Đinh Hạo, tên mù ta trừ Tiên Hoàng Cung ra chưa từng phục ai, dù là tồn tại chí cao vô thượng trong Bắc Vực cũng… Ha ha, nhưng hôm nay ta thật sự nhìn ngươi với cặp mắt khác. Ngươi là một nhân vật, không uổng tiểu thư chúng ta tình thâm ý trọng với ngươi, trả giá lớn như vậy cho ngươi.
Tim Đinh Hạo đập nhanh:
– Cái giá gì?
Thần Mục Yêu Vương nói:
– Sớm muộn gì ngươi sẽ biết. Đinh Hạo, tiểu thư thật lòng đối với ngươi, lão mù này lại xin ngươi một lần, tuyệt đối đừng phụ nàng.
Dứt lời, Thần Mục Yêu Vương và Quỳ Ngưu Yêu Vương hóa thành yêu khí đỏ cuồn cuộn biến mất cuối trời.
– Tỷ phu, ngươi thật oách!
Cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi ném trả kiếm hoàn cho mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt, thuấn di đến trước mặt Đinh Hạo, giơ ngón cái lên.
Cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi nói:
– Tỷ tỷ vì ngươi không chỉ đắc tội bốn thế lực yêu tộc Tuyết Châu Yêu Thần cung còn chọc vào rắc rối lớn hơn nữa. Tỷ phu, đừng phụ lòng tỷ tỷ!
Cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi trưởng thành sớm lắc hai bím tóc biến mất trong không trung.
Đinh Hạo nhìn hướng đám người Tạ Giải Ngữ, cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi, Thần Mục Yêu Vương và Quỳ Ngưu Yêu Vương đi xa, lòng thầm lo lắng.
Mắt Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ xoay tròn, nảy ra ý gì, lắp bắp chỉ trích:
– Đinh… Đinh… Đinh… Đinh Hạo, ngươi dám cấu kết với yêu tộc…
Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ tự cho rằng bắt được điểm yếu của Đinh Hạo, dù sao bao nhiêu năm nay Huyền Sương Thần Cung hận nhất người cấu kết với yêu, một khi phát hiện sẽ pahjt nặng.
Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ nắm điểm yếu này có thể giao dịch với Đinh Hạo.
Nhưng mà…
– Cút!
Đinh Hạo không quay đầu lại đánh ra một đấm.
Một cột sáng quyền long màu tím xé gió bay ra, tiếng rồng ngâm vang vọng thiên địa.
Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ hoảng hốt, không thể ngăn cản lực lượng trình độ này, trúng một cú đấm hộc bãi máu. Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ bị đánh bay ra xa, biến mất nơi cuối trời.
– Cái này…
Mấy Huyền Sương Thần Vệ khác nhìn nhau.
Thân phận Huyền Sương Thần Vệ đặc biệt, bọn họ chưa từng bị đối xử như vậy, đúng là tạo phản, nhưng thực lực của Đinh Hạo quá khủng khiếp. Mấy Huyền Sương Thần Vệ ngơ ngẩn vài giây sau đó không dám nói một câu, xám xịt cụp đuôi bỏ chạy hướng Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ bị đánh bay đi.
Dù sao thân phận Huyền Sương Thần Vệ đặc biệt, Đinh Hạo không muốn hạ sát thủ, nếu không rất dễ chọc họa lớn cho Vấn Kiếm tông.
Tuy nhiên sớm muộn gì Đinh Hạo sẽ tính sổ bằng cách khác.
Chương 733: Thần giới?
Đinh Hạo suy nghĩ lời Thần Mục Yêu Vương, cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi nói trước khi đi, bất giác tới trước mặt mọi người.
Biểu tình các nữ nhân Lý Y Nhược, Lý Lan, Tây Môn Thiên Tuyết khác nhau, không biết suy nghĩ cái gì.
Cá heo nhỏ Manh Manh cái hiểu cái không, trợn to mắt đen như bảo thạch trừng Đinh Hạo. Mèo mập ác quỷ Tà Nguyệt thì cười xấu xa vui sướng khi người gặp họa đứng trên vai Đinh Hạo, thoải mái rên rỉ.
Tống Khuyết mập, Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy có thân phận đặc biệt, hai người đều là cáo già nên nhìn ra chút manh mối.
