Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 133 [ chương 661 đến 665 ]
❮ sautiếp ❯Chương 661: Gặp lại bạn cũ
Làm gì? Ha ha ha, đương nhiên là muốn thượng các ngươi. Hắc hắc, thiếu chút nữa đã bị các ngươi lừa qua được vòng kiểm tra!
Tên đệ tử Tinh Vẫn Tông này cười một cách âm hiểm, tiến từng bước lại gần, trong miệng nói ra những từ ngữ thô thiển.
Cẩn thận quan sát có thể phát hiện ra, tuy rằng ba thiếu nữ này đã cố tình bôi rất nhiều bùn đất trên mặt để che giấu, nhưng dáng người lại không dễ che dấu. Thoạt nhìn các nàng chỉ khoảng mười bốn mười lăm tuổi, vóc người lại phát dục không tồi. Ngực lớn và vòng eo nhỏ nhắn ghép thành đôi, lại lộ ra làn da trắng như ngọc, có thể đều là mỹ nhân nhất đẳng.
Hiện tại, lại có thể thu hoạch như vậy, khiến một đám võ sĩ đều nở nụ cười hoàn toàn không có thiện ý.
Ba nữ đệ tử Vấn Kiếm Tông này lén chạy đến đây thu thập thi thể. Cho dù bọn họ chết, cũng sẽ không có người nào để ý. Bọn chúng hoàn toàn có thể bắt cả ba người lại, sau khi phát tiết hết thú tính, tùy tiện tìm một chỗ giết chết chôn xuống, không có người nào sẽ truy cứu việc này. Dù sao mỗi ngày số đệ tử Vấn Kiếm Tông chết, cũng không phải ít.
– Tuyết Nhi tỷ tỷ, chúng ta phải làm sao bây giờ?
Một nữ hài trong đó, thấp giọng hỏi bạn đồng hành bên cạnh.
Ba thiếu nữ này lại chính là Cao Tuyết Nhi, Hoan Hoan và Ny Tử.
Sau khi Vấn Kiếm Tông rơi vào tay giặc, ba người bởi vì chỉ là đệ tử ký danh, cho nên cũng không bị canh phòng quá nghiêm ngặt. Các nàng mặc trang phục cải trang, cố ý bôi bùn đất lên người, cũng không có người nào tìm các nàng gây phiền phức. Các nàng bị an bài ở trước núi làm sai vặt, vận chuyển một vài thứ linh tinh, cũng không bị quản chế quá nghiêm ngặt.
Tận mắt nhìn thấy rất nhiều thi thể của các sư huynh đệ đồng môn bị chết thảm, còn bị bỏ mặc ở ngoài nơi đồng hoang, mặc cho chim mổ chó gặm, ba gia hỏa này thật sự không chịu được. Mặc dù bản thân các nàng không có cách nào thay đổi được những điều trước mắt, nhưng ít ra có thể khiến các dũng sĩ đã chết được an nghỉ?
Cho nên mỗi ngày, khi đến thời điểm nghỉ ngơi ngắn ngủi, các nàng liền tới thu thập thi thể, an táng cho bọn họ.
Không nghĩ tới ngày hôm nay, các nàng lại có thể gặp phải chuyện như vậy. Còn bị đám người hung ác trước mắt phát hiện ra giới tính của các nàng. Hiện tại các nàng đã có phiền toái lớn.
– Ta ngăn chặn bọn họ. Hai người các muội tìm một cơ hội, nhanh chóng chạy đi…
Cao Tuyết Nhi cắn răng, lặng lẽ cầm một thanh chủy thủ, nhét vào trong tay Hoan Hoan.
Đây là vũ khí duy nhất có trong tay ba tiểu nữ hài.Chàng thanh niên Lâm Lôi Ba Lỗ Khắc sinh ra trong gia đình mang dòng máu truyền thừa của Thanh Long tộc trong Tứ đại thần thú gia tộc. Với thiên phú tu luyện kinh người vươn lên, tới đỉnh cao tại Ngọc Lan đại lục sau đó phi thăng đến Chí cao vị diện tranh đấu với các vị chúa tể… Thỉnh chư vị nghé thăm…!
Nàng đã hạ quyết tâm, bất luận thế nào, nhất định phải để cho Hoan Hoan và Ny Tử chạy trốn. Dù sao mình là tỷ tỷ, cũng lớn hơn so với hai tiểu nha đầu. Nếu như các nàng xảy ra chuyện, mình cho dù sống sót, sau này cũng tuyệt đối không có cách nào ăn nói được với Đinh Hạo ca ca.
Nhớ tới Đinh Hạo, trong đầu Cao Tuyết Nhi không khỏi lại hiện lên thời gian khi ở trong thôn phía dưới thung lũng.
Nếu như không theo Đinh Hạo đi tới Vấn Kiếm Tông, có lẽ cũng không gặp nguy hiểm như bây giờ. Nhưng nàng lại hoàn toàn không hối hận. Cho dù dùng cả đời này để đổi được ở cùng với Đinh Hạo ca ca trong nháy mắt, trong lòng nàng cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
– Không, Tuyết Nhi tỷ tỷ, nếu đi, chúng ta cùng nhau đi!
Hoan Hoan cắn thật chặt hàm răng nói.
– Đúng, muốn chết thì chúng ta cùng chết, Ny Tử không sợ!
Tiểu nha đầu này rõ ràng đã sợ đến mức run rẩy. Trong đôi mắt trong sáng tuyệt đẹp giống như bảo thạch, thoáng ngân ngấn nước mắt, nhưng vẫn kiên định đứng ở bên cạnh hai tỷ muội.
Vì là đệ tử ký danh, cho nên bọn họ cũng không bị phong ấn tu vi huyền khí. Chỉ có điều dù sao thời gian tu luyện quá ngắn, so với những võ giả của các tông môn có kinh nghiệm trải qua các cuộc chiến sinh tử, có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, ba nha đầu này vẫn còn kém quá xa.
– Thế nào? Ba tiểu nữ tử như các ngươi còn muốn phản kháng sao? Ha ha, được lắm. Lão tử thích yên chi liệt mã! Hắc hắc, mùi vị của nữ đệ tử Vấn Kiếm Tông, lão tử còn chưa hưởng qua…
Đệ tử Tinh Vẫn Tông dẫn đầu liếm môi.
