Đao Kiếm Thần Hoàng
Tập 119 [ chương 591 đến 595 ]
❮ sautiếp ❯Chương 591: Sao ngươi lại là nam nhân
Thời gian trôi qua từng giây từng phút. Tròn một canh giờ trôi qua, Đinh Hạo mới chậm rãi thu hồi huyền khí, thở hắt ra một hơi.
Lúc này toàn thân Lý Lan lóe ra khí tức kim ngọc. Khí tức suy nhược âm trầm trước đó lập tức bị quét sạch. Thần dược lực tích tụ trong cơ thể mấy ngày nay, ở trong quá trình vừa rồi, dưới sự hướng dẫn của Đinh Hạo đã luyện hóa sạch sẽ. Dược lực vô cùng dồi dào này chuyển hóa thành huyền khí. Huyền khí kim ngọc kích động, ở trong thông đạo huyền khí giống như sông lớn trường giang vỡ đê gào thét lao nhanh, sinh động một cách khó tin.
Trong lòng hắn thoáng động, dứt khoát điều khiển huyền khí này, thừa dịp nó phát ra dao động cường thịnh, trùng kích một khiếu huyệt. Đinh Hạo mở mắt ra, thấy vậy cũng không tránh khỏi cảm thấy sửng sốt.
Trong khí tức kim ngọc trước mắt bao phủ, dáng người Lý Lan yểu điệu, thon gầy lả lướt, thân thể ưu mỹ, tuyệt đối giống như một vị nữ chiến thần từ trên trời rơi xuống. Từ khi sinh ra tới giờ mình thật sự khó thấy. Thân hình giống như ảo mộng, cao quý không thể xâm phạm.
– Ách? Tiểu Lan sẽ không phải thật sự là một nữ nhân chứ?
Đinh Hạo có chút hoài nghi.
Kết hợp với một ít phản ứng và hành động kỳ quái của Lý Lan trước đó, Đinh Hạo thật sự có phần không chắc chắn lắm về điều này. Chỉ có điều sau khi hắn thoáng cẩn thận quan sát, lại loại bỏ suy đoán này của chính hắn. Bởi vì hầu kết của Lý Lan hiện ra đặc biệt rõ ràng. Hơn nữa phía trước ngực…
– Cho dù là sân bay, cũng không có khả năng bằng phẳng đến mức độ như vậy. So với tiểu man đầu vượng tử còn nhỏ hơn… Ha ha, nhất định là ta đa nghi.
Đinh Hạo lắc đầu cười cười.
Cuối cùng hắn đã ném hoài nghi trong lòng ra sau đầu. Tất cả đều không nghĩ tới nữa.
Thừa dịp Lý Lan đang trùng kích một khiếu huyệt, Đinh Hạo suy nghĩ một chút, sau đó lập ra một trận pháp minh văn nhỏ ở trong lều lớn. Bản thân hắn ngồi ở trong đó, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một ít dược thảo, lại lấy ra hơn mười mảnh địa măng Cửu Hoàng Hộ Tâm tưới đẫm máu của Kỷ Anh Nam, lần lượt xếp chúng thành một hàng. Sau đó, hắn bấm thủ ấn, bắt đầu chế luyện Cửu Dương Hoạt Tâm Đan.
Kế tiếp, rất nhanh sẽ phải vào trong di chỉ thần bí. Khi vào trong đó, bọn họ phải đối mặt với nguy hiểm thế nào, không ai biết được. Đinh Hạo cũng không chắc nhất định có thể sống sót trở về.
Cho nên hắn chế luyện ra Cửu Dương Hoạt Tâm Đan trước, coi như là một công đạo đối với Kỷ Anh Nam đã chết.
Mấy ngày nay Kỷ Anh Khởi dùng Thảo Mộc Sinh Cơ Đan, tuy rằng sẽ không tiếp tục chịu thống khổ dằn vặt, nhưng cửu âm tuyệt mạch lại mỗi ngày một nặng thêm. Nếu sớm trị được bệnh, đối với tiểu nha đầu mà nói, chẳng khác nào sớm ngày trốn thoát khỏi vòng tay của tử thần ngoài.
Một ngọn lửa màu vàng, ở trong lòng bàn tay Đinh Hạo nổi lên. Cửu Dương Hoạt Tâm Đan là một loại đan dược cao cấp. Để chế luyện loại đan dược này, cần Luyện Đan Sư đã đạt phẩm cấp ngoài lục giai mới có khả năng chế luyện.
Hiện tại, Đinh Hạo ước chừng cũng chỉ đạt được tiêu chuẩn luyện đan sư nửa bước ngũ giai. Chỉ có điều hắn đã nghe Đao Tổ và Kiếm Tổ nói qua về phương pháp điều phối và chế luyện loại đan dược này. Bản thân hắn lại có thiên hỏa huyền khí, chính là một trong những dị hỏa mồi lửa có tiếng trong luyện đan. Đinh Hạo lại nắm giữ vài loại thủ thuật luyện đan đã thất truyền. Nếu chế luyện Cửu Dương Hoạt Tâm Đan, chắc không có vấn đề.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.Chỉ là kẻ quét rác Dương Khai,sai vặt.. Ai.. Cơ duyên do ăn đòn hành hạ mà sinh mà tiến con đường Võ Đạo Cao Xứ Bất Thành Hàn A ….Thỉnh chư vị nghé thăm…!
Vị trí trái tim trên thân thể Lý Lan đột nhiên bắn ra một cột ánh sáng kim ngọc. Cột ánh sáng lóe lên rất nhanh rồi biến mất.
Một đốm sáng kim ngọc vừa lóe ra, ánh sáng từ trong thân thể hắn phóng ra chợt dần dần biến mất. Chỉ có điều từ trong thân thể hắn chậm rãi phóng ra lực lượng cũng cường mạnh hơn gấp vô số lần. Phía sau lưng hắn mơ hồ có hình ảnh hư ảo của tiên vương chiến cửu thiên, xuất hiện giống như thật, phóng ra thần uy, khiến Lý Lan giống như thần vương giáng trần, có một ma lực kỳ dị khiến người ta không thể kháng cự.