Tuy nhiên Tống Khuyết mập, Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy sẽ không xen vào chuyện này.
Tống Khuyết mập mập mạp, tai to không đáng tin còn lén giơ ngón cái với Đinh Hạo, truyền âm nói:
– Đinh huynh đệ thật là cao minh, không ngờ nữ võ thần xinh đẹp anh võ như thế cũng không chạy thoát được ma chưởng của ngươi, lợi hại hết sức.
Đinh Hạo suýt té từ trên trời xuống.
Đinh Hạo lặng lẽ truyền âm:
– Tống Khuyết mập, đừng nói bậy bạ, không phải như ngươi nghĩ…
Tống Khuyết mập nháy mắt truyền âm với Đinh Hạo:
– Không cần giải thích, giải thích chính là che giấu. Ha ha ha ha ha ha! Nói thật là huynh đệ ta đây luôn muốn thử mùi vị nữ yêu, hay là có rảnh Đinh huynh đệ dạy ta hai chiêu làm sao theo đuổi nữ yêu được không?
Cái đầu ngươi!
Mặt Đinh Hạo sa sầm phớt lờ Tống Khuyết mập mập dâm dê.
Lúc này một bàn tay ngọc tinh xảo lặng lẽ nắm tay Đinh Hạo, hắn ngoái đầu lại thấy Lý Y Nhược nhìn hướng khác, bộ dáng hờ hững, tay thì siết chặt tay hắn không nói một lời.
Tống Khuyết mập ở bên cạnh nháy mắt đá lông nheo thấy hình ảnh này thì trợn mắt há hốc mồm, líu lưỡi.
Đinh huynh đệ hay thật, quả thật là người không phong lưu uổng thiếu niên, Y Nhược cũng bị ngươi dụ dỗ! Không lẽ ngươi luyện ma công gì chuyên môn dụ dỗ nữ nhân?
Có rảnh phải học hỏi hắn mới được!
* * *
– Thì ra trong tay hắn có lá bài chí tôn chi khí, may mắn hôm nay không phải là ngày quyết chiến.
Sau khi đám người Đinh Hạo, Lý Y Nhược, thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Vương Tiểu Thất, Nhậm Tiêu Dao tên mập siêu may mắn, Lý Lan, Tây Môn Thiên Tuyết, Tống Khuyết mập, Diệt Tuyệt Kiếm Ma Bạch Tuyền Thủy rời khỏi Thiên Hàn Tuyệt phong, trên băng phong không xa có một bóng đen như u linh chậm rãi lộ ra, khóe môi cong lên cười dữ tợn giống ma quỷ.
Một thanh âm khác phát ra từ bóng đen:
– Không sao, chỉ là một chí tôn chi khí khiếm khuyết, có cách đối phó.
Dường như một thân thể chứa hai linh hồn.
Bóng đen hỏi:
– Ma sư, tiếp theo chúng ta nên làm sao?
Một thanh âm khác âm trầm nói:
– Đại Diễn Thiên Ma Chí Tôn Đạo của ngươi chưa tu luyện đến cảnh giới tiểu thành, tạm thời đừng tranh đấu với Đinh Hạo, cứ để hắn đắc ý một đoạn thời gian đi. Ngươi ẩn nấp, tiềm tâm tu luyện công pháp, chỉ cần Đại Diễn Thiên Ma Chí Tôn Đạo có tiểu thành rồi đi khiêu chiến với Đinh Hạo cũng không muộn. Khi đó đừng nói là Đinh Hạo, ngươi có thể đi ngang khắp Vô Tận đại lục.
Bóng đen cảm thán rằng:
– Được ma sư chỉ điểm là may mắn cho ta.
Ma sư cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Biết là tốt rồi. Nhớ năm xưa ta tung hoành thiên địa, Vô Tận đại lục tầm thường làm gì được ta? Ngươi yên tâm đi, chỉ cần ngươi nghe lời là ta sẽ khiến ngươi trở thành chúa tể đại lục này. Điều ta muốn ngươi làm là tìm ra đường thần giới, giúp ta trở về thần giới.
Bóng đen kiềm không được hỏi:
– Thật sự có thần giới sao? Thế giới thần linh cư ngụ?
