Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 129 [ chương 641 đến 645 ]
❮ sautiếp ❯Chương 641: Trời giúp?
Phía xa, một nhân ảnh thật nhanh lóe lên. Không ngờ đó là Trầm Bất Hồi.
– Ở đây sắp bị hủy diệt. Toàn bộ Cửu Trọng Thiên sắp bị hủy diệt. Tòa cổ thành sẽ không còn…
Trầm Bất Hồi đeo một cái túi lớn, thét to:
– Sáu tầng trời phía dưới, tất cả đều đã bị hủy diệt. Ta tới thông báo với các ngươi, không nên thông qua cánh cửa truyền tống trung tâm, trực tiếp từ bầu trời rời khỏi đây!
Tình huống không ổn còn vượt quá dự đoán của mọi người.
Tất cả phát sinh quá đột ngột. Trong nháy mắt, tòa thành lớn tồn tại mấy vạn năm, chống đỡ không biết bao nhiêu đợt công kích, lại có thể bị sụp đổ.
– Mau nhìn lên bầu trời… Điền có thể hô to.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, đều hoảng sợ biến sắc.
Chỉ thấy trong bầu trời giống như mạng nhện, có vô số khe nứt màu đen lớn nhỏ khác nhau, giống như từng các miệng lớn khổng lồ màu đen, truyền tới lực hút khủng khiếp. Trên mặt đất các công trình kiến trúc sụp xuống, đá lớn vỡ nát, tường thành sụp xuống, đều bị lực hút kia hút vào trong khe nứt màu đen…
Đồng thời cũng có vô số thân ảnh cường giả bị hút lên cao, không thể khống chế được bản thân, lao về phía khe nứt kia.
– Mọi người cẩn thận…
Trầm Bất Hồi mới nói nửa câu, một lực hút nhất thời quấn lấy hắn, khiến vị cường giả cảnh giới Đại Tông Sư này không có chút lực phản kháng nào, bị hút đi, trong chớp mắt đã lao vào trong khe nứt màu đen không nhìn thấy bóng dáng.
Trong nháy mắt tiếp theo, lực hút này ngang quét, hút đám người Lý Y Nhược lên trên không trung.
– Bảo vệ tốt cho giáo viên Tây Môn…
Lý Y Nhược kêu lên một tiếng, giao Tây Môn Thiên Tuyết cho Trương Phàm.
Thân thể của thiếu niên thợ săn đã có thể tương đương với Vũ Hoàng, là người có thực lực mạnh nhất trong tất cả mọi người. Phát sinh biến hóa đột ngột như vậy, cũng chỉ có hắn mới có thể thực sự bảo vệ tốt cho Tây Môn Thiên Tuyết đang hôn mê.
– Y Nhược, bản thân muội cũng phải cẩn thận. Nắm chặt lấy ta…
Trương Phàm hô to.
Từng đợt gió mạnh đáng sợ giống như cương đao, cuốn mọi người vào trong đó. Chỉ cần há miệng là có gió mạnh điên cuồng thổi vào.
Trong lúc vô tình, Lý Y Nhược cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy thành lớn Cửu Trọng Thiên phía dưới giống như một tòa thành bằng cát đứng trước cơn gió lốc, đang dần biến mất từng chút một. Thiên Đao Tuyệt Kiếm Lâu có lực lượng bảo vệ cường đại như vậy, ở trước thiên tai cũng khó duy trì, cuối cùng ầm ầm sụp đổ xuống, hóa thành bụi…
Trước mắt tối sầm, Lý Y Nhược mất đi ý thức.
Trong một ngày này, thành lớn Cửu Trọng Thiên tồn tại mấy vạn năm, đã hoàn toàn bị hủy diệt.
Cục diện tương tự dường như phát sinh ở mỗi nơi trong chiến trường Bách Thánh.
Trong một nơi núi thây biển máu giống như địa ngục Tu La.
Toàn thân Diệu Âm Nữ Ni đã nhuộm đầy máu. Tay nàng cầm phất trần. Phất trần màu trắng đã biến thành màu đỏ như máu. Lúc hai mắt mở ra, đôi mắt mỹ lệ giống như nắng như thu đã biến thàh màu đỏ tươi, dường như đã hoàn toàn không có chút tình cảm nhân loại nào. Ở bên cạnh nàng, từng u hồn màu đỏ giống như quỷ mỵ đang di chuyển…
Đúng lúc này, thiên địa đột nhiên chấn động, mặt đất rạn nứt, bầu trời nghiền nát.
– Ha hả, ha hả ha hả, ngày này cuối cùng đã tới…
Diệu Âm chậm rãi đứng lên, vung phất trần, phóng lên cao, hóa thành một đạo lưu quang màu đỏ, trực tiếp phóng về phía khe nứt màu đen trong bầu trời, cuối cùng biến mất vào trong đó.
Cùng lúc đó, tại một dịa vực xa xôi khác, một thiếu niên tướng mạo tuấn tú, toàn thân mặc hồng sam, tay cầm trường kiếm, nhìn thấy khe nứt trong bầu trời, lớn tiếng cười:
– Ha ha ha, tốt quá. Ngày này rốt cuộc đã tới, chiến trường Bách Thánh bắt đầu bài xích sao? Quá tốt. Y Nhược biểu muội, Đinh Hạo, các ngươi nhất định phải còn sống. Chúng ta gặp lại ở Tuyết Châu!
Thân hình của hắn, bị lực hút khủng khiếp kia, trực tiếp đưa vào trong khe nứt trên bầu trời.
Cũng trong lúc đó, một vị thiếu niên thanh tú giống như nữ tử, toàn thân mặc hoàng sam, ngồi im trên một ngọn núi, nhìn thiên địa xung quanh không ngừng sụp xuống, cúi đầu nhìn đầy những vết thương trên người, lại nhìn hung thú hồng hoang đã vây khốn mình gần nửa năm đang ở dưới chân núi đau thương gào thét. Hắn thở dài một cái, chủ động thả người lao về phía khe nứt trên bầu trời…
– Gào…
Một tiếng gào thét kỳ dị vang lên. Một con bạch hổ có cánh bay vọt lên, theo sát phía sau thiếu niên anh tuấn.