Lý Lan chậm rãi mở mắt ra, thu liễm khí tức kim ngọc toàn thân.
Hắn tu luyện huyền khí, trên thực tế cũng là một loại huyền khí biến dị, chính là từ huyền khí kim mộc dị hoá thành, cũng có lực lượng kỳ lạ. Mỗi loại huyền khí biến dị đều vô hình và lợi hại hơn nhiều so với huyền khí bình thường. Ví dụ như ngục băng huyền khí của Đinh Hạo, trên thực tế đó là huyền khí có thuộc tính thủy trong ngũ hành.
Cảm nhận lực lượng trong cơ thể mới tăng lên, nhất là tốc độ vận chuyển huyền khí đạt tới một trình độ mới, Lý Lan có chút kinh ngạc.
– Đây không phải là lực lượng của Đại Tông Sư hai khiếu nên có. Thực sự đã vượt quá rất nhiều. Sao có thể như vậy được?
Lý Lan nhíu mày suy tư.
Con đường võ đạo, mỗi một bước đều phải bước đi kiên định vững chắc. Thực lực đột nhiên tăng lên một cách khó hiểu cũng không nhất định là một chuyện tốt. Rất có thể điều này sẽ lưu lại tai họa ngầm nào đó. Chỉ có điều hắn suy nghĩ một hồi cũng không ra kết quả đặc biệt nào. Nghi vấn duy nhất là ở chỗ huyền khí của Đinh Hạo vừa rồi đã dần dần tiến vào trong cơ thể của mình…
– Chẳng lẽ là vì nguyên nhân này sao? Lẽ nào giữa guyền khí của A Hạo và huyền khí của ta nảy sinh sự cộng hưởng và kích phát, đạt được hiệu quả nào đó tương tự với song tu sao?
Sắc mặt Lý Lan biến đổi. Hắn quay đầu nhìn lại.
Cách đó không xa, Đinh Hạo đang lẳng lặng ngồi ở trong trận pháp minh văn nhỏ. Toàn thân hắn bắt đầu phát động quang diễm, hai tay không ngừng bấm độn.
Ngón tay khép mở tạo ra huyễn ảnh, lưu lại tàn ảnh, giống như nhiều đóa hoa sen rực rỡ nở ra, vô cùng đẹp mắt. Từng đốm lửa kim sắc ẩn chứa lực lượng cực kỳ kinh khủng, đủ khiến một vị cường giả cảnh giới Vũ Vương hóa thành tro tàn trong nháy mắt. Lúc này đây, chúng lại giống như những tinh linh tinh hoạt, thân mật vây quanh Đinh Hạo, dưới sự điều khiển của mười ngón tay hắn, bao quanh hơn mười bảo dược.
Động tác của Đinh Hạo cực kỳ ưu mỹ.
Ở dưới nhãn quang kim sắc chiếu xuống, gương mặt thanh tú này càng lộ vẻ anh tuấn.
– Ông trời thật sự quá yêu mến A Hạo. Bất kỳ chuyện gì tốt đẹp, dường như đều tập trung trên người hắn.
Lý Lan khẽ thở dài.
– Tại sao có ngươi?
Hắn lẳng lặng nhìn khuôn mặt Đinh Hạo, biểu tình trên mặt quả nhiên cực kỳ phức tạp. Một hồi nghiến răng nghiến lợi, một hồi chau mày, một hồi lại lộ ra nụ cười mỉm.
Bầu không khí trong lều lớn lộ ra một chút quỷ dị.
Thời gian trôi qua. Trên trán Đinh Hạo lộ ra từng giọt mồ hôi hột. Mười ngón điều khiển hỏa diễm dần dần trở nên yếu ớt. Một mùi thuốc tràn ngập khôn gian. Chỉ thoáng hít một hơi, cũng làm cho người cảm thấy tinh thần sảng khoái. Từng luồng quang diễm màu xanh mỏng manh tuôn ra, giống như là từng xúc tua rất nhỏ, bao vây lấy Đinh Hạo.
– Du tẩu thiên địa, Cửu Dương Hoạt Tâm… thành đan!
Đinh Hạo đột nhiên mở mắt, trong hai tròng mắt bắn ra thần quang. Hai tay kéo khẽ, ống tay áo xoè ra, xẹt qua hư không vô cùng nhanh chóng.
Chương 592: Tranh cãi
Đây chính là thủ pháp thu đan Thư Vân Phúc Thiền Quyên. Trong nháy mắt, hơn mười đốm sáng màu xanh giống như lưu quang vừa phóng ra, đã bị Đinh Hạo chụp tới, nắm ở trong tay trái.
Ngón tay phải xoa một cái, mười mấy phù văn chữ Hán hạ xuống, phong ấn tất cả mười hai viên đan dược màu xanh này.
Đan dược có linh. Nhất là đan dược cao giai, chính là hội tụ kết tinh của vô số thần dược chế luyện thành. Bản thân luyện đan chính là một quá trình sáng tạo. Thần đan sư chân chính luyện chế ra thần đan, ngay cả tinh linh có linh hồn có ý thức, trong nháy mắt từ thành đan sẽ chủ động chạy trốn. Nếu như không phong ấn, rất nhanh sẽ chạy thoát.
Bàn tay Đinh Hạo mở ra.
Mười hai viên lớn chừng trái nhãn, trong suốt rực rỡ, đan dược hình tròn giống như chim trả, thu liễm quang hoa, lẳng lặng nằm ở trong lòng bàn tay Đinh Hạo, tản ra một thần tính.
– Đây là… Đan dược thất giai sao? Ngươi đã trở thành một thần đan sư?
Lý Lan kinh ngạc kêu lên.
Có thể chế luyện lục giai đan dược, đã vượt qua cấp bậc đan dược sư bình thường, có thể trở thành thần đan sư.
Phóng tầm mắt nhìn khắp Tuyết Châu, chỉ có đan vương Tuyết Châu Trần Nam Triều mới miễn cưỡng có thể đạt tới nửa thần đan sư, lại để vô số tông môn Tuyết Châu đối xử khách khí, không dám tiếp đón chậm trễ. Không ngờ hôm nay Đinh Hạo lại có thể vượt qua Trần Nam Triều có danh hiệu đan vương kia…
Biểu hiện của Lý Lan có chút thất thố.