– Trên thế giới này không chỉ có một vị diện Vô Tận đại lục, cái gọi là thần giới chỉ là xưng hô ta thói quen, thật ra là đại lục khác, rộng mênh mông, phì nhiêu hơn Vô Tận đại lục vô số lần.
Người bóng đen gọi là ma sư khẽ thở dài:
– Năm xưa ta trốn khỏi thần giới chỉ còn lại một lũ thần hồn, cho nên không thể không ký thác trong thức hải của ngươi ôn nhuận tu dưỡng. Yên tâm, chỉ cần trở về thần giới là ta sẽ ban cho ngươi nhiều hơn nữa.
Bóng đen gật đầu, nói:
– Vậy đa tạ ma sư.
Chớp mắt bóng đen hóa thành luồng sáng bay lên cao, biến mất không còn bóng dáng.
Cuộc ước chiến trên Thiên Hàn Tuyệt phong với kết cuộc không ai ngờ đặt dấu chấm hết.
Tuy rằng biểu hiện của Mục Thiên Dưỡng trong trận chiến hơi đầu voi đuôi chuột.
Mặc dù Mục Thiên Dưỡng có một lần biểu hiện ra lực công kích siêu mạnh nhưng không đỡ nổi một chiêu của Đinh Hạo đã chết, điều này cách xa với sự mong đợi của mọi người. Khi tin tức ước chiến Thiên Hàn Tuyệt phong tung ra ngoài, nhiều người nghĩ rằng Đinh Hạo chết chắc, đây chỉ là trèo chơi buồn cười. Có ai ngờ người không chịu nổi một kích lại là Mục Thiên Dưỡng?
Nhưng mặc kệ như thế nào, trận chiến này ảnh hưởng sâu xa với thế lực Tuyết Châu.
Bởi vì cùng một ngày, Vấn Kiếm tông chia làm mấy đường tiêu diệt nhiều sơn môn tông phái tham gia vây công Vấn Kiếm tông.
Các tông môn Tinh Vẫn tông, Lôi Âm phái không thể ngăn cản khôi lỗi chiến ngẫu của Vấn Kiếm tông. Nhậm Tiêu Dao tên mập siêu may mắn, Quan Phi Độ, Vương Tuyệt Phong xấu xa, Lãnh Nhất Toàn, đám người trong một ngày công phá các đại tông môn. Những tông môn đại môn phái nổi tiếng Tuyết Châu trước mũi kiếm cực kỳ mạnh mẽ của Vấn Kiếm tông đều tan rã.
Lần này Vấn Kiếm tông không nương tình.
Đương nhiên Vấn Kiếm tông chỉ tấn công sơn môn, xua tan đệ tử chứ không giết lung tung.
Đối với tông môn truyền thừa mấy ngàn năm thì sơn môn bị phá huỷ, đại điện sụp đổ, kho vũ khí bị dọn dẹp trống trơn tương đương với đứt truyền thừa. Không còn chỗ trú và tài nguyên, sau này muốn vùng lên chỉ là câu nói suông.
Ngày hôm nay Thanh Bình học viện thế lực hùng hồn sừng sững trong Tuyết Châu mấy ngàn năm kết thúc vận mệnh của nó.
Lý Lan, Đinh Hạo đích thân mang quân tinh nhuệ Vấn Kiếm tông đánh ngã Thanh Bình học viện.
Thanh Bình học viện là thế lực số một ngày xưa của nhân loại Tuyết Châu, nội tình nó thâm sâu không thể xem thường.
Lầu các thủy tạ vòng quanh, lầu các đứng thẳng, đại điện liên miên bất tận chiếm mấy ngàn mẫu đất chia làm nhiều khu vực hạ viện, ngoại viện, nội viện, thâm viện, trung viện, ngũ viện và thần viện. Hơn năm vạn đệ tử, số lượng cao thủ không nhỏ. Trừ đệ tử võ đạo ra chỗ này còn giảng kinh truyền đạo, khai phá một số nghề kỹ thuật như minh văn, rèn, săn bắn, kiên trúc.
Đinh Hạo đi trong dãy kiến trúc rộng lớn xa hoa trong Thanh Bình học viện, hắn không thể không cảm thán.