Đáng tiếc, một cánh của nó bị thương, căn bản không bay cao được. Hơn nữa lực hút trong bầu trời hình như chỉ nhằm vào người từ ngoài đến mới có tác dụng. Nó vốn ở đây, căn bản không cảm ứng được, mắt thấy sẽ rơi xuống, cùng các hồng hoang khác, chết trong ngọn lửa phun ra từ trong lòng đất.
– Ha hả, ngươi đuổi giết ta nửa năm. Cũng được, hôm nay ta mang ngươi đi ra ngoài?
Trên bầu trời, trong lòng thiếu niên hoàng sam này thoáng động. Hắn vung tay bắn ra một sợi dây thừng màu trắng, quấn lấy con bạch hổ có cánh, kéo nó, cùng lao về phía khe nứt trong bầu trời!
Trong lúc đó, trong thiên địa của chiến trường Bách Thánh vẫn có không ít những thiên tài có tư chất trác tuyệt. Bọn họ hoặc biết Cửu Trọng Thiên tồn tại nhưng không cách nào đi ra trước, hoặc cái gì cũng không biết, chỉ tỉnh tỉnh mê mê ở trong chiến trường Bách Thánh tu hành. Từng người đều gặp được những kỳ ngộ khác nhau. Vào giờ phút này, bọn họ đều nhìn thấy thiên địa biến đổi lớn, đều bị hút vào trong khe nứt thời không màu đen xuất hiện trên bầu trời!
Không ai ý thức được, mặt đất dưới chân hủy diệt, có cảm giác như thế nào.
…
…
– Chúng ta phải làm sao bây giờ? Hiện tại, Đinh sư huynh còn chưa tỉnh lại…
Kỷ Anh Khởi có chút sốt ruột.
Phía xa, mặt đất thành thị Ngụy Thần đã bắt đầu sụp xuống từng mảng lớn. Từ tường thành phía ngoài nhất, mặt đất chấn động giống như sóng biển lan về phía trung tâm. Có thể cảm giác được rõ ràng, lực lượng áp chế trong thiên địa đang từ từ biến mất. Toàn bộ tháp lớn kim sắc cũng điên cuồng chấn động.
– Xem ra chỉ có thể đánh nát pho tượng kim khôi kim giáp này!
Trên mặt Nhâm Tiêu Diêu cũng lộ vẻ lo lắng.
– Meo, chờ một chút. Chờ một chút nữa đi. Ta cảm giác được nhân sủng của ta sắp hoàn thành…
Mèo mập Tà Nguyệt dường như cảm ứng được điều gì, ngăn cản.
– Nhưng…
Kỷ Anh Khởi còn muốn nói gì.
Đúng lúc này, một biến đổi đột ngột phát sinh
Một yêu khí màu đỏ giống như thần kiếm, đột nhiên từ phía xa bắn dọc theo quảng trường, trong nháy mắt đã tới trước mặt, lao tới tấn công về phía Đinh Hạo.
Sát khí bắn ra.
Đó chính Là Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng.
– Ha ha ha, trời cũng giúp ta! Chết đi, Đinh Hạo!
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng cười ha ha.
Hắn đã bị vây ở trong thành thị Ngụy Thần hơn một tháng, bị đám thạch nhân khôi lỗi truy sát chạy trốn khắp nơi giống như chó cùng đường. Hắn vốn cho rằng mình cũng không có cơ hội tìm được tế đàn thần hỏa để đốt thần hỏa. Ai biết ở thời khắc cuối cùng, thiên địa xảy ra dị biến. Tất cả bắt đầu sụp đổ. Loại lực lượng áp chế biến mất. Cuối cùng hắn đã khôi phục lại thực lực, có thể bay lượn trên trời cao.
Chương 642: Sự điên cuồng cuối cùng
Hắn một đường đi dọc theo quảng trường, liếc mắt liền thấy được tình trạng của Đinh Hạo.
Yêu tộc và Nhân tộc… chính là kẻ thù truyền kiếp.
Không quan tâm xuất phát từ mục đích gì, Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng đều có lý do để ám sát Đinh Hạo.
Hơn nữa trên người Đinh Hạo còn có vô số bảo vật. Chỉ cần đánh chết hắn, sẽ thuận lợi dẫn tên tiểu mập, tai họa của vườn thuốc thần linh gần nửa năm kia đi. Cho dù không thể đốt thần hỏa, trong hành trình tiến vào chiến trường Bách Thánh lần này, hắn cũng được xem là người giành thắng lợi tuyệt đối.
– Meo, cút ngay!
Tà Nguyệt đã kịp phản ứng, nổi giận gầm lên một tiếng. Trong nháy mắt, thân thể nó lớn lên giống như một con thú lớn khổng lồ cao tới trăm mét, chiếm lấy phía trên tháp lớn kim sắc. Hai cánh vỗ mạnh, sinh ra gió lớn. Nó lấy thân thể của mình đỡ lấy một đòn này của Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng.
Ầm!
Cột yêu khí màu đỏ đánh vào phía trên thân thể khổng lồ của Tà Nguyệt. Lực lượng đáng sợ, trực tiếp đánh Tà Nguyệt bay ra ngoài.
– Ha ha, ngày hôm nay bất kỳ ai cũng không cứu được Đinh Hạo!
Trong đôi mắt Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng bắn ra sát khí cường đại. Hắn vừa đánh ra, yêu khí trong bầu trời giống như con rồng, sáu cột yêu khí màu đỏ đáng sợ màu đỏ chụp về phía Đinh Hạo.
– Đinh sư huynh…
Nhâm Tiêu Diêu khẩn trương, toàn lực thôi động huyền khí, ngăn cản ở trước người Đinh Hạo.
Đáng tiếc hắn chẳng qua là cảnh giới Đại Tông Sư, đâu thể là đối thủ của cảnh giới Yêu Hoàng.
– Nổ!
Chỉ thấy Nhâm Tiêu Diêu lấy từ trong chiếc nhẫn trữ vật ra một viên bảo khí cực phẩm. Sau khi thôi động, một tiếng nổ lớn vang lên. Một cột yêu khí trực tiếp nổ tung.
– Có phải không vậy? Trên người con kiến hôi nhỏ bé này không ngờ cũng có không ít bảo bối. Đáng tiếc thực lực của ngươi lại quá thấp!
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng cười nhạt, chộp lấy đối thủ. Một lực lượng cường đại lộ ra, chụp lấy Nhâm Tiêu Diêu, thu vào trong túi càn khôn.