– Đám bại hoại các ngươi không nên quá đắc ý. Cho dù người trên Vấn Kiếm Sơn đều chết hết, chờ tới khi Đinh Hạo ca ca của ta trở về, nhất định sẽ giết sạch các ngươi…
Hoan Hoan cắn răng hô to.
– Ha ha ha, Đinh Hạo sao? Chính là cái tên Đinh Hạo được gọi là Đao Cuồng Kiếm Si sao? Một nhân vật nhỏ còn có thể làm được điều gì ghê gớm chứ? Nói thật cho ngươi biết, các đại môn phái đã sớm bắt đầu chuẩn bị đối phó với hắn. Chỉ sợ hắn sẽ không tới đâu. Ha ha ha!
Tên đệ tử Tinh Vẫn Tông này cười ha ha, chợt thần sắc trở nên lạnh lẽo, nói:
– Hóa ra mấy người các ngươi là nữ nhân của Đinh Hạo sao? Vậy thì càng tốt. Các đại gia đúng lúc đang muốn chơi đùa với nữ nhân của đệ nhất thiên tài Vấn Kiếm Tông. Cảm giác nhất định là rất tốt!
Lời còn chưa dứt, toàn thân của tên đệ tử Tinh Vẫn Tông này phát ra một huyền khí cường đại. Thực lực của hắn là cảnh giới Đại Vũ Sư. Trong nháy mắt hắn đã áp chế ba tiểu nữ hài, phong ấn tu vi của các nàng. Trên phương diện thực lực, chênh lệch giữa hai bên thật lớn, khiến các nàng căn bản không có cách nào chống lại được, thậm chí cũng không có cách nào nhúc nhích.
– Ha ha, thực sự là các nữ tử tuyệt vời. Để ta tới kiểm tra xem, ngực ngươi rốt cuộc có trổ mã hay không…
Tên đệ tử Tinh Vẫn Tông này không chút thiện ý, đưa tay sờ về phía ngực Cao Tuyết Nhi.
Cao Tuyết Nhi điên cuồng giãy dụa. Nếu số phận như vậy đã rơi xuống người mình, so với cái chết còn khủng khiếp hơn rất nhiều.
Nhưng vào lúc này…
Một bàn tay hữu lực đột nhiên vươn tới, nắm lấy cánh tay của tên đệ tử Tinh Vẫn Tông này.
– Kẻ nào? Là tên hỗn đản nào? Ngươi muốn chết à? Còn không nhanh thả lão tử ra…
Tên đệ tử Tinh Vẫn Tông này giận dữ hét lên. Hắn ra sức giãy dụa. Nhưng bàn tay kia lại giống như được đúc bằng sắt, hoàn toàn không dịch chuyển.
Hắn quay đầu lại đầy căm tức, lại nhìn thấy kẻ ngăn cản mình là một thiếu niên anh tuấn khoảng mười bảy mười tám tuổi.
Thiếu niên áo xanh này sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị, ánh mắt sắc như đao, mặc trên người y phục màu xanh, có bộ dạng bụi trần không dính. Đó chính là trang phục của đệ tử Vấn Kiếm Tông. Sau một hồi cả kinh, hắn chợt mừng rỡ, nói:
– Ha ha, xem ra lại là một con cá lọt lưới, huyền khí lại có thể không bị phong ấn. Bắt ngươi, chính là một công lớn…
Cùng lúc đó, đám ba nha đầu Cao Tuyết Nhi cũng ngơ ngác tới mức ngẩn cả người.
Các nàng dụi hai mắt của mình, hết lần này tới lần khác nhìn thân ảnh mặc y phục màu xanh trước mắt. Các nàng sợ hình ảnh mình thấy chẳng qua là một huyễn ảnh.
– Đinh… Đinh đại ca?
Một đệ tử Vấn Kiếm Tông khó có thể tin được, kinh ngạc kêu lên.
Đinh đại ca?
Hơn mười vị võ giả ở đây đều sửng sốt. Bọn họ đột nhiên ý thức được điều gì, trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ tới cực độ.
Chương 662: Tinh Vân Tông Chủ
Nhất thời nụ cười trên mặt tên đệ tử Tinh Vẫn Tông kia chợt cứng đờ. Người có thể khiến mấy nữ đệ tử Vấn Kiếm Tông trước mắt này kích động gọi là Đinh đại ca như thế, chỉ có một người.
Đao Cuồng Kiếm Si Đinh Hạo.
– Ngươi… Đinh Hạo… Ngươi tại sao lại xuất hiện ở đây… Ngươi… Ngươi thả ta ra. Không nên làm loạn. Hiện tại, trên núi này đều là cao thủ của các đại môn phái. Ngươi trốn không thoát đâu… Tông chưởng môn ta cũng đang ở đây…
Đệ tử Tinh Vẫn Tông hiển nhiên đã nhận ra thân phận của Đinh Hạo, nhất thời lắp bắp, sắc mặt trắng bệch, vô cùng sợ hãi.
Cái này gọi là người có tên, cây có bóng.
Lúc trước hắn xuất khẩu cuồng ngôn, không để Đinh Hạo vào mắt. Chờ tới khi Đinh Hạo thật sự xuất hiện, lại bị dọa đến mức giống như chó nhà có tang. Uy danh của Đao Cuồng Kiếm Si, từ sau đại hội luận phẩm tông môn nửa năm trước, đã truyền khắp Tuyết Châu. Nếu thu thập loại sắc tử như hắn, quả thực giống như bóp chết một con kiến.
Đinh Hạo không nói gì, trở tay vỗ nhẹ một cái.
Ầm!
Tên đệ tử Tinh Vẫn Tông này trực tiếp bị đập, toàn thân không lún vào trong đất cát, mà hóa thành một bãi máu bùn.
Những võ giả khác hoàn toàn khiếp sợ, vô cùng kinh hoàng kêu lên một tiếng, trực tiếp xoay người bỏ chạy. Lúc này bọn họ chỉ hận cha mẹ mình không sinh thêm cho mình hai cái chân nữa.
Đinh Hạo đứng ở tại chỗ không nhúc nhích.
Chỉ thấy từng lưu quang kim sắc ở dưới chân hắn bắn ra.
Ầm ầm ầm.
Sau đó một loạt những tiếng nổ lớn vang lên.
Mười mấy người còn chưa chạy được mấy thước, tất cả đều đột nhiên nổ tung, hóa thành một chùm huyết vụ, biến mất ở trong không khí.
– Đinh đại ca, đại ca… đã trở về sao?