Năm xưa tổ sư sang phái của Thanh Bình học viện chắc chắn là một đại nhân vật ghê gớm, thực lực sâu, ánh mắt cao, sáng tạo ra Thanh Bình học viện giống như đại học trên địa cầu kiếp trước của Đinh Hạo. Thanh Bình học viện có thể bồi dưỡng ra đủ các loại nhân tài, tạo phúc cho nhân loại Tuyết Châu.
Mấy năm Thanh Bình học viện có thể đứng đầu các đại thế lực nhân loại Tuyết Châu đúng là danh bất hư truyền.
Về nhiều mặt Thanh Bình học viện vượt qua môn phái đơn thuần kiếm tu như Vấn Kiếm tông.
Chương 734: Khổng Diệc Nho
Nếu không phải trăm năm nay xuất hiện kẻ dã tâm như Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện, Lục Hùng Phi ruồng bỏ lý niệm sáng lập học viện, tạo ra nội đấu, gây rối Tuyết Châu gió tanh mưa máu, có thể nói Thanh Bình học viện là tông môn cống hiến lớn nhất cho Tuyết Châu.
Cuộc ước chiến Thiên Hàn Tuyệt phong, Phương Tiêu An mang đi hết thân tín tinh nhuệ trong Thanh Bình học viện, cơ bản tương đương với hơn một nửa cường giả cao thủ của học viện.
Cho nên lần này Vấn Kiếm tông công phá Thanh Bình học viện không mất nhiều công sức, hầu như không đánh mà thắng.
Tiếp tục đi tới là quảng trường thư viện lớn nhất nội viện Thanh Bình học viện, có mấy vạn đệ tử.
Các đệ tử Thanh Bình học viện biểu tình kinh hoàng bị cưỡng chế tụ tập tại đây. Hai mươi khôi lỗi chiến ngẫu đẳng câp Võ Vương cảnh vây quanh giám thị đám đệ tử bình thường, còn những khôi lỗi chiến ngẫu đẳng cấp Võ Hoàng cảnh Kình Thiên Trụ được Vương Tuyệt Phong xấu xa điều khiển thì đứng giữa quảng trường. Hơi thở khổng lồ khuếch tán khiến người Thanh Bình học viện không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Đinh Hạo bước vào quảng trường.
Đinh Hạo thấy biểu tình thù hận, tức giận, mờ mịt trên mặt đệ tử Thanh Bình học viện.
Mấy vạn con mắt tỏa sáng nhìn hướng Đinh Hạo, đè nén lửa giận trong lòng.
Một thanh âm vang lên:
– Ngươi chính là Đinh Hạo?
Đó là một lão nhân cao tuổi mặc trang phục nho gia, người run run chống cây gậy đầu rồng, râu tóc bạc phơ. Tuy thực lực lão nhân không cao cũng cỡ cảnh giới Đại Võ Sư cảnh, không lên đến Tiên Thiên Võ Tông cảnh nhưng tinh thần phấn chấn, tóc bạc mặt hồng hào, có khí độ xuất trần nhìn Đinh Hạo.
Đinh Hạo gật đầu.
– Đánh ngươi, đồ tội nhân của nhân tộc Tuyết Châu!
Lão nhân giơ gậy đập xuống.
Đinh Hạo nhẹ bắt lây cây gậy.
Vương Tiểu Thất nhỏ giọng nói vào tia Đinh Hạo:
– Lão nhân này tên là Khổng Diệc Nho, là viện trưởng trung viện Thanh Bình học viện, bình thường rất có uy vọng, hiền giả nổi tiếng toàn Tuyết Châu. Khổng Diệc Nho học thức uyên bác, tính tình quái lạ, nghe nói từng được Bắc vực Huyền Sương Chiến Thần cho gặp. Đệ tử Khổng Diệc Nho dạy dỗ trải rộng Tuyết Châu, nhiều võ giả đại nho thành danh Tuyết Châu đều từng tùy tùng bên lão.
Đinh Hạo gật đầu, trong bụng hắn đã hiểu.
Đinh Hạo sớm nghe nói về Khổng Diệc Nho.
