Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 131 [ chương 651 đến 655 ]
❮ sautiếp ❯Chương 651: Đinh Hạo trở về
Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, đã thấy nửa thân thể Triệu Tinh Thành vừa rơi vào trong chảo dầu, được bóng người này vớt từ bên trong ra…
Tất cả mọi việc đều diễn ra chỉ trong chớp mắt.
Mọi người còn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra, đã thấy trong quảng trường xuất hiện thêm một người.
Đó là một thiếu niên mặc quần áo màu xanh, khuôn mặt như ngọc, anh tuấn đến cực điểm. Trong lòng hắn đang ôm Triệu Tinh Thành nửa người bị trọng thương, hấp hối. Hắn hạ xuống trước mặt các đệ tử Vấn Kiếm Tông khác.
– Ngươi là ai, sao dám cả gan làm loạn pháp trường?
Kim Tường biến sắc, quát lớn.
Trong lúc nhất thời, mười mấy tên võ sĩ mặc áo giáp giống như gặp đại địch, đao thương được rút ra khỏi vỏ, lao tới bao vây xung quanh thiếu niên anh tuấn mặc y phục màu xanh này.
Triệu Tinh Thành chỉ cảm thấy một hơi ấm chậm rãi được truyền từ phía sau vào. Cảm giác đau đớn ở nửa người dưới nhận được nhiệt lực này, lại có thể biến mất một cách thần kỳ. Hắn chậm rãi mở mắt ra. Dưới ánh mặt trời buổi trưa chiếu xuống, hắn nhìn thấy một khuôn mặt mà ngay cả nằm mơ cũng không nghĩ tới.
Đây… Đây là…
– Đinh sư huynh?
Triệu Tinh Thành cảm thấy mình nhất định là trước khi chết đang nằm mơ, thấy được ảo giác. Nhưng người khác lại không nghĩ như vậy.
Kim Tường vốn muốn ở trước mặt Lục Hùng Phi biểu hiện một chút, ra tay giết chết kẻ gây chuyện này. Chỉ có điều trong nháy mắt, khi hắn thấy khuôn mặt của thiếu niên này, đột nhiên thoáng giật mình, nghĩ tới tên của một người. Toàn thân hắn nhất thời cứng đờ, hơi lùi về phía sau một chút, sau đó mới quát lớn:
– Ngươi… Ngươi là Đinh Hạo?
Đinh Hạo?
Ầm!
Toàn bộ quảng trường Chiến Thần nhất thời trở nên náo động khó có thể ngăn chặn được.
Đao Cuồng Kiếm Si Đinh Hạo, nửa năm trước ở trên đại hội luận phẩm tông môn bỗng nhiên nổi tiếng, biểu hiện ra thực lực không gì sánh kịp. Có thể nói là đỉnh phong trong thế hệ trẻ. Hắn mơ hồ đã đối đầu cùng Mục Thiên Dưỡng, đệ nhất thiên tài, thần đồng học viện Thanh Bình, còn chế tạo ra Thất Huyền Trảm. Trong các võ giả hạ tầng tại Tuyết Châu, hắn rất có danh vọng.
Không nghĩ tới, hắn lại có thể trở về?
Nói cách khác, hắn còn sống sót từ trong chiến trường Bách Thánh trở về?
Đây chính là tin tức mang tính chấn động nhất.
Nhưng… hắn trở về, vẫn có hơi muộn?
Tất cả đều đã muộn. Tuyết Châu đã không còn Vấn Kiếm Tông!
Trong đám người vây xem, có người lặng lẽ thở dài, cảm thấy tiếc hận cho vị thiên tài còn chưa hoàn toàn quật khởi đã phải đối mặt với vận mệnh tàn khốc.
– Đinh sư huynh?
– Thật sự là Đinh sư thúc…
– Đinh sư thúc đã trở về, thật sự đã trở về…Hằng cổ bất biến – Tự Khai , khai nguyên quá khải – Truyện Kiếm Tu – Vĩnh Hằng Chí Tôn- Thỉnh chư vị nghé thăm…!
Các đệ tử Vấn Kiếm Tông bị giam giữ đều hưng phấn bắt đầu hoan hô.
Cái tên Đinh Hạo này dường như có một loại ma lực cắm rễ thật sâu ở trong lòng rất nhiều đệ tử Vấn Kiếm Tông. Giống như lời chưởng môn nhân Lý Kiếm Ý đã nói trước khi chết, cho dù là Vấn Kiếm Sơn bị chiếm, cao thủ chết hết, nhưng chỉ cần có thiên tài tuyệt thế như Đinh Hạo tồn tại, hi vọng nhất định vẫn còn.
Chỉ có điều rất nhanh, một vài đệ tử Vấn Kiếm Tông ý thức được điều gì, lại kinh hãi kêu lên.
– Đinh sư thúc đi mau, đi mau đi!
– Không cần lo cho chúng ta. Mau rời khỏi nơi này. Không nên trở về. Một ngày kia, chờ ngài quật khởi, hãy trở lại báo thù!
– Mọi người liều mạng với đám tặc tử này. Dù thế nào cũng phải yểm hộ cho Đinh sư thúc rời khỏi nơi này!
Vừa có người lớn tiếng la lên, các đệ tử Vấn Kiếm Tông khác đều từ trong hưng phấn phục hồi tinh thần. Bọn họ lập tức ý thức được, hôm nay ở trên quảng trường Chiến Thần có cao thủ tiền bối thành danh như Lục Hùng Phi, tuy rằng Đinh Hạo bộc lộ tài năng, nhưng tuyệt đối vẫn không thể đối đầu với lão cường giả nổi tiếng như vậy. Trước tiên phải rời khỏi.
Bằng không một khi bị bắt, một tia hy vọng cuối cùng của Vấn Kiếm Tông sẽ chết!
– Ha ha ha ha…
Trên quảng trường vang lên tiếng cười lớn cực kỳ hưng phấn của Lục Hùng Phi. Hắn kích phát huyền khí, giọng nói vang như sấm.
– Quá tốt. Đinh Hạo, ngươi trở về rất nhanh. Đáng tiếc ngươi lại tự mình đi tìm cái chết. Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại tới. Lão phu còn lo lắng ngươi nghe tin sẽ bỏ chạy. Ha ha, không ngờ ngươi lại có thể chủ động tới cửa. Thật sự quá tốt!
Lục Hùng Phi đứng lên, làm một tư thế tay.