Tuy đã sớm biết Đinh Hạo biết luyện đan, nhưng trăm triệu lần Lý Lan lại không thể ngờ được, trên phương diện đan dược, Đinh Hạo đạt tới trình độ như vậy.
Đinh Hạo cười hắc hắc. Tâm tình hắn rất tốt, đang muốn nói vài câu huyền bí.
Đúng lúc này…
– Đinh huynh đệ, đã thỏa thuận xong với mấy lão yêu. Hiện tại có thể mở ra đoạn Cổ Lộ tiếp theo…
Bên ngoài truyền đến giọng nói của Tống Khuyết.
Lý Lan nhíu mày, mặc áo khoác vào trước.
…
…
Bóng đêm đỏ như máu. Trong không khí vẫn thoang thoảng mùi máu tanh. Trên sơn môn Vấn Kiếm Tông đèn đuốc sáng trưng, giống như ban ngày.
Trải qua thời gian dài như vậy, đây là một buổi tối hiếm có không phải chiến đấu. Rất nhiều đệ tử Vấn Kiếm Tông đều ở đây tận dụng thời gian chữa thương, vận chuyển huyền khí, khôi phục thực lực.
Ở vào khu vực cầu thang tầng thứ ba, phía trước lều lớn cao tầng của tông môn chỉ huy tạm thời, chí ít có năm sáu chục cường giả cao tầng Vấn Kiếm Tông đang tập trung.
Ánh mắt mọi người đều nhìn chằm chằm vào lều lớn.
Trong lều lớn, chỉ có ba người. Ba người quyết định vận mạng của Vấn Kiếm Tông.
Mọi người đang lo lắng chính là, trong đó mơ hồ vẫn truyền đến những tiếng tranh cãi. Trong đó, giọng nói của Đường Phật Lệ đứng đầu Vấn Hình Đường là lớn nhất, dường như cực kỳ phẫn nộ, lớn tiếng cải vã gì đó. Thỉnh thoảng chưởng môn nhân Lý Kiếm Ý cũng sẽ phản bác vài câu. Khí Thanh Sam từ đầu đến cuối cũng không lên tiếng.
Đáng tiếc bản thân lều lớn có tăng cường trận pháp minh văn, ngăn cản phần lớn lực lượng và âm thanh khí tức. Mọi người bên ngoài, chỉ có thể mơ hồ nhận ra được, ba người này đang tranh cãi. Nhưng bọn họ không biết, ba vị đứng đầu này rốt cuộc đang tranh cãi vì cái gì.
Đại khái sau một canh giờ, Đường Phật Lệ đứng đầu Vấn Hình Đường nổi giận đùng đùng từ bên trong đi ra. Hắn hừ lạnh một tiếng, cũng không nhìn mọi người, bay lên trời, biến mất về phía Vấn Hình Đường.
Sau một lúc lâu, chưởng môn nhân Lý Kiếm Ý cũng chậm rãi từ trong lều lớn đi ra.
Ánh mắt của mọi người đều tập trung vào trên người của hắn. Tất cả mọi người rất lo lắng.
Trong thời khắc phong vân lay động này, ba người đứng đầu ngàn vạn không thể tách ra.
Bằng không thế cục của Vấn Kiếm Tông càng họa vô đơn chí.
Cảm nhận được ánh mắt lo lắng của mọi người, bộ dạng Lý Kiếm Ý cực kỳ mệt mỏi, khẽ mỉm cười một cái, nói:
– Mọi người tản đi. Tận dụng thời gian nghỉ ngơi chuẩn bị chiến đấu. Nói không chừng ngày mai còn có một trận chiến nữa. Ta và Đường sư đệ chẳng qua có chút mâu thuẫn nhỏ mà thôi. Không có chuyện gì đâu.
Lúc này mọi người mới nửa ngờ nửa tin rời đi. Chờ tới khi tất cả mọi người tản đi, Lý Kiếm Ý mới ngẩng đầu lên nhìn mặt trăng tròn huyết sắc. Hắn khẽ lắc đầu, bộ dạng không còn hứng thú, xoay người đi từng bước về phía dốc đá ngoài xa. bước chân thong thả, dường như đang suy tư điều gì.
Gió núi thổi mạnh, khẽ lay động trường bào của hắn.
Giờ phút này, vị võ đạo tông sư có trọng trách nặng nề nhất Tuyết Châu, bóng lưng gầy dưới ánh trăng soi sáng có vẻ có chút cô tịch hiu quạnh, giống như là một vị lão nhân bình thường, hắn chìm vào sự suy ngẫm, bộ dạng nặng nề, có chút bất lực.
Từ phía sau lưng truyền đến những tiếng bước chân.
– Nàng… đã tới.
Giọng nói của Lý Kiếm Ý có phần xúc động. Mặc dù không quay đầu lại, nhưng hắn lại biết được người tới là ai.
– Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngươi và Đường sư huynh…
Phong chủ Thủy Kiếm Phong La Lan, mắc chiếc váy màu xanh da trời bằng lụa mỏng, cao quý xuất trần, giống như Huyền Nữ trên cửu thiên, trên khuôn mặt lộ vẻ phong hoa tuyệt đại, mang theo một chút lo lắng, chậm rãi tới gần.
Khóe miệng Lý Kiếm Ý hiện lên một nụ cười khổ:
– Không có gì, chỉ là… phương pháp có chút khác nhau mà thôi.
La Lan nhẹ nhàng đi tới.
Nàng không hỏi tiếp điều gì, lẳng lặng đứng ở bên cạnh Lý Kiếm Ý, vai sóng vai cùng nhau, nhìn mặt đất trải dài phía dưới. Gió núi thổi mái tóc dài của nàng theo gió tung bay. Nhìn hai người giống như một đôi thần tiên quyến lữ.