Ai biết Nhâm Tiêu Diêu hét lớn một tiếng, trên người phát ra một đạo kim quang, lại có thể tránh khỏi công kích này.
– Không ngờ ngươi lại có thể đốt được thần hỏa?
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng cả kinh, ngay sau đó, hắn chợt cả giận nói:
– Vận khí của tên tiểu mập nhà ngươi không tệ. Bản hoàng cực cực khổ khổ ở trong thành thị Ngụy Thần này, tìm kiếm hơn một tháng cũng chưa từng tìm được tế đàn thần hỏa. Bản thân ngươi chỉ nhờ đi theo bên cạnh Đinh Hạo, lại có được cơ duyên này sao? Xem ra ta càng không thể tha cho ngươi được. Chết đi cho ta!
Đốt thần hỏa không lập tức thu được thần thông gì, nhưng lại có tính mạng và thần tính bản nguyên kéo dài vô tận, sau này sẽ có số lượng không hạn định.
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng tuyệt đối không cho phép một tên mập có vận khí nghịch thiên như vậy còn sống trên đời.
Trong nháy mắt lại có thêm những cột yêu khí, giống như tám xúc tua của thú lớn, từ bốn phương tám hướng đánh về phía Nhâm Tiêu Diêu và Đinh Hạo. Yêu khí giống như hủy thiên diệt địa, mang theo tất cả thiên địa.
Nhâm Tiêu Diêu cũng không đỡ được nữa.
– Đinh đại ca…
Kỷ Anh Khởi không chút do dự, đứng ở phía trước pho tượng kim khôi kim giáp, đưa hai cánh tay ra chắn ở trước người Đinh Hạo. Cho dù chết, nàng cũng muốn cùng chết.
Đáng tiếc nàng chẳng qua là một người bình thường không thông hiểu võ đạo, cho dù có một vài minh văn chữ hán do Đinh Hạo lưu lại, cũng không có khả năng ngăn cản được một đòn tập kích khủng khiếp như vậy. Cột yêu khí màu đỏ cực lớn, trong nháy mắt có thể biến nàng trở thành một bộ xương trắng…
Đúng lúc này…
– Cút!
Một tiếng khẽ kêu vang lên. Một thân ảnh mang theo hỏa diễm, đột nhiên từ trong bắn ra.
Một tiếng phượng kêu vang lên. Sáu, bảy huyễn ảnh phượng hoàng hỏa diễm cắt qua bầu trời. Một lực lượng dồi dào sinh ra, vừa lúc đập vào cột long khí yêu màu đỏ. Những tiếng động ầm ầm liên tục vang lên. Cột khí yêu cực kỳ khủng bố cuối cùng tan ra.
Thế lực ngang nhau.
– Kẻ nào không biết sống chết, dám ngăn cản ta?
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng tức giận rống lên. Trong yêu khí huyết sắc cuồn cuộn, thân hình hắn giống như cự ma.
Vèo!
Nghênh đón hắn chính là một đạo kiếm ảnh hỏa diễm.
Kiếm ảnh cực lớn vô cùng sắc bén chém xuống, mang theo lửa lớn điên cuồng thiêu đốt, giống như vị thần từ trên trời cao cầm kiếm chém xuống, khiến bầu trời cũng bị xé thành hai nửa.
Mũi kiếm cực lớn này chỉ nhẹ nhàng vung lên, yêu khí màu đỏ đang ở khắp bầu trời lập tức tách ra. Mũi kiếm trực tiếp chém về phía bản thể của Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng, sắc bén vô cùng.
– Là ngươi sao?
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng kinh ngạc kêu lên, không cố gắng đỡ một kiếm này nữa.
Kiếm ảnh màu đỏ cực lớn chém xuống mặt đất. Thiên địa chấn động, tạo thành một vết tích rất sâu trên trên quảng trường nham thạch màu thổ hoàng cực kỳ cứng rắn. Đó là một vết tích dài vài trăm thước với hỏa diễm thiêu đốt rất lâu không tắt. Tất cả nham thạch ở sát bên cạnh dấu vết kia đều bị đốt thành chất lỏng. Con phượng hoàng hỏa diễm này dường như có thể thiêu đốt được cả nham thạch.
Uy lực một kiếm này quả nhiên là kinh thiên động địa. Tuyệt đối phải là một kiếm đáng sợ vượt qua cả cảnh giới Vũ Hoàng.
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng kinh hãi. Hắn đã nhận ra, người ra tay chính là vị nữ cường giả thần bí trong tay cầm một góc tấm bia đá địa đồ kia. Cho tới nay nàng luôn bị bao phủ ở trong hỏa diễm, rất ít khi hợp tác với các thế lực khác. Nàng rốt cuộc là người hay yêu, hắn cũng không rõ lắm. Nàng cực kỳ thần bí. Không ngờ nàng lại có thể ở phía sau, ra tay cứu Đinh Hạo.
– Ngươi là ai, tại sao lại muốn cứu Đinh Hạo?
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng gầm lên. Người đối diện vẫn không trả lời.
Một thiếu nữ toàn thân mặc chiến giáp màu đỏ, được hỏa diễm bao quanh, khiến người ta không nhìn thấy rõ được diện mạo thực sự của nàng. Nhưng có thể nhìn thấy thân hình nàng kiều diễm, giống như tiên tử xuống trần. Lưng nàng đeo một thanh kiếm rất lớn, bước đi một bước, đã vượt qua ngàn mét, phá hủy yêu khí màu đỏ đang ngang dọc ở khắp bầu trời. Trong nháy mắt, nàng đã đi tới trước người Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng.
Một kình phong đáng sợ nổi lên.
Thiếu nữ đưa cánh tay ngọc ra. Bao kiếm phía sau nàng chấn động. Một thanh chiến kiếm rất lớn, dài chừng hai thước, rộng bốn mươi tấc xuất hiện ở trong tay của nàng. Thanh kiếm lớn cùng với thân hình nhỏ bé và yếu ớt của nàng tạo thành một sự đối lập khác thường.
Thiếu nữ cầm rất nhẹ nhàng. Cổ tay nàng vừa lộn, phượng cánh cự chiến kiếm xé tan tất cả những gì ngăn cản nó, chém về phía Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng.