Ầm ầm!
Từng dây xích minh văn huyết sắc từ bốn phía của quảng trường Chiến Thần phóng lên cao, điên cuồng đan vào nhau, hợp thành vòng bảo hộ cấm chế cực lớn. Ngoại trừ quảng trường Chiến Thần phía dưới ra, không gian xung quanh đều bị phong tỏa, bao vây tất cả mọi người ở trong đó.
Trên quảng trường vang lên những tiếng kêu kinh ngạc.
– Tất cả không cần làm loạn nữa. Hôm nay học viện Thanh Bình ta chỉ giết đệ tử Vấn Kiếm Tông. Đợi tới khi bắt được Đinh Hạo, thu lại đại trận Bát Phương Kim Môn Tỏa Thần!
Lục Hùng Phi rống to hơn. Âm thanh lấn át tất cả những tiếng ồn ào, chấn động tới mức lỗ tai mọi người ong ong. Không hổ danh là người đứng đầu võ đạo Tuyết Châu ngày trước.
Cái cấm chế phong tỏa này là đề phòng một số cao thủ cướp đạo trường, không ngờ lại có thể lưới được một con cá lớn như Đinh Hạo. Điều này thật sự khiến Lục Hùng Phi mừng rỡ.
– Đinh sư huynh, sư huynh… Đi mau…
Triệu Tinh Thành với hơi thở mong manh cũng vội vàng nói.
Đinh Hạo khẽ lắc đầu:
– Triệu sư đệ, thật xin lỗi. Ta đã tới muộn.
Hắn không để ý đến đám cao thủ học viện Thanh Bình đang bao vây xung quanh, cũng không để ý đến Lục Hùng Phi đang đứng trên đài đang cười to. Hắn ôm Triệu Tinh Thành đi tới trước mặt các đệ tử Vấn Kiếm Tông khác, ánh mắt lướt qua những vết thương đầy trên người những thanh niên kia. Hắn mỉm cười, nói:
– Vị huynh đệ kia, ngươi có thể qua đây, giúp ta đỡ lấy Triệu sư đệ được không?
Một vị thiếu niên diện mạo anh tuấn, nhưng trên khuôn mặt bị một vết đao chém gần như chia khuôn mặt ra thành hai nửa, từ trong đám đông đi ra. Hắn lớn tiếng nói:
– Đinh đại ca, có ta tới đây.
Đinh Hạo thoáng sửng sốt. Hắn nhận ra người thiếu niên này chính là Lý Vân Kỳ.
– Huynh đệ tốt.
Đinh Hạo giao Triệu Tinh Thành qua, sau đó vỗ vai Lý Vân Kỳ nói.
Đây là một huynh đệ hoàn toàn có thể tin cậy được. Mỗi lần chịu thử thách, hắn đều kiên định đứng ở phía Vấn Kiếm Tông.
Một đám đệ tử Vấn Kiếm Tông vội vàng cởi áo tù nhân trên người, trải trên mặt đất, sau đó đặt Triệu Tinh Thành ở phía trên.
Còn có người giục Đinh Hạo nghĩ biện pháp nhanh chóng rời khỏi.
– Đúng là kẻ không biết chết sống!
Thân hình Lục Hùng Phi lóe lên, đi tới giữa quảng trường. Khi còn cách Đinh Hạo hơn mười thước, hắn dừng lại cười lạnh nói:
– Ta vôn sợ ngươi nhận được tin tức sẽ chạy mất, đến lúc đó chung quy sẽ trở thành mối họa lớn của học viện Thanh Bình trong tương lai. Nếu như ngươi không kịp chờ tới lúc chết, ngày hôm nay bản tọa sẽ thành toàn cho ngươi!
– Không, Lục Hùng Phi. Ngươi… ngươi không thể ra tay với Đinh sư thúc được…
Một đệ tử Vấn Kiếm Tông linh cơ thoáng động, vội vàng quát lớn.
Chương 652: Đại phá diệt sát quyền
Lục Hùng Phi khinh thường nói:
– Nực cười, vì sao lão phu lại không thể ra tay?
– Bởi vì Đinh sư thúc và Mục Thiên Dưỡng của học viện Thanh Bình có ước hẹn ba năm. Hiện tại, kỳ hạn đã sắp đến. Ngươi thân là người của học viện Thanh Bình, lại là cao thủ thành danh đã lâu, lại ra tay đối phó với Đinh sư thúc ta. Ngươi không sợ người trong thiên hạ chế nhạo thóa mạ sao? Có phải là học viện Thanh Bình các ngươi biết Mục Thiên Dưỡng không phải là đối thủ của Đinh sư thúc ta, cho nên mới kiếm cớ từ bỏ chiến ước…
Người đệ tử Vấn Kiếm Tông trẻ tuổi này vội vàng nói. Thật ra hắn cũng có vài phần nhanh trí.
Tất cả mọi người cho rằng Đinh Hạo không phải là đối thủ của Lục Hùng Phi. Các đệ tử Vấn Kiếm Tông đều sốt ruột. Bọn họ cho dù chết thảm bị người chém thành trăm mảnh, cũng tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn Đinh Hạo rơi vào tuyệt cảnh.
– Ha ha ha, thật buồn cười. Chỉ bằng Đinh Hạo, cũng là đối thủ của đồ nhi Mục Thiên Dưỡng ta sao?
Lục Hùng Phi tiến lên từng bước, cười ha ha nói:
– Hôm nay ngay cả Vấn Kiếm Tông cũng không còn, nói gì tới ước hẹn ba năm? Một kẻ đáng thương nhất định phải chết, không có tư cách cùng Thiên Dưỡng quyết đấu. Sớm chết sớm siêu sinh. Các ngươi đều chết tâm cho ta! Ha ha ha!
– Ngươi…
Người trẻ tuổi này khẩn trương, đang muốn nói gì nữa.
Đinh Hạo vỗ vào vai của người đệ tử trẻ tuổi này, khẽ lắc đầu, ý bảo hắn lui về phía sau.
– Tiêu Diêu, còn không nhanh qua đây, trị thương cho các sư huynh đệ…
Hắn vừa nói những lời này, đúng lúc tiểu mập Nhâm Tiêu Diêu mới vừa từ bên trong cánh cửa truyền tống phía xa đi ra.
Lời còn chưa dứt, Đinh Hạo xòe bàn tay ra, đánh một chưởng về phía Lục Hùng Phi.