Tại Tuyết Châu lão nhân Khổng Diệc Nho là một truyền kỳ khác lạ. Tuy tư chất võ đạo không tầm thường nhưng Khổng Diệc Nho không hướng võ mà thích cahưn uôi làm nông, kinh nghiệm cuộc sống phong phú. Khổng Diệc Nho từng đi khắp điểm trú nhân loại, nhận đồ đệ, dạy các loại kỹ xảo nhà nông sinh tồn. Khổng Diệc Nho từng xâm nhập bộ lạc nhân loại trong hoang dã, có tiếng là hiền giả. Trong lĩnh vực võ đạo Khổng Diệc Nho không quá nổi tiếng nhưng trong dân chúng bình thường thì như vạn gia sinh phật.
Lần đầu tiên Đinh Hạo nghe nói đến sự tích của Khổng Diệc Nho cũng từng than thở.
Trong thế giới lạnh lùng thực lực là vua, võ giả là vua, ngườin hư vậy không có nhiều.
Không ngờ hôm nay trong tình huống này Đinh Hạo gặp Khổng Diệc Nho.
Đinh Hạo nhìn hướng lão nhân tóc bạc Khổng Diệc Nho:
– Đinh Hạo có tội gì?
– Khuấy động Tuyết Châu, tàn sát vô tội, tấn công Thanh Bình học viện, đem máu và lửa vào võ thánh địa nhân tộc yên bình mấy vạn năm. Mỗi một tội khiến ngươi chết vô số lần!
Tuy thực lực của Khổng Diệc Nho không cao nhưng rất khẻo khoắn, giọng vang dội. Khổng Diệc Nho nhìn Đinh Hạo, đại ma vương trong lòng các cường giả Thanh Bình học viện mà không hề sợ hãi.
Đinh Hạo gật đầu, cổ tay rung lên.
Bùm một tiếng, đầu gậy rồng điêu khắc bằng gỗ hóa thành khói tan biến.
Khổng Diệc Nho bị chấn thụt lùi hai, ba bước.
phía sau có mấy chục thanh niên mặc nho phục hét to:
– Lão sư!
Bọn họ chạy ra vội dìu Khổng Diệc Nho, có một, hai người ưỡn ngực che trước mặt lão, sợ đại ma đầu Đinh Hạo nổi máu hung dữ, ai nấy ánh mắt giận dữ trừng Đinh Hạo.
Đinh Hạo phủi tay, lắc đầu, nói:
– Người ta đồn ngươi là một vị đại hiền giả, kiến thức uyên bác, chẳng ngờ nghe danh không bằng gặp mặt. Ta thấy ngươi già lú lẫn, đổi trắng thay đen, không nhìn nhân quả. Mọi chuyện hôm nay là quả Phương Tiêu An, Lục Hùng Phi đã trồng. Nếu Phương Tiêu An, Lục Hùng Phi không giết đệ tử Vấn Kiếm tông thì sẽ không có ngày hôm nay Thanh Bình học viện bị đạp phá.
– Hai tên độc tài Phương Tiêu An, Lục Hùng Phi phản bội tin thhần Thanh Bình học viện, không phải thứ tốt lành gì. Phương Tiêu An, Lục Hùng Phi không nghe ta khuyên can, khư khư cố chấp, làm ra sai lầm lớn, chết chưa hết tội, không có thể đại biểu Thanh Bình học viện. Nhưng người vô tội chết trong tay Đinh Hạo ngươi không ít hơn Phương Tiêu An, Lục Hùng Phi. Ài, một đám vũ phu tranh doanh đoạt lợi, thô bỉ thiển cận không thể nói lý. Nếu trên thế giới không có đám võ phu chỉ biết chém giết như các ngươi thì có lẽ đã không có nhiều tai nạn, chết chóc như vậy.
Khổng Diệc Nho thẳng người, không hề sợ hãi.
Biểu tình Khổng Diệc Nho khinh thường liếc Đinh Hạo, tức giận quát:
– Hôm nay ngươi đạp phá Thanh Bình học viện, dung túng đám võ phu thô bỉ cướp bóc điển tịch học viện, cướp hết tài nguyên tu luyện, giết chết, phá hỏng kiến trúc học viện tương đương cắt đứt căn cơ văn minh của nhân tộc Tuyết Châu. Hừ hừ, sau này sách sử ghi chép ngươi sẽ không là người thắng, càng không phải anh hùng mà chỉ là võ phu thô bạo!