La Lan thở dài một cái có chút ít lo lắng nói:
– Thật ra từng ấy năm, khoảng cách giữa các ngươi vẫn chưa hoàn toàn hóa giải sao? Lần trước lợi dụng Đinh Hạo độ kiếp, kẻ phản bội ở trong nội bộ bày bố cục diện tru diệt tông môn, nhìn như liên thủ hợp tác, trên thực tế là suy nghĩ cho lợi ích của Vấn Kiếm Tông đang vị vây khốn? Ai, chiếc gương đã vỡ, muốn khôi phục lại như lúc ban đầu, đâu dễ dàng như vậy…
Lý Kiếm Ý từ chối cho ý kiến.
Hắn quay đầu nhìn nữ tử đứng bên cạnh mình. Ánh mắt lộ vẻ bình tĩnh, ôn hòa trước đó chưa từng thấy. Hắn mỉm cười nói:
– Đã nhiều năm như vậy, tiểu sư muội vẫn băng tuyết thông minh như vậy.
La Lan mỉm cười, trên mặt hiện ra một sự ngọt ngào hiếm thấy. Nhưng điều này chỉ vừa lóe lên đã biến mất.
Lý Kiếm Ý chậm rãi vươn tay ra. Sau khi dừng lại trên không trung một lát, giống như vừa hạ quyết tâm, ngón tay khẽ cầm mấy lọn tóc đen dài đang bay loạn của La Lan, vén ra sau tai hộ vị mỹ nhân này. Hắn khẽ nói: . Ngôn Tình Sắc
– Nếu như ngày mai ta thật sự khó thoát khỏi đại nạn, A Lan, nàng có nguyện ý tha thứ cho sự kiên trì của ta trong những năm qua hay không?
La Lan khe khẽ thở dài:
– Bây giờ nói những lời này còn có tác dụng gì.
– Nàng còn oán hận ta sao?
Trên mặt Lý Kiếm Ý lộ vẻ cay đắng mỉm cười:
– Đúng vậy, ta không phải là một người cha tốt. Ta quá ích kỷ…
– Ngươi thật sự không phải là một người cha tốt. Ngươi vì Vấn Kiếm Tông, hy sinh con của chúng ta.
La Lan lẳng lặng nói:
– Chỉ có điều, khắp Tuyết Châu không có bất kỳ một người đứng đầu tông môn nào lại cống hiến tất cả cho tông môn như vậy.
Chương 593: Vạn phần ly kỳ
– Lẽ nào kiếp nạn của Vấn Kiếm hôm nay, là do ông trời báo ứng đối với ta sao?
Quay đầu nhìn lại, Lý Kiếm Ý bỗng nhiên phát hiện, sự kiên trì của mình trong những năm qua, cũng không biết là đúng hay là sai.
– Có lẽ không phải là báo ứng, mà là một lần thử thách. Một lần cơ hội dục hỏa sống lại?
La Lan đột nhiên vươn tay ra, nhẹ nhàng cầm bàn tay Lý Kiếm Ý.
Ai có thể tin tưởng, đường đường là chưởng môn nhân đệ nhất tông môn Tuyết Châu, lòng bàn tay lại thô ráp. Đó là những vết kiếm lưu lại do hắn luôn cầm kiếm bất kỳ lúc nào. Thời gian hắn cầm kiếm thật sự quá dài quá lâu. Cho dù là một thân tu vi huyền khí vô cùng cường đại, cũng không cách nào xóa đi những dấu vết này.
Lý Kiếm Ý hơi giật mình, trên mặt chợt hiện ra sự vui mừng giống như một hài tử.
Bao nhiêu năm rồi, cuối cùng hắn lại cầm đôi bàn tay ấm áp, nhỏ bé đã từng cổ vũ cho hắn vô số lần. Cảm giác này vừa quen thuộc lại xa lạ, khiến trái tim hắn đang vô cùng lo lắng bất an, dần dần trở lại bình tĩnh.
Cảm nhận được sự ấm áp của đôi tay mềm mại này, sự lo lắng trong lòng hắn đột nhiên bị quét sạch.
– Nàng nói đúng. Đây cũng không phải là kiếp nạn, mà là một lần niết bàn dục hỏa trùng sinh. Mặc dù ta và nàng xương nát, thịt tan, sớm hay muộn có một ngày, Vấn Kiếm Tông sẽ một lần nữa bay lên trời, chấn động mảnh đại lục này.
Lý Kiếm Ý nắm bàn tay ngọc nhỏ bé, lẳng lặng nói:
– Nếu như ta còn có thể sống sót gặp lại nàng vào ngày đó, ta sẽ nói cho hài tử của chúng ta biết, bỏ qua sự ràng buộc, sống theo ý nguyện của mình!
Nói đến đây, Lý Kiếm Ý dường như nghĩ tới điều gì, lại nói:
– Tiểu sư muội, nếu như ta có chuyện gì bất trắc, nàng nhớ nhất định phải sống tiếp, chuyển lời của ta.
La Lan chỉ khẽ cười, sắc mặt đau khổ, cũng không nói gì.
Hai người bọn họ cũng không chú ý tới một thân ảnh khác đang đứng cô đơn trong gió lạnh ở cách đó trăm thước.
Đó chính là Đường Phật Lệ đứng đầu Vấn Hình Đường.
Vị nam tử này bình thường lạnh lùng cay nghiệt nghiêm nghị, ánh mắt nhìn tới trên người Thủy Kiếm Phong chủ La Lan, trong đó có sự mê luyến và si mê khó có thể tiêu tan, cùng với tiếc nuối vĩnh viên không tiêu ta.
– Hai người các ngươi lại tiến tới với nhau sao? Được, tốt…
Đường Phật Lệ si ngốc nhìn ra ngoài một hồi, sau đó đột nhiên quay đầu lại rời đi.
Trong nháy mắt khi xoay người, ánh mắt của hắn trở nên kiên định như sắt, dường như đã nghĩ thông suốt chuyện gì. Bước chân hắn trở nên kiên định khác thường.
…
…
Đoạn tây du Cổ Lộ thứ mười một cực kỳ quỷ dị.
Đinh Hạo dùng tấm bia đá địa đồ do Kỷ Anh Nam để lại, mở ra cánh cửa không gian đoạn Cổ Lộ cuối cùng. Sau khi mọi người đi vào, kinh ngạc phát hiện ở đây lại là một hành lang vô cùng tối tăm, âm u tĩnh mịch, không biết thông tới nơi nào. Đi ở trong hành lang tối tăm này, lại không có cảm giác nguy hiểm đang tới gần.