Hắn chỉ dùng thuần túy là lực lượng cơ thể. Thậm chí ngay cả huyền khí hắn cũng không có dùng tới. Thoạt nhìn giống như muốn hung hăng bạt tai vị đệ nhất cường giả Tuyết Châu ngày xưa.
– Cuồng vọng!
Lục Hùng Phi giận dữ, đánh ra một quyền.
Vị đệ nhất cường giả Nhân tộc Tuyết Châu ngày xưa toàn thân mạnh mẽ đến cực điểm, bắt đầu phát động huyền khí, bao phủ trong ánh sáng chói mắt, giống như một vị Chiến Thần. Khí tức đáng sợ lan tràn về phía toàn bộ quảng trường, khiến tất cả mọi người hít thở không thông. Khí thế thật sự cường đại. Người đứng đầu trong số các cường giả thế hệ trước, cũng không phải là hư danh.
Quyền diễm giống như rồng lượn.
Mắt thấy một quyền kia sẽ cắn nuốt Đinh Hạo, nhưng vào lúc này…
Ầm!
Một tiếng nổ vang lên.
Chỉ thấy Đinh Hạo đột nhiên biến chưởng thành trảo, năm ngón tay cong lại.
Bàn tay giống như bắt một con sâu nhỏ, dễ dàng chụp lấy quyền diễm đáng sợ kia. Sau đó bàn tay hắn nắm chặt lại. Quyền diễm nhìn như vô cùng đáng sợ này, giống như một đám bã đậu, phát ra một tiếng nổ vang, giống như đang gào thét, trong nháy mắt bắn ra bốn phía, tiêu tan.
Quyền diễm cực nóng, cực đáng sợ này đủ khiến đá cũng phải nóng chảy tan ra, nhưng dưới bàn tay Đinh Hạo, ngay cả một chút vết tích cũng không lưu lại.
– Ha hả, đệ nhất cao thủ Nhân tộc Tuyết Châu ngày xưa cũng chỉ có một chút năng lực như thế thôi sao?
Đinh Hạo từ trong ánh lửa vừa tiêu tán thoải mái đi tới, không bị chút thương tích nào.
Trên quảng trường Chiến Thần vang lên tiếng hít hơi lạnh. Tất cả mọi người ngơ ngác nhìn thiếu niên mặc trang phục màu xanh này.
Lục Hùng Phi cũng ngây người, trong lòng khiếp sợ.
Để tránh cho đêm dài nhiều mộng, hắn đã nổi sát tâm. Một quyền vừa rồi, hắn đã sử dụng chính là một trong những chiến kỹ khiến mình đắc ý nhất, đại phá diệt sát quyền.
Một quyền này nhìn như bình thản, trên thực tế ẩn chứa tám phần lực lượng của lại, lại có ám lực tan biến đáng sợ. Cho dù là một vị cường giả cảnh giới Vũ Vương tam khiếu cũng sẽ bị chấn động tới mức bay ngược ra phía sau thổ huyết, chiến lực hoàn toàn biến mất. Nhưng tại sao nghiệt tử còn sót lại của Vấn Kiếm Tông trước mắt này lại có thể tiếp lấy một quyền này thản nhiên như vậy…
Trong lòng Lục Hùng Phi đột nhiên dâng lên cảm giác không ổn. Tên Đinh Hạo trước mắt này khiến hắn có phần nhìn không thấu.
– Tiểu tử, xem ra ngươi ở trong chiến trường Bách Thánh đã được một vài bảo bối. Nhưng là võ giả thật sự phải chú ý tới thần thông, tu vi của bản thân. Ngươi dựa vào ngoại vật, đã mong chống lại huyền khí vô tận do bản tọa khổ luyện hơn bốn trăm năm sao? Nếu vậy xem ra ngươi đã quá ngây thơ rồi.
Lục Hùng Phi cười lạnh nói:
– Cũng tốt. Hôm nay tất cả mọi người sẽ biết, thực lực chân chính của người đứng đầu võ đạo Nhân tộc Tuyết Châu, tránh cho một vài hậu bối không biết tự lượng sức mình, tự cao tự đại, không biết sống chết!
Lời nói vừa dứt, huyền khí nồng đậm giống như hỏa diễm, từ trong thân thể hắn tuôn ra.
Toàn thân hắn giống như một vị Chiến Thần từ trên trời hạ xuống quảng trường.
Mọi người xung quanh theo bản năng đều nhắm hai mắt lại. Khí tức này thật sự đáng sợ, quá mức khủng khiếp. Nếu nhìn, sợ rằng mắt cũng sẽ bị tổn thương. Rất nhiều võ giả kinh hãi phát hiện, huyền khí trong cơ thể mình, lại hoàn toàn bị áp chế, vận chuyển không nhanh. Đối mặt với một tồn tại gần như vô địch như vậy, bọn họ hoàn toàn không thể chống lại.
– Đây là thực lực chân chính của người đứng đầu võ đạo Nhân tộc Tuyết Châu sao? Thật đáng sợ!
Tất cả mọi người đều ngơ ngác nghĩ.
Nhưng…
– Tự cao tự đại? Những lời này vẫn nên trả lại cho ngươi! Chỉ có chút thực lực như vậy đã không biết xấu hổ, tỏ ra huyền diệu trước mặt Đinh sư huynh sao? Chữ chết thực sự thế nào, ngươi còn không biết viết. Xem ra chiến tích Đinh sư huynh ở trong chiến trường Bách Thánh, đánh một trận tàn sát Tam Hoàng, còn chưa truyền tới đây!
Gương mặt Nhâm Tiêu Diêu lập tức lộ vẻ xem thường nói.
Lời hắn nói còn chưa dứt, Đinh Hạo đột nhiên bước ra một bước, trong nháy mắt liền đi tới giữa không trung.
Hắn bay vút lên trời cao, một cước bước đi, đã bay thẳng đến phía dưới Lục Hùng Phi giẫm xuống, giống như đang giẫm lên một con kiến hôi.
Đây là sự miệt thị một cách trắng trợn.
– Ngươi…
Lục Hùng Phi gầm lên, đang muốn thi triển thủ đoạn lôi đình.
Nhưng trong nháy mắt này, toàn thân hắn đột nhiên cứng đờ. Bởi vì một lực lượng dồi dào từ trên trời cao áp xuống tới.