Kiếm thức giống như thất luyện. Nơi nào nó đi qua, ngay cả hư không cũng bắt đầu bị thiêu đốt.
Trong mơ hồ, có tiếng chim phượng hoàng kêu vang, khiến người ta khiếp sợ
– Ngươi… Đừng tưởng rằng bản hoàng sợ ngươi. Hôm nay bất kỳ ai cũng không thể cứu được Đinh Hạo. Ngươi dám ngăn cản ta, đi tìm chết cho ta!
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng nổi giận, hai cánh tay duỗi ra. Một yêu khí màu đỏ vô cùng vô tận hóa thành hình một con rồng, điên cuồng lao về phía thiếu nữ kia.
Chương 643: Nữ Vũ Thần tuyệt thế
Kiếm khí đối chọi với long khí! Trong vô thanh vô tức, từng cột yêu khí hình con rồng kia bị cắt ra làm hai.
Chỉ có điều số lượng cột yêu khí hình rồng này thật sự quá nhiều. Chờ được tới khi kiếm khí suy kiệt, chúng lại cắt về phía thiếu nữ kia.
Thiếu nữ vung chiến kiếm trong tay lên, không ngừng phát ra từng huyễn ảnh kiếm khí, chém nhỏ tất cả những yêu khí hình rồng tới gần trước người.
Một thanh chiến kiếm cực lớn ở trong tay nàng quả thực giống như có tính mạng. Trong hư không tiếng phượng hót liên tục không ngừng. Con phượng hoàng lửa thiêu đốt nửa bầu trời, đối đầu với yêu khí trùng thiên.
Hai đại chí cường giả quyết đấu, quả thực giống như cuộc chiến của Thần Ma.
Nhâm Tiêu Diêu nhìn có chút mê mẩn. Tà Nguyệt cũng đàng hoàng hơn rất nhiều. Thân thể Kỷ Anh Khởi vốn suy yếu. Sóng khí từ cuộc chiến đấu truyền đến. Khóe miệng tràn ra một chút máu tươi. Nhâm Tiêu Diêu nhanh chóng vận dụng huyền khí, bảo vệ Kỷ Anh Khởi…
– Nhanh, đánh nát pho tượng kim khôi kim giáp để Đinh sư huynh tỉnh lại. Nếu không tất cả sẽ quá muộn!
Kỷ Anh Khởi hét lớn.
– Meo! Xem ra nhân sủng của ta không có phần cơ duyên này!
Lúc này Tà Nguyệt cũng không dám kiên trì nữa, lấy trảo vô cùng sắc bén của mình, cùng cá heo Manh Manh muốn phát ra lực lượng phá huỷ pho tượng kim khôi kim giáp này, ngừng hẳn quá trình đốt thần hỏa của Đinh Hạo!
Đúng lúc này, biến đổi khác thường lại phát sinh…
– Ha ha, lại có thể để ta gặp được cơ hội như vậy… Đinh Hạo, chết!
Một giọng nói có chút hả hê từ bên cạnh vọng ra. Thân hình Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng xuất hiện. Phía sau hắn, một huyễn ảnh yêu nguyệt như ẩn như hiện, đột nhiên xoay tròn, giống như một thanh loan đao cực lớn trực tiếp chém về phía Đinh Hạo đang chìm trong giấc ngủ.
Lúc này thiên địa này chấn động vô cùng đáng sợ. Toàn bộ thành thị Ngụy Thần đang nhanh chóng sụp xuống hủy diệt.
Cho nên Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng vừa xuất hiện, lập tức thi triển ra Ngân Nguyệt Huyết Sát bảo điển trấn tộc. Hắn không muốn tiếp tục kéo dài thời gian. Hắn muốn dùng một đòn hữu hiệu, trong nháy mắt giết chết đại địch của Yêu tộc là Đinh Hạo này.
Loại công kích với cấp bậc như vậy, Nhâm Tiêu Diêu, Tà Nguyệt và Manh Manh không có khả năng chống đỡ được.
Tà Nguyệt là kẻ đầu tiên bị đánh bay ra ngoài.
Bọt khí của Manh Manh trong nháy mắt đã bị đánh nát.
Trong nháy mắt, một ánh sáng lướt qua khe hẹp nhỏ giữa Nhâm Tiêu Diêu và Kỷ Anh Khởi…
Mắt thấy Đinh Hạo sẽ bị đánh trúng.
Ầm!
Một nhân ảnh đột nhiên xuất hiện ở trước người Đinh Hạo. Kiếm lớn đưa ngang trước ngực, chặn lấy một đòn Ngân Nguyệt Huyết Sát này.
Một huyễn ảnh mặt trăng bạc giống như thủy tinh rạn vỡ từng mảnh một, cuối cùng biến mất.
Thân ảnh đã chặn một đòn tất sát này lại giống như lưu tinh bị đánh bay ra ngoài. Trong nháy mắt, khi sắp đập phải vào người Đinh Hạo ở phía sau, nàng khẽ quát một tiếng, há miệng phun ra một ngụm tinh huyết, cứng rắn dừng thân hình lại, không muốn làm ảnh hưởng tới Đinh Hạo.
Vẫn là thân hình kiều diễm trước đó. Hỏa diễm xung quanh thân hình đã bị đánh tan, lộ ra dáng vẻ thật sự bên trong.
Đó là một khuôn mặt mỹ lệ tới cực điểm. Mái tóc dài màu đỏ giống như hỏa diễm thiêu đốt nhẹ nhàng tung bay trong gió. Con ngươi thanh thuần giống như suối nước trong khe núi mùa thu, lóe ra ánh sáng vô cùng kiên định. Làn da nàng giống như được tạo thành từ dương chi bạch ngọc, khiến vạn vật trong thiên địa đều phải buồn bã thất sắc trước dung nhan tuyệt mỹ của nàng. Chỉ thoáng liếc mắt, cũng đủ khiến vô số thiên tài phải điên cuồng trước tiên tư ngọc cốt, mặt như họa. Trong vẻ xinh đẹp của nàng lại có một sự cao quý cao cao tại thượng!
Một vị nữ Chiến Thần!
– Hiểu Ngữ sư tỷ…
Tiểu mập Nhâm Tiêu Diêu không nhịn được kinh ngạc kêu lên.
