Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 145 [ chương 721 đến 725 ]
❮ sautiếp ❯Chương 721: Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ (thượng)
Thiếu niên thợ săn Trương Phàm cầm trường đao, hơi thở thay đổi, dày nặng như núi to.
Thiếu niên thợ săn Trương Phàm nhẹ đạp ra một bước đứng trước mặt đám người Lý Y Nhược, Nhậm Tiêu Dao tên mập siêu may mắn, Tây Môn Thiên Tuyết, Lý Lan.
Đao khí bùng phát như thủy triều thực chất bao bọc các đệ tử Vấn Kiếm tông đứng xem.
Tu vi huyền khí của thiếu niên thợ săn Trương Phàm rất thấp nhưng gã cầm đao cho người cảm giác càng khủng bố hơn. Biểu tình lão nhân tóc bạc lưng khòm trầm trọng, đoàn sáng kiếm khí bạc bay tới bay lui nhưng không chủ động công kích.
* * *
– Đều là người thiên long màu tím?
Đinh Hạo nhìn mười lăm cao thủ đứng ở vị trí khác nhau bao vây mình.
Những người này toàn là cường giả cảnh giới Võ Hoàng cảnh, nếu một chọi một thì Đinh Hạo tự tin giết hết bọn họ. Nhưng vị trí bọn họ đứng hình thành trận pháp kỳ dị, hỗn độn thiên cơ, ngăn cách triều tịch linh khí trong thiên địa tự thành một giới. Khí cơ mười lăm người hợp nhất không có dấu vết.
Trong mười lăm người, một thanh niên bề ngoài hai mươi mấy tuổi lạnh lùng cười:
– Một con kiến sắp chết không cần thiết hỏi nhiều.
Đinh Hạo liếc thanh niên Liệt Thiên Kiếm tông kia, hờ hững cười nói:
– Tiểu tử, trong mười lăm người chỉ có thực lực của ngươi là thấp nhất, chỉ mới tới nhất khiếu Võ Hoàng cảnh. Threo ta thấy khí cơ của ngươi không ổn định, huyền khí thoạt trông cường đại nhưng thật ra tan rã, ngoại cường kiền, trong người còn sót lại dược lực. Ngươi chỉ là kẻ đáng thương bị đan dược thúc giục kích phát ra, muốn giết ta? Ngươi còn kém quá xa.
Thanh niên Liệt Thiên Kiếm tông tức giận quát:
– Ngươi muốn chết!
Thanh niên Liệt Thiên Kiếm tông lắc người đâm một kiếm.
Đinh Hạo cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha!
Đinh Hạo đứng im tại chỗ tung nắm đấm.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Tiếng khí bạo đinh tai như óc xen lẫn tiếng rồng ngầm, trên lưng Đinh Hạo, một thiên long màu tím như ẩn như hiện, quyền kình đánh ra biến thành hình rồng gầm gừ.
Đinh Hạo dốc hết sức đánh ra cú đấm này, Tử Hoàng Thạch Trong Ngọc dung hợp trong cột sống của hắn, mỗi lần hắn gồng hết sức lực lượng cơ thể là sẽ có tiếng rồng ngầm. Ảo ảnh thiên long quấn quanh người Đinh Hạo.
Thanh niên Liệt Thiên Kiếm tông biến sắc mặt nói:
– Nguy rồi!
Thanh niên Liệt Thiên Kiếm tông cảm giác được hơi thở chết chóc.
Nam nhân trung niên tú sĩ Liệt Thiên Kiếm tông giật mình kêu lên:
– Cẩn thận, mau lùi lại!
Nam nhân trung niên tú sĩ Liệt Thiên Kiếm tông cao giọng quát:
– Cùng nhau ra tay cứu người, khởi động Thập Ngũ Thiên Tinh Ma Trận!
Các cường giả châu ngoài khác trên bầu trời cùng phát ra ánh sáng rực rỡ. Thiên địa bỗng tối sầm, mấy mấy người như từng ngôi sao trong trời đêm phát ra ánh sao vô tận. Từng cột sáng bắn ra kết nối mười lăm người lại, hợp thành đồ án chòm sao rất lạ, cuối cùng nối kết với thanh niên Liệt Thiên Kiếm tông.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Cùng lúc đó, cột sáng long quyền tím của Đinh Hạo đánh vào người thanh niên Liệt Thiên Kiếm tông.
Xương trắng tung tóe.
Thanh niên hét lên:
– A! Phụt!
Thanh niên Liệt Thiên Kiếm tông há mồm hộc búng máu, trường kiếm trong tay vỡ vụn, hai cánh tay cũng bầy nhầy máu thịt.
Thanh niên Liệt Thiên Kiếm tông không thể đỡ nổi cột sáng long quyền tím, bẻ gãy nghiền nát gã, sắp đập nát bấy trong không trung gã. Vào phút chỉ mành treo chuông, đồ án chòm sao hoàn thành, cột sáng kết nối với thanh niên.
Lực lượng kỳ dị tràn ra kéo trong không trung thanh niên Liệt Thiên Kiếm tông ra khỏi lực lượng long quyền tím.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Trên bầu trời vang từng tiếng nổ đáng sợ, đồ án chòm sao mười lăm người hợp thành nhấp nháy nhanh, kình khí vô hình khuếch trương. Cơ thể mười lăm cao thủ cùng run run.
Một lúc sau khí thế đáng sợ mới biến đi.
Thanh niên Liệt Thiên Kiếm tông mặt trắng bệch, trán toát mồ hôi ròng ròng, biểu tình sợ hãi mất hồn mât vía.
Vừa rồi thanh niên Liệt Thiên Kiếm tông đi dạo một trong cửa âm phủ.