Nhưng rất nhanh, trên mặt của mỗi người, đều lộ vẻ kinh ngạc chấn động.
Bởi vì trong nháy mắt kế tiếp, từng quang điểm màu trắng kỳ dị xuất hiện ở dưới chân của bọn họ. Sau khi quang điểm lóe lên, mọi người gần như bị truyền đến những cảnh tượng khác nhau.
Đinh Hạo không biết người khác gặp phải thử thách thế nào. Nhưng cảnh ngộ hắn gặp phải lại vạn phần ly kỳ.
Bởi vì ở trước mặt hắn chính là một Đinh Hạo khác đang đứng – một người giống hệt với hắn.
Võ sĩ mặc áo bào màu xanh, tóc vấn lại, dùng ngọc trâm ghim chặt, khuôn mặt ôn hòa bình thản, nho nhã tiêu sái, trên lưng cõng Kỷ Anh Khởi. Ở đầu vai cũng có một con mèo trắng tròn vo và một con cá heo nhỏ có vẩy giáp kim sắc. Hình tượng này thật sự quá quen thuộc, giống như đứng ở trước gương, hoàn toàn giống Đinh Hạo như đúc.
– Meo meo…
Tà Nguyệt vốn lười biếng, tinh thần đột nhiên tỉnh táo, trợn con mắt tròn như ngọc bích, kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi nói:
– Làm sao lại xuất hiện thêm một con meo vậy? Bộ dạng còn giống gia như đúc?
Đối diện.
– Meo meo, gia hỏa mập ngu xuẩn ngươi là ai, lại dám biến thành hình dạng giống meo. Ta thấy ngươi hẳn là già rồi chán sống!
Một con mèo mập khác giương nanh múa vuốt cả giận nói.
– Ôi này, gia còn chưa tìm ngươi gây phiền phức, loại hàng giả như ngươi đã làm ác nhân cáo trạng trước!
Tà Nguyệt nhất thời nổi giận không thể nhịn nổi nói:
– Ta đây không thể kìm chế tính tình hung bạo được nữa. Đã hơn một tháng nay ta không ăn hiếp người khác. Đồ hàng giả, qua đây, gia phải xé nát ngươi.
– Hàng giả, ngươi muốn chết!
Một con mèo mập khác từ trên vai Đinh Hạo đối diện kia nhảy xuống, lao tới.
Hai đạo lưu quang màu trắng lao vào nhau
Hai mèo mập đánh nhau, quấn lại thành một khối.
Rất nhanh Đinh Hạo và Kỷ Anh Khởi hoàn toàn hoa mắt, căn bản không phân biệt được, rốt cuộc con nào là thật, con nào là giả. Hai con mèo này thật sự quá giống nhau, toàn thân hoàn toàn không có điểm nào khác biệt.
Trực giác của Kỷ Anh Khởi nhạy cảm tới cực điểm, vào giờ phút này cũng mất đi tác dụng.
Đinh Hạo phát huy thần thức cấp bậc Kỷ Thân Thiên Địa đến cực hạn, cũng không cách nào nhận ra được.
– Hắc hắc hắc!
Cá heo nhỏ Manh Manh há miệng phun ra một bọt khí, phóng về phía một con mèo mập trong đó.
– Hắc hắc hắc!
Trên vai Đinh Hạo Đối diện kia, một con cá heo nhỏ khác cũng há miệng thổi ra một bọt khí.
Ầm ầm!
Hai bọt khí đụng vào nhau, phát ra một tiếng nổ mãnh liệt. Khí tức khủng khiếp tạo thành từng sóng gợn khuếch tán ra ngoài, một đòn toàn lực giống như của cường giả cảnh giới Vũ Vương lục, thất khiếu va chạm, khiến người ta phải sợ hãi.
– Hắc hắc hắc!
Hai cá heo nhỏ cũng quấn lấy nhau.
– Muốn đi qua tây du Cổ Lộ, tìm được di chỉ thần bí, trước hết phải qua được ải của ta.
Đinh Hạo đối diện kia, chậm rãi đặt Kỷ Anh Khởi ở phía sau lưng xuống đất, hai tay nắm chặt ở trong hư không. Hai thanh binh khí xuất hiện ở trong tay hắn.
Ánh mắt Đinh Hạo lộ vẻ ngưng trọng.
Bởi vì hai thanh binh khí hiện lên từ trong không trung này không ngờ chính là thanh kiếm rỉ và đao gãy.
Trong lòng Đinh Hạo thầm giật mình.
Thật ra trải qua kinh ngạc ban đầu, hắn đã sớm bình tĩnh lại. Trong lòng đại khái cũng hiểu rõ, ở đây chắc là một thế giới ảo cảnh. Đối thủ mình đối mặt, chính là một bản thân khác do tây du Cổ Lộ huyễn hóa ra. Có lẽ hắn cũng có thực lực tương đương với mình.
Dù sao lai lịch của mình ở trên đường đi vào tây du Cổ Lộ đều đã lộ ra gần hết. Cho nên đoạn Cổ Lộ này, huyễn hóa ra một kẻ giống mình như thật cũng là chuyện bình thường.
Nhưng thật không nghĩ tới, thậm chí ngay cả thanh kiếm rỉ và đao gãy nó cũng biến ra được.
Liệu hai thanh kiếm rỉ và ma đao do nó biến ra, có thể cũng có lực lượng chí tôn ở trong đó hay không?
Trong lòng Đinh Hạo càng kinh ngạc hơn, cũng không dám chậm trễ, chậm rãi đặt ở Kỷ Anh Khởi phía sau lưng xuống mặt đất, bố trí một trận pháp minh văn nhỏ, bảo vệ nàng ở bên trong.
Chương 594: Đối mặt với chính mình
Lý Kiếm Ý hơi giật mình, trên mặt chợt hiện ra sự vui mừng giống như một hài tử.
Bao nhiêu năm rồi, cuối cùng hắn lại cầm đôi bàn tay ấm áp, nhỏ bé đã từng cổ vũ cho hắn vô số lần. Cảm giác này vừa quen thuộc lại xa lạ, khiến trái tim hắn đang vô cùng lo lắng bất an, dần dần trở lại bình tĩnh.