Nữ tử xinh đẹp này không ngờ chính là Tạ Giải Ngữ, một đệ tử huyết mạch xuất sắc nhất của Vấn Kiếm Tông.
Nhâm Tiêu Diêu có chút ngây người. Hắn trăm triệu lần không ngờ được người tới lại là Tạ Giải Ngữ.
Đệ tử huyết mạch của Vấn Kiếm Tông cực kỳ thần bí. Nhưng lấy thân phận của Nhâm Tiêu Diêu, ít nhiều cũng biết được một chút. Trong đó Tạ Giải Ngữ và Phùng Ninh đều là hai người xuất sắc nhất.
Ban đầu, tông môn muốn xem hai người này là những người đứng đầu trong tương lai để bồi dưỡng. Chỉ có điều sau đó Đinh Hạo lấy một phàm thể xuất thế hơn người, biểu hiện ra quang hoa chói mắt khó có thể che giấu. Hơn nữa lão quái vật Khí Thanh Sam lại dốc hết sức kiên trì, nên cao tầng tông môn mới quyết định lấy Đinh Hạo làm trung tâm, tạo ra thành viên của tổ chức Vấn Kiếm Tông tương lai.
Hôm nay sự thực cũng chứng minh, lựa chọn mạo hiểm của cao tầng Vấn Kiếm Tông lần này là cực kỳ sáng suốt.
Sư huynh Đinh Hạo trưởng thành, chỉ có thể dùng kỳ tích để hình dung.
Nhưng biểu hiện của hai người Tạ Giải Ngữ và Phùng Ninh cũng không kém. Chỉ có điều Nhâm Tiêu Diêu trăm triệu cũng không ngờ được, Tạ Giải Ngữ lại có thể cường đại đến mức như vậy. Nàng cứng rắn đỡ lấy một đòn của chí cường giả Yêu tộc, chiến lực lại hoàn toàn không rơi xuống thế hạ phong. Như vậy, chứng tỏ nàng đã không kém hơn sư huynh Đinh Hạo kém bao nhiêu.
Theo lời đồn đại, sư huynh Đinh Hạo và sư tỷ Tạ Giải Ngữ, là một đôi nhân yêu.
Hôm nay nhìn vị nữ Chiến Thần này vì bảo vệ Đinh Hạo, cho dù bản thân mình bị thương cũng không tiếc, xem ra lời đồn không sai.
Trong lòng Nhâm Tiêu Diêu đột nhiên có chút hâm mộ.
Nữ tử giống nữ thần như Tạ Giải Ngữ, thế gian có thiếu niên nào không ưu ái mơ tưởng. Nhưng nàng vẫn ái mộ sư huynh Đinh Hạo.
Cho tới nay Nhâm Tiêu Diêu tự cho rằng vận khí mình không tệ. Đáng tiếc ở trước mặt Ngả Thanh Thanh, vận khí của mình, hình như không có tác dụng gì!
Chỉ có điều ngẫm lại, cũng chỉ có nam tử kỳ tài như sư huynh Đinh Hạo mới có khả năng xứng đôi với một vị nữ thần như vậy?
Nghĩ tới đây, trong lòng tiểu mập lại cảm thấy thăng bằng hơn một chút. Hắn vốn là một tên mập tâm tư khoáng đạt, sẽ không để tâm vào những chuyện vụn vặt như vậy.
Chỉ có điều, hắn không biết vì sao, mái tóc của sư tỷ Tạ Giải Ngữ vốn đen bóng, lại có thể đều biến thành màu lửa đỏ?
Những ý niệm này trên thực tế cũng chỉ lóe lên ở trong đầu Nhâm Tiêu Diêu, trong nháy mắt sau đó liền biến mất.
Ở bên cạnh hắn, Kỷ Anh Khởi lần đầu tiên nhìn thấy thân hình của nữ tử xinh đẹp kia, trước mắt sáng ngời. Trong nháy mắt nàng cũng bị kinh diễm.
Nàng được xem là xuất thân từ nhà giàu có, mặc dù không thể tập võ, nhưng khả năng quan sát và kiến thức lại cực kỳ độc đáo. Nhưng từ trước tới nay nàng chưa từng gặp qua một nữ Chiến Thần xuất trần thoát tục, thực lực mạnh mẽ hợp với dung nhan độc nhất vô nhị như vậy. Kỷ Anh Khởi không khỏi cảm thán.
Trên thế giới này, lại có thể thật sự tồn tại một nữ tử như vậy sao?
Cũng trong nháy mắt này, trong lòng Kỷ Anh Khởi đột nhiên hoảng hốt.
Nữ Vũ Thần tuyệt thế thoát tục như thế, vì Đinh đại ca cũng không sợ tử chiến. Hóa ra bên cạnh hắn có hồng nhan tri kỷ như vậy. Mình chẳng phải là…
Chương 644: Liều mạng
Một cảm giác mất mát thoáng dâng lên trong lòng thiếu nữ yếu đuối này.
Trong nháy mắt tiếp theo, lại nghe có tiếng hét. Tạ Giải Ngữ trở tay nắm chặt. Hộp kiếm phía sau nàng lại lần thứ hai rung động. Một thanh tiểu kiếm chỉ dài hơn một thước, rộng chừng một ngón tay nhìn vô cùng hoa lệ, tự động từ trong đó bắn ra. Nó không đến trong tay của nàng. Sóng kiếm một lớn một nhỏ giao nhau. Trong nháy mắt nàng lại xuất kích!
Hỏa diễm đáng sợ lan ra khắp bầu trời.
Một huyễn ảnh phượng hoàng hỏa diễm cao tới ngàn mét xuất hiện ở sau lưng nàng, che phủ nửa bầu trời.
– Ha ha, nữ nhân, ngươi đã bị trọng thương, cần gì phải kiên trì nữa. Ngươi hãy nhanh chóng rời khỏi đây đi!
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng hét lớn.
Lần đầu tiên nhìn thấy dung nhan tuyệt thế của Tạ Giải Ngữ, mặc dù thân là Yêu tộc, mặc dù đã thấy qua rất nhiều mỹ nữ trên thế gian, mặc dù là một trái tim đã sớm không hề bận tâm tới những điều này, nhưng giờ phút này, trong lòng hắn vẫn không tránh khỏi cảm giác tiếc nuối, không muốn một nữ Chiến Thần tuyệt thế như vậy chết vì Đinh Hạo.