Nếu vào phút nguy cấp không nhờ đám người nam nhân trung niên tú sĩ Liệt Thiên Kiếm tông phát động Thập Ngũ Thiên Tinh Ma Trận tập hợp lực lượng mọi người hóa giải một kích từ long quyền tím thì gã đã bị Đinh Hạo giết ngay, đánh nát bấy.
Đinh Hạo chậm rãi rút nắm đấm về:
– Ngươi khá may mắn.
Một ảo ảnh thiên long tím như có như không bay lượn ngâm nga trên cơ thể, cánh tay Đinh Hạo thật lâu mới tan.
Đinh Hạo sử dụng lực lượng cơ thể mạnh nhất đánh ra cú đấm đó, tương đương với ngũ khiếu Võ Hoàng cảnh tích súc lực lượng đánh một kích.
Đinh Hạo vốn định mượn cơ hội giết một trong mười lăm cao thủ Liệt Thiên Kiếm tông, phá Thập Ngũ Thiên Tinh Ma Trận. Tiếc rằng cuối cùng Đinh Hạo thất bại trong gang tấc, thanh niên Liệt Thiên Kiếm tông may mắn trốn thoát.
Trận pháp Thập Ngũ Thiên Tinh Ma Trận kỳ dị thật giỏi.
Mười lăm cao thủ hợp thành mười lăm sao lớn tình cờ phù hợp áo nghĩa vận chuyển vũ trụ ngôi sao, có thể tăng lực lượng, di hoa tiếp mộc. Chia lực lượng một người chịu đựng cho mười lăm người, tất cả cùng chịu lực công kích.
Vậy thì trừ phi người công kích có thực lực một chiêu giết hết mười lăm cường giả Đại Võ Hoàng cảnh.
Nếu không thì sẽ rơi vào Thập Ngũ Thiên Tinh Ma Trận, khó thể giết bất cứ ai.
Phía đối diện.
Nam nhân trung niên tú sĩ Liệt Thiên Kiếm tông kinh ngạc, vẻ mặt nghĩ mà run.
Nam nhân trung niên tú sĩ Liệt Thiên Kiếm tông không thể ngờ thực lực của Đinh Hạo khủng khiếp như vậy, chỉ uy lực một đấm đã có lực lượng rồng ngâm hổ gầm. Thập Ngũ Thiên Tinh Ma Trận suýt không hóa giải được. Nam nhân trung niên tú sĩ Liệt Thiên Kiếm tông thầm nghĩ bất cứ ai trong mười lăm người, không, hai, hoặc ba người đối diện Đinh Hạo cũng sẽ bị giết ngay.
Thực lực như vậy cường đại hơn lúc trước nam nhân trung niên tú sĩ Liệt Thiên Kiếm tông thu gom tin tức nhiều.
Đúng là đáng sợ.
Nam nhân trung niên tú sĩ Liệt Thiên Kiếm tông nhìn hướng cường giả thanh niên, quát mắng:
– Đừng lỗ mãng, đừng bị Đinh Hạo chọc giận mù quáng ra tay.
Nam nhân trung niên tú sĩ Liệt Thiên Kiếm tông hơi thất vọng.
Từ khi nghe tin Ninh Hổ Khiếu chết trong chiến trường bách thánh, Liệt Thiên Kiếm tông dồn hết tài nguyên vào thanh niên chân mày đuôi chổi này, hy vọng có thể bồi dưỡng ra một cường giả mới. Nhưng vừa rồi thanh niên Liệt Thiên Kiếm tông biểu hiện khiến nam nhân trung niên tú sĩ Liệt Thiên Kiếm tông thất vọng, chỉ vì Đinh Hạo nói một câu đã nổi giận nhảy cẫng lên, tùy tiện ra tay không khác gì chịu chết.
Hành động đó thật là quá ngu.
Thanh niên chân mày đuôi chổi vâng dạ, không dám lỗ mãng nữa.
Thanh niên chân mày đuôi chổi thật sự sợ, mọi kiêu ngạo, cảm giác ưu việt bị một đấm đánh tan tành. Thanh niên chân mày đuôi chổi ngậm một viên đan dược sinh cơ, cánh tay bị nổ máu thịt vụn nhanh chóng mọc ra cơ thịt mới, chớp mắt lại có đôi tay lành lặn.
Cơ thể của cường giả cảnh giới Võ Hoàng cảnh mạnh mẽ không gì sánh được cộng với đan dược, muốn mọc cơ thể mới không khó.
Ánh mắt thanh niên chân mày đuôi chổi nhìn hướng Đinh Hạo chất chứa hoảng sợ.
Chương 722: Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ (hạ)
Nam nhân trung niên tú sĩ Liệt Thiên Kiếm tông hít sâu, nói:
– Quả nhiên là kỳ tài ngút trời, bổn tọa tự nhận không thể đỡ nổi lực lượng một đấm này, không uổng ta tự mình đến Tuyết Châu một chuyến. Đinh Hạo, ta không nỡ giết thiên tài võ đạo nhân tộc, nếu ngươi bó tay chịu trói giao ra mọi thứ có được trong chiến trường bách thánh, vào môn hạ của ta thì hôm nay tha mạng cho ngươi, như thế nào?
Biểu tình Đinh Hạo bình tĩnh nói:
– Nói vậy các ngươi đều là người Liệt Thiên Kiếm tông?
Nam nhân trung niên tú sĩ Liệt Thiên Kiếm tông chắc chắn nói:
– Bổn tọa là trưởng lão Nam Viện Liệt Thiên Kiếm tông, Lý Tương Lai. Các cao thủ Nam Viện Liệt Thiên Kiếm tông ta bày ra Thập Ngũ Thiên Tinh Ma Trận này, cũng có một số bằng hữu tốt chí giao của ta, bọn họ đều là kiếm tu cường đại hiển hách một phương Kiếm Châu. Nhiều người cùng ra tay, Đinh Hạo, ngươi nên cảm thấy kiêu ngạo, đừng mong may mắn. Ngươi không thể đo lường uy lực của trận pháp này, nếu cậy mạnh thì chỉ có nước chết.