Chỉ thấy một bàn chân huyền khí kim sắc cực lớn, từ dưới chân Đinh Hạo biến thành hợp chất, giống như thân thể Ma thần. Mặc dù bàn chân kia còn chưa hoàn toàn giẫm xuống thực sự, nhưng quảng trường Chiến Thần vô cùng cứng rắn đã bắt đầu bị nghiền nát.
Ầm.
Một tiếng động lớn vang lên. Khí lưu khủng khiếp che phủ.
Tại vị trí Lục Hùng Phi đang đứng, trong nháy mắt bị ép tới mức sụp xuống. Trên quảng trường Chiến Thần lún xuống tạo thành một vết chân cực lớn.
– Phụt…
Lục Hùng Phi mở miệng phun ra một búng máu.
Hắn điên cuồng thôi động huyền khí, muốn phản kích. Đáng tiếc, hắn lại bị bàn chân màu vàng cực lớn kia đạp tới mức căn bản không thở nổi.
Hắn vươn hai cánh tay ra, khổ sở chống đỡ bàn chân kim sắc cực lớn, dường như muốn đẩy ra.
Đáng tiếc lực lượng từ phía trên truyền tới quả thực giống như dãy núi lớn nặng nề, hắn căn bản không có khả năng chống đỡ.
Chương 653: Qua nhận cái chết
Chân Đinh Hạo chậm rãi đạp xuống.
Tthân thể Lục Hùng Phi chậm rãi uốn cong.
Toàn thân hắn giống như một cái đinh, cứ như vậy bị lún vào trong bùn đất từng chút một. Đến cuối cùng, ngoài cái đầu còn lưu lại ra, toàn thân đã hoàn toàn lún vào trong đất. Tóc hắn rối tung, miệng mũi trào máu. Trên mặt hoàn toàn là biểu tình không thể tưởng tượng nổi, giống như nhìn thấy quỷ…
Đinh Hạo thu chân lại.
Khi thiếu niên mặc trang phục màu xanh này chậm rãi hạ xuống bên cạnh mép vết lún hình chân cực lớn, cúi đầu xem xét, tất cả mọi người trên quảng trường Chiến Thần dường như hóa đá.
Biểu tình trên mặt từng người đều cứng đờ, viết rõ sự chấn động giống như tất cả đều thấy quỷ giữa thanh thiên bạch nhật.
Trong đầu Kim Tường chưởng môn nhân của Hoàng Kim Môn trống rỗng. Hắn dùng sức dụi hai mắt của mình, quả thực không thể tin được vào cảnh tượng mình vừa nhìn thấy.
Sao có thể như vậy được? Khí Thanh Sam đã chết. Hiện tại, Lục Hùng Phi chính là đệ nhất cường giả Nhân tộc Tuyết Châu. Điều này không thể tranh cãi. Sao có thể…
Sao hắn có thể giống như một con kiến nhỏ bị Đinh Hạo một cước giẫm lên một cái, lập tức gần chết?
Trong nháy mắt, một nỗi khiếp sợ cực lớn che phủ lấy hắn. Toàn thân hắn run rẩy. Không chỉ có mình hắn, còn có đám nhân mã của học viện Thanh Bình đang đứng ở trong quảng trường Chiến Thần cũng khiếp sợ run rẩy.
Bọn họ lập tức ý thức được, chỉ sợ bầu trời Tuyết Châu này cũng sắp sập xuống.
Một Đinh Hạo cường đại như vậy, căn bản khiến người ta không thể nhìn ra nông sâu. Hắn chỉ hờ hững giẫm một cái, trong nháy mắt đánh bại đệ nhất cường giả Nhân tộc Tuyết Châu. Vậy thực lực của hắn, rốt cuộc còn có kinh khủng tới mức nào? Vũ Vương lục khiếu? Vũ Vương đỉnh phong? Thậm chí còn tới… Vũ Hoàng?
Trời ạ, rốt cuộc chúng ta chọc phải một quái vật thế nào vậy?
Ngược lại với biểu tình của bọn chúng, chính là một đám đệ tử Vấn Kiếm Tông vốn đang vô cùng lo lắng.
– Các huynh đệ, Đinh Hạo đã trở về. Ta bảo đảm với các ngươi, Vấn Kiếm Tông, không bị diệt được. Bắt đầu từ giờ phút này, để chúng ta thổi lên kèn lệnh phản kích, cầm lấy trường kiếm trong tay, chúng ta cùng nhau khiến kẻ địch của Vấn Kiếm Tông phải run rẩy đau thương, khiến máu tươi của những dũng sĩ đã an nghỉ trong lòng đất an nghỉ, phóng ra ánh sáng rực rỡ, làm cho cả Tuyết Châu đều phải run rẩy dưới trường kiếm của Vấn Kiếm Tông chúng ta!
Đinh Hạo nhìn những người đồng môn nổi tiếng xương cứng này. Hắn nói rõ ràng từng câu từng chữ.
Giọng nói của hắn cũng không lớn, nhưng lại rõ ràng truyền đến trong tai của mỗi một đệ tử Vấn Kiếm Tông ở đây, cũng truyền đến trong tai của mọi người xung quanh.
Trong giọng nói của hắn ẩn chứa một loại lực lượng đáng sợ khiến linh hồn người ta chấn động.
Đinh Hạo xoay người, ánh mắt sắc như đao, nhìn về phía Lục Hùng Phi đang đứng trên đài xử trảm, lẳng lặng nói:
– Lão cẩu, mau qua đây nhận lấy cái chết!
Mỗi một đệ tử Vấn Kiếm Tông đều ngây ngốc nhìn tất cả mọi chuyện xảy ra trước mắt. Có người lén lút cấu bắp đùi của mình, rất sợ tất cả những điều này chỉ là mộng ảo, không phải là sự thật. Khi cảm giác đau đớn rõ ràng truyền đến, tất cả mọi chuyện trước mắt vẫn không tan biến giống như mộng ảo, biểu tình trên mặt của các đệ tử Vấn Kiếm Tông bắt đầu từ lo lắng chuyển thành mừng rỡ như điên!
Chỉ có điều bọn họ đều che kín miệng, không thốt ra những tiếng kêu kinh ngạc, rất sợ sẽ tự mình phá hỏng bầu không khí của thời khắc này!
Bọn họ muốn cả đời đều ghi nhớ cảnh tượng ngày hôm nay.