Đây là lần đầu tiên hắn phát sinh tình cảm như vậy đối với một nữ tử Nhân tộc.
– Ha ha, không ngờ thì ra là một tuyệt thế đại mỹ nhân như vậy…
Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng cũng lớn tiếng tán thưởng.
Dung nhan khí chất của Tạ Giải Ngữ, quả nhiên khó có thể dùng từ ngữ để hình dung.
Đáng tiếc tất cả những điều này đối với nàng mà nói, lại cũng không quan trọng.
Nữ Chiến Thần mỹ lệ này vung song kiếm lên, không để ý tới chuyện sống chết của mình, đồng thời đối phó với công kích do hai đại Yêu Hoàng phát động.
Ầm ầm ầm!
– Phụt…
Tạ Giải Ngữ há miệng phun ra một búng máu, ngã bay ngược ra ngoài. Nàng bị thương không nhẹ.
Trên thực tế, lúc trước vội vàng đỡ cho Đinh Hạo một chiêu Ngân Nguyệt Huyết Sát, nàng đã thương tổn tới nội phủ thần hồn. Dù sao đó là một chiêu ra tay toàn lực của Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng, chuẩn bị đầy đủ. Mà chính nàng lại vội vàng chống đỡ. Hơn nữa vì không muốn làm ảnh hưởng đến Đinh Hạo, nên nàng cứng rắn dùng thân thể mềm mại của mình nhận lực phản chấn, khiến nàng thổ huyết.
Hiện tại, liên tục đối mặt với sự công kích của hai đại Yêu Hoàng, Tạ Giải Ngữ rất nhanh rơi vào thế hạ phong.
Chỉ có điều nàng lại hoàn toàn không có ý lui bước. Cho dù liều mạng bị thương, nàng cũng ngăn chặn tất cả sát chiêu công kích về phía Đinh Hạo.
Trong nháy mắt, trên người nàng đã đầy vết thương. Dùng mắt thường có thể thấy được huyễn ảnh phượng hoàng hỏa diễm cực lớn trên bầu trời đã ảm đạm đi rất nhiều.
– Nữ nhân, ngươi không phải là đối của của hai người chúng ta liên thủ lại, cần gì phải khổ sở chống đỡ như vậy. Cho dù ngươi cùng Đinh Hạo có giao tình, cũng đã làm hết chức trách của một vị bằng hữu, không cần liều cả tính mạng của mình như vậy!
Thật hiếm có lúc nào Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng lại mở lời khuyên bảo như vậy.
Tạ Giải Ngữ cười nhạt. nàng nhẹ nhàng hất đầu, khiến sợi tóc này bắn ra từng giọt máu. Nàng mở miệng, dùng hàm răng mỹ lệ trắng như tuyết, cắn một lọn tóc dài đỏ như lửa. Sắc mặt bình tĩnh, chiến ý hiện rõ.
– Ha ha ha, ngươi thật đúng là hạt giống tình, lại có thể nảy sinh thiện cảm với một nữ tử Nhân tộc?
Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng cười nhạt.
– Cho dù là nữ võ giả Nhân tộc mỹ lệ hơn nữa, cũng là kẻ địch và thức ăn của Yêu tộc ta. Cần gì phải nói nhiều như vậy. Ta và ngươi liên thủ, ai bắt được nàng, mang về làm thị thiếp. Như vậy không phải đơn giản hơn sao?
– Mở miệng không được lời nào hay. Tên mãng phu như ngươi thì hiểu được cái gì… Nhanh lên, giết Đinh Hạo quan trọng hơn!
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng nhíu mày nói.
– Thế nào? Ngươi không thích sao? Vậy tiểu tiện nhân kia thuộc về ta…
Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng cười ha ha. Một mặt trăng bạc lại hiện lên, so với lần trước càng rõ ràng chân thật hơn. Trong đó ẩn chứa yêu lực đáng sợ, khiến khắp thiên địa cũng bắt đầu run rẩy.
Đúng lúc này…
– Hai tên súc sinh chuyên ăn tươi nuốt sống, cũng dám lớn lối như vậy sao!
Một giọng nói rõ ràng đột nhiên vang lên ở trong tai của mọi người.
Chỉ thấy một thân ảnh phát ra kim quang, trong nháy mắt lóe lên. Trong tay hắn cầm một kiếm quang với ánh sáng màu đỏ. Hắn trở tay rạch một cái.
Ầm.
Một tiếng động nhỏ vang lên. Ngân Nguyệt Huyết Sát này ẩn chứa lực lượng hủy diệt giống như một đoạn gỗ mục, vô thanh vô tức phân thành hai, bắn ra ngoài, khiến mặt đất trên quảng trường phía xa xuất hiện hai hố sâu!
Ra tay dễ dàng hóa giải được một chiêu tất sát như vậy, khiến Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng nhìn thấy được cũng hít một hơi lạnh.
Ngân Nguyệt Huyết Sát tuyệt đối không phải chỉ là một công kích đơn giản như vậy. Bằng không cũng không có khả năng một đòn đánh Tạ Giải Ngữ bị thương nặng như vậy. Đây vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy, có người có thể đủ khả năng dễ dàng phá hỏng tuyệt học trấn tộc của mình.
– Đinh Hạo!
Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng thét một tiếng kinh hãi.
– Đinh sư huynh!
– Đinh đại ca!
– Meo…
Đám người Kỷ Anh Khởi, Nhâm Tiêu Diêu vừa nhìn thấy Đinh Hạo, tất cả đều bắt đầu vui mừng hân hoan.
Người xuất hiện vào thời khắc mấu chốt này mặc y phục màu xanh, trong tay cầm thanh kiếm rỉ, tư thế oai hùng bừng bừng phấn chấn, gương mặt tuấn tú như ngọc, tóc đen thả dài như thác nước. Đó không phải là Đao Cuồng Kiếm Si Đinh Hạo sao?
Đinh Hạo nhìn đám người Kỷ Anh Khởi mỉm cười gật đầu, đi tới bên cạnh Tạ Giải Ngữ. Một bàn tay áp ở phía sau người nàng chậm rãi rót vào thiên hỏa huyền khí, giọng nói có phần trách cứ:
– Chịu vết thương nặng như vậy, cần gì phải cứng rắn chống đỡ. Nếu thật sự đánh không lại, sao không ôm ta chạy cho nhanh. Thật đúng là một tiểu ngu ngốc!