Cao Tuyết Nhi dụi hai mắt của mình, rất sợ lại thấy được huyễn ảnh.
Đinh Hạo phất tay một cái. Một lớp kim sắc dày đặc hiện lên, trong nháy mắt giải phong ấn huyền khí trong thân thể bọn họ ra. Hắn áy náy nói:
– Xin lỗi, ta tới muộn.
– Không không không. Đinh đại ca, ta còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, không ngờ đại ca thật sự đã tới…
Cao Tuyết Nhi kinh ngạc vui mừng. Chỉ có điều trong nháy mắt tiếp theo, nàng nhớ ra điều gì, vội hỏi:
– A, không tốt, Đinh đại ca, đi mau… Trong sơn môn, có hơn mười vị cao thủ Liệt Thiên Kiếm Tông đang trấn giữ. Tông chủ Tinh Vẫn Tông cũng ở đây. Nhân lúc bọn họ chưa phát hiện, đại ca mau chóng rời khỏi nơi này. Giữ được núi xanh, lo gì không có củi đốt…
– Đúng vậy. Đinh đại ca, đại ca đi mau đi. Ở đây rất nguy hiểm…
Ny Tử và Hoan Hoan đều thúc giục Đinh Hạo, bảo hắn đi nhanh.
Mặc dù ở thời khắc như vậy, điều ba nha đầu nghĩ tới trước tiên vẫn là sự an nguy của Đinh Hạo.
Đinh Hạo vỗ nhẹ vào bả vai của nàng, thân mật nói:
– Được rồi, đám nha đầu các nàng không cần phải lo lắng. Yên tâm đi, ta không có việc gì đâu. Rất nhanh, bọn họ sẽ trả giá đắt thôi… Được rồi, những người khác đều ở nơi nào?
Trong lòng Đinh Hạ đã có dự tính trước mọi việc, giọng nói và thần thái có phần khiến người ta tin tưởng lại có cảm giác an toàn.
Trong lòng ba nha đầu Cao Tuyết Nhi đột nhiên tràn ngập hi vọng mà trước đó chưa từng thấy.
Trên thực tế cũng đúng như thế. Nếu như không phải vì phần lớn đệ tử Vấn Kiếm Tông còn đang bị khống chế, Đinh Hạo sợ ném chuột vỡ đồ, cho nên mới lặng lẽ lẻn vào. Bằng không hắn đã sớm trực tiếp phát ra khí thế, dung cường thế phủ xuống, một kiếm chém hết tất cả quân xâm chiếm tông môn.
Hiện tại chủ yếu nhất là tìm hiểu rõ đệ tử Vấn Kiếm Tông bị khống chế, chủ yếu đang ở chỗ nào.
Trước hết phải giải cứu tất cả đệ tử tông môn ra, bảo đảm bọn họ đều an toàn, sau đó mới đi giết chết kẻ địch.
Vấn Kiếm Tông gặp đại nạn này, thương vong vô cùng nghiêm trọng. Đinh Hạo cũng không muốn bất kỳ người nào trong tông môn phải chết nữa.
– Phần lớn đồng môn đều bị phong ấn tu vi, cưỡng chế đưa xuống địa vực rất sâu phía dưới vách núi ở khu chứa rác, ngày đêm không ngừng khai thác khoáng thạch. Còn có một số sư huynh đệ, bởi vì âm thầm phản kháng, bị giam giữ ở huyết lao dưới lòng đất của tông môn, sinh tử chưa biết. Trong đó bao gồm đám người sư thúc tổ Vương Tuyệt Phong, sư thúc Quan Phi Độ và sư thúc Lục Vũ Kỳ…
Cao Tuyết Nhi nói tỉ mỉ tình hình cho Đinh Hạo.
Tiểu nha đầu rất có tâm, đối với tình trạng của tông môn hiện nay, coi như đã rõ như lòng bàn tay.
Đinh Hạo thoáng suy nghĩ một chút, nói:
– Được, chúng ta đi tới huyết lao trong lòng đất trước, sau đó sẽ đến phía sau núi.
– Nhưng…
Hoan Hoan không nhịn được khuyên nhủ:
– Đinh đại ca, huyết lao trong lòng đất là do Tinh Vẫn Tông Chủ tự mình trấn thủ…
Đinh Hạo mỉm cười nói:
– Không sao. Hắn chỉ là một con khỉ diễn xiếc, không đáng để lo ngại. Mấy người các muội có dám cùng ta đi vào đó hay không?
– Dám!
Ba người liếc mắt nhìn nhau, trăm miệng một lời nói.
Ba nha đầu này đã dám cả gan, mạo hiểm cả tính mạng đi ra ngoài thu nhặt thi thể của những người đồng môn, trong xương cốt bọn họ cũng chảy một dòng máu không biết sợ hãi. Mấy ngày nay, các nàng đã nhẫn nại đủ rồi. Hôm nay các nàng có thể đi theo thần tượng vô thượng trong lòng trong mắt mình, vậy cho dù là lên núi đao hay xuống núi lửa, cho dù phải chết các nàng cũng không oán. Điều này không sự hổ danh là một đệ tử Vấn Kiếm Tông.
– Được, chúng ta đi!
Đinh Hạo gật đầu.
Một luồng quang diễm kim sắc lóe lên, bọc lại mấy người, sau đó lập tức biến mất.
…
Khu vực cầu thang thứ sáu của Vấn Kiếm Tông, trong huyết lao dưới lòng đất của Vấn Hình Đường. Mùi máu tanh tràn ngập ở trong không khí.
Dưới ánh đèn mờ tỏ lại âm u lạnh lẽo, tại một thạch điện ngay lối vào huyết lao trong lòng đất, Tinh Vẫn Tông Chủ lẳng lặng ngồi xếp bằng một chỗ. Điều kỳ lạ là mùi máu tanh giống như bóng ma bao phủ xung quanh hắn.
Cả đời lấy giết chóc nhập võ đạo, trong tay của hắn không biết đã chém giết bao nhiêu cường giả Tuyết Châu nổi danh.
Tinh Vẫn Tông Tuyết Châu lấy ám khí làm chủ. Thân là chưởng môn, ám khí thuật trên toàn thân hắn có thể nói là đã đạt đến tình trạng xuất thần nhập hóa, có thể giết người một cách vô hình. Tu vi huyền khí toàn thân cũng cực kỳ dồi dào. Rất nhiều năm trước, hắn đã là cường giả cấp Đại Tông Sư cao giai. Mấy năm nay số lần hắn ra tay càng lúc càng ít. Không có ai biết được hiện tại thực lực của hắn đạt đến trình độ nào.