Đinh Hạo gật đầu, nói:
– À.
Đinh Hạo nghiêm túc nói:
– Không phải người Liệt Thiên Kiếm tông thì cho các ngươi ba giây mau cút đi, tránh làm quỷ chết oan.
Trên bầu trời, mười lăm cường giả không một người rời đi.
– Thật là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
Đinh Hạo nghiêm túc đếm mười giây sau đó không biết hắn nói với ai, cười bảo:
– Nghe kỹ đây, trận chiến này ta tự xử, không ai được ra tay giúp ta!
Phía xa.
Tên mập trắng tai to cười toe toét. Thanh niên cao gầy đeo kiếm nhún vai, hai người đứng nguyên tại chỗ.
Tạ Giải Ngữ đã tháo hộp kiếm xuống dựng trước mặt, bàn tay ngọc ấn trên hộp kiếm nghe Đinh Hạo nói thì nhíu mày, chậm rãi rút tay về.
– Hi hi hi, có trò hay xem, không biết mấy người này có giết được Đinh Hạo không?
Cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi cười ngây thơ nói:
– Thật là mong chờ. Cố lên cố lên, chỉ có nam nhân mạnh nhất mới chiếm được thân thể băng thanh ngọc khiết của tỷ tỷ ta, làm tỷ phu của ta!
Mặt Tạ Giải Ngữ đen như mực.
Quỳ Ngưu Yêu Vương dứng sau lưng cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi bước ra một bước túm đuôi tóc cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi vứt ra xa băng phong cách ngàn thước, bùm một tiếng băng phong nổ tung.
* * *
– Mười giây đã quá, thật đáng tiếc, các ngươi đều chọn sai lầm. Vậy chết đi!
Đinh Hạo chậm rãi nhún vai, hoạt động cơ thể. Tiếng kêu răng rắc trong trẻo như sấm rền liên tục vang lên trong người Đinh Hạo, chớp mắt cơ thể hắn trướng lên một vòng, thân hình chắc khỏe hơn.
Khi Đinh Hạo lại ngẩng đầu thì trong đôi mắt đã bị ánh sáng vàng và bạc che giấu.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Một đấm tung ra.
Rồng ngâm, ảo ảnh thiên long màu tím sống động bay lượn trên bầu trời, quay quanh Đinh Hạo. Đinh Hạo đánh ra một đấm là khí kình như biển, quyền quang như điện, một con thần long tím bay ra.
Đinh Hạo chọn đối tượng vẫn là cô bé Đinh Đinh tóc cột hai đuôi.
– Nếu ngươi không biết sống chết thì hôm nay sẽ hoàn toàn giết ngươi!
Nam nhân trung niên tú sĩ Liệt Thiên Kiếm tông cười nhạt, quát to:
– Mọi người ra hết sức đi, trấn áp hắn, đừng nương tray!
Mười lăm đoàn sáng hiện ra trong tay các cường giả châu ngoài, giống y như kiếm bạc trong tay lão nhân tóc bạc lưng khòm lúc trước, đó là bảo khí sắc bén nào đó. Kiếm chưa ra trên bầu trời đã đầy kiếm quang mông lung, như từng lũ tơ bạc cắt không gian thành các mảnh vụn bất quy tắc.
Ánh sáng quyền long màu tím bị lưới tơ bạc cắt cuối cùng đánh tan.
Mặt Đinh Hạo không đổi sắc vẫn đứng im tại chỗ, từng quyền long màu tím nhìn chậm nhưng nhanh liên tục đánh ra.
Trên bầu trời tràn ngập tiếng rồng ngâm, từng thiên long màu tím sống động gào thét uốn lượn, như long tộc giáng xuống. Huyền ảo như cảnh tượng thần tích, làm người rung động.
Một thiên long màu tím thô như cái lu, toàn thân lấp lóe chất kim loại tím, mỗi cái vảy rõ ràng, râu rồng bay bay, có năm vuốt, phun ra nuốt vào ánh lửa tím. Thiên long màu tím như thần long lượn lờ bên cột sống Đinh Hạo, gầm rống chấn động hư không run rẩy.
Đinh Hạo kích động năng lượng Tử Hoàng Thạch Trong Ngọc đến cực đổ.
Hoa văn trắng trên mấy chục cây xương sườn chớp lóe, hoa văn tím trên xương sống Đinh Hạo chạy dọc lên xuống. Cơ thể Đinh Hạo như làm bằng ngọc, hai tay đấm ra tựa thần linh gaiạn dữ. Liên tục có bóng thiên long màu tím bay ra khỏi tay Đinh Hạo gào thét táp mười lăm cường giả Võ Hoàng cảnh.
Nam nhân trung niên tú sĩ Lý Tương Lai cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Lực lượng của ngươi đúng là cường đại, tiếc rằng ngươi ở trong trận, có mạnh hơn nữa cũng vô dụng.
Mười lăm cường giả Võ Hoàng cảnh thúc giục kiếm hoàn, từng tia sáng bạc như ánh sao rơi rụng trong không trung.
Trong không trung Đinh Hạo đứng bỗng chốc đen như mực, chỉ có ánh sáng sao chớp lóe trên thân mười lăm cường giả Võ Hoàng cảnh hợp thành đồ án chòm slao quái dị yêu dã, đại biểu vũ trụ ngôi sao. Ánh sáng quyền long màu tím vô tận đánh vào hư không chưa tới gần mười lăm cường giả Võ Hoàng cảnh đã bị ánh sao kiếm quang ngăn chặn tách rời.
Đinh Hạo làm như không thấy, vẫn liên tục tung nắm đấm.
– Hừ! Thật là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!
Nam nhân trung niên tú sĩ Lý Tương Lai lạnh lùng cười, quát:
– Ma trận thủ thế, tiêu hao hắn cho ta! Chờ xem lực lượng của hắn có thể kéo đến bao giờ!