Cảm nhận được sự ấm áp của đôi tay mềm mại này, sự lo lắng trong lòng hắn đột nhiên bị quét sạch.
– Nàng nói đúng. Đây cũng không phải là kiếp nạn, mà là một lần niết bàn dục hỏa trùng sinh. Mặc dù ta và nàng xương nát, thịt tan, sớm hay muộn có một ngày, Vấn Kiếm Tông sẽ một lần nữa bay lên trời, chấn động mảnh đại lục này.
Lý Kiếm Ý nắm bàn tay ngọc nhỏ bé, lẳng lặng nói:
– Nếu như ta còn có thể sống sót gặp lại nàng vào ngày đó, ta sẽ nói cho hài tử của chúng ta biết, bỏ qua sự ràng buộc, sống theo ý nguyện của mình!
Nói đến đây, Lý Kiếm Ý dường như nghĩ tới điều gì, lại nói:
– Tiểu sư muội, nếu như ta có chuyện gì bất trắc, nàng nhớ nhất định phải sống tiếp, chuyển lời của ta.
La Lan chỉ khẽ cười, sắc mặt đau khổ, cũng không nói gì.
Hai người bọn họ cũng không chú ý tới một thân ảnh khác đang đứng cô đơn trong gió lạnh ở cách đó trăm thước.
Đó chính là Đường Phật Lệ đứng đầu Vấn Hình Đường.
Vị nam tử này bình thường lạnh lùng cay nghiệt nghiêm nghị, ánh mắt nhìn tới trên người Thủy Kiếm Phong chủ La Lan, trong đó có sự mê luyến và si mê khó có thể tiêu tan, cùng với tiếc nuối vĩnh viên không tiêu ta.
– Hai người các ngươi lại tiến tới với nhau sao? Được, tốt…
Đường Phật Lệ si ngốc nhìn ra ngoài một hồi, sau đó đột nhiên quay đầu lại rời đi.
Trong nháy mắt khi xoay người, ánh mắt của hắn trở nên kiên định như sắt, dường như đã nghĩ thông suốt chuyện gì. Bước chân hắn trở nên kiên định khác thường.
…
…
Đoạn tây du Cổ Lộ thứ mười một cực kỳ quỷ dị.
Đinh Hạo dùng tấm bia đá địa đồ do Kỷ Anh Nam để lại, mở ra cánh cửa không gian đoạn Cổ Lộ cuối cùng. Sau khi mọi người đi vào, kinh ngạc phát hiện ở đây lại là một hành lang vô cùng tối tăm, âm u tĩnh mịch, không biết thông tới nơi nào. Đi ở trong hành lang tối tăm này, lại không có cảm giác nguy hiểm đang tới gần.
Nhưng rất nhanh, trên mặt của mỗi người, đều lộ vẻ kinh ngạc chấn động.
Bởi vì trong nháy mắt kế tiếp, từng quang điểm màu trắng kỳ dị xuất hiện ở dưới chân của bọn họ. Sau khi quang điểm lóe lên, mọi người gần như bị truyền đến những cảnh tượng khác nhau.
Đinh Hạo không biết người khác gặp phải thử thách thế nào. Nhưng cảnh ngộ hắn gặp phải lại vạn phần ly kỳ.
Bởi vì ở trước mặt hắn chính là một Đinh Hạo khác đang đứng – một người giống hệt với hắn.
Võ sĩ mặc áo bào màu xanh, tóc vấn lại, dùng ngọc trâm ghim chặt, khuôn mặt ôn hòa bình thản, nho nhã tiêu sái, trên lưng cõng Kỷ Anh Khởi. Ở đầu vai cũng có một con mèo trắng tròn vo và một con cá heo nhỏ có vẩy giáp kim sắc. Hình tượng này thật sự quá quen thuộc, giống như đứng ở trước gương, hoàn toàn giống Đinh Hạo như đúc.
– Meo meo…
Tà Nguyệt vốn lười biếng, tinh thần đột nhiên tỉnh táo, trợn con mắt tròn như ngọc bích, kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi nói:
– Làm sao lại xuất hiện thêm một con meo vậy? Bộ dạng còn giống gia như đúc?
Đối diện.
– Meo meo, gia hỏa mập ngu xuẩn ngươi là ai, lại dám biến thành hình dạng giống meo. Ta thấy ngươi hẳn là già rồi chán sống!
Một con mèo mập khác giương nanh múa vuốt cả giận nói.
– Ôi này, gia còn chưa tìm ngươi gây phiền phức, loại hàng giả như ngươi đã làm ác nhân cáo trạng trước!
Tà Nguyệt nhất thời nổi giận không thể nhịn nổi nói:
– Ta đây không thể kìm chế tính tình hung bạo được nữa. Đã hơn một tháng nay ta không ăn hiếp người khác. Đồ hàng giả, qua đây, gia phải xé nát ngươi.
– Hàng giả, ngươi muốn chết!
Một con mèo mập khác từ trên vai Đinh Hạo đối diện kia nhảy xuống, lao tới.
Hai đạo lưu quang màu trắng lao vào nhau
Hai mèo mập đánh nhau, quấn lại thành một khối.
Rất nhanh Đinh Hạo và Kỷ Anh Khởi hoàn toàn hoa mắt, căn bản không phân biệt được, rốt cuộc con nào là thật, con nào là giả. Hai con mèo này thật sự quá giống nhau, toàn thân hoàn toàn không có điểm nào khác biệt.
Trực giác của Kỷ Anh Khởi nhạy cảm tới cực điểm, vào giờ phút này cũng mất đi tác dụng.
Đinh Hạo phát huy thần thức cấp bậc Kỷ Thân Thiên Địa đến cực hạn, cũng không cách nào nhận ra được.
– Hắc hắc hắc!
Cá heo nhỏ Manh Manh há miệng phun ra một bọt khí, phóng về phía một con mèo mập trong đó.
– Hắc hắc hắc!
Trên vai Đinh Hạo Đối diện kia, một con cá heo nhỏ khác cũng há miệng thổi ra một bọt khí.