Trong nháy mắt này, đối với bọn họ mà nói, thế giới vốn u ám tàn khốc, trong lúc bọn họ tuyệt vọng nhất, đột nhiên không có dấu hiệu nào báo trước, lại trở nên sáng lạng lên.
Hạnh phúc, thật sự tới quá đột ngột.
– Được rồi, Nhâm sư huynh, sư huynh… Sư huynh vừa mới nói gì?
Vẻ mặt Lý Vân Kỳ đờ đẫn, đột nhiên kịp phản ứng được điều gì, mở miệng hỏi:
– Sư huynh nói Đinh sư huynh ở trong chiến trường Bách Thánh, đánh một trận… đánh một trận tàn sát Tam Hoàng? Cái gì là Tam Hoàng? Chẳng lẽ là…
Nhâm Tiêu Diêu nghe vậy, dương dương đắc ý cười ha ha đứng lên.
– Ha ha, ngươi không có nghe lầm. Hiện tại Đinh sư huynh đã sớm có thể giết chết Vũ Hoàng. Trong nửa năm qua, ở trong chiến trường Bách Thánh, Đinh sư huynh mở ra cấm địa Thiên Đao Tuyệt Kiếm Lâu muôn đời, uy chấn tám phương. Ba đại hoàng tử vương triều Thiên Ninh ở Ninh Châu, ở trước mặt Đinh sư huynh, cũng không dám nói lớn tiếng. Hắc hắc, Yêu tộc nào không có mắt, dám trêu chọc đến Đinh sư huynh, sẽ chịu khổ lớn.
Chí ít đã có bốn vị Yêu Hoàng bị Đinh sư huynh chém giết. Bạch Tuyền Thủy người đứng đầu thế hệ trẻ đệ nhất kiếm tông Diệt Tuyệt Kiếm Tông tại Kiếm Châu, Tống Khuyết thiếu niên đứng đầu Thanh Vân Tông tại Thanh Châu cũng xưng huynh gọi đệ với Đinh sư huynh. Ha ha. Các thiên tài tuyệt thế của các đại môn phái, châu vực lớn nhỏ tại Bắc Vực, đều giống như thiên lôi, Đinh sư huynh chỉ đâu đánh đó. Ha ha, thử hỏi Tuyết Châu này, còn ai có thể đỡ được một đòn của Đinh sư huynh?
Quảng trường Chiến Thần đã hoàn toàn yên tĩnh. Lời nói này rõ ràng đã lọt vào trong tai mỗi người.
Mỗi một chữ đều giống như một tiếng sấm, không chút lưu tình vang dội ở trong tai mỗi người, chấn động tới mức trong đầu bọn họ trở nên trống rỗng!
Mở ra cấm địa Thiên Đao Tuyệt Kiếm Lâu muôn đời?
Tam Hoàng Ninh Châu là người hầu của Đinh Hạo?
Bạch Tuyền Thủy của Diệt Tuyệt Kiếm Tông và Tống Khuyết của Thanh Vân Tông lại ngồi ngang hàng với Đinh Hạo?
Chém giết Yêu Hoàng?
Uy chấn thiên tài các đại châu ở Bắc Vực?
Điều này… Là thật sao? Nghe qua quả thực giống như thần thoại!
Tuyết Châu chẳng qua là một châu nhỏ nhất tại Bắc Vực, lại có thể có thể xuất hiện một vị thiên tài vô song trước chưa từng thấy, sau sợ rằng cũng chẳng có ai như vậy sao?
Nhớ tới trước lúc Đinh Hạo tiến vào chiến trường Bách Thánh, thực lực chẳng qua là cảnh giới Tiên Thiên Vũ Tông? Mặc dù có thứ hạng trên Tiềm long bảng Tuyết Châu, cũng không phải là đệ nhất. Lúc này mới nửa năm ngắn ngủi, hắn lại giống như nghịch thiên? Có thể chém giết Yêu Hoàng, thực lực của Đinh Hạo yếu nhất cũng phải là cảnh giới Vũ Hoàng?
Quá kỳ diệu.
Lẽ nào tiểu mập này đang nói khoác?
Nhưng không đúng. Một cước vừa nãy của Đinh Hạo đã giẫm gần chết vị đệ nhất cường giả Nhân tộc Tuyết Châu ngày xưa. Thực lực như vậy, thật sự là xưa nay chưa từng thấy.
– Này… Nhâm sư huynh, tất cả… tất cả những điều sư huynh vừa nói đều là sự thật sao?
Đám người Lý Vân Kỳ chỉ cảm thấy tim cũng sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Bọn họ quá mức khẩn trương và kích động, rất sợ tên tiểu mập không đáng tin cậy này, kế tiếp sẽ cười hắc hắc, nói tất cả những điều hắn mới nói đều là nói đùa.
– Điều này còn giả được sao?
Nhâm Tiêu Diêu cười hắc hắc, nói:
– Ngay cả thực lực của ta cũng tăng lên.
Lời còn chưa dứt, Nhâm Tiêu Diêu đã hóa thành một đạo lưu quang, lóe lên biến mất, trong nháy mắt tiếp theo lại trở về.
Lúc hắn trở lại, trong tay mang theo một bóng người.
Đó chính là chưởng môn nhân Hoàng Kim Môn Kim Tường.
Chương 654: Lời nói ra như pháp lệnh
Tuy rằng Hoàng Kim Môn không phải là một trong cửu đại môn phái tại Tuyết Châu, nhưng thực lực của môn phái này cũng không tệ. Ngày xưa, đó cũng là một trong những thế lực đã tham gia đại hội luận phẩm tông môn Tuyết Châu. Bằng không cũng sẽ không phải là một trong những thế lực được học viện Thanh Bình thu vào dưới trướng. Hơn nữa, thực lực chưởng môn nhân Kim Tường đã tiến vào cảnh giới Đại Tông Sư, được xem là một trong những cường giả nổi danh tại Tuyết Châu.
Nhưng Nhâm Tiêu Diêu vừa ra tay, trong nháy mắt đã khống chế được Kim Tường.
Lúc này chưởng môn nhân Hoàng Kim Môn mặt vàng như đất, không còn chút sức đánh trả nào. Toàn thân hắn run rẩy, tu vi huyền khí hoàn toàn bị phong ấn. Hắn bị Nhâm Tiêu Diêu nắm ở trong tay, hoàn toàn không giãy dụa được.