Hơn một tháng trước, trong trận đánh tại sơn môn Vấn Kiếm Tông, số cao thủ Vấn Kiếm Tông bị Tinh Vẫn Tông Chủ giết chết, không dưới hai mươi.
Cũng bởi vì biểu hiện kinh người của hắn ở trong trận chiến ấy, cho nên hắn mới được Hàn Dưỡng Kiếm của Liệt Thiên Kiếm Tông coi trọng, tự mình chỉ tên, để hắn trấn giữ tại cửa huyết lao này.
Bởi vì trong huyết lao đều giam giữ cao thủ Vấn Kiếm Tông cực kỳ nguy hiểm. Đó là một vài trọng phạm. Thường xuyên có một vài người lén lén lút lút tới cứu người, bao giờ cũng không sợ phiền hà. Tinh Vẫn Tông Chủ hiểu rõ về ám sát, độn thuật và thuật thấy rõ, vừa đúng lúc có thể dùng tới đêt đề phòng đánh lén.
Chương 663: Vẫn Tinh Tông Chủ
Hơn một tháng nay, Tinh Vẫn Tông Chủ đích thật đã trổ hết tài năng, liên tục đánh chết hơn mười đợt nhân mã nỗ lực cướp ngục.
Lúc này, Tinh Vẫn Tông Chủ đang nhắm mắt, khoanh chân ngồi ở trên thạch tọa cực lớn, chậm rãi vận công.
Huyền khí cường đại phóng ra dao động giống như thủy triều, lan tràn trong mấy ngàn thước không gian xung quanh. Cho dù là tiếng côn trùng kêu vang trong cây cỏ, đều trốn không thoát lỗ tai và sự quản chế của hắn.
Tinh Vẫn Tông Chủ cực kỳ cố gắng. Bởi vì hắn thấy được cơ hội để tông môn quật khởi.
Trước kia hắn đi theo Phương Tiêu An của học viện Thanh Bình, cho rằng có thể nhìn học viện Thanh Bình ăn thịt, bản thân Tinh Vẫn Tông chí ít có thể uống chút canh. Ai biết cuối cùng trong trận đấu tại Vấn Kiếm Tông, rơi vào một kết quả thất bại thảm hại, tổn thất vô cùng nghiêm trọng. Mắt thấy Vấn Kiếm Tông thoáng cái trở thành đệ nhất tông môn Tuyết Châu, Tinh Vẫn Tông cũng tràn ngập nguy cơ, trong lòng hắn cũng có chút nản lòng thoái chí.
Ai biết đột nhiên lại có gió nổi mây phun.
Vấn Kiếm Tông trong khoảnh khắc sụp đổ, siêu cấp đại tông môn ở ngoài châu tham dự.
Đám người Phương Tiêu An của học viện Thanh Bình, dường như không có bao nhiêu thành ý đối với việc Liệt Thiên Kiếm Tông tham gia vào, nhưng Tinh Vẫn Tông Chủ lại nắm bắt được kỳ ngộ, là người đầu tiên đứng ở phía Liệt Thiên Kiếm Tông.
Quả nhiên hắn rốt cuộc đã được Hàn Dưỡng Kiếm thưởng thức, cũng nhận được không ít lợi ích từ đó. Sau này, khi việc khai thác huyền tinh thạch ở phía sau núi hoàn tất, Liệt Thiên Kiếm Tông hẳn sẽ trợ giúp Tinh Vẫn Tông trở thành bá chủ Tuyết Châu.
Trong loạn thế, chỉ có người leo lên nhanh nhất, mới có khả năng thu được lợi ích lớn nhất.
Điều này vẫn luôn là nguyên tắc xử sự của Tinh Vẫn Tông Chủ. Lúc này đây, hắn cho rằng mình đã thành công.
Mỗi khi nghĩ tới đây, Tinh Vẫn Tông Chủ sẽ không nhịn được cảm thấy hưng phấn, cũng sẽ càng ra sức cho Hàn Dưỡng Kiếm.
Lúc này, hắn ngồi lẳng lặng ở trong thạch điện, sát ý như có như không tràn ngập xung quanh.
Đối với sát thủ mà nói, loại khí tức này giống như thần thức của những cường giả khác, có thể giám sát tất cả động tĩnh xung quanh, trong phạm vi một dặm, bất kỳ vật gì đều khó thoát khỏi sự giám sát của hắn.
Đột nhiên, Tinh Vẫn Tông Chủ mở mắt. Hắn không khỏi cảm giác được tim đập nhanh. Dường như có chuyện gì cực kỳ đáng sợ sắp xảy ra.
Nhưng khi hắn phóng sát ý ra ngoài, lại không cảm giác được bất kỳ động tĩnh nào.
– Chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao trong lòng ta lại đột nhiên cảm giác được một chút bất an?
Tinh Vẫn Tông Chủ lẩm bẩm, khẽ nhíu mày, chậm rãi đứng lên.
Trong nháy mắt tiếp theo…
– Có lẽ bởi vì ngươi sắp phải chết.
Một âm thanh bất ngờ vang lên ở trong thạch điện.
Tinh Vẫn Tông Chủ kinh hãi.
Không ngờ lại có người xâm nhập vào trong thạch điện, mà bản thân mình lại hoàn toàn không phát hiện ra.
Người này thực lực quá mức đáng sợ.
Rốt cuộc là ai?
Một đạo kim quang lóe lên. Trước mắt hắn, cách đó khoảng hai mươi thước đột nhiên xuất hiện thêm bốn người.
Một thiếu niên mặc y phục màu xanh như ngọc, anh tuấn nho nhã, cùng với ba đệ tử Vấn Kiếm Tông quần áo tả tơi.
– Đinh Hạo?
Con ngươi trong mắt Tinh Vẫn Tông Chủ co lại. Hắn từng tham dự đại hội luận phẩm tông môn Tuyết Châu nửa năm trước, đương nhiên nhận ra Đinh Hạo. Hơn nữa mối quan hệ giữa Vấn Kiếm Tông cùng Tinh Vẫn Tông như nước với lửa, cho dù hắn chưa từng thấy qua Đinh Hạo, các tin tức về Đinh Hạo, cũng đã nghe nói vô số lần. Chỉ cần liếc mắt hắn cũng nhận ra được, thiếu niên mặc y phục màu xanh như ngọc trước mắt này, chính là Đinh Hạo Đao Cuồng Kiếm Si đã từng là đệ nhất thiên tài của Vấn Kiếm Tông.