Tạ Giải Ngữ trừng mắt, nhưng không có lên tiếng.
Chỉ có điều ánh mắt, tư thái một nữ nhi này lại khiến mọi người xung quanh đều chấn động, có một cảm giác thất hồn lạc phách.
Thiên hỏa huyền khí của Đinh Hạo, bị vây trong huyền khí cực phẩm thuộc tính hỏa, phù hợp với tu vi thuộc tính hỏa của Tạ Giải Ngữ, trong nháy mắt áp chế thương thế trong cơ thể Tạ Giải Ngữ.
Lúc này, trong thiên địa biến đổi khác thường, đã nghiêm trọng tới cực điểm. Phóng tầm mắt nhìn ra, ngoại trừ vị trí trung tâm quảng trường và tòa tháp lớn kim sắc ra, các nơi khác trong thành thị Ngụy Thần gần như đều đã hoàn toàn sụp xuống. Tất cả di tích đều bị chìm ngập ở bụi bặm và lửa dưới lòng đất phun lên…
Hai người Bổ Thiên Quyết Yêu Hoàng và Ngân Nguyệt Cổ Yêu Tộc Yêu Hoàng vừa thấy tình hình không ổn, lập tức thối chí.
Nếu Đinh Hạo đã tỉnh lại, cũng không biết hắn đã nhận được lợi ích gì, tiếp tục chiến đấu tiếp cũng không có khả năng giết chết được hắn, ngược lại sẽ làm lỡ chuyện quan trọng khác.
Ánh mắt hai người nhìn những tiểu tháp thần hỏa trên tháp lớn kim sắc, hiểu rõ tầm quan trọng của chúng. Trong lòng thoáng động, yêu khí bắt đầu được phát động. Trong nháy mắt hai người mang đi mấy trăm tiểu tháp, bỏ vào trong túi càn khôn, thân hình lắc một cái, đã phóng lên trời cao rời khỏi đó…
Chương 645: Trở lại thế giới hiện thực
Mỗi người… đều có bí mật của mình.
Đinh Hạo cũng không nghĩ sâu về vấn đề này. Dù sao mình cũng không tu luyện Huyền Vấn Kiếm Trang, mà là Huyền Chiến Thắng Quyết.
Hắn đưa mắt nhìn xung quanh. Khắp nơi đều yên tĩnh, gió nhẹ thoảng qua. Bầu trời đầy nắng ấm, xanh thăm thẳm. Phía xa mơ hồ có thể thấy một thành trấn nhỏ. Chắc hẳn đó là nơi loài người sinh sống.
Đinh Hạo chậm rãi phóng ra sóng thần thức giống như thủy triều lan rộng ra, bao phủ tất cả mọi thứ trong phạm vi năm mươi dặm…
Đinh Hạo trầm tư, lại nghĩ về lúc ở trên tháp lớn kim sắc.
Nhận được truyền thừa của nguồn sáng kim sắc, Đinh Hạo đốt thần hỏa, nhận được bản nguyên thần tính, thể chất được nâng lên tới một mức độ khủng bố.
Đinh Hạo tính toán sơ qua, lực lượng thân thể mình đã đạt đến cảnh giới Vũ Hoàng tứ khiếu, cường đại hơn vô số lần so với tu vi huyền khí.
Quan trọng hơn chính là, khi mưa ánh sang màu vàng rót vào thân thể, Thắng Tự Quyết cuối cùng đã đột phá, tiến vào cảnh giới Thần Ý Thiên Địa tầng thứ bảy. Thần thức trở nên mạnh mẽ, có thể bao trùm phạm vi hơn năm mươi dặm, quan sát tỉ mỉ mọi thứ.
Tầng thứ sáu đại viên mãn, có thể khiến thân thể Đinh Hạo đạt tới một trạng thái hoàn toàn khống chế. Ngũ tạng lục phủ thoát thai hoán cốt, máu lại hóa thành kim sắc. Xương cốt giống như bạch ngọc.
Chỉ cần Đinh Hạo nguyện ý, hắn thậm chí có thể khống chế từng tế bào nhỏ trong cơ thể, thân thể giống như một vụ trụ, năng lượng tuần hoàn cũng không chỉ giới hạn trong huyền khí, mà còn tuần hoàn trong các thông đạo kinh mạch. Thân thể có thể hấp thu năng lượng từ bên ngoài bất kỳ lúc nào, tự động rèn luyện cường độ thân thể.
Mà tiến vào tầng thứ bảy, Đinh Hạo bắt đầu có thể sử dụng thần thức điều khiển ngoại vật.
Đinh Hạo vừa cảm ứng, rất nhanh hắn đã tìm được sự tồn tại của đám người Nhâm Tiêu Diêu.
Bọn họ được lực lượng của Đinh Hạo bao vây bảo vệ, cũng không bị truyền tống đến nơi quá xa, chỉ ở trong nơi hoang dã cách đó chừng hơn hai mươi dặm. Đinh Hạo lấy thần thức truyền ý niệm, rất nhanh hướng dẫn Nhâm Tiêu Diêu dẫn theo Kỷ Anh Khởi và Tà Nguyệt, Manh Manh, tìm tới.
Tâm tình của mọi người cũng không tệ.
Trải qua cửu tử nhất sinh, rốt cục bọn họ vẫn từ trong chiến trường Bách Thánh sống sót đi ra.
Đây là một phần trải nghiệm quý báu.
Trong truyền thuyết, phàm là người có thể sống sót từ trong chiến trường Bách Thánh đi ra, đều có thể đạt được thành tựu phi phàm trong võ đạo cảnh, cuối cùng bước vào cảnh giới Vũ Thánh, cũng không phải là không có đạo lý. Nếu như với thiên phú và vận khí như Nhâm Tiêu Diêu, chỉ cần không chết sớm, sinh thời nhất định có thể tiến vào cảnh giới Vũ Thánh.
– Đinh sư huynh, kế tiếp chúng ta nên làm gì bây giờ?
Nhâm Tiêu Diêu hưng phấn nói.
– Trước hết chúng ta phải tìm hiểu rõ xem mình đang ở đâu đã. Sau đó chờ Tạ sư muội chữa thương xong, chúng ta sẽ về tông môn.