Ầm ầm!
Hai bọt khí đụng vào nhau, phát ra một tiếng nổ mãnh liệt. Khí tức khủng khiếp tạo thành từng sóng gợn khuếch tán ra ngoài, một đòn toàn lực giống như của cường giả cảnh giới Vũ Vương lục, thất khiếu va chạm, khiến người ta phải sợ hãi.
– Hắc hắc hắc!
Hai cá heo nhỏ cũng quấn lấy nhau.
– Muốn đi qua tây du Cổ Lộ, tìm được di chỉ thần bí, trước hết phải qua được ải của ta.
Đinh Hạo đối diện kia, chậm rãi đặt Kỷ Anh Khởi ở phía sau lưng xuống đất, hai tay nắm chặt ở trong hư không. Hai thanh binh khí xuất hiện ở trong tay hắn.
Ánh mắt Đinh Hạo lộ vẻ ngưng trọng.
Bởi vì hai thanh binh khí hiện lên từ trong không trung này không ngờ chính là thanh kiếm rỉ và đao gãy.
Trong lòng Đinh Hạo thầm giật mình.
Thật ra trải qua kinh ngạc ban đầu, hắn đã sớm bình tĩnh lại. Trong lòng đại khái cũng hiểu rõ, ở đây chắc là một thế giới ảo cảnh. Đối thủ mình đối mặt, chính là một bản thân khác do tây du Cổ Lộ huyễn hóa ra. Có lẽ hắn cũng có thực lực tương đương với mình.
Dù sao lai lịch của mình ở trên đường đi vào tây du Cổ Lộ đều đã lộ ra gần hết. Cho nên đoạn Cổ Lộ này, huyễn hóa ra một kẻ giống mình như thật cũng là chuyện bình thường.
Nhưng thật không nghĩ tới, thậm chí ngay cả thanh kiếm rỉ và đao gãy nó cũng biến ra được.
Liệu hai thanh kiếm rỉ và ma đao do nó biến ra, có thể cũng có lực lượng chí tôn ở trong đó hay không?
Trong lòng Đinh Hạo càng kinh ngạc hơn, cũng không dám chậm trễ, chậm rãi đặt ở Kỷ Anh Khởi phía sau lưng xuống mặt đất, bố trí một trận pháp minh văn nhỏ, bảo vệ nàng ở bên trong.
Chương 595: Dồn vào tử địa mới gặp sinh
Sau đó hắn cũng lấy ra thanh kiếm rỉ và ma đao, từng bước một tiến về phía trước.
Kẻ đối diện, thân hình thoáng lắc một cái.
Đinh Hạo ảo giác chém ra một đao, chính là chiêu chém ngang trong Thất Huyền Trảm.
Đây là lần đầu tiên Đinh Hạo đối mặt với một chiêu như vậy do người khác sử dụng xuất ra.
Hắn chỉ cảm thấy tất cả không gian né tránh xung quanh mình đều bị một chiêu này phong tỏa. Ngoại trừ cứng rắn chống đỡ ra, căn bản không còn có bất kỳ cách nào khác. Nhưng một chiêu này chiêu thức thật ra đơn giản, lại khiến người ta có một loại ảo giác không thể địch lại được, giống như phá núi mở đường vậy.
Đây thật sự là chiêu thức chiến kỹ mình chế tạo ra sao?
Lại có thể mạnh như vậy sao?
Trong lòng Đinh Hạo khẽ động. Ma đao trong tay cũng chém ra một đao, sử dụng chém ngang trong Thất Huyền Trảm.
Ầm!
Hai thanh ma đao giống nhau như đúc, va chạm vào nhau.
Một tiếng va chạm kịch liệt vang lên. Sóng khí đáng sợ dao động, giống như là một cơn lốc khuếch tán từng vòng ra ngoài, mang theo cả thiên địa. Cách đó không xa hai mèo mập màu trắng đang cắn xé lẫn nhau, cũng bị sóng khí này trong nháy mắt hất bay.
Đinh Hạo chỉ cảm thấy cổ tay bị chấn động tới mức tê rần. Một lực lượng cường đại trực tiếp va chạm khiến hắn bay ra ngoài. Đối diện Đinh Hạo ảo giác cũng gặp tình cảnh tương tự.
Hai đối thủ thực lực giống nhau như đúc, lực lượng càng chẳng phân biệt được cao thấp.
– Lực lượng thật là cường đại!
Đinh Hạo cảm thán. Lần đầu tiên hắn ý thức được, mình lại có thể mạnh như vậy.
Hai người hóa thành lưu quang, lại tiếp tục chiến đấu với nhau.
Khí tức đáng sợ dao động dâng trào ở trong toàn bộ không gian ảo cảnh. Đinh Hạo càng đánh càng kinh hãi.
Đinh Hạo ảo giác không chỉ có bộ dạng giống nhau như đúc, ngay cả thực lực, chiêu thức và phong cách chiến đấu gần như đều giống mình như đúc.
Điều này đã không thể dùng thế lực ngang nhau để hình dung. Đối thủ này thật sự rất đáng sợ. Bất luận mình cố tình lộ ra sơ hở hoặc là lấy xảo thủ để giành chiến thắng, nhưng vẫn không có cách nào đạt được hiệu quả. Dường như mình chỉ cần vừa động tâm niệm, đối phương có thể nhận thấy được tâm ý của mình, đưa ra biện pháp cứng rắn nhất mạnh mẽ nhất để ứng đối.
Cho dù gặp phải một đối thủ có thực lực vượt xa mình, Đinh Hạo cũng sẽ không phải chiến đấu khổ cực như thế.
Rất nhanh, trên người hai người đã bắt đầu bị thương. Máu tươi nhỏ xuống.
Đinh Hạo cũng đã nếm thử thần thông Nhân Vương Biến và ba đầu sáu tay, nhưng đối phương cũng như vậy.
Đinh Hạo thử huy động lực lượng chí tôn trong thanh kiếm rỉ và ma đao. Kết quả thanh kiếm rỉ ma đao trong tay Đinh Hạo ảo giác cũng có thể phát ra được lực lượng tương tự.