Đinh Hạo từ trong chiến trường Bách Thánh đi ra sao?
Nhanh như vậy hắn đã trở về Vấn Kiếm Tông sao?
Vì sao mình không phát hiện ra sự xuất hiện của hắn trước?
Từng câu hỏi dần dần hiện lên ở trong đầu của Tinh Vẫn Tông Chủ.
Làm một sát thủ vương, không quan tâm gặp phải cục diện thế nào, trước tiên, chính là phải tìm ra được lời giải thích hợp lý nhất, nắm giữ cục diện ở trong sự khống chế của mình.
Dù sao kinh nghiệm của Tinh Vẫn Tông Chủ cũng rất phong phú. Hắn từ từ tỉnh táo, trấn tĩnh trở lại.
Nửa năm trước, thực lực của Đinh Hạo khi thi triển Nhân Vương Biến chẳng qua mới chỉ là chiến lực Vũ Vương.
Nửa năm trôi qua, hắn có thể mạnh mẽ tới mức nào?
Vừa rồi cho dù hắn có thể vô thanh vô tức xâm nhập vào trong thạch điện, nhất định chỉ là do dùng các loại bảo khí nào đó? Xem ra hắn ở trong chiến trường Bách Thánh, đích thực có thu hoạch… Chỉ có điều, như vậy cũng không đáng để mình phải lo ngại.
Chỉ cần bắt được Đinh Hạo, vậy chẳng khác nào đã hoàn toàn diệt được niềm hy vọng cuối cùng của Vấn Kiếm Tông. Hơn nữa, nếu làm được điều đó, hắn còn có thể lập công ở trước mặt Hàn Dưỡng Kiếm.
Nghĩ tới đây, trong lòng Tinh Vẫn Tông Chủ trái lại có chút hưng phấn nho nhỏ.
– Đúng là đạp mòn gót sắt không tìm thấy, tới khi tìm được lại chẳng phí công.
Tinh Vẫn Tông Chủ chậm rãi chuyển bước, sát khí vô hình không ngừng phát ra, tràn ngập ở trong đại điện.
– A, phải vậy không?
Đinh Hạo dường như không thấy động tác của hắn, giống như Tinh Vẫn Tông Chủ thật sự không nên tồn tại ở trên hậu thế vậy.
Tinh Vẫn Tông Chủ cười ha ha nói:
– Ha ha, tiểu tử khẩu xuất cuồng ngôn. Bản tông vốn còn lo lắng ngươi nấp ở trong bóng tối, không ngờ ngươi lại có thể ngu xuẩn đến mức chủ động tới chịu chết. Vậy ngày hôm nay bản tông sẽ hoàn toàn dập tắt hi vọng cuối cùng của Vấn Kiếm Tông. Ha ha, ngươi xem bên này đi.
Hắn chỉ về phía đại điện bên phải, cười một cách tàn nhẫn nói:
– Tất cả đều giống như ngươi, không biết sống chết nghĩ cách cứu đám gia hỏa tàn phế trong huyết lao này. Kết quả bọn họ cuối cùng đều trở thành một bãi thịt vụn!
Đại điện phía bên phải, từng cái giá sắt giống như giá treo chó lợn bị giết đặt song song với nhau. Phía trên treo đầy thi thể bị mổ bụng, đẫm máu, máu và thịt mơ hồ.
Lúc hắn nhìn kỹ lại, thật không ngờ bọn họ đều là đệ tử của Vấn Kiếm Tông.
Có người là thanh niên, cũng có người đã già. Còn có vài cái đầu bị lóc hết thịt, đã không thể nhận dạng được qua khuôn mặt nữa.
Bọn họ giống như gia súc, bị móc vào giá sắt, phần lớn các vị trí trên thân thể đều bị cắt ra. Có mấy thi thể nội tạng thậm chí cũng móc ra, đặt ở trên bàn sắt trơn nhẵn trước mặt. Cảnh tượng như vậy thoạt nhìn vô cùng khủng khiếp.
Trong đó còn có một thi thể vẫn tản ra hơi ấm, hãy còn đang co quắp. Hiển nhiên người đó vừa mới chết cách đó khống lâu. Hơn nữa rõ rang còn bị hành hạ đến chết!
Tinh Vẫn Tông lấy sát nhập đạo.
Nghe đồn bọn họ sử dụng phương pháp mổ xẻ người sống, để tìm hiểu chính xác các kết cấu trong cơ thể người, nâng cao kỹ thuật giết người của bọn họ.
Những người cố gắng đến đây nghĩ cách cứu những dũng sĩ Vấn Kiếm Tông bị giam giữ ở trong huyết lao đang chịu đựng cực hình, rơi vào trong tay Tinh Vẫn Tông Chủ, tất cả đều chết thảm.
Chương 664: Nhận mệnh đi
Ba đệ tử Vấn Kiếm Tông Cao Tuyết Nhi thấy cảnh tượng trước mắt thảm khốc như vậy, toàn thân đều run rẩy.
– Đó là… a, đó chính là sư thúc Lăng Thiên Nhất Kiếm Liễu Tùy Phong…
Ny Tử đột nhiên tức giận hét lên một tiếng.
Đinh Hạo cũng đã nhận ra, một thi thể bị mổ xẻ trong đó chỉ còn lại có một cái đầu, chính là Liễu Tùy Phong. Đó chính là người trung niên ôn hòa đã từng dẫn dắt mình tiến vào di chỉ thượng cổ của tông môn ở dãy núi Tây Nham.
Nhớ lại trước đây, hắn rất phong độ, luôn che chở cho tất cả đám hậu bối. Uy danh của Lăng Thiên Nhất Kiếm ở trong toàn Tuyết Châu cũng là đại danh đỉnh đỉnh. Thật không ngờ ngày hôm nay hắn lại…
– Ha ha, bốn con kiến hôi nhỏ. Các ngươi đã biết run rẩy, sợ hãi rồi sao? Kết quả của các ngươi, cũng sẽ như vậy thôi!
Trong thạch điện, Tinh Vẫn Tông Chủ cất tiếng cười quái dị. Thân thể hắn dường như như tan vào trong không khí, dùng mắt thường không thể thấy được.