Một khi Thập Ngũ Thiên Tinh Ma Trận thành hình là có thể phong tỏa linh khí thiên địa triều tịch bên ngoài trận, khiến năng lượng thiên địa trong trận pháp có hạn. Võ giả nào bị vây trong Thập Ngũ Thiên Tinh Ma Trận, nếu không phá trận pháp ngay sẽ rơi vào khốn cảnh, không thể hấp thu năng lượng trong đó. Trong không trung lưu trữ năng lượng huyền khí có hạn, nếu cường giả đó không được bổ sung huyền khí thì thiếu một phần là hao hụt một chút, cuối cùng kiệt sức, kết cuộc là mệt đến chết.
Mặt ngoài nam nhân trung niên tú sĩ Lý Tương Lai đắc ý nhưng lòng rất rung động trước lực lượng dồi dào của Đinh Hạo.
Nam nhân trung niên tú sĩ Lý Tương Lai quyết tâm không chủ động công kích, phòng thủ là cách bảo thủ an toàn nhất, từng chút một làm Đinh Hạo kiểt sức.
Không thành thần, thành thất rốt cuộc là xác phạm, sẽ có lúc kiệt sức. Nam nhân trung niên tú sĩ Lý Tương Lai chống mắt chờ xem Đinh Hạo kiên cường đến đâu.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Chớp mắt trận chiến đã kéo dài nửa ngày.
Vẫn có tiếng rồng ngâm không ngừng, ánh sáng tím tràn ngập, thần uy mênh mông.
Từng con thiên long màu tím gầm rống giống sinh linh không ngừng chui ra từ hai đấm của Đinh Hạo, liên tục bị ánh sao kiếm quang bạc cắt nát. Quá trình vòng đi vòng lại không biết bao nhiêu lần, ít nhất có mấy chục vạn con thiên long màu tím vùi thân trong Thập Ngũ Thiên Tinh Ma Trận.
Tức là nói Đinh Hạo đã đánh ra mấy chục vạn quyền long màu tím.
Mỗi một quyền long màu tím đều là lực công kích tứ khiếu Võ Hoàng cảnh.
Chương 723: Thập Ngũ Thiên Tinh Ma Trận
Lúc này nhiều người dần hiểu thiên long màu tím không phải chiến kỹ huyền công đặc biệt nào của Đinh Hạo thúc giục ra mà đơn thuần là lực lượng cơ thể đánh vào hư không, kích động ra ảo giác. Trong người Đinh Hạo ẩn chứa năng lượng kỳ dị nào đó, đơn thuần là lực lượng cơ thể hóa thành ảo ảnh thiên long màu tím, lấy giả tráo thật, rung động và mê hoặc tinh thần người.
Thần long vương năm móng như thủ hộ thần luôn quấn quanh người Đinh Hạo cũng là ảo giác kình khí.
Trong người Đinh Hạo hình như ẩn chứa chí bảo nào đó có thể hóa long hộ thân.
Phát hiện này khiến mười lăm cường giả Võ Hoàng cảnh nam nhân trung niên tú sĩ Lý Tương Lai, thanh niên chân mày đuôi chổi càng thèm muốn, hận không thể giết Đinh Hạo ngay, cướp hết báu vật trên người hắn.
Nhưng đám người Liệt Thiên Kiếm tông càng đánh càng kinh sợ.
Bởi vì Đinh Hạo bị vây trong Thập Ngũ Thiên Tinh Ma Trận, năng lượng cơ thể không đợc bổ sung, theo lý thì hắn nên sớm kiệt sức chết. Nhưng quái dị là đến bây giờ Đinh Hạo vẫn khỏe khoắn, nắm tay đánh ra khí kình ngược lại càng lúc càng cường đại khủng bố.
Nam nhân trung niên tú sĩ Lý Tương Lai lạnh lùng quát:
– Hừ! Tiếp tục làm hắn kiểt sức, không tin hắn là người sắt không biết mệt!
Chiến đấu lần nữa tiếp tục.
* * *
– Cứ tiếp tục như vậy không biết Hạo ca ca có bị nguy hiểm không?
Cá heo nhỏ Manh Manh vui vẻ vẫy đuôi kinh kêu:
– Két két két két két!
– Manh Manh, ngươi đang nói Hạo ca ca không gặp nguy hiểm?
Lý Y Nhược ôm cá heo nhỏ trong lòng, ở chung thời gian lâu giúp nàng nghe giọng điệu có thể hiểu ý cá heo nhỏ Manh Manh.
Cá heo nhỏ Manh Manh vui vẻ kêu lên:
– Két két két két két!
Hai chi trước của cá heo nhỏ Manh Manh lấy ra một miếng gỗ, bút mực từ vòng tay trữ vật, viết:
[Yên tâm, tình lang của ngươi đang chơi đùa!]
Lý Y Nhược giật mình kêu lên:
– A? Thì ra ngươi biết viết chữ?
Đây là lần đầu tiên cá heo nhỏ Manh Manh biểu đạt bằng cách viết chữ.
– Két két két két két!
Cá heo nhỏ Manh Manh cất miếng gỗ và bút, chi trước chỉ hướng Đinh Hạo đang chiến đấu, ý là hắn dạy cho nó.
Đám người thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Lý Lan đứng trên băng phong giằng co với lão nhân tóc bạc lưng khòm, lòng thầm chú ý chiến đấu bên Đinh Hạo. Thời gian trôi qua từng phút giây, nhiều người bắt đầu nôn nóng. Xem tình hình thì dường như Đinh Hạo yếu thế, đánh nhiều đấm vậy mà không thể tổn thương ai trong mười lăm cường giả Võ Hoàng cảnh. Cứ kéo dài thế này Đinh Hạo sẽ hao hết sức mà thua.