– Hắc hắc, thế nào? Tiểu tử này là một trong những kẻ đồng lõa, ngày hôm nay không thể bỏ qua cho hắn được. Kim Tường? Hắc hắc, hôm nay lão tử sẽ biến ngươi thật sự biến thành một đống gạch bay lượn. Mọi người nói xem, nên xử trí tên cỏ đầu tường này như thế nào?
Nhâm Tiêu Diêu thi thố tài năng, vứt Kim Tường ở trên mặt đất, cười lạnh nói.
– Giết hắn đi!
– Chém hắn thành vạn đoạn!
– Không thể để cho hắn chết một cách thoải mái như vậy được. Trên tay tên cẩu tặc này dính đầy máu của các đệ tử Vấn Kiếm Tông ta…
Trong nháy mắt tình cảm mọi người trở nên vô cùng xúc động. Tất cả đệ tử Vấn Kiếm Tông vây quanh, hận không thể ăn sống nuốt tươi Kim Tường.
Mấy ngày nay, tên chưởng môn nhân Hoàng Kim Môn này thể hiện lòng trung thành với học viện Thanh Bình, đã giết hại không biết bao nhiêu đệ tử Vấn Kiếm Tông, còn một tay đặt ra không ít hình pháp tàn khốc, tra tấn những đệ tử Vấn Kiếm Tông bị bắt. Cực hình chảo dầu và đao chém đều là chủ ý của Kim Tường.
– Không không không. Ta… Ta sai rồi. Các vị thiếu hiệp… Các vị gia gia, tha cho ta, cho ta một cơ hội…
Kim Tường sợ đến mức toàn thân run rẩy, đau khổ cầu xin, đâu còn dáng vẻ bệ vệ kiêu ngạo hống hách âm độc lúc trước nữa. Hiện tại hắn quả thực giống như một con côn trùng đáng thương.
– Phi!
Lý Vân Kỳ một cước đá hắn lăn đi, chỉ vào chảo dầu còn đang sôi trào phía xa nói:
– Chiên chết tên cẩu này, báo thù cho Triệu sư đệ!
Đề nghị này được các đệ tử Vấn Kiếm Tông khác tán thành.
Đúng lúc này, chỉ thấy kim quang lóe lên. Một quang diễm bao bọc lấy Kim Tường chợt lao đi.
Một tiếng động vang lên. Dầu nóng văng ra khắp nơi. Hắn bị ném vào trong chảo dầu đã đốt hỏng đôi chân của Triệu Tinh Thành trước kia.
Lúc này, người ra tay cũng là Đinh Hạo.
Những tiếng la hét thảm thiết giống như lợn bị chọc tiết vang lên. Kim Tường điên cuồng giẫy dụa ở trong chảo dầu.
Hắn muốn từ trong chảo dầu bò ra ngoài. Đáng tiếc chảo dầu do chính hắn thiết kế, đã đặc biệt thiế kế để phòng ngừa người chịu cực hình bò ra ngoài. Hơn nữa bản thân chảo dầu bị đốt nóng đỏ. Trong khoảng thời gian ngắn hắn căn bản không leo lên được. Hắn đau khổ kịch liệt, điên cuồng gào thét giãy dụa.
Đáng tiếc không ai ra tay giúp hắn. Không có người nào dám.
Kim Tường là cường giả cảnh giới Đại Tông Sư, tuy bị phong ấn tu vi, nhưng lực thân thể và sức sống lại cường đại hơn so với người bình thường rất nhiều. Trong lúc nhất thời lại không chết được, chỉ có thể ở trong chảo dầu sôi chịu sự thống khổ vô tận!
Kim Tường giống như dã thú gào thét liên hồi, khiến tất cả mọi người trên quảng trường Chiến Thần đều cảm thấy lạnh lẽo, khiếp sợ tới cực độ.
Khi ánh mắt Đinh Hạo nhìn tới mấy vị cao thủ khác đang đứng trên đài xử trảm.
Mấy người này vốn có người đã chuẩn bị lặng lẽ chạy đi, lại bị Đinh Hạo liếc mắt nhìn qua, lập tức thiếu chút nữa bị dọa đến mức co quắp tại chỗ ngồi.
Đinh Hạo hừ lạnh một tiếng, giậm chân một cái. Từng minh văn kim sắc từ dưới chân hắn lan ra ngoài.
Trong nháy mắt, một lực lượng đáng sợ từ trong minh văn kim sắc này tuôn ra, giống như một vòng bảo hộ kim sắc trong suốt, phong tỏa, bao phủ lấy toàn bộ quảng trường Chiến Thần. Cấm chế này còn cường đại hơn so với cấm chế do học viện Thanh Bình thiết kế trước đó không biết bao nhiêu lần. Cấm chế này giống như thần uy cuồn cuộn, bao trùm toàn bộ quảng trường. Bất kỳ ai cũng đừng mong chạy thoát.
– Thiết Thương Môn, Huyền Thắng Môn, Linh Tính Phái, Vô Cực Tông, Thần Kiếm Môn, Ngũ Phúc Bang… Các ngươi cũng tham dự vào âm mưu công phạt Vấn Kiếm Tông ta sao?
Ánh mắt Đinh Hạo sắc như đao, thế không thể đỡ.
– Mỗi người các ngươi… đều phải trả giá lớn cho việc này!
Từng chưởng môn nhân của các môn phái bị hắn điểm đến tên, mặt đều vàng như đất, toàn thân run rẩy.
Bọn họ muốn giải thích, lại không biết nên nói cái gì cho phải.
Tất cả đã muộn rồi.
Sai lầm lớn đã diễn ra. Trước đây lúc bọn họ tấn công lên núi, ai có thể tiên đoán được Vấn Kiếm Tông đột nhiên xuất hiện một yêu nghiệt khủng khiếp như vậy. Hắn chỉ tiến vào chiến trường Bách Thánh nửa năm, đã đi hết con đường võ đại mà người khác mấy trăm năm cũng chưa chắc có thể đi được. Tàn sát Yêu Hoàng, đó là chuyện khủng khiếp tới mức nào? Chỉ suy nghĩ một chút cũng cảm thấy da đầu tê dại.
– A… A…
Tiếng rít gào thảm thiết của Kim Tường dần dần biến mất. Từng mùi khét lẹt từ trong chảo dầu bay ra.