Cái này gọi là sư tử vồ thỏ, cũng phải sử dụng toàn lực. Tuy rằng không để Đinh Hạo vào mắt, nhưng với kinh nghiệm chém giết nhiều năm khiến Tinh Vẫn Tông Chủ tuyệt đối sẽ không có chút sơ suất nào. Hắn thi triển đại hư không độn thuật, thân hình không thể nắm bắt, ở trong thạch điện vô thanh vô tức chạy đi, tìm kiếm cơ hội xuất thủ.
Ở trong mắt hắn, bất luận là Đinh Hạo, hay ba đệ tử Vấn Kiếm Tông kia, toàn thân đều sơ hở.
Chỉ có điều hắn có chút hưởng thụ cảm giác ẩn thân ở chỗ tối, mang đến cho kẻ địch sự sợ hãi vô tận, cuối cùng khiến cho bọn họ cảm giác tinh thần suy sụp. Cho nên hắn cũng không vội ra tay.
– Ha ha, Đinh Hạo, bây giờ ngươi không phải đang rất phẫn nộ sao? Đáng tiếc. Ngươi không những không báo được thù, bản thân cũng rất nhanh trở thành miếng thịt béo nằm trên tấm thớt. Ha ha, bản tông bảo đảm, nhất định sẽ làm cho ngươi tận mắt nhìn thấy, ba con trùng đáng thương bên cạnh ngươi sẽ bị đao cắt từng mảnh thịt, sau đó ta sẽ từ từ mổ xẻ ngươi, sử dụng xương sọ của ngươi làm một cái bô, biến thành thứ đắc ý nhất của bản tông. Ha ha Aha…
Giọng nói của Tinh Vẫn Tông Chủ phiêu đãng bất định, chợt trái chợt phải, cực kỳ quỷ dị.
– Đinh đại ca, chúng ta… phải làm sao bây giờ?
Đám ba người Cao Tuyết Nhi lưng tựa lưng, thần sắc cảnh giác nhìn xung quanh.
Khóe miệng Đinh Hạo cong lên hiện ra một nụ cười nhạt. Thân hình hắn lóe lên, trong nháy mắt biến mất.
Chờ tới khi hắn quay trở lại, trong tay hắn lại mang theo một thân ảnh giống như chó chết. Không ngờ đó chính là Tinh Vẫn Tông Chủ đã biến mất.
– Ngươi…
Gương mặt Tinh Vẫn Tông Chủ dại ra, cúi đầu nhìn bàn tay đang khóa cổ, giống như thấy quỷ. Hắn vẫn không biết, mình rốt cuộc bị Đinh Hạo khám phá ra hành tung lúc nào, chỉ trong nháy mắt đã bị bắt.
Đinh Hạo không nói lời nào, trong mắt bắn ra sát khí, nhìn hắn.
– Không thể như thế được!
Tinh Vẫn Tông Chủ đột nhiên ra tay, đánh một quyền về phía Đinh Hạo.
Khóe môi Đinh Hạo nhếch lên.
Ầm!
Một quyền này trực tiếp đấm vào trên mặt Đinh Hạo.
Đáng tiếc hình ảnh Tinh Vẫn Tông Chủ tưởng tượng, đầu Đinh Hạo bị đánh vỡ vẫn chưa xuất hiện, thay vào đó là thống khổ vô biên vô tận. Quả đấm của hắn, giống như trứng gà dập vào tảng đá, trực tiếp bể nát. Máu đỏ và thịt và xương trắng bắn ra. Nắm đấm gần như biến thành thịt vụn, hoàn toàn bị phế!
– A…
Tinh Vẫn Tông Chủ điên cuồng gào thét. Thân thể hắn đột nhiên run rẩy một cách kỳ dị.
Từng ám khí các màu nhanh như tia chớp, giống như bị cung nỏ bắn ra, lao về phía các vị trí trọng yếu trên thân thể Đinh Hạo.
Đinh Hạo vẫn không nhúc nhích.
Ầm ầm ầm ầm!
Liên tiếp những tiếng động truyền ra.
Chỉ thấy có ám khí với vô số hình thù kỳ quái, nhìn thấy khiến người ta giật mình đáng sợ, bắn vào trên người Đinh Hạo, giống như vụn gỗ đánh vào thân thể sắt thép, đều biến hình nghiền nát, sau đó rơi xuống mặt đất!
Những ám khí đủ khiến cường giả cấp Vũ Vương cao giai bị bắn chết trong nháy mắt, lại chỉ đâm xuyên qua y phục Đinh Hạo, nhưng ngay cả một vết mờ trên thân thể hắn cũng không có.
– Còn có thủ đoạn gì nữa, cứ lấy ra hết đi!
Đinh Hạo giống như mèo vờn chuột, lẳng lặng nhìn hắn.
Lực thân thể Đinh Hạo đã sớm đạt tới cường độ Vũ Hoàng nhị khiếu. Chỉ bằng vào lực lượng cơ thể, có thể quét ngang Tuyết Châu. Nói khoa trương một chút, ở trong Tuyết Châu này đã không có thứ gì, có thể công phá thân thể Đinh Hạo. Những ám khí kia, tuy rằng lực lượng mạnh mẽ, nhưng muốn xuyên qua cơ thể Đinh Hạo, vẫn còn kém quá xa.
Trái tim Tinh Vẫn Tông Chủ giống như rơi vào vực sâu, rơi xuống không thể giữ lại được.
Tại sao lại như vậy?
Thực lực Đinh Hạo biểu hiện ra đã vượt ra khỏi nhận thức và tưởng tượng của hắn.
– Nếu như ngươi chỉ có chút thủ đoạn như thế, vậy đi tìm chết đi!
Cổ tay Đinh Hạo phát lực.
Đúng lúc này, Tinh Vẫn Tông Chủ giãy thoát. Hắn vừa lên tiếng, hai đạo ánh sáng màu đỏ từ trong miệng hắn đột nhiên bắn ra, lao về phía mắt Đinh Hạo.
Đinh Hạo vẫn không nhúc nhích.
Thậm chí ngay cả mí mắt cũng không nháy mắt một cái.
Leng keng!
Hai đạo ánh sáng màu đỏ này bắn lên mí mắt Đinh Hạo, dường như kim thép đụng phải vách sắt, phát ra hai tiếng kim loại va chạm, vô lực rơi xuống mặt đất.
Tinh Vẫn Tông Chủ há hốc miệng, đã quên khép lại.
Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, mình đánh bất ngờ, ở trong mắt đối phương, căn bản giống như một thằng hề.
Trên phương diện thực lực chênh lệch cực lớn, khiến hắn rơi vào tuyệt vọng thật sâu.
Đinh Hạo trước mắt chính là một quái vật toàn thân không hề có sơ hở. Mình dùng thế võ toàn thân, ngay cả đả thương hắn cũng làm không được. Ngay cả mắt là vị trí yếu nhất trên cơ thể người cũng cứng rắn giống như tinh cương. Lẽ nào hắn đã trở thành thần linh sao?
– Nếu ngươi đã dùng hết tuyệt kỹ của mình, vậy nhận mệnh đi!
Đinh Hạo vang tay lên, ném Tinh Vẫn Tông Chủ đi, vừa đúng lúc bay về phía cái móc sắt cuối cùng trên giá sắt. Móc sắt xuyên qua lồng ngực của hắn, lộ ra phía trước xương sườn.
Tinh Vẫn Tông Chủ cắn răng không rên một tiếng, mồ hôi lạnh trên trán nhỏ xuống như mưa.
Tu vi huyền khí toàn thân đã sớm bị Đinh Hạo phong ấn trong nháy mắt. Hắn yếu ớt giống như người bình thường, giãy dụa không thoát ra được.
Ở bên cạnh, ba nha đầu Cao Tuyết Nhi đều nhìn tới mức hoàn toàn ngây người.
Các nàng quả thực không thể tin được vào tất cả những gì mình vừa nhìn thấy. Tất cả đều cho rằng mình chỉ đang nằm mơ. Đinh đại ca nghiền ép Tinh Vẫn Tông Chủ giống như nghiền ép con kiến hôi. Cục diện như vậy, mặc dù nói ra, chỉ sợ cũng không có ai tin tưởng?
Tinh Vẫn Tông Chủ dù gì cũng là một trong những cường giả siêu cấp khắp Tuyết Châu đều biết đến. Nhưng hắn ở trước mặt Đinh sư thúc, lại giống như một đứa bé, không còn sức đánh trả!
Điều này… thật sự có phải là đang nằm mơ hay không?
– Ta đi vào trong huyết lao thử xem sao!
Đinh Hạo giơ tay lên, đánh nát thạch tọa nơi Tinh Vẫn Tông Chủ ngồi trước đó. Phía dưới lộ ra một lối vào tối đen với đường kính chừng ba thước.
Chương 665: Thiên Âm cốc gặp tại ương
Từng luồng gió âm u mang theo mùi máu tanh bay ra, giống như miệng một con thú lớn. Đây chính là lối vào huyết lao duy nhất.
Đinh Hạo dẫn theo ba người Cao Tuyết Nhi, nhảy vào bên trong.
…
…
Tuyết Châu.
Thiên Âm Cốc.
Đây là một sơn cốc nhỏ nằm ở trong đồi núi chập chùng. Địa thế nơi này cũng không hiểm trở, ánh nắng dịu nhẹ, là một trong những địa phương đón mùa xuân sớm nhất tại Tuyết Châu. Đồi núi xung quanh đã bị cỏ xanh bao trùm, dường như một cái mềm màu xanh. Ở giữa xen lẫn một vài loại hoa không biết tên, màu sắc rực rỡ, đẹp một cách dị thường.
Đã nhiều năm nay, Thiên Âm Cốc vẫn không tranh với đời, sống một cuộc sống giống như thế ngoại đào nguyên.
Trong Thiên Âm Cốc, tất cả đều là nữ đệ tử, lấy âm luật võ đạo nổi tiếng Tuyết Châu.
Trước đây không lâu, trên đại hội luận phẩm tông môn Tuyết Châu, Thiên Âm Cốc nhận được sự tương trợ của Đinh Hạo, chữa được Phiêu Diêu Cổ Cầm, vật trấn tông bảo khí, lại được thần khúc Ngư Tiều Vấn Đáp, cuối cùng đột phá cực hạn, có thể tiến vào nhóm cửu đại môn phái Tuyết Châu, trở thành minh hữu của Vấn Kiếm Tông.
Đây vốn là điềm báo tông môn đại hưng.
Ai biết mới chưa đầy nửa năm ngắn ngủi, đại thế Tuyết Châu đột nhiên phong vân chợt biến. Trong nháy mắt Vấn Kiếm Tông sụp đổ, trước mắt là một cảnh loạn lạc.
Thiên Âm Cốc làm minh hữu của Vấn Kiếm Tông, tự nhiên không thể tránh khỏi bị liên lụy.
Vấn Kiếm Tông bị diệt, địa vị Thiên Âm Cốc cũng tràn ngập nguy cơ. Dưới sự bày mưu đặt kế của học viện Thanh Bình, hơn một tháng nay, trước sau có không ít thế lực Tuyết Châu, xuất hiện ở bên ngoài Thiên Âm Cốc. Thậm chí bọn họ cũng gặp phải một vài khiêu khích. Nếu không phải chưởng môn Thiên Âm Cốc Doãn Tuý Mặc thực lực trác tuyệt, nói không chừng Thiên Âm Cốc cũng đã bị diệt.
Cũng có một số võ giả bại hoại, thèm nhỏ dãi trước sắc đẹp của các nữ đệ tử Thiên Âm Cốc, tập trung ở ngoài cốc, nhìn chằm chằm vào bên trong.
Một ngày này, xung đột nổi lên đã lâu, cuối cùng bạo phát.
Khói bay mù mịt, làm rối loạn Thiên Âm Cốc xưa nay vẫn luôn bình yên. Cuối cùng trận chiến đã mở ra.
– Giết…
– Ha ha ha, cướp sạch nữ nhân ở đây…
– Giết, đốt rụi cướp sạch tất cả!
– Thiên Âm Cốc chính là Vấn Kiếm Tông kế tiếp!
Những tiếng gào thét hò hét đủ loại vang vọng khắp bên trong Thiên Âm Cốc.
Trong đó còn kèm theo từng tiếng âm luật kỳ dị. Có người ở trong cốc châm lửa. Rất nhiều kiến trúc bằng gỗ nhất thời bị thiêu đốt, trở thành một biển lửa.
– Người tự tiện xông vào Thiên Âm Cốc, giết không tha!
Một tiếng gầm lớn vang lên.