Chớp mắt lại qua nửa ngày.
Trên bầu trời một vầng mặt trời đỏ đã khuất sau núi tây, thay thế là huyết nguyệt cong như câu như đao, như máu nhuộm.
Chiến đấu trên bầu trời đã kéo dài gần một ngày.
Theo thời gian trôi qua, động tác của Đinh Hạo chậm dần, tần suất ra quyền long màu tím giảm nhiều. Tuy lực lượng mỗi cú đấm vẫn vô cùng cùng khủng bố nhưng không còn khí thế vô song như trước, không có khí thế quét sạch thiên địa.
Thanh niên chân mày đuôi chổi hưng phấn la lên:
– Ha ha ha ha ha ha! Hắn sắp không chịu được!
Đám người nam nhân trung niên tú sĩ Liệt Thiên Kiếm tông phấn chấn tinh thần.
Trận chiến dài dặc khiến đám người nam nhân trung niên tú sĩ Lý Tương Lai thấy hơi tuyệt vọng.
Đinh Hạo như làm bằng sắt không biết mệt mỏi, kéo dài cả ngày trời.
Nếu cứ tiếp tục tiêu hao thế này sợ là không làm Đinh Hạo mệt chết mà mười lăm cường giả Võ Hoàng cảnh nam nhân trung niên tú sĩ Liệt Thiên Kiếm tông, thanh niên chân mày đuôi chổi không chống đỡ nổi. Tuy lực lượng của Đinh Hạo bị chia đều cho mỗi người nhưng vẫn rất khủng khiếp, lực phản chấn như thủy triều. Kéo dài đến bây giờ đã có vài người bị thương bên trong, nội tạng bị phản chấn sắp lệch vị trí.
Đám người Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện ở phía xa xem cuộc chiến thở phào một hơi, biểu tình hân hoan.
Ngọn núi lớn luôn đè nặng trong lòng dần buông lỏng, đám người Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện có thể thở phào.
Chỉ cần Đinh Hạo chết là thiên địa Tuyết Châu vẫn thuộc về Thanh Bình học viện.
Bất giác trên mặt đám người Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện nở nụ cười dữ tợn của người thắng.
Đám người Lý Y Nhược, Vương Tiểu Thất, Nhậm Tiêu Dao tên mập siêu may mắn bị vây trên băng phong trái tim treo cao.
Không lẽ Đinh sư huynh sắp không chống nổi nữa?
Làm sao đây? Có ra tay giúp không?
Nhưng lúc trước Đinh Hạo đã nói không cho ai nhúng tay vào trận chiến, trong phút chốc đám người không biết nên làm sao. Cộng với lực lượng của Lý Y Nhược, Vương Tiểu Thất, Nhậm Tiêu Dao tên mập siêu may mắn dù muốn giúp sức nhưng không thể tham gia vào chiến đấu trình độ này.
Người duy nhất có năng lực tham gia là thiếu niên thợ săn Trương Phàm vẫn siết chặt chiến đao, không nói một câu.
Thiếu niên thợ săn Trương Phàm không thấy rõ khuynh hướng chiến đấu nhưng tuyệt đối tin tưởng vào Đinh Hạo, vì gã biết hắn sinh hoạt như thế nào trong chiến trường bách thánh. Đinh Hạo gặp những địch thủ mạnh mẽ gì sánh bằng, tình huống trước mắt không thể đánh bại được hắn.
Lý Lan trở về nữ trang đứng trong không trung.
Y phục bay phất phới, tóc đen nhẹ bay, khuôn mặt đẹp tuyệt trần, mày liễu cong cong, đôi mắt ẩn chứa trí tuệ vô cùng nheo lại như vầng trăng khuyết. Lý Lan tựa nữ thần nhìn xuống trần gian, bình tĩnh mà thong dong.
Lý Lan không vội vã.
Từ bao giờ khóe môi Lý Lan cong lên, nàng nhận ra điều gì.
Phái đối diện.
Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện yên bụng, tròng mắt xoay tròn nghĩ ra một ý, cười to nói với lão nhân tóc bạc lưng khòm:
– Ha ha ha ha ha ha! Đinh Hạo không chống nổi nữa, bây giờ là cơ hội tốt xóa sạch dư nghiệt. Xin tiền bối ra tay bắt tiểu tử cầm đao này, người còn lại để chúng ta giải quyết.
Lão nhân tóc bạc lưng khòm gật đầu, nói:
– Khụ khụ khụ, cũng tốt. Lỡ đánh đến trời tối là lão nhân ta không có cơm ăn.
Lão nhân tóc bạc lưng khòm cười với thiếu niên thợ săn Trương Phàm, tay cầm kiếm hoàn bỗng phát ra vô số thất luyện kiếm khí bắn hướng gã đứng trên băng phong.
Thiếu niên thợ săn Trương Phàm đốt cháy chiến ý quát to:
– Lão thất phu, muốn chết!
Một tay thiếu niên thợ săn Trương Phàm chém ra nhát đao.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Trong không trung kình khí tứ tán, mọi kiếm khí bị chém nát.
Lão nhân tóc bạc lưng khòm sớm đoán được kết quả, lắc người biến mất, chớp mắt hiện ra trước mặt thiếu niên thợ săn Trương Phàm.
Kiếm hoàn đón gió biến to thành một thanh trường kiếm ánh sao chảy xuôi ánh sáng kỳ dị, mông lung. Vèo một tiếng lão nhân tóc bạc lưng khòm đâm kiếm ra, ánh sao tỏa sáng lạnh thấu xương đâm vào trán thiếu niên thợ săn Trương Phàm.
Thiếu niên thợ săn Trương Phàm hét lên, không để ý kiếm quang mà xoay người chém ngang.
Đao quang như nước lũ ầm ầm trút xuống chém ngang eo lão nhân tóc bạc lưng khòm.