Tên tay sai hai tay dính đầy máu của đệ tử Vấn Kiếm Tông, cuối cùng đã chết sau khi chịu đủ cực hình do chính mình chuẩn bị.
– Đinh… Đinh Hạo, chúng ta đã sai…
Chưởng môn nhân Vô Cực Môn thở dài một tiếng, nói:
– Vô Cực Môn ta bị học viện Thanh Bình cưỡng bức, phải đánh vào Vấn Kiếm Tông. Sai lầm đã diễn ra, không cách nào cứu vãn được. Bản tọa nguyện ý gánh chịu tội nghiệt này, tự sát tại chỗ để tạ tội. Hi vọng ngươi có thể buông tha cho những người khác trong Vô Cực Môn ta!
– Ha hả, lấy một mạng chó của ngươi đổi lấy tính mạng của mấy nghìn đại nam nhi tốt của Vấn Kiếm Tông ta. Ngươi xem đây là nơi để ngươi tạo ra danh tiếng sao?
Đinh Hạo cười nhạt, nói:
– Bất kể người nào trên tay đã dính đầy máu của đệ tử Vấn Kiếm Tông, tất cả đều phải chết. Từ nay về sau, Vô Cực Môn không còn tồn tại ở trong hậu thế.
– Ngươi…
Chưởng môn nhân Vô Cực Môn phẫn nộ, muốn nói cái gì, nhưng dưới ánh mắt lạnh tới thấu xương của Đinh Hạo đang nhìn chăm chú, phẫn nộ của hắn cuối cùng chỉ có thể hóa thành một tiếng thở dài. Hắn thất hồn lạc phách gật đầu nói:
– Được, các đệ tử Vô Cực Môn tham dự công phạt Vấn Kiếm Tông, tất cả đều sẽ cho ra một công đạo. Vẫn xin ngươi không nên tàn sát những người vô tội. Nếu có thể hãy buông tha cho những người khác trong Vô Cực Môn một con đường sống.
Ánh mắt Đinh Hạo nhìn chằm chằm vào hắn, một lát mới gật đầu, nói:
– Được, ta cho ngươi mười ngày, quay về đi xử lý cho xong chuyện của Vô Cực Môn. Mười ngày sau, trên đời không còn Vô Cực Môn nữa. Nếu như ngươi dám giở trò, cho dù các ngươi chạy trốn tới chân trời góc biển, ta cũng sẽ truy sát tới nơi, khiến Vô Cực Môn ngươi hoàn toàn bị xóa sạch khỏi thế giới này, ngay cả chó gà cũng không tha.
Chương 655: Thần dược chi linh
Chưởng môn Vô Cực Môn cười khổ gật đầu.
Trong nháy mắt tiếp theo, hắn còn chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên kim quang, cả người đã bị truyền tống ra khỏi quảng trường Chiến Thần.
Mọi người lại càng khiếp sợ hơn.
Thần thông của Đinh Hạo thật sự đã cường đại tới cực điểm. Dường như chỉ cần một ý niệm, hắn đã có thể thay trời đổi đất vậy.
Các đệ tử Vấn Kiếm Tông ở đó nhất thời bắt đầu hoan hô. Đã có người kích động lệ rơi đầy mặt.
Hi vọng Tông môn phục hưng, đang ở trước mắt. Thực lực Đinh Hạo vô cùng cường đại giống như có thể nghiền ép tất cả, thực sự có thể khống chế toàn bộ Tuyết Châu. Không biết vị Đại Thánh Yêu tộc Tiên Hoàng Đại Thánh trong truyền thuyết kia có thể đánh một trận với Đinh Hạo hay không, nhưng trong số các cường giả Nhân tộc, tuyệt đối không có người nào có thể là đối thủ của Đinh Hạo.
Ánh mắt Đinh Hạo nhìn về phía những người khác.
– Đinh Hạo, ngươi không nên khinh người quá đáng. Thần Kiếm Môn ta đã truyền thừa nghìn năm, là một trong những lực lượng Nhân tộc Tuyết Châu. Nếu như ngươi ép buộc Thần Kiếm Môn ta xoá tên, không khác nào tự mình hại đồng bào mình, vậy có khác gì yêu ma đâu?
Chưởng môn nhân Thần Kiếm Môn cắn răng quát:
– Thực lực của ngươi hiện nay đã siêu phàm nhập thánh, vậy không nên tính toán chi li. Ngươi hẳn phải lấy đại cục Nhân tộc Tuyết Châu làm trọng. Chúng ta nguyện ý bồi thường…
Lời chưởng môn nhân Thần Kiếm Môn nói còn chưa dứt, chợt có một kim quang lóe lên.
Chưởng môn nhân Thần Kiếm Môn kinh ngạc kêu lên một tiếng, trong nháy mắt bị kim quang phong ấn thực lực, bị ném vào trong chảo dầu của quảng trường Chiến Thần.
– A…
Tiếng kêu gào thảm thiết giống như tiếng lợn bị chọc tiết, lại một lần nữa vang vọng ở khắp quảng trường Chiến Thần.
Khóe miệng Đinh Hạo lộ ra một nụ cười nhạt. Hắn căn bản lười nghe những kẻ đê tiện này ăn nói bừa bãi như vậy. Thời điểm chúng bao vây tấn công Vấn Kiếm Tông, sao không nghĩ tới đại cục Nhân tộc Tuyết Châu, hiện tại nói những lời này có nghĩa lý gì?
Thực sự đáng chê cười.
Nếu như Thiết Kiếm Môn cũng tỏ ra ăn năn hối hận giống như Vô Cực Môn, Đinh Hạo chắc hẳn cũng sẽ mở một góc lưới, lưu lại cho bọn họ một con đường sống. Nhưng nếu như người này không dám chịu trách nhiệm, trái lại lấy lý đo đạo đức tới đè người, vậy thực sự chính là tự mình rước lấy cái chết.
Các đệ tử Vấn Kiếm Tông hoan hô ầm ĩ.
Có người giống như một tiểu hài tử, ở tại chỗ cười tới mức nghiêng trái, nghiêng phải.
Thủ đoạn của Đinh Hạo giống như sấm sét, khiến mỗi một đệ tử Vấn Kiếm Tông đều cảm thấy vô cùng hả giận.
– Mấy người các ngươi… định nói như thế nào?
Ánh mắt Đinh Hạo lại nhìn về phía mấy chưởng môn nhân môn phái khác.