Doãn Tuý Mặc mặc trang phục cung trang, đứng lơ lửng ở trong hư không. Nàng giống như một Huyền Nữ Cửu Thiên, trong lòng đang ôm một đàn cổ Phiêu Diêu, ngón tay khẽ động. Từng quang hoa kỳ dị cùng với tiếng nhạc thâm ảo đột nhiên vang lên, bao phủ trong phạm vi cả trăm thước xung quanh.
Các võ giả đang tấn công vào, nhất thời giống như bị uống say, phun ra máu tươi, không ngừng lắc lư lảo đảo.
Các nữ đệ tử Thiên Âm Cốc thừa cơ đánh lén, nhất thời lấy được không ít ưu thế.
Cùng lúc đó, các vị cường giả Thiên Âm Cốc thế hệ trước, như đám người Tần Dĩnh, đều xuất chiến.
Trong bầu trời từng nữ tử xinh đẹp, giống như huyền nữ, tay áo tung bay, từng tiếng nhạc du dương vang lên, phối hợp vô số âm phù minh văn trong cốc được tích lũy nhiều năm tháng, phát huy ra chiến lực cực lớn!
– Giết!
Nữ đệ tử Thiên Âm Cốc tức giận rống lên.
Đám người này đánh vào bất ngờ, dẫn đến trong cốc không kịp đề phòng. Đã có ba mươi, bốn mươi nữ đệ tử chết trận. Thiên Âm Cốc không phải là tông phái nổi tiếng về lấy nhân số đông đảo. Bọn họ tổng cộng cũng chỉ có ba bốn trăm người. Các nữ đệ tử thân nhau như tỷ muội. Đồng môn đã chết, khiến các nàng vô cùng phẫn nộ.
Đúng lúc này…
– Ha ha ha, Thiên Âm Cốc quả nhiên có chút thủ đoạn. Đáng tiếc ngày hôm nay nhất định phải bị huỷ diệt!
Một tiếng cười to vang lên. Huyền khí cường đại từ ngoài cốc xuất hiện, trong nháy mắt đã đến trong chiến trường.
Đây là một thân ảnh toàn thân đều có quang diễm kim sắc nhàn nhạt bao phủ. Mỗi một tia sáng từ trên người hắn bắn ra, đều giống như một thanh trường kiếm sắc bén vô cùng, khiến tất cả mọi người cảm thấy da thịt đau đớn.
Sự xuất hiện của hắn, trong nháy mắt đập nát lực lượng âm luật đang phiêu tán trong không khí.
– Phương Tiêu An!
Doãn Tuý Mặc chưởng môn Thiên Âm Cốc biến sắc, cả giận nói:
– Hay cho một viện trưởng học viện Thanh Bình. Hóa ra thật sự là ngươi, ở sau lưng gây ra vụ giết chóc này? Ngươi thân là viện trưởng học viện Thanh Bình, tốt xấu gì cũng là tông sư võ đạo Tuyết Châu, vì sao lại làm những hành động điên rồ như vậy?
– Ha ha, đây là do Thiên Âm Cốc ngươi tự rước lấy con đường chết, cấu kết Vấn Kiếm Tông, đối nghịch với ta?
Phương Tiêu An cười nhạt, quát hỏi:
– Ta tới hỏi ngươi, một tháng trước, có phải có một dư nghiệt Vấn Kiếm Tông, chạy trốn tới Thiên Âm Cốc, được các ngươi chứa chấp hay không?
Doãn Tuý Mặc biến sắc, nhớ ra điều gì đó. Nàng gật đầu nói:
– Đó chẳng qua là một vài người già yếu phụ nữ và trẻ em mà thôi, cũng không phải là võ giả. Ta thu nhận bọn họ, chính là vì đạo nghĩa đồng bào Nhân tộc.
– Ha hả, nói thật dễ nghe. Đám người kia chính là từ Vấn Kiếm Sơn Trang ở Kính Hồ chạy ra, trộm thánh vật của thánh địa võ đạo, một đường lẩn trốn. Thiên Âm Cốc ngươi thu nhận bọn họ, rõ ràng là thông đồng làm bậy, còn dám nguỵ biện?
Phương Tiêu An vô cùng cường thế nói:
– Ngày hôm nay ngươi nói gì cũng đã muộn. Nhanh chóng giao người ra, bằng không ta sẽ hoàn toàn tiêu diệt Thiên Âm Cốc ngươi, chó gà không tha!
Doãn Tuý Mặc khẽ lắc đầu:
– Luôn nghĩ tới tội ác, sao có thể tránh được lúc hoạn nạn. Bọn họ là bạn của Thiên Âm Cốc. Ta sẽ không giao họ cho đám tặc tử như các ngươi. Đáng tiếc, Phương Tiêu An ngày xưa từng được coi là tông sư võ đạo Nhân tộc Tuyết Châu, hiện tại lại trở nên sa ngã, khiến người ta xem thường!
– Ha hả, các ngươi làm vậy chính là muốn chết, chẳng thể trách được bản viện.
Phương Tiêu An giơ tay lên. Một đạo huyền khí kim sắc hình thanh kiếm lớn, ở trong tay hắn bắn ra. Tay trái hắn nhẹ nhàng đẩy ra, trong nháy mắt hóa thành một đạo lưu quang, bắn về phía đám người Doãn Tuý Mặc.
Đám người Doãn Tuý Mặc không dám chậm trễ.
Hơn mười vị cường giả Thiên Âm Cốc đều búng dây cung, đồng thời hợp tấu với nhau, đánh lên một giai điệu huyền ảo. Quang diễm cùng với các màu rực rỡ, từ bên trong nhạc khí trong tay các nàng tuôn ra, tạo thành một vòng bảo hộ cực lớn ở trước người.
Thanh kiếm lớn kim sắc kia vừa tấn công, va chạm vào vòng bảo hộ, một năng lượng đáng sợ phát nổ, bắn ra ngoài.
Sắc mặt đám người Doãn Tuý Mặc lập tức đại biến. Tất cả đều bị vụ nổ chấn động tới mức ngã bay ngược ra ngoài.
Giữa hai bên có sự chênh lệch quá lớn. Dù sao Phương Tiêu An vẫn là người nắm giữ trong tay thế lực lớn nhất Tuyết Châu ngày xưa. Tu vi huyền khí của hắn dồi dào, cường hãn hơn bọn họ vô số lần.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Lão Bà Của Ta Là Ma Đế [Dịch] Lão Bà Của Ta Là Ma Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Lao-Ba-Cua-Ta-La-Ma-De-Audio-Truyen.jpg)