Cách đánh lưỡng bại câu thương.
Chương 724: Thù cha nữ báo
Lão nhân tóc bạc lưng khòm biến sắc mặt ho khan nói:
– Khụ khụ khụ, tiểu tử thật ác độc, muốn liều mnạg sao? Tuy lão nhân ta sắp xuống lỗ nhưng còn muốn sống thêm một, hai ngày.
Lão nhân tóc bạc lưng khòm lùi nhanh ra sau né một đao của thiếu niên thợ săn Trương Phàm
Lão nhân tóc bạc lưng khòm lắc người lướt qua, một kiếm đâm vào Vương Tiểu Thất đứng sau lưng thiếu niên thợ săn Trương Phàm.
Thiếu niên thợ săn Trương Phàm dùng đao thức thiét tỏa hoành giang vô cùng đơn giản ngửa người chém ngược về.
Đinh!
Đao kiếm va chạm.
Lực lượng cường đại bùng phát.
Lão nhân tóc bạc lưng khòm bị chấn văng ra ngoài mấy chục thước. Băng nham dưới chân thiếu niên thợ săn Trương Phàm vỡ nát, người gã lảo đảo không đứng vững rớt xuống băng phong.
Lão nhân tóc bạc lưng khòm cười to bảo:
– Ha ha ha ha ha ha! Tiểu tử, băng phong nho nhỏ không chứan ổi lực lượng của ngươi và ta, hay là chúng ta đánh nhau dưới đất đi!
Dù sao tu vi huyền khí của lão nhân tóc bạc lưng khòm hơn xa thiếu niên thợ săn Trương Phàm, tâm trí tinh tế, sớm nhìn thấu Trương Phàm bị khuyết điểm tu vi huyền khí kém. Lão nhân tóc bạc lưng khòm cố ý dùng thủ đoạn này vì buộc Trương Phàm rời khỏi băng phong.
Lão nhân tóc bạc lưng khòm cười to, vô cùng nhanh nhẹn trong không trung như rắn múa, chớp lóe như bóng với hình rượt theo thiếu niên thợ săn Trương Phàm rơi xuống băng phong. Lão nhân tóc bạc lưng khòm liên tục vung kiếm, kiếm thức như sông lớn cuồn cuộn không dứt.
Thiếu niên thợ săn Trương Phàm gầm lên.
Thiếu niên thợ săn Trương Phàm ngửa mặt lên trời, nằm thẳng lao xuống dưới, trường đao đen biến ảo liên tục chém ra. Kiếm quang như mãng xà đen phun ra nuốt vào không ngừng trút xuống dưới. Tiếc rằng Trương Phàm ở trong không trung không có điểm tựa, không thể mượn lực nhảy lên mà không ngừng rớt xuống đất.
Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện lạnh lùng quát:
– Cơ hội tốt, mọi người cùng nhau xóa sạch tên giặc Vấn Kiếm tông, giết!
Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện dẫn dắt mấy trăm cao thủ như bầy ong lao hướng băng phong, sát khí bao tòm không khí. Kiếm quang lạnh lẽo, từng đợt cột sáng huyền khí điên cuồng đánh vào băng phong nơi đám người Lý Y Nhược, Vương Tiểu Thất, Nhậm Tiêu Dao tên mập siêu may mắn đứng.
Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ hét to một tiếng:
– Đinh Hạo Vấn Kiếm tông tàn sát thành viên Mục Thiên Dưỡng của Huyền Sương Thần Cung ta, tội không thể tha. Các đệ tử Vấn Kiếm tông cấu kết với Đinh Hạo, nối giáo cho giặc đều đáng chết, giết!
Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ cũng hành động, bỏ đá xuống giếng.
Hành động của Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện, Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ thật hiểm độc.
Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện, Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ muốn bỏ đá xuống giếng, nhân lúc Đinh Hạo bị bao vây sắp kiệt sức thì bên này đột nhiên công kích người Vấn Kiếm tông sẽ khiến hắn phân tâm, vội vàng cứu viện, vậy là Đinh Hạo chết chắc.
Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện, Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ nắm bắt cơ hội cực kỳ chính xác.
Nháy mắt làm khó dễ.
Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện, Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ vô cùng tự tin.
Bởi vì dù là số lượng cường giả hay số người thì phe Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện, Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ chiếm ưu thế tuyệt đối.
Dường như có thể kết thúc trận chiến đấu này trước tiên.
Nhưng lúc này có biến cố đám Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện, Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ không ngờ.
– Két két két két két!
Hai mươi mấy đệ tử Vấn Kiếm tông bị bao vây trên băng phong không chút hoảng hốt.
Chợt vang tiếng hú kỳ lạ, dường như là động vật nào đó hú. Năm bong bóng trong sút bỗng trôi nổi trên băng phong, như cô bé ngây thơ thổi bong bóng xà phòng dưới nắng gió. Bong bóng trong suốt chạm vào sẽ vỡ lơ lơngr trong không trung.
Nhưng chớp mắt, khi mấy bong bóng đụng vào một cường giả Thanh Bình học viện xông tới trước nhất thì xảy ra chuyện khó tin.
Mấy người bị bong bóng bao bọc như bản thân bọn họ là một phần của bọt bong bóng.
Khuôn mặt, thân hình cao thủ bị bong bóng bao phủ vặn vẹo theo ánh sáng phản xạ, dường như bọn họ gặp phải chuyện gì khủng khiếp nhất thế giới điên cuồng vùng vẫy bên trong. Các cao thủ Thanh Bình học viện có lực lượng đập nát một khối tinh cương nham thạch trong chớp mắt lại không thể khiến bong bóng sứt mẻ gì.
Bóc bóc bóc!
Tiếng bong bóng vỡ nhẹ nhàng vang lên.
Tan vỡ cùng bong bóng còn có thân hình các cường giả Thanh Bình học viện bị bao trong bong bóng.