Đinh Hạo cười nói:
– Chưởng môn nhân bọn họ hẳn là đang mỏi mắt chờ mong. Trên đường đi, chúng ta thu thập tin tức. Tốt nhất là có thể tìm được những sư huynh muội khác, cùng nhau trở lại tông môn. Ha ha ha, đến lúc đó xem thử còn ai có thể ngăn cản Vấn Kiếm Tông ta quật khởi!
Trong lòng Nhâm Tiêu Diêu cũng vô cùng phấn chấn.
Đúng vậy, rời khỏi tông môn nửa năm, hiện tại nên trở về.
Lúc này đây, bọn họ thu hoạch ở chiến trường Bách Thánh khổng lồ như vậy, Đinh sư huynh càng uy danh hiển hách. Tin tức truyền về, tuyệt đối có thể làm rạng rỡ tổ tông, làm cho trên dưới Vấn Kiếm Tông đều phải kích động.
– Phía xa hình như có một thành thị Nhân tộc đang sinh sống. Ta tới đó hỏi thăm một chút trước, xem ở đây rốt cuộc là địa giới nào.
Nhâm Tiêu Diêu suy nghĩ một chút, nói.
– Chờ một chút, Nhâm đại ca, ta cùng đi với đại ca.
Kỷ Anh Khởi đột nhiên mở miệng nói.
– Muội sao? Được thôi. Hắc hắc, dẫn muội đi cũng tốt.
Trong lòng Nhâm Tiêu Diêu không chút nghi ngờ, thôi động huyền khí, mang theo Kỷ Anh Khởi phóng lên cao, tiến về phía thành thị Nhân tộc kia.
Nhưng hắn lại không chú ý thấy biểu tình của Kỷ Anh Khởi trong nháy mắt khi nàng quay lại.
– Meo, ta cũng đi…
Ánh mắt Tà Nguyệt loạn chuyển, lôi kéo Manh Manh cùng nhau rời khỏi đó.
Lần đầu tiên Đinh Hạo cảm thấy, con mèo mập này lại có thể có nhãn lực tới như vậy.
Chỉ chốc lát sau, thương thế của Tạ Giải Ngữ đã hồi phục được vài phần.
Tuy rằng trong lòng Đinh Hạo cảm thấy có chút kỳ quái đối với tốc độ thực lực tăng trưởng của Tạ Giải Ngữ nhanh như vậy, nhưng hắn không hỏi. Mỗi người đều có bí mật và cơ duyên của mình. Nếu như Tạ Giải Ngữ không tiện nói, vậy Đinh Hạo cũng không muốn khiến cho nàng khó xử.
– Phù…
Tạ Giải Ngữ thở hắt ra một hơi, thu liễm huyền khí, chậm rãi đứng lên.
– Hạo ca ca, muội xin lỗi. Tạm thời muội không thể cùng ca ca quay trở về Vấn Kiếm Tông được.
Tạ Giải Ngữ nhìn Đinh Hạo, lẳng lặng nói.
– Vì sao?
Đinh Hạo kinh ngạc nói.
– Có một ít chuyện riêng, muội cần phải đi xử lý một chút. Về chuyện tiểu muội muội Đinh Đinh nghịch ngợm chuyên gây sự của ta.
Tạ Giải Ngữ giải thích.
Đinh Hạo thoáng nhớ tới tiểu nha đầu Đinh Đinh có phần trưởng thành sớm kia.
Trong thời gian hơn hai năm, số lần Đinh Hạo nhìn thấy tiểu quỷ này cũng không nhiều. Hắn luôn cảm thấy tiểu nha đầu trưởng thành sớm này giống như chưa trưởng thành. Lần đầu tiên gặp mặt là bộ dạng đó. Hai năm sau vẫn bộ dạng đó. Thực sự có chút kỳ quái.
Lúc này đây, Tạ Giải Ngữ tiến vào chiến trường Bách Thánh, Đinh Đinh không có tên trong danh sách, cho nên mới bị buộc ở lại bên ngoài.
Hai tỷ muội đã trải qua hơn nửa năm không gặp mặt, Tạ Giải Ngữ nóng lòng đi tìm Đinh Đinh, như vậy cũng hợp tình hợp lý.
Chỉ có điều nghe ý tứ của Tạ Giải Ngữ, lẽ nào Đinh Đinh cũng không ở Vấn Kiếm Tông, mà được gửi đến nơi khác?
– Được rồi.
– Tìm được Đinh Đinh xong, sớm quay về tông môn.
Tạ Giải Ngữ cười nói:
– Đó là dĩ nhiên. Chắc không đến một tháng nữa, chính là cuộc chiến Thiên Hàn Tuyệt Phong của Hạo ca ca. Đến lúc đó tất nhiên sẽ khiến cho toàn bộ Tuyết Châu chấn động. Đây là cuộc chiến quan trọng của ca ca. Đến lúc đó ta nhất định sẽ tới xem chiến.
Đinh Hạo cười gật đầu.
Chỉ chốc lát sau, đám người Nhâm Tiêu Diêu đã trở về.
– Ha ha, thật không ngờ được ở đây lại là Băng Châu, nối liền với Tuyết Châu, chỉ cách Tuyết Châu khoảng hơn mười vạn cây mà thôi. Rất nhanh chúng ta có thể trở lại tông môn.
Nhâm Tiêu Diêu hưng phấn nói.
– Quá tốt.
Đinh Hạo cũng trở nên hưng phấn. Tất cả mọi người có một cảm giác mong chờ tới lúc áo gấm về nhà.
Sau khi thương nghị sơ qua một hồi, Tạ Giải Ngữ rời đi trước, hóa thành một đạo hồng quang, biến mất trong bầu trời xa xăm.
Đám người Đinh Hạo và Nhâm Tiêu Diêu lại đi về phía bắc.
Rất nhanh bọn họ đã tìm được biện pháp trở lại Tuyết Châu. Tất nhiên là thông qua cánh cửa truyền tống trận. Truyền tống trận cách Tuyết Châu gần nhất, chính là truyền tống trận ở Thiên Tinh Thành, đệ nhất thành ở Băng Châu. Thành này nằm ở phía bắc, cách nơi này khoảng chừng hơn một vạn dặm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Bách Luyện Thành Thần [Dịch] Bách Luyện Thành Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Bach-Luyen-Thanh-Than.jpg)