Mấy đại chưởng môn nhân mặt vàng như màu đất. Đối mặt với Đinh Hạo đã cường đại vượt quá sự tưởng tượng của bọn họ như vậy, bọn họ căn bản hoàn toàn không còn ý chí chiến đấu. Cuối cùng tất cả đều thỏa hiệp, nguyện ý lấy cái chết của mình và những đệ tử đã tham dự bao vây tấn công Vấn Kiếm Tông, để cứu lấy những người già, phụ nữ và trẻ nhỏ khác trong tông môn.
– Mười ngày sau, các ngươi phải tự mình đeo gai, đi tới Vấn Kiếm Tông ta. Mười bước một quỳ, chịu đòn nhận tội, tế những đệ tử Vấn Kiếm Tông đã chết. Bằng không, các đại môn phái trên dưới, chó gà đều không tha!
Sắc mặt Đinh Hạo lạnh thấu xương.
Hắn vừa thoáng động tâm, quang hoa kim sắc lóe lên, trực tiếp truyền tống các đại chưởng môn ra khỏi quảng trường Chiến Thần.
Đinh Hạo cũng không sợ bọn họ giở trò lừa gạt. Bởi vì trong thân thể của bọn họ, hắn đã gieo dấu vết thần thức. Không quan tâm bọn họ chạy trốn tới nơi nào, hắn đều có thể bắt lại được.
Cuối cùng, trong quảng trường Chiến Thần chỉ còn lại đám người của học viện Thanh Bình.
Lục Hùng Phi chính là đệ nhất cao thủ võ đạo Nhân tộc Tuyết Châu ngày xưa, vẫn bị nhấn chìm trong bùn đất. Mấy tên đệ tử học viện Thanh Bình đã qua muốn kéo hắn ra đó. Nhưng bọn chúng ra sức dùng đủ loại phương pháp, cũng không có cách nào làm được…
Những người khác trong học viện Thanh Bình dường như đã không thể Đinh Hạo cũng không nóng vội giết chết những kẻ thù địch này.
Hắn chậm rãi trị thương cho từng đệ tử Vấn Kiếm Tông. Lấy tu vi huyền khí dồi dào của hắn hiện nay, lại thêm kinh nghiệm về phương diện đan dược uyên bác, cùng với vô số thần tài bảo dược nhận được trong vườn thuốc thần linh tại chiến trường Bách Thánh, việc trị liệu thương thế cho những đệ tử này, quả thực chính là dễ như trở bàn tay. Hắn chỉ tốn thời gian chưa đầy một nén nhang, thương thế trên người các đệ tử đã hoàn toàn biến mất. Tu vi huyền khí bị phong ấn, đều đã khôi phục.
Đinh Hạo hoàn toàn không keo kiệt thần tài bảo dược.
Bởi vì hắn biết, đối mặt với lựa chọn sinh tử nghiêm trọng như ngày hôm nay, những người này vẫn kiên định đứng ở phía tông môn, chính là những huynh đệ trung kiên nhất của Vấn Kiếm Tông. Hắn không quan tâm thiên phú tu luyện của bọn họ thế nào, bọn họ đều là tài phú quý báu nhất của tông môn.
Trong nháy mắt, chỉ còn lại một mình Triệu Tinh Thành.
Vị trí dưới đầu gối của hắn bị đưa vào chảo dầu sôi, da thịt đã tróc ra hết, chỉ còn lại xương bị thiêu đốt đen kịt, thương thế nghiêm trọng đến cực điểm. Có thể nói dưới hai đầu gối đã hoàn toàn không có sức sống. Ngay cả từng mảnh xương cũng bị cháy đen. Chỉ sợ hơi đụng vào một chút, trong nháy mắt cũng sẽ bị gãy nát.
– Đinh… Đinh sư huynh, đừng lãng phí thảo dược nữa. Thương thế của ta, ta biết. Thực sự không cứu được nữa…
Triệu Tinh Thành với hơi thở mong manh nói.
Đúng vậy. Nếu không phải hắn là võ giả, đổi lại là một người bình thường, với thương thế như vậy, hản đã sớm chết từ lâu rồi.
Cho dù là đan vương Tuyết Châu Trần Nam Triều ở chỗ này, chỉ sợ cũng khó mà cứu vãn. Trừ phi có thần đan khiến thịt xương chết sống lại xuất hiện, mới có thể cải tử hồi sinh.
Triệu Tinh Thành đối với thương thế của mình đã hoàn toàn hết hi vọng. Khả năng trị được thật sự quá nhỏ.
Đinh Hạo mỉm cười, nói:
– Yên tâm, chút thương tích như vậy rất dễ trị hết. Cũng là do ta tới quá muộn, mới hại mọi người bị thương. Ngày hôm nay nếu không thể khôi phục hai chân cho ngươi, ta chẳng khác nào có lỗi với mỗi vị huynh đệ trong Vấn Kiếm Tông.
Nói xong, Đinh Hạo lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một gốc cây dược thảo giống như cây hoa lan.
Chỉ một thoáng, hương thơm nồng tỏa ra khắp quảng trường Chiến Thần.
– Đó là… Tạo Hóa Tiên Lan sao?Đao Khải Đao Biến Khả Khái – Tu La Đao Đế – Thỉnh chư vị nghé thăm…!
– Là một trong những thần dược đã tuyệt chủng hiện nay. Hơn nữa còn là một gốc cây dược vương vạn năm. Trời ạ…
– Đây… đây… đây… Cho dù ở toàn bộ Bắc Vực, một gốc cây Tạo Hóa Tiên Lan vạn năm cũng đủ khiến cho vô số lão quái vật phải tim đập liên hồi, khiến một vài tông môn siêu cấp phải chấn động? Đinh Hạo lấy đâu ra vật như vậy…
– Thật sự quá xa xỉ. Sử dụng thần dược vương như vậy đi cứu một đệ tử tông môn bình thường. Đầu óc Đinh Hạo có vấn đề sao?
– Suỵt. Đừng có lên tiếng. Ngươi không muốn sống nữa hay sao lại dám nói Đao Cuồng Kiếm Si như vậy?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch]Thiếu Gia Phong Lưu [Dịch]Thiếu Gia Phong Lưu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/DichThieu-Gia-Phong-Luu-SE-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Bất Hủ Phàm Nhân [Dịch] Bất Hủ Phàm Nhân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Bat-Hu-Pham-Nhan-Audio-Truyen.jpg)