– Mỗi đoạn tây du Cổ Lộ tồn tại, đều có ý nghĩa đặc biệt của nó. Đối với võ giả rèn luyện tu vi, có hiệu quả đặc biệt. Như vậy Cổ Lộ ảo giác, cửa ải cuối cùng này tồn tại, là vì cái gì?
Đinh Hạo vừa kịch đấu, trong lòng vừa đau khổ suy tư.
– Đối mặt với mình? Chẳng lẽ mỗi người tiến vào đoạn Cổ Lộ này, đều gặp đối thủ giống hệt với mình?
Trong đầu Đinh Hạo lóe lên tia chớp:
– Chẳng lẽ là để giúp đỡ võ giả khắc phục tâm ma của mình? Chỉ có chiến thắng chính mình, mới có thể không sợ hãi trên con đường võ đạo? Cho nên ngay cả Tà Nguyệt và Manh Manh cũng gặp phải đối thủ giống hệt chúng?
Phía xa, mèo mập Tà Nguyệt cùng ảo giác của chính mình cắn xé truy đuổi.
Hai con mèo mập giống như là người đàn bà chanh chua đanh đá nhất, cắn xé, cào cấu. Chúng dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Từng sợi lông màu trắng bay loạn. Những tiếng mèo kêu gào liên tục vang lên không dừng. Hai con mèo mập màu trắng đều đánh ra chân hỏa, ngay cả ôm chính mình lăn, trên cào dưới móc. Lông mèo bay loạn. Ngay cả đôi cánh chim phía sau này một đôi cánh chim lên màu trắng lông chim, cũng rơi xuống đầy đất.
Nhưng thật ra lúc Manh Manh chiến đấu với ảo giác của mình, có vẻ hòa bình hơn rất nhiều.
Hai cá heo nhỏ đều há miệng thổi bọt khí, dường như đang tiến hành một trận thi đấu thổi bọt khí. Từng bọt khí trong suốt liên tục không ngừng từ trong miệng chúng bay ra ngoài, va chạm vào nhau, sau đó chúng phát ra những tiếng kêu thanh thúy dễ nghe…
Nhưng thật ra hai Kỷ Anh Khởi chỉ lẳng lặng ngồi trên mặt đất, trong lúc đó không có bất kỳ sự tranh đấu nào.
Kỷ Anh Khởi không theo võ đạo, cho nên hoàn toàn không có chút lực công kích nào. Giữa nàng và ảo giác tất nhiên không cách nào phát sinh chiến đấu. Từ góc độ này mà nói, nàng trái lại trở thành một người an toàn nhất.
Đinh Hạo dần dần rơi vào khổ chiến. Hắn thử rất nhiều biện pháp, cũng không có hiệu quả.
Hiện tại, trên người của hai người đều mang thương. Nếu tiếp tục như vậy, chỉ sợ kết quả sau cùng chỉ có một – Đồng quy vu tận.
Từ trước đến nay Đinh Hạo cũng không ý thức được, mình lại là khó chơi như vậy.
Chỉ sợ cường giả Nhân tộc và Yêu tộc trước đây chống lại mình, cũng có tâm tình vừa giận lại vừa không biết phải làm thế nào?
Tu vi huyền khí dồi dao…
Chiến kỹ linh hoạt khó công…
Xuân hạ thu đông bốn kiếm ý…
Thân thể mạnh mẽ…
tốc độ phản ứng nhanh như tia chớp…
Phong cách chiến đấu cứng rắn một bước cũng không nhường từ trước đến nay chưa từng có…
Người như vậy, thật sự là một quái vật.
– Nên làm cái gì bây giờ? Nhược điểm của ta, rốt cuộc ở nơi nào?
Đinh Hạo đau khổ suy nghĩ tìm tòi.
Cách đó không xa, Kỷ Anh Khởi ngồi lặng lẽ. Nàng đã dùng một viên Cửu Dương Hoạt Tâm Đan, lúc này trên mặt dần dần có một chút sắc thái, trạng thái tinh thần cũng đã khá hơn rất nhiều. Sức lực trong cơ thể không tiếp tục mất đi. Nàng ngồi ở trong trận pháp minh văn, nhíu mày tỉnh táo nhìn tất cả những điều này, dường như đang suy nghĩ điều gì.
Nhưng thật ra, ảo giác của nàng ở phía xa kia, tuy rằng trông cũng có vẻ rất sống động, lại dường như thiếu một một chút linh hoạt. Bộ dạng không có việc gì làm, hết nhìn đông tới nhìn tây. Ba trận chiến đấu kịch liệt trước mắt, ở trong mắt của nàng, dường như là biểu diễn vô cùng đặc sắc.
Đột nhiên…
– Đinh đại ca, dồn vào tử địa sau đó sinh!
Kỷ Anh Khởi vẫn khổ sở suy nghĩ điều gì chợt hô to một tiếng.
Phía xa Đinh Hạo sửng sốt, chợt bừng tỉnh hiểu ra.
…
Đêm tối gió lớn.
– Ta bình sinh ghét nhất bị kẻ khác phản bội. Ngươi có tư cách gì nói chuyện với ta?
Trong doanh địa của đại quân liên hợp xâm lấn, Hàn Dưỡng Kiếm bộ dạng cao cao tại thượng, ngồi ở trên chủ vị, nhìn nam nhân ngoài dự đoán của tất cả mọi người đã tới trong doanh địa phía dưới.
– Ta chỉ phản bội một mình Lý Kiếm Ý mà thôi. Lý Kiếm Ý hắn lại không đại biểu cho toàn bộ Vấn Kiếm Tông.
Trong mắt nam nhân này bắt đầu lộ ra ánh mắt không cam lòng và ghen tỵ.
Ánh mắt Hàn Dưỡng Kiếm giống như một thanh đao nạo xương, lướt qua ở trên người nam nhân này, dường như là muốn phân biệt được lời của hắn nói là thật hay là giả.
– Hàn huynh, người này không thể tin!
Phương Tiêu An tiến lên một bước, nói:
– Đường Phật Lệ chính là một cánh tay của Vấn Kiếm Tông.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Linh Chu [Dịch] Linh Chu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Linh-Chu-2.jpg)