Đinh Hạo cười to bảo:
– Nếu thế giới không có võ phu thì đống xương già như lão, các học sinh tay trói gà không chặt bên cạnh ngươi đã sướm thành thực vật trong miệng yêu ma!
Đinh Hạo mỉa mai nhìn Khổng Diệc Nho.
Biểu tình Khổng Diệc Nho kiên quyết nhìn chằm chằm Đinh Hạo, không lùi một bước.
Khổng Diệc Nho gằn từng chữ:
– Ha ha ha ha ha ha! Nói chuyện với võ phu thô lỗ nhà ngươi nhiều lời vô ích. Thiện ác có báo, thiên đạo luân hồi. Đinh Hạo, tội của ngươi sâu nặng, chờ đi, ngươi sẽ không có kết cuộc tốt.
Đinh Hạo gật đầu, mỉm cười nói:
– Cũng tốt, ta sẽ chờ ngày luân hồi đến.
Nói đến đây Đinh Hạo chuyển hướng câu chuyện, thản nhiên nói:
– Nếu ngươi cảm thấy Thanh Bình học viện là nền tảng của nhân tộc Tuyết Châu thì vậy đi, ta cho ngươi một cơ hội, hãy quản lý kiến trúc này cho ta. Ta nhìn xem những nền tảng văn minh mà ngươi nói sẽ mang đến cái gì cho nhân tộc Tuyết Châu.
– Hừ! Một võ phu hậu bối thô bỉ cũng xứng ta làm việc cho ngươi?
Khổng Diệc Nho sau khi ngây người thì cười nhạt, biểu tình khinh thường.
Đinh Hạo gật đầu, nói:
– A!
Đinh Hạo hờ hững bảo:
– Ngươi không muốn? Vậy đành chịu.
Đinh Hạo xòe tay, xoay người nói với Vương Tiểu Thất:
– Truyền mệnh lệnh của ta, chuẩn bị củi lửa, đốt sạch Thanh Bình học viện đi. Đệ tử Thanh Bình học viện nào thực lực vượt qua cảnh giới Đại Võ Sư cảnh đều giết chết không chừa một tên!
Vương Tiểu Thất ngây người, giây sau ngầm hiểu. Vương Tiểu Thất lớn tiếng thưa dạ.
Khổng Diệc Nho giật nảy mình, người run rẩy cao giọng quát mắng:
– Ngươi… Ngươi là đồ tể, quái thú, ác ma! Đinh Hạo, ngươi không thể làm như vậy, tại sao ngươi khát máu bạo ngược như vậy?
Chương 735: Tu La (thượng)
Đinh Hạo mỉm cười nhìn Khổng Diệc Nho, hỏi:
– Vậy ngươi có làm việc cho ta không?
– Ngươi… Ta…
Mặt Khổng Diệc Nho biến đổi liên tục, vừa kinh vừa giận. Râu tóc Khổng Diệc Nho dựng ngược, cuối cùng đập đầu vào cột đá bên cạnh.
– Dù ta có chết cũng không cho ngươi vừa lòng!
Đinh Hạo cười lạnh, lòng máy động, lực lượng nhu hòa bao phủ Khổng Diệc Nho.
Mặt Đinh Hạo đầy sát khí nhìn Khổng Diệc Nho, gằn từng chữ:
– Nếu ngươi chết thì ta sẽ càng khát máu, không chừa một người Thanh Bình học viện, đồ sát sạch! Sau đó đốt iến trúc này, diệt tuyệt hoàn toàn căn cơ nhân tộc Tuyết Châu mà ngươi nói.
Khổng Diệc Nho tức giận không nói nên lời:
– Ngươi…
Cuối cùng Khổng Diệc Nho đành thỏa hiệp.
Đinh Hạo nhìn biểu tình xám xịt không tình nguyện của Khổng Diệc Nho, âm thầm lắc đầu.
Cái gọi là nghe danh không bằng gặp mặt thật chính xác.
Biểu hiện của lão nhân Khổng Diệc Nho làm Đinh Hạo hơi thất vọng.