Giây trước người còn sống chạy nhảy giây sau đã như bong bóng xinh đẹp tan biến, không để lại chút dấu vết, xuân mộng vô ngân.
Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện giật mình kêu lên:
– Đây là quái vật gì vậy?
Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện vội lùi ra sau ngay.
Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ rú lên, nhanh như chớp né tránh.
Giây sau một bong bóng bay qua bên cạnh người gã trùm lên một Huyền Sương Thần Vệ bất ngờ không kịp đề phòng. Một tiếng bóc vang lên, Huyền Sương Thần Vệ sợ muốn tè quần tan vỡ biến mất, không để lại một mẩu xương.
Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ nghĩ mà run.
Nếu Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ không kịp lúc né tránh thì vừa rồi là gã chết.
– Két két két két két!
– Két két két két két!
Thanh âm kỳ lạ không ngừng vang lên.
Lần này mọi người đều thấy rõ bong bóng như thiệp mời của tử thần bay ra từ miệng cá heo nhỏ cá heo nhỏ Manh Manh đá yêu trên vai Lý Y Nhược đứng ở băng phong phía xa.
Con cá heo nhỏ bí ẩn Manh Manh từ khi đi theo Đinh Hạo được đến vô số thiên tài địa bảo đốt thần hỏa tháp nhỏ trên tế đàn Ngụy Thần thành thị, trong cơ thể nó có thần tính. Vảy vàng như vảy rồng trên người cá heo nhỏ Manh Manh càng chói lóa hơn.
Trong thời gian này thực lực của cá heo nhỏ Manh Manh tăng lớn.
Lúc trước bong bóng của cá heo nhỏ Manh Manh chỉ có thể nhốt người ở bên trong, giờ nó lợi dụng bong bóng vỡ để giết người.
Bề ngoài cá heo nhỏ cá heo nhỏ Manh Manh vô cùng đáng yêu, vui vẻ nguẩy đuôi nhỏ như tinh linh ngao du trong biển rộng.
Nhưng ở trong mắt đám người Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện, Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ, Huyền Sương Thần Vệ thì cá heo nhỏ Manh Manh đáng sợ như hồng hoang mãnh thú.
Cá heo nhỏ Manh Manh vui vẻ kêu liên tục thổi mười bong bóng.
Bong bóng phản chiếu ánh nắng lấp lánh năm màu chỉ một tầng mỏng manh, chạm nhẹ vào sẽ vỡ. Nhưng khi chúng nó nhẹ nhàng bay ra xung quanh băng phong, trong phút chốc mấy trăm cường giả, bao gồm Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện, Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ tránh né bong bóng như rắn rết, không ai có gan tới gần.
Không cần biết thực lực cao thấp, sợ hãi vật không biết là thiên tính của nhân loại.
Chương 725: Thù cha nữ báo (hạ)
Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ bình tĩnh tinh thần, rống to:
– Cha nó, không tin một con súc sinh có thể chặn lại tất cả chúng ta!
Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ tài gao gan lớn, toàn thân chớp lóe huyền khí như ánh lửa rực cháy. Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ thúc giục tất cả lực lượng, thân hình như điện hóa thành ánh sáng không ngừng đổi vị trí thật nhanh, để lại ảnh trong không trung thật giả khó phân biệt. Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ định né tránh bong bóng quái dị tới gần băng phong tàn sát đệ tử Vấn Kiếm tông.
Nhưng chính lúc này…
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Tiếng ngân dài vang lên, một thân hình như tiên chặn đường Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ.
Bàn tay trắng mềm như ngọc nhẹ phất tay đã hất Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ ra xa mấy chục thước.
Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ thấy người trước mắt thì gầm lên:
– Là ngươi? Ngươi dám cản ta?
– Ta cũng là đệ tử Vấn Kiếm tông.
Tạ Giải Ngữ đứng trong không trung, bình tĩnh nói:
– Phùng Siêu, nếu bây giờ ngươi cút đi thì cho ngươi sống thêm mấy ngày, sớm muộn gì Hạo ca ca sẽ tìm ngươi tính sổ. Nếu không, ta không ngại bây giờ dạy dỗ ngươi thay Hạo ca ca!
Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ tức giận quát:
– Càn rỡ!
Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ tiến không được mà lùi cũng khó.
Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ cảm nhận được lực lượng cường đại ẩn chứa trong người nữ chiến thần Tạ Giải Ngữ, gã không thể đối địch nổi. Cộng với sau lưng Tạ Giải Ngữ có hai cường giả gần với yêu hoàng là Thần Mục Yêu Vương và Quỳ Ngưu Yêu Vương đứng trợ thế, nếu đánh nhau thật thì có lẽ yêu tộc sẽ không để ý Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ có phải là Huyền Sương Thần Vệ gì không.
Phùng Siêu thủ lĩnh Huyền Sương Thần Vệ tức giận ngứa răng:
– Tổ cha nó, tại sao có nhiều người giúp đỡ tên Đinh Hạo chết tiệt kia?
Bên kia.
Lý Lan đứng trên băng phong thấy hình ảnh này chợt nhớ đến điều gì.
Lý Lan chậm rãi bay lên giữa hư không.
Áo phất phơ, tóc đen bay, Lý Lan như tiên nữ giáng trần.
– Hôm nay tất cả nên kết thúc. Phương Têu An, ngươi và phụ thân của ta tranh giành cả đời, lúc trước xem như một đại tông sư Tuyết Châu, nhưng bây giờ…
Mái tóc đen mượt như suối bay trong gió, Lý Lan bước ra khỏi vòng bong bóng bảo vệ. Trong bao cặp mắt kinh ngạc, Lý Lan chủ động bước tới trước.
Lý Lan bình tĩnh nói:
– Nếu phụ thân biết khuôn mặt đáng thương hiện giờ của ngươi, tin tưởng phụ thân sẽ thấy bị nhục vì tên tuổi ngang nhau với ngươi.
– Phụ thân của ngươi…
Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện ngẩn người, nhìn khuôn mặt Lý Lan một lúc sau nghi ngờ hỏi:
– Ngươi là… Nữ nhi của Lý Kiếm Ý?
Lý Lan không đáp, chậm rãi rút trường kiếm bên hông ra chỉ thẳng vào Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện.
Lý Lan nghiêm túc nói:
– Đến đây, thù cha nữ báo, thiên kinh địa nghĩa. Nghĩ tình ngươi từng là một đại tông sư Tuyết Châu, bây giờ ta cho ngươi một cơ hội chiến đấu công bằng. Chết trong quyết đấu là cái chết vẻ vang với ngươi.
Con ngươi Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện co rút nhìn thiếu nữ mặt mày yếu mềm. .
Thoạt trông thực lực của Lý Lan chỉ cỡ trên Tiên Thiên Võ Tông cảnh, chênh lệch rất lớn với Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện.
Nhưng lạ lùng là thiếu nữ bình tĩnh như khối băng này lấy đâu ra tự tin dám đến khiêu chiến Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện?
Không lẽ là phô trương thanh thế?
Chỉ vì kéo dài thời gian?
Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện không dám lơ là.
Đinh Hạo, thiếu niên thợ săn Trương Phàm để lại bóng ma tâm lý trong Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện.
Hai hậu bối thoạt trông tu vi huyền khí không bằng mình lại thoải mái đánh bại mình, không biết từ khi nào nhóm đệ tử trẻ Vấn Kiếm tông rất lạ, không thể dùng lẽ thường đo lường. Lỡ như thiếu nữ tự xưng là nữ nhi của Lý Kiếm Ý giống Đinh Hạo, thiếu niên thợ săn Trương Phàm có thủ đoạn vũ khí bí mật nào thì sao?
Mắt thấy chiến thắng gần ngay trước mắt, tuyệt đối không thể lật thuyền trong mương.
Nghĩ đến đây, Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện cười tàn nhẫn nói:
– Ha ha ha ha ha ha! Thật không ngờ, tên Lý Kiếm Ý đã chết còn có một nữ nhi, thật là nghiệt chủng. Tiểu nha đầu, Lý Kiếm Ý còn bị ta thiết kế giết chết, ngươi miệng còn hôi sữa dựa vào cái gì khiêu chiến ta?
– Như thế nào? Ngươi không dám?
Lý Lan không bị Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện chọc giận, khuôn mặt xinh đẹp bình tĩnh lộ ra khinh thường, coi rẻ không thèm che giấu.
Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện rất giận nhưng cố nén, lạnh lùng cười:
– Không dám? Ha ha ha ha ha ha! Bản viện có cái gì không dám? Nhưng ngươi chỉ là một hậu bối, có tư cách gì đấu với ta? Huống chi con quái vật bong bóng đó không thể ngăn cản tất cả mọi người.
Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện chỉ vào cá heo nhỏ Manh Manh, cười mỉa mai.
Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện mới rồi cáo già quan sát nhận ra cá heo nhỏ cá heo nhỏ Manh Manh một phân phun tối đa mười bong bóng, hơn con số mười là bong bóng thứ nhất bay ra sẽ biến mất. Tức là cá heo nhỏ Manh Manh tối đa ngăn mười người cùng lúc.
– Hôm nay Vấn Kiếm tông đã định lên dưới đều chết hết, dù Thanh Bình học viện ta có chết thêm hai, ba mươi người cũng quyết xóa sạch đám hậu bối không biết sống chết các ngươi, để Đinh Hạo chính mắt thấy bằng hữu chết trước mặt mình.
Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện nói đến đây liếc cường giả đi theo sau lưng mình, kiên quyết ra lệnh bọn họ cùng xông lên.
Hiện giờ đại cục đã định.
Phương Tiêu An viện trưởng Thanh Bình học viện sẽ không mạo hiểm liều mạng với tiểu nha đầu không rõ thực lực.
– Giết!
Nổi lên tiếng hét ngoài mạnh trong yếu, ánh sáng chớp lóe. Phương Tiêu An uy hiếp, các cao thủ Thanh Bình học viện, môn phái khác không thể không cắn răng xông lên.
Mắt thấy cuộc chém giết máu me sắp phát triển.
Lý Lan lắc đầu, nói:
– Thật đáng tiếc, nếu ngươi chọn đê tiện vậy thì hãy chết trong đê tiện đi.
Chớp mắt Lý Lan ngâm xướng câu gì đó.
Một đoàn sáng màu vàng nhạt bay ra từ vòng tay trữ vật phỉ thúy xanh biếc trên tay Lý Lan.
Trong không trung xuất hiện bóng đen to lớn.
Đó là một người khổng lồ bằng đá cao vài trăm thương, toàn thân chớp lóe ánh sáng hoa văn kỳ dị, ngoại hình giống như nhân loại, có hai tay hai chân nhưng giống như khoác áo giáp nham thạch gai xương, toát ra hơi thở hung tợn đáng sợ tựa cự thú chiến tranh.
Cái đầu người đá khổng lồ màu vàng không có mặt mũi, chỉ có một con mắt to vô cùng, như ao lửa tràn ánh đỏ ra ngoài.
Người đá khổng lồ màu vàng vừa xuất hiện đã khiến tim mọi người rung động khó thể ức chế.
Cùng lúc đó, lưng quái vật đá khổng lồ màu vàng phát ra một đoàn sáng màu bạc trắng, chớp lóe nhiều lần phủ lên Lý Lan. Ánh sáng chớp một cái đã kéo Lý Lan vào trong thân hình bằng đá khổng lồ màu vàng của nó.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Ma Y Thần Tế [Dịch] Ma Y Thần Tế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Ma-Y-Than-Te-Audio-Truyen.jpg)