Đinh Hạo nghĩ rằng Khổng Diệc Nho nổi danh đại hiền giả Tuyết Châu sẽ là nhân vật thần tiên ánh mắt trông xa, ai ngờ chỉ là một lão nho cổ hũ không thực tế. Nói dễ nghe là chủ nghĩa lý tưởng không thực tế, nếu trên thế giới này không có võ giả thì sợ là nhân loại không còn tồn tại.
Nhưng có một điều Khổng Diệc Nho không nói sai.
Thanh Bình học viện đích thực là căn cơ của nhân loại Tuyết Châu, tích lũy mấy ngàn năm nội tình, đặc biệt là Đinh Hạo quan sát nó một lúc sau càng khẳng định điều này. Một thế lực nhân loại tồn tại mấy ngàn năm nếu bị tiêu diệt hoàn toàn thì đúng là tổn thất lớn cho nhân loại.
Nhưng Vấn Kiếm tông muốn nuốt vào vật khổng lồ Thanh Bình học viện, thu nạp nhiều người là không hiện thực, không quản lý được.
Đinh Hạo suy nghĩ chỉ có cách trừ bỏ nhân tố không ổn định trung thành với Phương Tiêu An, khiến Thanh Bình học viện phát triển theo suy nghĩ của hắn.
Người như lão nhân Khổng Diệc Nho rất thích hợp nhân tuyển viện trưởng mới của Thanh Bình học viện. Thứ nhất Khổng Diệc Nho là người Thanh Bình học viện, uy vọng rất cao, sẽ không bị đệ tử Thanh Bình học viện phản đối. Khổng Diệc Nho là chủ nghĩa lý tưởng thanh cao, bảo thủ, sẽ không dẫn dắt Thanh Bình học viện bước trên con đường cũ bành trướng ra ngoài.
Ngay từ đầu Đinh Hạo đã không định nuốt Thanh Bình học viện.
Bởi vì Vấn Kiếm tông không có năng lực lớn như vậy.
Vấn Kiếm tông qua nhiều trắc trở đã trở thành lực lượng tuyệt đối nói một không hai trong Tuyết Châu. Nếu không ra ngoài ý muốn sẽ không còn tông môn nào có thể uy hiếp địa vị chúa tể của Vấn Kiếm tông trong Tuyết Châu.
Suy nghĩ, ý chí của Đinh Hạo chính là cách nghĩ, ý chí của Vấn Kiếm tông.
Đám người Lý Lan, Vương Tuyệt Phong xấu xa không phản đối quyết định này của Đinh Hạo.
Dù có một vài người không quá đồng ý nhưng cuối cùng đều phục tùng ý chí của Đinh Hạo.
Rất nhiều người trong Thanh Bình học viện nằm mơ cũng không ngờ học viện được giữ lại băng cách này.
Không lâu trước đó cường giả Vấn Kiếm tông công phá hộ viện đại trận, khôi lỗi chiến ngẫu cường đại không thể địch âm ầm giết vào Thanh Bình học viện, nhiều đệ tử học viện cho rằng sẽ có trận đồ sát rầm rộ. Bọn họ sẽ ngoan cố chống cự rồi Thanh Bình học viện bị phá hủy, từ nay không còn Thanh Bình học viện trong Tuyết Châu.
Nhưng các đệ tử Thanh Bình học viện không ngờ đại ma vương Đinh Hạo trong truyền thuyết sẽ dùng cách nào chấm dứt báo thù.
Tuy rất nhiều cường giả cực đoan trong Thanh Bình học viện bị tru sát trong ngày hôm nay, rất nhiều người từng đối phó Vấn Kiếm tông bị giết không nương tay. Hễ cao thủ nào tay dính máu đệ tử vô tội của Vấn Kiếm tông là sẽ bị xử quyết hoặc nhẹ hoặc nặng.
Đinh Hạo không chút nhân từ với đám người đó.
Trừ nhóm cao thủ, cường giả ác ôn đó ra, rất nhiều công pháp điển tịch kho vũ khí, tài nguyên tu luyện của Thanh Bình học viện bị Vấn Kiếm tông cướp hơn phân nửa.
Nhưng dù sao Đinh Hạo không giết người, không hủy học viện đã tương đương với cho Thanh Bình học viện một con đường sống.
Trải qua trận chiến này Thanh Bình học viện hoàn toàn thay hình đổi dạng.
Thanh Bình học viện từ biệt hình tượng môn phái hùng hổ hù người, nay kẻ nắm quyền lợi là Khổng Diệc Nho học giả xuấ thân trung viện, một số phe phái trong Thanh Bình học viện lúc trước không có tiếng tăm gì được Vấn Kiếm tông âm thầm nuôi dưỡng, ủng hộ.
Thanh Bình học viện không phải một khối sắt khăng khít, Lý Lan sử dụng chút thủ đoạn là nội bộ liền phân liệt, có một ít phe phái chủ động đầu vào Vấn Kiếm tông.
Lực lượng lúc trước chúa tể Thanh Bình học viện bị quét sạch. Phe phái của Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện, Lục Hùng Phi bị tẩy chay, không còn tồn tại. Rất nhiều cường giả thực lực trên Tiên Thiên Võ Tông cảnh bị cưỡng chế suốt đời không được bước ra Thanh Bình học viện nửa bước.
Từ mặt nào đó Thanh Bình học viện chỉ còn lại danh xưng, bề ngoài không thay đổi nhưng gốc thì đã lặng lẽ biến đổi.
Loại thay đổi này theo thời gian trôi qua, với thủ đoạn của đám người Lý Lan sẽ kéo dài mãi.
Nếu nói theo thuật ngữ trong địa cầu kiếp trước của Đinh Hạo thì đó là diễn biến hòa bình.
Đây đúng là thủ đoạn rất cao minh, nên nhiều đệ tử Thanh Bình học viện thầm cảm kích Đinh Hạo.
Ngày xưa Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện chúa tể tất cả, gã như kẻ độc tài cai quản học viện, nói một không hai. Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện dùng thủ đoạn độc ác tiêu diệt kẻ phản đối mình, thủ đoạn cứng rắn, làm hỏng gần hết không khí, truyền thừa tinh hoa mấy ngàn năm qua của Thanh Bình học viện. Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện chọc nhiều người Thanh Bình học viện bất mãn, oán thầm, bọn họ giận mà không dám nói gì.
Qua đợt sóng gió này Khổng Diệc Nho trở thành viện trưởng mới của Thanh Bình học viện.Trước kia mình chỉ là dân IT sau đó theo quy luật huyền bí nào khiến mình trở thành người có Căn Số trở thành Kẻ Gác Cửa Điện Âm. …!
Mặc dù thực lực hiền giả Khổng Diệc Nho thấp nhưng làm người được nhiều đệ tử Thanh Bình học viện khâm phục, đồng ý. Có lẽ Khổng Diệc Nho không thể dẫn dắt Thanh Bình học viện trở về vị trí bá chủ võ đạo Tuyết Châu nhưng ít ra trả lại tinh thần ngày xưa, phát triển rộng rãi, thực hiện chí nguyện to lớn năm xưa tổ sư khai phái lập viện, đó cũng là một loại thu hoạch.
Trong đời sau, nhiều người khen ngợi, tuyên dương cách làm của Đinh Hạo. . ngôn tình hoàn
Mỗi khi người thủyêtrs thư các nơi kể truyền kỳ đao cuồng kiếm si Đinh Hạo, sự tích hắn bất chấp mọi người phản đối xử lý Thanh Bình học viện luôn khiến những người đi sau khen ngợi, hướng tới, trân trọng.
Đương nhiên Tinh Vẫn tông, Lôi Âm phái không may mắn như Thanh Bình học viện.
Tinh Vẫn tông, Lôi Âm phái là thực lực võ đạo đơn thuần, lực ảnh hưởng hoàn toàn không bằng Thanh Bình học viện. Thrêm nữa phong cách hành động của Tinh Vẫn tông, Lôi Âm phái theo chiều âm trầm tàn nhẫn, có thể nói là độc bá một phương, muốn làm gì thì làm. Mặt ngoài nói là Tinh Vẫn tông, Lôi Âm phái bảo vệ dân chúng một phương nhưng thật ra là bóc lột các nơi cư trú lớn.
Vấn Kiếm tông với khí thế sấm sét tiêu diệt những tông môn này, lần lượt thanh toán. Cao tầng tông môn Tinh Vẫn tông, Lôi Âm phái không thể may mắn thoát khỏi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










